<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Gingi</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Gingi"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Gingi"/>
	<updated>2026-05-01T16:57:49Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Campione!_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=204447</id>
		<title>Campione! Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Campione!_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=204447"/>
		<updated>2012-11-11T02:08:48Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Campione!_Vol_01_cover.jpg|286px|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Campione!&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (カンピオーネ！, &#039;&#039;Kanpiōne&#039;&#039;) là một bộ light novel viết bởi Taketsuki Jou và được minh họa bởi Sikorsky.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Series này hiện đang có 13 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ anime dựa theo series của hãng Diomedea bắt đầu được chiếu từ tháng 7 năm 2012.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Campione! còn được dịch qua các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*[[Campione! ~Bahasa Indonesia~|Tiếng Indonesia]] &lt;br /&gt;
*[[Campione! Español|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Lưu ý: tiến độ dịch mỗi ngôn ngữ sẽ khác nhau) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư– là người thống trị tối cao.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì họ có thể giết được một vị thần, họ có thể sử dụng thứ sức mạnh cấm kị,những quyền năng của thần linh.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư – là một vị chúa tể.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì quyền năng để giết một vị thần nằm trong tay họ,thế nên họ thống trị tất cả chúng sinh trên Trái Đất này.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư – là quỷ dữ.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì tất cả người thường, không một ai có sức mạnh sánh với họ&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kusanagi Godou, 16 tuổi, từng chơi ở giải bóng chày thiếu niên, là một catcher và hitter thứ 4 – nói cách khác là một người “clean up” – khi cậu còn học cấp 2. Thế nhưng một chấn thương đã kết thúc sự nghiệp bóng chày của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên đó mới chỉ là mở đầu của câu chuyện. Trong kì nghỉ xuân cuối cấp 2, cậu tham gia vào một cuộc phiêu lưu và cuối cùng đã giết được một Dị Thần, Verethragna. Như vậy, cậu ta trở thành đại đế thứ 7 và cũng là trẻ nhất trên thế giới - một Campione..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Campione, hay còn gọi là Diệt Thần Sư, có trách nhiệm diệt trừ mọi vị thần mang lại rắc rối. Để làm được điều đó, Godou cần  sự giúp đỡ của những người đồng hành với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vấn đề dịch thuật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]] ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Người dịch phải thông báo đến trang [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]] về chương mình đang làm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
- 30 Tháng 9 - Hoàn thành Project page, Minh họa + Mở đầu vol 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 1 – Dị Thần ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_Vol.01_003.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Prologue Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Kì nghỉ ở Rome]] (Incomplete)&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Trận đấu tay đôi với Diavolo Rosso]] (Incomplete)&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Một ngày bình thường của Chúa tể]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Kẻ thù đến từ phương xa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Đòn kết liễu từ Hiệp sĩ và vị vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Gió xoáy trong Đêm đen]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Dị thần Athena]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Afterword Viet |Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 2 - Chuyến viếng thăm của Quỷ Vương  ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v2_004.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Mỗi ngày đều là một ngày phiền toái]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Lặng gió trước Cơn bão]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Quỷ vương]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cuộc gặp mặt của các vị vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Giờ đi săn]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Sinh ra từ Ánh Sáng giữa Bóng Tối]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Gió, Mưa, Sói]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Ngoại Truyện 1 – Vị Campione bị cầm tù===&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_1_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_1 Viet |Truyện]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3 – Câu chuyện về Sự khởi đầu ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v3_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Minh hoa Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tia sáng từ phương Đông]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Cuộc gặp gỡ định mệnh]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Phù thủy xứ Sardinia]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cấm thư của Prometheus]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Độc Cô Cầu Bại ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Tên của hắn là Verethragna]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 4 – Người Hùng và Vị Vua===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v4_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Chạy đua với thời gian]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Phù thủy và Vị Vua của kiếm]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Chuyến viếng thăm của Người Hùng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Người Đàn ông từ phương Đông]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Vị Vua mất tích]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Lời thề Hiệp sĩ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Vị Quỷ vương bất kham, Người Hùng của Mặt Trời]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 5 - Miko Thần Kiếm===&lt;br /&gt;
[[File:Camp5_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Illustrations Viet |Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Prologue Viet |Prologue]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Điềm báo Bão]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Một ngày hỗn loạn ở trường]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter3 Viet |Chapter 3 - Hime-Miko Thần kiếm]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Lời mời Hẹn hò]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Cuộc hẹn hò]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Đối đầu ở Trung Giới ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter7 Viet |Chapter 7 - Ama no Murakumo no Tsurugi]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Short Story 2 – Vị Campione khét tiếng ===&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_2_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_2 Viet |Truyện]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6 – Phượng Hoàng Núi Thiêng=== &lt;br /&gt;
[[File:Campione_v6_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Illustrations Viet |Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tạm Biệt John Pluto Smith]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Nữ Quỷ không nghỉ ngơi ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Hội ngộ ở Thần Diện]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cung điện của Ngai vàng Nhà vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Bá chủ Võ lâm, Đứng đầu Thiên hạ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Kết quả của trận đấu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Khổng Sát]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7 – Tề Thiên Đại Thánh ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v7_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tôn Ngộ Không Đại náo Thần Điện]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Ba Vị Thần tái ngộ tại ngon núi thiêng vùng Wakoku]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter3 Viet |Chapter 3 - Kusanagi Godou Tiến vào Lãnh thổ Hầu Vương]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Người Hùng Bóng tối xuất hiện, Đại Thánh thể hiện sức mạnh thật sư của “Thép”]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Sự đau đớn của các thiếu nữ, Liên minh của hai Vị Vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Thần và Campione, Cuộc Tử chiến của hai Người Hùng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Các vị thần và các Campione, Cuộc chiến Đỉnh điểm giành Chiến thắng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Project Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Project Administrator:&lt;br /&gt;
*Project Supervisor: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch===&lt;br /&gt;
Thông tin về tiến độ cũng như công việc của các dịch giả nằm ở [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[User:Trung-t-rung| Trung-t-rung]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;INACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;MIA&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Editors===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tổng quan Series==&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！I 神はまつろわず ( 28 Tháng 5, 2008) - ISBN 978-4-0863-0428-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！II 魔王来臨 ( 26 Tháng 11, 2008) - ISBN 978-4-0863-0460-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！III はじまりの物語 ( 30 Tháng 3, 2009) - ISBN 978-4-0863-0481-8 &lt;br /&gt;
# カンピオーネ！IV 英雄と王 (29 Tháng 7, 2009) - ISBN 978-4-0863-0496-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！V 剣の巫女　( 30 Tháng 11, 2009) - ISBN 978-4-0863-0516-7&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VI 神山飛鳳 ( 30 Tháng 3, 2010) - ISBN 978-4-0863-0539-6&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VII 斉天大聖 ( 28 Tháng 7 , 2010) - ISBN 978-4-0863-0557-0&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VIII 受難の魔王たち ( 30 Tháng 11, 2010) - ISBN 978-4-0863-0579-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！IX 女神再び ( 25 Tháng3, 2011) - ISBN 978-4-0863-0600-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！X 槍の戦神 ( 30 Tháng 8, 2011) - ISBN 978-4-0863-0623-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XI ふたつめの物語 ( 27 Tháng 12, 2011) - ISBN 978-4-0863-0653-9&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XII かりそめの聖夜 ( 25 Tháng 5, 2012) - ISBN 978-4-08-630677-5&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XIII 南洋の姫神 ( 24 Tháng 8, 2012) - ISBN 978-4-0863-0697-3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Campione!_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=195984</id>
		<title>Campione! Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Campione!_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=195984"/>
		<updated>2012-10-11T16:35:01Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Campione!_Vol_01_cover.jpg|286px|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Campione!&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (カンピオーネ！, &#039;&#039;Kanpiōne&#039;&#039;) là một bộ light novel viết bởi Taketsuki Jou và được minh họa bởi Sikorsky.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Series này hiện đang có 13 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ anime dựa theo series của hãng Diomedea bắt đầu được chiếu từ tháng 7 năm 2012.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Campione! còn được dịch qua các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*[[Campione! ~Bahasa Indonesia~|Tiếng Indonesia]] &lt;br /&gt;
*[[Campione! Español|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Lưu ý: tiến độ dịch mỗi ngôn ngữ sẽ khác nhau) &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư– là người thống trị tối cao.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì họ có thể giết được một vị thần, họ có thể sử dụng thứ sức mạnh cấm kị,những quyền năng của thần linh.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư – là một vị chúa tể.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì quyền năng để giết một vị thần nằm trong tay họ,thế nên họ thống trị tất cả chúng sinh trên Trái Đất này.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Một Campione – một Diệt Thần Sư – là quỷ dữ.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì tất cả người thường, không một ai có sức mạnh sánh với họ&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kusanagi Godou, 16 tuổi, từng chơi ở giải bóng chày thiếu niên, là một catcher và hitter thứ 4 – nói cách khác là một người “clean up” – khi cậu còn học cấp 2. Thế nhưng một chấn thương đã kết thúc sự nghiệp bóng chày của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên đó mới chỉ là mở đầu của câu chuyện. Trong kì nghỉ xuân cuối cấp 2, cậu tham gia vào một cuộc phiêu lưu và cuối cùng đã giết được một Dị Thần, Verethragna. Như vậy, cậu ta trở thành đại đế thứ 7 và cũng là trẻ nhất trên thế giới - một Campione..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Campione, hay còn gọi là Diệt Thần Sư, có trách nhiệm diệt trừ mọi vị thần mang lại rắc rối. Để làm được điều đó, Godou cần  sự giúp đỡ của những người đồng hành với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vấn đề dịch thuật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]] ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Người dịch phải thông báo đến trang [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]] về chương mình đang làm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
- 30 Tháng 9 - Hoàn thành Project page, Minh họa + Mở đầu vol 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 1 – Dị Thần ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_Vol.01_003.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Prologue Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter1 Viet |Chapter 1 –Kì nghỉ ở Rome]] (Incomplete)&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Trận đấu tay đôi với Diavolo Rosso]] (Incomplete)&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Một ngày bình thường của Chúa tể]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Kẻ thù đến từ phương xa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Đòn kết liễu từ Hiệp sĩ và vị vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Gió xoáy trong Đêm đen]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Dị thần Athena]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_1_Afterword Viet |Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 2 - Chuyến viếng thăm của Quỷ Vương  ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v2_004.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Mỗi ngày đều là một ngày phiền toái]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Lặng gió trước Cơn bão]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Quỷ vương]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cuộc gặp mặt của các vị vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Giờ đi săn]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Sinh ra từ Ánh Sáng giữa Bóng Tối]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Gió, Mưa, Sói]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_2_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Ngoại Truyện 1 – Vị Campione bị cầm tù===&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_1_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_1 Viet |Truyện]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3 – Câu chuyện về Sự khởi đầu ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v3_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Minh hoa Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tia sáng từ phương Đông]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Cuộc gặp gỡ định mệnh]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Phù thủy xứ Sardinia]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cấm thư của Prometheus]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Độc Cô Cầu Bại ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Tên của hắn là Verethragna]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_3_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 4 – Người Hùng và Vị Vua===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v4_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Prologue Viet |Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Chạy đua với thời gian]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Phù thủy và Vị Vua của kiếm]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Chuyến viếng thăm của Người Hùng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Người Đàn ông từ phương Đông]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Vị Vua mất tích]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Lời thề Hiệp sĩ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Vị Quỷ vương bất kham, Người Hùng của Mặt Trời]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_4_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 5 - Miko Thần Kiếm===&lt;br /&gt;
[[File:Camp5_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Illustrations Viet |Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Prologue Viet |Prologue]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Điềm báo Bão]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Một ngày hỗn loạn ở trường]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter3 Viet |Chapter 3 - Hime-Miko Thần kiếm]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Lời mời Hẹn hò]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Cuộc hẹn hò]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Đối đầu ở Trung Giới ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Chapter7 Viet |Chapter 7 - Ama no Murakumo no Tsurugi]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_5_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Short Story 2 – Vị Campione khét tiếng ===&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_2_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:SS_2 Viet |Truyện]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6 – Phượng Hoàng Núi Thiêng=== &lt;br /&gt;
[[File:Campione_v6_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Illustrations Viet |Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tạm Biệt John Pluto Smith]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Nữ Quỷ không nghỉ ngơi ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter3 Viet |Chapter 3 – Hội ngộ ở Thần Diện]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Cung điện của Ngai vàng Nhà vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Bá chủ Võ lâm, Đứng đầu Thiên hạ]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Kết quả của trận đấu]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Khổng Sát]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_6_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7 – Tề Thiên Đại Thánh ===&lt;br /&gt;
[[File:Campione_v7_001.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Illustrations Viet |Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter1 Viet |Chapter 1 – Tôn Ngộ Không Đại náo Thần Điện]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter2 Viet |Chapter 2 – Ba Vị Thần tái ngộ tại ngon núi thiêng vùng Wakoku]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter3 Viet |Chapter 3 - Kusanagi Godou Tiến vào Lãnh thổ Hầu Vương]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter4 Viet |Chapter 4 – Người Hùng Bóng tối xuất hiện, Đại Thánh thể hiện sức mạnh thật sư của “Thép”]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter5 Viet |Chapter 5 – Sự đau đớn của các thiếu nữ, Liên minh của hai Vị Vua]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter6 Viet |Chapter 6 – Thần và Campione, Cuộc Tử chiến của hai Người Hùng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Chapter7 Viet |Chapter 7 – Các vị thần và các Campione, Cuộc chiến Đỉnh điểm giành Chiến thắng]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Epilogue Viet |Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Campione!:Volume_7_Afterword Viet |Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Project Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Project Administrator:&lt;br /&gt;
*Project Supervisor: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch===&lt;br /&gt;
Thông tin về tiến độ cũng như công việc của các dịch giả nằm ở [[Campione!Vietnamese:Registration Page|Đăng ký dịch]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[User:Trung-t-rung| Trung-t-rung]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;INACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;MIA&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Editors===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tổng quan Series==&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！I 神はまつろわず ( 28 Tháng 5, 2008) - ISBN 978-4-0863-0428-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！II 魔王来臨 ( 26 Tháng 11, 2008) - ISBN 978-4-0863-0460-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！III はじまりの物語 ( 30 Tháng 3, 2009) - ISBN 978-4-0863-0481-8 &lt;br /&gt;
# カンピオーネ！IV 英雄と王 (29 Tháng 7, 2009) - ISBN 978-4-0863-0496-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！V 剣の巫女　( 30 Tháng 11, 2009) - ISBN 978-4-0863-0516-7&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VI 神山飛鳳 ( 30 Tháng 3, 2010) - ISBN 978-4-0863-0539-6&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VII 斉天大聖 ( 28 Tháng 7 , 2010) - ISBN 978-4-0863-0557-0&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！VIII 受難の魔王たち ( 30 Tháng 11, 2010) - ISBN 978-4-0863-0579-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！IX 女神再び ( 25 Tháng3, 2011) - ISBN 978-4-0863-0600-3&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！X 槍の戦神 ( 30 Tháng 8, 2011) - ISBN 978-4-0863-0623-2&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XI ふたつめの物語 ( 27 Tháng 12, 2011) - ISBN 978-4-0863-0653-9&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XII かりそめの聖夜 ( 25 Tháng 5, 2012) - ISBN 978-4-08-630677-5&lt;br /&gt;
# カンピオーネ！XIII 南洋の姫神 ( 24 Tháng 8, 2012) - ISBN 978-4-0863-0697-3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Campione!&amp;diff=192275</id>
		<title>Talk:Campione!</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Campione!&amp;diff=192275"/>
		<updated>2012-09-28T15:37:46Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Feedback and Comments==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Campione! is great, please do your best with it...&lt;br /&gt;
{YoshikuniKAITO;13/agust/2011}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...wow, the story looks interesting. I can&#039;t help but wait for the next chapter :D - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 21:46, 24 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
when Chapter5 will be completed? --[[User:TheRenegade94|TheRenegade94]] 15:21, 17 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once the translator, alex, is back. When &#039;&#039;that&#039;&#039; will be... I don&#039;t know.--[[User:Kadi|Kadi]] 21:12, 27 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aorii u know i really love u???? --[[User:TheRenegade94|TheRenegade94]] 21:50, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t suddenly say something stupid! (ノ ゜△゜)ノ~ (;｡▽｡)ヽ save that for the ppl you mean it to -- [[User:Aorii|Aorii]] 05:39, 10 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
When will be v2c7 done ? i simple cant wait for more chapters of this great novel ^^&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Translator&#039;s working on it. Don&#039;t be so impatient...and help us with edits. XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:20, 7 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Translation for v2 is already going very fast so it wont be a very long wait. Prob around the weekend? Lol @ ^[[User:Fallen3dge|Fallen3dge]] 18:56, 7 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So glad that this novel will have an anime adaptation this coming july! another LN to be animated besides &amp;lt;&amp;lt;SAO&amp;gt;&amp;gt; ~ [[User:Ghost|Ghost]] 22:31, 18 May 2012 (UTC + 8)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hello i wanted to know if someone is doing the volume 3??&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^ You do know there is a registration page that lists who is going to do what? --[[User:Lighthalzen|Lighthalzen]] 15:40, 27 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So quick! Volume 5 is going to be finished in no time!? Man, [[User:zzhk|zzhk]] is quite something..... - [[User:SATRIA|SATRIA]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you very much zzhk. I was already almost thinking, that it won´t be ever translated before you started to work onit. And the speed you are translating with is simply great. I hope your enthusiasm will last and I wish for many other successes.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I hope vol. 3 and 4 be translated soon...  --[[User:zerocrack|zerocrack]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you very much zzhk. I was already almost thinking, that it won´t be ever translated before you started to work onit. And the speed you are translating with is simply great. I hope your enthusiasm will last and I wish for many other successes.  [[User:KaprJarda|KaprJarda]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, I&#039;m not a translator but is there any way that i can help speed up the release of volume 4 chapters?-[[User:Artimech|Artimech]] 01:21, 21 July 2012‎ (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is there a plan to make a PDF of volume 4? [[User:Aleaccipiter|Aleaccipiter]] ([[User talk:Aleaccipiter|talk]]) 18:38, 11 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
PDF will come when someone makes it - not me, though. Also, @Artimech, I thought I was translating V4 fast enough :( -  [[User:Florza|Florza]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
@Florza, well actually that comment was made before you posted Chapter 1, so it&#039;s not really directed to you... *Edits*  That&#039;s why it&#039;s important to sign messages with a time stamp. The standard signature is &amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt; (4 tildes), for those who don&#039;t know. --[[User:Zzhk|Zzhk]] ([[User talk:Zzhk|talk]]) 20:56, 11 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well to both Florza and Zzhk -- Your translation speeds are greate. Campione probably is one of the fastest translating projects, and it&#039;s alll thanks to you. [[User:Aleaccipiter|Aleaccipiter]] ([[User talk:Aleaccipiter|talk]]) 04:02, 12 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A really big thanks to all the translators of this great series. I&#039;m really glad you made me discover this great series. It&#039;s my favorite so far so thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] ([[User talk:MaerisCrisis|talk]]) 16:33, 26 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The anime suck so much, what do you think? [[User:Tel&amp;amp;#39;Aral|Tel&amp;amp;#39;Aral]] ([[User talk:Tel&amp;amp;#39;Aral|talk]]) 19:21, 9 September 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Anime provides exposure. I read from anime blogs that the LN was much better, so that&#039;s why started reading it ;) --[[User:Drowzycow|Drowzycow]] ([[User talk:Drowzycow|talk]]) 19:26, 9 September 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think you guys should go [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=63&amp;amp;t=5218 here]. [[User:Arczyx|Arczyx]] ([[User talk:Arczyx|talk]]) 19:50, 9 September 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shouldn&#039;t Kadi be removed from the registration for vol. 8? It&#039;s been like that for months and seems to just be a giant block in progress for translators and readers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No, I shouldn&#039;t. NEXT!--[[User:Kadi|Kadi]] ([[User talk:Kadi|talk]]) 17:41, 14 September 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks to all the people who work on this! (Mokata)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Enjoying the work and will contribute==&lt;br /&gt;
I would like to thank everyone for all the effort on Campione! I enjoy the series and cannot wait for more. While I am not an experienced editor, I will help proof through the pages I read. Thanks!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Editing Issues==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There&#039;s several missing &amp;quot; in dialogues. Is it intentional?[[User:Castor212|Castor212]] 09:39, 19 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shouldn&#039;t be. Correct them in these cases. Though, be sure that you aren&#039;t mistaking it for the monologue. -[[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 21:27, 25 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There seems to be some problem with the navigation, after volume 2 afterword, i jump straight to volume 3 chapter 1, skipping novel illustrations and prologue?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Its fixed now. you can jump to vol 3 prologue. --[[User:Chancs|Chancs]] 00:01, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Old Style:&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/f/f1/Campione_v2_139.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
New Style:&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/f/fe/Campione_v12_149.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(╯°□°）╯︵ ┻━┻&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== miko&#039;s vs mikos vs miko ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* 16:20, 1 July 2012 Dagger (Talk | contribs) m (42,621 bytes) (Fix &amp;quot;miko&#039;s&amp;quot;/&amp;quot;your&#039;s&amp;quot;)&lt;br /&gt;
* 00:50, 2 July 2012 Zakashi (Talk | contribs) m (42,622 bytes) (The translator has reverted changes from &amp;quot;miko&#039;s&amp;quot; to &amp;quot;mikos&amp;quot; before, please clarify with him for the details on the use of &amp;quot;miko&#039;s&amp;quot; if you are intending to change them)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
([[Campione!:Volume 2 Chapter4]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can we get a decision on which to use? Pluralizing with apostrophes is wrong, so &amp;quot;miko&#039;s&amp;quot; ought to be out; the choice should be between &amp;quot;mikos&amp;quot; and &amp;quot;miko&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I couldn&#039;t find a Baka-Tsuki guideline for this, but [http://en.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Manual_of_Style/Japan-related_articles#Pluralization the Wikipedia one] says that normally &amp;quot;miko&amp;quot; would be used. That&#039;s my preference too, and I&#039;d be happy to go through and change it everywhere. -- [[User:Dagger|Dagger]] 21:16, 7 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is actually under discussion in the forum [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=4702&amp;amp;sid=c7035c5526973f1f4af6dbb3502c9d3f Terminology thread].  So far, the only one who has weighed in on the issue is Project Supervisor Kadi, who has advocated the unaltered form, i.e. &amp;quot;miko&amp;quot; whether plural or singular.  I have no objections to that.  In the future, please bring up style issues in the forum thread.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would appreciate a bit of research before stating something flatly as wrong.  Apparently, the use of &amp;quot;apostrophe s&amp;quot; to pluralize foreign words was common before the 19th century, so I guess I&#039;m just old-fashioned and obsolete in that regard :P --[[User:Zzhk|Zzhk]] 03:47, 8 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, sorry, didn&#039;t realize there was a forum thread. I don&#039;t think I&#039;ve even ventured onto the forums before... I did scan the Apostrophe Wikipedia page beforehand, but I mostly figured that the rules for pluralization were well-known -- but then I have to concede that I was unaware of that particular usage. [http://books.google.co.uk/books?id=VHO1kSJK1JcC&amp;amp;pg=PT50#v=onepage&amp;amp;q&amp;amp;f=false Eats, Shoots and Leaves] is pretty unequivocal in discouraging its use nowadays though. -- [[User:Dagger|Dagger]] 22:00, 11 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== I am not certain, but this could be a mistake ===&lt;br /&gt;
Volume 5, Epilogue:&lt;br /&gt;
&amp;quot;Though all sorts of major... well, not too major things happened, I don&#039;t think we really mind. The next time we meet, I hope we can get along better.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think it should be minor instead of major, or something like that becouse of the context (later in the sentence he remembered the catastrof and changed the statement), but since I don´t have the original text (and can´t read japanese) I can´t be sure, so just pointing it out for you to consider.--[[User:KaprJarda|KaprJarda]] ([[User talk:KaprJarda|talk]]) 16:01, 10 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Actually, &amp;quot;major&amp;quot; first slipped out because he was being honest, and then Godou just went into denial-mode over the usual public destruction. Also, he&#039;s being nice to her in trying to downplay the havoc. If you have a better way of phrasing it, by all means, go ahead.--[[User:Zzhk|Zzhk]] ([[User talk:Zzhk|talk]]) 17:43, 10 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No unfortunatelly I don´t have any better idea, I wasn´t just sure whether this was right, but now I understand it, thanks and sorry for bothering you.--[[User:KaprJarda|KaprJarda]] ([[User talk:KaprJarda|talk]]) 05:26, 11 August 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Permission to translate Campione to Vietnamese ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m a fan of this light novel and I hope to bring it to the Vietnamese light novel fan community&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Message to Trung-t-rung in Vietnamese (sorry, I&#039;m not good at English): Bộ này khó nhai lắm đấy. Đề nghị tra cứu kĩ lưỡng và chọn từ cẩn thận trước khi gõ xuống bàn phím nhé. Và các cảnh mút lưỡi dịch cho hồi hộp, gay cấn, căng thẳng vào đấy, đọc thấy không hay là tớ ném gạch đấy =)) [[User:Gingi|Gingi]] ([[User talk:Gingi|talk]]) 10:37, 28 September 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=177955</id>
		<title>Teh Ping Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=177955"/>
		<updated>2012-08-14T08:45:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Please translate vol 2, have been dying to see it&#039;s complete... --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if you say that, I need to wait for Tap to come back from Tekong and have his say...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:51, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regardless, thank you for translating the prologue of volume 6, since there hasn&#039;t been an SAO update in, like, three months. Thank you again. [[User:Bzk3000|Bzk3000]] 13:28, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Speaking of which, why is 朝田詩乃 translated as Asada Sinon? It&#039;s Asada Shino. And I messed up on the Yui thing.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:59, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yea it should be Asada Shino for her real name. Sinon is her game name. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 22:25, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just in case you are wondering why we used &amp;quot;Sinon&amp;quot; for her game name, because the author wrote it in English that way. For reference, volume 5 chapter 6, that is page 229 to be exact. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, don&#039;t worry, I figured it out yesterday. Katakana was given as シノン--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:11, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My watchlist says Teh ping and SAO vol 2. Are you doing SAO vol 2 now? --[[User:Castor212|Castor212]] 01:10, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
? That&#039;s a lie. Of course I got something else planned today.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 01:24, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Finally I can read SAO Volume 2 in full. Oh you have no idea how long I&#039;ve waited. You&#039;re the best translator in Baka-Tsuki. No lie. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:22, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I have a new hero *_* Don&#039;t push yourself too much and sometimes, have a break ^_^ --[[User:RxD|RxD]] 12.25 31 December (GMT +1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THAAAAAAAAAANKNNNKKKKKKK YYYOOOUUUUUUU TEH PING. FINALLY FINALLY FINALLY FINALLY SAO 2!!! ----[[User:Castor212|Castor212]] 22:40, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
A bit question : In vol 1, Kayta is a she. Also, Is it Kayta or keita?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, Ping. Dropping by to say Thank you a LOT for your work in SAO! [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 22:19, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping, what&#039;s up? When are you planning on continuing vol 5? If you could tell me it would be a load off my shoulders. I had been waiting for so long. So very very long. But I can wait more, as long as I can see the goal. You know the whole thing about walking in the dark &#039;&#039;versus&#039;&#039; walking while seeing the light at the end of the tunnel. Please tell me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:51, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:33, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the very least, not this month.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:42, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! (ghost leaving mouth) (*POP*, snaps back to reality) Please have mercy. Mercy I beg of you. Do not torture me so. It&#039;s just one whole and two-thirds of a chapter. Please, please, pleeeeeaaaase. I beg of you. I &#039;&#039;can&#039;t&#039;&#039; just skip those chapters and go on to vol 6. That would mess up the whole plotline. Teh Ping-donoooooo~. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:27, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t ya worry Zero. Everything gets done...one day. XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 13:08, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But it&#039;s &#039;&#039;vague&#039;&#039;. Too vague. And too far off. Plus it&#039;s a cliffhanger. I wanna know what happens next. It&#039;s like bowling, only the ball veers off to the side at the very last moment. Teh Ping-dono~. Help. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:38, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I understand you&#039;re eager for more, but you shouldn&#039;t be too pushy about the generous service Teh Ping is providing for all of us. It&#039;s pretty easy to get burnt out translating plus he has real life stuff I&#039;m sure. [[Special:Contributions/74.137.227.30|74.137.227.30]] 04:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Patience is a virtue (and yes, I&#039;m enjoying how Zero is suffering now). And besides, SAO isn&#039;t on the I-must-complete list. Yet.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 04:39, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, enough with the junkie act from me. But I do humbly request that the 1 and 2/3 chapters left in volume 5 be completed as soon as you have time. Right now the situation can be compared to putting a morsel of delicious meat infront of a pet which is tied up just so it can&#039;t ever get to eat the food. (Strechy stretchy cant get any). XD. So I do humbly request, with all due respect that Teh Ping makes some time to complete vol 5. I mean I know how busy you are by using [[Special:Contributions/Teh Ping]] to see your contributions. You&#039;re really burning the midnight oil there buddy. I just want to make sure you don&#039;t forget about SAO. BTW how was my act? Funny, no? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 08:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s unlikely that I can do it the next month too, considering that I target to finish Unicorn 1, Kaminomi 2 and DenYuuDen 1. However, if it&#039;s a partnership where I can get another translator or two to help out, I&#039;ll definitely work on it since it eases my workload.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 08:51, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NO&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;. *Faints* [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:03, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just a quick question. How many pages in vol 5 are left? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huuuh...I guess it&#039;d bearound 1/7 of a novel, which should be around 40.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, Zero, I just saw this:&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do not ask when Chapters will be released&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You are not permitted to ask when chapters will be released. Scripts are released once the Translator group is finished with them. All your whining will do is irritate the group&#039;s staff and make them leave the scene. That will mean even slower releases or none at all. Please have some patience.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IIRC, chapter 6 is until 260-270, it should be at the 200 mark now, chapter 7 is the shorter one. --[[User:Larethian|larethian]] 19:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks. I did not know both those things. I&#039;ll take care in the future. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:15, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Out of curiosity, what would you say your Kanji proficiency is at? I&#039;m pretty good at syntax, but having to stop and look up every kanji completely destroys me. I&#039;m wondering at what level did you start to read light novels (not translate them), assuming Japanese isn&#039;t your primary language. The only reason I ask is because I find that I learn faster by reading versus spoken word (though I practice with that too) so I managed to acquire a few VN to go through. I&#039;m trying to get the point where I can read fluently and am wondering if I need to build up my Kanji reservoir first, or if constantly looking up kanji is natural. [[User:Catchfraze|Catchfraze]] 16:56, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me, I was pretty much Chinese educated at home since it&#039;s my mother tongue, so I do have a rather solid base in that, more than my English too. I just read light novels after I learned the basic hiragana and katakana and try to smoke through with my kanji until I get a denshi jisho to check through.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For your case, yes, you would need to build up your kanji reservoir assuming you&#039;re non-Chinese or Korean. VN is a good way to start as hikari and Cosmic Eagle would tell you, but I didn&#039;t start from there (for obvious reasons). Now, take your time digesting the vocabulary, and if you want to start off with LN reading, Kaminomi, Baka Test, Seitokai and DenYuuDen are the easiest I can think of.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 23:49, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Furuki tomo yo, taskete kudasai. I believe I speak for all SAO readers when I say that we are still eagerly awaiting the completion of volume 5. Currently you are the only one who can do so. I beseech you to help those of us who are trapped in the darkness. I know you are busy. But even so I would like to humbly request that you may try and make some time soon. I personally &#039;&#039;really&#039;&#039; want to know what happens next. So much so that I have resisted reading volume 6 so as to not have it spoiled. It&#039;s mind taxing and frustrating. But even so I want to read SAO&#039;s GGO arc in the proper order. I... I... I can only ask and hope that you would grant us your favor. Old friend, please help/save us. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:28, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Teh Ping|Teh Ping]] has already discussed the topic of SAO 5 on [https://twitter.com/#!/Teh_ping/status/157132759779909632 twitter]. [[User:Teh Ping|Teh Ping]] has humbly requested translator help to complete SAO 5. If you noticed, SAO 5 is currently not on [[User:Teh Ping|Teh Ping&#039;s]] timeline. If you would like to help, it&#039;s best to try to recruit some translators to help [[User:Teh Ping|Teh Ping]] -[[User:Milki|milki]] 11:40, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can&#039;t... breathe... Please... help.... Gak kuh kak... [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:31, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping. If it&#039;s lack of the raws that&#039;s the problem I might be able to help. See: http://rawscans.com/forum/viewtopic.php?f=12&amp;amp;t=13740 [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:06, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I sent you a PM in the forum, just in case you check this place more often. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 12:28, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Zero, if it helps, at the beginning of volume 6, there&#039;s a brief summary of what happened at the end of volume 5. You&#039;ll at least know what happened on-screen and how that part led to the events of volume 6. 17:31, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THANK YOU!!!! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:00, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ice Milk Tea, I wanna double check with you on the SAO Volume 7 chapter 6 translation. At the end of the translation pages, it had the message &amp;quot;To be continued&amp;quot;.&lt;br /&gt;
Is it finished translation already? Anon 23:22 29 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That wasn&#039;t done by me. I noted on Facebook that it would be out on April Fools. There&#039;s still 28 pages to go. 30 if you count the afterword.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:31, 29 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Happy April Fool Ice Milk Tea. I just laugh at the SAO Volume 7 chapter 6 translation. Nice one. I was like Wtf before I notice the date. Anon April Fool 2012&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hopefully, we can have people focus on volume 8 so that I don&#039;t have to do that chapter and go straight to 9. Frankly, I&#039;m tired or having to work alone for most of my series, so it&#039;s a great help to have extra translators like js06, kuroi, and the guys here. (think these are the only extra translators in my active projects nowadays). In case people ask me why I&#039;m taking too many projects, it&#039;s because nobody else would.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:46, 3 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping, I want to ask something about volume 1. After the boss fight on the seventy-fourth floor, is there any change in the ways Asuna and Kirito address each other? Like is it more intimate? Me and my editor have been argued about this since Vietnamese way of address each other is more complicated than English. [[User:Gingi|Gingi]] 05:49, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I didn&#039;t translate that volume, but I do remember that Asuna added the -kun honorifics behind it after the boss fight. In this case, you can make it a little more intimate.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 07:29, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, it&#039;s me again. Question: In vol 2 &amp;quot;Moring Dew Girl&amp;quot;, &amp;quot;coniferous&amp;quot; is refer to a species or a phylum. I ask this because &amp;quot;coniferous&amp;quot; can be translate into two meaning, which both of them fit in this situation, and I don&#039;t know which one I should use. If you need more information, just look on Wikipedia. Thanks [[User:Gingi|Gingi]] 09:35, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s actually more of a phylum, like how these trees are more predominant in the colder regions--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 09:42, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although if I translate like that, it gonna sound weird in Vietnamese, but I guess stick to the original meaning is still better [[User:Gingi|Gingi]] 10:50, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just keep it like Christmas trees or something. There&#039;s no real need to worry about the meaning since the theme&#039;s Christmas Day. And that story reminded me of the matchstick selling girl story for some reason...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:54, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I need your help. Could you quickly translate the untranslated text on the pics shown [[Talk:Sword_Art_Online#Volume_6|here]] and the sections immediately below (Compared to chapters and volumes it should take you a few minutes)? If you translate the text I can photoshop it into the pics. I&#039;ve already done some of them. I just need the translations in order to do the rest. The sooner these pics are translated the sooner I can photoshop them. Thanks. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 14:35, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
WTF TEH PING!? GET BACK TO WORK ALREADY, YOU BASTARD!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey! you a Coworker at Ping&#039;s place? I&#039;m sure he has to work hard! doesn&#039;t want to get fired from his job now, else he won&#039;t be able to make a living. So I agree with anon! get back to work! only TN when you have free time! working hours is not necessarily free time!!!! --[[User:Pryun|Pryun]] - [[User_talk:Pryun|Talk]] 08:09, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just delete those Caps. No need to even bother with rage maniacs like those. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:56, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm,so it&#039;s more of an addition from someone who protested about his resignation...MIA from Sword Art Online and not a co-worker&#039;s rant?--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 09:22, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Someone missed my sarcasm... I thought it was pretty obvious. --[[User:Pryun|Pryun]] - [[User_talk:Pryun|Talk]] 09:25, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Isn&#039;t sarcasm supposed to be in &#039;&#039;italics&#039;&#039; with a ~ at the end, or a music note? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  09:52, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t even get how people can be stupid enough to write this kind of bull***. They should be grateful for the work already done. And, there&#039;s absolutely no way anyone would want to keep translating after reading that. I think that was a pretty good retort, Pryun.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 09:56, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Uu..(cough)I got it actually.I&#039;m just not sure,as it sounds sarcastically convincing.Sorry.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 10:58, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will not need to work on SAO Vol-9 as he had planned because BeginnerXP seems to have a good handle on it alerady - hence withdrawing from that project, Kah --[[Special:Contributions/203.21.188.199|203.21.188.199]] 14:54, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What if I tell you that BeginnerXP is also quitting this series once he&#039;s done with his part? I don&#039;t blame him--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 20:15, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He too...Well,it&#039;s truly sad.Thank you for all of your hard works.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 20:50, 25 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Ice Milk Tea,&lt;br /&gt;
I saw in the SAO registration page, you list that you had completed the Volume 8, Murder Case in the Area.&lt;br /&gt;
However, I am unable to find the link for the chapter. Could you provide the link?&lt;br /&gt;
Thanks.  --- Anon205  30th May 2012 20:33 CST&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?p=147832#p147832 --[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 07:37, 30 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks Ice Milk Tea. So decided what to study after your complusory army stint?   ---- Anon205  30th May 21:21 CST&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Working part time on two jobs at the moment (I&#039;m already out of army). Not willing to reveal where I&#039;m studying though. --[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 08:29, 30 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hahaha.. Dont worry.. I would not pay you a visit when I headed down south visiting my relatives. Good luck with your studies and dont overwork. Two Part time job can be very demanding. &lt;br /&gt;
Also, thanks for translating Vol9 Baka. --- Anon205 (&amp;lt;--usually lurks around recent changes to see which volume had been updated) 30th May 2012 21:45&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for the translation ... hard work keeping up with 2 jobs and still providing the fans with awesome translations ^_^&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you very much for the translation.If I may ask,is it &#039;&#039;Cline&#039;&#039; or &#039;&#039;Klein&#039;&#039; that&#039;s used as the official name of the bandanna wearing katana user?(Sorry to ask,just curious.)--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 17:31, 31 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank for the translation, dude! I knew you were being ts... I mean you&#039;re a nice a person!! XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...It, it&#039;s not like I did the translations because you guys voted for me to work on this series, baka...!!! (Okay, jokes aside, I&#039;ll be stopping this series once I&#039;m done with 10.)--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:17, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XD. Very funny. Thanks for sticking around until vol 10. Looking forward to it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  13:37, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yeah, what Zero2001 said :D --[[User:M.A.D|M.A.D]] 17:25, 3 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;nowiki&amp;gt;:)&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Thank you very much.Also looking forward to this.Have a nice day.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 18:33, 3 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh yeah, Ping, I think that there is a talk page for SAO that got locked. Since it has been two months, could we un-lock it so that users post their questions and comments? [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 23:05, 29 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ping, Is there anyway to change this :&lt;br /&gt;
http://sadpanda.us/images/1057223-ER5OIBH.bmp&lt;br /&gt;
into this :&lt;br /&gt;
http://sadpanda.us/images/1057227-UHNU6NL.bmp&lt;br /&gt;
without manually change it one by one? -- [[User:Castor212|Castor212]] 07:27, 3 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll give an answer on his behalf, since Ping rarely edits those anyway. Use find and replace. Most software for text has them. --[[User:Pryun|Pryun]] - [[User_talk:Pryun|Talk]] 06:10, 3 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I tried already, did not work T&amp;gt;T 07:26, 3 July 2012 (CDT)-- [[User:Castor212|Castor212]] 07:27, 3 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m really wondering why you are asking it in Teh Ping&#039;s page for Sword Art Online, since in this project we keep the curly quotes. To answer your question, the replace function in windows&#039;s notepad should work. (Edit: it seems you found how to do it with MS Word in your talk page) [[User:Vaelis|Vaelis]] 12:44, 5 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For goodness sakes. That&#039;s something you should ask me. ME. I&#039;m the demon king of replacement &amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;&amp;lt;small&amp;gt;(and a thorn in a certain someone&#039;s side)&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt; around here. Muahahahaha. Anyways. Take a look at my talk page. If you want to do it on the net, the answer lies in Foxreplace. If you want to do it offline in a text editor, then there should be a Find and Replace option in your text-editor&#039;s edit menu. Use that. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:12, 5 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yes, i have found the way, thank you^^ -- [[User:Castor212|Castor212]] 20:00, 5 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, just wanted to let you know that if you want extra editor, I&#039;d like to help. Just drop a google doc link on my talk page or on BT forum --[[User:M.A.D|M.A.D]] 06:33, 17 July 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, could you translate the plot summary on volume 2 &#039;s cover, please? Just the first paragraph is enough, I had already ask someone from my forum translate it, but since he doesn&#039;t read SAO, his translation is very crappy hence I have no idea what it means. Thank you. [[User:Gingi|Gingi]] ([[User talk:Gingi|talk]]) 03:45, 14 August 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Accel_World:Registration_Page&amp;diff=167190</id>
		<title>Accel World:Registration Page</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Accel_World:Registration_Page&amp;diff=167190"/>
		<updated>2012-07-06T11:39:22Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;To re-iterate the registration procedure:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*You are required to register which chapters you wish to work on. One portion of text per translator, please.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Registration is on a &amp;quot;First Come, First Served&amp;quot; basis. Please register your intended chapters on the project&#039;s registration page.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Maximum number of translators per volume is two, unless the volume is a collection of smaller stories. Another way to interpret this is no more than two translators should be working on the same &amp;quot;story arc&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Translators may only register for portions of one volume at a time within each project. This is to prevent &amp;quot;biting off more than you can chew&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*The Registration page is not a binding contract, and translators are encouraged to negotiate between themselves which portions to register for.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Anonymous Translated Contributions are required to inform [[User:Thelastguardian|thelastguardian]] and the designated Project Supervisor of the intend Chapters as shown on the corresponding Registration page before any major contribution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Portions that are not updated for a significant time may be taken over by another translator after getting permission from the Project Supervisor. The new translator is encouraged to start over to maintain consistency, but the old translation will not be deleted at least until the new translation is finished (and probably not for some time after that). More information is available [http://www.baka-tsuki.net/forums/viewtopic.php?t=1433 here].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Accel World&#039;&#039; series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 1===&lt;br /&gt;
*Chapter 1 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 2 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 3 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 4 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 5 - [[User:Sniper0432|Sniper0432]] &amp;amp; [[User:Jinxiang|JinXiang]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 6 - [[User:Sharramon|Sharramon]] &amp;amp; [[User:Jinxiang|JinXiang]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 7 - [[User:Jinxiang|JinXiang]]&lt;br /&gt;
*Chapter 8 - &lt;br /&gt;
*Chapter 9 - &lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes -&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 2===&lt;br /&gt;
*Prologue - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 1 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 2 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 3 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 4 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 5 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 6 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 7 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 8 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 9 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3===&lt;br /&gt;
*Prologue - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 1 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 2 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 3 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 4 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 5 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 6 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 7 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 8 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 9 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 10 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 11 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Chapter 12 - [[User:Xplorer30|Xplorer30]]&lt;br /&gt;
*Chapter 13&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 4===&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Chapter 12&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 5===&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6===&lt;br /&gt;
*Prologue&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Chapter 12&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7===&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 8===&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 9===&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Chapter 12&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 10===&lt;br /&gt;
*Chapter 1 - [[User:Lan013|Lan013]]&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3 - [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 11===&lt;br /&gt;
*Prologue&lt;br /&gt;
*Chapter 1&lt;br /&gt;
*Chapter 2&lt;br /&gt;
*Chapter 3&lt;br /&gt;
*Chapter 4&lt;br /&gt;
*Chapter 5&lt;br /&gt;
*Chapter 6&lt;br /&gt;
*Chapter 7&lt;br /&gt;
*Chapter 8&lt;br /&gt;
*Chapter 9&lt;br /&gt;
*Chapter 10&lt;br /&gt;
*Chapter 11&lt;br /&gt;
*Chapter 12&lt;br /&gt;
*Chapter 13&lt;br /&gt;
*Chapter 14&lt;br /&gt;
*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;{{AW Nav}}&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Registration Page]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=HEAVY_OBJECT&amp;diff=163522</id>
		<title>HEAVY OBJECT</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=HEAVY_OBJECT&amp;diff=163522"/>
		<updated>2012-06-20T15:34:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Heavy Object v01 cover.jpg|thumb|300px|right|&#039;&#039;The cover art of volume 1&#039;&#039;]]&amp;quot;HEAVY OBJECT&amp;quot; (ヘヴィーオブジェクト) is a science fiction series by Kazuma Kamachi (鎌池 和馬) and illustrated by Nagi(凪) published under the Dengeki light novel label. Currently six volumes have been published. There is also a manga adaptation previously serialized in the monthly magazine of Dengeki Maou.    &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Story Synopsis ==&lt;br /&gt;
In the end, war couldn&#039;t be extinguished. But, there was a transformation. Even in the heart of a worthless accomplice in murder who was indifferently continuing his task, there was a transformation. The massive weapon &amp;quot;Object&amp;quot;. This was a weapon that changed the whole definition of war. An exchange student named Kwenser, who was dispatched to the battlefield, met at the base a girl with a strange aura. The girl, dubbed &amp;quot;Elite&amp;quot;, is the pilot of &amp;quot;Object&amp;quot;. The near future. This diminutive boy had come to take on the role of standing up against the strongest weapon &amp;quot;Object&amp;quot; for the sake of the girl. This was the motive for their first meeting.                           &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[HEAVY OBJECT:Registration Page|Registration]] ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Translators are asked to [[HEAVY OBJECT:Registration Page|register]] which chapters they are working on&#039;&#039;&#039;  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Format Standards===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Every Chapter (after editing) must conform to the general format guidelines&#039;&#039;&#039;    &lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Feedback===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;If you enjoyed the series, why don&#039;t you tell us in the [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=15&amp;amp;t=3520 Discussion Thread] and give the project a vote&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Updates==&lt;br /&gt;
*July 23, 2011: Project Page Created. Forum translations by DNK uploaded.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== The &amp;quot;HEAVY OBJECT&amp;quot; Series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[HEAVY_OBJECT:Volume_1|HEAVY OBJECT]] ([http://www.mediafire.com/?8lte9b4umh91gta PDF] - [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=4889 ePUB/MOBI]) ===&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume 1 Illustrations|Novel illustrations]]  &lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Prologue|Prologue]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Chapter 1|Chapter 1 - The Rank and File Soldiers that Tie Up Gulliver &amp;gt;&amp;gt; Battle on the Freezing Alaskan Snow]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Chapter 2|Chapter 2 - Tom Thumb Runs through the Oil Field &amp;gt;&amp;gt; Battle to Prevent Passage through Gibraltar]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Chapter 3|Chapter 3 - War of the Ant and the Grasshopper &amp;gt;&amp;gt; Battle to Defeat an Oceanian Military Nation]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume1 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== HEAVY OBJECT: Adoption War ===&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume 2 Illustrations|Novel illustrations]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume2_Prologue|Prologue]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume2_Chapter_1|Chapter 1 - It is Only Natural to get Muddy in an Obstacle Course &amp;gt;&amp;gt; Battle to Control Antarctica]]&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume2_Chapter_2|Chapter 2 - A Three Legged Race Up a Mountain is a Matter of Life and Death &amp;gt;&amp;gt; Battle of Shells in the Iguazu Mountains]]&lt;br /&gt;
:*Chapter 3 - The point of Chicken fight is to attack the the enemy&#039;s foot &amp;gt;&amp;gt; アマゾンシティ総力戦&lt;br /&gt;
:*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== HEAVY OBJECT: Shadow of the Giants ===&lt;br /&gt;
:*[[HEAVY OBJECT:Volume 3 Illustrations|Novel illustrations]]  &lt;br /&gt;
:*Prologue&lt;br /&gt;
:*Chapter 1 - The grave of junks is a mine of rare metal &amp;gt;&amp;gt; アラスカ戦場跡迎撃戦 &lt;br /&gt;
:*Chapter 2 - Coal mine where wad of bills are scattered &amp;gt;&amp;gt; カムチャッカ半島夜間奇襲電撃戦&lt;br /&gt;
:*Chapter 3 - Honor is priceless &amp;gt;&amp;gt; ヴィクトリア島緊急追撃戦&lt;br /&gt;
:*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== HEAVY OBJECT: Theoretical Vein ===&lt;br /&gt;
:*Novel illustrations&lt;br /&gt;
:*Prologue&lt;br /&gt;
:*Chapter 1&lt;br /&gt;
:*Chapter 2&lt;br /&gt;
:*Chapter 3&lt;br /&gt;
:*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== HEAVY OBJECT: Purge of Technopics ===&lt;br /&gt;
:*Novel illustrations&lt;br /&gt;
:*Prologue&lt;br /&gt;
:*Chapter 1&lt;br /&gt;
:*Chapter 2&lt;br /&gt;
:*Chapter 3&lt;br /&gt;
:*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== HEAVY OBJECT: The Coming of Third Generation ===&lt;br /&gt;
:*Novel illustrations&lt;br /&gt;
:*Prologue&lt;br /&gt;
:*Chapter 1&lt;br /&gt;
:*Chapter 2&lt;br /&gt;
:*Chapter 3&lt;br /&gt;
:*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Project Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Project Administrator: N/A&lt;br /&gt;
*Project Supervisor: N/A&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Translators===&lt;br /&gt;
ACTIVE&lt;br /&gt;
*[[user:Js06|Js06]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Editors===&lt;br /&gt;
All editors who speak English proficiently are welcomed.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Page Checkers&lt;br /&gt;
:*[[User:Wilfriback|Wilfriback]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series Overview ==&lt;br /&gt;
*ヘヴィーオブジェクト / HEAVY OBJECT (10 OCT 2009, ISBN 978-4-04-868069-1)&lt;br /&gt;
*ヘヴィーオブジェクト 採用戦争 / HEAVY OBJECT Saiyou Sensou (10 JUN 2010, ISBN 978-4-04-868594-8)&lt;br /&gt;
*ヘヴィーオブジェクト 巨人達の影 / HEAVY OBJECT Kyojin tachi no Kage (10 NOV 2010, ISBN 978-4-04-870051-1)&lt;br /&gt;
*ヘヴィーオブジェクト 電子数学の財宝 / HEAVY OBJECT Denshi Suugaku no Zaihou (10 SEP 2011, ISBN 978-4-04-870549-3)&lt;br /&gt;
*ヘヴィーオブジェクト 死の祭典 / HEAVY OBJECT Shi no Saiten (10 NOV 2011, ISBN 978-4-04-870997-2)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Dengeki Bunko]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=162248</id>
		<title>Sword Art Online ~Vietnamese Version~</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=162248"/>
		<updated>2012-06-15T08:52:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Sword_Art_Online_Vol_01_cover.jpg|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
Sword Art Online (ソードアート・オンライン) là series light novel được viết bởi Reki Kawahara và vẽ minh họa bởi Abec. Series hiện có 9 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu thuyết Sword Art Online đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;&#039;Tiếng Việt&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Deutsche_Version~|Tiếng Đức]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_PL|Tiếng Ba Lan]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Russian_Version~|Tiếng Nga]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_Bahasa_Indonesia|Tiếng Indonesia]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Italian_Version~|Tiếng Ý]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha (của người Braxin)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online ~Versión Española~|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau tùy phiên bản.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thắc mắc, đóng góp, thảo luận, xin hãy đăng bài tại [http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=422400 [Project Discussion&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 người chơi khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống “Đăng xuất” trong game biến mất, tất cả sẽ bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần “Game Over” hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các mốc thời gian trong tác phẩm==&lt;br /&gt;
[[Mốc thời gian trong SAO|Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Các vấn đề dịch thuật ==&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~_Terms|Quy chuẩn dịch tên và các thuật ngữ]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
Danh sách nhân vật đầy đủ hơn có thể xem tại [[Trang Wiki nhan vat SAO|trang wiki nhân vật ]](Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung).&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirigaya Kazuto/ Kirito - Hắc kiếm sĩ&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Kirito.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật chính của bộ truyện. Là người chơi solo, đồng thời cũng là một trong những người mạnh nhất trong SAO. Thường chỉ mặc một bộ quần áo màu đen.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Yuuki Asuna/ Asuna - Tia chớp&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Asuna.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính của phần Aincrad. Phó thủ lĩnh của Guild mạnh nhất trong SAO, nổi danh với khả năng dùng kiếm nhanh như chớp. Cô cũng được coi là người chơi nữ xinh đẹp nhất ở Aincrad.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Lịch sử ==&lt;br /&gt;
*23 tháng Tư, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 16&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*27 tháng Tư, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 17&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*29 tháng Tư, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 18&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*6 tháng Năm, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 19&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*11 tháng Năm, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 20&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*5 tháng Sáu, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 21&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*13 tháng Sáu, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 22&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các thông tin cập nhật cũ hơn có thể xem ở trang [[Sword Art Online Vietnamese Version Update Page|thông tin Update]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Aincrad===&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16.5_Viet|Chương 16.5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 17_Viet|Chương 17]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 18_Viet|Chương 18]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot;   &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 19_Viet|Chương 19]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 20_Viet|Chương 20]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 21_Viet|Chương 21]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 22_Viet|Chương 22]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 23_Viet|Chương 23]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 24_Viet|Chương 24]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 25_Viet|Chương 25]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Khúc ca giữa đêm không sao (Ngoại truyện SAO)===&lt;br /&gt;
(Tầng 1 Aincrad, Tháng Mười Hai năm 2022. Phiên bản đặc biệt tác giả viết vào mùa hè. Truyện kể về lần gặp đầu tiên giữa Kirito và Asuna.)&lt;br /&gt;
* Part 1 đến 5&lt;br /&gt;
* Part 6 đến 10&lt;br /&gt;
* Part 11 đến 15&lt;br /&gt;
* Part 16 đến 20&lt;br /&gt;
* Phần tiếp diễn (Hậu truyện về Argo, vẫn đang đăng trên web của tác giả)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Aincrad (Ngoại truyện SAO)===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 1_Viet|Hắc kiếm sĩ (Aincrad tầng thứ 35, Tháng Hai năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art Online:Volume 2 Chapter 2_Viet|Hơi ấm trái tim (Aincrad tầng thứ 48, Tháng Sáu năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3_Viet|Bé gái trong sương sớm (Aincrad tầng thứ 22, Tháng Mười năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4_Viet|Chú tuần lộc mũi đỏ (Aincrad tầng thứ 46, Tháng Mười Hai năm 2023)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online:Volume_2_Author_Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 3_Viet|Chương 3]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 5_Viet|Chương 5]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 9_Viet|Chương 9]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 7_Viet|Chương 7]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 8_Viet|Chương 8]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ ===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 8_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 9_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 10_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 11_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 12_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Sớm và muộn===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1|Một vụ án mạng trong vùng (Aincrad tầng thứ 57, Tháng Tư năm 2024)]] (SAO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 1_Viet|Phần 1]] &lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 7_Viet|Phần 7]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 8_Viet|Phần 8]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 9_Viet|Phần 9]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 10_Viet|Phần 10]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 11_Viet|Phần 11]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 12_Viet|Phần 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2_Viet|Caliber (ALfheim, Tháng Mười Hai năm 2025)]] (ALO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 1_Viet|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 3_Viet|Ngày đầu tiên (Aincrad tầng thứ nhất, Tháng Mười Một năm 2022)]] (SAO SS) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Khởi động Alicization===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn I|Lời dẫn I (Lịch của thế giới loài người (HWC) Tháng Bảy năm 372)]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn I Phần 1|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn I Phần 2|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn I Phần 3|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn I Phần 4|Phần 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn II|Lời dẫn II (Tháng Sáu năm 2026 SCN)]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn II Phần 1|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn II Phần 2|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Lời dẫn II Phần 3|Phần 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Khoảng lặng I|Khoảng lặng I]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1_Viet|Chapter 1 (Thế giới ngầm, Tháng Ba năm 378 HWC)]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 1|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 2|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 3|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 4|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 5|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1 Phần 6|Phần 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Ngoại truyện===&lt;br /&gt;
*[[Accel World:Volume 10 Chapter 3_Viet|Đối đầu]] (crossover với tác phẩm Accel World)&lt;br /&gt;
*[[Chỉ có một con đường duy nhất|Chỉ có một con đường duy nhất]] (Thế giới ngầm, tháng 8 năm 2026)&lt;br /&gt;
*[[Cái nôi của mặt trăng|Cái nôi của mặt trăng]] (Ngoại truyện của Alicization)&lt;br /&gt;
*[[Tiếng của nước, tiếng của búa|Tiếng của nước, tiếng của búa]] (Aincrad tầng thứ 48, tháng 11 năm 2024)&lt;br /&gt;
*[[CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng|CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng]] (ngoại truyện của ALO)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====Sword Art Online: Material Edition====&lt;br /&gt;
Material Edition (ME) là một series truyện doujinshi được viết bởi chính tác giả Kawahara Reki dưới bút danh &amp;quot;Kunori Fumio&amp;quot;, cũng là bút danh mà ông dùng khi đăng truyện Sword Art Online trên trang web cá nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*ME1: [[ME1: Những người tiên phong|Những người tiên phong]] (Aincrad tầng thứ 56, tháng 4 năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME2: [[ME2: Nhân vật chính|Nhân vật chính]]&lt;br /&gt;
*ME3: [[ME3: Trái tim bằng sứ|Trái tim bằng sứ]]&lt;br /&gt;
*ME4: [[ME4: Bàn tay lạnh, trái tim ấm|Bàn tay lạnh, trái tim ấm]] (Aincrad tầng thứ 50, tháng 9 năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME5: [[ME5: Hoa xô đỏ|Hoa xô đỏ]] (Kawagoe, tháng 1 năm 2025)&lt;br /&gt;
*ME6: [[ME6: Cuộc quyết đấu ở Algade|Cuộc quyết đấu ở Algade]] (Aincrad tầng thứ 22, tháng 10 năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME7: [[ME7: Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện|Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng 12 năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME8: [[ME8: Rondo of the Transient Sword|Rondo of the Transient Sword]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng 12 năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME9: [[ME9: Bản giao hưởng đơn sắc|Bản giao hưởng đơn sắc]] (Aincrad tầng thứ 3, tháng 12 năm 2022)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Nhân sự ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tổng quan series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - Aincrad (Tháng Tư 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867760-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 2 - Aincrad (Tháng Tám 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867935-0&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 3 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Mười Hai 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868193-3&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 4 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Tư 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868452-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 5 - Ma Đạn (Tháng Tám 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868763-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 6 - Ma Đạn (Tháng Mười Hai 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870132-7&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ (Tháng Tư 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870431-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 8 - Sớm và muộn (Tháng Tám 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870733-6&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 9 - Khởi đầu của Alicization (Tháng Hai 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886271-4&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nguồn thông tin khác==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [http://en.wikipedia.org/wiki/Sword_Art_Online Trang wiki tiếng Anh về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BD%E3%83%BC%E3%83%89%E3%82%A2%E3%83%BC%E3%83%88%E3%83%BB%E3%82%AA%E3%83%B3%E3%83%A9%E3%82%A4%E3%83%B3 Trang wiki tiếng Nhật về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://zh.wikipedia.org/wiki/%E5%88%80%E5%8A%8D%E7%A5%9E%E5%9F%9F Trang wiki tiếng Trung về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=161673</id>
		<title>Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=161673"/>
		<updated>2012-06-13T07:43:53Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Can you Translate the Text on these Images?==&lt;br /&gt;
They are the ones at the beginning of the first book. Here are the links:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_002-003.jpg|Kirito: &amp;quot;&#039;&#039;Strange, Asuna. Why are you showing your face in a place like this?&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A [Solo Player] swordsman aiming to reach Aincrad&#039;s topmost level.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Egil: &amp;quot;&#039;&#039;Our shop&#039;s motto is to buy cheap and sell cheap&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A merchant stationed at city [Algate], located at Level 50 of Aincrad.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: &amp;quot;&#039;&#039;Kirito-kun...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;Of an acquired alias of &amp;quot;The Flash&amp;quot;, the sub-leader of the guild &amp;quot;Blood Knights&amp;quot;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_004.jpg|Kirito: &amp;quot;&#039;&#039;Better than you can, most likely&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Cradil: &amp;quot;...&#039;&#039;I&#039;m going to kill you... I&#039;ll definitely kill you.... Do you think a pathetic player like you can protect Asuna-sama!!&#039;&#039;&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A member of the &amp;quot;Blood Knights&amp;quot;, serving as Asuna&#039;s escort.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_005.jpg|Heathcliff: &amp;quot;&#039;&#039;Fight with me, if you win, Asuna can go with you but if you lose, then you will have to join the Knights of Blood&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A cross-shield user, the leader of the &amp;quot;Blood Knights&amp;quot; and their strongest.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_006-007.jpg|Asuna: &amp;quot;&#039;&#039;D, don&#039;t...look over here...&#039;&#039;&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_008.jpg|Gargantuan Game Castle &amp;quot;Aincrad&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;An iron-and-stone made castle consisting of 100 floors. Inside it are numerous cities, small towns and villages, forests, grasslands, and lakes. One stairway connects each floor to the previous and succeeding floor, and all of them are in dangerous labyrinth zones where monsters wander about. Players in this world rely on one weapon as they run past them, find the way to the upper floors, and take down strong guardian monsters, single-mindedly aiming for the top of the castle. Aside from battling with monsters, there are many scopes of play from manufacturing like smithing, leathercraft and sewing, to hunting and cuisine, to music. This is not merely adventuring in a vast field, [Life] is literally possible here.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;Aincrad&amp;quot; is the world set as the stage for &amp;quot;Sword Art Online&amp;quot;, declared as the world&#039;s first in the VRMMO game genre.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll use Sharramon&#039;s translations for these... Well, for the most part. Lines may be wrong as well. They&#039;re just quotes from the story and descriptions anyway.&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===More Pic Translations===&lt;br /&gt;
Could you translate those sometime too please? --[[User:Darklor|Darklor]] 23:16, 7. Feb. 2010 (UTC)=&lt;br /&gt;
:We should probably put the illustration translations in the discussion pages of the novel images, and perhaps just put a link here to them as a reminder.&lt;br /&gt;
::That was the idea. Or to be precise I would add the translations to the image pages in the image discription. And for those, where it work in the illustration pages, too. I did add they here only to show which images I meant --[[User:Darklor|Darklor]] 07:24, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Vol2 Img7, do I see....a love interest? XDDD On a more on-topic note, I think I put the translation for that page in the right section (the discussion tab right?), care to check?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
====Volume 2====&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 002-003.jpg|Kirito:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;...I&#039;m sorry. I couldn&#039;t save your friend...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A [Solo Player] swordsman aiming to reach Aincrad&#039;s topmost level.&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;/I&amp;gt;Shrika:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;...No... Thank you...for coming to help...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A [beast tamer] girl possessing the familiar monster [Feather Ridora].&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--使い魔モンスター《フェザーリドラ》を持つ《ビーストテイマー》の少女--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 004-005.jpg|Lizabeth:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Err, the dragon&#039;s attack pattern is a left right claw, and a water blast and a sudden gust attack! Be careful, okay?&amp;lt;!--...き、気をつけてね!--&amp;gt;&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt; A girl running the blacksmith shop at Aincrad&#039;s 48th floor main district, [Lindaas Street].&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Idiot!! Don&#039;t come out yet!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 006.jpg|Yui:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Wah~ Papa, carry me~!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A mysterious girl found collapsed in Aincrad&#039;s 22nd floor&#039;s forest.&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--アインクラッド二十二層の森で倒れていた謎の少女--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 007.jpg|Sachi: &amp;lt;I&amp;gt;&#039;&#039;Hey, Kirito. Let&#039;s go run away somewhere.&#039;&#039;&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;A member in the guild «Black Cats of the Full Moon» in Aincrad.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====Volume 3====&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 003.jpg|Asuna:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Quickly...quickly come and save me, Kirito-kun...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A captured girl inside the high specification VRMMO [ALfheim Online].&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 004-005.jpg|Lyfa: &amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Come, hurry! On to Yggdrasil!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A girl Kirito met in «ALO». The race of her fairy avatar is «Sylph».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Yui:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Papa is carefree as usual.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A young girl AI who adores Kirito as her papa. Supports Kirito as a «Navigation Pixie» in «ALO».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Oh...how exciting. At this rate I want to fly all the way.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;The strongest «Solo Player» in «SAO». Turns to a «Spriggan» swordsman in «ALO».&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 006.jpg|Kirigaya Suguha: &amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;...I&#039;m so stupidstupidstupid!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito&#039;s (Kirigaya Kazuto&#039;s) younger sister. She&#039;s a third-year in junior high school and is a part of the Kendo club.&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--キリト＝桐ヶ谷和人[かずと]の妹。&lt;br /&gt;
中学三年生で剣道部に所属している--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 007.jpg|Eugene: &amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;If you can withstand my attacks for 30 seconds, I&#039;ll trust you as an ambassador.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;The strongest knight among all fairy avatars. His race is «Salamander». Possesses the legendary weapon «Magic Sword Gram».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito: &amp;lt;I&amp;gt;You&#039;re so generous, aren&#039;t you.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 008.jpg|&amp;lt;b&amp;gt;Yggdrasil.&amp;lt;/b&amp;gt; The destination of all players who log in to «ALfheim Online».&amp;lt;br&amp;gt;The tribe who reaches the legendary floating city above &amp;lt;Yggdrasil&amp;gt; and has an audience with the &amp;lt;Fairy King Oberon&amp;gt;, who lives there, is able to be reborn as a high-class race, the &amp;lt;Alf&amp;gt;. By being reborn into true fairies, the &amp;lt;Alf&amp;gt;, the hover limit imposed on the system is eliminated and unlimited flight is possible. And along with it, they are capable to become the rulers of this infinite sky. It&#039;s possible to enter this floating city through a dome at the root of &amp;lt;Yggdrasil&amp;gt;. However, guardian knights who boast of overwhelming strength guard the entrance. One year has passed since the opening of «ALO», and that quest has yet to be cleared.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quick comment on your translation for ALO. While I haven&#039;t seen any official English translation for its name, the Japanese Wikipedia calls it Alfheim Online. Personally, I agree with it since it follows the Mythology theme, with Álfar meaning elves in Norse Mythology, making Alfheim mean Elves&#039; (Alf) Home (Heim). The reason I think it follows the Mythology theme is that I believe Yggdrasil makes an appearance (I couldn&#039;t find where I read this, and I have bad memory at best, so possibly wrong), Kirito&#039;s class becomes a [http://en.wikipedia.org/wiki/Spriggan Spriggan], Lyfa (or whatever it ends up being) is a [http://en.wikipedia.org/wiki/Sylph Sylph], and Yui is a Navigation Pixie&amp;lt;!--Quite the specific race if you ask me--&amp;gt;. Hope this helps. ~EnigmaticRepose&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the Japanese raws of volume 3 (page 61), the name is written in English: &amp;quot;ALfheim Online&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 11:13, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* * changes my translation from whatever it was before to spriggan on the img 4~5 discussion page*&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--Yeah, REALLY specific, although I guess ALO&#039;s like that. I wonder if thats the same Yui from vol 2. I wonder what she was doing in there. *hint hint* lol.--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I wouldn&#039;t have known that I haven&#039;t read much and I know nothing about the Mythology theme, anyway Vaelis has indicted its proper English name. Mind putting the link of the jap wiki here? - --[[User:KuroiHikari|KuroiHikari]] 12:11, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Japanese wiki: http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BD%E3%83%BC%E3%83%89%E3%82%A2%E3%83%BC%E3%83%88%E3%83%BB%E3%82%AA%E3%83%B3%E3%83%A9%E3%82%A4%E3%83%B3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 13:01, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
With the last pic vol 3 pics are done. So can someone please translate the pics below so that I can photoshop the pics? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 04:13, 20 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 4 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 002-3.jpg|「G&#039;morning Sugu. You seem awfully sleepy. What in the world were you doing last night?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirigaya Kazuto: The Black swordsman that led the game clear of the nightmare game &amp;lt;SAO&amp;gt;. Other name &amp;quot;Kirito&amp;quot;.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Morning, brother.U--mm......[Oh,] on the internet.....」.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirigaya Suguha: Kazuto = Kirito&#039;s sister, in her third year of junior high, as well as a member of the Kendo club.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 004-5.jpg|「Ki, Kirito-kun!! Wa, Wait......alone, it&#039;s impossible!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: The young girl Kirito met in «ALO». The race of her fairy avatar is a «Sylph».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「That might be true...... &amp;lt;br /&amp;gt;But, I, have to get there.....!!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: The strongest «Solo Player» in «SAO». Becomes a Spriggan swordsman in «ALO».&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 006.jpg|「&amp;quot;I&#039;m here...! Yui-chan, Kirito-kun!&amp;quot;」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna - A captive girl in a high specification VRMMO, ALfheim Online.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「&amp;quot;--But Kirigaya-kun, no, perhaps it is better to call you Kirito-kun. To think that you would come all the way here. I cannot decide whether you are brave or stupid&amp;quot;.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Oberon, the fairy king - Sugou Nobuyuki in the real world. Ploting on using the trust from the father of Asuna, aka Yuuki Asuna, to force against Asuna&#039;s will for a marriage of convenience.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 007.jpg|「......You&#039;re......Onii-chan......?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Eh......? ----Sugu......Suguha......?」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 008.jpg|Is already edited by BeginnerXP&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll start doing the remaining three now. One per day. I&#039;ve already done the two-page spread. BTW I used the font &#039;&#039;&#039;Anime Ace 2.0&#039;&#039;&#039; which is the default for Manga. Plus I intend to continue doing so. If anyone wants this font then all they have to do is google &#039;&#039;&#039;Anime Ace font&#039;&#039;&#039;. I got it for free that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:25, 20 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:33, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 6 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -002-003.jpeg|「I......don&#039;t want to believe it. There can&#039;t be a VRMMO player who doesn&#039;t PK but truly kills.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Sinon : A female player in the MMO of guns and steel «Gun Gale Online». A sniper wielding the large rifle «Hecate II»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「I am going to fight him...... the «Death Gun». I can&#039;t let him shoot anyone with that gun any further.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: A boy who, in order to come in contact with the «Death Gun», entered «GGO». The only «Sword» user within the MMO of guns and steel.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -004-005.jpg|「Even if it is Kirito, he wouldn&#039;t go that far. ......well, I don&#039;t think he would.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: Kirito&#039;s lover. An Undine sorceress in «ALO»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Ahaha, well that could be true too. Plus, with a sword instead of a gun, in a shooting game.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lizbeth : The girl who created Kirito&#039;s sword in «SAO». In «ALO», a Leprechaun blacksmith.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Really......it&#039;s a surprise isn&#039;t it. Since it&#039;s about Kirito-san, I expected him to go guns-ablaze from the start or something.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Scilica: A girl saved by Kirito in «SAO» Within «ALO», she takes the form of a Cait Sith, capable of Taming.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Brother isn&#039;t shown on the screen much--」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: Kirito&#039;s sister, Suguha. In «ALO», she acts as a Sylph magical warrior.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -006.jpeg|Sinon: 「Whenever it is, always check six.」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -007.jpeg|(Kirito) 「--------!!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;(Death Gun) 「You can&#039;t do anything. You will be defeated here by me, on the ground helplessly while I kill that girl, being able to only watch.」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -008.jpeg|Translated and edited by BeginnerXP&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only one left. Can somebody translate the last one so I can photoshop it? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:33, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done. I still have the PSD files so if you want any changes just let me know. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 09:46, 3 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 7 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -002-003.jpg|&#039;&#039;&#039;(top)&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;......uah...&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: A player called the «Black Swordsman» by other players trapped in the death game «SAO». Real name is Kirigaya Kazuto. Chooses a Spriggan avatar in «ALO».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;&#039;(following is from right to left)&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;I think the reason why Scilica-chan is sleepy, is due to that.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: Kirito&#039;s sister, Suguha. In «ALO», she acts as a Sylph magical warrior.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;...Ah, I see...&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: Kirito&#039;s lover. An Undine sorceress in «ALO»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;U... Uu... I&#039;m sleepy.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Scilica: A girl saved by Kirito in «SAO» Within «ALO», she takes the form of a Cait Sith, capable of Taming.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;I wonder why looking at that causes sleepiness... Maybe it&#039;s the illusion-type magic that Spriggan are good at or something?&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lizbeth : The girl who created Kirito&#039;s sword in «SAO». In «ALO», a Leprechaun blacksmith.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -004.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -005.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -006-007.jpeg|(left)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;We&#039;re almost there! Keep going, Asuna!&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Yuuki: &#039;&#039;&#039;[Text needs to be added here]&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;(right)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;Somehow... Did you really, need me at all? I don&#039;t feel like there&#039;s anywhere where I could help you all out with...&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -008.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d like to scanlate them all &#039;&#039;&#039;after&#039;&#039;&#039; their text has been translated. So can someone please add the translated text? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:45, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m doing the first one, currently. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  11:07, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done first one. Can someone provide me with the translations for the rest? Then I can photoshop it into them them too. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:02, 7 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 8 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 002-003.jpg|Kirito:「......で,团長どのは,何か閃いたことはあるい?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (......De, danchou-dono wa, nanika hirameita koto wa aru I?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (......So,how is it leader, can you come up with anything?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito - The player trying to save everyone in the VRMMO Death game «SAO» nicknamed the «Black Swordsman». Only «Solo Player» to possess the «Dual Blades» skill.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna:「......なんなの,この料理?ラーメン?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (......Nan&#039;na no, kono ryōri? Rāmen?&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (......What is with this dish? Ramen?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna - Guild «Knights-of-Blood» Sub-Leader. Rapier master nicknamed «Flash».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Healthcliff:「では`この偽ラーメンの味のぶんだけ答えよう」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (Dewa `kono nise rāmen no aji no bun dake kotaeyou)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (OK, I can only give you an answer equal to this fake ramen&#039;s value)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Healthcliff - Guild Leader of the strongest guild «Knights-of-Blood». Only player to possess the unique skill «Holy Sword», giving him absolute strength. Does not get along very well with Kirito.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 004-005.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 006-007.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 008.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you guys would add the translations here I can photoshop the text into the pics. So please. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:20, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You guys realize that all those color pics are in the book like the black and white pics? Well except for some of the explanation ones. If you are bored, go and find where they belong. By the way, some of the pics are translated at the pic location. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 04:21, 23 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Added translation for the first pics, I cannot make out what healthcliff is saying, I am not a translator nor proficient in japanese. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 12:48, 26 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Got the translation for what healthcliff is saying from reading the chinese translated version, it might not make sense juz by looking at the pic coz it refers to the story. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 01:05, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Double translation can be problematic. Unlike chapter translation, picture editing takes more effort. To the point where editing is more work than translating. I&#039;d like someone to double check. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:47, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I corrected the Romaji. Cross-checked with Google translate&#039;s phonetic typing function. It&#039;s translation capabilities might suck but the phonetic speech and typing functions are the real deal. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:54, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh, what I meant was I got what healthcliff was saying in japanese but since it did not make sense juz solely based only from the context of the picture I did not put it in. So I was reading the chinese translated version of vol 8, and I got to this particular scene of the story so I could translate it more effectively.It should be correct but I could be wrong. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 02:20, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d like to scanlate them all &#039;&#039;&#039;after&#039;&#039;&#039; their text has been translated. So can someone please add the translated text? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:46, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 9 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online:Volume_9_Illustrations|Volume 9 Illustrations]]. I cleaned all of the volume 9 images and have edited one of the color pics to be english translated. Will do the remaining two as well soon. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 20:47, 6 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done last two. All color pics now have their levels corrected and also are English translated. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:38, 20 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
OK some of you might notice that this thing has an editor all of a sudden. I&#039;ve done this &#039;without&#039; a supervisor..... I hope that&#039;s OK.... O.o&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to keep editing if you see something wrong though, we&#039;re only two pairs of eyes and it&#039;s highly probable that we&#039;d miss something. Also we aren&#039;t perfect.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is also not going to affect the speed in any way (well except for only today I think... since y&#039;know it&#039;s going to be first &#039;gap&#039; but it&#039;ll be back to normal. Actually you guys won&#039;t even notice).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You&#039;re never be going to be waiting for too long.... well unless I&#039;m translating slowly. If the editor hasn&#039;t put the next chap up in two days I&#039;ll put mine up first. The editor can chance it with his (or her???? Now I think about it I don&#039;t know O.O) version. But I don&#039;t think that that&#039;s going to happen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And thank you all for reading!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[user:sharramon|sharramon]]-- Jan. 16, 11:19:24 UTC&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Far from perfect. We&#039;re both ESL (English as Second Language) people after all. The good news is that I can do Chinese-English proofreading/editing, the bad news is that tenses are a weakness for me. I&#039;m trying to keep an eye out on other people&#039;s edits and track what kind of things I miss, but if you notice a particular pattern that I fault in please don&#039;t hesitate to fix and/or drop me a note. Also, having more editors is usually a good thing. -- Aorii&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I should have asked before putting up my rather literal translation up, but is that okay? It has already be reverted though. &lt;br /&gt;
As when I went through the japanese text, some stuff was missing. &lt;br /&gt;
By the way, the tense used is past tense, right? Tenses should be same throughout the novel. -KuroiHikari&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==This is REALLY GOOD!!!!==&lt;br /&gt;
I really like this. When I first started reading it sounded like just another virtual reality/MMORPG anime... thing, but now, it looks really cool!&lt;br /&gt;
Please Give us chapter four soon!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree with this fellows statement as well. It sounded dumb at first, but the character&#039;s feel far more realistic than I would have thought. I hope this gets alot of attention. Good luck Sharramon!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I like this a lot too. Sounded and is very interesting Very good novel. Please continue...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you all ^^ I&#039;ve done chap four now! But it&#039;s more of a run through of how the situation was like in Aincrad. The story starts properly from chapter five. I&#039;ll try to translate that as quick as possible too!&lt;br /&gt;
:I love you&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the update&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is good! I like the development in chapter 5. Will wait until next update! I look forward to the next chapter, from what I see in the illustration there will be some romance...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dammit now I want chapter 6... Please give it to us soon!!! PLEASE!!!! And thank you once again for translating this!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This overwhelming pressure! XD I&#039;m workin&#039; on it! I&#039;ll try and get it up soon but the soonest SHOULD be Thursday but we&#039;ll see!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you very much for your effort! ^^ Awaiting next update eagerly... You update surprisingly fast^^. Please do not take this as a pressure but as encouragement^^&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is turning into a pretty good response column, and for a nifty reason; SAO is pretty kick ass. All our thanks go out to you, Sharramon, keep up the good work! ps BTW you have the fastest chapter updates I&#039;ve seen in awhile! and as the previous comment mentioned, that isn&#039;t some weird pressure build up, its a compliment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree this is really good, thanks for the translations&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:BTW you have the fastest chapter updates I&#039;ve seen in awhile!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s most probably because this light novel has the shortest chapters that you&#039;ve seen in a while! :D&lt;br /&gt;
And chap 6 done! Hell yeah!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for chapter 6. This is a really good light novel. Can&#039;t wait for the next chapters. I would like to know though when you get volume 2 whether Kirito stays with Asuna after volume 1 or not. Because looking at the covers for volumes 2 and 3 it seems he teams up with other girls.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He does stay with her. Book two&#039;s about the past and the third book is about saving her from a game or something by what I gather...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Thanks for the info. I was agonizing over the thought that she might have died and he moved on to party with another player.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I shouldn&#039;t say so much! I&#039;m spoiling people!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Seeing the update section.... I&#039;ve realized that I&#039;ve done more than a chap every two days WITHOUT the prologue O.O.....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s why you&#039;re Sharramon-sama :) thanks for the great releases xD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
damn! this is like reading Naruto. No, not the storyline, but on the updates... (yours is of course, much faster than the weekly updates) but nonetheless, the suspense, the waiting... it feels the same. Anyway, thank you for the fast updates! SPOILERS!!!!! nuooohh!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh shit now I&#039;m going to this page regularly just to see if there is any updates..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
don&#039;t understand third volume images ç.ç aren&#039;t they supposed to have their true form? so why there are non.humans? waiting fro spoileeeers XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:You will understand once the translation gets that far. It&#039;s not fun being spoiled. Because you just keep wanting to know more.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You are awesome and so is this book! I know this is a minor point, but semicolons are meant to separate two closely related things that could be sentences by themselves, like the first line of the synopsis. For parts like &amp;quot;...floating castle, &#039;Aincrad&#039;; he distinguished...&amp;quot;, it should really be commas on both sides of Aincrad.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wooo, I left this for a while and its already this much already XD YAY! Again and again, thank you so much, Sharramon-sama XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for chapter 14! Too bad there isn&#039;t a picture of Kirito in his KoB uniform =(&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
at first, I thought that SAO is just a .hack&amp;gt;&amp;lt;druaga&amp;gt;&amp;lt;yureka look-a-like... I was wrong.&lt;br /&gt;
seriously... I&#039;m jealous of Kirito ;_;&lt;br /&gt;
Sharramon-kakka, you have my deepest gratitude (for your speed-translating). keep up the good work! XD&lt;br /&gt;
-randompasserby&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chapter 18 is already out!! CHEERS! XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== keep up the good work! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
you know, you have the breaking record for the fastest update in baka-tsuki...&lt;br /&gt;
And we love you!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ What this person said. We LOVE you Sharramon-sama :D.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sama O.O....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Uh...We LOVE you Sharramon-dono*? :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We aren&#039;t samurai either.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Let&#039;s go with san!... or kun? Hell I&#039;ll take tan!XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, I prefer Sharramon-kakka myself. So let&#039;s use that!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You guys are bloating his persona, he&#039;ll be crowning himself emperor of britannia soon at this pace :p&lt;br /&gt;
:He IS the rightful ruler after all, so that would make sense.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, You guys... Just say it like this &amp;quot;Sharramon-nyoro!!!!&amp;quot; RIGHT?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How about Shar-tan? He is Paya-tan&#039;s master!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
All hail Britannia! (really couldn&#039;t resist saying that). I wonder what I&#039;d like more... geass or a deathnote?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Easy. You like SAO the most!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, wait... I&#039;m a supervisor???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Started reading the first volume a couple days ago, finished it in one setting. I can&#039;t tell you guys how supremely awesome you are for bringing this book into english. Great Job and many thanks!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Volume Names==&lt;br /&gt;
Both the first and second volumes are called &amp;quot;Aincrad&amp;quot;? Weird...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:That&#039;s how they are named. Take a look at the third colour page for volume 01 and 02. &lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;background:black; color:black&amp;quot;&lt;br /&gt;
|They are named after the setting they take place in or so it seems. &lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
I know that, I was just commenting on how it was odd.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It all makes sense after reading the descriptions of thos images from volume 3 above.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== So because I couldn&#039;t wait... ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought hey why not use ATLAS to translate the raw to at least get a hint of what&#039;s going to happen.&lt;br /&gt;
This did not go well, I mean although the program boasts its amazing accuracy in translating, when I translated the whole novel it didn&#039;t even make sense at all. In fact, a Google online translation did better than the $1,400 program.&lt;br /&gt;
So in conclusion, I decided to patiently wait . . . okay never mind! Please!!!! I can&#039;t wait! where&#039;s the next chapter...&lt;br /&gt;
Thank you for translations, I really appreciate it. I LOVE Sword Art Online!-Jun&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I actually did the same thing, but I could understand like one sentence out of 15, and it also helps if you know what ATLAS translates the names as. I also found a timeline of SAO&#039;s events, and used Rikaichan to skim through it (I probably look for spoilers a little too much on series I really like, and I wasn&#039;t disappointed). Anyway though, I&#039;ve been meaning to ask this: sharramon, are you using official Korean translations or fan translations?&lt;br /&gt;
-Enigma&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Official. I&#039;m translating with the book in my hands.... I&#039;ll have to buy another one. This one&#039;s gotten really dirty XP&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I did as well. Oddly, I can figure out quite much of chapter 5 with it. It hurt my eyes and mind though. It feels like deciphering a code @-@. I decide to quit because the deciphering work reduce the enjoyment in reading it and when I read sharramon-sama&#039;s translation to find out he bits I&#039;m missing, it just won&#039;t as fun since I got to know part of the stroy already.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
@Enigma wait there is Korean translations of Sword Art Online? If there is, where could I get my hands on it? -Jun&lt;br /&gt;
Edit: Oh wait, never mind. I ordered the Korean version through AladdinUS. Can&#039;t wait to read it ^_^ -Jun&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Historic moment ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
SAO is most probably the first book in a while that got first place in daily views within a single month of it being put up in this forum! Thank you all!!! (is burning with a NEED to translate faster XD)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Discussion Forum? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sup. Kenena here~&lt;br /&gt;
Anyway, is there a forum for SAO (I guess its also ALO too, but whatever)? I dont wanna making a new comment here every time I want to ask something. Link or something would be great.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the [http://www.baka-tsuki.org/forums/ Baka-Tsuki Forum] in the [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewforum.php?f=44 Auxiliary Brigades section] can be created additional threads if they are need for discussions about SAO, but there is also already a [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=3128 thread for SAO] --[[User:Darklor|Darklor]] 09:38, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Volume 3 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wondering but could it be that Kirito and Asuna get out of SAO in the 1st volume but Asuna gets kidnapped and put into[Alvheim Online]? And then Kirito goes into the game to save her? Cause this pic looks like Kirito looking at Asuna with the nerve gear:http://www.baka-tsuki.org/project/images/4/43/Sword_Art_Online_Vol_03_-_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Image:Sword_Art_Online_Vol_03_-_000a.jpg&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Image:Sword_Art_Online_Vol_03_-_003.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think these two should answer your question.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well usually to know this kind of things you wait for the volume to be translated don&#039;t you u_u.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chapter 3/4===&lt;br /&gt;
If the book version has only three chapters, then our translation should have also only three chapters, since the web version is gone and the book version is working as the translation reference... --[[User:Darklor|Darklor]] 14:38, 11 April 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ive been studying japanese for quite a while now, and can happily sayim slowly progressing,and as such decided to buy the published version that&#039;s still in japanese, two questions now: one, is it in kanji/furigana? and two if not what level of reading should I know to be able to read it effectively&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== What are we going to do with 16.5 in the full text version? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eventually Volume 1 will be finished, and we will do what we always do with a finished volume: make a full text!! But we have this chapter 16.5 complicating the situation. Does it go in? Stay out? Make two versions (what I think is would be best)? Something else? Let&#039;s decide what&#039;s going to happen before the volumes done.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I say make a full text with reference to 16.5 but not actual text...or throw in a link to 16.5 with a dire &amp;quot;read at own disgretion&amp;quot; message.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Ence&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think we should make 2 versions of it, SFW and NSFW... XD - RandomPasserBy&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Don&#039;t add it to the full text. I wouldn&#039;t even add it to the volume 1 overview nor to the &amp;quot;forward to..&amp;quot; box, to be honest. 16.5 may be canon, but it is not part of the book. As far as I know, he had this chapter only posted on his back-site without any reference on the front page. [[User:EusthEnoptEron|EusthEnoptEron]] 08:16, 26 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh yeah, now that you mention it... the book can&#039;t possibly have this chapter...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Considering all the killing, explicit violence that the book has, its already at least 16+ or young adults.. can&#039;t rate something M just because of some cybersex.. -Irec&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wouldn&#039;t it be better to, at least, put a link in the full text to let those who want to read it in the good context be able to read it ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think a link with a warning would work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chapter 16 still links to 16.5... is this intentional or a a side-effect of the nav template? -[[User:Milki|milki]] 03:53, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I did not realise there was a chapter 16.5 at all before I came over this... And now that I&#039;ve seen it, I agree that it shouldn&#039;t be put in the full text. What I&#039;m wondering about, though, is if Reki Kawahara really wrote this himself, where it was published and how on earth it came to this site. Oh, and this chapter might be a little hard to notice if you go directly to the full text to read volume 1.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Similar to Prince Revolution? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve read two chapters of SAO and up to chapter 4 of PR&#039;s Vol3 and so far the settings are really similar, although they&#039;re different in terms of characters and amount of comedy and other things.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It may be very similar, but you can&#039;t say that this setting is very unique in terms of anime and manga, I mean, look at .Hack. I think that this is the similarity is only a result of the similar settings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
_______________________________________&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Prince Revolution is the name of the site/group that translates the novel &amp;quot;1/2 Prince&amp;quot; by Yu Wo. Not the novel itself. There may be some similiarities to 1/2 Prince, the .Hack//-series or Yureka, but that is because all of them are about virtual reality MMOs. If you look at them from another point of view, you might see the differences in the plot. SAO is about being trapped in the game, with virtual death killing your real body and the struggle to escape this. This is not the case in 1/2 Prince, where the big problem lies in&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-*************SPOILER ALERT START************ (Is it possible to put the following lines in a spoiler-tab? I have no idea how to do it)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NPCs getting self-concious and revolting against human players in the game world. Yureka also have a few &amp;quot;virtual death = real death&amp;quot; parts, but the main story is about the main character finding the hacking program called Yureka who is somewhere in the game world. I haven&#039;t read .Hack//, so sadly, I can&#039;t say anything about that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-*************SPOILER ALERT END*************&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So, think of this before you imply that a novel is a copy of another one. Sure, it may have been an inspiration to SAO (Actually, that depends on which of them were written first), but unless the plot is the exact same thing, they are looked at as two different novels. An example of this is Lion King. It is inspired by Hamlet, but would you sue Disney for trying to copy Shakespeare?&lt;br /&gt;
____________________________________&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Rudolph the Red-nosed Reindeer (Aincrad 46th Floor, December 2023)==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
here, don&#039;t you mean 2024??? all the other dates were 2024&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rudolph the Red-nosed Reindeer occurs before the first 3 short stories.&lt;br /&gt;
It&#039;s also the most touching if you ask me T_T&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Mikazuki|Mikazuki]] 11:52, 22 March 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Am I going bonkers or somehow I can&#039;t seem to find chapter 4 for volume 3...flipped through my book. hrmph...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Datenshi|Datenshi]] 3:29, 12 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I expect tears, given who this chapter involves... T-T&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Korean RAWs? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyone kind enough to send me Korean RAW scans of volume 2?&lt;br /&gt;
I can&#039;t find the Korean official translated book anywhere(except on Korean sites, which I can&#039;t order from)&lt;br /&gt;
Since I&#039;m fluent in Korean, I could help a bit if anyone is doing the translations from the Korean RAWs.&lt;br /&gt;
--[[Special:Contributions/68.100.64.165|68.100.64.165]] 01:52, 29 October 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Is there going to be a SAO-manga or did I just see something else? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, &lt;br /&gt;
I just saw some kind of SAO-manga and wasn&#039;t quite sure what it actually was - a oneshot? some fan-made stuff? or is there really going to be a SAO-manga?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s about 33pages long and just looked like the beginning of the first volume, though it was a little different.&lt;br /&gt;
And as I neither have seen anything about a SAO-manga existing up till now nor am able to read japanese, I just thought I&#039;d ask here. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Here&#039;s the link: http://comic.xxbh.net/colist_171754.html&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
newer translated link http://www.mangafox.com/manga/sword_art_online&lt;br /&gt;
---------------------------&lt;br /&gt;
Isn&#039;t that the illustration from Volume 1 page 2-3? Try google translate--[[Special:Contributions/68.100.64.165|68.100.64.165]] 06:05, 29 November 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
---------------------------&lt;br /&gt;
As I already pointed out it&#039;s 33pages long. I should have made that clear, sorry -&amp;gt; http://comic.xxbh.net/201010/171755.html (link to the chapter)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yup, there is a SAO manga. I read a few chapter in chinese quite some time ago. &lt;br /&gt;
- [[User:Destinyz|Destinyz]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, ok thanks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, for those who intend to read it, a small advice : don&#039;t u_u. The novel story is way better, even though I thought it would be great in anime or manga x). - Allucyfer&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== LAUGHING COFFIN ARC ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok, I have been debating with myself (I&#039;m going nuts) whether to add the LAUGHING COFFIN ARC in the table of contents- It seems that this arc, happened during Aincrad, a side story that should be included in the Volume 2. But because it&#039;s long (4 chapters) the publishers dropped it, but the events in this is mentioned in vol.1, tho, in a few words only. It&#039;d be nice if we can read the entire story about this right? Kirito, Asuna and other Clearers vs the Laughing Coffin Guild, the biggest PKers in Aincrad. - Saorian&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d love to read the laughing coffin arc. From what I&#039;ve heard, it might be important to some of the other books. But, would you add it as if it were another book - like instead of Sword Art Online: Volume ## --&amp;gt; Sword Art Online:Laughing Coffin Arc?--[[User:Darn2k|Darn2k]] 14:36, 15 April 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How about like this: Volume SS - LAUGHING COFFIN ARC , and stick it between Volume 2 and 3? - Saorian&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I added it - since Side Stories 1,2,3,6 were made into vol2 Aincrad, Side Stories 4 included in Phantom Bullet vol 5 and Side Story 6 got it&#039;s own very own book, vol 7 - It&#039;s safe to say that SAO SS 5 - Laughing Coffing Guild arc, won&#039;t get published as it&#039;s Timeline was passed on already (between vol 2 and 3) The other SS respected the proper timeline...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
Btw. if more timeline issues pop up you could create a timeline page, where the story is listed sorted in chronological order... --[[User:Darklor|Darklor]] 21:57, 16 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So is this chapter even published? Because from what I read here it seems it&#039;s out but nobody wants to add it cause we already went past it in chronological order.&lt;br /&gt;
I fail to see how that&#039;s a reason though as the special with Kirito meeting Asuna was inserted after we went past those event.&lt;br /&gt;
Can someone clarify?&lt;br /&gt;
Thanks.--[[User:Mufarasu|Mufarasu]] 22:06, 11 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s in volume 8 first side story, with the name &#039;A Murder Case In the Area&#039; --[[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 20:53, 12 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, thanks.--[[User:Mufarasu|Mufarasu]] 19:06, 14 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Simply Amazing ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is simply amazing. Honestly I&#039;m not much of a crybaby I watch and read sad animes and mangas all the time and just take them in as a story. So far I&#039;ve only cried twice during watching all the animes and mangas I&#039;ve seen in the past 5,6 years of my life, to Bitter Virgin (Manga) and to Kanon 2006 (anime... which truthfully I watch all eps in a single sitting crying from ep 7 onwards practically non stop.). So far this Story has made me cry numerous times. It is so well written and the characters are so real its strange.Only problem I have with it is that I don&#039;t like how volume 2 works. I only really like the AsunaxKirito/Kazuka storyline not all that extra stuff that doesn&#039;t continue on with the story. Sadly the way I see it after reading Volume 1 I can&#039;t see any room for a prequel. The story starts with entering SOA. And nothing that happens up until he kills the Ragout Rabbit matters. I spose how Asuna and Kirito initially met matters slightly but honestly, I find it much better knowning that they knew each other as acquaintances and thats all. Even the part about him having Asuna nap next to him really doesn&#039;t add all that much.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 3 while not as touching seems to bring up a lot of my memories of the first volume as well as adding in some slight new things... it doesn&#039;t really seem it (so far only on chapter 3) but it does so in a subtler way then Vol 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 - Karnowo.B@gmail.com / Karno&lt;br /&gt;
 [Edit: Adding to what I have to say.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, read volume 2 as it comes out and stuff. It is full of Kirito&#039;s awesomeness. Also, one of the things I love most about this novel is how &amp;quot;The Black Swordsman&amp;quot; is codeword for &amp;quot;Oh Shi-!&amp;quot; [[User:Ax&amp;amp;#39;el|Ax&amp;amp;#39;el]] 21:09, 16 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
======Request======&lt;br /&gt;
Greetings.(Sorry for creating yet another heading.)May I ask about using the image links in SAO English in SAO Indonesian when I start translating them?Thanks before.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 11:57, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
== The Tentative time line ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think you should remove the tentative time line from the page or put it under spoilers, because it spoils for people who didn&#039;t read it, how the first volume ends.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Suspense: Volume 4 Chapter 9 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ahhh dear editors, don&#039;t build up sooo much suspense! I and I think many others are like dying to read the final chapter (though I think the highlight were chapter 7 and 8). But really thanks a lot for all of your work! I really appreciate it!&lt;br /&gt;
== confused ==&lt;br /&gt;
s00000 uhhhhh chapter 8 was actually the last chapter and chapter 9 was a joke? im confuse.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No it is not, there is a chapter 9, and it will be out soon. If rnn doesn&#039;t post it by noon, I will.--[[User:Darn2k|Darn2k]] 08:48, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
great, something to look forward for tonight XD - RandomPasserBy 08:51, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ohhhh thx I was confused before but now im excited! cant wait!!!! --[[User:Zer0light|Zer0light]] 08:57, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Confused, but for a different reason ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
First off, thanks so much for the excellent translating job everyone&#039;s doing! But, I&#039;m a little confused as to why v7 is being translated before v5&amp;amp;6. Is v7 a type of stand-alone volume/how does it relate in time to the arch&#039;s of v5&amp;amp;6? Ok, now I think I&#039;m rambling, but I hope you get what I&#039;m asking. Thanks again and keep up the good work!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
They are being translated by different groups/people.--[[User:Darn2k|Darn2k]] 19:03, 26 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah! Thanks for the answer. Don&#039;t know why that thought didn&#039;t occur to me.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Extra Story #7 : The Cradle of the Moon ==&lt;br /&gt;
===Entry 0 [September 12th, 2009 (Saturday)]=== &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====■To everyone reading [Sword Art Online] via the Dengeki Bunko publication:■====&lt;br /&gt;
This [Sword Art Online Side Story 7] is written in relation to the web version of the SAO series, the 4th Arc: Alicization, but is designed to be read as an independent fantasy novel with names that happen to match. However, there may be some information about the Dengeki Bunko release accidentally obtained by reading this, so I would like readers to take these points in consideration when reading. &lt;br /&gt;
====■Glossary■====&lt;br /&gt;
*Underworld: Another (VR) World&lt;br /&gt;
*Human World: Located in the Western section of Underworld, a country surrounded by the《Mountains at World&#039;s End》. Only Human World citizen live here. Capital is 《Centoria》.&lt;br /&gt;
*Demon World (Lit=&amp;quot;Pitch-Black World&amp;quot;): Area surrounding the Human World. The five races of Demon World citizens, orcs, goblins, ogres, and giants live here. The capital is 《Obsidia》. &lt;br /&gt;
*Boundary Wall (Lit:Wall at the End): An infinitely high vertical cliff that surrounds all of Underworld. No race can reach the top of the wall. &lt;br /&gt;
*Holy Church: Used to be the governing body that took control of all of Underworld. Later dissovled, it is now re-established as the 《United Congregation of the Human World》. &lt;br /&gt;
*Central Cathedral: A tower that was the former Holy Church&#039;s headquarters, consisting of 100 floors. Currently the United Congregation of the Human World&#039;s base. &lt;br /&gt;
*Knights of Virtue (Lit=Alignmen Knights):The strongest knights of the Holy Church.&lt;br /&gt;
*Sacred Arts (Dark Arts): The magic used by knights and sorcerers. Uses the eight attributes of Flame, Ice, Wind, Earth, Steel, Crystal, Light and Darkness as it&#039;s base. &lt;br /&gt;
*Heaven&#039;s Blessing: A kind of durability assigned to all things in Underworld. Beings that reach a value of zero will die, inanimate beings will deteriorate.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
====■Characters■==== &lt;br /&gt;
*Ronier Arabel:A girl in an apprenticeship to become a Knight of Virtue. Her knight is 《Tsukika》. &lt;br /&gt;
*Tiez Stolinen:A girl in an apprenticeship to become a Knight of Virtue. Her knight is 《Shimosaki》 &lt;br /&gt;
*Kirito: Swordsman. Representatve of the United Congregation of the Human World.&lt;br /&gt;
*Asuna: Swordswoman. Kirito&#039;s partner. &lt;br /&gt;
*Fatiano Synthesis Two: Leader of the Knights of Virtue. &lt;br /&gt;
*Sheta Synthesis Twelve: Knight of Virtue. Ambassador of the human world. &lt;br /&gt;
*Lenri Synthesis Fourty-Nine: Knight of Virtue. &lt;br /&gt;
*Mudai Syldrei: Blacksmith. Senior advisor of the cathedral&#039;s arsenal. &lt;br /&gt;
*Ishkhan: Gladiator. Representative of the Dark World&#039;s Five Tribe Congress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is someone translating this? --[[User:Darklor|Darklor]] 15:43, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Appreciate the work ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I recently started reading sword art online, and I sincerely appreciate the work that&#039;s been done thus far. I&#039;d love to contribute, but an upcoming major exam&#039;s hogging my time. Sword Art&#039;s been great read, and it really helps in stress relief. Once again, thanks all.&lt;br /&gt;
this page has now gotten over 1,000,000 views!!!!!!!!!!!!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Great story, great translation! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just finished volume 4 and I wanted to stop by and say how awesome you guys are for translating this.&lt;br /&gt;
This series is a great piece of science fiction and I&#039;m glad you guys are bringing it to another audience.&lt;br /&gt;
I&#039;ve heard how troublesome and time consuming translating can be, especially Japanese, but you&#039;re all doing an awesome job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Keep up the good work! :)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== I think this is an issue ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chapter four of Mother&#039;s Rosario has the link that leads to chapter five, but chapter five isn&#039;t shown as being done or having any link on the main project page.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Probably means that the translator doesn&#039;t want his incomplete work to be shown to the masses yet I guess.--[[User:WingsofSnow|WingsofSnow]] 09:44, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== http://myanimelist.net/forum/?topicid=333893 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
WHOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO~ 21:55, 1 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
haha yeah an anime adaptation (w/ Accel world)&lt;br /&gt;
Hope it will be good like .hack&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I heard a game is coming underway too, is that true?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How many episodes do you suppose there will be in the anime? Hope they&#039;re more than 12. Also is there only one season planned or will that depend on the ratings? GAME?!?!? mmo based on ALO or visual novel?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Replacement of nav table with nav template ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would hence like to propose that we replace the current (and if I may say, extremely limited capability carrying) nav table system:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ie:&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3|Chapter 3]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Sword Art Online|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4 Part 2|Part 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
with the new [[Template:SAO Nav|SAO Nav Template]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ie: {{SAO Nav|prev=Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3|next=Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4 Part 2}}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
which is becoming popular and has more capabilities/advantages.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Advantages of the new system:&lt;br /&gt;
#We can decrease the overall page storage size. (No need to write long code, just the call code will be enough, take a look of this section in edit mode to get the picture.)&lt;br /&gt;
#Have a call code that is easier to:&lt;br /&gt;
##memorize&lt;br /&gt;
##recall&lt;br /&gt;
##and write. (Again, see in edit mode if you still don&#039;t understand)&lt;br /&gt;
#Have page jumping ability to any page in the series regardless of where we currently are, thus speeding up page navigation in case of checking previous or future facts for comparison.&lt;br /&gt;
#Can make changes to template page itself and have the navs on the pages immediately mirror the changes. (Reduction of data redundancy and error, ie: you wont have to go through all the pages and change every single one just editing the template page will be enough).&lt;br /&gt;
#Template&#039;s next and prev links are generic so they can be used for both volume and chapter pages without problems, ie: uniform system.&lt;br /&gt;
#Collapsibility ensures that size is compact and acceptable, for jumping one just needs to expand it by clicking the [show] link.&lt;br /&gt;
#Page center aligned. (Not really important, it looks better than right aligning it, still... minor point)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This template was previously fully implemented but then removed due to some issues. All those in favor or against please respond. If you wish any improvements to the template then please suggest them on the [[Template Talk:SAO Nav]] page. I will address them as best as I can. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 14:25, 11 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey hey. If there is no one against it then it is fine to implement it, right? I mean the advantages listed above show that it is more beneficial to implement. And no one having any points against it kinda also suggests the same. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 07:34, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m against it and I already implemented a nav bar with most of the advantages you mentioned. I put it in volume 1 and will do the other volume soon.&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 08:47, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm so you are using this:&lt;br /&gt;
{{Nav|Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1|{{SAO List v1a}}|Sword Art Online}}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Page jumping is still not implemented. That is the main functionality of my proposed template. And you say that you are against it? May I ask why? Please explain in detail. I say that there is a great advantage in implementing it because it will allow both users and translators to jump between pages.&lt;br /&gt;
*Translators will be able to navigate between their different chapters more easily and create new chapters with just a click. &#039;&#039;(Plus since the chapter page names will be decided beforehand there won&#039;t be a chance of page name inconsistency that often happens.)&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Furthermore, users will be able to navigate more easily as well &#039;&#039;(in the case of dead ends as well as to check a previous chapter for a related fact, or to skip a volume while re-reading, people do that you know)&#039;&#039;. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If I recall previously you mentioned that you didn&#039;t like how the template &#039;&#039;looks&#039;&#039; like, is that correct? I must tell you that Infinite Stratos, Itsuka Tenma, Toaru, BakaTest, Chrome Shelled Regios, Dantalian no Shoka have all implemented and started making use of similar templates. I&#039;m only trying to do what is best for this project. Please support me. I assure you that you won&#039;t regret it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:26, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite side the template Vaelis has implemented is rather interesting. Hmm it has properly addressed the problem of repetition, excessive space wastage, as well as the non-user-friendly coding. Particularly that is automatically generating the links. Very interesting. I&#039;ll examine it thoroughly. Maybe I can implement that in my templates somehow. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:28, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey hey. We need more participants in this discussion. Please tell us which template you think has more functionalities. User feedback is essential. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:37, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t know about other people, but all I need is the link back to Main. The Back and Next is nice extra. For reading, I mainly use my other comp that is not logged on, so I can read cached stuff which is faster. If people don&#039;t already know, if you sign in with a name while reading, you get served fresh pages every time, anon people get faster cached pages. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 20:24, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Personally, I don&#039;t really care as long as &amp;quot;forward&amp;quot; &amp;quot;main page&amp;quot; are included, since I simply tap backspace to get back, though I must say it&#039;d look ugly without the &amp;quot;back button&amp;quot;. Also, jumping through halyard from a volume to another volume is, I must say, unuseful in my case. However, I find the nav bar pretty good-looking, which is the reason why I wasn&#039;t fully opposed back then, even if I was sceptical about it. Personally, if the bar could simply keep the back/forward buttons, the main page buttons, it&#039;d be fine, though I would like the chapter names indicated on th next/previous button. Also, I feel more concerned about these huge references tag that take too much space in the text than the nav bar... [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 21:09, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree with Kira. Note this isn&#039;t about SAO directly but rather about this type of navbar as a whole. If I really want to jump chapters/volumes, I really won&#039;t care about 2 clicks instead of 1 (Main -&amp;gt; the chapter I want). Actually, I don&#039;t even use the Main button much, just the Forward one. I can&#039;t recall ever using the Back button. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me I&#039;m fine whether or not the chapter name is included, because when just reading I don&#039;t care what the name of the next chapter is, I can just click Forward to get to it, and when I&#039;m editing stuff I use the Main Page as a portal (it&#039;d be open in a tab by itself) and the chapter names are available there.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, I&#039;ve even created a group of navs that have most of the advantages you state and maintains the simplicity of the Nav template, but is in my opinion better than the generic Nav template, in that it is specialized for each novel, so if it needs to be changed for some specific novel it can be done without affecting any of the other novels. They can be found [[:Category:Simple_Navbars|here]]. It would be nice if there is some kind of standard that could be decided, for the moment anyways. By the way, I&#039;m starting to think this doesn&#039;t fit in the SAO talk anymore and maybe should have a forum topic.. --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 21:43, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm, interesting points, I&#039;ll try and explain my reasoning below:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*You guys might say that you don&#039;t care but you must admit that it is much easier to navigate if it is a one step method (chapter A -&amp;gt; chapter B) rather than a two step method (Chapter A -&amp;gt; Main Page -&amp;gt; Chapter B). While you may say you might not care, page jumping can help speed up navigation for those who reach dead ends or are translating multiple chapters at the same time. Plus the Next, Previous and Main Page Links are already present in the SAO Nav. Additionally I don&#039;t think forum is needed. This is about SAO strictly.&lt;br /&gt;
*About chapter names included in the next previous: my stance is that it makes the whole thing look bulky. And you can simply expand SAO Nav not only to see your own position (black text) but also the positions of all the chapters (translated and untranslated) this helps motivate people to translate more chapters in less time because of the clash between the visual red and blue links.&lt;br /&gt;
*Those who strictly want to use the next/previous/main buttons need not expand the template at all just use the Next, Prev and Main Page Name Links. It&#039;s a system that caters to both types. And just doesn&#039;t restrict itself to one type. Plus the SAO Nav is for the SAO Novels alone so making changes in it will only affect SAO and no other novels.&lt;br /&gt;
*I am not a fan of the words forward and back since they give off a vibe in terms of page navigation history rather than novel navigation (by page history navigation I mean those two back and forward buttons in the Navigation Toolbar of your Internet Browser).&lt;br /&gt;
*Simple Navs only cater to those who read through linearly and only once. Not everyone does. SAO Nav caters to both parties and it&#039;s already ready to roll, so why is it wrong? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 23:37, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 this helps motivate people to translate more chapters in less time because of the clash between the visual red and blue links.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hahaha if only that was true :P&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s not &amp;quot;wrong&amp;quot; imo, it just seems a bit ... overkill. I&#039;m neither for nor against, in that my stance is &amp;quot;I don&#039;t really care either way as long as there is some way to get to the next chapter&amp;quot;, but I would like it to be standardized. Also, even if this is SAO only I still think it belongs in the forums because it&#039;s hard to quote stuff in wiki. --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 00:54, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s actually true. It&#039;s a subconscious trick I learned from my experience with mediawiki. People can&#039;t stand redlinks. They desire to remove them or turn them blue. If they can&#039;t remove them then they can &#039;&#039;&#039;only&#039;&#039;&#039; turn them blue by making articles. This is one of the things I have learned. Please have faith in me. I believe this trick has actually helped speed up the translation rates on many of the projects where similar templates have been implemented. I don&#039;t know about you guys, but I am sick and tired of waiting. If only I could read kanji/hiragana/katagana, I could help translate. But since I can&#039;t I must use such methods. If I didn&#039;t I&#039;d just be a simple leacher (At least this way I can contribute indirectly). Furthermore, I assure you that my template will sate &#039;&#039;&#039;both&#039;&#039;&#039; those who want linear navigation &#039;&#039;&#039;and&#039;&#039;&#039; those who need to jump between chapters quickly. Isn&#039;t that better than just favoring one party? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:20, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I hereby declare. Implementing SAO Nav &#039;&#039;&#039;will&#039;&#039;&#039; improve not only the navigation but also the rate of translation. It is a time-tested surefire method. Please support me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:34, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There&#039;s no need for that. Ping&#039;s doing a good job enough so we don&#039;t need to subconsiously press him. IMO, anavbar should just go forward and to the main page. No, wait, you just need to click &#039;SAO&#039; on the sidebar to get back to the main page. Also, Zero, I&#039;ll ask you this: When do you surf through a certain chapter of a volume to another chapter 2-3 volumes after? There&#039;s no need for that, and in my old computer, the bar colapses too slowly. Not that I do really mind, since it&#039;s at the bottom, but still, it loads unnecessary content. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 11:15, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I prefer the old one for its simplicity. Just go for previous/next chapter, and navigate 2 other chapters frm main page. short n simple. --[[User:Chancs|Chancs]] 11:29, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Time-tested surefire method? Where&#039;s the evidence? As for why I personally don&#039;t think the chapter jumping is useful, it is because I actually rely on chapter titles to look for where I want to jump to, and this navbar doesn&#039;t have (and can&#039;t really have) chapter titles. So, to me there is no advantage of this navbar over the old one, so I am not supporting it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the same time, to me there is no disadvantage that this navbar brings since my internet and computer are fast enough to load both at around the same speed, so I am not against it either... --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 13:13, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I completely agree with &#039;chapters title&#039; issue --[[User:Chancs|Chancs]] 13:27, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simple design is fine, but the aforementioned lack of chapter title is a huge turn-off for me as well --[[User:TheQwertiest|TheQwertiest]] 14:15, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It is time tested. Shortly after it&#039;s implementation Infinite Stratos picked up it&#039;s pace of translation as did Itsuka Tenma and Baka Test, I will concede that for some reason it didn&#039;t work on Hidan no Aria, but it still has a high success rate. Toaru and Chrome Shelled don&#039;t count because they are near completion. About the chapters title issue. I can easily implement further variable tags that can take chapter names from writers and thus display them like the nav table of old. Even though I won&#039;t like that but if you guys say that you prefer it that way I can do it. Or I can Implement a system like the one in the [[Template:Nav]]. To have both links and have chapter names be generated automatically. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:20, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I surf/go back to check up on a previous fact. For example in chapter 9 of volume 4 the people from Volume 2 make an appearance. I can go back to refresh my memory of them. And sorry I don&#039;t just read a story once. I find that I understand new things each time I read them (like foreshadowings, predictions, etc). Each time I read through I find new and more interesting tidbits. And I am not alone in this. Each and every person goes through stories more than once, either due to the aforementioned reasons or just because they want to read through it again. And it is not definite that they will read through all the volumes linearly. Some might want to skip certain volumes. And I for one find going back to the main page tiresome. It&#039;s unnecessary. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:33, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Though &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Infinte Stratos was pretty much because Ping joined in. The content is rather easy. So is Baka-Test. I don&#039;t know about Itsuten though. However, the implentation of nav bar coincided with the summer vacations, if I remember well, so it&#039;s another factor.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. OK, fine, some do use the &#039;skip a few chapters&#039; function. However, from what I see from the comments, no one else needs it really.&lt;br /&gt;
[[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:59, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yeah, I&#039;m not sure that counts as proof, since the cause-effect could really go either way. Rather, I have a feeling it is because the translation speed picked up that there was more attention which led to the navbar being implemented. After all, I only see this navbar in the most popular novels...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And I was talking about the chapter names in the expanded navbar. I don&#039;t really care about chapter names in the next/prev because the only time I need chapter names is when I&#039;m looking back for stuff. I don&#039;t think this navbar can easily have chapter name support in the expanded mode because some of them are really long. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll try to stop writing anything more here since my stance is neutral anyways... --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 17:45, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;About being not needed:&#039;&#039; Dude, that&#039;s how all new things start out. People think they don&#039;t need them but give a while of use and it becomes indispensable. A few centuries ago people didn&#039;t need electricity or natural gas as much as they do now. But now, they start rioting if it&#039;s cut off for too long.&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;About Translation Speed:&#039;&#039; Ping was present before the template was added as well but only two volumes were translated. However after the Infinite Stratos Nav was implemented I believe a fire was sparked in Ping. I believe the redlinks were the motivation or rather the inspiration he needed. Of course I don&#039;t think this method affects everyone. But I&#039;m sure it does affect some. and their example will move others, kind of like those cartoons where a little rock knocks down a bigger one which in turn knocks over an even bigger one, thus triggering an avalanche. We need to motivate people, even if the most mundane or subliminal methods are present I believe we should grasp and use them. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:49, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if it is circumstantial evidence at best I have faith in this method. About chapter names: True it would be difficult to implement full chapter names. But it is possible in some cases. However we are not talking abpout nav templates as a whole. Only for SAO. Please bear that in mind. And SAO does not have many named chapters. So that isn&#039;t an issue here. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:55, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...Zero, why would Ping scroll the nav bar anyways to see the red links? In my case, I post the translation, then I say &#039;Goodbye&#039; and leave. Also, he posts his translation progression in the forums, in a portfolio. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the chapter names, I&#039;d like to say that I want to know where I&#039;m heading when I press &#039;forward&#039;. Especially when there&#039;s 24 chapters in a volume that you don&#039;t care to remember which chapter you are on. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 21:38, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Seeing red once would be enough, it stays in your head. Plus it is a fact that the pace picked up after implementation. And like I said I can add the next/prev page name display functionality if you guys really want it. But that&#039;s something to be requested on the [[Template Talk:SAO Nav]] page. It&#039;s actually quite simple to implement that. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:45, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
OK, here are the facts, ingnoring the IS argument since it was mostly because Ping started translating like a madafter he finished Index. They obviously show the opposite of what you are saying. Here&#039;s my statement: &#039;&#039;&#039;The translation pace does not get faster if there is a nav bar of added, with all the red links and else. It might even slow the pace.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Itsuten: Volume 1 got completed 7 days earlier than Volume 3. Volume 1 was done before the nav bar was added, and volume 3, after. Can&#039;t say if it worked or not, but it&#039;s more penching towards the &#039;no&#039; side.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Hidan no Aria: The comparison before/after is obvious. It didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Dantalian: What is the number of chapters completed since the nav bar was added? 0. It probably didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Chrome Shelled Regios: 41k done in around four months. Around 178k before for the same length of time. Didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Toaru Majutsu no Index, NT and SS: I can&#039;t find the updates page, but it probably changed nothing. However, Ping retired shortly after, so the place probably got slower. Following that reasoning, I say that it has less translation after. Though let&#039;s put this in the gray zone if you really want to insist.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Baka To test: Volume7 has been done in 78 days. Volume 3.5 in 76. Hwever, since the nav bar was added during the translation of 7, soI can&#039;t use that. As for Volume 7.5, I didn&#039;t calculate it as different chapters were done in different orders, and that I use the beginning of the first chapter and the creation of the full text as references.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Sword Art Online: During the time the bar was used, there were no completed chapters. Did not work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So, you argument does not stand, Zero. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 15:45, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Finally, someone who does his homework. I see, but I still hold that it does motivate others at a subconscious level (so much so that people don&#039;t realize it, normal rate is that it takes half a year to translate a single volume). It does not change the fact that SAO Nav will make navigation easier. Does it? Easier navigation leads to more popularity in websites which in turn will lead to faster development here. &#039;&#039;&#039;[http://www.mardiros.net/good-navigation.html That is a fact]&#039;&#039;&#039; (See &#039;&#039;Less clicks the better&#039;&#039;). Jeez it&#039;s even drilled into every Computer Science student while discussing website development. Just look at the sidebar on the left. Why do you think they listed and linked the project names there when they could have made a separate page with the list? Answer: for faster navigation. Just because you won&#039;t use it, it&#039;s not right to ignore those who do. If you think there are people who would use it, shouldn&#039;t you accommodate them? Or will you ignore them just because they don&#039;t think like you. That&#039;s why I integrated next prev in all the nav templates, so that &#039;&#039;both sides would be happy&#039;&#039;. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:You also mentioned (many posts ago) that the SAO Nav would collapse slowly. That&#039;s a personal problem. Since coding is used for the collapsing function, it stands that it&#039;s the fault of your computer alone. Nowadays everyone has at least a Core 2 Duo level processor. Those who don&#039;t are way behind the times. If you also have a Core 2 Duo or higher level processor then you must have CPU % intensive processes running on your computer in the background (try terminating them if there are, just be sure to check if they aren&#039;t a critical process on the net). But even if you don&#039;t and there is some other reason for the slowness that is no concrete reason to shelve faster navigation. The bar is at the bottom. By the time you would reach the bottom of the page (while reading) it would already have been collapsed. Like I said before it might not seem necessary now but give it a few weeks and it&#039;ll become indispensable. That&#039;s how it always goes with every new thing. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Toaru and Chrome Shelled Regios were already near completion before the navbar was implemented. The navbar does not seem to work for nearly completed projects for some reason. I acknowledge that weak point. I also acknowledged that the navbar doesn&#039;t affect everyone but those it does effect would in turn affect others. As for SAO I don&#039;t think enough time was given before it was taken down. Thus that cannot be included. Hidan no Aria: well I won&#039;t say anything on those guys. They&#039;d probably take offense. But at least they didn&#039;t reject the template so they must have either found it useful or didn&#039;t care. Come to think about it if you don&#039;t care either way then there isn&#039;t any problem is there? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I was wondering why Zero2001 is arguing so hard, now I know. From the look of Teh Ping&#039;s SAO talk page, you are a big fan, haha. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 20:05, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Yes. Yes. Yes. I am a &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;BIG&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; fan. But I can&#039;t translate (although I can be an editor/proofreader, but I don&#039;t think it&#039;s enough). So I did what I could and made a nav template with advanced features. I wanted to help in any way I could. And what happened? A few days later all the changes I made were removed just because it looked slightly different from before. Look, with progress comes change. You can&#039;t help it. If you can&#039;t adapt then we&#039;ll just stay stuck in the same place forever. If you google it you&#039;ll find thousands of articles by famous website developers saying one thing. The lesser the number of page loadings required to get to a goal the better, aka &amp;quot;less clicks the better&amp;quot;. Why do you think the sidebar with links to all projects exist? Why do you think that the chapters are transcluded into one volume page after said volume is completed? Answer: people want to reach their goal quickly and with less page loading. Please, I humbly request that I be allowed to apply SAO Nav. It will speed up page navigation for sure, thus it is &#039;&#039;&#039;&#039;&#039;beneficial&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; &#039;&#039;&#039;(not detrimental)&#039;&#039;&#039; to the SAO Project. I only want to help with what I can. Please let me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 20:44, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Think I have an idea about the resistance, your version is nice but it&#039;s a lot of work to update. I think they want a standardized version that&#039;s easy to use, even for people with not a lot of wiki knowledge. Or do you promise to make them forever? [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 23:04, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:I can promise to make and update them for a long time. And I promise that before I leave I will train a successor that can do it as good as or even better than me. I can&#039;t say forever since life doesn&#039;t have any guarantees. Plus actually the templates are understandable by anyone who just sits down and looks at the code properly. That&#039;s how I learned, at least (ie: By looking at others work and understanding how it is done). Furthermore I think there are candidates for my successor here already. Vaelis who designed [[Template:Nav]] for instance, there&#039;s also larethian. And what do you mean it is a lot of work to update? For a new volume, all you have to do is copy the code for the previous row, make the necessary changes (ie: change the volume number and chapter links) and viola! It isn&#039;t tough at all. The people at other projects have already learned how to update them. Just a few days ago [[Template:Hidan no Aria Nav]] was updated with a full volume and not by me. I&#039;m always ready to help and teach, you just need to ask. Don&#039;t be shy, come on by. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 23:17, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I took a look at your code and made my own, it needs some fixes but should work, here [[Template:AW Nav|Accel World Nav Template]]. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 04:53, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Accel World got promoted from Teaser to Full Project? Whohoo! If you want I can design one of my templates for you. It&#039;ll only take less than 2 hrs. Feel free to ask. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:38, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But lets get back to the subject at hand. The SAO Nav is ready to roll for months now. Shall we? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:40, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s not like something bad will happen if it is applied. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:51, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just updated Wikipedia&#039;s SAO page and it was really problematic that I had to go to go through the chapters the way it is now, in order to gather the facts. chapter a -&amp;gt; main page -&amp;gt; chapter b -&amp;gt; main page -&amp;gt; chapter c -&amp;gt; main page -&amp;gt; ... I&#039;m telling you SAO Nav would have been faster. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:03, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Look, the system isn&#039;t detrimental to the project, in fact it&#039;s &#039;&#039;beneficial&#039;&#039;. And its already ready for implementation. So I would like to humbly request that I be allowed to implement it. Since there are no real minus points. There won&#039;t be any loss, so why not? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:15, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Have you ever heard of the term &amp;quot;silent assent&amp;quot;? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:42, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I made a few adjustments thus reducing the height of the expanded template. Though the width seems to have increased as a result but that&#039;s acceptable since this will be on a separate line anyways (plus a small width template occupying a full line seems weird, at least to me). I&#039;d like some feedback at least. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:21, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== No chapter 17 in Volume 6 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I had bought Volume 6 recently and I would like to inform everyone that there is no Chapter 17 in Volume 6. Chapter 16 instead is the last chapter of this volume. Thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Tomtkp|Tomtkp]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s how it was until someone changed it... I&#039;ve put it back correctly and removed chapter 17.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 02:27, 20 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, that was me, my bad.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:47, 20 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== About Volume 6 Chapter 13 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excerpted from a dialogue from Vol. 6 Chapter 13:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kikuoka: &amp;quot;...That was really shocking. I thought that this little thing was the ALO support system «Navagiation Pixie»... but to gather so much information and make conclusions at such a short time. Little girl...are you interested in &#039;&#039;&#039;pu&#039;&#039;&#039;...no, do you want to work for the «Virtual Division»?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think it should be &amp;quot;la&amp;quot; or &amp;quot;ra&amp;quot; instead of &amp;quot;pu&amp;quot;. The &amp;quot;ra&amp;quot; part is actually a foreshadowing to the next main arc, Alicization.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I didn&#039;t really understand what he meant to say so I left it as the translator had it. I think the &amp;quot;pu&amp;quot; might be part of &amp;quot;public&amp;quot;? What do you think the &amp;quot;ra&amp;quot; means? Anyway this should be in ch 13 Discussion. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 18:06, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok, I will follow your advice and post it under Ch. 13 discussion.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I&#039;m Gingi from vnsharing. Would you mind if I translate Sword Art Online into Vietnamese based on your translation? Thank you for such a great novel and look forward to your reply.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
wow...great, I don&#039;t think that there will be any problem but still wait for the reply from the project administrator/supervisor/translator(s). Better if you post this in the SAO BT forum for speedy reply. --[[User:Chancs|Chancs]] 04:41, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== volume 8 chapter 2 name ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
shouldn&#039;t it be called &amp;quot;Calibur&amp;quot; instead of &amp;quot;Caliber&amp;quot;?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
just asking. &amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp; ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 09:29, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That probably makes more sense, but &amp;quot;Caliber&amp;quot; seems to be an intentional English spelling. It is probably meant to be a pun. [[User:Thinklife|ThinkLife]] 10:53, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I originally had it as Calibur for the sword name we are familiar with, but I happen to glance at the last chapter while counting parts, and sigh. The author went and explained the name of the sword when Sinon asked about it. That&#039;s how it ended up as Caliber. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 18:40, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
kind of like how Excalibur is spelled with a ur instead of er.--[[User:Zer0light|Zer0light]] 00:42, 5 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Asuna&#039;s Avatar - a mystery ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Correct me if I&#039;m wrong, but didn&#039;t it say that Asuna did NOT buy the NervGear she uses when playing SAO? If so, why is her avatar a perfect image of herself? Didn&#039;t the sellers only scan the people who actually BOUGHT the NervGear? Since Asuna just used the NervGear which wasn&#039;t hers... wouldn&#039;t that make her avatar look like someone else? @___@&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, you remember how Cline said when you start up you have to calibrate it to yourself? So when she put it on, she had to go through the calibration, thus it looks like her. [[User:Syaoran|Syaoran]] 01:14, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I doubt that NervGear has the scanning functionality. As a specialized gear, it wouldn&#039;t need scanning functionality for normal game play. Another manga with a similar virtual reality background [http://www.batoto.net/comic/_/comics/yureka-r101 Yureka] has a similar avatar system and has a separate body scanning step as well. -[[User:Milki|milki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, my evidence was these lines:&lt;br /&gt;
&amp;quot;There are high density signal sensors in the NERvGear covering our whole head. So it can tell not only how our brains look, but our faces too...&amp;quot; &lt;br /&gt;
And&lt;br /&gt;
Calibration was where the NERvGear measured «how much you had to move your hand to reach your body». This was done to reproduce the sense of feel accurately within the game. So to say, it was almost as if the NERvGear had data about our exact figures saved inside itself. [[User:Syaoran|Syaoran]] 02:04, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I suspect that, while the NERvGear would be able to scan the face to reproduce facial expressions to an extent, it does not do the same for the rest of the body. Calibration could probably be done by just measuring nerve signals - move your hand up towards you until you touch your body, and it would just recognize your hand/arm movement until you touch your body. -[[User:Milki|milki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Actually, currently there is a machine that can calculate your body muscle and fat composition by running electricity though your body and it is just as big as a regular scale. Moreover it is easy to obtain your height and leg length through the calibration process. By applying this data, it is pretty easy to build a body that is similar to your current body.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Another theories is to use ultrasonic (or supersonic) sound wave to obtain your body image. NERvGear can emit microwave strong enough to melt your brain so it is not entirely impossible.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My concern is how the did it obtain the character hair style since the NERvGear is like a bike helmet ^^!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is only my speculation, anybody whom actually an expert in this field please feel free to correct--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 13:11, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The NERvGear is an mini MRI/NMR (for scanning, and pulsed magnetic stimulation for feedback) so it can scan the head and face. No idea how it gets eye and hair color though. It might be able to find out the lenght of the hair and how curly/strait it is by the hight percition scanning. To even work the NERvGear needs submilimeter acuracy so scanning the hair will be easy. (Anon)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the hair style: I think hair style is something the players can change by themselves, like how one can pick up movable objects, I think combing would be allowed at least. The only difference is hair color which, from what I know from Aria in the Starless Night (SAO SS), is customizable via a monster drop item. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:57, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the body, currently it is possible to take multiple photographs from different angles and compile them to make holograms, thus it should be possible to do the same here (especially since the tech is way advanced here). All one would need to make sure is that the height is given which could be used as a scale for the 3d photo. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:57, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The skin tone, eye color etc could also be derived from photos, no mystery at all. You can be assured since I am a Computer Science graduate. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:59, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wasn&#039;t there a part where they said her bro bought the NGear and the game, but could not play it as he was overseas, so she was the first to play it? In other words, Asuna would be the first user of the game, and it would be calibrated to her. This assumes that the brother is not a beater, but even then, beta accounts were deleted or reset at the commence of the full game. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If we are discussing about how the body type, height, weight, sex etc was captured, well, they did say they had to key in certain particulars, and run their hands around their bodies. About the Hair styles and color, perhaps its more of what NG reads the mind as being the most comfortable with, through reading of the brainwaves of users in the first hour. Afterall, its not like all the characters in SAO have black hair, but multicolored, which I&#039;m sure would not be true IRL... then again, this is aniverse after all... --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 23:23, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
@Zero Yeah, you can use pictures to create a 3D object but the problem is how to take them ^^! unless you have a mirror as big as you, otherwise, it impossible to take those pictures yourself.--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 01:13, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please note that SAO occurs in a more advanced world. Furthermore I said that height would be given (ie: entered as a perimeter) so that it can be used as a scale. Thus resizing the image would be possible. Nowadays there are graphic plugins for GIMP and Photoshop that allow resizing (blowing up of pictures, or more simply, making them bigger) without loss of quality. In an advanced world it would be a better process and more commonly used (ie: common knowledge). The main point here is that what we consider specialized knowledge would be common in the setting of SAO. After all, &#039;&#039;virtual reality has become real&#039;&#039; in the setting. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 03:09, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yeah all these question can be answered that &amp;quot;they can do it in the future&amp;quot; then it all solved, no need for discussion O_O .--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 04:10, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A famous quote from Arthur C. Clarke: &#039;&#039;&#039;&amp;quot;Any sufficiently advanced technology is indistinguishable from magic&amp;quot;&#039;&#039;&#039;. You shouldn&#039;t think so deeply on it. Also it&#039;s a fact that as time will pass, what is considered advanced now will be considered common in the future. A general purpose computer, at the beginning, was a machine that was superbly expensive so much so that the normal person could not own it. Nowadays it&#039;s in every home. Well that&#039;s over the span of 60 years. But with things like [http://www.howstuffworks.com/invisibility-cloak.htm invisibility cloaks] being developed, you really can&#039;t say that what I&#039;m saying is wrong. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:15, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Guys, this debate getting too long. I think this talk page should be more for translation related purposes. Please move this to the forums if you wish to continue. Please delete this text list once that has been done.--[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 19:00, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just discuss it in the forum ;) --[[User:Darklor|Darklor]] 01:11, 23 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Volume 5 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
any news on when it will be finished? or if anyone is working on it? kind of been waiting for a while now. --[[User:Zer0light|Zer0light]] 23:16, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
According to BCOFM, it will be release within a week (or month) around now. Dunno if it&#039;s true though as their TL drop dead midway&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KR is still translating it. I just finished my editing portion on it to the current page he is at. The chapter is 98 pages long and he has 21 more pages to go [[User:Lp113|Lp113]] 22:56, 6 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
98 pages? Seriously? No wonder it take longer than usual to translate. I&#039;ll wait for it to be released, because it feels weird to skip over it and read the volume 6. Good luck~ I&#039;m sure a lot of reader are rooting for you (me included) ;) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 15:15, 9 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is chapter 6 the final one or is it chapter 7? Volume 6 starts from chapter 7, so is it just posted twice in volume 5 and 6?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is chapter 6 and 7 in volume 5. There is also a chapter 7 in volume 6, that I wanted to make into prologue, but our admin Vaelis changed it back to like the book when he fixed the above mistake. PS: Volume 5 chapter 6 will be a while unless you all beg Teh Ping to help with it. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 23:33, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aaaaah I see. Thank you for clarifying and keep up the good work, it&#039;s a lot more fun to read the properly translated versions over the machine translation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;PLEASE TRANSLATE VOL. 5 CHAPTER 6 :D (or upload what&#039;s done of it); It feels very awkward to simply skip 2/3 of a chapter.&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t mean to sound rude or anything but could the translators focus on finishing chapters 6 and 7 of Volume 5 , I do wanna read read aria in the starless night but even more than that I wanna finish reading Phantom bullet and there is just 2 untranslated chapters preventing me from reading an entire volume. Again I&#039;m sorry if I&#039;m acting rude, and I know that its not easy to translate. [[Username:Leonzell (not registered here) 1:44 AM GMT+10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Given the previous banter from certain users about this topic in the recent past, this does come off as a little rude. One of the translators, [[User:Teh_Ping|Teh Ping]] has already addressed this issue and has asked for additional help to translate. Otherwise, you can look at his user page for a timeline. -[[User:Milki|milki]] 09:54, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you cannot wait, the first chapter of book 6 does cover the events that happen in those missing chapters in summary. You do not really need to worry if you will miss anything important, the main plot is covered. Just come back to read the details when it is done and posted up. --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 19:56, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Actually, I still patiently waiting for chapter 6 to be fully translated, even though I have an urge to just skip it and read the volume 6.&lt;br /&gt;
But....how should I say it.... It feels &#039;incomplete&#039; if I just skip it (I&#039;m a bit perfectionist, sorry). So I beg you, if you have free time (which must be hard to find since you also have real life), please, would you consider to fully translate the chapter 6? X) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 13:25, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well. I&#039;m sure that&#039;s nice to know. The translators have their own timeline and life as well though. If you want to help, try recruiting some more translators to help [[User:Teh_Ping|Teh Ping]]. - [[User:Milki|milki]] 16:34, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2 month and still waiting.... - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 01:04, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, I&#039;m not sure about chapter 6, but chapter 7 will be dome translating and put into the hands of the editors sometime within 24 hours, depending on my schedule.--[[User:Desodus|Desodus]] 16:00, 21 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niiiice♪. But can you help Teh Ping out in releasing Chapter 6 too? I&#039;m sure he&#039;d agree since his schedule is full. Rather he&#039;s been asking for help as long as I know. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  20:06, 21 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t know for sure, but I would need to check out how far the other translator got into the chapter. I got only a couple pages left of chapter 7 anyway, I sure could help out. Since your an editor, do you have the link for the google docs where the chapters are? If not, give me your email and I&#039;ll send you a link.--[[User:Desodus|Desodus]] 14:26, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Put it on my Talk page. As for how far chapter 6 has gotten: The point where Kirito purchases the Kouken (Light Saber). BTW, why isn&#039;t the chapter here on it&#039;s respective chapter page? All I see is 100% in editing, I don&#039;t get it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  16:36, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s because all editing done by the BCotFM are done through google docs. But sadly, the group has been kinda falling apart as members have to answer to LIFE or got other projects. Personally, I was just procrastinating and going through some issues myself.--[[User:Desodus|Desodus]] 21:16, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Woohoo! Awesome Translation. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  10:17, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Quote consistency ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There are a lot of different quotes used. Which one&#039;s should be used?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 contractions - &#039; or ’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 terms - «» or &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039; (two single quotes)&amp;lt;/nowiki&amp;gt; (understand that «» is for SAO terms,&lt;br /&gt;
 but if &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039;&amp;lt;/nowiki&amp;gt; is used, I don&#039;t know if its intentional or should be «»)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 quotes - &amp;quot;&amp;quot; or “” or &#039;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- [[User:Milki|milki]] 17:03, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Well, while writing on a piece of paper with a pen “” and ’ are used&lt;br /&gt;
 however &amp;quot;&amp;quot; are known as typewriter quotes and are also completely acceptable&lt;br /&gt;
 But &amp;quot;&amp;quot; or &#039; takes up less space so it is preferred for use in Media wiki based websites like this one.&lt;br /&gt;
 as for &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039;&amp;lt;/nowiki&amp;gt; These are used to &#039;&#039;italicize&#039;&#039; the text. Please ignore them.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In other words it doesn&#039;t really matter unless you want to optimize space usage since they both look the same no matter which one you use. So please ignore it. Though the standard on all mediawiki based sites has &#039;&#039;&#039;always&#039;&#039;&#039; been &amp;quot;&amp;quot; and &#039;. (See [http://en.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Manual_of_Style#Quotation_marks)]) - [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:17, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== &#039;&#039;&#039;Bullet of Bullets&#039;&#039;&#039; or &#039;&#039;&#039;Ballet of Bullets&#039;&#039;&#039;? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m a little confused. In the GGO arc... Is it &#039;&#039;&#039;Bullet&#039;&#039;&#039; of Bullets or &#039;&#039;&#039;Ballet&#039;&#039;&#039; of Bullets? Considering how Battle Tournaments are normally be named, &#039;&#039;&#039;Bullet&#039;&#039;&#039; of Bullets makes less sense than &#039;&#039;&#039;Ballet&#039;&#039;&#039; of Bullets (which actually fits more as far as tournament names go). Reason: fighting and dancing have often been interlinked. In medieval times strong noble warriors were also known for being good dancers since the movements used in battle are often similar to dance movements. See: [http://en.wikipedia.org/wiki/Capoeira Capoeira], [http://en.wikipedia.org/wiki/Calinda Calinda]. Oh I&#039;m getting off track. Anyways, since fighting and dancing are similar it&#039;s more likely the tournament is named &#039;&#039;&#039;Ballet of Bullets&#039;&#039;&#039; (even if guns are now used, it has historical meaning). So can someone please check and see. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  04:10, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Answered already here http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online:Volume_6_Chapter_7 --[[User:Ff7 freak|Ff7 freak]] 04:46, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Is there any official released of the novel in english? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
i plan to buy it if it got released in english version&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is not yet licensed in any English-speaking country yet as far as I know. Wikipedia says so and wiki is always right. --[[User:Milki|milki]] 10:23, 14 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Another SAO SS? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Greetings. When I visited the author old site I saw several items that might be SAO SS.(well some are already being translated.)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Like [Aria in the Starless Sky], [Absolute Solitude], [Fortune Star], [Resettable Saver], SS5-[A Murder Case in the Area], SS7-[Cradle of the Moon], and [Waterworks] (not sure about some of the title since I&#039;m using Google translate.)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Aria in the Starless Sky&amp;amp;A Murder Case in the Area are already on translation. If it isn&#039;t too troublesome,may I ask if the other will also be put into translation somewhere in the near future? Thanks before.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m very intersting in those you mentioned as I have never run into them before, could you check if there&#039;re actual text inside? Of all those, I only have Cradle of the Moon, which is SS based on the Alizication arc, which is still untranslated so it has low priority for now. -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 19:34, 15 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Greetings.Yes,I&#039;ve checked them.There&#039;re texts inside.But since I still haven&#039;t learned Japanese yet,I can only save it to MS Word/pdf format.Would you like me to send it to your e-mail address?Ah,I haven&#039;t ask your e-mail address yet.(I sincerely hope that they&#039;re SAO SS and can be of use to everyone.)[[User:User753|User753]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just realized those you mentioned, it&#039;s his main site not old site and those aren&#039;t part of SAO series, I&#039;m searching for more SAO SS author wrote in many occasions, but so far, no luck yet -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 01:21, 16 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah,that&#039;s too bad.So,it&#039;s a miss.Thank you.Sorry for the trouble.[[User:User753|User753]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok so now i am confused, so is &amp;quot;volume 9 - Alicization Beginning&amp;quot; not part of SAO or its is just the &amp;quot;web version - Alicization Arc&amp;quot; thats is not part of SAO?--[[User:Kyo171|Kyo171]] 00:55, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 9 is the version that is published, the web version is the version that was online. --[[User:Pryun|Pryun]] 01:12, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok.. so is the web version not part of the SAO universe with the kirito and asuna that we know? or its a separate story all together? [[User:Kyo171|Kyo171]] 01:19, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The web version is similar to the published version, but not exactly the same. Any more information I can give is a spoiler, but if you don&#039;t mind spoilers you can go look at the images of volume 9. --[[User:Pryun|Pryun]] 01:23, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm... roger that, coz i was confused looking at the images in vol 9 i see kirito and asuna that we are all familiar with, but in the web version there&#039;s a disclaimer saying that the kirito is not the kirito that we know of. I am talking about the roughly translated &amp;quot;Alicization Arc (Web Version)&amp;quot; in the mainpage btw. [[User:Kyo171|Kyo171]] 01:30, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Alicization web version chapter 1 on the wiki is practically the same as the Prologue I of vol 9, author did a lot of minor changes including rewriting in a few places, but the overall summary is still the same. The reason readers felt it wasn&#039;t related to Kirito we know will be explained in the later chapters, but he&#039;s certainly the same Kirito. Alicization is currently the largest arc of SAO series (and I assume it&#039;d be the final main arc of the series too) and would need 5-6 volumes to cover its entire arc -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 09:19, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ahhh.. thanks for the clarification, i have one more question, when would be the most optimum time to read the side story &amp;quot;versus&amp;quot;, the accel world crossover side story? I am currently on vol 5. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 09:42, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m not sure about Accel World side, but for SAO, there&#039;s no reference to anything significant after Fairy Dance, so I think it&#039;s fine to read it right after vol.4, but the story actually took place just slightly before Alicization arc, so author actually wants readers to read it after vol.8 (Accel World vol.10 released after SAO vol.8) -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 10:27, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== It&#039;s weird ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aria in the Starless Night Side Story is when Kirito and Asuna meet for the first time in SAO. But do both or just Asuna forget about the other? In the other volumes it seems that Asuna got interested in Kirito after she saw him living (lazing around on the field) the game just as he would in reality (ie: the events in Vol8 Ch1, this is mentioned in other volumes too). Did Asuna forget about the events in Aria or what? Or did the author make a slight miss? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  13:35, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It might be best to think of it like they simply met at a coffee shop, sure, they were fighting alongside each other, but that wasn&#039;t enough to get them past a formal acquaintanceship. [[User:Draeke|Draeke]] 14:24, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heeh~ Sure &#039;&#039;and the whole bath thing just went over everybody&#039;s head~. Yup~ I&#039;m sure that was something easy to forget~.&#039;&#039; Like that&#039;d ever happen. That&#039;s why I&#039;m confused. He was the guy who introduced her to how food could taste better, he was the guy who taught her that there were better living conditions than INNs, he was the guy who taught her not to overkill and how to choose better weapons. I can get them being at the level of formal acquaintances till that point. What I&#039;m confused about is that in the other volumes there is no mention of her meeting him before the lazing around incident. Like they never even met before that. Weird isn&#039;t it? Well maybe it will be mentioned in vol8 chap1. I can&#039;t wait for the translation. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  16:39, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think there was though, although it was a little subtle, back in the first volume, when it talked about Asuna going around and recruiting the boss assault team. [[User:Draeke|Draeke]] 17:32, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I dunno, Asuna might have blocked off some of that since it wasn&#039;t an all pleasant experience for her. Plus she still did keep that I want to clear this as fast as possible attitude til she met him in the upper floors again, so maybe she just forgot about it while trying to clear? I will agree with you, it is a pretty bad plot hole since you gotta think about it a lot to find a reason. [[User:Syaoran|Syaoran]] 18:10, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t think that it is really a plot hole, as aria is a side story, but then again, recently I have been feeling like Kawahara has been giving them too much time together in side stories, if they were in a group of seven in aria, it would have been much better I believe. [[User:Draeke|Draeke]] 18:13, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was pretty weird that Asuna and Kirito don&#039;t remember this some minor details have also been left out while in volumes but this meeting is just too big of an event so that they could forget but well seeing it is just a side story I guess it should be just fine as just seeing it in a way like you have said before Asuna after not seeing him again just started going crazy wanting to clear the game and Kirito being a Kirito just kinda forgot since the next time they saw each other took place about 1 year and 5 months later??[[User:Lelouch545|Lelouch545]]3:54, 11 Jule (PCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s possible that the author hadn&#039;t thought of any of these events when he wrote Volume 1. There are plenty of other inconsistencies throughout the side-stories, too. Since the side-stories are added after the main arc is over, it&#039;s best not to delve in too deep --[[Special:Contributions/92.239.153.44|92.239.153.44]] 06:21, 11 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Material Editions ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Material Editions? Is this the name of a new volume? Or a web volume? Or what? I need to know so that I can properly sort the info on the wikipedia page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:07, 29 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Material Edition (ME) series is a series of &#039;&#039;&#039;doujinshis&#039;&#039;&#039; created by Kawahara Reki himself using the pen name &amp;quot;Kunori Fumio&amp;quot; (he used that pen name when he was writing the web novel of SAO). Most but not all of the volumes of the ME series are side stories. He sells the ME series at the Comitia market (not Comic Market) and also some doujinshi shops.&lt;br /&gt;
Below are the list of Material Edition volumes:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* ME1 - The Progressor (a short manga chapter drawn by Kawahara himself)&lt;br /&gt;
* ME2 - Early Characters&lt;br /&gt;
* ME3 - Ceramic Heart &lt;br /&gt;
* ME4 - Cold Hand, Warm Heart&lt;br /&gt;
* ME5 - Salvia&lt;br /&gt;
* ME6 - Algade Showdown&lt;br /&gt;
* ME7 - Continuation. Aria of the Starless Night&lt;br /&gt;
* ME8 - First Chapter of Rondo (second floor side story)&lt;br /&gt;
* ME9 - Monochrome Concerto&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ME9 - Monochrome Concerto. yes, third floor, I&#039;d do it if I can find raws.--[[User:Pryun|Pryun]] - [[User_talk:Pryun|Talk]] 21:17, 29 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll add them in the timeline I need to complete, if I have some informations about their dates (I saw &amp;quot;September&amp;quot; in ME4 for example). -[[User:Misogi|Misogi]] 18:45, 30 April 2012 (GMT+1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay So if there are any more please update on the list on the SAO Project Page at once. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:49, 30 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regarding Pryun-san question about Sword Art Online: Material Editions 1.In my opinion,if it&#039;s allowed,please include the ME1.As it&#039;s a gaiden that&#039;s made by the same author supplementing the canon storyline.It&#039;ll be a sad thing if it&#039;s not posted and no manga reader site have posted it on theirs.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 00:41, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If it&#039;s a manga version (picture, comics whatever, basically like the color pages in the first section of the talk page). Then if someone can translate it I can photoshop it into the pics. Badabing Badaboom! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:43, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I got my hands on ME1 manga, its in chinese, i could translate it into English and photoshop it into the manga. Unless Zero2001 wants to do the photoshopping... I am an amateur photoshopper though --[[User:Kyo171|Kyo171]] 04:34, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
i think so long as the words can be seen in the bubbles and the original are removed, it should be fine.[[User:Fallen3dge|Fallen3dge]] 04:36, 5 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Upload the RAWs, add the translations, create a gallery, And leave the photoshopping to me. I&#039;ll do it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  21:29, 6 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oi... [http://www.batoto.net/comic/_/comics/sword-art-online-material-edition-soushuuhen-doujinshi-r4781 tap-trans has already done ME 1 and 3]. How much longer before we do it??? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:30, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And then there&#039;s ME7... I wanna read ME7~ Waaah~. &#039;&#039;Sob Sob&#039;&#039;. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:34, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Should we just post links to batoto on the main page at ME 1 and 3? It seems a waste to do the same work twice. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 17:42, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m all for that idea. But will it be accepted? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  03:24, 3 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Based on what I have seen so far I believe that ME1: The Progressors should be named &amp;quot;The Clearers&amp;quot; instead since that is what the title is talking about in regards to the story and all the translations so far have used the term &amp;quot;Clearer&amp;quot; instead of &amp;quot;Progressor&amp;quot; --[[User:Arctosa|Arctosa]] 10:43, 10 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
English text on every page of it says &amp;quot;The Progressors&amp;quot;. We know it&#039;s weird.--[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 12:54, 10 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== PDFs ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So I&#039;ve been a long time visitor of Baka-Tsuki, but never bothered making an account. I&#039;ve been browsing a bit and was quite impressed with the To Aru Majutsu no Index PDFs. So, feeling obligated to do something, I took it upon myself to turn volume 1 of SAO into a PDF and put it onto MF. I hope that this is alright. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://www.mediafire.com/?4gaf7px2qewd23a Sword Art Online - 01 PDF]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You can download the PDF I made and see if it&#039;s acceptable. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If this is okay with the translators and editors, I&#039;ll try and turn all the completely translated volumes into PDFs and put em on MF. - [[User:Zetsubo666|Zetsubo666]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The thread for the PDF is [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=59&amp;amp;t=4704#p122072 here]. There is a link to it on the main page of the project. [[User:Vaelis|Vaelis]] 13:55, 31 May 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Simon&amp;diff=161672</id>
		<title>User talk:Simon</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Simon&amp;diff=161672"/>
		<updated>2012-06-13T07:42:21Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{{User:Simon/NavBar}}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;&lt;br /&gt;
__TOC__&lt;br /&gt;
&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
== Image size ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do you do any manual edit on the size of the image in your epub/mobi file? I ask because if you do, I want to request the image size to be larger. I have a Kindle DX so it would be nice if the resolution is big. I believe it should be scaled down just fine on smaller screen as well. Thanks!--[[User:Hypernova|Hypernova]] 04:57, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:All of my ePUBs are manualy eddited after Calibre heve created them. I&#039;m still experimenting with ePUB2 and my PRS-T1. Current CSS for the inline images uses 40% width of the reader screen. I will do an edit on the ePUB and make them larger. But the quality of the inline images of Golden Time might not be so good(I mean the four images with the characters). -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::That&#039;s fine. I talked about other projects as well. Since baka-tsuki mediawiki only allowed the thumbnails to a certain size, what I usually get from caliber is a little too small. As long as you include the bigger image as sources, it&#039;s ok if it scaled down by CSS since it can be zoom it later on the reader itself.--[[User:Hypernova|Hypernova]] 20:22, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Disclaimers ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In any EPUB or MOBI file we create, should we not be including a page near the beginning, along with the credits, wherein we give the standard disclaimers about B-T work?  At the beginning of the Toradora PDF edition, we find the following:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:This is a Baka-Tsuki Translation Project&lt;br /&gt;
:Visit the group at &amp;lt;span class=&amp;quot;plainlinks&amp;quot;&amp;gt;[http://www.baka-tsuki.net http://www.baka-tsuki.net]&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
:Disclaimer: All materials&#039; copyrights reserved by their respective authors and the associated publishers. Please respect their rights.  Works will be deleted upon request by copyright holders.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Rpapo|Rpapo]] 08:26, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::I will add the Disclaimer. Thank you for the info. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Font style tag ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Simon. Thanks again for your epub/mobi files. You made my life much easier, even though your metadata preference is not exactly like mine :).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have a request though. Your epub/mobi seems to have specified font style on them. It looks fine on the Kindle, but on Calibre reader, I cannot do anything to change it. The font face stay the same no matter what I choose in preference, and I cannot use CSS styling either. I guess you have them specified in CSS (and maybe with !important even). So I&#039;d like to request, if possible, to take them off and leave it to the viewer to decide after this. Thanks again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Done. Just redownload them. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
::That was fast. Thanks!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more suggestion, Simon. I think you should take the styling out from the summery also. The background and different font can look weird on Calibre Book detail pane. This is not really important though.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Chrome Shelled Regios Volume 15 Full Text ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t think you can have a full text for volume 15 since the translation is not completed yet. The translation of Volume 15 Chapter 2 is not fully completed but only 20% completed. --[[User:Gwilthyunman|Gwilthyunman]] 19:03, 11 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
:To late, the page was created, false alarm in twitter. You can delete the link if you wish, but don&#039;t forget to put it back when it&#039;s complete. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 11:53, 12 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Vol 09 Eng Cover ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you the one redraw this picture [http://baka-tsuki.org/project/index.php?title=File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg here]. If so then can you tell what font did you use for that picture? Thanks in advance. [[User:Gingi|Gingi]] 23:57, 12 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
:That&#039;s a original Image from the novel. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 01:38, 13 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
::Really? Too bad then -- [[User:Gingi|Gingi]] 02:42, 13 June 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Simon&amp;diff=161592</id>
		<title>User talk:Simon</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Simon&amp;diff=161592"/>
		<updated>2012-06-13T04:57:06Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Sword Art Online Vol 09 Eng Cover */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{{User:Simon/NavBar}}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;&lt;br /&gt;
__TOC__&lt;br /&gt;
&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
== Image size ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do you do any manual edit on the size of the image in your epub/mobi file? I ask because if you do, I want to request the image size to be larger. I have a Kindle DX so it would be nice if the resolution is big. I believe it should be scaled down just fine on smaller screen as well. Thanks!--[[User:Hypernova|Hypernova]] 04:57, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:All of my ePUBs are manualy eddited after Calibre heve created them. I&#039;m still experimenting with ePUB2 and my PRS-T1. Current CSS for the inline images uses 40% width of the reader screen. I will do an edit on the ePUB and make them larger. But the quality of the inline images of Golden Time might not be so good(I mean the four images with the characters). -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::That&#039;s fine. I talked about other projects as well. Since baka-tsuki mediawiki only allowed the thumbnails to a certain size, what I usually get from caliber is a little too small. As long as you include the bigger image as sources, it&#039;s ok if it scaled down by CSS since it can be zoom it later on the reader itself.--[[User:Hypernova|Hypernova]] 20:22, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Disclaimers ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In any EPUB or MOBI file we create, should we not be including a page near the beginning, along with the credits, wherein we give the standard disclaimers about B-T work?  At the beginning of the Toradora PDF edition, we find the following:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:This is a Baka-Tsuki Translation Project&lt;br /&gt;
:Visit the group at &amp;lt;span class=&amp;quot;plainlinks&amp;quot;&amp;gt;[http://www.baka-tsuki.net http://www.baka-tsuki.net]&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
:Disclaimer: All materials&#039; copyrights reserved by their respective authors and the associated publishers. Please respect their rights.  Works will be deleted upon request by copyright holders.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Rpapo|Rpapo]] 08:26, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::I will add the Disclaimer. Thank you for the info. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Font style tag ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Simon. Thanks again for your epub/mobi files. You made my life much easier, even though your metadata preference is not exactly like mine :).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have a request though. Your epub/mobi seems to have specified font style on them. It looks fine on the Kindle, but on Calibre reader, I cannot do anything to change it. The font face stay the same no matter what I choose in preference, and I cannot use CSS styling either. I guess you have them specified in CSS (and maybe with !important even). So I&#039;d like to request, if possible, to take them off and leave it to the viewer to decide after this. Thanks again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Done. Just redownload them. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 17:58, 17 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
::That was fast. Thanks!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more suggestion, Simon. I think you should take the styling out from the summery also. The background and different font can look weird on Calibre Book detail pane. This is not really important though.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Chrome Shelled Regios Volume 15 Full Text ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t think you can have a full text for volume 15 since the translation is not completed yet. The translation of Volume 15 Chapter 2 is not fully completed but only 20% completed. --[[User:Gwilthyunman|Gwilthyunman]] 19:03, 11 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
:To late, the page was created, false alarm in twitter. You can delete the link if you wish, but don&#039;t forget to put it back when it&#039;s complete. -- [[User:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkred;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;Sim&amp;lt;/span&amp;gt;]][[User talk:Simon|&amp;lt;span style=&amp;quot;color:darkblack;font:bold 10pt kristen itc&amp;quot;&amp;gt;on&amp;lt;/span&amp;gt;]] 11:53, 12 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Vol 09 Eng Cover ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you the one redraw this picture [http://baka-tsuki.org/project/index.php?title=File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg here]. If so then can you tell what font did you use for that picture? Thanks in advance. [[User:Gingi|Gingi]] 23:57, 12 June 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161587</id>
		<title>Talk:Nogizaka Haruka no Himitsu</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161587"/>
		<updated>2012-06-13T03:54:22Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Just to note, the sequence of NHnH novel series is... (Only main events, concentrating mainly on the ending chapters of each volume)&lt;br /&gt;
Volume 1: Yuto meets Haruka, up to the point when Haruka&#039;s secret is almost exposed by that catalog, and Yuto staying by her side.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 2: Shiina&#039;s first appearance in this volume. Yuto gets kidnapped to Haruka&#039;s piano concert, Shinna meets Yuto and lends him her musical score sheets. Ends with Yuto facing off with Haruka&#039;s father. Saved by Haruka&#039;s mother. Haruka&#039;s secret accepted by family.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 3: Haruka&#039;s birthday, Yuto gets a present for Haruka with Mika, and gets another one for Haruka by himself. Ends with Haruka and Yuto having a romantic time together. Shinna appears in school right at the end of the volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 4: School Fest. Princess Blizzard makes her first appearance, Haruka goes cosplaying with Yuto. Eventually Haruka misunderstands by that certain scene. Ends with Yuto and Haruka dancing together.&lt;br /&gt;
(Awww... Poor Hazuki-san! Don&#039;t cry over Eric-san! I will buy you as many Eric-sans as you want! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The sequence of the volumes is slightly shifted, with some details that is major yet seemingly minor at the same time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 5: Christmas. And Princess Blizzard&#039;s reappearance.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 6: Haruka&#039;s first doujin. At the same time, a romantic scene about a romantic time after christmas &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 7: Onsen! Hot Spring! And XXX and YYY and ZZZ!!! Just kidding. For more information, read the extracts i posted earlier! (Teaser 4 and 5 I guess -- Darklor)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:-- [[User:ShadowZeroHeart|ShadowZeroHeart]] (quote from the forum)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teaser 7 - Shiina Teaser - Volume 9&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that Volume 15 is the last volume of the series.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Translation Project Stalled? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve finished reading this LN early last year, but there still seems to be no progress even after all this time. &lt;br /&gt;
Is the translation for this project Stalled? or Discontinued?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, dragonst said: &amp;quot;...please put Nogizaka Haruka no Himitsu on indefinite hiatus as I have too much going on at university. I might retire altogether if I really can&#039;t squeeze out any time in the summer.&amp;quot; -- [[User:Gingi|Gingi]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161575</id>
		<title>Talk:Nogizaka Haruka no Himitsu</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161575"/>
		<updated>2012-06-13T01:37:21Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Just to note, the sequence of NHnH novel series is... (Only main events, concentrating mainly on the ending chapters of each volume)&lt;br /&gt;
Volume 1: Yuto meets Haruka, up to the point when Haruka&#039;s secret is almost exposed by that catalog, and Yuto staying by her side.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 2: Shiina&#039;s first appearance in this volume. Yuto gets kidnapped to Haruka&#039;s piano concert, Shinna meets Yuto and lends him her musical score sheets. Ends with Yuto facing off with Haruka&#039;s father. Saved by Haruka&#039;s mother. Haruka&#039;s secret accepted by family.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 3: Haruka&#039;s birthday, Yuto gets a present for Haruka with Mika, and gets another one for Haruka by himself. Ends with Haruka and Yuto having a romantic time together. Shinna appears in school right at the end of the volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 4: School Fest. Princess Blizzard makes her first appearance, Haruka goes cosplaying with Yuto. Eventually Haruka misunderstands by that certain scene. Ends with Yuto and Haruka dancing together.&lt;br /&gt;
(Awww... Poor Hazuki-san! Don&#039;t cry over Eric-san! I will buy you as many Eric-sans as you want! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The sequence of the volumes is slightly shifted, with some details that is major yet seemingly minor at the same time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 5: Christmas. And Princess Blizzard&#039;s reappearance.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 6: Haruka&#039;s first doujin. At the same time, a romantic scene about a romantic time after christmas &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 7: Onsen! Hot Spring! And XXX and YYY and ZZZ!!! Just kidding. For more information, read the extracts i posted earlier! (Teaser 4 and 5 I guess -- Darklor)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:-- [[User:ShadowZeroHeart|ShadowZeroHeart]] (quote from the forum)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teaser 7 - Shiina Teaser - Volume 9&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that Volume 15 is the last volume of the series.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Translation Project Stalled? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve finished reading this LN early last year, but there still seems to be no progress even after all this time. &lt;br /&gt;
Is the translation for this project Stalled? or Discontinued?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, dragonst said: &amp;quot;...please put Nogizaka Haruka no Himitsu on indefinite hiatus as I have too much going on at university. I might retire altogether if I really can&#039;t squeeze out any time in the summer.&amp;quot;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161574</id>
		<title>Talk:Nogizaka Haruka no Himitsu</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Nogizaka_Haruka_no_Himitsu&amp;diff=161574"/>
		<updated>2012-06-13T01:37:02Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Just to note, the sequence of NHnH novel series is... (Only main events, concentrating mainly on the ending chapters of each volume)&lt;br /&gt;
Volume 1: Yuto meets Haruka, up to the point when Haruka&#039;s secret is almost exposed by that catalog, and Yuto staying by her side.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 2: Shiina&#039;s first appearance in this volume. Yuto gets kidnapped to Haruka&#039;s piano concert, Shinna meets Yuto and lends him her musical score sheets. Ends with Yuto facing off with Haruka&#039;s father. Saved by Haruka&#039;s mother. Haruka&#039;s secret accepted by family.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 3: Haruka&#039;s birthday, Yuto gets a present for Haruka with Mika, and gets another one for Haruka by himself. Ends with Haruka and Yuto having a romantic time together. Shinna appears in school right at the end of the volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 4: School Fest. Princess Blizzard makes her first appearance, Haruka goes cosplaying with Yuto. Eventually Haruka misunderstands by that certain scene. Ends with Yuto and Haruka dancing together.&lt;br /&gt;
(Awww... Poor Hazuki-san! Don&#039;t cry over Eric-san! I will buy you as many Eric-sans as you want! )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The sequence of the volumes is slightly shifted, with some details that is major yet seemingly minor at the same time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 5: Christmas. And Princess Blizzard&#039;s reappearance.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 6: Haruka&#039;s first doujin. At the same time, a romantic scene about a romantic time after christmas &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 7: Onsen! Hot Spring! And XXX and YYY and ZZZ!!! Just kidding. For more information, read the extracts i posted earlier! (Teaser 4 and 5 I guess -- Darklor)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:-- [[User:ShadowZeroHeart|ShadowZeroHeart]] (quote from the forum)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teaser 7 - Shiina Teaser - Volume 9&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that Volume 15 is the last volume of the series.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Translation Project Stalled? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve finished reading this LN early last year, but there still seems to be no progress even after all this time. &lt;br /&gt;
Is the translation for this project Stalled? or Discontinued?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, dragonst said: &amp;quot;..please put Nogizaka Haruka no Himitsu on indefinite hiatus as I have too much going on at university. I might retire altogether if I really can&#039;t squeeze out any time in the summer.&amp;quot;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=161454</id>
		<title>Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=161454"/>
		<updated>2012-06-12T10:37:04Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* SAO Volume 9 Illustrations */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Can you Translate the Text on these Images?==&lt;br /&gt;
They are the ones at the beginning of the first book. Here are the links:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_002-003.jpg|Kirito: &amp;quot;&#039;&#039;Strange, Asuna. Why are you showing your face in a place like this?&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A [Solo Player] swordsman aiming to reach Aincrad&#039;s topmost level.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Egil: &amp;quot;&#039;&#039;Our shop&#039;s motto is to buy cheap and sell cheap&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A merchant stationed at city [Algate], located at Level 50 of Aincrad.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: &amp;quot;&#039;&#039;Kirito-kun...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;Of an acquired alias of &amp;quot;The Flash&amp;quot;, the sub-leader of the guild &amp;quot;Blood Knights&amp;quot;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_004.jpg|Kirito: &amp;quot;&#039;&#039;Better than you can, most likely&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Cradil: &amp;quot;...&#039;&#039;I&#039;m going to kill you... I&#039;ll definitely kill you.... Do you think a pathetic player like you can protect Asuna-sama!!&#039;&#039;&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A member of the &amp;quot;Blood Knights&amp;quot;, serving as Asuna&#039;s escort.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_005.jpg|Heathcliff: &amp;quot;&#039;&#039;Fight with me, if you win, Asuna can go with you but if you lose, then you will have to join the Knights of Blood&#039;&#039;.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;A cross-shield user, the leader of the &amp;quot;Blood Knights&amp;quot; and their strongest.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_006-007.jpg|Asuna: &amp;quot;&#039;&#039;D, don&#039;t...look over here...&#039;&#039;&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword_Art_Online_Vol_01_-_008.jpg|Gargantuan Game Castle &amp;quot;Aincrad&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;An iron-and-stone made castle consisting of 100 floors. Inside it are numerous cities, small towns and villages, forests, grasslands, and lakes. One stairway connects each floor to the previous and succeeding floor, and all of them are in dangerous labyrinth zones where monsters wander about. Players in this world rely on one weapon as they run past them, find the way to the upper floors, and take down strong guardian monsters, single-mindedly aiming for the top of the castle. Aside from battling with monsters, there are many scopes of play from manufacturing like smithing, leathercraft and sewing, to hunting and cuisine, to music. This is not merely adventuring in a vast field, [Life] is literally possible here.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;Aincrad&amp;quot; is the world set as the stage for &amp;quot;Sword Art Online&amp;quot;, declared as the world&#039;s first in the VRMMO game genre.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll use Sharramon&#039;s translations for these... Well, for the most part. Lines may be wrong as well. They&#039;re just quotes from the story and descriptions anyway.&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===More Pic Translations===&lt;br /&gt;
Could you translate those sometime too please? --[[User:Darklor|Darklor]] 23:16, 7. Feb. 2010 (UTC)=&lt;br /&gt;
:We should probably put the illustration translations in the discussion pages of the novel images, and perhaps just put a link here to them as a reminder.&lt;br /&gt;
::That was the idea. Or to be precise I would add the translations to the image pages in the image discription. And for those, where it work in the illustration pages, too. I did add they here only to show which images I meant --[[User:Darklor|Darklor]] 07:24, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Vol2 Img7, do I see....a love interest? XDDD On a more on-topic note, I think I put the translation for that page in the right section (the discussion tab right?), care to check?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
====Volume 2====&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 002-003.jpg|Kirito:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;...I&#039;m sorry. I couldn&#039;t save your friend...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A [Solo Player] swordsman aiming to reach Aincrad&#039;s topmost level.&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;/I&amp;gt;Shrika:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;...No... Thank you...for coming to help...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A [beast tamer] girl possessing the familiar monster [Feather Ridora].&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--使い魔モンスター《フェザーリドラ》を持つ《ビーストテイマー》の少女--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 004-005.jpg|Lizabeth:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Err, the dragon&#039;s attack pattern is a left right claw, and a water blast and a sudden gust attack! Be careful, okay?&amp;lt;!--...き、気をつけてね!--&amp;gt;&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt; A girl running the blacksmith shop at Aincrad&#039;s 48th floor main district, [Lindaas Street].&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Idiot!! Don&#039;t come out yet!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 006.jpg|Yui:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Wah~ Papa, carry me~!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A mysterious girl found collapsed in Aincrad&#039;s 22nd floor&#039;s forest.&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--アインクラッド二十二層の森で倒れていた謎の少女--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 02 - 007.jpg|Sachi: &amp;lt;I&amp;gt;&#039;&#039;Hey, Kirito. Let&#039;s go run away somewhere.&#039;&#039;&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;A member in the guild «Black Cats of the Full Moon» in Aincrad.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====Volume 3====&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 003.jpg|Asuna:&amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;Quickly...quickly come and save me, Kirito-kun...&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A captured girl inside the high specification VRMMO [ALfheim Online].&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 004-005.jpg|Lyfa: &amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Come, hurry! On to Yggdrasil!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A girl Kirito met in «ALO». The race of her fairy avatar is «Sylph».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Yui:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Papa is carefree as usual.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;A young girl AI who adores Kirito as her papa. Supports Kirito as a «Navigation Pixie» in «ALO».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito:&amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;Oh...how exciting. At this rate I want to fly all the way.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;The strongest «Solo Player» in «SAO». Turns to a «Spriggan» swordsman in «ALO».&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 006.jpg|Kirigaya Suguha: &amp;lt;I&amp;gt; &amp;quot;...I&#039;m so stupidstupidstupid!&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito&#039;s (Kirigaya Kazuto&#039;s) younger sister. She&#039;s a third-year in junior high school and is a part of the Kendo club.&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;!--キリト＝桐ヶ谷和人[かずと]の妹。&lt;br /&gt;
中学三年生で剣道部に所属している--&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 007.jpg|Eugene: &amp;lt;I&amp;gt;&amp;quot;If you can withstand my attacks for 30 seconds, I&#039;ll trust you as an ambassador.&amp;quot;&amp;lt;br&amp;gt;The strongest knight among all fairy avatars. His race is «Salamander». Possesses the legendary weapon «Magic Sword Gram».&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;Kirito: &amp;lt;I&amp;gt;You&#039;re so generous, aren&#039;t you.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 03 - 008.jpg|&amp;lt;b&amp;gt;Yggdrasil.&amp;lt;/b&amp;gt; The destination of all players who log in to «ALfheim Online».&amp;lt;br&amp;gt;The tribe who reaches the legendary floating city above &amp;lt;Yggdrasil&amp;gt; and has an audience with the &amp;lt;Fairy King Oberon&amp;gt;, who lives there, is able to be reborn as a high-class race, the &amp;lt;Alf&amp;gt;. By being reborn into true fairies, the &amp;lt;Alf&amp;gt;, the hover limit imposed on the system is eliminated and unlimited flight is possible. And along with it, they are capable to become the rulers of this infinite sky. It&#039;s possible to enter this floating city through a dome at the root of &amp;lt;Yggdrasil&amp;gt;. However, guardian knights who boast of overwhelming strength guard the entrance. One year has passed since the opening of «ALO», and that quest has yet to be cleared.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quick comment on your translation for ALO. While I haven&#039;t seen any official English translation for its name, the Japanese Wikipedia calls it Alfheim Online. Personally, I agree with it since it follows the Mythology theme, with Álfar meaning elves in Norse Mythology, making Alfheim mean Elves&#039; (Alf) Home (Heim). The reason I think it follows the Mythology theme is that I believe Yggdrasil makes an appearance (I couldn&#039;t find where I read this, and I have bad memory at best, so possibly wrong), Kirito&#039;s class becomes a [http://en.wikipedia.org/wiki/Spriggan Spriggan], Lyfa (or whatever it ends up being) is a [http://en.wikipedia.org/wiki/Sylph Sylph], and Yui is a Navigation Pixie&amp;lt;!--Quite the specific race if you ask me--&amp;gt;. Hope this helps. ~EnigmaticRepose&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the Japanese raws of volume 3 (page 61), the name is written in English: &amp;quot;ALfheim Online&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 11:13, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* * changes my translation from whatever it was before to spriggan on the img 4~5 discussion page*&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--Yeah, REALLY specific, although I guess ALO&#039;s like that. I wonder if thats the same Yui from vol 2. I wonder what she was doing in there. *hint hint* lol.--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I wouldn&#039;t have known that I haven&#039;t read much and I know nothing about the Mythology theme, anyway Vaelis has indicted its proper English name. Mind putting the link of the jap wiki here? - --[[User:KuroiHikari|KuroiHikari]] 12:11, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Japanese wiki: http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BD%E3%83%BC%E3%83%89%E3%82%A2%E3%83%BC%E3%83%88%E3%83%BB%E3%82%AA%E3%83%B3%E3%83%A9%E3%82%A4%E3%83%B3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 13:01, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
With the last pic vol 3 pics are done. So can someone please translate the pics below so that I can photoshop the pics? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 04:13, 20 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 4 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 002-3.jpg|「G&#039;morning Sugu. You seem awfully sleepy. What in the world were you doing last night?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirigaya Kazuto: The Black swordsman that led the game clear of the nightmare game &amp;lt;SAO&amp;gt;. Other name &amp;quot;Kirito&amp;quot;.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Morning, brother.U--mm......[Oh,] on the internet.....」.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirigaya Suguha: Kazuto = Kirito&#039;s sister, in her third year of junior high, as well as a member of the Kendo club.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 004-5.jpg|「Ki, Kirito-kun!! Wa, Wait......alone, it&#039;s impossible!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: The young girl Kirito met in «ALO». The race of her fairy avatar is a «Sylph».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「That might be true...... &amp;lt;br /&amp;gt;But, I, have to get there.....!!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: The strongest «Solo Player» in «SAO». Becomes a Spriggan swordsman in «ALO».&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 006.jpg|「&amp;quot;I&#039;m here...! Yui-chan, Kirito-kun!&amp;quot;」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna - A captive girl in a high specification VRMMO, ALfheim Online.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「&amp;quot;--But Kirigaya-kun, no, perhaps it is better to call you Kirito-kun. To think that you would come all the way here. I cannot decide whether you are brave or stupid&amp;quot;.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Oberon, the fairy king - Sugou Nobuyuki in the real world. Ploting on using the trust from the father of Asuna, aka Yuuki Asuna, to force against Asuna&#039;s will for a marriage of convenience.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 007.jpg|「......You&#039;re......Onii-chan......?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Eh......? ----Sugu......Suguha......?」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online 4 - 008.jpg|Is already edited by BeginnerXP&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll start doing the remaining three now. One per day. I&#039;ve already done the two-page spread. BTW I used the font &#039;&#039;&#039;Anime Ace 2.0&#039;&#039;&#039; which is the default for Manga. Plus I intend to continue doing so. If anyone wants this font then all they have to do is google &#039;&#039;&#039;Anime Ace font&#039;&#039;&#039;. I got it for free that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:25, 20 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:33, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 6 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -002-003.jpeg|「I......don&#039;t want to believe it. There can&#039;t be a VRMMO player who doesn&#039;t PK but truly kills.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Sinon : A female player in the MMO of guns and steel «Gun Gale Online». A sniper wielding the large rifle «Hecate II»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「I am going to fight him...... the «Death Gun». I can&#039;t let him shoot anyone with that gun any further.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: A boy who, in order to come in contact with the «Death Gun», entered «GGO». The only «Sword» user within the MMO of guns and steel.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -004-005.jpg|「Even if it is Kirito, he wouldn&#039;t go that far. ......well, I don&#039;t think he would.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: Kirito&#039;s lover. An Undine sorceress in «ALO»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Ahaha, well that could be true too. Plus, with a sword instead of a gun, in a shooting game.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lizbeth : The girl who created Kirito&#039;s sword in «SAO». In «ALO», a Leprechaun blacksmith.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Really......it&#039;s a surprise isn&#039;t it. Since it&#039;s about Kirito-san, I expected him to go guns-ablaze from the start or something.」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Scilica: A girl saved by Kirito in «SAO» Within «ALO», she takes the form of a Cait Sith, capable of Taming.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;「Brother isn&#039;t shown on the screen much--」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: Kirito&#039;s sister, Suguha. In «ALO», she acts as a Sylph magical warrior.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -006.jpeg|Sinon: 「Whenever it is, always check six.」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -007.jpeg|(Kirito) 「--------!!」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;(Death Gun) 「You can&#039;t do anything. You will be defeated here by me, on the ground helplessly while I kill that girl, being able to only watch.」&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 06 -008.jpeg|Translated and edited by BeginnerXP&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only one left. Can somebody translate the last one so I can photoshop it? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:33, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done. I still have the PSD files so if you want any changes just let me know. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 09:46, 3 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 7 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -002-003.jpg|&#039;&#039;&#039;(top)&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;......uah...&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito: A player called the «Black Swordsman» by other players trapped in the death game «SAO». Real name is Kirigaya Kazuto. Chooses a Spriggan avatar in «ALO».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&#039;&#039;&#039;(following is from right to left)&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;I think the reason why Scilica-chan is sleepy, is due to that.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lyfa: Kirito&#039;s sister, Suguha. In «ALO», she acts as a Sylph magical warrior.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;...Ah, I see...&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna: Kirito&#039;s lover. An Undine sorceress in «ALO»&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;U... Uu... I&#039;m sleepy.&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Scilica: A girl saved by Kirito in «SAO» Within «ALO», she takes the form of a Cait Sith, capable of Taming.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;I wonder why looking at that causes sleepiness... Maybe it&#039;s the illusion-type magic that Spriggan are good at or something?&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Lizbeth : The girl who created Kirito&#039;s sword in «SAO». In «ALO», a Leprechaun blacksmith.&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -004.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -005.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -006-007.jpeg|(left)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;We&#039;re almost there! Keep going, Asuna!&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Yuuki: &#039;&#039;&#039;[Text needs to be added here]&#039;&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;(right)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;quot;Somehow... Did you really, need me at all? I don&#039;t feel like there&#039;s anywhere where I could help you all out with...&amp;quot;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 07 -008.jpeg|Add translation here&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d like to scanlate them all &#039;&#039;&#039;after&#039;&#039;&#039; their text has been translated. So can someone please add the translated text? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:45, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m doing the first one, currently. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  11:07, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done first one. Can someone provide me with the translations for the rest? Then I can photoshop it into them them too. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:02, 7 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 8 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 002-003.jpg|Kirito:「......で,团長どのは,何か閃いたことはあるい?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (......De, danchou-dono wa, nanika hirameita koto wa aru I?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (......So,how is it leader, can you come up with anything?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Kirito - The player trying to save everyone in the VRMMO Death game «SAO» nicknamed the «Black Swordsman». Only «Solo Player» to possess the «Dual Blades» skill.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna:「......なんなの,この料理?ラーメン?」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (......Nan&#039;na no, kono ryōri? Rāmen?&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (......What is with this dish? Ramen?)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Asuna - Guild «Knights-of-Blood» Sub-Leader. Rapier master nicknamed «Flash».&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Healthcliff:「では`この偽ラーメンの味のぶんだけ答えよう」&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Romaji = (Dewa `kono nise rāmen no aji no bun dake kotaeyou)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Translation = (OK, I can only give you an answer equal to this fake ramen&#039;s value)&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;Healthcliff - Guild Leader of the strongest guild «Knights-of-Blood». Only player to possess the unique skill «Holy Sword», giving him absolute strength. Does not get along very well with Kirito.&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 004-005.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 006-007.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
Image:Sword Art Online Vol 08 - 008.jpg|Add translation here&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please translate these too ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 04:21, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you guys would add the translations here I can photoshop the text into the pics. So please. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:20, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You guys realize that all those color pics are in the book like the black and white pics? Well except for some of the explanation ones. If you are bored, go and find where they belong. By the way, some of the pics are translated at the pic location. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 04:21, 23 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Added translation for the first pics, I cannot make out what healthcliff is saying, I am not a translator nor proficient in japanese. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 12:48, 26 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Got the translation for what healthcliff is saying from reading the chinese translated version, it might not make sense juz by looking at the pic coz it refers to the story. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 01:05, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Double translation can be problematic. Unlike chapter translation, picture editing takes more effort. To the point where editing is more work than translating. I&#039;d like someone to double check. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:47, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I corrected the Romaji. Cross-checked with Google translate&#039;s phonetic typing function. It&#039;s translation capabilities might suck but the phonetic speech and typing functions are the real deal. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:54, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh, what I meant was I got what healthcliff was saying in japanese but since it did not make sense juz solely based only from the context of the picture I did not put it in. So I was reading the chinese translated version of vol 8, and I got to this particular scene of the story so I could translate it more effectively.It should be correct but I could be wrong. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 02:20, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d like to scanlate them all &#039;&#039;&#039;after&#039;&#039;&#039; their text has been translated. So can someone please add the translated text? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:46, 1 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==== Volume 9 ====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online:Volume_9_Illustrations|Volume 9 Illustrations]]. I cleaned all of the volume 9 images and have edited one of the color pics to be english translated. Will do the remaining two as well soon. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 20:47, 6 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Done last two. All color pics now have their levels corrected and also are English translated. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:38, 20 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
OK some of you might notice that this thing has an editor all of a sudden. I&#039;ve done this &#039;without&#039; a supervisor..... I hope that&#039;s OK.... O.o&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to keep editing if you see something wrong though, we&#039;re only two pairs of eyes and it&#039;s highly probable that we&#039;d miss something. Also we aren&#039;t perfect.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is also not going to affect the speed in any way (well except for only today I think... since y&#039;know it&#039;s going to be first &#039;gap&#039; but it&#039;ll be back to normal. Actually you guys won&#039;t even notice).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You&#039;re never be going to be waiting for too long.... well unless I&#039;m translating slowly. If the editor hasn&#039;t put the next chap up in two days I&#039;ll put mine up first. The editor can chance it with his (or her???? Now I think about it I don&#039;t know O.O) version. But I don&#039;t think that that&#039;s going to happen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And thank you all for reading!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[user:sharramon|sharramon]]-- Jan. 16, 11:19:24 UTC&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Far from perfect. We&#039;re both ESL (English as Second Language) people after all. The good news is that I can do Chinese-English proofreading/editing, the bad news is that tenses are a weakness for me. I&#039;m trying to keep an eye out on other people&#039;s edits and track what kind of things I miss, but if you notice a particular pattern that I fault in please don&#039;t hesitate to fix and/or drop me a note. Also, having more editors is usually a good thing. -- Aorii&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I should have asked before putting up my rather literal translation up, but is that okay? It has already be reverted though. &lt;br /&gt;
As when I went through the japanese text, some stuff was missing. &lt;br /&gt;
By the way, the tense used is past tense, right? Tenses should be same throughout the novel. -KuroiHikari&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==This is REALLY GOOD!!!!==&lt;br /&gt;
I really like this. When I first started reading it sounded like just another virtual reality/MMORPG anime... thing, but now, it looks really cool!&lt;br /&gt;
Please Give us chapter four soon!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree with this fellows statement as well. It sounded dumb at first, but the character&#039;s feel far more realistic than I would have thought. I hope this gets alot of attention. Good luck Sharramon!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I like this a lot too. Sounded and is very interesting Very good novel. Please continue...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you all ^^ I&#039;ve done chap four now! But it&#039;s more of a run through of how the situation was like in Aincrad. The story starts properly from chapter five. I&#039;ll try to translate that as quick as possible too!&lt;br /&gt;
:I love you&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the update&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is good! I like the development in chapter 5. Will wait until next update! I look forward to the next chapter, from what I see in the illustration there will be some romance...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dammit now I want chapter 6... Please give it to us soon!!! PLEASE!!!! And thank you once again for translating this!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This overwhelming pressure! XD I&#039;m workin&#039; on it! I&#039;ll try and get it up soon but the soonest SHOULD be Thursday but we&#039;ll see!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you very much for your effort! ^^ Awaiting next update eagerly... You update surprisingly fast^^. Please do not take this as a pressure but as encouragement^^&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is turning into a pretty good response column, and for a nifty reason; SAO is pretty kick ass. All our thanks go out to you, Sharramon, keep up the good work! ps BTW you have the fastest chapter updates I&#039;ve seen in awhile! and as the previous comment mentioned, that isn&#039;t some weird pressure build up, its a compliment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree this is really good, thanks for the translations&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:BTW you have the fastest chapter updates I&#039;ve seen in awhile!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s most probably because this light novel has the shortest chapters that you&#039;ve seen in a while! :D&lt;br /&gt;
And chap 6 done! Hell yeah!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for chapter 6. This is a really good light novel. Can&#039;t wait for the next chapters. I would like to know though when you get volume 2 whether Kirito stays with Asuna after volume 1 or not. Because looking at the covers for volumes 2 and 3 it seems he teams up with other girls.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He does stay with her. Book two&#039;s about the past and the third book is about saving her from a game or something by what I gather...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Thanks for the info. I was agonizing over the thought that she might have died and he moved on to party with another player.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I shouldn&#039;t say so much! I&#039;m spoiling people!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Seeing the update section.... I&#039;ve realized that I&#039;ve done more than a chap every two days WITHOUT the prologue O.O.....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s why you&#039;re Sharramon-sama :) thanks for the great releases xD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
damn! this is like reading Naruto. No, not the storyline, but on the updates... (yours is of course, much faster than the weekly updates) but nonetheless, the suspense, the waiting... it feels the same. Anyway, thank you for the fast updates! SPOILERS!!!!! nuooohh!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh shit now I&#039;m going to this page regularly just to see if there is any updates..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
don&#039;t understand third volume images ç.ç aren&#039;t they supposed to have their true form? so why there are non.humans? waiting fro spoileeeers XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:You will understand once the translation gets that far. It&#039;s not fun being spoiled. Because you just keep wanting to know more.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You are awesome and so is this book! I know this is a minor point, but semicolons are meant to separate two closely related things that could be sentences by themselves, like the first line of the synopsis. For parts like &amp;quot;...floating castle, &#039;Aincrad&#039;; he distinguished...&amp;quot;, it should really be commas on both sides of Aincrad.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wooo, I left this for a while and its already this much already XD YAY! Again and again, thank you so much, Sharramon-sama XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for chapter 14! Too bad there isn&#039;t a picture of Kirito in his KoB uniform =(&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
at first, I thought that SAO is just a .hack&amp;gt;&amp;lt;druaga&amp;gt;&amp;lt;yureka look-a-like... I was wrong.&lt;br /&gt;
seriously... I&#039;m jealous of Kirito ;_;&lt;br /&gt;
Sharramon-kakka, you have my deepest gratitude (for your speed-translating). keep up the good work! XD&lt;br /&gt;
-randompasserby&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chapter 18 is already out!! CHEERS! XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== keep up the good work! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
you know, you have the breaking record for the fastest update in baka-tsuki...&lt;br /&gt;
And we love you!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ What this person said. We LOVE you Sharramon-sama :D.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sama O.O....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Uh...We LOVE you Sharramon-dono*? :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We aren&#039;t samurai either.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Let&#039;s go with san!... or kun? Hell I&#039;ll take tan!XD&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, I prefer Sharramon-kakka myself. So let&#039;s use that!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You guys are bloating his persona, he&#039;ll be crowning himself emperor of britannia soon at this pace :p&lt;br /&gt;
:He IS the rightful ruler after all, so that would make sense.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, You guys... Just say it like this &amp;quot;Sharramon-nyoro!!!!&amp;quot; RIGHT?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How about Shar-tan? He is Paya-tan&#039;s master!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
All hail Britannia! (really couldn&#039;t resist saying that). I wonder what I&#039;d like more... geass or a deathnote?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Easy. You like SAO the most!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, wait... I&#039;m a supervisor???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Started reading the first volume a couple days ago, finished it in one setting. I can&#039;t tell you guys how supremely awesome you are for bringing this book into english. Great Job and many thanks!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Volume Names==&lt;br /&gt;
Both the first and second volumes are called &amp;quot;Aincrad&amp;quot;? Weird...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:That&#039;s how they are named. Take a look at the third colour page for volume 01 and 02. &lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;background:black; color:black&amp;quot;&lt;br /&gt;
|They are named after the setting they take place in or so it seems. &lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
I know that, I was just commenting on how it was odd.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It all makes sense after reading the descriptions of thos images from volume 3 above.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== So because I couldn&#039;t wait... ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought hey why not use ATLAS to translate the raw to at least get a hint of what&#039;s going to happen.&lt;br /&gt;
This did not go well, I mean although the program boasts its amazing accuracy in translating, when I translated the whole novel it didn&#039;t even make sense at all. In fact, a Google online translation did better than the $1,400 program.&lt;br /&gt;
So in conclusion, I decided to patiently wait . . . okay never mind! Please!!!! I can&#039;t wait! where&#039;s the next chapter...&lt;br /&gt;
Thank you for translations, I really appreciate it. I LOVE Sword Art Online!-Jun&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I actually did the same thing, but I could understand like one sentence out of 15, and it also helps if you know what ATLAS translates the names as. I also found a timeline of SAO&#039;s events, and used Rikaichan to skim through it (I probably look for spoilers a little too much on series I really like, and I wasn&#039;t disappointed). Anyway though, I&#039;ve been meaning to ask this: sharramon, are you using official Korean translations or fan translations?&lt;br /&gt;
-Enigma&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Official. I&#039;m translating with the book in my hands.... I&#039;ll have to buy another one. This one&#039;s gotten really dirty XP&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I did as well. Oddly, I can figure out quite much of chapter 5 with it. It hurt my eyes and mind though. It feels like deciphering a code @-@. I decide to quit because the deciphering work reduce the enjoyment in reading it and when I read sharramon-sama&#039;s translation to find out he bits I&#039;m missing, it just won&#039;t as fun since I got to know part of the stroy already.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
@Enigma wait there is Korean translations of Sword Art Online? If there is, where could I get my hands on it? -Jun&lt;br /&gt;
Edit: Oh wait, never mind. I ordered the Korean version through AladdinUS. Can&#039;t wait to read it ^_^ -Jun&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Historic moment ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
SAO is most probably the first book in a while that got first place in daily views within a single month of it being put up in this forum! Thank you all!!! (is burning with a NEED to translate faster XD)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Discussion Forum? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sup. Kenena here~&lt;br /&gt;
Anyway, is there a forum for SAO (I guess its also ALO too, but whatever)? I dont wanna making a new comment here every time I want to ask something. Link or something would be great.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Kenena&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the [http://www.baka-tsuki.org/forums/ Baka-Tsuki Forum] in the [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewforum.php?f=44 Auxiliary Brigades section] can be created additional threads if they are need for discussions about SAO, but there is also already a [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=44&amp;amp;t=3128 thread for SAO] --[[User:Darklor|Darklor]] 09:38, 8 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Volume 3 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wondering but could it be that Kirito and Asuna get out of SAO in the 1st volume but Asuna gets kidnapped and put into[Alvheim Online]? And then Kirito goes into the game to save her? Cause this pic looks like Kirito looking at Asuna with the nerve gear:http://www.baka-tsuki.org/project/images/4/43/Sword_Art_Online_Vol_03_-_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Image:Sword_Art_Online_Vol_03_-_000a.jpg&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Image:Sword_Art_Online_Vol_03_-_003.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think these two should answer your question.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well usually to know this kind of things you wait for the volume to be translated don&#039;t you u_u.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chapter 3/4===&lt;br /&gt;
If the book version has only three chapters, then our translation should have also only three chapters, since the web version is gone and the book version is working as the translation reference... --[[User:Darklor|Darklor]] 14:38, 11 April 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ive been studying japanese for quite a while now, and can happily sayim slowly progressing,and as such decided to buy the published version that&#039;s still in japanese, two questions now: one, is it in kanji/furigana? and two if not what level of reading should I know to be able to read it effectively&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== What are we going to do with 16.5 in the full text version? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eventually Volume 1 will be finished, and we will do what we always do with a finished volume: make a full text!! But we have this chapter 16.5 complicating the situation. Does it go in? Stay out? Make two versions (what I think is would be best)? Something else? Let&#039;s decide what&#039;s going to happen before the volumes done.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I say make a full text with reference to 16.5 but not actual text...or throw in a link to 16.5 with a dire &amp;quot;read at own disgretion&amp;quot; message.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Ence&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think we should make 2 versions of it, SFW and NSFW... XD - RandomPasserBy&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Don&#039;t add it to the full text. I wouldn&#039;t even add it to the volume 1 overview nor to the &amp;quot;forward to..&amp;quot; box, to be honest. 16.5 may be canon, but it is not part of the book. As far as I know, he had this chapter only posted on his back-site without any reference on the front page. [[User:EusthEnoptEron|EusthEnoptEron]] 08:16, 26 February 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
oh yeah, now that you mention it... the book can&#039;t possibly have this chapter...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Considering all the killing, explicit violence that the book has, its already at least 16+ or young adults.. can&#039;t rate something M just because of some cybersex.. -Irec&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wouldn&#039;t it be better to, at least, put a link in the full text to let those who want to read it in the good context be able to read it ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think a link with a warning would work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chapter 16 still links to 16.5... is this intentional or a a side-effect of the nav template? -[[User:Milki|milki]] 03:53, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I did not realise there was a chapter 16.5 at all before I came over this... And now that I&#039;ve seen it, I agree that it shouldn&#039;t be put in the full text. What I&#039;m wondering about, though, is if Reki Kawahara really wrote this himself, where it was published and how on earth it came to this site. Oh, and this chapter might be a little hard to notice if you go directly to the full text to read volume 1.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Similar to Prince Revolution? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve read two chapters of SAO and up to chapter 4 of PR&#039;s Vol3 and so far the settings are really similar, although they&#039;re different in terms of characters and amount of comedy and other things.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It may be very similar, but you can&#039;t say that this setting is very unique in terms of anime and manga, I mean, look at .Hack. I think that this is the similarity is only a result of the similar settings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
_______________________________________&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Prince Revolution is the name of the site/group that translates the novel &amp;quot;1/2 Prince&amp;quot; by Yu Wo. Not the novel itself. There may be some similiarities to 1/2 Prince, the .Hack//-series or Yureka, but that is because all of them are about virtual reality MMOs. If you look at them from another point of view, you might see the differences in the plot. SAO is about being trapped in the game, with virtual death killing your real body and the struggle to escape this. This is not the case in 1/2 Prince, where the big problem lies in&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-*************SPOILER ALERT START************ (Is it possible to put the following lines in a spoiler-tab? I have no idea how to do it)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NPCs getting self-concious and revolting against human players in the game world. Yureka also have a few &amp;quot;virtual death = real death&amp;quot; parts, but the main story is about the main character finding the hacking program called Yureka who is somewhere in the game world. I haven&#039;t read .Hack//, so sadly, I can&#039;t say anything about that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-*************SPOILER ALERT END*************&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So, think of this before you imply that a novel is a copy of another one. Sure, it may have been an inspiration to SAO (Actually, that depends on which of them were written first), but unless the plot is the exact same thing, they are looked at as two different novels. An example of this is Lion King. It is inspired by Hamlet, but would you sue Disney for trying to copy Shakespeare?&lt;br /&gt;
____________________________________&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Rudolph the Red-nosed Reindeer (Aincrad 46th Floor, December 2023)==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
here, don&#039;t you mean 2024??? all the other dates were 2024&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rudolph the Red-nosed Reindeer occurs before the first 3 short stories.&lt;br /&gt;
It&#039;s also the most touching if you ask me T_T&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Mikazuki|Mikazuki]] 11:52, 22 March 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Am I going bonkers or somehow I can&#039;t seem to find chapter 4 for volume 3...flipped through my book. hrmph...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Datenshi|Datenshi]] 3:29, 12 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I expect tears, given who this chapter involves... T-T&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Korean RAWs? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyone kind enough to send me Korean RAW scans of volume 2?&lt;br /&gt;
I can&#039;t find the Korean official translated book anywhere(except on Korean sites, which I can&#039;t order from)&lt;br /&gt;
Since I&#039;m fluent in Korean, I could help a bit if anyone is doing the translations from the Korean RAWs.&lt;br /&gt;
--[[Special:Contributions/68.100.64.165|68.100.64.165]] 01:52, 29 October 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Is there going to be a SAO-manga or did I just see something else? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, &lt;br /&gt;
I just saw some kind of SAO-manga and wasn&#039;t quite sure what it actually was - a oneshot? some fan-made stuff? or is there really going to be a SAO-manga?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s about 33pages long and just looked like the beginning of the first volume, though it was a little different.&lt;br /&gt;
And as I neither have seen anything about a SAO-manga existing up till now nor am able to read japanese, I just thought I&#039;d ask here. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Here&#039;s the link: http://comic.xxbh.net/colist_171754.html&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
newer translated link http://www.mangafox.com/manga/sword_art_online&lt;br /&gt;
---------------------------&lt;br /&gt;
Isn&#039;t that the illustration from Volume 1 page 2-3? Try google translate--[[Special:Contributions/68.100.64.165|68.100.64.165]] 06:05, 29 November 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
---------------------------&lt;br /&gt;
As I already pointed out it&#039;s 33pages long. I should have made that clear, sorry -&amp;gt; http://comic.xxbh.net/201010/171755.html (link to the chapter)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yup, there is a SAO manga. I read a few chapter in chinese quite some time ago. &lt;br /&gt;
- [[User:Destinyz|Destinyz]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, ok thanks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, for those who intend to read it, a small advice : don&#039;t u_u. The novel story is way better, even though I thought it would be great in anime or manga x). - Allucyfer&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== LAUGHING COFFIN ARC ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok, I have been debating with myself (I&#039;m going nuts) whether to add the LAUGHING COFFIN ARC in the table of contents- It seems that this arc, happened during Aincrad, a side story that should be included in the Volume 2. But because it&#039;s long (4 chapters) the publishers dropped it, but the events in this is mentioned in vol.1, tho, in a few words only. It&#039;d be nice if we can read the entire story about this right? Kirito, Asuna and other Clearers vs the Laughing Coffin Guild, the biggest PKers in Aincrad. - Saorian&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;d love to read the laughing coffin arc. From what I&#039;ve heard, it might be important to some of the other books. But, would you add it as if it were another book - like instead of Sword Art Online: Volume ## --&amp;gt; Sword Art Online:Laughing Coffin Arc?--[[User:Darn2k|Darn2k]] 14:36, 15 April 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How about like this: Volume SS - LAUGHING COFFIN ARC , and stick it between Volume 2 and 3? - Saorian&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I added it - since Side Stories 1,2,3,6 were made into vol2 Aincrad, Side Stories 4 included in Phantom Bullet vol 5 and Side Story 6 got it&#039;s own very own book, vol 7 - It&#039;s safe to say that SAO SS 5 - Laughing Coffing Guild arc, won&#039;t get published as it&#039;s Timeline was passed on already (between vol 2 and 3) The other SS respected the proper timeline...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
Btw. if more timeline issues pop up you could create a timeline page, where the story is listed sorted in chronological order... --[[User:Darklor|Darklor]] 21:57, 16 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So is this chapter even published? Because from what I read here it seems it&#039;s out but nobody wants to add it cause we already went past it in chronological order.&lt;br /&gt;
I fail to see how that&#039;s a reason though as the special with Kirito meeting Asuna was inserted after we went past those event.&lt;br /&gt;
Can someone clarify?&lt;br /&gt;
Thanks.--[[User:Mufarasu|Mufarasu]] 22:06, 11 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s in volume 8 first side story, with the name &#039;A Murder Case In the Area&#039; --[[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 20:53, 12 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, thanks.--[[User:Mufarasu|Mufarasu]] 19:06, 14 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Simply Amazing ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is simply amazing. Honestly I&#039;m not much of a crybaby I watch and read sad animes and mangas all the time and just take them in as a story. So far I&#039;ve only cried twice during watching all the animes and mangas I&#039;ve seen in the past 5,6 years of my life, to Bitter Virgin (Manga) and to Kanon 2006 (anime... which truthfully I watch all eps in a single sitting crying from ep 7 onwards practically non stop.). So far this Story has made me cry numerous times. It is so well written and the characters are so real its strange.Only problem I have with it is that I don&#039;t like how volume 2 works. I only really like the AsunaxKirito/Kazuka storyline not all that extra stuff that doesn&#039;t continue on with the story. Sadly the way I see it after reading Volume 1 I can&#039;t see any room for a prequel. The story starts with entering SOA. And nothing that happens up until he kills the Ragout Rabbit matters. I spose how Asuna and Kirito initially met matters slightly but honestly, I find it much better knowning that they knew each other as acquaintances and thats all. Even the part about him having Asuna nap next to him really doesn&#039;t add all that much.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 3 while not as touching seems to bring up a lot of my memories of the first volume as well as adding in some slight new things... it doesn&#039;t really seem it (so far only on chapter 3) but it does so in a subtler way then Vol 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 - Karnowo.B@gmail.com / Karno&lt;br /&gt;
 [Edit: Adding to what I have to say.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, read volume 2 as it comes out and stuff. It is full of Kirito&#039;s awesomeness. Also, one of the things I love most about this novel is how &amp;quot;The Black Swordsman&amp;quot; is codeword for &amp;quot;Oh Shi-!&amp;quot; [[User:Ax&amp;amp;#39;el|Ax&amp;amp;#39;el]] 21:09, 16 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
======Request======&lt;br /&gt;
Greetings.(Sorry for creating yet another heading.)May I ask about using the image links in SAO English in SAO Indonesian when I start translating them?Thanks before.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 11:57, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
== The Tentative time line ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think you should remove the tentative time line from the page or put it under spoilers, because it spoils for people who didn&#039;t read it, how the first volume ends.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Suspense: Volume 4 Chapter 9 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ahhh dear editors, don&#039;t build up sooo much suspense! I and I think many others are like dying to read the final chapter (though I think the highlight were chapter 7 and 8). But really thanks a lot for all of your work! I really appreciate it!&lt;br /&gt;
== confused ==&lt;br /&gt;
s00000 uhhhhh chapter 8 was actually the last chapter and chapter 9 was a joke? im confuse.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No it is not, there is a chapter 9, and it will be out soon. If rnn doesn&#039;t post it by noon, I will.--[[User:Darn2k|Darn2k]] 08:48, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
great, something to look forward for tonight XD - RandomPasserBy 08:51, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ohhhh thx I was confused before but now im excited! cant wait!!!! --[[User:Zer0light|Zer0light]] 08:57, 24 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Confused, but for a different reason ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
First off, thanks so much for the excellent translating job everyone&#039;s doing! But, I&#039;m a little confused as to why v7 is being translated before v5&amp;amp;6. Is v7 a type of stand-alone volume/how does it relate in time to the arch&#039;s of v5&amp;amp;6? Ok, now I think I&#039;m rambling, but I hope you get what I&#039;m asking. Thanks again and keep up the good work!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
They are being translated by different groups/people.--[[User:Darn2k|Darn2k]] 19:03, 26 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah! Thanks for the answer. Don&#039;t know why that thought didn&#039;t occur to me.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Extra Story #7 : The Cradle of the Moon ==&lt;br /&gt;
===Entry 0 [September 12th, 2009 (Saturday)]=== &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====■To everyone reading [Sword Art Online] via the Dengeki Bunko publication:■====&lt;br /&gt;
This [Sword Art Online Side Story 7] is written in relation to the web version of the SAO series, the 4th Arc: Alicization, but is designed to be read as an independent fantasy novel with names that happen to match. However, there may be some information about the Dengeki Bunko release accidentally obtained by reading this, so I would like readers to take these points in consideration when reading. &lt;br /&gt;
====■Glossary■====&lt;br /&gt;
*Underworld: Another (VR) World&lt;br /&gt;
*Human World: Located in the Western section of Underworld, a country surrounded by the《Mountains at World&#039;s End》. Only Human World citizen live here. Capital is 《Centoria》.&lt;br /&gt;
*Demon World (Lit=&amp;quot;Pitch-Black World&amp;quot;): Area surrounding the Human World. The five races of Demon World citizens, orcs, goblins, ogres, and giants live here. The capital is 《Obsidia》. &lt;br /&gt;
*Boundary Wall (Lit:Wall at the End): An infinitely high vertical cliff that surrounds all of Underworld. No race can reach the top of the wall. &lt;br /&gt;
*Holy Church: Used to be the governing body that took control of all of Underworld. Later dissovled, it is now re-established as the 《United Congregation of the Human World》. &lt;br /&gt;
*Central Cathedral: A tower that was the former Holy Church&#039;s headquarters, consisting of 100 floors. Currently the United Congregation of the Human World&#039;s base. &lt;br /&gt;
*Knights of Virtue (Lit=Alignmen Knights):The strongest knights of the Holy Church.&lt;br /&gt;
*Sacred Arts (Dark Arts): The magic used by knights and sorcerers. Uses the eight attributes of Flame, Ice, Wind, Earth, Steel, Crystal, Light and Darkness as it&#039;s base. &lt;br /&gt;
*Heaven&#039;s Blessing: A kind of durability assigned to all things in Underworld. Beings that reach a value of zero will die, inanimate beings will deteriorate.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
====■Characters■==== &lt;br /&gt;
*Ronier Arabel:A girl in an apprenticeship to become a Knight of Virtue. Her knight is 《Tsukika》. &lt;br /&gt;
*Tiez Stolinen:A girl in an apprenticeship to become a Knight of Virtue. Her knight is 《Shimosaki》 &lt;br /&gt;
*Kirito: Swordsman. Representatve of the United Congregation of the Human World.&lt;br /&gt;
*Asuna: Swordswoman. Kirito&#039;s partner. &lt;br /&gt;
*Fatiano Synthesis Two: Leader of the Knights of Virtue. &lt;br /&gt;
*Sheta Synthesis Twelve: Knight of Virtue. Ambassador of the human world. &lt;br /&gt;
*Lenri Synthesis Fourty-Nine: Knight of Virtue. &lt;br /&gt;
*Mudai Syldrei: Blacksmith. Senior advisor of the cathedral&#039;s arsenal. &lt;br /&gt;
*Ishkhan: Gladiator. Representative of the Dark World&#039;s Five Tribe Congress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is someone translating this? --[[User:Darklor|Darklor]] 15:43, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Appreciate the work ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I recently started reading sword art online, and I sincerely appreciate the work that&#039;s been done thus far. I&#039;d love to contribute, but an upcoming major exam&#039;s hogging my time. Sword Art&#039;s been great read, and it really helps in stress relief. Once again, thanks all.&lt;br /&gt;
this page has now gotten over 1,000,000 views!!!!!!!!!!!!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Great story, great translation! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just finished volume 4 and I wanted to stop by and say how awesome you guys are for translating this.&lt;br /&gt;
This series is a great piece of science fiction and I&#039;m glad you guys are bringing it to another audience.&lt;br /&gt;
I&#039;ve heard how troublesome and time consuming translating can be, especially Japanese, but you&#039;re all doing an awesome job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Keep up the good work! :)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== I think this is an issue ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chapter four of Mother&#039;s Rosario has the link that leads to chapter five, but chapter five isn&#039;t shown as being done or having any link on the main project page.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Probably means that the translator doesn&#039;t want his incomplete work to be shown to the masses yet I guess.--[[User:WingsofSnow|WingsofSnow]] 09:44, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== http://myanimelist.net/forum/?topicid=333893 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
WHOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO~ 21:55, 1 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
haha yeah an anime adaptation (w/ Accel world)&lt;br /&gt;
Hope it will be good like .hack&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I heard a game is coming underway too, is that true?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How many episodes do you suppose there will be in the anime? Hope they&#039;re more than 12. Also is there only one season planned or will that depend on the ratings? GAME?!?!? mmo based on ALO or visual novel?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Replacement of nav table with nav template ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would hence like to propose that we replace the current (and if I may say, extremely limited capability carrying) nav table system:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ie:&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3|Chapter 3]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Sword Art Online|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4 Part 2|Part 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
with the new [[Template:SAO Nav|SAO Nav Template]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ie: {{SAO Nav|prev=Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3|next=Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4 Part 2}}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
which is becoming popular and has more capabilities/advantages.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Advantages of the new system:&lt;br /&gt;
#We can decrease the overall page storage size. (No need to write long code, just the call code will be enough, take a look of this section in edit mode to get the picture.)&lt;br /&gt;
#Have a call code that is easier to:&lt;br /&gt;
##memorize&lt;br /&gt;
##recall&lt;br /&gt;
##and write. (Again, see in edit mode if you still don&#039;t understand)&lt;br /&gt;
#Have page jumping ability to any page in the series regardless of where we currently are, thus speeding up page navigation in case of checking previous or future facts for comparison.&lt;br /&gt;
#Can make changes to template page itself and have the navs on the pages immediately mirror the changes. (Reduction of data redundancy and error, ie: you wont have to go through all the pages and change every single one just editing the template page will be enough).&lt;br /&gt;
#Template&#039;s next and prev links are generic so they can be used for both volume and chapter pages without problems, ie: uniform system.&lt;br /&gt;
#Collapsibility ensures that size is compact and acceptable, for jumping one just needs to expand it by clicking the [show] link.&lt;br /&gt;
#Page center aligned. (Not really important, it looks better than right aligning it, still... minor point)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This template was previously fully implemented but then removed due to some issues. All those in favor or against please respond. If you wish any improvements to the template then please suggest them on the [[Template Talk:SAO Nav]] page. I will address them as best as I can. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 14:25, 11 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey hey. If there is no one against it then it is fine to implement it, right? I mean the advantages listed above show that it is more beneficial to implement. And no one having any points against it kinda also suggests the same. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 07:34, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m against it and I already implemented a nav bar with most of the advantages you mentioned. I put it in volume 1 and will do the other volume soon.&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 08:47, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm so you are using this:&lt;br /&gt;
{{Nav|Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1|{{SAO List v1a}}|Sword Art Online}}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Page jumping is still not implemented. That is the main functionality of my proposed template. And you say that you are against it? May I ask why? Please explain in detail. I say that there is a great advantage in implementing it because it will allow both users and translators to jump between pages.&lt;br /&gt;
*Translators will be able to navigate between their different chapters more easily and create new chapters with just a click. &#039;&#039;(Plus since the chapter page names will be decided beforehand there won&#039;t be a chance of page name inconsistency that often happens.)&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*Furthermore, users will be able to navigate more easily as well &#039;&#039;(in the case of dead ends as well as to check a previous chapter for a related fact, or to skip a volume while re-reading, people do that you know)&#039;&#039;. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If I recall previously you mentioned that you didn&#039;t like how the template &#039;&#039;looks&#039;&#039; like, is that correct? I must tell you that Infinite Stratos, Itsuka Tenma, Toaru, BakaTest, Chrome Shelled Regios, Dantalian no Shoka have all implemented and started making use of similar templates. I&#039;m only trying to do what is best for this project. Please support me. I assure you that you won&#039;t regret it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:26, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite side the template Vaelis has implemented is rather interesting. Hmm it has properly addressed the problem of repetition, excessive space wastage, as well as the non-user-friendly coding. Particularly that is automatically generating the links. Very interesting. I&#039;ll examine it thoroughly. Maybe I can implement that in my templates somehow. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:28, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey hey. We need more participants in this discussion. Please tell us which template you think has more functionalities. User feedback is essential. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:37, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t know about other people, but all I need is the link back to Main. The Back and Next is nice extra. For reading, I mainly use my other comp that is not logged on, so I can read cached stuff which is faster. If people don&#039;t already know, if you sign in with a name while reading, you get served fresh pages every time, anon people get faster cached pages. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 20:24, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Personally, I don&#039;t really care as long as &amp;quot;forward&amp;quot; &amp;quot;main page&amp;quot; are included, since I simply tap backspace to get back, though I must say it&#039;d look ugly without the &amp;quot;back button&amp;quot;. Also, jumping through halyard from a volume to another volume is, I must say, unuseful in my case. However, I find the nav bar pretty good-looking, which is the reason why I wasn&#039;t fully opposed back then, even if I was sceptical about it. Personally, if the bar could simply keep the back/forward buttons, the main page buttons, it&#039;d be fine, though I would like the chapter names indicated on th next/previous button. Also, I feel more concerned about these huge references tag that take too much space in the text than the nav bar... [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 21:09, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I agree with Kira. Note this isn&#039;t about SAO directly but rather about this type of navbar as a whole. If I really want to jump chapters/volumes, I really won&#039;t care about 2 clicks instead of 1 (Main -&amp;gt; the chapter I want). Actually, I don&#039;t even use the Main button much, just the Forward one. I can&#039;t recall ever using the Back button. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me I&#039;m fine whether or not the chapter name is included, because when just reading I don&#039;t care what the name of the next chapter is, I can just click Forward to get to it, and when I&#039;m editing stuff I use the Main Page as a portal (it&#039;d be open in a tab by itself) and the chapter names are available there.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, I&#039;ve even created a group of navs that have most of the advantages you state and maintains the simplicity of the Nav template, but is in my opinion better than the generic Nav template, in that it is specialized for each novel, so if it needs to be changed for some specific novel it can be done without affecting any of the other novels. They can be found [[:Category:Simple_Navbars|here]]. It would be nice if there is some kind of standard that could be decided, for the moment anyways. By the way, I&#039;m starting to think this doesn&#039;t fit in the SAO talk anymore and maybe should have a forum topic.. --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 21:43, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm, interesting points, I&#039;ll try and explain my reasoning below:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*You guys might say that you don&#039;t care but you must admit that it is much easier to navigate if it is a one step method (chapter A -&amp;gt; chapter B) rather than a two step method (Chapter A -&amp;gt; Main Page -&amp;gt; Chapter B). While you may say you might not care, page jumping can help speed up navigation for those who reach dead ends or are translating multiple chapters at the same time. Plus the Next, Previous and Main Page Links are already present in the SAO Nav. Additionally I don&#039;t think forum is needed. This is about SAO strictly.&lt;br /&gt;
*About chapter names included in the next previous: my stance is that it makes the whole thing look bulky. And you can simply expand SAO Nav not only to see your own position (black text) but also the positions of all the chapters (translated and untranslated) this helps motivate people to translate more chapters in less time because of the clash between the visual red and blue links.&lt;br /&gt;
*Those who strictly want to use the next/previous/main buttons need not expand the template at all just use the Next, Prev and Main Page Name Links. It&#039;s a system that caters to both types. And just doesn&#039;t restrict itself to one type. Plus the SAO Nav is for the SAO Novels alone so making changes in it will only affect SAO and no other novels.&lt;br /&gt;
*I am not a fan of the words forward and back since they give off a vibe in terms of page navigation history rather than novel navigation (by page history navigation I mean those two back and forward buttons in the Navigation Toolbar of your Internet Browser).&lt;br /&gt;
*Simple Navs only cater to those who read through linearly and only once. Not everyone does. SAO Nav caters to both parties and it&#039;s already ready to roll, so why is it wrong? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 23:37, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 this helps motivate people to translate more chapters in less time because of the clash between the visual red and blue links.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hahaha if only that was true :P&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s not &amp;quot;wrong&amp;quot; imo, it just seems a bit ... overkill. I&#039;m neither for nor against, in that my stance is &amp;quot;I don&#039;t really care either way as long as there is some way to get to the next chapter&amp;quot;, but I would like it to be standardized. Also, even if this is SAO only I still think it belongs in the forums because it&#039;s hard to quote stuff in wiki. --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 00:54, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s actually true. It&#039;s a subconscious trick I learned from my experience with mediawiki. People can&#039;t stand redlinks. They desire to remove them or turn them blue. If they can&#039;t remove them then they can &#039;&#039;&#039;only&#039;&#039;&#039; turn them blue by making articles. This is one of the things I have learned. Please have faith in me. I believe this trick has actually helped speed up the translation rates on many of the projects where similar templates have been implemented. I don&#039;t know about you guys, but I am sick and tired of waiting. If only I could read kanji/hiragana/katagana, I could help translate. But since I can&#039;t I must use such methods. If I didn&#039;t I&#039;d just be a simple leacher (At least this way I can contribute indirectly). Furthermore, I assure you that my template will sate &#039;&#039;&#039;both&#039;&#039;&#039; those who want linear navigation &#039;&#039;&#039;and&#039;&#039;&#039; those who need to jump between chapters quickly. Isn&#039;t that better than just favoring one party? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:20, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I hereby declare. Implementing SAO Nav &#039;&#039;&#039;will&#039;&#039;&#039; improve not only the navigation but also the rate of translation. It is a time-tested surefire method. Please support me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 10:34, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There&#039;s no need for that. Ping&#039;s doing a good job enough so we don&#039;t need to subconsiously press him. IMO, anavbar should just go forward and to the main page. No, wait, you just need to click &#039;SAO&#039; on the sidebar to get back to the main page. Also, Zero, I&#039;ll ask you this: When do you surf through a certain chapter of a volume to another chapter 2-3 volumes after? There&#039;s no need for that, and in my old computer, the bar colapses too slowly. Not that I do really mind, since it&#039;s at the bottom, but still, it loads unnecessary content. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 11:15, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I prefer the old one for its simplicity. Just go for previous/next chapter, and navigate 2 other chapters frm main page. short n simple. --[[User:Chancs|Chancs]] 11:29, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Time-tested surefire method? Where&#039;s the evidence? As for why I personally don&#039;t think the chapter jumping is useful, it is because I actually rely on chapter titles to look for where I want to jump to, and this navbar doesn&#039;t have (and can&#039;t really have) chapter titles. So, to me there is no advantage of this navbar over the old one, so I am not supporting it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the same time, to me there is no disadvantage that this navbar brings since my internet and computer are fast enough to load both at around the same speed, so I am not against it either... --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 13:13, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I completely agree with &#039;chapters title&#039; issue --[[User:Chancs|Chancs]] 13:27, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simple design is fine, but the aforementioned lack of chapter title is a huge turn-off for me as well --[[User:TheQwertiest|TheQwertiest]] 14:15, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It is time tested. Shortly after it&#039;s implementation Infinite Stratos picked up it&#039;s pace of translation as did Itsuka Tenma and Baka Test, I will concede that for some reason it didn&#039;t work on Hidan no Aria, but it still has a high success rate. Toaru and Chrome Shelled don&#039;t count because they are near completion. About the chapters title issue. I can easily implement further variable tags that can take chapter names from writers and thus display them like the nav table of old. Even though I won&#039;t like that but if you guys say that you prefer it that way I can do it. Or I can Implement a system like the one in the [[Template:Nav]]. To have both links and have chapter names be generated automatically. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:20, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I surf/go back to check up on a previous fact. For example in chapter 9 of volume 4 the people from Volume 2 make an appearance. I can go back to refresh my memory of them. And sorry I don&#039;t just read a story once. I find that I understand new things each time I read them (like foreshadowings, predictions, etc). Each time I read through I find new and more interesting tidbits. And I am not alone in this. Each and every person goes through stories more than once, either due to the aforementioned reasons or just because they want to read through it again. And it is not definite that they will read through all the volumes linearly. Some might want to skip certain volumes. And I for one find going back to the main page tiresome. It&#039;s unnecessary. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:33, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Though &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Infinte Stratos was pretty much because Ping joined in. The content is rather easy. So is Baka-Test. I don&#039;t know about Itsuten though. However, the implentation of nav bar coincided with the summer vacations, if I remember well, so it&#039;s another factor.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. OK, fine, some do use the &#039;skip a few chapters&#039; function. However, from what I see from the comments, no one else needs it really.&lt;br /&gt;
[[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:59, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yeah, I&#039;m not sure that counts as proof, since the cause-effect could really go either way. Rather, I have a feeling it is because the translation speed picked up that there was more attention which led to the navbar being implemented. After all, I only see this navbar in the most popular novels...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And I was talking about the chapter names in the expanded navbar. I don&#039;t really care about chapter names in the next/prev because the only time I need chapter names is when I&#039;m looking back for stuff. I don&#039;t think this navbar can easily have chapter name support in the expanded mode because some of them are really long. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll try to stop writing anything more here since my stance is neutral anyways... --[[User:Jonathanasdf|jonathanasdf]] 17:45, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;About being not needed:&#039;&#039; Dude, that&#039;s how all new things start out. People think they don&#039;t need them but give a while of use and it becomes indispensable. A few centuries ago people didn&#039;t need electricity or natural gas as much as they do now. But now, they start rioting if it&#039;s cut off for too long.&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;About Translation Speed:&#039;&#039; Ping was present before the template was added as well but only two volumes were translated. However after the Infinite Stratos Nav was implemented I believe a fire was sparked in Ping. I believe the redlinks were the motivation or rather the inspiration he needed. Of course I don&#039;t think this method affects everyone. But I&#039;m sure it does affect some. and their example will move others, kind of like those cartoons where a little rock knocks down a bigger one which in turn knocks over an even bigger one, thus triggering an avalanche. We need to motivate people, even if the most mundane or subliminal methods are present I believe we should grasp and use them. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:49, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if it is circumstantial evidence at best I have faith in this method. About chapter names: True it would be difficult to implement full chapter names. But it is possible in some cases. However we are not talking abpout nav templates as a whole. Only for SAO. Please bear that in mind. And SAO does not have many named chapters. So that isn&#039;t an issue here. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:55, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...Zero, why would Ping scroll the nav bar anyways to see the red links? In my case, I post the translation, then I say &#039;Goodbye&#039; and leave. Also, he posts his translation progression in the forums, in a portfolio. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the chapter names, I&#039;d like to say that I want to know where I&#039;m heading when I press &#039;forward&#039;. Especially when there&#039;s 24 chapters in a volume that you don&#039;t care to remember which chapter you are on. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 21:38, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Seeing red once would be enough, it stays in your head. Plus it is a fact that the pace picked up after implementation. And like I said I can add the next/prev page name display functionality if you guys really want it. But that&#039;s something to be requested on the [[Template Talk:SAO Nav]] page. It&#039;s actually quite simple to implement that. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:45, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
OK, here are the facts, ingnoring the IS argument since it was mostly because Ping started translating like a madafter he finished Index. They obviously show the opposite of what you are saying. Here&#039;s my statement: &#039;&#039;&#039;The translation pace does not get faster if there is a nav bar of added, with all the red links and else. It might even slow the pace.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Itsuten: Volume 1 got completed 7 days earlier than Volume 3. Volume 1 was done before the nav bar was added, and volume 3, after. Can&#039;t say if it worked or not, but it&#039;s more penching towards the &#039;no&#039; side.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Hidan no Aria: The comparison before/after is obvious. It didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Dantalian: What is the number of chapters completed since the nav bar was added? 0. It probably didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Chrome Shelled Regios: 41k done in around four months. Around 178k before for the same length of time. Didn&#039;t work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Toaru Majutsu no Index, NT and SS: I can&#039;t find the updates page, but it probably changed nothing. However, Ping retired shortly after, so the place probably got slower. Following that reasoning, I say that it has less translation after. Though let&#039;s put this in the gray zone if you really want to insist.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Baka To test: Volume7 has been done in 78 days. Volume 3.5 in 76. Hwever, since the nav bar was added during the translation of 7, soI can&#039;t use that. As for Volume 7.5, I didn&#039;t calculate it as different chapters were done in different orders, and that I use the beginning of the first chapter and the creation of the full text as references.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Sword Art Online: During the time the bar was used, there were no completed chapters. Did not work.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So, you argument does not stand, Zero. [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 15:45, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Finally, someone who does his homework. I see, but I still hold that it does motivate others at a subconscious level (so much so that people don&#039;t realize it, normal rate is that it takes half a year to translate a single volume). It does not change the fact that SAO Nav will make navigation easier. Does it? Easier navigation leads to more popularity in websites which in turn will lead to faster development here. &#039;&#039;&#039;[http://www.mardiros.net/good-navigation.html That is a fact]&#039;&#039;&#039; (See &#039;&#039;Less clicks the better&#039;&#039;). Jeez it&#039;s even drilled into every Computer Science student while discussing website development. Just look at the sidebar on the left. Why do you think they listed and linked the project names there when they could have made a separate page with the list? Answer: for faster navigation. Just because you won&#039;t use it, it&#039;s not right to ignore those who do. If you think there are people who would use it, shouldn&#039;t you accommodate them? Or will you ignore them just because they don&#039;t think like you. That&#039;s why I integrated next prev in all the nav templates, so that &#039;&#039;both sides would be happy&#039;&#039;. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:You also mentioned (many posts ago) that the SAO Nav would collapse slowly. That&#039;s a personal problem. Since coding is used for the collapsing function, it stands that it&#039;s the fault of your computer alone. Nowadays everyone has at least a Core 2 Duo level processor. Those who don&#039;t are way behind the times. If you also have a Core 2 Duo or higher level processor then you must have CPU % intensive processes running on your computer in the background (try terminating them if there are, just be sure to check if they aren&#039;t a critical process on the net). But even if you don&#039;t and there is some other reason for the slowness that is no concrete reason to shelve faster navigation. The bar is at the bottom. By the time you would reach the bottom of the page (while reading) it would already have been collapsed. Like I said before it might not seem necessary now but give it a few weeks and it&#039;ll become indispensable. That&#039;s how it always goes with every new thing. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Toaru and Chrome Shelled Regios were already near completion before the navbar was implemented. The navbar does not seem to work for nearly completed projects for some reason. I acknowledge that weak point. I also acknowledged that the navbar doesn&#039;t affect everyone but those it does effect would in turn affect others. As for SAO I don&#039;t think enough time was given before it was taken down. Thus that cannot be included. Hidan no Aria: well I won&#039;t say anything on those guys. They&#039;d probably take offense. But at least they didn&#039;t reject the template so they must have either found it useful or didn&#039;t care. Come to think about it if you don&#039;t care either way then there isn&#039;t any problem is there? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 16:32, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I was wondering why Zero2001 is arguing so hard, now I know. From the look of Teh Ping&#039;s SAO talk page, you are a big fan, haha. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 20:05, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Yes. Yes. Yes. I am a &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;BIG&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; fan. But I can&#039;t translate (although I can be an editor/proofreader, but I don&#039;t think it&#039;s enough). So I did what I could and made a nav template with advanced features. I wanted to help in any way I could. And what happened? A few days later all the changes I made were removed just because it looked slightly different from before. Look, with progress comes change. You can&#039;t help it. If you can&#039;t adapt then we&#039;ll just stay stuck in the same place forever. If you google it you&#039;ll find thousands of articles by famous website developers saying one thing. The lesser the number of page loadings required to get to a goal the better, aka &amp;quot;less clicks the better&amp;quot;. Why do you think the sidebar with links to all projects exist? Why do you think that the chapters are transcluded into one volume page after said volume is completed? Answer: people want to reach their goal quickly and with less page loading. Please, I humbly request that I be allowed to apply SAO Nav. It will speed up page navigation for sure, thus it is &#039;&#039;&#039;&#039;&#039;beneficial&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; &#039;&#039;&#039;(not detrimental)&#039;&#039;&#039; to the SAO Project. I only want to help with what I can. Please let me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 20:44, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Think I have an idea about the resistance, your version is nice but it&#039;s a lot of work to update. I think they want a standardized version that&#039;s easy to use, even for people with not a lot of wiki knowledge. Or do you promise to make them forever? [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 23:04, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:I can promise to make and update them for a long time. And I promise that before I leave I will train a successor that can do it as good as or even better than me. I can&#039;t say forever since life doesn&#039;t have any guarantees. Plus actually the templates are understandable by anyone who just sits down and looks at the code properly. That&#039;s how I learned, at least (ie: By looking at others work and understanding how it is done). Furthermore I think there are candidates for my successor here already. Vaelis who designed [[Template:Nav]] for instance, there&#039;s also larethian. And what do you mean it is a lot of work to update? For a new volume, all you have to do is copy the code for the previous row, make the necessary changes (ie: change the volume number and chapter links) and viola! It isn&#039;t tough at all. The people at other projects have already learned how to update them. Just a few days ago [[Template:Hidan no Aria Nav]] was updated with a full volume and not by me. I&#039;m always ready to help and teach, you just need to ask. Don&#039;t be shy, come on by. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 23:17, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I took a look at your code and made my own, it needs some fixes but should work, here [[Template:AW Nav|Accel World Nav Template]]. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 04:53, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Accel World got promoted from Teaser to Full Project? Whohoo! If you want I can design one of my templates for you. It&#039;ll only take less than 2 hrs. Feel free to ask. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:38, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But lets get back to the subject at hand. The SAO Nav is ready to roll for months now. Shall we? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:40, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s not like something bad will happen if it is applied. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:51, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just updated Wikipedia&#039;s SAO page and it was really problematic that I had to go to go through the chapters the way it is now, in order to gather the facts. chapter a -&amp;gt; main page -&amp;gt; chapter b -&amp;gt; main page -&amp;gt; chapter c -&amp;gt; main page -&amp;gt; ... I&#039;m telling you SAO Nav would have been faster. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:03, 3 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Look, the system isn&#039;t detrimental to the project, in fact it&#039;s &#039;&#039;beneficial&#039;&#039;. And its already ready for implementation. So I would like to humbly request that I be allowed to implement it. Since there are no real minus points. There won&#039;t be any loss, so why not? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:15, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Have you ever heard of the term &amp;quot;silent assent&amp;quot;? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  08:42, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I made a few adjustments thus reducing the height of the expanded template. Though the width seems to have increased as a result but that&#039;s acceptable since this will be on a separate line anyways (plus a small width template occupying a full line seems weird, at least to me). I&#039;d like some feedback at least. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:21, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== No chapter 17 in Volume 6 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I had bought Volume 6 recently and I would like to inform everyone that there is no Chapter 17 in Volume 6. Chapter 16 instead is the last chapter of this volume. Thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Tomtkp|Tomtkp]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s how it was until someone changed it... I&#039;ve put it back correctly and removed chapter 17.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Vaelis|Vaelis]] 02:27, 20 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, that was me, my bad.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:47, 20 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== About Volume 6 Chapter 13 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excerpted from a dialogue from Vol. 6 Chapter 13:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kikuoka: &amp;quot;...That was really shocking. I thought that this little thing was the ALO support system «Navagiation Pixie»... but to gather so much information and make conclusions at such a short time. Little girl...are you interested in &#039;&#039;&#039;pu&#039;&#039;&#039;...no, do you want to work for the «Virtual Division»?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think it should be &amp;quot;la&amp;quot; or &amp;quot;ra&amp;quot; instead of &amp;quot;pu&amp;quot;. The &amp;quot;ra&amp;quot; part is actually a foreshadowing to the next main arc, Alicization.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I didn&#039;t really understand what he meant to say so I left it as the translator had it. I think the &amp;quot;pu&amp;quot; might be part of &amp;quot;public&amp;quot;? What do you think the &amp;quot;ra&amp;quot; means? Anyway this should be in ch 13 Discussion. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 18:06, 29 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok, I will follow your advice and post it under Ch. 13 discussion.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Sword Art Online Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I&#039;m Gingi from vnsharing. Would you mind if I translate Sword Art Online into Vietnamese based on your translation? Thank you for such a great novel and look forward to your reply.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
wow...great, I don&#039;t think that there will be any problem but still wait for the reply from the project administrator/supervisor/translator(s). Better if you post this in the SAO BT forum for speedy reply. --[[User:Chancs|Chancs]] 04:41, 30 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== volume 8 chapter 2 name ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
shouldn&#039;t it be called &amp;quot;Calibur&amp;quot; instead of &amp;quot;Caliber&amp;quot;?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
just asking. &amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp;&amp;amp;nbsp; ..::[[User:Gradient|Gradient]]::.. 09:29, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That probably makes more sense, but &amp;quot;Caliber&amp;quot; seems to be an intentional English spelling. It is probably meant to be a pun. [[User:Thinklife|ThinkLife]] 10:53, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I originally had it as Calibur for the sword name we are familiar with, but I happen to glance at the last chapter while counting parts, and sigh. The author went and explained the name of the sword when Sinon asked about it. That&#039;s how it ended up as Caliber. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 18:40, 4 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
kind of like how Excalibur is spelled with a ur instead of er.--[[User:Zer0light|Zer0light]] 00:42, 5 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Asuna&#039;s Avatar - a mystery ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Correct me if I&#039;m wrong, but didn&#039;t it say that Asuna did NOT buy the NervGear she uses when playing SAO? If so, why is her avatar a perfect image of herself? Didn&#039;t the sellers only scan the people who actually BOUGHT the NervGear? Since Asuna just used the NervGear which wasn&#039;t hers... wouldn&#039;t that make her avatar look like someone else? @___@&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nah, you remember how Cline said when you start up you have to calibrate it to yourself? So when she put it on, she had to go through the calibration, thus it looks like her. [[User:Syaoran|Syaoran]] 01:14, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I doubt that NervGear has the scanning functionality. As a specialized gear, it wouldn&#039;t need scanning functionality for normal game play. Another manga with a similar virtual reality background [http://www.batoto.net/comic/_/comics/yureka-r101 Yureka] has a similar avatar system and has a separate body scanning step as well. -[[User:Milki|milki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, my evidence was these lines:&lt;br /&gt;
&amp;quot;There are high density signal sensors in the NERvGear covering our whole head. So it can tell not only how our brains look, but our faces too...&amp;quot; &lt;br /&gt;
And&lt;br /&gt;
Calibration was where the NERvGear measured «how much you had to move your hand to reach your body». This was done to reproduce the sense of feel accurately within the game. So to say, it was almost as if the NERvGear had data about our exact figures saved inside itself. [[User:Syaoran|Syaoran]] 02:04, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I suspect that, while the NERvGear would be able to scan the face to reproduce facial expressions to an extent, it does not do the same for the rest of the body. Calibration could probably be done by just measuring nerve signals - move your hand up towards you until you touch your body, and it would just recognize your hand/arm movement until you touch your body. -[[User:Milki|milki]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Actually, currently there is a machine that can calculate your body muscle and fat composition by running electricity though your body and it is just as big as a regular scale. Moreover it is easy to obtain your height and leg length through the calibration process. By applying this data, it is pretty easy to build a body that is similar to your current body.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Another theories is to use ultrasonic (or supersonic) sound wave to obtain your body image. NERvGear can emit microwave strong enough to melt your brain so it is not entirely impossible.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My concern is how the did it obtain the character hair style since the NERvGear is like a bike helmet ^^!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is only my speculation, anybody whom actually an expert in this field please feel free to correct--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 13:11, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The NERvGear is an mini MRI/NMR (for scanning, and pulsed magnetic stimulation for feedback) so it can scan the head and face. No idea how it gets eye and hair color though. It might be able to find out the lenght of the hair and how curly/strait it is by the hight percition scanning. To even work the NERvGear needs submilimeter acuracy so scanning the hair will be easy. (Anon)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the hair style: I think hair style is something the players can change by themselves, like how one can pick up movable objects, I think combing would be allowed at least. The only difference is hair color which, from what I know from Aria in the Starless Night (SAO SS), is customizable via a monster drop item. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:57, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the body, currently it is possible to take multiple photographs from different angles and compile them to make holograms, thus it should be possible to do the same here (especially since the tech is way advanced here). All one would need to make sure is that the height is given which could be used as a scale for the 3d photo. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:57, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The skin tone, eye color etc could also be derived from photos, no mystery at all. You can be assured since I am a Computer Science graduate. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 22:59, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wasn&#039;t there a part where they said her bro bought the NGear and the game, but could not play it as he was overseas, so she was the first to play it? In other words, Asuna would be the first user of the game, and it would be calibrated to her. This assumes that the brother is not a beater, but even then, beta accounts were deleted or reset at the commence of the full game. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If we are discussing about how the body type, height, weight, sex etc was captured, well, they did say they had to key in certain particulars, and run their hands around their bodies. About the Hair styles and color, perhaps its more of what NG reads the mind as being the most comfortable with, through reading of the brainwaves of users in the first hour. Afterall, its not like all the characters in SAO have black hair, but multicolored, which I&#039;m sure would not be true IRL... then again, this is aniverse after all... --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 23:23, 17 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
@Zero Yeah, you can use pictures to create a 3D object but the problem is how to take them ^^! unless you have a mirror as big as you, otherwise, it impossible to take those pictures yourself.--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 01:13, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Please note that SAO occurs in a more advanced world. Furthermore I said that height would be given (ie: entered as a perimeter) so that it can be used as a scale. Thus resizing the image would be possible. Nowadays there are graphic plugins for GIMP and Photoshop that allow resizing (blowing up of pictures, or more simply, making them bigger) without loss of quality. In an advanced world it would be a better process and more commonly used (ie: common knowledge). The main point here is that what we consider specialized knowledge would be common in the setting of SAO. After all, &#039;&#039;virtual reality has become real&#039;&#039; in the setting. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 03:09, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yeah all these question can be answered that &amp;quot;they can do it in the future&amp;quot; then it all solved, no need for discussion O_O .--[[User:Hayate-sama|Hayate-sama]] 04:10, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A famous quote from Arthur C. Clarke: &#039;&#039;&#039;&amp;quot;Any sufficiently advanced technology is indistinguishable from magic&amp;quot;&#039;&#039;&#039;. You shouldn&#039;t think so deeply on it. Also it&#039;s a fact that as time will pass, what is considered advanced now will be considered common in the future. A general purpose computer, at the beginning, was a machine that was superbly expensive so much so that the normal person could not own it. Nowadays it&#039;s in every home. Well that&#039;s over the span of 60 years. But with things like [http://www.howstuffworks.com/invisibility-cloak.htm invisibility cloaks] being developed, you really can&#039;t say that what I&#039;m saying is wrong. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:15, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Guys, this debate getting too long. I think this talk page should be more for translation related purposes. Please move this to the forums if you wish to continue. Please delete this text list once that has been done.--[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 19:00, 18 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just discuss it in the forum ;) --[[User:Darklor|Darklor]] 01:11, 23 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Volume 5 ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
any news on when it will be finished? or if anyone is working on it? kind of been waiting for a while now. --[[User:Zer0light|Zer0light]] 23:16, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
According to BCOFM, it will be release within a week (or month) around now. Dunno if it&#039;s true though as their TL drop dead midway&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KR is still translating it. I just finished my editing portion on it to the current page he is at. The chapter is 98 pages long and he has 21 more pages to go [[User:Lp113|Lp113]] 22:56, 6 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
98 pages? Seriously? No wonder it take longer than usual to translate. I&#039;ll wait for it to be released, because it feels weird to skip over it and read the volume 6. Good luck~ I&#039;m sure a lot of reader are rooting for you (me included) ;) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 15:15, 9 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is chapter 6 the final one or is it chapter 7? Volume 6 starts from chapter 7, so is it just posted twice in volume 5 and 6?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is chapter 6 and 7 in volume 5. There is also a chapter 7 in volume 6, that I wanted to make into prologue, but our admin Vaelis changed it back to like the book when he fixed the above mistake. PS: Volume 5 chapter 6 will be a while unless you all beg Teh Ping to help with it. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 23:33, 28 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aaaaah I see. Thank you for clarifying and keep up the good work, it&#039;s a lot more fun to read the properly translated versions over the machine translation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;PLEASE TRANSLATE VOL. 5 CHAPTER 6 :D (or upload what&#039;s done of it); It feels very awkward to simply skip 2/3 of a chapter.&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t mean to sound rude or anything but could the translators focus on finishing chapters 6 and 7 of Volume 5 , I do wanna read read aria in the starless night but even more than that I wanna finish reading Phantom bullet and there is just 2 untranslated chapters preventing me from reading an entire volume. Again I&#039;m sorry if I&#039;m acting rude, and I know that its not easy to translate. [[Username:Leonzell (not registered here) 1:44 AM GMT+10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Given the previous banter from certain users about this topic in the recent past, this does come off as a little rude. One of the translators, [[User:Teh_Ping|Teh Ping]] has already addressed this issue and has asked for additional help to translate. Otherwise, you can look at his user page for a timeline. -[[User:Milki|milki]] 09:54, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you cannot wait, the first chapter of book 6 does cover the events that happen in those missing chapters in summary. You do not really need to worry if you will miss anything important, the main plot is covered. Just come back to read the details when it is done and posted up. --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 19:56, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Actually, I still patiently waiting for chapter 6 to be fully translated, even though I have an urge to just skip it and read the volume 6.&lt;br /&gt;
But....how should I say it.... It feels &#039;incomplete&#039; if I just skip it (I&#039;m a bit perfectionist, sorry). So I beg you, if you have free time (which must be hard to find since you also have real life), please, would you consider to fully translate the chapter 6? X) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 13:25, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well. I&#039;m sure that&#039;s nice to know. The translators have their own timeline and life as well though. If you want to help, try recruiting some more translators to help [[User:Teh_Ping|Teh Ping]]. - [[User:Milki|milki]] 16:34, 27 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2 month and still waiting.... - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 01:04, 7 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, I&#039;m not sure about chapter 6, but chapter 7 will be dome translating and put into the hands of the editors sometime within 24 hours, depending on my schedule.--[[User:Desodus|Desodus]] 16:00, 21 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niiiice♪. But can you help Teh Ping out in releasing Chapter 6 too? I&#039;m sure he&#039;d agree since his schedule is full. Rather he&#039;s been asking for help as long as I know. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  20:06, 21 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t know for sure, but I would need to check out how far the other translator got into the chapter. I got only a couple pages left of chapter 7 anyway, I sure could help out. Since your an editor, do you have the link for the google docs where the chapters are? If not, give me your email and I&#039;ll send you a link.--[[User:Desodus|Desodus]] 14:26, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Put it on my Talk page. As for how far chapter 6 has gotten: The point where Kirito purchases the Kouken (Light Saber). BTW, why isn&#039;t the chapter here on it&#039;s respective chapter page? All I see is 100% in editing, I don&#039;t get it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  16:36, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That&#039;s because all editing done by the BCotFM are done through google docs. But sadly, the group has been kinda falling apart as members have to answer to LIFE or got other projects. Personally, I was just procrastinating and going through some issues myself.--[[User:Desodus|Desodus]] 21:16, 22 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Woohoo! Awesome Translation. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  10:17, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Quote consistency ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There are a lot of different quotes used. Which one&#039;s should be used?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 contractions - &#039; or ’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 terms - «» or &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039; (two single quotes)&amp;lt;/nowiki&amp;gt; (understand that «» is for SAO terms,&lt;br /&gt;
 but if &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039;&amp;lt;/nowiki&amp;gt; is used, I don&#039;t know if its intentional or should be «»)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 quotes - &amp;quot;&amp;quot; or “” or &#039;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- [[User:Milki|milki]] 17:03, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Well, while writing on a piece of paper with a pen “” and ’ are used&lt;br /&gt;
 however &amp;quot;&amp;quot; are known as typewriter quotes and are also completely acceptable&lt;br /&gt;
 But &amp;quot;&amp;quot; or &#039; takes up less space so it is preferred for use in Media wiki based websites like this one.&lt;br /&gt;
 as for &amp;lt;nowiki&amp;gt;&#039;&#039;&amp;lt;/nowiki&amp;gt; These are used to &#039;&#039;italicize&#039;&#039; the text. Please ignore them.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In other words it doesn&#039;t really matter unless you want to optimize space usage since they both look the same no matter which one you use. So please ignore it. Though the standard on all mediawiki based sites has &#039;&#039;&#039;always&#039;&#039;&#039; been &amp;quot;&amp;quot; and &#039;. (See [http://en.wikipedia.org/wiki/Wikipedia:Manual_of_Style#Quotation_marks)]) - [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:17, 18 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== &#039;&#039;&#039;Bullet of Bullets&#039;&#039;&#039; or &#039;&#039;&#039;Ballet of Bullets&#039;&#039;&#039;? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m a little confused. In the GGO arc... Is it &#039;&#039;&#039;Bullet&#039;&#039;&#039; of Bullets or &#039;&#039;&#039;Ballet&#039;&#039;&#039; of Bullets? Considering how Battle Tournaments are normally be named, &#039;&#039;&#039;Bullet&#039;&#039;&#039; of Bullets makes less sense than &#039;&#039;&#039;Ballet&#039;&#039;&#039; of Bullets (which actually fits more as far as tournament names go). Reason: fighting and dancing have often been interlinked. In medieval times strong noble warriors were also known for being good dancers since the movements used in battle are often similar to dance movements. See: [http://en.wikipedia.org/wiki/Capoeira Capoeira], [http://en.wikipedia.org/wiki/Calinda Calinda]. Oh I&#039;m getting off track. Anyways, since fighting and dancing are similar it&#039;s more likely the tournament is named &#039;&#039;&#039;Ballet of Bullets&#039;&#039;&#039; (even if guns are now used, it has historical meaning). So can someone please check and see. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  04:10, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Answered already here http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Sword_Art_Online:Volume_6_Chapter_7 --[[User:Ff7 freak|Ff7 freak]] 04:46, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Is there any official released of the novel in english? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
i plan to buy it if it got released in english version&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is not yet licensed in any English-speaking country yet as far as I know. Wikipedia says so and wiki is always right. --[[User:Milki|milki]] 10:23, 14 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Another SAO SS? ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Greetings. When I visited the author old site I saw several items that might be SAO SS.(well some are already being translated.)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Like [Aria in the Starless Sky], [Absolute Solitude], [Fortune Star], [Resettable Saver], SS5-[A Murder Case in the Area], SS7-[Cradle of the Moon], and [Waterworks] (not sure about some of the title since I&#039;m using Google translate.)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Aria in the Starless Sky&amp;amp;A Murder Case in the Area are already on translation. If it isn&#039;t too troublesome,may I ask if the other will also be put into translation somewhere in the near future? Thanks before.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m very intersting in those you mentioned as I have never run into them before, could you check if there&#039;re actual text inside? Of all those, I only have Cradle of the Moon, which is SS based on the Alizication arc, which is still untranslated so it has low priority for now. -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 19:34, 15 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Greetings.Yes,I&#039;ve checked them.There&#039;re texts inside.But since I still haven&#039;t learned Japanese yet,I can only save it to MS Word/pdf format.Would you like me to send it to your e-mail address?Ah,I haven&#039;t ask your e-mail address yet.(I sincerely hope that they&#039;re SAO SS and can be of use to everyone.)[[User:User753|User753]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just realized those you mentioned, it&#039;s his main site not old site and those aren&#039;t part of SAO series, I&#039;m searching for more SAO SS author wrote in many occasions, but so far, no luck yet -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 01:21, 16 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah,that&#039;s too bad.So,it&#039;s a miss.Thank you.Sorry for the trouble.[[User:User753|User753]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok so now i am confused, so is &amp;quot;volume 9 - Alicization Beginning&amp;quot; not part of SAO or its is just the &amp;quot;web version - Alicization Arc&amp;quot; thats is not part of SAO?--[[User:Kyo171|Kyo171]] 00:55, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Volume 9 is the version that is published, the web version is the version that was online. --[[User:Pryun|Pryun]] 01:12, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ok.. so is the web version not part of the SAO universe with the kirito and asuna that we know? or its a separate story all together? [[User:Kyo171|Kyo171]] 01:19, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The web version is similar to the published version, but not exactly the same. Any more information I can give is a spoiler, but if you don&#039;t mind spoilers you can go look at the images of volume 9. --[[User:Pryun|Pryun]] 01:23, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm... roger that, coz i was confused looking at the images in vol 9 i see kirito and asuna that we are all familiar with, but in the web version there&#039;s a disclaimer saying that the kirito is not the kirito that we know of. I am talking about the roughly translated &amp;quot;Alicization Arc (Web Version)&amp;quot; in the mainpage btw. [[User:Kyo171|Kyo171]] 01:30, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Alicization web version chapter 1 on the wiki is practically the same as the Prologue I of vol 9, author did a lot of minor changes including rewriting in a few places, but the overall summary is still the same. The reason readers felt it wasn&#039;t related to Kirito we know will be explained in the later chapters, but he&#039;s certainly the same Kirito. Alicization is currently the largest arc of SAO series (and I assume it&#039;d be the final main arc of the series too) and would need 5-6 volumes to cover its entire arc -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 09:19, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ahhh.. thanks for the clarification, i have one more question, when would be the most optimum time to read the side story &amp;quot;versus&amp;quot;, the accel world crossover side story? I am currently on vol 5. --[[User:Kyo171|Kyo171]] 09:42, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m not sure about Accel World side, but for SAO, there&#039;s no reference to anything significant after Fairy Dance, so I think it&#039;s fine to read it right after vol.4, but the story actually took place just slightly before Alicization arc, so author actually wants readers to read it after vol.8 (Accel World vol.10 released after SAO vol.8) -- [[User:BeginnerXP|BeginnerXP]] 10:27, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== It&#039;s weird ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aria in the Starless Night Side Story is when Kirito and Asuna meet for the first time in SAO. But do both or just Asuna forget about the other? In the other volumes it seems that Asuna got interested in Kirito after she saw him living (lazing around on the field) the game just as he would in reality (ie: the events in Vol8 Ch1, this is mentioned in other volumes too). Did Asuna forget about the events in Aria or what? Or did the author make a slight miss? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  13:35, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It might be best to think of it like they simply met at a coffee shop, sure, they were fighting alongside each other, but that wasn&#039;t enough to get them past a formal acquaintanceship. [[User:Draeke|Draeke]] 14:24, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heeh~ Sure &#039;&#039;and the whole bath thing just went over everybody&#039;s head~. Yup~ I&#039;m sure that was something easy to forget~.&#039;&#039; Like that&#039;d ever happen. That&#039;s why I&#039;m confused. He was the guy who introduced her to how food could taste better, he was the guy who taught her that there were better living conditions than INNs, he was the guy who taught her not to overkill and how to choose better weapons. I can get them being at the level of formal acquaintances till that point. What I&#039;m confused about is that in the other volumes there is no mention of her meeting him before the lazing around incident. Like they never even met before that. Weird isn&#039;t it? Well maybe it will be mentioned in vol8 chap1. I can&#039;t wait for the translation. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  16:39, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I think there was though, although it was a little subtle, back in the first volume, when it talked about Asuna going around and recruiting the boss assault team. [[User:Draeke|Draeke]] 17:32, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I dunno, Asuna might have blocked off some of that since it wasn&#039;t an all pleasant experience for her. Plus she still did keep that I want to clear this as fast as possible attitude til she met him in the upper floors again, so maybe she just forgot about it while trying to clear? I will agree with you, it is a pretty bad plot hole since you gotta think about it a lot to find a reason. [[User:Syaoran|Syaoran]] 18:10, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I don&#039;t think that it is really a plot hole, as aria is a side story, but then again, recently I have been feeling like Kawahara has been giving them too much time together in side stories, if they were in a group of seven in aria, it would have been much better I believe. [[User:Draeke|Draeke]] 18:13, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was pretty weird that Asuna and Kirito don&#039;t remember this some minor details have also been left out while in volumes but this meeting is just too big of an event so that they could forget but well seeing it is just a side story I guess it should be just fine as just seeing it in a way like you have said before Asuna after not seeing him again just started going crazy wanting to clear the game and Kirito being a Kirito just kinda forgot since the next time they saw each other took place about 1 year and 5 months later??[[User:Lelouch545|Lelouch545]]3:54, 11 Jule (PCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s possible that the author hadn&#039;t thought of any of these events when he wrote Volume 1. There are plenty of other inconsistencies throughout the side-stories, too. Since the side-stories are added after the main arc is over, it&#039;s best not to delve in too deep --[[Special:Contributions/92.239.153.44|92.239.153.44]] 06:21, 11 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Material Editions ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Material Editions? Is this the name of a new volume? Or a web volume? Or what? I need to know so that I can properly sort the info on the wikipedia page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:07, 29 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Material Edition (ME) series is a series of &#039;&#039;&#039;doujinshis&#039;&#039;&#039; created by Kawahara Reki himself using the pen name &amp;quot;Kunori Fumio&amp;quot; (he used that pen name when he was writing the web novel of SAO). Most but not all of the volumes of the ME series are side stories. He sells the ME series at the Comitia market (not Comic Market) and also some doujinshi shops.&lt;br /&gt;
Below are the list of Material Edition volumes:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* ME1 - The Progressor (a short manga chapter drawn by Kawahara himself)&lt;br /&gt;
* ME2 - Early Characters&lt;br /&gt;
* ME3 - Ceramic Heart &lt;br /&gt;
* ME4 - Cold Hand, Warm Heart&lt;br /&gt;
* ME5 - Salvia&lt;br /&gt;
* ME6 - Algade Showdown&lt;br /&gt;
* ME7 - Continuation. Aria of the Starless Night&lt;br /&gt;
* ME8 - First Chapter of Rondo (second floor side story)&lt;br /&gt;
* ME9 - Monochrome Concerto&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ME9 - Monochrome Concerto. yes, third floor, I&#039;d do it if I can find raws.--[[User:Pryun|Pryun]] - [[User_talk:Pryun|Talk]] 21:17, 29 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll add them in the timeline I need to complete, if I have some informations about their dates (I saw &amp;quot;September&amp;quot; in ME4 for example). -[[User:Misogi|Misogi]] 18:45, 30 April 2012 (GMT+1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay So if there are any more please update on the list on the SAO Project Page at once. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:49, 30 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regarding Pryun-san question about Sword Art Online: Material Editions 1.In my opinion,if it&#039;s allowed,please include the ME1.As it&#039;s a gaiden that&#039;s made by the same author supplementing the canon storyline.It&#039;ll be a sad thing if it&#039;s not posted and no manga reader site have posted it on theirs.--[[User:User753|User753]]-[[User talk:User753|Talk]]- 00:41, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If it&#039;s a manga version (picture, comics whatever, basically like the color pages in the first section of the talk page). Then if someone can translate it I can photoshop it into the pics. Badabing Badaboom! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  22:43, 1 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I got my hands on ME1 manga, its in chinese, i could translate it into English and photoshop it into the manga. Unless Zero2001 wants to do the photoshopping... I am an amateur photoshopper though --[[User:Kyo171|Kyo171]] 04:34, 4 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
i think so long as the words can be seen in the bubbles and the original are removed, it should be fine.[[User:Fallen3dge|Fallen3dge]] 04:36, 5 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Upload the RAWs, add the translations, create a gallery, And leave the photoshopping to me. I&#039;ll do it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  21:29, 6 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oi... [http://www.batoto.net/comic/_/comics/sword-art-online-material-edition-soushuuhen-doujinshi-r4781 tap-trans has already done ME 1 and 3]. How much longer before we do it??? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:30, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And then there&#039;s ME7... I wanna read ME7~ Waaah~. &#039;&#039;Sob Sob&#039;&#039;. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  17:34, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Should we just post links to batoto on the main page at ME 1 and 3? It seems a waste to do the same work twice. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 17:42, 2 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m all for that idea. But will it be accepted? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  03:24, 3 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Based on what I have seen so far I believe that ME1: The Progressors should be named &amp;quot;The Clearers&amp;quot; instead since that is what the title is talking about in regards to the story and all the translations so far have used the term &amp;quot;Clearer&amp;quot; instead of &amp;quot;Progressor&amp;quot; --[[User:Arctosa|Arctosa]] 10:43, 10 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
English text on every page of it says &amp;quot;The Progressors&amp;quot;. We know it&#039;s weird.--[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 12:54, 10 June 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== PDFs ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So I&#039;ve been a long time visitor of Baka-Tsuki, but never bothered making an account. I&#039;ve been browsing a bit and was quite impressed with the To Aru Majutsu no Index PDFs. So, feeling obligated to do something, I took it upon myself to turn volume 1 of SAO into a PDF and put it onto MF. I hope that this is alright. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://www.mediafire.com/?4gaf7px2qewd23a Sword Art Online - 01 PDF]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You can download the PDF I made and see if it&#039;s acceptable. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If this is okay with the translators and editors, I&#039;ll try and turn all the completely translated volumes into PDFs and put em on MF. - [[User:Zetsubo666|Zetsubo666]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The thread for the PDF is [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=59&amp;amp;t=4704#p122072 here]. There is a link to it on the main page of the project. [[User:Vaelis|Vaelis]] 13:55, 31 May 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SAO Volume 9 Illustrations ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can anyone tell me what font is use in this picture and where can I get it?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://baka-tsuki.org/project/index.php?title=File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150494</id>
		<title>Teh Ping Talk:Miscellaneous</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150494"/>
		<updated>2012-04-22T11:17:49Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Teh Ping Talk:Miscellaneous==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Good luck in the Army ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;ll problaly drain a lot of your energy, but I think once you get pass it, you feel a little bit better about yourself too.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for your hard work. I&#039;ll hope to see update sometime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good luck! --[[User:Hypernova|Hypernova]] 19:23, 26 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Congratulations on the promotion ! --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 16:28, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lance Corporal? Congrats! [[User:Kira0802|Kira]] 16:48, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Shinrei Tantei Yakumo==&lt;br /&gt;
As I understand it, Angelanime is not the translator. --[[User:Darklor|Darklor]] 08:14, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, that means we have to ask Angelanime who the translator is--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:06, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== To Teh Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I just wanted to let you know that I wanted to thank you for all of the translating that you have been doing so far. Reading these light novels have been a real treat and I just wanted to let you know that your work is appreciated.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for passing the message. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 03:24, 6 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Punctuation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The types of punctuation used formally were: ...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;quot; (You might need to see in editing mode to get the difference). I used the characters ... and &#039; and &amp;quot; to replace them. The thing is, that every type of character has an id set to it in the form of a combination of bits (01010101). This is done because bits, bytes, kilobytes, megabytes, etc, is how data is stored. In other words &amp;quot; does not equal &amp;quot; or &amp;quot; in the storing language. However in English they would mean the same thing. &amp;quot; occurs earlier in the storage character table than &amp;quot; or &amp;quot; therefore it has a smaller id. Thus space can be saved by using it. My advice is to either stop using MSWord and use WordPad or TextPad editor. OR... first write in MSWord then take it to TextPad and then use the find and replace functions to switch the above characters. You can also use FoxReplace addon if you are using Firefox but that&#039;s just a little more complex in initializing the settings but the result is that the replacement process becomes fully automated (It&#039;s a major pain if you make a mistake though, if you don&#039;t exclude pages you need to, then the replacement could affect something you did not wish it to). The final way is to use this site&#039;s own search and replace function. [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more thing. I&#039;ve noticed that stuttering words have been separated by commas. Example: &amp;quot;Do, don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; The thing is that normally in English writing stuttering words are separated by the use of hyphens(-) lets take the example above. It should have been: &amp;quot;Do-Don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; See the difference in the Don&#039;t(s). Just thought I should let you know. Was I helpful? [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
...Well, I guess it would be troublesome. I&#039;m using MSWord right now to eliminate as many typos as I can, and I have no idea how much space does this website have. Will keep this in mind, definitely, but I don&#039;t know if I can get myself to work that extra bit though. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As for stuttering, I just followed how it&#039;s normally given instead of just following how the English do it. Thanks for your input.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:16, 30 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Either hyphens(-) for short(quick) stutters or three dots(...) for long pause between stutters is what I learned. If there is anything else just let me know. I&#039;ll be willing to help. Personally, my method is the FoxReplace one. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:58, 3 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I&#039;ve added some info on the FoxReplace method on my talk page. If you feel like it please check it out. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:42, 6 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would like you to support me [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=4&amp;amp;t=4564 here], if you are willing. Thank you. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:35, 13 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Stuttering===&lt;br /&gt;
Careful. Stuttering is denoted differently in Japanese and English. In Japanese stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;comma&#039;&#039;&#039; or three dots. Whereas in English stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;hyphen&#039;&#039;&#039; or three dots. The reason is to ensure that the &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; in stuttering words like &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I-I&#039;&#039;&#039;t&amp;lt;/big&amp;gt; aren&#039;t mistaken with the self reference word &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt;. There are other similar instances as well. Since &#039;&#039;&#039;commas&#039;&#039;&#039; would allow for such mistakes to happen thus &#039;&#039;&#039;hyphens&#039;&#039;&#039; are used instead. Such conflicts do not occur in Japanese (due to watashi, boku, etc instead of in English where &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; can be confused since most stutterings are of words that start with &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; or similar curcumsatnces, &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;A&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; is another one). [http://en.wikipedia.org/wiki/Stutter#Primary_behaviors See here.] Take care. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:41, 9 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Narrative Tense? (Toaru Majutsu no Index) ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The poll on this conundrum is leaning heavily towards past tense. Should we edit the project-specific guidelines to reflect that consensus? --[[User:Tactician J|Tact]] 11:00, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As much as I hate to agree with that, go ahead, we should--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 14:06, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Collapsibility Upgrade ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. If it&#039;s not too much trouble could you take a look at [[MediaWiki_talk:Common.js|this]]. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 18:06, 29 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Questions... ==&lt;br /&gt;
How long does a chapter take???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As long as it needs. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 04:42, 6 August 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Request ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Since your user page mentioned you&#039;re leaving one space open I figured I might as well leave a request. I&#039;d be really glad if you could help with Oreimo, since its translation has pretty much stalled (though I haven&#039;t confirmed the status of the translators, from what I gathered they all have it queued). Anyway, if you do pick it up, I&#039;d be more than willing to be an active (personal, if it suits you) editor for the series.-[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 01:13, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s a &#039;maybe&#039;, no guarantees though.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:54, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good enough, let me know if you do pick it up. Thanks for minding the request.--[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 15:15, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== to Teh_Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
please give Sword art online a piece of your time.thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Archiving advice ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that your talk page is getting more cluttered up. You know, you can always archive your talkpage when it reaches a certain limit. Simply create a new page named &#039;&#039;&#039;User talk:Teh Ping/Archive #&#039;&#039;&#039;, where # is the archive number, and copy all the discussions that you consider too old to keep on your talk page but too valuable to delete. Create a link to the archive on top of your talk page by writing &amp;lt;nowiki&amp;gt;[[/Archive #]]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;. You won&#039;t need to create a link &#039;&#039;back&#039;&#039; to the talk page from the archive. It seems subpage settings are active on user pages. [[User talk:Zero2001/Archive 1|I&#039;ve already made one.]] [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 21:18, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the suggestion, but I&#039;ll be sorting them according to the series.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:38, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Subpages &amp;lt;- Archives ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm, I think you named them wrongly. Shall I rename them for you? A backlink will automatically be generated that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:32, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:20, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Name wrongly? No, I&#039;m just following the wikipedia versions. Baka Test needs to be changed (and Index), but I haven&#039;t told told Oni that. Also, there&#039;s quite a lot of references out there on Volume 3 Author Notes and Volume 4 chapter 2 that I haven&#039;t added in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:34, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I mean the names of the subpages you made (assuming this page and the other similar ones were made as a result of the post in the parent section of this section). They were supposed to be named &#039;&#039;&#039;User Talk:Teh Peng/*&#039;&#039;&#039; not &#039;&#039;&#039;Teh Ping Talk:*&#039;&#039;&#039; where * is Miscellaneous, etc. A user&#039;s page, talk page and &#039;&#039;&#039;subpages&#039;&#039;&#039; are a users personal space. The way you named them put them in the main page namespace. It could lead to people challenging the pages for deletion. Best if you renamed these Teh Peng Talk pages before that happens. Plus you get an automatically generated backlink to your talk page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:59, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What Teh Peng? Should be Teh Ping lol. Need to switch around later then.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, I don&#039;t know how to respond to this: http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=32&amp;amp;t=4553--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 03:48, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Registering as an Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How can I register as one (specifically on IS)? I mean in a way that my forum status also gets updated. I feel that those who don&#039;t know me can&#039;t take me seriously when I post as simply a Reader. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:27, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You just log in on the forum, go to the user control panel, select the &amp;quot;Usergroups&amp;quot; tab, click in the radiobutton beside &amp;quot;Project Editors&amp;quot;, scroll down, and hit submit. (I believe you have to get approved, so it will take a few days, but you&#039;ll become and editor eventually.) [[User:Hobogunner|Hobogunner]] 15:43, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Moving talk pages==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you able to track new messages? [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 19:19, 10 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just need to set it as &#039;watch page&#039;, so yeah, I can track them.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:27, 11 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==[[Boku Wa Tomodachi Ga Sukunai:Volume1 Past]]==&lt;br /&gt;
Uh, that was a surprise, that you translated that. Will you also translate more of this series? --[[User:Darklor|Darklor]] 16:23, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. I still have my other series to work on...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 17:57, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Thanks==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m really sorry you had to fix up [http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Kino_no_Tabi:Volume5_Chapter4&amp;amp;direction=prev&amp;amp;oldid=146986 this page....] I swear I didn&#039;t save it.... I was planning to just submit it later after I had a bit of sleep. So I was shocked to find it there all neat and tidy this morning...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, thank you very much!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Ella.servantes|Ella.servantes]] 22:13, 5 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Asking for a favor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, do you know how to contact Js06? I want to translate one of his project into Vietnamese so I asked for permission in the forum, and no one answer. Then I posted in Js06 talk page (since he is the only one translating it) and no answer. Finally I posted in the PJ talk page and still got no answer. So if you happen to know how to contact him, please told him to answer me. Thank you [[User:Gingi|Gingi]] 11:40, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is it about Heavy Object, Oreimo or Monogatari? I can help you ask him if you want, but I need to know what series you&#039;re interested in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:52, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh yeah, sorry, my bad. It&#039;s Heavy Object [[User:Gingi|Gingi]] 11:57, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yes, you&#039;re allowed to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 01:25, 22 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks man. [[User:Gingi|Gingi]] 06:17, 22 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150445</id>
		<title>User:Gingi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150445"/>
		<updated>2012-04-22T04:05:42Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;God know who I am.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A bit about myself&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Age: 16 (yeah i know)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Occupation: High School Student&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Baka-Tsuki: Sword Art Online Vietnamese&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Vnsharing: same as above&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My email address: hyuga_neji_501@yahoo.com.vn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...well, I guess that&#039;s it.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150444</id>
		<title>User:Gingi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150444"/>
		<updated>2012-04-22T04:05:15Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;God know who i am.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A bit about myself&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Age: 16 (yeah i know)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Occupation: High School Student&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Baka-Tsuki: Sword Art Online Vietnamese&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Vnsharing: same as above&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My email address: hyuga_neji_501@yahoo.com.vn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...well, i guess that&#039;s it.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150443</id>
		<title>User:Gingi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=150443"/>
		<updated>2012-04-22T04:04:49Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;God know who i am.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A bit about myself&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Age: 16 (yeah i know)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Occupation: High School Student&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Baka-Tsuki: Sword Art Online Vietnamese&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Vnsharing: the same&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My email address: hyuga_neji_501@yahoo.com.vn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...well, i guess that&#039;s it.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150330</id>
		<title>Teh Ping Talk:Miscellaneous</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150330"/>
		<updated>2012-04-21T16:57:57Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Teh Ping Talk:Miscellaneous==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Good luck in the Army ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;ll problaly drain a lot of your energy, but I think once you get pass it, you feel a little bit better about yourself too.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for your hard work. I&#039;ll hope to see update sometime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good luck! --[[User:Hypernova|Hypernova]] 19:23, 26 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Congratulations on the promotion ! --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 16:28, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lance Corporal? Congrats! [[User:Kira0802|Kira]] 16:48, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Shinrei Tantei Yakumo==&lt;br /&gt;
As I understand it, Angelanime is not the translator. --[[User:Darklor|Darklor]] 08:14, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, that means we have to ask Angelanime who the translator is--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:06, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== To Teh Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I just wanted to let you know that I wanted to thank you for all of the translating that you have been doing so far. Reading these light novels have been a real treat and I just wanted to let you know that your work is appreciated.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for passing the message. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 03:24, 6 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Punctuation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The types of punctuation used formally were: ...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;quot; (You might need to see in editing mode to get the difference). I used the characters ... and &#039; and &amp;quot; to replace them. The thing is, that every type of character has an id set to it in the form of a combination of bits (01010101). This is done because bits, bytes, kilobytes, megabytes, etc, is how data is stored. In other words &amp;quot; does not equal &amp;quot; or &amp;quot; in the storing language. However in English they would mean the same thing. &amp;quot; occurs earlier in the storage character table than &amp;quot; or &amp;quot; therefore it has a smaller id. Thus space can be saved by using it. My advice is to either stop using MSWord and use WordPad or TextPad editor. OR... first write in MSWord then take it to TextPad and then use the find and replace functions to switch the above characters. You can also use FoxReplace addon if you are using Firefox but that&#039;s just a little more complex in initializing the settings but the result is that the replacement process becomes fully automated (It&#039;s a major pain if you make a mistake though, if you don&#039;t exclude pages you need to, then the replacement could affect something you did not wish it to). The final way is to use this site&#039;s own search and replace function. [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more thing. I&#039;ve noticed that stuttering words have been separated by commas. Example: &amp;quot;Do, don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; The thing is that normally in English writing stuttering words are separated by the use of hyphens(-) lets take the example above. It should have been: &amp;quot;Do-Don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; See the difference in the Don&#039;t(s). Just thought I should let you know. Was I helpful? [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
...Well, I guess it would be troublesome. I&#039;m using MSWord right now to eliminate as many typos as I can, and I have no idea how much space does this website have. Will keep this in mind, definitely, but I don&#039;t know if I can get myself to work that extra bit though. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As for stuttering, I just followed how it&#039;s normally given instead of just following how the English do it. Thanks for your input.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:16, 30 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Either hyphens(-) for short(quick) stutters or three dots(...) for long pause between stutters is what I learned. If there is anything else just let me know. I&#039;ll be willing to help. Personally, my method is the FoxReplace one. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:58, 3 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I&#039;ve added some info on the FoxReplace method on my talk page. If you feel like it please check it out. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:42, 6 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would like you to support me [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=4&amp;amp;t=4564 here], if you are willing. Thank you. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:35, 13 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Stuttering===&lt;br /&gt;
Careful. Stuttering is denoted differently in Japanese and English. In Japanese stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;comma&#039;&#039;&#039; or three dots. Whereas in English stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;hyphen&#039;&#039;&#039; or three dots. The reason is to ensure that the &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; in stuttering words like &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I-I&#039;&#039;&#039;t&amp;lt;/big&amp;gt; aren&#039;t mistaken with the self reference word &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt;. There are other similar instances as well. Since &#039;&#039;&#039;commas&#039;&#039;&#039; would allow for such mistakes to happen thus &#039;&#039;&#039;hyphens&#039;&#039;&#039; are used instead. Such conflicts do not occur in Japanese (due to watashi, boku, etc instead of in English where &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; can be confused since most stutterings are of words that start with &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; or similar curcumsatnces, &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;A&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; is another one). [http://en.wikipedia.org/wiki/Stutter#Primary_behaviors See here.] Take care. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:41, 9 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Narrative Tense? (Toaru Majutsu no Index) ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The poll on this conundrum is leaning heavily towards past tense. Should we edit the project-specific guidelines to reflect that consensus? --[[User:Tactician J|Tact]] 11:00, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As much as I hate to agree with that, go ahead, we should--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 14:06, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Collapsibility Upgrade ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. If it&#039;s not too much trouble could you take a look at [[MediaWiki_talk:Common.js|this]]. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 18:06, 29 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Questions... ==&lt;br /&gt;
How long does a chapter take???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As long as it needs. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 04:42, 6 August 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Request ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Since your user page mentioned you&#039;re leaving one space open I figured I might as well leave a request. I&#039;d be really glad if you could help with Oreimo, since its translation has pretty much stalled (though I haven&#039;t confirmed the status of the translators, from what I gathered they all have it queued). Anyway, if you do pick it up, I&#039;d be more than willing to be an active (personal, if it suits you) editor for the series.-[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 01:13, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s a &#039;maybe&#039;, no guarantees though.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:54, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good enough, let me know if you do pick it up. Thanks for minding the request.--[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 15:15, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== to Teh_Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
please give Sword art online a piece of your time.thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Archiving advice ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that your talk page is getting more cluttered up. You know, you can always archive your talkpage when it reaches a certain limit. Simply create a new page named &#039;&#039;&#039;User talk:Teh Ping/Archive #&#039;&#039;&#039;, where # is the archive number, and copy all the discussions that you consider too old to keep on your talk page but too valuable to delete. Create a link to the archive on top of your talk page by writing &amp;lt;nowiki&amp;gt;[[/Archive #]]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;. You won&#039;t need to create a link &#039;&#039;back&#039;&#039; to the talk page from the archive. It seems subpage settings are active on user pages. [[User talk:Zero2001/Archive 1|I&#039;ve already made one.]] [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 21:18, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the suggestion, but I&#039;ll be sorting them according to the series.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:38, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Subpages &amp;lt;- Archives ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm, I think you named them wrongly. Shall I rename them for you? A backlink will automatically be generated that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:32, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:20, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Name wrongly? No, I&#039;m just following the wikipedia versions. Baka Test needs to be changed (and Index), but I haven&#039;t told told Oni that. Also, there&#039;s quite a lot of references out there on Volume 3 Author Notes and Volume 4 chapter 2 that I haven&#039;t added in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:34, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I mean the names of the subpages you made (assuming this page and the other similar ones were made as a result of the post in the parent section of this section). They were supposed to be named &#039;&#039;&#039;User Talk:Teh Peng/*&#039;&#039;&#039; not &#039;&#039;&#039;Teh Ping Talk:*&#039;&#039;&#039; where * is Miscellaneous, etc. A user&#039;s page, talk page and &#039;&#039;&#039;subpages&#039;&#039;&#039; are a users personal space. The way you named them put them in the main page namespace. It could lead to people challenging the pages for deletion. Best if you renamed these Teh Peng Talk pages before that happens. Plus you get an automatically generated backlink to your talk page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:59, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What Teh Peng? Should be Teh Ping lol. Need to switch around later then.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, I don&#039;t know how to respond to this: http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=32&amp;amp;t=4553--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 03:48, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Registering as an Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How can I register as one (specifically on IS)? I mean in a way that my forum status also gets updated. I feel that those who don&#039;t know me can&#039;t take me seriously when I post as simply a Reader. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:27, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You just log in on the forum, go to the user control panel, select the &amp;quot;Usergroups&amp;quot; tab, click in the radiobutton beside &amp;quot;Project Editors&amp;quot;, scroll down, and hit submit. (I believe you have to get approved, so it will take a few days, but you&#039;ll become and editor eventually.) [[User:Hobogunner|Hobogunner]] 15:43, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Moving talk pages==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you able to track new messages? [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 19:19, 10 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just need to set it as &#039;watch page&#039;, so yeah, I can track them.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:27, 11 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==[[Boku Wa Tomodachi Ga Sukunai:Volume1 Past]]==&lt;br /&gt;
Uh, that was a surprise, that you translated that. Will you also translate more of this series? --[[User:Darklor|Darklor]] 16:23, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. I still have my other series to work on...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 17:57, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Thanks==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m really sorry you had to fix up [http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Kino_no_Tabi:Volume5_Chapter4&amp;amp;direction=prev&amp;amp;oldid=146986 this page....] I swear I didn&#039;t save it.... I was planning to just submit it later after I had a bit of sleep. So I was shocked to find it there all neat and tidy this morning...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, thank you very much!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Ella.servantes|Ella.servantes]] 22:13, 5 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Asking for a favor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, do you know how to contact Js06? I want to translate one of his project into Vietnamese so I ask for permission in the forum, and no one answer. Then I post in Js06 talk page (since he is the only one translating it) and no answer. Finally I post in the PJ talk page and still got no answer. So if you happen to know how to contact him, please told him to answer me. Thank you [[User:Gingi|Gingi]] 11:40, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Is it about Heavy Object, Oreimo or Monogatari? I can help you ask him if you want, but I need to know what series you&#039;re interested in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:52, 21 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh yeah, sorry, my bad. It&#039;s Heavy Object [[User:Gingi|Gingi]] 11:57, 21 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150327</id>
		<title>Teh Ping Talk:Miscellaneous</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150327"/>
		<updated>2012-04-21T16:50:54Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Teh Ping Talk:Miscellaneous==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Good luck in the Army ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;ll problaly drain a lot of your energy, but I think once you get pass it, you feel a little bit better about yourself too.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for your hard work. I&#039;ll hope to see update sometime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good luck! --[[User:Hypernova|Hypernova]] 19:23, 26 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Congratulations on the promotion ! --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 16:28, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lance Corporal? Congrats! [[User:Kira0802|Kira]] 16:48, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Shinrei Tantei Yakumo==&lt;br /&gt;
As I understand it, Angelanime is not the translator. --[[User:Darklor|Darklor]] 08:14, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, that means we have to ask Angelanime who the translator is--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:06, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== To Teh Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I just wanted to let you know that I wanted to thank you for all of the translating that you have been doing so far. Reading these light novels have been a real treat and I just wanted to let you know that your work is appreciated.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for passing the message. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 03:24, 6 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Punctuation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The types of punctuation used formally were: ...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;quot; (You might need to see in editing mode to get the difference). I used the characters ... and &#039; and &amp;quot; to replace them. The thing is, that every type of character has an id set to it in the form of a combination of bits (01010101). This is done because bits, bytes, kilobytes, megabytes, etc, is how data is stored. In other words &amp;quot; does not equal &amp;quot; or &amp;quot; in the storing language. However in English they would mean the same thing. &amp;quot; occurs earlier in the storage character table than &amp;quot; or &amp;quot; therefore it has a smaller id. Thus space can be saved by using it. My advice is to either stop using MSWord and use WordPad or TextPad editor. OR... first write in MSWord then take it to TextPad and then use the find and replace functions to switch the above characters. You can also use FoxReplace addon if you are using Firefox but that&#039;s just a little more complex in initializing the settings but the result is that the replacement process becomes fully automated (It&#039;s a major pain if you make a mistake though, if you don&#039;t exclude pages you need to, then the replacement could affect something you did not wish it to). The final way is to use this site&#039;s own search and replace function. [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more thing. I&#039;ve noticed that stuttering words have been separated by commas. Example: &amp;quot;Do, don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; The thing is that normally in English writing stuttering words are separated by the use of hyphens(-) lets take the example above. It should have been: &amp;quot;Do-Don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; See the difference in the Don&#039;t(s). Just thought I should let you know. Was I helpful? [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
...Well, I guess it would be troublesome. I&#039;m using MSWord right now to eliminate as many typos as I can, and I have no idea how much space does this website have. Will keep this in mind, definitely, but I don&#039;t know if I can get myself to work that extra bit though. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As for stuttering, I just followed how it&#039;s normally given instead of just following how the English do it. Thanks for your input.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:16, 30 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Either hyphens(-) for short(quick) stutters or three dots(...) for long pause between stutters is what I learned. If there is anything else just let me know. I&#039;ll be willing to help. Personally, my method is the FoxReplace one. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:58, 3 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I&#039;ve added some info on the FoxReplace method on my talk page. If you feel like it please check it out. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:42, 6 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would like you to support me [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=4&amp;amp;t=4564 here], if you are willing. Thank you. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:35, 13 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Stuttering===&lt;br /&gt;
Careful. Stuttering is denoted differently in Japanese and English. In Japanese stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;comma&#039;&#039;&#039; or three dots. Whereas in English stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;hyphen&#039;&#039;&#039; or three dots. The reason is to ensure that the &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; in stuttering words like &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I-I&#039;&#039;&#039;t&amp;lt;/big&amp;gt; aren&#039;t mistaken with the self reference word &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt;. There are other similar instances as well. Since &#039;&#039;&#039;commas&#039;&#039;&#039; would allow for such mistakes to happen thus &#039;&#039;&#039;hyphens&#039;&#039;&#039; are used instead. Such conflicts do not occur in Japanese (due to watashi, boku, etc instead of in English where &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; can be confused since most stutterings are of words that start with &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; or similar curcumsatnces, &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;A&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; is another one). [http://en.wikipedia.org/wiki/Stutter#Primary_behaviors See here.] Take care. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:41, 9 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Narrative Tense? (Toaru Majutsu no Index) ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The poll on this conundrum is leaning heavily towards past tense. Should we edit the project-specific guidelines to reflect that consensus? --[[User:Tactician J|Tact]] 11:00, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As much as I hate to agree with that, go ahead, we should--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 14:06, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Collapsibility Upgrade ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. If it&#039;s not too much trouble could you take a look at [[MediaWiki_talk:Common.js|this]]. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 18:06, 29 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Questions... ==&lt;br /&gt;
How long does a chapter take???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As long as it needs. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 04:42, 6 August 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Request ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Since your user page mentioned you&#039;re leaving one space open I figured I might as well leave a request. I&#039;d be really glad if you could help with Oreimo, since its translation has pretty much stalled (though I haven&#039;t confirmed the status of the translators, from what I gathered they all have it queued). Anyway, if you do pick it up, I&#039;d be more than willing to be an active (personal, if it suits you) editor for the series.-[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 01:13, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s a &#039;maybe&#039;, no guarantees though.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:54, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good enough, let me know if you do pick it up. Thanks for minding the request.--[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 15:15, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== to Teh_Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
please give Sword art online a piece of your time.thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Archiving advice ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that your talk page is getting more cluttered up. You know, you can always archive your talkpage when it reaches a certain limit. Simply create a new page named &#039;&#039;&#039;User talk:Teh Ping/Archive #&#039;&#039;&#039;, where # is the archive number, and copy all the discussions that you consider too old to keep on your talk page but too valuable to delete. Create a link to the archive on top of your talk page by writing &amp;lt;nowiki&amp;gt;[[/Archive #]]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;. You won&#039;t need to create a link &#039;&#039;back&#039;&#039; to the talk page from the archive. It seems subpage settings are active on user pages. [[User talk:Zero2001/Archive 1|I&#039;ve already made one.]] [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 21:18, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the suggestion, but I&#039;ll be sorting them according to the series.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:38, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Subpages &amp;lt;- Archives ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm, I think you named them wrongly. Shall I rename them for you? A backlink will automatically be generated that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:32, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:20, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Name wrongly? No, I&#039;m just following the wikipedia versions. Baka Test needs to be changed (and Index), but I haven&#039;t told told Oni that. Also, there&#039;s quite a lot of references out there on Volume 3 Author Notes and Volume 4 chapter 2 that I haven&#039;t added in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:34, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I mean the names of the subpages you made (assuming this page and the other similar ones were made as a result of the post in the parent section of this section). They were supposed to be named &#039;&#039;&#039;User Talk:Teh Peng/*&#039;&#039;&#039; not &#039;&#039;&#039;Teh Ping Talk:*&#039;&#039;&#039; where * is Miscellaneous, etc. A user&#039;s page, talk page and &#039;&#039;&#039;subpages&#039;&#039;&#039; are a users personal space. The way you named them put them in the main page namespace. It could lead to people challenging the pages for deletion. Best if you renamed these Teh Peng Talk pages before that happens. Plus you get an automatically generated backlink to your talk page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:59, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What Teh Peng? Should be Teh Ping lol. Need to switch around later then.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, I don&#039;t know how to respond to this: http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=32&amp;amp;t=4553--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 03:48, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Registering as an Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How can I register as one (specifically on IS)? I mean in a way that my forum status also gets updated. I feel that those who don&#039;t know me can&#039;t take me seriously when I post as simply a Reader. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:27, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You just log in on the forum, go to the user control panel, select the &amp;quot;Usergroups&amp;quot; tab, click in the radiobutton beside &amp;quot;Project Editors&amp;quot;, scroll down, and hit submit. (I believe you have to get approved, so it will take a few days, but you&#039;ll become and editor eventually.) [[User:Hobogunner|Hobogunner]] 15:43, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Moving talk pages==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you able to track new messages? [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 19:19, 10 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just need to set it as &#039;watch page&#039;, so yeah, I can track them.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:27, 11 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==[[Boku Wa Tomodachi Ga Sukunai:Volume1 Past]]==&lt;br /&gt;
Uh, that was a surprise, that you translated that. Will you also translate more of this series? --[[User:Darklor|Darklor]] 16:23, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. I still have my other series to work on...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 17:57, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Thanks==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m really sorry you had to fix up [http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Kino_no_Tabi:Volume5_Chapter4&amp;amp;direction=prev&amp;amp;oldid=146986 this page....] I swear I didn&#039;t save it.... I was planning to just submit it later after I had a bit of sleep. So I was shocked to find it there all neat and tidy this morning...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, thank you very much!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Ella.servantes|Ella.servantes]] 22:13, 5 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Asking for a favor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, do you know how to contact Js06? I want to translate one of his project into Vietnamese so I ask for permission in the forum, and no one answer. Then I post in Js06 talk page (since he is the only one translating it) and no answer. Finally I post in the PJ talk page and still got no answer. So if you happen to know how to contact him, please told him to answer me. Thank you [[User:Gingi|Gingi]] 11:40, 21 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150324</id>
		<title>Teh Ping Talk:Miscellaneous</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Miscellaneous&amp;diff=150324"/>
		<updated>2012-04-21T16:40:14Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Teh Ping Talk:Miscellaneous==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Good luck in the Army ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;ll problaly drain a lot of your energy, but I think once you get pass it, you feel a little bit better about yourself too.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for your hard work. I&#039;ll hope to see update sometime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good luck! --[[User:Hypernova|Hypernova]] 19:23, 26 April 2010 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Congratulations on the promotion ! --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 16:28, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lance Corporal? Congrats! [[User:Kira0802|Kira]] 16:48, 2 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Shinrei Tantei Yakumo==&lt;br /&gt;
As I understand it, Angelanime is not the translator. --[[User:Darklor|Darklor]] 08:14, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, that means we have to ask Angelanime who the translator is--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 11:06, 8 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== To Teh Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, I just wanted to let you know that I wanted to thank you for all of the translating that you have been doing so far. Reading these light novels have been a real treat and I just wanted to let you know that your work is appreciated.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for passing the message. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 03:24, 6 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Punctuation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The types of punctuation used formally were: ...&#039;&#039;&amp;quot;&amp;quot; (You might need to see in editing mode to get the difference). I used the characters ... and &#039; and &amp;quot; to replace them. The thing is, that every type of character has an id set to it in the form of a combination of bits (01010101). This is done because bits, bytes, kilobytes, megabytes, etc, is how data is stored. In other words &amp;quot; does not equal &amp;quot; or &amp;quot; in the storing language. However in English they would mean the same thing. &amp;quot; occurs earlier in the storage character table than &amp;quot; or &amp;quot; therefore it has a smaller id. Thus space can be saved by using it. My advice is to either stop using MSWord and use WordPad or TextPad editor. OR... first write in MSWord then take it to TextPad and then use the find and replace functions to switch the above characters. You can also use FoxReplace addon if you are using Firefox but that&#039;s just a little more complex in initializing the settings but the result is that the replacement process becomes fully automated (It&#039;s a major pain if you make a mistake though, if you don&#039;t exclude pages you need to, then the replacement could affect something you did not wish it to). The final way is to use this site&#039;s own search and replace function. [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One more thing. I&#039;ve noticed that stuttering words have been separated by commas. Example: &amp;quot;Do, don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; The thing is that normally in English writing stuttering words are separated by the use of hyphens(-) lets take the example above. It should have been: &amp;quot;Do-Don&#039;t think I was doing it for you okay?&amp;quot; See the difference in the Don&#039;t(s). Just thought I should let you know. Was I helpful? [[User:Zero2001|Zero2001]] 15:41, 29 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
...Well, I guess it would be troublesome. I&#039;m using MSWord right now to eliminate as many typos as I can, and I have no idea how much space does this website have. Will keep this in mind, definitely, but I don&#039;t know if I can get myself to work that extra bit though. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As for stuttering, I just followed how it&#039;s normally given instead of just following how the English do it. Thanks for your input.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:16, 30 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Either hyphens(-) for short(quick) stutters or three dots(...) for long pause between stutters is what I learned. If there is anything else just let me know. I&#039;ll be willing to help. Personally, my method is the FoxReplace one. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:58, 3 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I&#039;ve added some info on the FoxReplace method on my talk page. If you feel like it please check it out. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 17:42, 6 July 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I would like you to support me [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=4&amp;amp;t=4564 here], if you are willing. Thank you. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:35, 13 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Stuttering===&lt;br /&gt;
Careful. Stuttering is denoted differently in Japanese and English. In Japanese stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;comma&#039;&#039;&#039; or three dots. Whereas in English stuttering is denoted by &#039;&#039;&#039;hyphen&#039;&#039;&#039; or three dots. The reason is to ensure that the &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; in stuttering words like &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I-I&#039;&#039;&#039;t&amp;lt;/big&amp;gt; aren&#039;t mistaken with the self reference word &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt;. There are other similar instances as well. Since &#039;&#039;&#039;commas&#039;&#039;&#039; would allow for such mistakes to happen thus &#039;&#039;&#039;hyphens&#039;&#039;&#039; are used instead. Such conflicts do not occur in Japanese (due to watashi, boku, etc instead of in English where &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; can be confused since most stutterings are of words that start with &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;I&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; or similar curcumsatnces, &amp;lt;big&amp;gt;&#039;&#039;&#039;A&#039;&#039;&#039;&amp;lt;/big&amp;gt; is another one). [http://en.wikipedia.org/wiki/Stutter#Primary_behaviors See here.] Take care. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  12:41, 9 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Narrative Tense? (Toaru Majutsu no Index) ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The poll on this conundrum is leaning heavily towards past tense. Should we edit the project-specific guidelines to reflect that consensus? --[[User:Tactician J|Tact]] 11:00, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As much as I hate to agree with that, go ahead, we should--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 14:06, 6 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Collapsibility Upgrade ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. If it&#039;s not too much trouble could you take a look at [[MediaWiki_talk:Common.js|this]]. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 18:06, 29 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Questions... ==&lt;br /&gt;
How long does a chapter take???&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As long as it needs. --[[User:Saganatsu|Saganatsu]] 04:42, 6 August 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Request ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Since your user page mentioned you&#039;re leaving one space open I figured I might as well leave a request. I&#039;d be really glad if you could help with Oreimo, since its translation has pretty much stalled (though I haven&#039;t confirmed the status of the translators, from what I gathered they all have it queued). Anyway, if you do pick it up, I&#039;d be more than willing to be an active (personal, if it suits you) editor for the series.-[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 01:13, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s a &#039;maybe&#039;, no guarantees though.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 02:54, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good enough, let me know if you do pick it up. Thanks for minding the request.--[[User:Ppaaccoojrf|ppaaccoojrf]] 15:15, 26 August 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== to Teh_Ping ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
please give Sword art online a piece of your time.thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Archiving advice ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It seems that your talk page is getting more cluttered up. You know, you can always archive your talkpage when it reaches a certain limit. Simply create a new page named &#039;&#039;&#039;User talk:Teh Ping/Archive #&#039;&#039;&#039;, where # is the archive number, and copy all the discussions that you consider too old to keep on your talk page but too valuable to delete. Create a link to the archive on top of your talk page by writing &amp;lt;nowiki&amp;gt;[[/Archive #]]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;. You won&#039;t need to create a link &#039;&#039;back&#039;&#039; to the talk page from the archive. It seems subpage settings are active on user pages. [[User talk:Zero2001/Archive 1|I&#039;ve already made one.]] [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 21:18, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for the suggestion, but I&#039;ll be sorting them according to the series.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:38, 15 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Subpages &amp;lt;- Archives ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm, I think you named them wrongly. Shall I rename them for you? A backlink will automatically be generated that way. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 15:32, 16 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
^^ [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:20, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Name wrongly? No, I&#039;m just following the wikipedia versions. Baka Test needs to be changed (and Index), but I haven&#039;t told told Oni that. Also, there&#039;s quite a lot of references out there on Volume 3 Author Notes and Volume 4 chapter 2 that I haven&#039;t added in.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:34, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Umm. I mean the names of the subpages you made (assuming this page and the other similar ones were made as a result of the post in the parent section of this section). They were supposed to be named &#039;&#039;&#039;User Talk:Teh Peng/*&#039;&#039;&#039; not &#039;&#039;&#039;Teh Ping Talk:*&#039;&#039;&#039; where * is Miscellaneous, etc. A user&#039;s page, talk page and &#039;&#039;&#039;subpages&#039;&#039;&#039; are a users personal space. The way you named them put them in the main page namespace. It could lead to people challenging the pages for deletion. Best if you renamed these Teh Peng Talk pages before that happens. Plus you get an automatically generated backlink to your talk page. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:59, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What Teh Peng? Should be Teh Ping lol. Need to switch around later then.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, I don&#039;t know how to respond to this: http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=32&amp;amp;t=4553--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 03:48, 20 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Registering as an Editor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
How can I register as one (specifically on IS)? I mean in a way that my forum status also gets updated. I feel that those who don&#039;t know me can&#039;t take me seriously when I post as simply a Reader. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  15:27, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You just log in on the forum, go to the user control panel, select the &amp;quot;Usergroups&amp;quot; tab, click in the radiobutton beside &amp;quot;Project Editors&amp;quot;, scroll down, and hit submit. (I believe you have to get approved, so it will take a few days, but you&#039;ll become and editor eventually.) [[User:Hobogunner|Hobogunner]] 15:43, 27 September 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Moving talk pages==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Are you able to track new messages? [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 19:19, 10 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just need to set it as &#039;watch page&#039;, so yeah, I can track them.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 00:27, 11 October 2011 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==[[Boku Wa Tomodachi Ga Sukunai:Volume1 Past]]==&lt;br /&gt;
Uh, that was a surprise, that you translated that. Will you also translate more of this series? --[[User:Darklor|Darklor]] 16:23, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. I still have my other series to work on...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 17:57, 24 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Thanks==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m really sorry you had to fix up [http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Kino_no_Tabi:Volume5_Chapter4&amp;amp;direction=prev&amp;amp;oldid=146986 this page....] I swear I didn&#039;t save it.... I was planning to just submit it later after I had a bit of sleep. So I was shocked to find it there all neat and tidy this morning...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anyway, thank you very much!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Ella.servantes|Ella.servantes]] 22:13, 5 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Asking for a favor==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, do you know how to contact Js06? I want to translate one of his project into Vietnamese so I ask for permission in the forum, and no one answer. Then I post in Js06 talk page (since he is the only one translating it). Finally I post in the PJ talk page and still got no answer. So if you happen to know how to contact him, please told him to answer me. Thank you [[User:Gingi|Gingi]] 11:40, 21 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=150284</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=150284"/>
		<updated>2012-04-21T12:53:21Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: Undo revision 149296 by Gingi (talk)&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Heavy Object Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, Js06. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m Gingi from [http://vnsharing.net/forum/ Vnsharing.net]. Would you mind if I translate Heavy Object into Vietnamese based on your translation? Thank you for translating such a great novel and look forward to your reply. [[User:Gingi|Gingi]] 20:24, 15 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=149386</id>
		<title>Teh Ping Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=149386"/>
		<updated>2012-04-18T15:50:19Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Please translate vol 2, have been dying to see it&#039;s complete... --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if you say that, I need to wait for Tap to come back from Tekong and have his say...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:51, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regardless, thank you for translating the prologue of volume 6, since there hasn&#039;t been an SAO update in, like, three months. Thank you again. [[User:Bzk3000|Bzk3000]] 13:28, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Speaking of which, why is 朝田詩乃 translated as Asada Sinon? It&#039;s Asada Shino. And I messed up on the Yui thing.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:59, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yea it should be Asada Shino for her real name. Sinon is her game name. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 22:25, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just in case you are wondering why we used &amp;quot;Sinon&amp;quot; for her game name, because the author wrote it in English that way. For reference, volume 5 chapter 6, that is page 229 to be exact. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, don&#039;t worry, I figured it out yesterday. Katakana was given as シノン--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:11, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My watchlist says Teh ping and SAO vol 2. Are you doing SAO vol 2 now? --[[User:Castor212|Castor212]] 01:10, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
? That&#039;s a lie. Of course I got something else planned today.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 01:24, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Finally I can read SAO Volume 2 in full. Oh you have no idea how long I&#039;ve waited. You&#039;re the best translator in Baka-Tsuki. No lie. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:22, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I have a new hero *_* Don&#039;t push yourself too much and sometimes, have a break ^_^ --[[User:RxD|RxD]] 12.25 31 December (GMT +1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THAAAAAAAAAANKNNNKKKKKKK YYYOOOUUUUUUU TEH PING. FINALLY FINALLY FINALLY FINALLY SAO 2!!! ----[[User:Castor212|Castor212]] 22:40, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
A bit question : In vol 1, Kayta is a she. Also, Is it Kayta or keita?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, Ping. Dropping by to say Thank you a LOT for your work in SAO! [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 22:19, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping, what&#039;s up? When are you planning on continuing vol 5? If you could tell me it would be a load off my shoulders. I had been waiting for so long. So very very long. But I can wait more, as long as I can see the goal. You know the whole thing about walking in the dark &#039;&#039;versus&#039;&#039; walking while seeing the light at the end of the tunnel. Please tell me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:51, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:33, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the very least, not this month.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:42, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! (ghost leaving mouth) (*POP*, snaps back to reality) Please have mercy. Mercy I beg of you. Do not torture me so. It&#039;s just one whole and two-thirds of a chapter. Please, please, pleeeeeaaaase. I beg of you. I &#039;&#039;can&#039;t&#039;&#039; just skip those chapters and go on to vol 6. That would mess up the whole plotline. Teh Ping-donoooooo~. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:27, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t ya worry Zero. Everything gets done...one day. XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 13:08, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But it&#039;s &#039;&#039;vague&#039;&#039;. Too vague. And too far off. Plus it&#039;s a cliffhanger. I wanna know what happens next. It&#039;s like bowling, only the ball veers off to the side at the very last moment. Teh Ping-dono~. Help. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:38, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I understand you&#039;re eager for more, but you shouldn&#039;t be too pushy about the generous service Teh Ping is providing for all of us. It&#039;s pretty easy to get burnt out translating plus he has real life stuff I&#039;m sure. [[Special:Contributions/74.137.227.30|74.137.227.30]] 04:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Patience is a virtue (and yes, I&#039;m enjoying how Zero is suffering now). And besides, SAO isn&#039;t on the I-must-complete list. Yet.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 04:39, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, enough with the junkie act from me. But I do humbly request that the 1 and 2/3 chapters left in volume 5 be completed as soon as you have time. Right now the situation can be compared to putting a morsel of delicious meat infront of a pet which is tied up just so it can&#039;t ever get to eat the food. (Strechy stretchy cant get any). XD. So I do humbly request, with all due respect that Teh Ping makes some time to complete vol 5. I mean I know how busy you are by using [[Special:Contributions/Teh Ping]] to see your contributions. You&#039;re really burning the midnight oil there buddy. I just want to make sure you don&#039;t forget about SAO. BTW how was my act? Funny, no? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 08:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s unlikely that I can do it the next month too, considering that I target to finish Unicorn 1, Kaminomi 2 and DenYuuDen 1. However, if it&#039;s a partnership where I can get another translator or two to help out, I&#039;ll definitely work on it since it eases my workload.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 08:51, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NO&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;. *Faints* [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:03, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just a quick question. How many pages in vol 5 are left? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huuuh...I guess it&#039;d bearound 1/7 of a novel, which should be around 40. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, Zero, I just saw this:&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do not ask when Chapters will be released&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You are not permitted to ask when chapters will be released. Scripts are released once the Translator group is finished with them. All your whining will do is irritate the group&#039;s staff and make them leave the scene. That will mean even slower releases or none at all. Please have some patience.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IIRC, chapter 6 is until 260-270, it should be at the 200 mark now, chapter 7 is the shorter one. --[[User:Larethian|larethian]] 19:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks. I did not know both those things. I&#039;ll take care in the future. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:15, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Out of curiosity, what would you say your Kanji proficiency is at? I&#039;m pretty good at syntax, but having to stop and look up every kanji completely destroys me. I&#039;m wondering at what level did you start to read light novels (not translate them), assuming Japanese isn&#039;t your primary language. The only reason I ask is because I find that I learn faster by reading versus spoken word (though I practice with that too) so I managed to acquire a few VN to go through. I&#039;m trying to get the point where I can read fluently and am wondering if I need to build up my Kanji reservoir first, or if constantly looking up kanji is natural. [[User:Catchfraze|Catchfraze]] 16:56, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me, I was pretty much Chinese educated at home since it&#039;s my mother tongue, so I do have a rather solid base in that, more than my English too. I just read light novels after I learned the basic hiragana and katakana and try to smoke through with my kanji until I get a denshi jisho to check through. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For your case, yes, you would need to build up your kanji reservoir assuming you&#039;re non-Chinese or Korean. VN is a good way to start as hikari and Cosmic Eagle would tell you, but I didn&#039;t start from there (for obvious reasons). Now, take your time digesting the vocabulary, and if you want to start off with LN reading, Kaminomi, Baka Test, Seitokai and DenYuuDen are the easiest I can think of.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 23:49, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Furuki tomo yo, taskete kudasai. I believe I speak for all SAO readers when I say that we are still eagerly awaiting the completion of volume 5. Currently you are the only one who can do so. I beseech you to help those of us who are trapped in the darkness. I know you are busy. But even so I would like to humbly request that you may try and make some time soon. I personally &#039;&#039;really&#039;&#039; want to know what happens next. So much so that I have resisted reading volume 6 so as to not have it spoiled. It&#039;s mind taxing and frustrating. But even so I want to read SAO&#039;s GGO arc in the proper order. I... I... I can only ask and hope that you would grant us your favor. Old friend, please help/save us. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:28, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Teh Ping|Teh Ping]] has already discussed the topic of SAO 5 on [https://twitter.com/#!/Teh_ping/status/157132759779909632 twitter]. [[User:Teh Ping|Teh Ping]] has humbly requested translator help to complete SAO 5. If you noticed, SAO 5 is currently not on [[User:Teh Ping|Teh Ping&#039;s]] timeline. If you would like to help, it&#039;s best to try to recruit some translators to help [[User:Teh Ping|Teh Ping]] -[[User:Milki|milki]] 11:40, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can&#039;t... breathe... Please... help.... Gak kuh kak... [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:31, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping. If it&#039;s lack of the raws that&#039;s the problem I might be able to help. See: http://rawscans.com/forum/viewtopic.php?f=12&amp;amp;t=13740 [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:06, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I sent you a PM in the forum, just in case you check this place more often. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 12:28, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Zero, if it helps, at the beginning of volume 6, there&#039;s a brief summary of what happened at the end of volume 5. You&#039;ll at least know what happened on-screen and how that part led to the events of volume 6. 17:31, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THANK YOU!!!! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  11:00, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ice Milk Tea, I wanna double check with you on the SAO Volume 7 chapter 6 translation. At the end of the translation pages, it had the message &amp;quot;To be continued&amp;quot;.&lt;br /&gt;
Is it finished translation already? Anon 23:22 29 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That wasn&#039;t done by me. I noted on Facebook that it would be out on April Fools. There&#039;s still 28 pages to go. 30 if you count the afterword.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:31, 29 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Happy April Fool Ice Milk Tea. I just laugh at the SAO Volume 7 chapter 6  translation. Nice one. I was like Wtf before I notice the date. Anon April Fool 2012&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hopefully, we can have people focus on volume 8 so that I don&#039;t have to do that chapter and go straight to 9. Frankly, I&#039;m tired or having to work alone for most of my series, so it&#039;s a great help to have extra translators like js06, kuroi, and the guys here. (think these are the only extra translators in my active projects nowadays). In case people ask me why I&#039;m taking too many projects, it&#039;s because nobody else would.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:46, 3 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping, I want to ask something about volume 1. After the boss fight on the seventy-fourth floor, is there any change in the ways Asuna and Kirito address each other? Like is it more intimate? Me and my editor have been argued about this since Vietnamese way of address each other is more complicated than English. [[User:Gingi|Gingi]] 05:49, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I didn&#039;t translate that volume, but I do remember that Asuna added the -kun honorifics behind it after the boss fight. In this case, you can make it a little more intimate.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 07:29, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, it&#039;s me again. Question: In vol 2 &amp;quot;Moring Dew Girl&amp;quot;, &amp;quot;coniferous&amp;quot; is refer to a species or a phylum. I ask this because &amp;quot;coniferous&amp;quot; can be translate into two meaning, which both of them fit in this situation, and I don&#039;t know which one I should use. If you need more information, just look on Wikipedia. Thanks [[User:Gingi|Gingi]] 09:35, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s actually more of a phylum, like how these trees are more predominant in the colder regions--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 09:42, 18 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although if I translate like that, it gonna sound weird in Vietnamese, but I guess stick to the original meaning is still better [[User:Gingi|Gingi]] 10:50, 18 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=149373</id>
		<title>Teh Ping Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=149373"/>
		<updated>2012-04-18T14:35:28Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Please translate vol 2, have been dying to see it&#039;s complete... --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if you say that, I need to wait for Tap to come back from Tekong and have his say...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:51, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regardless, thank you for translating the prologue of volume 6, since there hasn&#039;t been an SAO update in, like, three months. Thank you again. [[User:Bzk3000|Bzk3000]] 13:28, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Speaking of which, why is 朝田詩乃 translated as Asada Sinon? It&#039;s Asada Shino. And I messed up on the Yui thing.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:59, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yea it should be Asada Shino for her real name. Sinon is her game name. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 22:25, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just in case you are wondering why we used &amp;quot;Sinon&amp;quot; for her game name, because the author wrote it in English that way. For reference, volume 5 chapter 6, that is page 229 to be exact. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, don&#039;t worry, I figured it out yesterday. Katakana was given as シノン--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:11, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My watchlist says Teh ping and SAO vol 2. Are you doing SAO vol 2 now? --[[User:Castor212|Castor212]] 01:10, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
? That&#039;s a lie. Of course I got something else planned today.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 01:24, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Finally I can read SAO Volume 2 in full. Oh you have no idea how long I&#039;ve waited. You&#039;re the best translator in Baka-Tsuki. No lie. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:22, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I have a new hero *_* Don&#039;t push yourself too much and sometimes, have a break ^_^ --[[User:RxD|RxD]] 12.25 31 December (GMT +1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THAAAAAAAAAANKNNNKKKKKKK YYYOOOUUUUUUU TEH PING. FINALLY FINALLY FINALLY FINALLY SAO 2!!! ----[[User:Castor212|Castor212]] 22:40, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
A bit question : In vol 1, Kayta is a she. Also, Is it Kayta or keita?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, Ping. Dropping by to say Thank you a LOT for your work in SAO! [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 22:19, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping, what&#039;s up? When are you planning on continuing vol 5? If you could tell me it would be a load off my shoulders. I had been waiting for so long. So very very long. But I can wait more, as long as I can see the goal. You know the whole thing about walking in the dark &#039;&#039;versus&#039;&#039; walking while seeing the light at the end of the tunnel. Please tell me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:51, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:33, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the very least, not this month.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:42, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! (ghost leaving mouth) (*POP*, snaps back to reality) Please have mercy. Mercy I beg of you. Do not torture me so. It&#039;s just one whole and two-thirds of a chapter. Please, please, pleeeeeaaaase. I beg of you. I &#039;&#039;can&#039;t&#039;&#039; just skip those chapters and go on to vol 6. That would mess up the whole plotline. Teh Ping-donoooooo~. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:27, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t ya worry Zero. Everything gets done...one day. XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 13:08, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But it&#039;s &#039;&#039;vague&#039;&#039;. Too vague. And too far off. Plus it&#039;s a cliffhanger. I wanna know what happens next. It&#039;s like bowling, only the ball veers off to the side at the very last moment. Teh Ping-dono~. Help. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:38, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I understand you&#039;re eager for more, but you shouldn&#039;t be too pushy about the generous service Teh Ping is providing for all of us. It&#039;s pretty easy to get burnt out translating plus he has real life stuff I&#039;m sure. [[Special:Contributions/74.137.227.30|74.137.227.30]] 04:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Patience is a virtue (and yes, I&#039;m enjoying how Zero is suffering now). And besides, SAO isn&#039;t on the I-must-complete list. Yet.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 04:39, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, enough with the junkie act from me. But I do humbly request that the 1 and 2/3 chapters left in volume 5 be completed as soon as you have time. Right now the situation can be compared to putting a morsel of delicious meat infront of a pet which is tied up just so it can&#039;t ever get to eat the food. (Strechy stretchy cant get any). XD. So I do humbly request, with all due respect that Teh Ping makes some time to complete vol 5. I mean I know how busy you are by using [[Special:Contributions/Teh Ping]] to see your contributions. You&#039;re really burning the midnight oil there buddy. I just want to make sure you don&#039;t forget about SAO. BTW how was my act? Funny, no? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 08:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s unlikely that I can do it the next month too, considering that I target to finish Unicorn 1, Kaminomi 2 and DenYuuDen 1. However, if it&#039;s a partnership where I can get another translator or two to help out, I&#039;ll definitely work on it since it eases my workload.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 08:51, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NO&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;. *Faints* [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:03, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just a quick question. How many pages in vol 5 are left? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huuuh...I guess it&#039;d bearound 1/7 of a novel, which should be around 40. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, Zero, I just saw this:&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do not ask when Chapters will be released&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You are not permitted to ask when chapters will be released. Scripts are released once the Translator group is finished with them. All your whining will do is irritate the group&#039;s staff and make them leave the scene. That will mean even slower releases or none at all. Please have some patience.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IIRC, chapter 6 is until 260-270, it should be at the 200 mark now, chapter 7 is the shorter one. --[[User:Larethian|larethian]] 19:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks. I did not know both those things. I&#039;ll take care in the future. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:15, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Out of curiosity, what would you say your Kanji proficiency is at? I&#039;m pretty good at syntax, but having to stop and look up every kanji completely destroys me. I&#039;m wondering at what level did you start to read light novels (not translate them), assuming Japanese isn&#039;t your primary language. The only reason I ask is because I find that I learn faster by reading versus spoken word (though I practice with that too) so I managed to acquire a few VN to go through. I&#039;m trying to get the point where I can read fluently and am wondering if I need to build up my Kanji reservoir first, or if constantly looking up kanji is natural. [[User:Catchfraze|Catchfraze]] 16:56, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me, I was pretty much Chinese educated at home since it&#039;s my mother tongue, so I do have a rather solid base in that, more than my English too. I just read light novels after I learned the basic hiragana and katakana and try to smoke through with my kanji until I get a denshi jisho to check through. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For your case, yes, you would need to build up your kanji reservoir assuming you&#039;re non-Chinese or Korean. VN is a good way to start as hikari and Cosmic Eagle would tell you, but I didn&#039;t start from there (for obvious reasons). Now, take your time digesting the vocabulary, and if you want to start off with LN reading, Kaminomi, Baka Test, Seitokai and DenYuuDen are the easiest I can think of.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 23:49, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Furuki tomo yo, taskete kudasai. I believe I speak for all SAO readers when I say that we are still eagerly awaiting the completion of volume 5. Currently you are the only one who can do so. I beseech you to help those of us who are trapped in the darkness. I know you are busy. But even so I would like to humbly request that you may try and make some time soon. I personally &#039;&#039;really&#039;&#039; want to know what happens next. So much so that I have resisted reading volume 6 so as to not have it spoiled. It&#039;s mind taxing and frustrating. But even so I want to read SAO&#039;s GGO arc in the proper order. I... I... I can only ask and hope that you would grant us your favor. Old friend, please help/save us. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:28, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Teh Ping|Teh Ping]] has already discussed the topic of SAO 5 on [https://twitter.com/#!/Teh_ping/status/157132759779909632 twitter]. [[User:Teh Ping|Teh Ping]] has humbly requested translator help to complete SAO 5. If you noticed, SAO 5 is currently not on [[User:Teh Ping|Teh Ping&#039;s]] timeline. If you would like to help, it&#039;s best to try to recruit some translators to help [[User:Teh Ping|Teh Ping]] -[[User:Milki|milki]] 11:40, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can&#039;t... breathe... Please... help.... Gak kuh kak... [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:31, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping. If it&#039;s lack of the raws that&#039;s the problem I might be able to help. See: http://rawscans.com/forum/viewtopic.php?f=12&amp;amp;t=13740 [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:06, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I sent you a PM in the forum, just in case you check this place more often. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 12:28, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Zero, if it helps, at the beginning of volume 6, there&#039;s a brief summary of what happened at the end of volume 5. You&#039;ll at least know what happened on-screen and how that part led to the events of volume 6. 17:31, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THANK YOU!!!! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  11:00, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ice Milk Tea, I wanna double check with you on the SAO Volume 7 chapter 6 translation. At the end of the translation pages, it had the message &amp;quot;To be continued&amp;quot;.&lt;br /&gt;
Is it finished translation already? Anon 23:22 29 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That wasn&#039;t done by me. I noted on Facebook that it would be out on April Fools. There&#039;s still 28 pages to go. 30 if you count the afterword.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:31, 29 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Happy April Fool Ice Milk Tea. I just laugh at the SAO Volume 7 chapter 6  translation. Nice one. I was like Wtf before I notice the date. Anon April Fool 2012&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hopefully, we can have people focus on volume 8 so that I don&#039;t have to do that chapter and go straight to 9. Frankly, I&#039;m tired or having to work alone for most of my series, so it&#039;s a great help to have extra translators like js06, kuroi, and the guys here. (think these are the only extra translators in my active projects nowadays). In case people ask me why I&#039;m taking too many projects, it&#039;s because nobody else would.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:46, 3 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping, I want to ask something about volume 1. After the boss fight on the seventy-fourth floor, is there any change in the ways Asuna and Kirito address each other? Like is it more intimate? Me and my editor have been argued about this since Vietnamese way of address each other is more complicated than English. [[User:Gingi|Gingi]] 05:49, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I didn&#039;t translate that volume, but I do remember that Asuna added the -kun honorifics behind it after the boss fight. In this case, you can make it a little more intimate.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 07:29, 9 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi Teh Ping, it&#039;s me again. Question: In vol 2 &amp;quot;Moring Dew Girl&amp;quot;, &amp;quot;coniferous&amp;quot; is refer to a species or a phylum. I ask this because &amp;quot;coniferous&amp;quot; can be translate into two meaning, which both of them fit in this situation, and I don&#039;t know which one I should use. If you need more information, just look on Wikipedia. Thanks [[User:Gingi|Gingi]] 09:35, 18 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:HEAVY_OBJECT&amp;diff=149297</id>
		<title>Talk:HEAVY OBJECT</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:HEAVY_OBJECT&amp;diff=149297"/>
		<updated>2012-04-18T09:54:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Heavy Object Vietnamese Translation */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Project status ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, is there anyone still translating the novels? I do not mind helping out as an editor, but translation is beyond my means.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Anon. &lt;br /&gt;
There is. You can see active translators far down the main page as well by checking the chapter registration page.&lt;br /&gt;
I hope js06 will find more time to work at this project soon, it is an amazing piece imo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As for editing; do please go ahead. All editors &amp;quot;are welcome&amp;quot; (unless so specified). &lt;br /&gt;
Just make sure you use proper english, or be rollbacked. &lt;br /&gt;
I wish you luck.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
/Novium&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:ah, Novium did you forget to log in? And to the one above as you can see the translation was continued. Ah, and by the way Gabgrave you can set your name behind a comment on a talk page with &amp;lt;nowiki&amp;gt;--~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt; ;) --[[User:Darklor|Darklor]] 18:51, 27 November 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naw, just have severe problems doing it on an iPhone for some reason. I do it every time I have access to a proper terminal, which isn&#039;t that often I&#039;m afraid :(&lt;br /&gt;
I&#039;ll take care of that particular problem as soon as possible, which probably isn&#039;t likely to be soon due to...well, stuff that would bore you. Suffice to say, /novium - out --[[Special:Contributions/83.227.250.155|83.227.250.155]] 20:43, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Good job with the trans! Just took a look at the first chapt, looks good! Didnt spot any mistakes but will update if spotted. Cheers! --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 06:44, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This LN is AWESOME!!!. Really funny too. I definitely want to read more of it. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  14:38, 11 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Heavy Object Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, I am Gingi from [http://vnsharing.net/forum/ Vnsharing]. Would you mind if I translate this novel in to Vietnamese based on your translation. Thank you for translating such a great novel and look forward to your reply. [[User:Gingi|Gingi]] 04:54, 18 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=149296</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=149296"/>
		<updated>2012-04-18T09:48:38Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: Undo revision 148899 by Gingi (talk)&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=148899</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=148899"/>
		<updated>2012-04-16T01:24:38Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Heavy Object Vietnamese Translation */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Heavy Object Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, Js06. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m Gingi from [http://vnsharing.net/forum/ Vnsharing.net]. Would you mind if I translate Heavy Object into Vietnamese based on your translation? Thank you for translating such a great novel and look forward to your reply. [[User:Gingi|Gingi]] 20:24, 15 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=148424</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=148424"/>
		<updated>2012-04-13T11:56:19Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=147639</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=147639"/>
		<updated>2012-04-09T11:05:45Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Heavy Object Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, Js06. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m Gingi from [http://vnsharing.net/forum/ Vnsharing.net]. Would you mind if I translate Heavy Object into Vietnamese based on your translation? Thank you for translating such a great novel and look forward to your reply. [[User:Gingi|Gingi]] 06:05, 9 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=147634</id>
		<title>Teh Ping Talk:Sword Art Online</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Teh_Ping_Talk:Sword_Art_Online&amp;diff=147634"/>
		<updated>2012-04-09T10:49:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Please translate vol 2, have been dying to see it&#039;s complete... --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even if you say that, I need to wait for Tap to come back from Tekong and have his say...--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:51, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh --[[User:Castor212|Castor212]] 09:27, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Regardless, thank you for translating the prologue of volume 6, since there hasn&#039;t been an SAO update in, like, three months. Thank you again. [[User:Bzk3000|Bzk3000]] 13:28, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Speaking of which, why is 朝田詩乃 translated as Asada Sinon? It&#039;s Asada Shino. And I messed up on the Yui thing.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:59, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yea it should be Asada Shino for her real name. Sinon is her game name. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 22:25, 1 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just in case you are wondering why we used &amp;quot;Sinon&amp;quot; for her game name, because the author wrote it in English that way. For reference, volume 5 chapter 6, that is page 229 to be exact. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ah, don&#039;t worry, I figured it out yesterday. Katakana was given as シノン--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 21:11, 2 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My watchlist says Teh ping and SAO vol 2. Are you doing SAO vol 2 now? --[[User:Castor212|Castor212]] 01:10, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
? That&#039;s a lie. Of course I got something else planned today.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 01:24, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Thank you. Finally I can read SAO Volume 2 in full. Oh you have no idea how long I&#039;ve waited. You&#039;re the best translator in Baka-Tsuki. No lie. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 05:22, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I have a new hero *_* Don&#039;t push yourself too much and sometimes, have a break ^_^ --[[User:RxD|RxD]] 12.25 31 December (GMT +1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THAAAAAAAAAANKNNNKKKKKKK YYYOOOUUUUUUU TEH PING. FINALLY FINALLY FINALLY FINALLY SAO 2!!! ----[[User:Castor212|Castor212]] 22:40, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
A bit question : In vol 1, Kayta is a she. Also, Is it Kayta or keita?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, Ping. Dropping by to say Thank you a LOT for your work in SAO! [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 22:19, 31 December 2011 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping, what&#039;s up? When are you planning on continuing vol 5? If you could tell me it would be a load off my shoulders. I had been waiting for so long. So very very long. But I can wait more, as long as I can see the goal. You know the whole thing about walking in the dark &#039;&#039;versus&#039;&#039; walking while seeing the light at the end of the tunnel. Please tell me. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:51, 7 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Teh Ping? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 06:33, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the very least, not this month.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 06:42, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! (ghost leaving mouth) (*POP*, snaps back to reality) Please have mercy. Mercy I beg of you. Do not torture me so. It&#039;s just one whole and two-thirds of a chapter. Please, please, pleeeeeaaaase. I beg of you. I &#039;&#039;can&#039;t&#039;&#039; just skip those chapters and go on to vol 6. That would mess up the whole plotline. Teh Ping-donoooooo~. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:27, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Don&#039;t ya worry Zero. Everything gets done...one day. XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 13:08, 9 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But it&#039;s &#039;&#039;vague&#039;&#039;. Too vague. And too far off. Plus it&#039;s a cliffhanger. I wanna know what happens next. It&#039;s like bowling, only the ball veers off to the side at the very last moment. Teh Ping-dono~. Help. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 01:38, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I understand you&#039;re eager for more, but you shouldn&#039;t be too pushy about the generous service Teh Ping is providing for all of us. It&#039;s pretty easy to get burnt out translating plus he has real life stuff I&#039;m sure. [[Special:Contributions/74.137.227.30|74.137.227.30]] 04:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Patience is a virtue (and yes, I&#039;m enjoying how Zero is suffering now). And besides, SAO isn&#039;t on the I-must-complete list. Yet.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 04:39, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Okay, enough with the junkie act from me. But I do humbly request that the 1 and 2/3 chapters left in volume 5 be completed as soon as you have time. Right now the situation can be compared to putting a morsel of delicious meat infront of a pet which is tied up just so it can&#039;t ever get to eat the food. (Strechy stretchy cant get any). XD. So I do humbly request, with all due respect that Teh Ping makes some time to complete vol 5. I mean I know how busy you are by using [[Special:Contributions/Teh Ping]] to see your contributions. You&#039;re really burning the midnight oil there buddy. I just want to make sure you don&#039;t forget about SAO. BTW how was my act? Funny, no? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 08:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s unlikely that I can do it the next month too, considering that I target to finish Unicorn 1, Kaminomi 2 and DenYuuDen 1. However, if it&#039;s a partnership where I can get another translator or two to help out, I&#039;ll definitely work on it since it eases my workload.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 08:51, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NO&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;small&amp;gt;O&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;&amp;lt;/small&amp;gt;. *Faints* [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:03, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just a quick question. How many pages in vol 5 are left? [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:14, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huuuh...I guess it&#039;d bearound 1/7 of a novel, which should be around 40. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, Zero, I just saw this:&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do not ask when Chapters will be released&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You are not permitted to ask when chapters will be released. Scripts are released once the Translator group is finished with them. All your whining will do is irritate the group&#039;s staff and make them leave the scene. That will mean even slower releases or none at all. Please have some patience.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XD [[User:Kira0802|Kira]] ([[User_talk:Kira0802|Talk]]) 16:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IIRC, chapter 6 is until 260-270, it should be at the 200 mark now, chapter 7 is the shorter one. --[[User:Larethian|larethian]] 19:34, 10 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks. I did not know both those things. I&#039;ll take care in the future. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 00:15, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Out of curiosity, what would you say your Kanji proficiency is at? I&#039;m pretty good at syntax, but having to stop and look up every kanji completely destroys me. I&#039;m wondering at what level did you start to read light novels (not translate them), assuming Japanese isn&#039;t your primary language. The only reason I ask is because I find that I learn faster by reading versus spoken word (though I practice with that too) so I managed to acquire a few VN to go through. I&#039;m trying to get the point where I can read fluently and am wondering if I need to build up my Kanji reservoir first, or if constantly looking up kanji is natural. [[User:Catchfraze|Catchfraze]] 16:56, 11 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For me, I was pretty much Chinese educated at home since it&#039;s my mother tongue, so I do have a rather solid base in that, more than my English too. I just read light novels after I learned the basic hiragana and katakana and try to smoke through with my kanji until I get a denshi jisho to check through. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For your case, yes, you would need to build up your kanji reservoir assuming you&#039;re non-Chinese or Korean. VN is a good way to start as hikari and Cosmic Eagle would tell you, but I didn&#039;t start from there (for obvious reasons). Now, take your time digesting the vocabulary, and if you want to start off with LN reading, Kaminomi, Baka Test, Seitokai and DenYuuDen are the easiest I can think of.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 23:49, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Furuki tomo yo, taskete kudasai. I believe I speak for all SAO readers when I say that we are still eagerly awaiting the completion of volume 5. Currently you are the only one who can do so. I beseech you to help those of us who are trapped in the darkness. I know you are busy. But even so I would like to humbly request that you may try and make some time soon. I personally &#039;&#039;really&#039;&#039; want to know what happens next. So much so that I have resisted reading volume 6 so as to not have it spoiled. It&#039;s mind taxing and frustrating. But even so I want to read SAO&#039;s GGO arc in the proper order. I... I... I can only ask and hope that you would grant us your favor. Old friend, please help/save us. [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 11:28, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Teh Ping|Teh Ping]] has already discussed the topic of SAO 5 on [https://twitter.com/#!/Teh_ping/status/157132759779909632 twitter]. [[User:Teh Ping|Teh Ping]] has humbly requested translator help to complete SAO 5. If you noticed, SAO 5 is currently not on [[User:Teh Ping|Teh Ping&#039;s]] timeline. If you would like to help, it&#039;s best to try to recruit some translators to help [[User:Teh Ping|Teh Ping]] -[[User:Milki|milki]] 11:40, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Can&#039;t... breathe... Please... help.... Gak kuh kak... [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 12:31, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping. If it&#039;s lack of the raws that&#039;s the problem I might be able to help. See: http://rawscans.com/forum/viewtopic.php?f=12&amp;amp;t=13740 [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] - 13:06, 20 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I sent you a PM in the forum, just in case you check this place more often. [[User:Xplorer30|Xplorer30]] - [[User_talk:Xplorer30|Talk]] 12:28, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Zero, if it helps, at the beginning of volume 6, there&#039;s a brief summary of what happened at the end of volume 5. You&#039;ll at least know what happened on-screen and how that part led to the events of volume 6. 17:31, 26 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
THANK YOU!!!! [[User:Zero2001|Zero2001]] - [[User_talk:Zero2001|Talk]] -  11:00, 5 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ice Milk Tea, I wanna double check with you on the SAO Volume 7 chapter 6 translation. At the end of the translation pages, it had the message &amp;quot;To be continued&amp;quot;.&lt;br /&gt;
Is it finished translation already? Anon 23:22 29 March 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That wasn&#039;t done by me. I noted on Facebook that it would be out on April Fools. There&#039;s still 28 pages to go. 30 if you count the afterword.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:31, 29 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Happy April Fool Ice Milk Tea. I just laugh at the SAO Volume 7 chapter 6  translation. Nice one. I was like Wtf before I notice the date. Anon April Fool 2012&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hopefully, we can have people focus on volume 8 so that I don&#039;t have to do that chapter and go straight to 9. Frankly, I&#039;m tired or having to work alone for most of my series, so it&#039;s a great help to have extra translators like js06, kuroi, and the guys here. (think these are the only extra translators in my active projects nowadays). In case people ask me why I&#039;m taking too many projects, it&#039;s because nobody else would.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:46, 3 April 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey Teh Ping, I want to ask something about volume 1. After the boss fight on the seventy-fourth floor, is there any change in the ways Asuna and Kirito address each other? Like is it more intimate? Me and my editor have been argued about this since Vietnamese way of address each other is more complicated than English. [[User:Gingi|Gingi]] 05:49, 9 April 2012 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=147503</id>
		<title>User talk:Js06</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Js06&amp;diff=147503"/>
		<updated>2012-04-08T03:22:23Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Heavy Object Vietnamese Translation */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;== Welcome! ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js, thank you for helping out translating the series. Hope to see more from you.  --[[User:Arkblazer|Arkblazer]] 13:21, 7 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks for translating the series, definitely one of the best out there. Good to see more translators(good ones) coming into the project.  -- [[User:186.204.210.151|186.204.210.151]] 11:15, 11 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Heya, Js06. Thank you for continuing translating Vol. 14, hoping that you&#039;ll finish it til&#039; the end. Thank you very much~  --[[User:80.2.33.185|80.2.33.185]] 10:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for continuing on 14 as well. Will you be moving onto the next volume to finish it up as well?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Shido|Shido]] 15:37, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After 14, I&#039;ll be translating SS1. --[[User:Js06|Js06]] 19:57, 19 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Joay has given the green light for you to continue with 15, if you want to.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:04, 29 January 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
You&#039;re given free rein to complete the later volumes (except for NT Vol 2, since I don&#039;t know how many people will be &#039;crazy&#039; enough to do that), including the incomplete ones. The other translators won&#039;t be working on it anyway.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Also, I might recruit you to do some of the earlier volumes (after the later volumes are complete). Nah, just kidding. I&#039;ll prefer that you work on the other side stories first, but that&#039;s your choice.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:14, 22 May 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Square Brackts for [GROUP]? ==&lt;br /&gt;
Hey Js06. I&#039;ve been editing the previously-translated parts of Volume 15, and I was wondering: Joay left a lot of terms in brackets like [GROUP] and the like. Should I just remove all of those? Also, if you can, please check some sentences that I&#039;ve commented on to make sure they stay close enough to the original: I was kinda grasping at straws when trying to make them make sense in English. [[User:CarVac|CarVac]] 21:49, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The brackets around GROUP were probably meant to emulate the Japanese-style quotation marks 『』 used in the novels, but they aren&#039;t really necessary. The Japanese like to put things in quotation marks to distinguish them in the same way capitalizing the word is sometimes used in English (e.g. Esper names like Meltdowner and AIM Stalker are put in quotes in the novels.) I used to puts things in quotes excessively in my translations because I was copying the Japanese usage, but I stopped recently.&lt;br /&gt;
I&#039;ll look over the changes you mentioned later today. Thanks for your work.  --[[User:Js06|Js06]] 22:23, 25 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== SS2? ==&lt;br /&gt;
Hey JS06, I know you can translate whatever you want, but why did u &amp;quot;jump&amp;quot; to SS2 so suddenly?Just curiosity. Thanks in advance.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 14:21, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What do you mean? All that isn&#039;t done between 15 and SS2 is 16&#039;s epilogue which someone else is working on.  --[[User:Js06|Js06]] 20:04, 27 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
lol, that&#039;s true, haha. I thought I saw 17 and 18 before it. Must be crazy.  --[[User:186.204.5.233|186.204.5.233]] 12:29, 28 February 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ll finish where it left off, just continue on with the later volumes.--[[User:Teh Ping|Teh Ping]] 10:47, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Present Tenses vs. Past Tense? ==&lt;br /&gt;
Looking at your SS2 translations, I realized that you&#039;re doing them in past tense as opposed to present tense like you use in the other novels. Is the original material in past tense, or did you decide to start using more past tense? I do understand that the stories seem to have occurred before volume 16; is that why they&#039;re in past tense? It sounds more natural this way, but do we need to keep consistency with the other novels? [[User:CarVac|CarVac]] 16:51, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What? I&#039;ve always used the past tense in my translations here. --[[User:Js06|Js06]] 17:09, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whoops! Sorry. I&#039;ve been editing the other portions of volume 15 too long, and they&#039;re all blurring together in my head. Never mind then. I guess I should put those in past tense to match? (argh; so much work!) [[User:CarVac|CarVac]] 17:18, 1 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I thought that we were to aim for present tense usage and only use past tense where necessary? ([[To_Aru_Majutsu_no_Index:Names_and_Terminology_Guideline#Narrative_Tenses]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Talk page cleanup ==&lt;br /&gt;
Js06,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;ve restored a deleted message on your talk page (from 186.204.5.233) to make sense of that conversation. I&#039;ve also added some headings. I hope that you don&#039;t mind the intrusion. Feel free to undo any of it if you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you for all of your hard work translating!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Stiyl|Stiyl]] 13:09, 9 March 2011 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Thanks ==&lt;br /&gt;
Thanks a lot! I keep following your work on To Aru. I am waiting for the next volume.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to say thanks for the great work you&#039;re doing on To Aru. Thanks to you (and all the others who are not translating it anymore) I can read this great story.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I too wants to thank you for translating those last chapters. Good job!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot for translating Heavy Object.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I can&#039;t thank you enough for all the great work you&#039;re doing on Baka-Tsuki. I was already happy with &#039;&#039;To Aru&#039;&#039; and &#039;&#039;Heavy Object&#039;&#039;; but now you&#039;re even doing &#039;&#039;Bakemonogatari&#039;&#039;!! I&#039;m so happy. Thanks a lot.--[[User:MaerisCrisis|MaerisCrisis]] 04:18, 25 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Just wanted to drop by and thank you for picking up the Monogatari series. I&#039;ve always wanted to see the difference between the anime and novel versions. Thanks again!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hey, I just wanted to thank you for putting so much work into all that translating for To Aru. I think you&#039;re the only one still translating, but you do it so fast and it still comes out well. Thanks to you we can read TaMnI without learning Japanese! Thanks! You&#039;re an awesome person!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Turtleman579|Turtleman579]] 22:41, 30 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Monogatari Series==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I just wanted to let you know that I&#039;m going to do some heavy formatting changes to the Monogatari Series such as the formatting links. So use the new formatting style from now on. If you have any questions you can pm me here or the forums.&lt;br /&gt;
For example: (::**[ [ Monogatari Series:Bakemonogatari Volume2/Nadeko Snake 001|001 ] ]) --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 18:19, 21 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Update: The major formatting changes are done. Everything&#039;s back to usual now. --[[User:Hiro Hayase|Hiro Hayase]] 12:01, 22 March 2012 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Side Stories ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello Js06, your work is all around great especially on the To Aru series.&lt;br /&gt;
Just wondering if you plan on working on &amp;quot;A Certain Prophecy Index&amp;quot; or other side stories?&lt;br /&gt;
Thanks for everything you&#039;re freakin&#039; awesome!&lt;br /&gt;
--[[User:Nonus|Nonous]] 9:40, 06 Aprl 2012 (EDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Heavy Object Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, Js06. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I&#039;m Gingi from [http://vnsharing.net/forum/ Vnsharing.net]. Would you mind if I translate Heavy Object into Vietnamese based on your translation? Thank you for translating such a great novel and look forward to your reply.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=145836</id>
		<title>Sword Art Online ~Vietnamese Version~</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=145836"/>
		<updated>2012-03-31T07:19:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Tập 1 - Aincrad */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Sword_Art_Online_Vol_01_cover.jpg|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
Sword Art Online (ソードアート・オンライン) là series light novel được viết bởi Reki Kawahara và vẽ minh họa bởi Abec. Series hiện có 8 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu thuyết Sword Art Online đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;&#039;Tiếng Việt&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Deutsche_Version~|Tiếng Đức]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_PL|Tiếng Ba Lan]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Russian_Version~|Tiếng Nga]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_Bahasa_Indonesia|Tiếng Indonesia]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Italian_Version~|Tiếng Ý]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha (của người Braxin)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau tùy phiên bản.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thắc mắc, đóng góp, thảo luận, xin hãy đăng bài tại [http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=422400 [Project Discussion&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 người chơi khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống “Đăng xuất” trong game biến mất, tất cả sẽ bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần “Game Over” hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Lịch sử ==&lt;br /&gt;
*21 tháng Hai, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 5&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*12 tháng Ba, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 6&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*22 tháng Ba, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 7&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*25 tháng Ba, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 8&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*30 tháng Ba, 2012:&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất Tập 1 Chương 9&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các thông tin cập nhật cũ hơn có thể xem ở trang [[Sword Art Online Vietnamese Version Update Page|thông tin Update]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Aincrad===&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16.5_Viet|Chương 16.5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 17_Viet|Chương 17]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 18_Viet|Chương 18]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot;   &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 19_Viet|Chương 19]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 20_Viet|Chương 20]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 21_Viet|Chương 21]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 22_Viet|Chương 22]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 23_Viet|Chương 23]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 24_Viet|Chương 24]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 25_Viet|Chương 25]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Khúc ca giữa đêm không sao (SAO SS)===&lt;br /&gt;
(Tầng 1 Aincrad, Tháng Mười Hai năm 2022. Phiên bản đặc biệt tác giả viết vào mùa hè. Truyện kể về lần gặp đầu tiên giữa Kirito và Asuna.)&lt;br /&gt;
* Part 1 đến 5&lt;br /&gt;
* Part 6 đến 10&lt;br /&gt;
* Part 11 đến 15&lt;br /&gt;
* Part 16 đến 20&lt;br /&gt;
* Phần tiếp diễn (Hậu truyện về Argo, vẫn đang đăng trên web của tác giả)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Aincrad (Ngoại truyện SAO)===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 1_Viet|Hắc kiếm sĩ (Aincrad tầng thứ 35, Tháng Hai năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art Online:Volume 2 Chapter 2_Viet|Hơi ấm trái tim (Aincrad tầng thứ 48, Tháng Sáu năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3_Viet|Bé gái trong sương sớm (Aincrad tầng thứ 22, Tháng Mười năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4_Viet|Chú tuần lộc mũi đỏ (Aincrad tầng thứ 46, Tháng Mười Hai năm 2023)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online:Volume_2_Author_Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 3_Viet|Chương 3]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 5_Viet|Chương 5]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 9_Viet|Chương 9]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 7_Viet|Chương 7]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 8_Viet|Chương 8]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Sớm và muộn===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Nhân sự ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tổng quan series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - Aincrad (Tháng Tư 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867760-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 2 - Aincrad (Tháng Tám 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867935-0&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 3 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Mười Hai 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868193-3&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 4 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Tư 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868452-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 5 - Ma Đạn (Tháng Tám 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868763-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 6 - Ma Đạn (Tháng Mười Hai 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870132-7&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ (Tháng Tư 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870431-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 8 - Sớm và muộn (Tháng Tám 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870733-6&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 9 - Khởi đầu của Alicization (Tháng Hai 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886271-4&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=144841</id>
		<title>User:Gingi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=144841"/>
		<updated>2012-03-25T15:20:06Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;God know who i am.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A bit about myself&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Age: 16 (yeah i know)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Occupation: High School Student&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Project on Baka-Tsuki: Sword Art Online Vietnamese&lt;br /&gt;
Project on Vnsharing: the same&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...well, i guess that&#039;s it.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138848</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138848"/>
		<updated>2012-02-24T11:48:06Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0169.jpg|thumb|Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0185.jpg|thumb|Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Tabi ni Deyou: Giấc mơ|Chương I]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Tabi ni Deyou: Hành trình|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou,_Horobiyuku_Sekai_no_Hate_Made_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=138847</id>
		<title>Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou,_Horobiyuku_Sekai_no_Hate_Made_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=138847"/>
		<updated>2012-02-24T11:43:53Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Cập nhật */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Tabi_ni_Deyou_Cover.jpg|thumb|Bìa tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made &#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made (Hành trình đến ngày tận thế, Our Journey to the End of the Ceasing World ,旅に出よう、滅びゆく世界の果てまで。) là một series light novel được viết bởi Yorozuya Tadahito và do Houmitsu vẽ tranh minh họa. Chỉ có một tập được ra mắt kể từ năm 2008.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Câu chuyện kể về một cô bé và một cậu bé đi trên hành trình khi thế giới sắp chấm dứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 29 thang 12 năm 2011, project hoàn thành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 1 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made&#039;&#039;, tác giả Yorozuya Tadahito ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;width: 620px; border: 1px solid #AAA; background: white; margin: 0 50px; padding: 10px; font-family: Georgia, sans-serif; -moz-box-shadow: 0 0 7px #666; -webkit-box-shadow: 0 0 7px #666; box-shadow: 0 0 7px #666; -moz-border-radius: 10px; -webkit-border-radius: 10px; border-radius: 10px; text-shadow: 0 0 4px #AAA;&amp;quot;&amp;gt;Cậu sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng và bước trên một cuộc hành trình cùng với tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tự hỏi không biết bao nhiêu người có thể trả lời một câu hỏi như thế ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là gì đi nữa, tôi có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khung cảnh ngày hôm ấy vẫn khắc sâu trong tâm trí tôi như một bức tranh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ bỏ lại mọi thứ sau lưng và bước trên một cuộc hành trình cùng với tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời của tôi là “Có”.&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;!-- Nguy hiểm, dưới đây là một đoạn code vô cùng khủng khiếp --&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;margin-left: 50px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Tabi_ni_Deyou: Giấc mơ|&amp;lt;span style=&amp;quot;margin: 0 4px; border: 1px solid #66A; padding: 3px; -moz-border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border-radius: 5px; display: block; float: left; -moz-box-shadow: 0 0 4px #66A; -webkit-box-shadow: 0 0 4px #66A; box-shadow: 0 0 4px #66A;&amp;quot;&amp;gt;① Giấc mơ&amp;lt;span style=&amp;quot;border-left: 1px solid black; padding: 5px;margin-left: 3px;&amp;quot;&amp;gt;夢&amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
[[Tabi_ni_Deyou: Đôi cánh|&amp;lt;span style=&amp;quot;margin: 0 4px; border: 1px solid #6A6; padding: 3px; -moz-border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border-radius: 5px; display: block; float: left; -moz-box-shadow: 0 0 4px #6A6; -webkit-box-shadow: 0 0 4px #A66; box-shadow: 0 0 4px #A66;&amp;quot;&amp;gt;② Đôi cánh&amp;lt;span style=&amp;quot;border-left: 1px solid black; padding: 5px;margin-left: 3px;&amp;quot;&amp;gt;翼&amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
[[Tabi_ni_Deyou: Hành trình|&amp;lt;span style=&amp;quot;margin: 0 4px; border: 1px solid #A66; padding: 3px; -moz-border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border-radius: 5px; display: block; float: left; -moz-box-shadow: 0 0 4px #A66; -webkit-box-shadow: 0 0 4px #A66; box-shadow: 0 0 4px #A66;&amp;quot;&amp;gt;③ Hành trình&amp;lt;span style=&amp;quot;border-left: 1px solid black; padding: 3px;margin-left: 3px;&amp;quot;&amp;gt;旅&amp;lt;/span&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
[[Tabi_ni_Deyou: Chương cuối|&amp;lt;span style=&amp;quot;margin: 0 10px; border: 2px solid #666; padding: 2px 8px; -moz-border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border-radius: 5px; display: block; float: left; -moz-box-shadow: 0 0 4px #AAA; -webkit-box-shadow: 0 0 4px #AAA; box-shadow: 0 0 4px #AAA;&amp;quot;&amp;gt;⇢ Chương cuối&amp;lt;/span&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
[[Tabi_ni_Deyou tập 1: Illustration|&amp;lt;span style=&amp;quot;margin: 0 15px; border: 1px solid #6AA; padding: 3px 10px; -moz-border-radius: 5px; -webkit-border-radius: 5px; border-radius: 5px; display: block; float: left; -moz-box-shadow: 0 0 4px #6AA; -webkit-box-shadow: 0 0 4px #6AA; box-shadow: 0 0 4px #6AA;&amp;quot;&amp;gt;※ Ấn tượng về cuộc hành trình&amp;lt;/span&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org &lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138846</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138846"/>
		<updated>2012-02-24T11:42:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0169.jpg|thumb|Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0185.jpg|thumb|Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Tabi ni Deyou: Giấc mơ|Chương I]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Tabi ni Deyou: Hành trình|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138845</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138845"/>
		<updated>2012-02-24T11:39:36Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0169.jpg|thumb|Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0185.jpg|thumb|Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Tabi ni Deyou tập 1: Illustration|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Tabi ni Deyou: Hành trình|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138843</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138843"/>
		<updated>2012-02-24T11:26:43Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Tabi ni Deyou tập 1: Illustration|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Tabi ni Deyou: Hành trình|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138841</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138841"/>
		<updated>2012-02-24T11:24:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Tabi ni Deyou tập 1: Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Tabi ni Deyou, Horobiyuku Sekai no Hate Made Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Tabi ni Deyou: Đôi cánh|Chương II]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138840</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138840"/>
		<updated>2012-02-24T11:18:27Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138839</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138839"/>
		<updated>2012-02-24T11:14:25Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138838</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=138838"/>
		<updated>2012-02-24T11:05:37Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=137877</id>
		<title>User:Gingi</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Gingi&amp;diff=137877"/>
		<updated>2012-02-19T14:31:28Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;God know who i am.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137411</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137411"/>
		<updated>2012-02-17T16:07:36Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Tesuto_to_Syokanju:Registration_Page&amp;diff=137410</id>
		<title>Baka to Tesuto to Syokanju:Registration Page</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Tesuto_to_Syokanju:Registration_Page&amp;diff=137410"/>
		<updated>2012-02-17T16:04:02Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: /* Volume 8 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;To reiterate a little of the registration procedure:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*&amp;quot;First Come, First Served&amp;quot;: Please register your intended chapters here.&lt;br /&gt;
*This is not some binding contract of &amp;quot;I must do the work that I had requested here&amp;quot;. Requests are negotiable between translators (including their own selves who signed up for them).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Baka to Tesuto to Syokanju&#039;&#039; series by Inoue Kenji==&lt;br /&gt;
===Volume N (General Format)===&lt;br /&gt;
::*Illustrations&lt;br /&gt;
::*The Nth Question&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 1=== &lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Vaelis|Vaelis]]&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Seventh Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Eighth Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Ninth Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Final Question - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Translation Notes and References - [[user:Sleeppig|Sleeppig]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 2===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Vaelis|Vaelis]]&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Sonatazz|Sonatazz]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Seventh Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Final Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Translation Notes and References - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Vaelis|Vaelis]]&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Zalthers|Zalthers]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; (Req. editing) &lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Zalthers|Zalthers]] ([[user:Teh Ping|Teh Ping]]&#039;s taking over) &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*The Seventh Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*The Final Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 3.5===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:larethian|larethian]] &lt;br /&gt;
::*パ力とテストと召喚獣 ～予習編～ - [[user:Sleeppig|Sleeppig]](M.I.A) ([[user:Teh Ping|Teh Ping]]&#039;s taking over) &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*僕と暴徒とラブレタ― - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*俺と翔子と如月ハイランド - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*僕とプールと水着の楽園 - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039; &lt;br /&gt;
::*僕とバイトと危険な週末 - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 4===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:larethian|larethian]] - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Lumiere|Lumiere]](M.I.A) ([[user:larethian|larethian]] taking over - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;)&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user: Julius Firefocht|Julius Firefocht]](M.I.A) ([[user:larethian|larethian]] taking over - &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;)&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user: Hobogunner|Hobogunner]]&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question&lt;br /&gt;
::*The Final Question&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 5===&lt;br /&gt;
::*Illustrations&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[Shinsou]](M.I.A) ([[User:YoakeNoHikari|YoakeNoHikari]] taking over)&lt;br /&gt;
::*The Second Question&lt;br /&gt;
::*The Third Question&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question&lt;br /&gt;
::*The Seventh Question&lt;br /&gt;
::*The Final Question&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6===&lt;br /&gt;
::*Illustrations&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Kuroi shinigami|Kuroi shinigami]]  &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Kuroi shinigami|Kuroi shinigami]]   &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Kuroi shinigami|Kuroi shinigami]]&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question&lt;br /&gt;
::*The Final Question&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 6.5===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Xbypass|Xbypass]] &lt;br /&gt;
::*Story 1&lt;br /&gt;
::*Story 2 (First)&lt;br /&gt;
::*Story 2 (Final)&lt;br /&gt;
::*Story 3&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Sixth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Seventh Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Eighth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Final Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 7.5===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*Novel Illustrations - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;$&lt;br /&gt;
::*&#039;Our Song&#039; by Yoshii Akihisa - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Me and Doubt and a Man&#039;s Pride - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Special Bulletin-Ironman&#039;s Life Counselling Session - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Me and Real Motive and Summoned Beast - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Our Song by Tsunemura Yuusaku - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Me and Lottery and The Pot of Darkness - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Special Bulletin-Brainy Spec&#039;s Advisory Session - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Me and Japan and the Language I&#039;m Unfamiliar With - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 8===&lt;br /&gt;
::*Illustrations - [[user:Vaelis|Vaelis]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The First Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Second Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Third Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fourth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Fifth Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*The Final Question - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*Author&#039;s Notes - [[user:Teh Ping|Teh Ping]] &#039;&#039;&#039;Completed&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Registration Page]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137380</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137380"/>
		<updated>2012-02-17T09:49:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137379</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137379"/>
		<updated>2012-02-17T09:45:07Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
[[File:Tabi ni Deyou P0084.jpg|thumb|Caption text]]&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137377</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137377"/>
		<updated>2012-02-17T09:41:06Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137358</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137358"/>
		<updated>2012-02-17T07:23:03Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. “…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137356</id>
		<title>Tabi ni Deyou: Đôi cánh</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Tabi_ni_Deyou:_%C4%90%C3%B4i_c%C3%A1nh&amp;diff=137356"/>
		<updated>2012-02-17T07:16:43Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Gingi: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cậu bé nhìn lên những đám mây nặng nề, đen kịt trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới lúc nãy thôi, bầu trời vẫn còn trong xanh, nhưng đám mây xám xịt từ từ bắt kịp từ đằng sau và khiến bầu trời trở nên u ám. Bầu trời u ám với tốc độ tựa như sấm sét và màu xanh da trời trước đó giờ có tưởng tượng ra cũng không thấy, đến nỗi còn không thể xác định mặt trời đang nằm ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu xanh lá cây xung quanh không bị ảnh hưởng bởi những đám mây kia và vẫn không hề thay đổi. Hai đứa gặp hết nông trại này đến nông trại khác đã bị tuyết đè bẹp trong mùa đông năm ngoái và không có nông trại nào trong số đó có thể làm nơi trú mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ôi thôi rồi. Chắc tha hồ mà tắm mưa đây. Mình chỉ mong bọn mình kịp thoát ra khỏi chỗ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Lúc nào người ta cũng bảo tôi rằng tôi được mặt trời yêu mến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì tệ thật. Còn mình thì bị gọi là ‘kẻ gây mưa’. Thử đoán tại sao đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư-hử-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé vừa quay người lại vừa cười khúc khích. Càng ngày những đám mây càng từ từ dày thêm lên như thể chúng sẽ bắt đầu tuôn xối xả lên đầu hai đứa bất cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài người có thể thắc mắc rằng bị ướt một chút thì đã sao. Nhưng đó chỉ là cảm giác dành cho những ai có một tách cà phê nóng và một chiếc khăn lau khô chờ họ ở nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng cần có nhiên liệu để làm ấm cơ thể, chúng phải tự mình nhóm lửa và chúng phải làm khô đồ ướt của mình ngay lập tức. Chúng sẽ gặp rắc rối to nếu chúng bị cảm. Ngay cả khi tình huống xấu nhất không xảy ra, cả hai đứa đều phải chịu rủi ro bị đói đến chết nếu chúng buộc phải ở tại một nơi trong vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ thế này thì cả hai đứa mình bị cảm mất. Lỡ vậy thật thì ai sẽ chăm sóc ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì mình nghĩ rằng người nào còn sức thì sẽ chăm sóc người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì nó trở thành quyết chiến xem ai bình phục trước tiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa…theo tiên đoán của cá nhân mình, cậu sẽ thắng trận quyết chiến, nhưng mình mới là người cười sau cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình có thể thấy cậu sẽ lại tiếp tục bệnh ra sao sau khi cậu vội vội vàng vàng đòi thắng cuộc bằng cách khẳng định cậu đã ‘bình phục’. Đương nhiên chẳng có cơ sở gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã bắn trúng tim đen. Cô bé thường hay bướng bỉnh và hấp tấp hết lần này đến lần khác. Đúng là tình cảnh cậu diễn tả hoàn toàn có khả năng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và rồi mình sẽ ăn hết dưa hấu cho xem! Dù sao dưa hấu làm cậu đau bụng mà, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được! Chúng ta chỉ ăn quả dưa đó sau khi thi bịt mắt đập dưa! Hiểu chưa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả dưa hấu to chúng nhận được từ giám đốc đã gần chín, đúng như anh đã dự đoán và nó kêu lên những tiếng êm tai khi cậu bé đập vào. Trong khi cậu chỉ chờ đợi thời điểm lí tưởng để ăn, chắc chắn cô bé đã quyết định ăn quả dưa hấu thế nào rồi. Ngày sự kiện đập dưa diễn ra đã được ấn định – mà không hề quan tâm đến ý kiến của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thừa nhận rằng nghe kế hoạch của cậu cũng hay…nhưng cậu có thấy bọn mình không có gậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…thế cái này thì sao?” – Cô bé nói và nhanh chân đá vào ống bô của bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ cái ý tưởng đó ngay! Nếu cậu làm vậy nó sẽ gãy làm đôi mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra, bé Cub không thể gãy làm đôi chỉ với việc bỏ ống bô ra, nhưng cậu cố tình giữ kín chuyện này. Một lẽ, cậu không hề có ý định chạy băng băng trên đường với tiếng gầm rú như bọn đua xe và một lẽ khác, phá chiếc xe yêu quý của cậu, chiếc Super Cub, chỉ vì một trái dưa hấu vài ngày sau khi cuối cùng nó được sửa chữa thì có vẻ quá tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, thế thì thôi vậy. Kiểu này chúng ta chỉ cần kiếm một cây gậy vừa tay nằm đâu đó dưới đất là được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không cần cứ nhất thiết phải bổ trái dưa ra bằng gậy đâu. Ý của mình là bọn mình dùng dao gọt nó thế nào cũng xong mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ý kiến của cậu ngay từ đầu không có cơ hội được chấp nhận. Cô bé đã chuẩn bị đập trái dưa ra bằng gậy trong đầu của cô rồi. Và cậu không có quyền thay đổi bất cứ điều nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chỗ nào có nước cũng tốt. Tôi muốn ngâm lạnh nó rồi mới ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoàn toàn phớt lờ ý kiến của cậu như dự đoán và vỗ lên trái dưa trên giá đỡ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hoàn toàn đồng ý với cô bé rằng một quả dưa hấu to đến thế chỉ đem lại mùi vị thơm ngon thật sự khi được bổ ra một cách trang trọng. Chỉ lấy nó làm một món tráng miệng sẽ là một sự lãng phí. Về điều này, cả hai đứa đều có chung suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là cậu bé không thể lạc quan như cô bé được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài gậy ra, cậu dường như chắc rằng chúng sẽ không tìm được một nơi có nước lạnh một cách dễ dàng. Dĩ nhiên một con suối nhỏ cũng là đủ, nhưng còn phải xem xét màu sắc bầu trời hiện tại. Ở gần một con sông lúc này là nguy hiểm vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không nói với cô bé vì cậu thấy không nhất thiết phải dập tắt tinh thần của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, hai vị khách lữ hành cùng chiếc xe Super Cub của chúng cứ tiếp tục đi và thỉnh thoảng lại băng ngang qua những giao lộ với tốc độ tối đa mà không hề đếm xỉa gì đến đèn giao thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lí do cho việc này dĩ nhiên là vì thời tiết. Thời tiết cứ trở nên xấu hơn và những đám mây nặng nề hơn bất cứ lúc nào: dù chỉ mới qua giữa trưa, trời đã đen lại giống hệt buổi trời buổi tối và lâu lâu chúng còn thấy cả sấm sét chớp nhoáng giữa những đám mây, trông như những quả bóng bụi được nén chặt lại. Từ cảnh ấy chúng có thể dễ dàng nhận thấy cơn giông không còn ở xa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã qua bốn giờ chiều. Đằng xa phía trước con đường thẳng tắp không thay đổi, chúng phát hiện thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế nhỉ? Trông nó giống nhà kho hay sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chả biết…Từ khoảng cách này mình không dám chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó phía trước con đường cắt ngang khung cảnh màu xanh lá cây, có một nhánh đường không được lót nhựa rẽ ra từ góc bên phải. Và xa hơn, cậu bé có thể thấy một thứ như một nhà kho được mạ kim loại bên ngoài đã hoàn toàn bị rỉ sét bào mòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ với đôi mắt, dĩ nhiên cậu không thể thấy nhiều như cô bé khi cô đang cầm ống nhòm, nhưng những gì mà chúng thấy chắc hẳn là đều như nhau từ khoảng cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, thứ thấy được bằng mắt thường nghĩa là chỉ cần tốn khoảng vài phút trên bé Cub là đến nơi. Bởi vì không còn lối rẽ nào khác cho đến khi đến đó, chúng quyết định tiếp cận tòa nhà ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với tiếng thắng xe kêu lên phản đối của bé Cub, chúng dừng lại và đồ đạc nặng nề của chúng khiến hệ thống chống xóc trước chìm xuống sâu. Khói bốc ra từ động cơ nóng như hơi nước chắc hẳn là do cậu bé hơi nhấn thêm ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho trong tình trạng tốt hơn nhiều so với tiên đoán trước của chúng từ đằng xa; nó đúng là đã bị rỉ sét, nhưng trên tường và trần không bị lỗ thủng nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé bước xuống khỏi ghế sau và cậu bé đậu chiếc Super Cub dưới mái nhà ở nơi không chứa đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ trời vẫn chưa mưa thế nên may mắn làm sao chúng không trở nên những con chuột lột ướt mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phù, nhờ trời mà chúng ta đến đây kịp lúc.” – Cô bé thở phào nhẹ nhõm nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Bây giờ vẫn chưa mưa đâu, nhưng mình nghĩ bọn mình ở đây là ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn lên căn nhà kho đằng sau lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tòa nhà được lợp thép mỏng đứng trơ trọi được bao quanh bởi một màu xanh lá vô tận thật ra không to lắm. Xét về kích cỡ và hình dáng, nó trông khoảng một nhà thể thao nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trước là một cánh cửa kéo bằng kim loại mà có thể đưa những vật lớn qua đó, nhưng cũng giống như tòa nhà, nó bị rỉ sét bào mòn. Trông vẻ bên ngoài, nơi này không được bảo trì thường xuyên lắm. Đáng lẽ ra ít nhất cũng phải có kí hiệu của công ti chịu trách nhiệm hay gì đó, nhưng vì cả những thứ như thế cũng không hiện diện nên dường như lúc này nhà kho không được ai sử dụng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cậu bé tắt máy và cởi nón bảo hiểm ra, chiếc xe tải bên cạnh căn nhà lọt vào tầm mắt của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái ngược với nhà kho mục nát từ đầu đến chân, dám rằng sắp đổ sụp thành bột oxide sắt bất cứ giây phút nào, chiếc xe tải chở trên lưng thùng chứa hàng sáng bạc lấp lánh và đậu dọc bên tòa nhà. Rõ ràng nó quá mới, không thích hợp với nơi này và nó nằm dưới mái nhà nhô ra, khuất khỏi con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Có một chiếc xe tải. Chắc bọn mình lấy thêm được chút nhiên liệu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu không tranh thủ cả chiếc xe luôn đi? Một chuyến đi với máy điều hòa nhiệt độ đang chờ đón chúng ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Hay cậu nghĩ mình có bằng lái xe tải?” – Cậu bé cười gượng nói rồi đá chân chống xuống sau khi di chuyển chiếc xe máy về phía nhà kho một chút để nó không bị dính mưa. Dĩ nhiên cậu không quên thận trọng đảm bảo thăng bằng vì mớ hành lí chả nhẹ nhàng chút nào của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai mà để ý bằng lái chứ? Trong suốt chuyến đi, chúng ta đã gặp cảnh sát giao thông mặc đồng phục bao giờ đâu, cả một chiếc xe cảnh sát cũng không có. Hơn nữa, cả hai chúng ta đều làm gì có bằng lái xe máy, thế mà chúng ta đang cưỡi chiếc Super Cub đấy thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của mình là mình chả biết lái nó làm sao cả! Cái thứ này không phải như xe gắn máy, cứ lấy kinh nghiệm từ đạp xe đạp là tự học xong. Cậu trông chờ gì ở một người chưa hề nhìn thấy ghế tài xế lấy một lần trong đời mà lái được cái xe tải bốn tấn như mình chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì kiếm ai đó biết lái dạy cậu đi.” – Cô bé nói, có hơi chút dọa dẫm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé nhún vai – “Ừ, đợi khi nào có người như vậy đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mà!” – Cô bé khẳng định và lời khẳng định ấy khiến cậu nhìn cô. Trên mặt của cậu hiện rõ dòng chữ yêu cầu giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước hết, dấu chân. Nhìn kìa.” – Cô bé nói, chỉ về phía dấu vết dưới chân cô. Những dấu chân khô trông khác hẳn với giày của chúng rải rác khắp sân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kích cỡ thì có thể đoán chắc rằng đây là đàn ông. Có vẻ người này mang giày thể thao nên nhiều khi người ấy cũng khoảng chừng tuổi chúng ta. Nhìn độ khô của dấu chân, tôi cho rằng những dấu chân đấy xuất hiện trong khoảng cơn mưa hai tuần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tóm lại, vào gần đây đã có ai đó ở nơi này và có khả năng vẫn còn ở lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Thế nào? Vậy mới gọi là ‘lí lẽ’ chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé chống hông ra vẻ ta đây, trong khi cậu bé chỉ biết thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu người đó khoảng tuổi bọn mình, người đó chắc chẳng biết lái xe tải đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé đứng chết trân tại tư thế cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa kể, nếu những dấu chân ấy thuộc về một người trưởng thành có hiểu biết như thế, cậu có nghĩ rằng người ta sẵn sàng để chiếc xe cho chúng ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoàn toàn không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả cô bé cũng nhận thức được mất đi phương tiện di chuyển ở giữa nơi đồng trống này nguy hiểm chết người thế nào --- không, đồng ‘hoang’ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cô biết rồi! Cô không đời nào quên được mớ rắc rối mà chúng phải đối mặt với động cơ của bé Cub vài ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu bọn mình may mắn, nhiều nhất bọn mình cũng có thể lấy được thêm chút nhiên liệu từ người ta. Nhưng mình nghĩ xe tải kiểu này là động cơ diesel nên chắc có cả gas nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng của cô bé vẫn đóng chặt. Rõ ràng cô không hề bằng lòng khi kết luận của cô bị hỏng hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé xoay người khỏi cô bé đang đứng rầu rĩ và mở to miệng ra để phát âm thật lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chàoooooo? Có ai ở đây khônggggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có tiếng trả lời. Những bức tường được lợp bằng mái tôn nên giọng nói của cậu chắc hẳn vang qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn mình vào nhà bây giờ được chưa, trước khi trời đổ mưa? Hơn nữa, nhiều khi bọn mình tìm được cái cây nào đó để dùng bổ quả dưa hấu ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kẽo kẹt chói tai vang lên khi những thứ chặn đường đến cánh cửa sắt bị phá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng đi đến chỗ cửa ra vào lớn được thiết kế để chuyển đồ vật qua đó. Mở cánh cửa bằng tay không khiến tay của cậu bé đau điếng, nhưng cánh cửa ra vào thông thường phía bên hông tòa nhà đã bị đóng kín với dây nhợ quấn đầy nắm đấm và cửa sau đã bị khóa. Do đó, đây là lối duy nhất để vào. Dĩ nhiên chúng chỉ cần đập vỡ kính và chui vào, nhưng chúng quyết định không quá đáng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng không biết liệu cánh cửa bị khóa chặt kia là việc làm của ‘người sinh sống tại đây’, nhưng nhìn từ vết rỉ sét mà đỏ trên sợi dây, nó đã không được mở sau nhiều tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy vậy, cánh cửa kéo cũng thế. Bằng chứng là rỉ sét bắt đầu rơi xuống từ khe cửa ở trên khi cậu bé cố hết sức dùng tay và chân của mình để mở nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, có vẻ như cánh cửa này cũng không được sử dụng. Chủ nhân của nơi đây chắc hẳn đi lối cửa sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mơởở…ra nào…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rỉ sét đỏ rớt xuống đầu của cậu cùng với tiếng ầm ĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé cuối cùng mở được cánh cửa thành công bằng cách ép vai và chân vào giữa. Có vẻ như lâu lâu dùng vũ lực cũng có lợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà…Xin chàooo? Có ai ở đây khôngggg?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé nhảy vào nhà kho mà không thèm để ý hiểu cho rằng cậu bé đã vất vả thế nào. Còn về phần cậu bé, cậu đang ngồi dưới đất duỗi chân ra và thở hổn hển. Rỉ sét phủ đầy đầu cậu như lớp băng trên bánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những gì chúng thấy, trần nhà không bị dột, nước mưa không thể chảy vào và nó trông có vẻ đủ kiên cố để chịu đựng cơn bão. Nhiệt độ cũng khá mát mẻ, khiến nơi này nhìn chung ‘thoải mái’ – nếu chỉ tính những tiêu chí ấy! Tuy nhiên, vì cái mùi mốc tệ hại và bầu trời u ám xám xịt, chúng không thể gọi nhà kho này như trên được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhìn từ bên ngoài, trông nó như một doanh trại đơn giản được dựng bằng tôn, nhưng không hẳn thế. Mặt đất vẫn để trống không, trần nhà có sử dụng vật liệu chống nhiệt và cũng có những ngọn đèn huỳnh quang dù đã bị tắt. Còn có cả những máy điều hòa nhiệt độ công suất yếu dành cho những nơi làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà nếu xét theo kiểu ấy thì nơi này tốt gấp cả ngàn lần so với cắm trại bên ngoài. Vì thế, chúng chọn nhà kho làm nơi cắm trại hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nhìn một vòng, rỉ sét dính đầy tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hình như tòa nhà này không được sử dụng làm nhà kho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi cởi cột tóc ra – cô bé sử dụng cột tóc vì nếu không tóc của cô sẽ gây vướng víu – cô quay sang cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thấy ở đây có hàng hóa gì không? Chỉ dấu vết lưu lại thôi cũng được? Tất cả những gì có ở đây là thứ này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà cậu đang nói đến là một trong những thứ không quen thuộc lắm có thể thấy ở nơi giống với nhà kho. Một thứ là dụng cụ cố định kim loại tự làm. Trên vài chiếc bàn và ghế làm việc, có những dụng cụ tốt hơn tốt hơn hẳn những thứ cậu hiện đang sở hữu và các công cụ hình dạng kì lạ và vật dụng dùng để đo đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tóm lại, trông chúng như thể chúng dành cho một mục đích riêng nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi, giống như là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Một nhà để xe?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Mình nghĩ những dụng cụ này để bảo trì hay lắp ráp thứ gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả các dụng cụ đều được đặt vào đồ đựng thiết bị gắn ở giữa và trông có vẻ ăn khớp với nhau. Cậu không biết những thứ gì đã được gắn lên những bậc ấy, nhưng cậu có linh cảm rằng chắc hẳn nơi này là một nơi dành cho nhiều người cùng làm một việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa giật mình vì giọng nói bất chợt vang lên và vội vàng quay mặt về phía đầu bên kia của nhà kho để rồi tim của chúng đập lỡ thêm một nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chậc…! Sao hai đứa dám mở cửa rồi làm tổ ở đây hả…Hai đứa đang làm gì trong nhà của ta vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh là một thanh niên ở độ tuổi đôi mươi. Trang phục của anh gồm một chiếc quần đơn giản và một chiếc áo thun, và trong khi thân hình của anh khó có thể gọi là tráng kiện, đó vẫn mang dáng dấp của một người chơi thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng thứ làm chúng sốc nhất chính là gương mặt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng bệch hoàn toàn. Sự mất màu sắc mà giám đốc đang chịu đựng không thể so sánh được với anh. Màu da có thể thấy được của anh chỉ hoàn toàn là một màu trắng như thể anh đang ở trong một tấm hình trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không, vì có bóng, trắng bệch có lẽ không đúng lắm. Anh thiếu màu sắc đến nỗi trông như thể anh đã bị cắt ra và bị thay thế bằng phim đơn sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì hả? Trông ta dị hợm lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cũng hơi hơi. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người tiến đến giai đoạn cuối thế này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta chả có hứng thú gì hết. Nếu các người không muốn gì từ ta thì biến đi cho khuất mắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, thật ra là có đó. Trời có vẻ như sắp mưa và xe máy của chúng tôi sẽ không đi được xa. Xin hãy để chúng tôi ở lại đây chỉ một đêm thôi. Hơn nữa, chúng tôi có thể mượn cây gậy hay thứ nào đó thích hợp để bổ dưa hấu không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Cây gậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Chúng tôi có nhận một quả dưa hấu ngoại cỡ từ một người tử tế chúng tôi gặp trên đường đi, nhưng chúng tôi có chút rắc rối khi không tìm ra được dụng cụ nào để cắt nó ra. Vì thế, chúng tôi nghĩ tại sao chúng tôi không sử dụng cơ hội này để bổ nó ra cho thật hoành tráng. Tuy nhiên, chúng tôi thiếu một cây gậy thích hợp trong hành lí.” – Cô bé nói một cách trôi chảy với nụ cười đáng mến và trong phút chốc, người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào cô với vẻ nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cứ tự nhiên sử dụng thứ gì tùy thích. Nhưng đừng động tay vào những vật ta đang dùng!” – Người đàn ông nói khi cuối cùng anh đã chịu thua và bỏ đi cái một về phía chiếc võng cột ở đằng sau phòng. Có vẻ anh sử dụng góc nhà kho để làm chỗ ngủ, nơi mà anh đã tách biệt với phần còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé khẽ thở ra và quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nghe rõ chưa? Hãy nhận ý tốt của anh ta và đi tìm cây gậy như một phần của buổi giải lao nho nhỏ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ư-ừ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tham gia vào cuộc tìm kiếm với chút sợ sệt khi thấy nụ cười ép buộc của cô bé không để cậu từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, không nên thách thức cô vào thời điểm không thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, cả hai đứa đến một dãy giá gác đầy những dụng cụ và đồ đạc và bắt đầu tìm kiếm thứ nào đó hợp với nhu cầu của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu ơi? Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu định lấy cờ lê để đập dưa à?...thôi, trừ cái ý tưởng đó ra, độ dài của nó cũng không hợp. Ngắn quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cây búa hả…nó sẽ chèm bẹp ra mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mmmhh…thế chắc phải cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu định làm cái quái gì với đồ tuốt dây điện vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hơi choáng váng khi cô bé cứ gì trong tầm tay cũng đưa cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng cậu cũng nhận thấy rằng những dụng cụ ở đây có phần kì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dụng cụ ở đây có đầy đủ các loại cả, nhưng tất cả đều khá nhỏ. Cậu nghĩ rằng cậu có thể tìm được bulông ốc vít với nhiều đường kính, nhưng ngay cả cái to nhất vẫn nhỏ hơn nhiều so với chuẩn thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhìn chúng qua đôi mắt vật vờ của anh lên tiếng lảm nhảm về cuộc tìm kiếm của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừm. Du lịch theo cặp, cóc thèm quan tâm đến trường lớp hả? Hai nhóc phớt đời quá nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không hề để giọng nói lẩm bẩm sau lưng mình lọt khỏi tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cả gan trả đũa bằng giọng nói nhỏ bé mà không hề ngơi đôi tay đang lục lọi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hở? Tôi nghĩ thế vẫn còn tốt hơn làm một kẻ mới sáng sớm đã say bí tỉ chán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu không khí bị kéo căng. Chắc chắn anh đã nghe cô bé nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……một con nhóc như cô làm gì hiểu được ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hở, nhưng tôi tin rằng tôi có thể hiểu được phần nhỏ bé nào đó của anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhanh chóng đứng dậy và quay về phía anh – rồi quẳng thứ gì đó nhanh đến nỗi mắt thường không kịp nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vật bay xuống ngay dưới chân anh với những trang giấy lật phần phật rõ ràng là quyển sổ tay học sinh của cô, thứ mà cô luôn mang theo bên người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhìn tấm thẻ học sinh cho kĩ vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……rồi thì sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông miễn cưỡng nhặt nó lên nhưng lại cau mày khi anh thấy những trang giấy mở ra – như thể anh đang nhìn thứ gì đó chả có nghĩa lí gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm hình của cô bé được dán vào thẻ học sinh đã phai mờ nhiều đến mức khó có thể phân biệt rằng ở đó có gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tên và số học sinh của cô đã hoàn toàn mất đi, dấu hiệu cho thấy một khoảng thời gian đã qua kể từ khi cô bắt đầu ‘biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông hơi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Triệu chứng của tôi vẫn chưa tiến triển nhiều như anh, nhưng trước sau gì cũng sẽ đến thôi! Nếu anh hỏi tôi thì tôi dám chắc rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.” – Không hiểu vì sao cô bắt đầu tự kiêu, khiến cậu bé nhìn cô một cách kì quặc dù ngay sau đó cậu liếc mắt nhìn sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừm. Đúng chỉ mới có một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để cản cô bé không đáp trả lại nữa, anh quẳng lại cho cô tấm thẻ học sinh và quay lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Cô nên ăn quả dưa hấu đó nhanh lên và biến đi khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi để lại chỉ những lời nói đó, anh đứng lên, kéo tấm màn và che tầm mắt của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc tìm kiếm của chúng xem ra khó hơn những gì chúng tưởng; đồng hồ chỉ bảy giờ tối, đúng lúc chúng rời khỏi nhà kho vì chúng đã chịu thua, không tìm bên trong nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trời vẫn chưa mưa, nhưng vì không có ánh sáng mặt trời, bên ngoài tối đến nỗi chẳng làm được gì mà thiếu đèn pin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trời ơi!! Đúng là một ông già say xỉn không biết điều!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu xét tuổi của anh ta thì gọi là ‘ông già say xỉn’ có hơi ác không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Cậu theo phe ông già đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cười gượng, nhìn cô đá một trong những cây cột hình chữ H của nhà kho để trút giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói gì thì nói, nhưng…dù sao anh ta cho phép bọn mình mượn cây gậy đã là có giúp đỡ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và chả thấy cây gậy đó ở đâu cả! Đó là tại sao tôi bảo cậu gỡ cái thứ đó ra và lấy dùng đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng ‘cái thứ đó’ là ống thoát nước của máy điều hòa. Anh ta sẽ bực mình nếu bọn mình cứ gỡ nó ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao chúng ta phải quan tâm chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có chứ sao không!” – Cậu bé cười to và lấy hai đèn pin ra khỏi balô được gắn vào chiếc Super Cub. Cậu đưa một cây đèn pin cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quả dưa hấu của mình sao rồi?” – Cậu bé lẩm bẩm và lấy ngón tay đập đập lên quả dưa hấu và một tiếng đục đục, êm tai vang lên. Nó vừa chín tới. Có thể nói một cách chắc chắn rằng hôm nay và ngày mai là thời điểm tốt nhất để ăn nó. Nếu không, nó sẽ bị chín quá. Nếu đến chừng đó mà chúng vẫn chưa tìm được gì, chúng sẽ phải bổ dưa ra bằng tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đột nhiên nhớ ra chiếc xe tải đậu bên hông nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu dừng lại nghĩ một lúc và kéo khóa của chiếc túi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy rút cuộc giờ chúng ta làm gì đây?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…xem bên trong xe tải thử xem nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xe tải? Aaa, cái xe bên ngoài ấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ còn gì, nó vẫn còn chất đầy đồ đạc mà.” – Cậu bé khẳng định, có vẻ chắc chắn, khiến cô bé đi theo cậu ngạc nhiên gật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chúng tiến ra chỗ chiếc xe tải và đóng cánh cửa sắt rỉ sét, góc phòng ngủ được ngăn cách khẽ chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì trời quá tối, cậu bé bật đèn pin lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trông từ đằng xa cậu chỉ có ấn tượng nó là một chiếc xe tải bình thường, nhưng khi chúng đến gần, nó lớn hơn những gì cậu tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thùng chở hàng sáng bạc trông có hơi bất thường khi so với nhà kho đã bị hư hại nặng. Một dấu hiệu khác cho thấy chiếc xe tải không được sử dụng gần đây là vỏ bánh xe của nó không bẩn cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hình như đây là xe tải thuê. Thấy cái dấu trên biển số xe không?” – Cô bé chỉ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, anh ta thuê nó sao? Không biết tại sao nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, để vận chuyển thứ gì đó. Chắc thế. Nhưng nếu cậu hỏi tôi thì thời hạn thuê đã hết rồi. Anh ta là một tên tội phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đi vòng quanh chiếc xe, xem xét sơ qua và thấy rằng ít nhất thùng chở hàng không bị khóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không biết thứ gì ở bên trong nhưng chúng có thể đoán được. Dù sao, đây là một chiếc xe tải được thuê chở đồ nằm kế bên một nhà kho thiết kế để lắp ráp thứ gì đó lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy…trong đây là thứ dùng cho nhà kho à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình nghĩ vậy. Nếu không có ở trong nhà kho, chắc chắn nó phải ở đây.” – Cậu giải thích và nắm tay cầm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhảy lên bậc thang và kéo mạnh hết sức có thể và cánh cửa đôi mở ra với tiếng cót két nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé suýt té xuống vì cậu đã sử dụng quá nhiều lực, nhưng cuối cùng cậu giữ được thăng bằng cách nắm lấy chấn song cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……hở? Cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chắc là…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không nói nên lời. Nói nghiêm túc thì đó không phải vì nó trái với mong đợi của cậu, nhưng bởi vì thứ cậu thấy vượt xa mong đợi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai bước vào thùng chở hàng như thể bị cuốn vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ánh sáng lạnh lẽo từ đèn pin của cậu chiếu sáng vào trong thùng chở hàng và bị một tấm phông mờ trên tấm bảng dài phản chiếu lại. Dù số khung được tạo bởi chất liệu trắng như tuyết thế vô cùng nhỏ, chiều dài của nó chiếm cả không gian của một thùng hàng trên chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong buổi hòa âm của bóng tối và ánh sáng, tấm phông đơn giản nhưng rất công phu và những chỗ uốn cong nghệ thuật trông vô cùng bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……đừng động vào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng quay người lại ngay lập tức và thấy người đàn ông vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có hơi thất vọng vì cô đã cảnh giác thái độ huênh hoang của anh như lúc họ mới gặp lần đầu. Cô nhảy xuống bục chứa hàng, nhưng không hiểu sao cậu bé vẫn ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông quay sang nhìn thẳng vào cậu và ném ánh mắt lảo đảo khả nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu biết đây là gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Biết. Thứ cực kì dài, trông như tấm bảng đó là cánh chính của một chiếc máy bay sức người. Nó trong suốt là kết quả của việc sử dụng tấm phông polymer mỏng thêm vào bộ khung để giảm trọng lượng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bộ khung đáng lẽ ra phải màu đen vì đã sử dụng sợi nhựa gia cường nhưng ở đây nó màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng thế. Đúng ra nó sẽ thách thức chuyến bay không ngừng nghỉ đến eo biển Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tuyệt thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quay người trở lại phía trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một máy bay sức người thông thường có tổng chiều ngang khoảng ba mươi mét, nhưng một chiếc cánh này thôi đã gần hai mươi mét. Nhất định đây là loại máy bay to để bay đường dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Thì ra nhà kho được sử dụng để ghép thứ này lại với nhau…” – Cô bé thở ra và nói khi cuối cùng cô đã hiểu ra mọi việc trước khi bước ra khỏi chiếc xe tải. Tuy vậy, dường như có thứ gì đó khiến cô bận tâm nên cô dừng lại. “…Hở? Tại sao anh lại lắp nó ở một nơi hẻo lánh thế này? Chắc anh đâu định bay suốt từ Nhật đến Anh, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để bay thử. Eo biển Dover nằm giữa biên giới Anh và Pháp nên chỉ việc lấy giấy phép bay không thôi đã tổ phiền phức rồi. Ta không ngu tới nỗi thực hiện sự kiện chính ngay đâu.” – Anh vừa trả lời vừa gãi đầu thờ ơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy tại sao nó vẫn còn chưa hoàn chỉnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đó là vì tất cả những đồng sự của ta biến mất ngay vào ngày bọn ta chở nó đến đây.” – Anh thì thầm, khiến cô bé không nói nên lời. “Dự án đi được nửa đường, nó bộc phát ra tất cả thành viên. Hầu hết tất cả bọn ta bỏ việc vì mọi người có việc làm và tiếp tục thực hiện dự án trong khi sống bằng tiền trợ cấp thất nghiệp. Mà cuối cùng bọn ta chỉ mới làm xong được những bộ phận…” – Anh trả lời một cách hờ hững trong lúc cô bé đã ngoảnh ánh mắt sang chỗ khác trong vô thức. “Ta là người cuối cùng mắc phải nó và là người cuối cùng ở lại. Và ngay cả ta cũng ở trong tình trạng tồi tệ đến mức này rồi…Này nhóc, bây giờ cậu ra khỏi đó được chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, cậu bé không hề có dấu hiệu nào sẽ bước xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh không định bay nó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nhìn người đàn ông từ sàn thùng chứa hàng như thể nhìn xuống anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải ‘ta không làm’, mà là ‘ta không thể’. Một mình ta lắp hết các bộ phận lại với nhau là điều bất khả thi. Mà ngay từ đầu, đây không phải là việc của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé thở dài khá nặng nề và…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, thế thì rã cái thứ này ra thành từng mảnh và sử dụng nó cho quả dưa hấu của bọn mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đề nghị một cách trắng trợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đầu tiên nghi ngờ liệu đầu óc của cậu có còn tỉnh táo hay không và lên tiếng phản đối là cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có nghe anh ta nói gì không vậy!? Này cậu, đây là một chiếc máy bay vô giá! Tác phẩm dựng nên bởi sự cộng tác của kẻ say khướt ấy và đồng sự của anh ta, cậu biết không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng nếu không ai lái nó bay thì không phải nó là một đống rác sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé có thể cảm thấy hầu hết sự phẫn nộ bùng cháy trong người đàn ông kế bên cô. Cô nuốt nước bọt và lùi xuống một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhóc…cậu có biết rằng bọn ta trải qua bao nhiêu khó khăn để dựng lên nó không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi không biết! Nhưng tôi có thể đoán ra được. Làm ra một thứ tuyệt vời như thế này mà không hề có nhà tài trợ chắc hẳn khó khăn không tưởng tượng nổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì đừng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé chặn ngang anh: “Nhưng anh đâu có lái nó đâu, phải chứ? Chính anh nói rằng bọn tôi có thể lấy bất cứ thứ gì anh không dùng nữa. Và anh không sử dụng nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Biến nó thành phế liệu hay cứ để những bộ phận nằm đó không đụng vào cũng hoàn toàn giống như những gian khổ của anh hóa ra công dã tràng! Nếu anh định để nó mốc meo ở đây, thà để bọn tôi lợi dụng nó xử lí quả dưa hấu còn có ích hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Đừng phán bừa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lùi lại thêm một bước nữa vì ngạc nhiên bởi tiếng thét của anh. Dù phương châm của cô là ‘Cãi nhau hả? Hay lắm! TIẾN LÊN!’, cô không giỏi với những lời khiêu khích đầy tính logic.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giỏi hơn nhiều so với cô ở mặt biết đâm vào điểm yếu của đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phán bừa? Thật không? Tôi nghĩ cứ để nó lên men trong xe tải mãi mãi còn vớ vẩn gấp bội nữa kìa. Dù sao, chúng ta đâu có ngâm rượu gì ở đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nở nụ cười độc địa trong khi ngược lại, người đàn ông nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…thế thì…ta phải làm gì đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, để xem…không phải sử dụng nó vì mục đích ban đầu nó được chế tạo ra là tốt nhất sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cái gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hãy lái nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông há hốc mồm---cô bé bên cạnh anh lộ vẻ mặt nửa ngạc nhiên, nửa bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng điệu khiêu khích đột ngột biến mất khỏi lời nói của cậu bé và cậu tiếp tục mỉm cười như thể cậu đang nói chuyện với một người bạn thân: “Anh cần giúp đỡ lắp ráp chúng lại với nhau, đúng không? Giờ thì anh không còn cô độc nữa! Tổng cộng có ba người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người đàn ông thả lỏng nắm đấm của mình và hướng ánh mắt về phía chiếc máy bay trong thùng chở đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Cậu nói ta sẽ bay chiếc máy bay này một mình, dù tất cả cộng sự của ta đã biến mất…?” – Anh thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé mỉm cười nhẹ nhàng. “À, đương nhiên rồi. Dù sao nó được thiết kế chỉ dành cho một người. Không phải anh quên rằng chính anh cũng thuộc về những ‘cộng sự’ ấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Giờ đã quá muộn để đến Dover rồi. Lái nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa, cậu biết mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mh, để xem…tốc độ tan biến khác nhau giữa người này với người khác…nhưng rõ ràng anh đang ở trong giai đoạn cuối. Hơn nữa, khá khó để anh bay được đến Dover ngay cả khi chúng ta có cả một tá may mắn với tình trạng hiện tại của thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta tiến xa đến mức này…vì bọn ta muốn phá kỉ lục bay ngang qua Dover…bay ở đây chẳng ghi được kỉ lục nào cả…ngay cả khi thực hiện được đi nữa, một khi ta tan biến, chắc chắn kỉ lục ấy cũng sẽ tan biến cùng ta…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trông anh như đang nói chuyện với chính mình hơn là với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chắc vậy thật. Nhưng anh đâu cần phải từ bỏ kế hoạch cho ngày mai của mình vì có khả năng anh sẽ chết vào ngày mốt, đúng không? Hãy thực hiện chuyến bay thử nghiệm, như đã dự kiến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dù sẽ không hề có chuyến bay chính thức?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Còn tốt hơn từ bỏ hết mọi thứ cả vạn lần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nhảy xuống khỏi bậc và đứng bên cạnh cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu làm thế thì có ích lợi gì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để xem…đổi lại sự hỗ trợ của bọn tôi, hãy chia sẻ chút nhiên liệu và đồ ăn với bọn tôi.” – Cậu bé trả lời mà không cần phải suy nghĩ lâu và khiến người đàn ông ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ra là vậy, cậu không làm không công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, lần đầu tiên, anh nở nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh chỉ khẽ di chuyển cơ mặt của mình nên còn không rõ đó có nên gọi là một nụ cười hay không, nhưng đây là điều đầu tiên chúng thấy từ anh kể từ lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hình như cậu vừa bày thêm việc mà không hề có sự đồng ý của tôi, hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình----…Mình xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đã chuẩn bị tinh thần bị nhéo vào hông, nhưng thành ra cậu đã khinh thường cô bé. Cô bé trượt cánh tay phải dưới người cậu và cấu vào xương sườn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe đây này. Không giống như cậu, máy bay không phải sở thích của tôi, vì thế tôi không biết lắp những thứ kia lại với nhau. Hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A-ừm, mình cũng không…UIUIUIUIUIAAAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi không nói rằng tôi không có hứng thú, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé được giải thoát khỏi cơn đau buốt thấu xương. Trong khi cậu ho sặc sụa, cô bé kế bên thì thầm với nụ cười. “Giờ thứ đó…một chiếc máy bay…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến chỗ chiếc xe máy và bắt đầu chuẩn bị những thứ chúng cần để nấu ăn và ngủ. Vì chúng đã dùng một đống thời gian để tìm cây gậy, chúng hơi trễ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn thay, cơn giông gầm rú đã di chuyển một chút và bây giờ trời không mưa. Bài đồng ca ồn ào của đám sâu bọ nấp trong cánh đồng cỏ quanh nhà kho chắc hẳn đã hoãn lại; tất cả bọn chúng đều nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, cậu làm mình hơi ngạc nhiên đấy. Vậy ra cậu thích máy bay à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cũng như mọi người khác thôi. Trước đây tôi chỉ mới đi máy bay một lần, khi tôi đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dã ngoại với trường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm gì có. Du lịch với gia đình. Đến hòn đảo phương nam.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à…thế ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không rõ cậu bé hỏi cô về ấn tượng thiên đường phương nam hay về chuyến bay, nhưng cô bé xem cậu như đang hỏi về vế sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi thôi…tôi còn không thấy cả bên ngoài vì tôi ngồi ngay hàng giữa! Chưa kể, có mấy hành khách sợ bay. Cậu có thể tưởng tượng nó náo loạn thế nào rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa…xui nhỉ. Lâu lâu mới có một chuyến thế mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đúng vậy đấy. Tôi không muốn nói xấu người khác, nhưng nhờ một hành khách cứ la hét không ngừng, tôi mới bình tĩnh suốt cả chuyến bay!” – Cô bé nói với nụ cười méo xệch và kéo chiếc chăn được cuốn lại ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế nhưng tôi cũng có cảm thấy tiếc cho người ấy khi phải bay dù rất sợ hãi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một nụ cười nở trên đôi môi cô khi cô chợt nhớ lại khung cảnh nhạt nhòa nhưng lại hài hước của ngày hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hỏi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không biết còn người nào trên hòn đảo ấy không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người vui tính và những cô gái ở sòng bài đẹp lộng lẫy vẫn còn an toàn và mạnh khỏe?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi hai đứa chìm trong suy nghĩ, nhưng hai đứa còn không có thời gian để lo lắng mình sợ độ cao thế nào khi hai đứa đi trên chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng xoay tròn lại khi nghe thấy giọng nói từ đằng sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xét cho cùng thì chính con người tạo ra động lực. Nếu hai đứa không đạp trối chết trước khi tè ra quần, hai đứa đâm đầu xuống đất thật đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải vài giây sau chúng mới nhận ra đó là người đàn ông lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bộ râu lởm chởm được cạo sạch sẽ và chiếc áo thun cũ sờn đã được thay thế bằng một cái mới. Ngay cả đầu tóc của anh lúc đầu trông đã ngắn, giờ còn gọn gàng hơn vì chắc hẳn anh đã chải nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đối với chúng, anh như trẻ hơn ít nhất bốn tuổi so với trước. Bây giờ có lẽ anh thật sự đáng giá với danh hiệu ‘anh hai’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, anh bảnh trai hơn em nghĩ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cô biết đấy, ta không cả gan đến mức bước chân lên máy bay của chúng ta với bộ dạng lôi thôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ‘Bảnh trai’ thật ra để chỉ vẻ đẹp tự nhiên của anh, nhưng chắc hẳn người đàn ông xem nó là một lời ý kiến về ngoại hình chải chuốt của mình. Nhưng không ai lại muốn lặp lại một lời khen hai lần. Chưa kể nếu người ấy thật sự có ý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chủ động không nói gì cả, kéo phần chăn của cậu bé về mình và nhét chúng dưới cánh tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao, có chuyện gì thế? – Cậu bé hỏi, dĩ nhiên với nụ cười, không hề tỏ ra thái độ cay độc như vừa lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, người đàn ông khá bối rối bởi nụ cười đó và gãi đầu lảng mắt đi. “…dù hợp đồng chỉ là một chuyến bay thử nghiệm, hai đứa đã trở thành thành viên trong nhóm. Nếu hai đứa bị cảm vì nằm trên sàn đất thì sẽ rắc rối lắm. Bên trong còn mấy cái võng nữa, dùng nó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng từ từ hiểu ra lời thì thầm của anh cũng như bóng đèn huỳnh quang từ từ mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa, thật không!? Nhưng chắc vẫn còn một cái cho anh chứ, sếp!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp?” – Anh hơi nhăn mày khi thấy cô bé mừng phá ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nói chúng ta là một đội, đúng không? Đó là cách duy nhất để gọi người đứng đầu một đội đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, mình nghĩ cậu có thành kiến thế thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, ý kiến của cậu bé bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Sếp’ ổn mà. Dù sao chúng ta cũng phải quyết định cái tên nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ít nhất chọn thứ gì như ‘thủ lĩnh’ hay ‘đội trưởng’ chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không. Nghe trí thức quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về cơ bản cô cho rằng trông anh không trí thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, tất cả mọi ý kiến khác bị phớt lờ và biệt danh của người đàn ông bị ép buộc ít nhiều thành ‘sếp’. Về mặt này, cô không có quyền chỉ trích cậu bé vì đã tự tiện chọn đường đi. Dĩ nhiên là điều cậu không nói ra. Cậu rất khôn khéo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, và cô có thể nấu ăn nhẹ. Có một nhà bếp nhỏ trong gian nhà phụ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi! Này cậu, tôi lo cơm tối nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu chắc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chắc. Trong lúc đó cậu chuẩn bị giường đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhiệt tình một cách kì lạ, quẳng chiếc chăn vào người cậu và tăng tốc ra đằng sau nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhất định cô chỉ cảm thấy vui mừng với cơ hội được ngủ trong một chiếc giường thật một lần nữa. Và nếu cậu thành thật với lòng mình, cậu cũng có cùng quan điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quay lại. Sếp vẫn nhìn về hướng cô bé đi khuất và tiếp tục. “Vì cô bé đang hứng chịu &amp;lt;&amp;lt;nó&amp;gt;&amp;gt;, ta nghĩ cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Dù vẫn còn trong giai đoạn đầu, tên của em đã &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi. Em nghĩ ảnh chụp của em sẽ sớm trở nên không còn nhận dạng được trong tương lai gần thôi.” – Cậu nói một cách bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một lúc sau cậu mới nhận được lời hồi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu muốn gì? Mục đích của cậu khi đến nơi khỉ ho cò gáy này là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của anh chìm vào trong âm thanh của màn đêm trong khi những tiếng rì rầm nhỏ giữa cánh đồng cỏ quanh họ bị che phủ bởi bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Em muốn du hành đến tận cùng thế giới, cùng với cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghe nó đúng như một giấc mơ viễn vông. Tuy vậy, điều cậu nói không phải không đúng chỗ và hơn hết, cậu rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu sẽ làm gì nếu cậu đến được đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em sẽ tìm thấy việc em muốn làm trên đường đi!...Mà thôi, có lẽ em sẽ đi một chuyến vòng quanh trái đất hay kiểu như vậy để biểu diễn sự ngoạn mục của những chiếc Super Cub cho thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe vui đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một nụ cười nhẹ nở trên môi anh. Tuy vậy, đó không phải là nụ cười mỉa mai, mà là một nụ cười chân thành. Sự tự tin của cậu bé rõ ràng không có cơ sở nhưng nó tràn ngập ý chí quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Việc nó có thực hiện được hay không không phải là vấn đề, vì ngay từ lúc đầu tiên, đây không phải là mục tiêu giấc mơ của cậu. Nhưng sếp có cảm giác rằng nó chắc hẳn sẽ vui vô cùng, hơn hẳn mọi trò chơi hay công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh không thể nối tiếp theo chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, anh có nhiệm vụ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh quay lại và hướng về phía nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, hôm nay ăn gì đó rồi nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ bắt đầu làm việc vào ngày mai. Cần mất nửa ngày để lắp chúng lại với nhau nên chuyến bay sẽ khởi hành vào ngày mốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta sắp bận rộn rồi nhỉ?...A, đúng rồi! Ở đây anh có nước để em có thể dùng để giữ trái dưa hấu lạnh không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có một hồ chứa nước sạch đấy. Cũng không hẳn là nước đá đâu, nhưng thế cũng ổn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hay quá…A, nhưng bọn em không tìm được cây gậy nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mm…Cái này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh chỉ về phía ống dẫn nước nối vào chiếc máy điều hòa nhiệt độ trên trần nhà---ống nước mà cô bé đề nghị sử dụng lúc nãy. Tuy nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải nếu bọn em lấy nó thì máy sẽ hết lạnh sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả? Nguồn điện duy nhất chúng ta có là từ máy phát điện! Chỉ có kẻ ngốc mới bật máy điều hòa nhiệt độ lên thôi. Đúng là lãng phí.” – Anh nhổ nước bọt, đạp một chân lên tường và bẻ ống nước một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một vài mảnh bụi rỉ sét bay ra với tiếng cọt kẹt nhỏ và sau đó chiếc ống nước bằng kim loại được đặt vào tay cậu bé. Nó dài hơn khoảng một mét, vừa đúng độ dài lí tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao tâm trạng mình lẫn lộn về việc này…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lời độc thoại của anh chìm vào trong tĩnh lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Xung quanh ngọn lửa chúng đã nhóm từ gỗ vụn ở giữa nhà kho, cả ba vừa ăn vừa mở cuộc họp. Thật không may, đồ dự phòng của sếp có lẽ khác biệt về số lượng đối với chúng, nhưng nhất định không phải về chất lượng: thực đơn hôm nay là bánh quy khô đóng hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chậc. Anh nói ‘đồ dự phòng’ là đây ư? Em đã mong là có buổi tối ngon miệng rồi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải ta chỉ có thứ này, những thứ khác vẫn còn này trong hộp. Đào lên hết thì cũng mất khối thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế còn mấy cái bánh quy khô thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những dòng chữ tiếng Anh được in trên hộp kèm theo bản dịch tiếng Nhật tương ứng. Hơn nữa, nó được đánh dấu là hàng tiếp trợ của Liên Hợp Quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những thành phố trong vùng này đã bị bỏ hoang khi bọn ta đến đây. À, trong khi mang các bộ phận đến, bọn ta, ờ thì, có đến thăm chỗ này chỗ nọ một chút.” – Anh giải thích và nháy dấu ngoặc kép bằng hai ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ người đàn ông tốt tính hơn những gì chúng nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy hả?” – Sếp nhíu mày hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không có gì, không có gì cả đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng cười gượng với anh và tiếp tục bữa ăn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ăn cắp đồ cửa hàng dĩ nhiên là phạm pháp, nhưng chúng không có quyền lên án anh vì việc ấy. Đột nhập vào cửa hàng bị bỏ hoang để lấy những sản phẩm để lại đã trở thành một sự kiện hàng ngày, vì nếu không một người sẽ không thể sống sót trong thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà này, ghép các phần của chiếc máy bay lại cụ thể là làm sao thế?” – Cô bé hỏi trong khi sếp đặt chiếc hộp sang chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Để xem…Đầu tiên chúng ta phải tập hợp những chi tiết chính lại. Sau đó kết hợp các phần chuyển động được cũng như điều chỉnh chúng. Cuối cùng, chúng ta sẽ chạy đà thử và dĩ nhiên bay thử luôn. Chúng ta chắc cũng sẽ ổn vì đã có hướng dẫn trong tay, nhưng sẽ mất cả ngày hôm sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn em có cần kĩ năng đặc biệt nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhìn chung trong giai đoạn lắp ghép thì không cần. Nhưng có những việc cần kinh nghiệm nên hai đứa chủ yếu làm mấy việc lặt vặt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em có lên trên máy bay được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không. Đây là máy bay của ta.” – Anh từ chối lời đề nghị của cô bé như một đứa trẻ và khiến cô bé phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ki bo. Thế đưa em xe tải của anh đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cũng không được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao lại không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chiếc xe chả còn giọt dầu nào cả vì ta chưa thể bơm xăng ở làng bên. Chưa kể, ta đã sử dụng kha khá số dầu cho những việc nhỏ nhặt như nhóm lửa nên cô sẽ hết nhiên liệu trước khi kịp đến thành phố tiếp theo.” – Anh giải thích một cách thản nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-đồ ngốc!” – Cô ấy hét ầm lên. “Chuyến du lịch thú vị---mui xe, chỗ ngủ và máy điều hòa nhiệt độ của em đâu rồi!? Bây giờ bọn em còn có ít lí do hơn để giúp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình thì mình thích chiếc Super Cub của bọn mình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, IM ĐI NÀO!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cuối cùng còn mất cả quyền được nói và bị ép buộc tập trung vào bữa ăn của cậu---tuy nhiên, nói vẫn dễ hơn làm. Sếp của chúng và cô bé đang bận tranh nhau hộp thức ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta sẽ giữ lời hứa cho cô nhiên liệu miễn phí! Vẫn còn nhiều dầu trong máy phát điện mà. Ít nhất, hai đứa vẫn có thể đến được thành phố tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đồ dự trữ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn còn lại vài hộp. Cô thích đồ ăn được bảo quản nhiều hơn, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…trao đổi thế cũng hợp lí đấy, vậy thì…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đột ngột đứng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ủa, cậu đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không muốn hành lí của bọn mình dầm mưa nên mình mang vào trong. Mình cũng kiểm tra một chút vì hôm nay bọn mình có hơi hành hạ bé Cub quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, được rồi. Đừng để bị chupacabra bắt nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng làm gì có thật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bước qua cánh cửa mở hờ và và khẽ thở dài. Cậu cảm thấy nhẹ lòng khi bầu không khí không thân thiện giữa cô bé và sếp đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không cho rằng tất cả mọi người trên thế giới đều tốt bụng, nhưng vì gặp hết mọi người là điều không thể, cậu muốn ít nhất tạo một mối quan hệ tốt đẹp với những người cậu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyện cậu khiêu khích sếp lúc nãy cũng là một phần của nếp nghĩ đó. Đúng là cậu đã tự khiến chúng đâm đầu vào một việc nặng nề, nhưng dù sao chúng không hề vội vàng chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng sắp trải qua những ngày tiếp theo cùng với sếp nên cậu muốn trở nên thân thiết nhiều hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ít nhất cậu nghĩ vậy trong khoảnh khắc này. Tuy nhiên, khi cậu trở về khoảng chừng hai mươi phút sau sau khi đã làm chút bảo trì, cậu có hơi suy nghĩ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi thôi nào! Hai cái người này…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Haaả…? Này này, có gì mà cậu phải căng thẳng thếếế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên cô bé vòng tay qua cổ của cậu. Cậu nhanh chóng phủi tay của cô ra. Cô bé thường hay quên tự kiềm chế mình khi say mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết anh ta lôi thứ này ở đâu ra đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy nói rằng bọn họ đã mua một đốốống để chào mừng buổi bay thử thành công! Mấy thứ này đã hết hạn rồi…nhưng vẫn còn ngon lắm, cậu biết không~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe đây này. Bọn mình vẫn còn là học sinh. Rượu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bââây giờ làm gì có học sinh nào còn để ý đến mấy cái nội quy cổổổ lỗ sỉ ấy nữa chứ~” – Cô bé cười phá lên, làn da sạm nắng của cô ửng đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lon bia và rượu shochu rỗng vung vãi quanh khắp hai người họ chứng minh rằng có một buổi tiệc lớn đã được tổ chức trong hai mươi phút cậu bước ra ngoài để kiểm tra lại chiếc xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu xem lại đi, uống rượu quá đà trong lứa tuổi phát triển có ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cậu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi đã mười sáu tuổi rồi đấy cậu biết không? Tôi chẳng lớn lên thêm được đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé khúc khích cười, bám chặt vào lưng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nói đúng là cũng có lí thật, nhưng xét từ cảm giác đằng sau lưng cậu, vài phần trên cơ thể của cô vẫn cần phát triển hơn một chút. Tuy vậy, cậu bé rất khôn kéo nên cậu sẽ không đời nào nói ra. Cậu yêu mạng sống của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: cậu bé là một người không uống rượu tận trong xương, đến nỗi da của cậu chuyển đỏ ửng theo hình miếng dán thấm rượu dán vào da của cậu trong một buổi kiểm tra ở trường cấp hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Còn đối với sếp, nhất định anh là một tín đồ của chất cồn, anh cứ im lặng uống bia, không nói một lời nào cả. Dù trông gương mặt của anh nghiêm túc khi anh nhìn chăm chú lên bầu trời, rõ ràng anh đã say vì cả người anh đỏ lên hết cả. Chắc hẳn anh là dạng người trầm lặng khi say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi uống rượu lần cuối cùng đã lâu lắm rồi…và không biết bao giờ mới có dịp tiếp theo~…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé chịu thua, không thuyết phục cô bé đang rúc rích cười nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cho rằng không nên để tâm đến họ thì tốt hơn. Đến giờ thì không ai khiến cậu uống cả, nhưng cậu vẫn bị ảnh hưởng chút chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé quyết định nhanh chóng rút vào khu nghỉ ngơi trong đó cậu có thể viết nhật kí rồi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ‘Khu nghỉ ngơi’ đúng nghe có hay, nhưng thật ra nó chỉ là một góc trong nhà kho được chia ra bằng bức vách ngăn và gồm năm chiếc võng. Nhưng đối với cậu bé và cô bé thường hay phải ngủ lót chăn trên đường nhựa, đây là một nơi thiên đường để ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nằm trên giường và đắp chăn lại để không bị đau bụng. Cậu sớm bị cơn buồn ngủ tấn công trong khi đang viết nhật kí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không lâu sau, giọng nói duy nhất còn lại của cô bé dần dần tan biến và cậu bé rơi vào giấc ngủ êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình minh đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một âm thanh đinh tai khiến cả cậu bé và cô bé bật dậy cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cái quái gì vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật nảy mình, nhảy ra khỏi khu nghỉ ngơi, kéo vách ngăn và nhận ra nguồn gốc của tiếng ồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang lùi chiếc xe tải vào trong nhà kho từ cửa trước và chuẩn bị dỡ những đồ đạc bên trong xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bên ngoài tòa nhà yên tĩnh đến nỗi cậu có thể nghe lũ chim líu lo từ đằng xa. Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này, hai đứa! Dậy mau lên! Chúng ta bắt đầu thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “V-vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hăng hái ngày hôm qua đi đâu cả rồi? Cậu nhanh chóng khoác chiếc áo sơmi vào và chân cà nhắc nhét vào quần dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngủ kế bên cạnh cậu nhìn xơ xác đến nỗi giống hệt câu nói ‘điềm gở hiện hình’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngoài bộ đồ trông vô cùng kích thích, chỉ còn lại đồ lót và chiếc áo khoác, đôi mắt lơ đãng của cô như người mất hồn. Cả người cô nồng nặc mùi rượu và tóc của cô rối bù đến mức người ta có thể nhầm cô với Medusa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn cô đã tiếp tục uống nữa một chút sau khi cậu bé đã ngủ và bây giờ cô đang rủa những quầng thâm dưới mắt chỉ làm cô tụt huyết áp thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm…thôi, khi nào cậu cảm thấy tốt hơn thì ra giúp nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lấy một vỉ thuốc đau đầu khỏi hộp đựng đồ sơ cứu xách tay của chúng và đặt lên đầu gối của cô bé khi cô đã biến thành thây ma một phần nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cậu biết từ kinh nghiệm cả nhân, cô bé sẽ mất vài giờ cho đến khi hoạt động lại được. Rất có khả năng cô còn không nghe thấy cậu vừa nói gì với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng động cơ dừng lại với một tiếng két sâu ở phía bên kia vách ngăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sắp xếp lại đồ đạc vương vãi của mình và trả bức vách ngăn cậu đá ra về chỗ cũ. Cậu không làm vậy vì quan tâm đến tiểu thư, nhưng bởi vì cậu có nguy cơ phải đối mặt với án tử vì bị nghi ngờ thiếu chăm sóc tiểu thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, sếp. Chúng ta làm gì đầu tiên đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Dọn dẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dọn dẹp…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu định hỏi chúng sắp dọn dẹp cái gì khi mà chúng còn chưa bắt đầu, nhưng rồi cậu lập tức nhận ra chân lí lúc cậu nhìn quanh khắp nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một nhóm lửa chúng đã đốt ngày hôm trước giữa sân không. Lửa đã tắt lụi vì dù sao chúng cũng không dùng nó để giữ ấm nhưng vấn đề là những thứ nằm xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vô số những hộp đựng rỗng và gói snack vung vãi khắp nơi. Vấn đề trầm trọng nhất là vết ói mửa ở đâu đó một số chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Anh không cần phải uống tới nỗi ói ra đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có ý kiến gì cả…Xin lỗi nhé, ta không hề nhớ một chút gì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé thở dài tham gia vào cùng với sếp khi đôi vai của anh ỉu xìu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu thật sự nghiêm túc tự hỏi chính mình không biết đầu óc của cô bé có chứa chức năng học hỏi hay không trong lúc vài ngày trước đã xảy ra sự kiện trái bắp và việc không hay hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, cứ để ta quẳng thứ…này đi. Ta vẫn còn phải chuẩn bị vài thứ nên bây giờ cậu đi dọn dẹp bên trong đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi khẽ thở ra, cậu hướng đến tủ đựng đồ lau chùi ở góc tòa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mà này, cô bé đằng kia sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ấy đang thẫn thờ vì cái dư âm của rượu và tụt huyết áp. Cậu ấy sẽ không di chuyển được ngay đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp xúc cái mớ ấy với gương mặt đầy những cảm giác lẫn lộn và quẳng chúng vào trong chiếc xô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ hối hận đi, cái đồ uống rượu không biết nghỉ!” – Cậu nghĩ thầm trong đầu trong khi nhìn anh làm sạch cái xô với vẻ mặt như thể anh đang mang chất thải phóng xạ nồng độ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi! Đã đến lúc bắt đầu công việc được giao phó cho cậu, nhưng vẫn còn thứ khác nên được ưu tiên hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé với tinh thần hãnh diện thu người lại trước hành lí của chúng và lấy con heo ra. Đúng rồi, nó là con heo chống muỗi bằng sứ của chúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bên ngoài hay bên trong cũng không được bất cẩn. Chúng không để tâm lắm trong khi đang lái xe, nhưng những vùng xung quanh đồng cỏ mọc đầy có rất nhiều côn trùng trong đó. Biện pháp chống lại những con côn trùng ấy khi ở lại một chỗ để làm việc trong một khoảng thời gian là điều bắt buộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì thế, cậu đặt con heo với nhang đuổi muỗi hình xoắn ốc bên trong vào giữa nhà kho tại chỗ nhóm lửa lúc trước và bắt đầu dọn dẹp sàn nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trái ngược với cậu bé đang vui vẻ bắt đầu làm việc, cô bé tỉnh dậy và kèm theo đó là một sự bực dọc nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu của cô bé đau như búa bổ và bụng của cô ợ lên quằn quại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nguyên nhân là rõ ràng rồi. Chắc hẳn đó là bởi vì cô đã uống rượu ừng ực trong ngày hôm trước---hay đúng hơn, đó là nguyên nhân duy nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Quá vui mừng vì đã lâu rồi không được thấy rượu, cô vô tình để quá trớn. Chính xác hơn, cô còn không nhớ là mình đã quá trớn nên có lẽ đây là lần đầu tiên cô uống nhiều nhất từ trước đến nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bây giờ cô đồng tình rằng uống rượu cần phải điều độ---dù một cô gái như cô không được uống rượu ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ueh…hư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô che miệng lại theo phản xạ khi thấy cảm giác muốn ói đang từ từ dâng lên và cuối cùng đẩy lùi được mối nguy hiểm bằng cách lật chiếc chăn quý giá của cô ra và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ…mình có hơi quá đà một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một vị là lạ trong miệng của cô và răng của cô mềm mềm một cách kì quặc khiến cô cho rằng cô đã ói vài lần. Chưa kể, bao tử của cô trống rỗng ngay cả khi cô đã ăn và uống tới tối khuya. Hơn hết, cổ họng của cô nóng khan và giọng nói cứ đùng đục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, muốn ăn phải lăn vào bếp! Cô bé kéo chiếc chăn sang bên, xỏ chân vào đôi giày được đặt kế bên chiếc võng của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay lúc đó có một thứ khẽ rớt thụp xuống chân cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhíu mày, uể oải nhặt nó lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Thuốc đau đầu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngoài vỉ thuốc đau đầu đã được mở dùng hết một nửa, có một ghi chú nhỏ được gắn vào đó nói rằng “Đừng quá gắng sức và nghỉ ngơi đi” với những nét chữ quen thuộc với cô. Không đề tên, nhưng chính nét chữ ấy đã tự làm bằng chứng người viết là ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên, cô để ý thấy một chai nước đặt trên kệ nhỏ kế bên giường của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một trong những chai nước hai nước chúng dùng để trữ nước. Trên chai nước là một cái li úp ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ…bạn của mình đến mấy dịp lạ lùng nhất hạng thế này mới chịu quan tâm…” – Cô bé cong môi mỉm cười và rót nước vào trong li.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô ép chai nước vào bên người trong chốc lát để hạ nhiệt xuống và cảm thấy làn nước sảng khoái qua vỏ chai nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cô nhận lấy ý tốt của cậu bé, lấy hai viên thuốc từ trong vỉ và bỏ vào trong miệng. Cô nuốt chúng một lượt cùng với chút nước và một cảm giác mát lạnh lan tỏa trong bao tử cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô chùi những giọt nước lăn trên cổ mình bằng cánh tay áo và thấy một vật khác trên kệ trong lúc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một chiếc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ấy muốn mình tự lau mình ư?...hừm…mình chẳng biết ai chu đáo hơn cậu ấy cả…” – Cô bé thở dài, vừa thích thú vừa sửng sốt và lại chấp nhận lòng thành của cậu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trưa. Bầu trời quang đãng không có mây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, dậy rồi à? Đã hết mệt người chưa?” – Sếp đặt đồ hốt rác dựa vào góc nhà kho và chào cô bé rồi lau mồ hôi bằng chiếc khăn vắt trên vai anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng. Em vẫn còn thấy hơi ớn nhưng đã đỡ hơn nhiều rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không nói dối. Nhờ tác dụng bí ẩn của thuốc đau đầu, cơn đau hành hạ hai bên thái dương và trước trán cô gần như hoàn toàn biến mất và cô cảm thấy sảng khoái hơn chút sau khi lau sạch người và mặc đồ lót mới. Tuy cô bé chưa thể hoạt động hết công suất, những việc vặt thì không thành vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, xin lỗi vì đã để anh dọn dẹp đống bừa bãi giùm em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu, cô nhóc. Ai biết được ai đã làm gì chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô khúc khích cười, nhưng thật ra, cô có thể nhớ lờ mờ rằng hơn nửa phần đó là lỗi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà anh này, cậu kia đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã kêu nó đi đổ rác rồi. Chắc sẽ về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rác chắc hẳn để chỉ những lon nước và gói đồ ăn rỗng từ hôm qua. Có vẻ như sự phụ thuộc của cô với sự chăm sóc tận tình nhất của cậu còn được thể hiện tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy anh có việc gì cho em không?” – Cô bé hỏi và nhìn xuống sàn---không, nền đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hầu hết những gì còn lại của buổi tiệc tùng ngày hôm trước đã được dọn sạch. Thứ vẫn còn lại là tro bụi và vài mẩu than ở giữa nhà kho. Trông như cô bé sẽ không tham gia vào việc dọn dẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Để xem…muốn giúp ta công việc thật sự không?” – Sếp cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô có hơi lưỡng lự, thế nhưng cô vẫn đi theo anh và bước lên bậc của thùng chở hàng xe tải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, mang những bộ phận ra khỏi đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “V…vâng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ vào trong thùng chở hàng. Không hiểu sao chiếc máy bay sức người trông có vẻ to lớn hơn so với ngày hôm trước đối với cô. Cô chỉ biết loại phương tiện này qua tin đồn thôi. Cô chẳng biết mỗi bộ phận có chức năng gì chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng sợ. Ta đâu có bắt cô tự mình ghép nó vào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ đặt những bộ phận ta đưa cho cô ghi trong hướng dẫn đằng kia. Chúng ta sẽ để dành những bộ phận lớn hơn khi cậu kia trở về nên bây giờ chỉ làm những phần nhỏ thôi.” – Anh vừa nói vừa đi sâu hơn vào bên trong thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay được chở trong xe tải bốn tấn khá rộng rãi, diện tích của nó không lớn lắm. Có rất nhiều khoảng trống nên họ có thể dễ dàng di chuyển trong thùng hàng. Xét về trọng lượng, chiếc máy bay nhẹ hơn cô bé. Thứ này nằm ngoài tầm hiểu biết của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Cái đầu tiên đây. Cô đặt trên bàn gia công được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh giơ một tay đưa bộ phận ấy cho cô. Dù cô chẳng có kinh nghiệm gì với máy móc, cô cũng quen với một vật như thế. Nó là một trục có gắn hai cánh---gọi là ‘cánh quạt’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc cô nhận lấy nó, cô lập tức hiểu ra tại sao anh bất cẩn vụt nó qua chỉ bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó thật sự rất nhẹ. Cô bé ngạc nhiên---không chỉ vì nó mỏng như tờ giấy, cô còn có thể giữ nó chỉ bằng hai ngón tay, dù hai cánh quạt dài gần đến một trăm bốn mươi centimét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không tin nổi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao nào? Có thể gần như khẳng định rằng cánh quạt quyết định sức nặng của bàn đạp nên bọn ta tốn khá nhiều công sức hoàn thiện nó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một thứ gì đó rất đặc biệt trong đôi mắt của anh khi anh nhìn cánh quạt ấy. Cô bé không biết nhiều gì về anh và những cộng sự của anh, nhưng cô nhận ra những bộ phận, kể cả tấm bảng cực kì nhẹ, đầy ắp giấc mơ và nghị lực mạnh mẽ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi đang nghĩ như thế, cánh quạt trong đôi tay cô đột nhiên có cảm giác nặng hơn đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cẩn trọng nâng niu nó như một đứa trẻ nằm lòng cho đến khi cô nhẹ nhàng đặt nó lên bàn gia công---không phải bởi vì cô muốn chu đáo với sếp, nhưng vì đó là ước muốn tự nguyện của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mà này, hình dạng vui vui của nó cũng có nguyên nhân chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sự hiểu biết của cô bé, một cánh quạt thường được gắn với hai hay ba lưỡi quay thẳng. Hay nói đúng hơn, đó là thứ duy nhất cô có thể tưởng tượng ra trông nó như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cánh quạt trước mắt của cô đúng là có hai lưỡi nhưng hình dạng thì không như thông thường. Lưỡi quạt vẽ một đường cong nửa mặt trăng mềm mại và vì thế trông giống quạt thông hơi nhà bếp hơn là một cánh quạt máy bay. Hơn nữa, cô cũng thắc mắc tại sao nó được sơn màu vàng, trong khi tất cả mọi bộ phận khác là màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, đúng rồi, hình dạng cũng là một điểm tiêu biểu nhỏ khác. Nó được tạo để mang lại hiệu quả cao nhất với tốc độ quay nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì tại sao lại có hai cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy, đó là điều khiến cô thấy khó hiểu nhất: có hai cái cánh quạt hai lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Heh…chuyện này thì…bí mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa, xấu tính quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp cười nhăn răng khi thấy cô bé bực tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiên nhẫn chút nữa thôi. Khi nó hoàn thành thì biết ngay. Mà cái tiếp theo đây. Để nó trên cái đồ cố định có dán chữ ‘A’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một bộ khung không kín hẳn được đưa cho cô từ trong thùng hàng và cô giật mình, cố gắng giữ trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một vật thuôn dài trông hơi giống hình bình hành với góc tròn và được làm từ chất liệu trắng bóng, kích cỡ khoảng cỡ người của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, nó nhẹ tựa lông, không hề hợp với hình dáng bên ngoài của nó chút nào. Cô bé có thể nắm chặt nó bằng một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô giữ nó trên cao và loạng choạng mang đến chỗ mà sếp nhắc lúc nãy. Giá đặt chắc hẳn đã được thiết kế riêng dành cho nó nên nó vừa khít với giá lắp kim loại trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng không phải cái khung này…bằng nhựa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chất liệu của bộ khung hoàn toàn màu trắng và đối với cô bé, cảm giác khi sờ vào nhất định là một loại nhựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đúng rồi đấy. Nhưng đây không phải là nhựa bình thường mà là FRP.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “FRP?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sợi nhựa gia cường. Giải thích ra là nó có ‘xương’ làm từ sợi carbon đan vào bên trong. Cứng dữ dằn, ta đảm bảo.” – Anh giải thích với nụ cười tự mãn. Anh sờ phần thân máy bay màu trắng với nụ cười như một bé trai có đồ chơi mới. “…Heh…nghĩ rằng ta sẽ cưỡi trên bé yêu…như là đang mơ vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có cần em nhéo má không? Hay anh sẽ tỉnh dậy?” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trên mặt của sếp chỉ nở một nụ cười trong khi anh vẫn tiếp tục làm việc. “Xin lỗi vì đã làm cô thất vọng, nhưng dù có phải là mơ hay không, ta sẽ lái cục cưng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé hít một hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy chiếc máy bay nhẹ như lông ấy là một kiệt tác cả cuộc đời, một giấc mơ của người đàn ông trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp nào, cánh đầu tiên đây. Cầm đầu bên kia đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi oa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng cầm lấy một đầu cánh máy bay xuất hiện từ trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cánh máy bay cơ bản chỉ gồm bộ khung được phủ bởi chất liệu trông giống như vinyl trong suốt. Đến nỗi cô bé buột miệng nói nhỏ rằng “Trông nó cứ như tăm có bao bọc bên ngoài vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô nói không sai lắm đâu, vì nó chỉ là một dạng tấm phủ đại phân tử đặc biệt bọn ta bao bọc xung quanh khung sợi nhựa gia cường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với bộ khung cô chuyển ra lúc nãy, cánh máy bay rõ ràng to lớn hơn và có trọng lượng nhất định. Chiều dài của nó thuộc dạng khủng khiếp nên sếp và cô bé phải di chuyển nó một cách thận trọng nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “N-nó có dài quá không? Ý em là lỡ nó gãy ra giữa trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó sẽ bị oằn xuống đấy, nhưng đừng lo: bọn ta đã tính toán làm sao để nó không gãy. Hơn nữa, muốn bay được thì cần chiều dài đến mức này! Nếu cô nhìn vào tỉ lệ tương quan…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em không nghe chi tiết đâu. Em chẳng bao giờ giỏi vật lí cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé từ bỏ bất cứ ý định nào để thấu hiểu nguyên lí hoạt động đằng sau nó ngay lập tức và cẩn thận đặt đầu cánh máy bay cô đang cầm trên đồ bộ cố định chuyên dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng vật lí vui lắm chứ? Và hữu ích trong cuộc sống hàng ngày nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em thích thể dục hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gh…mình thua ứng dụng thực tế rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh cũng đặt cánh máy bay xuống trong khi chấp nhận câu trả lời có phần hợp lí của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bây giờ khi họ đã thật sự đặt vài bộ phận vào, rõ ràng những thiết bị kẹp được đặt ở vị trí sao cho chiếc máy bay nằm theo đường chéo của nhà kho thay vì hướng mặt ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Điều này cũng dễ hiểu vì đó là cách duy nhất để đôi cánh khổng lồ có thể vừa vặn vào trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, tiếp theo là cánh trái. Cho ta xem sức mạnh của cô nào, đồ nghiện thể thao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong ngay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giờ đây đã quen với công việc nhưng rồi vấp ngã vào trong thùng chở hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phù…lâu hơn mình tưởng nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé ngồi sụp xuống trên tấm chiếu tatami và nhanh mắt liếc nhìn sang bên ngọn lửa cháy bập bùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang ở trong căn nhà nhỏ được dựng sẵn đằng sau nhà kho. Chắc hẳn ban đầu nó dùng làm phòng nghỉ cho những người làm việc ở đây và thật ra nó cũng được xây dựng một cách kĩ lưỡng. Có cả ống dẫn nước, dù không còn sử dụng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bên ngoài cửa sổ là một cái thùng phuy đặt trên ô xi măng và dưới đó lửa đang cháy. Trông nó cũng giống giống thùng để tắm truyền thống phần nào---ngoại trừ việc nước bên trong đang sôi ùng ục, khiến nó trở thành một nồi bằng sắt chết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thùng được đậy kín lại và có một ống dẫn ở giữa nối với thùng thứ hai được đặt thấp hơn một chút. Phần thân bên ngoài cái thứ hai này lại có một ống dẫn, lần này nó được nối đến nắp đậy của cái thùng thứ ba nhỏ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù công dân của thế giới văn minh thế nào cũng thắc mắc đây là nghi thức văn hóa gì, trong nước Nhật Bản hiện tại, hình ảnh ấy không phải là điều gì đó hiếm thấy. Nó là một bộ lọc nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai thùng trước đều được trữ nước mưa. Nước trong thùng đầu tiên được đun sôi lên, sinh ra hơi nước rồi bay đến thùng thứ hai, được làm mát tại đó bởi nước lạnh xung quanh ống nước. Khi hơi nước đến thùng thứ ba, nó lại trở thành nước dạng lỏng lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tóm lại, bằng cách sử dụng hơi nước đã bốc hơi, người ta lấy được nước tinh khiết không hề bị nhiễm bẩn hay nhiễm trùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở Nhật, nước thì không thiếu, nhưng hầu hết không đủ sạch để cứ múc lên rồi uống. Chỉ còn vài hồ trữ nước là không bị ảnh hưởng trong thời kì đổ nát này nên chúng thường xuyên bắt gặp những bộ lọc nước kiểu như thế trên chuyến đi của chúng---và đã quen sử dụng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhân tiện đây, nguồn nhiệt của bộ lọc nước này là rác. Lí do chắc hẳn là để vừa đốt được rác vừa đun sôi nước cùng một lúc. Cậu bé có hơi lo lắng vì khí độc thoát ra, nhưng cậu tự trấn an mình rằng rác cũng không có nhiều gì mấy. Cậu đâu chỉ dùng rác không thôi, cậu còn thêm gỗ đốt vào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nguyên nhân khiến cậu kiệt sức là vì cậu đổ nước mưa vào trong thùng. Nó không lớn lắm, nhưng nó vẫn có thể trữ bốn mươi bốn gallon, tương đương với hai trăm lít. Cứ xem cái xô cậu dùng để múc nước có thể mang được năm lít, cậu đã phải đổ nước vào trong thùng gần bốn mươi lần. Trong khi lứa tuổi trai tráng có thể cứu cậu khỏi bị đau lưng dưới, cơ bắp của cậu sẽ bị nhức mỏi vào buổi sáng hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng làm việc riêng cũng có mặt tốt của nó: cậu bé cảm thấy khoan khoái khi nằm dưới đất, duỗi thẳng tay và chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mùi chiếu tatami dưới lưng cậu và cơn gió nhẹ khiến cậu thờ thẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tâm trạng của cậu giờ toàn những thứ vẩn vơ và cậu có thể ngủ bất cứ giây phút nào. Điều duy nhất khiến mí mắt của cậu mở ra là tiếng ve kêu từ đằng xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cậu bé từ lâu đã dẹp luôn không mặc áo khoác ngoài của bộ đồng phục mùa đông, nhưng chỉ với áo sơmi trắng và càvạt thôi, cái nhiệt độ mùa hè đã trở nên khó lòng chịu đựng nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vùng cậu đang ở gần biên giới phía bắc của đất nước, tuy nhiên mùa hè vẫn nóng ngay cả ở đó, trong khi đáng lẽ ra đây phải là một ích lợi của đất nước có bốn mùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đột nhiên, cậu bé mở to mắt nhận ra càvạt của cậu có thay đổi gì đó. Chiếc càvạt có một phù hiệu đơn giản màu xanh và là một phần của bộ đồng phục dành riêng cho ngôi trường của cậu. Cái nóng đã góp phần cởi chiếc càvạt ra và chiếc càvạt ấy giờ đã dài xuống trông như càvạt của nhân viên văn phòng tại bữa tiệc tùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc càvạt đáng lẽ ra phải có phù hiệu trường cấp ba của cậu được may vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, không còn thấy một sợi chỉ nào tại điểm phù hiệu được may ở đó, khiến cái càvạt màu xanh đơn điệu thật sự trở thành một cái càvạt chỉ có màu xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “……Ôi trời. Cuối cùng cả tên trường cũ của mình cũng &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; rồi sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hiện tượng đang từ từ gặm mòn thế giới không có tên chính thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả giới y khoa, giới luôn luôn hăng hái đặt những cái tên khoa học dài ngoằng cho mỗi thứ và mỗi thứ một, hay giới khoa học, giới thường hay cố gắng tạo những công thức phức tạp, vẫn chưa cho hiện tượng ấy một cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay cả phương tiện thông tin đại chúng rất hăm hở nghĩ ra những cái tên nhạt nhẽo cũng không thể tạo được cái tên hoành tráng cho hiện tượng bí hiểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, có ai đó bắt đầu sử dụng một chữ chung chung ‘biến mất’, rồi sau đó nó lan truyền ra và trở nên phổ biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không ai có thể giải thích nguyên nhân căn bệnh này là do đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những học giả tiếng tăm trên khắp thế giới đã dồn hết sức lực nghiên cứu nguồn gốc của nó kể từ đó, nhưng đến nay chưa có ai phát hiện ra một lời giải thích hợp lí. Ngay cả việc tại sao triệu chứng giữa từng cá thể con người và loài vật cũng là điều chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Căn bệnh bắt đầu khá vô hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đầu tiên, ‘tên’ của bạn biến mất. Không ai nhớ ra được nó nữa, kể cả chính người bị mắc bệnh. Cái tên biến mất không để lại chút dấu vết khỏi tất cả mọi quyển sách, tài liệu điện tử và mọi thứ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ hai, ‘gương mặt’ của bạn mất đi, nghĩa là bạn biến mất khỏi từng tấm ảnh có bạn trong đó, dù là kĩ thuật số, tranh vẽ hay cả trong kí ức của người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ ba, bạn mất đi ‘màu sắc’. Ngoại hình của bạn chỉ còn lại đơn sắc như diễn viên phim trắng đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ tư, ‘bóng’ của bạn biến mất và cả ánh sáng cũng chiếu xuyên qua người bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, chính ‘sự tồn tại’ mất đi và bạn tan vào hư vô. Mọi thứ bạn để lại biến mất, cả hình vẽ, nét bút, chữ in hay ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ còn lại nằm trong kí ức của người biết đến bạn ở trong một cảm giác rằng ‘có một người nào đó giống bạn’. Một kí ức mơ hồ không có cả tên hay gương mặt. Nếu ngay cả những kí ức ấy hoàn toàn biến mất, mọi việc kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mọi thứ một người để lại trong thế giới này, và ngay cả chính người ấy, biến mất không để lại chút dấu vết nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tốc độ tiến triển giữa mỗi người khác nhau vô cùng. Một vài người biến mất trong cùng một ngày căn bệnh phát ra trong khi bệnh tình của những người khác đột nhiên dừng lại, cho phép họ tiếp tục sống. Tuy nhiên, nhìn chung nó vẫn tiến triển cực kì chậm chạp. Đã bốn tháng trôi qua kể từ khi tên của cậu bé &amp;lt;&amp;lt;mất&amp;gt;&amp;gt; đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những người nhiễm bệnh không có điểm chung nào cả---căn bệnh lây lan hoàn toàn ngẫu nhiên. Trong khi những nghiên cứu chính phủ các nước không có bước tiến nào---không rõ bao nhiêu người đã trở thành nạn nhân của căn bệnh này---đất nước từ từ không hoạt động bình thường được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hơn một năm đã trôi qua. Nhà nước đã không còn và tất cả mọi cuộc sống trở nên bấp bênh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người dân còn lại ở đây đó bắt đầu làm việc gần như là tự nguyện, cố gắng duy trì vùng sinh sống để tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng bầu không khí ở trên vùng phương bắc này thành ra hoàn toàn khác hẳn tình trạng đổ nát ở trong thành phố nơi mà cậu bé và cô bé đã sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có dấu hiệu nào cho thấy sự tàn phá, chắc hẳn là do mật số dân số thấp, và chỉ còn duy nhất một sự thật rõ ràng rằng ‘không có ai cả’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “NÀY CẬU!! Đừng có nằm ườn ra nữa! Dậy mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tiếng hét tức giận đó đến từ cánh cửa sổ đang mở khiến cậu bé bật dậy như bẫy chuột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đồ lười biếng…sao cậu dám nghỉ ngơi thảnh thơi trong khi bạn bè của cậu căng sức ra mà làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu sợ đến điếng người theo nghĩa đen khi thấy ánh mắt trừng trừng của cô bé nhắm vào cậu qua cánh cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị đập tơi bời mất. Nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-mình biết rồi. Mình dậy ngay đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Làm việc đi đi nào! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bị đe dọa bởi tiếng đập vào khung cửa sổ từ đằng sau, cậu nhét chân vào giày và nhảy ra khỏi căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng có hối dữ thế…Hôm nay cậu cũng ngủ dậy trễ mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bởi vì hôm qua tôi thức khuya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu tự thức chứ ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cậu nhận một đòn vào người nhanh như tia chớp đập thẳng vào đúng vị trí đau nhất và khiến cậu nổ đom đóm mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng quay trở lại, sếp nhìn chúng ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Giờ tới lượt cậu trắng như phấn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tha cho em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nghiêng đầu đáp lại tiếng rít trả lời nghe như tiếng muỗi của cậu bé và anh nhanh chóng quay trở lại làm công việc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vậy trong khi em ra ngoài anh đã làm đến đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn tôi đã lấy hết mọi bộ phận và dụng cụ ra. Nói cho cậu hay, nhiều việc đến dễ sợ.” – Cô bé nói với cậu một cách hãnh diện và chỉ về chỗ những bộ phận được sắp xếp gọn gàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe tải chiếm một phần to của nhà kho khá rộng rãi đã được lái ra ngoài. Trọng lượng của những thứ có thể thấy ở đây trông không giống phải cần cả một chiếc xe tải bốn tấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, mỗi phần của máy bay khá lớn và đây chắc hẳn là lí do tại sao cần phải chú ý đến sức chứa của thùng hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bình thường máy bay sức người không thể được chia thành nhiều bộ phận hơn nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? À, xem cái này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đi đến bàn làm việc và mang thứ gì đó trông giống một bản thiết kế. Nó không quá chi tiết, vì thế chắc hẳn chỉ được sử dụng để ghép các bộ phận lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Càng tách ra thành nhiều phần, càng cần nhiều bộ phận để nối chúng lại. Trọng lượng cũng như sự ổn định sẽ gặp vấn đề. Đặc biệt khi nguyên liệu sử dụng là nhựa---cậu không thể dùng bulông, ốc vít là xong vì chỉ cần siết lại thôi đã gây hư hỏng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cái cánh máy bay khổng lồ đó…là một phần riêng thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng thế! Sử dụng hỗn hợp sợi nhựa gia cường và khuôn ép dành cho những vật lớn là phương pháp cả đội bọn ta đã phát triển suốt ngày đêm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…sử dụng cái gì?” – Cô bé băn khoăn hỏi khi cô cảm thấy khó khăn bắt theo kịp những gì anh nói và không nhìn gì cả mặc dù cô rất thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, sếp còn rạng rỡ hơn nữa. Nếu anh chưa mất màu sắc của mình, gương mặt anh nhất định sẽ đỏ lên vì hứng khởi. Chắc chắn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, lắng tai mà nghe đây cô nhóc: khi định hình miếng nhựa, về cơ bản bọn ta đặt hai tấm khuôn khổng lồ lại với nhau và ép nguyên liệu vào, nhưng bọn ta thiết kế làm sao những bộ phận chuyển động đã hoàn thành ngay lúc bọn ta gỡ khuôn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A thế à? Chắc là tuyệt lắm nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu trả lời trống không của cô đúng là không rõ ràng gì cả, cứ nằm giữa ranh giới giữa hiểu và không hiểu, nhưng chắc hẳn cô không muốn anh ngưng lại. Nhìn mặt cô bé là có thể đoán ra được ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Và đó là quy trình đặc biệt do nhóm của anh tạo ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Nó là tập hợp của các công nghệ có sẵn nhưng bọn ta là những người duy nhất làm một thứ có kích cỡ như thế…” – Anh trả lời cậu bé một cách hãnh diện…và không hiểu tại sao lại chồm lại vai cậu. “…chỉ còn một vấn đề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “M-một vấn đề?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giật mình vì sếp mất tinh thần nhanh chóng mặc dù cậu đã ca ngợi anh. Rõ ràng tâm trạng của anh khá thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đặt bản thiết kế lại lên bàn làm việc và sờ bộ khung khổng lồ được cố định trên thiết bị cố định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Vật liệu không thể được tái chế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tái chế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Đương nhiên cậu biết rằng rất khó để tái chế nhựa, đúng không? Cách tốt nhất là đun chảy nó ra và tạo hình dạng mới, thế nhưng cục cưng này có ống nano carbon bên trong. Bởi vì có quá nhiều chất bên ngoài, nó không thể được tái chế. Nhưng cũng bởi vì carbon, nó khó bị phá vỡ vụn thành từng mảnh và không thể sử dụng cách thông thường để giải quyết nhựa phế thải là quẳng vào trong bãi rác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại là khó quẳng nó đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng. Hơn nữa, trong khi nó cực kì mềm dẻo và co dãn, nó vẫn là nhựa, vì thế nó thiếu tính rắn chắc. Do đó nó bị thêm một điểm trừ khi vừa khó quẳng đi vừa dễ hỏng! Thời buổi bây giờ cậu không thể kiếm tiền với công nghệ mà không quan tâm đến môi trường đâu…” – Anh nói với ánh mắt xa xăm và tiếp tục xoa lên bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ cái tính cách của anh là vấn đề chính khiến anh mọc rễ trong nhà kho này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, nói chuyện cũ thế là đủ rồi. Dùng bữa đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tuyệt lắm! Cái tính ham ăn ham uống phiền nhiễu thường thấy của cô bé lâu lâu lại có ích. Cậu bé giơ tay tán thưởng cô trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hử? Đến giờ rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã một giờ trưa rồi đấy! Em chưa ăn sáng nữa, đói chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngồi phịch xuống ghế và xoa bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cơn say bí tỉ hôm qua dường như đã là quá khứ với cô bé. Nếu có ai đó làm phép đo sức mạnh bao tử của cô, kết quả nhất định sẽ là một con số khổng lồ. Ngay cả cái thứ nhựa không ra nhựa đang làm sếp đau đầu chắc hẳn cũng sẽ bị bao tử của cô tiêu hóa không chút vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hm…ý kiến không tệ. Mà ta chỉ còn lại đồ dự trữ thôi, thế nên mì ăn liền là tất cả những gì ta có thể cho hai đứa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oa! Em ăn nhé! Em muốn ăn lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé phấn khởi cả lên và ngay cả cậu bé cũng đang chảy nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “G-gì vậy? Mì gói đặc biệt vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vâng! Anh biết bọn em đi bằng xe máy, đúng không? Bởi vì thế, bọn em không thể mang theo nhiều nước nên những món ăn cần nhiều nước thì không được thực tế cho lắm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm, cậu bé và cô bé đều có nhiệm vụ riêng của mình. Trong khi cậu bé lái xe và chịu trách nhiệm bảo dưỡng, cô bé nấu ăn và chăm lo thức ăn dự trữ. Lời nói của cậu bé chả có trọng lượng nào trong việc quản lí thức ăn và thực đơn. Cô bé vô cùng nghiêm khắc trong chuyện đó một cách đáng ngạc nhiên. Thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu hai đứa thèm như vậy thì ăn trưa thế đi. Ta ăn cũng khá nhiều rồi nên không còn bao nhiêu đâu, nhưng chắc là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô! Này cậu! Nước nóng, nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phóng đi, trong khi cô bé nhảy cẫng lên hối thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Kể cũng lạ, bọn mình thiếu nước vì rút cuộc hôm qua trời không mưa dù sấm nổ đùng đùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bật van lên và một ngọn lửa màu xanh dương bắt đầu liếm đáy nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và hai người kia đang ngồi trong căn phòng nghỉ rộng bằng sáu tấm tatami. Nhờ có thông gió tự nhiên tốt, trong đây mát hơn vài lần so với bên ngoài dù căn phòng không có máy lạnh. Độ ẩm thấp hơn chút sẽ là quá tuyệt, nhưng đòi hỏi thế có hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn trong khi đó, một tuần trước bọn em suýt nữa là chết ngộp vì cứ ngửa mặt lên trời mở to miệng ra dưới cơn mưa rào…Nó tởm đến nỗi bọn em phải dè xẻn nước bất cứ khi nào cần dùng đến!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy cơ à, có một hồi, ta đã thử uống trực tiếp nước mưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…em tò mò chút, chuyện gì xảy ra nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta đã lọc nó trước, ai như hai đứa. Thế mà ngày hôm sau ta bị Tào Tháo đuổi và mất nhiều nước hơn cả ta uống vào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái…” – Cô bé cau mày đáp lại miêu tả chính xác của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy một túi nhựa lớn và lôi đủ thứ loại mì ăn liền ra. Mỗi loại có vài gói, chắc hẳn anh đã mua chúng cùng với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng rồi ta cũng vượt qua vì ta chế ra cái nồi đun nước ấy. May làm sao mà có cả một đống thùng phuy ở quanh đây. Và nếu hai đứa chinh phục được bản thân yếu đuối, hai đứa sẽ quen với nhóm lửa bằng cỏ khô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một lần nữa em lại nhận ra ở tại một nơi khó khăn thật…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi khắp chốn cũng vậy.” – Cậu bé thêm vào. Một bầu không khí trầm ngâm bao ngập căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ấm nước trên bếp tiện lợi trước mắt họ bắt đầu rít sôi lên như thể để xua tan bầu không khí bất tiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Người ta thường hay nói “Ấm không sôi khi bạn nhìn nó”. Chúng bắt đầu kêu lên ngay khi bạn nói chuyện gì đó không liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chủ đề nghiêm túc đã trôi dạt đến tận đâu: những con thú hoang xé rách những bịch mì ăn liền trong chớp mắt, mở ra và chờ cậu bé đổ nước nóng vào. Cô bé làm cả hai người kia ngạc nhiên khi đòi nước nóng cho hai li mì cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó trong một lúc, không có cuộc nói chuyện nào giữa họ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vị ngon được nhân đôi bởi cái bụng trống rỗng sau khi làm việc vất vả và dĩ nhiên kể cả cơ hội hiếm có để thưởng thức món mì gói. Đôi đũa của cậu bé và cô bé đặc biệt di chuyển không ngừng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ợ…No nứt cả bụng rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…cậu dùng ‘bụng’ thôi không được hả? Lâu lâu cậu quên mình là con gái rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đừng có quan tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cái vẻ bên ngoài dựa lưng vào tường trong khi tự quạt mình bằng hai cái li rỗng trước mặt trông giống như đúc một gã trung niên bừa bãi, chắc chắn khiến cả người yêu chung thủy nhất của mình cảm thấy hết hứng thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu lòng bao dung của cậu bé không to lớn như biển cả, cậu sẽ thẳng thừng từ chối cô bé ngay cả trước khi xem xét lời tỏ tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng mà có lẽ ăn mì ramen, udon hay đại loại thế trong một ngày nóng ẩm như hôm nay…Ướt nhẹp cả người rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói cho biết nhé, ở đây có bồn tắm đấy.” – Sếp vô ý thêm vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gương mặt của cô bé sáng rực rỡ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Ta sẽ dọn bồn cho cô một khi chúng ta làm xong việc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoan hô!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đạp chân nhảy lên, quẳng cây quạt đi và ôm cánh tay của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta không được lười biếng ở đây nữa! Chúng ta sẽ hoàn thành công việc và sau đó là giờ tắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “C-cậu trông chờ được tắm đến thế ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỏi ngốc thế! Ba cái sướng trên đời là ‘ăn’, ‘tắm’ và ‘ngủ’!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mai mốt cậu làm vợ ai chắc khủng khiếp lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu nhận xét đốp chát của cậu bé bị lặng lẽ phớt lờ và thay vào đó cậu bị lôi đi vào nhà kho mà không còn cả thời gian mang giày vào cho tử tế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi chúng không hoàn thành công việc mà không hề có bất trắc, không có sự cố nào đáng lưu ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo sếp, người viết bản hướng dẫn lắp ráp tỉ mỉ đến nỗi không chỉ tính toán vị trí thiết bị giữ mà còn chú tâm đến vị trí dụng cụ và tình trạng tinh thần của những người làm. Ngay cả với con mắt nghiệp dư của cậu bé và cô bé cũng thấy được niềm đam mê trong những chi tiết được viết---thật ra gây sai sót còn khó hơn cả làm đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không chắc chúng có muốn một người như thế ở bên không, nhưng hai kĩ sư máy bay sức người với kinh nghiệm năm tiếng đồng hồ không biết phải cảm ơn anh ta bao nhiêu cho đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn tất xem xét mọi bộ phận và cuối cùng cũng bắt đầu thật sự nối các bộ phận ấy lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hết sức cẩn trọng gắn đuôi máy bay vào phần cuối của bộ khung ở giữa, vô tình bộ khung giống như xương sống của con người. Khi nối đuôi máy bay vào khung---thật đáng ngạc nhiên, nó không có hình chữ V mà là hình Λ, trong đó mặt cắt ngang trở nên thon hơn ở đầu cuối giống một hình tam giác ngược, trông gần như thể máy bay đang bị lật ngược lại vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Này…đúng là em không biết gì nhiều về máy bay, nhưng mà…không phải phần đuôi máy bay thường chĩa lên trời sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi thiếu sót những thuật ngữ kĩ thuật của cô bé, giống như đặc điểm của cô, khiến sếp khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, những chiếc phổ biến mà cô biết thì như thế. Bình thường người ta muốn trọng tâm nằm ngay giữa đầu máy vì nó làm cho máy bay dễ dàng di chuyển hơn. Tuy nhiên, hiếm khi nào người ta thay đổi góc độ khi lái một chiếc máy bay sức người, vì vậy cần đặt đuôi nằm ở dưới máy để giúp nó ổn định. Bằng cách này nó có thể tự mình cố bay theo chiều ngang.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, đuôi dạng hình Λ thường không được sử dụng trong thực tế vì những lo ngại trong việc cất cánh và hạ cánh. Khá mỉa mai rằng hầu hết các trường hợp sử dụng nó là các chiếc máy bay do thám không người lái từ một đất nước nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, nguyên nhân cũng giống như tại sao máy bay giấy không có đuôi thẳng đứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hmmm, nói thế cũng đúng, dù lí do không hoàn toàn như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “?” – Cô bé liếc nhìn anh hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy hai sợi dây mảnh từ đáy của đuôi máy bay và nhẹ nhàng kéo nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với một tiếng tách nhỏ, cặp bánh xe vung ra từ đầu chĩa xuống đất của cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong đây có lắp bộ càng bánh xe. Tốt hơn nhiều so với dựng một chỗ chứa riêng biệt cho nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Máy bay này đáp xuống được thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ cô mong đợi gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em chắc rằng anh sẽ rơi tự do ở Dover.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…này cô nhóc, đừng nói với ta rằng cô đang nghĩ như thể màn trình diễn ở hồ Biwa đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: Hồ Biwa là nơi tổ chức trình diễn máy bay sức người.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, kỉ lục mà bọn ta đang thách thức cần phải làm mọi việc từ cất cánh đến hạ cánh bằng chính sức của mình. Không giống cuộc thi đó, cô phải có khả năng thực hiện những nhiệm vụ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi tiếp tục giải thích, anh gọi cậu bé lại và nhờ cậu giúp cố định đuôi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé biết rõ phải làm gì; cậu mở thùng đồ nghề bên cạnh và lấy vài dụng cụ như cờlê và tuavít rồi bắt đầu hỗ trợ sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…nhưng không phải cái đuôi này hơi khó làm nhiệm vụ như bánh lái sao?” – Cậu bé hỏi mà không ngừng tay lại. Sếp cũng trả lời lại từ một nơi nào đó trong khi đang siết vít lại. Hai người này khá thuần thục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cánh sẽ làm nhiệm vụ đó. Đuôi máy bay chỉ cần giữ thăng bằng là đủ. Thật ra, bọn ta cũng có thể làm cho cả bộ cánh bay được, nhưng giữ thăng bằng mấy thứ đó khó xơi cực kì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hai người đang nói ngôn ngữ của thiên hà nào thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé trông có vẻ cô đơn và nhìn họ một cách khó chịu vì cuộc thảo luận song song với công việc của họ đầy nhóc những từ ngữ không quen thuộc với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi chúng tiếp tục và trở nên quen thuộc với công việc, mỗi đứa bắt đầu có những nhiệm vụ cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp làm việc, trong lúc cậu bé là nguồn hỗ trợ của anh. Cô bé thì lại chịu trách nhiệm mang cho họ những bộ phận nhỏ và dụng cụ. Đến khi cần sức mạnh, họ cùng góp một tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ví dụ, sau phần nối đôi cánh khổng lồ chiếm cả đường chéo của nhà kho với thân máy bay bằng sức lực của cả ba người, một tràng pháo tay và ăn mừng đổ òa lên như bão. Nguồn âm thanh chính dĩ nhiên là từ cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, ngay khi họ gắn được buồng lái trông như một cái thùng gỗ dưới thân máy bay, cô bé thật sự không còn gì để làm nữa; những việc phức tạp, tỉ mỉ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghế ngồi trông được chưa?” – Sếp hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó cậu bé kiểm tra độ ổn định của yên máy bay bằng cách thử xóc nó lên. Nó được cố định chắc chắn hơn những người ta mong đợi từ một thứ chỉ được gắn với bộ khung nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao. Vững rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong, vậy cậu có thể bắt dây của cánh lái chính từ đằng kia không? Nhưng xin cậu cẩn thận với sợi dây; nó mà đứt thì thay nó rắc rối lắm đấy. Có đủ đồ đạc trong xe tải để tạo bộ dây khác, nhưng chúng ta không có thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…rõ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé bây giờ khá căng thẳng, từ từ kéo sợi dây nilon đu đưa trên đầu cậu đến cần điều khiển bằng cách cuốn vài vòng ròng rọc đặt trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ghen tị thật…Tôi cũng muốn thử ngồi ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình không làm để cho vui, cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng đúng thế mà, nhìn sao cũng giống như trò chơi ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những gì cô bé nói cũng khá đúng sự thật. Cậu không làm việc này để đạt được gì đó nên nó để cho vui. Sếp cố gắng phản pháo lại bằng cách nào đó, nhưng anh hoàn toàn không nói nên lời vì cô đã đánh trúng tim đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh nên chiều lòng cậu ấy đi. Nếu cậu ấy nổi điên lên trong đây, nó sẽ biến thành một đống mảnh vụn trước khi chúng ta hoàn thành nó đấy.” – Cậu bé chỉ dẫn cho anh, khiến cô bé ra mặt cau có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nghĩ tôi là cái quái gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay sau đó một tiếng bốp vang lên và nắm đấm của cô bé đấm trúng cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bay ra khỏi buồng lái trong khi phần bên ngoài của nó chưa được thêm vào và đáp xuống sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…có vẻ cậu ấy không thể làm việc được nữa rồi. Em sẽ tiếp tục thế vào chỗ của cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…muốn làm gì thì làm.” – Không phải lời chấp thuận ý muốn của cô bé, nhưng chính lời khẩn cầu rằng chiếc máy bay yêu thương vẫn còn lành lặn được viết trên gương mặt đã nhăn lại như thể đang xem một loài ăn thịt đang nhấm nháp con mồi của sếp. “Mấy sợi dây này điều khiển độ xoắn của đôi cánh, hiểu chưa? Nối sợi có đầu màu đỏ từ phía trước đến cần điều khiển và sợi màu xanh dương từ đằng sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xoắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngược lại với sự tò mò của mình, những động tác của cô bé hết sức cẩn thận. Cả cô bé cũng biết rất rõ chiếc máy bay này thân thương với anh như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng cô đã đảm bảo rằng cú đấm của cô lúc nãy không gây hại gì đến chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cục cưng này không có cả bánh lái chuyển động lẫn bánh lái độ cao, vì thế đôi cánh chính làm nhiệm vụ đó bằng cách xoắn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có uốn cong được với cái cơ cấu ấy không? Lỡ có khi nào máy bay rơi xuống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Ta chỉ bay thẳng một đường thôi nên ta sẽ hiếm khi thay đổi lộ trình! À, cất cánh và hạ cánh có phần rắc rối, nhưng nó sẽ kết thúc trong một giây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn đảo ngược thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cô đang hỏi ta biểu diễn với chiếc máy bay mà đến bay cũng khó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh lấy khuỷu tay cú vào đầu cô bé và khiến cô cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không dừng công việc với sự khéo léo đáng ngạc nhiên của cô trong khi đùa giỡn và cô hoàn thành áp những sợi dây để lái cánh máy bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta có cần điều chỉnh chúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ để chúng ở đó sau khi chúng ta ghép những phần còn lại xong. Tiếp theo sẽ là bộ truyền động…về cơ bản chỉ là vài bánh răng nối lại với nhau thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy làm lạ với bộ truyền dẫn anh quẳng cho cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, cái này cũng làm bằng nhựa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Theo những gì cô biết và có thể hình dung ra, thông thường bánh răng được làm bằng kim loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, bộ truyền dẫn trong chiếc hộp anh đưa cho cô được làm từ thứ gì đó có họ hàng với nhựa, còn chính chiếc hộp là acrylic. Mỗi thứ đều đầy những lỗ nhỏ và không nặng như vẻ bên ngoài của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đây là polystyren. Hộp bên ngoài là acrylic. Cô thấy đấy, chúng không cần phải quay nhanh lắm và bằng cách này bọn ta gần như không cần dầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…anh cứ kiên quyết làm nó nhẹ hơn bằng bất cứ giá nào nhỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chứ sao! Càng nhẹ càng tốt. Còn không bằng sức người nó sẽ không bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lắp động cơ của bé Cub vào máy bay rồi lái nó đi được không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô hết sức tin chắc rằng đó là một ý kiến xuất sắc, nhưng nó bị bác bỏ ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chán thật. Mình đang mong một chuyến đi ra nước ngoài thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi hoàn tất gắn phần bộ truyền động vào, sếp giữ vai trò chính trong việc nối bộ truyền động với đôi cánh cần nhiều sự nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sợi dây sên giống như xe đạp của bộ truyền động được nối với trục chính ngay bên dưới phần thân và cuối cùng trông cũng ra dáng ‘thứ gì đó có thể bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Lạ thật. Không phải cánh quạt thường ở đằng trước sao?” – Cô bé nói và xoa bộ khung trắng như tuyết của máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự thật rằng đôi cánh chính được mở rộng ngay bên cạnh buồng lái còn có lí với cô bé. Tuy nhiên, cánh máy bay không ở đằng trước mà lại nằm trên phần máy móc nằm đâu đó giữa bộ khung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn ta cũng có thể chỉ việc đặt nó ở đằng trước. Thật ra làm vậy sẽ đơn giản và ổn định hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế tại sao anh không làm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó có vấn đề với hiệu năng. Nếu bọn ta đặt đằng trước, gió sinh ra sẽ phần nào đó dội vào máy bay. Ngoài ra…vì sở thích cá nhân?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không phải sở thích cá nhân có phần không quan trọng khi tập trung vào hiệu năng sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu nói cái gì vậy!?” – Cậu bé giãy nãy và la lớn với cô bé đang cười méo xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi cậu bị đá sang một bên, cậu không còn lựa chọn nào khác ngoài việc dọn sạch những thiết bị cố định không còn dùng nữa trong khi hai người kia tiếp tục công việc, còn bây giờ, cậu đang siết chặt nắm tay và bắt đầu một bài nói nhiệt huyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ, con gái chả biết cái gì cả! Cậu không hiểu vẻ đẹp của máy móc một chút nào! Cánh quạt là vật trang trí cho máy bay sức người, cậu biết không? Cậu không thể thay đổi bất cứ thứ gì trên đôi cánh dài thanh thoát đó, nhưng cậu được tự do làm bất cứ điều nào cậu muốn với cánh quạt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aa…rồi. Hiểu rồi, hiểu rồi. Tôi sẽ không tốn thêm một lời nào về nó nữa nên lấy cho bọn tôi trà hay cái gì đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Niềm đam mê của cậu không được hiểu thấu. Với cái ấm nước bây giờ khá nhẹ trong tay, cậu tiến về phía phòng nghỉ, nơi mà họ chuẩn bị thêm chút trà lúa mạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hừ, đúng là khó hiểu mấy cái thứ đam mê của bọn con trai hay có…” – Cô bé thở dài và cảm thấy như thể thứ gì đó có tên gọi là động lực hay tinh thần đã thoát khỏi người cô trong tiếng thở dài ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, biết sao được. Đúng là rắc rối giới tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế à? Cậu không nghĩ rằng môi trường cậu lớn lên và mấy thứ đại loại như thế cũng có ảnh hưởng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ có một chút. Nhưng cậu không thấy lí do tại sao con trai khắp cả nước lại hứng thú với hiệu ứng đặc biệt và mecha anime với mấy thứ không có trong thực tế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé rên rỉ khi nghe lời nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, sống với nó đi. Tình yêu với máy móc và phiêu lưu đã cắm rễ sâu sắc trong ADN nam tính của bọn mình cũng như tình yêu với con gái thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cô bé vừa có thể là tiếng thở dài cũng có thể là một tiếng cười yếu ớt pha lẫn vào tiếng ve kêu bên ngoài bức tường làm bằng mái tôn và tan biến không đến tai một ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ từ từ tiến hành công việc và sau buổi xế chiều, khi nhiệt độ trở nên đáng chấp nhận hơn một chút, họ đã hoàn thành chín mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khoảng thời gian này, họ đã chứng tỏ kĩ năng giao tiếp xuất sắc, vượt hẳn những gì người ta mong đợi từ một nhóm người mới quen nhau ngày hôm trước. Ví dụ, khi đến phần kiểm tra máy bay và đại loại như vậy, cậu bé từng mất vị trí của mình cho cô bé giờ đã quay lại và công việc tập thể đầu tiên bắt đầu với sự chỉ đạo của sếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này, cậu bé đang ở trong buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu đang xác nhận lại những gì sếp bảo cậu kiểm tra trong khi lật một xấp giấy dày chứa những thứ cần phải được xem xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tiếp theo trên danh sách. Đẩy cần lái sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu đẩy cần lái gỗ sang bên phải, những sợi dây nilon được nối kêu tiếng cót két khi bị căng ra, và đôi cánh trên cả hai bên xoắn lại theo hướng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt.” – Sếp nói và dán một dấu lên tờ kiếm tra. “Bây giờ thử di chuyển sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Sang bên trái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đơn giản và chính xác, cũng đều đều buồn tẻ---cô bé lập tức giơ cờ trắng vì rõ ràng công việc đó không thích hợp với cô và bây giờ cô chăm chú nhìn họ trên một trong những chiếc võng dùng để nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lặng lẽ trông họ tiến hành công việc kiểm tra chậm chạp nhưng chắc chắn và với cả nhịp điệu, như thể ra hiệu rằng đừng làm phiền họ. Có phải là cảm giác dâng lên trong cô khi thấy hai người vẫn làm tốt mà không cần sự có mặt của cô? Hay đó là ghen tị? Cô vẫn không thể hiểu thấu rõ cảm xúc của mình và cô tự ngả mình lên võng. Cô chộp lấy mớ chăn rồi đặt dưới đầu mình làm gối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp trông gần giống như hai anh em lệch nhiều tuổi khi họ đang làm việc cùng nhau vào lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ không hề chú ý gì đến cô bé và như thể đang bị thứ gì đó hút hồn, mặt khác, họ đang dồn hết tâm trí của mình vào chiếc máy bay với ánh mắt lấp lánh giống những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có lẽ họ giống một học sinh và một đàn anh ở trường. Đã hơn ba tháng kể từ khi cậu bé và cô bé còn đi học, nhưng khung cảnh còn trong cô vẫn chưa mất màu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, cô đã quên hết những gương mặt của cả nửa lớp. Cô không biết liệu việc này là do ‘biến mất’ hay do kí ức của cô tự nhiên phai mờ theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu hỏi rằng cô có lo lắng cho họ không, câu trả lời của cô là ‘có’. Họ đang làm gì? Hàng trăm dặm cách xa giữa họ ngang bằng với cả thế giới trong cái thời kì mà internet không hoạt động và dịch vụ điện thoại bị cắt đứt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc chắn là một khoảng cách không thể xóa nhòa trong phần đời của chúng mà không có sự trợ giúp của bé Cub. Còn có cả khả năng chúng nằm chết vất vưởng đâu đó bên đường theo đúng nghĩa đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không có ý định quay trở lại thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không biết cậu bé nghĩ thế nào, nhưng cô muốn tiếp tục cuộc hành trình của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc hành trình của chúng không có một đích đến cụ thể. Nhiều người đã hỏi chúng chuyến du hành trắc trở này hướng về đâu, nhưng chúng đều trả lời rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đến tận cùng thế giới.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không đòi hỏi bất cứ ý nghĩa nào từ cuộc hành trình của mình, cô cũng không thèm quan tâm những trở ngại nào đang chờ đón chúng. Cô không nghĩ về đích đến của mình dù chỉ một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thích đọc sách cho lắm, nhưng có một câu nói, câu nói mà cậu bé đã chỉ bảo cô, câu nói đồng điệu với chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là những lời của một nữ hoàng trong vùng đất của những tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &amp;lt;&amp;lt;Đây, ngươi xem, ngươi chạy hết sức có thể, để rồi giữ nguyên tại chỗ. Nếu ngươi muốn đến một nơi nào khác, ngươi phải chạy nhanh gấp đôi như thế.&amp;gt;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé tiếp tục du hành để ở cùng với cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bỏ lại sau lưng tất cả những thứ gây trở ngại cho cô. Con đường duy nhất để đi là tiến lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu chúng trở về quê nhà, thì đó sẽ là sau khi chúng đã đi một vòng trái đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Kiểm tra hoàn tấtttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quẳng danh sách và xấp giấy đi, trong khi cậu bé thở ra một hơi dài và ngồi xuống ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 So với giai đoạn lắp ráp, công việc tay chân hầu như là không có, nhưng hai người nhận ra ngay từ đầu rằng kiệt sức về thể chất và kiệt sức về tinh thần không nhất thiết phải tỉ lệ với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ đã cầu xin trời đất trong lúc kiểm tra rằng chiếc máy bay họ đã tự tạo nên bằng chính đôi tay của mình hoạt động ổn thỏa, nên không có gì ngạc nhiên khi cổ của họ nhễ nhại mồ hôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bây giờ chúng ta xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Ta đã kiểm tra cấu hình mặc định của GPS và phong kế rồi tất cả những thứ khác. Các bộ phận đều trong tình trạng hoàn hảo. Điều còn lại là chuyến bay thôi.” – Sếp mở miệng to ra mỉm cười, gõ nhẹ lên khung chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay sức người mỏng manh với 38.2 mét độ rộng, 10.4 mét độ cao và 30 kilôgram độ nặng chất đầy niềm kiêu hãnh, niềm đam mê và sự gắn bó của sếp cũng như của các cộng sự đã hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm xúc dạt dào…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không.” – Sếp phủ nhận trong khi cậu bé liếc nhìn anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhẹ nhàng chạm vào đôi cánh và nâng niu nó như thể nó là con của chính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tất cả đều là ngày mai, sau chuyến bay. Chỉ còn ngày mai nữa thôi ta sẽ nhảy và hân hoan sau khi ta bay lên trời. Cục cưng này dù sao cũng là máy bay, không phải là một vật trang trí, đúng không?” – Anh quay lại với cậu bé bằng một gương mặt cố hết sức che giấu sự phấn khích của mình, ngược lại với lời nói của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…đúng vậy. Nó là máy bay. Chúng ta không lắp nó lại để nó rỉ sét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta không được nhảy lên như điên vì vui sướng đâu. Giá trị thật của nó nằm ở việc lái nó bay lên trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lời nói ấy không nói về cậu bé, mà là chính anh. Vì thế, cậu bé tự giữ miệng không trả lời và lau mồ hôi trên trán, sau đó cậu thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Em hi vọng ngày mai trời sẽ quang đãng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có đùa không đấy? Đương nhiên là có rồi! Nếu không, ta sẽ kiện ra tòa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gần như phá ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, mình nên làm những gì mình có thể làm và lấy khăn giấy gấp vài con búp bê cầu nắng. Sử dụng đồ dùng mà không nghĩ đến viễn cảnh tìm thứ thay thế thì không tốt, nhưng lâu lâu như vậy cũng không sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Phụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh tiếp theo có thể nghe thấy sau lời bày tỏ kì quặc vừa rồi là một âm thanh khô khan, phát ra lúc cô bé ngã khỏi võng. Chắc hẳn cô vô tình ngủ thiếp đi trong khi đang nằm nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lờ đờ ngồi dậy và ánh mắt của cô lảo đảo đâu đó giữa họ và chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Xong chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Chúc mừng.” – Cô bé vẫn còn ngái ngủ chúc mừng hai người và bước về phía chiếc máy bay. “…Tên của nó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Của máy bay. Tên của nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và sếp nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Câu hỏi của cô bé thật sự khiến họ giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hừ! Thôi, cái mặt ấy…hai người chỉ người làm sao để ghép nó lại, vậy tại sao không thấy rằng hai người đang quên béng phần quan trọng nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bình thường nam giới là người có thôi thúc cho những thứ nhạt nhẽo một cái tên, nhưng những suy nghĩ bình thường không áp dụng với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không phải anh và cộng sự của anh đã nghĩ ra tên cho nó rồi sao…? A, em hiểu rồi. Nó tan biến rồi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô lục lọi túi dụng cụ luôn gần bên cô, bỏ mặc hai người đàn ông lặng lẽ không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi, sếp, anh chọn đi.” – Nói xong cô ấn cây bút lông đen đầu đậm mực dầu hoàn toàn bình thường. Cũng không còn thứ gì khác có thể viết được, vì chúng không có cọ cũng như bình phun sơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Một mình ta chọn có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đổi lại, cái tên phải làm bọn em thỏa mãn. Nếu anh đặt cho nó cái tên gì nghe đần thối, em sẽ đá vào mông anh một cái cho biết tay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhún vai, bước sang bên buồng lái và nhìn chăm chú vào tấm phông polymer trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau một khoảnh khắc ngập ngừng, anh mở nắp bút lông ra và bắt đầu viết. Những dòng chữ cuối cùng là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…ジョナサン…sao? – Cậu bé mở tròn mắt nói và rồi sếp quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 (Ghi chú: ジョナサン phiên âm katakana của Jonathan.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Đó là tên của con mòng biển nổi tiếng nhất trên thế giới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Năm kí tự katakana được viết trên tấm phông chắn gió mờ trong suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…chữ của anh cứ như gà bới ấy…và bộ hết chuyện rồi hay sao mà viết bằng katakana! Làm quái gì sao anh không sử dụng chữ alphabet ấy? Ý của em là anh muốn lái thứ này đến châu Âu cơ mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không quan tâm. Ta sẽ bay nó ở đây. Ngay từ đầu, Cô là người bảo ta đặt tên chứ ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…không hiểu sao cái tên ấy làm tiêu tùng hết hình tượng như thể chúng ta muốn đặt dấu chấm phá cuối cùng bằng một đôi mắt, nhưng thay vào đó lại vô tình vẽ lông mũi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tệ đến thế sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi kệ nó. Lấy gì ăn cái đã. Mới ngủ dậy nên em đói quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Con gái đúng là đổi chủ đề nhanh thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đâu có phiền đâu, đúng không? Mà thôi, đêm nay chúng ta sẽ ăn mừng! Nhưng nếu lại là đồ hộp, em sẽ đình công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nhướn mắt nhìn qua lại cô bé và chiếc máy bay, trông có do dự đôi chút. Sau đó, anh chống hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi…ta tuyên bố hôm nay là đêm trước buổi bay thử vì chúng ta đã hoàn thành tất cả mọi sự chuẩn bị trong tốt đẹp. À, ta không còn nhiều đồ ăn nên chúng ta phải tổ chức tiệc cà ri thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cà ri!? Ý anh nói là cà ri gói ư!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Chúng ta sử dụng đến cà rốt và thịt đóng hộp, nhưng khoai tây và gạo có sẵn tự nhiên và trên hết, nước sốt là hỗn hợp gia vị đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cà ri. Ngay giây phút từ này đến tai chúng, cơ thể chúng bắt đầu tiết ra một lượng lớn nước bọt trong miệng. Đã nhiều tháng kể từ lần cuối cùng chúng ăn một bữa cơm cà ri thật sự, chưa được chuẩn bị sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hỗn hợp gia vị đặc biệt…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái tên viết bản hướng dẫn làm nó đấy. Cậu ta thích nấu ăn trong thời gian rảnh lắm. Cậu ta suốt ngày lại chỗ ta và nói rằng cậu ta cố gắng sử dụng thêm hai phần trăm củ nghệ hay rằng cậu ta tăng kích cỡ hạt tiêu đen…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cảm thấy đồng cảm với anh phần nào đó, vì cậu có thể đoán được có một người bạn kì quặc rắc rối đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ quyết định nấu ăn cùng nhau. Một lí do cho việc này dĩ nhiên là vì họ muốn nhanh chóng để không lãng phí điện, và thêm một lẽ lúc này mặt trời đã lặn, nhưng không nên xem thường những cái bao tử trống rỗng kêu réo. Họ cũng thật sự không còn việc gì khác để làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Gạo được vo, khoai tây được gọt vỏ, đồ hộp được mở ra để lấy cà rốt và thịt bò muối. Hai ngọn lửa được nhóm lên và chúng đặt một nồi để nấu cơm và một nồi cho cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Họ bắt đầu nấu ăn mà không quan tâm ai đang làm gì và sau khoảng thời gian ngắn đến ngạc nhiên, họ đã chuẩn bị xong bữa tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong khi số lượng nguyên liệu được sử dụng không có bao nhiêu, cơm cà ri lại nhiều vô cùng. Họ gần như nhào tới bữa tối của mình và ăn, sẵn sàng dọn sạch cả hai nồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không phải là người nổi điên khi thấy cà ri đóng cục dẻo dẹo thành sợi như chao vì cái nóng và cái ẩm của mùa hè vào buổi sáng hôm sau. Ngay cả cậu cũng ăn hai phần dù cậu thường cố gắng làm đầy bụng của mình chỉ khoảng tám mươi phần trăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ghi chú thêm: bằng cách nào đó cô bé và cậu bé đã tìm ra một nơi mát mẻ cho quả dưa hấu chúng nhận được từ giám đốc và thư kí của anh, kết quả là quả dưa hấu ấy chín đến mức tuyệt vời. Cô bé muốn thử lần đầu tiên bổ quả dưa và còn tự bịt mắt mình lại. Cô hoàn toàn phớt lờ những câu điều khiển gây rối trí cho cô của sếp và thay vào đó nghe theo lời chỉ dẫn ấm áp của cậu bé, cô đập vỡ quả dưa chỉ trong một lần một cách hoành tráng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần phải nói, hương vị của nó ngon tuyệt trần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi những cánh tay lia lịa đã nguội bớt và mọi người chén sạch dĩa của mình, sếp đột nhiên vừa hỏi vừa lấy thêm một miếng dưa hấu. “Hai đứa có định đến thị trấn tiếp theo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, em nghĩ chắc là có. Hay nói đúng hơn, bọn em không thể tiếp tục hành trình nếu bọn em không di chuyển từ thị trấn này sang thị trấn khác. Bọn em dừng chân vài chỗ trên đường, nhưng tiếp theo đúng là ngôi làng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hỏi làm gì thế? Có gì sao?” – Cô bé hỏi, lấy tay xoa cái bụng căng phồng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang nhai miếng dưa hấu của anh và trả lời – “Không, cứ đến và dừng chân ở đó đi. Sẽ là một thiếu sót nếu bỏ ngang qua mặc dù chỗ ấy khá nhộn nhịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhộn nhịp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những người sơ tán tập trung lại nơi này và tạo một tổ chức tự quản. Nó nằm ngay bên bãi biển và họ đã gửi tàu đánh cá khi ta ở đó vài tháng trước nên ta đoán bây giờ thị trấn của họ còn phát triển hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé và cô bé liếc nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thời nay, một nơi có đông dân cư đã là một điều ý nghĩa to tát. Một người tìm đủ thức ăn cho chính mình đã khó, nhưng một trăm người kiếm đủ thức ăn cho một trăm người thì dễ hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hợp lực lại, người ta có thể chạm đến những tầm cao mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nơi nào có người, nơi ấy có của cải. Và hai nhà du hành cũng sắp hưởng lợi từ của cải ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cậu bé và cô bé no căng và xử lí xong phần cà ri, cũng như cơm và dưa hấu, màn đêm đã rũ xuống và tiếng ếch ồm ộp xung quanh nhà kho vang đến tai chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt trăng và những vì sao đang tỏa sáng trên bầu trời không một chút mây chiếu rọi mặt đất, chúng mong rằng ngày mai thời tiết sẽ quang đãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, vẫn một khoảng thời gian sau độ ẩm mới bắt đầu giảm xuống. Tất cả ba người đang đổ mồ hôi vì thân nhiệt họ tăng lên sau khi ăn món cà ri.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này sếp, anh chỉ cho em chỗ tắm được không?” – Cô bé chợt nhớ ra những gì cô nghe được lúc nãy và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng rồi---cô hoàn toàn quên béng chuyện này vì bữa tiệc cà ri, nhưng ban đầu cô muốn giải quyết mọi việc càng nhanh càng tốt để còn đi tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được thôi, đằng sau nhà nghỉ đấy. Ta đã đổ nước vào và nhóm lửa từ trước nên chắc bây giờ đã xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Là một trong số ba người có vẻ như vẫn còn chỗ trống trong bao tử, sếp đứng dậy và ra hiệu cho chúng đi theo anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé phải thừa nhận: tối nay cậu ăn quá nhiều. Cậu vừa ôm bụng vừa lớn tiếng rên rỉ cái bụng quá sức chứa, cậu đi theo sếp đến đằng sau căn nhà nghỉ dưới mái che.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tại đó họ tìm thấy bồn tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự mong đợi của cô bé trật lất hết cả, và dự đoán của cậu bé hoàn toàn chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có vẻ như vừa đủ ấm rồi. Ta sẽ để hai đứa vào trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ mà chúng phát hiện ra là một bồn tắm từ thùng phuy chả sai vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một thiết bị công nghệ cao không nơi nào sánh bằng, được rải rác ngăn cách bằng những tấm tôn và có một ngọn đèn dây tóc được treo bên trên. Chưa kể, còn có cả dầu gội và dầu xả sẵn sàng để sử dụng. Trần nhà trống không cho phép ngắm cảnh bầu trời đầy sao đẹp tuyệt vời và những khu vực lân cận trong khi đầm mình trong làn nước ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…hưưư…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ những cảm xúc lẫn lộn thể hiện rành rành trên gương mặt cô bé, có vẻ như cô cũng thích thú. Tuy nhiên, ngay cả cậu bé cũng chưa từng tắm theo kiểu tự nhiên thế này. “Chắc chắn mình phải hỏi xem có cần giữ ý tứ gì không.” – Cậu bé nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, làm sao để vào trong được đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Còn phải hỏi, như bình thường thôi! Có ghế gỗ ở ngoài để đảm bảo rằng không quá nóng và việc còn lại là nhóm lửa và bước vào. Còn nữa, đừng có than phiền rằng ở đây không có vòi sen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đã nhận ra trong giọng điệu của cậu bé rằng chúng không hề có kinh nghiệm nào tắm trong thùng phuy, anh nhẹ nhàng vỗ lên lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đ-được thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, nói thêm luôn, người không tắm phải thêm củi vào lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phải một vài giây sau chúng mới nhận ra anh vừa nói gì với cái vẻ bình thản. Vì đây là việc nằm ngoài tầm hiểu biết của chúng, chúng phải hình dung ra trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoan đã…anh nói bọn em tắm cùng nhau sao!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Hả? Hai đứa làm thế nào mà muốn vào được cái thùng hẹp như thế? Một người chỉ cần canh lửa trong khi người kia ở bên trong. Như cu li ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh đừng có đùa chứ! Em là con gái mà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ta biết chứ. Nhưng cô sẽ không để tâm nếu là cậu ta, đúng không? Dù sao cũng là người yêu với nhau mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Ai nói vậy!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp bị túm lấy cổ áo và hoàn toàn chết điếng người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không phải hả? Ta chắc rằng hai đứa là một cặp vì hai đứa đi du lịch cùng nhau trên xe máy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thả anh ra với một tiếng gầm gừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tình hình đúng là rắc rối, nhưng cô bé không cảm thấy mất lòng khi được gọi là một cặp. Tuy nhiên, lúc này cô thật sự khó xử. Bây giờ vẫn còn sớm quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Em không tự thêm củi vào được sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, nhìn xem, thùng thì cao. Cô không chạm được đến đất, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng vậy. Như sếp nói, cái thùng rỉ sét chính nó đã cao, chưa kể nó được đặt lên những miếng gạch để nhóm lửa bên dưới, chạm xuống dưới đất từ bên trong là một điều không thể. Hơn nữa, còn khuya nó mới trở thành thiên đường được đợi chờ từ lâu nếu cô phải lo lắng về ngọn lửa suốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta cũng không làm được…Chả còn cách nào khác ngoài việc nhờ cậu ta làm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Eo…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những quyết định quan trọng kiểu này lúc nào cũng được thực hiện mà không hề xem xét ý kiến của cậu bé. Cậu đã quen vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Về phần mình, nỗi sợ ‘bị giết nếu nhìn trộm’ đã lấn át hoàn toàn ước muốn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm, biết chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhận được lời đe dọa chính xác những gì cậu tưởng tượng, cậu lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tay cậu bị trói lại đằng sau và mắt cậu bị bịt kín, cậu cảm thấy như thể mình là con tin bị khủng bố bắt giữ. Cậu tự hỏi không biết cậu có lại nghe những yêu cầu vô lí kèm theo như “Đừng di chuyển! Giơ tay lên!” không và cậu thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe này, mình không nhìn trộm đâu. Nếu cậu để mình thế này mình còn không thêm củi vào lửa được. Và cậu muốn tận hưởng hết niềm thích thú khi được tắm, phải không chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tôi sẽ cởi trói cho cậu một khi tôi đã vào bồn tắm nên hãy cố chịu cho đến lúc đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thoáng nghĩ rằng cô đã khá hợp tác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Với mối quan hệ của chúng, mối quan hệ mà vẫn chưa tiến tới giai đoạn cặp kè, tình huống này có hơi, ừm…quá kích thích! Điều này là một thứ gì đó chỉ nên diễn ra sau khi tình cảm phát triển bước từng bước một cách thận trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù sao, cô bé bắt đầu cởi đồ ra ở một nơi nào đó cậu bé không thể lại gần dù có vùng vẫy đến mức nào đi nữa. Cô thấy một tấm để chân khô ráo mới tinh trên sàn nhà và đặt giày mình lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bây giờ là mùa hè, chúng đang ở một hòn đảo phương bắc. Buổi đêm lạnh lẽo và những cơn gió thổi qua làn da của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cũng tính trước khả năng có thể sếp sẽ nhìn trộm nên vì thế ra lệnh cho cậu bé trông chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một câu hỏi đáng thắc mắc là cậu sẽ trông chừng như thế nào khi mà không thể nhìn thấy, nhưng cô bé lạc quan rằng ít nhất cậu cũng sẽ nhận ra sếp đang đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuối cùng, khi cô không còn mặc gì trên người như lúc mẹ cô sinh ra cô, cô tự tăng cường một cái khăn tắm khá lớn và tiến lên thách thức bồn tắm không quen thuộc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bước lên bậc xi măng trên những đầu ngón chân và cẩn thận vào bồn bằng đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “A, không nóng như tôi nghĩ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Dĩ nhiên là không rồi! Dù sao mình đã chỉnh độ ấm của nó suốt nãy giờ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô không thể không nhớ đến nồi cà ri sôi ùng ục khi nhìn thấy chiếc thùng hình trụ đặt trên ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 May mắn làm sao, ở đây có một tấm để chân và một cái ghế gỗ ở trong nước nên cô có thể vào trong mà không cần phải cố gắng quá nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô cảm thấy tiếc vì không thể duỗi thẳng chân ra, nhưng cô cũng không muốn kén cá chọn canh quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi đấy, đưa lưng về phía tôi rồi lại gần đây. Tôi sẽ cởi trói cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi loạng choạng đến chỗ cô bé trong tư thế nửa đứng nửa ngồi, cô cởi sợi dây nilon cột quanh cổ tay của cậu bé ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đã giữ lại được bình tĩnh, cậu mò mẫm lấy ghế gần chỗ cậu và ngồi lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, nhiệt độ thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tốt lắm, tốt lắm. Nhưng nóng hơn một chút sẽ còn tốt hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ. Ước nguyện của người là mệnh lệnh của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu lấy một thanh củi trong tầm với và quẳng vào trong ngọn lửa phía dưới chiếc thùng. Chiếc khăn tay được quấn chặt vòng quanh đầu che mất tầm nhìn của cậu, nhưng cậu vẫn định vị được ngọn lửa bằng nhiệt và ánh sáng le lói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu thổi, nó sáng vàng rực lên và cháy mạnh mẽ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ha…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu có thích thú khi lần đầu tắm bồn thùng phuy không?” – Cậu bé hỏi với nụ cười méo xệch sau khi nghe thấy tiếng thở thỏa mãn cực kì của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi…tốt hơn tôi nghĩ…tôi chưa bao giờ nằm trong một bồn tắm sâu như thế trước đây cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hèn gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng bây giờ tôi biết tắm suối nước nóng cảm thấy ra sao rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu chỉ có thể nghe được giọng nói của cô bé, nhưng dễ dàng tưởng tượng ra gương mặt của cô trông như thế nào. Gương mặt của cô chắc hẳn hết sức thảnh thơi. Linh cảm mách bảo cậu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì cô bé đã bỏ lỡ dịp được tắm tại nhà giám đốc dù cô thích nằm vào bồn tắm cũng giống như mọi đứa con gái khác, cậu bé chắc rằng cô đang thích thú hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Cậu này…? Cậu có nghĩ ngày mai ‘nó’ bay được thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau khi cậu bắt đầu trông chừng lửa, cô bé đột nhiên gọi cậu. Cậu ngưng không quạt nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Sao cậu hỏi thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không có gì đâu. Chỉ là…tôi cảm thấy có vẻ mơ hồ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nước bắn tung tóe và đầu của cậu bé ướt nhẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu có thể đoán được từ nguồn ánh sáng vừa mới bị mờ đi rằng cô bé đang nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, ý của tôi là không phải máy bay thông thường nằm ngoài tầm với của chúng ta sao? Nếu chúng ta có tiếp xúc thì nó cũng không bao giờ là trực tiếp, đúng không? Cũng giống như khi dõi mắt nhìn theo hay bước vào máy bay để đi du lịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu muốn nói rằng cậu không nghĩ một thứ như thế có thể bay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Những gì cậu nắm bắt được không hẳn là ý của tôi.” – Cô đáp lại và tiếp tục với một giọng nói mơ màng, êm dịu. “Cậu biết không, ít nhất đối với tôi, tạo ra máy bay là một điều gì đó như phép thuật vậy. Không phải tôi không thể hình dung ra nó hoạt động logic thế nào. Nhưng không hiểu vì sao, có vẻ tôi không thể chấp nhận rằng nó có thể bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…tóm lại, chiếc máy bay đó là ‘chổi phù thủy’ đối với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Đại loại thế đấy. Nói vậy cũng có lí---cũng giống như có ai đó nói với cậu rằng cậu cậu lái nó bay bằng lực nâng hay bằng phép thuật. Nhưng hỏi thật nhé, thứ đó có bay được thật không? Nó chỉ là một cái vỏ rỗng ruột thôi mà.” – Cô bé gượng cười hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời với nụ cười trên mặt. “Nó sẽ bay! Giấc mơ của cả đội của sếp cũng như bọn mình nằm trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Giấc mơ của chúng ta có thể làm nó quá nặng để bay được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có lẽ vậy. Nhưng hãy tin tưởng sếp sẽ vượt qua nó với tinh thần của anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù bị bịt mắt, cậu bé vẫn cảm nhận rõ hình ảnh cô bé cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Aaa, hừ! Tôi cũng muốn nó bay lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy ra cậu thật sự nghĩ thế à?” – Cậu bé phá ra cười và quẳng thêm một thanh củi vào ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ôi cậu im đi, tôi cũng có giấc mơ của tôi chứ, không được sao? Cậu giữ độc quyền bé Cub rồi còn gì. Tôi muốn đưa cậu đến tận cùng thế giới với chiếc máy bay đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong máy bay chỉ có đủ chỗ cho một người thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không sao đâu. Tôi cột cậu vào đâu đó là xong chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đúng là liều mạng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không hề!...À, thôi chuyện đó đi, cậu gội đầu giúp tôi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Trong khi bị bịt mắt thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Nhẹ nhàng thôi nhé? Nếu dầu gội rơi vào mắt tôi, tôi sẽ bóp cổ cậu. Đau lắm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhờ những yêu cầu trời ơi đất hỡi vô tận hết lần này đến lần khác từ cô bé, cậu bị bắt phải làm việc còn cực nhọc hơn cả ngày nhưng không có cơ hội bỏ chút gì vào trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc cô bé vui vẻ ra khỏi bồn tắm, cậu hoàn toàn kiệt sức. Dĩ nhiên đó là vì căng thẳng kéo dài hơn là do trông chừng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mệt chết mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cái gì? Yếu đuối thế. Mới vậy thôi mà…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tàn bạo. Tàn bạo hết sức. Cô ấy nghĩ cái quái gì làm mình kiệt sức đến thế chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi mở tấm bị mắt ra sau cả giờ đồng hồ mang nó, ngay cả nhà kho cũng chói lóa dù nó đang sử dụng mức ánh sáng tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mà cả cô bé vừa tắm xong, mặc áo phông mà chưa nhét vào trong váy cũng là một cảnh chói lóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hừ…Sao phụ nữ tắm lúc nào cũng lâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng tầm mắt của cô bé bị che khuất. Tóc của cô bị vò một cách thô bạo bằng một cái khăn tắm nằm trên đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “S-sếp! Thôi...dừng lại đi!” – Cô rên rỉ trách móc khi bị đối xử như một đứa bé và thoát ra khỏi nanh vuốt của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng sự cố gắng làm khô tóc một cách mạnh bạo của anh đã thành công mĩ mãn; tóc của cô đã hết ẩm, chỉ còn lại một hơi ấm dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh có muốn vào bây giờ không, sếp? Em là người cuối cùng cũng không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không, ta ngủ trước đây. Ta buồn ngủ muốn chết vì mới sáng sớm ta đã phải chuyển xe tải vào…À, đúng rồi, hai đứa, hôm nay đi ngủ sớm! Cứ thế này thì thời tiết ngày mai chắc sẽ quang đãng thôi, nhưng hai đứa biết đấy, cơn gió tốt nhất thổi vào sáng sớm. Còn nữa đây: ta đã quen với bồn tắm đó rồi, nên ta không cần giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn em nên dậy lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Khoảng bốn giờ. Đừng ngủ quên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé mở tròn mắt khi cô nghe thấy anh nói. “Sớm thế sao!? Còn lâu! Em không thể dậy ở cái giờ quái ác ấy được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Có đồng hồ báo thức mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó không phải là vấn đề!” – Cô bé phản đối, gần như hét lên hoảng sợ và cậu bé vỗ lên lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…Mình sẽ gọi cậu dậy, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé hoàn toàn nhận thức rõ một nhiệm vụ rắc rối thế này kiểu gì cũng sẽ gây tác động không hay ho gì cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chỉ mới chín giờ thôi. Nếu bọn mình đi ngủ vào khoảng mười giờ thì bọn mình sẽ có thể dậy được, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hưư…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé khẽ thở dài khi thấy cô bé vẫn còn hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi, trong khi ta ngủ, đổi lượt và sử dụng bồn tắm lần nữa đi…À, này cậu nhóc. Ta cá rằng cậu đã cọ lưng cho cô nhóc kia rồi, đúng không? Bây giờ là lượt của cậu đấy!” – Sếp nói và quay lưng trở về khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé muốn đáp lại gì đó, nhưng dĩ nhiên cậu bé không bao giờ bỏ lỡ cơ hội như thế này. Cậu nhanh chân bước vòng qua cô và bịt mắt cô lại bằng chiếc khăn tắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Oái! Này!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Tôi sẽ giết cậu nếu cậu nhìn trộm’ --- đúng không nhỉ? Đảm bảo rằng cậu không thể nhìn thấy gì hết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “K-không cần phải làm vậy ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ồ, không sao, không sao đâu. Đi thôi. Nhờ cậu tắm mà mình ướt nhẹp cả người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Miệng của cậu cong lên một cách gian xảo khi được làm người quyết định lần đầu tiên trong đời. Nếu không bị bịt mắt, cô bé chắc hẳn đã phát hiện ra bộ mặt đen tối của cậu bé vào khoảnh khắc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu kéo cô bé sau lưng cậu như thể đang dắt con tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chờ một chút! Tôi vấp ngã mất! Xin cậu bỏ cái này ra chỉ bây giờ thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được rồi mà, được rồi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé giả nai đến lúc cuối cùng, ra vẻ không nhận thấy rằng bóng của sếp đã không còn khi anh đứng dưới ánh đèn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mất đi cái bóng của mình---đó là giai đoạn cuối của sự ‘tan biến’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bỗng dưng, cậu thức dậy. Cậu không biết thứ gì khiến cậu tỉnh giấc nên chắc hẳn nói như thế cũng hợp lí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy khá lạ lùng khi dạo gần đây cậu chỉ thức giấc bởi những cú đấm của cô bé khi cô ngủ mơ hay bởi tiếng động gì đó. Cậu đột ngột bừng tỉnh, không vì lí do nào cả, không chút mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu ngồi dậy một cách nặng nề và kéo cái chăn trên người cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc thời kế phát quang chỉ hai giờ, vì thế mặt trời chưa mọc cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì có vẻ nhưng cậu không thể tiếp tục đi ngủ, lúc này cậu quyết định đứng dậy. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự kiệt sức trong cơ thể trai tráng của cậu, có lẽ là nhờ bữa ăn tối linh đình hay nhiều khi là do cậu đi ngủ sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, điều này không áp dụng với cô bé đang ngủ ở giường kế bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nằm sấp trên võng, vẫn giống như tư thế khi cô viết nhật kí. Nó được đặt cạnh gối cô đang nằm và cô đang ngáy khò. Chưa kể, chiếc áo len cô thường hay sử dụng thay thế cho đồ ngủ dài ngang gối, làm lộ phần dưới chỉ được quần lót trắng của cô che lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tự mỉm cười với mình khi thấy cô bé nằm ngủ tư thế như con nít và lấy chăn đắp lên bụng cô để cô không quá lạnh. Trong lúc ấy, cậu cũng lén nhìn quyển nhật kí và thấy một bài viết khá vui nhộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chính nội dung thì không có gì đặc biệt, nhưng những dòng chữ thì càng về cuối càng lạ lùng: một từ xuất hiện ba lần trong một câu, một câu bỗng nhiên bị bỏ lửng và cuối cùng khi chữ nghĩa đọc không hiểu gì nữa, chữ viết của cô lấn hết cả trang giấy. Có cả những dòng chữ nằm bên ngoài giấy. Đây là bằng chứng cho thấy cô đã chiến đấu chống lại cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi thốt ra một tràng cười, cậu tự rót nước cho mình từ trong chai nhựa và hớp một ngụm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Âm thanh đằng sau bức tường bằng mái tôn nói cho cậu biết thời tiết ngoài trời ra sao---cậu có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua đồng cỏ. Có vẻ như không có mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng là họ có thể đoán được thời tiết từ trước, nhưng nhìn thấy lời dự báo thật sự đã chính xác, có cảm giác như lời cầu xin của họ đã ứng nghiệm. Cảm ơn mấy con búp bê cầu nắng mình treo lên trước khi đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, cậu chợt linh cảm thấy điều gì đó, cậu giơ tay vén tấm màn chia giữa góc nghỉ ngơi và phần còn lại của nhà kho, tạo ra một khoảng hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở chính giữa vẫn là chiếc máy bay màu trắng đứng yên, đôi cánh thanh thoát nhẹ nhãng trĩu xuống vì trọng lực. Dù đã hỗ trợ sếp lắp ráp nó vài giờ trước, đây là một cảnh tượng đáng ngộp thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phía trước chiếc máy bay, cậu bắt gặp sếp đang ngồi bắt chéo chân, đối diện trước mũi máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể nhận thấy vẻ mặt của anh vì nó được ẩn giấu dưới bóng của đôi cánh, nhưng trên tay anh là một cốc bia cùng khoảng mười cốc nữa đặt trên sàn, như thể đang tạo thành một vòng tròn với anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp không hề cử động, và cảm xúc của anh tiếp tục là một điều bí ẩn với cậu bé. Cuối cùng, cậu không có đủ dũng khí để xen vào khung cảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một lúc sau, cậu bé lại rơi vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không nhớ rằng tối hôm ấy cậu đã chìm trong cơn mơ nào cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sáng hôm sau, cả ba người mang chiếc máy bay cánh dài ra khỏi nhà kho và tiến hành kiểm tra lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù cửa chính ngắn hơn năm mét so với tổng chiều rộng của máy bay, bằng việc làm theo những đường dẫn màu trắng trên sàn như được viết trên hướng dẫn, bằng cách nào đó họ đã mang nó ra ngoài một cách hoàn chỉnh, giống như giải trò xếp hình bằng dây vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...tuyệt vời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ờ, ta thật tình thắc mắc não của cậu ta trông thế nào!” – Sếp lẩm bẩm trong khi chăm chú nhìn chiếc máy bay trên con đường thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “‘Cậu ta’ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Người viết hướng dẫn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Liệu ‘anh ta’, người viết bản hướng dẫn hoàn hảo và chính xác ấy, người mà gương mặt và tên tuổi của anh không ai còn biết, thật sự suy nghĩ làm sao để mang máy bay ra trong lúc kế hoạch? Cô bé không biết rõ anh là ai nhưng cô cảm thấy thích thú nếu được gặp mặt anh. Dù vậy, điều ấy là không thể nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trước tiên, họ gỡ những phần để di chuyển máy bay như hướng dẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bánh xe được tháo khỏi thiết bị cố định và bây giờ được gỡ ra một cách cẩn thận với vài thiết bị đặc biệt, được thiết kế từ trước để không làm hỏng máy móc. Họ tách rời từng bộ phận mà không cần phải cố gắng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần cả bệ đỡ hay những thứ tương tự vậy, thân hình thanh thoát của chiếc máy bay tự đứng trên bánh xe của mình, hướng về đường chân trời phía trước con đường nhựa dài. Nó thật sự hào nhoáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cái vừa rồi là gì vậy? Phép thuật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ai mà biết. Mà thôi, chuẩn bị hoàn tất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp quay lại và bắt gặp cậu bé khi cậu đang lấy thêm vài thông tin như tốc độ gió và vừa chạy lóc cóc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tất cả mọi chuẩn bị đã xong xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp, anh sẵn sàng chưa? Đặc biệt là tinh thần đấy.” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chưa, tim ta đang nhảy loạn xạ có khi nhảy ra khỏi lồng ngực khi nào không hay.” – Sếp chỉ để lộ bộ mặt tươi cười của mình. Anh đã ở trong buồng lái. Lần kiểm tra cuối cùng trước máy bay được thực hiện bởi cậu bé cầm hướng dẫn trong tay. Dù sao, sếp là động cơ của chiếc máy này---một phần quan trọng. Không thể giám sát mà không để anh vào trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nghe bay bổng đấy. Mà này, anh chả bao giờ chuẩn bị tinh thần cả nên vào nhanh đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nói đúng lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp nở nụ cười khi nghe thấy lời động viên thiếu ý tứ của cô và nhìn quanh buồng lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Có một chỗ ngồi cho anh và một bộ lồng được tạo bởi sợi nhựa gia cường xung quanh. Ghế ngồi màu trắng tuyết khi được tạo bởi hoàn toàn từ nhựa và phông trong suốt. Những vật duy nhất màu đen là GPS, cao độ kế, phong kế và một đầu thu vô tuyến để liên lạc, tất cả đều được gắn vào phía bên cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tấm phông polymer mỏng bao bọc bộ lồng được chiếu sáng bởi ánh nắng sớm chói lọi và rực rỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nheo mắt lại. Một bầu không khí bí ẩn, đáng trầm trồ giống giống như trông thấy một cánh cửa sổ biến màu trong nhà thờ bao trùm buồng lái chật hẹp --- nhưng rồi hoàn toàn biến mất khi cậu bé đột nhiên xen mặt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, em đóng lại đây! Anh mang theo khăn tay rồi phải không? Còn cơm trưa thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta không có cần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thôi, nếu anh vẫn còn nhiều năng lượng đến thế, anh sẽ không sao đâu. Chúc may mắn.” – Cậu bé cười to và mang một tấm chắn gió to cho anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì tất cả mọi chức năng và dụng cụ được giữ ở mức tối thiểu, máy bay không được tích hợp cánh cửa có thể mở được. Do đó, cần phải siết chặt kính chắn gió sau khi vào máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Anh phải nhờ chúng khóa anh lại trong không gian chật chội này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Dù cảm giác giống như tù nhân, thật lạ là anh không thấy áp lực gì cả. Tất cả là một niềm hân hoan không bờ bến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này anh cảm thấy như thể anh có thể làm được bất cứ điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đã gắn kính chắn gió. Tiến lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy một giọng nói từ bộ thu sóng đặt bên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hoàn tất. Ta sẽ bắt đầu đạp ngay, gỡ đồ giảm xóc ra khi ta ra hiệu cho cậu.” – Anh nói và đặt chân lên bàn đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Để không gây sức nặng lên động cơ khá nhạy cảm một cách không cần thiết, anh bắt đầu chầm chậm và từ từ tăng tốc độ quay. Trong chiếc gương nhỏ gắn vào phía bên trong của kính chắn gió, anh có thể thấy những cánh quạt xoay ngược nhau mà anh luôn tự hào đang chuyển động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng lo lắng, nhất định nó sẽ vút cánh bay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Tháo chân giảm xóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rõ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đó là một mệnh lệnh vắn tắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chuyến bay thật sự vẫn chưa đến. Những cộng sự của anh đã dựng nên chiếc máy bay, cậu bé và cô bé lắp chúng lại, và anh phải lái nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây là nhiệm vụ đầu tiên và cuối cùng của anh. Thế giới sắp mở ra trước mặt anh lúc này là của riêng anh và không phải của ai khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu này, nhanh lên! Nhanh nữa lên!” – Cô bé thúc giục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô đã nhanh chóng hoàn thành công việc của mình và đã nhảy lên yên sau chiếc Super Cub dừng bên đường. Hành lí gần như đã được dỡ xuống để chúng có thể lái xe chạy theo máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình biết mà. Đừng lo, nó không bay đi luôn đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cố gắng khiến cô bé đang háo hức bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng chính cậu cũng rất háo hức: cậu phải mất một hồi mới nhét chìa khóa vào trong ổ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cuối cùng cậu cũng xoay chìa khóa và rồ máy lên, động cơ của bé Cub bắt đầu gầm rú ầm ĩ. Cậu đá chân chống mạnh bạo hơn mọi khi, đẩy ga một chút và di chuyển trên con đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, chiếc máy bay vẫn ở đó, di chuyển thẳng về phía trước với tốc độ chậm chạp như một chiếc xe đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau màu vàng hoạt động bình thường, chém vào không khí, nhưng không có dấu hiện cho thấy sẽ cất cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong thời điểm này, cậu bé quyết định đi theo máy bay theo đường chéo từ phía sau với cùng tốc độ để không gây vướng víu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Có sao không thế? Nó có bay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời câu hỏi sốt ruột của cô bé với một nụ cười. “Đừng lo. Anh ta sắp đến dốc xuống ngay đây, và anh ta còn bắt được cả gió ngược. Nhất định nó sẽ bay!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngay khi cậu bé lên tiếng, lúc máy bay đến chỗ dốc xuống, tốc độ rất chậm ban nãy bắt đầu tăng lên từ từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không hẳn biết rõ cần những gì để một chiếc máy bay sức người có thể cất cánh. Nhưng cậu có thể hiểu rằng cần phải có tốc độ cao thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đồng hồ tốc độ của bé Cub gần đạt đến hai mươi cây số một giờ. Cậu cho rằng đã sắp đến lúc nó bật lên khỏi mặt đất một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa có thể nhìn thấy sếp qua kính chắn gió trong suốt, nhưng anh không hề để tâm đến chúng nữa. Anh chỉ hướng thẳng về phía trước, lấy hết sức mình để đạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc đó, anh thấy sếp kéo cần lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những sợi dây nilon được nối với nó truyền đạt di chuyển của anh đến đôi cánh và khiến nó khẽ cong lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sức nâng nhỏ của không khí trong khoảnh khắc ấy khiến chiếc máy bay cực kì nhẹ từ từ bay lên khỏi mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nó bay rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vẫn chưa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nói át tiếng cô bé khi cô sắp nhảy cẫng lên vì vui mừng và cậu kéo dãn khoảng cách giữa cậu và máy bay để đảm bảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay đang lượn lờ gần mặt đất kéo bánh xe của nó lên bộ phận phía dưới phần đuôi và buồng lái và tiếp tục bay bần bật ở một độ cao không ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc này nó chỉ đang lượn lờ vì tác động được tạo bởi đôi cánh và mặt đất. Anh phải nâng nó lên để được gọi là ‘chuyến bay’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đang đạp như điên, nhưng độ cao vẫn chỉ tăng lên không đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh ấy có thật sự không sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đừng lo. Anh ta gần đến rồi. Đã gần hai mươi lăm cây số một giờ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của cậu thoát ra to hơn cậu muốn nói, nhưng cậu chẳng thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ bay được! Nó sẽ không rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé rồ ga tăng tốc bé Cub như thể để thể hiện niềm tin không lay chuyển của mình. Trong khi cô bé bám chặt lấy cậu trong ngạc nhiên, cậu di chuyển chiếc xe máy về phía bên cánh máy bay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nếu máy bay rơi, chắc chắn chúng sẽ bị lôi theo vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nhưng từ ‘nếu’ không có trong từ điển. Bằng cách nào đó sếp sẽ kéo nó lên được. Cậu quả quyết như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rồi cuối cùng, lực nâng tạo ra từ đôi cánh dài đủ mạnh để chịu được sức nặng của máy bay nhờ tốc độ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cuộc bay run bần bật đột nhiên vút lên và đôi cánh khổng lồ bốn mươi mét nhảy dựng như thể bị kéo lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bay lên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng gần như đồng thanh hét lên, khiến bé Cub không người lái tự dưng loạng choạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay bay lên như thể bị bầu trời kéo vụt lên và chiếc máy bay chói rọi trong ánh nắng sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó hướng lên phía bắc và độ cao khoảng bốn mươi mét. Chuyến bay đã hoàn toàn ổn định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi, anh thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, đương nhiên rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe một giọng nói phấn khích từ bộ thu sóng. Không khó để tưởng tượng ra gương mặt của anh lúc này từ giọng nói hào hứng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Quá đã...! Cứ như cảm giác lúc ta bay lần đầu tiên...không, còn hơn thế nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Anh hãy tận hưởng đến hết nhé. Dù sao bọn em cũng không thể tham gia cùng với anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé cũng vô tình mỉm cười trước giọng nói thất thường hiếm thấy của anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ta có cảm giác như rằng ta có thể đi bất kì đâu ngay lúc này...Ta không biết phải cảm ơn hai đứa thế nào cho đủ đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cảm ơn bằng hết tấm lòng nhé. Bằng xăng ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy vậy, câu trả lời độc đoán của cô bé không bị phản công bằng cái giọng mỉa mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cứ việc! Hai đứa muốn lấy bao nhiêu thì lấy! Cảm giác này là tất cả những gì ta cần!...Ta muốn cho mọi người thấy khung cảnh bây giờ, nhưng...ngay cả khi họ có mặt ở đây, chỉ có đủ chỗ cho một người...kể ra cuối cùng cũng chỉ còn mình ta nhỉ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc máy bay trước mặt chiếc Super Cub bắt đầu liệng qua trái rồi qua phải một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chắc hẳn sếp đang nghiêng cần lái vì những cảm xúc mãnh liệt của anh. Dù vậy, máy bay được thiết kế để bay không ngừng; trong khi có thể đảm nhận hầu hết các chuyển động, nó không thể thực hiện những chuyển động nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thế nhưng, chiếc máy bay khổng lồ màu trắng trông đẹp tuyệt vời không thể diễn tả được khi nó vẽ một đường cong trong khi tăng độ cao thêm một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừm, sếp này? Anh để em lái nó với được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé trả lời tiếng lầm bầm của cô bé vào trong bộ thu sóng bằng cách lấy tay chọt vào người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này cậu, đây là máy bay của sếp! Bọn mình hỏi vậy là không đúng đâu...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng chúng ta đã giúp anh ấy rồi đúng không? Tôi muốn được lên đó ít nhất là một lần!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu đâu có biết cách điều khiển nó đâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng có người biết, chẳng phải sao? Sếếếp ơi, xin anh đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô gạt tay của cậu bé ra và gọi sếp qua bộ thu sóng bằng cái giọng cầu khẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thôi, sếp sẽ không bị cái giọng đó đánh bại đâu, nên cậu bé không quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đương nhiên rồi, sao lại không! Ta muốn cho mấy đứa thấy thứ này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Hả!?!” – Cậu bé thốt ra giọng nói kì lạ, sự kì vọng của cậu đã hoàn toàn bị đảo ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Rõ ràng tâm trạng tốt của sếp vượt xa tất cả dự đoán của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặt khác, cô bé nắm lấy cơ hội này và nói trong khi ngả người về phía bộ thu sóng. “Ừmm...nếu em có đâm vào đâu đó thì tha cho em nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “[i]Không sao hết! Một hai chỗ lõm sửa nó chả thành vấn đề gì cả! Chúng ta còn có khung dự phòng! Chúng ta có sửa nó bao nhiều lầ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Giọng nói của anh im bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp ơi...?” – Cô bé nghiêng đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không có phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Không biết. Tự dưng nó im re.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cầm bộ thu súng trong tay trái của mình và kiểm tra màn hình LCD. Pin chưa hết. Sếp cũng chưa nằm ngoài tầm tín hiệu. Nhưng dường như nó cũng không bị hỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...ơ? Cậu ơi, đằng kia là...?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé chỉ lên bầu trời. Chính xác hơn, không phải bầu trời mà là chiếc máy bay màu trắng như tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những cánh quạt xoay ngược nhau mà sếp tự hào sơn màu vàng để khiến chúng có thể nhìn thấy được từ đằng xa đã gần như ngừng chuyển động. Có vẻ cánh quạt không tự quay mà là vì gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Máy bay màu trắng đẹp tuyệt đã ngừng chuyển động giờ đang dần dần lao xuống, nghiêng sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó đâm xuống mặt đất đung đưa màu xanh lá một cách nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 ✱&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé nhanh chóng bám chặt vào hông của cậu bé và cậu mở ga chiếc Super Cub như thể để trả lời cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bẻ lái sang bên và nhảy khỏi con đường và tiến vào đồng cỏ không hề thấp chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng phóng đến chỗ máy bay rơi mà chúng thấy giữa đồng cỏ và gạt những bụi cỏ mọc cao đến hông chúng trên đường ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những lưỡi dao bén ngót của lá cỏ chém vào má, vào cánh tay không được che chắn của chúng, nhưng chúng không thèm quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó rồi bé Cub đến được một nơi đồng cỏ thấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hít một hơi trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở nơi này, một nơi có hình dạng một như một hình vuông nhỏ, là chiếc máy bay trắng tuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mũi của nó ghim chặt vào đất, ghế ngồi buồng lái bằng nhựa tốt hoàn toàn vỡ vụn, cánh máy bay đã gãy vì tác động với mặt đất và tấm phông trong suốt đang phất phơ trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những thứ duy nhất thoát khỏi vụ va chạm là chính bộ khung và phần đuôi. Chúng dính vào mặt đất, chĩa lên trời và trông gần giống như một tác phẩm điêu khắc từ tương lai màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai đứa đứng bất động hoàn toàn, nhưng rồi đột nhiên nhảy khỏi chiếc Super Cub và chạy đến---phía ‘thứ đã từng là máy bay’, mà không thèm để tâm để bé Cub ngã xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi! Chúng ta đẩy thứ này ra được không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ! Cậu ở phía bên kia!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả hai nắm phần thân dính chặt vào mặt đất và kéo nó ra như đang sử dụng một cái đòn bẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng có thể nghe thấy rõ tiếng đôi cánh bị xoắn lại, nhưng chẳng ai quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Phần đuôi chạm xuống mặt đất và buồng lái bị vỡ nát xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Sếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé giật mạnh kính chắn gió và nhìn vào trong --- không có ai cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cả quần áo của anh cũng không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể nói gì với nhau sau đó. Vì không cần giải thích thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến. Không chỉ anh, mà cả quần áo, giày dép đi cùng với anh cũng đột nhiên biến mất khỏi buồng lái. Micrô của bộ thu sóng anh đeo cũng không thấy ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa biết quá rõ điều ấy có nghĩa là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sếp đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng chỉ nói vài lời rồi quyết định mang những phần còn lại của máy bay về nhà kho. Không có mục đích gì đặc biệt cả, nhưng không hiểu sao chúng không muốn để nó ngoài mưa gió như thế, vì vậy chúng bắt đầu mà không hề cãi cọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Vì máy bay đã bị phá hủy gần hết, vận chuyển nó về không khó gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng lấy những gì chúng có thể và cắt nó ra bằng một cây rìu để đốn gỗ những gì chúng không thể lấy và mang các bộ phận về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng hoàn thành nhanh đến nỗi khó tin rằng cần rất nhiều công sức để ghép chúng lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bầu trời rộng và ánh nắng mặt trời chói lọi không khác gì một giờ trước, nhưng không hiểu sao chúng cảm thấy ảm đạm hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng đứng trước chứng tích còn lại của chiếc máy bay trong nhà kho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không biết sếp đi đâu rồi.” – Cô bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé lắc đầu. “Mình xin lỗi. Mình không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Không ai biết cả. Cậu có hỏi ai trong thế giới này cũng không trả lời được họ đã biến mất về đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa không ai cho rằng có lẽ anh chỉ biến mất vào hư vô, vì đó là thứ mà chúng và cả thế giới còn lại lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không tin vào thiên đường và địa ngục, nhưng chúng cũng không muốn tin rằng người đã biến mất chỉ đơn giản là biến mất như đúng nghĩa của từ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với...thứ đó đây?” – Cô bé ngồi ôm gối hỏi bên cạnh những phần còn lại của máy bay và nhìn vẻ bề ngoài tang thương của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Buồng lái bao gồm những vật liệu được giữ ở mức tối thiểu đã hoàn toàn mất hình dạng ban đầu vì cú đâm trực tiếp xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bàn đạp và môtơ ít bị ảnh hưởng ở mức độ nào đó, nhưng chúng cũng bị biến dạng và hư hại nặng nề, khiến cho chúng rất có khả năng không thể bay vút lên bầu trời được thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đôi cánh đã gãy xuống hoàn toàn và chúng thấy không thể tự mình sửa chữa bộ khung bị xoắn lại hay tấm phông rách. Phần thân vẫn ổn, nhưng mảnh nối đến đôi cánh và phần môtơ được gắn với buồng lái giờ đã không còn hình dạng cũ. Những cánh quạt màu vàng vỡ tan thành từng mảnh trong khi hai lưỡi quạt hoàn toàn biến mất. Nhờ máy bay đâm đầu xuống trước, phần đuôi không bị hư hỏng, nhưng nó không thay đổi được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé không thân thiết gì lắm với máy móc, nhưng cô có thể dễ dàng tưởng tượng được định mệnh gì đang chờ đợi những bộ phận còn lại ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình sợ rằng bọn mình không thể làm được gì hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nhưng như sếp nói, còn những phần dự phòng trong thùng hàng.” – Cậu bé lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé ngẩng mặt. “Thế thì chúng ta có thể sửa nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình không biết. Anh ta nói rằng có đủ bộ phận để làm thêm một chiếc máy bay, nhưng nếu không kiểm tra lại bọn mình không biết còn lại thật sự bao nhiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Một tia nắng trong tầm mắt quá le lói để có thể gọi là hi vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa chỉ biết làm theo hướng dẫn của sếp. Chúng không biết làm sao để ghép chiếc máy bay lại hay phải chú ý những gì. Hơn hết, không còn lí do gì để lắp một chiếc máy bay mới vì sếp không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Vậy bọn mình đi thôi chứ?” – Cô bé đứng lên đề nghị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi đâu?” – Cậu bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé đáp lại với một nụ cười hơi gượng gạo. “Trên chuyến hành trình của chúng ta. Công việc của sếp ở đây là kết thúc, nhưng hành trình của chúng ta vẫn tiếp tục, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi chỉnh lại quần áo, cô bước đến khu nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ. Đúng vậy, bọn mình vẫn còn trên đường đi.” – Cậu nói và lắc đầu để lấy lại tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đúng. Chúng đang hướng đến tận cùng thế giới. Chúng không có lí do cũng như thời gian để lạc lối tại nơi này trong sầu thảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy một mẩu phông nhỏ khỏi túi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nó là một mảnh vô cùng nhỏ của tấm phông polymer, trông như giấy gói gì đó khi thoạt nhìn qua. Tuy vậy, trên đó, có dòng chữ màu đen “Jonathanジョナサン” được viết bằng bút lông. Trong nét bút như cua bò này chúng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng anh đang ở đâu đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô nhét tấm phông như một tờ kẹp giấy vào trong quyển hướng dẫn lắp ráp dày cộm và đặt nó trước phần còn lại của chiếc máy bay trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hai đứa đến khu nghỉ ngơi để thu dọn đồ đạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Bởi vì hai ngày nay khiến đồ đạc của chúng khá bừa bộn, chúng cần chút thời gian để chuẩn bị, nhưng vì chúng đã quen với việc ấy, chúng chất hết mọi thứ lên bé Cub trong vòng hai mươi phút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng làm đúng theo những gì sếp đã hứa, đổ đầy xăng vào bình của bé Cub và quyết định mang theo chút thức ăn, như đồ hộp có thể trữ được lâu và gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau đó, hai đứa giữ im lặng nhưng vẫn thấu hiểu lòng nhau và bắt đầu dọn dẹp sơ qua nhà kho và phòng nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Lúc chúng hoàn thành tất cả việc chuẩn bị và tập trung trước chiếc Super Cub ở góc nhà kho, đồng hồ đang chỉ tám giờ sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chúng ta làm gì với xe tải đây?” – Cô bé hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có cần làm gì với nó không? Dù sao bọn mình cũng không cần mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ôi trời! Chuyến du hành khốn khổ trên bé Cub vẫn tiếp tục sao...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Nếu cậu nói như thế, bé Cub sẽ tủi thân và lăn đùng ra đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Thế thì không được rồi.” – Cô bé mỉm cười nhẹ và kiểm tra đồ dự phòng của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình có nước chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ, tôi đã đổ đầy bình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé cũng đã kiểm tra xong Super Cub và đội nón bảo hiểm lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Rồi. Xong chưa nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Aaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé đặt nón lên đầu cô bé trong khi cô chợt thốt gì đó nghe lạ lạ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Gì thế? Bọn mình quên gì à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừmm...Không, không sao. Chắc đủ rồi.” – Cô trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé nghiêng đầu hỏi xem chúng có nên ở lại lâu hơn một chút không, nhưng lời đề nghị này bị từ chối ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Theo sếp nói với chúng ta, thị trấn gần đây khá xa nơi này, đúng không? Chúng ta đi càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “À, cậu nói cũng có lí. Vậy có được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Được. Được mà, được mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé vỗ lên lưng cậu và cậu ngồi lên bé Cub.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu xoay chìa khóa và một tiếng máy nhẹ nhàng rên lên như mọi khi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sau khi đảm bảo rằng cô bé đang bám chặt vào cậu, cậu tăng ga và lái đi, cố giữ thăng bằng cách chống lại trọng lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Nghĩ lại, chúng chỉ trải qua hai ngày ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đây chắc hẳn là cảm giác khi rời bỏ một nơi miễn cưỡng trong đau xót. Trong khi biết rằng chúng chẳng có lí do gì để ở lại nhà kho, chúng cảm thấy như thể chúng đang bỏ lại một thứ gì đó---một thứ gì đó thân thương---lại nơi ấy. Chúng không thể làm gì khác hơn sự miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nhận thấy cô bé đang tựa đầu mình vào lưng cậu và cậu bóp chặt tay lái lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chỉ sau vài phút nhà kho đã biến mất đằng sau những ngọn đồi của con đường từ trong kính chiếu hậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giao đoạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé không dừng lại ngay cả khi mặt trời đã hoàn thành vòng quay và biến mất đằng sau chân trời. Đúng là chúng có bị muộn đôi chút vì vô tình đi sai đường, nhưng lí do chính là bởi thời tiết cứ đỏng đảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Khi cậu nhắm mắt lại, tất cả những gì cậu nhớ được về gương mặt của sếp đã trở nên cực kì mờ nhạt vì sự tan biến. Hình dáng của anh, giọng nói của anh và cách anh nói chuyện với chúng cũng vậy. Hầu hết mọi thứ định nghĩa về sếp đã mất đi đường nét như nước đá nằm trong nước sôi và tan chảy ra, hòa lẫn vào những kí ức hỗn độn của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mỗi lần cậu cố gắng nhớ lại ngoại hình của anh khi cái ngoại hình ấy đang bị tan rã theo Gestalt, cậu chỉ cảm thấy như thể đang gặp déja-vu. Khi cậu cố gắng chống đỡ, suy nghĩ mất phương hướng của cậu xoắn lại và bị cắt đứt, chỉ để lại đằng sau một cơn buồn nôn không có gì là dễ chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Bọn mình nghỉ ở đây nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu không thể tự mình thốt ra đề nghị ấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cứ xoa lấy bàn tay của cô bé vòng quanh hông của cậu khi cậu lái đi. Mất mát một người thân thiết bên cậu khiến cậu không nguôi về sự hiện diện của cô bé đã gần cậu từng giây phút suốt ba tháng qua. Chỉ nghĩ rằng nếu cô bé cũng tan biến thì sao, một cảm giác giật điếng người trào dâng lên và cậu lại vuốt ve bàn tay của cô lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Trong đầu cậu, cậu nghĩ rằng rất khó có khả năng cô bé đột nhiên biến mất vì cô vẫn còn đang trong giai đoạn đầu. Nhưng trong khi lái xe như thế này, cậu không thể thấy được gương mặt cô. Cậu có cảm giác như thể cô sẽ biến mất bất cứ giây phút nào khi cậu quên cô, và cậu không thể giữ bình tĩnh được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé thấu hiểu được cảm xúc của cậu, cô bám thật chặt vào người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu muốn nói chuyện với cô, cậu mở miệng ra, tìm một chủ đề nào đó, cậu khép miệng rồi lại mở ra, liên tục, liên tục như vậy. Sau khi cậu đã lặp đi lặp lại vòng tròn vô nghĩa này vô số lần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cậu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu giật mình vì giọng nói bất ngờ của cô, bàn tay đang siết chặt của cậu di chuyển và cậu bóp thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chiếc xe giảm tốc bất ngờ khiến cô khẽ kêu lên, trong khi chiếc Super Cub bị lạc tay lái. Như thế là đủ để đánh thức vỏ não vận động sơ cấp của cậu và khiến cậu vội vàng lấy lại thăng bằng rồi cậu ngừng chiếc xe lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...X-xin lỗi. Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Này...cậu có ổn thật không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Không cần câu hỏi của cô bé, cậu đang nghi ngờ tâm trí của mình. Chuyện xảy ra với sếp không phải là cái cớ để biện minh hành vi như thế trong khi lái xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghiến chặt răng bực tức vì tâm hồn nhạy cảm của mình và nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừm. Mà này, cậu định nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Nhìn kìa, không phải quanh đây trông giống ngôi làng hay giống như thế à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô giơ tay từ ghế sau và đổi hướng tay lái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đèn xe của chiếc Super Cub chiếu sáng vùng xung quanh và để lộ ra một tòa nhà bỏ hoang kế bên chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đúng rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Chúng không thể thấy rõ chi tiết vì ánh sáng tạo quá nhiều bóng đen, nhưng rõ ràng đây là nhà của ai đó. Và không chỉ có một hay hai. Giờ cậu nghĩ lại cậu mới thấy rằng cảnh đồng cỏ trải dài đột nhiên bị cắt đứt và thay vào đó cậu bắt gặp rất nhiều thứ như cánh đồng và cây cối do con người trồng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô bé lấy bản đồ ra khỏi hành lí và nhìn qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Ừ. Tên thành phố đã biến mất hết nên cũng khó mà dò cho ra, nhưng đây chắc chắn là một ngôi làng nhỏ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bé tắt máy xe và lấy hai ngọn đèn cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Được chiếu sáng bởi hai ngọn đèn ấy, khung cảnh ngôi làng trở nên rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu nghe thấy tiếng cô bé nín thở đằng sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Đổ nát. Những gì chúng thấy là đổ nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ban đầu, đây chắc hẳn là một ngôi làng không đến nỗi nhỏ. Có những cánh đồng lớn, nhiều ngôi nhà và vườn tược rộng rãi---cũng như hòn đảo này---với những chiếc xe tải nhẹ đậu trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tuy nhiên, không hề có bóng dáng sự sống. Không có một người trong ngôi làng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Hầu hết các tòa nhà đã đổ sụp vì cơn mưa tuyết mấy mùa đông trước, trông chúng như thể bị dẫm đạp xuống và những tòa nhà may mắn hơn thì có những lỗ nứt trên trần nhà. Chăn màn vẫn còn được treo trên giá phơi đã biến thành tấm vải đầy bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ở đâu đó chúng bắt gặp một chiếc xe tải nhẹ với cánh cửa đang mở. Ở đâu đó khác chúng phát hiện một cái cặp ngay giữa đường. Ở giữa cánh đồng có có một chiếc máy cày đứng bất động ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Mặc dù dấu vết của cư dân khắp mọi nơi, nhưng không có bóng dáng con người nào. Chỉ có tiếng kêu của côn trùng và tiếng gió thổi tràn ngập trong không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu cảm thấy nhịp tim của mình nặng nề thêm. Cậu biết cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thủ đô, thành phố vô danh chúng đã rời bỏ, thành phố đã mất hơn tám mươi phần trăm dân số và mất hoàn toàn các hoạt động của nó, cũng giống như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cửa hàng tạp hóa trên đường đến trường, cầu bộ hành bắt ngang qua giao lộ lớn hoàn toàn trống vắng xe cộ và những ngọn đèn giao thông ngưng hoạt động, tòa nhà chọc trời không ánh sáng mà cậu ngắm nhìn từ trường vào buổi hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Tim cậu đập thình thịch bởi một sự thiếu vắng con người đến tang thương ở nơi đáng lẽ đã rất đông dân cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Cậu này...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cô kéo tay áo sơmi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu quay lại và thấy cô bé bám chặt vào cậu, run lẩy bẩy không ngớt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Cậu ơi...tôi không thích chỗ này.” – Cô bé lẩm bẩm với ánh mắt chằm chằm tập trung vào một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Thứ làm cô hoảng sợ nhiều đến thế là một cái cặp màu đỏ nằm trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đi thôi. Tôi không muốn ở đây. Không một giây nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “...Ừ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu gật đầu và nhanh chóng nhét ngọn đèn của mình vào túi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Cậu bật máy lên, đội nón bảo hiểm, tăng tốc một cách khá thô bạo và phóng vút vào màn đêm đen lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Ngôi làng này thật giống thành phố của chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Những kí ức đã bị chôn vùi giờ lại bị giải tỏa và khiến chúng lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Sự im lặng bao trùm ngôi làng một lần nữa.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Gingi</name></author>
	</entry>
</feed>