<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>http://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Evilgenius96</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Evilgenius96"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Evilgenius96"/>
	<updated>2026-05-07T00:24:21Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos&amp;diff=150474</id>
		<title>Infinite Stratos</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos&amp;diff=150474"/>
		<updated>2012-04-22T08:55:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Evilgenius96: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:IS.jpg|300px|thumb|Volume 01 cover.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Baka to Test to Shoukanjuu series is also available in the following languages:&lt;br /&gt;
*[[Infinite_Stratos_Tiếng_Việt|Tiếng Việt (Vietnamese)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;IS &amp;lt;Infinite Stratos&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (IS〈インフィニット・ストラトス〉 IS &amp;lt;Infinitto Sutoratosu&amp;gt;?) is a Japanese light novel series by Izuru Yumizuru with illustrations provided by Okiura. As of April 2011, 7 volumes have been published by Media Factory under their MF Bunko J label. A manga adaptation by Kenji Akahoshi started serialization in the seinen manga magazine Monthly Comic Alive on May 27, 2010. An anime adaptation aired in Japan from January 6 to March 31, 2011.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Story Synopsis ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the near future, a Japanese scientist engineers a powered exoskeleton called &amp;quot;Infinite Stratos&amp;quot; (IS). Possessing technology and combat capabilities far more advanced than any other weapon system, the IS threatens to destabilize the world. Faced with such an overpowering weapon, the nations of the world enact the &amp;quot;Alaska Treaty&amp;quot;, which states that IS will never be used for military combat and that existing IS technology must be equally distributed to all nations, to prevent any one nation for dominating the others. The introduction of the IS does however have a major effect on society. As IS can only be operated by women, the power balance between men and women is broken, with women coming to dominate society over men.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ten years after the first IS were introduced, the world has entered a new age of peace. The peace is shattered, however, by an unexpected discovery. A 15 year old Japanese boy, named Ichika Orimura, is discovered to be capable of operating an IS. Realizing the potential, Ichika is forced by the Japanese government to attend the prestigious Infinite Stratos Academy, an international academy where IS pilots from all over the world are trained. Thus his busy school life surrounded by girls begins.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Character Introduction==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Please Note:&#039;&#039;&#039; Clicking on the pictures will direct you to the [[wikia:c:Infinite-Stratos:Main_Page|Infinite Stratos Wiki]] for further information, but &#039;&#039;&#039;&#039;&#039;beware of spoilers&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Main Characters===&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ichika Orimura (織斑 一夏, Orimura Ichika)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ichika.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Ichika]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The main protagonist of the Infinite Stratos series. A normal japanese &lt;br /&gt;
teenage boy, untill it is discovered that he can manipulate an IS which &lt;br /&gt;
could only be used by women. This event triggered his admission into &lt;br /&gt;
IS Academy. He is the pilot of the 3rd-4th Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Byakushiki|Byakushiki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Houki Shinonono (篠ノ之 箒, Shinonono Houki)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Houki.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Houki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One of the protagonists of Infinite Stratos, a 1st year student of &lt;br /&gt;
the IS Academy and the 1st childhood friend of Ichika. She is the &lt;br /&gt;
1st heroine to be introduced in the Infinite Stratos series. Doesn&#039;t &lt;br /&gt;
have a personal IS in the beginning. But later comes into possession &lt;br /&gt;
of the 4th Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Akatsubaki|Akatsubaki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Cecilia Alcott (セシリア オルコット, Seshiria Orukotto)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Cecilia.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Cecilia_Alcott]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Another protagonist of Infinite Stratos, a 1st year student of the &lt;br /&gt;
IS Academy and the IS Representative Cadet of England. She is the &lt;br /&gt;
2nd heroine to be introduced to the Infinite Stratos series. &lt;br /&gt;
She pilots the 3rd Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Blue_Tears|Blue Tears]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Lingyin Huang (凰 鈴音, Huang Lingyin or Ling (鈴, Rin, pet name)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Rin.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Huang_Lingyin]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also a protagonist of Infinite Stratos, a 1st year student of the &lt;br /&gt;
IS Academy and the 2nd childhood friend of Ichika. She is a transfer &lt;br /&gt;
student, the IS Representative Cadet of China and Class Representative &lt;br /&gt;
of Class Two. Lingyin is the 3rd heroine to be introduced to the &lt;br /&gt;
Infinite Stratos series. Hers is the 3rd Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:ShenLong|ShenLong]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Charles Dunois&amp;lt;/b&amp;gt;&amp;lt;!--Please Note: It has been left like this on purpose in order to avoid spoilers--&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Char.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Charlotte_Dunois]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A 1st year transfer student at the IS Academy and supposedly the second &lt;br /&gt;
male capable of using an IS. IS Representative Cadet from France. Seems &lt;br /&gt;
to harbor secrets. Uses the 2nd Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Raphael-Revive_Custom_II|Raphael-Revive Custom II]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Laura Bodewig (ラウラ ボーデヴィッヒ, Raura Bōdevihhi)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Laura.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Laura_Bodewig]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The most recent 1st year transfer student at the IS Academy and is the &lt;br /&gt;
IS Representative Cadet of Germany. She was the first antagonist of the &lt;br /&gt;
novel, before becoming an ally of Ichika. She commands the 3rd Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Schwarzer_Regen|Schwarzer Regen]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--WARNING: Make no change to the following code. It is part of the following &amp;quot;Other Characters&amp;quot; Section--&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;collapsible collapsed&amp;quot; style=&amp;quot;text-align:left; margin:5px 20px clear:both; font-size:100%; background:transparent; width:100%;&amp;quot;&lt;br /&gt;
! style=&amp;quot;background:#cee0f2;&amp;quot; align=&amp;quot;center&amp;quot;|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Other Characters===&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Chifuyu Orimura (織斑 千冬, Orimura Chifuyu)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Chifuyu.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Chifuyu]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ichika&#039;s older sister, and is currently his homeroom teacher, and also &lt;br /&gt;
the first year dorm supervisor. She was the former Mondo Grosso champion &lt;br /&gt;
before retiring and is also a close friend to the IS creator, &lt;br /&gt;
Tabane Shinonono. Her IS was the 1st Generation IS [Brunhilde].&amp;lt;!--Revealed in v2c3--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Maya Yamada (山田 真耶, Yamada Maya)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Yamada.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Yamada_Maya]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A teacher at the IS Academy and an assistant homeroom teacher of &lt;br /&gt;
Chifuyu Orimura. She was also a former Japanese IS Representative Cadet.&lt;br /&gt;
She uses the 2nd Generation IS [Raphael-Revive].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Dan Gotanda (五反田 弾, Gotanda Dan)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Dan.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Dan_Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dan is a close friend of Ichika&#039;s back from their days in middle school.&lt;br /&gt;
Older brother of Ran Gotanda.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ran Gotanda (五反田 蘭, Gotanda Ran)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ran.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Ran Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ran is Dan&#039;s younger sister and is currently attending a private girls&#039; &lt;br /&gt;
school. She is in her third year of middle school and is the student &lt;br /&gt;
council president. Ran apparently has feelings for Ichika.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: center; width:45%; margin:1em auto 1em auto;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Tabane Shinonono (篠ノ之 束, Shinonono Tabane)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Tabane.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Tabane]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki&#039;s older sister and the creator of the [[wikia:c:Infinite-Stratos:Infinite_Stratos_(IS)|IS]]. &lt;br /&gt;
An eccentric super Genius. Tabane is a very energetic person and runs &lt;br /&gt;
around like a happy kid. She often refers herself as &amp;quot;Tabane the Genius&amp;quot;. &lt;br /&gt;
She is very fond of the people she loves and would hug them as many &lt;br /&gt;
times as she feels like. Seems to have a flair for cosplay and is currently &lt;br /&gt;
the only person capable of making IS cores as well as producing the &lt;br /&gt;
4th Generation IS machines.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Natasha Fairs (ナターシャ・ファイルス, Natāsha Fairusu)&lt;br /&gt;
:A U.S. Representative Cadet. She was the test pilot for the &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Silver_Gospel|Silver Gospel]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;, an IS co-built with Israel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Tatenashi Sarashiki (更識 楯無, Sarashiki Tatenashi)&lt;br /&gt;
:The Student Council President of the IS Academy. She is the most powerful IS pilot in the Academy, as the position of Student Council President is only given to the strongest IS Academy student. She&#039;s the 17th leader of the Sarashiki Family and the IS Representative Cadet of Russia. She is the pilot of the 3rd Generation IS &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Mysterious_Lady|Mysterious Lady]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
|-&amp;lt;!--Please write other character data before this line, not after--&amp;gt;&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Translation==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Translators Needed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you would like to help translate this series, please post in the forums [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=3518], and we will help you get started. Thank you. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[Infinite Stratos:Registration Page|Registration]] ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Translators are asked to [[Infinite Stratos:Registration Page|register]] which chapters they&#039;re working on&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Format Standards===&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
*[[Infinite_Stratos:guidelines|Infinite Stratos Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Updates ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*1 Feb 2011&lt;br /&gt;
** Teaser project started&lt;br /&gt;
** Format guidelines added&lt;br /&gt;
*6 Feb 2011&lt;br /&gt;
**Volume 1 Chapter 1 completed&lt;br /&gt;
*13 Feb 2011&lt;br /&gt;
** Project official&lt;br /&gt;
*1 Mar 2011&lt;br /&gt;
**Volume 6 Chapter 1 completed&lt;br /&gt;
*30 Mar 2011&lt;br /&gt;
**Volume 6 Chapter 2 completed&lt;br /&gt;
*23 May 2011&lt;br /&gt;
**Volume 1 completed&lt;br /&gt;
*15 July 2011&lt;br /&gt;
**Volume 6 completed&lt;br /&gt;
*30 July 2011&lt;br /&gt;
**Volume 2 completed&lt;br /&gt;
*16 September 2011&lt;br /&gt;
**Volume 3 completed&lt;br /&gt;
*20 September 2011&lt;br /&gt;
**Volume 4 completed&lt;br /&gt;
*3 October 2011&lt;br /&gt;
**Volume 5 completed&lt;br /&gt;
*14 October 2011&lt;br /&gt;
**Volume 7 completed&lt;br /&gt;
*27 October 2011&lt;br /&gt;
**Blu-Ray DVD 1 Story completed&lt;br /&gt;
**Blu-Ray DVD 3 Story completed&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;&#039;IS &amp;lt;Infinite Stratos&amp;gt;&#039;&#039;&#039; series by Izuru Yumizuru==&lt;br /&gt;
Visit [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=4360 this thread] for any information, comments and error reports on the PDFs.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 1 ([[IS:Volume1|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?711y0fvm7287888 PDF] - [http://www.mediafire.com/?zsi39o7y65wer3t PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Chapter1|Chapter 1: All my Classmates are Female]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Chapter2|Chapter 2: Class Representative Selection Match!]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Chapter3|Chapter 3: The Transfer Student is the Second Childhood Friend]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Chapter4|Chapter 4: Showdown! The Class League Match]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume1_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 2 ([[IS:Volume2|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?qbq56c8fkswg6qq PDF] - [http://www.mediafire.com/?mk8r24h2hrr14k2 PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Chapter1|Chapter 1: &#039;&#039;Boy meets Boy&#039;&#039;]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Chapter2|Chapter 2: &#039;&#039;My Roommate is... a Blond Gentleman&#039;&#039;]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Chapter3|Chapter 3: &#039;&#039;Blue Days/Red Switch&#039;&#039;]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Chapter4|Chapter 4: &#039;&#039;Find Out my Mind&#039;&#039;]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Epilogue|Epilogue: &#039;&#039;From the Crimson&#039;s Deep Sleep&#039;&#039;]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume2_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3 ([[IS:Volume3|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?td0q23cc6wu0y0r PDF] - [http://www.mediafire.com/?32o0a0f24mtxmkp PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Chapter1|Chapter 1 Rain Maker - The Heart of a Young Girl is the Fog of a Clear Day]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Chapter2|Chapter 2: Ocean&#039;s Eleven - 11 O&#039;Clock Sea!]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Chapter3|Chapter 3: Thin Red Line - Standing on the Boundary Line]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Chapter4|Chapter 4: Dressy White - Setsura]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Epilogue|Epilogue: Your Name is...]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume3_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 4 ([[IS:Volume4|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?w3474jtd3qnyn1y PDF]  - [http://www.mediafire.com/?eahk3eayj5g29i4 PDF for e-Reader]) ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Chapter1|Chapter 1: &#039;&#039;Welcome in the Summer&#039;&#039;]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Chapter2|Chapter 2: The Rhapsody of Two Kittens]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Chapter3|Chapter 3: A Midsummer Night&#039;s Dream]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Chapter4|Chapter 4: A Quintet Causing Trouble in Love]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Epilogue|Epilogue: The Phantom Lurking in the Darkness]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume4_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 5 ([[IS:Volume5|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?39o4g1g444o7xr6 PDF] - [http://www.mediafire.com/?e4mtr8pa3b6wxr1 PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Chapter1|Chapter 1: Heart&#039;s Painkiller]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Chapter2|Chapter 2: The Student Council President is a Felis Woman]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Chapter3|Chapter 3: Clear Melody of Cinderella&#039;s Heel]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Chapter4|Chapter 4: Mysterious Lady]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Epilogue|Epilogue: Beginning of the Story]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume5_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6 ([[IS:Volume6|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?5i1anhaket286jq PDF] - [http://www.mediafire.com/?bw12bd1o6pma4md PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Chapter1|Chapter 1: Silent Ones]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Chapter2|Chapter 2: Resound, Maiden&#039;s Victory Song]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Chapter3|Chapter 3: Cannonball Fast]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Chapter4|Chapter 4: Heart breaker]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Epilogue|Epilogue: Reflection on the Water&#039;s Surface]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume6_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7 ([[IS:Volume7|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?olc5qn2yi3p2gmv PDF] - [http://www.mediafire.com/?k0oqcyt5vvkniir PDF for e-Reader])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Chapter1|Chapter 1: Sisters]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Chapter2|Chapter 2: Girls Beat]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Chapter3|Chapter 3: Open your Heart!]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Chapter4|Chapter 4: The Condition for a Hero]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Epilogue|Epilogue: The Beautiful Night Under the Moon]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:Volume7_Afterwords|Afterwords]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Side Stories==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-Ray DVD 1 Story ([[IS:VolumeSS1|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?b2x2ubdgg3y51yj PDF])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Courtesy of Nandeyanen and [[User:Hayate|Hayate]] from Life4Kaoru.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS1_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS1_Chapter1|Chapter 1: Hit Up Summer!]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS1_Chapter2|Chapter 2: Fun in the Water]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS1_Chapter3|Chapter 3: (Sparkling) Fireworks are a Maiden&#039;s Color]] &lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS1_Chapter4|Chapter 4: At the End of Summer]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-Ray DVD 3 Story ([[IS:VolumeSS3|Full Text]] - [http://www.mediafire.com/?nvrw5cw8fvt8oxt PDF])===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS3_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS3_Chapter1|Chapter 1: Rin&#039;s Chapter--Loving the You Beside Me Now]]&lt;br /&gt;
:* [[IS:VolumeSS3_Chapter2|Chapter 2: Cecilia&#039;s Chapter--Noblesse Oblige]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Project Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Project Administrator:  &lt;br /&gt;
*Project Supervisor: [[User:Teh Ping|Teh Ping]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Translators===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;MIA&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Teh Ping|Teh Ping]] (Wanted to say &#039;Finish the Fight&#039;, but there isn&#039;t any fight here...)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;RETIRED&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Kira0802|Kira0802]] (Chinese trans.)&lt;br /&gt;
:* [[User:Kuroi shinigami|Kuroi shinigami]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Editors===&lt;br /&gt;
All editors that speak English proficiently are welcomed.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Javiersansano|Javiersansano]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:yFSC|yFSC]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Marven054|Marven054]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:ShadowAce117|ShadowAce117]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:threepwood007|threepwood007]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Hayate|Hayate]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Snsninja|Snsninja]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Xingster|Xingster]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Kira0802|Kira0802]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Zero2001|Zero2001]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Proofreaders===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:* [[User:Perfect Chaos|Perfect Chaos]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 1 (May 25, 2009, ISBN 978-4-8401-2788-2)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 2 (August 25, 2009, ISBN 978-4-8401-2870-4)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 3 (December 25, 2009, ISBN 978-4-8401-3086-8)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 4 (March 25, 2010, ISBN 978-4-8401-3179-7)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 5 (June 25, 2010, ISBN 978-4-8401-3428-6)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 6 (December 24, 2010, ISBN 978-4-8401-3516-0)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 7 (April 8, 2011, ISBN 978-4-8401-3856-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:MF Bunko J]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Evilgenius96</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=150472</id>
		<title>Infinite Stratos Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=150472"/>
		<updated>2012-04-22T08:53:14Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Evilgenius96: /* Tóm tắt */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Category: Alternative Languages]][[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:IS.jpg|300px|thumb|Volume 01 cover.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Series Infinite Stratos đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Infinite_Stratos|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;IS &amp;lt;Infinite Stratos&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (IS〈インフィニット・ストラトス〉 IS (Infinitto Sutoratosu)?) là 1 series light novel do Izuru Yumizuru sáng tác, vẽ bởi Okiura. Cho đến tháng 4 năm 2011, đã có 7 vol phát hành bởi Media Factory dưới danh nghĩa MF Bunko J. Phiên bản Manga vẽ bởi Kenji Akahoshi, phát hành trên Montly Comic Alive từ 27-05-2010. Phiên bản anime bắt đầu phát hành ngày 07-01-2011 ở Nhật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong 1 tương lai ko xa, giới kĩ sư Nhật phát minh ra 1 kiểu exoskeleton (tạm dịch: 1 kiểu 1/2 trang phục, 1/2 robot) gọi là Infinite Stratos (IS). Với trang bị cùng khả năng chiến đấu đứng trên tất cả mọi thứ vũ khí đương đại, Infinite Stratos trở thành mối đe dọa cho sự ổn định toàn cầu Trước 1 siêu vũ khí như vậy, các quốc gia quyết định kí Hiệp Ước Alaska, trong đó nêu rõ giải trừ quân bị toàn bộ IS, đồng thời phân phối đồng đều IS trên toàn cầu, tránh tập trung quyền lực. Tuy vậy, với sự xuất hiện của IS, trật tự xã hội nhân loại bắt đầu thay đổi. Do chỉ nữ giới mới điều khiển được IS, cán cân quân bình nam/nữ bị đảo lộn, với việc phái nữ ngày càng nắm quyền nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 năm sau ngày IS đầu tiên xuất hiện, thế giới bước vào 1 kỉ nguyên hòa bình mới. Cho đến khi nền hòa bình tạm thời này bị phá vỡ do 1 phát hiện động trời: 1 cậu thiếu niên 15 tuổi người Nhật, Ichika Orimura, trở thành nam giới đầu tiên điều khiển IS Đứng trước quả bom nổ chậm này, chính phủ Nhật quyết định đưa anh chàng gia nhập vào Học Viện Infinite Stratos, 1 học viện quốc tế, nơi đào tạo phi công IS từ khắp thế giới tụ lại. Và Ichika-san bắt đầu đối diện với nổi kinh hoàng (hay hạnh phúc?) lớn nhất trong đời mà mình có thể nghĩ đến: Cậu là cậu thiếu niên duy nhất giữa cả nghìn giáo viên + học viên.......toàn là nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Chú ý:&#039;&#039;&#039; Đây là liên kết tới [[wikia:c:Infinite-Stratos:Main_Page|Infinite Stratos Wiki]] với nhiều thông tin hơn, nhưng &#039;&#039;&#039;&#039;&#039;coi chừng spoil&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Nhân vật chính===&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ichika Orimura (織斑 一夏, Orimura Ichika)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ichika.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Ichika]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính trong series Infinite Stratos. Là một thiếu niên người Nhật bình thường, trước khi biết được cậu khả năng điều khiển IS chỉ có ở nữ giới. Vì thế, cậu được chuyển đến học viện IS. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Byakushiki|Byakushiki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Houki Shinonono (篠ノ之 箒, Shinonono Houki)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Houki.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Houki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học viên năm nhất, đồng thời là bạn thuở nhỏ của Ichika. Cô ấy không có IS cá nhân lúc đầu. Nhưng sau đó làm chủ nhân của IS thế hệ 4 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Akatsubaki|Akatsubaki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Cecilia Alcott (セシリア オルコット, Seshiria Orukotto)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Cecilia.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Cecilia_Alcott]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh năm nhất, đồng thời là đại diện của Anh quốc&lt;br /&gt;
Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Blue_Tears|Blue Tears]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Lingyin Huang (凰 鈴音, Huang Lingyin or Ling (鈴, Rin, pet name)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Rin.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Huang_Lingyin]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh năm nhất, và cũnglà bạn thuở nhỏ thứ hai của Ichika. Cô ấy là học sinh chuyển trường, đồng thời là đại diện của Trung Quốc, và là lớp trưởng của lớp 2. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:ShenLong|ShenLong]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Charles Dunois&amp;lt;/b&amp;gt;&amp;lt;!&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Char.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Charlotte_Dunois]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh chuyển trường, được giới thiệu như là &#039;người đàn ông thứ hai có thể điều khiển được IS&#039;. Là chủ nhân của IS thế hệ 2 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Raphael-Revive_Custom_II|Raphael-Revive Custom II]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Laura Bodewig (ラウラ ボーデヴィッヒ, Raura Bōdevihhi)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Laura.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Laura_Bodewig]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh chuyển trường, và là đại diện của nước Đức. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Schwarzer_Regen|Schwarzer Regen]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--WARNING: Make no change to the following code. It is part of the following &amp;quot;Other Characters&amp;quot; Section--&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;collapsible collapsed&amp;quot; style=&amp;quot;text-align:left; margin:5px 20px clear:both; font-size:100%; background:transparent; width:100%;&amp;quot;&lt;br /&gt;
! style=&amp;quot;background:#cee0f2;&amp;quot; align=&amp;quot;center&amp;quot;|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Các nhân vật khác===&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Chifuyu Orimura (織斑 千冬, Orimura Chifuyu)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Chifuyu.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Chifuyu]]&lt;br /&gt;
Chifuyu là giáo viên chủ nhiệm lớp 1 -1 , là lớp của Ichika đang học , từng là người huấn luyện pilot IS tạm thời cho nước Đức.Là chủ nhân của IS Brunhilde.&amp;lt;!--Revealed in v2c3--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Maya Yamada (山田 真耶, Yamada Maya)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Yamada.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Yamada_Maya]]&lt;br /&gt;
Yamada là phó chủ nhiệm lớp của Ichika , là quí cô có vòng 1 rất chuẩn , hay ngượng ngùng.Là chủ nhân của IS Raphael-Revive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Dan Gotanda (五反田 弾, Gotanda Dan)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Dan.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Dan_Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn thân của Ichika từ hồi cấp 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ran Gotanda (五反田 蘭, Gotanda Ran)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ran.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Ran Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ran là em gái của Gotanda Dan.Hiện cô vẫn đang học cấp 2 và là hội trưởng hội học sinh ở trường cô đang học. Cô có tình cảm với Ichika.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: center; width:45%; margin:1em auto 1em auto;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Tabane Shinonono (篠ノ之 束, Shinonono Tabane)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Tabane.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Tabane]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là chị của Houki và là người chế tạo ra [[wikia:c:Infinite-Stratos:Infinite_Stratos_(IS)|IS]].Cô là nhà khoa học thiên tài và là người đã phát minh ra IS , tuy nhiên không biết vì lí do gì , cô chỉ tạo ra 467 core IS và phân chia ra khắp thế giới để các quốc gia phát triển&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Natasha Fairs (ナターシャ・ファイルス, Natāsha Fairusu)&lt;br /&gt;
:Đại diện của A.U.S.Là phi công thử nghiệm của &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Silver_Gospel|Silver Gospel]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;, một IS tạo ra với sự hợp tác của Isarel&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Tatenashi Sarashiki (更識 楯無, Sarashiki Tatenashi)&lt;br /&gt;
:Tatenashi 16 tuổi , hiện đang là học sinh năm 2 của học viện IS và là hội trường hội hộc sinh của trường.Chức hội trưởng hội học sinh dành cho học sinh mạnh nhất trường , cô là người mạnh nhất trường nên…cô nghiễm nhiên được ngồi vào ghế chủ tịch. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Mysterious_Lady|Mysterious Lady]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
|-&amp;lt;!--Please write other character data before this line, not after--&amp;gt;&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Project Leader/Translator/Editor: Evilgenius96&lt;br /&gt;
* Translator: thunderyellow&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Infinite Stratos tiếng Việt&lt;br /&gt;
* Các bạn bên Baka-Tsuki đã dịch project này sang tiếng Anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== &#039;&#039;Infinite Stratos&#039;&#039; ==&lt;br /&gt;
===Tập 1=== &lt;br /&gt;
::*[[IS:Volume1_Illustrations|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Infinite_Stratos_Vol_1_Chương_1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Infinite_Stratos_Vol_1_Chương_2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Những tập đã được xuất bản ==&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 1 ( 25 Tháng 5, 2009, ISBN 978-4-8401-2788-2)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 2 ( 25 Tháng 8, 2009, ISBN 978-4-8401-2870-4)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 3 ( 25 Tháng 12, 2009, ISBN 978-4-8401-3086-8)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 4 ( 25 Tháng 3, 2010, ISBN 978-4-8401-3179-7)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 5 ( 25 Tháng 6, 2010, ISBN 978-4-8401-3428-6)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 6 ( 24 Tháng 12, 2010, ISBN 978-4-8401-3516-0)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 7 ( 08 Tháng 04, 2011, ISBN 978-4-8401-3856-7)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Evilgenius96</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=150471</id>
		<title>Infinite Stratos Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=150471"/>
		<updated>2012-04-22T08:51:57Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Evilgenius96: Created page with &amp;quot;Category: Alternative LanguagesCategory:Vietnamese  Volume 01 cover.  Series Infinite Stratos đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Category: Alternative Languages]][[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:IS.jpg|300px|thumb|Volume 01 cover.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Series Infinite Stratos đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Infinite_Stratos|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;IS &amp;lt;Infinite Stratos&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (IS〈インフィニット・ストラトス〉 IS (Infinitto Sutoratosu)?) là 1 series light novel do Izuru Yumizuru sáng tác, vẽ bởi Okiura. Cho đến tháng 4 năm 2011, đã có 7 vol phát hành bởi Media Factory dưới danh nghĩa MF Bunko J. Phiên bản Manga vẽ bởi Kenji Akahoshi, phát hành trên Montly Comic Alive từ 27-05-2010. Phiên bản anime bắt đầu phát hành ngày 07-01-2011 ở Nhật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong 1 tương lai ko xa, giới kĩ sư Nhật phát minh ra 1 kiểu exoskeleton (tạm dịch: 1 kiểu 1/2 trang phục, 1/2 robot) gọi là Infinite Stratos (IS). Với trang bị cùng khả năng chiến đấu đứng trên tất cả mọi thứ vũ khí đương đại, Infinite Stratos trở thành mối đe dọa cho sự ổn định toàn cầu Trước 1 siêu vũ khí như vậy, các quốc gia quyết định kí Hiệp Ước Alaska, trong đó nêu rõ giải trừ quân bị toàn bộ IS, đồng thời phân phối đồng đều IS trên toàn cầu, tránh tập trung quyền lực. Tuy vậy, với sự xuất hiện của IS, trật tự xã hội nhân loại bắt đầu thay đổi. Do chỉ nữ giới mới điều khiển đc IS, cán cân quân bình nam/nữ bị đảo lộn, với việc phái nữ ngày càng nắm quyền nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 năm sau ngày IS đầu tiên xuất hiện, thế giới bước vào 1 kỉ nguyên hòa bình mới. Cho đến khi nền hòa bình tạm thời này bị phá vỡ do 1 phát hiện động trời: 1 cậu thiếu niên 15t người Nhật, Ichika Orimura, trở thành nam giới đầu tiên điều khiển IS Đứng trước quả bom nổ chậm này, chính phủ Nhật quyết định đưa anh chàng gia nhập vào Học Viện Infinite Stratos, 1 học viện quốc tế, nơi đào tạo phi công IS từ khắp thế giới tụ lại. Và Ichika-san bắt đầu đối diện với nổi kinh hoàng (hay hạnh phúc?) lớn nhất trong đời mà mình có thể nghĩ đến: Cậu là cậu thiếu niên duy nhất giữa cả nghìn giáo viên + học viên.......toàn là nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Chú ý:&#039;&#039;&#039; Đây là liên kết tới [[wikia:c:Infinite-Stratos:Main_Page|Infinite Stratos Wiki]] với nhiều thông tin hơn, nhưng &#039;&#039;&#039;&#039;&#039;coi chừng spoil&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Nhân vật chính===&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ichika Orimura (織斑 一夏, Orimura Ichika)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ichika.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Ichika]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính trong series Infinite Stratos. Là một thiếu niên người Nhật bình thường, trước khi biết được cậu khả năng điều khiển IS chỉ có ở nữ giới. Vì thế, cậu được chuyển đến học viện IS. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Byakushiki|Byakushiki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Houki Shinonono (篠ノ之 箒, Shinonono Houki)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Houki.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Houki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học viên năm nhất, đồng thời là bạn thuở nhỏ của Ichika. Cô ấy không có IS cá nhân lúc đầu. Nhưng sau đó làm chủ nhân của IS thế hệ 4 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Akatsubaki|Akatsubaki]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Cecilia Alcott (セシリア オルコット, Seshiria Orukotto)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Cecilia.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Cecilia_Alcott]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh năm nhất, đồng thời là đại diện của Anh quốc&lt;br /&gt;
Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Blue_Tears|Blue Tears]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Lingyin Huang (凰 鈴音, Huang Lingyin or Ling (鈴, Rin, pet name)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Rin.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Huang_Lingyin]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh năm nhất, và cũnglà bạn thuở nhỏ thứ hai của Ichika. Cô ấy là học sinh chuyển trường, đồng thời là đại diện của Trung Quốc, và là lớp trưởng của lớp 2. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:ShenLong|ShenLong]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Charles Dunois&amp;lt;/b&amp;gt;&amp;lt;!&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Char.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Charlotte_Dunois]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh chuyển trường, được giới thiệu như là &#039;người đàn ông thứ hai có thể điều khiển được IS&#039;. Là chủ nhân của IS thế hệ 2 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Raphael-Revive_Custom_II|Raphael-Revive Custom II]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Laura Bodewig (ラウラ ボーデヴィッヒ, Raura Bōdevihhi)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Laura.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Laura_Bodewig]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là học sinh chuyển trường, và là đại diện của nước Đức. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Schwarzer_Regen|Schwarzer Regen]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--WARNING: Make no change to the following code. It is part of the following &amp;quot;Other Characters&amp;quot; Section--&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;collapsible collapsed&amp;quot; style=&amp;quot;text-align:left; margin:5px 20px clear:both; font-size:100%; background:transparent; width:100%;&amp;quot;&lt;br /&gt;
! style=&amp;quot;background:#cee0f2;&amp;quot; align=&amp;quot;center&amp;quot;|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Các nhân vật khác===&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Chifuyu Orimura (織斑 千冬, Orimura Chifuyu)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Chifuyu.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Orimura_Chifuyu]]&lt;br /&gt;
Chifuyu là giáo viên chủ nhiệm lớp 1 -1 , là lớp của Ichika đang học , từng là người huấn luyện pilot IS tạm thời cho nước Đức.Là chủ nhân của IS Brunhilde.&amp;lt;!--Revealed in v2c3--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Maya Yamada (山田 真耶, Yamada Maya)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Yamada.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Yamada_Maya]]&lt;br /&gt;
Yamada là phó chủ nhiệm lớp của Ichika , là quí cô có vòng 1 rất chuẩn , hay ngượng ngùng.Là chủ nhân của IS Raphael-Revive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Dan Gotanda (五反田 弾, Gotanda Dan)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Dan.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Dan_Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn thân của Ichika từ hồi cấp 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width:42%; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Ran Gotanda (五反田 蘭, Gotanda Ran)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Ran.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Ran Gotanda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ran là em gái của Gotanda Dan.Hiện cô vẫn đang học cấp 2 và là hội trưởng hội học sinh ở trường cô đang học. Cô có tình cảm với Ichika.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: center; width:45%; margin:1em auto 1em auto;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Tabane Shinonono (篠ノ之 束, Shinonono Tabane)&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:IS_Tabane.png|100px|left|link=wikia:c:Infinite-Stratos:Shinonono_Tabane]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là chị của Houki và là người chế tạo ra [[wikia:c:Infinite-Stratos:Infinite_Stratos_(IS)|IS]].Cô là nhà khoa học thiên tài và là người đã phát minh ra IS , tuy nhiên không biết vì lí do gì , cô chỉ tạo ra 467 core IS và phân chia ra khắp thế giới để các quốc gia phát triển&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Natasha Fairs (ナターシャ・ファイルス, Natāsha Fairusu)&lt;br /&gt;
:Đại diện của A.U.S.Là phi công thử nghiệm của &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Silver_Gospel|Silver Gospel]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;, một IS tạo ra với sự hợp tác của Isarel&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
;Tatenashi Sarashiki (更識 楯無, Sarashiki Tatenashi)&lt;br /&gt;
:Tatenashi 16 tuổi , hiện đang là học sinh năm 2 của học viện IS và là hội trường hội hộc sinh của trường.Chức hội trưởng hội học sinh dành cho học sinh mạnh nhất trường , cô là người mạnh nhất trường nên…cô nghiễm nhiên được ngồi vào ghế chủ tịch. Là chủ nhân của IS thế hệ 3 &amp;lt;nowiki&amp;gt;[&amp;lt;/nowiki&amp;gt;[[wikia:c:Infinite-Stratos:Mysterious_Lady|Mysterious Lady]]&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
|-&amp;lt;!--Please write other character data before this line, not after--&amp;gt;&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Project Leader/Translator/Editor: Evilgenius96&lt;br /&gt;
* Translator: thunderyellow&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Infinite Stratos tiếng Việt&lt;br /&gt;
* Các bạn bên Baka-Tsuki đã dịch project này sang tiếng Anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== &#039;&#039;Infinite Stratos&#039;&#039; ==&lt;br /&gt;
===Tập 1=== &lt;br /&gt;
::*[[IS:Volume1_Illustrations|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Infinite_Stratos_Vol_1_Chương_1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Infinite_Stratos_Vol_1_Chương_2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Những tập đã được xuất bản ==&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 1 ( 25 Tháng 5, 2009, ISBN 978-4-8401-2788-2)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 2 ( 25 Tháng 8, 2009, ISBN 978-4-8401-2870-4)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 3 ( 25 Tháng 12, 2009, ISBN 978-4-8401-3086-8)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 4 ( 25 Tháng 3, 2010, ISBN 978-4-8401-3179-7)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 5 ( 25 Tháng 6, 2010, ISBN 978-4-8401-3428-6)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 6 ( 24 Tháng 12, 2010, ISBN 978-4-8401-3516-0)&lt;br /&gt;
*IS〈インフィニット・ストラトス〉 (Infinite Stratos) Volume 7 ( 08 Tháng 04, 2011, ISBN 978-4-8401-3856-7)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Evilgenius96</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Vol_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=150470</id>
		<title>Infinite Stratos Vol 1 Chương 2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Vol_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=150470"/>
		<updated>2012-04-22T08:47:29Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Evilgenius96: Created page with &amp;quot;== Chương 2: Trận chiến chọn đại diện lớp! ==  “Này…”  “…”  “Này, cậu còn định giận tới bao giờ nữa?”  “… Tôi không có giậ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Chương 2: Trận chiến chọn đại diện lớp! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, cậu còn định giận tới bao giờ nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tôi không có giận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu trông có vẻ không vui…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã như vậy từ lúc mới sinh rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tớ thấy hành động của cậu hơi khác lời nói đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ là 8 giờ sáng ngày thứ hai ở trường của tôi. Chúng tôi đang ở quán ăn tự phục vụ của năm nhất, và như hôm qua, có rất nhiều cô gái ở xung quanh chỗ tôi. Tôi vẫn còn sốc khi biết rằng tất cả nhân viên phục vụ là nữ ( mặc dù nó rất là hợp lý ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang dùng bữa sáng cùng với Houki, người ‘hiện đang là bạn cùng phòng’ của tôi, nhưng từ đêm qua đến giờ, chúng tôi vẫn chưa có một cuộc nói chuyện hoàn chỉnh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, bữa sáng của tôi là bữa sáng kiểu Nhật, với natto, vài miếng cá hồi, súp miso và dưa chua – rất ngon. Chắc tất cả những thứ này được mua bằng tiền thuế đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, Houki cũng ăn những món y hệt. Với tư cách là người Nhật, tôi cảm thấy rằng ăn cơm vào bữa sáng vẫn là tuyệt nhất. Mặc dù tôi cũng thích bánh mì, nhưng những miếng cá hồi này lại rất ngon, rất hợp khẩu vị của tôi. Cơm thì nóng và dẻo. Nồi cơm điện không thể nấu được như thế này, vậy là họ nấu bằng nồi đất à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang bị lờ đi. Và như để đồng ý với điều đó, Houki thong thả nhai gắp một miếng cá hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Bỏ đi, không có gì đâu. Từ nhỏ, tôi đã phải sống cùng với Chifuyu-nee, nên tôi không có cái cảm giác ‘Ôi, mình đang sống cùng với một cô gái! Tim mình đang đập như điên! Phải làm sao đây?’. Hơn nữa, tôi đã phải giặt đồ cho Chifuyu-nee trong nhiều năm, cho nên tôi sẽ không cuống lên chỉ vì một mảnh đồ lót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, có lẽ tất cả những điều đó không có nghĩa lý gì với Houki.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác, Houki cảm thấy bực mình vì tôi đã thấy đồ lót của cô ấy à…? Hm? Lạ thật? Sao Houki lại bực nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói là tôi không có giận gì cả!”&lt;br /&gt;
	&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy nói như thế, nhưng cô ấy lại quay mặt đi chỗ khác, và khi chúng tôi tình cờ nhìn nhau, cô ấy sẽ nhìn đi chỗ khác ngay lập tức. Hm, nếu không có ai có cái thái độ như thế, tôi dám chắc rằng thế giới sẽ trở nên hòa bình hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó, đó là cậu ấy ~~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và cậu ấy cũng là em trai của Chifuyu-sama nữa đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…, vậy họ đều là những phi công IS à? Cậu ấy có mạnh không nhì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay cũng vậy. Bọn họ vẫn giữ khoảng cách với tôi, giống như là ‘cậu ấy có muốn hết tất cả bọn mình không nhỉ’. Nếu đây là một buổi đánh cá, tôi chắc chắn sẽ thu được một mẻ lớn…hm, vô nghĩa quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tớ đã nói, Houki…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng gọi tên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Shinonono-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Houki không cho tôi gọi bằng tên, tôi sẽ chuyển sang gọi họ của cô ấy. Và lúc này đây, cô ấy chỉ có thể ngồi im. Đúng là cậu vẫn không thay đổi, nhỉ? Hơn nữa, có cả một câu chuyện dài quanh cái họ này…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O, Orimura-kun, chúng tớ có thể ngồi đây được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy ba cô gái đang cầm ba khay thức ăn đang lo lắng chờ câu trả lời của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tớ đâu thể cấm cậu, đúng không nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái bắt chuyện với tôi giờ đang thở phào nhẹ nhõm. Sau lưng, hai cô bạn của cô ấy đang bí mật động viên cô ta. Và gần đó, tiếng xì xào bắt đầu nổi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~ đáng lẽ ra tớ nên nói chuyện với cậu ấy sớm hơn…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mới, mới là ngày thứ hai thôi mà. Đừng lo lắng quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà, mà này, có cả hội trưởng đến gặp cậu ấy vào ngày hôm qua đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI GÌ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… A, mm, đúng vậy. 8 năm nhất, 15 năm hai và 33 người năm ba đến để tự giới thiệu. Rất khó để nhớ hết tên bọn họ. Nếu bất kỳ ai trong số họ đến và hỏi ‘cậu còn nhớ gì về tớ không?’, tôi sẽ chỉ có thể nhớ lại được khoảng 20% về họ. Tàn nhẫn thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới chỉ là sáng hôm nay thôi, và tôi đã không thể nhớ nổi tên ba người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ như họ đã định sẵn trước chỗ ngồi, nên họ ngồi xuống rất nhanh. Bàn sáu chỗ. Tôi và Houki đang ngồi ở chỗ gần cửa sổ, và họ ngồi vào ba chỗ trống gần đó. Tôi hy vọng sẽ không ai có ý định ngồi vào chỗ còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, Orimura-kun, cậu ăn nhiều thật đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu, cậu ấy là con trai mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ thuộc tuýp người ăn rất ít vào buổi tối, nên tớ phải ăn thật nhiều trong bữa sáng, nếu không thì tớ sẽ chẳng làm gì được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là sự thật. Sau nhiều năm kinh nghiệm, trải qua mọi phương pháp khác nhau, đây là những việc làm cần thiết để duy trì một cơ thể khỏe mạnh và cân đối. Tôi học được điều này từ Chifuyu-nee.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy cậu ăn ít như vậy liệu có ổn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy họ ăn những món khác nhau, nhưng họ đều có một món đồ uống, một miếng bánh mì và một đĩa thức ăn ( rất ít ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch, chúng tớ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, vậy có ổn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giá nhiên liệu cho IS rất thấp. Đừng nói với tôi rằng con gái điều khiển được IS là vì điều này nha?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì chúng tớ ăn vặt cũng đủ rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
... Mấy cậu sẽ béo lên nếu ăn vặt nhiều đấy. Hơn nữa, nó không tốt cho sức khỏe đâu. Nó thật sự ổn không? Mười năm huy hoàng trong cuộc đời mấy cậu đang trôi qua đấy. Con người bắt đầu già đi từ tuổi 22 – hình như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tôi đi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A? Được rồi, gặp lại cậu sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Houki ăn xong, cô ấy đứng dậy và bò đi. Mặc dù có rất nhiều món ăn, nhưng cô ấy vẫn chọn những món ăn truyền thống. Như mọi khi, cô ấy đang duy trì hình ảnh của một nữ samurai. Cô ấy có đầy đủ phẩm chất Yamato Nadeshiko. Mà thật sự thì tôi cũng không rõ Yamato Nadeshiko bao gồm những gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nhưng thật may mắn khi được sống chung với Houki, ít nhất thì nó cũng sẽ đỡ hơn sống với người mà mình không quen biết. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki và tôi là bạn từ nhỏ. Từ cấp một, Chifuyu-nee đã dẫn tôi đến võ đường Shinonono để luyện tập. Và chúng tôi học chung với nhau đến hết lớp bốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một số lý do, chúng tôi không sống cùng với cha mẹ, nên Chifuyu-nee và tôi thường được nhà Shinonono mời ăn tối cùng. Thật sự thì, điều đó quả là một sự giúp đỡ lớn lao khi nhà tôi còn túng thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, thay vì nói mối quan hệ của chúng tôi rất xấu – hãy thay từ đó bằng từ tệ hại. Mặc dù chúng tôi cùng có chung một lý tưởng – hoàn thiện bản thân như một samurai, nhưng chúng tôi đã phải rời xa nhau ít lâu sau ( tôi không nhớ rõ lắm về việc này ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Tôi không thể nhớ được về những gì đã xảy ra trong quá khứ…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỏ qua đi, ai cũng giống như tôi mà. Quá khứ là quá khứ, và hiện tại là hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura-kun, cậu quen với Shinonono-san à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ còn nghe nói rằng hai cậu đang ở chung phòng nữa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, hình như thế đấy. Chúng tớ là bạn thuở nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi không biết chuyện này có ảnh hưởng gì lớn không, vẫn có nhiều tiếng xì xào nổi lên. Một số người còn”Eh”lên nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, điều đó…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ngồi kế bên tôi – mm, Tanimoto-san? Đúng lúc tôi đang định hỏi xem chuyện gì đang xảy ra, một tiếng vỗ tay lớn phát ra từ giữa phòng ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy cô còn định ăn tới khi nào đây? Phải nhanh hơn, linh động hơn nữa đi! Nếu trễ, hình phạt sẽ là mười vòng chạy quanh sân đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Chifuyu-nee vang vọng khắp phòng, và mọi người ngay lập tức quay về với bữa ăn. Nếu bạn muốn biết tại sao – một vòng sân trong học viện IS dài 5km – không đùa đâu. Tôi ngay lập tức ăn hết phần ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, hình như Chifuyu-nee cũng là giám thị của năm nhất. Như mọi khi, chị ấy không biết nghỉ ngơi là gì cà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù là em trai, nhưng tôi cũng rất là lo lắng. Thật sự, không ai có thể chiến thắng được Chifuyu-nee.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Bỏ đi, giờ mình cần tập trung học về IS. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ có một trận đấu với Cecilia vào tuần sau. Và trước đó, tôi cần phải học về những điều cơ bản của IS.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Thử điều khiển một IS à…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Cuối cùng, chẳng có tiến triển gì cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi kết thúc tiết 2, đầu óc tôi đã loạn hết cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Không tốt… )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì có thể giúp được tôi. Tôi có thể hiểu được vài thứ sau khi luyện tập, nhưng có một số thứ mà không thể hiểu được ngay lần đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như một bài toán không có lời giải. Chúng ta không thể hiểu được những thứ này ngay cả khi có ví dụ cho nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, tình huống của tôi thì khó hiểu hơn rất nhiều. Khi tôi chạm vào IS lần đầu tiên, cảm giác giống như là tôi đã quen với nó từ lâu, với nhiều năm kinh nghiệm. Nó giống như vậy đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng giờ khi đọc cuốn sách giáo khoa, tôi đang tự hỏi ‘mình đã thật sự kích hoạt một chiếc IS trước đây à?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Hm~…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi khoanh tay lại và nhìn chằm chằm vào cuốn sách. Chúng tôi đang trong giờ học, dĩ nhiên. Có thể Yamada-sensei sẽ tắt tiếng, nhưng bây giờ cô ấy vẫn tiếp tục giảng cho chúng tôi những kiến thức cơ bản về IS.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, IS được chế tạo với mục đích khám phá vũ trụ, nên những người điều khiển nó sẽ được bao bọc bởi một bộ giáp đặc biệt. Và, bộ giáp này còn có khả năng tăng cường các chức năng của cơ thể và giữ người điều khiển ở trong trạng thái ổn định nhất. Nó sẽ làm tăng nhịp tim, mạch, thể tích phổi, điều chỉnh lượng mồ hôi thoát ra, lượng endorphins ( một loại acid amin cơ thể tiết ra khi hưng phấn )…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sensei, như vậy có ổn không? Em thấy hơi đáng sợ khi cơ thể bị điều chỉnh như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bạn trong lớp tôi hỏi với vẻ mặt không chắc chắn lắm. Tuy vậy, cái cảm giác đặc biệt mà IS đem lại có thể làm một số người cảm thấy khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó không phức tạp đến thế đâu. Ví dụ nhé, ở đây ai cũng mặc áo ngực, đúng không? Có thể thấy rằng món phụ kiện này sẽ không gât ảnh hưởng gì nhiều đến chúng ta. Dĩ nhiên, nó còn tùy thuộc vào hình dạng và kích thước của chúng, vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Tình cờ, chúng tôi nhìn nhau, và Yamada-sensei chỉ có thể đứng đó, đơ người ra. Vài giây sau, mặt cô ấy đỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, điều đó, không, nó, Ori, Orimura-kun, em không cần phải hiểu rõ về điều đó đâu. Cô, cô không biết. Nó chỉ là ví dụ thôi. A,a ha, a ha ha...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei chỉ có thể cười như thế, và không biết rằng mình đang tạo ra một bầu không khí ’tế nhị’ trong lớp. Các cô gái hình như đã nhận ra điều gì đó, khi họ lấy tay che bộ ngực của mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như chuyện với Houki, đến giờ tôi vẫn không có hứng thú với đồ lót của con gái. Tuy vậy, tôi đang bị kẹt trong cái cảm giác – nửa muốn nhìn, nửa không muốn nhìn – cái cảm giác nhột nhạt này, và tôi sẽ không thể bình tĩnh lại được đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái không khí bất bình thường này kéo dài thêm chừng 10-20 giây tiếp theo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahem, Yamada-sensei, tiếp tục bài học đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giả vờ ho để làm cả lớp tập trung lại. Dưới sự thúc đẩy của Chifuyu-nee, Yamada-sensei trở lại vào vấn đề chính. Tuy vậy, cô có vẻ như đang tìm chỗ trốn trong cuốn sách khi cúi gằm mặt vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, cô có một số thứ quan trọng đây. IS có một thứ giống như ý thức của con người – mà nhờ đó nó có thể giao tiếp với người điều khiển – nói cách khác, chúng ta sẽ hiểu nhau hơn khi sống cùng nhau. Mm, thời gian điều khiển càng lâu, thì người điều khiển sẽ càng hiểu rõ hơn về IS của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hừm. Nói cách khác, tôi không thể lười trong việc luyện tập rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng hiểu rõ về nhau, chúng ta càng có thể sử dụng được hết khả năng vô hạn của IS.  Các em phải hiểu rằng IS không phải là công cụ, mà là bạn của các em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, một cô gái giơ tay lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sensei, nó có giống như việc có người yêu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, thì, mm... chắc cảm giác đó cũng giống như cảm giác khi yêu vậy. Cô chưa có kinh nghiệm trong chuyện này, nên cô cũng không chắc lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái kinh nghiệm đó chắc là về mối quan hệ giữa con trai và con gái, nhỉ? Bỏ qua Yamada-sensei, người đang cúi mặt xuống vì ngượng, những người trong lớp bắt đầu nói chuyện về những cuộc hẹn với nhau giữa nam và nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thế nào đây nhỉ? Chỗ này đã ’gần giống’ một trường nữ sinh rồi. Không khí ở đây thật ngọt ngào, nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự, trong phòng học này - ừm, không chỉ ở đây, mà không khí ở cả trường này cũng vậy. Không, cái mùi của nó thật sự ngọt. Đó là mùi hương mà chỉ bọn con gái mới có. Dù gì thì, nó có mặt ở khắp nơi. Và, nó có nhiều trong dạ dày tôi tới mức làm tôi cảm thấy bệnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có, có gì không ổn à, Orimura-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không, không có gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tôi nói xong, Yamada-sensei lơ đãng vẫy tay. Hình như có ai đó đang nhìn tôi... giống như hôm qua vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
DING—DONG—DANG—DONG&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, vậy, trong khoảng thời gian còn lại, chúng ta sẽ tập thắng IS trên không trung.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài những kiến thức cơ bản và những môn học lạ lùng về IS, học viện IS còn chịu trách nhiệm về tất cả những bài luyện tập căn bản. Trong vòng 15 phút, vài giáo viên phải trở về văn phòng, và tôi cảm thấy tội nghiệp cho tất cả bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, Orimura-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đây, ở đây ~ , cho tớ hỏi ~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có rảnh vào buổi sáng không? Sau giờ học thì sao? Hay là buổi tối?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là khung cảnh hôm qua vẫn chưa kết thúc, nhỉ? Một khi Yamada-sensei và Chifuyu-nee bước ra khỏi lớp học, phân nửa lớp học sẽ có mặt xung quanh bàn của tôi. Tôi vừa mới nghe thấy tiếng ‘không thể trì hoãn được nữa’, và tôi đoán việc này không phải là lỗi của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tớ nói này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang bị làm phiền, và khi tôi đang cố kết thúc câu nói của mình, tôi thấy một cô gái đang đưa cho những người khác vài tờ phiếu, và nhận tiền. Làm ơn đừng buôn bán bất kỳ thứ gì ở trường, làm ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bạn Houki của tôi ở không xa so với nhóm này. Hình như cô ấy vẫn còn giận. Đừng im lặng mãi thế chứ Houki, con người là sinh vật biết học hỏi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nhưng mình đã thất bại rồi. Mặc dù mình rất muốn được Houki hướng dẫn về IS… chắc phải hỏi thẳng cô ấy thôi. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chifuyu-sama ở nhà trông như thế nào nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, mấy cậu không thể nào tin nổi đâ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nghỉ đã hết rồi. Im miệng lại đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, từ lúc nào mà chị ấy ở sau lưng tôi thế. Chị ấy là người duy nhất có thể đánh tôi vào lúc này – để tránh việc tôi tiết lộ thông tin về chị. Nhân tiện, Chifuyu-nee này, đánh người khác như thế sẽ không để lại ấn tượng tốt đâu. Có ổn không nếu người như chị làm như thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đúng rồi, Orimura, IS của em cần nhiều thời gian hơn để chuẩn bị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có bộ nào phù hợp. Nên chờ đi. Nhà trường hình như đang làm một IS cá nhân cho em đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“???”	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi vẫn còn đang suy nghĩ, cả lớp bắt đầu xì xào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cá, cá nhân à? Cho năm nhất, và trong thời điểm này ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là chính phủ có hỗ trợ rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~ tuyệt quá… mình cũng muốn có IS cá nhân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện gì vậy trời? Nó có thật sự là chuyện đáng để ghen tị không chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẻ mặt bây giờ của tôi là vẻ mặt không-biết-gì-cả, và Chifuyu-nee không thể chịu đựng thêm được nữa khi mà chị ấy càu nhàu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trang 6 sách giáo khoa. Đọc đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, mm… ‘Ngày hôm nay, mặc dù nhiều nước đã liên kết với nhau và đã có nhiều thành tựu trong việc phát triển công nghệ IS, nhưng mọi thông tin liên quan đến việc chế tạo lõi IS chưa bao giờ được tiết lộ. 467 lõi IS có trên thế giới hiện nay đều là do Giáo sư Shinonono chế tạo. Những lõi IS này đã được chuyển hóa thành những hộp đen, và không ai có thể đạt được thành công trong việc chế tạo lõi IS như Giáo sư Shinonono. Tuy vậy, Giáo sư không muốn chế tạo thêm, và bây giờ mọi quốc gia, mọi tổ chức đều nghiên cứu, phát triển và luyện tập dựa trên IS của riêng họ. Việc buôn bán lõi IS là bất hợp pháp, theo điều 7 của Hiệp ước Alaska, không được buôn bán lõi IS dù vói bất kỳ lý do gì…’”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Toàn bộ vấn đề là như thế đó. Em đã hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một, một phần…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mm, để tôi tóm tắt lại nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Chỉ có 467 lõi IS trên toàn thế giới. Chỉ có Giáo sư Shinonono có thể chế tạo chúng, và Giáo sư không muốn chế tạo thêm nữa. 3. Tôi vừa có một vinh dự đặc biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là toàn bộ vấn đề. Mm, giờ thì tôi đã hiểu. Và, Giáo sư Shinonono chính là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Erm, sensei. Có phải Shinonono-san, là bà con với Giáo sư Shinonono không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái vừa mới hỏi Chifuyu-nee… cũng phải thôi, sớm muộn gì thì cái họ ‘Shinonono’ cũng bị phát hiện ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Shinonono Tanabe – thiên tài đã tự mình chế tạo ra IS. Chị ấy là bạn của Chifuyu-nee, và là chị gái của Houki. Dù có gặp chị ấy bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi vẫn luôn coi chị ấy là một thiên tài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Shinonono-san là em gái của người đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oi, vậy có ổn không nếu chị tiết lộ thông tin của người khác như thế?  Thật ra, Tanabe-nee hiện đang được đặt dưới sự bảo vệ cao nhất của chính phủ. Mặc dù không phải là tội phạm, nhưng vị trí của người-biết-tất-cà-mọi-thứ-về-IS vẫn là ẩn số. Và điều này làm cho khá nhiều người lo sợ về cái gọi là ‘an ninh quốc gia’,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Tuy vậy, chị ấy hình như không quan tâm lắm đến việc này…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhớ lại vẻ mặt hơi kiêu căng của chị ấy, ừm, nếu phải diễn tả nó, tôi sẽ dùng hình ảnh ‘chú cừu xảo quyệt’. Và nếu nói về Chifuyu-nee, tôi sẽ dùng hình ảnh ‘con sói chân thật’. Hm, tôi sẽ gọi chúng là cặp hình ảnh đảo ngược. Rất phù hợp, phải không nào?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“EEHHH…! Điều này thật tuyệt. Chúng, chúng ta có hai người thân của những người nổi tiếng ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, vậy, bình thường Giáo sư Shinonono như thế nào!? Cô ấy là một thiên tài, đúng không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy Shinonono-san cũng là thiên tài, đúng không!? Cậu hãy dạy tớ cách điều khiển IS nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra chúng tôi đang ở trong giờ học, nhưng mà mọi cô gái giờ đang vây xung quanh Houki. A, cảnh tượng này khá là thú vị khi ở góc nhìn này. Giờ thì, ai sẽ giúp cậu nào, Houki?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Lạ thật? Houki đã từng kích hoạt IS trước đây chưa nhỉ…? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố gắng lục lại trí nhớ của mình. Hm, chưa bao giờ tôi thấy. Hơn nữa, Tanabe-nee và Houki chưa bao giờ…  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TÔI KHÔNG CÓ QUAN HỆ GÌ VỚI NGƯỜI ĐÓ HẾT!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, câu nói đó cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn ra, những cô gái đứng gần Houki cũng đang ngạc nhiên như tôi – không biết chuyện gì đang xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Xin lỗi vì đã hét to như thế. Tuy nhiên, tớ không phải là người đó, nên tớ không thể giúp gì được cho các cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Houki quay đầu nhìn ra cửa sổ. Hình như sự phấn khích của các cô gái đã xẹp xuống, tất cả mọi người đều cảm thấy không vui khi ngồi xuống. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Houki ghét Tanabe-nee đến thế cơ à…?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tôi thử lục lại trí nhớ lần nữa, và tôi không tìm thấy được hình ảnh nào có cả hai người bọn họ chung với nhau. Nhân tiện, Houki luôn từ chối nói về Tanabe-nee, nếu có ai đó nhắc về chị ấy, Houki sẽ kết thúc chủ đề đó ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, bắt đầu tiết học nào. Yamada-sensei, bắt đầu đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâ, vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei hình như cũng lo lắng về chuyện của Houki, và như thế, sensei bây giờ giống như một giáo viên hơn. Tiết học cuối cùng cũng bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình sẽ hỏi Houki sau...)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỏ qua mọi suy nghĩ linh tinh khác, tôi mở cuốn sách giáo khoa ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ ta đang cảm thấy thoải mái, nên ngươi không cần phải lo về việc sử dụng mánh lới đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, vậy à, Cecilia-san?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào giờ nghỉ, Cecilia đến bàn của tôi với một tay chống ngang hông. Không có gì đâu, nhưng mà cậu thật sự thích tư thế đó à? Thật sự không quan trọng lắm đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ? Chẳng phải chúng ta đều đã biết người chiến thắng là ai sao? Ta cảm thấy mình hơi thiếu công bằng với ngươi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại nói như thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi vẫn chưa biết à? Được rồi, để ta nói cho nghe. Ta, với tư cách là đại diện của nước Anh, Cecilia Alcott… có một IS cá nhân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ngươi đang đùa với ta đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mặc dù tớ biết là cậu rất đáng kinh ngạc, nhưng mả tớ không biết ở chỗ nào thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là người bình thường, nếu ngươi nói như vậy nghĩa là ngươi đang đùa với ta còn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Cô ấy đập mạnh hai tay xuống bàn. Ôi trời, quyển sách rơi xuống đất rồi, đồ ngốc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ahem, chẳng phải trong bài học đã nhắc tới việc này à? Chỉ có 467 lõi IS trên toàn thế giới, nói cách khác, những người có IS cá nhân là những người được chọn từ những thành phần ưu tú nhất trong hơn 6 tỷ người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, vậy ra…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy dân số thế giới đã vượt mốc 6 tỷ người rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là điều ta đang nhắc tới!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Giờ là tới lượt quyển tập của mình. Đồ ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi, ngươi đang đùa với ta đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tại sao ngươi không chịu nghe ta nói thế…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eh, sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao vậy, Houki?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
0.8 giây. Houki liếc nhìn tôi, và gửi cho tôi câu trả lời ‘KHÔNG QUAN TÂM’ .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân tiện, ngươi là em gái của Giáo sư Shinonono, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki đáp trả với ánh nhìn sắc như dao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ là em gái của Shinonono mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki này, cậu đang tính hù dọa mọi người à? Nó đáng sợ lắm đấy. Nhìn đi, ngay cả Cecilia cũng đang run kìa. Cậu là loại tội phạm gì thế? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ, bỏ qua đi. Nếu băn khoăn về đại diện lớp, hãy nhớ đến ta, Cecilia Alcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hất mái tóc sang một bên, Cecilia quay sang phải và bước đi. Hm, màu mè quá đấy. Ngay cả người mẫu cũng làm được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shinonono-san, đi ăn thôi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này rất quan trọng, vì sau vụ hồi nãy, đã có vết nứt trong mối quan hệ giữa Houki với cả lớp; là bạn cùng lớp, tôi không thể để chuyện này xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai muốn đi cùng không nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải giả vờ thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ tớ tớ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cũng muốn đi… chờ chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cũng đã làm bento này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, tôi có rất nhiều người muốn ăn trưa cùng. Tạo được một mối quan hệ tốt là điều rất quan trọng mà, phải không Houki? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tôi sẽ không đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói thế chứ. Nào, đứng dậy, đứng dậy nào, đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, oi, đã nói là không đi rồi mà… đừng có đẩy sau lưng người khác như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hahaha, tôi biết rằng Houki sẽ từ chối, nên tôi đã chuẩn bị sẵn rồi. Ép buộc người này đi chính là điều đúng đắn nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, cậu không muốn di chuyển à? Cậu muốn tớ cõng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bùm, Houki ngượng rồi. Nếu tôi đã nói như vậy, Houki sẽ phải đi, dù cô ấy không muốn đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ, bỏ ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sau khi chúng ta đến phòng ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nắm lấy khuỷa tay tôi, Houki vặn ngược lại, hòng để trốn ra. Đúng lúc tôi đang nghĩ ‘Đau quá’, tôi thấy mình đang nhìn lên trần nhà, và rơi xuống sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ouch, đau. Cơn đau nhanh chóng truyền khắp lưng tôi. Và các cô gái đứng xung quanh đang sốc vì cảnh tượng đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã cải thiện kỹ năng của mình rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, hừm. Ông đã trở nên yếu hơn, đúng không? Đây chỉ là vài điểm mở rộng trong kendo thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như, trong số tất cả con gái Nhật, cậu là người duy nhất luyện tập ‘vài điểm mở rộng’ trong võ thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umm, này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta vẫn…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, bỏ qua đi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, hiếm khi mà tôi tập hợp được nhiều bạn như thế này, và giờ thì bọn họ chạy đi như thể có con thú nào mới xổng chuồng. Xem cậu vừa mới lằm gì kìa, đồ ngốc. Tớ làm như thế là để giúp cậu đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chào tạm biệt sàn nhà, tôi phủi bụi khắp cơ thể mình. Houki không chỉ nói ‘không phải lỗi tại tớ’, mà cô ấy còn khoanh tay lại và nhìn đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã, đã nói là đừng gọi tôi bằng tên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi ăn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đói rồi. Thế nên tôi chụp lấy tay Houki một cách thô bạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, oi, ông nhẹ nhàng hơn được không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im lặng và đi theo tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lạnh lùng nói, và Houki chỉ có thể làm theo. Thiệt tình, đáng lẽ ra tôi nên làm việc này ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt, chúng tôi đã đến phòng ăn. Nó hơi đông, nhưng chúng tôi vẫn có thể tìm được chỗ ngồi cho hai người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki ăn gì cũng được, đúng không? Cậu sẽ ăn bất cứ thứ gì chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng coi tôi như là vật nuôi của ông. Tôi cũng có khẩu vị riêng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…a, em sẽ lấy hai phần ăn. Món cá thu mặn nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông có nghe tôi nói không đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có. Cậu nghĩ tại sao tớ lại để cho những người kia đi ăn trưa cùng với chúng ta? Cuối cùng thì cậu đã làm hỏng hết mọi thứ. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như cậu không thể kết bạn với ai? 3 năm học này của cậu sẽ trở nên buồn chán và tẻ nhạt lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi, tôi không nhớ… đã nhờ ông giúp đỡ về việc này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cũng vậy. A, hai phần ăn của em. Em có thể để phiếu ăn ở đây được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đặt phiếu ăn vào trong cái hộp gần đó. Tôi chỉ có thể sử dụng tay phải của tôi, và nó làm mọi thứ cực kỳ bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn tay trái? Đang nắm lấy Houki và ngăn không cho cô ấy chạy mất. Lúc này,khả năng trốn thoát của cô ấy còn cao hơn cả Cactuar ( cái con xương rồng trong FF đó mà.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu biết không? Tớ sẽ không làm điều này nếu như một người bất kỳ nào nhờ tớ. Nhưng là vì cậu nên tớ mới làm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý, ý cậu là sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không gì đâu. Tớ mới vừa chào cô phục vụ và nói rằng chúng ta là bạn thuở nhỏ thôi. Cậu không cần phải lo đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki chuyển ánh nhìn sang cửa sổ. Người này, mặc dù tôi đã biết từ rất lâu, nhưng giờ đây cô ấy đã trở nên khó hiểu hơn. Không, cô ấy đã như vậy từ trước rồi. Nếu tôi không cẩn thận, Houki sẽ trở nên cô độc hơn. Đó chính là cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi, điều đó… cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, hai phần ăn của các em đây. Xin lỗi vì đã bắt các em phải chờ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cám ơn chị. Ồ, nó nhìn ngon đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không chỉ là vẻ ngoài đâu, nó thật sự rất ngon đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói, cô phục vụ nở một nụ cười thật tươi. Hm, quả là một người tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki, cậu xem coi còn còn chỗ trống nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không trả lời, nên tôi đành phải quay đầu lại. Và vẻ mặt của cô ấy…hơi khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Còn ghế trống ở đằng kia đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy giựt tay ra, lấy phần ăn của mình, và nhanh chóng di chuyển sang bên kia. Eh? Sao cô ấy lại đột nhiên nổi giận vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, khi tôi bắt kịp Houki, tôi thấy có hai ghế trống ở trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cảm thấy có lỗi khi nói về điều này, nhưng mà,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu trả lời với một miệng đầy súp miso như thế, tớ nghĩ tớ sẽ giải thích sau khi cắt xong miếng cá này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thể hướng dẫn cho tớ những thứ liên quan đến IS được không? Nếu cứ như thế này, tớ sẽ thua trước khi kịp làm bất cứ điều gì đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai bảo ông chấp nhận lời thách đấu đó làm chi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thất vọng với tôi à?... Mặc dù nó không khó hiểu cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì, xin hãy giúp tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chắp đôi đũa lại và van xin Houki. Cổ nhân có câu: Khi người đàn ông đã làm điều gì đó xấu hổ một lần, thì anh ta sẽ không cảm thấy như thế ở lần tiếp theo. ‘Đàn ông sẽ trở nên vô dụng nếu không hướng đến chiến thắng’, đó là lý do tại sao mà tôi làm điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Im lặng hoàn toàn. Tôi lại bị bơ nữa rồi. Cô ấy khi chỉ im lặng mà còn từ tốn ăn món rau trộn nữa chứ. Tàn nhẫn quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tớ đã nói, Houki…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, chẳng phải cậu là người được nhắc tới trong các tin đồn gần đây không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái bất thần hỏi tôi. Năm 3. Màu của cà vạt cho chúng ta biết được năm học của người khác. Xanh dương cho năm 1, vàng cho năm 2, đỏ cho năm 3. Mái tóc của cô ấy hơi xoăn ở phần đuôi, và điều này gợi lại cho tôi nhiều kỷ niệm. Cô ấy trông dễ gần, giống như một chú sóc. Ồ, đúng là khác hẳn so với bạn thuở nhỏ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như mong đợi ở một học sinh năm 3, từ dáng vẻ đến cảm giác mà cô ấy mang lại đều giống như của một người trưởng thành. Thấy không, Houki? Đây chính là thứ mà một con người cần có trong xã hội đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, hình như thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với câu trả lời của tôi, cô ấy ngồi xuống một cách tự nhiên bên cạnh tôi. Đặt tay lên bàn, senpai áp sát mặt vào tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi nghe nói cậu sắp có một trận đấu với một học sinh đại diện, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, hình như là thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gì nữa đây? Tin đồn đã lan nhanh đến thế cơ à? Vậy đúng là con gái rất thích chuyện tụ tập và tán dóc à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu vẫn chỉ là dân nghiệp dư thôi, đúng không? Cậu đã điều khiển IS trong bao lâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bao lâu à… chắc là chừng 20 phút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cậu sẽ thua thôi. Chìa khóa để giành chiến thắng chính là tổng thời gian điều khiển. Nếu là học sinh đại diện thì cô ấy đã điều khiển IS trong ít nhất là 3 tiếng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm… tôi không nghĩ là thời gian điều khiển càng lâu thì càng dễ gây ấn tượng hơn, nên tôi không hiểu lắm về những điều mà cô ấy đang nói. Tuy vậy, cô ấy đã đoán đúng khi nói tôi chắc chắn sẽ thua Cecilia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cậu có muốn tôi hướng dẫn cho cậu về IS không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senpai ( đến giờ tôi vẫn chưa biết tên cô ấy ) nói thẳng vào vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ. Như một người bạn. Cô ấy khác xa so với cái người đang ngồi kế bên tôi. Cái này giống như một cơn mưa rào vào mùa hạ ( hay giống như việc xe rác tới chỗ tôi đúng lúc tôi đang muốn đổ rác ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, vậy thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi tôi kịp nói ‘xin hãy giúp em’, có ai đó xen vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần. Tôi sẽ là người giúp cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki – đang ăn từ nãy đến giờ, đột nhiên nói như vậy. Eh? Houki thật sự sẽ giúp tôi à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô chỉ là học sinh năm nhất thôi. Xin thứ lỗi, nhưng tôi nghĩ tôi là người thích hợp hơn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay, ngay cả khi tôi là em gái của Shinonono Tanabe à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki nói ra – nhưng có vẻ như cô ấy không muốn nói về nó, mà cô ấy chỉ bất đắc dĩ phải nói ra ở phút cuối mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay cả khi cô nói cô là em gái của Shinono… eh~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Choáng váng. Dĩ nhiên, khi mà em gái của thiên tài chế tạo ra IS đang ngồi trước mặt cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên , cậu ấy không cần phải làm phiền cô đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, vậy à. Nếu đã như thế, thì tôi không giúp gì được cho cậu rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là em gái của một thiên tài. Ai cũng sẽ sợ cô ấy nếu như cô ấy nói họ của mình ra. Thật sự thì, con người ân cần, lịch sự lúc nãy giờ đã cảm thấy lúng túng và vội vàng bỏ đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là… cậu sẽ giúp tớ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là điều mà tớ vừa mới nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ đỡ rắc rối hơn nhiều nếu cậu nói như thế ngay từ đầu đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, tôi cũng đã có một người hướng dẫn cho tôi về IS. Giờ chỉ cần chú tâm vào việc luyện tập thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôm nay, sau giờ học.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phòng tập kendo. Tớ muốn xem coi cậu giờ đã yếu tới mức nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, cái mà tớ muốn là hướng dẫn về IS…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ làm theo đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao có quá nhiều cô gái cứng đầu ở xung quanh tôi nhỉ? Số phận sắp đặt chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tớ cũng không biết nữa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau giờ học, chúng tôi đang ở trong phòng tập kendo. Mặc dù có rất nhiều bù nhìn ở đây, nhưng Houki vẫn cứ nhè tôi mà trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trận đấu kéo dài 10 phút, và tôi thua. Houki nổi giận, như thể cô ấy đang bộc lộ phần ‘đàn ông’ của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại yếu như thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc là do tớ quá bận bịu chuẩn bị cho mấy bài kiểm tra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Cậu tham gia câu lạc bộ nào ở cấp 2 thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, hình như là CLB ‘Về nhà’, và tớ chưa bao giờ bỏ lỡ một buổi nào trong suốt ba năm học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự thì, tôi có một công việc bán thời gian để phụ giúp gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Phải huấn luyện lại thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huấn luyện lại! Điều này còn tệ hơn việc không biết điều khiển một IS. Từ hôm nay, tớ sẽ tập luyện với cậu 3 giờ một ngày, mỗi ngày, sau giờ học.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê này. Nó hơi lâu đấy… nhân tiện, đó có phải là việc luyện tập với IS đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì vậy tôi mới nói nó là vấn đề nghiêm trọng hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oa, cô ấy bắt đầu nổi giận rồi. Chắc là cô ấy sẽ không quan tâm những gì mà tôi nói nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tội nghiệp chưa. Không chỉ bị đánh bại về IS, mà ông còn bị một cô gái đánh bại trong kendo… ông không thấy nhục nhã à, Ichika?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tớ cũng cảm thấy hơi xấu hổ về việc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XẤU HỔ À? Ông còn quan tâm đến sự xấu hố của mình à? Ồ, hiểu rồi, chắc ông cảm thấy hạnh phúc khi được cả đống cô gái vây quanh chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bùm! Cô ấy nổi giận rồi. Nhưng mà cậu có cần phải nói tớ như thế không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ chẳng vui chút nào đâu. Tớ đang được xem như là thú lạ đấy. Tệ nhất là, tớ còn đang phải sống chung với một cô gái! Dạng bi kịch gì thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, hóa ra ông không muốn ở cùng với tôi, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xoẹt! Thanh kiếm của tôi kịp thời chặn thanh kiếm của cô ấy lại. Oa, chờ đã, đồ ngốc. Tớ mệt lắm rồi đấy! Cậu tính giết người à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bi, bình tĩnh lại nào, Houki. Tớ chưa muốn chết, và cậu cũng đâu đến lứa tuổi mà có thể nghĩ đến việc giết người, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, tay phải tôi đang phải chống đỡ Houki, còn tay trái thì đang run như điên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tớ đã nói, Houki. Tớ sẽ đối xử tốt hơn với cậu. Nên lần này tha cho tớ đí!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hừm, đúng là một tên vô dụng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cuối cùng cũng thoát được đợt tấn công, khi mà Houki nhìn tôi một cách khinh bỉ trước khi hướng về phòng thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Tuy vậy…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã mạnh hơn. Trong quá khứ, tôi có thể dễ dàng hạ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay tôi đỏ tấy lên. Ah, nó sưng hết lên rồi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura-kun, ừm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá yếu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy có thể kích hoạt được một IS không vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là tiếng nói thất vọng của đám đông. Không có gì nhục nhã hơn chuyện một người đàn ông thua một người phụ nữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ không thể tha thứ cho chính mình, hơn cả những người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, nếu tôi muốn bảo vệ tất cả mọi người – quên đi, thậm chí tôi còn không bảo vệ nổi những ngưởi thân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tiếp tục đắm chìm vào đó, mang mọi cảm xúc sâu vào trong lòng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vậy, bắt đầu luyện tập được rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mà tôi đang ở vị trí thấp nhất… khi mà tôi đang là người xuất phát chậm nhất, tôi chỉ có thể chăm chỉ hơn. Tôi không thể trốn tránh được nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Được rồi, bắt đầu thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tôi không còn gì để mất nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Hình như mình hơi khó chịu với cậu ấy…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki đang đứng trong phòng thay đồ. Đến giờ, cô ấy vẫn cứ nghĩ đi nghĩ lại về chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau sáu năm, hai người bạn cuối cùng cũng gặp lại nhau. Nhớ lại cách cư xử trẻ con của mình , tim cô ấy bắt đầu đập nhanh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Không, không, điều đó bình thường thôi. Cậu ấy không phải là dạng người luôn chăm chỉ luyện tập, và có vẻ như cậu ấy đã không cầm kiếm trong ít nhất là một năm, thế nên…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi đó, cậu ấy chẳng bao giờ thua mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ichika cũng đã trở nên mạnh mẽ hơn sau sáu năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu ấy trông cũng lôi cuốn hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Bỏ, bỏ qua đi. Nói sao nhỉ… vẻ ngoài của cậu ấy… ermmm, không tệ. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên, Ichika đã trưởng thành hơn sau sáu năm. Vẻ ngoài lạnh lùng đó càng là cậu ấy trông giống một người đàn ông hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nhưng cậu ấy đã bỏ cuộc. Cậu ấy không cảm nhục nhã sau khi thua như thế à? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng nghĩ về điều này, cô ấy càng tức giận hơn, và cơn giận này không gì có thể dừng nó lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Có chuyện gì với cậu ấy thế? Ichika đã luôn luyện tập rất chăm chỉ ở quá khứ, và giờ thì cậu ấy trông giống như đồ bỏ đi. Chẳng giống một người đàn ông chút nào cả! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, một người không đụng đến thanh kiếm trong 3 ngày chắc chắn sẽ thua một người luyện tập chăm chỉ trong một tuần. Điều này đúng trong trường hợp của Ichika.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải là kỹ năng, mà là cảm giác. Cậu ấy đã mất đi ‘cảm giác’ cần có trong kendo. Và để lấy lại nó cần rất nhiều thời gian. Chúng ta có được nó trong quá trình luyện tập. Nó khó để đạt được, nhưng lại rất dễ mất đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Dù vậy…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháo dải băng buộc tóc ra, mái tóc mềm mượt của cô ấy chảy dài xuống tận thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Cậu ấy nhớ hết mọi thứ về mình. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáu năm… đã sáu năm trôi qua từ lúc họ mới 9 tuổi. Khuôn mặt, và cả những bộ phận khác của cơ thể đã khác đi theo thời gian, nhưng mà Ichika đã nhận ra người bạn của mình ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này làm cô ấy cực kỳ hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki nhận ra Ichika khi nghe thấy tên cậu ấy. Trước đó, hình ảnh của cậu ta đã xuất hiện trong các bản tin gần đây. Nếu không, cô ấy cũng chẳng biết người đó chính là bạn thuở nhỏ của mình. Thật sự, cô ấy còn nghĩ rằng người đó khá là đẹp trai. Khoảnh khắc mà cô ấy nghe thấy tên của cậu ta, cái chén trên tay cô rơi xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ichika, cậu ấy nói rằng đã đọc về chiến thắng ở giải kendo cùa mình. Những mẩu tin đó thường không kèm theo hình ảnh. Tuy vậy, Ichika lại ‘nhận ra mình ngay lập tức’. Cậu ấy đã nói như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Vậy là mình đã đúng khi quyết định không thay đổi kiểu tóc. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cô ấy đã đặt hết hi vọng của mình vào 1 sự trùng hợp nho nhỏ, trông mong cho điều ước được trở thành sự thật. Dù sao đi nữa, đó cũng chỉ là 1 suy nghĩ hết sức trẻ con mà thôi. Hơn nữa, Houki vẫn chỉ là một cô gái 15 tuổi, nên việc cô ấy suy nghĩ hơi nhiều về những thứ lãng mạn cũng là điều đương nhiên thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Huh!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô ấy thấy khuôn mặt của mình trong gương, và hoàn hồn lại.”Ho…”. Cô ấy thở dài, cảm thấy xấu hổ vì vẻ mặt ngây thơ lúc nãy của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù giờ chẳng còn thấy rõ điều gì nữa, cô ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự thì chẳng có gì to lớn ở đây cả – có chăng chỉ là việc cô ấy đang tự che giấu sự xấu hổ của chính mình – hình như đây là cách duy nhất để Houki lấy lại sự bình tĩnh của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Và, dù gì thì, từ ngày mai, cậu ấy sẽ phải có các buổi huấn luyện đặc biệt sau giờ học. Sẽ rắc rối lắm nếu như mình không thể giúp cậu ấy bình thường lại. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nào là ‘bình thường’? Nó sẽ rắc rối đến mức nào? Mặc dù chưa biết rõ, nhưng Houki vẫn gật gù đồng tình với chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Hơn nữa…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó có nghĩ là cô ấy đã có lý do để ở cùng với Ichika vào ngày mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không! Không phải là như thế!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng, không phải là như thế. Chẳng có gì bất hợp pháp ở đây cả, nên mình không phải lo. Chẳng có gì lạ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là thế đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng không gian yên ắng ở phòng thay đồ, Houki đang tự động viên cho chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuần thứ hai, sáng thứ hai. Trước trận đấu với Cecilia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Như tớ đã nói, Houki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì nữa đây, Ichika?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi sống cùng với nhau trong một tuần, mối quan hệ của chúng tôi đã trở lại bình thường, đủ để chúng tôi gọi nhau bằng tên. Hình như khoảng cách 6 năm nhỏ hơn tôi nghĩ. Điều này thật tuyệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tớ suy nghĩ hơi nhiều…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừm, hình như vẫn còn một rắc rối nhỏ trong vụ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà còn việc luyện tập IS của tớ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng, có, mà, giả, vờ, nhìn, đi, chỗ, khác, nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong 6 ngày, Houki đã hướng dẫn lại cho tôi mọi thứ về kendo. Tuy vậy, đó là điều duy nhất mà cô ấy làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù, dù gì thì tớ cũng đâu làm gì khác được. Cậu đâu có IS đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, cậu nói đúng – chờ đã, cậu có thể giảng cho tớ những thứ có trong sách giáo khoa mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng, có, mà, giả, vờ, nhìn, đi, chỗ, khác, nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, đây chính là rắc rối mà tôi đang mắc phải. Hình như đang có vài cuộc tranh luận nho nhỏ quanh IS cá nhân của tôi, và đến giờ tôi vẫn chưa thấy mặt mũi nó. Đúng vậy, tới hôm nay mà tôi vẫn còn chưa nhận được nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki và tôi tiếp tục im lặng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O, Ori, Orimura-kun, Orimura-kun, Orimura-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải gọi tên em ba lần như thế đâu. Phó chủ nhiệm mà tôi đã quá quen thuộc, Yamada-sensei, chạy từ khu A sang đấu trường thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sensei trông giống như cô ấy sẽ ngã bất cứ lúc nào với cách di chuyển luôn làm mọi người lo lắng – như thường lệ. Tuy vậy, sensei trông vội vã hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh lại nào, Yamada-sensei. Thở sâu vào nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hít vào ~ thở ra, hít vào ~ thở ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, dừng lại nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đùa chắc? Sau khi tôi nói như thế, Yamada-sensei thật sự nín thở. Và sau đó, mặt cô bắt đầu đỏ lên do thiếu oxy. Người này không biết đùa là gì à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“... Oaa! Không được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm, hình như cô không biết khi nào nên dừng thì phải?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải biết kính trọng senpai của mình chứ, tên ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! Như thường lệ, tôi lại bị đánh. Tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu cơn đau chỉ giống như khi bị ném một lon nước vào đầu, nhưng xui xẻo thay, cú đánh này mạnh hơn thế rất nhiều. Đúng như mong đợi ở một cựu đại diện của Nhật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chifuyu-nee,...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gọi tôi là Orimura-sensei. Nhớ lấy điều đó, không thì đi chết đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wa! Bạn có nghe thấy không? Tôi không nghĩ đây là điều mà một giáo viên nên nói. Vì vài lý do, mặc dù rất xinh đẹp nhưng đến giờ chị ấy vẫn chưa có bạn trai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu mà tôi không phải lo lắng về tên ngốc này, thì quên chuyện hẹn hò đi, tôi đã kết hôn từ lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Chẳng có gì có thể qua mặt được Chifuyu-nee.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nó, nó đã tới! IS của Orimura-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
... EH?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura, nhanh đi chuẩn bị đi. Em không có nhiều thời gian đâu, nên cố gắng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
... Gì thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là vài chướng ngại vật nho nhỏ thôi mà. Nếu là đàn ông thì em phải chấp nhận chuyện này đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
... Xin lỗi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Eh? Cái...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“““NHANH LÊN ĐI!!”””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ba người đó hòa lẫn vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người đang ở xung quanh tôi đều đang có cùng một tâm trạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trống rỗng. Cửa nhà kho mở ra. Tiếp theo là cửa chống cháy. Và nó đột ngột xuất hiện trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Thứ gì đó ‘trắng’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng. Trắng như tuyết. Không trang trí, không màu sắc. Chiếc IS đó đang chờ chủ nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Đây chính là IS của Orimura-kun. ‘Byaku Shiki’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xem ra nó đang chờ đợi tôi. Đúng vậy, như lần trước, cũng với tư thế này. Chỉ vào chính giây phút này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Leo lên nó đi. Chúng ta không có nhiều thời gian, cho nên hãy điều chỉnh lại các thông số cho phù hợp trong trận đấu nhé. Nếu không làm được điều này, em sẽ thua đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi chạm vào nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không có cảm giác bị điện giật như trong kỳ kiểm tra, tôi chỉ đơn thuần nắm rõ hết mọi thông tin về nó. Nó là gì, tại sao nó tồn tại – tôi hiểu rõ được tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngả người ra sau nào. Đúng như vậy đấy. Em sẽ có cảm giác như đang ngồi xuống. Tiếp theo, hệ thống sẽ tự điều chỉnh cho phù hợp với em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như lời Chifuyu-nee nói, tôi ngả người vào IS với bộ giáp Byaku Shiki. Cảm giác giống như ai đó đang đè trên người tôi khi mà bộ giáp điều chỉnh lại cho vừa với cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe thấy tiếng cánh quạt trong IS, như thể nó là một bộ phận của cơ thể tôi. Nó rất phù hợp với tôi. Nó được chế tạo cho riêng tôi, nên có thể nói rằng Byaku Shiki và tôi có một sự ‘liên kết’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác như là tầm nhìn của tôi giờ đã xa và rộng hơn, như ở độ phân giải cao vậy. Sau đó, cảm giác đó lan tỏa khắp cơ thể tôi. Tôi có thể cảm nhận được nó, như thể tôi đã quen với việc này từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Phát hiện ra một IS trong chế độ ‘standby’, người điều khiển là Cecilia Alcott. Tên của IS là ‘Blue Tears’, dạng đánh tầm xa, và có một bộ giáp được thiết kế riêng…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cảm biến của IS hoạt động tốt chứ? Ichika, em cảm thấy ổn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu-nee nhìn như mọi khi, nhưng tôi có thể cảm nhận được từ trong giọng nói của chị ấy… chị ấy lo lắng cho tôi à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Em ổn mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị ấy nói như thể chắc chắn về điều đó. Nếu không nhờ IS, tôi cũng không thể nhận ra được cảm xúc thật của chị ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nhưng mà chị ấy đã gọi tôi bằng tên, nên chắc tôi cũng phải cảm thấy được chút gì chứ nhỉ? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bí mật nhìn sang Houki. Tôi không cần phải nhìn trực tiếp bằng mắt, vì với IS, tôi có thể thấy được mọi thứ trong 3600.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thế thấy rằng cô ấy đang định nói gì đó, nhưng rõ ràng là cô ấy không biết nên nói gì. Bình thường thì tôi cũng sẽ không nhận biết được sự khác nhau này đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì, gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A… mm, chiến thắng trở về nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu thay cho câu trả lời và hướng ra khỏi cửa. Sau khi chậm rãi bay ra, Byaku Shiki nhẹ nhàng nổi trên không trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cạch cạch cạch cạch cạch,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sâu trong tiềm thức của tôi, Byaku Shiki đang xử lý hàng đống dữ liệu và khôi phục lại các thông số cơ bản cho phù hợp với cơ thể tôi. Lúc này, bề mặt của nó liên tục thay đổi. Khi mà cả phần cứng và phần mềm của IS đang được nâng cấp, các thông số của nó đang được đẩy tới giới hạn mà tôi chưa từng thấy bao giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy, đây không phải là lúc quan tâm đến mấy cái tiểu tiết. Vẫn còn 2.05718422 giây trước khi cánh cửa mở ra, và ‘kẻ thù’ của tôi đang đứng chờ ngoài đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là ngươi quyết định không chạy trốn à?”, Cecilia khịt mũi, đặt tay lên thắt lưng, ra vẻ giống như một cô công chúa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, tôi không cảm thấy bận tâm vì điều này. Cảm ứng của IS chắc cũng không bị làm phiền bởi thứ này đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cỗ máy màu xanh sáng ‘Blue Tears’, với một bộ giáp được thiết kế riêng, có bốn cánh ở đằng sau – càng làm nó trông giống như một hiệp sỹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia đang cầm trên tay một cây súng trường dài khoảng 2m – kiểm tra sơ bộ cho thấy nó có 6 hay 7 khẩu súng laser ‘Starlight MkIII’. Khi mà IS được tạo ra nhằm mục đích khám phá vũ trụ, về cơ bản thì nó sẽ phải bay lơ lửng giữa không trung. Vậy nên, không lạ gì khi Cecilia đang cầm một khẩu sung dài hơn cả người cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bán kính của đấu trường: 200m. Thời gian để viên đạn chạm đến mục tiêu là 0.4s. Tiếng chuông báo hiệu bắt đầu trận đấu đã vang lên, nên sẽ tôi sẽ không ngạc nhiên lắm nếu một viên đạn bay thẳng vào người tôi ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ cho ngươi một cơ hội cuối cùng. Cecilia chĩa ngón tay vào mặt tôi, và hạ nòng súng xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cơ hội gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ ràng là ta sẽ chiến thắng, cho dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Cho nên, nếu như ngươi không muốn thua một cách nhục nhã, ta có thể sẽ tha thứ cho ngươi nếu ngươi xin lỗi ngay lúc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói, cô ấy nheo mắt lại – báo động, mắt trái của đối phương đang ở chế độ nhắm. Xác nhận gỡ bỏ chế độ an toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tiếp nhận mọi thông tin mà IS đang truyền vào não bộ và sắp xếp chúng lại với nhau. Nếu không, tôi sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức, dù là bởi Cecilia hay là Byaku Shiki đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc cậu không thể cho tớ cơ hội đó nữa rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à? Tội nghiệp ngươi. Nếu đã như thế thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Báo động. IS của đối phương đang chuẩn bị bắn. Xác nhận: đã bóp cò, năng lượng đang được chuyển hóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tạm biệt nhé!” Chíu! Một tia sáng bay thẳng vào người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như hệ thống tự động phòng thủ của Byaku Shiki đã bảo vệ tôi. Dù tôi không trực tiếp dính đạn, nhưng phần vai của tôi đã bị bắn trúng. Sau đó, một luồng sóng âm suýt xé rách cả tay trái của tôi, và giờ thì tôi thì có cảm giác như bị điện giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Byaku Shiki lập tức kéo cánh tay tôi lại, và tôi may mắn không bị mất máu. Mặc dù IS có khả năng chống sốc để giúp tôi không bị choáng, tôi vẫn cảm thấy hơi khó chịu.&lt;br /&gt;
	&lt;br /&gt;
… Giáp phòng thủ đã bị phá vỡ. Tổn hại: 46. Năng lượng còn lại: 521. Thương tích thực tế: Thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Chết tiệt! Tôi không thể theo kịp các phản ứng của Byaku Shiki. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ bản, trong một trận đấu IS, một người sẽ chiến thắng khi năng lượng áo giáp phòng thủ của đối phương giảm xuống bằng 0. Tuy vậy, nếu chuyện đó xảy ra, khi mà giáp phòng thủ bị phá hủy, chúng ta sẽ bị thương. Khác với chỉ số năng lượng, vị trí thương tích, dù lớn hay nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến người điều khiển và cả trận đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, để người điều khiển không chết, IS có chức năng ‘phòng thủ tuyệt đối’. Nó có thể ngăn chặn bất kỳ đòn tấn công nào, nhưng sẽ nhanh chóng làm lượng năng lượng giảm đi – vì đây là những gì sách viết, nên tôi chắc là nó cũng chính xác, đúng không? Khi bị bắn vào vai, IS của tôi không kích hoạt ‘phòng thủ tuyệt đối’, chắc nó nghĩ là ‘nếu phần đó bị bắn bỏ thì cũng không sao’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào, cùng nhảy nào. Nhảy theo điệu valse của Blue Tears nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bắn, và bắn, và bắn, và bắn. Đạn rơi như mưa, và chúng đều được bắn rất chính xác vào mục tiêu, nên tôi không thể né được hết. Năng lượng liên tục giảm xuống, và Byaku Shiki thì liên tục báo động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vũ khí, vũ khí đâu???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau khi hỏi, một bản danh sách xuất hiện trước mặt tôi – danh sách à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có một…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có một thứ gọi là ‘kiếm cận chiến’. Ôi trời, điều này vượt quá trí tưởng tượng của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ít nhất thì nó cũng đỡ hơn là không có gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất thì cũng đỡ hơn việc chiến đấu bằng tay không. Tôi lấy thanh kiếm ‘chưa rõ tên’ đó ra và sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Keng…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vai phải tôi bắt đầu phát sáng và xuất hiện một quả banh ánh sáng. Nó tự định hình lại, và cuối cùng thì tay tôi đang cầm vào nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh kiếm này, thanh kiếm dài 1.6m này là vũ khí của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sử dụng một vũ khí cận chiến để đấu với một vũ khí tầm xa… ngươi đùa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia ngay lập tức tấn công. Mặc dù tôi đã né được, nhưng khoảng cách giữa tôi và cô ấy là 27m. Đối với tôi, nó giống như là đoạn đường dài vài km. Tuy vậy…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình phải chiến đấu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không chấp nhận thất bại. Và trận đấu thật sự bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
	&lt;br /&gt;
“27 phút. Ngươi cũng lì đòn đấy. Ta sẽ công nhận ngươi vì điều này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Cảm ơn”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năng lượng của tôi đã giảm xuống 67, và mức độ thương tích thực tế là trung bình. Mặc dù tôi có sử dụng thanh kiếm của mình, nhưng mới chỉ ở mức ‘có sử dụng’ mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi là người đầu tiên có thể chịu đựng được Blue Tears lâu đến mức này đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Cecilia trông giống như một người vừa khen một chú chó khi nó bắt được một chiếc dĩa nhựa bay, khi cô ấy phóng bốn món vũ khí di động về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những vũ khí đó có nòng súng laser BT, và hình như chúng có một cái tên khá phức tạp, nên nó chỉ được gọi đơn giản là ‘Blue Tears’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Nói cách khác, IS của Cecilia là tập hợp của những món vũ khí có tên ‘Blue Tears’, vì thế tên gọi của nó cũng chính là ‘Blue Tears’. Trong 27 phút vừa qua, Cecilia đã huyên thuyên về rất nhiều thứ, trong khi tôi chẳng nói điều gì. Phải cảm ơn cô ấy về điều này thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đã đến lúc kết thúc rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia cười thầm khi cô ấy giơ tay phải lên. Và, 2 Blue Tears nhận lệnh – rất rắc rối để giải thích điều này, nhưng bây giờ những con BIT đó đang bay đến từ nhiều hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những con BIT đã bao vây tôi từ phía trên và phía dưới, và giờ chúng đang chuẩn bị bắn laser vào tôi. Nếu tôi thử chặn hay né đòn tấn công này thì Cecilia sẽ lợi dụng cơ hội đó để bắn tôi bằng khẩu súng của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ lấy chân trái của ngươi trước nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Chết tiệt! Phần đó đã mất hết năng lượng, nên nếu bị tấn công, ‘phòng thủ tuyệt đối’ sẽ được kích hoạt. Lúc đó, năng lượng của tôi sẽ trở về 0, và tôi sẽ thua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đã như vậy, tôi sẽ thử liều xem sao…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AHHH!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Tôi nghe thấy một tiếng động lớn, và trong tích tắc, tôi nhìn thấy mấy ngôi sao nữa. Khi đang tăng tốc, cơ thể tôi bay trúng vào khẩu súng của Cecilia, làm cho khẩu súng bị lệch đi, và ít nhất thì tôi cũng đã thoát được đợt tấn công này – lần đầu tiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế…? Ngươi đúng là quá rắc rối! Kháng cự vô ích thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia bay dạt ra xa và quét tay thành hình chữ thập. 4 con BIT ngay lập tức bay vào tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Tốt, giờ thì mình đã hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Né tia laser chết người đó, tôi vụt mạnh thanh kiếm, và tôi có thể nghe thấy tiếng kim loại đang bị cắt ra làm đôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tia lửa điện xẹt trên con BIT vừa mới bị cắt làm đôi, và nó nổ tung vài giây sau – một con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao ngươi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối mặt với một Cecilia đang bị sốc, tôi vung mạnh thanh kiếm xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hự…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia né đòn tấn công đó và cùng lúc vẫy bàn tay phải. BIT 2 và 3 đang khai triển ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thứ đó chỉ di chuyển khi có lệnh của cậu! Hơn nữa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi điều tra đường đi, tôi phá hủy động cơ đẩy của BIT 2, làm nó rơi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này, cậu không thể tấn công tớ, vì còn phải tập trung điều khiển những thứ đó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt của Cecilia nheo lại một chút. Hey, tôi đã nắm được điểm mấu chốt rồi! Chỉ còn lại hai con BIT, và tôi có thể biết được chúng sẽ bay theo hướng nào. Chúng sẽ tấn công ở vị trí mà tôi khó phòng thủ nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của IS thật hoàn hảo. Tuy vậy, cơ bản là con người không thể cùng lúc ‘nhìn’ phía sau, phía trên, phía dưới trong cùng một lúc, nên khi não bộ xử lý thông tin, hoạt động của tôi sẽ chậm lại trong vòng vài giây. Cecilia chắc chắn sẽ lợi dụng cơ hội này để tấn công. Mặt khác, điều này có nghĩa là ‘mình có thể dụ đối phương tấn công tôi ở nơi mà mình muốn’. Logic của việc này rất đơn giản, tôi chỉ cần tạo ra một lỗ hổng, để đối phương tấn công vào đó, và chờ thời cơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(… Nó sẽ thành công! Mình chỉ cần tập trung lại thôi. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nắm chặt thanh kiếm trong tay phải lại. Những buổi luyện tập cùng với Houki giờ đây đã trở nên hữu ích một cách đáng ngạc nhiên. Điều cơ bản trong kendo là cách vung kiếm, và nhờ những cảm giác từ kinh nghiệm mà tôi có được, tôi vẫn chưa mất đi khả năng đó, mặc dù tôi đã trở nên chậm chạp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi đang tưởng tượng chăng? ‘Byaku Shiki’ đang trở nên linh hoạt hơn. Thông thường, càng mất nhiều năng lượng, những chức năng của IS sẽ càng trở nên kém hiệu quả, nhưng không hiểu tại sao, phản xạ của IS giờ đã trở nên nhanh hơn so với lúc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Dù sao thì, nếu tôi có thể thu ngắn khoảng cách lại, tôi sẽ có lợi thế hơn. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như Cecilia đã nói, IS của cô ấy thuộc dạng đánh tầm xa. Và ở khoảng cách có lợi cho việc cận chiến, khẩu súng vừa dài vừa lớn ấy sẽ trở nên vô dụng. Hơn nữa, tôi thấy rằng cô ấy không có một món vũ khí cận chiến nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù có thể món vũ khí đó đang trong chế độ standby, nhưng nếu tôi có thể nhanh chóng thu ngắn khoảng cách, cô ấy sẽ không kịp lấy nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tia hy vọng nhỏ nhoi này làm tim tôi đập thình thịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ… Orimura-kun thật tuyệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada Maya thốt lên khi đang xem trận đấu trực tiếp từ phòng điều khiển. Thật sự, cái cách mà Ichika chiến đấu không giống như của một người vừa mới điều khiển IS lần thứ hai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, so với Yamada, Chifuyu trông có vẻ như đang bị chọc tức lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ngốc đó chắc đang cảm thấy vui lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Eh, sao sensei biết được?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Tên nhóc đó đã nắm bàn tay trái lại từ nãy đến giờ rồi, đúng không? Đây là một thói quen có từ nhỏ. Mỗi khi chuyện này xảy ra, nó sẽ rất dễ mắc phải sai lầm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh… nhớ cả những việc như thế, hai người thân thiết quá ha!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maya chỉ vô tình nói ra, nhưng có vẻ như Chifuyu hơi khựng lại trong chốc lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, à, nói sao đây… dù gì thì nó cũng là em trai tôi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Hm!? Sensei đang ngượng đấy à?”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RỐP!! Và có ai đó đang bị kẹp chặt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AAUUU!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều tôi ghét nhất chính là việc bị đem ra làm trò cười đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Vâng! Vâng! Biết rồi mà! Vậy nên sensei thả tay ra đi – AUUU!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki không biết về những gì mà Maya đang nói sau lưng cô, khi mà cô ấy dán chặt mắt vào màn hình. Và không biết vì sao, cô ấy trông như đang hoảng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không cầu nguyện; Houki không phải là người hay làm những việc như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vì thế, vẻ mặt của cô ấy chứa nhiều cảm xúc hơn chúng ta tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Ichika…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Houki cắn nhẹ môi, cục diện trận đấu bắt đầu thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 … Bắt kịp rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tiến lại gần Cecilia, tôi vụt kiếm phá hủy BIT 3, và nhờ hệ thống phản trọng lực của IS, tôi đá BIT 4 ra xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trường đó không thể nhắm vào tôi lúc này, nên đây là cơ hội tốt để hạ gục cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Bắt được rồi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy Cecilia cười mỉm – chết tiệt! Bản năng của tôi phát hiện ra nguy hiểm, và bảo tôi nên tránh xa ra. Nhưng đã không kịp nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VIU…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần gắn dưới thứ trông giống như ‘váy’ của Cecilia đột nhiên di chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé, nhưng có tới 6 Blue Tears đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể né được chúng! Chúng không giống như những con trước, chúng còn có khả năng tự dò tìm mục tiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BÙM!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ nổ làm mọi thứ xung quanh tôi nhòe đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ICHIKA!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki đột nhiên la lên khi đang xem trận đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu và Maya, những người đang cãi cọ nãy giờ, cùng quay lại và nhìn vào màn hình – giờ đang bị che phủ bởi một làn khói đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hừm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đám khói đen dần tản ra, Chifuyu trông có vẻ như mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã được cứu bởi cỗ máy đấy, tên ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đám khói tan ra nhanh như lúc nó tụ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu trắng của chiếc IS dần hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và hình dạng thật sự của nó xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Thiết lập và tối ưu hóa các thông số – hoàn tất, xin hãy nhấn nút xác nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Gì, gì nữa đây…? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng nói phát ra từ trong đầu tôi. Cùng lúc, một cửa số hiện ra, và có một nút ‘xác nhận’ ở ngay chính giữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vô tình nhấn vào đó, và ngay lập tức một lượng lớn thông tin xuất hiện trong đầu tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Chờ đã, những thứ này…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể hiểu chúng dựa trên cảm giác của mình. Và sau đó, có một sự biến đổi lớn xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KENG…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lún này cơ thể tôi đang bị bao bọc – không, tia sáng vừa mới xuất hiện giờ đã biến mất, và giờ thì bộ giáp của tôi đang tự thay đổi hình dạng.&lt;br /&gt;
	&lt;br /&gt;
“Đây là…” Chiếc IS trong hình dáng mới tỏa ra một luồng sáng mờ ảo. Nó giúp hồi phục lại năng lượng, và trau chuốt lại hình dáng bên ngoài cho IS.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Đừng, đừng nói là… đó là ‘Sự Biến Đổi’ à? Có, có nghĩa là nãy giờ ngươi chiến đấu chỉ với các thông số cơ bản à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc đây là ý nghĩa của cái thông báo đó.&lt;br /&gt;
	&lt;br /&gt;
Nếu vậy, bộ giáp này chính thức là của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn vào nó. Những đường cong ban đầu đã trở nên sắc nhọn hơn, tạo cảm giác giống như một bộ giáp thời trung cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, thứ thay đổi nhiều nhất chính là vũ khí của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Vũ khí cận chiến: kiếm ‘Yukihira Nigata’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh kiếm này giống như một biến thể từ một thanh kiếm Nhật. Nó trông giống một thanh trường kiếm hơn. Có một đường rãnh nhỏ trên lưỡi kiếm, và với cấu tạo phức tạp như thế này, chỉ có thể nói nó là một món vũ khí của IS.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và quan trọng nhất, cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukihira. Đây chính là tên của vũ khí mà Chifuyu-nee đã từng sử dụng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Ahh, cảm động thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đúng là may mắn khi có người chị tốt nhất trên đời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù là 3 năm, 6 năm, hay là 15 năm về trước đi chăng nữa, Chifuyu-nee vẫn là người chị đáng tin cậy của tôi. Tuy nhiên, hôm nay tôi sẽ kết thúc sự bảo vệ một chiều này. Từ đây về sau…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ bảo vệ chính gia đình của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ngươi đang nói cái gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì, trước hết mình phải bảo vệ tên tuổi của Chifuyu-nee trước đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là em trai của cựu đại diện Nhật Bản, nên đó sẽ là một sự sỉ nhục nếu tôi chỉ là kẻ bỏ đi! Đúng vậy, làm sao tôi có thể để người chị lạnh lùng đó mất mặt được cơ chứ?  Dù chỉ là trò đùa thì nó cũng phải có giới hạn. Hơn nữa, việc này không vui chút nào đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giống như việc mình bị chế nhạo vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi đang lải nhải cái gì thế… ahh, phiền phức quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai con BIT tiếp tục lên ‘đạn’ với hai quả tên lửa dò tìm, và dưới sự điều khiển của Cecilia, chúng bắt đầu bay lại gần tôi. Tốc độ của chúng nhanh hơn hẳn những con BIT kia. Tuy vậy…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình có thể thấy được! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nắm chặt tay phải lại. ‘Yukihira’ hình như có phản ứng với hành động đó của tôi khi nó phát ra tiếng ù ù của máy móc. Tôi biết cách sử dụng nó, khi mà tôi đã lén xem vài trận đấu của Chifuyu-nee lúc chị ấy không chú ý, và tôi nhớ cách mà chị ấy sử dụng ‘Yukihira’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KENG! Thanh đao sáng bừng lên, và con BIT bị cắt làm đôi tiếp tục bay về phía trước do quán tính, vượt qua người tôi và nổ tung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi kịp nghe thấy tiếng nổ, tôi tiếp tục tấn công Cecilia. Bộ giáp nhanh chóng tăng tốc, và khi bộ cảm biến đã hoạt động hiệu quả hơn, rất dễ để tôi làm việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OHHHH!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cảm thấy nguồn năng lượng đang trào dâng trong lòng bàn tay tôi. Lúc này, thanh Yukihira sáng rực lên, cho tôi thấy được sức mạnh khổng lồ bên trong nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình có thể chiến thắng…! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhắm vào Cecilia, tôi vụt mạnh thanh kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Nhưng trước khi tôi kịp đánh trúng, tiếng chuông kết thúc trận đấu vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trận đấu kết thúc. Người chiến thắng: Cecilia Alcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Eh?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt tôi hình như đang hiện rõ chữ ‘Tại sao?’ to tướng. Đối diện tôi, Cecilia hơi há hốc mồm ra – hình như vẻ mặt cô ấy cũng giống tôi lúc này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và không chỉ các khán giả có mặt ở đấu trường, mà ngay cả Houki và Yamada-sensei, những người quan sát trận đấu từ trong phòng điều khiển, đều có cùng một tâm trạng như nhau – sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có một người… chỉ có một mình Chifuyu-nee là đang nhìn tôi với ánh mắt ‘không thể nào chịu đựng nổi em’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một số lý do, trận đấu đã kết thúc. Và kết quả là – tôi thua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người điều rất kỳ vọng vào em, và đây là kết quả mà em có được đấy à? Tên đại ngốc kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau trận đấu, tôi đã được nâng cấp từ ‘ngốc’ thành ‘đại ngốc’. Và điều này chẳng làm tôi cảm thấy dễ chịu chút nào. Chifuyu-nee chắc không định bỏ rơi tôi đâu nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã không tìm hiểu kỹ các đặc điểm riêng của vũ khí mà mình sắp sử dụng. Cho nên thua là đúng rồi. Bắt đầu từ ngày mai, hãy làm việc chăm chỉ hơn. Kích hoạt IS bất kỳ lúc nào rảnh, rõ chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu. Tôi đoán rằng ít nhất thì mình cũng phải làm được như thế… ai bảo mình thua khi mà trước đó lại quá tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, lúc này đây, IS đang ở chế độ standby, nhưng nếu Orimura-kun kích hoạt nó, nó sẽ xuất hiện trong tích tắc. Tuy vậy, cũng có vài thứ cần phải học về chuyện này, nên hãy học thuộc hết tất cả nhé. Đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hự! Cái gì thế này? Thứ gì đây? Tuy cô nói đây là ‘hướng dẫn kích hoạt IS’, nhưng đối với em, nó giống một cuốn danh bạ điện thoại hơn. Nó không chỉ dày, mà các tờ giấy còn rất mỏng nữa… bao nhiêu trang vậy trời…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù gì thì, thế cũng đã đủ cho ngày hôm nay rồi. Nghỉ ngơi đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị ấy chẳng bao giờ quan tâm đến cảm xúc của người khác cả. Tôi rất hy vọng rằng Chifuyu-nee sẽ học được một điều gì đó từ người phát minh thuốc giảm đau. Nhân tiện, tôi có cần phải bảo vệ người này không nhỉ…?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, xuất hiện rồi, thêm một người không biết thế nào là dịu dàng cả. Tên cô ấy là Houki, và cô ấy là bạn thuở nhỏ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mệt mỏi đứng dậy và hướng về phía ký túc xá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G, gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki nhìn chằm chằm vào tôi. Hình như cô ấy mới khám phá ra được một kho báu, và đó chính là ‘tôi’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ bại trận thảm hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eh? Chuyện gì xảy ra thế? Cậu giống như một giáo sĩ vừa hồi sinh một người chết với 1HP trước khi quăng người đó vào mê cung. Tục ngữ có câu: ‘Ác quỷ có mặt trong tất cả mọi người.’, và tôi không muốn là người đầu tiên khẳng định câu nói đó đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc này giống như qua một phân đoạn mới: qua một chương mới, và mọi thứ bắt đầu mất kiểm soát, tạo nên một tình huống nguy hiểm. Kẻ thù cũ trở lại với tư cách là đồng minh, và kẻ thù ở trước mặt hóa ra là một sát thủ được hồi sinh. Vận mệnh thế giới đang đặt trên vai bạn – chờ đã, đừng lại gần tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐỪNG LẠI GẦN!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nope. Không có gì cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang, ừm, nói lan man về vài thứ, và giờ thì Houki đang liếc nhìn tôi. ‘Im lặng là vàng’.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồng đang đùa với tôi đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đào đâu ra vụ đó thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái giọng hồi nãy là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đâu có gì đâu. Tớ chỉ nói tiếng lóng chút thôi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, vậy hả…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhanh thật đấy! Cậu thật sự muốn sử dụng kiếm ở đây à? Nghiêm khắc quá rồi đấy. Nhưng mà Houki này, ‘nghỉ ngơi’ khác với ‘luyện tập’ đấy! Tớ sẽ không thể nào nghỉ ngơi nổi khi mà phải né đòn như thế này đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ AAUUCCHHH!!! ĐAU QUÁ!!! CẬU, CẬU, CẬU LÀM CÁI GÌ THẾ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ chỉ vừa mới đánh một tên ngốc thôi mà, có gì lớn đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái giọng ‘tớ cầm dù chỉ vì trời mưa’ đó là gì thế hả? Có ổn không khi cậu tiếp tục lạm dụng bạo lực như thế? Nước Nhật rồi sẽ ra sao đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang là gì thế? Đầu bếp đang thái rau, hay là người chủ trương dùng bạo lực?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muốn ăn đòn nữa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Xin lỗi, tớ im ngay đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm” – Houki rút thanh kiếm lại. Cô ấy còn đáng sợ hơn cả núi Osore… mà thật sự thì núi Osore cũng không đáng sợ lắm đâu. &lt;br /&gt;
( Đây là một kiểu chơi chữ, theo nghĩa đen thì tên của ngọn núi này là núi Sợ, đây là một ngọn núi lửa ở Nhật. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki và tôi tiếp tục bước đi trong im lặng. Không phải là chúng tôi không có gì để nói, chỉ là tôi đang bị ảnh hưởng bởi trận thua này, nên tôi cũng chẳng có lý do gì để bắt chuyện với Houki.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc này, điều mà tôi muốn nhất chính là tắm. Tôi thấy rằng nằm ườn trong bồn tắm đem lại cho chúng ta một cảm giác dễ chịu độc nhất vô nhị. Tôi đã từng nói điều này với anh bạn Gontada của tôi, và cậu ấy chỉ nói rằng ‘cậu giống như một ông già vậy.’ Thật là, cậu làm sao có thể hiểu được vẻ đẹp của sự yên tĩnh cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Hm? Nhân tiện, hình như người đang đi với tôi cũng có cùng sở thích với tôi. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là Houki, thì cô ấy có thể hiểu được điều đó. Nếu tôi nói rằng cô ấy là người từ thời Edo, 60% người nước ngoài sẽ tin ngay ( nhân chứng cho nguồn tin này là: tôi. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ichika.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạ thật, cô ấy đang bắt chuyện với tôi! Phải chăng đây là… thần giao cách cảm? Tiện lợi thật, nó còn tiện lợi hơn cả một chiếc điện thoại, và nhất là tôi không phải trả tiền cho việc này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, thì, nói sao đây… cậu có thấy buồn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, vậy à? Tốt quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi nào mà việc này trở nên ‘tốt’ vậy? Cậu đang chọc tớ đấy à? Tàn nhẫn quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, b-bắt đầu từ ngày mai…ừm…à, cậu phải luyện tập với IS đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
L-Lịch sự quá! Hay là cô ấy đang bị gì nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, cuối cùng thì, cậu sẽ giúp tớ trong việc luyện tập với IS, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ, tớ không bắt cậu đâu! Chẳng phải cậu muốn Chifuyu-sensei giúp hơn à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Chifuyu-nee sẽ cảm thấy rất là phiền phức, và tớ không muốn mọi người hiểu lầm rằng có sự thiên vị ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, vậy còn một senpai thì sao? Họ có thể giúp cậu trong rất nhiều thứ, và tự rèn luyện bản thân cũng quan trọng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thay vì thay đổi chủ đề, Houki đang dẫn dắt nó đến một nơi xa lạ nào đó. Và tôi cũng không hiểu tại sao nãy giờ cô ấy đang liếc nhìn tôi? Cô ấy đang chờ một điều gì đó à? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, nếu cậu không muốn giúp tớ, tớ sẽ chỉ phải tìm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TỚ, TỚ ĐÂU CÓ NÓI LÀ TỚ KHÔNG MUỐN GIÚP CẬU ĐÂU!”&lt;br /&gt;
Đáng, đáng sợ quá! Sao cô ấy lại đột ngột la lên như thế? Houki hình như cũng nhận ra rằng mình hơi nóng vội, khi mà cô ấy nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, ừm… ahem, I, Ichika, cậu có muốn tớ giúp cậu không…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất thì điều này sẽ tốt hơn việc để người khác hướng dẫn tôi, và hơn nữa, cô ấy là em gái của Tanabe-san, vậy nên chắc cô ấy cũng có vốn kiến thức ‘kha khá’ về IS, nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu, nếu đã vậy thì… hoho, được rồi. Tớ đoán rằng tớ cũng không còn lựa chọn nào khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao cô ấy lại đột nhiên vui vẻ như thế nhỉ? Có chuyện gì mới xảy ra à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki hình như đang ở trong tâm trạng cực vui vẻ, khi mà cô ấy cứ lấy ngón tay quấn nhẹ quanh mái tóc, liên tục vuốt ve phần đuôi tóc của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Tớ sẽ giúp cậu. Đây là vinh dự đặc biệt dành riêng cho cậu đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hừm, hình như cô ấy hơi phóng đại từ ‘vinh dự đặc biệt’ thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đúng là như thế. Thật sự thì, tôi rất biết ơn cô ấy về điều này. Nếu tôi tiếp tục thua bọn con gái như thế, tôi sẽ mất đi cái thứ gọi là ‘danh dự đàn ông’ của mình – mặc dù bây giờ nó đã trong tình trạng sống dở chết dở rồi. Nhưng nếu tôi lại thua, chắc chắn nó sẽ biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ ngày mai, cậu nhớ để dành thời gian rảnh sau giờ học nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mà tôi không thể tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào ( tất cả đều dành cho con gái! ), đây có vẻ như là điều tốt nhất mà tôi có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ bản là, tôi không thể tiếp tục bôi nhọ danh dự của Chifuyu-nee như thế nữa. Tôi phải trở nên mạnh mẽ hơn, dù có bất kỳ chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đúng rồi, Houki này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, gì nữa thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, cô ấy vẫn đang vui. Vậy, tôi sẽ hỏi cô ấy một câu thôi – câu hỏi mà tôi đã giấu kỹ trong lòng mình bấy lâu nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vẫn còn ngại khi sử dụng chung nhà vệ sinh với tớ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! Âm thanh ‘êm ái’ đó phát ra từ thanh kiếm trên Houki…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tong tong tong tong…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những giọt nước nóng liên tục phun ra. Nó đọng lại trên người, và chảy dài theo từng đường cong của cơ thể. Một cơ thể cân đối là điều hiếm thấy ở người da trắng, và đây chính là điều đáng để Cecilia tự hào. Đôi chân dài, thon thả, thướt tha đó, tuy không thể so sánh được với các thần tượng hiện nay, nhưng có vẻ như đó chính là ‘vũ khí’bí mật của Cecilia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù ngực của cô ấy khá nhỏ so với những cô gái da trắng cùng tuổi, nhưng nó càng làm cơ thể cô ấy trông hoàn hảo hơn. Tuy vậy, cô ấy vẫn còn một chút ghen tị về điều này. Thế nhưng, đó chỉ là khi so sánh với người da trắng. Nếu đem so sánh với người Nhật, chúng khác hơn nhiều, đủ để gọi là ‘to’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia tiếp tục để dòng nước chảy dài trên ngực mình khi cô ấy chìm trong dòng cảm xúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Trận đấu ngày hôm nay…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến giờ, cô ấy vẫn không biết tại sao năng lượng trong bộ giáp của Ichika lại giảm xuống bằng 0. Tuy vậy, nếu cậu ấy đánh trúng, sẽ không thể biết được chuyện gì có thể xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Cecilia, người luôn tin rằng mình sẽ chiến thắng, và luôn cố gắng hết sức để đạt được điều đó, việc này làm cô ấy trở nên bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình chắc chắn sẽ thắng…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô ấy không hài lòng, ngược lại, cô ấy cảm thấy hơi khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(… Orimura, Ichika…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy vẫn nhớ về người con trai với ý chí mạnh mẽ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái nhìn không-bao-giờ-bỏ-cuộc đó gợi lại cho Cecilia về bố của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Ông ấy luôn luôn làm theo lời của mẹ mình…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi làm rể trong một gia đình giàu có, bố của cô ấy luôn cảm thấy rằng mình thua kém hơn mẹ của Cecilia. Và khi có một người bố như thế, Cecilia dần dần có ý nghĩ rằng ‘mình sẽ không bao giờ cưới một người vô dụng như vậy’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đến khi IS xuất hiện, thì bố của cô ấy càng trở nên tầm thường hơn nữa. Có lẽ vì thất vọng mà mẹ của Cecilia chưa bao giờ muốn nói chuyện với ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người mẹ đó luôn là một người đáng tự hào. Trước khi xã hội chuyển sang giai đoạn đàn-bà-mạnh-hơn-đàn-ông, bà ấy đã làm chủ rất nhiều công ty khác nhau – một con người hoàn hảo. Dù có hơi nghiêm khắc, nhưng Cecilia đã luôn coi trọng mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, ‘đã’. Bố mẹ cô ấy không còn nữa. Họ qua đời trong một tai nạn ba năm về trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao, hai người bọn họ, như hai thái cực âm dương, lại có thể có cùng một cái kết như thế chứ? Đến giờ, cô ấy vẫn không thể hiểu được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy có những tin đồn rằng đây là một âm mưu, nhưng hiện trường vụ tai nạn đã phủ định điều đó. Đây chỉ là sự cố lật đường ray – có hơn 100 nạn nhân trong vụ tai nạn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thế, bố mẹ của Cecilia đã không bao giờ gặp lại cô ấy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, thời gian cứ mãi trôi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia có được một khoảng thừa kế khổng lồ, và để bảo vệ số tài sản này từ những người muốn chiếm đoạt nó, cô ấy đã học mọi thứ, và trong kỳ kiểm tra mức độ hiểu biết về IS – một phần trong quá trình học tập, Cecilia đã đạt điểm A+. Chính phủ đã đem lại cho cô ấy rất nhiều lời đề nghị hào phóng, với hy vọng rằng cô ấy sẽ làm rạng danh quốc gia; và để bảo vệ khối tài sản của mình, cô ấy đã chấp nhận trở thành đại diện cho Anh quốc, và là chủ nhân của IS thế hệ thứ ba với tên gọi ‘Blue Tears’. Để có thêm thông tin cũng như kinh nghiệm chiến đấu cần thiết, Cecilia đã đến Nhật Bản, và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gặp Orimura Ichika – người có ánh mắt kiên quyết nhất mà cô ấy từng thấy – đây chính là mẫu đàn ông lý tưởng của Cecilia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura, Ichika…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy cố gắng nói tên cậu ấy ra. Bất ngờ, cô ấy cảm thấy ngực mình nhói lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim của cô ấy đang đập nhanh hơn. Cecilia chạm nhẹ vào môi mình. Đôi môi xinh đẹp ấy như đang chờ một người nào đó chạm vào, và với suy nghĩ như thế, từ trong cơ thể ấy, một thứ tình cảm mới đang trào dâng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Mình muốn biết thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy muốn biết được đây là gì, muốn biết được thứ gì làm cho cho cô ấy cảm thấy như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Mình muốn biết, mình muốn biết thêm về Ichika-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, chỉ còn tiếng nước chảy vang vọng khắp phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, vào tiết chủ nhiệm, xảy ra một chuyện động trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, đại diện của lớp 1-1 là Orimura Ichika-kun. Ah, thật tốt khi lớp mình luôn là số 1 ở mọi thứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei nói ra một cách thích thú, và có lẽ như cả lớp cũng cùng chia sẻ tâm trạng đó. Chỉ có mỗi mình tôi là đang chìm trong bóng tối… chỉ mình tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sensei, em có một câu hỏi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ tay lên. Cơ bản, chúng ta phải giơ tay mỗi khi muốn hỏi điều gì đó, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đi, Orimura-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã thua trận đấu hôm qua, vậy tại sao em vẫn phải là đại diện lớp chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là vì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là vì tớ đã từ chối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia nhanh chóng đứng dậy – và vẫn với tư thế đặt tay lên hông. Cô ấy lại nói với cái giọng công chúa ấy. Không, thật sự thì, tôi cũng chẳng để ý lắm đâu – quan trọng hơn – tại sao cô ấy lại từ chối chứ? Và cô ấy trông có vẻ dịu dàng hơn… chờ đã, cô ấy vẫn trông giống như mọi khi… tuy vậy, nói sao đây ta? Cô ấy không có vẻ giận dữ giống như hôm qua, cô ấy trông có vẻ hạnh phúc – tại sao nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, mặc dù cậu đã thua, nhưng không có gì đáng ngạc nhiên, khi đối thủ của cậu là Cecilia Alcott, nên cậu thua là đúng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ặc… mình không thể cãi lại được, vì mình đã thật sự thua cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơn nữa, tớ đã có những hành động khá thô lỗ khi không kiềm chế được bản thân mình. Vậy nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã quyết định nhường lại vị trí đại diện lớp cho Ichika-san. Với người điều khiển IS, luyện tập là cách tốt nhất để hoàn thiện bản thân. Nên, nếu cậu trở thành đại diện lớp, cậu sẽ có nhiều cơ hội để luyện tập hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, cám ơn vì đã quăng gánh nặng đó qua cho tớ – hm? Lạ thật, cô ấy mới vừa gọi mình bằng tên à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Cecilia quả là người nhìn xa trông rộng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Và lớp chúng ta chỉ có một chàng trai, nên, với tư cách là bạn cùng lớp, chúng ta phải ‘hỗ trợ’ cậu ấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta có thể có được những kinh nghiệm quý giá, và rồi bán chúng cho những lớp khác. Một viên đạn trúng hai đích, đó là những gì Orimura-kun có thể làm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như tớ đã nói là đừng có làm mấy chuyện như thế trong trường rồi mà?  Đừng bán bạn bè như thế chứ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ ho để lấy giọng, Cecilia vuốt nhẹ cằm của mình. Nó khác với những gì cô ấy thường làm; có chuyện gì đang xảy ra à? Tôi cảm thấy được điều đó, tuy vậy, tôi vẫn không rõ cô ấy muốn gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơn nữa, nếu một người xinh đẹp, giỏi giang, thông minh, duyên dáng, hoàn hảo như tớ hướng dẫn cho cậu những thứ liên quan đến IS, chắc chắn cậu sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Houki đứng bật dậy, đập bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng Ichika đã có người hướng dẫn rồi. Cậu ấy đã nhờ tôi đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oa, chuyện gì đang xảy ra đây? Houki hình như hơi nhấn mạnh chữ ‘tôi’ khi cô ấy liếc nhìn Cecilia với ánh mắt chết người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Tôi đã nói là cái nhìn đó có thể làm bất kỳ ai khiếp sợ chưa nhỉ? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
… Nhưng không hiểu tại sao, Cecilia, người đã sợ ánh nhìn đó vào tuần trước, giờ đây lại có thái độ hoàn toàn khác. Cô ấy nhìn thẳng vào Houki, và tỏ ra hơi hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Shinonono-san đó à? Người ở hạng C như cô có gì để nói với hạng A như tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều…, điều này chẳng liên quan gì đến thứ hạng cả. Cậu ấy đã năn nỉ tôi. Cậu ấy đã van xin tôi vì điều này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có à nha.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, Houki ở hạng C à…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ, tớ đã nói là thứ hạng không quan trọng mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang bị mắng. Ừm, hình như tôi đang ở hạng B. Tuy vậy, Chifuyu-nee đã từng nói rằng thứ hạng có được từ việc luyện tập, nên chẳng có gì đáng ngạc nhiên ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngồi xuống coi, hai đứa ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu-nee nhanh chóng đi đến chỗ hai người đó, và cũng nhanh chóng ‘tặng’ cho bọn họ một cú đánh vào đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như mong đợi ở một cựu đại diện, sự khiếp sợ mà chị ấy mang lại lớn hơn rất nhiều. Hai người bọn họ chỉ có thể thất vọng ngồi xuống. Khiếp sợ và thất vọng, rất hay khi so sánh chúng như thế.&lt;br /&gt;
( Nguyên văn hai từ này trong tiếng Nhật là 凄味, sugomi và すごすご, sugo sugo, đây là một kiểu chơi chữ. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ em đang ngồi mơ mộng cái gì thế? Tỉnh dậy coi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa mới bị đánh bằng cuốn sách hướng dẫn của giáo viên. Chifuyu-nee này, chị có biết là bìa cuốn sách đó dày lắm không? Nhưng mà, hình như tôi là người duy nhất biết được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hạng của em cũng chẳng khá hơn ai đâu. Lúc này, các em chẳng khác gì mấy cọng bún đâu . Đừng có mà tự tin như thế trước khi khẳng định được vị trí của mình.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi lắng nghe Chifuyu-nee, Cecilia hình như không thể cãi lại được. Mặc dù cô ấy nhìn như đang muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng thì cô ấy cũng không thể nói ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lẽ ra tôi nên nói điều này từ trước. Mọi học sinh đại diện phải học rất nhiều thứ ngay từ đầu. Mặc dù tôi có thể nói rằng em có thể quên đi một số thứ vặt vãnh, nhưng tiếc thay, tôi là chủ nhiệm của em, nên em cần phải chú tâm hơn nữa đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm… vậy là Chifuyu-nee là một người đáng tin tưởng – với tư cách là một giáo viên. Thật đáng ngạc nhiên. Lúc này, chị ấy không giống một người luôn phàn nàn về việc thức ăn tệ như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, bây giờ tôi đang sống ở ký túc xá, vậy thì Chifuyu-nee sẽ làm gì với căn nhà của chúng tôi đây? Hiện giờ không có ai ở nhà, đúng không? Vậy là tôi phải về nhà vào cuối tuần để dọn dẹp rồi. Nhân tiện, không biết bây giờ Chifuyu-nee đã biết tự giặt đồ chưa nhỉ? Chị ấy luôn bắt tôi giặt luôn phần đồ của chị khi tôi đang giặt đồ của chính mình. Tuy vậy, sẽ tốt hơn nếu chị ấy đem những thứ giống-như-đồ-lót đó vào tiệm giặt ủi. Nếu chị ấy tự mình giặt đồ và làm hỏng chính món đồ ấy, chị ấy sẽ không thể trút giận lên ai. Chị nên làm điều đó thường xuyên hơn, người-chị-24-tuổi của em, với tư cách là một người trong xã hội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Em đang nghĩ thứ gì thô lỗ, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đâu… đâu có đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết điều thế là tốt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một công dân lương thiện mà lại thích bạo lực à? Tôi thật sự không thể hiểu nổi sự logic này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại diện lớp của chúng ta là Orimura Ichika. Có ai phản đối không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”, cả lớp ( trừ tôi ) đáp lại. Đoàn kết như thế là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, tôi nghĩ rằng sẽ thật tuyệt khi mà tôi cũng cảm thấy như vậy.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Evilgenius96</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Vol_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=150467</id>
		<title>Infinite Stratos Vol 1 Chương 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Infinite_Stratos_Vol_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=150467"/>
		<updated>2012-04-22T08:45:34Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Evilgenius96: Created page with &amp;quot;==Chapter 1: Tất cả bạn học của tôi là nữ!==  “Mọi người đều có mặt đúng không, vậy hãy bắt đầu tiết chủ nhiệm nào .”  Là phó ch...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chapter 1: Tất cả bạn học của tôi là nữ!==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người đều có mặt đúng không, vậy hãy bắt đầu tiết chủ nhiệm nào .”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là phó chủ nhiệm, Yamada Maya-sensei đã tự giới thiệu về mình trước. Cô đang đứng trước tấm bảng đen cùng với một nụ cười khá nghiêm túc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với dáng người mảnh dẻ, xinh xắn, Yamada-sensei trông chẳng khác gì một học sinh. Tuy vậy, cô lại đang mặc một bộ đồ không phù hợp với dáng người của mình, và với đôi mắt màu xanh ô liu ẩn dưới cặp mắt kiếng, sensei nhìn không ổn chút nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói thế nào nhỉ ? Thay vì nói rằng giống như một đứa trẻ mặc đồ người lớn, nó giống như là một đứa trẻ bị bắt mặc một bộ đồ người lớn hơn. Ít nhất tôi không phải là người duy nhất nghĩ như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, các em sẽ cố gắng hòa hợp với nhau nhé ~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, một bầu không khí căng thẳng đang ở trong lớp, và không có một ai có phản ứng gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào, chúng ta bắt đầu phần tự giới thiệu nào. Mm, bắt đầu theo thứ tự chỗ ngồi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi thấy Yamada-sensei khá là dễ thương, nhưng nó vẫn không giúp tôi một chút nào khi tôi đang ở tâm trạng”ít nhất thì mình cũng phải làm điều gì đó”. Xui thay, tôi cũng chẳng còn thời gian để suy nghĩ về việc này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu bạn muốn biết tại sao, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do rất đơn giản: ngoài tôi ra, những người còn lại đều là con gái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là ngày đầu tiên tới trường của tôi, và một thế giới mới đang đón chào tôi. Mọi thứ thật sự rất tốt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, rắc rối duy nhất của tôi chính là giới tính của tôi-thằng con trai duy nhất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nó…nghiêm trọng hơn tôi nghĩ rất nhiều… ) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế, tôi có thể cảm nhận được - không nói quá đâu – tia nhìn của tất cả mọi trong lớp đang hướng về phía tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, chỗ ngồi của tôi lại là”trung tâm của thế giới”. Tại sao tôi lại ngồi bàn đầu, ngay giữa lớp cơ chứ. Tôi cảm giác được mình bị tất cả mọi người chú ý khi ngồi chỗ này, mặc dù tôi không muốn như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thử chuyển hướng nhìn sang cửa sổ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”Mặc dù đã gửi một cái nhìn van xin, nhưng đáng buồn thay, người bạn thời thơ ấu của tôi, Shinonono Houki, quay đầu đi một cách tức giận, giả vờ như đang nhìn thứ gì đó bên ngoài cửa sổ. Thật là một con người lạnh lùng, đó là cách đối xử với người bạn đã sáu năm không gặp này chăng ? Hay là cô ấy đã thật sự ghét tôi sao ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…san, ORIMURA ICHIKA-SAN.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâ-Vâng!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng nhiên bị gọi tên, tôi vội trả lời theo bản năng. Đúng như mong đợi, nhiều tiếng cười khúc khích nổi lên, và tôi không còn giữ được bình tĩnh nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi không quá sợ việc nói chuyện với con gái, nhưng nó cũng phải có giới hạn chứ. Giống như việc bạn thích ramen, và việc biến nó thành món ăn chính. Tôi sẽ chết vì ngán chỉ trong 3 ngày. À, tôi cũng không rõ nữa. Hơn nữa, tôi chưa thật sự thích ramen đến mức…eh, đây có lẽ không phải thời gian để nói về chuyện này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, tôi cũng là thằng con trai duy nhất trong cái lớp có hai-mươi-chín học sinh nữ này, và phó chủ nhiệm của lớp tôi cũng là nữ nốt! Nói về chủ nhiệm, tôi không chắc lắm, nhưng 99,99% cũng là nữ thôi. Có vẻ như người đó vẫn chưa xuất hiện. Không biết chủ nhiệm lớp tôi đang làm gì nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-Cô xin lỗi. Cô gọi tên em to quá phải không?E-Em có giận không? Cô xin lỗi mà. Nhưng đã tới vần”お (o)”rồi, đến Orimura-san đấy. V-Vậy em có thể giới thiệu về mình được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phó chủ nhiệm của lớp tôi - Yamada Maya-sensei – cúi đầu nhìn tôi một cách lịch sự. Nhưng ở góc độ này, cặp kính của cô ấy đang trễ xuống. Và với cái thái độ trẻ con mà tôi nhìn thấy được càng làm tôi lo lắng hơn. Nhắc mới nhớ, sensei thật sự lớn tuổi hơn tôi à. Nếu nói cô bằng tuổi tôi, tôi có thể tin được đấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không cần phải xin lỗi như vậy đâu cô. Đây chỉ là phần tự giới thiệu thôi mà, không sao đâu cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-Vậy à? Thật vậy à? Thật như vậy à? Được rồi, e-em hãy tiếp tục giới thiệu về mình đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei bỗng nhiên nhìn lên và nắm tay tôi thật chặt, điều đó chỉ tổ thu hút thêm nhiều sự chú ý hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, như tôi đã nói, tôi là thằng đàn ông duy nhất trong lớp này, và tôi không thể nào thoát khỏi sự thật đó. Quan trọng hơn, khi tôi làm tốt bất kỳ thứ gì, tôi lại phải đối diện với cái”không khí bất tiện”này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liền đột ngột đứng dậy và nhìn về phía sau lưng mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ôi trời ơi….) &lt;br /&gt;
Lúc đầu, tôi chỉ cảm thấy được những tia nhìn từ sau lưng tôi, nhưng bây giờ tôi có thể cảm thấy rõ nó trước mặt mình. Ngay cả Houki, người vừa mới bỏ rơi tôi, cũng liếc nhìn về hướng này. Đúng như mong đợi, người như tôi cũng phải sợ cái không khí này. Nó giống như việc tôi thích cà ri… Không, chúng ta sẽ không quay trở lại chủ đề này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…Xin chào, mình tên là Orimura Ichika. Xin các bạn hãy đối xử tốt với mình nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tôi cúi đầu chào – chờ chút đã – tại sao lại có những cái nhìn kiểu như”nói gì thêm đi chứ”và cái không khí”nó không thể có bấy nhiêu thôi”. Tại sao chứ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể nào nói huyên thuyên về bản thân mình được. Nó không phải là không thú vị, nhưng tôi không muốn mọi người biết về nó. Hơn nữa, chẳng phải là hơi nguy hiểm khi nói về sở thích của mình ngay từ lúc đầu sao. Các bạn gái sẽ sợ ngay khi tôi nói sở thích của tôi là”trồng và ghép cây”. Mà cần phải nói thêm rằng, đây không phải là sở thích thật của tôi, tôi chỉ dùng nó để đề phòng mà thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đổ mồ hôi khắp toàn thân. Nên làm gì đây? Nên nói gì đây? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, bạn có muốn biết tại sao tôi lại ở đây không ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, lạnh quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào giữa tháng 2, tôi – một học sinh cấp 2, năm 3 – đang trên đường đi đến nơi kiểm tra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu mình chỉ muốn vào một trường cấp 3 gần nhà, tại sao mình phải đi đến một nơi xa như thế nhỉ… và hôm nay còn lạnh nữa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một cuộc gian lận vào năm trước, giờ đây chính phủ chỉ tiết lộ địa điểm thi của từng trường trước hai ngày. Mặc dù tôi nghĩ là nó không cần thiết, nhưng tôi cũng chỉ là một học sinh. Hơn nữa, tôi có thể nói gì đây? Tôi chỉ có thể càu nhàu trên đường đi mà thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi trường lý tưởng của tôi là trường Aoetsu – nơi rất gần nhà tôi, với chế độ học tập khá tốt cùng với một lễ hội trường hằng năm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có gì đặt biệt ở ngôi trường này, đó chính là học phí. Nó cực kỳ rẻ, rẻ đến mức không thể tưởng tượng nổi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao ư? Đơn giản là vì 90% học sinh cũ của trường này sẽ quay về trường và làm một công việc gì đó. &lt;br /&gt;
Cho dù công việc đó có nhàm chán đến đâu, nó cũng là một điều hạnh phúc vì bạn sẽ không phải lo về điều gì sau khi tốt nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù vậy, vẫn có rất nhiều công việc hấp dẫn, và hơn nữa, bạn chỉ làm việc tại nơi này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta không phải lo lắng về việc sẽ phải đến một nơi xa xôi hẻo lánh nào. Rất tuyệt phải không. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và nhất là mình sẽ thoát khỏi sự quản thúc của Chifuyu-nee”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói về gia đình của tôi, đã có một số việc xảy ra. Cha mẹ tôi không còn ở bên chúng tôi nữa, và tuy người chị của tôi – già hơn tôi rất nhiều – luôn chăm sóc tôi một cách cẩn thận, tôi vẫn luôn cảm thấy thiếu thốn vì mình không có cha mẹ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, mặc dù chúng tôi không thiếu thốn gì – vì thu nhập của chị tôi rất khá – tôi vẫn cảm thấy buồn nếu tiếp tục làm gánh nặng cho Chifuyu-nee. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đầu, tôi nghĩ là mình sẽ đi làm ngay sau khi tốt nghiệp, nhưng do chị tôi khá là”rắn”trong những chuyện như thế này, nên trước mắt, tôi chỉ nên coi mình là một thí sinh thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, vào được trường Aoetsu giống như có được một công việc. Tôi cũng sẽ giảm bớt gánh nặng cho của Chifuyu-nee – nhưng thật ra thì nó chẳng liên quan gì đến việc giảm bớt gánh nặng cả, đơn giản là tôi chỉ muốn làm nó thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Mình phải chấp nhận những việc xảy ra rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ vào 1 năm”nhồi sọ”, tôi đã được công nhận là một học sinh loại A. Như thường lệ, tôi đã quen với việc kiểm tra, và tôi luôn coi nó là chuyện bình thường, vì vậy tôi không hề lo lắng khi bước vào khu vực kiểm tra. Mặc dù tôi biết được tên của nơi mà tôi sắp đến, nhưng tôi không thật sự biết rõ về nó, và ở nơi đây thì có quá nhiều phòng – như một đấu trường vậy. Hiếm khi mà người ta có thể mượn được một khu vực như thế này, đây là nơi của một doanh nghiệp tư nhân, và có những thứ phải tuân theo một cách tuyệt đối. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm… Lạ thật, làm cách nào để lên được lầu hai đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình đã bị lạc – không tốt rồi. Nhân tiện, tại sao nơi này lại được xây dựng với một phong cách hoàn-toàn-khó-hiểu như thế này? Hình như nơi này được xây dựng bởi một kiến trúc sư có gia cảnh khá tốt. Và có thể người đó được sinh ra trong một khu công nghiệp địa phương nào đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có vấn đề gì với cái”tôi quá kiểu cách để xây dựng một cách logic”này, à mà cầu thang đâu rồi nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghiêm túc này, nói nơi này là một mê cung thì cũng không quá đâu. Thật khó hiểu khi không có một tấm bản đồ nào được treo ở đây. Những cái cửa kính trên hành lang đó sẽ làm giảm hiệu quả của máy điều hòa. Và chẳng phải sẽ rất nguy hiểm khi có những viên ngói trên các bức tường vô nghĩa đó khi có động đất sao? Những cái đèn được xếp thành một cụm như vậy sẽ tiêu tốn rất nhiều điện năng. Nhưng hơn hết là, thay đổi những thứ như thế này khó khăn quá sao? Tại sao cái trần nhà vô dụng kia lại cao đến như thế nhỉ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một học sinh năm 3 và bị lạc – không, nó thật đáng xấu hổ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, bỏ qua, mình sẽ mở cánh cửa tiếp theo ngay khi nhìn thấy nó. Hy vọng rằng nó sẽ dẫn mình đến nơi cần đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, vừa xinh, có ngay một cánh cửa ngay khi mình vừa nói xong. Có nên mở nó ra không nhỉ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thí sinh mới à ? Được rồi, chạy qua dãy nhà đối diện và thay đồ đi. Chúng ta đang rất gấp đây. Đây, chúng ta chỉ có thể mượn nó đến 4 giờ, không thể hơn được đâu. Thật tình, tôi không biết chính phủ đang nghĩ gì nữa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc tôi đang bước vào, một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, nhìn hơi đãng trí một chút, liên tục nói với tôi. Tuy vậy, trông cô ta rất bận, hoặc là cô ta thật sự bận, hoặc là cô ta thiếu óc phán đoán, hoặc cả hai. Cô ta hướng dẫn tôi từng bước một nhưng lại không nhìn tôi lấy một cái trước khi bỏ đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Thay đồ à? Hm… bây giờ chúng ta phải thay đồ trong các kỳ kiểm tra sao? Ah, đây chắc là một cách để chống gian lận đây. ) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi đẩy tấm rèm cửa ra, tôi phát hiện ra một thứ bí mật ở bên trong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói sao đây? Nó giống như”một bộ áo giáp đặt trong một tòa lâu đài ở thời trung cổ”. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, nó đang quỳ gối, giống như đang thực hiện một lời thề về sự trung thành trước chủ nhân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với các bộ phận được buộc chặt , có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng nó chẳng có công dụng gì. Dù sao thì, nếu để nó ở chỗ này, mọi người sẽ tự hỏi rằng:”Nó là cái quái gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó có đường nét của một con người, lặng lẽ chờ đợi người điều khiển đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi biết nó là gì, nó chính là”IS”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên chính xác của nó là”Infinite Stratos”. Nó được thiết kế như là một bộ đồ đa dụng cho việc thám hiểm vũ trụ. &lt;br /&gt;
Dù thế nào, sự phát triển của nó đã không theo ý muốn của người sáng tạo ra, khi các kỹ sư khác chế tạo nó thành một”cỗ máy chiến tranh”. Tuy nhiên, mọi nước trên thế giới đã công nhận đây là một”dụng cụ dùng trong thể thao“, như một thiết bị bay cao cấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khiếm khuyết tai hại nhất của nó chính là nó chỉ có phản ứng với phụ nữ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ, thứ trước mặt tôi giống như một hình nộm trong tủ kính. Nó không làm được gì, và sẽ không làm được gì. Nó chỉ là một vật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với suy nghĩ như thế, tôi chạm vào nó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ting. Tiếng kim loại bỗng vang vọng trong đầu tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp theo, rất nhiều thông tin tràn ngập trong ý thức của tôi. Chỉ trong vài giây, những thứ mà một người muốn biết nhưng không bao giờ biết được xuất hiện trước mắt tôi. Những bước di chuyển cơ bản của”IS”, cách thức điều khiển, năng lực, các nét đặc trưng, những trang bị có sẵn, thời gian kích hoạt, khoảng cách di chuyển, độ nhạy, radar tìm kiếm,… và cứ thế tiếp tục. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như tôi đã điều khiển nó trong nhiều năm, giống như đó là các kỹ thuật mà tôi đã nắm rõ, tôi hiểu mọi thứ về nó, và làm chủ nó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thị giác của tôi cũng được kết nối vào bộ cảm biến, và những con số xuất hiện trong đầu tôi. Tôi có thể thấy được mọi thứ xung quanh qua những con số. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-Cái quái gì đang xảy ra đây…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó di chuyển. Cái”IS”. Như tay và chân tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cảm thấy cái gì đó đang nổi lên trên da tôi – những cơ bắp của bộ giáp… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể tôi bỗng nhẹ hẫng, tôi cảm thấy mình đang mất dần trọng lượng – điều khiển phản lực bình thường – xác nhận. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn tay phải của tôi bỗng cảm thấy nặng hơn…một vũ khí đang định hình từ một luồng sáng – một con dao cận chiến… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cảm thấy rùng mình vì lượng kiến thức khổng lồ về thế giới này, siêu nhận thức về các thành phần trong trạng thái ổn định…hoàn thành. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu mọi thứ nó làm. Mặc dù chưa từng biết, mặc dù chưa từng được học về nó, tôi vẫn hiểu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế giới mà tôi thấy qua dữ liệu của chiếc”IS”này giống như là… &lt;br /&gt;
---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Hm~ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy xem lại tình huống này một lần nữa. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi có mặt ở trường, và tôi đang tự giới thiệu về mình. Trước mặt tôi là 29 cô gái, và sau lưng tôi, Yamada-sensei có vẻ như sắp khóc tới nơi… ồ, tên của Yamada-sensei thật dễ nhớ. Nó có thể đọc là”Ya Ma Da Ma Ya”xuôi hay ngược. Hm, tên hay đấy, dễ nhớ thật. Thôi, nói nhảm thế đủ rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bài tự giới thiệu của tôi vẫn chưa kết thúc. Các bạn nữ đang nhìn tôi với ánh mắt”nói gì thêm về bạn đi!”. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi, Houki, bạn có thể giúp mình với tư cách là bạn thời thơ ấu không? Ah, cô ấy lại lơ mình rồi. Thật là một người không có trái tim. Vậy còn cảnh đoàn tụ nho nhỏ giữa chúng ta thì sao? Mà dù sao thì nó gần như không thể xảy ra được. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Không tốt. Tệ lắm rồi. Nếu cứ im lặng như thế, tôi sẽ bị nghĩ là một thằng đần mất. ) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giữ hơi thở trước khi hít vào thật sâu, và nói: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM~! Một số người bỗng té xuống sàn. Họ đang mong chờ gì ở tôi chứ? Đừng có như thế chứ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở sau lưng, tôi có thể nghe một giọng nói khác. Tiếng thút thít đã to hơn. Eh, chuyện gì thế này? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốp! Tôi bị đánh một cú vào phía sau đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau thật, nhưng một thứ quan trọng hơn vừa xuất hiện trong đầu tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đánh này – với một lực phù hợp, góc đánh hoàn hảo, tốc độ cực nhanh, người này – rất giống với một người mà tôi quen, nhưng mà … &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay về phía sau một cách cẩn thận. Với chiếc váy bó màu đen, thân hình cao, mảnh dẻ, người đó trông chẳng vạm vỡ mặc dù đã trải qua nhiều cuộc luyện tập. Người ấy khoanh tay trước ngực, và đôi mắt sắc nhọn như phượng hoàng làm mọi người liên tưởng đến loài sói hoang. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Quan Vũ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốp! Và lại thêm một cú đánh nữa. Tiếng va chạm mạnh đến nỗi, mọi cô gái giờ đều tập trung về hướng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là người trong Tam Quốc Chí ở đây hả? Tên ngốc kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã từng nghe thấy tiếng nói này: trầm, giống như tiếng cồng, nhưng mà… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoan, dừng lại đã. Tại sao Chifuyu-nee lại ở đây? Người chị mà đến công việc tôi cũng không biết, người chị mà đến việc về thăm nhà hai lần trong một tháng cũng không làm được… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Orimura-sensei, cuộc họp xong rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuộc hội ngộ nhỏ này sẽ tạo ra một hậu quả xấu đây. Cuối cùng thì quan hệ giữa chúng tôi rồi sẽ bị lộ ra mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, Yamada-sensei. Quả là khó khăn khi bắt cô để lớp”tự giới thiệu”nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi trời, tôi chưa bao giờ nghe được giọng nói nào lịch thiệp như thế này. Quan Vũ biến đi đâu rồi nhỉ? Có lẽ ông ấy đã cưỡi Xích Thố đi và gia nhập với Lưu Bị rồi? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không sao đâu. Là phó chủ nhiệm, nếu tôi không làm được những việc như thế này nữa thì...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng thút thít biến mất khi Yamada-sensei trả lời chị Chifuyu với giọng nói sôi nổi nhất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi trời, cô ấy đang ngượng kìa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người, tên tôi là Orimura Chifuyu, và nhiệm vụ của tôi là trong năm nay, tôi sẽ huấn luyện các em về sự hoạt động và cách điều khiển IS. Mọi thứ tôi dạy, các em đều phải hiểu và ghi nhớ. Với những ai không hiểu, tôi sẽ dạy đến khi nào họ hiểu mới thôi. Công việc của tôi là dạy dỗ kỹ càng các em khi các em còn trẻ. Các em có thể chống đối quan điểm của tôi, nhưng các em luôn phải nghe lời tôi. Rõ chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời tuyên bố này sặc mùi bạo lực quá ư? Không sao đâu, đây mới chính là chị tôi, &lt;br /&gt;
Orimura Chifuyu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng có tiếng rên rỉ nào đáp lại, thay vào đó là những tiếng hét inh tai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“KYAAA~! Chifuyu-sama kìa, đúng là cô ấy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em luôn theo sát chị đấy, Chifuyu-sama.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em từ Bắc Kyuushuu đến đây vì em ngưỡng mộ chị đấy, onee-sama!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thì đến từ Nam Hokkaido đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẵn sàng hy sinh vì onee-sama!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị Chifuyu nhìn các cô gái đang hò reo với một cái nhìn chán nản. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật tình, năm nào cũng phải thấy cả đám ngốc vào đây. Ngạc nhiên nhỉ? Hay là có lí do gì đặc biệt đây? Đám ngốc này đến đây chỉ để vào lớp của mình thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự là, Chifuyu-nee đang rất chán. Chifuyu-nee này, chúng ta không thể mua được sự nổi tiếng, cho nên hãy lịch sự một chút đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“KYAAAHH! ONEE-SAMA!. HÃY MẮNG CHÚNG EM NHIỀU HƠN ĐI. NHIỀU HƠN NỮA ĐI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NHƯNG HÃY NHẸ NHÀNG VỚI CHÚNG EM HƠN”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“VÀ HÃY GIÚP ĐỠ CHÚNG EM TỪ BÂY GIỜ NHÉ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn cùng lớp của tôi mạnh mẽ thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, tôi cũng cảm thấy sốc khi chủ nhiệm của tôi là Chifuyu-nee – đó quả là vấn đề lớn, nhưng tôi đã bình tĩnh hơn khi thấy các bạn nữ la hét như thế. Dĩ nhiên, khi có một cuộc nổi loạn như thế này, ít nhất một người sẽ giữ được bình tĩnh, hay một điều gì giống như thế. Tôi đã từng trải nghiệm điều này trước đây. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đến cả việc tự giới thiệu mà em cũng làm không xong à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỉa mai thay, mỉa mai thay – đây có phải là ý nghĩa của việc nghiêm khắc không? Chị của tôi – người chăm sóc cho tôi từ nhỏ - là người như thế đấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, Chifuyu-nee, em…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! Lần thứ ba trong ngày rồi đấy, Chifuyu-nee. Mỗi lần bị đánh như thế thì 5000 tế bào não của em sẽ chết đấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gọi tôi là Orimura-sensei.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vâng, Orimura-sensei.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, nh-như vậy có nghĩa Orimura-kun là em trai của Chifuyu-sama sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có liên quan gì đến việc cậu ấy là người đàn ông duy nhất trên thế giới lái được IS không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, ghen tị quá đi. Mình muốn được như cậu ấy quá ~.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bỏ ngoài tai những lời nói đó. Tiếp tục nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đến học viện IS này với tư cách là người đàn ông đầu tiên trên thế giới lái được IS. &lt;br /&gt;
Học viện IS, giống như tên gọi của nó, là nơi giáo dục cho những người có khả năng điều khiển IS. Chính phủ Nhật xem nơi này như là nơi khởi đầu của việc huấn luyện phi công IS, và có nghĩa vụ phải gây quỹ và khởi động việc huấn luyện này này. Dù thế nào đi chăng nữa, kết quả của cuộc nghiên cứu được công bố trên toàn thế giới vì sự đồng tình của đại đa số các quốc gia, và Nhật Bản cũng không có quyền giữ im lặng hay giấu thông tin về chúng. Dù bất kỳ việc gì xảy ra ở ngôi trường này, chính phủ Nhật cũng phải can thiệp một cách công bằng, và có nghĩa vụ giải quyết các vấn đề này sao cho các nước khác chấp nhận. Ngoài ra, ngôi trường này còn đón nhận du học sinh từ nhiều nước khác nhau, và phải bảo đảm an toàn cho những người này – cùng với việc huấn luyện bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chính là tôn chỉ của trường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản, nó giống như là”tụi Nhật này, chế tạo ra chiếc IS làm chi rồi để nó tạo ra một cuộc hỗn loạn trên khắp thế giới này, chí ít thì cũng phải xây một ngôi trường để đào tạo những con người này vào khuôn phép đi chứ. Rồi đưa công nghệ và các nghiên cứu ra đây nhé. À mà quên, nước Nhật sẽ phải trả mọi chi phí nhé”. Nước A ( Chắc là American ) đểu cáng thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Tại sao mình lại phải ở đây nhỉ? A, vì mình đã kích hoạt một chiếc IS trong khu vực kiểm tra, nhưng nhân tiện, tại sao mình lại tới đây?...) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trường Aoetsu Gakuen và học viện IS có giống nhau không nhỉ? Dù sao đi nữa, nó cũng không phải là vấn đề. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, tôi cảm thấy có một người đang nhìn mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn ra phía sau, tôi thấy Houki – người nhìn ra ngoài trời từ nãy đến giờ, đang quay lại nhìn tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Hm…, tuy cô ấy hình như không còn giận nữa… nhưng mà khi nãy mình đã làm gì à? ) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi kệ, mình sẽ hỏi cô ấy sau. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa lúc đó, chuông reo. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, tiết học kết thúc rồi. Mọi người, tôi muốn các em ghi nhớ những điều căn bản về IS trong vòng 6 tháng tới. Và sau đó là luyện tập, các em phải điều khiển IS như là một phần cơ thể mình trong vòng nủa tháng. Ok? Nếu đã hiểu thì trả lời tôi. Dù tốt hay xấu, hãy đáp lại mọi thứ tôi nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là một con quỷ huấn luyện từ địa ngục. Lúc này, Chifuyu-nee giống như một con quỷ đội lốt người. Không, tôi vẫn nghĩ rằng đó thật sự là ác quỷ, vì chúng không phải là người. Và người đang đứng trước tôi chỉ có thể hiểu được phân nửa các chức năng của một con người, thật là… &lt;br /&gt;
Dù sao, Orimura Chifuyu chính là thế hệ phi công IS đầu tiên đại diện cho Nhật Bản, vả không thể nào bị đánh bại trong một trận đấu thật sự. Tuy vậy, vào một ngày đẹp trời, chị ấy bỗng giải nghệ và biến mất… vậy là chị ấy đến đây để dạy học à… ít nhất thì chị ấy cũng phải nói với tôi chứ… Tôi đúng là ngốc khi quan tâm đến chị ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGỒI XUỐNG COI TÊN NGỐC KIA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, vâng, tôi là một thằng ngốc. &lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể chịu đựng được nữa. Rắc rối thật. Tôi không thể. Tôi tuyệt vọng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiết học đầu tiên về IS đã kết thúc, và đã đến giờ giải lao. Nhưng tôi không biết làm thế nào để đáp lại cái không khí bất bình thường này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cờ thay, khi học viện IS là nơi mà”có thể kinh doanh được”, xuất hiện những thứ như sách về IS hay lịch học ở trường. Về cấu trúc của ngôi trường, bạn có thể tự mình tìm hiểu trên một tấm bản đồ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Nhưng mà mình đang cần nghĩ ra một giải pháp cơ mà…) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài tôi ra, còn lại mọi người ở đây là nữ. Không chỉ trong lớp tôi, mà là mọi người trong trường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tình cờ thay, cái tin”xuất hiện người đàn ông đầu tiên điều khiển được IS”đã lan rộng trên toàn thế giới. Từ những người đứng đầu trường học, cho đến học sinh, tất cả đều biết đến tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao, trên hành lang có rất nhiều cô gái từ các lớp khác, và có cả những chị năm 2 và năm 3. Mặc dù tôi rất quen với việc gặp gỡ nhiều cô gái, tuy nhiên gần như tất cả những người đó đều không muốn nói chuyện với tôi. Nhưng tôi có cảm giác các cô gái ở đây đang nghĩ rằng”hãy đến bắt chuyện với mình đi”, căng thẳng thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, mặc dù học viện IS là nơi duy nhất trên thế giới chuyên về IS, cũng có những trường khác muốn gửi học sinh vào đây, học tập kiến thức về IS và đem nó về trường của họ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những trường này cũng chỉ dành cho các bạn nữ. Họ không muốn có quan hệ hệ gì với nam giới, và trong xã hội hiện nay, nam giới đang ở trong tình trạng”tiến thoái lưỡng nan”. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ vũ khí khác trên đời này chỉ là đồ bỏ khi so sánh với IS. Đó là lý do tại sao sự cân bằng của thế giới đang bị phá vỡ. Và bởi vì Nhật Bản là nước đã sản xuất ra IS, họ nắm giữ thế độc quyền về công nghệ này. Các nước khác càng lúc càng quan tâm hơn đến mối hiểm họa này, nên đã làm”Hội nghị về ứng dụng của IS”,và tạo nên”Hiệp ước Alaska”, qua đó bắt Nhật tiết lộ những thông tin về IS, thành lập cơ sở nghiên cứu, ngăn chặn việc sử dụng chúng trong quân đội, cùng với những thứ khác. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do mà những phi công IS có quan hệ gần gũi với quân đội. Chỉ có phụ nữ mới lái được IS, nên tất cả các nước đều ưu tiên lên kế hoạch cho việc bảo vệ phụ nữ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mà hình ảnh”phụ nữ = sự tuyệt vời”đã ăn sâu vào tâm trí mọi người, chỉ cần 10 năm để phụ nữ được coi trọng hơn đàn ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nếu bỗng nhiên có một người đàn ông”bằng”được với phụ nữ, nó sẽ làm cho chúng ta tò mò. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Chính là tình huống này đây. ) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mà tôi vừa nhìn qua cô gái ngồi bên cạnh, và do cô ấy đã liếc nhìn tôi từ lúc trước, cô ấy lập tức quay mặt đi chỗ khác trong lo lắng, nó tạo ra cái cảm giác như là”mình đang được tiếp cận”vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, nhận được sự tôn kính từ tất cả con gái, và được biết đến như là”em trai của Orimura Chifuyu”làm mọi thứ trở nên hết sức phức tạp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Ai có thể giúp tôi trong tình huống này đây…) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, tôi chợt nghĩ về người bạn thân của tôi, Gotanda Dan. Người luôn cảm thấy ghen tị với tôi, cậu ấy đâu rồi? Có thể vẫn chưa muộn để đổi chỗ với tôi đâu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Cậu có rảnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, có người lại bắt chuyện với tôi. Có người nào gan thế kia à? Không, nếu xem xét từ sự im lặng nãy giờ, chỉ có một cô gái dám làm điều này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt tôi là người bạn thời thơ ấu đã 6 năm không gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shinonono Houki. Người đã cùng học kiếm đạo với tôi ở cùng một võ đường. Kiểu tóc của cô ấy vẫn là kiểu tóc đuôi ngựa như hồi xưa. Mái tóc dài quá vai của cô ấy được buộc bằng một dải ruy băng trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy có chiều cao giống như các bạn gái trong lớp, những năm tháng tập luyện của cô ấy làm cho cô ấy có vẻ cao hơn. Và theo lời của Houki, cô ấy đã có cái nhìn đầy bực bội như vậy ngay từ lúc mới sinh ra… không, ngay cả khi không có ánh nhìn đó, khả năng bị cô ấy ghét không bao giờ bằng không. Thật ra, lúc Houki gọi tôi, tôi đã cảm giác được sự giận dữ rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấn tượng của tôi về Houki, chính là việc cô ấy giống như một thanh katana, và thanh kiếm đó đã trở nên nguy hiểm hơn sau sáu năm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói chuyện ngoài hành lang không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là hơi khó nói chuyện khi ở trong lớp. Mà quên đi, tôi sẽ làm bất cứ điều gì để thoát khỏi tình cảnh này. Houki thật tốt bụng khi giúp tôi. Tôi không muốn cô ấy thay đổi thái độ như lúc nãy. Tôi cũng muốn nhận đuợc một lời xin lỗi nữa. À mà còn… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên nào…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“B-Bịết rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki chạy nhanh ra hành lang, và các cô gái đứng gần đó liền dạt ra xa, hệt như cảnh Moses chia đôi mặt nuớc vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi đã ra tới hành lang, nhưng đám đông chỉ cách tôi và Houki có bốn mét. Và tôi có cảm giác mọi người đang nghe lén chúng tôi. Trong lớp cũng im lặng hẳn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân tiện…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chợt nghĩ về một thứ, nên tôi mở đầu cuộc nói chuyện trước. Houki này, cậu mời tớ ra ngoài mà không nói gì cả, gần hết giờ rồi đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Năm ngoái, cậu thắng giải kendo quốc tế đúng không? Chúc mừng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tôi nói, miệng của cô ấy trở thành hình”へ”và hai má thì đỏ ửng lên…Huh, cô ấy giận à? Mình chỉ chúc mừng cô ấy thôi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu biết được chuyện đó thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, chuyện đó có đăng trên báo mà.”&lt;br /&gt;
“Tại-Tại sao cậu lại đọc mấy thứ như báo thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang nói gì vậy Houki? Tớ không hiểu. Rõ ràng là cậu thích báo nên mới đọc nó. Và mặc dù đã lâu tớ không nghe giọng cậu, nhưng cậu vẫn không thay đổi chút nào, vẫn nói như một người đàn ông, như một chiến binh thật thụ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À—mà còn…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng tôi cũng nhận ra được một Houki hung hăng, khó chịu, và bây giờ đây đang phấn khích một cách không thể tưởng tượng được. Đúng là một cô gái khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau. Mặc dù sáu năm đã trôi qua, nhưng tớ vẫn nhận ra cậu ngay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có thay đổi kiểu tóc, đúng không nào?”. Tôi lấy tay chỉ vào đầu, và Houki lập tức quấn tay quanh tóc của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I-Ít nhất thì cậu cũng còn nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì chúng ta làm bạn từ nhỏ rồi mà, sao tớ có thể quên được chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia sáng lóe lên. Tôi vẫn đang bị liếc nhìn. Tại sao thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ding—Dong—Dang—Dong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi. Hết giờ nghỉ rồi. Tiếng chuông báo vào tiết hai đã vang lên, và đám đông xung quanh tôi và Houki biến mất. Họ tỏa ra nhanh như đám lửa vậy. Hmm… đúng là các phi công IS tương lai, chuyển động của họ thật nhanh lẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, trở về lớp học nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“B-Biết rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki liền trở nên buồn bã, và lập tức quay về nhanh như lúc đi. Hình như cô ấy không có ý chờ tôi. Sáu năm trôi qua và cô ấy đã trở nên như thế ư? Không, cô ấy đã như thế từ lâu rồi. &lt;br /&gt;
Không bao giờ thay đổi quyết định của bản thân, luôn tự trau dồi và rèn luyện mỗi ngày, cứng đầu và kiên định. Chỉ có một từ có thể dùng để tả Shinonono Houki: một người đàn ông. Cô ấy vẫn không thay đổi từ hồi tiểu học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy vẫn nhìn tôi một cách dữ dội. Không tốt rồi, cô ấy biết tôi đang nghĩ gì à? Từ nhỏ, Houki luôn trở nên nhạy bén khi ai đó đang nói xấu mình. – Không, tớ đâu có nghĩ gì xấu đâu, đây chỉ là một ý nghĩ thoáng qua thôi mà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốp! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chưa ngồi xuống hả, Orimura.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em rất biết ơn khi được cô chỉ dạy, Orimura-sensei.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ mới buổi sáng thôi, và hai mươi nghìn tế bào não của tôi đã chết. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Như vậy, khi điều khiển IS phải có sự chứng nhận của các quốc gia khác. Nếu không được cho phép, chúng ta phải chịu trách nhiệm hình sự đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei vẫn tiếp tục bài giảng của cô ấy một cách hùng hồn. Chỉ tiếc rằng, tôi không hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm cuốn sách dày cộm đang được để trước mặt tôi. Chỉ cần lật ra trang đầu tiên, tôi đã thấy toàn chữ và chữ. Và tôi không thể hiểu nó nói về cái gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Ôi, chỉ mình mình à? Chỉ có mình là không hiểu gì à? Mọi người có hiểu không? Việc kích hoạt khi ở khoảng cách thẳng góc với đường chính trong khu vực có nghĩa là gì vậy? Chẳng lẽ tôi phải nhớ hết mọi thứ à? )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn qua cô gái bên cạnh tôi, và chỉ có thấy cô ấy đang chăm chú nghe giảng, gật gù và ghi chép liên tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Chết tiệt, đừng nói rằng cái tin học sinh của học viện IS phải học từ trước khi nhập học là sự thật… )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phi công IS là là nguồn sức mạnh của quốc gia, cho nên học viện IS tồn tại là để huấn luyện cho các thành phần ưu tú. Và đôi khi cũng có người được cấp học bổng sau khi vượt qua được những kỳ kiểm tra đặc biệt – khó gấp mấy lần so với kỳ kiểm tra thông thường.&lt;br /&gt;
( Mặc dù chẳng có hứng thú trở thành học sinh ưu tú, nhưng mình không thể để chuyện này xảy ra. Tiếp tục học thôi. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm thấy thua kém, tôi cúi đầu qua nhìn cô gái bên cạnh, và vô tình đụng vào người đó khi cô ấy đang chép bài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-Có chuyện gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như mong đợi, cô ấy đã để ý tôi khi tôi nhìn qua, và hình như cô ấy đang lo lắng. Cô ấy tự ép mình mỉm cười, hơi có ý mong chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, không, không có gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tôi nói, cô ấy trông vừa khuây khỏa, vừa thất vọng, trước khi quay trở lại với cuốn tập của mình…hm…tôi đã làm phiền cô ấy chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có gì không hiểu không, Orimura-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei thấy tôi nói chuyện với cô gái kế bên, nên lại gần và hỏi thăm tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, chuyện đó…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn cuốn tập một lần nữa – mm, thật sự tôi không hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu có vấn đề gì, em cứ hỏi cô. Dù sao cô cũng là giáo viên mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei ưỡn ngực lên và nói một cách tự tin. Ồ, có thể cô ấy sẽ giúp được tôi. Được rồi, thử xem nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yamada-sensei!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đi nào, Orimura-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu trả lời đầy nhiệt huyết. Chắc là sẽ được thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thật sự không hiểu bất kỳ gì cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói ra một cách thật lòng. Bình thường, nếu làm như vậy, tôi sẽ nhận được sự đồng cảm của nhiều người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Erm…M-Mọi thứ à…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei hình như hơi phiền lòng khi cô ấy nhìn tôi… Lạ thật? Người giáo viên đáng tin cậy đâu mất rồi?&lt;br /&gt;
“V-Vậy thì, trừ Orimura-san ra, trong lớp còn ai không hiểu bài giảng nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để nhắc cả lớp, Yamada-sensei giơ cánh tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Im lặng tuyệt đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạ, lạ quá. Không một ai giơ tay cả. Nếu họ chỉ hiểu phân nửa bài học thôi, họ sẽ phải hối tiếc. Nếu đúng như vậy, thế có ổn không mọi người?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Orimura, em có đọc cuốn sách tham khảo trước khi nhập học không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang chờ đợi ở phía bên kia của lớp học, Orimura-sensei hỏi tôi. Được thôi, tôi sẽ trả lời trung thực vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nhầm nó với cuốn danh bạ điện thoại cũ và vứt nó đi rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải tôi đã ghi trên đó là”bắt buộc phải đọc”, không phải sao tên ngốc kia?”&lt;br /&gt;
5000 tế bào nữa của tôi đã chết. Chết tiệt, mấy nhân viên khám nghiệm pháp y tốt hơn hết là nên kiểm tra não tôi ngay đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ gửi cho em một bản copy của cuốn sách sau, nhưng em phải học thuộc nó trong vòng một tuần, rõ chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà, với độ dày đó, thì thật khó để mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải học thuộc, rõ chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu-nee nhìn trừng trừng vào tôi với sức mạnh vượt qua cả ác quỷ. Ác quỷ, đúng là ác quỷ đội lốt người. Chị ấy là con người thiếu quan tâm nhất mà tôi từng biết, làm sao chị ấy có thể hiểu được nỗi khổ của con người?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù là tính cơ động, hỏa lực hay trang bị, IS đều vượt xa các loại vũ khí khác. Nếu không hiểu thứ vũ khí này một cách kỹ càng trước khi điều khiển nó, tai nạn sẽ xảy ra. Ở đây sẽ dạy cho các em kiến thức và huấn luyện cho các em để phòng tránh những thứ tai nạn đó. Kể cả khi không hiểu, thì hãy ghi nhớ nó, và thực hiện một cách chắc chắn. Đó là luật và quy tắc ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, nó hoàn toàn là sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tôi bổ sung thêm một thứ. Tôi thật sự không muốn ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ, một nhóm người mặc đồ đen đến chỗ tôi, nói những thứ đại loại như”chúng tôi sẽ bảo vệ cậu”, và để lại một lá thư mời tôi vào học viện IS. Tôi không hiểu, việc”bảo vệ”này có bao gồm việc quăng một đứa con trai vào một nơi toàn con gái và bỏ rơi nó lại không? Lúc này đây, tôi rất cần sự bảo vệ, và lý do là vì Chifuyu-nee.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tên nhóc kia, mi đang nghĩ rằng”Mình đến đây không phải là do mình muốn vậy”, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sốc thật. Tại sao chị ấy có thể biết được những gì mình đang nghĩ cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù muốn hay không, con người không thể thoát khỏi xã hội được. Nếu em muốn từ bỏ nó, hãy bỏ tư cách làm người trước đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn sắc bén như mọi khi, đây chính là lúc để tôi đối diện với sự thật. Chifuyu-nee đúng là một người có óc thực tế. Và tôi biết lý do tại sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ây dà – vậy là tôi đành phải chấp nhận nó thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ được như Chifuyu-nee, nhưng ít nhất tôi không muốn chị ấy bị bẽ mặt vì tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ không bỏ rơi bất kỳ thành viên nào trong gia đình tôi, không giống như bố mẹ tôi trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-Vậy thì Orimura-kun, cô sẽ dạy lại cho em những thứ mà em không biết, nên em phải cố gắng hơn nữa nhé. Được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei nắm chặt tay lại và nhìn lại gần tôi. Và vì sensei thấp hơn tôi, nó giống như là cô ấy đang ngượng và nhìn đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Vậy thì nhờ cô sau giờ học vậy, sensei.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, tôi liền ngồi xuống. Orimura-sensei cũng trở về phía bên kia của lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sau-Sau giờ học… giáo viên và học sinh sau giờ học, hai người ở một mình…Ah! Không, không tốt đâu Orimura-kun. Cô sẽ bị yếu đi khi mà bị ép buộc đấy…và đây là lần đầu của mình với một chàng trai…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-Dù sao thì, đây là em trai của Orimura-sensei, nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahem! Yamada-sensei, tiếp tục bài học được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâ-Vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu-nee ho khẽ, làm cho Yamada-sensei trở về với thực tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamada-sensei bước lên bục giảng – và thất bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu – đau quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(…Cô ấy có sao không vậy? Người này…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ đến lúc này tôi mới biết rằng tôi sẽ gặp nhiều rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cho tôi xin chút thời gian được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào giờ giải lao thứ hai, tôi ngay lập tức trở vê trạng thái lo lắng như lúc đầu. Và bỗng nhiên bị gọi như thế làm cho tôi trả lời một cách kỳ quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người vừa bắt chuyện với tôi là một cô gái tóc vàng. Cô ấy đang nhìn chằm chằm vào tôi, và khi nhìn vào đôi mắt xanh ấy, tôi thấy cô ấy có vẻ không vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóc của cô ấy hơi gợn sóng ở phần đuôi, làm cho tôi có cảm giác như cô ấy thuộc giới quý tộc. Và cái cách mà cô ấy nói chuyện là cách mà phần lớn phụ nữ thể hiện trong xã hội ngày nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã nói, ngày nay, nhờ vào IS mà phụ nữ đang được coi trọng hơn. Nó không chỉ là đặc quyền, ngay cả ý nghĩ”phụ nữ=tuyệt vời”cũng được hầu hết mọi người đồng tình. Và lúc này, đàn ông chỉ được coi là nô lệ, hay người làm việc chân tay. Ở trong thành phố, không hiếm khi bắt gặp đàn ông bị những người phụ nữ không quen biết hạ gục trên đường phố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, khi đứng trước phụ nữ, đàn ông chỉ đơn giản là người hầu. Và thật sự mà nói, điều đó không tệ đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài lề một chút, do học viện IS có trách nhiệm thu nhận nhiều học sinh, rất dễ bắt gặp du học sinh ở đây. Chỉ có phân nửa con gái trong lớp tôi là người Nhật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi có nghe thấy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À - có. Tớ đang nghe đây…có chuyện gì không?”&lt;br /&gt;
Nghe thấy tiếng của tôi, cô gái đó liền nói to lên một cách cố tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đợi một chút. Thái độ đó là sao hả? Chỉ riêng việc ta lại nói chuyện với ngươi là một niềm vinh dự lớn rồi. Đáng ra ngươi phải có thái độ tốt hơn chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
Nói thật, đây là loại người mà tôi rất ngại trong giao tiếp với họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có khả năng sử dụng IS đồng nghĩa với việc người đó sẽ trở thành một phần của quân đội của nước họ. Phi công IS được quan tâm một cách đặc biệt, và cơ bản là chỉ có phụ nữ là phi công IS.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự khác biệt giữa sức mạnh và sức mạnh được khoe khoang, đó là sức mạnh chỉ đơn thuần là bạo lực mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng mình không biết bạn là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật đấy. Mặc dù tôi đã rất tập trung ở phần giới thiệu và cả đống thứ khác, mà hình như tôi chưa nói, việc Chifuyu-nee trở thành chủ nhiệm của tôi làm tôi sốc đến nỗi quên hầu hết những gì mà tôi biết được hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, câu hỏi này hình như không làm hài lòng cô ấy ( sẽ tốt hơn nếu cô ấy nói tên mình ra ). Cô ấy nheo mắt lại, và trả lời bằng một cách hoàn-toàn-coi-thường-đàn-ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi không biết ta là ai à? Ngươi chưa bao giờ nghe nói đến Cecilia Alcott – học sinh đại diện của nước Anh và là người đứng đầu ở kỳ thi nhập trường à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, tên cô ấy là Cecilia Alcott. Ồ…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tớ có thể hỏi một câu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, nhiệm vụ của tầng lớp quý tộc là trả lời mọi câu hỏi của những tên hạ dân, cho nên cứ tự nhiên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, học sinh đại diện là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Một số người lại té xuống sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi, ngươi, ngươi,…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ng-Ngươi nghiêm túc chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy giận dữ thật sự. Nếu là trong manga, có lẽ sẽ có vài vết chữ thập nổi trước trán cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tớ thật sự không biết mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không biết, thì tôi phải nói thật ra. Sẽ không tốt nếu tôi cứ giả vờ là mình biết hết mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, Cecilia đã dịu lại. Cô ấy xoa xoa thái dương, giống như người vừa trải qua một cơn nhức đầu, và cằn nhằn…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể tin được. Thật sự không thể tin được. Dù đây là một quốc gia ở vùng Cực Đông, nhưng mà nó lại kém phát triển đến thế ư? Đây là kiến thức cơ bản, CƠ BẢN đấy. Đừng nói là ở nhà ngươi không có cái ti vi nào nhé…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao cậu ấy lại nói như thế chứ? Tôi cũng có một cái ti vi cơ mà, nhưng mà lâu lâu tôi mới đụng tới nó thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy học sinh đại diện là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phi công IS đại diện cho đất nước họ đuợc tuyển chọn từ các học sinh đại diện. Nói cách khác, đó chính là những thành phần ưu tú nhất… chắc ngươi cũng tưởng tượng ra được rồi chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, hóa ra là như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là càng đơn giản thì càng dễ quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế, ta chính là thành phần ưu tú đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, cô ấy phấn khởi lại rồi. Đúng như mong đợi ở một học sinh đại diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy chỉ ngón tay vào tôi, và nó gần chạm vào mũi tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là vinh dự cho ngươi khi được học cùng lớp với người được lựa chọn… ngươi nên cảm thấy may mắn. Đáng ra ngươi không thể có mặt ở đây đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à. Vậy tớ thật là may mắn nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ngươi đang đùa với ta đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ủa, chẳng phải cậu là người nói rằng tớ rất may mắn sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi chẳng biết tí gì về IS, nhưng ngươi lại vào được chỗ này. Lúc đầu khi nghe tin ngươi là nam phi công IS đầu tiên, ta mong đợi nhiều hơn ở ngươi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mong đợi vào tớ chỉ tổ đẩy tớ vào khó khăn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Vì ta là một con ngươi ưu tú, có lẽ ta sẽ dễ chịu với cả những người như ngươi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, thái độ thân thiện ghê nhỉ. Đây là lần đầu tiên trong suốt 15 năm cuộc đời của tôi đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu ngươi không biết gì về IS. Hm,… nếu ngươi quỳ xuống và cầu xin ta, ta sẽ không ngại hướng dẫn cho ngươi đâu. Dù sao thì, ta cũng là người”duy nhất”hạ gục một giáo viên ở kỳ thi nhập trường mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như cô ấy cố tình nhấn mạnh từ”duy nhất”– eh,hm?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kỳ thi mà cậu nói đến là kỳ thi cho học sinh điều khiển thử IS đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn cái gì khác nữa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ. Tớ cũng đánh bại được giáo viên trong kỳ thi đó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật. Mặc dù nó không thật sự là”đánh bại”, tôi chỉ né đòn đánh của giáo viên đó, sau đó cô ấy đâm vào tường và không thể cử động nữa. Nó giống như là tai nạn hơn.&lt;br /&gt;
Nhưng hình như cô ấy đang bị sốc vì lời nói của tôi, vì mắt Cecilia mở to một cách ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, nhưng tôi nghe nói chỉ có mình tôi thôi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là vì tớ không phải là con gái chăng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Arg. Ôi trời ơi, âm thanh không dễ chịu chút nào. Giống như tiếng băng vỡ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói-Nói cách khác, tôi không phải là người duy nhất à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tớ không rõ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi! Ngươi nói ngươi đã đánh bại một giáo viên, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, đúng. Hình như là thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như thế nghĩa là sao? Ý ngươi là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Erm, bình tĩnh lại nào, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao – Sao ta có thể bình tĩnh lại được cơ chứ -?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
DING—DONG—DANG—DONG.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng chuông đã dừng cuộc nói chuyện lại. Đó là điều duy nhất mà tôi tin tưởng vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…! Ta sẽ trở lại! Đừng đi chỗ khác! Được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không tốt rồi. Chỉ trả lời không thôi thì sẽ làm cô ấy giận mất. Tôi phải hứa trước cái đã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong tiết này, chúng ta sẽ học về các trang bị được sử dụng trong các trận đấu thực sự, bao gồm tất cả nét đặc trưng của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ Chifuyu-nee thế chỗ của Yamada-sensei. Hình như vấn đề này rất quan trọng, ngay cả Yamada-sensei cũng lấy một cuốn tập ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nhưng trước hết, chúng ta phải chọn ra một đại diện của lớp – người sẽ tham gia vào giải đấu giữa các lớp với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên tôi nhớ lại, hình như Chifuyu-nee đã nói về việc này thì phải. Hm? Giải đấu? Đại diện lớp?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại diện lớp – giống như tên gọi của nó. Người này không chỉ tham dự vào giải đấu, mà còn tham dự các cuộc họp khác. Giống như là lớp trưởng vậy. Nhân tiện, giải đấu này nhằm so sánh trình độ của các lớp với nhau, Dù bây giờ nó không qua trọng lắm, nhưng nó sẽ giúp mọi người cố gắng hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp trở nên sôi nổi hơn. Không nắm rõ những việc đang xảy ra, thậm chí tôi còn không hiểu ý nghĩa của việc này. Hừm, dù sao thì, tôi đoán rằng cả lớp đang bầu chọn lớp trưởng. Chắc chắn nó sẽ rất là rắc rối, và người lãnh cái trách nhiệm này sẽ phải trải qua một quãng thời gian gian khốn khổ cho mà coi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sensei, em đề cử Orimura-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm!? trong lớp này cũng còn ai khác có họ là Orimura nữa à. Quả là sự trùng hợp ngẫu nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình cũng đồng ý với ý kiến đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hm. Tôi cũng vậy. Miễn người đó không phải là tôi thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là ứng cử viên đầu tiên là Orimura Ichika… còn ai khác nữa không? Các em có thể đề cử hoặc tự đề cử cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hô hô, chỉ có một Orimura Ichika ở lớp này thôi… -?! Ặc, chuyện này không thể xảy ra được!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E-Em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lập tức đứng dậy, và có rất nhiều tia nhìn xoáy vào lưng tôi. Không cần ngoái nhìn, tôi cũng biết đó là cái nhìn”đùn đẩy trách nhiệm”, giống như”nếu là cậu ấy, chắc chắn sẽ thành công”. Nó mang đầy kỳ vọng của bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngồi xuống Orimura. Em đang cản tầm nhìn của tôi đấy. Vậy, còn ai nữa không, nếu không thì Orimura sẽ được chọn - không cần bỏ phiếu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-Chờ chút, em sẽ không làm việc này đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói rằng dù là tự ứng cử hay ứng cử, thì người đó cũng không có quyền từ chối. Người đó lẽ ra phải chuẩn bị trước đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-Nếu như mà em không có nguyện vọng làm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc tôi đang nói, tôi bị ngắt lời bởi một tiếng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã. Em không chấp nhận việc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Cecilia đập bàn khi đứng dậy, và hình tượng của cô ấy đã lớn hơn. Ồ , cô ấy đang cố gắng làm một điều gì đó. Tôi sẽ ghi nhận mặt tốt này của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểu bầu cử như thế này thật không thể chấp nhận được. Dù sao đi nữa, để một tên đàn ông như thế này làm đại diện lớp, quả thật là một nỗi ô nhục. Cô muốn em, Cecilia Alcott này, phải chịu đựng điều đó suốt cả năm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, nói đi, cứ nói tiếp đi…hm?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói về khả năng, chỉ có em xứng đáng làm đại diện lớp. Thật rắc rối nếu một con khỉ phương Đông được chọn chỉ vì nó là thú quý hiếm! Em đến hòn đảo này để nâng cao khả năng về IS, và em không có hứng thú gia nhập một đoàn xiếc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạ thật, tôi không còn là con người nữa à? Vì sao thế? Mà chẳng phải nước Anh cũng là đảo quốc sao? Như vậy thì Nhật và Anh cũng đâu có khác nhau mấy đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như thế được không? Chỉ có người thông minh nhất mới xứng đáng là lớp trưởng, vả tôi là người đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không thể kiềm chế được cơn phấn khích – mà Cecilia càng nói sâu về việc này, lời nói của của cô ấy càng thô thiển, dữ dội hơn. Mặc dù tôi không muốn làm lớp trưởng, nhưng ngay cả một người tối cổ cũng phải nổi giận trước những lời nói như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là một nỗi đau không gì so sánh được của tôi khi phải sống ở một đất nước kém phát triển về văn hóa như thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù nước Anh là một nước lớn, nhưng mà cậu đã nói hơi quá về nó rồi phải không? Nước cậu đã thắng giải”Nơi có món ăn tệ nhất thế giới”bao nhiêu năm rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!?”&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tôi cũng nói ra. Tôi chỉ lỡ lời thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thận trọng quay đầu lại. Lúc này, chỉ có thể diễn tả Cecilia bằng từ”thịnh nộ”, mặt cô ấy đỏ lên, như là minh chứng cho cơn giận đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi trời…tôi lại làm lộn xộn lên nữa rồi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi, ngươi, ngươi! Ngươi đang sỉ nhục đất nước ta à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi rồi. Không còn đường lui nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta thách đấu với ngươi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Cecilia lại đập bàn. Tiếp theo, cô ấy có vẻ sẽ quăng một đôi găng sắt hay cái gì tương tự về phía tôi, mặc dù cô ấy không đeo nó. Nói cách khác, đây là một cuộc chiến vì danh dự à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi. Thế còn hơn là đứng cãi nhau như thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói hay lắm. Vì ngươi đã thật lòng muốn bị tiêu diệt, nên ta sẽ cho ngươi làm người &lt;br /&gt;
hầu – không, nô lệ của ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng coi thường mình. Đây là một cuộc đấu thật sự, hãy cố gắng hết sức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Đây là cơ hội cho ta, Cecilia Alcott này thể hiện khả năng của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù đây là một trận chiến, nhưng tôi có nên đánh hết sức với con gái không? Mình nên làm gì bây giờ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn chấp như thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, cầu xin một ân huệ sớm thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình hỏi cậu muốn mình chấp như nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc này, cả lớp bùng lên một trận cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Orimura-kun, cậu nghiêm túc chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là cái ý nghĩ lỗi thời”nữ yếu hơn nam”mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura-kun, có thể cậu là phi công IS, nhưng chỉ tới mức đó thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người đều cười tôi – chết tiệt, nó không nên như thế chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên, bây giờ phái nam đang yếu hơn phái nữ một cách không thể tưởng tượng được. &lt;br /&gt;
Chỉ có một số người có thể điều khiển được IS, nhưng tất cả bọn họ là phụ nữ. Trái lại, gần như không có thằng đàn ông nào làm được điều đó. Nếu có một cuộc chiến tranh giữa nam và nữ, bên nam sẽ không trụ nổi quá 3 ngày. Và nếu có một người thật sự xuất sắc, chúng ta sẽ không trụ nổi quá 3 giờ. Đó là vì IS vượt xa mọi loại máy bay chiến đấu, xe tăng cũng như tàu chiến ở quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy mình sẽ không chấp cậu nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nên như thế. Chính xác hơn, ta cảm thấy chán vì không chấp ngươi. Hứm, nói rằng đàn ông mạnh hơn phụ nữ à, đàn ông Nhật hài hước thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, Orimura-kun, vẫn không muộn để xin Cecilia chấp cậu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ngồi chéo sau lưng tôi khuyên tôi một cách chân thành. Nhưng – cái cách biểu hiện của cô ấy – tiếng cười mà cô ấy đang cố gắng kiềm lại, và nụ cười mỉm đó càng làm tôi tức giận hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đàn ông không nói hai lời. Tôi không cần chấp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haizz – một học sinh đại diện như ta đang bị coi thường à. Hay ngươi vẫn chưa biết một trận đấu IS thật sự ra làm sao à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thật, tôi chưa bao giờ thấy một trân đấu IS thật sự trước đây. Ít nhất, tôi cũng đã từng xem lén vài cuốn băng video về Chifuyu-nee khi chị ấy còn trong quân đội ( vì chị ấy không muốn tôi dính dáng gì đến IS ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, quyết định rồi nhé. Trận đấu sẽ diễn ra vào thứ Hai ở đấu trường thứ ba. Orimura và Alcott, hãy chuẩn bị kỹ càng nhé. Vậy, trở về với bài học nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chifuyu-nee vỗ tay để chấm dứt cuộc nói chuyện. Tôi cảm thấy hơi bất hạnh khi ngồi xuống, cái cảm giác không thể diễn đạt thành lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình có thể làm chủ những kiến thức cơ bản trong vòng một tuần. Nó chắc không khó lắm đâu. Dù sao, mình cũng đã kích hoạt được nó trong kỳ thi rồi mà. Thôi quên đi, mình sẽ tìm cách khác khi đến lúc đó.).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên sau khi vượt qua được chuyện này, tôi sẽ phải làm đại diện lớp. Mặc dù nó hơi nhức đầu, nhưng tôi không còn đường lui. Tôi không muốn làm một tên rắc rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Được rồi, tập trung lại nào. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi lập tức mở tập ra.&lt;br /&gt;
◇&lt;br /&gt;
“Ugh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau tiết học, tôi uể oải nằm dài trên bàn, và rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ây dà, rốt cuộc thì mình cũng chẳng hiểu gì cả… tại sao nó lại phức tạp đến thế chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, cuối cùng tôi cũng đã trở thành một người lính đi tìm hiểu về thuật ngữ, và phải khám phá mọi thứ về nó. Nhưng mà, hình như chẳng có thuật ngữ nào dính dáng đến IS. Nói cách khác, tôi chẳng làm gì trong ngày hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù đã hết giờ học, nhưng mà hoàn cảnh của tôi vẫn không thay đổi. Như thường lệ, những học sinh khác không bám theo tôi, mà chỉ thì thầm với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Chúa ơi… con có thừa đau đớn rồi…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó xảy ra tương tự ở giờ nghỉ buổi chiều, và có thể nói rằng tôi đang ở trong địa ngục. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi đi mua nước, tất cả cô gái bám tôi - nó không giống như có vệ sĩ ở cạnh đâu. Và khi tôi vào căn tin, giống như Moses tách mặc biển ra làm hai. Tôi giống như con thú quý hiếm nào mới đến Nhật Bản lắm sao? Nhân tiện, hình như có một loài kỳ nhông Mexico quý hiếm đang được nhắc đến gần đây. Nhưng tôi cũng không thể nói nó như thế nào khi chỉ có mỗi cái tên của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Orimura-kun, em còn ở trong lớp à? Tốt quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có gì không ạ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngẩng đầu lên khi bị gọi tên. Đó là phó chủ nhiệm của tôi - Yamada-sensei. Cô đang cầm một cuốn sách khi đứng trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô nhìn thế nào đi chăng nữa, Yamada-sensei vẫn là một giáo viên. Tuy vậy, ấn tượng đầu tiên về cô ấy là dáng người nhỏ nhắn đó, mặc dù về căn bản là cô ấy cao như mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, phòng của em đã chuẩn bị sẵn sàng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Yamada-sensei đưa tôi một mẩu giấy với số phòng, cùng một chiếc chìa khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, học viện IS là một trường nội trú, và họ bắt mọi học sinh phải ở lại trường. Nó giống như là sự bảo vệ những phi công IS – những người có tiềm năng vô hạn. Thật sự, những người này gắn liền với sự phòng thủ của một đất nước. Từ khi thành lập, đã có một vài quốc gia đã thử dụ dỗ họ, và điều này không lạ chút nào. Nhân tiện, hình như tất cả các nước đều thử điều này với các học sinh đại diện. &lt;br /&gt;
“Chẳng phải là phòng của em vẫn chưa được xác định sao? Em nghe nói họ sẽ phải mất cả tuần cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như thế, nhưng những tình huống đặc biệt thì cần những giải pháp đặc biệt, hình như em đã bị bắt phải sống ở đây… Orimura-kun, em có nghe tin từ chính phủ không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những từ càng về cuối càng nhỏ dần, để đảm bảo rằng chỉ mình tôi nghe thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để rõ ràng hơn, cái”chính phủ”mà Yamada-sensei nói tới là chính phủ Nhật. Dù sao thì, chưa từng có”nam phi công IS”nào trước đây, nên ngay cả chính phủ cũng phải coi trọng việc bảo vệ và canh chừng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi tin tức về tôi bị lộ ra, từ giới truyền thông, các nhà ngoại giao từ các nước khác, cho đến cả những người nghiên cứu về DNA của con người, đều nói rằng:”Dù gì đi chăng nữa, chúng tôi muốn có một mẫu vật sống để thí nghiệm.”. Bất kỳ ai đồng ý với chuyện này đều là một thằng ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do vậy, chính phủ đã thu xếp cho em. Em sẽ sống trong ký túc xá cho đến khi phòng của em được chuẩn bị. Vậy hãy cam chịu và sống vui vẻ với các bạn khác nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yamada-sensei, hơi thở của cô…làm em nhột quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đang định cắn vào tai tôi à? Mọi người còn lại trong lớp đang thích thú đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, không, là vì… cô không cố ý…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần xin lỗi đâu cô, em biết mà… vậy là giờ đã có một căn phòng cho em, em phải về nhà và thu xếp đồ đạc đây. Em về được rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, không cần đâu. Nếu nói về hành lý…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị đã thu xếp hết mọi thứ rồi đấy. Em nên cảm thấy biết ơn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi trời, giọng nói này… đích thị là của Chifuyu-nee. Một giai điệu… như ở thời trung cổ… vang lên trong đầu tôi. Ngoài ra, còn có một âm thanh khác nữa. Và nó thứ sẽ kết thúc cuộc đởi tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E-Em rất biết ơn mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì, nó cũng chỉ là những vật dụng hằng ngày thôi mà. Một số bộ quần áo để thay và cục sạc điện thoại là đủ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như mong đợi ở một con người thô lỗ, thiếu quan tâm. Thật sự, chị nói đúng, nhưng theo cá nhân em, sự quan trọng mỗi ngày cũng rất là quan trọng đấy, chị ơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy em hãy đến ký túc xá ngay đi. Về bữa tối, hãy xuống quầy ăn tự phục vụ của năm nhất từ 6 đến 7 giờ. Còn nữa, mỗi phòng đều có một phòng tắm riêng, và có một hồ tắm chung cho cả trường. Thời gian sử dụng nó là khác nhau tùy theo năm học của em… hm, dù gì, Orimura-kun cũng không được phép sử dụng được nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, tại sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rất thích tắm trong những hồ tắm lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có bị sao không? Em muốn tắm chung với những cô gái cùng tuổi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A! …”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ, phải rồi. Trừ tôi ra thì mọi người ở đây là con gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ya, Orimura-kun, em muốn tắm chung với các cô gái à!? N-Như thế không được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải vậy đâu. Em không muốn tắm chung đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không rõ là tôi không may mắn hay cái gì tương tự như thế. Tôi còn không được bước ra khỏi trường. Đây là vấn đề về đạo đức đấy nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Em không có hứng thú với con gái à!? Đó-Đó có thể là vấn đề đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gì nữa đây. Cô ấy còn không hiểu những gì tôi nói nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Yamada-sensei dứt lời, tin đồn liền lan ra với tốc độ chóng mặt. Bầu không khí liền được hâm nóng ngay lập tức trên hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói với mình là Orimura-kun chỉ hứng thú với các chàng trai thôi nha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì, nó cũng không tệ lắm đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải kiểm tra cậu ấy! Nó sẽ nhanh thôi. Và chúng ta sẽ có kết quả trong vòng hai ngày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thế này, nói thế kia,… Tôi tiêu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, tôi còn có một cuộc họp đang chờ đấy. Tạm biệt nhé. Em hãy trở về phòng của &lt;br /&gt;
mình đi, và đừng có đi bộ tà tà đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xét cho cùng, khoảng cách từ trường đến ký túc xá chỉ khoảng 50 mét thôi chị à, chị nghĩ em sẽ”rùa”đến thế sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thật sự thì họ có tất cả mọi thứ ở đây. Rất nhiều câu lạc bộ sinh hoạt khác nhau, đấu trường IS, phòng điều khiển IS, và cả nơi phát triển IS nữa. Nhưng trong hôm nay, tôi không được đến những nơi đó, và hình như từ đây về sau cũng vậy. Thôi được, mình sẽ nghỉ xả hơi trong hôm nay. Cuối cùng thì cũng thoát khỏi tầm nhìn của các cô gái đó.&lt;br /&gt;
“Haizz…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi thấy Chifuyu-nee và Yamada-sensei đi ra, tôi liền đứng dậy. Tôi vẫn còn nghe tiếng ồn ào ở cả trong và ngoài lớp, nhưng hôm nay tôi sẽ không chấp sự quấy rầy này. Dù sao, ở trong ký túc xá chắc chắn sẽ tốt hơn ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm~? Chỗ này phải không nhỉ? Phòng 1025.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn lại số phòng và mở cửa ra. Ể, lạ thật đấy! Cánh cửa đã mở ra trước rồi à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ái chà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi bước vào phòng, đập vào mắt tôi là hai cái giường lớn, song song với nhau. Tôi dám cá rằng ngay cả khách sạn 5 sao cũng không thể có dịch vụ tốt như thế. Chỉ cần nhìn nó, tôi cũng có cảm giác mềm mại rồi. Đúng là ở một đẳng cấp khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thả hành lý xuống sàn, và lập tức nhảy lên nó… ôi, mềm quá… Đây đúng là cái giường tuyệt hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, có một giọng nói xuất hiện từ bên trong. Giọng hơi trầm, chắc là do bị chặng bởi cánh cửa. Mà hình như phòng nào cũng có một phòng tắm, nhỉ? - Hm? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu là bạn cùng phòng của mình đúng không? Hãy đối xử tốt với mình nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có cảm giác xấu, cái cảm giác không dễ chịu này, nó làm hai chân tôi run rẩy.&lt;br /&gt;
“Mình đang tắm, xin lỗi vì đã đón tiếp cậu trong bộ dạng thế này. Mình tên là Shinonono-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Houki…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người vừa bước ra khỏi phòng tắm là người bạn thuở nhỏ của tôi, người mà tôi đang nhìn thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy vừa mới tắm xong, và đang bước ra ngoài. Hình như căn phòng đó được thiết kế để vừa là phòng tắm vừa là phòng thay đồ. Và không cần xác định người bên ngoài có phải là một cô gái, Houki chỉ có một cái khăn tắm quấn quanh người. Ah, mái tóc không còn được buộc lên nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Diện tích của tấm khăn không thể che hết được thân hình của Houki. Dưới cái khe ấy là thứ gì đó trơ trụi, mềm mượt, và vẻ ngoài của cô ấy… những giọt nước rơi men theo chân Houki. Và làn da trắng, khỏe mạnh của cô ấy thật sự nổi bật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình đó, một thân hình thon thả đã trải qua sự rèn luyện kỹ càng, và tôi có thể thấy từng đường cong mặc dù phải nhìn qua một lớp khăn. Nó làm tim tôi đập thình thịch, và vì vậy, nó làm tôi càng lưu tâm hơn đến phụ nữ và những đường cong có một không hai đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấn tay vào ngực, cô ấy càng làm bộ ngực vĩ đại của mình nâng lên cao hơn. Dù sao thì, lần cuối tôi nhìn thấy cơ thể cô ấy là vào buổi học bơi ở lớp 4, và tôi không thật sự có ấn tượng gì về nó. Hãy tưởng tượng khi Houki mặc đồ bó – 0.3 giây của suy nghĩ đã trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki sốc. Tôi cũng thế. Và cuộc thi”Người Nhật Bản sốc nhất”đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I-, I-, Ichika…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh-, mm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp lại một cách rõ rảng, và mặt Houki trở nên cực kỳ đỏ. Cơ bản là, điều này chắc phải xảy ra khi hai người khác giới đứng đối diện nhau khi một người vừa tắm xong. Ngay cả tôi cũng không biết nên phản ứng hay giải quyết chuyện này như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừ-Đừng nhìn…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X-Xin lỗi!“&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đau khổ quay mặt đi chỗ khác. Từ những gì tôi nhìn thấy qua khóe mắt, Houki quấn chặt cái khăn quanh người mình, như để giấu cơ thể mình ( hay bảo vệ nó )… khe hở giữa ngực cô ấy đang rộng ra, chắc là do chuyển động của tay cô ấy. Điều này làm tim tôi đập nhanh hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta-, Ta-, Tại, sao, cậu, lại, ở, đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy ngắc ngứ hỏi tôi, như tiếng bánh răng cạ vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì, đây là phòng của t…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy bắt đầu hành động. Cực nhanh, như mong đợi ở một nhà vô địch kiếm đạo, Houki chụp lấy thanh bokken dựng ở bên tường, xoay một vòng và đâm thẳng về phía tôi. Cô ấy cúi người xuống và thu ngắn khoảng cách – tôi sắp chết rồi…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uoaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhảy ra khỏi chỗ đang đứng và chạy ra chỗ cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phù!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thoát ra trong tích tắc. Lực quán tính bắt đầu có tác dụng lên lưng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thoát rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rắc! Tiếng cửa đang bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh bokken đâm ra sát mặt tôi, chỉ cách có 2mm. Chúa ơi, đây là một cánh cửa gỗ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâm một thanh bokken qua một cánh cửa gỗ, kỹ năng gì thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Soạt… thanh kiếm được rút vào. Phù, cô ấy tha mình rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rắc. Lại nghe tiếng đó nữa rồi!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang định giết tớ à? Tớ đã chết nếu không né kịp cú đó đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần tấn công này đã xuyên thủng nơi mà trước đó mấy giây là đầu của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Gì? Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Orimura-kun kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, vậy ra Orimura-kun ở phòng này à? Hay à nha ~ ~!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và với tin này, toàn bộ con gái từ các phòng túa ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, điều rắc rối nhất là họ chỉ mặt đồ ngủ, hoàn toàn không chú ý đến thằng con trai ở trước mặt. Một số người bước lại gần tôi hơn, họ chỉ mặc một cái áo ở trên, và không mặt cái gì ở dưới. Thay vào đó, tôi có thể thấy một hình tam giác ngược màu trắng. Một số người còn mặc mỗi một chiếc áo khoác ngoài, và tôi có thể thấy một phần da thịt ở trước ngực bọn họ… các bạn ơi, các bạn có nên để đồ lót của mình hở hang đến thế không? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Houki, Houki-san, làm ơn cho mình vào đi mà. Ngoài này tệ lắm rồi. Tớ xin lỗi mà, làm ơn đi. Cầu xin cậu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chắp tay lại và để trên đầu. Phải để những cảm xúc đó trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại lời tôi là sự im lặng. Nhưng thanh bokken đã được rút vào. Tôi thật sự hy vọng rằng sẽ không có cuộc tấn công thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Im lặng đáng sợ…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó vẫn là vài phút im lặng, nhưng với tôi, nó dài như cả tiếng đồng hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vào đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woa, được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa mở ra, và Houki đang mặc bộ võ phục khi học Kendo. Hình như đây là bộ đồ duy nhất mà cô ấy có thể mặc một cách đàng hoàng. Thật sự thì, chắc là do cô ấy vội mặc vào, nên cô ấy vẫn chưa đeo dây đai ngay ngắn lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, tôi cũng đã được phép vào phòng…eh? Hình như có gì hơi lạ, nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì nữa đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh nhìn dữ tợn. Và tôi là người bị nhìn. Xin lỗi, tớ làm gì sai à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki ngồi xuống giường. Ôi trời, chắc là cô ấy muốn giải quyết tôi ở bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki buộc mái tóc ướt sũng của cô ấy lại thành kiểu tóc đuôi ngựa, Hm, nếu như đây là &lt;br /&gt;
Houki mà tôi biết, ít nhất thì đây cũng là vẻ ngoài của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, ông nói ông là bạn cùng phòng với tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, phải, hình như thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lại bị nhìn trừng trừng. Cô gái này, có ánh mắt như một thanh tre. Sắc nhọn và nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có-Có phải là mục đích của ông không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hỏi ông đang nghĩ gì thế? Trai gái không được ở chung từ khi lên 7, đó là lẽ thường tình mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời đại nào vậy hả trời? Mặc dù không cùng giường, nhưng một cặp nam nữ 15 tuổi ngủ chung…err…sống chung thì quả thật bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông-, Ông-, Ông…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
“Ông, đang mong chờ việc này, phải không…? Sống cùng với tôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đùa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sau tôi phải mạo hiểm như thế này chỉ để sống ở đây chứ? Hơn nữa, tôi không muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, hình như tôi đã trả lời sai, vì nếu không, thanh bokken đã không chém xuống người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó-! Nguy hiểm lắm đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguy hiểm thật. Tôi đang chặn thanh bokken lại. Suýt chút nữa thì có án mạng nếu mà nó chém trúng tôi. Nói cách khác, đây là tình huống”tay không vs kiếm”. Mặc dù chỉ là một thanh bokken, nhưng lòng bàn tay tôi cũng đỏ rát lên. Vì không có cách nào chống lại sức mạnh như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đúng à… ông nói tôi không đúng à? Hóa ra là như thế…như thế đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi trời, biểu hiện đáng sợ thật. Rất đáng sợ. Mặc dù cô ấy nói là bạn của tôi, nhưng thực chất cô ấy thuộc một tổ chức bí mật đấy, như là tập hợp những kẻ ám sát, những người &lt;br /&gt;
phải tiêu diệt những mục tiêu khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù thanh kiếm đã bị chặn lại, nhưng Houki vẫn cố ép nó xuống bằng tất cả trọng lượng của mình. Không tốt rồi, nó bắt đầu rắc rối rồi đây. Đây không phải là một thanh kiếm thật, cho nên nó không thể cắt tôi ra. Nhưng nếu bị đánh trúng, tôi sẽ ngất ngay lập tức. Và viễn cảnh tệ nhất có thể là khi hộp sọ của tôi bị bể làm đôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không… Tôi rút lại những gì mình nói trước đó. Người tên Houki này chính là thần chết, cho nên dù đây không phải là kiếm thật, nó vẫn có khả năng chẻ tôi ra làm hai. Và nếu như thấy cảnh Houki dồn toàn bộ sức nặng của mình vào thanh kiếm, bạn sẽ cho rằng cô ấy đang đè tôi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaah… Shinonono-kun, táo~bạo~quá~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Orimura-kun không thể chạy được nữa rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái cách mà cậu ấy đón nhận nó cũng không tệ quá đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoan đã, câu cuối ám chỉ cái gì thế. Ngoài ra, có năm khuôn mặt đang nhìn vào, có khi còn có hơn mấy chục người đang nghe ngóng từ hành lang. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ca-Ca-Cái gì thế này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki – cực kỳ ngạc nhiên – buông tha cho tôi. Cuối cùng thì cũng thoát. Mạng sống của tôi an toàn rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, kết thúc rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như vậy cũng không tệ đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey. Nữ sinh bây giờ nói”không tệ đâu”khi thấy cảnh giết người từ khi nào thế hả trời? &lt;br /&gt;
Nhớ đấy. Tôi sẽ gửi e-mail của mấy người cho Gontanda.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Houki nhanh chóng đuổi bọn họ ra ngoài, và đóng sầm cửa lại. Nó làm tôi liên tưởng đến một tên sát nhân. Vậy thì, bằng chứng ngoại phạm ở đâu nhỉ? Khoan, chờ đã, có thể nạn nhân đã chống đỡ, và trốn thoát…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ichika…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang đối diện với cái chết, mà không hối tiếc. Khi con người đạt tới”cảnh giới”này, &lt;br /&gt;
họ sắp được tự do…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu trông kỳ cục quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng phải tôi đã trông như thế này từ lúc mới sinh sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, bây giờ, chúng ta tính sao đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, cô ấy đang tính xem tôi sẽ bị xử như thế nào. Cậu biết đấy, Houki, vấn đề của việc giết người không phải là trước đó, mà là sau đó cơ. Cơ thể con người được cấu tạo từ gần 50kg chất béo và protein. Nó cũng chứa hơn 10l máu. Và sau đó là những cái xương của chúng ta. Thực tế, những cái xương ở phía trên cơ thể thường dễ gãy hơn. Nó khác với những gì chúng ta thường nghĩ phải không? Con người rất phức tạp. Để phân tích một bộ xương, chúng ta cần phải có những kinh nghiệm nhất định. Và nếu cứ làm từng việc một thì sẽ rất mất thời gian. Thế nên mới có…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe không, Ichika?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả-, Ờ!? Cái gì? Không, tớ không có!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ ngốc, có ai sẽ trả lời là”Không”không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thở dài, như đang bỏ cuộc vậy. Hm, hình như tôi vừa làm sai điều gì đó. Nó chứa đầy tội lỗi. Và tôi cảm thấy không thoải mái cho lắm. Nhưng nếu bỏ chạy thì tôi không xứng đáng làm đàn ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xi-Xin lỗi, cậu nhắc lại được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu biết lỗi, bạn phải tự hạ thấp mình. Đó là thứ mà mọi người làm ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi không thích điều này, nhưng khi đứng trước một con người đang giận dữ, bạn phải nhận lỗi của mình trước. Đó là cách để thế giới phát triển một cách ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó-Đó là lý do. Sống chung như thế này…đó, như thế đó. Nghĩa là chúng ta cần phải vạch ra một ranh giới…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói lúc đầu hơi mơ hồ, nhưng lúc sau đã mạnh lên. Dù gì thì, tại sao Houki lại có vẻ không thoải mái thế kia? Hơn nữa, hai má cô ấy cũng đỏ lên… sốt à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết là lịch tắm. Của mình là từ 7 đến 8 giờ. Của Ichika là từ 8 đến 9 giờ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, chẳng phải sẽ tốt hơn nếu như tớ tắm trước sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn tớ chờ với cơ thể đầy mồ hôi sau ghi sinh hoạt ở câu lạc bộ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu lạc bộ, ý cậu là kendo à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đu-Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ nhỉ. Mỗi câu lạc bộ phải có phòng tắm riêng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-Tớ sẽ không thấy thoải mái nếu không tắm ở phòng của mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừ, nếu cậu nói vậy thì thôi. Tớ cũng nghĩ rằng ở nhà sẽ tốt hơn ở trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, nhân tiện, ở đây có nhà vệ sinh nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một cái ở đầu mỗi hành lang đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà, không có nhà vệ sinh nam nào à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa mới nghĩ ra việc này. Nhưng thật sự thì, do trong học viện IS chỉ toàn là nữ, chẳng phải có lý do gì để làm nhà vệ sinh nam cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, vậy tớ phải làm sao đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không biết. Sao cậu không thử đi hỏi giáo viên đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cậu cũng nói thế, nhưng trong trường hợp tệ nhất thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là, tớ phải sử dụng nhà vệ sinh nữ à…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sát khí nổi lên, và tôi ngay lập tức quay lại. Houki đang nắm chặt thanh bokken, tạo cảm giác rằng”thần chết đang ở đây”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông, ông, chúng ta đã lâu không gặp nhau, và giờ ông đã học mấy cái tư tưởng biến thái đó… Tôi phải thay trời hành đạo thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey!? Tại sao cậu lại nói tớ như thế chứ, Houki!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ ràng như ban ngày, mà dám chối à? Tên nào muốn đi vệ sinh trong nhà vệ sinh nữ, nếu không phải là một tên biến thái chứ? Hừm, đi chết đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm như cậu sẽ thành công chắc?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, tôi đã thấy được một thanh shinai ở trong đống hành lý của cô ấy. Chắc đây là đồ đạc riêng của Houki.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Mình phải sử dụng tốt thanh shinai này… hồi đó mình đâu bị làm tình làm tội như thế này đâu. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thanh bokken và shinai đánh với nhau, thanh shinai chắc sẽ gãy. Nhưng dù sao thì, tôi cũng sẽ cầm thanh kiếm này cho đến khi Houki bình tĩnh lại. Nghĩ như thế, tôi liền rút thanh shinai ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
( Hmm? Hình như có thứ gì đang chặn thanh kiếm thì phải, không thể rút nó ra được. )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yaaaa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahhhhhh!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng tôi cũng lấy được thanh shinai ra, và tôi đương đầu với Houki. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn thấy thanh shinai, Houki há hốc ra. Cô ấy trông hoang mang và lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm!? Gì thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, tôi phát hiện ra một thứ bất-bình-thường gắn liền với thanh shinai. Nếu nhìn kỹ, tôi có thể thấy hai mảnh nhỏ gần giống hình tam giác, và đó là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tr-Tr-Trả lại đây!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất nhanh. Thanh bokken đã bị bỏ lại trên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tốc độ kinh khủng, cô ấy giựt lại thứ đó, và vo tròn lại trong lòng bàn tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, sao mặt cô ấy lại đỏ như thế nhỉ? Sốt à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, tôi hiểu nguyên nhân tại sao. Cuối cùng tôi cũng biết rõ vật này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như đang bảo vệ thứ gì đó, Houki chuyển sang thế bị động. Bây giờ cô ấy cảm &lt;br /&gt;
giác hơn, và giữ một khoảng cách với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn qua khe hở, và thấy được một mảng màu hồng nhạt và xanh nhạt. Chắc chắn là nó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houki, tớ thấy rằng cậu đã bắt đầu sử dụng áo ng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“～～～～～～!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP!!! Một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu tôi…&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Evilgenius96</name></author>
	</entry>
</feed>