<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Nhatnguyen</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Nhatnguyen"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Nhatnguyen"/>
	<updated>2026-05-03T18:36:10Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=451686</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=451686"/>
		<updated>2015-07-16T03:48:29Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Đăng kí */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 11 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11:&lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;big&amp;gt;(Project chính thức sẽ đc post bên [http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live &#039;&#039;&#039;Sonako&#039;&#039;&#039;] - Nếu bạn muốn thưởng thức 1 cách trọn vẹn và hoàn chỉnh thì vui lòng về [http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live bên đó]. Cảm ơn bạn đã quan tâm!)&amp;lt;/big&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: Một Shidou khác - Doppelgänger]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm hình]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] &lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 6|Chương 6: Đấu tranh]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 7|Chương 7: Ảo ảnh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 8|Chương 8: &amp;lt;Devil&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 9|Chương 9: Trực giác]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 10|Chương 10: Thiên thần trong đêm sao băng]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 12 - Itsuka Disaster===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v12_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_12_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Mở đầu | Mở đầu: Quái vật của sự hủy diệt]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 1|Chương 1: Sự ăn mòn kỳ dị]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 2|Chương 2: Cuộc diễu hành của vua]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 3|Chương 3: Kỳ nghỉ lễ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 4|Chương 4: Vũ hội]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 5|Chương 5: Tinh linh vũ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Epilogue|Epilogue: Phóng thích]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_12_M%E1%BB%9F_%C4%91%E1%BA%A7u&amp;diff=448933</id>
		<title>Date A Live:Tập 12 Mở đầu</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_12_M%E1%BB%9F_%C4%91%E1%BA%A7u&amp;diff=448933"/>
		<updated>2015-06-25T13:05:51Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  ==Mở đầu: Quái vật của sự hủy diệt==  Một tiếng gầm vang vọng giữa bầu trời đen đặc.  Dù cho hình dáng đó là của một con ng...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 13:05, 25 June 2015 (UTC)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Mở đầu: Quái vật của sự hủy diệt==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng gầm vang vọng giữa bầu trời đen đặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho hình dáng đó là của một con người, nhưng không gì có thể phủ nhận rằng đó là một con quái vật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn ý chí, không còn tính người, đó chỉ còn là một khối bạo sát đến thế giới này để hủy diệt. Một hình dáng thể dường như hiện ra để làm biến mất mọi thứ. Sự xuất hiện của sinh vật ấy khiến mọi liên tưởng đổ dồn về một sinh vật thần thoại. Bất cứ ai nhìn thấy đều khó có thể nào tránh được cơn hoảng sợ tột cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ma lực cuộn xung quanh như thể sinh vật đó là lõi, cây cối trong phạm vi của cơn xoáy ma lực ấy đều bị triệt hạ hoàn toàn. Giữa màn đêm không trăng, ánh sáng phát ra từ sinh vật ấy rực rỡ hơn bất cứ thứ gì khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện này... có thể nào là sự thật....?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa tiếng gầm khủng khiếp làm rung chuyển vạn vật, Kotori siết chặt nắm tay mình như muốn ngắt cơn run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn run ấy không hẳn là vì cô bé sợ hãi, cũng không phải do con quái vật khủng khiếp kia gầm rú mà ra. Mà đó là do cô cảm thấy sợ hãi trước việc mà mình sắp (sẽ) làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sứ mệnh mà Kotori đã bí mật nhận được và cố nhồi nó vào đầu mình nhiều năm trước đây. Gánh nặng của sứ mệnh này chưa bao giờ thôi hành hạ đôi vai cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu con quái vật này đã xuất hiện...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé sẽ phải tiêu diệt nó bằng chính đôi bàn tay của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đầu tiên hiện lên trong đầu Kotori khi cô bé nhìn thấy con quái vật này không phải là sứ mệnh không thể chối bỏ hay nỗi sợ rằng mình sẽ chết trong tay con quái vật kia. Đó đơn giản chỉ là một nỗi buồn thẳm sâu và sự nuối tiếc vô hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao mọi chuyện lại đến nước này? Lẽ ra đã có thể có nhiều cách để ngăn chặn điều này xảy ra... chăng? Những suy nghĩ ấy xoắn vặn trí óc Kotori, cô bé thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng... mọi chuyện đã muộn mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không gì có thể thay đổi vào lúc này được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả... đã kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều sau cùng còn lại là việc Kotori phải chấm dứt chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét to tên của con quái vật trong đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao.... Tại sao vậy hả, Shidou?&amp;quot;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=448932</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=448932"/>
		<updated>2015-06-25T13:04:45Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 12 - Itsuka Disaster */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 11 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
::Hibiki3190 - Waiting &amp;gt;&amp;gt; sẽ direct link sang Sonako&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái của những cơn mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Nhắm mắt và chịu cái lạnh giá]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn tay tư]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm hình]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 6|Chương 6: Đấu tranh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6 Người đã đấu tranh])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 7|Chương 7: Ảo ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7 {{Furigana|Phantom|Hư ảnh}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 8|Chương 8: &amp;lt;Devil&amp;gt;]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8 &amp;lt; Devil &amp;gt;])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 9|Chương 9: Trực giác]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9 Bản ngã])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 10|Chương 10: Thiên thần trong đêm sao băng]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 12 - Itsuka Disaster===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v12_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_12_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Mở đầu | Mở đầu: Quái vật của sự hủy diệt]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 1|Chương 1: Ngày bị biến mất]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 2|Chương 2: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 3|Chương 3: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 4|Chương 4: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 5|Chương 5: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Epilogue|Epilogue: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=448930</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=448930"/>
		<updated>2015-06-25T13:04:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Date A Live -  Fujimi Shobo */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 11 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
::Hibiki3190 - Waiting &amp;gt;&amp;gt; sẽ direct link sang Sonako&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái của những cơn mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Nhắm mắt và chịu cái lạnh giá]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn tay tư]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm hình]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 6|Chương 6: Đấu tranh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6 Người đã đấu tranh])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 7|Chương 7: Ảo ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7 {{Furigana|Phantom|Hư ảnh}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 8|Chương 8: &amp;lt;Devil&amp;gt;]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8 &amp;lt; Devil &amp;gt;])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 9|Chương 9: Trực giác]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9 Bản ngã])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 10|Chương 10: Thiên thần trong đêm sao băng]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 12 - Itsuka Disaster===  &lt;br /&gt;
[[File:File:DAL_v12_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_12_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Mở đầu | Mở đầu: Quái vật của sự hủy diệt]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 1|Chương 1: Ngày bị biến mất]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 2|Chương 2: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 3|Chương 3: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 4|Chương 4: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Chương 5|Chương 5: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Epilogue|Epilogue: ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 12 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Nhatnguyen&amp;diff=409354</id>
		<title>User talk:Nhatnguyen</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=User_talk:Nhatnguyen&amp;diff=409354"/>
		<updated>2015-01-02T23:05:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;DAL&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, tớ là hibiki3190 bên Sonako wiki, cho phép bên tớ sử dụng bản dịch v3c1 và v3c2 cậu nhé, tất nhiên tớ sẽ giữ tên dịch giả là cậu. [[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]]) 12:55, 26 December 2014 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ vô tư, nhưng mà 2 chương đó mình dịch lần đầu nên dở lắm --[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen#top|talk]]) 17:05, 2 January 2015 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=393340</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=393340"/>
		<updated>2014-09-29T02:24:11Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 21:24, 28 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chương 6: Đấu tranh==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....ơ…. cậu xem xong chưa vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou giật mình khi nghe thấy tiếng kêu rụt rè ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như cậu đã đờ người ra mất một lúc. Và khi nhìn về phía tiếng kêu phát ra, cậu thấy một cô gái nhỏ nhắn đeo kính đang đứng. Đó là giáo viên Okamine Tamae, biệt danh Tama-chan. Cô ấy đang cầm trong tay quyển sổ điểm danh và bối rối nhìn cậu. Cô ấy không dám bước đi vì Shidou đang nhìn vô cùng chăm chú vào quyển sổ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À...vâng! Cảm ơn…..nhiều lắm…..:”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu cúi người cảm ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường khi Shidou dám mắt vào quyển sổ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do khá đơn giản. Ngày tháng viết trên đó…. là một ngày của năm năm về trước so với hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt, rồi liếc nhìn xung quanh thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì cậu quan sát được, vị trí của những tòa nhà có hơi khác so với trong trí nhớ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cả quanh cảnh của mùa cũng đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một điều nữa, Tama-chan không biết Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những điều đó như cũng cố thêm cho cái thông tin khó có thể tin được, được ghi trên quyển sổ điểm danh của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giờ tôi có thể đi được rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nghiêng đầu hỏi Shidou trong khi cậu vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ. Cậu nhíu mày lại ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À vâng…..xin lỗi và cảm ơn cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói xong, trông cô ấy khá ngạc nhiên khi rời khỏi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thấy cô ấy rời đi, Shidou dựa lưng vào hàng rào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......5 năm trước ư? Đùa nhau à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rên rỉ trong khi ấn vào trán mình. Giờ đây đầu cậu trở nên rối loạn. Cậu muốn cười vào cái chuyện phi lý đang diễn ra với mình, nhưng nhiều bằng chứng khác nhau đang chứng minh đó là sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện đương nhiên thôi. Thời gian là một thứ bất di bất dịch và bất khả xâm phạm. Một khi thời gian đã trôi qua thì không thể nào quay lại được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou lại không thể phủ nhận được sự thật đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ý nghĩ thoáng vút qua trong đầu cậu. Ngay trước khi Shidou đến được đây, cậu đã từng gặp một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuru-mi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gặng ra từng từ từ cái cổ họng khô khốc của mình. Và rồi từng chi tiết về cô gái ấy được tái hiện lại một cách sống động trong tâm trí cậu. Đó là một cô gái với đôi mắt không cân, một mái tóc màu đen, làn da trắng sứ và trên người cô ấy là một chiếc váy đen đỏ. Ở con mắt trái của cô ấy là một cái đồng hồ kim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi. Tokisaki Kurumi. Đó là tên của một tinh linh chưa được phong ấn khủng khiếp nhất. Cô ta sở hữu một thiên sứ tên là &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;. Năng lực của nó chính là kiểm soát thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi con số trên cái đồng hồ thiên sứ ấy có một khả năng khác nhau. Và bằng cách nạp cái bóng đổ ra từ mỗi con số ấy vào súng của mình, cô ấy có thể tăng, giảm hoặc dừng thời gian của mục tiêu mà cô ngắm đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi đến với nơi này, Shidou đã bị cô ta bắn hai lần. Và cậu vỗ trán mình khi đã hiểu ra mọi chuyện. Chỉ nội sự tồn tại của tinh linh và thiên sứ cũng đã là chuyện khó có thể chấp nhận được rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với năng lực của Kurumi, rất có thể là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Kihihihi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi còn đang mãi chìm đắm trong suy nghĩ, cậu chợt nghe thấy một tiếng cười phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai-ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, buồn thật đấy. Cậu đã quên mất tôi rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt khi nghe thấy tiếng nói và giọng điệu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào…. Kurumi?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, vâng. Thật vui vì cậu đã nhận ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi, người sỡ hữu giọng nói đó nói tiếp. Cảm giác này thật là kỳ lạ. Cậu có thể nghe thấy giọng cô ấy rất rõ ràng, nhưng cậu lại không hề thấy cô ta đâu cả. Cậu có cảm giác như thể một người tàng hình nào đó đang thì thầm vào tai mình, hoặc, một ai đó đang ở trong đầu cậu và nói chuyện với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhanh chóng liếc nhìn sang trái, rồi sang phải nhưng vẫn không thể thấy bóng dáng bất cứ ai ở gần đó. Thế là Kurumi cười khúc khích, có lẽ vì cô cảm thấy buồn cười trước những cử chỉ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, vô ích thôi. Bởi vì tôi đang ở một khoảng thời gian khác so với Shidou-san”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở dốc trước từng lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó đã vượt quá sức tưởng tượng của Shidou. Và lúc này, khi điều đó được nhắc đến lần nữa, trái tim cậu như bị ai đó bóp mạnh. Một cảm giác lo sợ khó mà diễn tả được lan ra toàn thân cậu khi biết mình đã bị lạc vào một thế giới không xác định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã kiềm lại được hơi thở đang rối loạn của mình. Cậu nói với Kurumi dù vẫn không thể biết được cô ta đang ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như mình đoán…. Đây là Tenguu của 5 năm trước phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi kêu lên một tiếng như thể cô ấy đã biết trước điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã tìm ra được thời điểm của nơi đó rồi nhỉ? Ufufu, đúng như những gì mình mong đợi ở cậu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là do may mắn thôi. Nhưng quan trọng hơn, cậu có thể cho mình một lời giải thích không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại và nói, Kurumi trả lời ngay [Vâng!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như những gì cậu nghĩ đấy. Tôi đã đưa cậu ngược thời gian, trở về thời điểm 5 năm trước. Đó chính là khả năng của [viên đạn thứ 12 Yub Bed], viên đạn cuối cùng của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Viên đạn thứ 12 Yud Bed]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể đó là một trong những khả năng của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;. Từ lâu cậu đã biết được rằng đó là một thiên sứ đầy quyền năng, nhưng cậu chưa bao giờ tưởng tượng được rằng nó có thể làm được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, lý do mà hiện giờ tôi có thể nói chuyện được với Shidou-san cũng là nhờ vào sức mạnh của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; đấy. [viên đạn thứ 9 Tet]. Nó chính là viên đạn có thể giúp tôi kết nối suy nghĩ với một người ở mốc thời gian khác với tôi….. ừm…. tôi cũng ít khi phải xài đến viên đạn này nên phải cố lắm mới kết nối được cậu vào suy nghĩ của tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết nối ….. với ý nghĩ của cậu ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Tôi có thể nghe được rõ ràng những gì cậu nói, cả những gì cậu có thể nghe thấy và nhìn thấy nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........mình cảm thấy không được thoải mái lắm……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn xuống và xòe - nắm bàn tay mình. Cảnh này cũng đã được truyền đến cho Kurumi ư? Cậu cảm thấy mình như một con robot được điều khiển từ xa….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhớ phải kiềm chế những hành động CDSHT của cậu đấy. Nhưng dù cậu có làm gì thì tôi cũng không ngại đâu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không có đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên theo phản xạ trước trò đùa của Kurumi. Đúng lúc đó, một cô gái đi bộ lườm cậu một cách rất đang ngờ và vượt qua, cố giữ khoảng cách với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao cũng được. Đưa mình trở về hiện tại ngay đi. Mình không có thời gian cho trò hề của cậu đâu. Trong khi mình đang ở đây, những người kia….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm tay mình lại và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cần phải trở về hiện tại càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, ở thời gian hiện tại, thành phố Tenguu đang gặp phải một thảm họa. Một cô gái đột ngột xuất hiện trên bầu trời Tenguu và xới tung cả thành phố lên bằng vô số tia sáng được bắn ra. Đó là Origami, một tinh linh đã bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, chị em Yamai và cả Miku đang ra sức ngăn chặng Origami trong khi Natsumi và Yoshino tiến thẳng vào thành phố để cứu dân thường. Thêm một vấn đề nữa, trong khi đang cố giúp Shidou, &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã bị Origami bắn hạ. Cậu không thể biết được Kotori và phi hành đoàn hiện giờ ra sao rồi. Và trong một tình huống như vậy, Shidou, người có khả năng phong ấn tinh linh lại không có mặt ở đó. Không khó để có thể hình dung ra những vấn đề mà nơi đó đang gặp phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đúng là tình trạng hiện tại ở nơi này đang vô cùng khinh khủng. Theo những gì tôi thấy, trái đất này trông như bị cháy xém đi vậy. Nếu không thể hình dung ra địa ngục trông như thế nào thì có lẽ chỉ cần nhìn vào cảnh tượng này là sẽ rõ thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì...nhanh lên đi chứ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi lại thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, cậu thật sự muốn như vậy à? Tôi đã phải rất cố gắng mới có thể đưa cậu trở về quá khứ bằng bí mật của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;, [viên đạn thứ 12 Yud Bed]. Vậy mà giờ đây cậu lại muốn trở về hiện tại dù bản thân chẳng thể làm được gì ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....Ý cậu…..là gì…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể hiểu được những gì Kurumi vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính là ý nghĩa của việc mà chúng ta đang làm đấy. Nếu Shidou-san muốn cứu vãn tình thế hiện tạii, cách duy nhất là cậu phải làm gì đó với Origami của 5 năm trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ? Origami ư? Khoan đã nào…. Mình vẫn chưa hiểu. Đúng là Origami hiện đang ở đây, nhưng 5 năm trước, cô ấy vẫn còn là một học sinh tiểu học đúng chứ? Vậy nên……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, cậu nhầm rồi. Origami mà cậu phải gặp chính là người đã bị tinh linh hóa. Tôi đã từng đưa cô ta ngược thời gian trở về 5 năm trước bằng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra một tiếng kêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami…… đến thời điểm này ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Vẫn còn một lúc nữa so với khoảng thời gian mà tôi đưa Shidou-san ngược thời gian về thời điểm này, cô ta vẫn chưa xuất hiện đâu, nhưng chỉ một chốc nữa thôi, cô ấy sẽ được tôi đưa về đây đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì đã xãy ra vậy? Tại sao cậu lại đưa Origami trở về 5 năm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để tiêu diệt hung thủ sát hại cha mẹ cô ấy. Hay nói cụ thể hơn---- để tiêu diệt kẻ thù trước khi cô ta trở thành [Kẻ giết người].”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả tim Shidou bị bóp chặt lại từng nhịp theo từng lời của Kurumi. Những điều cậu biết đã được kết nối lại. 5 năm trước, cha mẹ của Origami đã bị giết hại bởi một tinh linh. Giờ đây, Origami đã có được một sức mạnh phi thường, vượt qua sự hiểu biết của con người…… thêm cả [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] của Kurumi nữa, vậy thì….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami ngược thời gian để đánh hạ &amp;lt;Phantom&amp;gt; ư……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm trong khi đang nhớ lại một tinh linh khác đã từng xuất hiện trong thảm họa hỏa hoạn của 5 năm trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng tại sao Origami lại bị nghịch chuyển khi trở về thời điểm hiện tại chứ? Chuyện quái gì đã xãy ra ở thời điểm này vậy??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hoàn toàn không thể biết được đó là chuyện gì cả. Vậy nên tôi mới bắn cậu bằng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed].”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đặt tay lên ngực để ổn định lại nhịp tim đang tăng vọt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Kurumi nói đúng, cách duy nhất mà cậu có thể làm bây giờ là quan sát những gì Origami đã làm 5 năm về trước, xác định lý do khiến cho cô bị nghịch chuyển và tìm cách khắc phục vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vẫn còn một chuyện làm cho Shidou cảm thấy khó hiểu. Cậu nhíu mày lại như thể đang trừng mắt với cô gái vô hình đang đứng trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Kurumi này, nếu những gì cậu nói là thật, vậy thì tại sao cậu lại làm như vậy? Không chỉ tôi, cậu còn đưa Origami về quá khứ như cô ấy yêu cầu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là phần cậu vẫn chưa hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với những tinh linh còn lại, Kurumi là một người khá đặc biệt. Đúng là Shidou đã từng một lần được Kurumi cứu giúp, nhưng đó chỉ là vì cô ấy cảm thấy hứng thú để làm chuyện đó thôi. Khó mà tin được rằng cô ấy lại có thể sử dụng thiên sứ của mình cho lợi ích của kẻ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou hỏi, Kurumi im lặng mất một lúc rồi mới trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ chẳng được ích lợi gì khi làm chuyện đó…. có phải đó là điều mà cậu đang nghĩ không? Tôi không có nhiều cơ hội để thử nghiệm [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] bằng ma lực của kẻ khác, nhưng….. xem nào…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi thở hắt ra rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng nỗ lực mà tôi dồn vào chuyện này, tôi chỉ muốn chứng minh một điều thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứng minh? Chứng minh điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứng minh một thực tế, rằng con người có thể thay đổi lịch sử.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói với cậu bằng một chất giọng hơi khác so với những lúc mà cô ấy đùa cợt. Shidou đã nhận ra được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thay đổi lịch sử………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Tôi muốn tận mắt chứng kiến điều này. Tôi muốn thử xem cô ta có thể xóa bỏ được bi kịch tan thương ấy hay không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện đó….. liệu có khả thi không? Mình đã từng nghe nói rằng lịch sử…….. có thể bị thay đổi bởi một vài quyền năng, nhưng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mói một cách khó khăn. Tuy không hiểu biết cặn kẻ lắm về chuyện đó, nhưng cậu đã từng nghe nói về lý thuyết này khi xem một bộ phim có liên quan đến chuyện vượt thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ bản là sau khi trở về quá khứ bằng một cỗ máy thời gian, nếu xảy ra một sự kiện lớn có thể làm thay đổi lịch sử, thì trong tương lai, một chuyện khác tương tự sẽ xãy ra, khiến cho mọi chuyện trở lại như lúc đầu, trước khi lịch sử  bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi lại bật cười khi nghe Shidou nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói gì lạ vậy Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chợt tưởng tượng ra một hơi thở quyến rũ phà vào mặt mình. Nếu Kurumi mà ở đây chắc có lẽ cô ta đã nâng cằm cậu lên và khiêu khích rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là người nói ra điều đó? Người đó đã từng thực sự du hành thời gian chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-thì………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho dù thế giới này có rộng lớn đến nhường nào đi chăng nữa, Tokisaki Kurumi này là kẻ duy nhất có thể thao túng được dòng thời gian và đảo ngược nó. Hay cậu nghĩ là do &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; cũng được. Đừng có để đôi tai của cậu bị bọn tiểu thuyết gia và học giả đánh lừa chứ. Ngay lúc này, điều mà cậu đang tìm kiếm mới chính là chân lý thật sự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói bằng một giọng đều đều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........hình như tôi nói hơi bị nhiều rồi thì phải. Tuy là tôi đã thêm một ít thời gian khi bắn [Viên đạn thứ 12 Yud Bed], nhưng cậu cũng không thể ở lại đó quá lâu được đâu.Hãy bắt đầu hành động đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói một cách bình tĩnh. Shidou nghiến răng lại và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn còn rất nhiều điều chưa được làm rõ, nhưng để ngăn chặn Origami không bị nghịch chuyển và cứu cả thành phố đã bị biến thành địa ngục trần gian, chắn chắn chỉ còn mỗi cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được, đi thôi nào Kurumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu ngước mặt lên và quay bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mục đích của Origami là tiêu diệt tinh linh sát hại cha mẹ của mình. Và rất có thể tinh linh đó chính là &amp;lt;Phantom&amp;gt;. Nếu thật sự là như vậy, &amp;lt;Phantom&amp;gt; hẵn sẽ phải xuất hiện ở thị trấn Tenguu Nankou, nơi đã xãy ra đám cháy kinh hoàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm tay mình lại để cũng cố quyết tâm và chạy đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đích xác khoảng thời gian, nhưng mặt trời đã lên cao rồi. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị thiêu đốt dưới ánh nắng mà không biết rằng ánh mặt trời mùa hè đang dần yếu đi. Cứ mỗi khi cử động tay chân, mồ hôi lại tuôn ra như tắm và rút dần sức lực của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: chẳng hiểu đoạn này nghĩa là gì nữa @@ “He doesn’t know the exact time but, the sun was already setting. However, Shidou’s body was burning without him knowing that the summer sun has become weak. Each time Shidou moves his hands and leg, sweat will flow out and would mercilessly take away his stamina.”)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không dừng bước. Cậu không thể biết được liệu mình có thể ở lại quãng thời gian này được bao lâu….. hơn nữa, những cô gái kia đang nổ lực hết mình ở quãng thời gian hiện tại. Cậu không thể cứ đứng yên mà nhìn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc chạy bộ, cuối cùng Shidou cũng đến được một nơi khá quen thuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thị trấn Nankou………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chạy chậm dần và thì thầm cái tên xen giữa hơi thở nặng nhọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó đúng là khung cảnh của thị trấn Tenguu Nankou trước khi chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là một cảm giác lạ lùng. Những hoài niệm về quảng thời gian sinh sống ở đây tác động mạnh vào cảm xúc của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đột ngột dừng bước khi cậu phát hiện ra một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nghi ngờ hỏi, nhưng Shidou không trả lời. Một ngôi nhà đang ở ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ngôi nhà hai tầng, mái nhà màu đỏ đậm. Tuy nó không quá đặc biệt để thu hút sự chú ý của người khác, nhưng khoảnh khắc mà Shidou nhìn thấy ngôi nhà này, cậu gần như bị tê liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là ngôi nhà mà Shidou từng sinh sống 5 năm trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là lý do chính khiến cho Shidou dừng bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giây phút cậu nhìn thấy nó, một ý nghĩ thoáng lướt qua trong đầu cậu. Hiện tại, Shidou đang ở Tenguu 5 năm về trước. Đó chính là ngày mà cha mẹ Origami bị một tinh linh sát hại, và cô đã thề rằng sẽ tự tay mình tiêu diệt nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là chuyện duy nhất đã xãy ra cách đây 5 năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái lúc mà Origami chứng kiến cảnh cha mẹ ruột bị thảm sát ngay trước mặt mình, cả thành phố đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa ấy do em gái của Shidou, Itsuka Kotori gây ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi đã nói với cậu rằng hãy đến và gặp Origami, người đã ngược dòng thời gian về 5 năm trước và ngăn chặn việc cô ấy bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đột nhiên nghĩ ra một điều, nếu là như vậy, cậu cũng có thể làm cho việc Kotori bị tinh linh hóa không bao giờ xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lúc này Kotori đang ở trong nhà, cậu tự hỏi liệu mình có thể bảo Kotori hôm nay đừng đến công viên, thế là cô bé sẽ có thể tránh được chuyện gặp mặt &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giây phút ý nghĩ ấy lướt qua tâm trí, chân cậu vô thức bước về phía căn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy chỉ là những ký ức mờ nhạt, nhưng 5 năm trước đây, vào ngày 3 tháng Tám, Shidou hẳn đã ra ngoài để mua quà sinh nhật cho Kotori. Vậy nên cậu sẽ không phải chạm mặt với chính mình trong quá khứ. Cậu mở cổng, băng ngang qua khu vườn, đi về phía cửa sau của căn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, cái tên của người căn nhà đập vào mắt cậu [Itsuka]. Ngay thời điểm đó, như thể đoán được hành động của Shidou, Kurumi nói bằng một giọng mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, tôi rất hiểu cảm giác của cậu, nhưng xin cậu hay vui lòng từ bỏ chuyện của Kotori-san đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hứa vẫn sẽ lo liệu được chuyện của Origami…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Nếu Kotori bỏ lỡ [Khoảnh khắc đó] và không trở thành một tinh linh thì chúng ta sẽ không thể lường trước được tương lai sẽ thay đổi như thế nào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái viễn cảnh Kotori sẽ không bị tinh linh hóa đã làm mờ đôi mắt cậu, và cậu đã không nghĩ đến những hậu quả khi chuyện đó xảy ra. Nếu Kotori không trở thành linh tinh, &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sẽ không bao giờ phát hiện ra cô bé, và khi đó, tổ chức sẽ không thể nào biết được rằng Shidou có khả năng phong ấn được tinh linh. Và rồi những tinh linh như Tohka, Yoshino, Kaguya, Yuzuru, Miku, cả Natsumi nữa, họ sẽ không được niêm phong linh lực. Bằng mọi giá, cậu không được phép để cho chuyện đó xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến chặt răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....xin lỗi, mình hơi nóng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu quyền năng thay đổi quá khứ đến với một người nào đó quá đột ngột, nó sẽ chẳng khác gì một loại rượu thượng hạng làm cho họ phát điên lên. Tôi sẽ không đổ lỗi cho Shidou san đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói bằng một giọng thông thái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như lúc nãy, Shidou không hề cảm thấy một tí gì của một lời tự quở trách trong câu nói của Kurumi. Cậu hơi nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: “Shidou slightly brought his eyebrows closer. Just like just now, he could not feel any self-admonition included in Kurumi’s words” chẵng hiểu @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường khi nghĩ đến những chuyện đó thôi. Quyền năng để thay đổi lịch sử, đó là thứ mà bất cứ ai cũng khao khát có được. Thậm chí, cho đến bây giờ, Shidou còn không dám tưởng tượng ra những nỗi thống khổ và những suy nghĩ của Kurumi, người đang nắm giữ quyền năng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Kurumi, cậu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu đang định nói chuyện với Kurumi, một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-san, tôi là Suzumoto, hàng xóm của cậu đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình khi nghe giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc là họ không có nhà……. vào kiểm tra xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh khi cánh cửa mở ra vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Suzumoto-san, hàng xóm 5 năm trước đây của cậu. Cô ấy thường hay tặng gia đình cậu những rau củ được gửi lên từ vùng quê…….. mãi đến giờ cậu mới nghĩ lại về chuyện này. Cậu nhớ rằng thỉnh thoảng có một vài loại rau củ được đặt sẵn trước cửa sau ngôi nhà khi cậu và gia đình mình vắng mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu rất biết ơn cô ấy, nhưng lúc này thì không thể làm gì được. Bởi vì hiện tại cậu đang là một học sinh cao trung, đã năm năm trôi qua kể từ khi cậu còn là một học sinh tiểu học. Và nhìn kiểu nào thì trông cậu cũng giống như một tên trộm đã đột nhập vào nhà hơn. Nếu cô ấy báo cảnh sát, cậu sẽ phải tiêu tốn thêm khoảng thời gian đã ít ỏi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình-mình-mình… phải làm sao bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng bước chân của Suzumoto đang dần đến gần. Cậu hoảng hốt nhìn quanh, nhưng không nơi nào có thể dùng làm nơi ẩn núp được cả. Cậu không thể làm được gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..ngay lúc đó, một ý tưởng lướt qua tâm trí hoảng loạn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người hàng xóm làm nội trợ, Suzumoto Naoko, mở cửa vào căn nhà của gia đình Itsuka và nhìn thấy một cậu bé. Cậu ta tầm độ tuổi tiểu học, gương mặt cậu trông rất dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Shidou-kun ở đây à? Xin lỗi nhé. Lúc nãy không ai ra mở cổng khi cô bấm chuông cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........k-không phải, là lỗi của cháu, cháu đã không ra mở cổng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou, đứa con trai cả của gia đình Itsuka nói trong khi cười gượng. Naoko nghiêng đầu thắc mắc, rồi đưa những túi nhựa cô đang cầm cho cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa được gửi từ dưới quê lên đấy, rất tốt cho mọi người. Cứ ăn đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cảm ơn cô nhiều ạ. Cả nhà cháu rất thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cầm lấy cái túi nhựa và cúi đầu cảm ơn cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou accepted the plastic bag and took a bow.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......A-ra!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ… sao vậy cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không có gì, chi3 là tự nhiên hôm nay cô cảm thấy cháu hơi khác so với mọi hôm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Kh-không phải đâu!.............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Ừm…… Chắc do cô tưởng tượng ra thôi nhỉ…….thôi kệ nó đi. Nhớ đưa cho mẹ cháu nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ, cảm ơn cô ạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naoko băng qua khu vườn nhà Itsuka và về nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hààà……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chắn chắc Naoko đã rời khỏi, Shidou thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, một ý tưởng khá thông minh đấy, Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....hầy, cũng may là nó hoạt động tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy Kurumi nói với cậu bằng một giọng khá vui, nhưng cậu lại lau mồ hôi và trả lời. Và khi làm vậy, cậu chợt phát hiện ra rằng bàn tay của mình đã bị teo nhỏ lại so với lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không chỉ có mỗi bàn tay, mà cả cơ thể, chân và thậm chí là cả quần áo của cậu nữa. Tất cả đều đã bị teo nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu sắp bị người hàng xóm của mình phát hiện ra, tâm trí của cậu chợt nghĩ về một tinh linh từng bị Natsumi dùng thiên sứ &amp;lt;Haniel&amp;gt; của mình biến thành trẻ nít.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Shidou là một học sinh tiểu học thì chuyện cậu đang ở trong chính ngôi nhà mình cũng là điều bình thường. Bởi vì cậu đã phong ấn linh lực của Natsumi trong cơ thể mình, nên cậu hoàn toàn có thể thử sử dụng…….không giống như &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; của Tohka hay &amp;lt;Zadkiel&amp;gt; của Yoshino, đây là lần đầu tiên cậu phải dùng đến thiên sứ này nhưng có vẽ như cậu đã xoay sở khá tốt để điều khiển sức mạnh của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, mình đã làm lãng phí thời gian mất rồi, đi thôi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đặt cái túi nhựa xuống trước cửa nhà, rồi nó với Kurumi và ngay lập tức chạy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ủa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao để mình khôi phục hình dáng nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày lại. Mồ hôi chảy dài trên má cậu. Vì phải đột ngột biến hình nên cậu không làm sao biết được cách để khôi phục hình dáng cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao, rắc rối rồi đây. Bây giờ cậu còn phải đi gặp Origami-san đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy…. phải tìm cách trở về hình dáng cũ hoặc…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhắm tịt mắt lại và rên rỉ, thế là Kurumi bật ra một tiếng cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san này, trước khi trở lại như cũ, sao cậu không thử một lần nhìn vào gương đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, để làm chi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không thể ngắm gương mặt dể thương của Shidou-san từ góc nhìn này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, cậu thật là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời đột nhiên đỏ rực lên, Shidou ngay lập tức quay về hướng đó và nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở một phía đối diện với căn nhà, một cột lửa khổng lồ bừng lên, nó lan ra trong không khí và thiêu rụi mọi thứ trong tầm lan tỏa của cơn sóng lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, toàn bộ thành phố ngập chìm trong lửa. Nhà cửa, cây cối bốc cháy. Những tiếng la hét vang lên gần đó. Người dân bắt đầu bỏ chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngọn lửa này………..là của Kotori ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ là vậy rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi trả lời. Shidou nghiến răng một cách tiếc nuối. Kotori đã đến công viên mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc này, Kotori đã bị &amp;lt;Phantom&amp;gt; biến thành tinh linh &amp;lt;Efreet&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể đứng yên được nữa, cậu chạy vọt ra khỏi chổ đó. Tuy cơ thể vẫn còn bị teo nhỏ nhưng cậu không thể yêu cầu thêm bất cứ thứ gì vào lúc này được. Kotori đã bị tinh linh hóa, nghĩ là &amp;lt;Phantom&amp;gt; cũng đang ở gần, và điều đó cũng đồng nghĩ với việc Origami sẽ ngược thời gian đến ngay nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những nhóm người chạy nạn và nhà cửa đổ sập vì ngọn lửa bao trùm gây không ít cản trở cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lục lọi lại trí nhớ 5 năm về trước của mình, cậu cố tìm ra cho được con đường khác. Cuối cùng cậu cũng đến được công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đến được công viên, đã có 3 người ở sẵn đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một là cô bé Kotori nhỏ xíu đang khóc. Hai là chính Shidou của 5 năm trước đây đang nằm trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ba là một thứ gì đó đang đứng và nhìn cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Phantom&amp;gt;.......!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra cái tên của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, từ phía trên bầu trời, một tia sáng bắn vọt xuống và ngay lập tức xóa sổ &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhớ rõ cảnh này. 5 năm trước đây, đúng là &amp;lt;Phantom&amp;gt; từng bị tấn công bởi một tia sáng từ bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, cậu ngước lên, nhìn về phía nguồn phát ra tia sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu nhìn thấy một người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái trong một chiếc váy trắng huyền ảo, xung quanh cô là những cái [Cánh] đang bay lượn. Nhưng lúc này, gương mặt cô ấy trông đáng sợ hơn bao giờ hết vì tức giận và hận thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên. Và đúng vậy. Đó chính là Tobiichi Origami. Cô đã ngược thời gian, trở về quá khứ để đến nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao Origami lại trở thành tinh linh vẫn còn là một bí ẩn. Nhưng lúc này, cô ấy vẫn chưa bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể, chính ngay lúc này, điều đó sẽ xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami sẽ bị nghịch chuyển, vì một chuyện gì đó sẽ xãy ra và dồn cô ấy vào vực thẳm tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và &amp;lt;Phantom&amp;gt;, kẻ vừa mới biến mất cũng đã xuất hiện phía trên bầu trời cùng với Origami. Rất có thể nó đã né đòn tấn công của cô bằng cách bay lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vung tay, những cái [Cánh] xung quanh cô bắt đầu bắn ra những tia sáng thẳng về phía &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đó là một hiệu lệnh, cả hai người họ cùng bay thật thanh lên cao bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, mau đuổi theo đi. Nếu cứ thế này thì cậu sẽ mất dấu cô ấy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngay lập tức trả lời và chạy nhanh về phía thành phố, bám theo cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami liên tục phát động tấn công &amp;lt;Phantom&amp;gt; bằng những tia sáng. Nhưng &amp;lt;Phantom&amp;gt; né được tất cả, và dường như nó cũng không hề có ý định chống trả. Và cứ như thể đó là một trò chơi, nó bay lượn khắp nơi trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tuyệt vọng hét lên trong khi đuổi theo, nhưng không có tác dụng gì cả. Đó cũng là chuyện đương nhiên thôi, bởi vì chẳng những họ ở cách xa nhau, mà Origami còn đang đối mặt với kẻ thù mà từ lâu cô đã nuôi mối hận ngày càng tăng trong lòng và đã thề là sẽ tiêu diệt được bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không từ bỏ. Cậu đuổi theo cả hai trong sự tuyệt vọng và vẫn tiếp tục gào lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami! Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại và nhìn xuống mặt đất khi đột ngột nghe thấy một tiếng kêu còn lớn hơn của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía đó, có một người đàn ông và một người đàn bàn, có lẽ là một cặp vợ chồng. Có lẽ họ vừa chạy ra khỏi ngôi nhà đã bốc cháy của mình. Quần áo của hai người họ đều đã lấm lem, cậu còn có thể nhìn thấy cả những vết thương nhỏ trên người họ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong giây lát, cậu tự hỏi tại sao họ lại gọi tên Origami? Nhưng cậu ngay lập tức biết được lý do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn theo ánh mắt của họ, cậu nhận ra một cô bé tiểu học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái với mái tóc cắt ngang vai và một gương mặt rất thông minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Origami của 5 năm về trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha! Mẹ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami hét lên giữa dòng nước mắt tuôn trào khi biết được cha mẹ cô bé vẫn còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một tích tắc sau đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của Shidou chỉ còn là một màu trắng vĩnh cữu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chấn động cực mạnh nổ ra gần đó, sóng xung kích dễ dàng đánh bật đi cả cơ thể của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn thân cậu đập vào một bức tường. Cậu bật ra tiếng kêu đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư Ừ, mình không sao. Nhưng………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gượng người đứng dậy, nhìn về phía Origami và cha mẹ của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu như tan biến đi khi nhìn về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi đó, chỉ một vài giây trước đây vẫn còn là một cặp vợ chồng, giờ đây đã bị biến thành một cái hố khổng lồ trông như miệng núi lửa. Thêm vào đó là những [mảnh], trước đây từng là hai con người đang nằm rãi rác khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là một người bình thường, có lẽ họ đã hét lên khi phải chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp này rồi. Nhưng Shidou vẫn đứng đó, hai mắt mở to kinh hoàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì…. cậu đã thấy cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái cảnh mà Origami đã tận mắt chứng kiến 5 năm trước đây, ngay trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ah………….ah……………………..ahhhhhhhhhhhhhhh-------------”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên bằng một giọng ngạt ngạt trong khi lầm lũi bò về phía những thứ mà chỉ một khoảnh khắc trước đây còn là cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé nghiên răng và ngước mặt lên, những ánh nhìn đầy căm hận của cô gái bé bỏng hướng thẳng về nguồn phát của tia sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiên--thần………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lẩm bẩm trong khi ngước nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị tác động bởi câu nói đó, Shidou cũng nhanh chóng ngước lên, nhìn theo ánh mắt của Origami bé nhỏ. Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đừng có….nói là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác ớn lạnh nhanh chóng lan tỏa ra khắp người cậu và nói bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là có một người ở trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tinh linh Origami đang vận trên người một bộ linh phục màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ vị trí của mình, cậu không thể nhìn rõ được gương mặt của tinh linh đã bắn ra tia sáng đó. Origami của 5 năm trước có lẽ cũng chỉ có thể trông thấy một bóng người mờ nhạt. Một người không biết về tinh linh sẽ ngay lập tức cho rằng đó là một [thiên thần], giống như Origami này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là cậu ư……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngồi răng mặt đất cắn chặt đôi môi mình trong cơn giận ngút trời và gào lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao sẽ không tha thứ cho mày……………! Giết……………...Tao sẽ giết mày……! Chắc chắn ---- tao sẽ……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một điều chắn chắn và những tiếng thét đó không thể nào vang lên phía cao bầu trời nơi Origami của hiện tại đang đứng được. Nhưng dường như cô ấy đang run lên và co người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người lạ nhìn thấy cảnh này hẳn sẽ cho rằng cô ấy đang cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chắn chắn một điều, tinh ấy không thể nào cười trong tình huống này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…..gì…...thế này………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những chuyện đó chỉ xảy ra trong vòng một vài giây, nhưng chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đã là quá đủ. Shidou đã hiểu được chuyện gì xảy ra rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đã ngược thời gian về 5 năm trước để biến vụ sát hạ cha mẹ cô thành một chuyện [không bao giờ xảy ra].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Origami không ngăn chặn được vụ việc, mà chỉ tìm ra được hung thủ thật sự đã giết chết cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng những gì thấy được thông qua tầm nhìn của Shidou, Kurumi nói vang trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã biết trước rằng chắc chắn phải có một chuyện gì đó vô cùng khủng khiếp xảy ra mới có thể làm cho Origami trở nên như vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Kurumi còn đang nói giữa chừng, tinh linh đang bay trên bầu trời kia đã tan biến vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến mất rồi……………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tác dụng của [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] sẽ mất đi sau một khoảng thời gian nhất định. Khi đó, cô ta sẽ trở về thời điểm hiện tại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi….không thể nào……… vậy…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mục đích chính của Shidou và cả Kurumi, người đã đưa Shidou về quá khứ 5 năm trước, là quay ngược thời gian, tìm ra ra và sửa chữa sai lầm đã khiến cho Origami bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và họ đã tìm ra được nguyên nhân của sự việc, nhưng cũng ngay lúc đó, Origami đã biến mất. Lịch sử không thể cứ thế mà tiếp diễn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…. phải làm gì bây g…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cũng đã tìm lại được tiếng nói của mình, cậu nói giữa hơi thở gấp gáp nhưng ngay lâp tức dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một phần của ngôi nhà đang bốc cháy đổ sập về phía cô bé Origami của 5 năm trước đang ngồi trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên. Cậu nhảy xổ về phía Origami trước cả khi bật ra tiếng kêu ấy, ôm lấy cô bé rồi cả hai cứ thế mà lăn tròn trên mặt đường. Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ sau khi Shidou vừa ôm lấy Origami, phần đang cháy của ngôi nhà rơi thẳng xuống nơi Origami vừa ở tạo nên một tiếng động rất lớn và một đống hỗn độn. Khói bụi bay khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục ở lại đây họ sẽ gặp nguy hiểm. Shidou ho một cái rồi chộp lấy bàn tay của Origami và lôi cô bé vào con hẻm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cứ thế mà chạy, đến một nơi mà không còn lửa nữa. Thế rồi Origami ngồi gập người xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phùùùù……..phùùù…….. cậu có sao không, Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong cậu mới nhận ra được sai lầm của bản thân mình. Tuy khá bất ngờ nhưng Origami này không hề quen biết Shidou. Sẽ chẳng tốt lành gì nếu gọi ra tên của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami không hề để tâm gì chuyện một người hoàn toàn xa lạ gọi tên cô. Cô bé vẫn còn run rẩy và nhìn lên bầu trời bằng cặp mắt vô hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, dùng từ vô hồn ở đây không được đúng cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giận dữ, oán hận, đau buồn, mất mát…… hàng loạt cảm xúc tồi tề mà con người có thể cảm nhận được hòa trộn vào nhau tạo thành một chất độc, và giờ đây, chất độc ấy đang tác động mạnh mẽ và đôi mắt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch…..a, m-ẹ…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên với đôi môi khô khốc của mình, giọng cô lạc hẳn đi và biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cũng cảm nhận được nỗi đau này rõ ràng như thể chính cậu vừa bị mất đi người thân trong gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể biết được mình nên nói gì cho phải trong lúc này, nhưng cũng không thể cứ để cô ấy thế này được. Và một cách vô thức, Shidou vòng cả hai tay ôm chầm lấy Origami. Và như để cố làm vơi đi phần nào cảm xúc dữ dội ấy, cậu ôm lấy cô bé thật chặt bằng hai cánh tay run rẫy của mình, thật chặt chẽ và thật mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…..là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mãi cho đến lúc này, Origami mới lần đầu tiên nhận ra được sự có mặt của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn cả thôi. Không sao đâu. Vậy nên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vẫn cứ ôm thật chặt lấy Origami và thì thầm xúc động. Hoàn toàn nhận thức được rằng những lời đó hoàn toàn không có ích gì trong lúc này cả, nhưng cậu vẫn phải nói. Thế giới này thật là quá độc ác và tàn nhẫn với cô gái bé nhỏ trong vòng tay của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc này trở đi, cô bé này sẽ phải bắt đầu tự mình bước đi trên con đường đời đầy chông gai và cạm bẫy, để rồi tìm ra được [Sự thật] tàn nhẫn nằm ở phía cuối con đường. Shidou không kềm mình được và phải hét lên khi nhận ra cái vòng tròn luân hồi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami……. cậu phải………...một ngày nào đó, cậu sẽ chú ý đến điều này. Tất cả những sự thật ấy……! Nhưng….. đừng bao giờ quên một điều! Cậu không chỉ có một mình đâu……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang…. nói cái gì vậy………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami thắc mắc bằng một giọng nặng nhọc. Đó là điều tất nhiên. Nhưng Shidou vẫn tiếp tục điều mà mình muốn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ không để cậu buồn….! Mình sẽ làm cậu nguôi giận….! Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng, hãy đến bên mình! Hãy yêu cầu mình nếu cậu phải đối mặt với những tình huống không còn lối thoát! Mình Sẽ không phiền cho dù cậu có trút mọi thứ lên mình đâu. Vì vậy….. cho nên…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn ôm thật chặt lấy Origami mà nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho dù cậu có gây ra chuyện gì đi chăng nữa…………… xin hãy đừng tuyệt vọng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngây người ra trước những lời của Shidou…. nhưng rồi chỉ một chốc sau, cơ thể cô bắt đầu run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-------ah-uu-ahh………….uu-yyaaaa……….aaaaaa…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Siết chặt chiếc áo của Shidou đang mặc, cô bé vùi mặt mình vào ngực cậu và khóc thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể là do những căn thẳng của cô đã phần nào vơi đi vì Shidou xuất hiện, hoặc cũng có thể là do nỗi buồn khi mất đi người thân của mình giờ đây đã thấm vào cơ thể của cô. Shidou không thể biết được cái nào đúng, nhưng, dù sao đi nữa, cuối cùng thì Origami cũng đã thể hiện ra cảm xúc thật đúng với lứa tuổi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-a ơi….. m-ẹ ơi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dùng phần sức lực còn lại của mình để nhẹ nhành vỗ vỗ vào lưng Origami trong khi cô bé còn đang khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một lúc sau…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn cậu nhiều lắm……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói với Shidou sau khi đã nín, rồi cô bé buông áo cậu ra và đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dùng tay áo quyệt đi những giọt nước mắt còn vương lại trên khóe mi, cô nhìn Shidou bằng đôi mắt đỏ ngầu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu….. là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À….. ờ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một câu hỏi cực kỳ bình thường đối với những người lần đầu gặp nhau, nhưng Shidou lại cảm thấy bối rối khi được hỏi. Tiếng ậm ừ của cậu phát ra khi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có cố quá thì kết quả cũng vẫn vậy thôi. Shidou nhìn lại Origami bằng một cái nhìn đầy kiên quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình là…….. Itsuka Shidou, mình sống gần đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka Shidou…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lầm bần tên cậu, suy nghĩ gì đó trong đầu rồi quay đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô bé đang cố gắng che giấu cảm xúc của mình khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....những gì cậu nói từ nãy giờ là thật chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....ơ………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rằng cậu sẽ làm bất cứ điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….! Vâng. Mình nói thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu chắc nịch trước câu hỏi của Origami. Cậu nói ra những lời đó chỉ bằng một nữa nhận thức của mình, nhưng chắc chắn một điều, đó không phải là những lời nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi. Vậy thì……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami continued without continuing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ trao cho cậu nước mắt. Mình sẽ gửi cho cậu nụ cười. Xin hãy nhận lấy cả hạnh phúc, niềm tận hưởng của mình, mọi thứ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt trước những lời nói bất ngờ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây sẽ là lần cuối cùng mình khóc, và cũng sẽ là lần cuối cùng mình cười.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Origami nhìn chằm chằm Shidou mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể thốt lên được bất cứ lời nào khi nhìn thấy nụ cười pha lẫn những giọt nước mắt còn vương lại trên gương mặt bé nhỏ của cô bé tiểu học Origami. Rồi cô lại quay đi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mình vẫn sẽ giữa lại cơn giận này cho chính mình. Cái cảm xúc tệ hại này, chỉ dành cho mình thôi. Chắc chắn, mình sẽ giết con thiên thần đó. Dù cho có phải mất bao lâu đi chăng nữa, dù cho có phải dùng cách gì đi chăng nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---------------------”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiên thần. Những từ đó được thốt ra làm Shidou phải co giật ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không thể nào nói rằng thiên thần đó chính là Origami trong tương lai được. Cậu không thể nào ép mình phải nói ra điều đó cho cô gái nhỏ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên, hãy giúp mình gìn giữ những cảm xúc này cho đến khi mình giết được nó… con thiên thần đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói những lời đó khi đã quay lại và đối mặt với Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ori---gami……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chỉ có thể thốt ra được cái tên của cô bé bằng một giọng trống rỗng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái trẻ mang theo mối thù sâu nặng chạy đi, để lại Shidou một mình ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong cái đêm mà mọi thứ đã bị bóng tối hắc ám bao phủ, Kurumi ảm đạm thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra mọi chuyện là như vậy……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, có hai cảnh tượng hiện ra trước mắt Kurumi khi cô đã kết nối tâm trí với Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở mắt ra, cô thấy được những chùm sáng đen đặc phát ra từ Origami Hắc Ám (ND: hết cách diễn đạt rồi, đành nhái theo từ ‘Dark Tohka’ vậy) dội liên tiếp xuống những tòa nhà vốn đã bị phá hủy hoàn toàn. Và khi nhắm mắt lại, cô thấy được Origami của 5 năm trước đây chạy đi sau khi tuyên bố rằng mình sẽ báo thù tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây, Kurumi và Shidou đã hiểu được lý do vì sao Origami lại bị nghịch chuyển khi cô ngược dòng thời gian về 5 năm trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai làm sao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngước lên nhìn Origami đang trôi lững lờ trên bầu trời đen đặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một tinh linh trong bộ linh phục màu đen, trông cứ như là một bộ quần áo đưa tang người chết, nhưng lúc này, cô đang cuộn người, co quắp cơ thể mình lại trông như một phôi thai vẫn còn trong bụng người mẹ và trôi nổi trên bầu trời. Vô số những cái [Cánh] với nhiều kích thước khác nhau liên tục xoay tròn xung quanh cô và toàn lực tung ra những tia màu đen cày nát mặt đất vốn đã chỉ còn là một đống đổ nát bên dưới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…. chúng ta phải làm gì bây giờ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi lẩm bẩm và vuốt cằm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đưa Shidou ngược thời gian về 5 năm trước là một quyết định đúng đắn, nhưng điều duy nhất họ đạt được chỉ là tìm ra nguyên nhân khiến cho Origami bị nghịch chuyển. Nếu cứ tiếp tục thế này…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ôi chao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi giật giật lông mày, quay lại phía sau và nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì có một tiếng bước chân nhỏ vang lên từ phía sau cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai vậy? Muốn thương lượng gì với tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi hỏi vì cho rằng người đó đang lắng nghe mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để trả lời câu hỏi của Kurumi, người đó lộ diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô là……………?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi tròn mắt ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................mình…………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khụy xuống sau khi nhìn thấy Origami chạy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác bất lực ngập trong phổi cậu. Cuối cùng, Shidou vẫn không thể làm được gì. Ngay lúc đó, tầm nhìn của cậu đột ngột nâng cao lên khi nhìn con đường trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, cậu cứ nghĩ là do cơ thể mình đang tự động di chuyển, nhưng cậu đã lầm. Khi nhìn xuống, cậu phát hiện ra rằng cơ thể trẻ con vừa nãy của mình giờ đây đã trở lại với kích thước trưởng thành cũ. Có lẽ do linh lực của cậu đã cạn, hoặc hết thời gian tác dụng, hoặc có thể là do một lý do nào đó….. cậu không thể biết rõ được đâu mới là nguyên nhân, nhưng giờ đây, năng lực biến hình của Natsumi đã không còn phát tác nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu đầy khó chịu của Kurumi vang lên trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........Tôi không thích thế này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Xin lỗi, cậu đã phải khó khăn lắm mới có thể sử dụng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] cho mình, vậy mà…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumu trả lời, xem lẫn theo đó là tiếng thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Origami lại chính là kẻ giết chết cha mẹ cô ấy…..Vậy ra đó chính là lý do khiến cho cô ta chìm trong nổi tuyệt vọng. Nhưng….. rõ ràng rằng nếu tôi không dùng &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; thì chuyện này đã không xảy ra…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu còn nghe được cả tiếng nghiến răng. Đối với một con người lúc nào cũng vô tư như Kurumi thì hành động này quả là rất đáng chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, cho phép tôi hỏi một điều. Lần đầu tiên cậu gặp Origami-san là khi nào vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….Ừm….. đó là vào đầu năm học thứ hai, trong lớp mình vừa chuyển qua-----”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chính lúc đó, Origami-san là người đã biết Shidou-san dù đó là lần đầu tiên cậu gặp cô ấy, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou recalled back after he was told that. It’s true that, Origami knew Shidou’s name.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cậu mới chú ý chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng bình thường thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Origami đã từng gặp Shidou của 5 năm trước đây, ngay tại thời điểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi tỏ ra rất bực trước câu trả lời của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đùa đâu. Điều này thật là nghịch lý. Thật là… kinh tởm”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái lý do khiến cho Origami trở nên căm ghét tinh linh. Cuộc gặp giữa cậu và Origami-san---- những thành phần cốt lõi khiến cho trật tự của thời gian trở nên như vậy hoàn toàn đều là do năng lực của tôi. Nếu tôi mà không đưa hai người về quá khứ, những chuyện đó đã không xãy ra….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi như đang lẩm bẩm với chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là những gì cô ấy nói không hề sai. Nếu không có một tinh linh được gọi là Kurumi; nếu không có một thiên sứ được gọi là &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; thì có lẽ mọi chuyện ngay từ đầu đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, cậu không hề có ý muốn sử dụng &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; để gây ra chuyện này đúng không….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi. Mục đích chính của tôi là tạo nên một hành động có thể làm thay đổi lịch sử, và tạo ra một lịch sử mới. Vậy mà cuối cùng, tôi vẫn chỉ là một con rối bị sai khiến bởi bàn tay của [Thế giới] này….. nó làm tôi bực mình rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nuốt nước bọt khi nghe những lời đó của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cùng lúc đó, một thắc mắc đã từ lâu trôi nổi trong đầu cậu. Cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……. có điều gì đó mà cậu muốn làm lại à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Ô chà”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảng thời gian im lặng trôi quá trước khi Kurumi trả lời cậu bằng giọng vô tư như thường lệ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là vậy, hẳn sẽ rất thú vị nếu tôi tái hiện lại lần gặp mặt đầu tiên với Shidou-san nhỉ-----Ufufu, hiện tại, tôi có thể chắn chắn một điều, tôi sẽ [ăn] cậu đấy, biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không nói gì sau khi nghe Kurumi trả lời dù rằng cậu không cảm thấy sợ. Hẳn là cô ta muốn làm cho Shidou phải bối rối đây mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không mấy quan tâm lý do vì sao một ai đó lại nói ra những điều mà họ không hề muốn làm. Với lại, bây giờ không phải là lúc để tán nhảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....nhưng, mọi thứ đã kết thúc mất rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tiếc nuối siết chặt nắm tay mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này Origami đã trở về thời điểm hiện tại. Họ không thể làm gì để ngăn cô bị nghịch chuyển được nữa. Còn tại thời điểm mà cậu đang ở, thời điểm của 5 năm trước, Origami đã tận mắt chứng kiến cái chết thương tâm của cha mẹ mình, mối thù trong tim cô sẽ không bao giờ biến mất. Và đúng như những gì Kurumi đã nói, cậu cũng chỉ là một con rối bị thế giới này điều khiển mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể biết được [Yud Bed] sẽ có hiệu lực trong bao lâu, nhưng sớm thôi, cậu sẽ quay trở lại thời gian thực của mình. Cậu sẽ phải một lần nữa đối mặt với Origami Hắc Ám và nhìn cô ấy chà đạp không thương tiếc mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói như thể trả lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là sự thật. Shidou-san đã không ngăn được Origami-san. Cậu đã không thay đổi được lịch sử---- có vẽ như đây chính là cái kết mà thế giới này đã quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........Kurumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhướng mày. Thật là kỳ lạ khi một người như Kurumi mà lại nói những điều như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi cười khúc khích đáp trả sự nghi ngờ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như đây là kết thúc rồi----- Tôi cũng vừa mới nghe chuyện đó”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe….. từ ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san của 10 phút sau, tính từ lúc này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn chưa hiểu được điều mà Kurumi vừa nói, Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là vậy đấy. 10 phút nữa, tính từ lúc này. Bản thân tôi từ [Thế giới mà Shidou-san ngược dòng thời gian về 5 năm trước quay trở lại mà không thể làm được gì cả], sử dụng [Yud Bed] và gửi Shidou-san của tương lai về hiện tại. Bọn tôi có trò chuyện một chút trong vòng một phút tác dụng của viên đạn, có lẽ tôi ở tương lai muốn tiết kiệm linh lực.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi của tương lai đưa tôi về hiện tại ư…………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt kinh ngạc, nhưng nếu nghĩ lại, thì đó cũng không phải là điều bất khả thi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ có Kurumi mà Shidou và Origami mới có thể quay được về quá khứ của 5 năm trước. Nếu là Kurumi của tương lai thì mọi chuyện cũng sẽ giống như vậy, cô ấy vẫn có thể đưa một người nào đó từ tương lai trở về hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một câu hỏi bật ra trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. mình của tương lai lại phải chịu đựng những rắc rối đó chỉ để vượt thời gian nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng chỉ là một thắc mắc bình thường mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Yud Bed] có thể coi như là một bí mật của Kurumi. Vậy tại sao cô ấy lại phải lãng phí quảng thời gian quý báu của mình chỉ để đưa một người về và thông báo về một tương lai vô vọng đang chờ đợi họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Yes!], âm thanh câu trả lời của Kurumi vang lên từ trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san của tương lai, người đã thất bại trong việc ngăn chặn Origami, sau khi hiệu lực của [Yud Bed] mất đi đã tuyệt vọng và quay về thực tại--- tuy nhiên, sau đó, cậu ta đã nãy ra một ý tưởng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một…. ý tưởng ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nhưng đó lại là một chuyện mà Shidou-san của tương lai không thể thực hiện được sau khi đã quay về thực tại của cậu ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên đó chính là lý do vì sao Shidou của tương lai yêu cầu Kurumi nói cho Kurumi của 10p trước những suy nghĩ của mình.----[Trong khi Shidou hiện vẫn còn đang ở thời điểm quá khứ của 5 năm về trước].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tái tạo lại lịch sử&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để phá vỡ tương lai đã được định trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-----cậu đã truyền đạt mong muốn đó cho chính mình&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cảm nhận được một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy! Mọi thứ vẫn chưa kết thúc đâu.---- Hãy làm nào Shidou-san. Cùng nhau phá vỡ cái thế giới chó chết này đi nào” (ND: bản Eng nó dùng từ shit-ass, nhưng mình không dùng từ đó vì sợ bà con vừa ăn cơm vừa đọc truyện :P)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác thở dài khi nghe một giọng nói với cường điệu vô cùng phi-Kurumi. Cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được….. Mình sẽ làm bất cứ điều gì. Nếu mọi người---- có thể cứu Origami”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, giờ lại là tinh linh à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ đã cảm nhận được khí thế của Shidou, Kurumi cười vui vẻ trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….. cách đó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm-- thử nghĩ xem nào, một thứ gì đó rất rõ ràng, nhưng đó lại là một phương pháp mà Shidou-san đã hoàn toàn tuyệt vọng kia không dám nghĩ đến”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi lăn dài trên má Shidou sau khi nghe câu trả lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa….. chúng ta sắp hết thời gian rồi nhỉ? Đi thôi nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ ừ, đúng đấy. Thời gian còn quý hơn cả vàng bạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái lý do quan trọng nhất khiến cho Shidou-san không thể ngăn được Origami-san là bởi vì cậu không biết điều gì sẽ xảy ra, còn giờ đây, đó lại chính là lợi thế mà chúng ta có được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ… có lẽ vậy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau khi nhận ra Origami đến từ thực tại, cuộc tấn công &amp;lt;Phantom&amp;gt; chỉ vừa mới bắt đầu…. và rồi mọi thứ kết thúc, thậm chí cậu còn không kịp thở. Vậy nên, nếu cậu biết trước mọi chuyện, cõ lẽ vẫn còn cách cứu vãn tình hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi ảm đạm thờ dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật sự mà nói thì tôi cũng chẳng muốn làm điều này đâu…. nhưng hết cách rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….? Mi-mình phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lý thuyết đơn giản, người ta gọi là khởi động lại”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......hử???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra một tiếng kêu bất ngờ khi nghe những gì Kurumi vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì…….. chẳng lẽ cậu sẽ đưa mình ngược về quá khứ 5 năm trước bằng [Yud Bed] thêm lần nữa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phương pháp đó không khả thi, bởi vì khi sử dụng [Yud Bed], tôi đã rút đi một lượng lớn linh lực được lưu giữ bên trong cơ thể Shidou-san. Tuy không phải hoàn toàn bất khả thi, nhưng nến miếng thịt mà tôi chưa kịp [Ăn] biến mất thì sẽ là cả một vấn đề đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....Ôi zời ơi, chẵng lẽ không còn cách nào khác ngoài việc dùng linh lực mà mình phong ấn để giúp mình ngược thời gian ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, tất nhiên là linh lực của ai cũng được, nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ động vào linh lực của mình đâu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như có gì đó bất thường trong giọng của Kurumi thì phải? Có rất nhiều chuyện cậu muốn phản đối, nhưng cậu vẫn cố giữ im lặng, cho đến tận bây giờ. Kurumi nói tiếp&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu vẫn còn có thể cứu vãn được một vài chuyện ngay tại thời điểm mà cậu đang ở”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ah!... hiểu rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như Kurumi vừa nói&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“------sự trùng lặp [Yub Bed], tôi cũng thấy đó là một ý tưởng khá thú vị. Tất nhiên là chỉ có thể thực hiện điều đó trước khi cậu bị cưỡng chế quay về thực tại khi [Yub Bed] hết tác dụng thôi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, vậy thì làm nhanh lên đi. Mau bắn mình bằng [Yud Bed] đi Kurumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này chỉ là chia sẽ suy nghĩ với cậu mà thôi. Tôi không thể can thiệp vào dòng thời gian của cậu từ đây được. Một viên đạn từ &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; sẽ không thể đến đó được”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì mình phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên khi sức chịu đựng đã đến đỉnh điểm. Kurumi khẽ thở dài như thể đang thổi vào tai của một người đang trước mặt cô và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---không phải chỉ có mỗi cách đó thôi đâu, vẫn còn một cách nữa”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mày của Shidou nhíu lại trước từng lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sao, Shidou trèo lên cầu thanh thoát hiểm của một tòa nhà cao tầng gần vụ hỏa hoạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hàà…. hàà…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể cậu như đang cố gào thét lên rằng nó đã vượt quá sức chịu đựng. Vận động mạnh trong mùa hè bòn rút sức lực cơ thể cậu nhanh hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc này cậu không thể than thở gì được. Cậu chỉ còn có thể ở lại đây thêm một lát nữa thôi. Dậm mạnh chân lên cầu than, cậu đang cô leo lên bằng tất cả sức lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi này…… thật sự được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, có lẽ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ ư?? Đệt…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của Kurumi vang lên trong đầu cậu, cậu lắng nghe với đôi mắt khép hờ. Shidou cố thở chậm lại và lần bước về phía mép của mái nhà. Đó có thể xem như là một góc chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ sân thượng của tòa nhà đó, cậu có thể thấy được thị trấn Nankou vẫn còn chìm trong lửa. Từ khắp nơi, tiếng còi khẩn cấp của xe cấp cứu và xe cứu hỏa vang lên không dứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không phải trông thấy cảnh tượng khủng khiếp đó thêm phút giây nào nữa, cậu quay mặt lại và bước đi tránh xa chổ đó. Cậu nhìn khắp nơi trên sân thượng, trông như đanh tìm kiếm một thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng--- không có ai ở đó cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê, ở đây không có ai cả? Cậu có chắc là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ nhỉ? Lẽ ra…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi còn đang nói giữa chừng, Shidou đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có ai đó đang đứng phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trực giác của cậu mách bảo điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để xác nhận điều đó, một giọng nói vang lên từ vị khách lạ sau lưng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ôi chao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói quên thuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đang bị đe dọa bởi một sinh vật ăn thịt đang đứng sau lưng mình, Shidou giơ tay lên và từ từ quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ở đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, xem chúng ta có gì ở đây này. Thật hiếm khi thấy được một vị khách ở một nơi như thế này đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tokisaki Kurumi đứng đó và nói với một nụ cười quến rũ trên môi.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=393132</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=393132"/>
		<updated>2014-09-28T02:18:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~  ==Chương 6: Đấu tranh==  ===Phần 1===  “.....ơ…. cậu xem xong chưa vậy?”  Itsuka Shidou giật mình khi nghe thấy tiếng kêu rụt rè ấy.  C...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chương 6: Đấu tranh==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....ơ…. cậu xem xong chưa vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou giật mình khi nghe thấy tiếng kêu rụt rè ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như cậu đã đờ người ra mất một lúc. Và khi nhìn về phía tiếng kêu phát ra, cậu thấy một cô gái nhỏ nhắn đeo kính đang đứng. Đó là giáo viên Okamine Tamae, biệt danh Tama-chan. Cô ấy đang cầm trong tay quyển sổ điểm danh và bối rối nhìn cậu. Cô ấy không dám bước đi vì Shidou đang nhìn vô cùng chăm chú vào quyển sổ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À...vâng! Cảm ơn…..nhiều lắm…..:”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu cúi người cảm ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường khi Shidou dám mắt vào quyển sổ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do khá đơn giản. Ngày tháng viết trên đó…. là một ngày của năm năm về trước so với hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt, rồi liếc nhìn xung quanh thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì cậu quan sát được, vị trí của những tòa nhà có hơi khác so với trong trí nhớ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cả quanh cảnh của mùa cũng đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một điều nữa, Tama-chan không biết Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những điều đó như cũng cố thêm cho cái thông tin khó có thể tin được, được ghi trên quyển sổ điểm danh của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giờ tôi có thể đi được rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nghiêng đầu hỏi Shidou trong khi cậu vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ. Cậu nhíu mày lại ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À vâng…..xin lỗi và cảm ơn cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói xong, trông cô ấy khá ngạc nhiên khi rời khỏi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thấy cô ấy rời đi, Shidou dựa lưng vào hàng rào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......5 năm trước ư? Đùa nhau à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rên rỉ trong khi ấn vào trán mình. Giờ đây đầu cậu trở nên rối loạn. Cậu muốn cười vào cái chuyện phi lý đang diễn ra với mình, nhưng nhiều bằng chứng khác nhau đang chứng minh đó là sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện đương nhiên thôi. Thời gian là một thứ bất di bất dịch và bất khả xâm phạm. Một khi thời gian đã trôi qua thì không thể nào quay lại được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou lại không thể phủ nhận được sự thật đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ý nghĩ thoáng vút qua trong đầu cậu. Ngay trước khi Shidou đến được đây, cậu đã từng gặp một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuru-mi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gặng ra từng từ từ cái cổ họng khô khốc của mình. Và rồi từng chi tiết về cô gái ấy được tái hiện lại một cách sống động trong tâm trí cậu. Đó là một cô gái với đôi mắt không cân, một mái tóc màu đen, làn da trắng sứ và trên người cô ấy là một chiếc váy đen đỏ. Ở con mắt trái của cô ấy là một cái đồng hồ kim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi. Tokisaki Kurumi. Đó là tên của một tinh linh chưa được phong ấn khủng khiếp nhất. Cô ta sở hữu một thiên sứ tên là &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;. Năng lực của nó chính là kiểm soát thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi con số trên cái đồng hồ thiên sứ ấy có một khả năng khác nhau. Và bằng cách nạp cái bóng đổ ra từ mỗi con số ấy vào súng của mình, cô ấy có thể tăng, giảm hoặc dừng thời gian của mục tiêu mà cô ngắm đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi đến với nơi này, Shidou đã bị cô ta bắn hai lần. Và cậu vỗ trán mình khi đã hiểu ra mọi chuyện. Chỉ nội sự tồn tại của tinh linh và thiên sứ cũng đã là chuyện khó có thể chấp nhận được rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với năng lực của Kurumi, rất có thể là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Kihihihi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi còn đang mãi chìm đắm trong suy nghĩ, cậu chợt nghe thấy một tiếng cười phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai-ai đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, buồn thật đấy. Cậu đã quên mất tôi rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt khi nghe thấy tiếng nói và giọng điệu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào…. Kurumi?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, vâng. Thật vui vì cậu đã nhận ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi, người sỡ hữu giọng nói đó nói tiếp. Cảm giác này thật là kỳ lạ. Cậu có thể nghe thấy giọng cô ấy rất rõ ràng, nhưng cậu lại không hề thấy cô ta đâu cả. Cậu có cảm giác như thể một người tàng hình nào đó đang thì thầm vào tai mình, hoặc, một ai đó đang ở trong đầu cậu và nói chuyện với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhanh chóng liếc nhìn sang trái, rồi sang phải nhưng vẫn không thể thấy bóng dáng bất cứ ai ở gần đó. Thế là Kurumi cười khúc khích, có lẽ vì cô cảm thấy buồn cười trước những cử chỉ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, vô ích thôi. Bởi vì tôi đang ở một khoảng thời gian khác so với Shidou-san”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở dốc trước từng lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó đã vượt quá sức tưởng tượng của Shidou. Và lúc này, khi điều đó được nhắc đến lần nữa, trái tim cậu như bị ai đó bóp mạnh. Một cảm giác lo sợ khó mà diễn tả được lan ra toàn thân cậu khi biết mình đã bị lạc vào một thế giới không xác định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã kiềm lại được hơi thở đang rối loạn của mình. Cậu nói với Kurumi dù vẫn không thể biết được cô ta đang ở đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như mình đoán…. Đây là Tenguu của 5 năm trước phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi kêu lên một tiếng như thể cô ấy đã biết trước điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã tìm ra được thời điểm của nơi đó rồi nhỉ? Ufufu, đúng như những gì mình mong đợi ở cậu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là do may mắn thôi. Nhưng quan trọng hơn, cậu có thể cho mình một lời giải thích không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại và nói, Kurumi trả lời ngay [Vâng!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như những gì cậu nghĩ đấy. Tôi đã đưa cậu ngược thời gian, trở về thời điểm 5 năm trước. Đó chính là khả năng của [viên đạn thứ 12 Yub Bed], viên đạn cuối cùng của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Viên đạn thứ 12 Yud Bed]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể đó là một trong những khả năng của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;. Từ lâu cậu đã biết được rằng đó là một thiên sứ đầy quyền năng, nhưng cậu chưa bao giờ tưởng tượng được rằng nó có thể làm được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, lý do mà hiện giờ tôi có thể nói chuyện được với Shidou-san cũng là nhờ vào sức mạnh của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; đấy. [viên đạn thứ 9 Tet]. Nó chính là viên đạn có thể giúp tôi kết nối suy nghĩ với một người ở mốc thời gian khác với tôi….. ừm…. tôi cũng ít khi phải xài đến viên đạn này nên phải cố lắm mới kết nối được cậu vào suy nghĩ của tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết nối ….. với ý nghĩ của cậu ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Tôi có thể nghe được rõ ràng những gì cậu nói, cả những gì cậu có thể nghe thấy và nhìn thấy nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........mình cảm thấy không được thoải mái lắm……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn xuống và xòe - nắm bàn tay mình. Cảnh này cũng đã được truyền đến cho Kurumi ư? Cậu cảm thấy mình như một con robot được điều khiển từ xa….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhớ phải kiềm chế những hành động CDSHT của cậu đấy. Nhưng dù cậu có làm gì thì tôi cũng không ngại đâu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không có đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên theo phản xạ trước trò đùa của Kurumi. Đúng lúc đó, một cô gái đi bộ lườm cậu một cách rất đang ngờ và vượt qua, cố giữ khoảng cách với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao cũng được. Đưa mình trở về hiện tại ngay đi. Mình không có thời gian cho trò hề của cậu đâu. Trong khi mình đang ở đây, những người kia….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm tay mình lại và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cần phải trở về hiện tại càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, ở thời gian hiện tại, thành phố Tenguu đang gặp phải một thảm họa. Một cô gái đột ngột xuất hiện trên bầu trời Tenguu và xới tung cả thành phố lên bằng vô số tia sáng được bắn ra. Đó là Origami, một tinh linh đã bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, chị em Yamai và cả Miku đang ra sức ngăn chặng Origami trong khi Natsumi và Yoshino tiến thẳng vào thành phố để cứu dân thường. Thêm một vấn đề nữa, trong khi đang cố giúp Shidou, &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã bị Origami bắn hạ. Cậu không thể biết được Kotori và phi hành đoàn hiện giờ ra sao rồi. Và trong một tình huống như vậy, Shidou, người có khả năng phong ấn tinh linh lại không có mặt ở đó. Không khó để có thể hình dung ra những vấn đề mà nơi đó đang gặp phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đúng là tình trạng hiện tại ở nơi này đang vô cùng khinh khủng. Theo những gì tôi thấy, trái đất này trông như bị cháy xém đi vậy. Nếu không thể hình dung ra địa ngục trông như thế nào thì có lẽ chỉ cần nhìn vào cảnh tượng này là sẽ rõ thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì...nhanh lên đi chứ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi lại thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, cậu thật sự muốn như vậy à? Tôi đã phải rất cố gắng mới có thể đưa cậu trở về quá khứ bằng bí mật của &amp;lt;Zafkiel&amp;gt;, [viên đạn thứ 12 Yud Bed]. Vậy mà giờ đây cậu lại muốn trở về hiện tại dù bản thân chẳng thể làm được gì ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....Ý cậu…..là gì…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể hiểu được những gì Kurumi vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính là ý nghĩa của việc mà chúng ta đang làm đấy. Nếu Shidou-san muốn cứu vãn tình thế hiện tạii, cách duy nhất là cậu phải làm gì đó với Origami của 5 năm trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ? Origami ư? Khoan đã nào…. Mình vẫn chưa hiểu. Đúng là Origami hiện đang ở đây, nhưng 5 năm trước, cô ấy vẫn còn là một học sinh tiểu học đúng chứ? Vậy nên……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, cậu nhầm rồi. Origami mà cậu phải gặp chính là người đã bị tinh linh hóa. Tôi đã từng đưa cô ta ngược thời gian trở về 5 năm trước bằng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra một tiếng kêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami…… đến thời điểm này ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Vẫn còn một lúc nữa so với khoảng thời gian mà tôi đưa Shidou-san ngược thời gian về thời điểm này, cô ta vẫn chưa xuất hiện đâu, nhưng chỉ một chốc nữa thôi, cô ấy sẽ được tôi đưa về đây đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì đã xãy ra vậy? Tại sao cậu lại đưa Origami trở về 5 năm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để tiêu diệt hung thủ sát hại cha mẹ cô ấy. Hay nói cụ thể hơn---- để tiêu diệt kẻ thù trước khi cô ta trở thành [Kẻ giết người].”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả tim Shidou bị bóp chặt lại từng nhịp theo từng lời của Kurumi. Những điều cậu biết đã được kết nối lại. 5 năm trước, cha mẹ của Origami đã bị giết hại bởi một tinh linh. Giờ đây, Origami đã có được một sức mạnh phi thường, vượt qua sự hiểu biết của con người…… thêm cả [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] của Kurumi nữa, vậy thì….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami ngược thời gian để đánh hạ &amp;lt;Phantom&amp;gt; ư……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm trong khi đang nhớ lại một tinh linh khác đã từng xuất hiện trong thảm họa hỏa hoạn của 5 năm trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng tại sao Origami lại bị nghịch chuyển khi trở về thời điểm hiện tại chứ? Chuyện quái gì đã xãy ra ở thời điểm này vậy??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hoàn toàn không thể biết được đó là chuyện gì cả. Vậy nên tôi mới bắn cậu bằng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed].”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đặt tay lên ngực để ổn định lại nhịp tim đang tăng vọt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Kurumi nói đúng, cách duy nhất mà cậu có thể làm bây giờ là quan sát những gì Origami đã làm 5 năm về trước, xác định lý do khiến cho cô bị nghịch chuyển và tìm cách khắc phục vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vẫn còn một chuyện làm cho Shidou cảm thấy khó hiểu. Cậu nhíu mày lại như thể đang trừng mắt với cô gái vô hình đang đứng trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Kurumi này, nếu những gì cậu nói là thật, vậy thì tại sao cậu lại làm như vậy? Không chỉ tôi, cậu còn đưa Origami về quá khứ như cô ấy yêu cầu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là phần cậu vẫn chưa hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với những tinh linh còn lại, Kurumi là một người khá đặc biệt. Đúng là Shidou đã từng một lần được Kurumi cứu giúp, nhưng đó chỉ là vì cô ấy cảm thấy hứng thú để làm chuyện đó thôi. Khó mà tin được rằng cô ấy lại có thể sử dụng thiên sứ của mình cho lợi ích của kẻ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou hỏi, Kurumi im lặng mất một lúc rồi mới trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ chẳng được ích lợi gì khi làm chuyện đó…. có phải đó là điều mà cậu đang nghĩ không? Tôi không có nhiều cơ hội để thử nghiệm [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] bằng ma lực của kẻ khác, nhưng….. xem nào…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi thở hắt ra rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng nỗ lực mà tôi dồn vào chuyện này, tôi chỉ muốn chứng minh một điều thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứng minh? Chứng minh điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứng minh một thực tế, rằng con người có thể thay đổi lịch sử.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói với cậu bằng một chất giọng hơi khác so với những lúc mà cô ấy đùa cợt. Shidou đã nhận ra được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thay đổi lịch sử………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Tôi muốn tận mắt chứng kiến điều này. Tôi muốn thử xem cô ta có thể xóa bỏ được bi kịch tan thương ấy hay không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện đó….. liệu có khả thi không? Mình đã từng nghe nói rằng lịch sử…….. có thể bị thay đổi bởi một vài quyền năng, nhưng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mói một cách khó khăn. Tuy không hiểu biết cặn kẻ lắm về chuyện đó, nhưng cậu đã từng nghe nói về lý thuyết này khi xem một bộ phim có liên quan đến chuyện vượt thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ bản là sau khi trở về quá khứ bằng một cỗ máy thời gian, nếu xảy ra một sự kiện lớn có thể làm thay đổi lịch sử, thì trong tương lai, một chuyện khác tương tự sẽ xãy ra, khiến cho mọi chuyện trở lại như lúc đầu, trước khi lịch sử  bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi lại bật cười khi nghe Shidou nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói gì lạ vậy Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chợt tưởng tượng ra một hơi thở quyến rũ phà vào mặt mình. Nếu Kurumi mà ở đây chắc có lẽ cô ta đã nâng cằm cậu lên và khiêu khích rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là người nói ra điều đó? Người đó đã từng thực sự du hành thời gian chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-thì………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho dù thế giới này có rộng lớn đến nhường nào đi chăng nữa, Tokisaki Kurumi này là kẻ duy nhất có thể thao túng được dòng thời gian và đảo ngược nó. Hay cậu nghĩ là do &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; cũng được. Đừng có để đôi tai của cậu bị bọn tiểu thuyết gia và học giả đánh lừa chứ. Ngay lúc này, điều mà cậu đang tìm kiếm mới chính là chân lý thật sự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói bằng một giọng đều đều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........hình như tôi nói hơi bị nhiều rồi thì phải. Tuy là tôi đã thêm một ít thời gian khi bắn [Viên đạn thứ 12 Yud Bed], nhưng cậu cũng không thể ở lại đó quá lâu được đâu.Hãy bắt đầu hành động đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói một cách bình tĩnh. Shidou nghiến răng lại và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn còn rất nhiều điều chưa được làm rõ, nhưng để ngăn chặn Origami không bị nghịch chuyển và cứu cả thành phố đã bị biến thành địa ngục trần gian, chắn chắn chỉ còn mỗi cách này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được, đi thôi nào Kurumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu ngước mặt lên và quay bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mục đích của Origami là tiêu diệt tinh linh sát hại cha mẹ của mình. Và rất có thể tinh linh đó chính là &amp;lt;Phantom&amp;gt;. Nếu thật sự là như vậy, &amp;lt;Phantom&amp;gt; hẵn sẽ phải xuất hiện ở thị trấn Tenguu Nankou, nơi đã xãy ra đám cháy kinh hoàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm tay mình lại để cũng cố quyết tâm và chạy đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đích xác khoảng thời gian, nhưng mặt trời đã lên cao rồi. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bị thiêu đốt dưới ánh nắng mà không biết rằng ánh mặt trời mùa hè đang dần yếu đi. Cứ mỗi khi cử động tay chân, mồ hôi lại tuôn ra như tắm và rút dần sức lực của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: chẳng hiểu đoạn này nghĩa là gì nữa @@ “He doesn’t know the exact time but, the sun was already setting. However, Shidou’s body was burning without him knowing that the summer sun has become weak. Each time Shidou moves his hands and leg, sweat will flow out and would mercilessly take away his stamina.”)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không dừng bước. Cậu không thể biết được liệu mình có thể ở lại quãng thời gian này được bao lâu….. hơn nữa, những cô gái kia đang nổ lực hết mình ở quãng thời gian hiện tại. Cậu không thể cứ đứng yên mà nhìn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc chạy bộ, cuối cùng Shidou cũng đến được một nơi khá quen thuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thị trấn Nankou………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chạy chậm dần và thì thầm cái tên xen giữa hơi thở nặng nhọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó đúng là khung cảnh của thị trấn Tenguu Nankou trước khi chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là một cảm giác lạ lùng. Những hoài niệm về quảng thời gian sinh sống ở đây tác động mạnh vào cảm xúc của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đột ngột dừng bước khi cậu phát hiện ra một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nghi ngờ hỏi, nhưng Shidou không trả lời. Một ngôi nhà đang ở ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ngôi nhà hai tầng, mái nhà màu đỏ đậm. Tuy nó không quá đặc biệt để thu hút sự chú ý của người khác, nhưng khoảnh khắc mà Shidou nhìn thấy ngôi nhà này, cậu gần như bị tê liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là ngôi nhà mà Shidou từng sinh sống 5 năm trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là lý do chính khiến cho Shidou dừng bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giây phút cậu nhìn thấy nó, một ý nghĩ thoáng lướt qua trong đầu cậu. Hiện tại, Shidou đang ở Tenguu 5 năm về trước. Đó chính là ngày mà cha mẹ Origami bị một tinh linh sát hại, và cô đã thề rằng sẽ tự tay mình tiêu diệt nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là chuyện duy nhất đã xãy ra cách đây 5 năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái lúc mà Origami chứng kiến cảnh cha mẹ ruột bị thảm sát ngay trước mặt mình, cả thành phố đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa ấy do em gái của Shidou, Itsuka Kotori gây ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi đã nói với cậu rằng hãy đến và gặp Origami, người đã ngược dòng thời gian về 5 năm trước và ngăn chặn việc cô ấy bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đột nhiên nghĩ ra một điều, nếu là như vậy, cậu cũng có thể làm cho việc Kotori bị tinh linh hóa không bao giờ xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lúc này Kotori đang ở trong nhà, cậu tự hỏi liệu mình có thể bảo Kotori hôm nay đừng đến công viên, thế là cô bé sẽ có thể tránh được chuyện gặp mặt &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giây phút ý nghĩ ấy lướt qua tâm trí, chân cậu vô thức bước về phía căn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy chỉ là những ký ức mờ nhạt, nhưng 5 năm trước đây, vào ngày 3 tháng Tám, Shidou hẳn đã ra ngoài để mua quà sinh nhật cho Kotori. Vậy nên cậu sẽ không phải chạm mặt với chính mình trong quá khứ. Cậu mở cổng, băng ngang qua khu vườn, đi về phía cửa sau của căn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, cái tên của người căn nhà đập vào mắt cậu [Itsuka]. Ngay thời điểm đó, như thể đoán được hành động của Shidou, Kurumi nói bằng một giọng mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, tôi rất hiểu cảm giác của cậu, nhưng xin cậu hay vui lòng từ bỏ chuyện của Kotori-san đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hứa vẫn sẽ lo liệu được chuyện của Origami…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Nếu Kotori bỏ lỡ [Khoảnh khắc đó] và không trở thành một tinh linh thì chúng ta sẽ không thể lường trước được tương lai sẽ thay đổi như thế nào đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái viễn cảnh Kotori sẽ không bị tinh linh hóa đã làm mờ đôi mắt cậu, và cậu đã không nghĩ đến những hậu quả khi chuyện đó xảy ra. Nếu Kotori không trở thành linh tinh, &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sẽ không bao giờ phát hiện ra cô bé, và khi đó, tổ chức sẽ không thể nào biết được rằng Shidou có khả năng phong ấn được tinh linh. Và rồi những tinh linh như Tohka, Yoshino, Kaguya, Yuzuru, Miku, cả Natsumi nữa, họ sẽ không được niêm phong linh lực. Bằng mọi giá, cậu không được phép để cho chuyện đó xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến chặt răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....xin lỗi, mình hơi nóng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu quyền năng thay đổi quá khứ đến với một người nào đó quá đột ngột, nó sẽ chẳng khác gì một loại rượu thượng hạng làm cho họ phát điên lên. Tôi sẽ không đổ lỗi cho Shidou san đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói bằng một giọng thông thái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như lúc nãy, Shidou không hề cảm thấy một tí gì của một lời tự quở trách trong câu nói của Kurumi. Cậu hơi nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: “Shidou slightly brought his eyebrows closer. Just like just now, he could not feel any self-admonition included in Kurumi’s words” chẵng hiểu @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường khi nghĩ đến những chuyện đó thôi. Quyền năng để thay đổi lịch sử, đó là thứ mà bất cứ ai cũng khao khát có được. Thậm chí, cho đến bây giờ, Shidou còn không dám tưởng tượng ra những nỗi thống khổ và những suy nghĩ của Kurumi, người đang nắm giữ quyền năng ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Kurumi, cậu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu đang định nói chuyện với Kurumi, một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-san, tôi là Suzumoto, hàng xóm của cậu đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giật mình khi nghe giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc là họ không có nhà……. vào kiểm tra xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh khi cánh cửa mở ra vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Suzumoto-san, hàng xóm 5 năm trước đây của cậu. Cô ấy thường hay tặng gia đình cậu những rau củ được gửi lên từ vùng quê…….. mãi đến giờ cậu mới nghĩ lại về chuyện này. Cậu nhớ rằng thỉnh thoảng có một vài loại rau củ được đặt sẵn trước cửa sau ngôi nhà khi cậu và gia đình mình vắng mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu rất biết ơn cô ấy, nhưng lúc này thì không thể làm gì được. Bởi vì hiện tại cậu đang là một học sinh cao trung, đã năm năm trôi qua kể từ khi cậu còn là một học sinh tiểu học. Và nhìn kiểu nào thì trông cậu cũng giống như một tên trộm đã đột nhập vào nhà hơn. Nếu cô ấy báo cảnh sát, cậu sẽ phải tiêu tốn thêm khoảng thời gian đã ít ỏi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình-mình-mình… phải làm sao bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng bước chân của Suzumoto đang dần đến gần. Cậu hoảng hốt nhìn quanh, nhưng không nơi nào có thể dùng làm nơi ẩn núp được cả. Cậu không thể làm được gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..ngay lúc đó, một ý tưởng lướt qua tâm trí hoảng loạn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người hàng xóm làm nội trợ, Suzumoto Naoko, mở cửa vào căn nhà của gia đình Itsuka và nhìn thấy một cậu bé. Cậu ta tầm độ tuổi tiểu học, gương mặt cậu trông rất dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Shidou-kun ở đây à? Xin lỗi nhé. Lúc nãy không ai ra mở cổng khi cô bấm chuông cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........k-không phải, là lỗi của cháu, cháu đã không ra mở cổng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou, đứa con trai cả của gia đình Itsuka nói trong khi cười gượng. Naoko nghiêng đầu thắc mắc, rồi đưa những túi nhựa cô đang cầm cho cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa được gửi từ dưới quê lên đấy, rất tốt cho mọi người. Cứ ăn đi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cảm ơn cô nhiều ạ. Cả nhà cháu rất thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cầm lấy cái túi nhựa và cúi đầu cảm ơn cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou accepted the plastic bag and took a bow.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......A-ra!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ… sao vậy cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không có gì, chi3 là tự nhiên hôm nay cô cảm thấy cháu hơi khác so với mọi hôm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Kh-không phải đâu!.............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế à? Ừm…… Chắc do cô tưởng tượng ra thôi nhỉ…….thôi kệ nó đi. Nhớ đưa cho mẹ cháu nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ, cảm ơn cô ạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naoko băng qua khu vườn nhà Itsuka và về nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hààà……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chắn chắc Naoko đã rời khỏi, Shidou thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, một ý tưởng khá thông minh đấy, Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....hầy, cũng may là nó hoạt động tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy Kurumi nói với cậu bằng một giọng khá vui, nhưng cậu lại lau mồ hôi và trả lời. Và khi làm vậy, cậu chợt phát hiện ra rằng bàn tay của mình đã bị teo nhỏ lại so với lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không chỉ có mỗi bàn tay, mà cả cơ thể, chân và thậm chí là cả quần áo của cậu nữa. Tất cả đều đã bị teo nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cậu sắp bị người hàng xóm của mình phát hiện ra, tâm trí của cậu chợt nghĩ về một tinh linh từng bị Natsumi dùng thiên sứ &amp;lt;Haniel&amp;gt; của mình biến thành trẻ nít.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Shidou là một học sinh tiểu học thì chuyện cậu đang ở trong chính ngôi nhà mình cũng là điều bình thường. Bởi vì cậu đã phong ấn linh lực của Natsumi trong cơ thể mình, nên cậu hoàn toàn có thể thử sử dụng…….không giống như &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; của Tohka hay &amp;lt;Zadkiel&amp;gt; của Yoshino, đây là lần đầu tiên cậu phải dùng đến thiên sứ này nhưng có vẽ như cậu đã xoay sở khá tốt để điều khiển sức mạnh của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, mình đã làm lãng phí thời gian mất rồi, đi thôi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đặt cái túi nhựa xuống trước cửa nhà, rồi nó với Kurumi và ngay lập tức chạy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ủa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao để mình khôi phục hình dáng nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày lại. Mồ hôi chảy dài trên má cậu. Vì phải đột ngột biến hình nên cậu không làm sao biết được cách để khôi phục hình dáng cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao, rắc rối rồi đây. Bây giờ cậu còn phải đi gặp Origami-san đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy…. phải tìm cách trở về hình dáng cũ hoặc…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhắm tịt mắt lại và rên rỉ, thế là Kurumi bật ra một tiếng cười khúc khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san này, trước khi trở lại như cũ, sao cậu không thử một lần nhìn vào gương đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, để làm chi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình không thể ngắm gương mặt dể thương của Shidou-san từ góc nhìn này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, cậu thật là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu trời đột nhiên đỏ rực lên, Shidou ngay lập tức quay về hướng đó và nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở một phía đối diện với căn nhà, một cột lửa khổng lồ bừng lên, nó lan ra trong không khí và thiêu rụi mọi thứ trong tầm lan tỏa của cơn sóng lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, toàn bộ thành phố ngập chìm trong lửa. Nhà cửa, cây cối bốc cháy. Những tiếng la hét vang lên gần đó. Người dân bắt đầu bỏ chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngọn lửa này………..là của Kotori ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ là vậy rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi trả lời. Shidou nghiến răng một cách tiếc nuối. Kotori đã đến công viên mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc này, Kotori đã bị &amp;lt;Phantom&amp;gt; biến thành tinh linh &amp;lt;Efreet&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể đứng yên được nữa, cậu chạy vọt ra khỏi chổ đó. Tuy cơ thể vẫn còn bị teo nhỏ nhưng cậu không thể yêu cầu thêm bất cứ thứ gì vào lúc này được. Kotori đã bị tinh linh hóa, nghĩ là &amp;lt;Phantom&amp;gt; cũng đang ở gần, và điều đó cũng đồng nghĩ với việc Origami sẽ ngược thời gian đến ngay nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những nhóm người chạy nạn và nhà cửa đổ sập vì ngọn lửa bao trùm gây không ít cản trở cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lục lọi lại trí nhớ 5 năm về trước của mình, cậu cố tìm ra cho được con đường khác. Cuối cùng cậu cũng đến được công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đến được công viên, đã có 3 người ở sẵn đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một là cô bé Kotori nhỏ xíu đang khóc. Hai là chính Shidou của 5 năm trước đây đang nằm trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ba là một thứ gì đó đang đứng và nhìn cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Phantom&amp;gt;.......!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra cái tên của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, từ phía trên bầu trời, một tia sáng bắn vọt xuống và ngay lập tức xóa sổ &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhớ rõ cảnh này. 5 năm trước đây, đúng là &amp;lt;Phantom&amp;gt; từng bị tấn công bởi một tia sáng từ bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, cậu ngước lên, nhìn về phía nguồn phát ra tia sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu nhìn thấy một người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái trong một chiếc váy trắng huyền ảo, xung quanh cô là những cái [Cánh] đang bay lượn. Nhưng lúc này, gương mặt cô ấy trông đáng sợ hơn bao giờ hết vì tức giận và hận thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên. Và đúng vậy. Đó chính là Tobiichi Origami. Cô đã ngược thời gian, trở về quá khứ để đến nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao Origami lại trở thành tinh linh vẫn còn là một bí ẩn. Nhưng lúc này, cô ấy vẫn chưa bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể, chính ngay lúc này, điều đó sẽ xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami sẽ bị nghịch chuyển, vì một chuyện gì đó sẽ xãy ra và dồn cô ấy vào vực thẳm tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và &amp;lt;Phantom&amp;gt;, kẻ vừa mới biến mất cũng đã xuất hiện phía trên bầu trời cùng với Origami. Rất có thể nó đã né đòn tấn công của cô bằng cách bay lên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vung tay, những cái [Cánh] xung quanh cô bắt đầu bắn ra những tia sáng thẳng về phía &amp;lt;Phantom&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đó là một hiệu lệnh, cả hai người họ cùng bay thật thanh lên cao bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, mau đuổi theo đi. Nếu cứ thế này thì cậu sẽ mất dấu cô ấy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngay lập tức trả lời và chạy nhanh về phía thành phố, bám theo cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami liên tục phát động tấn công &amp;lt;Phantom&amp;gt; bằng những tia sáng. Nhưng &amp;lt;Phantom&amp;gt; né được tất cả, và dường như nó cũng không hề có ý định chống trả. Và cứ như thể đó là một trò chơi, nó bay lượn khắp nơi trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tuyệt vọng hét lên trong khi đuổi theo, nhưng không có tác dụng gì cả. Đó cũng là chuyện đương nhiên thôi, bởi vì chẳng những họ ở cách xa nhau, mà Origami còn đang đối mặt với kẻ thù mà từ lâu cô đã nuôi mối hận ngày càng tăng trong lòng và đã thề là sẽ tiêu diệt được bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không từ bỏ. Cậu đuổi theo cả hai trong sự tuyệt vọng và vẫn tiếp tục gào lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami! Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng lại và nhìn xuống mặt đất khi đột ngột nghe thấy một tiếng kêu còn lớn hơn của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía đó, có một người đàn ông và một người đàn bàn, có lẽ là một cặp vợ chồng. Có lẽ họ vừa chạy ra khỏi ngôi nhà đã bốc cháy của mình. Quần áo của hai người họ đều đã lấm lem, cậu còn có thể nhìn thấy cả những vết thương nhỏ trên người họ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong giây lát, cậu tự hỏi tại sao họ lại gọi tên Origami? Nhưng cậu ngay lập tức biết được lý do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn theo ánh mắt của họ, cậu nhận ra một cô bé tiểu học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái với mái tóc cắt ngang vai và một gương mặt rất thông minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Origami của 5 năm về trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha! Mẹ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami hét lên giữa dòng nước mắt tuôn trào khi biết được cha mẹ cô bé vẫn còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một tích tắc sau đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của Shidou chỉ còn là một màu trắng vĩnh cữu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chấn động cực mạnh nổ ra gần đó, sóng xung kích dễ dàng đánh bật đi cả cơ thể của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn thân cậu đập vào một bức tường. Cậu bật ra tiếng kêu đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư Ừ, mình không sao. Nhưng………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gượng người đứng dậy, nhìn về phía Origami và cha mẹ của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cậu như tan biến đi khi nhìn về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi đó, chỉ một vài giây trước đây vẫn còn là một cặp vợ chồng, giờ đây đã bị biến thành một cái hố khổng lồ trông như miệng núi lửa. Thêm vào đó là những [mảnh], trước đây từng là hai con người đang nằm rãi rác khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là một người bình thường, có lẽ họ đã hét lên khi phải chứng kiến cảnh tượng khủng khiếp này rồi. Nhưng Shidou vẫn đứng đó, hai mắt mở to kinh hoàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì…. cậu đã thấy cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái cảnh mà Origami đã tận mắt chứng kiến 5 năm trước đây, ngay trước mặt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ah………….ah……………………..ahhhhhhhhhhhhhhh-------------”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên bằng một giọng ngạt ngạt trong khi lầm lũi bò về phía những thứ mà chỉ một khoảnh khắc trước đây còn là cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé nghiên răng và ngước mặt lên, những ánh nhìn đầy căm hận của cô gái bé bỏng hướng thẳng về nguồn phát của tia sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiên--thần………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lẩm bẩm trong khi ngước nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị tác động bởi câu nói đó, Shidou cũng nhanh chóng ngước lên, nhìn theo ánh mắt của Origami bé nhỏ. Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đừng có….nói là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác ớn lạnh nhanh chóng lan tỏa ra khắp người cậu và nói bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là có một người ở trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tinh linh Origami đang vận trên người một bộ linh phục màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ vị trí của mình, cậu không thể nhìn rõ được gương mặt của tinh linh đã bắn ra tia sáng đó. Origami của 5 năm trước có lẽ cũng chỉ có thể trông thấy một bóng người mờ nhạt. Một người không biết về tinh linh sẽ ngay lập tức cho rằng đó là một [thiên thần], giống như Origami này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là cậu ư……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngồi răng mặt đất cắn chặt đôi môi mình trong cơn giận ngút trời và gào lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao sẽ không tha thứ cho mày……………! Giết……………...Tao sẽ giết mày……! Chắc chắn ---- tao sẽ……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một điều chắn chắn và những tiếng thét đó không thể nào vang lên phía cao bầu trời nơi Origami của hiện tại đang đứng được. Nhưng dường như cô ấy đang run lên và co người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người lạ nhìn thấy cảnh này hẳn sẽ cho rằng cô ấy đang cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chắn chắn một điều, tinh ấy không thể nào cười trong tình huống này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…..gì…...thế này………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những chuyện đó chỉ xảy ra trong vòng một vài giây, nhưng chỉ cần bấy nhiêu thôi cũng đã là quá đủ. Shidou đã hiểu được chuyện gì xảy ra rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đã ngược thời gian về 5 năm trước để biến vụ sát hạ cha mẹ cô thành một chuyện [không bao giờ xảy ra].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Origami không ngăn chặn được vụ việc, mà chỉ tìm ra được hung thủ thật sự đã giết chết cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng những gì thấy được thông qua tầm nhìn của Shidou, Kurumi nói vang trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã biết trước rằng chắc chắn phải có một chuyện gì đó vô cùng khủng khiếp xảy ra mới có thể làm cho Origami trở nên như vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Kurumi còn đang nói giữa chừng, tinh linh đang bay trên bầu trời kia đã tan biến vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biến mất rồi……………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tác dụng của [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] sẽ mất đi sau một khoảng thời gian nhất định. Khi đó, cô ta sẽ trở về thời điểm hiện tại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi….không thể nào……… vậy…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mục đích chính của Shidou và cả Kurumi, người đã đưa Shidou về quá khứ 5 năm trước, là quay ngược thời gian, tìm ra ra và sửa chữa sai lầm đã khiến cho Origami bị nghịch chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và họ đã tìm ra được nguyên nhân của sự việc, nhưng cũng ngay lúc đó, Origami đã biến mất. Lịch sử không thể cứ thế mà tiếp diễn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…. phải làm gì bây g…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cũng đã tìm lại được tiếng nói của mình, cậu nói giữa hơi thở gấp gáp nhưng ngay lâp tức dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một phần của ngôi nhà đang bốc cháy đổ sập về phía cô bé Origami của 5 năm trước đang ngồi trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên. Cậu nhảy xổ về phía Origami trước cả khi bật ra tiếng kêu ấy, ôm lấy cô bé rồi cả hai cứ thế mà lăn tròn trên mặt đường. Chỉ một khoảnh khắc rất nhỏ sau khi Shidou vừa ôm lấy Origami, phần đang cháy của ngôi nhà rơi thẳng xuống nơi Origami vừa ở tạo nên một tiếng động rất lớn và một đống hỗn độn. Khói bụi bay khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục ở lại đây họ sẽ gặp nguy hiểm. Shidou ho một cái rồi chộp lấy bàn tay của Origami và lôi cô bé vào con hẻm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cứ thế mà chạy, đến một nơi mà không còn lửa nữa. Thế rồi Origami ngồi gập người xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phùùùù……..phùùù…….. cậu có sao không, Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong cậu mới nhận ra được sai lầm của bản thân mình. Tuy khá bất ngờ nhưng Origami này không hề quen biết Shidou. Sẽ chẳng tốt lành gì nếu gọi ra tên của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami không hề để tâm gì chuyện một người hoàn toàn xa lạ gọi tên cô. Cô bé vẫn còn run rẩy và nhìn lên bầu trời bằng cặp mắt vô hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, dùng từ vô hồn ở đây không được đúng cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giận dữ, oán hận, đau buồn, mất mát…… hàng loạt cảm xúc tồi tề mà con người có thể cảm nhận được hòa trộn vào nhau tạo thành một chất độc, và giờ đây, chất độc ấy đang tác động mạnh mẽ và đôi mắt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch…..a, m-ẹ…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên với đôi môi khô khốc của mình, giọng cô lạc hẳn đi và biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cũng cảm nhận được nỗi đau này rõ ràng như thể chính cậu vừa bị mất đi người thân trong gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể biết được mình nên nói gì cho phải trong lúc này, nhưng cũng không thể cứ để cô ấy thế này được. Và một cách vô thức, Shidou vòng cả hai tay ôm chầm lấy Origami. Và như để cố làm vơi đi phần nào cảm xúc dữ dội ấy, cậu ôm lấy cô bé thật chặt bằng hai cánh tay run rẫy của mình, thật chặt chẽ và thật mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…..là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mãi cho đến lúc này, Origami mới lần đầu tiên nhận ra được sự có mặt của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn cả thôi. Không sao đâu. Vậy nên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vẫn cứ ôm thật chặt lấy Origami và thì thầm xúc động. Hoàn toàn nhận thức được rằng những lời đó hoàn toàn không có ích gì trong lúc này cả, nhưng cậu vẫn phải nói. Thế giới này thật là quá độc ác và tàn nhẫn với cô gái bé nhỏ trong vòng tay của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc này trở đi, cô bé này sẽ phải bắt đầu tự mình bước đi trên con đường đời đầy chông gai và cạm bẫy, để rồi tìm ra được [Sự thật] tàn nhẫn nằm ở phía cuối con đường. Shidou không kềm mình được và phải hét lên khi nhận ra cái vòng tròn luân hồi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami……. cậu phải………...một ngày nào đó, cậu sẽ chú ý đến điều này. Tất cả những sự thật ấy……! Nhưng….. đừng bao giờ quên một điều! Cậu không chỉ có một mình đâu……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang…. nói cái gì vậy………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami thắc mắc bằng một giọng nặng nhọc. Đó là điều tất nhiên. Nhưng Shidou vẫn tiếp tục điều mà mình muốn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ không để cậu buồn….! Mình sẽ làm cậu nguôi giận….! Nếu cậu cảm thấy tuyệt vọng, hãy đến bên mình! Hãy yêu cầu mình nếu cậu phải đối mặt với những tình huống không còn lối thoát! Mình Sẽ không phiền cho dù cậu có trút mọi thứ lên mình đâu. Vì vậy….. cho nên…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn ôm thật chặt lấy Origami mà nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho dù cậu có gây ra chuyện gì đi chăng nữa…………… xin hãy đừng tuyệt vọng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngây người ra trước những lời của Shidou…. nhưng rồi chỉ một chốc sau, cơ thể cô bắt đầu run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-------ah-uu-ahh………….uu-yyaaaa……….aaaaaa…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Siết chặt chiếc áo của Shidou đang mặc, cô bé vùi mặt mình vào ngực cậu và khóc thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể là do những căn thẳng của cô đã phần nào vơi đi vì Shidou xuất hiện, hoặc cũng có thể là do nỗi buồn khi mất đi người thân của mình giờ đây đã thấm vào cơ thể của cô. Shidou không thể biết được cái nào đúng, nhưng, dù sao đi nữa, cuối cùng thì Origami cũng đã thể hiện ra cảm xúc thật đúng với lứa tuổi của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-a ơi….. m-ẹ ơi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dùng phần sức lực còn lại của mình để nhẹ nhành vỗ vỗ vào lưng Origami trong khi cô bé còn đang khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một lúc sau…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn cậu nhiều lắm……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói với Shidou sau khi đã nín, rồi cô bé buông áo cậu ra và đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dùng tay áo quyệt đi những giọt nước mắt còn vương lại trên khóe mi, cô nhìn Shidou bằng đôi mắt đỏ ngầu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu….. là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À….. ờ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một câu hỏi cực kỳ bình thường đối với những người lần đầu gặp nhau, nhưng Shidou lại cảm thấy bối rối khi được hỏi. Tiếng ậm ừ của cậu phát ra khi chưa kịp nghĩ ra câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có cố quá thì kết quả cũng vẫn vậy thôi. Shidou nhìn lại Origami bằng một cái nhìn đầy kiên quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình là…….. Itsuka Shidou, mình sống gần đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka Shidou…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lầm bần tên cậu, suy nghĩ gì đó trong đầu rồi quay đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô bé đang cố gắng che giấu cảm xúc của mình khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....những gì cậu nói từ nãy giờ là thật chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....ơ………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rằng cậu sẽ làm bất cứ điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….! Vâng. Mình nói thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu chắc nịch trước câu hỏi của Origami. Cậu nói ra những lời đó chỉ bằng một nữa nhận thức của mình, nhưng chắc chắn một điều, đó không phải là những lời nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi. Vậy thì……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami continued without continuing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ trao cho cậu nước mắt. Mình sẽ tặng cho cậu nụ cười. Xin hãy nhận lấy cả hạnh phúc, niềm tận hưởng của mình, mọi thứ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt trước những lời nói bất ngờ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây sẽ là lần cuối cùng mình khóc, và cũng sẽ là lần cuối cùng mình cười.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Origami nhìn chằm chằm Shidou mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể thốt lên được bất cứ lời nào khi nhìn thấy nụ cười pha lẫn những giọt nước mắt còn vương lại trên gương mặt bé nhỏ của cô bé tiểu học Origami. Rồi cô lại quay đi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mình vẫn sẽ giữa lại cơn giận này cho chính mình. Cái cảm xúc tệ hại này, chỉ dành cho mình thôi. Chắc chắn, mình sẽ giết con thiên thần đó. Dù cho có phải mất bao lâu đi chăng nữa, dù cho có phải dùng cách gì đi chăng nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---------------------”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiên thần. Những từ đó được thốt ra làm Shidou phải co giật ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không thể nào nói rằng thiên thần đó chính là Origami trong tương lai được. Cậu không thể nào ép mình phải nói ra điều đó cho cô gái nhỏ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên, hãy giúp mình gìn giữ những cảm xúc này cho đến khi mình giết được nó… con thiên thần đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói những lời đó khi đã quay lại và đối mặt với Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ori---gami……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chỉ có thể thốt ra được cái tên của cô bé bằng một giọng trống rỗng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái trẻ mang theo mối thù sâu nặng chạy đi, để lại Shidou một mình ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong cái đêm mà mọi thứ đã bị bóng tối hắc ám bao phủ, Kurumi ảm đạm thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra mọi chuyện là như vậy……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, có hai cảnh tượng hiện ra trước mắt Kurumi khi cô đã kết nối tâm trí với Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở mắt ra, cô thấy được những chùm sáng đen đặc phát ra từ Origami Hắc Ám (ND: hết cách diễn đạt rồi, đành nhái theo từ ‘Dark Tohka’ vậy) dội liên tiếp xuống những tòa nhà vốn đã bị phá hủy hoàn toàn. Và khi nhắm mắt lại, cô thấy được Origami của 5 năm trước đây chạy đi sau khi tuyên bố rằng mình sẽ báo thù tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây, Kurumi và Shidou đã hiểu được lý do vì sao Origami lại bị nghịch chuyển khi cô ngược dòng thời gian về 5 năm trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai làm sao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngước lên nhìn Origami đang trôi lững lờ trên bầu trời đen đặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một tinh linh trong bộ linh phục màu đen, trông cứ như là một bộ quần áo đưa tang người chết, nhưng lúc này, cô đang cuộn người, co quắp cơ thể mình lại trông như một phôi thai vẫn còn trong bụng người mẹ và trôi nổi trên bầu trời. Vô số những cái [Cánh] với nhiều kích thước khác nhau liên tục xoay tròn xung quanh cô và toàn lực tung ra những tia màu đen cày nát mặt đất vốn đã chỉ còn là một đống đổ nát bên dưới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi…. chúng ta phải làm gì bây giờ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi lẩm bẩm và vuốt cằm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đưa Shidou ngược thời gian về 5 năm trước là một quyết định đúng đắn, nhưng điều duy nhất họ đạt được chỉ là tìm ra nguyên nhân khiến cho Origami bị nghịch chuyển. Nếu cứ tiếp tục thế này…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ôi chao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi giật giật lông mày, quay lại phía sau và nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì có một tiếng bước chân nhỏ vang lên từ phía sau cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai vậy? Muốn thương lượng gì với tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi hỏi vì cho rằng người đó đang lắng nghe mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để trả lời câu hỏi của Kurumi, người đó lộ diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô là……………?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi tròn mắt ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................mình…………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khụy xuống sau khi nhìn thấy Origami chạy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác bất lực ngập trong phổi cậu. Cuối cùng, Shidou vẫn không thể làm được gì. Ngay lúc đó, tầm nhìn của cậu đột ngột nâng cao lên khi nhìn con đường trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, cậu cứ nghĩ là do cơ thể mình đang tự động di chuyển, nhưng cậu đã lầm. Khi nhìn xuống, cậu phát hiện ra rằng cơ thể trẻ con vừa nãy của mình giờ đây đã trở lại với kích thước trưởng thành cũ. Có lẽ do linh lực của cậu đã cạn, hoặc hết thời gian tác dụng, hoặc có thể là do một lý do nào đó….. cậu không thể biết rõ được đâu mới là nguyên nhân, nhưng giờ đây, năng lực biến hình của Natsumi đã không còn phát tác nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu đầy khó chịu của Kurumi vang lên trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........Tôi không thích thế này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Xin lỗi, cậu đã phải khó khăn lắm mới có thể sử dụng [Viên đạn thứ 12 Yud Bed] cho mình, vậy mà…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumu trả lời, xem lẫn theo đó là tiếng thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Origami lại chính là kẻ giết chết cha mẹ cô ấy…..Vậy ra đó chính là lý do khiến cho cô ta chìm trong nổi tuyệt vọng. Nhưng….. rõ ràng rằng nếu tôi không dùng &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; thì chuyện này đã không xảy ra…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu còn nghe được cả tiếng nghiến răng. Đối với một con người lúc nào cũng vô tư như Kurumi thì hành động này quả là rất đáng chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san, cho phép tôi hỏi một điều. Lần đầu tiên cậu gặp Origami-san là khi nào vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….Ừm….. đó là vào đầu năm học thứ hai, trong lớp mình vừa chuyển qua-----”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chính lúc đó, Origami-san là người đã biết Shidou-san dù đó là lần đầu tiên cậu gặp cô ấy, đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou recalled back after he was told that. It’s true that, Origami knew Shidou’s name.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cậu mới chú ý chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng bình thường thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Origami đã từng gặp Shidou của 5 năm trước đây, ngay tại thời điểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi tỏ ra rất bực trước câu trả lời của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đùa đâu. Điều này thật là nghịch lý. Thật là… kinh tởm”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái lý do khiến cho Origami trở nên căm ghét tinh linh. Cuộc gặp giữa cậu và Origami-san---- những thành phần cốt lõi khiến cho trật tự của thời gian trở nên như vậy hoàn toàn đều là do năng lực của tôi. Nếu tôi mà không đưa hai người về quá khứ, những chuyện đó đã không xãy ra….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi như đang lẩm bẩm với chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là những gì cô ấy nói không hề sai. Nếu không có một tinh linh được gọi là Kurumi; nếu không có một thiên sứ được gọi là &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; thì có lẽ mọi chuyện ngay từ đầu đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, cậu không hề có ý muốn sử dụng &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; để gây ra chuyện này đúng không….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi. Mục đích chính của tôi là tạo nên một hành động có thể làm thay đổi lịch sử, và tạo ra một lịch sử mới. Vậy mà cuối cùng, tôi vẫn chỉ là một con rối bị sai khiến bởi bàn tay của [Thế giới] này….. nó làm tôi bực mình rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nuốt nước bọt khi nghe những lời đó của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cùng lúc đó, một thắc mắc đã từ lâu trôi nổi trong đầu cậu. Cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……. có điều gì đó mà cậu muốn làm lại à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Ô chà”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảng thời gian im lặng trôi quá trước khi Kurumi trả lời cậu bằng giọng vô tư như thường lệ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là vậy, hẳn sẽ rất thú vị nếu tôi tái hiện lại lần gặp mặt đầu tiên với Shidou-san nhỉ-----Ufufu, hiện tại, tôi có thể chắn chắn một điều, tôi sẽ [ăn] cậu đấy, biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không nói gì sau khi nghe Kurumi trả lời dù rằng cậu không cảm thấy sợ. Hẳn là cô ta muốn làm cho Shidou phải bối rối đây mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không mấy quan tâm lý do vì sao một ai đó lại nói ra những điều mà họ không hề muốn làm. Với lại, bây giờ không phải là lúc để tán nhảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....nhưng, mọi thứ đã kết thúc mất rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tiếc nuối siết chặt nắm tay mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này Origami đã trở về thời điểm hiện tại. Họ không thể làm gì để ngăn cô bị nghịch chuyển được nữa. Còn tại thời điểm mà cậu đang ở, thời điểm của 5 năm trước, Origami đã tận mắt chứng kiến cái chết thương tâm của cha mẹ mình, mối thù trong tim cô sẽ không bao giờ biến mất. Và đúng như những gì Kurumi đã nói, cậu cũng chỉ là một con rối bị thế giới này điều khiển mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể biết được [Yud Bed] sẽ có hiệu lực trong bao lâu, nhưng sớm thôi, cậu sẽ quay trở lại thời gian thực của mình. Cậu sẽ phải một lần nữa đối mặt với Origami Hắc Ám và nhìn cô ấy chà đạp không thương tiếc mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nói như thể trả lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là sự thật. Shidou-san đã không ngăn được Origami-san. Cậu đã không thay đổi được lịch sử---- có vẽ như đây chính là cái kết mà thế giới này đã quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........Kurumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhướng mày. Thật là kỳ lạ khi một người như Kurumi mà lại nói những điều như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi cười khúc khích đáp trả sự nghi ngờ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như đây là kết thúc rồi----- Tôi cũng vừa mới nghe chuyện đó”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe….. từ ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san của 10 phút sau, tính từ lúc này”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn chưa hiểu được điều mà Kurumi vừa nói, Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là vậy đấy. 10 phút nữa, tính từ lúc này. Bản thân tôi từ [Thế giới mà Shidou-san ngược dòng thời gian về 5 năm trước quay trở lại mà không thể làm được gì cả], sử dụng [Yud Bed] và gửi Shidou-san của tương lai về hiện tại. Bọn tôi có trò chuyện một chút trong vòng một phút tác dụng của viên đạn, có lẽ tôi ở tương lai muốn tiết kiệm linh lực.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi của tương lai đưa tôi về hiện tại ư…………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt kinh ngạc, nhưng nếu nghĩ lại, thì đó cũng không phải là điều bất khả thi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ có Kurumi mà Shidou và Origami mới có thể quay được về quá khứ của 5 năm trước. Nếu là Kurumi của tương lai thì mọi chuyện cũng sẽ giống như vậy, cô ấy vẫn có thể đưa một người nào đó từ tương lai trở về hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một câu hỏi bật ra trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. mình của tương lai lại phải chịu đựng những rắc rối đó chỉ để vượt thời gian nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng chỉ là một thắc mắc bình thường mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Yud Bed] có thể coi như là một bí mật của Kurumi. Vậy tại sao cô ấy lại phải lãng phí quảng thời gian quý báu của mình chỉ để đưa một người về và thông báo về một tương lai vô vọng đang chờ đợi họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Yes!], âm thanh câu trả lời của Kurumi vang lên từ trong đầu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san của tương lai, người đã thất bại trong việc ngăn chặn Origami, sau khi hiệu lực của [Yud Bed] mất đi đã tuyệt vọng và quay về thực tại--- tuy nhiên, sau đó, cậu ta đã nãy ra một ý tưởng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một…. ý tưởng ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nhưng đó lại là một chuyện mà Shidou-san của tương lai không thể thực hiện được sau khi đã quay về thực tại của cậu ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên đó chính là lý do vì sao Shidou của tương lai yêu cầu Kurumi nói cho Kurumi của 10p trước những suy nghĩ của mình.----[Trong khi Shidou hiện vẫn còn đang ở thời điểm quá khứ của 5 năm về trước].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tái tạo lại lịch sử&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để phá vỡ tương lai đã được định trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-----cậu đã truyền đạt mong muốn đó cho chính mình&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cảm nhận được một ngọn lửa bùng lên trong cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kurumi……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy! Mọi thứ vẫn chưa kết thúc đâu.---- Hãy làm nào Shidou-san. Cùng nhau phá vỡ cái thế giới chó chết này đi nào” (ND: bản Eng nó dùng từ shit-ass, nhưng mình không dùng từ đó vì sợ bà con vừa ăn cơm vừa đọc truyện :P)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác thở dài khi nghe một giọng nói với cường điệu vô cùng phi-Kurumi. Cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được….. Mình sẽ làm bất cứ điều gì. Nếu mọi người---- có thể cứu Origami”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, giờ lại là tinh linh à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ đã cảm nhận được khí thế của Shidou, Kurumi cười vui vẻ trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….. cách đó là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm-- thử nghĩ xem nào, một thứ gì đó rất rõ ràng, nhưng đó lại là một phương pháp mà Shidou-san đã hoàn toàn tuyệt vọng kia không dám nghĩ đến”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi lăn dài trên má Shidou sau khi nghe câu trả lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa….. chúng ta sắp hết thời gian rồi nhỉ? Đi thôi nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ ừ, đúng đấy. Thời gian còn quý hơn cả vàng bạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái lý do quan trọng nhất khiến cho Shidou-san không thể ngăn được Origami-san là bởi vì cậu không biết điều gì sẽ xảy ra, còn giờ đây, đó lại chính là lợi thế mà chúng ta có được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ… có lẽ vậy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau khi nhận ra Origami đến từ thực tại, cuộc tấn công &amp;lt;Phantom&amp;gt; chỉ vừa mới bắt đầu…. và rồi mọi thứ kết thúc, thậm chí cậu còn không kịp thở. Vậy nên, nếu cậu biết trước mọi chuyện, cõ lẽ vẫn còn cách cứu vãn tình hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi ảm đạm thờ dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật sự mà nói thì tôi cũng chẳng muốn làm điều này đâu…. nhưng hết cách rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….? Mi-mình phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lý thuyết đơn giản, người ta gọi là khởi động lại”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......hử???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bật ra một tiếng kêu bất ngờ khi nghe những gì Kurumi vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì…….. chẳng lẽ cậu sẽ đưa mình ngược về quá khứ 5 năm trước bằng [Yud Bed] thêm lần nữa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phương pháp đó không khả thi, bởi vì khi sử dụng [Yud Bed], tôi đã rút đi một lượng lớn linh lực được lưu giữ bên trong cơ thể Shidou-san. Tuy không phải hoàn toàn bất khả thi, nhưng nến miếng thịt mà tôi chưa kịp [Ăn] biến mất thì sẽ là cả một vấn đề đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....Ôi zời ơi, chẵng lẽ không còn cách nào khác ngoài việc dùng linh lực mà mình phong ấn để giúp mình ngược thời gian ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, tất nhiên là linh lực của ai cũng được, nhưng chắc chắn tôi sẽ không bao giờ động vào linh lực của mình đâu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như có gì đó bất thường trong giọng của Kurumi thì phải? Có rất nhiều chuyện cậu muốn phản đối, nhưng cậu vẫn cố giữ im lặng, cho đến tận bây giờ. Kurumi nói tiếp&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu vẫn còn có thể cứu vãn được một vài chuyện ngay tại thời điểm mà cậu đang ở”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ah!... hiểu rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như Kurumi vừa nói&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“------sự trùng lặp [Yub Bed], tôi cũng thấy đó là một ý tưởng khá thú vị. Tất nhiên là chỉ có thể thực hiện điều đó trước khi cậu bị cưỡng chế quay về thực tại khi [Yub Bed] hết tác dụng thôi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, vậy thì làm nhanh lên đi. Mau bắn mình bằng [Yud Bed] đi Kurumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kurumi thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này chỉ là chia sẽ suy nghĩ với cậu mà thôi. Tôi không thể can thiệp vào dòng thời gian của cậu từ đây được. Một viên đạn từ &amp;lt;Zafkiel&amp;gt; sẽ không thể đến đó được”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì mình phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên khi sức chịu đựng đã đến đỉnh điểm. Kurumi khẽ thở dài như thể đang thổi vào tai của một người đang trước mặt cô và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---không phải chỉ có mỗi cách đó thôi đâu, vẫn còn một cách nữa”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mày của Shidou nhíu lại trước từng lời của Kurumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sao, Shidou trèo lên cầu thanh thoát hiểm của một tòa nhà cao tầng gần vụ hỏa hoạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hàà…. hàà…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể cậu như đang cố gào thét lên rằng nó đã vượt quá sức chịu đựng. Vận động mạnh trong mùa hè bòn rút sức lực cơ thể cậu nhanh hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc này cậu không thể than thở gì được. Cậu chỉ còn có thể ở lại đây thêm một lát nữa thôi. Dậm mạnh chân lên cầu than, cậu đang cô leo lên bằng tất cả sức lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi này…… thật sự được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, có lẽ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ ư?? Đệt…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của Kurumi vang lên trong đầu cậu, cậu lắng nghe với đôi mắt khép hờ. Shidou cố thở chậm lại và lần bước về phía mép của mái nhà. Đó có thể xem như là một góc chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ sân thượng của tòa nhà đó, cậu có thể thấy được thị trấn Nankou vẫn còn chìm trong lửa. Từ khắp nơi, tiếng còi khẩn cấp của xe cấp cứu và xe cứu hỏa vang lên không dứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không phải trông thấy cảnh tượng khủng khiếp đó thêm phút giây nào nữa, cậu quay mặt lại và bước đi tránh xa chổ đó. Cậu nhìn khắp nơi trên sân thượng, trông như đanh tìm kiếm một thứ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng--- không có ai ở đó cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê, ở đây không có ai cả? Cậu có chắc là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ nhỉ? Lẽ ra…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi còn đang nói giữa chừng, Shidou đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có ai đó đang đứng phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trực giác của cậu mách bảo điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để xác nhận điều đó, một giọng nói vang lên từ vị khách lạ sau lưng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Ôi chao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói quên thuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đang bị đe dọa bởi một sinh vật ăn thịt đang đứng sau lưng mình, Shidou giơ tay lên và từ từ quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ở đó….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, xem chúng ta có gì ở đây này. Thật hiếm khi thấy được một vị khách ở một nơi như thế này đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tokisaki Kurumi đứng đó và nói với một nụ cười quến rũ trên môi.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=392406</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Afterword</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=392406"/>
		<updated>2014-09-23T02:29:31Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Không biết mấy web khác sao rồi nhưng ta đây xí trước tập 11 này rồi nhá! Cảm ơn các bạn đã đọc cái dòng vô nghĩa này!!&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:22, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gớm, chú thik thì chú cứ googletrans phần chú đi. Bên ngoài có mục Đăng ký rành rành ra ấy thì ko vào. Lãng phí tài nguyên.&lt;br /&gt;
--[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thím cứ đùa, coi lại mục đăng ký coi ai ghi tên trước &amp;gt;&amp;lt;&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 03:30, 21 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy thím rảnh rang vậy sao cái vol 3 edit mãi không có tiến triển gì vậy. :v&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatthanhxx|NhatThanh]] 10:41, 21 September 2014 (UTC+7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình chỉ phụ trách từ vol 8 trở đi thôi, với lại đang bận đọc RAW vol 11 nên cũng chẳng rảnh chi mô. :v&lt;br /&gt;
@Nhatnguyen: Thì thấy nên mới bảo chú lãng phí tài nguyên đấy, chú rảnh thì lấp hết mấy cái đỏ đỏ từ vol 3 &amp;gt;&amp;gt; 7 + Ngoại truyện đi. Vol 11 mình ôm cho. Mốt tán nhảm thì bấm wa Discussion ấy, tán bậy bạ Admin B-T nó cho tạch cả lũ giờ. :v&lt;br /&gt;
--[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hờ, rõ ràng là tui xin trước vol 11 nhưng sao thím lại giành? THôi thì nhường cho thím cũng được nhưng để tui edit lại được không? Với lại thím Wendy gì gì đó còn làm vol 3 nữa không vậy? Nhìn cái chương 3 thím ấy làm thấy muốn nản.... --[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 08:12, 22 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ậy, giành gì chú, vol 10 vs 11 chung 1 arc, mình trans vol 10 thì phải trans vol 11 luôn cho nó đồng bộ chứ. Nếu chú thik thì cứ trans song song, như vol 8 hiện tại ấy. Ai thik bản nào thì đọc bản ấy. 2 vol này là Arc của Origami nên mình ko muốn bỏ dở dang. Về cái Edit thì tùy chú,  nói chung mình thik cái tinh thần và tốc độ của chú, chẳng bù mấy thím ad trên fanpage, toàn thấy nói chứ chẳng thấy làm đc gì. :v&lt;br /&gt;
Thím Wendy thì chú pm hỏi thử đi, vol 3,4 khá quan trọng vì nó kết nối vs mấy vol sau này đấy --[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trans thì 1 người thôi cho đỡ mệt, xong rồi edit cho khỏe :v Còn thím Wendy không phải trong nhóm của thím à? tui có biết nick thím ấy đâu mà pm... Thôi thì giờ làm từ vol 5 đã, có gì tính sau --[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 21:29, 22 September 2014 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392265</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392265"/>
		<updated>2014-09-22T13:48:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chương 1: Phù thủy tháng 10==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu… Anh iuuu, sao không lại gần em nữa đi? Như vầy nè.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…. Nghe nè Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy?.... Ah đúng rồi. Em biết một quán ăn món Ý rất ngon ở gần đây. Tối nay anh có rãnh không? Nếu anh không phiền thì chúng mình cùng tới đó ăn nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tối nay mình phải nấu bữa tối cho Tohka và…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Vậy thì sau khi xong anh cứ dẫn Tohka theo luôn. Anh cũng biết em không phải là người ích kỷ mà. Tất nhiên là em sẽ bao, anh đừng lo!” (Hình như Miku nghĩ Shidou không dám đi vì sợ phải trả khoản tiền khổng lồ cho số thức ăn mà Tohka sẽ tiêu thụ khi đến quán ăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ý mình không phải vậy đâu, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô gái đang ép sát cơ thể vào người mình, Shidou cười một cách cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc xanh nhạt và làn dan trắng mịn không tì vết ngay cả khi nhìn gần (tui nhái quảng cáo Point chứ trong novel không có ^^), cô ấy trông thật sự quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là Izayoi Miku, lớn hơn Shidou một tuổi. Dù vậy nhưng không như những cô gái khác, Miku cứ như một đứa trẻ khi ở bên cạnh Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cho dù là vậy đi chăng nữa, mỗi khi Miku ép sát thân hình “điện nước đầy đủ” của cô vào Shidou là cậu lại bối rối hết cỡ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc đứng nhìn Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cách tiếp cận ngây thơ vô tội của Miku không phải là điều khiến cậu phải bận tâm ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    Stare-*. Cái nhìn của một người khác như trói chặt cơ thể Shidou lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..Đúng vậy. Em gái của Shidou, Isuka Kotori ngồi ngay trước mặt cậu và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái cá tính với hai bím tóc được cột bằng ruy băng màu đen, trông rất riêng biệt. Đôi mắt to tròn như quả dẻ rừng (???), trong miệng là thanh kẹo Chupa Chus. Lúc này, trên người cô là một cái áo khoác màu đỏ, cô đang ngồi chống cằm, nhìn Miku quyến rũ Shidou một cách bực dọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì lúc đó, họ đang ở trong một căn phòng trên một không hạm được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba đang ở trong một không gian mà ánh sáng đã được điều chỉnh mờ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế mà Shidou đang ngồi được đặt chính giữa, xung quanh là những dãy bàn dài. Thực ra thì căn phòng giống như phòng xử án hơn, và Miku đang ở ngay giữa căn phòng đó, nhưng có vẽ như cô không mấy quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đủ lắm rồi đó Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Cô nói đủ rồi là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Miku nói vậy, Kotori nghiến răng giận dữ và đập bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TẠI SAO HẢ? Tôi đang nói về buổi thẩm vấn này đây. Chẳng phải cô đã nói [Tôi sẽ không khai bất cứ thứ gì nếu không được gặp Shidou] hay sao? Chỉ vì vậy nên chúng tôi mới cho phép cô ngồi chung với anh ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cô nhắc tôi mới nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hihihi”. Miku cười và ôm chặt Shidou hơn nữa. Cô nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy….” Kotori thở dài và với tới xấp hồ sơ trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tôi sẽ hỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi đang rất vinh dự khi được cô thẩm vấn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku trả lời với một tâm trạng rất thoải mái. Còn Kotori lại thở ra một cái dài hơn cả lần trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có rất nhiều câu hỏi dành cho cô về năng lực của cô, thiên thần mà cô triệu hồi, nhưng……….. Tôi sẽ mang chúng trở lại sau. Trước hết, tôi phải xác nhận một điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Kotori chỉ vào Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự tồn tại của một sinh vật khiến cô trở thành tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Kotori nói xong, má Miku giật giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không phải là một tinh linh thật sự. Cô từng là con người trước khi trở thành tinh linh đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Kotori nói vậy, Miku nhướng lông mày lên và có vẻ rất khó chịu. Bằng một cách nào đó, Shidou cảm nhận được rằng Miku đang thở gấp hơn. Trong chốc lát, Shidou nghĩ rằng có một lý do đặc biệt nào đó đã khiến cho Miku không thể trả lời câu hỏi của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi trở thành một linh linh, Miku đã rất thất vọng về con người, và cảm thấy tuyệt vọng khi sống trong cái thế giới hỗn tạp này. Có thể đó là lý do làm cho cô ngập ngừng khi buộc phải kể lại khoảng thời gian đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không sao chứ Miku? Nếu điều đó quá khó để có thể nói ra thì cậu có thể nghỉ ngơi một chút trước khi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, em ổn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời quan tâm ấy, Miku nghiêng đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em đã có anh rồi. Em sẽ không quan tâm về cái quá khứ đen tối đó nữa mà sẽ tiến về tương lai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vỗ nhẹ lưng Miku. Điều này còn hơn cả sự an ủi, đó là niềm động viên to lớn cho cô. Cô có thể làm bất cứ việc gì, miễn là có Shidou bên cạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. chính xác là khoảng vài tháng trước. Khi mất đi giọng của mình, tôi đã bị mọi người quay lưng lại. Tôi dường như đã không còn lý do gì để sống nữa. Đúng lúc đó, &amp;lt;Chúa&amp;gt; (nguyên văn bản Anh là God) xuất hiện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Miku kể, Shidou cảm nhận được sự tập trung hiện rõ trên gương mặt Kotori. Cậu cũng nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì dường như không quan tâm gì chuyện đó cả. Cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Cô có muốn quyền lực không? Cô có muốn nhận được một sức mạnh đủ để làm chấn động thế giới này hay không?&amp;gt;. &amp;lt;Chúa&amp;gt; đã hỏi tôi như vậy. Ông ta đưa cho tôi một viên đá, và khi đến gần tôi, nó phát ra một ánh sáng màu tím. Tôi mở bàn tay mình ra để đón nhận viên đá. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi và biến đổi. Nó chính xác hơn là nó như tan chảy ra, hòa vào từng giọt máu trong cơ thể tôi. Một khoảnh khắc sau đó, tôi triệu hồi ra một &amp;lt;thiên sứ&amp;gt;, nó có thể khiến bất cứ ai cũng phải nghe lệnh tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách khó khăn. Thanh Chupa Chus vươn thẳng lên từ miệng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy kể lại càng nhiều thứ càng tốt về &amp;lt;chúa&amp;gt; mà cô đã gặp, hoặc có thể là bất cứ điều gì liên quan tới “nó”.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cô đã hỏi như vậy nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như đó là một điều khó nói. Lông mày Miku nhíu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“”Nó” khá mơ hồ nhưng bằng một cách nào đó mà tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của “nó”. Tôi nghe giọng của nó, tôi nhìn thấy được nó. Đó hoàn toàn là thật, nhưng tôi lạ có cảm giác nó là ảo ảnh và không được rõ ràng, cứ như trong một giấc mơ vậy, nhưng nó lại có thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài nhưng gương mặt không có vẽ gì là thất vọng. Có lẽ cô cũng đã dự đoán trước được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, tôi sẽ hỏi câu khác. Sau khi có được sức mạnh của một tinh linh, cô có cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên chính mình, hoặc cảm thấy ý thức của mình dần bị ăn mòn đi và không thể kiểm soát được bản thân mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áp lực….? Không, tôi không hè cảm thấy điều gì giống như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“fuunnn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori cau mày lại khi viết cái gì đó vào tập tài liệu trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori, có phải…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi Shidou hỏi, Kotori “uh” ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ là trường hợp của Miku cũng tương tự với những gì đã xãy ra cho em. Nhưng em đang tự hỏi tại sao lại có sự khác nhau giữa nguồn sức mạnh của các tinh linh như vậy. Có lẽ sức mạnh của họ phụ thuộc vào bản chất thật sự của họ, hoặc có thể là năng khiếu bẩm sinh (như Miku), hay là &amp;lt;phantom&amp;gt; (??) nhận được sức mạnh của họ thông qua những nguyên tố đang tác động lên xung quanh như em chẳng hạn (Kotori trở thành tinh linh lửa khi xunh quanh cô là một vụ hỏa hoạn?). Nếu thật sự là do một trong những lý do trên thì chúng ta hoàn toàn không thể thử nhiệm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách căm hận và nhún vai. Shidou cũng siết chặt nấm đấm của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Phantom&amp;gt;. Hợp nhất năng lực tinh linh với con người lại, nó biến Kotori và Miku trở thành tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể họ vẫn là một con người, hoặc đã hoàn toàn trở thanh tinh linh, nhưng cũng có thể họ đã nằm ngoài hai điều đó, một sinh vật khác. Tại sao lại tồn tại một sinh vật có thể biến con người thành tinh linh? Tại sao nó lại làm như vậy? Sự thật về “nó” hoàn toàn bị màn đêm bí ẩn bao phủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chìm trong suy những suy nghĩ như vậy, đột nhiên cánh tay của Shidou bị ai đó kéo. Khi cậu nhìn lại thì thấy Miku đang phồng má phụng phịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lờ em đi như vậy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…. Mình xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng gạo, Kotori ho một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng đừng lo. Cuộc thẩm vấn chỉ vừa mới bắt đầu. Bây giờ tôi sẽ giải thích một cách chi tiết. Chúng ta không thể để ký ức của cô biến mất được. Chúng tôi sẽ phải gắn các điện cực lên đầu cô để thăm dò sóng não, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhoẻn miệng cười. Nhưng Miku thì ngược lại. Gương mặt cô đang thể hiện một sự khó chịu rõ ràng, và một giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cùng, cũng đã được một khoảng thời gian từ khi màn đêm bao phủ, sau khi Miku đã được thả. Họ đang đứng trước ngôi nhà của gia đình Isuka nhờ vào hệ thống dịch chuyển của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Miku đang kiệt sức và kinh ngạc. Shidou đỡ lấy cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohooo, cậu không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, em mệt lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em chỉ muốn đi thẳng vào giường và nằm nghỉ thôi. Xin lỗi anh yêu nhưng có lẽ chúng ta phải hủy cuộc hẹn ở nhà hàng Ý mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Ah, không sao đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Shidou nói vậy, Miku ôm ực và thở ra một cách nhẹ nhỏm. Gương mặt cô đã tươi tỉnh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu, anh iu rộng lượng quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẵn tiện đang được Shidou dìu, Miku ép luôn ngực mình vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy oi, cậu là một ngôi sao đấy, đừng nên làm vậy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của Shidou chuyển sang màu đỏ và cậu quay nhìn về hướng khác. Miku thì tỏ ra ngạc nhiên trông chốc lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, cô gái đang dính chặt vào Shidou lúc này là Izayoi Miku. Cô là một thần tượng âm nhạc, người có một giọng hát rất hay và được nhiều người hâm mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc mới bắt đầu hát, cô đã được nhiều người biết đến. Tới khi nhận được một lời mời từ đài truyền hình vài tháng trước, cô đã trở nên nổi tiếng đến tận bây giờ. Nếu khoảng khắc này được một ai đó ghi lại thì rất có thể nó sẽ trở thanh vụ bê bối cực lớn và chấn động. Tuy nhiên Miku dường như đã đọc được suy nghĩ của Shidou và hôn lên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, điều đó không quan trọng. Nếu có một tay săn ảnh nào đó nấp gần đây, em sẽ yêu cầu hắn ghi lại tất cả những khoảnh khắc bên nhau của 2 đứa mình vào ngày thứ bảy và chủ nhật, rồi sao đó mang đến…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Không, mình nghĩ là Chủ nhật thì hơi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng, Miku cười khúch khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh iu, anh đã hứa rồi phải không? Kể cả khi không còn ai nghe em hát nữa thì anh vẫn sẽ tiếp tục nghe em hát . Đó là lý do vì sao…….. anh không cần lo lắng chuyện này. Những lúc được ở bên anh, em không muốn nhớ tới bất cứ điều gì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah………uh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn lại Miku, Shidou hơi cúi đầu xuống. Nhìn thấy Shidou như vậy, Miku cười hài lòng và tách mình ra khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Có lẽ đến lúc em phải nghỉ ngơi thôi. Gặp lại sau nhé anh yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, gặp lại cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, và…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Miku vòng hai tay ôm lấy cổ Shidou và chạm môi vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu… cậu làm gì vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Đó là nụ hôn tạm biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu không sợ bị bê bối hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uun, moou, sao anh nhút nhát quá vậy? Không sao đâu. Cứ bình tĩnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, chờ em xíu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku dùng hết sức của hai cánh tay mình, bưng lấy mặt Shidou, kéo mặt cậu về phía trước, mặc cho cậu cố cưỡng lại……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Hai người đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu phía bên phải. Shidou và Miku cùng quay về phía giọng nói phát ra. Ở đó là một cô gái với bàn tay run rẩy chỉ về phía hai người, còn đôi mắt thì mở to sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy có mái tóc dài màu đen lượn sóng và đôi mắt to tròn. Không một ai có thể quên được cô ấy nếu đã gặp, dù chỉ một lần. Đó là một vẻ đẹp hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka, bạn cùng lớp, và cũng là người láng giềng của Shidou. Và… cũng giống như Miku, cô ấy là một tinh linh với sức mạnh hiện đang được phong ấn trong người Shidou. Vì bây giờ là lúc họ ăn tối nên cô ấy sang ăn ké nhà Isuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-hka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, Tohka-san! Lâu rồi không gặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chào Tohka với một giọng vui vẻ. Khi cô làm vậy, Tohka tiến tới và kéo Shidou ra xa Miku. Rồi Tohka bước tới, đứng giữa hai người họ, dang rộng 2 cánh tay ra như thể bảo vệ Shidou khỏi một con cọp hung dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có sao không Shidou? Chết tiệt thật, tôi nghe nói cô đã bị phong ấn, nhưng đó là kế hoạch của cô phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Tohka lườm một cái sắc lạnh, tiếng bước chân của ba người nữa vang lên từ phía mà Tohka đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui nhỉ? Cô thật tốt bụng khi bảo vệ Shidou của tôi và Yuzuru. Tôi hiểu rồi, tại sao lại không cho cô ta biết sự lợi hại của Yamai nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảnh báo! Nếu muốn tiếp cận Shidou thì hãy gửi đầy đủ tài liệu ứng với một văn bản giải thích chính xác lý do cho chúng tôi, Yuzuru và Kaguya. Chúng tôi là những người sở hữu Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp song sinh thể hiện một thái độ kiên quyết với Miku, thái độ của họ giống nhau như vẽ ngoài của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Kaguya, người có một khuôn mặt kiên cường đặc trưng với mái tóc búi cao gọn ghẽ, người kia là Yuzuru, giống Kaguya ngoại trừ mái tóc được bện lại phía sau và một gương mặt gần như vô cảm. Cách duy nhất để phân biệt hai người họ là mái tóc và cách thái độ của cả hai. Nếu không có hai điểm khác biệt trên có lẽ không ai có thể phân biệt được họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…. em nghĩ mọi người không nên….. đứng giữa đường. Như vậy là… không tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, Yoshino, dù đã kéo chiếc mũ che khuất tầm nhìn của mình nhưng vẫn có thể thấy rằng cô đã đỏ mặt. Và đồng thời, con thỏ hải tặc Yoshinon được Yoshino đeo trên tay bắt đầu mở miệng nói với một âm thanh nghe như đồ thủy tinh bị rơi vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nii, vậy là không tốt đâu. Yoshino chưa từng thử khuyên ai giống vậy. Tốt nhất cậu nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino bịt miệng Yoshino trong cơn hoảng loạng. Yoshinon vẫy vẫy bàn tay mình trong đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra Yoshino từ trước tới nay luôn sống trong căm phòng cách ly của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Sau khi làm quen được với lối sống bình thường, cô đã được chuyển tới đặc khu tinh linh, nơi Tohka và những người khác đang sống. Mới được có vài ngày kể từ khi Yoshino chuyển nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em Yamai cũng như Tohka và Yoshino, họ đều là tinh linh nên đều quen biết Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, cả cơ thể, lý trí lẫn hành động của họ (trừ Tohka) đều bị Miku kiểm soát nên họ vẫn còn giữ cảnh giác với Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku dường như không quan tâm lắm đến thái đọ của họ. Mắt cô lấp cmn lánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lâu rồi không gặp, Yoshino-chan, Yuzuru-chan, Kaguya chan. Xin lỗi về chuyện lần trước. Mình đã muốn nói điều này từ lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku cúi đầu. Cả ba người kia trông có vẽ hoang mang vì hành động của Miku, họ nhìn nhau ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka thì vẫn cảnh giác cao độ trước hành động của Miku, cô vẫn dang rộng cánh tay để bảo vệ cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý định của cô là gì hả? Vừa nãy cô đang cố làm gì với Shidou vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đó chỉ là một nụ hôn tạm biệt thôi mà? Chẳng phải Tohka cũng hay làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôn…. Hôn tạm biệt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhướng mày một cách bối rối và quay mặt về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………… chuyện đó có bình thường không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi một cách nghi ngờ. Còn cậu thì không thể đứng nhìn được, điều đó sẽ trở thành một hiểu lầm mất thôi. Shidou quay mặt về hướng khác, tránh ánh mắt của Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó…. đó không hẳn là lời nói dối. Hôn khi nói lời tạm biệt, thực ra là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ear… sao phải mơ mộng như vậy? Sao Tohka-chan không thử làm vậy đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Tohka, Yoshino và cả chị em Yamai đều thở hổn hển khi nghe Miku nói ra những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì trông có vẽ ngạc nhiên khi thấy phản ứng của họ. Và *póp*, cô vỗ hai tay vào nhau như đã nghĩ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ ra rồi, mình sẽ hôn anh yêu trước. Sau đó, tôi sẽ hôn Tohka-san để cô ấy thực hành. Một mũi tên trúng hai đích. Không phải như vậy là quá tuyệt hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại… tại sao tôi phải hôn cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er? Bởi vì mình không muốn hôn anh yêu sau cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. UMU”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chẳng phải làm vậy cũng giống như việc cô hôn anh iu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu….. tôi hiểu, nhưng……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không cho là vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì Shidou cũng phải lên tiếng để ngăn chặn chuyện này. Tohka gần như đã bị thuyết phục, nhưng nghe vậy nên cô lập tức lắc đôi vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc! Cô đang xem tôi là một kẻ ngốc phải không Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mình đã không nghĩ tới chuyện đó……… Ah, hay là như vầy. Trước hết mình sẽ hôn Tohka-san rồi sẽ hôn anh iu ngay sau đó. Mình sẽ gửi hơi ấm và cảm giác từ đôi môi Tohka-san cho anh iu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku áp tay lên ngực như thể cầu nguyện. Và rồi cô nhắm mắt lại và từ từ tiến môi mình về phía Tohka. Tohka hoảng hốt quay sang trái rồi lại quay sang phải. Cuối cùng cô bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uơ, sao cậu lại bỏ chạy? Chờ mình với nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đi theo tôi mààààà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka la hét và chạy về phía nhóm Yamai và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đến đây, đồ ngốc……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đề nghị. Chạy thôi Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đề nghị sáng suốt ấy, mỗi người một ngã chạy xa Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mồ, nếu là trường hợp này thì mọi người cứ để cho mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Miku đùa giớn với trái tim mong manh của mấy nàng tinh linh kia, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc nở một nụ cười bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp này, Miku có vẽ đã thành cmn công rực rỡ với kế hoạch ‘phòng thủ tình yêu’ của mình, chỉ với vài hành động đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Miku và Shidou được đưa trở về mặt đất. Kotori chống cằm nghĩ về cuộc nói chuyện mới Miku trong văn phòng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt cô là một màn hình đang hiển thị kết quả phân tích giọng nói của Miku. Cô đã kiểm tra nó nhiều lần trong quá trình biên tập và sao ra một bản khác để trình lên Rounds.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra công việc này phải dàng cho nhân viên cấp dưới trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Nhưng khi phải đối mặt với những bí ẩn về &amp;lt;Phamtom&amp;gt;, Kotori phải tự mình làm lấy tất cả, vì cô đã gặp trực tiếp tinh linh được phong ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân của việc này là vì Miku là người đã gặp mặt trực tiếp &amp;lt;Phantom&amp;gt;, không kể cô và Shidou. Miễn sao có bất kỳ lời nào của Miku liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến &amp;lt;Phantom&amp;gt;, Kotori không thể để việc này cho các nhân viên cấp dưới được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một viên ngọc bích màu tím dành cho Miku. Liệu tên &amp;lt;Phantom&amp;gt; có thể có bao nhiêu viên như vậy? Không! Nếu hắn có khả năng tạo ra một số lượng ngọc bích không giới hạn giống như vậy, và rồi……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lướt đôi mắt theo nhưng xung nhịp âm thâm ảo trên màn hình, cô đã lẩm bẩm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hyaaa?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên một thứ gì đó lành lạnh chạm vào môi và má cô, và Kotori và phát ra một giọng the thé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, cái gì vậy? Không giỡn nhá….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đứng bật dậy, cô vô cùng ngạc nhiên, một cô gái xuất hiện từ một nơi nào đó trông trạc tuổi Kotori đang đứng đó và đưa cho cô một lon cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc cột kiểu đuôi gà và một nốt ruồi dưới mắt trái, cô ấy gây một ấn tượng lạ. Và mỗi khi khi cô ấy xuất hiện, những ai quen biết với Shidou đều có một cảm giác tương tự như gặp cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhiệt tình thì tốt, nhưng cô không nghĩ rằng cô đang đi quá sâu vào chuyện này sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái ấy, Takamiya Mana nở một nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết điều đó dù cô có nói hay không đi nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nói một cách thất vọng và nhận lấy lon cà phê. Cô mở ra và trút chất lỏng mát lạnh bên trong vào miệng. Một cảm giác kỳ lạ, buồn vui lẫn lộn nhau tác động lên con người vừa mới uống nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, có chuyện gì vậy? Cô đã tiến thêm được bước nào chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng buồn là không. Chúng tôi chỉ biết được rằng &amp;lt;Phantom&amp;gt; xuất hiện trước mặt tôi cách đây 5 năm và thứ mà Miku gặp phải dường như là cùng một thực thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói giữa chừng, long mày cô chật co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Mà khoan đã, tại sao cô lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi. Còn Mana thì cau mày lại và nghiêng đầu ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à? Tất nhiên là tôi đi vào bằng cửa chính rồi. Đến cả chuyện đó mà cũng không nhận ra à? Tôi nghĩ cô nên nghĩ ngơi một tí sẽ tốt hơn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Chẳng phải là tôi đã nói với cô rồi sao? Dù trong hoàn cảnh bình thường đi nữa thì cũng không được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đập bàn hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Mana là một phù thủy thuộc nhóm điều hành thứ hai của ngành công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;, và giờ cô đang nhận được sự bảo vệ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;. Và trong thời gian này, cơ thể cô đang được tái tạo, nói chính xác hơn là loại bỏ những ma thuật độc hại đã được bơm vào. Những thứ đó gây ra những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng cho cô, dù rằng nó cũng mang đến cho Mana một sức mạnh phi thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói với cô rồi, nếu ngay lập tức bắt đầu quá trình điều trị này, cô có thể kéo dài tuổi thọ của mình thêm một chút. Nhưng cho dù là vậy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi được rồi. Ahaha….. có lẽ tốt hơn là tôi nên rời khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nở một nụ cười trông như một phạm nhân trốn trại rồi quay đi. Kotori đứng dậy và tiếng về phía Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vùi mặt mình vào lưng Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Kotori-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Cảm ơn cậu. Nếu cậu không ở trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vào lúc đó, không biết mình đã có thể gây ra điều khủng khiếp gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana quay lại, và *pon* *pon*, cô gõ nhẹ vào đầu Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều đó dành cho cả hai người. Tôi đã được cô cứu. Đó có thể xem như là một cách trả ơn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Làm sao tôi chấp nhận được chuyện này đây? Cô là em gái thực sự của Shidou. Tôi đã thực sự ghen tị vì điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cái nhíu mày, Kotori dồn sức mạnh vào hai cánh tay mình và giữ Mana lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết ơn vì hành động của cô, nhưng tôi phải đưa cô đến chổ các chuyên gia điều trị ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, nhưng tôi phải truy đuổi Ác Mộng, không ai là đối thủ của cô ta ngoài tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự thật thì chuyện của Kurumi cũng cấp bách. Nhưng chẳng phải là có chuyện cần giải quyết hơn hay sao…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Kotori-san, trông mặt của cô khiếp quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana cười méo mó và cố thoát ra khỏi hai tay của Kotori. Nhưng Kotori siết chặt tay hơn nữa để Mana không thể thoát ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, khi có thứ gì đó hiện ra trên màn hình trước mặt Kotori, một giọng nói vang lên từ loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy Isuka, có một thong điệp đến từ sở chỉ huy đầu não…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuất hiện trong cửa sổ trên màn hình là Shiizaki, một phi hành đoàn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Shiizaki co giật mạnh, như thể cô vừa nhìn thấy một điều không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kotori “Ah!” lên một tiếng. Đây là một hệ thống liên lạc hai chiều. Nếu cô có thể thấy được Shiizaki thì cô ta cũng có thể thấy được những gì đang diễn ra trong căn phòng này. Và lúc này thì trông Kotori và Mana như đang ôm nhau một cách rất tình cảm. Nếu để cho cô ta thấy điều này thì bất cứ hiểu lầm nào cũng có thể xảy ra được. Kotori vội vàng buông Mana ra một cách hoảng hốt và nhìn về màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu lầm. Tôi làm vậy chỉ để giữ không cho Mana trốn……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhân cơ hội ấy, Mana tranh thủ vọt đi với một tốc độ chỉ thua máy bay một tí. Kotori vươn tay ra để giữ gáy áo cô ấy lại nhưng đã quá muộn. Mana trượt khỏi tầm tay của Kotori với một cái uốn mình điều nghệ và tẩu thoát khỏi văn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô thật là………. Tôi sẽ bắt cô đi điều trị khi cô quay lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cân nhắc điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nói trong khi đang dang rộng hai tay của mình như thể được đang được bay giữa một vùng trời tự do nào đó. Đồng thời, âm thanh của cánh cửa tự động của căn phòng vang lên báo hiệu rằng nó đã đóng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghiêm túc mà nói, con bé đó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori gãi đầu và quay lại, ngồi xuống ghế và nhìn vào màn hình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông điệp từ sở chỉ huy là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, vâng. Có một đường truyền mã hóa từ sở chỉ huy. Có cần tôi kết nối không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuân lệnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau lời đó, Shiizaki thao tác trên bảng điều khiển ảo trước mặt. Khi cô ấy làm vậy, cửa sổ liên lạc của cô ấy biến mất và thay vào đó là gương mặt khác xuất hiện. Đó là một người khá quen thuộc với Kotori vì cô đã gặp nhiều lần. Cô ấy là một trong những chủ tịch một bộ phận và cũng là thư ký của Elliot Woodman, người đứng đầu tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã liên lạc trong khi cô đang bận, chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Có chuyện gì mà đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr, thực ra, ngài Woodman…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ tịch thể hiện một gương mặt khó chịu khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 15 tháng 10. Khoảng thời gian này, toàn bộ thành phố đã được trang trí bằng những vật dụng dành cho lễ Halloween. Shidou và Tohka cùng nhau đến khu mua sắm để mua nguyên liệu cho bữa ăn tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đó là gì vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Tohka chỉ vào một quả bí ma khổng lồ được đặt để trang trí trước một nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đó là một đèn lồng Jack O’. Nó được khắc gọt từ một quả bí ngô, nhưng trường hợp này thì nó hoàn toàn bằng nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí ngô à? Nhưng bí ngô zì mà có màu cam dzậy? Em tưởng bí ngô màu xanh lá cây chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, ở Nhật thì bí ngô có màu xanh lá cây nhưng nước ngoài thì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…….. ? Nếu nó lớn như vậy thì em sẽ không thể ăn hết mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka mở to mắt ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, cậu đã từng nghe nói rằng những quả bí ngô to như vậy chỉ được dùng để khắc lồng đèn và ít khi nào được dùng để ăn. Nhưng sẽ là một tội ác nếu đập tan giấc mơ của Tohka lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Vậy tai sao chúng mình không tới đó và mua một quả bí ngô để làm vài món cho bữa tối nhỉ? Nếu em nhớ không nhầm thì vẫn còn một ít thịt. vậy hãy băm nhỏ ra và luộc hoặc làm món croquette (???).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oohhh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô đã trở nên lấp lánh khi nghĩ tới nhưng điều đó, còn hai tay thì buông thỏng ra để mặc chúng đung đưa tự do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, có lẽ vậy. Anh biết cách chế biến khi băm nhỏ ra và luộc, nhưng còn croquette? Không phải chúng được làm từ khoai tây hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì vậy. Nhưng em nghĩ rằng nó sẽ thơm ngon vào ngọt ngào hơn nếu mình dùng bí ngô thay vì khoai tây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Tohka nhắm mắt lại một lúc như để tưởng tượng ra món đó sau khi nấu chín. Rồi “ực”, cô nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….UMU, em quyết định rồi, chúng mình làm croquette cho bữa tối hôm nay nha. Đi thôi nào Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói xong, Tohka bước những bước dài và cả quyết về phía cửa hàng rau quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uêy, đừng có đi mà không nhìn đường như vậy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời thì Tohka đã đâm sầm vào một bóng người bước ra từ phía bên cạnh. Cô té bật ngửa ra sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Unuu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohtoo….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, không phải anh đã nói rồi sao. Coi nào, em không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu….UMU…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đỡ Tohka đứng dậy, cậu quay lại và nhìn vào người đã bị Tohka tông phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi trên chiếc xe lăng là một người đàn ông khoảng 50 tuổi. Người đẩy chiếc xe lăn của ông ta là một người phụ nữ đeo kính, nhìn bề ngoài thì cô ta khoảng 20 tuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi. Bác có bị thương không…….. Coi nào Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…… cháu xin lỗi, vì đã đi mà không nhìn đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cúi đầu xin lỗi. Khi đó, người đàn ông trên xe lăn gãi đầu mình và cười dịu dàng. Ông ta trông như một người nước ngoài nhưng lại nói tiếng Nhật một cách thành thạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tôi cũng phải xin lỗi. Cháu có sao không Ojou-san? (bạn trẻ)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, cháu không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, vậy thì tốt. Nếu một người dễ thương như cháu mà bị thương chẳng khác nào tôi đã gây nên một tội ác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói với một giọng hài hước. Có lẽ khi còn trẻ ông ta cũng là một người khá sành về chuyện ăn chơi. Có lẽ cậu cũng nên học hỏi ông ta. Shidou nghĩ thầm như vậy…… còn Tohka, sau khi nghe lời đáp lại ấy, tuy má cô không đỏ nhưng cô đã đứng đờ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang xoắn với ý nghĩ trong đầu thì người đàn ông kia đã làm một cử chỉ như thể nhớ ra một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tôi chợt nhớ ra điều này. Tôi có chuyện cần hỏi đây. Hai cháu có biết bệnh viện ở đâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bệnh viện…..? À, nếu bác muốn tới bệnh viện thì chỉ cần đi thẳng tới khu mua sắm phía trước rồi rẽ trái, đến ngã tư thứ 3 rẽ phải và đi thẳng thêm một đoạn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói xong, người đàn ông đó quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….. có vẽ rắc rối nhỉ. Cháu có thể dẫn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má suy nghĩ. Bây giờ cậu và Tohka còn phải đi mua nguyên liệu cho bữa tối, nhưng……..thôi kệ. Cũng không xa lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được ạ. Đi lối này…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói. Và họ quay về hướng khu mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền. Người Nhật thật tốt bụng. Tôi rất biết ơn các bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, err….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ gọi tôi là Badlwin. Còn cô ấy là Karen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, ông chỉ vào cô gái đang đẩy xe lăn cho mình. Cô ta chỉ nói “Rất vui được gặp cậu.” và lại tiếp tục im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như cô ấy đến từ Bắc Ậu, với mái tóc vàng nhạt và đôi mắt màu xanh. Tuy là lần đầu tiên gặp nhau nhưng Shidou có cảm giác rằng cậu đã gặp người phụ nữ tên Karen ở đâu đó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không……. cháu là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn cháu là Yatogami Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou và Tohka giới thiệu, người đàn ông tên Badlwin ấy gật đầu một cách vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tôi thực sự phải cám ơn thượng đế (God) vì đã cho mình gặp được một cặp đẹp đôi như hai cháu ở một đất nước xa lạ thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe vậy, Shidou có hơi lớn tiếng khi bật ra một tiếng kêu ngạc nhiên. Có lẽ Tohka không hiểu ý Badlwin hoặc cảm thấy lạ với thái độ của Shidou nên cô nghiêng đầu thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, bọn cháu không phải vợ chồng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyaaa, có vẽ như tôi lẫn mất rồi. Xin lỗi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nhún vai, còn Shidou thì lau giọt mồ hôi đã chảy dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bị ai đó chọc chọc từ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, một cặp vợ chồng là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Đó là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Shidou còn đang bối rối, Badlwin đã nhìn vào Tohka và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, cháu đã quen Shidou được bao lâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, khoảng nữa năm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, hiểu rồi, vậy hai cháu gặp nhau vào khoảng tháng tư nhỉ? Ở Nhật, vào khoảng thời gian đó diễn ra rất nhiều lễ khai mạc. Hai cháu đã gặp nhau tại một buổi lễ như vậy đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ạ. Cháu gặp Shidou tại nơi xảy ra không gian chấn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaw…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên để lấp câu nói của Tohka. Tohka mở to mắt ngạc nhiên, sau đó cô cũng đã hiểu ra và nói tiếp để đánh lạc hướng người đàn ông đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…. Không phải vậy đâu. Một trận không gian chấn là…… một trận không gian chấn! Nhưng cháu, errr….. thực ra thì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong lúc diễn ra trận không gian chấn ấy, bọn cháu đã gặp nhau tại một hầm trú ẩn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Tohka gật gật liên tục và đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào thì không tự nhiên tí nào cả. Shidou lo lắng nhìn về phía Badlwin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông ông không có vẽ gì là nghi ngờ cả. Ông nhìn cả hai và nở một nụ cười. Có lẽ ông ta đã bị lừa thật. Shidou thở ra nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những biểu hiện sau đó của ông ta làm cho đôi bạn trẻ phải bối rối. Ông ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, có vẽ như hai cháu gặp nhau do định mệnh (ĐM).”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Badlwin ngẫm lại ký ký của mình ngay sau câu nói đó, và ông thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, ngay bây giờ cháu có hạnh phúc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi bất ngờ ấy là cho Tohka phải tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng ngay sao đó, không một chút do dự, cô gật đầu mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, lúc này cháu đang rất hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nói với một nụ cười dịu dàng trên môi. Ngay lúc đó.&lt;br /&gt;
uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu---------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các loa phóng thanh được đặt khắp noi trong con phố đột ngột phát ra âm thanh báođộng về một trận không gian chấn sắp xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuông báo động……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Shidou, mọi người xung quanh đã lập tức đi tìm hầm trú ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì lại không thể đi cùng mọi người được. Cảnh báo không gian chấn đối với cậu có nghĩa là một tinh linh sắp xuất hiện. Cậu nghĩ ngay tới &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang chuẩn bị hệ thống dịch chuyển kéo cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Badlwin-san, ở đây nguy hiểm lắm, mau đến nơi trú ẩn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang định làm vậy đây. Nhưng còn cháu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cháu có chuyện khác phải làm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou nói một cách bối rối như vậy, Badlwin chỉ nhún vai mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ tôi đã hỏi một câu không nên hỏi. Mong rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Hãy làm tốt việc của cậu. Tôi tin rằng cậu sẽ vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Badlwin nói những lời lạ lung như vậy, Shidou nhướng mày, lời lẽ không tuôn ra được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho thái đô ngạc nhiên của Shidou, Badlwin không nói thêm gì nữa, ông làm một cử chỉ về phía Karen, và họ quay ngược hướng đi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, anh đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Tohka nói vậy cậu mới sực nhớ ra việc cần làm. Shidou rời mắt khỏi Badlwin và Karen, cậu lấy trong túi ra cái micro tang hình và gắn nó vào tai để liên lạc với &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì bây giờ?…… có vẽ như cậu ta đang liên lạc với chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã đi xa khỏi Shidou và Tohka, Karen hỏi Badlwin khi đang đẩy xe lăn cho ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, có vẽ như tôi đã làm cho cậu ta nghi ngờ rồi. Nhưng dù vậy đi nữa thì &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bận ứng phó với không gian chấn. Chúng ta cứ im lặng rời khỏi đây trước đã. À, nếu tôi nhớ không lầm thì có một thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị bắt cùng với &amp;lt;Berserk&amp;gt;. Nếu chúng ta đã đến Nhật thì hãy thử nói chuyện với anh ta một chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen nói với một giọng vô tư. Badlwin gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, họ có gặp vấn đề nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ những gì tôi quan sát được thì họ có vẽ không gặp phải rắc rối nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Điều đó tốt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói, cô thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, một tinh linh mang năng lượng [Inverse] xuất hiện cùng với một người có thể triệu hồi được một thiên sứ, Isuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là ông đã nhận được báo cáo từ kết quả phân tích. Nhưng những lo lắng của ông đã được xóa bỏ khi họ gặp trực tiếp nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là nhưng nỗi lo dư thừa. Tohka trông rất hạnh phúc, và có vẽ như không nhớ gì về chuyện đã xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi rất vui vì đã đến được Nhật Bản. Cô ấy trông rất vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Elliot Badlwin Woodman nhẹ mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……… Không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào đây….. Thật khinh khủng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; dịch chuyển tới vị trí xảy ra trận không gian chấn, Shidou ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình. Mồ gôi chảy dài rên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt đất là một lỗ hổng hình bán cầu đường kính ước ầm 1km. Nhìn như thể khu vực đó vừa bị một quả bóng có đường kính tương đương đè xuống. Không gian chấn. Cái tên này bắt nguồn từ khoảng không gian bị rối loạn và phát nổ, làm tan biến mọi thứ trong phạm vi tác động của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang được chứng kiến tận mắt hậu quả của hiện tượng nói trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía Nam của cái hố đó là vài cấu trúc đổ nát ngay hàng thẳng lối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vòng du quay máy bay trông rất tàn tạ. Một vòng quay ngựa gỗ không có người cưỡi. Một quán cà phê nứt nẻ trong khi phần còn lại của nó đã biến mất hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả cảnh vật ở đây đều có một màu sắc cũ kỹ. Rõ ràng không gian chấn không thể gây ra việc này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nơi Shidou được dịch chuyển đến là một vị trí có thể công viên giải trí bên ngoài thành phố Tenguu. Nó đã bị phá hủy gần như toàn bộ. Không rõ tên gọi của nó là gì. Theo nguồn tin điều tra được thì những người sống xung quanh gọi đây là [Ghost land] (vùng đất ma?). Có vẽ như nơi này được xây dựng từ trước nhưng đã bị lãng quên. Có lẽ là do nó thuộc miền Nam Kantou, vùng mà được cho là không an toàn kể từ thảm họa diệt vong 30 năm về trước. Vì vậy mà không còn ai lui tới khu này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do yêu cầu hỗ trợ tài chính từ công ti con đã không được tổng công ti đồng ý, vì vậy mà kế hoạch tái phát triển khu này đã không thể thực hiện được, dù cho nó rất gần với thành phố Tenguu. Và nơi này đã bị chìm vào quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trận không gian chấn này xãy ra tại đây nhưng nó chỉ thổi bay một phần của công viêc giải trí cùng với một vài điểm tham quan cũ nát còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm nữa, màn đêm đang dần buông xuống. Khung cảnh xung quanh tạo cho người xem một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể công viên đã bị những ngôi nhà hoang xung quanh bao vây lấy và sắp nuốt chửng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như không khí bị loãng đi thì phải…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng phàn này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ca thán với một khuôn mặt buồn chán. Lập tức giọng nói qua hàm răng đang nghiến lại của Kotori rót thẳng vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tinh linh vừa xuất hiện đã di chuyển về phía Tây tính từ trung tâm của trận không gian chấn. AST sẽ sớm đến hiện trường thôi. Hãy gặp và bắt chuyện với nàng tinh linh mới đến trước khi họ đến hiện trường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi quay bước về phía Nam, vị trí của công viên đổ nát ấy. Thực ra mà nói thì Shidou không cảm thấy tự tin lắm, nhưng bây giờ không phải lúc để than vãn. Dù rằng cậu là người đầu tiên tới đây như có lẽ đội AST sẽ sớm bay đến. Trước khi việc đó xãy ra, cậu phải tiếp cận và trò chuyện với tinh linh càng nhiều càng tốt. Nhưng trong khi đang chạy trên đống đổ nát, Shidou đột nhiên dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một tiếng rồi chết lặng và đứng lại như đã hóa đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, anh đang làm gì vậy? Chỉ số tinh thần của tinh linh vẫn đang……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách nghi ngại nhưng rồi cô cũng phải dừng lại. Nhiều khả năng rằng cô đã nhìn thấy những nhìn đang nằm trong tầm mắt của Shidou nhờ vào cái camera tự động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, tại một vị trí cố định, đống đổ nát của công viên đã được sắp sếp lại một cách ngay ngắn theo kiểu kiến trúc Gothic bị bóp méo, trông như hình chữ thập trên bia mộ. Cảnh tượng khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy kinh tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cảm giác như thể mình đã bị lạc vào một bộ phim kinh dị nào đó với đầy đủ hiệu ứng hình ảnh ba chiều cực kỳ chân thực, Shidou cảm thấy rõ ràng một luồng điện chạy dọc sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôi phục lại một công viên giải trí đã bị phá hủy…….. không thể tin được……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là một tên lập dị nào đó đã làm điều này……….. Nhưng rõ ràng khả năng tinh linh gây ra điều này cao hơn hẳn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói sau khi lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của mình. Shidou nhìn chằm chằm vào khung cảnh mở rộng ra trước mắt cậu và nuốt nược bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………………….và……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araaa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang hoang mang và đứng tại chỗ, một giọng nói vọng xuống từ phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngước mặt lên và căng mắt ra nhìn. Trước mặt cậu là một nhà thờ và cậu có thể thấy được một hình bóng mờ nhạt ở trên nhà thờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái ngồi trên cây thánh giá quay lưng về phía hoàng hôn đỏ rực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhìn rõ được cô ta vì phía sau là ánh hoàng hôn sắp tàn. Tuy vậy cậu vẫn nhìn rõ chiếc mũ mà cô ta đang đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc mũ đó có vành lớn bao quang và phía trên là một cái chop gãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như một phù thủy nào đó vừa bước ra từ chuyện cổ tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, quả là hiếm thấy. Tôi cứ tưởng mình chỉ có thể gặp được AST khi xuất hiện ở thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh cười khúc khích và nhảy xuống từ cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái mảnh mai, trên người cô ấy là bộ linh trang trông như thể được kết hợp từ màn đêm đen đặc phía trên và ánh hoàng hôn sắp tắt. Bằng mắt thường, Shidou nhìn và đoán cô ấy khoảng hơn 20t. Tay chân dài và mảnh mai, thêm vào đó là một bộ ngực gợi cảm, những điều đó kết hợp lại có thể làm cho bất cứ ai thấy cũng phải ngẩn ngơ ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẽ đẹp hoàn mỹ của cô ta dường như khiến cho người ta nghĩ rằng cô là người tạo ra những vẽ đẹp trên thế giới. Nói cho chính xác hơn thì những người phụ nữ đẹp dường như đều được thừa hưởng một phần vẽ đẹp của cô. Vẽ đẹp mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mơ ước. Mài tóc dài óng mượt xõa ra từ vàng chiếc mũ, còn đôi mắt trông như ngọc lục bảo của cô thì đang nhìn chằm chằm vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái tinh linh gợi cảm ấy tiến đến gần hơn để nhìn cho rõ khuôn mặt Shidou. Và như thể bị ai đó bất ngờ chọc vào từ sau lưng, Shidou bất ngờ co mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ta nghĩ hành động của cậu khá ngộ nghĩnh nên đã cười khúc khích thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, đừng có sợ chứ. Tôi sẽ không liếm cậu đâu.” (người dịch: wow!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang định trả lời thì cô ấy đã đưa bàn tay mình đến gần mặt cậu và nâng cằm cậu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heeeh, trông cậu cũng dễ thương đấy chứ…….. nhưng cậu bị sao vậy nhỉ? Không phải là mỗi khi tôi xuất hiện ở thế giới này thì sẽ có báo động hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là-là vì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay trước khi Shidou kịp để cho lời lẽ của chính mình tuôn ra khỏi miệng, giọng Kotori vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chờ các lựa chọn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên màn hình chính của không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; là hình ảnh của Shidou và một tinh linh trông như một phù thủy. Ngay lập tức, một cửa sổ khác xuất hiện. AI(trí tuệ nhân tạo) đã đáp lại tình hình lúc đó và đưa ra các lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1/ Tất nhiên là để gặp cô rồi. 2/Tôi không biết chuyện gì xãy ra cả. Tôi tình cờ đến đây trong khi đang chạy trốn. 3/Tôi có thể sờ ngực cô được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả, chọn mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hét lên như vậy, tất cả những nhân viên phía dưới ngay lập tức đưa tay ra và bấm phím lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết quả lựa chọn được hiện lên ngay trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1 và 3 đang ngang nhau. Không ai chọn 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. có vẽ đúng như dự tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói vậy, Kotori chỉnh lại thanh Chupa Chus trong miệng. Nakatsugawa đang ngồi ở một chiếc bàn phía dưới đưa tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta nên chọn 1. Một khi chưa có bất cứ thông tin gì về đối tượng thì lựa chọn 3 quá mạo hiểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Minowa lên tiếng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi nghĩ chúng ta nên chọn cái thứ 3. Nakatsugawa là đàn ông nên anh có thể không biết điều này. Tinh linh đó làm những cử chỉ với Shidou như thể mẹ đối xử với con vậy. Theo đó có thể đoán được tinh linh lần này đáng làm onee-chan của cậu ta. Đây là thời điểm tốt nhất để phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Minowa xong bài phát biểu, Shiizaki “A!” lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể tôi không hiểu lắm nhưng…… khó mà chấp nhận điều này. Dù rằng hai lựa chọn bằng nhau về số phiếu nhưng cô và Kannazuki có vẽ hợp gu nhau đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bắt chéo chân và quay chiếc ghế lại phía sau mình. Và khi cô làm vậy, một người đàn ông với gương mặt thanh mảnh và mái tóc vàng thể hiện một gương mặt nghiêm trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là điều không thể chấp nhận. Phải nghiêm cmn túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngực cô ta quá lớn. Tui chỉ thích loli thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu lựa chọn đó là [Liếm phía trên của đầu gối] thì tôi còn có thể suy nghĩ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà….” Kotori làm một động tác như thể chuẩn bị búng tay. Kannazuki ngay lập tức quỳ mọp xuống đất, còn Kotori thì liếm cây kẹo Chupa Chus của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nwwwwwwooooooooooo……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tròng mắt của Kannazuki giản ra tối đa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lấy một cây Chupa Chus khác và bật công tắc micro kết nối với tai nghe ẩn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chọn 2 đi, nhớ làm vẽ mặt tội nghiệp và kiếm thêm ít nước nhỏ vào mắt nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe lệnh từ tai nghe, Shidou nhướng mày một cách kinh ngạc. Dù sao thì cậu cũng đã là một học sinh cao trung. Cậu đâu còn là trẻ con nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng tinh linh đã cảm thấy là khi nhìn thấy những cử chỉ kỳ cục của Shidou, cô ta nghiêng đầu và hỏi. Cậu muốn bào chữa những hành động của mình, nhưng nghĩ lại thì việc đó hơi bị mất thời gian nên tốt nhất là làm theo chỉ đạo. Cậu nói bằng một giọng nhè nhàng trong khi nhìn cô ấy bằng cặp mắt….. xếch!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Mình không biết chuyện gì xảy ra cả. Mình bị lạc đến đây trong khi đang chạy trốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời của Shidou và nhìn vào cặp mắt rưng rưng của cậu, nàng tinh linh ấy tròn mắt. Cùng lúc đó má cô ấy cũng ửng đỏ, thế là *Nii*, cô kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…. Vậy, tên cậu là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun à? Nghe dễ thương nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Còn cậu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tinh linh gợi cảm trước mặt cậu cười một cách dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là Natsumi. Nhưng mọi người còn gọi tôi bằng cái tên khác là &amp;lt;Witch&amp;gt; (phù thủy).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, Natsumi là được rồi. Tôi thích vậy hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… vậy thì……. Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má gượng gạo trong khi gọi cái tên ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh Natsumi gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô đột nhiên vỗ tay *pop* như thể vừa nhớ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, tôi có chuyện cần hỏi khi đã gặp một con người như cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lui lại, giày cao gót chạm vào nền đất và tạo ra một anh âm đặc trưng. Khi đã đứng thẳng trên đôi giày ấy, cô ấy tiếp tục nhìn vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou-kun, có chuyện tôi muốn hỏi cậu. Câu không phiền chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông Natsumi khá bối rối sau khi Shidou gật đầu đồng ý. Cô ấy đan hai tay lại với nhau và khều khều ngón cái của mình trong khi đang hỏi với một nụ cười mỉm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu nghĩ…….. tôi đẹp hok?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả thực chỉ cần nhìn liếc qua thôi cũng có thể trả lời câu hỏi đó mà không cần do dự. Nhưng Shidou lại đang có một sự nghi ngờ nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là lại sao Natsumi lại hỏi như vậy. Liệu có ẩn ý gì chăng? Và trong khi Shidou đang do dự thì một giọng nói nhắc nhở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh làm gì vậy Shidou? Đừng để mất thời gian như vậy chứ. Cô ta sẽ cáu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kotori vang lên đập tan sự do dự của Shidou. Lời Kotori nói hoàn toàn đúng. Cậu hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình….. mình nghĩ cậu rất xinh đẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức Natsumi tươi tỉnh và vui hẳn lên. Tay cô đặt lên má một cách ngại ngùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần nào của tôi đẹp nhất vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Mắt cậu rất đẹp, và chiếc mũi thanh dài….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chiều cao của cậu rất hoàn hảo, cậu còn năng động nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, còn mái tóc cậu rất bóng mượt, rất đẹp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá! Cậu hiểu! Shidou-kun hiểu được vẽ đẹp của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên như vậy và ôm chầm lấy Shidou. Và khi làm vậy thì cô cũng vô tình dí bộ ngực đồ sộ ấy vào người Shidou. Mặt cậu đỏ lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô chẳng bận tâm đến chuyện đó và vẫn tiếp tục ôm Shidou, miệng thì lía tia đủ thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô đột ngột ngừng lại. Shidou đang tự hỏi tại sao thì Natsumi đã làm một khuôn mặt buồn và nhẹ nhàng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……… quả là vậy….. cậu……… khen tôi đẹp…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại. Cậu chẳng hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi cậu phát ra âm thanh thắc mắc ấy thì Natsumi đã lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngước mặt lên nhìn nơi mà tầm mắt của Natsumi với tới. Cậu ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đội quân máy móc cứ như bay ra từ hoàng hôn đỏ rực ở phía xa chân trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AST……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Đó là những chiến binh của JGDSF. Nhiệm vụ của họ là đánh hạ tinh linh bằng sức mạnh quân sự, hoàn toàn trái ngược với &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày. Họ đang bay với đội hình chữ “V” tiến thẳng về phía trước. Và, ở ngay vị trí phía trước, vị trí tiên phong ấy là đội trưởng. Cô đang dẫn đầu cả đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu biết AST à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Natsumi hỏi bất ngờ, long mày cậu giật giật. Có lẽ cậu đã thốt ra điều gì đó không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thật là hiểu biết đấy. Bé ngoan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aha…haha…. Cảm ơn…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì cô ta dù đẹp nhưng hơi điên. Shidou đành đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không có quá nhiều thời gian dư thừ để quan tâm chuyện đó. AST đến, nghĩa là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chạy đi Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Kotori, những đốm sáng nhỏ như sao băng rơi từ trên cao xuống. Đó là những tên lửa mà AST bắn ra phóng thẳng vào Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, và theo phản xạ, cậu co mình lại. Nhưng Natsumi thì hoàn toàn ngược lại. Cô xoa xoa cổ mình, và tay còn lại, tay phải, giơ cao lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đến lúc phải làm việc rồi. &amp;lt;Haniel&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với thời điểm âm thanh đó phát ra, một cây chổi xuất hiện từ cõi hư không và hạ xuống bàn tay giơ cao của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đó là một cây chổi nhưng nó có một thứ gì đó trông như kim loại hoặc đá quý đính trên mũi. Thứ đó làm cho nó lấp lánh khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn rồi. Đó là một thiên sứ, vũ khí mà tinh linh sở hữu và hiện liên khi được triệu hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi quay chổi và đặt mình xuống. Khi cô làm vậy, đầu chổi phát sáng lên như phản chiếu tất cả ánh sáng còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    pon*, âm thanh đó được tạo nên từ những quả tên lửa sắp chạm vào Shidou và Natsumi. Tất cả đã biến thành cà rốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể tiêu hóa được chuyện vừa mới xảy ra, Shidou tròn mắt. Những quả tên lửa-cà rốt rơi xuống trước mặt họ và nổ lụp bụp nghe hết sức buồn cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm… làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên. Rồi ngay lập tức cô nhảy phóc lên cây chổi và lượn ngay tới chổ những kẻ đã phóng tên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….! Cô ta đến! Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chỉ huy của AST hét lên. Tất cả những người đang tham chiến ngay lập tức bóp cò, xả toàn bộ số đạn của họ vào Natsumi. Nhưng Natsumi không một chút nao núng, cô kích hoạt đỉnh của cái chổi thêm lần nữa, và nó lại sáng lên. Ánh hào quang rực rỡ phát ra bao bọc không chỉ những viên đạn mà cả những thành viên AST có mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi điều đó xảy ra…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những gì bị ánh sáng ấy rọi vào đều đã biến đổi chỉ trong một khoảnh khắc. Thỏ, chó và cả gấu trúc nữa, họ đã bị biến thành những sinh vật trông khá là moe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhìn dễ xương quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Natsumi lượn thêm một vòng nữa rồi quay lại chổ Shidou đứng, bỏ lại bầu trời phía bên bây giờ chỉ toàn là mấy con thú dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là xong. Tôi đang nghĩ đến chuyện sẽ trốn đến một nơi nào đó không bị ai làm phiền…….. nhưng……… Shidou-kun có muốn đi cùng tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Được luôn hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao không. Cậu đã khen onee-san đây đến vậy cơ mà ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm một động tác dễ thương đi kèm với cái nháy mắt gửi đến Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một người không rõ nào đó phóng một quả tên lửa cà rốt về phía hai người. Shidou bật lên một tiếng kêu hơi dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa lực nó nó hơn hẳn những quả vừa nãy. Và do phát nổ ở phạm vi gần nơi Shidou đứng, thổi lên trời một đám bụi khổng lồ, Shidou không thể nhìn thấy gì được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu…………..fu, Fueekushoon!” (ND: nghe cứ như Nyaruko hắt hơi ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụi bay vào mũi làm cho Natsumi hắt hơi một cái thật là đã. Trong khoảng khắc đó, một tia sáng xuyên qua màn đêm do đám bụi bao phủ, Shidou chợt nhận ra với đôi mắt gần như đã nhắm lại. Trông như….. Natsumi là người phát ra ánh sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi ánh ánh lụi tắt, đột ngột như lúc nó xuất hiện, cậu dụi mắt và mở rộng tầm nhìn về hướng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó dường như đã bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, âm thanh báo động tình huống khẩn cấp vang lên từ tai nghe của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩn thận đó Shidou. Chỉ số tinh thần của Natsumi đang rơi tự do trên thước đo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày khít hơn từng chút một khi nghe từng lời của Kotori. Và lúc đó, thứ gì đó phát sáng từ trong đám khói bụi hổn độn ấy một lần nữa. Đó chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do lạ lung nào đó, gương mặt của Natsumi giờ đây đang đỏ bừng lên tong cơn giận dữ khi cô nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Thấy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc một cái sắc lạnh về phía Shidou. Giọng của cô giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Không phải là chất giọng dịu dàng và ân cần như lúc đầu nữa. Nó dường như là một luồng khi xã bớt cơn giận của cô ta. Shidou bắt đầu hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy… gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ra ngu ngốc nữa. Bây giờ đây, tôi…. Tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vắt mình lên cây chổi của cô sau khi rít từng lời một qua kẻ răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng vào Shidou với những lời nhẫn tâm như vậy. Rồi ngay lập tức cô bắn vọt về phía bên kia bầu trời, nơi hoàn hôn kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo ngay, cô ta chạy mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của người đội trưởng vang lên giữa bầu trời gần như đã không còn ánh sáng. Cậu nhìn lên và nhận ra rằng họ không còn ở trong hình dáng những con vật dễ thương nữa. Tất cả đều mang trên gương mặt mình một sát khí đáng sợ và cơn giận ngút trời. Họ dang rộng đôi cánh nhân tạo ra, vọt đi về phía Natsumi chạy trốn, vội vàng và tức giận như chính Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…..cái gì……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình Shidou giữa vùng đất âm u lạnh lẽo ấy. Cậu đang mãi ngước nhìn bầu trời trống rỗng, mà chỉ vài phút trước đây vừa diễn ra một trận chiến thật lạ lung.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392263</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392263"/>
		<updated>2014-09-22T13:44:10Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Chương 1: Phù thủy tháng 10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu… Anh iuuu, sao không lại gần em nữa đi? Như vầy nè.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…. Nghe nè Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy?.... Ah đúng rồi. Em biết một quán ăn món Ý rất ngon ở gần đây. Tối nay anh có rãnh không? Nếu anh không phiền thì chúng mình cùng tới đó ăn nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tối nay mình phải nấu bữa tối cho Tohka và…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Vậy thì sau khi xong anh cứ dẫn Tohka theo luôn. Anh cũng biết em không phải là người ích kỷ mà. Tất nhiên là em sẽ bao, anh đừng lo!” (Hình như Miku nghĩ Shidou không dám đi vì sợ phải trả khoản tiền khổng lồ cho số thức ăn mà Tohka sẽ tiêu thụ khi đến quán ăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ý mình không phải vậy đâu, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô gái đang ép sát cơ thể vào người mình, Shidou cười một cách cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc xanh nhạt và làn dan trắng mịn không tì vết ngay cả khi nhìn gần (tui nhái quảng cáo Point chứ trong novel không có ^^), cô ấy trông thật sự quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là Izayoi Miku, lớn hơn Shidou một tuổi. Dù vậy nhưng không như những cô gái khác, Miku cứ như một đứa trẻ khi ở bên cạnh Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cho dù là vậy đi chăng nữa, mỗi khi Miku ép sát thân hình “điện nước đầy đủ” của cô vào Shidou là cậu lại bối rối hết cỡ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc đứng nhìn Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cách tiếp cận ngây thơ vô tội của Miku không phải là điều khiến cậu phải bận tâm ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    Stare-*. Cái nhìn của một người khác như trói chặt cơ thể Shidou lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..Đúng vậy. Em gái của Shidou, Isuka Kotori ngồi ngay trước mặt cậu và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái cá tính với hai bím tóc được cột bằng ruy băng màu đen, trông rất riêng biệt. Đôi mắt to tròn như quả dẻ rừng (???), trong miệng là thanh kẹo Chupa Chus. Lúc này, trên người cô là một cái áo khoác màu đỏ, cô đang ngồi chống cằm, nhìn Miku quyến rũ Shidou một cách bực dọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì lúc đó, họ đang ở trong một căn phòng trên một không hạm được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba đang ở trong một không gian mà ánh sáng đã được điều chỉnh mờ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế mà Shidou đang ngồi được đặt chính giữa, xung quanh là những dãy bàn dài. Thực ra thì căn phòng giống như phòng xử án hơn, và Miku đang ở ngay giữa căn phòng đó, nhưng có vẽ như cô không mấy quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đủ lắm rồi đó Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Cô nói đủ rồi là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Miku nói vậy, Kotori nghiến răng giận dữ và đập bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TẠI SAO HẢ? Tôi đang nói về buổi thẩm vấn này đây. Chẳng phải cô đã nói [Tôi sẽ không khai bất cứ thứ gì nếu không được gặp Shidou] hay sao? Chỉ vì vậy nên chúng tôi mới cho phép cô ngồi chung với anh ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cô nhắc tôi mới nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hihihi”. Miku cười và ôm chặt Shidou hơn nữa. Cô nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy….” Kotori thở dài và với tới xấp hồ sơ trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tôi sẽ hỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi đang rất vinh dự khi được cô thẩm vấn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku trả lời với một tâm trạng rất thoải mái. Còn Kotori lại thở ra một cái dài hơn cả lần trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có rất nhiều câu hỏi dành cho cô về năng lực của cô, thiên thần mà cô triệu hồi, nhưng……….. Tôi sẽ mang chúng trở lại sau. Trước hết, tôi phải xác nhận một điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Kotori chỉ vào Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự tồn tại của một sinh vật khiến cô trở thành tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Kotori nói xong, má Miku giật giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không phải là một tinh linh thật sự. Cô từng là con người trước khi trở thành tinh linh đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Kotori nói vậy, Miku nhướng lông mày lên và có vẻ rất khó chịu. Bằng một cách nào đó, Shidou cảm nhận được rằng Miku đang thở gấp hơn. Trong chốc lát, Shidou nghĩ rằng có một lý do đặc biệt nào đó đã khiến cho Miku không thể trả lời câu hỏi của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi trở thành một linh linh, Miku đã rất thất vọng về con người, và cảm thấy tuyệt vọng khi sống trong cái thế giới hỗn tạp này. Có thể đó là lý do làm cho cô ngập ngừng khi buộc phải kể lại khoảng thời gian đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không sao chứ Miku? Nếu điều đó quá khó để có thể nói ra thì cậu có thể nghỉ ngơi một chút trước khi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, em ổn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời quan tâm ấy, Miku nghiêng đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em đã có anh rồi. Em sẽ không quan tâm về cái quá khứ đen tối đó nữa mà sẽ tiến về tương lai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vỗ nhẹ lưng Miku. Điều này còn hơn cả sự an ủi, đó là niềm động viên to lớn cho cô. Cô có thể làm bất cứ việc gì, miễn là có Shidou bên cạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. chính xác là khoảng vài tháng trước. Khi mất đi giọng của mình, tôi đã bị mọi người quay lưng lại. Tôi dường như đã không còn lý do gì để sống nữa. Đúng lúc đó, &amp;lt;Chúa&amp;gt; (nguyên văn bản Anh là God) xuất hiện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Miku kể, Shidou cảm nhận được sự tập trung hiện rõ trên gương mặt Kotori. Cậu cũng nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì dường như không quan tâm gì chuyện đó cả. Cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Cô có muốn quyền lực không? Cô có muốn nhận được một sức mạnh đủ để làm chấn động thế giới này hay không?&amp;gt;. &amp;lt;Chúa&amp;gt; đã hỏi tôi như vậy. Ông ta đưa cho tôi một viên đá, và khi đến gần tôi, nó phát ra một ánh sáng màu tím. Tôi mở bàn tay mình ra để đón nhận viên đá. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi và biến đổi. Nó chính xác hơn là nó như tan chảy ra, hòa vào từng giọt máu trong cơ thể tôi. Một khoảnh khắc sau đó, tôi triệu hồi ra một &amp;lt;thiên sứ&amp;gt;, nó có thể khiến bất cứ ai cũng phải nghe lệnh tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách khó khăn. Thanh Chupa Chus vươn thẳng lên từ miệng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy kể lại càng nhiều thứ càng tốt về &amp;lt;chúa&amp;gt; mà cô đã gặp, hoặc có thể là bất cứ điều gì liên quan tới “nó”.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cô đã hỏi như vậy nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như đó là một điều khó nói. Lông mày Miku nhíu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“”Nó” khá mơ hồ nhưng bằng một cách nào đó mà tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của “nó”. Tôi nghe giọng của nó, tôi nhìn thấy được nó. Đó hoàn toàn là thật, nhưng tôi lạ có cảm giác nó là ảo ảnh và không được rõ ràng, cứ như trong một giấc mơ vậy, nhưng nó lại có thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài nhưng gương mặt không có vẽ gì là thất vọng. Có lẽ cô cũng đã dự đoán trước được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, tôi sẽ hỏi câu khác. Sau khi có được sức mạnh của một tinh linh, cô có cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên chính mình, hoặc cảm thấy ý thức của mình dần bị ăn mòn đi và không thể kiểm soát được bản thân mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áp lực….? Không, tôi không hè cảm thấy điều gì giống như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“fuunnn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori cau mày lại khi viết cái gì đó vào tập tài liệu trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori, có phải…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi Shidou hỏi, Kotori “uh” ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ là trường hợp của Miku cũng tương tự với những gì đã xãy ra cho em. Nhưng em đang tự hỏi tại sao lại có sự khác nhau giữa nguồn sức mạnh của các tinh linh như vậy. Có lẽ sức mạnh của họ phụ thuộc vào bản chất thật sự của họ, hoặc có thể là năng khiếu bẩm sinh (như Miku), hay là &amp;lt;phantom&amp;gt; (??) nhận được sức mạnh của họ thông qua những nguyên tố đang tác động lên xung quanh như em chẳng hạn (Kotori trở thành tinh linh lửa khi xunh quanh cô là một vụ hỏa hoạn?). Nếu thật sự là do một trong những lý do trên thì chúng ta hoàn toàn không thể thử nhiệm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách căm hận và nhún vai. Shidou cũng siết chặt nấm đấm của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Phantom&amp;gt;. Hợp nhất năng lực tinh linh với con người lại, nó biến Kotori và Miku trở thành tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể họ vẫn là một con người, hoặc đã hoàn toàn trở thanh tinh linh, nhưng cũng có thể họ đã nằm ngoài hai điều đó, một sinh vật khác. Tại sao lại tồn tại một sinh vật có thể biến con người thành tinh linh? Tại sao nó lại làm như vậy? Sự thật về “nó” hoàn toàn bị màn đêm bí ẩn bao phủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chìm trong suy những suy nghĩ như vậy, đột nhiên cánh tay của Shidou bị ai đó kéo. Khi cậu nhìn lại thì thấy Miku đang phồng má phụng phịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lờ em đi như vậy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…. Mình xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng gạo, Kotori ho một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng đừng lo. Cuộc thẩm vấn chỉ vừa mới bắt đầu. Bây giờ tôi sẽ giải thích một cách chi tiết. Chúng ta không thể để ký ức của cô biến mất được. Chúng tôi sẽ phải gắn các điện cực lên đầu cô để thăm dò sóng não, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhoẻn miệng cười. Nhưng Miku thì ngược lại. Gương mặt cô đang thể hiện một sự khó chịu rõ ràng, và một giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cùng, cũng đã được một khoảng thời gian từ khi màn đêm bao phủ, sau khi Miku đã được thả. Họ đang đứng trước ngôi nhà của gia đình Isuka nhờ vào hệ thống dịch chuyển của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Miku đang kiệt sức và kinh ngạc. Shidou đỡ lấy cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohooo, cậu không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, em mệt lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em chỉ muốn đi thẳng vào giường và nằm nghỉ thôi. Xin lỗi anh yêu nhưng có lẽ chúng ta phải hủy cuộc hẹn ở nhà hàng Ý mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Ah, không sao đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Shidou nói vậy, Miku ôm ực và thở ra một cách nhẹ nhỏm. Gương mặt cô đã tươi tỉnh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu, anh iu rộng lượng quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẵn tiện đang được Shidou dìu, Miku ép luôn ngực mình vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy oi, cậu là một ngôi sao đấy, đừng nên làm vậy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của Shidou chuyển sang màu đỏ và cậu quay nhìn về hướng khác. Miku thì tỏ ra ngạc nhiên trông chốc lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, cô gái đang dính chặt vào Shidou lúc này là Izayoi Miku. Cô là một thần tượng âm nhạc, người có một giọng hát rất hay và được nhiều người hâm mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc mới bắt đầu hát, cô đã được nhiều người biết đến. Tới khi nhận được một lời mời từ đài truyền hình vài tháng trước, cô đã trở nên nổi tiếng đến tận bây giờ. Nếu khoảng khắc này được một ai đó ghi lại thì rất có thể nó sẽ trở thanh vụ bê bối cực lớn và chấn động. Tuy nhiên Miku dường như đã đọc được suy nghĩ của Shidou và hôn lên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, điều đó không quan trọng. Nếu có một tay săn ảnh nào đó nấp gần đây, em sẽ yêu cầu hắn ghi lại tất cả những khoảnh khắc bên nhau của 2 đứa mình vào ngày thứ bảy và chủ nhật, rồi sao đó mang đến…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Không, mình nghĩ là Chủ nhật thì hơi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng, Miku cười khúch khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh iu, anh đã hứa rồi phải không? Kể cả khi không còn ai nghe em hát nữa thì anh vẫn sẽ tiếp tục nghe em hát . Đó là lý do vì sao…….. anh không cần lo lắng chuyện này. Những lúc được ở bên anh, em không muốn nhớ tới bất cứ điều gì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah………uh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn lại Miku, Shidou hơi cúi đầu xuống. Nhìn thấy Shidou như vậy, Miku cười hài lòng và tách mình ra khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Có lẽ đến lúc em phải nghỉ ngơi thôi. Gặp lại sau nhé anh yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, gặp lại cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, và…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Miku vòng hai tay ôm lấy cổ Shidou và chạm môi vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu… cậu làm gì vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Đó là nụ hôn tạm biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu không sợ bị bê bối hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uun, moou, sao anh nhút nhát quá vậy? Không sao đâu. Cứ bình tĩnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, chờ em xíu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku dùng hết sức của hai cánh tay mình, bưng lấy mặt Shidou, kéo mặt cậu về phía trước, mặc cho cậu cố cưỡng lại……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Hai người đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu phía bên phải. Shidou và Miku cùng quay về phía giọng nói phát ra. Ở đó là một cô gái với bàn tay run rẩy chỉ về phía hai người, còn đôi mắt thì mở to sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy có mái tóc dài màu đen lượn sóng và đôi mắt to tròn. Không một ai có thể quên được cô ấy nếu đã gặp, dù chỉ một lần. Đó là một vẻ đẹp hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka, bạn cùng lớp, và cũng là người láng giềng của Shidou. Và… cũng giống như Miku, cô ấy là một tinh linh với sức mạnh hiện đang được phong ấn trong người Shidou. Vì bây giờ là lúc họ ăn tối nên cô ấy sang ăn ké nhà Isuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-hka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, Tohka-san! Lâu rồi không gặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chào Tohka với một giọng vui vẻ. Khi cô làm vậy, Tohka tiến tới và kéo Shidou ra xa Miku. Rồi Tohka bước tới, đứng giữa hai người họ, dang rộng 2 cánh tay ra như thể bảo vệ Shidou khỏi một con cọp hung dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có sao không Shidou? Chết tiệt thật, tôi nghe nói cô đã bị phong ấn, nhưng đó là kế hoạch của cô phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Tohka lườm một cái sắc lạnh, tiếng bước chân của ba người nữa vang lên từ phía mà Tohka đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui nhỉ? Cô thật tốt bụng khi bảo vệ Shidou của tôi và Yuzuru. Tôi hiểu rồi, tại sao lại không cho cô ta biết sự lợi hại của Yamai nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảnh báo! Nếu muốn tiếp cận Shidou thì hãy gửi đầy đủ tài liệu ứng với một văn bản giải thích chính xác lý do cho chúng tôi, Yuzuru và Kaguya. Chúng tôi là những người sở hữu Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp song sinh thể hiện một thái độ kiên quyết với Miku, thái độ của họ giống nhau như vẽ ngoài của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Kaguya, người có một khuôn mặt kiên cường đặc trưng với mái tóc búi cao gọn ghẽ, người kia là Yuzuru, giống Kaguya ngoại trừ mái tóc được bện lại phía sau và một gương mặt gần như vô cảm. Cách duy nhất để phân biệt hai người họ là mái tóc và cách thái độ của cả hai. Nếu không có hai điểm khác biệt trên có lẽ không ai có thể phân biệt được họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…. em nghĩ mọi người không nên….. đứng giữa đường. Như vậy là… không tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, Yoshino, dù đã kéo chiếc mũ che khuất tầm nhìn của mình nhưng vẫn có thể thấy rằng cô đã đỏ mặt. Và đồng thời, con thỏ hải tặc Yoshinon được Yoshino đeo trên tay bắt đầu mở miệng nói với một âm thanh nghe như đồ thủy tinh bị rơi vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nii, vậy là không tốt đâu. Yoshino chưa từng thử khuyên ai giống vậy. Tốt nhất cậu nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino bịt miệng Yoshino trong cơn hoảng loạng. Yoshinon vẫy vẫy bàn tay mình trong đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra Yoshino từ trước tới nay luôn sống trong căm phòng cách ly của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Sau khi làm quen được với lối sống bình thường, cô đã được chuyển tới đặc khu tinh linh, nơi Tohka và những người khác đang sống. Mới được có vài ngày kể từ khi Yoshino chuyển nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em Yamai cũng như Tohka và Yoshino, họ đều là tinh linh nên đều quen biết Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, cả cơ thể, lý trí lẫn hành động của họ (trừ Tohka) đều bị Miku kiểm soát nên họ vẫn còn giữ cảnh giác với Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku dường như không quan tâm lắm đến thái đọ của họ. Mắt cô lấp cmn lánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lâu rồi không gặp, Yoshino-chan, Yuzuru-chan, Kaguya chan. Xin lỗi về chuyện lần trước. Mình đã muốn nói điều này từ lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku cúi đầu. Cả ba người kia trông có vẽ hoang mang vì hành động của Miku, họ nhìn nhau ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka thì vẫn cảnh giác cao độ trước hành động của Miku, cô vẫn dang rộng cánh tay để bảo vệ cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý định của cô là gì hả? Vừa nãy cô đang cố làm gì với Shidou vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đó chỉ là một nụ hôn tạm biệt thôi mà? Chẳng phải Tohka cũng hay làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôn…. Hôn tạm biệt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhướng mày một cách bối rối và quay mặt về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………… chuyện đó có bình thường không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi một cách nghi ngờ. Còn cậu thì không thể đứng nhìn được, điều đó sẽ trở thành một hiểu lầm mất thôi. Shidou quay mặt về hướng khác, tránh ánh mắt của Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó…. đó không hẳn là lời nói dối. Hôn khi nói lời tạm biệt, thực ra là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ear… sao phải mơ mộng như vậy? Sao Tohka-chan không thử làm vậy đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Tohka, Yoshino và cả chị em Yamai đều thở hổn hển khi nghe Miku nói ra những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì trông có vẽ ngạc nhiên khi thấy phản ứng của họ. Và *póp*, cô vỗ hai tay vào nhau như đã nghĩ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ ra rồi, mình sẽ hôn anh yêu trước. Sau đó, tôi sẽ hôn Tohka-san để cô ấy thực hành. Một mũi tên trúng hai đích. Không phải như vậy là quá tuyệt hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại… tại sao tôi phải hôn cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er? Bởi vì mình không muốn hôn anh yêu sau cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. UMU”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chẳng phải làm vậy cũng giống như việc cô hôn anh iu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu….. tôi hiểu, nhưng……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không cho là vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì Shidou cũng phải lên tiếng để ngăn chặn chuyện này. Tohka gần như đã bị thuyết phục, nhưng nghe vậy nên cô lập tức lắc đôi vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc! Cô đang xem tôi là một kẻ ngốc phải không Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mình đã không nghĩ tới chuyện đó……… Ah, hay là như vầy. Trước hết mình sẽ hôn Tohka-san rồi sẽ hôn anh iu ngay sau đó. Mình sẽ gửi hơi ấm và cảm giác từ đôi môi Tohka-san cho anh iu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku áp tay lên ngực như thể cầu nguyện. Và rồi cô nhắm mắt lại và từ từ tiến môi mình về phía Tohka. Tohka hoảng hốt quay sang trái rồi lại quay sang phải. Cuối cùng cô bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uơ, sao cậu lại bỏ chạy? Chờ mình với nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đi theo tôi mààààà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka la hét và chạy về phía nhóm Yamai và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đến đây, đồ ngốc……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đề nghị. Chạy thôi Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đề nghị sáng suốt ấy, mỗi người một ngã chạy xa Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mồ, nếu là trường hợp này thì mọi người cứ để cho mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Miku đùa giớn với trái tim mong manh của mấy nàng tinh linh kia, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc nở một nụ cười bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp này, Miku có vẽ đã thành cmn công rực rỡ với kế hoạch ‘phòng thủ tình yêu’ của mình, chỉ với vài hành động đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Miku và Shidou được đưa trở về mặt đất. Kotori chống cằm nghĩ về cuộc nói chuyện mới Miku trong văn phòng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt cô là một màn hình đang hiển thị kết quả phân tích giọng nói của Miku. Cô đã kiểm tra nó nhiều lần trong quá trình biên tập và sao ra một bản khác để trình lên Rounds.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra công việc này phải dàng cho nhân viên cấp dưới trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Nhưng khi phải đối mặt với những bí ẩn về &amp;lt;Phamtom&amp;gt;, Kotori phải tự mình làm lấy tất cả, vì cô đã gặp trực tiếp tinh linh được phong ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân của việc này là vì Miku là người đã gặp mặt trực tiếp &amp;lt;Phantom&amp;gt;, không kể cô và Shidou. Miễn sao có bất kỳ lời nào của Miku liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến &amp;lt;Phantom&amp;gt;, Kotori không thể để việc này cho các nhân viên cấp dưới được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một viên ngọc bích màu tím dành cho Miku. Liệu tên &amp;lt;Phantom&amp;gt; có thể có bao nhiêu viên như vậy? Không! Nếu hắn có khả năng tạo ra một số lượng ngọc bích không giới hạn giống như vậy, và rồi……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lướt đôi mắt theo nhưng xung nhịp âm thâm ảo trên màn hình, cô đã lẩm bẩm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hyaaa?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên một thứ gì đó lành lạnh chạm vào môi và má cô, và Kotori và phát ra một giọng the thé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, cái gì vậy? Không giỡn nhá….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đứng bật dậy, cô vô cùng ngạc nhiên, một cô gái xuất hiện từ một nơi nào đó trông trạc tuổi Kotori đang đứng đó và đưa cho cô một lon cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc cột kiểu đuôi gà và một nốt ruồi dưới mắt trái, cô ấy gây một ấn tượng lạ. Và mỗi khi khi cô ấy xuất hiện, những ai quen biết với Shidou đều có một cảm giác tương tự như gặp cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhiệt tình thì tốt, nhưng cô không nghĩ rằng cô đang đi quá sâu vào chuyện này sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái ấy, Takamiya Mana nở một nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết điều đó dù cô có nói hay không đi nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nói một cách thất vọng và nhận lấy lon cà phê. Cô mở ra và trút chất lỏng mát lạnh bên trong vào miệng. Một cảm giác kỳ lạ, buồn vui lẫn lộn nhau tác động lên con người vừa mới uống nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, có chuyện gì vậy? Cô đã tiến thêm được bước nào chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng buồn là không. Chúng tôi chỉ biết được rằng &amp;lt;Phantom&amp;gt; xuất hiện trước mặt tôi cách đây 5 năm và thứ mà Miku gặp phải dường như là cùng một thực thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói giữa chừng, long mày cô chật co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Mà khoan đã, tại sao cô lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi. Còn Mana thì cau mày lại và nghiêng đầu ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à? Tất nhiên là tôi đi vào bằng cửa chính rồi. Đến cả chuyện đó mà cũng không nhận ra à? Tôi nghĩ cô nên nghĩ ngơi một tí sẽ tốt hơn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Chẳng phải là tôi đã nói với cô rồi sao? Dù trong hoàn cảnh bình thường đi nữa thì cũng không được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đập bàn hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Mana là một phù thủy thuộc nhóm điều hành thứ hai của ngành công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;, và giờ cô đang nhận được sự bảo vệ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;. Và trong thời gian này, cơ thể cô đang được tái tạo, nói chính xác hơn là loại bỏ những ma thuật độc hại đã được bơm vào. Những thứ đó gây ra những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng cho cô, dù rằng nó cũng mang đến cho Mana một sức mạnh phi thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói với cô rồi, nếu ngay lập tức bắt đầu quá trình điều trị này, cô có thể kéo dài tuổi thọ của mình thêm một chút. Nhưng cho dù là vậy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi được rồi. Ahaha….. có lẽ tốt hơn là tôi nên rời khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nở một nụ cười trông như một phạm nhân trốn trại rồi quay đi. Kotori đứng dậy và tiếng về phía Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vùi mặt mình vào lưng Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Kotori-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Cảm ơn cậu. Nếu cậu không ở trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vào lúc đó, không biết mình đã có thể gây ra điều khủng khiếp gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana quay lại, và *pon* *pon*, cô gõ nhẹ vào đầu Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều đó dành cho cả hai người. Tôi đã được cô cứu. Đó có thể xem như là một cách trả ơn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Làm sao tôi chấp nhận được chuyện này đây? Cô là em gái thực sự của Shidou. Tôi đã thực sự ghen tị vì điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cái nhíu mày, Kotori dồn sức mạnh vào hai cánh tay mình và giữ Mana lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết ơn vì hành động của cô, nhưng tôi phải đưa cô đến chổ các chuyên gia điều trị ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, nhưng tôi phải truy đuổi Ác Mộng, không ai là đối thủ của cô ta ngoài tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự thật thì chuyện của Kurumi cũng cấp bách. Nhưng chẳng phải là có chuyện cần giải quyết hơn hay sao…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Kotori-san, trông mặt của cô khiếp quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana cười méo mó và cố thoát ra khỏi hai tay của Kotori. Nhưng Kotori siết chặt tay hơn nữa để Mana không thể thoát ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, khi có thứ gì đó hiện ra trên màn hình trước mặt Kotori, một giọng nói vang lên từ loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy Isuka, có một thong điệp đến từ sở chỉ huy đầu não…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuất hiện trong cửa sổ trên màn hình là Shiizaki, một phi hành đoàn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Shiizaki co giật mạnh, như thể cô vừa nhìn thấy một điều không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kotori “Ah!” lên một tiếng. Đây là một hệ thống liên lạc hai chiều. Nếu cô có thể thấy được Shiizaki thì cô ta cũng có thể thấy được những gì đang diễn ra trong căn phòng này. Và lúc này thì trông Kotori và Mana như đang ôm nhau một cách rất tình cảm. Nếu để cho cô ta thấy điều này thì bất cứ hiểu lầm nào cũng có thể xảy ra được. Kotori vội vàng buông Mana ra một cách hoảng hốt và nhìn về màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu lầm. Tôi làm vậy chỉ để giữ không cho Mana trốn……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhân cơ hội ấy, Mana tranh thủ vọt đi với một tốc độ chỉ thua máy bay một tí. Kotori vươn tay ra để giữ gáy áo cô ấy lại nhưng đã quá muộn. Mana trượt khỏi tầm tay của Kotori với một cái uốn mình điều nghệ và tẩu thoát khỏi văn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô thật là………. Tôi sẽ bắt cô đi điều trị khi cô quay lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cân nhắc điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nói trong khi đang dang rộng hai tay của mình như thể được đang được bay giữa một vùng trời tự do nào đó. Đồng thời, âm thanh của cánh cửa tự động của căn phòng vang lên báo hiệu rằng nó đã đóng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghiêm túc mà nói, con bé đó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori gãi đầu và quay lại, ngồi xuống ghế và nhìn vào màn hình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông điệp từ sở chỉ huy là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, vâng. Có một đường truyền mã hóa từ sở chỉ huy. Có cần tôi kết nối không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuân lệnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau lời đó, Shiizaki thao tác trên bảng điều khiển ảo trước mặt. Khi cô ấy làm vậy, cửa sổ liên lạc của cô ấy biến mất và thay vào đó là gương mặt khác xuất hiện. Đó là một người khá quen thuộc với Kotori vì cô đã gặp nhiều lần. Cô ấy là một trong những chủ tịch một bộ phận và cũng là thư ký của Elliot Woodman, người đứng đầu tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã liên lạc trong khi cô đang bận, chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Có chuyện gì mà đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr, thực ra, ngài Woodman…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ tịch thể hiện một gương mặt khó chịu khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 15 tháng 10. Khoảng thời gian này, toàn bộ thành phố đã được trang trí bằng những vật dụng dành cho lễ Halloween. Shidou và Tohka cùng nhau đến khu mua sắm để mua nguyên liệu cho bữa ăn tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đó là gì vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Tohka chỉ vào một quả bí ma khổng lồ được đặt để trang trí trước một nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đó là một đèn lồng Jack O’. Nó được khắc gọt từ một quả bí ngô, nhưng trường hợp này thì nó hoàn toàn bằng nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí ngô à? Nhưng bí ngô zì mà có màu cam dzậy? Em tưởng bí ngô màu xanh lá cây chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, ở Nhật thì bí ngô có màu xanh lá cây nhưng nước ngoài thì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…….. ? Nếu nó lớn như vậy thì em sẽ không thể ăn hết mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka mở to mắt ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, cậu đã từng nghe nói rằng những quả bí ngô to như vậy chỉ được dùng để khắc lồng đèn và ít khi nào được dùng để ăn. Nhưng sẽ là một tội ác nếu đập tan giấc mơ của Tohka lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Vậy tai sao chúng mình không tới đó và mua một quả bí ngô để làm vài món cho bữa tối nhỉ? Nếu em nhớ không nhầm thì vẫn còn một ít thịt. vậy hãy băm nhỏ ra và luộc hoặc làm món croquette (???).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oohhh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô đã trở nên lấp lánh khi nghĩ tới nhưng điều đó, còn hai tay thì buông thỏng ra để mặc chúng đung đưa tự do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, có lẽ vậy. Anh biết cách chế biến khi băm nhỏ ra và luộc, nhưng còn croquette? Không phải chúng được làm từ khoai tây hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì vậy. Nhưng em nghĩ rằng nó sẽ thơm ngon vào ngọt ngào hơn nếu mình dùng bí ngô thay vì khoai tây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Tohka nhắm mắt lại một lúc như để tưởng tượng ra món đó sau khi nấu chín. Rồi “ực”, cô nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….UMU, em quyết định rồi, chúng mình làm croquette cho bữa tối hôm nay nha. Đi thôi nào Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói xong, Tohka bước những bước dài và cả quyết về phía cửa hàng rau quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uêy, đừng có đi mà không nhìn đường như vậy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời thì Tohka đã đâm sầm vào một bóng người bước ra từ phía bên cạnh. Cô té bật ngửa ra sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Unuu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohtoo….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, không phải anh đã nói rồi sao. Coi nào, em không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu….UMU…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đỡ Tohka đứng dậy, cậu quay lại và nhìn vào người đã bị Tohka tông phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi trên chiếc xe lăng là một người đàn ông khoảng 50 tuổi. Người đẩy chiếc xe lăn của ông ta là một người phụ nữ đeo kính, nhìn bề ngoài thì cô ta khoảng 20 tuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi. Bác có bị thương không…….. Coi nào Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…… cháu xin lỗi, vì đã đi mà không nhìn đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cúi đầu xin lỗi. Khi đó, người đàn ông trên xe lăn gãi đầu mình và cười dịu dàng. Ông ta trông như một người nước ngoài nhưng lại nói tiếng Nhật một cách thành thạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tôi cũng phải xin lỗi. Cháu có sao không Ojou-san? (bạn trẻ)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, cháu không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, vậy thì tốt. Nếu một người dễ thương như cháu mà bị thương chẳng khác nào tôi đã gây nên một tội ác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói với một giọng hài hước. Có lẽ khi còn trẻ ông ta cũng là một người khá sành về chuyện ăn chơi. Có lẽ cậu cũng nên học hỏi ông ta. Shidou nghĩ thầm như vậy…… còn Tohka, sau khi nghe lời đáp lại ấy, tuy má cô không đỏ nhưng cô đã đứng đờ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang xoắn với ý nghĩ trong đầu thì người đàn ông kia đã làm một cử chỉ như thể nhớ ra một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tôi chợt nhớ ra điều này. Tôi có chuyện cần hỏi đây. Hai cháu có biết bệnh viện ở đâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bệnh viện…..? À, nếu bác muốn tới bệnh viện thì chỉ cần đi thẳng tới khu mua sắm phía trước rồi rẽ trái, đến ngã tư thứ 3 rẽ phải và đi thẳng thêm một đoạn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói xong, người đàn ông đó quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….. có vẽ rắc rối nhỉ. Cháu có thể dẫn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má suy nghĩ. Bây giờ cậu và Tohka còn phải đi mua nguyên liệu cho bữa tối, nhưng……..thôi kệ. Cũng không xa lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được ạ. Đi lối này…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói. Và họ quay về hướng khu mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền. Người Nhật thật tốt bụng. Tôi rất biết ơn các bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, err….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ gọi tôi là Badlwin. Còn cô ấy là Karen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, ông chỉ vào cô gái đang đẩy xe lăn cho mình. Cô ta chỉ nói “Rất vui được gặp cậu.” và lại tiếp tục im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như cô ấy đến từ Bắc Ậu, với mái tóc vàng nhạt và đôi mắt màu xanh. Tuy là lần đầu tiên gặp nhau nhưng Shidou có cảm giác rằng cậu đã gặp người phụ nữ tên Karen ở đâu đó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không……. cháu là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn cháu là Yatogami Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou và Tohka giới thiệu, người đàn ông tên Badlwin ấy gật đầu một cách vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tôi thực sự phải cám ơn thượng đế (God) vì đã cho mình gặp được một cặp đẹp đôi như hai cháu ở một đất nước xa lạ thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe vậy, Shidou có hơi lớn tiếng khi bật ra một tiếng kêu ngạc nhiên. Có lẽ Tohka không hiểu ý Badlwin hoặc cảm thấy lạ với thái độ của Shidou nên cô nghiêng đầu thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, bọn cháu không phải vợ chồng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyaaa, có vẽ như tôi lẫn mất rồi. Xin lỗi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nhún vai, còn Shidou thì lau giọt mồ hôi đã chảy dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bị ai đó chọc chọc từ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, một cặp vợ chồng là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Đó là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Shidou còn đang bối rối, Badlwin đã nhìn vào Tohka và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, cháu đã quen Shidou được bao lâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, khoảng nữa năm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, hiểu rồi, vậy hai cháu gặp nhau vào khoảng tháng tư nhỉ? Ở Nhật, vào khoảng thời gian đó diễn ra rất nhiều lễ khai mạc. Hai cháu đã gặp nhau tại một buổi lễ như vậy đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ạ. Cháu gặp Shidou tại nơi xảy ra không gian chấn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaw…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên để lấp câu nói của Tohka. Tohka mở to mắt ngạc nhiên, sau đó cô cũng đã hiểu ra và nói tiếp để đánh lạc hướng người đàn ông đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…. Không phải vậy đâu. Một trận không gian chấn là…… một trận không gian chấn! Nhưng cháu, errr….. thực ra thì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong lúc diễn ra trận không gian chấn ấy, bọn cháu đã gặp nhau tại một hầm trú ẩn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Tohka gật gật liên tục và đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào thì không tự nhiên tí nào cả. Shidou lo lắng nhìn về phía Badlwin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông ông không có vẽ gì là nghi ngờ cả. Ông nhìn cả hai và nở một nụ cười. Có lẽ ông ta đã bị lừa thật. Shidou thở ra nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những biểu hiện sau đó của ông ta làm cho đôi bạn trẻ phải bối rối. Ông ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, có vẽ như hai cháu gặp nhau do định mệnh (ĐM).”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Badlwin ngẫm lại ký ký của mình ngay sau câu nói đó, và ông thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, ngay bây giờ cháu có hạnh phúc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi bất ngờ ấy là cho Tohka phải tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng ngay sao đó, không một chút do dự, cô gật đầu mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, lúc này cháu đang rất hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nói với một nụ cười dịu dàng trên môi. Ngay lúc đó.&lt;br /&gt;
uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu---------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các loa phóng thanh được đặt khắp noi trong con phố đột ngột phát ra âm thanh báođộng về một trận không gian chấn sắp xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuông báo động……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Shidou, mọi người xung quanh đã lập tức đi tìm hầm trú ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì lại không thể đi cùng mọi người được. Cảnh báo không gian chấn đối với cậu có nghĩa là một tinh linh sắp xuất hiện. Cậu nghĩ ngay tới &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang chuẩn bị hệ thống dịch chuyển kéo cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Badlwin-san, ở đây nguy hiểm lắm, mau đến nơi trú ẩn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang định làm vậy đây. Nhưng còn cháu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cháu có chuyện khác phải làm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou nói một cách bối rối như vậy, Badlwin chỉ nhún vai mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ tôi đã hỏi một câu không nên hỏi. Mong rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Hãy làm tốt việc của cậu. Tôi tin rằng cậu sẽ vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Badlwin nói những lời lạ lung như vậy, Shidou nhướng mày, lời lẽ không tuôn ra được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho thái đô ngạc nhiên của Shidou, Badlwin không nói thêm gì nữa, ông làm một cử chỉ về phía Karen, và họ quay ngược hướng đi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, anh đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Tohka nói vậy cậu mới sực nhớ ra việc cần làm. Shidou rời mắt khỏi Badlwin và Karen, cậu lấy trong túi ra cái micro tang hình và gắn nó vào tai để liên lạc với &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì bây giờ?…… có vẽ như cậu ta đang liên lạc với chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã đi xa khỏi Shidou và Tohka, Karen hỏi Badlwin khi đang đẩy xe lăn cho ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, có vẽ như tôi đã làm cho cậu ta nghi ngờ rồi. Nhưng dù vậy đi nữa thì &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bận ứng phó với không gian chấn. Chúng ta cứ im lặng rời khỏi đây trước đã. À, nếu tôi nhớ không lầm thì có một thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị bắt cùng với &amp;lt;Berserk&amp;gt;. Nếu chúng ta đã đến Nhật thì hãy thử nói chuyện với anh ta một chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen nói với một giọng vô tư. Badlwin gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, họ có gặp vấn đề nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ những gì tôi quan sát được thì họ có vẽ không gặp phải rắc rối nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Điều đó tốt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói, cô thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, một tinh linh mang năng lượng [Inverse] xuất hiện cùng với một người có thể triệu hồi được một thiên sứ, Isuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là ông đã nhận được báo cáo từ kết quả phân tích. Nhưng những lo lắng của ông đã được xóa bỏ khi họ gặp trực tiếp nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là nhưng nỗi lo dư thừa. Tohka trông rất hạnh phúc, và có vẽ như không nhớ gì về chuyện đã xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi rất vui vì đã đến được Nhật Bản. Cô ấy trông rất vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Elliot Badlwin Woodman nhẹ mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……… Không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào đây….. Thật khinh khủng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; dịch chuyển tới vị trí xảy ra trận không gian chấn, Shidou ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình. Mồ gôi chảy dài rên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt đất là một lỗ hổng hình bán cầu đường kính ước ầm 1km. Nhìn như thể khu vực đó vừa bị một quả bóng có đường kính tương đương đè xuống. Không gian chấn. Cái tên này bắt nguồn từ khoảng không gian bị rối loạn và phát nổ, làm tan biến mọi thứ trong phạm vi tác động của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang được chứng kiến tận mắt hậu quả của hiện tượng nói trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía Nam của cái hố đó là vài cấu trúc đổ nát ngay hàng thẳng lối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vòng du quay máy bay trông rất tàn tạ. Một vòng quay ngựa gỗ không có người cưỡi. Một quán cà phê nứt nẻ trong khi phần còn lại của nó đã biến mất hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả cảnh vật ở đây đều có một màu sắc cũ kỹ. Rõ ràng không gian chấn không thể gây ra việc này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nơi Shidou được dịch chuyển đến là một vị trí có thể công viên giải trí bên ngoài thành phố Tenguu. Nó đã bị phá hủy gần như toàn bộ. Không rõ tên gọi của nó là gì. Theo nguồn tin điều tra được thì những người sống xung quanh gọi đây là [Ghost land] (vùng đất ma?). Có vẽ như nơi này được xây dựng từ trước nhưng đã bị lãng quên. Có lẽ là do nó thuộc miền Nam Kantou, vùng mà được cho là không an toàn kể từ thảm họa diệt vong 30 năm về trước. Vì vậy mà không còn ai lui tới khu này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do yêu cầu hỗ trợ tài chính từ công ti con đã không được tổng công ti đồng ý, vì vậy mà kế hoạch tái phát triển khu này đã không thể thực hiện được, dù cho nó rất gần với thành phố Tenguu. Và nơi này đã bị chìm vào quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trận không gian chấn này xãy ra tại đây nhưng nó chỉ thổi bay một phần của công viêc giải trí cùng với một vài điểm tham quan cũ nát còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm nữa, màn đêm đang dần buông xuống. Khung cảnh xung quanh tạo cho người xem một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể công viên đã bị những ngôi nhà hoang xung quanh bao vây lấy và sắp nuốt chửng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như không khí bị loãng đi thì phải…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng phàn này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ca thán với một khuôn mặt buồn chán. Lập tức giọng nói qua hàm răng đang nghiến lại của Kotori rót thẳng vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tinh linh vừa xuất hiện đã di chuyển về phía Tây tính từ trung tâm của trận không gian chấn. AST sẽ sớm đến hiện trường thôi. Hãy gặp và bắt chuyện với nàng tinh linh mới đến trước khi họ đến hiện trường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi quay bước về phía Nam, vị trí của công viên đổ nát ấy. Thực ra mà nói thì Shidou không cảm thấy tự tin lắm, nhưng bây giờ không phải lúc để than vãn. Dù rằng cậu là người đầu tiên tới đây như có lẽ đội AST sẽ sớm bay đến. Trước khi việc đó xãy ra, cậu phải tiếp cận và trò chuyện với tinh linh càng nhiều càng tốt. Nhưng trong khi đang chạy trên đống đổ nát, Shidou đột nhiên dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một tiếng rồi chết lặng và đứng lại như đã hóa đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, anh đang làm gì vậy? Chỉ số tinh thần của tinh linh vẫn đang……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách nghi ngại nhưng rồi cô cũng phải dừng lại. Nhiều khả năng rằng cô đã nhìn thấy những nhìn đang nằm trong tầm mắt của Shidou nhờ vào cái camera tự động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, tại một vị trí cố định, đống đổ nát của công viên đã được sắp sếp lại một cách ngay ngắn theo kiểu kiến trúc Gothic bị bóp méo, trông như hình chữ thập trên bia mộ. Cảnh tượng khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy kinh tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cảm giác như thể mình đã bị lạc vào một bộ phim kinh dị nào đó với đầy đủ hiệu ứng hình ảnh ba chiều cực kỳ chân thực, Shidou cảm thấy rõ ràng một luồng điện chạy dọc sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôi phục lại một công viên giải trí đã bị phá hủy…….. không thể tin được……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là một tên lập dị nào đó đã làm điều này……….. Nhưng rõ ràng khả năng tinh linh gây ra điều này cao hơn hẳn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói sau khi lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của mình. Shidou nhìn chằm chằm vào khung cảnh mở rộng ra trước mắt cậu và nuốt nược bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………………….và……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araaa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang hoang mang và đứng tại chỗ, một giọng nói vọng xuống từ phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngước mặt lên và căng mắt ra nhìn. Trước mặt cậu là một nhà thờ và cậu có thể thấy được một hình bóng mờ nhạt ở trên nhà thờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái ngồi trên cây thánh giá quay lưng về phía hoàng hôn đỏ rực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhìn rõ được cô ta vì phía sau là ánh hoàng hôn sắp tàn. Tuy vậy cậu vẫn nhìn rõ chiếc mũ mà cô ta đang đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc mũ đó có vành lớn bao quang và phía trên là một cái chop gãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như một phù thủy nào đó vừa bước ra từ chuyện cổ tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, quả là hiếm thấy. Tôi cứ tưởng mình chỉ có thể gặp được AST khi xuất hiện ở thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh cười khúc khích và nhảy xuống từ cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái mảnh mai, trên người cô ấy là bộ linh trang trông như thể được kết hợp từ màn đêm đen đặc phía trên và ánh hoàng hôn sắp tắt. Bằng mắt thường, Shidou nhìn và đoán cô ấy khoảng hơn 20t. Tay chân dài và mảnh mai, thêm vào đó là một bộ ngực gợi cảm, những điều đó kết hợp lại có thể làm cho bất cứ ai thấy cũng phải ngẩn ngơ ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẽ đẹp hoàn mỹ của cô ta dường như khiến cho người ta nghĩ rằng cô là người tạo ra những vẽ đẹp trên thế giới. Nói cho chính xác hơn thì những người phụ nữ đẹp dường như đều được thừa hưởng một phần vẽ đẹp của cô. Vẽ đẹp mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mơ ước. Mài tóc dài óng mượt xõa ra từ vàng chiếc mũ, còn đôi mắt trông như ngọc lục bảo của cô thì đang nhìn chằm chằm vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái tinh linh gợi cảm ấy tiến đến gần hơn để nhìn cho rõ khuôn mặt Shidou. Và như thể bị ai đó bất ngờ chọc vào từ sau lưng, Shidou bất ngờ co mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ta nghĩ hành động của cậu khá ngộ nghĩnh nên đã cười khúc khích thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, đừng có sợ chứ. Tôi sẽ không liếm cậu đâu.” (người dịch: wow!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang định trả lời thì cô ấy đã đưa bàn tay mình đến gần mặt cậu và nâng cằm cậu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heeeh, trông cậu cũng dễ thương đấy chứ…….. nhưng cậu bị sao vậy nhỉ? Không phải là mỗi khi tôi xuất hiện ở thế giới này thì sẽ có báo động hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là-là vì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay trước khi Shidou kịp để cho lời lẽ của chính mình tuôn ra khỏi miệng, giọng Kotori vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chờ các lựa chọn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên màn hình chính của không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; là hình ảnh của Shidou và một tinh linh trông như một phù thủy. Ngay lập tức, một cửa sổ khác xuất hiện. AI(trí tuệ nhân tạo) đã đáp lại tình hình lúc đó và đưa ra các lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1/ Tất nhiên là để gặp cô rồi. 2/Tôi không biết chuyện gì xãy ra cả. Tôi tình cờ đến đây trong khi đang chạy trốn. 3/Tôi có thể sờ ngực cô được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả, chọn mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hét lên như vậy, tất cả những nhân viên phía dưới ngay lập tức đưa tay ra và bấm phím lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết quả lựa chọn được hiện lên ngay trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1 và 3 đang ngang nhau. Không ai chọn 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. có vẽ đúng như dự tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói vậy, Kotori chỉnh lại thanh Chupa Chus trong miệng. Nakatsugawa đang ngồi ở một chiếc bàn phía dưới đưa tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta nên chọn 1. Một khi chưa có bất cứ thông tin gì về đối tượng thì lựa chọn 3 quá mạo hiểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Minowa lên tiếng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi nghĩ chúng ta nên chọn cái thứ 3. Nakatsugawa là đàn ông nên anh có thể không biết điều này. Tinh linh đó làm những cử chỉ với Shidou như thể mẹ đối xử với con vậy. Theo đó có thể đoán được tinh linh lần này đáng làm onee-chan của cậu ta. Đây là thời điểm tốt nhất để phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Minowa xong bài phát biểu, Shiizaki “A!” lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể tôi không hiểu lắm nhưng…… khó mà chấp nhận điều này. Dù rằng hai lựa chọn bằng nhau về số phiếu nhưng cô và Kannazuki có vẽ hợp gu nhau đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bắt chéo chân và quay chiếc ghế lại phía sau mình. Và khi cô làm vậy, một người đàn ông với gương mặt thanh mảnh và mái tóc vàng thể hiện một gương mặt nghiêm trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là điều không thể chấp nhận. Phải nghiêm cmn túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngực cô ta quá lớn. Tui chỉ thích loli thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu lựa chọn đó là [Liếm phía trên của đầu gối] thì tôi còn có thể suy nghĩ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà….” Kotori làm một động tác như thể chuẩn bị búng tay. Kannazuki ngay lập tức quỳ mọp xuống đất, còn Kotori thì liếm cây kẹo Chupa Chus của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nwwwwwwooooooooooo……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tròng mắt của Kannazuki giản ra tối đa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lấy một cây Chupa Chus khác và bật công tắc micro kết nối với tai nghe ẩn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chọn 2 đi, nhớ làm vẽ mặt tội nghiệp và kiếm thêm ít nước nhỏ vào mắt nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe lệnh từ tai nghe, Shidou nhướng mày một cách kinh ngạc. Dù sao thì cậu cũng đã là một học sinh cao trung. Cậu đâu còn là trẻ con nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng tinh linh đã cảm thấy là khi nhìn thấy những cử chỉ kỳ cục của Shidou, cô ta nghiêng đầu và hỏi. Cậu muốn bào chữa những hành động của mình, nhưng nghĩ lại thì việc đó hơi bị mất thời gian nên tốt nhất là làm theo chỉ đạo. Cậu nói bằng một giọng nhè nhàng trong khi nhìn cô ấy bằng cặp mắt….. xếch!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Mình không biết chuyện gì xảy ra cả. Mình bị lạc đến đây trong khi đang chạy trốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời của Shidou và nhìn vào cặp mắt rưng rưng của cậu, nàng tinh linh ấy tròn mắt. Cùng lúc đó má cô ấy cũng ửng đỏ, thế là *Nii*, cô kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…. Vậy, tên cậu là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun à? Nghe dễ thương nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Còn cậu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tinh linh gợi cảm trước mặt cậu cười một cách dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là Natsumi. Nhưng mọi người còn gọi tôi bằng cái tên khác là &amp;lt;Witch&amp;gt; (phù thủy).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, Natsumi là được rồi. Tôi thích vậy hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… vậy thì……. Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má gượng gạo trong khi gọi cái tên ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh Natsumi gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô đột nhiên vỗ tay *pop* như thể vừa nhớ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, tôi có chuyện cần hỏi khi đã gặp một con người như cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lui lại, giày cao gót chạm vào nền đất và tạo ra một anh âm đặc trưng. Khi đã đứng thẳng trên đôi giày ấy, cô ấy tiếp tục nhìn vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou-kun, có chuyện tôi muốn hỏi cậu. Câu không phiền chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông Natsumi khá bối rối sau khi Shidou gật đầu đồng ý. Cô ấy đan hai tay lại với nhau và khều khều ngón cái của mình trong khi đang hỏi với một nụ cười mỉm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu nghĩ…….. tôi đẹp hok?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả thực chỉ cần nhìn liếc qua thôi cũng có thể trả lời câu hỏi đó mà không cần do dự. Nhưng Shidou lại đang có một sự nghi ngờ nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là lại sao Natsumi lại hỏi như vậy. Liệu có ẩn ý gì chăng? Và trong khi Shidou đang do dự thì một giọng nói nhắc nhở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh làm gì vậy Shidou? Đừng để mất thời gian như vậy chứ. Cô ta sẽ cáu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kotori vang lên đập tan sự do dự của Shidou. Lời Kotori nói hoàn toàn đúng. Cậu hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình….. mình nghĩ cậu rất xinh đẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức Natsumi tươi tỉnh và vui hẳn lên. Tay cô đặt lên má một cách ngại ngùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần nào của tôi đẹp nhất vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Mắt cậu rất đẹp, và chiếc mũi thanh dài….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chiều cao của cậu rất hoàn hảo, cậu còn năng động nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, còn mái tóc cậu rất bóng mượt, rất đẹp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá! Cậu hiểu! Shidou-kun hiểu được vẽ đẹp của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên như vậy và ôm chầm lấy Shidou. Và khi làm vậy thì cô cũng vô tình dí bộ ngực đồ sộ ấy vào người Shidou. Mặt cậu đỏ lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô chẳng bận tâm đến chuyện đó và vẫn tiếp tục ôm Shidou, miệng thì lía tia đủ thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô đột ngột ngừng lại. Shidou đang tự hỏi tại sao thì Natsumi đã làm một khuôn mặt buồn và nhẹ nhàng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……… quả là vậy….. cậu……… khen tôi đẹp…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại. Cậu chẳng hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi cậu phát ra âm thanh thắc mắc ấy thì Natsumi đã lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngước mặt lên nhìn nơi mà tầm mắt của Natsumi với tới. Cậu ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đội quân máy móc cứ như bay ra từ hoàng hôn đỏ rực ở phía xa chân trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AST……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Đó là những chiến binh của JGDSF. Nhiệm vụ của họ là đánh hạ tinh linh bằng sức mạnh quân sự, hoàn toàn trái ngược với &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày. Họ đang bay với đội hình chữ “V” tiến thẳng về phía trước. Và, ở ngay vị trí phía trước, vị trí tiên phong ấy là một cô gái. Cô đang dẫn đầu cả đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu biết AST à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Natsumi hỏi bất ngờ, long mày cậu giật giật. Có lẽ cậu đã thốt ra điều gì đó không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thật là hiểu biết đấy. Bé ngoan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aha…haha…. Cảm ơn…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì cô ta dù đẹp nhưng hơi điên. Shidou đành đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không có quá nhiều thời gian dư thừ để quan tâm chuyện đó. AST đến, nghĩa là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chạy đi Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Kotori, những đốm sáng nhỏ như sao băng rơi từ trên cao xuống. Đó là những tên lửa mà AST bắn ra phóng thẳng vào Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, và theo phản xạ, cậu co mình lại. Nhưng Natsumi thì hoàn toàn ngược lại. Cô xoa xoa cổ mình, và tay còn lại, tay phải, giơ cao lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đến lúc phải làm việc rồi. &amp;lt;Haniel&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với thời điểm âm thanh đó phát ra, một cây chổi xuất hiện từ cõi hư không và hạ xuống bàn tay giơ cao của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đó là một cây chổi nhưng nó có một thứ gì đó trông như kim loại hoặc đá quý đính trên mũi. Thứ đó làm cho nó lấp lánh khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn rồi. Đó là một thiên sứ, vũ khí mà tinh linh sở hữu và hiện liên khi được triệu hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi quay chổi và đặt mình xuống. Khi cô làm vậy, đầu chổi phát sáng lên như phản chiếu tất cả ánh sáng còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    pon*, âm thanh đó được tạo nên từ những quả tên lửa sắp chạm vào Shidou và Natsumi. Tất cả đã biến thành cà rốt =))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể tiêu hóa được chuyện vừa mới xảy ra, Shidou tròn mắt. Những quả tên lửa-cà rốt rơi xuống trước mặt họ và nổ lụp bụp nghe buồn cười vl.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm… làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên. Rồi ngay lập tức cô nhảy phóc lên cây chổi và lượn ngay tới chổ những kẻ đã phóng tên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….! Cô ta đến! Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chỉ huy của AST hét lên. Tất cả những người đang tham chiến ngay lập tức bóp cò, xả toàn bộ số đạn của họ vào Natsumi. Nhưng Natsumi không một chút nao núng, cô kích hoạt đỉnh của cái chổi thêm lần nữa, và nó lại sáng lên. Ánh hào quang rực rỡ phát ra bao bọc không chỉ những viên đạn mà cả những thành viên AST có mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi điều đó xảy ra…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những gì bị ánh sáng ấy rọi vào đều đã biến đổi chỉ trong một khoảnh khắc. Thỏ, chó và cả gấu trúc nữa, họ đã bị biến thành những sinh vật trông khá là moe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhìn dễ xương quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Natsumi lượn thêm một vòng nữa rồi quay lại chổ Shidou đứng, bỏ lại bầu trời phía bên bây giờ chỉ toàn là mấy con thú dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là xong. Tôi đang nghĩ đến chuyện sẽ trốn đến một nơi nào đó không bị ai làm phiền…….. nhưng……… Shidou-kun có muốn đi cùng tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Được luôn hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao không. Cậu đã khen onee-san đây đến vậy cơ mà ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm một động tác dễ thương đi kèm với cái nháy mắt gửi đến Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một người không rõ nào đó phóng một quả tên lửa cà rốt về phía hai người. Shidou bật lên một tiếng kêu hơi dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa lực nó nó hơn hẳn những quả vừa nãy. Và do phát nổ ở phạm vi gần nơi Shidou đứng, thổi lên trời một đám bụi khổng lồ, Shidou không thể nhìn thấy gì được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu…………..fu, Fueekushoon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụi bay vào mũi làm cho Natsumi hắt hơi một cái thật là đã. Trong khoảng khắc đó, một tia sáng xuyên qua màn đêm do đám bụi bao phủ, Shidou chợt nhận ra với đôi mắt gần như đã nhắm lại. Trông như….. Natsumi là người phát ra ánh sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi ánh ánh lụi tắt, đột ngột như lúc nó xuất hiện, cậu dụi mắt và mở rộng tầm nhìn về hướng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó dường như đã bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, âm thanh báo động tình huống khẩn cấp vang lên từ tai nghe của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩn thận đó Shidou. Chỉ số tinh thần của Natsumi đang rơi tự do trên thước đo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày khít hơn từng chút một khi nghe từng lời của Kotori. Và lúc đó, thứ gì đó phát sáng từ trong đám khói bụi hổn độn ấy một lần nữa. Đó chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do lạ lung nào đó, gương mặt của Natsumi giờ đây đang đỏ bừng lên tong cơn giận dữ khi cô nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Thấy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc một cái sắc lạnh về phía Shidou. Giọng của cô giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Không phải là chất giọng dịu dàng và ân cần như lúc đầu nữa. Nó dường như là một luồng khi xã bớt cơn giận của cô ta. Shidou bắt đầu hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy… gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ra ngu ngốc nữa. Bây giờ đây, tôi…. Tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vắt mình lên cây chổi của cô sau khi rít từng lời một qua kẻ răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng vào Shidou với những lời nhẫn tâm như vậy. Rồi ngay lập tức cô bắn vọt về phía bên kia bầu trời, nơi hoàn hôn kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo ngay, cô ta chạy mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của người đội trưởng vang lên giữa bầu trời gần như đã không còn ánh sáng. Cậu nhìn lên và nhận ra rằng họ không còn ở trong hình dáng những con vật dễ thương nữa. Tất cả đều mang trên gương mặt mình một sát khí đáng sợ và cơn giận ngút trời. Họ dang rộng đôi cánh nhân tạo ra, vọt đi về phía Natsumi chạy trốn, vội vàng và tức giận như chính Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…..cái gì……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình Shidou giữa vùng đất âm u lạnh lẽo ấy. Cậu đang mãi ngước nhìn bầu trời trống rỗng, mà chỉ vài phút trước đây vừa diễn ra một trận chiến thật lạ lung.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5&amp;diff=392262</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 5</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5&amp;diff=392262"/>
		<updated>2014-09-22T13:41:35Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại một tòa nhà thuộc sở hữu của tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ở ngoại ô thành phố Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta đến tầng 3 của tòa nhà để thăm một trong số những người bị bắt giữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lối này, thưa ngài Woodman.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên trẻ chỉ đường cho Woodman dừng lại phía cuối hành lang dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đó là một căn phòng nhỏ, được chắn ngang bởi những thanh sắt. Thực ra, phải gọi đó là một nhà tù mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong có một người. Đó là một người đàn ông trung niên, trên người là một trang phục công nhân bình thường. Một vài vết thương có vẻ còn mới trên gương mặt và cơ thể ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoảng hai tháng trước, chúng tôi bắt được người này khi ông đang tham gia vào kế hoạch của &amp;lt;DEM&amp;gt; ở đảo Arubi. Từ ID của ông ta, chúng tôi đã xác định được danh tính. Ông ta là đại tá chỉ huy James A.Paddington, làm việc cho bộ phận điều hành thứ hai, ngoài ra không còn gì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn gì khác? Vì ông ta không chịu khai à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là không chịu khai thưa ngài……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người hướng dẫn cho Woodman đến gần cái nhà tù rồi bất ngờ đập mạnh vào thanh sắt. Nếu là người bình thường thì hẳn đã giật mình rồi. Nhưng bên trong nhà giam, Paddington vẫn bình thản nằm trên chiếc giường, nét mặt không hề thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy đó. Chúng tôi đã nhiều lần thẩm vấn  về công nghệ Realizer mà ông ta đã sử dụng. Nhưng dường như mọi ký ức của ông ta đều biến mất cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Tên đó sẽ hữu dụng lắm đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên nghiêng đầu thắc mắc. Nhưng thay vì trả lời, Woodman hỏi lại anh ấy, nói chính xác hơn là ra lệnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có thể nói chuyện với hắn một chút không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haa…………. Được chứ, nhưng……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi anh ta lùi lại. Woodman đưa tay lên làm một động tác, Karen đẩy xe lăn của ông đến gần, đối mặt với Paddington bên trong nhà giam.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaa…. Có muốn tán gẫu với tôi một chút không James?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc đó……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị một thứ gì đó kích thích, Paddington ngay lập tức bật dậy khỏi giường nhìn về phía người vừa nói câu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uooo……………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chàng hướng dẫn và bảo vệ đi cùng giật nảy mình. Paddington không để tâm gì tới chuyện đó, hắn bước đi xiêu vẹo đến gần Woodman. Và khi bị những song sắt nhà giam ngăn lại, hắn chộp lấy hai thanh sắt rồi gào rú điên cuồng, nước dãi chảy ra từ miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-a-aaaaaaaaaaAAAAAAAAaaaaa-WoooooOOOOOOD-Ma-Mamamann”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Paddington lắc đầu dữ dội, gương mặt hắn méo xệch đi hắn kêu gào như vậy trong khoảng vài giây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đột nhiên, hắn im bặt tức khắc. Một giọng nói phát ra từ cổ họng hắn ta, khác hẳn với tiếng kêu điên cuồng vừa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Yaa…. Lâu rồi không gặp, Elliot!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói một cách bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không, giọng nói thì rất bình thường, nhưng gương mặt khủng khiếp của hắn vẫn không thay đổi, thậm chí nó còn méo mó đi, kinh dị hơn cả lúc trước. Những lời đó phát ra từ cổ họng hắn, nhưng những người đi cùng hoàn toàn có thể thấy được lưỡi của hắn không hể di chuyển. Dường như đó là………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì thế này………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những nhân viên đi cùng Woodman kêu lên kinh ngạc. Nhưng dường như đối với ông thì đó chỉ là chuyện bình thường. Woodman nhún vai như thể đáp trả lại lời nói của Paddington, mà không phải, hình như cái nhún vai đó dành cho những nhân viên đang ngạc nhiên mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… cũng được 30 năm rồi nhỉ? Vẫn mạnh khỏe chứ Ike?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn, còn ông thì sao hả Elliot?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã hoàn toàn đánh mất niềm tin rồi. Trước mắt tôi chỉ còn là một thế giới hỗn loạn………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… tốt cho ông đấy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc trò chuyện kỳ lạ của hai người đó tiếp tục. Những nhân viên đi cùng nhìn họ bằng một ánh mắt ghê tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Elliot, sao ông không quay trở lại với chúng tôi nhỉ? Có lẽ ông đã biết điều này, chúng tôi đã nghịch chuyển thành công &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đấy. Và chúng tôi cũng hoàn toàn nắm được cách làm rồi. Nếu ông chịu đầu tư, những gì ông nhận được sẽ gấp nhiều lần đấy. Hơn nữa, Ellen cũng sẽ rất vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng buồn là tôi không hề có ý định làm vậy. Tôi đã nói rõ với cậu điều này cách đây 30 năm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Woodman nói vậy, hắn thở dài một cách tiếc nuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là đáng thất vọng. Dường như đã 30 năm trôi qua rồi mà ông vẫn còn bị ấm đầu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Paddington nói, rồi trượt dần theo thanh sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần tới gặp nhau, tôi sẽ không để ông bỏ đi dễ dàng như vậy nữa đâu. Tôi sẽ sử dụng tinh linh thân cận của tôi để làm điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không cho phép điều đó xãy ra nữa. Đó chính là lý do mà tôi lập nên tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi gương mặt của Paddington chạm đất, một lượng lớn máu trào ra từ miệng ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên đi cùng hốt hoảng. Ngay lập tức anh ta bật bộ đàm, liên lạc với sở chỉ huy để xin chỉ thị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Woodman hơi cau mày khi nhìn vào cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không thay đổi gì cả Ike à. Mọi chuyện vẫn giống như 30 năm về trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen quay chiếc xe lăng lại rồi đẩy Woodman ra khỏi đó. Gương mặt của ông vẫn lạnh giá như thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sắp rồi đấy. Sớm muộn gì chúng ta cũng phải choảng nhau trực tiếp với &amp;lt;DEM&amp;gt; thôi. Karen, hãy luôn sẵn sàng cho tình huống xấu nhất.”	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ thưa ngài. Tôi quá hiểu tính cách của chị tôi. Chúng tôi hoàn toàn không thể hòa hợp được nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen Nora N.Mather đáp lời Woodman. Giọng cô ấy vẫn bình tĩnh như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng lúc đó, bên trong văn thuộc phòng trụ sở chính của &amp;lt;DEM&amp;gt; ở Anh Quốc, tổng giám đốc Issac Westcott thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh ta đưa tay ra và ấn vào nút gọi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc không lâu sau đó, tiếng gõ cửa vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã đường đột.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Ellen bước vào phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài cần gặp tôi có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, không có gì to tát đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nói và nhìn Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi vừa nhận ra rằng những điều mà Murdoch nói trong cuộc họp lần trước không phải hoàn toàn vô lý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tức là……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã bị tổn thất khá nhiều trong cuộc chiến gần đây, bao gồm một lượng lớn Wizard, Adeptus 2 Takamiya Mana và cả Adeptus 3 Jessica Bailey. Nếu muốn đối đầu với tinh linh một lần nữa có vẽ ta sẽ gặp nhiều khó khăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Ý anh là….. tìm người thay thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhướng mày. Một cái nhìn thoáng qua của cô ta thể hiện sự bất mãn trên gương mặt. Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là mọi việc vẫn sẽ tiến triển tốt nếu cô chịu làm việc. Nhưng chúng ta sẽ bị dồn vào tư thế bị động chỉ sau một thời gian ngắn. Chẳng phải sẽ dễ dàng hơn cho cô nếu có hỗ trợ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài rồi nhìn Westcott thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…. Ai trên trái đất này có thể? Một người đủ kỹ năng và bản lĩnh để xứng đáng với sức mạnh Adeptus của &amp;lt;DEM&amp;gt;? Vâng, đó là SSS Artemisia, cô ta chính là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôngggg……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott bị tiếng kêu của Ellen làm giáng đoạn, nhưng anh ta nhanh chóng nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, không ai khác ngoài cô ta cả, kẻ thứ hai trên thế giới này có thể chạm vào người cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ChiChiChi….”. Tiếng chim sẻ ríu rít bên ngoài vọng vào phòng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lặng lẽ nhìn ánh mặt trời qua ô cửa sổ, rồi nhìn lại những dữ liệu đang hiển thị trên máy tính cá nhân của mình và vô số những tập tài liệu bừa bộn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những tài liệu ghi chép biểu hiện cụ thể của những nghi phạm khi tiếp xúc với Shidou. &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã điều tra thông tin về họ và không bỏ qua chi tiết nào cả. Quê quán, gia đình, những chỉ số sức khỏe như chiều cao, cân nặng, nhóm máu, thậm chí là vị trí nốt ruồi trên cơ thể, thêm nữa là địa chỉ cư trú hiện tại, sở thích cá nhân, tín ngưỡng,….. Tất cả đều có trong một bản viết tay cẩu thả. Tất nhiên những dữ liệu liên quan tới tinh linh đều không thiếu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bấy nhiêu vẫn chưa đủ. Shidou còn yêu cầu Reine phải cho mình xem lại những cuộn băng ghi hình nghi phạm. Đương nhiền là tất cả đều đã qua kiểm tra của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; nhưng cậu vẫn không chấp nhận kết quả nếu không tự mình kiểm tra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..trời……….đã…. sáng rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mơ màng dụi mắt trong khi kích hoạt máy tính thoát khỏi chế độ ngủ và rà soát lại danh sách những nghi phạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Tohka bị bắt mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong hai ngày đó, Shidou đã phạm thêm hai sai lầm, bốn người đã bị bắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau hôm Tohka bị bắt, Shidou xác định rằng Tama-chan-sensei là kẻ giả mạo, thế là cô ấy biến mất cùng với Tonomachi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó một ngày nữa, Shidou tổng kết lại những suy luận của mình và xác định Hazakura Mai là giả. Sai lầm thứ tư trong chuỗi sai lầm nối tiếp của cậu làm cho Mai và Mii phải chịu chung số phận với những người đã bị bắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến hiện tại thì chỉ còn bốn người: Kotori, Origami, Kaguya và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có rà soát biểu hiện của họ bao nhiêu lần đi nữa, cậu cũng không thể tìm được bất cứ biểu hiện gì từ họ giống với Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngập chìm trong suy nghĩ, đầu óc cậu dần trở nên mơ hồ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…….Một thứ gì đó vướng lại trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người còn lại không hề có biểu hiện gì khác thường. Thực tế đó làm cho ý nghĩ vương vấn trong đầu cậu kẹt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn rằng người đó là do Natsumi đột lốt. Nếu xác định sai thêm lần nữa, cậu sẽ càng đẩy mọi thứ đến gần hơn bờ vực nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………. Có thể, đây là……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đặt khuỷu tay lên bàn và chống cằm. Có lẽ là thiếu ngủ hoặc quá căng thẳng nên cậu cảm thấy hơi choáng đầu dù chỉ mới làm động tác đơn giản ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu còn đang suy nghĩ, cánh cửa phòng cậu bị ai đó từ bên ngoài mở ra. Kotori bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou……….. này, đứng nói là anh không đi ngủ nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhướng mày lên hỏi rồi bước từ từ lại gần Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………Ou, Kotori”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói với anh rồi, đừng cố gắng quá sức. Em hiểu anh cảm thấy như thế nào nhưng cứ tiếp tục như vầy chúng ta sẽ mất tất cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, anh còn trụ được. Hôm nay….. anh phải điều tra lại. Err…. Đầu tiên là Kaguya phải không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trả lời với đôi mắt chỉ mở ra được một nữa rồi cúi xuống nhặt những tập tài liệu rơi vãi trên sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đột nhiên, cơn chóng mặt ập tới, cậu khuỵu xuống tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uhhh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaah Mouu, em đã nói rồi mà……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kêu lên và đỡ cậu dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói mà không chịu nghe………… Nhanh nào, nghỉ một chút đi. Lúc này anh chẳng làm được gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh không rảnh đâu………. Dường như cuối cùng anh đã hiểu được gì đó. Anh phải tìm ra Natsumi nhanh hơn nữa, hoặc…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đủ rồi đó. Anh không làm được gì nữa đâu. Em đã hủy bỏ cuộc hẹn lúc chiều vào tối rồi, hãy ngủ một chút đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe những lời đó, Shidou vung tay mình ra khỏi Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hủy……….? Ý em là sao hả? Làm vậy chẳng khác nào vứt đi những manh mối cần thiết. Tại sao em lại…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh lại nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói rồi bổ một nhát vào đầu Shidou. Cô không dùng nhiều sức nhưng đó chẳng khác gì một đòn trí mạng đối với Shidou lúc này. Cậu gục đầu xuống nền nhà lạnh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ nằm đó mà nhìn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori chìa một tấm card trắng ra trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một tích tắc, cậu đã nghĩ rằng đó chính là tấm card được gửi đến cùng với 12 tấm hình của Natsumi lần trước. Nhưng, hình như không phải. Cậu chớp mắt rồi đọc những từ trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Cùng nhau kết thúc trò chơi này nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối nay, cố mà bắt tôi cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không, mọi người sẽ biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở hổn hển, rồi cậu vùng dậy và giật tấm card từ tay Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………. gì thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một lời nhắn em nhận được sáng nay. Natsumi đã viết thư thách thức…. có lẽ vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không để lọt bất cứ từ nào trong lời nói của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tối nay………. Nếu anh không tìm được Natsumi, những người còn lại sẽ biến mất….. vậy thôi á?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn là vậy nếu chúng ta hiểu theo nghĩa đen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai nói. Shidou nghiến răng lại và bóp trán mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã làm tất cả những gì có thể. Cậu đã kiểm tra tất cả những nghi ngờ của mình. Nhưng dù là vậy, cậu vẫn chưa tìm ra được ai là Natsumi trong số bốn người còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy mà giờ đây, Natsumi lại đột ngột rút ngắn thời hạn. Bảo sao mà cậu không mất bình tĩnh cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay, nếu Shidou phạm sai lầm, những người còn lại sẽ biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghiến chặt răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Kotori, có một chuyện anh muốn nhờ em. Em sẽ nghe anh chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì? Em sẽ trả lời nếu em chắc đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đáp lại với một gương mặt hiền lành. Shidou lướt qua những ý nghĩ trong đầu một lần nữa rồi từ từ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giây sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đã nghe rõ những lời cậu nói. Cô chống cằm lên và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Em đồng ý. Em sẽ đi chuẩn bị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….nó sẽ giúp ta cứu được một người. Thật ra mà nói, anh vẫn còn chưa chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi lại, anh phải ngủ cho đủ giấc. Yêu cầu của em chỉ có vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, anh hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu, rồi cậu đứng lên, ngáp một cái nhỏ. Cậu buông mình xuống giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chậm rãi giơ tay phải lên, co từng ngón tay lại rồi giơ ra một nấm đấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến bây giờ, Shidou vẫn chưa chắc chắn được ai là người đã bị Natsumi đội lốt. Nếu thực sự đây chỉ là một câu đố, câu trả lời sẽ nằm ở manh mối sau cùng mà cậu đã bỏ qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy, bất kể bức thư thách thức của Natsumi có đến được tay cậu hay không, cậu cũng có thể yêu cầu Kotori một việc tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn vào khoảng không trước mặt và lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tối nay…….. Tôi chắc chắn………. sẽ tìm được cô!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu……….fufufu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong hình dáng của một nghi phạm, Natsumi cười vui sướng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhớ lại những biểu hiện trên gương mặt Shidou khi Yuzuru biến mất vào ngày thứ nhất, Yoshino và Ai vào ngày thứ hai, Tohka vào ngày thứ ba, Tamae và Tonomachi vào ngày thứ tư, Mai và Mii vào ngày thứ năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không một công thức nào có thể tính được kết quả khi sự sợ hãi, lo lắng, thất vọng và tuyệt vọng hòa vào nhau. Natsumi nhớ như in mỗi khi nhìn thấy gương mặt mang theo những cảm xúc ấy, và một cảm giác ngây ngất chạy qua người cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô vẫn chưa đủ thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không đủ dài như cô muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thèm muốn. Cô muốn nhìn thấy gương mặt Shidou khi cậu chạm đến giới hạn của nỗi tuyệt vọng. Một nỗi sợ lớn hơn bất cứ thứ gì trước đây. Và đó là lý do vì sao cô gửi cho Shidou thêm một lá thư nữa, lá thư cuối cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô sẽ bắt toàn bộ những người còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chứng kiến biểu hiện của Shidou trong khoảnh khắc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tất cả đã kết thúc, lúc Shidou đang gục đầu lên gối trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng, cô sẽ hấp thụ Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không tha cho bất cứ ai biết được bí mật của tôi. Nếu chỉ làm những kẻ đó biến mất đi để chúng đền tội thì quá đơn giản. Phải làm cho hắn chết trong tuyệt vọng vì mất đi tất cả người thân của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm rồi nghiến chặt răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ai……… có thể tìm ra tôi được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm hôm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đi ngủ để bù lại những gì cậu còn nợ cơ thể, Shidou đang ở cùng Shidou trong một căn phòng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ đây là một nơi nào đó thuộc sở hữu của tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nhưng thông tin hoàn toàn được giữ bí mật. Kể từ lúc mới vào, cậu đã đi bộ một quảng đường dài mới đến được nơi này. Một khu vực u ám, khá xa với những khu dân cư bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều rộng căn phòng bằn khoảng 20 chiếu tatami. Một vài chiếc bàn cao đặt rải rác đó đây nhưng căn phòng trông cũng chẳng khác gì một vũ trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra sẽ thuận tiện hơn rất nhiều nếu họ sử dụng phòng họp của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, nhưng cho đến khi Natsumi với sức mạnh được giấu kỹ đang đội lốt một trong số những người còn lại được phát hiện, sẽ không ai cho phép họ làm điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, một âm thanh vang lên. Cánh cửa phòng từ từ mở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô gái từ từ bước vào căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, thật là một nơi lý tưởng làm sao. Có lẽ đã đến lúc chúng tôi phải nêu ý kiến cho cậu tham khảo rồi nhỉ, tên bất lực.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, how idealistic. It’s a suitable stage for us to give judgment to your wicked king”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên là Kaguya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá, cứ như chúng ta đang ở một căn cứ bị mật vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người thứ thứ hai là Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tính luôn cả Shidou và Kotori, lúc này đã có năm người trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn bộ nghị phạm đã tập hợp đầy đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây chính là những gì Shidou đã yêu cầu Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu muốn Kotori sắp xếp cho mình một nơi để nói chuyện cùng lúc với toàn bộ những nghi phạm còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để có được quyết định cuối cùng của chính mình, đây là cái giá phải trả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn một điều nữa, cậu thực sự muốn hỏi ý kiến của mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều đã được nhân viên &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; giải thích sơ về tình hình hiện tại. Mãi đến bây giờ phương án này mới được bật đèn xanh vì tất cả những người còn lại đều biết về sự tồn tại của tinh linh. Quả là một chuyện may mắn, nhưng cũng rất không may khi bị dồn đến bước đường này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vui vì các cô đã đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, và cả ba người bối rối nhìn nhau rồi từ từ đi về phía họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hít một hơi sâu rồi nhìn lại ba người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………có lẽ các cậu đều đã biết chuyện rồi. Trước tiên mình muốn nói một điều: Xin lỗi các cậu! Các cậu đều bị lôi vào chuyện này chỉ vì mình…….. thật sự xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu cúi gập người. Tất cả họ đều mang một gương mặt bàng hoàng khó tả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, không sao cả. Nhưng thay vào đó, tôi muốn cậu phải xin lỗi bọn tôi vì đã giữ im lặng một chuyện quan trọng như thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U—n, vậy ra đó là một phần của cuộc điều tra. Em hơi bị thất vọng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ lên tiếng, Shidou cúi người hơn nữa trước khi ngẩng đầu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình biết làm vậy là ích kỷ. Nhưng…. Mình cầu xin các cậu….. làm ơn….. xin hãy cho mình mượn sức mạnh của các cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cầu xin họ. Tất cả mọi người đều đồng ý, chỉ ngoại trừ một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ đầu tới giờ cô vẫn giữ im lặng. Cô nhìn chằm chằm vào Shidou trong khi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện này nghĩa là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, Origami, nhưng mình xin cậu. Mình cần sức mạnh của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cầu xin Origami thêm lần nữa. Origami ngay lập tức rời mắt khỏi cậu và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu nhầm mình. Tất nhiên là mình sẽ cho cậu mượn sức mạnh, và cả sức mạnh tinh linh nếu cậu muốn. Nhưng đó không phải là chuyện mình muốn hỏi cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Cậu đang nói gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là đâu? Ai có thể giải thích cho mình tình hình hiện tại không? Trước đây mình đã nghĩ rất nhiều về điều này. Cậu làm việc cho bao nhiêu tổ chức trên trái đất này vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou do dự đúng theo phản xạ. Đó là sự thật. Chẳng có gì lạ khi Origami hỏi một câu như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặt anh sẽ bị nhiều nếp nhăn nếp cứ tiếp tục lo lắng những chuyện vặt vãnh đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trái Shidou, Kotori lên tiếng. Origami ngay lập tức liếc nhìn về phía cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Isuka Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘…………chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn Origami chỉ bằng nửa con mắt và đáp trả. Hai người nhìn nhau mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại thì cả hai đều có một số phân phức tạp. Thậm chí, Origami đã từng nghi ngờ Kotori giết cha mẹ mình và tấn cô bé dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng cô cũng tìm ra được sự thật rằng đó chỉ là một hiểu lầm. Shidou can thiệp để ngăn cả hai đánh nhau, nhưng mối quan hệ giữa hai người họ vẫn rất phức tạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Origami không nhìn Kotori nữa. Cô thở dài, không nói một lời và nhất quyết không nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ nghe những gì cậu nói. Dù sao thì mình cũng sẽ hợp tác với Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah, cảm ơn, Origami.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì. Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ lúc cậu gọi mình cho tới giờ, mình có hơi mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Chuyện đó…….. nói sao nhỉ, xin lỗi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói vậy và hơi cúi đầu xuống. Tất cả những gì cậu làm chỉ có vậy. Thực ra, tính từ Origami, mọi người đều gặp nhau thông qua Reine nên cậu không thể biết được cô ấy đã nói như thế nào để gọi họ đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, vậy cùng nhau giải quyết vấn đề nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kaguya đứng dậy, dang rộng hai tay và nói như diễn thuyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, bắt đầu buổi lễ lựa chọn nào. Hãy cùng nhau đưa kẻ đã gây ra những việc làm đen tối đang ẩn mình ra ánh sáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara, cô có vẻ nhiệt tình nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi01:36, 19 August 2014 (CDT)[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:36, 19 August 2014 (CDT)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya vung vẩy cánh tay hơi quá khi trả lời Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ xấc láo dám bắt cóc Yuzuru hiện đang ở ngay trong phòng này. Tôi sẽ tìm ra và buộc hắn phải bồi thường một số tiền phù hợp. Tôi sẽ không tha thứ cho đến khi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ra là vậy. Âm mưu cá nhân của Kaguya giờ mới lòi ra. Cô nhanh chóng nhận ra điều đó và *kohon*, cô ho một tiếng rồi lấy lại giọng nói trịnh trong như ban nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, chắc chắn tôi sẽ tìm được tinh linh đã bắt cóc Yuzuru và những người còn lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô nắm tay mình thật chặt. Chỉ nhìn thôi cũng biết được cô đã dồn sức vào đó như thế nào. Có vẽ như cô đã rất cố gắng để kiềm nén những cảm xúc không có nơi giải bày của mình. Bởi vì Yuzuru đã đột ngột bị một tên tội phạm bắt mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yeah yeah, tôi hiểu vì sao cô lại như vậy. Giờ thì hãy bình tĩnh lại đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kéo thanh Chupa Chus trong miệng và lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người đều đã được giải thích rõ tình hình trước khi vào đây rồi. Có một tinh linh với khá năng đội lột người khác ở ngay đây, và chúng ta phải tìm cô ta cho bằng được. Kết quả điều tra mà chúng tôi thu thập được đều có trong những tài liệu này. Nếu có bất cứ thắc mắc hay câu hỏi gì, dủ nhỏ đến đâu đi nữa, chúng tôi cũng sẽ không phiền lắng nghe đâu. Hãy mạnh dạng nói ra điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chỉ vào một cái bàn. Có một tập hồ sơ đang được hai cái kẹp kẹp chặt để trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ lấy tập tài liệu rồi đọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảng thời gian trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu….” Miku thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là vậy…….. những câu lúc đó darling hỏi là vì chuyện này……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Darling?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhíu mày với một cái nhìn sắc lạnh. Shidou vội lên tiếng trấn áp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thì…….. sau này mình sẽ giải thích……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami im lặng nhưng cậu có thể cảm nhận được cô ta đang bực mình. Rồi cô cúi xuống đọc tiếp tập tài liệu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi như để thay thế Miku, Kaguya giơ một ngón tay lên hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou, Natsumi trông như thế nào nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Aah… thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………rất ghê tởm, một gương mặt khủng khiếp như phồng tôm……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói trước khi Shidou kịp lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thử tưởng tượng nhé, một cô gái với gương mặt như con cóc ngồi trên một chiếc xe hơi. Đôi mắt xếch của cô ta rủ xuống, mũi thì trông như mũi lợn. Da thì đầy sẹo của những nốt đậu mùa, lồi lõm như miệng núi lửa trên mặt trăng vậy. Còn thân hình cô ta thì rất khủng khiếp, tới nỗi vòng một và vòng hai gần như bằng nhau. Mặt cô ta thì lại trông như một vùng đồng bằng rộng lớn, có lẽ gấp ba lần bình thường. Khó có thể gọi cô ta là một tinh linh được, trông giống quái vật hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn Kaguya bằng một vẽ mặt nghiêm cmn trọng, mồm thì tía lia về vẻ ngoài của Natsumi. Không có bất cứ thứ gì giống với Natsumi thật mà cậu đã từng gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Kotori……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa ngón tay lên miệng và *suỵt* một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu hiểu ra ngay tức khắc. Đây chính là lúc thích hợp để quan sát phản ứng của mọi người. Ai mà không cảm thấy khó chịu khi bị miêu tả khủng khiếp như vậy chứ. Ngay cả khi cô ta không biểu hiện bằng hành động, rất có thể những thiết bị do nhịp tim hoặc ghi nhận trạng thái tinh thần sẽ phát hiện ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..không ai có phản ứng gì cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Reine vang lên từ thiết bị liên lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đã nhận ra điều đó, Kotori tặc lưỡi *tsk*, và kích hoạt thiết bị hai chiều trên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………Đùa thôi. Nhìn đây này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori kết thúc câu nói, một hình ảnh hiện lên trên màn hình của thiết bị hai chiều. Một cô gái xinh đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ể? Khác hoàn toàn với những gì cô nói đấy. Không ngờ Kotori-chan lại đáng sợ đến như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi chảy dài trên gương mặt trong khi Miku nhíu mà lại. Nhưng Kotori không bận tâm gì đến chuyện đó cả. Vẽ mặt cô dường như muốn hỏi Miku rằng [Có gì lạ à?].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng tôi có hơi thắc mắc. Nếu Shidou và Kotori đã điều tra kỹ lưỡng đến vậy thì tại sao lại không thể lần theo được dấu vết cô ta?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya lên tiếng sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay từ đầu, Natsumi có thực sự là đã ở trong căn phòng này không? Tôi nghi ngờ rằng cô ta đã nói dối và biến thành một người khác không có trong 12 tấm hình, rồi quan sát Shidou hoảng loạn một cách vui sướng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nghiên đầy thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Tất nhiên không phải không có khả năng đó, nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoang tay lại rồi nháy mắt với Shidou. Cậu nhẹ nghiên đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, dù rằng mình không nói chuyện với cô ta đủ lâu nhưng………. Mình cho rằng cô ấy không nói dối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houu?  Sao cậu lại có thể khẳng định như vậy? Cậu có biết rằng cô ta chính là tinh linh đã bắt mất Yuzuru và những người khác không? Nếu là tôi, tôi sẽ không dễ dàng tin tưởng cô ta như vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Phải nói thế nào nhỉ? Tôi cảm nhận được niềm tin mạnh mẽ trong cô ấy. Với lại, Natsumi cũng khẳng định rõ ràng [Tôi là một trong số họ]. Bỏ qua những thiếu sót trong luật chơi, mình không nghĩ rằng cô ấy sẽ phá vỡ luật lệ do chính mình đề ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya kêu lên khó nhọc rồi miễn cưỡng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Cậu đã trò chuyện với Natsumi nhỉ? Tôi sẽ tin cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô mang ánh mắt của mình trở lại tập tài liệu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, cậu có thể cho mình xem những tấm hình và lời nhắn từ tinh linh &amp;lt;Witch&amp;gt; đó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi lấy từ trong túi ra một phong bì màu trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhận lấy cái phong bì, rồi cô lấy tât cả những gì trong đó ra và trải trên bàn. Kaguya và Miku liếc nhìn chúng từ hai bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun……. Hiểu rồi. Đây là hình chụp lén.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái! Cái gì thế kia? Mắt của mình………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya khụt khịt mũi trong khi phán, còn Miku thì kêu lên giận dữ. Nhưng Origami không hề bận tâm gì tới những chuyện nhỏ nhặt đó. Cô liếc nhìn từng tấm hình một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc im lặng chống cằm suy nghĩ, cô ngẩng mặt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..Có một chuyện mình muốn xác nhận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Liệu khả năng biến hình của &amp;lt;Witch&amp;gt; có thể khiến cô ta biến thành thứ gì khác ngoài tinh linh và con người không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt trước câu hỏi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thứ gì khác ngoài tinh linh và con người……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nói rõ hơn, liệu cô ta có thể biến thành một thứ gì đó không có sự sống, hoặc tồn tại dưới hình dạng một vật gì đó khác hoàn toàn kích thước của cô ta không? Như biến thành một thứ gì đó nhỏ đến nổi có thể nắm gọn trong lòng bàn tay hoặc mỏng như một tờ giấy chẳng hạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầy trước lời nó của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ cậu mới nghĩ lại điều này. Lần đầu gặp Natsumi, cô ấy đã biến các thành viên AST thành những con vật hài hước. Nếu có thể làm vậy với người khác, chắc chắn cô ta cũng có thể làm với chính bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể lắm chứ. Nhưng chuyện biến thành một vật chêch lệch  lớn về kích thước thì mình không chắc lắm……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không hề nói là cô ta không thể phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…. Đại khái là vậy…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami gật đầu. Lúc đó, Miku ngồi bên cạnh búng tay như thể vừa tìm ra được điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… có khi nào……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chỉ vào những tấm hình để sẳn trên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tinh linh-san đã biến thành một trong số những tấm hình này không? Có phải ý cô là vậy không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình à………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bắt đầu suy nghĩ. Quả là cậu không thể phủ nhận điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là một trong số đó. Cậu có thể đoán được cái nào là tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I am inside one of these. Can you guess which one am I?” (ND: bà con hiểu ý mình rồi chứ?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đúng như vậy, khi chú ý thật kỹ vào từ chử trong câu này, cậu mới nhận ra rằng khả năng đó hoàn toàn là có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhìn Miku và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường, nếu cậu xem xong những tấm hình đó rồi mới đọc tờ giấy ghi rằng [Tôi là một trong số đó], cậu sẽ nghĩ ngay rằng cô ta đang ám chỉ người người trong đó….. Tuy nhiên, có vẽ như trường hợp này thì không phải như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhìn chằm chằm vào những tấm hình trên bàn rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay từ đầu trực giác đã mách bảo mình rằng có gì đó rất lạ. Những nghi phạm sẽ giảm đi theo thời gian. Quả là một cách hiệu quả để làm cho Shidou phải lo lắng. Nhưng nếu như vậy, nguy cơ thân phận cô ta bị bại lộ cũng sẽ tăng dần. Nếu cô ta hoàn toàn tự tin rằng sẽ không bao giờ bị cậu phát hiện, cô ta sẽ không chọn cách này đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu đồng ý. Đó cũng chính là cảm giác kỳ lạ tồn tại trong cậu suốt thời gian qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…..” Kaguya thở dài khi nghe vậy và khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hiểu rồi. Nhưng dù là vậy đi nữa, chúng ta phải làm gì bây giờ? Có đến tận 12 tấm hình đấy. Đừng có nói là cậu sẽ kiểm tra từng cái một và chọn ra một tấm hình trong số đó…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần phải làm vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói rồi gom tất cả hình lại thành một xấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau câu nói đó……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cứ nghĩ là Origami chỉ đưa tay vào túi  thôi……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh vang lên. Nó phát ra từ những tấm hình đã bị một con dao đâm xuyên thấu. Lưỡi dao đã chạm đến mặt bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iiih…………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là cách nhanh và đơn giản nhất để xác nhận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói, rồi cô xoay xoay con dao vẫn còn đang đâm xuyên qua 12 tấm hình. Nét mặt cô gái ấy không hề thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tấm hình không hề phản ứng gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Có vẽ…… nhầm rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói với một chút thất vọng và bỏ lại con dao vào túi. Shidou đưa tay lên quệt đi những giọt mồ hôi mà cậu vẫn chưa hiểu vì sao chúng lại xuất hiện trên trán mình. Cậu không thể tưởng tượng được chuyện gì sẽ xãy ra nếu Natsumi thật sự biến thành một trong số 12 tấm ảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…… vậy là chúng ta lại quay về điểm xuất phát.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưưưngggg mình mình vẫn nghĩ những điều Origami đã nói là đúng. Mình nghĩ là cô ta không chỉ muốn tận hưởng cảm giác tuyệt vọng từ Shidou thôi đâu. Có lẽ cô ta đã tận dụng một kẻ hở nào đó trong luật chơi để có thể ẩn mình tuyệt đối, vì hiện tại chỉ còn lại 4 nghi phạm thôi đúng không? Rất có thể chúng ta sẽ đoán ra được người bị đội lốt, dù chỉ là ngẫu nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói với một ngón tay đặt trên cằm. Shidou hoàn toàn đồng ý. Cậu nhẹ gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kaguya lại nhìn Miku bằng một gương mặt khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy rốt cuộc cô muốn nói gì? Rằng Natsumi không phải là một trong số những nghi phạm à? Chẳng phải Shidou vừa phủ nhận điều đó hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là mình đã nói vậy, nhưng………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tôi rằng cô đang cố gắng kéo mọi người vào ý nghĩ Natsumi không phải là một trong số chúng ta nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nói trong khi chỉ nhìn Miku bằng nửa đôi mắt. Thế là “Muu…”, Miku hờn dỗi quay đi, miệng thì trông như thế này: へ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là gì hả? Kể cả có là Kaguya-chan thì mình cũng sẽ nổi giận đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…. Cô đang hoảnh lên vì tôi nói đúng tim đen của cô ư? Đáng nghi thật đấy. Hình như có một luồn khí mờ ám bốc ra từ cô thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, hai cậu, bình tĩnh lại đã……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kêu kên rồi chạy đến giữa hai người họ. Trong một khoảng thời gian, ánh mắt hai người cứ như xuyên thủng Kotori để chạm vào nhau vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ không phải lúc để cãi nhau đâu. Shidou, nói gì đó đi chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chỉ đơn giản là nhìn cả ba người và lẩm bẩm gì đó trong miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou? Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..Hmm…… như anh đoán, có lẽ………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi lại tiếp tục lèm bèm chuyện gì đó mà không ai nghe được và gãi đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, có thể cho mình xem mấy tấm hình đó được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đưa cho cậu xấp hình đã bị đâm lủng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cầm từng tấm hình trên tay rồi nhìn thật kỹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn lại tất cả là 4 nghi phạm, nhưng bất kể mình có điều tra thế nào đi nữa, mình cũng không thể tìm được bất cứ giấu vết gì giống với Natsumi…………… lợi dụng kẻ hở trong luật chơi, để ẩn mình thật kỹ……………..[Tôi là một trong số đó. Cậu có thể đoán được cái nào là tôi không?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là manh mối duy nhất mà Shidou tìm được khi liên tục suy nghĩ trong mấy ngày gần đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lầm bầm trong miệng, nghe cứ như là đang niệm một phép gì đó…. và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu nhìn thật chậm từng người một trong phòng, sau đó mới lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Có lẽ….. không ai trong các cậu là Natsumi cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Hur???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi người đều mở to mắt trước những lời Shidou vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lẽ tất nhiên thôi. Chính cậu là người đã gọi họ đến để tìm xem Natsumi đang đội lốt người nào, rồi lại phán một câu rằng không ai trong số họ là giả. Rõ ràng chuyện này còn lố bịch hơn cả việc để cổ xe đi trước con ngựa. (ND: nguyên văn là ‘putting the cart before the horse’, một câu thành ngữ nước ngoài, ý nói rằng phải sắp đặt mọi việc theo một trình tự thật logic, đừng bao giờ làm mọi chuyện ngược với thứ tự của nó).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, cậu vừa mới nói cái đíu gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, chẳng khác gì kết luận mà chúng ta đã cho là sai lầm lúc nãy cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Kaguya nhướn lông mày lên và thắc mắc. Cậu nhìn cả hai người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, thứ anh đang nói ở đây không hề liên quan gì đến vụ mấy tấm hình hết. Để anh nói lại một lần nữa: không ai trong số 4 người ở đây là do Natsumi biến hình mà thành.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất 1 giây để Kotori có thể tiêu hóa câu đó. Lông mày cô giật giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô điên cuồng lật lại những tài liệu trước mặt mình. Kaguya và Miku thì ngây người ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào……. em hiểu những gì anh nói……. nhưng….. dù là vậy đi nữa thì……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Eh? Khoan đã, em vẫn chưa đồng ý với darling đâu. Giải thích ra xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi nhỏ giọt, có lẽ Kotori đã đồng ý, còn Miku có vẽ như vẫn chưa thông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….đúng. Có thể, đây là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vừa định nói gì đó…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng không gian chính giữa căn phòng xoắn lại và bị hút vào trong, rồi một thứ gì đó xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiên sứ &amp;lt;Haniel&amp;gt; đang ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?!?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu hoảng hốt của năm người vang vọng trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoảng loạn nhìn vào đồng hồ. Mới 11:30 pm, còn những 30p nữa mới đến 00:00 am kia mà?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy là sao? Vẫn chưa hết ngày mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên. Và như để trả lời cậu, chóp của cây chổi mở ra một tấm gương. Hình bóng Natsumi dần hiện ra từ trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Ufufu, đừng có hoảng hốt như vậy chứ. Tại sao chúng ta lại không cùng nhau tận hưởng đêm cuối cùng này nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tiếp lời với một nụ cưởi trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một luật đặc biệt cho đêm cuối cùng này. Hôm nay, thời gian chọn lựa sẽ nhiều hơn bình thường gấp 10 lần, nghĩa là cậu có 10 phút. Nếu trong vòng mười phút mà cậu xác định sai người, hoặc không đưa ra quyết định, tôi sẽ cho cậu thêm 10 phút nữa để chọn lựa. Nếu cậu đoán sai cho đến khi chỉ còn lại một nghi phạm duy nhất, cậu sẽ thua cuộc. Và rồi sự tồn tại của tất cả mọi người đang có mặt tại đây sẽ ngay lập tức thuộc về tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori tặc lưỡi một cái rõ to. Shidou cau mày và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“30 phút hử? Cô lại nghĩ ra thêm một trò bẩn thỉu nữa à……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu…….. là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………còn lại tất cả là 4 nghi phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami là người trả lời câu hỏi đó chứ không phải Kotori. Cô nhìn chằm chằm vào Natsumi trong khi tiếp tục nói với một giọng êm ái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính từ bây giờ, nếu chúng ta chỉ định sai đối tượng, chúng ta sẽ phải mất một khoảng thời gian mới có thể quyết định tiếp, và rồi khi đến 0 giờ, chỉ còn lại một người duy nhất. Có nghĩa là &amp;lt;Witch&amp;gt; đang âm mưu kết thúc trò chơi ngày ngay tại thời khắc giao điểm giữa hai ngày với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..guh…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thu nấm đấm của mình thật chặt rồi nhìn bốn cô gái trong phòng thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Origami, Kaguya, Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm xúc của họ đang xem kẻ giữa căng thẳng, lo lắng và giận dữ. Nhìn thoáng qua, dường như không ai trong số họ có thể là một tinh linh đánh cắp đi sự tồn tại của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể chặn ngang dòng suy nghĩ của Shidou, Natsumi tiếp tục lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, đúng rồi đúng rồi, kể từ khi mọi người ngồi lại với nhau, tôi sẽ không phiền nếu có một ai đó khác ngoài Shidou có thể tìm được tôi đâu. Nhưng tất nhiên chỉ được quyết định một lần trong mỗi mười phút thôi, hãy suy nghĩ cho thật kỹ. Và bất cứ khi nào có nhiều người cùng ủng hộ một quyết định, tôi sẽ xác nhận đó là quyết định cuối cùng của các người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………cô có chắc đó là điều mình muốn làm không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vô ý nhíu mày khi nghe thấy luật bổ sung đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không có thời gian để cải vã. Chỉ còn lại 30p và 3 lần để chọn lựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Kotori nhìn vào hình bóng của Natsumi trong gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Căn giờ tốt đấy. Có một điều tôi muốn được nhân vật chính của trò chơi này xác nhận đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara, gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Luật chơi nói rằng cô ở bên trong những tấm hình đó (inside these photos). Mỗi ngày sẽ có một người biến mất nếu chúng tôi xác định nhầm. Và khi chỉ xác định sai, người bị chỉ định cũng sẽ biến mất….. tôi nói đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi, còn Natsumi lại nhún vai như thể đáp lời một tên ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi tự hỏi…….. tôi đang muốn nói điều gì, nhưng… tốt thôi, tôi sẽ trả lời cô dù nó hơi bị thừa thải. Đúng như cô đã nhận định đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khịt mũi nhẹ nhàng trong khi liếc nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu nhẹ gật đầu đáp lại. Câu hỏi được đặt ra ngay bây giờ là liệu nó có giống với điều mà Shidou đang định làm hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy-vậy là sao hả Kotori? Mau giải thích đi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nhíu mày thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đặt mạnh tài liệu xuống bàn và mạnh mẽ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………có lẽ… chúng ta đã có một sự hiểu lầm không hề nhẹ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nghiên đầu khi nghe những gì Kotori vừa nói. Kotori xấp xếp lại mười hai tấm hình rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đang cố gắng tìm ra Natsumi từ những người có trong hình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thì sao? Đó là luật chơi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều kiện được đưa ra trước đây hoàn toàn chính xác. Nhưng nếu nghĩ lại thì luật lệ đó dường như đang bị điều khiển.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói rồi chia những tấm hình thành 2 nhóm tách biệt nhau trên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình Kotori, Origami, Kaguya, Miku ở bên trái, còn bên phải là hình của 8 người còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng đó là hình của những người còn lại và những người đã bị bắt mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý-ý em là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những lời Origami và Miku nói đã làm em phải suy nghĩ đấy. 4 người còn lại tại đây đều đã nhận được kết quả kiểm tra và phân tích từ 12 người bị nghi ngờ. Tất nhiên đối phương là một tinh linh. Không có gì lạ khi cô ta nắm giữ nguồn sức mạnh mà chúng ta không thể hiểu hết được. Vậy, nếu cô ta là một trong số những người đã bị bắt, mọi thứ đều có nghĩa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eeeh?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya và Miku kêu lên cùng một lúc. Origami mở to mắt và bắt đầu lật lại tập tài liệu cô đang cầm trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi đọc lại lời nhắn, cô từ từ ngẩng mặt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hiểu rồi. Đúng thật vậy, luật chơi không hề nói tới chuyện đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ đã, dù là vậy đi nữa……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku bối rối vỗ vào trán mình để lấy lại bình tĩnh. Shidou gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………đúng. Nếu nghĩ theo cách thông thường, kẻ giả mạo chắc chắn sẽ là những người còn lại. Nhưng đây không phải là một cuốn tiểu thuyết trinh thám. Họ bị bắt đi không có nghĩ là họ đã chết hoặc bị xóa sổ. Luật chơi không hề nói rằng Natsumi sẽ là người cuối cùng biến mất vào cuối ngày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt của Kaguya và Miku đã trở thành những vòng tròn rộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là một trong những khả năng mà Shidou đã phát hiện ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4 người cuối cùng còn lại, dù có kiểm tra bao nhiêu lần đi nữa cũng không có gì đáng ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lổ hổng trong luật chơi của Natsumi đã dần hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giả thuyết của cậu là đúng, mọi thứ sẽ được liên kết lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou, Kotori, hai người nói Natsumi là một trong số những nghi phạm đã biến mất chứ không phải chúng tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya hỏi với một gương mặt nhăn nhó. Kotori chống cằm với một gương mặt khó đăm đăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cụ thể hơn thì………. trong số những người đã bị bắt, kẻ giả mạo hẳn phải là một người nào đó trong số những người bị bắt không phải do Shidou chọn sai. Chắc chắn là như vậy, vì cô ta sẽ vi phạm luật chơi nếu người do Shidou chỉ định đúng là kẻ giả mạo biến mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori bỏ ra những tấm hình của Yoshino, Tama-chan-sensei và Mai từ nóm hình bên phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn lại 5 tấm hình của 5 người: Yuzuru, Ai, Tohka, Tonomachi và Mii. Đó là những nghi phạm đã bị Natsumi bắt cóc theo ý muốn của cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã. Chẳng phải nếu làm vậy thì tình hình còn khó khăn hơn hiện tại hay sao? Cô vừa làm tăng số lượng nghi phạm lên đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, trong căn phòng hiện tại chỉ còn lại 4 người, và họ có 3 cơ hội để lựa chọn. Nhưng giờ đây số lượng nghi phạm đã tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lắc đầu phản đối Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tính theo số lượng thì lời cô nói là đúng đấy. Nhưng trường hợp này thì không phải vậy. Từ những gì tôi đọc được trong tài liệu, có một người gần như đã chắc chắn nằm trong diện an toàn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày khi nghe Origami nói. Shidou đã dựa theo những tài liệu này để xác định người giả mạo nhưng cuối cùng cậu lại không làm được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori đã gật đầu đồng tình với Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự thật là người bị xác định nhầm sẽ biến mất. Nhưng đó lại chính là âm mưu của Natsumi để bắt chúng ta hiểu như vậy. Và chúng ta đã hoàn toàn mắc bẫy. Kẻ giả mạo đã lọt vào diện an toàn theo như suy luận của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa tay bóp trán mình rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù là vậy đi nữa, hoàn cảnh lúc đầu của cô ta cũng phải đồng bộ với những người còn lại. Nhưng tỉ lệ kẻ giả mạo bị Shidou phát hiện ra trước khi cô ta kịp tự làm cho mình biến mất là khá thấp nên không có vấn đề gì cả. Shidou, thử nghĩ mà xem, phải có một người nào đó, một người có thể hoàn toàn thoát khỏi tầm ngắm của anh dù cho đó chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chìm trong dòng suy nghĩ của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đã có kết luận, kẻ mà Origami và Kotori đang cố gợi ý cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói là………….. Yuzuru?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tên của một cô gái, chính xác hơn là một tinh linh, người đã biến mất một cách tự nhiên, đúng với luật chơi đã đề ra ngay trong đêm đầu tiên. Kotori mà Origami trao đổi với nhau một cái nhìn thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một người tỏ ra không hài lòng ngay lúc đó. Kaguya lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói cái gì vậy hả Shidou? Yuzuru mà là kẻ giả mạo sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô đưa gương mặt mình tới sát mặt Shidou. Cậu hoảng hốt lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã nào, mình vẫn chưa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori đã lên tiếng để ngắt lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù chúng ta có tài liệu ghi lại quá trình sự việc, nhưng, đừng quên rằng mãi đến ngày thứ hai, thiên sứ &amp;lt;Haniel&amp;gt; mới xuất hiện và Natsumi hiện ra để hối thúc chúng ta phải chỉ ra kẻ giả mạo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn chính xác. &amp;lt;Haniel&amp;gt; đã không xuất hiện trong ngày đầu tiên của trò chơi. Mọi thứ đều ăn khớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là, Shidou hoàn toàn không có cơ hội để chỉ ra người giả mạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng tối hôm đó, &amp;lt;Haniel&amp;gt; hiện ra và bắt mất Yuzuru. Cậu đã hoàn toàn tin đó là sự thật. Nhưng giờ nghĩ lại, cậu không thể hiểu lý do vì sao mình không được yêu cầu chỉ định kẻ giả mạo trong ngày đầu tiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong đêm của ngày đầu tiên, Yuzuru đã bị bắt. Nói cách khác, chẳng phải chúng ta đã mất đi cơ hội xác định cô ta là giả hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bổ sung. Kaguya đã vô cùng tức giận vì Yuzuru bị nghi ngờ, nhưng cô lại không có bất cứ bằng chứng hay luận cứ nào để phản đối. Cô đàng im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài và nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã rất thông minh khi lợi dụng lổ hổng trong suy luận của bọn này, nhưng kết quả là, chính sự thông minh đó đã làm âm mưu của cô bị bại lộ……………. Người mà cô đã ngụy trang, chính là Yuzuru.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori tự tin nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn đang mãi suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là mọi thứ rất logic với nhau, nhưng cậu vẫn nghĩ rằng cả bọn đã bỏ qua điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun……….. cô chắc chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vô tư trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sắp hết 10p rồi đấy. Những ai đồng ý với Kotori-chan xin vui lòng giơ tay lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói. Kotori, Origami, Miku và Kaguya, hơi do dự nhưng rồi cô cũng đồng ý. Bốn cánh tay ở trên không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn cậu một cách nghi ngờ, nhưng dù là vậy đi nữa, cậu vẫn chưa giơ tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi *nii* một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hết thời gian. Do số người đồng ý nhiều hơn, nên chọn lựa cuối cùng của các bạn chính là Yamai Yuzuru nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói, rồi từ bên trong tấm gương dịch chuyển của &amp;lt;Haniel&amp;gt;, cô búng ngón tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là……………………………………………………………………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vẫn ở nguyên đó, nhưng người cô lại phát ra một thứ ánh sáng nhợt nhạt, rồi cô dần dần bị hút vào trong cái gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Origami?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Fufu, Sai-rồi-nhé[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]). Suy luận rất tốt đấy. Nhưng thật đáng tiếc…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nở một nụ cười sảng khoái nhưng lại làm cho người khác phát điên lên được. Cô ta còn làm một cử chỉ khiêu khích Shidou và những người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Xác định người giả mạo là Yuzuru ư? Cô ta đã biến mất rồi, vậy nên thậc là đáng tiếc khi tôi chỉ có thể bắt đi một người duy nhất. Được rồi, tiếp tục nhé, 10p bắt đầu đếm ngược. Các người chỉ còn lại hai cơ hội thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không….. không thể nào…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chìm vào sợ hãi. Đó là những từ có thể miêu tả gương mặt của Kotori lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru không phải ư………..? Vậy thì…………… kẻ giả mạo có thể là ai được cơ chứ????”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đặt khuỷu tay lên bàn, dường như cô đã bị sốc nặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lẽ tự nhiên, với tình huống này, mọi thứ đã quay về điểm xuất phát. Không còn kịp nữa rồi. Trống ngực mọi người bắt đầu nổi lên dữ dội. Họ có thể nhận ra điều đó mà không cần áp tay lên tim của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhìn vào tập tài liệu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru không phải Natsumi. Vậy thì hẳn phải là một trong số những người còn lại: Tohka, Ai, Tonomachi và Mii. Nhưng dù có là vậy, không một người nào khác ngoài Yuzuru mà cậu có thể tìm ra được điều khác biệt. Không thể nào. Natsumi đã thực sự tiếp xúc với mình và đặt cô ta vào vòng nguy hiểm chỉ để thưởng thức trò chơi này thôi ư…..?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu nghĩ theo hướng này, chẳng phải cậu sẽ phá vỡ giới hạn tìm kiếm mà mọi người vừa xác định hay sao? Nếu Natsumi thực sự muốn chứng kiến trò chơi này, cô ta sẽ là một trong 3 người còn lại………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy nghĩ chồng chất và hỗn loạn, sự hổn loạn ấy cứ lặp đi lặp lại theo một vòng tuần hoàn. Shidou ấn mạnh vào trán mình để tự trấn tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, ahahahaha………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết đã bao lâu trôi qua rồi, Natsumi ôm bụng cười khi chứng kiến sự tuyệt vọng của bốn người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà, thật là bi đát làm sao. Suy luận của một thám tử lừng danh đã kẹt lại rồi nhỉ? Nếu cậu mà không mau xác định tôi, tôi sẽ cho cậu đoàn tụ cùng mọi người trong một thế giới khác đấy. Fufu… nhưng má cứ yêu tâm, Onee-san đây sẽ tận hưởng hết mình khi biến thành hình dáng của cậu………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô…….. đồ khốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya dậm mạnh xuống đất và đá về phía &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mi dám làm thế với Yuzuru……….! với Tohka! Yoshino! Với Origami! Với Tama-chan-sensei, với Ai, Mai, Mii! Và bạn của Shidou hả………..! Trả lại đây! Trả họ lại đây…………….!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sức mạnh của một người bình thường không thể làm gì một thiên sứ được. &amp;lt;Haniel&amp;gt; phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, Kaguya bị đánh bật ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guah……….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả cơ thể cô tung lên và va mạnh vào bức tường phía sau. Cô bật ra một tiếng kêu đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..không được đâu, dừng lại đi. Cho dù cô có sử dụng sức mạnh bị đã bị phong ấn của Shidou giới hạn, cô cũng không đủ sức đối phó với thiên sứ này đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách khó nhọc với một nét mặt lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù là vậy đi nữa, nếu cứ tiếp tục thế này……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nắm chặt tay lại rồi dồn toàn bộ sức lực đấm mạnh về phía &amp;lt;Haniel&amp;gt;. Natsumi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khi cô đang làm chuyện vô ích này, thời gian vẫn đang trôi đi đấy. Có vẽ như mọi người vẫn chưa có quyết định nhỉ? Mọi người định sẽ làm gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như 10p sắp trôi qua trước khi mọi người kịp nhận ra điều đó. Natsumi nhìn lại bốn người một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như các người không quyết định được nhỉ? Vậy thì………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là Tohka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Natsumi kết thúc câu nói, Kotori đã kịp hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Kotori? Tohka là Natsumi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra tôi chỉ đoán đại thôi. Nhưng chúng ta không được phép phí phạm bất cứ một cơ hội nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-chan thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi lại. Shidou cũng không thể nghĩ ra thứ gì khác ngoài việc gật đầu một cách khó nhọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể Kaguya sáng lên, cô trôi bồng bền trong không trung như không hề có trọng lực. Rồi mất hút vào trong cái gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-uwah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng tiếc làm sao. Tohka-chan cũng không phải nốt. Được rồi, chỉ còn 10p nữa là đến 00:00h. Mọi người chỉ còn một cơ hội cuối cùng thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng lại bao trùm căm phòng thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nó không kéo dài lâu được. Miku hoảng loạng lắc đầu loạn xạ và la hét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái-cái quái gì thế này? Tôi không muốn tiếp tục nữa? Cho tôi ra khỏi đây mau………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh, bình tĩnh lại nào Miku. Cậu đang làm chính xác những gì Natsumi muốn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trấn an Miku trong khi nghiến chặt răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling………… bởi vì……….. bởi vì…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọt nước mắt đọng lại trên khóe mi cô. Cô nói trong tiếng nấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó, vẫn còn thiếu một thứ gì đó trong suy luận của mọi người. Natsumi là một trong số những người bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; bắt cóc. Chắc chắn không thể lầm được. Nhưng đó là ai kia chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy…….. một thứ gì đó……… Chắc chắn phải là một thứ gì đó. Không thể nào có chuyện con đàn bà xảo quyệt kia thách thức chúng ta mà không phòng bị trước điều gì. Một thứ gì đó hoàn toàn có thể làm cho cô ta nằm trong diện an toàn tuyệt đối……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những giọt mồ hôi nặng nề lăn dài trên gương mặt bé nhỏ của Kotori trong khi cô đang lật những trang tài liệu nhanh hết mức có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn những tấm hình đặt trên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn còn lại 3 người, 3 người đã bị bắt theo ý muốn của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…… có thật sự là Natsumi nằm trong số này hay không? Thậm chí cậu còn không biết được điều đó. Shidou đặt tay lên ngực để ổn định nhịp tim của mình trong khi liếc qua những tập tài liệu một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng câu trả lời vẫn không chịu xuất hiện, dù cậu có suy nghĩ bao nhiêu đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi vì đã làm phiền trong khi mọi người đang suy nghĩ nhưng chỉ còn lại 5p thôi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Natsumi cao giọng cười lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bắt đầu hoảng loạn. Cậu nhìn lại đồng hồ. Đúng là 5p đã trôi qua. Rõ ràng, khái niệm thời gian đối với ba người họ đã nhanh hơn bình thường gấp nhiều lần. Sự thiếu kiên nhẫn gây ra sự mất tập trung, và rồi sự mất tập trung làm họ nhầm lẩn trong quyết định. Shidou run rẩy đưa tay lên gãi đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaah! Tôi không muốn! Tôi không muốn như vầy nữa đâuuuuuuuuuuuu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự chịu đựng của Miku đã đến giới hạn. Cô tóc mình rối xù và hét lên khiếp đảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling……. I-i-i………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Răng cô đánh vào nhau lập cập. Cô run rẩy gở chiếc cài tóc từ trên đầu mình rồi chưa cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku? Cậu đang làm…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù cho em có biến mất đi nữa, xin đừng quên em……..mỗi khi nhìn vào cái này, hãy nhớ đến em nhé………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại nói như vậy chứ? Mình sẽ không để cậu biến mất đâu. Chắc chắn mình sẽ…….. tìm được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên và cố gắng trả lại cái cài tóc cho Miku, nhưng cô nhất quyết từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi-bởi vì…………… nếu em đeo nó, nó sẽ biến mất cùng với em ….! Vậy nên…. Em không muốn ra đi mà không để lại bất cứ thứ gì cho darling cả……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang làm cái…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó………………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồn điện cực mạnh nẹt qua người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami bị bắt. Kaguya cũng đã bị bắt. Những người còn lại là Miku và Kotori. Chỉ có hai câu trả lời còn lại cho Shidou để giải câu đố này. Thời gian vẫn đang đếm ngược. Và chỉ một vài phút nữa thôi, người cuối cùng sẽ bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; bắt mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tình huống chìm sâu trong tuyệt vọng. Sẽ không có gì lạ nếu cậu nhìn về một nơi vô định nào đó và từ từ đến với cái chết đang gần kề. Nhưng….. Shidou lại run rẩy, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã tìm ra lổ hổng trong luật chơi này. Kể cả những người đã bị bắt cũng không nằm ngoài giới hạn tìm kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đã gợi ý thêm một điều nữa. Liệu Natsumi có thể biến thành một thứ gì đó ngoài con người hay không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cộng thêm những lời Miku vừa trăn trối với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Nếu em đeo nó, nó sẽ biến mất cùng với em]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đã kết nối lại. Đó chính là thứ từ trước đến nay vẫn mắc kẹt trong tâm trí Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói như thều thào, Kotori và Miku hỏi bằng một giọng như ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc này không có thời gian để trả lời thắc mắc của hai người họ. Cậu đờ người ra và bắt đầu sắp xếp lại thông tin. Đầu óc làm việc hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại thì……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trò chơi này đã lạ lùng ngay từ đầu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày đầu tiên chỉ có vài luật lệ đơn giản,  nhưng rồi những thứ luật lệ đó cứ tăng dần theo thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Reine dùng những luật lệ đó làm cơ bản và dần dần suy đoán ra luật thật sự của trò choi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đó là mục tiên mà Natsumi nhắm tới…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn theo cách thông thường, việc bổ sung luật lệ chỉ đơn giản là một hành vi ích kỷ của kẻ chủ mưu, nhưng nếu kẻ đó làm vậy để che giấu một việc gì đó thì sao nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tôi là một trong số đó. Cậu có thể đoán được cái nào là tôi không?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩn yêu cầu mà cậu đã đọc hàng trăm lần, rồi nhìn vào những bức ảnh trên bàn lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một thứ cậu hoàn toàn không hề chú ý, mãi cho đến lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một tấm hình trong số đó thôi, nó khác hoàn toàn so với những tấm còn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..Natsumi, có một điều tôi muốn cô xác nhận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn Natsumi và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, gì vậy? Nếu là chuyện cầu xin tha mạng thì cứ mơ đi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bình tỉnh trả lời. Shidou làm ngơ câu nói khiêu khích của cô ta và tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô gửi cho tôi 12 tấm hình. Nhưng có thật sự là có đến 12 nghi phạm hay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, xem nào, tôi cũng đang tự hỏi điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi trả lời bằng một vẻ mặt không mấy hoảng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chỉ cần bấy nhiêu đó thôi là đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì cô ta đã một lần trả lời câu hỏi của Kotori trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tại sao bây giờ cô tai lại trống tránh câu hỏi của Shidou kia chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là, suy luận của Shidou đã thêm chắc chắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhớ lại những lần trò chuyện của mình với những nghi phạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn là như vậy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt để giọng của mình được trôi chảy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Mình hiểu rồi, Kotori, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lặng lẽ lên tiếng. Kotori và Miku bắt đầu thở dốc trong khi Natsumi giật lông mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu rồi? Nghĩ là anh đã biết ai là người Natsumi đã đội lốt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không darling?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhờ tất cả mọi người đấy. Nếu chỉ có một mình, có lẽ mình sẽ không nghĩ ra được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………vậy đó có thể là ai được?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi một cách nghi ngờ. Shidou hít một hơi sâu rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phạm sai lầm ngay từ đầu. Natsumi không hề nằm trong diện an toàn tuyệt đối. Lúc đầu, cô ta vẫn nằm trong diện an toàn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đã chắc chắn điều này khi nghe cô ta trả lời lấp lửng. Natsumi chưa từng nói rằng chỉ có 12 nghi phạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku mở to mắt ra và đếm lại số hình. Tất nhiên kết quả vẫn chỉ là 12.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chầm chậm lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là chỉ có 12 tấm, nhưng chúng ta mới chính là người đếm số nghi phạm chứ không phải Natsumi. Thực ra có tất cả 13 nghi phạm. À không, nó rõ ra là 12 người và hiện tại có thêm 1 nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori tỏ ra ngạc nhiên trước những gì Shidou vừa nói. Rồi cô nhìn vào một tấm hình nhất định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào, không có cách nào điều đó xảy ra cả. Nhưng nếu anh đã khẳng định như vậy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, nhanh lên nào, chỉ còn lại 30s thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu tiêng một tiếng chói tai. Shidou hít một hơi thật sâu rồi chỉ thẳng về hình bóng mờ nhạt từ bên trong chiếc gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…….. cô chính là………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chỉ vào &amp;lt;Haniel&amp;gt; và tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Yoshinon! Tôi nói đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi chùn lại, khác hẳn với vẽ mặt tự tin từ nãy đến giờ. Cô ta nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshinon ư? Chẳng phải là con rối của Yoshino sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, đúng vậy. Cô đã biến thành Yoshinon trong suốt thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có thể nghe lập luận của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bắt đầu run rẩy. Cô đưa tay lên xoa cằm và yêu cầu. Shidou nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngọc lục bảo của cô ta rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả là nhờ Origami và Miku. Nhờ có họ mà tôi đã nhận ra rằng cô còn có thể biến thành một thứ gì đó khác ngoài con người…. và một điều nữa, những thứ mà nạn nhân đeo trên người cũng sẽ biến mất khi họ bị bắt. Và thứ duy nhất tôi nghĩ ra được chính là Yoshinon.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khoanh tay lại một cách vô cùng biểu cảm. Shidou éo thèm quan tâm và tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và khi nhận ra điều đó, tôi chợt nhớ tới một chuyện bất thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một chuyện bất thường?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lên tiếng hỏi, Shidou vẫn tiếp tục nhìn vào Natsumi và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày đầu tiên của trò chơi, khi Yoshino và Yoshinon diện đồ Halloween và đến nhà, tôi đã vô cùng ngạc nhiên khi Yoshinon xuất hiện vào vô tình làm văng cái điện thoại về phía nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ mới nhớ…….. em đã thấy trên băng ghi hình rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng Yoshinon hoàn toàn né được cái điện thoại cứ như nhìn thấy rất rõ vậy. Lúc đó Yoshino vẫn còn đứng đằng sau cánh cửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cậu đã hoàn toàn quên mất điều này. Yoshinon là một nhân cách thứ hai của Yoshino, và nó chỉ được biểu hiện thông qua con rối ấy. Và một điều tất nhiên là nó cũng chỉ có thể nhìn thấy được những gì trong tầm quan sát của Yoshino mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nếu dựa theo điều này, đáng lẽ con rối ấy không thể né được cái điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngoài ra còn một điều nữa. Trong buổi trò chuyện hôm ấy, Yoshinon kể rằng có một khoảng thời gian nó nằm trong nhà Origami. Điều đó hoàn toàn không thể xảy ra được, bởi vì mọi hoạt động của con rối đều phụ thuộc vào Yoshino, và nếu hai đứa tách ra, con rối đó không cách nào hoạt động được nữa. Suy cho cùng nó vẫn chỉ là một con rối mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn đúng như vậy. Theo lẽ tự nhiên thì Yoshinon sẽ không cách nào biết được nơi nó được cất giữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi lại biết điều đó, có lẽ nhờ khoảng thời gian cô ta biến thành Shidou và chạy lòng vòng. Hoặc có thể trong khi tìm hiểu thông tin về Origami, cô ta đã tình cờ phát hiện ra những thông tin về Yoshinon trong đó (quyển nhật ký). Nhưng rõ ràng đây là điều mà Yoshinon không thể biết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã vô tình lộ ra tiếng nói của chính mình. Lẽ ra cô phải để tất cả cho nhân cách kia của Yoshino điều khiển. Có lẽ cô đã cố gắng xóa đi nghi ngờ của tôi, hoặc cô đã lên kế hoạch hoạch sẵn cho chuyện đó. Dù sao đi nữa, cô cũng đã vô tình để lộ ra chính mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu cương quyết chỉ vào &amp;lt;Haniel&amp;gt; thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, sao hả Natsumi? Cô biến thành Yoshinon đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..điều đó………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình ảnh Natsumi xuất hiện trên &amp;lt;Haniel&amp;gt; bắt đầu đổ mồ hôi hột và nói ra những lời lắp bắp. Rồi cái gương phát sáng rực rỡ lên, khác hẳn với ánh sáng mờ nhạt nãy giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng chói lọi, cứ như nó hút hết toàn bộ ánh sáng từ đèn trong phòng về một điểm rồi phát ra vậy. Shidou đưa tay che mắt mình theo phản xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì thế này……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng tuy mạnh nhưng ổn định. Một khoảng thời gian trôi qua, cuối cùng mắt cậu cũng quen được với nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Shidou ngay lập tức nhận ra được một điều. Rất nhiều người đang nằm trong căn phòng này, mà chỉ mới 1p trước đây còn trống rỗng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính là họ! Những người bạn của cậu đã bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; bắt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mina!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, một vài người trong số họ cố gắng gượng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây… là đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…. Đã trở lại à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….uh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Kaguya, Origami, cả ba bắt đầu mở mắt ra theo thứ tự. Trong một khoảnh khắc tiếp theo, Kaguya đã hiểu ra vấn đề. Cô hốt hoảng nhìn quanh và chạy thậy nhanh về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru! Yuzuru!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya lay lay cô ấy. Vài giây sau, Yuzuru bật ra một tiếng ho nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haizz. Kagu…….ya…. cậu vẫn xoắn như mọi khi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọt nước mắt đọng lại trên khóe mi cô ấy. Kaguya ôm chầm lấy Yuzuru trong cơn xúc động. Yuzuru có hơi ngạc nhiên, nhưng rồi cô cũng đáp lại cái ôm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei,  Tonomachi, Ai, Mai và Mii vẫn chưa cử động. Có lẽ họ không bằng những người khác vì đó là những tinh linh. Có thể vẫn còn một phần sức mạnh ẩn giấu âm thầm bảo vệ họ khỏi những tác động xấu khi bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; bắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tạ ơn chúa…… mọi người…… đều an toàn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài rồi gục xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù lúc trong lúc suy luận thì cậu ngầu thật đấy, nhưng lúc đó trái tim cậu đập dữ dội hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka lao nhanh về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có-có chuyện gì vậy? Đây là đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..ou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dường như cậu đã dồn toàn bộ sức lực cho những giây phút quyết định vừa rồi, nên cậu khó mà vươn dậy nữa. Cậu đưa tay lên vỗ nhẹ đầu Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu……….., chuyện gì vậy Shidou?................mu………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đầu Tohka có hơi căng thẳng, nhưng về sau, cô dần bình tĩnh lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cảm thấy như mình vừa được tiếp thêm một luồn sinh lực mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…….. ngay lúc đó………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hình bóng nào đó hiện ra trong tầm nhìn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng giống như những người khác, cô ta đang ngồi xổm trên sàn nhà, trên đầu là một chiếc mũ phù thủy khá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự căn thẳng trở về với Shidou. Cậu nắm tay Tohka để gượng dậy và đi về phía cô gái đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như mọi người trong phòng đã hiểu ra tình hình hiện tại. Họ bao vây Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……kết thúc rồi. Người chiến thắng cuộc chơi này là tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, Natsumi giật mình rồi từ từ ngước lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu nhìn thấy gương mặt của Natsumi, nó đang bị che phủ bởi những tấm vải trong rũ xuống từ xung quanh chiếc mũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu lên một tiếng ngu ngốc, quên mất cả cảm xúc hiện tại của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đang ngồi trước mặt cậu hoàn toàn khác với Natsumi trong ký ức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thân hình nhỏ nhắn, một cơ thể mỏng manh. Một làn da nhợt nhạt. Dù đang trong tư thế ngồi như lẽ ra cô ta phải lớn hơn như vậy chứ? Đôi mắt cô tròn xoe ẩn sau hai hàng lông mi rậm rạp, trông rất đáng thương. Ánh mắt ấy không hề có một tí gì của sự giận dữ mà lẽ ra cô phải có. Còn nữa, tóc cô ta không còn dài và mượt như trong ký ức của Shidou nữa, thay vào đó là một mái tóc rối xù, cứ như chưa bao giờ được chải chuốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé loli này hoàn toàn không có nét gì giống Natsumi với vẻ đẹp sexy cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em……..là………Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhướng mày hỏi. Natsumi đưa tay sờ soạng mặt mình. Dường như cô có vẽ bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaah……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé kêu lên tuyệt vọng, rồi gập người lại, cúi thấp hơn nữa, cố gắng che giấy gương mặt đằng sau chiếc mũ khổng lồ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì……..đang………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..Hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu thắc mắc. Kotori khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Người trước đây anh gặp chính là hính dáng mà cô ta dùng năng lực biến hình mà thành.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã hiểu ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với gương mặt ẩn đằng sau chiếc mũ to đùng, Natsumi giơ cao tay phải và kêu lên một tiếng, nói đúng hơn thì đó là một tiếng hét chói tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại lời kêu gọi ấy, &amp;lt;Haniel&amp;gt; hiện ra ngay trong tầm tay cô bé. Tấm gương trên chóp của nó bắt đầu tự động phục hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảnh khắc tiếp theo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể Natsumi sáng lên, cô hồi phục trở về hình dáng cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm vào mọi người, gương mặt tràn đầy tức giận. Một giọng chát chúa vang lên từ cổ họng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bị cậu phát hiện mất rồi…. Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện Bị cậu phát hiện mất rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii……………………………!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả cơ thể cô gái run lên cầm cập. Cô tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không chỉ một lần, mà đến những hai lần, cậu đã nhìn thấy bí mật của tôi…. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu. Không bao giờ! Không bao giờ!!! Các người…. các người…… từng người một…….tôi sẽ không để bất cứ ai thoát khỏi lưỡi hái của tôi một cách dễ dàng đâuuuuuuuuuuuuu!!!!” (ND: nguyên văn là the hook, mình dịch thành lưỡi hái nghe cho nó kinh dị một tí ^^!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kết thúc câu nói bằng một tiếng hét đầy uy lực, rồi cô giơ cao cái chổi cùn trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cây chổi phát sáng lên thêm lần nữa. Ánh sáng chói lọi bao phủ lấy căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/6/65/DAL_V8_312-313.jpg/800px-DAL_V8_312-313.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhắm mắt lại theo phản xạ, nụ cười trên gương mặt tất ngấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chỉ mới được một vài giây nhưng mắt cậu đã ngay lập tức quen với thứ ánh sáng kỳ dị đó. Nhưng lạ quá, tầm nhìn của cậu đột nhiên bị mờ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng the thé, khác với bình thường phát ra từ Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay đầu lại nhìn…………………………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể cậu đóng băng lại ngay tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, vầy là sao vậy? Em có cảm giác lạ lắm…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể của Tohka giờ đây trông như một học sinh tiểu học. Cô kéo lại bồ đồ ngủ rộng thùng thình của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-á-i-g-ì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tất cả không chỉ có thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn một lượt quanh căn phòng, những ý nghĩa vô thức tuột lại trong đầu cậu. Tất cả mọi người đều đã thành…….. loli!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái quái gì thế n……………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu………..fufufufufu……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi trong sự ngạc nhiên cực độ. Natsumi, đúng giữa căn phòng, giơ cao cây chổi trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phần thưởng dành cho cậu đấy Shidou à. Tất cả là cho cậu đấy. Họ sẽ ở trong hình dáng đó…. mãi mãi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cười lớn. Rồi cô xoa xoa thiên sứ của mình. Một cánh cổng dịch chuyện từ trần nhà hiện ra. Natsumi bắn vọt vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khan đã! Natsumi! Natsumiiiiiiii!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên bằng tất cả sức lực còn lại. Nhưng tất cả chỉ là điều vô ích.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4&amp;diff=392261</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 4</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4&amp;diff=392261"/>
		<updated>2014-09-22T13:38:46Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
==Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai anh em ngồi cạnh nhau trên băng ghế công viên và nhìn chằm chằm vào cái đài phun nước ở đối diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra thì cả hai đang cố lảng tránh cái nhìn của nhau, và vì vậy, rãnh rổi sinh nông nổi, không ai nói với ai một lời nào, họ cứ nhìn những tia nước phun lên rồi hạ xuống. Tròng mắt hai đứa đảo theo nhịp điệu vòi phun, nhịp nhàng cứ như chúng là một. Ngồi lâu thì phải mỏi, Shidou gập người xuống và uốn lưng, còn Kotori thì bắt chéo chân lại và vươn vai một cái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
11:30 am, ngày 23 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày bình thường như mọi ngày khác. Hiện tại chỉ có những người già, phụ nữ chăm lo nội trợ và trẻ em chưa tới tuổi đến trường trong công viên mà thôi…. ngoại trừ cặp tình nhân ngồi ngay bên cạnh hai đứa, và cứ chốc chốc lại liếc nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đang ở công viên nhưng Kotori và Shidou không hề nghĩ gì tới chuyện vui chơi giải trí hoặc cái nhìn của hai người cạnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng nay, Yamai Yuzuru đã đột ngột biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một khoảng lặng nữa trôi qua, Kotori cuối cùng cũng lên tiếng để xua đi bầu không khí ảm đạm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này….nói gì đi chứ. Dẫu sao thì…. Đây cũng là cuộc hẹn của chúng ta mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À….ờ…. ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngập ngừng nói, rồi cậu vỗ vỗ hai má mình như để trấn tĩnh lại và lấy tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đây là buổi hẹn theo như kế hoạch được đề ra. Dù có hơi trễ nhưng cuối cùng cả hai cũng đến điểm hẹn như dự kiến. Đây là tất cả những gì mà cậu có thể làm lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. ừ thì………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắn đánh lưỡi và lựa lời mà  nói để không trở thành thằng ngốc. Nhưng giọng cậu cứ kẹt lại trong cổ họng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori không nhịn được nữa và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa già mà đã lẫn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gãi đầu vài thở dài thườn thượt  như để giải tỏa sự khó chịu trong người, nhưng nó chả có tác dụng gì cả, thậm chí cậu còn căng thẳng hơn khi có cảm giác rằng hơi thở của mình có mùi. Ờ thì, hồi sáng vội quá nên đã kịp đánh răng đâu……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cậu lại thừ người ra. Những hình ảnh cậu được xem từ đường truyền &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; ban sáng giờ đây lại hiện ra trước mắt…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay ngược lại thời điểm 10:00am. Reine đã đến nhà cậu để gặp cả hai và thảo luận vài chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ những gì cậu được biết, cô ấy có phát hiện ra một vài manh mối liên quan tới sự biến mất đột ngột của Yuzuru. Nhưng vì một vài lý do, tốt nhất là không nên cho Kaguya biết điều đó, và cả những người đang sống trong đặc khu nữa, như Tohka và Yoshino chẳng hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….cô có đoán được Yuzuru đang ở đâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhẹ gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Cho phép tôi nói lại từ đấu nhé. Đầu tiên là Kaguya, cô ấy đã xác nhận rằng Yuzuru đã về nhà và tối hôm qua đúng chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu bắt đầu nhớ lại cuộc trò chuyện với Kaguya ban sáng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm qua, Kaguya đã gặp Yuzuru khi cố ấy về đến nhà. Yuzuru nói rằng mình đã quá mệt nên Kaguya không làm phiền cô ấy nữa. Cô nhìn thấy Yuzuru đi tắm rồi đi thẳng vào giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy suy ra, Yuzuru đã biến mất trong khoảng thời gian từ đêm cho đến buổi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn này….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nói và cắm dây và cái máy tính bảng. Màn hình hiện lên, hình ảnh một căn phòng được hiển thị rõ nét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là căn phòng ngủ của hai chị em Yamai. Hai cô gái đang say giấc trên hai chiếc giường đặt cạnh nhau phía cuối căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã đặt máy quay trong phòng họ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Uh, nhưng đây không phải là cái duy nhất. Tôi đã triển khai thiết bị theo dõi trong phòng của tất cả những người đang bị nghi ngờ. Rất có khả năng Natsumi sẽ trở về hình dạng thật nếu đang ở một nơi kín đáo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nói rồi lấy tay zoom màn hình. Hình ảnh hai chị em say ngủ hiện lên rõ nét và được tua nhanh. Chiếc đồng hồ đặt cạnh đó vô tình lọt vào tầm quan sát và quay tít mù mù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Sắp tới rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine điều chỉnh lại thiết bị, nó bắt đầu phát đoạn phim với tốc độ bình thường trở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, khi cái đồng hồ chỉ vào con số 12:00, sự kiện mà Reine nhắc tới xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Kotori lên tiếng cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng không chính giữa căn phòng bị bóp méo lại như lúc không gian chấn xuất hiện, rồi từ đó, một cây chổi hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là…..&amp;lt;Haniel&amp;gt;….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đó chính là thiên sứ của Natsumi, thứ mà cậu đã tận mắt nhìn thấy cách đây vài ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của câu chổi sáng lên, rồi nó từ từ mở rộng ra thành một cái gương nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái gương tỏa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên giường, Yuzuru cũng bắt đầu phát ra một ánh sáng nhợt nhạt, cả thân hình cô như được ai đó nhấc bổng lên, di chuyển chậm chạp rồi chìm dần vào cái gương ma quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Yuzuru!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không kiềm chế được nữa và hét lên một tiếng cảnh báo hoàn toàn vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những con số chỉ thời gian trên đoạn video vẫn tiếp tục trội đi một cách lạnh lùng. &amp;lt;Haniel&amp;gt; thu cái gương lại, rồi biến mất vào cõi hư không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Cậu thấy rõ rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine quay mặt lại và nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru đã bị Natsumi bắt cóc nhờ vào &amp;lt;Haniel&amp;gt;. Rất có thể người mà cô ta đang đội lốt cũng đã bị bắt theo cách đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Liệu Yuzuru có sao không? Và cả người đó nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine trả lời cậu với một giọng bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hề có bất cứ manh mối nào để có thể trả lời cho thắc mắc của cậu. Hy vọng họ vẫn bình an.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự bối rối, lo lắng và giận dữ ngập tràn cơ thể cậu, cậu không biết làm gì khác ngoài việc vò đầu bứt tóc trong im lặng, hy vọng giải tỏa được phần nào sự lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu….cháu nên làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Chỉ có một điều mà cậu phải làm, và chỉ có cậu mới làm được thôi. Hãy tìm ra Natsumi trong số những người đó càng nhanh càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bao giờ Shidou nhìn thấy một ánh mắt đáng sợ như vậy hiện ra trên gương mặt Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay trở về hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dòng hồi tưởng kết thúc, Shidou thở dài. Kotori đứng dậy và bước tới trước vài bước. Cô cuối cùng cũng chịu dứt mắt khỏi cái đài phun nước và nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Touu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou từ từ ngước lên nhìn, cô em gái hạ nhanh tay xuống, thế là cậu lãnh trọn cái cốc đầu thần thánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ouch! Em-em làm cái quái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã là hẹn hò thì đừng có vác theo cái bộ mặt đó mà nhìn em. Anh nghĩ là Yuzuru sẽ tự nhiên từ trên trời rơi xuống nếu anh cứ lo lắng như vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì…thì……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cao giọng định đáp trả, nhưng rồi cậu lắc mạnh đầu, trấn tĩnh lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Hmm… Em nói đúng. Lẽ ra anh phải bình tĩnh hơn trong lúc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xé vỏ thanh kẹo rồi đưa vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mừng là anh đã hiểu được điều đó. Nếu cứ hoảng loạn thì chúng ra sẽ chẳng làm được gì cả. Giờ thì cùng suy nghĩ nào. Cô ta đã đặt ra một luật chơi mới mà không hề báo cho chúng ta biết trước…… không phải, hình như cô ta đã nhắc tới điều này trong bức thư rồi, nhưng có lẽ chúng ta đã hiểu sai về nó…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhíu mày giận dữ. Đúng vậy, không hề có luật mới nào được thêm vào cả. Chuyện Yuzuru đột ngột biến mất đêm hôm qua hoàn toàn không trái luật. Bức thư đã cảnh báo trước điều này rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Nếu cậu chậm chạp, họ sẽ không còn tồn tại nữa đâu.]……Yuzuru đã biến mất….và cô ta sẽ không dừng lại cho đến khi tất cả họ bị bắt…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là luật chơi đã rõ. Mỗi ngày, một người trong số 12 nghi phạm sẽ biến mất. Và khi 12 người hoàn toàn biến mất, Natsumi sẽ thắng trò chơi này. Và nếu anh có thể tìm ra cô ta trước khi tất cả mọi người biến mất, anh sẽ thắng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đã nói ra tất cả suy luận của mình. Nếu so sánh với sự kiện vừa xảy ra và bức thư mà Natsumi đã gửi, chúng hoàn toàn trùng khớp với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Anh tự hỏi liệu anh có thể tìm được cô ta không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không muốn nghe anh than vãn vớ vẫn nữa. Yuzuru đã biến mất, và chỉ còn lại 11 người, trong đó có cả em. Chúng ta chỉ còn 10 ngày cho đến khi trò chơi chết tiệc này kết thúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài và gật đầu chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng lại bao trùm lên cả hai lần nữa. Một vài phút sau, Kotori không chịu được nữa và lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Này, Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ còn 30p nữa thôi là đến cuộc hẹn tiếp theo rồi đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử…A!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ cậu mới giật mình và nhớ ra điều này. Kotori chán nản ra mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy đó. Anh cũng không định điều tra em nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chỉ vì mãi lo lắng cho Yuzuru mà cậu đã quên mất quá nhiều chuyện không nên quên. Người ngồi ở đây hiện tại rất có thể do Natsumi đột lốt mà thành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là Shidou không hề muốn nghi ngờ cô em gái dễ thương đang đứng trước mặt cậu. Cô đã tích cực động viên cậu và đưa ra những lời khuyên bổ ích. Nhưng đây lại là trường hợp đặc biệt. Nếu người chỉ huy của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; do Natsumi giả mạo, cô ta sẽ trở nguyên nguy hiểm hơn bao giờ hết nhờ vào quyền lực nắm trong tay. Nhất định cậu phải tìm ra bằng chứng chứng minh Kotori ở đây là thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, anh sẽ hỏi vài câu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Ngay đây à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Em biết đây là một cuộc điều tra, nhưng nó vẫn là một buổi hẹn hò phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou “Ah!” lên một tiếng và nhìn Kotori. Cậu chợt nhớ lại cuộc trò chuyện tối qua ở nhà. Rõ ràng Kotori đã rất mong chờ đến cuộc hẹn này. Cô ấy đã cảnh báo Shidou phải chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhưng vì chuyện của Yuzuru mà cậu đã hoàn toàn quên mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở dài rồi đứng dậy, đưa tay về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Được rồi, vậy cùng nhau đi dạo nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hmm……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi thất vọng nhưng khuôn mặt cô em gái đã ửng đỏ. Kotori nắm tay Shidou và đứng lên, cả hai tay trong tay đi về phía bìa công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…chúng ta đi cùng nhau cũng được một lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có chuyện này muốn hỏi. Liệu em có còn nhớ chúng ta đã hẹn hò ở đâu hồi tháng 6 không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhớ chứ, chúng ta đã đi công viên nước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, đáp án trùng khớp ý với bé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đáp, rồi lại thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, nếu em là Natsumi, mấy câu hỏi của anh sẽ chẳng có tác dụng gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Ý em là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ thử nghĩ mà xem. Dù cho em bị cấm lên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đi chăng nữa, em cũng đã nắm trong tay thông tin của nạn nhân rồi, bởi vậy chuyện điều tra lý lịch nạn nhân không có gì là khó cả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách vênh váo. Shidou đã bắt đầu run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, đừng có đùa như vậy chứ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, nếu đó chỉ là một trò đùa thì mọi chuyện đã đơn giản hơn nhiều. Vậy nên…. tại sao anh…. không thử hỏi những câu mà Natsumi có điều tra cũng không biết được nhỉ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, Kotori nói ngập ngừng và cố gắng không nhìn vào mắt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó có thể là gì được nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì…thì…đại khái là…. vài câu riêng tư để…. kiểm tra phản ứng của em chẳng hạn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểm tra phản ứng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ thì…..thì…..là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cuối cùng cũng hiểu ý Kotori và nảy ra một ý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori, nhắm mắt lại một xíu đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Em….ừ-ừ…..” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori run rẩy nhắm mắt lại, má cô từ từ ửng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chớp ngay lấy cơ hội, Shidou nhẹ nhàng đưa hai tay lên đầu Kotori, thật chậm, thật chậm, và………chôm luôn hai cái ruy băng cột tóc của cô em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu………..fuee------!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori rên lên khó chịu khi những sợi tóc được thắt bím gọn gàng của cô bé bị xõa ra và cọ cọ vào tai cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, cô hoảng hốt giơ hai tay lên và sờ khắp nơi trên đầu mình. Hai cái ruy băng đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-uwaaaaaaah!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nước mắt dâng lên và tuôn trào ra từ đôi mắt tội nghiệp của cô bé đó. Cô khóc lóc và lao thẳng về phía thằng anh kỳ cục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Onii-chan! Anh làm gì vậy? Trả em! Trả em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kêu lên, câu nói hòa lẫn vào tiếng khóc. Cô nhảy tưng tưng tại chổ, cố gắng giật lại hai miếng vải đen đã bị Shidou trộm mất và giơ cao quá đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bình thường hung hăng là vậy, nhưng khi đã mất hai cái ruy băng đen thì phải xác định thôi, vì điều đó đồng nghĩa với việc nhân cách thứ hai của cô cũng biến mất, và trở lại thành một cô em yếu đối bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và kết quả là thế này đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Onii-chan! Onii-chan!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là ổn. Kotori này là hàng Việt Nam chất lượng cao, vì không ai có thể bắt chước được một con người hai nhân cách. Nhưng mà… gần đây hình như Kotori ít khi nào đeo ruy băng trắng thì phải, vì vậy..…..tội gì mà bỏ qua cơ hội này nhỉ? Cậu tính toán kỹ lưỡng tầm với, độ cao và tần số bật nhảy của Kotori,  rồi cầm hai mảnh vãi đen đưa lên hạ xuống nhịp nhàng theo nhịp điệu đó. Kotori vừa khóc vừa nhảy tưng tưng như một con thỏ, nhìn dễ thương không chịu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U……uu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đã bắt đầu tuyệt vọng, cô ngồi bệt xuống, úp mặt vào hai bàn tay rồi rống lên cực kỳ thê thảm, thỉnh thoảng còn hít mũi rột rột nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin-xin lỗi. Trả lại em nè……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa trả lại hai cái ruy băng cho cô em gái sau khi  đã hả hê với màn trình diễn vừa rồi. Thế là Kotori chộp lấy ngay lập tức rồi cột hai bím lại với một tốc độ khó mà tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô từ từ đứng dậy, nhìn vào mặt Shidou, ánh mắt sắc lạnh ấy như có thể cứa đứt da thịt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou……….Sao anh dám……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-Không! Chẳng phải tốt rồi sao? Anh đã xác cmn định được em là hàng thật…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hốt hoảng lêu lên, nhấn mạnh vào chữ ‘xác cmn định’. Chỉ còn mỗi cái cớ đó có thể cứu sống cậu trong lúc này thôi….. Nhưng….hình như Kotori không thể nghe thêm được bất cứ câu từ nào của cậu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Ko-Kotori? Bình tĩnh đã em gái……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XÁC CMN ĐỊNH ĐI!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tư thế tuyệt vời, một động tác hoàn hảo. Gương mặt điển trai của nhân vật chính lãnh trọn cú đấm phá núi từ cô em gái đáng iu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Shidou, mặt cậu sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hẹn với cô em gái đáng yêu nhất quả đất kết thúc. Shidou đi thẳng tới điểm hẹn tiếp theo và gặp Kaguya. Cô ấy nhướn mày và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà kể ra thì cũng đáng thôi. Người ta thường hay nói ‘gieo gió ắt gặp bão’, và quả đúng như vậy. Cơn bão cấp 17 có tên quốc tế là Kotori đã đổ bộ lên đầu cậu và trừng phạt cậu một cách thích đáng với những gì cậu đã làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai má cậu sưng vù lên, mũi thì rĩ máu. Trông cậu không có vẽ gì là muốn đi hẹn hò trong tình trạng này cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…..không. Chả là….mình bị….voi giẫm phải trong đi đang trên đường tới đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thái độ lấp lửng cộng thêm câu nói ấm úng, trông Kaguya không có vẽ gì là tin cả. Nhưng chắc đã đoán ra điều gì đó, cô không hỏi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ tới lượt Shidou kinh ngạc. Cô gái đang ngồi trước mặt cậu ăn mặc hơi….không được bình thường, nhất là vào ngày hẹn hò.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya ngồi đó, trên người cô là một chiếc áo sơ mi với những chư la-tinh loạn xạ. Ngực áo có thêu một cái gì đó trông như bảng tên, nhưng trên đó lại là một cái đầu lâu với hai xương bắt chéo. Đã vậy, trên người cô còn đeo thêm bao nhiêu là vòng cổ, vòng tay và… bốn năm cái thắt lưng. Hình như người ta gọi đây là phong cách Gothic thì phải. Reine đành phải kể lại chuyện trước đó, khi cô đưa Kaguya đi mua đồ dùng sinh hoạt hằng ngày, hai người đã ghé vào tiệm quần áo. Và khi lựa đồ, Kaguya đã nhất quyết mua cho bằng được bộ này mới thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…. cho dù không thấy cái mặt kinh dị của cậu thì tôi cũng đã bị sốc nguyên buổi sáng. Cậu nên báo trước với tôi đây là một buổi kiểm tra chứ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nói và thổi những sợi tóc mai của mình bay ngược lên. Gương mặt cô không còn lại bất cứ dấu vết gì chứng tỏ cô đã từng khóc lóc và hoảng loạn như ban sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine đã đến gặp và giải thích với cô ấy rằng Yuzuru phải tạm thời trở lại &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; để làm vài xét nghiệm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kuguya có vẻ ngập ngừng nhưng rồi cô cũng tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài và lẩn bẩm vào cái micro&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trông cô ấy có vẽ khá hơn rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine đáp lại bằng một giọng lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, trong trường hợp sự thật chưa bại lộ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như có ai đang nói gì đó. Shidou lên tiếng hỏi lại nhưng đã bị Kaguya giận dữ cắt ngang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, cậu có nghe tôi nói gì không đấy? Giám lơ tôi à? Thật là xấc xược. Cậu có biết những gã như vậy sẽ lãnh hậu quả như thế nào không? Tôi sẽ quăng hắn vào miệng núi lửa và, và hắn sẽ tan thành tro bụi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…xin lỗi. Mình hứa sẽ lắng nghe cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm….vậy thì được……Vậy Yuzuru của tôi sẽ bị giam trong bao lâu hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…ờ thì……mình nghe &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; thông báo là khoảng mười ngày…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou suy nghĩ cẩn thận và trả lời chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 ngày. Đó là giới hạn thời gian trước khi trò chơi này chấm dứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đầu cậu chợt lóe lên một ý nghĩ. Natsumi không có lý do gì để thủ tiên Yuzuru trước khi trò chơi kết thúc. Cậu phải quyết tâm hơn nữa nữa để cứu mọi người khỏi trò chơi chết chóc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Fuu-n&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya kên lên một tiếng chán nản khi nghe Shidou trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi cô bật ra một tiếng ho nghe không thật tí nào, rồi ngước lên nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehem, hơi bị lâu đấy. Tốt nhất là cậu nên cúng ông địa nải chuối và khấn rằng tôi sẽ không nổi giận đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…mình-mình hiểu rồi….. mình sẽ yêu cầu họ làm càng nhah càng tốt…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU….vậy thì được….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kaguya ngồi yên một chốc, rồi cô đột ngột đứng dậy, quay người lại và chỉ vào một toàn nhà phía xa. Trên mái của nó là một trái bowling khổng lồ bay phất phới. Đó chính là nơi mà &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã thay cậu hẹn Kaguya đến. Nó chỉ cách nơi hiện tại 15p đi bộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hơi bị bất ngờ đấy. Cậu thực sự muốn đấu với tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ý mình không phải là thi đấu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, tôi ghi nhận sự can đảm của cậu. Nhưng cậu không thấy mình quá liều lĩnh à? Tôi, Yamai Kaguya, đứa con của bão, tôi sẽ không cho cậu bất cứ cơ hội nào để thắng đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi được hỏi, Shidou đã gãi má một cách bối rối và đính chính lại nhưng dường như Kaguya đã quá kích động để có thể nghe thấy. Cô siết chặt nấm đấm của mình và nói với một giọng chắc nịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không cảm thấy phiền. Bởi vì chính cậu là nguyên nhân gián tiếp làm cho Natsumi bắt có Yuzuru. Hẳn là giờ đây Kaguya đang cảm thấy cô đơn lắm. Cứ làm cho cô ấy vui lên đã. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người mang giày vào, lấy bóng rồi đi về phía làn ném đã đăng ký. Kaguya đột nhiên kéo áo Shidou và chỉ về phía sau quầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ đã Shidou, nhìn kìa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô sáng lên rực rỡ cùng với một niền vui sướng lộ liễu trên khuôn mặt. Shidou cảm thấy hơi bất an nhưng rồi cậu cũng quay đầu về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một quầy hàng nhỏ trưng bày những vật dụng cần thiết để chơi bowling. Chỉ khác một điều là tất cả được xếp đặt cẩn thận và trông rất bắt mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảng khắc, cậu đã định nói với Kaguya rằng cả hai đã thuê đủ dụng cụ….nhưng…. bây giờ cậu mới để ý điều đó và hiểu ra lý do vì sao Kaguya lại phản ứng như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên cạnh mỗi quả bowling và một tấm biển nhỏ ghi đầy đủ ngày tháng sản xuất và người đã dùng chúng. Họ đều là những VĐV chuyên nghiệp, đạt được những thành tích đáng nể. Và tất cả đều không thể thuê được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Coi bộ hết cách rồi…….” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở nặng nề và lê đôi chân khốn khổ về phía gian hàng đó. Cuối cùng, cậu đành phải mua một tấm đeo bảo vệ và mang vào cho Kaguya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, thử xem…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oohhhhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt cô ửng đỏ lên với niền phấn khích lộ liễu. Cô giơ cao cánh tay lên để khoe hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là chiếc găng tay Armguard của huyền thoại Fegefeuer, thật tuyệt vời……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy à…….?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu có chắc chắn rằng muốn tặng tôi một thứ vũ khí lợi hại như thế này không? Dù trận đấu của chúng ta chưa bắt đầu nhưng tôi đã đoán trước được kết quả rồi đấy, và nếu có thêm thứ này, tôi sẽ hoàn toàn đè bẹp cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kaguya đứng khoanh tay một và gật gù khoái trá, rồi cô quay gót về phía làn ném. Có tranh cãi nữa cũng không hơn được con người này, cậu đành miễn cưỡng bước theo cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, chiến thôi. Tôi sẽ ưu tiên cho cậu ném trước. Chúc may mắn nhé, con gà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi…. mình phang trước đây……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu nhìn thẳng về phía làn đường, ước lượng khoảng cách, độ lệch và đường đi của trái bóng, rồi nâng quả bóng lên……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, tôi vừa nghĩ ra một chuyện…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Gì nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ đấu khơi khơi như vầy thì chả có gì vui cả. Sao chúng ta không cược với nhau nhỉ? Người thắng cuộc được toàn quyền yêu cầu ngươi thua làm một việc, thấy thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Đó là việc gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bắt đầu nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya dùng bàn tay đeo găng bảo vệ che một nửa gương mặt lại, rồi mắt nhắm mắt mở nói với một giọng vui thích nhưng cũng có mùi đe dọa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, việc gì à? Có phải cậu đã bắt đầu thấy sợ rồi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, thắng thua tới cuối cùng mới biết được. Mình chỉ muốn biết trước……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu trả lời với một giọng mạnh mẽ nhưng vẫn không thể che giấu được sự lo lắng trên gương mặt. Một giọt mồ hôi lăn dài. Một giọng nói đột ngột vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Thôi kệ cô ấy đi. Nếu đó là một việc quá sức cậu, chúng tôi sẽ ngăn cô ta lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hajzzzz…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở dài rồi quay lại nhìn Kaguya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, thích thì nhích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như Kaguya chỉ chờ có như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kakaka! Được lắm. Tôi sẽ cho cậu biết thế nào là trời cao đất dày, và cậu sẽ phải quỳ dưới chân tôi mà xin bỏ cuộc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chém vãi linh hồn……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi với một cái nhìn sắc nét và đầy tự tin, cậu ném quả bóng đi bằng một tư thế tuyệt đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả bóng đen bóng lăn đi với một quỹ đạo thẳng tấp và va vào cái pin đứng đầu. Thế là những cái còn lại nhanh chóng đổ sập theo một cách nhanh chóng. Màn hình chấm điểm hiện ra kết quả ngay sau đó: Strike!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoho, được lắm. Tôi không hề biết là cậu cũng chơi được trò này đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là chơi được chứ, hồi trước chính Tonomachi đã lôi mình vào đây thách đấu, và nó thua thê thảm. Mình sẽ không thua cậu một cách dễ dàng như cậu tưởng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu khoanh tay lại và ngước mặt lên trời, hận đời vô đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kaguya có vẽ không hề nao núng trước đối thủ ôm đầy boom trong người. Cô cầm một trái khác lên rồi bước chậm rãi về phía làn ném.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku. Tôi, đứa con của bão, sẽ dạy cho cậu biết thế nào là chơi bowling thật sự. Hãy  chống mắt lên mà xem để nhận ra trình mình con non như thế nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô vung tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt chiêu: Dunkelheit Windhose!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kaguya hét lên như vậy, quả bóng đập xuống làn đường một cú nãy lửa. Cú va chạm mạnh đến nỗi một làn sóng xung kích có thể thấy bằng mắt thường lan ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi oi Kaguya, cậu có biết chơi bowl…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài ngao ngán trước cảnh đó và phán, nhưng cậu buộc phải dừng lại giữa chừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả bóng được Kaguya ném đi ma sát với sàn tạo ra một âm thanh dữ dội * gyagyagyagyagya! * Nó băng thẳng về phía trước với một tốc độ kinh hồn. Shidou không biết kaguya đã làm cách nào nhưng rõ ràng đây là một thứ mà cậu không thể nhìn thấy hằng ngày được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả bóng điên cuồng lao đi, ma sát với nền nhà để lại một vệt khói dài xám xịt. Và khi đến đích, nó dễ dàng thổi bay toàn bộ 13 pin như chẳng có gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màn hình tinh thể trên 3 làn ném hiện lên bảng thông báo kết quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thấy rõ chưa! Dunkelheit Windhose, kỹ năng đặc biệt của tôi đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giỡn mặt à &amp;gt;&amp;lt; !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaka, lần cuối cùng tôi chơi trò này là trong trận đấu với Yuzuru. Giờ tôi đã nâng kỹ năng lên tới mức tối thượng. Cứ tiếp tục mở to mắt ra mà nhìn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kuguya huơ huơ tay và la lên với một giọng sung sướng trong khi nhắm tịt mắt lại. Rồi cô nhìn Shidou với một nụ cười chiến thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1 giờ sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn thua cuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cậu đã cố gắng kiềm chế Kaguya để cô ta không thổi bay luôn cả hai làn đường bên cạnh nhưng cũng chỉ mang tính chất tạm thời. Dù Shidou cũng chơi hay và trình độ thật đấy, nhưng so với sức mạnh cực đại của những quả bóng Kaguya ném ra thì cũng chả thấm vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, hình như tôi thắng rồi nhể? Nhể? Dù sao tôi cũng có lời khen cho cậu vì đã chơi hết mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi khỏi tân bốc mình nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giơ hai tay lên như thể một người lính bại trận xin hàng trước quân thù đông đảo. Kaguya gật đầu hài lòng, rồi nhìn vào cậu với một nụ cười gian xảo trong khi xoa xoa hai bàn tay lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, chắc cậu còn nhớ chứ? Thỏa thuận mà chúng ta đã đồng ý trước khi trận đấu diễn ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, nhớ cực kỳ rõ. Vậy cậu muốn mình làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đột nhiên, Kaguya lại làm một vẽ mặt nghiêm trọng và dáo dác liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Gì nữa đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những cái [Ki] (????) xung quanh đây tệ quá, có lẽ là do dòng ley. Chúng ta phải đi nơi khác ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kaguya tóm lấy tay cậu rồi lôi tuột cậu vào sâu hơn bên trong toàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, chúng ta đang đi đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, cứ giữ yên lặng và đi với tôi là được. Oh, kia rồi. Ta sẽ dừng lại ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nói và chỉ vào một dãy máy bán hàng từ động, phía sau chúng, khuất trong bóng tối mờ ảo là những băng ghế dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngồi xuống đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã bắt đầu cảm thấy lo lắng với những ý nghĩ đang tích tụ trong đầu Kaguya. Nhưng bây giờ cậu lại không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc làm theo lời cô. Cậu từ từ ngồi xuống băng ghế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya cũng ngồi xuống bên cạnh cậu. Nhìn vào gương mặt cô ấy, chắc chắn đó không phài trò đùa. Cô lặng lẽ lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Được rồi, nghe cho kỹ việc mà cậu phải làm đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì-gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bầu không khí nặng nè bao phủ lấy cả hai, giọt mồ hôi lăn tự do trên má cậu. Rồi Kaguya nhìn cậu chằm chằm và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kể từ giây phút này trở đi, hãy ngồi yên tại chổ, không được phép tỏ ra ngạc nhiên trước bất cứ việc gì tôi làm cũng như không được phép từ chối bất cứ yêu cầu nào của tôi. Khoảng 10p thôi. Và hãy thề là cậu sẽ không bao giờ kể cho ai khác biết chuyện này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya lớn giọng trấn áp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thề đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn chọn lựa nào khác ngoại việc gật đầu trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng-vâng…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì được……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya gật đầu, một thoáng im lặng trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô từ từ nghiêng người sang bên phải, và nằm dài trên ghế, đầu gối lên đùi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu suýt nữa thì bật ra khỏi miệng vì hành động bất ngờ nhưng Shidou đã kịp kiềm lại…… Vì cậu đã hứa rồi, không được tỏ ra ngạc nhiên, và phải ngồi yên tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được thoải mái như tôi tưởng tượng. Lần sau dù cậu có khóc lóc và van xin thế nào đi nữa tôi cũng không cần đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Houu? Cậu đã thua tôi rồi nhớ chứ, liệu mà nằm im đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại trong khi Kaguya lại cười sảng khoái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaka, thoải mái lắm. Tên hầu kia, hãy vỗ nhẹ đầu ta đi nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..rồi, rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở dài, lúc này không còn lựa chọn nào khác hơn là nghe lời cô ấy. Cậu luồn những ngón tay mình vào mái tóc màu hạt dẻ ấy và xoa xoa da đầu. Kaguya nhăn mặt lại, cả cơ thể xoắn lên vì nhột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ga…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ngồi bật dậy, vòng tay ôm chầm lấy Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng động đậy nữa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không được động  đậy. Đó là một trong những điều mà cậu đã hứa. Cậu hoàn toàn không hiểu Kaguya muốn gì nhưng cậu không được phép phá điều mình đã hứa. Kaguya cứ vậy mà ôm lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ka-Kaguya?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Kuh, u,u…………..u,………….Yuzuru…………..Yuzuru……….uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu như bị ai chạm vào và bóp chặt khi nghe thấy những âm thanh đó. Kaguya khóc nấc lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya, cậu…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya nói bằng một giọng run run kèm theo những tiếng nấc nghẹn ngào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Cậu…không tìm được….Yuzuru phải không? Nhưng…..dù cho có như vậy đi nữa………cũng…đừng nói dối…..mình chứ……..đừng….xem mình như….một đứa ngu ngốc………không biết gì………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………sẽ tốt hơn…..nếu giấu đi…sự thật….phải không? Mình hiểu mà….. và mình….tin cậu. Bởi vì…..đó là lý do…..vì sao… lúc đó….. mình và Yuzuru…. đã chọn…. lựa chọn thứ 3…. từ cậu………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là…. lý do do vì sao….. xin cậu…..hãy…… Yuzuru…………. Yuzuru………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng thật chặt, một tay đặt lên lưng Kaguya, tay còn lại xoa đầu an ủi cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10p sau……………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như những gì Kaguya đã nói lúc đầu, cô ngưng khóc ngay lập tức. Cả hai lặng lẽ rời khỏi hành lang vắng vẻ tối tăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Shidou cứ nghĩ Kaguya cũng như những người khác, rất trẻ con và năng động. Nhưng khi thấy được cô tự kiềm chế cảm xúc của mình, suy nghĩ đó đã hoàn toàn thay đổi. Cậu vỗ nhẹ vào đầu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngoan lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya đỏ mặt, quay ngoắt đi và đáp lời bằng giọng của một đứa trẻ đang hờn dỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hẹn kết thúc. Sau khi đưa Kaguya về nhà, cậu ngay lập tức nhận được một tin nhắn từ &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Làm tốt lắm, Shin.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…… có một việc quan trọng, Reine-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đinh nói tiếp nhưng Reine đã “Ahh!” lên và ngắt lời cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi xin lỗi nhưng tình hình đang cấp bách lắm. Hãy chuẩn bị cho cuộc hẹn tiếp theo nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu………..nhất định cháu sẽ tìm ra Natsumi bằng mọi giá, để cho Kaguya và Yuzuru được đoàn tụ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nắm chặt tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác mới trổi dậy trong người cậu. Dường như lúc này, cảm xúc của Kaguya quan trọng hơn tất cả. Dù có chuyện gì xãy ra đi nữa, cậu nhất định phải làm cho hai chị em họ gặp lại nhau, và bất cứ ai ngán đường cũng đều phải lãnh hậu quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Được rồi, địa điểm tiếp theo là một quán cà phê ở phía đông trạm Tenguu. Chúng tôi đã dùng tên cậu để mời cô ấy như mọi lần. Cuộc hẹn sẽ bắt đầu trong vòng 30p nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Nhưng ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô bé học chung lớp với cậu, Yamabuki Ai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình thon thót khi nghe thấy cái tên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamabuki Ai, kẻ cầm đầu bộ 3 cô gái cực nổi trong lớp cậu. Giờ đây cô ấy cũng là một trong nhưng người bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta và đồng bọn là bạn thân của Tohka, nhưng cậu chưa bao giờ nói chuyện riêng với cô ấy được, vì băng đảng đó quá nguy hiểm để tiếp cận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không may là khi Natsumi đột lốt cậu và đi quẩy, cô đã làm gì đó với họ. Băng đảng giờ đây cảnh giác với Shidou hơn bao giờ hết và cực kỳ nguy hiểm. Thật ra mà nói thì người cầm đầu, Ai, còn khó đối phó hơn cả Tonomachi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu biết câu hỏi này hơi ngu… nhưng làm cách nào mà cô mời được bạn ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Không giống như Tohka và những tinh linh khác, tôi không thể trực tiếp đến gặp và giả vờ chuyện lời cậu được. Tôi đã vào trường và đặt một bức thư và tủ giày cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thư-thư à? Nội dung là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yamabuki Ai-sama, có một chuyện mình cần nói riêng với cậu. Lúc 18:00, hãy gặp nhau tại quán cà phê trước cửa nhà ga. Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..Uoo…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rên lên và lấy tay che mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bức thư hoàn toàn có thể làm cho người đọc hiểu lầm. Nhưng….. miễn sao đừng nói về mấy chuyện liên quan tới hẹn hò khi gặp cô ấy là được. Ai sẽ hiểu ra thôi…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không……..không có gì…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đáp lời, lắc lắc đầu để thông não và lấy lại bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ không phải lúc để tự làm rối bản thân mình. Phải tập trung vào nhiệm vụ, tìm cho bằng được Natsumi càng nhanh càng tốt. Cậu quay gót về phía nhà ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…………….nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan hệ của cả hai đã không mấy tốt đẹp trước đây. Cộng thêm những chuyện mà Natsumi đã gây ra nữa…. Vậy mà lúc này lại có một bức thư được gửi cho cô ấy với tên cậu….. Liệu Ai……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và câu trả lời cho mớ lộn xộn này là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như mình đoán…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
30p sau, tại quán cà phê trước cửa nhà ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căng thẳng hết cở vì những gì cậu nhìn thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đoán cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có một vấn đề bự………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề gì hả tên khốn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi đối diện với Shidou là ba cô gái, theo thứ tự từ phải qua trái: Ai, Mai và Mii. Đúng như những gì cậu đã đoán trước được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 15p trước, khi đang trên đường đến đây, Shidou đột nhiên có một linh cảm xấu. Với tình hình như hiện tại, nếu một trong ba người được mời, lại chỉ có một mình, Ai và động bọn sẽ cực kỳ cảnh giác. Dù sao cậu vẫn may mắn vì Ai đã đến dù có thêm hai người bạn còn hơn là bị cô ấy cho leo cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Cả ba nghi phạm đến cùng một lúc à? Hơi khó khăn nhưng chúng ta không còn sự lựa chọn nào khác. Hãy điều tra cả 3 đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm vào cái micro rồi nhìn về phía 3 người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cả ba kêu món bánh ưa thích của họ và cùng nhau thưởng thức, có vẽ họ đã vui hơn một tí. Nhưng dù vậy đi nữa, quan điểm của ba cô gái về đạo đức của Shidou vẫn không khá lên được tí nào. Shidou vặn óc mình, cố tìm ra điều gì đó để nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu còn đang mãi suy nghĩ, ba người kia đã lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, cậu muốn gì khi gọi tôi ra đây bằng bức thư này hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy , thực sự đây là thư tình à? Cậu đang suy tính gì khi nhắm vào Ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ mới nhớ. Lúc đó cậu đã thổi vào tai cô ấy trong khi chỉ cầm tay tôi và Mai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc trò chuyện bắt đầu diễn biến theo chiều hướng căng thẳng. Cậu cố lái nó đi hướng khác nhưng Ai và đồng bọn không có vẽ gì là đang nghe cậu cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er… thật vậy ư Isuka-kun? Err.. thì…. không, dù sao đi nữa………. rất cảm ơn cậu, nhưng……..tôi….cậu biết đấy……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, trái tim Ai đã dành trọn cho Kashiwada-kun rồi. Cậu không có cơ hội nữa đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yeah! Yeah! Dù rằng Ai đang yêu đơn phương nhưng những tình cảm của cô ấy đã lay động được con tim cậu ấy. Chắc chắn cậu ta sẽ từ chối nếu một ai khác ngỏ lời………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê, cả hai cậu, im ngay! Nói như đúng rồi ấy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai hét lên với một gương mặt đỏ thẩm. Cô sợ rằng Shidou sẽ đồn dại chuyện này ra khắp trường mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù tôi không biết cậu định âm mưu điều gì, nhưng cậu đã có Tohka-chan rồi đúng chứ? Tôi sẽ không tha cho cậu nếu cậu gửi thư tình cho một người nào khác….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Được một cô gái xinh đẹp, hoàn hảo như Tohka-chan yêu đã là phước đước bảy đời nhà cậu rồi, cậu còn muốn gì nữa? Một dàn harem à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, cậu nhắc mình mới nhớ lại một chuyện. Isuka-kun tiếp xúc cơ thể với Tobiichi-san rất tự nhiên. Mình tự hỏi…. hai người mần nhau hằng đêm à? Ọe, kinh khủng quá……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba nhìn Shidou một cách cảnh giác trong khi kéo ghế thụt lùi để giữ khoảng cách an toàn với cậu. Rồi họ lại tiếp tục trò chuyện với nhau, như thể chẳng có thằng quái nào tên là “Shidou” đang ngồi ở đó cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ mình mới nghĩ đến chuyện này. Các cậu còn nhớ Tokisaki-san không? Cậu ta cũng rất tự nhiên khi vuốt ve cô ấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaaa! Vậy ra đó là lý do vì sao………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy, hình như gần đây cậu ta toàn nhận được bento từ một cô bé nào đó….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, đó hoàn toàn là sự thật. Chắc chắn cậu ta là một tên lolicon, siscon và mothercon bẩn thỉu…………” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ghê vậy à? Đã là siscon với mothercon rồi mà còn cuồng loli nữa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh. Chưa hết đâu. Mình đã ngẫu nhiên nghe được chuyện này khi đi dạo công viên vào hôm nọ. Cậu ta còn bắt một nữ sinh cao trung phải mặc áo tắm đồng phục của trường, đeo thêm tai và đuôi chó, rồi xích cổ cô ta lại và đắt đi vòng vòng công viên………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy à? Còn cả vụ lật váy nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ọe, không thể tin được. Một người hoàn hảo như Tohka-chan mà lại phải lòng tên cuồng d** bẩn thỉu này sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, hàng xóm của mình còn kể……bla…..bla…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê-Ê!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lớn giọng hết lên nhưng Ai và đồng bọn dường như không nghe thấy gì cả. Họ còn đang mãi mê trò chuyện…………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Chết mất thôi…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màn đêm buông xuống. Tất cả những cuộc hẹn trong ngày đã hoàn thành. Shidou buông mình rơi tự do xuống ghế sofa trong phòng khách và rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc trò chuyện thân tình giữa Ai, Mai và Mii vẫn tiếp tục sau đó và nhấn chìm Shidou trong những tội ác ghê tởm nhất của loài người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo dự kiến, cậu phải tham dự một cuộc họp để báo cáo kết quả điều tra, nhưng giờ đây, cả tinh thần lẫn thể xác đều đã rệu rã, Shidou không thể làm gì hơn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi về đến nhà, cậu gần như òa lên khóc trong hạnh phúc. Kotori đã chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi, mặc dù đó chỉ là những thực phẩm đóng gói sẵn bán trong siêu thị. Nhưng thay vì chọn Kotori hay đồ ăn, cậu lại đi tắm trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể tin được, cứ như bị tra tấn………… mà thôi. Không phải hôm nay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu còn đang lẩm bẩm thì Kotori từ trong nhà bếp bước ra và từ từ đến gần cậu. Một thứ gì đó lành lạnh đột ngột chạm vào má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hóa ra đó là một lon nước ngọt có ga vừa được lấy ra từ tủ lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồh, cảm ơn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori trả lời rồi ngồi xuống ghế sofa, hai chân vung vẩy. Cô mở lon nước trái cây đang cầm trong tay kia rồi uống ngon lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cũng làm theo. Dung dịch lỏng có ga chảy qua cổ họng cậu và để lại một cảm giác ran ran khó tả. Nó như đang kích thích thần kinh của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, sau hai ngày điều tra, anh đã phát hiện được gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói xong, nhìn về phía Shidou một cách chán nản. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. phát hiện à….. Cũng có và người mà anh cảm thấy hơi khác lạ. Nhưng…. Anh vẫn chưa thể nói được gì cả. Phải gặp tất cả họ trước đã….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun….. hiểu rồi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời dường như không nằm ngoài dự đoán của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì cô cũng đã xem lại, không bỏ sót bất cứ buổi hẹn nào của cậu. Và chắc chắn lúc này, cả hai đang có những nghi ngờ giống nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày mai chúng ta sẽ điều tra tất cả những nghi phạm còn lại. Tốt nhất là anh nên ngủ sớm để lấy lại sức đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, anh sẽ ngủ, nhưng………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lo lắng liếc về phía cái đồng hồ trên tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho dù bây giờ có lên giường nằm thì anh cũng không chợp mắt được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Em hiểu………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách thông cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn một chút xíu nữa thôi, cả ba cây kim trên đồng hộ sẽ gặp nhau tại một điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tại thời điểm đó đêm qua, &amp;lt;haniel&amp;gt; đã xuất hiện và bắt Yuzuru đến một nơi nào đó không ai biết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đầu, cậu dự định yêu cầu &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; cử đến nhà mỗi người một nhân viên bảo vệ để canh gác, nhưng nghĩ lại, đó quả là một việc làm ngu xuẩn. Đối thủ là một thiên sứ của tinh linh. Hơn nữa, tình hình hiện tại đang không mấy khả quan lắm. Không ai có thể đoán trước được chuyện gì sẽ xãy ra nếu Natsumi nổi cơn thịnh nộ và phát vỡ trò chơi này trước khi nó kịp kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và hôm nay, một người nào đó sẽ lại bị bắt…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou im lặng hồi tưởng lại cảm giác bất lực của mình khi xem đoạn phim quay lại cảnh Yuzuru bị bắt mất, và cậu cũng cảm thấy điều tương tự khi những giọt nước mắt ấp áp của Kaguya thấm ướt áo mình. Cậu nhất quyết không để cho Natsumi tự tung tự tác nữa. Nhưng điều đó khó mà thực hiện được. Hình ảnh &amp;lt;Haniel&amp;gt; đột nhiên hiện ra rồi bắt mất một người nào đó quen thân với cậu lại hiện về rõ mồn một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi ba cây kim đồng hồ cùng quy tụ lại một điểm, khoảng không gian chính giữa căn phòng bị bóp méo đi, rồi một cây chổi thình lình xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nỗi sợ hãi tràn ngập cơ thể và làm cho cậu cứng người lại. &amp;lt;Haniel&amp;gt; ở đây ư? Vì sao lại thế? Đây là nhà của Shidou cơ mà?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi một tia sáng lóe lên trong đầu cậu. Phải rồi, ngôi nhà này không phải chỉ có cậu sinh sống, còn một người nữa…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, cơ thể cậu tự hành động trước cả khi cậu biết mình đang làm gì. Cậu ném mạnh cái lon nước ngọt xuống sàn rồi vọt đến trước mặt Kotori và dang hai tay ra, nhất quyết bảo vệ cô ấy. Một cái gương từ từ mở rộng trước mũi &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng, nguy hiểm lắm. Chạy đi Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảng thời gian trôi qua, Kotori vẫn còn ở lại với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu đang suy nghĩ…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng cười quen thuộc vang lên từ thiên sứ. Gương mặt của Natsumi từ từ hiện lên trong cái gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chàooo! Lâu quá không gặp, Shidou-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta chào một cách thân thiện rồi nói với một giọng lớn hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã hai ngày trôi qua rồi đấy. Cậu có thích trò chơi của tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ bên kia của cánh cổng dịch chuyển, Natsumi nghiên đầu hỏi một cách thích thú. Shidou trả lời với từng chữ rít qua kẻ răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Cô đang âm mưu điều gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại hỏi tôi âm mưu điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã giấu Yuzuru ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi mỉm cười và nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là một b-í-m-ậ-t! Cô ấy sẽ quay về với cậu nếu cậu tìm ra tôi. Nhưng nếu tới khi trò chơi này kết thúc mà cậu vẫn không tìm ra được, sự tồn tại của cô ấy sẽ thuộc về tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự tồn tại………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thản nhiên trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tôi sẽ giành chiến thắng trò chơi này khi toàn bộ 12 người họ bị bắt. Và họ sẽ không bao giờ trở lại với cậu. Tôi sẽ sử dụng hình hài, khuông mặt, giọng nói, thông tin về họ để vui chơi trong cái thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cổ họng Shidou nghẹn đắng lại và không một từ nào thoát ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người thật mà cậu quen biết sẽ biến mất khỏi thế giới này. Thay vào đó là những bản thể giả mạo cựu kỳ giống sẽ thay thế họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Natsumi hoàn toàn có thể biến điều này thành sự thật. Yuzuru đã biến mất rồi. Những người còn lại cũng sẽ chịu chung số phận nếu cậu thua cuộc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng dọa tôi. Tôi sẽ không để cô làm vậy một cách dễ dàng đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên mạnh mẽ. Natsumi cười thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đơn giản thôi. Thử đoán tôi là ai xem tôi là ai trong số họ? Tôi sẽ cho cậu một khoảng thời gian suy nghĩ… xem nào…. Trong vòng một phút thôi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những từ cuối cùng thoát ra khỏi miệng Natsumi, Shidou và Kotori nhìn nhau trong sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trả lời…….ngay bây giờ ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ cô ta muốn vậy rồi……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói và nhìn Natsumi với một gương mặt tràn đầy sự căm ghét. Nhưng Natsumi chỉ đơn giản là nhún vai và mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu… Bởi vì Shidou không kiên nhẫn tí nào cả. Cậu ta đã không thể tìm được ai là người giả mạo trong ngày đầu tiên. Vậy nên tôi tôi sẽ cho cậu ta một quyền trợ giúp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…… có chắc không đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài và hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, câu thấy sao hả Shidou? Bây giờ cậu chỉ cần chỉ ra người mà cậu nghi ngờ nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là tôi nghi ngờ, nhưng vẫn chưa chắc……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, một người nào đó sẽ biến mất ngay hôm nay nếu anh không chịu lên tiếng. Vậy nên đừng do dự nữa, hãy nói ra suy nghĩ của mình đi, dù có sai, chúng ta cũng sẽ không mất gì cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chân thành khuyên cậu. Trong thoáng chốc, Shidou như đắm chìm trong suy nghĩ, rồi cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu quay lại nhìn gương mặt của Natsumi chìm sau tấm gương mờ ảo và lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi, người mà cô đột lốt, chính là Yoshino!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshino?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ngạc nhiên kêu lên. Shidou vẫn nhìn thẳng vào Natsumi trong khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có một cảm giác lạ khi gặp Yoshino, và khi cô đã giới hạn lại số lượng nghi phạm, tôi đã chắc chắn điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có thể vui lòng nói rõ hơn được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hành động của cô bé bất thường nhất trong số những người tôi đã gặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lời giải thích mơ hồ cho một bằng chứng mang tính quyết định. Cậu chỉ cảm thấy bất thường, tất cả chỉ có vậy. Dù có hơi hối hận khi phải đưa ra kết luận vội vã nhưng cậu không còn cách nào khác. Đó là tất cả những gì cậu có thể làm được tính đến thời điểm hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã nghe rõ câu trả lời. Cô ta thở dài và búng tay “tróc” một cái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Haniel&amp;gt; thu cánh cổng dịch chuyển lại rồi biến mất và cõi hư không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……biến mất rồi? Vậy nghĩa là sao? Có phải anh đã đoán đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không một ai ngoại trừ Natsumi có thể trả lời cô được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trong đêm hôm ấy, hai cô gái đột ngột biến mất khi đang ngủ trên giường trong phòng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 5===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm sau, ngày 14 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết rất đẹp, nhưng tâm trạng của Shidou lại rất xấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng phải thôi. Sáng nay cậu đã nhận được tin nhắn từ &amp;lt;Fraxinus. Hai người mà cậu quen biết đã bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; xóa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshino…………. Yamabuki……….. chỉ vì cháu mà họ………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm đấm lại và rên lên trong đau khổ. Giọng nói của Reine vang lên từ tai nghe và cắt ngang lời cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những thông tin mà chúng ta đã có được còn rất mơ hồ. Cậu đã làm hết sức có thể rồi. Đó không phải lỗi của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng………. Yoshino đã biến mất………. vì cháu xác định nhầm cô bé…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm qua, khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; nhận được báo cáo về hai vụ mất tích, Shidou và Kotori đã nhận được lời giải thích được nhiều người đồng tình nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau mỗi đêm, số người bị bắt sẽ tăng dần, và nếu Shidou lựa chọn sai, người đó sẽ nằm trong số những người bị bắt cóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Khả năng khá cao là như vậy, nhưng………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao cả. Cháu hiểu mà. Sẽ không bao giờ có chuyện Natsumi chịu bỏ cuộc. Cháu sẽ tiếp tục trò chơi này. Hơn nữa, nếu vác bộ mặt như thế này đi hẹn hò với một thần tượng, cháu sẽ làm cô ấy bẻ mặt mất………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………it is okay. I understand. That and this is different. Even if I am hesitant, it’s not like Natsumi will reveal herself. Also…………if I keep on making a dejected face, I’ll feel bad for the busy idol who has opened her time for me”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu cười một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đúng vậy, người đầu tiên mà cậu sẽ phải hẹn hò hôm nay là một ca sĩ nổi tiếng, Izayoi Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Hmm…. đúng vậy thật. Xin lỗi nhé, Shin.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại xin lỗi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì tôi đã đối xử với cậu như một đứa trẻ, tôi quên mất rằng cậu đã trưởng thành. Tôi đã nói những điều thừa thải, không cần thiết cho cậu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine tự chế nhạo bản thân mình và cười nhạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là một khoảnh khắc hiếm hoi, dù không nhìn thấy được Reine nhưng Shidou chắc chắn rằng cô ấy đang xấu hổ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gãi má gượng cười rồi liếc nhìn xung quanh mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ… giờ cháu mới để ý, hình như ở đây đông người hơn bình thường thì phải?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi Shidou đang đứng chờ Miku là quảng trường trung tâm của một công viên giải trí, Công viên đại dương. Đây chính là nơi mà cậu hẹn hò với Kotori lần trước và phong ấn cô lại. Dù lần đó không mấy quan tâm tới những người xung quanh nhưng cậu  cũng nhận ra được sự khác biệt rõ rệt. Rất nhiều người đang di xung quanh, trên người họ là những bộ trang phục kỳ quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng… khi nhìn kỹ hơn, cậu mới nhận ra rằng họ đang cosplay những nhân vật trong anime và game.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..à, bởi vì…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Daaaaarliiiiiing!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu quen thuộc vang lên cắt ngang điều Reine định nói. Đó chính là giọng của Miku, hình như nó vang lên từ lối vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại, giơ tay lên định chào cô ây…………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt cậu teo lại khi nhìn vào cô gái đang chạy về phía mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái mà cậu cho là Miku, đang mặc trên người một bộ đầm frilly costume (????) với màu trắng và tím hòa lẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không nhận ra cũng phải thôi, bởi vì cô ấy đang mang một chiếc mặt nạ. Khó mà nhìn rõ được gương mặ cô ấy trong tình trạng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku phải không? Sao cậu lại ăn mặc thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku ưỡng ngực lên một cách đầy tự hào và nhìn cậu với một gương mặt vô cùng đáng yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh thấy sao hả? Hợp với em chứ? Đây là cosplay của Tsukishima Kanon-chan trong [Valkyrie Misty] đấy. Còn cái mặt nạ này là một phiên bản đặc biệt và rất hiếm. Cô ấy đã mang nó khi xuất hiện để cứu nhóm của Misty trong chap 6.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….hả…. à không, cậu vừa nói gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày thắc mắc. Thế là Miku “Mouu!” và phồng má lên hờn dỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh không biết [Valkyrie Misty] à? Đó là một anime dành cho con gái, được chiếu và mỗi sáng chủ nhật…..” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Miku nói, Shidou bật ra một tiếng kêu “Àh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nhắc mình mới nhớ. Hình như trước đây mình đã từng thấy Yoshino xem phim này rồi thì phải……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ? Yoshino thích [Misty] à? Tuyệt quá! Lần sau nhất định em sẽ mời cô bé đến xem chung…..” (ND: không không, đừng để Yoshino tới nhà Miku!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói và mỉm cười sung sướng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou gãi đầu thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy……. tại sao cậu lại ăn mặc thế này để đến đây vậy, Kanon-chan?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Anh không nghe Reine-san nói à? Công viên đại dương đang có một sự kiện nhân dịp Halloween đấy, vậy nên mọi người mới mặc cosplay để vào đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh….à… hóa ra là vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hơi ngạc nhiên nhưng rồi cậu cũng hiểu ra mọi chuyện. Hóa ra mọi người ở đây đang cosplay để tham gia vào sự kiện mà Miku vừa nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi. Nhưng mình không ngờ là cậu cũng thích mặc đồ cosplay đấy, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh thì đúng vậy, nhưng ngoài ra, em còn là một người nổi tiếng nữa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, mình hiểu rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku là một thần tượng, cô nổi tiếng đến nỗi gần như tất cả mọi người đều biết mặt. Nhưng hiện tại đang có một sự kiện lớn, người ta có thể mặc bất cứ thứ gì tùy theo sở thích của họ. Vậy nên bộ cosplay của Miku có hai công dụng: Một là thỏa mãn được sở thích của cô, hai là có thể che dấu danh tính mà không làm người khác phải chú ý bộ trang phục kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không ngại tiếp xúc với mọi người……. nhưng……. Có vẽ darling lại không thích cho lắm………. với lại…. em không muốn bị làm phiền trong ngày hẹn hò  của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, cậu suy nghĩ thấu đáo thật đấy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gượng cười để phụ họa cho câu nói của mình. Ngay lúc đó, “pon!” Miku búng tay như thể vừa nhớ ra một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, em còn chuẩn bị cả trang phục cho darling nữa đấy. Đó là mặt nạ và áo choàng của Jack-sama, người anh hùng đã ra tay cứu Misty và nữ anh hùng!  Chờ nhé, em sẽ đi lấy ngay đây…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Thôi khỏi đi, mình vẫn chưa chán thở…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….nếu anh không thích thì để em lấy bộ trang phục của Narusaki Mei-chan nhé……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Mình nghĩ lại rồi! Bộ của Jack ngầu hơn nhiều! Mình muốn mặc bộ đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, cái gì cũng được, miễn sao không phải là váy. Shidou hét lên trước khi Miku kịp thay đổi ý định. Thế là cô mỉm cười hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaaaaaa!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou vừa từ trong phòng thay đồ bước ra, Miku nhào ngay đến và ôm chầm lấy cậu rồi nói bằng một giọng ngất ngây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt vời! Nó hợp với anh lắm! Trông rất ngầu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Thật-thật vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời với một giọng run rẩy trong khi mồ hôi tuôn ra như tắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì, ngay lúc này, trên người Shidou là một thứ kỳ dị trông như một tấm thảm rách nát bao kín lấy cơ thể cậu. Ngoài ra cậu còn mang thêm một chiếc mặt nạ và một bộ tóc giả nữa. Bộ phận duy nhất của Shidou còn lú ra ngoài là đôi tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trông hơi kỳ cục thì phải. Không biết khi mình có bị ăn gạch khi dịch chương này, à quên, mặc thứ này đi ra ngoài không…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải vậy đâu. Trông anh cứ như đang tỏa ánh hòa quang chói lọi vậy đó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết có tin được không nữa @@!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo! Dù rằng Jack-sama xuất hiện rất oách nhưng thực ra anh ấy là nữ giới, tên thật là Emily-chan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WTF? Mình chưa bao giờ nghe chuyện kỳ cục như vậy cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha…. Vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nghiên đầu, thè lưỡi ra rồi tự cốc mình một cái:”Tihii!”. Thế là cơn giận đang bùng cháy mãnh liệt trong người Shidou tan biến ngay tức khắc. Ờ thì… như vầy còn đỡ hơn là phải mặc váy. Cậu tự an ủi mình như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, cả hai cũng đã có thể bắt đầu cuộc hẹn. “Ok!” cậu tự lẩm bẩm. Đeo mặc nạ thế này chắc không bị ai phát hiện đâu………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Miku, tốt nhất là nên đi thôi. Không nên trò chuyện ngay trước phòng thay đồ như vầy…. với lại……. mình muốn trò chuyện thật nhiều với cậu, bởi vì chúng ta đang hẹn hò mà, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, em vui lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên trong hạnh phúc, rồi cô choàng lấy cánh tay cậu. Và cả hai cứ thế mà bước đi, Miku như dính chặt vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trang phục có hơi kỳ dị thật, nhưng chiếc mặt nạ lại tỏ ra rất hữu ích. Miku có thể thoải mái trò chuyện với Miku mà không sợ cô ấy nhìn thấy gương mặt đỏ gay của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Miku, cậu có nhớ chúng ta gặp nhau lần đầu như thế nào không? Khi cậu đang hát ấy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là nhớ chứ, và còn rất rõ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku gật đầu và nhẹ mỉm cười.Bên trong chiếc mặt nạ, Shidou nheo một mắt lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả thực lần đó mình có hơi ngạc nhiên đấy. Đột nhiên cậu lại ôm chầm lấy mình trong lần đầu gặp mặt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku tỏ ra ngạc nhiên trước lời cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện đó à? Em nhớ lúc đó em ghét anh đến nỗi không chạm đến dù chỉ là gót giày vào anh cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cô ấy không bị lừa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, anh đang nói gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì cả. Hình như mình nhớ nhầm thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nhìn cậu một cách ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó……………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… xin lỗi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt hai người là hai cô gái không biết xuất hiện tự bao giờ. Họ rụt rè lên tiếng gọi Shidou và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có phải hai bạn đang cos Kanon-chan và Jack-sama không? Mình có thể chụp ảnh hai người được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrr……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu bối rối. Cậu thì không sao, nhưng Miku là một thần tượng, có lẽ tốt nhất nên từ chối hai cô gái ấy………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, bọn mình không phiền đâu. Nhưng đổi lại, cậu phải chụp ảnh cho thật đẹp nhé………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku vui vẻ đồng ý, trái ngược hẳn với những điều cậu đang nghĩ trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn hai bạn rất nhiều……..Vậy thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ta bấm máy ảnh tới tấp. Shidou thìm thầm với Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có chắc không? Cô ta đang chụp ảnh đấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Em đang đeo mặt nạ mà. Có điều, anh phải tạo dáng chứ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku vui vẻ nói, rồi cô hướng dẫn cho cậu. Shidou rụt rè vòng tay ôm lấy eo Miku. Trông cậu rất gượng gạo với tư thế đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã,hình như tư thế này không ổn lắm thì phải…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, đừng để ý. Cứ chụp tiếp đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói và mỉm cười với cô ấy. Nhưng cô gái vẫn còn lưỡng lự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Góc này được chưa nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, nếu cậu muốn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói, rồi cô uốn cong cơ thể của mình để tạo dáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay Shidou vẫn đang ôm lấy eo của Miku, vì cô ấy hành động bất ngờ nên cậu không xoay xở kịp, rồi cậu mất thăng bằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngã đập người xuống đất, kéo theo cả Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin-xin lỗi. Cậu không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun…. Nhưng mà…. Anh bạo thật đó, darling!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Pon!” Miku đỏ mặt tức khắc. Có vẽ như cô ấy vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì may quá………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đứng lên rồi kéo Miku ngồi dậy………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhận ra một điều……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô gái xin chụp ảnh trợn mắt trận to và há hốc mồm trong sự ngạc nhiên tột độ. Họ đứng chết lặng đi tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The girl taking photos just now was blankly opening her eyes and mouth wide, and was standing stunned there.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-Miku-tan……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật-thật à? Không phải đùa chứ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn Miku. Tại sao cậu lại không nhận ra ngay lúc đó nhỉ? Nếu Miku đã che mặt lại thì làm sao cậu có thể thấy cô ấy đỏ mặt được?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Izayoi Miku cosplay ư? Không thể tin được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah…………. Mình là một fan trung thành của cô ấy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã, ai đang đi cùng với cô ấy vậy? Một cô gái? Hai một cậu trai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những người xung quanh họ bắt đầu nhặng xị lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………. Đi thôi nào Miku…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn nhó. Cậu kéo Miku đi, cô ấy vẫn đang ngồi nhàn hạ và liếc nhìn xung quanh mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku đã kéo cậu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Miku? Nếu còn nấn ná ở đây, họ sẽ càng kéo tới đông hơn đó……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như….. em bị bong gân mất rồi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chắp hai tay lại rồi nhìn Shidou bằng ánh mắt của một chú mèo con tội nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bế em đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hảảảảả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yêu cầu quá đột ngột, cậu hoang mang hết cỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu….cậu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên nào. Nếu chậm, mọi người sẽ kéo đến làm nghẽn cả lối đi mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đành phải làm. Cậu để Miku quàng tay qua vai mình, rồi dồn toàn bộ sức mạnh lại và bế cô lên theo kiểu công chúa. (ND: Otaku nhất định phải biết cái này, mình không giải thích gì thêm đâu. Chấm cmn hết!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/8/88/DAL_V8_219.jpg/425px-DAL_V8_219.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế rồi cậu chạy như bay ra khỏi chổ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa! Darling thật là ngầu quá đi mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku sung sướng kêu lên, rồi cô vòng cả hai tay ôm cổ cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đủ rồi, đừng gọi mình là darling nữa. Mọi đang nghe đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khổ sở kêu lên trong khi bế cô nàng thần tượng chạy như điên ra khỏi công viên giải trí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 6===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou và Miku cũng thoát khỏi nơi đó. Phần vì chạy nhanh, lại còn bế thêm một cô gái trên tay nữa, cậu gần như kiệt sức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù hôm nay không phải là ngày cuối tuần, nhưng vì có sự kiện đang diễn ra nên mọi người cứ cosplay và đứng nhan nhản khắp nơi trong công viên ấy. Và khi gần đến đích, đôi bạn trẻ đã bị một nhóm người thấy mặt Miku đuổi theo như một bầy thú săn mồi nhìn thấy miếng thịt béo ngậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, để thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ ấy, Shidou buộc phải lôi Miku vào…. nhà vệ sinh, xong rồi……… cả hai lột hết đồ ra….. xong rồi…. mỗi người trong một buồng, họ tráo đổi quần áo cho nhau (ND: hy vọng mấy thím không nghĩ bậy ở đoạn này). Shidou mặc bộ trang phục của Miku và chạy quanh quanh như một thằng điên để đánh lạc hướng người hâm mộ. Miku thừa dịp tẩu thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc để Shidou nghỉ ngơi hay thư giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hẹn kết thúc lúc 5 p.m. Shidou tròng vội vàng bộ đồng phục vào, rồi phi như bay tới ngôi trường yêu quý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người tiếp theo cậu phải hẹn hò là Tama-chan-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã thông báo cho cô Okamine (ND:họ của Tama-chan đấy, mấy thím còn nhớ hay đã quên rồi?) rồi, cô ấy đang chờ cậu ở phòng tư vấn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi, cháu sẽ đến đó ngay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đáp nhanh gọn rồi bước chân vào ngôi trường giờ đây đã thưa thớt học sinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After replying back shortly, he walked into the school building with few students left in it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đi được nữa đường, cậu bất ngờ nhận ra một chuyện. Cậu nói vào cái tai nghe bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Giờ cháu mới nghĩ tới điều này. Cô đã lấy ly do gì để gọi sensei đến vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhớ lại bức thư Reine đã gửi cho Ai, kết quả là cô ta và đồng bọn cùng nhau kéo tới và xì xầm ầm ầm ngay trước mặt cậu đủ mọi chuyện xấu xa trên đời mà cậu ‘đã’ làm. Nhỡ đâu…. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….À, đừng lo. Tôi bảo với cô ấy rằng [Cậu ấy muốn thảo luận với cô về sự nghiệp tương lai của mình.]”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu rồi. Có vẽ ổn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài nhẹ nhỏm rồi tự tin bước chân về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cậu đã ở ngay trước cửa phòng tư vấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kóc! Kóc!” Shidou gõ cửa, rồi một giọng quen thuộc và nhẹ nhàng vang lên đáp lại “Vào đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã đường đột.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói rồi bước vào căn phòng. Tama-chan-sensei đang ngồi trên ghế sofa, sắp xếp lại những bài kiểm tra của học sinh. Có lẽ cô ấy làm việc này trong khi đang chờ cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Isuka-kun! Lâu quá không gặp em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei nói với một nụ cười tươi trên mặt, rồi cô cất xấp bài kiểm tra đi và lấy ra một cuốn sách định hướng nghề nghiệp đặt lên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lâu quá không gặp”, sao mà phải chào hỏi xa lạ như thế kia chứ? Nhưng rồi cậu chợt nhớ ra, đã hai hôm nay cậu phải nghĩ học để phá đảo trò chơi tử thần của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, ngồi xuống đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngồi xuống ghế sofa, đối diện với cô ấy. Tama-chan-sensei tháo cặp kính của mình ra một cách dịu dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Cô nghe Murasame-sensei nói rằng em muốn tham khảo ý kiến của cô về định hướng nghề nghiệp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, em không làm phiền cô chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei hơi nhăn mặt lại và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao cả. Nhưng cô tự hỏi tại sao em không tìm đến các tư vấn viên thay vì gặp cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Ah…. Thì………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi hợp lý đưa Shidou vào một tình huống khó nhằng. Giờ cậu mới nhớ lại, trong trường có rất nhiều giáo viên chuyên tư vấn cho học sinh về định hướng tương lai của chúng. Và theo lẽ thường thì lẽ ra cậu phải đến gặp họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi thì…. dành dùng nhục kế vậy. Shidou nắm chặt tay, nhắm tịt mắt lại rồi nói như hét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em không biết phải nói sao nữa…………. em chỉ muốn Okamine-sensei (tư vấn) thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei kêu lên một tiếng với vẽ mặt đầy ngạc nhiên. Dường như cậu trai trẻ trước mặt đã tóm gọn trái tim cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó-đó là sự nghiệp của em…… vậy mà….. em…. ý em nói…. cô… rất quang trọng…… đối với……….sự nghiệp của em ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, em không thể làm gì được nếu cô không giúp đỡ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mạnh mẽ khẳng định và gật đầu. Mồi hôi bắt đầu tuôn ra như tắm, Tama-chan-sensei nói tiếp với một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…ơ…. Nghĩa là….. chúng ta………. cưới……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei hoảng hốt vung tay loạn xạ. Shidou không hiểu được cô ấy đang muốn gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai tiếp tục trò chuyện về mấy nghề nghiệp linh tinh. Đây chính là cơ hội tốt để cậu khẳng định rằng cô ấy là thật hay giả. Sau một phút suy nghĩ, hai phút đắn đo và thêm ba phút nữa để đưa ra quyết định, cuối cùng Shidou lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Sensei, e, muốn xác nhận một chuyện, cô còn nhớ hồi tháng Tư không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tháng Tư……..? Xem nào….. Àh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei suy nghĩ một thoáng rồi gật đầu lia lịa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhớ chứ, cô nhớ rất rõ. Isuka-kun, có phải………. em đã có quyết định rồi phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn chẳng hiểu cô giao đang nói gì cả. Tama-chan lôi trong giỏ xách của mình ra một đống sách liên quan đến định hướng nghề nghiệp và đặt lên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, cô đã chuẩn bị đầy đủ. Hãy chọn ra một nghề mà em thích, cô sẽ hướng dẫn cho em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, sensei, em…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố lái cuộc nói chuyện trở về chủ đề cậu đang nhắc tới, nhưng dường như cô ấy không còn nghe thấy gì nữa. Tama-chan vớ lấy đống sách và ném tới tấp về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuốn đầu tiên. Hình ảnh một cô dâu xinh đẹp in nổi ngay trên trang bìa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuốn thứ hai. Trang bìa in hình một chàng trai và một cô gái. Hình như cả hai là vợ chồng thì phải, cô gái còn đang bồng trên tay một em bé nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuốn thứ ba. Hình như đó không phải sách. Trông nó giống như một tập tài liệu hơn……….. Và đúng thật vậy, ngay phía trên là một dòng chữ [Giấy đăng ký kết hôn], phía dưới là tên của cô ấy (Tama-chan), có cả chữ ký và đã được đóng dấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cũng đã hiểu ra mọi chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ cậu mới nhớ lại mình đã nói gì với cô ấy vào tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr….. sensei?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Isuka-kun, cô vui lắm. Cô luôn tin rằng em sẽ giữ lời hứa đó. Em đã quay về với cô sau một thời gian dài lảng tránh. Cô biết em sẽ không bỏ cô mà! Thôi, không nói chuyện này nữa. Chúng ta còn nhiều thứ phải bàn về đám cưới. Cô nên chuẩn bị gì nhỉ? Nên làm tiệc cưới ở nhà hay đặt nhà hàng? À mà khoan, có lẽ cô phải chào hỏi cha mẹ em trước nhỉ? Cha mẹ em thích gì? Họ có dể tính không? Cô nên mua thứ gì để ra mắt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô ấy sáng rực lên, lấp cmn lánh. Cô chồm tới, túm chặt lấy cổ áo Shidou và tuôn tra hàng ngàn câu hỏi mà không cho cậu thời gian để trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em-em xin lỗiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên rồi vọt ra khỏi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tama-chan không nghe thấy gì cả. Cô không còn biết trời đất gì nữa rồi. Đôi mắt cô cứ đảo mòng mòng trong khi miệng thì vẫn cứ không ngừng hoạt động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 7===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ đã là 7:00 pm. Shidou đi bộ trên con phố vắng để đến gặp người tiếp theo mình phải hẹn hò.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là người cuối cùng trong số 12 nghi phạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu đang chìm trong suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cái tên hiện lên trong đầu cậu: Tohka, Yoshino, Tonomachi, Kotori, Kaguya, Mii, Tama-chan-sensei, và người cậu sắp gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay, cậu đã nói chuyện với Miku và Tama-chan. Miku nhớ rất rõ về lần đầu cả hai gặp mặt. Còn Tama-chan, dù cậu không nói được gì nhiều nhưng cô ấy vẫn còn nhớ rõ chuyện hai người nói với nhau vào tháng Tư. Có lẽ không ai trong số họ do Natsumi đội lốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên, rất có thể, người cuối cùng chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…… rất có thể Nasumi có khả năng xâm nhập và đọc ký ức của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là như vậy, cuộc điều tra sẽ trở về điểm xuất phát, ưu tiên hàng đầu là phải nghĩ ra cách tìm được Natsumi. Và hôm nay, một người nào đó sẽ lại bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; xóa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau ba ngày điều tra, một cảm giác kỳ lạ luôn chiếm một vị trí cố định trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một trò chơi tìm người không có manh mối. Mỗi ngày sẽ có một người bị bắt đi, và nếu Shidou xác định nhầm người giả mạo, người đó cũng sẽ biến mất. Nếu tất cả biến mất trước khi cậu kịp tìm ra Natsumi, trò chơi sẽ kết thúc. Những người thân của cậu sẽ lãnh hậu quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả chỉ có vậy thôi ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khúc mắt vướng lại trong tâm trí cậu, nhưng cậu không thể hiểu được mình đang thắc mắc điều gì. Một cảm giác cực kỳ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Shin, cậu đi hơi xa rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine lên tiếng, Shidou dừng lại và ngước lên nhìn. Cậu nhận ra rằng mình đã đi hơi quá so với nơi cần đến. Và điều kỳ diệu nhất là, trong khi đi mà không nhìn đường, cậu không đụng phải thứ gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu quay lại, đi từ từ về phía mục tiêu. Một tiếng kêu quen thuôc vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng cậu cũng gặp cô ấy, người cuối cùng cần phai điều tra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah! Origami!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, cậu chờ có lâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhẹ nghiên đầu và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình cũng vừa tới thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng tôi đã quan sát từ nãy giờ. Cô ở đó cũng được một lúc lâu rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine lên tiếng nhắc nhở. Shidou cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không…. Chỉ là mình đang nghĩ….. lâu rồi chúng ta không ra ngoài cùng nhau……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami gật đầu rồi nói tiếp. Nét mặt cô không hề thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Mình hạnh phúc lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vẫn vậy, không thay đổi chút nào từ lần cuối hai người gặp mặt. Dù rằng phải nói dối cô ấy đây là một cuộc hẹn để điều tra, nhưng từ sâu thẳm trong tim, cậu vẫn cảm thấy đau nhói. Origami, người đã dành trọn tình cảm cho cậu, sẵn sàng đánh đổi, thậm chí là hy sinh bất cứ thứ gì để bảo vệ cậu, giờ đây đang rất vui, vui vì một cuộc hẹn không hề có thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, chúng ta xem cái nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nói rồi nhìn vào những tấm poster khổng lồ giới thiệu những phim boom tấn. Cả hai đang ở trong rạp chiếu phim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Mình vẫn chưa nghĩ ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa nghĩ ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami hơi cau mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou bắt đầu run rẩy. Chính cậu là người hẹn cô ấy đi xem phim, vậy mà cậu lại chưa quyết định sẽ xem bộ phim nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….xin lỗi…….. không phải vậy đâu……… à, phim này đi, nó thường được chiếu trong CM đấy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hốt hoảng trả lời và chỉ bừa vào một tấm poster. Origami nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cậu không hề muốn mời mình đi xem phim nhỉ? Sao cậu không nói thẳng ra là chỉ muốn hẹn hò với mình cho rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…….. không….. ừ thì………. có lẽ vậy đấy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời ấp úng. Thế là *pyon*, Origami nhảy lên như một con thỏ nhưng vẫn giữ nét mặt vô hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô quay người lại và bước đi cả quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…… oi………. Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cả hai đã đứng trước quầy vé, Origami thản nhiên giơ hai ngón tay lên và nói với nhân viên bán vé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….phim [Black fantasia] lúc 7:30 pm. Hai vé cặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nữ nhân viên ngạc nhiên vì những từ Origami vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Hai vé được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng, tổng cộng là 3600 yên ạ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lấy vé, rồi đưa một cái cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……… à……… cảm ơn cậu. Ah! Mình là người mời nên mình sẽ trả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, để sau đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami bước nhanh về phía cửa hàng, mua đồ ăn và thức uống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vẫn còn đờ người ra trước những gì Origami vừa làm. Giọng nói của Reine vang lên thức tỉnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..hiểu rồi, cô ấy sẽ không để cậu về sau khi xem xong phim đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Origami, cậu có còn nhớ chuyện hồi tháng Sáu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cả hai đã yên vị trong rạp chiếu, Shidou bắt đầu khơi lại những chuyện củ để điều tra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện hồi tháng Sáu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì…. lần cuối bọn mình hẹn hò ấy………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à? Kể nghe xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thời gian: 11:00 am, địa điểm: đối diện dài phun nước gần trạm Tenguu. Thời gian: 11:10 am, địa điểm: nhà hàng, chúng ta chùng nhau ăn trưa. Thời gian: 11:15 am, Shidou vào nhà vệ sinh. Thời gian: 11:59 am, đi bộ đến rạp chiếu phim. Thời gian: 12:10 pm, Shidou đi vệ sinh lần nữa, phán đoán: Shidou bị rối loạn tiêu hóa. Thời gian: 2:20 pm, mua thuốc trị rối loạn tiêu hóa. Thời gian: 3:00 pm…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ một tí đã…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu lên trong khi Origami đang mãi mê tuôn ra những con số cực kỳ chính xác như một cái máy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. làm cách nào mà cậu lại nhớ rõ đến vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi với giọt mồ hôi chảy dài trên má. Origami gật đầu rồi lấy từ trong túi xách ra một quyển sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhật kí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami trả lời rồi đưa quyển nhật ký cho Shidou. Cậu lật ra từng trang và đọc cẩn thận. Tất cả những mốc thời gian, địa điểm và hành động được ghi lại rất tỉ mỉ và chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt-tuyệt quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như không cò thứ gì về Shidou mà cô bỏ sót trong này cả. Nhất là vào ngày Shidou thú nhận tình cảm với Origami, và ngày mà cậu lần đầu ghé thăm nhà cô ấy, cô đã ghi lại nó dài gấp năm lần bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào trong đoạn viết về ngày cậu đến chơi nhà cô ấy, Origami đã miêu tả cực kỳ chi tiết về những bằng chứng chứng minh rằng Shidou đã trộm con thỏ hải tặc cô cất trên tủ. Có cả một hình minh họa rất chi tiết nữa. Mồ hôi bắt đầu lăn dài trên gương mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tất cả và vì Yoshino nhưng cậu cũng phần nào cảm thấy có lỗi. Nhưng rồi cậu cảm thấy nhẹ nhõm hẳn đi khi đọc đến đoạn [Một kỷ niệm đáng nhớ, Shidou đã lấy đồ cá nhân của mình.].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đây thật sự là Origami rồi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Chúng ta vẫn chưa thể kết luận được. Dù cho Origami thật có một cuốn nhật ký đi chăng nữa, người giả mạo hoàn toàn có thể lấy được quyển nhật ký này khi bắt cóc cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… có lẽ vậy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gấp cuốn nhật ký lại rồi trả cho Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bài hát vang lên trong rạp, có lẽ bộ phim sắp bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó mềm mại và ấm áp được ai đó đặt lên tay cậu. Cậu quay lại nhìn, hóa ra đó là bàn tay của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gương gạo. Cậu không hề có ý định sẽ hất tay cô ấy đi. Ngược lại, cậu nghĩ rằng trông cô thật quyến rũ khi làm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu hãy còn ngây thơ lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ phim càng gay cấn, tay Origami càng trườn sâu hơn vào lòng bàn tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, tay cô đặt phía trên bàn tay của Shidou, nhưng giờ đây, nó lại  đang nằm phía dưới. Như thể phát sinh tình cảm, hai bàn tay của luồn lách vào nhau, nói đúng hơn là Origami luồn tay vào bàn tay cậu, những ngón tay cô ngọ nguậy như thể đang kiêu dâm ai đó. Cuối cùng, hai bàn tay vướng chặt vào nhau. Shidou có cố đến mấy cũng không gỡ ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiii…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác rung động dường như bắt nguồn từ bàn tay phải, một luồn điện chạy qua người Shidou làm cậu xoắn người lại. Một cảm giác kỳ lạ lan ra từng thớ thịt. Shidou nhắm mặt lại tận hưởng cơn đê mê ấy trong khi nước mắt đang trào ra từng giọt một. (ND: tui đi lau máu mũi cái đã……….)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai đó thìm thầm nhẹ nhàng vào tai cậu. Cậu vẫn chưa thoát khỏi cơn phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái gì…… hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình muốn Shidou chạm mình một cái.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chạm…. cậu…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou run run hỏi lại. Origami túm lấy bàn tai phải của cậu rồi đặt lên cổ áo mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôm nay mình ko mặc đồ lót……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở hổn hển như thể vừa làm xong chuyện mà mấy cặp hay làm trên giường. Nhưng đó chưa phải kết thúc, não bộ của cậu giờ đây bị kích thích thêm lần nữa, nó bắt đầu nóng ran lên và da mặt cậu cũng bắt đầu phản ứng lại. Trong một khoảng khắc, cậu có cảm giác như khói vừa xịt ra từ hai lỗ tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vận hết sức lực còn lại, cậu hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tỉnh, rồi cầm cốc trà đá lên vào ngậm vào ống hút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lạ quá, dù có hút bao nhiêu đi nữa, hương vị của ly nước ấy vẫn không thấm vào bất cứ một tế bào vị giác nào trên lưỡi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thở hổn hển và liếc nhìn cái cốc mình cầm trên tay……….?????....... Shidou vẫn chưa ghim ống hút vào đó……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy………… cậu đang hút cái gì từ ống hút đang ngậm trong miệng????&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là………. cái gì đó……….. từ…………. trong mồm Origami. Cô bò trên cái ghế theo kiểu y tá và uốn cong người lại, cô thổi tới tấp vào mồm Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đột ngột, cô chu mồm ra và hút ngược lại tất cả những gì trong miệng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chụụụụttttt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WOAAAA!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên với một cường độ âm thanh cao nhất mà cậu có thể phát ra được. Cả rạp chiếu phim không nhìn vào màn hình chiếu nữa, tất cả ánh mắt của họ đều đang đổ dồn vào cặp tình nhân táo bạo, định phang phập ngay trong rạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có mà hỏi mình [Sao vậy?] như thế chứ!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….Cô ta……………………………..….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….là thật……………………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….chắc chắn là như vậy…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….không nhầm vào đâu được..……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những giọng nói lúng túng, ngập ngừng bổ sung cho nhau vang lên từ tai nghe của Shidou. Phản ứng của phi hành đoàn &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; cũng  chẳng hơn gì cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 8===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc hẹn của Shiou với Origami cuối cùng cũng kết thúc khi âm báo của đồng hồ vang lên báo hiệu đã 11:00 pm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa bước đi một mình trên con phố vằng. Sihdou thất thiểu quay về căn nhà thân yêu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là………. một ngày………. Không chê vào đâu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm với chính mình rồi vươn vai một cái. Nhưng tiếc rắc rắc vang lên đầy thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi bộ phim kết thúc, cả hai dắt nhau đến một quán cà phê gần đó để trò chuyện. Và cũng như lúc trong rạp, Origami trả lời những câu hỏi của Shidou với thời gian và địa điểm chính xác đến từng nano mét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trên tất cả sự quyết đoán và gương mặt của cô ấy khi đưa ra câu trả lời. Đó là một phong cách mà khó ai có thể bắt chước được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là cuộc hẹn với mười hai nghi phạm đã hoàn thành. Giờ đây, người mà cậu nghi ngờ nhất, chính là……………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi cậu kịp bước vào bên trong căn nhà mình, một tiếng gọi thân thuộc vang lên từ căn hộ bên cạnh. Tohka, đang mặc trên người bộ đồ ngủ, đứng đó và nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, muộn thế này rồi, em còn ra đây làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hỏi anh câu đó mới đúng. Anh đi đâu mà giờ này mới về hả?” (ND: úi zồi ôi, cứ như hai vợ chồng ấy, híhí)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi rồi bước chầm chậm về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…………. Xin lỗi, anh có chút việc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe câu trả lời mơ hồ ấy, Tohka phồng má lên dỗi hờn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy ngày nay anh sao vậy? Chẳng những nghĩ học mà còn không làm đồ ăn cho em nữa……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin-xin lỗi, khi xong chuyện anh hứa sẽ đền cho em gấp đôi, chịu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói trong khi cúi thấp đầu và đưa tay ra sau gãi gãi. Tohka hoảng hốt lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải đâu, anh hiểu nhầm rồi. Ý em là…… thì……. em muốn…… ăn tối cùng anh cơ. Không có anh em ăn chẳng ngon miệng tí nào chả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka rên rỉ với gương mặt phụng phịu. Rồi cô nhìn thẳng vào Shidou và nắm lấy bàn tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì….. anh cũng không cần phải lo lắng cho em đâu. Em hứa sẽ không cãi nhau với Tobiichi nữa, em hứa sẽ tự làm đồ ăn cho mình, em hứa sẽ nghe lời anh dặn………. Vậy nên….. anh cứ yên tâm mà hoàn thành công việc đi nhé.” (ND: *khóc*)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Tohka ửng đỏ sau khi nghe cậu gọi tên mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….nhưng…….. mỗi khi không được ở gần Shidou…. Em cảm thấy cô đơn lắm. Nếu có gì cần sai bảo, anh cứ nói với em. Và nếu anh gặp rắc rối gì, hãy gọi cho em nhé, em hứa sẽ đến với anh ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka siết chặt hơn nữa bàn tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn Tohka. Rồi cậu cũng nắm lấy bàn tay cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn Tohka. Em vừa tiếp thêm cho anh sức mạnh của một ngàn người rồi đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka mỉm cười trong hạnh phúc khi nghe những lời đó từ cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU! Em chỉ muốn nói với anh vậy thôi. Anh ngủ ngon nhé! Natsu-mi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những từ cuối cùng tuôn ra làm Shidou hơi hoảng, nhưng rồi một tia sáng lóe lên trong đầu, cậu chợt nhớ lại………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, em cũng ngủ ngon nhé! Natsu-mi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giơ tay chào. Tohka hăng hái vẫy tay chào lại rồi nhảy chân sáo trở về đặc khu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngay lập tức nhận ra một điều. Lúc nào Tohka cũng đi ngủ sớm cả… vậy mà hôm nay……. Có lẽ nào….. cô ấy đã thức đến giờ này…. Chỉ để được nói chuyện với cậu thôi ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định phải đền đáp lại Tohka mới được. Shidou chợt mỉm cười. Trong đầu cậu bắt đầu hiện lên hình ảnh cuộc một công viên giải trí và một nhà hàng với những dĩa thức ăn đầy ắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước về phía ngôi nhà của cậu. Bước chân giờ đây đã nhẹ hơn rất nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tra chìa vào ổ khóa, rồi cánh cửa từ từ mở ra…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh về muộn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái đứng đó với một vẻ mặt khó đăm đăm và nói bằng một giọng cáu gắt với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói vậy chứ. Anh gặp nhiều chuyện phát sinh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu. Nhìn em có giống đang tức giận không? Nhưng mà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“fuun….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài và nói một với một giọng đầy oán hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sắp đến lúc rồi đấy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chưa kịp dứt lời……..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng không gian giữa cậu và Kotori bị bóp méo lại. Một cây chổi hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó…. Nó ở đây à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;? Đã 0:00 rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mặt lại với một cơn giận không thể trút vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong cái rủi còn có cái may, nó đã ở đây thay vì đến chổ Tohka và bắt mất cô ấy. Trái tim cậu như được xoa dịu đi phần nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đầu cây chổi phát sáng lên, một tấm gương mở rông ra trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gương mặt từ từ hiện lên đằng sau tấm gương đó. Natsumi đưa tay lên chào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi! Chúng ta lại gặp nhau sau một ngày xa cách nhỉ? Cậu có cảm thấy cô đơn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………cô………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kìa kìa, sao phải hù tôi bằng một gương mặt đáng sợ như vậy chứ? Vui lên đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cười lên một cách thích thú. Shidou siết chặt nấm đấm lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay cậu, chỉ suýt nữa thôi là cậu đổ máu rồi. Nhưng cậu đã kịp bình tĩnh lại và hít một hơi dài không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù có phát khùng lên ở đây cũng không giải quyết được gì, có khi còn làm cho tình hình càng thêm tồi tệ nữa. Rất có thể Natsumi sẽ trả ơn cậu bằng cách làm Yuzuru, Yoshino và cả Ai nữa, vĩnh viễn biến mất khỏi cõi đời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi *nyaa* *nyaa* trong khi nhìn Shidou rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufuu… Ngày thứ ba của trò chơi đã kết thúc. Cậu đã điều tra tất cả mọi người chưa? Cho phép tôi hỏi lại một lần nữa nhé: Tôi là ai trong số họ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nuốt nước bọt. Gương mặt của những người mà cậu đã hẹn hò ba ngày ra dần dần hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…….. cậu vẫn chưa thể chắc chắn được. Bằng chứng vẫn chưa rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chúng ta không có thời gian để do dự đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh biết………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trả lời Kotori rồi nhắm mắt lại. Hình ảnh khuôn mặt của họ lần lướt biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, chỉ còn lại một người………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cô đã nhớ những chuyện Shidou đã nói hồi tháng Tư, nhưng có vẽ như nó không được rõ ràng lắm. Và nếu điểm lại những việc mà cô ấy đã làm trong vài ngày qua, cậu có thể hiểu được vì sao mà cô ấy lại nôn nóng kết hôn đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó chính là điểm mấu chốt. Cô ta có thể tới tấp nói với cậu về những chuyện tào lao khi kết hôn để chặn họng cậu lại. Thế là cậu không thể hỏi những câu thực sự cần thiết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn chằm chằm vào gương mặt trong gương, cậu từ từ mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, hình ảnh Yoshino và lý do vì sao cô biến mất hiện về trong tâm trí cậu. Cổ họng cậu trở nên khô khốc. Lời nói kẹt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lần này cậu trả lời sai, sẽ lại có thêm một người vô tội nữa bị liên lụy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa, cậu cũng chỉ đang đoán mò mà thôi, không hơn không kém. Cậu gần như đã thốt ra tên của Tama-chan-sensei rồi, nhưng một áp lực không rõ ràng nào đó ngăn cậu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều cực kỳ cơ bản, và cậu hiểu điều đó………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Uh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt ra sau tiếng hét ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muộn mất rồi………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời điểm mà Shidou gom đủ sự quyết tâm, Natsumi nắm chặt bàn tay cô ta lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Buu… hết giờ! Tệ quá đấy! Gặp lại cậu ngày mai….…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Haniel&amp;gt; biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai anh em nhà Isuka là những người duy nhất còn lại ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc lâu sau, Kotori thở dài và lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Em sẽ không đổ lỗi cho anh đâu. Nếu anh xác định sai người, cô ấy sẽ biến mất. Không có cách nào chắc chắc được nếu ta chưa có bằng chứng rõ ràng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô em gái tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “…………họ đã bị bắt, nhưng đừng quên rằng, nếu anh chiến thắng trò chơi này, họ sẽ trở về bình an vô sự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….anh… xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những điều Kotori nói hoàn toàn đúng. Và dù sao đi nữa, đó cũng hoàn toàn là lỗi của cậu. Sự do dự giết chết một người……… Trong trường hợp này là một người thân của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Reine vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Shin. Có nghe rõ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san……… có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã thấy &amp;lt;Haniel&amp;gt; trên màn hình quan sát rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim cậu đột nhiên co thắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như lần trước, &amp;lt;Haniel&amp;gt; sẽ xuất hiện và bắt đi một người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cậu đang đập dữ dội hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….hôm nay…………. Ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có biết sớm hay muộn, kết quả vẫn không thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………à…. Một trong những người bị bắt hôm nay là…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine do dự trong chốc lát. Có lẽ cô đang quan sát biểu đồ cảm xúc của Shidou trên màn hình. Rồi cô tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………………………………Tohka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nói của Reine vọng lại hàng ngàn lần trong tâm trí giờ đây đã trở nên trống rỗng của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dường như nghe được một tiếng “crack!” vang lên từ chính cơ thể mình.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=392260</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=392260"/>
		<updated>2014-09-22T13:36:54Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 8 - Truy tìm Natsumi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 11 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
::Hibiki3190 - Waiting &amp;gt;&amp;gt; sẽ direct link sang Sonako&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm hình]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 6|Chương 6: Đấu tranh]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 7|Chương 7: Ảo ảnh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 8|Chương 8: &amp;lt;Devil&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 9|Chương 9: Trực giác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 10|Chương 10: Thiên thần trong đêm sao băng]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3&amp;diff=392259</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 3</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3&amp;diff=392259"/>
		<updated>2014-09-22T13:36:14Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1: Kế hoạch lên nòng – Cuộc hẹn với Tohka===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm sau, lúc 10:57, ngày 22, tháng 10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou liếc vào những con số chỉ thời gian trên màn hình điện thoại tỏa sáng. Cậu đang đứng ngay trước cửa nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào mùa thu, mặt trời đang tỏa nắng dìu dịu từ trên cao xuống. Nhưng dù vậy như nữa, nếu ra đường mà không mặc đủ ấm, người ta vẫn sẽ cảm thấy tái tê trước những cơn gió lùa lạnh lẽo. Những cơn gió ấy lướt qua cành lá, làm cho chúng cọ vào nhau xào xạc, và trước khi qua về bầu trời, chúng vuốt qua đôi má đã ửng lên vì lạnh của Shidou thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi những con số trên điện thoại cậu đã trở thanh 11:00, cậu có thể nghe được một giọng nói vui vẽ vang lên từ lối vào của căn hộ tọa lạc bên cạnh ngôi nhà của gia đình Isuka. Cậu quay qua nhìn, đó chính là Tohka, trông cô thật dễ thương và năng động với bộ quần áo theo mốt của mùa thu. Tohka vẫy tay và chạy về phía Shidou với một niềm vui rạng rỡ trên gương mặt. Shidou giơ tay lên chào cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nha, anh chờ em có lâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không không, em đến vừa đúng giờ đó chứ. Đáng ra anh phải xin lỗi vì đã đột ngột gọi em ra như vầy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, không sao hết. Mà hôm nay chúng mình đi mua sắm ở đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiên đầu hỏi với đôi mắt lấp lánh tràn đầy hạnh phúc. Chả là đêm qua Shidou đã hẹn với Tohka hôm nay cả hai sẽ cùng nhau đi mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. thôi thì cứ đi tới trạm xe trước đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hăng hái gật đầu. Làm thế nào mà nói rõ chuyện đó với cô người yêu vô tư này được nhỉ? Rõ ràng là Tohka đã cảm thấy cực kỳ hạnh phúc khi được đi chung với cậu. Có thể nào đây chỉ là một người giả mạo? Những cảm xúc khác lạ xoắn vào nhau, rối bời trong đầu Shidou: cảm thấy hạnh phúc khi được bước đi cùng Tohka, bối rối trước tính cách dễ thương vô tư của cô ấy. Shidou gãi đầu và cười gượng gạo. Thực ra trông giống như cậu đang cảm thấy xấu hổ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Shin, đừng quên mục tiên ngày hôm nay của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Reine vang lên làm rung cả màng nhĩ cậu, cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yee…. Vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời khe khẽ và liếc nhìn gương mặt Tohka. Trông cô ấy hoàn toàn bình thường, không hề khác gì với Tohka trước đây mà cậu quên biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, cũng có thể là….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cử chỉ và hành động của Shidou giả mạo hiện về trong tâm trí cậu. Rất có thể Tohka đang đi bên cậu chính là Natsumi. Cậu lặng nhìn cô ấy trong khi hồi tưởng lại những kế hoạch ngày hôm qua đã bàn với Kotori và Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tôi là một trong những người trong 12 tấm ảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cố mà tìm ra tôi nhé.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm trước ngày hò hẹn với Tohka, cả 3 đã cùng nhau nghiên cứu kỹ lưỡng những tấm hình đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những…..những thứ này…….nghĩa là sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chúng ta hiểu theo nghĩa đen thì………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói đáp lại những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu Shidou, nhưng đó không phải Kotori như mọi khi, mà đó là Reine. Hiện tại cô ấy đang tạm thời chỉ huy &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; thay cho Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine đặt 12 tấm hình ngay ngắn trên bàn và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi đã biến thành một người nào đó trong số 12 người này. Quả là một tình huống rắc rối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở khó khăn khi những lời của Reine vọng vào tai cậu. Thực ra cậu cũng đã sớm đoán ra chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã tậm mắt chức kiến phép thuật của Natsumi vài ngày trước. Khả năng biến hình của cây chổi &amp;lt;Haniel&amp;gt; quả thực rất hoàn hảo. Nó tái hiện lại hình dáng của người khác lên chủ của mình, không hề có một sự khác biệt nào, và Natsumi chỉ bị phát hiện khi lộ ra những sơ xuất rất nhỏ. Nếu cô ta đã dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến hình thì việc phát hiện ra cô trong số 12 người đó quả là vô cùng khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và cô ta đã bắt cháu phải đoán xem cô ấy là ai trong số 12 người đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có vẽ là như vậy. Câu cuối cùng trong tờ giấy [Nếu cậu chậm chạp, họ sẽ không còn tồn tại nữa đâu] làm em hơi lo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori  khoanh tay lại và nói. Shidou nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề nằm ở đó. Chúng ta bị giới hạn thời gian.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Dù sao thì chúng ta phải bắt đầu hành động ngay thôi, càng sớm càng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn vào các bức ảnh và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cô đã nói vậy đi nữa………..chúng ta sẽ làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……….đầu tiên, tôi sẽ cài đặt Reiha để chúng theo dõi tất cả những người trong 12 tấm hình này. Đối thủ lần này là một tinh linh mang đầy đủ sức mạnh. Mọi việc sẽ được giải quyết nếu chúng ta dò ra được năng lượng tinh linh rò rỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Tuy nhiên…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine tiếp lời Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta nên chuẩn bị sẵn tâm lý rằng các Reiha sẽ thất bại trong việc dò tìm. Vì vậy, chúng tôi muốn cậu hành động song song với chúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm….vậy cháu phải làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nắm chặt bàn tay của mình rồi gật đầu đồng ý. Nghĩ lại thì, dù chưa rõ nguyên nhân nhưng lòng tin của Natsumi đối với Shidou đã sụt giảm thê thảm trong lần đầu tiên cậu gặp cô ấy. Đã vậy những người thân thiết với cậu còn bị vạ lây. Cậu không thể ngồi yên mà nhìn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, trước tiên cậu phải xắp sếp một theo thứ tự những người mà cậu muốn hẹn hò trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì mà Reine vừa nói làm cho Shidou cực kỳ ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nà nhí? Ý cô nghĩa là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi lại với cặp lông mày đã khít lại. Kotori trả lời thay cô ấy một cách hờ hững.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩa là, từ ngày mai, anh phải bắt đầu hẹn hò với từng người một trong số 12 người đó. Và khi đi chung, anh phải kiểm tra xem họ có bất cứ biểu hiện gì bất thường không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..!.............Anh hiểu rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khả năng biến hình của Natsumi hoàn toàn không có sơ hở, nhưng nếu tiếp xúc với từng người thì Shidou có thể dễ dàng tìm ra sự khác biệt nếu có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vẫn còn một chuyện mà cậu phải hỏi cho rõ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….nhưng………….anh phải…….hẹn hò cùng tất cả 12 người đó hay sao???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi với giọt mồ hôi lăn dài trên má, và Reine trả lời với một giọng rất vô tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là chúng ta không thể sắp xếp cuộc hẹn với tất cả họ chỉ trong một ngày được. Nhưng chúng ta đang trong tình huống khẩn cấp. Vì vậy hãy cố mà tán cho được 3 hoặc 4 em trong một ngày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải chuyện đó. Cháu sẽ phải đi cùng tất cả họ à? Cả Yamabuki, Hazakura, Fujibakama, Tama-chan-sensei và….thậm chí là…. thằng cờ hó Tonomachi nữa hả?!?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai và nói một cách chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, bây giờ không phải là lúc để anh kén cá chọn canh đâu, phang tất đi. Hơn nữa chúng ta còn chưa biết được Natsumi đang âm mưu điều gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hoàn toàn đúng. Shidou không biết làm gì hơn ngoài việc cụp tai lại như một con mèo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh….””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng cậu đành phải ngoan ngoãn đồng ý. Reine gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Tất nhiên là chúng tôi vẫn sẽ hộ trợ cậu bằng tất cả những gì có thể, và sẽ không để cho Natsumi biết được…cho đến khi cậu tìm ra cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, anh rất hy vọng vào sự hỗ trợ của em đó Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori đã cau mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tỏ ra không hiểu, Reine đành phải lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Ừm, lần này Kotori sẽ không tham gia vào việc hỗ trợ như mọi khi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ… sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao anh ngu thế? Em là một trong những người bị nghi ngờ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài vài trả lời. Shidou thì “Ah!” lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính nó. Và lần này tôi sẽ chỉ huy chiến dịch. Rất xin lỗi, nhưng Kotori sẽ không được phép tham gia vào ban điều hành cho đến khi Natsumi bị phát hiện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Đây là điều hiển nhiên thôi. Chúng ta không có sự lựa chọn nào khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai và thờ ơ trả lời, khác hẳn với thái độ của cô lúc nhìn thấy tấm ảnh của mình trong phong bì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiến dịch lần này cực kỳ quan trọng, nó ảnh hưởng tới sự tồn tại của mười hai người, mà hơn phân nữa trong số đó là tinh linh đã bị phong ấn. Vì vậy, dù cho chỉ có 0.1% khả năng Natsumi chính là Kotori hiện tại thì họ cũng không thể mạo hiểm cho cô ấy tham gia được. Không ai có thể đoán trước được chuyện gì sẽ xãy ra nếu một tinh linh đối địch chỉ huy không hạm mang hỏa lực cực mạnh như &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ làm cho họ phải rùng . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. cháu tự hỏi tại sao lại không có Reine-san trong số đó nhỉ? Ngay cả Tama-chan và nhóm bạn của Yamabuki cũng nằng trong danh sách mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Đây chỉ là suy luận của tôi thôi. Trong thời gian mà Natsumi lựa chọn đối tượng thì tôi không ở gần hoặc thân thiết với cậu. Tôi bận điều tra và phân tích những thông tin về Natsumi trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ phong cách của tôi quá lập lập di đến nỗi Natsumi không thể bắt chước được chăng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine tự chế nhạo mình và nhún vai. Trò đùa của cô ấy quả là khó đỡ. Shidou không biết làm gì hơn việc nở một cười méo mó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kéo cuộc bàn luận trở lại quỹ đạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì đích đến cuối cùng mà chúng ta phải đạt được là sự tin tưởng của Natsumi và phong ấn được cô ấy. Vì vậy hãy tập trung vào…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói giữa chùng, Kotori nhíu mày lại một cách bực dọc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu anh làm cho cô ta cảm thấy tuyệt vọng hoặc ghét anh đến mức không thể khôi phục lòng tin được, chúng ta sẽ gặp rắc rối to… không ai biết cô ta có thể làm gì với con tin đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những lời đó, Shidou cảm thấy trai tim mình như đang bị ai bóp chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Con tin?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thử nghĩ mà xem, Natsumi đã bắt cậu phải tìm ra cô ta trong số 12 người đó……. Nếu có hai người giống nhau chẳng phải cơ hội của cậu đã tăng lên 50% rôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Shidou giờ đây đã ngập tràn nỗi sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó hoàn toàn đúng. Lúc Natsumi cải trang thành Shidou và đi quẩy, Tohka và Origami đã phát hiện ra hai người giống hệt nhau thì họ đã ngay lập tức phát hiện ra kẻ giả mạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chắc chắn đã rút kinh nghiệm từ lần đó, và cô ta sẽ không phạm sai lầm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy cô ta đã làm gì? Câu trả lời cũng đơn giản thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….cô ta sẽ bắt giam người mà cô ta biến thành ở một nơi nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khỉ thật……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói một cách khó chịu. Kotori gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, không nên chậm trễ nữa. Chúng ta sẽ tiến hành chiến dịch ngay lập tức và phải tìm ra cô ta trong vòng 3 ngày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm……. Anh nhất định sẽ tìm được cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời với một giọng chắc nịch và tràn đầy quyết tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trở lại hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thái độ kỳ lạ từ nãy giờ của Shidou đã làm cho Tohka phải chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh sao vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…..không có gì đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đột ngột bắt gặp ánh mắt của Tohka và vội vàng quay đi hướng khác. Trong khi gãi má bối rối, cậu từ từ đi chậm lại để quan sát.Từ khuôn mặt, giọng nói đến cái cách nghiên đầu khi thắc mắc, tất cả đều là của Tohka, người luôn chiếm giữ một vị trí độc nhất trong tâm trí cậu. Có lẽ đây chính là Tohka mà cậu quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bất cứ điều gì cũng có thể xảy ra được. Shidou lại bắt đầu bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đoán được tình hình hiện tai, giọng nói của Reine vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh lại nào. Nếu Natsumi đã biến thành Tohka thì chắc chắc cô ta sẽ không để lộ bất kỳ sơ hở nào đâu, dù là nhỏ nhất. Cậu hãy thử nồng nhiệt Tohka một chút xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“’Nồng nhiện’….? Ý cô là………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói và bắt đầu suy nghĩ. Rồi cậu nhìn lại Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Tohka, không biết đã bao lâu rồi chúng mình không được đi chơi cùng nhau nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Sao anh hỏi đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhìn Shidou một cách ngạc nhiên. Cậu bối rối khua tay loạn xạ và nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…..anh nghĩ là đã lâu lắm rồi chúng ta mới có cơ hội đi cùng nhau thế này. Chỉ có hai chúng mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu……vậy à? Hình như chúng mình đã cùng đi mua sắm vài ngày trước, nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, thật à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài trong tâm trí. Ngày mà cậu và Tohka gặp Natsumi, cả hai cũng đã cùng nhau đi mua sắm. Không có gì bất thường cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự hỏi mình đã nói sai điều gì mà Shidou lại im lặng như vậy, Tohka lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy đó. Dù có phải ra khỏi nhà bao nhiêu lần đi nữa, chỉ cần đi cùng anh là em vui rồi. Hôm nãy em đã thực sự cảm thấy hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói và cười vui vẽ. Khi nhìn thấy những cử chỉ dễ thương của Tohka, Shidou quay đi theo phản xạ và đỏ mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc nghĩ tới điều đó. Shidou trang bị lại cho mình một nụ cười cứng rắn trên khuôn mặt, rồi cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được đấy. Cô bắt chước Tohka giống lắm Natsumi à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu nói như vậy, Tohka giật mình đứng và lặng đi tại chổ. Shidou như không tin vào mắt mình, cậu thở hỗn hển và dừng bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra Shidou chỉ xem câu nói của mình như một trò đùa mà thôi. Cậu hoàn toàn không có một tí nghi ngờ gì đối với Tohka mà cậu đang sánh bước từ nãy giờ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….phản ứng của Tohka….không, không thể như vậy được………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou như đông cứng lại, não cậu căng ra hết mức. Tohka từ từ quay lại và nhìn thẳng vào Shidou. Ánh mắt của cô tràn đầy vẽ căm hận. Ánh mắt đó chắc chắn không thuộc về Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nấm đấm của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là…. “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Shidou, ai là Natsumi vậy? Anh đang gọi nhầm em với ai vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“heee…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi lại Shidou một cách bực dọc. Đến lúc này thì Shidou mới hoàn hồn trở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng đây không phải là Natsumi rồi. Nếu bị phát hiện thì cô ta sẽ trở nên bối rối chứ không giận dữ như thế này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shin, cậu đang hẹn hò đấy. Nếu cậu gọi nhầm tên một cô gái thì chuyện cô ta cáu gắt là hoàn toàn bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm với giọt mồ hôi chảy dài trên má. Tohka liếc nhìn Shidou một cách nghi ngờ. Cậu bèn đặt tay lên vai Tohka để trấn an cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin…xin lỗi. Không phải vậy đâu. Ý anh là gần đây người dân vùng Dominica thường hay dùng từ Natsu-mi để chào hỏi nhau ấy mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiệt hả…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lời nói dối trắng trợn. Shidou gật đầu với Tohka trong khi thầm xin lỗi những người dân vùng Dominica.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….nó có nghĩa là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…..đại khái là……anh yêu em….!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muuu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại dóc nữa. Tohka xấu hổ quay mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…em hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài nhẹ nhõm. Nhưng Tohka không để cho cậu thư giãn quá 2s, cô hỏi tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy còn câu [Cô bắt chước Tohka giống lắm] nghĩa là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……? Ơ….à thì…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hết đường chối cãi, Shidou lúng túng ra mặt. Lúc này Tohka nhìn cậu bằng cặp  mắt của một thám tử đang nghi ngờ kẻ gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật, nếu Tohka không vui thì chúng ta sẽ không thể làm được gì đâu. Mau tìm cách lấp liếm đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng……..làm sao bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dồn hết nơtron trong óc lại một chổ, cậu cố gắng suy nghĩ trong khi dáo dác liếc nhìn xung quanh mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Tohka, dù chưa tới buổi trưa nhưng…….em có muốn đi ăn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chỉ về phía một nhà hàng bên kia đường. Trước cửa nhà hàng là một tấm áp phích thật lớn có ghi dòng chữ:”Nhà hàng tự phục vụ - Hãy ăn theo cách của bạn.”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hứ, ăn trưa giờ này à? Hông thèm……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói với một gương mặt nghiêm cmn túc. Nếu là bình thường thì có lẽ hai mắt cô ấy đã sáng lên như ‘SAO trên trời cao’ và chạy như bay tới nhà hàng đó rồi. Nhưng lần này có vẽ khó…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cuối cùng thì cái bụng của Tohka lại đánh bại chính cô. Cô nhăn nhó đi cùng Shidou vào nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù khá đông người nhưng Shidou cũng đã xoay sở để tìm được một chỗ cho vừa ý Tohka. Cậu để túi xách xuống dưới ghế và liếc nhìn một lượt xung quanh nhà hàng. Tohka thì vẫn giữ bộ mặt cau có và vọc vọc khăn ướt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè Tohka, có vẽ như thức ăn ở nhà hàng này thuộc loại mà em thích đó. Em chọn món trước đi ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nụ cười dần hé lộ trên môi Tohka khi cô nàng nhìn thấy những đĩa thức ăn đặt sẵn của nhà hàng. Nhưng rồi đột nhiên, Tohka lắc lắc đầu từ chối Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, anh chọn món trước đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, nhanh lên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….ừ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hối thúc Shidou. Lần này cô ấy hoàn toàn nghiêm túc và không có vẽ gì là sẽ thay đổi chính kiến của mình cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đứng dậy, đi về phía bàn thức ăn và làm một động tác giả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ấy bị sao vậy? Tohka ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Tôi không biết, nhưng có lẽ cậu nên làm theo những gì cô ấy nói nếu không muốn gãy xương.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine trả lời nghiêm nghị. Cậu không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc quơ đại vài ba món linh tinh rồi bỏ vào dĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đang quá căng thẳng khi mãi nghĩ về Natsumi, Shidou dường như không còn hứng thú gì để ăn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tới lượt em đó Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………….Mu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhìn chằm chằm vào mấy thứ mà Shidou mang về trước khi miễn cưỡng đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn Tohka một cách thắc mắc. Có lẽ Tohka vẫn còn giận vì chuyện ban nãy….. nhưng mà…..hình như có gì đó không ổn. Điều đó thực sự làm cho Tohka giận tới mức không còn hứng thú với đồ ăn ư? Trong khi Shidou còn mãi mê suy nghĩ thì Tohka đã quay trở lại bàn, trên tay là một dĩa thức ăn. Tohka đặt cái dĩa xuống bàn và nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, ăn nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, ăn thôi….à mà khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chợt nhận ra một điều. Trong một khoảng khắc rất nhỏ trước khi Tohka chắp hai bàn tay lại và nói “Itadakimasu!”, Shidou đã kịp nhìn vào dĩa thức ăn của cô ấy. Cậu nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Hôm nay Shidou không có hứng thú ăn uống cho lắm nên cậu chỉ lấy một ít thức ăn thôi, vậy mà dĩa của Tohka thậm chí còn ít hơn của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, em ăn nhiêu đó……. liệu có đủ không vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu….? UMU. Nhiêu đây là đủ làm em no căng bụng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trống ngực Shidou bắt đầu đập mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể như thế được. Nhiêu đó mà đủ làm Tohka no căng bụng à? Cho dù có nhỏ lại thêm mười tuổi nữa thì bấy nhiêu cũng không đủ cho nữa cái bụng cô ấy chứ đừng nói gì tới cô gái 16 tuổi đang ngồi trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bí mật gõ gõ vào cái tai nghe để thông báo. Nhưng từ trước khi cậu làm như vậy thì nhân viên trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; loạn cả lên rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể được……Tohka….với bấy nhiêu thức ăn……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có bảo là cô ấy đanh bệnh nhá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước đây chưa từng có tiền lệ cho chuyện này. Cô ta là một con quái vật làm tiêu biến  hàng núi thức ăn…..” (ND: thèn nào nói câu này? Ta đập phát chết luôn bi giờ…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Fraxinus&amp;gt; ngập chìm trong những tiếng kêu đầy kinh ngạc. Không may là tất cả những âm thanh đó lại lọt hết vào micro và truyền đầy đủ tới tai Shidou không thiếu thứ gì. Dù đang bị tra tấn mãnh liệt nhưng cậu vẫn cố gắng bình tĩnh và giữ nguyên nét mặt hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một khẩu phần ăn phi-Tohka như thế này thì quả là có vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là….đây…..không phải là Tohka thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh nào. Để tôi phân tích đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nói với một giọng hoàn toàn bình tĩnh. Shidou đưa tay lên ngực mình để giữ nhịp tim, nhưng muộn mất rồi. Nếu không nhờ tiếng trò chuyện râm ran trong nhà hàng thì Tohka chắc đã nghe thấy. Cậu nhìn Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…. sao vậy Tohka? Cảm thấy không khỏe à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….không sao cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả khi cậu liếc nhìn Tohka, cô ấy vẫn không mảy may để ý. Cô đan hai tay vào nhau vào giơ cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cũng được. Itadakimasu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À… ừ, Itadakimasu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bị cuốn vào câu nói của Tohka và cậu đáp lễ. Cậu bèn cầm nĩa lên, đang chuẩn bị ghim vào miếng thịt béo ngậy trước mặt thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gochisousama…………” (Tohka chưa kịp nói hết câu nhưng đại khái là ‘cảm ơn vì bữa ăn’).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghe thấy và bật ra một tiếng kêu đầy ngạc nhiên. Cậu liếc nhìn cô gái ngồi ngay trước mặt mình, trước mặt cô ta là dĩa thức ăn đã sạch bóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…em ăn hết rồi à………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“umu…. Ngon ghê!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói với một gương mặt vui vẽ, nhưng cậu lại thoáng cảm thấy rằng cô ấy chỉ đang giả vờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em ăn đủ no chưa vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No…no rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka bối rối huơ huơ tay vào không khí và nói một cách vội vã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh lạ lùng nghe như tiếng chó gầm gừ vang lên. Hình như phát ra từ bụng Tohka thì phải?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….thì…..nhiêu đó cũng đủ rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Kyuu*,*korokorokoro*&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói là no rồi mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cái bụng của Tohka bán lại bán đứng chủ nhân của nó một cách không thương tiếc. Nó réo lên thê thảm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Gyuuu *, * Guruguruguruguru *&lt;br /&gt;
“Umuuuuuuu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cúi gằm mặt trong sự xấu hổ. Shidou nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, đúng là em vẫn còn rất đói mà. Hôm nay em sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng phải mất một lúc mới trấn tĩnh lại được và từ từ ngước mặt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôm qua em có xem anime. Thằng main nó nói [Hãy tránh xa những đứa con gái ăn nhiều hơn cả đàn ông ra]. Nói nói vậy đó ;_;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nên…..Em hông muốn anh tránh xa em đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói và thu người lại. Shidou mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng anh thì khác, anh thích những cô gái ăn nhiều và tràn đầy năng lượng cơ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thiệt-thiệt hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uhm, anh không thích mấy người bỏ mứa đồ ăn tí nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những lời đó, thái độ của Tohka lập tức thay đổi. Ngọn lửa nhiệt huyết và lòng quyết tâm ăn uống lập tức quay về với cô. Cô đứng bật dậy, đi về phía đồ ăn đang chờ sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi quay lại, trên tay cô nàng trông như là là…. nói thế nào cho đúng nhỉ? À, trông như một ngọn núi mini làm bằng đồ ăn vậy. Mấy người ngồi trong quán, nhất là mấy thím chân dài, vòng eo thon gọn có vẽ bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itadakimasu!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka chẳng còn để ý gì xung quanh nữa. Cô ngay lập tức nhảy vào một trận chiến vĩ đại của lịch sử nhân loại: trận chiến với đồ ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2: Yoshino – Cô bé phù thủy nhỏ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May quá, Tohka không sao cả……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm một cách vui vẻ. Lúc này là 3:15 pm. Cậu đã quay trở về nhà sau khi xong buổi hẹn với Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc ban trưa, sau khi Tohka dọn sẹp sạch sẽ núi thức ăn đó, cả hai đã đi mua sắm và dạo quanh thành phố cùng nhau. Cậu đã nói chuyện với Tohka trong suốt khoảng thời gian đó. Cô ấy cực kỳ phấn khởi và không hề có biểu hiện khác thường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm theo thời Reine, cậu đã hỏi Tohka rất nhiều chuyện về những kỹ niệm mà chỉ có hai người mới biết được. Cô nàng trả lời một cách trơn tru và phấn khích, cứ như những chuyện đó chỉ mới xảy ra ngày hôm qua. Dĩ nhiên rồi, đó chính là Tohka mà cậu quen biết, không thể nào là Natsumi được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn Natsumi không phải Tohka rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng thỏa mãn. Giọng Reine vang lên đáp lời từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vẫn chưa phải lúc thích hợp để kết luận đâu. Nhưng dù sao thì chúng ta đã có thể tạm tin rằng Natsumi đã đột lốt người khác. Tiếp tục chiến dịch nào. Sắp đến lúc rồi đấy. Cuộc hẹn thứ 2 sẽ bắt đầu ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tới lúc rồi à…..? Cháu phải đi đâu để bắt đầu cuộc hẹn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm……Cậu nên giữ nguyên vị trí Shin à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ chúng ta đang theo kịp tiến độ. Bọn tôi đã dỗ dược cô ấy rồi. Lần cuối tôi gặp cô ấy, trông cô ấy rất vui. Chắc là cô ấy sẽ tới ngay thôi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine chưa kịp dứt lời thì *pin pon*, chuông cửa kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến ngay đây…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn vào màn hình camera cửa chính nhưng chả có ai cả. Shidou hơi thắc mắc một chút nhưng rồi cậu cũng xoay tay nắm và mở cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Baaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaaa……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cánh cửa mở ra, một vật thể lạ bay thẳng vào mặt cậu. Cậu ngay lập tức uống cong người ra sau để né theo phản xã tự nhiên. Cái di động cậu đang cầm trượt ra khỏi tay và văng về phía thứ đó, nhưng nó chưa kịp chạm vào thì vật thể kia đã di chuyển một cách hết sức uyển chuyển vào điệu nghệ, né khói đường bay của cái di động. Yoshinon giơ hay cánh tay nhỏ bé của mình lên một cách giận dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouu… Nguy hiểm lắm đó biết không Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bình tĩnh lại và nhìn vào con thỏ hải tặc đó. Nó chỉ là một con rối nhưng lại là người bạn thân nhất của Yoshino, thực ra thì đó chính là tính cách thứ hai của cô bé, và nó chỉ được thể hiện thông qua Yoshinon.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…. Yoshinon đó à….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, tôi chính là thần tượng của mọi người, Yoshinon đây!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài trước cuộc đối đáp ngớ ngẩn này. Dù đang khoát trên người một miếng vải kỳ dị (kêu là rẻ rách cũng được) nhưng tính cách của nó cũng chẳng thay đổi là bao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa cúi xuống định nhặt con dế lăn lóc trên sàn nhà thì cánh cửa từ từ hé mở. Và một bé gái hiện ra, gương mặt cực kỳ dễ thương của cô đang lộ ra một vẽ e dè sợ sệt. Đó là Yoshino, nãy giờ chỉ mới đưa được cánh tay trái qua khe cửa và dọa Shidou hết hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, oh…. Yoshino đó à, chả là hồi nãy anh hơi bất ngờ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến khi cánh cửa hoàn toàn mở rộng, Shidou chỉ biết đứng lặng đi và không nói nên lời. Cậu đã quên một điều, Yoshinon ăn mặc quái dị bao nhiêu thì Yoshino lại càng ăn mặc xinh xắn bấy nhiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng trước cửa nhà cậu giờ đây là một cô bé, đầu cô đội một cái nón visor rộng vành, trên người là bộ áo choàng vải, và trên tay là một cây chổi phù thủy. Tất cả những thứ đó đều có màu đen tuyền, trông như bóng tối đang bao phủ lấy Yoshino vậy….à không, phải nói là giống hệt Natsumi mà cậu đang tìm kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshino….đó là…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshinon chọc chọc vào má để lên tinh thần cho cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào Yoshino!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Ơ…..uh………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Yoshino ngước lên nhìn cậu với một gương mặt đầy quyết tâm và từ từ mở đôi môi nhỏ bé của mình&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….anou…..cho kẹo hay bị ghẹo?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn chả có khái niệm gì về điều mà cô bé loli trước mặt vừa mới nói.Nhưng rồi 1s ngay sau đó, cậu vỗ trán cái *chát*.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, thì ra là vậy, em đang mặc đồ Halloween đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tự hào ra mặt, cứ như thể một nhà khoa học vừa hiểu được một định lý sâu xa nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy…… Yoshino là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, quái vật Frankenstein đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gahhh! Con thỏ hải tặc giơ hay bàn tay nhỏ xíu của mình lên và hù dọa Shidou với một vẻ mặt…..chả có gì đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san….giờ thì cháu hiểu ý cô rồi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ thì….Yoshino xem được trên tivi và muốn thử hóa trang một lần cho biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hì hì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi gãi má và đáp lời cô ấy. Mặc dù Halloween chưa tới nhưng giờ đây cậu đã gần như cảm nhận được bầu không khí của nó rồi. Lần đầu tiên nhìn thấy mụ phù thủy Yoshino đứng trước cửa, cậu có hơi hoảng một tí, nhưng giờ nhìn kỹ lại thì…hình như đây là cô bé phù thủy đẹp nhất mà cậu từng gặp từ trước tới giờ. Chắc là phúc đức kiếp trước để lại đây………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em dễ thương lắm đó Yoshino!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không gì có thể làm cho Yoshino xấu hổ như thế này được, ngoại trừ lời khen từ Shidou. Cô bé cúi gương mặt đỏ như gấc chin xuống và lấy hai tay che kín lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng con thỏ cướp biển tỏ ra không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey hey, tôi đánh giá cao lời khen của cậu dành cho Yoshino nhưng hình như cậu đã quên mất chuyện gì đó thì phải?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang nói cái……..à đúng rồi, kẹo kẹo, chờ tí nha…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ những lời nói của con thỏ bịt mắt mà Shidou mới nhớ ra chuyện mà mình phải làm. Cậu đi vào nhà bếp, hướng thẳng tới cái két sắt cất giữ kẹo khỏi Tohka (ND: vì sao vậy???).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên…. Kẹo trong đó biến đâu mất cả……Làm sao đây? Óc cậu chợt lóe lên một tối kiến: lụm vài cây Chupa Chus của Kotori chắc không sao….nhưng, trong nghĩ nãy ra ý đó, cậu đã quên mất em gái mình là ai và có quyền lực như thế nào. Shidou thất thiểu đi quay ra cửa chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…xin lỗi, giờ trong nhà anh không có kẹo……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino xịu xuống một cách chán nản, trông đến là tội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…vậy à….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh rất xin lỗi. Lần sau anh sẽ cho em gấp đôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chưa kịp kết thúc câu nói thì con thỏ hải tặc bịt mắt cướp biển đã chồm tới ngay trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou---toou? Giờ thì to chuyện rồi nhá Onii-san. Bọn này không đùa đâu. Lên đi Yoshino!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E…..eeh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouu….Người ta gọi trò này là ‘chọ kẹo hoặc bị ghẹo’ vậy nên nếu hắn không chịu xì ra bất cứ viên kẹo nào thì cứ quậy cho tới bến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ thì Yoshino mới nhớ lại chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O…oi…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai chà. Không có kẹo thì bọn này không còn sự lựa chọn nào khác. Phải hành cho cậu nhớ đời mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H-Hành? Cậu đang định làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bắt đầu cảm thấy sợ và bắt đầu thoái lui. Con thỏ cướp biển nở một nụ cười cực kỳ kinh khủng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ thì……..hà hà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó nháy mắt với Yoshino. Gương mặt vừa trở lại bình thường của cô bé giờ đây lại đỏ bừng lên thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa đang định làm gì vậy hở???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã bị dồn vào đường cùng, cậu vò đầu bứt tóc và kêu lên một tiếng thảm cmn thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi được rồi. Cả hai hãy vào phòng khách ngồi chờ một tí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha-hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tinh linh và con thỏ bịt mắt nhìn nhau kinh ngạc. Shidou ra hiệu thêm lần nữa rồi bước đi như hành quân về phía gian bếp huyền thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lôi cái cake mix (ND:chả biết là bánh gì nữa…) ra từ ngăn chứa thức ăn, rồi lấy sữa và trứng ra khỏi tủ lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy? Cậu đang định làm gì đó Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ làm xong sớm thôi, chịu khó chờ một tí nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mặc trang phục phù thủy ngồi trong phòng khách và con thỏ cướp biển nghiêng đầu cùng lúc một cách thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vô tình lộ ra một nụ cười gian xảo trên môi. Cậu làm nóng cái chảo rồi ném bơ vào. Cậu trộn nó chung với bột và nướng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đặt chồng hai cái hotcake (ND:ngại quá, mình cũng không biết cái này) lên cái khay rồi rưới bơ lên đó. Chỉ còn thiếu mỗi cái đỉnh bằng xi-rô nữa thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong rồi đây, ăn trong khi còn nóng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bưng cái ngay và đặt trước mặt Yoshino. Cô bé mở to mắt trong sự ngạc nhiên thích thú. Có lẽ chưa bao giờ cô được thấy một thứ trông ngon lành như vầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái này…..Em đã thấy nó trên tivi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino với tay lấy cái nĩa nhưng cô bé chợt giật mình khe khẽ như thể vừa nhớ ra chuyện gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Itadakimasu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, ăn ngon miệng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Yoshinon liền với hai tay ôm lấy cái nĩa và chọc chọc cái bánh một cách thèm thuồng. Yoshino nhìn miếng bánh một cách thích thú rồi cắn một miếng và nhai nuốt ngon lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé giơ hai tay ra vỗ vỗ lên bàn một cách sung sướng. Điều này cũng đã từng xảy ra một lần trước đây, đó là khi Yoshino lần đầu tiên ăn thức ăn do Shidou nấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, ngon không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé “uh” “uh” và gật đầu liên tục. Shidou cũng cảm thấy vui lây vì có người thích cái bánh mà cậu đã làm, cậu gãi má và cười một cách ngây thơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Shin.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nhẹ nhàng vang lên từ cái tai nghe của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã chen ngang bầu không khí lãng mạng của hai người nhưng cậu có phát hiện ra điều gì bất thường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….nãy giờ thì không có gì lạ cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi *kohon*, cậu ho lên một tiếng để lấp liếm câu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshino này, anh chợt nhớ lại chuyện trước đây. Err…. Lúc mà em đến ngôi nhà này lần đầu tiên ấy….lúc đó anh đã làm gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé tinh linh và con thỏ cướp biển nhìn nhau rồi quay về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ….em nhớ rõ lắm. Lúc đó…..anh đã làm Oyakodon cho em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Yoshino lại chìm vào dòng hồi tưởng khi hương vị của món ăn đầu tiên cô được thưởng thức hiện về rõ rệt trong ký ức. Sao mà giống Tohka thế không biết?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở phào. Đây không thể nào là Natsumi được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Lạ nhỉ? Sao Yoshinon không nhớ chuyện đó nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ bịt mắt hỏi cậu một cách không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Cậu không nhớ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó suy nghĩ trong một thoáng chốc rồi trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc tại lúc đó Yoshinon đang ở trong nhà Origami-chan…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Àh, đúng rồi, lúc đó cậu không ở cạnh Yoshino nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, nhưng cậu thật là gian xảo đấy Shidou-kun. Cậu nhân lúc Yoshinon vắng mặt mà dụ dỗ Yoshino về nhà mình. Có phải cậu định giở trò gì với cô ấy không? Ôi zời, Yoshino à, cậu như em bé vậy, phải trưởng thành hơn đi chứ, đừng quá dựa vào mình nữa…..Ah, mà khoan đã, Yoshino chỉ là một đứa trẻ thôi nhỉ? Vậy cha mẹ cậu là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshinon kháng cự trong tuyệt vọng khi bàn tay thuận của Yoshino chặn ngang miệng để ngăn không cho nó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ưm…ưm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ cướp biển vùng vẫn mảnh liệt như thể nó đang bị ngạt thở vậy, nhưng cô bé kia vẫn chưa chịu buông tha cho nó. Lúc đó Shidou mới từ bi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“He-hey, trông Yoshinon có vẽ khó chịu lắm đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah!...Xin-xin lỗi Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ặc…..ặc……Tưởng là chết rồi cơ đấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi nó nhìn chằm chằm vào Shidou một cách không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thắc mắc thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Sao vậy Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ nghiêm mặt và khoanh tay lại rồi rên rỉ một cách đau khổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù phù, Yoshinon bịt miệng tôi làm cho tôi thiếu oxy đấy. Và tất cả là tại cậu, đừng có cãi nhau với Yoshino chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt tội nghiệp của Yoshino lại biến sắc thêm lần nữa. Ngay lập tức cô bé gục mặt xuống và cắm cúi vào miếng bánh của mình để che giấu sự xấu hổ. Khoảng 30s trôi qua trong yên lặng. Yoshinon giật giật tai Yoshino rồi thì thầm với cô bé điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..vì vậy…………đó là lý do vì sao……và……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino nuốt hết những gì còn sót lại trong miệng rồi liếc một cái e thẹn về phía Shidou. Cô bưng cái dĩa dựng bánh và chìa về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….Anh ăn chung với em nha…..”&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Oh, không cần đâu. Cứ coi như đó là món quà anh dành cho em đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino xịu mặt xuống, nhìn cứ như là không còn gương mặt nào khác trên thế giới có thể tội nghiệp hơn gương mặt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn thua cuộc, làm sao cậu có thể từ chối một vẽ mặt đáng thương như vậy chứ? Vậy là cậu đành phải đón lấy cái dĩa trên tay Yoshino rồi từ từ đưa lên miệng. Và trong khi cắn miếng bánh, cậu cố tránh để không cắn trúng vào chổ Yoshino vừa ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshinon nhìn Shidou một cách thích thú và nở một nụ cười như xã hội đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, nếu Yoshinon nhớ không lần thì người ta thường hay ăn món này như món tráng miệng hoặc vào bữa sáng phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? À thì…đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, vậy thì cậu lấy lý do quái nào mà có thể xem cái này như một thứ thay thế kẹo hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oioi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou méo mỏ không nói nên lời và gãi gãi má trong sự bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, Yoshino đã rụt rè chỉ vào chỉ tay về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…Shidou-san, xi-rô dính trên mép của anh rồi kìa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ…vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cái bánh đó quá lớn để Shidou có thể đưa vào miệng một cách gọn gàng, cậu liếm môi như một con thú săn mồi vừa ăn xong bữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….không phải….bên kia mà….Hay…để em lau cho….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino cầm lấy miếng khăn ướt để sẳn trên bàn rồi đứng dậy và bước vòng qua cái bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái này không thể gọi là xấu hổ được, nó giống như là cậu đã chờ đợi giây phút này từ rất lâu rồi. Mặt Shidou nóng bừng lên tức khắc. Cậu cố cưỡng lại ý muốn nhìn vào gương mặt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino từ từ đưa cái khăn giấy đến gần. Chỉ còn chút xíu nữa thôi là nó chạm vào chổ cần làm sạch. Nhưng, đột nhiên…. Thay vì dùng khăn để lau, cô bé loli đó lại đột ngột đưa mặt đến sát mặt Shidou và liếm vào nơi cần liếm (ND: làm ơn đừng nghĩ bậy nha).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ờ, cứ như thằng nhát gái vậy. Cậu giật nãy mình và tưng lên như một cái lò xo rồi rơi xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-yo-yo-yo-yo-yo-yo-Yoshino………..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah-ah-ah-ah-ah-ah-ah……err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino ngượng chin mặt và cũng bối rối không kém gì Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại-tại vì anh…không cho em kẹo………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hoảng hốt đảo mắt bốn phương tám hướng trong khi đang nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Nên-nên… anh phải bị-bị….. ghẹo thôi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi bắn vọt đi như một mũi tên ra khỏi nhà cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình trong phòng khách, Shidou vẫn chưa hết bàng hoàng vì điều vừa mới xảy ra với mình. Cậu nói bằng một giọng run run vào cái tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Re-Reine-san….đó có phải…..Yoshino thật không vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ừm…cậu thử đoán xem….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đoán thế quái nào được chứ? Shidou suy nghĩ hết tốc lực với mớ bòng bong rối tinh trong đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3: Hai thằng đực rựa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù….tiếp theo là ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau buổi hẹn đầy thảm hại với Yoshino, Shidou hỏi Reine bằng giọng nói của một vị tướng vừa thua trận. Chưa đến một giây sau, giọng nói của người phụ nữa đó vang lên đáp trả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Aah, tiếp theo là Tonomachi Hiroto.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tonomachi à….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Shidou, ngoài dàn harem của cậu ra thì chỉ có duy nhất Tonomachi là người bạn thân của cậu, tất nhiên là chuẩn men. Hai thằng đàn ông cùng nhau đi quẩy mà lại gọi là hẹn hò có lẽ không được thích hợp cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nghe giọng cậu có vẽ thoải cmn mái nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, tất nhiên là thoải mái rồi. Đó là một thằng đực rựa. Hai thằng đàn ông nói chuyện với nhau sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Hmm…Vậy thì tốt. Tôi đã dùng tên cậu để gởi cho Tonomachi một email. Và theo đúng lịch thì cậu sẽ phải gặp cậu ta trong vòng một giờ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu rồi. Địa điểm là ở đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine ngập ngừng đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….À…nơi đó là…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nghe được câu trả lời, mặt cậu lập tức méo đi một cách kỳ dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giờ sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai thằng đực rựa đang ngồi cạnh nhau trên băng một băng ghế trong phòng tắm hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, vị trí gặp mặt mà &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; chỉ đạo là một nơi gần nhà cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã vài phút trôi qua kể từ khi hai đứa ngồi cạnh nhau. Cả hai vẫn không ai nói một lời nào cả. Mặc dù đó chỉ là thằng cờ hó bạn thân, nhưng một bầu không khí u ám lại bao trùm cả hai đứa. Cái này chắc còn hại não hơn cả việc hẹn hò với mấy nàng kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“He-hey Tonomachi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Uh….gì….gì vậy Isuka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể chịu đựng sự im lặng này hơn được nữa, Shidou đành phải lên tiếng trước. Tonomachi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không….không có gì đâu, xin lỗi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cúi gằm mặt xuống và ngồi quay lưng lại với Tonomachi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Reine-san, cô nghĩ sao mà lại chọn nơi này chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hạ thấp giọng hết cỡ và phàn nàn với một sự bực tức tối đa. Câu trả lời của người phụ nữ đó được truyền tới tai cậu thông qua đường truyền đặc biệt của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; nên cậu có thể cảm nhận được sự buồn ngủ trong câu nói dù cho đang ở trong phòng kín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Vì cả hai cậu đều là phụ nữ, ý lộn, đàn ông với nhau, nên tôi cho rằng tốt nhất là cứ cởi hết ra mà nói chuyện cho thoải mái…...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ối zời ơi, quả là một phát kiến vĩ con mẹ nó đại…… Bây giờ không phải như trước đây nữa đâu. Lúc mà Natsumi biến thành cháu, cô ta đã làm hoặc nói gì đó với Tonomachi làm cho nó hành động ngộ. Bởi vậy bây giờ thằng cờ hó này lúc nào cũng giữ thế thủ mỗi khi cháu tới gần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói và liếc nhìn Tonomachi. Mặt nó đang đỏ ửng lên….. không, không, chắc là tại nhiệt độ ở đây hơi cao thôi. Chắc chắn là như vậy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang tự trấn an mình thì Reine đã nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Thực ra chúng tôi chọn nơi này cũng có lý do của nó. Natsumi là một cô gái đang tuổi trưởng thành đúng không? Và dù cho cô ta có thể biến hình hoàn hảo như thế nào đi nữa thì cô ấy cũng sẽ phải bối rối khi phải vào tắm chung với cậu thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ra thế….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời Reine nó chuẩn không chê vào đâu được. Nếu là Natsumi, rất có thể cô ta đã từ chối cuộc hẹn này rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, thằng cờ hó đang ngồi trước mặt cháu hiện tại chắc không phải Natsumi rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Khả năng khá cao là như vậy….trừ khi Natsumi là một người đặc biệt, không ngại phơi thân như Ngọc Trinh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi gãi má (ND: anh Shin thích gãi má nhỉ?). Nếu đó là sự thật thì cậu không cách nào mà biết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Vậy cháu nên làm gì nhỉ? Hay là hỏi cậu ta về mấy thứ mà Natsumi không biết?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Ừ thì đó là điều cơ bản cần phải làm. Nhưng lần này đặc biệt hơn một tí, tôi muốn tận mắt thấy phản ứng của cậu ta. Cậu thử rờ rẫm nó một phát xem xao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi lại với một giọng ngạc nhiên trống rỗng. Reine nói với một giọng hơi bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như những gì tôi đã nói, dù cho cô ta không ngại khoe thân đi nữa, chắc chắn cô ta cũng phải có phản ứng gì đó khi tiếp xúc cơ thể chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hảảảảả?????”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cổ họng Shidou khô đắng lại. Cậu nuốt nước bọt “ực” một cái rồi quay lại phía Tonomachi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, thằng cờ hó đó lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey-hey Isuka, sao tự dưng bữa này mày lại mời tao tới đây vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả….ờ thì………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Shin, hành động liền, ngay và lập tức!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chìm vào sợ hãi khi nghe mệnh lệnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong sự bối rối, Shidou xèo rộng bàn tay ra và chộp lấy vai Tonomachi. Thế là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiii?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi giận bắn người và kêu lên một tiếng rồi lếch đi một cách thảm hại, tránh xa khỏi thằng bê đê Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày-mày-mày-mày làm cái *** gì thế hả Isuka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầu không khí nặng nề bao phủ căn phòng thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Tình huống này là sao đây hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm, cậu ta có vẽ hoảng hốt đấy. Ngay lúc bàn tay thần thánh của cậu chạm vào, chỉ số lo lắng của cậu ta tăng vọt lên với một tốc độ khủng khiếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….nghĩa là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Tôi vẫn chưa đủ cơ sở để kết luận. Sờ cậu ta thêm vài cái nữa xem?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WTF????”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đành phải đứng lên một cách bất đắc dĩ, nhưng tất cả vì nhiệm vụ, phải nhanh chóng tìm ra Natsumi. Và khi cậu bước đến gần Tonomachi, nó run lên như cầy sấy lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình cmn tĩnh lại nào Isuka…chúng-chúng ta là bạn đúng không, ý tao là bạn bè bình thường ấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì-thì đúng vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, ha-haha….xin lỗi vì tao đã hiểu lầm nhưng hành động của mày……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đáp trả với một gương mặt của sát thủ và đặt tay lên dùi Tonomachi. Thế là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;GiNyaaaaaaaaaaaaaaaaa !?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên như một con thỏ nhỏ bé sắp bị beo, hùm, gấu, cọp nhảy xổ vào ăn thịt. Cậu ta khóc thút thít và chạy ra khỏi phòng tắm hơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4: Mong muốn của một tinh linh===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hàà………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dài khi bước đi một mình trên con phố vắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chỉ vừa mới ra khỏi phòng tắm hơi, cậu chẳng những không cảm thấy khỏe hơn mà gần như là bị suy nhược đánh gục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù sao thì cậu cũng đã có được kết quả nhất định cho nhiệm vụ. Thêm một buổi ‘hẹn hò’ nữa hoàn tất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn một buổi coi mắt nữa ở công viên phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, nhưng cậu hơi muộn rồi đấy, đi nhanh lên nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bước vội trên con đốc ngoằn nghoèo, cậu đang dần tới nơi hẹn. Những ngôi nhà trên phố chìm trong ánh trăng mờ ảo, nhưng nhiệt độ thì cũng không đến nỗi lạnh. Không lâu sau đó, cậu đã tới nơi. Tại đó có cô một gái đang ngồi đơi trên băng ghế. Ánh sáng từ ngọn đèn đường soi rõ khuôn mặt thanh tú của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái quyến rũ, cô ấy mặc một chiếc áo sơ mi dài tay màu nhạt và một chiến váy trông như một ngọn lửa đen đang cháy. Cô ấy từng là một nửa của tinh linh Yamai, Yamai Yuzuru.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phẫn nộ. Có đủ cam đảm để hẹn với ai đó nhưng cuối cùng lại đến muộn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru nhìn Shidou, rõ ràng là cô đã cáu vì phải chờ cậu. Shidou vội vàng chạy tới trước mặt cô ấy, cậu chắp hai tay lại với nhau và cúi gập người. Khổ thân thằng bé, phi hành đoàn &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; gọi cho Yuzuru lúc nào Shidou không biết và kết cục là cậu phải lãnh đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi cậu. Mình có chuyện ngoài ý muốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bớt giận. Được rồi, không sao đâu. Yuzuru rất tốt bụng nên có thể bỏ qua lỗi lầm 5p của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ấy thở dài và khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Shidou đỡ căng thẳng hơn. Cậu gãi gãi đầu một cách vô thức (ND: hết gãi má rồi nhỉ?).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru đang ngồi đây có vẽ không khác gì với Yuzuru mà cậu từng quen biết. Nhưng thực ra cậu còn có một linh cảm khá lạ nữa. Chỉ mới nói vài câu với cô ấy mà cậu đã có cảm rằng cả hai chị em đều không bị Natsumi tráo đổi, nói một cách đơn giản thì Yuzuru là hiện thân của Yamai, mà Yamai thì đã bị tách ra thành hai người như hiện tại. (ND: quả thực là đoạn này mình chả hiểu gì cả).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như kế hoạch thì Yuzuru sẽ là người cuối cùng mà cậu phải gặp mặt hôm nay, và ngay lúc đó, cô ấy đã nhận ra sự khác biệt trong ánh nhìn của cậu. Thực ra thì từ khi cậu phong ấn tinh lực của cả hai, họ còn cãi nhau thường xuyên hơn bình thường vì những chuyện nhỏ nhất, như giành nhà vệ sinh chẳn hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru cuối cùng cũng lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Một mình Yuzuru không đủ cho cậu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải vậy đâu, mình chỉ nghĩ là…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ chối. Cậu không cần phải tự dối lòng. Yuzuru và Kaguya từng là một tinh linh và có chung một cơ thể, cả hai chúng tôi có một mối liên kết vô hình với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru bóp môi mình để tạo ra một nụ cười tự mãn. Điều đó hoàn toàn đúng, cho tới hôm nay thì cả hai vẫn có thể chung sống với nhau hòa thuận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi. Có chuyện gì vậy? Tại sao lại gọi Yuzuru ra đây giờ này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…thì… Mình muốn chúng ta nói chuyện với nhau, chỉ 2 chúng ta mà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru nhìn Shidou một cách ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ chối. Không phải là cậu không thể, nhưng trường hợp này thì…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nheo mắt một cách tinh quái rồi nắm lấy cánh tay Shidou. Cô nhích về phía Shidou từng chút một, gần hơn, rồi gần hơn nữa, cho tới khi bộ ngực gợi cảm của cô ấy áp hoàn toàn vào cánh tay cậu, và khoảng cách giữa hai người không còn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tới luôn. Chỉ tối nay thôi. Shidou là của Yuzuru, và cũng tối nay, Yuzuru sẽ thuộc về Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô thổi hơi thở ngọt ngào của mình vào cổ Shidou. Dù bề ngoài Yuzuru có vẽ khờ khạo nhưng mưu kế của cô ấy thì không ai có thể lường trước được. Thực ra thì cô ấy còn thông minh hơn cả Kaguya. Mặt Shidou chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đề nghị. Shidou, chúng ta có thể đi dạo không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu thắc mắc. Yuzuru nhẹ mỉm cười và kéo cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đi bộ chậm rãi trên con đường được chiếu sáng, cuối cùng, họ đến điểm kết thúc của công viên. Từ vị trí đó, cả hai có thể thấy được toàn bộ thành phố Tenguu đang rực sáng, phía trên là bầu trời đen huyền ảo, điểm thêm một vài ngôi sao lấp lánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngưỡng mộ. Đẹp quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời đúng như cảm nhận của chính cậu. Lúc này, Yuzuru nhìn chằm chằm vào Shidou với đôi mắt đang khép hờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì-gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói rõ. Nếu một cô gái khen cái gì đó đẹp thì đáng ra cậu phải nói rằng ‘Cô còn đẹp hơn nó nữa’”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Thật vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Thật vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết từ đâu mà Yuzuru học được điều này. Vẽ mặt cô ấy đang tự tin một cách lộ liễu. Shidou cười méo mó và nói với cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y-yo, cậu….. còn đẹp hơn nó nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cười. Fufu, thật không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không ngờ câu nói miễn cưỡng của mình lại làm cô ấy vui đến vậy. Mặt Yuzuru giờ đã đỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những biểu hiện này trông dễ thương thật đấy, nhưng thực sự không giống cô ấy tí nào cả. Tim Shidou bắt đầu loạn nhịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao để đi vào vấn đề chính đây….cậu vẫn đang hồi hộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù rằng cô ấy là một tinh linh đã bị phong ấn, nhưng nếu tâm trạng không ổn định thì sức mạnh sẽ chảy ngược về cô ấy thông qua liên kết vô hình giữa hai người. Đó là lý do mà Shidou phải chăm Tohka kỹ lưỡng hơn những người khác, cô ấy chẳng khác gì một đứa trẻ, vui buồn thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng hai chị em Yamai thì lại khác, tâm trạng của họ luôn vui vẽ, miễn là được ở bên nhau (mặc dù họ cãi nhau thường xuyên thật đấy, nhưng thực ra đó chỉ là đùa giỡn thôi, và càng cãi nhau thì lại càng gắn bó với nhau nhiều hơn nữa). Dù rằng cả hai luôn khó chịu vì chuyện Tohka được học cùng lớp với Shidou, nhưng họ vẫn nhất quyết học cùng lớp với nhau chứ không chịu để một trong hai học khác lớp. Tình bạn, tình chị em giữa họ tốt hơn hẳn những tinh linh còn lại. Vì cả hai là một. Họ là Yamai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì họ gắn bó chặt chẽ với nhau nên ít khi nào rời nhau nửa bước. Đó là lý do vì sao được ở một mình với Yuzuru thế này mang lại cho Shidou một cảm giác mới mẽ mà cậu chưa bao giờ cảm nhận được. Tim cậu đập liên hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gọi. Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru gọi một tiếng, nhẹ nhành nhưng ấm áp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nuốt nước bọt như để lấy tinh thần, rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu. Xin hãy trả lời thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ahh thì…. Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi. Giữa Kaguya và Yuzuru, Shidou thích ai hơn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trí cậu trở nên trống rỗng trong thoáng chốc trước câu hỏi bất ngờ, giọt mồ hôi lăn dài một cách căn thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại-tại sao………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou run run hỏi lại. Nhưng cô ấy vẫn nhìn cậu chằm chằm, nhất quyết không từ bỏ nếu cậu không trả lời thành thật. Trông cô không có vẽ gì là đang đùa cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…thì….mình không thể trả lời ngay được. Vì….cả hai đều quan trọng với mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru tỏ ra vô cùng thất vọng trước câu trả lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Ôi trời, câu trả lời của cậu quả là thảm hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im-im đi, làm sao mà mình có thể trả lời khi cậu hỏi bất ngờ như vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Vậy nếu Yuzuru cho cậu một khoảng thời gian để suy nghĩ thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có vẽ ngập ngừng trước lời đề nghị. Yuzuru trông thất vọng ra mặt và thở dài thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn Yuzuru và nói một cách ngập ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, cậu muốn mình chọn ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suy nghĩ. Để xem nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru đặt một ngón tay lên cằm suy tư. Rồi cô nhìn Shidou lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trả lời, nếu cậu chọn Kaguya, Yuzuru sẽ khen cậu là một bé ngoan. Còn nếu cậu chọn Yuzuru, Yuzuru sẽ nổi giận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô cười tinh nghịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ cậu mới nhớ ra điều này. Cả hai đều giống nhau, họ thương yêu người kia còn hơn cả bản thân mình. Shidou thở dài một cách vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn nữa. Nếu cậu chọn Yuzuru, mình sẽ cảm thấy hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc này, trái tim cả hai như được kết nối lại. Chúng đều đập sai nhịp, nhưng lại nhịp đập lại khớp với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ lúc được ở riêng với Yuzuru, lần đầu tiên cảm giác bối rối mạnh mẽ như thế này xuất hiện trong tim cậu, vả cả cô ấy nữa. Đây chính là cơ hội để Shidou khẳng định sự thật đang ngự trị trong tâm trí mình từ nãy giờ. Cậu nói tiếp câu nói còn dang dở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cuối cùng cậu chọn cái nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cậu đã nghe rồi thì phải nhớ lấy, Yuzuru quên mất rồi. Nhưng dù vậy đi nữa thì cậu cũng thật là vô dụng. Yuzuru quá thất vọng về Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khó mà nói thêm được lời nào để làm Yuzuru vui lòng trở lại. Cậu cắn môi và bật ra một tiếng rên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Yuzuru cũng chẳng vận tâm điều đó, hơn nữa…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu. Nếu, chỉ nếu thôi nhé. Khi Kayuga hỏi cậu câu tương tự như Yuzuru bây giờ, hãy trả lời là Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…chuyện đó…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chưa kịp nói xong, Yuzuru đã tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dự đoán. Kaguya chắn chắn sẽ nổi giận với cậu và hỏi ‘Tại sao cậu không chọn Yuzuru?’ hay đại khái vậy…..nhưng thực ra, từ tận sâu trong trái tim, cậu ấy sẽ hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thuyết phục. Dù cho Kaguya có phản ứng như vậy đi nữa thì cậu ấy vẫn yêu Shidou. Yuzuru biết rất rõ và muốn cho cậu biết điều này, thêm một lần nữa. Từ đầu thì Kaguya và Yuzuru là một thực thể, chung đụng một linh hồn. Kaguya ghét gì, Yuzuru ghét nấy. Và tương tự như vậy, Yuzuru yêu gì, Kaguya cũng sẽ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/9/96/DAL_V8_157.jpg/180px-DAL_V8_157.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật giật lông mày. Yuzuru mở mắt to hơn như để nhìn Shidou cho rõ, rồi cô tách ra và đối mặt với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sơ ý. Đó là điều cậu không cần biết. Để ngăn chặn bí mật bị tiết lộ thêm, Yuzuru sẽ bỏ chạy ngay bây giờ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, ê, Yuzuru?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru chạy đi, nhưng khi nghe tiếng gọi, cô quay lại và cười với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu. Yuzuru không đùa đâu. Kaguya thực sự thích Shidou đấy. Vậy nên…hãy chăm sóc cho Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là nụ cười tươi nhất, đẹp nhất mà Shidou từng thấy trên gương mặt vô hồn ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru chạy đi, bóng hình mảnh mai ấy khuất dần vào màn đêm mờ ảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 5: Sai lầm trong kế hoạch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là anh cứ thế mà để cô ấy đi mất à? Ít nhất cũng phải đưa cô ấy về nhà chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nằm dài trên ghế sofa, quở trách Shidou rồi thở dài chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori và Reine hiện đang có mặt trong nhà cậu. Shidou ngồi bệt trên sàn, Kotori và Reine thì ngồi đối diện nhau và nhìn chằm chằm vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giây phút mà Yuzuru chạy đi, Shidou đứng lặng người mất một lúc trong công viên đó. Và khi về đến nhà, hai người này gần như đã phát cáu lên vì phải chờ đợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh không nên làm như vậy. Nếu là em, em sẽ không để cô ấy phải một mình lặn lồi về nhà trong đêm đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….xin lỗi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhắc mới nhớ, trong khoảng thời gian Shidou còn đang mơ màng, Yuzuru đã chạy đi với một tốc độ khủng khiếp. Dù có muốn đi nữa thì cậu cũng không thể đuổi theo kịp. Dẫu sao thì cô ấy cũng là tinh linh khiển gió, chạy nhanh như vậy cũng không có gì lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi không sao. Shin cũng không thể làm gì kịp lúc đó. Cậu ấy đã hoàn thành khá tốt công việc hôm nay rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine biết rõ và nhắc nhở Kotori. Cô thở dài và sửa lại que Chupa Chus đang ngậm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết rồi. Anh ấy hành động như một con robot ấy, việc gì cũng phải dựa vào chỉ đạo của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori liếc nhìn Shidou và than thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì Shidou, trong 4 người mà anh đã gặp hôm nay, anh có cảm nhận được điều gì bất thường trong số họ không? Liệu Natsumi có thể là ai trong số họ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi hơi đột ngột, Shidou chìm vào dòng ký ức miên man chỉ mới xảy ra trong một ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra thì quá trình điều tra chỉ mới được một phần ba. Có những điểm đáng ngờ của họ khiến cậu phải chú ý, nhưng cậu vẫn chưa thể khẳng định ngay được, bởi vì điều đó chẳng khác nào kết tội một người vô căn cứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh chưa biết được…có lẽ phải gặp tất cả mọi người trước đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ…chắc vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Kotori đã biết trước câu trả lời. Cô nhắm mắt vài thở dài chán nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ kiểm tra lại một lần nữa giọng nói được ghi âm của họ. Nếu có gì bất thường, em sẽ báo cho anh ngay.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, anh tin tưởng em đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh. Dù sao thì hãy nghĩ ngơi đi. Em sẽ không tha thứ cho anh nếu anh làm hỏng buổi hẹn ngày mai chỉ vì thiếu ngủ đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ra lệnh với một giọng cứng rắn. Shidou mệt mỏi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ quyết định thế nhé. Reine-san, buổi hẹn ngày mai bắt đầu lúc mấy giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Hmm….Buổi hẹn đầu tiên ngày mai diễn ra vào lúc 10h sáng. Xin lỗi, nhưng cậu buộc phải nghĩ học thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….coi bộ không còn chọn lựa nào khác nữa rồi. Vậy, người đầu tiên cháu gặp ngay mai là…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori giật mình khe khẽ. Reine đã nhận ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là vậy. Cháu cảnh báo Shin vì đây là cuộc hẹn với cháu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không! Không phải! Với tư cách là người chỉ huy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kotori đã cảm nhận được cái nhìn kỳ cục của Shidou. Cô thẳng tay ném một cái gối vào mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, em làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm miệng lại và đi ngủ sớm đi nhóc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét lên và chụp lấy thêm một cái gối nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này, nếu ăn thêm một cú nữa, cậu sẽ về thành dưỡng sức ngay lập tức. Vậy nên Shidou phải khẩn cấp rút lui trước khi toi mạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 6: Phù thủy trong đêm===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“tich!” Một âm thanh vang lên, hai cây kinh đồng hồ cùng chỉ vào số 12 cùng lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
00:00h. Ngày 22 tháng 10 trôi qua và ngày 23 tháng 10 đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, ngày đầy tiên của trò chơi với Natsumi đã kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bóng tối, Natsumi biến trở lại thành chính cô và cười thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã không tìm ra được Natsumi trong ngày đầu tiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng có lý do của nó. Có đến hơn mười nghi phạm. Các manh mối rất mơ hồ. Dù có là Conan đi nữa cũng không thể tìm ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng: ngày đầu tiên cũng đã kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………&amp;lt;Haniel&amp;gt;, tới lúc rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm trong bóng tối đen kịt. Đó là tất cả những gì cô phải làm để ra lệnh cho thiên sứ làm theo ý muốn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì….. Chỉ một người trong số họ thôi. Liệu cậu có đoán ra được không nhỉ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hà hà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng phù thủy cười một mình rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………trước khi tất cả biến mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 7: Trò chơi thực sự bắt đầu===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng. Một âm thanh làm náo động cả ngôi nhà. Shidou dịu mắt trong cơn mơ ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngáp một cái lớn rồi vói tay nện vào cái động hồ chết tiệc để trừng phạt. Nhưng nó vẫn không chịu im. Hình như không phải do cái đồng hồ đó, âm thanh khủng khiếp này phát ra từ một nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lò mò ngồi dậy và ngáp thêm một cái lớn hơn nữa. Khi dần dần tỉnh ra, cậu mới có thể nhận ra được nguồn gốc của âm thanh khủng khiếp đó. Đó là chuôn cửa nhà cậu. Có ai đó đang liên tục ấn vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện quái gì vậy chứ? Mới sáng sớm mà…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou càu nhàu rồi lết xác ra khỏi cái giường thảm hại đó. Trong khi cậu xuống cầu thang, rồi đi ra hành lang để hướng về cánh cửa, chuông vẫn reo không ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay khoảng khắc mà Shidou chạm vào tay nắm cửa, dường như người ở phía bên kia đoán được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ouch!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt cậu đã quen dần với ánh sáng buổi ban mai, nhưng nếu một nguồn sáng mạnh hơn rọi thẳng vào mắt thì khó mà chịu được. Cậu kêu lên khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai…ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói ấy dường như là của một cô gái, hơn nữa, có vẽ như cô ta còn đang tức giận nữa. Đó là một chất giọng the thé, rất quen thuộc…. đó là………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya, có chuyện gì v………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa bật mở, và rồi một cơ thể mảnh mai bay vào. Shidou bật ngửa và Kaguya ngồi trên người cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy oy, bình tĩnh nào, có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shi-shidou, Yuzuru có đến đây không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn giữ được sự tự mãn như mọi khi nữa, Kaguya hét lên trong hoảng loạn. Shidou nghiên đầu một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuzuru? Cô ấy không đến đây. Mà sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô ấy không có trong nhà. Khi mình thức dậy lúc sớm, mình đã không thấy cô ấy đâu cả. Mình đã tìm khắp nhà, nhưng vẫn không tìm thấy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã hoàn toàn cảm nhận được nỗi sợ đang ngập tràn trong tim cô ấy. Cậu vội vã vớ ngay lấy đôi giày và mang vào với tốc độ nhanh nhất có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng điều này cũng đã xãy ra, kể từ lúc này, trò chơi của Natsumi đã thực sự bắt đầu.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=392257</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=392257"/>
		<updated>2014-09-22T13:34:17Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chương 2: Kỳ án - 12 tấm hình==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ngày 16, tháng 10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tobiichi thở dài trong lúc ngồi xuống chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái có mái tóc trắng cắt ngắn, một than hình mảnh mai cực kỳ cân đối và một khuôn mặt vô cảm, trông giống búp bê nhiều hơn giống người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu ai đó đã từng tiếp xúc với vô trước đó thì họ sẽ dễ dàng nhận ra sự khác biệt lúc này. Mặt cô ảm đạm hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do rất đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua, một cảnh báo không gian chấn được phát đi tại một khu vực ngoại ô thành phố Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nếu chỉ là một công dân bình thường thì bạn sẽ không biết điều này: Một tinh linh xuất hiện ngay sau đó, hay nói đúng hơn chính tinh linh xuất hiện đó đã gây ra vụ chấn động. Các thành viên AST ngay lập tức trang bị vũ khí và bay đến khu vực để giao chiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami lại không được phép tham gia cùng đội. Cô đã cùng người dân sơ tán xuống hầm trú ẩn để chờ đại họa qua đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô cùng ray rứt và khó chịu với nguồn sức mạnh và kỹ năng vượt trội trong người nhưng cô không thể làm gì khác được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó là nguồn gốc của sự khó chịu trên gương mặt Origami hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lần chịu kỹ luật này có lý do của nó. Tháng trước, cô đã sử dụng vũ khí hủy diệt cực mạnh mang tên &amp;lt;White Licorite&amp;gt; được cất giữ trong nhà chứa và tấn công đồng minh. Cuối cùng thiết bị đã bị phá hủy và một vài thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị thương. Trong thời gian chịu kỷ luật, Origami phải sống trong một ngôi nhà được cách ly cẩn thận và bị cấm đụng tới bất cứ trang bị nào của AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn thế nữa, ở trang đầu tiên của tập hồ sơ phạm tội của Origami là những yêu cầu trừng phạt cô như một tội phạm. Nhưng một vài nguồn tin đã chứng minh được rằng &amp;lt;DEM&amp;gt; cũng đã có những hành vi phạm pháp, nên Origami đã nhận được tiếng nói bảo vệ từ phía  JGSDF. Thế là các cuộc họp thảo luận về hình phạt cuối cùng dành cho cô kéo dài ra mãi. Có thể nói đây là một điều may mắn cho Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng không làm cho tâm trạng cô khá hơn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, còn một điều nữa. Một sự kiện đã xãy ra làm cho Origami gặp bối với tình cảm của chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lẩm bẩm nhẹ nhàng, không ai nghe được. Nó giống như tự nói với chính bản than cô hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỗ ngồi bên phải của Origami vẫn trống. Đó là một người cực kỳ quan trọng đối với Origami. Vẫn chưa đến giờ lên lớp nhưng sự vắng mặt này quả là bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước hết, Origami có chuyện cần giải quyết. Cô đứng dập và đi vòng qua bên phải chiếc bàn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô gái ngồi ở đó cảm nhận được sự có mặt của Origami. Cô ấy thốt lên một tiếng có vẽ nghi ngờ và nhìn Origami một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka liếc một cái thật sắc về phía Origami và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Sao hả? Cô muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tại thì chỉ có cô ấy là có thể trả lời cho thắc mắc của Origami, bởi vì nhà cô ấy và Shidou nằm cạnh nhau trên phố. Cô hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou vẫn chưa đi học?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cong mồm lên và quay mặt đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không cho cô biết là Shidou đang bận và không thể đi học bây giờ đâu.” (ND: mình iu Tohka nhứt ở điểm này, dễ thương hết sức ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như Tohka đã nói ra tất cả những gì cô ấy biết, có ở lại them nữa cũng chả ích gì. Origami đành phải im lặng trở về chổ ngồi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka thì có vẽ khoái chọc tức Origami nên khi thấy cô ấy như vậy, Tohka thè lưỡi trêu chọc một cách khoái trá. Còn cả lớp thì đã quá quen với những mâu thuẩn thường xuyên và đều đặn của hai người nên họ chỉ nhìn chứ không can thiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa lớp học mở ra, và một cậu trai bước vào. Đó là một người có mái tóc cắt ngắn vừa phải, khuôn mặt cân đối và đôi mắt khá đẹp. Đó chính là Isuka Shidou, “người yêu” của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyyyyyy, Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami liếc nhìn Tohka với một vẽ khó chịu trên mặt. Tohka đã đứng lên và vẫy tay với Shidou cùng một gương mặt rạng rỡ, chỉ dành cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì trông có vẽ bối rối với những cử chỉ mà Tohka dành cho cậu. Tohka chạy đến gần Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh vậy. Anh hoàn tất công việc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…. Cảm ơn em. Đứng yên một xíu nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiêng đầu thắc mắc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười dịu dàng và ném cái cặp xuống đất. Cậu phóng cả tay lên và tóm chặt ngực của Tohka. Những điều đó diễn ra chỉ trong một tích tắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảng thời gian rất nhỏ, Tohka vẫn chưa hiểu được chuyện quái gì vừa xảy ra với mình. Và…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh-anh-anh-anh-anh…… ANH ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka đỏ bừng mặt. Cô hét lên trong cơn hoảng hốt, và ‘gửi’ cho Shidou một cú đấm bằng tất cả tình cảm đè nén của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ái chà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã né được cú đấm phá núi đó chỉ trong tích tắt bằng những cử động vô cùng điệu nghệ và nhanh nhẹn. Tay cậu vẫn cứ túm lấy ngực Tohka và bóp bóp. Rõ rang cậu đang tận tưởng cảm giác sung sướng từ bộ ngực tuyệt vời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaa…. Tuyệt quá! Ngực Tohka là số 1!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sờ từ bên ngoài thì cũng chán. Cho anh làm trực tiếp luôn được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đang nói cái quái gì vậy? Đừng đùa nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên trong cơn hoảng loạng và cố gạt hai tay của Shidou ra. Đôi má cô đã đỏ hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp tình nhân này đã gây náo động đến mức làm cho nhóm bạn thân của Tohka phải chú ý. Cả ba xông vào và bao vây hai người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii. Cả ba đã chơi thân với nhau từ lâu và được rất nhiều zai để ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dừng lại ngay! Cậu đang làm cái quái gì thế hả Isuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có biết rằng đó là một hành vi phạm tội hay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi muốn nhổ vào mặt cậu đấy, tên khốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi người một câu, cả ba xếp thẳng hàng và không tiếc lời rủa Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì có vẽ không quan tâm lắm. Cậu nắm ngay lấy bàn tay tai của Ai, đẩy cô sát vào tường và nâng cằm cô lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Để đề phòng người đọc quên mất Ai là bạn nào: http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/b/b8/DAL_V8_067.jpg/180px-DAL_V8_067.jpg)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi. Cậu cũng muốn được chăm sóc chứ gì? Đừng có la lên nha. Để mình phong ấn đôi môi này nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đòn phản công bất ngờ của Shidou làm cho Ai bất ngờ và cứng đờ cơ thể. Mai và Mii thì có vẽ bị sốc, đến nỗi đứng trơ ra nhìn mà không hề can thiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gian xảo và nhìn vào gương mặt đang sợ hãi đến nỗi run lên. Cậu nâng mặt Ai lên cao hơn nữa và từ từ đưa đôi môi mình đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ya..yaaaaa……… Mình có Kishiwada-kun rồi, không cần nữa đâu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc kệ cho Ai vùng vẫy và đẩy ra, Shidou vẫn không ngừng lại. Shidou nhẹ nhàng chạm vào những điểm khiến Ai kích thích hơn, thế là cô cứng đờ lại và nhắm tịt mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi Shidou cười tinh quái, và thổi vào tai cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi chân của Ai nhũn ra tức khắc. Cô khụy xuống tại chổ. Tới lúc này Mai và Mii mới hoàn hồn lại. Họ kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai! Ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khốn kiếp!!! Sao cậu dám làm vậy với Ai hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ kêu lên, rưng rưng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng như không hề bỏ qua một cơ hội nào cả. Cậu đưa tay đến tốc váy của hai cô gái ấy lên. Mấy thèn khác trong lớp thì:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooooooooohhhhhhhhhh!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ họ cũng đã bị kích thích trước màn phô diễn điệu nghệ của Shidou. Mai và Mii hoảng loạng ép chặt váy mình xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang làm cái *** gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha, chắc đồ lót của hai cậu dễ thương lắm nhỉ. Lần sau hãy lên giường và cho mình xem được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“W*** T** F***?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt của Mai và Nii đỏ lên như bị nướng trên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giơ hai ngón giữa của mình lên về phía hai cô bạn và bước ra khỏi lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhướng mày lên cùng một gương mặt khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuuaaaa……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái thật lớn khi đang bước đi trên hành lang trường trung học Raizen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh như chuông báo vang lên, báo hiệu tiết bốn đã kết thúc. Những bạn nữ thì vừa đi tìm nơi ăn trưa, vừa trò chuyện, trên tay là hộp bento. Còn nam sinh thì lại phi như ngựa về phía căn tin với nét mặt của những con thú đi săn sắp chết đói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má là làu bàu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tới giờ nghĩ trưa cmnr. Hình như mình hơi trễ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra đã có một cuộc họp khẩn cấp trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và Shidou được yêu cầu phải có mặt. Theo dự kiến ban đầu thì mọi người sẽ họp xong sớm nhưng vì lần này đối tượng là Natsumi, tinh linh mà vẫn chưa ai điều tra được sức mạnh và ân mưu của cô ta là gì khi nói với Shidou những lời cuối. Thế là cuộc họp dường như kéo dài vô tận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đã không được ngủ nhưng Shidou cũng không đến nỗi gục gã. Cậu lại gãi má và thở dài them lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng khi bước lên cầu thang, rồi mở cửa lớp, cậu tỉnh hẵn ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả học sinh trong lớp đều nhìn chằm chằm về phía Shidou, những ánh mắt ấy trông như sắp bắn ra những con dao găm về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình, run rẫy liếc nhìn mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er.. Sao vậy? Mấy bạn bị sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể hiểu được chuyện gì đã xãy ra, một giọt mồ hôi lăn trên má cậu. Trong số mấy chục cặp mắt ngắm vào Shidou, nổi bật nhất là ba cô gái đang ngồi trong góc lớp học, đôi mắt họ ‘lấp lánh’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu còn dám quay lại hả? Không biết nhục à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không cảm thấy hối hận à? Hay chưa đủ thõa mãn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ một thằng như cậu không nên có mặt trên cõi đời này, con tinh trùng khuyết tật, sự thất bại thảm hại của durex!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi người một câu rủa, và họ bao vây Shidou. Những người còn lại gầm lên như một bầy sói đang đói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cứng người lại. Đây không phải là lần đầu tiên ba cô gái ấy chữi rủa cậu nhưng hình như hôm nay thì khác hẳn. À mà khoan, họ nói cứ như thể là Shidou đã đến lớp trước khi cậu xong việc và gây ra vụ áng kinh hoàng nào đó vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kho…khoan đã, sao các cậu nóng thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên như thể cản những lời đó lại. Ai, Mai và Mii tự nhiên rủa xả cậu. Cậu tự hỏi mình đã làm gì sai cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không thể chối tội được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, bọn này đã tập hợp đủ nhân chứng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể chấp nhập rằng cậu đã quên chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai chỉ thẳng vào mặt Shidou. Mai hất đầu về phía những người còn lại trong lớp. Mii thì nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không hiểu chuyện gì đã xãy ra, long mày cậu nhíu lại hết cỡ và nhìn xung quanh để tìm xem liệu có ai đứng ra giúp hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể đáp lại sự tìm kiến của cậu, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau Ai và Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ba cậu này, để mình nói chuyện với cậu ấy một lát được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rãnh rỡ hẳn lên khi gặp cô ấy. Nhưng Tohka thì hoàn toàn ngược lại, cô ấy trông như không có vẽ gì là vui khi thấy Shidou cả, cô đến trước mặt Shidou. Shidou thở phào khi thấy Tohka đứng trước mặt mình, cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mà có em đó Tohka. Có chuyện gì xảy ra với ba người họ vậy? Anh chỉ vừa mới vô trường……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka đỏ mặt và đấm và bụng Shidou một cú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….. Sao tự dưng anh lại làm vậy chứ? Phải nói sao đây…….. em sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em….em đang nói gì vậy? Anh không……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Shidou trả lời như vậy, Tohka nhíu mày hết cỡ. Cô lạnh lùng nện không thương tiếc vào ngực Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…..em…..em sao vậy Tohka? Đau quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi, em đã đánh giá sai con người anh rồi. Và em đã định sẽ tha thứ cho anh nữa kìa, nhưng tại sao anh lại chối việc anh đã làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói vậy là sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là….. đó là……….. của em………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka lúng túng. Gương mặt cô giờ đây đã đỏ hơn trước nhiều. Cô cúi gằm mặt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai và Mii ôm lấy Tohka như để san sẽ phần nào nỗi đau của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, bình tĩnh nào Tohka-chan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã gây ra một việc kinh khủng như vậy mà còn bắt Tohka phải nhớ lại nữa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Địa ngục có lẽ cũng không đủ để trừng phạt cậu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể chịu thêm được nữa, cậu hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể hiểu các cậu đang nói gì cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một bàn tay nắm lấy cổ tay Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami như hiện ra từ một cõi hư không nào đó. Cô đang nhìn Shidou một cách bình tĩnh, nhưng cậu có thể thấy được cảm nhận của cô ấy khi nhìn vào sâu trong đôi mắt của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, đừng có nói là mình đã……….cậu………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lắc đầu như để xua đi nỗi sợ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừh….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở phào nhẽ nhỏm khi nghe điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami giật phăng hàng cúc áo trước ngực mình, rồi cầm cả hai tay Shidou ịnh vào đó (đó là cái gì thì tự biết ^^).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aguaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất ngờ một cách vô cùng bất ngờ. Một âm thanh rất lạ phát ra từ cổ họng cậu. Dường như chưa từng có ai nghe được âm thanh này trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vội rụt tay lại nhưng không thể được. Origami đã nắm tay cậu chặt tới mức cậu không thể kéo tay mình lại được nữa. Và thế là, mỗi khi cố gắng thoái lui, tay cậu lại chạm mạnh hơn vào ngực cô ấy. Một cảm giác ấm áp và mềm mại lan ra từ hai bàn tay Shidou, rồi nhấm chìm não cậu trong đó. Nhưng điều đó chỉ làm Shidou phát điên lên mà thôi (ND: không ổn, anh Shin bị gay à?).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…cậu đang làm gì thế…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Tohka ngước lên nhìn. Cô từ từ gỡ bàn tay tóm chặt lấy cổ tay Shidou ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đôi tay đã được giải thoát, Shidou hít một hơi dài để lấy lại nhịp đập bình thường cho con tim mỏng manh của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………..Nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái mà Shidou hít vào không phải là không khí bình thường. Cậu cảm nhận được một mùi hương đặc trưng lan tỏa trong không khí. Và mặt cậu teo lại trong xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, chẳng phải cậu đã nói là mình không làm gì cậu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi trong xấu hổ, Origami gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, nhưng bây giò thì có rồi đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha……..haaaaaaaa……..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp đi, làm mấy chuyện mà cậu làm với họ đi. Hãy đẩy mình vào tường, rồi nâng cằm mình lên, rồi thổi vào tai mình nữa. Và hãy lật váy mình lên.”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt và cảm nhận được cái nhìn từ Ai, Mai và Mii. Mặt họ đỏ bừng hết cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami chả quan tâm, cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó hãy hun nhau thật mãnh liệt, rồi xé áo, rồi lột đồ, rồi đè mình xuống, cuối cùng là hãy xxx, chúng ta sẽ mãi mãi là của nhau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“#%*&amp;amp;#$&amp;amp;@#”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tobiichi Origami, Shidou sẽ không làm vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này cũng vậy, Origami dường như không nghe những tạp âm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lên đi Shidou, thịt mình đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……….? Cái g……..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“F*** mình đi nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin…xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vọt khỏi nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là Origami đã kịp ra tay trước khi Shidou chuồn mất, nhưng cô đã bị Tohka cản lại. Một cuộc cãi vã bùng lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chạy trên hành lang, tìm ra một xó nào đó và chui vào để Origami không tìm ra cậu. Quệt đi giọt mồ hôi trên trán, cậu bắt đầu thở chậm lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế này là thế nào? Bé chỉ đi học thôi mà……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày. Tất cả mọi người đều cùng chỉ trích cậu. Có gì đó không ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu đang vắt chân lên trán để suy nghĩ thì có hai người quen đi tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ, Kaguya, cả Yuzuru nữa……. Này hai cậu………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có gì đó không được bình thường. Hai chị em họ, thay vì mặc đồng phục nữ sinh Raizen, thì họ lại đang mặc đồng phục bơi lội của trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Stop. Đó có phải Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya và Yuzuru đã thấy Shidou. Thế là *Hù!*. Cả hai dang đôi tay vĩ đại ra dọa Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này tìm thấy cậu rồi nhá!........ Cơ mà….cậu không sợ à? Haha, gan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông báo. Chúng tôi sẽ không lơ là nữa. Bây giờ thì hãy giải quyết 1 lần đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những lời đó, cậu cứng người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng….đừng bảo là mình đã làm đó với gì hai cậu nhá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou run rẩy hỏi. Kaguya và Yuzuru nhíu mày nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc, đừng giả vờ nữa, chỉ cần trả lại đồ lót của bọn này là được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phẫn nộ. Tôi tự hỏi rằng ai đã nói [Tôi tôn sùng đồ lót] và rồi đổ nước lên người bọn tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“#%@*&amp;amp;@$*#%(&amp;amp;%&amp;amp;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một vụ án nữa do Shidou gây ra mà cậu hoàn toàn không nhớ gì về nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết là cậu đang âm mưu gì, vì vậy tôi sẽ luôn luôn cảnh giác khi có mùi của cậu ở gần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Yuzuru đã rất hoảng sợ khi nghĩ rằng mình sẽ không có đồ thay, nhưng may mắn thay lại, có một cái trong cái túi bên cạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mình không………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang giả ngu đấy à? Đừng hòng. Tôi đã nhìn rõ và chắc chắn đó là cậu. Cậu không thể chối được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Đó hoàn toàn là sự thật. Chắc chắn không thể lầm vì Yuzuru là người yêu của Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang nói gì vậy Yuzuru? Chẳng phải là cô đã rằng chúng ta cùng bình đẳng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phớt lờ. Mình không biết Kaguya đang nói tới chuyện gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em cãi lộn một hồi. Rồi họ cùng quay lại phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù sao đi nữa, mình sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Mình sẽ đưa ra hình phạt cho cậu ngay đây. Cởi quần ra nhanh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Và rồi Yuzury sẽ vọc cơ thể cậu với một bình xịt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tuyên án, hai chị em bắt đầu tiếp cận Shidou một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng…….đừng đùa mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể chịu đựng một hình phạt cho tội ác mà mình không hề gây ra được. Cậu quay đầu chạy trốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, cậu nghe được một giọng nói vang lên từ phía mà cậu định đào tẩu, ngay phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Isuka-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ đeo kính với một thân hình nhỏ nhắn. Dù trông khá trẻ nhưng cô ấy lại không mặc đồng phục học sinh. Bởi vì đó là một giáo viên. Cô ấy là Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta-Tama-chan……à không, Okamine-sensei!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vô tình sủa ra cái tên mà cậu và bạn bè hay gọi cô ấy. Nhưng Tama-chan-sensei không để ý gì chuyện đó mà nện bước như một con voi đến gần và túm ngực áo cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì? Sensei?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou sợ hãi hỏi lại. Tama-chan-sensei làm một bộ mặt như thể sắp khóc đến nơi và rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu em mà làm vậy với cô thì làm sao mà cô…. lấy chồng được nữa? Em sẽ phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi thấy thái độ của cô ấy, nhưng việc này thì quả là…… Cậu giật mình và rút lui chầm chậm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đang trên đường lui binh thì bổng nhiên, một người bước ra là ngã rẽ hành lang và kêu lên sợ hãi. Đó là thằng cờ hó bạn thân của cậu, Tonomachi Hiroto. Tóc cậu ta được vuốt dựng lên bằng sáp. Cậu ta cao hơn Shidou một chút và gương mặt cũng nam tính hơn anh Shin của chúng ta, nhưng vì một lý do nào đó mà cậu ta lại ôm lấy vai mình và *iii* một cách hết sức nữ tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-Tonomachi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe tiếng gọi nơi hoang dã… ý lộn, tiếng gọi vọng tới của Shidou, toàn thân Tonomachi run lên như một con Chihuahua. (chắc giống chó ‘chi wa wa’)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Isuka à, tao biết thỉnh thoảng tao cũng giỡn hơi quá lố nhưng toan hoàn toàn không có ý như vậy đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện đ** gì với mày vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã đến giới hạn của sự chịu đựng và hét lên một cách không kiềm chế. Tonomachi rụt cổ lại như một con rùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn không thể hiểu được chuyện quái gì đang xảy ra, bởi vì những người này nói chung là không rãnh đến mức trêu cậu một cách có tổ chức và quy mô như vậy. Cậu liếc về bên trái. Ở đó là lối thoát cuối cùng khỏi mớ lộn xộn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay nhìn ra phía đó, toàn thân cậu như nổi da gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi mà ánh sáng từ cửa sổ đang chiếu rọi, một người đang đứng ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ta có một cơ thể mảnh mai và một gương mặt trung tính.Trong một khoảng khắc, Shidou có cảm giác rằng cậu đã nhìn thấy người đó ở đâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, cậu nhận ran gay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là gương mặt mà cậu thấy trong gương mỗi buổi sáng. Đó là một điều hoàn toàn không thể tin được, nhưng, thằng Isuka Shidou đang đứng ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thằng Shidou đó liếc nhìn cậu với một nụ cười gian xảo trên môi, và rồi bước đi mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như hắn chế nhạo cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, khoan đã…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên và đuổi theo thằng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không thể nhanh hơn chị em Yamai được. Tay phải của cậu đã bị Yakuya tóm chặt lấy, còn tay trái thì đang được Yuzuru sở hữu. Cậu không thể di chuyển được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Cậu không thể chạy thoát được đâu. Bọn này sẽ làm cho cậu phải hối hận vì những gì cậu đã gây ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt được rồi. Cậu không được phép đi đâu hết. Chúng tôi sẽ từ từ hành hạ cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, chỉ một giây thôi. Bây giờ, chỉ cần rẽ qua chổ đó của hành lang, chúng ta sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục thế này thì cậu sẽ mất dấu thằng Shidou kia thôi. Cậu gom tất cả quyết tâm của mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahhh! Mình biết rồi. Mình sẽ không chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một cách trong tuyệt vọng. Thế là hai chị em Yamai gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Được, vậy thì tốt. Cậu đã xúc phạm danh dự của chị em Yamai. Chúng tôi sẽ dành cho cậu một cơ hội để tự thi hành bản án.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Shidou đáng bị như vậy ngay từ đầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya và Yuzuru buông hai tay Shidou ra. Có lẽ họ đã tin lời Shidou rồi. Nhưng dù vậy, nếu cố gắng bỏ chạy thì cậu vẫn sẽ bị bắt một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, dù đã bị phong ấn nhưng cả hai là những tinh linh điều khiển gió. Tốc độ của họ hoàn toàn vượt trội người thường, vậy nên bắt Shidou thì chả có gì là khó đối với họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được rồi, bây giờ hoặc không bao giờ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Hai cậu muốn quần của mình chứ gì? Mình cởi ngay đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói và lôi tuột cái thắng lưng ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động bất ngờ của Shidou làm cho cả đám người bị quấy rối phải bất ngờ. Họ lập tức lấy tay che mặt lại và quay đi theo phản xạ tự nhiên. Tonomachi thì bỏ chạy mất dép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây chính là cơ hội mà Shidou mong đợi. Cậu vọt đi như một mũi tên, hướng về phía thằng Shidou đó đã đi khỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chạy đến cuối hang lang, rẽ sang phía mà thằng Shidou đó tẩu thoát. Và cậu đã thấy được hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng đó……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng lại, tăng tốc hướng thẳng về phía thằng người giống y như cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc lâu rượt đuổi……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đã gần như chạy hết các hành lan trong ngôi trường. Đích đến cuối cùng của hắn là sân thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…haha….  Bây giờ thì….thì không còn đường chạy nữa nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ôm lấy ngực và thở dốc. Cậu đặt tay lên nấm đấm cửa và mở ra. Ngay lập tức, cảm giác khoan khoái ùa đến khi cậu nhìn thấy bầu trời trong xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến chuyện thư giãn. Cậu bước them một bước ra sân thượng và liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo! Đến nhanh nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rung mình khi nghe được tiếng nói từ phía sau mình. Một thằng giống hệt Shidou đang ngồi nhàn nhã và nhìn vào nơi Shidou đã bước ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Mi…. đang đợi ta à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày và nhìn trừng trừng vào hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở một khoảng cách gần như vậy, một ảo giác hiện lên trong đầu Shidou khiến cậu nghĩ rằng mình đang nhìn vào một tấm gương phản chiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thằng Shidou đó đứng đậy nhìn vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lời kể của Tohka, nhóm Ai, Mai, Mii, hai chị em Yamai, Tama-chan-sensei, Tonomachi và một số người khác, Shidoud đã gây ra những chuyện mà cậu không thể nhớ được. Rất có thể chính thằng sinh vật lạ đang đứng trước mặt cậu là chủ mưu mọi chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như cậu nghĩ đấy. Tôi đã rất vui vẽ với họ khi cậu không có ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của cậu, thằng Shidou vên miệng lên cười. Hắn cực kỳ giống Shidou, từ nét mặt, dáng người, đến cử chỉ và hành động. Sự khó chịu của Shidou dâng lên.,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi…. là ai? Tại sao mi lại biến thành ta? Và tại sao mi lại gây ra những chuyện như vậy và bắt ta gánh chịu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi và vẫn đề phòng cẩn thận. Thằng Shidou ấy phát ra tiếng cười từ trong cổ họng, một âm thanh kỳ lạ khiến cho cậu cực kỳ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có gì lạ mà cười hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưmm, đúng là lạ thật đấy. Cậu vẫn chưa nhận ra tôi à? Shidou-kun?””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dốc và căn mắt ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong câu nói của hắn, từ cuối cùng được phát ra với một chất giọng khác hẳn. Đó là giọng của một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã nghe giọng nói đó ở đâu rồi thì phải…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng nói đó………. Đừng nói là…….. Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn đúng như vậy. Giọng nói đó là của nàng tinh linh phù thủy mà cậu đã gặp ngày hôm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng Shidou” cười một cách đáng ngờ, rồi xoay một vòng trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Pin-pon! Chính xác! Đoán hay lắm nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….vậy hình dáng đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hỏi câu đó, những ký ức về trận chiến ngày hôm qua hiện về trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã dung thiên sứ của mình &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến tên lửa thành củ cải, và biến đổi luôn cả hình dáng của các thành viên AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có thể biến hình những người khác thì chắc chắn nó cũng có thể biến hình cho chính chủ nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giờ đây đã cáu. Cậu giận dữ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn gì chứ? Biến thành tôi và quậy phá bạn bè của tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Natsumi mất ngay vẽ tự mãn của mình và nhìn chằm chằm Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậy thật sự không biết à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tia sáng giận dữ phát ra từ mắt của Natsumi như chọc thủng lồng ngực Shidou và chạm vào trái tim của cậu. Và, những lời mà Natsumi đã nói trong lúc chia tay hiện về trong ký ức cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình, nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói là….. khi cậu nói sẽ kiết liễu đời tôi……….. chính là những gì cậu đã gây ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hai mươi điểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi trong sợ hãi. Natsumi thì chỉ đơn giản là nhắm một mắt, mở một mắt và trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi sẽ không để những người biết bí mật của tôi ra đi dễ dàng như vậy đâu. Cậu nghĩ rằng tôi có thể tha thứ cho cậu được à? Không đâu. Tôi sẽ nghiền nát cậu ra thành bột.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan…. Chờ đã, tôi có biết bí mật gì của cậu ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa chùng câu nói, Shidou đã bị ngăn lại bởi tiếng dậm chân của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào. Đừng tỏ ra ngờ nghệch nữa. Bất cứ ai biết bí mật của tôi đều phải chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lùi lại một bước. Cơn giận ngút trời và những hành động của Natsumi thực sự đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi dường như không bận tâm gì đến Shidou cả. Cô nở một nụ khủng khiếp và chỉ vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đừng lo. Hiện giờ thì đang có đến hai Shidou nhỉ? Rõ ràng là không ổn tí nào. Chúng ta phải loại bỏ bớt một Shidou thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người………? Chờ đã, đừng nói là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã trở nên cực kỳ hoang mang. Natsumi gật đầu và cười nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ là cậu. Tôi sẽ làm tốt những việc cậu hay làm. Đừng lo gì cả. Khả năng quan sát của tôi rất tốt. Tôi đã điều tra kỹ lượng cậu và những người quen biết cậu. Tôi chưa từng cảm thấy vui như thế này trước đây. Dù cho cậu biến mất tại đây thì cũng sẽ không ai hay biết cả. Dù cậu không còn tồn tại, trái đất vẫn sẽ tiếp quay một cách bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi đang di chuyển như một diễn viên opera, Natsumi lại tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Cứ yên tâm, tôi sẽ không giết cậu ngay lập tức đâu. Nhưng tôi sẽ phải ném cậu đi nơi khác để không ai có thể làm phiền tôi được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng dọa tôi. Chuyện đó………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou la lên khi sức chịu đựng của cậu đã lên đỉnh điểm. Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên. Cánh cửa dẫn lên sân thượng bật mở và rồi hai cô gái bước ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Tohka và Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải chạy trốn như một tên khốn vậy chứ? Em sẽ tìm được anh, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu là lý do sống của mình. Mình sẽ không để cậu đi mất đâu. Hãy quay về đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như cả hai đang tìm cậu. Họ xô đẩy nhau trong khi cùng nhau bước lên sân thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, họ đã nhận ra được sự bất thường. Cả hai nhìn hai người đã có mặt từ trước trên sân thượng với một nét mặt ngạc nhiên hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có….có tới hai Shidou?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Như vậy là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami hỏi với tròng mắt giản rộng ra, rồi họ lần lượt nhìn hai người đang đứng phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đây chính là cơ hội để Shidou thanh minh cho chính mình. Nếu họ thấy hai tên Shidou, nghĩa là có một người giả mạo, và đó chính là kẻ gây rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Origami, nghe ngày, tên này là………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hắn là tên giả mạo. Hắn đã biến hình thành mình và trêu mọi người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp nói xong thì Natsumi đã kêu lên với một giọng lớn hơn nhiều. Tất nhiên, đó là giọng của chính Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………? Đừng nghe hắn, mình mới là thực.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình mới là thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Natsumi, giờ đây đã giống nhau như hai giọt nước, và cả giọng nói cũng vậy. Tohka và Origami bắt đầu bối rối. Họ không thể phân biệt ai là thật được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tất cả những gì mà Shidou có thể làm bây giờ là kêu lên trong tuyệt vọng, cậu quay về phía cả hai một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Origami, tim mình đi, mình mới là thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng để bị hắn lừa, hai cậu phải tin mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cũng kêu lên một cách tuyệt vọng vl. Theo như biểu hiện lúc này thì dường như Natsumi trông ‘thật’ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Vậy là….. một trong hai là thật….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật khó hiểu đấy. Tuy nhiên……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami đắn đo trong một khoảng khắc, và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi là giả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi là giả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cô gái cùng chỉ vào một Shidou và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/f/fd/DAL_V8_091.jpg/180px-DAL_V8_091.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi có vẽ bị sốc. Cô không thể ngờ rằng họ lại có thể phát hiện ra mình là hàng tàu khựa nhanh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai cậu đang nói cái gì vậy…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bào chữa một cách yếu ớt nhưng hai cô gái kia không có vẽ gì là sẽ thay đổi nhận định của mình. Họ lao vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến lúc này thì Natsumi đã từ bỏ. Cô liếc nhìn hai cô gái ôm chặt cánh tay của Shidou một cách tức giận.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Ngạc nhiên thật đấy. Làm thế nào mà hai cô có thể đoán ra được nhỉ? Khả năng biến hình của tôi cực kỳ hoàn hảo. Cho dù tỉ lệ chọn đúng là 50%, làm cách nào mà hai cô lại có thể cùng xác định được tôi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai nữ sinh có tình cảm sâu đậm với Shidou nhất quả đất lần lượt trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, chính ta cũng không rõ nữa. Có lẽ đó là trực giác của ta. Ngoài ra, ta còn cảm nhận được mùi hương của Shidou nữa. Mùi của ngươi không phải của Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chỉ có một mình ngươi thì ta đã bị lừa mất rồi. Thậm chí ta còn cho rằng ngươi là Shidou cho đến tận bây giờ đấy. Nhưng nếu có hai Shidou thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Tốc độ nháy mắt của ngươi nhanh hơn 0.05s, cơ thể ngươi lệch sang trái 0.20 so với Shidou. Chắc chắn ta không thể lầm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Tohka nói một cách mơ hồ thì Origami lại rành mạch hơn hẳn. Nhưng dù sao họ cũng đã tìm được Shidou thật của mình. Natsumi nhìn cả hai một cách hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các…các cô là gì thế hả? Điên thật……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….Không, hai cậu………….thật tuyệt………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên trong cơn rùng mình, còn Shidou thì mơ màng lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ giả mạo đã bị lột mặt nạ một cách nhanh chóng. Nếu là bình thường thì Shidou đã rối rít cảm ơn cả hai rồi…………. nhưng……. Cậu lại không hiểu….. vì sao mà Natsumi lại có vẽ quá sốc đến như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghiến răng giận dữ, cô đưa tay phải lên cao. Một thiên sứ xuất hiện từ cõi hư vô với hình dạng một cây chổi, đầu nó phát ra một ánh hào quang chói lọi. Và ngay lập tức, Natsumi trở lại nguyên hình của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami mở to mắt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức, họ cúi xuống và tạo thế thủ, chắn ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi chẳng mảy may bận tâm gì chuyện đó cả. Cô nghiến răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể…………không thể…………..không thể nàooooooooo………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không những bí mật của tôi bị cậu phát hiện, mà cả khả năng biến hình hoàn hảo của tôi cũng đã bị vạch trần. Không thể được………….. Đây không phải sự thật……….Các người….các người đang lừa tôi……..Đừng hòng tôi tin điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời cuối trong câu nói của Natsumi được phát ra với cường độ âm thanh cao nhất mà cô có thể hét lên được. Cô chỉ tay về phía ba người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Tôi sẽ lôi địa ngục từ dưới kia lên và nhấn chìm các người vào đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc nhìn Shidou và hai cô gái dàng trọn tình cảm cho cậu một lần nữa, rồi cô đạp mạnh xuống mặt đất và vút lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..Oy…oiii…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vội vã kêu lên nhưng đã quá muộn. Natsumi giờ đây chỉ còn là một cái bóng nhỏ mờ mờ ở phía xa trên bầu trời trong xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói rằng, ngày hôm qua Shidou đã thành công trong việc chiếm được sự tin tưởng của Natsumi, và nếu cậu hôn ngay lúc đó, rất có thể cậu đã hoàn toàn phong ấn được sức mạnh cô ta. Nhưng không hiểu vì sao mà bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ phải lien lạc và báo ngay lại cho Kotori ngay lập tức. Trong khi Shidou còn đang mãi mê suy nghĩ về chuyện đó trong đầu thì&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami không hề rời mắt khỏi Natsumi cho tới khi bóng dáng cô ta hoàn toàn tan biến. Và khi sự việc đã qua đi, cả hai quay về phía Shidou và lên tiếng cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…chuyện gì voậy….???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ cuối cùng thoát ra khỏi miệng cậu bị méo đi một cách kỳ cục. Có lẽ do cậu đã đoán trước được chuyện gì sắp xảy ra cho cái thân khốn khổ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta là ai? Cậu có quan hệ như thế nào với cô ta?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cả hai đều không nằm ngoài tài tiên tri của Shidou. Cậu cứng người lại trong lúc loay hoay bịa ra một câu chuyện hợp lý để giải thích cho hai “cô vợ” về người lạ ban nãy mà không tiết lộ quá nhiều thông tin về Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trụ sở chính của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, vương quốc Anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại tầng hai mươi, rất nhiều người đang nối đuôi nhau vào phòng họp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là thành viên thuộc hội đồn quản trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã ngồi vào bàn họp, mọi người bắt đầu lật tài liệu trong tay ra. Ai cũng mang một gương mặt căng thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì chuyện mà đang bàn tới thật khó mà tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đều đã nhận được báo cáo với đầy đủ chi tiết sự việc, và họ đang cầm nó trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những chi nhánh của &amp;lt;DEM&amp;gt; do Isaac Westcott điều hành thực hiện những việc không ai có thể giải thích được. Đã vậy, trụ sở chính của chi nhánh Nhật Bản đã bay mất nóc nhà, phần còn lại thì như đống gạch vụn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, một vài người trong số những Wizards giỏi nhất được cử đi do Isaac chỉ đạo đã bị thương hoặc thiệt mạng. Những công nghệ bí mật do Realizer độc quyền sáng chế đã bị phơi bày ra trước mắt dân thường. Dường như chỉ suýt một chút nữa thôi là &amp;lt;DEM&amp;gt; đã bị phá sản. Tất cả những chi tiết trên đã được ghi đầy đủ trong bản báo cáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả mọi người trong căn phòng đều mang gương mặt nặng nề đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế xa nhất tính từ cửa ra vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh ta vận một bộ đồ đen tuyền từ đầu đến chân. Đó là một người đàn ông khoảng 30 tuổi. Ông ta nhìn lướt qua mọi người tham dự cuộc họp với đôi mắt lạnh lùng. Đó chính là Isaac Ray Peram Westcott, tổng giám đốc của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; và cũng là chủ đề chính của cuộc họp lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu….đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy hả Mr. Westcott?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thành viên trong hội đồng quản trị đóng sầm tập tài liệu lại và lớn giọng hỏi. Đó là một người đàn ông đeo kính, thuộc độ tuổi trung niên. Dù trông ông ta còn khá trẻ so với những người khác nhưng vẫn già hơn nhiều so với Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho họ đã được cảnh báo về việc không được vô lễ với tổng giám đốc, như dường như bây giờ nó không có ý nghĩa gì nữa. Và những người còn lại cũng đang định bật ra điều tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng khi đối mặt với cả hội đồng, Westcott không mảy may lo lắng. Anh tai chỉ đơn thuần nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hiểu ông đang nói gì cả Murdoch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe thấy câu trả lời hờ hững đó, Murdoch không kiền chế nữa, ông chộp ngay tập tài liệu trên bàn, thẳng tay ném về phía Westcott và hét lên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘‘Đừng tỏ ra ngây thơ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã can thiệp một cách vô lý vào JSDF, sử dụng các trang thiết bị và Wizards cho mục đích cá nhân, có những hành động gây nguy hiểm cho dân thường và biến chi nhánh tại Nhật thành một bãi chiến trường khủng khiếp. Nếu chỉ tính sơ qua thôi thì thiệt hại cũng đã lên tới hơn 1000000000£ (1 tỉ pounds) rồi đấy……….. Và chúng ta cũng đã lộ ra điểm yếu để chính phủ Nhật Bản dễ dàng nắm được. Cậu làm thế quái nào để bù đắp những thiệt hại này đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không vấn đề gì cả. Tôi đã thu được thành quả tương ứng cho thiệt hại này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành quả………? Đó là cái quái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hỏi, Westcott vênh mặt lên &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui lên đi, bọn tôi đã “nghịch chuyển” thành công &amp;lt;Công chúa&amp;gt;….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nói những lời đó ra với một sự tự hào lộ liễu trên gương mặt. Những thành viên còn lại trong hội đồng quản trị đã không thể giấu được sự ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ran guy hiểm nữa……….! Hãy nhanh chóng hiểu ra tình hình hiện tại đi. Nếu đó là một cuộc tổng tấn công, nó có thể tiếp tục gây thiệt hại cho &amp;lt;DEM&amp;gt; cậu hiểu chứ? Tinh linh thì sao chứ? Chúng ta đã kẹt sâu trong bãi lầy khi nghiên cứu về sức mạnh tinh linh rồi. Chúng tôi không thể chấp nhận được chuyện đó được nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………Oh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Murdoch giờ đây đã chìm trong cơn giận ngút trời. Ông ta kết thúc câu nói với một tiếng hét vang như sấm. Westcott giật mình khẽ, từ đầu tới giờ anh chỉ gắn trên môi một nụ cười giả tạo. Nhưng Murdoch không thấy điều đó, ông đã quay lại phía những thành viên trong hội đồng quản trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi muốn hỏi mọi người ở đây điều này. Liệu có ổn không nếu cứ để tên hề này tiếp tục điều hành công ti? Chắc chắc nó sẽ sụp đổ thảm hai nếu chúng ta không bắt đầu hành động ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu hành động…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông đối diện với Murdoch hỏi lại với một giọng khá cao. Murdoch dang hai tay ra như thể tổng thống diễn thuyết trước đám đông dân chúng và tuyên bố một cách lớn tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi, ngay tại đây, yêu cầu cách chứ tổng giám đốc Westcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những lời đó tuôn ra, mọi người trong phòng thể hiện một sự hoảng hốt nhẹ. Một vài người thật sự sốc trước tuyên bố đó….. nhưng…….. dường như một nữa trong số họ đã biết trước việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch nhìn xung quanh và tỏ ra hài long với chính mình. Rồi ông ta nhìn vào lão già ngồi cạnh Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói xong. Mời ngài chủ tịch Russel đưa ra quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói và cúi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với những tập đoàn bên Anh quốc, các thành viên trong hội đồng quản trị không chấp nhận việc chỉ có một chủ tịch toàn quyền quyết định mọi chuyện. Vì vậy mọi chuyện đều phải được thộng qua hai sự đồng ý của tổng giám đốc và chủ tịch hội đồng quản trị. Đó chính là ông Russel này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Có được không, thưa ngài?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Russel nhìn Westcott một cách ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên, đó là đặc quyền hợp pháp của hội đồng quản trị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi rời mắt khỏi Westcott, Russel thở dài. Và như thể đã hiển được điều gì đó, ông cất cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, đây là quyết định của tôi. Những ai chấp nhận yêu cầu cách chức Westcott đưa tay lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Russel vừa dứt lời, cánh tay của Murdoch đã ở trên không. Hơn một nữa số người ở đó đã biểu quyết đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tình huống kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hoàn toàn bị bất ngờ trước kết quả này. Những nét ngạo mạn trên mặt anh biến mất không một vế tích. Anh không thể tin được rằng số người đồng tình với Murdoch lại quá nữa nhu thế này. Westcott liếc về phía Murdoch, và khi hai ánh mắt gặp nhau, Murdoch nở một nụ cười khinh bỉ và tự mãn. Có lẽ….. hắn đã chuẩn bị cho mọi chuyện từ trước khi Westcott trở về. Russel nhìn một lượt như đếm số lượng cánh tay đưa lên và phán quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì số người đưa là…. không.....nên yêu cầu sa thải tổng giám đốc Westcott bị từ chối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài nói cái gì ?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch cau mày nhìn Russel một cách dự tợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài không thể đùa trong một thời điểm quan trọng như thế này được. Cho dù là thị giác của ngài có vấn đề đi nữa thì ngài cũng không thể chối bỏ một sự thật rành rành như thế này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi không đùa, và mắt tôi cũng rất rõ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch ngờ vực. Ông nhìn một lượt quanh cảnh trong phòng họp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…………!!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta bắt đầu thở hổn hển, gương mặt méo xệch đi một cách đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người đã giơ tay tán thành cũng mang trên mặt mỗi nỗi đau tương tự Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện đó cũng bình thường thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay đưa lên của họ chỉ còn lại một nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máu tuôn trào ra từ khuỷu tay mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hét lên trong đau đớn tột độ. Máu ông ta bắt đầu tuôn ra và chảy lên láng trên sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng họp… à không, có lẽ bây giờ phải gọi là địa ngục máu mới đúng. (ND: không biết tới khi làm anime cảnh này sẽ trông như thế nào nhỉ?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhẹ nhành vang lên từ phía sau Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, các người nghĩ các người là ai hả? Tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; giàu mạnh như hiện tại là nhờ một tay Issac gây dựng nên. Ta không cho phép bất cừ hành động nào chống lại anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó phát ra từ một người phụ nữ Bắc Âu với mái tóc vàng. Cô từ từ bước lên, trên người là bộ trang bị tối tân cùng một lưỡi kiếm lazer trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lưỡi kiếm đó đã thay đỗi một chút kể từ lần cô giao chiến và bại dưới tay tinh linh tối thượng. Nó dài hơn một chút, mỏng hơn một chút và hình dạng cực kỳ kinh khủng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen Mira Mathers. Giám đốc điều hành chi nhanh thứ hai, thực hiện những nghiên cứu bí mật của &amp;lt;DEM&amp;gt;, và cũng là Wizard mạnh nhất thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hajzz, đừng nói như vậy chứ Ellen. Họ đã biểu quyết công bằng đúng với quyền hạn của họ………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen bắt đầu lên tiếng một cách mạnh mẽ, nhưng Issac đã đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ phận y tế của Realizers đã chuẩn bị sẵn ở phòng cấp cứu. Nếu các người mang đến đó cánh tay của mình, các người sẽ hồi phục như bình thường trong vòng vài ngày thôi. Các người có thừa tài năng để gánh vác trách nhiệm to lớn của &amp;lt;DEM&amp;gt;. Thật là lãng phí nếu bị mất tay như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Ngươi….. tên khốn………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn tỏ ra nể nang gì nữa, Murdoch nhìn thẳng vào Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Westcott phớt lờ hắn đi, anh nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ yên tâm. Khi cuộc họp này kết thúc, tôi sẽ giao phó công ti này lại cho các người ngay thôi. À mà tôi nghĩ đã tới lúc dừng cuộc họp này lại rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhìn mọi người lần cuối với nụ cười khinh bỉ trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou càu nhàu khó chịu và ném mạnh cơ thể lên ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ bảy, ngày 21, tháng mười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã 5 ngày trôi qua kể từ khi Natsumi biến thành cậu, lẻn vào trường và quấy rối dàn harem của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ đó tới nay không thấy cô tay xuất hiện lại nữa. Nếu có một trận không gian chấn xãy ra, hẳn là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã ngay lập tức phát hiện ra rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Sự yên ắng bất thường này làm mình phát điên lên được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nằm dài trên ghế sofa và thở dài. Trong lúc cậu còn đang mãi mê nghiên cứu cái trần nhà với một đống suy nghĩ lộn xộn trong óc thì….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyumu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vật thể lại nào đó rơi ngay vào bụng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh… ặc ặc………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với gương mặt méo xệch đi, cậu bỏ ngay việc nghiên cứu trần nhà và nhìn xuống bụng mình. Hóa ra vật thể đó là Kotori. Cô em gái bé bỏng của cậu dường như chẳng quan tâm anh mình đang cảm thấy như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy, Kotori…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kéo lại thanh kẹo Chupa Chus đang ngậm trong miệng và nhìn Shidou với một vẽ mặt đầy tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có biết em đang nghĩ gì không? Nhà mình hình như hơi thiếu tiện nghi thì phải. May mà có cái ghế bọc da người này ở đây để……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có ăn nói kiểu đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thoi thóp kêu lên như vậy. Thế là Kotori đứng bật dậy ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuehhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi ôi, mình đã lỡ tay làm tổn thương một thiên thần bé bỏng mất rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori mỉm cười và nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ọc ọc…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong cơn thập tử nhất sinh, Shidou liều mình gượng dậy, phấn đấu tới cùng để giành lại sự sống cho chính mình. Hay gọi là liều chết để sống cũng được =]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, đây là hình phạt cho thái độ chủ quan của anh. Anh đang nằm trong tầm ngắm của một tinh linh mà lại lơ là cảnh giác như thế này…. Ngay cả bọn em cũng không thể hiểu được cô ta muốn gì nữa kìa. Phải nâng cao cảnh giác chứ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Guh ......................&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là không thể chối vào đâu được. Shidou giữ chặt nổi uất ức trong câm lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em không thể đoán được cô ta sẽ làm gì tiếp theo để quậy phá anh. Nhưng lần tiếp theo cô ấy xuất hiện hãy cố gắn tiếp cận và làm cô ấy tin tưởng anh không có ý xấu. &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; sẽ hỗ trợ tối đa cho anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin anh nổi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou gật đầu xác nhận mình đã tiêu hóa được chỉ thị đó, Kotori nhún vai một cách ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori đã đúng một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori, phi hành đoàn &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và cả tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; nữa, tất cả điều hướng đến mục tiêu chế ngự tinh linh mà không dung bạo lực. Và rồi cả hai bên đều sẽ sống trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do vì sao họ luôn luôn muốn tạo ấn tượng tốt với tinh linh ngay từ lúc đầu. Họ đã làm vậy với Natsumi và có vẽ ổn, nhưng không hiểu vì sao cô lại đột ngột thay đổi thái đội và trở thành kẻ thù của Shidou. Để giải quyết được vấn đề này, trước tiên Shidou phải gặp lại Natsumi và nói rõ mọi chuyện. Quả và một việc nan giải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như hiểu được Shidou băn khoăn điều gì trong đầu, Kotori thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bớt căng thẳng đi. Đây, cầm lấy cái này. Nó sẽ là chủ để của buổi tập sáng nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tỏ ra khá ngạc nhiên khi nhận được thứ đó. Khi đã cầm chắc trên tay, cậu phát hiện ra có gì đó khác biệt so với vẽ ngoài bình thường của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một phong bì màu trắng, bên ngoài ghi tên người nhận là Isuka Shidou. Điều lạ là nó không hề có địa chỉ, mã bưu điện, hay thậm chí là tem. Rất có thể nó đã được người gửi đưa trực tiếp đến nhà cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………….thư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, thư tình. Của Natsumi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt trước những lời nói phát ra từ miệng Kotori, rồi nhìn lại lá thư lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lật phía sau lá thư ra, nó đã được dán kín lại bằng sáp. Và tất nhiên phía dưới là tên của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nuốt nước bọt và ngồi xuống ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Liệu…. anh…. có thể mở nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, rất có thể nó sẽ nổ banh ass anh nếu anh mở ra đấy….. Tất nhiên là nó đã được kiểm tra kỹ lưỡng trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rồi, vì vậy đừng lo lắng nữa. Nhưng dù sao bọn em vẫn không thể bảo đảm 100% được, vì thứ đó được một tinh linh gửi cho anh mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai và trả lời một cách bình tĩnh. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên má Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù lo lắng đến đâu đi nữa Shidou cũng không thể chiến thắng được sự tò mò của mình. Sau khi đã gom đủ dũng khí và lòng can đảm, cậu nhắm tịt mắt lại và từ từ mở cái phong bì ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..trông như…những bức ảnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori liếc trộm và nhận xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là như vậy, bên trong là một lượng lớn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở ra một hơi dài. Một tinh linh gửi hình tới cho cậu. Đây là lần đầu tiên điều này xãy ra. Có lẽ Natsumi đã lặng lẽ tiếp cận ngôi nhà này, và thay vì đột nhập vào trong để hành thích cậu thì cô ta chỉ để lại một cái phong bì chứa hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không để tâm những chuyện đó nữa. Tấm ảnh mà cậu đang nhìn vào có vẽ hơi bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Đây là………..không lẽ là em?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái cau mày khi nhìn vào tấm hình. Đó đúng là Kotori, cô đang mặc trên người bộ đồng phục của học sinh sơ trung, trên đầu là hai dải băng trắng cột hai bím tóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng góc chụp thì không được rõ ràng lắm. Dường như…. Đây là một tấm hình được chụp trộm từ xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori không phải là người duy nhất. Có tổng cộng 12 tấm hình. Mỗi tấm ảnh chỉ có một người thôi, và đó đều là những người mà Shidou quen biết và thân thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru, Miku, Ai, Mai, Mii, Tama-chan-sensei, và cả….. Tonomachi. (ND: khỉ gió, thằng này sắp vào dàn harem của Shidou à??).&lt;br /&gt;
Tất cả những người trong ảnh đều có vẽ vô tư, chỉ ngoại trừ Origami. Dường như cô đã phát hiện ra tay săn ảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những tấm hình này là sao chứ………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cảm thấy cực kỳ khó chịu. Tại sao trong số hàng tỉ người trên trái đất, Natsumi lại có ảnh của những người này, lại còn gửi cho Shidou nữa chứ. Những đều mà Natsumi đã hai lần nói vói Shidou nghĩa là sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bên trong chỉ có ảnh thôi à? Còn gì khác nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lục lại cái phong bì và phát hiện ra một mẩu giấy nhỏ bên trong. Shidou kéo tuột tờ giấy ra một cách nôn nóng, trải nó ra trên bàn. Nội dung trên tờ giấy hiện ra rõ ràng trước bốn con mắt của hai an hem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là một trong những người trong 12 tấm ảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cố mà tìm ra tôi nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu chậm chạp, họ sẽ không còn tồn tại nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=392254</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2&amp;diff=392254"/>
		<updated>2014-09-22T13:31:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
==Chương 2: ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, ngày 16, tháng 10&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tobiichi thở dài trong lúc ngồi xuống chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái có mái tóc trắng cắt ngắn, một than hình mảnh mai cực kỳ cân đối và một khuôn mặt vô cảm, trông giống búp bê nhiều hơn giống người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu ai đó đã từng tiếp xúc với vô trước đó thì họ sẽ dễ dàng nhận ra sự khác biệt lúc này. Mặt cô ảm đạm hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do rất đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua, một cảnh báo không gian chấn được phát đi tại một khu vực ngoại ô thành phố Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nếu chỉ là một công dân bình thường thì bạn sẽ không biết điều này: Một tinh linh xuất hiện ngay sau đó, hay nói đúng hơn chính tinh linh xuất hiện đó đã gây ra vụ chấn động. Các thành viên AST ngay lập tức trang bị vũ khí và bay đến khu vực để giao chiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami lại không được phép tham gia cùng đội. Cô đã cùng người dân sơ tán xuống hầm trú ẩn để chờ đại họa qua đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô cùng ray rứt và khó chịu với nguồn sức mạnh và kỹ năng vượt trội trong người nhưng cô không thể làm gì khác được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó là nguồn gốc của sự khó chịu trên gương mặt Origami hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lần chịu kỹ luật này có lý do của nó. Tháng trước, cô đã sử dụng vũ khí hủy diệt cực mạnh mang tên &amp;lt;White Licorite&amp;gt; được cất giữ trong nhà chứa và tấn công đồng minh. Cuối cùng thiết bị đã bị phá hủy và một vài thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị thương. Trong thời gian chịu kỷ luật, Origami phải sống trong một ngôi nhà được cách ly cẩn thận và bị cấm đụng tới bất cứ trang bị nào của AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn thế nữa, ở trang đầu tiên của tập hồ sơ phạm tội của Origami là những yêu cầu trừng phạt cô như một tội phạm. Nhưng một vài nguồn tin đã chứng minh được rằng &amp;lt;DEM&amp;gt; cũng đã có những hành vi phạm pháp, nên Origami đã nhận được tiếng nói bảo vệ từ phía  JGSDF. Thế là các cuộc họp thảo luận về hình phạt cuối cùng dành cho cô kéo dài ra mãi. Có thể nói đây là một điều may mắn cho Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng không làm cho tâm trạng cô khá hơn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, còn một điều nữa. Một sự kiện đã xãy ra làm cho Origami gặp bối với tình cảm của chính cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lẩm bẩm nhẹ nhàng, không ai nghe được. Nó giống như tự nói với chính bản than cô hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỗ ngồi bên phải của Origami vẫn trống. Đó là một người cực kỳ quan trọng đối với Origami. Vẫn chưa đến giờ lên lớp nhưng sự vắng mặt này quả là bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước hết, Origami có chuyện cần giải quyết. Cô đứng dập và đi vòng qua bên phải chiếc bàn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô gái ngồi ở đó cảm nhận được sự có mặt của Origami. Cô ấy thốt lên một tiếng có vẽ nghi ngờ và nhìn Origami một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka liếc một cái thật sắc về phía Origami và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Sao hả? Cô muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tại thì chỉ có cô ấy là có thể trả lời cho thắc mắc của Origami, bởi vì nhà cô ấy và Shidou nằm cạnh nhau trên phố. Cô hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou vẫn chưa đi học?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cong mồm lên và quay mặt đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không cho cô biết là Shidou đang bận và không thể đi học bây giờ đâu.” (ND: mình iu Tohka nhứt ở điểm này, dễ thương hết sức ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như Tohka đã nói ra tất cả những gì cô ấy biết, có ở lại them nữa cũng chả ích gì. Origami đành phải im lặng trở về chổ ngồi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka thì có vẽ khoái chọc tức Origami nên khi thấy cô ấy như vậy, Tohka thè lưỡi trêu chọc một cách khoái trá. Còn cả lớp thì đã quá quen với những mâu thuẩn thường xuyên và đều đặn của hai người nên họ chỉ nhìn chứ không can thiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa lớp học mở ra, và một cậu trai bước vào. Đó là một người có mái tóc cắt ngắn vừa phải, khuôn mặt cân đối và đôi mắt khá đẹp. Đó chính là Isuka Shidou, “người yêu” của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyyyyyy, Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami liếc nhìn Tohka với một vẽ khó chịu trên mặt. Tohka đã đứng lên và vẫy tay với Shidou cùng một gương mặt rạng rỡ, chỉ dành cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì trông có vẽ bối rối với những cử chỉ mà Tohka dành cho cậu. Tohka chạy đến gần Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh vậy. Anh hoàn tất công việc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa…. Cảm ơn em. Đứng yên một xíu nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiêng đầu thắc mắc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười dịu dàng và ném cái cặp xuống đất. Cậu phóng cả tay lên và tóm chặt ngực của Tohka. Những điều đó diễn ra chỉ trong một tích tắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảng thời gian rất nhỏ, Tohka vẫn chưa hiểu được chuyện quái gì vừa xảy ra với mình. Và…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh-anh-anh-anh-anh…… ANH ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY HẢ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka đỏ bừng mặt. Cô hét lên trong cơn hoảng hốt, và ‘gửi’ cho Shidou một cú đấm bằng tất cả tình cảm đè nén của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ái chà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã né được cú đấm phá núi đó chỉ trong tích tắt bằng những cử động vô cùng điệu nghệ và nhanh nhẹn. Tay cậu vẫn cứ túm lấy ngực Tohka và bóp bóp. Rõ rang cậu đang tận tưởng cảm giác sung sướng từ bộ ngực tuyệt vời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaa…. Tuyệt quá! Ngực Tohka là số 1!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sờ từ bên ngoài thì cũng chán. Cho anh làm trực tiếp luôn được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đang nói cái quái gì vậy? Đừng đùa nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên trong cơn hoảng loạng và cố gạt hai tay của Shidou ra. Đôi má cô đã đỏ hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp tình nhân này đã gây náo động đến mức làm cho nhóm bạn thân của Tohka phải chú ý. Cả ba xông vào và bao vây hai người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii. Cả ba đã chơi thân với nhau từ lâu và được rất nhiều zai để ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dừng lại ngay! Cậu đang làm cái quái gì thế hả Isuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có biết rằng đó là một hành vi phạm tội hay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi muốn nhổ vào mặt cậu đấy, tên khốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi người một câu, cả ba xếp thẳng hàng và không tiếc lời rủa Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì có vẽ không quan tâm lắm. Cậu nắm ngay lấy bàn tay tai của Ai, đẩy cô sát vào tường và nâng cằm cô lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Để đề phòng người đọc quên mất Ai là bạn nào: http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/b/b8/DAL_V8_067.jpg/180px-DAL_V8_067.jpg)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu rồi. Cậu cũng muốn được chăm sóc chứ gì? Đừng có la lên nha. Để mình phong ấn đôi môi này nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đòn phản công bất ngờ của Shidou làm cho Ai bất ngờ và cứng đờ cơ thể. Mai và Mii thì có vẽ bị sốc, đến nỗi đứng trơ ra nhìn mà không hề can thiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gian xảo và nhìn vào gương mặt đang sợ hãi đến nỗi run lên. Cậu nâng mặt Ai lên cao hơn nữa và từ từ đưa đôi môi mình đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ya..yaaaaa……… Mình có Kishiwada-kun rồi, không cần nữa đâu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc kệ cho Ai vùng vẫy và đẩy ra, Shidou vẫn không ngừng lại. Shidou nhẹ nhàng chạm vào những điểm khiến Ai kích thích hơn, thế là cô cứng đờ lại và nhắm tịt mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi Shidou cười tinh quái, và thổi vào tai cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi chân của Ai nhũn ra tức khắc. Cô khụy xuống tại chổ. Tới lúc này Mai và Mii mới hoàn hồn lại. Họ kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai! Ai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khốn kiếp!!! Sao cậu dám làm vậy với Ai hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ kêu lên, rưng rưng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng như không hề bỏ qua một cơ hội nào cả. Cậu đưa tay đến và tốc váy hai cô gái ấy. Mấy thèn khác trong lớp thì:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooooooooohhhhhhhhhh!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ họ cũng đã bị kích thích trước màn phô diễn điệu nghệ của Shidou. Mai và Mii hoảng loạng ép chiếc váy của họ xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang làm cái *** gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha, chắc đồ lót của hai cậu dễ thương lắm nhỉ. Lần sau hãy lên giường và cho mình xem được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“W*** T** F***?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt của Mai và Nii đỏ lên như bị nướng trên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giơ hai ngón giữa của mình lên về phía hai cô bạn và bước ra khỏi lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhướng mày lên cùng một gương mặt khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuuaaaa……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái thật lớn khi đang bước đi trên hành lang trường trung học Raizen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh như chuông báo vang lên, báo hiệu tiết bốn đã kết thúc. Những bạn nữ thì vừa đi tìm nơi ăn trưa, vừa trò chuyện, trên tay là hộp bento. Còn nam sinh thì lại phi như ngựa về phía căn tin với nét mặt của những con thú đi săn sắp chết đói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má là làu bàu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tới giờ nghĩ trưa cmnr. Hình như mình hơi trễ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra đã có một cuộc họp khẩn cấp trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và Shidou được yêu cầu phải có mặt. Theo dự kiến ban đầu thì mọi người sẽ họp xong sớm nhưng vì lần này đối tượng là Natsumi, tinh linh mà vẫn chưa ai điều tra được sức mạnh và ân mưu của cô ta là gì khi nói với Shidou những lời cuối. Thế là cuộc họp dường như kéo dài vô tận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đã không được ngủ nhưng Shidou cũng không đến nỗi gục gã. Cậu lại gãi má và thở dài them lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng khi bước lên cầu thang, rồi mở cửa lớp, cậu tỉnh hẵn ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả học sinh trong lớp đều nhìn chằm chằm về phía Shidou, những ánh mắt ấy trông như sắp bắn ra những con dao găm về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình, run rẫy liếc nhìn mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er.. Sao vậy? Mấy bạn bị sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể hiểu được chuyện gì đã xãy ra, một giọt mồ hôi lăn trên má cậu. Trong số mấy chục cặp mắt ngắm vào Shidou, nổi bật nhất là ba cô gái đang ngồi trong góc lớp học, đôi mắt họ ‘lấp lánh’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu còn dám quay lại hả? Không biết nhục à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không cảm thấy hối hận à? Hay chưa đủ thõa mãn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ một thằng như cậu không nên có mặt trên cõi đời này, con tinh trùng khuyết tật, sự thất bại thảm hại của durex!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi người một câu rủa, và họ bao vây Shidou. Những người còn lại gầm lên như một bầy sói đang đói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cứng người lại. Đây không phải là lần đầu tiên ba cô gái ấy chữi rủa cậu nhưng hình như hôm nay thì khác hẳn. À mà khoan, họ nói cứ như thể là Shidou đã đến lớp trước khi cậu xong việc và gây ra vụ áng kinh hoàng nào đó vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kho…khoan đã, sao các cậu nóng thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên như thể cản những lời đó lại. Ai, Mai và Mii tự nhiên rủa xả cậu. Cậu tự hỏi mình đã làm gì sai cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không thể chối tội được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, bọn này đã tập hợp đủ nhân chứng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể chấp nhập rằng cậu đã quên chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai chỉ thẳng vào mặt Shidou. Mai hất đầu về phía những người còn lại trong lớp. Mii thì nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không hiểu chuyện gì đã xãy ra, long mày cậu nhíu lại hết cỡ và nhìn xung quanh để tìm xem liệu có ai đứng ra giúp hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể đáp lại sự tìm kiến của cậu, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau Ai và Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ba cậu này, để mình nói chuyện với cậu ấy một lát được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rãnh rỡ hẳn lên khi gặp cô ấy. Nhưng Tohka thì hoàn toàn ngược lại, cô ấy trông như không có vẽ gì là vui khi thấy Shidou cả, cô đến trước mặt Shidou. Shidou thở phào khi thấy Tohka đứng trước mặt mình, cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mà có em đó Tohka. Có chuyện gì xảy ra với ba người họ vậy? Anh chỉ vừa mới vô trường……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka đỏ mặt và đấm và bụng Shidou một cú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….. Sao tự dưng anh lại làm vậy chứ? Phải nói sao đây…….. em sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em….em đang nói gì vậy? Anh không……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Shidou trả lời như vậy, Tohka nhíu mày hết cỡ. Cô lạnh lùng nện không thương tiếc vào ngực Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…..em…..em sao vậy Tohka? Đau quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi, em đã đánh giá sai con người anh rồi. Và em đã định sẽ tha thứ cho anh nữa kìa, nhưng tại sao anh lại chối việc anh đã làm hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói vậy là sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là….. đó là……….. của em………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka lúng túng. Gương mặt cô giờ đây đã đỏ hơn trước nhiều. Cô cúi gằm mặt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai và Mii ôm lấy Tohka như để san sẽ phần nào nỗi đau của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, bình tĩnh nào Tohka-chan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã gây ra một việc kinh khủng như vậy mà còn bắt Tohka phải nhớ lại nữa à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Địa ngục có lẽ cũng không đủ để trừng phạt cậu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể chịu thêm được nữa, cậu hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể hiểu các cậu đang nói gì cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một bàn tay nắm lấy cổ tay Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami như hiện ra từ một cõi hư không nào đó. Cô đang nhìn Shidou một cách bình tĩnh, nhưng cậu có thể thấy được cảm nhận của cô ấy khi nhìn vào sâu trong đôi mắt của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, đừng có nói là mình đã……….cậu………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami lắc đầu như để xua đi nỗi sợ của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừh….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở phào nhẽ nhỏm khi nghe điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami giật phăng hàng cúc áo trước ngực mình, rồi cầm cả hai tay Shidou ịnh vào đó (đó là cái gì thì tự biết ^^).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aguaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất ngờ một cách vô cùng bất ngờ. Một âm thanh rất lạ phát ra từ cổ họng cậu. Dường như chưa từng có ai nghe được âm thanh này trước đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vội rụt tay lại nhưng không thể được. Origami đã nắm tay cậu chặt tới mức cậu không thể kéo tay mình lại được nữa. Và thế là, mỗi khi cố gắng thoái lui, tay cậu lại chạm mạnh hơn vào ngực cô ấy. Một cảm giác ấm áp và mềm mại lan ra từ hai bàn tay Shidou, rồi nhấm chìm não cậu trong đó. Nhưng điều đó chỉ làm Shidou phát điên lên mà thôi (ND: không ổn, anh Shin bị gay à?).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…cậu đang làm gì thế…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Tohka ngước lên nhìn. Cô từ từ gỡ bàn tay tóm chặt lấy cổ tay Shidou ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đôi tay đã được giải thoát, Shidou hít một hơi dài để lấy lại nhịp đập bình thường cho con tim mỏng manh của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………..Nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái mà Shidou hít vào không phải là không khí bình thường. Cậu cảm nhận được một mùi hương đặc trưng lan tỏa trong không khí. Và mặt cậu teo lại trong xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, chẳng phải cậu đã nói là mình không làm gì cậu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi trong xấu hổ, Origami gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, nhưng bây giò thì có rồi đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha……..haaaaaaaa……..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp đi, làm mấy chuyện mà cậu làm với họ đi. Hãy đẩy mình vào tường, rồi nâng cằm mình lên, rồi thổi vào tai mình nữa. Và hãy lật váy mình lên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt và cảm nhận được cái nhìn từ Ai, Mai và Mii. Mặt họ đỏ bừng hết cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Origami chả quan tâm, cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó hãy hun nhau thật mãnh liệt, rồi xé áo, rồi lột đồ, rồi đè mình xuống, cuối cùng là hãy xxx, chúng ta sẽ mãi mãi là của nhau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“#%*&amp;amp;#$&amp;amp;@#”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tobiichi Origami, Shidou sẽ không làm vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này cũng vậy, Origami dường như không nghe những tạp âm ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lên đi Shidou, thịt mình đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……….? Cái g……..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“F*** mình đi nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin…xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vọt khỏi nơi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là Origami đã kịp ra tay trước khi Shidou chuồn mất, nhưng cô đã bị Tohka cản lại. Một cuộc cãi vã bùng lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chạy trên hành lang, tìm ra một xó nào đó và chui vào để Origami không tìm ra cậu. Quệt đi giọt mồ hôi trên trán, cậu bắt đầu thở chậm lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế này là thế nào? Bé chỉ đi học thôi mà……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày. Tất cả mọi người đều cùng chỉ trích cậu. Có gì đó không ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu đang vắt chân lên trán để suy nghĩ thì có hai người quen đi tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ, Kaguya, cả Yuzuru nữa……. Này hai cậu………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có gì đó không được bình thường. Hai chị em họ, thay vì mặc đồng phục nữ sinh Raizen, thì họ lại đang mặc đồng phục bơi lội của trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Stop. Đó có phải Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya và Yuzuru đã thấy Shidou. Thế là *Hù!*. Cả hai dang đôi tay vĩ đại ra dọa Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này tìm thấy cậu rồi nhá!........ Cơ mà….cậu không sợ à? Haha, gan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông báo. Chúng tôi sẽ không lơ là nữa. Bây giờ thì hãy giải quyết 1 lần đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những lời đó, cậu cứng người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng….đừng bảo là mình đã làm đó với gì hai cậu nhá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou run rẩy hỏi. Kaguya và Yuzuru nhíu mày nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc, đừng giả vờ nữa, chỉ cần trả lại đồ lót của bọn này là được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phẫn nộ. Tôi tự hỏi rằng ai đã nói [Tôi tôn sùng đồ lót] và rồi đổ nước lên người bọn tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“#%@*&amp;amp;@$*#%(&amp;amp;%&amp;amp;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một vụ án nữa do Shidou gây ra mà cậu hoàn toàn không nhớ gì về nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không biết là cậu đang âm mưu gì, vì vậy tôi sẽ luôn luôn cảnh giác khi có mùi của cậu ở gần.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Yuzuru đã rất hoảng sợ khi nghĩ rằng mình sẽ không có đồ thay, nhưng may mắn thay lại, có một cái trong cái túi bên cạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mình không………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang giả ngu đấy à? Đừng hòng. Tôi đã nhìn rõ và chắc chắn đó là cậu. Cậu không thể chối được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Đó hoàn toàn là sự thật. Chắc chắn không thể lầm vì Yuzuru là người yêu của Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang nói gì vậy Yuzuru? Chẳng phải là cô đã rằng chúng ta cùng bình đẳng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phớt lờ. Mình không biết Kaguya đang nói tới chuyện gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em cãi lộn một hồi. Rồi họ cùng quay lại phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù sao đi nữa, mình sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Mình sẽ đưa ra hình phạt cho cậu ngay đây. Cởi quần ra nhanh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Và rồi Yuzury sẽ vọc cơ thể cậu với một bình xịt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tuyên án, hai chị em bắt đầu tiếp cận Shidou một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng…….đừng đùa mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không thể chịu đựng một hình phạt cho tội ác mà mình không hề gây ra được. Cậu quay đầu chạy trốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, cậu nghe được một giọng nói vang lên từ phía mà cậu định đào tẩu, ngay phía sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Isuka-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ đeo kính với một thân hình nhỏ nhắn. Dù trông khá trẻ nhưng cô ấy lại không mặc đồng phục học sinh. Bởi vì đó là một giáo viên. Cô ấy là Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta-Tama-chan……à không, Okamine-sensei!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vô tình sủa ra cái tên mà cậu và bạn bè hay gọi cô ấy. Nhưng Tama-chan-sensei không để ý gì chuyện đó mà nện bước như một con voi đến gần và túm ngực áo cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì? Sensei?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou sợ hãi hỏi lại. Tama-chan-sensei làm một bộ mặt như thể sắp khóc đến nơi và rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu em mà làm vậy với cô thì làm sao mà cô…. lấy chồng được nữa? Em sẽ phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời của cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuẩn bị sẵn tinh thần khi thấy thái độ của cô ấy, nhưng việc này thì quả là…… Cậu giật mình và rút lui chầm chậm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu đang trên đường lui binh thì bổng nhiên, một người bước ra là ngã rẽ hành lang và kêu lên sợ hãi. Đó là thằng cờ hó bạn thân của cậu, Tonomachi Hiroto. Tóc cậu ta được vuốt dựng lên bằng sáp. Cậu ta cao hơn Shidou một chút và gương mặt cũng nam tính hơn anh Shin của chúng ta, nhưng vì một lý do nào đó mà cậu ta lại ôm lấy vai mình và *iii* một cách hết sức nữ tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-Tonomachi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe tiếng gọi nơi hoang dã… ý lộn, tiếng gọi vọng tới của Shidou, toàn thân Tonomachi run lên như một con Chihuahua. (chắc giống chó ‘chi wa wa’)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Isuka à, tao biết thỉnh thoảng tao cũng giỡn hơi quá lố nhưng toan hoàn toàn không có ý như vậy đâu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện đ** gì với mày vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã đến giới hạn của sự chịu đựng và hét lên một cách không kiềm chế. Tonomachi rụt cổ lại như một con rùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hoàn toàn không thể hiểu được chuyện quái gì đang xảy ra, bởi vì những người này nói chung là không rãnh đến mức trêu cậu một cách có tổ chức và quy mô như vậy. Cậu liếc về bên trái. Ở đó là lối thoát cuối cùng khỏi mớ lộn xộn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay nhìn ra phía đó, toàn thân cậu như nổi da gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi mà ánh sáng từ cửa sổ đang chiếu rọi, một người đang đứng ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ta có một cơ thể mảnh mai và một gương mặt trung tính.Trong một khoảng khắc, Shidou có cảm giác rằng cậu đã nhìn thấy người đó ở đâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, cậu nhận ran gay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là gương mặt mà cậu thấy trong gương mỗi buổi sáng. Đó là một điều hoàn toàn không thể tin được, nhưng, thằng Isuka Shidou đang đứng ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thằng Shidou đó liếc nhìn cậu với một nụ cười gian xảo trên môi, và rồi bước đi mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như hắn chế nhạo cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, khoan đã…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên và đuổi theo thằng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không thể nhanh hơn chị em Yamai được. Tay phải của cậu đã bị Yakuya tóm chặt lấy, còn tay trái thì đang được Yuzuru sở hữu. Cậu không thể di chuyển được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Cậu không thể chạy thoát được đâu. Bọn này sẽ làm cho cậu phải hối hận vì những gì cậu đã gây ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt được rồi. Cậu không được phép đi đâu hết. Chúng tôi sẽ từ từ hành hạ cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, chỉ một giây thôi. Bây giờ, chỉ cần rẽ qua chổ đó của hành lang, chúng ta sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục thế này thì cậu sẽ mất dấu thằng Shidou kia thôi. Cậu gom tất cả quyết tâm của mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahhh! Mình biết rồi. Mình sẽ không chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một cách trong tuyệt vọng. Thế là hai chị em Yamai gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Được, vậy thì tốt. Cậu đã xúc phạm danh dự của chị em Yamai. Chúng tôi sẽ dành cho cậu một cơ hội để tự thi hành bản án.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Shidou đáng bị như vậy ngay từ đầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya và Yuzuru buông hai tay Shidou ra. Có lẽ họ đã tin lời Shidou rồi. Nhưng dù vậy, nếu cố gắng bỏ chạy thì cậu vẫn sẽ bị bắt một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, dù đã bị phong ấn nhưng cả hai là những tinh linh điều khiển gió. Tốc độ của họ hoàn toàn vượt trội người thường, vậy nên bắt Shidou thì chả có gì là khó đối với họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được rồi, bây giờ hoặc không bao giờ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Hai cậu muốn quần của mình chứ gì? Mình cởi ngay đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói và lôi tuột cái thắng lưng ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động bất ngờ của Shidou làm cho cả đám người bị quấy rối phải bất ngờ. Họ lập tức lấy tay che mặt lại và quay đi theo phản xạ tự nhiên. Tonomachi thì bỏ chạy mất dép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây chính là cơ hội mà Shidou mong đợi. Cậu vọt đi như một mũi tên, hướng về phía thằng Shidou đó đã đi khỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chạy đến cuối hang lang, rẽ sang phía mà thằng Shidou đó tẩu thoát. Và cậu đã thấy được hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng đó……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng lại, tăng tốc hướng thẳng về phía thằng người giống y như cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc lâu rượt đuổi……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đã gần như chạy hết các hành lan trong ngôi trường. Đích đến cuối cùng của hắn là sân thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…haha….  Bây giờ thì….thì không còn đường chạy nữa nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ôm lấy ngực và thở dốc. Cậu đặt tay lên nấm đấm cửa và mở ra. Ngay lập tức, cảm giác khoan khoái ùa đến khi cậu nhìn thấy bầu trời trong xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc để nghĩ đến chuyện thư giãn. Cậu bước them một bước ra sân thượng và liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo! Đến nhanh nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rung mình khi nghe được tiếng nói từ phía sau mình. Một thằng giống hệt Shidou đang ngồi nhàn nhã và nhìn vào nơi Shidou đã bước ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Mi…. đang đợi ta à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày và nhìn trừng trừng vào hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở một khoảng cách gần như vậy, một ảo giác hiện lên trong đầu Shidou khiến cậu nghĩ rằng mình đang nhìn vào một tấm gương phản chiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thằng Shidou đó đứng đậy nhìn vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lời kể của Tohka, nhóm Ai, Mai, Mii, hai chị em Yamai, Tama-chan-sensei, Tonomachi và một số người khác, Shidoud đã gây ra những chuyện mà cậu không thể nhớ được. Rất có thể chính thằng sinh vật lạ đang đứng trước mặt cậu là chủ mưu mọi chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như cậu nghĩ đấy. Tôi đã rất vui vẽ với họ khi cậu không có ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của cậu, thằng Shidou vên miệng lên cười. Hắn cực kỳ giống Shidou, từ nét mặt, dáng người, đến cử chỉ và hành động. Sự khó chịu của Shidou dâng lên.,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi…. là ai? Tại sao mi lại biến thành ta? Và tại sao mi lại gây ra những chuyện như vậy và bắt ta gánh chịu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi và vẫn đề phòng cẩn thận. Thằng Shidou ấy phát ra tiếng cười từ trong cổ họng, một âm thanh kỳ lạ khiến cho cậu cực kỳ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có gì lạ mà cười hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưmm, đúng là lạ thật đấy. Cậu vẫn chưa nhận ra tôi à? Shidou-kun?””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dốc và căn mắt ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong câu nói của hắn, từ cuối cùng được phát ra với một chất giọng khác hẳn. Đó là giọng của một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã nghe giọng nói đó ở đâu rồi thì phải…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng nói đó………. Đừng nói là…….. Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn đúng như vậy. Giọng nói đó là của nàng tinh linh phù thủy mà cậu đã gặp ngày hôm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng Shidou” cười một cách đáng ngờ, rồi xoay một vòng trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Pin-pon! Chính xác! Đoán hay lắm nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….vậy hình dáng đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hỏi câu đó, những ký ức về trận chiến ngày hôm qua hiện về trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã dung thiên sứ của mình &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến tên lửa thành củ cải, và biến đổi luôn cả hình dáng của các thành viên AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có thể biến hình những người khác thì chắc chắn nó cũng có thể biến hình cho chính chủ nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giờ đây đã cáu. Cậu giận dữ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu muốn gì chứ? Biến thành tôi và quậy phá bạn bè của tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Natsumi mất ngay vẽ tự mãn của mình và nhìn chằm chằm Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậy thật sự không biết à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tia sáng giận dữ phát ra từ mắt của Natsumi như chọc thủng lồng ngực Shidou và chạm vào trái tim của cậu. Và, những lời mà Natsumi đã nói trong lúc chia tay hiện về trong ký ức cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình, nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói là….. khi cậu nói sẽ kiết liễu đời tôi……….. chính là những gì cậu đã gây ra?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hai mươi điểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi trong sợ hãi. Natsumi thì chỉ đơn giản là nhắm một mắt, mở một mắt và trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải tôi đã nói rồi sao? Tôi sẽ không để những người biết bí mật của tôi ra đi dễ dàng như vậy đâu. Cậu nghĩ rằng tôi có thể tha thứ cho cậu được à? Không đâu. Tôi sẽ nghiền nát cậu ra thành bột.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan…. Chờ đã, tôi có biết bí mật gì của cậu ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa chùng câu nói, Shidou đã bị ngăn lại bởi tiếng dậm chân của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào. Đừng tỏ ra ngờ nghệch nữa. Bất cứ ai biết bí mật của tôi đều phải chết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lùi lại một bước. Cơn giận ngút trời và những hành động của Natsumi thực sự đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi dường như không bận tâm gì đến Shidou cả. Cô nở một nụ khủng khiếp và chỉ vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng đừng lo. Hiện giờ thì đang có đến hai Shidou nhỉ? Rõ ràng là không ổn tí nào. Chúng ta phải loại bỏ bớt một Shidou thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người………? Chờ đã, đừng nói là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã trở nên cực kỳ hoang mang. Natsumi gật đầu và cười nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ là cậu. Tôi sẽ làm tốt những việc cậu hay làm. Đừng lo gì cả. Khả năng quan sát của tôi rất tốt. Tôi đã điều tra kỹ lượng cậu và những người quen biết cậu. Tôi chưa từng cảm thấy vui như thế này trước đây. Dù cho cậu biến mất tại đây thì cũng sẽ không ai hay biết cả. Dù cậu không còn tồn tại, trái đất vẫn sẽ tiếp quay một cách bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi đang di chuyển như một diễn viên opera, Natsumi lại tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Cứ yên tâm, tôi sẽ không giết cậu ngay lập tức đâu. Nhưng tôi sẽ phải ném cậu đi nơi khác để không ai có thể làm phiền tôi được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng dọa tôi. Chuyện đó………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou la lên khi sức chịu đựng của cậu đã lên đỉnh điểm. Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên. Cánh cửa dẫn lên sân thượng bật mở và rồi hai cô gái bước ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Tohka và Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải chạy trốn như một tên khốn vậy chứ? Em sẽ tìm được anh, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu là lý do sống của mình. Mình sẽ không để cậu đi mất đâu. Hãy quay về đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như cả hai đang tìm cậu. Họ xô đẩy nhau trong khi cùng nhau bước lên sân thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, họ đã nhận ra được sự bất thường. Cả hai nhìn hai người đã có mặt từ trước trên sân thượng với một nét mặt ngạc nhiên hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có….có tới hai Shidou?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Như vậy là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami hỏi với tròng mắt giản rộng ra, rồi họ lần lượt nhìn hai người đang đứng phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đây chính là cơ hội để Shidou thanh minh cho chính mình. Nếu họ thấy hai tên Shidou, nghĩa là có một người giả mạo, và đó chính là kẻ gây rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Origami, nghe ngày, tên này là………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hắn là tên giả mạo. Hắn đã biến hình thành mình và trêu mọi người đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp nói xong thì Natsumi đã kêu lên với một giọng lớn hơn nhiều. Tất nhiên, đó là giọng của chính Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………? Đừng nghe hắn, mình mới là thực.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình mới là thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Natsumi, giờ đây đã giống nhau như hai giọt nước, và cả giọng nói cũng vậy. Tohka và Origami bắt đầu bối rối. Họ không thể phân biệt ai là thật được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tất cả những gì mà Shidou có thể làm bây giờ là kêu lên trong tuyệt vọng, cậu quay về phía cả hai một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Origami, tim mình đi, mình mới là thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng để bị hắn lừa, hai cậu phải tin mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cũng kêu lên một cách tuyệt vọng vl. Theo như biểu hiện lúc này thì dường như Natsumi trông ‘thật’ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Vậy là….. một trong hai là thật….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật khó hiểu đấy. Tuy nhiên……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami đắn đo trong một khoảng khắc, và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi là giả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi là giả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cô gái cùng chỉ vào một Shidou và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/f/fd/DAL_V8_091.jpg/180px-DAL_V8_091.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi có vẽ bị sốc. Cô không thể ngờ rằng họ lại có thể phát hiện ra mình là hàng tàu khựa nhanh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai cậu đang nói cái gì vậy…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bào chữa một cách yếu ớt nhưng hai cô gái kia không có vẽ gì là sẽ thay đổi nhận định của mình. Họ lao vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến lúc này thì Natsumi đã từ bỏ. Cô liếc nhìn hai cô gái ôm chặt cánh tay của Shidou một cách tức giận.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
“Ngạc nhiên thật đấy. Làm thế nào mà hai cô có thể đoán ra được nhỉ? Khả năng biến hình của tôi cực kỳ hoàn hảo. Cho dù tỉ lệ chọn đúng là 50%, làm cách nào mà hai cô lại có thể cùng xác định được tôi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai nữ sinh có tình cảm sâu đậm với Shidou nhất quả đất lần lượt trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, chính ta cũng không rõ nữa. Có lẽ đó là trực giác của ta. Ngoài ra, ta còn cảm nhận được mùi hương của Shidou nữa. Mùi của ngươi không phải của Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chỉ có một mình ngươi thì ta đã bị lừa mất rồi. Thậm chí ta còn cho rằng ngươi là Shidou cho đến tận bây giờ đấy. Nhưng nếu có hai Shidou thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác. Tốc độ nháy mắt của ngươi nhanh hơn 0.05s, cơ thể ngươi lệch sang trái 0.20 so với Shidou. Chắc chắn ta không thể lầm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Tohka nói một cách mơ hồ thì Origami lại rành mạch hơn hẳn. Nhưng dù sao họ cũng đã tìm được Shidou thật của mình. Natsumi nhìn cả hai một cách hoài nghi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các…các cô là gì thế hả? Điên thật……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….Không, hai cậu………….thật tuyệt………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên trong cơn rùng mình, còn Shidou thì mơ màng lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ giả mạo đã bị lột mặt nạ một cách nhanh chóng. Nếu là bình thường thì Shidou đã rối rít cảm ơn cả hai rồi…………. nhưng……. Cậu lại không hiểu….. vì sao mà Natsumi lại có vẽ quá sốc đến như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghiến răng giận dữ, cô đưa tay phải lên cao. Một thiên sứ xuất hiện từ cõi hư vô với hình dạng một cây chổi, đầu nó phát ra một ánh hào quang chói lọi. Và ngay lập tức, Natsumi trở lại nguyên hình của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami mở to mắt ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức, họ cúi xuống và tạo thế thủ, chắn ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi chẳng mảy may bận tâm gì chuyện đó cả. Cô nghiến răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể…………không thể…………..không thể nàooooooooo………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không những bí mật của tôi bị cậu phát hiện, mà cả khả năng biến hình hoàn hảo của tôi cũng đã bị vạch trần. Không thể được………….. Đây không phải sự thật……….Các người….các người đang lừa tôi……..Đừng hòng tôi tin điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời cuối trong câu nói của Natsumi được phát ra với cường độ âm thanh cao nhất mà cô có thể hét lên được. Cô chỉ tay về phía ba người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không bỏ qua chuyện này đâu. Tôi sẽ lôi địa ngục từ dưới kia lên và nhấn chìm các người vào đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc nhìn Shidou và hai cô gái dàng trọn tình cảm cho cậu một lần nữa, rồi cô đạp mạnh xuống mặt đất và vút lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..Oy…oiii…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vội vã kêu lên nhưng đã quá muộn. Natsumi giờ đây chỉ còn là một cái bóng nhỏ mờ mờ ở phía xa trên bầu trời trong xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói rằng, ngày hôm qua Shidou đã thành công trong việc chiếm được sự tin tưởng của Natsumi, và nếu cậu hôn ngay lúc đó, rất có thể cậu đã hoàn toàn phong ấn được sức mạnh cô ta. Nhưng không hiểu vì sao mà bây giờ mọi chuyện lại thành ra thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ phải lien lạc và báo ngay lại cho Kotori ngay lập tức. Trong khi Shidou còn đang mãi mê suy nghĩ về chuyện đó trong đầu thì&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và Origami không hề rời mắt khỏi Natsumi cho tới khi bóng dáng cô ta hoàn toàn tan biến. Và khi sự việc đã qua đi, cả hai quay về phía Shidou và lên tiếng cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…chuyện gì voậy….???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ cuối cùng thoát ra khỏi miệng cậu bị méo đi một cách kỳ cục. Có lẽ do cậu đã đoán trước được chuyện gì sắp xảy ra cho cái thân khốn khổ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta là ai? Cậu có quan hệ như thế nào với cô ta?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi của cả hai đều không nằm ngoài tài tiên tri của Shidou. Cậu cứng người lại trong lúc loay hoay bịa ra một câu chuyện hợp lý để giải thích cho hai “cô vợ” về người lạ ban nãy mà không tiết lộ quá nhiều thông tin về Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trụ sở chính của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, vương quốc Anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại tầng hai mươi, rất nhiều người đang nối đuôi nhau vào phòng họp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là thành viên thuộc hội đồn quản trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã ngồi vào bàn họp, mọi người bắt đầu lật tài liệu trong tay ra. Ai cũng mang một gương mặt căng thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì chuyện mà đang bàn tới thật khó mà tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đều đã nhận được báo cáo với đầy đủ chi tiết sự việc, và họ đang cầm nó trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những chi nhánh của &amp;lt;DEM&amp;gt; do Isaac Westcott điều hành thực hiện những việc không ai có thể giải thích được. Đã vậy, trụ sở chính của chi nhánh Nhật Bản đã bay mất nóc nhà, phần còn lại thì như đống gạch vụn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, một vài người trong số những Wizards giỏi nhất được cử đi do Isaac chỉ đạo đã bị thương hoặc thiệt mạng. Những công nghệ bí mật do Realizer độc quyền sáng chế đã bị phơi bày ra trước mắt dân thường. Dường như chỉ suýt một chút nữa thôi là &amp;lt;DEM&amp;gt; đã bị phá sản. Tất cả những chi tiết trên đã được ghi đầy đủ trong bản báo cáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả mọi người trong căn phòng đều mang gương mặt nặng nề đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế xa nhất tính từ cửa ra vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh ta vận một bộ đồ đen tuyền từ đầu đến chân. Đó là một người đàn ông khoảng 30 tuổi. Ông ta nhìn lướt qua mọi người tham dự cuộc họp với đôi mắt lạnh lùng. Đó chính là Isaac Ray Peram Westcott, tổng giám đốc của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; và cũng là chủ đề chính của cuộc họp lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu….đang nghĩ cái quái gì trong đầu vậy hả Mr. Westcott?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thành viên trong hội đồng quản trị đóng sầm tập tài liệu lại và lớn giọng hỏi. Đó là một người đàn ông đeo kính, thuộc độ tuổi trung niên. Dù trông ông ta còn khá trẻ so với những người khác nhưng vẫn già hơn nhiều so với Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho họ đã được cảnh báo về việc không được vô lễ với tổng giám đốc, như dường như bây giờ nó không có ý nghĩa gì nữa. Và những người còn lại cũng đang định bật ra điều tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng khi đối mặt với cả hội đồng, Westcott không mảy may lo lắng. Anh tai chỉ đơn thuần nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hiểu ông đang nói gì cả Murdoch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe thấy câu trả lời hờ hững đó, Murdoch không kiền chế nữa, ông chộp ngay tập tài liệu trên bàn, thẳng tay ném về phía Westcott và hét lên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘‘Đừng tỏ ra ngây thơ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đã can thiệp một cách vô lý vào JSDF, sử dụng các trang thiết bị và Wizards cho mục đích cá nhân, có những hành động gây nguy hiểm cho dân thường và biến chi nhánh tại Nhật thành một bãi chiến trường khủng khiếp. Nếu chỉ tính sơ qua thôi thì thiệt hại cũng đã lên tới hơn 1000000000£ (1 tỉ pounds) rồi đấy……….. Và chúng ta cũng đã lộ ra điểm yếu để chính phủ Nhật Bản dễ dàng nắm được. Cậu làm thế quái nào để bù đắp những thiệt hại này đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không vấn đề gì cả. Tôi đã thu được thành quả tương ứng cho thiệt hại này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thành quả………? Đó là cái quái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hỏi, Westcott vênh mặt lên &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui lên đi, bọn tôi đã “nghịch chuyển” thành công &amp;lt;Công chúa&amp;gt;….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nói những lời đó ra với một sự tự hào lộ liễu trên gương mặt. Những thành viên còn lại trong hội đồng quản trị đã không thể giấu được sự ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ran guy hiểm nữa……….! Hãy nhanh chóng hiểu ra tình hình hiện tại đi. Nếu đó là một cuộc tổng tấn công, nó có thể tiếp tục gây thiệt hại cho &amp;lt;DEM&amp;gt; cậu hiểu chứ? Tinh linh thì sao chứ? Chúng ta đã kẹt sâu trong bãi lầy khi nghiên cứu về sức mạnh tinh linh rồi. Chúng tôi không thể chấp nhận được chuyện đó được nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………Oh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Murdoch giờ đây đã chìm trong cơn giận ngút trời. Ông ta kết thúc câu nói với một tiếng hét vang như sấm. Westcott giật mình khẽ, từ đầu tới giờ anh chỉ gắn trên môi một nụ cười giả tạo. Nhưng Murdoch không thấy điều đó, ông đã quay lại phía những thành viên trong hội đồng quản trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi muốn hỏi mọi người ở đây điều này. Liệu có ổn không nếu cứ để tên hề này tiếp tục điều hành công ti? Chắc chắc nó sẽ sụp đổ thảm hai nếu chúng ta không bắt đầu hành động ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu hành động…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông đối diện với Murdoch hỏi lại với một giọng khá cao. Murdoch dang hai tay ra như thể tổng thống diễn thuyết trước đám đông dân chúng và tuyên bố một cách lớn tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi, ngay tại đây, yêu cầu cách chứ tổng giám đốc Westcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi những lời đó tuôn ra, mọi người trong phòng thể hiện một sự hoảng hốt nhẹ. Một vài người thật sự sốc trước tuyên bố đó….. nhưng…….. dường như một nữa trong số họ đã biết trước việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch nhìn xung quanh và tỏ ra hài long với chính mình. Rồi ông ta nhìn vào lão già ngồi cạnh Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói xong. Mời ngài chủ tịch Russel đưa ra quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói và cúi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với những tập đoàn bên Anh quốc, các thành viên trong hội đồng quản trị không chấp nhận việc chỉ có một chủ tịch toàn quyền quyết định mọi chuyện. Vì vậy mọi chuyện đều phải được thộng qua hai sự đồng ý của tổng giám đốc và chủ tịch hội đồng quản trị. Đó chính là ông Russel này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Có được không, thưa ngài?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Russel nhìn Westcott một cách ái ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên, đó là đặc quyền hợp pháp của hội đồng quản trị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi rời mắt khỏi Westcott, Russel thở dài. Và như thể đã hiển được điều gì đó, ông cất cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, đây là quyết định của tôi. Những ai chấp nhận yêu cầu cách chức Westcott đưa tay lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Russel vừa dứt lời, cánh tay của Murdoch đã ở trên không. Hơn một nữa số người ở đó đã biểu quyết đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tình huống kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hoàn toàn bị bất ngờ trước kết quả này. Những nét ngạo mạn trên mặt anh biến mất không một vế tích. Anh không thể tin được rằng số người đồng tình với Murdoch lại quá nữa nhu thế này. Westcott liếc về phía Murdoch, và khi hai ánh mắt gặp nhau, Murdoch nở một nụ cười khinh bỉ và tự mãn. Có lẽ….. hắn đã chuẩn bị cho mọi chuyện từ trước khi Westcott trở về. Russel nhìn một lượt như đếm số lượng cánh tay đưa lên và phán quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì số người đưa là…. không.....nên yêu cầu sa thải tổng giám đốc Westcott bị từ chối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài nói cái gì ?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch cau mày nhìn Russel một cách dự tợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài không thể đùa trong một thời điểm quan trọng như thế này được. Cho dù là thị giác của ngài có vấn đề đi nữa thì ngài cũng không thể chối bỏ một sự thật rành rành như thế này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi không đùa, và mắt tôi cũng rất rõ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch ngờ vực. Ông nhìn một lượt quanh cảnh trong phòng họp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…………!!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta bắt đầu thở hổn hển, gương mặt méo xệch đi một cách đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người đã giơ tay tán thành cũng mang trên mặt mỗi nỗi đau tương tự Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện đó cũng bình thường thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay đưa lên của họ chỉ còn lại một nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máu tuôn trào ra từ khuỷu tay mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hét lên trong đau đớn tột độ. Máu ông ta bắt đầu tuôn ra và chảy lên láng trên sàn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng họp… à không, có lẽ bây giờ phải gọi là địa ngục máu mới đúng. (ND: không biết tới khi làm anime cảnh này sẽ trông như thế nào nhỉ?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhẹ nhành vang lên từ phía sau Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, các người nghĩ các người là ai hả? Tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; giàu mạnh như hiện tại là nhờ một tay Issac gây dựng nên. Ta không cho phép bất cừ hành động nào chống lại anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó phát ra từ một người phụ nữ Bắc Âu với mái tóc vàng. Cô từ từ bước lên, trên người là bộ trang bị tối tân cùng một lưỡi kiếm lazer trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lưỡi kiếm đó đã thay đỗi một chút kể từ lần cô giao chiến và bại dưới tay tinh linh tối thượng. Nó dài hơn một chút, mỏng hơn một chút và hình dạng cực kỳ kinh khủng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen Mira Mathers. Giám đốc điều hành chi nhanh thứ hai, thực hiện những nghiên cứu bí mật của &amp;lt;DEM&amp;gt;, và cũng là Wizard mạnh nhất thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hajzz, đừng nói như vậy chứ Ellen. Họ đã biểu quyết công bằng đúng với quyền hạn của họ………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen bắt đầu lên tiếng một cách mạnh mẽ, nhưng Issac đã đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ phận y tế của Realizers đã chuẩn bị sẵn ở phòng cấp cứu. Nếu các người mang đến đó cánh tay của mình, các người sẽ hồi phục như bình thường trong vòng vài ngày thôi. Các người có thừa tài năng để gánh vác trách nhiệm to lớn của &amp;lt;DEM&amp;gt;. Thật là lãng phí nếu bị mất tay như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Ngươi….. tên khốn………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn tỏ ra nể nang gì nữa, Murdoch nhìn thẳng vào Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Westcott phớt lờ hắn đi, anh nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ yên tâm. Khi cuộc họp này kết thúc, tôi sẽ giao phó công ti này lại cho các người ngay thôi. À mà tôi nghĩ đã tới lúc dừng cuộc họp này lại rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhìn mọi người lần cuối với nụ cười khinh bỉ trên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou càu nhàu khó chịu và ném mạnh cơ thể lên ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ bảy, ngày 21, tháng mười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã 5 ngày trôi qua kể từ khi Natsumi biến thành cậu, lẻn vào trường và quấy rối dàn harem của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ đó tới nay không thấy cô tay xuất hiện lại nữa. Nếu có một trận không gian chấn xãy ra, hẳn là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã ngay lập tức phát hiện ra rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Sự yên ắng bất thường này làm mình phát điên lên được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nằm dài trên ghế sofa và thở dài. Trong lúc cậu còn đang mãi mê nghiên cứu cái trần nhà với một đống suy nghĩ lộn xộn trong óc thì….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyumu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vật thể lại nào đó rơi ngay vào bụng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh… ặc ặc………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với gương mặt méo xệch đi, cậu bỏ ngay việc nghiên cứu trần nhà và nhìn xuống bụng mình. Hóa ra vật thể đó là Kotori. Cô em gái bé bỏng của cậu dường như chẳng quan tâm anh mình đang cảm thấy như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy, Kotori…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kéo lại thanh kẹo Chupa Chus đang ngậm trong miệng và nhìn Shidou với một vẽ mặt đầy tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có biết em đang nghĩ gì không? Nhà mình hình như hơi thiếu tiện nghi thì phải. May mà có cái ghế bọc da người này ở đây để……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có ăn nói kiểu đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thoi thóp kêu lên như vậy. Thế là Kotori đứng bật dậy ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuehhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi ôi, mình đã lỡ tay làm tổn thương một thiên thần bé bỏng mất rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori mỉm cười và nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ọc ọc…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong cơn thập tử nhất sinh, Shidou liều mình gượng dậy, phấn đấu tới cùng để giành lại sự sống cho chính mình. Hay gọi là liều chết để sống cũng được =]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, đây là hình phạt cho thái độ chủ quan của anh. Anh đang nằm trong tầm ngắm của một tinh linh mà lại lơ là cảnh giác như thế này…. Ngay cả bọn em cũng không thể hiểu được cô ta muốn gì nữa kìa. Phải nâng cao cảnh giác chứ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Guh ......................&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là không thể chối vào đâu được. Shidou giữ chặt nổi uất ức trong câm lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em không thể đoán được cô ta sẽ làm gì tiếp theo để quậy phá anh. Nhưng lần tiếp theo cô ấy xuất hiện hãy cố gắn tiếp cận và làm cô ấy tin tưởng anh không có ý xấu. &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; sẽ hỗ trợ tối đa cho anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không tin anh nổi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou gật đầu xác nhận mình đã tiêu hóa được chỉ thị đó, Kotori nhún vai một cách ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori đã đúng một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori, phi hành đoàn &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và cả tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; nữa, tất cả điều hướng đến mục tiêu chế ngự tinh linh mà không dung bạo lực. Và rồi cả hai bên đều sẽ sống trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do vì sao họ luôn luôn muốn tạo ấn tượng tốt với tinh linh ngay từ lúc đầu. Họ đã làm vậy với Natsumi và có vẽ ổn, nhưng không hiểu vì sao cô lại đột ngột thay đổi thái đội và trở thành kẻ thù của Shidou. Để giải quyết được vấn đề này, trước tiên Shidou phải gặp lại Natsumi và nói rõ mọi chuyện. Quả và một việc nan giải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như hiểu được Shidou băn khoăn điều gì trong đầu, Kotori thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bớt căng thẳng đi. Đây, cầm lấy cái này. Nó sẽ là chủ để của buổi tập sáng nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tỏ ra khá ngạc nhiên khi nhận được thứ đó. Khi đã cầm chắc trên tay, cậu phát hiện ra có gì đó khác biệt so với vẽ ngoài bình thường của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một phong bì màu trắng, bên ngoài ghi tên người nhận là Isuka Shidou. Điều lạ là nó không hề có địa chỉ, mã bưu điện, hay thậm chí là tem. Rất có thể nó đã được người gửi đưa trực tiếp đến nhà cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………….thư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, thư tình. Của Natsumi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt trước những lời nói phát ra từ miệng Kotori, rồi nhìn lại lá thư lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lật phía sau lá thư ra, nó đã được dán kín lại bằng sáp. Và tất nhiên phía dưới là tên của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nuốt nước bọt và ngồi xuống ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Liệu…. anh…. có thể mở nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, rất có thể nó sẽ nổ banh ass anh nếu anh mở ra đấy….. Tất nhiên là nó đã được kiểm tra kỹ lưỡng trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rồi, vì vậy đừng lo lắng nữa. Nhưng dù sao bọn em vẫn không thể bảo đảm 100% được, vì thứ đó được một tinh linh gửi cho anh mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai và trả lời một cách bình tĩnh. Từng giọt mồ hôi lăn dài trên má Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù lo lắng đến đâu đi nữa Shidou cũng không thể chiến thắng được sự tò mò của mình. Sau khi đã gom đủ dũng khí và lòng can đảm, cậu nhắm tịt mắt lại và từ từ mở cái phong bì ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..trông như…những bức ảnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori liếc trộm và nhận xét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là như vậy, bên trong là một lượng lớn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở ra một hơi dài. Một tinh linh gửi hình tới cho cậu. Đây là lần đầu tiên điều này xãy ra. Có lẽ Natsumi đã lặng lẽ tiếp cận ngôi nhà này, và thay vì đột nhập vào trong để hành thích cậu thì cô ta chỉ để lại một cái phong bì chứa hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không để tâm những chuyện đó nữa. Tấm ảnh mà cậu đang nhìn vào có vẽ hơi bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Đây là………..không lẽ là em?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái cau mày khi nhìn vào tấm hình. Đó đúng là Kotori, cô đang mặc trên người bộ đồng phục của học sinh sơ trung, trên đầu là hai dải băng trắng cột hai bím tóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng góc chụp thì không được rõ ràng lắm. Dường như…. Đây là một tấm hình được chụp trộm từ xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kotori không phải là người duy nhất. Có tổng cộng 12 tấm hình. Mỗi tấm ảnh chỉ có một người thôi, và đó đều là những người mà Shidou quen biết và thân thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru, Miku, Ai, Mai, Mii, Tama-chan-sensei, và cả….. Tonomachi. (ND: khỉ gió, thằng này sắp vào dàn harem của Shidou à??).&lt;br /&gt;
Tất cả những người trong ảnh đều có vẽ vô tư, chỉ ngoại trừ Origami. Dường như cô đã phát hiện ra tay săn ảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những tấm hình này là sao chứ………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cảm thấy cực kỳ khó chịu. Tại sao trong số hàng tỉ người trên trái đất, Natsumi lại có ảnh của những người này, lại còn gửi cho Shidou nữa chứ. Những đều mà Natsumi đã hai lần nói vói Shidou nghĩa là sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bên trong chỉ có ảnh thôi à? Còn gì khác nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, để xem…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lục lại cái phong bì và phát hiện ra một mẩu giấy nhỏ bên trong. Shidou kéo tuột tờ giấy ra một cách nôn nóng, trải nó ra trên bàn. Nội dung trên tờ giấy hiện ra rõ ràng trước bốn con mắt của hai an hem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là một trong những người trong 12 tấm ảnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cố mà tìm ra tôi nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu chậm chạp, họ sẽ không còn tồn tại nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392253</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392253"/>
		<updated>2014-09-22T13:29:02Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===Chương 1: Phù thủy tháng 10===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu… Anh iuuu, sao không lại gần em nữa đi? Như vầy nè.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…. Nghe nè Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy?.... Ah đúng rồi. Em biết một quán ăn món Ý rất ngon ở gần đây. Tối nay anh có rãnh không? Nếu anh không phiền thì chúng mình cùng tới đó ăn nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tối nay mình phải nấu bữa tối cho Tohka và…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Vậy thì sau khi xong anh cứ dẫn Tohka theo luôn. Anh cũng biết em không phải là người ích kỷ mà. Tất nhiên là em sẽ bao, anh đừng lo!” (Hình như Miku nghĩ Shidou không dám đi vì sợ phải trả khoản tiền khổng lồ cho số thức ăn mà Tohka sẽ tiêu thụ khi đến quán ăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ý mình không phải vậy đâu, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô gái đang ép sát cơ thể vào người mình, Shidou cười một cách cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc xanh nhạt và làn dan trắng mịn không tì vết ngay cả khi nhìn gần (tui nhái quảng cáo Point chứ trong novel không có ^^), cô ấy trông thật sự quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là Izayoi Miku, lớn hơn Shidou một tuổi. Dù vậy nhưng không như những cô gái khác, Miku cứ như một đứa trẻ khi ở bên cạnh Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cho dù là vậy đi chăng nữa, mỗi khi Miku ép sát thân hình “điện nước đầy đủ” của cô vào Shidou là cậu lại bối rối hết cỡ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc đứng nhìn Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cách tiếp cận ngây thơ vô tội của Miku không phải là điều khiến cậu phải bận tâm ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    Stare-*. Cái nhìn của một người khác như trói chặt cơ thể Shidou lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..Đúng vậy. Em gái của Shidou, Isuka Kotori ngồi ngay trước mặt cậu và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái cá tính với hai bím tóc được cột bằng ruy băng màu đen, trông rất riêng biệt. Đôi mắt to tròn như quả dẻ rừng (???), trong miệng là thanh kẹo Chupa Chus. Lúc này, trên người cô là một cái áo khoác màu đỏ, cô đang ngồi chống cằm, nhìn Miku quyến rũ Shidou một cách bực dọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì lúc đó, họ đang ở trong một căn phòng trên một không hạm được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba đang ở trong một không gian mà ánh sáng đã được điều chỉnh mờ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế mà Shidou đang ngồi được đặt chính giữa, xung quanh là những dãy bàn dài. Thực ra thì căn phòng giống như phòng xử án hơn, và Miku đang ở ngay giữa căn phòng đó, nhưng có vẽ như cô không mấy quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đủ lắm rồi đó Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Cô nói đủ rồi là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Miku nói vậy, Kotori nghiến răng giận dữ và đập bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TẠI SAO HẢ? Tôi đang nói về buổi thẩm vấn này đây. Chẳng phải cô đã nói [Tôi sẽ không khai bất cứ thứ gì nếu không được gặp Shidou] hay sao? Chỉ vì vậy nên chúng tôi mới cho phép cô ngồi chung với anh ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cô nhắc tôi mới nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hihihi”. Miku cười và ôm chặt Shidou hơn nữa. Cô nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy….” Kotori thở dài và với tới xấp hồ sơ trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tôi sẽ hỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi đang rất vinh dự khi được cô thẩm vấn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku trả lời với một tâm trạng rất thoải mái. Còn Kotori lại thở ra một cái dài hơn cả lần trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có rất nhiều câu hỏi dành cho cô về năng lực của cô, thiên thần mà cô triệu hồi, nhưng……….. Tôi sẽ mang chúng trở lại sau. Trước hết, tôi phải xác nhận một điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Kotori chỉ vào Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự tồn tại của một sinh vật khiến cô trở thành tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Kotori nói xong, má Miku giật giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không phải là một tinh linh thật sự. Cô từng là con người trước khi trở thành tinh linh đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Kotori nói vậy, Miku nhướng lông mày lên và có vẻ rất khó chịu. Bằng một cách nào đó, Shidou cảm nhận được rằng Miku đang thở gấp hơn. Trong chốc lát, Shidou nghĩ rằng có một lý do đặc biệt nào đó đã khiến cho Miku không thể trả lời câu hỏi của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi trở thành một linh linh, Miku đã rất thất vọng về con người, và cảm thấy tuyệt vọng khi sống trong cái thế giới hỗn tạp này. Có thể đó là lý do làm cho cô ngập ngừng khi buộc phải kể lại khoảng thời gian đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không sao chứ Miku? Nếu điều đó quá khó để có thể nói ra thì cậu có thể nghỉ ngơi một chút trước khi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, em ổn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời quan tâm ấy, Miku nghiêng đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em đã có anh rồi. Em sẽ không quan tâm về cái quá khứ đen tối đó nữa mà sẽ tiến về tương lai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vỗ nhẹ lưng Miku. Điều này còn hơn cả sự an ủi, đó là niềm động viên to lớn cho cô. Cô có thể làm bất cứ việc gì, miễn là có Shidou bên cạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. chính xác là khoảng vài tháng trước. Khi mất đi giọng của mình, tôi đã bị mọi người quay lưng lại. Tôi dường như đã không còn lý do gì để sống nữa. Đúng lúc đó, &amp;lt;Chúa&amp;gt; (nguyên văn bản Anh là God) xuất hiện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Miku kể, Shidou cảm nhận được sự tập trung hiện rõ trên gương mặt Kotori. Cậu cũng nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì dường như không quan tâm gì chuyện đó cả. Cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Cô có muốn quyền lực không? Cô có muốn nhận được một sức mạnh đủ để làm chấn động thế giới này hay không?&amp;gt;. &amp;lt;Chúa&amp;gt; đã hỏi tôi như vậy. Ông ta đưa cho tôi một viên đá, và khi đến gần tôi, nó phát ra một ánh sáng màu tím. Tôi mở bàn tay mình ra để đón nhận viên đá. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi và biến đổi. Nó chính xác hơn là nó như tan chảy ra, hòa vào từng giọt máu trong cơ thể tôi. Một khoảnh khắc sau đó, tôi triệu hồi ra một &amp;lt;thiên sứ&amp;gt;, nó có thể khiến bất cứ ai cũng phải nghe lệnh tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách khó khăn. Thanh Chupa Chus vươn thẳng lên từ miệng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy kể lại càng nhiều thứ càng tốt về &amp;lt;chúa&amp;gt; mà cô đã gặp, hoặc có thể là bất cứ điều gì liên quan tới “nó”.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cô đã hỏi như vậy nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như đó là một điều khó nói. Lông mày Miku nhíu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“”Nó” khá mơ hồ nhưng bằng một cách nào đó mà tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của “nó”. Tôi nghe giọng của nó, tôi nhìn thấy được nó. Đó hoàn toàn là thật, nhưng tôi lạ có cảm giác nó là ảo ảnh và không được rõ ràng, cứ như trong một giấc mơ vậy, nhưng nó lại có thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài nhưng gương mặt không có vẽ gì là thất vọng. Có lẽ cô cũng đã dự đoán trước được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, tôi sẽ hỏi câu khác. Sau khi có được sức mạnh của một tinh linh, cô có cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên chính mình, hoặc cảm thấy ý thức của mình dần bị ăn mòn đi và không thể kiểm soát được bản thân mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áp lực….? Không, tôi không hè cảm thấy điều gì giống như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“fuunnn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori cau mày lại khi viết cái gì đó vào tập tài liệu trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori, có phải…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi Shidou hỏi, Kotori “uh” ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ là trường hợp của Miku cũng tương tự với những gì đã xãy ra cho em. Nhưng em đang tự hỏi tại sao lại có sự khác nhau giữa nguồn sức mạnh của các tinh linh như vậy. Có lẽ sức mạnh của họ phụ thuộc vào bản chất thật sự của họ, hoặc có thể là năng khiếu bẩm sinh (như Miku), hay là &amp;lt;phantom&amp;gt; (??) nhận được sức mạnh của họ thông qua những nguyên tố đang tác động lên xung quanh như em chẳng hạn (Kotori trở thành tinh linh lửa khi xunh quanh cô là một vụ hỏa hoạn?). Nếu thật sự là do một trong những lý do trên thì chúng ta hoàn toàn không thể thử nhiệm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách căm hận và nhún vai. Shidou cũng siết chặt nấm đấm của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Phantom&amp;gt;. Hợp nhất năng lực tinh linh với con người lại, nó biến Kotori và Miku trở thành tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể họ vẫn là một con người, hoặc đã hoàn toàn trở thanh tinh linh, nhưng cũng có thể họ đã nằm ngoài hai điều đó, một sinh vật khác. Tại sao lại tồn tại một sinh vật có thể biến con người thành tinh linh? Tại sao nó lại làm như vậy? Sự thật về “nó” hoàn toàn bị màn đêm bí ẩn bao phủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chìm trong suy những suy nghĩ như vậy, đột nhiên cánh tay của Shidou bị ai đó kéo. Khi cậu nhìn lại thì thấy Miku đang phồng má phụng phịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lờ em đi như vậy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…. Mình xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng gạo, Kotori ho một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng đừng lo. Cuộc thẩm vấn chỉ vừa mới bắt đầu. Bây giờ tôi sẽ giải thích một cách chi tiết. Chúng ta không thể để ký ức của cô biến mất được. Chúng tôi sẽ phải gắn các điện cực lên đầu cô để thăm dò sóng não, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhoẻn miệng cười. Nhưng Miku thì ngược lại. Gương mặt cô đang thể hiện một sự khó chịu rõ ràng, và một giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cùng, cũng đã được một khoảng thời gian từ khi màn đêm bao phủ, sau khi Miku đã được thả. Họ đang đứng trước ngôi nhà của gia đình Isuka nhờ vào hệ thống dịch chuyển của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Miku đang kiệt sức và kinh ngạc. Shidou đỡ lấy cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohooo, cậu không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, em mệt lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em chỉ muốn đi thẳng vào giường và nằm nghỉ thôi. Xin lỗi anh yêu nhưng có lẽ chúng ta phải hủy cuộc hẹn ở nhà hàng Ý mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Ah, không sao đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Shidou nói vậy, Miku ôm ực và thở ra một cách nhẹ nhỏm. Gương mặt cô đã tươi tỉnh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu, anh iu rộng lượng quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẵn tiện đang được Shidou dìu, Miku ép luôn ngực mình vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy oi, cậu là một ngôi sao đấy, đừng nên làm vậy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của Shidou chuyển sang màu đỏ và cậu quay nhìn về hướng khác. Miku thì tỏ ra ngạc nhiên trông chốc lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, cô gái đang dính chặt vào Shidou lúc này là Izayoi Miku. Cô là một thần tượng âm nhạc, người có một giọng hát rất hay và được nhiều người hâm mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc mới bắt đầu hát, cô đã được nhiều người biết đến. Tới khi nhận được một lời mời từ đài truyền hình vài tháng trước, cô đã trở nên nổi tiếng đến tận bây giờ. Nếu khoảng khắc này được một ai đó ghi lại thì rất có thể nó sẽ trở thanh vụ bê bối cực lớn và chấn động. Tuy nhiên Miku dường như đã đọc được suy nghĩ của Shidou và hôn lên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, điều đó không quan trọng. Nếu có một tay săn ảnh nào đó nấp gần đây, em sẽ yêu cầu hắn ghi lại tất cả những khoảnh khắc bên nhau của 2 đứa mình vào ngày thứ bảy và chủ nhật, rồi sao đó mang đến…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Không, mình nghĩ là Chủ nhật thì hơi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng, Miku cười khúch khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh iu, anh đã hứa rồi phải không? Kể cả khi không còn ai nghe em hát nữa thì anh vẫn sẽ tiếp tục nghe em hát . Đó là lý do vì sao…….. anh không cần lo lắng chuyện này. Những lúc được ở bên anh, em không muốn nhớ tới bất cứ điều gì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah………uh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn lại Miku, Shidou hơi cúi đầu xuống. Nhìn thấy Shidou như vậy, Miku cười hài lòng và tách mình ra khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Có lẽ đến lúc em phải nghỉ ngơi thôi. Gặp lại sau nhé anh yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, gặp lại cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, và…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Miku vòng hai tay ôm lấy cổ Shidou và chạm môi vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu… cậu làm gì vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Đó là nụ hôn tạm biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu không sợ bị bê bối hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uun, moou, sao anh nhút nhát quá vậy? Không sao đâu. Cứ bình tĩnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, chờ em xíu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku dùng hết sức của hai cánh tay mình, bưng lấy mặt Shidou, kéo mặt cậu về phía trước, mặc cho cậu cố cưỡng lại……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Hai người đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu phía bên phải. Shidou và Miku cùng quay về phía giọng nói phát ra. Ở đó là một cô gái với bàn tay run rẩy chỉ về phía hai người, còn đôi mắt thì mở to sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy có mái tóc dài màu đen lượn sóng và đôi mắt to tròn. Không một ai có thể quên được cô ấy nếu đã gặp, dù chỉ một lần. Đó là một vẻ đẹp hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka, bạn cùng lớp, và cũng là người láng giềng của Shidou. Và… cũng giống như Miku, cô ấy là một tinh linh với sức mạnh hiện đang được phong ấn trong người Shidou. Vì bây giờ là lúc họ ăn tối nên cô ấy sang ăn ké nhà Isuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-hka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, Tohka-san! Lâu rồi không gặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chào Tohka với một giọng vui vẻ. Khi cô làm vậy, Tohka tiến tới và kéo Shidou ra xa Miku. Rồi Tohka bước tới, đứng giữa hai người họ, dang rộng 2 cánh tay ra như thể bảo vệ Shidou khỏi một con cọp hung dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có sao không Shidou? Chết tiệt thật, tôi nghe nói cô đã bị phong ấn, nhưng đó là kế hoạch của cô phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Tohka lườm một cái sắc lạnh, tiếng bước chân của ba người nữa vang lên từ phía mà Tohka đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui nhỉ? Cô thật tốt bụng khi bảo vệ Shidou của tôi và Yuzuru. Tôi hiểu rồi, tại sao lại không cho cô ta biết sự lợi hại của Yamai nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảnh báo! Nếu muốn tiếp cận Shidou thì hãy gửi đầy đủ tài liệu ứng với một văn bản giải thích chính xác lý do cho chúng tôi, Yuzuru và Kaguya. Chúng tôi là những người sở hữu Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp song sinh thể hiện một thái độ kiên quyết với Miku, thái độ của họ giống nhau như vẽ ngoài của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Kaguya, người có một khuôn mặt kiên cường đặc trưng với mái tóc búi cao gọn ghẽ, người kia là Yuzuru, giống Kaguya ngoại trừ mái tóc được bện lại phía sau và một gương mặt gần như vô cảm. Cách duy nhất để phân biệt hai người họ là mái tóc và cách thái độ của cả hai. Nếu không có hai điểm khác biệt trên có lẽ không ai có thể phân biệt được họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…. em nghĩ mọi người không nên….. đứng giữa đường. Như vậy là… không tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, Yoshino, dù đã kéo chiếc mũ che khuất tầm nhìn của mình nhưng vẫn có thể thấy rằng cô đã đỏ mặt. Và đồng thời, con thỏ hải tặc Yoshinon được Yoshino đeo trên tay bắt đầu mở miệng nói với một âm thanh nghe như đồ thủy tinh bị rơi vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nii, vậy là không tốt đâu. Yoshino chưa từng thử khuyên ai giống vậy. Tốt nhất cậu nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino bịt miệng Yoshino trong cơn hoảng loạng. Yoshinon vẫy vẫy bàn tay mình trong đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra Yoshino từ trước tới nay luôn sống trong căm phòng cách ly của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Sau khi làm quen được với lối sống bình thường, cô đã được chuyển tới đặc khu tinh linh, nơi Tohka và những người khác đang sống. Mới được có vài ngày kể từ khi Yoshino chuyển nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em Yamai cũng như Tohka và Yoshino, họ đều là tinh linh nên đều quen biết Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, cả cơ thể, lý trí lẫn hành động của họ (trừ Tohka) đều bị Miku kiểm soát nên họ vẫn còn giữ cảnh giác với Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku dường như không quan tâm lắm đến thái đọ của họ. Mắt cô lấp cmn lánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lâu rồi không gặp, Yoshino-chan, Yuzuru-chan, Kaguya chan. Xin lỗi về chuyện lần trước. Mình đã muốn nói điều này từ lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku cúi đầu. Cả ba người kia trông có vẽ hoang mang vì hành động của Miku, họ nhìn nhau ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka thì vẫn cảnh giác cao độ trước hành động của Miku, cô vẫn dang rộng cánh tay để bảo vệ cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý định của cô là gì hả? Vừa nãy cô đang cố làm gì với Shidou vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đó chỉ là một nụ hôn tạm biệt thôi mà? Chẳng phải Tohka cũng hay làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôn…. Hôn tạm biệt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhướng mày một cách bối rối và quay mặt về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………… chuyện đó có bình thường không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi một cách nghi ngờ. Còn cậu thì không thể đứng nhìn được, điều đó sẽ trở thành một hiểu lầm mất thôi. Shidou quay mặt về hướng khác, tránh ánh mắt của Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó…. đó không hẳn là lời nói dối. Hôn khi nói lời tạm biệt, thực ra là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ear… sao phải mơ mộng như vậy? Sao Tohka-chan không thử làm vậy đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Tohka, Yoshino và cả chị em Yamai đều thở hổn hển khi nghe Miku nói ra những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì trông có vẽ ngạc nhiên khi thấy phản ứng của họ. Và *póp*, cô vỗ hai tay vào nhau như đã nghĩ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ ra rồi, mình sẽ hôn anh yêu trước. Sau đó, tôi sẽ hôn Tohka-san để cô ấy thực hành. Một mũi tên trúng hai đích. Không phải như vậy là quá tuyệt hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại… tại sao tôi phải hôn cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er? Bởi vì mình không muốn hôn anh yêu sau cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. UMU”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chẳng phải làm vậy cũng giống như việc cô hôn anh iu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu….. tôi hiểu, nhưng……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không cho là vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì Shidou cũng phải lên tiếng để ngăn chặn chuyện này. Tohka gần như đã bị thuyết phục, nhưng nghe vậy nên cô lập tức lắc đôi vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc! Cô đang xem tôi là một kẻ ngốc phải không Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mình đã không nghĩ tới chuyện đó……… Ah, hay là như vầy. Trước hết mình sẽ hôn Tohka-san rồi sẽ hôn anh iu ngay sau đó. Mình sẽ gửi hơi ấm và cảm giác từ đôi môi Tohka-san cho anh iu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku áp tay lên ngực như thể cầu nguyện. Và rồi cô nhắm mắt lại và từ từ tiến môi mình về phía Tohka. Tohka hoảng hốt quay sang trái rồi lại quay sang phải. Cuối cùng cô bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uơ, sao cậu lại bỏ chạy? Chờ mình với nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đi theo tôi mààààà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka la hét và chạy về phía nhóm Yamai và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đến đây, đồ ngốc……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đề nghị. Chạy thôi Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đề nghị sáng suốt ấy, mỗi người một ngã chạy xa Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mồ, nếu là trường hợp này thì mọi người cứ để cho mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Miku đùa giớn với trái tim mong manh của mấy nàng tinh linh kia, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc nở một nụ cười bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp này, Miku có vẽ đã thành cmn công rực rỡ với kế hoạch ‘phòng thủ tình yêu’ của mình, chỉ với vài hành động đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Miku và Shidou được đưa trở về mặt đất. Kotori chống cằm nghĩ về cuộc nói chuyện mới Miku trong văn phòng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt cô là một màn hình đang hiển thị kết quả phân tích giọng nói của Miku. Cô đã kiểm tra nó nhiều lần trong quá trình biên tập và sao ra một bản khác để trình lên Rounds.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra công việc này phải dàng cho nhân viên cấp dưới trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Nhưng khi phải đối mặt với những bí ẩn về &amp;lt;Phamtom&amp;gt;, Kotori phải tự mình làm lấy tất cả, vì cô đã gặp trực tiếp tinh linh được phong ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân của việc này là vì Miku là người đã gặp mặt trực tiếp &amp;lt;Phantom&amp;gt;, không kể cô và Shidou. Miễn sao có bất kỳ lời nào của Miku liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến &amp;lt;Phantom&amp;gt;, Kotori không thể để việc này cho các nhân viên cấp dưới được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một viên ngọc bích màu tím dành cho Miku. Liệu tên &amp;lt;Phantom&amp;gt; có thể có bao nhiêu viên như vậy? Không! Nếu hắn có khả năng tạo ra một số lượng ngọc bích không giới hạn giống như vậy, và rồi……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lướt đôi mắt theo nhưng xung nhịp âm thâm ảo trên màn hình, cô đã lẩm bẩm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hyaaa?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên một thứ gì đó lành lạnh chạm vào môi và má cô, và Kotori và phát ra một giọng the thé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, cái gì vậy? Không giỡn nhá….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đứng bật dậy, cô vô cùng ngạc nhiên, một cô gái xuất hiện từ một nơi nào đó trông trạc tuổi Kotori đang đứng đó và đưa cho cô một lon cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc cột kiểu đuôi gà và một nốt ruồi dưới mắt trái, cô ấy gây một ấn tượng lạ. Và mỗi khi khi cô ấy xuất hiện, những ai quen biết với Shidou đều có một cảm giác tương tự như gặp cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhiệt tình thì tốt, nhưng cô không nghĩ rằng cô đang đi quá sâu vào chuyện này sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái ấy, Takamiya Mana nở một nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết điều đó dù cô có nói hay không đi nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nói một cách thất vọng và nhận lấy lon cà phê. Cô mở ra và trút chất lỏng mát lạnh bên trong vào miệng. Một cảm giác kỳ lạ, buồn vui lẫn lộn nhau tác động lên con người vừa mới uống nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, có chuyện gì vậy? Cô đã tiến thêm được bước nào chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng buồn là không. Chúng tôi chỉ biết được rằng &amp;lt;Phantom&amp;gt; xuất hiện trước mặt tôi cách đây 5 năm và thứ mà Miku gặp phải dường như là cùng một thực thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói giữa chừng, long mày cô chật co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Mà khoan đã, tại sao cô lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi. Còn Mana thì cau mày lại và nghiêng đầu ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à? Tất nhiên là tôi đi vào bằng cửa chính rồi. Đến cả chuyện đó mà cũng không nhận ra à? Tôi nghĩ cô nên nghĩ ngơi một tí sẽ tốt hơn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Chẳng phải là tôi đã nói với cô rồi sao? Dù trong hoàn cảnh bình thường đi nữa thì cũng không được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đập bàn hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Mana là một phù thủy thuộc nhóm điều hành thứ hai của ngành công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;, và giờ cô đang nhận được sự bảo vệ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;. Và trong thời gian này, cơ thể cô đang được tái tạo, nói chính xác hơn là loại bỏ những ma thuật độc hại đã được bơm vào. Những thứ đó gây ra những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng cho cô, dù rằng nó cũng mang đến cho Mana một sức mạnh phi thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói với cô rồi, nếu ngay lập tức bắt đầu quá trình điều trị này, cô có thể kéo dài tuổi thọ của mình thêm một chút. Nhưng cho dù là vậy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi được rồi. Ahaha….. có lẽ tốt hơn là tôi nên rời khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nở một nụ cười trông như một phạm nhân trốn trại rồi quay đi. Kotori đứng dậy và tiếng về phía Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vùi mặt mình vào lưng Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Kotori-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Cảm ơn cậu. Nếu cậu không ở trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vào lúc đó, không biết mình đã có thể gây ra điều khủng khiếp gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana quay lại, và *pon* *pon*, cô gõ nhẹ vào đầu Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều đó dành cho cả hai người. Tôi đã được cô cứu. Đó có thể xem như là một cách trả ơn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Làm sao tôi chấp nhận được chuyện này đây? Cô là em gái thực sự của Shidou. Tôi đã thực sự ghen tị vì điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cái nhíu mày, Kotori dồn sức mạnh vào hai cánh tay mình và giữ Mana lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết ơn vì hành động của cô, nhưng tôi phải đưa cô đến chổ các chuyên gia điều trị ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, nhưng tôi phải truy đuổi Ác Mộng, không ai là đối thủ của cô ta ngoài tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự thật thì chuyện của Kurumi cũng cấp bách. Nhưng chẳng phải là có chuyện cần giải quyết hơn hay sao…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Kotori-san, trông mặt của cô khiếp quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana cười méo mó và cố thoát ra khỏi hai tay của Kotori. Nhưng Kotori siết chặt tay hơn nữa để Mana không thể thoát ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, khi có thứ gì đó hiện ra trên màn hình trước mặt Kotori, một giọng nói vang lên từ loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy Isuka, có một thong điệp đến từ sở chỉ huy đầu não…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuất hiện trong cửa sổ trên màn hình là Shiizaki, một phi hành đoàn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Shiizaki co giật mạnh, như thể cô vừa nhìn thấy một điều không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kotori “Ah!” lên một tiếng. Đây là một hệ thống liên lạc hai chiều. Nếu cô có thể thấy được Shiizaki thì cô ta cũng có thể thấy được những gì đang diễn ra trong căn phòng này. Và lúc này thì trông Kotori và Mana như đang ôm nhau một cách rất tình cảm. Nếu để cho cô ta thấy điều này thì bất cứ hiểu lầm nào cũng có thể xảy ra được. Kotori vội vàng buông Mana ra một cách hoảng hốt và nhìn về màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu lầm. Tôi làm vậy chỉ để giữ không cho Mana trốn……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhân cơ hội ấy, Mana tranh thủ vọt đi với một tốc độ chỉ thua máy bay một tí. Kotori vươn tay ra để giữ gáy áo cô ấy lại nhưng đã quá muộn. Mana trượt khỏi tầm tay của Kotori với một cái uốn mình điều nghệ và tẩu thoát khỏi văn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô thật là………. Tôi sẽ bắt cô đi điều trị khi cô quay lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cân nhắc điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nói trong khi đang dang rộng hai tay của mình như thể được đang được bay giữa một vùng trời tự do nào đó. Đồng thời, âm thanh của cánh cửa tự động của căn phòng vang lên báo hiệu rằng nó đã đóng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghiêm túc mà nói, con bé đó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori gãi đầu và quay lại, ngồi xuống ghế và nhìn vào màn hình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông điệp từ sở chỉ huy là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, vâng. Có một đường truyền mã hóa từ sở chỉ huy. Có cần tôi kết nối không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuân lệnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau lời đó, Shiizaki thao tác trên bảng điều khiển ảo trước mặt. Khi cô ấy làm vậy, cửa sổ liên lạc của cô ấy biến mất và thay vào đó là gương mặt khác xuất hiện. Đó là một người khá quen thuộc với Kotori vì cô đã gặp nhiều lần. Cô ấy là một trong những chủ tịch một bộ phận và cũng là thư ký của Elliot Woodman, người đứng đầu tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã liên lạc trong khi cô đang bận, chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Có chuyện gì mà đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr, thực ra, ngài Woodman…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ tịch thể hiện một gương mặt khó chịu khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 15 tháng 10. Khoảng thời gian này, toàn bộ thành phố đã được trang trí bằng những vật dụng dành cho lễ Halloween. Shidou và Tohka cùng nhau đến khu mua sắm để mua nguyên liệu cho bữa ăn tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đó là gì vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Tohka chỉ vào một quả bí ma khổng lồ được đặt để trang trí trước một nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đó là một đèn lồng Jack O’. Nó được khắc gọt từ một quả bí ngô, nhưng trường hợp này thì nó hoàn toàn bằng nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí ngô à? Nhưng bí ngô zì mà có màu cam dzậy? Em tưởng bí ngô màu xanh lá cây chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, ở Nhật thì bí ngô có màu xanh lá cây nhưng nước ngoài thì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…….. ? Nếu nó lớn như vậy thì em sẽ không thể ăn hết mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka mở to mắt ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, cậu đã từng nghe nói rằng những quả bí ngô to như vậy chỉ được dùng để khắc lồng đèn và ít khi nào được dùng để ăn. Nhưng sẽ là một tội ác nếu đập tan giấc mơ của Tohka lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Vậy tai sao chúng mình không tới đó và mua một quả bí ngô để làm vài món cho bữa tối nhỉ? Nếu em nhớ không nhầm thì vẫn còn một ít thịt. vậy hãy băm nhỏ ra và luộc hoặc làm món croquette (???).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oohhh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô đã trở nên lấp lánh khi nghĩ tới nhưng điều đó, còn hai tay thì buông thỏng ra để mặc chúng đung đưa tự do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, có lẽ vậy. Anh biết cách chế biến khi băm nhỏ ra và luộc, nhưng còn croquette? Không phải chúng được làm từ khoai tây hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì vậy. Nhưng em nghĩ rằng nó sẽ thơm ngon vào ngọt ngào hơn nếu mình dùng bí ngô thay vì khoai tây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Tohka nhắm mắt lại một lúc như để tưởng tượng ra món đó sau khi nấu chín. Rồi “ực”, cô nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….UMU, em quyết định rồi, chúng mình làm croquette cho bữa tối hôm nay nha. Đi thôi nào Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói xong, Tohka bước những bước dài và cả quyết về phía cửa hàng rau quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uêy, đừng có đi mà không nhìn đường như vậy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời thì Tohka đã đâm sầm vào một bóng người bước ra từ phía bên cạnh. Cô té bật ngửa ra sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Unuu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohtoo….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, không phải anh đã nói rồi sao. Coi nào, em không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu….UMU…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đỡ Tohka đứng dậy, cậu quay lại và nhìn vào người đã bị Tohka tông phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi trên chiếc xe lăng là một người đàn ông khoảng 50 tuổi. Người đẩy chiếc xe lăn của ông ta là một người phụ nữ đeo kính, nhìn bề ngoài thì cô ta khoảng 20 tuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi. Bác có bị thương không…….. Coi nào Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…… cháu xin lỗi, vì đã đi mà không nhìn đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cúi đầu xin lỗi. Khi đó, người đàn ông trên xe lăn gãi đầu mình và cười dịu dàng. Ông ta trông như một người nước ngoài nhưng lại nói tiếng Nhật một cách thành thạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tôi cũng phải xin lỗi. Cháu có sao không Ojou-san? (bạn trẻ)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, cháu không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, vậy thì tốt. Nếu một người dễ thương như cháu mà bị thương chẳng khác nào tôi đã gây nên một tội ác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói với một giọng hài hước. Có lẽ khi còn trẻ ông ta cũng là một người khá sành về chuyện ăn chơi. Có lẽ cậu cũng nên học hỏi ông ta. Shidou nghĩ thầm như vậy…… còn Tohka, sau khi nghe lời đáp lại ấy, tuy má cô không đỏ nhưng cô đã đứng đờ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang xoắn với ý nghĩ trong đầu thì người đàn ông kia đã làm một cử chỉ như thể nhớ ra một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tôi chợt nhớ ra điều này. Tôi có chuyện cần hỏi đây. Hai cháu có biết bệnh viện ở đâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bệnh viện…..? À, nếu bác muốn tới bệnh viện thì chỉ cần đi thẳng tới khu mua sắm phía trước rồi rẽ trái, đến ngã tư thứ 3 rẽ phải và đi thẳng thêm một đoạn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói xong, người đàn ông đó quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….. có vẽ rắc rối nhỉ. Cháu có thể dẫn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má suy nghĩ. Bây giờ cậu và Tohka còn phải đi mua nguyên liệu cho bữa tối, nhưng……..thôi kệ. Cũng không xa lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được ạ. Đi lối này…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói. Và họ quay về hướng khu mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền. Người Nhật thật tốt bụng. Tôi rất biết ơn các bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, err….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ gọi tôi là Badlwin. Còn cô ấy là Karen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, ông chỉ vào cô gái đang đẩy xe lăn cho mình. Cô ta chỉ nói “Rất vui được gặp cậu.” và lại tiếp tục im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như cô ấy đến từ Bắc Ậu, với mái tóc vàng nhạt và đôi mắt màu xanh. Tuy là lần đầu tiên gặp nhau nhưng Shidou có cảm giác rằng cậu đã gặp người phụ nữ tên Karen ở đâu đó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không……. cháu là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn cháu là Yatogami Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou và Tohka giới thiệu, người đàn ông tên Badlwin ấy gật đầu một cách vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tôi thực sự phải cám ơn thượng đế (God) vì đã cho mình gặp được một cặp đẹp đôi như hai cháu ở một đất nước xa lạ thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe vậy, Shidou có hơi lớn tiếng khi bật ra một tiếng kêu ngạc nhiên. Có lẽ Tohka không hiểu ý Badlwin hoặc cảm thấy lạ với thái độ của Shidou nên cô nghiêng đầu thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, bọn cháu không phải vợ chồng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyaaa, có vẽ như tôi lẫn mất rồi. Xin lỗi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nhún vai, còn Shidou thì lau giọt mồ hôi đã chảy dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bị ai đó chọc chọc từ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, một cặp vợ chồng là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Đó là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Shidou còn đang bối rối, Badlwin đã nhìn vào Tohka và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, cháu đã quen Shidou được bao lâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, khoảng nữa năm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, hiểu rồi, vậy hai cháu gặp nhau vào khoảng tháng tư nhỉ? Ở Nhật, vào khoảng thời gian đó diễn ra rất nhiều lễ khai mạc. Hai cháu đã gặp nhau tại một buổi lễ như vậy đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ạ. Cháu gặp Shidou tại nơi xảy ra không gian chấn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaw…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên để lấp câu nói của Tohka. Tohka mở to mắt ngạc nhiên, sau đó cô cũng đã hiểu ra và nói tiếp để đánh lạc hướng người đàn ông đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…. Không phải vậy đâu. Một trận không gian chấn là…… một trận không gian chấn! Nhưng cháu, errr….. thực ra thì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong lúc diễn ra trận không gian chấn ấy, bọn cháu đã gặp nhau tại một hầm trú ẩn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Tohka gật gật liên tục và đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào thì không tự nhiên tí nào cả. Shidou lo lắng nhìn về phía Badlwin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông ông không có vẽ gì là nghi ngờ cả. Ông nhìn cả hai và nở một nụ cười. Có lẽ ông ta đã bị lừa thật. Shidou thở ra nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những biểu hiện sau đó của ông ta làm cho đôi bạn trẻ phải bối rối. Ông ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, có vẽ như hai cháu gặp nhau do định mệnh (ĐM).”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Badlwin ngẫm lại ký ký của mình ngay sau câu nói đó, và ông thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, ngay bây giờ cháu có hạnh phúc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi bất ngờ ấy là cho Tohka phải tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng ngay sao đó, không một chút do dự, cô gật đầu mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, lúc này cháu đang rất hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nói với một nụ cười dịu dàng trên môi. Ngay lúc đó.&lt;br /&gt;
uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu---------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các loa phóng thanh được đặt khắp noi trong con phố đột ngột phát ra âm thanh báođộng về một trận không gian chấn sắp xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuông báo động……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Shidou, mọi người xung quanh đã lập tức đi tìm hầm trú ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì lại không thể đi cùng mọi người được. Cảnh báo không gian chấn đối với cậu có nghĩa là một tinh linh sắp xuất hiện. Cậu nghĩ ngay tới &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang chuẩn bị hệ thống dịch chuyển kéo cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Badlwin-san, ở đây nguy hiểm lắm, mau đến nơi trú ẩn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang định làm vậy đây. Nhưng còn cháu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cháu có chuyện khác phải làm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou nói một cách bối rối như vậy, Badlwin chỉ nhún vai mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ tôi đã hỏi một câu không nên hỏi. Mong rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Hãy làm tốt việc của cậu. Tôi tin rằng cậu sẽ vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Badlwin nói những lời lạ lung như vậy, Shidou nhướng mày, lời lẽ không tuôn ra được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho thái đô ngạc nhiên của Shidou, Badlwin không nói thêm gì nữa, ông làm một cử chỉ về phía Karen, và họ quay ngược hướng đi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, anh đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Tohka nói vậy cậu mới sực nhớ ra việc cần làm. Shidou rời mắt khỏi Badlwin và Karen, cậu lấy trong túi ra cái micro tang hình và gắn nó vào tai để liên lạc với &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì bây giờ?…… có vẽ như cậu ta đang liên lạc với chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã đi xa khỏi Shidou và Tohka, Karen hỏi Badlwin khi đang đẩy xe lăn cho ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, có vẽ như tôi đã làm cho cậu ta nghi ngờ rồi. Nhưng dù vậy đi nữa thì &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bận ứng phó với không gian chấn. Chúng ta cứ im lặng rời khỏi đây trước đã. À, nếu tôi nhớ không lầm thì có một thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị bắt cùng với &amp;lt;Berserk&amp;gt;. Nếu chúng ta đã đến Nhật thì hãy thử nói chuyện với anh ta một chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen nói với một giọng vô tư. Badlwin gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, họ có gặp vấn đề nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ những gì tôi quan sát được thì họ có vẽ không gặp phải rắc rối nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Điều đó tốt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói, cô thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, một tinh linh mang năng lượng [Inverse] xuất hiện cùng với một người có thể triệu hồi được một thiên sứ, Isuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là ông đã nhận được báo cáo từ kết quả phân tích. Nhưng những lo lắng của ông đã được xóa bỏ khi họ gặp trực tiếp nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là nhưng nỗi lo dư thừa. Tohka trông rất hạnh phúc, và có vẽ như không nhớ gì về chuyện đã xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi rất vui vì đã đến được Nhật Bản. Cô ấy trông rất vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Elliot Badlwin Woodman nhẹ mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……… Không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào đây….. Thật khinh khủng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; dịch chuyển tới vị trí xảy ra trận không gian chấn, Shidou ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình. Mồ gôi chảy dài rên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt đất là một lỗ hổng hình bán cầu đường kính ước ầm 1km. Nhìn như thể khu vực đó vừa bị một quả bóng có đường kính tương đương đè xuống. Không gian chấn. Cái tên này bắt nguồn từ khoảng không gian bị rối loạn và phát nổ, làm tan biến mọi thứ trong phạm vi tác động của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang được chứng kiến tận mắt hậu quả của hiện tượng nói trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía Nam của cái hố đó là vài cấu trúc đổ nát ngay hàng thẳng lối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vòng du quay máy bay trông rất tàn tạ. Một vòng quay ngựa gỗ không có người cưỡi. Một quán cà phê nứt nẻ trong khi phần còn lại của nó đã biến mất hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả cảnh vật ở đây đều có một màu sắc cũ kỹ. Rõ ràng không gian chấn không thể gây ra việc này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nơi Shidou được dịch chuyển đến là một vị trí có thể công viên giải trí bên ngoài thành phố Tenguu. Nó đã bị phá hủy gần như toàn bộ. Không rõ tên gọi của nó là gì. Theo nguồn tin điều tra được thì những người sống xung quanh gọi đây là [Ghost land] (vùng đất ma?). Có vẽ như nơi này được xây dựng từ trước nhưng đã bị lãng quên. Có lẽ là do nó thuộc miền Nam Kantou, vùng mà được cho là không an toàn kể từ thảm họa diệt vong 30 năm về trước. Vì vậy mà không còn ai lui tới khu này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do yêu cầu hỗ trợ tài chính từ công ti con đã không được tổng công ti đồng ý, vì vậy mà kế hoạch tái phát triển khu này đã không thể thực hiện được, dù cho nó rất gần với thành phố Tenguu. Và nơi này đã bị chìm vào quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trận không gian chấn này xãy ra tại đây nhưng nó chỉ thổi bay một phần của công viêc giải trí cùng với một vài điểm tham quan cũ nát còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm nữa, màn đêm đang dần buông xuống. Khung cảnh xung quanh tạo cho người xem một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể công viên đã bị những ngôi nhà hoang xung quanh bao vây lấy và sắp nuốt chửng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như không khí bị loãng đi thì phải…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng phàn này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ca thán với một khuôn mặt buồn chán. Lập tức giọng nói qua hàm răng đang nghiến lại của Kotori rót thẳng vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tinh linh vừa xuất hiện đã di chuyển về phía Tây tính từ trung tâm của trận không gian chấn. AST sẽ sớm đến hiện trường thôi. Hãy gặp và bắt chuyện với nàng tinh linh mới đến trước khi họ đến hiện trường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi quay bước về phía Nam, vị trí của công viên đổ nát ấy. Thực ra mà nói thì Shidou không cảm thấy tự tin lắm, nhưng bây giờ không phải lúc để than vãn. Dù rằng cậu là người đầu tiên tới đây như có lẽ đội AST sẽ sớm bay đến. Trước khi việc đó xãy ra, cậu phải tiếp cận và trò chuyện với tinh linh càng nhiều càng tốt. Nhưng trong khi đang chạy trên đống đổ nát, Shidou đột nhiên dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một tiếng rồi chết lặng và đứng lại như đã hóa đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, anh đang làm gì vậy? Chỉ số tinh thần của tinh linh vẫn đang……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách nghi ngại nhưng rồi cô cũng phải dừng lại. Nhiều khả năng rằng cô đã nhìn thấy những nhìn đang nằm trong tầm mắt của Shidou nhờ vào cái camera tự động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, tại một vị trí cố định, đống đổ nát của công viên đã được sắp sếp lại một cách ngay ngắn theo kiểu kiến trúc Gothic bị bóp méo, trông như hình chữ thập trên bia mộ. Cảnh tượng khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy kinh tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cảm giác như thể mình đã bị lạc vào một bộ phim kinh dị nào đó với đầy đủ hiệu ứng hình ảnh ba chiều cực kỳ chân thực, Shidou cảm thấy rõ ràng một luồng điện chạy dọc sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôi phục lại một công viên giải trí đã bị phá hủy…….. không thể tin được……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là một tên lập dị nào đó đã làm điều này……….. Nhưng rõ ràng khả năng tinh linh gây ra điều này cao hơn hẳn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói sau khi lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của mình. Shidou nhìn chằm chằm vào khung cảnh mở rộng ra trước mắt cậu và nuốt nược bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………………….và……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araaa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang hoang mang và đứng tại chỗ, một giọng nói vọng xuống từ phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngước mặt lên và căng mắt ra nhìn. Trước mặt cậu là một nhà thờ và cậu có thể thấy được một hình bóng mờ nhạt ở trên nhà thờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái ngồi trên cây thánh giá quay lưng về phía hoàng hôn đỏ rực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhìn rõ được cô ta vì phía sau là ánh hoàng hôn sắp tàn. Tuy vậy cậu vẫn nhìn rõ chiếc mũ mà cô ta đang đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc mũ đó có vành lớn bao quang và phía trên là một cái chop gãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như một phù thủy nào đó vừa bước ra từ chuyện cổ tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, quả là hiếm thấy. Tôi cứ tưởng mình chỉ có thể gặp được AST khi xuất hiện ở thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh cười khúc khích và nhảy xuống từ cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái mảnh mai, trên người cô ấy là bộ linh trang trông như thể được kết hợp từ màn đêm đen đặc phía trên và ánh hoàng hôn sắp tắt. Bằng mắt thường, Shidou nhìn và đoán cô ấy khoảng hơn 20t. Tay chân dài và mảnh mai, thêm vào đó là một bộ ngực gợi cảm, những điều đó kết hợp lại có thể làm cho bất cứ ai thấy cũng phải ngẩn ngơ ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẽ đẹp hoàn mỹ của cô ta dường như khiến cho người ta nghĩ rằng cô là người tạo ra những vẽ đẹp trên thế giới. Nói cho chính xác hơn thì những người phụ nữ đẹp dường như đều được thừa hưởng một phần vẽ đẹp của cô. Vẽ đẹp mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mơ ước. Mài tóc dài óng mượt xõa ra từ vàng chiếc mũ, còn đôi mắt trông như ngọc lục bảo của cô thì đang nhìn chằm chằm vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái tinh linh gợi cảm ấy tiến đến gần hơn để nhìn cho rõ khuôn mặt Shidou. Và như thể bị ai đó bất ngờ chọc vào từ sau lưng, Shidou bất ngờ co mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ta nghĩ hành động của cậu khá ngộ nghĩnh nên đã cười khúc khích thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, đừng có sợ chứ. Tôi sẽ không liếm cậu đâu.” (người dịch: wow!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang định trả lời thì cô ấy đã đưa bàn tay mình đến gần mặt cậu và nâng cằm cậu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heeeh, trông cậu cũng dễ thương đấy chứ…….. nhưng cậu bị sao vậy nhỉ? Không phải là mỗi khi tôi xuất hiện ở thế giới này thì sẽ có báo động hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là-là vì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay trước khi Shidou kịp để cho lời lẽ của chính mình tuôn ra khỏi miệng, giọng Kotori vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chờ các lựa chọn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên màn hình chính của không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; là hình ảnh của Shidou và một tinh linh trông như một phù thủy. Ngay lập tức, một cửa sổ khác xuất hiện. AI(trí tuệ nhân tạo) đã đáp lại tình hình lúc đó và đưa ra các lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1/ Tất nhiên là để gặp cô rồi. 2/Tôi không biết chuyện gì xãy ra cả. Tôi tình cờ đến đây trong khi đang chạy trốn. 3/Tôi có thể sờ ngực cô được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả, chọn mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hét lên như vậy, tất cả những nhân viên phía dưới ngay lập tức đưa tay ra và bấm phím lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết quả lựa chọn được hiện lên ngay trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1 và 3 đang ngang nhau. Không ai chọn 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. có vẽ đúng như dự tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói vậy, Kotori chỉnh lại thanh Chupa Chus trong miệng. Nakatsugawa đang ngồi ở một chiếc bàn phía dưới đưa tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta nên chọn 1. Một khi chưa có bất cứ thông tin gì về đối tượng thì lựa chọn 3 quá mạo hiểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Minowa lên tiếng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi nghĩ chúng ta nên chọn cái thứ 3. Nakatsugawa là đàn ông nên anh có thể không biết điều này. Tinh linh đó làm những cử chỉ với Shidou như thể mẹ đối xử với con vậy. Theo đó có thể đoán được tinh linh lần này đáng làm onee-chan của cậu ta. Đây là thời điểm tốt nhất để phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Minowa xong bài phát biểu, Shiizaki “A!” lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể tôi không hiểu lắm nhưng…… khó mà chấp nhận điều này. Dù rằng hai lựa chọn bằng nhau về số phiếu nhưng cô và Kannazuki có vẽ hợp gu nhau đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bắt chéo chân và quay chiếc ghế lại phía sau mình. Và khi cô làm vậy, một người đàn ông với gương mặt thanh mảnh và mái tóc vàng thể hiện một gương mặt nghiêm trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là điều không thể chấp nhận. Phải nghiêm cmn túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngực cô ta quá lớn. Tui chỉ thích loli thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu lựa chọn đó là [Liếm phía trên của đầu gối] thì tôi còn có thể suy nghĩ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà….” Kotori làm một động tác như thể chuẩn bị búng tay. Kannazuki ngay lập tức quỳ mọp xuống đất, còn Kotori thì liếm cây kẹo Chupa Chus của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nwwwwwwooooooooooo……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tròng mắt của Kannazuki giản ra tối đa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lấy một cây Chupa Chus khác và bật công tắc micro kết nối với tai nghe ẩn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chọn 2 đi, nhớ làm vẽ mặt tội nghiệp và kiếm thêm ít nước nhỏ vào mắt nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe lệnh từ tai nghe, Shidou nhướng mày một cách kinh ngạc. Dù sao thì cậu cũng đã là một học sinh cao trung. Cậu đâu còn là trẻ con nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng tinh linh đã cảm thấy là khi nhìn thấy những cử chỉ kỳ cục của Shidou, cô ta nghiêng đầu và hỏi. Cậu muốn bào chữa những hành động của mình, nhưng nghĩ lại thì việc đó hơi bị mất thời gian nên tốt nhất là làm theo chỉ đạo. Cậu nói bằng một giọng nhè nhàng trong khi nhìn cô ấy bằng cặp mắt….. xếch!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Mình không biết chuyện gì xảy ra cả. Mình bị lạc đến đây trong khi đang chạy trốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời của Shidou và nhìn vào cặp mắt rưng rưng của cậu, nàng tinh linh ấy tròn mắt. Cùng lúc đó má cô ấy cũng ửng đỏ, thế là *Nii*, cô kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…. Vậy, tên cậu là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun à? Nghe dễ thương nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Còn cậu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tinh linh gợi cảm trước mặt cậu cười một cách dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là Natsumi. Nhưng mọi người còn gọi tôi bằng cái tên khác là &amp;lt;Witch&amp;gt; (phù thủy).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, Natsumi là được rồi. Tôi thích vậy hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… vậy thì……. Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má gượng gạo trong khi gọi cái tên ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh Natsumi gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô đột nhiên vỗ tay *pop* như thể vừa nhớ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, tôi có chuyện cần hỏi khi đã gặp một con người như cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lui lại, giày cao gót chạm vào nền đất và tạo ra một anh âm đặc trưng. Khi đã đứng thẳng trên đôi giày ấy, cô ấy tiếp tục nhìn vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou-kun, có chuyện tôi muốn hỏi cậu. Câu không phiền chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông Natsumi khá bối rối sau khi Shidou gật đầu đồng ý. Cô ấy đan hai tay lại với nhau và khều khều ngón cái của mình trong khi đang hỏi với một nụ cười mỉm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu nghĩ…….. tôi đẹp hok?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả thực chỉ cần nhìn liếc qua thôi cũng có thể trả lời câu hỏi đó mà không cần do dự. Nhưng Shidou lại đang có một sự nghi ngờ nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là lại sao Natsumi lại hỏi như vậy. Liệu có ẩn ý gì chăng? Và trong khi Shidou đang do dự thì một giọng nói nhắc nhở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh làm gì vậy Shidou? Đừng để mất thời gian như vậy chứ. Cô ta sẽ cáu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kotori vang lên đập tan sự do dự của Shidou. Lời Kotori nói hoàn toàn đúng. Cậu hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình….. mình nghĩ cậu rất xinh đẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức Natsumi tươi tỉnh và vui hẳn lên. Tay cô đặt lên má một cách ngại ngùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần nào của tôi đẹp nhất vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Mắt cậu rất đẹp, và chiếc mũi thanh dài….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chiều cao của cậu rất hoàn hảo, cậu còn năng động nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, còn mái tóc cậu rất bóng mượt, rất đẹp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá! Cậu hiểu! Shidou-kun hiểu được vẽ đẹp của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên như vậy và ôm chầm lấy Shidou. Và khi làm vậy thì cô cũng vô tình dí bộ ngực đồ sộ ấy vào người Shidou. Mặt cậu đỏ lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô chẳng bận tâm đến chuyện đó và vẫn tiếp tục ôm Shidou, miệng thì lía tia đủ thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô đột ngột ngừng lại. Shidou đang tự hỏi tại sao thì Natsumi đã làm một khuôn mặt buồn và nhẹ nhàng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……… quả là vậy….. cậu……… khen tôi đẹp…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại. Cậu chẳng hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi cậu phát ra âm thanh thắc mắc ấy thì Natsumi đã lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngước mặt lên nhìn nơi mà tầm mắt của Natsumi với tới. Cậu ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đội quân máy móc cứ như bay ra từ hoàng hôn đỏ rực ở phía xa chân trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AST……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Đó là những chiến binh của JGDSF. Nhiệm vụ của họ là đánh hạ tinh linh bằng sức mạnh quân sự, hoàn toàn trái ngược với &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày. Họ đang bay với đội hình chữ “V” tiến thẳng về phía trước. Và, ở ngay vị trí phía trước, vị trí tiên phong ấy là Origami. Cô đang dẫn đầu cả đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu biết AST à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Natsumi hỏi bất ngờ, long mày cậu giật giật. Có lẽ cậu đã thốt ra điều gì đó không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thật là hiểu biết đấy. Bé ngoan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aha…haha…. Cảm ơn…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì cô ta dù đẹp nhưng hơi điên. Shidou đành đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không có quá nhiều thời gian dư thừ để quan tâm chuyện đó. AST đến, nghĩa là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chạy đi Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Kotori, những đốm sáng nhỏ như sao băng rơi từ trên cao xuống. Đó là những tên lửa mà AST bắn ra phóng thẳng vào Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, và theo phản xạ, cậu co mình lại. Nhưng Natsumi thì hoàn toàn ngược lại. Cô xoa xoa cổ mình, và tay còn lại, tay phải, giơ cao lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đến lúc phải làm việc rồi. &amp;lt;Haniel&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với thời điểm âm thanh đó phát ra, một cây chổi xuất hiện từ cõi hư không và hạ xuống bàn tay giơ cao của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đó là một cây chổi nhưng nó có một thứ gì đó trông như kim loại hoặc đá quý đính trên mũi. Thứ đó làm cho nó lấp lánh khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn rồi. Đó là một thiên sứ, vũ khí mà tinh linh sở hữu và hiện liên khi được triệu hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi quay chổi và đặt mình xuống. Khi cô làm vậy, đầu chổi phát sáng lên như phản chiếu tất cả ánh sáng còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    pon*, âm thanh đó được tạo nên từ những quả tên lửa sắp chạm vào Shidou và Natsumi. Tất cả đã biến thành cà rốt =))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể tiêu hóa được chuyện vừa mới xảy ra, Shidou tròn mắt. Những quả tên lửa-cà rốt rơi xuống trước mặt họ và nổ lụp bụp nghe buồn cười vl.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm… làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên. Rồi ngay lập tức cô nhảy phóc lên cây chổi và lượn ngay tới chổ những kẻ đã phóng tên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….! Cô ta đến! Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chỉ huy của AST hét lên. Tất cả những người đang tham chiến ngay lập tức bóp cò, xả toàn bộ số đạn của họ vào Natsumi. Nhưng Natsumi không một chút nao núng, cô kích hoạt đỉnh của cái chổi thêm lần nữa, và nó lại sáng lên. Ánh hào quang rực rỡ phát ra bao bọc không chỉ những viên đạn mà cả những thành viên AST có mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi điều đó xảy ra…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những gì bị ánh sáng ấy rọi vào đều đã biến đổi chỉ trong một khoảnh khắc. Thỏ, chó và cả gấu trúc nữa, họ đã bị biến thành những sinh vật trông khá là moe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhìn dễ xương quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Natsumi lượn thêm một vòng nữa rồi quay lại chổ Shidou đứng, bỏ lại bầu trời phía bên bây giờ chỉ toàn là mấy con thú dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là xong. Tôi đang nghĩ đến chuyện sẽ trốn đến một nơi nào đó không bị ai làm phiền…….. nhưng……… Shidou-kun có muốn đi cùng tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Được luôn hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao không. Cậu đã khen onee-san đây đến vậy cơ mà ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm một động tác dễ thương đi kèm với cái nháy mắt gửi đến Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một người không rõ nào đó phóng một quả tên lửa cà rốt về phía hai người. Shidou bật lên một tiếng kêu hơi dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa lực nó nó hơn hẳn những quả vừa nãy. Và do phát nổ ở phạm vi gần nơi Shidou đứng, thổi lên trời một đám bụi khổng lồ, Shidou không thể nhìn thấy gì được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu…………..fu, Fueekushoon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụi bay vào mũi làm cho Natsumi hắt hơi một cái thật là đã. Trong khoảng khắc đó, một tia sáng xuyên qua màn đêm do đám bụi bao phủ, Shidou chợt nhận ra với đôi mắt gần như đã nhắm lại. Trông như….. Natsumi là người phát ra ánh sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi ánh ánh lụi tắt, đột ngột như lúc nó xuất hiện, cậu dụi mắt và mở rộng tầm nhìn về hướng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó dường như đã bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, âm thanh báo động tình huống khẩn cấp vang lên từ tai nghe của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩn thận đó Shidou. Chỉ số tinh thần của Natsumi đang rơi tự do trên thước đo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày khít hơn từng chút một khi nghe từng lời của Kotori. Và lúc đó, thứ gì đó phát sáng từ trong đám khói bụi hổn độn ấy một lần nữa. Đó chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do lạ lung nào đó, gương mặt của Natsumi giờ đây đang đỏ bừng lên tong cơn giận dữ khi cô nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Thấy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc một cái sắc lạnh về phía Shidou. Giọng của cô giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Không phải là chất giọng dịu dàng và ân cần như lúc đầu nữa. Nó dường như là một luồng khi xã bớt cơn giận của cô ta. Shidou bắt đầu hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy… gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ra ngu ngốc nữa. Bây giờ đây, tôi…. Tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vắt mình lên cây chổi của cô sau khi rít từng lời một qua kẻ răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng vào Shidou với những lời nhẫn tâm như vậy. Rồi ngay lập tức cô bắn vọt về phía bên kia bầu trời, nơi hoàn hôn kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo ngay, cô ta chạy mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của người đội trưởng vang lên giữa bầu trời gần như đã không còn ánh sáng. Cậu nhìn lên và nhận ra rằng họ không còn ở trong hình dáng những con vật dễ thương nữa. Tất cả đều mang trên gương mặt mình một sát khí đáng sợ và cơn giận ngút trời. Họ dang rộng đôi cánh nhân tạo ra, vọt đi về phía Natsumi chạy trốn, vội vàng và tức giận như chính Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…..cái gì……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình Shidou giữa vùng đất âm u lạnh lẽo ấy. Cậu đang mãi ngước nhìn bầu trời trống rỗng, mà chỉ vài phút trước đây vừa diễn ra một trận chiến thật lạ lung.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392252</id>
		<title>Date A Live:Tập 8 Chương 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1&amp;diff=392252"/>
		<updated>2014-09-22T13:27:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;==Chương 1: Phù thủy tháng Mười==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu… Anh iuuu, sao không lại gần em nữa đi? Như vầy nè.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái…. Nghe nè Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy?.... Ah đúng rồi. Em biết một quán ăn món Ý rất ngon ở gần đây. Tối nay anh có rãnh không? Nếu anh không phiền thì chúng mình cùng tới đó ăn nha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tối nay mình phải nấu bữa tối cho Tohka và…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Vậy thì sau khi xong anh cứ dẫn Tohka theo luôn. Anh cũng biết em không phải là người ích kỷ mà. Tất nhiên là em sẽ bao, anh đừng lo!” (Hình như Miku nghĩ Shidou không dám đi vì sợ phải trả khoản tiền khổng lồ cho số thức ăn mà Tohka sẽ tiêu thụ khi đến quán ăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, ý mình không phải vậy đâu, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô gái đang ép sát cơ thể vào người mình, Shidou cười một cách cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc xanh nhạt và làn dan trắng mịn không tì vết ngay cả khi nhìn gần (tui nhái quảng cáo Point chứ trong novel không có ^^), cô ấy trông thật sự quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là Izayoi Miku, lớn hơn Shidou một tuổi. Dù vậy nhưng không như những cô gái khác, Miku cứ như một đứa trẻ khi ở bên cạnh Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cho dù là vậy đi chăng nữa, mỗi khi Miku ép sát thân hình “điện nước đầy đủ” của cô vào Shidou là cậu lại bối rối hết cỡ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc đứng nhìn Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cách tiếp cận ngây thơ vô tội của Miku không phải là điều khiến cậu phải bận tâm ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    Stare-*. Cái nhìn của một người khác như trói chặt cơ thể Shidou lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…..Đúng vậy. Em gái của Shidou, Isuka Kotori ngồi ngay trước mặt cậu và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái cá tính với hai bím tóc được cột bằng ruy băng màu đen, trông rất riêng biệt. Đôi mắt to tròn như quả dẻ rừng (???), trong miệng là thanh kẹo Chupa Chus. Lúc này, trên người cô là một cái áo khoác màu đỏ, cô đang ngồi chống cằm, nhìn Miku quyến rũ Shidou một cách bực dọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì lúc đó, họ đang ở trong một căn phòng trên một không hạm được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba đang ở trong một không gian mà ánh sáng đã được điều chỉnh mờ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế mà Shidou đang ngồi được đặt chính giữa, xung quanh là những dãy bàn dài. Thực ra thì căn phòng giống như phòng xử án hơn, và Miku đang ở ngay giữa căn phòng đó, nhưng có vẽ như cô không mấy quan tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đủ lắm rồi đó Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Cô nói đủ rồi là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe Miku nói vậy, Kotori nghiến răng giận dữ và đập bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TẠI SAO HẢ? Tôi đang nói về buổi thẩm vấn này đây. Chẳng phải cô đã nói [Tôi sẽ không khai bất cứ thứ gì nếu không được gặp Shidou] hay sao? Chỉ vì vậy nên chúng tôi mới cho phép cô ngồi chung với anh ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cô nhắc tôi mới nhớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hihihi”. Miku cười và ôm chặt Shidou hơn nữa. Cô nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hầy….” Kotori thở dài và với tới xấp hồ sơ trước mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, tôi sẽ hỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi đang rất vinh dự khi được cô thẩm vấn đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku trả lời với một tâm trạng rất thoải mái. Còn Kotori lại thở ra một cái dài hơn cả lần trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có rất nhiều câu hỏi dành cho cô về năng lực của cô, thiên thần mà cô triệu hồi, nhưng……….. Tôi sẽ mang chúng trở lại sau. Trước hết, tôi phải xác nhận một điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Kotori chỉ vào Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự tồn tại của một sinh vật khiến cô trở thành tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Kotori nói xong, má Miku giật giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô không phải là một tinh linh thật sự. Cô từng là con người trước khi trở thành tinh linh đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Kotori nói vậy, Miku nhướng lông mày lên và có vẻ rất khó chịu. Bằng một cách nào đó, Shidou cảm nhận được rằng Miku đang thở gấp hơn. Trong chốc lát, Shidou nghĩ rằng có một lý do đặc biệt nào đó đã khiến cho Miku không thể trả lời câu hỏi của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi trở thành một linh linh, Miku đã rất thất vọng về con người, và cảm thấy tuyệt vọng khi sống trong cái thế giới hỗn tạp này. Có thể đó là lý do làm cho cô ngập ngừng khi buộc phải kể lại khoảng thời gian đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không sao chứ Miku? Nếu điều đó quá khó để có thể nói ra thì cậu có thể nghỉ ngơi một chút trước khi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao, em ổn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời quan tâm ấy, Miku nghiêng đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em đã có anh rồi. Em sẽ không quan tâm về cái quá khứ đen tối đó nữa mà sẽ tiến về tương lai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Miku………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vỗ nhẹ lưng Miku. Điều này còn hơn cả sự an ủi, đó là niềm động viên to lớn cho cô. Cô có thể làm bất cứ việc gì, miễn là có Shidou bên cạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. chính xác là khoảng vài tháng trước. Khi mất đi giọng của mình, tôi đã bị mọi người quay lưng lại. Tôi dường như đã không còn lý do gì để sống nữa. Đúng lúc đó, &amp;lt;Chúa&amp;gt; (nguyên văn bản Anh là God) xuất hiện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Miku kể, Shidou cảm nhận được sự tập trung hiện rõ trên gương mặt Kotori. Cậu cũng nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì dường như không quan tâm gì chuyện đó cả. Cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Cô có muốn quyền lực không? Cô có muốn nhận được một sức mạnh đủ để làm chấn động thế giới này hay không?&amp;gt;. &amp;lt;Chúa&amp;gt; đã hỏi tôi như vậy. Ông ta đưa cho tôi một viên đá, và khi đến gần tôi, nó phát ra một ánh sáng màu tím. Tôi mở bàn tay mình ra để đón nhận viên đá. Nó nằm gọn trong lòng bàn tay tôi và biến đổi. Nó chính xác hơn là nó như tan chảy ra, hòa vào từng giọt máu trong cơ thể tôi. Một khoảnh khắc sau đó, tôi triệu hồi ra một &amp;lt;thiên sứ&amp;gt;, nó có thể khiến bất cứ ai cũng phải nghe lệnh tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách khó khăn. Thanh Chupa Chus vươn thẳng lên từ miệng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy kể lại càng nhiều thứ càng tốt về &amp;lt;chúa&amp;gt; mà cô đã gặp, hoặc có thể là bất cứ điều gì liên quan tới “nó”.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cô đã hỏi như vậy nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như đó là một điều khó nói. Lông mày Miku nhíu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“”Nó” khá mơ hồ nhưng bằng một cách nào đó mà tôi có thể cảm nhận được sự tồn tại của “nó”. Tôi nghe giọng của nó, tôi nhìn thấy được nó. Đó hoàn toàn là thật, nhưng tôi lạ có cảm giác nó là ảo ảnh và không được rõ ràng, cứ như trong một giấc mơ vậy, nhưng nó lại có thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Tôi hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài nhưng gương mặt không có vẽ gì là thất vọng. Có lẽ cô cũng đã dự đoán trước được điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, tôi sẽ hỏi câu khác. Sau khi có được sức mạnh của một tinh linh, cô có cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên chính mình, hoặc cảm thấy ý thức của mình dần bị ăn mòn đi và không thể kiểm soát được bản thân mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áp lực….? Không, tôi không hè cảm thấy điều gì giống như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“fuunnn….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori cau mày lại khi viết cái gì đó vào tập tài liệu trước mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori, có phải…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi Shidou hỏi, Kotori “uh” ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ là trường hợp của Miku cũng tương tự với những gì đã xãy ra cho em. Nhưng em đang tự hỏi tại sao lại có sự khác nhau giữa nguồn sức mạnh của các tinh linh như vậy. Có lẽ sức mạnh của họ phụ thuộc vào bản chất thật sự của họ, hoặc có thể là năng khiếu bẩm sinh (như Miku), hay là &amp;lt;phantom&amp;gt; (??) nhận được sức mạnh của họ thông qua những nguyên tố đang tác động lên xung quanh như em chẳng hạn (Kotori trở thành tinh linh lửa khi xunh quanh cô là một vụ hỏa hoạn?). Nếu thật sự là do một trong những lý do trên thì chúng ta hoàn toàn không thể thử nhiệm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách căm hận và nhún vai. Shidou cũng siết chặt nấm đấm của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Phantom&amp;gt;. Hợp nhất năng lực tinh linh với con người lại, nó biến Kotori và Miku trở thành tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể họ vẫn là một con người, hoặc đã hoàn toàn trở thanh tinh linh, nhưng cũng có thể họ đã nằm ngoài hai điều đó, một sinh vật khác. Tại sao lại tồn tại một sinh vật có thể biến con người thành tinh linh? Tại sao nó lại làm như vậy? Sự thật về “nó” hoàn toàn bị màn đêm bí ẩn bao phủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chìm trong suy những suy nghĩ như vậy, đột nhiên cánh tay của Shidou bị ai đó kéo. Khi cậu nhìn lại thì thấy Miku đang phồng má phụng phịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lờ em đi như vậy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…. Mình xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng gạo, Kotori ho một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng đừng lo. Cuộc thẩm vấn chỉ vừa mới bắt đầu. Bây giờ tôi sẽ giải thích một cách chi tiết. Chúng ta không thể để ký ức của cô biến mất được. Chúng tôi sẽ phải gắn các điện cực lên đầu cô để thăm dò sóng não, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhoẻn miệng cười. Nhưng Miku thì ngược lại. Gương mặt cô đang thể hiện một sự khó chịu rõ ràng, và một giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cùng, cũng đã được một khoảng thời gian từ khi màn đêm bao phủ, sau khi Miku đã được thả. Họ đang đứng trước ngôi nhà của gia đình Isuka nhờ vào hệ thống dịch chuyển của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Miku đang kiệt sức và kinh ngạc. Shidou đỡ lấy cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohooo, cậu không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, em mệt lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ em chỉ muốn đi thẳng vào giường và nằm nghỉ thôi. Xin lỗi anh yêu nhưng có lẽ chúng ta phải hủy cuộc hẹn ở nhà hàng Ý mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Ah, không sao đâu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Shidou nói vậy, Miku ôm ực và thở ra một cách nhẹ nhỏm. Gương mặt cô đã tươi tỉnh hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu, anh iu rộng lượng quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẵn tiện đang được Shidou dìu, Miku ép luôn ngực mình vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oy oi, cậu là một ngôi sao đấy, đừng nên làm vậy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt của Shidou chuyển sang màu đỏ và cậu quay nhìn về hướng khác. Miku thì tỏ ra ngạc nhiên trông chốc lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, cô gái đang dính chặt vào Shidou lúc này là Izayoi Miku. Cô là một thần tượng âm nhạc, người có một giọng hát rất hay và được nhiều người hâm mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc mới bắt đầu hát, cô đã được nhiều người biết đến. Tới khi nhận được một lời mời từ đài truyền hình vài tháng trước, cô đã trở nên nổi tiếng đến tận bây giờ. Nếu khoảng khắc này được một ai đó ghi lại thì rất có thể nó sẽ trở thanh vụ bê bối cực lớn và chấn động. Tuy nhiên Miku dường như đã đọc được suy nghĩ của Shidou và hôn lên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, điều đó không quan trọng. Nếu có một tay săn ảnh nào đó nấp gần đây, em sẽ yêu cầu hắn ghi lại tất cả những khoảnh khắc bên nhau của 2 đứa mình vào ngày thứ bảy và chủ nhật, rồi sao đó mang đến…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Không, mình nghĩ là Chủ nhật thì hơi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou cười gượng, Miku cười khúch khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh iu, anh đã hứa rồi phải không? Kể cả khi không còn ai nghe em hát nữa thì anh vẫn sẽ tiếp tục nghe em hát . Đó là lý do vì sao…….. anh không cần lo lắng chuyện này. Những lúc được ở bên anh, em không muốn nhớ tới bất cứ điều gì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah………uh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn lại Miku, Shidou hơi cúi đầu xuống. Nhìn thấy Shidou như vậy, Miku cười hài lòng và tách mình ra khỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Có lẽ đến lúc em phải nghỉ ngơi thôi. Gặp lại sau nhé anh yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, gặp lại cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, và…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Miku vòng hai tay ôm lấy cổ Shidou và chạm môi vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu… cậu làm gì vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ehh? Đó là nụ hôn tạm biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu không sợ bị bê bối hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uun, moou, sao anh nhút nhát quá vậy? Không sao đâu. Cứ bình tĩnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, chờ em xíu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku dùng hết sức của hai cánh tay mình, bưng lấy mặt Shidou, kéo mặt cậu về phía trước, mặc cho cậu cố cưỡng lại……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Hai người đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu phía bên phải. Shidou và Miku cùng quay về phía giọng nói phát ra. Ở đó là một cô gái với bàn tay run rẩy chỉ về phía hai người, còn đôi mắt thì mở to sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy có mái tóc dài màu đen lượn sóng và đôi mắt to tròn. Không một ai có thể quên được cô ấy nếu đã gặp, dù chỉ một lần. Đó là một vẻ đẹp hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yatogami Tohka, bạn cùng lớp, và cũng là người láng giềng của Shidou. Và… cũng giống như Miku, cô ấy là một tinh linh với sức mạnh hiện đang được phong ấn trong người Shidou. Vì bây giờ là lúc họ ăn tối nên cô ấy sang ăn ké nhà Isuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To-hka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, Tohka-san! Lâu rồi không gặp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chào Tohka với một giọng vui vẻ. Khi cô làm vậy, Tohka tiến tới và kéo Shidou ra xa Miku. Rồi Tohka bước tới, đứng giữa hai người họ, dang rộng 2 cánh tay ra như thể bảo vệ Shidou khỏi một con cọp hung dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có sao không Shidou? Chết tiệt thật, tôi nghe nói cô đã bị phong ấn, nhưng đó là kế hoạch của cô phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Tohka lườm một cái sắc lạnh, tiếng bước chân của ba người nữa vang lên từ phía mà Tohka đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vui nhỉ? Cô thật tốt bụng khi bảo vệ Shidou của tôi và Yuzuru. Tôi hiểu rồi, tại sao lại không cho cô ta biết sự lợi hại của Yamai nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảnh báo! Nếu muốn tiếp cận Shidou thì hãy gửi đầy đủ tài liệu ứng với một văn bản giải thích chính xác lý do cho chúng tôi, Yuzuru và Kaguya. Chúng tôi là những người sở hữu Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cặp song sinh thể hiện một thái độ kiên quyết với Miku, thái độ của họ giống nhau như vẽ ngoài của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Kaguya, người có một khuôn mặt kiên cường đặc trưng với mái tóc búi cao gọn ghẽ, người kia là Yuzuru, giống Kaguya ngoại trừ mái tóc được bện lại phía sau và một gương mặt gần như vô cảm. Cách duy nhất để phân biệt hai người họ là mái tóc và cách thái độ của cả hai. Nếu không có hai điểm khác biệt trên có lẽ không ai có thể phân biệt được họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên từ phía sau họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em…. em nghĩ mọi người không nên….. đứng giữa đường. Như vậy là… không tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, Yoshino, dù đã kéo chiếc mũ che khuất tầm nhìn của mình nhưng vẫn có thể thấy rằng cô đã đỏ mặt. Và đồng thời, con thỏ hải tặc Yoshinon được Yoshino đeo trên tay bắt đầu mở miệng nói với một âm thanh nghe như đồ thủy tinh bị rơi vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nii, vậy là không tốt đâu. Yoshino chưa từng thử khuyên ai giống vậy. Tốt nhất cậu nên…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshinon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino bịt miệng Yoshino trong cơn hoảng loạng. Yoshinon vẫy vẫy bàn tay mình trong đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra Yoshino từ trước tới nay luôn sống trong căm phòng cách ly của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Sau khi làm quen được với lối sống bình thường, cô đã được chuyển tới đặc khu tinh linh, nơi Tohka và những người khác đang sống. Mới được có vài ngày kể từ khi Yoshino chuyển nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em Yamai cũng như Tohka và Yoshino, họ đều là tinh linh nên đều quen biết Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, cả cơ thể, lý trí lẫn hành động của họ (trừ Tohka) đều bị Miku kiểm soát nên họ vẫn còn giữ cảnh giác với Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku dường như không quan tâm lắm đến thái đọ của họ. Mắt cô lấp cmn lánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lâu rồi không gặp, Yoshino-chan, Yuzuru-chan, Kaguya chan. Xin lỗi về chuyện lần trước. Mình đã muốn nói điều này từ lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku cúi đầu. Cả ba người kia trông có vẽ hoang mang vì hành động của Miku, họ nhìn nhau ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka thì vẫn cảnh giác cao độ trước hành động của Miku, cô vẫn dang rộng cánh tay để bảo vệ cho Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý định của cô là gì hả? Vừa nãy cô đang cố làm gì với Shidou vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đó chỉ là một nụ hôn tạm biệt thôi mà? Chẳng phải Tohka cũng hay làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôn…. Hôn tạm biệt?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhướng mày một cách bối rối và quay mặt về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………… chuyện đó có bình thường không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi một cách nghi ngờ. Còn cậu thì không thể đứng nhìn được, điều đó sẽ trở thành một hiểu lầm mất thôi. Shidou quay mặt về hướng khác, tránh ánh mắt của Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó…. đó không hẳn là lời nói dối. Hôn khi nói lời tạm biệt, thực ra là…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ear… sao phải mơ mộng như vậy? Sao Tohka-chan không thử làm vậy đi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Tohka, Yoshino và cả chị em Yamai đều thở hổn hển khi nghe Miku nói ra những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Miku thì trông có vẽ ngạc nhiên khi thấy phản ứng của họ. Và *póp*, cô vỗ hai tay vào nhau như đã nghĩ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình nghĩ ra rồi, mình sẽ hôn anh yêu trước. Sau đó, tôi sẽ hôn Tohka-san để cô ấy thực hành. Một mũi tên trúng hai đích. Không phải như vậy là quá tuyệt hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại… tại sao tôi phải hôn cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er? Bởi vì mình không muốn hôn anh yêu sau cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. UMU”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chẳng phải làm vậy cũng giống như việc cô hôn anh iu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu….. tôi hiểu, nhưng……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không cho là vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì Shidou cũng phải lên tiếng để ngăn chặn chuyện này. Tohka gần như đã bị thuyết phục, nhưng nghe vậy nên cô lập tức lắc đôi vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc! Cô đang xem tôi là một kẻ ngốc phải không Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mình đã không nghĩ tới chuyện đó……… Ah, hay là như vầy. Trước hết mình sẽ hôn Tohka-san rồi sẽ hôn anh iu ngay sau đó. Mình sẽ gửi hơi ấm và cảm giác từ đôi môi Tohka-san cho anh iu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku áp tay lên ngực như thể cầu nguyện. Và rồi cô nhắm mắt lại và từ từ tiến môi mình về phía Tohka. Tohka hoảng hốt quay sang trái rồi lại quay sang phải. Cuối cùng cô bỏ chạy khỏi hiện trường vụ án.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uơ, sao cậu lại bỏ chạy? Chờ mình với nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đi theo tôi mààààà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka la hét và chạy về phía nhóm Yamai và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đến đây, đồ ngốc……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đề nghị. Chạy thôi Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đề nghị sáng suốt ấy, mỗi người một ngã chạy xa Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mồ, nếu là trường hợp này thì mọi người cứ để cho mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Miku đùa giớn với trái tim mong manh của mấy nàng tinh linh kia, Shidou không biết làm gì khác ngoài việc nở một nụ cười bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp này, Miku có vẽ đã thành cmn công rực rỡ với kế hoạch ‘phòng thủ tình yêu’ của mình, chỉ với vài hành động đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Miku và Shidou được đưa trở về mặt đất. Kotori chống cằm nghĩ về cuộc nói chuyện mới Miku trong văn phòng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt cô là một màn hình đang hiển thị kết quả phân tích giọng nói của Miku. Cô đã kiểm tra nó nhiều lần trong quá trình biên tập và sao ra một bản khác để trình lên Rounds.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra công việc này phải dàng cho nhân viên cấp dưới trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Nhưng khi phải đối mặt với những bí ẩn về &amp;lt;Phamtom&amp;gt;, Kotori phải tự mình làm lấy tất cả, vì cô đã gặp trực tiếp tinh linh được phong ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân của việc này là vì Miku là người đã gặp mặt trực tiếp &amp;lt;Phantom&amp;gt;, không kể cô và Shidou. Miễn sao có bất kỳ lời nào của Miku liên quan trực tiếp hoặc gián tiếp đến &amp;lt;Phantom&amp;gt;, Kotori không thể để việc này cho các nhân viên cấp dưới được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một viên ngọc bích màu tím dành cho Miku. Liệu tên &amp;lt;Phantom&amp;gt; có thể có bao nhiêu viên như vậy? Không! Nếu hắn có khả năng tạo ra một số lượng ngọc bích không giới hạn giống như vậy, và rồi……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lướt đôi mắt theo nhưng xung nhịp âm thâm ảo trên màn hình, cô đã lẩm bẩm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hyaaa?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên một thứ gì đó lành lạnh chạm vào môi và má cô, và Kotori và phát ra một giọng the thé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, cái gì vậy? Không giỡn nhá….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đứng bật dậy, cô vô cùng ngạc nhiên, một cô gái xuất hiện từ một nơi nào đó trông trạc tuổi Kotori đang đứng đó và đưa cho cô một lon cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với mái tóc cột kiểu đuôi gà và một nốt ruồi dưới mắt trái, cô ấy gây một ấn tượng lạ. Và mỗi khi khi cô ấy xuất hiện, những ai quen biết với Shidou đều có một cảm giác tương tự như gặp cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhiệt tình thì tốt, nhưng cô không nghĩ rằng cô đang đi quá sâu vào chuyện này sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái ấy, Takamiya Mana nở một nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết điều đó dù cô có nói hay không đi nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nói một cách thất vọng và nhận lấy lon cà phê. Cô mở ra và trút chất lỏng mát lạnh bên trong vào miệng. Một cảm giác kỳ lạ, buồn vui lẫn lộn nhau tác động lên con người vừa mới uống nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, có chuyện gì vậy? Cô đã tiến thêm được bước nào chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng buồn là không. Chúng tôi chỉ biết được rằng &amp;lt;Phantom&amp;gt; xuất hiện trước mặt tôi cách đây 5 năm và thứ mà Miku gặp phải dường như là cùng một thực thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói giữa chừng, long mày cô chật co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Mà khoan đã, tại sao cô lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hỏi. Còn Mana thì cau mày lại và nghiêng đầu ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à? Tất nhiên là tôi đi vào bằng cửa chính rồi. Đến cả chuyện đó mà cũng không nhận ra à? Tôi nghĩ cô nên nghĩ ngơi một tí sẽ tốt hơn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Chẳng phải là tôi đã nói với cô rồi sao? Dù trong hoàn cảnh bình thường đi nữa thì cũng không được ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đập bàn hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Mana là một phù thủy thuộc nhóm điều hành thứ hai của ngành công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;, và giờ cô đang nhận được sự bảo vệ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;. Và trong thời gian này, cơ thể cô đang được tái tạo, nói chính xác hơn là loại bỏ những ma thuật độc hại đã được bơm vào. Những thứ đó gây ra những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng cho cô, dù rằng nó cũng mang đến cho Mana một sức mạnh phi thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã nói với cô rồi, nếu ngay lập tức bắt đầu quá trình điều trị này, cô có thể kéo dài tuổi thọ của mình thêm một chút. Nhưng cho dù là vậy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi được rồi. Ahaha….. có lẽ tốt hơn là tôi nên rời khỏi đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nở một nụ cười trông như một phạm nhân trốn trại rồi quay đi. Kotori đứng dậy và tiếng về phía Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vùi mặt mình vào lưng Mana.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ko-Kotori-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Cảm ơn cậu. Nếu cậu không ở trong &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vào lúc đó, không biết mình đã có thể gây ra điều khủng khiếp gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana quay lại, và *pon* *pon*, cô gõ nhẹ vào đầu Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều đó dành cho cả hai người. Tôi đã được cô cứu. Đó có thể xem như là một cách trả ơn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt lăn dài trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Làm sao tôi chấp nhận được chuyện này đây? Cô là em gái thực sự của Shidou. Tôi đã thực sự ghen tị vì điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu. Nhưng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cái nhíu mày, Kotori dồn sức mạnh vào hai cánh tay mình và giữ Mana lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biết ơn vì hành động của cô, nhưng tôi phải đưa cô đến chổ các chuyên gia điều trị ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, nhưng tôi phải truy đuổi Ác Mộng, không ai là đối thủ của cô ta ngoài tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sự thật thì chuyện của Kurumi cũng cấp bách. Nhưng chẳng phải là có chuyện cần giải quyết hơn hay sao…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Kotori-san, trông mặt của cô khiếp quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana cười méo mó và cố thoát ra khỏi hai tay của Kotori. Nhưng Kotori siết chặt tay hơn nữa để Mana không thể thoát ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, khi có thứ gì đó hiện ra trên màn hình trước mặt Kotori, một giọng nói vang lên từ loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy Isuka, có một thong điệp đến từ sở chỉ huy đầu não…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuất hiện trong cửa sổ trên màn hình là Shiizaki, một phi hành đoàn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Shiizaki co giật mạnh, như thể cô vừa nhìn thấy một điều không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kotori “Ah!” lên một tiếng. Đây là một hệ thống liên lạc hai chiều. Nếu cô có thể thấy được Shiizaki thì cô ta cũng có thể thấy được những gì đang diễn ra trong căn phòng này. Và lúc này thì trông Kotori và Mana như đang ôm nhau một cách rất tình cảm. Nếu để cho cô ta thấy điều này thì bất cứ hiểu lầm nào cũng có thể xảy ra được. Kotori vội vàng buông Mana ra một cách hoảng hốt và nhìn về màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng hiểu lầm. Tôi làm vậy chỉ để giữ không cho Mana trốn……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhân cơ hội ấy, Mana tranh thủ vọt đi với một tốc độ chỉ thua máy bay một tí. Kotori vươn tay ra để giữ gáy áo cô ấy lại nhưng đã quá muộn. Mana trượt khỏi tầm tay của Kotori với một cái uốn mình điều nghệ và tẩu thoát khỏi văn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô thật là………. Tôi sẽ bắt cô đi điều trị khi cô quay lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ cân nhắc điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mana nói trong khi đang dang rộng hai tay của mình như thể được đang được bay giữa một vùng trời tự do nào đó. Đồng thời, âm thanh của cánh cửa tự động của căn phòng vang lên báo hiệu rằng nó đã đóng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghiêm túc mà nói, con bé đó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori gãi đầu và quay lại, ngồi xuống ghế và nhìn vào màn hình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông điệp từ sở chỉ huy là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, vâng. Có một đường truyền mã hóa từ sở chỉ huy. Có cần tôi kết nối không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuân lệnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau lời đó, Shiizaki thao tác trên bảng điều khiển ảo trước mặt. Khi cô ấy làm vậy, cửa sổ liên lạc của cô ấy biến mất và thay vào đó là gương mặt khác xuất hiện. Đó là một người khá quen thuộc với Kotori vì cô đã gặp nhiều lần. Cô ấy là một trong những chủ tịch một bộ phận và cũng là thư ký của Elliot Woodman, người đứng đầu tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã liên lạc trong khi cô đang bận, chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Có chuyện gì mà đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr, thực ra, ngài Woodman…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ tịch thể hiện một gương mặt khó chịu khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 15 tháng 10. Khoảng thời gian này, toàn bộ thành phố đã được trang trí bằng những vật dụng dành cho lễ Halloween. Shidou và Tohka cùng nhau đến khu mua sắm để mua nguyên liệu cho bữa ăn tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đó là gì vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Tohka chỉ vào một quả bí ma khổng lồ được đặt để trang trí trước một nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đó là một đèn lồng Jack O’. Nó được khắc gọt từ một quả bí ngô, nhưng trường hợp này thì nó hoàn toàn bằng nhựa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí ngô à? Nhưng bí ngô zì mà có màu cam dzậy? Em tưởng bí ngô màu xanh lá cây chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, ở Nhật thì bí ngô có màu xanh lá cây nhưng nước ngoài thì khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…….. ? Nếu nó lớn như vậy thì em sẽ không thể ăn hết mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka mở to mắt ngưỡng mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, cậu đã từng nghe nói rằng những quả bí ngô to như vậy chỉ được dùng để khắc lồng đèn và ít khi nào được dùng để ăn. Nhưng sẽ là một tội ác nếu đập tan giấc mơ của Tohka lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. Vậy tai sao chúng mình không tới đó và mua một quả bí ngô để làm vài món cho bữa tối nhỉ? Nếu em nhớ không nhầm thì vẫn còn một ít thịt. vậy hãy băm nhỏ ra và luộc hoặc làm món croquette (???).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oohhh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô đã trở nên lấp lánh khi nghĩ tới nhưng điều đó, còn hai tay thì buông thỏng ra để mặc chúng đung đưa tự do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, có lẽ vậy. Anh biết cách chế biến khi băm nhỏ ra và luộc, nhưng còn croquette? Không phải chúng được làm từ khoai tây hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì vậy. Nhưng em nghĩ rằng nó sẽ thơm ngon vào ngọt ngào hơn nếu mình dùng bí ngô thay vì khoai tây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Tohka nhắm mắt lại một lúc như để tưởng tượng ra món đó sau khi nấu chín. Rồi “ực”, cô nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….UMU, em quyết định rồi, chúng mình làm croquette cho bữa tối hôm nay nha. Đi thôi nào Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói xong, Tohka bước những bước dài và cả quyết về phía cửa hàng rau quả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uêy, đừng có đi mà không nhìn đường như vậy chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời thì Tohka đã đâm sầm vào một bóng người bước ra từ phía bên cạnh. Cô té bật ngửa ra sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Unuu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ohtoo….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa, không phải anh đã nói rồi sao. Coi nào, em không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu….UMU…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đỡ Tohka đứng dậy, cậu quay lại và nhìn vào người đã bị Tohka tông phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi trên chiếc xe lăng là một người đàn ông khoảng 50 tuổi. Người đẩy chiếc xe lăn của ông ta là một người phụ nữ đeo kính, nhìn bề ngoài thì cô ta khoảng 20 tuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi. Bác có bị thương không…….. Coi nào Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…… cháu xin lỗi, vì đã đi mà không nhìn đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cúi đầu xin lỗi. Khi đó, người đàn ông trên xe lăn gãi đầu mình và cười dịu dàng. Ông ta trông như một người nước ngoài nhưng lại nói tiếng Nhật một cách thành thạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không, tôi cũng phải xin lỗi. Cháu có sao không Ojou-san? (bạn trẻ)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, cháu không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, vậy thì tốt. Nếu một người dễ thương như cháu mà bị thương chẳng khác nào tôi đã gây nên một tội ác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta nói với một giọng hài hước. Có lẽ khi còn trẻ ông ta cũng là một người khá sành về chuyện ăn chơi. Có lẽ cậu cũng nên học hỏi ông ta. Shidou nghĩ thầm như vậy…… còn Tohka, sau khi nghe lời đáp lại ấy, tuy má cô không đỏ nhưng cô đã đứng đờ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang xoắn với ý nghĩ trong đầu thì người đàn ông kia đã làm một cử chỉ như thể nhớ ra một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tôi chợt nhớ ra điều này. Tôi có chuyện cần hỏi đây. Hai cháu có biết bệnh viện ở đâu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bệnh viện…..? À, nếu bác muốn tới bệnh viện thì chỉ cần đi thẳng tới khu mua sắm phía trước rồi rẽ trái, đến ngã tư thứ 3 rẽ phải và đi thẳng thêm một đoạn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói xong, người đàn ông đó quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ….. có vẽ rắc rối nhỉ. Cháu có thể dẫn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má suy nghĩ. Bây giờ cậu và Tohka còn phải đi mua nguyên liệu cho bữa tối, nhưng……..thôi kệ. Cũng không xa lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được ạ. Đi lối này…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói. Và họ quay về hướng khu mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì đã làm phiền. Người Nhật thật tốt bụng. Tôi rất biết ơn các bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, err….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ gọi tôi là Badlwin. Còn cô ấy là Karen.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nói vậy, ông chỉ vào cô gái đang đẩy xe lăn cho mình. Cô ta chỉ nói “Rất vui được gặp cậu.” và lại tiếp tục im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như cô ấy đến từ Bắc Ậu, với mái tóc vàng nhạt và đôi mắt màu xanh. Tuy là lần đầu tiên gặp nhau nhưng Shidou có cảm giác rằng cậu đã gặp người phụ nữ tên Karen ở đâu đó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À không……. cháu là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn cháu là Yatogami Tohka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou và Tohka giới thiệu, người đàn ông tên Badlwin ấy gật đầu một cách vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, tôi thực sự phải cám ơn thượng đế (God) vì đã cho mình gặp được một cặp đẹp đôi như hai cháu ở một đất nước xa lạ thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nghe vậy, Shidou có hơi lớn tiếng khi bật ra một tiếng kêu ngạc nhiên. Có lẽ Tohka không hiểu ý Badlwin hoặc cảm thấy lạ với thái độ của Shidou nên cô nghiêng đầu thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, bọn cháu không phải vợ chồng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oyaaa, có vẽ như tôi lẫn mất rồi. Xin lỗi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nhún vai, còn Shidou thì lau giọt mồ hôi đã chảy dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bị ai đó chọc chọc từ phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, một cặp vợ chồng là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Đó là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Shidou còn đang bối rối, Badlwin đã nhìn vào Tohka và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, cháu đã quen Shidou được bao lâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, khoảng nữa năm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, hiểu rồi, vậy hai cháu gặp nhau vào khoảng tháng tư nhỉ? Ở Nhật, vào khoảng thời gian đó diễn ra rất nhiều lễ khai mạc. Hai cháu đã gặp nhau tại một buổi lễ như vậy đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ạ. Cháu gặp Shidou tại nơi xảy ra không gian chấn……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaw…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên để lấp câu nói của Tohka. Tohka mở to mắt ngạc nhiên, sau đó cô cũng đã hiểu ra và nói tiếp để đánh lạc hướng người đàn ông đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…. Không phải vậy đâu. Một trận không gian chấn là…… một trận không gian chấn! Nhưng cháu, errr….. thực ra thì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong lúc diễn ra trận không gian chấn ấy, bọn cháu đã gặp nhau tại một hầm trú ẩn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Shidou nói vậy, Tohka gật gật liên tục và đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào thì không tự nhiên tí nào cả. Shidou lo lắng nhìn về phía Badlwin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông ông không có vẽ gì là nghi ngờ cả. Ông nhìn cả hai và nở một nụ cười. Có lẽ ông ta đã bị lừa thật. Shidou thở ra nhẹ nhõm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những biểu hiện sau đó của ông ta làm cho đôi bạn trẻ phải bối rối. Ông ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu, có vẽ như hai cháu gặp nhau do định mệnh (ĐM).”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Badlwin ngẫm lại ký ký của mình ngay sau câu nói đó, và ông thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-san, ngay bây giờ cháu có hạnh phúc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi bất ngờ ấy là cho Tohka phải tròn mắt ngạc nhiên. Nhưng ngay sao đó, không một chút do dự, cô gật đầu mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“UMU, lúc này cháu đang rất hạnh phúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Badlwin nói với một nụ cười dịu dàng trên môi. Ngay lúc đó.&lt;br /&gt;
uuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu---------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các loa phóng thanh được đặt khắp noi trong con phố đột ngột phát ra âm thanh báođộng về một trận không gian chấn sắp xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuông báo động……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Shidou, mọi người xung quanh đã lập tức đi tìm hầm trú ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou thì lại không thể đi cùng mọi người được. Cảnh báo không gian chấn đối với cậu có nghĩa là một tinh linh sắp xuất hiện. Cậu nghĩ ngay tới &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang chuẩn bị hệ thống dịch chuyển kéo cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Badlwin-san, ở đây nguy hiểm lắm, mau đến nơi trú ẩn đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang định làm vậy đây. Nhưng còn cháu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cháu có chuyện khác phải làm…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou nói một cách bối rối như vậy, Badlwin chỉ nhún vai mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ tôi đã hỏi một câu không nên hỏi. Mong rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Hãy làm tốt việc của cậu. Tôi tin rằng cậu sẽ vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Badlwin nói những lời lạ lung như vậy, Shidou nhướng mày, lời lẽ không tuôn ra được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho thái đô ngạc nhiên của Shidou, Badlwin không nói thêm gì nữa, ông làm một cử chỉ về phía Karen, và họ quay ngược hướng đi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, anh đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Tohka nói vậy cậu mới sực nhớ ra việc cần làm. Shidou rời mắt khỏi Badlwin và Karen, cậu lấy trong túi ra cái micro tang hình và gắn nó vào tai để liên lạc với &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta làm gì bây giờ?…… có vẽ như cậu ta đang liên lạc với chỉ huy Isuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã đi xa khỏi Shidou và Tohka, Karen hỏi Badlwin khi đang đẩy xe lăn cho ông ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, có vẽ như tôi đã làm cho cậu ta nghi ngờ rồi. Nhưng dù vậy đi nữa thì &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bận ứng phó với không gian chấn. Chúng ta cứ im lặng rời khỏi đây trước đã. À, nếu tôi nhớ không lầm thì có một thành viên của &amp;lt;DEM&amp;gt; bị bắt cùng với &amp;lt;Berserk&amp;gt;. Nếu chúng ta đã đến Nhật thì hãy thử nói chuyện với anh ta một chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi sẽ sắp xếp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen nói với một giọng vô tư. Badlwin gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, họ có gặp vấn đề nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ những gì tôi quan sát được thì họ có vẽ không gặp phải rắc rối nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Điều đó tốt thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói, cô thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tháng trước, một tinh linh mang năng lượng [Inverse] xuất hiện cùng với một người có thể triệu hồi được một thiên sứ, Isuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là ông đã nhận được báo cáo từ kết quả phân tích. Nhưng những lo lắng của ông đã được xóa bỏ khi họ gặp trực tiếp nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là nhưng nỗi lo dư thừa. Tohka trông rất hạnh phúc, và có vẽ như không nhớ gì về chuyện đã xãy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi rất vui vì đã đến được Nhật Bản. Cô ấy trông rất vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói vậy, Elliot Badlwin Woodman nhẹ mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)07:29, 21 August 2014 (CDT)~~&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……… Không biết phải diễn tả cảm giác này thế nào đây….. Thật khinh khủng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; dịch chuyển tới vị trí xảy ra trận không gian chấn, Shidou ngắm nhìn khung cảnh xung quanh mình. Mồ gôi chảy dài rên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên mặt đất là một lỗ hổng hình bán cầu đường kính ước ầm 1km. Nhìn như thể khu vực đó vừa bị một quả bóng có đường kính tương đương đè xuống. Không gian chấn. Cái tên này bắt nguồn từ khoảng không gian bị rối loạn và phát nổ, làm tan biến mọi thứ trong phạm vi tác động của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang được chứng kiến tận mắt hậu quả của hiện tượng nói trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía Nam của cái hố đó là vài cấu trúc đổ nát ngay hàng thẳng lối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vòng du quay máy bay trông rất tàn tạ. Một vòng quay ngựa gỗ không có người cưỡi. Một quán cà phê nứt nẻ trong khi phần còn lại của nó đã biến mất hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả cảnh vật ở đây đều có một màu sắc cũ kỹ. Rõ ràng không gian chấn không thể gây ra việc này được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nơi Shidou được dịch chuyển đến là một vị trí có thể công viên giải trí bên ngoài thành phố Tenguu. Nó đã bị phá hủy gần như toàn bộ. Không rõ tên gọi của nó là gì. Theo nguồn tin điều tra được thì những người sống xung quanh gọi đây là [Ghost land] (vùng đất ma?). Có vẽ như nơi này được xây dựng từ trước nhưng đã bị lãng quên. Có lẽ là do nó thuộc miền Nam Kantou, vùng mà được cho là không an toàn kể từ thảm họa diệt vong 30 năm về trước. Vì vậy mà không còn ai lui tới khu này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ nguyên nhân chủ yếu là do yêu cầu hỗ trợ tài chính từ công ti con đã không được tổng công ti đồng ý, vì vậy mà kế hoạch tái phát triển khu này đã không thể thực hiện được, dù cho nó rất gần với thành phố Tenguu. Và nơi này đã bị chìm vào quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trận không gian chấn này xãy ra tại đây nhưng nó chỉ thổi bay một phần của công viêc giải trí cùng với một vài điểm tham quan cũ nát còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm nữa, màn đêm đang dần buông xuống. Khung cảnh xung quanh tạo cho người xem một cảm giác kỳ lạ, cứ như thể công viên đã bị những ngôi nhà hoang xung quanh bao vây lấy và sắp nuốt chửng nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình như không khí bị loãng đi thì phải…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng phàn này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ca thán với một khuôn mặt buồn chán. Lập tức giọng nói qua hàm răng đang nghiến lại của Kotori rót thẳng vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tinh linh vừa xuất hiện đã di chuyển về phía Tây tính từ trung tâm của trận không gian chấn. AST sẽ sớm đến hiện trường thôi. Hãy gặp và bắt chuyện với nàng tinh linh mới đến trước khi họ đến hiện trường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi quay bước về phía Nam, vị trí của công viên đổ nát ấy. Thực ra mà nói thì Shidou không cảm thấy tự tin lắm, nhưng bây giờ không phải lúc để than vãn. Dù rằng cậu là người đầu tiên tới đây như có lẽ đội AST sẽ sớm bay đến. Trước khi việc đó xãy ra, cậu phải tiếp cận và trò chuyện với tinh linh càng nhiều càng tốt. Nhưng trong khi đang chạy trên đống đổ nát, Shidou đột nhiên dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu kêu lên một tiếng rồi chết lặng và đứng lại như đã hóa đá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, anh đang làm gì vậy? Chỉ số tinh thần của tinh linh vẫn đang……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách nghi ngại nhưng rồi cô cũng phải dừng lại. Nhiều khả năng rằng cô đã nhìn thấy những nhìn đang nằm trong tầm mắt của Shidou nhờ vào cái camera tự động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, tại một vị trí cố định, đống đổ nát của công viên đã được sắp sếp lại một cách ngay ngắn theo kiểu kiến trúc Gothic bị bóp méo, trông như hình chữ thập trên bia mộ. Cảnh tượng khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy kinh tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cảm giác như thể mình đã bị lạc vào một bộ phim kinh dị nào đó với đầy đủ hiệu ứng hình ảnh ba chiều cực kỳ chân thực, Shidou cảm thấy rõ ràng một luồng điện chạy dọc sống lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khôi phục lại một công viên giải trí đã bị phá hủy…….. không thể tin được……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là một tên lập dị nào đó đã làm điều này……….. Nhưng rõ ràng khả năng tinh linh gây ra điều này cao hơn hẳn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói sau khi lấy lại được sự bình tĩnh vốn có của mình. Shidou nhìn chằm chằm vào khung cảnh mở rộng ra trước mắt cậu và nuốt nược bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………………….và……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araaa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang hoang mang và đứng tại chỗ, một giọng nói vọng xuống từ phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngước mặt lên và căng mắt ra nhìn. Trước mặt cậu là một nhà thờ và cậu có thể thấy được một hình bóng mờ nhạt ở trên nhà thờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái ngồi trên cây thánh giá quay lưng về phía hoàng hôn đỏ rực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể nhìn rõ được cô ta vì phía sau là ánh hoàng hôn sắp tàn. Tuy vậy cậu vẫn nhìn rõ chiếc mũ mà cô ta đang đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc mũ đó có vành lớn bao quang và phía trên là một cái chop gãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông như một phù thủy nào đó vừa bước ra từ chuyện cổ tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, quả là hiếm thấy. Tôi cứ tưởng mình chỉ có thể gặp được AST khi xuất hiện ở thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh cười khúc khích và nhảy xuống từ cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái mảnh mai, trên người cô ấy là bộ linh trang trông như thể được kết hợp từ màn đêm đen đặc phía trên và ánh hoàng hôn sắp tắt. Bằng mắt thường, Shidou nhìn và đoán cô ấy khoảng hơn 20t. Tay chân dài và mảnh mai, thêm vào đó là một bộ ngực gợi cảm, những điều đó kết hợp lại có thể làm cho bất cứ ai thấy cũng phải ngẩn ngơ ra nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẽ đẹp hoàn mỹ của cô ta dường như khiến cho người ta nghĩ rằng cô là người tạo ra những vẽ đẹp trên thế giới. Nói cho chính xác hơn thì những người phụ nữ đẹp dường như đều được thừa hưởng một phần vẽ đẹp của cô. Vẽ đẹp mà bất cứ người phụ nữ nào cũng mơ ước. Mài tóc dài óng mượt xõa ra từ vàng chiếc mũ, còn đôi mắt trông như ngọc lục bảo của cô thì đang nhìn chằm chằm vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái tinh linh gợi cảm ấy tiến đến gần hơn để nhìn cho rõ khuôn mặt Shidou. Và như thể bị ai đó bất ngờ chọc vào từ sau lưng, Shidou bất ngờ co mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ta nghĩ hành động của cậu khá ngộ nghĩnh nên đã cười khúc khích thêm một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, đừng có sợ chứ. Tôi sẽ không liếm cậu đâu.” (người dịch: wow!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang định trả lời thì cô ấy đã đưa bàn tay mình đến gần mặt cậu và nâng cằm cậu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heeeh, trông cậu cũng dễ thương đấy chứ…….. nhưng cậu bị sao vậy nhỉ? Không phải là mỗi khi tôi xuất hiện ở thế giới này thì sẽ có báo động hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là-là vì……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay trước khi Shidou kịp để cho lời lẽ của chính mình tuôn ra khỏi miệng, giọng Kotori vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chờ các lựa chọn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên màn hình chính của không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; là hình ảnh của Shidou và một tinh linh trông như một phù thủy. Ngay lập tức, một cửa sổ khác xuất hiện. AI(trí tuệ nhân tạo) đã đáp lại tình hình lúc đó và đưa ra các lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1/ Tất nhiên là để gặp cô rồi. 2/Tôi không biết chuyện gì xãy ra cả. Tôi tình cờ đến đây trong khi đang chạy trốn. 3/Tôi có thể sờ ngực cô được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả, chọn mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hét lên như vậy, tất cả những nhân viên phía dưới ngay lập tức đưa tay ra và bấm phím lựa chọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết quả lựa chọn được hiện lên ngay trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1 và 3 đang ngang nhau. Không ai chọn 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm…. có vẽ đúng như dự tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói vậy, Kotori chỉnh lại thanh Chupa Chus trong miệng. Nakatsugawa đang ngồi ở một chiếc bàn phía dưới đưa tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta nên chọn 1. Một khi chưa có bất cứ thông tin gì về đối tượng thì lựa chọn 3 quá mạo hiểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Minowa lên tiếng phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi nghĩ chúng ta nên chọn cái thứ 3. Nakatsugawa là đàn ông nên anh có thể không biết điều này. Tinh linh đó làm những cử chỉ với Shidou như thể mẹ đối xử với con vậy. Theo đó có thể đoán được tinh linh lần này đáng làm onee-chan của cậu ta. Đây là thời điểm tốt nhất để phát huy tối đa sức mạnh của vũ khí của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Minowa xong bài phát biểu, Shiizaki “A!” lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể tôi không hiểu lắm nhưng…… khó mà chấp nhận điều này. Dù rằng hai lựa chọn bằng nhau về số phiếu nhưng cô và Kannazuki có vẽ hợp gu nhau đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bắt chéo chân và quay chiếc ghế lại phía sau mình. Và khi cô làm vậy, một người đàn ông với gương mặt thanh mảnh và mái tóc vàng thể hiện một gương mặt nghiêm trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là điều không thể chấp nhận. Phải nghiêm cmn túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngực cô ta quá lớn. Tui chỉ thích loli thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu lựa chọn đó là [Liếm phía trên của đầu gối] thì tôi còn có thể suy nghĩ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà chà….” Kotori làm một động tác như thể chuẩn bị búng tay. Kannazuki ngay lập tức quỳ mọp xuống đất, còn Kotori thì liếm cây kẹo Chupa Chus của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nwwwwwwooooooooooo……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tròng mắt của Kannazuki giản ra tối đa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lấy một cây Chupa Chus khác và bật công tắc micro kết nối với tai nghe ẩn của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, chọn 2 đi, nhớ làm vẽ mặt tội nghiệp và kiếm thêm ít nước nhỏ vào mắt nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe lệnh từ tai nghe, Shidou nhướng mày một cách kinh ngạc. Dù sao thì cậu cũng đã là một học sinh cao trung. Cậu đâu còn là trẻ con nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nàng tinh linh đã cảm thấy là khi nhìn thấy những cử chỉ kỳ cục của Shidou, cô ta nghiêng đầu và hỏi. Cậu muốn bào chữa những hành động của mình, nhưng nghĩ lại thì việc đó hơi bị mất thời gian nên tốt nhất là làm theo chỉ đạo. Cậu nói bằng một giọng nhè nhàng trong khi nhìn cô ấy bằng cặp mắt….. xếch!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Mình không biết chuyện gì xảy ra cả. Mình bị lạc đến đây trong khi đang chạy trốn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời của Shidou và nhìn vào cặp mắt rưng rưng của cậu, nàng tinh linh ấy tròn mắt. Cùng lúc đó má cô ấy cũng ửng đỏ, thế là *Nii*, cô kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…. Vậy, tên cậu là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Là Isuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun à? Nghe dễ thương nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Còn cậu thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tinh linh gợi cảm trước mặt cậu cười một cách dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là Natsumi. Nhưng mọi người còn gọi tôi bằng cái tên khác là &amp;lt;Witch&amp;gt; (phù thủy).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, Natsumi là được rồi. Tôi thích vậy hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… vậy thì……. Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má gượng gạo trong khi gọi cái tên ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nàng tinh linh Natsumi gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô đột nhiên vỗ tay *pop* như thể vừa nhớ ra điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, tôi có chuyện cần hỏi khi đã gặp một con người như cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lui lại, giày cao gót chạm vào nền đất và tạo ra một anh âm đặc trưng. Khi đã đứng thẳng trên đôi giày ấy, cô ấy tiếp tục nhìn vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Shidou-kun, có chuyện tôi muốn hỏi cậu. Câu không phiền chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông Natsumi khá bối rối sau khi Shidou gật đầu đồng ý. Cô ấy đan hai tay lại với nhau và khều khều ngón cái của mình trong khi đang hỏi với một nụ cười mỉm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu nghĩ…….. tôi đẹp hok?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt ngạc nhiên trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả thực chỉ cần nhìn liếc qua thôi cũng có thể trả lời câu hỏi đó mà không cần do dự. Nhưng Shidou lại đang có một sự nghi ngờ nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là lại sao Natsumi lại hỏi như vậy. Liệu có ẩn ý gì chăng? Và trong khi Shidou đang do dự thì một giọng nói nhắc nhở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh làm gì vậy Shidou? Đừng để mất thời gian như vậy chứ. Cô ta sẽ cáu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kotori vang lên đập tan sự do dự của Shidou. Lời Kotori nói hoàn toàn đúng. Cậu hít một hơi thật sâu lấy tinh thần, cậu mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình….. mình nghĩ cậu rất xinh đẹp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức Natsumi tươi tỉnh và vui hẳn lên. Tay cô đặt lên má một cách ngại ngùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần nào của tôi đẹp nhất vậy Shidou-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Mắt cậu rất đẹp, và chiếc mũi thanh dài….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và chiều cao của cậu rất hoàn hảo, cậu còn năng động nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, còn mái tóc cậu rất bóng mượt, rất đẹp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá! Cậu hiểu! Shidou-kun hiểu được vẽ đẹp của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên như vậy và ôm chầm lấy Shidou. Và khi làm vậy thì cô cũng vô tình dí bộ ngực đồ sộ ấy vào người Shidou. Mặt cậu đỏ lên tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô chẳng bận tâm đến chuyện đó và vẫn tiếp tục ôm Shidou, miệng thì lía tia đủ thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô đột ngột ngừng lại. Shidou đang tự hỏi tại sao thì Natsumi đã làm một khuôn mặt buồn và nhẹ nhàng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……… quả là vậy….. cậu……… khen tôi đẹp…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày lại. Cậu chẳng hiểu gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi cậu phát ra âm thanh thắc mắc ấy thì Natsumi đã lên tiếng trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngước mặt lên nhìn nơi mà tầm mắt của Natsumi với tới. Cậu ngay lập tức hiểu ra nguyên nhân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đội quân máy móc cứ như bay ra từ hoàng hôn đỏ rực ở phía xa chân trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AST……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Đó là những chiến binh của JGDSF. Nhiệm vụ của họ là đánh hạ tinh linh bằng sức mạnh quân sự, hoàn toàn trái ngược với &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày. Họ đang bay với đội hình chữ “V” tiến thẳng về phía trước. Và, ở ngay vị trí phía trước, vị trí tiên phong ấy là Origami. Cô đang dẫn đầu cả đội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun, cậu biết AST à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Natsumi hỏi bất ngờ, long mày cậu giật giật. Có lẽ cậu đã thốt ra điều gì đó không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thật là hiểu biết đấy. Bé ngoan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aha…haha…. Cảm ơn…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì cô ta dù đẹp nhưng hơi điên. Shidou đành đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu không có quá nhiều thời gian dư thừ để quan tâm chuyện đó. AST đến, nghĩa là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chạy đi Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng hét của Kotori, những đốm sáng nhỏ như sao băng rơi từ trên cao xuống. Đó là những tên lửa mà AST bắn ra phóng thẳng vào Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Waaaaaaaaaaaaaaaaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, và theo phản xạ, cậu co mình lại. Nhưng Natsumi thì hoàn toàn ngược lại. Cô xoa xoa cổ mình, và tay còn lại, tay phải, giơ cao lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đến lúc phải làm việc rồi. &amp;lt;Haniel&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với thời điểm âm thanh đó phát ra, một cây chổi xuất hiện từ cõi hư không và hạ xuống bàn tay giơ cao của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đó là một cây chổi nhưng nó có một thứ gì đó trông như kim loại hoặc đá quý đính trên mũi. Thứ đó làm cho nó lấp lánh khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn rồi. Đó là một thiên sứ, vũ khí mà tinh linh sở hữu và hiện liên khi được triệu hồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi quay chổi và đặt mình xuống. Khi cô làm vậy, đầu chổi phát sáng lên như phản chiếu tất cả ánh sáng còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    pon*, âm thanh đó được tạo nên từ những quả tên lửa sắp chạm vào Shidou và Natsumi. Tất cả đã biến thành cà rốt =))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể tiêu hóa được chuyện vừa mới xảy ra, Shidou tròn mắt. Những quả tên lửa-cà rốt rơi xuống trước mặt họ và nổ lụp bụp nghe buồn cười vl.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm… làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Shidou-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên. Rồi ngay lập tức cô nhảy phóc lên cây chổi và lượn ngay tới chổ những kẻ đã phóng tên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….! Cô ta đến! Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chỉ huy của AST hét lên. Tất cả những người đang tham chiến ngay lập tức bóp cò, xả toàn bộ số đạn của họ vào Natsumi. Nhưng Natsumi không một chút nao núng, cô kích hoạt đỉnh của cái chổi thêm lần nữa, và nó lại sáng lên. Ánh hào quang rực rỡ phát ra bao bọc không chỉ những viên đạn mà cả những thành viên AST có mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi điều đó xảy ra…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những gì bị ánh sáng ấy rọi vào đều đã biến đổi chỉ trong một khoảnh khắc. Thỏ, chó và cả gấu trúc nữa, họ đã bị biến thành những sinh vật trông khá là moe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, nhìn dễ xương quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, Natsumi lượn thêm một vòng nữa rồi quay lại chổ Shidou đứng, bỏ lại bầu trời phía bên bây giờ chỉ toàn là mấy con thú dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là xong. Tôi đang nghĩ đến chuyện sẽ trốn đến một nơi nào đó không bị ai làm phiền…….. nhưng……… Shidou-kun có muốn đi cùng tôi không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Được luôn hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao không. Cậu đã khen onee-san đây đến vậy cơ mà ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm một động tác dễ thương đi kèm với cái nháy mắt gửi đến Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, một người không rõ nào đó phóng một quả tên lửa cà rốt về phía hai người. Shidou bật lên một tiếng kêu hơi dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa lực nó nó hơn hẳn những quả vừa nãy. Và do phát nổ ở phạm vi gần nơi Shidou đứng, thổi lên trời một đám bụi khổng lồ, Shidou không thể nhìn thấy gì được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fu…………..fu, Fueekushoon!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụi bay vào mũi làm cho Natsumi hắt hơi một cái thật là đã. Trong khoảng khắc đó, một tia sáng xuyên qua màn đêm do đám bụi bao phủ, Shidou chợt nhận ra với đôi mắt gần như đã nhắm lại. Trông như….. Natsumi là người phát ra ánh sáng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi ánh ánh lụi tắt, đột ngột như lúc nó xuất hiện, cậu dụi mắt và mở rộng tầm nhìn về hướng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hn………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thứ gì đó dường như đã bị thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, âm thanh báo động tình huống khẩn cấp vang lên từ tai nghe của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cẩn thận đó Shidou. Chỉ số tinh thần của Natsumi đang rơi tự do trên thước đo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày khít hơn từng chút một khi nghe từng lời của Kotori. Và lúc đó, thứ gì đó phát sáng từ trong đám khói bụi hổn độn ấy một lần nữa. Đó chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do lạ lung nào đó, gương mặt của Natsumi giờ đây đang đỏ bừng lên tong cơn giận dữ khi cô nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Thấy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc một cái sắc lạnh về phía Shidou. Giọng của cô giờ đây đã hoàn toàn thay đổi. Không phải là chất giọng dịu dàng và ân cần như lúc đầu nữa. Nó dường như là một luồng khi xã bớt cơn giận của cô ta. Shidou bắt đầu hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy… gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng tỏ ra ngu ngốc nữa. Bây giờ đây, tôi…. Tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vắt mình lên cây chổi của cô sau khi rít từng lời một qua kẻ răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ thì cậu đã thấy rõ mọi chuyện. Lần chia tay này sẽ không phải là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau đâu. Tôi sẽ tìm cậu, và kết liễu đời cậu. Hãy nhớ kỹ điều đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng vào Shidou với những lời nhẫn tâm như vậy. Rồi ngay lập tức cô bắn vọt về phía bên kia bầu trời, nơi hoàn hôn kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo ngay, cô ta chạy mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của người đội trưởng vang lên giữa bầu trời gần như đã không còn ánh sáng. Cậu nhìn lên và nhận ra rằng họ không còn ở trong hình dáng những con vật dễ thương nữa. Tất cả đều mang trên gương mặt mình một sát khí đáng sợ và cơn giận ngút trời. Họ dang rộng đôi cánh nhân tạo ra, vọt đi về phía Natsumi chạy trốn, vội vàng và tức giận như chính Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…..cái gì……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình Shidou giữa vùng đất âm u lạnh lẽo ấy. Cậu đang mãi ngước nhìn bầu trời trống rỗng, mà chỉ vài phút trước đây vừa diễn ra một trận chiến thật lạ lung.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=392251</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Afterword</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=392251"/>
		<updated>2014-09-22T13:12:26Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Không biết mấy web khác sao rồi nhưng ta đây xí trước tập 11 này rồi nhá! Cảm ơn các bạn đã đọc cái dòng vô nghĩa này!!&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:22, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gớm, chú thik thì chú cứ googletrans phần chú đi. Bên ngoài có mục Đăng ký rành rành ra ấy thì ko vào. Lãng phí tài nguyên.&lt;br /&gt;
--[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thím cứ đùa, coi lại mục đăng ký coi ai ghi tên trước &amp;gt;&amp;lt;&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 03:30, 21 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy thím rảnh rang vậy sao cái vol 3 edit mãi không có tiến triển gì vậy. :v&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatthanhxx|NhatThanh]] 10:41, 21 September 2014 (UTC+7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình chỉ phụ trách từ vol 8 trở đi thôi, với lại đang bận đọc RAW vol 11 nên cũng chẳng rảnh chi mô. :v&lt;br /&gt;
@Nhatnguyen: Thì thấy nên mới bảo chú lãng phí tài nguyên đấy, chú rảnh thì lấp hết mấy cái đỏ đỏ từ vol 3 &amp;gt;&amp;gt; 7 + Ngoại truyện đi. Vol 11 mình ôm cho. Mốt tán nhảm thì bấm wa Discussion ấy, tán bậy bạ Admin B-T nó cho tạch cả lũ giờ. :v&lt;br /&gt;
--[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hờ, rõ ràng là tui xin trước vol 11 nhưng sao thím lại giành? THôi thì nhường cho thím cũng được nhưng để tui edit lại được không? Với lại thím Wendy gì gì đó còn làm vol 3 nữa không vậy? Nhìn cái chương 3 thím ấy làm thấy muốn nản.... --[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 08:12, 22 September 2014 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=391975</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Afterword</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=391975"/>
		<updated>2014-09-21T08:30:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Không biết mấy web khác sao rồi nhưng ta đây xí trước tập 11 này rồi nhá! Cảm ơn các bạn đã đọc cái dòng vô nghĩa này!!&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:22, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gớm, chú thik thì chú cứ googletrans phần chú đi. Bên ngoài có mục Đăng ký rành rành ra ấy thì ko vào. Lãng phí tài nguyên.&lt;br /&gt;
--[[User:Hibiki3190|Hibiki3190]] ([[User talk:Hibiki3190|talk]])&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thím cứ đùa, coi lại mục đăng ký coi ai ghi tên trước &amp;gt;&amp;lt;&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 03:30, 21 September 2014 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391832</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391832"/>
		<updated>2014-09-20T13:48:57Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 11 - Tobiichi Devil */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 6|Chương 6: Đấu tranh]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 7|Chương 7: Ảo ảnh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 8|Chương 8: &amp;lt;Devil&amp;gt;]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 9|Chương 9: Trực giác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chương 10|Chương 10: Thiên thần trong đêm sao băng]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=391739</id>
		<title>Date A Live:Tập 11 Afterword</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_11_Afterword&amp;diff=391739"/>
		<updated>2014-09-20T06:22:28Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;Không biết mấy web khác sao rồi nhưng ta đây xí trước tập 11 này rồi nhá! Cảm ơn các bạn đã đọc cái dòng vô nghĩa này!!  --~~~~&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Không biết mấy web khác sao rồi nhưng ta đây xí trước tập 11 này rồi nhá! Cảm ơn các bạn đã đọc cái dòng vô nghĩa này!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:22, 20 September 2014 (CDT)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=391737</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=391737"/>
		<updated>2014-09-20T06:21:17Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:21, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 9: {{Furigana|Các người đang nói dối - Nhưng tôi muốn tin!}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---------------Kết nối thành công với &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Toàn bộ hệ thống sẵn sàng. Hiệu chuẩn quỹ đạo thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ đạt đến độ cao cần thiết sau 5h nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hạm &amp;lt;Heptameron&amp;gt; DSS-009 đã vào vị trí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những báo cáo vang lên từ loa ngoài trong phòng họp hội đồng của tập đoàn công nghiệp DEM. Murdoch nhìn vào những số liệu trên màn hình tinh thể lỏng trước mặt và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Westcott MD hiện đang ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ta vẫn đang ở trong khu nghỉ chân của mình. Dự đoán rằng nếu có báo động không gian chấn, anh ta sẽ sơ tán đến hầm trú ẩn của khách sạn, hoặc một cơ nào đó của DEM gần đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Độ kiên cố ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn toàn không có vấn đề ngay cả khi &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; rơi lệch 10km tính từ điểm va chạm đã định trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình trạng của [Second Egg] ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã chuẩn bị xong. Nó có thể bắt đầu hành động ngay khi có lệnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế là đủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................[Second Eggs]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một cách nghi ngờ khi nghe những gì ông ta nói. Murduch nhếch môi nhìn lại ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một kế hoạch dự phòng thôi. Không cần phải bận tâm về nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một lúc trong im lặng, nhưng rồi ông cũng quay lại màn hình tinh thể lỏng gần tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông ông ta rất không hài lòng…… ông có cảm giác như thể Murdoch đang giấu mình cái gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây quả là điềm lành. Murdoch nhếch mép một cách hài lòng và liếc nhìn những thành viên khác trong hội đồng quản trị đang xếp hàng trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch sẽ suông sẽ thôi. Bản báo cáo về cái chết của Westcott MD sẽ đến tay chúng ta vào buổi tối. Công ty tang lễ sắp được một mẻ trúng đậm rồi đây. Tôi đề nghị mọi người bắt đầu suy nghĩ về lời chia buồn trong buổi lễ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời đó, hội đồng quản trị nhìn nhau cười ngượng ngịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù hôm này đã là ngày tiến hành chiến dịch nhưng họ vẫn còn cảm thấy sợ Westcott. Rất có thể, nếu kế hoạch này thất bại, họ sẽ hợp sức nhau để đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch khịt mũi một cái lớn để cho mọi người nghe thấy. Ông không quan tâm những gì họ đang nghĩ. Nếu đã chỉ huy được những kẻ hèn nhát này phải làm theo kế hoạch của mình thì sự hổ trợ của chúng hoàn toàn có lợi cho ông. Và nếu kế hoạch này thất bại, ông đã chuẩn bị sẳn tâm lý trước cái chết của mình rồi. Đường nào cũng như nhau cả thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra ban đầu Murdoch không cần phải lôi kéo toàn bộ hội đồng quản trị phải theo kế hoạch nhưng vì nguy cơ rò rỉ thông tin. Nhưng ông đã nghĩ lại. Trong thực tế, thế lực của Murdoch không đủ để che giấu toàn bộ thông tin và vận hành không hạm. Chỉ có một người duy nhất có thể tiến hành những chiến dịch như thế này một mình thôi, đó chính là Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng bọn người kia cũng không giúp ích được gì nhiều cho nhóm chỉ huy cuộc nổi loạn này, nhưng Murdoch vẫn lôi kéo tất cả, và lý do cũng đơn giản thôi: Để cho tất cả cùng biết nguyên nhân vì sao Westcott biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tin tức về cái chết của Westcott về đến đây, họ sẽ triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị, và sẽ chọn ra người kế nhiệm tiếp theo dựa trên quyền lực và sức ảnh hưởng của người đó trong tập đoàn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một khi chuyện đó xảy ra, bất cứ ai ở đây cũng đều sẽ đủ tỉnh táo để quan tâm tới một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ ám sát Westcott sẽ là một vu bê bối tồi tệ nhất từng xảy ra từ trước tới nay. Nếu những người đó chỉ biết được một mặt của chuyện này, thì người tiếp theo bị khử sẽ là Murdoch. Nhưng nếu tất cả những người ở đây đều là đồng lõa, họ sẽ không phản đối gì khi người tiếp theo lên nắm quyền chính là Murdoch. Dù sao tất cả bọn họ cũng chỉ là những kẻ hèn nhát mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................không, cũng có một tí khác biệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch xòe - nắm bàn tay phải của mình mà từ nãy giờ như bị đóng băng và lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã lên kế hoạch để kế hoạch này như một hành động phạm pháp, nói cách khác, đây chính là cách để lấy lòng bọn người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. kể từ khi cánh tay ông bị Ellen M.Mathers cắt đứt…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rất chậm rãi, nhưng càng lúc ông càng thực sự cảm thấy mình điên cuồng hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch mỉm cười, rồi quay sang nhìn &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; trên màn hình tinh thể trong khi nhẹ nhàng ngâm nga một điệu hát của những người mẹ ru con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......... Humpty Dumpty ngồi trên bức tường cao. Humpty Dumpty bị ngã rất đau...♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Humpty Dumpty sat on the wall. Humpty Dumpty had a great fall………..♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng những trùm chăn kín mít cả đầu và ngồi xổm trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, Natsumi còn khẽ lẩm bẩm gì đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........cái gì vậy…………...cái gì vậy……………..cái gì vậy……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể hiểu nổi dòng cảm xúc mãnh liệt và những cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được, những tiếng thì thầm lẩm bẩm cứ liên tục thoát ra từ miệng cô bé. Những suy nghĩ rối bời. Và để đối phó với tình huống đó, Natsumi cứ liên tục rên rỉ trong một tư thế như hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc bọn người này……….. bị làm sao mất rồi…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao họ lại chăm sóc Natsumi chu đáo như vậy chứ? Tại sao họ lại đối xử với Natsumi như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu họ làm vậy sau khi Natsumi dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến thành Onee-san hoàn hảo thì cô còn có thể hiểu được. Hình dáng lý tưởng đó của cô sở hữu một vẻ đẹp có thể khiến cho bất cứ ai nhìn cũng phải sững sờ. Đàn ông sẽ xiêu lòng khi nhìn thấy cô, trong khi đó phụ nữ lại sẽ thầm đố kỵ và ghen tuông với Natsumi. Nhưng tất cả họ đều sẽ xếp hàng dài để được gặp và tâng bốc cô đủ kiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. ‘họ’ lại khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nói với Natsumi rằng hình dáng thật sự, không cần dùng tới sức mạnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến đổi trông rất dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự thì đó là những lời nói mà Natsumi muốn nghe nhất. Nhưng…… vì đó là lần đầu tiên cô bé nghe được những lời như vậy nên cô đã không thể chấp nhận ngay được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó….. rõ ràng là lời nói dối. Ha-ha….. ph-phải! Những kẻ đó đang lừa mình! Bởi vì mình……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm và từ từ kéo tấm mền ra, thế là cô bé thấy được hình dáng của mình phản chiếu lại từ trong chiếc gương trên bức tường đối diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn thấy được vẻ đẹp dễ thương của mình từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thở hổn hển và trùm ngay mền lại, dòng suy nghĩ trong đầu trơ lên hỗn loạn hơn cả lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Natsumi bị coi là xấu xí. Cô bị coi là không dễ thương, không hấp dẫn và xấu vô cùng. Chắc chắn là như vậy rồi. Nhất định là như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................Ah-re………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc đó, một câu hỏi hiện ra trong tâm trí Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định là như vậy ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao…… cứ phải nhất định là như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Dù-dù sao đi nữa…………………. Chắc chắn bọn chúng sẽ không bao giờ làm thế với kẻ thù của mình mà không có lý do. Chắc chắn là……. vì mục đích gì đó……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi cô bé áp hai tay lên ngực mình và thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................&amp;lt;Haniel&amp;gt;..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là bàn tay cô bé sáng lên, và một cái gương hiện ra từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương vẫn còn đau…………. nhưng nó đã được khống chế ở một mức độ nhất định. Natsumi chĩa cái gương xuống….. hướng vào cái giường và biến nó thành [Giường có một lỗ hổng đủ để một người ẩn thân].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp theo, Natsumi kéo một con búp bê vào giường, biến nó thành một hình dáng trông giống như chính mình khi đang ngủ. Cô chật vật kéo con búp bê vào trong tấm mền và đặt nó vào vị trí của mình, rồi chui xuống cái lỗ vừa nãy. Và &amp;lt;Haniel&amp;gt;, dưới sự điều khiển của cô, sáng lên lần thứ 3, đóng cái lỗ mình vừa chui xuống lại và đào xuống sâu hơn nữa; dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để đục xuyên qua cái giường, sàn nhà và cả bức tường để có thể đi xuyên qua chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, Natsumi đã đến một hành lang không người. Cô làm bức khôi phục lại như cũ và liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy có vài máy quay quan sát trong căn phòng cách ly của Natsumi, và cô chỉ có thể đánh lừa được họ một khoảnh thời gian thôi. Chắc chắn họ sẽ thắc mắc vì sao Natsumi lại không động vào thức ăn, dù tất cả đã được để săn trong phòngị. Không còn thời gian để phởn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để nhanh chóng hoàn thành được mục tiêu của mình, Natsumi nhớ lại một gương mặt mà mình đã từng gặp ngay tại đây. Rất có thể cách tốt nhất để hoàn thành được chuyện này……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................hẳn phải là cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhẹ gật đầu,  rồi giơ cái gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt; lên, ngay trên đầu minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với những tia sáng phát ra từ cái gương, cơ thể Natsumi cũng bắt đầu tỏa một ánh sáng yếu ớt. Cơ thể cô dần dần thay đổi….. và sau vài giây, Natsumi đã biến thành một người hoàn toàn khác. Đó là một cô gái với cơ thể nhỏ nhắn, mặc một bộ quân phục màu đỏ. Tóc cô ấy được cột thành hai bím bằng hai miếng ruy băng màu đen, và gương mặt lúc nào cũng ánh lên một vẽ tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Itsuka Kotori, em gái của Itsuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã chọn vì cô ta là người thích hợp nhất. Trong khi những người kia đang làm việc, cô ta chỉ cần đi bộ xung quanh và quan sát mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một vấn đề gây khó chịu cho Natsumi. Bao giờ cô ta cũng cột tóc kiểu hai bím. Phải nói rằng đây là một kiểu tóc cực kỳ dễ thương. Chỉ có những ai luôn tự tin vào bản thân mình mới cột tóc theo kiểu này. Vậy nên Natsumi ghét kiểu tóc này lắm. Ghét nhiều đến mức cô chỉ muốn hóa thân thành một ai đó có tầm ảnh hưởng lớn tới đất nước này và ban hành một lệnh cấm tuyệt đối với kiểu tóc kia…………. nhưng lúc này, cô không có nhiều lựa chọn. Natsumi hoàn toàn không muốn biến thành một cô gái cột bím hai bên, nhưng tác dụng của nó mới là ưu tiên hàng đầu trong lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oopps, suýt nữa thì quên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi xé một mảnh vải nhỏ từ một vị trí ít ai nhìn thấy trên chiếc áo và đặt &amp;lt;Haniel&amp;gt; vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là một ánh sáng yếu ớt phát ra từ mảnh vải và nó biến thành một cái kẹo nhỏ có que để cầm. Chắc là thứ mà Kotori thường hay liếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải như vầy mới đúng chứ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói bằng một giọng khác hoàn toàn so với cách đây chỉ vài giây, rồi búng ngón tay một cái. Trong một khoảnh khắc, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đang trôi bồng bền trên tay cô tan ra thành những hạt ánh sáng nhỏ và biến mất vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Haniel&amp;gt; biến mất rồi, và Natsumi đã hoàn toàn trở thành Itsuka Kotori. Cô bé hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu bước đi chầm chậm trên hành lang dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không làm cho những người ở nơi mình đi ngang qua nghi ngờ, Natsumi đảo mắt liếc nhìn xung quanh. Khi đến một hành lang vừa dài vừa rộng, cô thấy được một cánh cửa, bên cạnh đó là một cái khóa điện tử. Tuy vẫn chưa biết được sơ đồ bố trí của tòa nhà này nhưng Natsumi tin rằng đây là một công trình khá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Thật sự thì nơi này là cái gì vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumu lẩm bẩm bằng một giọng nhẹ nhàng đủ để không ai nghe thấy. Đúng là cái cơ sở này có liên quan tới Shidou, Kotori, Tohka và những người kia, nhưng ngoài chuyện đó ra thì cô không còn biết thêm gì khác nữa. Không thể nào họ lại cho phép những đứa trẻ chỉ mới gặp lần đầu tiên sử dụng tự do cơ sở này được. Hẳn là họ phải có liên quan đến một tổ chức nào đó, hoặc được một vài người tai to mặt lớn hổ trợ từ phía sau. Và khi nghĩ đến đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cho dù có thế nào đi nữa, hẳn là họ đã lên kế hoạch sử dụng tinh linh bị bắt, Natsumi, như một con vật thí nghiệm. Natsumi đã nghĩ như vậy khi nhìn cấu trúc của cái hành lang, nó làm cô bé liên tưởng đến một cơ sở nghiên cứu hoặc một bệnh viện nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi đang vừa cuốc bộ vừa suy nghĩ vẫn vơ về chuyện đó, một giọng nói vang lên từ phía sau cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Tư lệnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khẽ giật mình rồi từ từ quay lại. Cô nhìn thấy một cô gái tóc dài, trên người là một bộ quân phục nhưng lại khác màu với đồng phục của Kotori (đang đứng đó). Đó là nhân viên làm trong cửa hàng hamburger mà Shidou và Kotori đã đưa cô tới ngày hôm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì xảy ra mà cháu lại đến đây vậy? Chẳng phải cháu đã nói là sẽ quay về &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................Aah, tôi đang nghĩ tới chuyện quay lại để kiểm tra tình hình của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bật ra câu nói để giấu đi sự thiếu tự nhiên của mình. Và cô gái ấy gật đầu mà không hề nghi ngờ gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……...vâng……… cô ta đúng là kẻ khó nhằn, hơn hẳn những người trước đây. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ khó mà phong ấn được cô ta đấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phong ấn? Cô đang nói về cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghiêng đầu hỏi. Cô ta mở to mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì…. là phong ấn tinh lực ấy. Chúng ta sẽ để cô ta hôn Shidou-kun và thế là có thể phong ấn được sức mạnh của cô ta. Chẳng phải lúc nào chúng ta cũng làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi giật giật lông mày nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để tránh bị cô ấy nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah……. đúng rồi. Xin lỗi, tôi hơi mệt tí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha…………….không sao. Vậy tôi xin phép tiếp tục công việc. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ấy tươi cười. Natsumi nhẹ cả người. Cô bé tiếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. à đúng rồi, tôi có thể hỏi vài chuyện không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi cô gái ấy một cách khá tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thấy………..Tohka và mấy người kia đâu không? Tôi có vài chuyện muốn nói với họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-chan…….ư? Err….. nếu không nhầm thì tôi nghĩ là cô ấy đang ở khu vực nghĩ dưỡng ở bên kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Cám ơn cô. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…...vâng. Gặp lại sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn cho đến khi cô ấy đi khuất, rồi liếc về hướng cô ta chỉ một lần nữa trước khi tiếp tục bước đi. Cô bước đi một cách nhanh chóng nhưng vẫn không để mất đi vẽ tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gặp gỡ với cô gái vừa rồi làm cho Natsumi nhận được và mất đi nhiều thứ cùng một lúc. Những thứ cô nhận được chính là thông tin về nơi mà Tohka và những người còn lại đang ở, cả việc Kotori hiện đang không ở trong cơ sở này. Và nhờ vậy mà Natsumi có thể thoải mái phởn ở đây bao lâu tùy thích mà không sợ đụng đầu Kotori thật. Và còn một chuyện nữa quan trọng hơn, cô đã phát hiện ra mục đích thật sự của Shidou và những người khác. Và cứ mỗi khi nghĩ đến mục đích thật sự của họ, nghĩ đến chuyện họ sẽ phong ấn sức mạnh của chính mình….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi từng không hiểu được vì sao mấy người lại đi làm những chuyện là lùng như vậy…. Cái bọn đạo đức giả khốn kiếp……………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô bé chợt nhận ra rằng đã có người nhìn thấy Kotori đang đi lang thang trong cơ sở. Một khi cô ta xong việc của mình và quay về cài thứ được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; ấy, rất có thể cô ta sẽ hỏi Kotori thật về chuyện vừa rồi. Natsumi không có thời gian để đùa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng thời gian cuốc bộ, cô nhìn thấy một khoảng không gian sau một cánh cửa khép hờ ở phía trước. Có những chiếc ghế dài và những máy bán hàng tự động…….. và cô còn nhìn thấy cả Tohka và Yoshino nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nháy mắt một cái rồi bước vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....chào! Tohka, Yoshino.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….chào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooh? Chẳng phải là Kotori-chan đây sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Yoshino và tay trái của Yoshino, Yoshinon, nữa. Họ nhìn về phía Natsumi và lần lượt chào cô. Natsumi vung tay chào và cười, rồi đi bộ đến gần cái băng ghế cả hai đang ngồi và đứng trước mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Nơi này tuyệt thật đấy Kotori. Bọn mình có thể uống miễn phí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori-san có muốn………… uống không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô muốn uống gì nào? Yoshinon sẽ ấn nút chọn bằng sức mạnh của cái bóng của tôi, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yoshinon kêu lên *sha!* *sha!*, và bắt đầu trò đấm bốc bằng cái bóng của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cười gượng và lắc đầu, rồi khoanh tay lại và mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô HỎI cái điều mà cô đang vô cùng thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một điều. Cả hai cô….. nghĩ như thế nào về Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chắc chắc từ sâu trong tim mình, họ luôn coi Natsumi là một trò để đùa cợt. Có thể là họ cần phải làm cho cô vui để phong ấn đi sức mạnh. Nhưng nếu ở một nơi mà Natsumi đang vắng mặt như hiện tại, chắc chắn họ sẽ phun ra những suy nghĩ xấu xa thật sự của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cô………..là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiên đầu thắc mắc--------------- thật là bực mình khi phải nói chuyện với những cô gái như thế này. Hoặc, có lẽ cô ta không muốn mình là người đầu tiên xúc phạm người khác chăng? Nếu thật sự là như vậy thì………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khịt mũi một cái, và trong khi đang nhìn xuống đất, cô nói thư thể đang cố phun ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thật đáng kinh tởm phải không? Hẳn là cô ta phải rất hài lòng khi chúng ta tân bốc cô ra ấy nhỉ? Ngoài chuyện xấu xí ra, cô ta còn tự làm nhục mặt mình nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhún vai trong khi nói những điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế đấy. Phun ra hết những cảm nhận thật của các người đi. Natsumi trừng mắt nhìn Tohka và Yoshino như để hối thúc họ. Giờ thì bọn chúng chắc sẽ không phải lo ngại về chuyện [Mình chính là người đã khơi mào cuộc trò chuyển để nói xấu sau lưng người khác] nữa rồi. Chắc chắn bọn chúng đang suy nghĩ những chuyện vô cùng xấu xa trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người và một con rối nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những phản ứng không hề giống như dự kiến của mình Natsumi tròn mắt. Và khi đó, Tohka nhíu mày lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì xảy ra vậy Kotori………? Trông chẳng giống chính cô đang nói chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anooooo…………… Natsumi-san không hề kinh tởm đâu……….. em thực sự nghĩ vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đó. Kotori-chan bị làm sao vậy? Công việc chỉ huy có nhiều chuyện để làm quá nên lú lẩn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bật lùi lại một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các-các người bị sao vậy? Được rồi, không cần phải tỏ ra ngọt ngào thế đâu. Dù sao thì cuối cùng ai cũng nghĩ rằng thật khó mà có thể làm cho con bé hèn hạ đó vui lên được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang nói cái gì vậy? Cô có biết rằng đó là điều sai trái không? Tôi rất vui khi được đi chọn đồ cho cô bé đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói bằng một gương mặt rạng ngời. Thế là Yoshino và Yoshinon cùng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…………..Natsumi-san thật sự rất……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaaahhh, khả năng trang điểm của Shidou-kun tuyệt vời thật đấy. Có lẽ lần sau Yoshinon phải nhờ cậu ấy làm giúp thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, trong khi nói, Yoshinon *ufuun* vặn vẹo cơ thể bé xíu của mình. Tohka và Yoshino bật cười trước trò đùa đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bời vì…...chắn chắn………..không thể nào mà……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đảo mắt vòng vòng trong cơn hoang mang. Cô bé lắc lư cơ thể nhỏ nhắn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cô gái kia đang nói ra cảm nhận thật của chính mình. Sự thật này như thể tạo ra một vết nứt trong cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng loạt khả năng lập tức xuất hiện trong đầu Natsumi. Rất có thể họ đã nhận ra được rằng Natsumi đang đột lốt Kotori, vậy nên mới nói ra những câu mà họ đã nghĩ ra trước đó. Hoặc có thể ai đó đã bắt đi một người rất quan trọng với họ, rồi buộc họ phải tán dương Natsumi chăng? Cũng có thể là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những suy nghĩ vẫn vơ cứ hiện ra rồi biến đi ngay lập tức. Nhưng không có bất kỳ lý do thuyết phục nào trong số đó có thể lý giải được nụ cười tự nhiên trên gương mặt của Tohka và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói-nói dối. Tại sao………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã quên mất rằng mình phải hành động cho giống Kotori. Những ngón tay cô run lên khi nhìn thấy ba cô gái đang đi phía trước. Đó là hai chị em Yamai và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, sao mọi người lại gom hết lại ở đây thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thỉnh cầu. Cho bọn mình tham gia với.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, các cậu đang mở tiệc trà à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ka-Kaguya, Yuzuru, Miku……………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lớn khi thấy những người mới đến và nhìn chằm chằm vào họ. Cả ba tròn mắt như thể họ bị tiếng kêu đột ngột của Natsumi làm cho bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, vụ gì vậy Kotori? Trông cô lạ thế? Cô đã lén lút mở ra cánh cửa dẫn tới địa ngục bị niêm phong à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya tạo dáng khiêu gợi và hỏi những điều kỳ cục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không chú ý gì đến chuyện đó. Cô nói tiếp sau khi đã lấy lại được bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ng-nghe này mọi người. Tohka và Yoshino hành động kỳ cục lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi. Ý cô là gì khi dùng từ ‘kỳ cục’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru kinh ngạc hỏi. Natsumi cười thô thiển rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nói đến chuyện chẳng phải là vô cùng phiền phức khi phải chăm sóc, hay khen Natsumi đẹp hay sao? Ahaha, thật là buồn cười. Tôi đã bị stress khi phải nhìn thấy cái gương mặt xấu xí của cô ta đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nói vậy, ba người kia nhíu mày lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô đang nói chuyện kỳ cục gì thế Kotori? Chẳng giống cô tí nào cả. Chuyện quái gì xảy ra vậy? Còn hơi sớm để bị điên vì nhiễm phải chất độc mặt trăng đấy.” (ND: không biết Kaguya đang nói tới cái gì? Người sói chăng?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghi ngờ. Đó là những lời dường như không thể do Kotori nói ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói về Natsumi-chan như vậy. Nếu cô còn tiếp tục thì tôi sẽ giận đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chống nạnh và *punsuka!*, cô phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cảm nhận được nhịp đập đang tăng dần lên từ trái tim mình khi thấy phản ứng của những cô gái kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã nào………. cô ta chính là tinh linh xấu xa đã cố nhốt chúng ta trong tấm gương, và thế chổ chúng ta đấy! Hãy suy nghĩ cho bình thường đi nào. Tại sao các cô lại đứng về phía một người như vậy chứ? Các cô bị điên hay sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã hoàn toàn quên mất rằng mình đang biến thành Kotori và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy những cô gái kia có hơi hoang mang trước thái độ của Natsumi, nhưng rồi họ nhìn nhau và *uu-nn* rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ thì…… đúng là Natsumi có gây ra mấy chuyện đáng sợ cho bọn mình thật, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!? Rồi sao nữa---?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lên giọng như thể đồng tình với Miku, người đang đặt ngón tay lên cằm và nói, tuy nhiên….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng……. dù có là như vậy….. đúng là lúc đó mình còn làm ầm cả lên…… mình không có ý nói rằng hãy cứ bỏ qua chuyện cũ đi, nhưng cậu có biết là, ít nhất, mình đã nhận ra được rằng mình đang được gần gũi với Natsumi-chan hơn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Miku nói vậy, những người kia cũng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Mình cũng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E-em cũng vậy……...desu~. Em nghĩ….. mọi người nên kết bạn với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhắc lại mới nhớ. Cô ta đã chọn Yoshinon để đội lốt đúng không? Iyaaa~, quả là một cô gái biết nhìn người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô ta đúng là một chiến binh anh dũng khi có thể dồn được tôi vào thế kẹt như vậy. Quả là rất đáng để đi tù đấy.” (ND: nguyên văn là ‘Looks like there is a worth placing in a camp gate’ và mình chả hiểu gì cả nên phang đại luôn @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Quả là rất đáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu và giật lùi lại. Có vẽ những tất cả những điều cô đã nghĩ trong đầu đều là sai lầm. Cô bé nghiến chặt răng lại vào chạy nhanh ra khỏi căn phòng mà không nhìn những người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. khu vực cư trú hình như ở bên phải khu vực B thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang bước đi chầm chậm trên cái hành lang trong căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, noi mà Natsumi đang được cách ly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quảng đường từ nhà Itsuka đến đây cũng khá là dài, và hơn nữa, để tráng bị Ellen cũng như những người đến từ DEM, Shidou đã phải đánh bạo đi đường vòng và phải rất khó khăn mới tới được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu đến ngã rẽ của hành lang, *don!*, Shidou cảm nhận được một cái gì đó va vào ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oops!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn xuống, cậu thấy được một kiểu tóc quen thuộc với hai bím tóc hai bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giơ tay lên chào, nhưng không hiểu vì sao Kotori vẫn chỉ im thin thít và lườm mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trông em có vẽ mệt mỏi thế? Có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................Không, không có gì cả”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng ảm đạm. Cậu gãi đầu. Kotori *pui*, cô bé quay mặt đi hướng khác như ngụ ý rằng cậu là người mà cô không hề muốn gặp nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, khoan đã”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chuyện gì? Em không rãnh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, xin lỗi, anh sẽ nói nhanh thôi. Chuyện về Natsumi ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc nhắc đến tên Natsumi, Shidou thấy được hai tai Kotori giật một cái. (ND: sao lại là tai???)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trừng mắt và đưa mặt đến gần cậu hơn. Dù đã biết rằng cô bé rất nhạy cảm khi phải nhắc đến Natsumi, nhưng như vầy thì có vẽ hơi quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah….. thì là về đồ ăn của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cậu nói vậy, Kotori [.....haa] há hốc miệng mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........fufu, cuối cùng anh cũng lộ ra con người thật của mình rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì. Vậy anh muốn làm gì? Chúng ta nên cắt khẩu phần ăn của cô ta từ giờ trở đi, hay đánh thuốc độc vào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…………… cơ mà em đang nói cái gì vậy? Giỡn không vui tí nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xịu mặt xuống trong khi mồ hôi trên má đang chảy dài. Kotori nhíu mày nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì là chuyện gì? Anh đang định làm gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta có thể cho Natsumi ra ngoài trong bữa ăn tối hôm nay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người đều ở đây, vậy nên anh nghĩ là chúng ta có thể ăn tối cùng nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một chốc, Kotori chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô trề môi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi, để phong ấn cô ta chứ gì? Anh thật là ích kỷ. Những việc đại loại như lấy đi linh lực của Natsumi chỉ là để gài bẫy cô ta chứ gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày trước những câu nói rất phi-Kotori này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đang nói gì vậy? Mục tiêu chính của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; là phong ấn tinh lực của họ, và mang lại cho tinh linh một cuộc sống yên bình, hạnh phúc cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngoài ra, làm vậy không chỉ để tăng mức độ tình cảm thôi đâu. Em cũng biết rằng bị cách ly và phải dùng bữa một mình cô đơn thế nào mà. Với lạ mọi người cũng rất muốn nói chuyện với Natsumi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cũng có thể là Natsumi sẽ vui vẽ hơn một chút nếu được ăn ngon….. ơ…. Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đôi mắt của Kotori đã bắt đầu rưng rưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô bé cũng đỏ bừng lên, như màu của đôi mắt vậy. Còn vai thì cứ run lên, và thỉnh thoảng nấc nên một cái. Cậu đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô em gái mãnh mẽ lại tỏ ra thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi. Em sao vậy? Anh nói gì sai à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….. kh-không có gì…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, không sao đâu. Thư giãn đi. Anh hứa cũng sẽ làm thức ăn cho em mà, vậy nên…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi! Đi chết đi! Baaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét lên, dùng tay áo quệt đi những giọt nước mắt của mình và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Kotori!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy cô bé nói vậy, nhưng cậu không thể để cô bé một mình được. Shidou vội vàng đuổi theo Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cậu ngay lập tức ngừng lại khi rẽ qua bên phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chỉ mới rẽ qua đường này thôi mà? Sao lại biến mất như sương mù thế này nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori đi đâu mất rồi…………………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Where did Kotori go……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có nhìn sang trái hay sang phải, cậu cũng không thể nhìn thấy Kotori. Thay vào đó, một thanh Chupa Chus chưa xé vỏ rơi ở hành lang như chỉ ra nơi cô bé vừa đi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................đến kẹo mà cũng làm rơi luôn ư? Chuyện gì xảy ra cho con bé vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhặt thanh Chupa Chus lên và không có sự lựa chọn nào khác ngoài quay lại đường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, chiếc điện thoại trong túi cậu bắt đầu rung, cái tên ‘Itsuka Kotori’ hiển thị trên màn hình. Shidou hốt hoảng ấn nút nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo? Em có sao không Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................huh? ‘có sao không’ là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou hỏi, Kotori trả lời lại như thể hỏi rằng ‘anh đang nói cái quái gì thế?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....thì tại vì mới vừa nãy……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp. Có chuyện quan trọng hơn đây. Em vừa mới liên lạc xong với phòng điều khiển ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ngắt lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................Natsumi đào tẩu mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dốc nghi nghe tin bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đào tẩu ư? Bằng cách nào? Cô ta vẫn chưa thể dùng được thiên sứ của mình mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể do tính toán sơ sài của bọn em…………. hoặc cô ta có thể đã dùng được một phần sức mạnh của mình….. có thể là một trong hai khả năng đó. Cô ta bỏ lại một hình nhân thế mạng được biến ra từ búp bê hay gì đó dưới tấm mền và biến mất. Rất có thể cô ta đã tìm cách trốn thoát bằng cách biến thành một ai đó. Anh có nghĩ ra được đó có thể là ai chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù em có hỏi…………… à khoan, nghĩ ra à……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giương mắt lên hết cỡ và cậu bật ra một tiếng [AH!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 2h sau đó, Shidou quay trở lại mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù toàn bộ nhân viên trong căn cứ ngầm đã được huy động nhưng họ lại không thể tìm ra được Natsumi. Và dựa theo những lời khai từ Shidou, 5 cô gái kia và cả Shiizaki, họ kết luận rằng Natsumi đã giả mạo thành Kotori, nhưng cho đến khi Natsumi biến thành hình dạng khác thì họ không còn manh mối nào đáng chú ý nữa. (ND: ‘as long as Natsumi is not limited to stay in that appearance, there were no special clues’ mình không hiểu ý câu này)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước nặng nề trên con đường trong thành phố quen thuộc và lẩm bẩm. Nasumi đã bỏ đi mất rồi. Cậu không còn lý do gì để đến cái căn cứ ngầm đó nữa. Shidou lững thửng về nhà với cái túi xách chứa quần áo để thay bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, từ lúc họ bắt đầu nuôi Natsumi đến giờ, cậu vẫn chưa một lần được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô bé. Cô bé ghét những gì Shidou với những người kia làm, và nhất quyết không chấp nhận họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou lại chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của Natsumi để cảm nhận được cảm xúc thật sự của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó như thể một con chó bị con người lạm dụng nhiều lần trong một khoảng thời gian dài, và theo như phản xạ tự nhiên, nó sẽ cảm thấy sợ hãi, dù rằng nó cũng rất muốn được nuông chiều và vui chơi cùng họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là lý do vì sao không ai trong số họ muốn nói xấu về Natsumi. Không ai trong số họ muốn bắt nạt Natsumi. Cậu luôn tin rằng nếu mọi người cứ tiếp tục kiên trì trò chuyện, một ngày nào đó, họ sẽ làm cho cô ấy thấy được cảm xúc chân thật của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................không”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng bước, khẽ lắc đầu phủ nhận điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại mới thấy, dường như cậu đã quá tự tin vào chính mình. Tim cậu nhói lên một niềm hối tiếc nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô ấy có thể sử dụng được thiên sứ của mình cũng không có nghĩa là vết thương của cô đã hoàn toàn bình phục. Và nếu tình cờ đụng phải AST hay wizard của DEM, Natsumi sẽ khó lòng mà thoát được khỏi tay họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lý do thật sự khiến cho Natsumi phải vội vã bỏ trống như vậy là vì Shidou và những người kia thì………… từng suy nghĩ tiêu cực như chảy thành dòng trong đầu Shidou khi cậu nghĩ đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................Không ổn rồi, nếu cứ tiếp tục thế này………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhéo má mình để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục bước đi. Và chỉ sau vài bước, cậu đã thấy ngôi nhà của mình. Shidou lục trong túi mình ra cái chìa khóa, rồi đút vào ổ và vặn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Hmm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có vặn thế nào đi nữa, cái ổ khóa vẫn không chịu phản hồi. Cậu cứng họng lại. Cảm thấy nghi ngờ, Shidou kéo thử cánh cửa, và nó mở ra ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là cậu đã khóa cửa trước khi ra khỏi nhà rồi kia mà? Trong đầu cậu nãy ra một khả năng nhưng đó lại là điều không thể. Ai lại có thể trở về nhà nhanh hơn cậu được chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Mọi người đều ở trong căn cứ hết rồi kia mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi Shidou mở to mắt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính là nó. Natsumi biết chính xác vị trí ngôi nhà của gia đình Itsuka. Shidou mở cửa, cởi giày ra và chạy nhanh đến phòng khách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước vào phòng, và sửng người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cũng có một cô gái trong đó như tiên đoán của Shidou&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cú sốc bất ngờ làm cho Shidou á khẩu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Xin lỗi vì đã tự tiện xâm nhập.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đang ngồi trên ghế sofa trước mặt cậu hoàn toàn không phải là người cậu đang mong chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có một đôi mắt màu xanh, mái tóc thì vàng như thể lúc nào nó cũng được hong nắng. Đó chính là Ellen M.Mathers, wizard của tập đoàn công nghiệp Deus.Ex.Machina hay còn gọi tắt là DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ellen? Tại sao cô lại ở đây hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ đến để trò chuyện thôi, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện, có lẽ là đang ra hiệu bảo cậu ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giả vờ ngập ngừng khi nói chuyện với Ellen trong khi cố bấm điện thoại trong túi cậu. Đây là một tình huống khẩn cấp. Phải cho Kotori biết chuyện này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou cứ nghĩ là Ellen chỉ đơn thuần là giơ bàn tay phải của cô ta ra. Nhưng ngay lập tức, cái di động của cậu bay ra khỏi túi, và lượn lờ về phía bàn tay đang xòe của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có gọi thêm người tới thì tôi cũng không phiền đâu, nhưng nếu có người chen ngang cuộc trò chuyện của chúng ta thì không hay tí nào cả. Tôi có thể mượn cái này một chút được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen đặt cái điện thoại của Shidou lên bàn và nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong trường hợp này tôi sẽ cho cậu biết một điều. Mọi thứ trong căn nhà này giờ đây đã nằm đưới sự kiểm soát của kết giới của tôi. Tôi khuyên cậu không nên chống cự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng trong cơn giận, nhưng rồi cậu nhẹ thở dài và ngồi xuống cái ghế sofa đối diện Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......vậy, có chuyện gì mà phải khiến cho đại diện tối cao của DEM-san phải đột nhập vào ngôi nhà của một người dân tay không tấc sắt như tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách kháng cự lại duy nhất của cậu là hỏi bằng giọng mỉa mai ấy. Nhưng Ellen không để lộ một tí gì chứng tỏ cô ta quan tâm tới điều Shidou vừa nói và nhìn vào mắt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không nhiều lắm đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một câu đơn giản thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi một câu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề và hỏi ngay đây. Tinh linh có mật danh &amp;lt;Witch&amp;gt; mà các người vừa vứu cách đây vài ngày hiện nay đang ở nơi nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi bằng một giọng trầm trầm. Shidou siết nắm tay cậu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Định hù tôi à? Đừng hòng tôi nói cho cô điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, Shidou đã định trả lời thực với cô ta rằng….. nhưng cậu quyết định là sẽ giữ kín. Cậu không muốn để cho cô ta biết rằng cậu và mọi người đã để Natsumi trốn thoát. Và nhờ vậy Natsumi có thể tránh được nguy hiểm vì cô ta chắc chắn sẽ cho rằng Natsumi đang ở chổ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mặc kệ giọng nói bùng nổ của Shidou, Ellen vẫn giữ được nét lạnh lùng trên mặt. Cô ta nói tiếp một cách bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. đúng là cậu sẽ không khai ra một cách dễ dàng như vậy đâu nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi thì xin mời phắn! Tôi còn phải nấu bữa tối nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu làm nội trợ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nhưng tôi nghĩ cậu thật tuyệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Vậy thì cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng thù địch rõ rệt. Ellen nhẹ thở dài trước khi chậm rãi đứng lên từ ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chậm rãi lượn lờ quanh phòng khách, quan sát như thể thu thập thông tin về căn phòng và nhà bếp mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Đúng là có hơi hẹp, nhưng căn nhà này quả là rất sạch sẽ. Nó làm tôi liên tưởng đến bầu không khí vui vẻ hằng đêm của những ai sống trong căn nhà này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày vì không thể hiểu được cô ta đang muốn nói tới điều gì. Không thể nào có chuyện cô ta nhổ ra những lời như trong văn học lãng mạng kia mang nghĩa đen được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen vẫn cứ tiếp tục hành động như không hề trông thấy biểu hiện của Shidou và tiếp tục những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các người quả là hạnh phúc thật đấy. Cậu, Itsuka Kotori, Yatogami Tohka, Yoshino, hay thậm chí là cả hai chị em Yamai và Miku nữa. Thật là tuyệt vời. Nhớ chăm sóc họ tử tế nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cô muốn nói chuyện gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mất kiên nhẫn bật ra câu hỏi. Ellen xoay người lại và nhìn vào mặt cậu. Và bởi vì cô ta đang đứng quay lưng lại phía cửa sổ nên cậu không thể nhìn thấy những biểu hiện trên gương mặt cô ta do ánh sáng bên ngoài hắt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Cậu có nghĩ rằng cậu nên biết ơn người đã tạo dựng cho cậu cuộc sống hạnh phúc đó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày hơn nữa trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................thì nhờ vào Kotori và &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nhầm cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa kịp nghe hết câu trả lời của Shidou, Ellen đã gạt phăng nó đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................cái lý do giải thích vì sao cậu vẫn được sống hạnh phúc cho đến giờ là nhờ tôi và Ike. Bọn tôi đã để cho các người được sống và được tự do. Vậy nên cậu mới có thể sống yên bình trong thời kỳ hòa bình tạm thời này đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi bắt đầu tuôn ra từ lưng áo Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hoàn toàn không giống như đang đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta hoàn toàn nghiêm túc. Đó hoàn toàn là sự thật trong lời nói chứa đầy logic bạo lực và phi lý của cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen là một Wizard. Nghĩa là, mặc dù có một thiết bị gì đó được đặt sâu trong não cô ta, nhưng cô ta vẫn là con người. Nhưng dù có là vậy đi chăng nữa….. Tại sao? Tại sao cậu cứ có một cảm giác kỳ lạ…. khá giống với lần cậu trò chuyện cùng tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để tôi tóm tắt cho cậu hiểu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giơ tay lên và làm một động tác như để điều khiển về phía Shidou. Tuy chỉ là một cử động đơn giản, nhưng Shidou đột ngột cảm thấy khó thở. Có lẽ cô ta đã làm giảm nồng độ oxy trong không khí bằng cách dùng kết giới của mình, hoặc cô ta đang bóp mũi cậu, hoặc…. chỉ dùng không đến nữa hột sức, cô ta đã chèn được Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka Shidou, cùng với &amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Efreet&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt; và &amp;lt;Diva&amp;gt;. Cậu phải trả giá cho những lời vừa rồi. Mau nói cho tôi biết &amp;lt;Witch&amp;gt; đang ở đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư…..Đừng hòng dọa………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin đừng hiểu lầm. Đây là thỏa thuận duy nhất của chúng ta rồi. Cậu không có sự lựa chọn đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một phép tính đơn giản thôi mà. Cậu giao ra &amp;lt;Witch&amp;gt; cho tôi, đổi lại, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho những tinh linh khác. Tôi không rằng vụ trao đổi này quá tồi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, và rõ ràng đó là một lựa chọn sáng suốt. Nhưng, Shidou hít thật sâu, rồi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Xin lỗi, nhưng lúc tôi đang học toán cấp 1 thì cô giáo chết cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Thật là đáng tiếc làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như những lời của Shidou không nằm ngoài dự kiến của cô ta. Nhưng, không hề tỏ ra một chút chán nản, Ellen đưa tay vào bên trong áo khoát của mình và lấy ra một con dao không lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou không thể nhận ra được đó là cái gì…….nhưng, cùng lúc khi Ellen nheo mắt, cậu nuốt nước bọt, một ánh sáng bật ra từ tay cầm của con dao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì chơi với tôi một chút trong khi suy nghĩ về cái phép toán mà cô giáo bạc mệnh chưa kịp dạy cho cậu nhé…… Tôi đang tự hỏi cậu học dở toán đến mức nào đây. Thật là đáng mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen chỉa cái lưỡi dao ánh sáng về phía Shidou, miệng cô ta để lộ một nụ cười chưa từng ai thấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm A không phản hồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm B cũng vậy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã mất đi tín hiệu của Reiha cuối cùng trong khu vực cách ly……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bay tự đo ở độ cao 15km phía trên bầu trời thành phố Tenguu. Và lúc này, trong phòng liên lạc, tiếng nói hốt hoảng của phi hành đoàn âm vang khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, Kotori và phi hành đoàn đang phải bật hết công suất của hệ thống dò tìm của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; để lần theo dấu vết của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng… kết quả như những gì đã thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks……. có lẽ hơi sớm nhưng tôi nghĩ Reiha dò tìm của chúng ta không thể theo kịp được dấu vết của cô ta đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, đang ngồi trên ghế chỉ huy xoa cằm và chặc lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi kết nối lại được với Reiha, những máy quay tự động đặt trong thành phố là công cụ chính để truy vết….. nhưng đối với Natsumi thì những thứ đó không có nghĩa lý gì cả, vì cô bé sở hữu năng lực biến hình. Cô bé biết rõ rằng mình là một kẻ đào tẩu, chắc chắn cô sẽ không để cho Kotori và những người kia tìm thấy mình dễ dàng. Nếu cô ta biến thành một trong những người đi trên phố, chắc chắn không có cách nào tìm được cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật….. phải chi cô ta tìm đến quậy phá Shidou thêm lần nữa…….nhưng nếu cô ta trở nên thận trọng và không để lộ bản thân, chúng ta sẽ không thể phong ấn cô ta được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi ra lệnh cho một phi hành đoàn ngồi ở ghế thấp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........ tìm kiếm cô ta mà không có manh mối nào chẳng khác gì mò kim đáy biển. Tập trung vào những noi mà Natsumi thường hay đến trước đây như công viên đổ nát mà cô ta lần đầu gặp Shidou, nhà tôi, trường của Shidou và cả ngọn núi mà bọn tôi từng cứu cô ta nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với câu trả lời vang lên, hình ảnh trực tiếp của những nơi được chỉ định hiện lên màn hình. Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm….??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minowa, đang ngồi trước màn hình làm việc của mình, kêu lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy? Natsumi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải Natsumi, nhưng……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho rõ ràng xem nào, có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaah……. nhìn vào đây mà xem!!””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ninowa thao tác trên bản điều khiển, và những gì cô nhìn thấy trên màn hình cá nhân của mình hiển thị lên màn hình chính của không hạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trên cùng của góc quan sát đã được mở rộng tối đa để truy tìm Natsumi, ở phía xa tít trên bầu trời, họ nhìn thấy một vệt sáng kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....cái gì thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhận xét từ độ cao và quỹ đạo của nó, dự đoán rằng đó là một vệ tinh nhân tạo hoặc thứ gì đó tương tự như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kawagoe nhìn vào màn hình và nói. Kotori kêu lên một tiếng và nhìn Nakatsugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chú có thể tách hình ra được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…. vâng, xin chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa thao tác trên bảng điều khiển trước mặt, và hình ảnh thô của chấm nhỏ đó hiển thị trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi phóng to ra thêm vài lần nữa, hình ảnh nguyên gốc hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là….. trông rất giống một vệ tinh nhân tạo. Nhưng… tạo sao chỉ có một cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc đó, Mikimoto nhíu mày lại và nhìn chằm chằm vào màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là rất khó quan sát, nhưng chúng ta có Maryoku để phân tích mà? Cái này có thể là gì nhỉ? Pháo hoa à?” (ND: explosion arts, mình cũng không chắc nó là cái gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vừa nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhíu mày hơn nữa. Pháo hoa ư? Hay nói một cách đơn giản, nó là một quả boom ma thuật được kết giới hổ trợ chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy? Tại sao một thứ như vậy lại…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa nói xong, Kotori đưa tay che miệng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứng có nói là….. không…. không thể nào lũ ngốc đó lại dám sử dụng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao….. sao vậy chỉ huy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa ngồi lại và hỏi, Kotori nuốt nước bọt và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người nghĩ điều gì sẽ xãy nếu…. chỉ nếu thôi, cái vệ tinh đó rơi xuống thành phố Tenguu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hỏi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn bộ phi hành đoàn á khẩu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 5===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị mặn của muối hòa lẫn trong miệng cậu.Những giọt mồ hôi lăn xuống từ má, rồi leo qua bờ môi và chạm đến lưỡi. Trong khi đang bị Ellen chỉa một lưỡi dao laser vào, Shidou suy nghĩ hết tốc lực trong đầu để tìm cách thoát khỏi tình huống này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen không cho cậu bất cứ cơ hội nào để bỏ trốn. Nếu cậu cử động chân, nó sẽ ngay lập tức bị bẻ cong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của Shidou, Ellen khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vô dụng thôi. Cách duy nhất để cậu sống sót ra khỏi nơi này chính là khai ra vị trí của &amp;lt;Witch&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... xin lỗi, những gần đây tôi hay quên quá”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tôi sẽ làm cho cậu nhớ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Ellen từ từ bước tới, cho đến khi cô ta ở ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng rụt chân lại để tạo khoảng cách xa nhất với cô ta, nhưng cơ thể cậu hoàn toàn không di chuyển được. Có vẽ như Ellen đã dùng kết giới của mình để kiểm soát cơ thể của SHidou mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. tay tôi cung không khéo léo cho lắm. Vậy hãy thử…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen liếm môi và đưa con dao đến gần đầu Shidou. Dường như cô ta sắp thẻo đi đôi tai của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không định sẽ cho tôi biết nơi ở của &amp;lt;Witch&amp;gt; phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen lạnh lùng nhìn cậu. Tim cậu đập nhanh hơn, và nhanh hơn nữa. Cậu đau cả lồng ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta chắc chắn sẽ làm, cô ta sẽ không hề do dự mà thẻo đi tai của cậu. Cậu nhớ lại cảm giác đau đớn khi bị cô ta đâm, và chân cậu run lên từng chút một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Shidou cố mỉm cười, rồi cậu nói bằng một giọng bị ngắt quảng như đang run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Tai tôi…. hơi bị ngứa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại đang để trên bàn của Shidou run lên và đổ chuông. Dường như Ellen bị phân tâm bởi âm thanh đó, nên cô ta đã nới lỏng kết giới giam giữ Shidou, và cậu đã có thể di chuyển được. Trước đó, cậu đa nghe Kotori kể rằng, dù một người có kỹ năng điều khiển kết giới giỏi đến thế nào đi nữa, để duy trì được nó cần phải tập trung cao độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không chớp lấy cơ hội này, cậu sẽ không bao giờ thoát được thân được. SHidou dồn sức mạnh vào hai tay của mình và đẩy vào ngực Ellen. (ND: bóp v* thần công)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhăn nhó và ngã về phía sau. Shidou thầm cảm ơn đến người đã cho mình ý tưởng đó và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào ngay lúc mà cậu chuẩn bị chạy, cơ thể của cậu bị bất động thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Cậu khá lắm đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn giận ẩn đằng sau giọng nói gằng của Ellen, cô ta từ từ đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ trong vòng 3 giây đồng hồ thôi, Ellen đã kịp khỏi động lại kết giới của mình. Quả là một sức tập trung đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... được lắm. Cậu quả là may mắn. Phải bắt cậu trả giá thế nào cho việc đẩy tôi ngã xuống sàn nhà đây nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cậu đã dám chạm vào ngực tôi. Chết đi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đụng vô sao đẩy được bà nội?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, nhưng có vẻ như Ellen không còn nghe được bất cứ lời nào của cậu nữa. Cô ta kề sát con dao laser vào cậu thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại đổ chuông, nhưng lần này là của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giật nhẹ lông mày trong khi lấy điện thoại ra mà vẫn duy trì kết giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đây. Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen trả lời điện thoại, mắt vẫn dán vào cái thằng vừa mới xoa ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................gì cơ???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt cô ta lập tức trở nên nghiêm trong sau khi nghe xong điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................vâng, vâng. Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ tìm cách đối phó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ta tắt điện thoại. Và sau một vài giây do dự, cô ta nhả vùng kết giới đang khống chế Shidou ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu bất ngờ bật ra. Shidou bất thăng bằng và đổ người về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi thật là may đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi lại bằng một giọng trống rỗng. Ellen chạy nhanh ra khỏi nhà mà không thèm nhìn lại cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện…… quái gì……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình trong căn phòng, Shidou chết lặng đi mất một lúc. Và lúc đó cậu mới nhận ra rằng điện thoại của mình vẫn đang reo. Cậu đến gần nó và nhìn vào màn hình. Tên của Kotori đang hiện ra trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo, Kotori, nghe này, vừa nãy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mà lâu thế hả? Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà anh còn làm cái gì vậy?” (ND: cưa Ellen chứ làm gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhận điện thoại , Kotori hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy? Anh có chuyện quan trọng cần nói đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp đi. Bình tĩnh và nghe này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng nghiêm trọng. Shidou lầm bầm bực bội, nhưng nghĩ kỹ hơn thì chuyện này có gì đó không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng….. cũng hơi bất ngờ và cực kỳ khó tin, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hít một hơi để bình tĩnh lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chỉ mười phút nữa thôi, một vệ tinh nhân tạo sẽ đâm xuống thành phố Tenguu đấy!”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=391736</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 8</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=391736"/>
		<updated>2014-09-20T06:19:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:19, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 8: {{Furigana|Trang điểm - Lột xác}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghe nói là Natsumi đã tỉnh lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng mở ra, Shidou cao giọng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một căn cứ ngầm dưới lòng đất thuộc &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nội thất bên trong căn phòng được bố trí giống như trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, có rất nhiều máy đo và thiết bị giám sát được đặt bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, nhanh thật đấy Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để trả lời cho câu hỏi của Shidou, một cô gái ngồi trên chiếc ghế đặt chính giữa căn phòng quay mặt lại và nói, đó chính là Kotori. Trong lúc Natsumi bị ngất đi, phép biến hình của &amp;lt;Haniel&amp;gt; mất tác dụng, và Kotori trở lại bình thường, giống như cô em gái trong ký ức của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, có gì đó không ổn lắm. Shidou bối rối hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hn…..? Gương mặt của em bị làm sao vậy Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đường màu đỏ nhạt xuất hiện trên gương mặt Kotori, trông như một vết mèo quào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Ahh!” lên và gãi má rồi nói với Shidou:” Cẩn thận đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ….? Mà thôi, vào vấn đề chính đi, Natsumi đã tỉnh lại phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Theo em, ở đây này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời khỏi phòng theo hướng dẫn của Kotori. Tiếng bước chân cậu vang vọng trong cái hành lang dài nhưng rộng hơn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; một chút. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này, nhưng cậu lại có một cảm giác quen thuộc, cứ như thể nơi này chính là địa điểm để cậu họp bàn cách đối phó Natsumi vài ngày trước đây. Dường như &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã chuẩn bị sẵn nhiều cơ sở tương tự thế này để đối phó với nhiều tình huống khẩn cấp khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày trước đó, khi Kotori dịch chuyển những Natsumi và những người kia bằng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, cô ấy ngay lập tức được chuyển đến đây để được kiểm tra và trị liệu. Khó mà xác định được Ellen đã gây ra vết chém trên người Natsumi bằng loại kiếm nào, nhưng may mắn thay, nó không nguy hiểm tới tính mạng.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta gặp phải vài vấn đề với Ellen, và bọn em muốn giữ cô ta lại trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, nhưng…. chúng ta không thể để một tinh linh chưa được phong ấn sức mạnh trên con tàu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn Shidou và nói trong khi cả hai đang đi bộ trên hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là chuyện bình thường thôi. Nếu một tinh linh vẫn còn mang đầy đủ sức mạnh và lại còn khá là hung hăng ở bên trong, dù có thắt chặt an ninh tới cỡ nào đi chăng nữa, chắc chắn họ vẫn sẽ không thể cầm cự được quá 1 giây đồng hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bất thình lình dừng lại. Trước mặt họ là một cánh cửa kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái thoăn thoắt bấm phím để nhập số vào cái khóa điện tử, rồi ấn tay vào. Một âm thanh nghe như phát ra từ những thiết bị điện tử trong phim khoa học viễn tưởng vang lên, hệ thống đã xác nhận mật khẩu, rồi cánh cửa trượt mở, hiện ra lối vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vào đi, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói và cậu bước vào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau cánh cửa là cả một không gian rộng lớn. Có một vài thiết bị máy móc được đặt xếp hàng trong vùng khuất ánh sáng, và ở giữa là một hàng rào bằng kính vô cùng kiên cố chia đôi căn phòng. Chính Kotori đã yêu cầu lập nên khu vực cách ly này tương tự như của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vì cuối cùng cô bé cũng đã lấy lại được quyền chỉ huy của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau tấm kính đó là một cô gái với một gương mặt u buồn đang ngồi trên giường và chơi với con búp bê trong tay cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lặng lẽ gọi tên cô gái đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu cô dính đầy bông đệm (ND: mình không chắc bed hair là cái gì), làn da cô trắng nhưng lại rất nhợt nhạt. Cô trông rất thấp khi ngồi, còn tay chân thì lại mảnh khảnh như một nhành cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngồi trên giường, trên người cô là một bộ đồ của bệnh nhân. Trong một lúc, Shidou cứ ngỡ rằng đó là một cô gái mắc phải một chứng bệnh nghiêm trọng, và dường như không còn sống thêm được bao lâu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái này trông hoàn toàn không giống tí nào với tinh linh mà cậu và mọi người đã cùng nhau cứu ngày hôm qua. Nhưng Shidou biết rõ điều này. Con người đang ngồi ở phía bên kia tấm kính cách li mới là hình dáng thực sự của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Em nghĩ anh đã biết điều này, nhưng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoay lại thanh kẹo trong miệng trước khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh phải cẩn thận. Có vẻ như tạm thời cô ta không thể dùng được thiên sứ của mình vì vết thương do Ellen gây ra, nhưng dù sao đi nữa, đó vẫn là một tinh linh. Và còn một điều nữa, thống kê cho thấy lúc này cô ta đang ghét anh hơn bao giờ hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....nhưng….. nếu anh anh không nói chuyện được với cô ấy thì việc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như anh nói đấy. Trừ khi Natsumi chịu mở lòng và tin tưởng, anh sẽ không thể phong ấn cô ta được. Em sẽ không bắt anh phải cưa đổ cô ta nữa đâu, nhưng hãy cố tìm vài manh mối. Vì đây chính là cơ hội của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cơ hội?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai một cách rất không-tự-nhiên khi Shidou hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Cô ta đang bị thương nặng và không thể sự dụng sức mạnh theo ý muốn của mình được. Hơn nữa, chúng ta lại đang cách ly cô ta ở một nơi mà cô ta không thể biết được. Chắc chắn cô ta sẽ cảm thấy lo lắng dù bề ngoài có tỏ ra mình mạnh mẽ thế nào đi nữa. Nếu anh đến an ủi, rất co thể anh sẽ khôi phục được lòng tin của cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng không biết mình có làm được không nữa…. Nếu là anh là cô ấy, anh sẽ rất cảnh giác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy thật. Nhưng đừng quên rằng anh chính là người anh hùng đã mạo hiểm cả mạng sống của mình để cứu cô ta. Có lẽ sẽ không khó khăn lắm để làm cô ta tin tưởng anh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hít nhẹ một hơ, nói với Kotori [Anh vào đây!], rồi đặt đặt tay lên cánh cửa ra vào căn phòng được ngăn cách bằng lớp kính kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa từ từ mở ra, Shidou bước vào. Nhìn từ bên ngoài, chúng chỉ là những tấm kính trong suốt, nhưng khi bước vào bên trong, trông chúng chẳng khác gì những bức tường sơn trắng bình thường. Ngoài chiếc giường ra, căn phòng còn được bố trí thên một cái bàn và và cái tủ. Và tất nhiên cậu cũng có thể thấy được rất nhiều thiết bị giải trí có sẵn trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã cố gắng hết mức có thể để không làm cho Natsumi cảm thấy buồn chán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi, đang ngồi trên giường, giật khi nhìn thấy Shidou bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-yo………………… Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố làm một vẻ mặt thân thiện và tươi cười với cô khi chào, nhưng, thay vì chào lại, Natsumi ngay lập tức vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, như gối, đệm, đồ chơi thẳng về phía cậu trai tội nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............!..................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ đã………….Natsumi………..nguy hiểm lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừ………..Nh……….. Tô………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói nhưng Shidou lại chẳng nghe được gì cả, thế là cậu nhướng mày hỏi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng…….nhìn……….tôi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? à không phải, sao lại……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu thắc mắc, thế là một con gấu trúc búp bê hạ cánh theo phương ngang vào mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hepu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó lạ là viên đạn cuối cùng của khẩu súng mang tên Natsumi. Khi nhận ra rằng mình đã không còn gì để ném, cô hốt hoảng bò lui về phía sau trên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một vài giây, cô bé quằng quại, cố ẩn mình trong tấm ra và nhìn chằm chằm vào cậu. Trông cô chẳng khác gì một tay bắn tỉa mặc bộ Ghillie núp lùm. (ND: trông như vầy đây: http://cdn2.bigcommerce.com/n-zfvgw8/n35yvp3h/products/118/images/819/warrior_ghillie_suit__41604.1384701863.1280.1280.gif?c=2)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh….muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc nhìn Shidou bằng một ánh mắt thù địch và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình chỉ muốn nói chuyện thôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không có gì để nói với anh hết…...đi-đi ra mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói vậy chứ. Vết thương của cậu ổn chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“uu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe xong những lời nói của Shidou, Natsumi trở lên lúng túng. Và sau vài giây im lặng, cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Tại sao…….anh lại giúp tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu hỏi vì sao à…… thì tại vì….. chẳng phải cậu đang bị Ellen cho ăn hành……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý tôi không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên, ngắt giữa chừng câu Shidou đang nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi….. chẳng phải tôi đã đội lốt anh, rồi bắt bạn của anh đi…… tôi toàn gây ra những chuyện tệ hại cho anh! Tại sao vậy……… Tại sao anh lại cứu tôi cơ chứ? Anh… và cả những người bạn của anh nữa………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dứt lời và *pi*, cô bé chỉ thẳng vào mặt cậu. Shidou khoanh tay lại và thở dài ngao ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… mình mệt rồi đấy. Sao cậu cứ hỏi toàn những điều vớ vẩn như vậy hả? Có thôi đi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kích động kêu lên. Và sau một chốc suy nghĩ, *pon*, Shidou nắm tay lại dộng vào bàn tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, mình hiểu rồi. Cậu sẽ phải đi xin lỗi tất cả mọi người, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah, Mouuuuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vung tay loạn xạ, bụi giường bay tứ tung. Câu trả lời của Shidou dường như không phải là câu trả lời mà cô muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đối với Shidou, thật khó mà trả lời được nếu có ai đó hỏi cậu rằng [Tại sao anh lại giúp tôi?]. Cậu gãi đầu mình rồi trả lời lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu có nói vậy đi chăng nữa………… một khi đã trải qua những chuyện như vậy, cứu cậu là lựa chọn duy nhất của mình, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có giỡn mặt tôi! Những lời anh nói toàn là dối trá! Cứ nói đi! Nói toạc cmn ra! Anh có mục địch gì? Cứu một tên tội phạm đã gây ra bao nhiêu là rắc rối cho chính mình thì anh nhận được ích lợi mẹ gì cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........không phải, hm…., mình phải nói sao cho cậu hiểu đây? Đúng mình rất không thích những trò đùa tai quái cậu gây ra cho mình…….…khi nói chuyện với những tinh linh, dù mỗi người mỗi khác, nhưng mình luôn gặp phải một điều. Cứ nhìn Tohka và Yoshino mà xem, mình nghĩ cậu đã biết điều này, họ cũng là tinh linh như cậu đấy. Và mình cũng đã suýt chết vài lần khi cố tiếp cận họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chết… ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah. Mình bị người ta dùng súng ngắm đục một lổ trên người mà không hề mang đồ bảo hộ, và một lần khác, gần như toàn bộ thành phố bị đóng băng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…….haaaah!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình còn suýt bị ăn thịt, và xém tí nữa là ra tro.” (ND: đề phòng bà con quên mất, vụ ăn thịt là của Kurumi, còn chuyện tro cốt là khi đóng vai anh hùng đứng ngay trước đại bác của Efreet để cứu mỹ nhân ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..heeeee……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn nữa, lúc mà cơn bão vào bờ, nó gần như thổi mình bay mất xác……….. aahh, đã vậy, cách đây không lâu, toàn bộ người dân trong thành phố này còn bị tẩy não, rồi họ đồng loạt tấn công mình.” (ND: đoạn này nghe thơm mùi nhang…..)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trố mắt ra, trông cô như thể vừa nghe được câu chuyện của một huyền thoại chém gió (something unbelievable). Shidou cười gượng gạo rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên……. nói sao đây nhỉ…..miễn là có bất kỳ ai bị tổn thương thì mình không thể làm ngơ được. Tohka và những cô gái kia đã suy ngẫm rất nhiều về chuyện đó, và họ đã vượt qua, để rồi có được một cuộc sống bình yên như hiện tại. Và nếu đã là như vậy thì không có lý do gì cậu lại không thể làm được như họ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói xong, Natsumi yên lặng trong một lúc, rồi cô bé khịt mũi một cách thô lỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thái-thái độ gì đây…..? Anh tưởng chỉ cần nói được như vậy là trông mình ngầu lắm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, chuyện đó………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không như thái độ kiên quyết của mình, Shidou đã không thể nói hết câu đó được. Cậu gãi má mình, rồi nói với Natsumi lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan trọng hơn, mình có một câu hỏi. Cậu có hài lòng với những điều mình đã làm không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................................Điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất một khoảng thời gián đắn đo, Natsumi mới bật lại được một câu hỏi. Nhưng đó quả là một chuyện tốt khi cô đã không từ chối thẳng thừng điều mà Shidou hỏi. Cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do cậu đã đội lốt mình và bắt cóc mọi người ấy. Tại sao cậu lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trừng mắt nhìn Shidou sau khi cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì….bởi vì….. lúc đó…. anh đã phát hiện ra bí mật của tôi chứ còn sao nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí mật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Anh đã thấy tôi trong bộ dạng thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh………………? Chờ-chờ đã nào! Tại sao cậu lại gây ra bao nhiêu là chuyện chỉ vì hình thật thật của cậu bị nhìn thấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi trả lời cậu bằng cách hét lên, đôi mắt cô bé đẫm lệ. Rồi cô nghiến chặt răng lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh…….vừa nói gì hả? Đùa cũng có giới hạn thôi chứ? Chẳng quá rõ ràng rồi hay sao? Nhìn tôi với cái bộ dạng thảm hại này mà xem…… chắc anh khó mà giữ được bình tĩnh nhỉ? Hay anh muốn trả thù tôi theo cách khác? Bắt tôi phải chính miệng nói ra điều đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi điên dại hét lên và đập mạnh vào cái thành giường. Shidou vẫn chưa hiểu được, nhưng nếu cứ để như vầy thì Natsumi sẽ chết mất thôi. Và với một đôi mắt như bắn ra những tia máu hằng học, cô nói tiếp, vẫn bằng một giọng cực kỳ kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện có vẽ khá suôn sẽ khi lần đầu anh gặp tôi đúng không? Anh nói tôi đẹp. Nhưng sao anh lại nói vậy? Phải rồi, điều anh nói không phải dành cho tôi, mà là cho Onee-san mà tôi đã biến thành, đúng chứ? Nếu quay ngược thời gian, và lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi là trong bộ dạng này, liệu anh có còn nói vậy nữa không? Câu trả lời sẽ là không, đúng chứ? Rồi anh sẽ chẳng thèm chú ý đến tôi. Và nếu là vậy, dù tôi có bắt chuyện với anh đi nữa, anh cũng sẽ chẳng buồn để tâm đến, đúng chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện đó thì………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyệnnnnnnnnnnnn đóóóóóóó khônggggggggg thểểểểểể xãyyyyyyyyyyyyy raaaaaaa!!!! Còn hiện giờ…….. những người ở quanh đây, nếu cứ thế này, sẽ không ai bận tâm đến tôi nữa……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou nhíu mày lại khi chợt nhận ra rằng giọng điệu cô bé đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, Natsumi liếc cậu bằng một cái nhìn sắc bén.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ không tha thứ cho bất cứ ai trên thế giới này biết bộ dạng thật sự của tôi………..!’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé nhàu vò tấm ra giường thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước lùi lại một bước, dường như cậu đã bị giọng nói mãnh liệt của Natsumi chế ngự mất rồi. Từng câu từng chữ của Natsumi hiện về trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là………… dường như Natsumi ghét cay ghét đắng hình dáng thật của chính mình. Vậy nên cô bé đã sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để tự biến thân, trở thành một Onee-san hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đem so sánh cơ thể thật của cô với cái hình dáng cô biến thành, trông chúng cũng chẳng khác biệt là bao. Nhưng với Natsumi thì lại khác. Cô cảm thấy ghê tởm với hình dáng thật mà chẳng mấy khác biệt với cái hình dáng hoàn hảo trong tư tưởng của chính mình. (ND: chổ này hơi khó diễn đạt, đại khái là Natsumi thích hình dáng bb hơn là cơ thể loli của mình, dù rằng trong mắt người khác thì hai cái đó không khác nhau là bao)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn còn một điều chưa hiểu sau khi đã lãnh hội được vấn đề đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nó cũng không mấy phức tạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuuun…. nhưng mà Natsumi này, hình dáng thật của cậu lại đáng thất vọng đến vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là mái tóc của Natsumi trông rất lộn xộn (bẩn thỉu), nhưng đây không phải là lời tâng bốc đâu, Shidou không hề cảm thấy Natsumi tệ hại như lời cô ấy tự chê bai mình. Chỉ cần cô bé chịu khó chải chuốt nó một chút thôi là trông cô sẽ đẹp hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi lại nhìn Shidou bằng một cái nhìn căm hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghĩ mình nói vậy…………….. Tôi sẽ không bị lừa đâu, không bị lừa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không lừa cậu đâu. Để mình nhìn rõ hơn gương mặt cậu đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou từ từ bước đến và vịn tay lên cái thành giường của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmmm! Hmmmmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cố lết đi, và chống cự lại, nhưng có lẽ những tổn hại của vết thương vẫn còn đó, nên cô bé nằm yên ngay. Shidou từ từ kéo tấm ra trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc, cô bé nhắm tịt mắt con người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là Natsumi này không thể có được nét quyến rũ và gợi cảm như hình dáng người lớn kia, nhưng nếu chịu tắm rửa cho sạch sẽ, chắc chắn cô bé sẽ trông rất tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… đúng như mình đoán. Lúc này trông cậu trông rất đẹp đấy, một nét đẹp mà chỉ cậu mới có được thôi. Đừng tự nói xấu bản thân mình nữa nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….? Đừng có mà phán như đúng rồi………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi đầy căm phẫn, nhưng *Jiii~~* (ND: chắc bà con cũng biết từ này rồi nhỉ), cô nhìn lại gương mặt Shidou, và ngắt quãng giữa chừng câu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô bé phải khó khăn lắm mới rời khỏi gương mặt Shidou được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng lặng, Natsumi mở miệng thỏ thẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Thật không? Thật sự….. tôi giữ lại bộ dạng này cũng không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẳng định mạnh mẽ, rồi xòe bàn tay mình ra, đưa về phía Natsumi. Còn một chút nữa thôi là cậu đã chạm đến được cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên, hãy đi xin lỗi mọi người bằng hình dáng thật này, và cả giọng nói thật nữa. Sẽ không sao đâu. Rồi mọi người sẽ hiểu. Và nếu làm vậy, cậu còn có thể kết bạn với họ nữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Bạn….bè…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cúi xuống như thể cô chẳng muốn làm gì cả, nhưng rồi, cô bé cũng rụt rè chìa về phía Shidou. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NHƯNG&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc chỉ còn một chút nữa thôi là họ đã có thể cầm tay nhau được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngay lập tức lật bàn tay mình lại, và *pii*, cô giơ ngón giữa lên (fuck).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....khoan đã….. tôi sẽ không bị anh gạt chỉ bằng những lời đó thôi đâu. baaaaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lớn tiếng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“heh………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạnnnnnnnn cmn bèèèèèè à? Cậu nói vậy, và chỉ chờ cho đến khi tôi bị lừa thôi, là cậu sẽ ngay lập tức chế giễu tôi đúng chứ!? Uwah, cô thật sự tin những lời đó ư, baka!... hay tương tự thế. Anh sẽ nói vậy rồi lăn ra cười như một con gà trống thiến chứ gì? Anh nghĩ chỉ cần muốn là có thể thấy được chữ [sốc] hiện ra trên gương mặt tôi ư? Tôi biết! Tôi biết cả rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không……. Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lùi lại một bước như thể bị áp đảo bởi áp lức của Natsumi. Nhưng cô bé chẳng những không nguôi giận đi mà còn bốc hỏa hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con bé thảm hại này trở nên tự tin nhờ vào lớp vỏ bọc của một Onee-san xinh đẹp mà nó khoát lên ư? Thật là tởm lợm. Đó là những gì anh đang suy nghĩ trong lúc này, đúng chứ? Tôi biết rõ điều dó cho dù anh ẳng ra hay không đi chăng nữa. Trên cái thế giới này, chỉ có tôi biết rõ bản thân mình nhất mà thôi, trông tôi chẳng khác gì một cái thùng rác thảm hại cả. Nhưng tôi lại không thể làm gì được cả. Tôi có thể làm được cái đíu gì cơ chứ!?” (ND: những từ ngữ mạnh mà mình dùng trong câu thoại này cũng gần tương đương bản Eng)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình-bình tĩnh lại đi nào Natsumi! Không có ai nghĩ như vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im con mẹ nó điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Một thằng ‘tốt bụng’ như anh chắc cũng phải có sở thích nó xấu về bí mật người khác sau lưng họ, xong rồi vứt hết mấy lời phỉ báng đó lên SNS nhỉ? (ND: SNS là tên một mạng xã hội. Chắc Natsumi có nick trên mạng này, bà con thử lên đó tìm xem ^^) Anh sẽ đăng một tấm ảnh, kèm theo đó là một dòng mô tả, đại khái như là [Bữa nay đi chơi, tui tình cờ gặp con vẹo kinh tởm này đây, nhìn mà muốn ọe! Mọi người thấy đúng vậy không?] Aaaaaaaaaaaaaaahhhhh!!!!!! Chết đi, chết cmn đi, chết đi cho đỡ chật đất, chết con mịa nó điiiiiiiiiiiii!! Họ sẽ spam,  rồi trang cá nhân của tôi sẽ ngập tràn trong cứt. Rồi dư luận mạng sẽ ném đá tôi, rồi chúng sẽ quăng tôi vào giữa một diễn đàn khổng lồ (BBS) và ẳng cho đã miệng, đến khi nào tôi bị đá đít ra khỏi trường mới thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu biết rõ thực trạng xã hội ngày nay quá nhỉ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cùng tìm lại được giọng của chính mình và lên tiếng. Nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để tán chuyện tầm phào. Cậu đang cố gắng để trấn trấn tĩnh Natsumi. Cô bé đang điên tiết hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù sao đi nữa, hãy bình tĩnh lại nào. Nào, nào, hít một hơi thật sâu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ugaaaaaaaaaaaaaaaaaaah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng quả là vô ích. Natsumi đang trong cơn kích động, cô vung tay loạn xạ xung quanh, và….. cô bé giương bộ móng vuốt vô địch của mình lên, rồi *gariii*, cô cào cật lực vào gương mặt của thằng mà nãy giờ mình đang nói chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên em mới nói với anh là phải hết sức cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, người đang mang trên gương mặt mình những vết trầy xước tương tự, lên tiếng sau khi Shidou ra khỏi phòng của Natsumi và nhún vai. Có vẽ như Kotori cũng đã lâm vào một tình huống tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......dù sao đi nữa, cô ấy ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng có vài chuyển biến, nhưng vẫn chưa phải lúc để anh có thể phong ấn được cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yeahhhhh…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chạm nhẹ vào gương mặt trầy xước của mình, vẫn còn đau lắm. Cậu nhìn qua bức tường cách ly trong suốt để quan sát. Natsumi đã bình tĩnh hơn một chút, vì Shidou đã ra ngoài. Cô bé thở chậm lại, rồi từ từ bước ra khỏi giường, nhặt nhạnh những gối, nệm, đồ chơi mà mình đã ném vương vãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể thấy được đó chỉ là một hành động bình thường. Nhưng đối với Shidou, cô bé thu nhặt chúng lại không phải để chon căn phòng được gọn, mà là chuẩn bị hỏa lực để tấn công người tiếp theo bước vào căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dường như cô ta không có bất cứ niềm tin nào vào ngoại hình thật của mình cả. Chúng ta phải dùng một cách nào đó, hoặc nhờ một ai đó để cải thiện tình trạng này. Nếu không, cho dù chúng ta có phong ấn được cô ta, linh lực cũng sẽ ngay lập tức chảy ngược lại mất thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chống tay lên cằm và nói nói một cách khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật đúng như những gì Kotori vừa nói. Nếu Natsumi được phong ấn, cô bé sẽ không thể dùng được khả năng biến hình của mình nữa. Lẽ đương nhiên, cô sẽ không thể biến thành hình dáng của Onee-san, và phải sống trong hình hài thật sự. Nhưng theo như tình trạng hiện tại của Natsumi thì………… điều đó quả là rất khó khăn đối với cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không còn nhiều thời gian để phung phí cho chuyện này nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn nhiều thời gian?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi, Kotori gật đầu: “Chẳng phải đã quá rõ rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này, Natsumi còn chịu ngoan ngoãn vì vết thương Ellen gây ra cho cô ta vẫn còn đó. Nếu cơ thể cô ta được phục hồi đến một mức độ nào đó mà có thể gọi được thiên sứ ra, cô ta sẽ bỏ trốn ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…… hiểu rồi. Nếu đúng như em nghĩ thì chúng ta còn lại bao lâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa hai ngón tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo tính toán của Reine, chúng ta có nhiều nhất là hai ngày. Bằng bất cứ cách nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải làm cho cô ấy mở lòng mình ra trong hai ngày đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khoanh tay lại, nhíu mày rồi đắm chìm trong suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn thời gian nữa rồi. Và điều xương nhất chính là hiện tại Natsumi cực kỳ ghét phải gặp người khác, chứ đừng nói gì đến trò chuyện với họ. Vậy điều đầu tiên cần làm là phải bằng cách nào đó hóa giải đi nỗi tự ti đã xâm chiếm hoàn toàn cô bé (strong complex).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................ah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou *pon* nhấn tay mình, cậu vừa nãy ra một ý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Kotori, anh không biết chuyện này có tác dụng không, nhưng thử làm xem nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhướng mày lên, rồi nghiên đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giải thích ngắn gọn ý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu….. hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô em gái nâng que kẹo Chupa Chus trong miệng mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, vì không còn cách nào khác nên chúng ta hãy thử xem sao. Bọn em, tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sẽ chuẩn bị cho anh mọi thứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, trông cậy cả vào em đấy. Anh sẽ đi nhờ bất cứ ai chịu giúp đỡ chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, nhờ anh đấy. Chúng ta sẽ bắt vào ngày mai. Kế hoạch sẽ diễn ra ngay sau khi Natsumi ăn xong bữa sáng của cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, đừng có ngủ quên nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng vậy đó.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi len những ngón tay mình vào thanh kẹo Chupa Chus cô đang ăn. Cô *nii* lớn và nhếch mép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì….. hãy bắt đầu cuộc chiến hẹn hò của chúng ta đi nào.” (“Well then-------Let our Datewar begin” )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hửm…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, Natsumi ngửi được một mùi hương lan tỏa trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngay lập tức xác định được nguồn gốc mùi thơm đó. Một phần của bức tường mất đi, và thay vào đó là một cái bàn, trên bàn là bữa ăn sáng được để sẵn. Bữa ăn gồm thịt xông khói, trứng và hai cái bánh mì đi kèm với súp, ngoài ra còn có salad nữa. Món súp vẫn còn nóng đến bốc hơi, còn thịt xông khói vang lên những tiếng *crackle*. Cô nhận ra rằng đây không phải là thức ăn làm sẵn như mọi khi, mà chúng chỉ vừa mới được nấu chín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như một phần của bức tường đã được thiết kế lại để có thể mở ra - đóng lại dễ dàng, và người ta có thể dễ dàng đưa thức ăn vào phòng thông qua lối đó. Hôm qua, cả bữa trưa và bữa tối đều được nhân viên chuẩn bị sẵn thức ăn, trước cả khi Natsumi kịp chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước về phía cái bàn. Cô bé hít một hơi thật sâu mùi hương của những món ăn trên đó trước khi rụt rè bốc thức ăn bỏ vô miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngậy, ngon ngọt của mỡ chảy ra từ miếng thịt xông khói, hòa vào vị nhạt của trứng, như tan ra trong miệng Natsumi. Cô bé vỗ nhẹ vào má mình, và *puun**puun*, cô lắc đầu thật mạnh để cưỡng lại sự cám dỗ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm…. sao ngon thế không biết……” (ND: sát nghĩa đó nha bà con @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lẩm bẩm một cách tiếc nuối (???) trong khi vẫn ăn ngon lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dùng miếng bánh, quệt mức lên rồi nhồn đầy họng. Cô liếc nhìn xung quanh căn phòng đang giam giữ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cái giường, một cái bàn, một cái tivi và hầu hết những thứ cần thiết cho cuộc sống, tất cả đều có đủ. Với lại, thức ăn và kẹo luôn được đặt sẵn trong căn phòng, cô bé không cần phải gặp mặt ai cả. Quả là một nơi sống lý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không thể cứ ở mãi nơi này được. Cô bé nghiến răng lại trong khi vuốt lên vết thương trên bụng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể biết được Shidou và Kotori đang toan tính điều gì, nhưng không khó để suy ra được rằng chắc chắn đó là một điều không hề có lợi cho cô. Có thể họ sẽ dùng cách gì đó để trả thù cô. Và đây chính là bữa ăn để vỗ béo. Nhưng nếu là vậy, họ không có lý do gì để mang tới cho cô bữa ăn ngon như thế này cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không để cho các người muốn là gì thì làm đâu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương Ellen gây ra cho cô đã gần như được chữa lành. Nếu không có chuyện gì xảy ra, chỉ vài ngày nữa thôi là cô sẽ đủ lành lặn để có thể sử dụng thiên sứ. Và khi đó, những bức tường cách ly này cũng sẽ không khác gì những tờ giấy mỏng. Phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra Natsumi đã có thể quay về thế giới bên kia của mình, nhưng do dính phải vết thương, cô không thể di chuyển qua lại giữa hai thế giới được nữa…… thời khắc mà cô quay trở lại thế giới bên kia, dường như đã có một lực nào đó tác động, kéo ngược cô trở lại thế giới này. Natsumi không hề muốn dùng tới cách đó tí nào cả, trừ khi có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cô tình cờ có được cơ hội để thoát khỏi đây và bước ra bên ngoài, tuy khả năng này rất thấp, nhưng rất có thể cô sẽ tình cờ đụng mặt wizard tên Ellen đó lần nữa, và lần này, cô ta sẽ ra tay thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ thầm trong đầu: Dù sao thì, ưu tiên hàng đầu ngay lúc này là phải tìm cách chữa lành vết thương thật nhanh và khôi phục lại linh lực. Thế là cô lại bắt đầu nhét thêm thức ăn vào  mồm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng bật mở ra, một vài người bước vào và ngay lập tức bao vây Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự việc bất ngờ này làm cho Natsumi vô cùng ngạc nhiên, một tiếng kêu hốt hoảng vô tình bật ra từ cổ họng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoang mang nhìn xung quanh, và ngay lập tức phát hiện ra rằng, đó đều là những người mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori, cả Tohka và Yoshino, những người từng bị cho là giả mạo nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã biết quá rõ Kotori rồi, và cả Tohka nữa. Tohka lúc nào cũng giữ một vẻ tự hào lộ liễu trên gương mặt, trong khi đó, Yoshino thì lúc nào cũng rụt rè, nhưng lại rất thu hút người khác giới. Đó chính là kiểu con gái mà Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là vấn đề chính trong lúc này. Những kẻ đang bao vây Natsumi, không hiểu vì lý do gì mà họ lại đeo theo những dây thừng và bao tải rất lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái…..cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị bốn phía bao vây, Natsumi kêu lên đầy bối rối. Thế là Kotori *pii* chỉ tay về phía cô bé và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt nó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“””Ooou!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, theo lệnh của Kotori, Shidou, Tohka và cả Yoshino nữa, cả bốn người họ cùng xông vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
~Bassaa*, một ai đó chụp cái bao tải lên đầu Natsumi từ phía sau, thế là tầm nhìn của cô bé tối đen lại. Tiếp đó, cùng với thời điểm tiếng kêu vọng lại của Kotori đến tai họ, lần này, từ phía trên cái bao tải, lại một ai đó tròng sợi dây thừng vào. Thế là cơ thể của Natsumi đã bị trói ngay đơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn! Hnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chống cự kịch liệt, nhưng tất cả chỉ vô ích. Tay chân Natsumi đã bị trói chặt bằng sọi dây kia rồi, có muốn cựa quậy cũng không được. Và điều duy nhất cô bé có thể làm trong lúc này là lăn tròn người trên mặt đất như một con hải cẩu không tai vô ý bị sóng biển đánh dạt vào bờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi một người nào đó bồng cả người cô bé lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… làm gì tiếp theo đây Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mang cô ta qua bên này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu…. đã rõ~!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng trò chuyện vang xuyên qua cái bao tải dày cộm, thế rồi Tohka, người đang bưng Natsumi trên tay bắt đầu bước đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...mình đang bị đem đi đâu thế này? Từng ý nghĩ kinh khủng bật ra trong tâm trí cô và chạy toán loạn trong não, xuyên qua từng noron thần kinh. Mình sẽ bị ném lên thớt với cái bao tải này ư? Hay chúng chụp mình bằng cái bao này rồi sẽ quẳng vào nồi nấu lẩu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tui….tui…. đừng ăn tui mà, nếu không mấy người sẽ bị thủng bụng á!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng Tohka, người đang vác Natsumi không hề có lấy một tí phản ứng gì cả. Cả người cô bé vẫn tiếp tục bị lắc lư theo một nhịp điệu cố định, và nó như nói với Natsumi rằng cô đang ngày càng bị đưa tới gần nồi lẩu hơn. Một khoảng thời gian trôi qua, Natsumi đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vì phải la hét, dường như sự sống đã bắt đầu rời bỏ cơ thể cô bé mất rồi. Nhưng Tohka đã đột ngột dừng lại, và hạ cái bao chứa Natsumi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, dây thừng được tháo ra, cái bao cũng bị lôi đi mất. Một ánh sáng nhẹ chiếu vào đôi mắt vừa quen với bóng tối của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưm……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đưa tay lên che mặt khỏi nguồn ánh sáng đó, mắt cô dần phục hồi, nhìn rõ cảnh vật hơn….. Và *pokan*, cô bé há hốc mồm ra trước những gì mình đang thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái gì thế này………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chổ này không phải là một cái thớt bự, cũng không phải nồi lẩu địa ngục đang sôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng nhẹ nhè đang soi sáng căn phòng ấm áp. Gần đó là một cái giường vừa đủ cho một người nằm lên, một hương thơm thoang thoảng phát ra từ đó. Đây quả là một không gian yên tỉnh đến tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang ngớ người ra, một cô gái trong trang phục y tá đứng cạnh cái giường đã nắm lấy tay cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào nào, chào mừng đã đến với [Salon do Miku], hôm nay là một ngày đặc biệt chỉ dành cho cô thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái đó nở một nụ cười. Đó cũng là một người mà Natsumi biết mặt…. Tên cô ấy là Izayoi Miku, một cô gái rất thích khoe bộ lủng lẳng đầy gợi cảm của mình. Cô ta cũng là một trong những người Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khan đã nào, cái gì đây………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì là cái gì hử? Chẳng phải Miku vừa nói rồi sao? Đây là một thẩm mỹ viện. Bọn này phải chăm sóc cho da của bé mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời một cách rõ ràng, nhưng câu trả lời đó lại càng làm cho Natsumi hiểu lầm nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, tôi vẫn không hiểu, tại sao………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Natsumi giật mình. Cô ngay lập tức hiểu ra được những gì mà Shidou và mấy người kia đang âm mưu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha………..haha……..hiểu rồi. Các người bắt cóc tôi đến đây, ép tôi phải làm đẹp ở cái nơi này, rồi tất cả sẽ xúm lại cười vào mũi tôi vì cái hình dáng xấu xí mà tôi sẽ bị đắp lên đúng chứ? Ahaha…… sở thích của các người thật là tởm lợm. Muốn làm tôi trở thành một kẻ kinh tởm à…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Touu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui da!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang nói giữa chừng, Kotori cốc lên đầu cô một cái đau điếng. Cô bé ôm lấy đầu mình và bắt đầu rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại cốc đầu tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nghĩ bọn tôi xấu xa đến vậy ư? Tôi phải làm cho cô thông não. Dù so thì, nằm xuống mau lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không muốn đâu…….! Tại sao tôi phải làm theo lời cô chứ? Thể nào các người cũng biến tôi thành trò hề cho xem……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con nhỏ này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài gãi đầu bối rối. Lúc này, Shidou đặt tay lên vai cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè Natsumi, như thế này thì sao hả? Nội trong hôm nay, bọn mình sẽ dùng mọi cách có thể để cho cậu thấy rằng mình có thể “lột xác” được. Nếu bọn mình thành công, bọn mình sẽ thắng và cậu phải trực tiếp lắng nghe những đều mình muốn nói…. nhưng, nếu sau khi làm xong mà cậu vẫn cho rằng mình chẳng thay đổi tí nào, thì coi như bọn này thua. Và sau đó thì cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........bất cứ điều gì tôi thích? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. nếu bọn mình thật sự thua, cậu có thể đi bất cứ đâu tùy thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn xoe mắt trước những gì Shidou vừa nói. Kotori cũng bất ngờ, cô chọc chọc vào khuỷu tay của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Shidou……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không chứ, chúng ta đâu còn cách nào khác đâu….. Thấy sao hả Natsumi, đề nghị không tệ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nheo mắt lại như muốn nhìn thấu được ý đồ thực sự của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao đi nữa, một khi cơ thể được phục hồi, cô hoàn hoàn có thể sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để bó trốn. Tuy nhiên, tới khi nào những tinh linh như Tohka và Yoshino, cũng như Shidou và những người khác còn ở đó, không thể phủ nhận rằng kế hoạch tẩu thoát của cô sẽ khó mà thành công được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, đó không phải là cơ hội duy nhất mà cô có. Với cái bộ dạng thảm hại như thế này, bất kể mấy người kia có cống gắng đến đâu đi nữa cũng khó mà “lột xác” cho cô được. Những ý nghĩa mâu thuẩn trong đầu cô, rất có thể họ sẽ cười nhạo mình sau khi xong việc, nhưng cô cũng cảm thấy rằng đây sẽ là một cơ hội tốt để mình có thể trốn thoát. Dù sao thì, đề nghị đó cũng không tồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi. Tôi đồng ý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi….. vậy thì…. ngay bây giờ, hãy làm theo hướng dẫn của Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm gương mặt của Shidou, nhưng chẳng những cậu không sợ hãi mà còn nhìn lại cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ cho kỹ đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....hử? nghĩ chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....về một sự thật, rằng một cô gái có thể “lột xác” mà không cần phải dùng tới thiên sứ của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu đó cho thấy rằng cô vẫn còn rất tức giận. Natsumi *pui* một cá và ngoảng mặt đi, không thèm nhìn Shidou nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Được rồi, phiền cậu nhé, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok ok, cứ để mình lo choooo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou xoa xoa hai tay mình, rồi đi ra khỏi căn phòng bằng một cánh cửa ở tít đằng xa. Miku quay lại và bắt đầu ngắm nghía cơ thể Natsumi bằng đôi mắt lão luyện của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, làm thôi. Vui lòng trút bỏ hết xiêm y cậu đang mặc ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku bắt đầu tiến tới gần Natsumi, hai bàn tay cô xòe ra nắm lại liên tục như thể đang sờ nắn thứ gì đó. Chẳng hiểu vì sao, Natsumi bắt đầu cảm thấy run sợ trước đôi mắt đang ánh lên lấp lánh của Miku. Đôi mắt đó hoàn toàn khác so với lúc Shidou chưa ra khỏi căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….không ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi sợ hãi bước thụt lùi lại. Có chết cô cũng không thể cho cô gái mang bộ ngực như con bò sữa (ND: nguyên văn là Holstein, bà con cứ gõ vào google hình ảnh sẽ thấy, khặc khặc) kia xem cái thân thể xác xơ của mình được. Quan trọng hơn, bản năng mách bảo cô bé rằng cơ thể mình đang gặp nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Kotori đứng phía sau *gaaa* một tiếng và túm chặt lấy vai của Natsumi, làm cô không thể trốn được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là, cô vẫn chưa biết lúc nào cần phải bỏ cuộc ư? Im lặng nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà, chị sẽ không làm đau bé đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa! Kyaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở phì phì trong khi cố lột bộ đồ bệnh nhân của Natsumi ra. Cô bé chống cự, nhưng hoàn toàn vô ích. Chẳng bao lâu sau, cơ thể cô bé lộ ra hoàn toàn. Cô đành nằm úp mặt xuống cái giường ngay phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định là gì tui dzậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, xin lỗi vì đã làm bé phải sợ. Để xem sau khi qua tay chị bé sẽ trông như thế nào nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói, rồi cô cười nham hiểm và lấy một cái chai để sẵn trên bàn bên cạnh và xịt chất lỏng trong đó lên lưng Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaa! Cô-cô đang làm cái gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, đừng có chống cự nữa. Chắc chắn đây là loại tinh dầu thơm tốt nhất cô từng biết đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nhẹ nhàng vuốt lên da của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..afuu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác lạ lùng mà chưa lần nào Natsumi cảm nhận được. Một tiếng kêu cũng chưa bao giờ được nghe thấy bật ra từ cổ họng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, phê lắm phải hông cưng? Tuy trình chị đây chưa phải chuyên nghiệp, nhưng chị tin là mình đang làm tốt. Thấy đã lắm đúng không? Phải trị chữa trị đúng cách cho làm da của cô mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/b/b8/DAL_09_127.jpg/425px-DAL_09_127.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù cô….. có nói vậy đi nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đâu tiên, cô nói cô không hề có niềm tin vào bản thân mình, chắc chắn tôi sẽ không thể thuyết phục được cô thay đổi suy nghĩ nếu không làm thử. Tuy đúng thật là Tohka-san đẹp tự nhiên từ khi mới sinh ra, nhưng vẫn còn rất nhiều cô gái khác trên thế giới này cơ mà. Những người mà cô từng ghen tị với vẽ đẹp của họ đều phải nỗ lực hết sức mình mới có được một vẻ ngoài như thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì, dù tôi có cố thế nào đi nữa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang nói giữa chừng, Natsumi đột nhiên cảm thấy ý thức mình trở nên mơ hồ. Có lẽ do những vất vả từ lâu nay tích tụ lại, hoặc có thể do Miku mát xa quá thoải mái, giất ngủ bất ngờ ập đến với Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là từ cuối cùng mà cô có thể nói được trước khi chìm vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Okê! Xong, xong, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tỉnh dậy vì tiếng kêu của Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, những gì cô đang nhìn thấy là cái trần nhà, và cô tự hỏi mình đã đổi tư thế từ lúc nào không biết? Và tuy là có một cái khăn tắm che trên ngực, nhưng Natsumi cũng hơi lúng túng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả? Có ấn tượng gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………...er”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku hỏi, Natsumi nhẹ nhàng vuốt lên da của mình. Và thế là cô bé tròn xoe mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện này………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể nào tin được. Làn da khô ráp trước kia giờ đây trở nên mịn màng như da em bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, ai lần đầu tiên đi thẩm mỹ viện cũng đều ngạc nhiên như vậy. Và tuy là sẽ không duy trì mãi như vậy được, nhưng thật cảm động làm sao, đúng như tôi mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá…….eh, đây…… đúng là tay của tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi nữa à? Nếu tôi là cô, tôi sẽ đi sang phòng tiếp theo ngay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, mặc quần áo vào đi. Và khi mặc xong thì đi đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kotori, người đã ngồi ghế cạnh cửa chờ đợi nãy giờ đứng lên và nói. Và ngẫu nhiên làm sao, bên cạnh cô, Tohka và Yosino cũng đang chìm trong giấc ngủ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khoác bộ đồ bệnh nhân lên người, rồi đứng dậy và đi theo hướng cô vừa được chỉ. Cô bước qua cánh cửa, và đi sâu vào trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, chào mừng đến với sào huyệt của Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngưỡng mộ. Tôi sẽ ca ngợi sự dũng cảm đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi bước vào trong căn phòng đó, cặp song sinh giống hệt nhau chào đón cô bằng một tư thế gợi cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bằng một cái nhìn lặng lẽ, Natsumi liếc trộm Kaguya mảnh mai, và Yuzuru quyến rũ. Đúng như cô đoán trước, khó lòng mà ưa cho được hai người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt liếc xung quanh căn phòng. Một cái ghế đỏ được đặt đối diện với một tấm gương lớn treo trên tường. Và cô hiểu ra ngay. Đây là một cửa hàng làm tóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hướng dẫn, mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yuzuru kéo tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Natsumi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở tít sâu trong căn phòng. Họ che một tấm vải lớn lên trước ngực cô, sát từ cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế được hạ xuống, để cho cô bé có thể thấy được chính mình trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cô đang…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp lời. Cô sẽ biết ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru nói, cô vặn mở vòi nước đang cầm trên tay, và rồi một dòng nước ấm chảy trên đầu Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài từ đó, dầu gội và xà phòng bắt đầu chảy ra, gột rửa nhẹ nhàng mái tóc dài xơ rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh….ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm giác lúc ban nãy đang bắt đầu trở lại, Natsumi hơi nhích mình một chút. Kaguya đang đứng bên cạnh, thấy vậy liền bật cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukakaka! Dầu gội hiệu Yuzuru thoải mái quá đúng không? Cô ta đã cướp mất chiến thắng của tôi mà không cần tới 1p trong cuộc chiến dầu gội, cuộc cạnh tranh thứ 71 của bọn tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cười. Bởi vì Kaguya có máu buồn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru lặng lẽ nói trong khi xả dầu gội, một mùi thơm dịu nhẹ bay ra từ tóc Natsumi. Quả thật là rất thoải mái. Cô như chìm vào giấc ngủ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi người. …….được rồi, từ lúc này trở đi là việc của Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi gội đầu xong, Yuzuru sấy tóc Natsumi rồi đứng dậy khỏi ghế. Kaguya lôi từ eo của mình ra hai cái kéo cắt tóc, cầm trong tay và nhấp nhấp như thể cô đã săn sàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, để chụy làm cho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cắt-cắt tóc à……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xác nhận! Nhưng cứ yên tâm đi. Thử nhìn vào kết quả trong cuộc thi làm tóc, cuộc thi thứ 72 của bọn này mà xem, kỹ năng của tôi đã được khẳng định rõ ràng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............hai cô thực sự đấu nhau bằng những cuộc thi ngẫu nhiên đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đứng bên cạnh cười gượng vào hỏi. Kaguya cuối xuống và trả lời đầy tự hào “Yes!”, rồi cô bước ra phía sau Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tôi không định sẽ cắt bỏ bất kỳ thứ gì đâu. Nhưng nếu cứ để như vầy thì khó mà cột tóc lại được lắm. Tôi không thể để tình trạng này tiếp diễn được. Hơi cơn gió Kaizer Scheele của ta, hãy cắt rời chúng ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya hô hoán loạn xị, rồi cô bắt đầu nhấp cái kéo hết sức nhịp nhàng. Những sợi tóc bị cắt bỏ của Natsumi bay hòa vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, mái tóc của Natsumi dần hiện ra trước mắt cô với nhiều lọn tóc được cắt cẩn thận và trông rất đẹp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“wow……..đây là sự thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…., hmm…….. cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể một tay súng vừa bắn lộn xong, Kaguya thổi bay đi những sợi tóc còn vướng lại phía trên cùng của cái kéo, rồi bằng ngón tay mình, cô xoay thật nhanh trước khi dắt chúng vào thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô lấy cái máy sấy tóc ra và sấy mái tóc đó thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku…… hình như tóc cô bị gấp hơi cứng đấy, nhưng chưa phải là hết cách. Nếu tôi xử lý bằng chất làm ẩm có lẽ chúng sẽ không rối vào nhau nữa đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha….haaaa………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọt mồ hôi chảy dài trên mái Natsumi, rồi cô gật đầu. Nhưng, có một sự thật, họ đã không hề chém gió về khả năng làm tóc của mình. Mái tóc của Natsumi, trước đây từng dính phải không biết bao nhiêu là bông nệm (ND: thực ra mình không biết bed hair là cái gì), giờ đây trở trên bồng bềnh nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Quả là một ngạc nhiên thú vị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku. Hoàn hảo! Cô được phép đi sang phòng tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Xin mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eerrrrr……………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng tiếp theo. Natsumi cảm thấy hơi lo khi nghe thấy từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đã đi đến đây rồi thì không thể rút lui nữa. Hai người kia tiếp tục thúc giục, Natsumi đành mở tiếp cánh cửa xa tít trong căn phòng. Và đi theo phía sau cô là hai chị em Yamai, Kotori, cả Tohka và Yoshino nữa, hai người họ vừa mới tỉnh dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ băng ngang qua căn phòng lớn nhất từ nãy tời giờ. Đâu đâu cũng thấy bóng đèn sợi đốt (đèn tròn) và những áo sơ mi, cái thì được gấp lại, cái thì đang được treo trên móc. Còn có cả váy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, không gian trong căn phòng này được bố trí tương tự như những chuỗi cửa hàng Select shop or Boutique (ND: chả biết là cái gì).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây…..đây là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dáo dác liếc nhìn xung quang, và cô tình chờ chạm mắt với Kotori, đang đứng phía sau mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, nếu đã đi thẩm mỹ viện và làm tóc rồi, thì chắc chắc tiếp theo phải đi chọn quần áo chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và nhừng người kia *un* gật đầu trước lời nói của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Hả? Hở? Khoan đã nào. Tôi không thích………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi sẽ nghe cô than thở sau. Nào, mọi người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để ngắt lời Natsumi, Kotori vỗ tay *pap* *pap*.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đó, mọi người biết ngay mình phải làm gì. Họ tản ra chọn những bộ mà mình thích, rồi mang chúng về phía Natsumi. Trên tay Tohka là bộ đầm một mảnh trông rất dễ thương, cô ướm vào người Natsumi rồi cao giọng thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp quá! Dễ thương quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, đúng là đẹp thật đấy, nhưng mặc bộ đó trong mùa này sẽ hơi lạnh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoa cầm và nhận xét. Ngay lúc đó, Yoshino và Yuzuru đến chổ của họ với váy, áo rời và nón trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đội thêm cái này nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khuyến cáo. Mặc thêm cái này vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… được đấy. Mặc hết vô đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori đẩy Natsumi về phía phòng thay đồ một cách tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã….. mấy người bàn nhàu mà cố tình lờ tui đi à…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên, thế là Kaguya [Yeah yeah], đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như Natsumi nói đấy. Gượm đã nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Kaguya lôi ra một bộ đồ đen thui, đi kèm theo là cả đống vòng tay và thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Nhìn kinh quá đi mất. Chắc chắn bộ này hợp với Natsumi-chan hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku lớn tiếng phản đối Kaguya, rồi cho mọi người thấy bộ đồ mà mình đã chọn. Nhưng nó cũng chẳng khác mấy với bộ của Kaguya, quá nhiều phụ kiện đính kèm. Trông nó giống như một bộ đồ cho búp bê hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lặng lẽ quơ lấy những đồ mà Tohka, Yoshino và Yuzuru đã chọn, đi thẳng về phía phòng thay đồ và kéo rèm lại một cách rất thô bạo, như thể cái rèm đã làm gì có lỗi với cô bé vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-tại sao vậy chứ? Tại sao lại từ chối bộ ‘phản lực màu đen’ của tôi……….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaah! Bộ này cũng dễ thương lắm mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ bên trong phòng thay đồ, Natsumi có thể nghe được rõ ràng tiếng ca thán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm, cái gì đây? Cái gì thế này…………………..?” (ND: sát nghĩ đó nha bà con)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn những thứ cô đang cầm trên tay và lẩm bẩm, rồi chuẩn bị cởi cái áo bệnh nhân của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có cái nào trong số này mà Natsumi thích cả. Nhưng nếu cứ tiếp tục từ chối, cô sẽ bị bắt phải mặc đồ do Kaguya và Miku chọn mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chán nản cởi đồ ra, rồi mặc vào bộ đầm một mảnh, và đội cái nón lên đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. xong chưa vậy Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu xong rồi mà chưa chịu đi ra thì tôi với Tohka sẽ kéo màn ra đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Tohka và Kotori vang lên từ bên kia tấm màn. Natsumi thở dài, gom lấy can đảm, rồi từ từ kéo tấm màn ra, khắc hẳn với lúc cô kéo nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Kotori, Yoshino, hai chị em Yamai và cả Miku nữa, tất cả ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhắm tịt mắt lại như để ngăn không cho mình ọe ra, nó cứ dân lên chậm rãi từ sâu trong cổ họng cô bé. Cô nghiến răng lại, chờ đợi những tiếng cười chế giễu vang lên……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn đẹp tóa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun, tôi nghĩ là sẽ đẹp hơn nếu bộ quần áo sang trọng hơn chút nữa đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah….. như vầy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eeh…….. sao chúng ta không thử một phong cách táo bạo hơn nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ từ mở mắt ra khi những câu nói đó làm rung cả màng nhỉ. Và trước mặt cô là 6 người và một con rối đang nhìn cô, sự phấn khíchi hiện rõ trên gương mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không ngờ lại họ lại phản ứng như vậy, cô ngập ngừng. Kotori đưa thêm cho Natsumi một cái áo chất lượng cao, và một cái váy đơn điệu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, Natsumi, mặc vào, ngay lập tức. Tôi nghĩ nó sẽ hợp với cô hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrr……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau 3 giờ đồng hồ, Natsumi cứ phải liên tục thử hết bộ này đến bộ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, không chỉ có quần áo thôi, mà còn thêm giày dép, nón, đồng hồ, và cả kính nữa (tất nhiên là kính không có độ). Và cứ mỗi khi thay xong bộ nào là họ lại bắt cô phải tạo dáng để ngắm. Cô bé tội nghiệp cảm thấy mình chẳng khác gì một con búp bê để họ chơi trò thay đồ, hay một nhân vật trong game trực tuyến. Thậm chí là cô bé còn không biết chuyện gì đang xảy ra vời mình nữa. Cho đến khi mọi người cảm thấy hài lòng với đống quần áo được chọn, Natsumi đã hoàn toàn kiệt sức. (ND: tội nghiệp)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............Được rồi đấy. Giờ thì ổn cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh……. trông thật là tuyệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Un, Un, đẹp đấy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, mình nghĩ như vầy là xinh rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cười hài lòng và gật đầu *un**un*. Rồi cô liếc nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, giờ sẽ là căn phòng cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Kotori phán câu đó, tất cả họ người đều giật mình. Natsumi đã thấy phản ứng của họ. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lo lắng hỏi lại. Hai chị em Yamai cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cứ đi đi rồi sẽ biết. Đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khẳng định. Trùm cuối đang chờ cưng ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tr-trùm………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong những lời không bình thường này, Natsumi nuốt nước bọt. Và thật ra mà nói, cô bé thực sự không hề muốn đi tiếp tí nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào, đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa… khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Miku đẩy từ phía sau nhưng cô chỉ gượng lại nửa vời. Rồi cánh cửa phòng bên mở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng cuối cùng, cái tên mà họ đặt cho nó, là một căn phòng nhỏ nhất từ đầu tới giờ. Ở giữa phòng chỉ có mỗi một cái ghế, và bên cạnh đó là một cô gái đang quay lưng về phía họ. Hình như Natsumi chưa từng gặp người này trước đây. Có lẽ đây chính là trùm cuối mà Yuzuru và đồng bọn đã nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nuốt nước bọt xuống, cô gái đó từ từ quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc dài đủ che cả gương mặt cô ta đã được kẹp lên gọn gàn bằng một cái kẹp hình cỏ ba lá, cô ấy khá cao, còn gương mặt thì khá trung tính. Nhưng, không hiểu vì một lý do nào đó mà cô ấy lại trông khá tự ti và có phần tuyệt vọng, cứ như thể là cô đang cố ép bản thân mình là điều cô không hề muốn. Nhìn kỹ hơn, hình như có vài giọt nước mắt vương lại ở khóe mi cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......chào mừng đến với căn phòng cuối cùng trong kế hoạch “lột xác” Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định làm gì đấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi, cô ta khẽ lẩm bẩm [...........Eeei, lệch cmnr] và nhếch môi lên, rồi đưa hai tay ra trước ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn kỹ lại mới thấy rằng cô ta đang câm trong tay nào là sơn bóng, kính sát tròng và cả concealers (?????) nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó-đó là…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Tôi sẽ lột xác cho cô bằng cách trang điểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta *pii*, chĩa mớ đồ nghề về phía Natsumi. Cô bé giật lùi lại một bước theo phản xạ tự nhiên trước hành động đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé lắc đầu dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang nói cái gì vậy? Chẳng đời nào tôi lại có thể……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thể.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có phán bừa như thế. Một đứa như tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thực sự nghĩ vậy à? Rằng dù có trang điểm trông cô cũng sẽ chẳng khác gì trước ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chẳng phải phải điều đó quá rõ ràng rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi phản bác. Cô gái kia bỏ lại những đồ trang điểm vào cái túi mang ở phần thắt lưng mình, rồi cô chậm rãi đưa tay lên cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, nếu tôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta kéo mạnh miếng băng cá nhân dán trên cổ mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi là một đứa con trai thì sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nam đột ngột phát ra từ cổ họng cô gái đó. Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…….? Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bối rối mất một lúc, rồi cô chợt nhận ra một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô từng nghe giọng này ở đâu rồi thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tôi……. cô là…… Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái lạ mặt gật mạnh đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn kỹ lại gương mặt cô ta, thế là cô bé nhận ra được gương mặt của Itsuka Shidou ẩn sau lớp trang điểm. Cùng lúc đó, cô vô ý bật ra một từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hen-hentai……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô làm anh ấy bị tổn thương cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù vậy vậy chúng ta cũng không thể phủ nhận điều đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku nó vang từ phía sau. Dường như họ đều đã biết trước chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao cũng được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngã khụy xuống đất và co người lại như một con mèo. Rồi cậu liếc nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù không được như mong muốn nhưng kỹ năng trang điểm của mình đã đạt tới trình độ làm cho người ta nhầm lẫn giới tính rồi đấy. Nếu cậu để mình làm, cậu sẽ trông y như một cô gái hoàn hảo ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, hmm… đúng là anh có lên tay thật đấy, nhưng ai cũng đều có một đặc điểm nhất định của giới tính cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, thực sự em đã tưởng anh là một cô gái khi chúng ta gặp nhau lần đầu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku lại bắt đầu thì thầm to nhỏ. Shidou *Kii*, liếc nhìn hai người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người bên ngoài giữ yên lặng giùm! Dù sao thì đó cung là một cơ hội đấy, Natsumi. Mình sẽ làm hết sức có thể để [lột xác] cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đơ ra….. nhưng rồi cô nghiến răng giận dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi….. thích thì cứ làm, nhưng hãy nhớ một điều. Nếu tôi không hài lòng, anh sẽ thua đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu, được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cúi chào trịnh trọng và mời Natsumi ngồi lên ghế, trông như một người hầu đang hầu hạ một cô công chúa vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước tới chiếc ghế rồi ngồi lên, thế là khoảng cách giữa cô và gương mặt của Shidou được rút ngắn lại. Nếu không tính tới giới tính thật của Shidou, trông cậu chẳng khác gì một cô gái dễ thương cả. Natsumi cảm thấy đó như một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ…… mình cũng vậy thôi……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............kh-không, không……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngúc ngoắt đầu như thể đang cố trút bỏ cái suy nghĩ đang trôi nổi trong tâm trí…… dù khả năng của Shidou có giỏi tới cỡ nào đi chăng nữa cũng vô dụng thôi. Và nếu là vậy, cô sẽ thắng đúng như dự kiến ban đầu. Một niềm hy vọng nữa vời của bọn người kia sẽ nhanh chóng trở thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ vậy, và Shidou nở một nụ cười, cứ như thể cậu đã đoán được những suy nghĩ trong đầu cô bé đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai má của Natsumi lập tức ửng đỏ. Cô cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....errr, tôi có thể nói một điều được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, gì vậy? Cứ nói đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......thật là kinh tởm khi phải nghe giọng đàn ông phát ra từ cái bộ dạng đó của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou đơ người ra tức khắc. Cậu vớ lấy miếng băng khi nãy vừa tháo ra và dán lại vào cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy-vậy thì bắt đầu thôi nào. Đầu tiên, và cũng là vấn đề cơ bản nhất: rửa mặt cho sạch. Nếu chúng ta bỏ qua việc này thì khi trang điểm lên trông sẽ rất xấu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hơi lên giọng khi nói, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm theo hướng dẫn của Shidou, cô bôi kem rửa mặt lên khắp gương mặt rồi rửa một cách cẩn thận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, còn lại để mình lo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Shidou bắt đầu thực hiện bước cơ bản. Cậu đắp lên mặt Natsumi một lớp phấn nền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, mình có điều muốn nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trò chuyện với cô bé trong khi đang làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình trang điểm không phải để làm cho cậu trông như một người khác, mình chỉ làm cho cậu trở lại là chính cậu thôi. Mình sẽ thổi bay cái suy nghĩ điên rồ [Tôi thật vô dụng] trong đầu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Fu-fuun. Dẻo miệng nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói một cách không hài lòng, nhưng Shidou chỉ mỉm cười lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu đắp phấn hồng lên má Natsumi, làm mắt, và cuối cùng là bôi một lớp sơn bóng lên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẽ thở ra một tiếng, rồi cậu bỏ lại mớ dụng cụ vào cái túi mình đang mang và đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong-xong rồi hả? Sao nhanh vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đã nói rồi, mình chỉ làm cho gương mặt của cậu trở về với vẽ đẹp thật sự của nó mà thôi. Vậy nên……. chỉ cần bấy nhiêu là đủ. Thử nhìn mà xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cá-cái gì………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi quay lại, Tohka và những người kia đã đứng sẵn ở đó. Và ở chính giữa là một cái gì đó rất to, trông như một tấm bảng đang bị một mảnh vải che khuất. Cô bé ngay lập tức nhận ra rằng đó là một cái gương. Giây phút mà họ kéo tấm vải ra, cô sẽ nhìn thấy chính mình trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng trong lúc đó, Natsumi để ý những nét biểu cảm trên gương mặt mọi người. Tất cả họ đều đang tròn mắt ngạc nhiên trước những gì mình thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người nhìn cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hơi lo lắng hỏi lại. Tohka gật đầu một cái thật oanh liệt, rồi nắm lấy tấm vải đang phủ trên tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô kéo phăng nó đi chỉ bằng một động tác. Cái gương hiện ra trước mặt Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô bé trong gương……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu ngay lập tức…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc cô đang bồng bềnh và bóng loáng, không còn bị gãy khúc như trước kia nữa. Còn khi nhìn đến làn da, cô bé như không tin vào mắt mình. Làn da cô trước đây rất xấu và thô ráp, bây giờ đã trở nên bóng mịn, kết hợp hoàn hỏa với bộ quần áo dễ thương cô đang mặc trên người. Hình ảnh mà cô đang thấy trong gương làm cô liên tưởng đến một cô gái trẻ lúc nào cũng hãnh diện với vẻ đẹp của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, quan trọng hơn, Natsumi đang cảm thấy sốc. Đó là khi cô nhìn vào gương mặt của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chùm tóc mai từ mái tóc buông xuống một gương mặt, chắc chắn đó là gương mặt của Natsumi rồi. Và nếu nhìn kỹ hơn, cô bé nhận ra những thay đổi nhỏ trên gương mặt: má cô đang ửng lên một màu cam-đỏ nhạt, còn đôi môi thì ánh lên một màu anh đào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự khác biệt duy nhất là cô ấn tượng là một gương mặt trông rất đáng yêu. Trong một khoảnh khắc nhỏ, Natsumi nghĩ rằng mình đang nhìn vào một cái màn hình sắc nét nào đó chứ không phải một tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây-đây….là…. tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắc rồi, chính là cậu đấy, Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi như không tin vào mắt mình. Cô bé chết lặng đi, và đưa hai tay lên chạm vào má. Shidou đặt tay lên bờ vai bé nhỏ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để tiếp lời Shidou, mấy cô gái tinh linh kia cũng bắt đầu cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, dễ thương quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara, trông có tuyệt không? Thấy sao hả? Ấn tượng của cô là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao…….. Này Natsumi-san, có muốn đến chơi nhà mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một giới hạn nào đó, Natsumi cảm thấy rằng chỉ có duy nhất một người rực rỡ hơn hẳn những người khác. Nhưng Natsumi đang ngồi đây, và chết lặng đi tại chổ. Đó không phải là người cô bé đang nhìn thấy trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao hả Natsumi? Kết quả trận đấu này ra sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào đôi mắt cô bé trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thở khó khăn. Ngay tại đây, ngay lúc này, một khoảnh khắc mà cô sẽ không bao giờ quên được. Natsumi đã nghĩ rằng cô gái trong tấm gương kia…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...thật là dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….ah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chân cô bé run lên, còn mắt thì đảo tứ phía.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô nên tỏ ra hạnh phúc với niềm vui đang ngập tràn. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cái bộ dạng mà mình ghét lại có thể thay đổi nhiều đến như vậy. Nhưng sự việc này diễn ra trong một khoảnh thời gian quá ngắn. Natsumi khó có thể nào kiểm soát được hàng loạt suy nghĩ đang rối loạn trong đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...Gì đây? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ai đây? Mi-mình ư? Mình sẽ phải nói gì với những người này đây chứ? Sao họ lại giúp mình nhiều đến vậy? Mình đã làm rất nhiều chuyện xấu xa với họ kia mà? Hay là họ bị ngu? Trận đấu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trận đấu ư? Mình sẽ thua nếu mình thừa nhận mình dễ thương, nhưng sẽ thua theo cách nào? Đó sẽ là một thất bại thảm hại. Bởi vì…. trông mình dễ thương…..nhưng….điều này….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, Natsumi……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-a-a-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhh--------!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Cô vò đầu dữ dội, hét lên một tiếng thật to và chạy nhanh ra ngoài, hướng về phía căn phòng đầu ban đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Natsumi trượt chân trên sàn nhà của [Salon Do Miku] và ngã xuống, đầu cô đập vào tường và bất tỉnh. Có lẽ cô bé đã thật sự ngạc nhiên. Mái tóc đã được chải chuốt gọn gàn giờ đây trở nến rồi xù. Những đường may trên quần áo cô bé bắt đầu sứt ra từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi bất tỉnh, Natsumi đã được thay đồ bệnh nhân và đưa về giường bệnh, và cô bé hiện đang ngủ trong khu vực cách ly. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Natsumi đang mơ thấy ác mộng, vì thỉnh thoảnh cô bé rên lên, xoắn người là và bấu thật chặt nệm trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng bên ngoài căn phòng, Kotori đặt tay lên cằm và lặng lẽ quan sát. Shidou cũng chứng kiến tất cả, cậu không biết làm gì hơn ngoài gãi má mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta đã ép buộc cô ấy quá nhiều rồi. Anh không nghĩ là cô ta sẽ ghét những việc đó đến vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........không, hình như không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine, ngồi bên cạnh Kotori cho cậu xem một màn hình theo dõi. Có rất nhiều số liệu đang hiển thị trên đó, bao gồm cả gương mặt của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Trạng thái tinh thần, tâm trạng, mức độ cảm xúc,....... tất cả đều đang trong trại thái tệ hại nhất. Và tất nhiên cậu không thể phong ấn được cô ta trong tình trạng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........aah. Cô bé không hề ghét bản thân mình sau khi thay đổi. Chẳng qua là cô bé mất bình tĩnh và cảm thấy hoang mang thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu trước lời nói của Reine “Cháu hiểu rồi”. Cậu cũng cảm thấy được rằng sự hoang mang của Natsumi không hề bình thường chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........rất có thể cô bé không thể tiếp nhận được những lời khen ngợi đó khi chưa biến hình. Không ai có thể thay đổi được suy nghĩ của cô ấy, rằng một khi chưa biến hình thì bộ dạng đó trông vô cùng thảm hại. Từ sâu thẳm bên trong trái tim, cô ấy cũng rất muốn chấp nhận [chính mình], nhưng cô bé lại không đủ tự tin để làm được như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine dựng một ngón tay lên và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........lúc còn trong giai đoạn phỏng vấn và phân tích, chúng tôi phát hiện ra rằng, so với những tinh linh khác, số lần cô ấy đến thế giới này mà không gây không gian chấn cực kỳ cao. Hẳn cô ta rất tò mò về thế giới này, và cả những kiến thức mà cô ấy học hỏi được nữa. Tuy chẳng phải là hay ho gì, nhưng từ khi biết cách dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để làm ra tiền giả, cô ta đã có thể dể dàng đi mua sắm.” (ND: muốn bắt Natsumi về nhà nuôi quá, ực ực)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu……. nhưng nếu lại vậy, tại sao cô ấy lại không hề có niềm tin vào chính bản thân mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................câu hỏi không phải là ‘tại sao’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine khó khăn nói. Và Shidou bắt đầu nhớ lại những lời nói của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nghĩ lại mới nhớ, cô ấy nói rằng sẽ không ai để ý đến cô ấy nếu [Natsumi] chính là [Natsumi] tồn tại trong thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cũng rất có thể những điều cô ấy học được khiến cô ấy tự coi khinh giá trị bạn thân mình. Dường như kể từ lúc ngoại hình bị thay đổi không theo ý muốn, cô ta luôn luôn chối bỏ chính bản thân mình…….. điều quan trọng không phải là làm cho cô bé suy nghĩ tích cực về bản thân, mà phải làm sao cho cô ấy thấy được rằng sẽ có người chấp nhận cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sẽ không thể bắt đầu làm gì được nếu suy nghĩ quá bi quan. Dù sao thì hãy thử cách này xem sao. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu điều trị phục hồi cho cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều trị phục hồi? Chúng ta sắp làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou hỏi, Kotori thở ra nhè nhẹ *Fuumu* như thể đang suy nghĩ điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. chúng ta cần phải làm cho cô ta nhận ra rằng [Bản thân mình rất dễ thương], vậy nên một lời nhận xét trực tiếp từ một người không liên quan có lẽ sẽ có ích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù chúng ta có khen cô ấy dễ thương bao nhiêu lần đi chăng nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi, đó phải là một người không liên quan. Anh và những tinh linh kia đã trực tiếp góp phần vào sự [lột xác] của Natsumi nên không được tính. Dù bọn em đã lên kế hoạch để cho mọi người đánh giá cô ta một cách khách quan nhưng cô ấy lại nghĩ rằng mọi người đang tân bốc. Em sẽ điều động vài người đến từ &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nhưng phải là một ai đó không liên quan tới những chuyện chúng ta đã làm. Anh đã nghĩ ra người nào chưa Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Xem nào…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má, rồi [Ah!] lên một tiếng. Gương mặt của một người bạn thân đã hiện lên trong đầu cậu&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…….....Mày nói là sẽ giới thiệu cho tao một cô gái ư? Đúng là thứ tao mong đợi từ thằng bạn thân nhất đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đã hoàn toàn quên đi những sự kiện kinh khủng chỉ vừa mới xảy ra cách đây vài hôm, nó vui vẻ nói và đấm mạnh vào vai Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Tonomachi Hiroto, bạn cùng lớp của Shidou và cũng chính là người mà cậu gọi đến để điều trị phục hồi cho Natsumi. Trong số bạn bè của cậu thì đây là người thẳng tính và ăn nói khéo nhất. Kể từ khi trở thành nạn nhân trong trò chơi của Natsumi, có lẽ cậu sẽ phần nào trờ thành một người quen đối với cô bé. Shidou nghĩ rằng Natsumi sẽ ít căn thẳng hơn nếu gặp một ai đó mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là giới thiệu cô ấy cho mày…… nói sao đây nhỉ? Cô ấy hơi xấu hổ, nên mày có thể trò chuyện cùng cô ấy được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được được, cứ để đó cho tao hỡi thằng bạn thân nhất của tao. Chắc chắn tao sẽ gọi cho mày khi làm đám cưới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........haha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi đấm vào ngực mình và mạnh mẽ gật đầu. Rõ ràng Tonomachi đã đi quá xa. Nó còn chưa gặp được cô ấy nữa cơ mà……. hay là mình đã chọn lầm người rồi nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Itsuka, đây là đâu vậy? Tao đã bị bịt mắt xong rồi bị ném lên taxi và được chở thẳng tới nơi này. Thật tình mà nói tao hơi bị hồi hộp trước chuyện mà mày kêu tao phải làm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Tonomachi đang ở một căn phòng trông như một phòng trong khách sạn. Tất nhiên họ không thể để cho Natsumi lên mặt đất được. Đây là một phần thuộc căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; và đã được tu sửa cẩn thận. Thậm chí còn có cả khách hàng và nhân nhiên. Tất nhiên họ đều là thành viên của tổ chức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thì….. kệ cmn đi. Tao hứa sẽ đưa mày về nhà đàng hoàng mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, một giọt mồ hôi căn thẳng lăn trên má cậu. Tonomachi nhìn cậu bằng một ánh mắt nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao cứ tưởng đây là chuyện không thể nào đấy Itsuka à…...cô gái đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào ánh mắt như có thể xuyên qua mọi thứ của Tonomachi, Shidou giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù rằng Tonomachi chẳng biết gì về tinh linh, nhưng dường như cậu ta đã bắt đầu nghi ngờ, và chuyện này không hề nằm ngoài dự kiến. Sẽ không hay ho gì nếu Tonomachi có định kiến xấu về Natsumi từ khi còn chưa gặp cô bé. Shidou suy nghĩ hết tốc lực, cố tìm một lý do gì đó để lấp liếm, nhưng…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tao rằng cô ấy là một Ojou-sama từ một gia đình giàu có nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên sung sướng, Shidou bật ra một tiếng kêu như người bị hysteric.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một cô gái trẻ mắc bệnh và ít khi được ra ngoài…… cô bị ấn tượng mạnh khi nhìn thấy người bạn học chụp chung tấm ảnh của mày (Itsuka)..........  và rồi một ngày nọ, cô ấy nhìn thấy người trong ảnh………… aah, cô ấy muốn gặp người đó………….! Cô bèn thu hết can đảm của mình và yêu cầu mày phải gọi người đặc biệt đó tới đây……….! Đó là sự thật đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou…. chắc là vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lảm nhảm tào lao một mình, Tonomachi [Kuuuuuuuu] lên một tiếng và cuộn người lại như thể đấu tranh với cảm xúc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây mới chính là tuổi trẻ của tao! Cám ơn mày Itsuka! Chúng ta vẫn sẽ là bạn với nhau cả khi tao trở thằng một thằng đào mỏ………!” (ND: bà con nào coi phim thể loại trai nghèo quen gái giàu chắc biết từ ‘đào mỏ’ là gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi bắt tay một cách rất thân tình với cậu, chẳng biết nó có cố ý hay không mà cậu đang cảm thấy bàn tay mình rất đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi chẳng để ý gì đến thái độ của Shidou cả, cậu ta liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, xì quýt hợt của tao đâu?” (ND: sweet heart, kêu là em yêu cũng được)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… bên kia kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi cậu chỉ vào một cái ghế. Một cô gái mặc một bộ trang phục dễ thương và trang điểm trông rất đẹp. Natsumi đang ngồi đó với một gương mặt không vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang ngồi trên ghế, gương mặt tỏ ra rất thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi sáng này, khi cô vừa thức dậy, Kotori không biết từ đâu đột nhiên đến, không nói gì và đưa cô tới chổ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nơi nào trên trái đất cơ chứ? Kể từ khi phải xuất hiện trước mặt mọi người mà không thể dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến hóa, cô không thoải mái tí nào. Cứ mỗi khi những người xung quanh chuyện trò với nhau, cô luôn cảm thấy khó chịu, như thể họ đang cười nhạo mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào, rất vui được gặp bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói âm vang niềm hạnh phúc vang lên từ đằng trước làm cho Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhìn về phía đó, và thấy một cậu thanh niên. Hình như cô đã thấy gương mặt này ở đâu đó rồi thì phải…… đúng rồi, đó là bạn cùng lớp của Shidou. Tên của cậu ta là……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................To-Tonomachi Hiroto………. sao anh lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên ngạc nhiên mà không nhìn cậu ta. Tonomachi tròn mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn-bạn biết tên mình ư!? Tohka-chan và Kaguya-chan lại chẳng bao giờ nhớ được tên mình cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu ta rưng rưng nước mắt, thể hiện lòng biết ơn vô hạn. Không hiểu sao Natsumi lại cảm thấy thật là kinh tởm, thế là cô bé nhích ghế đi một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi thì lại chẳng để ý gì hành động của Natsumi, cậu ta ngồi lên cái ghế đối diện, sự căng thẳng vẫn còn hiện rõ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn có khỏe không? Mình nên gọi tên bạn là gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............l-là…………. Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-chan! Quả là một cái tên tuyệt vời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những lời tâng bốc quen thuộc từ Tonomachi, Natsumi nhìn cậu ta nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thằng này, cô chỉ vừa mới nhận ra sự xuất hiện đột ngột của hắn ta. Hắn đang nói cái gì vậy chứ? Có lẽ hắn ta được Shidou và Kotori yêu cầu phải tâng bốc mình chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi, chắc chắn là như vậy. Nếu không phải thì làm sao mà hắn biết trước được Natsumi ngay từ khi bắt đầu nói chuyện cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…… mình không ngờ là bạn lại dễ thương đến vậy đấy. Mình đã rất biết ơn Itsuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang mãi suy nghĩ, Tonomachi đã nói tiếp trong niềm vui không kiềm được. Natsumi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......bao nhiêu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đã nhận được bao nhiêu để làm chuyện này hả? Hẳn con số cũng không nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................bạn đang nói gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi vươn cổ ra. Trông cậu ta chẳng có vẻ gì giống như vừa bị nói trúng tim đen cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhướng mày…… chuyện gì đang xảy ra vậy? Bình thường, nếu một người có mục đích đen tối gì đó thì họ hẳn đã phải có phản ứng rồi chứ. Natsumi là một người rất tinh mắt, không thể nào cô lại không nhận thấy phản ứng đó được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy……… đừng có nói là anh ta thực sự khen mình dễ thương nhá?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đã nhận ra điều đó, Natsumi cảm thấy dường như tim mình đang đập nhanh hơn. Không. Không thể nào. Chắc chắn không phải ý đó. Nhưng Natsumi lại đang phản ứng khác với hôm qua, khi những người khi giúp cô làm đẹp. Vậy chỉ có thể là……..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là đôi mắt Natsumi bắt đầu đảo tứ phía. Tonomachi gãi đầu gãi tai rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã thực sự bị ngạc nhiên đấy. Bạn thật là dễ thương. Và mình đã bị choáng trước vẽ đẹp đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt của Natsumi như đóng băng lại khi nghe Tonomachi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị choáng váng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Choáng váng……… nghĩa là sắp khụy xuống vì mắt đang hoa lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình sắp khụy xuống vì phải nhìn vàoi cô ta mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình cảm thấy muốn bệnh khi phải nhìn vào cô ta, con nhỏ xấu xí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếtttttttttttttt rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên một tiếng và lộn cái bàn. (ND: bạn cái ……)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-wah!? Bạn sao vậy Natsumi-chan?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chả sao cả. Đừng có mà xoắn với tôi! Tôi có muốn trở thành như vầy đâu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bắt đầu gào thét điên cuồng. Những nhân viên xung quanh chạy đến giữ Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hãy bình tĩnh, thưa cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao cũng tới lúc rồi, cứ thế này mà đưa cô ta đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn khốn các người đang làm gì thế hả? Thả tôi raaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Natsumi cứ thế mà bị kéo vào trong phòng chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........quả là tệ hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang được trấn tỉnh, Shidou và Kotori cùng nhau thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta đã đưa Tonomachi trở lên mặt đất rồi. Sau khi Natsumi bất ngờ lên cơn, cậu ta có hơi bị sốc mất một lúc, nhưng rồi [Đúng tao mình đoán, quả là cô ấy đã mắc phải một căn bệnh nặng……… nhưng tao vẫn sẽ giúp đở Natsumi-chan!]. Cậu ta nói ra những lời đó làm cho người xung quanh không thể xác định được cậu ta thô lổ hay là nam tính nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ người tiếp theo là…… Kannazuki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori búng tay, thế là chẳng biết từ đâu hiện ra một người đàn ông cao lớn. Đó chính là Kannazuki Kyouhei, trợ lý của Kotori và cũng là phó chỉ huy không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào Kannazuki, người mà cậu đã nhiều lần gặp mặt, Shidou nhíu mày trong vô thức. Cũng phải thôi, bởi vì lúc này anh ta đang mang một chiếc kính mát, trên người là một chiếc áo thể thao nhưng thay vì xỏ tay qua tay áo thì anh lại cột nó tước bụng mình, chắc là một kiểu thời trang nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kannazuki-san, sao anh lại ăn mặc như thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu…….. đây là kế hoạch bí mật của tôi. Hãy dạy cho con nhỏ đỏng đảnh đó biết sức quyến rũ của chính mình đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki nói và đưa lên một ngón cái đầy vẻ tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........mấy giờ rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng đã 3 giờ trôi qua kể từ khi Tonomachi đến. Bây giờ, sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Natsumi lại ngồi một mình ở nơi trông như một quán cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như đây chính là nơi mà cô bị lôi kéo đến, và họ muốn cô phải chờ, nhưng……. cô đang bị mang đến nơi quái nào thế này? Natsumi thầm nghĩ trong khi gục mặt xuống để tránh ánh nhìn của mọi người xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooo? OOOOOOOOOOOOOOOo?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu kỳ cục vang lên, một người đàn ông mang kính râm, cột tay áo trước bụng bất ngờ xuất hiện và tiếp cận Natsumi, trông như anh ta đang cố nhìn mặt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........hở, gì-gì vậy……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi gương mặt Natsumi toác lên một vẻ rằng cô đang rất cảnh giác, người đàn ông kia vỗ trán mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooootoo, xin lỗi, tôi lúc nào cũng vậy cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi anh ta lấy trong túi mình ra cái danh thiếp và đưa cho Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................Kannazuki Kyouhei, thuộc đội quản lý của tập đoàn &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đây là một công ty chuyên sản xuất phim và làm chương trình truyền hình, thậm chí còn làm ngành người mẫu và tuyển chọn tài năng nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông tên Kannazuki đó hất mũi một cái và nói tiếp trong cơm phấn khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể hơi đột ngột, nhưng thưa cô, quý cô có hứng thú trở thành một người mẫu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt trước đề nghị đột ngột đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người-người mẫu……..? Khoan đã, có phải là những người xuất hiện trên tạp chí không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, họ chính là người mẫu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki gật đầu hăng hái. Nhưng Natsumi lại thở ra một cách lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đó là những người mẫu. Natsumi nhớ lại những quyển tạp chí và các chương trình truyền hình cô từng xem, để được làm một người mẫu, cô gái đó phải cao, và phong cách phải thật quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là cơ thể sau khi được &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến đổi thì còn chấp nhận được, chứ thân hình hiện tại của Natsumi thì quả là chả phù hợp tí nào. Thằng cha này chắc chắn là [bọn chúng]. Hắn ta chắc chắn là một ông bầu dỏm chuyên đi lừa tình phụ nữ và trẻ em bằng cách nói chuyện ngon ngọt, rồi sẽ thu của họ một khoản tiền khổng lồ với lý do họ cần được dạy bảo thêm bằng những bài học đặc biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........xin lỗi, nhưng tôi không thích đùa đâu. Muốn làm người mẫu thì phải cao và có phong cách tốt mới được. Một người như tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi nói bằng một giọng tự nhạo báng mình, Kannazuki lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hề đùa. Phong cách tốt à? Hah, những bộ ngực to bự thì có ý nghĩa gì kia chứ? Chả là gì cả! Tất cả chì là tâng bốc mà thôi. Một vẽ đẹp thực sự phải là một cơ thể chưa trưởng thành, giống như một chồi non sắp nở rộ trong mùa xuân tươi đẹp! Thật là tuyệt vời! Thế hệ trẻ ngày nay thật là tuyệt! Cơ thể cô thật là tuyệt. Tôi sẽ không bao giờ nói hai lời đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki thở phì phò và tiến đến Natsumi gần hơn. Cô giật lùi lại theo phản xạ. Và cũng giống như Tonomachi, anh ta không hề nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng hơi tởm, nhưng một người đàn ông đã thật sự nghĩ như thế về cô ư? Thật sự thế giới này có tồn tại những người yêu mến Natsumi ư? Không, nhưng nếu hắn khen cơ thể hiện tại của Natsumi là đẹp, thì……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi có một cơ thể đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể của Natsumi rất chuẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoại hình không hoàn hảo, nhưng vẫn có thể làm người mẫu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như cơ thể của Natsumi có thể dùng để kiếm tiền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên-tên giết người………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đứng bật dậy và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ô da, sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có tới đây. Tôi sẽ không để anh lừa đâu, không bao giờ đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không lừa cô. Được rồi, nếu không thích nói chuyện ở nơi này, cô có thể đến văn phòng của tôi……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kannazuki nắm tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên the thé, tát một cái thật kêu vào mặt anh ta rồi chạy nhanh vào bên trong cửa hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 5===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............tệ hại thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............kết quả vẫn thật tồi tệ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chứng kiến những gì vừa xãy ra, Shidou và Kotori lại thở dài thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kannazuki lại cười, mặt anh ta chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả. Mặt anh ta in rõ hình một bàn tay năm ngón, còn cái kính mát thì vỡ mất một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì trông Kannazuki quá kinh tởm. Nhưng dường như suy nghĩ của Natsumi tiêu cực hơn em nghĩ nhiều. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta giảm mức độ xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói là…… giảm mức độ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……..đầu tiên, thay vì ca ngợi cô ấy, chúng ta nên làm cho cô ấy hiểu rằng sẽ không ai cười nhạo cô ta nếu trò chuyện bình thường với một người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu…….nói rõ xem?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta nên đưa cô ấy đến một cửa hàng bán thức ăn nhanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ mức độ sẽ được giảm xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng và gãi má. Tính đến bây giờ thì có lẽ đó là cách tốt nhất cho Natsumi. Sẽ tốt hơn nếu cô bé được tiếp xúc dần dần với môi trường bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, chuyển sang cuộc hẹn tiếp theo thôi nào. Bọn em sẽ đưa cô ta ra khỏi phòng, vậy nên hãy đi chuẩn bị đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori dựng que Chupa Chus cô đang ăn lên và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........mấy giờ rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm vào Shidou và Kotori bằng một gương mặt lạnh. Họ đang ngồi đối diện nhau. Nơi Natsumi được đưa tới là một cửa hàng ăn bán hamburger. Xung quanh là sinh viên và học sinh đi cùng với cha mẹ mình. Đây là một nơi khá sôi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, chỉ là hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, yeah, chỉ hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách thờ ơ trong khi Shidou thì gượng gạo. Natsumi nhìn họ một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, mình sẽ đưa tiền cho cậu nhưng cậu có thể đi gọi món được không? Mình sẽ đưa thực đơn cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…...hả? Sao lại là tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà. Tiền đây, đừng làm rơi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi buộc phải cầm lấy tiền và đi đến quầy hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........grừ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá nhiều phiền phức, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Natsumi đứng đó, đối mặt với người nhân viên những cô bé lại gục mặt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Quý khách đã quyết định gọi món gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhân viên với mái tóc cắt ngang đứng sau quầy đăng ký mỉm cười hỏi. Natsumi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim cô bé lại đập thình thịch. Cô bé nói bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................3…..ha-hamburger!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, ba hamburger thưa quý khách!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô nhân viên tươi cười hỏi nhưng Natsumi giương mắt to hết cỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoai tây, tức là khoai tây chiên ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn những thứ có nhiều cạc bon hi đờ rát sẽ dễ tăng cân hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông cơ thể của quý khách thật là thảm hại. Có lẽ quý khách nên tăng cân lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậuuuu mááááá nóóóó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đấm mạnh vào cái quầy đăng ký vô tội, cô nhân viên giật mình kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếttttttttttt! Cô không cần phải nói ra đâu! Tôi cũng chẳng ưa gì cái thân xác này đâuuuuuuuuuuuu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…. thưa quý khách?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nat-Natsumi?!?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, cản con nhỏ lại mạu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Shidou và Kotori vang lên. Natsumi bị bắt lại ngay sau đó và được đưa trở về phòng mình.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391735</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391735"/>
		<updated>2014-09-20T06:14:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Volume 11 - Tobiichi Devil */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391733</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391733"/>
		<updated>2014-09-20T06:11:25Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Volume 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7&amp;diff=391732</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 7</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7&amp;diff=391732"/>
		<updated>2014-09-20T06:07:27Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:07, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 7: {{Furigana|Bóng tối vẫy gọi - Cuộc truy sát}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bầu không khí nặng nề tràn ngập trong phòng họp tại trụ sở chính của tập đoàn DEM tại anh quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, làm mọi người thở khó khăn như thể bùn đã ngập đầy trong phổi họ. Nếu một người nào đó không liên quan bị lôi vào trong này, rất có thể họ sẽ phát ọe ngay tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những người đang ngồi trong đó đều có một điểm chung. Một, họ đều là người Anh. Hai, tất cả đều là thành viên trong hội đồng quản trị của tập đoàn. Và cuối cùng, cánh tay bên phải - hoặc trái - của họ đều bị bó bột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Đm nó!” (ND: dịch sát nghĩa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông trung niên đeo kính, cũng là thành viên chủ chốt trong hội đồng quản trị, Roger Murdoch chửi thề, phá vỡ bầu không khí im lặng nãy giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các người đang làm gì vậy? Đã tham gia vào buổi họp này rồi mà còn muốn giữ im lặng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta căm phẫn hét lên với cánh tay phải bị bó bột như những người khác và được treo bằng băng y tế trên cổ. Nó đã bị cắt lìa cũng trong một cuộc họp tương tự cách đây vài  hôm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những người đang ngồi trong phòng họp hiện tại đều là những thành viên quan trong trong hội đồng quản trị. Chính họ đã đồng loạt yêu cầu sa thải Tổng giám đốc điều hành tập đoàn DEM trong cuộc họp đó. Nhưng tình thế đã bị lật ngược bằng một hành động khủng bố cực kỳ man rợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay của họ đã được nối lại hoàn chỉnh bằng những thiết bị y tế của Realizer, và những ngón tay cũng đã có thể cử động. Nhưng ám nỗi ám ảnh kinh hoàng về khoảnh khắc mà cánh tay của họ bị đứt lìa ra vẫn còn trong tâm trí đến tận bây giờ. Vẫn chưa ai được phép đi cắt bột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Dù ông có nói vậy đi chăng nữa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông có râu, tên Simpson, nhìn về phía Murdoch. Ánh mắt ông ta có hơi sợ hãi, nhưng cũng tràn đầy trách móc. Nhưng không phải chỉ một mình ông ta có thái độ như vậy. Dù những người ngồi ở đây không nói ra, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được điều tương tự khi nhìn vào mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra đó cũng chỉ là một chuyện bình thường. Đầu tiên, chính Murdoch là kẻ lên kế hoạch sa thải Westcott. Dù sao thì chính Westcottlà người đã phát minh ra công nghệ Realizer, và một tay dựng xây dựng nên cả tập đoàn, thành tựu của anh ta là vô hạn. Nhưng những thành viên trong hội đồng quản trị của DEM lại xem sự tồn tại của anh ta trong tập đoàn là một mối phiền toái chỉ vì những hành động kêu ngạo nhỏ nhặt của anh ta. Và họ đã tự ý quyết định một chuyện không nên làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, những tin tức về thảm họa mà Westcott đã gây ra ở Nhật Bản không còn hot nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không những tòa nhà chi nhánh số 1 và 2 bị phá hủy và mất liêc lạc, Westcott còn là nguyên nhân gián tiếp gây ra cái chết thương tâm của một số Wizard dưới quyền mình. Thực ra đó là thời cơ tốt nhất để buộc tội anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…. Kết quả mà họ đạt được lại là như thế này đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson rên rỉ và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông cần phải cải cách tư tưởng của chính mình về vấn đề này. Hắn ta là một con quái vật. Hắn khác hoàn toàn chúng ta, cả về suy nghĩ, tài chính, quyền lực mà hắn nắm trong tay……. hoặc bất cứ thứ gì đi chăng nữa. Bọn tôi thật là ngu ngốc khi tin vào giấc mơ đó, dù rằng nó gần như đã trở thành sự thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch siết chặt tay trái của mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........Dù có là vậy đi nữa, tôi vẫn đang lên kế hoạch để buộc hắn ta phải nhận một sự trừng phạt thích đáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có thể xem như là hành động thể hiện sự dũng cảm ngu ngốc của Murdoch. Người thành viên trong hội đồng quản trị cho ra một tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi đoán không lầm thì hiện giờ Westcott MD đang ở Nhật Bản. Có vẽ như hắn ta đang ở một nơi mà tần số tinh linh xuất hiện vô cùng dày đặc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì đáng lo ngại chứ còn sao nữa…Nếu hắn ta vô tình vướng vào một trận không gian chấn hoặc một ‘tai nạn bất ngờ nào đó’, chúng ta sẽ gặp vấn đề to mất thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta thở dốc khi nghe giọng nói mạnh mẽ chứa những từ ngữ mang đầy ẩn ý đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Murdoch, đừng có nói là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson lên tiếng trong sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không chỉ một mình Simpson, tất cả mọi người trong căn phòng đều đã đoán được ý đồ ám sát Westcott của Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sự im lặng đáng sợ thâu tóm lấy căn phòng họp. Mọi người bối rối nhìn nhau xem người kia phản ứng thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì khó khăn để hình dung ra kế hoạch [Cướp đi mạnh sống của ai đó] mà Murdoch đã nói ra một cách không hề do dự. Quả thực, nếu không quyết đoán được như vậy, có lẽ ông ta đã không thể ngồi được vào một trong những chiếc ghế thuộc hội đồng quản trị của DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nỗi sợ ngập tràn khi nghĩ về chuyện đó. Nếu vụ ám sát thất bại, Westcott sẽ quay lại và báo thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảng lặng kéo dài, một thành viên trong hội đồng quản trị đứng lên và cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............đúng vậy. Quả là một việc đáng lo ngại, cực kỳ đáng lo ngại đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói không hề tự nhiên phát ra chứng tỏ rằng ông ta hoàn toàn đồng ý với kế hoạch của Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Aah, đúng như ông nói đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người khác lên tiếng ngay sau đó, cứ như thể ông ta thực sự lo lắng cho Westcott vậy. Và chẳng bao lâu sau, mọi người trong văn phòng đều cảm thấy “lo lắng” cho sự an toàn của Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch nhếch môi lên. Mọi việc đều hoàn toàn theo như sự sắp đặt của hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường, rất có thể những thành viên trong hội đồng quản trị sẽ không đồng ý với kế hoạch của Murdoch. Nhưng những trải nghiệm họ nhận được khi bị đứt lìa cánh tay trong cuộc họp lần trước đã khiến cho suy nghĩ của họ phải thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là họ chỉ có một trong hai lựa chọn: Tiếp tục làm việc với con quái vật được gọi là Westcott trong sự sợ hãi, hoặc vượt lên chính nổi sợ của mình và chống lại hắn ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù tất cả mọi người đều đã đồng ý, Simpson lại đang tỏ ra bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........nhưng, dù có là vậy đi nữa, ông đã có kế hoạch gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với DEM, khi không thể giải quyết vấn đề với đối tác làm ăn bằng những biện pháp phi bạo lực, họ sẽ phải nhờ đến những Wizard thuộc bộ phận điều hành thứ 2. Phương pháp này rất ít khi được sử dụng. Vậy nên đó là lý do tại sao Simpson thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những Wizard trong bộ phận điều hành thứ 2 đều là tâm phúc của Westcott. Và lẽ tất nhiên, cho dù chúng ta có dụ dỗ thế nào đi nữa, chắc chắn bọn chúng sẽ không phản bội Westcott đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người tóc trắng cũng thuộc hồi đồng quản trị gật đầu với Simpson.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, dù chúng ta có dụ được bọn chúng đi chăng nữa, chắc chắc ‘cô ta’ sẽ luôn theo bên cạnh để bảo vệ Westcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta. Chỉ một từ đơn giản đó thôi cũng đã làm cho toàn bộ hội đồng quản trị phải nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen M.Mathers. Cô ta chính là vệ sĩ đáng tin cậy nhất đối với Westcott, và cũng chính là kẻ đã cắt lìa cánh tay của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với DEM…. không phải, phải nói là đối với toàn nhân, có lẽ cô ta là người mạnh nhất. Một khi cô ta còn ở bên cạnh Westcott, Murdoch và những kẻ theo phe ông ta dù có lên kế hoạch thế nào đi nữa cũng không thể dụng vào một sợi lông của hắn ta được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......chắc mọi người đều biết vệ tinh nhân tạo đang ở trên quỹ đạo của DEM rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhíu mày lại một cách nghi hoặc. Ông ta đã vô tình bật ra một tiếng kêu khi phải bất ngờ nghe thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Murdoch không hề bận tâm và lại nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói một cách chính xác thì có tất cả là 23 cái. Và sớm hay muộn gì thì 8 trong số đó cũng sẽ kết thúc nhiệm vụ của mình và chờ để được xử lý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, tôi vẫn chưa hiểu ông muốn nói gì. Vụ vệ tinh thì liên quan gì đến chuyện chúng ta đang bàn cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thành viên trong hội đồng quản trị hỏi với một gương mặt rất biểu cảm. Dường như không ai trong số họ hiểu được ý của Murdoch. Hắn ta cười vô cùng tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........chúng ta sẽ thả một vệ tinh mang số hiệu &amp;lt;DSA-IV&amp;gt; xuống Tenguu. Hiện tại nó đang chờ để được xử lý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hội đồng quản trị đờ ra trước những gì Murdoch vừa nói. Một khoảng thời gian sau, Simpson lắc đầu dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ vừa mới nhận ra điều này thôi……. Ông thật sự nghiêm túc đấy chứ? Ông có biết rằng có một bầu khí quyển bao bọc lấy cái cục đất mà ông đang đứng không? Bất cứ thứ gì tương tự như vệ tinh nhân tạo sẽ hoàn toàn bị đốt cháy trong bầu khí quyển trước khi nó chạm đất. Cho dù cái xác nó còn sót lại, ông sẽ làm cách nào để canh cho nó rớt ngay đầu Westcott hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......tôi có nó là sẽ quăng nó vào đầu Westcott à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả nghe tôi giải thích đây. Đầu tiên………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhíu mày nghi ngờ. Murdoch cười gian xảo trước khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu sắc trên gương mặt của những người tham gia cuộc họp ngay lập tức thay đổi. Kể từ khi Murdoch bắt đầu giải thích, họ có thể nhận ra ngay được rằng kế hoạch này không phải là một câu chuyện trong mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ vậy thôi. Còn ai hỏi gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hỏi. Một trong những thành viên thuộc hội đồng quản trị cao giọng trong khi mồ hôi chảy dài trên gương mặt ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã hiểu. Kế hoạch của chúng ta sẽ thành công nếu áp dụng cách này. Nhưng chẳng phải nếu làm vậy ta sẽ gây ra thiệt hại khổng lồ cho thành phố Tenguu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tuy chúng ta có thể loại trừ được Westcott nhưng hậu quả lại quá nặng nề. Và một khi kế hoạch thành công, ông định sẽ giải thích chuyện này như thế nào trước dư luận thế giới hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông khác lớn tiếng tán thành. Nhưng dường như Murdoch đã suy tính tất cả. Hắn gật đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khoảng thời gian kế hoạch diễn ra, chúng ta sẽ điều động một không hạm đến không phận của Tenguu để nó liên tục triển khai kết giới. Và nhiệm vụ của nó là che giấu các vệ tinh của chúng ta khỏi thiết bị quan sát trên mặt đất. Rồi chúng ta sẽ cho phát âm thanh cảnh báo không gian chấn để mọi người có thể sơ tán kịp thời. Nhưng tôi lại không biết liệu những hầm trú ẩn ở Nhật có chịu được vụ nổ khi va chạm không nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, quả là một thảm kịch. Thành phố Tenguu thuộc thủ đô Tokyo sẽ bị không gian chấn tấn công thêm lần nữa sau 30 năm yên bình. Và đó là một trận không gian chấn cực kỳ mạnh, đến nổi nó thổi bay cả những hần trú ẩn kiên cố nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nói tiếp, cứ như thể đang kể lại một anime thảm họa mình vừa xem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và điều đau lòng nhất là tổng giám đốc của chúng ta lại có mặt ở nơi xảy ra thảm họa. Đó quả là một mất mát cực kỳ to lớn với DEM khi phải mất đi một thiên tài như anh ấy. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi đau buồn được. Hãy chấp nhận rằng anh ấy đã ra đi, và cùng nhau cố gắng để tập đoàn DEM phát triển mạnh mẽ hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Murdoch kết thúc bài phát biểu, gương mặt của các thành viên trong hội đồng quản trị chuyển sang một màu nhợt nhạt và nhìn hắn ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có nhìn hắn bao lâu đi nữa, không một ai dám lên tiếng để nói thẳng ra kế hoạch này vô nhân đạo như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................................oou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 1 tháng 11.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã quá mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã rất may mắn khi nhận được hỗ trợ của tổ chức và không bị mời lên phường, Natsumi vẫn chưa chịu buông tha và liên tục quấy rối cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một lần, khi cậu phải ra ngoài để mua đồ, lúc đang ở ngay trung tâm khu mua sắm, toàn bộ  quần áo trên người cậu đột nhiên biến mất, chỉ còn lại mỗi cái áo khoát da và cái quần đùi không biết từ đâu xuất hiện. Những người gần đó đã ngay lập tức lôi Iphone 7 ra và cho cớm. Cũng phải thôi, ai cũng sẽ làm vậy khi thấy một tên du đảng dắt những bé gái nhỏ tuổi, không mảnh vải che thân đi dạo trong khu mua sắm. Đã vậy, lúc đi về, ngôi nhà thân yêu của cậu đã bị ai đó biến thành một sex shop, đã vậy còn được trang trí thêm những đèn neon màu hồng nhạt xung quanh. Nếu không nhận được giúp đỡ từ &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, sẽ không ai có thể tính được số lần mà cậu bị cộng đồng xóa sổ vì những hành vi dâm ô đồi bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, sao nhìn anh xìu vậy? Có sao hông?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi, rồi lén liếc nhìn gương mặt u ám của Shidou. Và khi nhìn lại, Shidou nhận ra rằng Tohka không phải là người duy nhất. Yoshino, hai chị em Yamai, Miku và cả Kotori nữa. Họ núp sau những cái cột và lén lút nhìm trộm Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lắc đầu để cho bọn trẻ không phải lo lắng thêm nữa, rồi thở dài thườn thượt. Tohka và những người khác bị Natsumi biến hình, người cực khổ nhất vẫn là Shidou. Nhưng sẽ thật là khó coi nếu cậu tỏ ra mệt mỏi trong lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, mình không sao đâu. Xin lỗi mọi người nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu…. hiểu rồi. Nếu anh không sao thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Tohka tỏ ra hài lòng và cười một cách nhẹ nhõm rồi gật đầu vui sướng. Giờ đây cậu đã hiểu được nỗi khổ thực sự của một người cha khi phải chăm đàn con gái bé bỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng ngày, Natsumi càng troll cậu bằng những trò kinh khủng hơn. Nhưng nếu suy nghĩ theo cách khác, rất có thể đây chính là cơ hội cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để quậy phá Shidou, Natsumi phải bám theo cậu và giữ một khoảng cách nhất định thì &amp;lt;Haniel&amp;gt; mới có thể làm việc được. Tất nhiên, việc tìm ra cô ta dựa theo hình dáng bên ngoài là không thể, vì chắc chắn cô ta sẽ đội lốt nhiều người khác nhau. Nhưng nhờ vậy, cuối cùng họ cũng đã xây dựng được một mô hình dựa trên những gì reiha quay lại được mấy ngày qua. Ngay lúc này, đội ngũ phân tích của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, được Reine chỉ đạo, lấy nhà của Shidou làm trung tâm và đặt một mạng lưới xung quanh đó. Có lẽ họ sẽ sớm bắt được Natsumi thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một điều mà Shidou cần phải đặc biệt lưu ý. Rất có thể Natsumi sẽ bắt đầu cảm thấy chán và rồi cô ta sẽ bỏ đi, vì đã quậy phá Shidou quá đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............uh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng long lánh hắt từ bên ngoài cửa sổ vào. Đó chính là thứ ánh sáng mà cậu đã nhìn thấy trong mấy ngày qua, dấu hiệu cho thấy &amp;lt;Haniel&amp;gt; đã bắt đầu làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảnh khắc tiếp theo, tất cả những đồ nội thất trong nhà Itsuka, mọi thứ trong tầm nhìn của Shidou và những cô bé tinh linh nọ phát sáng lên tức khắc và bắt đầu biến hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giây sau….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất thêm vài giây nữa Shidou mới xác định được chuyện gì vừa xảy ra trong căn nhà của mình, hai mắt cậu mở to hết cỡ. Quần áo của những cô bé tinh linh đã bị biến đổi. Giờ đây trông các bé như như cô bé thỏ dễ thương trong bộ quần áo theo kiểu leotard.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/e/ec/DAL_V9_063.jpg/425px-DAL_V9_063.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, nhìn kỹ lại thì đó chỉ là một cái tai giả được gắn trên đầu các bé, và thêm một cái đuôi giả ở mông. Tohka trông như một con cún, Kotori chẳng khác gì một con mèo, Yoshino thì chắc chắn phải là thỏ rồi, chị em Yamai y như hai con khỉ, còn Miku lại giống như một con…. bò!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, nếu họ mặc mấy thứ này thì nhìn cũng đã ‘dâm’ lắm rồi (ND: bà con tha lỗi, mình dịch sát bản Eng), vậy mà giờ đây, cơ thể họ còn bị teo nhỏ lại nữa chứ. Mùi hương của tội phạm bắt đầu tỏa ra nồng nặc trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó chưa phải đã hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng sức mạnh của mình, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đã biến cái phòng khách quen thuộc trở thành một cái lồng được những song sắt bao bọc xung quanh, nhìn không khác gì một sở thú. Đã vậy, “ngẫu nhiên” thay, trên người Shidou là một bộ quần áo rực rỡ, thường hay xuất hiện trong manga, và trên tay cậu còn có thêm một cây roi da nữa. (ND: Natsumi muốn Shidou chơi trò S&amp;amp;M đây mà)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là những bức tường của ngôi nhà cũng biến mất, ai bên ngoài nhìn vào cũng có thể thấy rõ được. Một tấm bảng với dòng chữ [Sở thú dàn riêng cho tui] được treo ngay trên đỉnh của cái lồng (một cách vô cùng lịch sự).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, không gì có thể cứu vãn được danh tiếng của Shidou được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy cô bé cosplay đã nhận ra sự có mặt mọi người, gương mặt họ chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc. Chỉ có duy nhất một mình Kaguya lớn tiếng phản đối:”Tại sao tôi lại làm khỉ cơ chứ?”. Có thể là do luồng ánh sáng chói lóa vừa rồi nên người dân xung quanh đã tụ tập lại. Họ nhìn vào cái bản [Sở thú dàn riêng cho tui], rồi bắt đầu bàn nhau chuyện cần phải gọi 110 ngay lập tức. Shidou giả vờ không thấy họ và ấn vào cái tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hmm…..hiểu rồii, chúng tôi đã xác định được tín hiệu của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật à? Vậy lúc này cô ta đang ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta đang ở cách cậu khoảng 1km, trong một tòa nhà đang xây dựng thuộc thị trấn lân cận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách một 1km cơ à? Cô ta troll cháu từ khoảng cách 1km ư???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay về phía từng là vị trí của cái cửa sổ, nhìn, và cậu thấy một nguồn sáng. Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đã đoán được chuyện gì xảy ra thông qua phản ứng của Shidou, cô bé nhìn cậu bằng một ánh nhìn nghiêm túc. Cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aah…………...… đi thôi nào mọi người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lớn tiếng gọi như để đáp lại cái nhìn của cô em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…………..nhìn từ bên ngoài vào, bất cứ ai cũng có thể thấy được khung cảnh nó kỳ quái như thế nào. Shidou vận dụng hết sự tập trung của mình lại để cố gắng không nghĩ về chuyện đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha...ahahaahahahahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ xa, Natsumi ôm bụng lăn lộn cười khi thấy gương mặt hốt hoảng của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái khoảng 20 tuổi, trên người là một bộ linh trang, trông giống như trang phục của một phù thủy. Gương mặt cô nhỏ nhắn, tay chân mảnh mai. Cô lăn người trên đất, giày dép rơi khỏi chân, nước mắt bắt đầu nhỉ ra vì cười quá nhiều. Natsumi đang ở trên một công trình chỉ mới xây được một nửa, cách nhà Itsuka khoảng 1km. Cô đã tận hưởng được trọn vẹn niềm vui  khi nhòm nhòm trộm những phản ứng của Shidou, nhờ vào một cái kính viễn vọng khổng lồ được biến ra từ một khung thép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah… dễ thương thật đấy. Tôi sẽ không để cho bất cứ ai trong số các người sống yên sau khi đã làm tôi phải xấu hổ như thế đâu. Đáng đời….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô liếc thêm một cái cực kỳ sắc bén về phía đám người trong sở thú loli.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày trước, bí mật không thể bật mí của Natsumi đã bị một người phát hiện, đó chính là Itsuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khịt mũi, rồi vớ lấy cái chổi (thiên sứ) &amp;lt;Haniel&amp;gt; và lộn ngược nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… không biết tiếp theo mình nên phá cái gì nữa nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nở một nụ cười tự tin. Rất nhiều ý tưởng phá hoại khác nhanh chóng bật ra từ trong suy nghĩ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô muốn một chuyện gì đó làm cho Shidou mất đi ý chí của chính mình càng nhiều càng tốt, và phải phá hủy hoàn toàn danh dự của cậu. Phải làm cho Shidou không dám bước ra đường vào ban ngày. Có lẽ sẽ rất thú vị nếu làm cho áo quần của Shidou rời ra từng mảnh lúc cậu ta đi ngang hang ổ bọn cớm, thế là sẽ có ngay một hồ sơ tội phạm của một tên điên biến thái khỏa thân đi ngoài đường. À mà thôi, chỉ cần…………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng khắc đó, khi Natsumi còn đang mải mê suy nghĩ với một khuôn mặt khó đăm đăm, cô bất ngờ nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............có gì đó đang ở gần đây thì phải…………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới đầu, cô cứ nghĩ đó chỉ là do mình tưởng tượng ra, nhưng………. đó lại là thật. Thật sự là có một thứ gì đó đang ở gần đây, và nó đang đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là…. Shidou-kun đã tìm thấy mình…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tặc lưỡi. Khả năng đó cũng có thể xảy ra. Natsumi không thể biết được tổ chức lớn đứng sau hổ trợ Shidou là cái gì. Dù rằng Shidou không chú ý, nhưng cô không thể hoàn toàn  phủ nhận khả năng có một cái bẫy được gần đây để bắt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng tôi sẽ không để bị bắt ở đây đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói với kẻ bám đuôi chưa lộ diện, và thoa lên &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, gặp lại sau nhé….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đạp xuống mặt đất, thế là cô cùng với &amp;lt;Haniel&amp;gt; bay bổng lên không. Cô nhìn về phía xa bầu trời, rồi cúi người xuống và lướt thẳng về phía trước bằng một tốc độ cực nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phong cảnh xung quanh bị hút về phía sau, nhìn vô cùng chóng mặt. Giờ đây Natsumi có cảm giác như cả cơ thể mình là một mũi khoan chọc thủng cả vùng trời rộng lớn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù họ có biết được vị trí của cô đi nữa, họ cũng sẽ không làm gì được nếu không theo kịp tốc độ này. Natsumi tưởng tượng ra vẽ mặt bối rối của Shidou và những người hổ trợ, rồi *kusu* *kusu*, cô cười thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Hmm…..chắc chổ này được đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết đã bao lâu trôi qua kể từ khi Natsumi bắt đầu bay. Chỉ cần thấy một dấu hiệu nhỏ nhất của người đuổi theo mình, cô đã ngay lập tức di chuyển đến một nơi khác thật xa, và nơi cô đáp xuống hiện tại là một sườn núi không có người ở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, hiện tại có một mạng lưới bao quanh Shidou, vậy nên từ bây giờ trở đi cô sẽ không dùng cách cũ nữa, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Vẫn còn nhiều cách khác mà. Thay vì biến đổi lung tung những thứ ở gần Shidou, Natsumi sẽ biến hình và tự tay chơi khăm cậu ấy. Đại khái như cô sẽ biến thành một cô gái rồi xé toạc quần áo của mình ra và la lên [Thằng-thằng đó xé đồ tui…..!]. Chắc chắc chỉ một cú đó thôi cũng đủ hạ đo ván Shidou rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha, nhưng mà… kết thúc như thế thì có hơi nhanh nhỉ? Mình sẽ để dành chiêu đó sau vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc đó, Natsumi cảm nhận được một áp lực ngập tràn cơ thể mình, cô lập tức bật nhảy về phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảnh khắc tiếp theo, nơi Natsumi đang đứng lóe lên một ánh sáng, mặt đất dưới chân cô sụp xuống và tạo thành một cái hố sâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không nhầm vào đâu được, chắc chắn có ai đó đang tấn công Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị theo đuôi ư? Mình đã bay nhanh đến thế cơ mà?! Gương mặt Natsumi chưa bao giờ ngạc nhiên đến thế…… Tuy nhiên, nụ cười tự tin nhanh chóng quay lại trên gương mặt ấy.  Chưa bao giờ cô tỏ ra mất bình tĩnh trước đối thủ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây nhỉ? Đó quả là một lời chào nồng nhiệt đấy, đồng bọn của Shidou-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khịt mũi nói, rồi nhìn lên phía trên, nơi kẻ tấn công cô đang ở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để đáp lại cái nhìn của Natsumi, một cái bóng phía trên từ từ hạ xuống và nhìn cô bằng một ánh mắt lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái với bộ chiến giáp màu bạc bao quanh cơ thể, mái tóc cô vàng nhạt, còn đôi mắt thì màu xanh. Gương mặt cô trông giống như một con búp bê vậy, không hề có lấy một tí cảm xúc nào. Nhìn thoáng qua cũng thấy rõ được, tuy cô ta đẹp nhưng trông không hề giống như một cô gái đáng yêu, thay vào đó, bầu không khí nặng nề xung quanh chứng tỏ rằng cô ta là một chiến binh mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ quá, tôi không phải đồng bọn của Itsuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun….. vậy à? Vậy có phải AST không? Mà thôi, mặc kệ. Cô cần gì ở tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một thứ cô có thể làm rất tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe xong câu hỏi của Natsumi, cô ta rút ra một thanh kiếm khổng lồ mang trên lưng và trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......&amp;lt;Witch&amp;gt;, tôi sẽ bắt được cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tuyên bố của Ellen, ở phía đối diện, tinh linh &amp;lt;Witch&amp;gt; hơi ngạc nhiên trong chốc lát, nhưng rồi cô lập tức bật cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hee? Cô nghĩ mình sẽ làm được điều đó à? Nhưng có một điều quan trọng đây, tên tôi không phải &amp;lt;Witch&amp;gt;. Cô có thể gọi đúng tên tôi là Natsumi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Witch&amp;gt; - Natsumi nhún vai nói. Từ những biểu hiện và cử chỉ đó, có thể thấy ngay được rằng cô không hề đánh giá cao Ellen. Có lẽ Natsumi làm vậy chỉ để che giấu sự nhầm lẫn của mình, hoặc cô thật sự nghĩ rằng mình không thể thua kẻ này được. Nếu thật sự là khả năng thứ hai…. Ellen nhìn xuống và giật giật lông mày của mình một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ cần một lần, chúng ta sẽ ngay lập tức biết tôi có làm được hay không thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng cây chổi vào Ellen và *Nii*, cô nhếch môi lên. Điều này đã được ghi trong những bản báo cáo. &amp;lt;Haniel&amp;gt;, một thiên sứ có khả năng tự do biến đổi hình dạng đối tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì đó quả là một năng lực khó chịu, nhưng…… năng lực đó không thể nào đem so sáng với Ellen được. Và như để đáp lại Natsumi, Ellen vung lưỡi kiếm laser &amp;lt;Caledfwlch&amp;gt; trong tay phải của cô lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh mắt cả hai giờ đây đã trở thành hai đường thằng trùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể để trang trí thêm cho cảnh đó, thêm một vài Wizard nữa hạ cánh xuống phía sau Ellen. Đó là nhóm Wizard của &amp;lt;DEM&amp;gt; được giao nhiệm vụ đuổi bắt Natsumi, dường như cuối cùng họ cũng theo kịp được Natsumi và Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự là vậy. Họ chỉ có thể đuổi theo tín hiệu của Ellen, người duy nhất trong nhóm đã không làm mất dấu &amp;lt;Witch&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cô đến muộn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói trong khi vẫn còn đang nhìn trừng trừng vào Natsumi. Những Wizard phía sau cô thở hổn hển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi-tôi rất xin lỗi, Ellen-sama………………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng tôi không thể theo kịp được tốc độ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài trước câu trả lời mà cô đã biết trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như cô biết, những Wizard của &amp;lt;DEM&amp;gt; luôn là những người giỏi hơn so với những Wizard bình thường. Nhưng khi vào thực chiến thì họ lại thành ra thế này đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và điều này làm cho Ellen phải suy ngẫm. Quả là sự hỗ trợ cô nhận được giảm đi rất nhiều khi không có Takamiya Mana và Jessica Bayley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Hmm…. cuối cùng mình cũng hiểu Ike muốn nói gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tự nói với chính mình và dùng bàn tay trái xoa vào vết thẹo lớn trước ngực. Tuy rằng nếu dem so với Ellen thì cô ta không thể bằng được, nhưng ở một mức độ khác, chỉ có cô ta là đủ khả năng để hổ trợ Ellen. Và rất có thế đó chính là mấu chốt quan trọng để chiến thắng trong một trận đấu mang tính quyết định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thưa giám đốc, cô vừa nói gì cơ………………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............không có gì đâu. Hãy tập trung vào trận chiến này đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaaaa………………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, và các Wizard rút vũ khí của họ ra. Trông họ rất hài lòng với chính mình, và nhìn Natsumi đầy vẻ khiêu khích. Natsumi đã thấy rõ những gì xãy ra trước mắt mình, nhưng cô không hề sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eeh? Đứng có nói với tôi là cô tự tin chỉ nhờ vào đám người này nhá? Cô nghĩ rằng cô có thể thắng được tôi nhờ vào số lượng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói bằng một giọng đe dọa. Ellen bắt đầu phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đâu, và đừng lo nữa, tôi sẽ không làm cô phải thất vọng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, hiểu rồi. Thực ra mà nói thì tôi đíu quan tâm đâu, nhưng------- neh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, Natsumi hô lên với cây chổi &amp;lt;Haniel&amp;gt; cô đang cầm. Đáp lại hành động đó, một luồn khí áp lực cao cộng hưởng với ánh sáng tấn công hướng thẳng về phía Ellen và nhóm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen chỉ đơn thuần là khịt mũi, rôi cô đạp mạnh xuống mắt đất, khởi động kết giới và bay lên bầu trời. Và những Wizard phía sau cô cũng vậy, họ nhanh chóng tản ra đến tránh luồng xung kích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô………………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những wizard phân tán bắn ra hàng loạt tên lửa nhằm thẳng vào Natsumi. Những khối trụ chứa đầy dung môi xúc tác cho cái chết bao vây lấy cô trông như một Maryoku, chúng để lại những vệt khói dài trên bầu trời và tiếp cận Natsumi một cách nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufun….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mặc cho những quả tên lửa có sức sát thương cao đã đến gần, nụ cười chứa đầy tự tin vẫn tiếp tục nở trên môi cô ấy. *ton*, cô dộng mạnh đầu cây chổi xuống đất và hô lên nhằm vào những quả tên lửa hủy diệt đang đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi la lên, phần đỉnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; lập tức mở rộng ra tạo thành một cái gương được cố định trên đó, nó phát ra một luồng ánh sáng cực mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những Wizard hiểu ngay ra rằng đó không phải là một đòn mù để đánh lạc hướng. Giây phút những quả tên lửa nhắm vào Natsumi tiếp xúc với thứ ánh sáng đó, chúng nhanh chóng biến thành vô số đồ ngọt, như kẹo và socola chẳng hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng thời điểm với việc những Wizard kia bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nhưng thanh kẹo rơi xuống, chạm mặt đất và *pon*! Một âm thanh hài hước vang lên. Một hương thơm ngào nhạt lan tỏa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ôi. Tặng kẹo cho tôi à? Thật là hạnh phúc quá đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi *kuku* *kuku*, cười khúc khích thêm lần nữa, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đong đưa trong tay cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói sao đây nhỉ? Có qua có lại mới toại lòng nhau phải không…………&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hét lên, và khu vực đó lại ngập chìm trong ánh sáng phát ra từ &amp;lt;Haniel&amp;gt; thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen cau mày lại khi một cảm giác kỳ là xâm chiếm lấy cơ thể của cô. Cô không hề cúi đầu xuống, nhưng dường như tầm nhìn của cô lại đang bị thấp dần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, tiếng la hét phát ra từ những Wizard đồng hành vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;U-uwahhh !?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cái-cái gì đây ..........!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen liếc mắt ngay về hướng đó, và cô nhận ra rằng…. mình…. không hề quen biết đứa trẻ nào trong số đó cả!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không….. nhầm rồi. Khi nhìn lại một cách cẩn thận, cô mới nhận ra rằng tất cả những đứa bé đó đều trông hao hao giống cấp dưới của cô. Rất có khả năng họ đã bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến thành những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô nhìn lại bàn tay đang cầm thanh kiếm laser của mình. Trông nó vẫn bình thường, chỉ ngoại trừ một chuyện: cô không hề nhớ rằng bàn tay của mình lại trông như thế này. Chắc chắc bàn tay cô phải to hơn thế. Cũng như những Wizard kia, Ellen đã bị Natsumi hóa thành trẻ nít. Và tuy cơ thể bị teo nhỏ, nhưng những thiết bị cô đeo trên người vẫn giữ nguyên kích thước cũ, chúng trở nên không cân bằng, chênh lệch một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahahahahaa! Trông các người dễ thương hơn rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ôm lấy bụng và cười to hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trận đấu vẫn chưa kết cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heee? Vậy cô nghĩ mình có thế làm được gì trong cái bộ dạng bé tí đó hả? Chạy về nhà méc mẹ à? Hahahahaha…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhíu mày lại. Cô thao tác một lệnh bằng trí óc mình để điều khiển kết giới. Cô tự quét qua cơ thể mình để kiểm tra tình trạng hiện tại. Khối lượng cơ, mật độ xương, khả năng trao đổi chất, hệ thần kinh và nhiều thứ khác nữa. Kết quả chi tiết hiện lên trong đầu cô ngay lập tức. Cô nhận ra ngay rằng sự phát triển của cơ thể mình đã bị đảo ngược. Vì sức mạnh đã bị giảm đi đáng kể nên khả năng đánh lưỡi cũng bị hạn chế, hậu quả là khả năng phát âm cũng bị giới hạn theo. Quả là một trải nghiệm khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bấy nhiêu đây cũng đủ để diệt cô rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng giọng ngọng ngịu đáng yêu của một bé gái, Ellen kêu lên và nắm chặt lưỡi kiếm lại, đạp thật mạnh vào bầu trời như để lấy đà, và nhằm thẳng về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì phòng thủ lơ là, Natsumi kêu lên chết lặng khi phải đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Ellen, cô mở to đôi mắt đầy kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen không quan tâm gì điều đó, cô vung lưỡi kiếm &amp;lt;Caledfwlch&amp;gt; lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……………., Eh……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt mở to kinh ngạc, giọng nói kẹt lại, không thoát ra được, Natsumi chỉ có thể thốt lên những tiếng kêu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô vẫn không hiểu được chuyện gì đang xãy ra…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lại chuẩn bị kích hoạt sức mạnh của mình như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù có là ai đi chăng nữa, khi một người đã vung sẵn lưới kiếm lên và bay nhanh đến gần, sẵn sàng xuống tay để tiêu diệt đối thủ…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể trở tay kịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác hỗn loạn chưa từng xuất hiện trước đây tràn ngập cơ thể Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cô gái mang tên Ellen vung thanh gương ánh sáng lên, một luồng sức nóng lan nhanh qua ngực cô, rồi xuống đến bụng. Cảm giác đó cứ trôi đi rồi trở lại, hành hạ Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc ý thức trở nên mơ hồ, Natsumi đặt tay mình lên bụng, một lượng lớn máu dính vào tay cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hii………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào cũng trong thời điểm cô nhìn thấy vết máu đó, một cảm giác đau đớn cùng cực ngập tràng trong cơ thể cô. Cảm giác đó không còn mơ hồ như trước đó nữa, giờ đây nó đã trở nên vô cùng rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên vì cái cảm giác mà trước giờ cô chưa từng được nếm trải. Nó như thể một cái gai nhọn đâm xuyên qua cơ thể mình. Các giác quan của cô trở nên mơ hồ. Tầm nhìn của cô bắt đầu mờ hẳn đi. Nhưng cảm giác đau đớn ấy vẫn vẫn còn ở lại và nó thể hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Và cái cảm giác kinh hoàng ấy cứ tiếp diễn không ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không thể nào….. cái-cái gì quái gì xảy ra thế này………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đòn tấn công bằng thanh gươm ánh sáng của Ellen xuyên qua cả linh trang cô đang mặc và gây ra một vết cắt sâu trên cơ thể. Dù đã nhận ra điều gì xảy đến với mình, nhưng cô vẫn không muốn tin vào điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù Natsumi có tin hay không, thực tại vẫn không thay đổi. Ellen đáp xuống, vẫn cầm thanh kiếm trong tay, cô không rời mắt khỏi tinh linh đang nằm trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là sức mạnh của tôi đã giảm đi đúng như tính toán. Ở khoảng cách gần như thế này mà tôi lại hụt điểm chí mạng của cô đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/8/89/DAL_V9_079.jpg/425px-DAL_V9_079.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Ellen vừa nói xong, cơ thể cô ngay lập tức phát ra một ánh sáng nhợt nhạt, cơ thể cô lớn dần lên và dừng lại khoảng ở độ tuổi đang trưởng thành (teenage adult years).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể rằng khi Natsumi bị tổn thương, đối tượng ở mức độ ưu tiên thấp nhất sẽ hoàn nguyên về trạng thái cũ, nhưng thực ra, một phần tác dụng của phép biến hình vẫn còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi trở lại bình thường rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen xòe bàn tay mình ra rồi nắm lại thật chặt để cảm nhận sức mạnh của mình, rồi cúi xuống và nhìn Natsumi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. tiếp theo tôi nên làm gì đây nhỉ? Cá nhân tôi muốn bắt sống cô, nhưng có lẽ sẽ gọn gàng hơn nếu giết cô ngay lập tức và lấy tinh thể Saphira ra khỏi người cô nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi bằng một giọng thờ ơ. Natsumi cố rên rỉ trong tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cư……..cứu…..t…….ôi…...v...ớ...i…...t…..ôi…….kh…..không…..muốn…..c…..chết……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không quan tâm. Nhưng có lẽ phải để cô tận hưởng thêm cảm giác đau đớn này nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói với Natsumi. Và cũng trong lúc đó, nhưng wizard kia cũng dần dần trở lại hình dáng ban đầu của mình, tập hợp lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa chỉ huy, chúng ta nên làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy bắt sống cô ta.Với vết thương như vậy chắc chắn cô ta sẽ không thể hung hăng được nữa đâu. Nhưng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen siết chặt thanh kiếm trong tay thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Năng lực của cô ta có vẽ phiền toái thật đấy.Trường hợp này có lẽ ta phải cắt tay của cô ta thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“------Hi…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thở hổn hển, cố lếch ra xa khỏi Ellen, nhưng tay chân cô không thể cử động theo ý muốn của cô được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen từ từ giơ thanh kiếm của mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ xong nhanh thôi. Đừng chết giữa chừng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói bằng một giọng lạnh lùng và hạ nhanh thanh kiếm của mình xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhắm mắt lại theo bản năng, hai hàm răng nghiến chặt lại, chuẩn bị chịu đựng một nổi đau không thể tránh khỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay phải? Tay trái? Chân phải? Hay sẽ là chân trái? Những ngón tay cô nhích đi từng chút một khi nghĩ tới điều đó…. nhưng…… cô vẫn chưa cảm thấy gì…. Natsumi vẫn nhắm tịt mắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu ngạc nhiên của Ellen vang lên, Natsumi rut rè mở mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé nhỏ nhắn đứng ngay trước mặt Natsumi. Trên người cô là một bộ linh trang phát ra một ánh sáng nhợt nhạt, và trên tay cô ấy là một thanh kiếm khổng lồ. Cô ấy đã bảo vệ Natsumi khỏi đòn trừng phạt man rợ của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngay lập tức nhận ra cô bé đó. Đó chính là Yatogami Tohka, một trong những người đã bị cô hóa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh kiếm của Tohka vung lên đồng loạt với tiếng hét của cô ấy. Ellen không kháng cự lại, mà chỉ nhảy lùi về phía sau để giữ khoảng cách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhìn vẫn giữ thế thủ và nhìn chằm chằm vào Ellen trong khi nói lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có sao hông?” (ND: người ta nằm trên vũng máu mà hỏi có sao không, Tohka thiệt là…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-Tại sao cô lại…. ở đây….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để đáp lại cho câu hỏi của Natsumi, khu vực xung quanh vang lên một chấn động lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng hô vang lên, cùng lúc đó, nhiệt độ môi trường xung quanh giảm xuống chỉ trong tích tắc. Hơi nước trong không khí đóng băng lại tạo ra những âm thanh lách tách. Cây cối xung quanh trong khu vực cũng ngay lập tức đông cứng lạii. Một lớp băng mỏng xuất hiện trên kết giới của những Wizard đứng gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết giới đang bị đóng băng ư………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là nguy hiểm. Mau nhả kết giới ra, sau đó hãy khởi động lại và bay lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các wizard ngay lập tức nhả kết giới của mình ra vì chúng đã bắt đầu đóng băng lại. Và trong khi họ đang chuẩn bị kích hoạt lại nó thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Quả là một kế hoạch hay đấy. Đúng là một lựa chọn đơn giản cho một tình huống bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ quá. Một khi bọn này đã tới thì các người tiêu cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những Wizard kia ngay lập tức kích hoạt lại kết giới của họ. Cơn lốc xoáy đến gần, và cũng là nguồn phát ra hai giọng nói đó, thổi bay tất cả họ đi một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukakaka! Chậm, chậm quá đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kinh miệt. Thật là đáng thương làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cười một cách hài lòng trong khi nói bằng một giọng trầm tĩnh, rồi hạ xuống đất. Đó là hai chị em Yamai, và cũng là những người đã bị Natsumi hóa cóc, không phải, trẻ nít.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sự bối rối chiếm lấy toàn bộ ý thức còn lại của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình không hiểu. Tại sao….. tại sao những người đã phải chịu đựng sự trò đùa quá lố của mình giờ đây lại quay lại cứu mình cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng gọi bất ngờ vang lên và ngay lập tức làn gián đoạn dòng suy nghĩ của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou từ phía sau chạy tới, và quỳ xuống bên cạnh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Máu……? Natsumi! Cô có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Shi-dou-kun…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao vậy? Cả cậu nữa ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dòng suy nghĩ nối tiếp câu nói còn đang dang dở của Natsumi. Cô đã mất quá nhiều máu rồi, không thể làm gì hơn được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Đừng lo, mình sẽ chữa cho cậu sớm thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....cậu nghĩ rằng tôi sẽ để cho cậu làm điều đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen chính là người đã lên tiếng cắt ngang câu nói của Shidou. Cô ta là người duy nhất vẫn có thể trụ được trước cơn gió xoáy của chị em Yamai, và kết giới của cô vẫn còn nguyên vẹn. Có vẽ như cô đã ngăn được sự đóng băng bằng nâng mật độ Maryoku lên, làm cho nó trở nên rất dày đặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, luồng khí lạnh này là do &amp;lt;Hermit&amp;gt;, oh, và cả âm thanh này nữa, hẳn là &amp;lt;Diva&amp;gt; đang trốn ở đâu đó quanh đây thôi. Đòn tấn công bất ngờ đấy, và có vẻ như đó là nguồn hổ trợ cho &amp;lt;Princess&amp;gt; chiến đấu chống lại tôi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nheo mắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có tổng cộng 6 tinh linh, 5 trong số đó đang trong hình dáng những đứa trẻ, và đứa còn lại thì đang bị thương nặng….. Issac đã bảo tôi phải xem xét tình hình, những có lẽ đây sẽ là một cơ hội tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen đã sẵn sàng thanh kiếm trong tay mình. Shidou nhìn chằm chằm vào cô ta và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....cô nghĩ mình sẽ làm được gì hả Ellen? Cấp dưới của cô đã bị bọn này cho ra đảo nghỉ mát cả rồi. Cô đang bị áp đảo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần phải lo cho tôi. Tôi chưa bao giờ phải đếm số kẻ thù mà mình phải chống lại cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi chảy xuống từ má của Shidou khi cậu nghe những lời Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ quan điểm của Natsumi, quả là sức mạnh áp đảo của Ellen đã quá rõ ràng. Cho dù phe Shidou có bao nhiêu người đi chăng nữa, họ cũng khó có thể chống lại được Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã liếm môi mình và la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, vậy thì tôi sẽ tận dụng số lượng áp đảo của bọn tôi….. Miku!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để đáp lại tiếng gọi của Shidou, giai điệu ngân vang từ nãy đến giờ đột nhiên thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, nó là một giai điệu nào đó nghe như một khúc quân hành để cổ vũ cho tinh thần chiến đấu của mọi người, còn giờ đây, nó trở nên êm dịu hơn, giai điệu quyến rũ của nó như thể xâm chiếm lấy trái tim con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù các người có làm gì đi nữa cũng vô ích thôi. Những thứ như vậy chắc chắn sẽ không thể….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ đối với cô thì nó không có hiệu quả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý ngươi là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi Ellen vẫn còn đang nhướng mày nghi ngờ hỏi, những wizard đã bị thổi bay đi trước đó giờ đây đã tĩnh dậy, trông họ rất kỳ lạ, như thể những con rối đang bị điều khiển, và tiến về phía Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta tức tối chặt lưỡi, rồi dồn trọng tâm cơ thể vào một chân. Hàng rào kết giới vô hình xung quanh Ellen mở rộng ra và ngay lập tức chặn đứng những wizard trông như zombie đó lại.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó không nằm ngoài dự đoán của Shidou, cậu ấn vào tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Làm ngay đi Kotori. Anh đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với lời nói của Shidou, một cảm giác bồng bềnh kỳ lạ bao bọc lấy cơ thể của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể vết thương của cô sẽ rách ra thêm đấy, nhưng hãy cô chịu nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, Natsumi ngay lập tức cảm thấy một lực kéo vô hình nào đó như đang tác động lên chính cơ thể của mình, rồi trở lại bình thường ngay sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi đã ngất đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đang ở trong phòng khách nhà mình. Cô nhướng mày lên khi một cảm giác kỳ lạ đột nhiên tràn ngập cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng nhợt nhạt bất ngờ tỏa ra, cơ thể cô từ phát triển, chiều cao tăng dần và tăng dần, tuy rất chậm nhưng nó cứ ngày càng cao hơn. Và rồi cô khôi phục lại hình đáng ban đầu của mình. Đó chính là hình dáng của cô trước khi bị một tinh linh mang tên Natsumi hóa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái này…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để xác nhận lại điều này, Origami nắm chặt tay lại và quay khớp vai. Hoàn toàn bình thường. Có vẻ như cô đã thật sự trở lại hình dáng trước kia của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....chuyện gì xảy ra vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều gì có thể xảy ra được chứ? Hay là Natsumi đã chán trò đùa này rồi? Hay là Shidou đã thành công trong việc tìm thấy và thuyết phục cô ta? Hay là AST đã tiêu diệt được Natsumi rồi? Rất nhiều khả năng nảy ra trong tâm trí của Origami, nhưng không sao cả, đây thực sự là một tín hiệu tốt lành. Cô đứng dậy tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể là do Origami đã quay người lại quá nhanh, lực li tâm tác động vào não bộ, nên một cảm giác chóng mặt đột ngột xuất hiện. Cô đặt tay lên trán để tự trấn tỉnh mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn chóng mặt nhanh chóng biến đi sau vài giây, cô ấn nhẹ vào trán mình rồi cố gưỡng dậy thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cần phải xác định mọi chuyện đã. Có lẽ phải đến nhà Shidou để nghe cậu ta kể lại chuyện vừa xảy ra thôi. Với lại, cũng cần phải xác nhận xem Yatogami Tohka cũng như những tinh tinh khác đã trở lại bình thường chưa. Nếu họ vẫn còn là trẻ con, không gì có thể cản trở tình yêu của cô và Shidou được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, cô cũng cần phải đến căn cứ của AST ở Tenguu nữa. Kể từ khi Origami vướng vào vụ rắc rối với Natsumi, cô không thể  đến gặp Mikie và Mildred được nữa. Cô có thể không tham gia vào những nhiệm vụ của AST, nhưng cô không thể không gặp họ để bàn về đơn đặt hàng của mình. Origami đã lập sẵn một kế hoạch về những chuyện phải làm trong đầu. Cô kéo lại cái áo mình đang mặc. Kể từ khi khôi phục lài hình dáng cũ, quần áo dành cho trẻ em không còn vừa cho Origami nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước thẳng đến phòng mình, và lấy ra ngẩu nhiên một bộ quần áo từ tủ. Cô nhanh chóng thay đồ rồi bước nhanh về phía cửa chính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại thời điểm đó, một cơ co giật xuất hiện trên lông mày cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như có ai đó đang đứng sẵn ở lối vào phía ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khu căn hộ mà Origami ở có một cái khóa tự động đặt ngay ở lối vào, và trừ khi được sự cho phép của những người sống bên trong, họ không thể tự do ra vào được. Khó có thể tin rằng đó là một dịch vụ quảng cáo hay giao hàng tận nhà nào đó được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nấp mình phía sau bức tường mà không nói một lời nào cả. Cô đặt tất cả sự cảnh giác vào cánh cửa ra vào, trong khi nhẹ nhàng kéo một khẩu súng tự động nhỏ từ bao da ở chân ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/c/ca/DAL_V9_089.jpg/425px-DAL_V9_089.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau khi cô làm vậy, một âm thanh vang lên, cánh cửa bật mở, rồi một vài người đàn ông bước vào. Nhưng ngay lúc đó, họ vướng phải sợi cước căng ngang trước cửa, những bình xịt hơi cay bật ra và xịt dữ dội vào đám người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guwah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái….. thế này……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng kẻ xâm nhập không bao giờ ngờ rằng một căn hộ bình thường như thế này lại có thể được cài bẫy chống xâm nhập. Chúng kêu lên hoảng loạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhíu mày lại. Bọn chúng quá đông người. Khó lòng nào có thể chống lại tất cả được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami quyết định rút lui. Cô băn nhanh qua căn phòng, rồi nhảy ra ngoài cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì đã dự kiến trước tình huống này nên cô đã đặt sẵn phía ngoài cửa sổ một giàn giáo đơn giản để có thể trèo xuống theo đường đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta tẩu thoát bằng cửa sổ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tiếng kêu vọng từ trên cao xuống. Không thể ở đây lâu hơn được nữa, Origami lấy đôi giày cô giấu sẳn ra, mang vào rồi chạy thật nhanh về phía thành phố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng là ai vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn người kia có thể là ai được chứ? Trong khi đang chạy, những thắc mắc liên túc nhảy ra từ trong đầu cô. Tuy nhiên, cô không thể nghĩ ra những kẻ đã đột nhập nhà mình có thể là ai được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chiếc điện thoại rung túi cô gái bỏ trống rung lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng lúc túi mình, lôi ngay chiếc di động ra mà vẫn giữ nguyên tốc độ chạy. Một cái tên hiển thị trên màn hình [Kusakabe Ryouko]. Đó chính là người đội trưởng đội AST của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi ấn nút nhận và đặt cái di động lên tai, một giọng nói ngay lập tức vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có đó không Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vẫn tiếp tục chạy và trả lời. Dường như đã đoán được điều gì đang xảy ra, Ryouko thở hổn hển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, đừng có nói là em đang chạy trốn nhá?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chị biết?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngay lập tức hỏi. Ryouko im lặng mất vài giây rồi nói một cách khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh và nghe đây, đã có quyết định cuối cùng đối với hình thức xử lý dành cho em rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Origami có hơi ngạc nhiên vì giọng điệu của Ryouko, nhưng chỉ trong một câu nói, cô đã hiểu ra mọi chuyện. Những kẻi đã đột nhập vào nhà cô chính là người những người được cử đến để bắt cô. Trước đây Origami đã được nghe kể rằng những người phạm tội sẽ bị bắt và khống chế trước khi nhận được phán quyết cuối cùng. Tháng trước, Origami đã sử dụng vũ khí hủy diệt bị cấm &amp;lt;White Licorice&amp;gt; (cam thảo màu trắng?) để bảo vệ Shidou, và còn tấn công cả những wizard đồng minh đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt; nữa. Cho đến khi hình thức xử lý được quyết định, cô đã bị cấm không được phép tham gia vào bất cứ hoạt động nào của AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, những hành động trái phép của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã được ban chỉ huy trình bày trước hội đồng rồi cơ mà? Vậy, tại sao……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của Origami, Ryouko nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Đối với chuyện đó, họ đã quyết định là sẽ bỏ qua, vì số lượng người đồng tình nhiều hơn. Còn em, bây giờ em sẽ phải đối mặt với một hình phạt vì những hành động của mình. Chắc chắn là có một thế lực nào đó đứng sau thao túng chuyện này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................DEM”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ryouko không trả lời. Và im lặng cũng có nghĩa là đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......dù sao đi nữa, bây giờ, chị sẽ cố gắng đàm phán với cấp trên về vấn đề này. Ngay bây giờ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy cô ta rồi! Ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một người đàn ông xuất hiện ngay ở ngã rẽ trước mặt Origami và chặn đầu cô lại. Làm thế quái nào mà hắn có thể đến đó trước cả cô cơ chứ? Cũng có thể đó là nhóm dự phòng….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami rẽ ngay vào một con hẻm gần nhất vì không còn lựa chọn nào khác. Không may thay, đó là một hẻm cụt. Cô quay lưng lại và nhận ra rằng mình đã bị dồn vào chân tường mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã gây ra quá nhiều rắc rối cho bọn tôi rồi, thượng sĩ Tobiichi. Hình phạt dành cho cô đã được đưa ra rồi. Cô phải đi cùng chúng tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông chỉ huy bước tới và nói trong khi nhìn chằm vào Origami. Cô không trả lời, mắt cô đảo bốn phía nhằm tìm lối thoát. Nhưng cả trước, sau, trái, phải đều không có đường chạy. Hơn nữa, bọn chúng lại quá đông người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vô ích thôi. Nằm xuống!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó. Sự tức giận hiện rõ trên gương mặt rất ít khi biểu cảm này. Lúc đó, điện thoại cô rung lên, đó là một cuộc gọi đến. Hình như trong lúc bỏ chạy, cô đã vô tình ngắt liên lạc với Ryouko, vậy nên chuyện cô ấy gọi lại cũng là điều bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ấy đã tìm được điều gì đó mới mẻ. Origami nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình, vẫn giữ thế thủ, cô ấn nút nhận mà không nhìn vào mày hình, rồi đưa cái di động lên tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào, đây có phải là di động của thượng sỉ Tobiichi Origami không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vang lên và làm cho cô bất ngờ hơn bất cứ ai mà cô từng nhận cuộc gọi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Ellen Mathers……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên cái tên đó trong khi nhíu mày lại hết cỡ làm chúng trông như một đường thẳng mộc mạc. Ellen ư? Một Wizard của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cái tên đó được thốt ra, những người đàn ông truy đuổi Origami có một phản ứng nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hãy ăn nói lịch sự, thượng sĩ Tobiichi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen dường như cảm nhận được những gì chứa đựng trong giọng nói của Origami nên lên tiếng cảnh báo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, vị trí hiện tại của Origami đã bị một bàn tay của &amp;lt;DEM&amp;gt; phá hoại. Không thể nào có chuyện cô không phản ứng lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí, chỉ một vài ngày trước đây, cô đã từng đọ kiếm với Ellen ngay tại tòa nhà nhà số 1 thuộc chi nhánh của &amp;lt;DEM&amp;gt; ở Nhật Bản. Dù sự chênh lệch sức mạnh của cả hai rất rõ ràng, những Origami cũng đã có thể đánh trúng vào cô ta một đòn và để lại một vết thương. Chắc chắn cô ta cũng sẽ không thể nào thân thiện với Origami được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen vẫn tiếp tục với một giọng trầm trầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ nói thẳng ngay đây. Thượng sĩ Origami, cô sẽ vui lòng làm việc dưới quyền tôi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Ý cô là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami hỏi lại ngay, cô như không tin vào những gì mình vừa nghe được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tôi vừa nói đấy. Có có vui lòng làm việc cho phân nhánh thứ hai thuôc tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt; hay không? Tôi xin hứa là cô sẽ nhận được hậu đãi tốt hơn bao giờ hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không có ý định làm việc cho một tổ chức sẽ gây nguy hiểm cho Shidou đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là vậy thì cô không cần phải lo lắng nữa. Lúc này, chúng tôi không hề có ý định sẽ tấn công cậu ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........cô nghĩ tôi sẽ tin những gì cô nói à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Thật đáng tiếc làm sao. Nhưng cô có chắc chắn không vậy? Dường như cô đang ở trong một tình huống khó nhằng đấy. Nếu bị bắt lúc này, cô sẽ không bao giờ lấy lại được quyền hạn của mình để chống lại các tinh linh nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh chớp suy nghĩ lóe lên trong đầu Origami. Ellen biết tình huống hiện tại mà cô đang phải đối mặt ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và mọi chuyện ngay lập tức sáng tỏ. Lý do vì sao hình phạt dành cho Origami lại được quyết định nhanh chóng đến vậy. Vì &amp;lt;DEM&amp;gt; đã thực sự can thiệp vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cô không giận chuyện tôi là cô bị thương à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể phủ nhận điều đó được. Nhưng hiện tại tôi muốn một thứ khác quan trọng hơn, đó là một cấp dưới đủ khả năng hổ trợ. Và đó chính là kẻ đủ mạnh để có thể làm cho tôi bị tổn thương.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................”&lt;br /&gt;
Điện thoại di động không thể cho người ở bên kia đường dây biết được biểu hiện cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, nhưng Ellen tiếp tục như thể cô ta đã thấy được gương mặt đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; bao giờ cũng chứa đựng những CR-Unit cực kỳ mạnh mẽ mà không quốc gia nào có thể so sánh được….. chắc cô không muốn làm cho cha mẹ mình phải thất vọng đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cô ta đã tìm hiểu rất kỹ quá khứ của Origami. Cô thở gấp gáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tiếng nói của Ellen đã vang lên trước và ngăn giọng nói đè nén sắp bật ra của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“5 năng trước đây, tại thị trấn Tenguu Nankou đã xãy ra một vụ hỏa hoạn lớn. Và thời điểm đó, có rất nhiều Reiha của chúng tôi đang điều tra khu vực. Tất nhiên đó là là một thông tin tối mật của &amp;lt;DEM&amp;gt;. Nhưng nếu cô chịu làm việc cho đội ngũ wizard thuộc phân nhánh thứ hai của &amp;lt;DEM&amp;gt;, tôi sẽ không ngại tiết lộ cho cô những thông tin đó đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami mở to mắt ra và bắt đầu thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thông tin mà Reiha đã thu thập được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời khẳng định của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đã đuổi giết &amp;lt;Efreet&amp;gt;, cũng chính là em gái của Shidou, Itsuka Kotori, để trả thù cho cái chết của cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã nói với cô rằng, tại thời điểm đó, còn có thêm một tinh linh khác nữa…. Kotori không phải là người giết cha mẹ cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để thúc giục, người đàn ông trước mặt Origami kêu lên khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nghĩ mình là ai mà có thể nói chuyện ngang nhiên vậy hả? Bắt cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhóm người truy đuổi bắt đầu bước tới theo lệnh của tên cầm đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Cô thấy đề nghị đó thế nào hả Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây im lặng, giọng nói cuối cùng cùng thoát ra khỏi cổ họng Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Tôi hiểu rồi. Tôi muốn có được quyền lực đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…..? Ahhh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kẻ đuổi theo Origami lập tức kêu lên trong nổi đau tột cùng, rồi tất cả cùng gục xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái người Bắc  u với mái tóc vàng, mắt xanh đang áp điện thoại trên tai mình từ từ bước tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta mở rộng bàn tay mình và chìa về phía Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào mừng đến với tập đoàn công nghiệp DEM”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 m thanh đó vang lên từ phía trước mặt và vọng lại trong điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Ellen M.Mathers như chọc sâu vào màng nhỉ Origami.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391731</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391731"/>
		<updated>2014-09-20T06:05:00Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:05, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 6: {{Furigana|Những đứa trẻ tinh nghịch}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 19 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Isuka Shidou đang náo cmn loạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em đói quááá…. Shidou ơiiii….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, dìu em đi tolet với, em  sợ đi 1 mình lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg!……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Shidou-san……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người bình tĩnh nào…. Ahhh! Khoan đã Kaguya, Chupa Chus của tuiiiii…….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! em muốn ăn cơm…. Shidouuu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cô thật là trẻ con. Ăn kẹo một mình sẽ bị sặc mà chết đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Cô có thêm 1 phiếu tán thành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê hai thím kia, trả cái đó lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ua….eeeeeee…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ấy ấy, đây nè, nín đi, nín đi mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, nó sẽ chảy nước ra mất……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku….. trong tay chị là của chị. Đừng hòng lấy lại……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lêu lêu, có giỏi thì bắt tui đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa bãi chiến trường khốc liệt đó là Isuka Shidou. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang ngủ, cậu đã bị một cơn ác mộng hành hạ đến choáng cả đầu. Rồi một âm thanh náo loạn đánh thức cậu dậy. Nhưng dã man thay, ngay cả khi đã ra khỏi giấc ngủ của chính mình, cơn ác mộng tiếp theo bao phũ ngay lấy cậu. Hiện tại thì cả bốn phía của chiếc áo sơ mi trên người cậu đều bị lôi kéo một cách không thương tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, ngay trong trong phòng khách nhà Isuka là 7 con quỷ… à nhầm, 7 em loli đang bu lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảy em gái ấy tầm 10 tuổi. Đó là độ tuổi rất hại não đối với người giữ trẻ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Mỗi bé đều có chuyện riêng để làm. Ví dụ như khóc, thét, la lối, đập phá hoặc bấu víu lấy Shidou nếu chúng không vui. Kể từ khi lãnh trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ vài ngày nay, Shidou giờ đây như một cái cây bị héo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng phải chịu thôi. Họ đâu có muốn mình bị nhỏ lại như vậy. Shidou thở dài thườn thượt và ngước lên nhìn bầy quỷ … à không phải, mấy bé gái đang điên cuồng đập phá phòng khách nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang kêu đói trong phòng khách là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt ngọc đen và mái tóc đen dài óng ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái liên tục rũ Shidou đi ‘tỉu’ chung mình là một em trông như con búp bê, không hề có lấy 1 tí cảm xúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang đeo trên tay một con thỏ hải tặc màu trắng với miếng bịt mắt màu đen thì dường như lúc nào cũng có thể òa lên khóc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái gái đang ngậm cây Chupa Chus trong miệng với hai bím tóc dài màu đỏ thì đang đuổi theo bọn trộm kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang chạy như xe đua trong phòng khách thì đang cố bỡn cợt và trêu cô bé đã bị mình chôm mất thanh kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái có khuôn mặt lạnh lẻo và trông y như cô bé chôm đồ thì đang hộ trợ hết mình cho đồng bọn… à không, đồng đội… ý nhầm, người chị em của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé còn lại chưa được nhắt đến là một bé có giọng nói trong trẻo và mái tóc trắng sửa hiền hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy bé này mà chịu ngồi yên chắc chắn trông sẽ cựu kỳ moe. Nhưng sự thật phủ phàng không bao giờ như viễn cảnh người ta mong muốn. Shidou cay đắng nhìn mấy em quyết chiến ác liệt mà đắng lòng. Cậu biết rõ từng người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru và cả Miku nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là bạn thân của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người nào khác nhìn thấy cảnh này, họ có thể tưởng rằng chúng là em hoặc em họ của những cô gái đã kể trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou biết rõ điều đó. Cậu không thể nhầm lẫn một cách vô lý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì sẽ không ai nghĩ đây là sự thật. Vì theo logic thì cơ thể của sinh vật sống sẽ phát triển theo thời gian. Nhưng điều đã xãy ra cho mấy em bé trong phòng thì ngược lại. Dường như sự phát triển của họ đã bị đảo ngược lại một vài năm chỉ trong phút chốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này còn rắc rối hơn vậy nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như Shidou biết thì không ai trong số họ có biểu hiện như thế này lúc 10 tuổi cả. Cứ như thể chỉ có cơ thể của họ bị teo nhỏ lại, còn trí khôn thì đã bị thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. Natsumi…. Lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại những cô gái nhỏ ấy và tự thì thầm với bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài ngày trước, Shidou đã có một cuộc đấu trí nghẹt thở với Natsumi, cuối cùng cậu đã giánh chiến thắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi chạy trống khỏi hiện trường, Natsumi đã biến đổi cơ thể (và cả lý trí) của những người xung quanh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây là hậu quả mà Natsumi gây ra. Nhà của Shidou đã biến thành nhà trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em mắc lắm ròy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufufu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại…. dừng lại ngay……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mua hahaha…. Có giỏi thì tới đây………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Chỉ được vậy thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết rồi biết rồi, tất cả bình tĩnh 1 tí nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tứ mã phanh thây, Shidou buộc phải kêu lên hoặc tan xác. Nhưng hình như chả có gì khác xảy ra ngoài khung cảnh hỗn loạn từ nãy đến giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Xin lỗi đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang hoảng loạng không biết phải làm gì, một người phụ nữ mở cửa bước vào nhà Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ với mái tóc nhạt màu, đôi mắt thâm quần trầm trọng, trong túi cô là một con gấu bông đầy vết thương đủ loại. Cô ấy là người phụ giúp Shidou quản cái nhà trẻ này, và cũng là phân tích viên của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Marasame Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như cậu đang gặp rắc rối nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine kết thúc câu nói và hành động ngay lập tức. Cô dang đôi tay mở rộng của mình ra và tóm ngay lấy gáy của chị em Yamai đang chạy giặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Va chạm. Kuhah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô bé láu lỉnh dừng lại ngay lập tức. Họ mở to mắc và nhìn Reine một cách ngạc nhiên. Reine liền ngồi xuống và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Kaguya, Yuzuru, không được chôm đồ của người khác. Hai đứa sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác ‘xin’ mất đồ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Reine nói, cả hai trông do dự và bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gumu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hối hận. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt, cả hai phải xin lỗi Kotori nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nắm lấy vai Kaguya và Yuzuru rồi lần lượt quay cả hai về về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy nha Kotori. Hãy tha lỗi cho họ, rồi tôi sẽ cho cháu cây kẹo khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn Kotori và hỏi như vậy. Cô bé khịt mũi một cái rồi khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra thì….. không sao đâu. Cháu cũng xin lỗi vì đã không chia cho họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Ba đứa ngoan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine xoa đầu Kotori, Kaguya và Yuzuru, rồi ngước nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. không biết bên kia thì sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Reine bước tới bên cạnh Shidou, cậu đang bị Tohka, Orimagi, Yoshino và Miku dính lấy. Cô lắng nghe, và khi đã hiểu được những đòi hỏi của 4 đứa, Reine nói tiếp một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Shin đang bận một tí. Chịu khó chờ thêm một lát được không? Tôi sẽ cho cháu bánh cookie…… Origami, Shin chỉ thích một người có thể tự đi vệ sinh thôi…… Yoshino, cứ yên tâm đi, Shin không giận chuyện cháu làm rách hộp sữa đâu….. Miku này, Shin vẫn đang để ý cháu lắm đấy, cậu ấy không bao giờ bỏ cháu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi…. và cảm ơn nhiều lắm. Cháu không thể một mình giải quyết tất cả được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đáng ra tôi phải xin lỗi vì đã bỏ cậu một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Cháu biết cô bận lần theo dấu viết của Natsumi. Nhưng dù sao thì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào mấy bé loli mà giờ đây đã bình tĩnh lại và cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thật tuyệt đấy Reine-san. Cứ như cô đã từng làm mẹ rồi vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine giật nhẹ vai dù Shidou chỉ vô tình nói nhưng điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó Shidou mới nhận thức được điều mình vừa nói ngu ngốc như thế nào. Dù sao đi nữa thì Reine cũng chưa lập gia đình. Những lời nói của cậu tuy đơn giản nhưng có thể xúc phạm người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung tay loạn xạ và hoảng hốt nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi, cháu không cố ý nói vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nét mặt Reine như đang chống lại chính cô. Dù rằng cô đã nói ‘không sao’ nhưng biểu hiện trên gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với lời nói. Thực ra cô đã cảm thấy rất khó chịu vì lời nói vô ý của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Reine-san, cô đã tìm ra được Natsumi chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thay đổi chủ đề để cải thiện bầu không khí của cuộc trò chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Đúng như dự đoán. Natsumi có thể tự che giấu tinh lực của cô ta. Chúng tôi đã gửi thêm nhiều thiết bị dò tìm và tìm kiếm trong một khu vực rộng lớn nhưng vẫn không có dấu vết gì cả. Rất có thể cô ta đã trở về thế giới của các tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi họ tìm được Natsumi thì căn nhà của Shidou sẽ tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Cậu liếc nhìn dám trẻ đó một lần nữa rồi nhìn Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cháu tự hỏi tại sao Natsumi lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể đó là cách duy nhất để cô ta thoát khỏi chiến tuyến đang thất thủ của mình, hoặc cô ta muốn vô hiệu hóa sức chiến đấu của chúng ta, hoặc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine giơ ngón trỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. Có thể đây chỉ là trò chơi khăm cậu. Tôi đoán vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác giật mình. Reine hoàn toàn nghiêm túc khi nói như vậy. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng đây là sự thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 3h bay để đi từ sân bay Heathrow (Anh) tới sân bay Narita (Nhật). Một người trông như một doanh nhân bước ra từ máy bay riêng, sử dụng lối đi dành cho khách VIP. Isaac Westcott bước đến chiếc xe đang chờ để đưa anh ta từ sân bay tới một khách sạn nào đó ở Tenguu, Tokyo, Nhật Bản. Đó là một người đàn ông cao ráo, mái tóc vàng và một đôi mắt sắc bén. Tuổi của anh khoảng 30 nhưng vì anh ta luôn tỏ ra nguy hiểm trước hầu hết mọi người nên trông già hơn rất nhiều. Thực ra mà nói, có vẽ anh ta hơi quá sức so với một trọng trách mà anh đang gánh lấy: lãnh đạo tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;. Có lẽ sẽ không ai tin điều đó nếu họ không biết sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ tiếp tục đi đi về về như thế này, tôi sẽ bại liệt mất. Ellen, cô nghĩ sao nếu chúng ta xây một khu nhà ở Nhật để sống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hỏi cô gái tóc vàng người Bắc Âu ngồi cạnh anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ ra chuyến thăm Nhật lần này đã bị hoãn lại. Nhưng dù là vậy đi nữa thì tôi cũng ngưỡng mộ anh vì chấp nhận rời xa dinh thự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta nói với một giọng mạnh mẽ. Đó là Ellen M.Mathers, cấp dưới trực tiếp của Westcott và cũng là trưởng bộ phận điều hành thứ 2 của đội phù thủy thuộc tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng khen tôi như vậy, xấu hổ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói quá đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, Westcott nhún vai nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là Ellen hiểu những gì mà Westcott đang nói tới. Vài ngày trước, hội đồng quản trị của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã tổ chức một cuộc họp chính thức tại trụ sở chính ở Anh Quốc và đề nghị sa thải Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Ellen đã xuất hiện kịp thời và ngăn chặn mọi chuyện xấu đi bằng một hành động như thể khủng bố. Nhưng nếu hai người họ thường xuyên rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn, những kẻ có âm mưu chống lại tổng giám đốc lại một lần nữa có thêm cơ hội để trổi dậy. Và rất có thể lần này chúng sẽ thành công trong việc lôi kéo toàn bộ nhân viên theo con đường phản bội của chúng. Ellen cảm thấy con lắng cũng là điều đương nhiên thôi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott méo mặt và cong môi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không quan tâm đến mấy thứ như vậy. Tôi thích những kẻ có tham vọng, thậm chí là sẽ phản bội sau lưng tôi nếu hắn có cơ hội làm thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể anh không quan tâm điều đó, nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của người sẽ giải quyết hậu quả xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott nói vậy, Ellen bĩu môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, còn vấn đề cần điều tra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Nó đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài và lấy ra một tập tài liệu đi kèm với một clip. Westcott hạ tầm mắt xuống và nhìn vào hàng chữ. Tập tài liệu đó báo cáo về một cậu bé tên Isuka Shidou và những người quen biết cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Ừm, có vẽ cậu ta đã trở thành con nuôi trong gia đình hiện tại khoảng 8 năm trước. Oh, và em gái cậu ta bị nghi ngờ chính là &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Thật tuyệt vời khi cô đã thu thập được chừng này thông tin. À không, phải nói là cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cười và lật trang tiếp theo của tập tài liệu. Trang đó in hình những cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, &amp;lt;Diva&amp;gt;, và &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Có vẽ đã có 6 tinh linh đang vây quanh cậu ta. Cô còn phát hiện điều gì nữa không Ellen?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rằng &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có liên quan trong vụ này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott hỏi, Ellen liếc nhanh anh ta và trả lời với một giọng không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đúng là như vậy thật. Cậu ta có khả năng phong ấn sức mạnh của các tinh linh. Cũng không mấy ngạc nhiên khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sử dụng cậu ta. Khả năng sẵn có của cậu ta, lại cộng thêm hổ trợ từ một tổ chức lớn nữa, thế là cậu ta hoàn toàn có thể ra tay phong ấn.….. không, trước đó thậm chí cậu ta còn chưa từng gặp tinh linh lần nào. Nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott ngừng lại giữa chừng và búng cái bìa hồ sơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có nghĩ rằng đó là tất cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều mà tôi muốn nói ở đây là, kẻ mà đã tuyên bố mình đứng đầu &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ngay trước mặt chúng ta, liệu hắn có khả năng bóp méo sự thật trước khi chúng ta kịp điều tra được hay không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ý anh là có ai đó đứng đằng sau để giật dây mọi chuyện?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… cũng đang tự hỏi chính mình điều đó. Nhưng dù là vậy đi nữa, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi……….. tôi nói có đúng không Ellen? Ellen M.Mather, wizard mạnh nhất thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen phải mất vài giây nhìn chằm chằm vào mặt Westcott để tìm xem anh ta thật sự muốn nói đến chuyện gì. Rồi cô nghiên nhẹ đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Westcott gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là con đường chúng ta đã đề ra. Khi nào cô chuẩn bị xong, tôi sẽ hướng dẫn cho cô bước tiếp theo của kế hoạch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Tuân lệnh. Vậy tôi nên bắt đầu từ ai? &amp;lt;Công chúa&amp;gt; như dự kiến à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói và nhìn lại tập tài liệu trên tay Westcott. Nhưng Westcott trả lời “Không” và quay đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nghĩ đến việc sẽ dành một khoảng thời gian nghi ngơi cho nhưng tinh linh trong danh sách này. Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ hành động nếu có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cho Ellen xem hình ảnh &amp;lt;Công chúa&amp;gt; Yatogami Tohka và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vẫn còn nhớ rõ khi chúng ta nghịc chuyển &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; phải không? Và ta cũng đã thấy được thứ mà [Quỷ vương] yêu quý nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ đó không ai khác hơn ngoài thằng bé tên Itsuka Shidou. Trong lúc cô sắp kết liễu cậu ta, nổi sợ hãi và tuyệt vọng của &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đã đạt tới đỉnh điểm, thế là cô ta nhận được một nguồn sức mạnh vô biên. Tinh linh – chúng ta hay gọi là &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; - niềm tin và tình yêu đã chiếm trọn trái tim của cô ta. Chẳng phải quá tuyệt hay sao? Nếu để hai người họ ở bên nhau nhiều hơn, tình yêu của cả hai sẽ càng thêm sâu đậm. Đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Ellen dường như đã đoán ra Westcott muốn gì. Biểu hiện của cô ta không thay đổi gì, ngoại trừ việc cô ta hơi cúi đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mối quan hệ giữa tinh linh với Itsuka Shidou càng sâu đậm, tinh linh lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào cậu ta. Và rồi nổi tuyệt vọng khi cậu ta chết đi lại càng lớn hơn bao giờ hết. Nhờ vậy, họ có thể nhìn thấy được một nguồn sức mạnh khổng lồ mà chưa từng ai được chứng kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang lên kế hoạch để sử dụng Itsuka Shidou như một [Key].” (chìa khóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Key] à? Có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nở một nụ cười khi nghe những gì Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai. Vũ khí bí mật và tối thượng để chống linh linh của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; lại trở thành Joker (lá bài quyền lực nhất trong bộ bài) của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y học không gặp nhiều khó khăn để tìm ra thuốc giải cho một chất độc đã ngấm vào cơ thể đâu………” (ND: một câu nói bóng gió, ý của Ellen là &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có thể dể dàng tìm ra cách đối phó với âm mưu của Westcott)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott đã đoán ra được điều mà Ellen định nói trước cả khi cô ta kịp nói xong. Nhưng điều quan trọng ở đây là TINH LINH ELLEN phải hiểu được điều mà anh ta định nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott gật đầu mạnh mẽ rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… còn về chuyện đó, tôi đã lập ra một kế hoạch mới rồi. Vừa hay khi hôm qua tôi đã nhận được một thông tin từ AST. Một linh linh có khả năng biến hình- &amp;lt;Witch&amp;gt; - đã xuất hiện hiện ở ngoại ô Tenguu, và vẫn chưa có báo cáo họ bị mất dấu cô ấy…. Hiểu rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái lớn khi bước vào phòng khách nhà Itsuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, những cô gái hóa loli đã không trở về căn biệt thự bên cạnh. Họ được ra thành hai nhóm để ngủ lại nhà cậu. Nhóm thứ nhất ngủ trong phòng của Shidou gồm Shidou, Tohka, Yoshino, Miku (ND: thằng Shin sẽ sớm thành pedo thôi &amp;gt;_&amp;lt;), và nhóm còn lại ngủ trong phòng Kotori thì gồm Kotori, Kaguya, Yuzuru. Nhưng……… suốt đêm qua, Yoshino và Miku ‘tình cờ’ bám lấy cậu thật chặt, còn Tohka thì ngủ trên tấm đệm người mang tên Shidou. Đố thằng nào ngủ yên giấc cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả đều ngủ lại nhà Itsuka. Origami đã nói [Em có chuyện cần làm] và rời khỏi đó một cách miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc thức dậy, khi đã lấy lại tỉnh táo, Shidou phát hiện ra rằng, đồ lót, bàn chải và một số đồ dùng cá nhân của cậu đã biến mất……. nhưng mà……… thế quái nào mà cậu có thể làm mất chúng được nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào-chào… buổi sáng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-n, buổi sáng đẹp trời nhỉ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Miku, Yoshino và cả Yoshinon nữa, họ đã ở trong phòng khách và chào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mấy em dậy sớm nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, vậy là 3 cô bé và một con thỏ cướp biển nói một cách tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải sinh hoạt điều độ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… bình thường giờ này em đã dậy rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải ngủ sớm thì da mới đẹp được. Dù sao thì em cũng là một ai đồ cơ mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại, mắt nhắm mắt mở trả lời. Yoshino rụt rè lên tiếng. Miku nói và vỗ nhẹ vào má cô bé một cách tự hào. Dường như đồng hồ sinh học của 3 người họ vẫn không thay đổi dù đã bị biến thành trẻ con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chợt nhớ lại gương mặt Tohka lúc còn ngủ trong phòng. Trong cô bé rất hạnh phúc. Và khi rời khỏi phòng, cậu vô tình cười mỉm. Vẫn còn thiếu hai người nữa, có lẽ hai chị em Yamai còn ngủ trong phòng Kotori. Làm sao bây giờ nhỉ? Không biết làm vậy có kỳ cục lắm không. Thôi thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Được rồi, chờ xíu nha, anh sẽ làm bữa sáng sớm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, đeo cái tạp dề vào, rồi rửa tay và bắt đầu làm bữa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trộn đường, sữa trứng vào nhau, nhúng những lát bánh mì vào, rồi chiên tất cả trong cái chảo đã có sẵn bơ đã tan chảy. Một món ăn ngon và đơn giản, bánh mình theo kiểu Pháp. Tất nhiên, trong thời gian chiên bánh mì, cậu không quên chuẩn bị món salad và súp. Chưa tới 20p sau, tròng khách nhà Itsuka đã tràn ngập một mùi thơm quyến rũ. (ND: hãy trở thành Shiori và về với đội của anh Nhật Nguyên nào!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, anh sẽ xong ngay thôi, lau bàn đi mấy nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vânggggg!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô bé trong phòng khách đứng dậy ngay lập tức. Yoshino dọn dẹp bàn. Kotori lau bàn bằng một miếng vải, còn Miku thì bưng một cái khay đựng đầy những thức ăn ngon lành. Cảnh này không có gì lạ, nhưng khi nhìn thấy những cô gái bé nhỏ làm việc này, Shidou cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, cùng ăn nào, Itadakimus!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ITADAKIMUS!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô bé làm theo Shidou, chắp tay lại và cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ngon quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cũng như mọi ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino mở to đôi mắt long lanh lấp lánh khi cắn miếng bánh mì chiên theo kiểu pháp, Kotori khịt mũi. Mặc dù cô em gái phàn nàn như vậy nhưng cậu vẫn thấy vui vì cô bé đã ăn thức ăn mình làm. Rồi cậu cũng cắn một miếng bành mì Pháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè nè, darling, darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang mải mê thưởng thức khi hương vị cái bánh mì tan chảy trong miệng, Miku ngồi bên cạnh kéo kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay qua hỏi, thế là cô bé áp cả hai tay vào ngực mình, nhắm mắt lại rồi “Ahhh!”, cô há miệng thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu… đút em đi chứ…. Ahhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên hờn dỗi rồi há miệng ra thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…..ahh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cắt một miếng bánh mì nhỏ rồi đút “nó” vào miệng Miku. Thế là cô bé đưa hai tay ôm má mình và kêu lên trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuh! Ngon quá à.  Nhờ có darling đút em mới được ăn ngon vậy ó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…… anh nghĩ là mùi vị nó cũng vẫn vậy thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng gạo rồi quay lại đĩa thức ăn của mình, và cậu phát hiện ra một chuyện. Kotori, ngồi ngay trước mặt cậu, và Yoshino, ngồi ở cạnh kia của cái bàn, dường như cả hai đang bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa cũng “muốn” hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, thế là hai bé loli “Mumuu…..” lên một tiếng, cau mày lại khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya………..!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả biết Yoshinon nhỉ gì mà lại chồn qua và hất tay phải của Yoshino. Cái nĩa ghim miếng bánh cô bé đang ăn dở rơi cmn xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Oi… Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaan! Xin lỗi Shidou-kun. Chỉ tại Yoshinon lỡ tay mà Yoshino làm rơi miếng bánh mất rồi. Cậu có thể đút cho Yoshino ăn bằng cái nĩa của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU-SẼ-ĐÚT-CÔ-ẤY-ĂN-CHỨ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ hải tặc kề mặt sát vào Shidou, nhấn cmn mạnh từng chữ như thể đang đe dọa. Shidou “O-ou………” gật đầu. Cậu hoàn toàn bị áp đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrrrrrr………… Shidou-san…………. Em xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đó không phải lỗi của Yoshino đúng không nào. Đây. Aaaaa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa cái nĩa với miếng bánh mì ghim vào đó về phía Yoshino. Cô bé ngập ngừng, rồi há miệng to hết cỡ có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi miếng bánh đã vào trong miệng, Yoshino nhai nhồm nhoàm rồi nở một nụ cười xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cám ơn anh nhiều lắm. Ngon quá đi à………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, vậy thì tốt……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mỉm cười, thay cái nĩa khác cho Yoshino trước khi cầm cái nĩa của mình lên lần nữa. Nhưng…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Muu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thấy gương mặt của Kotori ngồi đối diện cậu. Cô bé phụng phịu, hai mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng ở khóe mi trông vô cùng tội nghiệp. Nếu mà không làm gì ngay bây giờ thì cô em gái đáng thương kia sẽ òa lên khóc mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..errrrrrrrrr………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu cũng đã biết mình phải làm gì. Có lẽ do Kotori đã trở thành con nít nên cậu có thể dễ dàng hiểu được những gì cô bé muốn, dù cô cũng tỏ ra thất thường hơn khi trước. Vậy là cậu làm chuyện giống với chuyện đã làm cho Miku và Yoshino. Cắt một miếng bánh mình nhỏ, ghim vào nĩa rồi đưa về phía cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây. Aaaa nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Em-em kêu anh làm vậy hồi nào hả? Đừng có coi em như con nít chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nhưng…. em là con nít cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Muuu….”, rên một tiếng như để phản đối, rồi cũng tợp ngay miếng bánh mì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trước khi nuốt xuống, cô bé bỉu môi, quay đi chổ khác, nhất quyết không thèm nhìn Shidou nhưng đáp lại cậu bằng một giọng nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Cám ơn anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aiyo, không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Cuối cùng cậu cũng nhét được miếng bánh mì vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, cánh cửa phòng khác mở ra, rồi Tohka bước vào với một gương mặt ngái ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Mu… hình như có mùi thơm gì thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé ngáp một cái thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giống y chang hình ảnh của một Tohka 16 tuổi khi thức dậy. Shidou và 3 cô bé kia nhìn nhau rồi phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Giờ em mới nghĩ tới chuyện này. Hôm nay anh định làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một lúc nữa trôi qua, cuối cùng họ cùng ăn xong. Kotori đã lấy lại bình tĩnh, nhìn Shidou và hỏi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫu nhiên thay, sau khi Tohka ăn xong bữa sáng với bánh mình kiểu Pháp của mình, cô bé nằm xuống ghế sofa và du lịch vào thế giới của những giấc mơ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, bữa nay anh định sẽ đi học. Natsumi vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, anh không được yên tâm lắm khi phải bỏ Tohka và những người con lại ở nhà, vậy nên chiều nay anh sẽ về sớm…….. với lại, anh cũng cảm thấy hơi lo cho Tonomachi và mấy người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má trình bày. Và đúng như vậy, Tohka và những tinh linh khác không phải là người duy nhất bị vướng vào rắc rối này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người bạn cùng lớp của Shidou, gồm Tonomachi Hiroto, Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii và cả Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của cậu nữa. Họ cũng đã từng bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều may mắn là họ không bị teo nhỏ cơ thể như Tohka và những tinh linh khác. Những điều đó vẫn không thể thay đổi được một thực tế, rằng cậu đã kéo họ vào một chuyện nguy hiểm. Dù họ đã bình thường trở lại, nhưng cậu vẫn chưa an tâm cho đến khi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu, nhưng với tình hình hiện tai, chúng ta vẫn chưa tìm ra được Natsumi đang lẩn trốn nơi nào. Vì vậy hãy cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Anh đi học đây. Khi nào Kaguya và Yuzuru thức dậy, hãy hâm nóng bữa sáng lên cho họ. Làm vậy cả hai sẽ ăn ngon miệng hơn thật, nhưng anh thấy hơi lo khi khi phải để em dùng tới lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi nhá. Đừng có coi em như một……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đột ngột ngưng nói. Cô bé phụng phụng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì “Ngoan lắm ngoan lắm” và xoa đầu Kotori. Và tất nhiên, Yoshino và Miku cũng không chịu thua kém. Sau khi mặc áo khoát và mang giày, cậu đặt tay lên nấm đấm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì anh sẽ giao lại mọi chuyện cho em. Có chuyện gì thí nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đeo thiết bị liên lạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yep, hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi…. Cẩn thận…. nha………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, còn nụ hôn tạm biệt thì sao hả? *chuuu………*”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Yoshino vẫy tay với cậu. Còn Miku thì đòi hỏi ngay lập tức. Shidou cười gượng gạo, vẫy tay lại cả ba rồi mở cửa bước ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Rõ ràng Shidou và ba cô bé kia đều cảm thấy dễ chịu trước tiết thu nhẹ nhàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn người ra hứng lấy ánh ban mai buổi sớm, rồi bắt đầu bước đi về phía ngôi trường thân yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới bước được một vài bước ra khỏi cổng nhà mình, cậu đột nhiên dừng lại. Cậu đánh mắt qua trái, rồi đảo tròng mắt qua phải…….. rồi nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có ai đâu……. Nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou tưởng chừng như có ai đó đang theo dỏi mình. Nhưng……. Có thể là do cậu tự tưởng tượng ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng, vì chuyện của Natsumi đã được giải quyết xong đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lại rồi cất bước về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tao này Itsuka. Tao vừa có một trải nghiệm tuyệt vời lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước vào phòng số bốn, lớp học dành cho học sinh năm hai. Một thằng nhóc tóc dựng ngược lao tới gần kêu và kêu lên một cách phấn khích. Thằng đó tên là Tonomachi Hiroto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như những gì cậu thấy được, cơ thể của nó vẫn bình thường. Khi thấy được điều đó, Shidou đặt tay lên ngực mình, thở ra một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mắn làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy có chuyện quái gì xảy ra với mày vậy Tonomachi. Vừa chợt nhớ ra rằng mình là con cháu của Bigfoot à?” (ND: Bigfoot, dịch ra là Chân To, tên của một sinh vật bí ẩn sống trong rừng sâu, được nhiều người đồn đại vì đã có người tự nhận rằng mình đã nhìn thấy nó)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tao vừa chợt phát hiện ra rằng gần đây lông tay tao phát triển nhanh vãi luôn mày à………. Ê……, không không không phải……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi rú lên nghe ghê rợn vl vì trò đùa của Shidou, lắc đầu nguầy nguậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Một người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alien à? Vãi chưởng.Tao đã từng nghĩ mày là UMA duy nhất trên trái đất này, nhưng không ngờ mày thật ra là người ngoài hành tinh cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu xanh rau máu, không phải. Ý tao nói không phải vậy. Ngộ lắm mày. Đêm ngày 25 tao đi ngủ, đến khi tao thức dậy đã là ngày 28 cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, mày ngủ nhiều vl vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thấy ngộ vl chưa? Tao ngủ một giấc liên tục ba bốn ngày cơ đấy. Đã vậy, khi tao hỏi người nhà, họ nói là tao đã mất cmn tích trong thời gian đó. Họ còn gọi cớm phường để kiếm tao nữa mày à. Tao sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, liên quan cm gì chuyện alien?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ mày còn cách giải thích nào khác ngoài alien không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má. Không nhầm vào đâu được, chắc chắn đó là khoảng thời gian Tonomachi bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. Nhưng cậu lại không thể nói cho Tonomachi biết chuyện đó được. Chả lẽ cậu phải mở miệng ra và nói [Éo phải như mày hoang tưởng đâu Tonomachi à, đứa gây ra vụ bắt cóc mày là tinh linh chứ éo phải alien. Thứ đã bắt cóc mày là thiên sứ của ả. Với lại, mày có biết rằng không gian chấn là do tinh linh mà ra không? Còn chuyện này nữa, tao có một khả năng đặc biệt, có thể phong ấn sức mạnh của tinh linh. Nghe vl chưa?]. Và nếu cậu thật sự nói ra điều đó, Tonomachi chắc chắn sẽ nói [Oh, hiểu cmn rồi. Errr… tao chuẩn phải chuẩn bị cho buổi học đây. Chào thân ái và quyết cmn thắng đồng chí……]. Chính là như vậy. Chắc chắn sẽ không ai có thể tin vào sự thật mà cậu nói ra, dù là thằng bạn nối khố. Shidou vẫn nhìn Tonomachi bằng một ánh mắt nghi ngờ. Dù sao thì, mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ do căng thẳng nên Tonomachi đã nói hơi lớn tiếng. Ba nữ sinh chạy đến, xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai thằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oou, hey, khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là Tonomachi cũng cảm thấy điều kỳ lạ như bọn này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những người bạn thân của Tohka, như Shidou thân với Tonomachi vậy. Ba người họ chơi rất thân với nhau, tên theo thứ tự của từng người là Ai, Mai, Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi đánh giá cao những điều các cậu vừa nói đếy, các cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai và đồng bọn gật đầu ”Uh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yes yes, đúng vậy, nhưng éo có ai tin bọn này cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này éo nhớ chuyện gì đã xãy ra mấy ngày qua cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể nào chuyện này do bọn alien gây ra? Hay là một tổ chức bí mật nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái nói, và họ trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đến chuyện này thì, Tama-chan nói cô cũng cảm thấy giống như chúng mình vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đù, thiệt hả? Chắc chắn đây không phải là trùng hợp cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính luôn cả bọn mình thì cô ấy là người thứ 5 rồi. Mình bắt đầu đánh hơi thấy mùi của một âm mưu nào đó quanh đây……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là bọn mình đã thực sự bị một tổ chứ bí mật nào đó bắt cóc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng dùng chúng ta như chuột thí nghiệm rồi phẩu thuật chúng ta, làm cho chúng ta có một sức mạnh siêu nhiên nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, có tận 5 người cơ đấy! Hay là bọn chúng đang âm mưu tạo ra một biệt đội sentai?” (ND: sentai trong Super Sentai, gọi tắt là SS = 5 anh em siêu nhân =)))))))))))))))))))))))))))))))))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii “Tou!” lên một tiếng. Cứ như thể cả bọn đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yé yé! Ta là siêu nhân đỏ đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi cũng hòa vào câu chuyện của ba con mắm kia. Nó đứng dậy và làm một động tác như thể siêu nhân sắp ra trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào mọi người, hãy cùng hợp sức với nhau, chém gió thành bão, tiêu diệt những con quái vật xấu xa hung bạo để bảo vệ thế giới này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nó đang ở ngay gần chúng ta đấy. Một con quái vật đội lốt người và gây ra hàng trăm chuyện xấu xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cụ thể là nó đã bóp vếu của một cô gái để thỏa mãn thú tính của mình. Nó còn định hôn và lật váy con gái nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị chết cmm đi, con quái vật dăm tặc Itsuka Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 nữ siêu nhân bất thình lình chỉ vào mặt Shidou làm cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mới nhớ, lúc Natsumi biến thành cậu, cô ta đã đi loanh quanh trường và quây ra không biết bao nhiêu là chuyện tệ hại. Chắc chắn bộ ba này vẫn còn giận cậu chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là mày đó hả Itsuka Shidou? Tao cứ thắc mắc vì sao gần đây mày hành động lạ lùng như vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như bọn này đoán. Cậu cũng bị quấy rối phải không Tonomachi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah….  Lúc trước khi tui bị mất tích, tui đã than phiền về những chuyện mà Itsuka làm. Thế là nó kêu tui tới phòng tắm hơi và giở trò sờ mó sàm sỡ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya! Kya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu là một kẻ như vậy thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ogi-chan! Trưởng ban [Chọn lựa cặp đôi fujoshi (ND: Fujoshi là một từ tiếng Nhật chỉ những cô gái thích Yaoi. Nếu không biết Yaoi là gì thì google thẳng tiến, nhưng mình khuyên các bạn tốt nhất không nên tìm hiểu từ này) đẹp nhất trường] Ogi-chan! Đã đến lúc thích hợp để cậu lặp một bảng xếp hạng rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka…… đúng như tao đoán. Đó quả là một công cụ hữu ích nhỉ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đậu xanh rau má, sao mày cũng hùa theo mấy con mắm đó vậy. Mày đừng có nhìn tao cái kiểu đó nữa, sắp đến tiết chủ nhiệm rồi kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem kìa, sensei đang đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có đánh trống lảng Itsuka. Mày thật sự……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên lảnh lót, tuy nhiên…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hình như tới tiết chủ nhiệm thật cmn rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải quay về chổ ngồi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Môn đầu tiên là môn gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii cuối cùng cũng buông tha cho cậu. Shidou đã thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ đó bằng cách giả vời dìu Tonomachi về bàn, thế là cậu lôi nó đi xềnh xệch. Tonomachi với giọt mồ hôi chảy dài trên má, nói “Rồi, tao sẽ tính chuyện vs mày sau….] rồi về chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cánh cửa phòng học mở ra và một phụ nữ nhỏ nhắn bước vào. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp Shidou, cũng là người dính vào chuyện rắc rối trước đó, Okamie Tamae, bọn học trò ranh thường hay gọi cô là Tama-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như sensei cũng bình thường như những người kia. Cậu thở nhẹ một tiếng và…….. nhướn mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Tama-chan có vẽ không được bình thường. Mồ hôi nhể nhại trên trán, mắt cô đảo xung quanh, và hình như cô bị sốc bởi những thứ mà mình thấy được. Chuyện gì đã xãy ra với cô ấy vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang nhìn cô ấy một cách nghi ngờ, cô đột ngột liếc về phía cậu và rụt rè lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Itsuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao vậy thưa cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời, thế là cô giáo đờ mặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. errrrrrrr……….. có vài người đến tìm Itsuka-kun, nhưng….. err…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có người tìm em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ôm đầu suy nghĩ. Ai lại muốn đến tìm cậu ngay tại trường cơ chứ? Ban đầu cậu nghĩ đó có thể là nhân viên của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;,nhưng……. Đã có thiết bị liên lạc rồi, họ đâu cần làm vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hai câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một, là những người đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai, có thể nào là…….. Natsumi chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hiện giờ họ đang ở phòng nhân viên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nói ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên từ cửa ra vào của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ngay về phía đó, và thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải sát thủ của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, cũng không phải Natsumi như dự kiến, mà đó là……….. Tohka bé nhỏ. Đáng ra cô bé đang ngủ ở nhà mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cản Tohka lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, cháu không được làm vậy. Chẳng phải tôi đã bảo phải chờ trong phòng nhân viên rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Tại sao vậy hả Tama-chan-sensei? Sao em lại không được phép vào lớp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…….. chuyện đó thì……. Đây là nơi để cho Onii-san và  Onee-san (anh, chị) học tập………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng sẽ học với Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cô đã nói rồi, cháu phải lớn hơn nữa mới được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cố gắng xoa dịu Tohka bằng một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cô ấy đang làm vậy, thêm một hình bóng bé nhỏ xuất hiện từ đằng sau Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu đang làm gì đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phiền phức. Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Tohka, Shidou cứ tưởng hai bé ấy đang ngủ ở nhà rồi. Đã vậy còn có thêm Origami nữa. Những tưởng cô bé đi về nhà là xong chuyện, nào ngờ……….. Cả đám đồng loạt bước vào lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp học chấn động, bắt nguồn từ những cô bé dễ thương kia, và chấn động đó được chia là 3 loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại có học sinh tiểu học ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaan, dễ thương quá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Hình như mình thấy mấy đứa trẻ này ở đâu đó rồi thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng nói của Kotori vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dou! Shidou! Anh có nghe rõ không? Đây là trường hợp khẩn cấp! Tohka và mấy người kia đi mất rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……aah, họ… đã đến lớp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Tohka nhìn về phía cậu, gương mặt cô bừng sáng lên. Cô bé chạy ngay ngay đến và nhảy lên với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oo Shidou, anh ở đây đúng như em đoán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami, Kaguya, Yururu cũng lao về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Shidou, đi và nói với mấy người ở phòng giáo viên rằng bọn này là học sinh năm hai ở phòng 3. Họ nhất quyết không tin dù cho tôi đã khẳng định rằng bọn tôi là Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cái gì người lớn cũng tự ý quyết định cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai cùng thờ dài mệt mỏi. Thế là những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên râm ran quanh Shidou. Cậu không thể nghe hết những gì họ nói nhưng một vài từ lọt được vào tai cậu, gồm [Lolicon], [bộ luật hình sự] và [mẹ kiếp!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn những điều xấu xa kinh khủng, nhưng bây giờ không phải lúc để cậu nghĩ về chuyện đó. Cậu quay lại nhìn nhóm Tohka rồi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Sao mọi người lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Anh hỏi lạ thật đấy. Hôm nay bọn em phải đi học kia mà. Dù ngủ cùng nhau nhưng em đã bị sốc khi thức dậy mà không thấy Shidou đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một cơn chấn động nữa lan tràn trong lớp học. Tất cả mọi người nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Itsuka-kun, bọn trẻ đó là ai vậy……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan hệ giữa cậu với bọn trẻ………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua chuyện đó đi, cậu ngủ chung với mấy bé đó thật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii nhíu mày, nhìn Shidou và Tohka bằng những cái nhìn đầy nghi hoặc. Đầu óc xoay mòng mòng, cậu vẫn cố tập trung để nghĩ ra một cái cớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp lên tiếng, một hình bóng nhỏ nhắn *tsu* *tsu* đến phía trước Shidou rồi ôm lấy cậu thật chặt. Đó là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………………………………………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Papa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt chấn động thứ ba lan tràn khắp cả lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Papa! Con bé vừa mới gọi papa đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này bé ơi, tên bé là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cúi xuống, nhìn vào Origami và nhẹ nhàng hỏi. (Thực ra cô đang vô cùng kích động khi hỏi Origami câu đó. Thế là Origami cúi xuống và lễ phép trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em là Itsuka Chiyogami. Cảm ơn chị đã quan tâm đến bố của em trong thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ em là Tobiichi Origami. Và em là kết tinh giữa tình yêu của hai người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Eeh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng từng học sinh trong lớp học. Họ thì thầm bằng một giọng vô cùng kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nhắc mới nhớ, trông con bé giống y như Tobiichi-san……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông đang đùa đấy à? Tobiichi-san mới chỉ là học sinh cao trung thôi đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, ý tao là cô ấy đã 16t rồi đúng không? Chẳng phải là độ tuổi hợp pháp đế kết hôn rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nam giới thì phải 18t, mà thằng Itsuka thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, chẳng phải con bé bên cạnh trông rất giống Tohka-san hay sao? Cả hai con bé sinh đôi kia nữa, cũng giống chị em Yamai lắm chứ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đừng có nói là thằng Itsuka 	bắt cá nhiều tay như thế……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. chẳng phải lạ lắm sao? Mấy đứa này chắc cũng phải 8-9t là ít.	 Cólẽ nào thằng Itsuka có con lúc 8 tuổi? WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà…. Kỷ lục sinh con trẻ nhất thế giới là lúc 5t 7 tháng. Vậy chuyện đó không hẳn là không thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ đã nào! Đây chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm mà thôi!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cần phải lên tiếng trước khi những tin đồn này lan ra. Cậu hét lên hết sức có thể những lời từ tận đáy lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy đứa bé này……. errr……. Mình đã được người thân của chúng giao cho chăm sóc. Chúng gọi mình là cha vì……. Err….. mọi người biết đấy…….chỉ là…. một biệt danh thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ee-h……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của mọi người vào Shidou càng trở nên gay gắt hơn nữa khi cậu kết thúc câu nói. Thật ra mà nói, để nghĩ ra được một lý do cũng đã là khó rồi, trình bày lý do đó nghe sao cho hợp lý lại càng khó hơn nữa. Dù họ biết rằng khó mà có chuyện một học sinh cao trung có con, nhưng những học sinh trong lớp lại trao đổi với nhau một cái nhìn ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… hiểu rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ…… hợp cmn lý đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với chúng phải không? Máu lolicon của cậu trổi dậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Oi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt cố tìm nguồn phát của những tiếng thì thầm nghi ngờ ấy. Thế là mọi người trong lớp cười lên. Cậu thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kệ họ đi, thích nói gì cứ để họ nói. Nghe này mọi người. Mình định sẽ nghỉ học sớm hôm nay. Cùng nhau đi về nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại và nói với đám trẻ. Tohka mở to mắt nhạc nhiên, không thể tin được điều cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu? Về sớm vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. Anh có chuyện cần làm. Anh sẽ về ngay khi tiết chủ nhiệm kết thúc. Em có thể ngồi chờ anh ở phòng GV không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Em hiểu rồi. Nếu Shidou đã nói vậy, em sẽ ngồi đợi anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói rồi thật thà gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi. Được rồi mọi người, đến lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou đặt tay lên vai Tohka………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại theo phản xạ. Dường như có gì đó đang tỏa sáng từ bên ngoài lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó tan biến ngay. Giọng nói của Tohka và tiếng kêu ngạc nhiên của những học sinh trong lớp học vang lên loạn xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn lại Tohka và lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quần áo mà Tohka đang mặc trên người bắt đầu bung ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/d/d5/DAL_V9_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh làm gì kỳ vậy hả Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Tohka chuyển sang màu đỏ đậm, rồi cô ngồi xổm xuống nền nhà để che đi phần nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu làm cái quái gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng cậu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, tên lolicon khốn khiếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….? Heh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không thể hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra. Khoảnh khắc mà Shidou chạm vào vai Tohka, quần áo cô bé rách ra thành từng mảnh. Không thể nào………? (ND: chúc mừng anh Shin luyện được thần công cái thế)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, một khả năng xuất hiện trong đầu Shidou. Cậu nhớ lại ánh sáng vừa tỏa ra từ bên ngoài cửa sổ, có thể nào là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào, Natsumi………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng không ai nghe được và nhìn ra cửa sổ lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai khác ngoài Natsumi, tinh linh sở hữu thiên sứ có thể biến đổi hình dạng bất cứ thứ gì theo ý muốn của chủ nhân nó. Khả năng này rất cao. Có thể cô ta đã làm gì đó những sợi chỉ may quần áo của Tohka, thế là bộ quần áo biến thành nhiều mảnh vải rời rạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Shidou quay mình về phía cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông cậu lại giống như một tên tội phạm cố chạy trốn khỏi hiện trường vụ án hơn. Thế là ba nữ siêu nhân của lớp, Ai, Mai, Mii đứng trước mặt cậu và giơ tay ra như thể một bức tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã tên khốnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang cố chạy trốn sau khi làm điều đó với một cô bé ngây thơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này đã bắt gặp cậu tại trận. Câu không thể trốn được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải. Mình xin các cậu, đừng có cản mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những lời Shidou nói chẳng thấm vào đâu cả. Ba nữ siêu nhân không hề có ý nhượng bộ con quái vật dâm tặc này. Họ nắm tay nhau lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn lựa chọ nào khác ngoài việc gạt ba cô bạn ra khỏi đường di của mình. Nhưng ngay khoảnh ngắc cậu chạm vào họ, ánh sáng ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa, thế là quần áo của cả 3 rời ra thành từng mảnh, để lộ ra làn dan trắng hồng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì thế nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rukanaaaaaaan!?” (ND: mình đã tra từ điển chữ này nhưng không có kết quả, một từ liên quan xuất hiện, mình click vào chữ đó, ragman, và nghĩa của nó là gì biết không? Người buôn giẻ rách =)))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái thét lên và ngồi xổm xuống ngay tại chổ. Vài chục cặp mắt trông như khủng bố hướng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, tụi tao rửa mắt đủ rồi Itsuka à……dừng lại đi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi nói và chạm vào Shidou để ngăn cậu ta lại. Shidou không biết làm gì khác ngoài việc kêu lên lắp bắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải tao mà………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng ngoài hành tinh, à nhầm, ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa. Quần áo Tonomachi cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên thật to và bật ngửa ra sau. May mắn thay, nó kịp thời túm lấy một mảnh vải ở đáy quần và che bộ phận nhạy cảm lại. Quả là một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, cái đíu gì thế này…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ quần áo nó đang mặc……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cũng sẽ bị như vậy nếu chạm vào Itsuka ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã nói rồi, mình…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắng thanh minh trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, cậu tình cờ để lọt Tama-chan-sensei vào tầm nhìn của mình. Thế là từng mảnh quần áo của cô ấy nằm rải rác trên sàn phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwakayaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan với ngay lấy giáo án che ngực cô ấy lại, và nhìn Shidou như thể đó là lổi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em làm cái gì vậy hả Itsuka-kun? Em phải chịu trách nhiệm. Em phải kết hôn với côôôô…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, em không có chạm vào cô mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên lời thanh minh, nhưng dường như cả lớp đã không còn nghe cậu nói gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là, chỉ cần hắn nhìn vào…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha mẹ ơi! Nó là quái vật chắc…………..?” (ND: kaka, anh Shin vượt xa cả Hyoudou Issei (high school dxd) rồi nhé)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah mouuu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu. Rồi cậu cởi chiếc áo khoát ra và khoát lên người Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người! Do Natsumi làm đấy. Chúng ta phải về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Kaguya và Yuzuru dự đoán, họ gật đầu với nhau rồi bước ra khỏi lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã Itsuka! Tên khốnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy đợi đấyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau gặp lại tôi sẽ cho cậu nude hoàn toànnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….What the hell?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chia tay với Origami trên đường về, Shidou bước nặng nề trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi nhà thân yêu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cuộn chiếc áo khoát của cậu quanh người cô bé và nhìn cậu lo lắng. Cậu liền vổ nhẹ vào đầu cô và mỉm cười để cho Tohka được an tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm vậy cũng không làm tình hình khá lên được. Lúc đó Shidou đã ngay lập tức liên lạc với Kotori để lần theo dấu vết của Natsumi, nhưng họ không thể tìm được bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhất. Nếu cô ta cứ tiếp tục quấy rối mọi người và đổ tổi cho Shidou, thể nào cậu cũng sẽ bị ám sát trong lúc ngủ mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là vậy đi nữa, cậu cũng không thể bỏ rơi Tohka và những người khác trong lúc này được. Cậu nhìn vào cả ba, rồi siết nấm đấm mình lại thật chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải……. nhanh chóng tìm cho bằng được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng vậy. Chúng ta phải bắt cô ta trả giá vì đã làm chúng ta thành ra thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Bọn tôi sẽ choảng hội đồng cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chúng ta không được phép làm bất cứ việc gì nguy hiểm, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn họ một lượt rồi nở một nụ cười bất đắc dĩ. Rồi họ đến trước cửa nhà Itsuka, nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên bóp trán mình dữ dội. Theo như cậu nhớ thì………. nhà cậu….. đâu phải trông như thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho rõ ra thì, cứ như một tòa nhà khác đã được xây lên ngay tại đó. Không thể nào có chuyện một toàn nhà như vậy lại được xây ở một khu dân cư thế này được. Trông nó cứ như một toàn lâu đài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, Dream Park đây mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên một cách vô thức. Vâng, chính xác thì trông nó GIỐNG Y CHANG như cái nhà nghỉ ở ngoại ô mà cậu và Tohka có lần suýt đi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây chớp mắt liên tục, cậu ngay lập tức hiểu ra căn nguyên chuyện này. Chỉ có duy nhất một tinh linh có thể làm được như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu khẽ, những giọt mồ hôi to nhể nhại trên má cậu. Cậu chạm vào cái tai nghe vài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..oi, Kotori, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gọi, và giọng Kotori vang lên không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Có chuyện gì vậy? Nếu là vụ theo dấu của Natsumi thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải. Mở cửa sổ ra và nhìn ra ngoài xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây do dự, Kotori ló đầu ra từ một trong những ô cửa sổ của nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái quái gì thế này??? Hình dáng của ngôi nhà……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái kêu lên bằng một giọng hoảng hốt. Dường như cô đã không nhận ra điều này. Có lẽ chỉ có hình dáng của ngôi nhà là thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..aaa… trông như là tác phẩm của Natsumi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks! Sức mạnh của cô ta thật là đáng ghét! Dù sao thì bên trong vẫn ổn, hãy vào nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi dẫn Tohka và hai cô bé kia vào nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, những bà nội trợ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Shidou, con của nhà Itsuka đây mà? Những đứa trẻ đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Không…. Đây là……. err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tòa nhà này xây ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã Itsuka-kun, cậu đang định phạm tội với trẻ em đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh my chuối! Tệ thật! Cảnh sát đâu? Mau gọi cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iih…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng thể thanh minh thanh nga gì được nữa, Shidou ngay lập tức đắt lũ trẻ rời khỏi hiện trường.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391730</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391730"/>
		<updated>2014-09-20T06:03:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:03, 20 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 10: {{Furigana|Những đứa trẻ tinh nghịch}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 19 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Isuka Shidou đang náo cmn loạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em đói quááá…. Shidou ơiiii….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, dìu em đi tolet với, em  sợ đi 1 mình lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg!……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Shidou-san……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người bình tĩnh nào…. Ahhh! Khoan đã Kaguya, Chupa Chus của tuiiiii…….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! em muốn ăn cơm…. Shidouuu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cô thật là trẻ con. Ăn kẹo một mình sẽ bị sặc mà chết đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Cô có thêm 1 phiếu tán thành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê hai thím kia, trả cái đó lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ua….eeeeeee…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ấy ấy, đây nè, nín đi, nín đi mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, nó sẽ chảy nước ra mất……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku….. trong tay chị là của chị. Đừng hòng lấy lại……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lêu lêu, có giỏi thì bắt tui đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa bãi chiến trường khốc liệt đó là Isuka Shidou. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang ngủ, cậu đã bị một cơn ác mộng hành hạ đến choáng cả đầu. Rồi một âm thanh náo loạn đánh thức cậu dậy. Nhưng dã man thay, ngay cả khi đã ra khỏi giấc ngủ của chính mình, cơn ác mộng tiếp theo bao phũ ngay lấy cậu. Hiện tại thì cả bốn phía của chiếc áo sơ mi trên người cậu đều bị lôi kéo một cách không thương tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, ngay trong trong phòng khách nhà Isuka là 7 con quỷ… à nhầm, 7 em loli đang bu lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảy em gái ấy tầm 10 tuổi. Đó là độ tuổi rất hại não đối với người giữ trẻ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Mỗi bé đều có chuyện riêng để làm. Ví dụ như khóc, thét, la lối, đập phá hoặc bấu víu lấy Shidou nếu chúng không vui. Kể từ khi lãnh trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ vài ngày nay, Shidou giờ đây như một cái cây bị héo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng phải chịu thôi. Họ đâu có muốn mình bị nhỏ lại như vậy. Shidou thở dài thườn thượt và ngước lên nhìn bầy quỷ … à không phải, mấy bé gái đang điên cuồng đập phá phòng khách nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang kêu đói trong phòng khách là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt ngọc đen và mái tóc đen dài óng ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái liên tục rũ Shidou đi ‘tỉu’ chung mình là một em trông như con búp bê, không hề có lấy 1 tí cảm xúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang đeo trên tay một con thỏ hải tặc màu trắng với miếng bịt mắt màu đen thì dường như lúc nào cũng có thể òa lên khóc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái gái đang ngậm cây Chupa Chus trong miệng với hai bím tóc dài màu đỏ thì đang đuổi theo bọn trộm kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang chạy như xe đua trong phòng khách thì đang cố bỡn cợt và trêu cô bé đã bị mình chôm mất thanh kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái có khuôn mặt lạnh lẻo và trông y như cô bé chôm đồ thì đang hộ trợ hết mình cho đồng bọn… à không, đồng đội… ý nhầm, người chị em của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé còn lại chưa được nhắt đến là một bé có giọng nói trong trẻo và mái tóc trắng sửa hiền hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy bé này mà chịu ngồi yên chắc chắn trông sẽ cựu kỳ moe. Nhưng sự thật phủ phàng không bao giờ như viễn cảnh người ta mong muốn. Shidou cay đắng nhìn mấy em quyết chiến ác liệt mà đắng lòng. Cậu biết rõ từng người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru và cả Miku nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là bạn thân của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người nào khác nhìn thấy cảnh này, họ có thể tưởng rằng chúng là em hoặc em họ của những cô gái đã kể trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou biết rõ điều đó. Cậu không thể nhầm lẫn một cách vô lý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì sẽ không ai nghĩ đây là sự thật. Vì theo logic thì cơ thể của sinh vật sống sẽ phát triển theo thời gian. Nhưng điều đã xãy ra cho mấy em bé trong phòng thì ngược lại. Dường như sự phát triển của họ đã bị đảo ngược lại một vài năm chỉ trong phút chốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này còn rắc rối hơn vậy nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như Shidou biết thì không ai trong số họ có biểu hiện như thế này lúc 10 tuổi cả. Cứ như thể chỉ có cơ thể của họ bị teo nhỏ lại, còn trí khôn thì đã bị thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. Natsumi…. Lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại những cô gái nhỏ ấy và tự thì thầm với bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài ngày trước, Shidou đã có một cuộc đấu trí nghẹt thở với Natsumi, cuối cùng cậu đã giánh chiến thắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi chạy trống khỏi hiện trường, Natsumi đã biến đổi cơ thể (và cả lý trí) của những người xung quanh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây là hậu quả mà Natsumi gây ra. Nhà của Shidou đã biến thành nhà trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em mắc lắm ròy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufufu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại…. dừng lại ngay……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mua hahaha…. Có giỏi thì tới đây………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Chỉ được vậy thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết rồi biết rồi, tất cả bình tĩnh 1 tí nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tứ mã phanh thây, Shidou buộc phải kêu lên hoặc tan xác. Nhưng hình như chả có gì khác xảy ra ngoài khung cảnh hỗn loạn từ nãy đến giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Xin lỗi đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang hoảng loạng không biết phải làm gì, một người phụ nữ mở cửa bước vào nhà Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ với mái tóc nhạt màu, đôi mắt thâm quần trầm trọng, trong túi cô là một con gấu bông đầy vết thương đủ loại. Cô ấy là người phụ giúp Shidou quản cái nhà trẻ này, và cũng là phân tích viên của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Marasame Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như cậu đang gặp rắc rối nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine kết thúc câu nói và hành động ngay lập tức. Cô dang đôi tay mở rộng của mình ra và tóm ngay lấy gáy của chị em Yamai đang chạy giặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Va chạm. Kuhah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô bé láu lỉnh dừng lại ngay lập tức. Họ mở to mắc và nhìn Reine một cách ngạc nhiên. Reine liền ngồi xuống và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Kaguya, Yuzuru, không được chôm đồ của người khác. Hai đứa sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác ‘xin’ mất đồ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Reine nói, cả hai trông do dự và bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gumu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hối hận. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt, cả hai phải xin lỗi Kotori nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nắm lấy vai Kaguya và Yuzuru rồi lần lượt quay cả hai về về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy nha Kotori. Hãy tha lỗi cho họ, rồi tôi sẽ cho cháu cây kẹo khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn Kotori và hỏi như vậy. Cô bé khịt mũi một cái rồi khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra thì….. không sao đâu. Cháu cũng xin lỗi vì đã không chia cho họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Ba đứa ngoan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine xoa đầu Kotori, Kaguya và Yuzuru, rồi ngước nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. không biết bên kia thì sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Reine bước tới bên cạnh Shidou, cậu đang bị Tohka, Orimagi, Yoshino và Miku dính lấy. Cô lắng nghe, và khi đã hiểu được những đòi hỏi của 4 đứa, Reine nói tiếp một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Shin đang bận một tí. Chịu khó chờ thêm một lát được không? Tôi sẽ cho cháu bánh cookie…… Origami, Shin chỉ thích một người có thể tự đi vệ sinh thôi…… Yoshino, cứ yên tâm đi, Shin không giận chuyện cháu làm rách hộp sữa đâu….. Miku này, Shin vẫn đang để ý cháu lắm đấy, cậu ấy không bao giờ bỏ cháu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi…. và cảm ơn nhiều lắm. Cháu không thể một mình giải quyết tất cả được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đáng ra tôi phải xin lỗi vì đã bỏ cậu một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Cháu biết cô bận lần theo dấu viết của Natsumi. Nhưng dù sao thì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào mấy bé loli mà giờ đây đã bình tĩnh lại và cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thật tuyệt đấy Reine-san. Cứ như cô đã từng làm mẹ rồi vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine giật nhẹ vai dù Shidou chỉ vô tình nói nhưng điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó Shidou mới nhận thức được điều mình vừa nói ngu ngốc như thế nào. Dù sao đi nữa thì Reine cũng chưa lập gia đình. Những lời nói của cậu tuy đơn giản nhưng có thể xúc phạm người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung tay loạn xạ và hoảng hốt nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi, cháu không cố ý nói vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nét mặt Reine như đang chống lại chính cô. Dù rằng cô đã nói ‘không sao’ nhưng biểu hiện trên gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với lời nói. Thực ra cô đã cảm thấy rất khó chịu vì lời nói vô ý của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Reine-san, cô đã tìm ra được Natsumi chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thay đổi chủ đề để cải thiện bầu không khí của cuộc trò chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Đúng như dự đoán. Natsumi có thể tự che giấu tinh lực của cô ta. Chúng tôi đã gửi thêm nhiều thiết bị dò tìm và tìm kiếm trong một khu vực rộng lớn nhưng vẫn không có dấu vết gì cả. Rất có thể cô ta đã trở về thế giới của các tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi họ tìm được Natsumi thì căn nhà của Shidou sẽ tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Cậu liếc nhìn dám trẻ đó một lần nữa rồi nhìn Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cháu tự hỏi tại sao Natsumi lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể đó là cách duy nhất để cô ta thoát khỏi chiến tuyến đang thất thủ của mình, hoặc cô ta muốn vô hiệu hóa sức chiến đấu của chúng ta, hoặc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine giơ ngón trỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. Có thể đây chỉ là trò chơi khăm cậu. Tôi đoán vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác giật mình. Reine hoàn toàn nghiêm túc khi nói như vậy. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng đây là sự thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 3h bay để đi từ sân bay Heathrow (Anh) tới sân bay Narita (Nhật). Một người trông như một doanh nhân bước ra từ máy bay riêng, sử dụng lối đi dành cho khách VIP. Isaac Westcott bước đến chiếc xe đang chờ để đưa anh ta từ sân bay tới một khách sạn nào đó ở Tenguu, Tokyo, Nhật Bản. Đó là một người đàn ông cao ráo, mái tóc vàng và một đôi mắt sắc bén. Tuổi của anh khoảng 30 nhưng vì anh ta luôn tỏ ra nguy hiểm trước hầu hết mọi người nên trông già hơn rất nhiều. Thực ra mà nói, có vẽ anh ta hơi quá sức so với một trọng trách mà anh đang gánh lấy: lãnh đạo tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;. Có lẽ sẽ không ai tin điều đó nếu họ không biết sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ tiếp tục đi đi về về như thế này, tôi sẽ bại liệt mất. Ellen, cô nghĩ sao nếu chúng ta xây một khu nhà ở Nhật để sống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hỏi cô gái tóc vàng người Bắc Âu ngồi cạnh anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ ra chuyến thăm Nhật lần này đã bị hoãn lại. Nhưng dù là vậy đi nữa thì tôi cũng ngưỡng mộ anh vì chấp nhận rời xa dinh thự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta nói với một giọng mạnh mẽ. Đó là Ellen M.Mathers, cấp dưới trực tiếp của Westcott và cũng là trưởng bộ phận điều hành thứ 2 của đội phù thủy thuộc tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng khen tôi như vậy, xấu hổ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói quá đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, Westcott nhún vai nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là Ellen hiểu những gì mà Westcott đang nói tới. Vài ngày trước, hội đồng quản trị của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã tổ chức một cuộc họp chính thức tại trụ sở chính ở Anh Quốc và đề nghị sa thải Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Ellen đã xuất hiện kịp thời và ngăn chặn mọi chuyện xấu đi bằng một hành động như thể khủng bố. Nhưng nếu hai người họ thường xuyên rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn, những kẻ có âm mưu chống lại tổng giám đốc lại một lần nữa có thêm cơ hội để trổi dậy. Và rất có thể lần này chúng sẽ thành công trong việc lôi kéo toàn bộ nhân viên theo con đường phản bội của chúng. Ellen cảm thấy con lắng cũng là điều đương nhiên thôi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott méo mặt và cong môi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không quan tâm đến mấy thứ như vậy. Tôi thích những kẻ có tham vọng, thậm chí là sẽ phản bội sau lưng tôi nếu hắn có cơ hội làm thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể anh không quan tâm điều đó, nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của người sẽ giải quyết hậu quả xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott nói vậy, Ellen bĩu môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, còn vấn đề cần điều tra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Nó đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài và lấy ra một tập tài liệu đi kèm với một clip. Westcott hạ tầm mắt xuống và nhìn vào hàng chữ. Tập tài liệu đó báo cáo về một cậu bé tên Isuka Shidou và những người quen biết cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Ừm, có vẽ cậu ta đã trở thành con nuôi trong gia đình hiện tại khoảng 8 năm trước. Oh, và em gái cậu ta bị nghi ngờ chính là &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Thật tuyệt vời khi cô đã thu thập được chừng này thông tin. À không, phải nói là cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cười và lật trang tiếp theo của tập tài liệu. Trang đó in hình những cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, &amp;lt;Diva&amp;gt;, và &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Có vẽ đã có 6 tinh linh đang vây quanh cậu ta. Cô còn phát hiện điều gì nữa không Ellen?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rằng &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có liên quan trong vụ này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott hỏi, Ellen liếc nhanh anh ta và trả lời với một giọng không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đúng là như vậy thật. Cậu ta có khả năng phong ấn sức mạnh của các tinh linh. Cũng không mấy ngạc nhiên khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sử dụng cậu ta. Khả năng sẵn có của cậu ta, lại cộng thêm hổ trợ từ một tổ chức lớn nữa, thế là cậu ta hoàn toàn có thể ra tay phong ấn.….. không, trước đó thậm chí cậu ta còn chưa từng gặp tinh linh lần nào. Nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott ngừng lại giữa chừng và búng cái bìa hồ sơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có nghĩ rằng đó là tất cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều mà tôi muốn nói ở đây là, kẻ mà đã tuyên bố mình đứng đầu &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ngay trước mặt chúng ta, liệu hắn có khả năng bóp méo sự thật trước khi chúng ta kịp điều tra được hay không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ý anh là có ai đó đứng đằng sau để giật dây mọi chuyện?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… cũng đang tự hỏi chính mình điều đó. Nhưng dù là vậy đi nữa, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi……….. tôi nói có đúng không Ellen? Ellen M.Mather, wizard mạnh nhất thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen phải mất vài giây nhìn chằm chằm vào mặt Westcott để tìm xem anh ta thật sự muốn nói đến chuyện gì. Rồi cô nghiên nhẹ đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Westcott gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là con đường chúng ta đã đề ra. Khi nào cô chuẩn bị xong, tôi sẽ hướng dẫn cho cô bước tiếp theo của kế hoạch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Tuân lệnh. Vậy tôi nên bắt đầu từ ai? &amp;lt;Công chúa&amp;gt; như dự kiến à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói và nhìn lại tập tài liệu trên tay Westcott. Nhưng Westcott trả lời “Không” và quay đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nghĩ đến việc sẽ dành một khoảng thời gian nghi ngơi cho nhưng tinh linh trong danh sách này. Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ hành động nếu có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cho Ellen xem hình ảnh &amp;lt;Công chúa&amp;gt; Yatogami Tohka và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vẫn còn nhớ rõ khi chúng ta nghịc chuyển &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; phải không? Và ta cũng đã thấy được thứ mà [Quỷ vương] yêu quý nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ đó không ai khác hơn ngoài thằng bé tên Itsuka Shidou. Trong lúc cô sắp kết liễu cậu ta, nổi sợ hãi và tuyệt vọng của &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đã đạt tới đỉnh điểm, thế là cô ta nhận được một nguồn sức mạnh vô biên. Tinh linh – chúng ta hay gọi là &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; - niềm tin và tình yêu đã chiếm trọn trái tim của cô ta. Chẳng phải quá tuyệt hay sao? Nếu để hai người họ ở bên nhau nhiều hơn, tình yêu của cả hai sẽ càng thêm sâu đậm. Đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Ellen dường như đã đoán ra Westcott muốn gì. Biểu hiện của cô ta không thay đổi gì, ngoại trừ việc cô ta hơi cúi đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mối quan hệ giữa tinh linh với Itsuka Shidou càng sâu đậm, tinh linh lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào cậu ta. Và rồi nổi tuyệt vọng khi cậu ta chết đi lại càng lớn hơn bao giờ hết. Nhờ vậy, họ có thể nhìn thấy được một nguồn sức mạnh khổng lồ mà chưa từng ai được chứng kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang lên kế hoạch để sử dụng Itsuka Shidou như một [Key].” (chìa khóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Key] à? Có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nở một nụ cười khi nghe những gì Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai. Vũ khí bí mật và tối thượng để chống linh linh của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; lại trở thành Joker (lá bài quyền lực nhất trong bộ bài) của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y học không gặp nhiều khó khăn để tìm ra thuốc giải cho một chất độc đã ngấm vào cơ thể đâu………” (ND: một câu nói bóng gió, ý của Ellen là &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có thể dể dàng tìm ra cách đối phó với âm mưu của Westcott)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott đã đoán ra được điều mà Ellen định nói trước cả khi cô ta kịp nói xong. Nhưng điều quan trọng ở đây là TINH LINH ELLEN phải hiểu được điều mà anh ta định nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott gật đầu mạnh mẽ rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… còn về chuyện đó, tôi đã lập ra một kế hoạch mới rồi. Vừa hay khi hôm qua tôi đã nhận được một thông tin từ AST. Một linh linh có khả năng biến hình- &amp;lt;Witch&amp;gt; - đã xuất hiện hiện ở ngoại ô Tenguu, và vẫn chưa có báo cáo họ bị mất dấu cô ấy…. Hiểu rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái lớn khi bước vào phòng khách nhà Itsuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, những cô gái hóa loli đã không trở về căn biệt thự bên cạnh. Họ được ra thành hai nhóm để ngủ lại nhà cậu. Nhóm thứ nhất ngủ trong phòng của Shidou gồm Shidou, Tohka, Yoshino, Miku (ND: thằng Shin sẽ sớm thành pedo thôi &amp;gt;_&amp;lt;), và nhóm còn lại ngủ trong phòng Kotori thì gồm Kotori, Kaguya, Yuzuru. Nhưng……… suốt đêm qua, Yoshino và Miku ‘tình cờ’ bám lấy cậu thật chặt, còn Tohka thì ngủ trên tấm đệm người mang tên Shidou. Đố thằng nào ngủ yên giấc cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả đều ngủ lại nhà Itsuka. Origami đã nói [Em có chuyện cần làm] và rời khỏi đó một cách miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc thức dậy, khi đã lấy lại tỉnh táo, Shidou phát hiện ra rằng, đồ lót, bàn chải và một số đồ dùng cá nhân của cậu đã biến mất……. nhưng mà……… thế quái nào mà cậu có thể làm mất chúng được nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào-chào… buổi sáng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-n, buổi sáng đẹp trời nhỉ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Miku, Yoshino và cả Yoshinon nữa, họ đã ở trong phòng khách và chào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mấy em dậy sớm nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, vậy là 3 cô bé và một con thỏ cướp biển nói một cách tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải sinh hoạt điều độ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… bình thường giờ này em đã dậy rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải ngủ sớm thì da mới đẹp được. Dù sao thì em cũng là một ai đồ cơ mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại, mắt nhắm mắt mở trả lời. Yoshino rụt rè lên tiếng. Miku nói và vỗ nhẹ vào má cô bé một cách tự hào. Dường như đồng hồ sinh học của 3 người họ vẫn không thay đổi dù đã bị biến thành trẻ con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chợt nhớ lại gương mặt Tohka lúc còn ngủ trong phòng. Trong cô bé rất hạnh phúc. Và khi rời khỏi phòng, cậu vô tình cười mỉm. Vẫn còn thiếu hai người nữa, có lẽ hai chị em Yamai còn ngủ trong phòng Kotori. Làm sao bây giờ nhỉ? Không biết làm vậy có kỳ cục lắm không. Thôi thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Được rồi, chờ xíu nha, anh sẽ làm bữa sáng sớm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, đeo cái tạp dề vào, rồi rửa tay và bắt đầu làm bữa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trộn đường, sữa trứng vào nhau, nhúng những lát bánh mì vào, rồi chiên tất cả trong cái chảo đã có sẵn bơ đã tan chảy. Một món ăn ngon và đơn giản, bánh mình theo kiểu Pháp. Tất nhiên, trong thời gian chiên bánh mì, cậu không quên chuẩn bị món salad và súp. Chưa tới 20p sau, tròng khách nhà Itsuka đã tràn ngập một mùi thơm quyến rũ. (ND: hãy trở thành Shiori và về với đội của anh Nhật Nguyên nào!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, anh sẽ xong ngay thôi, lau bàn đi mấy nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vânggggg!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô bé trong phòng khách đứng dậy ngay lập tức. Yoshino dọn dẹp bàn. Kotori lau bàn bằng một miếng vải, còn Miku thì bưng một cái khay đựng đầy những thức ăn ngon lành. Cảnh này không có gì lạ, nhưng khi nhìn thấy những cô gái bé nhỏ làm việc này, Shidou cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, cùng ăn nào, Itadakimus!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ITADAKIMUS!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô bé làm theo Shidou, chắp tay lại và cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ngon quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cũng như mọi ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino mở to đôi mắt long lanh lấp lánh khi cắn miếng bánh mì chiên theo kiểu pháp, Kotori khịt mũi. Mặc dù cô em gái phàn nàn như vậy nhưng cậu vẫn thấy vui vì cô bé đã ăn thức ăn mình làm. Rồi cậu cũng cắn một miếng bành mì Pháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè nè, darling, darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang mải mê thưởng thức khi hương vị cái bánh mì tan chảy trong miệng, Miku ngồi bên cạnh kéo kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay qua hỏi, thế là cô bé áp cả hai tay vào ngực mình, nhắm mắt lại rồi “Ahhh!”, cô há miệng thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu… đút em đi chứ…. Ahhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên hờn dỗi rồi há miệng ra thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…..ahh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cắt một miếng bánh mì nhỏ rồi đút “nó” vào miệng Miku. Thế là cô bé đưa hai tay ôm má mình và kêu lên trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuh! Ngon quá à.  Nhờ có darling đút em mới được ăn ngon vậy ó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…… anh nghĩ là mùi vị nó cũng vẫn vậy thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng gạo rồi quay lại đĩa thức ăn của mình, và cậu phát hiện ra một chuyện. Kotori, ngồi ngay trước mặt cậu, và Yoshino, ngồi ở cạnh kia của cái bàn, dường như cả hai đang bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa cũng “muốn” hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, thế là hai bé loli “Mumuu…..” lên một tiếng, cau mày lại khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya………..!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả biết Yoshinon nhỉ gì mà lại chồn qua và hất tay phải của Yoshino. Cái nĩa ghim miếng bánh cô bé đang ăn dở rơi cmn xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Oi… Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaan! Xin lỗi Shidou-kun. Chỉ tại Yoshinon lỡ tay mà Yoshino làm rơi miếng bánh mất rồi. Cậu có thể đút cho Yoshino ăn bằng cái nĩa của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU-SẼ-ĐÚT-CÔ-ẤY-ĂN-CHỨ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ hải tặc kề mặt sát vào Shidou, nhấn cmn mạnh từng chữ như thể đang đe dọa. Shidou “O-ou………” gật đầu. Cậu hoàn toàn bị áp đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrrrrrr………… Shidou-san…………. Em xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đó không phải lỗi của Yoshino đúng không nào. Đây. Aaaaa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa cái nĩa với miếng bánh mì ghim vào đó về phía Yoshino. Cô bé ngập ngừng, rồi há miệng to hết cỡ có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi miếng bánh đã vào trong miệng, Yoshino nhai nhồm nhoàm rồi nở một nụ cười xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cám ơn anh nhiều lắm. Ngon quá đi à………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, vậy thì tốt……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mỉm cười, thay cái nĩa khác cho Yoshino trước khi cầm cái nĩa của mình lên lần nữa. Nhưng…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Muu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thấy gương mặt của Kotori ngồi đối diện cậu. Cô bé phụng phịu, hai mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng ở khóe mi trông vô cùng tội nghiệp. Nếu mà không làm gì ngay bây giờ thì cô em gái đáng thương kia sẽ òa lên khóc mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..errrrrrrrrr………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu cũng đã biết mình phải làm gì. Có lẽ do Kotori đã trở thành con nít nên cậu có thể dễ dàng hiểu được những gì cô bé muốn, dù cô cũng tỏ ra thất thường hơn khi trước. Vậy là cậu làm chuyện giống với chuyện đã làm cho Miku và Yoshino. Cắt một miếng bánh mình nhỏ, ghim vào nĩa rồi đưa về phía cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây. Aaaa nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Em-em kêu anh làm vậy hồi nào hả? Đừng có coi em như con nít chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nhưng…. em là con nít cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Muuu….”, rên một tiếng như để phản đối, rồi cũng tợp ngay miếng bánh mì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trước khi nuốt xuống, cô bé bỉu môi, quay đi chổ khác, nhất quyết không thèm nhìn Shidou nhưng đáp lại cậu bằng một giọng nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Cám ơn anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aiyo, không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Cuối cùng cậu cũng nhét được miếng bánh mì vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, cánh cửa phòng khác mở ra, rồi Tohka bước vào với một gương mặt ngái ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Mu… hình như có mùi thơm gì thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé ngáp một cái thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giống y chang hình ảnh của một Tohka 16 tuổi khi thức dậy. Shidou và 3 cô bé kia nhìn nhau rồi phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Giờ em mới nghĩ tới chuyện này. Hôm nay anh định làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một lúc nữa trôi qua, cuối cùng họ cùng ăn xong. Kotori đã lấy lại bình tĩnh, nhìn Shidou và hỏi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫu nhiên thay, sau khi Tohka ăn xong bữa sáng với bánh mình kiểu Pháp của mình, cô bé nằm xuống ghế sofa và du lịch vào thế giới của những giấc mơ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, bữa nay anh định sẽ đi học. Natsumi vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, anh không được yên tâm lắm khi phải bỏ Tohka và những người con lại ở nhà, vậy nên chiều nay anh sẽ về sớm…….. với lại, anh cũng cảm thấy hơi lo cho Tonomachi và mấy người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má trình bày. Và đúng như vậy, Tohka và những tinh linh khác không phải là người duy nhất bị vướng vào rắc rối này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người bạn cùng lớp của Shidou, gồm Tonomachi Hiroto, Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii và cả Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của cậu nữa. Họ cũng đã từng bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều may mắn là họ không bị teo nhỏ cơ thể như Tohka và những tinh linh khác. Những điều đó vẫn không thể thay đổi được một thực tế, rằng cậu đã kéo họ vào một chuyện nguy hiểm. Dù họ đã bình thường trở lại, nhưng cậu vẫn chưa an tâm cho đến khi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu, nhưng với tình hình hiện tai, chúng ta vẫn chưa tìm ra được Natsumi đang lẩn trốn nơi nào. Vì vậy hãy cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Anh đi học đây. Khi nào Kaguya và Yuzuru thức dậy, hãy hâm nóng bữa sáng lên cho họ. Làm vậy cả hai sẽ ăn ngon miệng hơn thật, nhưng anh thấy hơi lo khi khi phải để em dùng tới lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi nhá. Đừng có coi em như một……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đột ngột ngưng nói. Cô bé phụng phụng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì “Ngoan lắm ngoan lắm” và xoa đầu Kotori. Và tất nhiên, Yoshino và Miku cũng không chịu thua kém. Sau khi mặc áo khoát và mang giày, cậu đặt tay lên nấm đấm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì anh sẽ giao lại mọi chuyện cho em. Có chuyện gì thí nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đeo thiết bị liên lạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yep, hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi…. Cẩn thận…. nha………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, còn nụ hôn tạm biệt thì sao hả? *chuuu………*”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Yoshino vẫy tay với cậu. Còn Miku thì đòi hỏi ngay lập tức. Shidou cười gượng gạo, vẫy tay lại cả ba rồi mở cửa bước ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Rõ ràng Shidou và ba cô bé kia đều cảm thấy dễ chịu trước tiết thu nhẹ nhàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn người ra hứng lấy ánh ban mai buổi sớm, rồi bắt đầu bước đi về phía ngôi trường thân yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới bước được một vài bước ra khỏi cổng nhà mình, cậu đột nhiên dừng lại. Cậu đánh mắt qua trái, rồi đảo tròng mắt qua phải…….. rồi nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có ai đâu……. Nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou tưởng chừng như có ai đó đang theo dỏi mình. Nhưng……. Có thể là do cậu tự tưởng tượng ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng, vì chuyện của Natsumi đã được giải quyết xong đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lại rồi cất bước về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tao này Itsuka. Tao vừa có một trải nghiệm tuyệt vời lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước vào phòng số bốn, lớp học dành cho học sinh năm hai. Một thằng nhóc tóc dựng ngược lao tới gần kêu và kêu lên một cách phấn khích. Thằng đó tên là Tonomachi Hiroto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như những gì cậu thấy được, cơ thể của nó vẫn bình thường. Khi thấy được điều đó, Shidou đặt tay lên ngực mình, thở ra một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mắn làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy có chuyện quái gì xảy ra với mày vậy Tonomachi. Vừa chợt nhớ ra rằng mình là con cháu của Bigfoot à?” (ND: Bigfoot, dịch ra là Chân To, tên của một sinh vật bí ẩn sống trong rừng sâu, được nhiều người đồn đại vì đã có người tự nhận rằng mình đã nhìn thấy nó)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tao vừa chợt phát hiện ra rằng gần đây lông tay tao phát triển nhanh vãi luôn mày à………. Ê……, không không không phải……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi rú lên nghe ghê rợn vl vì trò đùa của Shidou, lắc đầu nguầy nguậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Một người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alien à? Vãi chưởng.Tao đã từng nghĩ mày là UMA duy nhất trên trái đất này, nhưng không ngờ mày thật ra là người ngoài hành tinh cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu xanh rau máu, không phải. Ý tao nói không phải vậy. Ngộ lắm mày. Đêm ngày 25 tao đi ngủ, đến khi tao thức dậy đã là ngày 28 cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, mày ngủ nhiều vl vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thấy ngộ vl chưa? Tao ngủ một giấc liên tục ba bốn ngày cơ đấy. Đã vậy, khi tao hỏi người nhà, họ nói là tao đã mất cmn tích trong thời gian đó. Họ còn gọi cớm phường để kiếm tao nữa mày à. Tao sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, liên quan cm gì chuyện alien?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ mày còn cách giải thích nào khác ngoài alien không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má. Không nhầm vào đâu được, chắc chắn đó là khoảng thời gian Tonomachi bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. Nhưng cậu lại không thể nói cho Tonomachi biết chuyện đó được. Chả lẽ cậu phải mở miệng ra và nói [Éo phải như mày hoang tưởng đâu Tonomachi à, đứa gây ra vụ bắt cóc mày là tinh linh chứ éo phải alien. Thứ đã bắt cóc mày là thiên sứ của ả. Với lại, mày có biết rằng không gian chấn là do tinh linh mà ra không? Còn chuyện này nữa, tao có một khả năng đặc biệt, có thể phong ấn sức mạnh của tinh linh. Nghe vl chưa?]. Và nếu cậu thật sự nói ra điều đó, Tonomachi chắc chắn sẽ nói [Oh, hiểu cmn rồi. Errr… tao chuẩn phải chuẩn bị cho buổi học đây. Chào thân ái và quyết cmn thắng đồng chí……]. Chính là như vậy. Chắc chắn sẽ không ai có thể tin vào sự thật mà cậu nói ra, dù là thằng bạn nối khố. Shidou vẫn nhìn Tonomachi bằng một ánh mắt nghi ngờ. Dù sao thì, mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ do căng thẳng nên Tonomachi đã nói hơi lớn tiếng. Ba nữ sinh chạy đến, xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai thằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oou, hey, khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là Tonomachi cũng cảm thấy điều kỳ lạ như bọn này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những người bạn thân của Tohka, như Shidou thân với Tonomachi vậy. Ba người họ chơi rất thân với nhau, tên theo thứ tự của từng người là Ai, Mai, Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi đánh giá cao những điều các cậu vừa nói đếy, các cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai và đồng bọn gật đầu ”Uh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yes yes, đúng vậy, nhưng éo có ai tin bọn này cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này éo nhớ chuyện gì đã xãy ra mấy ngày qua cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể nào chuyện này do bọn alien gây ra? Hay là một tổ chức bí mật nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái nói, và họ trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đến chuyện này thì, Tama-chan nói cô cũng cảm thấy giống như chúng mình vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đù, thiệt hả? Chắc chắn đây không phải là trùng hợp cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính luôn cả bọn mình thì cô ấy là người thứ 5 rồi. Mình bắt đầu đánh hơi thấy mùi của một âm mưu nào đó quanh đây……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là bọn mình đã thực sự bị một tổ chứ bí mật nào đó bắt cóc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng dùng chúng ta như chuột thí nghiệm rồi phẩu thuật chúng ta, làm cho chúng ta có một sức mạnh siêu nhiên nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, có tận 5 người cơ đấy! Hay là bọn chúng đang âm mưu tạo ra một biệt đội sentai?” (ND: sentai trong Super Sentai, gọi tắt là SS = 5 anh em siêu nhân =)))))))))))))))))))))))))))))))))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii “Tou!” lên một tiếng. Cứ như thể cả bọn đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yé yé! Ta là siêu nhân đỏ đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi cũng hòa vào câu chuyện của ba con mắm kia. Nó đứng dậy và làm một động tác như thể siêu nhân sắp ra trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào mọi người, hãy cùng hợp sức với nhau, chém gió thành bão, tiêu diệt những con quái vật xấu xa hung bạo để bảo vệ thế giới này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nó đang ở ngay gần chúng ta đấy. Một con quái vật đội lốt người và gây ra hàng trăm chuyện xấu xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cụ thể là nó đã bóp vếu của một cô gái để thỏa mãn thú tính của mình. Nó còn định hôn và lật váy con gái nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị chết cmm đi, con quái vật dăm tặc Itsuka Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 nữ siêu nhân bất thình lình chỉ vào mặt Shidou làm cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mới nhớ, lúc Natsumi biến thành cậu, cô ta đã đi loanh quanh trường và quây ra không biết bao nhiêu là chuyện tệ hại. Chắc chắn bộ ba này vẫn còn giận cậu chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là mày đó hả Itsuka Shidou? Tao cứ thắc mắc vì sao gần đây mày hành động lạ lùng như vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như bọn này đoán. Cậu cũng bị quấy rối phải không Tonomachi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah….  Lúc trước khi tui bị mất tích, tui đã than phiền về những chuyện mà Itsuka làm. Thế là nó kêu tui tới phòng tắm hơi và giở trò sờ mó sàm sỡ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya! Kya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu là một kẻ như vậy thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ogi-chan! Trưởng ban [Chọn lựa cặp đôi fujoshi (ND: Fujoshi là một từ tiếng Nhật chỉ những cô gái thích Yaoi. Nếu không biết Yaoi là gì thì google thẳng tiến, nhưng mình khuyên các bạn tốt nhất không nên tìm hiểu từ này) đẹp nhất trường] Ogi-chan! Đã đến lúc thích hợp để cậu lặp một bảng xếp hạng rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka…… đúng như tao đoán. Đó quả là một công cụ hữu ích nhỉ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đậu xanh rau má, sao mày cũng hùa theo mấy con mắm đó vậy. Mày đừng có nhìn tao cái kiểu đó nữa, sắp đến tiết chủ nhiệm rồi kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem kìa, sensei đang đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có đánh trống lảng Itsuka. Mày thật sự……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên lảnh lót, tuy nhiên…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hình như tới tiết chủ nhiệm thật cmn rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải quay về chổ ngồi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Môn đầu tiên là môn gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii cuối cùng cũng buông tha cho cậu. Shidou đã thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ đó bằng cách giả vời dìu Tonomachi về bàn, thế là cậu lôi nó đi xềnh xệch. Tonomachi với giọt mồ hôi chảy dài trên má, nói “Rồi, tao sẽ tính chuyện vs mày sau….] rồi về chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cánh cửa phòng học mở ra và một phụ nữ nhỏ nhắn bước vào. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp Shidou, cũng là người dính vào chuyện rắc rối trước đó, Okamie Tamae, bọn học trò ranh thường hay gọi cô là Tama-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như sensei cũng bình thường như những người kia. Cậu thở nhẹ một tiếng và…….. nhướn mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Tama-chan có vẽ không được bình thường. Mồ hôi nhể nhại trên trán, mắt cô đảo xung quanh, và hình như cô bị sốc bởi những thứ mà mình thấy được. Chuyện gì đã xãy ra với cô ấy vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang nhìn cô ấy một cách nghi ngờ, cô đột ngột liếc về phía cậu và rụt rè lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Itsuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao vậy thưa cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời, thế là cô giáo đờ mặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. errrrrrrr……….. có vài người đến tìm Itsuka-kun, nhưng….. err…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có người tìm em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ôm đầu suy nghĩ. Ai lại muốn đến tìm cậu ngay tại trường cơ chứ? Ban đầu cậu nghĩ đó có thể là nhân viên của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;,nhưng……. Đã có thiết bị liên lạc rồi, họ đâu cần làm vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hai câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một, là những người đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai, có thể nào là…….. Natsumi chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hiện giờ họ đang ở phòng nhân viên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nói ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên từ cửa ra vào của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ngay về phía đó, và thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải sát thủ của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, cũng không phải Natsumi như dự kiến, mà đó là……….. Tohka bé nhỏ. Đáng ra cô bé đang ngủ ở nhà mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cản Tohka lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, cháu không được làm vậy. Chẳng phải tôi đã bảo phải chờ trong phòng nhân viên rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Tại sao vậy hả Tama-chan-sensei? Sao em lại không được phép vào lớp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…….. chuyện đó thì……. Đây là nơi để cho Onii-san và  Onee-san (anh, chị) học tập………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng sẽ học với Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cô đã nói rồi, cháu phải lớn hơn nữa mới được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cố gắng xoa dịu Tohka bằng một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cô ấy đang làm vậy, thêm một hình bóng bé nhỏ xuất hiện từ đằng sau Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu đang làm gì đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phiền phức. Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Tohka, Shidou cứ tưởng hai bé ấy đang ngủ ở nhà rồi. Đã vậy còn có thêm Origami nữa. Những tưởng cô bé đi về nhà là xong chuyện, nào ngờ……….. Cả đám đồng loạt bước vào lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp học chấn động, bắt nguồn từ những cô bé dễ thương kia, và chấn động đó được chia là 3 loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại có học sinh tiểu học ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaan, dễ thương quá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Hình như mình thấy mấy đứa trẻ này ở đâu đó rồi thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng nói của Kotori vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dou! Shidou! Anh có nghe rõ không? Đây là trường hợp khẩn cấp! Tohka và mấy người kia đi mất rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……aah, họ… đã đến lớp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Tohka nhìn về phía cậu, gương mặt cô bừng sáng lên. Cô bé chạy ngay ngay đến và nhảy lên với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oo Shidou, anh ở đây đúng như em đoán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami, Kaguya, Yururu cũng lao về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Shidou, đi và nói với mấy người ở phòng giáo viên rằng bọn này là học sinh năm hai ở phòng 3. Họ nhất quyết không tin dù cho tôi đã khẳng định rằng bọn tôi là Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cái gì người lớn cũng tự ý quyết định cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai cùng thờ dài mệt mỏi. Thế là những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên râm ran quanh Shidou. Cậu không thể nghe hết những gì họ nói nhưng một vài từ lọt được vào tai cậu, gồm [Lolicon], [bộ luật hình sự] và [mẹ kiếp!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn những điều xấu xa kinh khủng, nhưng bây giờ không phải lúc để cậu nghĩ về chuyện đó. Cậu quay lại nhìn nhóm Tohka rồi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Sao mọi người lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Anh hỏi lạ thật đấy. Hôm nay bọn em phải đi học kia mà. Dù ngủ cùng nhau nhưng em đã bị sốc khi thức dậy mà không thấy Shidou đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một cơn chấn động nữa lan tràn trong lớp học. Tất cả mọi người nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Itsuka-kun, bọn trẻ đó là ai vậy……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan hệ giữa cậu với bọn trẻ………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua chuyện đó đi, cậu ngủ chung với mấy bé đó thật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii nhíu mày, nhìn Shidou và Tohka bằng những cái nhìn đầy nghi hoặc. Đầu óc xoay mòng mòng, cậu vẫn cố tập trung để nghĩ ra một cái cớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp lên tiếng, một hình bóng nhỏ nhắn *tsu* *tsu* đến phía trước Shidou rồi ôm lấy cậu thật chặt. Đó là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………………………………………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Papa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt chấn động thứ ba lan tràn khắp cả lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Papa! Con bé vừa mới gọi papa đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này bé ơi, tên bé là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cúi xuống, nhìn vào Origami và nhẹ nhàng hỏi. (Thực ra cô đang vô cùng kích động khi hỏi Origami câu đó. Thế là Origami cúi xuống và lễ phép trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em là Itsuka Chiyogami. Cảm ơn chị đã quan tâm đến bố của em trong thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ em là Tobiichi Origami. Và em là kết tinh giữa tình yêu của hai người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Eeh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng từng học sinh trong lớp học. Họ thì thầm bằng một giọng vô cùng kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nhắc mới nhớ, trông con bé giống y như Tobiichi-san……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông đang đùa đấy à? Tobiichi-san mới chỉ là học sinh cao trung thôi đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, ý tao là cô ấy đã 16t rồi đúng không? Chẳng phải là độ tuổi hợp pháp đế kết hôn rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nam giới thì phải 18t, mà thằng Itsuka thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, chẳng phải con bé bên cạnh trông rất giống Tohka-san hay sao? Cả hai con bé sinh đôi kia nữa, cũng giống chị em Yamai lắm chứ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đừng có nói là thằng Itsuka 	bắt cá nhiều tay như thế……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. chẳng phải lạ lắm sao? Mấy đứa này chắc cũng phải 8-9t là ít.	 Cólẽ nào thằng Itsuka có con lúc 8 tuổi? WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà…. Kỷ lục sinh con trẻ nhất thế giới là lúc 5t 7 tháng. Vậy chuyện đó không hẳn là không thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ đã nào! Đây chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm mà thôi!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cần phải lên tiếng trước khi những tin đồn này lan ra. Cậu hét lên hết sức có thể những lời từ tận đáy lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy đứa bé này……. errr……. Mình đã được người thân của chúng giao cho chăm sóc. Chúng gọi mình là cha vì……. Err….. mọi người biết đấy…….chỉ là…. một biệt danh thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ee-h……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của mọi người vào Shidou càng trở nên gay gắt hơn nữa khi cậu kết thúc câu nói. Thật ra mà nói, để nghĩ ra được một lý do cũng đã là khó rồi, trình bày lý do đó nghe sao cho hợp lý lại càng khó hơn nữa. Dù họ biết rằng khó mà có chuyện một học sinh cao trung có con, nhưng những học sinh trong lớp lại trao đổi với nhau một cái nhìn ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… hiểu rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ…… hợp cmn lý đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với chúng phải không? Máu lolicon của cậu trổi dậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Oi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt cố tìm nguồn phát của những tiếng thì thầm nghi ngờ ấy. Thế là mọi người trong lớp cười lên. Cậu thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kệ họ đi, thích nói gì cứ để họ nói. Nghe này mọi người. Mình định sẽ nghỉ học sớm hôm nay. Cùng nhau đi về nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại và nói với đám trẻ. Tohka mở to mắt nhạc nhiên, không thể tin được điều cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu? Về sớm vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. Anh có chuyện cần làm. Anh sẽ về ngay khi tiết chủ nhiệm kết thúc. Em có thể ngồi chờ anh ở phòng GV không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Em hiểu rồi. Nếu Shidou đã nói vậy, em sẽ ngồi đợi anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói rồi thật thà gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi. Được rồi mọi người, đến lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou đặt tay lên vai Tohka………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại theo phản xạ. Dường như có gì đó đang tỏa sáng từ bên ngoài lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó tan biến ngay. Giọng nói của Tohka và tiếng kêu ngạc nhiên của những học sinh trong lớp học vang lên loạn xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn lại Tohka và lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quần áo mà Tohka đang mặc trên người bắt đầu bung ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/d/d5/DAL_V9_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh làm gì kỳ vậy hả Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Tohka chuyển sang màu đỏ đậm, rồi cô ngồi xổm xuống nền nhà để che đi phần nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu làm cái quái gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng cậu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, tên lolicon khốn khiếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….? Heh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không thể hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra. Khoảnh khắc mà Shidou chạm vào vai Tohka, quần áo cô bé rách ra thành từng mảnh. Không thể nào………? (ND: chúc mừng anh Shin luyện được thần công cái thế)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, một khả năng xuất hiện trong đầu Shidou. Cậu nhớ lại ánh sáng vừa tỏa ra từ bên ngoài cửa sổ, có thể nào là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào, Natsumi………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng không ai nghe được và nhìn ra cửa sổ lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai khác ngoài Natsumi, tinh linh sở hữu thiên sứ có thể biến đổi hình dạng bất cứ thứ gì theo ý muốn của chủ nhân nó. Khả năng này rất cao. Có thể cô ta đã làm gì đó những sợi chỉ may quần áo của Tohka, thế là bộ quần áo biến thành nhiều mảnh vải rời rạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Shidou quay mình về phía cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông cậu lại giống như một tên tội phạm cố chạy trốn khỏi hiện trường vụ án hơn. Thế là ba nữ siêu nhân của lớp, Ai, Mai, Mii đứng trước mặt cậu và giơ tay ra như thể một bức tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã tên khốnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang cố chạy trốn sau khi làm điều đó với một cô bé ngây thơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này đã bắt gặp cậu tại trận. Câu không thể trốn được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải. Mình xin các cậu, đừng có cản mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những lời Shidou nói chẳng thấm vào đâu cả. Ba nữ siêu nhân không hề có ý nhượng bộ con quái vật dâm tặc này. Họ nắm tay nhau lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn lựa chọ nào khác ngoài việc gạt ba cô bạn ra khỏi đường di của mình. Nhưng ngay khoảnh ngắc cậu chạm vào họ, ánh sáng ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa, thế là quần áo của cả 3 rời ra thành từng mảnh, để lộ ra làn dan trắng hồng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì thế nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rukanaaaaaaan!?” (ND: mình đã tra từ điển chữ này nhưng không có kết quả, một từ liên quan xuất hiện, mình click vào chữ đó, ragman, và nghĩa của nó là gì biết không? Người buôn giẻ rách =)))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái thét lên và ngồi xổm xuống ngay tại chổ. Vài chục cặp mắt trông như khủng bố hướng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, tụi tao rửa mắt đủ rồi Itsuka à……dừng lại đi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi nói và chạm vào Shidou để ngăn cậu ta lại. Shidou không biết làm gì khác ngoài việc kêu lên lắp bắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải tao mà………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng ngoài hành tinh, à nhầm, ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa. Quần áo Tonomachi cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên thật to và bật ngửa ra sau. May mắn thay, nó kịp thời túm lấy một mảnh vải ở đáy quần và che bộ phận nhạy cảm lại. Quả là một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, cái đíu gì thế này…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ quần áo nó đang mặc……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cũng sẽ bị như vậy nếu chạm vào Itsuka ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã nói rồi, mình…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắng thanh minh trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, cậu tình cờ để lọt Tama-chan-sensei vào tầm nhìn của mình. Thế là từng mảnh quần áo của cô ấy nằm rải rác trên sàn phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwakayaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan với ngay lấy giáo án che ngực cô ấy lại, và nhìn Shidou như thể đó là lổi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em làm cái gì vậy hả Itsuka-kun? Em phải chịu trách nhiệm. Em phải kết hôn với côôôô…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, em không có chạm vào cô mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên lời thanh minh, nhưng dường như cả lớp đã không còn nghe cậu nói gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là, chỉ cần hắn nhìn vào…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha mẹ ơi! Nó là quái vật chắc…………..?” (ND: kaka, anh Shin vượt xa cả Hyoudou Issei (high school dxd) rồi nhé)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah mouuu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu. Rồi cậu cởi chiếc áo khoát ra và khoát lên người Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người! Do Natsumi làm đấy. Chúng ta phải về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Kaguya và Yuzuru dự đoán, họ gật đầu với nhau rồi bước ra khỏi lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã Itsuka! Tên khốnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy đợi đấyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau gặp lại tôi sẽ cho cậu nude hoàn toànnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….What the hell?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chia tay với Origami trên đường về, Shidou bước nặng nề trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi nhà thân yêu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cuộn chiếc áo khoát của cậu quanh người cô bé và nhìn cậu lo lắng. Cậu liền vổ nhẹ vào đầu cô và mỉm cười để cho Tohka được an tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm vậy cũng không làm tình hình khá lên được. Lúc đó Shidou đã ngay lập tức liên lạc với Kotori để lần theo dấu vết của Natsumi, nhưng họ không thể tìm được bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhất. Nếu cô ta cứ tiếp tục quấy rối mọi người và đổ tổi cho Shidou, thể nào cậu cũng sẽ bị ám sát trong lúc ngủ mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là vậy đi nữa, cậu cũng không thể bỏ rơi Tohka và những người khác trong lúc này được. Cậu nhìn vào cả ba, rồi siết nấm đấm mình lại thật chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải……. nhanh chóng tìm cho bằng được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng vậy. Chúng ta phải bắt cô ta trả giá vì đã làm chúng ta thành ra thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Bọn tôi sẽ choảng hội đồng cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chúng ta không được phép làm bất cứ việc gì nguy hiểm, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn họ một lượt rồi nở một nụ cười bất đắc dĩ. Rồi họ đến trước cửa nhà Itsuka, nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên bóp trán mình dữ dội. Theo như cậu nhớ thì………. nhà cậu….. đâu phải trông như thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho rõ ra thì, cứ như một tòa nhà khác đã được xây lên ngay tại đó. Không thể nào có chuyện một toàn nhà như vậy lại được xây ở một khu dân cư thế này được. Trông nó cứ như một toàn lâu đài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, Dream Park đây mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên một cách vô thức. Vâng, chính xác thì trông nó GIỐNG Y CHANG như cái nhà nghỉ ở ngoại ô mà cậu và Tohka có lần suýt đi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây chớp mắt liên tục, cậu ngay lập tức hiểu ra căn nguyên chuyện này. Chỉ có duy nhất một tinh linh có thể làm được như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu khẽ, những giọt mồ hôi to nhể nhại trên má cậu. Cậu chạm vào cái tai nghe vài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..oi, Kotori, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gọi, và giọng Kotori vang lên không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Có chuyện gì vậy? Nếu là vụ theo dấu của Natsumi thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải. Mở cửa sổ ra và nhìn ra ngoài xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây do dự, Kotori ló đầu ra từ một trong những ô cửa sổ của nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái quái gì thế này??? Hình dáng của ngôi nhà……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái kêu lên bằng một giọng hoảng hốt. Dường như cô đã không nhận ra điều này. Có lẽ chỉ có hình dáng của ngôi nhà là thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..aaa… trông như là tác phẩm của Natsumi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks! Sức mạnh của cô ta thật là đáng ghét! Dù sao thì bên trong vẫn ổn, hãy vào nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi dẫn Tohka và hai cô bé kia vào nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, những bà nội trợ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Shidou, con của nhà Itsuka đây mà? Những đứa trẻ đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Không…. Đây là……. err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tòa nhà này xây ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã Itsuka-kun, cậu đang định phạm tội với trẻ em đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh my chuối! Tệ thật! Cảnh sát đâu? Mau gọi cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iih…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng thể thanh minh thanh nga gì được nữa, Shidou ngay lập tức đắt lũ trẻ rời khỏi hiện trường.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391729</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391729"/>
		<updated>2014-09-20T06:02:42Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 08:03, 2 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
==Chapter 10: {{Furigana|Những đứa trẻ tinh nghịch}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 19 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Isuka Shidou đang náo cmn loạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em đói quááá…. Shidou ơiiii….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, dìu em đi tolet với, em  sợ đi 1 mình lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg!……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Shidou-san……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người bình tĩnh nào…. Ahhh! Khoan đã Kaguya, Chupa Chus của tuiiiii…….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! em muốn ăn cơm…. Shidouuu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cô thật là trẻ con. Ăn kẹo một mình sẽ bị sặc mà chết đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Cô có thêm 1 phiếu tán thành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê hai thím kia, trả cái đó lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ua….eeeeeee…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ấy ấy, đây nè, nín đi, nín đi mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, nó sẽ chảy nước ra mất……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku….. trong tay chị là của chị. Đừng hòng lấy lại……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lêu lêu, có giỏi thì bắt tui đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa bãi chiến trường khốc liệt đó là Isuka Shidou. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang ngủ, cậu đã bị một cơn ác mộng hành hạ đến choáng cả đầu. Rồi một âm thanh náo loạn đánh thức cậu dậy. Nhưng dã man thay, ngay cả khi đã ra khỏi giấc ngủ của chính mình, cơn ác mộng tiếp theo bao phũ ngay lấy cậu. Hiện tại thì cả bốn phía của chiếc áo sơ mi trên người cậu đều bị lôi kéo một cách không thương tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, ngay trong trong phòng khách nhà Isuka là 7 con quỷ… à nhầm, 7 em loli đang bu lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảy em gái ấy tầm 10 tuổi. Đó là độ tuổi rất hại não đối với người giữ trẻ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Mỗi bé đều có chuyện riêng để làm. Ví dụ như khóc, thét, la lối, đập phá hoặc bấu víu lấy Shidou nếu chúng không vui. Kể từ khi lãnh trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ vài ngày nay, Shidou giờ đây như một cái cây bị héo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng phải chịu thôi. Họ đâu có muốn mình bị nhỏ lại như vậy. Shidou thở dài thườn thượt và ngước lên nhìn bầy quỷ … à không phải, mấy bé gái đang điên cuồng đập phá phòng khách nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang kêu đói trong phòng khách là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt ngọc đen và mái tóc đen dài óng ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái liên tục rũ Shidou đi ‘tỉu’ chung mình là một em trông như con búp bê, không hề có lấy 1 tí cảm xúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang đeo trên tay một con thỏ hải tặc màu trắng với miếng bịt mắt màu đen thì dường như lúc nào cũng có thể òa lên khóc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái gái đang ngậm cây Chupa Chus trong miệng với hai bím tóc dài màu đỏ thì đang đuổi theo bọn trộm kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang chạy như xe đua trong phòng khách thì đang cố bỡn cợt và trêu cô bé đã bị mình chôm mất thanh kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái có khuôn mặt lạnh lẻo và trông y như cô bé chôm đồ thì đang hộ trợ hết mình cho đồng bọn… à không, đồng đội… ý nhầm, người chị em của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé còn lại chưa được nhắt đến là một bé có giọng nói trong trẻo và mái tóc trắng sửa hiền hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy bé này mà chịu ngồi yên chắc chắn trông sẽ cựu kỳ moe. Nhưng sự thật phủ phàng không bao giờ như viễn cảnh người ta mong muốn. Shidou cay đắng nhìn mấy em quyết chiến ác liệt mà đắng lòng. Cậu biết rõ từng người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru và cả Miku nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là bạn thân của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người nào khác nhìn thấy cảnh này, họ có thể tưởng rằng chúng là em hoặc em họ của những cô gái đã kể trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou biết rõ điều đó. Cậu không thể nhầm lẫn một cách vô lý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì sẽ không ai nghĩ đây là sự thật. Vì theo logic thì cơ thể của sinh vật sống sẽ phát triển theo thời gian. Nhưng điều đã xãy ra cho mấy em bé trong phòng thì ngược lại. Dường như sự phát triển của họ đã bị đảo ngược lại một vài năm chỉ trong phút chốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này còn rắc rối hơn vậy nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như Shidou biết thì không ai trong số họ có biểu hiện như thế này lúc 10 tuổi cả. Cứ như thể chỉ có cơ thể của họ bị teo nhỏ lại, còn trí khôn thì đã bị thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. Natsumi…. Lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại những cô gái nhỏ ấy và tự thì thầm với bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài ngày trước, Shidou đã có một cuộc đấu trí nghẹt thở với Natsumi, cuối cùng cậu đã giánh chiến thắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi chạy trống khỏi hiện trường, Natsumi đã biến đổi cơ thể (và cả lý trí) của những người xung quanh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây là hậu quả mà Natsumi gây ra. Nhà của Shidou đã biến thành nhà trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em mắc lắm ròy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufufu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại…. dừng lại ngay……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mua hahaha…. Có giỏi thì tới đây………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Chỉ được vậy thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết rồi biết rồi, tất cả bình tĩnh 1 tí nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tứ mã phanh thây, Shidou buộc phải kêu lên hoặc tan xác. Nhưng hình như chả có gì khác xảy ra ngoài khung cảnh hỗn loạn từ nãy đến giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Xin lỗi đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang hoảng loạng không biết phải làm gì, một người phụ nữ mở cửa bước vào nhà Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ với mái tóc nhạt màu, đôi mắt thâm quần trầm trọng, trong túi cô là một con gấu bông đầy vết thương đủ loại. Cô ấy là người phụ giúp Shidou quản cái nhà trẻ này, và cũng là phân tích viên của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Marasame Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như cậu đang gặp rắc rối nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine kết thúc câu nói và hành động ngay lập tức. Cô dang đôi tay mở rộng của mình ra và tóm ngay lấy gáy của chị em Yamai đang chạy giặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Va chạm. Kuhah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô bé láu lỉnh dừng lại ngay lập tức. Họ mở to mắc và nhìn Reine một cách ngạc nhiên. Reine liền ngồi xuống và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Kaguya, Yuzuru, không được chôm đồ của người khác. Hai đứa sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác ‘xin’ mất đồ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Reine nói, cả hai trông do dự và bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gumu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hối hận. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt, cả hai phải xin lỗi Kotori nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nắm lấy vai Kaguya và Yuzuru rồi lần lượt quay cả hai về về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy nha Kotori. Hãy tha lỗi cho họ, rồi tôi sẽ cho cháu cây kẹo khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn Kotori và hỏi như vậy. Cô bé khịt mũi một cái rồi khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra thì….. không sao đâu. Cháu cũng xin lỗi vì đã không chia cho họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Ba đứa ngoan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine xoa đầu Kotori, Kaguya và Yuzuru, rồi ngước nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. không biết bên kia thì sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Reine bước tới bên cạnh Shidou, cậu đang bị Tohka, Orimagi, Yoshino và Miku dính lấy. Cô lắng nghe, và khi đã hiểu được những đòi hỏi của 4 đứa, Reine nói tiếp một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Shin đang bận một tí. Chịu khó chờ thêm một lát được không? Tôi sẽ cho cháu bánh cookie…… Origami, Shin chỉ thích một người có thể tự đi vệ sinh thôi…… Yoshino, cứ yên tâm đi, Shin không giận chuyện cháu làm rách hộp sữa đâu….. Miku này, Shin vẫn đang để ý cháu lắm đấy, cậu ấy không bao giờ bỏ cháu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi…. và cảm ơn nhiều lắm. Cháu không thể một mình giải quyết tất cả được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đáng ra tôi phải xin lỗi vì đã bỏ cậu một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Cháu biết cô bận lần theo dấu viết của Natsumi. Nhưng dù sao thì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào mấy bé loli mà giờ đây đã bình tĩnh lại và cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thật tuyệt đấy Reine-san. Cứ như cô đã từng làm mẹ rồi vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine giật nhẹ vai dù Shidou chỉ vô tình nói nhưng điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó Shidou mới nhận thức được điều mình vừa nói ngu ngốc như thế nào. Dù sao đi nữa thì Reine cũng chưa lập gia đình. Những lời nói của cậu tuy đơn giản nhưng có thể xúc phạm người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung tay loạn xạ và hoảng hốt nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi, cháu không cố ý nói vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nét mặt Reine như đang chống lại chính cô. Dù rằng cô đã nói ‘không sao’ nhưng biểu hiện trên gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với lời nói. Thực ra cô đã cảm thấy rất khó chịu vì lời nói vô ý của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Reine-san, cô đã tìm ra được Natsumi chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thay đổi chủ đề để cải thiện bầu không khí của cuộc trò chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Đúng như dự đoán. Natsumi có thể tự che giấu tinh lực của cô ta. Chúng tôi đã gửi thêm nhiều thiết bị dò tìm và tìm kiếm trong một khu vực rộng lớn nhưng vẫn không có dấu vết gì cả. Rất có thể cô ta đã trở về thế giới của các tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi họ tìm được Natsumi thì căn nhà của Shidou sẽ tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Cậu liếc nhìn dám trẻ đó một lần nữa rồi nhìn Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cháu tự hỏi tại sao Natsumi lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể đó là cách duy nhất để cô ta thoát khỏi chiến tuyến đang thất thủ của mình, hoặc cô ta muốn vô hiệu hóa sức chiến đấu của chúng ta, hoặc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine giơ ngón trỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. Có thể đây chỉ là trò chơi khăm cậu. Tôi đoán vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác giật mình. Reine hoàn toàn nghiêm túc khi nói như vậy. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng đây là sự thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 3h bay để đi từ sân bay Heathrow (Anh) tới sân bay Narita (Nhật). Một người trông như một doanh nhân bước ra từ máy bay riêng, sử dụng lối đi dành cho khách VIP. Isaac Westcott bước đến chiếc xe đang chờ để đưa anh ta từ sân bay tới một khách sạn nào đó ở Tenguu, Tokyo, Nhật Bản. Đó là một người đàn ông cao ráo, mái tóc vàng và một đôi mắt sắc bén. Tuổi của anh khoảng 30 nhưng vì anh ta luôn tỏ ra nguy hiểm trước hầu hết mọi người nên trông già hơn rất nhiều. Thực ra mà nói, có vẽ anh ta hơi quá sức so với một trọng trách mà anh đang gánh lấy: lãnh đạo tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;. Có lẽ sẽ không ai tin điều đó nếu họ không biết sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ tiếp tục đi đi về về như thế này, tôi sẽ bại liệt mất. Ellen, cô nghĩ sao nếu chúng ta xây một khu nhà ở Nhật để sống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hỏi cô gái tóc vàng người Bắc Âu ngồi cạnh anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ ra chuyến thăm Nhật lần này đã bị hoãn lại. Nhưng dù là vậy đi nữa thì tôi cũng ngưỡng mộ anh vì chấp nhận rời xa dinh thự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta nói với một giọng mạnh mẽ. Đó là Ellen M.Mathers, cấp dưới trực tiếp của Westcott và cũng là trưởng bộ phận điều hành thứ 2 của đội phù thủy thuộc tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng khen tôi như vậy, xấu hổ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói quá đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, Westcott nhún vai nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là Ellen hiểu những gì mà Westcott đang nói tới. Vài ngày trước, hội đồng quản trị của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã tổ chức một cuộc họp chính thức tại trụ sở chính ở Anh Quốc và đề nghị sa thải Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Ellen đã xuất hiện kịp thời và ngăn chặn mọi chuyện xấu đi bằng một hành động như thể khủng bố. Nhưng nếu hai người họ thường xuyên rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn, những kẻ có âm mưu chống lại tổng giám đốc lại một lần nữa có thêm cơ hội để trổi dậy. Và rất có thể lần này chúng sẽ thành công trong việc lôi kéo toàn bộ nhân viên theo con đường phản bội của chúng. Ellen cảm thấy con lắng cũng là điều đương nhiên thôi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott méo mặt và cong môi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không quan tâm đến mấy thứ như vậy. Tôi thích những kẻ có tham vọng, thậm chí là sẽ phản bội sau lưng tôi nếu hắn có cơ hội làm thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể anh không quan tâm điều đó, nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của người sẽ giải quyết hậu quả xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott nói vậy, Ellen bĩu môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, còn vấn đề cần điều tra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Nó đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài và lấy ra một tập tài liệu đi kèm với một clip. Westcott hạ tầm mắt xuống và nhìn vào hàng chữ. Tập tài liệu đó báo cáo về một cậu bé tên Isuka Shidou và những người quen biết cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Ừm, có vẽ cậu ta đã trở thành con nuôi trong gia đình hiện tại khoảng 8 năm trước. Oh, và em gái cậu ta bị nghi ngờ chính là &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Thật tuyệt vời khi cô đã thu thập được chừng này thông tin. À không, phải nói là cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cười và lật trang tiếp theo của tập tài liệu. Trang đó in hình những cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, &amp;lt;Diva&amp;gt;, và &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Có vẽ đã có 6 tinh linh đang vây quanh cậu ta. Cô còn phát hiện điều gì nữa không Ellen?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rằng &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có liên quan trong vụ này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott hỏi, Ellen liếc nhanh anh ta và trả lời với một giọng không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đúng là như vậy thật. Cậu ta có khả năng phong ấn sức mạnh của các tinh linh. Cũng không mấy ngạc nhiên khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sử dụng cậu ta. Khả năng sẵn có của cậu ta, lại cộng thêm hổ trợ từ một tổ chức lớn nữa, thế là cậu ta hoàn toàn có thể ra tay phong ấn.….. không, trước đó thậm chí cậu ta còn chưa từng gặp tinh linh lần nào. Nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott ngừng lại giữa chừng và búng cái bìa hồ sơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có nghĩ rằng đó là tất cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều mà tôi muốn nói ở đây là, kẻ mà đã tuyên bố mình đứng đầu &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ngay trước mặt chúng ta, liệu hắn có khả năng bóp méo sự thật trước khi chúng ta kịp điều tra được hay không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ý anh là có ai đó đứng đằng sau để giật dây mọi chuyện?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… cũng đang tự hỏi chính mình điều đó. Nhưng dù là vậy đi nữa, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi……….. tôi nói có đúng không Ellen? Ellen M.Mather, wizard mạnh nhất thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen phải mất vài giây nhìn chằm chằm vào mặt Westcott để tìm xem anh ta thật sự muốn nói đến chuyện gì. Rồi cô nghiên nhẹ đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Westcott gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là con đường chúng ta đã đề ra. Khi nào cô chuẩn bị xong, tôi sẽ hướng dẫn cho cô bước tiếp theo của kế hoạch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Tuân lệnh. Vậy tôi nên bắt đầu từ ai? &amp;lt;Công chúa&amp;gt; như dự kiến à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói và nhìn lại tập tài liệu trên tay Westcott. Nhưng Westcott trả lời “Không” và quay đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nghĩ đến việc sẽ dành một khoảng thời gian nghi ngơi cho nhưng tinh linh trong danh sách này. Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ hành động nếu có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cho Ellen xem hình ảnh &amp;lt;Công chúa&amp;gt; Yatogami Tohka và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vẫn còn nhớ rõ khi chúng ta nghịc chuyển &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; phải không? Và ta cũng đã thấy được thứ mà [Quỷ vương] yêu quý nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ đó không ai khác hơn ngoài thằng bé tên Itsuka Shidou. Trong lúc cô sắp kết liễu cậu ta, nổi sợ hãi và tuyệt vọng của &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đã đạt tới đỉnh điểm, thế là cô ta nhận được một nguồn sức mạnh vô biên. Tinh linh – chúng ta hay gọi là &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; - niềm tin và tình yêu đã chiếm trọn trái tim của cô ta. Chẳng phải quá tuyệt hay sao? Nếu để hai người họ ở bên nhau nhiều hơn, tình yêu của cả hai sẽ càng thêm sâu đậm. Đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Ellen dường như đã đoán ra Westcott muốn gì. Biểu hiện của cô ta không thay đổi gì, ngoại trừ việc cô ta hơi cúi đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mối quan hệ giữa tinh linh với Itsuka Shidou càng sâu đậm, tinh linh lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào cậu ta. Và rồi nổi tuyệt vọng khi cậu ta chết đi lại càng lớn hơn bao giờ hết. Nhờ vậy, họ có thể nhìn thấy được một nguồn sức mạnh khổng lồ mà chưa từng ai được chứng kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang lên kế hoạch để sử dụng Itsuka Shidou như một [Key].” (chìa khóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Key] à? Có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nở một nụ cười khi nghe những gì Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai. Vũ khí bí mật và tối thượng để chống linh linh của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; lại trở thành Joker (lá bài quyền lực nhất trong bộ bài) của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y học không gặp nhiều khó khăn để tìm ra thuốc giải cho một chất độc đã ngấm vào cơ thể đâu………” (ND: một câu nói bóng gió, ý của Ellen là &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có thể dể dàng tìm ra cách đối phó với âm mưu của Westcott)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott đã đoán ra được điều mà Ellen định nói trước cả khi cô ta kịp nói xong. Nhưng điều quan trọng ở đây là TINH LINH ELLEN phải hiểu được điều mà anh ta định nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott gật đầu mạnh mẽ rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… còn về chuyện đó, tôi đã lập ra một kế hoạch mới rồi. Vừa hay khi hôm qua tôi đã nhận được một thông tin từ AST. Một linh linh có khả năng biến hình- &amp;lt;Witch&amp;gt; - đã xuất hiện hiện ở ngoại ô Tenguu, và vẫn chưa có báo cáo họ bị mất dấu cô ấy…. Hiểu rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái lớn khi bước vào phòng khách nhà Itsuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, những cô gái hóa loli đã không trở về căn biệt thự bên cạnh. Họ được ra thành hai nhóm để ngủ lại nhà cậu. Nhóm thứ nhất ngủ trong phòng của Shidou gồm Shidou, Tohka, Yoshino, Miku (ND: thằng Shin sẽ sớm thành pedo thôi &amp;gt;_&amp;lt;), và nhóm còn lại ngủ trong phòng Kotori thì gồm Kotori, Kaguya, Yuzuru. Nhưng……… suốt đêm qua, Yoshino và Miku ‘tình cờ’ bám lấy cậu thật chặt, còn Tohka thì ngủ trên tấm đệm người mang tên Shidou. Đố thằng nào ngủ yên giấc cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả đều ngủ lại nhà Itsuka. Origami đã nói [Em có chuyện cần làm] và rời khỏi đó một cách miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc thức dậy, khi đã lấy lại tỉnh táo, Shidou phát hiện ra rằng, đồ lót, bàn chải và một số đồ dùng cá nhân của cậu đã biến mất……. nhưng mà……… thế quái nào mà cậu có thể làm mất chúng được nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào-chào… buổi sáng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-n, buổi sáng đẹp trời nhỉ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Miku, Yoshino và cả Yoshinon nữa, họ đã ở trong phòng khách và chào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mấy em dậy sớm nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, vậy là 3 cô bé và một con thỏ cướp biển nói một cách tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải sinh hoạt điều độ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… bình thường giờ này em đã dậy rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải ngủ sớm thì da mới đẹp được. Dù sao thì em cũng là một ai đồ cơ mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại, mắt nhắm mắt mở trả lời. Yoshino rụt rè lên tiếng. Miku nói và vỗ nhẹ vào má cô bé một cách tự hào. Dường như đồng hồ sinh học của 3 người họ vẫn không thay đổi dù đã bị biến thành trẻ con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chợt nhớ lại gương mặt Tohka lúc còn ngủ trong phòng. Trong cô bé rất hạnh phúc. Và khi rời khỏi phòng, cậu vô tình cười mỉm. Vẫn còn thiếu hai người nữa, có lẽ hai chị em Yamai còn ngủ trong phòng Kotori. Làm sao bây giờ nhỉ? Không biết làm vậy có kỳ cục lắm không. Thôi thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Được rồi, chờ xíu nha, anh sẽ làm bữa sáng sớm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, đeo cái tạp dề vào, rồi rửa tay và bắt đầu làm bữa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trộn đường, sữa trứng vào nhau, nhúng những lát bánh mì vào, rồi chiên tất cả trong cái chảo đã có sẵn bơ đã tan chảy. Một món ăn ngon và đơn giản, bánh mình theo kiểu Pháp. Tất nhiên, trong thời gian chiên bánh mì, cậu không quên chuẩn bị món salad và súp. Chưa tới 20p sau, tròng khách nhà Itsuka đã tràn ngập một mùi thơm quyến rũ. (ND: hãy trở thành Shiori và về với đội của anh Nhật Nguyên nào!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, anh sẽ xong ngay thôi, lau bàn đi mấy nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vânggggg!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô bé trong phòng khách đứng dậy ngay lập tức. Yoshino dọn dẹp bàn. Kotori lau bàn bằng một miếng vải, còn Miku thì bưng một cái khay đựng đầy những thức ăn ngon lành. Cảnh này không có gì lạ, nhưng khi nhìn thấy những cô gái bé nhỏ làm việc này, Shidou cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, cùng ăn nào, Itadakimus!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ITADAKIMUS!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô bé làm theo Shidou, chắp tay lại và cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ngon quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cũng như mọi ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino mở to đôi mắt long lanh lấp lánh khi cắn miếng bánh mì chiên theo kiểu pháp, Kotori khịt mũi. Mặc dù cô em gái phàn nàn như vậy nhưng cậu vẫn thấy vui vì cô bé đã ăn thức ăn mình làm. Rồi cậu cũng cắn một miếng bành mì Pháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè nè, darling, darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang mải mê thưởng thức khi hương vị cái bánh mì tan chảy trong miệng, Miku ngồi bên cạnh kéo kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay qua hỏi, thế là cô bé áp cả hai tay vào ngực mình, nhắm mắt lại rồi “Ahhh!”, cô há miệng thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu… đút em đi chứ…. Ahhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên hờn dỗi rồi há miệng ra thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…..ahh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cắt một miếng bánh mì nhỏ rồi đút “nó” vào miệng Miku. Thế là cô bé đưa hai tay ôm má mình và kêu lên trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuh! Ngon quá à.  Nhờ có darling đút em mới được ăn ngon vậy ó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…… anh nghĩ là mùi vị nó cũng vẫn vậy thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng gạo rồi quay lại đĩa thức ăn của mình, và cậu phát hiện ra một chuyện. Kotori, ngồi ngay trước mặt cậu, và Yoshino, ngồi ở cạnh kia của cái bàn, dường như cả hai đang bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa cũng “muốn” hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, thế là hai bé loli “Mumuu…..” lên một tiếng, cau mày lại khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya………..!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả biết Yoshinon nhỉ gì mà lại chồn qua và hất tay phải của Yoshino. Cái nĩa ghim miếng bánh cô bé đang ăn dở rơi cmn xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Oi… Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaan! Xin lỗi Shidou-kun. Chỉ tại Yoshinon lỡ tay mà Yoshino làm rơi miếng bánh mất rồi. Cậu có thể đút cho Yoshino ăn bằng cái nĩa của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU-SẼ-ĐÚT-CÔ-ẤY-ĂN-CHỨ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ hải tặc kề mặt sát vào Shidou, nhấn cmn mạnh từng chữ như thể đang đe dọa. Shidou “O-ou………” gật đầu. Cậu hoàn toàn bị áp đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrrrrrr………… Shidou-san…………. Em xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đó không phải lỗi của Yoshino đúng không nào. Đây. Aaaaa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa cái nĩa với miếng bánh mì ghim vào đó về phía Yoshino. Cô bé ngập ngừng, rồi há miệng to hết cỡ có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi miếng bánh đã vào trong miệng, Yoshino nhai nhồm nhoàm rồi nở một nụ cười xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cám ơn anh nhiều lắm. Ngon quá đi à………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, vậy thì tốt……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mỉm cười, thay cái nĩa khác cho Yoshino trước khi cầm cái nĩa của mình lên lần nữa. Nhưng…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Muu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thấy gương mặt của Kotori ngồi đối diện cậu. Cô bé phụng phịu, hai mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng ở khóe mi trông vô cùng tội nghiệp. Nếu mà không làm gì ngay bây giờ thì cô em gái đáng thương kia sẽ òa lên khóc mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..errrrrrrrrr………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu cũng đã biết mình phải làm gì. Có lẽ do Kotori đã trở thành con nít nên cậu có thể dễ dàng hiểu được những gì cô bé muốn, dù cô cũng tỏ ra thất thường hơn khi trước. Vậy là cậu làm chuyện giống với chuyện đã làm cho Miku và Yoshino. Cắt một miếng bánh mình nhỏ, ghim vào nĩa rồi đưa về phía cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây. Aaaa nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Em-em kêu anh làm vậy hồi nào hả? Đừng có coi em như con nít chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nhưng…. em là con nít cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Muuu….”, rên một tiếng như để phản đối, rồi cũng tợp ngay miếng bánh mì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trước khi nuốt xuống, cô bé bỉu môi, quay đi chổ khác, nhất quyết không thèm nhìn Shidou nhưng đáp lại cậu bằng một giọng nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Cám ơn anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aiyo, không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Cuối cùng cậu cũng nhét được miếng bánh mì vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, cánh cửa phòng khác mở ra, rồi Tohka bước vào với một gương mặt ngái ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Mu… hình như có mùi thơm gì thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé ngáp một cái thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giống y chang hình ảnh của một Tohka 16 tuổi khi thức dậy. Shidou và 3 cô bé kia nhìn nhau rồi phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Giờ em mới nghĩ tới chuyện này. Hôm nay anh định làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một lúc nữa trôi qua, cuối cùng họ cùng ăn xong. Kotori đã lấy lại bình tĩnh, nhìn Shidou và hỏi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫu nhiên thay, sau khi Tohka ăn xong bữa sáng với bánh mình kiểu Pháp của mình, cô bé nằm xuống ghế sofa và du lịch vào thế giới của những giấc mơ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, bữa nay anh định sẽ đi học. Natsumi vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, anh không được yên tâm lắm khi phải bỏ Tohka và những người con lại ở nhà, vậy nên chiều nay anh sẽ về sớm…….. với lại, anh cũng cảm thấy hơi lo cho Tonomachi và mấy người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má trình bày. Và đúng như vậy, Tohka và những tinh linh khác không phải là người duy nhất bị vướng vào rắc rối này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người bạn cùng lớp của Shidou, gồm Tonomachi Hiroto, Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii và cả Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của cậu nữa. Họ cũng đã từng bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều may mắn là họ không bị teo nhỏ cơ thể như Tohka và những tinh linh khác. Những điều đó vẫn không thể thay đổi được một thực tế, rằng cậu đã kéo họ vào một chuyện nguy hiểm. Dù họ đã bình thường trở lại, nhưng cậu vẫn chưa an tâm cho đến khi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu, nhưng với tình hình hiện tai, chúng ta vẫn chưa tìm ra được Natsumi đang lẩn trốn nơi nào. Vì vậy hãy cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Anh đi học đây. Khi nào Kaguya và Yuzuru thức dậy, hãy hâm nóng bữa sáng lên cho họ. Làm vậy cả hai sẽ ăn ngon miệng hơn thật, nhưng anh thấy hơi lo khi khi phải để em dùng tới lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi nhá. Đừng có coi em như một……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đột ngột ngưng nói. Cô bé phụng phụng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì “Ngoan lắm ngoan lắm” và xoa đầu Kotori. Và tất nhiên, Yoshino và Miku cũng không chịu thua kém. Sau khi mặc áo khoát và mang giày, cậu đặt tay lên nấm đấm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì anh sẽ giao lại mọi chuyện cho em. Có chuyện gì thí nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đeo thiết bị liên lạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yep, hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi…. Cẩn thận…. nha………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, còn nụ hôn tạm biệt thì sao hả? *chuuu………*”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Yoshino vẫy tay với cậu. Còn Miku thì đòi hỏi ngay lập tức. Shidou cười gượng gạo, vẫy tay lại cả ba rồi mở cửa bước ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Rõ ràng Shidou và ba cô bé kia đều cảm thấy dễ chịu trước tiết thu nhẹ nhàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn người ra hứng lấy ánh ban mai buổi sớm, rồi bắt đầu bước đi về phía ngôi trường thân yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới bước được một vài bước ra khỏi cổng nhà mình, cậu đột nhiên dừng lại. Cậu đánh mắt qua trái, rồi đảo tròng mắt qua phải…….. rồi nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có ai đâu……. Nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou tưởng chừng như có ai đó đang theo dỏi mình. Nhưng……. Có thể là do cậu tự tưởng tượng ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng, vì chuyện của Natsumi đã được giải quyết xong đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lại rồi cất bước về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tao này Itsuka. Tao vừa có một trải nghiệm tuyệt vời lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước vào phòng số bốn, lớp học dành cho học sinh năm hai. Một thằng nhóc tóc dựng ngược lao tới gần kêu và kêu lên một cách phấn khích. Thằng đó tên là Tonomachi Hiroto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như những gì cậu thấy được, cơ thể của nó vẫn bình thường. Khi thấy được điều đó, Shidou đặt tay lên ngực mình, thở ra một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mắn làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy có chuyện quái gì xảy ra với mày vậy Tonomachi. Vừa chợt nhớ ra rằng mình là con cháu của Bigfoot à?” (ND: Bigfoot, dịch ra là Chân To, tên của một sinh vật bí ẩn sống trong rừng sâu, được nhiều người đồn đại vì đã có người tự nhận rằng mình đã nhìn thấy nó)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tao vừa chợt phát hiện ra rằng gần đây lông tay tao phát triển nhanh vãi luôn mày à………. Ê……, không không không phải……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi rú lên nghe ghê rợn vl vì trò đùa của Shidou, lắc đầu nguầy nguậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Một người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alien à? Vãi chưởng.Tao đã từng nghĩ mày là UMA duy nhất trên trái đất này, nhưng không ngờ mày thật ra là người ngoài hành tinh cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu xanh rau máu, không phải. Ý tao nói không phải vậy. Ngộ lắm mày. Đêm ngày 25 tao đi ngủ, đến khi tao thức dậy đã là ngày 28 cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, mày ngủ nhiều vl vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thấy ngộ vl chưa? Tao ngủ một giấc liên tục ba bốn ngày cơ đấy. Đã vậy, khi tao hỏi người nhà, họ nói là tao đã mất cmn tích trong thời gian đó. Họ còn gọi cớm phường để kiếm tao nữa mày à. Tao sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, liên quan cm gì chuyện alien?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ mày còn cách giải thích nào khác ngoài alien không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má. Không nhầm vào đâu được, chắc chắn đó là khoảng thời gian Tonomachi bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. Nhưng cậu lại không thể nói cho Tonomachi biết chuyện đó được. Chả lẽ cậu phải mở miệng ra và nói [Éo phải như mày hoang tưởng đâu Tonomachi à, đứa gây ra vụ bắt cóc mày là tinh linh chứ éo phải alien. Thứ đã bắt cóc mày là thiên sứ của ả. Với lại, mày có biết rằng không gian chấn là do tinh linh mà ra không? Còn chuyện này nữa, tao có một khả năng đặc biệt, có thể phong ấn sức mạnh của tinh linh. Nghe vl chưa?]. Và nếu cậu thật sự nói ra điều đó, Tonomachi chắc chắn sẽ nói [Oh, hiểu cmn rồi. Errr… tao chuẩn phải chuẩn bị cho buổi học đây. Chào thân ái và quyết cmn thắng đồng chí……]. Chính là như vậy. Chắc chắn sẽ không ai có thể tin vào sự thật mà cậu nói ra, dù là thằng bạn nối khố. Shidou vẫn nhìn Tonomachi bằng một ánh mắt nghi ngờ. Dù sao thì, mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ do căng thẳng nên Tonomachi đã nói hơi lớn tiếng. Ba nữ sinh chạy đến, xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai thằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oou, hey, khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là Tonomachi cũng cảm thấy điều kỳ lạ như bọn này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những người bạn thân của Tohka, như Shidou thân với Tonomachi vậy. Ba người họ chơi rất thân với nhau, tên theo thứ tự của từng người là Ai, Mai, Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi đánh giá cao những điều các cậu vừa nói đếy, các cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai và đồng bọn gật đầu ”Uh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yes yes, đúng vậy, nhưng éo có ai tin bọn này cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này éo nhớ chuyện gì đã xãy ra mấy ngày qua cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể nào chuyện này do bọn alien gây ra? Hay là một tổ chức bí mật nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái nói, và họ trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đến chuyện này thì, Tama-chan nói cô cũng cảm thấy giống như chúng mình vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đù, thiệt hả? Chắc chắn đây không phải là trùng hợp cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính luôn cả bọn mình thì cô ấy là người thứ 5 rồi. Mình bắt đầu đánh hơi thấy mùi của một âm mưu nào đó quanh đây……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là bọn mình đã thực sự bị một tổ chứ bí mật nào đó bắt cóc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng dùng chúng ta như chuột thí nghiệm rồi phẩu thuật chúng ta, làm cho chúng ta có một sức mạnh siêu nhiên nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, có tận 5 người cơ đấy! Hay là bọn chúng đang âm mưu tạo ra một biệt đội sentai?” (ND: sentai trong Super Sentai, gọi tắt là SS = 5 anh em siêu nhân =)))))))))))))))))))))))))))))))))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii “Tou!” lên một tiếng. Cứ như thể cả bọn đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yé yé! Ta là siêu nhân đỏ đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi cũng hòa vào câu chuyện của ba con mắm kia. Nó đứng dậy và làm một động tác như thể siêu nhân sắp ra trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào mọi người, hãy cùng hợp sức với nhau, chém gió thành bão, tiêu diệt những con quái vật xấu xa hung bạo để bảo vệ thế giới này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nó đang ở ngay gần chúng ta đấy. Một con quái vật đội lốt người và gây ra hàng trăm chuyện xấu xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cụ thể là nó đã bóp vếu của một cô gái để thỏa mãn thú tính của mình. Nó còn định hôn và lật váy con gái nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị chết cmm đi, con quái vật dăm tặc Itsuka Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 nữ siêu nhân bất thình lình chỉ vào mặt Shidou làm cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mới nhớ, lúc Natsumi biến thành cậu, cô ta đã đi loanh quanh trường và quây ra không biết bao nhiêu là chuyện tệ hại. Chắc chắn bộ ba này vẫn còn giận cậu chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là mày đó hả Itsuka Shidou? Tao cứ thắc mắc vì sao gần đây mày hành động lạ lùng như vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như bọn này đoán. Cậu cũng bị quấy rối phải không Tonomachi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah….  Lúc trước khi tui bị mất tích, tui đã than phiền về những chuyện mà Itsuka làm. Thế là nó kêu tui tới phòng tắm hơi và giở trò sờ mó sàm sỡ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya! Kya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu là một kẻ như vậy thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ogi-chan! Trưởng ban [Chọn lựa cặp đôi fujoshi (ND: Fujoshi là một từ tiếng Nhật chỉ những cô gái thích Yaoi. Nếu không biết Yaoi là gì thì google thẳng tiến, nhưng mình khuyên các bạn tốt nhất không nên tìm hiểu từ này) đẹp nhất trường] Ogi-chan! Đã đến lúc thích hợp để cậu lặp một bảng xếp hạng rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka…… đúng như tao đoán. Đó quả là một công cụ hữu ích nhỉ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đậu xanh rau má, sao mày cũng hùa theo mấy con mắm đó vậy. Mày đừng có nhìn tao cái kiểu đó nữa, sắp đến tiết chủ nhiệm rồi kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem kìa, sensei đang đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có đánh trống lảng Itsuka. Mày thật sự……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên lảnh lót, tuy nhiên…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hình như tới tiết chủ nhiệm thật cmn rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải quay về chổ ngồi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Môn đầu tiên là môn gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii cuối cùng cũng buông tha cho cậu. Shidou đã thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ đó bằng cách giả vời dìu Tonomachi về bàn, thế là cậu lôi nó đi xềnh xệch. Tonomachi với giọt mồ hôi chảy dài trên má, nói “Rồi, tao sẽ tính chuyện vs mày sau….] rồi về chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cánh cửa phòng học mở ra và một phụ nữ nhỏ nhắn bước vào. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp Shidou, cũng là người dính vào chuyện rắc rối trước đó, Okamie Tamae, bọn học trò ranh thường hay gọi cô là Tama-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như sensei cũng bình thường như những người kia. Cậu thở nhẹ một tiếng và…….. nhướn mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Tama-chan có vẽ không được bình thường. Mồ hôi nhể nhại trên trán, mắt cô đảo xung quanh, và hình như cô bị sốc bởi những thứ mà mình thấy được. Chuyện gì đã xãy ra với cô ấy vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang nhìn cô ấy một cách nghi ngờ, cô đột ngột liếc về phía cậu và rụt rè lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Itsuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao vậy thưa cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời, thế là cô giáo đờ mặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. errrrrrrr……….. có vài người đến tìm Itsuka-kun, nhưng….. err…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có người tìm em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ôm đầu suy nghĩ. Ai lại muốn đến tìm cậu ngay tại trường cơ chứ? Ban đầu cậu nghĩ đó có thể là nhân viên của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;,nhưng……. Đã có thiết bị liên lạc rồi, họ đâu cần làm vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hai câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một, là những người đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai, có thể nào là…….. Natsumi chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hiện giờ họ đang ở phòng nhân viên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nói ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên từ cửa ra vào của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ngay về phía đó, và thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải sát thủ của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, cũng không phải Natsumi như dự kiến, mà đó là……….. Tohka bé nhỏ. Đáng ra cô bé đang ngủ ở nhà mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cản Tohka lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, cháu không được làm vậy. Chẳng phải tôi đã bảo phải chờ trong phòng nhân viên rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Tại sao vậy hả Tama-chan-sensei? Sao em lại không được phép vào lớp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…….. chuyện đó thì……. Đây là nơi để cho Onii-san và  Onee-san (anh, chị) học tập………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng sẽ học với Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cô đã nói rồi, cháu phải lớn hơn nữa mới được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cố gắng xoa dịu Tohka bằng một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cô ấy đang làm vậy, thêm một hình bóng bé nhỏ xuất hiện từ đằng sau Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu đang làm gì đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phiền phức. Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Tohka, Shidou cứ tưởng hai bé ấy đang ngủ ở nhà rồi. Đã vậy còn có thêm Origami nữa. Những tưởng cô bé đi về nhà là xong chuyện, nào ngờ……….. Cả đám đồng loạt bước vào lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp học chấn động, bắt nguồn từ những cô bé dễ thương kia, và chấn động đó được chia là 3 loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại có học sinh tiểu học ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaan, dễ thương quá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Hình như mình thấy mấy đứa trẻ này ở đâu đó rồi thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng nói của Kotori vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dou! Shidou! Anh có nghe rõ không? Đây là trường hợp khẩn cấp! Tohka và mấy người kia đi mất rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……aah, họ… đã đến lớp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Tohka nhìn về phía cậu, gương mặt cô bừng sáng lên. Cô bé chạy ngay ngay đến và nhảy lên với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oo Shidou, anh ở đây đúng như em đoán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami, Kaguya, Yururu cũng lao về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Shidou, đi và nói với mấy người ở phòng giáo viên rằng bọn này là học sinh năm hai ở phòng 3. Họ nhất quyết không tin dù cho tôi đã khẳng định rằng bọn tôi là Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cái gì người lớn cũng tự ý quyết định cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai cùng thờ dài mệt mỏi. Thế là những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên râm ran quanh Shidou. Cậu không thể nghe hết những gì họ nói nhưng một vài từ lọt được vào tai cậu, gồm [Lolicon], [bộ luật hình sự] và [mẹ kiếp!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn những điều xấu xa kinh khủng, nhưng bây giờ không phải lúc để cậu nghĩ về chuyện đó. Cậu quay lại nhìn nhóm Tohka rồi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Sao mọi người lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Anh hỏi lạ thật đấy. Hôm nay bọn em phải đi học kia mà. Dù ngủ cùng nhau nhưng em đã bị sốc khi thức dậy mà không thấy Shidou đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một cơn chấn động nữa lan tràn trong lớp học. Tất cả mọi người nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Itsuka-kun, bọn trẻ đó là ai vậy……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan hệ giữa cậu với bọn trẻ………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua chuyện đó đi, cậu ngủ chung với mấy bé đó thật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii nhíu mày, nhìn Shidou và Tohka bằng những cái nhìn đầy nghi hoặc. Đầu óc xoay mòng mòng, cậu vẫn cố tập trung để nghĩ ra một cái cớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp lên tiếng, một hình bóng nhỏ nhắn *tsu* *tsu* đến phía trước Shidou rồi ôm lấy cậu thật chặt. Đó là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………………………………………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Papa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt chấn động thứ ba lan tràn khắp cả lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Papa! Con bé vừa mới gọi papa đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này bé ơi, tên bé là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cúi xuống, nhìn vào Origami và nhẹ nhàng hỏi. (Thực ra cô đang vô cùng kích động khi hỏi Origami câu đó. Thế là Origami cúi xuống và lễ phép trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em là Itsuka Chiyogami. Cảm ơn chị đã quan tâm đến bố của em trong thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ em là Tobiichi Origami. Và em là kết tinh giữa tình yêu của hai người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Eeh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng từng học sinh trong lớp học. Họ thì thầm bằng một giọng vô cùng kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nhắc mới nhớ, trông con bé giống y như Tobiichi-san……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông đang đùa đấy à? Tobiichi-san mới chỉ là học sinh cao trung thôi đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, ý tao là cô ấy đã 16t rồi đúng không? Chẳng phải là độ tuổi hợp pháp đế kết hôn rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nam giới thì phải 18t, mà thằng Itsuka thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, chẳng phải con bé bên cạnh trông rất giống Tohka-san hay sao? Cả hai con bé sinh đôi kia nữa, cũng giống chị em Yamai lắm chứ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đừng có nói là thằng Itsuka 	bắt cá nhiều tay như thế……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. chẳng phải lạ lắm sao? Mấy đứa này chắc cũng phải 8-9t là ít.	 Cólẽ nào thằng Itsuka có con lúc 8 tuổi? WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà…. Kỷ lục sinh con trẻ nhất thế giới là lúc 5t 7 tháng. Vậy chuyện đó không hẳn là không thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ đã nào! Đây chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm mà thôi!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cần phải lên tiếng trước khi những tin đồn này lan ra. Cậu hét lên hết sức có thể những lời từ tận đáy lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy đứa bé này……. errr……. Mình đã được người thân của chúng giao cho chăm sóc. Chúng gọi mình là cha vì……. Err….. mọi người biết đấy…….chỉ là…. một biệt danh thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ee-h……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của mọi người vào Shidou càng trở nên gay gắt hơn nữa khi cậu kết thúc câu nói. Thật ra mà nói, để nghĩ ra được một lý do cũng đã là khó rồi, trình bày lý do đó nghe sao cho hợp lý lại càng khó hơn nữa. Dù họ biết rằng khó mà có chuyện một học sinh cao trung có con, nhưng những học sinh trong lớp lại trao đổi với nhau một cái nhìn ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… hiểu rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ…… hợp cmn lý đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với chúng phải không? Máu lolicon của cậu trổi dậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Oi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt cố tìm nguồn phát của những tiếng thì thầm nghi ngờ ấy. Thế là mọi người trong lớp cười lên. Cậu thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kệ họ đi, thích nói gì cứ để họ nói. Nghe này mọi người. Mình định sẽ nghỉ học sớm hôm nay. Cùng nhau đi về nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại và nói với đám trẻ. Tohka mở to mắt nhạc nhiên, không thể tin được điều cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu? Về sớm vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. Anh có chuyện cần làm. Anh sẽ về ngay khi tiết chủ nhiệm kết thúc. Em có thể ngồi chờ anh ở phòng GV không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Em hiểu rồi. Nếu Shidou đã nói vậy, em sẽ ngồi đợi anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói rồi thật thà gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi. Được rồi mọi người, đến lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou đặt tay lên vai Tohka………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại theo phản xạ. Dường như có gì đó đang tỏa sáng từ bên ngoài lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó tan biến ngay. Giọng nói của Tohka và tiếng kêu ngạc nhiên của những học sinh trong lớp học vang lên loạn xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn lại Tohka và lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quần áo mà Tohka đang mặc trên người bắt đầu bung ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/d/d5/DAL_V9_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh làm gì kỳ vậy hả Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Tohka chuyển sang màu đỏ đậm, rồi cô ngồi xổm xuống nền nhà để che đi phần nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu làm cái quái gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng cậu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, tên lolicon khốn khiếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….? Heh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không thể hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra. Khoảnh khắc mà Shidou chạm vào vai Tohka, quần áo cô bé rách ra thành từng mảnh. Không thể nào………? (ND: chúc mừng anh Shin luyện được thần công cái thế)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, một khả năng xuất hiện trong đầu Shidou. Cậu nhớ lại ánh sáng vừa tỏa ra từ bên ngoài cửa sổ, có thể nào là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào, Natsumi………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng không ai nghe được và nhìn ra cửa sổ lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai khác ngoài Natsumi, tinh linh sở hữu thiên sứ có thể biến đổi hình dạng bất cứ thứ gì theo ý muốn của chủ nhân nó. Khả năng này rất cao. Có thể cô ta đã làm gì đó những sợi chỉ may quần áo của Tohka, thế là bộ quần áo biến thành nhiều mảnh vải rời rạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Shidou quay mình về phía cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông cậu lại giống như một tên tội phạm cố chạy trốn khỏi hiện trường vụ án hơn. Thế là ba nữ siêu nhân của lớp, Ai, Mai, Mii đứng trước mặt cậu và giơ tay ra như thể một bức tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã tên khốnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang cố chạy trốn sau khi làm điều đó với một cô bé ngây thơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này đã bắt gặp cậu tại trận. Câu không thể trốn được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải. Mình xin các cậu, đừng có cản mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những lời Shidou nói chẳng thấm vào đâu cả. Ba nữ siêu nhân không hề có ý nhượng bộ con quái vật dâm tặc này. Họ nắm tay nhau lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn lựa chọ nào khác ngoài việc gạt ba cô bạn ra khỏi đường di của mình. Nhưng ngay khoảnh ngắc cậu chạm vào họ, ánh sáng ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa, thế là quần áo của cả 3 rời ra thành từng mảnh, để lộ ra làn dan trắng hồng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì thế nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rukanaaaaaaan!?” (ND: mình đã tra từ điển chữ này nhưng không có kết quả, một từ liên quan xuất hiện, mình click vào chữ đó, ragman, và nghĩa của nó là gì biết không? Người buôn giẻ rách =)))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái thét lên và ngồi xổm xuống ngay tại chổ. Vài chục cặp mắt trông như khủng bố hướng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, tụi tao rửa mắt đủ rồi Itsuka à……dừng lại đi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi nói và chạm vào Shidou để ngăn cậu ta lại. Shidou không biết làm gì khác ngoài việc kêu lên lắp bắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải tao mà………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng ngoài hành tinh, à nhầm, ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa. Quần áo Tonomachi cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên thật to và bật ngửa ra sau. May mắn thay, nó kịp thời túm lấy một mảnh vải ở đáy quần và che bộ phận nhạy cảm lại. Quả là một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, cái đíu gì thế này…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ quần áo nó đang mặc……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cũng sẽ bị như vậy nếu chạm vào Itsuka ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã nói rồi, mình…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắng thanh minh trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, cậu tình cờ để lọt Tama-chan-sensei vào tầm nhìn của mình. Thế là từng mảnh quần áo của cô ấy nằm rải rác trên sàn phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwakayaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan với ngay lấy giáo án che ngực cô ấy lại, và nhìn Shidou như thể đó là lổi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em làm cái gì vậy hả Itsuka-kun? Em phải chịu trách nhiệm. Em phải kết hôn với côôôô…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, em không có chạm vào cô mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên lời thanh minh, nhưng dường như cả lớp đã không còn nghe cậu nói gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là, chỉ cần hắn nhìn vào…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha mẹ ơi! Nó là quái vật chắc…………..?” (ND: kaka, anh Shin vượt xa cả Hyoudou Issei (high school dxd) rồi nhé)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah mouuu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu. Rồi cậu cởi chiếc áo khoát ra và khoát lên người Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người! Do Natsumi làm đấy. Chúng ta phải về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Kaguya và Yuzuru dự đoán, họ gật đầu với nhau rồi bước ra khỏi lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã Itsuka! Tên khốnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy đợi đấyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau gặp lại tôi sẽ cho cậu nude hoàn toànnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….What the hell?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chia tay với Origami trên đường về, Shidou bước nặng nề trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi nhà thân yêu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cuộn chiếc áo khoát của cậu quanh người cô bé và nhìn cậu lo lắng. Cậu liền vổ nhẹ vào đầu cô và mỉm cười để cho Tohka được an tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm vậy cũng không làm tình hình khá lên được. Lúc đó Shidou đã ngay lập tức liên lạc với Kotori để lần theo dấu vết của Natsumi, nhưng họ không thể tìm được bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhất. Nếu cô ta cứ tiếp tục quấy rối mọi người và đổ tổi cho Shidou, thể nào cậu cũng sẽ bị ám sát trong lúc ngủ mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là vậy đi nữa, cậu cũng không thể bỏ rơi Tohka và những người khác trong lúc này được. Cậu nhìn vào cả ba, rồi siết nấm đấm mình lại thật chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải……. nhanh chóng tìm cho bằng được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng vậy. Chúng ta phải bắt cô ta trả giá vì đã làm chúng ta thành ra thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Bọn tôi sẽ choảng hội đồng cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chúng ta không được phép làm bất cứ việc gì nguy hiểm, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn họ một lượt rồi nở một nụ cười bất đắc dĩ. Rồi họ đến trước cửa nhà Itsuka, nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên bóp trán mình dữ dội. Theo như cậu nhớ thì………. nhà cậu….. đâu phải trông như thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho rõ ra thì, cứ như một tòa nhà khác đã được xây lên ngay tại đó. Không thể nào có chuyện một toàn nhà như vậy lại được xây ở một khu dân cư thế này được. Trông nó cứ như một toàn lâu đài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, Dream Park đây mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên một cách vô thức. Vâng, chính xác thì trông nó GIỐNG Y CHANG như cái nhà nghỉ ở ngoại ô mà cậu và Tohka có lần suýt đi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây chớp mắt liên tục, cậu ngay lập tức hiểu ra căn nguyên chuyện này. Chỉ có duy nhất một tinh linh có thể làm được như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu khẽ, những giọt mồ hôi to nhể nhại trên má cậu. Cậu chạm vào cái tai nghe vài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..oi, Kotori, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gọi, và giọng Kotori vang lên không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Có chuyện gì vậy? Nếu là vụ theo dấu của Natsumi thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải. Mở cửa sổ ra và nhìn ra ngoài xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây do dự, Kotori ló đầu ra từ một trong những ô cửa sổ của nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái quái gì thế này??? Hình dáng của ngôi nhà……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái kêu lên bằng một giọng hoảng hốt. Dường như cô đã không nhận ra điều này. Có lẽ chỉ có hình dáng của ngôi nhà là thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..aaa… trông như là tác phẩm của Natsumi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks! Sức mạnh của cô ta thật là đáng ghét! Dù sao thì bên trong vẫn ổn, hãy vào nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi dẫn Tohka và hai cô bé kia vào nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, những bà nội trợ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Shidou, con của nhà Itsuka đây mà? Những đứa trẻ đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Không…. Đây là……. err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tòa nhà này xây ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã Itsuka-kun, cậu đang định phạm tội với trẻ em đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh my chuối! Tệ thật! Cảnh sát đâu? Mau gọi cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iih…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng thể thanh minh thanh nga gì được nữa, Shidou ngay lập tức đắt lũ trẻ rời khỏi hiện trường.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391728</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=391728"/>
		<updated>2014-09-20T06:00:14Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 08:03, 2 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 19 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Isuka Shidou đang náo cmn loạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em đói quááá…. Shidou ơiiii….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, dìu em đi tolet với, em  sợ đi 1 mình lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg!……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Shidou-san……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người bình tĩnh nào…. Ahhh! Khoan đã Kaguya, Chupa Chus của tuiiiii…….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! em muốn ăn cơm…. Shidouuu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cô thật là trẻ con. Ăn kẹo một mình sẽ bị sặc mà chết đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Cô có thêm 1 phiếu tán thành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê hai thím kia, trả cái đó lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ua….eeeeeee…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ấy ấy, đây nè, nín đi, nín đi mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, nó sẽ chảy nước ra mất……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku….. trong tay chị là của chị. Đừng hòng lấy lại……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lêu lêu, có giỏi thì bắt tui đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa bãi chiến trường khốc liệt đó là Isuka Shidou. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang ngủ, cậu đã bị một cơn ác mộng hành hạ đến choáng cả đầu. Rồi một âm thanh náo loạn đánh thức cậu dậy. Nhưng dã man thay, ngay cả khi đã ra khỏi giấc ngủ của chính mình, cơn ác mộng tiếp theo bao phũ ngay lấy cậu. Hiện tại thì cả bốn phía của chiếc áo sơ mi trên người cậu đều bị lôi kéo một cách không thương tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, ngay trong trong phòng khách nhà Isuka là 7 con quỷ… à nhầm, 7 em loli đang bu lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảy em gái ấy tầm 10 tuổi. Đó là độ tuổi rất hại não đối với người giữ trẻ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Mỗi bé đều có chuyện riêng để làm. Ví dụ như khóc, thét, la lối, đập phá hoặc bấu víu lấy Shidou nếu chúng không vui. Kể từ khi lãnh trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ vài ngày nay, Shidou giờ đây như một cái cây bị héo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng phải chịu thôi. Họ đâu có muốn mình bị nhỏ lại như vậy. Shidou thở dài thườn thượt và ngước lên nhìn bầy quỷ … à không phải, mấy bé gái đang điên cuồng đập phá phòng khách nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang kêu đói trong phòng khách là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt ngọc đen và mái tóc đen dài óng ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái liên tục rũ Shidou đi ‘tỉu’ chung mình là một em trông như con búp bê, không hề có lấy 1 tí cảm xúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang đeo trên tay một con thỏ hải tặc màu trắng với miếng bịt mắt màu đen thì dường như lúc nào cũng có thể òa lên khóc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái gái đang ngậm cây Chupa Chus trong miệng với hai bím tóc dài màu đỏ thì đang đuổi theo bọn trộm kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang chạy như xe đua trong phòng khách thì đang cố bỡn cợt và trêu cô bé đã bị mình chôm mất thanh kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái có khuôn mặt lạnh lẻo và trông y như cô bé chôm đồ thì đang hộ trợ hết mình cho đồng bọn… à không, đồng đội… ý nhầm, người chị em của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé còn lại chưa được nhắt đến là một bé có giọng nói trong trẻo và mái tóc trắng sửa hiền hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy bé này mà chịu ngồi yên chắc chắn trông sẽ cựu kỳ moe. Nhưng sự thật phủ phàng không bao giờ như viễn cảnh người ta mong muốn. Shidou cay đắng nhìn mấy em quyết chiến ác liệt mà đắng lòng. Cậu biết rõ từng người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru và cả Miku nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là bạn thân của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người nào khác nhìn thấy cảnh này, họ có thể tưởng rằng chúng là em hoặc em họ của những cô gái đã kể trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou biết rõ điều đó. Cậu không thể nhầm lẫn một cách vô lý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì sẽ không ai nghĩ đây là sự thật. Vì theo logic thì cơ thể của sinh vật sống sẽ phát triển theo thời gian. Nhưng điều đã xãy ra cho mấy em bé trong phòng thì ngược lại. Dường như sự phát triển của họ đã bị đảo ngược lại một vài năm chỉ trong phút chốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này còn rắc rối hơn vậy nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như Shidou biết thì không ai trong số họ có biểu hiện như thế này lúc 10 tuổi cả. Cứ như thể chỉ có cơ thể của họ bị teo nhỏ lại, còn trí khôn thì đã bị thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. Natsumi…. Lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại những cô gái nhỏ ấy và tự thì thầm với bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài ngày trước, Shidou đã có một cuộc đấu trí nghẹt thở với Natsumi, cuối cùng cậu đã giánh chiến thắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi chạy trống khỏi hiện trường, Natsumi đã biến đổi cơ thể (và cả lý trí) của những người xung quanh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây là hậu quả mà Natsumi gây ra. Nhà của Shidou đã biến thành nhà trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em mắc lắm ròy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufufu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại…. dừng lại ngay……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mua hahaha…. Có giỏi thì tới đây………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Chỉ được vậy thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết rồi biết rồi, tất cả bình tĩnh 1 tí nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tứ mã phanh thây, Shidou buộc phải kêu lên hoặc tan xác. Nhưng hình như chả có gì khác xảy ra ngoài khung cảnh hỗn loạn từ nãy đến giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Xin lỗi đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang hoảng loạng không biết phải làm gì, một người phụ nữ mở cửa bước vào nhà Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ với mái tóc nhạt màu, đôi mắt thâm quần trầm trọng, trong túi cô là một con gấu bông đầy vết thương đủ loại. Cô ấy là người phụ giúp Shidou quản cái nhà trẻ này, và cũng là phân tích viên của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Marasame Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như cậu đang gặp rắc rối nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine kết thúc câu nói và hành động ngay lập tức. Cô dang đôi tay mở rộng của mình ra và tóm ngay lấy gáy của chị em Yamai đang chạy giặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Va chạm. Kuhah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô bé láu lỉnh dừng lại ngay lập tức. Họ mở to mắc và nhìn Reine một cách ngạc nhiên. Reine liền ngồi xuống và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Kaguya, Yuzuru, không được chôm đồ của người khác. Hai đứa sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác ‘xin’ mất đồ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Reine nói, cả hai trông do dự và bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gumu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hối hận. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt, cả hai phải xin lỗi Kotori nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nắm lấy vai Kaguya và Yuzuru rồi lần lượt quay cả hai về về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy nha Kotori. Hãy tha lỗi cho họ, rồi tôi sẽ cho cháu cây kẹo khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn Kotori và hỏi như vậy. Cô bé khịt mũi một cái rồi khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra thì….. không sao đâu. Cháu cũng xin lỗi vì đã không chia cho họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Ba đứa ngoan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine xoa đầu Kotori, Kaguya và Yuzuru, rồi ngước nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. không biết bên kia thì sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Reine bước tới bên cạnh Shidou, cậu đang bị Tohka, Orimagi, Yoshino và Miku dính lấy. Cô lắng nghe, và khi đã hiểu được những đòi hỏi của 4 đứa, Reine nói tiếp một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Shin đang bận một tí. Chịu khó chờ thêm một lát được không? Tôi sẽ cho cháu bánh cookie…… Origami, Shin chỉ thích một người có thể tự đi vệ sinh thôi…… Yoshino, cứ yên tâm đi, Shin không giận chuyện cháu làm rách hộp sữa đâu….. Miku này, Shin vẫn đang để ý cháu lắm đấy, cậu ấy không bao giờ bỏ cháu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi…. và cảm ơn nhiều lắm. Cháu không thể một mình giải quyết tất cả được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đáng ra tôi phải xin lỗi vì đã bỏ cậu một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Cháu biết cô bận lần theo dấu viết của Natsumi. Nhưng dù sao thì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào mấy bé loli mà giờ đây đã bình tĩnh lại và cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thật tuyệt đấy Reine-san. Cứ như cô đã từng làm mẹ rồi vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine giật nhẹ vai dù Shidou chỉ vô tình nói nhưng điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó Shidou mới nhận thức được điều mình vừa nói ngu ngốc như thế nào. Dù sao đi nữa thì Reine cũng chưa lập gia đình. Những lời nói của cậu tuy đơn giản nhưng có thể xúc phạm người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung tay loạn xạ và hoảng hốt nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi, cháu không cố ý nói vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nét mặt Reine như đang chống lại chính cô. Dù rằng cô đã nói ‘không sao’ nhưng biểu hiện trên gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với lời nói. Thực ra cô đã cảm thấy rất khó chịu vì lời nói vô ý của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Reine-san, cô đã tìm ra được Natsumi chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thay đổi chủ đề để cải thiện bầu không khí của cuộc trò chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Đúng như dự đoán. Natsumi có thể tự che giấu tinh lực của cô ta. Chúng tôi đã gửi thêm nhiều thiết bị dò tìm và tìm kiếm trong một khu vực rộng lớn nhưng vẫn không có dấu vết gì cả. Rất có thể cô ta đã trở về thế giới của các tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi họ tìm được Natsumi thì căn nhà của Shidou sẽ tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Cậu liếc nhìn dám trẻ đó một lần nữa rồi nhìn Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cháu tự hỏi tại sao Natsumi lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể đó là cách duy nhất để cô ta thoát khỏi chiến tuyến đang thất thủ của mình, hoặc cô ta muốn vô hiệu hóa sức chiến đấu của chúng ta, hoặc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine giơ ngón trỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. Có thể đây chỉ là trò chơi khăm cậu. Tôi đoán vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác giật mình. Reine hoàn toàn nghiêm túc khi nói như vậy. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng đây là sự thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 3h bay để đi từ sân bay Heathrow (Anh) tới sân bay Narita (Nhật). Một người trông như một doanh nhân bước ra từ máy bay riêng, sử dụng lối đi dành cho khách VIP. Isaac Westcott bước đến chiếc xe đang chờ để đưa anh ta từ sân bay tới một khách sạn nào đó ở Tenguu, Tokyo, Nhật Bản. Đó là một người đàn ông cao ráo, mái tóc vàng và một đôi mắt sắc bén. Tuổi của anh khoảng 30 nhưng vì anh ta luôn tỏ ra nguy hiểm trước hầu hết mọi người nên trông già hơn rất nhiều. Thực ra mà nói, có vẽ anh ta hơi quá sức so với một trọng trách mà anh đang gánh lấy: lãnh đạo tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;. Có lẽ sẽ không ai tin điều đó nếu họ không biết sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ tiếp tục đi đi về về như thế này, tôi sẽ bại liệt mất. Ellen, cô nghĩ sao nếu chúng ta xây một khu nhà ở Nhật để sống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hỏi cô gái tóc vàng người Bắc Âu ngồi cạnh anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ ra chuyến thăm Nhật lần này đã bị hoãn lại. Nhưng dù là vậy đi nữa thì tôi cũng ngưỡng mộ anh vì chấp nhận rời xa dinh thự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta nói với một giọng mạnh mẽ. Đó là Ellen M.Mathers, cấp dưới trực tiếp của Westcott và cũng là trưởng bộ phận điều hành thứ 2 của đội phù thủy thuộc tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng khen tôi như vậy, xấu hổ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói quá đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, Westcott nhún vai nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là Ellen hiểu những gì mà Westcott đang nói tới. Vài ngày trước, hội đồng quản trị của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã tổ chức một cuộc họp chính thức tại trụ sở chính ở Anh Quốc và đề nghị sa thải Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Ellen đã xuất hiện kịp thời và ngăn chặn mọi chuyện xấu đi bằng một hành động như thể khủng bố. Nhưng nếu hai người họ thường xuyên rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn, những kẻ có âm mưu chống lại tổng giám đốc lại một lần nữa có thêm cơ hội để trổi dậy. Và rất có thể lần này chúng sẽ thành công trong việc lôi kéo toàn bộ nhân viên theo con đường phản bội của chúng. Ellen cảm thấy con lắng cũng là điều đương nhiên thôi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott méo mặt và cong môi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không quan tâm đến mấy thứ như vậy. Tôi thích những kẻ có tham vọng, thậm chí là sẽ phản bội sau lưng tôi nếu hắn có cơ hội làm thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể anh không quan tâm điều đó, nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của người sẽ giải quyết hậu quả xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott nói vậy, Ellen bĩu môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, còn vấn đề cần điều tra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Nó đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài và lấy ra một tập tài liệu đi kèm với một clip. Westcott hạ tầm mắt xuống và nhìn vào hàng chữ. Tập tài liệu đó báo cáo về một cậu bé tên Isuka Shidou và những người quen biết cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Ừm, có vẽ cậu ta đã trở thành con nuôi trong gia đình hiện tại khoảng 8 năm trước. Oh, và em gái cậu ta bị nghi ngờ chính là &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Thật tuyệt vời khi cô đã thu thập được chừng này thông tin. À không, phải nói là cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cười và lật trang tiếp theo của tập tài liệu. Trang đó in hình những cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, &amp;lt;Diva&amp;gt;, và &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Có vẽ đã có 6 tinh linh đang vây quanh cậu ta. Cô còn phát hiện điều gì nữa không Ellen?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rằng &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có liên quan trong vụ này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott hỏi, Ellen liếc nhanh anh ta và trả lời với một giọng không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đúng là như vậy thật. Cậu ta có khả năng phong ấn sức mạnh của các tinh linh. Cũng không mấy ngạc nhiên khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sử dụng cậu ta. Khả năng sẵn có của cậu ta, lại cộng thêm hổ trợ từ một tổ chức lớn nữa, thế là cậu ta hoàn toàn có thể ra tay phong ấn.….. không, trước đó thậm chí cậu ta còn chưa từng gặp tinh linh lần nào. Nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott ngừng lại giữa chừng và búng cái bìa hồ sơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có nghĩ rằng đó là tất cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều mà tôi muốn nói ở đây là, kẻ mà đã tuyên bố mình đứng đầu &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ngay trước mặt chúng ta, liệu hắn có khả năng bóp méo sự thật trước khi chúng ta kịp điều tra được hay không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ý anh là có ai đó đứng đằng sau để giật dây mọi chuyện?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… cũng đang tự hỏi chính mình điều đó. Nhưng dù là vậy đi nữa, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi……….. tôi nói có đúng không Ellen? Ellen M.Mather, wizard mạnh nhất thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen phải mất vài giây nhìn chằm chằm vào mặt Westcott để tìm xem anh ta thật sự muốn nói đến chuyện gì. Rồi cô nghiên nhẹ đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Westcott gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là con đường chúng ta đã đề ra. Khi nào cô chuẩn bị xong, tôi sẽ hướng dẫn cho cô bước tiếp theo của kế hoạch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Tuân lệnh. Vậy tôi nên bắt đầu từ ai? &amp;lt;Công chúa&amp;gt; như dự kiến à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói và nhìn lại tập tài liệu trên tay Westcott. Nhưng Westcott trả lời “Không” và quay đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nghĩ đến việc sẽ dành một khoảng thời gian nghi ngơi cho nhưng tinh linh trong danh sách này. Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ hành động nếu có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cho Ellen xem hình ảnh &amp;lt;Công chúa&amp;gt; Yatogami Tohka và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vẫn còn nhớ rõ khi chúng ta nghịc chuyển &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; phải không? Và ta cũng đã thấy được thứ mà [Quỷ vương] yêu quý nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ đó không ai khác hơn ngoài thằng bé tên Itsuka Shidou. Trong lúc cô sắp kết liễu cậu ta, nổi sợ hãi và tuyệt vọng của &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đã đạt tới đỉnh điểm, thế là cô ta nhận được một nguồn sức mạnh vô biên. Tinh linh – chúng ta hay gọi là &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; - niềm tin và tình yêu đã chiếm trọn trái tim của cô ta. Chẳng phải quá tuyệt hay sao? Nếu để hai người họ ở bên nhau nhiều hơn, tình yêu của cả hai sẽ càng thêm sâu đậm. Đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Ellen dường như đã đoán ra Westcott muốn gì. Biểu hiện của cô ta không thay đổi gì, ngoại trừ việc cô ta hơi cúi đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mối quan hệ giữa tinh linh với Itsuka Shidou càng sâu đậm, tinh linh lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào cậu ta. Và rồi nổi tuyệt vọng khi cậu ta chết đi lại càng lớn hơn bao giờ hết. Nhờ vậy, họ có thể nhìn thấy được một nguồn sức mạnh khổng lồ mà chưa từng ai được chứng kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang lên kế hoạch để sử dụng Itsuka Shidou như một [Key].” (chìa khóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Key] à? Có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nở một nụ cười khi nghe những gì Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai. Vũ khí bí mật và tối thượng để chống linh linh của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; lại trở thành Joker (lá bài quyền lực nhất trong bộ bài) của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y học không gặp nhiều khó khăn để tìm ra thuốc giải cho một chất độc đã ngấm vào cơ thể đâu………” (ND: một câu nói bóng gió, ý của Ellen là &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có thể dể dàng tìm ra cách đối phó với âm mưu của Westcott)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott đã đoán ra được điều mà Ellen định nói trước cả khi cô ta kịp nói xong. Nhưng điều quan trọng ở đây là TINH LINH ELLEN phải hiểu được điều mà anh ta định nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott gật đầu mạnh mẽ rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… còn về chuyện đó, tôi đã lập ra một kế hoạch mới rồi. Vừa hay khi hôm qua tôi đã nhận được một thông tin từ AST. Một linh linh có khả năng biến hình- &amp;lt;Witch&amp;gt; - đã xuất hiện hiện ở ngoại ô Tenguu, và vẫn chưa có báo cáo họ bị mất dấu cô ấy…. Hiểu rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái lớn khi bước vào phòng khách nhà Itsuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, những cô gái hóa loli đã không trở về căn biệt thự bên cạnh. Họ được ra thành hai nhóm để ngủ lại nhà cậu. Nhóm thứ nhất ngủ trong phòng của Shidou gồm Shidou, Tohka, Yoshino, Miku (ND: thằng Shin sẽ sớm thành pedo thôi &amp;gt;_&amp;lt;), và nhóm còn lại ngủ trong phòng Kotori thì gồm Kotori, Kaguya, Yuzuru. Nhưng……… suốt đêm qua, Yoshino và Miku ‘tình cờ’ bám lấy cậu thật chặt, còn Tohka thì ngủ trên tấm đệm người mang tên Shidou. Đố thằng nào ngủ yên giấc cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả đều ngủ lại nhà Itsuka. Origami đã nói [Em có chuyện cần làm] và rời khỏi đó một cách miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc thức dậy, khi đã lấy lại tỉnh táo, Shidou phát hiện ra rằng, đồ lót, bàn chải và một số đồ dùng cá nhân của cậu đã biến mất……. nhưng mà……… thế quái nào mà cậu có thể làm mất chúng được nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào-chào… buổi sáng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-n, buổi sáng đẹp trời nhỉ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Miku, Yoshino và cả Yoshinon nữa, họ đã ở trong phòng khách và chào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mấy em dậy sớm nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, vậy là 3 cô bé và một con thỏ cướp biển nói một cách tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải sinh hoạt điều độ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… bình thường giờ này em đã dậy rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải ngủ sớm thì da mới đẹp được. Dù sao thì em cũng là một ai đồ cơ mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại, mắt nhắm mắt mở trả lời. Yoshino rụt rè lên tiếng. Miku nói và vỗ nhẹ vào má cô bé một cách tự hào. Dường như đồng hồ sinh học của 3 người họ vẫn không thay đổi dù đã bị biến thành trẻ con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chợt nhớ lại gương mặt Tohka lúc còn ngủ trong phòng. Trong cô bé rất hạnh phúc. Và khi rời khỏi phòng, cậu vô tình cười mỉm. Vẫn còn thiếu hai người nữa, có lẽ hai chị em Yamai còn ngủ trong phòng Kotori. Làm sao bây giờ nhỉ? Không biết làm vậy có kỳ cục lắm không. Thôi thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Được rồi, chờ xíu nha, anh sẽ làm bữa sáng sớm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, đeo cái tạp dề vào, rồi rửa tay và bắt đầu làm bữa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trộn đường, sữa trứng vào nhau, nhúng những lát bánh mì vào, rồi chiên tất cả trong cái chảo đã có sẵn bơ đã tan chảy. Một món ăn ngon và đơn giản, bánh mình theo kiểu Pháp. Tất nhiên, trong thời gian chiên bánh mì, cậu không quên chuẩn bị món salad và súp. Chưa tới 20p sau, tròng khách nhà Itsuka đã tràn ngập một mùi thơm quyến rũ. (ND: hãy trở thành Shiori và về với đội của anh Nhật Nguyên nào!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, anh sẽ xong ngay thôi, lau bàn đi mấy nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vânggggg!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô bé trong phòng khách đứng dậy ngay lập tức. Yoshino dọn dẹp bàn. Kotori lau bàn bằng một miếng vải, còn Miku thì bưng một cái khay đựng đầy những thức ăn ngon lành. Cảnh này không có gì lạ, nhưng khi nhìn thấy những cô gái bé nhỏ làm việc này, Shidou cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, cùng ăn nào, Itadakimus!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ITADAKIMUS!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô bé làm theo Shidou, chắp tay lại và cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ngon quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cũng như mọi ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino mở to đôi mắt long lanh lấp lánh khi cắn miếng bánh mì chiên theo kiểu pháp, Kotori khịt mũi. Mặc dù cô em gái phàn nàn như vậy nhưng cậu vẫn thấy vui vì cô bé đã ăn thức ăn mình làm. Rồi cậu cũng cắn một miếng bành mì Pháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè nè, darling, darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang mải mê thưởng thức khi hương vị cái bánh mì tan chảy trong miệng, Miku ngồi bên cạnh kéo kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay qua hỏi, thế là cô bé áp cả hai tay vào ngực mình, nhắm mắt lại rồi “Ahhh!”, cô há miệng thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu… đút em đi chứ…. Ahhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên hờn dỗi rồi há miệng ra thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…..ahh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cắt một miếng bánh mì nhỏ rồi đút “nó” vào miệng Miku. Thế là cô bé đưa hai tay ôm má mình và kêu lên trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuh! Ngon quá à.  Nhờ có darling đút em mới được ăn ngon vậy ó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…… anh nghĩ là mùi vị nó cũng vẫn vậy thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng gạo rồi quay lại đĩa thức ăn của mình, và cậu phát hiện ra một chuyện. Kotori, ngồi ngay trước mặt cậu, và Yoshino, ngồi ở cạnh kia của cái bàn, dường như cả hai đang bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa cũng “muốn” hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, thế là hai bé loli “Mumuu…..” lên một tiếng, cau mày lại khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya………..!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả biết Yoshinon nhỉ gì mà lại chồn qua và hất tay phải của Yoshino. Cái nĩa ghim miếng bánh cô bé đang ăn dở rơi cmn xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Oi… Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaan! Xin lỗi Shidou-kun. Chỉ tại Yoshinon lỡ tay mà Yoshino làm rơi miếng bánh mất rồi. Cậu có thể đút cho Yoshino ăn bằng cái nĩa của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU-SẼ-ĐÚT-CÔ-ẤY-ĂN-CHỨ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ hải tặc kề mặt sát vào Shidou, nhấn cmn mạnh từng chữ như thể đang đe dọa. Shidou “O-ou………” gật đầu. Cậu hoàn toàn bị áp đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrrrrrr………… Shidou-san…………. Em xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đó không phải lỗi của Yoshino đúng không nào. Đây. Aaaaa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa cái nĩa với miếng bánh mì ghim vào đó về phía Yoshino. Cô bé ngập ngừng, rồi há miệng to hết cỡ có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi miếng bánh đã vào trong miệng, Yoshino nhai nhồm nhoàm rồi nở một nụ cười xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cám ơn anh nhiều lắm. Ngon quá đi à………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, vậy thì tốt……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mỉm cười, thay cái nĩa khác cho Yoshino trước khi cầm cái nĩa của mình lên lần nữa. Nhưng…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Muu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thấy gương mặt của Kotori ngồi đối diện cậu. Cô bé phụng phịu, hai mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng ở khóe mi trông vô cùng tội nghiệp. Nếu mà không làm gì ngay bây giờ thì cô em gái đáng thương kia sẽ òa lên khóc mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..errrrrrrrrr………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu cũng đã biết mình phải làm gì. Có lẽ do Kotori đã trở thành con nít nên cậu có thể dễ dàng hiểu được những gì cô bé muốn, dù cô cũng tỏ ra thất thường hơn khi trước. Vậy là cậu làm chuyện giống với chuyện đã làm cho Miku và Yoshino. Cắt một miếng bánh mình nhỏ, ghim vào nĩa rồi đưa về phía cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây. Aaaa nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Em-em kêu anh làm vậy hồi nào hả? Đừng có coi em như con nít chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nhưng…. em là con nít cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Muuu….”, rên một tiếng như để phản đối, rồi cũng tợp ngay miếng bánh mì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trước khi nuốt xuống, cô bé bỉu môi, quay đi chổ khác, nhất quyết không thèm nhìn Shidou nhưng đáp lại cậu bằng một giọng nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Cám ơn anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aiyo, không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Cuối cùng cậu cũng nhét được miếng bánh mì vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, cánh cửa phòng khác mở ra, rồi Tohka bước vào với một gương mặt ngái ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Mu… hình như có mùi thơm gì thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé ngáp một cái thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giống y chang hình ảnh của một Tohka 16 tuổi khi thức dậy. Shidou và 3 cô bé kia nhìn nhau rồi phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Giờ em mới nghĩ tới chuyện này. Hôm nay anh định làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một lúc nữa trôi qua, cuối cùng họ cùng ăn xong. Kotori đã lấy lại bình tĩnh, nhìn Shidou và hỏi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫu nhiên thay, sau khi Tohka ăn xong bữa sáng với bánh mình kiểu Pháp của mình, cô bé nằm xuống ghế sofa và du lịch vào thế giới của những giấc mơ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, bữa nay anh định sẽ đi học. Natsumi vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, anh không được yên tâm lắm khi phải bỏ Tohka và những người con lại ở nhà, vậy nên chiều nay anh sẽ về sớm…….. với lại, anh cũng cảm thấy hơi lo cho Tonomachi và mấy người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má trình bày. Và đúng như vậy, Tohka và những tinh linh khác không phải là người duy nhất bị vướng vào rắc rối này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người bạn cùng lớp của Shidou, gồm Tonomachi Hiroto, Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii và cả Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của cậu nữa. Họ cũng đã từng bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều may mắn là họ không bị teo nhỏ cơ thể như Tohka và những tinh linh khác. Những điều đó vẫn không thể thay đổi được một thực tế, rằng cậu đã kéo họ vào một chuyện nguy hiểm. Dù họ đã bình thường trở lại, nhưng cậu vẫn chưa an tâm cho đến khi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu, nhưng với tình hình hiện tai, chúng ta vẫn chưa tìm ra được Natsumi đang lẩn trốn nơi nào. Vì vậy hãy cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Anh đi học đây. Khi nào Kaguya và Yuzuru thức dậy, hãy hâm nóng bữa sáng lên cho họ. Làm vậy cả hai sẽ ăn ngon miệng hơn thật, nhưng anh thấy hơi lo khi khi phải để em dùng tới lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi nhá. Đừng có coi em như một……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đột ngột ngưng nói. Cô bé phụng phụng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì “Ngoan lắm ngoan lắm” và xoa đầu Kotori. Và tất nhiên, Yoshino và Miku cũng không chịu thua kém. Sau khi mặc áo khoát và mang giày, cậu đặt tay lên nấm đấm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì anh sẽ giao lại mọi chuyện cho em. Có chuyện gì thí nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đeo thiết bị liên lạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yep, hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi…. Cẩn thận…. nha………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, còn nụ hôn tạm biệt thì sao hả? *chuuu………*”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Yoshino vẫy tay với cậu. Còn Miku thì đòi hỏi ngay lập tức. Shidou cười gượng gạo, vẫy tay lại cả ba rồi mở cửa bước ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Rõ ràng Shidou và ba cô bé kia đều cảm thấy dễ chịu trước tiết thu nhẹ nhàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn người ra hứng lấy ánh ban mai buổi sớm, rồi bắt đầu bước đi về phía ngôi trường thân yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới bước được một vài bước ra khỏi cổng nhà mình, cậu đột nhiên dừng lại. Cậu đánh mắt qua trái, rồi đảo tròng mắt qua phải…….. rồi nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có ai đâu……. Nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou tưởng chừng như có ai đó đang theo dỏi mình. Nhưng……. Có thể là do cậu tự tưởng tượng ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng, vì chuyện của Natsumi đã được giải quyết xong đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lại rồi cất bước về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tao này Itsuka. Tao vừa có một trải nghiệm tuyệt vời lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước vào phòng số bốn, lớp học dành cho học sinh năm hai. Một thằng nhóc tóc dựng ngược lao tới gần kêu và kêu lên một cách phấn khích. Thằng đó tên là Tonomachi Hiroto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như những gì cậu thấy được, cơ thể của nó vẫn bình thường. Khi thấy được điều đó, Shidou đặt tay lên ngực mình, thở ra một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mắn làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy có chuyện quái gì xảy ra với mày vậy Tonomachi. Vừa chợt nhớ ra rằng mình là con cháu của Bigfoot à?” (ND: Bigfoot, dịch ra là Chân To, tên của một sinh vật bí ẩn sống trong rừng sâu, được nhiều người đồn đại vì đã có người tự nhận rằng mình đã nhìn thấy nó)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tao vừa chợt phát hiện ra rằng gần đây lông tay tao phát triển nhanh vãi luôn mày à………. Ê……, không không không phải……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi rú lên nghe ghê rợn vl vì trò đùa của Shidou, lắc đầu nguầy nguậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Một người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alien à? Vãi chưởng.Tao đã từng nghĩ mày là UMA duy nhất trên trái đất này, nhưng không ngờ mày thật ra là người ngoài hành tinh cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu xanh rau máu, không phải. Ý tao nói không phải vậy. Ngộ lắm mày. Đêm ngày 25 tao đi ngủ, đến khi tao thức dậy đã là ngày 28 cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, mày ngủ nhiều vl vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thấy ngộ vl chưa? Tao ngủ một giấc liên tục ba bốn ngày cơ đấy. Đã vậy, khi tao hỏi người nhà, họ nói là tao đã mất cmn tích trong thời gian đó. Họ còn gọi cớm phường để kiếm tao nữa mày à. Tao sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, liên quan cm gì chuyện alien?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ mày còn cách giải thích nào khác ngoài alien không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má. Không nhầm vào đâu được, chắc chắn đó là khoảng thời gian Tonomachi bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. Nhưng cậu lại không thể nói cho Tonomachi biết chuyện đó được. Chả lẽ cậu phải mở miệng ra và nói [Éo phải như mày hoang tưởng đâu Tonomachi à, đứa gây ra vụ bắt cóc mày là tinh linh chứ éo phải alien. Thứ đã bắt cóc mày là thiên sứ của ả. Với lại, mày có biết rằng không gian chấn là do tinh linh mà ra không? Còn chuyện này nữa, tao có một khả năng đặc biệt, có thể phong ấn sức mạnh của tinh linh. Nghe vl chưa?]. Và nếu cậu thật sự nói ra điều đó, Tonomachi chắc chắn sẽ nói [Oh, hiểu cmn rồi. Errr… tao chuẩn phải chuẩn bị cho buổi học đây. Chào thân ái và quyết cmn thắng đồng chí……]. Chính là như vậy. Chắc chắn sẽ không ai có thể tin vào sự thật mà cậu nói ra, dù là thằng bạn nối khố. Shidou vẫn nhìn Tonomachi bằng một ánh mắt nghi ngờ. Dù sao thì, mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ do căng thẳng nên Tonomachi đã nói hơi lớn tiếng. Ba nữ sinh chạy đến, xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai thằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oou, hey, khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là Tonomachi cũng cảm thấy điều kỳ lạ như bọn này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những người bạn thân của Tohka, như Shidou thân với Tonomachi vậy. Ba người họ chơi rất thân với nhau, tên theo thứ tự của từng người là Ai, Mai, Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi đánh giá cao những điều các cậu vừa nói đếy, các cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai và đồng bọn gật đầu ”Uh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yes yes, đúng vậy, nhưng éo có ai tin bọn này cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này éo nhớ chuyện gì đã xãy ra mấy ngày qua cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể nào chuyện này do bọn alien gây ra? Hay là một tổ chức bí mật nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái nói, và họ trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đến chuyện này thì, Tama-chan nói cô cũng cảm thấy giống như chúng mình vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đù, thiệt hả? Chắc chắn đây không phải là trùng hợp cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính luôn cả bọn mình thì cô ấy là người thứ 5 rồi. Mình bắt đầu đánh hơi thấy mùi của một âm mưu nào đó quanh đây……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là bọn mình đã thực sự bị một tổ chứ bí mật nào đó bắt cóc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng dùng chúng ta như chuột thí nghiệm rồi phẩu thuật chúng ta, làm cho chúng ta có một sức mạnh siêu nhiên nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, có tận 5 người cơ đấy! Hay là bọn chúng đang âm mưu tạo ra một biệt đội sentai?” (ND: sentai trong Super Sentai, gọi tắt là SS = 5 anh em siêu nhân =)))))))))))))))))))))))))))))))))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii “Tou!” lên một tiếng. Cứ như thể cả bọn đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yé yé! Ta là siêu nhân đỏ đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi cũng hòa vào câu chuyện của ba con mắm kia. Nó đứng dậy và làm một động tác như thể siêu nhân sắp ra trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào mọi người, hãy cùng hợp sức với nhau, chém gió thành bão, tiêu diệt những con quái vật xấu xa hung bạo để bảo vệ thế giới này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nó đang ở ngay gần chúng ta đấy. Một con quái vật đội lốt người và gây ra hàng trăm chuyện xấu xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cụ thể là nó đã bóp vếu của một cô gái để thỏa mãn thú tính của mình. Nó còn định hôn và lật váy con gái nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị chết cmm đi, con quái vật dăm tặc Itsuka Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 nữ siêu nhân bất thình lình chỉ vào mặt Shidou làm cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mới nhớ, lúc Natsumi biến thành cậu, cô ta đã đi loanh quanh trường và quây ra không biết bao nhiêu là chuyện tệ hại. Chắc chắn bộ ba này vẫn còn giận cậu chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là mày đó hả Itsuka Shidou? Tao cứ thắc mắc vì sao gần đây mày hành động lạ lùng như vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như bọn này đoán. Cậu cũng bị quấy rối phải không Tonomachi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah….  Lúc trước khi tui bị mất tích, tui đã than phiền về những chuyện mà Itsuka làm. Thế là nó kêu tui tới phòng tắm hơi và giở trò sờ mó sàm sỡ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya! Kya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu là một kẻ như vậy thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ogi-chan! Trưởng ban [Chọn lựa cặp đôi fujoshi (ND: Fujoshi là một từ tiếng Nhật chỉ những cô gái thích Yaoi. Nếu không biết Yaoi là gì thì google thẳng tiến, nhưng mình khuyên các bạn tốt nhất không nên tìm hiểu từ này) đẹp nhất trường] Ogi-chan! Đã đến lúc thích hợp để cậu lặp một bảng xếp hạng rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka…… đúng như tao đoán. Đó quả là một công cụ hữu ích nhỉ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đậu xanh rau má, sao mày cũng hùa theo mấy con mắm đó vậy. Mày đừng có nhìn tao cái kiểu đó nữa, sắp đến tiết chủ nhiệm rồi kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem kìa, sensei đang đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có đánh trống lảng Itsuka. Mày thật sự……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên lảnh lót, tuy nhiên…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hình như tới tiết chủ nhiệm thật cmn rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải quay về chổ ngồi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Môn đầu tiên là môn gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii cuối cùng cũng buông tha cho cậu. Shidou đã thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ đó bằng cách giả vời dìu Tonomachi về bàn, thế là cậu lôi nó đi xềnh xệch. Tonomachi với giọt mồ hôi chảy dài trên má, nói “Rồi, tao sẽ tính chuyện vs mày sau….] rồi về chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cánh cửa phòng học mở ra và một phụ nữ nhỏ nhắn bước vào. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp Shidou, cũng là người dính vào chuyện rắc rối trước đó, Okamie Tamae, bọn học trò ranh thường hay gọi cô là Tama-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như sensei cũng bình thường như những người kia. Cậu thở nhẹ một tiếng và…….. nhướn mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Tama-chan có vẽ không được bình thường. Mồ hôi nhể nhại trên trán, mắt cô đảo xung quanh, và hình như cô bị sốc bởi những thứ mà mình thấy được. Chuyện gì đã xãy ra với cô ấy vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang nhìn cô ấy một cách nghi ngờ, cô đột ngột liếc về phía cậu và rụt rè lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Itsuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao vậy thưa cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời, thế là cô giáo đờ mặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. errrrrrrr……….. có vài người đến tìm Itsuka-kun, nhưng….. err…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có người tìm em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ôm đầu suy nghĩ. Ai lại muốn đến tìm cậu ngay tại trường cơ chứ? Ban đầu cậu nghĩ đó có thể là nhân viên của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;,nhưng……. Đã có thiết bị liên lạc rồi, họ đâu cần làm vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hai câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một, là những người đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai, có thể nào là…….. Natsumi chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hiện giờ họ đang ở phòng nhân viên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nói ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên từ cửa ra vào của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ngay về phía đó, và thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải sát thủ của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, cũng không phải Natsumi như dự kiến, mà đó là……….. Tohka bé nhỏ. Đáng ra cô bé đang ngủ ở nhà mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cản Tohka lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, cháu không được làm vậy. Chẳng phải tôi đã bảo phải chờ trong phòng nhân viên rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Tại sao vậy hả Tama-chan-sensei? Sao em lại không được phép vào lớp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…….. chuyện đó thì……. Đây là nơi để cho Onii-san và  Onee-san (anh, chị) học tập………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng sẽ học với Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cô đã nói rồi, cháu phải lớn hơn nữa mới được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cố gắng xoa dịu Tohka bằng một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cô ấy đang làm vậy, thêm một hình bóng bé nhỏ xuất hiện từ đằng sau Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu đang làm gì đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phiền phức. Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Tohka, Shidou cứ tưởng hai bé ấy đang ngủ ở nhà rồi. Đã vậy còn có thêm Origami nữa. Những tưởng cô bé đi về nhà là xong chuyện, nào ngờ……….. Cả đám đồng loạt bước vào lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp học chấn động, bắt nguồn từ những cô bé dễ thương kia, và chấn động đó được chia là 3 loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại có học sinh tiểu học ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaan, dễ thương quá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Hình như mình thấy mấy đứa trẻ này ở đâu đó rồi thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng nói của Kotori vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dou! Shidou! Anh có nghe rõ không? Đây là trường hợp khẩn cấp! Tohka và mấy người kia đi mất rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……aah, họ… đã đến lớp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Tohka nhìn về phía cậu, gương mặt cô bừng sáng lên. Cô bé chạy ngay ngay đến và nhảy lên với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oo Shidou, anh ở đây đúng như em đoán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami, Kaguya, Yururu cũng lao về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Shidou, đi và nói với mấy người ở phòng giáo viên rằng bọn này là học sinh năm hai ở phòng 3. Họ nhất quyết không tin dù cho tôi đã khẳng định rằng bọn tôi là Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cái gì người lớn cũng tự ý quyết định cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai cùng thờ dài mệt mỏi. Thế là những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên râm ran quanh Shidou. Cậu không thể nghe hết những gì họ nói nhưng một vài từ lọt được vào tai cậu, gồm [Lolicon], [bộ luật hình sự] và [mẹ kiếp!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn những điều xấu xa kinh khủng, nhưng bây giờ không phải lúc để cậu nghĩ về chuyện đó. Cậu quay lại nhìn nhóm Tohka rồi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Sao mọi người lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Anh hỏi lạ thật đấy. Hôm nay bọn em phải đi học kia mà. Dù ngủ cùng nhau nhưng em đã bị sốc khi thức dậy mà không thấy Shidou đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một cơn chấn động nữa lan tràn trong lớp học. Tất cả mọi người nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Itsuka-kun, bọn trẻ đó là ai vậy……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan hệ giữa cậu với bọn trẻ………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua chuyện đó đi, cậu ngủ chung với mấy bé đó thật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii nhíu mày, nhìn Shidou và Tohka bằng những cái nhìn đầy nghi hoặc. Đầu óc xoay mòng mòng, cậu vẫn cố tập trung để nghĩ ra một cái cớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp lên tiếng, một hình bóng nhỏ nhắn *tsu* *tsu* đến phía trước Shidou rồi ôm lấy cậu thật chặt. Đó là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………………………………………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Papa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt chấn động thứ ba lan tràn khắp cả lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Papa! Con bé vừa mới gọi papa đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này bé ơi, tên bé là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cúi xuống, nhìn vào Origami và nhẹ nhàng hỏi. (Thực ra cô đang vô cùng kích động khi hỏi Origami câu đó. Thế là Origami cúi xuống và lễ phép trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em là Itsuka Chiyogami. Cảm ơn chị đã quan tâm đến bố của em trong thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ em là Tobiichi Origami. Và em là kết tinh giữa tình yêu của hai người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Eeh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng từng học sinh trong lớp học. Họ thì thầm bằng một giọng vô cùng kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nhắc mới nhớ, trông con bé giống y như Tobiichi-san……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông đang đùa đấy à? Tobiichi-san mới chỉ là học sinh cao trung thôi đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, ý tao là cô ấy đã 16t rồi đúng không? Chẳng phải là độ tuổi hợp pháp đế kết hôn rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nam giới thì phải 18t, mà thằng Itsuka thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, chẳng phải con bé bên cạnh trông rất giống Tohka-san hay sao? Cả hai con bé sinh đôi kia nữa, cũng giống chị em Yamai lắm chứ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đừng có nói là thằng Itsuka 	bắt cá nhiều tay như thế……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. chẳng phải lạ lắm sao? Mấy đứa này chắc cũng phải 8-9t là ít.	 Cólẽ nào thằng Itsuka có con lúc 8 tuổi? WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà…. Kỷ lục sinh con trẻ nhất thế giới là lúc 5t 7 tháng. Vậy chuyện đó không hẳn là không thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ đã nào! Đây chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm mà thôi!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cần phải lên tiếng trước khi những tin đồn này lan ra. Cậu hét lên hết sức có thể những lời từ tận đáy lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy đứa bé này……. errr……. Mình đã được người thân của chúng giao cho chăm sóc. Chúng gọi mình là cha vì……. Err….. mọi người biết đấy…….chỉ là…. một biệt danh thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ee-h……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của mọi người vào Shidou càng trở nên gay gắt hơn nữa khi cậu kết thúc câu nói. Thật ra mà nói, để nghĩ ra được một lý do cũng đã là khó rồi, trình bày lý do đó nghe sao cho hợp lý lại càng khó hơn nữa. Dù họ biết rằng khó mà có chuyện một học sinh cao trung có con, nhưng những học sinh trong lớp lại trao đổi với nhau một cái nhìn ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… hiểu rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ…… hợp cmn lý đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với chúng phải không? Máu lolicon của cậu trổi dậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Oi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt cố tìm nguồn phát của những tiếng thì thầm nghi ngờ ấy. Thế là mọi người trong lớp cười lên. Cậu thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kệ họ đi, thích nói gì cứ để họ nói. Nghe này mọi người. Mình định sẽ nghỉ học sớm hôm nay. Cùng nhau đi về nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại và nói với đám trẻ. Tohka mở to mắt nhạc nhiên, không thể tin được điều cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu? Về sớm vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. Anh có chuyện cần làm. Anh sẽ về ngay khi tiết chủ nhiệm kết thúc. Em có thể ngồi chờ anh ở phòng GV không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Em hiểu rồi. Nếu Shidou đã nói vậy, em sẽ ngồi đợi anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói rồi thật thà gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi. Được rồi mọi người, đến lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou đặt tay lên vai Tohka………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại theo phản xạ. Dường như có gì đó đang tỏa sáng từ bên ngoài lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó tan biến ngay. Giọng nói của Tohka và tiếng kêu ngạc nhiên của những học sinh trong lớp học vang lên loạn xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn lại Tohka và lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quần áo mà Tohka đang mặc trên người bắt đầu bung ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/d/d5/DAL_V9_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh làm gì kỳ vậy hả Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Tohka chuyển sang màu đỏ đậm, rồi cô ngồi xổm xuống nền nhà để che đi phần nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu làm cái quái gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng cậu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, tên lolicon khốn khiếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….? Heh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không thể hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra. Khoảnh khắc mà Shidou chạm vào vai Tohka, quần áo cô bé rách ra thành từng mảnh. Không thể nào………? (ND: chúc mừng anh Shin luyện được thần công cái thế)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, một khả năng xuất hiện trong đầu Shidou. Cậu nhớ lại ánh sáng vừa tỏa ra từ bên ngoài cửa sổ, có thể nào là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào, Natsumi………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng không ai nghe được và nhìn ra cửa sổ lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai khác ngoài Natsumi, tinh linh sở hữu thiên sứ có thể biến đổi hình dạng bất cứ thứ gì theo ý muốn của chủ nhân nó. Khả năng này rất cao. Có thể cô ta đã làm gì đó những sợi chỉ may quần áo của Tohka, thế là bộ quần áo biến thành nhiều mảnh vải rời rạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Shidou quay mình về phía cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông cậu lại giống như một tên tội phạm cố chạy trốn khỏi hiện trường vụ án hơn. Thế là ba nữ siêu nhân của lớp, Ai, Mai, Mii đứng trước mặt cậu và giơ tay ra như thể một bức tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã tên khốnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang cố chạy trốn sau khi làm điều đó với một cô bé ngây thơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này đã bắt gặp cậu tại trận. Câu không thể trốn được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải. Mình xin các cậu, đừng có cản mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những lời Shidou nói chẳng thấm vào đâu cả. Ba nữ siêu nhân không hề có ý nhượng bộ con quái vật dâm tặc này. Họ nắm tay nhau lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn lựa chọ nào khác ngoài việc gạt ba cô bạn ra khỏi đường di của mình. Nhưng ngay khoảnh ngắc cậu chạm vào họ, ánh sáng ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa, thế là quần áo của cả 3 rời ra thành từng mảnh, để lộ ra làn dan trắng hồng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì thế nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rukanaaaaaaan!?” (ND: mình đã tra từ điển chữ này nhưng không có kết quả, một từ liên quan xuất hiện, mình click vào chữ đó, ragman, và nghĩa của nó là gì biết không? Người buôn giẻ rách =)))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái thét lên và ngồi xổm xuống ngay tại chổ. Vài chục cặp mắt trông như khủng bố hướng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, tụi tao rửa mắt đủ rồi Itsuka à……dừng lại đi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi nói và chạm vào Shidou để ngăn cậu ta lại. Shidou không biết làm gì khác ngoài việc kêu lên lắp bắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải tao mà………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng ngoài hành tinh, à nhầm, ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa. Quần áo Tonomachi cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên thật to và bật ngửa ra sau. May mắn thay, nó kịp thời túm lấy một mảnh vải ở đáy quần và che bộ phận nhạy cảm lại. Quả là một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, cái đíu gì thế này…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ quần áo nó đang mặc……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cũng sẽ bị như vậy nếu chạm vào Itsuka ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã nói rồi, mình…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắng thanh minh trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, cậu tình cờ để lọt Tama-chan-sensei vào tầm nhìn của mình. Thế là từng mảnh quần áo của cô ấy nằm rải rác trên sàn phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwakayaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan với ngay lấy giáo án che ngực cô ấy lại, và nhìn Shidou như thể đó là lổi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em làm cái gì vậy hả Itsuka-kun? Em phải chịu trách nhiệm. Em phải kết hôn với côôôô…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, em không có chạm vào cô mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên lời thanh minh, nhưng dường như cả lớp đã không còn nghe cậu nói gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là, chỉ cần hắn nhìn vào…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha mẹ ơi! Nó là quái vật chắc…………..?” (ND: kaka, anh Shin vượt xa cả Hyoudou Issei (high school dxd) rồi nhé)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah mouuu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu. Rồi cậu cởi chiếc áo khoát ra và khoát lên người Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người! Do Natsumi làm đấy. Chúng ta phải về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Kaguya và Yuzuru dự đoán, họ gật đầu với nhau rồi bước ra khỏi lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã Itsuka! Tên khốnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy đợi đấyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau gặp lại tôi sẽ cho cậu nude hoàn toànnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….What the hell?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chia tay với Origami trên đường về, Shidou bước nặng nề trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi nhà thân yêu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cuộn chiếc áo khoát của cậu quanh người cô bé và nhìn cậu lo lắng. Cậu liền vổ nhẹ vào đầu cô và mỉm cười để cho Tohka được an tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm vậy cũng không làm tình hình khá lên được. Lúc đó Shidou đã ngay lập tức liên lạc với Kotori để lần theo dấu vết của Natsumi, nhưng họ không thể tìm được bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhất. Nếu cô ta cứ tiếp tục quấy rối mọi người và đổ tổi cho Shidou, thể nào cậu cũng sẽ bị ám sát trong lúc ngủ mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là vậy đi nữa, cậu cũng không thể bỏ rơi Tohka và những người khác trong lúc này được. Cậu nhìn vào cả ba, rồi siết nấm đấm mình lại thật chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải……. nhanh chóng tìm cho bằng được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng vậy. Chúng ta phải bắt cô ta trả giá vì đã làm chúng ta thành ra thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Bọn tôi sẽ choảng hội đồng cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chúng ta không được phép làm bất cứ việc gì nguy hiểm, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn họ một lượt rồi nở một nụ cười bất đắc dĩ. Rồi họ đến trước cửa nhà Itsuka, nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên bóp trán mình dữ dội. Theo như cậu nhớ thì………. nhà cậu….. đâu phải trông như thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho rõ ra thì, cứ như một tòa nhà khác đã được xây lên ngay tại đó. Không thể nào có chuyện một toàn nhà như vậy lại được xây ở một khu dân cư thế này được. Trông nó cứ như một toàn lâu đài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, Dream Park đây mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên một cách vô thức. Vâng, chính xác thì trông nó GIỐNG Y CHANG như cái nhà nghỉ ở ngoại ô mà cậu và Tohka có lần suýt đi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây chớp mắt liên tục, cậu ngay lập tức hiểu ra căn nguyên chuyện này. Chỉ có duy nhất một tinh linh có thể làm được như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu khẽ, những giọt mồ hôi to nhể nhại trên má cậu. Cậu chạm vào cái tai nghe vài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..oi, Kotori, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gọi, và giọng Kotori vang lên không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Có chuyện gì vậy? Nếu là vụ theo dấu của Natsumi thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải. Mở cửa sổ ra và nhìn ra ngoài xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây do dự, Kotori ló đầu ra từ một trong những ô cửa sổ của nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái quái gì thế này??? Hình dáng của ngôi nhà……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái kêu lên bằng một giọng hoảng hốt. Dường như cô đã không nhận ra điều này. Có lẽ chỉ có hình dáng của ngôi nhà là thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..aaa… trông như là tác phẩm của Natsumi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks! Sức mạnh của cô ta thật là đáng ghét! Dù sao thì bên trong vẫn ổn, hãy vào nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi dẫn Tohka và hai cô bé kia vào nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, những bà nội trợ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Shidou, con của nhà Itsuka đây mà? Những đứa trẻ đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Không…. Đây là……. err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tòa nhà này xây ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã Itsuka-kun, cậu đang định phạm tội với trẻ em đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh my chuối! Tệ thật! Cảnh sát đâu? Mau gọi cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iih…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng thể thanh minh thanh nga gì được nữa, Shidou ngay lập tức đắt lũ trẻ rời khỏi hiện trường.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391727</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391727"/>
		<updated>2014-09-20T05:57:49Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 11: Nhật Nguyên &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Volume 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391726</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391726"/>
		<updated>2014-09-20T05:56:31Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: Wizard của DEM - Bạn hay kẻ thù?]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391725</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391725"/>
		<updated>2014-09-20T05:54:24Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391724</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=391724"/>
		<updated>2014-09-20T05:53:05Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: &lt;br /&gt;
::Nhật Nguyên - Hoàn thành&lt;br /&gt;
::Bản dịch hoàn chỉnh của Oscar Cuong + Hibiki3190 - Đang tiến hành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành &amp;gt;&amp;gt; direct link sang Sonako&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Bản dịch hoàn chỉnh bên Sonako])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: Lễ hội Halloween - Phù thủy của tháng 10]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: Kỳ án và 12 tấm ảnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] ~ ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_8_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 {{Furigana |Lựa chọn nghi phạm|Rủi ro}}])&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]]] ~ ({{Furigana |Khả năng của Phù thủy|Ma thuật}})&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[File:DAL v11 cover.jpg|right|frameless|x200px]]&lt;br /&gt;
===Volume 11 - Tobiichi Devil===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 6|Chapter 6]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 7|Chapter 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 8|Chapter 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 9|Chapter 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Chapter 10|Chapter 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 11 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==The &#039;&#039;Date A Live&#039;&#039; side stories by Tachibana Koushi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kotori_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=390793</id>
		<title>Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kotori_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=390793"/>
		<updated>2014-09-15T04:00:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  ===Date A Akihabara:Kotori===  “................chán thật, tại sao em lại phải đến một nơi như vầy nhỉ……..”  Hai tay khoanh lại trước ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 23:00, 14 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara:Kotori===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................chán thật, tại sao em lại phải đến một nơi như vầy nhỉ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tay khoanh lại trước ngực, Kotori càu nhàu trong khi đang lững thững đi bộ theo phía sau Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô bé với hai bím tóc dài hai bên được cột bởi hai miếng ruy băng màu đen, một cơ thể nhỏ nhắn, hai mắt to tròn rất ấn tượng. Nhưng lúc này có vẽ như cô bé đang hơi cáu chuyện gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào, đừng nói vậy chứ. Lâu lâu đi chơi cũng vui mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gượng cười và nói để trấn an cô em gái. Kotori “Hừ!” một tiếng rồi cả gương mặt lẫn thanh kẹo cô bé đang ngậm trong miệng cùng nhau chĩa lên trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện tại, Shidou và Kotori đang đứng trước hội trường đa chứ năng của Akihabara. Người ta gọi nó là Belle Salle Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầng trệt của tòa nhà đang có rất nhiều người tự do ra vào, có lẽ người ta đang tổ chức một sự kiện gì đó ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đến nơi rồi. Xem nào, gian hàng nằm ở…. ah”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, đi đường này. Anh lề mề quá đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chỉ về một phía trong đám người đông nghẹt. Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa, sao em biết rõ chổ này vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, anh chỉ cần điều tra chổ này trước khi…..À mà không phải, cũng thường thôi. Giải quyết cho lẹ rồi về nhà nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori nắm lấy vạt áo Shidou và lôi cậu đi xềnh xệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái, rách bây giờ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou suýt nữa là té nhào. Cậu vội gượng lại. Kotori vẫn tiếp tục lôi cậu đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một lý do rất đơn giản khiến cho hai anh em nhà này phải đến một nơi mà bình thường họ sẽ rất ít khi hoặc không bao giờ đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ tiểu thuyết yêu thích của Kotori vừa được chuyển thể thành anime, cũng vừa lúc nơi này tổ chức sự kiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng Kotori không mấy quan tâm đến cái sự kiện này…..nhưng sau khi nhìn thấy danh sách những thứ được bày bán, cô bé ngay lập tức thay đổi thái độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì những cây lolipop có hình nhân vật anime ưa thích của Kotori đang được bày bán với số lượng hạn chế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu phải tham gia một sự kiện như thế này thì quá là xấu hổ. Và cuối cùng, sau một hồi nhìn chằm chằm vào màn hình, Kotori không thể chịu đựng hơn được nữa. Cô vồ lấy Shidou và tức tốc lôi ngay cậu đến Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang xếp hàng để chờ, cả hai liếc nhìn xung quanh. Một nhân viên mặc một chiếc áo khoát màu xang đang 	bán áo sơ mi và phát những bìa kẹp. Một cái gì đó trông như cái ngai ở tít đằng xa, chắc là một thứ gì đó trong tiểu thuyết. Trông nó cũng khá giống &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; (Ao sát công).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè Kotori, tựa của cuốn tiểu thuyết mà em đang đọc là gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Date a live” (ND: có người dịch là ‘Hẹn hò sinh tử’, klq nhưng có vẽ như ông tác giả đang tự PR cho mình ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạ thật, tuy không biết vì sao nhưng cậu đang đánh hơi thấy mùi nguy hiểm. Tuy không thể hiểu được lý do nhưng một cảm kỳ lạ đang xâm chiếm lấy cơ thể cậu, nó báo rằng Shidou đang gặp nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng người dài lần lượt nhích tới, Shidou và Kotori cũng lần lượt bước theo họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào mừng mọi người! Mời các bạn xem xung quanh~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên bán hàng tươi cười và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sau khi nhìn vào hàng hóa đang trưng bày, Kotori không giấu nổi thất vọng, lông mày cô bé giật giật mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẹo đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên bán hàng cúi đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất xin lỗi. Lolipop vừa được bán hết………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori trợn tròn mắt và á khẩu. Rồi ngay lập tức, cô lại túm lấy vạt áo của Shidou và lôi nhanh cậu ra khỏi đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, oi, Kotori? Em sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, bán hết rồi thì còn ở đây làm gì nữa? Với lại, em cũng chả có hứng thú gì cái chổ này đâu. Vì bị anh dụ dỗ nên em mới tới đây thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn Kotori, và cậu phải cố kiềm mình lại để không bật ra câu đáp trả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đứng phắt lại và gỡ tay Kotori đang níu chặt lấy tấm áo của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Gì nữa đây…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứng đây chờ anh xíu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Ơ này, anh đi đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu của Kotori vang lên từ phía sau vọng vào tai Shidou trong khi cậu đang chạy dọc theo con phố Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng một giờ sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…….phù……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở hổn hển và quay lại chổ Kotori đứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây hả? Cho em leo cây à? Anh làm cái quái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn giận của Kotori đã thực sự lên tới đỉnh điểm, cô bé khoanh tay lại và nhìn trừng trừng cậu. Shidou mỉm cười và lấy một cái gì đó từ trong túi mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là…… một thanh lolipop có hình nhân vật anime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nín bặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sao anh có được vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thì…… anh nghĩ là sẽ có ai đó mua hai cái hoặc……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế là anh chạy đi tìm người đó và năn nỉ họ bán lại cho anh à? Anh có bị ngu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra mà nói, chính cậu cũng phải công nhận rằng chuyện cậu vừa làm quả là rất khó thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng hiếm khi nào Kotori lại muốn có một thứ gì đó đến vậy. Và với tư cách là một người anh, cậu nhất định phải hoàn thành cho bằng được ước muốn của cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ thì ổn rồi nhé. Cầm lấy đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori cầm lấy thanh kẹo. Gương mặt cô bé ửng đỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc ngắm ngía, cô rút chiếc khăn tay ra và gói nó lại cẩn thận rồi bỏ vào túi xách của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ủa sao vậy? Tưởng em sẽ ăn chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồn quá, anh đã đưa nó cho em rồi, em muốn làm gì thì kệ em…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....thì đúng là vậy nhưng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........làm sao em nỡ ăn chứ…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì. Về nhà thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Kotori quay bước về phía nhà ga.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như những bước chân của cô bé đã nhẹ hơn hẵn so với 1 giờ trước.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Epilogue&amp;diff=389882</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Epilogue</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Epilogue&amp;diff=389882"/>
		<updated>2014-09-10T10:53:35Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  ==Epilogue: {{Furigana|Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?}}==  ===Phần 1===  Đã 30 phút trôi qua kể từ khi họ bắn hạ được vệ tinh nhân t...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 05:53, 10 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Epilogue: {{Furigana|Wizard của DEM - Là bạn hay là thù?}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã 30 phút trôi qua kể từ khi họ bắn hạ được vệ tinh nhân tạo một cách an toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một trận chiến kịch liệt với không hạm của đối phương trên bầu trời thành phố Tenguu, Kotori liên lạc với mọi người trên mặt đất. Cô nói tuy rằng đối phương đã bỏ chạy phương &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã bị hư hại một vài chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do tạm thời không thể sử dụng được thiết bị dịch chuyển để đưa mọi người lên, Shidou và mọi người đành phải đi bộ đến căn cứ ngầm trước khi chính phủ bải bỏ cảnh báo và người dân bắt đầu trở lên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì phải dùng thiên sứ nên cơ thể Shidou hứng chịu tổn thương không nhỏ. Cậu buộc phải nghĩ ngơi cho lại sức rồi mới có thể bước đi được. Tohka vì vẫn còn lo lắng cho Shidou nên đã đề nghị [Để em cõng anh cho], tuy rằng lúc đó xung quang không có ai khác, nhưng vì ngượng nên cậu đã từ chối Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Natsumi cũng quyết định sẽ đến &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; cùng Shidou và mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên linh lực của cô bé vẫn chưa được phong ấn và vẫn chưa có ai giải thích cho cô bé chuyện này. Nhưng rõ ràng là Natsumi không hề muốn mình bị mất đi khả năng biến hình vốn có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu Shidou chịu dành thời gian để giải thích, hẳn là Natsumi sẽ hiểu ra thôi. Cậu quay lại nhìn cô bé đang lẽo đẽo theo sau cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chuyện gì…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lắp bắp hỏi khi btp gặp cái nhìn của Shidou. Và khi nhìn vào đôi mắt cô bé, cậu thấy rằng sự thù địch trước kia từng hằng sâu bên trong ánh nhìn giờ đây không còn nữa. Shidou lắc đầu mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hứ…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khẽ nói bằng một giọng hờn dỗi và quay ngoắt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng khoảng một lúc sau, lần này Natsumi lên tiếng. Cô bé nói với Shidou bằng một giọng đủ lớn để cho Tohka và mọi người nghe được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Ahno, err”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em chỉ muốn……….. hỏi vài chuyện vặt thôi, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou hỏi, Natsumi lặng lẽ kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, chuyện gì mà đột ngột vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, lại đây chút đi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi túm lấy Shidou, rồi cô bé lôi cậu vào một góc khuất tầm nhìn mọi người. Cô bé nhìn thẳng vào cậu bằng một ánh mắt rất nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………nè, Shidou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hơi ngạc nhiên vì tình huống kỳ cục này, Natsumi nuốt nước bọt rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có…..…… dễ thương……… thiệt hông?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt Shidou mở to ra trong sự nhạc nhiên khi nghe câu hỏi mà mình không ngờ đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nghĩ lại thì đây đúng là câu hỏi mà Natsumi đã hỏi cậu khi lần đầu tiên hai người gặp nhau. Và tất nhiên là lần đó Shidou chỉ nhìn thấy Natsumi trong hình thù người lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngay lập tức mỉm cười và gật đầu cái rụp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi, trông em dễ thương lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi ngay lập tức đỏ lên. Cô bé trợn mắt lên và nói tiếp trong khi miệng đã gần như díu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..lần sau”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahno………anh có thể…………..dạy em trang điểm không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngượng ngùng cúi đầu xuống và lắp bắp nói. Shidou gật đầu thêm cái nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên rồi. Anh khẳng định là em sẽ học rất nhanh đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong câu trả lời của Shidou, Natsumi nhẹ gật đầu thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kinh ngạc kêu lên. Nhưng đó cũng là chuyện bình thường, bởi vì ngay lúc đó, Natsumi đột nhiên vòng tay ôm lấy cổ cậu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chụt! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Môi họ chạm vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!?..................!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra lúc đó Shidou định sẽ giải thích cho Natsumi hiểu rằng sớm muộn gì họ cũng phải hôn nhau để cậu phong ấn linh lực của cô bé. Nhưng chuyện này lại xảy ra quá đột ngột, cậu còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý cho chính mình, hai mắt cậu mở to ra hết cỡ vì ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khoảnh khắc đó, một cảm giác ấm áp lan tỏa ra trong cơ thể cậu. Bộ linh trang mà Natsumi đang mặc trên người sáng lên và tan biến đi trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch – ch – chuyện gì thế này…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự ngạc nhiên bao trùm lấy gương mặt hốt hoảng của Natsumi (ND: ý mình là vừa ngạc nhiên vừa hốt hoảng), cô bé dùng hai tay ôm ngực mình lại và ngồi co quắp trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em không biết là linh trang sẽ tan biến sau khi linh lực bị phong ấn…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm với gương mặt đỏ bừng. Shidou xua tay loạn xạ và hốt hoảng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah…….. thì bởi vì linh trang là thứ được linh lực tạo ra nên……….. Ơ mà khoan đã, sao em biết được chuyện phong ấn linh lực………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka gào lên đột ngột từ phía sau cắt ngang câu nói của Shidou. Có lẽ cô đã phát hiện ra Shidou biến mất trong khi đang đi nên mới quay lại tìm. Và tất nhiên là Tohka không phải là người duy nhất, Yoshino, hai chị em Yamai và cả Miku cũng đang đứng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Anh đang làm gì ở cái nơi vắng vẻ này vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………! Aahno…….. em hổng thấy gì hết nha…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đang di giữa đường mà lại ‘giở trò’ phong ấn. Cậu đang định làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khẳng định. Chắc chắn cậu đang định lợi dụng đường phố vắng người để làm trò thỏa mãn thú tính của mình” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaa…….! Darling thật là darling quá đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bla……..bla……..bla………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoãn đã nào! Chuyện này…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù cho Shidou có ra sức phân bua, Tohka và những cô gái kia cũng không thèm nghe bất cứ lời nào của cậu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi nói…………….chúng ta đã thất bại ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong phòng họp thuộc trụ sở tập đoàn DEM tại Anh Quốc, Murdoch hét lên sau khi nhận được tin.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, gương mặt của toàn bộ thành viên hội đồng quản trị tái nhợt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó là chuyện đương nhiên. Vụ ám sát Issac Westcott đã thất bại. Và điều này có nghĩa là tất cả những ai tham gia cũng đều sẽ phải trả giá……… hay nói đúng hơn là đếm ngược thời gian cho đến khi tất cả họ đều bị giết sạch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là sao hả Murdoch? Tôi đã tham gia kế hoạch này vì ông khẳng định rằng nó không hề có sơ hở nào cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, ông định sẽ làm gì đây hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hề biết gì về chuyện này cả. Tất cả đều là những ý tưởng điên rồ của Murdoch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người đàn ông trung niên trong phòng họp vừa rên rĩ vừa chà tay lên bàn. Cảnh tượng ấy trông vô cùng buồn cười, nhưng hiện tai, Murduch không thể nào mà cười cho nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ chủ mưu của vụ này chính là Murdoch. Đây là sự thật không ai chối cãi được. Nếu Westcott mà nghe được chuyện này, chắc chắn hắn ta sẽ tiêu diệt Murdoch ngay…… không phải, là tất cả những ai đã tham gia vào vụ này mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc để tỏ ra tuyệt vọng. Murdoch kéo cái micro trên bàn đến ngay trước mặt mình và liên lạc với chiếc không hạm &amp;lt;Heptameron&amp;gt; khổng lồ đã được cử đến thành phố Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa đâu……chưa xong đâu. Thuyền trưởng, &amp;lt;Heptameron&amp;gt; vẫn ổn chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng……….. chúng tôi vừa bắn nhau với chiến hạm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; xong, nhưng con tàu chỉ chịu chưa đến 10% thiệt hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy…………… cái &amp;lt;Humpty Dumpty&amp;gt; cuối cùng vẫn còn phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thành viên trong hội đồng quản trị nhíu mày lại trước câu nói của Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để chuẩn bị cho chiến dịch, Murdoch đã chuẩn bị sẵn tổng cộng 3 &amp;lt;Humpty Dumpty&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một là cái dùng làm mồi nhử để kéo không hạm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ra xa khu vực, tên là [First Egg].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái còn lại mới chính là cái thật sự dùng để tiêu diệt Westcott, họ gọi nó là [Second Egg].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…….. đây là cái cuối cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để đề phòng trường hợp lỡ như hai cái &amp;lt;Humpty Dumpty&amp;gt; đầu tiên không hoàn thành được sứ mệnh, họ đã chuẩn bị cái thứ ba, [Third Egg], và đang được &amp;lt;Heptameron&amp;gt; chở. Tất nhiên là nó sẽ không rơi xuống từ quỹ đạo của một vệ tinh nhân tạo nên vụ nổ mà nó tạo ra khi va chạm sẽ thua xa [First Egg] và [Second Egg].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chỉ cần xác định được chính xác nơi mà Westcott đang ở và thả nó đúng vào vị trí đó thì rất có thể họ sẽ phá hủy được cả hầm trú ẩn cùng với hắn ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho tôi biết chính xác vị trí của Westcott MD” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này….. err……. Có lẽ hắn vẫn đang ở trong phòng khách sạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch không khỏi nhíu mày………. Ngay cả trong tình huống này mà hắn ta cũng không thèm xuống hầm trú ẩn ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác cực kỳ khó chịu lan ra toàn bộ cơ thể ông ta. Murdoch có cảm giác hình như hắn ta đang cười nhạo cái kế hoạch mà ông phải khó khăn lắm mới nghĩ ra và tiến hành được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó cũng không thể thay đổi được một sự thật rằng đây là một cơ hội tuyệt hảo. Nếu Westcott không xuống hầm trú ẩn có nghĩ là uy lực tạo ra từ vụ nổ của [Third Egg] hoàn toàn có thể tiêu diệt được hắn ta. Murdoch ra lệnh vào cái micro.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..làm đi. Dù có phải phá hủy bao nhiêu phần của thành phố đi chăng nữa tôi cũng không quan tâm. Hãy mang về cho tôi cái đầu của Westcott!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đưa cái áo khoát của mình cho Natsumi đang trần như nhộng vì vừa bị (được) cậu phong ấn linh lực, họ tiếp tục tìm đường đến căn cứ ngầm. Shidou đột nhiên chau mày lại, bởi vì một tiếng báo động rất lớn vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chuyện gì vậy Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng trả lời ngắt quảng của Kotori ngay lập tức vang lên từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em vừa phát hiện ra tín hiệu của ma lực trên bầu trời…………..! Đây là…………tín hiệu của một trái bom (ND: mình không tài nào hiểu được explosion art là gì), nó đến từ không hạm vừa bỏ chạy lúc nãy…..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngước nhìn thật nhanh lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu………..? Sao vậy Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và những cô gái kia dường như đã nhận thấy được gì đó khác thường nên	họ nghiêng đầu nghi hoặc. Shidou nói trong khi vẫn tiếp tục nhìn lên trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… có vẽ như…… mọi chuyện vẫn chưa xong. Con bé nói rằng vẫn còn một trái bom khác giống như cái vừa rồi sắp rơi xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nét kinh hoàng ngay lập tức hiện ra trên gương mặt từng người trong số họ. Và cũng giống như Shidou, họ ngay lập tức nhìn lên khoảng trời mà chỉ mới vừa nãy thôi họ đã tiêu diệt một vệ tinh rơi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với tình hình như hiện nay, Natsumi thì vừa mới bị phong ấn mất khả năng biến hình, còn những người kia thì đều đã chiến đấu cật lực, năng lượng của họ đã bị tiêu hao gần hết, họ khó có thể nào hành động được như ban nãy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên Shidou vẫn phải làm. Cậu lấy lại bình tĩnh, tập trung tinh thần rồi dồn toàn bộ linh lực vào bàn tay phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi gọi được &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; ra, một cơn đau nhức nhối lan tỏa khắp người làm cho cậu phải khụy xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Argh…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka chạy ngay đến bên cạnh cậu. Nhưng không đời nào kẻ địch lại đi thương xót cho hoàn cảnh của Shidou, thêm một âm thanh báo động khác vai lên từ tai nghe của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy! Bọn chúng đã phóng quả bom có &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bám dính ra khỏi không hạm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Fraxinus&amp;gt; có đánh chặn được nó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ vị trí này thì ta không thể làm gì được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……….Bay đến đó bằng tốc độ tối đa! Bằng mọi giá, trước khi nó chạm đất, chúng ta phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lệnh của Kotori đang vang lên được nửa chừng từ tai nghe của Shidou&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc ấy, cậu thấy một vệt sáng xẹt qua trên bầu trời ngay trước khi một ánh sáng lóa lên. Vụ nổ khủng khiếp như làm rung chuyển cả bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou cùng với những tinh linh xung quanh cậu trơn mắt kinh ngạc, một giọng nói vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tín hiệu………… đã biến mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nói gì? Nó tự hủy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-tôi không biết, nhưng ngay trước khi vụ nổ xảy ra, có một nguồn nhiệt………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguồn nhiệt. Từ đó vang đến tai Shidou làm cậu nhớ lại vệt sáng mà cậu nhìn thấy. Không thể nào, chẳng lẽ đã có ai đó đã ngắm bắn trái bom rơi ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là nếu nghĩ như vậy thì mọi thứ hoàn toàn logic. Nhưng quả bom đó cũng được bảo vệ kỹ lưỡng giống như vệ tinh mà Shidou và mọi người phải cùng nhau hợp lực và tung hết sức ra mới tiêu diệt được, vậy ai có thể một mình tiêu diệt được nó chỉ trong một đòn………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngay lập tức nhìn xung quanh bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần ngược lại theo hướng mà Đạo Quang cậu nhìn thấy lúc nãy phát ra, một bóng người bé nhỏ đang ở đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái bóng người đó chậm rãi liếc nhìn về phía Shidou và những tinh linh trước khi dừng hẳn lại trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một wizard trang bị CR-Unit. Hình như không phải của AST. Cô ấy đang mang một bộ giáp có cánh cùng loại với Ellen, và trong tay phải của cô ấy là một khẩu đại pháo ma lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mở to mắt kinh hoàng khi nhìn cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải cậu ngạc nhiên vì vừa chứng kiến cảnh một wizard của DEM lại đi bắn hạ một quả bom thuộc về DEM. Cô ta mạnh đến mức chỉ bằng một phát đạn đã có thể bắn hạ quả bom được một kết giới vững chắc bảo vệ, mà cậu phải hợp sức với nhiều tinh linh khác mới tiêu diệt được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng còn một nguyên nhân khác nữa làm cho Shidou không thể rời mắt được khỏi cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy đó là một người thuộc DEM nhưng Shidou QUEN BIẾT người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ori-gami……………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou gọi tên cô ấy, wizard Origami im lặng nhìn về phía Shidou và những cô gái kia bằng ánh mắt bình thường của cô ấy………………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh mắt ấy hoàn toàn không bình thường tí nào cả. Shidou nhìn thẳng vào đôi mắt quen thuộc của Origami, cậu hoàn toàn không thể thấy được bất cứ cảm xúc gì từ trong đôi mắt ấy cả, dù là nhỏ nhất.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=389880</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 10</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=389880"/>
		<updated>2014-09-10T10:48:36Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  ==Chapter 10: {{Furigana|Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới}}==  ===Phần 1===  Ellen tặc lưỡi, khởi động kết giới và chạy đi bằng một tố...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 05:48, 10 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chapter 10: {{Furigana|Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới}}==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen tặc lưỡi, khởi động kết giới và chạy đi bằng một tốc độ cực nhanh. Lúc qua đường, ai cũng kinh ngạc và tròn mắt nhìn, nhưng cô không có thời gian để tâm vào những chuyện nhỏ nhặt đó. Cô vẫn đang tập trung cao độ vào đích đến của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía Đông – đó chính là hướng của khách sạn mà Westcott đang ở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tính theo tốc độ hiện tại và quảng đường còn phải đi, ít nhất cũng phải 30p nữa Ellen mới đến được nơi đó. Tuy cô không biết chính xác [va chạm] sẽ xãy ra trong bao lâu, nhưng cho đến khi họ chưa rời khỏi được thành phố Tenguu, cô vẫn chưa cảm thấy an toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hết cách rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen tặc lưỡi một cái rồi ngầm ra một mệnh lệnh trong đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, một ánh sáng mờ nhạt phát ra từ cơ thể Ellen, CR-Unit &amp;lt;Pendragon&amp;gt; màu bạch kim bao bọc lấy cơ thể cô chỉ trong chớp mắt. Vài chỉ trong chưa đến vài giây, từng chùm ma lực tụ lại tạo nên một kết giới hoàn chỉnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đạp mạnh xuống mặt đất, kích hoạt động cơ phản lực trên lưng và bay lên bầu trời. Và sau khi xác định phương hướng, Ellen bắn vọt đi về phía đó với một quỹ đạo thẳng tắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, âm thanh báo hiệu một cuộc gọi đến vang lên từ thiết bị liên lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thưa chỉ huy Mathers, có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chuẩn bị xâm nhập nhà Itsuka, Ellen đã dặn cấp dưới ẩn nấp bên ngoài và đợi lệnh. Và khi thấy Ellen đột nhiên chạy ra từ bên trong, họ cảm thấy rất ngạc nhiên. Vẫn duy trì tốc độ và cố định ánh nhìn của mình vào nơi cần đến, Ellen trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là tình huống khẩn cấp. Vệ tinh nhân tạo &amp;lt;DSA-IV&amp;gt; trong danh sách chờ đợi xử lý đang bị ai đó đó điều khiển và sắp rơi xuống Tenguu. Hơn nữa, có tin báo rằng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe rõ câu trả lời của Ellen, cấp dưới của cô thốt ra một giọng kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………… dù có phải đánh nhau với tinh linh đi chăng nữa, tại sao họ lại dám làm thế chứ? Và họ cũng không hề báo trước cho ngài tổng giám đốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mục tiêu của bọn chúng không phải là tinh linh, mà chính là Ike”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh…….!? Wes-Westcott MD ư………!?” Vậy nghĩa là sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cấp dưới của cô kinh ngạc kêu lên. Nhưng đây cũng là điều bình thường thôi. Vì hiện tại, DEM đang chỉa mũi kiếm vào người lãnh đạo tối cao của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa mới có liên lạc từ trụ sở. Dường như bọn người trong hội đồng quản trị yêu cầu sa thải Ike cách đây vài ngày đang tiến hành một kế hoạch mới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, rồi tặc lưỡi………. lẽ ra lúc đó cô không nên cắt tay bọn chúng, mà phải là cái đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, ngay trước khi kế hoạch được bắt đầu, một thành viên trong hội đồng quản trị vì cảm thấy sợ Westcott nên đã để lọt thông tin này sang một đội thuộc chi nhánh thứ 2 của DEM. Đúng là tên đó không đến nỗi ngu lắm, nhưng nếu đã muốn phản chiến thì lẽ ra phải làm sớm hơn. Ellen suýt bật ra một câu chửi thề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với tình huống hiện tại thì không nên để những chuyện như vậy làm mất gian của cô. Phải đến bảo vệ Westcott càng nhanh càng tốt và tránh xa nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang trên đường đến chỗ của Ike. Mọi người hãy nhanh chóng sơ tản để tránh sóng xung kích của vụ va chạm. Sau đó hãy lần theo tín hiệu của Reiha, nếu tìm thấy tinh linh sau vụ nổ, hãy lấy viên pha lê trong người chúng ta ra và đem về.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã-đã rõ……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen ngắt liên lạc sau khi để lại chỉ thị cho bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy đã dặn dò như vậy nhưng cô cũng không mấy mong đợi vào chuyện tinh linh. Chắc chắn &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;  sẽ phát hiện ra  &amp;lt;DSA-IV&amp;gt;  trước khi nó chạm bầu khí quyển, và cho đến khi tinh linh vẫn còn được chúng bảo vệ, tất cả đều sẽ được nhanh chóng đưa lên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và sơ tán đến nơi an toàn. Rất có thể lúc mà điện thoại của Itsuka Shidou rung lên là lúc chúng đã phát hiện ra và gọi để cánh báo cho cậu ta điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đang bay được giữa chừng, Ellen nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do cũng khá đơn giản. Từ khắp mọi nơi, âm thanh [UUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUUU] vang lên dội vào màng nhĩ cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Báo động không gian chấn ư……………….? Đừng có nói là…….. tinh linh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen lẩm bẩm, nhưng rồi cô chợt chút ý tới một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù có thù ghét  Westcott cỡ nào đi chăng nữa, nếu chúng dám thả một vệ tinh thuộc sở hữu của DEM xuống một thành phố của Nhật Bản, chắc chắn chúng sẽ không thể thoát khỏi vụ này một cách dễ dàng. Và khi điều đó xảy ra, những tay cầm đầu trong hội đồng quản trị sẽ không thể chiếm lấy công ty theo ý chúng được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hẳn là chúng đã sớm nhận ra được chuyện đó nên mới làm cho vụ việc này trông như một thảm họa không gian chấn. Cuối cùng Ellen cũng đã hiểu ra ý đồ của bọn chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không để cho các người làm vậy đâu”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nghiến thật chặt răng lại, rồi bay về phía Westcott đang ở bằng tốc độ tối đa của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 2===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau khi Ellen rời khỏi, âm thanh cảnh báo không gian vang lên khắp thành phố, và cả những khu vực xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ra ngoài cửa sổ và kêu lêu hốt hoảng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cánh báo không gian chấn ư? Sao lại vào lúc này chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, anh nhầm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói qua điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em không hề phát hiện thấy bất cứ dấu hiệu nào của không gian chấn cả………. nếu bọn chúng tung tin đồn rằng có không gian chấn ngay lúc này……….. thì mọi người sẽ tin ngay! Chắc chắn có kẻ nào đó đang âm mưu dùng không gian chấn để làm bình phong cho những thiệt hại khi vệ tinh va chạm với mặt đất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dùng làm bình phong ư……? Khoan đã nào, ai có thể làm những chuyện này chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Chắc chắn là tập đoàn DEM rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori rít từng chữ qua kẻ răng mình. Nhưng Shidou lại nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã……… DEM ư? Sao lại có thể như vậy được?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói gì lạ vậy? Một tổ chức đủ khả năng làm những việc như thế này hẳn là những kẻ luôn có những hành động và những mục đích kỳ lạ trong đầu mà không ai có thể hiểu được (ND: nếu dịch sát bản Eng thì sẽ là ‘những kẻ có ốc vít trong đầu’), vậy trừ bọn chúng ra thì anh có thể nghĩ đến ai khác được hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Iyaaa, thì đúng là vậy, nhưng………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kể lại những chuyện vừa mới xảy ra với mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rằng Ellen vừa đến nhà cậu. Rồi cô ta hốt hoảng bỏ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ellen Mathers ư? Đúng là kỳ lạ thật đấy………. nếu sự kiện lần này là nhằm một lưới bắt trọn tất cả tinh linh thì sao Ellen lại có thể không biết được nhỉ………..không, cho dù trước đó…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng khó hiểu. Nhưng rồi cô cũng ngay lập tức quay sự chú ý của mình về tình hình hiện tại. Lấy lại chất giọng bình thường của mình, cô em gái nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, chắc chắn rằng nơi anh đang đứng không hề an toàn. Bọn em sẽ đón anh bằng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, vậy nên hãy mau chóng ra khỏi nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
”Còn Tohka và những người khác thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần lo cho họ. Kế hoạch di tản khỏi căn cứ ngầm vừa mới bắt đầu. Bọn em sẽ đón họ ngay sau khi đưa anh lên trên đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu rồi, vậy……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu ngắt ngang giữa chừng câu nói ấy bằng một câu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Di tản khỏi căn cứ ngầm ư? Sao phải di tản? Anh nhớ là căn cứ đó bền chắc tương đương hầm trú không gian chấn cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori dừng lại một lúc, hít lấy một hơi thật sâu rồi trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Đúng vậy. Nếu là không gian chấn cấp B thì nó còn có thể chịu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………khoan đã nào. Vậy nghĩa là…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là bình thường thì không sao, nhưng có một chuyện em cảm thấy rất lạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một chuyện mà em cảm thấy lạ ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Bọn em vừa phát hiện ra tín hiện của một trường năng lượng Maryoku từ cái vệ tinh kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhướng may lên sau khi nghe Kotori nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em vẫn chưa tìm hiểu cặn kẻ được. Nhưng…… chắc chắn DEM sẽ không thả cái vệ tinh đó xuống một cách đơn giản như vậy đâu. Chắc bọn chúng đã tìm ra được cách nào đó để nó không bị lực ma sát của khí quyển bào mòn khi rơi xuống. Tốt nhất là anh nên chuẩn bị cho tình huống tệ hại nhất có thể xảy ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình huống……………. tệ hại nhất?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..đúng. Ba mươi năm trước đây, kể từ khi con người nhận ra được sức tàn khá khủng khiếp của trận không gian chấn đó, họ đã nghĩ ngay đến chuyện phải xây cho mình một cơ sở để tránh nạn, nhưng xây ở đâu? Mặt đất? Dưới biển? Hay trên trời? Cách khả quan nhất mà con người đã nghĩ ra được chính là xây dựng hầm trú ẩn bên dưới lòng đất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng trường hợp này thì lại là một chuyện hoàn toàn khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý em nói rằng…. nếu cái vệ tinh đó rơi thẳng xuống từ phía trên thì hầm trú ẩn sẽ không thể chống chịu nổi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..em đã nói rồi. Bọn em vẫn chưa tìm hiểu cặn kẽ được. Nhưng anh nên hiểu một điều. Một khả năng như vậy hoàn toàn có thể xảy ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What the hell? Chúng dám làm những chuyện kinh khủng như vậy chỉ vì tinh linh thôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou siết chặt nắm tay lại và hét lên. Kotori nói một cách khó xử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Về chuyện này thì……….. bọn em vẫn không thể hiểu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………………..eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn DEM đã biết rằng chúng ta có một không hạm rồi. Em không nghĩ rằng chúng sẽ sử dụng một phương pháp vô dụng như vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy-vậy nghĩa là sao chứ…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này thì em vẫn chưa thể kết luận được gì. Có thể là một tên ngu đần nắm giữ chức vụ quan trọng nào đó ra lệnh, hoặc chúng đã hoàn toàn bị mất trí rồi………. hoặc, có thể chúng đang có một âm mưu nào khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Âm mưu……………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghẹn giọng lại. Bọn chúng đang âm mưu cái quái gì mà bất chấp cả tính mạng của hàng chục ngàn người cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu lúc này anh đang cảm thấy như thế nào, nhưng làm ơn nhanh lên đi. Thời gian như ngựa chạy tên bay, một khi đã qua rồi thì không thể nào lấy lại được. Anh đang làm mất đi từng giây từng phút quý giá của bọn em đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng lo lắng. Nhưng Shidou vẫn đứng yên tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã nào. Chẳng lẽ không còn cách nào ư? Nếu cứ tiếp tục thế này thì dù cho chúng ta có được an toàn đi chăng nữa mọi người trong thành phố……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“HÃY NGHE CHO HẾT CÂU EM SẮP NÓI ĐÂY”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét lên ngắt ngang câu nói của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng không hề muốn nhìn mọi người trong thành phố này chết sạch đâu. Em có một cách.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Th-thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng. Và cách này cũng đơn giản thôi. Ngay trước khi vệ tinh va chạm với mặt đất, chúng ta sẽ bắn hạ nó bằng đại pháo của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;. Nếu làm vậy, tuy nó sẽ nổ tung thành hàng ngàn mảnh nhỏ nhưng vụ nổ sẽ được phân tán ra thay vì tập trung vào một điểm, những người trong hầm trú ẩn sẽ được an toàn. Dù rằng mặt đất vẫn sẽ phải hứng chịu một thiệt hại tương đương, nhưng nó vẫn sẽ trông giống như vừa bị không gian chấn. Mục đích chính của chúng ta là cứu người. Cứ để đội sửa chữa của JGSDF lo khắc phục phần thiệt hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì nhanh lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu lên rồi ngắt điện thoại. Cậu chạy nhanh ra hàng lang và mang giày vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, một vật gì đó rơi ra khỏi túi Shidou khi cậu cúi xuống để mang giày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay lại nhìn và nhận ra đó là một thanh kẹo Chupa Chus đang được gói trong lớp vỏ màu đỏ. Đó chình là thứ mà Natsumi đã làm rơi khi tự biến mình thành Kotori trong căn cứ ngầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng kêu đó bật ra, cậu nghĩ ngay tới một chuyện. Cậu như đóng băng lại và ngây người ra tại chổ mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi. Có một chuyện mà Shidou đã quên mất. Chắc chắn người dân sau khi nghe thấy cánh báo không gian chấn đều đã vào hầm trú ẩn rồi. Và nếu họ thành công trong việc đánh chặn vệ tinh đang rơi, tất cả đều sẽ được an toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…….. có một người lại không như vậy. Người đó vừa mới đào tẩu khỏi một căn cứ dưới mặt đất, và hiện tại vẫn đang đi lang thang trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh thời gian Shidou lặng người đi ở ngay lối vào ngôi nhà, điện thoại đổ chuông thêm lần nữa. Sau khi ấn nút để nhận cuộc gọi đến, một tiếng hét vang lên dội vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đang làm cái quái gì vậy hả Shidou? Em đã nói là chúng ta không có thời gian…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori giận dữ kêu lên nhưng ngưng ngay lại khi Shidou nói. Dường như cô bé cảm nhận được điều gì đó trong giọng nói của Shidou. Cô bé nói tiếp bằng một giọng nhẹ hơn lúc nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Có chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có một chuyện anh muốn nhờ em…….. nhưng em hãy đón Tohka và những người kia trước đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Sao lại…………. à, chắc anh đang định nói là ‘hãy đưa mọi người đến nơi an toàn trước, rồi anh sẽ đi sau’ chứ gì? Cứ yên tâm đi, chúng ta có đủ thời gian để đón tất cả mọi người…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…… dù có là như vậy đi nữa, anh vẫn phải ở lại trên mặt đất vì có chuyện cần phải làm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Kotori “Haaaa!?!?”, rồi nói như hét vào tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“EM ĐÃ NÓI ĐÂY LÀ TÌNH HUỐNG KHẨN CẤP, ANH CÓ HIỂU KHÔNG HẢ? CHUYỆN QUÁI GÌ CÓ THỂ KHIẾN ANH LIỀU MẠNG MÌNH NHƯ VẬY CHỨ? TRƯỚC TIÊN HÃY……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là chuyện của Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ngưng lại khi nghe điều Shidou nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em vẫn chưa tìm ra được Natsumi phải không…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là vậy. Nếu Natsumi vẫn còn trên mặt đất thì đó sẽ là một vấn đề lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người bình thường sẽ chạy ngay đến hầm trú ẩn khi có báo động không gian chấn. Nhưng nếu đó là người bình thường cơ. Còn đối với một tinh linh như Natsumi, cô bé sẽ không biết mình phải làm gì khi nghe thấy âm thanh đó. Natsumi đã bị nhốt một khoảng thời gian dưới cái căn cứ ngầm đó rồi, chắc chắn sẽ không bao giờ cô bé nghĩ tới chuyện quay lại đó thêm lần nào nữa. Và chắc chắn, cô sẽ cũng nghĩ tương tự khi biết hầm trú ẩn là gì, vì nó cũng….. ở dưới lòng đất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì……….. nhưng Natsumi cũng đâu phải con ngốc đúng không? Cho dù không vào hầm trú ẩn thì cô ta vẫn có thể tránh xa khỏi nơi này mà…………….. và cho dù những mảnh vỡ của vệ tinh có rơi xuống đi chăng nữa, cô ta cũng sẽ làm gì đó để tự bảo vệ chính bản thân mình thôi. Cô ta là một tinh linh mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là như vậy. Nhưng đừng quên vết thương mà Ellen đã gây ra cho Natsumi. Chắc chắn nó vẫn chưa lành hẳn. Cô bé sẽ có thể làm được gì chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khẽ lêu lên một tiếng rồi im lặng hoàn toàn. Và bằng một giọng cầu khẩn, Shidou nói với Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh xin em………. Em có thể để cho anh đi tìm cô bé cho đến phút cuối cùng được không? Có thể hy vọng tìm thấy cô bé sẽ khá mong manh, không, phải nói là rất mong manh mới đúng, nhưng đến khi nào Natsumi còn trong vùng nguy hiểm thì anh không thể….. cứ đứng yên mà nhìn được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói và siết chặt nắm tay lại. Kotori tiếp tục giữ im lặng thêm một lúc nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….hajzzzzz”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..em hiểu rồi. Dù  em có nói thêm gì đi chăng nữa anh cũng sẽ không thèm nghe đâu nhỉ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng thời gian tìm kiếm chỉ giới hạn đến khi bọn em sẵn sàng khai hỏa cái vệ tinh đó thôi đấy, không hơn không kém, không kỳ kèo. Với lại, lúc nào anh cũng phải mang theo tai nghe để liên lạc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ………..! Kotori!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơm em”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa nói xong, tiếng khịt mũi của Kotori như vang xuyên qua cái điện thoại và vào thẳng tai cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….không có gì. Em còn khối chuyện quan trọng hơn phải lo đây. Nhanh lên đấy nhé, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu, nhặt cây Chupa Chus rơi trên hành lang và cho vào túi, rồi chạy ra khỏi nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẽ như việc di tản đã sắp hoàn tất; Shidou gần như không còn thấy bất cứ ai trên đường nữa. Chỉ còn lại duy nhất âm thanh hơi thở của những người vừa chạy ngang qua đọng lại trong đầu cậu. Một sự im lặng khiến cho người ta phải rùng mình. Shidou đi bộ trên con đường trong thàng phố gần như không còn một ai để tìm kiếm một tinh linh. Cậu chưa bao giờ cảm nhận được cái cảm giác lạ lùng này trước đây cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải là lúc cho chuyện đó. Cậu chạy vội đi trên đường bằng những bước chân nặng nề trong khi kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………Natsumi!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng cậu vang lên phá vỡ bầu không khí hoàn toàn tĩnh lặng của khu vực xung quanh đó. Nhưng, tất nhiên là không ai trả lời lại cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên điều đó hoàn toàn nằm trong dự liệu của Shidou. Cậu mặc kệ nó và tiếp tục sai khiến cổ họng phải hét lên theo ý mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu ở gần thì hãy nghe mình đây Natsumi. Một vệ tinh nhân tạo sắp bị bắn hạ và vô số mảnh nhỏ của nó sẽ rơi xuống thành phố này. Cậu phải nhanh chóng đến nơi sơ tán. Vậy nên, dù có hơi mất thời gian một chút, nhưng xin cậu hãy đến bên mình đi. Bọn mình sẽ không nhốt cậu vào trong phòng kín nữa đâu. Khi mọi chuyện kết thúc, cậu có thể đi đâu tùy thích. Mình nói thật đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Shidou vang khắp đường phố xung quanh rồi vọng lại. Vẫn không có tiến trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không nghĩ điều mình vừa làm là vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hoàn toàn không có một tí manh mối nào để biết Natsumi đang ở đâu. Có lẽ đúng như Kotori nói, cô bé đã đi xa khỏi nơi này rồi, hoặc cũng có thể đã lẫn vào đám người đi sơ tán và xuống hầm cùng với họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu như cô bé vẫn còn ở trên mặt đất…………. và hơn nữa, nếu cô vẫn còn ở lại trong thành phố Tenguu này, cậu hy vọng một cách mong manh rằng Natsumi sẽ tìm cách trả thù cậu vì những ngày bị giam cầm. Có thể cô bé đang bám theo cậu và nấp đâu đó quanh đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đặt tất cả hy vọng của mình vào khả năng mong manh đó và tiếp tục hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu có ghét mình thì mình cũng không phiền đâu. Xin cậu đấy, hãy đi cùng với những người di tản và trốn xuống hầm đi, hoặc đi thật xa khỏi cái thành phố này cũng được. Trong cái rủi còn có thêm cái xui nữa…….. cậu vẫn chưa thể trở về thế giới của tinh linh được đâu. Dù sao đi nữa, cậu sẽ gặp nguy hiểm nếu cứ tiếp tục ở lại nơi này. Mình xin cậu, xin hãy đi thật xa khỏi nơi này đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một áp lực nặng nề đè lên phổi cậu khi phải vừa chạy vừa la. Dù cậu không để tâm, nhưng lồng ngực cậu cũng đã bắt đầu đau nhói, và cả việc hô hấp cũng trở nên khó khăn vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không dừng bước. Có lẽ Natsumi vẫn còn nấp đâu đó trong những công viên quanh đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hít vào một hơi thật sâu, rồi chuẩn bị hét lên thêm lần nữa, hy vọng Natsumi có thể nghe thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 3===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: mình dùng từ ‘anh’ khi nhắc tới Shidou vì đây là những suy nghĩ của Natsumi)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi, mình xin cậu đấy. Nếu nghe thấy mình thì hãy trả lời đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã la hét không biết bao nhiêu lần khi chạy quanh cái thành phố không một bóng người ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vẫn im lặng trước tiếng kêu của anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể Shidou vẫn cho rằng Natsumi vẫn đang còn ở quanh đây và ẩn mình vào một nơi mà anh ấy không thể nhìn thấy được. Và trên thực tế, điều đó hoàn toàn đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi? Natsumi? Cậu có đây không vậy? Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tiếp tục kêu lên, nhưng bằng một giọng đã yếu đi so với lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu trở nên khô khan hơn, đứt quãng đi vì hơi thở nặng nề. Dường như anh ta đã kiệt sức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Shidou vẫn không ngừng lại. Anh ấy vấp phải một viên đá và ngã lăn trên đường. Nhưng anh lại ngay lập tức đứng dậy và tiếp tục gọi to tên của Natsumi. Anh cứ gọi, rồi lại tiếp tục gọi to tên cô, nhất quyết không bỏ cuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………Tại sao anh phải cố gắng đến mức này cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kịp ngăn mình lại trước khi nói ra những lời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng chẳng sao nếu Shidou tìm được khi cô lẩm bẩm những lời đó. Lý do cũng đơn giản thôi. Vì cô đã biết trước được câu trả lời rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……..Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã quá rõ ràng rồi. Anh ấy muốn cứu Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những mảnh vỡ của vệ tinh sẽ rơi xuống khu vực này. Có lẽ những lời nói của Shidou đều là sự thật. Khi nghe được âm thanh thông báo di tản vang lên trong vùng, chắc chắn là họ đang thông báo một thảm họa nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là chuông báo động thì cũng rất có thể là Shidou và tổ chức đứng đằng sau cậu ta muốn bắt Natsumi nên mới làm như thế……… Nhưng sau khi nghe cuộc trò chuyện trong điện thoại của Shidou và Kotori, cộng thêm những lời Shidou vừa hét vang nữa, khả năng ấy đã hoàn toàn bị phủ nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không màn đến nguy hiểm cho bản thân mình chỉ vì một lý do đơn giản: Natsumi vẫn còn ở ngoài kia. Và cậy ấy đang phải một mình bôn ba trên các nẻo đường đã trống không của thành phố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nghĩ đến điều đó, cái cảm xúc lạ lùng lần trước lại dâng lên, lấp đầy lồng ngực Natsumi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái cảm giác kỳ lạ hòa lẫn vào nhau làm cô cảm thấy khó chịu vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu tiên, khi Natsumi lặng lẽ đến với thế giới này, không một ai chịu liếc cô dù chỉ một cái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ghét chuyện mình bị bơ đi lắm. Cô rất muốn được trò chuyện cùng mọi người, muốn được mọi người quan tâm, và đặc biệt là cô muốn một ai đó thừa nhận sự tồn tại của bản thân mình. Vậy nên……. Cô đã dùng đến sức mạnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; để tạo một dáng vẻ mới cho bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi biến thành một Onee-san xinh đẹp, mọi người bắt đầu chú ý tới cô. Họ bắt đầu tìm cách lấy lòng cô, và luôn lắng nghe những lời cô nói. Nhưng….. dù cho những chuyện đó có lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, Natsumi vẫn không cảm thấy thỏa mãn, những cảm xúc thật sự ngày càng bị chôn sâu hơn vào trái tim cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để rồi cuối cùng, không ai còn nhìn tới Natsumi nữa. Để rồi cuối cùng, không ai biết đến Natsumi. Càng biến thân để được nịnh hót càng nhiều, những suy nghĩ ấy lại càng nổi lên mãnh liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc này, có một người lại đang tìm kiếm Natsumi thật sự, một Natsumi mà không ai biết đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh ấy đang cố tìm một Natsumi đã bị mọi người ruồng bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một dòng suy nghĩ hiện lên trong đầu cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng Shidou đã bảo vệ mình ngay trước đường gươm mũi súng của Ellen và những wizard khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng những người kia cố gắng để làm mình đẹp hơn . (lột xác)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật rằng anh ấy làm cho mình nghĩ rằng mình xinh đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
------ Và sự thật rằng anh ấy đã thật sự công nhận sự tồn tại của một người&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..là mình ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nghĩ ngợi thêm gì nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi không muốn Shidou phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện Shidou thấy được cơ thể thật sự của Natsumi bất giác trở nên không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng chính là cô đã tìm được một người, một người tử tế và thật sự chấp nhận sự tồn tại của cô như cô từng mong ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………,…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng một người nào đó gọi tên cô lại vang lên. Và suýt chút nữa thôi là cô đã bật ra tiếng kêu đáp trả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng chẳng sao nếu cô kêu lên thật sự bằng giọng của mình. Nếu điều đó thật sự xảy ra, Shidou sẽ tìm thấy Natsumi ngay. Sẽ tốt hơn nếu cả hai cùng nhau chạy đến nơi an toàn để ẩn nấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, Natsumi lại đang lưỡng lự. Cô không biết phải cư xử thế nào cho đúng với những cảm xúc đang tràn ngập con tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S-sẽ ổn thôi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô lẩm bẩm những lời đó bằng một giọng khẽ khàng, vậy nên cô đã không bị Shidou phát hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu trường hợp xấu nhất xảy ra, khi những mảnh vỡ kia rơi xuống mà Shidou vẫn chưa chịu đi sơ tán, chắc chắn tổ chức đứng đằng sau sẽ làm gì đó để cứu anh ấy. Cũng như lúc Shidou đến cứu Natsumi vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn cả thôi, sẽ ổn cả thôi…………..” những âm thanh ấy cứ mãi vang vọng trong đầu Natsumi như thể cô đang nói với chính mình. Nhưng thực ra, từ tận sâu trái tim, Natsumi đang trông chờ hơn bao giờ hết, không gì khác ngoài việc Shidou sẽ tìm thấy mình, và rồi cả hai sẽ cùng nhau đi lánh nạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-chan và những người khác đã được dịch chuyển đến từ khu D3 của căn cứ ngầm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã dịch chuyển thành công 13 nhân viên đang làm việc trong căn cứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Căn cứ đã được khóa chặt bằng hệ thống điều khiển từ xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng đã gần 20p trôi qua kể từ khi ý kiến của Shidou được tiếp nhận, và cũng ngần đó thời gian kể từ khi họ đưa cậu ta đến thành phố trống không. Kotori lên tiếng xác nhận những báo cáo vang vọng trong phòng liên lạc của không hạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt……….. Hiện tại Shidou đang ở đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-kun đang chạy về hướng bắc trên con đường chính của quận 3. Có vẽ như cậu ấy đang tiếng thẳng về phía trường học.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn việc tìm kiếm Natsumi trên các máy quay tự động ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng tiếc là chúng tôi vẫn chưa tìm ra được cô bé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori trả lời ngắn gọn. Cô đã sớm biết rằng họ sẽ khó có thể nào mà tìm được Natsumi, một tinh linh nắm giữ khả năng chuyển đổi hình dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa chỉ huy! Vệ tinh nhân tạo đã chạm vào bầu khí quyển và bắt đầu rơi tự do.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay thời điểm Kotori đang định ra chỉ thị tiếp theo, một màu đỏ lóe lên trên màn hình chính, Minowa hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường, một vệ tinh nhân tạo sẽ dần mất đi quỹ đạo của nó khi chạm bầu khí quyển, nó sẽ bị lực hấp dẫn của trái đất tác động lên và bắt đầu rơi xuống. Vì gia tốc lớn và độ cao của nó, nên trong quá trình rơi, tốc độ của nó sẽ tăng nhanh đến nỗi làm cho nó ma sát vào bầu khí quyển và bốc cháy không còn gì. Hơn nữa, quỹ đạo của nó sẽ là một đường cong giống như hình bán parapon vì tác động của lực hấp dẫn và khí quyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những hình ảnh hiển thị trên màn hình chính thì lại khác. Vệ tinh đó đang rơi theo một quỹ đạo thẳng tắp và vuông góc với mặt đất. Đây rõ ràng là một tình huống đặc biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..đến rồi đấy nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori liếm môi, rồi giơ tay lên và bắt đầu ra lệnh cho cấp dưới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính toán vị trí va chạm ngay lập tức. Khởi động song song tổ máy Ar-008 với động cơ từ 3 đến 5 để có thể sẵn sàng khai hỏa &amp;lt;Mystletainn&amp;gt; bất cứ lúc nào. Sau khi đón được Shidou lên, hãy ngay lập tức di chuyển đến vị trí đánh chặn và khai hỏa, triệt hạ mục tiêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì khó mà tính toán chính xác được vị trí va chạm của một vệ tinh với mặt đất. Nhưng nếu họ tận dụng được năng lực tính toán của AI được cài đặt trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; thì họ sẽ tìm ra được vị trí va chạm của vệ tinh với sai số chỉ vài kilomet.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ! Ar-008, động cơ số 3, 4, 5 đã bắt đầu tạo ra Maryoku!” (ma lực)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã tìm ra điểm va chạm. Vệ tinh sẽ rơi xuống khu vực phía đông Tenguu thuộc lãnh thổ thành phố Tenguu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori tặc lưỡi sau nghi nghe báo cáo của Mikimoto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks, Shidou cũng đang ở gần đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hệ thống dịch chuyển của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; chỉ có thể dùng được khi không có thứ gì cản trở giữa đối tượng và thiết bị vận hành. Tóm lại, họ phải bay đến ngay phía trên của vật thể thì mói có thể dịch chuyển được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, do phải đánh chặn vệ tinh trước khi nó kịp chạm đất nên họ không thể để &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đến quá gần vị trí rơi. Sau khi đón được Shidou gần vị trí vệ tinh va chạm với mặt đất lên, họ phải cần thêm một khoảng thời gian nữa để quay trở lại vị trí đánh chặn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải mất bao lâu mới có thể di chuyển đến vị trí cần thiết để dịch chuyển được Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sẽ mất khoảng…………… 5 phút 30 giây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta cần phải có thêm một ít thời gian để chuẩn bị trước khi tiến hành khai hỏa mục tiêu. Đến đón Shiou ngay lập tức!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng trả lời của Kawagoe, trung tâm liêc lạc của không hạm ngay lập tức bị nhấn chìm trong âm thanh của động cơ. &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã bắt đầu di chuyển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi xác nhận con tàu đã di chuyển, Kotori ra lệnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết nối liên lạc tới Shidou ngay”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa thao tác trên bảng điều khiển. Sau đó, trên màn hình chính, hình ảnh Shidou đang chạy trên đường để tìm Natsumi hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa cái micro đến gần miệng vào nói vào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, anh có nghe rõ không?”  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên màn hình, Shidou dừng bước và đưa tay lên tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….a-ahh……. Nghe rõ……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dùng tay ấn vào tai nghe, Shidou trả lời lại trong hơi thở mệt nhọc. Giọng cậu khàn khàn nghe như một người đang bị cảm lạnh. Có lẽ do trong một quãng thời gian dài cậu đã phải vừa chạy vừa gọi Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều Kotori định nói ra kẹt lại trong cổ khi cô thấy Shidou như vậy. Nhưng cô không thể tiếp tục để Shidou ở lại dưới đó và tìm kiếm Natsumi được. Rồi cô khẽ lắc đầu như thể thu lại dũng khí và chồm tới cái micro.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã hết thời gian rồi. Bọn em sẽ đi ngay đến đó và đón anh, vậy nên đừng di chuyển nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hết……….thời gian…………….ư……….?! Anh xin em, hãy cho anh thêm một ít…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được. Anh đã hứa rồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nh-nhưng………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou van lơn, nhưng một tiếng *crack* vang lên, Kotori cắn vỡ viên kẹo trong miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng để em nói lần thứ hai……… cho dù có phải cứu lấy một ai đó thì cũng làm ơn đừng quên đi chính bản thân mình” (inside the live you want to protect, please properly add yours in it too)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou im lặng mất một khoảng thời gian trước khi thở dài.&lt;br /&gt;
	 &lt;br /&gt;
“……………………..anh hiểu rồi. Xin lỗi vì một phút bốc đồng của anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Em quen cái thói đó của anh cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, chuông điện trong phòng liên lạc của không hạm vang lên một âm thanh báo động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh? Chuyện gì xảy ra vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đây là………… Tốc độ rơi của vệ tinh đột ngột tăng lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì cơ…………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhíu mày lại và nhìn cái vệ tinh nhân tạo trên màn hình. Đó là một khối vuông với hai cánh là hai tấm pin mặt trời ở hai bên. Một thứ gì đó không rõ ở phía sau vệ tinh bắn đầu nhánh lên, nó hoạt động trông giống như một động cơ đẩy. Dường như đó chính là thứ đã làm tăng đột ngột cơ năng của vệ tinh. Rõ ràng đây không phải là một vệ tinh nhân tạo bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cái gì vậy…………..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori trợn tròn mắt, mồ hôi chảy xuống từ thái dương. Dường như bọn chúng thật sự muốn gây ra thiệt hại lớn nhất có thể khi vệ tinh tiếp đất. Hoặc, có thể là……….. chúng đã lường trước được &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bay trên bầu trời thành phố Tenguu sẽ đánh chặn nên mới làm như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lý do nào mới đúng không còn quan trọng nữa. Chắc chắn đây là một tình huống không hề có lợi cho Kotori và phi hành đoàn của mình. Kotori dộng mạnh vào cái tay vịn của ghế chí huy và quay về phía mọi người rồi hét lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mau chóng tính toán lại thời gian va chạm với mặt đất của vệ tinh. Chúng ta còn lại được bao lâu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………………………………., chúng ta hoàn toàn hết thời gian rồi. Căn cứ vào những số liệu này, nếu chúng ta không ngay lập tức đến vị trí đánh chặn thì sẽ không kịp mất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừừừ………………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Kotori méo đi vì giận dữ. Nhưng sau một giây suy nghĩ, cô ngay lập tức đứng lên và nói bằng một giọng điềm tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Shidou, em xin lỗi nhưng kế hoạch của chúng ta gặp phải vấn đề rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em không thể đến đón anh được nữa……… nhưng nếu đánh chặn vệ tinh thành công thì những hầm trú ẩn ngầm sẽ không sao. Nhanh chóng sơ tán đến hầm ngầm gần nhất đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Aah, anh hiểu rồi, đừng lo cho anh. Nhờ cả vào em nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã đoán ngay ra được tình hình thông qua giọng nói của Kotori nên cậu không hỏi thêm những điều thừa thải nữa. Kotori nói bằng một giọng run run “Ừ” chứng tỏ cô đã đồng ý trước khi ngắt liên lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chỉ huy………………….?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Không sao cả. Đến điểm đánh chặn ngay đi. Chúng ta PHẢI bắn hạ cái thứ đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phi hành đoàn kêu lên rồi bắt đầu thao tác trên bảng điều khiển. &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; quay đầu lại và hướng thẳng tới điểm đánh chặn vệ tinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..gừ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nghiến răng lại và siết chặt nấm đấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lựa chọn của Kotori hoàn toàn đúng. Nếu họ tiếp tục đi đón Shidou, họ sẽ không bao giờ đến kịp vị trí để khai hỏa vệ tinh, và kết cục là sẽ có rất nhiều người chết. Nhưng…………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..chỉ huy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu của Shiizaki thức tỉnh Kotori sau một khoảng thời gian cô đắm mình trong suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã đến vị trí đánh chặn rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mục tiêu sẽ vào tầm ngắm trong vòng 30s nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ar-008 đã tích tụ đủ Maryoku (ma lực)! Chúng ta có thể khai hỏa bất cứ lúc nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng báo cáo của phi hành đoàn vang lên trong trung tâm liên lạc. Và như thể muốn rũ bỏ đi những âm thanh hổn tạp làm phiền mình, Kotori lắc đầu, im lặng và nhìn thẳng vào màn hình chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình ảnh vật thể đang rơi hiển thị trên đó khớp với con số đếm ngược trên màn hình. Kotori cũng nhẩm đến ngược từng con số trong đầu, và khi mục tiêu đã hoàn toàn lọt vào tầm ngắm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hét to&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..&amp;lt;Mystletainn&amp;gt;! Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng kêu của Kotori, một nguồn ma lực cực mạnh phóng ra từ khẩu đại pháo của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Luồng ma lực được bắn ra từ không hạm hướng thẳng và chính giữa mục tiêu trên màn hình và nuốt trọn nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả là họ đã căn thời gian vô cùng chuẩn xác. Phi hành đoàn vẫn chưa thể xác nhận họ đã hạ được nó hay chưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc tiếp theo, Kotori hốt hoảng kêu lên một tiếng bằng một gương mặt [không thể nào tin được].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng khắc mà luồn ma lực bắn ra từ đại pháo sắp trúng trực diện vào vệ tinh, một thứ gì đó hiện ra làm lệch đi quỹ đạo của nó, và phát đạn ấy chỉ kịp xuyên qua một tấm pin mặt trời. Nó văng ra khỏi vệ tinh và tan biến vào bầu trời ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng bị đại pháo bắn lệch đi khỏi quỹ đạo ban đầu, vệ tinh vẫn chịu sự ảnh hưởng của lực hấp dẫn và tiếp tục rơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì vậy……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rất có thể là một kết giới……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki, người đứng bên cạnh ghế hạm trưởng đặt tay lên cằm, gật đầu và trả lời cho câu hỏi của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói là kết giới ư………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori kêu lên – và trong khoảnh khắc đó, cô đã ngay lập tức phát hiện ra điểm kỳ lạ của cái vệ tinh trong hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Luồng ma lực bắn ra từ &amp;lt;Mystletainn&amp;gt; khi sắp chạm vào vệ tinh trông như thể vừa chạm vào một thứ gì đó và bị lệch đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn kỹ vào đó hơn, cô nhận ra rằng hình như mình đã từng gặp qua thứ này rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là…………….&amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; ư…………………….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nó, những con hình nhân máy của DEM, hay còn gọi là &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt;. Đặc biệt hơn, chúng là những con robot tự hành. Cho dù không có sự điều khiển trực tiếp của các wizard, chúng vẫn có thể tự vận hành Realizer và triển khai kết giới. Đó là chính là vũ khí tự động của DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn là chúng đã bám vào vệ tinh trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào………làm sao mà bọn chúng lại có thể…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào chúng, Kotori ngay lập tức hiểu ra vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể DEM đã phóng &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; lên từ mặt đất và để chúng bám vào cái vệ tinh thải hồi mà chúng đã chọn để cho rơi xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng tốc độ bay trên quỹ đạo của một vệ tinh rất lớn, nhưng vẫn có cách để cho những con robot tự hành đó bám vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một khi &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đã bám dính vào vệ tinh, chúng hoàn toàn có thể tạo ra kết giới để bảo vệ cho nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi……… thì ra đó chính là lý do vì sao vệ tinh rơi xuyên qua bầu khí quyển mà không hề bị tổn hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chặc lưỡi và nói một cách cay đắng. Giọng của Reine vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………tình hình này thật là tệ hại. Nếu một vệ tinh với kích thước như thế mà đâm thẳng xuống mặt đất thì nó sẽ gây ra một cơn chấn động kèo theo một vụ nổ cực mạnh đúng với âm mưu ban đầu của DEM. Và hơn nữa, &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; lại đang tăng cường kết giới phòng thủ để bảo vệ nó……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh *Kaa* vang lên khi ấn phím. Con số chỉ thời gian trên màn hình lại bắt đầu đếm ngược thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..tôi không thể nào ước lượng con số chính xác được…………. Tuy đây chỉ là những tính toán sơ lược của tôi nhưng sức phá hủy của vụ nổ không thua kém gì một đầu đạn hạt nhân đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nín thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã dự đoán trước khả năng tệ nhất có thể xảy ra, nhưng……….. tình huống này đã hoàn toàn vượt xa dự đoán ban đầu. Khoảnh khắc cái vệ tinh nhân tạo kia va chạm với mặt đất, thành phố Tenguu này sẽ ngay lập tức biến thành sa mạc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kannazuki lại vuốt cắm và nhăn mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..lạ thật…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào có chuyện kết giới phòng thủ của &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; lại đủ mạnh để có thể làm chệch năng lượng của  &amp;lt;Mystletainn&amp;gt;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc kệ chuyện đó đi……… dù sao đi nữa, mục tiêu chính của chúng ta là phải bắn hạ thứ đó. Nạp lại ma lực! Chúng ta phải tiêu diệt trước khi vệ tinh kịp chạm đất……. Kyaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; chấn động rung lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì xảy ra vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là pháo kích! Kết giới phòng thủ của chúng ta tụt 15%”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Pháo kích ư………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã có hình ảnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình ảnh bầu trời hiện lên trên mà hình chính đồng thời với tiếng kêu của Minowa. Không biết là từ khi nào, một không hạm còn lớn hơn cả &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang lững lờ bay ở phía đó. Dù chỉ là một đường thẳng nhưng cấu tạo của nó lại trông như một thân tàu. Mọi người đã ngay lập tức nhận ra được rằng đó là một chiến hạm. Và nó cũng sở hửu một vũ khí cùng loại với những thứ mà DEM sản xuất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Đó là……………….. của DEM!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ………. thì ra đó chính là lý do vì sao phát đạn của chúng ta bị lệch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Kotori nghiến chặt răng lại bằng một gương mặt giận dữ. Có vẽ như bọn chúng đã đoán trước được phe ta sẽ đánh chặn khi vệ tinh rơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy chưa biết rõ chi tiết về không hạm của địch nhưng họ đã nhận ra một điều rằng chúng có thể tạo ra kết giới từ xa để bảo vệ vệ tinh khỏi &amp;lt;Mystletainn&amp;gt;. Nếu họ không hạ phi thuyền địch trước thì không thể nào tiêu diệt vệ tinh được. Nhưng nếu phải mất thì giờ bắn hạ phi thuyền kia vệ tinh sẽ chạm đất trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ huy……………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một phi hành đoàn run rẩy kệu lên. Dường như tất cả mọi người đều có chung một ý nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kannazuki, ở đây giao lại cho anh đấy……. chúng ta sẽ dùng &amp;lt;Gungnir&amp;gt;” (Đại Pháo Vĩnh Hằng)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi người đều căn mắt lên sau khi nghe Kotori nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….có được không đấy Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Cháu sẽ không toàn lực khai hỏa nó. Cháu sẽ chỉ lấy lại một phần sức mạnh đã bị Shidou phong ấn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Kotori trả lời xong, Reine quay sang nhìn Kannazuki.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có bắn trượt đấy, Kannazuki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ để tôi lo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki ngồi thẳng lưng lên và trả lời. Sau khi gật đầu một cái thỏa mãn, Kotori đưa tay đến bàn phím trên tay vịnh của ghế chỉ huy và thao tác một lệnh trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau khi cô đã hoàn tất thao tác, chiếc ghế chỉ huy mà Kotori đang ngồi chìm xuống sàn nhà đang mở ra rồi trượt đi, bỏ lại một khoảnh trống trong phòng liên lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài giây sau, chiếc ghế đưa cô đến một vùng không gian mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một khoảng không gian hình tròn, bán kính khoảng 3m. Mặt tường cong theo hình khối tròn và rất nhẵn làm cho cô cảm thấy như mình đang trôi nổi trong không khí vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng bây giờ không phải lúc để tận hưởng cái cảm giác trôi nổi bồng bềnh ấy. Sau khi nhảy xuống khỏi ghế, cô đến vị trí ngay chính giữa căn phòng hình cầu và bắt đầu tập trung toàn bộ sức mạnh tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cùng nhau bắt đầu cuộc chiến CỦA TÔI nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng một sức tập trung cao độ, Kotori cảm nhận mối đe dọa đang đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tưởng tượng ra ngọn lửa hỏa diệm nóng rực bao quanh cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau đó, những điều tưởng tượng biến thành sự thật. Ngọn lửa quấn lấy cơ thể cô, từ đó chúng tạo ra trang phục và vũ khí. Rồi ngọn lửa lan đến tóc cô, hai chiếc nanh trông như sừng của quỷ xuất hiện ở hai bên thái dương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh trang – Chính là thứ áo giáo bảo vệ tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng Kotori đã bị Shidou phong ấn, nhưng thông qua khả năng tự khống chế trạng thái tinh thần, cô đã kéo được linh lực chảy ngược về mình thông qua mối liên kết vô hình giữa hai người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu cố gắng lấy lại 100% sức mạnh vốn có, Kotori sẽ rơi vào nguy hiểm vì chính nguồn sức mạnh đó sẽ quay ngược lại và kiểm soát chính bản thân cô. Vậy nên bằng cách tự giới hạn sức mạnh của mình, cô chỉ lấy lại đủ sức mạnh để gọi ra linh trang mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Camael&amp;gt;” (Chước Lạn Tiêm Quỷ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori lẳng lặng nói, và ngọn hỏa diệm xung quanh cuộn lại vào tay cô và biến thành một cái rìu chiến khổng lồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, không biết từ đâu, một tiếng nổ mạnh truyền đến, và thân tàu hơi rung lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể họ đã trúng thêm một đòn pháo kích từ chiến hạm của kể thù. Có thể hiện giờ thì kết giới phòng thủ vẫn còn trụ được, nhưng nếu càng để tốn nhiều thời gian,  &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; sẽ phải hứng chịu thiệt hại trực tiếp trước cả khi vệ tinh rơi đến. Kotori giơ &amp;lt;Camael&amp;gt; (Chước Lạn Tiêm Quỷ) lên và nói lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..[Megido]!” (Đại pháo)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lưỡi rìu của &amp;lt;Camael&amp;gt; rút lại, tay cầm biến thành một khối hình trụ và gắn liền vào tay Kotori. Nó đã hoàn toàn trông giống như một [Đại pháo]. Khẩu pháo lớn ấy trông chẳng cân xứng với thân hình nhỏ nhắn của Kotori tí nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, một thiết bị để kết nối khẩu pháo xuất hiện ngay trước mặt cô, và khi Kotori đặt &amp;lt;Camael&amp;gt; vào, một âm thanh nhỏ của luồng điện chạy qua xác nhận cả hai đã hoàn thành liên kết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm thôi nào, Kannazuki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bất cứ khi nào cháu yêu cầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, và tiếng trả lời của Kannazuki vang lên từ trong loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe rõ câu trả lời, Kotori bắt đầu tập trung tinh thần và dồn linh lực vào thiên sứ trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tích tụ linh lực cho đại pháo &amp;lt;Mystletainn&amp;gt;, chúng sẽ trở thành một, và người ta gọi đó là đại pháo linh lực &amp;lt;Gungnir&amp;gt; (Đại Pháo Vĩnh Hằng).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như cái tên của nó, đó là sự kết hợp giữa máy móc và linh lực của tinh linh, đó chính là vũ khí cuối cùng của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, đòn tấn công của nó có thể coi là một tất sát kích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh lực dư âm từ đó tỏa ra xung quanh cơ thể Kotori, cô nheo mắt lại và hét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại pháo linh lực &amp;lt;Gungnir&amp;gt; sẵn sàng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khai hỏa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng kêu của Kannazuki từ loa, khẩu đại pháo linh lực bắn ra từ chính giữa đại pháo của không hạm đặt ngạy trung tâm của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ mà nó bắn ra trông không hề giống như khẩu đại pháo laser hay [Megido]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cường độ linh lực đã được khuyếch đại, nó hướng thẳng đến vệ tinh nhân tạo trong một quỹ đạo thẳng tắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó giống như một cột trụ tròn hơn là một chùm sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị luồng năng lượng ấy bắn xuyên qua, cái vệ tinh kia như tan vỡ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cả những mãnh vỡ của nó như cũng tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc mà phát đạn đó đánh trúng mục tiêu, một kết giới bảo vệ lại hiện lên xung quanh cái vệ tinh đó lần nữa, và quỹ đạo của nó lại bị lệch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong nháy mắt, kết giới bị vỡ ra, vệ tinh phát nổ. Phần còn sót lại không đáng kể của nó rơi nhanh xuống Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ nổ chấn động, hay cơn mưa mảnh vụn của nó, những dự đoán trước đây đều đã trở thành dĩ vãn. Họ đã quét sạch hoàn toàn nó chỉ trong một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mục tiêu…. Đã bị phá hủy! Chúng ta thành công rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét của phi hành đoàn vang lên từ trong loa. Kotori giản người ra và quỳ bệt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha ha….. haha………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn choáng đầu đột ngột đến với Kotori. Tuy chỉ mới dùng một phần sức mạnh, nhưng có lẽ vì phải dùng đến linh lực của mình, một lượng ma lực thông qua đó xâm phập vào cơ thể Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây cũng chính là lý do vì sao mà cô không thể sự dụng toàn bộ sức mạnh để khai hỏa &amp;lt;Gungnir&amp;gt;. Nếu Kotori mất kiểm soát bản thân, rất có thể cô sẽ vô ý làm hư hại &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; và đe dọa cả phi hành đoàn. Bởi vậy, chỉ những thời khắc cực kỳ quan trọng hoặc cấp bách họ mới dùng đến nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hít vào một hơi thật sâu rồi giải trừ thiên sứ và linh trang của mình. Cô cứ thế mà ngồi bệt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lát sau, cô nói với mọi người trong phòng liên lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm tốt lắm. Nhưng vẫn chưa thể nghĩ ngơi được đâu. Chúng ta còn phải đối phó với chiến hạm của địch nữa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh vang lên lấp mất câu Kotori đang nói dở, đó là tiếng chuông cảnh báo tình huống khẩn cấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Chuyện gì vậy? Chiến hạm của địch vừa làm gì à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-không, không phải. Đ-đây là…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phi hành đoàn kêu lên khi nhìn vào ra đa quét hình đang quét một khu vực bầu trời rộng lớn. Cô ấy nín thở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ca-cái gì thế này…… một…….. vệ tinh khác nữa ư……….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không sai. Một tín hiệu tương tự như của vệ tinh vừa bị bắn rơi đang xuất hiện trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào……… ý cô nó cái ban nãy chỉ là đòn mù thôi ư………..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Kotori méo đi vì tức giận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể, ngay từ đầu, kẻ địch đã chuẩn bị sẵn nhiều vệ tinh vì chúng biết rằng phe ta có một không hạm có thể bắn hạ vệ tinh nếu nó tình cờ rơi xuống. Kotori nghiến răng lại, chống tay lên gối và dồn sức vào đó để gượng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì……… hạ nó luôn một thể…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………không được đâu Kotori. Cả cháu và &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; sẽ bị quá tải nếu chúng ta tiếp tục sử dụng &amp;lt;Gungnir&amp;gt; (Đại Pháo Vĩnh Hằng) đấy.”&lt;br /&gt;
Lúc Kotori vừa giơ cánh tay lên định triệu hồi thiên sứ thêm lần nữa, Reine nói ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, thêm một tiếng nổ khác lại vang lên, &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rung lên thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đòn công kích của địch đang ngày càng mạnh hơn. Nếu cứ tiếp tục phòng thủ thế này họ sẽ rơi vào thể kẹt. Có lẽ họ nên đi vòng lại điểm đánh chặn, vừa né tránh vừa hành động sẽ tốt hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây quả là tình huống tệ hại nhất mà &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; từng gặp phải. Ngay lúc này, vệ tinh nhân tạo thứ hai đã bắt đầu đâm thẳng xuống đất, họ không thể dùng &amp;lt;Gungnir&amp;gt; thêm nữa, và nếu dùng &amp;lt;Mystletainn&amp;gt;, tàu sẽ mất đi kết giới phòng thủ và sẽ bị chiến hạm địch bắn hạ ngay lập tức. Và hơn nữa, &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã hứng chịu quá đủ khi phải gồng mình phòng thủ trước những đòn tấn công của địch để bắn hạ vệ tinh trước đó rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải làm sao đ……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, đầu óc Kotori trở nên trống rỗng. Lúc đó, tiếng một người nào đó vừa mở cửa bước vào phòng liêng lạc vang lên từ trong loa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu……… có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi được dịch chuyển lên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Tohka và những cô gái kia thấy phòng liên lạc ầm ĩ quá nên mở cửa bước vào. Và khi thấy hình ảnh của chiến hạm địch cùng với vệ tinh thứ hai đang rơi xuống trên màn hình chính, Tohka kinh ngạc kêu lêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah-ahnooo….. đó là cái gì vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muahahaha. Hình như tôi ngửi thấy mùi của sự đe dọa ở quanh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku….. trình các người thật là kém cỏi. Chỉ mới nhiêu đó mà đã tè ra quần rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tán thành. Mọi người nên bình tĩnh lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Cái trên kia có đúng là cái vệ tinh lúc nãy chúng ta nói đến không? Hình như nó đang rơi xuống thì phải?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sau Tohka là Yoshino với Yoshinon trên tay, Kaguya, Yuzuru và Miku. Họ cùng nhau bước vào và lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-mấy người…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori vừa nhướn mày lên và đang định đáp trả thì Tohka đã kinh ngạc kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori? Cô ở đâu vậy? Bọn mình không thấy Shidou đâu cả…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nghe vế sau câu hỏi của Tohka, Kotori như nín thở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể cảm nhận được gì đó trong thái độ của Kotori, giọng của Tohka bắt đầu trở nên nghiêm trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….có chuyện gì vậy Kotori? Nói cho tôi biết đi. Liệu tôi có giúp được gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nghiến răng. Tinh linh chính là những người mà họ cần phải bảo vệ. Và dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, họ cũng không thể đưa tinh linh đến nơi nguy hiểm được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vẫn còn ở trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu phát hiện ra rằng vệ tinh vẫn đang tiếp tục rơi, Shidou, người anh trai tốt bụng của cô sẽ ngăn cả nó bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ huy và em gái&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai lập trường trong cùng một cơ thể đang đấu tranh dữ dội với nhau. Kotori kêu lên trong vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin mọi người……….………..làm ơn hãy………….cứu lấy…………..tên ngốc ấy…….……..Onii-chan duy nhất của tôi……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 5===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hết thời gian………….. ư…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi ngắt liên lạc với Kotori, Shidou siết chặt nấm tay mình và nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou quyết định bỏ qua lời khuyên đi lánh nạn của Kotori để tiếp tục đi tìm Natsumi. Cho dù cái vệ tinh kia có nổ tung và trút xuống hàng ngàn mảnh vỡ, có thể cậu sẽ bị thương nặng, nhưng cậu đã có linh lực của Kotori bảo vệ rồi, nếu không chết ngay lập tức thì cơ thể của cậu vẫn có thể tự tái tạo được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng câu nói của Kotori lại xem vào dòng suy nghĩ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“cho dù có phải cứu lấy một ai đó thì cũng làm ơn đừng quên đi chính bản thân mình”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói đúng…… xin lỗi, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể đã suy nghĩ thông suốt, Shidou ngẩng đầu lên nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã hét rất to khi chạy xung quanh thành phố này. Nếu Natsumi theo dõi cậu, hẳn là cô ấy đã bỏ chạy đi thật xa khi hiểu ra tình hình. Và hiện tại, Shidou chỉ mong có vậy thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu liếc mắt sang hầm trú ẩn công cộng ở gần đó tìm kiếm. Thời điểm mà âm thanh cảnh báo không gian chấn vang lên, tất cả những bảng điện tử trên đường phố đều xuất hiện chữ [Dừng lại] và đồng thời xuất hiện mũi tên chỉ đường hướng dẫn mọi người đến hầm gần nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã tìm được hầm trú ẩn gần mình nhất, Shidou hô to thêm lần nữa&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Natsumi! Bây giờ mình sẽ sơ tán xuống hần trú ẩn. Nếu cậu không biết nó ở đâu thì làm ơn hãy đi theo mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn không một tiếng trả lời, đúng như cậu đã đoán trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chạy về phía hầm trú ẩn, trong đầu mong muốn không gì khác hơn ngoài chuyện những lời mình nói sẽ đến được tai Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì lúc nãy phải chạy quanh để tìm Natsumi nên bây giờ Shidou đang thở rất khó nhọc, hai chân cậu đau nhức. Nhưng không thể vì thế mà dừng lại được. Tuy cậu không biết mình còn lại bao nhiêu thời gian, nhưng nếu Kotori và mọi người bắn trúng vệ tinh, những mảnh vỡ của nó sẽ ngay lập tức rơi xuống. Và trước khi điều đó xảy ra, cậu phải nhanh chóng đến hầm trú ẩn. Nếu Natsumi vẫn đang nấp đâu đó quanh đây và theo dõi cậu, cô bé cũng sẽ được an toàn trong hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, cậu cũng dừng lại khi đã đến được hầm trú ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cảnh báo không gian chấn vang lên cũng đã được một khoảng thời gian nên lối vào đã bị đóng lại. Nhưng nó vẫn có thể được mở ra để phòng trường hợp có người đến chậm như Shidou bằng cách dùng mật khẩu. Cậu đi thẳng đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…… mình làm được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhập mã khẩn cấp vào, Shidou thở hắt ra và quay ra phía sau mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi! Ở đây này! Cậu có tiếp tục ẩn nấp cũng không sao. Trước khi những mảnh vỡ rơi xuống……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bắt tay lên miệng làm loa để giọng mình vang đi được xa hơn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể Shidou như đóng băng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do cũng khá đơn giản. Khi ngước mặt lên, cậu thấy mộ thứ gì đó đang rơi xuống, xuyên qua những đám mây&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn mắt ra nhìn. Đó đúng là vệ tinh nhân tạo như lời Kotori nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, đùa nhau à…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những âm thanh run run ấy phát ra từ cổ họng Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì thứ đang rơi xuống từ trên kia không phải là những mảnh vỡ, mà là một vệ tinh khổng lồ còn nguyên tem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nó chạm vào mặt đất, một vụ nổ kinh hoàng sẽ xảy ra và thổi bay cả những hầm trú ẩn kiên cố nhất. Cậu nhớ lại những lời Kotori vừa nói lúc nãy. Một hơi lạnh buốt giá lan nhanh ra khắp người Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng có nói là……..&amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đã bắn hụt nhá…………?! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hốt hoảng hét to vào cái tai nghe của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori! Oi, Kotori! Có chuyện gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói bị nhiễu phát ra từ tai nghe như để trả lời cho cậu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………..dou? Lúc này, chiến hạm địch…………….. bắn trượt……………….. lúc này……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Em-em vừa nói gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi lại, nhưng một tiếng nổ vang lên và cùng lúc đó liên lạc lại bị ngắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy không biết được chi tiết sự việc ra sao, nhưng cậu cũng phần nào hiểu được rằng chắn chắn họ đang phải đối mặt với một tình huống nguy cấp trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một lúc nín thở, cậu lại ngước nhìn lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái khối vuông màu đen xì đó, tuy chậm rãi nhưng càng ngày kích thước của nó càng lớn hơn trong tầm nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi hét lên, Shidou không vào hầm trú ẩn mà chạy nhanh khỏi khu vực đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù bây giờ cậu có vào đó thì cũng không làm được gì. Nếu cái vệ tinh kia chạm đất với kích thước nguyên trạng của nó, vụ nổ gây ra sẽ quét sạch tất cả. Toàn bộ thành phố này sẽ hóa thành hoang mạc chỉ trong phút chốc, kéo theo đó là mạng sống của toàn bộ người dân đang nấp trong hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi, Ai, Mai, Mii và cả những bạn cùng lớp của cậu, cả cô giáo chủ nhiệm Tama-chan-sensei, cả những người hàng xóm mà cậu gặp mỗi buổi sáng, cả những người hay đi mua sắm trong con phố nhà cậu….. Vô số mạng người sẽ tan biến đi chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ……… không để cho chuyện đó xãy ra…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên, trừng mắt nhìn lên cái vệ tinh đang rơi trên bầu trời và chạy nhanh về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou biết mình không thể làm gì được cái vệ tinh khổng lồ đó nếu chỉ dựa vào sức của một mình cậu. Nhưng hiện tại đã không còn ai khác trên mặt đất nữa rồi. Nếu lúc này mà cậu quyết định từ bỏ mọi nổ lực, mạng sống của mọi người cũng sẽ tan biến theo. Cậu tuyệt đối không thể để cho điều đó xảy ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù là vậy đi chăng nữa, tốc độ rơi của vệ tinh quá nhanh. Kích thước của nó đang ngày càng lớn hơn, bằng mắt thường cậu cũng có thể nhìn rõ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến chặt răng lại trong khi đang chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục thế này thì mọi chuyện cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Dù cậu có đến được điểm va chạm của nó đi chăng nữa, cả bản thân cậu và đường phố đều sẽ bị thổi bay trong chớp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----- sức mạnh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cần một sức mạnh để có thể triệt hạ cục sắt kia chỉ trong một đòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou chỉ là một con người, một con người bình thường……….. Dù cuộc đời cậu đã trải qua biết bao thăng trầm vượt qua cả sức chịu đựng của người thường, nhưng cậu vẫn chỉ là một con người mà thôi. Và tất nhiên, cậu không thể nào có được một sức mạnh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…. Tuy Shidou không có được nguồn sức mạnh như mong muốn………… cậu vẫn đang mang trong mình nguồn sức mạnh phong ấn từ các tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cầu xin mọi người……. bây giờ chỉ có mình thôi! Xin hãy cho mình sức mạnh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hô lên và giơ tay phải ra như muốn nắm lấy một món đồ vô hình nào đó……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi chỉ còn lại một nguyện vọng duy nhất trong con tim, đó chính là nguyện vọng muốn cứu lấy tất cả mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Tao xin mày đấy………..&amp;lt;Sandalphon&amp;gt;!” (Ao sát công)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tích tắc, một luồng ánh sáng chói lọi lóa lên. Xúc giác từ bàn tay phải báo cho não cậu biết rằng mình đang chạm vào một thứ rắn chắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời điểm mà ánh hào quang kia tan dần đi, Shidou thấy được một thanh kiếm lớn đang phát sáng trong tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là thiên sứ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;. Thanh kiếm ấy thuộc về Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………mình làm được rồi……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou sung sướng kêu lên. Tuy rằng từ trước đến nay cậu đã dùng nó vài lần, nhưng đây lại là lần đầu tiên cậu gọi được nói lên theo ý muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu có nó, giờ mình đã có thể…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh mắt cậu trở nên sắc bén. Cậu ngay lập tức ngừng lại và liếc về phía cái vệ tinh kia rồi giơ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;  lên bằng cả hai tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thở nhẹ ra, tâm lắng lại, bài trừ tạp niệm đi, trong đầu cậu chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất: phải bảo vệ mọi người!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; (Ao Sát Công)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa………………!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng ánh sáng tuôn ra từ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; theo quỹ đạo mũi kiếm đã vẽ lên nền trời mở rộng. Đó là tuyệt kích cực mạnh của thiên sứ. Dù cho kết giới của đối phương có mạnh đến cỡ nào đi chăng nữa, chỉ cần bị trảm kích của thiên thần đánh trúng, nó sẽ ngay lập tức tan tành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trợn tròn cả hai mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc bán nguyệt kích của Shidou đến gần vệ tinh, nó như bị một thứ gì đó cản phá, phương của nó lệch đi, trượt ra khỏi mục tiêu và bay lên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vệ tinh vẫn tiếp tục rơi xuống. Trông nó như một tia sét đang chỉa thẳng vào thành phố Tenguu và muốn hủy diệt tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc………! Thêm lần nữa vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiếng răng lại, rồi giơ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; lên thêm lần nữa. Nhưng ngay lúc đó, một cơn đau lan tràn ra toàn bộ thân thể cậu. Cậu khụy xuống với một gương mặt đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-gah…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiêu vừa rồi của thiên sứ tiêu tốn quá nhiều năng lượng, nhất là đối với một con người, dù có khỏe mạnh đến đâu đi chăng nữa. Chỉ vung kiếm một lần thôi mà toàn thân Shidou đã đau nhức như có hàng chục vết thương rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp theo, một cảm giác nóng rực tấn công cơ thể cậu. Đó chính là khả năng tái tạo mà cậu nhận được khi phong ấn sức mạnh của Kotori. Nó đang cưỡng chế trị thương cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt nhuộm một vẽ đau đớn, &amp;lt;Samdalphon&amp;gt; rơi xuống lòng đường từ bàn tay phải đã mất đi sức mạnh của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi những chuyện này xảy ra, cái vệ tinh kia vẫn đang tiếp tục rơi xuống, càng ngày càng gần mặt đất hơn. Nếu chờ đến khi cơ thể hoàn toàn hồi phục, mọi thứ sẽ kết thúc trước khi cậu kịp tung ra thêm một đòn nữa. Và trong khi cơ thể vẫn còn đau nhức và nóng rực lên vì ngọn lửa tinh linh, cậu vẫn gắng gượng đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah….ahhhhhhhhhhh……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou toàn lực giơ cao &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; thêm lần nữa. Nhưng vệ tinh nhân tạo đã hiện ra quá rõ trước mắt cậu rồi. Chỉ sợ rằng không đến 10s nữa thôi là nó sẽ chạm đất và thổi bay Tenguu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vung thanh kiếm lên, nhưng vì thiếu tập trung nên cậu không thể điều khiển sức mạnh của thiên sứ được nữa. Mũi thanh kiếm rạch một đường vào khoảng không gian trống rỗng, rồi rơi mạnh xuống mặt đất và tạo ra một âm thanh chói tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn không từ bỏ. Kể cả khi khớp đã bị lệch, xương đã bắt đầu bị gãy và một cảm giác thiêu đốt quấn lấy cơ thể cậu khi bị cưỡng chế trị thương, cậu cũng nhất quyết không buông &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệc……….tao sẽ tiêu diệt m…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể sức mạnh đã rời bỏ đôi chân, Shidou ngã khụy xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc này, nếu cậu từ bỏ, tất cả những người trong hầm trú ẩn sẽ chết hết. Cậu nhất định sẽ không để cho điều đó xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được……………rơi xuống………… thành phố của taooooooooooo!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng chút sức lực cuối cùng còn sót lại trong cơ thể, Shidou vung &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;. Mũi kiếm như xé toạc bầu trời ra bằng một ánh sáng hình bán nguyệt. Đòn trảm kích lao thẳng về phía vệ tinh, nhưng khó có thể nào nó phá vỡ kết giới bao quanh mục tiêu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái lúc mà Shidou vung kiếm, một cơn gió lạnh đột ngột nổi lên xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là mùa đông đã đến, nhưng cơn gió này có vẽ không được bình thường cho lắm. Rồi Shidou chợt nhận ra một điều, dường như cậu đã cảm thấy cơn gió này trước đây rồi thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ngước nhìn lên bầu trời, và ngay lập tức nín thở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vệ tinh đột ngột dừng lại khi chỉ còn vài trăm mét nữa thôi là nó sẽ chạm đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho đúng hơn, đó giống như là một luồng khí lưu dày đặc thổi ngược lên tạo thành một bức tường băng giá cản vệ tinh lại trước khi nó kịp tiếp đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Shidou-san……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng gọi quen thuộc vang lên từ phía sau. Tuy đau đớn nhưng Shidou vẫn cố quay người lại và nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ở đó chính là Yoshino, cô đang cưỡi trên một thiên sứ trông như phiên bản khổng lồ của con rối mà cô bé thường hay đeo trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshino……… sao em lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, Yoshino không phải là người duy nhất đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bực mình. Ước gì cậu cũng chú ý tới sự góp mặt của Yuzuru và Kaguya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghe tiếp được hai giọng nói vang lên từ phía trên cao bầu trời. Và khi nhìn lên đó, cậu thấy được hai chị em Yamai đang bay tự do với linh trang và thiên sứ của họ. Dường như Yoshino và Yamai chính là những người đã đến kịp lúc và ra tay ngăn chặn vệ tinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó là tiếng kêu của Tohka và Miku. Trang phục của cả hai cũng đang phát ra một ánh sáng nhợt nhạt. Và trên ta Tohka là một thanh kiếm giống ư chang như thiên sứ mà Shidou đang cầm trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka…… cả Miku nữa……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngạc nhiên kêu lên, Tohka gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, bọn em nghe nói Shidou và mọi người đang gặp nguy hiểm nên mới dịch chuyển đến đây. May mà vừa kịp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à……….. còn Kotori và những người khác thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi, và Miku chính là người đầu tiên lên tiếng trả lời cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đang chiến đấu với chiến hạm của địch. Em nghĩ là cứ để họ bắn lộn chắc không sao…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong vế sau của câu trả lời, Shidou ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện. Có lẽ đó chính là nguyên nhân khiến cho chiến dịch đánh chặn vệ tinh của Kotori và phi hành đoàn thất bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rất lo lắng cho họ, nhưng tất cả những gì cậu có thể làm lúc này là tin tưởng vào họ mà thôi. Cậu nhìn lại Tohka và các nàng kia, đầu hơi cúi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi………….đã để mọi người phải cứu mình. Mình cứ tưởng là mình đã chết chắc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nói gì kỳ vậy? Chẳng phải anh mới chính là người đã cứu tất cả bọn em sao? Chuyện bọn em vừa làm chẳng thấm vào đâu so với ơn của anh cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói xong, tất cả họ đồng loại gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mina…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Shidou nhìn mặt mọi người, Yoshino và chị em Yamai đột nhiên ngoảnh mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh, cái thứ này bị làm sao vậy? Hình như cơ năng của nó đang đột ngột tăng lên?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bực bội. Ước gì tống được nó ra khỏi bầu khí quyển”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đã bắt đầu gia tăng lực đẩy tác động lên vệ tinh. Tuy chậm rãi nhưng nó đã bắt đầu di chuyển và thu hẹp khoảnh cách với mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi thấy vậy, Miku giơ hai tay lên, và bắt chéo lại trước ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta sẽ………. không để chuyện đó xảy ra đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku vung hay tay sang hai bên, một bàn phím ánh sáng xuất hiện đúng trên quỹ đạo mà cô vừa vẽ. Tiếp theo, một dàn piano – organ trông như thiên sứ xuất hiện phía sau lưng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Gabriel&amp;gt; (Phá Quân Ca Cơ) --------- [March]!” (Hành khúc)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cùng lúc đó, những ngón tay bé nhỏ của cô cũng bắt đầu nhảy nhót trên phím đàn ảo trước mặt. Một giai điệu hùng tráng vang lên, bức tường bằng băng và gió ngăn cản cái vệ tinh kia trở nên vững chắc hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá…………desu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng như tôi nghĩ, bài hát này thật là tuyệt. Tôi đã bắt đầu sôi máu lên và đang rất muốn nhảy đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tán thưởng. Hổ trợ tốt lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba người nói bằng một giọng vui sướng. Miku tiếp tục điều khiển âm thanh của thiên sứ &amp;lt;Gabriel&amp;gt;. Và bằng cách thay đổi giai điệu của nó, cô có thể tạo ra rất nhiều tác dụng khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất cứ ai nghe thấy [March] của Miku đều sẽ ngay lập tức cảm thấy hưng phấn, và giai điệu càng mãnh liệt bao nhiêu thì sức mạnh của họ càng được nhân lên bấy nhiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đã cảm nhận được luồng sức mạnh tuôn trào trong người, Shidou nghiến răng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi……..nếu đã vậy thì…………Tohka, giúp anh với! Cả hai ta sẽ cùng nhau hợp sức để phá hủy cái thứ chết tiệc kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay tại đây, ngay lúc này, Shidou và Tohka, mỗi người đều đang nắm giữ một thiên sứ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;. Nếu cả hai tấn công cùng lúc, chắc chắn họ có thể phá hủy được kết giới của địch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka lại lắc đầu với một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được ư? Tại sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu………….Em không rõ lắm, nhưng Kotori nói là rằng ta không được làm thế. Dường như cái thứ đó chỉ là một lớp vỏ bọc để che đậy một quả bom hủy diệt bên trong, và nó sẽ phát nổ khi vệ tinh bị phá hủy. Vậy nên chúng ta chỉ có thể triệt hạ nó khi nào nó ở thật xa mặt đất thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….uh….. anh hiểu rồi……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những điều Tohka nói đều là sự thật. Tuy rằng Yoshino, Kaguya và Yuzuru đã chặn nó lại, nhưng quả bom thì vẫn còn đó. Nếu nó phát nổ ở khoảng cách gần sát mặt đất như thế này e rằng hầm trú ẩn sẽ không thể chống đỡ nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy chúng ta phải làm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rên rĩ . Giọng của hai chị em Yamai vọng xuống từ phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, có gì khó. Nếu không được phép hủy nó ở đây thì chỉ cần đẩy nó lên cao là xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Đó là cách duy nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……………nhưng liệu các cậu có làm được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku……… cậu nghĩ bọn này là ai hả? Bọn tôi chính là Yamai, những đứa con của bão, người có thể áp đảo vạn vật đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thỉnh nguyện. Cứ để đó cho Yuzuru và Kaguya. Bọn tôi sẽ đá nó đi như một viên đá trên đường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nói bằng một giọng đầy tự tin rồi gật đầu khẳng định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy là họ nói bằng một giọng hơi khoe khoang nhưng mồ hôi cũng đã bắt đầu chảy ra trên gương mặt mỗi người. Đó cũng là chuyện bình thường thôi. Dù sao thì cái vệ tinh kia nặng ít nhất cũng phải vài tấn. Hơn nữa &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; ở phía trên đang hoạt động hết công suất để đẩy nó xuống. Nếu cả hai dùng toàn bộ sức mạnh của mình thì không vấn đề gì, nhưng hiện tại, một phần sức mạnh của hai vẫn còn lại trong cơ thể Shidou sau khi họ bị cậu phong ấn. Chắc chắn họ sẽ không thể đẩy ngược nó lên một cách dễ dàng như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, không một chút lưỡng lự, cả hai nhìn nhau gật đầu và nắm lấy tay nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…… chơi tới bến luôn đi nào Yuzuru.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trả lời. Bất cứ khi nào cậu yêu cầu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc sau khi họ đối đáp xong, những cơn gió xung quanh họ bắt đầu thổi mạnh lên đột ngột. Những biển quảng cáo, đèn đường, đèn tín hiệu, v.v…… đều bị cơn gió xoáy cuốn vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu, ooo, ryahhhhhhhhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tấn công. Heyaaaaa………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cùng giơ tay lên hướng về phía vệ tinh, và nó, từng chút, từng chút một bị đẩy lùi lên bầu trời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ooh………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có khả năng họ sẽ làm được. Shidou cảm nhận được luồng sức mạnh đang trào dâng trong cơ thể mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, ngay lúc đó, hai tên lửa mang đầu đạn loại nhỏ từ đâu bay thẳng đến hướng của hai chị em Yamai và đánh trúng lưng họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………….agah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau đớn. Uguhh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi tiếng kêu đau đớn của hai người họ vang vọng trên bầu trời, cơn gió yếu hẳn đi, và cái vệ tinh lại một lần nữa bắt đầu thẳng tiếng xuống mặt đất, rơi ngay trên bức tường băng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kaguya! Yuzuru!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên tên của hai người cùng một lúc, đám khói vây quanh họ dần dần bị gió thổi tản đi, và cả hai lại hiện ra lần nữa trước mắt mọi người. Nhưng trong một giới hạn nào đó, nhờ có linh trang bảo vệ và cơn gió mạnh ở xung quanh, họ không bị thương nghiêm trọng lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……. Kẻ nào dám mà dám cản trợ chúng tôi vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỗn láo. Thật là đáng ghét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai chị em Yamai trợn mắt nhìn về hướng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cũng nhìn theo ánh mắt của hai người, và rồi cậu bắt đầu thở dốc vì kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….. đó là……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuyên qua bầu trời trống rỗng, vô số &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đang bay thật nhanh và thẳng tiến về phía họ. Họ không biết được chính xác số lượng của chúng là bao nhiêu, nhưng có lẽ có khoảng hơn 50 con đang bay đến. Mỗi con trong số đó đều đã được trang bị CR-Unit, thêm cả vũ khí trên tay, sẵn sàng lâm trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cả không hạm của DEM cũng đã bay lửng lờ trên bầu trời. Rất có thể nhóm &amp;lt;Bandernatch&amp;gt; này được nó phóng ra. Dường như bọn chúng muốn tiêu diệt Shidou và nhóm vì dám ngăn cản vụ rơi của vệ tinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bắt đầu phân tán ra nhiều hướng, trên, dưới, trái, phải, chúng bắt đầu tấn công hai chị em Yamai đang cố đẩy lùi cái lùi cái vệ tinh, Yoshino đang cố chặn cái vệ tinh lại, không cho nó rơi xuống, Miku đang hổ trợ sức mạnh cho mọi người, cả Shidou và Tohka nữa. Họ đang chờ đợi đến thời cơ để tấn công vệ tinh bằng một song trảm kích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cẩn thận!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với tiếng gọi của Shidou vang lên, những quả tên lửa mini mang đầu đạn được bắn ra từ &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bay khắp nơi trong không trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng do tất cả mọi người đều đang bận dùng hết sức mình để cản phá vệ tinh, nên họ không thể nào đối phó với những quả tên lửa đó được. Yoshino dùng băng, Yamai dùng gió, Miku dùng âm nhạc để trợ lực cho bức tường phòng hộ và tăng thêm sức mạnh cho mọi người, nhưng họ vẫn không thể đỡ được cơn chấn động. Một trong số những quả tên lửa đó xuyên qua được bức tường của mọi người và phát nổ trong không trung, sóng xung kích lan tỏa ra và đánh bật họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guee!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đau đớn. Ukyuuuu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi trời, cái gì thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng gào ghét của mọi người vang lên, bức tường phòng hộ làm từ băng và gió để chặn vệ tinh bắt đầu tan vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu……….! Chiết tiệc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là người duy nhất có thể khử được hết tên lửa tiếp cận mình, Tohka nheo mắt lại rồi dùng chân đạp thật mạnh xuống mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giây sau, cô đã ở trên bầu trời sau một đường bay thẳng tắp và bắt đầu xẻ đôi những con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đang tấn công Yoshino và những người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay lúc này, Kaguya, Yuzuru! Cái vệ tinh nhân tạo…………..Uguh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng kẻ địch lại quá đông để một người có thể đơn thương độc mã đối phó. Từ bốn phương tám hướng, bọn chúng nhồi hàng loạt tên lửa mini và đạn pháo laser về phía Tohka. Cô bị áp đảo hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka! Aaa………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang lớn tiếng gọi, Shidou ngay lập tức bật nhảy về phía sau. Bởi vì một con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đang vung thanh kiếm laser lên và tấn công thẳng vào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dồn toàn bộ sức mạnh vào đôi tay, Shidou nắm thật chắc lấy cái chuôi kiếm và vung &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;. Con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bị đứt đôi ra vì một vết chém cực ngọt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một sự thật kinh khủng rằng số lượng &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; vẫn còn rất đông. Chúng không hề quan tâm gì tới chuyện đồng bọn đã bị hạ, vậy nên những con hình nhân máy vẫn tiếp tục xông lên tấn công mọi người. Chúng không biết cái chết là gì, vậy nên chúng không hề sợ chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tiếp tục giữ khoảnh cách, né tránh đòn tấn công của đối phương và phản công lại ngay khi có cơ hội. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu đã đến giới hạn của bản thân mình. Vì phải liên tục sử dụng &amp;lt;Sanderphon&amp;gt; nên cơ thể cậu bắt đầu đau nhức. Cậu khụy xuống tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; không hề biết thương xót là gì. Chúng như những thần chết vậy, và tranh thủ cơ hội ấy, chúng xông thẳng vào Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và những người kia đã nhận ra điều đó và hét lên, nhưng chính bản thân họ cũng đang bị &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bao vây và tấn công kịch liệt. Dù rất muốn chạy ngay đến để giúp Shidou, nhưng với vòng vây dày đặc của kẻ thù, họ không thể nào di chuyển được, dù chỉ một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa tiếng hét của Tohka, con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; vẫn tiếp tục giơ thanh kiếm của nó lên và vung thẳng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 6===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ike!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một căn phòng thuộc khách sạn quốc tế nằm ở phía Đông Tenguu, Westcott quay lại phía sau và nhìn khi anh đột nhiên nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau của Westcott không phải là cửa ra vào, mà là một cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh của thành phố Tenguu. Thật là lạ lùng khi tiếng kêu lại vang lên từ phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng anh ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện trong khoảnh khắc mà anh quay nhìn ra phía sau. Trên người là một bộ CR-Unit, Ellen đang bay lơ lửng trên bầu trời và cất tiếng gọi Westcott xuyên qua lớp kính thủy tinh của cửa sổ. Có lẽ cô ấy ngại thủ tục phiền phức khi phải đi từ dưới tầng trệt lên nên mới bay thẳng đến phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey, Ellen.  Đó là một cách đi tắt khá hay, nhưng cái cách gõ cửa của cô hơi bị thô bạo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nói sau khi nhìn vào những cánh cửa thủy tinh bị chém ngọt chỉ bằng một nhát. Còn Ellen thì bay vào phòng thông qua cái lổ tự tạo đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải lúc để đùa đâu. Xin hãy rời khỏi đây ngay lập tức, trước khi bọn tạo phản thả vệ tinh xuống đây để giết anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, chuyện đó thì tôi có nghe rồi. Bay nãy vừa mới có người liên lạc báo cho tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhe răng ra cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chưa từng nghĩ rằng Murdoch lại có đủ can đảm và quyền lực để làm chuyện này. Đây quả là một phương pháp thú vị khi dự định sử dụng vệ tinh nhân tạo thay vì phái sát thủ đến đây để ám sát tôi. Iya Iya, xem ra tôi đã đánh giá quá thấp năng lực của ông ta rồi. Thật là một con người tuyệt hảo. Khi nào trở về Anh tôi nhất định phải khen ngợi ông ta mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………Ike”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen kêu lên một tiếng thể hiện sự không hài lòng của mình khi nhìn thấy thái đội phấn khỏi của Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, nơi này quá nguy hiểm để ở lại. Tôi sẽ triển khai kết giới và bay nhanh nhất có thể. Xin hãy gói ghém những vật dụng cần thiết của anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó chẳng phải chuyện gì ghê gớm lắm đâu, vậy nên tôi sẽ ở lại đâu, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là tôi có thể dùng kết giới để bảo vệ cho anh khi ở bên cạnh, nhưng bất cứ bất cứ việc gì cũng có chữ “nhỡ đâu” trong đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi tin rằng kế hoạch của Murdoch chắc chắc sẽ thất bại thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen ngạc nhiên nhíu mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là thành phố Tenguu. Nơi này không những có nhà của Itsuka Shidou mà còn là nơi các tinh linh sinh sống. Hơn nữa, chắc chắn rằng không hạm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; cũng đang ở đây. Chắc chắc bọn chúng sẽ phải làm gì đó để ngăn chuyện này lại, bởi vì đây chính là lý do Elliot lập nên tổ chức này mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cái tên Elliot được Westcott nói ra, một nét không hài lòng hiện rõ trên gương mặt Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể tin được. Anh ở lại đây chỉ vì lý do đó thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều đó đã quá rõ ràng rồi còn gì? Anh có biết bản thân mình quan trọng như thế nào không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ike”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói bằng một giọng trách cứ. Westcott nhẹ thở dài và đưa cả hai tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu. Đúng là hàng ngàn khả năng không ngờ đến có thể xảy ra. Murdoch làm việc bao giờ cũng chu đáo, vậy nên rất có thể hắn đã chuẩn bị sẵn nhiều phương án khác nhau, vậy nên………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rời mắt khỏi gương mặt Ellen, Westcott quay lại phía trung tâm của căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy phái cô ta đến đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………….cô ta? Ý anh là………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy. Đây chính là cơ hội hoàn hảo để thử nghiệm &amp;lt;Modred&amp;gt;.” (Huyết Dụ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nói, rồi nheo mắt lại và nhìn một cô gái trong khi hỏi cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi muốn cô thể hiện sức mạnh của mình. Thấy sao hả?” (ND: tối nay giường của chú mày sẽ ngập trong dầu ăn Westcott à)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái ấy không hề nói gì, chỉ ngoại trừ một cái gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 7===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Natsumi cũng điều chỉnh lại được hơi thở gấp gáp của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tim cô đang bắt đầu đập nhanh hơn bao giờ hết *Doki* *doki*, âm thanh đó vang lên cứ như thể có một tên titan (ND: mời bà con cô bác tìm đọc truyện thần thoại Hy Lạp) nào đó đang bước đi trong lồng ngực cô vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng cần nghĩ ngợi nhiều cũng biết được nguyên nhân. Đó là bởi vì Shidou và bạn bè của anh ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và những người kia đã được đưa đi lánh nạn, còn Shidou, sau khi nhận được liên lạc từ Kotori cũng đã tìm đến hầm trú ẩn rồi. Dù mọi chuyện chỉ mới nữa vời nhưng cũng đều đã tốt đẹp theo như suy nghĩa của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đột nhiên Shidou lại chú ý đến một thứ gì đó, và chạy thật nhanh vào thành phố. Thì ra anh ấy cố gắng chặn cái vệ tinh khổng lồ kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-------------và bây giờ, Shidou đang bị dồn vào một tình thế không lối thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời điểm mà anh cùng với những người bạn của mình cố gắng ngăn chặn vệ tinh để cứu vãn tình thế, những con hình nhân máy không biết từ đâu hiện ra, tập kích Shidou và những người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; giơ cao thanh kiếm lên trước mặt Shidou và chém xuống. Natsumi tưởng tượng ra cái khoảnh khắc sau khi thanh kiếm được tạo ra bằng ma lực hội tụ hạ xuống thật nhanh, cơ thể Shidou hứng trọn nhát kiếm. Và khi hồi tưởng lại những cảm giác đau đớn khi phải hứng chịu nhát chém của Ellen, cô bé không khỏi rùng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ahhhhh……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cứ tiếp tục thế này, chắc chắn Shidou sẽ chết mất thôi. Khi vừa nghĩ đến điều đó, cảm giác đau đơn khi phải lãnh nhát chém của Ellen trong hồi tưởng bắt đầu nhói lên từng đợt trên cơ thể Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ ổn thôi, sẽ ổn cả thôi…… như để tự an ủi bản thân, cô liên tục nhẩm đi nhẩm lại điều đó trong đầu mình. Mọi việc sẽ ổn cả thôi. Cho dù Natsumi không ra mặt, Shidou cũng sẽ không chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đây không lâu, Shidou đã bị Ellen bắt được ngay trong nhà mình mà anh ấy vẫn thoát được. Và chỉ mới vừa nãy thôi, khi chỉ suýt nữa là cái vệ tinh kia chạm đất, Tohka và những người kia đã xuất hiện kịp thời và cứu được anh. Shidou có rất nhiều bạn bè để nhờ vả. Có lẽ một người như Natsumi không nên ra mặt sau một thời gian dài im hơi lặng tiếng như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………sẽ ổn cả thôi………….chắc chắn sẽ có ai đó đến cứu anh ấy………….nhanh lên đi nào…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm trong khi chờ đợi một người nào đó đến cứu Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tohka, Yoshino, chị em Yamai và cả Miku nữa, họ đều đang bị &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; bao vây nên không thể nào đến chổ anh ấy được. Hơn nữa, thông qua cuộc trò chuyện trước đó của họ, cô cũng biết rằng Kotori đang bận chiến đấu trên bầu trời kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai đó……. Làm ơn………nhanh lên đi mà………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim Natsumi như đang nhảy lên trong lồng ngực cô bé. Vẫn không có ai chịu xuất hiện. Con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; hạ nhanh thanh kiếm xuống ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….ai đó…… làm ơn hãy………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mãi cho đến lúc này, trong khoảnh khắc định mệnh ấy, cuối cùng Natsumi cũng hiểu ra được [ai đó] mà cô đang mong ngóng là ai rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trợn mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía đối diện của Shidou, trong khoảnh khắc mà con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; chỉ còn một chút nữa thôi là chém trúng cậu, thời gian cứ như dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cái gì đó ngọ nguậy trong túi của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thoáng chốc, cậu tưởng là điện thoại của mình đang rung. Nhưng không phải. Cây Chupa Chus mà Shidou nhặt được nhảy ra khỏi túi cậu và bảo vệ Shidou khỏi nhát kiếm của con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; kia bằng thân xác bé nhỏ của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh…………..? Một que kẹo………………ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou há hốc mồm  khi chứng kiến tình huống mà cậu chưa bao giờ nghĩ sẽ xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường. Một khối cầu nhỏ vừa đủ để len qua bàn tay của Shidou đang trôi bồng bềnh đối diện với cậu và đỡ đòn tấn công trực tiếp từ thanh kiếm laser ấy. Không ngạc nhiên mới là lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi viên kẹo đánh văng thanh kiếm laser, nó tiếp tục phá hủy luôn cả cái đầu của con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; rồi bắt đầu phát ra một ánh sáng nhợt nhạt. Rồi từ đó, một cơ thể nhỏ nhắn bắt đầu lớn dần lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giây sau, một cô bé mặc linh trang trên người xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả………..? Natsumi!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu lên ngay lập tức. Đúng vậy, đó chính là cô bé tinh linh mà Shidou cất công đi tìm. (ND: và rốt cuộc em ấy lại núp trong túi (quần) Shidou ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cô bé đã lên mặt đất, và theo dõi sát sao từng bước đi của cậu…….. Tuy đã đoán đúng những chi tiết đó, nhưng cậu lại chưa bao giờ nghĩ rằng cô bé lại ở gần bên mình như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi, cậu…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou nói, Natsumi né đi, tránh không để cho ánh mắt hai người chạm nhau thêm lần nữa và khẽ mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….anh lên”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên đi. Chẳng phải phải là anh cần phải phá hủy cái thứ kia sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô dùng vành của cái nón để che đi gương mặt của mình và quay lưng lại với Shidou. (ND: Yoshino ver 2.0)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi đối với Shidou đã là quá đủ. Tất nhiên, cũng có một vài tình thế không lối thoát mà con người ta phải hợp tác với nhau mới có thể vượt qua. Nhưng điều quan trọng là cậu rất vui khi nghe Natsumi nói rằng cô ấy muốn giúp, dù rằng trước đây cô bé không hề chịu đón nhận tình cảm của mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………uh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mạnh mẽ gật đầu, rồi dồn sức vào cánh tay đang nắm giữ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc cậu nghe thấy tiếng hét của Miku vang lên từ phía sau, hành khúc vang vọng từ nãy giờ đột ngột ngưng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như vì đã bị tấn công quá nhiều nên Miku không thể tiếp tục duy trì giai điệu đó nữa. Cô nhảy lùi ra phía sau để tránh đòn và dùng [Voice] (thanh âm) của mình để chống chọi lại nhóm &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; đang tiến đánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng cùng lúc khi giai điệu khi bị ngắt, bức tường băng đang chống đở vệ tinh bắt đầu vỡ tan ra, những cơn gió xung quanh cũng mất dần đi sức mạnh của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiếu đi sự trợ lực của Miku, Yoshino cũng như hai chị em Yamai không thể duy trì bức tường cản phá bằng băng và gió được nữa. Và khi những xiền xích cuối cùng tan vỡ đi, cái vệ tinh kia lại tiếp tục lao nhanh xuống mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, Tohka băng ngang qua khoảng trời đang hổn chiến, hướng thẳng đến chổ của Shidou và Natsumi. Tuy có hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Natsumi nhưng cô đã ngay lập tức quay về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có sao không, Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh không sao. Nhưng………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou liếc nhìn cái vệ tinh đang rơi, Tohka gật đầu với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu……………. Nhưng chúng ta nên làm gì bây giờ? Nếu triệt hạ nó ở đây, vụ nổ sẽ gây ảnh hưởng rất lớn đến thành phố đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………fuun”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hốt hoảng nói, thế là Natsumi hừ mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dù sao đi nữa, cứ phá hủy cái thứ đó đi là xong. Chẳng phải hai người đều đang cầm trong tay những thanh kiếm rất lợi hại hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được, cái thứ đó sẽ phát nổ nếu………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chưa kịa nói xong, Natsumi đã hừ mũi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô giơ tay phải và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!” (Giả Tạo Ma Nữ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thiên sứ hình cây chổi xuất hiện trên tay cô, đỉnh của phát ra một ánh sáng bao phủ lấy mọi vật xung quanh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah…………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu……?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Tohka ngay lập tức che mắt mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ mở mắt ra ngay sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lên bầu trời, tròn mắt ra vì ngạc nhiên tột độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó cũng là chuyện bình thường. Bởi vì cái vệ tinh chỉ còn vài trăm mét nữa thôi là sẽ chạm đất đã bị biến thành Mr.Pig vừa tròn vừa béo (ND: xin lỗi, chổ này mình chịu thua)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chắn chắn là khả năng biến hình của &amp;lt;Haniel&amp;gt; rồi. Shidou ngay lập tức nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhớ lại khoảng thời gian mà lần đầu mình gặp Natsumi. Đó là vào khoảnh giữa tháng 10. Lúc đó, Natsumi đã biến tất cả những thành viên của AST thành những con vật dễ thương, còn tên lửa của họ thì bị biến thành những củ cà rốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cho dù những quả tên lửa cà rốt đó có rơi xuống mặt đất, chúng cũng chỉ nổ lụp bụp như nham thạch đang sôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là khó mà xác định được rằng liệu vụ nổ của quả bom vệ tinh có bị giảm sức công phá được như những quả tên lửa cà rốt hay không, vì kích thước và uy lực của cả hai khác nhau hoàn toàn, nhưng……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn chờ gì nữa? Nhanh lên đi chứ………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nôn nóng kêu lên. Lúc này, một con heo khổng lồ đang ở ngay trên bầu trời Tenguu và đang rơi xuống. Dù rằng quả bom bên trong đã bị hạn chế sức công phá xuống mức thấp nhất, nhưng với kích thước khổng lồ như thế kia, chấn động mà nó gây ra khi chạm đất không hề nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự thật rằng họ vẫn có thể tiêu diệt nó ở khoảnh cách này. Shidou nhìn Natsumi bằng một ánh mắt cảm ơn, rồi cậu quay lại với Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cùng làm nào, Tohka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu! Em đang chờ anh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ gật đầu với nhau, nhắm vào mục tiêu rồi giơ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; lên cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, chỉ có thể có một thiên sứ như thế này tồn tại. Nhưng lúc này, không ai có thể phủ nhận được rằng có hai thiên sứ giống hệt nhau đang ở ngay đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Tohka xẻ dọc bầu trời bằng thanh kiếm cùng một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uooooooooooooooooooou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bán nguyệt quang trảm của Shidou và Tohka phóng vọt ra, xuyên qua bầu trời và đánh trúng đích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dường như do &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; vẫn còn đó, và nó đang thi triển kết giới để bảo vệ vệ tinh khỏi đòn tấn công của cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì đó cũng là đòn tấn công của một thiên sứ. &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; không thể nào chặn nó lại dễ dàng như vậy được. Nhưng không chỉ có Tohka vì phải chiến đấu quá nhiều với &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; nên bị tiêu hao năng lượng, mà ngay cả Shidou, do cưỡng chế sử dụng &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; quá nhiều lần nên cơ thể cậu đã đến giới hạn chịu đựng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi là họ đã có thể phá vỡ được kết giới. Con heo khổng lồ kia vẫn đang tiếp tục áp sát mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ thiếu một chút nữa thôi. Thực sự chỉ còn thiếu một chút. Thế nhưng Shidou lại không thể tìm ra được cách gì để bù vào một chút còn thiếu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino, Kaguya, Yuzuru hoặc Miku. Nếu một trong số họ có thể giúp đỡ thì cái vệ tinh kia đã bị hạ rồi. Thế nhưng vòng vây của &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; lại chặt đến nổi làm cho họ không thể di chuyển được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu….cứ tiếp tục thế này………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đau khổ ngã khụy xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi giơ tay phải đang cầm thiên sứ lên và gọi to thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải bởi vì Shidou và Tohka không thể tiêu diệt được một con heo nên Natsumi sẽ biến nó thành một thứ khác. Không------- nếu làm vậy, chẳng khác gì họ phải bắt đầu lại từ đầu. Vậy, điều mà cô bé nên làm chính là…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou vừa nghĩ đến đó, Natsumi đã tiếp tục kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“------[Kaleidoscope]” (Cái Gương – Biến Hóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi giơ cao thiên sứ của mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nháy mắt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng với màu sắc kỳ lạ bao bọc lấy nó, cây  chối bắt đầu thay đổi hình dạng của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chỉ vào giây đồng hồ sau&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kinh ngạc mở to mắt nhìn vào thứ mà Natsumi đang cầm trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là MỘT THANH KIẾM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lưỡi kiếm còn cao to hơn cả cơ thể Natsumi. Trên đó là những đường rãnh phát ra ánh sáng, chuôi kiếm thì màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể lầm vào đâu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiên sứ &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; thứ ba đang ở ngay đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đang làm cái gì vậy hả Shidou……………! Người duy nhất có thể chơi đùa với con heo đó…… chỉ có một mình tôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói lớn, rồi dùng &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; toàn lực chém một nhát về phía con heo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Sandalphon&amp;gt;…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trảm kích bay ra từ mũi kiếm theo quỹ đạo nhát chém của Natsumi, hướng thẳng đến mục tiêu, nhưng nó ngay lậy tức bị cản lại và bay lệch đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh kiếm đó chẳng những có vẽ ngoài giống hệt &amp;lt;Sandalphon&amp;gt; của Tohka mà sức mạnh bên trong nó cũng tương đương như thiên sứ thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Tohka, và cả Natsumi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả ba cùng vung thanh &amp;lt;Sandalphon&amp;gt;, ba nhát chém ánh sáng hình bán nguyệt trúng trực diện vào kết giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bức tường bảo vệ vô hình xung quanh con heo vang lên những tiếng tan vỡ, rồi nát ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi kết giớ đã không còn, không gì trên thế giới này còn có thể bảo vệ được cái vật thể khổng lồ đó nữa. Dư âm còn lại của trảm kích xuyên qua cái kết giới đã vỡ vụn và đánh nát con heo ra thành từng mảnh, nó nổ lụp bụp nghe như tiếng nham thạch đang sôi rồi tan thành mây khói…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, vô số thanh chupa chus rơi như mưa xuống từ trên bầu trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Phần 8===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou…………..san”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu làm được rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khẳng định. Làm tốt lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, darling ngầu quá……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cái vệ tinh nhân tạo kia bị phá hủy, Yoshino, Kaguya, Yuzuru và Miku quét nốt những con &amp;lt;Bandersnatch&amp;gt; còn sót lại rồi đến gần Shidou và hai cô gái kia. Có vẻ như ai cũng bị vài vết thương nhẹ, nhưng họ vẫn rất tươi tỉnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở ra một hơi dài nhẹ nhỏm sau khi nhìn xung quanh, rồi cậu hướng về phía mọi người và cúi gập xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn mọi người. Nếu chỉ có một mình, thì mình đã chẳng thể cứu được thành phố. Thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa nói xong, những cô gái xung quanh cậu ngay lập tức lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi, tất cả bọn em đều chỉ muốn giúp anh thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em……..cũng thích thành phố này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, đây cũng là chuyện bình thường thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu….. cứ coi như đây là lời cảm ơn đi. Nếu không có cậu thì bọn tôi đã không thể nào tồn tại nữa rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Nhiêu đây vẫn chưa đủ để trả ơn cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy đó. Vì nghĩ rằng có thể dựa dẫm darling nên em mới vui đến mức viết ra được một bài hát mới luôn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, họ cùng nhau mỉm cười. Shidou cười gượng và gãi cổ, rồi nói [Cảm ơn] thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong số họ, có một người không hề nói câu nào mà chỉ đứng nép sang một bên. Đó chính là Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gọi, Natsumi giật bắn người và đứng yên ngay tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé chầm chậm xoay người lại về phía Shidou và mọi người. Cô bé nói bằng một giọng hơi dè dặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….ch-chuyện gì? Anh đang định trách tôi lẽ ra lúc đó phải xuất hiện sớm hơn phải không? Hay anh định nói một kẻ đã biến thành viên kẹo và nấp trong túi anh như tôi thật là đáng ghét?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước sau như một, những suy nghĩ tiêu cực lúc nào cũng chất đầy trong đầu và cả trong lời nói của cô bé. Thấy bộ dạng đó của Natsumi, Shidou mỉm cười cay đắng, rồi thở hắt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….may mà cậu không bị thương”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi trợn tròn mắt và chết lặng đi tại chổ sau khi nghe xong câu nói của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-anh đang…… nói cái gì vậy? Tôi………… đã núp….. chỉ vì bản thân mình……….. khiến cho anh gặp phải…….. quá nhiều rắc rối………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân thể Natsumi run lên nhè nhẹ khi cô bé lắp bắp nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơn nữa….. trước đây…….. tôi còn gây ra những chuyện tệ hại cho mọi người……. vậy mà…… vậy mà………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tiếng nức nở, không biết từ bao giờ, bắt đầu xem vào câu nói của cô bé. Mắt cô bé bắt đầu rưng rưng, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, và càng lúc cô bé càng cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người…………mọi người bị làm sao vậy hả………..? Tất cả các người…….. các người có bị ngu không………? Tôi không thể hiểu được………….. Tại sao……..tại sao các người lại…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng cô bé nhỏ dần khi chỉ mới nói được một nữa câu cuối. Dòng nước mắt tuôn ra, ướt đẫm gương mặt bé nhỏ. Rôi cô bé bắt đầu rống lên khóc thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-ue…………..uaaaaaaa………….uaaaaaaaaaaaaah…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, Natsumi…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không ngờ rằng cô bé sẽ khóc. Vì không biết phải làm gì nên cậu đành đưa tay ra xoa đầu để trấn an. Thấy vậy, Tohka và những người kia cũng đến, cố an ủi Natsumi để cô bé không khóc nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng những Natsumi không bình tĩnh lại được mà còn khóc to hơn, hai hàng nước mắt chảy dài trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin………….xin lỗi……………em đã làm quá nhiều chuyện tệ hại……………gây rắc rối cho mọi người…………..xin lỗi………………mặc dù mọi người đã đối xử rất tốt với em………………..em xin lỗi vì đã nói những lời khủng khiếp như vậy…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói trong cơn nức nở. Dường như ngay lúc này cô bé đang cố trút ra toàn bộ những cảm xúc đã tích tụ lại quá nhiều và quá lâu trong trái tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc mọi người đưa em đi massage…….. em vui lắm………. Lúc mọi người dẫn em đi cắt tóc….. em cũng đã rất vui………..khi mọi người chọn đồ cho em……….em cảm thấy vui mừng………..lúc mọi người trang điểm cho em…………em cũng rất vui…………..và cả lúc mọi người khen em dể thương nữa………….em đã vô cùng hạnh phúc…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé hỉ mũi ra và yên lặng mất một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc đó………..em hạnh phúc lắm………………nhưng em lại không nói ra…………………em xin lỗi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn vào mắt Shidou bằng đôi mắt đỏ ngầu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..cảm ơn…………..mọi người…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vô cùng ngạc nhiên. Cậu nhìn Tohka và những người kia, mọi người ai cũng có chung một vẽ mặt ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi họ ngay lập tức mỉm cười và nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu. Bọn anh cũng phải cảm ơn em nữa đấy. Nếu em mà không ra tay giúp đỡ thì mọi người cùng với nơi này đã bị san bằng mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Chuyện em làm không thấm vào đâu cả. Dù sao thì em cũng đã gây ra quá nhiều rắc rối cho mọi người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh hiểu mà”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Shidou thở ra nhẹ nhàng rồi chìa bàn tay phải của mình về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…. Trước đây anh đã từng hứa rằng em có thể đi đâu tùy thích khi mọi chuyện qua đi, tuy rằng anh không có quyền cản em lại, nhưng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thẳng vào đôi mắt của Natsumi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..liệu chúng ta………….. có thể làm bạn được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nín thở lại vì cú sốc, cô bé hết nhìn Shidou rồi lại quay sang mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi bằng một bộ dạng rụt rè và nơm nớp lo sợ, cô bé chầm chậm nắm lấy bàn tay của Shidou và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U………………..u………….u………..uaaaaaaaaaaaaaa……………uaaaaaaaaaaaaaaaaaa…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những giọt nước mắt lớn lăn trên má Natsumi rồi rơi xuống đất. Cô bé lại khóc rống lên thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaah….. darling thật là……… anh lại làm cho Natsumi-chan khóc rồi kìa…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ……… hở?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nháy mắt và nói một cách vui vẻ làm cho Shidou phải giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể giao Natsumi-chan cho một người như vậy được. Vậy nên, Natsumi-chan, hãy làm bạn với…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu! Shidou đừng có ghẹo Natsumi chứ. Làm bạn với chị nữa nha!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-ah-no………err……..cả-cả mình nữa…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshinon nữa! Yoshinon nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, giao mình cho Shidou nguy hiểm lắm đấy biết không Natsumi? Chị đây đặc biệt cho phép em trở thành người thân thuộc với chị đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Shidou chẳng những vừa biến thái lại cuồng d** nữa, chắc chắn cậu ta sẽ tìm cách giở trò với em đấy. Nhưng Yuzuru và mọi người sẽ bảo vệ cho em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bắt chước Miku, mọi người bắt đầu bu lại quanh Natsumi. Shidou la lên trong cơn phẫn uất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, mọi người đừng có làm cho Natsumi hiểu lầm mình chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người bắt đầu phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại Natsumi, tuy những giọt lệ to vẫn còn vương lại nhưng Shidou đã lần đầu tiên nhìn thấy một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là nụ cười đáng yêu nhất từng nở trên của cô bé ấy.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=389877</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=389877"/>
		<updated>2014-09-10T10:43:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 9 - Natsumi thay đổi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...] - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: Oscar Cuong (Trans) + Hibiki3190 (Edit) - Đang tiến hành (Sẽ thay dần bản dịch của bạn Nhật Nguyên. Cảm ơn bạn!)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 3 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 4 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 5 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 6 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 7 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: {{Furigana |0:00 sáng|Xóa bỏ}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: Công việc của phù thủy - Phép màu]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Afterword|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Sự thay đổi của Natsumi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 9 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: Những đứa trẻ tinh nghịch]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: Trang điểm - Lột xác]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: {{Furigana|Vệ tinh rơi - Niềm hy vọng mới}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: {{Furigana|DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy}}]]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Tobiichi Angel ([http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:_T%E1%BA%ADp_10 Toàn bộ])===&lt;br /&gt;
[[File:DAL_v10_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Volume 10 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_M%E1%BB%9F_%C4%90%E1%BA%A7u Mở đầu: Tobiichi Origami]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_1 Chương 1: {{Furigana|Shidou|Mục tiêu trong tầm nhắm}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_2 Chương 2: Goetia rực rỡ]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_3 Chương 3: Thiên thần]]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_4 Chương 4: {{Furigana|Sự thật|Chất kịch độc}}]&lt;br /&gt;
::*[http://sonako.wikia.com/wiki/Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_10_Ch%C6%B0%C6%A1ng_5 Chương 5: Ám Dạ Ma Vương giáng lâm]&lt;br /&gt;
::*Lời bạt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kurumi_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=388105</id>
		<title>Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kurumi_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=388105"/>
		<updated>2014-09-03T06:46:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:42, 3 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đi bộ xuống đường trong khi mồ hôi lạnh chảy trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do ư? Vì một cô gái nào đó đang ôm lấy cánh tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu liếc trộm về phía đó. Cô ấy trông thật là xinh đẹp và cũng không kém phần đáng sợ trong bộ váy màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài được cột thành hai chùm, là da màu trắng sứ. Phần tóc mái trước mặt cô bật lên nhè nhẹ theo từng bước đi của cô, một cái đồng hồ trong con mắt trái của cô thoáng hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Tokisaki Kurumi, bạn cùng lớp cũ của Shidou, và cũng là tinh linh tàn bào nhất, kẻ thù của nhân loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu không hề muốn đi cùng cô nàng nguy hiểm này. Lúc Shidou đang đi bộ một mình trên đường thì cô ấy đột nhiên xuất hiện, tóm lấy cậu và lôi cậu tới nơi này. Cậu nhìn xung quanh. Những tấm quảng cáo anime dán kín trên những bức tường trên các tòa nhà. Những cửa hàng điện tử ở khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, Shidou đã bị đưa đến Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........này, cậu âm mưu điều gì khi mang mình đến đây vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi vội vã, thế là Kurumi cười duyên dáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihi, đừng có căng thẳng quá thế. Bữa nay mình chỉ muốn ăn Shidou-kun…… thực ra là mình chỉ muốn đi chơi với Shidou-kun thôi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói mới nói chữ ‘ăn’ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara ara ara”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt lại hỏi, thế là Kurumi khúc khích cười như để đánh trống lảng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng lúc Shidou càng mất lòng tin, nhưng cậu lại không thể chạy trốn được. Nếu cậu chạy đi, cậu sẽ ngay lập tức bị kéo vào không gian hắc ám của cô ấy. Vậy nên cậu không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đi chung với Kurumi cho đến khi cô ấy cảm thấy hài lòng. Không lâu sau, Kurumi dừng bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, cứ vào rồi biết…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..oi…..oi…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bị kéo mạnh cánh tay và buộc phải vào trong cửa hàng. Bên trong đó, rất nhiều quần áo và trang sức được trưng bày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một….. cửa hàng quần áo à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một nháy mắt sau khi nói, cậu đã ngay lập tức nhận ra sự khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong số những bộ quần áo được đóng gói và trưng bày, cậu mơ hồ nhận ra rằng hình như vài cái trong số đó khá quen thuộc với cậu…… chất liệu vải để may đặc biệt mịn…. hay nên gọi chúng là trang phục  đã được thiết kế sẵn cho một người nào đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là….. người ta gọi là ……. cosplay đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Những bộ quần áo các nhận vật trong anime và manga đang được trưng bày xung quanh cửa hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại…. kéo mình tới mấy chỗ như thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, vì mình nghĩ sẽ rất thú vị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nở một nụ cười, rồi nới lỏng cánh tay cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ cho phép chúng ta mặc thử miễn phí đấy, để mình thử vài bộ xem nào. Chở ở đây một lúc nhé. Nếu cậu bỏ trốn, mình sẽ giận lắm đấy biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kurumi thay đổi hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu sẽ không bỏ trốn rồi. Mồ hôi lạnh luôn ra như tắm, Shidou gật đầu như con bổ củi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi gật đầu hài lòng, rồi cô chọn vài bộ và mang vào phòng thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một phút sau, tấm màn bị kéo mạnh ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc áo sơ mi bạc cụt tay làm nổi bật lên cái cà vạt xanh lá cây, và cùng với một chiếc váy xếp nếp màu đen, bộ tóc giả xanh lá cây, Kurumi tạo dáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thấy sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy gì…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll make you do the miku miku?&amp;quot; (ND: http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-ll-Make-You-Do-the-Miku-Miku-Hatsune-Miku/ZWZAAEEA.html)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu trông giống cô ấy thật đấy, nhưng nghe cậu nói vậy thì mình lại không thể chịu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một phút sau, tấm màn mở ra lần thứ hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này Kurumi nhét mình vào một bộ bodysuit màu trắng, đội một bộ tóc giả màu xanh nhạt trên đầu, cơ thể thì quấn băng lổ chổ vì một lý do gì đó không ai biết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: Cosplay Rei trong anime huyền thoại Evangelion http://awtlblog.vitsco.com/wp-content/uploads/2005/04/Ayanami-Rei.jpg)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù chết đi nhưng sẽ không ai thay thế được mình.” (ND: &amp;quot;Even if I die, I can be replaced.&amp;quot;, ừ thì Kurumi đúng là vậy mà ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không vui tí nào cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi mặc một bộ trang phục có tạp dề đi kèm khá nhiều ren. Hai tay cô đeo thêm hai cái găng rất lớn, một bộ tóc giả màu xanh lá cây, và còn có thêm hai cái chuông gắn trên hai cái tai mèo nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: chắc là Dejiko trong Di Gi Charat! http://moe.animecharactersdatabase.com/uploads/1061937125_di_gi_charat_2.gif)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng cậu nghe cũng hơi giống giống nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù không có gì đặc biệt xảy ra nhưng Shidou cũng đã cảm thấy rất mệt, cậu buôn một tiếng thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Kurumi, đang đeo tạp dề và tai mèo, chộp lấy bộ đồ tiếp theo. Đó là một chiếc váy theo phong cách Gothic Lolita (ND: gần giống cái này http://fc02.deviantart.net/fs46/i/2009/204/5/8/___Gothic_Lolita____by_Codiciosa.jpg) mà Kurumi thường hay diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er… cậu định sẽ mặc cái này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sai rồi, cái này là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi chìa bộ đó về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......cho Shidou-san”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Hảảả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không không không không, chờ đã nào, tại sao mình phải mặc cái thứ đó chứ? Nó dành cho phụ nữa kia mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, đừng để ý đến tiểu tiết làm gì. Nào, lại đây. Khi nào cậu thay đồ xong chúng ta sẽ cùng nhau chụp ảnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ááá…... không……. đừng mà……. dừ-dừng lại đi…..á á á…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu thảm thiết của Shidou vang khắp cửa hàng.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kurumi_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=388103</id>
		<title>Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Kurumi_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=388103"/>
		<updated>2014-09-03T06:42:17Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  “..................”  Shidou đi bộ xuống đường trong khi mồ hôi lạnh chảy trên má.  Lý do ư? Vì một cô gái nào đó đang ôm lấy cánh...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 01:42, 3 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đi bộ xuống đường trong khi mồ hôi lạnh chảy trên má.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do ư? Vì một cô gái nào đó đang ôm lấy cánh tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu liếc trộm về phía đó. Cô ấy trông thật là xinh đẹp và cũng không kém phần đáng sợ trong bộ váy màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài được cột thành hai chùm, là da màu trắng sứ. Phần tóc mái trước mặt cô bật lên nhè nhẹ theo từng bước đi của cô, một cái đồng hồ trong con mắt trái của cô thoánh hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Tokisaki Kurumi, bạn cùng lớp cũ của Shidou, và cũng là tinh linh tàn bào nhất, kẻ thù của nhân loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu không hề muốn đi cùng một người nguy hiểm như vậy. Shidou đang đi bộ một mình trên đường thì cô ấy đột nhiên xuất hiện, và rồi lôi đầu cậu tới nơi này. Cậu nhìn xung quanh. Những tấm quảng cáo anime dán kín trên những bức tường trên các tòa nhà. Những cửa hàng điện tử ở khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, Shidou đã bị lôi đến Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........này, cậu âm mưu điều gì khi lôi mình đến đây vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi vội vã, thế là Kurumi cười duyên dáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihi, đừng có căng thẳng quá thế. Bữa nay mình chỉ muốn ăn Shidou-kun…… thực ra là mình chỉ muốn đi chơi với Shidou-kun thôi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói mới nói chữ ‘ăn’ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara ara ara”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt lại hỏi, thế là Kurumi khúc khích cười như để đánh trống lảng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng lúc Shidou càng mất lòng tin, nhưng cậu lại không thể trốn thoát được. Nếu cậu chạy đi, cậu sẽ ngay lập tức bị kéo vào không gian hắc ám của cô ấy. Vậy nên cậu không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc đi chung với Kurumi cho đến khi cô ấy cảm thấy hài lòng. Không lâu sau, Kurumi dừng bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, cứ vào rồi biết…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..oi…..oi…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bị kéo mạnh cánh tay và buộc phải vào trong cửa hàng. Bên trong đó, rất nhiều quần áo và trang sức được trưng bày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một….. cửa hàng quần áo à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một nháy mắt sau khi nói, cậu đã ngay lập tức nhận ra sự khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong số những bộ quần áo được đóng gói và trưng bày, cậu mơ hồ nhận ra rằng hình như vài cái trong số đó khá quen thuộc với cậu…… chất liệu vải để may đặc biệt mịn…. hay nên gọi chúng là trang phục  đã được thiết kế sẵn cho một người nào đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là….. người ta gọi là ……. cosplay đó hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Những bộ quần áo các nhận vật trong anime và manga đang được trưng bày xung quanh cửa hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu lại…. kéo mình tới mấy chỗ như thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, vì mình nghĩ sẽ rất thú vị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi nở một nụ cười, rồi nới lỏng cánh tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đã cho phép chúng ta mặc thử miễn phí đấy, để mình thử vài bộ xem nào. Chở ở đây một lúc nhé. Nếu cậu bỏ trốn, mình sẽ giận lắm đấy biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng Kurumi thay đổi hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu sẽ không bỏ trốn rồi. Mồ hôi lạnh luôn ra như tắm, Shidou gật đầu như con bổ củi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi gật đầu hài lòng, rồi cô chọn vài bộ và mang vào phòng thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một phút sau, tấm màn bị kéo mạnh ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiếc áo sơ mi bạc cụt tay làm nổi bật lên cái cà vạt xanh lá cây, và cùng với một chiếc váy xếp nếp màu đen, bộ tóc giả xanh lá cây, Kurumi tạo dáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thấy sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy gì…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll make you do the miku miku?&amp;quot; (ND: http://mp3.zing.vn/bai-hat/I-ll-Make-You-Do-the-Miku-Miku-Hatsune-Miku/ZWZAAEEA.html)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu trông giống cô ấy thật đấy, nhưng nghe cậu nói vậy thì mình lại không thể chịu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn một phút sau, tấm màn mở ra lần thứ hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này Kurumi nhét mình vào một bộ bodysuit màu trắng, đội một bộ tóc giả màu xanh nhạt trên đầu, cơ thể thì quấn băng lổ chổ vì một lý do gì đó không ai biết được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: Cosplay Rei trong anime huyền thoại Evangelion http://awtlblog.vitsco.com/wp-content/uploads/2005/04/Ayanami-Rei.jpg)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù chết đi nhưng sẽ không ai thay thế được mình.” (ND: &amp;quot;Even if I die, I can be replaced.&amp;quot;, ừ thì Kurumi đúng là vậy mà ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không vui tí nào cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi mặc một bộ trang phục có tạp dề đi kèm khá nhiều ren. Hai tay cô đeo thêm hai cái găng rất lớn, một bộ tóc giả màu xanh lá cây, và còn có thêm hai cái chuông gắn trên hai cái tai mèo nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(ND: chắc là Dejiko trong Di Gi Charat! http://moe.animecharactersdatabase.com/uploads/1061937125_di_gi_charat_2.gif)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giọng cậu nghe cũng hơi giống giống nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù không có gì đặc biệt xảy ra nhưng Shidou cũng đã cảm thấy rất mệt, cậu buôn một tiếng thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Kurumi, đang đeo tạp dề và tai mèo, chộp lấy bộ đồ tiếp theo. Đó là một chiếc váy theo phong cách Gothic Lolita (ND: gần giống cái này http://fc02.deviantart.net/fs46/i/2009/204/5/8/___Gothic_Lolita____by_Codiciosa.jpg) mà Kurumi thường hay diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er… cậu định sẽ mặc cái này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sai rồi, cái này là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurumi chìa bộ đó về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......cho Shidou-san”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Hảảả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không không không không, chờ đã nào, tại sao mình phải mặc cái thứ đó chứ? Nó dành cho phụ nữa kia mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kihihi, đừng để ý đến tiểu tiết làm gì. Nào, lại đây. Khi nào cậu thay đồ xong chúng ta sẽ cùng nhau chụp ảnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ááá…... không……. đừng mà……. dừ-dừng lại đi…..á á á…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu thảm thiết của Shidou vang khắp cửa hàng.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=387972</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 6</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_6&amp;diff=387972"/>
		<updated>2014-09-02T13:03:23Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 08:03, 2 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chủ nhật, ngày 19 tháng 10.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Isuka Shidou đang náo cmn loạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em đói quááá…. Shidou ơiiii….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, dìu em đi tolet với, em  sợ đi 1 mình lắm….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg!……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Shidou-san……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người bình tĩnh nào…. Ahhh! Khoan đã Kaguya, Chupa Chus của tuiiiii…….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! em muốn ăn cơm…. Shidouuu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cô thật là trẻ con. Ăn kẹo một mình sẽ bị sặc mà chết đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Cô có thêm 1 phiếu tán thành!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê ê hai thím kia, trả cái đó lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ua….eeeeeee…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ấy ấy, đây nè, nín đi, nín đi mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, nó sẽ chảy nước ra mất……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku….. trong tay chị là của chị. Đừng hòng lấy lại……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lêu lêu, có giỏi thì bắt tui đi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa bãi chiến trường khốc liệt đó là Isuka Shidou. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang ngủ, cậu đã bị một cơn ác mộng hành hạ đến choáng cả đầu. Rồi một âm thanh náo loạn đánh thức cậu dậy. Nhưng dã man thay, ngay cả khi đã ra khỏi giấc ngủ của chính mình, cơn ác mộng tiếp theo bao phũ ngay lấy cậu. Hiện tại thì cả bốn phía của chiếc áo sơ mi trên người cậu đều bị lôi kéo một cách không thương tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, ngay trong trong phòng khách nhà Isuka là 7 con quỷ… à nhầm, 7 em loli đang bu lấy cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảy em gái ấy tầm 10 tuổi. Đó là độ tuổi rất hại não đối với người giữ trẻ, dù là những chuyện nhỏ nhặt nhất. Mỗi bé đều có chuyện riêng để làm. Ví dụ như khóc, thét, la lối, đập phá hoặc bấu víu lấy Shidou nếu chúng không vui. Kể từ khi lãnh trách nhiệm chăm sóc bọn trẻ vài ngày nay, Shidou giờ đây như một cái cây bị héo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng phải chịu thôi. Họ đâu có muốn mình bị nhỏ lại như vậy. Shidou thở dài thườn thượt và ngước lên nhìn bầy quỷ … à không phải, mấy bé gái đang điên cuồng đập phá phòng khách nhà mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang kêu đói trong phòng khách là một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt ngọc đen và mái tóc đen dài óng ả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái liên tục rũ Shidou đi ‘tỉu’ chung mình là một em trông như con búp bê, không hề có lấy 1 tí cảm xúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang đeo trên tay một con thỏ hải tặc màu trắng với miếng bịt mắt màu đen thì dường như lúc nào cũng có thể òa lên khóc được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái gái đang ngậm cây Chupa Chus trong miệng với hai bím tóc dài màu đỏ thì đang đuổi theo bọn trộm kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái đang chạy như xe đua trong phòng khách thì đang cố bỡn cợt và trêu cô bé đã bị mình chôm mất thanh kẹo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bé gái có khuôn mặt lạnh lẻo và trông y như cô bé chôm đồ thì đang hộ trợ hết mình cho đồng bọn… à không, đồng đội… ý nhầm, người chị em của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé còn lại chưa được nhắt đến là một bé có giọng nói trong trẻo và mái tóc trắng sửa hiền hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy bé này mà chịu ngồi yên chắc chắn trông sẽ cựu kỳ moe. Nhưng sự thật phủ phàng không bao giờ như viễn cảnh người ta mong muốn. Shidou cay đắng nhìn mấy em quyết chiến ác liệt mà đắng lòng. Cậu biết rõ từng người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Yoshino, Kotori, Kaguya, Yuzuru và cả Miku nữa chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả họ đều là bạn thân của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người nào khác nhìn thấy cảnh này, họ có thể tưởng rằng chúng là em hoặc em họ của những cô gái đã kể trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou biết rõ điều đó. Cậu không thể nhầm lẫn một cách vô lý như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường thì sẽ không ai nghĩ đây là sự thật. Vì theo logic thì cơ thể của sinh vật sống sẽ phát triển theo thời gian. Nhưng điều đã xãy ra cho mấy em bé trong phòng thì ngược lại. Dường như sự phát triển của họ đã bị đảo ngược lại một vài năm chỉ trong phút chốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này còn rắc rối hơn vậy nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như Shidou biết thì không ai trong số họ có biểu hiện như thế này lúc 10 tuổi cả. Cứ như thể chỉ có cơ thể của họ bị teo nhỏ lại, còn trí khôn thì đã bị thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. Natsumi…. Lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn lại những cô gái nhỏ ấy và tự thì thầm với bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vài ngày trước, Shidou đã có một cuộc đấu trí nghẹt thở với Natsumi, cuối cùng cậu đã giánh chiến thắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi chạy trống khỏi hiện trường, Natsumi đã biến đổi cơ thể (và cả lý trí) của những người xung quanh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đây là hậu quả mà Natsumi gây ra. Nhà của Shidou đã biến thành nhà trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou! Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, em mắc lắm ròy……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufufu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cô lại…. dừng lại ngay……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mua hahaha…. Có giỏi thì tới đây………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khinh miệt. Chỉ được vậy thôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling! Darlingggg…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết rồi biết rồi, tất cả bình tĩnh 1 tí nào….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tứ mã phanh thây, Shidou buộc phải kêu lên hoặc tan xác. Nhưng hình như chả có gì khác xảy ra ngoài khung cảnh hỗn loạn từ nãy đến giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Xin lỗi đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi còn đang hoảng loạng không biết phải làm gì, một người phụ nữ mở cửa bước vào nhà Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một người phụ nữ với mái tóc nhạt màu, đôi mắt thâm quần trầm trọng, trong túi cô là một con gấu bông đầy vết thương đủ loại. Cô ấy là người phụ giúp Shidou quản cái nhà trẻ này, và cũng là phân tích viên của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, Marasame Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẽ như cậu đang gặp rắc rối nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine kết thúc câu nói và hành động ngay lập tức. Cô dang đôi tay mở rộng của mình ra và tóm ngay lấy gáy của chị em Yamai đang chạy giặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Woaaa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Va chạm. Kuhah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô bé láu lỉnh dừng lại ngay lập tức. Họ mở to mắc và nhìn Reine một cách ngạc nhiên. Reine liền ngồi xuống và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………Kaguya, Yuzuru, không được chôm đồ của người khác. Hai đứa sẽ cảm thấy thế nào nếu bị người khác ‘xin’ mất đồ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Reine nói, cả hai trông do dự và bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gumu…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hối hận. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt, cả hai phải xin lỗi Kotori nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nắm lấy vai Kaguya và Yuzuru rồi lần lượt quay cả hai về về phía Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như vầy nha Kotori. Hãy tha lỗi cho họ, rồi tôi sẽ cho cháu cây kẹo khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine nhìn Kotori và hỏi như vậy. Cô bé khịt mũi một cái rồi khoanh tay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra thì….. không sao đâu. Cháu cũng xin lỗi vì đã không chia cho họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm….. Ba đứa ngoan lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine xoa đầu Kotori, Kaguya và Yuzuru, rồi ngước nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. không biết bên kia thì sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Reine bước tới bên cạnh Shidou, cậu đang bị Tohka, Orimagi, Yoshino và Miku dính lấy. Cô lắng nghe, và khi đã hiểu được những đòi hỏi của 4 đứa, Reine nói tiếp một cách chậm rãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka, Shin đang bận một tí. Chịu khó chờ thêm một lát được không? Tôi sẽ cho cháu bánh cookie…… Origami, Shin chỉ thích một người có thể tự đi vệ sinh thôi…… Yoshino, cứ yên tâm đi, Shin không giận chuyện cháu làm rách hộp sữa đâu….. Miku này, Shin vẫn đang để ý cháu lắm đấy, cậu ấy không bao giờ bỏ cháu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi…. và cảm ơn nhiều lắm. Cháu không thể một mình giải quyết tất cả được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đáng ra tôi phải xin lỗi vì đã bỏ cậu một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao. Cháu biết cô bận lần theo dấu viết của Natsumi. Nhưng dù sao thì….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào mấy bé loli mà giờ đây đã bình tĩnh lại và cười gượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thật tuyệt đấy Reine-san. Cứ như cô đã từng làm mẹ rồi vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine giật nhẹ vai dù Shidou chỉ vô tình nói nhưng điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó Shidou mới nhận thức được điều mình vừa nói ngu ngốc như thế nào. Dù sao đi nữa thì Reine cũng chưa lập gia đình. Những lời nói của cậu tuy đơn giản nhưng có thể xúc phạm người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vung tay loạn xạ và hoảng hốt nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….Xin lỗi, cháu không cố ý nói vậy đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, không sao đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nét mặt Reine như đang chống lại chính cô. Dù rằng cô đã nói ‘không sao’ nhưng biểu hiện trên gương mặt thì hoàn toàn trái ngược với lời nói. Thực ra cô đã cảm thấy rất khó chịu vì lời nói vô ý của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi Reine-san, cô đã tìm ra được Natsumi chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thay đổi chủ đề để cải thiện bầu không khí của cuộc trò chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………Đúng như dự đoán. Natsumi có thể tự che giấu tinh lực của cô ta. Chúng tôi đã gửi thêm nhiều thiết bị dò tìm và tìm kiếm trong một khu vực rộng lớn nhưng vẫn không có dấu vết gì cả. Rất có thể cô ta đã trở về thế giới của các tinh linh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi họ tìm được Natsumi thì căn nhà của Shidou sẽ tiếp tục chìm trong hỗn loạn. Cậu liếc nhìn dám trẻ đó một lần nữa rồi nhìn Reine.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cháu tự hỏi tại sao Natsumi lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, có thể đó là cách duy nhất để cô ta thoát khỏi chiến tuyến đang thất thủ của mình, hoặc cô ta muốn vô hiệu hóa sức chiến đấu của chúng ta, hoặc…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoặc…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine giơ ngón trỏ lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…….. Có thể đây chỉ là trò chơi khăm cậu. Tôi đoán vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bất giác giật mình. Reine hoàn toàn nghiêm túc khi nói như vậy. Cậu không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tin rằng đây là sự thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 3h bay để đi từ sân bay Heathrow (Anh) tới sân bay Narita (Nhật). Một người trông như một doanh nhân bước ra từ máy bay riêng, sử dụng lối đi dành cho khách VIP. Isaac Westcott bước đến chiếc xe đang chờ để đưa anh ta từ sân bay tới một khách sạn nào đó ở Tenguu, Tokyo, Nhật Bản. Đó là một người đàn ông cao ráo, mái tóc vàng và một đôi mắt sắc bén. Tuổi của anh khoảng 30 nhưng vì anh ta luôn tỏ ra nguy hiểm trước hầu hết mọi người nên trông già hơn rất nhiều. Thực ra mà nói, có vẽ anh ta hơi quá sức so với một trọng trách mà anh đang gánh lấy: lãnh đạo tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt;. Có lẽ sẽ không ai tin điều đó nếu họ không biết sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cứ tiếp tục đi đi về về như thế này, tôi sẽ bại liệt mất. Ellen, cô nghĩ sao nếu chúng ta xây một khu nhà ở Nhật để sống?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott hỏi cô gái tóc vàng người Bắc Âu ngồi cạnh anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ ra chuyến thăm Nhật lần này đã bị hoãn lại. Nhưng dù là vậy đi nữa thì tôi cũng ngưỡng mộ anh vì chấp nhận rời xa dinh thự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta nói với một giọng mạnh mẽ. Đó là Ellen M.Mathers, cấp dưới trực tiếp của Westcott và cũng là trưởng bộ phận điều hành thứ 2 của đội phù thủy thuộc tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng khen tôi như vậy, xấu hổ quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không nói quá đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, Westcott nhún vai nhẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là Ellen hiểu những gì mà Westcott đang nói tới. Vài ngày trước, hội đồng quản trị của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã tổ chức một cuộc họp chính thức tại trụ sở chính ở Anh Quốc và đề nghị sa thải Westcott. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Ellen đã xuất hiện kịp thời và ngăn chặn mọi chuyện xấu đi bằng một hành động như thể khủng bố. Nhưng nếu hai người họ thường xuyên rời khỏi trụ sở chính của tập đoàn, những kẻ có âm mưu chống lại tổng giám đốc lại một lần nữa có thêm cơ hội để trổi dậy. Và rất có thể lần này chúng sẽ thành công trong việc lôi kéo toàn bộ nhân viên theo con đường phản bội của chúng. Ellen cảm thấy con lắng cũng là điều đương nhiên thôi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott méo mặt và cong môi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là tôi thì tôi sẽ không quan tâm đến mấy thứ như vậy. Tôi thích những kẻ có tham vọng, thậm chí là sẽ phản bội sau lưng tôi nếu hắn có cơ hội làm thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể anh không quan tâm điều đó, nhưng hãy thử đặt mình vào vị trí của người sẽ giải quyết hậu quả xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott nói vậy, Ellen bĩu môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, còn vấn đề cần điều tra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….Nó đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài và lấy ra một tập tài liệu đi kèm với một clip. Westcott hạ tầm mắt xuống và nhìn vào hàng chữ. Tập tài liệu đó báo cáo về một cậu bé tên Isuka Shidou và những người quen biết cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………….Ừm, có vẽ cậu ta đã trở thành con nuôi trong gia đình hiện tại khoảng 8 năm trước. Oh, và em gái cậu ta bị nghi ngờ chính là &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Thật tuyệt vời khi cô đã thu thập được chừng này thông tin. À không, phải nói là cô đã hoàn thành tốt nhiệm vụ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cười và lật trang tiếp theo của tập tài liệu. Trang đó in hình những cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, &amp;lt;Diva&amp;gt;, và &amp;lt;Efreet&amp;gt;. Có vẽ đã có 6 tinh linh đang vây quanh cậu ta. Cô còn phát hiện điều gì nữa không Ellen?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rằng &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có liên quan trong vụ này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Westcott hỏi, Ellen liếc nhanh anh ta và trả lời với một giọng không hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ đúng là như vậy thật. Cậu ta có khả năng phong ấn sức mạnh của các tinh linh. Cũng không mấy ngạc nhiên khi &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sử dụng cậu ta. Khả năng sẵn có của cậu ta, lại cộng thêm hổ trợ từ một tổ chức lớn nữa, thế là cậu ta hoàn toàn có thể ra tay phong ấn.….. không, trước đó thậm chí cậu ta còn chưa từng gặp tinh linh lần nào. Nhưng….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott ngừng lại giữa chừng và búng cái bìa hồ sơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có nghĩ rằng đó là tất cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh có ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều mà tôi muốn nói ở đây là, kẻ mà đã tuyên bố mình đứng đầu &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; ngay trước mặt chúng ta, liệu hắn có khả năng bóp méo sự thật trước khi chúng ta kịp điều tra được hay không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Ý anh là có ai đó đứng đằng sau để giật dây mọi chuyện?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… cũng đang tự hỏi chính mình điều đó. Nhưng dù là vậy đi nữa, kế hoạch của chúng ta vẫn không thay đổi……….. tôi nói có đúng không Ellen? Ellen M.Mather, wizard mạnh nhất thế giới?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen phải mất vài giây nhìn chằm chằm vào mặt Westcott để tìm xem anh ta thật sự muốn nói đến chuyện gì. Rồi cô nghiên nhẹ đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự do dự hiện rõ trên khuôn mặt cô. Bất cứ ai cũng có thể nhìn ra được. Westcott gật đầu hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là con đường chúng ta đã đề ra. Khi nào cô chuẩn bị xong, tôi sẽ hướng dẫn cho cô bước tiếp theo của kế hoạch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Tuân lệnh. Vậy tôi nên bắt đầu từ ai? &amp;lt;Công chúa&amp;gt; như dự kiến à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói và nhìn lại tập tài liệu trên tay Westcott. Nhưng Westcott trả lời “Không” và quay đi hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nghĩ đến việc sẽ dành một khoảng thời gian nghi ngơi cho nhưng tinh linh trong danh sách này. Tất nhiên, chúng ta vẫn sẽ hành động nếu có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý anh là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott cho Ellen xem hình ảnh &amp;lt;Công chúa&amp;gt; Yatogami Tohka và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vẫn còn nhớ rõ khi chúng ta nghịc chuyển &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; phải không? Và ta cũng đã thấy được thứ mà [Quỷ vương] yêu quý nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ đó không ai khác hơn ngoài thằng bé tên Itsuka Shidou. Trong lúc cô sắp kết liễu cậu ta, nổi sợ hãi và tuyệt vọng của &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; đã đạt tới đỉnh điểm, thế là cô ta nhận được một nguồn sức mạnh vô biên. Tinh linh – chúng ta hay gọi là &amp;lt;Công Chúa&amp;gt; - niềm tin và tình yêu đã chiếm trọn trái tim của cô ta. Chẳng phải quá tuyệt hay sao? Nếu để hai người họ ở bên nhau nhiều hơn, tình yêu của cả hai sẽ càng thêm sâu đậm. Đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Ellen dường như đã đoán ra Westcott muốn gì. Biểu hiện của cô ta không thay đổi gì, ngoại trừ việc cô ta hơi cúi đầu về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mối quan hệ giữa tinh linh với Itsuka Shidou càng sâu đậm, tinh linh lại càng dựa dẫm nhiều hơn vào cậu ta. Và rồi nổi tuyệt vọng khi cậu ta chết đi lại càng lớn hơn bao giờ hết. Nhờ vậy, họ có thể nhìn thấy được một nguồn sức mạnh khổng lồ mà chưa từng ai được chứng kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang lên kế hoạch để sử dụng Itsuka Shidou như một [Key].” (chìa khóa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“[Key] à? Có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott nở một nụ cười khi nghe những gì Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là mỉa mai. Vũ khí bí mật và tối thượng để chống linh linh của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; lại trở thành Joker (lá bài quyền lực nhất trong bộ bài) của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Y học không gặp nhiều khó khăn để tìm ra thuốc giải cho một chất độc đã ngấm vào cơ thể đâu………” (ND: một câu nói bóng gió, ý của Ellen là &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; có thể dể dàng tìm ra cách đối phó với âm mưu của Westcott)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott đã đoán ra được điều mà Ellen định nói trước cả khi cô ta kịp nói xong. Nhưng điều quan trọng ở đây là TINH LINH ELLEN phải hiểu được điều mà anh ta định nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Westcott gật đầu mạnh mẽ rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… còn về chuyện đó, tôi đã lập ra một kế hoạch mới rồi. Vừa hay khi hôm qua tôi đã nhận được một thông tin từ AST. Một linh linh có khả năng biến hình- &amp;lt;Witch&amp;gt; - đã xuất hiện hiện ở ngoại ô Tenguu, và vẫn chưa có báo cáo họ bị mất dấu cô ấy…. Hiểu rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngáp một cái lớn khi bước vào phòng khách nhà Itsuka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, những cô gái hóa loli đã không trở về căn biệt thự bên cạnh. Họ được ra thành hai nhóm để ngủ lại nhà cậu. Nhóm thứ nhất ngủ trong phòng của Shidou gồm Shidou, Tohka, Yoshino, Miku (ND: thằng Shin sẽ sớm thành pedo thôi &amp;gt;_&amp;lt;), và nhóm còn lại ngủ trong phòng Kotori thì gồm Kotori, Kaguya, Yuzuru. Nhưng……… suốt đêm qua, Yoshino và Miku ‘tình cờ’ bám lấy cậu thật chặt, còn Tohka thì ngủ trên tấm đệm người mang tên Shidou. Đố thằng nào ngủ yên giấc cho được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải tất cả đều ngủ lại nhà Itsuka. Origami đã nói [Em có chuyện cần làm] và rời khỏi đó một cách miễn cưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc thức dậy, khi đã lấy lại tỉnh táo, Shidou phát hiện ra rằng, đồ lót, bàn chải và một số đồ dùng cá nhân của cậu đã biến mất……. nhưng mà……… thế quái nào mà cậu có thể làm mất chúng được nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào buổi sáng darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào-chào… buổi sáng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-n, buổi sáng đẹp trời nhỉ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, Miku, Yoshino và cả Yoshinon nữa, họ đã ở trong phòng khách và chào cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, mấy em dậy sớm nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, vậy là 3 cô bé và một con thỏ cướp biển nói một cách tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải sinh hoạt điều độ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… bình thường giờ này em đã dậy rồi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải ngủ sớm thì da mới đẹp được. Dù sao thì em cũng là một ai đồ cơ mà….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori khoanh tay lại, mắt nhắm mắt mở trả lời. Yoshino rụt rè lên tiếng. Miku nói và vỗ nhẹ vào má cô bé một cách tự hào. Dường như đồng hồ sinh học của 3 người họ vẫn không thay đổi dù đã bị biến thành trẻ con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chợt nhớ lại gương mặt Tohka lúc còn ngủ trong phòng. Trong cô bé rất hạnh phúc. Và khi rời khỏi phòng, cậu vô tình cười mỉm. Vẫn còn thiếu hai người nữa, có lẽ hai chị em Yamai còn ngủ trong phòng Kotori. Làm sao bây giờ nhỉ? Không biết làm vậy có kỳ cục lắm không. Thôi thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………Được rồi, chờ xíu nha, anh sẽ làm bữa sáng sớm thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, đeo cái tạp dề vào, rồi rửa tay và bắt đầu làm bữa sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu trộn đường, sữa trứng vào nhau, nhúng những lát bánh mì vào, rồi chiên tất cả trong cái chảo đã có sẵn bơ đã tan chảy. Một món ăn ngon và đơn giản, bánh mình theo kiểu Pháp. Tất nhiên, trong thời gian chiên bánh mì, cậu không quên chuẩn bị món salad và súp. Chưa tới 20p sau, tròng khách nhà Itsuka đã tràn ngập một mùi thơm quyến rũ. (ND: hãy trở thành Shiori và về với đội của anh Nhật Nguyên nào!!!!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, anh sẽ xong ngay thôi, lau bàn đi mấy nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vânggggg!!!!!!!!!!!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô bé trong phòng khách đứng dậy ngay lập tức. Yoshino dọn dẹp bàn. Kotori lau bàn bằng một miếng vải, còn Miku thì bưng một cái khay đựng đầy những thức ăn ngon lành. Cảnh này không có gì lạ, nhưng khi nhìn thấy những cô gái bé nhỏ làm việc này, Shidou cảm thấy một cảm giác kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, cùng ăn nào, Itadakimus!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ITADAKIMUS!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba cô bé làm theo Shidou, chắp tay lại và cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ngon quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, cũng như mọi ngày thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino mở to đôi mắt long lanh lấp lánh khi cắn miếng bánh mì chiên theo kiểu pháp, Kotori khịt mũi. Mặc dù cô em gái phàn nàn như vậy nhưng cậu vẫn thấy vui vì cô bé đã ăn thức ăn mình làm. Rồi cậu cũng cắn một miếng bành mì Pháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè nè, darling, darling.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou còn đang mải mê thưởng thức khi hương vị cái bánh mì tan chảy trong miệng, Miku ngồi bên cạnh kéo kéo tay áo của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm? Sao vậy Miku?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay qua hỏi, thế là cô bé áp cả hai tay vào ngực mình, nhắm mắt lại rồi “Ahhh!”, cô há miệng thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mouuu… đút em đi chứ…. Ahhh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku kêu lên hờn dỗi rồi há miệng ra thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…..ahh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cắt một miếng bánh mì nhỏ rồi đút “nó” vào miệng Miku. Thế là cô bé đưa hai tay ôm má mình và kêu lên trong hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuh! Ngon quá à.  Nhờ có darling đút em mới được ăn ngon vậy ó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha…… anh nghĩ là mùi vị nó cũng vẫn vậy thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng gạo rồi quay lại đĩa thức ăn của mình, và cậu phát hiện ra một chuyện. Kotori, ngồi ngay trước mặt cậu, và Yoshino, ngồi ở cạnh kia của cái bàn, dường như cả hai đang bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai đứa cũng “muốn” hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, thế là hai bé loli “Mumuu…..” lên một tiếng, cau mày lại khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya………..!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả biết Yoshinon nhỉ gì mà lại chồn qua và hất tay phải của Yoshino. Cái nĩa ghim miếng bánh cô bé đang ăn dở rơi cmn xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-Oi… Yoshinon?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaan! Xin lỗi Shidou-kun. Chỉ tại Yoshinon lỡ tay mà Yoshino làm rơi miếng bánh mất rồi. Cậu có thể đút cho Yoshino ăn bằng cái nĩa của cậu được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU-SẼ-ĐÚT-CÔ-ẤY-ĂN-CHỨ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con thỏ hải tặc kề mặt sát vào Shidou, nhấn cmn mạnh từng chữ như thể đang đe dọa. Shidou “O-ou………” gật đầu. Cậu hoàn toàn bị áp đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrrrrrr………… Shidou-san…………. Em xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, đó không phải lỗi của Yoshino đúng không nào. Đây. Aaaaa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa cái nĩa với miếng bánh mì ghim vào đó về phía Yoshino. Cô bé ngập ngừng, rồi há miệng to hết cỡ có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi miếng bánh đã vào trong miệng, Yoshino nhai nhồm nhoàm rồi nở một nụ cười xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………cám ơn anh nhiều lắm. Ngon quá đi à………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, vậy thì tốt……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mỉm cười, thay cái nĩa khác cho Yoshino trước khi cầm cái nĩa của mình lên lần nữa. Nhưng…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Muu…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn thấy gương mặt của Kotori ngồi đối diện cậu. Cô bé phụng phịu, hai mắt đỏ lên, nước mắt rưng rưng ở khóe mi trông vô cùng tội nghiệp. Nếu mà không làm gì ngay bây giờ thì cô em gái đáng thương kia sẽ òa lên khóc mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..errrrrrrrrr………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cậu cũng đã biết mình phải làm gì. Có lẽ do Kotori đã trở thành con nít nên cậu có thể dễ dàng hiểu được những gì cô bé muốn, dù cô cũng tỏ ra thất thường hơn khi trước. Vậy là cậu làm chuyện giống với chuyện đã làm cho Miku và Yoshino. Cắt một miếng bánh mình nhỏ, ghim vào nĩa rồi đưa về phía cô em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây. Aaaa nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Em-em kêu anh làm vậy hồi nào hả? Đừng có coi em như con nít chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..Nhưng…. em là con nít cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uguh…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Muuu….”, rên một tiếng như để phản đối, rồi cũng tợp ngay miếng bánh mì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trước khi nuốt xuống, cô bé bỉu môi, quay đi chổ khác, nhất quyết không thèm nhìn Shidou nhưng đáp lại cậu bằng một giọng nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………….Cám ơn anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aiyo, không có gì!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Cuối cùng cậu cũng nhét được miếng bánh mì vào miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên, cánh cửa phòng khác mở ra, rồi Tohka bước vào với một gương mặt ngái ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Mu… hình như có mùi thơm gì thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé ngáp một cái thật to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giống y chang hình ảnh của một Tohka 16 tuổi khi thức dậy. Shidou và 3 cô bé kia nhìn nhau rồi phá lên cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….Giờ em mới nghĩ tới chuyện này. Hôm nay anh định làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một lúc nữa trôi qua, cuối cùng họ cùng ăn xong. Kotori đã lấy lại bình tĩnh, nhìn Shidou và hỏi cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngẫu nhiên thay, sau khi Tohka ăn xong bữa sáng với bánh mình kiểu Pháp của mình, cô bé nằm xuống ghế sofa và du lịch vào thế giới của những giấc mơ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, bữa nay anh định sẽ đi học. Natsumi vẫn còn nhởn nhơ ngoài kia, anh không được yên tâm lắm khi phải bỏ Tohka và những người con lại ở nhà, vậy nên chiều nay anh sẽ về sớm…….. với lại, anh cũng cảm thấy hơi lo cho Tonomachi và mấy người kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má trình bày. Và đúng như vậy, Tohka và những tinh linh khác không phải là người duy nhất bị vướng vào rắc rối này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người bạn cùng lớp của Shidou, gồm Tonomachi Hiroto, Yamabuki Ai, Hazakura Mai, Fujibakama Mii và cả Okamine Tamae, giáo viên chủ nhiệm của cậu nữa. Họ cũng đã từng bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều may mắn là họ không bị teo nhỏ cơ thể như Tohka và những tinh linh khác. Những điều đó vẫn không thể thay đổi được một thực tế, rằng cậu đã kéo họ vào một chuyện nguy hiểm. Dù họ đã bình thường trở lại, nhưng cậu vẫn chưa an tâm cho đến khi nhìn thấy bằng chính đôi mắt của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu, nhưng với tình hình hiện tai, chúng ta vẫn chưa tìm ra được Natsumi đang lẩn trốn nơi nào. Vì vậy hãy cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Anh đi học đây. Khi nào Kaguya và Yuzuru thức dậy, hãy hâm nóng bữa sáng lên cho họ. Làm vậy cả hai sẽ ăn ngon miệng hơn thật, nhưng anh thấy hơi lo khi khi phải để em dùng tới lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi nhá. Đừng có coi em như một……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đột ngột ngưng nói. Cô bé phụng phụng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thì “Ngoan lắm ngoan lắm” và xoa đầu Kotori. Và tất nhiên, Yoshino và Miku cũng không chịu thua kém. Sau khi mặc áo khoát và mang giày, cậu đặt tay lên nấm đấm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì anh sẽ giao lại mọi chuyện cho em. Có chuyện gì thí nhớ gọi cho anh nhé. Anh sẽ đeo thiết bị liên lạc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yep, hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi…. Cẩn thận…. nha………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Darling, còn nụ hôn tạm biệt thì sao hả? *chuuu………*”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Yoshino vẫy tay với cậu. Còn Miku thì đòi hỏi ngay lập tức. Shidou cười gượng gạo, vẫy tay lại cả ba rồi mở cửa bước ra ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời tiết bên ngoài rất đẹp. Rõ ràng Shidou và ba cô bé kia đều cảm thấy dễ chịu trước tiết thu nhẹ nhàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou căn người ra hứng lấy ánh ban mai buổi sớm, rồi bắt đầu bước đi về phía ngôi trường thân yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới bước được một vài bước ra khỏi cổng nhà mình, cậu đột nhiên dừng lại. Cậu đánh mắt qua trái, rồi đảo tròng mắt qua phải…….. rồi nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có ai đâu……. Nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một khoảnh khắc, Shidou tưởng chừng như có ai đó đang theo dỏi mình. Nhưng……. Có thể là do cậu tự tưởng tượng ra thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn cảm thấy rất lo lắng, vì chuyện của Natsumi đã được giải quyết xong đâu. Cậu hít một hơi thật sâu để ổn định nhịp tim lại rồi cất bước về phía ngôi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe tao này Itsuka. Tao vừa có một trải nghiệm tuyệt vời lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước vào phòng số bốn, lớp học dành cho học sinh năm hai. Một thằng nhóc tóc dựng ngược lao tới gần kêu và kêu lên một cách phấn khích. Thằng đó tên là Tonomachi Hiroto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như những gì cậu thấy được, cơ thể của nó vẫn bình thường. Khi thấy được điều đó, Shidou đặt tay lên ngực mình, thở ra một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“May mắn làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy có chuyện quái gì xảy ra với mày vậy Tonomachi. Vừa chợt nhớ ra rằng mình là con cháu của Bigfoot à?” (ND: Bigfoot, dịch ra là Chân To, tên của một sinh vật bí ẩn sống trong rừng sâu, được nhiều người đồn đại vì đã có người tự nhận rằng mình đã nhìn thấy nó)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ờ, tao vừa chợt phát hiện ra rằng gần đây lông tay tao phát triển nhanh vãi luôn mày à………. Ê……, không không không phải……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi rú lên nghe ghê rợn vl vì trò đùa của Shidou, lắc đầu nguầy nguậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải chuyện đó. Một người ngoài hành tinh, người ngoài hành tinh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alien à? Vãi chưởng.Tao đã từng nghĩ mày là UMA duy nhất trên trái đất này, nhưng không ngờ mày thật ra là người ngoài hành tinh cơ đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu xanh rau máu, không phải. Ý tao nói không phải vậy. Ngộ lắm mày. Đêm ngày 25 tao đi ngủ, đến khi tao thức dậy đã là ngày 28 cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, mày ngủ nhiều vl vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, thấy ngộ vl chưa? Tao ngủ một giấc liên tục ba bốn ngày cơ đấy. Đã vậy, khi tao hỏi người nhà, họ nói là tao đã mất cmn tích trong thời gian đó. Họ còn gọi cớm phường để kiếm tao nữa mày à. Tao sợ lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, liên quan cm gì chuyện alien?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chứ mày còn cách giải thích nào khác ngoài alien không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má. Không nhầm vào đâu được, chắc chắn đó là khoảng thời gian Tonomachi bị thiên sứ của Natsumi bắt cóc. Nhưng cậu lại không thể nói cho Tonomachi biết chuyện đó được. Chả lẽ cậu phải mở miệng ra và nói [Éo phải như mày hoang tưởng đâu Tonomachi à, đứa gây ra vụ bắt cóc mày là tinh linh chứ éo phải alien. Thứ đã bắt cóc mày là thiên sứ của ả. Với lại, mày có biết rằng không gian chấn là do tinh linh mà ra không? Còn chuyện này nữa, tao có một khả năng đặc biệt, có thể phong ấn sức mạnh của tinh linh. Nghe vl chưa?]. Và nếu cậu thật sự nói ra điều đó, Tonomachi chắc chắn sẽ nói [Oh, hiểu cmn rồi. Errr… tao chuẩn phải chuẩn bị cho buổi học đây. Chào thân ái và quyết cmn thắng đồng chí……]. Chính là như vậy. Chắc chắn sẽ không ai có thể tin vào sự thật mà cậu nói ra, dù là thằng bạn nối khố. Shidou vẫn nhìn Tonomachi bằng một ánh mắt nghi ngờ. Dù sao thì, mọi chuyện vẫn ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ do căng thẳng nên Tonomachi đã nói hơi lớn tiếng. Ba nữ sinh chạy đến, xen vào giữa cuộc trò chuyện của hai thằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oou, hey, khoan đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ hay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là Tonomachi cũng cảm thấy điều kỳ lạ như bọn này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những người bạn thân của Tohka, như Shidou thân với Tonomachi vậy. Ba người họ chơi rất thân với nhau, tên theo thứ tự của từng người là Ai, Mai, Mii.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi đánh giá cao những điều các cậu vừa nói đếy, các cậu cũng vậy phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai và đồng bọn gật đầu ”Uh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yes yes, đúng vậy, nhưng éo có ai tin bọn này cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này éo nhớ chuyện gì đã xãy ra mấy ngày qua cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể nào chuyện này do bọn alien gây ra? Hay là một tổ chức bí mật nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái nói, và họ trở nên phấn khích hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói đến chuyện này thì, Tama-chan nói cô cũng cảm thấy giống như chúng mình vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đù, thiệt hả? Chắc chắn đây không phải là trùng hợp cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tính luôn cả bọn mình thì cô ấy là người thứ 5 rồi. Mình bắt đầu đánh hơi thấy mùi của một âm mưu nào đó quanh đây……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là bọn mình đã thực sự bị một tổ chứ bí mật nào đó bắt cóc nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng dùng chúng ta như chuột thí nghiệm rồi phẩu thuật chúng ta, làm cho chúng ta có một sức mạnh siêu nhiên nào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng rồi, có tận 5 người cơ đấy! Hay là bọn chúng đang âm mưu tạo ra một biệt đội sentai?” (ND: sentai trong Super Sentai, gọi tắt là SS = 5 anh em siêu nhân =)))))))))))))))))))))))))))))))))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii “Tou!” lên một tiếng. Cứ như thể cả bọn đã chuẩn bị sẵn kịch bản cho cuộc trò chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yé yé! Ta là siêu nhân đỏ đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi cũng hòa vào câu chuyện của ba con mắm kia. Nó đứng dậy và làm một động tác như thể siêu nhân sắp ra trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào mọi người, hãy cùng hợp sức với nhau, chém gió thành bão, tiêu diệt những con quái vật xấu xa hung bạo để bảo vệ thế giới này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, nó đang ở ngay gần chúng ta đấy. Một con quái vật đội lốt người và gây ra hàng trăm chuyện xấu xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cụ thể là nó đã bóp vếu của một cô gái để thỏa mãn thú tính của mình. Nó còn định hôn và lật váy con gái nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị chết cmm đi, con quái vật dăm tặc Itsuka Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi-mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 nữ siêu nhân bất thình lình chỉ vào mặt Shidou làm cậu giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mới nhớ, lúc Natsumi biến thành cậu, cô ta đã đi loanh quanh trường và quây ra không biết bao nhiêu là chuyện tệ hại. Chắc chắn bộ ba này vẫn còn giận cậu chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ra là mày đó hả Itsuka Shidou? Tao cứ thắc mắc vì sao gần đây mày hành động lạ lùng như vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như bọn này đoán. Cậu cũng bị quấy rối phải không Tonomachi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah….  Lúc trước khi tui bị mất tích, tui đã than phiền về những chuyện mà Itsuka làm. Thế là nó kêu tui tới phòng tắm hơi và giở trò sờ mó sàm sỡ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kya! Kya!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu là một kẻ như vậy thật ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ogi-chan! Trưởng ban [Chọn lựa cặp đôi fujoshi (ND: Fujoshi là một từ tiếng Nhật chỉ những cô gái thích Yaoi. Nếu không biết Yaoi là gì thì google thẳng tiến, nhưng mình khuyên các bạn tốt nhất không nên tìm hiểu từ này) đẹp nhất trường] Ogi-chan! Đã đến lúc thích hợp để cậu lặp một bảng xếp hạng rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka…… đúng như tao đoán. Đó quả là một công cụ hữu ích nhỉ…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đậu xanh rau má, sao mày cũng hùa theo mấy con mắm đó vậy. Mày đừng có nhìn tao cái kiểu đó nữa, sắp đến tiết chủ nhiệm rồi kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, tiếng chuông báo hiệu giờ học vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem kìa, sensei đang đến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có đánh trống lảng Itsuka. Mày thật sự……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên lảnh lót, tuy nhiên…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hình như tới tiết chủ nhiệm thật cmn rồi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải quay về chổ ngồi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Môn đầu tiên là môn gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii cuối cùng cũng buông tha cho cậu. Shidou đã thoát khỏi tình huống ngàn cân treo sợi chỉ đó bằng cách giả vời dìu Tonomachi về bàn, thế là cậu lôi nó đi xềnh xệch. Tonomachi với giọt mồ hôi chảy dài trên má, nói “Rồi, tao sẽ tính chuyện vs mày sau….] rồi về chổ ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không lâu sau, cánh cửa phòng học mở ra và một phụ nữ nhỏ nhắn bước vào. Đó chính là giáo viên chủ nhiệm của lớp Shidou, cũng là người dính vào chuyện rắc rối trước đó, Okamie Tamae, bọn học trò ranh thường hay gọi cô là Tama-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như sensei cũng bình thường như những người kia. Cậu thở nhẹ một tiếng và…….. nhướn mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì sao à? Tama-chan có vẽ không được bình thường. Mồ hôi nhể nhại trên trán, mắt cô đảo xung quanh, và hình như cô bị sốc bởi những thứ mà mình thấy được. Chuyện gì đã xãy ra với cô ấy vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou đang nhìn cô ấy một cách nghi ngờ, cô đột ngột liếc về phía cậu và rụt rè lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… Itsuka-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao vậy thưa cô?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời, thế là cô giáo đờ mặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. errrrrrrr……….. có vài người đến tìm Itsuka-kun, nhưng….. err…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có người tìm em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ôm đầu suy nghĩ. Ai lại muốn đến tìm cậu ngay tại trường cơ chứ? Ban đầu cậu nghĩ đó có thể là nhân viên của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;,nhưng……. Đã có thiết bị liên lạc rồi, họ đâu cần làm vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, trong đầu cậu lóe lên hai câu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một, là những người đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai, có thể nào là…….. Natsumi chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ đâu rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, đúng rồi, hiện giờ họ đang ở phòng nhân viên……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan nói ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vô cùng dễ thương vang lên từ cửa ra vào của lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn ngay về phía đó, và thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải sát thủ của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;, cũng không phải Natsumi như dự kiến, mà đó là……….. Tohka bé nhỏ. Đáng ra cô bé đang ngủ ở nhà mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cản Tohka lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, cháu không được làm vậy. Chẳng phải tôi đã bảo phải chờ trong phòng nhân viên rồi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Tại sao vậy hả Tama-chan-sensei? Sao em lại không được phép vào lớp?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err…….. chuyện đó thì……. Đây là nơi để cho Onii-san và  Onee-san (anh, chị) học tập………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cũng sẽ học với Shidou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err… cô đã nói rồi, cháu phải lớn hơn nữa mới được…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan-sensei cố gắng xoa dịu Tohka bằng một gương mặt khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cô ấy đang làm vậy, thêm một hình bóng bé nhỏ xuất hiện từ đằng sau Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cậu đang làm gì đấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phiền phức. Chúng ta sẽ bàn chuyện đó sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Tohka, Shidou cứ tưởng hai bé ấy đang ngủ ở nhà rồi. Đã vậy còn có thêm Origami nữa. Những tưởng cô bé đi về nhà là xong chuyện, nào ngờ……….. Cả đám đồng loạt bước vào lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả lớp học chấn động, bắt nguồn từ những cô bé dễ thương kia, và chấn động đó được chia là 3 loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại có học sinh tiểu học ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaan, dễ thương quá…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Hình như mình thấy mấy đứa trẻ này ở đâu đó rồi thì phải……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, giọng nói của Kotori vang lên từ tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………dou! Shidou! Anh có nghe rõ không? Đây là trường hợp khẩn cấp! Tohka và mấy người kia đi mất rồi…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……aah, họ… đã đến lớp anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Tohka nhìn về phía cậu, gương mặt cô bừng sáng lên. Cô bé chạy ngay ngay đến và nhảy lên với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oo Shidou, anh ở đây đúng như em đoán.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami, Kaguya, Yururu cũng lao về phía cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Shidou, đi và nói với mấy người ở phòng giáo viên rằng bọn này là học sinh năm hai ở phòng 3. Họ nhất quyết không tin dù cho tôi đã khẳng định rằng bọn tôi là Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thở dài. Cái gì người lớn cũng tự ý quyết định cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cả hai cùng thờ dài mệt mỏi. Thế là những tiếng thì thầm to nhỏ vang lên râm ran quanh Shidou. Cậu không thể nghe hết những gì họ nói nhưng một vài từ lọt được vào tai cậu, gồm [Lolicon], [bộ luật hình sự] và [mẹ kiếp!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn những điều xấu xa kinh khủng, nhưng bây giờ không phải lúc để cậu nghĩ về chuyện đó. Cậu quay lại nhìn nhóm Tohka rồi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Sao mọi người lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu? Anh hỏi lạ thật đấy. Hôm nay bọn em phải đi học kia mà. Dù ngủ cùng nhau nhưng em đã bị sốc khi thức dậy mà không thấy Shidou đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm một cơn chấn động nữa lan tràn trong lớp học. Tất cả mọi người nhìn về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hey Itsuka-kun, bọn trẻ đó là ai vậy……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan hệ giữa cậu với bọn trẻ………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua chuyện đó đi, cậu ngủ chung với mấy bé đó thật à…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai, Mai, Mii nhíu mày, nhìn Shidou và Tohka bằng những cái nhìn đầy nghi hoặc. Đầu óc xoay mòng mòng, cậu vẫn cố tập trung để nghĩ ra một cái cớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi Shidou kịp lên tiếng, một hình bóng nhỏ nhắn *tsu* *tsu* đến phía trước Shidou rồi ôm lấy cậu thật chặt. Đó là Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và………………………………………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Papa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt chấn động thứ ba lan tràn khắp cả lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Papa! Con bé vừa mới gọi papa đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này bé ơi, tên bé là gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cúi xuống, nhìn vào Origami và nhẹ nhàng hỏi. (Thực ra cô đang vô cùng kích động khi hỏi Origami câu đó. Thế là Origami cúi xuống và lễ phép trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em là Itsuka Chiyogami. Cảm ơn chị đã quan tâm đến bố của em trong thời gian qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ em là Tobiichi Origami. Và em là kết tinh giữa tình yêu của hai người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..Eeh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một luồng điện chạy dọc sống lưng từng học sinh trong lớp học. Họ thì thầm bằng một giọng vô cùng kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nhắc mới nhớ, trông con bé giống y như Tobiichi-san……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông đang đùa đấy à? Tobiichi-san mới chỉ là học sinh cao trung thôi đấy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, ý tao là cô ấy đã 16t rồi đúng không? Chẳng phải là độ tuổi hợp pháp đế kết hôn rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng nam giới thì phải 18t, mà thằng Itsuka thì…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, chẳng phải con bé bên cạnh trông rất giống Tohka-san hay sao? Cả hai con bé sinh đôi kia nữa, cũng giống chị em Yamai lắm chứ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Đừng có nói là thằng Itsuka 	bắt cá nhiều tay như thế……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng….. chẳng phải lạ lắm sao? Mấy đứa này chắc cũng phải 8-9t là ít.	 Cólẽ nào thằng Itsuka có con lúc 8 tuổi? WTF???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà…. Kỷ lục sinh con trẻ nhất thế giới là lúc 5t 7 tháng. Vậy chuyện đó không hẳn là không thể……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ-chờ đã nào! Đây chỉ là hiểu nhầm, hiểu nhầm mà thôi!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cần phải lên tiếng trước khi những tin đồn này lan ra. Cậu hét lên hết sức có thể những lời từ tận đáy lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy đứa bé này……. errr……. Mình đã được người thân của chúng giao cho chăm sóc. Chúng gọi mình là cha vì……. Err….. mọi người biết đấy…….chỉ là…. một biệt danh thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ee-h……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầm nhìn của mọi người vào Shidou càng trở nên gay gắt hơn nữa khi cậu kết thúc câu nói. Thật ra mà nói, để nghĩ ra được một lý do cũng đã là khó rồi, trình bày lý do đó nghe sao cho hợp lý lại càng khó hơn nữa. Dù họ biết rằng khó mà có chuyện một học sinh cao trung có con, nhưng những học sinh trong lớp lại trao đổi với nhau một cái nhìn ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh… hiểu rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghe có vẽ…… hợp cmn lý đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sự thật là cậu đã ngủ với chúng phải không? Máu lolicon của cậu trổi dậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………..Oi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nheo mắt cố tìm nguồn phát của những tiếng thì thầm nghi ngờ ấy. Thế là mọi người trong lớp cười lên. Cậu thở dài mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kệ họ đi, thích nói gì cứ để họ nói. Nghe này mọi người. Mình định sẽ nghỉ học sớm hôm nay. Cùng nhau đi về nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay lại và nói với đám trẻ. Tohka mở to mắt nhạc nhiên, không thể tin được điều cậu vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu? Về sớm vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…. Anh có chuyện cần làm. Anh sẽ về ngay khi tiết chủ nhiệm kết thúc. Em có thể ngồi chờ anh ở phòng GV không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muu…. Em hiểu rồi. Nếu Shidou đã nói vậy, em sẽ ngồi đợi anh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói rồi thật thà gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi. Được rồi mọi người, đến lúc rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou đặt tay lên vai Tohka………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhăn mặt lại theo phản xạ. Dường như có gì đó đang tỏa sáng từ bên ngoài lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cảm giác kỳ lạ đó tan biến ngay. Giọng nói của Tohka và tiếng kêu ngạc nhiên của những học sinh trong lớp học vang lên loạn xạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy Tohka?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời mắt khỏi cửa sổ, nhìn lại Tohka và lên tiếng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quần áo mà Tohka đang mặc trên người bắt đầu bung ra thành từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/d/d5/DAL_V9_043.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh-anh làm gì kỳ vậy hả Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Tohka chuyển sang màu đỏ đậm, rồi cô ngồi xổm xuống nền nhà để che đi phần nhạy cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka-kun! Cậu làm cái quái gì thế hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng cậu cũng lộ ra bộ mặt thật của mình, tên lolicon khốn khiếp!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh….? Heh………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou không thể hiểu được chuyện gì vừa mới xảy ra. Khoảnh khắc mà Shidou chạm vào vai Tohka, quần áo cô bé rách ra thành từng mảnh. Không thể nào………? (ND: chúc mừng anh Shin luyện được thần công cái thế)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, một khả năng xuất hiện trong đầu Shidou. Cậu nhớ lại ánh sáng vừa tỏa ra từ bên ngoài cửa sổ, có thể nào là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào, Natsumi………….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng không ai nghe được và nhìn ra cửa sổ lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai khác ngoài Natsumi, tinh linh sở hữu thiên sứ có thể biến đổi hình dạng bất cứ thứ gì theo ý muốn của chủ nhân nó. Khả năng này rất cao. Có thể cô ta đã làm gì đó những sợi chỉ may quần áo của Tohka, thế là bộ quần áo biến thành nhiều mảnh vải rời rạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc nhận ra điều đó, Shidou quay mình về phía cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông cậu lại giống như một tên tội phạm cố chạy trốn khỏi hiện trường vụ án hơn. Thế là ba nữ siêu nhân của lớp, Ai, Mai, Mii đứng trước mặt cậu và giơ tay ra như thể một bức tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã tên khốnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang cố chạy trốn sau khi làm điều đó với một cô bé ngây thơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn này đã bắt gặp cậu tại trận. Câu không thể trốn được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không phải. Mình xin các cậu, đừng có cản mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những lời Shidou nói chẳng thấm vào đâu cả. Ba nữ siêu nhân không hề có ý nhượng bộ con quái vật dâm tặc này. Họ nắm tay nhau lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou không còn lựa chọ nào khác ngoài việc gạt ba cô bạn ra khỏi đường di của mình. Nhưng ngay khoảnh ngắc cậu chạm vào họ, ánh sáng ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa, thế là quần áo của cả 3 rời ra thành từng mảnh, để lộ ra làn dan trắng hồng của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì thế nàyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rukanaaaaaaan!?” (ND: mình đã tra từ điển chữ này nhưng không có kết quả, một từ liên quan xuất hiện, mình click vào chữ đó, ragman, và nghĩa của nó là gì biết không? Người buôn giẻ rách =)))))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3 cô gái thét lên và ngồi xổm xuống ngay tại chổ. Vài chục cặp mắt trông như khủng bố hướng về phía Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi, tụi tao rửa mắt đủ rồi Itsuka à……dừng lại đi………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi nói và chạm vào Shidou để ngăn cậu ta lại. Shidou không biết làm gì khác ngoài việc kêu lên lắp bắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải tao mà………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh sáng ngoài hành tinh, à nhầm, ngoài cửa sổ lóe lên thêm lần nữa. Quần áo Tonomachi cũng chịu chung số phận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi hét lên thật to và bật ngửa ra sau. May mắn thay, nó kịp thời túm lấy một mảnh vải ở đáy quần và che bộ phận nhạy cảm lại. Quả là một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, cái đíu gì thế này…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ quần áo nó đang mặc……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người cũng sẽ bị như vậy nếu chạm vào Itsuka ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã nói rồi, mình…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố gắng thanh minh trong tuyệt vọng. Ngay lúc đó, cậu tình cờ để lọt Tama-chan-sensei vào tầm nhìn của mình. Thế là từng mảnh quần áo của cô ấy nằm rải rác trên sàn phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwakayaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tama-chan với ngay lấy giáo án che ngực cô ấy lại, và nhìn Shidou như thể đó là lổi của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em-em làm cái gì vậy hả Itsuka-kun? Em phải chịu trách nhiệm. Em phải kết hôn với côôôô…………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, em không có chạm vào cô mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hét lên lời thanh minh, nhưng dường như cả lớp đã không còn nghe cậu nói gì nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là, chỉ cần hắn nhìn vào…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cha mẹ ơi! Nó là quái vật chắc…………..?” (ND: kaka, anh Shin vượt xa cả Hyoudou Issei (high school dxd) rồi nhé)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah mouuu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi đầu. Rồi cậu cởi chiếc áo khoát ra và khoát lên người Tohka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người! Do Natsumi làm đấy. Chúng ta phải về ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Origami, Kaguya và Yuzuru dự đoán, họ gật đầu với nhau rồi bước ra khỏi lớp học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã Itsuka! Tên khốnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy đợi đấyyyyyyyyyyyyyyyyyyyyy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lần sau gặp lại tôi sẽ cho cậu nude hoàn toànnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……….What the hell?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chia tay với Origami trên đường về, Shidou bước nặng nề trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi nhà thân yêu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cuộn chiếc áo khoát của cậu quanh người cô bé và nhìn cậu lo lắng. Cậu liền vổ nhẹ vào đầu cô và mỉm cười để cho Tohka được an tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm vậy cũng không làm tình hình khá lên được. Lúc đó Shidou đã ngay lập tức liên lạc với Kotori để lần theo dấu vết của Natsumi, nhưng họ không thể tìm được bất cứ manh mối nào, dù là nhỏ nhất. Nếu cô ta cứ tiếp tục quấy rối mọi người và đổ tổi cho Shidou, thể nào cậu cũng sẽ bị ám sát trong lúc ngủ mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có là vậy đi nữa, cậu cũng không thể bỏ rơi Tohka và những người khác trong lúc này được. Cậu nhìn vào cả ba, rồi siết nấm đấm mình lại thật chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta phải……. nhanh chóng tìm cho bằng được Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, đúng vậy. Chúng ta phải bắt cô ta trả giá vì đã làm chúng ta thành ra thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Bọn tôi sẽ choảng hội đồng cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chúng ta không được phép làm bất cứ việc gì nguy hiểm, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn họ một lượt rồi nở một nụ cười bất đắc dĩ. Rồi họ đến trước cửa nhà Itsuka, nhưng………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Hmm……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đưa tay lên bóp trán mình dữ dội. Theo như cậu nhớ thì………. nhà cậu….. đâu phải trông như thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nói cho rõ ra thì, cứ như một tòa nhà khác đã được xây lên ngay tại đó. Không thể nào có chuyện một toàn nhà như vậy lại được xây ở một khu dân cư thế này được. Trông nó cứ như một toàn lâu đài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow, Dream Park đây mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka kêu lên một cách vô thức. Vâng, chính xác thì trông nó GIỐNG Y CHANG như cái nhà nghỉ ở ngoại ô mà cậu và Tohka có lần suýt đi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái này…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây chớp mắt liên tục, cậu ngay lập tức hiểu ra căn nguyên chuyện này. Chỉ có duy nhất một tinh linh có thể làm được như vậy mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou kêu khẽ, những giọt mồ hôi to nhể nhại trên má cậu. Cậu chạm vào cái tai nghe vài nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..oi, Kotori, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu gọi, và giọng Kotori vang lên không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur? Có chuyện gì vậy? Nếu là vụ theo dấu của Natsumi thì……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải. Mở cửa sổ ra và nhìn ra ngoài xem nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây do dự, Kotori ló đầu ra từ một trong những ô cửa sổ của nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái quái gì thế này??? Hình dáng của ngôi nhà……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái kêu lên bằng một giọng hoảng hốt. Dường như cô đã không nhận ra điều này. Có lẽ chỉ có hình dáng của ngôi nhà là thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..aaa… trông như là tác phẩm của Natsumi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks! Sức mạnh của cô ta thật là đáng ghét! Dù sao thì bên trong vẫn ổn, hãy vào nhà đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu rồi dẫn Tohka và hai cô bé kia vào nhà nghỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, những bà nội trợ xung quanh bắt đầu xôn xao bàn tán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Shidou, con của nhà Itsuka đây mà? Những đứa trẻ đó là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errr…. Không…. Đây là……. err……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tòa nhà này xây ở đây được bao lâu rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà khoan đã Itsuka-kun, cậu đang định phạm tội với trẻ em đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh my chuối! Tệ thật! Cảnh sát đâu? Mau gọi cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“iih…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng thể thanh minh thanh nga gì được nữa, Shidou ngay lập tức đắt lũ trẻ rời khỏi hiện trường.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=387968</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=387968"/>
		<updated>2014-09-02T11:58:01Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 06:58, 2 September 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---------------Kết nối thành công với &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Toàn bộ hệ thống sẵn sàng. Hiệu chuẩn quỹ đạo thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ đạt đến độ cao cần thiết sau 5h nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hạm &amp;lt;Heptameron&amp;gt; DSS-009 đã vào vị trí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những báo cáo vang lên từ loa ngoài trong phòng họp hội đồng của tập đoàn công nghiệp DEM. Murdoch nhìn vào những số liệu trên màn hình tinh thể lỏng trước mặt và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Westcott MD hiện đang ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ta vẫn đang ở trong khu nghỉ chân của mình. Dự đoán rằng nếu có báo động không gian chấn, anh ta sẽ sơ tán đến hầm trú ẩn của khách sạn, hoặc một cơ nào đó của DEM gần đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Độ kiên cố ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn toàn không có vấn đề ngay cả khi &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; rơi lệch 10km tính từ điểm va chạm đã định trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình trạng của [Second Egg] ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã chuẩn bị xong. Nó có thể bắt đầu hành động ngay khi có lệnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế là đủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................[Second Eggs]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một cách nghi ngờ khi nghe những gì ông ta nói. Murduch nhếch môi nhìn lại ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một kế hoạch dự phòng thôi. Không cần phải bận tâm về nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một lúc trong im lặng, nhưng rồi ông cũng quay lại màn hình tinh thể lỏng gần tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông ông ta rất không hài lòng…… ông có cảm giác như thể Murdoch đang giấu mình cái gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây quả là điềm lành. Murdoch nhếch mép một cách hài lòng và liếc nhìn những thành viên khác trong hội đồng quản trị đang xếp hàng trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch sẽ suông sẽ thôi. Bản báo cáo về cái chết của Westcott MD sẽ đến tay chúng ta vào buổi tối. Công ty tang lễ sắp được một mẻ trúng đậm rồi đây. Tôi đề nghị mọi người bắt đầu suy nghĩ về lời chia buồn trong buổi lễ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời đó, hội đồng quản trị nhìn nhau cười ngượng ngịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù hôm này đã là ngày tiến hành chiến dịch nhưng họ vẫn còn cảm thấy sợ Westcott. Rất có thể, nếu kế hoạch này thất bại, họ sẽ hợp sức nhau để đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch khịt mũi một cái lớn để cho mọi người nghe thấy. Ông không quan tâm những gì họ đang nghĩ. Nếu đã chỉ huy được những kẻ hèn nhát này phải làm theo kế hoạch của mình thì sự hổ trợ của chúng hoàn toàn có lợi cho ông. Và nếu kế hoạch này thất bại, ông đã chuẩn bị sẳn tâm lý trước cái chết của mình rồi. Đường nào cũng như nhau cả thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra ban đầu Murdoch không cần phải lôi kéo toàn bộ hội đồng quản trị phải theo kế hoạch nhưng vì nguy cơ rò rỉ thông tin. Nhưng ông đã nghĩ lại. Trong thực tế, thế lực của Murdoch không đủ để che giấu toàn bộ thông tin và vận hành không hạm. Chỉ có một người duy nhất có thể tiến hành những chiến dịch như thế này một mình thôi, đó chính là Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng bọn người kia cũng không giúp ích được gì nhiều cho nhóm chỉ huy cuộc nổi loạn này, nhưng Murdoch vẫn lôi kéo tất cả, và lý do cũng đơn giản thôi: Để cho tất cả cùng biết nguyên nhân vì sao Westcott biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tin tức về cái chết của Westcott về đến đây, họ sẽ triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị, và sẽ chọn ra người kế nhiệm tiếp theo dựa trên quyền lực và sức ảnh hưởng của người đó trong tập đoàn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một khi chuyện đó xảy ra, bất cứ ai ở đây cũng đều sẽ đủ tỉnh táo để quan tâm tới một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ ám sát Westcott sẽ là một vu bê bối tồi tệ nhất từng xảy ra từ trước tới nay. Nếu những người đó chỉ biết được một mặt của chuyện này, thì người tiếp theo bị khử sẽ là Murdoch. Nhưng nếu tất cả những người ở đây đều là đồng lõa, họ sẽ không phản đối gì khi người tiếp theo lên nắm quyền chính là Murdoch. Dù sao tất cả bọn họ cũng chỉ là những kẻ hèn nhát mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................không, cũng có một tí khác biệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch xòe - nắm bàn tay phải của mình mà từ nãy giờ như bị đóng băng và lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã lên kế hoạch để kế hoạch này như một hành động phạm pháp, nói cách khác, đây chính là cách để lấy lòng bọn người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. kể từ khi cánh tay ông bị Ellen M.Mathers cắt đứt…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rất chậm rãi, nhưng càng lúc ông càng thực sự cảm thấy mình điên cuồng hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch mỉm cười, rồi quay sang nhìn &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; trên màn hình tinh thể trong khi nhẹ nhàng ngâm nga một điệu hát của những người mẹ ru con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......... Humpty Dumpty ngồi trên bức tường cao. Humpty Dumpty bị ngã rất đau...♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Humpty Dumpty sat on the wall. Humpty Dumpty had a great fall………..♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng những trùm chăn kín mít cả đầu và ngồi xổm trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, Natsumi còn khẽ lẩm bẩm gì đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........cái gì vậy…………...cái gì vậy……………..cái gì vậy……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể hiểu nổi dòng cảm xúc mãnh liệt và những cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được, những tiếng thì thầm lẩm bẩm cứ liên tục thoát ra từ miệng cô bé. Những suy nghĩ rối bời. Và để đối phó với tình huống đó, Natsumi cứ liên tục rên rỉ trong một tư thế như hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc bọn người này……….. bị làm sao mất rồi…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao họ lại chăm sóc Natsumi chu đáo như vậy chứ? Tại sao họ lại đối xử với Natsumi như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu họ làm vậy sau khi Natsumi dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến thành Onee-san hoàn hảo thì cô còn có thể hiểu được. Hình dáng lý tưởng đó của cô sở hữu một vẻ đẹp có thể khiến cho bất cứ ai nhìn cũng phải sững sờ. Đàn ông sẽ xiêu lòng khi nhìn thấy cô, trong khi đó phụ nữ lại sẽ thầm đố kỵ và ghen tuông với Natsumi. Nhưng tất cả họ đều sẽ xếp hàng dài để được gặp và tâng bốc cô đủ kiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. ‘họ’ lại khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nói với Natsumi rằng hình dáng thật sự, không cần dùng tới sức mạnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến đổi trông rất dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự thì đó là những lời nói mà Natsumi muốn nghe nhất. Nhưng…… vì đó là lần đầu tiên cô bé nghe được những lời như vậy nên cô đã không thể chấp nhận ngay được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó….. rõ ràng là lời nói dối. Ha-ha….. ph-phải! Những kẻ đó đang lừa mình! Bởi vì mình……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm và từ từ kéo tấm mền ra, thế là cô bé thấy được hình dáng của mình phản chiếu lại từ trong chiếc gương trên bức tường đối diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn thấy được vẻ đẹp dễ thương của mình từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thở hổn hển và trùm ngay mền lại, dòng suy nghĩ trong đầu trơ lên hỗn loạn hơn cả lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Natsumi bị coi là xấu xí. Cô bị coi là không dễ thương, không hấp dẫn và xấu vô cùng. Chắc chắn là như vậy rồi. Nhất định là như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................Ah-re………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc đó, một câu hỏi hiện ra trong tâm trí Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định là như vậy ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao…… cứ phải nhất định là như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Dù-dù sao đi nữa…………………. Chắc chắn bọn chúng sẽ không bao giờ làm thế với kẻ thù của mình mà không có lý do. Chắc chắn là……. vì mục đích gì đó……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi cô bé áp hai tay lên ngực mình và thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................&amp;lt;Haniel&amp;gt;..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là bàn tay cô bé sáng lên, và một cái gương hiện ra từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương vẫn còn đau…………. nhưng nó đã được khống chế ở một mức độ nhất định. Natsumi chĩa cái gương xuống….. hướng vào cái giường và biến nó thành [Giường có một lỗ hổng đủ để một người ẩn thân].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp theo, Natsumi kéo một con búp bê vào giường, biến nó thành một hình dáng trông giống như chính mình khi đang ngủ. Cô chật vật kéo con búp bê vào trong tấm mền và đặt nó vào vị trí của mình, rồi chui xuống cái lỗ vừa nãy. Và &amp;lt;Haniel&amp;gt;, dưới sự điều khiển của cô, sáng lên lần thứ 3, đóng cái lỗ mình vừa chui xuống lại và đào xuống sâu hơn nữa; dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để đục xuyên qua cái giường, sàn nhà và cả bức tường để có thể đi xuyên qua chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, Natsumi đã đến một hành lang không người. Cô làm bức khôi phục lại như cũ và liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy có vài máy quay quan sát trong căn phòng cách ly của Natsumi, và cô chỉ có thể đánh lừa được họ một khoảnh thời gian thôi. Chắc chắn họ sẽ thắc mắc vì sao Natsumi lại không động vào thức ăn, dù tất cả đã được để săn trong phòngị. Không còn thời gian để phởn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để nhanh chóng hoàn thành được mục tiêu của mình, Natsumi nhớ lại một gương mặt mà mình đã từng gặp ngay tại đây. Rất có thể cách tốt nhất để hoàn thành được chuyện này……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................hẳn phải là cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhẹ gật đầu,  rồi giơ cái gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt; lên, ngay trên đầu minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với những tia sáng phát ra từ cái gương, cơ thể Natsumi cũng bắt đầu tỏa một ánh sáng yếu ớt. Cơ thể cô dần dần thay đổi….. và sau vài giây, Natsumi đã biến thành một người hoàn toàn khác. Đó là một cô gái với cơ thể nhỏ nhắn, mặc một bộ quân phục màu đỏ. Tóc cô ấy được cột thành hai bím bằng hai miếng ruy băng màu đen, và gương mặt lúc nào cũng ánh lên một vẽ tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Itsuka Kotori, em gái của Itsuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã chọn vì cô ta là người thích hợp nhất. Trong khi những người kia đang làm việc, cô ta chỉ cần đi bộ xung quanh và quan sát mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một vấn đề gây khó chịu cho Natsumi. Bao giờ cô ta cũng cột tóc kiểu hai bím. Phải nói rằng đây là một kiểu tóc cực kỳ dễ thương. Chỉ có những ai luôn tự tin vào bản thân mình mới cột tóc theo kiểu này. Vậy nên Natsumi ghét kiểu tóc này lắm. Ghét nhiều đến mức cô chỉ muốn hóa thân thành một ai đó có tầm ảnh hưởng lớn tới đất nước này và ban hành một lệnh cấm tuyệt đối với kiểu tóc kia…………. nhưng lúc này, cô không có nhiều lựa chọn. Natsumi hoàn toàn không muốn biến thành một cô gái cột bím hai bên, nhưng tác dụng của nó mới là ưu tiên hàng đầu trong lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oopps, suýt nữa thì quên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi xé một mảnh vải nhỏ từ một vị trí ít ai nhìn thấy trên chiếc áo và đặt &amp;lt;Haniel&amp;gt; vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là một ánh sáng yếu ớt phát ra từ mảnh vải và nó biến thành một cái kẹo nhỏ có que để cầm. Chắc là thứ mà Kotori thường hay liếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải như vầy mới đúng chứ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói bằng một giọng khác hoàn toàn so với cách đây chỉ vài giây, rồi búng ngón tay một cái. Trong một khoảnh khắc, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đang trôi bồng bền trên tay cô tan ra thành những hạt ánh sáng nhỏ và biến mất vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Haniel&amp;gt; biến mất rồi, và Natsumi đã hoàn toàn trở thành Itsuka Kotori. Cô bé hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu bước đi chầm chậm trên hành lang dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không làm cho những người ở nơi mình đi ngang qua nghi ngờ, Natsumi đảo mắt liếc nhìn xung quanh. Khi đến một hành lang vừa dài vừa rộng, cô thấy được một cánh cửa, bên cạnh đó là một cái khóa điện tử. Tuy vẫn chưa biết được sơ đồ bố trí của tòa nhà này nhưng Natsumi tin rằng đây là một công trình khá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Thật sự thì nơi này là cái gì vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumu lẩm bẩm bằng một giọng nhẹ nhàng đủ để không ai nghe thấy. Đúng là cái cơ sở này có liên quan tới Shidou, Kotori, Tohka và những người kia, nhưng ngoài chuyện đó ra thì cô không còn biết thêm gì khác nữa. Không thể nào họ lại cho phép những đứa trẻ chỉ mới gặp lần đầu tiên sử dụng tự do cơ sở này được. Hẳn là họ phải có liên quan đến một tổ chức nào đó, hoặc được một vài người tai to mặt lớn hổ trợ từ phía sau. Và khi nghĩ đến đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cho dù có thế nào đi nữa, hẳn là họ đã lên kế hoạch sử dụng tinh linh bị bắt, Natsumi, như một con vật thí nghiệm. Natsumi đã nghĩ như vậy khi nhìn cấu trúc của cái hành lang, nó làm cô bé liên tưởng đến một cơ sở nghiên cứu hoặc một bệnh viện nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi đang vừa cuốc bộ vừa suy nghĩ vẫn vơ về chuyện đó, một giọng nói vang lên từ phía sau cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Tư lệnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khẽ giật mình rồi từ từ quay lại. Cô nhìn thấy một cô gái tóc dài, trên người là một bộ quân phục nhưng lại khác màu với đồng phục của Kotori (đang đứng đó). Đó là nhân viên làm trong cửa hàng hamburger mà Shidou và Kotori đã đưa cô tới ngày hôm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì xảy ra mà cháu lại đến đây vậy? Chẳng phải cháu đã nói là sẽ quay về &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................Aah, tôi đang nghĩ tới chuyện quay lại để kiểm tra tình hình của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bật ra câu nói để giấu đi sự thiếu tự nhiên của mình. Và cô gái ấy gật đầu mà không hề nghi ngờ gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……...vâng……… cô ta đúng là kẻ khó nhằn, hơn hẳn những người trước đây. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ khó mà phong ấn được cô ta đấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phong ấn? Cô đang nói về cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghiêng đầu hỏi. Cô ta mở to mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì…. là phong ấn tinh lực ấy. Chúng ta sẽ để cô ta hôn Shidou-kun và thế là có thể phong ấn được sức mạnh của cô ta. Chẳng phải lúc nào chúng ta cũng làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi giật giật lông mày nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để tránh bị cô ấy nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah……. đúng rồi. Xin lỗi, tôi hơi mệt tí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha…………….không sao. Vậy tôi xin phép tiếp tục công việc. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ấy tươi cười. Natsumi nhẹ cả người. Cô bé tiếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. à đúng rồi, tôi có thể hỏi vài chuyện không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi cô gái ấy một cách khá tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thấy………..Tohka và mấy người kia đâu không? Tôi có vài chuyện muốn nói với họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-chan…….ư? Err….. nếu không nhầm thì tôi nghĩ là cô ấy đang ở khu vực nghĩ dưỡng ở bên kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Cám ơn cô. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…...vâng. Gặp lại sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn cho đến khi cô ấy đi khuất, rồi liếc về hướng cô ta chỉ một lần nữa trước khi tiếp tục bước đi. Cô bước đi một cách nhanh chóng nhưng vẫn không để mất đi vẽ tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gặp gỡ với cô gái vừa rồi làm cho Natsumi nhận được và mất đi nhiều thứ cùng một lúc. Những thứ cô nhận được chính là thông tin về nơi mà Tohka và những người còn lại đang ở, cả việc Kotori hiện đang không ở trong cơ sở này. Và nhờ vậy mà Natsumi có thể thoải mái phởn ở đây bao lâu tùy thích mà không sợ đụng đầu Kotori thật. Và còn một chuyện nữa quan trọng hơn, cô đã phát hiện ra mục đích thật sự của Shidou và những người khác. Và cứ mỗi khi nghĩ đến mục đích thật sự của họ, nghĩ đến chuyện họ sẽ phong ấn sức mạnh của chính mình….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi từng không hiểu được vì sao mấy người lại đi làm những chuyện là lùng như vậy…. Cái bọn đạo đức giả khốn kiếp……………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô bé chợt nhận ra rằng đã có người nhìn thấy Kotori đang đi lang thang trong cơ sở. Một khi cô ta xong việc của mình và quay về cài thứ được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; ấy, rất có thể cô ta sẽ hỏi Kotori thật về chuyện vừa rồi. Natsumi không có thời gian để đùa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng thời gian cuốc bộ, cô nhìn thấy một khoảng không gian sau một cánh cửa khép hờ ở phía trước. Có những chiếc ghế dài và những máy bán hàng tự động…….. và cô còn nhìn thấy cả Tohka và Yoshino nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nháy mắt một cái rồi bước vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....chào! Tohka, Yoshino.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….chào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooh? Chẳng phải là Kotori-chan đây sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Yoshino và tay trái của Yoshino, Yoshinon, nữa. Họ nhìn về phía Natsumi và lần lượt chào cô. Natsumi vung tay chào và cười, rồi đi bộ đến gần cái băng ghế cả hai đang ngồi và đứng trước mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Nơi này tuyệt thật đấy Kotori. Bọn mình có thể uống miễn phí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori-san có muốn………… uống không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô muốn uống gì nào? Yoshinon sẽ ấn nút chọn bằng sức mạnh của cái bóng của tôi, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yoshinon kêu lên *sha!* *sha!*, và bắt đầu trò đấm bốc bằng cái bóng của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cười gượng và lắc đầu, rồi khoanh tay lại và mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô HỎI cái điều mà cô đang vô cùng thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một điều. Cả hai cô….. nghĩ như thế nào về Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chắc chắc từ sâu trong tim mình, họ luôn coi Natsumi là một trò để đùa cợt. Có thể là họ cần phải làm cho cô vui để phong ấn đi sức mạnh. Nhưng nếu ở một nơi mà Natsumi đang vắng mặt như hiện tại, chắc chắn họ sẽ phun ra những suy nghĩ xấu xa thật sự của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cô………..là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiên đầu thắc mắc--------------- thật là bực mình khi phải nói chuyện với những cô gái như thế này. Hoặc, có lẽ cô ta không muốn mình là người đầu tiên xúc phạm người khác chăng? Nếu thật sự là như vậy thì………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khịt mũi một cái, và trong khi đang nhìn xuống đất, cô nói thư thể đang cố phun ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thật đáng kinh tởm phải không? Hẳn là cô ta phải rất hài lòng khi chúng ta tân bốc cô ra ấy nhỉ? Ngoài chuyện xấu xí ra, cô ta còn tự làm nhục mặt mình nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhún vai trong khi nói những điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế đấy. Phun ra hết những cảm nhận thật của các người đi. Natsumi trừng mắt nhìn Tohka và Yoshino như để hối thúc họ. Giờ thì bọn chúng chắc sẽ không phải lo ngại về chuyện [Mình chính là người đã khơi mào cuộc trò chuyển để nói xấu sau lưng người khác] nữa rồi. Chắc chắn bọn chúng đang suy nghĩ những chuyện vô cùng xấu xa trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người và một con rối nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những phản ứng không hề giống như dự kiến của mình Natsumi tròn mắt. Và khi đó, Tohka nhíu mày lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì xảy ra vậy Kotori………? Trông chẳng giống chính cô đang nói chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anooooo…………… Natsumi-san không hề kinh tởm đâu……….. em thực sự nghĩ vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đó. Kotori-chan bị làm sao vậy? Công việc chỉ huy có nhiều chuyện để làm quá nên lú lẩn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bật lùi lại một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các-các người bị sao vậy? Được rồi, không cần phải tỏ ra ngọt ngào thế đâu. Dù sao thì cuối cùng ai cũng nghĩ rằng thật khó mà có thể làm cho con bé hèn hạ đó vui lên được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang nói cái gì vậy? Cô có biết rằng đó là điều sai trái không? Tôi rất vui khi được đi chọn đồ cho cô bé đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói bằng một gương mặt rạng ngời. Thế là Yoshino và Yoshinon cùng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…………..Natsumi-san thật sự rất……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaaahhh, khả năng trang điểm của Shidou-kun tuyệt vời thật đấy. Có lẽ lần sau Yoshinon phải nhờ cậu ấy làm giúp thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, trong khi nói, Yoshinon *ufuun* vặn vẹo cơ thể bé xíu của mình. Tohka và Yoshino bật cười trước trò đùa đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bời vì…...chắn chắn………..không thể nào mà……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đảo mắt vòng vòng trong cơn hoang mang. Cô bé lắc lư cơ thể nhỏ nhắn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cô gái kia đang nói ra cảm nhận thật của chính mình. Sự thật này như thể tạo ra một vết nứt trong cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng loạt khả năng lập tức xuất hiện trong đầu Natsumi. Rất có thể họ đã nhận ra được rằng Natsumi đang đột lốt Kotori, vậy nên mới nói ra những câu mà họ đã nghĩ ra trước đó. Hoặc có thể ai đó đã bắt đi một người rất quan trọng với họ, rồi buộc họ phải tán dương Natsumi chăng? Cũng có thể là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những suy nghĩ vẫn vơ cứ hiện ra rồi biến đi ngay lập tức. Nhưng không có bất kỳ lý do thuyết phục nào trong số đó có thể lý giải được nụ cười tự nhiên trên gương mặt của Tohka và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói-nói dối. Tại sao………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã quên mất rằng mình phải hành động cho giống Kotori. Những ngón tay cô run lên khi nhìn thấy ba cô gái đang đi phía trước. Đó là hai chị em Yamai và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, sao mọi người lại gom hết lại ở đây thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thỉnh cầu. Cho bọn mình tham gia với.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, các cậu đang mở tiệc trà à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ka-Kaguya, Yuzuru, Miku……………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lớn khi thấy những người mới đến và nhìn chằm chằm vào họ. Cả ba tròn mắt như thể họ bị tiếng kêu đột ngột của Natsumi làm cho bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, vụ gì vậy Kotori? Trông cô lạ thế? Cô đã lén lút mở ra cánh cửa dẫn tới địa ngục bị niêm phong à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya tạo dáng khiêu gợi và hỏi những điều kỳ cục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không chú ý gì đến chuyện đó. Cô nói tiếp sau khi đã lấy lại được bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ng-nghe này mọi người. Tohka và Yoshino hành động kỳ cục lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi. Ý cô là gì khi dùng từ ‘kỳ cục’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru kinh ngạc hỏi. Natsumi cười thô thiển rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nói đến chuyện chẳng phải là vô cùng phiền phức khi phải chăm sóc, hay khen Natsumi đẹp hay sao? Ahaha, thật là buồn cười. Tôi đã bị stress khi phải nhìn thấy cái gương mặt xấu xí của cô ta đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nói vậy, ba người kia nhíu mày lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô đang nói chuyện kỳ cục gì thế Kotori? Chẳng giống cô tí nào cả. Chuyện quái gì xảy ra vậy? Còn hơi sớm để bị điên vì nhiễm phải chất độc mặt trăng đấy.” (ND: không biết Kaguya đang nói tới cái gì? Người sói chăng?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghi ngờ. Đó là những lời dường như không thể do Kotori nói ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói về Natsumi-chan như vậy. Nếu cô còn tiếp tục thì tôi sẽ giận đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chống nạnh và *punsuka!*, cô phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cảm nhận được nhịp đập đang tăng dần lên từ trái tim mình khi thấy phản ứng của những cô gái kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã nào………. cô ta chính là tinh linh xấu xa đã cố nhốt chúng ta trong tấm gương, và thế chổ chúng ta đấy! Hãy suy nghĩ cho bình thường đi nào. Tại sao các cô lại đứng về phía một người như vậy chứ? Các cô bị điên hay sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã hoàn toàn quên mất rằng mình đang biến thành Kotori và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy những cô gái kia có hơi hoang mang trước thái độ của Natsumi, nhưng rồi họ nhìn nhau và *uu-nn* rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ thì…… đúng là Natsumi có gây ra mấy chuyện đáng sợ cho bọn mình thật, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!? Rồi sao nữa---?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lên giọng như thể đồng tình với Miku, người đang đặt ngón tay lên cằm và nói, tuy nhiên….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng……. dù có là như vậy….. đúng là lúc đó mình còn làm ầm cả lên…… mình không có ý nói rằng hãy cứ bỏ qua chuyện cũ đi, nhưng cậu có biết là, ít nhất, mình đã nhận ra được rằng mình đang được gần gũi với Natsumi-chan hơn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Miku nói vậy, những người kia cũng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Mình cũng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E-em cũng vậy……...desu~. Em nghĩ….. mọi người nên kết bạn với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhắc lại mới nhớ. Cô ta đã chọn Yoshinon để đội lốt đúng không? Iyaaa~, quả là một cô gái biết nhìn người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô ta đúng là một chiến binh anh dũng khi có thể dồn được tôi vào thế kẹt như vậy. Quả là rất đáng để đi tù đấy.” (ND: nguyên văn là ‘Looks like there is a worth placing in a camp gate’ và mình chả hiểu gì cả nên phang đại luôn @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Quả là rất đáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu và giật lùi lại. Có vẽ những tất cả những điều cô đã nghĩ trong đầu đều là sai lầm. Cô bé nghiến chặt răng lại vào chạy nhanh ra khỏi căn phòng mà không nhìn những người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. khu vực cư trú hình như ở bên phải khu vực B thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang bước đi chầm chậm trên cái hành lang trong căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, noi mà Natsumi đang được cách ly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quảng đường từ nhà Itsuka đến đây cũng khá là dài, và hơn nữa, để tráng bị Ellen cũng như những người đến từ DEM, Shidou đã phải đánh bạo đi đường vòng và phải rất khó khăn mới tới được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu đến ngã rẽ của hành lang, *don!*, Shidou cảm nhận được một cái gì đó va vào ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oops!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn xuống, cậu thấy được một kiểu tóc quen thuộc với hai bím tóc hai bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giơ tay lên chào, nhưng không hiểu vì sao Kotori vẫn chỉ im thin thít và lườm mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trông em có vẽ mệt mỏi thế? Có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................Không, không có gì cả”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng ảm đạm. Cậu gãi đầu. Kotori *pui*, cô bé quay mặt đi hướng khác như ngụ ý rằng cậu là người mà cô không hề muốn gặp nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, khoan đã”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chuyện gì? Em không rãnh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, xin lỗi, anh sẽ nói nhanh thôi. Chuyện về Natsumi ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc nhắc đến tên Natsumi, Shidou thấy được hai tai Kotori giật một cái. (ND: sao lại là tai???)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trừng mắt và đưa mặt đến gần cậu hơn. Dù đã biết rằng cô bé rất nhạy cảm khi phải nhắc đến Natsumi, nhưng như vầy thì có vẽ hơi quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah….. thì là về đồ ăn của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cậu nói vậy, Kotori [.....haa] há hốc miệng mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........fufu, cuối cùng anh cũng lộ ra con người thật của mình rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì. Vậy anh muốn làm gì? Chúng ta nên cắt khẩu phần ăn của cô ta từ giờ trở đi, hay đánh thuốc độc vào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…………… cơ mà em đang nói cái gì vậy? Giỡn không vui tí nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xịu mặt xuống trong khi mồ hôi trên má đang chảy dài. Kotori nhíu mày nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì là chuyện gì? Anh đang định làm gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta có thể cho Natsumi ra ngoài trong bữa ăn tối hôm nay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người đều ở đây, vậy nên anh nghĩ là chúng ta có thể ăn tối cùng nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một chốc, Kotori chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô trề môi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi, để phong ấn cô ta chứ gì? Anh thật là ích kỷ. Những việc đại loại như lấy đi linh lực của Natsumi chỉ là để gài bẫy cô ta chứ gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày trước những câu nói rất phi-Kotori này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đang nói gì vậy? Mục tiêu chính của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; là phong ấn tinh lực của họ, và mang lại cho tinh linh một cuộc sống yên bình, hạnh phúc cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngoài ra, làm vậy không chỉ để tăng mức độ tình cảm thôi đâu. Em cũng biết rằng bị cách ly và phải dùng bữa một mình cô đơn thế nào mà. Với lạ mọi người cũng rất muốn nói chuyện với Natsumi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cũng có thể là Natsumi sẽ vui vẽ hơn một chút nếu được ăn ngon….. ơ…. Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đôi mắt của Kotori đã bắt đầu rưng rưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô bé cũng đỏ bừng lên, như màu của đôi mắt vậy. Còn vai thì cứ run lên, và thỉnh thoảng nấc nên một cái. Cậu đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô em gái mãnh mẽ lại tỏ ra thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi. Em sao vậy? Anh nói gì sai à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….. kh-không có gì…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, không sao đâu. Thư giãn đi. Anh hứa cũng sẽ làm thức ăn cho em mà, vậy nên…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi! Đi chết đi! Baaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét lên, dùng tay áo quệt đi những giọt nước mắt của mình và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Kotori!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy cô bé nói vậy, nhưng cậu không thể để cô bé một mình được. Shidou vội vàng đuổi theo Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cậu ngay lập tức ngừng lại khi rẽ qua bên phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chỉ mới rẽ qua đường này thôi mà? Sao lại biến mất như sương mù thế này nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori đi đâu mất rồi…………………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Where did Kotori go……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có nhìn sang trái hay sang phải, cậu cũng không thể nhìn thấy Kotori. Thay vào đó, một thanh Chupa Chus chưa xé vỏ rơi ở hành lang như chỉ ra nơi cô bé vừa đi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................đến kẹo mà cũng làm rơi luôn ư? Chuyện gì xảy ra cho con bé vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhặt thanh Chupa Chus lên và không có sự lựa chọn nào khác ngoài quay lại đường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, chiếc điện thoại trong túi cậu bắt đầu rung, cái tên ‘Itsuka Kotori’ hiển thị trên màn hình. Shidou hốt hoảng ấn nút nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo? Em có sao không Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................huh? ‘có sao không’ là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou hỏi, Kotori trả lời lại như thể hỏi rằng ‘anh đang nói cái quái gì thế?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....thì tại vì mới vừa nãy……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp. Có chuyện quan trọng hơn đây. Em vừa mới liên lạc xong với phòng điều khiển ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ngắt lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................Natsumi đào tẩu mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dốc nghi nghe tin bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đào tẩu ư? Bằng cách nào? Cô ta vẫn chưa thể dùng được thiên sứ của mình mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể do tính toán sơ sài của bọn em…………. hoặc cô ta có thể đã dùng được một phần sức mạnh của mình….. có thể là một trong hai khả năng đó. Cô ta bỏ lại một hình nhân thế mạng được biến ra từ búp bê hay gì đó dưới tấm mền và biến mất. Rất có thể cô ta đã tìm cách trốn thoát bằng cách biến thành một ai đó. Anh có nghĩ ra được đó có thể là ai chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù em có hỏi…………… à khoan, nghĩ ra à……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giương mắt lên hết cỡ và cậu bật ra một tiếng [AH!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 2h sau đó, Shidou quay trở lại mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù toàn bộ nhân viên trong căn cứ ngầm đã được huy động nhưng họ lại không thể tìm ra được Natsumi. Và dựa theo những lời khai từ Shidou, 5 cô gái kia và cả Shiizaki, họ kết luận rằng Natsumi đã giả mạo thành Kotori, nhưng cho đến khi Natsumi biến thành hình dạng khác thì họ không còn manh mối nào đáng chú ý nữa. (ND: ‘as long as Natsumi is not limited to stay in that appearance, there were no special clues’ mình không hiểu ý câu này)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước nặng nề trên con đường trong thành phố quen thuộc và lẩm bẩm. Nasumi đã bỏ đi mất rồi. Cậu không còn lý do gì để đến cái căn cứ ngầm đó nữa. Shidou lững thửng về nhà với cái túi xách chứa quần áo để thay bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, từ lúc họ bắt đầu nuôi Natsumi đến giờ, cậu vẫn chưa một lần được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô bé. Cô bé ghét những gì Shidou với những người kia làm, và nhất quyết không chấp nhận họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou lại chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của Natsumi để cảm nhận được cảm xúc thật sự của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó như thể một con chó bị con người lạm dụng nhiều lần trong một khoảng thời gian dài, và theo như phản xạ tự nhiên, nó sẽ cảm thấy sợ hãi, dù rằng nó cũng rất muốn được nuông chiều và vui chơi cùng họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là lý do vì sao không ai trong số họ muốn nói xấu về Natsumi. Không ai trong số họ muốn bắt nạt Natsumi. Cậu luôn tin rằng nếu mọi người cứ tiếp tục kiên trì trò chuyện, một ngày nào đó, họ sẽ làm cho cô ấy thấy được cảm xúc chân thật của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................không”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng bước, khẽ lắc đầu phủ nhận điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại mới thấy, dường như cậu đã quá tự tin vào chính mình. Tim cậu nhói lên một niềm hối tiếc nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô ấy có thể sử dụng được thiên sứ của mình cũng không có nghĩa là vết thương của cô đã hoàn toàn bình phục. Và nếu tình cờ đụng phải AST hay wizard của DEM, Natsumi sẽ khó lòng mà thoát được khỏi tay họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lý do thật sự khiến cho Natsumi phải vội vã bỏ trống như vậy là vì Shidou và những người kia thì………… từng suy nghĩ tiêu cực như chảy thành dòng trong đầu Shidou khi cậu nghĩ đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................Không ổn rồi, nếu cứ tiếp tục thế này………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhéo má mình để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục bước đi. Và chỉ sau vài bước, cậu đã thấy ngôi nhà của mình. Shidou lục trong túi mình ra cái chìa khóa, rồi đút vào ổ và vặn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Hmm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có vặn thế nào đi nữa, cái ổ khóa vẫn không chịu phản hồi. Cậu cứng họng lại. Cảm thấy nghi ngờ, Shidou kéo thử cánh cửa, và nó mở ra ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là cậu đã khóa cửa trước khi ra khỏi nhà rồi kia mà? Trong đầu cậu nãy ra một khả năng nhưng đó lại là điều không thể. Ai lại có thể trở về nhà nhanh hơn cậu được chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Mọi người đều ở trong căn cứ hết rồi kia mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi Shidou mở to mắt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính là nó. Natsumi biết chính xác vị trí ngôi nhà của gia đình Itsuka. Shidou mở cửa, cởi giày ra và chạy nhanh đến phòng khách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước vào phòng, và sửng người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cũng có một cô gái trong đó như tiên đoán của Shidou&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cú sốc bất ngờ làm cho Shidou á khẩu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Xin lỗi vì đã tự tiện xâm nhập.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đang ngồi trên ghế sofa trước mặt cậu hoàn toàn không phải là người cậu đang mong chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có một đôi mắt màu xanh, mái tóc thì vàng như thể lúc nào nó cũng được hong nắng. Đó chính là Ellen M.Mathers, wizard của tập đoàn công nghiệp Deus.Ex.Machina hay còn gọi tắt là DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ellen? Tại sao cô lại ở đây hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ đến để trò chuyện thôi, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện, có lẽ là đang ra hiệu bảo cậu ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giả vờ ngập ngừng khi nói chuyện với Ellen trong khi cố bấm điện thoại trong túi cậu. Đây là một tình huống khẩn cấp. Phải cho Kotori biết chuyện này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou cứ nghĩ là Ellen chỉ đơn thuần là giơ bàn tay phải của cô ta ra. Nhưng ngay lập tức, cái di động của cậu bay ra khỏi túi, và lượn lờ về phía bàn tay đang xòe của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có gọi thêm người tới thì tôi cũng không phiền đâu, nhưng nếu có người chen ngang cuộc trò chuyện của chúng ta thì không hay tí nào cả. Tôi có thể mượn cái này một chút được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen đặt cái điện thoại của Shidou lên bàn và nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong trường hợp này tôi sẽ cho cậu biết một điều. Mọi thứ trong căn nhà này giờ đây đã nằm đưới sự kiểm soát của kết giới của tôi. Tôi khuyên cậu không nên chống cự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng trong cơn giận, nhưng rồi cậu nhẹ thở dài và ngồi xuống cái ghế sofa đối diện Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......vậy, có chuyện gì mà phải khiến cho đại diện tối cao của DEM-san phải đột nhập vào ngôi nhà của một người dân tay không tấc sắt như tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách kháng cự lại duy nhất của cậu là hỏi bằng giọng mỉa mai ấy. Nhưng Ellen không để lộ một tí gì chứng tỏ cô ta quan tâm tới điều Shidou vừa nói và nhìn vào mắt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không nhiều lắm đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một câu đơn giản thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi một câu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề và hỏi ngay đây. Tinh linh có mật danh &amp;lt;Witch&amp;gt; mà các người vừa vứu cách đây vài ngày hiện nay đang ở nơi nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi bằng một giọng trầm trầm. Shidou siết nắm tay cậu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Định hù tôi à? Đừng hòng tôi nói cho cô điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, Shidou đã định trả lời thực với cô ta rằng….. nhưng cậu quyết định là sẽ giữ kín. Cậu không muốn để cho cô ta biết rằng cậu và mọi người đã để Natsumi trốn thoát. Và nhờ vậy Natsumi có thể tránh được nguy hiểm vì cô ta chắc chắn sẽ cho rằng Natsumi đang ở chổ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mặc kệ giọng nói bùng nổ của Shidou, Ellen vẫn giữ được nét lạnh lùng trên mặt. Cô ta nói tiếp một cách bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. đúng là cậu sẽ không khai ra một cách dễ dàng như vậy đâu nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi thì xin mời phắn! Tôi còn phải nấu bữa tối nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu làm nội trợ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nhưng tôi nghĩ cậu thật tuyệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Vậy thì cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng thù địch rõ rệt. Ellen nhẹ thở dài trước khi chậm rãi đứng lên từ ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chậm rãi lượn lờ quanh phòng khách, quan sát như thể thu thập thông tin về căn phòng và nhà bếp mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Đúng là có hơi hẹp, nhưng căn nhà này quả là rất sạch sẽ. Nó làm tôi liên tưởng đến bầu không khí vui vẻ hằng đêm của những ai sống trong căn nhà này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày vì không thể hiểu được cô ta đang muốn nói tới điều gì. Không thể nào có chuyện cô ta nhổ ra những lời như trong văn học lãng mạng kia mang nghĩa đen được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen vẫn cứ tiếp tục hành động như không hề trông thấy biểu hiện của Shidou và tiếp tục những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các người quả là hạnh phúc thật đấy. Cậu, Itsuka Kotori, Yatogami Tohka, Yoshino, hay thậm chí là cả hai chị em Yamai và Miku nữa. Thật là tuyệt vời. Nhớ chăm sóc họ tử tế nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cô muốn nói chuyện gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mất kiên nhẫn bật ra câu hỏi. Ellen xoay người lại và nhìn vào mặt cậu. Và bởi vì cô ta đang đứng quay lưng lại phía cửa sổ nên cậu không thể nhìn thấy những biểu hiện trên gương mặt cô ta do ánh sáng bên ngoài hắt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Cậu có nghĩ rằng cậu nên biết ơn người đã tạo dựng cho cậu cuộc sống hạnh phúc đó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày hơn nữa trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................thì nhờ vào Kotori và &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nhầm cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa kịp nghe hết câu trả lời của Shidou, Ellen đã gạt phăng nó đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................cái lý do giải thích vì sao cậu vẫn được sống hạnh phúc cho đến giờ là nhờ tôi và Ike. Bọn tôi đã để cho các người được sống và được tự do. Vậy nên cậu mới có thể sống yên bình trong thời kỳ hòa bình tạm thời này đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi bắt đầu tuôn ra từ lưng áo Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hoàn toàn không giống như đang đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta hoàn toàn nghiêm túc. Đó hoàn toàn là sự thật trong lời nói chứa đầy logic bạo lực và phi lý của cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen là một Wizard. Nghĩa là, mặc dù có một thiết bị gì đó được đặt sâu trong não cô ta, nhưng cô ta vẫn là con người. Nhưng dù có là vậy đi chăng nữa….. Tại sao? Tại sao cậu cứ có một cảm giác kỳ lạ…. khá giống với lần cậu trò chuyện cùng tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để tôi tóm tắt cho cậu hiểu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giơ tay lên và làm một động tác như để điều khiển về phía Shidou. Tuy chỉ là một cử động đơn giản, nhưng Shidou đột ngột cảm thấy khó thở. Có lẽ cô ta đã làm giảm nồng độ oxy trong không khí bằng cách dùng kết giới của mình, hoặc cô ta đang bóp mũi cậu, hoặc…. chỉ dùng không đến nữa hột sức, cô ta đã chèn được Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka Shidou, cùng với &amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Efreet&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt; và &amp;lt;Diva&amp;gt;. Cậu phải trả giá cho những lời vừa rồi. Mau nói cho tôi biết &amp;lt;Witch&amp;gt; đang ở đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư…..Đừng hòng dọa………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin đừng hiểu lầm. Đây là thỏa thuận duy nhất của chúng ta rồi. Cậu không có sự lựa chọn đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một phép tính đơn giản thôi mà. Cậu giao ra &amp;lt;Witch&amp;gt; cho tôi, đổi lại, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho những tinh linh khác. Tôi không rằng vụ trao đổi này quá tồi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, và rõ ràng đó là một lựa chọn sáng suốt. Nhưng, Shidou hít thật sâu, rồi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Xin lỗi, nhưng lúc tôi đang học toán cấp 1 thì cô giáo chết cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Thật là đáng tiếc làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như những lời của Shidou không nằm ngoài dự kiến của cô ta. Nhưng, không hề tỏ ra một chút chán nản, Ellen đưa tay vào bên trong áo khoát của mình và lấy ra một con dao không lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou không thể nhận ra được đó là cái gì…….nhưng, cùng lúc khi Ellen nheo mắt, cậu nuốt nước bọt, một ánh sáng bật ra từ tay cầm của con dao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì chơi với tôi một chút trong khi suy nghĩ về cái phép toán mà cô giáo bạc mệnh chưa kịp dạy cho cậu nhé…… Tôi đang tự hỏi cậu học dở toán đến mức nào đây. Thật là đáng mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen chỉa cái lưỡi dao ánh sáng về phía Shidou, miệng cô ta để lộ một nụ cười chưa từng ai thấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm A không phản hồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm B cũng vậy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã mất đi tín hiệu của Reiha cuối cùng trong khu vực cách ly……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bay tự đo ở độ cao 15km phía trên bầu trời thành phố Tenguu. Và lúc này, trong phòng liên lạc, tiếng nói hốt hoảng của phi hành đoàn âm vang khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, Kotori và phi hành đoàn đang phải bật hết công suất của hệ thống dò tìm của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; để lần theo dấu vết của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng… kết quả như những gì đã thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks……. có lẽ hơi sớm nhưng tôi nghĩ Reiha dò tìm của chúng ta không thể theo kịp được dấu vết của cô ta đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, đang ngồi trên ghế chỉ huy xoa cằm và chặc lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi kết nối lại được với Reiha, những máy quay tự động đặt trong thành phố là công cụ chính để truy vết….. nhưng đối với Natsumi thì những thứ đó không có nghĩa lý gì cả, vì cô bé sở hữu năng lực biến hình. Cô bé biết rõ rằng mình là một kẻ đào tẩu, chắc chắn cô sẽ không để cho Kotori và những người kia tìm thấy mình dễ dàng. Nếu cô ta biến thành một trong những người đi trên phố, chắc chắn không có cách nào tìm được cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật….. phải chi cô ta tìm đến quậy phá Shidou thêm lần nữa…….nhưng nếu cô ta trở nên thận trọng và không để lộ bản thân, chúng ta sẽ không thể phong ấn cô ta được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi ra lệnh cho một phi hành đoàn ngồi ở ghế thấp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........ tìm kiếm cô ta mà không có manh mối nào chẳng khác gì mò kim đáy biển. Tập trung vào những noi mà Natsumi thường hay đến trước đây như công viên đổ nát mà cô ta lần đầu gặp Shidou, nhà tôi, trường của Shidou và cả ngọn núi mà bọn tôi từng cứu cô ta nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với câu trả lời vang lên, hình ảnh trực tiếp của những nơi được chỉ định hiện lên màn hình. Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm….??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minowa, đang ngồi trước màn hình làm việc của mình, kêu lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy? Natsumi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải Natsumi, nhưng……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho rõ ràng xem nào, có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaah……. nhìn vào đây mà xem!!””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ninowa thao tác trên bản điều khiển, và những gì cô nhìn thấy trên màn hình cá nhân của mình hiển thị lên màn hình chính của không hạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trên cùng của góc quan sát đã được mở rộng tối đa để truy tìm Natsumi, ở phía xa tít trên bầu trời, họ nhìn thấy một vệt sáng kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....cái gì thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhận xét từ độ cao và quỹ đạo của nó, dự đoán rằng đó là một vệ tinh nhân tạo hoặc thứ gì đó tương tự như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kawagoe nhìn vào màn hình và nói. Kotori kêu lên một tiếng và nhìn Nakatsugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chú có thể tách hình ra được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…. vâng, xin chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa thao tác trên bảng điều khiển trước mặt, và hình ảnh thô của chấm nhỏ đó hiển thị trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi phóng to ra thêm vài lần nữa, hình ảnh nguyên gốc hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là….. trông rất giống một vệ tinh nhân tạo. Nhưng… tạo sao chỉ có một cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc đó, Mikimoto nhíu mày lại và nhìn chằm chằm vào màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là rất khó quan sát, nhưng chúng ta có Maryoku để phân tích mà? Cái này có thể là gì nhỉ? Pháo hoa à?” (ND: explosion arts, mình cũng không chắc nó là cái gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vừa nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhíu mày hơn nữa. Pháo hoa ư? Hay nói một cách đơn giản, nó là một quả boom ma thuật được kết giới hổ trợ chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy? Tại sao một thứ như vậy lại…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa nói xong, Kotori đưa tay che miệng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứng có nói là….. không…. không thể nào lũ ngốc đó lại dám sử dụng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao….. sao vậy chỉ huy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa ngồi lại và hỏi, Kotori nuốt nước bọt và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người nghĩ điều gì sẽ xãy nếu…. chỉ nếu thôi, cái vệ tinh đó rơi xuống thành phố Tenguu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hỏi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn bộ phi hành đoàn á khẩu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 5&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị mặn của muối hòa lẫn trong miệng cậu.Những giọt mồ hôi lăn xuống từ má, rồi leo qua bờ môi và chạm đến lưỡi. Trong khi đang bị Ellen chỉa một lưỡi dao laser vào, Shidou suy nghĩ hết tốc lực trong đầu để tìm cách thoát khỏi tình huống này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen không cho cậu bất cứ cơ hội nào để bỏ trốn. Nếu cậu cử động chân, nó sẽ ngay lập tức bị bẻ cong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của Shidou, Ellen khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vô dụng thôi. Cách duy nhất để cậu sống sót ra khỏi nơi này chính là khai ra vị trí của &amp;lt;Witch&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... xin lỗi, những gần đây tôi hay quên quá”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tôi sẽ làm cho cậu nhớ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Ellen từ từ bước tới, cho đến khi cô ta ở ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng rụt chân lại để tạo khoảng cách xa nhất với cô ta, nhưng cơ thể cậu hoàn toàn không di chuyển được. Có vẽ như Ellen đã dùng kết giới của mình để kiểm soát cơ thể của SHidou mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. tay tôi cung không khéo léo cho lắm. Vậy hãy thử…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen liếm môi và đưa con dao đến gần đầu Shidou. Dường như cô ta sắp thẻo đi đôi tai của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không định sẽ cho tôi biết nơi ở của &amp;lt;Witch&amp;gt; phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen lạnh lùng nhìn cậu. Tim cậu đập nhanh hơn, và nhanh hơn nữa. Cậu đau cả lồng ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta chắc chắn sẽ làm, cô ta sẽ không hề do dự mà thẻo đi tai của cậu. Cậu nhớ lại cảm giác đau đớn khi bị cô ta đâm, và chân cậu run lên từng chút một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Shidou cố mỉm cười, rồi cậu nói bằng một giọng bị ngắt quảng như đang run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Tai tôi…. hơi bị ngứa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại đang để trên bàn của Shidou run lên và đổ chuông. Dường như Ellen bị phân tâm bởi âm thanh đó, nên cô ta đã nới lỏng kết giới giam giữ Shidou, và cậu đã có thể di chuyển được. Trước đó, cậu đa nghe Kotori kể rằng, dù một người có kỹ năng điều khiển kết giới giỏi đến thế nào đi nữa, để duy trì được nó cần phải tập trung cao độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không chớp lấy cơ hội này, cậu sẽ không bao giờ thoát được thân được. SHidou dồn sức mạnh vào hai tay của mình và đẩy vào ngực Ellen. (ND: bóp v* thần công)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhăn nhó và ngã về phía sau. Shidou thầm cảm ơn đến người đã cho mình ý tưởng đó và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào ngay lúc mà cậu chuẩn bị chạy, cơ thể của cậu bị bất động thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Cậu khá lắm đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn giận ẩn đằng sau giọng nói gằng của Ellen, cô ta từ từ đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ trong vòng 3 giây đồng hồ thôi, Ellen đã kịp khỏi động lại kết giới của mình. Quả là một sức tập trung đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... được lắm. Cậu quả là may mắn. Phải bắt cậu trả giá thế nào cho việc đẩy tôi ngã xuống sàn nhà đây nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cậu đã dám chạm vào ngực tôi. Chết đi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đụng vô sao đẩy được bà nội?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, nhưng có vẻ như Ellen không còn nghe được bất cứ lời nào của cậu nữa. Cô ta kề sát con dao laser vào cậu thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại đổ chuông, nhưng lần này là của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giật nhẹ lông mày trong khi lấy điện thoại ra mà vẫn duy trì kết giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đây. Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen trả lời điện thoại, mắt vẫn dán vào cái thằng vừa mới xoa ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................gì cơ???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt cô ta lập tức trở nên nghiêm trong sau khi nghe xong điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................vâng, vâng. Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ tìm cách đối phó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ta tắt điện thoại. Và sau một vài giây do dự, cô ta nhả vùng kết giới đang khống chế Shidou ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu bất ngờ bật ra. Shidou bất thăng bằng và đổ người về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi thật là may đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi lại bằng một giọng trống rỗng. Ellen chạy nhanh ra khỏi nhà mà không thèm nhìn lại cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện…… quái gì……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình trong căn phòng, Shidou chết lặng đi mất một lúc. Và lúc đó cậu mới nhận ra rằng điện thoại của mình vẫn đang reo. Cậu đến gần nó và nhìn vào màn hình. Tên của Kotori đang hiện ra trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo, Kotori, nghe này, vừa nãy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mà lâu thế hả? Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà anh còn làm cái gì vậy?” (ND: cưa Ellen chứ làm gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhận điện thoại , Kotori hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy? Anh có chuyện quan trọng cần nói đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp đi. Bình tĩnh và nghe này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng nghiêm trọng. Shidou lầm bầm bực bội, nhưng nghĩ kỹ hơn thì chuyện này có gì đó không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng….. cũng hơi bất ngờ và cực kỳ khó tin, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hít một hơi để bình tĩnh lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chỉ mười phút nữa thôi, một vệ tinh nhân tạo sẽ đâm xuống thành phố Tenguu đấy!”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=387967</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=387967"/>
		<updated>2014-09-02T11:56:25Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;Phần 1  “---------------Kết nối thành công với &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt;.”  “Toàn bộ hệ thống sẵn sàng. Hiệu chuẩn quỹ đạo thành công.”  “Sẽ ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---------------Kết nối thành công với &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt;.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Toàn bộ hệ thống sẵn sàng. Hiệu chuẩn quỹ đạo thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ đạt đến độ cao cần thiết sau 5h nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hạm &amp;lt;Heptameron&amp;gt; DSS-009 đã vào vị trí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những báo cáo vang lên từ loa ngoài trong phòng họp hội đồng của tập đoàn công nghiệp DEM. Murdoch nhìn vào những số liệu trên màn hình tinh thể lỏng trước mặt và gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Westcott MD hiện đang ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ta vẫn đang ở trong khu nghỉ chân của mình. Dự đoán rằng nếu có báo động không gian chấn, anh ta sẽ sơ tán đến hầm trú ẩn của khách sạn, hoặc một cơ nào đó của DEM gần đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Độ kiên cố ra sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hoàn toàn không có vấn đề ngay cả khi &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; rơi lệch 10km tính từ điểm va chạm đã định trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình trạng của [Second Egg] ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã chuẩn bị xong. Nó có thể bắt đầu hành động ngay khi có lệnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế là đủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................[Second Eggs]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một cách nghi ngờ khi nghe những gì ông ta nói. Murduch nhếch môi nhìn lại ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một kế hoạch dự phòng thôi. Không cần phải bận tâm về nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhìn Murdoch một lúc trong im lặng, nhưng rồi ông cũng quay lại màn hình tinh thể lỏng gần tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông ông ta rất không hài lòng…… ông có cảm giác như thể Murdoch đang giấu mình cái gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây quả là điềm lành. Murdoch nhếch mép một cách hài lòng và liếc nhìn những thành viên khác trong hội đồng quản trị đang xếp hàng trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch sẽ suông sẽ thôi. Bản báo cáo về cái chết của Westcott MD sẽ đến tay chúng ta vào buổi tối. Công ty tang lễ sắp được một mẻ trúng đậm rồi đây. Tôi đề nghị mọi người bắt đầu suy nghĩ về lời chia buồn trong buổi lễ ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe những lời đó, hội đồng quản trị nhìn nhau cười ngượng ngịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù hôm này đã là ngày tiến hành chiến dịch nhưng họ vẫn còn cảm thấy sợ Westcott. Rất có thể, nếu kế hoạch này thất bại, họ sẽ hợp sức nhau để đẩy toàn bộ trách nhiệm cho Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch khịt mũi một cái lớn để cho mọi người nghe thấy. Ông không quan tâm những gì họ đang nghĩ. Nếu đã chỉ huy được những kẻ hèn nhát này phải làm theo kế hoạch của mình thì sự hổ trợ của chúng hoàn toàn có lợi cho ông. Và nếu kế hoạch này thất bại, ông đã chuẩn bị sẳn tâm lý trước cái chết của mình rồi. Đường nào cũng như nhau cả thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra ban đầu Murdoch không cần phải lôi kéo toàn bộ hội đồng quản trị phải theo kế hoạch nhưng vì nguy cơ rò rỉ thông tin. Nhưng ông đã nghĩ lại. Trong thực tế, thế lực của Murdoch không đủ để che giấu toàn bộ thông tin và vận hành không hạm. Chỉ có một người duy nhất có thể tiến hành những chiến dịch như thế này một mình thôi, đó chính là Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng bọn người kia cũng không giúp ích được gì nhiều cho nhóm chỉ huy cuộc nổi loạn này, nhưng Murdoch vẫn lôi kéo tất cả, và lý do cũng đơn giản thôi: Để cho tất cả cùng biết nguyên nhân vì sao Westcott biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tin tức về cái chết của Westcott về đến đây, họ sẽ triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị, và sẽ chọn ra người kế nhiệm tiếp theo dựa trên quyền lực và sức ảnh hưởng của người đó trong tập đoàn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một khi chuyện đó xảy ra, bất cứ ai ở đây cũng đều sẽ đủ tỉnh táo để quan tâm tới một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ ám sát Westcott sẽ là một vu bê bối tồi tệ nhất từng xảy ra từ trước tới nay. Nếu những người đó chỉ biết được một mặt của chuyện này, thì người tiếp theo bị khử sẽ là Murdoch. Nhưng nếu tất cả những người ở đây đều là đồng lõa, họ sẽ không phản đối gì khi người tiếp theo lên nắm quyền chính là Murdoch. Dù sao tất cả bọn họ cũng chỉ là những kẻ hèn nhát mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................không, cũng có một tí khác biệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch xòe - nắm bàn tay phải của mình mà từ nãy giờ như bị đóng băng và lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã lên kế hoạch để kế hoạch này như một hành động phạm pháp, nói cách khác, đây chính là cách để lấy lòng bọn người kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. kể từ khi cánh tay ông bị Ellen M.Mathers cắt đứt…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rất chậm rãi, nhưng càng lúc ông càng thực sự cảm thấy mình điên cuồng hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch mỉm cười, rồi quay sang nhìn &amp;lt;Humpty dumpty&amp;gt; trên màn hình tinh thể trong khi nhẹ nhàng ngâm nga một điệu hát của những người mẹ ru con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......... Humpty Dumpty ngồi trên bức tường cao. Humpty Dumpty bị ngã rất đau...♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………..Humpty Dumpty sat on the wall. Humpty Dumpty had a great fall………..♪”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng những trùm chăn kín mít cả đầu và ngồi xổm trên giường, hai tay ôm lấy đầu gối, Natsumi còn khẽ lẩm bẩm gì đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........cái gì vậy…………...cái gì vậy……………..cái gì vậy……………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể hiểu nổi dòng cảm xúc mãnh liệt và những cảm giác lần đầu tiên cảm nhận được, những tiếng thì thầm lẩm bẩm cứ liên tục thoát ra từ miệng cô bé. Những suy nghĩ rối bời. Và để đối phó với tình huống đó, Natsumi cứ liên tục rên rỉ trong một tư thế như hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc bọn người này……….. bị làm sao mất rồi…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao họ lại chăm sóc Natsumi chu đáo như vậy chứ? Tại sao họ lại đối xử với Natsumi như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu họ làm vậy sau khi Natsumi dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến thành Onee-san hoàn hảo thì cô còn có thể hiểu được. Hình dáng lý tưởng đó của cô sở hữu một vẻ đẹp có thể khiến cho bất cứ ai nhìn cũng phải sững sờ. Đàn ông sẽ xiêu lòng khi nhìn thấy cô, trong khi đó phụ nữ lại sẽ thầm đố kỵ và ghen tuông với Natsumi. Nhưng tất cả họ đều sẽ xếp hàng dài để được gặp và tâng bốc cô đủ kiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….. ‘họ’ lại khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nói với Natsumi rằng hình dáng thật sự, không cần dùng tới sức mạnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến đổi trông rất dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự thì đó là những lời nói mà Natsumi muốn nghe nhất. Nhưng…… vì đó là lần đầu tiên cô bé nghe được những lời như vậy nên cô đã không thể chấp nhận ngay được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó….. rõ ràng là lời nói dối. Ha-ha….. ph-phải! Những kẻ đó đang lừa mình! Bởi vì mình……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm và từ từ kéo tấm mền ra, thế là cô bé thấy được hình dáng của mình phản chiếu lại từ trong chiếc gương trên bức tường đối diện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn thấy được vẻ đẹp dễ thương của mình từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé thở hổn hển và trùm ngay mền lại, dòng suy nghĩ trong đầu trơ lên hỗn loạn hơn cả lúc trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Natsumi bị coi là xấu xí. Cô bị coi là không dễ thương, không hấp dẫn và xấu vô cùng. Chắc chắn là như vậy rồi. Nhất định là như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................Ah-re………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc đó, một câu hỏi hiện ra trong tâm trí Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất định là như vậy ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao…… cứ phải nhất định là như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Dù-dù sao đi nữa…………………. Chắc chắn bọn chúng sẽ không bao giờ làm thế với kẻ thù của mình mà không có lý do. Chắc chắn là……. vì mục đích gì đó……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi cô bé áp hai tay lên ngực mình và thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................&amp;lt;Haniel&amp;gt;..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là bàn tay cô bé sáng lên, và một cái gương hiện ra từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương vẫn còn đau…………. nhưng nó đã được khống chế ở một mức độ nhất định. Natsumi chĩa cái gương xuống….. hướng vào cái giường và biến nó thành [Giường có một lỗ hổng đủ để một người ẩn thân].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp theo, Natsumi kéo một con búp bê vào giường, biến nó thành một hình dáng trông giống như chính mình khi đang ngủ. Cô chật vật kéo con búp bê vào trong tấm mền và đặt nó vào vị trí của mình, rồi chui xuống cái lỗ vừa nãy. Và &amp;lt;Haniel&amp;gt;, dưới sự điều khiển của cô, sáng lên lần thứ 3, đóng cái lỗ mình vừa chui xuống lại và đào xuống sâu hơn nữa; dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để đục xuyên qua cái giường, sàn nhà và cả bức tường để có thể đi xuyên qua chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................xong.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, Natsumi đã đến một hành lang không người. Cô làm bức khôi phục lại như cũ và liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy có vài máy quay quan sát trong căn phòng cách ly của Natsumi, và cô chỉ có thể đánh lừa được họ một khoảnh thời gian thôi. Chắc chắn họ sẽ thắc mắc vì sao Natsumi lại không động vào thức ăn, dù tất cả đã được để săn trong phòngị. Không còn thời gian để phởn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để nhanh chóng hoàn thành được mục tiêu của mình, Natsumi nhớ lại một gương mặt mà mình đã từng gặp ngay tại đây. Rất có thể cách tốt nhất để hoàn thành được chuyện này……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................hẳn phải là cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhẹ gật đầu,  rồi giơ cái gương của &amp;lt;Haniel&amp;gt; lên, ngay trên đầu minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với những tia sáng phát ra từ cái gương, cơ thể Natsumi cũng bắt đầu tỏa một ánh sáng yếu ớt. Cơ thể cô dần dần thay đổi….. và sau vài giây, Natsumi đã biến thành một người hoàn toàn khác. Đó là một cô gái với cơ thể nhỏ nhắn, mặc một bộ quân phục màu đỏ. Tóc cô ấy được cột thành hai bím bằng hai miếng ruy băng màu đen, và gương mặt lúc nào cũng ánh lên một vẽ tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Itsuka Kotori, em gái của Itsuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã chọn vì cô ta là người thích hợp nhất. Trong khi những người kia đang làm việc, cô ta chỉ cần đi bộ xung quanh và quan sát mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một vấn đề gây khó chịu cho Natsumi. Bao giờ cô ta cũng cột tóc kiểu hai bím. Phải nói rằng đây là một kiểu tóc cực kỳ dễ thương. Chỉ có những ai luôn tự tin vào bản thân mình mới cột tóc theo kiểu này. Vậy nên Natsumi ghét kiểu tóc này lắm. Ghét nhiều đến mức cô chỉ muốn hóa thân thành một ai đó có tầm ảnh hưởng lớn tới đất nước này và ban hành một lệnh cấm tuyệt đối với kiểu tóc kia…………. nhưng lúc này, cô không có nhiều lựa chọn. Natsumi hoàn toàn không muốn biến thành một cô gái cột bím hai bên, nhưng tác dụng của nó mới là ưu tiên hàng đầu trong lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oopps, suýt nữa thì quên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lẩm bẩm như vậy, rồi xé một mảnh vải nhỏ từ một vị trí ít ai nhìn thấy trên chiếc áo và đặt &amp;lt;Haniel&amp;gt; vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là một ánh sáng yếu ớt phát ra từ mảnh vải và nó biến thành một cái kẹo nhỏ có que để cầm. Chắc là thứ mà Kotori thường hay liếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải như vầy mới đúng chứ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói bằng một giọng khác hoàn toàn so với cách đây chỉ vài giây, rồi búng ngón tay một cái. Trong một khoảnh khắc, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đang trôi bồng bền trên tay cô tan ra thành những hạt ánh sáng nhỏ và biến mất vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Haniel&amp;gt; biến mất rồi, và Natsumi đã hoàn toàn trở thành Itsuka Kotori. Cô bé hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu bước đi chầm chậm trên hành lang dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để không làm cho những người ở nơi mình đi ngang qua nghi ngờ, Natsumi đảo mắt liếc nhìn xung quanh. Khi đến một hành lang vừa dài vừa rộng, cô thấy được một cánh cửa, bên cạnh đó là một cái khóa điện tử. Tuy vẫn chưa biết được sơ đồ bố trí của tòa nhà này nhưng Natsumi tin rằng đây là một công trình khá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Thật sự thì nơi này là cái gì vậy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumu lẩm bẩm bằng một giọng nhẹ nhàng đủ để không ai nghe thấy. Đúng là cái cơ sở này có liên quan tới Shidou, Kotori, Tohka và những người kia, nhưng ngoài chuyện đó ra thì cô không còn biết thêm gì khác nữa. Không thể nào họ lại cho phép những đứa trẻ chỉ mới gặp lần đầu tiên sử dụng tự do cơ sở này được. Hẳn là họ phải có liên quan đến một tổ chức nào đó, hoặc được một vài người tai to mặt lớn hổ trợ từ phía sau. Và khi nghĩ đến đó, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cho dù có thế nào đi nữa, hẳn là họ đã lên kế hoạch sử dụng tinh linh bị bắt, Natsumi, như một con vật thí nghiệm. Natsumi đã nghĩ như vậy khi nhìn cấu trúc của cái hành lang, nó làm cô bé liên tưởng đến một cơ sở nghiên cứu hoặc một bệnh viện nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi đang vừa cuốc bộ vừa suy nghĩ vẫn vơ về chuyện đó, một giọng nói vang lên từ phía sau cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế? Tư lệnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khẽ giật mình rồi từ từ quay lại. Cô nhìn thấy một cô gái tóc dài, trên người là một bộ quân phục nhưng lại khác màu với đồng phục của Kotori (đang đứng đó). Đó là nhân viên làm trong cửa hàng hamburger mà Shidou và Kotori đã đưa cô tới ngày hôm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì xảy ra mà cháu lại đến đây vậy? Chẳng phải cháu đã nói là sẽ quay về &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................Aah, tôi đang nghĩ tới chuyện quay lại để kiểm tra tình hình của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bật ra câu nói để giấu đi sự thiếu tự nhiên của mình. Và cô gái ấy gật đầu mà không hề nghi ngờ gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……...vâng……… cô ta đúng là kẻ khó nhằn, hơn hẳn những người trước đây. Nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ khó mà phong ấn được cô ta đấy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phong ấn? Cô đang nói về cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghiêng đầu hỏi. Cô ta mở to mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì…. là phong ấn tinh lực ấy. Chúng ta sẽ để cô ta hôn Shidou-kun và thế là có thể phong ấn được sức mạnh của cô ta. Chẳng phải lúc nào chúng ta cũng làm vậy hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi giật giật lông mày nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh để tránh bị cô ấy nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah……. đúng rồi. Xin lỗi, tôi hơi mệt tí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha…………….không sao. Vậy tôi xin phép tiếp tục công việc. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ấy tươi cười. Natsumi nhẹ cả người. Cô bé tiếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. à đúng rồi, tôi có thể hỏi vài chuyện không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi cô gái ấy một cách khá tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thấy………..Tohka và mấy người kia đâu không? Tôi có vài chuyện muốn nói với họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tohka-chan…….ư? Err….. nếu không nhầm thì tôi nghĩ là cô ấy đang ở khu vực nghĩ dưỡng ở bên kia.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Cám ơn cô. Gặp lại sau nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…...vâng. Gặp lại sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn cho đến khi cô ấy đi khuất, rồi liếc về hướng cô ta chỉ một lần nữa trước khi tiếp tục bước đi. Cô bước đi một cách nhanh chóng nhưng vẫn không để mất đi vẽ tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gặp gỡ với cô gái vừa rồi làm cho Natsumi nhận được và mất đi nhiều thứ cùng một lúc. Những thứ cô nhận được chính là thông tin về nơi mà Tohka và những người còn lại đang ở, cả việc Kotori hiện đang không ở trong cơ sở này. Và nhờ vậy mà Natsumi có thể thoải mái phởn ở đây bao lâu tùy thích mà không sợ đụng đầu Kotori thật. Và còn một chuyện nữa quan trọng hơn, cô đã phát hiện ra mục đích thật sự của Shidou và những người khác. Và cứ mỗi khi nghĩ đến mục đích thật sự của họ, nghĩ đến chuyện họ sẽ phong ấn sức mạnh của chính mình….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi từng không hiểu được vì sao mấy người lại đi làm những chuyện là lùng như vậy…. Cái bọn đạo đức giả khốn kiếp……………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cô bé chợt nhận ra rằng đã có người nhìn thấy Kotori đang đi lang thang trong cơ sở. Một khi cô ta xong việc của mình và quay về cài thứ được gọi là &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; ấy, rất có thể cô ta sẽ hỏi Kotori thật về chuyện vừa rồi. Natsumi không có thời gian để đùa nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng thời gian cuốc bộ, cô nhìn thấy một khoảng không gian sau một cánh cửa khép hờ ở phía trước. Có những chiếc ghế dài và những máy bán hàng tự động…….. và cô còn nhìn thấy cả Tohka và Yoshino nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nháy mắt một cái rồi bước vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....chào! Tohka, Yoshino.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….chào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooh? Chẳng phải là Kotori-chan đây sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Yoshino và tay trái của Yoshino, Yoshinon, nữa. Họ nhìn về phía Natsumi và lần lượt chào cô. Natsumi vung tay chào và cười, rồi đi bộ đến gần cái băng ghế cả hai đang ngồi và đứng trước mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Nơi này tuyệt thật đấy Kotori. Bọn mình có thể uống miễn phí.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori-san có muốn………… uống không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô muốn uống gì nào? Yoshinon sẽ ấn nút chọn bằng sức mạnh của cái bóng của tôi, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yoshinon kêu lên *sha!* *sha!*, và bắt đầu trò đấm bốc bằng cái bóng của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cười gượng và lắc đầu, rồi khoanh tay lại và mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô HỎI cái điều mà cô đang vô cùng thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một điều. Cả hai cô….. nghĩ như thế nào về Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chắc chắc từ sâu trong tim mình, họ luôn coi Natsumi là một trò để đùa cợt. Có thể là họ cần phải làm cho cô vui để phong ấn đi sức mạnh. Nhưng nếu ở một nơi mà Natsumi đang vắng mặt như hiện tại, chắc chắn họ sẽ phun ra những suy nghĩ xấu xa thật sự của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cô………..là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nghiên đầu thắc mắc--------------- thật là bực mình khi phải nói chuyện với những cô gái như thế này. Hoặc, có lẽ cô ta không muốn mình là người đầu tiên xúc phạm người khác chăng? Nếu thật sự là như vậy thì………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khịt mũi một cái, và trong khi đang nhìn xuống đất, cô nói thư thể đang cố phun ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thật đáng kinh tởm phải không? Hẳn là cô ta phải rất hài lòng khi chúng ta tân bốc cô ra ấy nhỉ? Ngoài chuyện xấu xí ra, cô ta còn tự làm nhục mặt mình nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhún vai trong khi nói những điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế đấy. Phun ra hết những cảm nhận thật của các người đi. Natsumi trừng mắt nhìn Tohka và Yoshino như để hối thúc họ. Giờ thì bọn chúng chắc sẽ không phải lo ngại về chuyện [Mình chính là người đã khơi mào cuộc trò chuyển để nói xấu sau lưng người khác] nữa rồi. Chắc chắn bọn chúng đang suy nghĩ những chuyện vô cùng xấu xa trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng……………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người và một con rối nhìn nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những phản ứng không hề giống như dự kiến của mình Natsumi tròn mắt. Và khi đó, Tohka nhíu mày lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì xảy ra vậy Kotori………? Trông chẳng giống chính cô đang nói chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anooooo…………… Natsumi-san không hề kinh tởm đâu……….. em thực sự nghĩ vậy đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đó. Kotori-chan bị làm sao vậy? Công việc chỉ huy có nhiều chuyện để làm quá nên lú lẩn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bật lùi lại một bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các-các người bị sao vậy? Được rồi, không cần phải tỏ ra ngọt ngào thế đâu. Dù sao thì cuối cùng ai cũng nghĩ rằng thật khó mà có thể làm cho con bé hèn hạ đó vui lên được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang nói cái gì vậy? Cô có biết rằng đó là điều sai trái không? Tôi rất vui khi được đi chọn đồ cho cô bé đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nói bằng một gương mặt rạng ngời. Thế là Yoshino và Yoshinon cùng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…………..Natsumi-san thật sự rất……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yaaaahhh, khả năng trang điểm của Shidou-kun tuyệt vời thật đấy. Có lẽ lần sau Yoshinon phải nhờ cậu ấy làm giúp thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, trong khi nói, Yoshinon *ufuun* vặn vẹo cơ thể bé xíu của mình. Tohka và Yoshino bật cười trước trò đùa đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bời vì…...chắn chắn………..không thể nào mà……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đảo mắt vòng vòng trong cơn hoang mang. Cô bé lắc lư cơ thể nhỏ nhắn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cô gái kia đang nói ra cảm nhận thật của chính mình. Sự thật này như thể tạo ra một vết nứt trong cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng loạt khả năng lập tức xuất hiện trong đầu Natsumi. Rất có thể họ đã nhận ra được rằng Natsumi đang đột lốt Kotori, vậy nên mới nói ra những câu mà họ đã nghĩ ra trước đó. Hoặc có thể ai đó đã bắt đi một người rất quan trọng với họ, rồi buộc họ phải tán dương Natsumi chăng? Cũng có thể là……….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những suy nghĩ vẫn vơ cứ hiện ra rồi biến đi ngay lập tức. Nhưng không có bất kỳ lý do thuyết phục nào trong số đó có thể lý giải được nụ cười tự nhiên trên gương mặt của Tohka và Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói-nói dối. Tại sao………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã quên mất rằng mình phải hành động cho giống Kotori. Những ngón tay cô run lên khi nhìn thấy ba cô gái đang đi phía trước. Đó là hai chị em Yamai và Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, sao mọi người lại gom hết lại ở đây thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thỉnh cầu. Cho bọn mình tham gia với.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu, các cậu đang mở tiệc trà à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ka-Kaguya, Yuzuru, Miku……………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lớn khi thấy những người mới đến và nhìn chằm chằm vào họ. Cả ba tròn mắt như thể họ bị tiếng kêu đột ngột của Natsumi làm cho bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, vụ gì vậy Kotori? Trông cô lạ thế? Cô đã lén lút mở ra cánh cửa dẫn tới địa ngục bị niêm phong à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya tạo dáng khiêu gợi và hỏi những điều kỳ cục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không chú ý gì đến chuyện đó. Cô nói tiếp sau khi đã lấy lại được bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ng-nghe này mọi người. Tohka và Yoshino hành động kỳ cục lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi. Ý cô là gì khi dùng từ ‘kỳ cục’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru kinh ngạc hỏi. Natsumi cười thô thiển rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đang nói đến chuyện chẳng phải là vô cùng phiền phức khi phải chăm sóc, hay khen Natsumi đẹp hay sao? Ahaha, thật là buồn cười. Tôi đã bị stress khi phải nhìn thấy cái gương mặt xấu xí của cô ta đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nói vậy, ba người kia nhíu mày lại một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô đang nói chuyện kỳ cục gì thế Kotori? Chẳng giống cô tí nào cả. Chuyện quái gì xảy ra vậy? Còn hơi sớm để bị điên vì nhiễm phải chất độc mặt trăng đấy.” (ND: không biết Kaguya đang nói tới cái gì? Người sói chăng?)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghi ngờ. Đó là những lời dường như không thể do Kotori nói ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói về Natsumi-chan như vậy. Nếu cô còn tiếp tục thì tôi sẽ giận đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku chống nạnh và *punsuka!*, cô phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cảm nhận được nhịp đập đang tăng dần lên từ trái tim mình khi thấy phản ứng của những cô gái kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã nào………. cô ta chính là tinh linh xấu xa đã cố nhốt chúng ta trong tấm gương, và thế chổ chúng ta đấy! Hãy suy nghĩ cho bình thường đi nào. Tại sao các cô lại đứng về phía một người như vậy chứ? Các cô bị điên hay sao thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đã hoàn toàn quên mất rằng mình đang biến thành Kotori và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy những cô gái kia có hơi hoang mang trước thái độ của Natsumi, nhưng rồi họ nhìn nhau và *uu-nn* rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ thì…… đúng là Natsumi có gây ra mấy chuyện đáng sợ cho bọn mình thật, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!? Rồi sao nữa---?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lên giọng như thể đồng tình với Miku, người đang đặt ngón tay lên cằm và nói, tuy nhiên….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng……. dù có là như vậy….. đúng là lúc đó mình còn làm ầm cả lên…… mình không có ý nói rằng hãy cứ bỏ qua chuyện cũ đi, nhưng cậu có biết là, ít nhất, mình đã nhận ra được rằng mình đang được gần gũi với Natsumi-chan hơn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Miku nói vậy, những người kia cũng gật đầu đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooo! Mình cũng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“E-em cũng vậy……...desu~. Em nghĩ….. mọi người nên kết bạn với nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhắc lại mới nhớ. Cô ta đã chọn Yoshinon để đội lốt đúng không? Iyaaa~, quả là một cô gái biết nhìn người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, cô ta đúng là một chiến binh anh dũng khi có thể dồn được tôi vào thế kẹt như vậy. Quả là rất đáng để đi tù đấy.” (ND: nguyên văn là ‘Looks like there is a worth placing in a camp gate’ và mình chả hiểu gì cả nên phang đại luôn @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Quả là rất đáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu và giật lùi lại. Có vẽ những tất cả những điều cô đã nghĩ trong đầu đều là sai lầm. Cô bé nghiến chặt răng lại vào chạy nhanh ra khỏi căn phòng mà không nhìn những người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Err….. khu vực cư trú hình như ở bên phải khu vực B thì phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang bước đi chầm chậm trên cái hành lang trong căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, noi mà Natsumi đang được cách ly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quảng đường từ nhà Itsuka đến đây cũng khá là dài, và hơn nữa, để tráng bị Ellen cũng như những người đến từ DEM, Shidou đã phải đánh bạo đi đường vòng và phải rất khó khăn mới tới được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu đến ngã rẽ của hành lang, *don!*, Shidou cảm nhận được một cái gì đó va vào ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oops!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi nhìn xuống, cậu thấy được một kiểu tóc quen thuộc với hai bím tóc hai bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, Kotori.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giơ tay lên chào, nhưng không hiểu vì sao Kotori vẫn chỉ im thin thít và lườm mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trông em có vẽ mệt mỏi thế? Có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................Không, không có gì cả”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng ảm đạm. Cậu gãi đầu. Kotori *pui*, cô bé quay mặt đi hướng khác như ngụ ý rằng cậu là người mà cô không hề muốn gặp nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, khoan đã”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chuyện gì? Em không rãnh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, xin lỗi, anh sẽ nói nhanh thôi. Chuyện về Natsumi ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc nhắc đến tên Natsumi, Shidou thấy được hai tai Kotori giật một cái. (ND: sao lại là tai???)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé trừng mắt và đưa mặt đến gần cậu hơn. Dù đã biết rằng cô bé rất nhạy cảm khi phải nhắc đến Natsumi, nhưng như vầy thì có vẽ hơi quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah….. thì là về đồ ăn của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cậu nói vậy, Kotori [.....haa] há hốc miệng mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........fufu, cuối cùng anh cũng lộ ra con người thật của mình rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì. Vậy anh muốn làm gì? Chúng ta nên cắt khẩu phần ăn của cô ta từ giờ trở đi, hay đánh thuốc độc vào đó?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…………… cơ mà em đang nói cái gì vậy? Giỡn không vui tí nào”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xịu mặt xuống trong khi mồ hôi trên má đang chảy dài. Kotori nhíu mày nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì là chuyện gì? Anh đang định làm gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta có thể cho Natsumi ra ngoài trong bữa ăn tối hôm nay không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người đều ở đây, vậy nên anh nghĩ là chúng ta có thể ăn tối cùng nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một chốc, Kotori chưa thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Cô trề môi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi, để phong ấn cô ta chứ gì? Anh thật là ích kỷ. Những việc đại loại như lấy đi linh lực của Natsumi chỉ là để gài bẫy cô ta chứ gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày trước những câu nói rất phi-Kotori này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đang nói gì vậy? Mục tiêu chính của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; là phong ấn tinh lực của họ, và mang lại cho tinh linh một cuộc sống yên bình, hạnh phúc cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngoài ra, làm vậy không chỉ để tăng mức độ tình cảm thôi đâu. Em cũng biết rằng bị cách ly và phải dùng bữa một mình cô đơn thế nào mà. Với lạ mọi người cũng rất muốn nói chuyện với Natsumi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cũng có thể là Natsumi sẽ vui vẽ hơn một chút nếu được ăn ngon….. ơ…. Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đôi mắt của Kotori đã bắt đầu rưng rưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô bé cũng đỏ bừng lên, như màu của đôi mắt vậy. Còn vai thì cứ run lên, và thỉnh thoảng nấc nên một cái. Cậu đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy cô em gái mãnh mẽ lại tỏ ra thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-oi. Em sao vậy? Anh nói gì sai à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….. kh-không có gì…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, không sao đâu. Thư giãn đi. Anh hứa cũng sẽ làm thức ăn cho em mà, vậy nên…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi! Đi chết đi! Baaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hét lên, dùng tay áo quệt đi những giọt nước mắt của mình và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi, Kotori!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy cô bé nói vậy, nhưng cậu không thể để cô bé một mình được. Shidou vội vàng đuổi theo Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cậu ngay lập tức ngừng lại khi rẽ qua bên phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À rế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chỉ mới rẽ qua đường này thôi mà? Sao lại biến mất như sương mù thế này nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotori đi đâu mất rồi…………………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Where did Kotori go……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có nhìn sang trái hay sang phải, cậu cũng không thể nhìn thấy Kotori. Thay vào đó, một thanh Chupa Chus chưa xé vỏ rơi ở hành lang như chỉ ra nơi cô bé vừa đi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................đến kẹo mà cũng làm rơi luôn ư? Chuyện gì xảy ra cho con bé vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhặt thanh Chupa Chus lên và không có sự lựa chọn nào khác ngoài quay lại đường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lúc sau, chiếc điện thoại trong túi cậu bắt đầu rung, cái tên ‘Itsuka Kotori’ hiển thị trên màn hình. Shidou hốt hoảng ấn nút nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo? Em có sao không Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................huh? ‘có sao không’ là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Shidou hỏi, Kotori trả lời lại như thể hỏi rằng ‘anh đang nói cái quái gì thế?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....thì tại vì mới vừa nãy……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp. Có chuyện quan trọng hơn đây. Em vừa mới liên lạc xong với phòng điều khiển ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori ngắt lời Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................Natsumi đào tẩu mất rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou thở dốc nghi nghe tin bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đào tẩu ư? Bằng cách nào? Cô ta vẫn chưa thể dùng được thiên sứ của mình mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể do tính toán sơ sài của bọn em…………. hoặc cô ta có thể đã dùng được một phần sức mạnh của mình….. có thể là một trong hai khả năng đó. Cô ta bỏ lại một hình nhân thế mạng được biến ra từ búp bê hay gì đó dưới tấm mền và biến mất. Rất có thể cô ta đã tìm cách trốn thoát bằng cách biến thành một ai đó. Anh có nghĩ ra được đó có thể là ai chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù em có hỏi…………… à khoan, nghĩ ra à……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giương mắt lên hết cỡ và cậu bật ra một tiếng [AH!].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 2h sau đó, Shidou quay trở lại mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù toàn bộ nhân viên trong căn cứ ngầm đã được huy động nhưng họ lại không thể tìm ra được Natsumi. Và dựa theo những lời khai từ Shidou, 5 cô gái kia và cả Shiizaki, họ kết luận rằng Natsumi đã giả mạo thành Kotori, nhưng cho đến khi Natsumi biến thành hình dạng khác thì họ không còn manh mối nào đáng chú ý nữa. (ND: ‘as long as Natsumi is not limited to stay in that appearance, there were no special clues’ mình không hiểu ý câu này)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi……………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước nặng nề trên con đường trong thành phố quen thuộc và lẩm bẩm. Nasumi đã bỏ đi mất rồi. Cậu không còn lý do gì để đến cái căn cứ ngầm đó nữa. Shidou lững thửng về nhà với cái túi xách chứa quần áo để thay bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, từ lúc họ bắt đầu nuôi Natsumi đến giờ, cậu vẫn chưa một lần được nhìn thấy nụ cười trên gương mặt cô bé. Cô bé ghét những gì Shidou với những người kia làm, và nhất quyết không chấp nhận họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou lại chưa bao giờ thử đặt mình vào vị trí của Natsumi để cảm nhận được cảm xúc thật sự của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó như thể một con chó bị con người lạm dụng nhiều lần trong một khoảng thời gian dài, và theo như phản xạ tự nhiên, nó sẽ cảm thấy sợ hãi, dù rằng nó cũng rất muốn được nuông chiều và vui chơi cùng họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là lý do vì sao không ai trong số họ muốn nói xấu về Natsumi. Không ai trong số họ muốn bắt nạt Natsumi. Cậu luôn tin rằng nếu mọi người cứ tiếp tục kiên trì trò chuyện, một ngày nào đó, họ sẽ làm cho cô ấy thấy được cảm xúc chân thật của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................không”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng bước, khẽ lắc đầu phủ nhận điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại mới thấy, dường như cậu đã quá tự tin vào chính mình. Tim cậu nhói lên một niềm hối tiếc nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô ấy có thể sử dụng được thiên sứ của mình cũng không có nghĩa là vết thương của cô đã hoàn toàn bình phục. Và nếu tình cờ đụng phải AST hay wizard của DEM, Natsumi sẽ khó lòng mà thoát được khỏi tay họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu lý do thật sự khiến cho Natsumi phải vội vã bỏ trống như vậy là vì Shidou và những người kia thì………… từng suy nghĩ tiêu cực như chảy thành dòng trong đầu Shidou khi cậu nghĩ đến đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................Không ổn rồi, nếu cứ tiếp tục thế này………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhéo má mình để lấy lại bình tĩnh rồi tiếp tục bước đi. Và chỉ sau vài bước, cậu đã thấy ngôi nhà của mình. Shidou lục trong túi mình ra cái chìa khóa, rồi đút vào ổ và vặn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Hmm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có vặn thế nào đi nữa, cái ổ khóa vẫn không chịu phản hồi. Cậu cứng họng lại. Cảm thấy nghi ngờ, Shidou kéo thử cánh cửa, và nó mở ra ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là cậu đã khóa cửa trước khi ra khỏi nhà rồi kia mà? Trong đầu cậu nãy ra một khả năng nhưng đó lại là điều không thể. Ai lại có thể trở về nhà nhanh hơn cậu được chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lạ thật. Mọi người đều ở trong căn cứ hết rồi kia mà…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi Shidou mở to mắt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính là nó. Natsumi biết chính xác vị trí ngôi nhà của gia đình Itsuka. Shidou mở cửa, cởi giày ra và chạy nhanh đến phòng khách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước vào phòng, và sửng người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là cũng có một cô gái trong đó như tiên đoán của Shidou&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cú sốc bất ngờ làm cho Shidou á khẩu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Xin lỗi vì đã tự tiện xâm nhập.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đang ngồi trên ghế sofa trước mặt cậu hoàn toàn không phải là người cậu đang mong chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có một đôi mắt màu xanh, mái tóc thì vàng như thể lúc nào nó cũng được hong nắng. Đó chính là Ellen M.Mathers, wizard của tập đoàn công nghiệp Deus.Ex.Machina hay còn gọi tắt là DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ellen? Tại sao cô lại ở đây hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ đến để trò chuyện thôi, được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chỉ vào chiếc ghế sofa đối diện, có lẽ là đang ra hiệu bảo cậu ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đang………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giả vờ ngập ngừng khi nói chuyện với Ellen trong khi cố bấm điện thoại trong túi cậu. Đây là một tình huống khẩn cấp. Phải cho Kotori biết chuyện này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou cứ nghĩ là Ellen chỉ đơn thuần là giơ bàn tay phải của cô ta ra. Nhưng ngay lập tức, cái di động của cậu bay ra khỏi túi, và lượn lờ về phía bàn tay đang xòe của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu có gọi thêm người tới thì tôi cũng không phiền đâu, nhưng nếu có người chen ngang cuộc trò chuyện của chúng ta thì không hay tí nào cả. Tôi có thể mượn cái này một chút được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen đặt cái điện thoại của Shidou lên bàn và nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong trường hợp này tôi sẽ cho cậu biết một điều. Mọi thứ trong căn nhà này giờ đây đã nằm đưới sự kiểm soát của kết giới của tôi. Tôi khuyên cậu không nên chống cự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiến răng trong cơn giận, nhưng rồi cậu nhẹ thở dài và ngồi xuống cái ghế sofa đối diện Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......vậy, có chuyện gì mà phải khiến cho đại diện tối cao của DEM-san phải đột nhập vào ngôi nhà của một người dân tay không tấc sắt như tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách kháng cự lại duy nhất của cậu là hỏi bằng giọng mỉa mai ấy. Nhưng Ellen không để lộ một tí gì chứng tỏ cô ta quan tâm tới điều Shidou vừa nói và nhìn vào mắt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không nhiều lắm đâu. Tôi chỉ muốn hỏi một câu đơn giản thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỏi một câu à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề và hỏi ngay đây. Tinh linh có mật danh &amp;lt;Witch&amp;gt; mà các người vừa vứu cách đây vài ngày hiện nay đang ở nơi nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi bằng một giọng trầm trầm. Shidou siết nắm tay cậu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Định hù tôi à? Đừng hòng tôi nói cho cô điều đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, Shidou đã định trả lời thực với cô ta rằng….. nhưng cậu quyết định là sẽ giữ kín. Cậu không muốn để cho cô ta biết rằng cậu và mọi người đã để Natsumi trốn thoát. Và nhờ vậy Natsumi có thể tránh được nguy hiểm vì cô ta chắc chắn sẽ cho rằng Natsumi đang ở chổ của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mặc kệ giọng nói bùng nổ của Shidou, Ellen vẫn giữ được nét lạnh lùng trên mặt. Cô ta nói tiếp một cách bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. đúng là cậu sẽ không khai ra một cách dễ dàng như vậy đâu nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi thì xin mời phắn! Tôi còn phải nấu bữa tối nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu làm nội trợ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Nhưng tôi nghĩ cậu thật tuyệt đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Vậy thì cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói bằng một giọng thù địch rõ rệt. Ellen nhẹ thở dài trước khi chậm rãi đứng lên từ ghế sofa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ta chậm rãi lượn lờ quanh phòng khách, quan sát như thể thu thập thông tin về căn phòng và nhà bếp mở miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Đúng là có hơi hẹp, nhưng căn nhà này quả là rất sạch sẽ. Nó làm tôi liên tưởng đến bầu không khí vui vẻ hằng đêm của những ai sống trong căn nhà này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cau mày vì không thể hiểu được cô ta đang muốn nói tới điều gì. Không thể nào có chuyện cô ta nhổ ra những lời như trong văn học lãng mạng kia mang nghĩa đen được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen vẫn cứ tiếp tục hành động như không hề trông thấy biểu hiện của Shidou và tiếp tục những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các người quả là hạnh phúc thật đấy. Cậu, Itsuka Kotori, Yatogami Tohka, Yoshino, hay thậm chí là cả hai chị em Yamai và Miku nữa. Thật là tuyệt vời. Nhớ chăm sóc họ tử tế nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cô muốn nói chuyện gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou mất kiên nhẫn bật ra câu hỏi. Ellen xoay người lại và nhìn vào mặt cậu. Và bởi vì cô ta đang đứng quay lưng lại phía cửa sổ nên cậu không thể nhìn thấy những biểu hiện trên gương mặt cô ta do ánh sáng bên ngoài hắt vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................Cậu có nghĩ rằng cậu nên biết ơn người đã tạo dựng cho cậu cuộc sống hạnh phúc đó không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhíu mày hơn nữa trước câu hỏi bất ngờ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................thì nhờ vào Kotori và &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nhầm cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa kịp nghe hết câu trả lời của Shidou, Ellen đã gạt phăng nó đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................cái lý do giải thích vì sao cậu vẫn được sống hạnh phúc cho đến giờ là nhờ tôi và Ike. Bọn tôi đã để cho các người được sống và được tự do. Vậy nên cậu mới có thể sống yên bình trong thời kỳ hòa bình tạm thời này đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi bắt đầu tuôn ra từ lưng áo Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hoàn toàn không giống như đang đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta hoàn toàn nghiêm túc. Đó hoàn toàn là sự thật trong lời nói chứa đầy logic bạo lực và phi lý của cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen là một Wizard. Nghĩa là, mặc dù có một thiết bị gì đó được đặt sâu trong não cô ta, nhưng cô ta vẫn là con người. Nhưng dù có là vậy đi chăng nữa….. Tại sao? Tại sao cậu cứ có một cảm giác kỳ lạ…. khá giống với lần cậu trò chuyện cùng tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để tôi tóm tắt cho cậu hiểu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giơ tay lên và làm một động tác như để điều khiển về phía Shidou. Tuy chỉ là một cử động đơn giản, nhưng Shidou đột ngột cảm thấy khó thở. Có lẽ cô ta đã làm giảm nồng độ oxy trong không khí bằng cách dùng kết giới của mình, hoặc cô ta đang bóp mũi cậu, hoặc…. chỉ dùng không đến nữa hột sức, cô ta đã chèn được Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Itsuka Shidou, cùng với &amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Efreet&amp;gt;, &amp;lt;Hermit&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt; và &amp;lt;Diva&amp;gt;. Cậu phải trả giá cho những lời vừa rồi. Mau nói cho tôi biết &amp;lt;Witch&amp;gt; đang ở đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư…..Đừng hòng dọa………………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin đừng hiểu lầm. Đây là thỏa thuận duy nhất của chúng ta rồi. Cậu không có sự lựa chọn đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ là một phép tính đơn giản thôi mà. Cậu giao ra &amp;lt;Witch&amp;gt; cho tôi, đổi lại, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho những tinh linh khác. Tôi không rằng vụ trao đổi này quá tồi đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, và rõ ràng đó là một lựa chọn sáng suốt. Nhưng, Shidou hít thật sâu, rồi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Xin lỗi, nhưng lúc tôi đang học toán cấp 1 thì cô giáo chết cmnr”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu rồi. Thật là đáng tiếc làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như những lời của Shidou không nằm ngoài dự kiến của cô ta. Nhưng, không hề tỏ ra một chút chán nản, Ellen đưa tay vào bên trong áo khoát của mình và lấy ra một con dao không lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou không thể nhận ra được đó là cái gì…….nhưng, cùng lúc khi Ellen nheo mắt, cậu nuốt nước bọt, một ánh sáng bật ra từ tay cầm của con dao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì chơi với tôi một chút trong khi suy nghĩ về cái phép toán mà cô giáo bạc mệnh chưa kịp dạy cho cậu nhé…… Tôi đang tự hỏi cậu học dở toán đến mức nào đây. Thật là đáng mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen chỉa cái lưỡi dao ánh sáng về phía Shidou, miệng cô ta để lộ một nụ cười chưa từng ai thấy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm A không phản hồi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điểm B cũng vậy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã mất đi tín hiệu của Reiha cuối cùng trong khu vực cách ly……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; đang bay tự đo ở độ cao 15km phía trên bầu trời thành phố Tenguu. Và lúc này, trong phòng liên lạc, tiếng nói hốt hoảng của phi hành đoàn âm vang khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, Kotori và phi hành đoàn đang phải bật hết công suất của hệ thống dò tìm của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; để lần theo dấu vết của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng… kết quả như những gì đã thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks……. có lẽ hơi sớm nhưng tôi nghĩ Reiha dò tìm của chúng ta không thể theo kịp được dấu vết của cô ta đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, đang ngồi trên ghế chỉ huy xoa cằm và chặc lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến khi kết nối lại được với Reiha, những máy quay tự động đặt trong thành phố là công cụ chính để truy vết….. nhưng đối với Natsumi thì những thứ đó không có nghĩa lý gì cả, vì cô bé sở hữu năng lực biến hình. Cô bé biết rõ rằng mình là một kẻ đào tẩu, chắc chắn cô sẽ không để cho Kotori và những người kia tìm thấy mình dễ dàng. Nếu cô ta biến thành một trong những người đi trên phố, chắc chắn không có cách nào tìm được cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật….. phải chi cô ta tìm đến quậy phá Shidou thêm lần nữa…….nhưng nếu cô ta trở nên thận trọng và không để lộ bản thân, chúng ta sẽ không thể phong ấn cô ta được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi ra lệnh cho một phi hành đoàn ngồi ở ghế thấp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........ tìm kiếm cô ta mà không có manh mối nào chẳng khác gì mò kim đáy biển. Tập trung vào những noi mà Natsumi thường hay đến trước đây như công viên đổ nát mà cô ta lần đầu gặp Shidou, nhà tôi, trường của Shidou và cả ngọn núi mà bọn tôi từng cứu cô ta nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với câu trả lời vang lên, hình ảnh trực tiếp của những nơi được chỉ định hiện lên màn hình. Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm….??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minowa, đang ngồi trước màn hình làm việc của mình, kêu lên một tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy? Natsumi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải Natsumi, nhưng……………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cho rõ ràng xem nào, có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaah……. nhìn vào đây mà xem!!””&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ninowa thao tác trên bản điều khiển, và những gì cô nhìn thấy trên màn hình cá nhân của mình hiển thị lên màn hình chính của không hạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía trên cùng của góc quan sát đã được mở rộng tối đa để truy tìm Natsumi, ở phía xa tít trên bầu trời, họ nhìn thấy một vệt sáng kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....cái gì thế này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhận xét từ độ cao và quỹ đạo của nó, dự đoán rằng đó là một vệ tinh nhân tạo hoặc thứ gì đó tương tự như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kawagoe nhìn vào màn hình và nói. Kotori kêu lên một tiếng và nhìn Nakatsugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chú có thể tách hình ra được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…. vâng, xin chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa thao tác trên bảng điều khiển trước mặt, và hình ảnh thô của chấm nhỏ đó hiển thị trên màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi phóng to ra thêm vài lần nữa, hình ảnh nguyên gốc hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là….. trông rất giống một vệ tinh nhân tạo. Nhưng… tạo sao chỉ có một cái?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lúc đó, Mikimoto nhíu mày lại và nhìn chằm chằm vào màn hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là rất khó quan sát, nhưng chúng ta có Maryoku để phân tích mà? Cái này có thể là gì nhỉ? Pháo hoa à?” (ND: explosion arts, mình cũng không chắc nó là cái gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô vừa nói gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhíu mày hơn nữa. Pháo hoa ư? Hay nói một cách đơn giản, nó là một quả boom ma thuật được kết giới hổ trợ chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì vậy? Tại sao một thứ như vậy lại…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa nói xong, Kotori đưa tay che miệng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứng có nói là….. không…. không thể nào lũ ngốc đó lại dám sử dụng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao….. sao vậy chỉ huy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nakatsugawa ngồi lại và hỏi, Kotori nuốt nước bọt và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi người nghĩ điều gì sẽ xãy nếu…. chỉ nếu thôi, cái vệ tinh đó rơi xuống thành phố Tenguu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Kotori hỏi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Toàn bộ phi hành đoàn á khẩu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 5&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị mặn của muối hòa lẫn trong miệng cậu.Những giọt mồ hôi lăn xuống từ má, rồi leo qua bờ môi và chạm đến lưỡi. Trong khi đang bị Ellen chỉa một lưỡi dao laser vào, Shidou suy nghĩ hết tốc lực trong đầu để tìm cách thoát khỏi tình huống này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen không cho cậu bất cứ cơ hội nào để bỏ trốn. Nếu cậu cử động chân, nó sẽ ngay lập tức bị bẻ cong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của Shidou, Ellen khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vô dụng thôi. Cách duy nhất để cậu sống sót ra khỏi nơi này chính là khai ra vị trí của &amp;lt;Witch&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... xin lỗi, những gần đây tôi hay quên quá”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tôi sẽ làm cho cậu nhớ lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Ellen từ từ bước tới, cho đến khi cô ta ở ngay trước mặt Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng rụt chân lại để tạo khoảng cách xa nhất với cô ta, nhưng cơ thể cậu hoàn toàn không di chuyển được. Có vẽ như Ellen đã dùng kết giới của mình để kiểm soát cơ thể của SHidou mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. tay tôi cung không khéo léo cho lắm. Vậy hãy thử…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen liếm môi và đưa con dao đến gần đầu Shidou. Dường như cô ta sắp thẻo đi đôi tai của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không định sẽ cho tôi biết nơi ở của &amp;lt;Witch&amp;gt; phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen lạnh lùng nhìn cậu. Tim cậu đập nhanh hơn, và nhanh hơn nữa. Cậu đau cả lồng ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta chắc chắn sẽ làm, cô ta sẽ không hề do dự mà thẻo đi tai của cậu. Cậu nhớ lại cảm giác đau đớn khi bị cô ta đâm, và chân cậu run lên từng chút một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Shidou cố mỉm cười, rồi cậu nói bằng một giọng bị ngắt quảng như đang run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Tai tôi…. hơi bị ngứa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại đang để trên bàn của Shidou run lên và đổ chuông. Dường như Ellen bị phân tâm bởi âm thanh đó, nên cô ta đã nới lỏng kết giới giam giữ Shidou, và cậu đã có thể di chuyển được. Trước đó, cậu đa nghe Kotori kể rằng, dù một người có kỹ năng điều khiển kết giới giỏi đến thế nào đi nữa, để duy trì được nó cần phải tập trung cao độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không chớp lấy cơ hội này, cậu sẽ không bao giờ thoát được thân được. SHidou dồn sức mạnh vào hai tay của mình và đẩy vào ngực Ellen. (ND: bóp v* thần công)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhăn nhó và ngã về phía sau. Shidou thầm cảm ơn đến người đã cho mình ý tưởng đó và chạy đi thật nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào ngay lúc mà cậu chuẩn bị chạy, cơ thể của cậu bị bất động thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Cậu khá lắm đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cơn giận ẩn đằng sau giọng nói gằng của Ellen, cô ta từ từ đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ trong vòng 3 giây đồng hồ thôi, Ellen đã kịp khỏi động lại kết giới của mình. Quả là một sức tập trung đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... được lắm. Cậu quả là may mắn. Phải bắt cậu trả giá thế nào cho việc đẩy tôi ngã xuống sàn nhà đây nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, cậu đã dám chạm vào ngực tôi. Chết đi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đụng vô sao đẩy được bà nội?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hét lên, nhưng có vẻ như Ellen không còn nghe được bất cứ lời nào của cậu nữa. Cô ta kề sát con dao laser vào cậu thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc đó, điện thoại lại đổ chuông, nhưng lần này là của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen giật nhẹ lông mày trong khi lấy điện thoại ra mà vẫn duy trì kết giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, tôi đây. Có chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen trả lời điện thoại, mắt vẫn dán vào cái thằng vừa mới xoa ngực mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................gì cơ???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt cô ta lập tức trở nên nghiêm trong sau khi nghe xong điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................vâng, vâng. Tôi hiểu rồi. Chúng tôi sẽ tìm cách đối phó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ta tắt điện thoại. Và sau một vài giây do dự, cô ta nhả vùng kết giới đang khống chế Shidou ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu bất ngờ bật ra. Shidou bất thăng bằng và đổ người về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi thật là may đấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi lại bằng một giọng trống rỗng. Ellen chạy nhanh ra khỏi nhà mà không thèm nhìn lại cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện…… quái gì……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại một mình trong căn phòng, Shidou chết lặng đi mất một lúc. Và lúc đó cậu mới nhận ra rằng điện thoại của mình vẫn đang reo. Cậu đến gần nó và nhìn vào màn hình. Tên của Kotori đang hiện ra trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alo, Kotori, nghe này, vừa nãy………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mà lâu thế hả? Lúc dầu sôi lửa bỏng thế này mà anh còn làm cái gì vậy?” (ND: cưa Ellen chứ làm gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhận điện thoại , Kotori hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy? Anh có chuyện quan trọng cần nói đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dẹp đi. Bình tĩnh và nghe này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói bằng một giọng nghiêm trọng. Shidou lầm bầm bực bội, nhưng nghĩ kỹ hơn thì chuyện này có gì đó không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao, có chuyện gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng….. cũng hơi bất ngờ và cực kỳ khó tin, nhưng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori hít một hơi để bình tĩnh lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........chỉ mười phút nữa thôi, một vệ tinh nhân tạo sẽ đâm xuống thành phố Tenguu đấy!”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=387966</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=387966"/>
		<updated>2014-09-02T11:55:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 9 - Natsumi thay đổi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...) - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: Oscar Cuong (Trans) + Hibiki3190 (Edit) - Đang tiến hành (Sẽ thay dần dần bản dịch thô của bạn Nhật Nguyên. Cảm ơn bạn đã cố gắng)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: {{Furigana|Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu|Delete}}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: {{Furigana|Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh}}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Công việc của phù thủy - Phép màu }}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Afterword|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Natsumi thay đổi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: {{Furigana|Những đứa trẻ tinh nghịch}}]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: {{Furigana|Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: {{Furigana|Trang điểm - Lột xác}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: {{Furigana|Các người đang nói dối - Tôi muốn tin điều đó}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: {{Furigana|Despair Is Falling|Fall down}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: {{Furigana|DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Yoshino_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=387197</id>
		<title>Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Akihabara:Yoshino_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%C3%AAt)&amp;diff=387197"/>
		<updated>2014-08-31T03:35:27Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~  “Wow……..”  Đi ra từ nhà ga, sau khi đặt chân lên con đường toàn những cửa hàng điện tử, Yoshino mở to đôi mắt như hai viên ng...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 22:35, 30 August 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wow……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đi ra từ nhà ga, sau khi đặt chân lên con đường toàn những cửa hàng điện tử, Yoshino mở to đôi mắt như hai viên ngọc sapphire của cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái nhỏ nhắn trong chiếc đầm một mảng sáng màu và một cái nón rơm vành rộng, che đến cả phần lông mày của cô. Mái tóc cô bé cũng cùng một màu xanh như đôi mắt kia và trên tai trái còn có một con rối nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ouu….. vậy ra đây là Akihabara…… thật là không thể tin được….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshinon, con rối trên tay Yoshino, mở miệng la lên the thé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có…..nhiều người…...quá à……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino ngơ ngác nhìn xung quanh và trả lời lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai đã tận dụng kỳ nghĩ cuối tuần của mình để tham quan Akihabara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đang đứng bên cạnh nhẹ nhàng vỗ lên đầu Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì đi nào!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng…..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino gật đầu. Và để không phải bỏ lại Yoshino phía sau, Shidou cố tình đi chậm hơn bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi Shidou-san….. tại thói quen của em mà……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đang đi, Yoshino nói chuyện với cậu bằng một giọng rụt rè.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng để ý làm gì. Thực ra anh rất vui khi em có thể nói thật về cảm nhận của chính mình đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, hau……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe Shidou trả lời, Yoshino sụp ngay xuống cái nón rộng vành của mình để che đi gương mặt xấu hổ. Shidou cười gượng rồi tiếp tục bước đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Yoshino và cả Yoshinon nữa, cả ba đến đây để tìm một quyển sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như anime về cô gái phép thuật được phát  sóng vào buổi sáng hằng tuần mà Yoshino yêu thích đã phát hành một fanbook cao cấp. Những cửa hàng sách gần nhà không có nhiều hàng dự trữ nên Yoshino đã không thể mua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng đó là anime dành cho những bé gái nhỏ tuổi, những nó vẫn là một anime. Vậy nên chắc là Akihabara vẫn có hàng dự trữ. Thế là họ đến đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nn, chổ này trông cũng không tệ. Vào xem thử nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou dừng lại trước một chổ trông như một cửa hàng chuyên bán những mặt hàng đặc biệt liên quan tới anime.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“V-vâng…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ouu, có vẻ như bọn doanh nhân đang phát tài ở đây nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nắm lấy tay Yoshino và dắt cô bé vào cửa hàng chật kín người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và từ trong đống sách ở quầy hàng, họ đã tìm được quyển sách mà họ muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, chúng ta tìm được rồi. Tuyệt quá phải không Yoshino?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino vui sướng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ ở đây một tí nhé, để anh đi thanh toán cái đã.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ….hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đi về phía quầy sau khi nghe xong câu trả lời của Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn kìa nhìa kìa Yoshino, nhìn đằng kia……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Shidou rời đi, Yoshinon trên tay trái cô bé đột nhiên la lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đằng kia?.......ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn theo hướng chỉ của Yoshinon, Yoshino tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía bên trong cửa hàng, Yoshino nhìn thấy quyển sách về cô gái phép thuật mà cô bé vô cùng yêu thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cái trang bìa trông thật là lạ mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay đó cũng là một bộ siêu tập cao cấp? Thử vào trong và nhìn…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…..nhưng Shidou san dặn phải chờ ở đây…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà, anh ấy vẫn đang phải xếp hàng để chờ thanh toán. Vậy sao không thử nhìn một cái……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nn….. chỉ nhìn một tí thôi nha…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…...Yoshino đi đâu mất rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thanh toán xong quyển sách, Shidou quay trở lại, và cậu phát hiện ra rằng Yoshino và cả Yoshinon đều đã mất tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hốt hoảng nhìn xung quanh, và cuối cùng thấy cả hai đang đứng bên một kệ sách phía trong cửa hàng, đang đọc một quyển sách, còn gương mặt Yoshino thì đỏ cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nn….em ấy tìm được quyển nào hay hơn thì phải?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lẩm bẩm, rồi nhìn về phía kệ sách, và ngay lập tức, cơ thể cậu như đóng băng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở phía trên của cái kệ là một dòng thông báo [Doujinshi, giới hạn 18 tuổi trở lên]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-Yoshino……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vội chay ngay đến và nắm lấy vai Yoshino.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino giật mạnh vai một cái, đóng sụp ngay cuốn sách đang đọc lại. Đó là một quyển sách mỏng, kích thước B5. Trang bìa của nó là hình ảnh cô gái phép thuật mà Yoshino rất thích, nhưng lại khiêu gợi vô cùng. Yoshino run run ngẩn đầu lên nhìn Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shi-Shidou-san….cô-cô gái phép thuật….bị… mấy...mấy người đàn ông…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không phải đâu! Đó chỉ là…… đúng rồi! Chỉ là một ai đó trông giống cô ấy mà thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một ai đó…. trông giống cô ấy à…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-uh! Chẳng phải có câu nó rằng ‘trên thế giới này luôn có hai người trông giống bạn’ hay sao? Chắc chắn đây là trường hợp đó rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Th-thật vậy à……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có vẻ còn chưa tin lắm nhưng trông như Yoshino đã bình tĩnh hơn lúc vừa rồi. Có lẽ cô bé cũng rất muốn tin vào một cái cớ đế có thể trốn tránh sự thật phủ phàng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta nên về thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yoshino gật đầu và theo sau Shidou rời khỏi cửa hàng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lúc này, Yoshino rụt rè hỏi Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou-san……. về chuyện ban nãy ấy…….. cái cô trông như cô gái phép thuật đó…… đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi lạnh tuôn ra xối xả trên gương mặt méo mó của Shidou. Cậu lặng lẽ nắm lấy tay Yoshino và dắt cô bé ra khỏi đó càng nhanh càng tốt.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=386981</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 8</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=386981"/>
		<updated>2014-08-30T11:54:35Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 06:54, 30 August 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghe nói là Natsumi đã tỉnh lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng mở ra, Shidou cao giọng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một căn cứ ngầm dưới lòng đất thuộc &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nội thất bên trong căn phòng được bố trí giống như trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, có rất nhiều máy đo và thiết bị giám sát được đặt bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, nhanh thật đấy Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để trả lời cho câu hỏi của Shidou, một cô gái ngồi trên chiếc ghế đặt chính giữa căn phòng quay mặt lại và nói, đó chính là Kotori. Trong lúc Natsumi bị ngất đi, phép biến hình của &amp;lt;Haniel&amp;gt; mất tác dụng, và Kotori trở lại bình thường, giống như cô em gái trong ký ức của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, có gì đó không ổn lắm. Shidou bối rối hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hn…..? Gương mặt của em bị làm sao vậy Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đường màu đỏ nhạt xuất hiện trên gương mặt Kotori, trông như một vết mèo quào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Ahh!” lên và gãi má rồi nói với Shidou:” Cẩn thận đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ….? Mà thôi, vào vấn đề chính đi, Natsumi đã tỉnh lại phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Theo em, ở đây này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời khỏi phòng theo hướng dẫn của Kotori. Tiếng bước chân cậu vang vọng trong cái hành lang dài nhưng rộng hơn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; một chút. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này, nhưng cậu lại có một cảm giác quen thuộc, cứ như thể nơi này chính là địa điểm để cậu họp bàn cách đối phó Natsumi vài ngày trước đây. Dường như &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã chuẩn bị sẵn nhiều cơ sở tương tự thế này để đối phó với nhiều tình huống khẩn cấp khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày trước đó, khi Kotori dịch chuyển những Natsumi và những người kia bằng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, cô ấy ngay lập tức được chuyển đến đây để được kiểm tra và trị liệu. Khó mà xác định được Ellen đã gây ra vết chém trên người Natsumi bằng loại kiếm nào, nhưng may mắn thay, nó không nguy hiểm tới tính mạng.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta gặp phải vài vấn đề với Ellen, và bọn em muốn giữ cô ta lại trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, nhưng…. chúng ta không thể để một tinh linh chưa được phong ấn sức mạnh trên con tàu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn Shidou và nói trong khi cả hai đang đi bộ trên hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là chuyện bình thường thôi. Nếu một tinh linh vẫn còn mang đầy đủ sức mạnh và lại còn khá là hung hăng ở bên trong, dù có thắt chặt an ninh tới cỡ nào đi chăng nữa, chắc chắn họ vẫn sẽ không thể cầm cự được quá 1 giây đồng hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bất thình lình dừng lại. Trước mặt họ là một cánh cửa kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái thoăn thoắt bấm phím để nhập số vào cái khóa điện tử, rồi ấn tay vào. Một âm thanh nghe như phát ra từ những thiết bị điện tử trong phim khoa học viễn tưởng vang lên, hệ thống đã xác nhận mật khẩu, rồi cánh cửa trượt mở, hiện ra lối vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vào đi, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói và cậu bước vào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau cánh cửa là cả một không gian rộng lớn. Có một vài thiết bị máy móc được đặt xếp hàng trong vùng khuất ánh sáng, và ở giữa là một hàng rào bằng kính vô cùng kiên cố chia đôi căn phòng. Chính Kotori đã yêu cầu lập nên khu vực cách ly này tương tự như của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vì cuối cùng cô bé cũng đã lấy lại được quyền chỉ huy của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau tấm kính đó là một cô gái với một gương mặt u buồn đang ngồi trên giường và chơi với con búp bê trong tay cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lặng lẽ gọi tên cô gái đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu cô dính đầy bông đệm (ND: mình không chắc bed hair là cái gì), làn da cô trắng nhưng lại rất nhợt nhạt. Cô trông rất thấp khi ngồi, còn tay chân thì lại mảnh khảnh như một nhành cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngồi trên giường, trên người cô là một bộ đồ của bệnh nhân. Trong một lúc, Shidou cứ ngỡ rằng đó là một cô gái mắc phải một chứng bệnh nghiêm trọng, và dường như không còn sống thêm được bao lâu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái này trông hoàn toàn không giống tí nào với tinh linh mà cậu và mọi người đã cùng nhau cứu ngày hôm qua. Nhưng Shidou biết rõ điều này. Con người đang ngồi ở phía bên kia tấm kính cách li mới là hình dáng thực sự của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Em nghĩ anh đã biết điều này, nhưng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoay lại thanh kẹo trong miệng trước khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh phải cẩn thận. Có vẻ như tạm thời cô ta không thể dùng được thiên sứ của mình vì vết thương do Ellen gây ra, nhưng dù sao đi nữa, đó vẫn là một tinh linh. Và còn một điều nữa, thống kê cho thấy lúc này cô ta đang ghét anh hơn bao giờ hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....nhưng….. nếu anh anh không nói chuyện được với cô ấy thì việc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như anh nói đấy. Trừ khi Natsumi chịu mở lòng và tin tưởng, anh sẽ không thể phong ấn cô ta được. Em sẽ không bắt anh phải cưa đổ cô ta nữa đâu, nhưng hãy cố tìm vài manh mối. Vì đây chính là cơ hội của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cơ hội?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai một cách rất không-tự-nhiên khi Shidou hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Cô ta đang bị thương nặng và không thể sự dụng sức mạnh theo ý muốn của mình được. Hơn nữa, chúng ta lại đang cách ly cô ta ở một nơi mà cô ta không thể biết được. Chắc chắn cô ta sẽ cảm thấy lo lắng dù bề ngoài có tỏ ra mình mạnh mẽ thế nào đi nữa. Nếu anh đến an ủi, rất co thể anh sẽ khôi phục được lòng tin của cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng không biết mình có làm được không nữa…. Nếu là anh là cô ấy, anh sẽ rất cảnh giác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy thật. Nhưng đừng quên rằng anh chính là người anh hùng đã mạo hiểm cả mạng sống của mình để cứu cô ta. Có lẽ sẽ không khó khăn lắm để làm cô ta tin tưởng anh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hít nhẹ một hơ, nói với Kotori [Anh vào đây!], rồi đặt đặt tay lên cánh cửa ra vào căn phòng được ngăn cách bằng lớp kính kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa từ từ mở ra, Shidou bước vào. Nhìn từ bên ngoài, chúng chỉ là những tấm kính trong suốt, nhưng khi bước vào bên trong, trông chúng chẳng khác gì những bức tường sơn trắng bình thường. Ngoài chiếc giường ra, căn phòng còn được bố trí thên một cái bàn và và cái tủ. Và tất nhiên cậu cũng có thể thấy được rất nhiều thiết bị giải trí có sẵn trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã cố gắng hết mức có thể để không làm cho Natsumi cảm thấy buồn chán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi, đang ngồi trên giường, giật khi nhìn thấy Shidou bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-yo………………… Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố làm một vẻ mặt thân thiện và tươi cười với cô khi chào, nhưng, thay vì chào lại, Natsumi ngay lập tức vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, như gối, đệm, đồ chơi thẳng về phía cậu trai tội nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............!..................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ đã………….Natsumi………..nguy hiểm lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừ………..Nh……….. Tô………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói nhưng Shidou lại chẳng nghe được gì cả, thế là cậu nhướng mày hỏi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng…….nhìn……….tôi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? à không phải, sao lại……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu thắc mắc, thế là một con gấu trúc búp bê hạ cánh theo phương ngang vào mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hepu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó lạ là viên đạn cuối cùng của khẩu súng mang tên Natsumi. Khi nhận ra rằng mình đã không còn gì để ném, cô hốt hoảng bò lui về phía sau trên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một vài giây, cô bé quằng quại, cố ẩn mình trong tấm ra và nhìn chằm chằm vào cậu. Trông cô chẳng khác gì một tay bắn tỉa mặc bộ Ghillie núp lùm. (ND: trông như vầy đây: http://cdn2.bigcommerce.com/n-zfvgw8/n35yvp3h/products/118/images/819/warrior_ghillie_suit__41604.1384701863.1280.1280.gif?c=2)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh….muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc nhìn Shidou bằng một ánh mắt thù địch và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình chỉ muốn nói chuyện thôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không có gì để nói với anh hết…...đi-đi ra mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói vậy chứ. Vết thương của cậu ổn chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“uu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe xong những lời nói của Shidou, Natsumi trở lên lúng túng. Và sau vài giây im lặng, cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Tại sao…….anh lại giúp tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu hỏi vì sao à…… thì tại vì….. chẳng phải cậu đang bị Ellen cho ăn hành……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý tôi không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên, ngắt giữa chừng câu Shidou đang nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi….. chẳng phải tôi đã đội lốt anh, rồi bắt bạn của anh đi…… tôi toàn gây ra những chuyện tệ hại cho anh! Tại sao vậy……… Tại sao anh lại cứu tôi cơ chứ? Anh… và cả những người bạn của anh nữa………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dứt lời và *pi*, cô bé chỉ thẳng vào mặt cậu. Shidou khoanh tay lại và thở dài ngao ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… mình mệt rồi đấy. Sao cậu cứ hỏi toàn những điều vớ vẩn như vậy hả? Có thôi đi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kích động kêu lên. Và sau một chốc suy nghĩ, *pon*, Shidou nắm tay lại dộng vào bàn tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, mình hiểu rồi. Cậu sẽ phải đi xin lỗi tất cả mọi người, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah, Mouuuuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vung tay loạn xạ, bụi giường bay tứ tung. Câu trả lời của Shidou dường như không phải là câu trả lời mà cô muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đối với Shidou, thật khó mà trả lời được nếu có ai đó hỏi cậu rằng [Tại sao anh lại giúp tôi?]. Cậu gãi đầu mình rồi trả lời lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu có nói vậy đi chăng nữa………… một khi đã trải qua những chuyện như vậy, cứu cậu là lựa chọn duy nhất của mình, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có giỡn mặt tôi! Những lời anh nói toàn là dối trá! Cứ nói đi! Nói toạc cmn ra! Anh có mục địch gì? Cứu một tên tội phạm đã gây ra bao nhiêu là rắc rối cho chính mình thì anh nhận được ích lợi mẹ gì cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........không phải, hm…., mình phải nói sao cho cậu hiểu đây? Đúng mình rất không thích những trò đùa tai quái cậu gây ra cho mình…….…khi nói chuyện với những tinh linh, dù mỗi người mỗi khác, nhưng mình luôn gặp phải một điều. Cứ nhìn Tohka và Yoshino mà xem, mình nghĩ cậu đã biết điều này, họ cũng là tinh linh như cậu đấy. Và mình cũng đã suýt chết vài lần khi cố tiếp cận họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chết… ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah. Mình bị người ta dùng súng ngắm đục một lổ trên người mà không hề mang đồ bảo hộ, và một lần khác, gần như toàn bộ thành phố bị đóng băng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…….haaaah!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình còn suýt bị ăn thịt, và xém tí nữa là ra tro.” (ND: đề phòng bà con quên mất, vụ ăn thịt là của Kurumi, còn chuyện tro cốt là khi đóng vai anh hùng đứng ngay trước đại bác của Efreet để cứu mỹ nhân ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..heeeee……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn nữa, lúc mà cơn bão vào bờ, nó gần như thổi mình bay mất xác……….. aahh, đã vậy, cách đây không lâu, toàn bộ người dân trong thành phố này còn bị tẩy não, rồi họ đồng loạt tấn công mình.” (ND: đoạn này nghe thơm mùi nhang…..)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trố mắt ra, trông cô như thể vừa nghe được câu chuyện của một huyền thoại chém gió (something unbelievable). Shidou cười gượng gạo rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên……. nói sao đây nhỉ…..miễn là có bất kỳ ai bị tổn thương thì mình không thể làm ngơ được. Tohka và những cô gái kia đã suy ngẫm rất nhiều về chuyện đó, và họ đã vượt qua, để rồi có được một cuộc sống bình yên như hiện tại. Và nếu đã là như vậy thì không có lý do gì cậu lại không thể làm được như họ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói xong, Natsumi yên lặng trong một lúc, rồi cô bé khịt mũi một cách thô lỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thái-thái độ gì đây…..? Anh tưởng chỉ cần nói được như vậy là trông mình ngầu lắm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, chuyện đó………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không như thái độ kiên quyết của mình, Shidou đã không thể nói hết câu đó được. Cậu gãi má mình, rồi nói với Natsumi lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan trọng hơn, mình có một câu hỏi. Cậu có hài lòng với những điều mình đã làm không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................................Điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất một khoảng thời gián đắn đo, Natsumi mới bật lại được một câu hỏi. Nhưng đó quả là một chuyện tốt khi cô đã không từ chối thẳng thừng điều mà Shidou hỏi. Cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do cậu đã đội lốt mình và bắt cóc mọi người ấy. Tại sao cậu lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trừng mắt nhìn Shidou sau khi cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì….bởi vì….. lúc đó…. anh đã phát hiện ra bí mật của tôi chứ còn sao nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí mật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Anh đã thấy tôi trong bộ dạng thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh………………? Chờ-chờ đã nào! Tại sao cậu lại gây ra bao nhiêu là chuyện chỉ vì hình thật thật của cậu bị nhìn thấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi trả lời cậu bằng cách hét lên, đôi mắt cô bé đẫm lệ. Rồi cô nghiến chặt răng lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh…….vừa nói gì hả? Đùa cũng có giới hạn thôi chứ? Chẳng quá rõ ràng rồi hay sao? Nhìn tôi với cái bộ dạng thảm hại này mà xem…… chắc anh khó mà giữ được bình tĩnh nhỉ? Hay anh muốn trả thù tôi theo cách khác? Bắt tôi phải chính miệng nói ra điều đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi điên dại hét lên và đập mạnh vào cái thành giường. Shidou vẫn chưa hiểu được, nhưng nếu cứ để như vầy thì Natsumi sẽ chết mất thôi. Và với một đôi mắt như bắn ra những tia máu hằng học, cô nói tiếp, vẫn bằng một giọng cực kỳ kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện có vẽ khá suôn sẽ khi lần đầu anh gặp tôi đúng không? Anh nói tôi đẹp. Nhưng sao anh lại nói vậy? Phải rồi, điều anh nói không phải dành cho tôi, mà là cho Onee-san mà tôi đã biến thành, đúng chứ? Nếu quay ngược thời gian, và lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi là trong bộ dạng này, liệu anh có còn nói vậy nữa không? Câu trả lời sẽ là không, đúng chứ? Rồi anh sẽ chẳng thèm chú ý đến tôi. Và nếu là vậy, dù tôi có bắt chuyện với anh đi nữa, anh cũng sẽ chẳng buồn để tâm đến, đúng chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện đó thì………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyệnnnnnnnnnnnn đóóóóóóó khônggggggggg thểểểểểể xãyyyyyyyyyyyyy raaaaaaa!!!! Còn hiện giờ…….. những người ở quanh đây, nếu cứ thế này, sẽ không ai bận tâm đến tôi nữa……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou nhíu mày lại khi chợt nhận ra rằng giọng điệu cô bé đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, Natsumi liếc cậu bằng một cái nhìn sắc bén.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ không tha thứ cho bất cứ ai trên thế giới này biết bộ dạng thật sự của tôi………..!’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé nhàu vò tấm ra giường thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước lùi lại một bước, dường như cậu đã bị giọng nói mãnh liệt của Natsumi chế ngự mất rồi. Từng câu từng chữ của Natsumi hiện về trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là………… dường như Natsumi ghét cay ghét đắng hình dáng thật của chính mình. Vậy nên cô bé đã sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để tự biến thân, trở thành một Onee-san hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đem so sánh cơ thể thật của cô với cái hình dáng cô biến thành, trông chúng cũng chẳng khác biệt là bao. Nhưng với Natsumi thì lại khác. Cô cảm thấy ghê tởm với hình dáng thật mà chẳng mấy khác biệt với cái hình dáng hoàn hảo trong tư tưởng của chính mình. (ND: chổ này hơi khó diễn đạt, đại khái là Natsumi thích hình dáng bb hơn là cơ thể loli của mình, dù rằng trong mắt người khác thì hai cái đó không khác nhau là bao)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn còn một điều chưa hiểu sau khi đã lãnh hội được vấn đề đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nó cũng không mấy phức tạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuuun…. nhưng mà Natsumi này, hình dáng thật của cậu lại đáng thất vọng đến vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là mái tóc của Natsumi trông rất lộn xộn (bẩn thỉu), nhưng đây không phải là lời tâng bốc đâu, Shidou không hề cảm thấy Natsumi tệ hại như lời cô ấy tự chê bai mình. Chỉ cần cô bé chịu khó chải chuốt nó một chút thôi là trông cô sẽ đẹp hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi lại nhìn Shidou bằng một cái nhìn căm hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghĩ mình nói vậy…………….. Tôi sẽ không bị lừa đâu, không bị lừa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không lừa cậu đâu. Để mình nhìn rõ hơn gương mặt cậu đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou từ từ bước đến và vịn tay lên cái thành giường của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmmm! Hmmmmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cố lết đi, và chống cự lại, nhưng có lẽ những tổn hại của vết thương vẫn còn đó, nên cô bé nằm yên ngay. Shidou từ từ kéo tấm ra trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc, cô bé nhắm tịt mắt con người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là Natsumi này không thể có được nét quyến rũ và gợi cảm như hình dáng người lớn kia, nhưng nếu chịu tắm rửa cho sạch sẽ, chắc chắn cô bé sẽ trông rất tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… đúng như mình đoán. Lúc này trông cậu trông rất đẹp đấy, một nét đẹp mà chỉ cậu mới có được thôi. Đừng tự nói xấu bản thân mình nữa nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….? Đừng có mà phán như đúng rồi………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi đầy căm phẫn, nhưng *Jiii~~* (ND: chắc bà con cũng biết từ này rồi nhỉ), cô nhìn lại gương mặt Shidou, và ngắt quãng giữa chừng câu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô bé phải khó khăn lắm mới rời khỏi gương mặt Shidou được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng lặng, Natsumi mở miệng thỏ thẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Thật không? Thật sự….. tôi giữ lại bộ dạng này cũng không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẳng định mạnh mẽ, rồi xòe bàn tay mình ra, đưa về phía Natsumi. Còn một chút nữa thôi là cậu đã chạm đến được cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên, hãy đi xin lỗi mọi người bằng hình dáng thật này, và cả giọng nói thật nữa. Sẽ không sao đâu. Rồi mọi người sẽ hiểu. Và nếu làm vậy, cậu còn có thể kết bạn với họ nữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Bạn….bè…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cúi xuống như thể cô chẳng muốn làm gì cả, nhưng rồi, cô bé cũng rụt rè chìa về phía Shidou. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NHƯNG&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc chỉ còn một chút nữa thôi là họ đã có thể cầm tay nhau được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngay lập tức lật bàn tay mình lại, và *pii*, cô giơ ngón giữa lên (fuck).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....khoan đã….. tôi sẽ không bị anh gạt chỉ bằng những lời đó thôi đâu. baaaaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lớn tiếng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“heh………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạnnnnnnnn cmn bèèèèèè à? Cậu nói vậy, và chỉ chờ cho đến khi tôi bị lừa thôi, là cậu sẽ ngay lập tức chế giễu tôi đúng chứ!? Uwah, cô thật sự tin những lời đó ư, baka!... hay tương tự thế. Anh sẽ nói vậy rồi lăn ra cười như một con gà trống thiến chứ gì? Anh nghĩ chỉ cần muốn là có thể thấy được chữ [sốc] hiện ra trên gương mặt tôi ư? Tôi biết! Tôi biết cả rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không……. Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lùi lại một bước như thể bị áp đảo bởi áp lức của Natsumi. Nhưng cô bé chẳng những không nguôi giận đi mà còn bốc hỏa hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con bé thảm hại này trở nên tự tin nhờ vào lớp vỏ bọc của một Onee-san xinh đẹp mà nó khoát lên ư? Thật là tởm lợm. Đó là những gì anh đang suy nghĩ trong lúc này, đúng chứ? Tôi biết rõ điều dó cho dù anh ẳng ra hay không đi chăng nữa. Trên cái thế giới này, chỉ có tôi biết rõ bản thân mình nhất mà thôi, trông tôi chẳng khác gì một cái thùng rác thảm hại cả. Nhưng tôi lại không thể làm gì được cả. Tôi có thể làm được cái đíu gì cơ chứ!?” (ND: những từ ngữ mạnh mà mình dùng trong câu thoại này cũng gần tương đương bản Eng)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình-bình tĩnh lại đi nào Natsumi! Không có ai nghĩ như vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im con mẹ nó điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Một thằng ‘tốt bụng’ như anh chắc cũng phải có sở thích nó xấu về bí mật người khác sau lưng họ, xong rồi vứt hết mấy lời phỉ báng đó lên SNS nhỉ? (ND: SNS là tên một mạng xã hội. Chắc Natsumi có nick trên mạng này, bà con thử lên đó tìm xem ^^) Anh sẽ đăng một tấm ảnh, kèm theo đó là một dòng mô tả, đại khái như là [Bữa nay đi chơi, tui tình cờ gặp con vẹo kinh tởm này đây, nhìn mà muốn ọe! Mọi người thấy đúng vậy không?] Aaaaaaaaaaaaaaahhhhh!!!!!! Chết đi, chết cmn đi, chết đi cho đỡ chật đất, chết con mịa nó điiiiiiiiiiiii!! Họ sẽ spam,  rồi trang cá nhân của tôi sẽ ngập tràn trong cứt. Rồi dư luận mạng sẽ ném đá tôi, rồi chúng sẽ quăng tôi vào giữa một diễn đàn khổng lồ (BBS) và ẳng cho đã miệng, đến khi nào tôi bị đá đít ra khỏi trường mới thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu biết rõ thực trạng xã hội ngày nay quá nhỉ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cùng tìm lại được giọng của chính mình và lên tiếng. Nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để tán chuyện tầm phào. Cậu đang cố gắng để trấn trấn tĩnh Natsumi. Cô bé đang điên tiết hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù sao đi nữa, hãy bình tĩnh lại nào. Nào, nào, hít một hơi thật sâu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ugaaaaaaaaaaaaaaaaaaah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng quả là vô ích. Natsumi đang trong cơn kích động, cô vung tay loạn xạ xung quanh, và….. cô bé giương bộ móng vuốt vô địch của mình lên, rồi *gariii*, cô cào cật lực vào gương mặt của thằng mà nãy giờ mình đang nói chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên em mới nói với anh là phải hết sức cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, người đang mang trên gương mặt mình những vết trầy xước tương tự, lên tiếng sau khi Shidou ra khỏi phòng của Natsumi và nhún vai. Có vẽ như Kotori cũng đã lâm vào một tình huống tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......dù sao đi nữa, cô ấy ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng có vài chuyển biến, nhưng vẫn chưa phải lúc để anh có thể phong ấn được cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yeahhhhh…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chạm nhẹ vào gương mặt trầy xước của mình, vẫn còn đau lắm. Cậu nhìn qua bức tường cách ly trong suốt để quan sát. Natsumi đã bình tĩnh hơn một chút, vì Shidou đã ra ngoài. Cô bé thở chậm lại, rồi từ từ bước ra khỏi giường, nhặt nhạnh những gối, nệm, đồ chơi mà mình đã ném vương vãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể thấy được đó chỉ là một hành động bình thường. Nhưng đối với Shidou, cô bé thu nhặt chúng lại không phải để chon căn phòng được gọn, mà là chuẩn bị hỏa lực để tấn công người tiếp theo bước vào căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dường như cô ta không có bất cứ niềm tin nào vào ngoại hình thật của mình cả. Chúng ta phải dùng một cách nào đó, hoặc nhờ một ai đó để cải thiện tình trạng này. Nếu không, cho dù chúng ta có phong ấn được cô ta, linh lực cũng sẽ ngay lập tức chảy ngược lại mất thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chống tay lên cằm và nói nói một cách khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật đúng như những gì Kotori vừa nói. Nếu Natsumi được phong ấn, cô bé sẽ không thể dùng được khả năng biến hình của mình nữa. Lẽ đương nhiên, cô sẽ không thể biến thành hình dáng của Onee-san, và phải sống trong hình hài thật sự. Nhưng theo như tình trạng hiện tại của Natsumi thì………… điều đó quả là rất khó khăn đối với cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không còn nhiều thời gian để phung phí cho chuyện này nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn nhiều thời gian?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi, Kotori gật đầu: “Chẳng phải đã quá rõ rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này, Natsumi còn chịu ngoan ngoãn vì vết thương Ellen gây ra cho cô ta vẫn còn đó. Nếu cơ thể cô ta được phục hồi đến một mức độ nào đó mà có thể gọi được thiên sứ ra, cô ta sẽ bỏ trốn ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…… hiểu rồi. Nếu đúng như em nghĩ thì chúng ta còn lại bao lâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa hai ngón tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo tính toán của Reine, chúng ta có nhiều nhất là hai ngày. Bằng bất cứ cách nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải làm cho cô ấy mở lòng mình ra trong hai ngày đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khoanh tay lại, nhíu mày rồi đắm chìm trong suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn thời gian nữa rồi. Và điều xương nhất chính là hiện tại Natsumi cực kỳ ghét phải gặp người khác, chứ đừng nói gì đến trò chuyện với họ. Vậy điều đầu tiên cần làm là phải bằng cách nào đó hóa giải đi nỗi tự ti đã xâm chiếm hoàn toàn cô bé (strong complex).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................ah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou *pon* nhấn tay mình, cậu vừa nãy ra một ý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Kotori, anh không biết chuyện này có tác dụng không, nhưng thử làm xem nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhướng mày lên, rồi nghiên đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giải thích ngắn gọn ý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu….. hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô em gái nâng que kẹo Chupa Chus trong miệng mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, vì không còn cách nào khác nên chúng ta hãy thử xem sao. Bọn em, tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sẽ chuẩn bị cho anh mọi thứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, trông cậy cả vào em đấy. Anh sẽ đi nhờ bất cứ ai chịu giúp đỡ chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, nhờ anh đấy. Chúng ta sẽ bắt vào ngày mai. Kế hoạch sẽ diễn ra ngay sau khi Natsumi ăn xong bữa sáng của cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, đừng có ngủ quên nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng vậy đó.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi len những ngón tay mình vào thanh kẹo Chupa Chus cô đang ăn. Cô *nii* lớn và nhếch mép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì….. hãy bắt đầu cuộc chiến hẹn hò của chúng ta đi nào.” (“Well then-------Let our Datewar begin” )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hửm…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, Natsumi ngửi được một mùi hương lan tỏa trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngay lập tức xác định được nguồn gốc mùi thơm đó. Một phần của bức tường mất đi, và thay vào đó là một cái bàn, trên bàn là bữa ăn sáng được để sẵn. Bữa ăn gồm thịt xông khói, trứng và hai cái bánh mì đi kèm với súp, ngoài ra còn có salad nữa. Món súp vẫn còn nóng đến bốc hơi, còn thịt xông khói vang lên những tiếng *crackle*. Cô nhận ra rằng đây không phải là thức ăn làm sẵn như mọi khi, mà chúng chỉ vừa mới được nấu chín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như một phần của bức tường đã được thiết kế lại để có thể mở ra - đóng lại dễ dàng, và người ta có thể dễ dàng đưa thức ăn vào phòng thông qua lối đó. Hôm qua, cả bữa trưa và bữa tối đều được nhân viên chuẩn bị sẵn thức ăn, trước cả khi Natsumi kịp chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước về phía cái bàn. Cô bé hít một hơi thật sâu mùi hương của những món ăn trên đó trước khi rụt rè bốc thức ăn bỏ vô miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngậy, ngon ngọt của mỡ chảy ra từ miếng thịt xông khói, hòa vào vị nhạt của trứng, như tan ra trong miệng Natsumi. Cô bé vỗ nhẹ vào má mình, và *puun**puun*, cô lắc đầu thật mạnh để cưỡng lại sự cám dỗ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm…. sao ngon thế không biết……” (ND: sát nghĩa đó nha bà con @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lẩm bẩm một cách tiếc nuối (???) trong khi vẫn ăn ngon lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dùng miếng bánh, quệt mức lên rồi nhồn đầy họng. Cô liếc nhìn xung quanh căn phòng đang giam giữ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cái giường, một cái bàn, một cái tivi và hầu hết những thứ cần thiết cho cuộc sống, tất cả đều có đủ. Với lại, thức ăn và kẹo luôn được đặt sẵn trong căn phòng, cô bé không cần phải gặp mặt ai cả. Quả là một nơi sống lý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không thể cứ ở mãi nơi này được. Cô bé nghiến răng lại trong khi vuốt lên vết thương trên bụng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể biết được Shidou và Kotori đang toan tính điều gì, nhưng không khó để suy ra được rằng chắc chắn đó là một điều không hề có lợi cho cô. Có thể họ sẽ dùng cách gì đó để trả thù cô. Và đây chính là bữa ăn để vỗ béo. Nhưng nếu là vậy, họ không có lý do gì để mang tới cho cô bữa ăn ngon như thế này cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không để cho các người muốn là gì thì làm đâu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương Ellen gây ra cho cô đã gần như được chữa lành. Nếu không có chuyện gì xảy ra, chỉ vài ngày nữa thôi là cô sẽ đủ lành lặn để có thể sử dụng thiên sứ. Và khi đó, những bức tường cách ly này cũng sẽ không khác gì những tờ giấy mỏng. Phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra Natsumi đã có thể quay về thế giới bên kia của mình, nhưng do dính phải vết thương, cô không thể di chuyển qua lại giữa hai thế giới được nữa…… thời khắc mà cô quay trở lại thế giới bên kia, dường như đã có một lực nào đó tác động, kéo ngược cô trở lại thế giới này. Natsumi không hề muốn dùng tới cách đó tí nào cả, trừ khi có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cô tình cờ có được cơ hội để thoát khỏi đây và bước ra bên ngoài, tuy khả năng này rất thấp, nhưng rất có thể cô sẽ tình cờ đụng mặt wizard tên Ellen đó lần nữa, và lần này, cô ta sẽ ra tay thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ thầm trong đầu: Dù sao thì, ưu tiên hàng đầu ngay lúc này là phải tìm cách chữa lành vết thương thật nhanh và khôi phục lại linh lực. Thế là cô lại bắt đầu nhét thêm thức ăn vào  mồm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng bật mở ra, một vài người bước vào và ngay lập tức bao vây Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự việc bất ngờ này làm cho Natsumi vô cùng ngạc nhiên, một tiếng kêu hốt hoảng vô tình bật ra từ cổ họng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoang mang nhìn xung quanh, và ngay lập tức phát hiện ra rằng, đó đều là những người mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori, cả Tohka và Yoshino, những người từng bị cho là giả mạo nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã biết quá rõ Kotori rồi, và cả Tohka nữa. Tohka lúc nào cũng giữ một vẻ tự hào lộ liễu trên gương mặt, trong khi đó, Yoshino thì lúc nào cũng rụt rè, nhưng lại rất thu hút người khác giới. Đó chính là kiểu con gái mà Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là vấn đề chính trong lúc này. Những kẻ đang bao vây Natsumi, không hiểu vì lý do gì mà họ lại đeo theo những dây thừng và bao tải rất lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái…..cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị bốn phía bao vây, Natsumi kêu lên đầy bối rối. Thế là Kotori *pii* chỉ tay về phía cô bé và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt nó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“””Ooou!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, theo lệnh của Kotori, Shidou, Tohka và cả Yoshino nữa, cả bốn người họ cùng xông vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
~Bassaa*, một ai đó chụp cái bao tải lên đầu Natsumi từ phía sau, thế là tầm nhìn của cô bé tối đen lại. Tiếp đó, cùng với thời điểm tiếng kêu vọng lại của Kotori đến tai họ, lần này, từ phía trên cái bao tải, lại một ai đó tròng sợi dây thừng vào. Thế là cơ thể của Natsumi đã bị trói ngay đơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn! Hnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chống cự kịch liệt, nhưng tất cả chỉ vô ích. Tay chân Natsumi đã bị trói chặt bằng sọi dây kia rồi, có muốn cựa quậy cũng không được. Và điều duy nhất cô bé có thể làm trong lúc này là lăn tròn người trên mặt đất như một con hải cẩu không tai vô ý bị sóng biển đánh dạt vào bờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi một người nào đó bồng cả người cô bé lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… làm gì tiếp theo đây Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mang cô ta qua bên này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu…. đã rõ~!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng trò chuyện vang xuyên qua cái bao tải dày cộm, thế rồi Tohka, người đang bưng Natsumi trên tay bắt đầu bước đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...mình đang bị đem đi đâu thế này? Từng ý nghĩ kinh khủng bật ra trong tâm trí cô và chạy toán loạn trong não, xuyên qua từng noron thần kinh. Mình sẽ bị ném lên thớt với cái bao tải này ư? Hay chúng chụp mình bằng cái bao này rồi sẽ quẳng vào nồi nấu lẩu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tui….tui…. đừng ăn tui mà, nếu không mấy người sẽ bị thủng bụng á!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng Tohka, người đang vác Natsumi không hề có lấy một tí phản ứng gì cả. Cả người cô bé vẫn tiếp tục bị lắc lư theo một nhịp điệu cố định, và nó như nói với Natsumi rằng cô đang ngày càng bị đưa tới gần nồi lẩu hơn. Một khoảng thời gian trôi qua, Natsumi đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vì phải la hét, dường như sự sống đã bắt đầu rời bỏ cơ thể cô bé mất rồi. Nhưng Tohka đã đột ngột dừng lại, và hạ cái bao chứa Natsumi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, dây thừng được tháo ra, cái bao cũng bị lôi đi mất. Một ánh sáng nhẹ chiếu vào đôi mắt vừa quen với bóng tối của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưm……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đưa tay lên che mặt khỏi nguồn ánh sáng đó, mắt cô dần phục hồi, nhìn rõ cảnh vật hơn….. Và *pokan*, cô bé há hốc mồm ra trước những gì mình đang thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái gì thế này………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chổ này không phải là một cái thớt bự, cũng không phải nồi lẩu địa ngục đang sôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng nhẹ nhè đang soi sáng căn phòng ấm áp. Gần đó là một cái giường vừa đủ cho một người nằm lên, một hương thơm thoang thoảng phát ra từ đó. Đây quả là một không gian yên tỉnh đến tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang ngớ người ra, một cô gái trong trang phục y tá đứng cạnh cái giường đã nắm lấy tay cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào nào, chào mừng đã đến với [Salon do Miku], hôm nay là một ngày đặc biệt chỉ dành cho cô thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái đó nở một nụ cười. Đó cũng là một người mà Natsumi biết mặt…. Tên cô ấy là Izayoi Miku, một cô gái rất thích khoe bộ lủng lẳng đầy gợi cảm của mình. Cô ta cũng là một trong những người Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khan đã nào, cái gì đây………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì là cái gì hử? Chẳng phải Miku vừa nói rồi sao? Đây là một thẩm mỹ viện. Bọn này phải chăm sóc cho da của bé mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời một cách rõ ràng, nhưng câu trả lời đó lại càng làm cho Natsumi hiểu lầm nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, tôi vẫn không hiểu, tại sao………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Natsumi giật mình. Cô ngay lập tức hiểu ra được những gì mà Shidou và mấy người kia đang âm mưu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha………..haha……..hiểu rồi. Các người bắt cóc tôi đến đây, ép tôi phải làm đẹp ở cái nơi này, rồi tất cả sẽ xúm lại cười vào mũi tôi vì cái hình dáng xấu xí mà tôi sẽ bị đắp lên đúng chứ? Ahaha…… sở thích của các người thật là tởm lợm. Muốn làm tôi trở thành một kẻ kinh tởm à…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Touu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui da!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang nói giữa chừng, Kotori cốc lên đầu cô một cái đau điếng. Cô bé ôm lấy đầu mình và bắt đầu rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại cốc đầu tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nghĩ bọn tôi xấu xa đến vậy ư? Tôi phải làm cho cô thông não. Dù so thì, nằm xuống mau lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không muốn đâu…….! Tại sao tôi phải làm theo lời cô chứ? Thể nào các người cũng biến tôi thành trò hề cho xem……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con nhỏ này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài gãi đầu bối rối. Lúc này, Shidou đặt tay lên vai cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè Natsumi, như thế này thì sao hả? Nội trong hôm nay, bọn mình sẽ dùng mọi cách có thể để cho cậu thấy rằng mình có thể “lột xác” được. Nếu bọn mình thành công, bọn mình sẽ thắng và cậu phải trực tiếp lắng nghe những đều mình muốn nói…. nhưng, nếu sau khi làm xong mà cậu vẫn cho rằng mình chẳng thay đổi tí nào, thì coi như bọn này thua. Và sau đó thì cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........bất cứ điều gì tôi thích? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. nếu bọn mình thật sự thua, cậu có thể đi bất cứ đâu tùy thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn xoe mắt trước những gì Shidou vừa nói. Kotori cũng bất ngờ, cô chọc chọc vào khuỷu tay của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Shidou……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không chứ, chúng ta đâu còn cách nào khác đâu….. Thấy sao hả Natsumi, đề nghị không tệ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nheo mắt lại như muốn nhìn thấu được ý đồ thực sự của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao đi nữa, một khi cơ thể được phục hồi, cô hoàn hoàn có thể sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để bó trốn. Tuy nhiên, tới khi nào những tinh linh như Tohka và Yoshino, cũng như Shidou và những người khác còn ở đó, không thể phủ nhận rằng kế hoạch tẩu thoát của cô sẽ khó mà thành công được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, đó không phải là cơ hội duy nhất mà cô có. Với cái bộ dạng thảm hại như thế này, bất kể mấy người kia có cống gắng đến đâu đi nữa cũng khó mà “lột xác” cho cô được. Những ý nghĩa mâu thuẩn trong đầu cô, rất có thể họ sẽ cười nhạo mình sau khi xong việc, nhưng cô cũng cảm thấy rằng đây sẽ là một cơ hội tốt để mình có thể trốn thoát. Dù sao thì, đề nghị đó cũng không tồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi. Tôi đồng ý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi….. vậy thì…. ngay bây giờ, hãy làm theo hướng dẫn của Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm gương mặt của Shidou, nhưng chẳng những cậu không sợ hãi mà còn nhìn lại cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ cho kỹ đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....hử? nghĩ chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....về một sự thật, rằng một cô gái có thể “lột xác” mà không cần phải dùng tới thiên sứ của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu đó cho thấy rằng cô vẫn còn rất tức giận. Natsumi *pui* một cá và ngoảng mặt đi, không thèm nhìn Shidou nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Được rồi, phiền cậu nhé, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok ok, cứ để mình lo choooo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou xoa xoa hai tay mình, rồi đi ra khỏi căn phòng bằng một cánh cửa ở tít đằng xa. Miku quay lại và bắt đầu ngắm nghía cơ thể Natsumi bằng đôi mắt lão luyện của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, làm thôi. Vui lòng trút bỏ hết xiêm y cậu đang mặc ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku bắt đầu tiến tới gần Natsumi, hai bàn tay cô xòe ra nắm lại liên tục như thể đang sờ nắn thứ gì đó. Chẳng hiểu vì sao, Natsumi bắt đầu cảm thấy run sợ trước đôi mắt đang ánh lên lấp lánh của Miku. Đôi mắt đó hoàn toàn khác so với lúc Shidou chưa ra khỏi căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….không ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi sợ hãi bước thụt lùi lại. Có chết cô cũng không thể cho cô gái mang bộ ngực như con bò sữa (ND: nguyên văn là Holstein, bà con cứ gõ vào google hình ảnh sẽ thấy, khặc khặc) kia xem cái thân thể xác xơ của mình được. Quan trọng hơn, bản năng mách bảo cô bé rằng cơ thể mình đang gặp nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Kotori đứng phía sau *gaaa* một tiếng và túm chặt lấy vai của Natsumi, làm cô không thể trốn được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là, cô vẫn chưa biết lúc nào cần phải bỏ cuộc ư? Im lặng nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà, chị sẽ không làm đau bé đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa! Kyaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở phì phì trong khi cố lột bộ đồ bệnh nhân của Natsumi ra. Cô bé chống cự, nhưng hoàn toàn vô ích. Chẳng bao lâu sau, cơ thể cô bé lộ ra hoàn toàn. Cô đành nằm úp mặt xuống cái giường ngay phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định là gì tui dzậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, xin lỗi vì đã làm bé phải sợ. Để xem sau khi qua tay chị bé sẽ trông như thế nào nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói, rồi cô cười nham hiểm và lấy một cái chai để sẵn trên bàn bên cạnh và xịt chất lỏng trong đó lên lưng Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaa! Cô-cô đang làm cái gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, đừng có chống cự nữa. Chắc chắn đây là loại tinh dầu thơm tốt nhất cô từng biết đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nhẹ nhàng vuốt lên da của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..afuu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác lạ lùng mà chưa lần nào Natsumi cảm nhận được. Một tiếng kêu cũng chưa bao giờ được nghe thấy bật ra từ cổ họng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, phê lắm phải hông cưng? Tuy trình chị đây chưa phải chuyên nghiệp, nhưng chị tin là mình đang làm tốt. Thấy đã lắm đúng không? Phải trị chữa trị đúng cách cho làm da của cô mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/b/b8/DAL_09_127.jpg/425px-DAL_09_127.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù cô….. có nói vậy đi nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đâu tiên, cô nói cô không hề có niềm tin vào bản thân mình, chắc chắn tôi sẽ không thể thuyết phục được cô thay đổi suy nghĩ nếu không làm thử. Tuy đúng thật là Tohka-san đẹp tự nhiên từ khi mới sinh ra, nhưng vẫn còn rất nhiều cô gái khác trên thế giới này cơ mà. Những người mà cô từng ghen tị với vẽ đẹp của họ đều phải nỗ lực hết sức mình mới có được một vẻ ngoài như thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì, dù tôi có cố thế nào đi nữa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang nói giữa chừng, Natsumi đột nhiên cảm thấy ý thức mình trở nên mơ hồ. Có lẽ do những vất vả từ lâu nay tích tụ lại, hoặc có thể do Miku mát xa quá thoải mái, giất ngủ bất ngờ ập đến với Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là từ cuối cùng mà cô có thể nói được trước khi chìm vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Okê! Xong, xong, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tỉnh dậy vì tiếng kêu của Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, những gì cô đang nhìn thấy là cái trần nhà, và cô tự hỏi mình đã đổi tư thế từ lúc nào không biết? Và tuy là có một cái khăn tắm che trên ngực, nhưng Natsumi cũng hơi lúng túng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả? Có ấn tượng gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………...er”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku hỏi, Natsumi nhẹ nhàng vuốt lên da của mình. Và thế là cô bé tròn xoe mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện này………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể nào tin được. Làn da khô ráp trước kia giờ đây trở nên mịn màng như da em bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, ai lần đầu tiên đi thẩm mỹ viện cũng đều ngạc nhiên như vậy. Và tuy là sẽ không duy trì mãi như vậy được, nhưng thật cảm động làm sao, đúng như tôi mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá…….eh, đây…… đúng là tay của tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi nữa à? Nếu tôi là cô, tôi sẽ đi sang phòng tiếp theo ngay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, mặc quần áo vào đi. Và khi mặc xong thì đi đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kotori, người đã ngồi ghế cạnh cửa chờ đợi nãy giờ đứng lên và nói. Và ngẫu nhiên làm sao, bên cạnh cô, Tohka và Yosino cũng đang chìm trong giấc ngủ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khoác bộ đồ bệnh nhân lên người, rồi đứng dậy và đi theo hướng cô vừa được chỉ. Cô bước qua cánh cửa, và đi sâu vào trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, chào mừng đến với sào huyệt của Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngưỡng mộ. Tôi sẽ ca ngợi sự dũng cảm đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi bước vào trong căn phòng đó, cặp song sinh giống hệt nhau chào đón cô bằng một tư thế gợi cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bằng một cái nhìn lặng lẽ, Natsumi liếc trộm Kaguya mảnh mai, và Yuzuru quyến rũ. Đúng như cô đoán trước, khó lòng mà ưa cho được hai người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt liếc xung quanh căn phòng. Một cái ghế đỏ được đặt đối diện với một tấm gương lớn treo trên tường. Và cô hiểu ra ngay. Đây là một cửa hàng làm tóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hướng dẫn, mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yuzuru kéo tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Natsumi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở tít sâu trong căn phòng. Họ che một tấm vải lớn lên trước ngực cô, sát từ cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế được hạ xuống, để cho cô bé có thể thấy được chính mình trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cô đang…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp lời. Cô sẽ biết ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru nói, cô vặn mở vòi nước đang cầm trên tay, và rồi một dòng nước ấm chảy trên đầu Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài từ đó, dầu gội và xà phòng bắt đầu chảy ra, gột rửa nhẹ nhàng mái tóc dài xơ rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh….ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm giác lúc ban nãy đang bắt đầu trở lại, Natsumi hơi nhích mình một chút. Kaguya đang đứng bên cạnh, thấy vậy liền bật cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukakaka! Dầu gội hiệu Yuzuru thoải mái quá đúng không? Cô ta đã cướp mất chiến thắng của tôi mà không cần tới 1p trong cuộc chiến dầu gội, cuộc cạnh tranh thứ 71 của bọn tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cười. Bởi vì Kaguya có máu buồn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru lặng lẽ nói trong khi xả dầu gội, một mùi thơm dịu nhẹ bay ra từ tóc Natsumi. Quả thật là rất thoải mái. Cô như chìm vào giấc ngủ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi người. …….được rồi, từ lúc này trở đi là việc của Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi gội đầu xong, Yuzuru sấy tóc Natsumi rồi đứng dậy khỏi ghế. Kaguya lôi từ eo của mình ra hai cái kéo cắt tóc, cầm trong tay và nhấp nhấp như thể cô đã săn sàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, để chụy làm cho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cắt-cắt tóc à……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xác nhận! Nhưng cứ yên tâm đi. Thử nhìn vào kết quả trong cuộc thi làm tóc, cuộc thi thứ 72 của bọn này mà xem, kỹ năng của tôi đã được khẳng định rõ ràng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............hai cô thực sự đấu nhau bằng những cuộc thi ngẫu nhiên đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đứng bên cạnh cười gượng vào hỏi. Kaguya cuối xuống và trả lời đầy tự hào “Yes!”, rồi cô bước ra phía sau Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tôi không định sẽ cắt bỏ bất kỳ thứ gì đâu. Nhưng nếu cứ để như vầy thì khó mà cột tóc lại được lắm. Tôi không thể để tình trạng này tiếp diễn được. Hơi cơn gió Kaizer Scheele của ta, hãy cắt rời chúng ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya hô hoán loạn xị, rồi cô bắt đầu nhấp cái kéo hết sức nhịp nhàng. Những sợi tóc bị cắt bỏ của Natsumi bay hòa vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, mái tóc của Natsumi dần hiện ra trước mắt cô với nhiều lọn tóc được cắt cẩn thận và trông rất đẹp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“wow……..đây là sự thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…., hmm…….. cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể một tay súng vừa bắn lộn xong, Kaguya thổi bay đi những sợi tóc còn vướng lại phía trên cùng của cái kéo, rồi bằng ngón tay mình, cô xoay thật nhanh trước khi dắt chúng vào thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô lấy cái máy sấy tóc ra và sấy mái tóc đó thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku…… hình như tóc cô bị gấp hơi cứng đấy, nhưng chưa phải là hết cách. Nếu tôi xử lý bằng chất làm ẩm có lẽ chúng sẽ không rối vào nhau nữa đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha….haaaa………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọt mồ hôi chảy dài trên mái Natsumi, rồi cô gật đầu. Nhưng, có một sự thật, họ đã không hề chém gió về khả năng làm tóc của mình. Mái tóc của Natsumi, trước đây từng dính phải không biết bao nhiêu là bông nệm (ND: thực ra mình không biết bed hair là cái gì), giờ đây trở trên bồng bềnh nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Quả là một ngạc nhiên thú vị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku. Hoàn hảo! Cô được phép đi sang phòng tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Xin mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eerrrrr……………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng tiếp theo. Natsumi cảm thấy hơi lo khi nghe thấy từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đã đi đến đây rồi thì không thể rút lui nữa. Hai người kia tiếp tục thúc giục, Natsumi đành mở tiếp cánh cửa xa tít trong căn phòng. Và đi theo phía sau cô là hai chị em Yamai, Kotori, cả Tohka và Yoshino nữa, hai người họ vừa mới tỉnh dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ băng ngang qua căn phòng lớn nhất từ nãy tời giờ. Đâu đâu cũng thấy bóng đèn sợi đốt (đèn tròn) và những áo sơ mi, cái thì được gấp lại, cái thì đang được treo trên móc. Còn có cả váy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, không gian trong căn phòng này được bố trí tương tự như những chuỗi cửa hàng Select shop or Boutique (ND: chả biết là cái gì).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây…..đây là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dáo dác liếc nhìn xung quang, và cô tình chờ chạm mắt với Kotori, đang đứng phía sau mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, nếu đã đi thẩm mỹ viện và làm tóc rồi, thì chắc chắc tiếp theo phải đi chọn quần áo chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và nhừng người kia *un* gật đầu trước lời nói của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Hả? Hở? Khoan đã nào. Tôi không thích………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi sẽ nghe cô than thở sau. Nào, mọi người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để ngắt lời Natsumi, Kotori vỗ tay *pap* *pap*.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đó, mọi người biết ngay mình phải làm gì. Họ tản ra chọn những bộ mà mình thích, rồi mang chúng về phía Natsumi. Trên tay Tohka là bộ đầm một mảnh trông rất dễ thương, cô ướm vào người Natsumi rồi cao giọng thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp quá! Dễ thương quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, đúng là đẹp thật đấy, nhưng mặc bộ đó trong mùa này sẽ hơi lạnh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoa cầm và nhận xét. Ngay lúc đó, Yoshino và Yuzuru đến chổ của họ với váy, áo rời và nón trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đội thêm cái này nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khuyến cáo. Mặc thêm cái này vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… được đấy. Mặc hết vô đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori đẩy Natsumi về phía phòng thay đồ một cách tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã….. mấy người bàn nhàu mà cố tình lờ tui đi à…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên, thế là Kaguya [Yeah yeah], đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như Natsumi nói đấy. Gượm đã nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Kaguya lôi ra một bộ đồ đen thui, đi kèm theo là cả đống vòng tay và thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Nhìn kinh quá đi mất. Chắc chắn bộ này hợp với Natsumi-chan hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku lớn tiếng phản đối Kaguya, rồi cho mọi người thấy bộ đồ mà mình đã chọn. Nhưng nó cũng chẳng khác mấy với bộ của Kaguya, quá nhiều phụ kiện đính kèm. Trông nó giống như một bộ đồ cho búp bê hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lặng lẽ quơ lấy những đồ mà Tohka, Yoshino và Yuzuru đã chọn, đi thẳng về phía phòng thay đồ và kéo rèm lại một cách rất thô bạo, như thể cái rèm đã làm gì có lỗi với cô bé vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-tại sao vậy chứ? Tại sao lại từ chối bộ ‘phản lực màu đen’ của tôi……….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaah! Bộ này cũng dễ thương lắm mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ bên trong phòng thay đồ, Natsumi có thể nghe được rõ ràng tiếng ca thán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm, cái gì đây? Cái gì thế này…………………..?” (ND: sát nghĩ đó nha bà con)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn những thứ cô đang cầm trên tay và lẩm bẩm, rồi chuẩn bị cởi cái áo bệnh nhân của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có cái nào trong số này mà Natsumi thích cả. Nhưng nếu cứ tiếp tục từ chối, cô sẽ bị bắt phải mặc đồ do Kaguya và Miku chọn mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chán nản cởi đồ ra, rồi mặc vào bộ đầm một mảnh, và đội cái nón lên đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. xong chưa vậy Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu xong rồi mà chưa chịu đi ra thì tôi với Tohka sẽ kéo màn ra đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Tohka và Kotori vang lên từ bên kia tấm màn. Natsumi thở dài, gom lấy can đảm, rồi từ từ kéo tấm màn ra, khắc hẳn với lúc cô kéo nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Kotori, Yoshino, hai chị em Yamai và cả Miku nữa, tất cả ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhắm tịt mắt lại như để ngăn không cho mình ọe ra, nó cứ dân lên chậm rãi từ sâu trong cổ họng cô bé. Cô nghiến răng lại, chờ đợi những tiếng cười chế giễu vang lên……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn đẹp tóa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun, tôi nghĩ là sẽ đẹp hơn nếu bộ quần áo sang trọng hơn chút nữa đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah….. như vầy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eeh…….. sao chúng ta không thử một phong cách táo bạo hơn nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ từ mở mắt ra khi những câu nói đó làm rung cả màng nhỉ. Và trước mặt cô là 6 người và một con rối đang nhìn cô, sự phấn khíchi hiện rõ trên gương mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không ngờ lại họ lại phản ứng như vậy, cô ngập ngừng. Kotori đưa thêm cho Natsumi một cái áo chất lượng cao, và một cái váy đơn điệu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, Natsumi, mặc vào, ngay lập tức. Tôi nghĩ nó sẽ hợp với cô hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrr……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau 3 giờ đồng hồ, Natsumi cứ phải liên tục thử hết bộ này đến bộ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, không chỉ có quần áo thôi, mà còn thêm giày dép, nón, đồng hồ, và cả kính nữa (tất nhiên là kính không có độ). Và cứ mỗi khi thay xong bộ nào là họ lại bắt cô phải tạo dáng để ngắm. Cô bé tội nghiệp cảm thấy mình chẳng khác gì một con búp bê để họ chơi trò thay đồ, hay một nhân vật trong game trực tuyến. Thậm chí là cô bé còn không biết chuyện gì đang xảy ra vời mình nữa. Cho đến khi mọi người cảm thấy hài lòng với đống quần áo được chọn, Natsumi đã hoàn toàn kiệt sức. (ND: tội nghiệp)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............Được rồi đấy. Giờ thì ổn cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh……. trông thật là tuyệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Un, Un, đẹp đấy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, mình nghĩ như vầy là xinh rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cười hài lòng và gật đầu *un**un*. Rồi cô liếc nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, giờ sẽ là căn phòng cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Kotori phán câu đó, tất cả họ người đều giật mình. Natsumi đã thấy phản ứng của họ. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lo lắng hỏi lại. Hai chị em Yamai cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cứ đi đi rồi sẽ biết. Đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khẳng định. Trùm cuối đang chờ cưng ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tr-trùm………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong những lời không bình thường này, Natsumi nuốt nước bọt. Và thật ra mà nói, cô bé thực sự không hề muốn đi tiếp tí nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào, đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa… khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Miku đẩy từ phía sau nhưng cô chỉ gượng lại nửa vời. Rồi cánh cửa phòng bên mở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng cuối cùng, cái tên mà họ đặt cho nó, là một căn phòng nhỏ nhất từ đầu tới giờ. Ở giữa phòng chỉ có mỗi một cái ghế, và bên cạnh đó là một cô gái đang quay lưng về phía họ. Hình như Natsumi chưa từng gặp người này trước đây. Có lẽ đây chính là trùm cuối mà Yuzuru và đồng bọn đã nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nuốt nước bọt xuống, cô gái đó từ từ quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc dài đủ che cả gương mặt cô ta đã được kẹp lên gọn gàn bằng một cái kẹp hình cỏ ba lá, cô ấy khá cao, còn gương mặt thì khá trung tính. Nhưng, không hiểu vì một lý do nào đó mà cô ấy lại trông khá tự ti và có phần tuyệt vọng, cứ như thể là cô đang cố ép bản thân mình là điều cô không hề muốn. Nhìn kỹ hơn, hình như có vài giọt nước mắt vương lại ở khóe mi cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......chào mừng đến với căn phòng cuối cùng trong kế hoạch “lột xác” Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định làm gì đấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi, cô ta khẽ lẩm bẩm [...........Eeei, lệch cmnr] và nhếch môi lên, rồi đưa hai tay ra trước ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn kỹ lại mới thấy rằng cô ta đang câm trong tay nào là sơn bóng, kính sát tròng và cả concealers (?????) nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó-đó là…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Tôi sẽ lột xác cho cô bằng cách trang điểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta *pii*, chĩa mớ đồ nghề về phía Natsumi. Cô bé giật lùi lại một bước theo phản xạ tự nhiên trước hành động đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé lắc đầu dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang nói cái gì vậy? Chẳng đời nào tôi lại có thể……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thể.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có phán bừa như thế. Một đứa như tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thực sự nghĩ vậy à? Rằng dù có trang điểm trông cô cũng sẽ chẳng khác gì trước ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chẳng phải phải điều đó quá rõ ràng rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi phản bác. Cô gái kia bỏ lại những đồ trang điểm vào cái túi mang ở phần thắt lưng mình, rồi cô chậm rãi đưa tay lên cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, nếu tôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta kéo mạnh miếng băng cá nhân dán trên cổ mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi là một đứa con trai thì sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nam đột ngột phát ra từ cổ họng cô gái đó. Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…….? Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bối rối mất một lúc, rồi cô chợt nhận ra một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô từng nghe giọng này ở đâu rồi thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tôi……. cô là…… Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái lạ mặt gật mạnh đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn kỹ lại gương mặt cô ta, thế là cô bé nhận ra được gương mặt của Itsuka Shidou ẩn sau lớp trang điểm. Cùng lúc đó, cô vô ý bật ra một từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hen-hentai……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô làm anh ấy bị tổn thương cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù vậy vậy chúng ta cũng không thể phủ nhận điều đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku nó vang từ phía sau. Dường như họ đều đã biết trước chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao cũng được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngã khụy xuống đất và co người lại như một con mèo. Rồi cậu liếc nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù không được như mong muốn nhưng kỹ năng trang điểm của mình đã đạt tới trình độ làm cho người ta nhầm lẫn giới tính rồi đấy. Nếu cậu để mình làm, cậu sẽ trông y như một cô gái hoàn hảo ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, hmm… đúng là anh có lên tay thật đấy, nhưng ai cũng đều có một đặc điểm nhất định của giới tính cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, thực sự em đã tưởng anh là một cô gái khi chúng ta gặp nhau lần đầu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku lại bắt đầu thì thầm to nhỏ. Shidou *Kii*, liếc nhìn hai người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người bên ngoài giữ yên lặng giùm! Dù sao thì đó cung là một cơ hội đấy, Natsumi. Mình sẽ làm hết sức có thể để [lột xác] cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đơ ra….. nhưng rồi cô nghiến răng giận dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi….. thích thì cứ làm, nhưng hãy nhớ một điều. Nếu tôi không hài lòng, anh sẽ thua đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu, được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cúi chào trịnh trọng và mời Natsumi ngồi lên ghế, trông như một người hầu đang hầu hạ một cô công chúa vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước tới chiếc ghế rồi ngồi lên, thế là khoảng cách giữa cô và gương mặt của Shidou được rút ngắn lại. Nếu không tính tới giới tính thật của Shidou, trông cậu chẳng khác gì một cô gái dễ thương cả. Natsumi cảm thấy đó như một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ…… mình cũng vậy thôi……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............kh-không, không……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngúc ngoắt đầu như thể đang cố trút bỏ cái suy nghĩ đang trôi nổi trong tâm trí…… dù khả năng của Shidou có giỏi tới cỡ nào đi chăng nữa cũng vô dụng thôi. Và nếu là vậy, cô sẽ thắng đúng như dự kiến ban đầu. Một niềm hy vọng nữa vời của bọn người kia sẽ nhanh chóng trở thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ vậy, và Shidou nở một nụ cười, cứ như thể cậu đã đoán được những suy nghĩ trong đầu cô bé đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai má của Natsumi lập tức ửng đỏ. Cô cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....errr, tôi có thể nói một điều được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, gì vậy? Cứ nói đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......thật là kinh tởm khi phải nghe giọng đàn ông phát ra từ cái bộ dạng đó của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou đơ người ra tức khắc. Cậu vớ lấy miếng băng khi nãy vừa tháo ra và dán lại vào cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy-vậy thì bắt đầu thôi nào. Đầu tiên, và cũng là vấn đề cơ bản nhất: rửa mặt cho sạch. Nếu chúng ta bỏ qua việc này thì khi trang điểm lên trông sẽ rất xấu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hơi lên giọng khi nói, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm theo hướng dẫn của Shidou, cô bôi kem rửa mặt lên khắp gương mặt rồi rửa một cách cẩn thận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, còn lại để mình lo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Shidou bắt đầu thực hiện bước cơ bản. Cậu đắp lên mặt Natsumi một lớp phấn nền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, mình có điều muốn nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trò chuyện với cô bé trong khi đang làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình trang điểm không phải để làm cho cậu trông như một người khác, mình chỉ làm cho cậu trở lại là chính cậu thôi. Mình sẽ thổi bay cái suy nghĩ điên rồ [Tôi thật vô dụng] trong đầu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Fu-fuun. Dẻo miệng nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói một cách không hài lòng, nhưng Shidou chỉ mỉm cười lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu đắp phấn hồng lên má Natsumi, làm mắt, và cuối cùng là bôi một lớp sơn bóng lên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẽ thở ra một tiếng, rồi cậu bỏ lại mớ dụng cụ vào cái túi mình đang mang và đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong-xong rồi hả? Sao nhanh vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đã nói rồi, mình chỉ làm cho gương mặt của cậu trở về với vẽ đẹp thật sự của nó mà thôi. Vậy nên……. chỉ cần bấy nhiêu là đủ. Thử nhìn mà xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cá-cái gì………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi quay lại, Tohka và những người kia đã đứng sẵn ở đó. Và ở chính giữa là một cái gì đó rất to, trông như một tấm bảng đang bị một mảnh vải che khuất. Cô bé ngay lập tức nhận ra rằng đó là một cái gương. Giây phút mà họ kéo tấm vải ra, cô sẽ nhìn thấy chính mình trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng trong lúc đó, Natsumi để ý những nét biểu cảm trên gương mặt mọi người. Tất cả họ đều đang tròn mắt ngạc nhiên trước những gì mình thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người nhìn cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hơi lo lắng hỏi lại. Tohka gật đầu một cái thật oanh liệt, rồi nắm lấy tấm vải đang phủ trên tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô kéo phăng nó đi chỉ bằng một động tác. Cái gương hiện ra trước mặt Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô bé trong gương……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu ngay lập tức…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc cô đang bồng bềnh và bóng loáng, không còn bị gãy khúc như trước kia nữa. Còn khi nhìn đến làn da, cô bé như không tin vào mắt mình. Làn da cô trước đây rất xấu và thô ráp, bây giờ đã trở nên bóng mịn, kết hợp hoàn hỏa với bộ quần áo dễ thương cô đang mặc trên người. Hình ảnh mà cô đang thấy trong gương làm cô liên tưởng đến một cô gái trẻ lúc nào cũng hãnh diện với vẻ đẹp của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, quan trọng hơn, Natsumi đang cảm thấy sốc. Đó là khi cô nhìn vào gương mặt của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chùm tóc mai từ mái tóc buông xuống một gương mặt, chắc chắn đó là gương mặt của Natsumi rồi. Và nếu nhìn kỹ hơn, cô bé nhận ra những thay đổi nhỏ trên gương mặt: má cô đang ửng lên một màu cam-đỏ nhạt, còn đôi môi thì ánh lên một màu anh đào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự khác biệt duy nhất là cô ấn tượng là một gương mặt trông rất đáng yêu. Trong một khoảnh khắc nhỏ, Natsumi nghĩ rằng mình đang nhìn vào một cái màn hình sắc nét nào đó chứ không phải một tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây-đây….là…. tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắc rồi, chính là cậu đấy, Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi như không tin vào mắt mình. Cô bé chết lặng đi, và đưa hai tay lên chạm vào má. Shidou đặt tay lên bờ vai bé nhỏ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để tiếp lời Shidou, mấy cô gái tinh linh kia cũng bắt đầu cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, dễ thương quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara, trông có tuyệt không? Thấy sao hả? Ấn tượng của cô là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao…….. Này Natsumi-san, có muốn đến chơi nhà mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một giới hạn nào đó, Natsumi cảm thấy rằng chỉ có duy nhất một người rực rỡ hơn hẳn những người khác. Nhưng Natsumi đang ngồi đây, và chết lặng đi tại chổ. Đó không phải là người cô bé đang nhìn thấy trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao hả Natsumi? Kết quả trận đấu này ra sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào đôi mắt cô bé trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thở khó khăn. Ngay tại đây, ngay lúc này, một khoảnh khắc mà cô sẽ không bao giờ quên được. Natsumi đã nghĩ rằng cô gái trong tấm gương kia…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...thật là dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….ah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chân cô bé run lên, còn mắt thì đảo tứ phía.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô nên tỏ ra hạnh phúc với niềm vui đang ngập tràn. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cái bộ dạng mà mình ghét lại có thể thay đổi nhiều đến như vậy. Nhưng sự việc này diễn ra trong một khoảnh thời gian quá ngắn. Natsumi khó có thể nào kiểm soát được hàng loạt suy nghĩ đang rối loạn trong đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...Gì đây? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ai đây? Mi-mình ư? Mình sẽ phải nói gì với những người này đây chứ? Sao họ lại giúp mình nhiều đến vậy? Mình đã làm rất nhiều chuyện xấu xa với họ kia mà? Hay là họ bị ngu? Trận đấu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trận đấu ư? Mình sẽ thua nếu mình thừa nhận mình dễ thương, nhưng sẽ thua theo cách nào? Đó sẽ là một thất bại thảm hại. Bởi vì…. trông mình dễ thương…..nhưng….điều này….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, Natsumi……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-a-a-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhh--------!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Cô vò đầu dữ dội, hét lên một tiếng thật to và chạy nhanh ra ngoài, hướng về phía căn phòng đầu ban đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Natsumi trượt chân trên sàn nhà của [Salon Do Miku] và ngã xuống, đầu cô đập vào tường và bất tỉnh. Có lẽ cô bé đã thật sự ngạc nhiên. Mái tóc đã được chải chuốt gọn gàn giờ đây trở nến rồi xù. Những đường may trên quần áo cô bé bắt đầu sứt ra từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi bất tỉnh, Natsumi đã được thay đồ bệnh nhân và đưa về giường bệnh, và cô bé hiện đang ngủ trong khu vực cách ly. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Natsumi đang mơ thấy ác mộng, vì thỉnh thoảnh cô bé rên lên, xoắn người là và bấu thật chặt nệm trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng bên ngoài căn phòng, Kotori đặt tay lên cằm và lặng lẽ quan sát. Shidou cũng chứng kiến tất cả, cậu không biết làm gì hơn ngoài gãi má mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta đã ép buộc cô ấy quá nhiều rồi. Anh không nghĩ là cô ta sẽ ghét những việc đó đến vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........không, hình như không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine, ngồi bên cạnh Kotori cho cậu xem một màn hình theo dõi. Có rất nhiều số liệu đang hiển thị trên đó, bao gồm cả gương mặt của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Trạng thái tinh thần, tâm trạng, mức độ cảm xúc,....... tất cả đều đang trong trại thái tệ hại nhất. Và tất nhiên cậu không thể phong ấn được cô ta trong tình trạng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........aah. Cô bé không hề ghét bản thân mình sau khi thay đổi. Chẳng qua là cô bé mất bình tĩnh và cảm thấy hoang mang thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu trước lời nói của Reine “Cháu hiểu rồi”. Cậu cũng cảm thấy được rằng sự hoang mang của Natsumi không hề bình thường chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........rất có thể cô bé không thể tiếp nhận được những lời khen ngợi đó khi chưa biến hình. Không ai có thể thay đổi được suy nghĩ của cô ấy, rằng một khi chưa biến hình thì bộ dạng đó trông vô cùng thảm hại. Từ sâu thẳm bên trong trái tim, cô ấy cũng rất muốn chấp nhận [chính mình], nhưng cô bé lại không đủ tự tin để làm được như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine dựng một ngón tay lên và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........lúc còn trong giai đoạn phỏng vấn và phân tích, chúng tôi phát hiện ra rằng, so với những tinh linh khác, số lần cô ấy đến thế giới này mà không gây không gian chấn cực kỳ cao. Hẳn cô ta rất tò mò về thế giới này, và cả những kiến thức mà cô ấy học hỏi được nữa. Tuy chẳng phải là hay ho gì, nhưng từ khi biết cách dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để làm ra tiền giả, cô ta đã có thể dể dàng đi mua sắm.” (ND: muốn bắt Natsumi về nhà nuôi quá, ực ực)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu……. nhưng nếu lại vậy, tại sao cô ấy lại không hề có niềm tin vào chính bản thân mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................câu hỏi không phải là ‘tại sao’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine khó khăn nói. Và Shidou bắt đầu nhớ lại những lời nói của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nghĩ lại mới nhớ, cô ấy nói rằng sẽ không ai để ý đến cô ấy nếu [Natsumi] chính là [Natsumi] tồn tại trong thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cũng rất có thể những điều cô ấy học được khiến cô ấy tự coi khinh giá trị bạn thân mình. Dường như kể từ lúc ngoại hình bị thay đổi không theo ý muốn, cô ta luôn luôn chối bỏ chính bản thân mình…….. điều quan trọng không phải là làm cho cô bé suy nghĩ tích cực về bản thân, mà phải làm sao cho cô ấy thấy được rằng sẽ có người chấp nhận cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sẽ không thể bắt đầu làm gì được nếu suy nghĩ quá bi quan. Dù sao thì hãy thử cách này xem sao. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu điều trị phục hồi cho cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều trị phục hồi? Chúng ta sắp làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou hỏi, Kotori thở ra nhè nhẹ *Fuumu* như thể đang suy nghĩ điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. chúng ta cần phải làm cho cô ta nhận ra rằng [Bản thân mình rất dễ thương], vậy nên một lời nhận xét trực tiếp từ một người không liên quan có lẽ sẽ có ích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù chúng ta có khen cô ấy dễ thương bao nhiêu lần đi chăng nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi, đó phải là một người không liên quan. Anh và những tinh linh kia đã trực tiếp góp phần vào sự [lột xác] của Natsumi nên không được tính. Dù bọn em đã lên kế hoạch để cho mọi người đánh giá cô ta một cách khách quan nhưng cô ấy lại nghĩ rằng mọi người đang tân bốc. Em sẽ điều động vài người đến từ &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nhưng phải là một ai đó không liên quan tới những chuyện chúng ta đã làm. Anh đã nghĩ ra người nào chưa Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Xem nào…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má, rồi [Ah!] lên một tiếng. Gương mặt của một người bạn thân đã hiện lên trong đầu cậu&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…….....Mày nói là sẽ giới thiệu cho tao một cô gái ư? Đúng là thứ tao mong đợi từ thằng bạn thân nhất đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đã hoàn toàn quên đi những sự kiện kinh khủng chỉ vừa mới xảy ra cách đây vài hôm, nó vui vẻ nói và đấm mạnh vào vai Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Tonomachi Hiroto, bạn cùng lớp của Shidou và cũng chính là người mà cậu gọi đến để điều trị phục hồi cho Natsumi. Trong số bạn bè của cậu thì đây là người thẳng tính và ăn nói khéo nhất. Kể từ khi trở thành nạn nhân trong trò chơi của Natsumi, có lẽ cậu sẽ phần nào trờ thành một người quen đối với cô bé. Shidou nghĩ rằng Natsumi sẽ ít căn thẳng hơn nếu gặp một ai đó mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là giới thiệu cô ấy cho mày…… nói sao đây nhỉ? Cô ấy hơi xấu hổ, nên mày có thể trò chuyện cùng cô ấy được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được được, cứ để đó cho tao hỡi thằng bạn thân nhất của tao. Chắc chắn tao sẽ gọi cho mày khi làm đám cưới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........haha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi đấm vào ngực mình và mạnh mẽ gật đầu. Rõ ràng Tonomachi đã đi quá xa. Nó còn chưa gặp được cô ấy nữa cơ mà……. hay là mình đã chọn lầm người rồi nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Itsuka, đây là đâu vậy? Tao đã bị bịt mắt xong rồi bị ném lên taxi và được chở thẳng tới nơi này. Thật tình mà nói tao hơi bị hồi hộp trước chuyện mà mày kêu tao phải làm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Tonomachi đang ở một căn phòng trông như một phòng trong khách sạn. Tất nhiên họ không thể để cho Natsumi lên mặt đất được. Đây là một phần thuộc căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; và đã được tu sửa cẩn thận. Thậm chí còn có cả khách hàng và nhân nhiên. Tất nhiên họ đều là thành viên của tổ chức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thì….. kệ cmn đi. Tao hứa sẽ đưa mày về nhà đàng hoàng mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, một giọt mồ hôi căn thẳng lăn trên má cậu. Tonomachi nhìn cậu bằng một ánh mắt nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao cứ tưởng đây là chuyện không thể nào đấy Itsuka à…...cô gái đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào ánh mắt như có thể xuyên qua mọi thứ của Tonomachi, Shidou giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù rằng Tonomachi chẳng biết gì về tinh linh, nhưng dường như cậu ta đã bắt đầu nghi ngờ, và chuyện này không hề nằm ngoài dự kiến. Sẽ không hay ho gì nếu Tonomachi có định kiến xấu về Natsumi từ khi còn chưa gặp cô bé. Shidou suy nghĩ hết tốc lực, cố tìm một lý do gì đó để lấp liếm, nhưng…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tao rằng cô ấy là một Ojou-sama từ một gia đình giàu có nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên sung sướng, Shidou bật ra một tiếng kêu như người bị hysteric.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một cô gái trẻ mắc bệnh và ít khi được ra ngoài…… cô bị ấn tượng mạnh khi nhìn thấy người bạn học chụp chung tấm ảnh của mày (Itsuka)..........  và rồi một ngày nọ, cô ấy nhìn thấy người trong ảnh………… aah, cô ấy muốn gặp người đó………….! Cô bèn thu hết can đảm của mình và yêu cầu mày phải gọi người đặc biệt đó tới đây……….! Đó là sự thật đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou…. chắc là vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lảm nhảm tào lao một mình, Tonomachi [Kuuuuuuuu] lên một tiếng và cuộn người lại như thể đấu tranh với cảm xúc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây mới chính là tuổi trẻ của tao! Cám ơn mày Itsuka! Chúng ta vẫn sẽ là bạn với nhau cả khi tao trở thằng một thằng đào mỏ………!” (ND: bà con nào coi phim thể loại trai nghèo quen gái giàu chắc biết từ ‘đào mỏ’ là gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi bắt tay một cách rất thân tình với cậu, chẳng biết nó có cố ý hay không mà cậu đang cảm thấy bàn tay mình rất đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi chẳng để ý gì đến thái độ của Shidou cả, cậu ta liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, xì quýt hợt của tao đâu?” (ND: sweet heart, kêu là em yêu cũng được)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… bên kia kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi cậu chỉ vào một cái ghế. Một cô gái mặc một bộ trang phục dễ thương và trang điểm trông rất đẹp. Natsumi đang ngồi đó với một gương mặt không vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang ngồi trên ghế, gương mặt tỏ ra rất thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi sáng này, khi cô vừa thức dậy, Kotori không biết từ đâu đột nhiên đến, không nói gì và đưa cô tới chổ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nơi nào trên trái đất cơ chứ? Kể từ khi phải xuất hiện trước mặt mọi người mà không thể dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến hóa, cô không thoải mái tí nào. Cứ mỗi khi những người xung quanh chuyện trò với nhau, cô luôn cảm thấy khó chịu, như thể họ đang cười nhạo mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào, rất vui được gặp bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói âm vang niềm hạnh phúc vang lên từ đằng trước làm cho Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhìn về phía đó, và thấy một cậu thanh niên. Hình như cô đã thấy gương mặt này ở đâu đó rồi thì phải…… đúng rồi, đó là bạn cùng lớp của Shidou. Tên của cậu ta là……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................To-Tonomachi Hiroto………. sao anh lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên ngạc nhiên mà không nhìn cậu ta. Tonomachi tròn mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn-bạn biết tên mình ư!? Tohka-chan và Kaguya-chan lại chẳng bao giờ nhớ được tên mình cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu ta rưng rưng nước mắt, thể hiện lòng biết ơn vô hạn. Không hiểu sao Natsumi lại cảm thấy thật là kinh tởm, thế là cô bé nhích ghế đi một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi thì lại chẳng để ý gì hành động của Natsumi, cậu ta ngồi lên cái ghế đối diện, sự căng thẳng vẫn còn hiện rõ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn có khỏe không? Mình nên gọi tên bạn là gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............l-là…………. Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-chan! Quả là một cái tên tuyệt vời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những lời tâng bốc quen thuộc từ Tonomachi, Natsumi nhìn cậu ta nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thằng này, cô chỉ vừa mới nhận ra sự xuất hiện đột ngột của hắn ta. Hắn đang nói cái gì vậy chứ? Có lẽ hắn ta được Shidou và Kotori yêu cầu phải tâng bốc mình chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi, chắc chắn là như vậy. Nếu không phải thì làm sao mà hắn biết trước được Natsumi ngay từ khi bắt đầu nói chuyện cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…… mình không ngờ là bạn lại dễ thương đến vậy đấy. Mình đã rất biết ơn Itsuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang mãi suy nghĩ, Tonomachi đã nói tiếp trong niềm vui không kiềm được. Natsumi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......bao nhiêu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đã nhận được bao nhiêu để làm chuyện này hả? Hẳn con số cũng không nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................bạn đang nói gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi vươn cổ ra. Trông cậu ta chẳng có vẻ gì giống như vừa bị nói trúng tim đen cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhướng mày…… chuyện gì đang xảy ra vậy? Bình thường, nếu một người có mục đích đen tối gì đó thì họ hẳn đã phải có phản ứng rồi chứ. Natsumi là một người rất tinh mắt, không thể nào cô lại không nhận thấy phản ứng đó được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy……… đừng có nói là anh ta thực sự khen mình dễ thương nhá?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đã nhận ra điều đó, Natsumi cảm thấy dường như tim mình đang đập nhanh hơn. Không. Không thể nào. Chắc chắn không phải ý đó. Nhưng Natsumi lại đang phản ứng khác với hôm qua, khi những người khi giúp cô làm đẹp. Vậy chỉ có thể là……..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là đôi mắt Natsumi bắt đầu đảo tứ phía. Tonomachi gãi đầu gãi tai rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã thực sự bị ngạc nhiên đấy. Bạn thật là dễ thương. Và mình đã bị choáng trước vẽ đẹp đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt của Natsumi như đóng băng lại khi nghe Tonomachi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị choáng váng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Choáng váng……… nghĩa là sắp khụy xuống vì mắt đang hoa lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình sắp khụy xuống vì phải nhìn vàoi cô ta mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình cảm thấy muốn bệnh khi phải nhìn vào cô ta, con nhỏ xấu xí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếtttttttttttttt rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên một tiếng và lộn cái bàn. (ND: bạn cái ……)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-wah!? Bạn sao vậy Natsumi-chan?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chả sao cả. Đừng có mà xoắn với tôi! Tôi có muốn trở thành như vầy đâu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bắt đầu gào thét điên cuồng. Những nhân viên xung quanh chạy đến giữ Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hãy bình tĩnh, thưa cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao cũng tới lúc rồi, cứ thế này mà đưa cô ta đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn khốn các người đang làm gì thế hả? Thả tôi raaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Natsumi cứ thế mà bị kéo vào trong phòng chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........quả là tệ hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang được trấn tỉnh, Shidou và Kotori cùng nhau thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta đã đưa Tonomachi trở lên mặt đất rồi. Sau khi Natsumi bất ngờ lên cơn, cậu ta có hơi bị sốc mất một lúc, nhưng rồi [Đúng tao mình đoán, quả là cô ấy đã mắc phải một căn bệnh nặng……… nhưng tao vẫn sẽ giúp đở Natsumi-chan!]. Cậu ta nói ra những lời đó làm cho người xung quanh không thể xác định được cậu ta thô lổ hay là nam tính nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ người tiếp theo là…… Kannazuki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori búng tay, thế là chẳng biết từ đâu hiện ra một người đàn ông cao lớn. Đó chính là Kannazuki Kyouhei, trợ lý của Kotori và cũng là phó chỉ huy không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào Kannazuki, người mà cậu đã nhiều lần gặp mặt, Shidou nhíu mày trong vô thức. Cũng phải thôi, bởi vì lúc này anh ta đang mang một chiếc kính mát, trên người là một chiếc áo thể thao nhưng thay vì xỏ tay qua tay áo thì anh lại cột nó tước bụng mình, chắc là một kiểu thời trang nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kannazuki-san, sao anh lại ăn mặc như thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu…….. đây là kế hoạch bí mật của tôi. Hãy dạy cho con nhỏ đỏng đảnh đó biết sức quyến rũ của chính mình đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki nói và đưa lên một ngón cái đầy vẻ tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........mấy giờ rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng đã 3 giờ trôi qua kể từ khi Tonomachi đến. Bây giờ, sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Natsumi lại ngồi một mình ở nơi trông như một quán cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như đây chính là nơi mà cô bị lôi kéo đến, và họ muốn cô phải chờ, nhưng……. cô đang bị mang đến nơi quái nào thế này? Natsumi thầm nghĩ trong khi gục mặt xuống để tránh ánh nhìn của mọi người xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooo? OOOOOOOOOOOOOOOo?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu kỳ cục vang lên, một người đàn ông mang kính râm, cột tay áo trước bụng bất ngờ xuất hiện và tiếp cận Natsumi, trông như anh ta đang cố nhìn mặt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........hở, gì-gì vậy……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi gương mặt Natsumi toác lên một vẻ rằng cô đang rất cảnh giác, người đàn ông kia vỗ trán mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooootoo, xin lỗi, tôi lúc nào cũng vậy cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi anh ta lấy trong túi mình ra cái danh thiếp và đưa cho Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................Kannazuki Kyouhei, thuộc đội quản lý của tập đoàn &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đây là một công ty chuyên sản xuất phim và làm chương trình truyền hình, thậm chí còn làm ngành người mẫu và tuyển chọn tài năng nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông tên Kannazuki đó hất mũi một cái và nói tiếp trong cơm phấn khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể hơi đột ngột, nhưng thưa cô, quý cô có hứng thú trở thành một người mẫu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt trước đề nghị đột ngột đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người-người mẫu……..? Khoan đã, có phải là những người xuất hiện trên tạp chí không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, họ chính là người mẫu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki gật đầu hăng hái. Nhưng Natsumi lại thở ra một cách lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đó là những người mẫu. Natsumi nhớ lại những quyển tạp chí và các chương trình truyền hình cô từng xem, để được làm một người mẫu, cô gái đó phải cao, và phong cách phải thật quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là cơ thể sau khi được &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến đổi thì còn chấp nhận được, chứ thân hình hiện tại của Natsumi thì quả là chả phù hợp tí nào. Thằng cha này chắc chắn là [bọn chúng]. Hắn ta chắc chắn là một ông bầu dỏm chuyên đi lừa tình phụ nữ và trẻ em bằng cách nói chuyện ngon ngọt, rồi sẽ thu của họ một khoản tiền khổng lồ với lý do họ cần được dạy bảo thêm bằng những bài học đặc biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........xin lỗi, nhưng tôi không thích đùa đâu. Muốn làm người mẫu thì phải cao và có phong cách tốt mới được. Một người như tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi nói bằng một giọng tự nhạo báng mình, Kannazuki lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hề đùa. Phong cách tốt à? Hah, những bộ ngực to bự thì có ý nghĩa gì kia chứ? Chả là gì cả! Tất cả chì là tâng bốc mà thôi. Một vẽ đẹp thực sự phải là một cơ thể chưa trưởng thành, giống như một chồi non sắp nở rộ trong mùa xuân tươi đẹp! Thật là tuyệt vời! Thế hệ trẻ ngày nay thật là tuyệt! Cơ thể cô thật là tuyệt. Tôi sẽ không bao giờ nói hai lời đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki thở phì phò và tiến đến Natsumi gần hơn. Cô giật lùi lại theo phản xạ. Và cũng giống như Tonomachi, anh ta không hề nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng hơi tởm, nhưng một người đàn ông đã thật sự nghĩ như thế về cô ư? Thật sự thế giới này có tồn tại những người yêu mến Natsumi ư? Không, nhưng nếu hắn khen cơ thể hiện tại của Natsumi là đẹp, thì……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi có một cơ thể đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể của Natsumi rất chuẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoại hình không hoàn hảo, nhưng vẫn có thể làm người mẫu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như cơ thể của Natsumi có thể dùng để kiếm tiền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên-tên giết người………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đứng bật dậy và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ô da, sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có tới đây. Tôi sẽ không để anh lừa đâu, không bao giờ đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không lừa cô. Được rồi, nếu không thích nói chuyện ở nơi này, cô có thể đến văn phòng của tôi……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kannazuki nắm tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên the thé, tát một cái thật kêu vào mặt anh ta rồi chạy nhanh vào bên trong cửa hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 5&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............tệ hại thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............kết quả vẫn thật tồi tệ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chứng kiến những gì vừa xãy ra, Shidou và Kotori lại thở dài thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kannazuki lại cười, mặt anh ta chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả. Mặt anh ta in rõ hình một bàn tay năm ngón, còn cái kính mát thì vỡ mất một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì trông Kannazuki quá kinh tởm. Nhưng dường như suy nghĩ của Natsumi tiêu cực hơn em nghĩ nhiều. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta giảm mức độ xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói là…… giảm mức độ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……..đầu tiên, thay vì ca ngợi cô ấy, chúng ta nên làm cho cô ấy hiểu rằng sẽ không ai cười nhạo cô ta nếu trò chuyện bình thường với một người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu…….nói rõ xem?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta nên đưa cô ấy đến một cửa hàng bán thức ăn nhanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ mức độ sẽ được giảm xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng và gãi má. Tính đến bây giờ thì có lẽ đó là cách tốt nhất cho Natsumi. Sẽ tốt hơn nếu cô bé được tiếp xúc dần dần với môi trường bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, chuyển sang cuộc hẹn tiếp theo thôi nào. Bọn em sẽ đưa cô ta ra khỏi phòng, vậy nên hãy đi chuẩn bị đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori dựng que Chupa Chus cô đang ăn lên và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........mấy giờ rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm vào Shidou và Kotori bằng một gương mặt lạnh. Họ đang ngồi đối diện nhau. Nơi Natsumi được đưa tới là một cửa hàng ăn bán hamburger. Xung quanh là sinh viên và học sinh đi cùng với cha mẹ mình. Đây là một nơi khá sôi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, chỉ là hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, yeah, chỉ hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách thờ ơ trong khi Shidou thì gượng gạo. Natsumi nhìn họ một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, mình sẽ đưa tiền cho cậu nhưng cậu có thể đi gọi món được không? Mình sẽ đưa thực đơn cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…...hả? Sao lại là tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà. Tiền đây, đừng làm rơi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi buộc phải cầm lấy tiền và đi đến quầy hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........grừ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá nhiều phiền phức, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Natsumi đứng đó, đối mặt với người nhân viên những cô bé lại gục mặt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Quý khách đã quyết định gọi món gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhân viên với mái tóc cắt ngang đứng sau quầy đăng ký mỉm cười hỏi. Natsumi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim cô bé lại đập thình thịch. Cô bé nói bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................3…..ha-hamburger!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, ba hamburger thưa quý khách!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô nhân viên tươi cười hỏi nhưng Natsumi giương mắt to hết cỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoai tây, tức là khoai tây chiên ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ rất dễ lên cân nếu ăn quá nhiều chất có cạc bon hi đờ rát với dầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông cơ thể của quý khách thật là thảm hại. Có lẽ quý khách nên tăng cân lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu má nóóóó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đấm mạnh vào cái quầy đăng ký vô tội, cô nhân viên giật mình kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếttttttttttt! Cô không cần phải nói ra đâu! Tôi cũng chẳng ưa gì cái thân xác này đâuuuuuuuuuuuu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…. thưa quý khách?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nat-Natsumi?!?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, cản con nhỏ lại mạu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Shidou và Kotori vang lên. Natsumi bị bắt lại ngay sau đó và được đưa trở về phòng mình.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=386980</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 8</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_8&amp;diff=386980"/>
		<updated>2014-08-30T11:53:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;Phần 1  “Anh nghe nói là Natsumi đã tỉnh lại?”  Cánh cửa phòng mở ra, Shidou cao giọng hỏi.  Đó là một căn cứ ngầm dưới lòng đất thu...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghe nói là Natsumi đã tỉnh lại?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng mở ra, Shidou cao giọng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một căn cứ ngầm dưới lòng đất thuộc &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nội thất bên trong căn phòng được bố trí giống như trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, có rất nhiều máy đo và thiết bị giám sát được đặt bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, nhanh thật đấy Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để trả lời cho câu hỏi của Shidou, một cô gái ngồi trên chiếc ghế đặt chính giữa căn phòng quay mặt lại và nói, đó chính là Kotori. Trong lúc Natsumi bị ngất đi, phép biến hình của &amp;lt;Haniel&amp;gt; mất tác dụng, và Kotori trở lại bình thường, giống như cô em gái trong ký ức của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, có gì đó không ổn lắm. Shidou bối rối hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hn…..? Gương mặt của em bị làm sao vậy Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đường màu đỏ nhạt xuất hiện trên gương mặt Kotori, trông như một vết mèo quào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori “Ahh!” lên và gãi má rồi nói với Shidou:” Cẩn thận đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ….? Mà thôi, vào vấn đề chính đi, Natsumi đã tỉnh lại phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Theo em, ở đây này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou rời khỏi phòng theo hướng dẫn của Kotori. Tiếng bước chân cậu vang vọng trong cái hành lang dài nhưng rộng hơn của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; một chút. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lần đầu tiên cậu đến nơi này, nhưng cậu lại có một cảm giác quen thuộc, cứ như thể nơi này chính là địa điểm để cậu họp bàn cách đối phó Natsumi vài ngày trước đây. Dường như &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã chuẩn bị sẵn nhiều cơ sở tương tự thế này để đối phó với nhiều tình huống khẩn cấp khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày trước đó, khi Kotori dịch chuyển những Natsumi và những người kia bằng &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, cô ấy ngay lập tức được chuyển đến đây để được kiểm tra và trị liệu. Khó mà xác định được Ellen đã gây ra vết chém trên người Natsumi bằng loại kiếm nào, nhưng may mắn thay, nó không nguy hiểm tới tính mạng.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta gặp phải vài vấn đề với Ellen, và bọn em muốn giữ cô ta lại trên &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;, nhưng…. chúng ta không thể để một tinh linh chưa được phong ấn sức mạnh trên con tàu được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhìn Shidou và nói trong khi cả hai đang đi bộ trên hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là chuyện bình thường thôi. Nếu một tinh linh vẫn còn mang đầy đủ sức mạnh và lại còn khá là hung hăng ở bên trong, dù có thắt chặt an ninh tới cỡ nào đi chăng nữa, chắc chắn họ vẫn sẽ không thể cầm cự được quá 1 giây đồng hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori bất thình lình dừng lại. Trước mặt họ là một cánh cửa kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô em gái thoăn thoắt bấm phím để nhập số vào cái khóa điện tử, rồi ấn tay vào. Một âm thanh nghe như phát ra từ những thiết bị điện tử trong phim khoa học viễn tưởng vang lên, hệ thống đã xác nhận mật khẩu, rồi cánh cửa trượt mở, hiện ra lối vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vào đi, Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói và cậu bước vào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau cánh cửa là cả một không gian rộng lớn. Có một vài thiết bị máy móc được đặt xếp hàng trong vùng khuất ánh sáng, và ở giữa là một hàng rào bằng kính vô cùng kiên cố chia đôi căn phòng. Chính Kotori đã yêu cầu lập nên khu vực cách ly này tương tự như của &amp;lt;Fraxinus&amp;gt; vì cuối cùng cô bé cũng đã lấy lại được quyền chỉ huy của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau tấm kính đó là một cô gái với một gương mặt u buồn đang ngồi trên giường và chơi với con búp bê trong tay cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lặng lẽ gọi tên cô gái đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu cô dính đầy bông đệm (ND: mình không chắc bed hair là cái gì), làn da cô trắng nhưng lại rất nhợt nhạt. Cô trông rất thấp khi ngồi, còn tay chân thì lại mảnh khảnh như một nhành cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngồi trên giường, trên người cô là một bộ đồ của bệnh nhân. Trong một lúc, Shidou cứ ngỡ rằng đó là một cô gái mắc phải một chứng bệnh nghiêm trọng, và dường như không còn sống thêm được bao lâu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái này trông hoàn toàn không giống tí nào với tinh linh mà cậu và mọi người đã cùng nhau cứu ngày hôm qua. Nhưng Shidou biết rõ điều này. Con người đang ngồi ở phía bên kia tấm kính cách li mới là hình dáng thực sự của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................Em nghĩ anh đã biết điều này, nhưng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoay lại thanh kẹo trong miệng trước khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh phải cẩn thận. Có vẻ như tạm thời cô ta không thể dùng được thiên sứ của mình vì vết thương do Ellen gây ra, nhưng dù sao đi nữa, đó vẫn là một tinh linh. Và còn một điều nữa, thống kê cho thấy lúc này cô ta đang ghét anh hơn bao giờ hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....nhưng….. nếu anh anh không nói chuyện được với cô ấy thì việc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như anh nói đấy. Trừ khi Natsumi chịu mở lòng và tin tưởng, anh sẽ không thể phong ấn cô ta được. Em sẽ không bắt anh phải cưa đổ cô ta nữa đâu, nhưng hãy cố tìm vài manh mối. Vì đây chính là cơ hội của chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cơ hội?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhún vai một cách rất không-tự-nhiên khi Shidou hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Cô ta đang bị thương nặng và không thể sự dụng sức mạnh theo ý muốn của mình được. Hơn nữa, chúng ta lại đang cách ly cô ta ở một nơi mà cô ta không thể biết được. Chắc chắn cô ta sẽ cảm thấy lo lắng dù bề ngoài có tỏ ra mình mạnh mẽ thế nào đi nữa. Nếu anh đến an ủi, rất co thể anh sẽ khôi phục được lòng tin của cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng không biết mình có làm được không nữa…. Nếu là anh là cô ấy, anh sẽ rất cảnh giác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy thật. Nhưng đừng quên rằng anh chính là người anh hùng đã mạo hiểm cả mạng sống của mình để cứu cô ta. Có lẽ sẽ không khó khăn lắm để làm cô ta tin tưởng anh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hít nhẹ một hơ, nói với Kotori [Anh vào đây!], rồi đặt đặt tay lên cánh cửa ra vào căn phòng được ngăn cách bằng lớp kính kiên cố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa từ từ mở ra, Shidou bước vào. Nhìn từ bên ngoài, chúng chỉ là những tấm kính trong suốt, nhưng khi bước vào bên trong, trông chúng chẳng khác gì những bức tường sơn trắng bình thường. Ngoài chiếc giường ra, căn phòng còn được bố trí thên một cái bàn và và cái tủ. Và tất nhiên cậu cũng có thể thấy được rất nhiều thiết bị giải trí có sẵn trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; đã cố gắng hết mức có thể để không làm cho Natsumi cảm thấy buồn chán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi, đang ngồi trên giường, giật khi nhìn thấy Shidou bước vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo-yo………………… Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cố làm một vẻ mặt thân thiện và tươi cười với cô khi chào, nhưng, thay vì chào lại, Natsumi ngay lập tức vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, như gối, đệm, đồ chơi thẳng về phía cậu trai tội nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............!..................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ-chờ đã………….Natsumi………..nguy hiểm lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừ………..Nh……….. Tô………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói nhưng Shidou lại chẳng nghe được gì cả, thế là cậu nhướng mày hỏi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng…….nhìn……….tôi………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? à không phải, sao lại……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu thắc mắc, thế là một con gấu trúc búp bê hạ cánh theo phương ngang vào mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hepu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó lạ là viên đạn cuối cùng của khẩu súng mang tên Natsumi. Khi nhận ra rằng mình đã không còn gì để ném, cô hốt hoảng bò lui về phía sau trên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một vài giây, cô bé quằng quại, cố ẩn mình trong tấm ra và nhìn chằm chằm vào cậu. Trông cô chẳng khác gì một tay bắn tỉa mặc bộ Ghillie núp lùm. (ND: trông như vầy đây: http://cdn2.bigcommerce.com/n-zfvgw8/n35yvp3h/products/118/images/819/warrior_ghillie_suit__41604.1384701863.1280.1280.gif?c=2)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh….muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi liếc nhìn Shidou bằng một ánh mắt thù địch và hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình chỉ muốn nói chuyện thôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không có gì để nói với anh hết…...đi-đi ra mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói vậy chứ. Vết thương của cậu ổn chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“uu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe xong những lời nói của Shidou, Natsumi trở lên lúng túng. Và sau vài giây im lặng, cô nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Tại sao…….anh lại giúp tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu hỏi vì sao à…… thì tại vì….. chẳng phải cậu đang bị Ellen cho ăn hành……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý tôi không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên, ngắt giữa chừng câu Shidou đang nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi….. chẳng phải tôi đã đội lốt anh, rồi bắt bạn của anh đi…… tôi toàn gây ra những chuyện tệ hại cho anh! Tại sao vậy……… Tại sao anh lại cứu tôi cơ chứ? Anh… và cả những người bạn của anh nữa………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dứt lời và *pi*, cô bé chỉ thẳng vào mặt cậu. Shidou khoanh tay lại và thở dài ngao ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… mình mệt rồi đấy. Sao cậu cứ hỏi toàn những điều vớ vẩn như vậy hả? Có thôi đi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kích động kêu lên. Và sau một chốc suy nghĩ, *pon*, Shidou nắm tay lại dộng vào bàn tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, mình hiểu rồi. Cậu sẽ phải đi xin lỗi tất cả mọi người, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaah, Mouuuuu…………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi vung tay loạn xạ, bụi giường bay tứ tung. Câu trả lời của Shidou dường như không phải là câu trả lời mà cô muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đối với Shidou, thật khó mà trả lời được nếu có ai đó hỏi cậu rằng [Tại sao anh lại giúp tôi?]. Cậu gãi đầu mình rồi trả lời lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu có nói vậy đi chăng nữa………… một khi đã trải qua những chuyện như vậy, cứu cậu là lựa chọn duy nhất của mình, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có giỡn mặt tôi! Những lời anh nói toàn là dối trá! Cứ nói đi! Nói toạc cmn ra! Anh có mục địch gì? Cứu một tên tội phạm đã gây ra bao nhiêu là rắc rối cho chính mình thì anh nhận được ích lợi mẹ gì cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........không phải, hm…., mình phải nói sao cho cậu hiểu đây? Đúng mình rất không thích những trò đùa tai quái cậu gây ra cho mình…….…khi nói chuyện với những tinh linh, dù mỗi người mỗi khác, nhưng mình luôn gặp phải một điều. Cứ nhìn Tohka và Yoshino mà xem, mình nghĩ cậu đã biết điều này, họ cũng là tinh linh như cậu đấy. Và mình cũng đã suýt chết vài lần khi cố tiếp cận họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ch-chết… ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah. Mình bị người ta dùng súng ngắm đục một lổ trên người mà không hề mang đồ bảo hộ, và một lần khác, gần như toàn bộ thành phố bị đóng băng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…….haaaah!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình còn suýt bị ăn thịt, và xém tí nữa là ra tro.” (ND: đề phòng bà con quên mất, vụ ăn thịt là của Kurumi, còn chuyện tro cốt là khi đóng vai anh hùng đứng ngay trước đại bác của Efreet để cứu mỹ nhân ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả……..heeeee……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn nữa, lúc mà cơn bão vào bờ, nó gần như thổi mình bay mất xác……….. aahh, đã vậy, cách đây không lâu, toàn bộ người dân trong thành phố này còn bị tẩy não, rồi họ đồng loạt tấn công mình.” (ND: đoạn này nghe thơm mùi nhang…..)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trố mắt ra, trông cô như thể vừa nghe được câu chuyện của một huyền thoại chém gió (something unbelievable). Shidou cười gượng gạo rồi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên……. nói sao đây nhỉ…..miễn là có bất kỳ ai bị tổn thương thì mình không thể làm ngơ được. Tohka và những cô gái kia đã suy ngẫm rất nhiều về chuyện đó, và họ đã vượt qua, để rồi có được một cuộc sống bình yên như hiện tại. Và nếu đã là như vậy thì không có lý do gì cậu lại không thể làm được như họ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói xong, Natsumi yên lặng trong một lúc, rồi cô bé khịt mũi một cách thô lỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thái-thái độ gì đây…..? Anh tưởng chỉ cần nói được như vậy là trông mình ngầu lắm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, chuyện đó………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không như thái độ kiên quyết của mình, Shidou đã không thể nói hết câu đó được. Cậu gãi má mình, rồi nói với Natsumi lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan trọng hơn, mình có một câu hỏi. Cậu có hài lòng với những điều mình đã làm không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................................Điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất một khoảng thời gián đắn đo, Natsumi mới bật lại được một câu hỏi. Nhưng đó quả là một chuyện tốt khi cô đã không từ chối thẳng thừng điều mà Shidou hỏi. Cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do cậu đã đội lốt mình và bắt cóc mọi người ấy. Tại sao cậu lại làm như vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên kia chiếc giường, Natsumi trừng mắt nhìn Shidou sau khi cậu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì….bởi vì….. lúc đó…. anh đã phát hiện ra bí mật của tôi chứ còn sao nữa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bí mật?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải quá rõ ràng rồi hay sao? Anh đã thấy tôi trong bộ dạng thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh………………? Chờ-chờ đã nào! Tại sao cậu lại gây ra bao nhiêu là chuyện chỉ vì hình thật thật của cậu bị nhìn thấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi trả lời cậu bằng cách hét lên, đôi mắt cô bé đẫm lệ. Rồi cô nghiến chặt răng lại và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh…….vừa nói gì hả? Đùa cũng có giới hạn thôi chứ? Chẳng quá rõ ràng rồi hay sao? Nhìn tôi với cái bộ dạng thảm hại này mà xem…… chắc anh khó mà giữ được bình tĩnh nhỉ? Hay anh muốn trả thù tôi theo cách khác? Bắt tôi phải chính miệng nói ra điều đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi điên dại hét lên và đập mạnh vào cái thành giường. Shidou vẫn chưa hiểu được, nhưng nếu cứ để như vầy thì Natsumi sẽ chết mất thôi. Và với một đôi mắt như bắn ra những tia máu hằng học, cô nói tiếp, vẫn bằng một giọng cực kỳ kích động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện có vẽ khá suôn sẽ khi lần đầu anh gặp tôi đúng không? Anh nói tôi đẹp. Nhưng sao anh lại nói vậy? Phải rồi, điều anh nói không phải dành cho tôi, mà là cho Onee-san mà tôi đã biến thành, đúng chứ? Nếu quay ngược thời gian, và lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi là trong bộ dạng này, liệu anh có còn nói vậy nữa không? Câu trả lời sẽ là không, đúng chứ? Rồi anh sẽ chẳng thèm chú ý đến tôi. Và nếu là vậy, dù tôi có bắt chuyện với anh đi nữa, anh cũng sẽ chẳng buồn để tâm đến, đúng chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện đó thì………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyệnnnnnnnnnnnn đóóóóóóó khônggggggggg thểểểểểể xãyyyyyyyyyyyyy raaaaaaa!!!! Còn hiện giờ…….. những người ở quanh đây, nếu cứ thế này, sẽ không ai bận tâm đến tôi nữa……..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi…………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, Shidou nhíu mày lại khi chợt nhận ra rằng giọng điệu cô bé đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay lập tức, Natsumi liếc cậu bằng một cái nhìn sắc bén.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ không tha thứ cho bất cứ ai trên thế giới này biết bộ dạng thật sự của tôi………..!’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé nhàu vò tấm ra giường thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou bước lùi lại một bước, dường như cậu đã bị giọng nói mãnh liệt của Natsumi chế ngự mất rồi. Từng câu từng chữ của Natsumi hiện về trong tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là………… dường như Natsumi ghét cay ghét đắng hình dáng thật của chính mình. Vậy nên cô bé đã sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để tự biến thân, trở thành một Onee-san hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đem so sánh cơ thể thật của cô với cái hình dáng cô biến thành, trông chúng cũng chẳng khác biệt là bao. Nhưng với Natsumi thì lại khác. Cô cảm thấy ghê tởm với hình dáng thật mà chẳng mấy khác biệt với cái hình dáng hoàn hảo trong tư tưởng của chính mình. (ND: chổ này hơi khó diễn đạt, đại khái là Natsumi thích hình dáng bb hơn là cơ thể loli của mình, dù rằng trong mắt người khác thì hai cái đó không khác nhau là bao)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou vẫn còn một điều chưa hiểu sau khi đã lãnh hội được vấn đề đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nó cũng không mấy phức tạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuuuun…. nhưng mà Natsumi này, hình dáng thật của cậu lại đáng thất vọng đến vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là mái tóc của Natsumi trông rất lộn xộn (bẩn thỉu), nhưng đây không phải là lời tâng bốc đâu, Shidou không hề cảm thấy Natsumi tệ hại như lời cô ấy tự chê bai mình. Chỉ cần cô bé chịu khó chải chuốt nó một chút thôi là trông cô sẽ đẹp hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi lại nhìn Shidou bằng một cái nhìn căm hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nghĩ mình nói vậy…………….. Tôi sẽ không bị lừa đâu, không bị lừa đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình không lừa cậu đâu. Để mình nhìn rõ hơn gương mặt cậu đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou từ từ bước đến và vịn tay lên cái thành giường của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmmm! Hmmmmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cố lết đi, và chống cự lại, nhưng có lẽ những tổn hại của vết thương vẫn còn đó, nên cô bé nằm yên ngay. Shidou từ từ kéo tấm ra trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc, cô bé nhắm tịt mắt con người lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là Natsumi này không thể có được nét quyến rũ và gợi cảm như hình dáng người lớn kia, nhưng nếu chịu tắm rửa cho sạch sẽ, chắc chắn cô bé sẽ trông rất tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… đúng như mình đoán. Lúc này trông cậu trông rất đẹp đấy, một nét đẹp mà chỉ cậu mới có được thôi. Đừng tự nói xấu bản thân mình nữa nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…….? Đừng có mà phán như đúng rồi………………!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt Natsumi đầy căm phẫn, nhưng *Jiii~~* (ND: chắc bà con cũng biết từ này rồi nhỉ), cô nhìn lại gương mặt Shidou, và ngắt quãng giữa chừng câu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt cô bé phải khó khăn lắm mới rời khỏi gương mặt Shidou được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau một khoảng lặng, Natsumi mở miệng thỏ thẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Thật không? Thật sự….. tôi giữ lại bộ dạng này cũng không sao chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, thật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẳng định mạnh mẽ, rồi xòe bàn tay mình ra, đưa về phía Natsumi. Còn một chút nữa thôi là cậu đã chạm đến được cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên, hãy đi xin lỗi mọi người bằng hình dáng thật này, và cả giọng nói thật nữa. Sẽ không sao đâu. Rồi mọi người sẽ hiểu. Và nếu làm vậy, cậu còn có thể kết bạn với họ nữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............Bạn….bè…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi cúi xuống như thể cô chẳng muốn làm gì cả, nhưng rồi, cô bé cũng rụt rè chìa về phía Shidou. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NHƯNG&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc chỉ còn một chút nữa thôi là họ đã có thể cầm tay nhau được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngay lập tức lật bàn tay mình lại, và *pii*, cô giơ ngón giữa lên (fuck).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....khoan đã….. tôi sẽ không bị anh gạt chỉ bằng những lời đó thôi đâu. baaaaaka!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lớn tiếng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“heh………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạnnnnnnnn cmn bèèèèèè à? Cậu nói vậy, và chỉ chờ cho đến khi tôi bị lừa thôi, là cậu sẽ ngay lập tức chế giễu tôi đúng chứ!? Uwah, cô thật sự tin những lời đó ư, baka!... hay tương tự thế. Anh sẽ nói vậy rồi lăn ra cười như một con gà trống thiến chứ gì? Anh nghĩ chỉ cần muốn là có thể thấy được chữ [sốc] hiện ra trên gương mặt tôi ư? Tôi biết! Tôi biết cả rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không……. Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lùi lại một bước như thể bị áp đảo bởi áp lức của Natsumi. Nhưng cô bé chẳng những không nguôi giận đi mà còn bốc hỏa hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con bé thảm hại này trở nên tự tin nhờ vào lớp vỏ bọc của một Onee-san xinh đẹp mà nó khoát lên ư? Thật là tởm lợm. Đó là những gì anh đang suy nghĩ trong lúc này, đúng chứ? Tôi biết rõ điều dó cho dù anh ẳng ra hay không đi chăng nữa. Trên cái thế giới này, chỉ có tôi biết rõ bản thân mình nhất mà thôi, trông tôi chẳng khác gì một cái thùng rác thảm hại cả. Nhưng tôi lại không thể làm gì được cả. Tôi có thể làm được cái đíu gì cơ chứ!?” (ND: những từ ngữ mạnh mà mình dùng trong câu thoại này cũng gần tương đương bản Eng)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình-bình tĩnh lại đi nào Natsumi! Không có ai nghĩ như vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im con mẹ nó điiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Một thằng ‘tốt bụng’ như anh chắc cũng phải có sở thích nó xấu về bí mật người khác sau lưng họ, xong rồi vứt hết mấy lời phỉ báng đó lên SNS nhỉ? (ND: SNS là tên một mạng xã hội. Chắc Natsumi có nick trên mạng này, bà con thử lên đó tìm xem ^^) Anh sẽ đăng một tấm ảnh, kèm theo đó là một dòng mô tả, đại khái như là [Bữa nay đi chơi, tui tình cờ gặp con vẹo kinh tởm này đây, nhìn mà muốn ọe! Mọi người thấy đúng vậy không?] Aaaaaaaaaaaaaaahhhhh!!!!!! Chết đi, chết cmn đi, chết đi cho đỡ chật đất, chết con mịa nó điiiiiiiiiiiii!! Họ sẽ spam,  rồi trang cá nhân của tôi sẽ ngập tràn trong cứt. Rồi dư luận mạng sẽ ném đá tôi, rồi chúng sẽ quăng tôi vào giữa một diễn đàn khổng lồ (BBS) và ẳng cho đã miệng, đến khi nào tôi bị đá đít ra khỏi trường mới thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu biết rõ thực trạng xã hội ngày nay quá nhỉ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Shidou cùng tìm lại được giọng của chính mình và lên tiếng. Nhưng bây giờ không phải lúc thích hợp để tán chuyện tầm phào. Cậu đang cố gắng để trấn trấn tĩnh Natsumi. Cô bé đang điên tiết hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù sao đi nữa, hãy bình tĩnh lại nào. Nào, nào, hít một hơi thật sâu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ugaaaaaaaaaaaaaaaaaaah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng quả là vô ích. Natsumi đang trong cơn kích động, cô vung tay loạn xạ xung quanh, và….. cô bé giương bộ móng vuốt vô địch của mình lên, rồi *gariii*, cô cào cật lực vào gương mặt của thằng mà nãy giờ mình đang nói chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy nên em mới nói với anh là phải hết sức cẩn thận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori, người đang mang trên gương mặt mình những vết trầy xước tương tự, lên tiếng sau khi Shidou ra khỏi phòng của Natsumi và nhún vai. Có vẽ như Kotori cũng đã lâm vào một tình huống tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......dù sao đi nữa, cô ấy ra sao rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng có vài chuyển biến, nhưng vẫn chưa phải lúc để anh có thể phong ấn được cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yeahhhhh…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou chạm nhẹ vào gương mặt trầy xước của mình, vẫn còn đau lắm. Cậu nhìn qua bức tường cách ly trong suốt để quan sát. Natsumi đã bình tĩnh hơn một chút, vì Shidou đã ra ngoài. Cô bé thở chậm lại, rồi từ từ bước ra khỏi giường, nhặt nhạnh những gối, nệm, đồ chơi mà mình đã ném vương vãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể thấy được đó chỉ là một hành động bình thường. Nhưng đối với Shidou, cô bé thu nhặt chúng lại không phải để chon căn phòng được gọn, mà là chuẩn bị hỏa lực để tấn công người tiếp theo bước vào căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dường như cô ta không có bất cứ niềm tin nào vào ngoại hình thật của mình cả. Chúng ta phải dùng một cách nào đó, hoặc nhờ một ai đó để cải thiện tình trạng này. Nếu không, cho dù chúng ta có phong ấn được cô ta, linh lực cũng sẽ ngay lập tức chảy ngược lại mất thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori chống tay lên cằm và nói nói một cách khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật đúng như những gì Kotori vừa nói. Nếu Natsumi được phong ấn, cô bé sẽ không thể dùng được khả năng biến hình của mình nữa. Lẽ đương nhiên, cô sẽ không thể biến thành hình dáng của Onee-san, và phải sống trong hình hài thật sự. Nhưng theo như tình trạng hiện tại của Natsumi thì………… điều đó quả là rất khó khăn đối với cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta không còn nhiều thời gian để phung phí cho chuyện này nữa đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn nhiều thời gian?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hỏi, Kotori gật đầu: “Chẳng phải đã quá rõ rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lúc này, Natsumi còn chịu ngoan ngoãn vì vết thương Ellen gây ra cho cô ta vẫn còn đó. Nếu cơ thể cô ta được phục hồi đến một mức độ nào đó mà có thể gọi được thiên sứ ra, cô ta sẽ bỏ trốn ngay lập tức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…… hiểu rồi. Nếu đúng như em nghĩ thì chúng ta còn lại bao lâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đưa hai ngón tay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo tính toán của Reine, chúng ta có nhiều nhất là hai ngày. Bằng bất cứ cách nào đi chăng nữa, chúng ta cũng phải làm cho cô ấy mở lòng mình ra trong hai ngày đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khoanh tay lại, nhíu mày rồi đắm chìm trong suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn thời gian nữa rồi. Và điều xương nhất chính là hiện tại Natsumi cực kỳ ghét phải gặp người khác, chứ đừng nói gì đến trò chuyện với họ. Vậy điều đầu tiên cần làm là phải bằng cách nào đó hóa giải đi nỗi tự ti đã xâm chiếm hoàn toàn cô bé (strong complex).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................ah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Shidou *pon* nhấn tay mình, cậu vừa nãy ra một ý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này Kotori, anh không biết chuyện này có tác dụng không, nhưng thử làm xem nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nhướng mày lên, rồi nghiên đầu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou giải thích ngắn gọn ý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu….. hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô em gái nâng que kẹo Chupa Chus trong miệng mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, vì không còn cách nào khác nên chúng ta hãy thử xem sao. Bọn em, tổ chức &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; sẽ chuẩn bị cho anh mọi thứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, trông cậy cả vào em đấy. Anh sẽ đi nhờ bất cứ ai chịu giúp đỡ chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, nhờ anh đấy. Chúng ta sẽ bắt vào ngày mai. Kế hoạch sẽ diễn ra ngay sau khi Natsumi ăn xong bữa sáng của cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ou, đừng có ngủ quên nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh cũng vậy đó.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói, rồi len những ngón tay mình vào thanh kẹo Chupa Chus cô đang ăn. Cô *nii* lớn và nhếch mép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì….. hãy bắt đầu cuộc chiến hẹn hò của chúng ta đi nào.” (“Well then-------Let our Datewar begin” )&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hửm…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau, sau khi thức dậy, Natsumi ngửi được một mùi hương lan tỏa trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngay lập tức xác định được nguồn gốc mùi thơm đó. Một phần của bức tường mất đi, và thay vào đó là một cái bàn, trên bàn là bữa ăn sáng được để sẵn. Bữa ăn gồm thịt xông khói, trứng và hai cái bánh mì đi kèm với súp, ngoài ra còn có salad nữa. Món súp vẫn còn nóng đến bốc hơi, còn thịt xông khói vang lên những tiếng *crackle*. Cô nhận ra rằng đây không phải là thức ăn làm sẵn như mọi khi, mà chúng chỉ vừa mới được nấu chín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như một phần của bức tường đã được thiết kế lại để có thể mở ra - đóng lại dễ dàng, và người ta có thể dễ dàng đưa thức ăn vào phòng thông qua lối đó. Hôm qua, cả bữa trưa và bữa tối đều được nhân viên chuẩn bị sẵn thức ăn, trước cả khi Natsumi kịp chú ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước về phía cái bàn. Cô bé hít một hơi thật sâu mùi hương của những món ăn trên đó trước khi rụt rè bốc thức ăn bỏ vô miệng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị ngậy, ngon ngọt của mỡ chảy ra từ miếng thịt xông khói, hòa vào vị nhạt của trứng, như tan ra trong miệng Natsumi. Cô bé vỗ nhẹ vào má mình, và *puun**puun*, cô lắc đầu thật mạnh để cưỡng lại sự cám dỗ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm…. sao ngon thế không biết……” (ND: sát nghĩa đó nha bà con @@)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé lẩm bẩm một cách tiếc nuối (???) trong khi vẫn ăn ngon lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dùng miếng bánh, quệt mức lên rồi nhồn đầy họng. Cô liếc nhìn xung quanh căn phòng đang giam giữ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cái giường, một cái bàn, một cái tivi và hầu hết những thứ cần thiết cho cuộc sống, tất cả đều có đủ. Với lại, thức ăn và kẹo luôn được đặt sẵn trong căn phòng, cô bé không cần phải gặp mặt ai cả. Quả là một nơi sống lý tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi không thể cứ ở mãi nơi này được. Cô bé nghiến răng lại trong khi vuốt lên vết thương trên bụng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không thể biết được Shidou và Kotori đang toan tính điều gì, nhưng không khó để suy ra được rằng chắc chắn đó là một điều không hề có lợi cho cô. Có thể họ sẽ dùng cách gì đó để trả thù cô. Và đây chính là bữa ăn để vỗ béo. Nhưng nếu là vậy, họ không có lý do gì để mang tới cho cô bữa ăn ngon như thế này cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ không để cho các người muốn là gì thì làm đâu……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vết thương Ellen gây ra cho cô đã gần như được chữa lành. Nếu không có chuyện gì xảy ra, chỉ vài ngày nữa thôi là cô sẽ đủ lành lặn để có thể sử dụng thiên sứ. Và khi đó, những bức tường cách ly này cũng sẽ không khác gì những tờ giấy mỏng. Phải thoát ra khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra Natsumi đã có thể quay về thế giới bên kia của mình, nhưng do dính phải vết thương, cô không thể di chuyển qua lại giữa hai thế giới được nữa…… thời khắc mà cô quay trở lại thế giới bên kia, dường như đã có một lực nào đó tác động, kéo ngược cô trở lại thế giới này. Natsumi không hề muốn dùng tới cách đó tí nào cả, trừ khi có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cô tình cờ có được cơ hội để thoát khỏi đây và bước ra bên ngoài, tuy khả năng này rất thấp, nhưng rất có thể cô sẽ tình cờ đụng mặt wizard tên Ellen đó lần nữa, và lần này, cô ta sẽ ra tay thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ thầm trong đầu: Dù sao thì, ưu tiên hàng đầu ngay lúc này là phải tìm cách chữa lành vết thương thật nhanh và khôi phục lại linh lực. Thế là cô lại bắt đầu nhét thêm thức ăn vào  mồm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa phòng bật mở ra, một vài người bước vào và ngay lập tức bao vây Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự việc bất ngờ này làm cho Natsumi vô cùng ngạc nhiên, một tiếng kêu hốt hoảng vô tình bật ra từ cổ họng cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hoang mang nhìn xung quanh, và ngay lập tức phát hiện ra rằng, đó đều là những người mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou, Kotori, cả Tohka và Yoshino, những người từng bị cho là giả mạo nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đã biết quá rõ Kotori rồi, và cả Tohka nữa. Tohka lúc nào cũng giữ một vẻ tự hào lộ liễu trên gương mặt, trong khi đó, Yoshino thì lúc nào cũng rụt rè, nhưng lại rất thu hút người khác giới. Đó chính là kiểu con gái mà Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải là vấn đề chính trong lúc này. Những kẻ đang bao vây Natsumi, không hiểu vì lý do gì mà họ lại đeo theo những dây thừng và bao tải rất lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái…..cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị bốn phía bao vây, Natsumi kêu lên đầy bối rối. Thế là Kotori *pii* chỉ tay về phía cô bé và kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt nó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“””Ooou!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, theo lệnh của Kotori, Shidou, Tohka và cả Yoshino nữa, cả bốn người họ cùng xông vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
~Bassaa*, một ai đó chụp cái bao tải lên đầu Natsumi từ phía sau, thế là tầm nhìn của cô bé tối đen lại. Tiếp đó, cùng với thời điểm tiếng kêu vọng lại của Kotori đến tai họ, lần này, từ phía trên cái bao tải, lại một ai đó tròng sợi dây thừng vào. Thế là cơ thể của Natsumi đã bị trói ngay đơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hnn! Hnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chống cự kịch liệt, nhưng tất cả chỉ vô ích. Tay chân Natsumi đã bị trói chặt bằng sọi dây kia rồi, có muốn cựa quậy cũng không được. Và điều duy nhất cô bé có thể làm trong lúc này là lăn tròn người trên mặt đất như một con hải cẩu không tai vô ý bị sóng biển đánh dạt vào bờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi một người nào đó bồng cả người cô bé lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… làm gì tiếp theo đây Kotori?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mang cô ta qua bên này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu…. đã rõ~!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng trò chuyện vang xuyên qua cái bao tải dày cộm, thế rồi Tohka, người đang bưng Natsumi trên tay bắt đầu bước đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...mình đang bị đem đi đâu thế này? Từng ý nghĩ kinh khủng bật ra trong tâm trí cô và chạy toán loạn trong não, xuyên qua từng noron thần kinh. Mình sẽ bị ném lên thớt với cái bao tải này ư? Hay chúng chụp mình bằng cái bao này rồi sẽ quẳng vào nồi nấu lẩu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tui….tui…. đừng ăn tui mà, nếu không mấy người sẽ bị thủng bụng á!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng Tohka, người đang vác Natsumi không hề có lấy một tí phản ứng gì cả. Cả người cô bé vẫn tiếp tục bị lắc lư theo một nhịp điệu cố định, và nó như nói với Natsumi rằng cô đang ngày càng bị đưa tới gần nồi lẩu hơn. Một khoảng thời gian trôi qua, Natsumi đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vì phải la hét, dường như sự sống đã bắt đầu rời bỏ cơ thể cô bé mất rồi. Nhưng Tohka đã đột ngột dừng lại, và hạ cái bao chứa Natsumi xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, dây thừng được tháo ra, cái bao cũng bị lôi đi mất. Một ánh sáng nhẹ chiếu vào đôi mắt vừa quen với bóng tối của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưm……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đưa tay lên che mặt khỏi nguồn ánh sáng đó, mắt cô dần phục hồi, nhìn rõ cảnh vật hơn….. Và *pokan*, cô bé há hốc mồm ra trước những gì mình đang thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái-cái gì thế này………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chổ này không phải là một cái thớt bự, cũng không phải nồi lẩu địa ngục đang sôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng nhẹ nhè đang soi sáng căn phòng ấm áp. Gần đó là một cái giường vừa đủ cho một người nằm lên, một hương thơm thoang thoảng phát ra từ đó. Đây quả là một không gian yên tỉnh đến tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang ngớ người ra, một cô gái trong trang phục y tá đứng cạnh cái giường đã nắm lấy tay cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào nào, chào mừng đã đến với [Salon do Miku], hôm nay là một ngày đặc biệt chỉ dành cho cô thôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô gái đó nở một nụ cười. Đó cũng là một người mà Natsumi biết mặt…. Tên cô ấy là Izayoi Miku, một cô gái rất thích khoe bộ lủng lẳng đầy gợi cảm của mình. Cô ta cũng là một trong những người Natsumi ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khan đã nào, cái gì đây………………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì là cái gì hử? Chẳng phải Miku vừa nói rồi sao? Đây là một thẩm mỹ viện. Bọn này phải chăm sóc cho da của bé mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời một cách rõ ràng, nhưng câu trả lời đó lại càng làm cho Natsumi hiểu lầm nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, tôi vẫn không hiểu, tại sao………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó, Natsumi giật mình. Cô ngay lập tức hiểu ra được những gì mà Shidou và mấy người kia đang âm mưu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha………..haha……..hiểu rồi. Các người bắt cóc tôi đến đây, ép tôi phải làm đẹp ở cái nơi này, rồi tất cả sẽ xúm lại cười vào mũi tôi vì cái hình dáng xấu xí mà tôi sẽ bị đắp lên đúng chứ? Ahaha…… sở thích của các người thật là tởm lợm. Muốn làm tôi trở thành một kẻ kinh tởm à…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Touu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui da!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang nói giữa chừng, Kotori cốc lên đầu cô một cái đau điếng. Cô bé ôm lấy đầu mình và bắt đầu rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại cốc đầu tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nghĩ bọn tôi xấu xa đến vậy ư? Tôi phải làm cho cô thông não. Dù so thì, nằm xuống mau lên, chúng ta không có nhiều thời gian đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không muốn đâu…….! Tại sao tôi phải làm theo lời cô chứ? Thể nào các người cũng biến tôi thành trò hề cho xem……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Con nhỏ này……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori thở dài gãi đầu bối rối. Lúc này, Shidou đặt tay lên vai cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè Natsumi, như thế này thì sao hả? Nội trong hôm nay, bọn mình sẽ dùng mọi cách có thể để cho cậu thấy rằng mình có thể “lột xác” được. Nếu bọn mình thành công, bọn mình sẽ thắng và cậu phải trực tiếp lắng nghe những đều mình muốn nói…. nhưng, nếu sau khi làm xong mà cậu vẫn cho rằng mình chẳng thay đổi tí nào, thì coi như bọn này thua. Và sau đó thì cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........bất cứ điều gì tôi thích? Ý anh là sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. nếu bọn mình thật sự thua, cậu có thể đi bất cứ đâu tùy thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn xoe mắt trước những gì Shidou vừa nói. Kotori cũng bất ngờ, cô chọc chọc vào khuỷu tay của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Shidou……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao lại không chứ, chúng ta đâu còn cách nào khác đâu….. Thấy sao hả Natsumi, đề nghị không tệ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nheo mắt lại như muốn nhìn thấu được ý đồ thực sự của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao đi nữa, một khi cơ thể được phục hồi, cô hoàn hoàn có thể sử dụng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để bó trốn. Tuy nhiên, tới khi nào những tinh linh như Tohka và Yoshino, cũng như Shidou và những người khác còn ở đó, không thể phủ nhận rằng kế hoạch tẩu thoát của cô sẽ khó mà thành công được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, đó không phải là cơ hội duy nhất mà cô có. Với cái bộ dạng thảm hại như thế này, bất kể mấy người kia có cống gắng đến đâu đi nữa cũng khó mà “lột xác” cho cô được. Những ý nghĩa mâu thuẩn trong đầu cô, rất có thể họ sẽ cười nhạo mình sau khi xong việc, nhưng cô cũng cảm thấy rằng đây sẽ là một cơ hội tốt để mình có thể trốn thoát. Dù sao thì, đề nghị đó cũng không tồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hiểu rồi. Tôi đồng ý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi….. vậy thì…. ngay bây giờ, hãy làm theo hướng dẫn của Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm gương mặt của Shidou, nhưng chẳng những cậu không sợ hãi mà còn nhìn lại cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ cho kỹ đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....hử? nghĩ chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....về một sự thật, rằng một cô gái có thể “lột xác” mà không cần phải dùng tới thiên sứ của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng điệu đó cho thấy rằng cô vẫn còn rất tức giận. Natsumi *pui* một cá và ngoảng mặt đi, không thèm nhìn Shidou nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Được rồi, phiền cậu nhé, Miku.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok ok, cứ để mình lo choooo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou xoa xoa hai tay mình, rồi đi ra khỏi căn phòng bằng một cánh cửa ở tít đằng xa. Miku quay lại và bắt đầu ngắm nghía cơ thể Natsumi bằng đôi mắt lão luyện của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, làm thôi. Vui lòng trút bỏ hết xiêm y cậu đang mặc ^^”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Miku bắt đầu tiến tới gần Natsumi, hai bàn tay cô xòe ra nắm lại liên tục như thể đang sờ nắn thứ gì đó. Chẳng hiểu vì sao, Natsumi bắt đầu cảm thấy run sợ trước đôi mắt đang ánh lên lấp lánh của Miku. Đôi mắt đó hoàn toàn khác so với lúc Shidou chưa ra khỏi căn phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…….không ……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi sợ hãi bước thụt lùi lại. Có chết cô cũng không thể cho cô gái mang bộ ngực như con bò sữa (ND: nguyên văn là Holstein, bà con cứ gõ vào google hình ảnh sẽ thấy, khặc khặc) kia xem cái thân thể xác xơ của mình được. Quan trọng hơn, bản năng mách bảo cô bé rằng cơ thể mình đang gặp nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Kotori đứng phía sau *gaaa* một tiếng và túm chặt lấy vai của Natsumi, làm cô không thể trốn được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là, cô vẫn chưa biết lúc nào cần phải bỏ cuộc ư? Im lặng nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà, chị sẽ không làm đau bé đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaa! Kyaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku thở phì phì trong khi cố lột bộ đồ bệnh nhân của Natsumi ra. Cô bé chống cự, nhưng hoàn toàn vô ích. Chẳng bao lâu sau, cơ thể cô bé lộ ra hoàn toàn. Cô đành nằm úp mặt xuống cái giường ngay phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định là gì tui dzậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, xin lỗi vì đã làm bé phải sợ. Để xem sau khi qua tay chị bé sẽ trông như thế nào nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nói, rồi cô cười nham hiểm và lấy một cái chai để sẵn trên bàn bên cạnh và xịt chất lỏng trong đó lên lưng Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaa! Cô-cô đang làm cái gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi nào, đừng có chống cự nữa. Chắc chắn đây là loại tinh dầu thơm tốt nhất cô từng biết đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku nhẹ nhàng vuốt lên da của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…..afuu…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác lạ lùng mà chưa lần nào Natsumi cảm nhận được. Một tiếng kêu cũng chưa bao giờ được nghe thấy bật ra từ cổ họng cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, phê lắm phải hông cưng? Tuy trình chị đây chưa phải chuyên nghiệp, nhưng chị tin là mình đang làm tốt. Thấy đã lắm đúng không? Phải trị chữa trị đúng cách cho làm da của cô mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/b/b8/DAL_09_127.jpg/425px-DAL_09_127.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù-dù cô….. có nói vậy đi nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đâu tiên, cô nói cô không hề có niềm tin vào bản thân mình, chắc chắn tôi sẽ không thể thuyết phục được cô thay đổi suy nghĩ nếu không làm thử. Tuy đúng thật là Tohka-san đẹp tự nhiên từ khi mới sinh ra, nhưng vẫn còn rất nhiều cô gái khác trên thế giới này cơ mà. Những người mà cô từng ghen tị với vẽ đẹp của họ đều phải nỗ lực hết sức mình mới có được một vẻ ngoài như thế đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì, dù tôi có cố thế nào đi nữa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang nói giữa chừng, Natsumi đột nhiên cảm thấy ý thức mình trở nên mơ hồ. Có lẽ do những vất vả từ lâu nay tích tụ lại, hoặc có thể do Miku mát xa quá thoải mái, giất ngủ bất ngờ ập đến với Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là từ cuối cùng mà cô có thể nói được trước khi chìm vào giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Okê! Xong, xong, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tỉnh dậy vì tiếng kêu của Miku.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, những gì cô đang nhìn thấy là cái trần nhà, và cô tự hỏi mình đã đổi tư thế từ lúc nào không biết? Và tuy là có một cái khăn tắm che trên ngực, nhưng Natsumi cũng hơi lúng túng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy sao hả? Có ấn tượng gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh………...er”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku hỏi, Natsumi nhẹ nhàng vuốt lên da của mình. Và thế là cô bé tròn xoe mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện-chuyện này………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể nào tin được. Làn da khô ráp trước kia giờ đây trở nên mịn màng như da em bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ufufu, ai lần đầu tiên đi thẩm mỹ viện cũng đều ngạc nhiên như vậy. Và tuy là sẽ không duy trì mãi như vậy được, nhưng thật cảm động làm sao, đúng như tôi mong đợi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt quá…….eh, đây…… đúng là tay của tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn phải hỏi nữa à? Nếu tôi là cô, tôi sẽ đi sang phòng tiếp theo ngay đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, mặc quần áo vào đi. Và khi mặc xong thì đi đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kotori, người đã ngồi ghế cạnh cửa chờ đợi nãy giờ đứng lên và nói. Và ngẫu nhiên làm sao, bên cạnh cô, Tohka và Yosino cũng đang chìm trong giấc ngủ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi khoác bộ đồ bệnh nhân lên người, rồi đứng dậy và đi theo hướng cô vừa được chỉ. Cô bước qua cánh cửa, và đi sâu vào trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, chào mừng đến với sào huyệt của Yamai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngưỡng mộ. Tôi sẽ ca ngợi sự dũng cảm đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi bước vào trong căn phòng đó, cặp song sinh giống hệt nhau chào đón cô bằng một tư thế gợi cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bằng một cái nhìn lặng lẽ, Natsumi liếc trộm Kaguya mảnh mai, và Yuzuru quyến rũ. Đúng như cô đoán trước, khó lòng mà ưa cho được hai người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt liếc xung quanh căn phòng. Một cái ghế đỏ được đặt đối diện với một tấm gương lớn treo trên tường. Và cô hiểu ra ngay. Đây là một cửa hàng làm tóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hướng dẫn, mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Yuzuru kéo tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Wah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Natsumi ngồi xuống chiếc ghế đặt ở tít sâu trong căn phòng. Họ che một tấm vải lớn lên trước ngực cô, sát từ cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái ghế được hạ xuống, để cho cô bé có thể thấy được chính mình trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cô đang…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp lời. Cô sẽ biết ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru nói, cô vặn mở vòi nước đang cầm trên tay, và rồi một dòng nước ấm chảy trên đầu Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài từ đó, dầu gội và xà phòng bắt đầu chảy ra, gột rửa nhẹ nhàng mái tóc dài xơ rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh….ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm giác lúc ban nãy đang bắt đầu trở lại, Natsumi hơi nhích mình một chút. Kaguya đang đứng bên cạnh, thấy vậy liền bật cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukakaka! Dầu gội hiệu Yuzuru thoải mái quá đúng không? Cô ta đã cướp mất chiến thắng của tôi mà không cần tới 1p trong cuộc chiến dầu gội, cuộc cạnh tranh thứ 71 của bọn tôi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cười. Bởi vì Kaguya có máu buồn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuzuru lặng lẽ nói trong khi xả dầu gội, một mùi thơm dịu nhẹ bay ra từ tóc Natsumi. Quả thật là rất thoải mái. Cô như chìm vào giấc ngủ thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đổi người. …….được rồi, từ lúc này trở đi là việc của Kaguya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi gội đầu xong, Yuzuru sấy tóc Natsumi rồi đứng dậy khỏi ghế. Kaguya lôi từ eo của mình ra hai cái kéo cắt tóc, cầm trong tay và nhấp nhấp như thể cô đã săn sàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku, để chụy làm cho.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cắt-cắt tóc à……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xác nhận! Nhưng cứ yên tâm đi. Thử nhìn vào kết quả trong cuộc thi làm tóc, cuộc thi thứ 72 của bọn này mà xem, kỹ năng của tôi đã được khẳng định rõ ràng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............hai cô thực sự đấu nhau bằng những cuộc thi ngẫu nhiên đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đứng bên cạnh cười gượng vào hỏi. Kaguya cuối xuống và trả lời đầy tự hào “Yes!”, rồi cô bước ra phía sau Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tôi không định sẽ cắt bỏ bất kỳ thứ gì đâu. Nhưng nếu cứ để như vầy thì khó mà cột tóc lại được lắm. Tôi không thể để tình trạng này tiếp diễn được. Hơi cơn gió Kaizer Scheele của ta, hãy cắt rời chúng ra!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kaguya hô hoán loạn xị, rồi cô bắt đầu nhấp cái kéo hết sức nhịp nhàng. Những sợi tóc bị cắt bỏ của Natsumi bay hòa vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài phút sau, mái tóc của Natsumi dần hiện ra trước mắt cô với nhiều lọn tóc được cắt cẩn thận và trông rất đẹp mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“wow……..đây là sự thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuu…., hmm…….. cũng không nằm ngoài dự đoán của tôi nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể một tay súng vừa bắn lộn xong, Kaguya thổi bay đi những sợi tóc còn vướng lại phía trên cùng của cái kéo, rồi bằng ngón tay mình, cô xoay thật nhanh trước khi dắt chúng vào thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô lấy cái máy sấy tóc ra và sấy mái tóc đó thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku…… hình như tóc cô bị gấp hơi cứng đấy, nhưng chưa phải là hết cách. Nếu tôi xử lý bằng chất làm ẩm có lẽ chúng sẽ không rối vào nhau nữa đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha….haaaa………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọt mồ hôi chảy dài trên mái Natsumi, rồi cô gật đầu. Nhưng, có một sự thật, họ đã không hề chém gió về khả năng làm tóc của mình. Mái tóc của Natsumi, trước đây từng dính phải không biết bao nhiêu là bông nệm (ND: thực ra mình không biết bed hair là cái gì), giờ đây trở trên bồng bềnh nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Quả là một ngạc nhiên thú vị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku. Hoàn hảo! Cô được phép đi sang phòng tiếp theo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồng ý. Xin mời đi lối này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eerrrrr……………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng tiếp theo. Natsumi cảm thấy hơi lo khi nghe thấy từ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đã đi đến đây rồi thì không thể rút lui nữa. Hai người kia tiếp tục thúc giục, Natsumi đành mở tiếp cánh cửa xa tít trong căn phòng. Và đi theo phía sau cô là hai chị em Yamai, Kotori, cả Tohka và Yoshino nữa, hai người họ vừa mới tỉnh dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ băng ngang qua căn phòng lớn nhất từ nãy tời giờ. Đâu đâu cũng thấy bóng đèn sợi đốt (đèn tròn) và những áo sơ mi, cái thì được gấp lại, cái thì đang được treo trên móc. Còn có cả váy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, không gian trong căn phòng này được bố trí tương tự như những chuỗi cửa hàng Select shop or Boutique (ND: chả biết là cái gì).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây…..đây là…………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi dáo dác liếc nhìn xung quang, và cô tình chờ chạm mắt với Kotori, đang đứng phía sau mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun, nếu đã đi thẩm mỹ viện và làm tóc rồi, thì chắc chắc tiếp theo phải đi chọn quần áo chứ nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka và nhừng người kia *un* gật đầu trước lời nói của Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Hả? Hở? Khoan đã nào. Tôi không thích………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, tôi sẽ nghe cô than thở sau. Nào, mọi người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để ngắt lời Natsumi, Kotori vỗ tay *pap* *pap*.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đó, mọi người biết ngay mình phải làm gì. Họ tản ra chọn những bộ mà mình thích, rồi mang chúng về phía Natsumi. Trên tay Tohka là bộ đầm một mảnh trông rất dễ thương, cô ướm vào người Natsumi rồi cao giọng thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp quá! Dễ thương quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh, đúng là đẹp thật đấy, nhưng mặc bộ đó trong mùa này sẽ hơi lạnh đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori xoa cầm và nhận xét. Ngay lúc đó, Yoshino và Yuzuru đến chổ của họ với váy, áo rời và nón trong tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đội thêm cái này nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khuyến cáo. Mặc thêm cái này vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… được đấy. Mặc hết vô đi Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Kotori đẩy Natsumi về phía phòng thay đồ một cách tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan-khoan đã….. mấy người bàn nhàu mà cố tình lờ tui đi à…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên, thế là Kaguya [Yeah yeah], đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng như Natsumi nói đấy. Gượm đã nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Kaguya lôi ra một bộ đồ đen thui, đi kèm theo là cả đống vòng tay và thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah! Nhìn kinh quá đi mất. Chắc chắn bộ này hợp với Natsumi-chan hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Miku lớn tiếng phản đối Kaguya, rồi cho mọi người thấy bộ đồ mà mình đã chọn. Nhưng nó cũng chẳng khác mấy với bộ của Kaguya, quá nhiều phụ kiện đính kèm. Trông nó giống như một bộ đồ cho búp bê hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lặng lẽ quơ lấy những đồ mà Tohka, Yoshino và Yuzuru đã chọn, đi thẳng về phía phòng thay đồ và kéo rèm lại một cách rất thô bạo, như thể cái rèm đã làm gì có lỗi với cô bé vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-tại sao vậy chứ? Tại sao lại từ chối bộ ‘phản lực màu đen’ của tôi……….?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaah! Bộ này cũng dễ thương lắm mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ bên trong phòng thay đồ, Natsumi có thể nghe được rõ ràng tiếng ca thán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đm, cái gì đây? Cái gì thế này…………………..?” (ND: sát nghĩ đó nha bà con)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn những thứ cô đang cầm trên tay và lẩm bẩm, rồi chuẩn bị cởi cái áo bệnh nhân của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có cái nào trong số này mà Natsumi thích cả. Nhưng nếu cứ tiếp tục từ chối, cô sẽ bị bắt phải mặc đồ do Kaguya và Miku chọn mất thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chán nản cởi đồ ra, rồi mặc vào bộ đầm một mảnh, và đội cái nón lên đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mu…. xong chưa vậy Natsumi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu xong rồi mà chưa chịu đi ra thì tôi với Tohka sẽ kéo màn ra đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Tohka và Kotori vang lên từ bên kia tấm màn. Natsumi thở dài, gom lấy can đảm, rồi từ từ kéo tấm màn ra, khắc hẳn với lúc cô kéo nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka, Kotori, Yoshino, hai chị em Yamai và cả Miku nữa, tất cả ánh mắt của họ đều đổ dồn về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhắm tịt mắt lại như để ngăn không cho mình ọe ra, nó cứ dân lên chậm rãi từ sâu trong cổ họng cô bé. Cô nghiến răng lại, chờ đợi những tiếng cười chế giễu vang lên……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn đẹp tóa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uuun, tôi nghĩ là sẽ đẹp hơn nếu bộ quần áo sang trọng hơn chút nữa đấy….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah….. như vầy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eeh…….. sao chúng ta không thử một phong cách táo bạo hơn nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé từ từ mở mắt ra khi những câu nói đó làm rung cả màng nhỉ. Và trước mặt cô là 6 người và một con rối đang nhìn cô, sự phấn khíchi hiện rõ trên gương mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không ngờ lại họ lại phản ứng như vậy, cô ngập ngừng. Kotori đưa thêm cho Natsumi một cái áo chất lượng cao, và một cái váy đơn điệu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây, Natsumi, mặc vào, ngay lập tức. Tôi nghĩ nó sẽ hợp với cô hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Errrr……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau 3 giờ đồng hồ, Natsumi cứ phải liên tục thử hết bộ này đến bộ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại, không chỉ có quần áo thôi, mà còn thêm giày dép, nón, đồng hồ, và cả kính nữa (tất nhiên là kính không có độ). Và cứ mỗi khi thay xong bộ nào là họ lại bắt cô phải tạo dáng để ngắm. Cô bé tội nghiệp cảm thấy mình chẳng khác gì một con búp bê để họ chơi trò thay đồ, hay một nhân vật trong game trực tuyến. Thậm chí là cô bé còn không biết chuyện gì đang xảy ra vời mình nữa. Cho đến khi mọi người cảm thấy hài lòng với đống quần áo được chọn, Natsumi đã hoàn toàn kiệt sức. (ND: tội nghiệp)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............Được rồi đấy. Giờ thì ổn cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uh……. trông thật là tuyệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Un, Un, đẹp đấy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, mình nghĩ như vầy là xinh rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka cười hài lòng và gật đầu *un**un*. Rồi cô liếc nhìn Kotori.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, giờ sẽ là căn phòng cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Kotori phán câu đó, tất cả họ người đều giật mình. Natsumi đã thấy phản ứng của họ. Một giọt mồ hôi lăn dài trên má cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lo lắng hỏi lại. Hai chị em Yamai cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuku, cứ đi đi rồi sẽ biết. Đường này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khẳng định. Trùm cuối đang chờ cưng ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tr-trùm………!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong những lời không bình thường này, Natsumi nuốt nước bọt. Và thật ra mà nói, cô bé thực sự không hề muốn đi tiếp tí nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào, đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa… khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị Miku đẩy từ phía sau nhưng cô chỉ gượng lại nửa vời. Rồi cánh cửa phòng bên mở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng cuối cùng, cái tên mà họ đặt cho nó, là một căn phòng nhỏ nhất từ đầu tới giờ. Ở giữa phòng chỉ có mỗi một cái ghế, và bên cạnh đó là một cô gái đang quay lưng về phía họ. Hình như Natsumi chưa từng gặp người này trước đây. Có lẽ đây chính là trùm cuối mà Yuzuru và đồng bọn đã nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi nuốt nước bọt xuống, cô gái đó từ từ quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc dài đủ che cả gương mặt cô ta đã được kẹp lên gọn gàn bằng một cái kẹp hình cỏ ba lá, cô ấy khá cao, còn gương mặt thì khá trung tính. Nhưng, không hiểu vì một lý do nào đó mà cô ấy lại trông khá tự ti và có phần tuyệt vọng, cứ như thể là cô đang cố ép bản thân mình là điều cô không hề muốn. Nhìn kỹ hơn, hình như có vài giọt nước mắt vương lại ở khóe mi cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......chào mừng đến với căn phòng cuối cùng trong kế hoạch “lột xác” Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang định làm gì đấy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hỏi, cô ta khẽ lẩm bẩm [...........Eeei, lệch cmnr] và nhếch môi lên, rồi đưa hai tay ra trước ngực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn kỹ lại mới thấy rằng cô ta đang câm trong tay nào là sơn bóng, kính sát tròng và cả concealers (?????) nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó-đó là…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Tôi sẽ lột xác cho cô bằng cách trang điểm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta *pii*, chĩa mớ đồ nghề về phía Natsumi. Cô bé giật lùi lại một bước theo phản xạ tự nhiên trước hành động đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô bé lắc đầu dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô-cô đang nói cái gì vậy? Chẳng đời nào tôi lại có thể……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có thể.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có phán bừa như thế. Một đứa như tôi………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thực sự nghĩ vậy à? Rằng dù có trang điểm trông cô cũng sẽ chẳng khác gì trước ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 “Chẳng phải phải điều đó quá rõ ràng rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi phản bác. Cô gái kia bỏ lại những đồ trang điểm vào cái túi mang ở phần thắt lưng mình, rồi cô chậm rãi đưa tay lên cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, nếu tôi……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta kéo mạnh miếng băng cá nhân dán trên cổ mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi là một đứa con trai thì sao hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh……..?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nam đột ngột phát ra từ cổ họng cô gái đó. Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…….? Cái……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bối rối mất một lúc, rồi cô chợt nhận ra một điều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô từng nghe giọng này ở đâu rồi thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tôi……. cô là…… Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah… chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái lạ mặt gật mạnh đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn kỹ lại gương mặt cô ta, thế là cô bé nhận ra được gương mặt của Itsuka Shidou ẩn sau lớp trang điểm. Cùng lúc đó, cô vô ý bật ra một từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hen-hentai……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, cô làm anh ấy bị tổn thương cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù vậy vậy chúng ta cũng không thể phủ nhận điều đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku nó vang từ phía sau. Dường như họ đều đã biết trước chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao-sao cũng được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou ngã khụy xuống đất và co người lại như một con mèo. Rồi cậu liếc nhìn Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù không được như mong muốn nhưng kỹ năng trang điểm của mình đã đạt tới trình độ làm cho người ta nhầm lẫn giới tính rồi đấy. Nếu cậu để mình làm, cậu sẽ trông y như một cô gái hoàn hảo ngay thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, hmm… đúng là anh có lên tay thật đấy, nhưng ai cũng đều có một đặc điểm nhất định của giới tính cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, thực sự em đã tưởng anh là một cô gái khi chúng ta gặp nhau lần đầu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori và Miku lại bắt đầu thì thầm to nhỏ. Shidou *Kii*, liếc nhìn hai người họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người bên ngoài giữ yên lặng giùm! Dù sao thì đó cung là một cơ hội đấy, Natsumi. Mình sẽ làm hết sức có thể để [lột xác] cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đơ ra….. nhưng rồi cô nghiến răng giận dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi….. thích thì cứ làm, nhưng hãy nhớ một điều. Nếu tôi không hài lòng, anh sẽ thua đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình hiểu, được thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cúi chào trịnh trọng và mời Natsumi ngồi lên ghế, trông như một người hầu đang hầu hạ một cô công chúa vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bước tới chiếc ghế rồi ngồi lên, thế là khoảng cách giữa cô và gương mặt của Shidou được rút ngắn lại. Nếu không tính tới giới tính thật của Shidou, trông cậu chẳng khác gì một cô gái dễ thương cả. Natsumi cảm thấy đó như một phép màu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ…… mình cũng vậy thôi……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............kh-không, không……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngúc ngoắt đầu như thể đang cố trút bỏ cái suy nghĩ đang trôi nổi trong tâm trí…… dù khả năng của Shidou có giỏi tới cỡ nào đi chăng nữa cũng vô dụng thôi. Và nếu là vậy, cô sẽ thắng đúng như dự kiến ban đầu. Một niềm hy vọng nữa vời của bọn người kia sẽ nhanh chóng trở thành nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nghĩ vậy, và Shidou nở một nụ cười, cứ như thể cậu đã đoán được những suy nghĩ trong đầu cô bé đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ ổn thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai má của Natsumi lập tức ửng đỏ. Cô cúi đầu xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....errr, tôi có thể nói một điều được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah, gì vậy? Cứ nói đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......thật là kinh tởm khi phải nghe giọng đàn ông phát ra từ cái bộ dạng đó của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Shidou đơ người ra tức khắc. Cậu vớ lấy miếng băng khi nãy vừa tháo ra và dán lại vào cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy-vậy thì bắt đầu thôi nào. Đầu tiên, và cũng là vấn đề cơ bản nhất: rửa mặt cho sạch. Nếu chúng ta bỏ qua việc này thì khi trang điểm lên trông sẽ rất xấu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou hơi lên giọng khi nói, nhưng cậu vẫn cố giữ bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi làm theo hướng dẫn của Shidou, cô bôi kem rửa mặt lên khắp gương mặt rồi rửa một cách cẩn thận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, còn lại để mình lo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, Shidou bắt đầu thực hiện bước cơ bản. Cậu đắp lên mặt Natsumi một lớp phấn nền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, mình có điều muốn nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trò chuyện với cô bé trong khi đang làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình trang điểm không phải để làm cho cậu trông như một người khác, mình chỉ làm cho cậu trở lại là chính cậu thôi. Mình sẽ thổi bay cái suy nghĩ điên rồ [Tôi thật vô dụng] trong đầu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Fu-fuun. Dẻo miệng nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói một cách không hài lòng, nhưng Shidou chỉ mỉm cười lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu đắp phấn hồng lên má Natsumi, làm mắt, và cuối cùng là bôi một lớp sơn bóng lên môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, xong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou khẽ thở ra một tiếng, rồi cậu bỏ lại mớ dụng cụ vào cái túi mình đang mang và đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong-xong rồi hả? Sao nhanh vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đã nói rồi, mình chỉ làm cho gương mặt của cậu trở về với vẽ đẹp thật sự của nó mà thôi. Vậy nên……. chỉ cần bấy nhiêu là đủ. Thử nhìn mà xem.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cá-cái gì………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Natsumi quay lại, Tohka và những người kia đã đứng sẵn ở đó. Và ở chính giữa là một cái gì đó rất to, trông như một tấm bảng đang bị một mảnh vải che khuất. Cô bé ngay lập tức nhận ra rằng đó là một cái gương. Giây phút mà họ kéo tấm vải ra, cô sẽ nhìn thấy chính mình trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng trong lúc đó, Natsumi để ý những nét biểu cảm trên gương mặt mọi người. Tất cả họ đều đang tròn mắt ngạc nhiên trước những gì mình thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy-mấy người nhìn cái…………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hơi lo lắng hỏi lại. Tohka gật đầu một cái thật oanh liệt, rồi nắm lấy tấm vải đang phủ trên tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, nhìn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô kéo phăng nó đi chỉ bằng một động tác. Cái gương hiện ra trước mặt Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào cô bé trong gương……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi á khẩu ngay lập tức…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc cô đang bồng bềnh và bóng loáng, không còn bị gãy khúc như trước kia nữa. Còn khi nhìn đến làn da, cô bé như không tin vào mắt mình. Làn da cô trước đây rất xấu và thô ráp, bây giờ đã trở nên bóng mịn, kết hợp hoàn hỏa với bộ quần áo dễ thương cô đang mặc trên người. Hình ảnh mà cô đang thấy trong gương làm cô liên tưởng đến một cô gái trẻ lúc nào cũng hãnh diện với vẻ đẹp của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, quan trọng hơn, Natsumi đang cảm thấy sốc. Đó là khi cô nhìn vào gương mặt của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chùm tóc mai từ mái tóc buông xuống một gương mặt, chắc chắn đó là gương mặt của Natsumi rồi. Và nếu nhìn kỹ hơn, cô bé nhận ra những thay đổi nhỏ trên gương mặt: má cô đang ửng lên một màu cam-đỏ nhạt, còn đôi môi thì ánh lên một màu anh đào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sự khác biệt duy nhất là cô ấn tượng là một gương mặt trông rất đáng yêu. Trong một khoảnh khắc nhỏ, Natsumi nghĩ rằng mình đang nhìn vào một cái màn hình sắc nét nào đó chứ không phải một tấm gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây-đây….là…. tôi ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắc rồi, chính là cậu đấy, Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi như không tin vào mắt mình. Cô bé chết lặng đi, và đưa hai tay lên chạm vào má. Shidou đặt tay lên bờ vai bé nhỏ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để tiếp lời Shidou, mấy cô gái tinh linh kia cũng bắt đầu cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu, dễ thương quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ara, trông có tuyệt không? Thấy sao hả? Ấn tượng của cô là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi chao…….. Này Natsumi-san, có muốn đến chơi nhà mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một giới hạn nào đó, Natsumi cảm thấy rằng chỉ có duy nhất một người rực rỡ hơn hẳn những người khác. Nhưng Natsumi đang ngồi đây, và chết lặng đi tại chổ. Đó không phải là người cô bé đang nhìn thấy trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao hả Natsumi? Kết quả trận đấu này ra sao nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nhìn vào đôi mắt cô bé trong gương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thở khó khăn. Ngay tại đây, ngay lúc này, một khoảnh khắc mà cô sẽ không bao giờ quên được. Natsumi đã nghĩ rằng cô gái trong tấm gương kia…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...thật là dễ thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah……….ah………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chân cô bé run lên, còn mắt thì đảo tứ phía.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô nên tỏ ra hạnh phúc với niềm vui đang ngập tràn. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cái bộ dạng mà mình ghét lại có thể thay đổi nhiều đến như vậy. Nhưng sự việc này diễn ra trong một khoảnh thời gian quá ngắn. Natsumi khó có thể nào kiểm soát được hàng loạt suy nghĩ đang rối loạn trong đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…...Gì đây? Chuyện gì vừa xảy ra vậy? Ai đây? Mi-mình ư? Mình sẽ phải nói gì với những người này đây chứ? Sao họ lại giúp mình nhiều đến vậy? Mình đã làm rất nhiều chuyện xấu xa với họ kia mà? Hay là họ bị ngu? Trận đấu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trận đấu ư? Mình sẽ thua nếu mình thừa nhận mình dễ thương, nhưng sẽ thua theo cách nào? Đó sẽ là một thất bại thảm hại. Bởi vì…. trông mình dễ thương…..nhưng….điều này….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oi-oi, Natsumi……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-a-a-aaaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhh--------!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé không thể hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa. Cô vò đầu dữ dội, hét lên một tiếng thật to và chạy nhanh ra ngoài, hướng về phía căn phòng đầu ban đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Natsumi trượt chân trên sàn nhà của [Salon Do Miku] và ngã xuống, đầu cô đập vào tường và bất tỉnh. Có lẽ cô bé đã thật sự ngạc nhiên. Mái tóc đã được chải chuốt gọn gàn giờ đây trở nến rồi xù. Những đường may trên quần áo cô bé bắt đầu sứt ra từng mảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi bất tỉnh, Natsumi đã được thay đồ bệnh nhân và đưa về giường bệnh, và cô bé hiện đang ngủ trong khu vực cách ly. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Natsumi đang mơ thấy ác mộng, vì thỉnh thoảnh cô bé rên lên, xoắn người là và bấu thật chặt nệm trải giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng bên ngoài căn phòng, Kotori đặt tay lên cằm và lặng lẽ quan sát. Shidou cũng chứng kiến tất cả, cậu không biết làm gì hơn ngoài gãi má mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta đã ép buộc cô ấy quá nhiều rồi. Anh không nghĩ là cô ta sẽ ghét những việc đó đến vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........không, hình như không phải vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Er?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nghiên đầu. Reine, ngồi bên cạnh Kotori cho cậu xem một màn hình theo dõi. Có rất nhiều số liệu đang hiển thị trên đó, bao gồm cả gương mặt của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Trạng thái tinh thần, tâm trạng, mức độ cảm xúc,....... tất cả đều đang trong trại thái tệ hại nhất. Và tất nhiên cậu không thể phong ấn được cô ta trong tình trạng này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vậy ư?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........aah. Cô bé không hề ghét bản thân mình sau khi thay đổi. Chẳng qua là cô bé mất bình tĩnh và cảm thấy hoang mang thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gật đầu trước lời nói của Reine “Cháu hiểu rồi”. Cậu cũng cảm thấy được rằng sự hoang mang của Natsumi không hề bình thường chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........rất có thể cô bé không thể tiếp nhận được những lời khen ngợi đó khi chưa biến hình. Không ai có thể thay đổi được suy nghĩ của cô ấy, rằng một khi chưa biến hình thì bộ dạng đó trông vô cùng thảm hại. Từ sâu thẳm bên trong trái tim, cô ấy cũng rất muốn chấp nhận [chính mình], nhưng cô bé lại không đủ tự tin để làm được như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine dựng một ngón tay lên và nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........lúc còn trong giai đoạn phỏng vấn và phân tích, chúng tôi phát hiện ra rằng, so với những tinh linh khác, số lần cô ấy đến thế giới này mà không gây không gian chấn cực kỳ cao. Hẳn cô ta rất tò mò về thế giới này, và cả những kiến thức mà cô ấy học hỏi được nữa. Tuy chẳng phải là hay ho gì, nhưng từ khi biết cách dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để làm ra tiền giả, cô ta đã có thể dể dàng đi mua sắm.” (ND: muốn bắt Natsumi về nhà nuôi quá, ực ực)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu hiểu……. nhưng nếu lại vậy, tại sao cô ấy lại không hề có niềm tin vào chính bản thân mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................câu hỏi không phải là ‘tại sao’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Reine khó khăn nói. Và Shidou bắt đầu nhớ lại những lời nói của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ nghĩ lại mới nhớ, cô ấy nói rằng sẽ không ai để ý đến cô ấy nếu [Natsumi] chính là [Natsumi] tồn tại trong thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cũng rất có thể những điều cô ấy học được khiến cô ấy tự coi khinh giá trị bạn thân mình. Dường như kể từ lúc ngoại hình bị thay đổi không theo ý muốn, cô ta luôn luôn chối bỏ chính bản thân mình…….. điều quan trọng không phải là làm cho cô bé suy nghĩ tích cực về bản thân, mà phải làm sao cho cô ấy thấy được rằng sẽ có người chấp nhận cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu được vậy thì tốt rồi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta sẽ không thể bắt đầu làm gì được nếu suy nghĩ quá bi quan. Dù sao thì hãy thử cách này xem sao. Ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu điều trị phục hồi cho cô ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều trị phục hồi? Chúng ta sắp làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Shidou hỏi, Kotori thở ra nhè nhẹ *Fuumu* như thể đang suy nghĩ điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……. chúng ta cần phải làm cho cô ta nhận ra rằng [Bản thân mình rất dễ thương], vậy nên một lời nhận xét trực tiếp từ một người không liên quan có lẽ sẽ có ích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng dù chúng ta có khen cô ấy dễ thương bao nhiêu lần đi chăng nữa…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã nói rồi, đó phải là một người không liên quan. Anh và những tinh linh kia đã trực tiếp góp phần vào sự [lột xác] của Natsumi nên không được tính. Dù bọn em đã lên kế hoạch để cho mọi người đánh giá cô ta một cách khách quan nhưng cô ấy lại nghĩ rằng mọi người đang tân bốc. Em sẽ điều động vài người đến từ &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, nhưng phải là một ai đó không liên quan tới những chuyện chúng ta đã làm. Anh đã nghĩ ra người nào chưa Shidou?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh? Xem nào…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou gãi má, rồi [Ah!] lên một tiếng. Gương mặt của một người bạn thân đã hiện lên trong đầu cậu&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…….....Mày nói là sẽ giới thiệu cho tao một cô gái ư? Đúng là thứ tao mong đợi từ thằng bạn thân nhất đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đã hoàn toàn quên đi những sự kiện kinh khủng chỉ vừa mới xảy ra cách đây vài hôm, nó vui vẻ nói và đấm mạnh vào vai Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Tonomachi Hiroto, bạn cùng lớp của Shidou và cũng chính là người mà cậu gọi đến để điều trị phục hồi cho Natsumi. Trong số bạn bè của cậu thì đây là người thẳng tính và ăn nói khéo nhất. Kể từ khi trở thành nạn nhân trong trò chơi của Natsumi, có lẽ cậu sẽ phần nào trờ thành một người quen đối với cô bé. Shidou nghĩ rằng Natsumi sẽ ít căn thẳng hơn nếu gặp một ai đó mà cô quen biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải là giới thiệu cô ấy cho mày…… nói sao đây nhỉ? Cô ấy hơi xấu hổ, nên mày có thể trò chuyện cùng cô ấy được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được được, cứ để đó cho tao hỡi thằng bạn thân nhất của tao. Chắc chắn tao sẽ gọi cho mày khi làm đám cưới.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........haha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi đấm vào ngực mình và mạnh mẽ gật đầu. Rõ ràng Tonomachi đã đi quá xa. Nó còn chưa gặp được cô ấy nữa cơ mà……. hay là mình đã chọn lầm người rồi nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Itsuka, đây là đâu vậy? Tao đã bị bịt mắt xong rồi bị ném lên taxi và được chở thẳng tới nơi này. Thật tình mà nói tao hơi bị hồi hộp trước chuyện mà mày kêu tao phải làm đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou và Tonomachi đang ở một căn phòng trông như một phòng trong khách sạn. Tất nhiên họ không thể để cho Natsumi lên mặt đất được. Đây là một phần thuộc căn cứ ngầm của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt; và đã được tu sửa cẩn thận. Thậm chí còn có cả khách hàng và nhân nhiên. Tất nhiên họ đều là thành viên của tổ chức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thì….. kệ cmn đi. Tao hứa sẽ đưa mày về nhà đàng hoàng mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou nói, một giọt mồ hôi căn thẳng lăn trên má cậu. Tonomachi nhìn cậu bằng một ánh mắt nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tao cứ tưởng đây là chuyện không thể nào đấy Itsuka à…...cô gái đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào ánh mắt như có thể xuyên qua mọi thứ của Tonomachi, Shidou giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù rằng Tonomachi chẳng biết gì về tinh linh, nhưng dường như cậu ta đã bắt đầu nghi ngờ, và chuyện này không hề nằm ngoài dự kiến. Sẽ không hay ho gì nếu Tonomachi có định kiến xấu về Natsumi từ khi còn chưa gặp cô bé. Shidou suy nghĩ hết tốc lực, cố tìm một lý do gì đó để lấp liếm, nhưng…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói với tao rằng cô ấy là một Ojou-sama từ một gia đình giàu có nhá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heh………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi kêu lên sung sướng, Shidou bật ra một tiếng kêu như người bị hysteric.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một cô gái trẻ mắc bệnh và ít khi được ra ngoài…… cô bị ấn tượng mạnh khi nhìn thấy người bạn học chụp chung tấm ảnh của mày (Itsuka)..........  và rồi một ngày nọ, cô ấy nhìn thấy người trong ảnh………… aah, cô ấy muốn gặp người đó………….! Cô bèn thu hết can đảm của mình và yêu cầu mày phải gọi người đặc biệt đó tới đây……….! Đó là sự thật đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“O-ou…. chắc là vậy……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi lảm nhảm tào lao một mình, Tonomachi [Kuuuuuuuu] lên một tiếng và cuộn người lại như thể đấu tranh với cảm xúc của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây mới chính là tuổi trẻ của tao! Cám ơn mày Itsuka! Chúng ta vẫn sẽ là bạn với nhau cả khi tao trở thằng một thằng đào mỏ………!” (ND: bà con nào coi phim thể loại trai nghèo quen gái giàu chắc biết từ ‘đào mỏ’ là gì)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aah………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi bắt tay một cách rất thân tình với cậu, chẳng biết nó có cố ý hay không mà cậu đang cảm thấy bàn tay mình rất đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi chẳng để ý gì đến thái độ của Shidou cả, cậu ta liếc nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, xì quýt hợt của tao đâu?” (ND: sweet heart, kêu là em yêu cũng được)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah…… bên kia kìa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi cậu chỉ vào một cái ghế. Một cô gái mặc một bộ trang phục dễ thương và trang điểm trông rất đẹp. Natsumi đang ngồi đó với một gương mặt không vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đang ngồi trên ghế, gương mặt tỏ ra rất thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi sáng này, khi cô vừa thức dậy, Kotori không biết từ đâu đột nhiên đến, không nói gì và đưa cô tới chổ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là nơi nào trên trái đất cơ chứ? Kể từ khi phải xuất hiện trước mặt mọi người mà không thể dùng &amp;lt;Haniel&amp;gt; để biến hóa, cô không thoải mái tí nào. Cứ mỗi khi những người xung quanh chuyện trò với nhau, cô luôn cảm thấy khó chịu, như thể họ đang cười nhạo mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào, rất vui được gặp bạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói âm vang niềm hạnh phúc vang lên từ đằng trước làm cho Natsumi giật mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhìn về phía đó, và thấy một cậu thanh niên. Hình như cô đã thấy gương mặt này ở đâu đó rồi thì phải…… đúng rồi, đó là bạn cùng lớp của Shidou. Tên của cậu ta là……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........................To-Tonomachi Hiroto………. sao anh lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi kêu lên ngạc nhiên mà không nhìn cậu ta. Tonomachi tròn mắt kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn-bạn biết tên mình ư!? Tohka-chan và Kaguya-chan lại chẳng bao giờ nhớ được tên mình cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu ta rưng rưng nước mắt, thể hiện lòng biết ơn vô hạn. Không hiểu sao Natsumi lại cảm thấy thật là kinh tởm, thế là cô bé nhích ghế đi một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tonomachi thì lại chẳng để ý gì hành động của Natsumi, cậu ta ngồi lên cái ghế đối diện, sự căng thẳng vẫn còn hiện rõ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn có khỏe không? Mình nên gọi tên bạn là gì nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............l-là…………. Natsumi”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi-chan! Quả là một cái tên tuyệt vời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước những lời tâng bốc quen thuộc từ Tonomachi, Natsumi nhìn cậu ta nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thằng này, cô chỉ vừa mới nhận ra sự xuất hiện đột ngột của hắn ta. Hắn đang nói cái gì vậy chứ? Có lẽ hắn ta được Shidou và Kotori yêu cầu phải tâng bốc mình chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi, chắc chắn là như vậy. Nếu không phải thì làm sao mà hắn biết trước được Natsumi ngay từ khi bắt đầu nói chuyện cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không…… mình không ngờ là bạn lại dễ thương đến vậy đấy. Mình đã rất biết ơn Itsuka.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang mãi suy nghĩ, Tonomachi đã nói tiếp trong niềm vui không kiềm được. Natsumi khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......bao nhiêu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh đã nhận được bao nhiêu để làm chuyện này hả? Hẳn con số cũng không nhỏ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................bạn đang nói gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tonomachi vươn cổ ra. Trông cậu ta chẳng có vẻ gì giống như vừa bị nói trúng tim đen cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhướng mày…… chuyện gì đang xảy ra vậy? Bình thường, nếu một người có mục đích đen tối gì đó thì họ hẳn đã phải có phản ứng rồi chứ. Natsumi là một người rất tinh mắt, không thể nào cô lại không nhận thấy phản ứng đó được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy……… đừng có nói là anh ta thực sự khen mình dễ thương nhá?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......................uh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi đã nhận ra điều đó, Natsumi cảm thấy dường như tim mình đang đập nhanh hơn. Không. Không thể nào. Chắc chắn không phải ý đó. Nhưng Natsumi lại đang phản ứng khác với hôm qua, khi những người khi giúp cô làm đẹp. Vậy chỉ có thể là……..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là đôi mắt Natsumi bắt đầu đảo tứ phía. Tonomachi gãi đầu gãi tai rồi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, mình đã thực sự bị ngạc nhiên đấy. Bạn thật là dễ thương. Và mình đã bị choáng trước vẽ đẹp đó……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........................!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt của Natsumi như đóng băng lại khi nghe Tonomachi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị choáng váng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Choáng váng……… nghĩa là sắp khụy xuống vì mắt đang hoa lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình sắp khụy xuống vì phải nhìn vàoi cô ta mất rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình cảm thấy muốn bệnh khi phải nhìn vào cô ta, con nhỏ xấu xí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếtttttttttttttt rồiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên một tiếng và lộn cái bàn. (ND: bạn cái ……)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“U-wah!? Bạn sao vậy Natsumi-chan?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chả sao cả. Đừng có mà xoắn với tôi! Tôi có muốn trở thành như vầy đâu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi bắt đầu gào thét điên cuồng. Những nhân viên xung quanh chạy đến giữ Natsumi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hãy bình tĩnh, thưa cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao cũng tới lúc rồi, cứ thế này mà đưa cô ta đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn khốn các người đang làm gì thế hả? Thả tôi raaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Natsumi cứ thế mà bị kéo vào trong phòng chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........quả là tệ hại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi còn đang được trấn tỉnh, Shidou và Kotori cùng nhau thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta đã đưa Tonomachi trở lên mặt đất rồi. Sau khi Natsumi bất ngờ lên cơn, cậu ta có hơi bị sốc mất một lúc, nhưng rồi [Đúng tao mình đoán, quả là cô ấy đã mắc phải một căn bệnh nặng……… nhưng tao vẫn sẽ giúp đở Natsumi-chan!]. Cậu ta nói ra những lời đó làm cho người xung quanh không thể xác định được cậu ta thô lổ hay là nam tính nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy tiếp theo chúng ta làm gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ người tiếp theo là…… Kannazuki.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori búng tay, thế là chẳng biết từ đâu hiện ra một người đàn ông cao lớn. Đó chính là Kannazuki Kyouhei, trợ lý của Kotori và cũng là phó chỉ huy không hạm &amp;lt;Fraxinus&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào Kannazuki, người mà cậu đã nhiều lần gặp mặt, Shidou nhíu mày trong vô thức. Cũng phải thôi, bởi vì lúc này anh ta đang mang một chiếc kính mát, trên người là một chiếc áo thể thao nhưng thay vì xỏ tay qua tay áo thì anh lại cột nó tước bụng mình, chắc là một kiểu thời trang nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kannazuki-san, sao anh lại ăn mặc như thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufu…….. đây là kế hoạch bí mật của tôi. Hãy dạy cho con nhỏ đỏng đảnh đó biết sức quyến rũ của chính mình đi nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki nói và đưa lên một ngón cái đầy vẻ tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........mấy giờ rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng đã 3 giờ trôi qua kể từ khi Tonomachi đến. Bây giờ, sau khi đã lấy lại bình tĩnh, Natsumi lại ngồi một mình ở nơi trông như một quán cà phê.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như đây chính là nơi mà cô bị lôi kéo đến, và họ muốn cô phải chờ, nhưng……. cô đang bị mang đến nơi quái nào thế này? Natsumi thầm nghĩ trong khi gục mặt xuống để tránh ánh nhìn của mọi người xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oooo? OOOOOOOOOOOOOOOo?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng kêu kỳ cục vang lên, một người đàn ông mang kính râm, cột tay áo trước bụng bất ngờ xuất hiện và tiếp cận Natsumi, trông như anh ta đang cố nhìn mặt cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........hở, gì-gì vậy……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi gương mặt Natsumi toác lên một vẻ rằng cô đang rất cảnh giác, người đàn ông kia vỗ trán mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ooootoo, xin lỗi, tôi lúc nào cũng vậy cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi anh ta lấy trong túi mình ra cái danh thiếp và đưa cho Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................Kannazuki Kyouhei, thuộc đội quản lý của tập đoàn &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, đây là một công ty chuyên sản xuất phim và làm chương trình truyền hình, thậm chí còn làm ngành người mẫu và tuyển chọn tài năng nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông tên Kannazuki đó hất mũi một cái và nói tiếp trong cơm phấn khích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể hơi đột ngột, nhưng thưa cô, quý cô có hứng thú trở thành một người mẫu không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh…………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt trước đề nghị đột ngột đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người-người mẫu……..? Khoan đã, có phải là những người xuất hiện trên tạp chí không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, họ chính là người mẫu đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki gật đầu hăng hái. Nhưng Natsumi lại thở ra một cách lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đó là những người mẫu. Natsumi nhớ lại những quyển tạp chí và các chương trình truyền hình cô từng xem, để được làm một người mẫu, cô gái đó phải cao, và phong cách phải thật quyến rũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là cơ thể sau khi được &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến đổi thì còn chấp nhận được, chứ thân hình hiện tại của Natsumi thì quả là chả phù hợp tí nào. Thằng cha này chắc chắn là [bọn chúng]. Hắn ta chắc chắn là một ông bầu dỏm chuyên đi lừa tình phụ nữ và trẻ em bằng cách nói chuyện ngon ngọt, rồi sẽ thu của họ một khoản tiền khổng lồ với lý do họ cần được dạy bảo thêm bằng những bài học đặc biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........xin lỗi, nhưng tôi không thích đùa đâu. Muốn làm người mẫu thì phải cao và có phong cách tốt mới được. Một người như tôi……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Natsumi nói bằng một giọng tự nhạo báng mình, Kannazuki lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không hề đùa. Phong cách tốt à? Hah, những bộ ngực to bự thì có ý nghĩa gì kia chứ? Chả là gì cả! Tất cả chì là tâng bốc mà thôi. Một vẽ đẹp thực sự phải là một cơ thể chưa trưởng thành, giống như một chồi non sắp nở rộ trong mùa xuân tươi đẹp! Thật là tuyệt vời! Thế hệ trẻ ngày nay thật là tuyệt! Cơ thể cô thật là tuyệt. Tôi sẽ không bao giờ nói hai lời đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...................uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kannazuki thở phì phò và tiến đến Natsumi gần hơn. Cô giật lùi lại theo phản xạ. Và cũng giống như Tonomachi, anh ta không hề nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng hơi tởm, nhưng một người đàn ông đã thật sự nghĩ như thế về cô ư? Thật sự thế giới này có tồn tại những người yêu mến Natsumi ư? Không, nhưng nếu hắn khen cơ thể hiện tại của Natsumi là đẹp, thì……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hah…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tròn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi có một cơ thể đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể của Natsumi rất chuẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoại hình không hoàn hảo, nhưng vẫn có thể làm người mẫu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như cơ thể của Natsumi có thể dùng để kiếm tiền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên-tên giết người………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đứng bật dậy và hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ô da, sao vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng-đừng có tới đây. Tôi sẽ không để anh lừa đâu, không bao giờ đâu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không lừa cô. Được rồi, nếu không thích nói chuyện ở nơi này, cô có thể đến văn phòng của tôi……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Kannazuki nắm tay Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kyaaaaaaaaaaaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên the thé, tát một cái thật kêu vào mặt anh ta rồi chạy nhanh vào bên trong cửa hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 5&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............tệ hại thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............kết quả vẫn thật tồi tệ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chứng kiến những gì vừa xãy ra, Shidou và Kotori lại thở dài thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kannazuki lại cười, mặt anh ta chẳng có vẻ gì là hối lỗi cả. Mặt anh ta in rõ hình một bàn tay năm ngón, còn cái kính mát thì vỡ mất một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì trông Kannazuki quá kinh tởm. Nhưng dường như suy nghĩ của Natsumi tiêu cực hơn em nghĩ nhiều. Có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta giảm mức độ xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nói là…… giảm mức độ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xem nào……..đầu tiên, thay vì ca ngợi cô ấy, chúng ta nên làm cho cô ấy hiểu rằng sẽ không ai cười nhạo cô ta nếu trò chuyện bình thường với một người họ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fumu…….nói rõ xem?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ chúng ta nên đưa cô ấy đến một cửa hàng bán thức ăn nhanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ mức độ sẽ được giảm xuống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou cười gượng và gãi má. Tính đến bây giờ thì có lẽ đó là cách tốt nhất cho Natsumi. Sẽ tốt hơn nếu cô bé được tiếp xúc dần dần với môi trường bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, chuyển sang cuộc hẹn tiếp theo thôi nào. Bọn em sẽ đưa cô ta ra khỏi phòng, vậy nên hãy đi chuẩn bị đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori dựng que Chupa Chus cô đang ăn lên và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........mấy giờ rồi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhìn chằm chằm vào Shidou và Kotori bằng một gương mặt lạnh. Họ đang ngồi đối diện nhau. Nơi Natsumi được đưa tới là một cửa hàng ăn bán hamburger. Xung quanh là sinh viên và học sinh đi cùng với cha mẹ mình. Đây là một nơi khá sôi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì đâu, chỉ là hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, yeah, chỉ hơi đói thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori nói một cách thờ ơ trong khi Shidou thì gượng gạo. Natsumi nhìn họ một cách nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, mình sẽ đưa tiền cho cậu nhưng cậu có thể đi gọi món được không? Mình sẽ đưa thực đơn cho cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha…...hả? Sao lại là tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu mà. Tiền đây, đừng làm rơi nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, khoan đã……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi buộc phải cầm lấy tiền và đi đến quầy hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........grừ……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá nhiều phiền phức, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác. Natsumi đứng đó, đối mặt với người nhân viên những cô bé lại gục mặt xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Quý khách đã quyết định gọi món gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhân viên với mái tóc cắt ngang đứng sau quầy đăng ký mỉm cười hỏi. Natsumi cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng tim cô bé lại đập thình thịch. Cô bé nói bằng một giọng run run.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................3…..ha-hamburger!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, ba hamburger thưa quý khách!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô nhân viên tươi cười hỏi nhưng Natsumi giương mắt to hết cỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quý khách có muốn ăn kèm khoai tây không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoai tây, tức là khoai tây chiên ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ rất dễ lên cân nếu ăn quá nhiều chất có cạc bon hi đờ rát với dầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
↓&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông cơ thể của quý khách thật là thảm hại. Có lẽ quý khách nên tăng cân lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đậu má nóóóó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đấm mạnh vào cái quầy đăng ký vô tội, cô nhân viên giật mình kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi biếttttttttttt! Cô không cần phải nói ra đâu! Tôi cũng chẳng ưa gì cái thân xác này đâuuuuuuuuuuuu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…. thưa quý khách?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nat-Natsumi?!?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, cản con nhỏ lại mạu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Shidou và Kotori vang lên. Natsumi bị bắt lại ngay sau đó và được đưa trở về phòng mình.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=386979</id>
		<title>Date A Live (Tiếng Việt)</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live_(Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t)&amp;diff=386979"/>
		<updated>2014-08-30T11:52:40Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: /* Tập 9 - Natsumi thay đổi */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:DAL v01 cover.jpg|300px|thumb|Bìa Date A Live tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&#039;&#039;Date A Live&#039;&#039;&#039;&#039;&#039; (デート・ア・ライブ), là một series light novel được viết bởi Tachibana Koushi(橘公司), và mình hoạ bởi Tsunako(つなこ), phát hành bởi [http://en.wikipedia.org/wiki/Fujimi_Shobo Fujimi Shobo] dưới tên Fujimi Fantasia Bunko. Tiểu thuyết được phát hành lần đầu vào tháng Ba 2011 và hiện có 7 Tập. Vào tháng Tư 2013, một anime dựa trên tiểu thuyết này đã được khởi chiếu. Một mùa anime mới hiện đang được làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Date A Live được dịch sang các ngôn ngữ sau&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha của Brazil (Brazilian Portuguese)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_(Indonesia)|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian|Tiếng Nga (Russian)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Russian_Alt|Bản dịch phụ của Tiếng Nga (Russian Alternative Version)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Spanish|Tiếng Tây Ban Nha (Spanish)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live - Français|Tiếng Pháp (French)]]&lt;br /&gt;
*[[Date_A_Live_Polski|Tiếng Ba lan (Polish)]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt câu chuyện==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
10 tháng Tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ xuân, nên bắt đầu từ hôm nay, mọi người sẽ phải đi học lại. Sau khi bị em gái đánh thức, Itsuka Shidou nghĩ rằng hôm nay sẽ là một ngày bình thường như mọi ngày. Cậu ta không nghĩ rằng mình sẽ có cơ hội gặp một cô gái tự xưng là tinh linh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một phần thành phố hoàn toàn biến mất . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giữa đống đổ nát ấy có một cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“––Ngươi, ngươi cũng đến để giết ta, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đó là thảm họa của nhân loại, là một con quái vật không rõ nguồn gốc, là thứ bị cả thế giới chống lại. Chỉ có hai cách để ngăn chặn cô: tiêu diệt, hoặc trò chuyện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đang mặc quân phục – Kotori, em gái của Shidou – đã nói với cậu ta:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy thì, hãy hẹn hò và cưa đổ tinh linh đó đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C…C…Cái gì!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Dịch thuật==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trụ sở chính===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm dịch Date A Live tiếng Việt đặt trụ sở tại [http://hako.re/forum/23-thao-luan-light-novel/1158-project-date-live.html Hako].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn có thể vào thảo luận tại trụ sở chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/5-project-light-novel/915-tieng-viet-date-live-tiep-tuc-moi-nhat-tap-4-a.html Cập nhật mới nhất tại đây.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Đăng kí===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn có thể vào đây để đăng kí dịch.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 1 + 2: Team [Lexus, Haruaki, theblues_dn v.v...) - Hoàn thành&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 3: (Wendy Luminated)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 4: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 5: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 6: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 7:( Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 8 + 9: Oscar Cuong (Trans) + Hibiki3190 (Edit) - Đang tiến hành (Sẽ thay dần dần bản dịch thô của bạn Nhật Nguyên. Cảm ơn bạn đã cố gắng)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
- Tập 10: Hibiki3190 &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Các phần Ngoại truyện: (Chưa có ai đăng ký)&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Định dạng chuẩn===&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Mỗi chương (sau khi chỉnh sửa) phải phù hợp với định dạng chung.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|Hướng dẫn định dạng/kiểu (tiếng Anh)]]&lt;br /&gt;
*[[Date A Live: Names and Terminology Guidelines|Các tên và thuật ngữ trong Date A Live (tiếng Anh)]] (Cảnh báo: có thể có spoiler.)&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline_Vietnamese|Quy chuẩn Dịch thuật sang Tiếng Việt (Thuật ngữ + Xưng hô)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tiến độ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cập nhật [[Date A Live:Cập nhật|ở đây]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các Template của dự án==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [[Template:DateALiveVietnamNavbar| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt cho Date A Live]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Furigana| Định dạng Furigana]]&lt;br /&gt;
* [[Template:VietnameseNavigation| Navigation Bar phiên bản tiếng Việt]]&lt;br /&gt;
* [[Template:Trim| Trim]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Template đều được thiết kế dựa trên thiết kế gốc của các tác giả trên Baka-Tsuki. Chân thành cảm ơn mọi người đã hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Date A Live -  Fujimi Shobo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Dead End Tohka===  &lt;br /&gt;
[[File:DAL_v01_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date_A_Live:Tập_1_Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Prologue|Prologue: Gặp gỡ -restart-]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 1|Chương 1: Cô gái vô danh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 2|Chương 2: Bắt đầu {{Furigana|tập luyện|trò chơi}} nào]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 3|Chương 3: Tên cậu là...]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 4|Chương 4: Cuộc hẹn bất ngờ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Kẻ sát nhân|Sandalphon}} tàn nhẫn]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Epilogue|Epilogue: Sống chung với Tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 1 Afterword|Afterword]] (chưa có nội dung)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Puppet Yoshino===&lt;br /&gt;
[[File:DAL2_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Prologue|Prologue: Cuộc sống mới]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 1|Chương 1: Nhiệm vụ: Chung một mái nhà]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 2|Chương 2: Cô gái trong mưa]] (editing...)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 3|Chương 3: Lòng tốt bị hiểu nhầm]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 4|Chương 4: Những nhiệm vụ tại nhà Origami]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Chương 5|Chương 5: Băng tinh]] (RAW)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Epilogue|Epilogue: Quá khứ quyết định tương lai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 2 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Sát thủ Kurumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL3_cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Prologue|Prologue: Người viếng thăm mờ ám]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 1|Chương 1: Học sinh chuyển trường thứ hai]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 2|Chương 2: Lời thỉnh cầu của tinh linh]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 3|Chương 3: Cuộc chiến giữa các chị em]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 4|Chương 4: Triple Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Chương 5|Chương 5: Imitation Nightmare]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 3 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Itsuka Sister===&lt;br /&gt;
[[File:DAL4_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 6|Chương 6: Time Penetrating Flame]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 7|Chương 7: Kotori&#039;s Conference]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 8|Chương 8: Swimwear Battle]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 9|Chương 9: Last Date]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Chương 10|Chương 10: Avenger from Five Years Ago]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Epilogue|Epilogue: Encounter of Darkness]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 4 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Yamai Tempest===&lt;br /&gt;
[[File:DAL5_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Prologue|Prologue: Reverse Conquest]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 1|Chương 1: Kế hoạch của DEM]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 2|Chương 2: các cô gái của lốc xoáy]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 3|Chương 3: nhân đôi tiếp cận ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 4|Chương 4: Cross-Counter Heart]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Chương 5|Chương 5: Ánh sáng đã sẻ đôi cơn gió]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 5 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Miku Lily===&lt;br /&gt;
[[File:DAL6_Cover.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Prologue|Prologue: The Girls&#039; Tryst]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 1|Chương 1: Incomprehensible Spirit]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 2|Chương 2: Male/Female]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 3|Chương 3: Edit Time]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 4|Chương 4: Music]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Chương 5|Chương 5: Azure Flash]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 6 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Miku Truth===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v7 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Epilogue|Epilogue]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 7 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Truy tìm Natsumi===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v8 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Illustrations|Ảnh Minh họa]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Prologue|Mở đầu: {{Furigana|Một Shidou khác|Doppelgänger}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 1|Chương 1: {{Furigana|Phù thủy của tháng Mười|Lễ Halloween}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 2|Chương 2: {{Furigana|Mười hai bức ảnh|Nghi án}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 3|Chương 3: {{Furigana|Mười hai giờ đêm - Ngày mới bắt đầu|Delete}}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 4|Chương 4: {{Furigana|Kẻ bị tình nghi - Chọn lựa liều lĩnh}}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Chương 5|Chương 5: {{Furigana|Công việc của phù thủy - Phép màu }}]] (Bản trans thô - Chưa hoàn chỉnh)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 8 Afterword|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Natsumi thay đổi ===&lt;br /&gt;
[[File:DAL v9 cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Illustrations|Novel Illustrations]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 6|Chương 6: {{Furigana|Những đứa trẻ tinh nghịch}}]] &lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 7|Chương 7: {{Furigana|Bóng tối vẫy gọi - Cuộc săn người}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 8|Chương 8: {{Furigana|Trang điểm - Lột xác}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 9|Chương 9: {{Furigana|It&#039;s Definitely A Lie|I&#039;d Like To Believe}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Chương 10|Chương 10: {{Furigana|Despair Is Falling|Fall down}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Epilogue|Epilogue: {{Furigana|DEM&#039;s Wizard|Friend Or Enemy}}]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Tập 9 Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Akihabara===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Tohka (Tiếng Viêt)|Tohka]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Yoshino (Tiếng Viêt)|Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kurumi (Tiếng Viêt)|Kurumi]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Akihabara:Kotori (Tiếng Viêt)|Kotori]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Date A Live Encore===&lt;br /&gt;
[[File:DAL vE cov.jpg|thumb|x200px]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 1: Tohka GamerCenter|Tohka GamerCenter]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 2: Origami Impossible|Origami Impossible]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 3: Yoshino Fireworks|Yoshino Fireworks]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 4: Kotori Birthday|Kotori Birthday]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 5: Yamai Lunchtime|Yamai Lunchtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 6: Kurumi Star Festival|Kurumi Star Festival]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 7: Dating Preparations Case 1: Yoshino|Dating Preparations Case 1: Yoshino]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 8: Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori|Dating Preparations Case 2: Itsuka Kotori]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Chương 9: Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami|Dating Preparations Case 3: Tobiichi Origami]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Encore Afterword|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===PS3 Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime (Tiếng Việt)|Rinne Bathtime]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Rinne Bathtime Afterword (Tiếng Việt)|Afterword]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Blu-ray Special===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Working (Tiếng Việt)|Tohka Working]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Yoshino Highschool (Tiếng Việt)|Yoshino Highschool]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Origami Normalize (Tiếng Việt)|Origami Normalize]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live:Kurumi Cat (Tiếng Việt)|Kurumi Cat]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Truyện ngắn===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live Short Stories Minh hoạ|Minh hoạ]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Web Chapter (Tiếng Việt)|Web Chapter (Tohka and Shidou)]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Tohka Fearful (Tiếng Việt)|Tohka Fearful]] (from Fantasia Bunko&#039;s 25th Anniversary Book)&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Spirit King Game (Tiếng Việt)|Spirit King Game]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Shidou Hunters (Tiếng Việt)|Shidou Hunters]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Date A Quest (Tiếng Việt)|Date A Quest]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===&amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;&#039;s Daily Observations===&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 1|Case 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 2|Case 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 3|Case 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 4|Case 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 5|Case 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 6|Case 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Date A Live: Case 7|Case 7]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear:both&amp;quot;/&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Staff==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=404264 theblues_dn] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=563972 râu xanh]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/120/ Haruaki Yachi] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=719600 Kuro no Kenshi]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/15/ Asakura Otome]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/36/ Yui2401] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=368653 Râu Trắng]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2007/ Chaosshadow]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://hako.re/forum/members/2398/ My2ndAngelic] a.k.a [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=775839 xenonkms]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Chỉnh sửa===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[http://vnsharing.net/forum/member.php?u=715665 Lexus Liperty]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Series Overview==&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ 十香デッドエンド (March 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3623-2)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ2 四糸乃パペット (August 20, 2011 ISBN 978-4-8291-3672-0)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ3 狂三キラー (November 19, 2011 ISBN 978-4-8291-3704-8)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ4 五河シスター (March 17, 2012 ISBN 978-4-8291-3744-4)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ5 八舞テンペスト (August 18, 2012 ISBN 978-4-8291-3795-6)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ6 美九リリィ (December 20, 2012 ISBN 978-4-8291-3835-9-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ7 美九トゥルース (March 19, 2013 ISBN 978-4-8291-3871-7-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ アンコール (May 18, 2013 ISBN 978-4-8291-3892-2-C0193)&lt;br /&gt;
*デート・ア・ライブ8 七罪サーチ (September 20, 2013 ISBN 978-4-8291-3938-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Light novel (Vietnamese)]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7&amp;diff=386060</id>
		<title>Date A Live:Tập 9 Chương 7</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Date_A_Live:T%E1%BA%ADp_9_Ch%C6%B0%C6%A1ng_7&amp;diff=386060"/>
		<updated>2014-08-27T09:22:40Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhatnguyen: Created page with &amp;quot;--~~~~   Phần 1  Một bầu không khí nặng nề tràn ngập trong phòng họp tại trụ sở chính của tập đoàn DEM tại anh quốc.  Không khí trong phò...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;--[[User:Nhatnguyen|Nhatnguyen]] ([[User talk:Nhatnguyen|talk]]) 04:22, 27 August 2014 (CDT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bầu không khí nặng nề tràn ngập trong phòng họp tại trụ sở chính của tập đoàn DEM tại anh quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không khí trong phòng dường như đặc quánh lại, làm mọi người thở khó khăn như thể bùn đã ngập đầy trong phổi họ. Nếu một người nào đó không liên quan bị lôi vào trong này, rất có thể họ sẽ phát ọe ngay tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những người đang ngồi trong đó đều có một điểm chung. Một, họ đều là người Anh. Hai, tất cả đều là thành viên trong hội đồng quản trị của tập đoàn. Và cuối cùng, cánh tay bên phải - hoặc trái - của họ đều bị bó bột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Đm nó!” (ND: dịch sát nghĩa)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông trung niên đeo kính, cũng là thành viên chủ chốt trong hội đồng quản trị, Roger Murdoch chửi thề, phá vỡ bầu không khí im lặng nãy giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các người đang làm gì vậy? Đã tham gia vào buổi họp này rồi mà còn muốn giữ im lặng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta căm phẫn hét lên với cánh tay phải bị bó bột như những người khác và được treo bằng băng y tế trên cổ. Nó đã bị cắt lìa cũng trong một cuộc họp tương tự cách đây vài  hôm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những người đang ngồi trong phòng họp hiện tại đều là những thành viên quan trong trong hội đồng quản trị. Chính họ đã đồng loạt yêu cầu sa thải Tổng giám đốc điều hành tập đoàn DEM trong cuộc họp đó. Nhưng tình thế đã bị lật ngược bằng một hành động khủng bố cực kỳ man rợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay của họ đã được nối lại hoàn chỉnh bằng những thiết bị y tế của Realizer, và những ngón tay cũng đã có thể cử động. Nhưng ám nỗi ám ảnh kinh hoàng về khoảnh khắc mà cánh tay của họ bị đứt lìa ra vẫn còn trong tâm trí đến tận bây giờ. Vẫn chưa ai được phép đi cắt bột.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Dù ông có nói vậy đi chăng nữa……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông có râu, tên Simpson, nhìn về phía Murdoch. Ánh mắt ông ta có hơi sợ hãi, nhưng cũng tràn đầy trách móc. Nhưng không phải chỉ một mình ông ta có thái độ như vậy. Dù những người ngồi ở đây không nói ra, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được điều tương tự khi nhìn vào mặt họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra đó cũng chỉ là một chuyện bình thường. Đầu tiên, chính Murdoch là kẻ lên kế hoạch sa thải Westcott. Dù sao thì chính Westcottlà người đã phát minh ra công nghệ Realizer, và một tay dựng xây dựng nên cả tập đoàn, thành tựu của anh ta là vô hạn. Nhưng những thành viên trong hội đồng quản trị của DEM lại xem sự tồn tại của anh ta trong tập đoàn là một mối phiền toái chỉ vì những hành động kêu ngạo nhỏ nhặt của anh ta. Và họ đã tự ý quyết định một chuyện không nên làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, những tin tức về thảm họa mà Westcott đã gây ra ở Nhật Bản không còn hot nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không những tòa nhà chi nhánh số 1 và 2 bị phá hủy và mất liêc lạc, Westcott còn là nguyên nhân gián tiếp gây ra cái chết thương tâm của một số Wizard dưới quyền mình. Thực ra đó là thời cơ tốt nhất để buộc tội anh ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…. Kết quả mà họ đạt được lại là như thế này đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson rên rỉ và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông cần phải cải cách tư tưởng của chính mình về vấn đề này. Hắn ta là một con quái vật. Hắn khác hoàn toàn chúng ta, cả về suy nghĩ, tài chính, quyền lực mà hắn nắm trong tay……. hoặc bất cứ thứ gì đi chăng nữa. Bọn tôi thật là ngu ngốc khi tin vào giấc mơ đó, dù rằng nó gần như đã trở thành sự thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch siết chặt tay trái của mình lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........Dù có là vậy đi nữa, tôi vẫn đang lên kế hoạch để buộc hắn ta phải nhận một sự trừng phạt thích đáng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có thể xem như là hành động thể hiện sự dũng cảm ngu ngốc của Murdoch. Người thành viên trong hội đồng quản trị cho ra một tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tôi đoán không lầm thì hiện giờ Westcott MD đang ở Nhật Bản. Có vẽ như hắn ta đang ở một nơi mà tần số tinh linh xuất hiện vô cùng dày đặc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì đáng lo ngại chứ còn sao nữa…Nếu hắn ta vô tình vướng vào một trận không gian chấn hoặc một ‘tai nạn bất ngờ nào đó’, chúng ta sẽ gặp vấn đề to mất thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ta thở dốc khi nghe giọng nói mạnh mẽ chứa những từ ngữ mang đầy ẩn ý đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Murdoch, đừng có nói là……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson lên tiếng trong sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không chỉ một mình Simpson, tất cả mọi người trong căn phòng đều đã đoán được ý đồ ám sát Westcott của Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sự im lặng đáng sợ thâu tóm lấy căn phòng họp. Mọi người bối rối nhìn nhau xem người kia phản ứng thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì khó khăn để hình dung ra kế hoạch [Cướp đi mạnh sống của ai đó] mà Murdoch đã nói ra một cách không hề do dự. Quả thực, nếu không quyết đoán được như vậy, có lẽ ông ta đã không thể ngồi được vào một trong những chiếc ghế thuộc hội đồng quản trị của DEM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nỗi sợ ngập tràn khi nghĩ về chuyện đó. Nếu vụ ám sát thất bại, Westcott sẽ quay lại và báo thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một khoảng lặng kéo dài, một thành viên trong hội đồng quản trị đứng lên và cao giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............đúng vậy. Quả là một việc đáng lo ngại, cực kỳ đáng lo ngại đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói không hề tự nhiên phát ra chứng tỏ rằng ông ta hoàn toàn đồng ý với kế hoạch của Murdoch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Aah, đúng như ông nói đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người khác lên tiếng ngay sau đó, cứ như thể ông ta thực sự lo lắng cho Westcott vậy. Và chẳng bao lâu sau, mọi người trong văn phòng đều cảm thấy “lo lắng” cho sự an toàn của Westcott.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch nhếch môi lên. Mọi việc đều hoàn toàn theo như sự sắp đặt của hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là bình thường, rất có thể những thành viên trong hội đồng quản trị sẽ không đồng ý với kế hoạch của Murdoch. Nhưng những trải nghiệm họ nhận được khi bị đứt lìa cánh tay trong cuộc họp lần trước đã khiến cho suy nghĩ của họ phải thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là họ chỉ có một trong hai lựa chọn: Tiếp tục làm việc với con quái vật được gọi là Westcott trong sự sợ hãi, hoặc vượt lên chính nổi sợ của mình và chống lại hắn ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù tất cả mọi người đều đã đồng ý, Simpson lại đang tỏ ra bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........nhưng, dù có là vậy đi nữa, ông đã có kế hoạch gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với DEM, khi không thể giải quyết vấn đề với đối tác làm ăn bằng những biện pháp phi bạo lực, họ sẽ phải nhờ đến những Wizard thuộc bộ phận điều hành thứ 2. Phương pháp này rất ít khi được sử dụng. Vậy nên đó là lý do tại sao Simpson thắc mắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những Wizard trong bộ phận điều hành thứ 2 đều là tâm phúc của Westcott. Và lẽ tất nhiên, cho dù chúng ta có dụ dỗ thế nào đi nữa, chắc chắn bọn chúng sẽ không phản bội Westcott đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người tóc trắng cũng thuộc hồi đồng quản trị gật đầu với Simpson.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Với lại, dù chúng ta có dụ được bọn chúng đi chăng nữa, chắc chắc ‘cô ta’ sẽ luôn theo bên cạnh để bảo vệ Westcott.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta. Chỉ một từ đơn giản đó thôi cũng đã làm cho toàn bộ hội đồng quản trị phải nuốt nước bọt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen M.Mathers. Cô ta chính là vệ sĩ đáng tin cậy nhất đối với Westcott, và cũng chính là kẻ đã cắt lìa cánh tay của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với DEM…. không phải, phải nói là đối với toàn nhân, có lẽ cô ta là người mạnh nhất. Một khi cô ta còn ở bên cạnh Westcott, Murdoch và những kẻ theo phe ông ta dù có lên kế hoạch thế nào đi nữa cũng không thể dụng vào một sợi lông của hắn ta được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......chắc mọi người đều biết vệ tinh nhân tạo đang ở trên quỹ đạo của DEM rồi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhíu mày lại một cách nghi hoặc. Ông ta đã vô tình bật ra một tiếng kêu khi phải bất ngờ nghe thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Murdoch không hề bận tâm và lại nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói một cách chính xác thì có tất cả là 23 cái. Và sớm hay muộn gì thì 8 trong số đó cũng sẽ kết thúc nhiệm vụ của mình và chờ để được xử lý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, tôi vẫn chưa hiểu ông muốn nói gì. Vụ vệ tinh thì liên quan gì đến chuyện chúng ta đang bàn cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thành viên trong hội đồng quản trị hỏi với một gương mặt rất biểu cảm. Dường như không ai trong số họ hiểu được ý của Murdoch. Hắn ta cười vô cùng tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........chúng ta sẽ thả một vệ tinh mang số hiệu &amp;lt;DSA-IV&amp;gt; xuống Tenguu. Hiện tại nó đang chờ để được xử lý.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hội đồng quản trị đờ ra trước những gì Murdoch vừa nói. Một khoảng thời gian sau, Simpson lắc đầu dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chỉ vừa mới nhận ra điều này thôi……. Ông thật sự nghiêm túc đấy chứ? Ông có biết rằng có một bầu khí quyển bao bọc lấy cái cục đất mà ông đang đứng không? Bất cứ thứ gì tương tự như vệ tinh nhân tạo sẽ hoàn toàn bị đốt cháy trong bầu khí quyển trước khi nó chạm đất. Cho dù cái xác nó còn sót lại, ông sẽ làm cách nào để canh cho nó rớt ngay đầu Westcott hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......tôi có nó là sẽ quăng nó vào đầu Westcott à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả nghe tôi giải thích đây. Đầu tiên………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Simpson nhíu mày nghi ngờ. Murdoch cười gian xảo trước khi nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màu sắc trên gương mặt của những người tham gia cuộc họp ngay lập tức thay đổi. Kể từ khi Murdoch bắt đầu giải thích, họ có thể nhận ra ngay được rằng kế hoạch này không phải là một câu chuyện trong mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ vậy thôi. Còn ai hỏi gì nữa không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Murdoch hỏi. Một trong những thành viên thuộc hội đồng quản trị cao giọng trong khi mồ hôi chảy dài trên gương mặt ông ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi đã hiểu. Kế hoạch của chúng ta sẽ thành công nếu áp dụng cách này. Nhưng chẳng phải nếu làm vậy ta sẽ gây ra thiệt hại khổng lồ cho thành phố Tenguu hay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, tuy chúng ta có thể loại trừ được Westcott nhưng hậu quả lại quá nặng nề. Và một khi kế hoạch thành công, ông định sẽ giải thích chuyện này như thế nào trước dư luận thế giới hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người đàn ông khác lớn tiếng tán thành. Nhưng dường như Murdoch đã suy tính tất cả. Hắn gật đầu trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong khoảng thời gian kế hoạch diễn ra, chúng ta sẽ điều động một không hạm đến không phận của Tenguu để nó liên tục triển khai kết giới. Và nhiệm vụ của nó là che giấu các vệ tinh của chúng ta khỏi thiết bị quan sát trên mặt đất. Rồi chúng ta sẽ cho phát âm thanh cảnh báo không gian chấn để mọi người có thể sơ tán kịp thời. Nhưng tôi lại không biết liệu những hầm trú ẩn ở Nhật có chịu được vụ nổ khi va chạm không nữa…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, quả là một thảm kịch. Thành phố Tenguu thuộc thủ đô Tokyo sẽ bị không gian chấn tấn công thêm lần nữa sau 30 năm yên bình. Và đó là một trận không gian chấn cực kỳ mạnh, đến nổi nó thổi bay cả những hần trú ẩn kiên cố nhất.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nói tiếp, cứ như thể đang kể lại một anime thảm họa mình vừa xem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và điều đau lòng nhất là tổng giám đốc của chúng ta lại có mặt ở nơi xảy ra thảm họa. Đó quả là một mất mát cực kỳ to lớn với DEM khi phải mất đi một thiên tài như anh ấy. Nhưng chúng ta không thể cứ mãi đau buồn được. Hãy chấp nhận rằng anh ấy đã ra đi, và cùng nhau cố gắng để tập đoàn DEM phát triển mạnh mẽ hơn nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Murdoch kết thúc bài phát biểu, gương mặt của các thành viên trong hội đồng quản trị chuyển sang một màu nhợt nhạt và nhìn hắn ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù có nhìn hắn bao lâu đi nữa, không một ai dám lên tiếng để nói thẳng ra kế hoạch này vô nhân đạo như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.................................oou!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 1 tháng 11.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã quá mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou đã rất may mắn khi nhận được hỗ trợ của tổ chức và không bị mời lên phường, Natsumi vẫn chưa chịu buông tha và liên tục quấy rối cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một lần, khi cậu phải ra ngoài để mua đồ, lúc đang ở ngay trung tâm khu mua sắm, toàn bộ  quần áo trên người cậu đột nhiên biến mất, chỉ còn lại mỗi cái áo khoát da và cái quần đùi không biết từ đâu xuất hiện. Những người gần đó đã ngay lập tức lôi Iphone 7 ra và cho cớm. Cũng phải thôi, ai cũng sẽ làm vậy khi thấy một tên du đảng dắt những bé gái nhỏ tuổi, không mảnh vải che thân đi dạo trong khu mua sắm. Đã vậy, lúc đi về, ngôi nhà thân yêu của cậu đã bị ai đó biến thành một sex shop, đã vậy còn được trang trí thêm những đèn neon màu hồng nhạt xung quanh. Nếu không nhận được giúp đỡ từ &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, sẽ không ai có thể tính được số lần mà cậu bị cộng đồng xóa sổ vì những hành vi dâm ô đồi bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou, sao nhìn anh xìu vậy? Có sao hông?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka hỏi, rồi lén liếc nhìn gương mặt u ám của Shidou. Và khi nhìn lại, Shidou nhận ra rằng Tohka không phải là người duy nhất. Yoshino, hai chị em Yamai, Miku và cả Kotori nữa. Họ núp sau những cái cột và lén lút nhìm trộm Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lắc đầu để cho bọn trẻ không phải lo lắng thêm nữa, rồi thở dài thườn thượt. Tohka và những người khác bị Natsumi biến hình, người cực khổ nhất vẫn là Shidou. Nhưng sẽ thật là khó coi nếu cậu tỏ ra mệt mỏi trong lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, mình không sao đâu. Xin lỗi mọi người nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Umu…. hiểu rồi. Nếu anh không sao thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou trả lời. Tohka tỏ ra hài lòng và cười một cách nhẹ nhõm rồi gật đầu vui sướng. Giờ đây cậu đã hiểu được nỗi khổ thực sự của một người cha khi phải chăm đàn con gái bé bỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng ngày, Natsumi càng troll cậu bằng những trò kinh khủng hơn. Nhưng nếu suy nghĩ theo cách khác, rất có thể đây chính là cơ hội cho cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để quậy phá Shidou, Natsumi phải bám theo cậu và giữ một khoảng cách nhất định thì &amp;lt;Haniel&amp;gt; mới có thể làm việc được. Tất nhiên, việc tìm ra cô ta dựa theo hình dáng bên ngoài là không thể, vì chắc chắn cô ta sẽ đội lốt nhiều người khác nhau. Nhưng nhờ vậy, cuối cùng họ cũng đã xây dựng được một mô hình dựa trên những gì reiha quay lại được mấy ngày qua. Ngay lúc này, đội ngũ phân tích của &amp;lt;Ratatoskr&amp;gt;, được Reine chỉ đạo, lấy nhà của Shidou làm trung tâm và đặt một mạng lưới xung quanh đó. Có lẽ họ sẽ sớm bắt được Natsumi thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có một điều mà Shidou cần phải đặc biệt lưu ý. Rất có thể Natsumi sẽ bắt đầu cảm thấy chán và rồi cô ta sẽ bỏ đi, vì đã quậy phá Shidou quá đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngay lúc đó………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............uh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng long lánh hắt từ bên ngoài cửa sổ vào. Đó chính là thứ ánh sáng mà cậu đã nhìn thấy trong mấy ngày qua, dấu hiệu cho thấy &amp;lt;Haniel&amp;gt; đã bắt đầu làm việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảnh khắc tiếp theo, tất cả những đồ nội thất trong nhà Itsuka, mọi thứ trong tầm nhìn của Shidou và những cô bé tinh linh nọ phát sáng lên tức khắc và bắt đầu biến hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài giây sau….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải mất thêm vài giây nữa Shidou mới xác định được chuyện gì vừa xảy ra trong căn nhà của mình, hai mắt cậu mở to hết cỡ. Quần áo của những cô bé tinh linh đã bị biến đổi. Giờ đây trông các bé như như cô bé thỏ dễ thương trong bộ quần áo theo kiểu leotard.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/e/ec/DAL_V9_063.jpg/425px-DAL_V9_063.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, nhìn kỹ lại thì đó chỉ là một cái tai giả được gắn trên đầu các bé, và thêm một cái đuôi giả ở mông. Tohka trông như một con cún, Kotori chẳng khác gì một con mèo, Yoshino thì chắc chắn phải là thỏ rồi, chị em Yamai y như hai con khỉ, còn Miku lại giống như một con…. bò!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, nếu họ mặc mấy thứ này thì nhìn cũng đã ‘dâm’ lắm rồi (ND: bà con tha lỗi, mình dịch sát bản Eng), vậy mà giờ đây, cơ thể họ còn bị teo nhỏ lại nữa chứ. Mùi hương của tội phạm bắt đầu tỏa ra nồng nặc trong căn phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó chưa phải đã hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng sức mạnh của mình, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đã biến cái phòng khách quen thuộc trở thành một cái lồng được những song sắt bao bọc xung quanh, nhìn không khác gì một sở thú. Đã vậy, “ngẫu nhiên” thay, trên người Shidou là một bộ quần áo rực rỡ, thường hay xuất hiện trong manga, và trên tay cậu còn có thêm một cây roi da nữa. (ND: Natsumi muốn Shidou chơi trò S&amp;amp;M đây mà)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là những bức tường của ngôi nhà cũng biến mất, ai bên ngoài nhìn vào cũng có thể thấy rõ được. Một tấm bảng với dòng chữ [Sở thú dàn riêng cho tui] được treo ngay trên đỉnh của cái lồng (một cách vô cùng lịch sự).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, không gì có thể cứu vãn được danh tiếng của Shidou được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaa…………………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy cô bé cosplay đã nhận ra sự có mặt mọi người, gương mặt họ chuyển sang màu đỏ ngay tức khắc. Chỉ có duy nhất một mình Kaguya lớn tiếng phản đối:”Tại sao tôi lại làm khỉ cơ chứ?”. Có thể là do luồng ánh sáng chói lóa vừa rồi nên người dân xung quanh đã tụ tập lại. Họ nhìn vào cái bản [Sở thú dàn riêng cho tui], rồi bắt đầu bàn nhau chuyện cần phải gọi 110 ngay lập tức. Shidou giả vờ không thấy họ và ấn vào cái tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reine-san!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Hmm…..hiểu rồii, chúng tôi đã xác định được tín hiệu của Natsumi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật à? Vậy lúc này cô ta đang ở đâu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta đang ở cách cậu khoảng 1km, trong một tòa nhà đang xây dựng thuộc thị trấn lân cận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách một 1km cơ à? Cô ta troll cháu từ khoảng cách 1km ư???”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou quay về phía từng là vị trí của cái cửa sổ, nhìn, và cậu thấy một nguồn sáng. Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Shidou”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotori đã đoán được chuyện gì xảy ra thông qua phản ứng của Shidou, cô bé nhìn cậu bằng một ánh nhìn nghiêm túc. Cậu gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“aah…………...… đi thôi nào mọi người.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou lớn tiếng gọi như để đáp lại cái nhìn của cô em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…………..nhìn từ bên ngoài vào, bất cứ ai cũng có thể thấy được khung cảnh nó kỳ quái như thế nào. Shidou vận dụng hết sự tập trung của mình lại để cố gắng không nghĩ về chuyện đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 3&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha...ahahaahahahahahaha……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ xa, Natsumi ôm bụng lăn lộn cười khi thấy gương mặt hốt hoảng của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái khoảng 20 tuổi, trên người là một bộ linh trang, trông giống như trang phục của một phù thủy. Gương mặt cô nhỏ nhắn, tay chân mảnh mai. Cô lăn người trên đất, giày dép rơi khỏi chân, nước mắt bắt đầu nhỉ ra vì cười quá nhiều. Natsumi đang ở trên một công trình chỉ mới xây được một nửa, cách nhà Itsuka khoảng 1km. Cô đã tận hưởng được trọn vẹn niềm vui  khi nhòm nhòm trộm những phản ứng của Shidou, nhờ vào một cái kính viễn vọng khổng lồ được biến ra từ một khung thép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ah… dễ thương thật đấy. Tôi sẽ không để cho bất cứ ai trong số các người sống yên sau khi đã làm tôi phải xấu hổ như thế đâu. Đáng đời….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô liếc thêm một cái cực kỳ sắc bén về phía đám người trong sở thú loli.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày trước, bí mật không thể bật mí của Natsumi đã bị một người phát hiện, đó chính là Itsuka Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khịt mũi, rồi vớ lấy cái chổi (thiên sứ) &amp;lt;Haniel&amp;gt; và lộn ngược nó lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm… không biết tiếp theo mình nên phá cái gì nữa nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nở một nụ cười tự tin. Rất nhiều ý tưởng phá hoại khác nhanh chóng bật ra từ trong suy nghĩ của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô muốn một chuyện gì đó làm cho Shidou mất đi ý chí của chính mình càng nhiều càng tốt, và phải phá hủy hoàn toàn danh dự của cậu. Phải làm cho Shidou không dám bước ra đường vào ban ngày. Có lẽ sẽ rất thú vị nếu làm cho áo quần của Shidou rời ra từng mảnh lúc cậu ta đi ngang hang ổ bọn cớm, thế là sẽ có ngay một hồ sơ tội phạm của một tên điên biến thái khỏa thân đi ngoài đường. À mà thôi, chỉ cần…………….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảng khắc đó, khi Natsumi còn đang mải mê suy nghĩ với một khuôn mặt khó đăm đăm, cô bất ngờ nhíu mày lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............có gì đó đang ở gần đây thì phải…………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới đầu, cô cứ nghĩ đó chỉ là do mình tưởng tượng ra, nhưng………. đó lại là thật. Thật sự là có một thứ gì đó đang ở gần đây, và nó đang đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có nói là…. Shidou-kun đã tìm thấy mình…………..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi tặc lưỡi. Khả năng đó cũng có thể xảy ra. Natsumi không thể biết được tổ chức lớn đứng sau hổ trợ Shidou là cái gì. Dù rằng Shidou không chú ý, nhưng cô không thể hoàn toàn  phủ nhận khả năng có một cái bẫy được gần đây để bắt cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi, nhưng tôi sẽ không để bị bắt ở đây đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói với kẻ bám đuôi chưa lộ diện, và thoa lên &amp;lt;Haniel&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufufu, gặp lại sau nhé….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi đạp xuống mặt đất, thế là cô cùng với &amp;lt;Haniel&amp;gt; bay bổng lên không. Cô nhìn về phía xa bầu trời, rồi cúi người xuống và lướt thẳng về phía trước bằng một tốc độ cực nhanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phong cảnh xung quanh bị hút về phía sau, nhìn vô cùng chóng mặt. Giờ đây Natsumi có cảm giác như cả cơ thể mình là một mũi khoan chọc thủng cả vùng trời rộng lớn này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù họ có biết được vị trí của cô đi nữa, họ cũng sẽ không làm gì được nếu không theo kịp tốc độ này. Natsumi tưởng tượng ra vẽ mặt bối rối của Shidou và những người hổ trợ, rồi *kusu* *kusu*, cô cười thích thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Hmm…..chắc chổ này được đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết đã bao lâu trôi qua kể từ khi Natsumi bắt đầu bay. Chỉ cần thấy một dấu hiệu nhỏ nhất của người đuổi theo mình, cô đã ngay lập tức di chuyển đến một nơi khác thật xa, và nơi cô đáp xuống hiện tại là một sườn núi không có người ở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, hiện tại có một mạng lưới bao quanh Shidou, vậy nên từ bây giờ trở đi cô sẽ không dùng cách cũ nữa, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn. Vẫn còn nhiều cách khác mà. Thay vì biến đổi lung tung những thứ ở gần Shidou, Natsumi sẽ biến hình và tự tay chơi khăm cậu ấy. Đại khái như cô sẽ biến thành một cô gái rồi xé toạc quần áo của mình ra và la lên [Thằng-thằng đó xé đồ tui…..!]. Chắc chắc chỉ một cú đó thôi cũng đủ hạ đo ván Shidou rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha, nhưng mà… kết thúc như thế thì có hơi nhanh nhỉ? Mình sẽ để dành chiêu đó sau vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc đó, Natsumi cảm nhận được một áp lực ngập tràn cơ thể mình, cô lập tức bật nhảy về phía sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khoảnh khắc tiếp theo, nơi Natsumi đang đứng lóe lên một ánh sáng, mặt đất dưới chân cô sụp xuống và tạo thành một cái hố sâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không nhầm vào đâu được, chắc chắn có ai đó đang tấn công Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái…………………….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình bị theo đuôi ư? Mình đã bay nhanh đến thế cơ mà?! Gương mặt Natsumi chưa bao giờ ngạc nhiên đến thế…… Tuy nhiên, nụ cười tự tin nhanh chóng quay lại trên gương mặt ấy.  Chưa bao giờ cô tỏ ra mất bình tĩnh trước đối thủ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây nhỉ? Đó quả là một lời chào nồng nhiệt đấy, đồng bọn của Shidou-kun!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô khịt mũi nói, rồi nhìn lên phía trên, nơi kẻ tấn công cô đang ở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để đáp lại cái nhìn của Natsumi, một cái bóng phía trên từ từ hạ xuống và nhìn cô bằng một ánh mắt lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô gái với bộ chiến giáp màu bạc bao quanh cơ thể, mái tóc cô vàng nhạt, còn đôi mắt thì màu xanh. Gương mặt cô trông giống như một con búp bê vậy, không hề có lấy một tí cảm xúc nào. Nhìn thoáng qua cũng thấy rõ được, tuy cô ta đẹp nhưng trông không hề giống như một cô gái đáng yêu, thay vào đó, bầu không khí nặng nề xung quanh chứng tỏ rằng cô ta là một chiến binh mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ quá, tôi không phải đồng bọn của Itsuka Shidou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun….. vậy à? Vậy có phải AST không? Mà thôi, mặc kệ. Cô cần gì ở tôi hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một thứ cô có thể làm rất tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe xong câu hỏi của Natsumi, cô ta rút ra một thanh kiếm khổng lồ mang trên lưng và trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......&amp;lt;Witch&amp;gt;, tôi sẽ bắt được cô.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tuyên bố của Ellen, ở phía đối diện, tinh linh &amp;lt;Witch&amp;gt; hơi ngạc nhiên trong chốc lát, nhưng rồi cô lập tức bật cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hee? Cô nghĩ mình sẽ làm được điều đó à? Nhưng có một điều quan trọng đây, tên tôi không phải &amp;lt;Witch&amp;gt;. Cô có thể gọi đúng tên tôi là Natsumi được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;Witch&amp;gt; - Natsumi nhún vai nói. Từ những biểu hiện và cử chỉ đó, có thể thấy ngay được rằng cô không hề đánh giá cao Ellen. Có lẽ Natsumi làm vậy chỉ để che giấu sự nhầm lẫn của mình, hoặc cô thật sự nghĩ rằng mình không thể thua kẻ này được. Nếu thật sự là khả năng thứ hai…. Ellen nhìn xuống và giật giật lông mày của mình một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ cần một lần, chúng ta sẽ ngay lập tức biết tôi có làm được hay không thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fuun…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi chỉ thẳng cây chổi vào Ellen và *Nii*, cô nhếch môi lên. Điều này đã được ghi trong những bản báo cáo. &amp;lt;Haniel&amp;gt;, một thiên sứ có khả năng tự do biến đổi hình dạng đối tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự mà nói thì đó quả là một năng lực khó chịu, nhưng…… năng lực đó không thể nào đem so sáng với Ellen được. Và như để đáp lại Natsumi, Ellen vung lưỡi kiếm laser &amp;lt;Caledfwlch&amp;gt; trong tay phải của cô lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh mắt cả hai giờ đây đã trở thành hai đường thằng trùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như thể để trang trí thêm cho cảnh đó, thêm một vài Wizard nữa hạ cánh xuống phía sau Ellen. Đó là nhóm Wizard của &amp;lt;DEM&amp;gt; được giao nhiệm vụ đuổi bắt Natsumi, dường như cuối cùng họ cũng theo kịp được Natsumi và Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự là vậy. Họ chỉ có thể đuổi theo tín hiệu của Ellen, người duy nhất trong nhóm đã không làm mất dấu &amp;lt;Witch&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cô đến muộn đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói trong khi vẫn còn đang nhìn trừng trừng vào Natsumi. Những Wizard phía sau cô thở hổn hển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi-tôi rất xin lỗi, Ellen-sama………………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng tôi không thể theo kịp được tốc độ…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài trước câu trả lời mà cô đã biết trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như cô biết, những Wizard của &amp;lt;DEM&amp;gt; luôn là những người giỏi hơn so với những Wizard bình thường. Nhưng khi vào thực chiến thì họ lại thành ra thế này đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và điều này làm cho Ellen phải suy ngẫm. Quả là sự hỗ trợ cô nhận được giảm đi rất nhiều khi không có Takamiya Mana và Jessica Bayley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Hmm…. cuối cùng mình cũng hiểu Ike muốn nói gì rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô tự nói với chính mình và dùng bàn tay trái xoa vào vết thẹo lớn trước ngực. Tuy rằng nếu dem so với Ellen thì cô ta không thể bằng được, nhưng ở một mức độ khác, chỉ có cô ta là đủ khả năng để hổ trợ Ellen. Và rất có thế đó chính là mấu chốt quan trọng để chiến thắng trong một trận đấu mang tính quyết định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thưa giám đốc, cô vừa nói gì cơ………………………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............không có gì đâu. Hãy tập trung vào trận chiến này đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaaaa………………..!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói, và các Wizard rút vũ khí của họ ra. Trông họ rất hài lòng với chính mình, và nhìn Natsumi đầy vẻ khiêu khích. Natsumi đã thấy rõ những gì xãy ra trước mắt mình, nhưng cô không hề sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eeh? Đứng có nói với tôi là cô tự tin chỉ nhờ vào đám người này nhá? Cô nghĩ rằng cô có thể thắng được tôi nhờ vào số lượng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nói bằng một giọng đe dọa. Ellen bắt đầu phản ứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đâu, và đừng lo nữa, tôi sẽ không làm cô phải thất vọng đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aah, hiểu rồi. Thực ra mà nói thì tôi đíu quan tâm đâu, nhưng------- neh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, Natsumi hô lên với cây chổi &amp;lt;Haniel&amp;gt; cô đang cầm. Đáp lại hành động đó, một luồn khí áp lực cao cộng hưởng với ánh sáng tấn công hướng thẳng về phía Ellen và nhóm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen chỉ đơn thuần là khịt mũi, rôi cô đạp mạnh xuống mắt đất, khởi động kết giới và bay lên bầu trời. Và những Wizard phía sau cô cũng vậy, họ nhanh chóng tản ra đến tránh luồng xung kích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô………………….!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những wizard phân tán bắn ra hàng loạt tên lửa nhằm thẳng vào Natsumi. Những khối trụ chứa đầy dung môi xúc tác cho cái chết bao vây lấy cô trông như một Maryoku, chúng để lại những vệt khói dài trên bầu trời và tiếp cận Natsumi một cách nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Fufun….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, mặc cho những quả tên lửa có sức sát thương cao đã đến gần, nụ cười chứa đầy tự tin vẫn tiếp tục nở trên môi cô ấy. *ton*, cô dộng mạnh đầu cây chổi xuống đất và hô lên nhằm vào những quả tên lửa hủy diệt đang đến gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi Natsumi la lên, phần đỉnh của &amp;lt;Haniel&amp;gt; lập tức mở rộng ra tạo thành một cái gương được cố định trên đó, nó phát ra một luồng ánh sáng cực mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những Wizard hiểu ngay ra rằng đó không phải là một đòn mù để đánh lạc hướng. Giây phút những quả tên lửa nhắm vào Natsumi tiếp xúc với thứ ánh sáng đó, chúng nhanh chóng biến thành vô số đồ ngọt, như kẹo và socola chẳng hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng thời điểm với việc những Wizard kia bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nhưng thanh kẹo rơi xuống, chạm mặt đất và *pon*! Một âm thanh hài hước vang lên. Một hương thơm ngào nhạt lan tỏa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, ôi. Tặng kẹo cho tôi à? Thật là hạnh phúc quá đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi *kuku* *kuku*, cười khúc khích thêm lần nữa, &amp;lt;Haniel&amp;gt; đong đưa trong tay cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói sao đây nhỉ? Có qua có lại mới toại lòng nhau phải không…………&amp;lt;Haniel&amp;gt;!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô hét lên, và khu vực đó lại ngập chìm trong ánh sáng phát ra từ &amp;lt;Haniel&amp;gt; thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen cau mày lại khi một cảm giác kỳ là xâm chiếm lấy cơ thể của cô. Cô không hề cúi đầu xuống, nhưng dường như tầm nhìn của cô lại đang bị thấp dần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng thời, tiếng la hét phát ra từ những Wizard đồng hành vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;U-uwahhh !?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cái-cái gì đây ..........!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen liếc mắt ngay về hướng đó, và cô nhận ra rằng…. mình…. không hề quen biết đứa trẻ nào trong số đó cả!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không….. nhầm rồi. Khi nhìn lại một cách cẩn thận, cô mới nhận ra rằng tất cả những đứa bé đó đều trông hao hao giống cấp dưới của cô. Rất có khả năng họ đã bị &amp;lt;Haniel&amp;gt; biến thành những đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô nhìn lại bàn tay đang cầm thanh kiếm laser của mình. Trông nó vẫn bình thường, chỉ ngoại trừ một chuyện: cô không hề nhớ rằng bàn tay của mình lại trông như thế này. Chắc chắc bàn tay cô phải to hơn thế. Cũng như những Wizard kia, Ellen đã bị Natsumi hóa thành trẻ nít. Và tuy cơ thể bị teo nhỏ, nhưng những thiết bị cô đeo trên người vẫn giữ nguyên kích thước cũ, chúng trở nên không cân bằng, chênh lệch một cách khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahahahahaa! Trông các người dễ thương hơn rồi đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ôm lấy bụng và cười to hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trận đấu vẫn chưa kết cơ mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Heee? Vậy cô nghĩ mình có thế làm được gì trong cái bộ dạng bé tí đó hả? Chạy về nhà méc mẹ à? Hahahahaha…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...........................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nhíu mày lại. Cô thao tác một lệnh bằng trí óc mình để điều khiển kết giới. Cô tự quét qua cơ thể mình để kiểm tra tình trạng hiện tại. Khối lượng cơ, mật độ xương, khả năng trao đổi chất, hệ thần kinh và nhiều thứ khác nữa. Kết quả chi tiết hiện lên trong đầu cô ngay lập tức. Cô nhận ra ngay rằng sự phát triển của cơ thể mình đã bị đảo ngược. Vì sức mạnh đã bị giảm đi đáng kể nên khả năng đánh lưỡi cũng bị hạn chế, hậu quả là khả năng phát âm cũng bị giới hạn theo. Quả là một trải nghiệm khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bấy nhiêu đây cũng đủ để diệt cô rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng giọng ngọng ngịu đáng yêu của một bé gái, Ellen kêu lên và nắm chặt lưỡi kiếm lại, đạp thật mạnh vào bầu trời như để lấy đà, và nhằm thẳng về phía Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ………………..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì phòng thủ lơ là, Natsumi kêu lên chết lặng khi phải đối mặt với đòn tấn công bất ngờ của Ellen, cô mở to đôi mắt đầy kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen không quan tâm gì điều đó, cô vung lưỡi kiếm &amp;lt;Caledfwlch&amp;gt; lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……………., Eh……………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt mở to kinh ngạc, giọng nói kẹt lại, không thoát ra được, Natsumi chỉ có thể thốt lên những tiếng kêu như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô vẫn không hiểu được chuyện gì đang xãy ra…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi lại chuẩn bị kích hoạt sức mạnh của mình như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù có là ai đi chăng nữa, khi một người đã vung sẵn lưới kiếm lên và bay nhanh đến gần, sẵn sàng xuống tay để tiêu diệt đối thủ…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh, ah……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể trở tay kịp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cảm giác hỗn loạn chưa từng xuất hiện trước đây tràn ngập cơ thể Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi cô gái mang tên Ellen vung thanh gương ánh sáng lên, một luồng sức nóng lan nhanh qua ngực cô, rồi xuống đến bụng. Cảm giác đó cứ trôi đi rồi trở lại, hành hạ Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc ý thức trở nên mơ hồ, Natsumi đặt tay mình lên bụng, một lượng lớn máu dính vào tay cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hii………………….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào cũng trong thời điểm cô nhìn thấy vết máu đó, một cảm giác đau đớn cùng cực ngập tràng trong cơ thể cô. Cảm giác đó không còn mơ hồ như trước đó nữa, giờ đây nó đã trở nên vô cùng rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá, đau quá…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A-aaaaaaaaaaaaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh………………..!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi hét lên vì cái cảm giác mà trước giờ cô chưa từng được nếm trải. Nó như thể một cái gai nhọn đâm xuyên qua cơ thể mình. Các giác quan của cô trở nên mơ hồ. Tầm nhìn của cô bắt đầu mờ hẳn đi. Nhưng cảm giác đau đớn ấy vẫn vẫn còn ở lại và nó thể hiện rõ ràng hơn bao giờ hết. Và cái cảm giác kinh hoàng ấy cứ tiếp diễn không ngừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không-không thể nào….. cái-cái gì quái gì xảy ra thế này………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đòn tấn công bằng thanh gươm ánh sáng của Ellen xuyên qua cả linh trang cô đang mặc và gây ra một vết cắt sâu trên cơ thể. Dù đã nhận ra điều gì xảy đến với mình, nhưng cô vẫn không muốn tin vào điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù Natsumi có tin hay không, thực tại vẫn không thay đổi. Ellen đáp xuống, vẫn cầm thanh kiếm trong tay, cô không rời mắt khỏi tinh linh đang nằm trên mặt đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là sức mạnh của tôi đã giảm đi đúng như tính toán. Ở khoảng cách gần như thế này mà tôi lại hụt điểm chí mạng của cô đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/8/89/DAL_V9_079.jpg/425px-DAL_V9_079.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Ellen vừa nói xong, cơ thể cô ngay lập tức phát ra một ánh sáng nhợt nhạt, cơ thể cô lớn dần lên và dừng lại khoảng ở độ tuổi đang trưởng thành (teenage adult years).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rất có thể rằng khi Natsumi bị tổn thương, đối tượng ở mức độ ưu tiên thấp nhất sẽ hoàn nguyên về trạng thái cũ, nhưng thực ra, một phần tác dụng của phép biến hình vẫn còn sót lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oh, tôi trở lại bình thường rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen xòe bàn tay mình ra rồi nắm lại thật chặt để cảm nhận sức mạnh của mình, rồi cúi xuống và nhìn Natsumi thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…. tiếp theo tôi nên làm gì đây nhỉ? Cá nhân tôi muốn bắt sống cô, nhưng có lẽ sẽ gọn gàng hơn nếu giết cô ngay lập tức và lấy tinh thể Saphira ra khỏi người cô nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen hỏi bằng một giọng thờ ơ. Natsumi cố rên rỉ trong tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cư……..cứu…..t…….ôi…...v...ớ...i…...t…..ôi…….kh…..không…..muốn…..c…..chết……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không quan tâm. Nhưng có lẽ phải để cô tận hưởng thêm cảm giác đau đớn này nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói với Natsumi. Và cũng trong lúc đó, nhưng wizard kia cũng dần dần trở lại hình dáng ban đầu của mình, tập hợp lại với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa chỉ huy, chúng ta nên làm gì bây giờ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy bắt sống cô ta.Với vết thương như vậy chắc chắn cô ta sẽ không thể hung hăng được nữa đâu. Nhưng…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen siết chặt thanh kiếm trong tay thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Năng lực của cô ta có vẽ phiền toái thật đấy.Trường hợp này có lẽ ta phải cắt tay của cô ta thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“------Hi…….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi thở hổn hển, cố lếch ra xa khỏi Ellen, nhưng tay chân cô không thể cử động theo ý muốn của cô được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen từ từ giơ thanh kiếm của mình lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sẽ xong nhanh thôi. Đừng chết giữa chừng nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nói bằng một giọng lạnh lùng và hạ nhanh thanh kiếm của mình xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............................!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi nhắm mắt lại theo bản năng, hai hàm răng nghiến chặt lại, chuẩn bị chịu đựng một nổi đau không thể tránh khỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay phải? Tay trái? Chân phải? Hay sẽ là chân trái? Những ngón tay cô nhích đi từng chút một khi nghĩ tới điều đó…. nhưng…… cô vẫn chưa cảm thấy gì…. Natsumi vẫn nhắm tịt mắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng kêu ngạc nhiên của Ellen vang lên, Natsumi rut rè mở mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé nhỏ nhắn đứng ngay trước mặt Natsumi. Trên người cô là một bộ linh trang phát ra một ánh sáng nhợt nhạt, và trên tay cô ấy là một thanh kiếm khổng lồ. Cô ấy đã bảo vệ Natsumi khỏi đòn trừng phạt man rợ của Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natsumi ngay lập tức nhận ra cô bé đó. Đó chính là Yatogami Tohka, một trong những người đã bị cô hóa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaaa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh kiếm của Tohka vung lên đồng loạt với tiếng hét của cô ấy. Ellen không kháng cự lại, mà chỉ nhảy lùi về phía sau để giữ khoảng cách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tohka nhìn vẫn giữ thế thủ và nhìn chằm chằm vào Ellen trong khi nói lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô có sao hông?” (ND: người ta nằm trên vũng máu mà hỏi có sao không, Tohka thiệt là…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T-Tại sao cô lại…. ở đây….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để đáp lại cho câu hỏi của Natsumi, khu vực xung quanh vang lên một chấn động lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng hô vang lên, cùng lúc đó, nhiệt độ môi trường xung quanh giảm xuống chỉ trong tích tắc. Hơi nước trong không khí đóng băng lại tạo ra những âm thanh lách tách. Cây cối xung quanh trong khu vực cũng ngay lập tức đông cứng lạii. Một lớp băng mỏng xuất hiện trên kết giới của những Wizard đứng gần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết giới đang bị đóng băng ư………?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả là nguy hiểm. Mau nhả kết giới ra, sau đó hãy khởi động lại và bay lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các wizard ngay lập tức nhả kết giới của mình ra vì chúng đã bắt đầu đóng băng lại. Và trong khi họ đang chuẩn bị kích hoạt lại nó thì…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukuku. Quả là một kế hoạch hay đấy. Đúng là một lựa chọn đơn giản cho một tình huống bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ quá. Một khi bọn này đã tới thì các người tiêu cmnr.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những Wizard kia ngay lập tức kích hoạt lại kết giới của họ. Cơn lốc xoáy đến gần, và cũng là nguồn phát ra hai giọng nói đó, thổi bay tất cả họ đi một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwah?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kukakaka! Chậm, chậm quá đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kinh miệt. Thật là đáng thương làm sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai cười một cách hài lòng trong khi nói bằng một giọng trầm tĩnh, rồi hạ xuống đất. Đó là hai chị em Yamai, và cũng là những người đã bị Natsumi hóa cóc, không phải, trẻ nít.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......................?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sự bối rối chiếm lấy toàn bộ ý thức còn lại của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình không hiểu. Tại sao….. tại sao những người đã phải chịu đựng sự trò đùa quá lố của mình giờ đây lại quay lại cứu mình cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Natsumi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng gọi bất ngờ vang lên và ngay lập tức làn gián đoạn dòng suy nghĩ của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Shidou từ phía sau chạy tới, và quỳ xuống bên cạnh cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Máu……? Natsumi! Cô có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Shi-dou-kun…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao vậy? Cả cậu nữa ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dòng suy nghĩ nối tiếp câu nói còn đang dang dở của Natsumi. Cô đã mất quá nhiều máu rồi, không thể làm gì hơn được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Đừng lo, mình sẽ chữa cho cậu sớm thôi….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....cậu nghĩ rằng tôi sẽ để cho cậu làm điều đó à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen chính là người đã lên tiếng cắt ngang câu nói của Shidou. Cô ta là người duy nhất vẫn có thể trụ được trước cơn gió xoáy của chị em Yamai, và kết giới của cô vẫn còn nguyên vẹn. Có vẽ như cô đã ngăn được sự đóng băng bằng nâng mật độ Maryoku lên, làm cho nó trở nên rất dày đặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;Princess&amp;gt;, &amp;lt;Berserk&amp;gt;, luồng khí lạnh này là do &amp;lt;Hermit&amp;gt;, oh, và cả âm thanh này nữa, hẳn là &amp;lt;Diva&amp;gt; đang trốn ở đâu đó quanh đây thôi. Đòn tấn công bất ngờ đấy, và có vẻ như đó là nguồn hổ trợ cho &amp;lt;Princess&amp;gt; chiến đấu chống lại tôi nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen nheo mắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có tổng cộng 6 tinh linh, 5 trong số đó đang trong hình dáng những đứa trẻ, và đứa còn lại thì đang bị thương nặng….. Issac đã bảo tôi phải xem xét tình hình, những có lẽ đây sẽ là một cơ hội tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen đã sẵn sàng thanh kiếm trong tay mình. Shidou nhìn chằm chằm vào cô ta và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....cô nghĩ mình sẽ làm được gì hả Ellen? Cấp dưới của cô đã bị bọn này cho ra đảo nghỉ mát cả rồi. Cô đang bị áp đảo đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần phải lo cho tôi. Tôi chưa bao giờ phải đếm số kẻ thù mà mình phải chống lại cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mồ hôi chảy xuống từ má của Shidou khi cậu nghe những lời Ellen nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ quan điểm của Natsumi, quả là sức mạnh áp đảo của Ellen đã quá rõ ràng. Cho dù phe Shidou có bao nhiêu người đi chăng nữa, họ cũng khó có thể chống lại được Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã liếm môi mình và la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, vậy thì tôi sẽ tận dụng số lượng áp đảo của bọn tôi….. Miku!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để đáp lại tiếng gọi của Shidou, giai điệu ngân vang từ nãy đến giờ đột nhiên thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, nó là một giai điệu nào đó nghe như một khúc quân hành để cổ vũ cho tinh thần chiến đấu của mọi người, còn giờ đây, nó trở nên êm dịu hơn, giai điệu quyến rũ của nó như thể xâm chiếm lấy trái tim con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù các người có làm gì đi nữa cũng vô ích thôi. Những thứ như vậy chắc chắn sẽ không thể….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, có lẽ đối với cô thì nó không có hiệu quả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý ngươi là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong khi Ellen vẫn còn đang nhướng mày nghi ngờ hỏi, những wizard đã bị thổi bay đi trước đó giờ đây đã tĩnh dậy, trông họ rất kỳ lạ, như thể những con rối đang bị điều khiển, và tiến về phía Ellen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tks……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta tức tối chặt lưỡi, rồi dồn trọng tâm cơ thể vào một chân. Hàng rào kết giới vô hình xung quanh Ellen mở rộng ra và ngay lập tức chặn đứng những wizard trông như zombie đó lại.	&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó không nằm ngoài dự đoán của Shidou, cậu ấn vào tai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....Làm ngay đi Kotori. Anh đang chờ đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc với lời nói của Shidou, một cảm giác bồng bềnh kỳ lạ bao bọc lấy cơ thể của Natsumi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C-cái…..?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể vết thương của cô sẽ rách ra thêm đấy, nhưng hãy cô chịu nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Eh……….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shidou vừa dứt lời, Natsumi ngay lập tức cảm thấy một lực kéo vô hình nào đó như đang tác động lên chính cơ thể của mình, rồi trở lại bình thường ngay sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Natsumi đã ngất đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần 4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đang ở trong phòng khách nhà mình. Cô nhướng mày lên khi một cảm giác kỳ lạ đột nhiên tràn ngập cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh sáng nhợt nhạt bất ngờ tỏa ra, cơ thể cô từ phát triển, chiều cao tăng dần và tăng dần, tuy rất chậm nhưng nó cứ ngày càng cao hơn. Và rồi cô khôi phục lại hình đáng ban đầu của mình. Đó chính là hình dáng của cô trước khi bị một tinh linh mang tên Natsumi hóa nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái này…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để xác nhận lại điều này, Origami nắm chặt tay lại và quay khớp vai. Hoàn toàn bình thường. Có vẻ như cô đã thật sự trở lại hình dáng trước kia của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....chuyện gì xảy ra vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều gì có thể xảy ra được chứ? Hay là Natsumi đã chán trò đùa này rồi? Hay là Shidou đã thành công trong việc tìm thấy và thuyết phục cô ta? Hay là AST đã tiêu diệt được Natsumi rồi? Rất nhiều khả năng nảy ra trong tâm trí của Origami, nhưng không sao cả, đây thực sự là một tín hiệu tốt lành. Cô đứng dậy tại chổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể là do Origami đã quay người lại quá nhanh, lực li tâm tác động vào não bộ, nên một cảm giác chóng mặt đột ngột xuất hiện. Cô đặt tay lên trán để tự trấn tỉnh mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn chóng mặt nhanh chóng biến đi sau vài giây, cô ấn nhẹ vào trán mình rồi cố gưỡng dậy thêm lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, cần phải xác định mọi chuyện đã. Có lẽ phải đến nhà Shidou để nghe cậu ta kể lại chuyện vừa xảy ra thôi. Với lại, cũng cần phải xác nhận xem Yatogami Tohka cũng như những tinh tinh khác đã trở lại bình thường chưa. Nếu họ vẫn còn là trẻ con, không gì có thể cản trở tình yêu của cô và Shidou được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, cô cũng cần phải đến căn cứ của AST ở Tenguu nữa. Kể từ khi Origami vướng vào vụ rắc rối với Natsumi, cô không thể  đến gặp Mikie và Mildred được nữa. Cô có thể không tham gia vào những nhiệm vụ của AST, nhưng cô không thể không gặp họ để bàn về đơn đặt hàng của mình. Origami đã lập sẵn một kế hoạch về những chuyện phải làm trong đầu. Cô kéo lại cái áo mình đang mặc. Kể từ khi khôi phục lài hình dáng cũ, quần áo dành cho trẻ em không còn vừa cho Origami nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bước thẳng đến phòng mình, và lấy ra ngẩu nhiên một bộ quần áo từ tủ. Cô nhanh chóng thay đồ rồi bước nhanh về phía cửa chính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại thời điểm đó, một cơ co giật xuất hiện trên lông mày cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như có ai đó đang đứng sẵn ở lối vào phía ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khu căn hộ mà Origami ở có một cái khóa tự động đặt ngay ở lối vào, và trừ khi được sự cho phép của những người sống bên trong, họ không thể tự do ra vào được. Khó có thể tin rằng đó là một dịch vụ quảng cáo hay giao hàng tận nhà nào đó được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩa là…….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nấp mình phía sau bức tường mà không nói một lời nào cả. Cô đặt tất cả sự cảnh giác vào cánh cửa ra vào, trong khi nhẹ nhàng kéo một khẩu súng tự động nhỏ từ bao da ở chân ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
http://www.baka-tsuki.org/project/images/thumb/c/ca/DAL_V9_089.jpg/425px-DAL_V9_089.jpg&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau khi cô làm vậy, một âm thanh vang lên, cánh cửa bật mở, rồi một vài người đàn ông bước vào. Nhưng ngay lúc đó, họ vướng phải sợi cước căng ngang trước cửa, những bình xịt hơi cay bật ra và xịt dữ dội vào đám người đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guwah!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái….. thế này……?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng kẻ xâm nhập không bao giờ ngờ rằng một căn hộ bình thường như thế này lại có thể được cài bẫy chống xâm nhập. Chúng kêu lên hoảng loạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhíu mày lại. Bọn chúng quá đông người. Khó lòng nào có thể chống lại tất cả được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là Origami quyết định rút lui. Cô băn nhanh qua căn phòng, rồi nhảy ra ngoài cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì đã dự kiến trước tình huống này nên cô đã đặt sẵn phía ngoài cửa sổ một giàn giáo đơn giản để có thể trèo xuống theo đường đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ta tẩu thoát bằng cửa sổ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tiếng kêu vọng từ trên cao xuống. Không thể ở đây lâu hơn được nữa, Origami lấy đôi giày cô giấu sẳn ra, mang vào rồi chạy thật nhanh về phía thành phố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng là ai vậy…….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn người kia có thể là ai được chứ? Trong khi đang chạy, những thắc mắc liên túc nhảy ra từ trong đầu cô. Tuy nhiên, cô không thể nghĩ ra những kẻ đã đột nhập nhà mình có thể là ai được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chiếc điện thoại rung túi cô gái bỏ trống rung lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô nhanh chóng lúc túi mình, lôi ngay chiếc di động ra mà vẫn giữ nguyên tốc độ chạy. Một cái tên hiển thị trên màn hình [Kusakabe Ryouko]. Đó chính là người đội trưởng đội AST của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi ấn nút nhận và đặt cái di động lên tai, một giọng nói ngay lập tức vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có đó không Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami vẫn tiếp tục chạy và trả lời. Dường như đã đoán được điều gì đang xảy ra, Ryouko thở hổn hển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Origami, đừng có nói là em đang chạy trốn nhá?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao chị biết?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami ngay lập tức hỏi. Ryouko im lặng mất vài giây rồi nói một cách khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh và nghe đây, đã có quyết định cuối cùng đối với hình thức xử lý dành cho em rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..............Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Origami có hơi ngạc nhiên vì giọng điệu của Ryouko, nhưng chỉ trong một câu nói, cô đã hiểu ra mọi chuyện. Những kẻi đã đột nhập vào nhà cô chính là người những người được cử đến để bắt cô. Trước đây Origami đã được nghe kể rằng những người phạm tội sẽ bị bắt và khống chế trước khi nhận được phán quyết cuối cùng. Tháng trước, Origami đã sử dụng vũ khí hủy diệt bị cấm &amp;lt;White Licorice&amp;gt; (cam thảo màu trắng?) để bảo vệ Shidou, và còn tấn công cả những wizard đồng minh đến từ &amp;lt;DEM&amp;gt; nữa. Cho đến khi hình thức xử lý được quyết định, cô đã bị cấm không được phép tham gia vào bất cứ hoạt động nào của AST.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, những hành động trái phép của &amp;lt;DEM&amp;gt; đã được ban chỉ huy trình bày trước hội đồng rồi cơ mà? Vậy, tại sao……&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể đoán được suy nghĩ của Origami, Ryouko nói tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Đối với chuyện đó, họ đã quyết định là sẽ bỏ qua, vì số lượng người đồng tình nhiều hơn. Còn em, bây giờ em sẽ phải đối mặt với một hình phạt vì những hành động của mình. Chắc chắn là có một thế lực nào đó đứng sau thao túng chuyện này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.....................DEM”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ryouko không trả lời. Và im lặng cũng có nghĩa là đồng ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......dù sao đi nữa, bây giờ, chị sẽ cố gắng đàm phán với cấp trên về vấn đề này. Ngay bây giờ…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy cô ta rồi! Ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, một người đàn ông xuất hiện ngay ở ngã rẽ trước mặt Origami và chặn đầu cô lại. Làm thế quái nào mà hắn có thể đến đó trước cả cô cơ chứ? Cũng có thể đó là nhóm dự phòng….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...............................”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami rẽ ngay vào một con hẻm gần nhất vì không còn lựa chọn nào khác. Không may thay, đó là một hẻm cụt. Cô quay lưng lại và nhận ra rằng mình đã bị dồn vào chân tường mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã gây ra quá nhiều rắc rối cho bọn tôi rồi, thượng sĩ Tobiichi. Hình phạt dành cho cô đã được đưa ra rồi. Cô phải đi cùng chúng tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông chỉ huy bước tới và nói trong khi nhìn chằm vào Origami. Cô không trả lời, mắt cô đảo bốn phía nhằm tìm lối thoát. Nhưng cả trước, sau, trái, phải đều không có đường chạy. Hơn nữa, bọn chúng lại quá đông người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vô ích thôi. Nằm xuống!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami nhìn chằm chằm vào người đàn ông đó. Sự tức giận hiện rõ trên gương mặt rất ít khi biểu cảm này. Lúc đó, điện thoại cô rung lên, đó là một cuộc gọi đến. Hình như trong lúc bỏ chạy, cô đã vô tình ngắt liên lạc với Ryouko, vậy nên chuyện cô ấy gọi lại cũng là điều bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ấy đã tìm được điều gì đó mới mẻ. Origami nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt mình, vẫn giữ thế thủ, cô ấn nút nhận mà không nhìn vào mày hình, rồi đưa cái di động lên tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào, đây có phải là di động của thượng sỉ Tobiichi Origami không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vang lên và làm cho cô bất ngờ hơn bất cứ ai mà cô từng nhận cuộc gọi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........Ellen Mathers……….?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami kêu lên cái tên đó trong khi nhíu mày lại hết cỡ làm chúng trông như một đường thẳng mộc mạc. Ellen ư? Một Wizard của tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt;?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cái tên đó được thốt ra, những người đàn ông truy đuổi Origami có một phản ứng nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô muốn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin hãy ăn nói lịch sự, thượng sĩ Tobiichi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen dường như cảm nhận được những gì chứa đựng trong giọng nói của Origami nên lên tiếng cảnh báo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, vị trí hiện tại của Origami đã bị một bàn tay của &amp;lt;DEM&amp;gt; phá hoại. Không thể nào có chuyện cô không phản ứng lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí, chỉ một vài ngày trước đây, cô đã từng đọ kiếm với Ellen ngay tại tòa nhà nhà số 1 thuộc chi nhánh của &amp;lt;DEM&amp;gt; ở Nhật Bản. Dù sự chênh lệch sức mạnh của cả hai rất rõ ràng, những Origami cũng đã có thể đánh trúng vào cô ta một đòn và để lại một vết thương. Chắc chắn cô ta cũng sẽ không thể nào thân thiện với Origami được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Ellen vẫn tiếp tục với một giọng trầm trầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ nói thẳng ngay đây. Thượng sĩ Origami, cô sẽ vui lòng làm việc dưới quyền tôi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........Ý cô là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami hỏi lại ngay, cô như không tin vào những gì mình vừa nghe được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tôi vừa nói đấy. Có có vui lòng làm việc cho phân nhánh thứ hai thuôc tập đoàn công nghiệp &amp;lt;DEM&amp;gt; hay không? Tôi xin hứa là cô sẽ nhận được hậu đãi tốt hơn bao giờ hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không có ý định làm việc cho một tổ chức sẽ gây nguy hiểm cho Shidou đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu là vậy thì cô không cần phải lo lắng nữa. Lúc này, chúng tôi không hề có ý định sẽ tấn công cậu ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“........cô nghĩ tôi sẽ tin những gì cô nói à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ellen thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi. Thật đáng tiếc làm sao. Nhưng cô có chắc chắn không vậy? Dường như cô đang ở trong một tình huống khó nhằng đấy. Nếu bị bắt lúc này, cô sẽ không bao giờ lấy lại được quyền hạn của mình để chống lại các tinh linh nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.............................!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ánh chớp suy nghĩ lóe lên trong đầu Origami. Ellen biết tình huống hiện tại mà cô đang phải đối mặt ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và mọi chuyện ngay lập tức sáng tỏ. Lý do vì sao hình phạt dành cho Origami lại được quyết định nhanh chóng đến vậy. Vì &amp;lt;DEM&amp;gt; đã thực sự can thiệp vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......cô không giận chuyện tôi là cô bị thương à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không thể phủ nhận điều đó được. Nhưng hiện tại tôi muốn một thứ khác quan trọng hơn, đó là một cấp dưới đủ khả năng hổ trợ. Và đó chính là kẻ đủ mạnh để có thể làm cho tôi bị tổn thương.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................”&lt;br /&gt;
Điện thoại di động không thể cho người ở bên kia đường dây biết được biểu hiện cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, nhưng Ellen tiếp tục như thể cô ta đã thấy được gương mặt đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tập đoàn &amp;lt;DEM&amp;gt; bao giờ cũng chứa đựng những CR-Unit cực kỳ mạnh mẽ mà không quốc gia nào có thể so sánh được….. chắc cô không muốn làm cho cha mẹ mình phải thất vọng đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..........................Uh”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cô ta đã tìm hiểu rất kỹ quá khứ của Origami. Cô thở gấp gáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tiếng nói của Ellen đã vang lên trước và ngăn giọng nói đè nén sắp bật ra của Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“5 năng trước đây, tại thị trấn Tenguu Nankou đã xãy ra một vụ hỏa hoạn lớn. Và thời điểm đó, có rất nhiều Reiha của chúng tôi đang điều tra khu vực. Tất nhiên đó là là một thông tin tối mật của &amp;lt;DEM&amp;gt;. Nhưng nếu cô chịu làm việc cho đội ngũ wizard thuộc phân nhánh thứ hai của &amp;lt;DEM&amp;gt;, tôi sẽ không ngại tiết lộ cho cô những thông tin đó đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami mở to mắt ra và bắt đầu thở dốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thông tin mà Reiha đã thu thập được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời khẳng định của Shidou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Origami đã đuổi giết &amp;lt;Efreet&amp;gt;, cũng chính là em gái của Shidou, Itsuka Kotori, để trả thù cho cái chết của cha mẹ mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shidou đã nói với cô rằng, tại thời điểm đó, còn có thêm một tinh linh khác nữa…. Kotori không phải là người giết cha mẹ cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và như để thúc giục, người đàn ông trước mặt Origami kêu lên khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô nghĩ mình là ai mà có thể nói chuyện ngang nhiên vậy hả? Bắt cô ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nhóm người truy đuổi bắt đầu bước tới theo lệnh của tên cầm đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kuh……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Cô thấy đề nghị đó thế nào hả Origami?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một vài giây im lặng, giọng nói cuối cùng cùng thoát ra khỏi cổ họng Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.......Tôi hiểu rồi. Tôi muốn có được quyền lực đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và……………..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Guh……….!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hur…..? Ahhh……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những kẻ đuổi theo Origami lập tức kêu lên trong nổi đau tột cùng, rồi tất cả cùng gục xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái người Bắc  u với mái tóc vàng, mắt xanh đang áp điện thoại trên tai mình từ từ bước tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta mở rộng bàn tay mình và chìa về phía Origami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào mừng đến với tập đoàn công nghiệp DEM”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 m thanh đó vang lên từ phía trước mặt và vọng lại trong điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của Ellen M.Mathers như chọc sâu vào màng nhỉ Origami.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhatnguyen</name></author>
	</entry>
</feed>