<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Homura-chan</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Homura-chan"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Homura-chan"/>
	<updated>2026-05-04T03:18:39Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113992</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113992"/>
		<updated>2011-09-08T02:39:11Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My workplace&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Project Administrator + Editor of [[Zero_no_Tsukaima_Tiếng_Việt|Project Zero no Tsukaima Tiếng Việt]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Currently working with Volume 03 - still updating Volume 02 on B-T. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai Kohaku&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for long...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My mother language is Vietnamese (of course), English is my second (not too good), and Jap is my fav language (still learning from scratch....)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Future project&#039;&#039;&#039;: Currently none&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Contact me at [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=478569 here].&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113991</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113991"/>
		<updated>2011-09-08T02:38:39Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Project Administrator + Editor of [[Zero_no_Tsukaima_Tiếng_Việt|Project Zero no Tsukaima Tiếng Việt]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Currently working with Volume 03 - still updating Volume 02 on B-T. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai Kohaku&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for long...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My mother language is Vietnamese (of course), English is my second (not too good), and Jap is my fav language (still learning from scratch....)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Future project&#039;&#039;&#039;: Currently none&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Contact me at [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=478569 here].&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113990</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=113990"/>
		<updated>2011-09-08T02:36:15Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Version.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Currently working with Volume 02 - currently updating on B-T. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai Kohaku&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for long...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My mother language is Vietnamese (of course), English is my second (not too good), and Jap is my fav language (still learning from scratch....)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Future project&#039;&#039;&#039;: Currently none&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Contact me at [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=478569 here].&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2&amp;diff=113989</id>
		<title>Zero no Tsukaima(VN):Volume2 Chapter2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2&amp;diff=113989"/>
		<updated>2011-09-08T02:32:56Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===Chương 2: Nỗi phiền muộn của Công chúa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn học của Louise trố mắt nhìn cô nàng bước vào lớp, vì kéo ngay sau cô là một sinh vật bị trói nghiến, xích chặt và bị đánh bầm dập tơi tả. Gương mặt Louise tỏa ra một luồng sát khí cực kỳ nguy hiểm, còn cặp lông mày thì xoăn tít lại vì giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise tiến đến chỗ ngồi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, Louise. Cô mang cái thứ gì vào đây thế?” Montmorency Thơm ngát há hốc mồm hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Linh thú của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ nhỉ…. Nhìn kỹ thì trông đúng là nó thật.” Montmorency gật gù. Dù trên mặt vẫn còn hằn những làn roi tướm máu khô, song người khác vẫn có thể nhận ra sinh vật này đã từng được gọi là Saito. Đầu cu cậu bị khóa chặt với cổ tay, còn thân mình thì bị kéo lê như một bao rác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó đã làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dám mò lên giường của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ốốối!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Montmorency tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, vuốt mái tóc quăn xinh đẹp của mình rồi thốt lên đầy cường điệu:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quân thô bỉ! Dám mò lên cái giường đó thì thật là…. Ôi! Hèn hạ! Dơ bẩn! Cực kỳ dơ bẩn!” Montmorency vừa cắn khăn vừa lẩm bẩm một tràng không ngớt về tổ tiên, danh dự và vô số thứ không tên khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hất mái tóc rực lửa của mình, Kirche hiên ngang tiến vào lớp, nhìn chằm chằm Louise:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hẳn là do cô khơi mào chứ gì, Louise? Hư hỏng, hư hỏng quá Louise à. Cô quyến rũ Saito như gái làng chơi ấy, tôi nói có đúng không?”&lt;br /&gt;
“Ai hư hỏng ở đây? Không phải là cô sao? Còn khuya ta mới thèm quyến rũ hắn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trùi ui…. ai lại đang tâm đánh cái bộ dạng thảm thê này vậy trời…. Tội anh yêu quá…. để em giúp anh trị thương nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche vừa nói vừa ôm đầu Saito. Bộ ngực vĩ đại của cô làm cu cậu suýt ngạt thở, song cu cậu lại chẳng hề tỏ ý phản kháng, trái lại còn khoái chí tận hưởng món quà từ trên trời rơi xuống này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ổn chứ? Bị thương ở đâu nào? Em sẽ dùng thần chú「Hồi phục」để chữa trị cho anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói xạo. Ngươi đâu phải là Thủy Pháp sư để mà sử dụng「Hồi phục」? Cổ tự của ngươi là「Nóng rực」mà. Bệnh hoạn. Ấm đầu. Lo mà ngâm đầu mình vào nước để mà làm nguội đi.” Louise nói đầy căm tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là「Nồng cháy」, NỒNG-CHÁY. Thiệt chả ngờ trí nhớ của cô cũng là Zero luôn đấy.” – Kirche liếc xuống ngực của Louise – “Hình như cái tên Zero chẳng chỉ để dành chỉ bộ ngực với pháp lực của cô thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt của Louise lập tức chuyển sang màu cà chua chín. Tuy vậy cô nàng vẫn bậm chặt môi, miễn cưỡng nở một nụ cười lạnh lẽo:&lt;br /&gt;
“Sao phụ nữ lại phải có ngực bự nhỉ, bộ giá trị của họ chỉ nằm ở sự to nhỏ của bộ ngực thôi sao? Quả là một suy nghĩ thiển cận. Nhất định não ngươi rỗng tuếch hay gì đó rồi…. bộ ngực của ngươi đã hút sạch mọi dưỡng chất ngươi có…. cho nên…. cho nên đ-đầu ngươi đúng là…. rỗng tuếch….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy đã cố gắng trấn tĩnh, song giọng của Louise vẫn run lên. Dường như cô đang bị kích động rất mãnh liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng cô đang run lên đầy, Vallière.” – và Kirche dịu dàng ôm lấy một Saito đầy thương tích, vùi đầu cu cậu vào trong bộ ngực của &lt;br /&gt;
mình – “Anh yêu à, anh có nghĩ Kirche ngực to là ngu ngốc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito ngây ngất vùi mình vào trong bộ ngực của Kirche. Lông mày Louise dựng ngược, cô nàng liền dùng hết sức bình sinh giật mạnh sợi xích đang nắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi lại đây cho ta!” Saito, cả đầu, cổ tay bị khóa lẫn cả thân hình liền ngã nhào xuống đất. Louise đạp mạnh lên lưng cu cậu, lạnh lùng nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai cho phép ngươi nói tiếng người? Chỉ được sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thôi! Đồ cẩu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
. Vâng, thưa tiểu thư.” Saito lẳng lặng đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩu đần. Làm lại lần nữa. Nếu muốn nói ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;vâng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thì phải làm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác. Ngươi sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ một cái. Vậy muốn nói ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Rõ, thưa tiểu thư&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thì thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúúúúng. Ngươi sủa ‘gâu’ hai lần. Vậy còn ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tôi muốn đi vệ sinh&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chíính xáác. Ngươi sủa ‘gâu’ ba lần. Đối với một con cẩu đần thì vốn từ như thế là đủ tốt rồi, nên ngươi không cần phải nói thêm gì khác, hiểu chửa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh yêu sủa gâu dễ thương quá à.” – Kirche vừa kêu lên vừa vuốt ve cằm của Saito – “Aaaa…. đêm nay anh có thể đến giường em. Sao nào? Em có thể để ‘gâu gâu’ liếm nhiều chỗ thú vị lắm đấy nhé!”&lt;br /&gt;
Saito liền bật dậy vẫy tít đuôi, vốn là một cây chổi được Louise buộc vào mông đêm hôm trước. Trên đầu cu cậu còn có cả một cặp tai được làm bằng hai miếng giẻ rách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu! Gâu! Gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise lẳng lặng giật xích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giận dữ đạp mạnh lên người cu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải tôi đã sủa ‘gâu’ như cô bảo đấy ư?!” – Saito điên tiết với thái độ của Louise, hầm hầm bật dậy với vẻ mặt ‘Tôi phải dạy cho cô một bài học mới được’ và lao thẳng đến chỗ cô nàng. Song Louise chỉ cần giật mạnh sợi xích đang nối chân của Saito, và thế là cu cậu đã té lăn bò càng ra đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến lúc động dục quả thực ngươi chẳng khác gì con cẩu. Không những dám vẫy đuôi với con mụ Zerbst, ngươi thậm chí còn dám quay lại tấn công chủ nhân của mình. Đáng khinh bỉ. Cực kỳ, cực kỳ hèn hạ.” Louise rút cây roi từ trong túi ra, và bắt đầu dùng nó quất Saito tới tấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau quá! Ngừng lại! Ngừng lại! NGỪ-NG L-ẠI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn thân Saito bị trói nghiến, nên việc duy nhất mà cu cậu có thể làm là lăn lộn qua lại trên mặt đất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau quá? Không phải ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’? Không phải ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’? Cẩu thì phải sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
mới đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng roi quất chan chát vang dội khắp phòng học. Tóc Louise tung bay trong khi cô nàng rượt theo Saito, kẻ đang bán sống bán chết bỏ chạy, và dùng hết sức bình sinh quất cậu chàng. Mỗi khi trúng đòn, Saito lại sủa ‘gâu’ đầy rên rỉ. Nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt này, chẳng ai có thể nghĩ kẻ tên Saito đây lại là một linh thú huyền thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh chứng kiến bộ dạng thê thảm này của Saito, trong lòng không khỏi dậy lên mối ngờ vực: &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tên thường dân này đã thực sự hạ được Guiche Đồng thau à? Hắn thực sự đã bắt giữ được Fouquet Đất vỡ vụn ư?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
[[Image:ZnT02-039.jpg|thumb|]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh im lặng nhìn Louise đánh Saito. Do quá chú tâm vào chuyện trừng phạt cu cậu, giờ cô nàng mới để ý rằng tất cả mọi người đang nhìn mình. Mặt Louise lập tức đỏ bừng. Cô nhanh chóng cất roi, khoanh tay lại rồi húng hắng nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gi-Giờ giáo huấn chấm dứt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Ai chả biết đó là giáo huấn, nhưng thiệt tình….&#039;&#039; &lt;br /&gt;
khiếp hãi trước cảnh tượng này, tụi học sinh liền quay mặt đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô mới là người bị ấm đầu đấy, Vallière.” Kirche thốt lên bằng một giọng đầy chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise ném một cái nhìn trừng trừng về phía Kirche. Saito, do phải chịu thương tích liên tục, đã ngất xỉu và nằm xụi lơ trên sàn. Cửa&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
dành cho giáo viên đột ngột mở ra, và Giáo sư Kaita xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh hấp tấp về chỗ của mình. Giáo sư Kaita chính là người đã nạt Giáo sư Chevreuse vì đã ngủ quên lúc trực bảo vệ trong vụ việc của Fouquet, và ông đã bị Osman phê rằng ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Anh thật dễ nổi nóng quá đấy&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’. Với mái tóc dài đen nhánh và bộ áo choàng đen thui, mỗi cử chỉ của ông ta đều toát ra một cảm giác thiếu thoải mái và thân thiện. Tuy vẫn còn khá trẻ, song lối hành xử thiếu thiện cảm cộng với vẻ ngoài lạnh tanh đã khiến ông ta gây được tiếng tăm chẳng mấy gì là tốt đẹp ở tụi học sinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu tiết học. Như các cô cậu đã biết, cổ tự của ta là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Bạo Phong&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ – Kaita Bạo Phong.” – bắt gặp những ánh nhìn kinh hãi ném về phía mình, và cảm thấy hài lòng về điều đấy, ông ta tiếp tục – “Trò có biết nguyên tố mạnh nhất là gì không vậy, hở trò Zerbst?”&lt;br /&gt;
“Chẳng phải là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Hư vô&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ nguyên tố sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không hỏi một thứ thuộc về huyền thoại. Ta muốn một thứ gì đó có thật trong thực tế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche liền tự tin đáp: “Vậy thì đó hẳn là Hỏa nguyên tố rồi, thưa Giáo sư Kaita.” cùng với nụ cười hấp dẫn không thể cưỡng lại nổi hiện lên trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ? Tại sao trò lại nghĩ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sức nóng và sự đam mê có thể đốt cháy mọi thứ, đúng không nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta e là không đâu.” - Kaita vừa nói vừa rút một chiếc trượng phép từ trong thắt lưng ra – “Sao chúng ta không thử nhỉ. Tấn công ta bằng pháp thuật hệ Hỏa mạnh nhất của trò đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche sững người kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Ông thầy này bị cái quái gì thế?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao rồi? Ta nhớ không lầm là trò rất thạo mấy phép hệ Hỏa mà thì phải?” Kaita thách thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ không chỉ là vết bỏng thông thường thôi đâu.” Kirche nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thành vấn đề. Trò cứ đánh hết sức. Đừng bảo ta là mái tóc rực lửa nhà Zerbst chỉ được cái vỏ ngoài thôi đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nụ cười trên môi Kirche vụt tắt. Cô nàng rút trượng phép từ trong ngực ra, mái tóc đỏ lửa dựng lên nổ lốp bốp cứ như thể lửa đang rực cháy trên nó. Cô liền vung trượng phép, và từ phía tay phải của cô xuất hiện một quả  cầu lửa nhỏ. Lời niệm phép của Kirche làm quả cầu lửa lớn dần, cuối cùng nó hóa thành một khối cầu lửa cực lớn có đường kính dễ phải tới một mét hơn. Cô nàng xoay cổ tay lại, vẫy theo hình xoắn ốc hướng về phía ngực mình, và rồi phóng khối cầu lửa đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaita chẳng hề tỏ vẻ muốn tránh khối cầu lửa đang lao đến chỗ mình. Ông ta vung trượng phép lên và xoay nó cứ như thể là đang múa kiếm. Một cơn gió cuồn cuộn nổi lên, đánh tan khối cầu lửa ngay tức khắc. Cơn gió thậm chí còn thổi bay cả Kirche đang đứng khá xa ở tận phía bên kia của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các trò, giờ ta sẽ nói cho các trò nghe lý do tại sao Phong lại là nguyên tố mạnh nhất. Rất đơn giản. Gió có thể quét sạch mọi thứ. Lửa, nước và đất không thể nào trụ lại trước một cơn gió đủ mạnh.” – Kaita thao thao bất tuyệt – “Thật không may, thực tế không cho phép ta chứng minh điều này, nhưng ta nghĩ có lẽ đến ‘Hư vô’ cũng chẳng thể nào bì lại nổi. Đó chính là Phong nguyên tố.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche đứng dậy, khoanh hai tay lại tỏ vẻ bất mãn. Kaita phớt lờ cô nàng, tiếp tục:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những ngọn gió vô hình sẽ là khiên chắn bảo vệ mọi người, và khi cần, sẽ là ngọn giáo xuyên thủng kẻ địch. Và thêm một lý do nữa chứng tỏ Phong là nguyên tố mạnh nhất….” – Ông ta giơ trượng phép lên, niệm chú – “YOBIKISUTA DERU WIND….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, cửa phòng học bật mở, thầy Colbert với một dáng vẻ lo lắng tiến vào. Ông ta hôm nay đội lên đầu một bộ tóc giả lớn vàng chóe. Nhìn kỹ thì lễ phục ông ta mặc có khảm những đường viền và hoa văn phức tạp nhất. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Sao thầy ấy lại ăn mặc như vậy?&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Mọi người thầm nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giáo sư Colbert?” Kaita nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa! Thật xin lỗi vì đã mạo phạm, giáo sư Kaita.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đang trong tiết học đấy.” Kaita đáp cộc lốc, mắt trừng trừng nhìn Colbert.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả các tiết học hôm nay kể từ giờ phút này sẽ bị bãi bỏ.” Colbert hắng giọng thông báo. Tiếng hò reo vang dậy khắp cả lớp học. Colbert giơ hai tay lên để vãn hồi trật tự: “Thầy có chuyện cần nói với các em.” Colbert ngả đầu phía sau đầy phô trương, làm bộ tóc giả trên đầu rơi tòm xuống đất. Không khí căng thẳng mà Kaita tạo dựng nãy giờ thoắt cái đã mất béng, thay vào đó là những tràng cười nổ ra bao trùm khắp cả lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tabitha, người vốn đang ngồi ở hàng ghế đầu, chỉ tay vào cái đầu hói của Colbert và đột ngột cất giọng: “Bóng loáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười lại càng dữ dội hơn. Kirche vừa cười nghiêng ngả vừa vỗ vai Tabitha: “Cậu, lâu lâu chịu mở miệng một lần, cũng ăn nói thú vị ra phết đấy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Colbert ngượng đỏ mặt, quát lớn: “IM LẶNG! Chỉ có thường dân mới cười hô hố như thế! Quý tộc chỉ cúi đầu len lén cười thầm cho dù chuyện họ thấy có buồn cưởi đến cỡ nào đi chăng nữa! Bằng không thì, Hoàng gia sẽ chất vấn về chất lượng giáo dục của Học viện ta cho mà xem!” Nghe được những lời đó, tụi học sinh rốt cuộc cũng đã chịu im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E hèm. Các em, hôm nay sẽ là ngày quan trọng nhất đối với Học viện Tristain. Đây là ngày sinh của Đấng sáng lập Brimir, một ngày trọng đại rất đáng để ăn mừng.” Mặt Colbert giãn ra, ông chắp hai tay ra sau lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có khả năng rất lớn là con gái của Nữ hoàng, đóa hoa xinh đẹp mà nhân dân Tristain chúng ta có thể hãnh diện đem khoe với toàn thể Halkeginia, công chúa Henrietta, sẽ, với niềm may mắn lớn lao, ghé qua Học viện trên đường trở về từ chuyến viếng thăm Germania.”&lt;br /&gt;
Tiếng thì thào bàn tán xôn xao khắp cả căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì vậy, chúng ta không được để xảy ra bất kỳ sơ xuất gì. Đây là một tin hết sức bất ngờ, nên chúng ta lại càng phải chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức để đón tiếp Công chúa trong khả năng tốt nhất có thể. Vì thế các tiết học hôm nay bị bãi bỏ. Tất cả các em, hãy mặc lễ phục và tập trung ngay tại cổng chính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh đồng thanh gật đầu với vẻ lo âu. Colbert cúi đầu đáp lễ, rồi lớn giọng bảo:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là một cơ hội tuyệt vời để Công chúa điện hạ biết được các em đều đã trưởng thành như những quý tộc mẫu mực. Các em phải chuẩn bị thật tốt để Công chúa nhận thấy được điều này! Giải tán!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn con tuấn mã đội mũ trụ vàng kéo theo sau một cỗ xe ngựa đang lặng lẽ phóng đi trên con đường dẫn tới Học viện Pháp thuật. Cỗ xe được trang trí một cách tinh xảo với các bức phù điêu bằng vàng, bạc và bạch kim. Các bức phù điêu đó chính là Dấu ấn Hoàng gia. Trên một trong số ấy là biểu tượng một con kỳ lân bắt chéo với một cây trượng pha lê cho biết rằng cỗ xe ngựa này thuộc về Công chúa điện hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lại gần quan sát, người khác hẳn sẽ nhận ra rằng những con tuấn mã ấy không phải là loại ngựa thông thường. Chúng là những con kỳ lân giống như trên Dấu ấn Hoàng gia. Theo truyền thuyết, kỳ lân chỉ cho phép những cô gái trong trắng nhất được quyền cưỡi chúng, vì thế chúng cũng là sinh vật thích hợp nhất để kéo xe cho Công chúa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa sổ cỗ xe ngựa có rèm phủ và khảm đường viền bằng dây thường xuân, như để ngăn người ngoài không thể thấy được gì ở bên trong. Đằng sau cỗ xe của Công chúa là cỗ xe của Hồng y Giáo chủ Mazarin, người đã nằm giữ chặt chẽ toàn bộ quyền hành chính trị kể từ khi Nhà vua qua đời. Cỗ xe của ông ta lộng lẫy chẳng kém gì xe của Công chúa, thực tế là, nó còn có phần nhỉnh hơn. Sự khác biệt giữa hai cỗ xe ngựa đã thể hiện rõ ràng rằng ai mới là người nắm giữ quyền hành tối cao ở Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh hai cỗ xe ngựa là các Cấm vệ Hoàng gia, một phân nhánh của các Cấm vệ Pháp sư. Tập hợp từ các gia đình quý tộc xuất chúng nhất, đội Cấm vệ Pháp thuật Hoàng gia là niềm tự hào của tất cả các quý tộc trên cả nước. Mọi nam quý tộc đều mong ước được khoác lên mình tấm áo choàng đen của đội Cấm vệ Pháp sư Hoàng gia, và mọi nữ quý tộc đều mơ mộng được trở thành cô dâu của họ. Đội Cấm vệ Hoàng gia chính là biểu tượng về sự thịnh vượng của Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con đường được rải đầy hoa trong khi những thường dân ở hai bên đường đang reo hò nhiệt liệt. Mỗi khi cỗ xe ngựa chạy ngang qua, chúng ta đều có thể nghe thấy được những âm thanh như “Tristain muôn năm! Công chúa Henrietta muôn năm!” và đôi khi còn có “Giáo chủ Mazarin muôn năm!” dù tiếng kêu này đã bị những lời ca tụng dành cho Công chúa làm lu mờ đi mất. Ông ta chẳng được quan tâm cho lắm vì có tin đồn rằng ông ta mang trong mình huyết thống của thường dân. Có người nói là do có kẻ nào đó ghen ghét với địa vị của ông ta nên mới thành ra như vậy. Mỗi khi tầm rèm cửa hé mở, và mỗi khi đám đông được chiêm ngưỡng dung nhan của nàng Công chúa trẻ tuổi, tiếng hò reo lại càng náo nhiệt hơn. Công chúa cũng đáp lại mọi người bằng một nụ cười đầy thân thiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta khép tấm rèm lại rồi thở dài, nụ cười tươi như hoa với đám đông ban nãy đã biến mất. Những gì còn sót lại chính là nỗi buồn bã và phiền muộn sâu lắng mà đáng lẽ ra không nên có ở những cô gái tầm độ tuổi này. Năm nay Công chúa sẽ lên mười bảy. Với một thân hình mảnh dẻ, đôi mắt màu xanh nhạt và sống mũi cao, cô ấy thật sự là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần. Những ngón tay mảnh mai của cô đang mân mê lấy chiếc quyền trượng bằng pha lê. Với dòng máu Hoàng gia trong người, dĩ nhiên cô ấy cũng là một pháp sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời chúc tụng bên đường hay những cánh hoa tung bay trong gió đều không làm cô cảm thấy vui lên được. Dường như cô đang ôm chặt trong lòng một mối băn khoăn về chính trị và tình cảm cực kỳ sâu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin ngồi ngay bên cạnh Công chúa, vừa ngắm nhìn cô vừa vuốt lấy chòm râu của mình. Đội một chiếc nón của tu sĩ và mặc một bộ lễ phục màu xám, ông ta là một người đàn ông mảnh khảnh gầy gò trạc ngoài bốn mươi. Mái tóc và chòm râu đã bạc trắng, còn những ngón tay thì trông cứ như là da bọc xương, khiến cho vẻ ngoài ông ta già đi nhiều so với tuổi của mình. Kể từ khi nhà vua qua đời, việc giữ vững các mối quan hệ ngoại giao và công việc chính trị trong nước đã khiến ông ta tàn tạ đi đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta chỉ vừa mới rời cỗ xe ngựa của mình và ngồi vào xe của Công chúa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông muốn bàn về tình hình chính trị, nhưng Công chúa chỉ thở dài và chẳng hề để tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là lần thứ mười ba trong ngày rồi đấy, thưa Công chúa điện hạ.” Mazarin để ý và quan tâm đến cô, dù có hơi tỏ vẻ khó chịu một chút. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những tiếng thở dài. Các thành viên của hoàng tộc không nên suốt ngày làm như thế trước mặt các thuộc hạ của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàng tộc? Cái gì chứ?” – Henrietta sửng sốt – “Không phải ngài là vua của Tristain sao? Chẳng lẽ bệ hạ không biết gì tin đồn về người ở trên phố à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần thực sự không biết.” Mazarin lãnh đạm trả lời. Ông ta đang nói dối. Ông ta biết hết thảy mọi chuyện ở Tristain, thậm chí cả Halkeginia, đến tận số vảy của loài Rồng lửa sống trong lòng núi lửa. Ông ta biết tất cả những điều đó, chỉ giả vờ như không hay mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì để ta nói cho ngươi nghe. Hoàng tộc Tristain giờ chỉ có cái vỏ mà chẳng có thực quyền. Giáo chủ, ngươi mới chính là người nắm giữ mọi quyền lực. Thật là xương chim mà đội mũ xám….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin chớp mắt. Từ ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;xương chim&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ phát ra từ miệng Công chúa làm ông ta cảm thấy nhột: “Xin Người đừng nói về tin đồn của bọn thường dân một cách thiếu cẩn trọng như vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lại không? Chúng chỉ là tin đồn mà thôi. Ta sẽ kết hôn với Vua Germania như ngươi đã bảo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không thể làm khác được. Một liên minh với Germania là cực kỳ quan trọng đối với Tristain.” Mazarin nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta biết điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Công chúa có hiểu được cuộc bạo loạn đang tại ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vương quốc Trắng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ Albion gây ra bởi bọn ngu xuẩn ấy không? Có vẻ như lũ người đó không thể chấp nhận được sự tồn tại của chế độ vương quyền ở Halkeginia.” Ông ta cau mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ngu muội vô lễ lỗ mãng! Chúng muốn treo cổ chàng hoàng tử tội nghiệp đấy mà! Thậm chí nếu cả thế giới này có tha thứ cho hành động của bọn chúng, Đấng sáng lập Brimir cũng sẽ không bỏ qua cho chúng đâu. Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy. Tuy nhiên, giới quý tộc Albion có sức mạnh khó ai bì lại được. Hoàng tộc Albion có thể ngay ngày mai sẽ không còn tồn tại nữa. Cứ như thế, một trong ba vương triều được Đấng sáng lập Brimir tạo nên đang trên đà sụp đổ. Hừm…. những vương quốc không thể giải quyết được xung đột nội bộ thì không xứng đáng để tồn tại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàng tộc Albion khác hoàn toàn Hoàng tộc Germania. Họ đều là người thân của ta. Cho dù ngươi có thậm chí là Hồng y Giáo chủ thì cũng không có quyền được nói như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần thật lòng xin lỗi. Thần sẽ cầu xin Đấng sáng lập Brimir xá tội trước khi chợp mắt tối nay. Tuy nhiên, những gì thần nói ban này hoàn toàn đều là sự thật, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta chỉ buồn bã lắc đầu. Thậm chí ngay cả cứ chỉ đó cũng toát ra vẻ đẹp của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đồn rằng bọn quý tộc Albion ngu xuẩn ấy dám trâng tráo tuyên bố rằng sẽ thống nhất toàn bộ Halkeginia làm một. Nhất định bọn chúng sẽ dòm ngó tới Tristain sau khi hạ bệ được vương triều của mình. Nếu điều đó thực sự xảy ra, thì mọi chuyện sẽ là quá trễ nếu chúng ta không chuẩn bị ngay từ bây giờ.” – Mazarin giải thích cặn kẽ với Henrietta, trong khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ và giả vờ như chẳng nghe thấy gì – “Đoán trước được hành động của đối phương và phản công lại ngay khi có cơ hội đầu tiên mới là chính trị thực sự, thưa Công chúa. Nếu chúng ta có thể gầy dựng được một liên minh với Germania, thì chúng ta có thể thiết lập được một hiệp ước để chống lại chính quyền mới ở Albion, và đảm bảo được sự tồn tại của vương quốc nhỏ bé này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta tiếp tục thở dài. Mazarin vén rèm nhìn ra, và đã trông thấy hình bóng niềm tự hào của mình. Một quý tộc trẻ với vẻ ngoài đầy hấp dẫn và mạnh mẽ, có hàm râu dài và đội trên đầu chiếc mũ lông chim, đang diễu hành cùng với đoàn hộ tống ở bên ngoài. Xốc chặt chiếc áo choàng đen là một huy hiệu hình bàng sư, và người khác chỉ cần nhìn vào thú cưỡi của anh ta là sẽ hiểu rõ ngay. Một sinh vật có đầu, đôi cánh và móng vuốt của một con đại bàng cùng thân mình và đôi chân đằng sau của một con sư tử. Một con bàng sư. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông này là chỉ huy một trong ba phân nhánh Cấm vệ Pháp sư, các Kỵ sĩ Bàng sư, Tử tước Wardes. Phân nhánh của anh ta là nổi trội nhất so với các Cấm vệ Pháp sư còn lại, và đặc biệt là trong mắt của Mazarin. Mang trong mình những kỹ năng pháp thuật đáng gờm nhất, Cấm vệ Pháp sư được tạo dựng thông qua những cuộc tuyển chọn gắt gao giữa các quý tộc, và mỗi thành viện sẽ được cưỡi một thần thú phù hợp với phân nhánh của mình. Họ là biểu tượng của lòng kính sợ và niềm kiêu hãnh của Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người cho gọi thần, thưa Công chúa?” Mắt Wardes long lanh, anh ta tiến lại gần cửa sổ của cỗ xe ngựa trên lưng con bàng sư của mình. Cửa sổ từ từ mở ra. Mazarin nhìn ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu Wardes, Công chúa đang cảm thấy khá phiền muộn. Cậu có thể làm chuyện gì để khiến Người vui lên được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần hiểu rồi.” Wardes gật đầu, và quan sát con đường bằng ánh mắt của một con đại bàng. Anh ta nhanh chóng thấy một góc nhỏ trên phố, liền cưỡi con bàng sư đến đó. Rút chiếc trượng phép dài từ thắt lưng ra, anh ta niệm một câu thần chú ngắn, rồi vung tay đầy dứt khoát. Một cơn gió nhỏ nổi lên trên mặt đất, gom những cánh hoa rải trên đường vào tay của Wardes. Anh ta trở lại cỗ xe ngựa với một bó hoa trên tay, rồi dâng nó cho Mazarin. Mazarin liền vuốt râu rồi gợi ý: “Sao Chỉ huy không dâng tận tay cho Công chúa đi nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó sẽ là một niềm vinh dự to lớn của thần.” Wardes cúi chào, và đi sang phía bên kia của cỗ xe ngựa. Cửa sổ từ từ hé mở. Henrietta đưa một cánh tay ra ngoài để nhận món quà, và giơ cánh tay trái còn lại cho Wardes. Wardes xúc động nắm lấy tay Công chúa và hôn nhẹ lên trên đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:ZnT02-053.jpg|thumb|]]&lt;br /&gt;
Henrietta cất tiếng hỏi, giọng vẫn còn bực bội: “Ngươi tên là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cấm vệ Pháp sư của Công chúa, Chỉ huy Kỵ sĩ Bàng sư, Tử tước Wardes.” Anh ta chân thành cúi đầu đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là một quý tộc mẫu mực. Ngươi quả thực có tài đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần chỉ là một bề tôi thấp kém của Người mà thôi.”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Gần đây ngày càng ít quý tộc nói được những lời như vậy. Khi ông của ta còn sống, ôi… dưới vương triều của Philippe Đệ tam vĩ đại, mọi quý tộc đều chia sẻ tinh thần hiệp sỹ đầy phi thường như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện ngày nay quả thật đáng buồn, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Liệu ta có thể tin tưởng vào sự chân thành của ngươi khi ta lại gặp phải chuyện buồn bực giống vậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi chuyện đó xảy ra, cho dù thần có ở đâu đi chăng nữa, trên chiến trường hay bầu trời xanh, cho dù thần phải bỏ lại đằng sau bất cứ điều gì, thì thần vẫn sẽ đến để phục vụ Người, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta gật đầu. Wardes cúi đầu chào lần nữa rồi rời xa cỗ xe ngựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý tộc đó có năng lực như thế nào?” cô hỏi Mazarin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tử tước Wardes. Cổ tự là ‘Tia chớp’. Thậm chí ngay cả ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vương quốc Trắng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ cũng chỉ có vài người có thể làm đối thủ của cậu ấy mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wardes…ta nghĩ là ta đã nghe thấy cái tên ấy ở đâu rồi thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần nghĩ đó là lãnh địa nằm gần dinh thự của Công tước Vallière.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vallière?” Ký ức của Henrietta chợt tràn về, và cô gật đầu. Người mang cái tên đó hiện đang ở ngay đích đến của họ, Học viện Pháp thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giáo chủ, ngươi có nhớ đến tên của quý tộc đã bắt được Fouquet Đất vỡ vụn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần e là không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải là ngươi sắp phong tước cho họ đấy sao?” Henrietta kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin lãnh đạm: “Thần nghĩ là đã đến lúc nên thay đổi luật phong tước hầu. Những người đã từng phục vụ trong quân đội thì mới xứng đáng có được nó. Làm sao mà lại có thể dễ dàng ban tặng tước hiệu hiệp sĩ chỉ vì hành động bắt trộm thôi chứ? Mặt khác, chúng ta có lẽ sẽ sớm giao tranh chống lại Albion cùng với Germania, nên sẽ chẳng hay ho chút nào nếu để mất đi sự trung thành của các quý tộc chỉ vì lòng đố kị.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi tự quyết định lấy nhiều thứ mà chẳng hề cho ta hay biết đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin không trả lời. Tiếp tục nhẩm thầm trong bụng, Henrietta nhớ ra cái tên Vallière trong số các quý tộc đã bắt giữ Fouquet. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Sẽ ổn cả thôi,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Henrietta nghĩ, và lòng cô liền dịu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin nhìn Công chúa: “Thưa Công chúa điện hạ, có vẻ như có điều gì đó…bất ổn giữa Hoàng gia và một bộ phận quý tộc thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như là việc can dự vào chuyện hôn nhân của Công chúa, và phá vỡ liên minh của chúng ta với Germania.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán Henrietta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người vẫn chưa bị bọn chúng phát hiện ra điều gì đấy, có phải vậy không, thưa Công chúa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một hồi im lặng, Henrietta trả lời đầy bực dọc: “…Chưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần sẽ tin lời Công chúa về việc này vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta là Công chúa. Ta không nói dối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta thở phào nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…. lần thứ mười bốn của Người rồi đấy, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là ta đang bận tâm một vài chuyện mà thôi. Giờ tất cả những gì ta có thể làm chỉ là thở dài.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là thành viên của Hoàng tộc, người nên đặt sự vững bền của quốc gia lên trên cảm xúc của bản thân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc nào ta cũng như vậy mà.” Henrietta trả lời hờ hững. Cô nhìn vào những bông hoa trên tay mình và nói bằng một giọng buồn bã: “…chẳng phải những bông hoa trên phố đều là phúc lành sao, đúng không nhỉ, Giáo chủ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần chỉ biết diễm phúc của một bông hoa là khi nó được người ta hái lấy mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe khi cỗ xe ngựa của Công chúa tiến qua cổng Học viện, từng dãy học sinh bắt đầu đồng loạt đứng dậy giơ trượng phép của mình lên, đầy nghiêm trang và im phăng phắc. Sau cổng chính là cổng dẫn đến tháp Trung tâm. Osman đã đứng đợi sẵn ngay đấy để tiếp đón Công chúa. Khi cỗ xe dừng lại, bọn người hầu liền cập rập chạy nhanh tới để trải thảm đỏ từ xe ngựa cho tới tận cổng. Các cận vệ trịnh trọng tuyên bố sự có mặt của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành viên Hoàng tộc cao quý của Vương quốc Tristain, Công chúa Henrietta giá lâm.”&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, người đầu tiên bước ra khỏi cánh cửa lại là Giáo chủ Mazarin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn học sinh bắt đầu làu bàu cả lên, nhưng Mazarin chẳng thèm để ý, ông ta tiến về phía bên cạnh cỗ xe, nắm lấy tay của Công chúa khi cô vừa bước xuống. Bọn học sinh cuối cùng cũng vỗ tay hoan hô. Một nụ cười tươi như hoa hiện lên trên mặt Công chúa khi cô lịch thiệp vẫy tay chào lại mọi người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là Công chúa của Tristain à? Hê…. mình đẹp hơn cô ta nhiều.” Kirche lầm bầm tự nhủ: “Ôi anh yêu, anh nghĩ ai là người xinh đẹp hơn thế?” Cô quay mặt sang Saito, cu cậu vẫn đang bị trói chặt và nằm xụi lơ trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh chỉ ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ như thế thì làm sao mà em hiểu được! Là ai nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nhìn về phía Louise, cô nàng vẫn đang chăm chú quan sát Công chúa. Nếu cô ấy cứ giữ im lặng như thế, thì trông cô ấy thật thánh thiện, xinh đẹp và quyến rũ lòng người biết bao. Cho dù cô ấy có tức giận như thế nào, có đối xử lạnh nhạt với cậu ra làm sao, và thậm chí kể cả nếu cậu có bị đối xử như một con chó, vẻ ngoài dịu dàng và đầy lộng lẫy ấy vẫn có thể làm Saito bị si mê như thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito đột nhiên trông thấy Louise đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vậy là sao hở?&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cu cậu hướng mặt về phía mà cô đang nhìn. Một quý tộc đội mũ điển trai, cưỡi trên mình một thần thú đầu đại bàng mình sư tử. Louise nhìn anh ta với một ánh mắt đầy mê mệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito cảm thấy kỳ lạ. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gã quý tộc đó dường như là người tốt, nhưng chẳng có lý nào lại nhìn anh ta đắm đuối và lại còn đỏ mặt đến như thế . Mình đang ghen tị đấy ư? Cậu nghĩ. Không, không thể nào. Mình không hề có quan hệ kiểu như thế đối với Louise.&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cậu chàng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Dù sao,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Saito nghĩ, &#039;&#039;mình vẫn còn có Kirche. Một cô gái với bộ ngực đầy đặn. Một vẻ đẹp đầy khêu gợi. Nếu mọi chuyện thành ra vậy, thì có lẽ mình nên đến với Kirche hoàn hảo thì hơn.&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cậu chàng nghĩ về chuyện đó đầy phấn khích, song Kirche cũng đang đỏ mặt nhìn vị quý tộc kia. Saito gục đầu, đột ngột cảm nhận được gánh nặng từ những sợi xích tròng trên người, đang kéo cậu xuống đất. Tabitha vẫn đọc quyển sách của cô như thể sự có mặt của Công chúa chẳng là gì đối với cô hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và cô cũng vẫn cứ như thế.” Cậu nói với Tabitha. Cô ta ngước lên nhìn về hướng mà Louise và Kirche đang nhìn, quay lại nhìn Saito lần nữa và lẩm bẩm: “Chỉ có ba ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm hôm đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nằm trên chiếc giường rơm của mình, mắt nhìn chằm chằm Louise. Dường như cô nàng không thể giữ được bình tĩnh. Cô cứ đứng ngồi không yên, ôm gối lo lắng về chuyện gì đó từ lúc thấy nhà quý tộc vào buổi ban ngày. Kể từ khi ấy, cô nàng chẳng nói chẳng rằng, quay trở về phòng như một bóng ma, và cứ ngồi thừ ra trên giường ra như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô…cư xử lạ quá.” Saito bắt chuyện, nhưng Louise không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cu cậu đứng dậy, vẫy tay trước mặt Louise. Cô nàng vẫn không hề nhúc nhích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơi bị kỳ lạ đấy” Thế rồi cu cậu giật tóc cô nàng. Tóc của Louise rất mềm và mỏng manh, mềm như thể chỉ cần bị giật nhẹ là cũng có thể bị gãy nát. Cu cậu giật mạnh hơn nữa, và cô nàng cũng chẳng thèm phản ứng. Véo má Louise thì vẫn trơ như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến lúc thay đồ ngủ rồi.” Cu cậu bạo dạn đưa tay chào Louise, và rồi từ từ cởi nút áo cô nàng. Giờ thì trên người cô chỉ còn lại đồ lót. Thế nhưng, cô nàng vẫn không cử động cứ như thể là đang bị yểm bùa. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chán thật…. cô ta bị cái gì thế? Giời ạ….&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Saito ho húng hắng.&lt;br /&gt;
“Tiểu thư Louise. Ở thế giới của tôi có một kỹ xảo gọi là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;mát-xa nở ngực&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cu cậu chỉ bốc phét. Saito đỏ mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xoa như thế này nè, và chúng sẽ từ từ nở ra. Cô có thể nói đó là một loại ma thuật.”  – Saito vươn tay ra, vờ như định ôm lấy, và rồi bắt đầu xoa lưng cô nàng – “Gì thế này? Chúng ở đâu vậy? Sao chúng không ở đây? À…. đây là lưng mà.” Và cậu cố tình lắc đầu: “Chậc chậc, mình nhầm rồi. Trước sau đều phẳng lì như nhau, ra thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise vẫn không hề cử động, thậm chí trước cả hành động đáng ghê tởm này của Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình… mình làm cái gì thế này… NGU THẬT! MÌNH VỪA MỚI LÀM CÁI GÌ THẾ NÀY?!” Sau khi nhận ra điều đó, cu cậu lắc đầu thật mạnh, ngồi bệt xuống giường lấy tay tự gõ vào đầu mình. Cu cậu thấy ngượng chín cả người khi nhận ra mình đã thực sự hành động như vậy. Và thế là cu cậu liền ủ rũ. Cu cậu biết rõ rằng là, làm người đôi khi bị chửi và mắng còn có cảm thấy vinh quang, nhưng mà nói chuyện với người ta mà không được đoài hoài đến thì chỉ bị tổn thương nhiều hơn mà thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc cu cậu thật sự cảm thấy thảm bại, một người nào đó chợt gõ cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là ai thế nhỉ?” Saito hỏi Louise.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đó gõ cửa rất có thứ tự. Bắt đầu bằng hai tiếng gõ dài và sau đó là ba tiếng gõ ngắn…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise đột nhiên tỉnh khỏi cơn mê. Cô nàng nhanh chóng mặc quần áo, đứng dậy rồi mở cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng trước mặt họ là một cô gái, che kín mặt bằng một chiếc mạng che mặt màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy nhìn xung quanh, rồi sau đó bước vào, đóng sập cánh cửa phía sau lưng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….cô là?” Louise ngạc nhiên tới độ lắp bắp mãi mới nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đeo mạng che mặt ra dấu “suỵỵỵỵỵt” bằng cách để một ngón tay lên miệng, và rồi rút một chiếc trượng phép từ trong áo choàng ra, nhẹ nhàng vung lên và niệm một câu thần chú ngắn. Những hạt bụi lấp lánh phủ khắp cả căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phép「Im lặng」?” Louise hỏi. Cô gái đeo mạng che mặt gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể vẫn còn tai mắt xung quanh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chắc chắn rằng trong phòng không có tai pháp thuật hay lỗ nhòm trộm, cô gái từ từ trút bỏ mạng che mặt của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt họ chính là Công chúa Henrietta. Saito nín thở. Louise vốn đã rất dễ thương rồi, nhưng cô Công chúa này không những vừa dễ thương, mà lại còn toát ra vẻ duyên dáng đầy hấp dẫn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise liền nhanh chóng quỳ xuống. Saito, chẳng biết phải làm gì và chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nên vẫn cứ đứng trơ ra đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta nhẹ nhàng từ tốn nói: “Đã lâu rồi không gặp, Louise Françoise.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| [[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter1|Trở lại Chương 1]]&lt;br /&gt;
| [[Zero_no_Tsukaima_Tiếng_Việt|Quay trở về trang chính]]&lt;br /&gt;
| [[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter3|Tới Chương 3]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2&amp;diff=113988</id>
		<title>Zero no Tsukaima(VN):Volume2 Chapter2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2&amp;diff=113988"/>
		<updated>2011-09-08T02:31:03Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Created page with &amp;quot;===Chương 2: Nỗi phiền muộn của Công chúa===  Buổi sáng.  Bạn học của Louise trố mắt nhìn cô nàng bước vào lớp, vì kéo ngay sau cô là một ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===Chương 2: Nỗi phiền muộn của Công chúa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn học của Louise trố mắt nhìn cô nàng bước vào lớp, vì kéo ngay sau cô là một sinh vật bị trói nghiến, xích chặt và bị đánh bầm dập tơi tả. Gương mặt Louise tỏa ra một luồng sát khí cực kỳ nguy hiểm, còn cặp lông mày thì xoăn tít lại vì giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise tiến đến chỗ ngồi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, Louise. Cô mang cái thứ gì vào đây thế?” Montmorency Thơm ngát há hốc mồm hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Linh thú của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ nhỉ…. Nhìn kỹ thì trông đúng là nó thật.” Montmorency gật gù. Dù trên mặt vẫn còn hằn những làn roi tướm máu khô, song người khác vẫn có thể nhận ra sinh vật này đã từng được gọi là Saito. Đầu cu cậu bị khóa chặt với cổ tay, còn thân mình thì bị kéo lê như một bao rác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó đã làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dám mò lên giường của ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ốốối!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Montmorency tỏ vẻ cực kỳ kinh ngạc, vuốt mái tóc quăn xinh đẹp của mình rồi thốt lên đầy cường điệu:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quân thô bỉ! Dám mò lên cái giường đó thì thật là…. Ôi! Hèn hạ! Dơ bẩn! Cực kỳ dơ bẩn!” Montmorency vừa cắn khăn vừa lẩm bẩm một tràng không ngớt về tổ tiên, danh dự và vô số thứ không tên khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hất mái tóc rực lửa của mình, Kirche hiên ngang tiến vào lớp, nhìn chằm chằm Louise:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hẳn là do cô khơi mào chứ gì, Louise? Hư hỏng, hư hỏng quá Louise à. Cô quyến rũ Saito như gái làng chơi ấy, tôi nói có đúng không?”&lt;br /&gt;
“Ai hư hỏng ở đây? Không phải là cô sao? Còn khuya ta mới thèm quyến rũ hắn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trùi ui…. ai lại đang tâm đánh cái bộ dạng thảm thê này vậy trời…. Tội anh yêu quá…. để em giúp anh trị thương nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche vừa nói vừa ôm đầu Saito. Bộ ngực vĩ đại của cô làm cu cậu suýt ngạt thở, song cu cậu lại chẳng hề tỏ ý phản kháng, trái lại còn khoái chí tận hưởng món quà từ trên trời rơi xuống này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ổn chứ? Bị thương ở đâu nào? Em sẽ dùng thần chú「Hồi phục」để chữa trị cho anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói xạo. Ngươi đâu phải là Thủy Pháp sư để mà sử dụng「Hồi phục」? Cổ tự của ngươi là「Nóng rực」mà. Bệnh hoạn. Ấm đầu. Lo mà ngâm đầu mình vào nước để mà làm nguội đi.” Louise nói đầy căm tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là「Nồng cháy」, NỒNG-CHÁY. Thiệt chả ngờ trí nhớ của cô cũng là Zero luôn đấy.” – Kirche liếc xuống ngực của Louise – “Hình như cái tên Zero chẳng chỉ để dành chỉ bộ ngực với pháp lực của cô thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt của Louise lập tức chuyển sang màu cà chua chín. Tuy vậy cô nàng vẫn bậm chặt môi, miễn cưỡng nở một nụ cười lạnh lẽo:&lt;br /&gt;
“Sao phụ nữ lại phải có ngực bự nhỉ, bộ giá trị của họ chỉ nằm ở sự to nhỏ của bộ ngực thôi sao? Quả là một suy nghĩ thiển cận. Nhất định não ngươi rỗng tuếch hay gì đó rồi…. bộ ngực của ngươi đã hút sạch mọi dưỡng chất ngươi có…. cho nên…. cho nên đ-đầu ngươi đúng là…. rỗng tuếch….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy đã cố gắng trấn tĩnh, song giọng của Louise vẫn run lên. Dường như cô đang bị kích động rất mãnh liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng cô đang run lên đầy, Vallière.” – và Kirche dịu dàng ôm lấy một Saito đầy thương tích, vùi đầu cu cậu vào trong bộ ngực của &lt;br /&gt;
mình – “Anh yêu à, anh có nghĩ Kirche ngực to là ngu ngốc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito ngây ngất vùi mình vào trong bộ ngực của Kirche. Lông mày Louise dựng ngược, cô nàng liền dùng hết sức bình sinh giật mạnh sợi xích đang nắm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi lại đây cho ta!” Saito, cả đầu, cổ tay bị khóa lẫn cả thân hình liền ngã nhào xuống đất. Louise đạp mạnh lên lưng cu cậu, lạnh lùng nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai cho phép ngươi nói tiếng người? Chỉ được sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thôi! Đồ cẩu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
. Vâng, thưa tiểu thư.” Saito lẳng lặng đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩu đần. Làm lại lần nữa. Nếu muốn nói ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;vâng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thì phải làm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác. Ngươi sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ một cái. Vậy muốn nói ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Rõ, thưa tiểu thư&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ thì thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúúúúng. Ngươi sủa ‘gâu’ hai lần. Vậy còn ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tôi muốn đi vệ sinh&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chíính xáác. Ngươi sủa ‘gâu’ ba lần. Đối với một con cẩu đần thì vốn từ như thế là đủ tốt rồi, nên ngươi không cần phải nói thêm gì khác, hiểu chửa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh yêu sủa gâu dễ thương quá à.” – Kirche vừa kêu lên vừa vuốt ve cằm của Saito – “Aaaa…. đêm nay anh có thể đến giường em. Sao nào? Em có thể để ‘gâu gâu’ liếm nhiều chỗ thú vị lắm đấy nhé!”&lt;br /&gt;
Saito liền bật dậy vẫy tít đuôi, vốn là một cây chổi được Louise buộc vào mông đêm hôm trước. Trên đầu cu cậu còn có cả một cặp tai được làm bằng hai miếng giẻ rách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu! Gâu! Gâu gâu!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise lẳng lặng giật xích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giận dữ đạp mạnh lên người cu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải tôi đã sủa ‘gâu’ như cô bảo đấy ư?!” – Saito điên tiết với thái độ của Louise, hầm hầm bật dậy với vẻ mặt ‘Tôi phải dạy cho cô một bài học mới được’ và lao thẳng đến chỗ cô nàng. Song Louise chỉ cần giật mạnh sợi xích đang nối chân của Saito, và thế là cu cậu đã té lăn bò càng ra đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến lúc động dục quả thực ngươi chẳng khác gì con cẩu. Không những dám vẫy đuôi với con mụ Zerbst, ngươi thậm chí còn dám quay lại tấn công chủ nhân của mình. Đáng khinh bỉ. Cực kỳ, cực kỳ hèn hạ.” Louise rút cây roi từ trong túi ra, và bắt đầu dùng nó quất Saito tới tấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau quá! Ngừng lại! Ngừng lại! NGỪ-NG L-ẠI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn thân Saito bị trói nghiến, nên việc duy nhất mà cu cậu có thể làm là lăn lộn qua lại trên mặt đất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau quá? Không phải ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’? Không phải ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’? Cẩu thì phải sủa ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
mới đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng roi quất chan chát vang dội khắp phòng học. Tóc Louise tung bay trong khi cô nàng rượt theo Saito, kẻ đang bán sống bán chết bỏ chạy, và dùng hết sức bình sinh quất cậu chàng. Mỗi khi trúng đòn, Saito lại sủa ‘gâu’ đầy rên rỉ. Nhìn cảnh tượng diễn ra trước mắt này, chẳng ai có thể nghĩ kẻ tên Saito đây lại là một linh thú huyền thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh chứng kiến bộ dạng thê thảm này của Saito, trong lòng không khỏi dậy lên mối ngờ vực: &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tên thường dân này đã thực sự hạ được Guiche Đồng thau à? Hắn thực sự đã bắt giữ được Fouquet Đất vỡ vụn ư?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
[[Image:ZnT02-039.jpg|thumb|]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BỐP! BỐP!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh im lặng nhìn Louise đánh Saito. Do quá chú tâm vào chuyện trừng phạt cu cậu, giờ cô nàng mới để ý rằng tất cả mọi người đang nhìn mình. Mặt Louise lập tức đỏ bừng. Cô nhanh chóng cất roi, khoanh tay lại rồi húng hắng nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gi-Giờ giáo huấn chấm dứt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Ai chả biết đó là giáo huấn, nhưng thiệt tình….&#039;&#039; &lt;br /&gt;
khiếp hãi trước cảnh tượng này, tụi học sinh liền quay mặt đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô mới là người bị ấm đầu đấy, Vallière.” Kirche thốt lên bằng một giọng đầy chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise ném một cái nhìn trừng trừng về phía Kirche. Saito, do phải chịu thương tích liên tục, đã ngất xỉu và nằm xụi lơ trên sàn. Cửa&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
dành cho giáo viên đột ngột mở ra, và Giáo sư Kaita xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh hấp tấp về chỗ của mình. Giáo sư Kaita chính là người đã nạt Giáo sư Chevreuse vì đã ngủ quên lúc trực bảo vệ trong vụ việc của Fouquet, và ông đã bị Osman phê rằng ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Anh thật dễ nổi nóng quá đấy&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’. Với mái tóc dài đen nhánh và bộ áo choàng đen thui, mỗi cử chỉ của ông ta đều toát ra một cảm giác thiếu thoải mái và thân thiện. Tuy vẫn còn khá trẻ, song lối hành xử thiếu thiện cảm cộng với vẻ ngoài lạnh tanh đã khiến ông ta gây được tiếng tăm chẳng mấy gì là tốt đẹp ở tụi học sinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu tiết học. Như các cô cậu đã biết, cổ tự của ta là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Bạo Phong&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ – Kaita Bạo Phong.” – bắt gặp những ánh nhìn kinh hãi ném về phía mình, và cảm thấy hài lòng về điều đấy, ông ta tiếp tục – “Trò có biết nguyên tố mạnh nhất là gì không vậy, hở trò Zerbst?”&lt;br /&gt;
“Chẳng phải là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Hư vô&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ nguyên tố sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không hỏi một thứ thuộc về huyền thoại. Ta muốn một thứ gì đó có thật trong thực tế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche liền tự tin đáp: “Vậy thì đó hẳn là Hỏa nguyên tố rồi, thưa Giáo sư Kaita.” cùng với nụ cười hấp dẫn không thể cưỡng lại nổi hiện lên trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ? Tại sao trò lại nghĩ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sức nóng và sự đam mê có thể đốt cháy mọi thứ, đúng không nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta e là không đâu.” - Kaita vừa nói vừa rút một chiếc trượng phép từ trong thắt lưng ra – “Sao chúng ta không thử nhỉ. Tấn công ta bằng pháp thuật hệ Hỏa mạnh nhất của trò đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche sững người kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Ông thầy này bị cái quái gì thế?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao rồi? Ta nhớ không lầm là trò rất thạo mấy phép hệ Hỏa mà thì phải?” Kaita thách thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ không chỉ là vết bỏng thông thường thôi đâu.” Kirche nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thành vấn đề. Trò cứ đánh hết sức. Đừng bảo ta là mái tóc rực lửa nhà Zerbst chỉ được cái vỏ ngoài thôi đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nụ cười trên môi Kirche vụt tắt. Cô nàng rút trượng phép từ trong ngực ra, mái tóc đỏ lửa dựng lên nổ lốp bốp cứ như thể lửa đang rực cháy trên nó. Cô liền vung trượng phép, và từ phía tay phải của cô xuất hiện một quả  cầu lửa nhỏ. Lời niệm phép của Kirche làm quả cầu lửa lớn dần, cuối cùng nó hóa thành một khối cầu lửa cực lớn có đường kính dễ phải tới một mét hơn. Cô nàng xoay cổ tay lại, vẫy theo hình xoắn ốc hướng về phía ngực mình, và rồi phóng khối cầu lửa đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaita chẳng hề tỏ vẻ muốn tránh khối cầu lửa đang lao đến chỗ mình. Ông ta vung trượng phép lên và xoay nó cứ như thể là đang múa kiếm. Một cơn gió cuồn cuộn nổi lên, đánh tan khối cầu lửa ngay tức khắc. Cơn gió thậm chí còn thổi bay cả Kirche đang đứng khá xa ở tận phía bên kia của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các trò, giờ ta sẽ nói cho các trò nghe lý do tại sao Phong lại là nguyên tố mạnh nhất. Rất đơn giản. Gió có thể quét sạch mọi thứ. Lửa, nước và đất không thể nào trụ lại trước một cơn gió đủ mạnh.” – Kaita thao thao bất tuyệt – “Thật không may, thực tế không cho phép ta chứng minh điều này, nhưng ta nghĩ có lẽ đến ‘Hư vô’ cũng chẳng thể nào bì lại nổi. Đó chính là Phong nguyên tố.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirche đứng dậy, khoanh hai tay lại tỏ vẻ bất mãn. Kaita phớt lờ cô nàng, tiếp tục:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những ngọn gió vô hình sẽ là khiên chắn bảo vệ mọi người, và khi cần, sẽ là ngọn giáo xuyên thủng kẻ địch. Và thêm một lý do nữa chứng tỏ Phong là nguyên tố mạnh nhất….” – Ông ta giơ trượng phép lên, niệm chú – “YOBIKISUTA DERU WIND….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, cửa phòng học bật mở, thầy Colbert với một dáng vẻ lo lắng tiến vào. Ông ta hôm nay đội lên đầu một bộ tóc giả lớn vàng chóe. Nhìn kỹ thì lễ phục ông ta mặc có khảm những đường viền và hoa văn phức tạp nhất. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Sao thầy ấy lại ăn mặc như vậy?&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Mọi người thầm nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giáo sư Colbert?” Kaita nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa! Thật xin lỗi vì đã mạo phạm, giáo sư Kaita.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đang trong tiết học đấy.” Kaita đáp cộc lốc, mắt trừng trừng nhìn Colbert.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả các tiết học hôm nay kể từ giờ phút này sẽ bị bãi bỏ.” Colbert hắng giọng thông báo. Tiếng hò reo vang dậy khắp cả lớp học. Colbert giơ hai tay lên để vãn hồi trật tự: “Thầy có chuyện cần nói với các em.” Colbert ngả đầu phía sau đầy phô trương, làm bộ tóc giả trên đầu rơi tòm xuống đất. Không khí căng thẳng mà Kaita tạo dựng nãy giờ thoắt cái đã mất béng, thay vào đó là những tràng cười nổ ra bao trùm khắp cả lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tabitha, người vốn đang ngồi ở hàng ghế đầu, chỉ tay vào cái đầu hói của Colbert và đột ngột cất giọng: “Bóng loáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười lại càng dữ dội hơn. Kirche vừa cười nghiêng ngả vừa vỗ vai Tabitha: “Cậu, lâu lâu chịu mở miệng một lần, cũng ăn nói thú vị ra phết đấy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Colbert ngượng đỏ mặt, quát lớn: “IM LẶNG! Chỉ có thường dân mới cười hô hố như thế! Quý tộc chỉ cúi đầu len lén cười thầm cho dù chuyện họ thấy có buồn cưởi đến cỡ nào đi chăng nữa! Bằng không thì, Hoàng gia sẽ chất vấn về chất lượng giáo dục của Học viện ta cho mà xem!” Nghe được những lời đó, tụi học sinh rốt cuộc cũng đã chịu im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E hèm. Các em, hôm nay sẽ là ngày quan trọng nhất đối với Học viện Tristain. Đây là ngày sinh của Đấng sáng lập Brimir, một ngày trọng đại rất đáng để ăn mừng.” Mặt Colbert giãn ra, ông chắp hai tay ra sau lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có khả năng rất lớn là con gái của Nữ hoàng, đóa hoa xinh đẹp mà nhân dân Tristain chúng ta có thể hãnh diện đem khoe với toàn thể Halkeginia, công chúa Henrietta, sẽ, với niềm may mắn lớn lao, ghé qua Học viện trên đường trở về từ chuyến viếng thăm Germania.”&lt;br /&gt;
Tiếng thì thào bàn tán xôn xao khắp cả căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì vậy, chúng ta không được để xảy ra bất kỳ sơ xuất gì. Đây là một tin hết sức bất ngờ, nên chúng ta lại càng phải chuẩn bị kỹ lưỡng hết mức để đón tiếp Công chúa trong khả năng tốt nhất có thể. Vì thế các tiết học hôm nay bị bãi bỏ. Tất cả các em, hãy mặc lễ phục và tập trung ngay tại cổng chính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tụi học sinh đồng thanh gật đầu với vẻ lo âu. Colbert cúi đầu đáp lễ, rồi lớn giọng bảo:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là một cơ hội tuyệt vời để Công chúa điện hạ biết được các em đều đã trưởng thành như những quý tộc mẫu mực. Các em phải chuẩn bị thật tốt để Công chúa nhận thấy được điều này! Giải tán!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn con tuấn mã đội mũ trụ vàng kéo theo sau một cỗ xe ngựa đang lặng lẽ phóng đi trên con đường dẫn tới Học viện Pháp thuật. Cỗ xe được trang trí một cách tinh xảo với các bức phù điêu bằng vàng, bạc và bạch kim. Các bức phù điêu đó chính là Dấu ấn Hoàng gia. Trên một trong số ấy là biểu tượng một con kỳ lân bắt chéo với một cây trượng pha lê cho biết rằng cỗ xe ngựa này thuộc về Công chúa điện hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lại gần quan sát, người khác hẳn sẽ nhận ra rằng những con tuấn mã ấy không phải là loại ngựa thông thường. Chúng là những con kỳ lân giống như trên Dấu ấn Hoàng gia. Theo truyền thuyết, kỳ lân chỉ cho phép những cô gái trong trắng nhất được quyền cưỡi chúng, vì thế chúng cũng là sinh vật thích hợp nhất để kéo xe cho Công chúa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa sổ cỗ xe ngựa có rèm phủ và khảm đường viền bằng dây thường xuân, như để ngăn người ngoài không thể thấy được gì ở bên trong. Đằng sau cỗ xe của Công chúa là cỗ xe của Hồng y Giáo chủ Mazarin, người đã nằm giữ chặt chẽ toàn bộ quyền hành chính trị kể từ khi Nhà vua qua đời. Cỗ xe của ông ta lộng lẫy chẳng kém gì xe của Công chúa, thực tế là, nó còn có phần nhỉnh hơn. Sự khác biệt giữa hai cỗ xe ngựa đã thể hiện rõ ràng rằng ai mới là người nắm giữ quyền hành tối cao ở Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xung quanh hai cỗ xe ngựa là các Cấm vệ Hoàng gia, một phân nhánh của các Cấm vệ Pháp sư. Tập hợp từ các gia đình quý tộc xuất chúng nhất, đội Cấm vệ Pháp thuật Hoàng gia là niềm tự hào của tất cả các quý tộc trên cả nước. Mọi nam quý tộc đều mong ước được khoác lên mình tấm áo choàng đen của đội Cấm vệ Pháp sư Hoàng gia, và mọi nữ quý tộc đều mơ mộng được trở thành cô dâu của họ. Đội Cấm vệ Hoàng gia chính là biểu tượng về sự thịnh vượng của Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con đường được rải đầy hoa trong khi những thường dân ở hai bên đường đang reo hò nhiệt liệt. Mỗi khi cỗ xe ngựa chạy ngang qua, chúng ta đều có thể nghe thấy được những âm thanh như “Tristain muôn năm! Công chúa Henrietta muôn năm!” và đôi khi còn có “Giáo chủ Mazarin muôn năm!” dù tiếng kêu này đã bị những lời ca tụng dành cho Công chúa làm lu mờ đi mất. Ông ta chẳng được quan tâm cho lắm vì có tin đồn rằng ông ta mang trong mình huyết thống của thường dân. Có người nói là do có kẻ nào đó ghen ghét với địa vị của ông ta nên mới thành ra như vậy. Mỗi khi tầm rèm cửa hé mở, và mỗi khi đám đông được chiêm ngưỡng dung nhan của nàng Công chúa trẻ tuổi, tiếng hò reo lại càng náo nhiệt hơn. Công chúa cũng đáp lại mọi người bằng một nụ cười đầy thân thiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta khép tấm rèm lại rồi thở dài, nụ cười tươi như hoa với đám đông ban nãy đã biến mất. Những gì còn sót lại chính là nỗi buồn bã và phiền muộn sâu lắng mà đáng lẽ ra không nên có ở những cô gái tầm độ tuổi này. Năm nay Công chúa sẽ lên mười bảy. Với một thân hình mảnh dẻ, đôi mắt màu xanh nhạt và sống mũi cao, cô ấy thật sự là một mỹ nhân xinh đẹp tuyệt trần. Những ngón tay mảnh mai của cô đang mân mê lấy chiếc quyền trượng bằng pha lê. Với dòng máu Hoàng gia trong người, dĩ nhiên cô ấy cũng là một pháp sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời chúc tụng bên đường hay những cánh hoa tung bay trong gió đều không làm cô cảm thấy vui lên được. Dường như cô đang ôm chặt trong lòng một mối băn khoăn về chính trị và tình cảm cực kỳ sâu sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin ngồi ngay bên cạnh Công chúa, vừa ngắm nhìn cô vừa vuốt lấy chòm râu của mình. Đội một chiếc nón của tu sĩ và mặc một bộ lễ phục màu xám, ông ta là một người đàn ông mảnh khảnh gầy gò trạc ngoài bốn mươi. Mái tóc và chòm râu đã bạc trắng, còn những ngón tay thì trông cứ như là da bọc xương, khiến cho vẻ ngoài ông ta già đi nhiều so với tuổi của mình. Kể từ khi nhà vua qua đời, việc giữ vững các mối quan hệ ngoại giao và công việc chính trị trong nước đã khiến ông ta tàn tạ đi đáng kể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta chỉ vừa mới rời cỗ xe ngựa của mình và ngồi vào xe của Công chúa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông muốn bàn về tình hình chính trị, nhưng Công chúa chỉ thở dài và chẳng hề để tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là lần thứ mười ba trong ngày rồi đấy, thưa Công chúa điện hạ.” Mazarin để ý và quan tâm đến cô, dù có hơi tỏ vẻ khó chịu một chút. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những tiếng thở dài. Các thành viên của hoàng tộc không nên suốt ngày làm như thế trước mặt các thuộc hạ của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàng tộc? Cái gì chứ?” – Henrietta sửng sốt – “Không phải ngài là vua của Tristain sao? Chẳng lẽ bệ hạ không biết gì tin đồn về người ở trên phố à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần thực sự không biết.” Mazarin lãnh đạm trả lời. Ông ta đang nói dối. Ông ta biết hết thảy mọi chuyện ở Tristain, thậm chí cả Halkeginia, đến tận số vảy của loài Rồng lửa sống trong lòng núi lửa. Ông ta biết tất cả những điều đó, chỉ giả vờ như không hay mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì để ta nói cho ngươi nghe. Hoàng tộc Tristain giờ chỉ có cái vỏ mà chẳng có thực quyền. Giáo chủ, ngươi mới chính là người nắm giữ mọi quyền lực. Thật là xương chim mà đội mũ xám….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin chớp mắt. Từ ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;xương chim&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ phát ra từ miệng Công chúa làm ông ta cảm thấy nhột: “Xin Người đừng nói về tin đồn của bọn thường dân một cách thiếu cẩn trọng như vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lại không? Chúng chỉ là tin đồn mà thôi. Ta sẽ kết hôn với Vua Germania như ngươi đã bảo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không thể làm khác được. Một liên minh với Germania là cực kỳ quan trọng đối với Tristain.” Mazarin nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta biết điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Công chúa có hiểu được cuộc bạo loạn đang tại ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vương quốc Trắng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ Albion gây ra bởi bọn ngu xuẩn ấy không? Có vẻ như lũ người đó không thể chấp nhận được sự tồn tại của chế độ vương quyền ở Halkeginia.” Ông ta cau mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ngu muội vô lễ lỗ mãng! Chúng muốn treo cổ chàng hoàng tử tội nghiệp đấy mà! Thậm chí nếu cả thế giới này có tha thứ cho hành động của bọn chúng, Đấng sáng lập Brimir cũng sẽ không bỏ qua cho chúng đâu. Ta sẽ không bao giờ tha thứ cho chúng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy. Tuy nhiên, giới quý tộc Albion có sức mạnh khó ai bì lại được. Hoàng tộc Albion có thể ngay ngày mai sẽ không còn tồn tại nữa. Cứ như thế, một trong ba vương triều được Đấng sáng lập Brimir tạo nên đang trên đà sụp đổ. Hừm…. những vương quốc không thể giải quyết được xung đột nội bộ thì không xứng đáng để tồn tại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàng tộc Albion khác hoàn toàn Hoàng tộc Germania. Họ đều là người thân của ta. Cho dù ngươi có thậm chí là Hồng y Giáo chủ thì cũng không có quyền được nói như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần thật lòng xin lỗi. Thần sẽ cầu xin Đấng sáng lập Brimir xá tội trước khi chợp mắt tối nay. Tuy nhiên, những gì thần nói ban này hoàn toàn đều là sự thật, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta chỉ buồn bã lắc đầu. Thậm chí ngay cả cứ chỉ đó cũng toát ra vẻ đẹp của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe đồn rằng bọn quý tộc Albion ngu xuẩn ấy dám trâng tráo tuyên bố rằng sẽ thống nhất toàn bộ Halkeginia làm một. Nhất định bọn chúng sẽ dòm ngó tới Tristain sau khi hạ bệ được vương triều của mình. Nếu điều đó thực sự xảy ra, thì mọi chuyện sẽ là quá trễ nếu chúng ta không chuẩn bị ngay từ bây giờ.” – Mazarin giải thích cặn kẽ với Henrietta, trong khi cô nhìn ra ngoài cửa sổ và giả vờ như chẳng nghe thấy gì – “Đoán trước được hành động của đối phương và phản công lại ngay khi có cơ hội đầu tiên mới là chính trị thực sự, thưa Công chúa. Nếu chúng ta có thể gầy dựng được một liên minh với Germania, thì chúng ta có thể thiết lập được một hiệp ước để chống lại chính quyền mới ở Albion, và đảm bảo được sự tồn tại của vương quốc nhỏ bé này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta tiếp tục thở dài. Mazarin vén rèm nhìn ra, và đã trông thấy hình bóng niềm tự hào của mình. Một quý tộc trẻ với vẻ ngoài đầy hấp dẫn và mạnh mẽ, có hàm râu dài và đội trên đầu chiếc mũ lông chim, đang diễu hành cùng với đoàn hộ tống ở bên ngoài. Xốc chặt chiếc áo choàng đen là một huy hiệu hình bàng sư, và người khác chỉ cần nhìn vào thú cưỡi của anh ta là sẽ hiểu rõ ngay. Một sinh vật có đầu, đôi cánh và móng vuốt của một con đại bàng cùng thân mình và đôi chân đằng sau của một con sư tử. Một con bàng sư. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông này là chỉ huy một trong ba phân nhánh Cấm vệ Pháp sư, các Kỵ sĩ Bàng sư, Tử tước Wardes. Phân nhánh của anh ta là nổi trội nhất so với các Cấm vệ Pháp sư còn lại, và đặc biệt là trong mắt của Mazarin. Mang trong mình những kỹ năng pháp thuật đáng gờm nhất, Cấm vệ Pháp sư được tạo dựng thông qua những cuộc tuyển chọn gắt gao giữa các quý tộc, và mỗi thành viện sẽ được cưỡi một thần thú phù hợp với phân nhánh của mình. Họ là biểu tượng của lòng kính sợ và niềm kiêu hãnh của Tristain.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người cho gọi thần, thưa Công chúa?” Mắt Wardes long lanh, anh ta tiến lại gần cửa sổ của cỗ xe ngựa trên lưng con bàng sư của mình. Cửa sổ từ từ mở ra. Mazarin nhìn ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu Wardes, Công chúa đang cảm thấy khá phiền muộn. Cậu có thể làm chuyện gì để khiến Người vui lên được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần hiểu rồi.” Wardes gật đầu, và quan sát con đường bằng ánh mắt của một con đại bàng. Anh ta nhanh chóng thấy một góc nhỏ trên phố, liền cưỡi con bàng sư đến đó. Rút chiếc trượng phép dài từ thắt lưng ra, anh ta niệm một câu thần chú ngắn, rồi vung tay đầy dứt khoát. Một cơn gió nhỏ nổi lên trên mặt đất, gom những cánh hoa rải trên đường vào tay của Wardes. Anh ta trở lại cỗ xe ngựa với một bó hoa trên tay, rồi dâng nó cho Mazarin. Mazarin liền vuốt râu rồi gợi ý: “Sao Chỉ huy không dâng tận tay cho Công chúa đi nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó sẽ là một niềm vinh dự to lớn của thần.” Wardes cúi chào, và đi sang phía bên kia của cỗ xe ngựa. Cửa sổ từ từ hé mở. Henrietta đưa một cánh tay ra ngoài để nhận món quà, và giơ cánh tay trái còn lại cho Wardes. Wardes xúc động nắm lấy tay Công chúa và hôn nhẹ lên trên đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:ZnT02-053.jpg|thumb|]]&lt;br /&gt;
Henrietta cất tiếng hỏi, giọng vẫn còn bực bội: “Ngươi tên là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cấm vệ Pháp sư của Công chúa, Chỉ huy Kỵ sĩ Bàng sư, Tử tước Wardes.” Anh ta chân thành cúi đầu đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là một quý tộc mẫu mực. Ngươi quả thực có tài đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần chỉ là một bề tôi thấp kém của Người mà thôi.”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Gần đây ngày càng ít quý tộc nói được những lời như vậy. Khi ông của ta còn sống, ôi… dưới vương triều của Philippe Đệ tam vĩ đại, mọi quý tộc đều chia sẻ tinh thần hiệp sỹ đầy phi thường như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện ngày nay quả thật đáng buồn, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Liệu ta có thể tin tưởng vào sự chân thành của ngươi khi ta lại gặp phải chuyện buồn bực giống vậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi chuyện đó xảy ra, cho dù thần có ở đâu đi chăng nữa, trên chiến trường hay bầu trời xanh, cho dù thần phải bỏ lại đằng sau bất cứ điều gì, thì thần vẫn sẽ đến để phục vụ Người, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta gật đầu. Wardes cúi đầu chào lần nữa rồi rời xa cỗ xe ngựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý tộc đó có năng lực như thế nào?” cô hỏi Mazarin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tử tước Wardes. Cổ tự là ‘Tia chớp’. Thậm chí ngay cả ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vương quốc Trắng&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ cũng chỉ có vài người có thể làm đối thủ của cậu ấy mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wardes…ta nghĩ là ta đã nghe thấy cái tên ấy ở đâu rồi thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần nghĩ đó là lãnh địa nằm gần dinh thự của Công tước Vallière.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vallière?” Ký ức của Henrietta chợt tràn về, và cô gật đầu. Người mang cái tên đó hiện đang ở ngay đích đến của họ, Học viện Pháp thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giáo chủ, ngươi có nhớ đến tên của quý tộc đã bắt được Fouquet Đất vỡ vụn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần e là không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải là ngươi sắp phong tước cho họ đấy sao?” Henrietta kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin lãnh đạm: “Thần nghĩ là đã đến lúc nên thay đổi luật phong tước hầu. Những người đã từng phục vụ trong quân đội thì mới xứng đáng có được nó. Làm sao mà lại có thể dễ dàng ban tặng tước hiệu hiệp sĩ chỉ vì hành động bắt trộm thôi chứ? Mặt khác, chúng ta có lẽ sẽ sớm giao tranh chống lại Albion cùng với Germania, nên sẽ chẳng hay ho chút nào nếu để mất đi sự trung thành của các quý tộc chỉ vì lòng đố kị.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi tự quyết định lấy nhiều thứ mà chẳng hề cho ta hay biết đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin không trả lời. Tiếp tục nhẩm thầm trong bụng, Henrietta nhớ ra cái tên Vallière trong số các quý tộc đã bắt giữ Fouquet. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Sẽ ổn cả thôi,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Henrietta nghĩ, và lòng cô liền dịu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mazarin nhìn Công chúa: “Thưa Công chúa điện hạ, có vẻ như có điều gì đó…bất ổn giữa Hoàng gia và một bộ phận quý tộc thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như là việc can dự vào chuyện hôn nhân của Công chúa, và phá vỡ liên minh của chúng ta với Germania.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi lạnh toát ra từ trán Henrietta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người vẫn chưa bị bọn chúng phát hiện ra điều gì đấy, có phải vậy không, thưa Công chúa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một hồi im lặng, Henrietta trả lời đầy bực dọc: “…Chưa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần sẽ tin lời Công chúa về việc này vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta là Công chúa. Ta không nói dối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta thở phào nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…. lần thứ mười bốn của Người rồi đấy, thưa Công chúa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là ta đang bận tâm một vài chuyện mà thôi. Giờ tất cả những gì ta có thể làm chỉ là thở dài.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là thành viên của Hoàng tộc, người nên đặt sự vững bền của quốc gia lên trên cảm xúc của bản thân.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc nào ta cũng như vậy mà.” Henrietta trả lời hờ hững. Cô nhìn vào những bông hoa trên tay mình và nói bằng một giọng buồn bã: “…chẳng phải những bông hoa trên phố đều là phúc lành sao, đúng không nhỉ, Giáo chủ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thần chỉ biết diễm phúc của một bông hoa là khi nó được người ta hái lấy mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe khi cỗ xe ngựa của Công chúa tiến qua cổng Học viện, từng dãy học sinh bắt đầu đồng loạt đứng dậy giơ trượng phép của mình lên, đầy nghiêm trang và im phăng phắc. Sau cổng chính là cổng dẫn đến tháp Trung tâm. Osman đã đứng đợi sẵn ngay đấy để tiếp đón Công chúa. Khi cỗ xe dừng lại, bọn người hầu liền cập rập chạy nhanh tới để trải thảm đỏ từ xe ngựa cho tới tận cổng. Các cận vệ trịnh trọng tuyên bố sự có mặt của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành viên Hoàng tộc cao quý của Vương quốc Tristain, Công chúa Henrietta giá lâm.”&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, người đầu tiên bước ra khỏi cánh cửa lại là Giáo chủ Mazarin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn học sinh bắt đầu làu bàu cả lên, nhưng Mazarin chẳng thèm để ý, ông ta tiến về phía bên cạnh cỗ xe, nắm lấy tay của Công chúa khi cô vừa bước xuống. Bọn học sinh cuối cùng cũng vỗ tay hoan hô. Một nụ cười tươi như hoa hiện lên trên mặt Công chúa khi cô lịch thiệp vẫy tay chào lại mọi người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là Công chúa của Tristain à? Hê…. mình đẹp hơn cô ta nhiều.” Kirche lầm bầm tự nhủ: “Ôi anh yêu, anh nghĩ ai là người xinh đẹp hơn thế?” Cô quay mặt sang Saito, cu cậu vẫn đang bị trói chặt và nằm xụi lơ trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gâu.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh chỉ ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;gâu&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ như thế thì làm sao mà em hiểu được! Là ai nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nhìn về phía Louise, cô nàng vẫn đang chăm chú quan sát Công chúa. Nếu cô ấy cứ giữ im lặng như thế, thì trông cô ấy thật thánh thiện, xinh đẹp và quyến rũ lòng người biết bao. Cho dù cô ấy có tức giận như thế nào, có đối xử lạnh nhạt với cậu ra làm sao, và thậm chí kể cả nếu cậu có bị đối xử như một con chó, vẻ ngoài dịu dàng và đầy lộng lẫy ấy vẫn có thể làm Saito bị si mê như thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito đột nhiên trông thấy Louise đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vậy là sao hở?&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cu cậu hướng mặt về phía mà cô đang nhìn. Một quý tộc đội mũ điển trai, cưỡi trên mình một thần thú đầu đại bàng mình sư tử. Louise nhìn anh ta với một ánh mắt đầy mê mệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito cảm thấy kỳ lạ. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Gã quý tộc đó dường như là người tốt, nhưng chẳng có lý nào lại nhìn anh ta đắm đuối và lại còn đỏ mặt đến như thế . Mình đang ghen tị đấy ư? Cậu nghĩ. Không, không thể nào. Mình không hề có quan hệ kiểu như thế đối với Louise.&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cậu chàng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Dù sao,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Saito nghĩ, &#039;&#039;mình vẫn còn có Kirche. Một cô gái với bộ ngực đầy đặn. Một vẻ đẹp đầy khêu gợi. Nếu mọi chuyện thành ra vậy, thì có lẽ mình nên đến với Kirche hoàn hảo thì hơn.&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Cậu chàng nghĩ về chuyện đó đầy phấn khích, song Kirche cũng đang đỏ mặt nhìn vị quý tộc kia. Saito gục đầu, đột ngột cảm nhận được gánh nặng từ những sợi xích tròng trên người, đang kéo cậu xuống đất. Tabitha vẫn đọc quyển sách của cô như thể sự có mặt của Công chúa chẳng là gì đối với cô hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và cô cũng vẫn cứ như thế.” Cậu nói với Tabitha. Cô ta ngước lên nhìn về hướng mà Louise và Kirche đang nhìn, quay lại nhìn Saito lần nữa và lẩm bẩm: “Chỉ có ba ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm hôm đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nằm trên chiếc giường rơm của mình, mắt nhìn chằm chằm Louise. Dường như cô nàng không thể giữ được bình tĩnh. Cô cứ đứng ngồi không yên, ôm gối lo lắng về chuyện gì đó từ lúc thấy nhà quý tộc vào buổi ban ngày. Kể từ khi ấy, cô nàng chẳng nói chẳng rằng, quay trở về phòng như một bóng ma, và cứ ngồi thừ ra trên giường ra như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô…cư xử lạ quá.” Saito bắt chuyện, nhưng Louise không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cu cậu đứng dậy, vẫy tay trước mặt Louise. Cô nàng vẫn không hề nhúc nhích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơi bị kỳ lạ đấy” Thế rồi cu cậu giật tóc cô nàng. Tóc của Louise rất mềm và mỏng manh, mềm như thể chỉ cần bị giật nhẹ là cũng có thể bị gãy nát. Cu cậu giật mạnh hơn nữa, và cô nàng cũng chẳng thèm phản ứng. Véo má Louise thì vẫn trơ như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến lúc thay đồ ngủ rồi.” Cu cậu bạo dạn đưa tay chào Louise, và rồi từ từ cởi nút áo cô nàng. Giờ thì trên người cô chỉ còn lại đồ lót. Thế nhưng, cô nàng vẫn không cử động cứ như thể là đang bị yểm bùa. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chán thật…. cô ta bị cái gì thế? Giời ạ….&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Saito ho húng hắng.&lt;br /&gt;
“Tiểu thư Louise. Ở thế giới của tôi có một kỹ xảo gọi là ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;mát-xa nở ngực&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dĩ nhiên là cu cậu chỉ bốc phét. Saito đỏ mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xoa như thế này nè, và chúng sẽ từ từ nở ra. Cô có thể nói đó là một loại ma thuật.”  – Saito vươn tay ra, vờ như định ôm lấy, và rồi bắt đầu xoa lưng cô nàng – “Gì thế này? Chúng ở đâu vậy? Sao chúng không ở đây? À…. đây là lưng mà.” Và cậu cố tình lắc đầu: “Chậc chậc, mình nhầm rồi. Trước sau đều phẳng lì như nhau, ra thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise vẫn không hề cử động, thậm chí trước cả hành động đáng ghê tởm này của Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình… mình làm cái gì thế này… NGU THẬT! MÌNH VỪA MỚI LÀM CÁI GÌ THẾ NÀY?!” Sau khi nhận ra điều đó, cu cậu lắc đầu thật mạnh, ngồi bệt xuống giường lấy tay tự gõ vào đầu mình. Cu cậu thấy ngượng chín cả người khi nhận ra mình đã thực sự hành động như vậy. Và thế là cu cậu liền ủ rũ. Cu cậu biết rõ rằng là, làm người đôi khi bị chửi và mắng còn có cảm thấy vinh quang, nhưng mà nói chuyện với người ta mà không được đoài hoài đến thì chỉ bị tổn thương nhiều hơn mà thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc cu cậu thật sự cảm thấy thảm bại, một người nào đó chợt gõ cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là ai thế nhỉ?” Saito hỏi Louise.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đó gõ cửa rất có thứ tự. Bắt đầu bằng hai tiếng gõ dài và sau đó là ba tiếng gõ ngắn…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise đột nhiên tỉnh khỏi cơn mê. Cô nàng nhanh chóng mặc quần áo, đứng dậy rồi mở cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng trước mặt họ là một cô gái, che kín mặt bằng một chiếc mạng che mặt màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy nhìn xung quanh, rồi sau đó bước vào, đóng sập cánh cửa phía sau lưng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….cô là?” Louise ngạc nhiên tới độ lắp bắp mãi mới nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đeo mạng che mặt ra dấu “suỵỵỵỵỵt” bằng cách để một ngón tay lên miệng, và rồi rút một chiếc trượng phép từ trong áo choàng ra, nhẹ nhàng vung lên và niệm một câu thần chú ngắn. Những hạt bụi lấp lánh phủ khắp cả căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phép「Im lặng」?” Louise hỏi. Cô gái đeo mạng che mặt gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể vẫn còn tai mắt xung quanh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chắc chắn rằng trong phòng không có tai pháp thuật hay lỗ nhòm trộm, cô gái từ từ trút bỏ mạng che mặt của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt họ chính là Công chúa Henrietta. Saito nín thở. Louise vốn đã rất dễ thương rồi, nhưng cô Công chúa này không những vừa dễ thương, mà lại còn toát ra vẻ duyên dáng đầy hấp dẫn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise liền nhanh chóng quỳ xuống. Saito, chẳng biết phải làm gì và chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, nên vẫn cứ đứng trơ ra đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Henrietta nhẹ nhàng từ tốn nói: “Đã lâu rồi không gặp, Louise Françoise.”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima&amp;diff=113987</id>
		<title>Zero no Tsukaima</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima&amp;diff=113987"/>
		<updated>2011-09-08T02:13:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Znt novel cover.jpg|300px|thumb|Vol.One Cover]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The &#039;&#039;Zero no Tsukaima&#039;&#039; series is also available in the following languages:&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%28version_fran%C3%A7aise%29|Français (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_Deutsche Version|Deutsch (German)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7E_Indonesian_Version|Bahasa Indonesia (Indonesian)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7EItalian_Version%7E|Italiano (Italian)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_Korean_Version|한국어 (Korean)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_wersja_polska|Polski (Polish)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_~Russian_Version~|Русский (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7EVersi%C3%B3n_Espa%C3%B1ola%7E|Español (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_Tiếng Việt|Tiếng Việt (Vietnamese)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Note: Translation progress varies for each version.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
Visit the [http://www.baka-tsuki.org/forums/index.php Baka-Tsuki Project Forum] to discuss this series and other information from Baka-Tsuki.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Updates == &amp;lt;!--dates are given according to UTC (aka GMT)--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*September 10, 2009:&lt;br /&gt;
:* [[Zero no Tsukaima:Volume10 Full Text|Volume 10 full-text version]] is up.&lt;br /&gt;
*March 13, 2010:&lt;br /&gt;
:* [[Zero no Tsukaima:Volume11 Full Text|Volume 11 full-text version]] is up.&lt;br /&gt;
*October 26, 2010:&lt;br /&gt;
:* [[Zero no Tsukaima:Volume12 Full Text|Volume 12 full-text version]] is up.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Older updates can be found on the [[Zero_no_Tsukaima_news_archive|ZnT news archive]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Translators Needed ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Baka-Tsuki is desperately looking for translators for this series.&#039;&#039;&#039; If you would like to help translate this series, please post in the forums [http://www.baka-tsuki.org/forums/viewtopic.php?f=25&amp;amp;t=714&amp;amp;start=135 here], and we will help you get started. Thank you.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== [[Zero no Tsukaima Registration|Registration]] ===&lt;br /&gt;
Translators are requested to mark all the chapters they are translating on the [[Zero no Tsukaima Registration|Registration Page]] according to [[Zero_no_Tsukaima:Guideline#Translation_Management|Translation Management]] section of &#039;&#039;Zero no Tsukaima&#039;&#039; [[Zero_no_Tsukaima:Guideline|Project Specific Guidelines]].&lt;br /&gt;
=== Format Standards ===&lt;br /&gt;
Every chapter (after editing) must conform to the agreed points highlighted in [[Format_guideline|Format/Style Guideline]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Some of these chapters are translations of the &#039;&#039;&#039;Chinese edition&#039;&#039;&#039; of the novels, which are known to have some minor mistakes compared to the original Japanese text. If you have access to the originals and you spot an error, &#039;&#039;&#039;please feel free to make the corrections yourself&#039;&#039;&#039; - this is a Wiki which means it&#039;s meant for anyone to fix things (and if you screw up, we can revert back your changes if all deem necessary). We can see the corrections you make, so just go ahead instead of hiding or waiting for permission.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima:guidelines Naming Conventions For ZnT]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Joint Collaboration ===&lt;br /&gt;
This Project began as a [http://www.baka-tsuki.net/forums/viewtopic.php?t=246 joint collaboration] with the following groups:&lt;br /&gt;
* [http://kh.beyondeternal.com/ Kawaii Heavens] (who also worked on the manga version of this series)&lt;br /&gt;
::*Volume 1 (all chapters)&lt;br /&gt;
&amp;lt;!--http://kh.beyondeternal.com/archives/176#comments--&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[http://www.k-neko.net/ Kuroneko]&lt;br /&gt;
::*Volume 1, Chapter 1&lt;br /&gt;
::*Volume 1, Chapter 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== [http://en.wikipedia.org/wiki/The_Familiar_of_Zero &#039;&#039;Zero no Tsukaima&#039;&#039;] series by [http://en.wikipedia.org/wiki/Noboru_Yamaguchi_(author) Noboru Yamaguchi] ==&lt;br /&gt;
=== Volume 1 - Zero&#039;s Familiar / ゼロの使い魔 [[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Full_Text|(Full Text)]]=== &lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume1_Insert_&amp;amp;_Back Cover|Insert &amp;amp; Back Cover]]&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Kingdom of Magic&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter1|Chapter 1 - I&#039;m a Familiar]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter2|Chapter 2 - Louise the Zero]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter3|Chapter 3 - Legend]]&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Gandálfr&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter4|Chapter 4 - A Familiar&#039;s Day]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter5|Chapter 5 - Kirche the Ardent]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter6|Chapter 6 - Tristain&#039;s Arms Dealer]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter7|Chapter 7 - Fouquet the Crumbling Dirt]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume1_Chapter8|Chapter 8 - The Staff of Destruction]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 2 - Albion of the Wind / 風のアルビオン [[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter1|Chapter 1 - A Secret Boat]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter2|Chapter 2 - Her Majesty&#039;s Melancholy]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter3|Chapter 3 - A Childhood Friend&#039;s Request]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter4|Chapter 4 - Port City - La Rochelle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter5|Chapter 5 - A Rest Day Before Leaving]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter6|Chapter 6 - The White Country]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter7_%7EPreview%7E|Chapter 7 - The Prince of a Dying Country]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter8_%7EPreview%7E|Chapter 8 - The Eve before the Final Battle in Newcastle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Chapter9_%7EPreview%7E|Chapter 9 - The Final Battle]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 3 - The Founder&#039;s Prayer Book / 始祖の祈祷書 [[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter1_%7EPreview%7E|Chapter 1 - Lineage of Zero]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter2|Chapter 2 - Louise&#039;s Lovesickness]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter3_%7EPreview%7E|Chapter 3 - The Founder&#039;s Prayer Book]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter4|Chapter 4 - Love Triangle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter5|Chapter 5 - The Arsenal and the Royal Family]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter6|Chapter 6 - Treasure Hunting]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter7|Chapter 7 - Dragon&#039;s Raiment]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter8|Chapter 8 - Colbert&#039;s Laboratory]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter9|Chapter 9 - Declaration of War]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume3_Chapter10|Chapter 10 - The Void]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 4 - The Water Spirit of Oath / 誓約の水精霊 [[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Prologue|Prologue]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter1|Chapter 1 - The Saint]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter2_%7EPreview%7E|Chapter 2 - Saito Goes Shopping in the Triumphant Town]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter3|Chapter 3 - The Sailor Outfit and Louise&#039;s Jealousy]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter4_%7EPreview%7E|Chapter 4 - Tabitha&#039;s Secret]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter5_%7EPreview%7E|Chapter 5 - The Strength of a Love Potion]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter6_%7EPreview%7E|Chapter 6 - The Water Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter7_%7EPreview%7E|Chapter 7 - The Ring of Andvari]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter8|Chapter 8 - Reunion with Falsehood]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Chapter9_%7EPreview%7E|Chapter 9 - Confrontation of Sadness]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume4_Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 5 - Tristania&#039;s Holiday / トリスタニアの休日 [[Zero_no_Tsukaima:Volume5_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume5_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume5_Chapter1|Chapter 1 - The &amp;quot;Charming Fairies&amp;quot; Inn]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume5_Chapter2|Chapter 2 - The Encounter with the Flame and the Friendship with the Wind]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume5_Chapter3_%7EPreview%7E|Chapter 3 - Tristania&#039;s Holiday]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 6 - The Ruby of Atonement / 贖罪の炎赤石 [[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter1|Chapter 1 - Homecoming]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter2_%7EPreview%7E|Chapter 2 - Cattleya]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter3|Chapter 3 - Duke de La Vallière]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter4|Chapter 4 - Commanding Officer Guiche and Officer Cadet Malicorne]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter5|Chapter 5 - Flame of Twenty Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter6_%7EPreview%7E|Chapter 6 - Sortie]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter7|Chapter 7 - The Illusion at Dartanes]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume6_Chapter8_%7EPreview%7E|Chapter 8 - The Atonement of Flame]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 7 - The Silver Pentecost / 銀の降臨祭 [[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter1|Chapter 1 - The Temperature Difference between the Two]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter2_%7EPreview%7E|Chapter 2 - Fairy]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter3_%7EPreview%7E|Chapter 3 - The Priest of Romalia]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter4|Chapter 4 - The Secretary and the Emperor]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter5|Chapter 5 - The Ancient City of Saxe-Gotha]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter6_%7EPreview%7E|Chapter 6 - Truce]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter7_%7EPreview%7E|Chapter 7 - The Reason to Fight]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter8_%7EPreview%7E|Chapter 8 - King of Gallia]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter9_%7EPreview%7E|Chapter 9 - Rout]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Chapter10|Chapter 10 - The Place of Courage]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume7_Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 8 - The Serenade of Nostalgia / 望郷の小夜曲 [[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter1_%7EPreview%7E|Chapter 1 - Each End of the War]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter2_%7EPreview%7E|Chapter 2 - Saito&#039;s Morning]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter3_%7EPreview%7E|Chapter 3 - The Golden Elf]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter4_%7EPreview%7E|Chapter 4 - The Visit of the Priest]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter5_%7EPreview%7E|Chapter 5 - The Disappearing Gandálfr]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter6_%7EPreview%7E|Chapter 6 - The Nations Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter7_%7EPreview%7E|Chapter 7 - Louise&#039;s Decision]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter8_%7EPreview%7E|Chapter 8 - The Users of Void]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter9_%7EPreview%7E|Chapter 9 - Myoznitnirn]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Chapter10_%7EPreview%7E|Chapter 10 - Swordsman]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume8_Epilogue_%7EPreview%7E| Epilogue]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 9 - The Ball of Twin Moons / 双月の舞踏会 [[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter1 ~Preview~|Chapter 1 - Louise&#039;s Fear]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter2 ~Preview~|Chapter 2 - The Elf of the Forest]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter3 ~Preview~|Chapter 3 - The Meeting and Parting of the Users]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter4 ~Preview~|Chapter 4 - The Chevalier Title]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter5|Chapter 5 - Ondine ・ Knight Corps of the Water Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter6|Chapter 6 - The Feelings of the Queen]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter7|Chapter 7 - Solicitation]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume9_Chapter8|Chapter 8 - The Ball of Sleipnir]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume9 Chapter9|Chapter 9 - The Confrontation with the Mysterious Bird]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume9 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume9 Translator&#039;s Notes|Translator&#039;s Notes]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 10 - The Hero of Ivaldi / イーヴァルディの勇者 [[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume10 Chapter1|Chapter 1 - The &#039;&#039;Ostland&#039;&#039;]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume10 Chapter2|Chapter 2 - The Elf]] &lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume10 Chapter3|Chapter 3 - Anxiety and Jealousy]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter4|Chapter 4 - The Queen and the Knights]] &lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter5|Chapter 5 - Siblings]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter6|Chapter 6 - The Imprisoned Six]] &lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter7|Chapter 7 - Settlement of the Past]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter8|Chapter 8 - The Old Mansion of Orléans]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter9|Chapter 9 - Alhambra Castle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Chapter10|Chapter 10 - The Hero of Ivaldi]] &lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Epilogue|Epilogue]] &lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume10_Postscript|Postscript]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume10 Translator&#039;s Notes|Translator&#039;s Notes]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 11 - A Duet of Recollection / 追憶の二重奏 [[Zero_no_Tsukaima:Volume11_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume11_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter1|Chapter 1 - Von Zerbst]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter2|Chapter 2 - The Queen and the Duke]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter3|Chapter 3 - Karin the Heavy Wind]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter4|Chapter 4 - The Vallière Family]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter5|Chapter 5 - New School Term]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter6|Chapter 6 - Private Lesson]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter7|Chapter 7 - The Pope of Romalia]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter8|Chapter 8 - Jörmungand]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter9|Chapter 9 - Reunion in Westwood]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero no Tsukaima:Volume11 Chapter10|Chapter 10 - The Heart of the Duet]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume11_Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 12 - The Fairies&#039; Holiday / 妖精達の休日 [[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Full_Text|(Full Text)]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Prologue|Prologue]]&lt;br /&gt;
::*&#039;&#039;&#039; New Student from the White Country (Albion)&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter1|Chapter 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter2|Chapter 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter3|Chapter 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter4|Chapter 4]]&lt;br /&gt;
::*&#039;&#039;&#039;Knight Corps of the Water Spirit, Charge!&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter5|Chapter 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter6|Chapter 6]]&lt;br /&gt;
::*&#039;&#039;&#039;Right to Use Saito for a Day&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume12_Chapter8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 13 - The World Door of the Holy Country / 聖国の世界扉===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter1|Chapter 1 - Romalia]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter2|Chapter 2 - Saito&#039;s Decision]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter3|Chapter 3 - Aboard the &#039;&#039;Ostland&#039;&#039;]] (70%)&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter4|Chapter 4 - The Two Knight Corps]] (10%)&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter5|Chapter 5 - The Persuasion of the Pope]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter6|Chapter 6 - Long Spear]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter7|Chapter 7 - World Door]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume13_Chapter8|Chapter 8 - The Meaning of the Smile]]&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 14 - Aquileia&#039;s Saint / 水都市の聖女===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume14_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume14_Chapter1|Chapter 1 - The Flowerbed Squadron&#039;s Rebellion]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume14_Chapter2|Chapter 2 - The Third Annual Enthronement Ceremony]](29%~Preview~)&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - An Elven Gandalfr&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume14_Chapter4|Chapter 4 - The Capital of Water]] (0%)&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Six Thousand Years Ago&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Tiger Highway&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Aquileia&#039;s Saint&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - The Steel Tiger &lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - The Memory of the Bond&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 15 -  Labyrinth of Oblivion / 忘却の夢迷宮 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume15_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - Carcassonne&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - The Knight Contest of the Sandbank&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - A Shaken Mind&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - The Jewel of Fire&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Honeymoon&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Tabitha&#039;s Long Night&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Henrietta&#039;s Diplomatic Plan&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - Coronation&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - The Exit of the Labyrinth&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 16 - The Tea Time of Des Ornières / ド・オルニエールの安穏 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume16_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - The Reward of the Campaign &amp;lt;!--/ 戦の恩賞--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - Searching for a Residence &amp;lt;!--お屋敷探し--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - Henrietta&#039;s Melancholy, Louise&#039;s Anxiety, Saito&#039;s Promotion &amp;lt;!--アンリエッタの憂鬱、ルイズの不安、才人の出世--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - Mother and Cousin &amp;lt;!--/母と従姉--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Saito Chevalier De Hiraga Des Ornières &amp;lt;!--/ サイト・シュヴァリエ・ド・ヒラガ・ド・オルニエール--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Daily Tea Time &amp;lt;!--/ 安穏の日々--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Eléonore&#039;s Academy &amp;lt;!--/ アカデミーのエレオノール--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - The Basement of the Residence &amp;lt;!--/ 屋敷の地下室--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - Secret Meeting &amp;lt;!--/ 密会--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 10 - Elemental Kin &amp;lt;!-- 元素の兄弟 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 17 - The Soeur of Dawn / 黎明の修道女 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume17_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - Saito&#039;s despair &amp;lt;!--才人の絶望--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - Flight &amp;lt;!--逃避行--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - Meeting and Comrade &amp;lt;!--仲間と出会い--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - Sulpice &amp;lt;!--シュルピス, see here: http://en.wikipedia.org/wiki/Sulpice --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - First meeting with Jack &amp;lt;!--ジャックとの初対戦--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Damien and Lord Gondrin &amp;lt;!--ダミアンとゴンドラン卿--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Soeur Louise &amp;lt;!--修道女ルイズ--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - Josette&#039;s Resolution &amp;lt;!--ジョゼットの決心--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - Two Canes, One Crown &amp;lt;!--二本の杖、一つの王冠--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 10 - Garden Party to Celebrate the Enthronement &amp;lt;!--即位祝賀口遊会--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 11 - Bonds &amp;lt;!--絆--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 18 - Spirit Stone of Destruction / 滅亡の精霊石 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume18_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - Lovers &amp;lt;!--恋人--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - Fouquet and Wardes &amp;lt;!--ワルドとフーケ--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - Josette&#039;s Garden Party &amp;lt;!--ジョゼットの園遊会--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - Strategy &amp;lt;!--策謀--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Confession of the Pope &amp;lt;!--教皇の告白--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Spirit Stone of Destruction &amp;lt;!--破滅の精霊石--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Our Home &amp;lt;!--我が家--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - Elf of the Sahara &amp;lt;!--サハラのエルフ--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - Chance meeting &amp;lt;!--邂逅--&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 19 - The Founder&#039;s Round Mirror / 始祖の円鏡 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume19_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - Maidens of Des Ornières &amp;lt;!-- ド・オルニエールの乙女たら --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - Assault &amp;lt;!-- 襲撃 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - Abduction &amp;lt;!-- 誘拐 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - Rukshana&#039;s Oasis &amp;lt;!-- ルクシャナのオアシス, &amp;quot;Rukushyana&amp;quot; is an elf woman from Sahara, Bidashal&#039;s niece and Ali&#039;s fiancee, see here: http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BC%E3%83%AD%E3%81%AE%E4%BD%BF%E3%81%84%E9%AD%94%E3%81%AE%E7%99%BB%E5%A0%B4%E4%BA%BA%E7%89%A9 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Ali&#039;s visit &amp;lt;!-- アリィーの訪問 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - Second meeting with Bidashal &amp;lt;!-- ビダーシャルとの再会, Bidashal... --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Louise&#039;s Decision and Romalia&#039;s Choice &amp;lt;!-- ルイズの決断、ロマリアの選択 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - Two Prisoners &amp;lt;!-- 囚われの二人 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - Confrontation with Ali &amp;lt;!-- アリィーとの対決 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 10 - Escape &amp;lt;!-- 脱出 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Volume 20 - Holy Land from Ancient Times / 古深淵の聖地 ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume20_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Chapter 1 - Boat for Two &amp;lt;!-- 小舟の二人 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 2 - Mother Sea &amp;lt;!-- 海母 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 3 - The Last Spear &amp;lt;!-- 最後の槍 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 4 - Council &amp;lt;!-- 評議会 (カウンシル) --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 5 - Fairy&#039;s Heart &amp;lt;!-- 妖精の想い --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 6 - United Council for the Holy Land Restoration &amp;lt;!-- 聖地回復連合会議 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 7 - Elfland &amp;lt;!-- エルフの土地へ, Elfland = Fairyland --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 8 - Military Breach &amp;lt;!-- 突破戦 --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Chapter 9 - Void Demon&#039;s Fate &amp;lt;!-- 悪魔の業 (虚無) --&amp;gt;&lt;br /&gt;
::*Epilogue&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Side Story Volume 1 - Tabitha&#039;s Adventure / タバサの冒険===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume1_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume1_Story1|Story 1 - Tabitha and the Pterosaur (36%)]]&lt;br /&gt;
::*Story 2 - Tabitha and the Vampire&lt;br /&gt;
::*Story 3 - Tabitha and the Assassin&lt;br /&gt;
::*Story 4 - Tabitha and the Magic Doll&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Side Story Volume 2 - Tabitha&#039;s Adventure / タバサの冒険2===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume2_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume2_Story5|Story 5 - Tabitha and the Gambler]]&lt;br /&gt;
::*Story 6 - Tabitha and the Minotaur&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume2_ExtraChapter|Extra Chapter - A Day in the Life of Sylphid]]&lt;br /&gt;
::*Story 7 - Tabitha and the Bird of Paradise&lt;br /&gt;
::*Story 8 - Tabitha and the Naval Port&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Side Story Volume 3 - Tabitha&#039;s Adventure / タバサの冒険3===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Side_Story_Volume3_Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*Story 9 - Tabitha and Sylphid&lt;br /&gt;
::*Story 10 - Tabitha and the old Warrior&lt;br /&gt;
::*Story 11 - Tabitha and first Love&lt;br /&gt;
::*Story 12 - Tabitha&#039;s Birth&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Project Staff ==&lt;br /&gt;
*Project Administrator: [[user:Onizuka-gto|Onizuka-gto]]&lt;br /&gt;
*Project Supervisor: [[user:Vaelis|Vaelis]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Translators ===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Darknemo2000|Darknemo2000]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Kazesenken|Kazesenken]]&lt;br /&gt;
::*[[user:MasterMusician3|MasterMusician3]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;INACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:ArchmageXin|ArchmageXin]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Momogan|Momogan]] &lt;br /&gt;
::*[[user:SeiryuuChan|SeiryuuChan]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Serenade_beta|Serenade beta]]&lt;br /&gt;
::*[[user:ShApEsHiFt3r|ShApEsHiFt3r ]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Trewth|Trewth ]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Xorius|Xorius]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Zyzzyva165|Zyzzyva165]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;A.W.O.L&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:christof|christof]] &lt;br /&gt;
::*[[user:Claies|Claies]] &lt;br /&gt;
::*[[user:Vertiful|Vertiful]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;M.I.A&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Cala-kun|Cala-kun]] &lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;K.I.A&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:naturesbless|naturesbless]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Nidema|Nidema]] &lt;br /&gt;
::*[[user:SaiyaJedi|SaiyaJedi]] &amp;lt;- aka &amp;quot;SaitoFromEarth&amp;quot;&lt;br /&gt;
::*[[user:Sushi-Y|Sushi-Y]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Editors ===&lt;br /&gt;
This is the Project Editorial Team.&lt;br /&gt;
They will regularly patrol the projects to prevent vandalism &amp;amp; make sure the guidelines are implemented. If you have any inquiries about certain edits please contact any one of the members.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Superdaun|Superdaun]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Onizuka-gto|Onizuka-gto]]&lt;br /&gt;
::*[[user:DeotoxSlayer|DeotoxSlayer]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Darknemo2000|Darknemo2000]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Akirasav|Akira]]&lt;br /&gt;
::*[[user:BakaSama|BakaSama]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Wolfpup|Wolfpup]](never know when i might be prowling around) &lt;br /&gt;
::*[[user:Marven054|Marven054]]&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;A.W.O.L&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Bicube|Bicube]]&lt;br /&gt;
::*[[user:BaKaFiSh|BaKaFiSh]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Rednal|Rednal]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Se-chan|Se-Chan]]&lt;br /&gt;
::*[[user:The naming game|The naming game]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Darkoneko|Darkoneko]]&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;M.I.A&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Nandeyanen|Nandeyanen]]&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;K.I.A&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Da~Mike|Da~Mike]]&lt;br /&gt;
::*[[user:BlckKnght|BlckKnght]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Crowkenobi|Crowkenobi]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Andiyar|Andiyar]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series Overview ==&lt;br /&gt;
* Volume 1 - &#039;&#039;Zero&#039;s Familiar&#039;&#039; (June 25, 2004)&lt;br /&gt;
* Volume 2 - &#039;&#039;Albion of the Wind&#039;&#039; (September 25, 2004)&lt;br /&gt;
* Volume 3 - &#039;&#039;The Founder&#039;s Prayer Book&#039;&#039; (December 25, 2004)&lt;br /&gt;
* Volume 4 - &#039;&#039;The Water Spirit of Oath&#039;&#039; (March 25, 2005)&lt;br /&gt;
* Volume 5 - &#039;&#039;Tristania&#039;s Holiday&#039;&#039; (July 25, 2005)&lt;br /&gt;
* Volume 6 - &#039;&#039;The Ruby of Atonement&#039;&#039; (November 25, 2005)&lt;br /&gt;
* Volume 7 - &#039;&#039;The Silver Pentecost&#039;&#039; (February 25, 2006)&lt;br /&gt;
* Volume 8 - &#039;&#039;The Serenade of Nostalgia&#039;&#039; (June 25, 2006)&lt;br /&gt;
* Volume 9 - &#039;&#039;The Ball of Twin Moons&#039;&#039; (September 25, 2006)&lt;br /&gt;
* Volume 10 - &#039;&#039;The Hero of Ivaldi&#039;&#039; (December 25, 2006)&lt;br /&gt;
* Volume 11 - &#039;&#039;A Duet of Recollection&#039;&#039; (May 25, 2007)&lt;br /&gt;
* Volume 12 - &#039;&#039;The Fairies&#039; Holiday&#039;&#039; (August 25, 2007)&lt;br /&gt;
* Volume 13 - &#039;&#039;The World Door of the Holy Country&#039;&#039; (December 25, 2007)&lt;br /&gt;
* Volume 14 - &#039;&#039;Aquileia&#039;s Saint&#039;&#039; (May 25, 2008)&lt;br /&gt;
* Volume 15 - &#039;&#039;Labyrinth of Oblivion&#039;&#039; (September 25, 2008)&lt;br /&gt;
* Volume 16 - &#039;&#039;The Tea Time of Des Ornières&#039;&#039; (February 25, 2009)&lt;br /&gt;
* Volume 17 - &#039;&#039;The Soeur of Dawn&#039;&#039; (June 25, 2009)&lt;br /&gt;
* Volume 18 - &#039;&#039;Spirit Stone of Destruction&#039;&#039; (January 25, 2010)&lt;br /&gt;
* Volume 19 - &#039;&#039;The Founder&#039;s Round Mirror&#039;&#039; (July 23, 2010)&lt;br /&gt;
* Volume 20 - &#039;&#039;Holy Land from Ancient Times&#039;&#039; (February 25, 2011)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Side Story Volume 1 - &#039;&#039;Tabitha&#039;s Adventure&#039;&#039; (October 25, 2006)&lt;br /&gt;
* Side Story Volume 2 - &#039;&#039;Tabitha&#039;s Adventure&#039;&#039; (October 25, 2007)&lt;br /&gt;
* Side Story Volume 3 - &#039;&#039;Tabitha&#039;s Adventure&#039;&#039; (March 25, 2009)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Zero no Tsukaima:Series Overview|ISBN information]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter1&amp;diff=113952</id>
		<title>Zero no Tsukaima(VN):Volume2 Chapter1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter1&amp;diff=113952"/>
		<updated>2011-09-07T21:54:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Created page with &amp;quot;=== Chương 1: Chiếc thuyền bí mật ===  Louise cuộn mình nằm trên giường. Cô đang mơ về thuở mình còn nhà, một chỗ cách ba ngày đi xe ngựa t...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;=== Chương 1: Chiếc thuyền bí mật ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise cuộn mình nằm trên giường. Cô đang mơ về thuở mình còn nhà, một chỗ cách ba ngày đi xe ngựa tới Học viện Tristain. Đó là nơi mà cô chào đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhóc Louise trong mơ chạy lòng vòng bên ngoài, rồi bất ngờ rúc mình vào một bụi cây trong một khu vườn rộng lớn như mê cung để lỉnh khỏi tầm mắt của những kẻ đang đuổi phía sau lưng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise, con ở đâu? Ra đây ngay lập tức!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ cô nhóc quát. Louise trong mơ vốn đang bị khiển trách vì kết quả học tập pháp thuật tồi tệ. Cô nhóc liên tục bị đem ra so sánh với hai người chị có kết quả xuất sắc hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đưa mắt nhìn phía dưới bụi cây, Louise trông thấy vài đôi giày xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiểu thư Louise thật quá kém cỏi về mặt pháp thuật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Sao tiểu thư lại chẳng hề giống chút nào với hai đại tỉ tài giỏi pháp thuật của mình vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe được những lời này, lòng Louise trào lên một cảm giác chán nản và buồn bã tột độ đến nỗi cô nhóc phải gắng hết sức bậm chặt môi mình lại. Bọn tì nữ đã bắt đầu tỏa vào vườn để tìm kiếm cô. Trước tình hình đó, cô nhóc liền len lén chạy một mạch đến khu vực hồ trung tâm của dinh thự để trốn khỏi bọn họ, một nơi mà cô nhóc gọi là 「Khu vườn bí mật」.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
「Khu vườn bí mật」là nơi duy nhất mà tâm hồn Louise được thanh thản. Một nơi yên tĩnh không bóng người qua lại. Hoa nở khắp muôn nơi và từng đàn chim tụ tập quanh những chiếc ghế đặt khắp quanh hồ. Và ở ngay chính giữa hồ là một hòn đảo nhỏ, trên đảo là một tòa nhà be bé được xây bằng cẩm thạch trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Neo ngay trên đảo là một chiếc thuyền nhỏ. Ban đầu nó thường được dùng để giải khuây, song thời gian đã khiến nó bị bỏ rơi và chìm vào quên lãng. Hai người chị của cô nhóc đã trưởng thành và khá bận rộn với việc học pháp thuật. Cha cô nhóc, một quân nhân về hưu, dành thời gian của mình để thăm thú hòa hợp với những quý tộc sống xung quanh. Thú tiêu khiển duy nhất của ông là săn bắn. Mẹ cô nhóc thì chỉ tìm thấy niềm vui trong việc nuôi dạy các cô con gái, chứ chẳng màng mấy đến những chuyện khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do vậy, ngoại trừ Louise ra, mảnh đất quanh hồ từ lâu đã chẳng còn in dấu chân ai nữa, nói chi đến việc nhớ đến con thuyền nhỏ đó. Vậy nên cứ mỗi khi bị quở mắng, cô nhóc Louise lại lén chạy ra nơi đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong giấc mơ, cô nhóc nhỏ nhắn Louise trèo lên thuyền rồi rúc mình vào trong một tấm chăn đã được chuẩn bị sẵn. Ngay khi vừa nấp vào trong chăn, một chàng thiếu niên quý tộc khoác áo choàng đột ngột xuất hiện từ phía hòn đảo nhỏ mù sương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng quý tộc nom khoảng mười sáu tuổi. So với cô nhóc Louise chỉ mới lên sáu trong mơ, khoảng cách tuổi tác giữa hai người là tận mười năm ròng cách biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đang khóc ư, Louise?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng thiếu niên cất giọng hỏi, gương mặt ẩn sau chiếc mũ vành lớn nên chẳng nhìn thấy rõ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Louise biết anh ta là ai: Tử tước, chàng quý tộc vừa thừa kế gia sản ở quê hương cô. Một cảm giác ấm áp nhưng mơ hồ lan tỏa khắp người cô nhóc: Tử tước vốn là người trong mộng của Louise. Cả hai vẫn thường dự dạ tiệc cùng với nhau, và hơn thế nữa, cha của hai bên đã sắp sẵn hôn ước cho cả hai người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là anh sao, Tử tước?” Louise cuống quít lấy hai tay che mặt. Cô nhóc chẳng hề muốn người thương thấy bộ dạng mít ướt của mình ngay lúc này, vì như thế thì cô nhóc sẽ xấu hổ đến chết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôm nay cha em đã mời anh đến để bàn về hôn ước của hai ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Louise lại càng ngượng chín người, đến độ chẳng còn đủ can đảm để mà ngẩng mặt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật…. à? Nhưng chuyện đó là không thể, thưa Tử tước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise, Louise bé bỏng yêu kiều của anh, chẳng lẽ trong lòng em không có anh sao?” Tử tước đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise nhẹ nhàng lắc đầu, ấp úng nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…. không phải thế. Chỉ là em còn bé và vẫn chưa sẵn sàng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt ẩn sau chiếc mũ vành nở một nụ cười tươi, rồi dang một cánh tay ra cho Louise. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tử tước?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiểu thư, hãy nắm lấy tay tôi. Nhanh lên, bữa tiệc đã sắp sửa bắt đầu rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em lại bị mắng ư? Đừng lo. Anh sẽ nói chuyện với cha em sau.” Tử tước đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise gật đầu, nhỏm người dậy đón lấy tay của Tử tước. Đôi bàn tay đầy vạm vỡ, há đó chẳng phải là đôi tay mà cô nhóc hằng mơ được nắm lấy hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cô nhóc sắp sửa chạm tới, một cơn gió bỗng đột ngột thổi bay chiếc mũ vành ra khỏi đầu của chàng thiếu niên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?!” – Louise kinh ngạc nhìn gương mặt của anh ta. Cô nhóc Louise trong mơ thoắt cái đã biến lại thành bản thể mười sáu tuổi hiện giờ – “Ngươi…. ngươi làm cái gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ ẩn sau chiếc mũ vành ấy chẳng phải là Tử tước, mà chính là linh thú của cô – Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise, hãy đến đây mau nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đến hay không không quan trọng, quan trọng là tại sao ngươi lại ở đây vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ích kỷ quá đi, chẳng phải là em đã yêu anh rồi sao?” Saito đáp, trơ trẽn vận trang phục của Tử tước chẳng có chút gì là xấu hổ. Người khác chứng kiến cảnh tượng này hẳn phải tự hỏi cu cậu moi được niềm tin vô đối ấy từ đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng ngu muội. Ta khi đó chỉ nhất thời bị mê hoặc mà thôi. Ngươi mừng mộng tưởng đi là vừa rồi đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise của anh ơi, xin em đừng tự dối lòng mình nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là Louise của ngươi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito giả tảng như chẳng nghe thấy gì, nhích lại chỗ Louise mỗi lúc một gần hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ngốc kia, ngươi tình làm cái trò gì thế?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỏ ngoài tai mọi lời căm phẫn của cô nàng, Saito tiến đến ẵm Louise từ trên thuyền vào trong lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao ngươi….” Louise nổi giận, vừa đấm Saito vừa kêu lên. Nhưng cu cậu chẳng hề tỏ vẻ phật ý; nụ cười vẽ ra trên môi cu cậu càng lúc càng lớn. Louise dần dà đỏ mặt vì ngượng. Cô chẳng ngờ là mình lại cảm thấy rất thoải mái trong vòng tay của cu cậu. Điều này khiến cô trở nên bối rối khôn xiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộn mình trên cái ổ rơm-giường, Saito từ từ hé mắt. Hai mặt trăng tỏa sáng chiếu rọi khắp cả gian phòng. Vẫn đang thiếp đi trên giường, Louise rên rỉ như thể đang gặp ác mộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miệng lẩm bẩm mong cho cô nàng tiếp tục say giấc, Saito nhẹ nhàng bật dậy rồi rón rén tiến lại chỗ Louise.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao thế chiến hữu? Không ngủ được à?” Derflinger bất thình lình cất giọng hỏi Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suỵỵỵỵỵỵt….” Saito quay người lại, đặt ngón trỏ lên trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không muốn ta nói? Tại sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suỵỵỵỵỵỵt….” Saito lắc mạnh đầu, đưa ngón giữa vạch ngang môi và lườm chiến hữu của mình – Derflinger – một cách đầy khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thái độ lạnh nhạt đó là ta không bỏ qua đâu nhá. Chiến hữu mò dậy lúc đêm hôm mà chẳng chịu nói cho ta biết lý do. Ta thấy thất vọng và buồn về điều đấy thiệt lắm đó!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Derflinger cựa người rồi lắc mình, tỏ vẻ ta đây đang thực sự tức giận. Quả là một thanh kiếm khó tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tỉnh giấc bởi tiếng ồn do thanh kiếm gây ra, Louise trở mình rồi bất ngờ mở mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim Saito nhảy thót lên một cái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise bật dậy, miệng liền quát tháo Saito:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có tự mãn! Khôn hồn thì mau đi quét dọn, không thấy bụi bám đầu nhà à! Cấm bảo là đã làm rồi nhá, cái tên đần độn kia, đồ ngu ngốc hết chỗ nói!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito mình mẩy cứng đơ, cứ như thể cu cậu đã trúng phải thần chú 「Đông cứng」.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vừa dứt lời, Louise lại nằm xuống ngủ tiếp. Có vẻ như cô nàng vừa nói mớ thì phải. Ngay cả trong giấc ngủ, Louise vẫn sai bảo Saito như thường. Cu cậu vừa thấy nhẹ nhõm mà cũng thấy buồn thêm một tẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan sát mọi chuyện diễn ra từ nãy giờ, Derflinger buông ra một tiếng thở dài đầy ngao ngán:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra là tiểu thư nói mớ sao? Nhưng lời lẽ cũng chẳng ngọt ngào với cậu lắm đâu nhỉ, Saito?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito điên tiết ném một ánh nhìn căm tức về phía Derflinger, kẻ đã suýt đào mồ chôn kế hoạch của cu cậu. Saito nhanh chóng tiến đến chỗ ông ta, hầm hè: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôn hồn thì ông ngậm miệng lại, đồ ngu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật quá lắm rồi đấy nha, ta sẽ không bỏ qua đâu! Chiến hữu muốn ta im? Ta sẽ im! Nhưng mò dậy lúc nửa đêm rồi lén la lén lút làm ba cái trò mèo này, sớm muộn gì cậu cũng sẽ gặp quả báo cho mà coi, cho dù có nói thẳng lý do ra với ta ngay bây giờ đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trí tò mò của Derflinger chẳng hề thua kém so với chiến hữu của mình. Có vẻ như ông ta thực lòng muốn hiểu rõ tại sao Saito lại tỉnh giấc lúc nửa đêm cho dù có phải trả bằng bất kỳ giá nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cu cậu thở dài, rồi chỉ một tay về phía Louise đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiểu thư thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiến hữu, hãy thử nghĩ xem đây là cái gì?” Saito dùng hai tay mô phỏng hình dạng của một trái tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biểu tượng của tình yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô tiểu thư ấy thích cậu, có phải vậy không hở, chiến hữu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mà cậu biết hay vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nhỏm người dậy, nhún nhảy xung quanh cố không gây ra bất cứ tiếng động gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa…. ý cậu là đang nói tới buổi dạ vũ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông cũng thấy biểu hiện của Louise lúc hai chúng tôi khiêu vũ mà, đúng không nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tôi có thấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặt cô ấy đỏ lựng cả lên….” Saito nói với vẻ mơ màng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, đúng là rất đỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô ấy muốn nắm chặt tay tôi nhất quyết không rời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chắc không cà!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Derf, ông vốn chỉ là một mảnh kim loại, nên sẽ không đời nào ông hiểu được con tim của một thiếu nữ. Khi một cô gái nhìn một chàng trai với một ánh mắt như vậy, thì ý cô gái chỉ có thể là: em…. thích anh nhiều lắm…. đấy.” Saito vừa giảng giải vừa gõ tay lên thanh kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, ta chỉ là một thanh kiếm, và ta chẳng hiểu mô tê gì về quan hệ giữa con người với nhau. Chiến hữu đã bảo thế thì nó hẳn phải là thế thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito gật gù khoái chí: “Ông thật hiểu biết đấy, Derflinger!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, chiến hữu tốt của ta ơi, đã chắc cú là con bé mê cậu thì cậu định cho con bé làm bạn gái của mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác! Tôi chắc như đinh đóng cột là cô ấy thích tôi, và tôi cũng đang dự định để cô ấy làm bạn gái của mình đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không thể nào. Ta đã sống được rất lâu, nhưng đây là lần đầu tiên ta nghe thấy một linh thú dám đem lòng yêu chủ nhân của nó đấy. Cậu đúng thiệt là phi thường!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…. nghe sướng tai ghê. Khen tôi thêm một phát nữa coi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiến hữu, cậu quả là siêu đẳng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito nhỏm thẳng người dậy, khoái chí hỏi: “Derf, ai là người đẹp trai nhất quả đất này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên đó chính là cậu, chiến hữu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là kẻ không biết pháp thuật nhưng lại vĩ đại nhất thế giới này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên đó chính là cậu, chiến hữu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời có cánh ấy bay lâng lâng trong đầu Saito. Cu cậu tưởng bở rằng cả thế giới đang hoan hô mình. Ngươi khác chứng kiến cảnh tượng này hẳn phải tự hỏi không biết trí thông minh cu cậu có gặp vấn đề gì hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise thật có diễm phúc được một người đẹp trai vĩ đại như tôi để mắt đến đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cô tiểu thư kiêu kỳ ấy thực sự thích cậu, vậy sao trong mơ con bé ấy vẫn quát cậu như thường vậy cà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Derflinger định nêu ý kiến của mình ra, song Saito đã lắc đầu:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực tế là Louise rất ương bướng. Nàng ta sẽ không thổ lộ tâm ý đơn giản như vầy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật á?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi mà đến hỏi cô ấy, thì cô ấy nhất định sẽ xấu hổ mà đốp lại rằng ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Ngươi nói cái gì thế? Đồ linh thú ngu ngốc!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ cho mà xem!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe cậu nói thì có vẻ như cậu nắm rõ con bé như lòng bàn tay mình vậy, có đúng thế không hở, chiến hữu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên! Tuy luôn miệng chối đây đẩy, song trong lòng nàng ta luôn muốn bị tôi ‘&lt;br /&gt;
&#039;&#039;chế ngự&#039;&#039;&lt;br /&gt;
’ đến chết đi được. Louise đã mê tôi như điếu đổ rồi, nhưng nàng ta lại rất bướng bỉnh, vì danh dự bản thân, nàng ta sẽ không bao giờ nói thẳng ra là thích tôi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiến hữu của ta quả thật là thiên tài!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế nên bây giờ, tôi – đại diện cho Địa cầu – đến biến thiếu nữ xinh đẹp của đất Halkeginia này – trở thành cô gái của tôi. Hiểu rõ rồi chứ, Derf? Vậy nên ông làm ơn giữ mồm giữ miệng giùm tôi được cái không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Derflinger lắc người, biểu thị sự đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu đã vậy thì ta sẽ im lặng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito cảm ơn ông ta, và liền quay lại nhắm thẳng đến giường Louise.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise vẫn đang say giấc nồng. Trước một Louise đang thiếp ngủ thì dù có nhìn từ góc độ nào, cô nàng vẫn trông xinh đẹp tuyệt trần. Saito hít một hơi thật sâu, cảm nhận một mùi hương dễ chịu tràn ngập khắp gian phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito run run vén chăn của Louise lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng từ hai mặt trăng chiếu xuống để lộ một Louise chỉ độc chiếc váy ngủ. Tuy đang mặc dạ phục, song người khác vẫn có thể cảm nhận được làn da mềm mại mịn màng ở bên dưới lớp áo đó. Ngực Louise cũng đã phát triển, dù chỉ là một chút. Cô nàng cũng không thích mặc áo lót khi ngủ. Saito biết rõ điều này – cu cậu là người chuẩn bị đồ lót cho Louise mỗi sáng chứ còn ai vào đây nữa. &lt;br /&gt;
[[Image:ZnT_B2_C1_01.jpg|thumb|]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito xúc động đến độ suýt trào nước mắt. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Cô nàng xinh xẻo dễ thương này từ nay sẽ thuộc về mình,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
cu cậu tự nhủ. Chàng ta đã chờ giây phút này ngót nghét hơn một tuần lễ chứ chả ít, kể từ buổi dạ vũ đêm hôm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xoa xoa hai tay vào nhau, Saito rón rén tiến sát đến Louise đang ngủ và lẩm bẩm:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itadakimasu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lập tức rúc mình vào trong chăn của cô nàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa, Louise ơi, Louise à, da dẻ em sao mà mịn màng và mềm mại quá vậy. Haha…. Saito, ngươi đúng thật là ngốc….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito chẳng rõ tại sao cu cậu lại tự gọi mình là ngốc, song có một điều cu cậu biết rõ là, niềm hưng phấn rạo rực trong người cu cậu đã càng lúc càng lớn hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cu cậu ôm lấy Louise mà chẳng thèm đắn đo, rồi hôn chụt lên trán cô nàng. Trông Louise không có vẻ gì là sẽ thức dậy, giờ cô nàng đã ngủ say như chết rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Louise à, Louise yêu dấu của anh, mặt em…. em có gương mặt dễ thương nhất trần đời đó….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó, vừa khi Saito định vén váy của Louise, thì bất ngờ cô nàng tỉnh giấc. Saito đâm hoảng, song cu cậu đã nhanh chóng trấn tĩnh và ôm lấy người cô nàng thật chặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi…. ngươi đang làm cái trò gì vậy?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise liền hiểu ngay cớ sự, liền cố vùng vẫy thoát khỏi vòng tay của Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có thô bạo thế!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao…. Sao…. Sao ngươi dám ôm ta hả, nói mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói? Nói gì đây? Anh tưởng là em đã thích anh rồi mà!?” Saito nhìn Louise với vẻ phật ý. Trong một thoáng, Louise cũng ngẩn người nhìn chẳng biết phải làm gì, quên cả việc giãy dụa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saito đặt một tay lên vai Louise, tự tin nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải là em cũng có tình ý với anh sao? Còn nói không phải à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi…. Ngươi…. Ngươi đang lảm nhảm cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn cả thôi, Louise. Anh hiểu cảm giác của em lúc này. Anh là người hiểu em nhất còn gì. Đừng quá lo lắng, cứ thoải mái đi.”&lt;br /&gt;
Saito xích người càng lúc càng gần Louise; và mặt cô nàng mỗi lúc một tái mét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta…. thích…. ngươi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giấc mơ ban nãy của Louise nay lại tái hiện ngay trước mắt cô. Saito giống y chang trong mơ, nói với Louise bằng một giọng điệu đầy trơ trẽn. Nhờ thế mà càng nhìn cu cậu, Louise càng tức giận thêm. Cả Saito trong mơ lẫn Saito ngoài đời đều làm cô cáu, rất cáu. Nói nôm na là giờ Louise đã nổi cơn tam bành lên rồi đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người Louise run lên vì giận, nhưng Saito lại tưởng rằng cô nàng đang e thẹn, vì cô chưa từng có kinh nghiệm với chuyện này trước đó bao giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn còn lo lắng sao? Với anh đây cũng là lần đầu mà. Hãy thư giãn trong khi anh cởi quần ra nhé….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise cảm giác được Saito đang nắm lấy eo mình….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật nhanh gọn như cuộc săn của một con Hỏa Kỳ nhông, Louise tung chân phải lên nhắm thẳng vào giữa hai chân của Saito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áááááá!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, Saito cảm nhận được cơn đau chói lọi truyền từ bộ hạ của mình lan qua các đốt xương tiến thẳng về não. Không chịu nổi cơn đau thống thiết này, Saito liền sùi bọt mép và lăn tòm ra khỏi giường. Louise nhổm dậy, chậm rãi tóm lấy cây roi đang treo ngay cạnh bên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhác thấy cây roi, Saito đã định đánh bài chuồn, song kẻ cầm roi Louise đã đạp mạnh chân lên đầu cu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hồi nãy ngươi giở trò gì với ta thế?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nỗi đau đã dẫn vơi bớt, Saito mới lắp bắp nên lời:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khô…. Không phải hai ta như những đôi tình nhân thủ thỉ những lời ngọt ngào với nhau đấy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đạp mạnh chân hơn lên đầu Saito, Louise đáp:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có mỗi ngươi làm thì đúng hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế có nghĩa…. là tôi đã lầm à? Chẳng lẽ cô lại không thích tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai thích ai cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. chẳng lẽ tiểu thư Louise lại không thích tôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, khôn hồn thì mau khai ra lý do tại sao ngươi nghĩ thế, mà tốt nhất là khai cho dễ hiểu, vì ta đang nóng lắm rồi đây. Bằng không thì, chính ta cũng chẳng dám chắc chuyện gì sẽ xảy đến với ngươi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….. ở buổi dạ vũ khi trước ấy, cô đã nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy nung tình mật ý cơ mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise, mặt đỏ cả lên, nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra thế, do vậy mà ngươi tưởng là ta thích ngươi, và thế là ngươi mò lên giường ta chứ gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiểu thư Louise quả thật thông minh. Không lẽ linh thú hèn mọn của tiểu thư đã lầm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là lầm, lầm to nữa là đằng khác. Ta chưa từng nghe nói một linh thú lại dám mò lên giường của chủ nhân mình cả.”&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ lưu ý điều đó cho lần sau vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Louise thở dài, nói bằng một giọng ra chiều thương hại Saito:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ không có lần sau đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiểu thư ơi, nhìn kìa! Nhìn kìa! Hai mặt trăng đêm nay chiếu sáng đẹp ghê ha!” Saito cuống quít kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóm lại là, ngươi quá xem thường ta rồi đó.” Louise nói bằng một giọng nhẹ như gió thoảng. Dưới ánh trăng lấp lánh, tiếng kêu la thảm thiết của Saito văng vẳng trong không khí đến nỗi cách đó hàng mấy dặm liền vẫn còn có thể lắng nghe thấy….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng thời điểm Saito bị tẩm quất mê tơi ấy, Fouquet đang lơ đãng ngắm nhìn lên trần phòng của một nơi rất xa so với Học viện, trong nhà lao Genoa của Thủ phủ Tristain. Cô ta là một Thổ Pháp sư cấp Tam diện bị nhóm Saito bắt giữ hai hôm trước vì tội đánh cắp cắp 「Trượng Hủy diệt」. Là một kẻ trộm khét tiếng với thành tích cuỗm đi vô số báu vật từ các quý tộc khác nhau, Fouquet ngay lập tức đã bị giải đến Genoa – nhà lao với hệ thống an ninh tối đa ở Thủ phủ Tristain.&lt;br /&gt;
Tuần sau cô ta sẽ bị đưa ra tòa kết án. Vì đã gây động chạm tới lòng tự ái của vô số quý tộc trên khắp vương quốc, nên bản án cô ta phải nhận hẳn sẽ không nhỏ - nặng thì treo cổ, may mắn thì cũng phải chịu lưu đày biệt xứ. Nhưng dù kết quả có ra sao, thì chắc chắn rằng cô ta sẽ không bao giờ được phép đặt chân lên Tristain nữa. Mặc dù Fouquet đã tính tới đường vượt ngục, song cô ta đã nhanh chóng từ bỏ ý định đó không lâu ngay sau đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong cái buồng giam này, ngoài cái giường tồi tàn ra thì chỉ có thêm được một cái bàn bằng gỗ, nói cho tỉ mỉ hơn, đến cả cái đũa con con cũng là gỗ hết ráo. Nếu ở cái chốn này mà được một cái muỗng kim loại…. thì mọi chuyện hẳn đã khác đi nhiều rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet đã từng nghĩ đến chuyện dùng 「Giả kim thuật」 để biến tường và song sắt nhà lao thành đất, nhưng thiếu đi cây trượng phép, thì chuyện đó là bất khả thi. Pháp sư không trượng phép thì cũng chỉ là người bình thường. Hơn nữa, cả tường và song sắt nhà lao đều được yểm bùa đặc biệt khắc chế pháp thuật. Cho dù có thể dùng được 「Giả kim thuật」, cô ta cũng không bao giờ có thể thoát được khỏi nơi đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Thiệt tình, sao lại đang tâm nhốt một người phụ nữ chân yếu tay mềm như mình ở chỗ này cơ chứ,&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Fouquet lẩm bẩm. Thế rồi cô ta lại nghĩ tới cậu nhóc đã bắt giữ mình: &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Quả là một tên nhóc khá mạnh, sử dụng 「Trượng Hủy diệt」để đánh bại golem của mình dễ dàng. Rốt cuộc thì tên nhóc đó là ai?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Mà thôi chuyện này cũng chẳng còn can hệ gì với mình nữa.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Đi ngủ cho nó khỏe!&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt đang chực khép của Fouquet đột ngột lại mở toang ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tiếng bước chân ai đó đang bước xuống nhà ngục nơi cô ta đang bị giam giữ. Fouquet nhận ra lẫn trong tiếng bước chân là những tiếng giày đinh đập chan chát xuống sàn. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Là ai vậy nhỉ? Nếu là cai ngục thì chúng sẽ không bao giờ gắn đinh vào giày.&#039;&#039; &lt;br /&gt;
Fouquet liền nhanh chóng bật dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người mặc áo choàng xuất hiện ngay bên ngoài buồng giam của cô ta. Tuy không thể thấy rõ gương mặt do hắn đeo một chiếc mặt nạ màu trắng, song người khác có thể nhận ra một cây trượng phép dài lồ lộ ở ngay bên dưới lớp áo. Có vẻ như hắn ta là một pháp sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet hừ mũi nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả thật kỳ lạ khi đêm hôm khuya khoắt lại có khách quí đến viếng thăm tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng gã mặc áo choàng không đáp, chỉ ném cho Fouquet một cái nhìn đầy lạnh lẽo. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bản năng Fouquet mách bảo cô ta rằng kẻ này được thuê đến để giết mình. Nhất định có vài quý tộc bị cô “thăm viếng” không muốn chờ đến khi cô ra tòa mà muốn khử cô luôn cho tiện. Trong số những báu vật mà cô đã trộm được, có rất nhiều thứ là do Hoàng tộc dùng thủ đoạn bất chính đoạt lấy, và để cho mọi chuyện không bị lôi ra ngoài ánh sáng, hẳn Hoàng tộc đã chi tiền để bịt miệng cô vĩnh viễn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chàà, như ngài có thể thấy, đây không phải là nơi để tiếp đãi người khác. Nhưng tôi nghĩ quý ngài tới đây không phải chỉ để uống trà, đúng không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet bắt đầu suy tính, tuy thân đã bị giam cầm trong ngục tù, song cô ta vẫn không hoàn toàn chịu trói tay. &lt;br /&gt;
&#039;&#039;Mình không chỉ thông thạo pháp thuật,  mình cũng khá giỏi khi đánh cận chiến. Tuy nhiên, mình không đủ khả năng chống đỡ nếu hắn sử dụng pháp thuật từ bên ngoài buồng giam. Bất kể như thế nào, mình cũng phải dụ hắn vào đây thì mới xong.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi đó, gã đàn ông mặc áo choàng cất giọng, một giọng nói đầy mạnh mẽ và trẻ trung:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý cô có phải là Fouquet Đất vỡ vụn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết là kẻ nào đã đặt ra cái tên này, nhưng đúng thế, tôi chính là Fouquet Đất vỡ vụn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã đàn ông giơ hai tay lên, tỏ vẻ rằng mình không hề có ác ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có một chuyện muốn bàn với cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì thế?” – Fouquet sửng sốt – “Đừng bảo tôi là quý ngài đây muốn biện hộ giùm tôi nhé. Nếu như thế thì ngài quả thật là một&lt;br /&gt;
người kỳ lạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ rất vui lòng biện hộ giùm quý cô đấy, Mathilda Saxe-Gotha yêu dấu của tôi ạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Fouquet tái nhợt: “Đó là một cái tên mà tôi đã quên, hay nói đúng hơn là bị buộc phải quên đi. Đáng lẽ ra trên đời này sẽ chẳng còn ai biết đến cái tên đó mới đúng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rốt cuộc thì ngươi là ai?” Fouquet cố giả vờ bình tĩnh hỏi, song vẻ bất an của cô đã không qua được mắt gã đàn ông. Gã cười nhạt: &lt;br /&gt;
“Mathilda, cô có muốn phục vụ Albion một lần nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet mất bình tĩnh, nổi giận hét lên:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào! Tôi sẽ không bao giờ phục vụ những kẻ đã giết cha tôi, và hủy diệt cả quê hương tôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu lầm. Chẳng ai bảo cô phải phục vụ Hoàng tộc Albion. Chúng sẽ sớm bị tiêu diệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của ngươi là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một cuộc cách mạng đang diễn ra. Lũ Hoàng tộc yếu ớt và bất lực ấy sẽ bị lật đổ; thế chỗ chúng sẽ là những quý tộc tài ba hơn như chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ngươi không phải thuộc tầng lớp quý tộc Tristain sao? Cách mạng ở Albion thì có can hệ gì tới ngươi cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta là một liên minh các quý tộc không biên giới, lo lắng cho tương lai của Halkeginia. Chúng ta mong muốn thống nhất Halkeginia và đoạt lại vùng 「Đất thánh」, nơi từng in dấu chân của Đấng sáng lập Brimir.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói mấy câu ngu như thế” - Fouquet cười nhạt – “thế liên minh các quý tộc không biên giới của các ngài tìm một kẻ vô dụng như tôi làm cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đang rất cần các pháp sư lão luyện hơn bao giờ hết. Liệu cô có thể giúp chúng tôi chăng, Fouquet Đất vỡ vụn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ các ngài đang vẽ vời mộng tưởng à?” Fouquet phủi tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Các người muốn thống nhất Halkeginia? Có đế quốc Germania, vương quốc quê hương Tristain, vương quốc Gallia, và các tiểu vương quốc nhỏ lẻ vốn đang chiến tranh liên miên? Thống nhất được tất cả số đó quả thật giống như một giấc mộng phù du.&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Hmm! Đoạt lại vùng「Đất thánh」nữa!?  Thế các người định chống lại lũ yêu tinh hùng mạnh bằng cách nào hả?&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã hàng trăm năm qua, vùng 「Đất thánh」vẫn chịu sự kiểm soát của tộc yêu tinh sống ở phía Đông Halkeginia. Loài người đã từng tiến hành vô số các cuộc Thập tự chinh để chiếm lại vùng「Đất thánh」 , song lần nào cũng gánh phải thất bại mà quay trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yêu tinh, đặc trưng bởi cặp tai nhọn và nền văn hóa dị thường, có tuổi thọ cao và rất thông thạo pháp thuật. Chúng đều là những chiến binh cực kỳ tinh nhuệ. Về căn bản mà nói, loài người không thể nào là đối thủ của bọn chúng cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chẳng ưa gì quý tộc và cũng chẳng có hứng thú với Halkeginia gì gì đó. Còn về chuyện đoạt lại vùng「Đất thánh」, lũ yêu tinh đã khoái ở đó thì cứ kệ xác chúng, mắc chi tôi phải quan tâm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã đàn ông mặc áo choàng đen rút trượng phép ra rồi nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cho cô hai lựa chọn, Fouquet Đất vỡ vụn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc là trở thành đồng minh của chúng tôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet tiếp lời hắn: “…. hoặc là tôi sẽ chết ngay tức khắc?! Tôi nói có đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác. Vì cô đã biết được chuyện của chúng tôi, ta không thể để cho cô sống được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý tộc các người quả khiến người khác phải đau đầu. Bọn ngươi chả bao giờ thèm để tâm đến cảm xúc của kẻ khác” – Fouquet cười cười – “Nói văn vẻ là cho tôi lựa chọn, nhưng sự thực là ép tôi vào bước đường cùng chứ gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã đàn ông cũng đáp lại đầy khoái trá: “Nói rất đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ ràng vậy thì hãy bảo tôi trở thành đồng minh của các người đi. Tôi phát nản với những gã đàn ông không biết ra lệnh lắm rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì hãy đi với bọn ta nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Fouquet đặt hai tay lên trước ngực, cất giọng hỏi:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Liên minh quý tộc của các người tên là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô rốt cuộc muốn đi cùng với bọn ta hay là không thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ muốn biết từ nay mình sẽ bán mạng vì cái tổ chức nào mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã đàn ông mặc áo choàng đen rút một chiếc chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa buồng giam của Fouquet rồi trả lời: “Reconquista.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| [[Zero_no_Tsukaima_Tiếng_Việt|Quay trở về trang chính]]&lt;br /&gt;
| [[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2|Tới Chương 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=113950</id>
		<title>Zero no Tsukaima Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Zero_no_Tsukaima_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=113950"/>
		<updated>2011-09-07T21:39:04Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Created page with &amp;quot;Bìa Tập 1  [[Zero_no_Tsukaima_Vietnamese_Version|&amp;#039;&amp;#039;Bạn có thể xem một phiên bản Tiếng Việt khác do bạn Kurenai Kohak...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Znt novel cover.jpg|300px|thumb|Bìa Tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Zero_no_Tsukaima_Vietnamese_Version|&#039;&#039;Bạn có thể xem một phiên bản Tiếng Việt khác do bạn Kurenai Kohaku dịch ở đây.&#039;&#039;]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu thuyết Zero no Tsukaima đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;&#039;Tiếng Việt&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%28version_fran%C3%A7aise%29|Tiếng Pháp]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_Deutsche Version|Tiếng Đức]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7E_Indonesian_Version|Tiếng Indonesia]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7EItalian_Version%7E|Tiếng Ý]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_Korean_Version|Tiếng Hàn]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_wersja_polska|Tiếng Ba Lan]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_~Russian_Version~|Tiếng Nga]]&lt;br /&gt;
*[[Zero_no_Tsukaima_%7EVersi%C3%B3n_Espa%C3%B1ola%7E|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau tùy phiên bản.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thắc mắc, đóng góp, thảo luận, xin hãy đăng bài tại đây [http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=302546 [Project Discussion&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Zero no Tsukaima]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện xảy ra ở một thế giới pháp thuật nơi có giới quí tộc, là những người có thể sử dụng phép thuật, và giới bình dân, là những người không thể sử dụng phép thuật. Nhân vật chính là Louise de la Vallière, con gái thứ 3 của một gia đình quyền quí ở vương quốc Tristain. Cô đang theo học năm thứ 2 ở Trường Phép Thuật, nhưng lại là học sinh dốt nhất lớp, chưa bao giờ làm được phép gì ra hồn, nên bị gọi là &amp;quot;Zero&amp;quot;. Học sinh năm thứ 2 cần phải qua một bài thi quan trọng là triệu hồi 1 con Linh Thú của mình. Louise làm phép, và con Linh Thú của cô hiện ra là... một cậu bé người Nhật tên là Hiraga Saito. Thế là chuỗi ngày khốn khổ của Saito bắt đầu. Phải ngủ trên ổ rơm dành cho chó, giặt quần lót cho bà chủ Zero, bị đánh đập tàn nhẫn... Nhưng rồi Saito phát hiện ra rằng khi cầm vũ khí, cậu ta sẽ có được một sức mạnh bí ẩn. Cùng với Louise cậu khám phá những bí ẩn xung quanh mình đồng thời tìm đường về nhà. &#039;&#039;(Nguồn: sickos-alliance.net)&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vài điều lưu ý ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cách dịch của nhóm tụi mình khác với cách dịch của bạn Kurenai Kohaku, và cũng để tránh những rắc rối không may xảy ra sau này, nên mình (Homura-chan) đã quyết định lập một trang khác để không ảnh hưởng tới bản dịch cũ của bạn Kurenai Kohaku (mình cũng đang dự tính sẽ remake lại Vol 01 trong tương lai).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;For BT Staffs: Because our translation style differs greatly from Kurenai Kohaku&#039;s, I-project administrator (Homura-chan) have decided to create a new page rather than using the current one to avoid editing the translation of Kurenai Kohaku (we also plan to remake Vol 01 in the future).&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Lịch sử ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*20 tháng Tư, 2011:&lt;br /&gt;
:* Project được khởi động lại từ bản dịch cũ vol 01 của [[user:Kurenai Kohaku|Kurenai Kohaku]]. Tiến hành Tập 02.&lt;br /&gt;
*14 tháng Chín, 2011:&lt;br /&gt;
:* Tập 2 hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Danh sách các tập đã được dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Volume 2 - Albion of the Wind / 風のアルビオン - Tập 2: Albion Lộng Gió ===&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima:Volume2_Illustrations|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter1|Chương 1 - Chiếc thuyền bí mật]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter2|Chương 2 - Nỗi phiền muộn của Công chúa]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter3|Chương 3 - Thỉnh cầu từ người bạn thuở nhỏ]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter4|Chương 4 - Thành phố cảng La Rochelle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter5|Chương 5 - Ngày nghỉ trước khi lên đường]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter6|Chương 6 - Vương quốc Trắng]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter7|Chương 7 - Hoàng tử của Vương quốc suy tàn]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter8|Chương 8 - Đêm trước trận chiến cuối cùng ở Newcastle]]&lt;br /&gt;
::*[[Zero_no_Tsukaima(VN):Volume2_Chapter9|Chương 9 - Trận chiến cuối cùng]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Nhân sự thực hiện ==&lt;br /&gt;
*Project Administrator: [[user:Homura-chan|Homura-chan]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Translators ===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;ACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:Azu|Azu]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Clion|Clion]]&lt;br /&gt;
::*[[user:Homura-chan|Homura-chan]]&lt;br /&gt;
::*[[user:M.A.D|M.A.D]]&lt;br /&gt;
::*[[user:tranhi123|tranhi123]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;INACTIVE&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
::*[[user:kamikaze666|kamikaze666]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Editors ===&lt;br /&gt;
::*[[user:Homura-chan|Homura-chan]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Danh sách các tập theo ngày phát hành ==&lt;br /&gt;
* Tập 1 - &#039;&#039;Linh thú của Zero&#039;&#039; (xuất bản 25/06/2004)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - &#039;&#039;Albion Lộng gió&#039;&#039; (xuất bản 25/09/2004)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Zero no Tsukaima:Series Overview|Thông tin ISBN]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=107728</id>
		<title>User talk:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=107728"/>
		<updated>2011-07-30T06:46:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Blanked the page&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=106117</id>
		<title>User talk:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=106117"/>
		<updated>2011-07-20T11:59:07Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Vietnamese Proj Note==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Solarius: A decent translator. I like his work, and I kinda admire the number of projects he can handle simultaneously :omg: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Let&#039;s see: BakaTest, HakoMari, Tabi; Haruhi (reactivated) and Seitokai on hiatus....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
sos505, nhinguyenminh: These guys are from sickos-alliance.net, I don&#039;t really know much about them but it seems that they hold a great interest in LN translation.... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I realized that most Viet proj here are from sickos and they are still active. For VNS, ZnT (dropped and just been reactivated). Bakemonogatari (and Kizu) stalled?? Baccano (dropped?), which make me feel kinda sad....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hope I can keep my spirits for a while....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gonna finish ZnT Vol 02 before mid-Aug :))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==IS Vietnamese==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Seems like Mecha Box takes over the project. It&#039;s great. Hope they can show us a good translation of IS.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=104594</id>
		<title>User talk:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Homura-chan&amp;diff=104594"/>
		<updated>2011-07-11T18:48:30Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Created page with &amp;quot;==Vietnamese Proj Note==  Solarius: A decent translator. I like his work, and I kinda admire the number of projects he can handle simultaneously :omg:   :Let&amp;#039;s see: BakaTest, Hak...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Vietnamese Proj Note==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Solarius: A decent translator. I like his work, and I kinda admire the number of projects he can handle simultaneously :omg: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Let&#039;s see: BakaTest, HakoMari, Tabi; Haruhi and Seitokai on hiatus....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
sos505, nhinguyenminh: These guys are from sickos-alliance.net, I don&#039;t really know much about them but it seems that they hold a great interest in LN translation.... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now I realized that most Viet proj here are from sickos and they are still active. For VNS, ZnT (dropped and just been reactivated). Bakemonogatari (and Kizu) stalled?? Baccano (dropped?), which make me feel kinda sad....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hope I can keep my spirits for a while....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gonna finish ZnT Vol 02 before mid-Aug :))&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104591</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104591"/>
		<updated>2011-07-11T18:33:23Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Version.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Currently working with Volume 02 - still not update on B-T. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai Kohaku&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for over 6 months.... Gonna ask Nanaya about this \m/&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
My mother language is Vietnamese (of course), Eng is my second (not too good), and Jap is my fav language (still learning from scratch....)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Want-to-do project&#039;&#039;&#039;: Infinite Stratos \m/ but maybe next year &#039;cause this year I&#039;m super busy =((&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Contact me at [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=478569 here].&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104382</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104382"/>
		<updated>2011-07-10T18:59:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Version.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:Currently working with Volume 02 - still not update on B-T. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai.Kohaku&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for over 6 months.... Gonna ask Nanaya about this \m/&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Want-to-do project&#039;&#039;&#039;: Infinite Stratos \m/ but maybe next year &#039;cause this year I&#039;m super busy =((&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Contact me at [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=478569 here].&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104381</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104381"/>
		<updated>2011-07-10T18:54:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Version.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&amp;gt; Currently working with Volume 02 - still not update on B-T. &lt;br /&gt;
--&amp;gt; About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai.Kohaku: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for over 6 months.... Gonna ask Nanaya about this \m/&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Want-to-do project&#039;&#039;&#039;: Infinite Stratos \m/ but maybe next year &#039;cause this year I&#039;m super busy &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[User:Homura-chan|Contact me at http&amp;amp;#58;//vnsharing.net/forum/member.php?u=478569]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104380</id>
		<title>User:Homura-chan</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User:Homura-chan&amp;diff=104380"/>
		<updated>2011-07-10T18:49:32Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Homura-chan: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;My working forum&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;My current project&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Vers...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;My working forum&#039;&#039;&#039;: [http://novel.vnsharing.net Visual-Light Novel Box | VNSharing.net]&#039;&#039;&#039;My current project&#039;&#039;&#039;: Leader + Proofreader Project Zero no Tsukaima Vietnamese Version.--&amp;gt; Currently working with Volume 02 - still not update on B-T. --&amp;gt; About the existing project ZnT Vietnamese of Kurenai.Kohaku: I can&#039;t contact him and it seems like he has been inactive for over 6 months.... Gonna ask Nanaya about this \m/&#039;&#039;&#039;Want-to-do project&#039;&#039;&#039;: Infinite Stratos \m/ but maybe next year &#039;cause this year I&#039;m super busy :((&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Homura-chan</name></author>
	</entry>
</feed>