<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Nhinguyenminh</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Nhinguyenminh"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Nhinguyenminh"/>
	<updated>2026-04-30T07:56:36Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135500</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135500"/>
		<updated>2012-02-06T16:13:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to do so. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 09:39, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you! :D [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 00:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excuse me, is Oval a town or a city ? In the part 1, it is a town, but in part 2, it is a city @_@ [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 08:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s a town. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 22:22, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. By the way, can you give me your e-mail or skype name? For easy contact XD [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 07:50, 6 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You can just send me a message on the BT forums. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 08:47, 6 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh. I see ^^ [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 10:13, 6 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135480</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135480"/>
		<updated>2012-02-06T14:09:54Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to do so. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 09:39, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you! :D [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 00:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excuse me, is Oval a town or a city ? In the part 1, it is a town, but in part 2, it is a city @_@ [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 08:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s a town. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 22:22, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you. By the way, can you give me you mail or skype name? For easy contact XD [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 07:50, 6 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135477</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135477"/>
		<updated>2012-02-06T13:50:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to do so. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 09:39, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you! :D [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 00:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excuse me, is Oval a town or a city ? In the part 1, it is a town, but in part 2, it is a city @_@ [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 08:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It&#039;s a town. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 22:22, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 07:50, 6 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135327</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135327"/>
		<updated>2012-02-05T14:20:22Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to do so. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 09:39, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you! :D [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 00:20, 5 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Excuse me, is Oval a town or a city ? In the part 1, it is a town, but in part 2, it is a city @_@ [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 08:20, 5 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135277</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135277"/>
		<updated>2012-02-05T06:20:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Feel free to do so. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 09:39, 4 February 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thank you! :D [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 00:20, 5 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135168</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135168"/>
		<updated>2012-02-04T07:12:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. Hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135167</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135167"/>
		<updated>2012-02-04T07:09:51Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese. I hope you agree [[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] 01:09, 4 February 2012 (CST)&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135166</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135166"/>
		<updated>2012-02-04T07:04:44Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese.&lt;br /&gt;
I hope you agree&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135164</id>
		<title>Talk:Iris on Rainy Days</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Talk:Iris_on_Rainy_Days&amp;diff=135164"/>
		<updated>2012-02-04T06:57:24Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Vietnamese Translation */ new section&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Why am i anticipating this story with dread after having read the chapter part&#039;s titles? -anonymous#tripped&lt;br /&gt;
:LOL. I agree with you. I don&#039;t know why, but this LN looks promising. Hope it&#039;ll be upgraded into full project  :) - [[User:RasteShelphyd|RasteShelphyd]] 19:57, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
LOL. Give the project a vote in the forums and poke your Japanese-speaking friends to translate it. In the meantime you can take a look at the prologue and the teaser of chapter 1. :) --DNK 17:12, 14 June 2011 (UCT)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oh no, not another Planetarium &amp;gt;&amp;lt; &amp;lt;tears&amp;gt; --[[User:Gabgrave|Gabgrave]] 21:26, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At least we know what to expect in this series...in planetarian, key was cruel enough to tease us with the possibility of a happy ending. [[User:MerrickXasis|MerrickXasis]] 22:18, 12 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Russian Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hello, nobody does not mind if I will translate Iris into Russian? --[[User:Rock96|Rock96]] 06:47, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sure. Go ahead. [[User:Zephyrus|Zephyrus]] 06:58, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanks a lot. --[[User:Rock96|Rock96]] 07:07, 13 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, what tense did author use in the novel? Present or past? --[[User:Rock96|Rock96]] 04:51, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Judging from the story, present tense would be better. I started with present tense but found them confusing, so I switched back to past about half through the story =X. Maybe someone should edit it all to completely present or past? --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:22, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I see. Then I&#039;ll stick to present tense. I don&#039;t like it, though... I can help a little bit with editing, but I need to know tense which should be used for editing --[[User:Rock96|Rock96]] 07:31, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Well, it&#039;s actually just my preference. You can use past tense if you want. But many parts of the story are Iris&#039; monologues, so those would need to be in present tense. Past would of course be used when Iris is thinking about her past. --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 07:40, 14 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
BTW, is there really need for spaces before paragraphs? They aren&#039;t shown in reading mode, after all. --[[User:Rock96|Rock96]] 04:08, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Not really. Just a habit --[[User:Zephyrus|Zephyrus]] 04:17, 19 January 2012 (CST)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Vietnamese Translation ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hi, i would like to translate this novel into vietnamese too.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_2_Illustration&amp;diff=111740</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 2 Illustration</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_2_Illustration&amp;diff=111740"/>
		<updated>2011-08-24T14:06:57Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;lt;gallery&amp;gt; Image:hgn2_000b.jpg|&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;Trang bìa&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039; Image:hgn2_001.jpg Image:hgn2_002-003.jpg Image:hgn2_004.jpg Image:hgn2_005.jpg Image:hgn2_006-007.jpg Image:hgn2_008.jpg|&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;Mục ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_000b.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang bìa&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_001.jpg&lt;br /&gt;
Image:hgn2_002-003.jpg&lt;br /&gt;
Image:hgn2_004.jpg&lt;br /&gt;
Image:hgn2_005.jpg&lt;br /&gt;
Image:hgn2_006-007.jpg&lt;br /&gt;
Image:hgn2_008.jpg|&#039;&#039;&#039;Mục lục&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_013.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 013&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_035.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 035&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_055.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 055&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_075.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 075&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_117.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 117&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_121.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 121&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_147.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 147&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_155.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 155&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_183.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 183&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_239.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 239&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
Image:hgn2_259.jpg|&#039;&#039;&#039;Trang 259&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/gallery&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 2 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=110508</id>
		<title>Baka to Test to Shoukanjuu: Tập 3 - Câu hỏi thứ năm</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=110508"/>
		<updated>2011-08-18T11:16:13Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;Câu hỏi thứ năm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Hãy dịch câu sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;Although John tried to take the airplane for Japan with his wife&#039;s handmade lunch, he noticed that he forgot his passport on the way.&#039; &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Himeji Mizuki:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Dù John cố gắng lên máy bay đến Nhật Bản mang cùng cơm trưa mà vợ anh ấy tự tay làm, trên đường đi anh nhận ra mình để quên hộ chiếu.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Tsuchiya Kouta:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Joan.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là John.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Yoshii Akihisa:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘John mang theo hộ chiếu tự làm của mình và lên máy bay đến Nhật Bản.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em hãy suy nghĩ lại ý nghĩa của từ ‘hộ chiếu tự làm’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, đây là lúc lên kế hoạch ngắn gọn trước khi tấn công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cuối cùng chỉ có lớp D và lớp E chịu giúp thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Lớp trưởng lớp B chỉ là hữu danh vô thực, hắn không có biện pháp nào để dẫn dắt cả lớp, trong khi lớp trưởng lớp C là Koyama, thế nên tất cả bọn con trai trong lớp của cô ta không được dứt khoát cho lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, giờ lớp D và E đã sẵn sàng giúp đỡ, ít nhất tình thế của chúng ta trở nên tốt hơn nhiều so với bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế, hơn nữa, lần trước một nửa số con gái đang tắm lúc chúng ta tấn công nên quân số bọn họ có thể huy động bây giờ là gần năm mươi phần trăm. Vì vậy, một khi chúng ta có thể đánh bại số ít giáo viên, chúng ta vẫn còn cơ hội thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lực lượng đối địch chắc hẳn sẽ không tăng lên thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bởi vì chúng ta gây cũng kha khá náo động suốt hai ngày qua, có khi nào người ta đóng cửa phòng tắm nữ luôn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hẳn. Giáo viên cũng có tự trọng chứ. Cậu có nghĩ rằng họ có thể nói kiểu như ‘nhà trường không thể ngăn chặn nam sinh nhìn trộm, vì thế xin các em nữ sinh đừng dùng phòng tắm nữ nữa’ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đúng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như những gì Yuuji nói, giáo viên không muốn mất mặt và mất lòng tự trọng của một nhà giáo. Ngoài ra, vì mọi chuyện được định đoạt bằng một trận chiến linh thú, họ không thể cho phép học sinh phá vỡ phòng tuyến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây chỉ là đoán mò thôi…nhưng có khả năng giáo viên đang vui mừng với diễn biến mọi việc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Cậu nói rằng giáo viên sẵn lòng để bọn mình nhìn trộm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Dù gì thì mục tiêu của trại huấn luyện là ‘tăng cường ý thức học tập của học sinh’. Mà nhắc đến học tập, không có biện pháp nào tốt hơn là sử dụng trận chiến linh thú. Chưa kể bọn con gái cũng phải dùng linh thú để tự bảo vệ mình và ngăn cả chúng ta nhìn trộm.” – Yuuji phân tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi! Đáng lẽ ra giáo viên có thể nhốt chúng tôi lại ở trong lớp học, thế nhưng họ không làm vậy vì lí do này đây sao? Nhưng không phải giáo viên có phần quá tự tin khi nghĩ rằng chúng tôi không thể phá vỡ hàng phòng ngự của họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, cậu đã thông báo thời gian và địa điểm tập hợp cho hai lớp kia chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã xong xuôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian dự kiến hành động là tám giờ mười phút tối và địa điểm tập hợp là tại căntin. Chúng tôi dự định tấn công tổng lực trong khi nhóm thứ nhất vẫn đang thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đã đến lúc hành động.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy, chắc hẳn phần đông cũng đã ngứa tay ngứa chân lắm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả bọn con trai lớp D và E, chúng tôi có khoảng một trăm người. Chúng tôi không thể lặp lại điều đã xảy ra ngày hôm qua!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không xong rồi, Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, cánh cửa mở rầm và bạn cùng lớp Sugawa của chúng tôi phóng nhanh vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy, Sugawa? Còn vài phút nữa là chiến dịch bắt đầu rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ là vậy! Bọn con gái phục kích chúng ta ở căntin. Cuối cùng, tất cả lực lượng bị phân tán ở khắp nơi hết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI GÌ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao lúc này đối phương lại tấn công chúng tôi? Có gián điệp trà trộn ăn cắp thông tin tình báo của chúng tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không có khả năng chúng ta làm lộ thông tin mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhanh chóng kết luận thế như thể đọc được sự băn khoăn trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini không phải là người bất cẩn và ngay cả khi kế hoạch của chúng tôi thật sự bị lọt ra ngoài, đối phương cũng phải mất kha khá thời gian mới hành động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch của chúng ta đã bị nhìn thấu trước rồi sao?” – Yuuji nói trong hối tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đối phương đã nhìn thấu kế hoạch của chúng tôi. Theo lẽ thường, một kế hoạch bí mật như thế không thể bị đoán trước. Có thể nói rằng lí do duy nhất tại sao mọi việc thành ra thế này là vì đối phương hiểu rõ cách suy nghĩ của Yuuji. Và chỉ có một người trên thế giới có thể đoán trước được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kirishima Shouko…thủ khoa khóa của chúng ta…đúng là không thể xem thường được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, hi vọng mỏng manh duy nhất của chúng tôi là Yuuji nghĩ ra thứ gì đó không theo nếp nghĩ bình thường. Nếu ngay cả việc này cũng bị nhìn thấu, chúng tôi sẽ không thể hành động được gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không còn thời gian để chần chừ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ…đúng rồi đấy! Chúng ta làm gì đây, Yuuji?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu còn muốn hỏi gì nữa? Bây giờ kế hoạch tác chiến của chúng ta đã vô dụng rồi! Chúng ta chỉ còn có thể tập hợp mọi người lại. CÁC CHIẾN HỮU, ĐÃ ĐẾN GIỜ HÀNH ĐỘNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả Sugawa, năm chúng tôi di chuyển ra khỏi phòng và nhận ra rằng bên ngoài đã là một chiến trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái! Để bọn ta trói lại!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta nhất định không cho phép các người nhìn trộm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Sao bọn con gái lại xuất hiện ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao tớ biết!? Mà thôi, đánh xong rồi nói chuyện sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy một nhóm con gái chặn đường, một nhóm chiến hữu của chúng tôi nhanh chóng triệu hồi linh thú, nhưng sự khác biệt về điểm số là quá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Onodera Yuuko lớp D, Hóa học, 116 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Masahiro Asakura lớp F, Hóa học, 44 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Asakura bị thổi bay sang bên quá dễ dàng, Sugawa hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI BÌNH TĨNH! LINH THÚ CỦA BỌN HỌ KHÔNG THỂ ĐÁNH ĐƯỢC CHÚNG TA! CHÚNG TA KHÔNG CẦN PHẢI QUAN TÂM ĐẾN BỌN HỌ, CHỈ CẦN XÔNG THẲNG VÀO THÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không! Phán đoán đó sai rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được đâu, Sugawa! Không phải chỉ mình Người Sắt mới đáng cảnh giác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố hết sức gọi ngăn cản cậu ấy lại, nhưng Sugawa đã di chuyển. Muộn quá rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sugawa lớp F phải không? Hãy theo thầy đến phòng phụ đạo. Triệu hồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiến lên đằng sau bọn con gái là thầy Fuse. Ngay cả khi chúng tôi không triệu hồi, vẫn còn các giáo viên quanh đây và chúng tôi không thể xuyên thủng nếu không đánh bại những con linh thú ấy. Vì thế, chúng tôi phải tập trung hết lực lượng. Dù linh thú có mạnh đến mức nào, mãnh hổ nan địch quần hồ. Bởi vì số lượng giáo viên không đông như học sinh, ít nhất chúng tôi có thể làm được gì đó…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI NGHE ĐÂY! TẬP TRUNG LỰC LƯỢNG TẠI ĐÂY! ĐI THEO TÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa ra lệnh vừa liếc nhìn thầy Fuse. Tuy nhiên, hướng mà hắn chọn là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY YUUJI! KHÔNG PHẢI NƠI ĐÓ KẺ ĐỊCH TẬP TRUNG ĐÔNG NHẤT SAO!? TỚ THẤY CHẠY ĐẾN CẦU THANG SẼ DỄ DÀNG TIẾP CẬN HƠN!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn tại nơi nhiều người tập trung nhất có vài bọn con gái lớp A đứng đó chờ sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Yuuji phản bác ý kiến của tôi ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lí do đấy! Nếu hàng phòng thủ ở đó mỏng manh, rất có khả năng chúng ta sẽ rơi vào bẫy! Mặc dù tại đây khó xơi, tớ phải vượt qua nơi nguy hiểm nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy hắn nói như vậy, tôi mới để ý rằng sự phân bố lực lượng thật sự không đồng đều, cứ như thể mời gọi chúng tôi đi xuống cầu thang. Có lẽ đây thật sự là một cái bẫy. Đúng là Yuuji, hắn vẫn có thể suy nghĩ trong tình thế hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐI THEO SAKAMOTO! VƯỢT QUA THẦY FUSE VÀ THOÁT KHỎI ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XUNG PHONG!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi người có mặt ngay lập tức nhìn vào một điểm trước khi xung phong vào cùng một nơi. Đúng lúc đó, bọn con gái né sang một bên. Bọn họ tránh ra vì lực lượng của chúng tôi? Không, thật ra, tốt hơn hết chưa hết vội kết luận điều gì…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, chúng tôi không có thời gian bận tâm về những chuyện ấy. Chúng tôi nhanh chân chạy dọc hành lang trước cầu thang rồi rẽ sang hành lang kế bên khu vực tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã đợi cậu lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K…Kirishima!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt chúng tôi, Kirishima và những người còn lại tiến tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay lắm, Shouko…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng Yuuji nghiến răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng hắn không vui chút nào cả, bởi vì từng kế hoạch có chủ ý của hắn đều bị đối phương phản công. Điều này cho thấy những suy nghĩ của Kirishima thận trọng hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Yuuji, chắc hẳn không còn điều gì đáng xấu hổ hơn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ không tha thứ cho cậu vì đã lăng nhăng! Mình sẽ làm cho thân xác cậu hiểu được điều này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc ấy, Kirishima bước sang một bên. Một người khác xuất hiện từ đằng sau cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô cần phải giáo dục các em về các nguyên tắc xã hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGƯỜI ĐANG DẪN ĐẦU LÀ CÔ CHỦ NHIỆM KHỐI TAKAHASHI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi cho chúng tôi một cảm giác lạnh lùng nhưng rất trí thức và cô đang quắc mắt trách mắng chúng tôi qua cặp mắt kính của mình. Nếu đối thủ của chúng tôi là cô Takahashi, lớp F của chúng tôi chỉ còn nhiệm vụ là chịu thất bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ nghĩ tốt nhất bây giờ bọn mình nên rút lui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé, không được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn lại đằng sau, có ai đó xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kudo…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Yoshii cố gắng thật đấy nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kudo vẫy tay như thể cô ấy chả biết chuyện gì. Sau đó, tôi có thể đoán được rằng giáo viên môn Giáo dục Thể chất, thầy Daishima, sẽ bước lên từ phía sau. Với đối thủ là hai người này, ngay cả Muttsurini cũng không có cơ hội chiến thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, hôm bữa cậu dám gạt tôi! Cậu làm tôi ngượng hết biết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, nếu cậu thật sự muốn nhìn trộm phòng tắm nữ, sao cậu không bàn với bọn mình trước?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt tôi là nhóm Minami và Himeji quen thuộc. Nếu cô Takahashi ở gần đây, môn học thi đấu sẽ là tổng các môn và điểm yếu của Minami sẽ không bị bộc lộ dễ dàng. Chúng tôi đã hoàn toàn thất bại trận đấu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay cả thế, chúng tôi không thể đầu hàng như vậy được! Nếu những tấm hình kia bị phát tán khắp cả trường, cuộc đời học sinh của tôi chỉ còn lại một màu xám xịt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI, ĐỪNG ĐẦU HÀNG! HÃY CHIẾN ĐẤU ĐẾN GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG! TRIỆU HỒI!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi linh thú của tôi ra và để nó thủ thế. Mục tiêu là cô chủ nhiệm khối Takahashi. Nhưng ngay cả khi chúng tôi có xuyên thủng được hàng phòng ngự tại đây, vẫn còn rất nhiều đối thủ chúng tôi cần phải đánh bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ơi, linh thú của Aki trông mạnh mẽ hơn cậu ấy nhiều---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, Shimada. Em không cần phải lo lắng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi dùng một tay ngăn Minami lại khi Minami định vào hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi tự tin quá nhỉ!? Tuy nhiên, tôi cũng có quen với việc làm sao điều khiển linh thú! Ngay cả khi đây là chủ nhiệm khối, nếu tôi có thể điều khiển nó một cách chính xác…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khóa chặt mục tiêu, linh thú của tôi phóng thẳng vào như một viên đạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, cô rất thất vọng về em. Cô đã nghĩ rằng ít nhất em cũng có một mặt tích cực nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cô Takahashi lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, cô ra lệnh triệu hồi linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối phương đang mang một sợi roi da trong tay nên tôi không thể nắm được thời điểm của đòn tấn công. Nhưng ít nhất tôi có thể chiến đấu với nó một lần để ước lượng khoảng cách!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ cây kiếm gỗ lên ngang tầm mắt ở giữa mặt, phòng ngự trước đòn tấn công của đối phương. Đúng lúc đó, linh thú của tôi đột nhiên không thể di chuyển được---và đổ nhào xuống sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể làm được gì cả. Và ngay sau đó, một cơn đau thấu xương dội lại khắp người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐAU QUÁAÁÁÁ!!! ĐAU QUÁÁ ĐI THÔIIIIIIII!!! KHÔNG PHẢI ĐÂY LÀ DỤNG CỤ ĐỂ TRA KHẢO SAO!!!??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với nắm đấm của Người Sắt, tôi có cảm giác như da của mình bị xé toạc ra trong khi cơn đau chạy dọc cả người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên Akihisa bị đánh một cú thật, thế mà…đúng là thiên tài trong truyền thuyết…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 147.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi Yoko, Chủ nhiệm khối, Tổng các môn 7791 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Akihisa Yoshii lớp F, Tổng các môn 902 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm của cô Takahashi hiện ra. KẺ NGỐC NÀO MÀ LẠI MUỐN THỬ SO SÁNH CHỨ? KHÔNG PHẢI SỰ CÁCH BIỆT QUÁ LỚN RỒI SAO!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Nếu vậy, mọi người có quyền tự do quyết định hành động của mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ! CỨ GIAO PHÓ CHO BỌN NÀY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ lĩnh của chúng tôi đã ra lệnh không khác gì hơn là lệnh rút lui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi mệnh lệnh đã được truyền đạt, mọi người có thể tự ra quyết định cho mình. Họ sẽ bỏ chạy thế nào đây? Để xem nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là một lũ ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto, hai em không thừa nhận mình đã làm sai sao? Hay là vì hai em muốn giữ thể diện của thủ lĩnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Yuuji và tôi không chịu cầu xin tha thứ, cô Takahashi nheo mắt, tỏ vẻ tôn trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quỳ xuống và thừa nhận đã làm sai? Này, cô dùng từ khác thích hợp hơn được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi, cô sai rồi. Chúng em rất rõ ràng về việc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở miệng đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji nói đúng, bọn em rất rõ ràng. Không cần phải cúi đầu nhận sai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng nở một nụ cười như Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói rằng các em có viện binh đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy thái độ ngoan cố của chúng tôi, cô Takahashi cau mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Viện binh? Không, cô không hiểu gì cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đây là một kì kiểm tra, câu trả lời của cô Takahashi chỉ đáng 0 điểm. Lí do chúng tôi không quỳ xuống nhận sai không phải là vì thể diện hay viện binh, nhưng---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sakamoto, Yoshii, nhìn trộm đúng là một điều sai trái đấy, hai cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi, Aki, tôi vẫn chưa trả hết nợ nần của cậu ngày hôm bữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã nói từ trước rằng mình sẽ không tha thứ cho cậu nếu cậu giở thói Sở Khanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Câu trả lời chính xác là chúng tôi sẽ không được tha thứ ngay cả khi chúng tôi quỳ xuống van xin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ cả cô Takahashi cũng vào cuộc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi mạnh quá cho nên về cơ bản cô Takahashi tham gia cuộc chiến là ăn gian…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là cấp độ quyết định người chiến thắng nữa. Tìm được ai đó có thể một chọi một thắng cô Takahashi về thực tế là không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ nghĩ về nó thôi đã khiến người tôi đau điếng. Nó là hậu quả để lại của linh thú của cô Takahashi và đòn phạt của Minami. Tôi có cảm giác như tôi sẽ mơ về Himeji và Minami mỉm cười với tôi trong khi nội dung của nó toàn là trừng phạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình nên làm gì đây? Không chỉ các cậu bị thư đe dọa, các cậu còn bị xem như là bọn nhìn trộm nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như hôm qua, Hideyoshi được tha bổng. Ôi, con gái nhìn con gái tắm không đủ để kết tội đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên bọn tớ không hề có ý định đầu hàng. Dù ngày mai sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu chịu khó nghĩ lạc quan hơn, chúng ta vẫn còn có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày mai là ngày thứ tư của khóa huấn luyện. Bởi vì ngày thứ năm sẽ là ngày dã ngoại, ngày mai là cơ hội cuối cùng để chúng tôi nhìn trộm. Tuy nhiên, đúng như những gì Yuuji nói, vẫn còn ngày mai để hi vọng. Còn quá sớm để chúng tôi đầu hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng. Dù sức mạnh có cách biệt một trời một vực, bọn mình đã quen với việc này. Sức mạnh vượt qua khó khăn là lúc giá trị đích thực của bọn mình tỏa sáng, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bị đe dọa và bị xem là kẻ nhìn trộm sau lưng, trước mặt chúng tôi là đối thủ cực mạnh mà chỉ có tên ngốc mới dám chống đối. Chỉ còn một cơ hội nữa thôi. Mặc dù nó có khó hiểu đến mức nào, chúng tôi không cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúng ta không thể kết thúc thế này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lớp F đã quá quen với việc ấy rồi nên không cần phải hốt hoảng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi và Muttsuri trông có vẻ phấn khích. Những chiến hữu khác không có mặt ở đây chắc hẳn cũng cảm thấy như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế sao? Nếu hai cậu không đầu hàng, vẫn còn có cách đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu vừa nghĩ ra ý kiến gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi. Cậu nghĩ tớ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nở nụ cười xảo trá. Đó là nụ cười đến nay tôi đã thấy được vài lần. Cứ mỗi khi tên này ra vẻ mặt như thế, thông thường hắn sẽ dẫn dắt chúng tôi đến an toàn (hãy phớt lờ hắn làm bằng cách nào trước). Lần này chắc hẳn chúng tôi cũng sẽ thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, kế hoạch là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tấn công trực diện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rút lại lời nói. Bây giờ chúng tôi chả còn cơ hội nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có làm cái mặt như thế và nghe cho hết đây. Ý tưởng cơ bản là tấn công trực diện không hề thay đổi, thứ thay đổi là sự chuẩn bị trước đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chúng ta sắp tiếp tục cố gắng tấn công trực diện, cậu đang nói tới tăng cường lực lượng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lực lượng phe đối địch đã đến mức giới hạn. Họ chả còn cách nào để tăng cường lực lượng thêm nữa đâu. Mặc dù việc chúng ta thất bại hôm nay là một điều đáng tiếc, nhưng nhờ vậy, chúng ta có thể nắm bắt được khả năng chiến đấu của đối phương. Điều này rất quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã có thông tin từ các nhân chứng lớp khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lớp khác mà Muttsurini đang nói đến chắc hẳn là lớp D và E.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đối phương sử dụng giáo viên làm lực lượng phòng ngự chính, có một điểm yếu ở đây. Cậu biết đó là gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ dạy cậu cách sử dụng cây kéo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! Mắt của tôi, MẮT CỦA TÔI!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji dùng cặp kéo để truyền đạt nó như một món quà nụ hôn kiểu Pháp cho mắt tôi (mà nói luôn, phiên bản đẹp).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…cậu chả bao giờ chịu suy nghĩ cho kĩ hả? Vùng triệu hồi linh thú có một thứ gọi là ‘nhiễu’. Hiện tượng này xảy ra khi một giáo viên khác tạo một vùng triệu hồi, sự không thống nhất giữa các môn học sẽ khiến linh thú biến mất---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, không được bố trí nhiều giáo viên tại cùng một điểm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nếu giáo viên ở quá gần nhau, nó sẽ gây nhiễu và làm ‘linh thú’ biến mất, đúng không nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi, thì ra đó là lí do giáo viên tấn công từ mọi phía. Họ không thể chiến đấu về mặt thể chất với nam sinh trung học nếu họ không triệu hồi linh thú, vì thế họ sẽ tránh ‘nhiễu’ bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ bảng hiện tượng này và kết quả mà Muttsurini báo cáo, chúng ta có thể tiên đoán đối phương sẽ triển khai thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở một mảnh giấy trắng trên bàn và bắt đầu vẽ tiên đoán của hắn trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Vị trí của cô Takahashi sẽ khác ngày hôm nay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không dám chắc trăm phần trăm, nhưng tớ sẽ làm thế này nếu tớ là đối phương. Đặt quân vào chỗ cậu không muốn kẻ địch xuyên thủng là một nguyên tắc cơ bản.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo tiên đoán của Yuuji, vị trí của cô Takahashi sẽ ở trước cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Đó là vì cầu thang là lối duy nhất dẫn xuống khu vực tắm nữ, và rất có khả năng đối thủ sẽ đặt đội quân chính tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế thì sao họ không làm vậy ngày hôm nay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là họ cố gắng làm giảm ý chí chiến đấu của bọn mình? Có vẻ như đường đi nước bước của bọn mình đã bị đoán trước hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, thôi, sự khác biệt về điểm số là một nhân tố quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vô cùng xin lỗi khi phải làm các bạn nữ thất vọng, nhưng chúng tôi sẽ không dễ dàng đầu hàng chỉ bởi điều cỏn con này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cũng phải nhắc, đây là trận chiến khó khăn dành cho chúng ta. Có Người Sắt, thầy Daishima (giáo viên Giáo dục Thể chất) và cô Takahashi (chủ nhiệm khối), những vị trí mà chúng ta không thể dễ dàng vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nói thế, chúng tôi không được phớt lờ những giáo viên khác. Những gì Yuuji dự đoán là những yếu tố chính và tôi cho rằng đó là chính xác. Lúc này, lực lượng chúng tôi ở đây bao gồm nam sinh lớp D, E, F. Dù chúng tôi có tinh thần cao, rõ ràng chúng tôi là phe yếu hơn khi lực lượng đối địch bao gồm cả nữ sinh lớp A và đặc biệt là lớp E không có kinh nghiệm trong chiến tranh linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì chiến thắng của chúng ta, chúng ta phải đảm bảo một người nhất định đối đầu với Người Sắt không bị sứt mẻ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người nhất định?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính là cậu, Akihisa. Dù là gì đi chăng nữa, điều kiện không thể tránh khỏi cho chiến thắng của chúng ta là cậu đánh bại được Người Sắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là vì tớ là ‘học sinh bị giám sát’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Người Sắt đóng vai trò phòng tuyến cuối cùng đến khu tắm nữ. Đây là điểm mà chúng ta phải xuyên thủng. Tuy nhiên, đánh tay đôi thì hoàn toàn không thể thắng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đã biết rõ điều đó hai ngày trước. Khi phải đối diện với Người Sắt, ngay cả Yuuji cũng sẽ bị quẳng xác sang một bên như một con chuột nhắt. “Con người sử dụng vũ khí để chống lại quái vật, và người duy nhất có vũ khí là cậu, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh thú mạnh hơn con người rất nhiều. Tuy nhiên, một con linh thú thông thường không thể chạm vào vật thể. Chỉ có linh thú của tôi được chỉ định làm ‘học sinh bị giám sát’ mới có thể chạm vào vật thể nên có nghĩa rằng tôi sẽ phải là đối thủ của Người Sắt. Tôi không biết tôi có thể thắng hay không, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn để ai đó thay vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà nói vậy không phải đồng nghĩa với việc vượt qua cô Takahashi mà vẫn lành lặn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, cả Muttsurini cũng phải đối phó với thầy Daishima, quân số cần để giao chiến với cô Takahashi vẫn không đủ. Thật ra, với lực lượng hiện tại, đánh bại cô Takahashi là điều bất khả thi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ cho rằng cần mười người để chặn một giáo viên, chúng tôi cần khoảng tám mươi người ở cấp độ thứ hai và thứ ba. Chưa kể với việc có bọn con gái giúp sức, chúng tôi không thể phủ nhận rằng chúng tôi đang gặp bất lợi cực kì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao, chúng ta phải lấy được sự giúp đỡ của lớp A, B và C.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều Yuuji muốn nói là lớp B và C là cần thiết để tiếp cận cô Takahashi và lớp A để đánh bại cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói ra thì dài dòng lắm, nhưng vì điều này, tìm kiếm sự giúp đỡ từ lớp khác là việc bắt buộc. Vì thế, trước khi chúng ta bắt đầu vào trận chiến, hãy tập trung cho vấn đề ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cậu muốn nói rằng bọn mình cần phải lôi kéo lớp A đến lớp C thành chiến hữu? Nhưng bọn mình bị từ chối một lần rồi. Liệu có dễ dàng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế mới nói chúng ta cần làm gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, Yuuji đang cầm một đống camera và yukata được chuẩn bị trong mỗi phòng. Mặc dù chúng tôi không được phép sử dụng yukata, tên này không hề có ý định tuân theo nội quy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu có kế hoạch gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dùng những tấm hình này để khiến bọn con trai lớp A đến lớp C phát hiện ra mảng tối trong tâm hồn. Nếu có thể, nó có thể kích thích họ nhìn trộm và nhận được giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm~đúng là kế hoạch tác chiến của Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, nếu nó hiệu quả, thử một phen cũng đáng lắm. Mặc vào đi, Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thế nữa rồi, cậu lại bắt mình mặc nó sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao tôi có cảm giác Hideyoshi trông không vui khi cậu ấy nhận bộ yukata đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh nào. Không chỉ Hideyoshi không thôi đâu. Tớ cũng sẽ kêu Himeji và Shimada mặc nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải mình không vui vì mình là người duy nhất mặc nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy cậu ấy không phải đang bực bội à? Tốt, tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, Akihisa. Liên lạc với Himeji và Shimada. Muttsurini sẽ chuẩn bị camera.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời hướng dẫn của Yuuji, tôi lôi điện thoại ra. Mm~số của hai người này…ồ, thấy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch, tôi gõ nội dung tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tớ có chuyện cần nói. Cậu đến phòng của tớ được không?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chốc sau khi ấn nút gửi, tôi nhận được hồi âm --- a, là của Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Được rồi. Mình sẽ mang theo đồ ăn. Mình sẽ đến đó sớm.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm việc này để chụp hình, đó đúng là một câu trả lời đáng mừng. Tôi phải cảm ơn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tôi đóng điện thoại lại, chừng một phút sau, tôi nhận được một tin nhắn khác. Lần này chắc là từ Minami?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Cũng được thôi. Nhưng tại sao lại bây giờ?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, cô ấy có hơi cảnh giác nhỉ? Biết sao được, vì Minami và những người còn lại xem chúng tôi là bọn nhìn trộm và có khả năng làm Himeji đổi ý khi Himeji hoàn toàn không bận tâm gì cả. Hồn tôi hỡi, biết đáp lại thế nào đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tôi đang nghĩ làm sao trả lời để Minami có thể chấp nhận, điện thoại của tôi reo lên báo tin nhắn thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hử? Là ai nữa đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mở hộp tin nhắn đến ra, người gửi là ---- Sugawa. Gì thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Hỏi bây giờ có hơi đột ngột, tại sao cậu lại cố sống cố chết để nhìn trộm thế? Hay là cậu thật sự thích con gái? Tớ có hơi để tâm khi cậu nói gì đó thích mông của Sakamoto.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể nói gì sau khi đọc tin nhắn của Sugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó…đó là một sự hiểu lầm nghiêm trọng! Không phải sẽ có ai đó nghĩ rằng tôi có hứng thú với Yuuji hơn con gái nếu có ai đó thấy tin nhắn này sao!? Phải thay đổi suy nghĩ của họ mới được!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chưa có hậu quả gì đáng tiếc, hãy gửi một tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao chúng tôi nhìn trộm phòng tắm nữ? Dĩ nhiên là vì chúng tôi đã quyết định rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt tình…tại sao cậu ấy lại hỏi chứ? Không phải cứ suy nghĩ bình thường là có được câu trả lời rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gấp gáp nhấn nút gửi. Ôi trời. Có quá nhiều tên ngốc xung quanh khiến tôi bực---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Gửi tin nhắn đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;nowiki&amp;gt;----&amp;lt;/nowiki&amp;gt;Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ahaha. Hình như tôi mệt quá rồi, vì có vẻ tôi đã gửi sai tên người nhận. Tuy nhiên, tôi chỉ cần dụi mắt và xem lại bức tin nhắn gửi đến đâu thôi, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tin nhắn đã gửi đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thấy tên người nhận, tôi thốt ra tiếng không tin vào mắt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Khoan đã, Yoshii Akihisa. Đây không phải là một tin nhắn nguy hiểm, phải chứ nhỉ? Thử nhìn lại tin nhắn tôi vừa gửi xem?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ĐÂY LÀ LỜI TỎ TÌNH MẠNH MẼ VÀ CƯƠNG QUYẾT MÀ CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC MỚI VIẾT RA ĐƯỢC!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ! Mình đúng là một thằng ngốc! Mình thật sự sốc bởi những gì mình đã làm ở mức độ nào đó! CHẾTTTT TIỆTTT!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây…đây là mối khủng hoảng lớn nhất trong cả cuộc đời tôi! Làm sao tôi có thể gửi cái tin nhắn ấy cho Minami khi cô ấy luôn xem tôi là sâu bọ hay là cái bao cát! Tôi sẽ bị ném sang một bên, Minami sẽ nói rằng ‘sẽ rất bất tiện nếu gặp lại kẻ mà tôi vừa mới cho thất tình!’ và sẽ không đến phòng này. Nghĩ đến việc cái kế hoạch rối rắm của Yuuji bị đổ bể và tôi bị từ mặt, hôm nay có phải là một ngày thảm họa không!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, phải gửi tin nhắn để giải thích chuyện vừa rồi là chuyện gì chứ nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố gắng hết sức để nghĩ mình nên viết gì. Không, bây giờ không còn thời gian để suy nghĩ nữa! Mặc kệ vậy, phải thay đổi tin nhắn ấy----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây, Akihisa? Tớ vừa nghe thấy tiếng hét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện không hay xảy ra rồi! Đừng ngăn cản tớ---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện không hay? Đó---OÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VÚTTTT (Tiếng Yuuji trượt vỏ chuối)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji kéo tôi ngã theo)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CRẮC (Tiếng Yuuji đạp lên điện thoại của tôi và nó vỡ thành từng mảnh)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói chuyện không hay gì xảy ra vậy, Akihisa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÁI CHUYỆN CẬU MỚI VỪA LÀM ĐẤY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại di động của tôi bây giờ đã ở trong tình trạng đáng thương khi nó vỡ vụn thành những mảnh nhỏ. Rõ ràng không thể sử dụng điện thoại để giải thích ở đây được rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Điện thoại của cậu đây à? Xin lỗi nhé, mai mốt tớ đền cho cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ai có nói gì, tôi có quyền trói tên này lại và đập cho ra hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, quên cái điện thoại đó đi. Mà này, cho tớ mượn điện thoại của cậu là được rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, điện thoại hả? Đây nè, không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ tay lấy chiếc điện thoại kiểu dáng đơn giản mà Yuuji thích và bắt đầu tìm số của Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Danh bạ của Sakamoto Yuuji…số 1 -&amp;gt; Kirishima Shouko.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con nhỏ Shouko đó lại phá điện thoại của mình à? Đúng ra cô ta là một người chả hiểu biết gì về máy móc chứ nhỉ…chẳng lẽ mình phải nhập lại số của mọi người sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn hắn không ghi lại số điện thoại hay địa chỉ mail của Minami. Tương lai của tôi sắp bị phá hoại như vậy sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặt mũi cậu bị gì thế, Akihisa? Làm như vừa gửi tin nhắn nghe giống như tỏ tình với Shimada rồi tớ dẫm lên điện thoại của cậu hay làm gì đó trước khi cậu kịp giải thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha. Cậu nói cái gì vậy, Yuuji? Đời nào lại có chuyện ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cậu nói đúng. Nếu có chuyện như thế xảy ra, không phải tớ đã trở thành cái bao cát hay gì gì đó rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…tớ không chịu nổi cậu mà, ahahahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch lạch tạch lạch tạch. Gửi…tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Đến: Kirishima Shouko Từ: Sakamoto Yuuji&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi xin cầu hôn lại lần nữa. Hãy mặc yukata đến phòng tôi nhé.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Akihisa, cậu gửi tin nhắn cho ai-----ẶC, CẬU…CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ, ĐỒ KHỐN!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM NGAY! TỚ SẼ CHO CẬU MẤT HẾT MỌI THỨ NHƯ THẾ! XEM ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OÁIIII! CẬU QUĂNG ĐIỆN THOẠI CỦA TỚ VÀO NƯỚC TRÀ!? BÂY GIỜ LÀM SAO TỚ GIẢI THÍCH CHO SHOUKO ĐÂY, ĐỒ RÁC RƯỞI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÚNG THẾ! CHÍNH LÀ CẢM GIÁC NÀY ĐÂY! CÁI CẢM GIÁC CỦA TỚ KHI THẤY BẢN MẶT CỦA CẬU!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI QUÁI QUỶ GÌ VẬY, TỚ CHẢ HIỂU GÌ CẢ! MÀ THÔI, TỚ PHẢI GIẢI THÍCH CHO CÔ TA TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XOẠCH (Tiếng Yuuji mở cửa chạy ra ngoài)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji ăn trọn nắm đấm của Người Sắt ngoài hành lang)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ẦM CẠCH THỤP (Tiếng Yuuji bị đập vào tường cùng với chiếc bàn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không được rời khỏi phòng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Yuuji không thể di chuyển, tôi phải trả lời giúp hắn. Có vẻ như các giáo viên đã cảnh giác cao độ về những người ở trong phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, Hideyoshi và Muttsurini, hai cậu chưa mua điện thoại di động à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cũng không cần thiết lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sẽ gặp rắc rối nếu nó reo vào khoảnh khắc quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời buổi bây giờ hầu hết học sinh trung học chắc đều có một cái, vậy nên hai người này có thể được xem là ngoại lệ, đặc biệt khi một trong số họ có lí do có một không hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết sao được. Ngày mai tôi sẽ giải thích cho Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà giờ mới nhớ, nếu bọn mình không dọn phòng ngủ thì không hay đâu nhỉ? Cứ để thế này thì bọn mình còn chẳng trải nệm ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, dọn dẹp chỗ này trước đã rồi chúng ta chụp hình Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi lật lại chiếc bàn bị lật sấp, nhặt rác trên sàn và gom chúng lại một nơi. Hành lí của Hideyoshi chắc cho qua phía bên phải (thụp), bình cắm hoa bị vỡ và thủy tinh nên quẳng sang phía bên trái (hấp), hành lí của tôi để qua bên phải (thụp), Yuuji bất tỉnh là rác nên hắn sang trái (loạtxoạt---lănlăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! MIỂNG CHAI…MIỂNG CHAI TRÊN LƯNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Yuuji. Nếu cậu dậy rồi thì ra giúp một tay nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã! Cậu không thấy lưng tớ bị thương à!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao cả. Đã chết đâu mà sợ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đấy nhé, thế này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áá! Cậu quăng quần áo của tớ vung vãi khắp phòng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ cho cậu chịu đau khổ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế, tớ mặc yukata là xong! Ít nhất là sẽ hợp với Hideyoshi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật đáng ghen tị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cậu…quên giới tính của mình là gì rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian trôi qua và chúng tôi cứ náo loạn cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----CỐC CỐ CỐC&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chào Himeji. Cậu có bị Người Sắt chặn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu đang nói đến thầy Nishimura, thầy để mình vào sau khi mình cho thầy chút đồ ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa nói vừa nhìn xuống món quà vặt tuyệt vời của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tạm biệt Người Sắt. Xin thầy hãy an nghỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cầu nguyện thầy được an nghỉ từ đáy lòng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À phải rồi, tại sao Akihisa lại mặc yukata thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nó có sẵn ở trong phòng nên tớ lấy ra mặc thử. Tớ thấy đây là cơ hội đặc biệt. Có hợp với tớ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi phải thay đồ thật ra là vì đồ của tôi bị dính đầy miểng chai, bây giờ không cần phải giải thích việc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, hợp với cậu lắm! Làn da đẹp và vóc người mảnh khảnh, trông cậu tuyệt lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy cô ấy sắp bị lạc vào chủ đề nào đó, tôi tự hỏi không biết tôi có thể làm gì để giúp cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Himeji, rất vui cậu đã đến đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào Sakamoto, xin lỗi vì đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù có hơi sớm, đây là quà cho cậu này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji đưa thứ gì đó cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là yukata sao? Cảm ơn nhé. A đúng rồi, Akihisa gửi tin nhắn nói rằng có việc quan trọng cần nói với mình, có phải là việc này không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tỏ ra nghi ngờ về bộ yukata đột nhiên được đưa cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật ra, tớ có một yêu cầu muốn nhờ Himeji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, đúng. Tớ hi vọng Himeji sẽ mặc yukata và chụp hình với bọn tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji mở to mắt vì yêu cầu này quá bất ngờ. Đúng là tự dưng nói thế này có hơi đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~nhưng, mình nên nói sao đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo cô ấy gì nhỉ? Thật là khó nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…À, nếu Akihisa chịu chụp hình chung với bọn mình, mình nghĩ mình có thể đồng ý…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, Himeji chấp thuận lời yêu cầu dù chưa nghe giải thích. Ồ, vậy ra cô ấy không thích chụp hình một mình à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì dễ rồi! Hideyoshi và tớ sẽ chụp chung với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ cần bọn họ cắt tôi ra khỏi tấm hình là ổn thôi. Không, ngay cả khi tôi không nói, Muttsurini cũng tự động bỏ tôi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật hiếm khi có cơ hội này. Mình nghĩ cả hai đứa mình đều có thể chụp hình chung…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay đầu lại và thấy Himeji tỏ ra không vui khi cô ấy phồng má lên. Cô ấy đã chấp nhận điều kiện rồi nhưng vẫn còn điều gì đó khiến cô ấy không vui?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, vì Akihisa nhờ vả mình, mình cũng không biết làm sao hơn…thôi, mình đi thay đồ trước nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji lấy bộ yukata rồi đi thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, tôi chợt nghĩ ra một điều. Tôi vẫn chưa hỏi liệu chúng tôi có thể cho những người khác xem hình, đúng không? Dù đây không phải là tấm hình kì lạ gì đó, là một người bạn tôi nên hỏi ý kiến của cô ấy trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji ơi, chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi Himeji và quay sang nhìn Yuuji. Tôi ra hiệu ‘tớ sắp nói với Himeji rằng bọn mình sẽ phân phát tấm hình đi khắp nơi’, Yuuji đáp lại bằng vẻ mặt ‘chứ cậu nghĩ rằng tớ định giấu cậu ấy hả?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Về chuyện mấy tấm hình ấy mà. Tớ cho người khác xem được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Mình mặc đồ yukata? Cái đó…a…mình có hơi xấu hổ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji nói gì thế? Nếu cậu xấu hổ khi để người ta thấy mình mặc yukata, làm sao Akihisa sống sót được? Cậu ấy vừa là tên ngốc vừa là tên biến thái. Theo định nghĩa của Himeji, không phải Akihisa không có quyền sống sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“BUÔNG TỚ RA, HIDEYOSHI! TỚ SẮP ĐỤC NÃO CỦA YUUJI RA VÀ ÉP NÓ THÀNH NƯỚC!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi cố gắng túm lấy tôi để ngăn tôi ra đòn kết liễu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cùng với Yuuji, lúc nào cũng có việc không may nào đó xảy đến với tôi. Tại sao bây giờ vẫn vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nói thế thôi, tớ không thể đòi hỏi cậu miễn phí vậy được. Tớ sẽ chuẩn bị một món quà nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa nói vừa vẫy tay với Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tiến sát lại gần không hề cảnh giác và rồi hai người bắt đầu thì thầm với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sáng ngày mai…hình…hisa đang ngủ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thật thế à…vậy thì…dù bao nhiêu đi nữa, mình sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đang nói gì vậy? Đặc biệt là Himeji, cô ấy cứ nhìn đi nhìn lại tôi suốt, thật đáng ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ thế nhé. Tớ cho rằng chắc không thành vấn đề gì đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm! Ngay cả khi mình phải kéo váy yukata một chút cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÁI GÌ!? Cái gì khiến cô ấy hăng hái thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà thôi, cảm ơn vì sự giúp đỡ của Himeji. Himeji chuẩn bị đi nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa ôm bộ yukata vừa tiến vào nhà vệ sinh trong phòng của chúng tôi. Tiếng quần áo sột soạt khiến mùa xuân sức sống trong người tôi tuôn trào, nhưng đương nhiên đó là bí mật tôi sẽ không mở miệng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chùi chùi)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đang tập trung lau ống kính camera. Thật ra, cậu ấy chỉ việc cắt tôi ra và để Himeji và Hideyoshi lại trong tấm hình. Thôi, không phải tôi không hiểu cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, đúng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, tớ có việc muốn hỏi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy hơi ngượng khi nói điều này nên tôi hạ giọng sao cho Yuuji và Hideyoshi không nghe được trước khi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Dù chỉ một tấm,…hình chụp riêng hai người tớ với Himeji…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chỉ một thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nở nụ cười nhẹ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là kí ức tôi muốn giấu tất cả mọi người và giữ riêng cho mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Muttsurini chết chìm trong vũng máu, chúng tôi mất kha khá thời gian mới chụp được hình của Hideyoshi và Himeji. Dù hình vẫn chưa được rửa, không có người đàn ông nào lại không nghĩ đến việc nhìn trộm sau khi thấy chúng. Nếu có ai không cảm thấy thế thật, rất có khả năng hắn là một kẻ đồng tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chụp hình xong, Himeji trở về phòng của cô ấy. Tôi không biết liệu chúng tôi có bị Người Sắt cho ăn đòn vào lúc đêm khuya không, nhưng chúng tôi nghe thấy tiếng ngáp sau khi chúng tôi tắt đèn. Mà tôi chợt nhớ rằng tôi phải nói với Minami về bức tin nhắn đó ngay khi tôi thức dậy vào sáng mai nên tốt hơn tôi đừng nên cố gắng chống lại cảm giác buồn ngủ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay có lẽ vì lí do đó mà tôi còn không nhận ra ai vào trong phòng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này, dậy đi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có cảm giác tôi đang bị lay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôioa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hư…Tôi không biết đây là ai, nhưng tôi mệt lắm rồi…xin hãy để cho tôi ngủ đi mà…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật là…tại sao cậu ngủ rồi chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người kia tiếp tục lay tôi cho tới khi tôi tỉnh giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể gạt bàn tay đó ra khỏi người tôi. Thiệt tình, tôi đang ngủ đây, đừng có làm phiền nữa…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi nói cậu tỉnh dậy đi mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rắc rắc…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“----UIOAAAAA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái…cái gì thế này!? Ai làm trật khớp vai tôi đau điếng rồi nắn nó lại để thủ tiêu chứng cứ!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki này, cậu dậy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? A, thì ra là Minami. Tớ nghĩ tớ hiểu tại sao tớ lại bị đau rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Minami ở quanh đây, cơn đau ở mức độ ấy là có thể hình dung được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Minami, sao cậu lại ở đây, ƯWAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khe khẽ cái mồm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami trông có hơi hốt hoảng khi cô ấy vừa che cả miệng lẫn mũi tôi bằng tay của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả, hả!? Tại sao!? Tại sao Minami ở đây!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu tỉnh chưa? Khi nào cậu bình tĩnh lại, tôi sẽ bỏ tay ra…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(gật đầu lia lịa)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tự động gật đầu như điên ngay sau khi nghe lời nói của Minami đến nỗi đầu tôi muốn rơi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ tôi nên nói lần sau cô ấy chỉ việc bịt miệng tôi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng làm ồn quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 179.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, cuối cùng Minami bỏ tay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hộc…sau khi lấy lại đủ oxy, tôi ngước mắt lên nhìn cô gái đang nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…cậu là Minami, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mắt cậu bị gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, Minami không cột tóc đuôi gà, cô ấy để xõa tóc. Chỉ có thế thôi mà ấn tượng của tôi về cô ấy đã thay đổi hẳn. Thấy cô ấy có vẻ hơi đỏ mặt, trông cô ấy cũng thật---đáng yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aki…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami nhìn tôi chằm chằm một cách bất an. Vẻ mặt ấy hoàn toàn khác hẳn tính khí háo thắng nhiệt tình của cô ấy, nhưng trông có vẻ yếu đuối và giống hệt một cô gái đáng yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Tuy nhiên, tại sao bây giờ Minami lại ở trong phòng của tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, con gái cất công đến phòng ngủ của con trai vào lúc này thì thật khó hiểu. Ngay cả khi chúng tôi là bạn bè, chúng tôi vẫn là bạn khác giới! Đến đây vào thời điểm hiện tại, và hơn nữa, tôi không phải là người cô ấy thích. Thật đáng ngờ. Chưa kể, quần áo của cô ấy khá mỏng nên rất có khả năng cô ấy vào nhầm phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tại sao Minami chọn nguy cơ bị giáo viên bắt gặp và cất công đến đây? Tôi suy nghĩ về việc ấy và đột nhiên một ý nghĩ lóe ra trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Minami thích tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KHÔNGKHÔNGKHÔNGKHÔNG!! NHANH CHÓNG BÌNH TĨNH LẠI NÀO, YOSHII AKIHISA! ĐỜI NÀO LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA CHỨ!? CÔ ẤY LÚC NÀO CŨNG MẮNG TÔI LÀ ‘ĐỒ NGỐC ĐỒ NGỐC!’ NÊN CHẮC CÔ ẤY THÍCH NGƯỜI THÔNG MINH HƠN, ĐÚNG CHỨ? TẠI SAO BỖNG DƯNG CÔ ẤY LẠI THÍCH TÔI ĐƯỢC? KHÔNG PHẢI ĐƠN GIẢN QUÁ SAO? Hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ trước nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy phân tích tình hình hiện tại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái trong lớp tôi xuất hiện trước mặt tôi và mặc bộ đồ ngủ mỏng manh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÔ ẤY THÍCH TÔI!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NÀY! KẾT LUẬN THẾ CÓ HƠI BỘP CHỘP KHÔNG!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, nếu cậu ồn ào cậu sẽ làm người khác tỉnh dậy mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dùng thêm lực để bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoan đã, hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thích tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có thích tôi không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dựa trên những hành động trong quá khứ, chắc không hẳn đâu nhỉ? Hơn nữa, bây giờ cô ấy đang bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi chợt nhớ rằng đúng là tôi gửi cho cô ấy một tin nhắn kì quặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc Minami khó chịu trong lòng nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy dự định đến đây và phi tang mọi thứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối khuya + xâm nhập + cả cơ thể là vũ khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồồồ! Tôi đã giải được vấn đề!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Minami, ít nhất đừng làm tớ đau quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đầu óc cậu giờ đang nghĩ gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sắp bị xử tử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi tôi chuẩn bị ngồi dậy, không hiểu sao Minami bắt đầu đỏ mặt, trông hơi ngượng ngùng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tôi…tôi thu hết dũng cảm trước khi cất công đến đây đấy…thế nên, những chuyện ấy...cậu không cần phải gửi tin nhắn, chỉ cần nói trực tiếp với tôi thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần nhắn tin mà chỉ cần nói thẳng ra? Cô ấy đang nói về ý muốn của tôi? Vì không có giấy ở đây, tôi cho rằng cô ấy có ý định lắng nghe tôi và giúp tôi nói ra? Minami thật tử tế, chúng tôi thân thiết đến nỗi cô ấy chịu lắng nghe điều tôi muốn, tôi thật sự hi vọng rằng cô ấy sẽ nhẹ tay với tôi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được rồi, hãy nghĩ cách trốn thoát khỏi đây. Đầu tiên, kiểm tra những gì xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, những gì quanh tôi là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt đáng yêu của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đã vũ trang sẵn sàng với chiếc camera.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima mặc yukata lén chui vào đệm của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Không hiểu vì sao có gì đó không đúng ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lắc đầu và dự định xác nhận lại mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt ngây thơ của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhấn nút chụp hình như điên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima phớt lờ sự phản kháng trong hốt hoảng của Yuuji trong khi cô ấy bởi obi của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối thật…chắc các cậu có thể giúp tớ một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước đó, cậu không có ý định cứu tớ hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi còn không dám nhìn sang chỗ Yuuji. Bởi lẽ Kirishima đã cởi đồ của cô ấy đến mức có thể tôi thấy những thứ mình không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan…khoan đã. Cậu nói rằng mọi người đã tỉnh dậy ngoại trừ Kinoshita!? Đáng lẽ ra cậu nên nói sớm hơn chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dự định thu hẹp khoảng cách nhưng lại hớt hải đẩy tôi ra xa. Có lẽ cô ấy không thể giết tôi lúc này vì có quá nhiều nhân chứng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…mình hiểu rồi. Vì mọi người đã dậy…nên Aki giả vờ như không biết gì cả…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, giờ thì nguy hiểm đã qua. Tôi chỉ cần họ trở về phòng trong khi làm sao giáo viên không bắt gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, chị có sao không!? Miharu đến đây cứu chị đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết ngay mà. Tôi đã biết mọi chuyện sẽ không kết thúc thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-Miharu!? Sao cậu lại ở đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em vừa chui vào đệm của chị và thấy nó trống không nên em lo lắng không biết chuyện gì xảy ra…! Đến đây đúng là lựa chọn chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shimizu, cậu thật là tuyệt vời! ‘Lén chui vào và không thấy ai cả’ rồi ra ngoài tìm không phải là điều mà một người bình thường suy nghĩ. Cậu là người lên kế hoạch tấn công tổng lực vào ngày thứ ba của khóa huấn luyện phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suýt…suýt chút nữa thì…ta nghĩ buổi trừng phạt hôm qua là đủ để dạy ngươi một bài học rồi. Đáng lẽ không nên mất cảnh giác thế…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Cô ấy cũng có mặt ngày hôm qua?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi! Phòng ngủ của lũ con trai dơ bẩn lắm! Cởi đồ ra ngủ với Miharu đi! A, nhưng Miharu sẽ làm nhiều trò để chị không ngủ được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi đi, Shimizu! Nếu cậu cứ nói thế này thì Muttsurini không sống nổi mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chảy chảy chảy)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tiếp tục thôi, Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SHOUKO, CẬU ĐÚNG LÀ CHẢ BIẾT ĐỂ Ý GÌ CẢ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…chuyện gì đang xảy ra đây? Tại sao mình thức dậy thấy ba đứa con gái trong phòng, Yuuji bị bịt miệng còn đệm của Muttsurini toàn là máu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÁÁÁ! ĐỪNG CÓ ỒN ÀO! NẾU CỨ THẾ NÀY THÌ NGƯỜI SẮT PHÁT HIỆN RA MẤT---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì thế này? Hình như mình nghe thấy tiếng của Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói thô lỗ của Người Sắt vang lên từ ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Tại sao? Tại sao mọi người đều tỏ vẻ ‘tại Yoshii mà tất cả chúng ta bị phát hiện’ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tại sao thầy chỉ nghe thấy tiếng của tôi thôi? Người Sắt nên đi bác sĩ khám tai đi là vừa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Tại Akihisa mà tình hình càng trờ nên phức tạp rồi! Thôi, nhanh chân ra khỏi đây trước khi các cậu bị bắt gặp đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đổ thừa hết mọi việc cho tớ là không hay lắm, Yuuji nói đúng! Các cậu nhanh nhanh đi, mọi việc cứ để bọn tớ giải quyết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi có ai đó phát hiện có con gái trong phòng ngủ của nam sinh (và đặc biệt một người chỉ mặc có yukata), chuyện này sẽ trở thành vấn đề nghiêm trọng. Chúng tôi phải để ba người ấy trốn thoát bằng bất cứ giá nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…nhưng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, không còn thời gian để do dự đâu! Nhanh lên, cởi đồ ra và đến phòng của Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy khá ấn tượng và kì lạ khi Shimizu cố gắng thuyết phục Minami trong tình hình này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto! Ta biết ngay là hai em mà! Đứng lại mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng tôi chạy dọc hành lang, chúng tôi có thể nghe thấy giọng nói khủng khiếp của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếng của Người Sắt! Người Sắt đang truy sát bọn tớ kìa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn thời gian đâu! Chúng ta phải sử dụng ‘bom nổ Aki’ để đánh lạc hướng Người Sắt, các cậu lời dụng cơ hội này để trốn thoát nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami! Cậu đừng nói là rõ rồi chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải tuyệt chiêu này đã bị phong ấn từ lúc đầu rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, tớ và Yuuji sẽ chạy ra ngoài để gây chú ý cho Người Sắt. Các cậu lợi dụng thời gian này để thoát ra khỏi phòng, hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…xin lỗi nhé mọi người, vì bọn tôi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami ơi, em yêu chị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ kế hoạch đã được quyết định, không còn thời gian để đắn đo nữa, hãy giải quyết cho xong!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiến lên, Yuuji!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được, tớ sẽ đi cùng với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đặt tay lên nắm cửa và mở bật nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Bốp!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hư!? Y-Yoshii, quái quỷ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!? Hình như Người Sắt bị đập vào đầu!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp lắm, Akihisa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc mọi người đều cảm thấy thế, nhưng không phải sát khí của Người Sắt sẽ tập trung vào tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CHẠY ĐI, AKIHISA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, một việc không mong đợi xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì Người Sắt bị đập vào đầu, ba đứa con gái trong phòng không có cơ hội trốn thoát và bây giờ mắt của Người Sắt đang mở to nhìn vào trong. Chết tiệt, nếu thầy nhìn xa hơn, thầy sẽ thấy ba người đang trốn trong phòng mất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi phải làm gì đây? Nếu chúng tôi không làm gì cả, ba người kia sẽ bị liên can! Chưa kể, bỗng dưng tôi nhận ra Yuuji nắm lấy đầu tôi và dự định sử dụng tuyệt chiêu bom nổ đã bị phong ấn nên nếu tôi cứ đứng yên bất động, người bị truy sát tiếp theo sẽ là tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đây này, Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gạt tay của Yuuji ra, cởi bộ yukata và chạy về phía Người Sắt. Người Sắt phản ứng lại giọng nói của tôi và quay sang hướng tôi. Tốt lắm, bây giờ Người Sắt sẽ không thể thấy ba người kia!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta phải nhắc các em bao nhiêu lần là gọi ta bằng thầy Nishimura---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XEM ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cởi bộ yukata đang mặc với tốc độ ánh sáng, tôi dùng nó để trùm mặt Người Sắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, này, em làm cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĂN THÊM NỮA NÀY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi dùng obi để cột Người Sắt lại. Bây giờ chắc chúng tôi đã có thêm chút thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RA ĐI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ra hiệu cho Minami và những người còn lại. Họ đều gật đầu đồng ý và chạy ra ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt rồi. Ít nhất đã ổn được chút---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, hình như em thật sự muốn ta phụ đạo em lắm phải không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----Dĩ nhiên là không! Nếu chúng tôi không thoát khỏi đây, chúng tôi sẽ phải ăn nắm đấm phán xét của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cố gắng lên nhé, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji giơ ngón cái với tôi. Không không, thế thì không được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thầy Nishimura! Sakamoto Yuuji mang theo rượu và bắt em nhử thầy ra chỗ khác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI NHẢM NHÍ GÌ VẬY HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp lại với Yuuji đang hoảng hốt bằng cách giơ ngón tay cái lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình tĩnh nào Yuuji! Là bạn, tớ không bỏ rơi cậu đâu! Thôi nào, bọn mình sẽ cùng nhau trốn thoát. Chúng ta sẽ đi cùng trời cuối đất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii…Sakamoto…hai em…chuẩn bị tinh thần chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị thế nào chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Người Sắt xé toạc bộ yukata, tôi và Yuuji đã ở rất xa. Dù tôi không có ý khoe khoang, tôi khá tự tin vào khả năng lẩn trốn của mình!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao đây, Yuuji? Bọn mình phải cắt đuôi Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Bỏ trốn không phải là phương án ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, Người Sắt chả khác gì quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng phải, thế nên chúng ta phải trốn đi đâu đó mà Người Sắt không lại gần được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nơi mà Người Sắt không thể đến…nơi duy nhất tôi có thể nghĩ ra là một cái hành lang hẹp mà thầy không thể chui vừa, nhưng không biết có tồn tại một nơi như thế không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai em hết đường trốn rồi! Hãy chuẩn bị bài phụ đạo mà ta thích thú đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người Sắt đuổi kịp rồi! Phải nhanh lên!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tránh việc Người Sắt đuổi kịp, cả hai chúng tôi phóng qua phòng tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Yuuji, cậu chạy đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến một nơi mà giáo viên nam không thể vào, nói cách khác---phòng ngủ nữ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra là vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng ngủ nữ thật sao? Đúng là Người Sắt không thể bước vào căn phòng đầy những nữ sinh tươi tắn trong vùng đất giấc mơ vì đó là khu vườn bí mật mà con trai không thể đột nhập!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu tôi lẻn vào trong mà chỉ có đồ lót---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---Có vẻ như tớ không thể tránh cái chết đã được định sẵn rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải đây là một thảm họa theo nhiều nghĩa sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, đi thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy phòng ngủ nữ trước mặt tôi, tôi từ chối lời yêu cầu của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tôi không thể có quần áo cho tử tế, tôi sẽ phải tiếp tục chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc! Đến giờ này mà cậu còn để tâm mấy chuyện nhỏ nhặt à…Mà thôi, mặc vào đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji quẳng thứ gì đó qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt lấy nó. Đó là---không phải là quần áo tôi đang cần lúc này sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu là người hiểu rõ tớ nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc vào nhanh lên đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, cảm ơn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhanh chóng mặc đồ vào, cài nút, và không quên mang vớ. Xong! Hoàn hảo!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ mặc đồng phục thủy thủ rồi này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một áo phông trắng và một chiếc váy ngang đầu gối sẽ làm mắt của bất cứ ai sáng lên với cặp vớ màu xanh biển, và màu đồ lót là, bí, mật☆.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Đây không còn là tình thế tôi tôi có thể bị bắt nữa. Tôi có thể tưởng tượng ra nếu tôi bị gô cổ lôi đến đồn cảnh sát, mọi người sẽ đồng tình rằng ‘học sinh này đến từ trường khác’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, giờ chúng ta có thể lẻn vào trong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Yuuji! Mặc thứ này còn chết người hơn cả hoàn toàn khỏa thân!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi mới để ý, làm sao Yuuji có mấy bộ đồ ấy được? Đồng phục trường chúng tôi chắc hẳn toàn đi theo bộ, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Cởi bộ đồ này ra trước đã!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng ta chia nhau ra chạy ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nói với tôi trong khi tôi vẫn còn mặc quần đùi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, sao cậu lại nói thế? Dù có ở bất cứ đâu, bọn mình sẽ trốn thoát cùng nhau~☆”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao tôi có thể bỏ chạy chỉ với cái quần đùi trên người?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TỚ TỪ CHỐI! TỚ KHÔNG MUỐN BỊ GÁN GHÉP CÙNG VỚI CẬU, ĐỒ BIẾN THÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM ĐI! NẾU CẬU KHÔNG CHỊU, ĐƯA QUẦN ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“THÌ RA CẬU HĂM HE NÓ RỒI HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CỞI RA! CỞIIIII RAAAAAA----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÒN KHUYA TỚ MỚI ĐƯA CHO CẬU---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hai em đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn với Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh tượng tôi mặc quần đùi kéo quần của Yuuji chắc hẳn sẽ gây tổn thương mắt dù có nhìn dưới góc độ nào đi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta biết hai em chả có may mắn gì với con gái, nhưng xin hai em đừng làm những việc thế này giữa nơi công cộng, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thầy ơi! Bọn em chịu học phụ đạo! Chỉ cần thầy nghe bọn em giải thích!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ bây giờ, suốt ba buổi tôi, chúng tôi tận tưởng những khoảnh khắc tình thương mến thương với Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{|border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_tư|Câu hỏi thứ tư]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Baka to Test to Shoukanjuu tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_sáu|Câu hỏi thứ sáu]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_s%C3%A1u&amp;diff=110507</id>
		<title>Baka to Test to Shoukanjuu: Tập 3 - Câu hỏi thứ sáu</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_s%C3%A1u&amp;diff=110507"/>
		<updated>2011-08-18T11:13:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;Câu hỏi thứ năm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Hãy phát biểu cảm tưởng của em sau khóa huấn luyện. &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Cảm tưởng của Himeji Mizuki: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những buổi học với học sinh các lớp khác đã giúp ích cho em rất nhiều, em biết thêm nhiều mẹo nhỏ từ một vài sách tham khảo của các môn học em học em gặp khó khăn và em tin rằng những mẹo nhỏ ấy sẽ hỗ trợ em trong việc học. Mặc dù vào buổi tối khá ồn, đó vẫn là đặc điểm riêng của trường chúng ta. Hơn nữa, em sắp lấy được một tấm hình cực kì bí mật từ một người, vui thật!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji có điểm số khá ấn tượng trong mọi môn và thầy cũng không nghĩ rằng có môn em học vẫn còn gặp khó khăn; thầy rất lấy làm tiếc. Tuy vậy, thật tốt khi em tìm ra cách để giải quyết vấn đề. Được học cùng học sinh lớp A thật sự có ích cho em, vậy hãy cố gắng trong kì kiểm tra tới nhé. Ngoài ra, đừng để bị ảnh hưởng bởi tiếng ồn do bọn ngốc đó gây ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Cảm tưởng của Shimada Minami: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em sẽ không bao giờ quên được điều xảy ra vào tối thứ ba. Em phải làm gì đây? Em không thể nói với ai được, và em cũng không có thời gian để nói với người đó... Em biết cảm xúc của Mizuki, em có phản bội cậu ấy không? Về mặt tình cảm, em đã thích người đó từ năm ngoái, nên em là người đến trước đúng không? Aaaaaa~! Em không biết phải làm gì cả!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện gì xảy ra thế? Việc này khá bất thường khi em còn không thể bày tỏ với bạn bè. Nếu muốn, em có thể nói cho thầy. Vì thầy nhiều tuổi hơn em, có lẽ thầy sẽ giúp được em. Nhưng em nhắc tới từ ‘cảm xúc’, thầy thắc mắc không biết nó có liên quan đến tình yêu? &lt;br /&gt;
Nếu thế, thầy chỉ có thể nói thế này. Đừng quyết định thiếu suy nghĩ để rồi hối hận cả cuộc đời. Trách nhiệm của một học sinh là suy nghĩ, đắn đo và trở thành một người trưởng thành có ích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Cảm tưởng của Yoshii Akihisa: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ lại có nhiều điều phiền hà như thế xảy ra, thật sự em rất sốc. Em bất tỉnh vào ngày đầu tiên và được đưa thẳng vào khách sạn, nên em chả nhớ cái gì cả. Sau đó, em bị gán ghép là kẻ nhìn trộm, và những ánh mắt nghi kị làm em thật sự khó chịu. Để tự rèn luyện chính mình, em đã cố gắng hết sức phá vỡ phòng tuyến để nhìn trộm phòng tắm nữ, nhưng liệu điều này có ổn không? Em thật sự rất lo lắng. Khóa huấn luyện đã làm em suy nghĩ về rất nhiều điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời khuyên của giáo viên: &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em nói đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưưư....aaaa...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngáp một cái rõ to mà chả thèm giữ ý tứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn ngủ. Tôi muốn ngủ lắm. Buồn ngủ đến sắp gục xuống rồi. Tôi đã ngủ nếu bây giờ không phải giờ ăn sáng quý giá. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Buồn ngủ quá...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên cạnh tôi, Yuuji cũng đang dụi mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi rất muốn ngủ. Chúng tôi bị Người Sắt lên lớp (băng nắm đấm) cho đến tận sáng. Đã suốt ba ngày liên tiếp, chúng tôi không thể không muốn ngủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cậu xui thật đấy...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi nói với giọng thương xót. Cậu ấy cảm thấy có lỗi vì chỉ có hai chúng tôi bị mắng à? Cậu ấy không cần phải cảm thấy thế vì lúc ấy cậu ấy đang ngủ say. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kể cả chúng tớ xui xẻo thật, nó vẫn quá—Uuaaaa~~” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không chịu được nữa rồi. Tôi tiếp tục duỗi lưng ra. Hôm nay đã là ngày cuối nên chúng tôi phải bổ sung giấc ngủ trong giờ tự học...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không xong rồi! Thấy các cậu thế này, cuộc tấn công tối nay, có lẽ chúng ta phải...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn tớ không hề buồn ngủ. Nếu có động lưc, bọn tớ chắc chắn sẽ tỉnh táo — Hưưaaa~~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới mở miệng ra là đã ngáp, xem ra triệu chứng thật sự nghiêm trọng. Nó nghiêm trọng đến mức kể cả khi có cá hồi cắt lát và nhiều đồ ăn ngon trước mặt, rất có khả năng tôi không thể kháng cự được con quỷ buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 195.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cũng vậy, chả muốn làm gì cả — ỒỒỒỒ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu…cậu bị gì thế, Yuuji?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji đang ngái ngủ bỗng nhiên mở to mắt sau khi nhìn thấy cái gì đó. Gì thế? Hắn thấy gì vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Rất có hiệu quả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, cậu đây rồi, Muttsurini. Chào cậu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini xuất hiện trước cửa và bước đến chỗ chúng tôi. Xem ra cậu ấy đang cầm gì đó ở tay. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, cậu cho Yuuji xem gì thế? Cậu ấy trông rất hứng thú đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Bức ảnh ma thuật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiếm khi thấy Muttsurini vỗ ngực tự hào tuyên bố như vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ? Cho tớ xem với được không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...(đưa qua)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đẩy mấy tấm ảnh ra giữa Hideyoshi và tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bức ảnh phép thuật? Cậu nói nhảm gì thế? Chúng ta đã là học sinh cấp ba rồi, làm sao mà một tấm hình không thôi làm bọn mình kích động — OOAAAOOAOA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, tấm ảnh này là...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm đầu tiên Muttsurini cho bọn tôi xem là tấm Himeji và Hideyoshi trong bộ yukata. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji và Hideyoshi mặc bộ yukata trông khá ngượng ngùng khi nhìn vào ống kính trong tư thế khêu gợi, và có sự thoáng hiện của bộ ngực! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được sống trên thế giới này thật tuyệt...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bức ảnh chả để lộ gì nhiều lắm, vậy mà sao tôi thấy háo hức thế này? Gì đi nữa, tôi sẵn sàng làm mọi việc chỉ để có tấm ảnh hai người này đang tắm! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tấm thứ hai là gì, Akihisa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem đã...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi để tấm đầu tiên qua một bên. Đó là tấm ảnh của Kirishima bước vào trong bộ yukata và Minami đang mặc quần thể thao ngắn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tu.. tuyệt quá! Muttsurini, tấm này chụp ở góp đẹp đấy! Tớ ngưỡng mộ cậu quá!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt thật đấy... cắt Akihisa và Yuuji ra khỏi ảnh, cậu đã chuyên nghiệp đến thế rồi cơ à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tấm ảnh này không khác gì mấy tấm chân dung bán ngoài thị trường! Mặc dù thật đáng tiếc không phải mọi người đều mặc yukata, đây vẫn là một tấm ảnh hớp hồn. Muttsurini còn bộc lộ được cả nét quyến rũ khỏe khoắn của Minami, tôi chỉ có thể nói rằng khả năng chụp ảnh của Muttsurini đã gần tới mức thượng thừa!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn tấm thứ ba?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ừm! Tấm thứ ba là—”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kéo tấm bên dưới ra. Tấm thứ ba là…không phải là tôi trong bộ đồ thủy thủ sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Trông rất đẹp nên tớ chụp một tấm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“THẢ TỚ RA, HIDEYOSHI!! TỚ PHẢI BỔ ĐÔI ĐẦU THẰNG NGỐ NÀY MỚI ĐƯỢC!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh đã, Akihisa! Không phải tấm này đẹp lắm sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi giữ chặt lấy tôi, không để tôi ra đòn kết liễu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà tấm đó được chụp hồi lúc nào vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt đó, Muttsurini. Cậu chụp bao giờ thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt Yuuji lấy lại sinh lực khi hắn khen Muttsurini. Đến Yuuji còn có phản ứng thế này trong khi hắn không hề mảy may quan tâm tới con gái, có vẻ người bình thường sẽ phản ứng nhiều hơn hắn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bây giờ bọn mình chỉ cần hi vọng có thêm viện binh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi nói đúng, nhất định không đứa con trai dao động khi thấy mấy tấm ảnh này. Là một thằng đàn ông, tôi hiểu rõ điều ấy, nhưng... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Chúng ta có phải cho những người còn lại xem những tấm ảnh này không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A~ nếu có thể, tôi muốn nhét ngay mấy tấm ảnh vào túi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, đừng quên mục tiêu ban đầu của chúng ta. Chúng ta sẽ không thành công nếu ta không quan tâm đến cả chiến dịch.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu...Biết rồi...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ thấy tiếc khi phải cho mọi người xem! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù thế, tôi biết Yuuji nói đúng. Mục tiêu của chúng tôi không phải là những tấm ảnh này mà là nhìn trộm phòng tắm nữ trọn vẹn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé. Những tấm ảnh này là để đạt được mục tiêu của bọn mình, tớ nên dừng những suy nghĩ này lại. Ngoài ra, tớ sẽ bảo Muttsuruni chuẩn bị thêm mười hai tá nữa nên tớ chỉ cần chịu đựng một chút thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mười hai tá là hơi nhiều thì phải?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vẫn không ngừng mấy cái ý nghĩ đấy lại được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các cậu đừng làm phiền tớ nữa!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, nếu vậy thì—”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji lôi ra một cái bút chả biết từ đâu ra rồi viết loằng ngoằng gì đó vào sau mỗi tấm ảnh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;Truyền cho tất cả con trai, và đừng để bọn con gái hay giáo viên nhìn thấy! Nếu ai cố gắng giữ riêng cho mình, chúng sẽ bị xử tử dưới danh của Sakamoto Yuuji!&#039; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi, nếu chúng tôi không viết mấy dòng này, rất có khả năng những bức hình này bị trộm mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ê, Sugawa, chuyển cho bọn con trai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji đưa mấy tấm ảnh cho Sugawa khi cậu ấy đang ngồi ăn sáng kế bên chúng tôi. Cậu ấy cầm mấy tấm ảnh với bộ mặt thắc mắc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OAAAAAAA—”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc tiếp theo, cậu ấy bật dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi, Yuuji, cậu đã lấy tấm của tớ ra rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh nào, đưa cái đó cho họ sẽ làm quân ta mất nhuệ khí. Tớ lấy ra rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Thế thì tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mấy tấm ảnh này lộ ra ngoài, sẽ chẳng còn ý nghĩa gì khi ngăn cản những tấm ảnh tôi mặc đồ con gái lan truyền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Muttsurini, cậu vẫn còn giữ mấy bức à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi nhìn thấy Muttsurini vẫn giữ một tấm hình trong tay. Thật là…cậu ấy chụp cái gì vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để xem, cậu chụp cái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tớ nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhòm vào tấm hình mà Muttsurini vừa đưa cho Hideyoshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ trong tấm ảnh—là tôi mặc đồ thủy thủ (với đồ lót lộ ra ngoài).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không thể không chụp.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“BUÔNG TỚ RA, HIDEYOSHI! TỚ SẼ CHẶT ĐẦU THẰNG NGỐC ẤY RA VÀ BĂM LÀM TRĂM MẢNH!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TỚ KHÔNG THẤY GÌ CẢ! TỚ KHÔNG THẤY GÌ, CẬU BÌNH TĨNH ĐI!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù gì đi nữa, động lực của chúng tôi tăng lên nhờ mấy tấm ảnh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tích tắc----không hiểu sao tiếng kêu kim giây trở nên thật to. Tôi chẳng mảy may quan tâm tới nó trong quá khứ, và thật không ngờ, tôi bắt đầu đặt tâm trí vào nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, đừng quá hồi hộp. Chúng ta đã phục hồi điểm số và chuyển những tấm ảnh cho mọi người thấy. Chúng ta đã làm những gì ta có thể và ta chỉ cần chiến đấu hết sức có thể.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji cảnh báo tôi khi đang nhắm mắt nghỉ ở trong góc. Vấn đề càng nghiêm trọng, tôi càng muốn thán phục thần kinh của hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ba lớp D, E, F sẽ tham gia với đầy đủ lực lượng như hôm qua thế nên chúng ta chỉ cần chờ sự giúp đỡ của lớp A, B và C.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì chúng tôi phải làm bài kiểm tra để phục hồi điểm số nên chúng tôi không biết hiệu quả của mấy tấm ảnh như thế nào. Chúng tôi chỉ còn biết chờ đến trận chiến mới rõ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Hôm nay phải báo thù.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả Muttsurini cũng đầy quyết tâm. Có lẽ cậu ấy hài lòng với mấy tấm ảnh chụp nên cậu hăng hái trả lời các câu hỏi trong bài kiểm tra ngày hôm nay. Thái độ của Muttsurini hồi tối đã đáng sợ lắm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã đến giờ chiến đấu, hãy bắt đầu cuộc họp cho trận chiến cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở mắt, tiến về phía tôi với Hideyoshi và Muttsurini bám theo sau. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đang ở tầng ba và chúng ta phải vượt qua bốn khu vực, tầng ba, tầng hai, tầng một và phòng tắm nữ trước khi chúng ta đến được đích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo sắp xếp phòng, lớp E và F sẽ săn sóc lầu ba; lầu hai là nhiệm vụ của lớp C và D trong khi lớp A và B sẽ kiểm soát lầu một. Nói cách khác, vị trí của chúng tôi ở xa phòng tắm nữ nhất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những người lớp E và F sẽ giúp đỡ chúng ta áp đảo lầu ba; lầu hai sẽ được lớp D chăm sóc, tuy nhiên...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khó mà phòng thủ hoàn toàn chỉ với lớp C, đúng không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giáo viên cũng sẽ phân bố lực lượng tùy theo sức mạnh của học sinh nên nếu không có lớp C, sẽ khó mà qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, trước sau gì chúng ta cũng phải qua ải này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc chắn rồi, và sau khi bọn mình qua được lầu hai—”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Chúng ta sẽ phải đối mặt với cô Takahashi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, quân đối kháng được dẫn dắt bởi cô chủ nhiệm khối Takahashi sẽ phòng thủ ở lầu một. Tớ đoán Shouko, Himeji và Kudo Aiko sẽ chờ chúng ta ở đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một trong những vấn đề lớn nhất trong chiến dịch của chúng tôi ngày hôm nay sẽ là lực lượng phòng thủ của cô Takahashi ở lầu một. Chúng tôi có thắng hay không phụ thuộc phần lớn liệu chúng tôi có qua được nơi đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ tìm cách tạo khoảng trống để Akihisa và Muttsulini vượt qua. Tuy nhiên, các cậu cũng nên chuẩn bị tinh thần vì tớ không thể giữ chân cô Takahashi, Shouko và những người còn lại lâu đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji không thể ngăn cả ba lại được, không, rất có khả năng không chỉ ba người này là đối thủ duy nhất của chúng tôi. Con gái lớp A sẽ giúp họ và tôi không dám tưởng tượng chặn đứng bọn họ khó đến mức nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu bọn mình không thể chặn họ lại...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy, một khi Akihisa và Muttsulini bị thịt, chúng ta sẽ tiêu tùng. Cả đời còn lại của tớ sẽ bị Shouko xé nát, và Akihisa sẽ bị coi là tên biến thái cả đời.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù bọn mình có thất bại, mình không thấy có gì khác cho lắm...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
HIDEYOSHI ĐANG NÓI NHẢM GÌ VẬY!? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà thôi, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức để chặn cô Takahashi. Nếu lớp A và lớp B chịu giúp, chúng ta vẫn còn cơ hội chiến thắng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, thôi, quên lớp A đi, lớp B tham gia chắc không gặp vấn đề gì nhỉ? Lũ con trai đó có vẻ thích con gái, đặc biệt là tên lớp trưởng. Tấm ảnh đó chắc sẽ có tác dụng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahahaha, nghe Hideyoshi nói vậy, có vẻ như lớp trưởng lớp A không hề có hứng thú với con gái chút nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Sao mọi người lảng mắt đi chỗ khác vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một khi chúng ta vượt qua cô Takahashi, các cậu sẽ lo phần còn lại. Akihisa, Muttsurini, các cậu biết phải làm gì chưa?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nhất định đánh bại thầy Ooshima.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn tớ phải chạm trán với Người Sắt, đúng không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là…tôi chưa từng gặp phải một trận chiến khó khăn như thế này trong tất cả những trận chiến tôi đã trải qua bởi vì có quá nhiều biến số chưa biết. Tuy nhiên... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không sao cả. Chúng ta nhất định sẽ thành công.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải thế rồi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi chúng tôi đoàn kết, nhất định chúng tôi có thể làm được gì đó và biến điều không thể thành có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
—Uuu Uuu! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng chuông điện vang lên. Đó là tiếng thông báo tám giờ tối, và cũng âm thanh báo hiệu cuộc chiến sắp tới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tới lúc rồi. Các cậu hãy chiến đấu thật tốt đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕÕ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đối thủ của chúng ta dù là giáo viên hay bọn con gái, dù là lớp A hay lớp F cũng không quan trọng. LÀ ĐÀN ÔNG, TA SẼ CHO HỌ THẤY TINH THẦN CHIẾN ĐẤU CỦA CHÚNG TA!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕÕ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÂY LÀ CƠ HỘI CUỐI CÙNG! BỐN NGƯỜI CHÚNG TA ĐÃ BẮT ĐẦU CHUYỆN NÀY VÀ KHÔNG CÒN CON ĐƯỜNG NÀO KHÁC NGOÀI CHIẾN THẮNG!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÚNG!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÊM THỨ TƯ CỦA BUỔI HUẤN LUYỆN, TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG, BẮT ĐẦU!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XEM ĐÂY!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tám giờ tối thứ tư của trại huấn luyện. Đúng lúc này, trận chiến cuối cùng để nhìn trộm bắt đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thấy rồi! Bốn tên kia là thủ phạm chính!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thầy Hasegawa! Để bọn em trừng trị chúng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc bước chân ra khỏi phòng, chúng tôi đã ngay lập tức chạm trán nhóm con gái do thầy Hasegawa chỉ đạo. Có vẻ như bọn tôi bị phục kích ngay từ đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, các cậu nghĩ rằng các cậu có thể thắng nổi tôi ư? Triệu hồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối diện với hai học sinh lao tới, Yuuji triệu hồi linh thú không có chút do dự. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chắc là học sinh lớp E. Nếu học gặp Yuuji của hai tháng trước, họ còn có cơ hội thắng, nhưng bây giờ không còn cơ hội nào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Furukawa Ayumi lớp E, Toán học 83 điểm &amp;amp; Minamoto Ryoka lớp E, Toán học 77 điểm &lt;br /&gt;
Sakamoto Yuuji lớp F, Toán học 224 điểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Học thêm đi trước khi cản đường tôi nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OAAAAAAAA—”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh thú của Yuuji tiến gần ngay tức khắc vào rồi đấm vài nhát chí mạng. Chỉ cần một nhát là đã rõ kẻ thắng người thua, và lướp E cũng chẳng có cơ hội thắng những người dạn dày kinh nghiệm như chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sakamoto! Đứng lại ngay!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi hai học sinh nữ lớp E thua, thầy Hasegawa dẫn đầu nhóm nữ sinh tiến lên. Không may cho thầy, thầy đã chậm một bước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thầy, nhưng bọn em sẽ không để thầy qua đâu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng giữa tôi và thầy Hasekawa là Sugawa và những người còn lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, Sakamoto, cứ để bọn tớ lo! Các cậu đi trước đi! Triệu hồi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Triệu hồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sugawa và các chiến hữu gọi lên các linh thú của họ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sugawa, nhờ cậu vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xong ngay! Nhưng nhớ đảm bảo đánh bại Người Sắt đấy! Nếu không bọn mình sẽ không thể nhìn trộm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi! Hẹn gặp lại ở phòng tắm nữ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi để lại khu vực này cho Sugawa và quay lưng chạy theo hướng ngược lại; những chiến sĩ dũng mãnh không hề lùi bước đã gầm rú bằng cả linh hồn— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SHOUKO ƠI! SHOUKO ƠI! WAHAHAHAHAAAAAHAAA!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SHIMADA NGỰC LÉP DỄ THƯƠNGGGGGG—!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“HIMEJI, CƯỚI MÌNH NHÉ!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
MỌI NGƯỜI ĐIÊN HẾT RỒI! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chí khí ngút trời! Bây giờ chắc hẳn chúng ta sẽ dẹp được lầu ba.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả là nhờ công sức của mọi người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có bốn người bảo vệ tầng ba, kể cả thầy Hasegawa, nhưng dù có nữ sinh hay giáo viên khác đến trợ giúp đi chăng nữa, họ sẽ bị áp đảo bởi con trai lớp E và F, vì thế tầng ba là khu vực an toàn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy vậy, tiếp theo sẽ khó đây...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Bọn mình không biết lớp C có tham gia hay chỉ có mỗi lớp D...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như cuộc chiến cũng nổ ra ở tầng dưới. Nếu chỉ có lớp D, đã gần như không còn thời gian để né tránh giáo viên. Và nếu không qua được tầng hai, chúng ta sẽ bị thịt ngay cả khi chúng tôi thành công trên này, và mọi công sức sẽ trở nên đổ sông đổ biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không còn thời gian để chần chừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, đi thôi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn người chúng tôi lao xuống tầng hai. Nhảy xuống liền một lần hai bậc xuống cầu thang rồi lăn một vòng, cảnh tượng mở ra trước mắt chúng tôi là— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng ngăn bọn tôi nhìn trộm, triệu hồi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa thầy, xin thầy hãy chuẩn bị!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cả…cả các cậu cũng tham gia sao...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giáo viên Hóa học, Fuse Fumihiro, Hóa học 663 điểm &lt;br /&gt;
Kurosaki Tooru lớp C, Hóa học 144 điểm &amp;amp; Noguchi Isshin lớp C, Hóa học 132 điểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lớp C! Các cậu cũng đến giúp đỡ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là đội quân cứu viện chúng tôi đang chờ đợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“LỚP C, LỚP D! CẢM ƠN CÁC BẠN! CHÚNG TÔI GIAO PHÓ LẦU HAI LẠI CHO CÁC CẬU!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji thét lớn để khích lệ lớp C và D, những người đang ở đây vì cùng mục đích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“GÌ VẬY? ĐÁNG LẼ RA BỌN TÔI NÊN GIÚP ĐỠ NGAY TỪ ĐẦU!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NẾU KHÔNG NHÌN TRỘM THÌ CÒN LÀM CON TRAI LÀM GÌ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÓI HAY LẮM, NHƯNG ĐỪNG LÀM MỌI NGƯỜI THẤT VỌNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuyệt! Mọi người được bơm đầy ý chí đến nỗi la hét khắp nơi. Không ngờ chúng tôi hợp tác tốt đến thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Điều này sẽ khiến mọi người phấn khích thêm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, còn gì tốt hơn là có thêm đồng đội?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những đối thủ mà chúng tôi đối mặt trong chiến tranh linh thú giờ đang sát cánh chống lại giáo viên và bọn con gái. Thật là cảm động. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bọn con gái hồi xưa đã từng là đồng đội giờ đây là đối thủ...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quên đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tầng hai đã gọn gàng. Tiếp theo là tầng một và đối thủ mạnh nhất phía trước phòng tắm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn mọi chuyện thế này thì nhất định lớp A và B sẽ giúp đỡ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa chắc. Ai biết được rằng mọi chuyện có trôi chảy vậy không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi thêm một lầu nữa và lầu một đã ở trước mặt chúng tôi. Nếu hai lớp kia không giúp đỡ, chúng tôi sẽ chẳng nghe được âm thanh chiến trận nào... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Giúp một tay...nhé...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Rồi rồi...cậu thắng...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuyệt! Có vẻ như bọn tôi đã thắng! Lầu một có bạo động! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt! Có thể bọn mình sẽ chiếm được tầng một—” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, khoan đã! Có gì đó không ổn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi trốn vào bóng tối và phân tích tình hình. Thứ trước mắt chúng tôi là cảnh giáo viên và nữ sinh dồn nam sinh lớp B vào một góc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima Shouko lớp A, Tổng các môn 4762 điểm &amp;amp; Himeji Mizuki lớp F, Tổng các môn 4472 điểm. &lt;br /&gt;
Kasai Shinichi lớp B, Tổng các môn 1692 điểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự khác biệt quá lớn về điểm đã khiến từng người từng người một gục xuống. Chuyện gì đang diễn ra vậy!? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Kết thúc rồi, Yuuji.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, mình sẽ không để cậu tiếp tục.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“LÀ SHOUKO!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji, cậu...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bị chặn ở cầu thang dẫn xuống dưới. Như những gì Yuuji dự đoán, đó là cặp đôi bất khả chiến bại Kirishima và Himeji. Có quá nhiều linh thú bị thua xung quanh họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như lớp A không ở đây...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn quanh, Hideyoshi nói lên sự thật phũ phàng. Dù trong trận chiến của tổng số môn trước mặt chúng tôi hay trong trận chiến môn Vật lí đằng xa, hoàn toàn không có bóng dáng của lớp A. Cuối cùng, chỉ có lớp B chịu giúp thôi sao...? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ rằng họ cố tình tạo đội hình này, chết tiệt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji rủa thầm khi nhìn thấy hàng phòng thủ ở cầu thang. Ngay trước cầu thang là cô Takahashi, và dường như cô cũng không có ý định tránh qua một bên. Xung quanh cô là Himeji, Kirishima và vài đứa con gái khác từ lớp A. Nhiệm vụ của cô Takahashi rất có khả năng là hạ gục bất cứ ai tìm cách vượt qua. Một khi cô không chịu tránh đường, rất khó để thoát khỏi khu vực này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, kế hoạch là gì?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể dùng ngay bây giờ nhưng cậu sẽ bị làm thịt khi xuống tới tầng hầm. Vì thế, chúng ta phải giữ vững lực lượng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ khoa và á khoa của khối chúng tôi đang ở đây và cô Takahashi chỉ đạo họ với điểm số cao gấp đôi. Chúng tôi không thể khinh thường những người còn lại; tình hình bây giờ cực kì nghiêm trọng. Hầu hết con trai lớp B bị thầy Vật lý Kimura đứng giữa hành lang bắt giữ, ngoài ra còn có cả thầy Endo dạy tiếng Anh nữa, vì thế chúng tôi không thể trông mong tiếp viện từ họ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Yuuji. Chịu phạt đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hư! Khiên Nemoto!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S…Sakamoto! Đây là cách cậu đối xử với đồng minh đã đứng lên giúp đỡ à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima Shouko lớp A, Tổng các môn 4762 điểm. &lt;br /&gt;
Nemoto Kyoji lớp B, Tổng các môn 1931 điểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể nào! Linh thú của Kirishima quá mạnh. Lớp trưởng lớp B bị chôn sống một cách không thương tiếc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, cậu hãy ngoan ngoãn đầu hàng đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji bước tới chỗ tôi với linh thú của cô ấy, và bên cạnh tôi, Yuuji cũng bị Kirishima dồn vào góc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hết hi vọng rồi...làm sao chúng ta vượt qua Himeji, Kirishima và cô Takahashi đây?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu Himeji và Kirishima không ở phòng tắm, nhìn trộm chẳng có ích lợi gì...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa còn lại của lớp B nói một cách chán nản. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SAO CHÚNG TA CÓ THỂ ĐẦU HÀNG THẾ ĐƯỢC!? KINOSHITA YUUKO VÀ MINAMI KHÔNG Ở ĐÂY NÊN CHẮC CHẮN HỌ ĐANG TẮM! MỖI THẾ THÔI LÀ ĐỦ ĐỂ TA NHÌN TRỘM RỒI!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao mà con gái không tắm được? Hay nói cách khác, những đứa con gái không ở đây đang tắm! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy tôi quyết tâm như thế, Hideyoshi ngạc nhiên hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, ai cũng có thể thấy tình hình hiện tại là cực kì bất lợi cho bọn mình, vậy tại sao cậu không đầu hàng? Cậu là một &#039;học sinh bị giám sát&#039;, Tất cả các sát thương lên linh thú rút cuộc đều ảnh hưởng đến cậu. Kể cả cậu muốn lấy lại mấy tấm ảnh đó, có cần hi sinh đến thế không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng, không ai thay đổi cách nhìn của họ về cậu cả—Hideyoshi thêm vào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi không sai khi nói vậy, vì sát thương linh thú phải chịu sẽ chuyển thẳng đến người điều khiển. Hơn nữa. tình thế đã thực sự bất lợi. Đầu hàng trước khi hình phạt trở nên nặng nề thì vẫn tốt hơn nhỉ? Nhưng— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Nghe này, Hideyoshi. Không phải thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi đã sai. Lí do tôi thực hiện việc này là chỉ vì mấy tấm ảnh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là tớ muốn lấy lại mấy tấm ảnh và bắt thủ phạm thật sự để xóa bỏ định kiến rằng tớ là kẻ nhìn trộm. Nhưng sau khi thấy từng chiến hữu ngã xuống và trong lúc bọn mình tiến lên, tớ đã nhận ra một điều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói gì thế, Akihisa?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng thế. Ngay bây giờ, tôi đã hiểu mọi điều. Đến nay, tôi đã tự lừa dối chính mình và tìm lí do cao thượng nào đó để che giấu suy nghĩ thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng có giả vờ đến đâu đi nữa, tôi thật sự chỉ có một mục tiêu. Và những gì tôi làm là để che đậy tinh thần không chút xao động đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Kể cả đây là tội ác không thể tha thứ, tớ không thể lừa dối chính mình nữa. Thật sự, TỚ----CHỈ MUỐN NHÌN TRỘM PHÒNG TẮM NỮ ĐỂ TỰ THỎA MÃN BẢN THÂN!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGỐC ƠI LÀ NGỐC!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bức thư đe dọa có sao đi nữa, thủ phạm có là ai đi nữa, giờ đây, ước nguyện duy nhất của tôi là nhìn trộm thiên đường ngọt ngào của những nữ sinh trên tấm hình ấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, vậy ra cậu muốn nhìn trộm Minami thay vì mình...Mình sẽ không tha thứ cho cậu! Nhìn trộm là tội ác!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji ra lệnh cho linh thú của cô ấy. Kể cả khi tôi không thể thắng, tôi sẽ chiến đấu bằng niềm tin của mình đến giọt máu cuối cùng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xã hội có nhìn sao mặc họ! Dù ai có nghĩ gì, tớ phải sống chân thật với bản thân.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi triệu hồi linh thú, vào tư thế chiến đấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đúng lúc này— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói hay lắm, Yoshii Akihisa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói quen thuộc vang vọng trong hành lang. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai, ai đó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi dừng lại nửa đường, và Himeji cũng ngừng linh thú để tìm chủ nhân giọng nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, để cậu phải chờ lâu rồi. Những lời nói của cậu chứa đầy cảm xúc, và tôi xin nhận nó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói này, thái độ này này, không thể nhầm được... đó là— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kubo! Cuối cùng cậu cũng tới!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi vì tới trễ. Tôi không thể tiến thêm bước cuối cùng vì tôi thật sự bận tâm chuẩn bị cho việc này...nhưng sau khi nghe những lời nói ấy, tôi quyết định tham gia vào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quyết định...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng, từ bây giờ, hai mươi bốn nam sinh của lớp A sẽ giúp đỡ Yoshii Akihisa nhìn trộm! MỌI NGƯỜI LỚP A, CÓ NGHE THẤY KHÔNG? HÃY TRIỆU HỒI LINH THÚ VÀ MỞ ĐƯỜNG CHO AKIHISA!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“HÚÚÚÚÚÚÚ!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÁC CẬU NÓI GÌ VẬY? CÁC CẬU ĐIÊN HẾT RỒI À?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kubo, cảm ơn rất nhiều! Tớ biết các cậu sẽ đến mà!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, các nam sinh lớp A đã là đồng đội của chúng tôi. Với việc này, toàn bộ nam sinh năm hai tại học viện Fumizuki đang tham gia vào trận chiến. Không còn gì phấn khích hơn thế!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gì vậy? Sao tự nhiên tôi lại thấy rùng mình? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi là người phải nói lời cảm ơn. Đúng vậy, như cậu nói, tôi sẽ không tự dối lòng nữa----kể cả đó là tình yêu xã hội không chấp nhận, thích ai đó là một điều không thể ngăn cản!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kubo, xin bạn đừng ngăn cản mình trừng trị Akihisa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đâu, Himeji. Chúng tôi đã quyết định giúp cậu ấy nhìn trộm. Lực lượng duy nhất có thể hạ gục thầy Nishimura không thể bị đánh bại ở đây được.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kubo và những nam sinh còn lại của lớp A tiến ra trước để bảo vệ tôi. Cơ hội là đây!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ! Akihisa, Muttsurini, tiến lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quân cứu viện bao vây Kirishima, và Yuuji lao tới chỗ cô Takahashi, cùng với tôi và Muttsurini bám theo sau. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ lớp A sẽ đến giúp, nhưng không sao cả, vì không ai có thể bước qua đây—triệu hồi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh thú của cô Takahashi xuất hiện. Cơn ác mộng hôm qua lởn vởn trong tâm trí tôi, nhưng giờ không phải lúc do dự. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi cô, nhưng em phải vượt qua chỗ này. Kích hoạt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc vòng bạch kim của Yuuji được kích hoạt. Sức mạnh vòng đeo tay của Yuuji là tạo ra một khu vực cho phép triệu hồi. Nói cách khác— &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cản trở triệu hồi? Tốt lắm, Sakamoto...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh lên và đi đi, Akihisa! Đánh bại Người Sắt, đưa bọn tớ tới vườn địa đàng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ yên tâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kích hoạt hai vùng triệu hồi cùng lúc sẽ làm cả hai vô tác dụng. Do đó, không có linh thú nào xuất hiện. Nếu thế, đối thủ chỉ là một cô gái bình thường, và không cần tốt quá nhiều sức để vượt qua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐI THEO YOSHII VÀ TIẾN LÊN!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những nam sinh còn lại đi theo tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khỉ thật! Dù Yoshii và Tsuchiya vượt qua được, cô sẽ không để các em tiến thêm bước nào nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cô Takahashi triệu hồi linh thú trở lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh trí thật, đúng là cô Takahashi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ chỗ của cô Takahashi có thể nghe thấy giọng của Yuuji. Có vẻ như cô Takahashi đã tự tắt vùng triệu hồi, chờ tới khi vùng triệu hồi của Yuuji hết tác dụng và triệu hồi linh thú trở lại. Bây giờ, Yuuji không thể bám theo được nữa. Vì hắn phải dùng điểm để kích hoạt vòng bạch kim, hắn không thể bật tắt nó tùy tiện được, và thế rồi tôi với Muttsurini tiến lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsulini, cậu sẽ lo thầy Daishima.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Hiểu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi nhanh chân chạy xuống cầu thang. Nó dài hơn những cầu thang chúng tôi vừa qua, và lúc này, nó là khoảng cách dài nhất còn lại đến cửa thiên đường mộng mơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chạy hết cầu thang, đúng như Yuuji dự đoán, thầy Ooshima – không, vẫn còn có người chờ ở đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, tôi đã chờ lâu lắm rồi đấy. Tôi còn nghĩ rằng cậu không đến được đây cơ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K-Kudo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói sự xuất hiện của cô ấy hoàn toàn là không mong muốn. Đường ở đây không rộng nên chúng tôi nghĩ rằng chỉ sẽ có giáo viên phòng thủ ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kudo, cậu có thể để bọn tớ qua không? Bọn tớ không muốn phải đấu với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Cậu không nghĩ về cái này à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Cậu không đến lấy cái này à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô ấy rút chiếc máy ghi âm quen thuộc từ trong túi ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó không quan trọng. Tớ có mục tiêu khác phải đạt được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra là vậy...kể cả thế đi nữa, tôi không thể để các cậu qua. Dù sao tôi vẫn là con gái nên tôi phải ngăn cản bọn con trai biến thái các cậu nhìn trộm chứ. Đúng không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ là đã có thể thuyết phục cô ấy, nhưng tình hình giờ thì khó rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Muttsurini, tớ sẽ hỗ trợ cậu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đây là trận chiến môn giáo dục thể chất, bất lợi của chúng tôi đã quá rõ ràng, ngược lại với hai người kia. Dù Muttsurini có mạnh tới đâu, cậu ấy cũng khó mà chống lại hai người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Giữ nguyên kế hoạch, cứ để tớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể tin vào tai mình được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng đùa nữa, làm sao một mình hạ gục cả hai người? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Có việc cần giải quyết với bọn họ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trông Muttsurini thật sự không đùa. Cậu ấy nghiêm túc nghĩ rằng có thể hạ hai người ấy, một học sinh lớp chuyên cùng với một giáo viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có sao không, Muttsurini?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Đương nhiên là không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini cười một cách thảnh thơi. Cậu ấy thật sự nghĩ rằng cậu ấy có khả năng đánh bại họ, cậu biết rằng cậu nhất định sẽ không thua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cậu ấy đã nói thế, làm sao tôi, một đồng đội, nghi ngờ cậu ấy được?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ hiểu rồi, mọi việc đành nhờ cậu vậy! Tớ cũng sẽ đánh bại Người Sắt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỏ Muttsurini lại đằng sau, tôi tiếp tục tiến về phía cuối hành lang. Kudo và thầy Ooshima không có vẻ muốn ngăn tôi lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì Muttsurini đã nói vậy, tôi sẽ để cậu qua.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi bước đến, dường như tôi nghe Kudo nói thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng thua đấy, Muttsurini! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tsuchiya, em thật sự làm thầy thất vọng. Em nghĩ em có thể thắng một giáo viên sao...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thầy Ooshima, thầy không cần phải hành động. Em sẽ đấu với Muttsurini.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật sao? Thế thì thầy nhường cho em vậy. Tuy nhiên, thầy sẽ triệu hồi linh thú và quan sát khả năng của em từ phía sau.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, thầy cứ yên tâm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ai cho vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Cậu nói gì thế, Muttsulini?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Ai nói rằng học sinh không thể thắng giáo viên?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi? Muttsulini quả thật rất thú vị đấy. Nhưng mà nếu cậu muốn thắng thầy, cậu phải vượt qua tôi, cậu biết chứ? Triệu hồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Triệu hồi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giáo viên Giáo dục thể chất, Ooshima Takeshi, Giáo dục thể chất 501 điểm &amp;amp; Kudo Aiko lớp A, Giáo dục thể chất, 383 điểm &lt;br /&gt;
Tsuchiya Kouta lớp F, Giáo dục thể chất, 774 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Muttsurini…điểm của cậu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Niềm tin của con người có thể biến điều không thể thành có thể.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“774 điểm? Sao có thể được? Chưa từng có ai có điểm cao đến vậy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“(Lườm), Tsuchiya, em đã tăng khả năng của mình đến mức này từ khi nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Không có thời gian. Hai người, bắt đầu đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;font-size: 200%; border: &amp;quot;&amp;gt;&amp;lt;center&amp;gt;☆&amp;lt;/center&amp;gt;&amp;lt;/span&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể cảm thấy linh thú xuất hiện sau lưng tôi. Có vẻ như Muttsurini sắp chiến đấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã đến nước này thì tôi chỉ có thể tin cậu ấy thôi. Hơn nữa, thay vì dính vào trận chiến của người khác, tôi vẫn còn việc phải giải quyết trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn mọi người...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nhận ra điều này, tôi đã thốt những lời ấy ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu tôi đã nghĩ rằng đây là một cuộc chiến chúng tôi không thể chiến thắng. Nhưng với sự giúp đỡ của rất nhiều các chiến hữu, cơ hội thành công đã mở ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi việc sẽ xong xuôi nếu tôi chiến thắng tại đây…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn một bức tường cao tôi phải vượt qua... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ là tám giờ mười lăm phút, thời điểm tốt nhất để hoàn thành mục tiêu của chúng tôi. Nhờ các bạn, chúng tôi có thể tạo ra được phép màu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta phải đạt được mục tiêu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đích đến cuối cùng. Chỉ vài bước nữa thôi, thiên đường mà đứa con trai nào cũng mơ ước là đây. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...Em đến đây thật rồi, Yoshii.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ thù cuối cùng đứng trước lối vào từ từ mở to mắt ra, lặng lẽ bước vào tư thế chiến đấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGƯỜI SẮT, HÃY GIẢI QUYẾT MỌI CHUYỆN. EM SẼ CHO THẦY THẤY SỨC MẠNH THỰC SỰ CỦA EM!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rút cuộc đã đến lúc này, trận đánh cuối cùng của chuyến huấn luyện dài bắt đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{|border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_năm|Câu hỏi thứ năm]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Baka to Test to Shoukanjuu tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_bảy|Câu hỏi thứ bảy]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Itsuka_Tenma_no_Kuro_Usagi_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109892</id>
		<title>Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Itsuka_Tenma_no_Kuro_Usagi_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109892"/>
		<updated>2011-08-14T04:07:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 - 900 Giây Sau Giờ Học */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Itsuten v1 cover.jpg|200px|thumb|Bìa tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Itsuka Tenma no Kuro Usagi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:.&lt;br /&gt;
*[[Itsuka Tenma no Kuro Usagi|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Tenma no Kuro Usagi (いつか天魔の黒ウサギ) là một series light novel được viết bởi Kagami Takaya và do Kamiya Yuu vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Kurogane Taito, học sinh năm nhất trường cấp ba Miyasaka, là một người trung bình về tất cả mọi mặt. Cậu luôn cho rằng mình chỉ là một người bình thường. Nhưng cậu đã lầm. Bởi trong một sự kiện xảy ra vào 9 năm về trước, vì một lời thề mà cậu đã không còn bình thường nữa. Tuy nhiên, ký ức về lời thề đó đã tan biến. Ai là người đã lấy đi ký ức của cậu? Chuyện đã xảy ra lúc đó? Một hôm, trong một tai nạn, ký ức của cậu được khôi phục. Điều đó đã mở ra một cuộc sống “Bất thường” của cậu...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen: Định dạng riêng|Định dạng riêng]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Đóng góp ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thấy chỗ nào chưa hay thì bạn cứ tự nhiên chỉnh lại. Mình xin cảm ơn những đóng góp của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
Ngày 4 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Itsuka Tenma no Kuro Usagi&#039;&#039;, tác giả Kagami Takaya==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - 900 Giây Sau Giờ Học===&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương I|Chương I - Kỳ Ngộ]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương II|Chương II - 900 Giây Sau Giờ Học]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Lời bạt|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Bạn [[User:sos505|sos505]] đã giúp mình thực hiện project này.&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* 900秒の放課後 (20 tháng 11, 2008 ISBN 978-4-8291-3347-7)&lt;br /&gt;
*《月》が昇る昼休み (20 tháng 1, 2009 ISBN 978-4-8291-3367-5)&lt;br /&gt;
* 神隠しの通学路 (19 tháng 3, 2009 ISBN 978-4-8291-3385-9)&lt;br /&gt;
* 夜逃げの生徒会室 (25 tháng 7, 2009 ISBN 978-4-8291-3419-1)&lt;br /&gt;
* 夏休みカタストロフィ (19 tháng 9, 2009 ISBN 978-4-8291-3441-2)&lt;br /&gt;
* 欠席のウサギ (20 tháng 5, 2010 ISBN 978-4-8291-3523-5)&lt;br /&gt;
* 二学期でさよなら (20 tháng 1, 2011 ISBN 978-4-8291-3603-4-C0193)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Utsuro_no_Hako_to_Zero_no_Maria_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109847</id>
		<title>Utsuro no Hako to Zero no Maria tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Utsuro_no_Hako_to_Zero_no_Maria_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109847"/>
		<updated>2011-08-13T18:43:31Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Utsuro no Hako to Zero no Maria , tác giả Eiji Mikage */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:UtsuroNoHako4_1.jpg|thumb|Volume 4 Cover]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Utsuro no Hako to Zero no Maria&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Utsuro no Hako to Zero no Maria ~Versión Española~|Tiếng Tây Ban Nha (Espanol)]]&lt;br /&gt;
*[[Utsuro no Hako to Zero no Maria Bahasa Indonesia|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Utsuro_no_Hako_to_Zero_no_Maria|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Utsuro no Hako to Zero no Maria (空ろの箱と零のマリア) là một bộ light novel được viết bởi Eiji Mikage và do Tetsuo bí danh 415 vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Hoshino Kazuki, nhân vật chính, luôn mong ước ‘cuộc sống vẫn luôn tiếp diễn’. Chính mong ước này đã làm một người chú ý đến cậu, để rồi sau đó, hàng loạt những chuyện bí ẩn liên tiếp xảy ra. Hoshino Kazuki phải làm sao để tìm ra chìa khóa giải quyết những điều bí ẩn này và kẻ chủ mưu đứng đằng sau tất cả mọi chuyện?&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Hoshino Kazuki&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Kazuki.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nam chính, luôn mơ ước cuộc sống hàng ngày vẫn diễn ra.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Otonashi Aya/Otonashi Maria&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Aya.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính, người luôn theo sát và cũng là người hiểu rõ Hoshino Kazuki nhất ‘thế giới’.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Số 0&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Một nhân vật bí ẩn, người đã trao các ‘chiếc hộp’.&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Oomine Daiya&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Daiya.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Bạn của Kazuki Hoshino, nổi tiếng thông minh.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Usui Haruaki&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Haruaki.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Bạn thân nhất của Hoshino Kazuki.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirino Kokone&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Kokone.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Bạn của Hoshino Kazuki.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Mogi Kasumi&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:UtsuroNoHako_Kasumi.jpg|left]]&lt;br /&gt;
Bạn cùng lớp với Hoshino Kazuki.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Asami Riko&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Bạn cùng lớp với Otonashi Maria.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Miyazawa Ryuu&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Bạn cùng lớp với Otonashi Maria.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 3 tháng 6 năm 2011, kết thúc tập 4.&lt;br /&gt;
*Ngày 19 tháng 2 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 21 tháng 2 năm 2011, hoàn tất đưa tập 1 lên page.&lt;br /&gt;
*Ngày 23 tháng 2 năm 2011, hoàn tất đưa tập 2 lên page.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Utsuro no Hako to Zero no Maria &#039;&#039;, tác giả Eiji Mikage==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 [[Hakomari - Tập 1|(Xem tất cả)]] [http://www.mediafire.com/?hokz951mhvpygyn|&amp;lt;nowiki&amp;gt;(PDF)&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ nhất|Lần thứ nhất]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  23|Lần thứ  23]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  1050|Lần thứ  1050]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  13118|Lần thứ  13118]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  10876|Lần thứ  10876]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ   8946|Lần thứ   8946]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ   2601|Lần thứ   2601]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ   2602|Lần thứ   2602]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ   4609|Lần thứ   4609]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  5232|Lần thứ  5232]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27753|Lần thứ  27753]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Chuyển tiếp|Chuyển tiếp]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27753 (2)|Lần thứ  27753 (2)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27754|Lần thứ  27754]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  3087|Lần thứ  3087]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27754 (2)|Lần thứ  27754 (2)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  0|Lần thứ  0]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ 27755|Lần thứ 27755]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27755 (2)|Lần thứ  27755 (2)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27755 (3)|Lần thứ  27755 (3)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27755 (4)|Lần thứ  27755 (4)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  0 (2)|Lần thứ  0 (2)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  5000|Lần thứ  5000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  6000|Lần thứ  6000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  7000|Lần thứ  7000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  8000|Lần thứ  8000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  9000|Lần thứ  9000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  9999|Lần thứ  9999]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  10000|Lần thứ  10000]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27755 (5)|Lần thứ  27755 (5)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  27756|Lần thứ  27756]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lần thứ  nhất (2)|Lần thứ  nhất (2)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 1 - Ghi chú|Ghi chú]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 [[Hakomari - Tập 2|(Xem tất cả)]] [http://www.mediafire.com/?a69klakkgel1yp1|&amp;lt;nowiki&amp;gt;(PDF)&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]===&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 29 tháng 4 (Thứ tư) Ngày Showa|29 tháng 4 (Thứ tư) Ngày Showa]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 30 tháng 4 (Thứ năm)|30 tháng 4 (Thứ năm)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 1 tháng 5 (Thứ sáu)|1 tháng 5 (Thứ sáu)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 2 tháng 5 (Thứ bảy)|2 tháng 5 (Thứ bảy)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 3 tháng 5 (Chủ nhật) Ngày kỉ niệm Lập hiến|3 tháng 5 (Chủ nhật) Ngày kỉ niệm Lập hiến]] &lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 4 tháng 5 (Thứ hai) Ngày cây xanh|4 tháng 5 (Thứ hai) Ngày cây xanh]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 5 tháng 5 (Thứ ba) Ngày trẻ em|5 tháng 5 (Thứ ba) Ngày trẻ em]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - 18 tháng 5 (Thứ hai)|18 tháng 5 (Thứ hai)]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 2 - Ghi chú|Ghi chú]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 3 [[Hakomari - Tập 3|(Xem tất cả)]]===&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Khởi đầu|Khởi đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 1 - Ngày thứ nhất|Lượt 1 - Ngày thứ nhất]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 1 - Ngày thứ hai|Lượt 1 - Ngày thứ hai]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 1 - Ngày thứ ba|Lượt 1 - Ngày thứ ba]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 2 - Ngày thứ nhất|Lượt 2 - Ngày thứ nhất]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 2 - Ngày thứ sáu|Lượt 2 - Ngày thứ sáu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 2 - Ngày thứ bảy|Lượt 2 - Ngày thứ bảy]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lượt 3 - Ngày thứ nhất|Lượt 3 - Ngày thứ nhất]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Chuyển tiếp|Chuyển tiếp]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 3 - Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4 [[Hakomari - Tập 4|(Xem tất cả)]]===&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Giải thích trò chơi|Giải thích trò chơi]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Trước trận đấu|Trước trận đấu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ nhất|Lượt 4 - Ngày thứ nhất]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ hai|Lượt 4 - Ngày thứ hai]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ ba|Lượt 4 - Ngày thứ ba]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngoài trận đấu|Ngoài trận đấu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ tư|Lượt 4 - Ngày thứ tư]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ năm|Lượt 4 - Ngày thứ năm]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ sáu|Lượt 4 - Ngày thứ sáu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Ngày thứ mười|Lượt 4 - Ngày thứ mười]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lượt 4 - Sau trận đấu|Sau trận đấu]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[Hakomari - Tập 4 - Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
:*Taiki Yoshikuni&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Utsuro no Hako to Zero no Maria tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Những tập đã được xuất bản ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - 空ろの箱と零のマリア1 (7 tháng 1, 2009, ISBN 978-4-04-867461-4)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - 空ろの箱と零のマリア2 (10 tháng 9, 2009, ISBN 978-4-04-868012-7)&lt;br /&gt;
* Tập 3 - 空ろの箱と零のマリア3 (10 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-04-424115-5)&lt;br /&gt;
* Tập 4 - 空ろの箱と零のマリア4 (10 tháng 6, 2010, ISBN 978-4-04-868595-5)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109846</id>
		<title>ItsuTen Tập 1: Chương II</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109846"/>
		<updated>2011-08-13T18:32:05Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Chương II: 900 Giây Sau Giờ Học&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói trong những giấc mơ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi’&amp;lt;/I&amp;gt;, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu. Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi, và rồi gặp em, gặp em, gặp em&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh, xin đừng quên em ---&amp;lt;/I&amp;gt;’, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu; Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó. Một giọng nói vui mừng, một giọng nói như sắp khóc oà, nhưng với một chút kiên quyết, giọng nói của cô gái ấy thì thầm vào tai Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Aaa, anh cuối cùng đã chết...... Anh cuối cùng đã chết...... Em vẫn luôn chờ đợi ngày này, Taito...... Nhưng với điều này, cuối cùng...... {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trong anh đã phát tác. Cuối cùng, sức mạnh của em đang hồi phục...... Cuối cùng...... Cuối cùng...... Em đã có thể gặp lại anh...... Lúc này......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô gái trong giấc mơ lại đang vang lên trong đầu cậu. Lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, vang vọng mãi, đâm vào sâu trong tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô gái nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Nào, mau lên, hãy đến cứu em...... Kurogane Taito.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy, Taito, đang chạy hết tốc lực, bắt đầu chạy chậm lại. Một bước, hai bước, ba bước, đôi chân của cậu chậm lại, và rồi, dừng hẳn. Trong màn đêm, tại con hẻm trong rừng, cậu dừng chân để bắt kịp nhịp thở đã bị bấn loạn trong lúc chạy. Hít vào, thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chuyện quái quỷ gì đây. Giấc mơ đó...... Giấc mơ đáng xấu hổ, ngu ngốc ấy...... Đừng nói đó là sự thật đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu đang thì thầm, bỗng, có một tiếng động phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sột soạt, sột soạt, đó là tiếng nhánh cây lay động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito về phía tiếng động phát ra. Và cậu nhìn thấy hai kẻ ăn bận lạ lùng. Một tên cao kều da trắng, và một gã thấp lùn đô con người gốc Tây Ban Nha. Hai kẻ đó khoát lên mình một bộ áo choàng màu tím không bao giờ được sử dụng thậm chí là để hoá trang thành phù thuỷ trong thời hiện đại này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông chúng cứ như hai tên biến thái, Taito sực nhớ lại lời nói của Haruka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Hình như có hai tên biến thái trốn ở đó, và tớ cũng ớn đi con hẻm vào ban đêm.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy đã nói vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt của hai người họ, Taito ngay lập tức nhận ra rằng họ không hẳn là mấy tên biến thái. Nhìn hai người đàn ông đang nhìn cậu chằm chằm với một ánh mắt nhọn hoắc rõ ràng không thuộc về bất kì người nào’, Taito nói với giọng điệu cáu tiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Hừ, cho tôi xin, hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy trời. Bị tên Gekkou lạ hoắc nhìn chằm chằm, đầu bị đứt lìa mà vẫn sống được, rồi còn một cô gái chưa từng gặp mặt thổ lộ tình cảm trong đầu mình...... Và cuối cùng, là mấy tên ngoại quốc nhìn mình với một ánh mắt dễ sợ, cứ như mấy tên sát thủ đánh thuê từ trong phim bước ra...... Cái quái gì đây? Hôm nay là ngày đại hạn à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito gồng căng người, chuẩn bị chạy. Vì cậu có thể nhận ra rằng hai kẻ ngoại quốc đó đang nhìn cậu với thái độ thù địch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, chúng có vẻ khá mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito quả quyết dựa trên kinh nghiệm karate của mình. Nhìn vào phần nào trên cơ thể nở nang hơn, cậu không ít thì nhiều có nhận ra người đó có tập luyện võ thuật hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thân hình của hai kẻ ngoại quốc trước mặt cậu đây rõ ràng là loại thân hình đã trải qua tập luyện võ thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn chúng còn có vẻ khá là lành nghề, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với đôi mắt của những tên sát thủ đánh thuê, hai tên biến thái đến từ nước ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu từng nghe nói ở nước ngoài còn có nhiều dạng như vậy hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi, anh yêu~ em~ ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nói như vậy và tấn công cậu; như vậy thì tệ thật......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, tên da trắng mở lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui, cậu là Kurogane Taito?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, là tiếng Nhật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WHAT?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito dần hạ thấp người xuống. Chuẩn bị chạy trốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuẩn bị chạy trốn khỏi tình huống khó hiểu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài kẻ lạ mặt biết tên cậu, rồi cơ thể cậu trở thành một thứ gì đó không giải thích được, và nhất là, giọng nói của một cô gái cậu chưa từng gặp mặt vang vọng trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện đã quá tệ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã có quá nhiều chuyện xảy trong những hoàn cảnh cậu không thể nào hiểu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc như thế này thì chuồn là thượng sách. Những lúc chẳng thể chiếm được thế chủ động, rút lui cũng chẳng khiến cậu mất đi phong độ nam nhi. Người đã dạy điều đó cho cậu cũng chính là người đã dạy cho cậu biết karate vui thế nào, người thầy giáo khôn ngoan dạy môn thể dục hồi cấp một của cậu. Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầy đã từng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vài tuần sau khi dạy cậu điều quan trọng đó, thầy đã kết hôn với cô bạn học của cậu lúc đó chỉ mới 8 tuổi, Sakuma Miki-chan! ‘Chúng tôi thật sự yêu nhau!’, thầy đã hét lên ra những câu không hiểu nổi cùng với những lời nói đó, tham gia vào một thử thách mà thầy không thể chiến thắng, và đã hoàn thành xuất sắc việc chết một cái chết cao thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ đó, Taito vẫn tiếp tục khắc sâu bài học quan trọng mà thầy đã dạy và ví dụ bằng chính bản thân thầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà chẳng có cơ hội thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận khi chưa nắm được tình hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên cậu sẽ chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hạ người xuống thấp hơn, tập trung năng lượng vào đôi chân. Suốt từ khi chân cậu bị chấn thương, cậu không thể vận động nhiều, và một luồng cảm giác không chắc chắn rằng liệu cậu có thể vận động như trước đây không lướt qua, nhưng, cậu đã không còn lựa chọn nào khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nếu mà nghe được câu này, cậu nhất định sẽ dốc hết sức để mở đường máu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito dồn toàn lực vào đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế, mấy ngài Otaku, mấy ngài là cái khỉ gì thế? Mấy ngài cần cái quái gì ở tôi, và hơn nữa, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với tôi đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi. Nghe thấy vậy, gương mặt của những người nước ngoài cũng giãn ra một chút. Cho rằng mình đã thiết lập được một cuộc đối thoại, họ có vẻ là sẽ sẵn lòng cởi mở mọi chuyện, và trên hết, cơ thể đang gồng cứng họ lỏng ra và họ tiến lại gần cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chờ thời cơ đến,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngu ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thì thầm và quay gót. Với đó, một làn nữa, cậu lại chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, này, chờ đã!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo! Đừng để hắn chạy thoát! Chúng ta sẽ bắt và giết hắn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời đó, trong lúc chạy, Taito mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... Giết, giết hắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai kẻ bận áo choàng đang đuổi theo cậu với vẻ mặt cực kì dữ tợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy câu nói vô cùng nguy hiểm ‘Giết hắn!’ vốn thường là trò đùa của những học sinh cấp ba bình thường, Taito không khỏi rùng mình kinh hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đùa đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc đang móc thứ gì đấy ra từ trong ngực. Chả biết vì sao, bọn chúng lấy ra những vật giống cây gậy sáng bóng. Cậu nhận ra ngay rằng đó chính là dao găm. Và rồi tên da trắng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này thì bằng tiếng Anh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Taito lúc này đã sắp bật khóc tới nơi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ? Cái gì? Kill Bill [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[9]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] ? Phim à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lại nữa, bây giờ không phải nói những điều ngu ngốc đóóóó. Mình phải làm gì đây? Mình phải làm gì đây? Tệ hại, cực kì tệ hại, mình sắp bị giết. Ai đó, ai đó cứu tôi! Cảnh sáttttttt......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc cậu la lên, cậu có thể cảm thấy có điều gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra trong cơ thể mình. Hay nói cách khác, sau những điều khó hiểu đã xảy đến với cậu khi nãy, nối tiếp, có thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra từ giờ trở đi. ‘Cái quái gì đây!?’ Cậu muốn phản đối những cảm giác về chuyện đang diễn ra đó của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã cùng đường rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết vì sao, cậu lại cảm thấy buồn ngủ một cách bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đã chạy như điên, cậu vẫn cảm thấy rất khó để giữ mắt được mở. Chống lại ý chí của cậu, đôi mắt của cậu vẫn cứ sụp xuống, nhưng dù vậy, trong lúc cậu cố bắt chúng mở,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôiiiiiiiiiii thôi! Tệ thật! Nếu mình ngủ vào lúc này thì tiêu mất! Nếu mình ngủ ở đây thì tiêu mất! Thế, tại sao mình lại buồn ngủ chứ? Vì cái quái gì mà mình thấy buồn ngủ chứ? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu dăng kêu la, mí mắt cậu dần sụp xuống. Dù cho cậu đã dùng hai tay để giữ cho mắt được mở, nhưng cậu không thể chống chọi với cơn buồn ngủ lâu hơn. Đầu gối cậu bắt đầu hạ xuống. Trong khi người vẫn chạy, cậu sắp ngã xuống trong cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía sau,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Get him! Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vọng nói vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chưa muốn chếtttttttttt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc liều mạng chịu dựng cơn buồn ngủ. cậu lại bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nỗ lực đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể duy trì được nổ lực xuất thần đó lâu hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ mới một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi tỉnh dậy đến lúc nói lời tạm biệt với Haruka, cậu chỉ đơn thuần là đang sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngân vật phụ trong cuộc sống của những người khác, một kẻ chẳng có gì nổi bật, chẳng biết phấn đấu cho điều gì, chỉ sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, lúc này đây, cuộc sống của cậu đã quay ngoắt 180 độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái mà cậu đã trao đổi một lời thề quan trọng từ rất lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Ổn mà. Ổn mà Taito. Vì vậy hãy ngủ đi. Và mọi chuyện sẽ ổn. Nào, như mọi khi. Như lúc trước. Hãy giao phó cơ thể của anh cho em, xin anh hãy ngủ đi.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó, cô gái ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù nếu bất tỉnh, cậu có thể sẽ bị hai tên ngoại quốc đáng sợ ở phía sau tấn công và sát hại, tuy vậy, Taito vẫn dần mất hết ý thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu gối cậu sụp xuống. Cơ thể cậu tự động dừng lại và cậu bắt đầu lảo đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, cảnh tượng đó bắt đầu tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giấc mơ mà cậu luôn trông thấy tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hết lần này đến lần khác, giấc mơ lặp đi lặp lại đó tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm vời vợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là kí ức lúc mình vẫn còn sáu, bảy tuổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó, người không lâu sau đã trở thành một người bạn hay cùng chơi với mình.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, vào lúc đó, hậu quả của việc thay đổi chỗ ở thường xuyên đã khiến cậu phải chuyển trường ba lần trong năm lớp một, nhưng vì một lý do nào đó mà lần thứ ba cậu chuyển trường, mọi chuyện không được suông sẻ và cậu đã trở thành mục tiêu của những vụ bắt nạt vô nghĩa; Chính là vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ban đầu, cậu vẫn ổn. Cậu không hề cảm thấy phiền muộn dù cho cậu là mục tiêu của những vụ bắt nạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, cậu nghĩ rằng chuyện đó không phải là hiếm đối với một kẻ liên tục chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, lúc ấy cậu đã quen với việc đó, và có một suy nghĩ ngây thơ rằng mình rồi sẽ kết thật nhiều bạn và tự lấy làm vui thích, như lúc ở trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, việc đó đã không suôn sẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài dự đoán của cậu, cảnh bắt nạt vẫn cứ tiếp tục trong một khoảng thời gian dài, rất dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai nói chuyện với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phân chó bị bỏ lên bàn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giày thể thao trong nhà của cậu thì biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những chuyện đấy vẫn tiếp diễn, dần dần, dần dần, càng không thể chịu nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào buổi sáng, với vẻ hăng hái, cậu vẫy tay chào bố mẹ và đến trường với một nụ cười trên mặt, nhưng thật sự lòng cậu đang chứa đầy sự đau khổ và tuyệt vọng đến chết, nhưng vì cảm thấy xấu hổ nếu nói với mọi người việc đó, cậu không còn cách nào khác là đến trường với tâm trạng như vậy. Tuy nhiên, Những từ như ‘&amp;lt;I&amp;gt;Chết đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ hay ‘&amp;lt;I&amp;gt;Biến đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ được viết lên bảng hay trên những mảnh giấy nhét vào tủ giày của cậu, và những người cậu chưa bao giờ nói chuyện và chẳng biết tí gì về cậu lại phỉ báng và cười sau lưng cậu chẳng vì lý do gì, và nhất là, lúc thầy giáo hỏi cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Kurogane-kun, em có sao không?&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu vẫn luôn trả lời rằng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Không sao, mọi người chỉ đang đùa thôi&amp;lt;/I&amp;gt;’, nhưng đến cuối cùng, cậu lại viện cớ như là đau bụng và về sớm, nhưng làm sao mà cậu có thể về nhà ngay được, nên cậu đến công viên để giết thời gian......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày với bộ dạng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày, ngày ngày, ngồi không ở công viên đó vào lúc không có trẻ. Cùng với chiếc đồng hồ kêu tích tắc phía bên nhà vệ sinh trong công viên, cậu vẫn luôn chờ đợi đến lúc cậu có thể về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc ấy, đã có những lần cậu khóc. Đã có những lần cậu khóc về cuộc đời bất hạnh, trống rỗng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Vì nếu người lớn bắt gặp cậu khóc và gọi cậu, cậu nhất định sẽ nói thật mọi chuyện. ‘&amp;lt;I&amp;gt;Tôi bị bắt nạt vì là một tên ngố, và không biết xử lý những chuyện ở trường sao cho phải, rồi thì sẽ rất hổ thẹn nếu bố mẹ hay giáo viên hay biết chuyện này, giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ nó không phải chuyện gì to tát cho lắm, nhưng, nếu họ mà hay biết chuyện này, vào lúc đó, tôi chắc chắn sẽ thấy rất xấu hổ.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Không để người lớn nghe thấy chuyện này, không để những giọt nước mắt tuông rơi, cậu khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, Hôm đó thật khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm đó, người đang khóc trong công viên không phải là tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin phép nghỉ sớm, nhưng không về nhà, tôi men theo một lối khuất dẫn đến công viên, và có ai đó đã ở đấy trước tôi, trên chiếc xích đu tôi vẫn thường ngồi. Chiếc xích đu mà tôi vẫn luôn dùng đã có một cô bé ngồi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé, cũng giống như tôi, không nên ở đây vào lúc này đối với độ tuổi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ấy đang ngồi một mình trên xích đu, đang khóc.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 081.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, cậu do dự, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình có nên gọi cô ấy không, Mình nên làm gì đây?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì đã chừng hai tháng, cậu không hề có một người bạn nào mà cậu có thể trò chuyện. Và cậu tự hỏi liệu rằng gọi cô ấy là một ý kiến tốt --- ‘&amp;lt;I&amp;gt;Một đứa bị hắt hủi như mình có nên gọi cô ấy?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, tôi đã hạ quyết tâm và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã gọi cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, cô ấy giật mình, có vẻ rất bất ngờ, và nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có thể nhìn thấy mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Ùm, cậu thật sự không sao chứ? Có chuyện buồn gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhìn tôi và cất tiếng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cậu lại nghĩ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hỏi. Và tôi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à, cậu nói, vì cậu vừa mới khóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa mới khóc? Mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy lại có một cái nhìn ngạc nhiên, và sờ vào má mình. Và rồi, cô ấy quẹt lấy một giọt nước mắt và nhìn nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đúng ha.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu không nhận ra à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu đúng là lạ thiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói điều đó, cô ấy chỉ mỉm cười và phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không có lạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy quắc mắt nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, tôi cuống lên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Mình thấy vui vì cậu đã gọi mình. Vì mình lúc nào cũng chỉ có một mình......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói, cô ấy vừa cười thật cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị mê hoặc bởi gương mặt tươi cười của cô ấy. Nụ cười thấm đượm nỗi buồn của cô ấy thật quá xinh đẹp, và tôi đã bị nó mê hoặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt của cô ấy, tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, cậu cũng chỉ có một mình. Hóa ra, chúng ta là đồng đội rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lại có một ánh mắt ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đồng đội à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy thẩn thờ nhìn tôi. Và vì một lý do nào đó, cô ấy bỗng rưng rưng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồng đội. Đồng đội...... Mình chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ bị ghét bỏ như mình lại có đồng đội, dù sao...... cậu sẽ trở thành đồng đội của mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói. Và ý nghĩa của điều đó, Và ý nghĩa của điều cô ấy vừa nói, lúc đó tôi chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đáp lại ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đương nhiên. Ngày nào mình cũng thấy thật buồn chán.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, vậy, cậu sẽ ở bên mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng mình kết bạn đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa vui vừa ngạc nhiên, cô ấy mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi sau đó, chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nhớ những khoảng thời gian vui vẻ khi chúng tôi chơi cùng nhau. Mặc cho những thứ khó chịu vẫn tiếp tục diễn ra ở trường, những lúc ở bên cô ấy vẫn luôn đầy niềm vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, thời khắc tôi chuyển trường lại đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến một nơi hoàn toàn khác biệt so với nơi đây, trở lại ngôi trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn trở lại mái trường xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi lại khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không muốn xa rời cô ấy, tôi bật khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, ngay cả trước lúc tôi sắp đi, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một gương mặt tươi cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gương mặt xinh xắn đáng yêu mà tôi tin nổi nó lại thuộc về người phàm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đa. Mình đến rồi này~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả trước lúc tôi sắp đi, tại công viên, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại thì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù đáng lẽ đấy phải là một điều gì thật sự lạ lùng, nhưng đối với một đứa trẻ, tôi chẳng nhận thấy bất cứ điều gì khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, xét về tất cả các mặt, cô ấy không còn là một &amp;lt;B&amp;gt;con người&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tác dài màu hoa oải hương của cô ấy đang đung đưa và chuyển sắc theo một chuỗi bảy màu. Bất giác chỉ muốn chạm vào con người này, với nước da trắng sáng, và đôi mắt đỏ thẩm toái lên vẻ sôi nổi, tinh quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy xinh xắn một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy thanh tao một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng không phải là người, mà là một thứ gì đó khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, tôi không hề nhận ra tất cả những chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được chơi cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, ngày nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, lúc nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi vào một ngày nọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào một ngày nọ, cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đã đến lúc làm chuyện ấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói rằng hôm nay là thời điểm để làm chuyện mà cô ấy đã đè cập với tôi trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định hút máu mình sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thế, cô ấy đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đâu định hút nó đâu. Máu của cậu ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên hẻo lánh lúc chạng vạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên chỉ có hai chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ truyền độc vào cậu. Loại độc sẽ khiến cậu không thể nào rời xa mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thứ gì đó được biết với tên gọi ‘Hắc ma thuật’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhằm làm cho hai người không thể xa rời nhau, một thứ ma thuật quý giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt; Một thứ ma thuật buột chặt hai người bằng tình yêu vĩnh cửu &amp;gt;&amp;gt;. Cô ấy đã nói như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, Đôi môi hồng quyến rũ của cô ấy hé mở. Đằng sau đôi môi ấy, tôi có thể nhìn thấy chững chiếc răng nhỏ đáng yêu. Đôi môi của cô ấy sát lại gần và rồi cô ấy ấn những chiếc răng ấy nào sau gáy tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó. Tôi có thể cảm thấy độc đang một hơi truyền vào sau gáy mình. Độc đang thâm nhập. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trói buột của cô ấy đang lan toả khắp cơ thể tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, mọi chuyện nhanh chóng kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lùi lại và, đúng như dự đoán, nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt vui sướng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi~. Với cái này, cậu sẽ không thể nào rời xa mình, Dù sống hay chết, mãi mãi và mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên, tôi vẫn chưa thật sự chuẩn bị cho chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tính bướng bỉnh của cô ấy dường chư chẳng quan tâm đến chuyện đó. Cô ấy ,không còn nghi ngờ gì nữa, đang cười vui thích. Đang cười tinh quái. Cô ấy đang cười một cách hạnh phúc vì từ giờ chúng tôi đã thật sự được buột chặc vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn tôi chăm chú, cô áy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy nói là cậu yêu mình. Và rồi, {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} sẽ được hoàn thành. Hay là...... cậu ghét mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại, ghét cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại ghét cô ấy cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, cô ấy lại làm vẻ mặt do dự. cô ấy lại làm vẻ mặt cô đơn. Vẻ mặt luôn tràn đầy tự tin, bướng bỉnh, và tràn trề sức sống có lẽ đã làm cô ấy trông hơi khó chịu, vào ngày hôm đó, cô ấy thật sự đã làm một vẻ mặt do dự, và tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời có thể hoàn tất thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình cũng...... Mình cũng yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài thơi khắc tôi nói ra điều đó, Tôi đã nhớ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cô ấy là Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;&amp;lt; Saitohimea &amp;gt;&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì cô ấy tự xưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi cô ấy, Cậu là người nước ngoài à?. Sau khi cười, “Không đâu, dù sao thì cái tên này cũng hơi khó gọi, đúng không? Vậy, cứ gọi mình là Himea. Như vậy sẽ tốt hơn phải không? Hãy gọi mình là Himea, Taito ---“, Cô ấy đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng những cuộc trò chuyện đó nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng chúng cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho chúng là những ký ức quý giá, làm thế nào mà mình lại quên béng tất cả chuyện đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ tôi đang có trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng giấc mơ vẫn tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Tôi’ trong giấc mơ đang gọi tên cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào khoảnh khắc tôi thốt ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng thế giới, và từng phần bên trong cơ thể tôi, mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nguyền đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
{{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi môi của cô ấy hé mở, để lộ ra hàm răng nhỏ nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi cũng cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một lần nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thích bạn, Himea.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, đầu tôi đã bay mất. Có gì đó từ phía bên cạnh, một luồng ánh sáng kỳ bí cắt xuống, và đầu tôi đang bay lượn trong không trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn thấy điều đó, Himea mếu máo như sắp khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cách điên cuồng, cô ấy chạy tới bắt lấy đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn kinh ngạc, tôi chẳng còn biết chuyện đã xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết rằng Himea đã bắt lấy đầu tôi và ôm chặt nó vào lòng mình. Ngực của cô ấy rất ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện gì cậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, với một giọng nói đôi chút lóng ngóng, Himea nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ổn, ổn mà. Không có gì mà Taito phải lo đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô nói vậy, nhưng gương mặt của cô ấy lại nói hoàn toàn khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, chết tiệt thật, mình đã bị phát hiện rồi sao? Dù mình tưởng rằng mình vẫn còn một chút thời gian......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Himea gắn đầu tôi lại vào phần thân. Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vì làm sao mà đầu tôi lại có thể gắn lại một cách đễ dàng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có chuyện gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi, nhưng Himea không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ thẩm của cô ấy đang hướng về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[10]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó. Tôi nhìn về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một cậu bé đang ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cậu bé cũng độ tuổi tôi. Với mái tóc đen tuyền và cặp mắt sắt bén, cậu bé đó đang dang rộng đôi chân, đung đưa qua lại, và nhìn về phía này với một vẻ mặt hớn hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Thế ra, cô là Saitohimea trong mấy lời đồn đại à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Kẻ nào đang hỏi đấy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi? Tôi tên là Hinata......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Himea đã ngắt lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải là những gì ta đang hỏi. ta đang hỏi mục đích của ngươi đến đây là gì. Ngươi được nhà thờ phái đến? Buông tha cho ta đi chứ? Ta không còn dính dáng gì đến Bhalskra. Ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện hoá giải phong ấn cho hắn. Nên chẳng có lý do gì để giam giữ ta cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng có một thứ tôi có thể hiểu được chính là cô ấy đang bị try đuổi vì một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nghe thấy điều đó. Nghe thấy những lời của Himea, một nụ cười nở trên mặt của cậu bé tự xưng mình là Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nhà thờ, là cái gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, mặt của Himea cứng đờ. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang run lên vì hốt hoảng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra, ngươi là......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, đu một vòng, Hinata nhảy xuống từ trên khung tập thể dục. Lúc chân hắn chạm đất, mặt đất nhuộm một màu đen thẩm. Từ chỗ đất bị nhuộm màu như bị phong hoá, một chiếc vuốt khổng lồ được sinh ra, và rồi cánh cay của một con quái vật bay ra. Sau đó, chủ chân của cánh tay ấy đã lộ diện. Với gương mặt sư tử, cánh dơi, một con quái vật --- Thoạt nhìn, nó trông như một bộ phim kinh dị mà một con quái vậy trong hình dạng quỷ dữ bay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thứ đó trừng mắt nhìn Himea. Nó gào lên một tiếng điếc tai. Sau đó, Hinata vỗ vài cái nhẹ vào chân con ác quỷ và rồi, nói thẳng với Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nào, chúng ta sẽ cùng đi hồi sinh Bhalskra mà cô đã phản bội và phong ấn. Tôi cực kỳ hứng thú với sức mạnh của hắn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời nói của Hinata, một nụ cười nhạt nở trên gương mặt của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra ngươi là thế à~. Ngươi là một trong những tín đồ điên loạn của Quỷ. Ta sợ quá đi thôi, ta thua mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Hinata nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-ha-ha, cô không khiếp sợ trước hình dạng của quỷ dữ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea mỉm cười,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Bộ ngươi nghĩ rằng mấy thứ quỷ nô với đẳng cấp đó mà có thể làm gì được ta à? Ngươi nghĩ rằng với cấp độ sức mạnh đó, mà có thể đấu với ta, với&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
{{Itsuten Tiếng Việt: Vampire}} bọn ta à ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngắt lời Himea, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không tính cô, thì đó là những gì mà ba tên {{Itsuten Tiếng Việt: Vampire}} còn lại đã từng nói, nhưng tất chúng đều đã chết không kịp ngáp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea thốt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bây giờ, tôi tự hỏi, không biết trò tiêu khiển mà cô mang lại cho tôi sẽ đến mức nào đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu đó vừa thốt ra, Hinata biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lập tức sau đó, tay siết chặt lấy cổ Himea, hắn nện người cô ấy xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á-ặc.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hét lên đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một cách điên cuồng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng lại!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vừa lúc tôi sắp đánh trúng Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi cản đường quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata vẫy nhẹ tay. Lúc đó, một tia sáng nhỏ hình thành trước tay hắn. Tia sáng ấy đâm vào ngực tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vào khoảnh khắc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần thân trên của tôi dần dần tan rã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc, tôi chẳng thể nghĩ ngợi điều gì. Tôi chẳng thể nghe thấy bất cứ thứ gì. Một cơn đau nhói làm tôi điên dại. Nhưng, điều đó chỉ kéo dài trong vài giây. Dần dần, ý thức của tôi dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi có thể nghe thấy giọng nói của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói như sắp khóc oà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói trong lúc nước mắt chỉ trực trào ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, cô ấy đã khóc. Trong lúc cổ cô ấy bị Hinata bóp, người bị ép chặt xuống mặt đất, cô ấy nhìn tôi với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhìn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi hắn chăm chú nhìn tôi, cùng với một vẻ mặt hơi ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hắn không chết sau khi sau khi mất đi phần thân trên...... Hiểu rồi. Vậy ra hắn chính là kẻ ký giao ước với cô, cận vệ của cô, tình nhân của cô...... Nếu vậy, tôi sẽ tiêu diệt hắn trước......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata còn chưa nói xong, Tôi lại xông vào cho hắn một trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Để Himea yên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sentinel, giết nó.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tích tắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng gào của con thú ở phía sau mình. Lúc đó, con mãnh thú to gấp đôi tôi đã ngay lập tức đứng sau tôi và tấn công tôi bằng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hề la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn chiếc móng vuốt của bàn chân ấy đã đâm vào cơ thể tôi, một chiếc xuyên vào cổ tôi, làm tôi không thể kêu lên được. Và rồi chân của nó nện vào người tôi và khiến cơ thể tôi văng lên trời. Tôi bay lên cao gần mười mét và rồi rơi xuống đất. Đầu của tôi, chân của tôi, và cơ thể của tôi rơi xuống trong một tư thế khó coi và tôi bị tấn công bởi một cơn đau dữ dội làm tôi muốn bật khóc, tất cả đều được hồi phục ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, chúng đều được hồi phục ngay lập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là do {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}. Đó có lẻ là do thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} mà Himea đã truyền cho tôi. Và tôi cuối cùng có thể hiểu được tại sao cô ấy lại ban cho tôi thứ sức mạnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy vào những lúc như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đứng dậy và trừng mắt nhìn Hinata. Tôi trừng mắt nhìn con quái vật đang tỏa ra xung quanh một luồng sức mạnh khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Hinata làm một vẻ mặt băn khoăn và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi thậm chỉ chẳng thể chết với thứ này...... Hừ~m. Đó là lý do tại sao giao chiến với một {{Itsuten Tiếng Việt: Vampire}} lại phiền phức như thế. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} nào đã được truyền vào tên cận vệ của chúng? Thật chẳng thể nào biết được. Hắn là cái quái gì vậy nhỉ? Saitohimea. Mặt dù hắn rõ ràng là một đứa bất tài, cô đã ban cho hắn thứ sức mạnh gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Himea, người đang bị bóp cổ, nói. Ngay cả với một vẻ mặt đau đớn, cô ấy vẫn cười ngạo nghễ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta mà lại đi nói cho mấy thứ như ngươi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừ~m. Được, không sao......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn đang nói, tôi lại xông lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bỏ bàn tay của ngươi ra khỏi người Himea......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, một thanh kiếm từ đâu bay lại. và nó đâm vào cổ tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu rên, nhưng không hề dừng lại. Chưa hết, một thanh kiếm khác xuất hiện và đâm vào bụng tôi, nhưng dù vậy, tôi vẫn không hề dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một lần nữa, Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đến cả món đó, mà ngươi cũng không chết, hả? Vậy, món này thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tách! Một âm thanh phát ra từ ngón tay hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai thanh kiếm xuất hiện, đâm vào vai trái và phải của tôi, phóng xuyên xuống mặt đất và ghim chặt tôi, làm tôi bất động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máu chảy ra. Máu chảy ra từ cổ và vai tôi. Thậm chí khi sức lực của tôi đang dần dần, dần dần cạn kiệt, nhưng tôi vẫn không từ bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc tôi vẫn đang cố gắng rút hai thanh kiếm ra khỏi mặt đất,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Chết tiệt...... Chết tiệt, bật ra coi nào. Mình phải đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Himea nói. Trong khi đang khóc, cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng, dừng lại. Đủ rồi. đủ rồi, Taito. Đừng cử động nữa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình ổn mà. Mình sẽ đến ngay đây. Himea. Mình sẽ đến ngay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn tôi chăm chú, Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hừm. Món này cũng vô dụng. Mới nãy, rõ ràng là ta đã nhắm vào tim vậy mà...... Được thôi, ngươi vẫn sống ngay cả khi phần thân trên bị tan rã. Vậy là không liên quan gì tới tim à? Vậy lần này, ta sẽ chuyển sang phần thân dưới. Có khả năng nhân sinh mệnh của ngươi chạy xuống phía dưới. Vậy thì, ánh sáng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn nói, một lần nữa, ánh sáng bắt đầu tập trong trước tay hắn. Đó là thứ ánh sáng đã làm phần thân trên của tôi bị tan rã khi nãy. Tia sáng ấy hướng về phía tôi. Để tránh tia sáng đó, tôi cố rút những thanh kiếm ra. Cố gắng một cách điên cuồng để rút những thanh kiếm ra. Nhưng chúng vẫn không lay động. Cứ như tôi không thể dịch chuyển chúng dù chỉ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu lên trong lúc những nỗ lực tuyệt vọng của tôi để rút mấy thanh kiếm ra thất bại hoàn toàn. Vẫn chỉ là một đứa trẻ con, có một đôi tay của trẻ con, có vẻ tay tôi vẫn còn yếu ớt, là lý do đằng sau việc tôi không thể rút những thanh kiếm ra, cũng như bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại chẳng có một tí sức lực nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng thảm thiết, tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù cho tôi có hét lên, dù cho tôi có hét lên thảm thiết, nhưng tôi vẫn chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Hinata có vẻ như đang định nói điều gì đó. Nhắm tia sáng về phía tôi, hắn có vẻ như đang định nói điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn dừng tay ngay đi!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, ta sẽ nghe theo bất cứ điều gì ngươi nói, vì vậy, làm ơn....... Làm ơn dừng tay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, tôi mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt cam chịu của cô ấy. Nhìn vào gương mặt đẫm lệ của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là vì lợi ích của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả là lỗi của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì tôi yếu kém, tôi phải nhìn thấy cô ấy, cô gái lúc nào cũng tràn đầy lòng tin, bướng bỉnh, và một chút tinh quái, tôi phải nhìn thấy cô ấy cầu xin Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, ư aaaaaaaaaaaaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên. Tôi hét lên như điên dại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, tôi cũng chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng ra!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng raaaaa!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra. Nhưng, chúng chẳng hề lay động. Có vẻ tôi không đủ sức mạnh. Vậy là sao, tôi nghĩ. Tại sao, Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng, tôi cũng chẳng thể cử dộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho có giãy dụa đến đâu, tôi vẫn không thể cử động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng. Với một giọng hơi vui mừng, hắn nhìn xuống Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, vậy ra đó là cơ chế. Có một giới hạn số lần chết, phải không? Tôi đã giết hắn sáu lần. Và, lần kế đến sẽ là bảy, và cô phản ứng. Hay nói cách khác, Mọi chuyện sẽ tệ đi nếu tôi giết hắn lần thứ bảy. Hay nói cách khác, hắn sẽ không thể hồi sinh sau lần chết thứ bảy --- Đúng không nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Himea không đáp lại. Với vẻ mặt rưng rưng nước mắt, cô ấy chỉ đơn thuần nhìn về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-Ơ, hay là cô không thể nghe thấy những gì ta nói nhỉ? Nếu cô không trả lời, vậy thì ta sẽ.......&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ch, Chờ đã.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lên tiếng. Với một giọng nói run rẩy, cô ấy lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ph, Phải. Đúng như ngươi đã nói...... Chừng nào cậu ấy chưa bị giết đủ bảy lần liên tiếp trong vòng mười lăm phút, cậu ấy sẽ không chết --- Đó là lời nguyền của ta mà Taito gánh chịu......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiểu rồi. Quả là một giao ước lí thú...... Một &amp;lt;&amp;lt; Lời nguyền &amp;gt;&amp;gt; mang lại sự bất tử hẳn phải là một ma thật cao cấp...... nhưng đối với một tên người trần mắt thịt mà được mang lại sự bất tử chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Chẳng có sức mạnh để bảo vệ cô, chẳng có sức mạnh để ngăn cản tôi, chỉ có một khả năng là không thể chết, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu động cơ của cô là gì. Với tất cả sức mạnh mà một {{Itsuten Tiếng Việt: Vampire}} đáng lẽ phải sở hữu, tại sao cô lại sử dụng nó một cách vô nghĩa như vậy? Hay cô là một con ngốc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nói. Và rồi tôi nghĩ rằng mọi chuyện đúng như hắn vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Himea có khả năng ban cho tôi một sức mạnh khác, đáng ra cô ấy chỉ việc làm như vậy, tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, người ký giao ước không nhất thiết phải là mình, tôi nghĩ. Mặc dù nhất định sẽ tốt hơn cho cô ấy nếu ban khả năng tuyệt vời như vậy cho ai đó có khả năng hơn, mạnh mẽ hơn, và trưởng thành hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao Himea lại ban sức mạnh cho một đứa trẻ bất tài, vô dụng chỉ toàn bị kẻ khác bắt nạt như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao cô ấy lại làm một việc như vậy? Tại sao cô ấy lại không chọn một người hữu dụng hơn đối với cô ấy cơ chứ? Tại sao cô ấy lại chọn mấy kẻ như tôi cơ chứ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao mấy kẻ như tôi lại được chọn cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc tôi đang định hỏi điều đó, Hinata tiếp tục. Với ánh mắt khinh thường và cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ buồn chán, hắn nhìn cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hiểu rồi. Cô đã phải lòng kẻ ký giao ước của mình? …. Đó là lý do tại sao cô lại ban cho nó sức mạnh một cách vô ích như vậy. Cô đã làm một việc hoàn toàn vô nghĩa bằng cách đem sức mạnh của mình cho một kẻ chỉ làm cô yếu đi. Để người cô yêu không bị chết, để hắn có thể ở bên cạnh cô mà không bị chết, cô đã cho đi sức mạng một cách dại dột. Và đây chính là kết cục. Vậy ra đây chính là sự thật về con quái vật lừng danh, Saitohimea...... Ha, ha ha, nhàm quá đi mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi chẳng thể nói thêm một lời nào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hiểu tại sao cô ấy lại ban cho tôi một sức mạnh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nhận ra cô ấy đang nhìn tôi với gương mặt đầy những vệt nước mắt song vẫn toát lên vẻ vui tươi, trìu mến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể nói được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn...... Làm ơn buông tha cho ta vào lúc này. Sao cũng được, ta sẽ làm theo bất cứ chuyện gì ngươi nói....... Xin đừng làm ta thêm xấu hổ trước mặt Taito nữa......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata gật đầu. Đúng như dự đoán, hắn gật đầu với một vẻ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được. Nếu cô ngoan ngoãn đi theo ...... Tôi sẽ để hắn sống......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại, lại một lần nữa, với một gương mặt buồn nhưng vẫn dịu dàng, nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sẽ ổn mà. Mọi chuyện sẽ kết thúc nhanh thôi. Vì thế Taito, cậu chỉ cần nhắm mắt lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi la lên những thứ như, ‘Không! Mình nhất định sẽ cứu Himea!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho sự thật là tôi vô dụng. Mặc cho sự thật là tôi bất tài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết la lên rằng mình sẽ cứu cô ấy như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Xì, đó là lý do tại sao ta lại căm ghét loài người. Dù cho chúng chẳng có tài cán gì, nhưng chúng vẫn cứ la lối không ngừng. Nó thật sự làm tôi cảm thấy phát. Nhưng vì giao kèo của chúng ta, tôi sẽ để nó sống , tuy nhiên,....... nhưng mà sẽ rất phiền phức nếu nó bám theo chúng ta, tôi sẽ xoá trí nhớ của nó. Được chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, sắc mặt của Himea đã thay đổi. Gương mặt đẫm lệ của cô ấy lại càng nhíu lại buồn bã. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy có vẻ đã hạ quyết tâm,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ưm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Hinata buông cổ cô ấy ra, và tiến lại gần về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngừng lại đi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhún vai,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chẳng có sức mạnh thì cho dù ngươi có la lối đến cỡ nào, cũng chẳng thay đổi được gì đâu, hiểu chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, tôi vẫn hét. Tôi vẫn xin hắn ngừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không muốn quên Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức. gương mặt của Himea lại mếu máo. Nước mắt ròng ròng, cô ấy khóc nức nở. Và rồi nhắm mắt, cô ấy quay mặt đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tồi nhìn về phía cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình...... Mình sẽ không bao giờ quên!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình nhất định sẽ đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vì vậy hãy đợi mình. Mình nhất định sẽ...... Mình sẽ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata với tay về phía đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi sẽ quên. Ngay lập tức.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi tôi đã quên đi, tất cả.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức bị quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, vì một lý do nào đó, cậu đã nhớ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito dừng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại một nơi nào đó trên con đường rậm rạp bóng cây vào đêm tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng chân sau khi đã chạy thoát khỏi hai tên ngoại quốc biến thái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu. Cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu, nơi vẫn còn cảm giác nhoi nhói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaaaaa, chết tiệttttttttttttttt!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên hết sức chẳng vì lý do gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì xảy ra với mình đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình đang làm cái quái quỷ gì trong suốt khoảng thời gian này đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cậu đã nói là sẽ không quên. Mặc dù cậu đã nói là nhất định sẽ cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, rốt cuộc, cậu vẫn quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đã sống một cuộc sống bình thường. Một cách vô tư, uể oải, chậm chạp, lúc nào cũng cậu sống một cuộc đời đều đều tầm thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không còn tập karate được sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã đánh mất ước mơ của mình rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự chỉ là một nhân vật phụ chẳng thể làm bất cứ điều gì sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình là một thằng ngốc sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình có thể làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình nhất định phải làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, đã bao năm trôi qua. Đã bao năm kể từ khi cô ấy bị bắt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn không thể nhớ ra những cảm xúc mà cô ấy dành cho cậu. Và bởi vì luôn hiểu lầm những giấc mơ đáng xấu hổ của mình, cậu không thể nhận ra được những cảm xúc cậu có lúc đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lượng thời gian đã trôi qua. Một lượng thời gian không thể tin nổi đã trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong tất cả khoảng thời gian đó, Himea; đã bao năm, đã bao năm, đã bao năm......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt! Đã bao năm Himea...... vẫn tiếp tục chờ đợi..... &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc thì thầm, cậu quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn con đường rậm rạp bóng cây, nơi bọn ngoại quốc trùm đầu cầm dao đang chạy.&lt;br /&gt;
Thấy vậy, *Thịch*, *Thịch*, tim của Taito đang đập thình thịch. Rồi, cậu thử dùng móng tay chọt vào mặt mình. Lúc cậu rút tay, có máu chảy ra. Nhưng ngay lập tức sau đó, cậu có thể cảm giác được rằng vết thương đang dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã biết chắc điều đó, cậu móc điện thoại trong túi ra. Cậu mở điện thoại. Lúc này đã là sáu giờ. Nếu giờ này cậu về nhà, thì mẹ cậu hẳn đã chuẩn bị cơm chiều xong, và cùng với em gái của cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Onii-chan nói là anh ấy sẽ về sớm hôm nay, vậy mà&amp;lt;/I&amp;gt;’, họ chắc sẽ nói những câu như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, điều đó không còn quan trọng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều quan trọng bây giờ là lúc cậu bị xe tải đụng. Lúc cậu bị xe tải đụng, lúc cậu chết. Đã hơn ba chục phút trôi qua. Hay nói cách khác, điều đó có nghĩa là khoảng thời gian đó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năng lực của cậu --- Cậu sẽ không chết nếu không bị giết bảy lần trong mười lăm phút, năng lực đó đã được Himea ban tặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Có nghĩa là dù cho mình có chết sáu lần kể từ bây giờ cũng không thành vấn đề ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ không sao ngay cả nếu cậu có chết sáu lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, cậu xuống tấn. Cậu vào thế đứng tấn cơ bản karate. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì sẽ nhanh chóng thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, cùng với đó, Taito bước một chân lên phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, hai tên ngoại quốc trông hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, một nụ cười hiện ra trên mặt bọn chúng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hah. Karate à? Với trình độ của một học sinh, ngươi nghĩ có thể đánh thắng được chúng ta sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã người gốc Tây Ban Nha tăng tốc. Với một động tác đột ngột, hắn cầm dao đâm tới. Động tác đó rất đột ngột. Đột ngột đến mức tất cả những gì một người có thể làm là né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito không hề né tránh. Cậu cũng chẳng dùng tay gạt ra dao ra. Cậu dường như định nhận trọn nhát dao đó vào ngực,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi điên rồi à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha la lên trong sự kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cùng lúc đó, con dao đã cắm phập vào ngực của Taito. Hoàn toàn phớt lờ con dao, nấm đấm của Taito đã nện vào ngay thái dương của gã người gốc Tây Ban Nha. Hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của bản thân, cậu dồn toàn lực vào đòn đánh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 113.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha rên lên và ngã xuống đất. Tất nhiên. Kèm theo đó chính là phản lực của nấm đấm của Taito. Kèm theo đó là phản lực mạnh đến mức như muốn phá huỷ bàn tay của cậu. Nó đã đạt đến mức độ khi cậu dồn toàn lực vào đòn đánh mà không hề sợ bất cứ đòn phản kích nào. Nhưng đó là điều lúc bình thường không thể xảy ra. Hoàn toàn chế ngự nỗi sợ chết và sợ đau, dồn toàn lực vào một đòn đánh, những thứ như vậy bình thường thật không thể xảy ra. Nhưng cậu đã làm được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã thấp lùn đô con, toàn thân có vẻ được bọc trong một bộ áo giáp bằng cơ bắp bị đánh bại chỉ trong một đòn. Phản ứng lại điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Tuyệt vời. &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thốt lên chẳng cần nghĩ ngợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, lần này, cậu quay sang tên da trắng, cao kều. Tên da trắng nhìn Taito với một vẻ mặt kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cậu, nơi đáng lẽ là vị trí trái tim, nơi mà con dao đang thò ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồ quái vật khốn kiếp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhún vai. Nhìn tên da trắng chăm chú,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu mày sợ và muốn đầu hàng, thì sẽ dễ dàng cho tao hơn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tên da trắng cười ha hả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu hàng? Ai chứ? &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi hắn vứt con dao đi. Sau đó, hắn móc ra một con dao khác trong ngực áo. Tuy nhiên, lần này, hình dạng con dao này hoàn toàn khác so với con dao trước. Cán dao có hình thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thánh giá. Thánh giá. Taito nhìn cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, có lẽ nào bọn mày là người của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hay gì đó?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, mặt của tên da trắng biến sắc. Trừng mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi biết bọn ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Taito lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Chỉ là một cái tên tự nhiên hiện ra trong đầu. Hiểu rồi. Vậy ra bọn mày thuộc &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hở? Vậy có nghĩa là bọn mày không thể là bạn của Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều gì đó hiện ra khi nãy trong giấc mơ của cậu, trong ký ức của cậu. Vì một lý do nào đó, có vẻ như Himea đang bị truy đuổi bởi một thứ gì đó gọi là &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, nhưng Hinata chẳng có vẻ gì là có vẻ gì là đồng bọn với &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;. Vậy đây không phải là những kẻ đã bắt Himea đi mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mà, cho dù là vậy, có thể,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể mày nắm được nhiều thông tin hơn tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, tên da trắng thay đổi ánh mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi định dùng vũ lực để lấy thông từ ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, tao sẽ lấy làm cảm kích nếu mày tự nguyện nói ra mà không phải dùng vũ lực tuy nhiên...... Nhưng mà, Vậy là sao? Sao tự nhiên bọn mày lại tấn công tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại câu hỏi, tên da trắng trả lời một cách đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là lời sấm truyền. Nó tiên đoán rằng tay sai của {{Itsuten Tiếng Việt: Vampire}} Saitohimea sẽ hồi sinh đâu đây...... Và rồi, bọn ta gặp ngươi...... Bọn ta có được lệnh giết ngay khi gặp ngươi, hoặc bắt sống nếu ngươi yếu, nhưng......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tao mạnh hơn bọn mày tưởng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, một nụ cười hiện ra trên mặt tên da trắng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngược lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói. Và rồi hắn di chuyển. Hắn chỉ thánh giá về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... SEIIRU, KURAIESU, TARATORURINE......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc hắn nói ra những lời nói vô nghĩa một cách có thứ tự, chính giữa cây thánh giá bắt đầu rực sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn thấy và biết sắp có chuyện chẳng lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại là thứ ánh sáng ấy. một thứ ánh sáng giống với của Hinata. Một tia laze, một tia sáng, ma thuật, hoặc là một vài sức mạnh tâm linh, không rõ chính xác nó là gì, nhưng thứ ánh sáng ấy là một thứ gì đó rất kinh khủng. Nhìn thấy vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaa, trông tệ thật, mình có nên tránh nó không, phải đưa ra quyết định......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, cậu lại có thể nghe thấy âm thanh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể nghe thấy âm thanh của người đã đấu tranh để được kết hôn với một cô bé tám tuổi và bị tiêu diệt một cách đáng khâm phục, giọng nói của Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vì vậy, ngay lúc này đây, cậu không thể biết được thứ ánh sáng đang chuẩn bị phát ra ngay trước mắt mình là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thứ ánh sáng này được phát ra nhằm tiêu diệt cậu, thì chẳng thành vấn đề. Bởi cậu vẫn có thể chết thêm năm lần nữa, sẽ không sao. Nhưng nếu thứ ánh sáng đó còn mang một sức mạnh khác thì sao? Thử hỏi, ví dụ, nếu sức mạnh của thứ ánh sáng đó làm cậu bất động hay nhốt cậu lại thì sao, liệu cậu sẽ làm gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ thật tệ nếu cậu chạm vào nó. Cực kỳ tệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Né vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng một bước dài, cậu nhảy sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, tên da trắng khai hoả, nhưng hắn bắn vào nơi mà Taito đã kịp thời né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán của Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ánh sáng bắn ra bởi tên da trắng có hình dạng một cái lưới dính vào tên người gốc Tây Ban Nha, quấn xung quanh hắn, và trói hắn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đáng tiếc là hụt rồi ~&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không, đó chính là nơi ta đã nhắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, hắn vác tên người gốc Tây Ban Nha vẫn còn đang vướng trong chiếc lưới phát sáng và bắt đầu chạy. Đó là hướng đối diện với Taito, hướng con đường rậm rạp bóng cây, hắn đã tẩu thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cái gì, mày định chuồn à!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng quay mặt về phía Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ giết ngươi vào dịp khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hơ? Ta không nghĩ rằng ngươi có thể trốn thoát khi đang vác......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Vào lúc đó, tên da trắng lại tiếp tục lấy cục gì ra. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hây.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ném nó về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói trong lúc chụp lấy nó. Và cậu nhìn nó. Nó là một khối đen trông giống như mấy thứ chỉ có trong phim hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có khi nào, có khi nào đây là...... một quả lựu đạn?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói đoạn, quả lựu đạn phát nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu có thể cảm nhận được cơ thể mình đang cháy và hất tung lên trời. &amp;lt;I&amp;gt;Aaaaaaaaaaa&amp;lt;/I&amp;gt;, cậu la lên vì đau đớn cực độ trong lúc cơ thể cậu bị thổi tung lên trời, lộn vài vòng trước khi rơi xuống. Đầu chạm đất trước, *CRẮC*, cỗ gãy ngay tức khắc, cậu đã nện người xuống đất. Và một lúc sau khi rơi xuống, cậu đứng dậy. *CRẮC*, cậu dùng tay chỉnh lại đầu, sau khi hít một hơi sâu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ném lựu đạn vào công viên, bọn mày bị thiểu não àààààààà!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên. Nhưng hai tên áo choàng đã mất dạng. Nhận ra điều đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaa, chết tiệt, chạy mất rồi~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, sau khi nhìn xuống bộ đồ nhơ nhác của mình. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;....... Hừ, biết ăn nói sao với bố mẹ đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói với một giọng chán ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vào lúc cậu nói ra điều đó, y phục của cậu đã bắt đầu hồi phục từng mảnh một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ? Ơ? Đến cả quần áo cũng hồi phục? Cho dù lịch sự cũng đâu cần đến mức đó......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn những mảnh vải rách và vết thương đã hoàn toàn hồi phục,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ha, với sức mạnh này, không gì có thể sánh bằng tuy nhiên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc lẩm bẩm điều đó, cậu nhìn quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chăm chú nhìn con đường rậm rạp bóng cây nơi cậu đã đánh nhau với hai tên ngoại quốc hung bạo, và suy tư một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghĩ lại trận chiến ban nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dầu tiên, cậu chết vì bị dao đâm. Rồi thì, cậu chết một lần khác trong vụ nổ lựu đạn, và có lẽ cậu lại chết một lần nữa trong lúc rơi xuống đất và bị gãy cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay nói cách khác, cậu chỉ có thể chết thêm ba lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, một lần nữa, cậu lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra. Và cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc điện thoại vẫn còn nguyên sau vụ nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xem giờ trên điện thoại. Chưa đến năm phút đã trôi qua từ lúc bắt đầu cuộc chiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito đã ghi nhớ điều đó. Cậu đã ghi nhớ cảm giác thời gian đã trôi qua trong năm phút chiến đấu. Sự thật là cậu bị giết ba lần đã khắc sâu vào tâm trí cậu. Mặc dù vẫn còn mười phút, nhưng cậu chỉ có thể chết ba lần nữa. Điều đó thật sự tệ, cậu nghĩ. Những kẻ khi nãy không thật sự mạnh, nếu cậu phải giao đấu với những kẻ mạnh hơn, thì e rằng việc chết bảy lần trong vòng mười lăm phút một cách gọn gàng là điều có thể xảy ra. Vì vậy cậu nhất thiết phải thận trọng hơn trong lần sau, nghĩ. Phải, bằng bất cứ giá nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Trước khi lần tới xảy ra, mình cần phải mua một chiếc đồng hồ có thể canh đúng giờ...... Sẽ là một cái gì đó đại loại như G-shock [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[2]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] có thể chịu được một vụ nổ lựu đạn? Có lẽ, cái đó chắc hẳn phải đắt lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc đang nói những điều đó, cậu nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán, đây là một con đường vắng vẻ, tối tăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn quanh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, mình phải làm gì tiếp đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... thật tốt khi mình đã nhớ lại nhiều chuyện nhưng mà, bây giờ, làm sao mình có thể dò la tin tức về Himea đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu nói ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói lưu luyến của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng nói, vì một lý do nào đó, nhẹ nhàng hơn trước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;A-ha, vậy là kết thúc rồi, có vẻ. Có vẻ đây chính là những tâm tư cuối cùng của em còn đọng lại trong anh. Nhưng, mọi chuyện đã ổn rồi, phải không? Taito. Anh đã thật sự thức tỉnh rồi, phải không? Vì vậy em sẽ gặp lại anh ngay đây thôi. Lời thề. Nếu chúng ta có bị chia cách, tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp lại nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đến đó, giọng nói liền biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, cậu có thể cảm nhận được những tâm tư đã vang vọng trong đầu cậu cũng biết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể cảm nhận được tất cả những thứ đã ghi vào sâu thẳm nơi con tim cậu trong suốt khoảng thời gian qua đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, một cảm giác cô đơn đã lấp đầy trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với cảm giác quý báu là được ở bên nhau trước giờ biến mất, một cảm giác cô đơn đã tràn ngập trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian bận tâm đến chuyện đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi cậu không còn cần tâm tư của cô ấy thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của cô ấy khi nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói đã bị cắt đứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi nhớ những lời đó, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Nơi đó, là ở đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói ra điều đó, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Ôi thôi, tệ thật&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ. Sau khi để cô ấy phải đợi suốt chín năm ròng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;À, xin lỗi, xin lỗi, mình quên mất điểm hẹn ở đâu rồi.&amp;lt;/I&amp;gt;’, chẳng phải nói như vậy có hơi không thể dung thứ được hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ôi, Mình phải làm gì đây? Mình cảm thấy mọi chuyện sẽ thật sự tệ hại nếu mình không nhớ ra...... Ừm...... Mà cái đó là gì nhỉ? Mình với cô ấy đã lập lời thề như thế nào nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, nhưng chẳng có bất cứ thứ gì hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan trọng hơn, trong khi việc này có lẽ là do cậu đã quên cô ấy trong gần ấy năm, lúc này đây, ký ức của cậu chắc vẫn còn loạn lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức cậu ở bên cô ấy vẫn còn mơ hồ. Nếu cậu gặp lại cô ấy sau tất cả những chuyện này, cậu sẽ không chắc chắn rằng mình nên cư xử ra sao, mọi thứ cứ mơ hồ như thế đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù vậy, việc cậu phải đi gặp cô ấy là không cần bàn cãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đã chín năm rồi. Bởi vì cô ấy đã đợi cậu chín năm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito cố gắng nhớ lại. Cậu vắt óc ra và cố hết sức để nhớ lại. Không phải từ giọng nói trong tâm tư do Himea để lại, mà là giọng nói của cô ấy đọng lại trong chính ký ức của cậu, cậu cố gắng tìm kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi từ sâu thẳm trong ký ức của cậu. từ sâu thẳm trong những ký ức mà cậu chưa hề động đến trong một khoảng thời gian lâu, rất lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Nếu mà, Taito và mình bị chia cách......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tìm thấy những lời nói đó của cô ấy trong những ký ức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, là cái này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ đã, chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình nhầm lẫn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaa, như dù đúng hay sai, lúc này đây, nếu mình không đến xem thử thì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đoạn, cậu quay gót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và men theo con đường rậm rạp bóng cây vào ban đêm, hướng đến một nơi mình đã từng đến, cậu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Địa điểm lại một lần nữa là công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công viên nơi cậu vẫn thường chơi đùa cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc nào không biết, bỏ lại cuộc sống bình thường sau lưng, bắt đầu một con đường mới, hướng đến công viên, cậu bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính cảnh đó ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đã được Taito cứu khỏi bị xe tải đụng, Andou Mirai, đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với thân hình nhỏ nhắn, bò toài trên bức tường đá, và chỉ có duy nhất đôi mắt lộ lên trên chỗ núp, cô bí mật dõi theo Taito đang bỏ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thốt lên trong lúc vẫn đang bò toài trên tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cô nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hà hà ~. Chẳng biết sao, sau khi theo bám theo anh chàng cụt đầu đến đây, mình vớ được một tin sốt dẻo cực kỳ, có vẻ là như vậy. Không phải thật tuyệt vời sao? Tuyệt vời đúng không nhỉ? À, sao cũng được, mình phải báo cho Gekkou biết mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa dứt lời, cô trượt khỏi bức tường cái thịch. Cô rơi xuống&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Úi~.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bật kêu một tiếng, cô phóng người chạy cái ào đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và con đường lại trở nên hiu quạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù gì đi nữa, chuyện đó đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời sấm truyền của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, rất nhiều những rối rắm phức tạp của số phận họ, toàn bộ câu chuyện đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chậm chạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với nhiều mạch nhánh đan xen nhau, câu chuyện bắt đầu tiến dần đến kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[ItsuTen Tập 1: Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[ItsuTen Tập 1: Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Template:Itsuten_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t:_Vampire&amp;diff=109845</id>
		<title>Template:Itsuten Tiếng Việt: Vampire</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Template:Itsuten_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t:_Vampire&amp;diff=109845"/>
		<updated>2011-08-13T18:27:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;{{Furigana|Phù Thuỷ Tối Cổ{{{s|}}}|Ma Cà Rồng{{{s|}}}|0.9em|color2=#CC0000|fontWeight=900|okurifontWeight=900|margin=15|spacing=4px}}&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109844</id>
		<title>ItsuTen Tập 1: Chương II</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109844"/>
		<updated>2011-08-13T18:26:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Chương II: 900 Giây Sau Giờ Học&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói trong những giấc mơ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi’&amp;lt;/I&amp;gt;, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu. Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi, và rồi gặp em, gặp em, gặp em&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh, xin đừng quên em ---&amp;lt;/I&amp;gt;’, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu; Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó. Một giọng nói vui mừng, một giọng nói như sắp khóc oà, nhưng với một chút kiên quyết, giọng nói của cô gái ấy thì thầm vào tai Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Aaa, anh cuối cùng đã chết...... Anh cuối cùng đã chết...... Em vẫn luôn chờ đợi ngày này, Taito...... Nhưng với điều này, cuối cùng...... {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trong anh đã phát tác. Cuối cùng, sức mạnh của em đang hồi phục...... Cuối cùng...... Cuối cùng...... Em đã có thể gặp lại anh...... Lúc này......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô gái trong giấc mơ lại đang vang lên trong đầu cậu. Lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, vang vọng mãi, đâm vào sâu trong tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô gái nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Nào, mau lên, hãy đến cứu em...... Kurogane Taito.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy, Taito, đang chạy hết tốc lực, bắt đầu chạy chậm lại. Một bước, hai bước, ba bước, đôi chân của cậu chậm lại, và rồi, dừng hẳn. Trong màn đêm, tại con hẻm trong rừng, cậu dừng chân để bắt kịp nhịp thở đã bị bấn loạn trong lúc chạy. Hít vào, thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chuyện quái quỷ gì đây. Giấc mơ đó...... Giấc mơ đáng xấu hổ, ngu ngốc ấy...... Đừng nói đó là sự thật đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu đang thì thầm, bỗng, có một tiếng động phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sột soạt, sột soạt, đó là tiếng nhánh cây lay động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito về phía tiếng động phát ra. Và cậu nhìn thấy hai kẻ ăn bận lạ lùng. Một tên cao kều da trắng, và một gã thấp lùn đô con người gốc Tây Ban Nha. Hai kẻ đó khoát lên mình một bộ áo choàng màu tím không bao giờ được sử dụng thậm chí là để hoá trang thành phù thuỷ trong thời hiện đại này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông chúng cứ như hai tên biến thái, Taito sực nhớ lại lời nói của Haruka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Hình như có hai tên biến thái trốn ở đó, và tớ cũng ớn đi con hẻm vào ban đêm.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy đã nói vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt của hai người họ, Taito ngay lập tức nhận ra rằng họ không hẳn là mấy tên biến thái. Nhìn hai người đàn ông đang nhìn cậu chằm chằm với một ánh mắt nhọn hoắc rõ ràng không thuộc về bất kì người nào’, Taito nói với giọng điệu cáu tiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Hừ, cho tôi xin, hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy trời. Bị tên Gekkou lạ hoắc nhìn chằm chằm, đầu bị đứt lìa mà vẫn sống được, rồi còn một cô gái chưa từng gặp mặt thổ lộ tình cảm trong đầu mình...... Và cuối cùng, là mấy tên ngoại quốc nhìn mình với một ánh mắt dễ sợ, cứ như mấy tên sát thủ đánh thuê từ trong phim bước ra...... Cái quái gì đây? Hôm nay là ngày đại hạn à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito gồng căng người, chuẩn bị chạy. Vì cậu có thể nhận ra rằng hai kẻ ngoại quốc đó đang nhìn cậu với thái độ thù địch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, chúng có vẻ khá mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito quả quyết dựa trên kinh nghiệm karate của mình. Nhìn vào phần nào trên cơ thể nở nang hơn, cậu không ít thì nhiều có nhận ra người đó có tập luyện võ thuật hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thân hình của hai kẻ ngoại quốc trước mặt cậu đây rõ ràng là loại thân hình đã trải qua tập luyện võ thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn chúng còn có vẻ khá là lành nghề, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với đôi mắt của những tên sát thủ đánh thuê, hai tên biến thái đến từ nước ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu từng nghe nói ở nước ngoài còn có nhiều dạng như vậy hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi, anh yêu~ em~ ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nói như vậy và tấn công cậu; như vậy thì tệ thật......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, tên da trắng mở lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui, cậu là Kurogane Taito?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, là tiếng Nhật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WHAT?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito dần hạ thấp người xuống. Chuẩn bị chạy trốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuẩn bị chạy trốn khỏi tình huống khó hiểu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài kẻ lạ mặt biết tên cậu, rồi cơ thể cậu trở thành một thứ gì đó không giải thích được, và nhất là, giọng nói của một cô gái cậu chưa từng gặp mặt vang vọng trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện đã quá tệ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã có quá nhiều chuyện xảy trong những hoàn cảnh cậu không thể nào hiểu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc như thế này thì chuồn là thượng sách. Những lúc chẳng thể chiếm được thế chủ động, rút lui cũng chẳng khiến cậu mất đi phong độ nam nhi. Người đã dạy điều đó cho cậu cũng chính là người đã dạy cho cậu biết karate vui thế nào, người thầy giáo khôn ngoan dạy môn thể dục hồi cấp một của cậu. Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầy đã từng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vài tuần sau khi dạy cậu điều quan trọng đó, thầy đã kết hôn với cô bạn học của cậu lúc đó chỉ mới 8 tuổi, Sakuma Miki-chan! ‘Chúng tôi thật sự yêu nhau!’, thầy đã hét lên ra những câu không hiểu nổi cùng với những lời nói đó, tham gia vào một thử thách mà thầy không thể chiến thắng, và đã hoàn thành xuất sắc việc chết một cái chết cao thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ đó, Taito vẫn tiếp tục khắc sâu bài học quan trọng mà thầy đã dạy và ví dụ bằng chính bản thân thầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà chẳng có cơ hội thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận khi chưa nắm được tình hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên cậu sẽ chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hạ người xuống thấp hơn, tập trung năng lượng vào đôi chân. Suốt từ khi chân cậu bị chấn thương, cậu không thể vận động nhiều, và một luồng cảm giác không chắc chắn rằng liệu cậu có thể vận động như trước đây không lướt qua, nhưng, cậu đã không còn lựa chọn nào khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nếu mà nghe được câu này, cậu nhất định sẽ dốc hết sức để mở đường máu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito dồn toàn lực vào đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế, mấy ngài Otaku, mấy ngài là cái khỉ gì thế? Mấy ngài cần cái quái gì ở tôi, và hơn nữa, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với tôi đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi. Nghe thấy vậy, gương mặt của những người nước ngoài cũng giãn ra một chút. Cho rằng mình đã thiết lập được một cuộc đối thoại, họ có vẻ là sẽ sẵn lòng cởi mở mọi chuyện, và trên hết, cơ thể đang gồng cứng họ lỏng ra và họ tiến lại gần cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chờ thời cơ đến,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngu ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thì thầm và quay gót. Với đó, một làn nữa, cậu lại chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, này, chờ đã!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo! Đừng để hắn chạy thoát! Chúng ta sẽ bắt và giết hắn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời đó, trong lúc chạy, Taito mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... Giết, giết hắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai kẻ bận áo choàng đang đuổi theo cậu với vẻ mặt cực kì dữ tợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy câu nói vô cùng nguy hiểm ‘Giết hắn!’ vốn thường là trò đùa của những học sinh cấp ba bình thường, Taito không khỏi rùng mình kinh hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đùa đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc đang móc thứ gì đấy ra từ trong ngực. Chả biết vì sao, bọn chúng lấy ra những vật giống cây gậy sáng bóng. Cậu nhận ra ngay rằng đó chính là dao găm. Và rồi tên da trắng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này thì bằng tiếng Anh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Taito lúc này đã sắp bật khóc tới nơi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ? Cái gì? Kill Bill [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[9]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] ? Phim à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lại nữa, bây giờ không phải nói những điều ngu ngốc đóóóó. Mình phải làm gì đây? Mình phải làm gì đây? Tệ hại, cực kì tệ hại, mình sắp bị giết. Ai đó, ai đó cứu tôi! Cảnh sáttttttt......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc cậu la lên, cậu có thể cảm thấy có điều gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra trong cơ thể mình. Hay nói cách khác, sau những điều khó hiểu đã xảy đến với cậu khi nãy, nối tiếp, có thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra từ giờ trở đi. ‘Cái quái gì đây!?’ Cậu muốn phản đối những cảm giác về chuyện đang diễn ra đó của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã cùng đường rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết vì sao, cậu lại cảm thấy buồn ngủ một cách bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đã chạy như điên, cậu vẫn cảm thấy rất khó để giữ mắt được mở. Chống lại ý chí của cậu, đôi mắt của cậu vẫn cứ sụp xuống, nhưng dù vậy, trong lúc cậu cố bắt chúng mở,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôiiiiiiiiiii thôi! Tệ thật! Nếu mình ngủ vào lúc này thì tiêu mất! Nếu mình ngủ ở đây thì tiêu mất! Thế, tại sao mình lại buồn ngủ chứ? Vì cái quái gì mà mình thấy buồn ngủ chứ? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu dăng kêu la, mí mắt cậu dần sụp xuống. Dù cho cậu đã dùng hai tay để giữ cho mắt được mở, nhưng cậu không thể chống chọi với cơn buồn ngủ lâu hơn. Đầu gối cậu bắt đầu hạ xuống. Trong khi người vẫn chạy, cậu sắp ngã xuống trong cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía sau,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Get him! Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vọng nói vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chưa muốn chếtttttttttt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc liều mạng chịu dựng cơn buồn ngủ. cậu lại bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nỗ lực đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể duy trì được nổ lực xuất thần đó lâu hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ mới một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi tỉnh dậy đến lúc nói lời tạm biệt với Haruka, cậu chỉ đơn thuần là đang sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngân vật phụ trong cuộc sống của những người khác, một kẻ chẳng có gì nổi bật, chẳng biết phấn đấu cho điều gì, chỉ sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, lúc này đây, cuộc sống của cậu đã quay ngoắt 180 độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái mà cậu đã trao đổi một lời thề quan trọng từ rất lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Ổn mà. Ổn mà Taito. Vì vậy hãy ngủ đi. Và mọi chuyện sẽ ổn. Nào, như mọi khi. Như lúc trước. Hãy giao phó cơ thể của anh cho em, xin anh hãy ngủ đi.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó, cô gái ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù nếu bất tỉnh, cậu có thể sẽ bị hai tên ngoại quốc đáng sợ ở phía sau tấn công và sát hại, tuy vậy, Taito vẫn dần mất hết ý thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu gối cậu sụp xuống. Cơ thể cậu tự động dừng lại và cậu bắt đầu lảo đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, cảnh tượng đó bắt đầu tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giấc mơ mà cậu luôn trông thấy tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hết lần này đến lần khác, giấc mơ lặp đi lặp lại đó tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm vời vợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là kí ức lúc mình vẫn còn sáu, bảy tuổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó, người không lâu sau đã trở thành một người bạn hay cùng chơi với mình.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, vào lúc đó, hậu quả của việc thay đổi chỗ ở thường xuyên đã khiến cậu phải chuyển trường ba lần trong năm lớp một, nhưng vì một lý do nào đó mà lần thứ ba cậu chuyển trường, mọi chuyện không được suông sẻ và cậu đã trở thành mục tiêu của những vụ bắt nạt vô nghĩa; Chính là vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ban đầu, cậu vẫn ổn. Cậu không hề cảm thấy phiền muộn dù cho cậu là mục tiêu của những vụ bắt nạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, cậu nghĩ rằng chuyện đó không phải là hiếm đối với một kẻ liên tục chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, lúc ấy cậu đã quen với việc đó, và có một suy nghĩ ngây thơ rằng mình rồi sẽ kết thật nhiều bạn và tự lấy làm vui thích, như lúc ở trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, việc đó đã không suôn sẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài dự đoán của cậu, cảnh bắt nạt vẫn cứ tiếp tục trong một khoảng thời gian dài, rất dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai nói chuyện với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phân chó bị bỏ lên bàn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giày thể thao trong nhà của cậu thì biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những chuyện đấy vẫn tiếp diễn, dần dần, dần dần, càng không thể chịu nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào buổi sáng, với vẻ hăng hái, cậu vẫy tay chào bố mẹ và đến trường với một nụ cười trên mặt, nhưng thật sự lòng cậu đang chứa đầy sự đau khổ và tuyệt vọng đến chết, nhưng vì cảm thấy xấu hổ nếu nói với mọi người việc đó, cậu không còn cách nào khác là đến trường với tâm trạng như vậy. Tuy nhiên, Những từ như ‘&amp;lt;I&amp;gt;Chết đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ hay ‘&amp;lt;I&amp;gt;Biến đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ được viết lên bảng hay trên những mảnh giấy nhét vào tủ giày của cậu, và những người cậu chưa bao giờ nói chuyện và chẳng biết tí gì về cậu lại phỉ báng và cười sau lưng cậu chẳng vì lý do gì, và nhất là, lúc thầy giáo hỏi cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Kurogane-kun, em có sao không?&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu vẫn luôn trả lời rằng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Không sao, mọi người chỉ đang đùa thôi&amp;lt;/I&amp;gt;’, nhưng đến cuối cùng, cậu lại viện cớ như là đau bụng và về sớm, nhưng làm sao mà cậu có thể về nhà ngay được, nên cậu đến công viên để giết thời gian......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày với bộ dạng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày, ngày ngày, ngồi không ở công viên đó vào lúc không có trẻ. Cùng với chiếc đồng hồ kêu tích tắc phía bên nhà vệ sinh trong công viên, cậu vẫn luôn chờ đợi đến lúc cậu có thể về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc ấy, đã có những lần cậu khóc. Đã có những lần cậu khóc về cuộc đời bất hạnh, trống rỗng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Vì nếu người lớn bắt gặp cậu khóc và gọi cậu, cậu nhất định sẽ nói thật mọi chuyện. ‘&amp;lt;I&amp;gt;Tôi bị bắt nạt vì là một tên ngố, và không biết xử lý những chuyện ở trường sao cho phải, rồi thì sẽ rất hổ thẹn nếu bố mẹ hay giáo viên hay biết chuyện này, giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ nó không phải chuyện gì to tát cho lắm, nhưng, nếu họ mà hay biết chuyện này, vào lúc đó, tôi chắc chắn sẽ thấy rất xấu hổ.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Không để người lớn nghe thấy chuyện này, không để những giọt nước mắt tuông rơi, cậu khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, Hôm đó thật khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm đó, người đang khóc trong công viên không phải là tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin phép nghỉ sớm, nhưng không về nhà, tôi men theo một lối khuất dẫn đến công viên, và có ai đó đã ở đấy trước tôi, trên chiếc xích đu tôi vẫn thường ngồi. Chiếc xích đu mà tôi vẫn luôn dùng đã có một cô bé ngồi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé, cũng giống như tôi, không nên ở đây vào lúc này đối với độ tuổi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ấy đang ngồi một mình trên xích đu, đang khóc.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 081.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, cậu do dự, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình có nên gọi cô ấy không, Mình nên làm gì đây?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì đã chừng hai tháng, cậu không hề có một người bạn nào mà cậu có thể trò chuyện. Và cậu tự hỏi liệu rằng gọi cô ấy là một ý kiến tốt --- ‘&amp;lt;I&amp;gt;Một đứa bị hắt hủi như mình có nên gọi cô ấy?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, tôi đã hạ quyết tâm và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã gọi cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, cô ấy giật mình, có vẻ rất bất ngờ, và nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có thể nhìn thấy mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Ùm, cậu thật sự không sao chứ? Có chuyện buồn gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhìn tôi và cất tiếng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cậu lại nghĩ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hỏi. Và tôi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à, cậu nói, vì cậu vừa mới khóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa mới khóc? Mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy lại có một cái nhìn ngạc nhiên, và sờ vào má mình. Và rồi, cô ấy quẹt lấy một giọt nước mắt và nhìn nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đúng ha.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu không nhận ra à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu đúng là lạ thiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói điều đó, cô ấy chỉ mỉm cười và phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không có lạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy quắc mắt nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, tôi cuống lên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Mình thấy vui vì cậu đã gọi mình. Vì mình lúc nào cũng chỉ có một mình......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói, cô ấy vừa cười thật cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị mê hoặc bởi gương mặt tươi cười của cô ấy. Nụ cười thấm đượm nỗi buồn của cô ấy thật quá xinh đẹp, và tôi đã bị nó mê hoặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt của cô ấy, tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, cậu cũng chỉ có một mình. Hóa ra, chúng ta là đồng đội rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lại có một ánh mắt ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đồng đội à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy thẩn thờ nhìn tôi. Và vì một lý do nào đó, cô ấy bỗng rưng rưng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồng đội. Đồng đội...... Mình chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ bị ghét bỏ như mình lại có đồng đội, dù sao...... cậu sẽ trở thành đồng đội của mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói. Và ý nghĩa của điều đó, Và ý nghĩa của điều cô ấy vừa nói, lúc đó tôi chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đáp lại ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đương nhiên. Ngày nào mình cũng thấy thật buồn chán.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, vậy, cậu sẽ ở bên mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng mình kết bạn đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa vui vừa ngạc nhiên, cô ấy mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi sau đó, chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nhớ những khoảng thời gian vui vẻ khi chúng tôi chơi cùng nhau. Mặc cho những thứ khó chịu vẫn tiếp tục diễn ra ở trường, những lúc ở bên cô ấy vẫn luôn đầy niềm vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, thời khắc tôi chuyển trường lại đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến một nơi hoàn toàn khác biệt so với nơi đây, trở lại ngôi trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn trở lại mái trường xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi lại khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không muốn xa rời cô ấy, tôi bật khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, ngay cả trước lúc tôi sắp đi, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một gương mặt tươi cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gương mặt xinh xắn đáng yêu mà tôi tin nổi nó lại thuộc về người phàm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đa. Mình đến rồi này~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả trước lúc tôi sắp đi, tại công viên, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại thì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù đáng lẽ đấy phải là một điều gì thật sự lạ lùng, nhưng đối với một đứa trẻ, tôi chẳng nhận thấy bất cứ điều gì khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, xét về tất cả các mặt, cô ấy không còn là một &amp;lt;B&amp;gt;con người&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tác dài màu hoa oải hương của cô ấy đang đung đưa và chuyển sắc theo một chuỗi bảy màu. Bất giác chỉ muốn chạm vào con người này, với nước da trắng sáng, và đôi mắt đỏ thẩm toái lên vẻ sôi nổi, tinh quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy xinh xắn một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy thanh tao một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng không phải là người, mà là một thứ gì đó khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, tôi không hề nhận ra tất cả những chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được chơi cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, ngày nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, lúc nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi vào một ngày nọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào một ngày nọ, cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đã đến lúc làm chuyện ấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói rằng hôm nay là thời điểm để làm chuyện mà cô ấy đã đè cập với tôi trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định hút máu mình sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thế, cô ấy đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đâu định hút nó đâu. Máu của cậu ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên hẻo lánh lúc chạng vạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên chỉ có hai chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ truyền độc vào cậu. Loại độc sẽ khiến cậu không thể nào rời xa mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thứ gì đó được biết với tên gọi ‘Hắc ma thuật’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhằm làm cho hai người không thể xa rời nhau, một thứ ma thuật quý giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt; Một thứ ma thuật buột chặt hai người bằng tình yêu vĩnh cửu &amp;gt;&amp;gt;. Cô ấy đã nói như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, Đôi môi hồng quyến rũ của cô ấy hé mở. Đằng sau đôi môi ấy, tôi có thể nhìn thấy chững chiếc răng nhỏ đáng yêu. Đôi môi của cô ấy sát lại gần và rồi cô ấy ấn những chiếc răng ấy nào sau gáy tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó. Tôi có thể cảm thấy độc đang một hơi truyền vào sau gáy mình. Độc đang thâm nhập. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trói buột của cô ấy đang lan toả khắp cơ thể tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, mọi chuyện nhanh chóng kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lùi lại và, đúng như dự đoán, nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt vui sướng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi~. Với cái này, cậu sẽ không thể nào rời xa mình, Dù sống hay chết, mãi mãi và mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên, tôi vẫn chưa thật sự chuẩn bị cho chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tính bướng bỉnh của cô ấy dường chư chẳng quan tâm đến chuyện đó. Cô ấy ,không còn nghi ngờ gì nữa, đang cười vui thích. Đang cười tinh quái. Cô ấy đang cười một cách hạnh phúc vì từ giờ chúng tôi đã thật sự được buột chặc vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn tôi chăm chú, cô áy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy nói là cậu yêu mình. Và rồi, {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} sẽ được hoàn thành. Hay là...... cậu ghét mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại, ghét cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại ghét cô ấy cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, cô ấy lại làm vẻ mặt do dự. cô ấy lại làm vẻ mặt cô đơn. Vẻ mặt luôn tràn đầy tự tin, bướng bỉnh, và tràn trề sức sống có lẽ đã làm cô ấy trông hơi khó chịu, vào ngày hôm đó, cô ấy thật sự đã làm một vẻ mặt do dự, và tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời có thể hoàn tất thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình cũng...... Mình cũng yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài thơi khắc tôi nói ra điều đó, Tôi đã nhớ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cô ấy là Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;&amp;lt; Saitohimea &amp;gt;&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì cô ấy tự xưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi cô ấy, Cậu là người nước ngoài à?. Sau khi cười, “Không đâu, dù sao thì cái tên này cũng hơi khó gọi, đúng không? Vậy, cứ gọi mình là Himea. Như vậy sẽ tốt hơn phải không? Hãy gọi mình là Himea, Taito ---“, Cô ấy đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng những cuộc trò chuyện đó nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng chúng cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho chúng là những ký ức quý giá, làm thế nào mà mình lại quên béng tất cả chuyện đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ tôi đang có trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng giấc mơ vẫn tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Tôi’ trong giấc mơ đang gọi tên cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào khoảnh khắc tôi thốt ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng thế giới, và từng phần bên trong cơ thể tôi, mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nguyền đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
{{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi môi của cô ấy hé mở, để lộ ra hàm răng nhỏ nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi cũng cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một lần nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thích bạn, Himea.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, đầu tôi đã bay mất. Có gì đó từ phía bên cạnh, một luồng ánh sáng kỳ bí cắt xuống, và đầu tôi đang bay lượn trong không trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn thấy điều đó, Himea mếu máo như sắp khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cách điên cuồng, cô ấy chạy tới bắt lấy đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn kinh ngạc, tôi chẳng còn biết chuyện đã xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết rằng Himea đã bắt lấy đầu tôi và ôm chặt nó vào lòng mình. Ngực của cô ấy rất ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện gì cậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, với một giọng nói đôi chút lóng ngóng, Himea nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ổn, ổn mà. Không có gì mà Taito phải lo đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô nói vậy, nhưng gương mặt của cô ấy lại nói hoàn toàn khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, chết tiệt thật, mình đã bị phát hiện rồi sao? Dù mình tưởng rằng mình vẫn còn một chút thời gian......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Himea gắn đầu tôi lại vào phần thân. Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vì làm sao mà đầu tôi lại có thể gắn lại một cách đễ dàng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có chuyện gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi, nhưng Himea không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ thẩm của cô ấy đang hướng về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[10]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó. Tôi nhìn về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một cậu bé đang ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cậu bé cũng độ tuổi tôi. Với mái tóc đen tuyền và cặp mắt sắt bén, cậu bé đó đang dang rộng đôi chân, đung đưa qua lại, và nhìn về phía này với một vẻ mặt hớn hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Thế ra, cô là Saitohimea trong mấy lời đồn đại à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Kẻ nào đang hỏi đấy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi? Tôi tên là Hinata......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Himea đã ngắt lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải là những gì ta đang hỏi. ta đang hỏi mục đích của ngươi đến đây là gì. Ngươi được nhà thờ phái đến? Buông tha cho ta đi chứ? Ta không còn dính dáng gì đến Bhalskra. Ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện hoá giải phong ấn cho hắn. Nên chẳng có lý do gì để giam giữ ta cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng có một thứ tôi có thể hiểu được chính là cô ấy đang bị try đuổi vì một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nghe thấy điều đó. Nghe thấy những lời của Himea, một nụ cười nở trên mặt của cậu bé tự xưng mình là Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nhà thờ, là cái gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, mặt của Himea cứng đờ. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang run lên vì hốt hoảng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra, ngươi là......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, đu một vòng, Hinata nhảy xuống từ trên khung tập thể dục. Lúc chân hắn chạm đất, mặt đất nhuộm một màu đen thẩm. Từ chỗ đất bị nhuộm màu như bị phong hoá, một chiếc vuốt khổng lồ được sinh ra, và rồi cánh cay của một con quái vật bay ra. Sau đó, chủ chân của cánh tay ấy đã lộ diện. Với gương mặt sư tử, cánh dơi, một con quái vật --- Thoạt nhìn, nó trông như một bộ phim kinh dị mà một con quái vậy trong hình dạng quỷ dữ bay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thứ đó trừng mắt nhìn Himea. Nó gào lên một tiếng điếc tai. Sau đó, Hinata vỗ vài cái nhẹ vào chân con ác quỷ và rồi, nói thẳng với Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nào, chúng ta sẽ cùng đi hồi sinh Bhalskra mà cô đã phản bội và phong ấn. Tôi cực kỳ hứng thú với sức mạnh của hắn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời nói của Hinata, một nụ cười nhạt nở trên gương mặt của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra ngươi là thế à~. Ngươi là một trong những tín đồ điên loạn của Quỷ. Ta sợ quá đi thôi, ta thua mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Hinata nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-ha-ha, cô không khiếp sợ trước hình dạng của quỷ dữ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea mỉm cười,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Bộ ngươi nghĩ rằng mấy thứ quỷ nô với đẳng cấp đó mà có thể làm gì được ta à? Ngươi nghĩ rằng với cấp độ sức mạnh đó, mà có thể đấu với ta, với&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
{{Itsuten Tiếng Việt: Furigana}} bọn ta à ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngắt lời Himea, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không tính cô, thì đó là những gì mà ba tên {{Itsuten Tiếng Việt: Furigana}} còn lại đã từng nói, nhưng tất chúng đều đã chết không kịp ngáp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea thốt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bây giờ, tôi tự hỏi, không biết trò tiêu khiển mà cô mang lại cho tôi sẽ đến mức nào đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu đó vừa thốt ra, Hinata biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lập tức sau đó, tay siết chặt lấy cổ Himea, hắn nện người cô ấy xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á-ặc.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hét lên đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một cách điên cuồng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng lại!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vừa lúc tôi sắp đánh trúng Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi cản đường quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata vẫy nhẹ tay. Lúc đó, một tia sáng nhỏ hình thành trước tay hắn. Tia sáng ấy đâm vào ngực tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vào khoảnh khắc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần thân trên của tôi dần dần tan rã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc, tôi chẳng thể nghĩ ngợi điều gì. Tôi chẳng thể nghe thấy bất cứ thứ gì. Một cơn đau nhói làm tôi điên dại. Nhưng, điều đó chỉ kéo dài trong vài giây. Dần dần, ý thức của tôi dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi có thể nghe thấy giọng nói của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói như sắp khóc oà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói trong lúc nước mắt chỉ trực trào ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, cô ấy đã khóc. Trong lúc cổ cô ấy bị Hinata bóp, người bị ép chặt xuống mặt đất, cô ấy nhìn tôi với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhìn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi hắn chăm chú nhìn tôi, cùng với một vẻ mặt hơi ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hắn không chết sau khi sau khi mất đi phần thân trên...... Hiểu rồi. Vậy ra hắn chính là kẻ ký giao ước với cô, cận vệ của cô, tình nhân của cô...... Nếu vậy, tôi sẽ tiêu diệt hắn trước......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata còn chưa nói xong, Tôi lại xông vào cho hắn một trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Để Himea yên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sentinel, giết nó.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tích tắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng gào của con thú ở phía sau mình. Lúc đó, con mãnh thú to gấp đôi tôi đã ngay lập tức đứng sau tôi và tấn công tôi bằng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hề la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn chiếc móng vuốt của bàn chân ấy đã đâm vào cơ thể tôi, một chiếc xuyên vào cổ tôi, làm tôi không thể kêu lên được. Và rồi chân của nó nện vào người tôi và khiến cơ thể tôi văng lên trời. Tôi bay lên cao gần mười mét và rồi rơi xuống đất. Đầu của tôi, chân của tôi, và cơ thể của tôi rơi xuống trong một tư thế khó coi và tôi bị tấn công bởi một cơn đau dữ dội làm tôi muốn bật khóc, tất cả đều được hồi phục ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, chúng đều được hồi phục ngay lập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là do {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}. Đó có lẻ là do thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} mà Himea đã truyền cho tôi. Và tôi cuối cùng có thể hiểu được tại sao cô ấy lại ban cho tôi thứ sức mạnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy vào những lúc như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đứng dậy và trừng mắt nhìn Hinata. Tôi trừng mắt nhìn con quái vật đang tỏa ra xung quanh một luồng sức mạnh khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Hinata làm một vẻ mặt băn khoăn và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi thậm chỉ chẳng thể chết với thứ này...... Hừ~m. Đó là lý do tại sao giao chiến với một {{Itsuten Tiếng Việt: Furigana}} lại phiền phức như thế. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} nào đã được truyền vào tên cận vệ của chúng? Thật chẳng thể nào biết được. Hắn là cái quái gì vậy nhỉ? Saitohimea. Mặt dù hắn rõ ràng là một đứa bất tài, cô đã ban cho hắn thứ sức mạnh gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Himea, người đang bị bóp cổ, nói. Ngay cả với một vẻ mặt đau đớn, cô ấy vẫn cười ngạo nghễ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta mà lại đi nói cho mấy thứ như ngươi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừ~m. Được, không sao......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn đang nói, tôi lại xông lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bỏ bàn tay của ngươi ra khỏi người Himea......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, một thanh kiếm từ đâu bay lại. và nó đâm vào cổ tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu rên, nhưng không hề dừng lại. Chưa hết, một thanh kiếm khác xuất hiện và đâm vào bụng tôi, nhưng dù vậy, tôi vẫn không hề dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một lần nữa, Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đến cả món đó, mà ngươi cũng không chết, hả? Vậy, món này thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tách! Một âm thanh phát ra từ ngón tay hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai thanh kiếm xuất hiện, đâm vào vai trái và phải của tôi, phóng xuyên xuống mặt đất và ghim chặt tôi, làm tôi bất động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máu chảy ra. Máu chảy ra từ cổ và vai tôi. Thậm chí khi sức lực của tôi đang dần dần, dần dần cạn kiệt, nhưng tôi vẫn không từ bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc tôi vẫn đang cố gắng rút hai thanh kiếm ra khỏi mặt đất,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Chết tiệt...... Chết tiệt, bật ra coi nào. Mình phải đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Himea nói. Trong khi đang khóc, cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng, dừng lại. Đủ rồi. đủ rồi, Taito. Đừng cử động nữa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình ổn mà. Mình sẽ đến ngay đây. Himea. Mình sẽ đến ngay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn tôi chăm chú, Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hừm. Món này cũng vô dụng. Mới nãy, rõ ràng là ta đã nhắm vào tim vậy mà...... Được thôi, ngươi vẫn sống ngay cả khi phần thân trên bị tan rã. Vậy là không liên quan gì tới tim à? Vậy lần này, ta sẽ chuyển sang phần thân dưới. Có khả năng nhân sinh mệnh của ngươi chạy xuống phía dưới. Vậy thì, ánh sáng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn nói, một lần nữa, ánh sáng bắt đầu tập trong trước tay hắn. Đó là thứ ánh sáng đã làm phần thân trên của tôi bị tan rã khi nãy. Tia sáng ấy hướng về phía tôi. Để tránh tia sáng đó, tôi cố rút những thanh kiếm ra. Cố gắng một cách điên cuồng để rút những thanh kiếm ra. Nhưng chúng vẫn không lay động. Cứ như tôi không thể dịch chuyển chúng dù chỉ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu lên trong lúc những nỗ lực tuyệt vọng của tôi để rút mấy thanh kiếm ra thất bại hoàn toàn. Vẫn chỉ là một đứa trẻ con, có một đôi tay của trẻ con, có vẻ tay tôi vẫn còn yếu ớt, là lý do đằng sau việc tôi không thể rút những thanh kiếm ra, cũng như bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại chẳng có một tí sức lực nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng thảm thiết, tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù cho tôi có hét lên, dù cho tôi có hét lên thảm thiết, nhưng tôi vẫn chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Hinata có vẻ như đang định nói điều gì đó. Nhắm tia sáng về phía tôi, hắn có vẻ như đang định nói điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn dừng tay ngay đi!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, ta sẽ nghe theo bất cứ điều gì ngươi nói, vì vậy, làm ơn....... Làm ơn dừng tay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, tôi mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt cam chịu của cô ấy. Nhìn vào gương mặt đẫm lệ của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là vì lợi ích của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả là lỗi của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì tôi yếu kém, tôi phải nhìn thấy cô ấy, cô gái lúc nào cũng tràn đầy lòng tin, bướng bỉnh, và một chút tinh quái, tôi phải nhìn thấy cô ấy cầu xin Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, ư aaaaaaaaaaaaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên. Tôi hét lên như điên dại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, tôi cũng chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng ra!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng raaaaa!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra. Nhưng, chúng chẳng hề lay động. Có vẻ tôi không đủ sức mạnh. Vậy là sao, tôi nghĩ. Tại sao, Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng, tôi cũng chẳng thể cử dộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho có giãy dụa đến đâu, tôi vẫn không thể cử động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng. Với một giọng hơi vui mừng, hắn nhìn xuống Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, vậy ra đó là cơ chế. Có một giới hạn số lần chết, phải không? Tôi đã giết hắn sáu lần. Và, lần kế đến sẽ là bảy, và cô phản ứng. Hay nói cách khác, Mọi chuyện sẽ tệ đi nếu tôi giết hắn lần thứ bảy. Hay nói cách khác, hắn sẽ không thể hồi sinh sau lần chết thứ bảy --- Đúng không nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Himea không đáp lại. Với vẻ mặt rưng rưng nước mắt, cô ấy chỉ đơn thuần nhìn về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-Ơ, hay là cô không thể nghe thấy những gì ta nói nhỉ? Nếu cô không trả lời, vậy thì ta sẽ.......&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ch, Chờ đã.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lên tiếng. Với một giọng nói run rẩy, cô ấy lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ph, Phải. Đúng như ngươi đã nói...... Chừng nào cậu ấy chưa bị giết đủ bảy lần liên tiếp trong vòng mười lăm phút, cậu ấy sẽ không chết --- Đó là lời nguyền của ta mà Taito gánh chịu......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiểu rồi. Quả là một giao ước lí thú...... Một &amp;lt;&amp;lt; Lời nguyền &amp;gt;&amp;gt; mang lại sự bất tử hẳn phải là một ma thật cao cấp...... nhưng đối với một tên người trần mắt thịt mà được mang lại sự bất tử chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Chẳng có sức mạnh để bảo vệ cô, chẳng có sức mạnh để ngăn cản tôi, chỉ có một khả năng là không thể chết, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu động cơ của cô là gì. Với tất cả sức mạnh mà một {{Itsuten Tiếng Việt: Furigana}} đáng lẽ phải sở hữu, tại sao cô lại sử dụng nó một cách vô nghĩa như vậy? Hay cô là một con ngốc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nói. Và rồi tôi nghĩ rằng mọi chuyện đúng như hắn vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Himea có khả năng ban cho tôi một sức mạnh khác, đáng ra cô ấy chỉ việc làm như vậy, tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, người ký giao ước không nhất thiết phải là mình, tôi nghĩ. Mặc dù nhất định sẽ tốt hơn cho cô ấy nếu ban khả năng tuyệt vời như vậy cho ai đó có khả năng hơn, mạnh mẽ hơn, và trưởng thành hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao Himea lại ban sức mạnh cho một đứa trẻ bất tài, vô dụng chỉ toàn bị kẻ khác bắt nạt như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao cô ấy lại làm một việc như vậy? Tại sao cô ấy lại không chọn một người hữu dụng hơn đối với cô ấy cơ chứ? Tại sao cô ấy lại chọn mấy kẻ như tôi cơ chứ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao mấy kẻ như tôi lại được chọn cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc tôi đang định hỏi điều đó, Hinata tiếp tục. Với ánh mắt khinh thường và cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ buồn chán, hắn nhìn cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hiểu rồi. Cô đã phải lòng kẻ ký giao ước của mình? …. Đó là lý do tại sao cô lại ban cho nó sức mạnh một cách vô ích như vậy. Cô đã làm một việc hoàn toàn vô nghĩa bằng cách đem sức mạnh của mình cho một kẻ chỉ làm cô yếu đi. Để người cô yêu không bị chết, để hắn có thể ở bên cạnh cô mà không bị chết, cô đã cho đi sức mạng một cách dại dột. Và đây chính là kết cục. Vậy ra đây chính là sự thật về con quái vật lừng danh, Saitohimea...... Ha, ha ha, nhàm quá đi mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi chẳng thể nói thêm một lời nào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hiểu tại sao cô ấy lại ban cho tôi một sức mạnh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nhận ra cô ấy đang nhìn tôi với gương mặt đầy những vệt nước mắt song vẫn toát lên vẻ vui tươi, trìu mến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể nói được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn...... Làm ơn buông tha cho ta vào lúc này. Sao cũng được, ta sẽ làm theo bất cứ chuyện gì ngươi nói....... Xin đừng làm ta thêm xấu hổ trước mặt Taito nữa......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata gật đầu. Đúng như dự đoán, hắn gật đầu với một vẻ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được. Nếu cô ngoan ngoãn đi theo ...... Tôi sẽ để hắn sống......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại, lại một lần nữa, với một gương mặt buồn nhưng vẫn dịu dàng, nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sẽ ổn mà. Mọi chuyện sẽ kết thúc nhanh thôi. Vì thế Taito, cậu chỉ cần nhắm mắt lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi la lên những thứ như, ‘Không! Mình nhất định sẽ cứu Himea!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho sự thật là tôi vô dụng. Mặc cho sự thật là tôi bất tài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết la lên rằng mình sẽ cứu cô ấy như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Xì, đó là lý do tại sao ta lại căm ghét loài người. Dù cho chúng chẳng có tài cán gì, nhưng chúng vẫn cứ la lối không ngừng. Nó thật sự làm tôi cảm thấy phát. Nhưng vì giao kèo của chúng ta, tôi sẽ để nó sống , tuy nhiên,....... nhưng mà sẽ rất phiền phức nếu nó bám theo chúng ta, tôi sẽ xoá trí nhớ của nó. Được chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, sắc mặt của Himea đã thay đổi. Gương mặt đẫm lệ của cô ấy lại càng nhíu lại buồn bã. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy có vẻ đã hạ quyết tâm,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ưm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Hinata buông cổ cô ấy ra, và tiến lại gần về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngừng lại đi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhún vai,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chẳng có sức mạnh thì cho dù ngươi có la lối đến cỡ nào, cũng chẳng thay đổi được gì đâu, hiểu chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, tôi vẫn hét. Tôi vẫn xin hắn ngừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không muốn quên Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức. gương mặt của Himea lại mếu máo. Nước mắt ròng ròng, cô ấy khóc nức nở. Và rồi nhắm mắt, cô ấy quay mặt đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tồi nhìn về phía cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình...... Mình sẽ không bao giờ quên!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình nhất định sẽ đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vì vậy hãy đợi mình. Mình nhất định sẽ...... Mình sẽ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata với tay về phía đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi sẽ quên. Ngay lập tức.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi tôi đã quên đi, tất cả.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức bị quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, vì một lý do nào đó, cậu đã nhớ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito dừng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại một nơi nào đó trên con đường rậm rạp bóng cây vào đêm tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng chân sau khi đã chạy thoát khỏi hai tên ngoại quốc biến thái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu. Cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu, nơi vẫn còn cảm giác nhoi nhói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaaaaa, chết tiệttttttttttttttt!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên hết sức chẳng vì lý do gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì xảy ra với mình đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình đang làm cái quái quỷ gì trong suốt khoảng thời gian này đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cậu đã nói là sẽ không quên. Mặc dù cậu đã nói là nhất định sẽ cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, rốt cuộc, cậu vẫn quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đã sống một cuộc sống bình thường. Một cách vô tư, uể oải, chậm chạp, lúc nào cũng cậu sống một cuộc đời đều đều tầm thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không còn tập karate được sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã đánh mất ước mơ của mình rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự chỉ là một nhân vật phụ chẳng thể làm bất cứ điều gì sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình là một thằng ngốc sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình có thể làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình nhất định phải làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, đã bao năm trôi qua. Đã bao năm kể từ khi cô ấy bị bắt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn không thể nhớ ra những cảm xúc mà cô ấy dành cho cậu. Và bởi vì luôn hiểu lầm những giấc mơ đáng xấu hổ của mình, cậu không thể nhận ra được những cảm xúc cậu có lúc đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lượng thời gian đã trôi qua. Một lượng thời gian không thể tin nổi đã trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong tất cả khoảng thời gian đó, Himea; đã bao năm, đã bao năm, đã bao năm......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt! Đã bao năm Himea...... vẫn tiếp tục chờ đợi..... &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc thì thầm, cậu quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn con đường rậm rạp bóng cây, nơi bọn ngoại quốc trùm đầu cầm dao đang chạy.&lt;br /&gt;
Thấy vậy, *Thịch*, *Thịch*, tim của Taito đang đập thình thịch. Rồi, cậu thử dùng móng tay chọt vào mặt mình. Lúc cậu rút tay, có máu chảy ra. Nhưng ngay lập tức sau đó, cậu có thể cảm giác được rằng vết thương đang dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã biết chắc điều đó, cậu móc điện thoại trong túi ra. Cậu mở điện thoại. Lúc này đã là sáu giờ. Nếu giờ này cậu về nhà, thì mẹ cậu hẳn đã chuẩn bị cơm chiều xong, và cùng với em gái của cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Onii-chan nói là anh ấy sẽ về sớm hôm nay, vậy mà&amp;lt;/I&amp;gt;’, họ chắc sẽ nói những câu như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, điều đó không còn quan trọng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều quan trọng bây giờ là lúc cậu bị xe tải đụng. Lúc cậu bị xe tải đụng, lúc cậu chết. Đã hơn ba chục phút trôi qua. Hay nói cách khác, điều đó có nghĩa là khoảng thời gian đó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năng lực của cậu --- Cậu sẽ không chết nếu không bị giết bảy lần trong mười lăm phút, năng lực đó đã được Himea ban tặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Có nghĩa là dù cho mình có chết sáu lần kể từ bây giờ cũng không thành vấn đề ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ không sao ngay cả nếu cậu có chết sáu lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, cậu xuống tấn. Cậu vào thế đứng tấn cơ bản karate. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì sẽ nhanh chóng thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, cùng với đó, Taito bước một chân lên phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, hai tên ngoại quốc trông hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, một nụ cười hiện ra trên mặt bọn chúng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hah. Karate à? Với trình độ của một học sinh, ngươi nghĩ có thể đánh thắng được chúng ta sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã người gốc Tây Ban Nha tăng tốc. Với một động tác đột ngột, hắn cầm dao đâm tới. Động tác đó rất đột ngột. Đột ngột đến mức tất cả những gì một người có thể làm là né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito không hề né tránh. Cậu cũng chẳng dùng tay gạt ra dao ra. Cậu dường như định nhận trọn nhát dao đó vào ngực,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi điên rồi à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha la lên trong sự kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cùng lúc đó, con dao đã cắm phập vào ngực của Taito. Hoàn toàn phớt lờ con dao, nấm đấm của Taito đã nện vào ngay thái dương của gã người gốc Tây Ban Nha. Hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của bản thân, cậu dồn toàn lực vào đòn đánh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 113.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha rên lên và ngã xuống đất. Tất nhiên. Kèm theo đó chính là phản lực của nấm đấm của Taito. Kèm theo đó là phản lực mạnh đến mức như muốn phá huỷ bàn tay của cậu. Nó đã đạt đến mức độ khi cậu dồn toàn lực vào đòn đánh mà không hề sợ bất cứ đòn phản kích nào. Nhưng đó là điều lúc bình thường không thể xảy ra. Hoàn toàn chế ngự nỗi sợ chết và sợ đau, dồn toàn lực vào một đòn đánh, những thứ như vậy bình thường thật không thể xảy ra. Nhưng cậu đã làm được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã thấp lùn đô con, toàn thân có vẻ được bọc trong một bộ áo giáp bằng cơ bắp bị đánh bại chỉ trong một đòn. Phản ứng lại điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Tuyệt vời. &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thốt lên chẳng cần nghĩ ngợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, lần này, cậu quay sang tên da trắng, cao kều. Tên da trắng nhìn Taito với một vẻ mặt kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cậu, nơi đáng lẽ là vị trí trái tim, nơi mà con dao đang thò ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồ quái vật khốn kiếp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhún vai. Nhìn tên da trắng chăm chú,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu mày sợ và muốn đầu hàng, thì sẽ dễ dàng cho tao hơn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tên da trắng cười ha hả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu hàng? Ai chứ? &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi hắn vứt con dao đi. Sau đó, hắn móc ra một con dao khác trong ngực áo. Tuy nhiên, lần này, hình dạng con dao này hoàn toàn khác so với con dao trước. Cán dao có hình thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thánh giá. Thánh giá. Taito nhìn cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, có lẽ nào bọn mày là người của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hay gì đó?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, mặt của tên da trắng biến sắc. Trừng mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi biết bọn ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Taito lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Chỉ là một cái tên tự nhiên hiện ra trong đầu. Hiểu rồi. Vậy ra bọn mày thuộc &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hở? Vậy có nghĩa là bọn mày không thể là bạn của Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều gì đó hiện ra khi nãy trong giấc mơ của cậu, trong ký ức của cậu. Vì một lý do nào đó, có vẻ như Himea đang bị truy đuổi bởi một thứ gì đó gọi là &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, nhưng Hinata chẳng có vẻ gì là có vẻ gì là đồng bọn với &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;. Vậy đây không phải là những kẻ đã bắt Himea đi mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mà, cho dù là vậy, có thể,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể mày nắm được nhiều thông tin hơn tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, tên da trắng thay đổi ánh mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi định dùng vũ lực để lấy thông từ ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, tao sẽ lấy làm cảm kích nếu mày tự nguyện nói ra mà không phải dùng vũ lực tuy nhiên...... Nhưng mà, Vậy là sao? Sao tự nhiên bọn mày lại tấn công tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại câu hỏi, tên da trắng trả lời một cách đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là lời sấm truyền. Nó tiên đoán rằng tay sai của {{Itsuten Tiếng Việt: Furigana}} Saitohimea sẽ hồi sinh đâu đây...... Và rồi, bọn ta gặp ngươi...... Bọn ta có được lệnh giết ngay khi gặp ngươi, hoặc bắt sống nếu ngươi yếu, nhưng......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tao mạnh hơn bọn mày tưởng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, một nụ cười hiện ra trên mặt tên da trắng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngược lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói. Và rồi hắn di chuyển. Hắn chỉ thánh giá về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... SEIIRU, KURAIESU, TARATORURINE......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc hắn nói ra những lời nói vô nghĩa một cách có thứ tự, chính giữa cây thánh giá bắt đầu rực sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn thấy và biết sắp có chuyện chẳng lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại là thứ ánh sáng ấy. một thứ ánh sáng giống với của Hinata. Một tia laze, một tia sáng, ma thuật, hoặc là một vài sức mạnh tâm linh, không rõ chính xác nó là gì, nhưng thứ ánh sáng ấy là một thứ gì đó rất kinh khủng. Nhìn thấy vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaa, trông tệ thật, mình có nên tránh nó không, phải đưa ra quyết định......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, cậu lại có thể nghe thấy âm thanh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể nghe thấy âm thanh của người đã đấu tranh để được kết hôn với một cô bé tám tuổi và bị tiêu diệt một cách đáng khâm phục, giọng nói của Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vì vậy, ngay lúc này đây, cậu không thể biết được thứ ánh sáng đang chuẩn bị phát ra ngay trước mắt mình là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thứ ánh sáng này được phát ra nhằm tiêu diệt cậu, thì chẳng thành vấn đề. Bởi cậu vẫn có thể chết thêm năm lần nữa, sẽ không sao. Nhưng nếu thứ ánh sáng đó còn mang một sức mạnh khác thì sao? Thử hỏi, ví dụ, nếu sức mạnh của thứ ánh sáng đó làm cậu bất động hay nhốt cậu lại thì sao, liệu cậu sẽ làm gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ thật tệ nếu cậu chạm vào nó. Cực kỳ tệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Né vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng một bước dài, cậu nhảy sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, tên da trắng khai hoả, nhưng hắn bắn vào nơi mà Taito đã kịp thời né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán của Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ánh sáng bắn ra bởi tên da trắng có hình dạng một cái lưới dính vào tên người gốc Tây Ban Nha, quấn xung quanh hắn, và trói hắn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đáng tiếc là hụt rồi ~&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không, đó chính là nơi ta đã nhắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, hắn vác tên người gốc Tây Ban Nha vẫn còn đang vướng trong chiếc lưới phát sáng và bắt đầu chạy. Đó là hướng đối diện với Taito, hướng con đường rậm rạp bóng cây, hắn đã tẩu thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cái gì, mày định chuồn à!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng quay mặt về phía Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ giết ngươi vào dịp khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hơ? Ta không nghĩ rằng ngươi có thể trốn thoát khi đang vác......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Vào lúc đó, tên da trắng lại tiếp tục lấy cục gì ra. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hây.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ném nó về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói trong lúc chụp lấy nó. Và cậu nhìn nó. Nó là một khối đen trông giống như mấy thứ chỉ có trong phim hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có khi nào, có khi nào đây là...... một quả lựu đạn?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói đoạn, quả lựu đạn phát nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu có thể cảm nhận được cơ thể mình đang cháy và hất tung lên trời. &amp;lt;I&amp;gt;Aaaaaaaaaaa&amp;lt;/I&amp;gt;, cậu la lên vì đau đớn cực độ trong lúc cơ thể cậu bị thổi tung lên trời, lộn vài vòng trước khi rơi xuống. Đầu chạm đất trước, *CRẮC*, cỗ gãy ngay tức khắc, cậu đã nện người xuống đất. Và một lúc sau khi rơi xuống, cậu đứng dậy. *CRẮC*, cậu dùng tay chỉnh lại đầu, sau khi hít một hơi sâu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ném lựu đạn vào công viên, bọn mày bị thiểu não àààààààà!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên. Nhưng hai tên áo choàng đã mất dạng. Nhận ra điều đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaa, chết tiệt, chạy mất rồi~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, sau khi nhìn xuống bộ đồ nhơ nhác của mình. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;....... Hừ, biết ăn nói sao với bố mẹ đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói với một giọng chán ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vào lúc cậu nói ra điều đó, y phục của cậu đã bắt đầu hồi phục từng mảnh một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ? Ơ? Đến cả quần áo cũng hồi phục? Cho dù lịch sự cũng đâu cần đến mức đó......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn những mảnh vải rách và vết thương đã hoàn toàn hồi phục,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ha, với sức mạnh này, không gì có thể sánh bằng tuy nhiên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc lẩm bẩm điều đó, cậu nhìn quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chăm chú nhìn con đường rậm rạp bóng cây nơi cậu đã đánh nhau với hai tên ngoại quốc hung bạo, và suy tư một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghĩ lại trận chiến ban nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dầu tiên, cậu chết vì bị dao đâm. Rồi thì, cậu chết một lần khác trong vụ nổ lựu đạn, và có lẽ cậu lại chết một lần nữa trong lúc rơi xuống đất và bị gãy cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay nói cách khác, cậu chỉ có thể chết thêm ba lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, một lần nữa, cậu lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra. Và cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc điện thoại vẫn còn nguyên sau vụ nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xem giờ trên điện thoại. Chưa đến năm phút đã trôi qua từ lúc bắt đầu cuộc chiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito đã ghi nhớ điều đó. Cậu đã ghi nhớ cảm giác thời gian đã trôi qua trong năm phút chiến đấu. Sự thật là cậu bị giết ba lần đã khắc sâu vào tâm trí cậu. Mặc dù vẫn còn mười phút, nhưng cậu chỉ có thể chết ba lần nữa. Điều đó thật sự tệ, cậu nghĩ. Những kẻ khi nãy không thật sự mạnh, nếu cậu phải giao đấu với những kẻ mạnh hơn, thì e rằng việc chết bảy lần trong vòng mười lăm phút một cách gọn gàng là điều có thể xảy ra. Vì vậy cậu nhất thiết phải thận trọng hơn trong lần sau, nghĩ. Phải, bằng bất cứ giá nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Trước khi lần tới xảy ra, mình cần phải mua một chiếc đồng hồ có thể canh đúng giờ...... Sẽ là một cái gì đó đại loại như G-shock [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[2]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] có thể chịu được một vụ nổ lựu đạn? Có lẽ, cái đó chắc hẳn phải đắt lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc đang nói những điều đó, cậu nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán, đây là một con đường vắng vẻ, tối tăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn quanh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, mình phải làm gì tiếp đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... thật tốt khi mình đã nhớ lại nhiều chuyện nhưng mà, bây giờ, làm sao mình có thể dò la tin tức về Himea đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu nói ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói lưu luyến của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng nói, vì một lý do nào đó, nhẹ nhàng hơn trước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;A-ha, vậy là kết thúc rồi, có vẻ. Có vẻ đây chính là những tâm tư cuối cùng của em còn đọng lại trong anh. Nhưng, mọi chuyện đã ổn rồi, phải không? Taito. Anh đã thật sự thức tỉnh rồi, phải không? Vì vậy em sẽ gặp lại anh ngay đây thôi. Lời thề. Nếu chúng ta có bị chia cách, tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp lại nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đến đó, giọng nói liền biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, cậu có thể cảm nhận được những tâm tư đã vang vọng trong đầu cậu cũng biết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể cảm nhận được tất cả những thứ đã ghi vào sâu thẳm nơi con tim cậu trong suốt khoảng thời gian qua đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, một cảm giác cô đơn đã lấp đầy trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với cảm giác quý báu là được ở bên nhau trước giờ biến mất, một cảm giác cô đơn đã tràn ngập trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian bận tâm đến chuyện đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi cậu không còn cần tâm tư của cô ấy thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của cô ấy khi nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói đã bị cắt đứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi nhớ những lời đó, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Nơi đó, là ở đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói ra điều đó, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Ôi thôi, tệ thật&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ. Sau khi để cô ấy phải đợi suốt chín năm ròng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;À, xin lỗi, xin lỗi, mình quên mất điểm hẹn ở đâu rồi.&amp;lt;/I&amp;gt;’, chẳng phải nói như vậy có hơi không thể dung thứ được hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ôi, Mình phải làm gì đây? Mình cảm thấy mọi chuyện sẽ thật sự tệ hại nếu mình không nhớ ra...... Ừm...... Mà cái đó là gì nhỉ? Mình với cô ấy đã lập lời thề như thế nào nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, nhưng chẳng có bất cứ thứ gì hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan trọng hơn, trong khi việc này có lẽ là do cậu đã quên cô ấy trong gần ấy năm, lúc này đây, ký ức của cậu chắc vẫn còn loạn lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức cậu ở bên cô ấy vẫn còn mơ hồ. Nếu cậu gặp lại cô ấy sau tất cả những chuyện này, cậu sẽ không chắc chắn rằng mình nên cư xử ra sao, mọi thứ cứ mơ hồ như thế đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù vậy, việc cậu phải đi gặp cô ấy là không cần bàn cãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đã chín năm rồi. Bởi vì cô ấy đã đợi cậu chín năm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito cố gắng nhớ lại. Cậu vắt óc ra và cố hết sức để nhớ lại. Không phải từ giọng nói trong tâm tư do Himea để lại, mà là giọng nói của cô ấy đọng lại trong chính ký ức của cậu, cậu cố gắng tìm kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi từ sâu thẳm trong ký ức của cậu. từ sâu thẳm trong những ký ức mà cậu chưa hề động đến trong một khoảng thời gian lâu, rất lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Nếu mà, Taito và mình bị chia cách......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tìm thấy những lời nói đó của cô ấy trong những ký ức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, là cái này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ đã, chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình nhầm lẫn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaa, như dù đúng hay sai, lúc này đây, nếu mình không đến xem thử thì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đoạn, cậu quay gót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và men theo con đường rậm rạp bóng cây vào ban đêm, hướng đến một nơi mình đã từng đến, cậu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Địa điểm lại một lần nữa là công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công viên nơi cậu vẫn thường chơi đùa cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc nào không biết, bỏ lại cuộc sống bình thường sau lưng, bắt đầu một con đường mới, hướng đến công viên, cậu bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính cảnh đó ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đã được Taito cứu khỏi bị xe tải đụng, Andou Mirai, đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với thân hình nhỏ nhắn, bò toài trên bức tường đá, và chỉ có duy nhất đôi mắt lộ lên trên chỗ núp, cô bí mật dõi theo Taito đang bỏ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thốt lên trong lúc vẫn đang bò toài trên tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cô nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hà hà ~. Chẳng biết sao, sau khi theo bám theo anh chàng cụt đầu đến đây, mình vớ được một tin sốt dẻo cực kỳ, có vẻ là như vậy. Không phải thật tuyệt vời sao? Tuyệt vời đúng không nhỉ? À, sao cũng được, mình phải báo cho Gekkou biết mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa dứt lời, cô trượt khỏi bức tường cái thịch. Cô rơi xuống&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Úi~.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bật kêu một tiếng, cô phóng người chạy cái ào đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và con đường lại trở nên hiu quạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù gì đi nữa, chuyện đó đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời sấm truyền của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, rất nhiều những rối rắm phức tạp của số phận họ, toàn bộ câu chuyện đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chậm chạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với nhiều mạch nhánh đan xen nhau, câu chuyện bắt đầu tiến dần đến kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[ItsuTen Tập 1: Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[ItsuTen Tập 1: Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Template:Itsuten_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t:_Vampire&amp;diff=109843</id>
		<title>Template:Itsuten Tiếng Việt: Vampire</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Template:Itsuten_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t:_Vampire&amp;diff=109843"/>
		<updated>2011-08-13T18:23:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;{{Furigana|Phù Thuỷ Tối Cổ{{{s|}}}|Ma Cà Rồng{{{s|}}}|0.9em|color2=#CC0000|fontWeight=900|okurifontWeight=900|margin=12|spacing=10px}}&amp;lt;noinclude&amp;gt;&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;{{Furigana|Phù Thuỷ Tối Cổ{{{s|}}}|Ma Cà Rồng{{{s|}}}|0.9em|color2=#CC0000|fontWeight=900|okurifontWeight=900|margin=12|spacing=10px}}&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109842</id>
		<title>ItsuTen Tập 1: Chương II</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_II&amp;diff=109842"/>
		<updated>2011-08-13T18:08:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Chương II: 900 Giây Sau Giờ Học&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;  Đó là giọng nói trong những giấc mơ của cậu.  ‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Chương II: 900 Giây Sau Giờ Học&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói trong những giấc mơ của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi’&amp;lt;/I&amp;gt;, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu. Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Ngủ đi, ngủ đi, ngủ đi, và rồi gặp em, gặp em, gặp em&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Vì em van anh, xin đừng quên em ---&amp;lt;/I&amp;gt;’, cô ấy vẫy tay ra hiệu trong giấc mơ của cậu; Đó là giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó. Một giọng nói vui mừng, một giọng nói như sắp khóc oà, nhưng với một chút kiên quyết, giọng nói của cô gái ấy thì thầm vào tai Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Aaa, anh cuối cùng đã chết...... Anh cuối cùng đã chết...... Em vẫn luôn chờ đợi ngày này, Taito...... Nhưng với điều này, cuối cùng...... {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trong anh đã phát tác. Cuối cùng, sức mạnh của em đang hồi phục...... Cuối cùng...... Cuối cùng...... Em đã có thể gặp lại anh...... Lúc này......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô gái trong giấc mơ lại đang vang lên trong đầu cậu. Lặp đi lặp lại, lặp đi lặp lại, vang vọng mãi, đâm vào sâu trong tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô gái nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Nào, mau lên, hãy đến cứu em...... Kurogane Taito.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy giọng nói ấy, Taito, đang chạy hết tốc lực, bắt đầu chạy chậm lại. Một bước, hai bước, ba bước, đôi chân của cậu chậm lại, và rồi, dừng hẳn. Trong màn đêm, tại con hẻm trong rừng, cậu dừng chân để bắt kịp nhịp thở đã bị bấn loạn trong lúc chạy. Hít vào, thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chuyện quái quỷ gì đây. Giấc mơ đó...... Giấc mơ đáng xấu hổ, ngu ngốc ấy...... Đừng nói đó là sự thật đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu đang thì thầm, bỗng, có một tiếng động phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sột soạt, sột soạt, đó là tiếng nhánh cây lay động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito về phía tiếng động phát ra. Và cậu nhìn thấy hai kẻ ăn bận lạ lùng. Một tên cao kều da trắng, và một gã thấp lùn đô con người gốc Tây Ban Nha. Hai kẻ đó khoát lên mình một bộ áo choàng màu tím không bao giờ được sử dụng thậm chí là để hoá trang thành phù thuỷ trong thời hiện đại này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông chúng cứ như hai tên biến thái, Taito sực nhớ lại lời nói của Haruka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Hình như có hai tên biến thái trốn ở đó, và tớ cũng ớn đi con hẻm vào ban đêm.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy đã nói vậy, nhưng nhìn vào ánh mắt của hai người họ, Taito ngay lập tức nhận ra rằng họ không hẳn là mấy tên biến thái. Nhìn hai người đàn ông đang nhìn cậu chằm chằm với một ánh mắt nhọn hoắc rõ ràng không thuộc về bất kì người nào’, Taito nói với giọng điệu cáu tiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Hừ, cho tôi xin, hôm nay là ngày quái quỷ gì vậy trời. Bị tên Gekkou lạ hoắc nhìn chằm chằm, đầu bị đứt lìa mà vẫn sống được, rồi còn một cô gái chưa từng gặp mặt thổ lộ tình cảm trong đầu mình...... Và cuối cùng, là mấy tên ngoại quốc nhìn mình với một ánh mắt dễ sợ, cứ như mấy tên sát thủ đánh thuê từ trong phim bước ra...... Cái quái gì đây? Hôm nay là ngày đại hạn à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito gồng căng người, chuẩn bị chạy. Vì cậu có thể nhận ra rằng hai kẻ ngoại quốc đó đang nhìn cậu với thái độ thù địch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, chúng có vẻ khá mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito quả quyết dựa trên kinh nghiệm karate của mình. Nhìn vào phần nào trên cơ thể nở nang hơn, cậu không ít thì nhiều có nhận ra người đó có tập luyện võ thuật hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thân hình của hai kẻ ngoại quốc trước mặt cậu đây rõ ràng là loại thân hình đã trải qua tập luyện võ thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn chúng còn có vẻ khá là lành nghề, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với đôi mắt của những tên sát thủ đánh thuê, hai tên biến thái đến từ nước ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tệ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu từng nghe nói ở nước ngoài còn có nhiều dạng như vậy hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi, anh yêu~ em~ ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nói như vậy và tấn công cậu; như vậy thì tệ thật......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, tên da trắng mở lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui, cậu là Kurogane Taito?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã, là tiếng Nhật!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“WHAT?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Taito dần hạ thấp người xuống. Chuẩn bị chạy trốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuẩn bị chạy trốn khỏi tình huống khó hiểu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài kẻ lạ mặt biết tên cậu, rồi cơ thể cậu trở thành một thứ gì đó không giải thích được, và nhất là, giọng nói của một cô gái cậu chưa từng gặp mặt vang vọng trong đầu cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện đã quá tệ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã có quá nhiều chuyện xảy trong những hoàn cảnh cậu không thể nào hiểu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc như thế này thì chuồn là thượng sách. Những lúc chẳng thể chiếm được thế chủ động, rút lui cũng chẳng khiến cậu mất đi phong độ nam nhi. Người đã dạy điều đó cho cậu cũng chính là người đã dạy cho cậu biết karate vui thế nào, người thầy giáo khôn ngoan dạy môn thể dục hồi cấp một của cậu. Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầy đã từng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vài tuần sau khi dạy cậu điều quan trọng đó, thầy đã kết hôn với cô bạn học của cậu lúc đó chỉ mới 8 tuổi, Sakuma Miki-chan! ‘Chúng tôi thật sự yêu nhau!’, thầy đã hét lên ra những câu không hiểu nổi cùng với những lời nói đó, tham gia vào một thử thách mà thầy không thể chiến thắng, và đã hoàn thành xuất sắc việc chết một cái chết cao thượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ đó, Taito vẫn tiếp tục khắc sâu bài học quan trọng mà thầy đã dạy và ví dụ bằng chính bản thân thầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà chẳng có cơ hội thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng bao giờ nghênh chiến một trận khi chưa nắm được tình hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên cậu sẽ chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hạ người xuống thấp hơn, tập trung năng lượng vào đôi chân. Suốt từ khi chân cậu bị chấn thương, cậu không thể vận động nhiều, và một luồng cảm giác không chắc chắn rằng liệu cậu có thể vận động như trước đây không lướt qua, nhưng, cậu đã không còn lựa chọn nào khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này em giai dễ sương ơi ♡&amp;lt;/I&amp;gt;’, nếu mà nghe được câu này, cậu nhất định sẽ dốc hết sức để mở đường máu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito dồn toàn lực vào đôi chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế, mấy ngài Otaku, mấy ngài là cái khỉ gì thế? Mấy ngài cần cái quái gì ở tôi, và hơn nữa, chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với tôi đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi. Nghe thấy vậy, gương mặt của những người nước ngoài cũng giãn ra một chút. Cho rằng mình đã thiết lập được một cuộc đối thoại, họ có vẻ là sẽ sẵn lòng cởi mở mọi chuyện, và trên hết, cơ thể đang gồng cứng họ lỏng ra và họ tiến lại gần cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chờ thời cơ đến,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngu ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thì thầm và quay gót. Với đó, một làn nữa, cậu lại chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, này, chờ đã!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đuổi theo! Đừng để hắn chạy thoát! Chúng ta sẽ bắt và giết hắn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời đó, trong lúc chạy, Taito mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... Giết, giết hắn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu quay đầu lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai kẻ bận áo choàng đang đuổi theo cậu với vẻ mặt cực kì dữ tợn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy câu nói vô cùng nguy hiểm ‘Giết hắn!’ vốn thường là trò đùa của những học sinh cấp ba bình thường, Taito không khỏi rùng mình kinh hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Họ đùa đấy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai tên ngoại quốc đang móc thứ gì đấy ra từ trong ngực. Chả biết vì sao, bọn chúng lấy ra những vật giống cây gậy sáng bóng. Cậu nhận ra ngay rằng đó chính là dao găm. Và rồi tên da trắng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này thì bằng tiếng Anh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Taito lúc này đã sắp bật khóc tới nơi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ? Cái gì? Kill Bill [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[9]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] ? Phim à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lại nữa, bây giờ không phải nói những điều ngu ngốc đóóóó. Mình phải làm gì đây? Mình phải làm gì đây? Tệ hại, cực kì tệ hại, mình sắp bị giết. Ai đó, ai đó cứu tôi! Cảnh sáttttttt......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc cậu la lên, cậu có thể cảm thấy có điều gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra trong cơ thể mình. Hay nói cách khác, sau những điều khó hiểu đã xảy đến với cậu khi nãy, nối tiếp, có thứ gì đó còn khủng khiếp hơn đang xảy ra từ giờ trở đi. ‘Cái quái gì đây!?’ Cậu muốn phản đối những cảm giác về chuyện đang diễn ra đó của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã cùng đường rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết vì sao, cậu lại cảm thấy buồn ngủ một cách bất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đã chạy như điên, cậu vẫn cảm thấy rất khó để giữ mắt được mở. Chống lại ý chí của cậu, đôi mắt của cậu vẫn cứ sụp xuống, nhưng dù vậy, trong lúc cậu cố bắt chúng mở,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôiiiiiiiiiii thôi! Tệ thật! Nếu mình ngủ vào lúc này thì tiêu mất! Nếu mình ngủ ở đây thì tiêu mất! Thế, tại sao mình lại buồn ngủ chứ? Vì cái quái gì mà mình thấy buồn ngủ chứ? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu dăng kêu la, mí mắt cậu dần sụp xuống. Dù cho cậu đã dùng hai tay để giữ cho mắt được mở, nhưng cậu không thể chống chọi với cơn buồn ngủ lâu hơn. Đầu gối cậu bắt đầu hạ xuống. Trong khi người vẫn chạy, cậu sắp ngã xuống trong cơn buồn ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía sau,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Get him! Kill him!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một vọng nói vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi chưa muốn chếtttttttttt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc liều mạng chịu dựng cơn buồn ngủ. cậu lại bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nỗ lực đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể duy trì được nổ lực xuất thần đó lâu hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ mới một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi tỉnh dậy đến lúc nói lời tạm biệt với Haruka, cậu chỉ đơn thuần là đang sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngân vật phụ trong cuộc sống của những người khác, một kẻ chẳng có gì nổi bật, chẳng biết phấn đấu cho điều gì, chỉ sống một cuộc sống bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, lúc này đây, cuộc sống của cậu đã quay ngoắt 180 độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói của cô gái mà cậu đã trao đổi một lời thề quan trọng từ rất lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;Ổn mà. Ổn mà Taito. Vì vậy hãy ngủ đi. Và mọi chuyện sẽ ổn. Nào, như mọi khi. Như lúc trước. Hãy giao phó cơ thể của anh cho em, xin anh hãy ngủ đi.&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với giọng nói đó, cô gái ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù nếu bất tỉnh, cậu có thể sẽ bị hai tên ngoại quốc đáng sợ ở phía sau tấn công và sát hại, tuy vậy, Taito vẫn dần mất hết ý thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu gối cậu sụp xuống. Cơ thể cậu tự động dừng lại và cậu bắt đầu lảo đảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, cảnh tượng đó bắt đầu tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giấc mơ mà cậu luôn trông thấy tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hết lần này đến lần khác, giấc mơ lặp đi lặp lại đó tràn về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức từ quá khứ xa xăm vời vợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là kí ức lúc mình vẫn còn sáu, bảy tuổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một ký ức mình gặp gỡ một cô gái nào đó, người không lâu sau đã trở thành một người bạn hay cùng chơi với mình.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, vào lúc đó, hậu quả của việc thay đổi chỗ ở thường xuyên đã khiến cậu phải chuyển trường ba lần trong năm lớp một, nhưng vì một lý do nào đó mà lần thứ ba cậu chuyển trường, mọi chuyện không được suông sẻ và cậu đã trở thành mục tiêu của những vụ bắt nạt vô nghĩa; Chính là vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ban đầu, cậu vẫn ổn. Cậu không hề cảm thấy phiền muộn dù cho cậu là mục tiêu của những vụ bắt nạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, cậu nghĩ rằng chuyện đó không phải là hiếm đối với một kẻ liên tục chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, lúc ấy cậu đã quen với việc đó, và có một suy nghĩ ngây thơ rằng mình rồi sẽ kết thật nhiều bạn và tự lấy làm vui thích, như lúc ở trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, việc đó đã không suôn sẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài dự đoán của cậu, cảnh bắt nạt vẫn cứ tiếp tục trong một khoảng thời gian dài, rất dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai nói chuyện với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phân chó bị bỏ lên bàn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giày thể thao trong nhà của cậu thì biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những chuyện đấy vẫn tiếp diễn, dần dần, dần dần, càng không thể chịu nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào buổi sáng, với vẻ hăng hái, cậu vẫy tay chào bố mẹ và đến trường với một nụ cười trên mặt, nhưng thật sự lòng cậu đang chứa đầy sự đau khổ và tuyệt vọng đến chết, nhưng vì cảm thấy xấu hổ nếu nói với mọi người việc đó, cậu không còn cách nào khác là đến trường với tâm trạng như vậy. Tuy nhiên, Những từ như ‘&amp;lt;I&amp;gt;Chết đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ hay ‘&amp;lt;I&amp;gt;Biến đi&amp;lt;/I&amp;gt;’ được viết lên bảng hay trên những mảnh giấy nhét vào tủ giày của cậu, và những người cậu chưa bao giờ nói chuyện và chẳng biết tí gì về cậu lại phỉ báng và cười sau lưng cậu chẳng vì lý do gì, và nhất là, lúc thầy giáo hỏi cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Kurogane-kun, em có sao không?&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu vẫn luôn trả lời rằng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Không sao, mọi người chỉ đang đùa thôi&amp;lt;/I&amp;gt;’, nhưng đến cuối cùng, cậu lại viện cớ như là đau bụng và về sớm, nhưng làm sao mà cậu có thể về nhà ngay được, nên cậu đến công viên để giết thời gian......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày với bộ dạng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày ngày, ngày ngày, ngồi không ở công viên đó vào lúc không có trẻ. Cùng với chiếc đồng hồ kêu tích tắc phía bên nhà vệ sinh trong công viên, cậu vẫn luôn chờ đợi đến lúc cậu có thể về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lúc ấy, đã có những lần cậu khóc. Đã có những lần cậu khóc về cuộc đời bất hạnh, trống rỗng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Vì nếu người lớn bắt gặp cậu khóc và gọi cậu, cậu nhất định sẽ nói thật mọi chuyện. ‘&amp;lt;I&amp;gt;Tôi bị bắt nạt vì là một tên ngố, và không biết xử lý những chuyện ở trường sao cho phải, rồi thì sẽ rất hổ thẹn nếu bố mẹ hay giáo viên hay biết chuyện này, giờ nghĩ lại thì, đáng lẽ nó không phải chuyện gì to tát cho lắm, nhưng, nếu họ mà hay biết chuyện này, vào lúc đó, tôi chắc chắn sẽ thấy rất xấu hổ.&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, gắng hết sức, cậu cố không khóc oà. Không để người lớn nghe thấy chuyện này, không để những giọt nước mắt tuông rơi, cậu khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, Hôm đó thật khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm đó, người đang khóc trong công viên không phải là tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin phép nghỉ sớm, nhưng không về nhà, tôi men theo một lối khuất dẫn đến công viên, và có ai đó đã ở đấy trước tôi, trên chiếc xích đu tôi vẫn thường ngồi. Chiếc xích đu mà tôi vẫn luôn dùng đã có một cô bé ngồi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé cũng tầm tuổi tôi. Đó là một cô bé, cũng giống như tôi, không nên ở đây vào lúc này đối với độ tuổi của cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ấy đang ngồi một mình trên xích đu, đang khóc.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 081.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lúc, cậu do dự, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình có nên gọi cô ấy không, Mình nên làm gì đây?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì đã chừng hai tháng, cậu không hề có một người bạn nào mà cậu có thể trò chuyện. Và cậu tự hỏi liệu rằng gọi cô ấy là một ý kiến tốt --- ‘&amp;lt;I&amp;gt;Một đứa bị hắt hủi như mình có nên gọi cô ấy?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;I&amp;gt;Nhưng, tôi đã hạ quyết tâm và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có sao không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã gọi cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, cô ấy giật mình, có vẻ rất bất ngờ, và nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cậu có thể nhìn thấy mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Ùm, cậu thật sự không sao chứ? Có chuyện buồn gì xảy ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhìn tôi và cất tiếng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cậu lại nghĩ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hỏi. Và tôi đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao à, cậu nói, vì cậu vừa mới khóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vừa mới khóc? Mình à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy lại có một cái nhìn ngạc nhiên, và sờ vào má mình. Và rồi, cô ấy quẹt lấy một giọt nước mắt và nhìn nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đúng ha.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu không nhận ra à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu đúng là lạ thiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói điều đó, cô ấy chỉ mỉm cười và phồng má lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không có lạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy quắc mắt nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, tôi cuống lên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cậu giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không. Mình thấy vui vì cậu đã gọi mình. Vì mình lúc nào cũng chỉ có một mình......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói, cô ấy vừa cười thật cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị mê hoặc bởi gương mặt tươi cười của cô ấy. Nụ cười thấm đượm nỗi buồn của cô ấy thật quá xinh đẹp, và tôi đã bị nó mê hoặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt của cô ấy, tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, cậu cũng chỉ có một mình. Hóa ra, chúng ta là đồng đội rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lại có một ánh mắt ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đồng đội à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, cô ấy thẩn thờ nhìn tôi. Và vì một lý do nào đó, cô ấy bỗng rưng rưng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồng đội. Đồng đội...... Mình chưa bao giờ nghĩ rằng kẻ bị ghét bỏ như mình lại có đồng đội, dù sao...... cậu sẽ trở thành đồng đội của mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói. Và ý nghĩa của điều đó, Và ý nghĩa của điều cô ấy vừa nói, lúc đó tôi chưa biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đáp lại ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đương nhiên. Ngày nào mình cũng thấy thật buồn chán.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy, vậy, cậu sẽ ở bên mình chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chúng mình kết bạn đi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa vui vừa ngạc nhiên, cô ấy mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi sau đó, chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi vẫn luôn chơi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nhớ những khoảng thời gian vui vẻ khi chúng tôi chơi cùng nhau. Mặc cho những thứ khó chịu vẫn tiếp tục diễn ra ở trường, những lúc ở bên cô ấy vẫn luôn đầy niềm vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, thời khắc tôi chuyển trường lại đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến một nơi hoàn toàn khác biệt so với nơi đây, trở lại ngôi trường cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn chuyển trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi vẫn luôn muốn trở lại mái trường xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi lại khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không muốn xa rời cô ấy, tôi bật khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, ngay cả trước lúc tôi sắp đi, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một gương mặt tươi cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gương mặt xinh xắn đáng yêu mà tôi tin nổi nó lại thuộc về người phàm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đa. Mình đến rồi này~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay cả trước lúc tôi sắp đi, tại công viên, cô ấy vẫn xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại thì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù đáng lẽ đấy phải là một điều gì thật sự lạ lùng, nhưng đối với một đứa trẻ, tôi chẳng nhận thấy bất cứ điều gì khác thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, xét về tất cả các mặt, cô ấy không còn là một &amp;lt;B&amp;gt;con người&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tác dài màu hoa oải hương của cô ấy đang đung đưa và chuyển sắc theo một chuỗi bảy màu. Bất giác chỉ muốn chạm vào con người này, với nước da trắng sáng, và đôi mắt đỏ thẩm toái lên vẻ sôi nổi, tinh quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy xinh xắn một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dung mạo của cô ấy thanh tao một cách lạ thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng không phải là người, mà là một thứ gì đó khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, tôi không hề nhận ra tất cả những chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được nhìn thấy cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ cảm thấy hạnh phúc khi được chơi cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, ngày nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vui đùa cùng cô ấy, lúc nào cũng vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi vào một ngày nọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào một ngày nọ, cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đã đến lúc làm chuyện ấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đến nói rằng hôm nay là thời điểm để làm chuyện mà cô ấy đã đè cập với tôi trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu định hút máu mình sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thế, cô ấy đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình đâu định hút nó đâu. Máu của cậu ấy”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên hẻo lánh lúc chạng vạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại công viên chỉ có hai chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình sẽ truyền độc vào cậu. Loại độc sẽ khiến cậu không thể nào rời xa mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một thứ gì đó được biết với tên gọi ‘Hắc ma thuật’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhằm làm cho hai người không thể xa rời nhau, một thứ ma thuật quý giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt; Một thứ ma thuật buột chặt hai người bằng tình yêu vĩnh cửu &amp;gt;&amp;gt;. Cô ấy đã nói như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, Đôi môi hồng quyến rũ của cô ấy hé mở. Đằng sau đôi môi ấy, tôi có thể nhìn thấy chững chiếc răng nhỏ đáng yêu. Đôi môi của cô ấy sát lại gần và rồi cô ấy ấn những chiếc răng ấy nào sau gáy tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bắt đầu nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó. Tôi có thể cảm thấy độc đang một hơi truyền vào sau gáy mình. Độc đang thâm nhập. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} trói buột của cô ấy đang lan toả khắp cơ thể tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, mọi chuyện nhanh chóng kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy lùi lại và, đúng như dự đoán, nhìn tôi chăm chú với vẻ mặt vui sướng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Xong rồi~. Với cái này, cậu sẽ không thể nào rời xa mình, Dù sống hay chết, mãi mãi và mãi mãi. Cậu đã sẵn sàng cho điều đó chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên, tôi vẫn chưa thật sự chuẩn bị cho chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tính bướng bỉnh của cô ấy dường chư chẳng quan tâm đến chuyện đó. Cô ấy ,không còn nghi ngờ gì nữa, đang cười vui thích. Đang cười tinh quái. Cô ấy đang cười một cách hạnh phúc vì từ giờ chúng tôi đã thật sự được buột chặc vào nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn tôi chăm chú, cô áy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy nói là cậu yêu mình. Và rồi, {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} sẽ được hoàn thành. Hay là...... cậu ghét mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại, ghét cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời nào tôi lại ghét cô ấy cơ chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, cô ấy lại làm vẻ mặt do dự. cô ấy lại làm vẻ mặt cô đơn. Vẻ mặt luôn tràn đầy tự tin, bướng bỉnh, và tràn trề sức sống có lẽ đã làm cô ấy trông hơi khó chịu, vào ngày hôm đó, cô ấy thật sự đã làm một vẻ mặt do dự, và tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt như vậy của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời có thể hoàn tất thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình cũng...... Mình cũng yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài thơi khắc tôi nói ra điều đó, Tôi đã nhớ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cô ấy là Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;&amp;lt; Saitohimea &amp;gt;&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì cô ấy tự xưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi cô ấy, Cậu là người nước ngoài à?. Sau khi cười, “Không đâu, dù sao thì cái tên này cũng hơi khó gọi, đúng không? Vậy, cứ gọi mình là Himea. Như vậy sẽ tốt hơn phải không? Hãy gọi mình là Himea, Taito ---“, Cô ấy đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng những cuộc trò chuyện đó nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm thế nào mà mình lại quên béng chúng cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho chúng là những ký ức quý giá, làm thế nào mà mình lại quên béng tất cả chuyện đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là suy nghĩ tôi đang có trong đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng giấc mơ vẫn tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Tôi’ trong giấc mơ đang gọi tên cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình yêu cậu, Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào khoảnh khắc tôi thốt ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết rằng thế giới, và từng phần bên trong cơ thể tôi, mọi thứ, mọi thứ đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nguyền đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
{{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi môi của cô ấy hé mở, để lộ ra hàm răng nhỏ nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thích nhìn gương mặt tươi cười đó của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế tôi cũng cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cô ấy không chớp mắt, tôi mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi một lần nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thích bạn, Himea.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc tôi nói ra điều đó, đầu tôi đã bay mất. Có gì đó từ phía bên cạnh, một luồng ánh sáng kỳ bí cắt xuống, và đầu tôi đang bay lượn trong không trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn thấy điều đó, Himea mếu máo như sắp khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cách điên cuồng, cô ấy chạy tới bắt lấy đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàn toàn kinh ngạc, tôi chẳng còn biết chuyện đã xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết rằng Himea đã bắt lấy đầu tôi và ôm chặt nó vào lòng mình. Ngực của cô ấy rất ấm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện gì cậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, với một giọng nói đôi chút lóng ngóng, Himea nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ổn, ổn mà. Không có gì mà Taito phải lo đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô nói vậy, nhưng gương mặt của cô ấy lại nói hoàn toàn khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, chết tiệt thật, mình đã bị phát hiện rồi sao? Dù mình tưởng rằng mình vẫn còn một chút thời gian......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Himea gắn đầu tôi lại vào phần thân. Lúc đó, tôi đã ngạc nhiên vì làm sao mà đầu tôi lại có thể gắn lại một cách đễ dàng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có chuyện gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hỏi, nhưng Himea không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một vẻ mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ thẩm của cô ấy đang hướng về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[10]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó. Tôi nhìn về phía đỉnh của chiếc khung tập thể dục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một cậu bé đang ngồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cậu bé cũng độ tuổi tôi. Với mái tóc đen tuyền và cặp mắt sắt bén, cậu bé đó đang dang rộng đôi chân, đung đưa qua lại, và nhìn về phía này với một vẻ mặt hớn hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Thế ra, cô là Saitohimea trong mấy lời đồn đại à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Kẻ nào đang hỏi đấy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi? Tôi tên là Hinata......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Himea đã ngắt lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải là những gì ta đang hỏi. ta đang hỏi mục đích của ngươi đến đây là gì. Ngươi được nhà thờ phái đến? Buông tha cho ta đi chứ? Ta không còn dính dáng gì đến Bhalskra. Ta cũng chưa từng nghĩ đến chuyện hoá giải phong ấn cho hắn. Nên chẳng có lý do gì để giam giữ ta cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi chẳng hiểu cô ấy đang nói gì, nhưng có một thứ tôi có thể hiểu được chính là cô ấy đang bị try đuổi vì một điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nghe thấy điều đó. Nghe thấy những lời của Himea, một nụ cười nở trên mặt của cậu bé tự xưng mình là Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nhà thờ, là cái gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức, mặt của Himea cứng đờ. Tôi có thể cảm nhận được cô ấy đang run lên vì hốt hoảng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra, ngươi là......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, đu một vòng, Hinata nhảy xuống từ trên khung tập thể dục. Lúc chân hắn chạm đất, mặt đất nhuộm một màu đen thẩm. Từ chỗ đất bị nhuộm màu như bị phong hoá, một chiếc vuốt khổng lồ được sinh ra, và rồi cánh cay của một con quái vật bay ra. Sau đó, chủ chân của cánh tay ấy đã lộ diện. Với gương mặt sư tử, cánh dơi, một con quái vật --- Thoạt nhìn, nó trông như một bộ phim kinh dị mà một con quái vậy trong hình dạng quỷ dữ bay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái thứ đó trừng mắt nhìn Himea. Nó gào lên một tiếng điếc tai. Sau đó, Hinata vỗ vài cái nhẹ vào chân con ác quỷ và rồi, nói thẳng với Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Nào, chúng ta sẽ cùng đi hồi sinh Bhalskra mà cô đã phản bội và phong ấn. Tôi cực kỳ hứng thú với sức mạnh của hắn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời nói của Hinata, một nụ cười nhạt nở trên gương mặt của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Vậy ra ngươi là thế à~. Ngươi là một trong những tín đồ điên loạn của Quỷ. Ta sợ quá đi thôi, ta thua mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Hinata nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-ha-ha, cô không khiếp sợ trước hình dạng của quỷ dữ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea mỉm cười,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Bộ ngươi nghĩ rằng mấy thứ quỷ nô với đẳng cấp đó mà có thể làm gì được ta à? Ngươi nghĩ rằng với cấp độ sức mạnh đó, mà có thể đấu với ta, với&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;&amp;lt; Ma Cà Rồng &amp;gt;&amp;gt; [COLOR=&amp;quot;Red&amp;quot;][Phù Thuỷ Tối Cổ][/COLOR] bọn ta à ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngắt lời Himea, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không tính cô, thì đó là những gì mà ba tên &amp;lt;&amp;lt; Ma Cà Rồng &amp;gt;&amp;gt; [COLOR=&amp;quot;Red&amp;quot;][Phù Thuỷ Tối Cổ][/COLOR] còn lại đã từng nói, nhưng tất chúng đều đã chết không kịp ngáp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea thốt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bây giờ, tôi tự hỏi, không biết trò tiêu khiển mà cô mang lại cho tôi sẽ đến mức nào đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu đó vừa thốt ra, Hinata biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lập tức sau đó, tay siết chặt lấy cổ Himea, hắn nện người cô ấy xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á-ặc.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy hét lên đau đớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một cách điên cuồng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng lại!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, vừa lúc tôi sắp đánh trúng Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi cản đường quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata vẫy nhẹ tay. Lúc đó, một tia sáng nhỏ hình thành trước tay hắn. Tia sáng ấy đâm vào ngực tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vào khoảnh khắc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần thân trên của tôi dần dần tan rã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khoảnh khắc, tôi chẳng thể nghĩ ngợi điều gì. Tôi chẳng thể nghe thấy bất cứ thứ gì. Một cơn đau nhói làm tôi điên dại. Nhưng, điều đó chỉ kéo dài trong vài giây. Dần dần, ý thức của tôi dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi có thể nghe thấy giọng nói của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Taito!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói như sắp khóc oà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói trong lúc nước mắt chỉ trực trào ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, cô ấy đã khóc. Trong lúc cổ cô ấy bị Hinata bóp, người bị ép chặt xuống mặt đất, cô ấy nhìn tôi với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhìn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi hắn chăm chú nhìn tôi, cùng với một vẻ mặt hơi ngạc nhiên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hắn không chết sau khi sau khi mất đi phần thân trên...... Hiểu rồi. Vậy ra hắn chính là kẻ ký giao ước với cô, cận vệ của cô, tình nhân của cô...... Nếu vậy, tôi sẽ tiêu diệt hắn trước......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata còn chưa nói xong, Tôi lại xông vào cho hắn một trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Để Himea yên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vào lúc đó, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sentinel, giết nó.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tích tắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng gào của con thú ở phía sau mình. Lúc đó, con mãnh thú to gấp đôi tôi đã ngay lập tức đứng sau tôi và tấn công tôi bằng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hề la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn chiếc móng vuốt của bàn chân ấy đã đâm vào cơ thể tôi, một chiếc xuyên vào cổ tôi, làm tôi không thể kêu lên được. Và rồi chân của nó nện vào người tôi và khiến cơ thể tôi văng lên trời. Tôi bay lên cao gần mười mét và rồi rơi xuống đất. Đầu của tôi, chân của tôi, và cơ thể của tôi rơi xuống trong một tư thế khó coi và tôi bị tấn công bởi một cơn đau dữ dội làm tôi muốn bật khóc, tất cả đều được hồi phục ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, chúng đều được hồi phục ngay lập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có lẽ là do {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}}. Đó có lẻ là do thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} mà Himea đã truyền cho tôi. Và tôi cuối cùng có thể hiểu được tại sao cô ấy lại ban cho tôi thứ sức mạnh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy tôi có thể bảo vệ cô ấy vào những lúc như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy tôi đứng dậy và trừng mắt nhìn Hinata. Tôi trừng mắt nhìn con quái vật đang tỏa ra xung quanh một luồng sức mạnh khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Hinata làm một vẻ mặt băn khoăn và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi thậm chỉ chẳng thể chết với thứ này...... Hừ~m. Đó là lý do tại sao giao chiến với một &amp;lt;&amp;lt; Ma Cà Rồng &amp;gt;&amp;gt; [COLOR=&amp;quot;Red&amp;quot;][Phù Thuỷ Tối Cổ][/COLOR] lại phiền phức như thế. Thứ {{Itsuten Tiếng Việt: Majutsu}} nào đã được truyền vào tên cận vệ của chúng? Thật chẳng thể nào biết được. Hắn là cái quái gì vậy nhỉ? Saitohimea. Mặt dù hắn rõ ràng là một đứa bất tài, cô đã ban cho hắn thứ sức mạnh gì vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Himea, người đang bị bóp cổ, nói. Ngay cả với một vẻ mặt đau đớn, cô ấy vẫn cười ngạo nghễ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta mà lại đi nói cho mấy thứ như ngươi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừ~m. Được, không sao......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn đang nói, tôi lại xông lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bỏ bàn tay của ngươi ra khỏi người Himea......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, một thanh kiếm từ đâu bay lại. và nó đâm vào cổ tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Á.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu rên, nhưng không hề dừng lại. Chưa hết, một thanh kiếm khác xuất hiện và đâm vào bụng tôi, nhưng dù vậy, tôi vẫn không hề dừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, một lần nữa, Hinata,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đến cả món đó, mà ngươi cũng không chết, hả? Vậy, món này thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tách! Một âm thanh phát ra từ ngón tay hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai thanh kiếm xuất hiện, đâm vào vai trái và phải của tôi, phóng xuyên xuống mặt đất và ghim chặt tôi, làm tôi bất động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Máu chảy ra. Máu chảy ra từ cổ và vai tôi. Thậm chí khi sức lực của tôi đang dần dần, dần dần cạn kiệt, nhưng tôi vẫn không từ bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc tôi vẫn đang cố gắng rút hai thanh kiếm ra khỏi mặt đất,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Chết tiệt...... Chết tiệt, bật ra coi nào. Mình phải đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Himea nói. Trong khi đang khóc, cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dừng, dừng lại. Đủ rồi. đủ rồi, Taito. Đừng cử động nữa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình ổn mà. Mình sẽ đến ngay đây. Himea. Mình sẽ đến ngay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy những lời của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn tôi chăm chú, Hinata lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hừm. Món này cũng vô dụng. Mới nãy, rõ ràng là ta đã nhắm vào tim vậy mà...... Được thôi, ngươi vẫn sống ngay cả khi phần thân trên bị tan rã. Vậy là không liên quan gì tới tim à? Vậy lần này, ta sẽ chuyển sang phần thân dưới. Có khả năng nhân sinh mệnh của ngươi chạy xuống phía dưới. Vậy thì, ánh sáng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc hắn nói, một lần nữa, ánh sáng bắt đầu tập trong trước tay hắn. Đó là thứ ánh sáng đã làm phần thân trên của tôi bị tan rã khi nãy. Tia sáng ấy hướng về phía tôi. Để tránh tia sáng đó, tôi cố rút những thanh kiếm ra. Cố gắng một cách điên cuồng để rút những thanh kiếm ra. Nhưng chúng vẫn không lay động. Cứ như tôi không thể dịch chuyển chúng dù chỉ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kêu lên trong lúc những nỗ lực tuyệt vọng của tôi để rút mấy thanh kiếm ra thất bại hoàn toàn. Vẫn chỉ là một đứa trẻ con, có một đôi tay của trẻ con, có vẻ tay tôi vẫn còn yếu ớt, là lý do đằng sau việc tôi không thể rút những thanh kiếm ra, cũng như bảo vệ cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiện tại chẳng có một tí sức lực nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt, Chết tiệt, Chết tiệt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng thảm thiết, tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù cho tôi có hét lên, dù cho tôi có hét lên thảm thiết, nhưng tôi vẫn chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, Hinata có vẻ như đang định nói điều gì đó. Nhắm tia sáng về phía tôi, hắn có vẻ như đang định nói điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn dừng tay ngay đi!!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta, ta sẽ nghe theo bất cứ điều gì ngươi nói, vì vậy, làm ơn....... Làm ơn dừng tay......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, tôi mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào gương mặt cam chịu của cô ấy. Nhìn vào gương mặt đẫm lệ của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó cũng là vì lợi ích của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả là lỗi của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì tôi yếu kém, tôi phải nhìn thấy cô ấy, cô gái lúc nào cũng tràn đầy lòng tin, bướng bỉnh, và một chút tinh quái, tôi phải nhìn thấy cô ấy cầu xin Hinata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư, ư aaaaaaaaaaaaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên. Tôi hét lên như điên dại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, tôi cũng chẳng thể làm được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng ra!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rút chúng ra! Rút chúng ra! Rút chúng raaaaa!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tuyệt vọng rút những thanh kiếm ra. Nhưng, chúng chẳng hề lay động. Có vẻ tôi không đủ sức mạnh. Vậy là sao, tôi nghĩ. Tại sao, Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tại sao mình lại chẳng có tí sức mạnh nào? Tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng, tôi cũng chẳng thể cử dộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho có giãy dụa đến đâu, tôi vẫn không thể cử động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata lên tiếng. Với một giọng hơi vui mừng, hắn nhìn xuống Himea,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, vậy ra đó là cơ chế. Có một giới hạn số lần chết, phải không? Tôi đã giết hắn sáu lần. Và, lần kế đến sẽ là bảy, và cô phản ứng. Hay nói cách khác, Mọi chuyện sẽ tệ đi nếu tôi giết hắn lần thứ bảy. Hay nói cách khác, hắn sẽ không thể hồi sinh sau lần chết thứ bảy --- Đúng không nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Himea không đáp lại. Với vẻ mặt rưng rưng nước mắt, cô ấy chỉ đơn thuần nhìn về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A-Ơ, hay là cô không thể nghe thấy những gì ta nói nhỉ? Nếu cô không trả lời, vậy thì ta sẽ.......&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ch, Chờ đã.&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lên tiếng. Với một giọng nói run rẩy, cô ấy lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ph, Phải. Đúng như ngươi đã nói...... Chừng nào cậu ấy chưa bị giết đủ bảy lần liên tiếp trong vòng mười lăm phút, cậu ấy sẽ không chết --- Đó là lời nguyền của ta mà Taito gánh chịu......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hết rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiểu rồi. Quả là một giao ước lí thú...... Một &amp;lt;&amp;lt; Lời nguyền &amp;gt;&amp;gt; mang lại sự bất tử hẳn phải là một ma thật cao cấp...... nhưng đối với một tên người trần mắt thịt mà được mang lại sự bất tử chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Chẳng có sức mạnh để bảo vệ cô, chẳng có sức mạnh để ngăn cản tôi, chỉ có một khả năng là không thể chết, thì làm sao mà hắn có thể làm nên trò trống gì được? Tôi không hiểu nổi. Tôi không hiểu động cơ của cô là gì. Với tất cả sức mạnh mà một &amp;lt;&amp;lt; Ma Cà Rồng &amp;gt;&amp;gt; [COLOR=&amp;quot;Red&amp;quot;][Phù Thuỷ Tối Cổ][/COLOR] đáng lẽ phải sở hữu, tại sao cô lại sử dụng nó một cách vô nghĩa như vậy? Hay cô là một con ngốc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nói. Và rồi tôi nghĩ rằng mọi chuyện đúng như hắn vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Himea có khả năng ban cho tôi một sức mạnh khác, đáng ra cô ấy chỉ việc làm như vậy, tôi nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, thật sự, người ký giao ước không nhất thiết phải là mình, tôi nghĩ. Mặc dù nhất định sẽ tốt hơn cho cô ấy nếu ban khả năng tuyệt vời như vậy cho ai đó có khả năng hơn, mạnh mẽ hơn, và trưởng thành hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao Himea lại ban sức mạnh cho một đứa trẻ bất tài, vô dụng chỉ toàn bị kẻ khác bắt nạt như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao cô ấy lại làm một việc như vậy? Tại sao cô ấy lại không chọn một người hữu dụng hơn đối với cô ấy cơ chứ? Tại sao cô ấy lại chọn mấy kẻ như tôi cơ chứ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao mấy kẻ như tôi lại được chọn cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc tôi đang định hỏi điều đó, Hinata tiếp tục. Với ánh mắt khinh thường và cực kỳ, cực kỳ, cực kỳ buồn chán, hắn nhìn cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Hiểu rồi. Cô đã phải lòng kẻ ký giao ước của mình? …. Đó là lý do tại sao cô lại ban cho nó sức mạnh một cách vô ích như vậy. Cô đã làm một việc hoàn toàn vô nghĩa bằng cách đem sức mạnh của mình cho một kẻ chỉ làm cô yếu đi. Để người cô yêu không bị chết, để hắn có thể ở bên cạnh cô mà không bị chết, cô đã cho đi sức mạng một cách dại dột. Và đây chính là kết cục. Vậy ra đây chính là sự thật về con quái vật lừng danh, Saitohimea...... Ha, ha ha, nhàm quá đi mất.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi chẳng thể nói thêm một lời nào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hiểu tại sao cô ấy lại ban cho tôi một sức mạnh như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi nhận ra cô ấy đang nhìn tôi với gương mặt đầy những vệt nước mắt song vẫn toát lên vẻ vui tươi, trìu mến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể nói được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Làm ơn...... Làm ơn buông tha cho ta vào lúc này. Sao cũng được, ta sẽ làm theo bất cứ chuyện gì ngươi nói....... Xin đừng làm ta thêm xấu hổ trước mặt Taito nữa......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata gật đầu. Đúng như dự đoán, hắn gật đầu với một vẻ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được. Nếu cô ngoan ngoãn đi theo ...... Tôi sẽ để hắn sống......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himea lại, lại một lần nữa, với một gương mặt buồn nhưng vẫn dịu dàng, nhìn tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sẽ ổn mà. Mọi chuyện sẽ kết thúc nhanh thôi. Vì thế Taito, cậu chỉ cần nhắm mắt lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi la lên những thứ như, ‘Không! Mình nhất định sẽ cứu Himea!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho sự thật là tôi vô dụng. Mặc cho sự thật là tôi bất tài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ biết la lên rằng mình sẽ cứu cô ấy như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Hinata nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Xì, đó là lý do tại sao ta lại căm ghét loài người. Dù cho chúng chẳng có tài cán gì, nhưng chúng vẫn cứ la lối không ngừng. Nó thật sự làm tôi cảm thấy phát. Nhưng vì giao kèo của chúng ta, tôi sẽ để nó sống , tuy nhiên,....... nhưng mà sẽ rất phiền phức nếu nó bám theo chúng ta, tôi sẽ xoá trí nhớ của nó. Được chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, sắc mặt của Himea đã thay đổi. Gương mặt đẫm lệ của cô ấy lại càng nhíu lại buồn bã. Nhưng chẳng bao lâu sau, cô ấy có vẻ đã hạ quyết tâm,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ưm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi Hinata buông cổ cô ấy ra, và tiến lại gần về phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngừng lại đi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata nhún vai,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chẳng có sức mạnh thì cho dù ngươi có la lối đến cỡ nào, cũng chẳng thay đổi được gì đâu, hiểu chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, tôi vẫn hét. Tôi vẫn xin hắn ngừng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình không muốn quên Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập tức. gương mặt của Himea lại mếu máo. Nước mắt ròng ròng, cô ấy khóc nức nở. Và rồi nhắm mắt, cô ấy quay mặt đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn về phía đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tồi nhìn về phía cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình...... Mình sẽ không bao giờ quên!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình nhất định sẽ đến cứu Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vì vậy hãy đợi mình. Mình nhất định sẽ...... Mình sẽ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hinata với tay về phía đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi sẽ quên. Ngay lập tức.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi tôi đã quên đi, tất cả.&amp;lt;/I&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức bị quên lãng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, vì một lý do nào đó, cậu đã nhớ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito dừng chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại một nơi nào đó trên con đường rậm rạp bóng cây vào đêm tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dừng chân sau khi đã chạy thoát khỏi hai tên ngoại quốc biến thái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu. Cậu áp nhẹ bàn tay lên đầu, nơi vẫn còn cảm giác nhoi nhói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaaaaa, chết tiệttttttttttttttt!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên hết sức chẳng vì lý do gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chuyện quái quỷ gì xảy ra với mình đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình đang làm cái quái quỷ gì trong suốt khoảng thời gian này đây&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cậu đã nói là sẽ không quên. Mặc dù cậu đã nói là nhất định sẽ cứu cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, rốt cuộc, cậu vẫn quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đã sống một cuộc sống bình thường. Một cách vô tư, uể oải, chậm chạp, lúc nào cũng cậu sống một cuộc đời đều đều tầm thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không còn tập karate được sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã đánh mất ước mơ của mình rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự chỉ là một nhân vật phụ chẳng thể làm bất cứ điều gì sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Mình là một thằng ngốc sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình có thể làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Chẳng phải còn nhiều chuyện mình nhất định phải làm sao?&amp;lt;/I&amp;gt;’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, đã bao năm trôi qua. Đã bao năm kể từ khi cô ấy bị bắt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vẫn không thể nhớ ra những cảm xúc mà cô ấy dành cho cậu. Và bởi vì luôn hiểu lầm những giấc mơ đáng xấu hổ của mình, cậu không thể nhận ra được những cảm xúc cậu có lúc đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lượng thời gian đã trôi qua. Một lượng thời gian không thể tin nổi đã trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong tất cả khoảng thời gian đó, Himea; đã bao năm, đã bao năm, đã bao năm......&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chết tiệt! Đã bao năm Himea...... vẫn tiếp tục chờ đợi..... &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc thì thầm, cậu quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn con đường rậm rạp bóng cây, nơi bọn ngoại quốc trùm đầu cầm dao đang chạy.&lt;br /&gt;
Thấy vậy, *Thịch*, *Thịch*, tim của Taito đang đập thình thịch. Rồi, cậu thử dùng móng tay chọt vào mặt mình. Lúc cậu rút tay, có máu chảy ra. Nhưng ngay lập tức sau đó, cậu có thể cảm giác được rằng vết thương đang dần hồi phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đã biết chắc điều đó, cậu móc điện thoại trong túi ra. Cậu mở điện thoại. Lúc này đã là sáu giờ. Nếu giờ này cậu về nhà, thì mẹ cậu hẳn đã chuẩn bị cơm chiều xong, và cùng với em gái của cậu, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Onii-chan nói là anh ấy sẽ về sớm hôm nay, vậy mà&amp;lt;/I&amp;gt;’, họ chắc sẽ nói những câu như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, điều đó không còn quan trọng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều quan trọng bây giờ là lúc cậu bị xe tải đụng. Lúc cậu bị xe tải đụng, lúc cậu chết. Đã hơn ba chục phút trôi qua. Hay nói cách khác, điều đó có nghĩa là khoảng thời gian đó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năng lực của cậu --- Cậu sẽ không chết nếu không bị giết bảy lần trong mười lăm phút, năng lực đó đã được Himea ban tặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó đã được tái khởi động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Có nghĩa là dù cho mình có chết sáu lần kể từ bây giờ cũng không thành vấn đề ......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ không sao ngay cả nếu cậu có chết sáu lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, cậu xuống tấn. Cậu vào thế đứng tấn cơ bản karate. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì sẽ nhanh chóng thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, cùng với đó, Taito bước một chân lên phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, hai tên ngoại quốc trông hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, một nụ cười hiện ra trên mặt bọn chúng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hah. Karate à? Với trình độ của một học sinh, ngươi nghĩ có thể đánh thắng được chúng ta sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã người gốc Tây Ban Nha tăng tốc. Với một động tác đột ngột, hắn cầm dao đâm tới. Động tác đó rất đột ngột. Đột ngột đến mức tất cả những gì một người có thể làm là né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;............&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito không hề né tránh. Cậu cũng chẳng dùng tay gạt ra dao ra. Cậu dường như định nhận trọn nhát dao đó vào ngực,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi điên rồi à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha la lên trong sự kinh ngạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cùng lúc đó, con dao đã cắm phập vào ngực của Taito. Hoàn toàn phớt lờ con dao, nấm đấm của Taito đã nện vào ngay thái dương của gã người gốc Tây Ban Nha. Hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của bản thân, cậu dồn toàn lực vào đòn đánh này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 113.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên người gốc Tây Ban Nha rên lên và ngã xuống đất. Tất nhiên. Kèm theo đó chính là phản lực của nấm đấm của Taito. Kèm theo đó là phản lực mạnh đến mức như muốn phá huỷ bàn tay của cậu. Nó đã đạt đến mức độ khi cậu dồn toàn lực vào đòn đánh mà không hề sợ bất cứ đòn phản kích nào. Nhưng đó là điều lúc bình thường không thể xảy ra. Hoàn toàn chế ngự nỗi sợ chết và sợ đau, dồn toàn lực vào một đòn đánh, những thứ như vậy bình thường thật không thể xảy ra. Nhưng cậu đã làm được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gã thấp lùn đô con, toàn thân có vẻ được bọc trong một bộ áo giáp bằng cơ bắp bị đánh bại chỉ trong một đòn. Phản ứng lại điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Tuyệt vời. &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thốt lên chẳng cần nghĩ ngợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, lần này, cậu quay sang tên da trắng, cao kều. Tên da trắng nhìn Taito với một vẻ mặt kinh hãi. Hắn nhìn chằm chằm vào ngực cậu, nơi đáng lẽ là vị trí trái tim, nơi mà con dao đang thò ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Đồ quái vật khốn kiếp.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhún vai. Nhìn tên da trắng chăm chú,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu mày sợ và muốn đầu hàng, thì sẽ dễ dàng cho tao hơn.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tên da trắng cười ha hả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu hàng? Ai chứ? &amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi hắn vứt con dao đi. Sau đó, hắn móc ra một con dao khác trong ngực áo. Tuy nhiên, lần này, hình dạng con dao này hoàn toàn khác so với con dao trước. Cán dao có hình thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thánh giá. Thánh giá. Taito nhìn cây thánh giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, có lẽ nào bọn mày là người của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hay gì đó?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, mặt của tên da trắng biến sắc. Trừng mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi biết bọn ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Taito lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không hề. Chỉ là một cái tên tự nhiên hiện ra trong đầu. Hiểu rồi. Vậy ra bọn mày thuộc &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt; hở? Vậy có nghĩa là bọn mày không thể là bạn của Himea.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều gì đó hiện ra khi nãy trong giấc mơ của cậu, trong ký ức của cậu. Vì một lý do nào đó, có vẻ như Himea đang bị truy đuổi bởi một thứ gì đó gọi là &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, nhưng Hinata chẳng có vẻ gì là có vẻ gì là đồng bọn với &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;. Vậy đây không phải là những kẻ đã bắt Himea đi mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mà, cho dù là vậy, có thể,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể mày nắm được nhiều thông tin hơn tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, tên da trắng thay đổi ánh mắt nhìn Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi định dùng vũ lực để lấy thông từ ta?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, tao sẽ lấy làm cảm kích nếu mày tự nguyện nói ra mà không phải dùng vũ lực tuy nhiên...... Nhưng mà, Vậy là sao? Sao tự nhiên bọn mày lại tấn công tao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại câu hỏi, tên da trắng trả lời một cách đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là lời sấm truyền. Nó tiên đoán rằng tay sai của &amp;lt;&amp;lt; Ma Cà Rồng &amp;gt;&amp;gt; [COLOR=&amp;quot;Red&amp;quot;][Phù Thuỷ Tối Cổ][/COLOR] Saitohimea sẽ hồi sinh đâu đây...... Và rồi, bọn ta gặp ngươi...... Bọn ta có được lệnh giết ngay khi gặp ngươi, hoặc bắt sống nếu ngươi yếu, nhưng......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tao mạnh hơn bọn mày tưởng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, một nụ cười hiện ra trên mặt tên da trắng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngược lại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn nói. Và rồi hắn di chuyển. Hắn chỉ thánh giá về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... SEIIRU, KURAIESU, TARATORURINE......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc hắn nói ra những lời nói vô nghĩa một cách có thứ tự, chính giữa cây thánh giá bắt đầu rực sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn thấy và biết sắp có chuyện chẳng lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại là thứ ánh sáng ấy. một thứ ánh sáng giống với của Hinata. Một tia laze, một tia sáng, ma thuật, hoặc là một vài sức mạnh tâm linh, không rõ chính xác nó là gì, nhưng thứ ánh sáng ấy là một thứ gì đó rất kinh khủng. Nhìn thấy vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaaaaaaaaaa, trông tệ thật, mình có nên tránh nó không, phải đưa ra quyết định......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, cậu lại có thể nghe thấy âm thanh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể nghe thấy âm thanh của người đã đấu tranh để được kết hôn với một cô bé tám tuổi và bị tiêu diệt một cách đáng khâm phục, giọng nói của Ichinose-sensei.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘&amp;lt;I&amp;gt;Này Taito. Khi em không nắm được thế chủ động, thì đừng nghênh chiến. Đừng bao giờ nghênh chiến một trận mà em không thể thắng, hiểu không? Đừng nhầm lẫn liều lĩnh với can đảm&amp;lt;/I&amp;gt;.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vì vậy, ngay lúc này đây, cậu không thể biết được thứ ánh sáng đang chuẩn bị phát ra ngay trước mắt mình là gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thứ ánh sáng này được phát ra nhằm tiêu diệt cậu, thì chẳng thành vấn đề. Bởi cậu vẫn có thể chết thêm năm lần nữa, sẽ không sao. Nhưng nếu thứ ánh sáng đó còn mang một sức mạnh khác thì sao? Thử hỏi, ví dụ, nếu sức mạnh của thứ ánh sáng đó làm cậu bất động hay nhốt cậu lại thì sao, liệu cậu sẽ làm gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ thật tệ nếu cậu chạm vào nó. Cực kỳ tệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Né vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng một bước dài, cậu nhảy sang một bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc, tên da trắng khai hoả, nhưng hắn bắn vào nơi mà Taito đã kịp thời né.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán của Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ánh sáng bắn ra bởi tên da trắng có hình dạng một cái lưới dính vào tên người gốc Tây Ban Nha, quấn xung quanh hắn, và trói hắn lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đáng tiếc là hụt rồi ~&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không, đó chính là nơi ta đã nhắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, hắn vác tên người gốc Tây Ban Nha vẫn còn đang vướng trong chiếc lưới phát sáng và bắt đầu chạy. Đó là hướng đối diện với Taito, hướng con đường rậm rạp bóng cây, hắn đã tẩu thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cái gì, mày định chuồn à!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên da trắng quay mặt về phía Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ giết ngươi vào dịp khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hơ? Ta không nghĩ rằng ngươi có thể trốn thoát khi đang vác......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Vào lúc đó, tên da trắng lại tiếp tục lấy cục gì ra. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hây.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ném nó về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói trong lúc chụp lấy nó. Và cậu nhìn nó. Nó là một khối đen trông giống như mấy thứ chỉ có trong phim hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có khi nào, có khi nào đây là...... một quả lựu đạn?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói đoạn, quả lựu đạn phát nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu có thể cảm nhận được cơ thể mình đang cháy và hất tung lên trời. &amp;lt;I&amp;gt;Aaaaaaaaaaa&amp;lt;/I&amp;gt;, cậu la lên vì đau đớn cực độ trong lúc cơ thể cậu bị thổi tung lên trời, lộn vài vòng trước khi rơi xuống. Đầu chạm đất trước, *CRẮC*, cỗ gãy ngay tức khắc, cậu đã nện người xuống đất. Và một lúc sau khi rơi xuống, cậu đứng dậy. *CRẮC*, cậu dùng tay chỉnh lại đầu, sau khi hít một hơi sâu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...... Ném lựu đạn vào công viên, bọn mày bị thiểu não àààààààà!?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên. Nhưng hai tên áo choàng đã mất dạng. Nhận ra điều đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aaaa, chết tiệt, chạy mất rồi~.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, sau khi nhìn xuống bộ đồ nhơ nhác của mình. Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;....... Hừ, biết ăn nói sao với bố mẹ đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói với một giọng chán ngán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, vào lúc cậu nói ra điều đó, y phục của cậu đã bắt đầu hồi phục từng mảnh một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ? Ơ? Đến cả quần áo cũng hồi phục? Cho dù lịch sự cũng đâu cần đến mức đó......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn những mảnh vải rách và vết thương đã hoàn toàn hồi phục,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ha, với sức mạnh này, không gì có thể sánh bằng tuy nhiên......&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc lẩm bẩm điều đó, cậu nhìn quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu chăm chú nhìn con đường rậm rạp bóng cây nơi cậu đã đánh nhau với hai tên ngoại quốc hung bạo, và suy tư một lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghĩ lại trận chiến ban nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dầu tiên, cậu chết vì bị dao đâm. Rồi thì, cậu chết một lần khác trong vụ nổ lựu đạn, và có lẽ cậu lại chết một lần nữa trong lúc rơi xuống đất và bị gãy cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay nói cách khác, cậu chỉ có thể chết thêm ba lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó, một lần nữa, cậu lấy chiếc điện thoại di động trong túi ra. Và cậu thở phào nhẹ nhõm khi thấy chiếc điện thoại vẫn còn nguyên sau vụ nổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu xem giờ trên điện thoại. Chưa đến năm phút đã trôi qua từ lúc bắt đầu cuộc chiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito đã ghi nhớ điều đó. Cậu đã ghi nhớ cảm giác thời gian đã trôi qua trong năm phút chiến đấu. Sự thật là cậu bị giết ba lần đã khắc sâu vào tâm trí cậu. Mặc dù vẫn còn mười phút, nhưng cậu chỉ có thể chết ba lần nữa. Điều đó thật sự tệ, cậu nghĩ. Những kẻ khi nãy không thật sự mạnh, nếu cậu phải giao đấu với những kẻ mạnh hơn, thì e rằng việc chết bảy lần trong vòng mười lăm phút một cách gọn gàng là điều có thể xảy ra. Vì vậy cậu nhất thiết phải thận trọng hơn trong lần sau, nghĩ. Phải, bằng bất cứ giá nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Trước khi lần tới xảy ra, mình cần phải mua một chiếc đồng hồ có thể canh đúng giờ...... Sẽ là một cái gì đó đại loại như G-shock [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[2]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] có thể chịu được một vụ nổ lựu đạn? Có lẽ, cái đó chắc hẳn phải đắt lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc đang nói những điều đó, cậu nhìn xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như dự đoán, đây là một con đường vắng vẻ, tối tăm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhìn quanh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, mình phải làm gì tiếp đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... thật tốt khi mình đã nhớ lại nhiều chuyện nhưng mà, bây giờ, làm sao mình có thể dò la tin tức về Himea đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu nói ra điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói lưu luyến của Himea.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với một giọng nói, vì một lý do nào đó, nhẹ nhàng hơn trước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;quot;A-ha, vậy là kết thúc rồi, có vẻ. Có vẻ đây chính là những tâm tư cuối cùng của em còn đọng lại trong anh. Nhưng, mọi chuyện đã ổn rồi, phải không? Taito. Anh đã thật sự thức tỉnh rồi, phải không? Vì vậy em sẽ gặp lại anh ngay đây thôi. Lời thề. Nếu chúng ta có bị chia cách, tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp lại nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......&amp;quot;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đến đó, giọng nói liền biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, cậu có thể cảm nhận được những tâm tư đã vang vọng trong đầu cậu cũng biết mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể cảm nhận được tất cả những thứ đã ghi vào sâu thẳm nơi con tim cậu trong suốt khoảng thời gian qua đã biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, một cảm giác cô đơn đã lấp đầy trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với cảm giác quý báu là được ở bên nhau trước giờ biến mất, một cảm giác cô đơn đã tràn ngập trái tim cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian bận tâm đến chuyện đó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi cậu không còn cần tâm tư của cô ấy thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của cô ấy khi nãy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời nói đã bị cắt đứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Tại nơi đó...... chúng ta sẽ gặp nhau tại nơi đó...... Đó là lời thề giữa hai chúng ta......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghi nhớ những lời đó, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Nơi đó, là ở đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói ra điều đó, ‘&amp;lt;I&amp;gt;Ôi thôi, tệ thật&amp;lt;/I&amp;gt;’, cậu nghĩ. Sau khi để cô ấy phải đợi suốt chín năm ròng, ‘&amp;lt;I&amp;gt;À, xin lỗi, xin lỗi, mình quên mất điểm hẹn ở đâu rồi.&amp;lt;/I&amp;gt;’, chẳng phải nói như vậy có hơi không thể dung thứ được hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ôi, Mình phải làm gì đây? Mình cảm thấy mọi chuyện sẽ thật sự tệ hại nếu mình không nhớ ra...... Ừm...... Mà cái đó là gì nhỉ? Mình với cô ấy đã lập lời thề như thế nào nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu cố gắng tìm kiếm trong ký ức của mình, nhưng chẳng có bất cứ thứ gì hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan trọng hơn, trong khi việc này có lẽ là do cậu đã quên cô ấy trong gần ấy năm, lúc này đây, ký ức của cậu chắc vẫn còn loạn lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ký ức cậu ở bên cô ấy vẫn còn mơ hồ. Nếu cậu gặp lại cô ấy sau tất cả những chuyện này, cậu sẽ không chắc chắn rằng mình nên cư xử ra sao, mọi thứ cứ mơ hồ như thế đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù vậy, việc cậu phải đi gặp cô ấy là không cần bàn cãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì đã chín năm rồi. Bởi vì cô ấy đã đợi cậu chín năm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy Taito cố gắng nhớ lại. Cậu vắt óc ra và cố hết sức để nhớ lại. Không phải từ giọng nói trong tâm tư do Himea để lại, mà là giọng nói của cô ấy đọng lại trong chính ký ức của cậu, cậu cố gắng tìm kiếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi từ sâu thẳm trong ký ức của cậu. từ sâu thẳm trong những ký ức mà cậu chưa hề động đến trong một khoảng thời gian lâu, rất lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;B&amp;gt;&amp;lt;I&amp;gt;’Nếu mà, Taito và mình bị chia cách......’&amp;lt;/I&amp;gt;&amp;lt;/B&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tìm thấy những lời nói đó của cô ấy trong những ký ức của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, là cái này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ đã, chuyện gì sẽ xảy ra nếu mình nhầm lẫn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaa, như dù đúng hay sai, lúc này đây, nếu mình không đến xem thử thì......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đoạn, cậu quay gót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và men theo con đường rậm rạp bóng cây vào ban đêm, hướng đến một nơi mình đã từng đến, cậu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Địa điểm lại một lần nữa là công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công viên nơi cậu vẫn thường chơi đùa cùng cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc nào không biết, bỏ lại cuộc sống bình thường sau lưng, bắt đầu một con đường mới, hướng đến công viên, cậu bắt đầu chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính cảnh đó ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái đã được Taito cứu khỏi bị xe tải đụng, Andou Mirai, đang nhìn chằm chằm vào cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với thân hình nhỏ nhắn, bò toài trên bức tường đá, và chỉ có duy nhất đôi mắt lộ lên trên chỗ núp, cô bí mật dõi theo Taito đang bỏ đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cô,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thốt lên trong lúc vẫn đang bò toài trên tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cô nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hà hà ~. Chẳng biết sao, sau khi theo bám theo anh chàng cụt đầu đến đây, mình vớ được một tin sốt dẻo cực kỳ, có vẻ là như vậy. Không phải thật tuyệt vời sao? Tuyệt vời đúng không nhỉ? À, sao cũng được, mình phải báo cho Gekkou biết mới được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa dứt lời, cô trượt khỏi bức tường cái thịch. Cô rơi xuống&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Úi~.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bật kêu một tiếng, cô phóng người chạy cái ào đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và con đường lại trở nên hiu quạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, dù gì đi nữa, chuyện đó đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời sấm truyền của &amp;lt;&amp;lt; Nhà Thờ &amp;gt;&amp;gt;, rất nhiều những rối rắm phức tạp của số phận họ, toàn bộ câu chuyện đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chậm chạp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặng lẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với nhiều mạch nhánh đan xen nhau, câu chuyện bắt đầu tiến dần đến kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[ItsuTen Tập 1: Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[ItsuTen Tập 1: Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_I&amp;diff=109839</id>
		<title>ItsuTen Tập 1: Chương I</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=ItsuTen_T%E1%BA%ADp_1:_Ch%C6%B0%C6%A1ng_I&amp;diff=109839"/>
		<updated>2011-08-13T17:49:17Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Chương I: Kỳ Ngộ&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này. Này! Đến lúc dậy rồi kìa, Taito. Giờ chủ nhiệm đã qua lâu rồi đó, biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói như thế chợt vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H~m?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurogane Taito rên rỉ một cách uể oải. Sau đó, cậu ta mở hé mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, cậu thấy một cô gái đang cúi đầu nhìn sát vào mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc dài vừa phải làm nổi bật lên gương mặt thoáng nét lo lắng nhưng vẫn dịu dàng, vui tươi. Cô gái mặc một bộ đồng phục gồm áo thủy thủ và váy xếp nếp với những hoa văn sọc vuông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shigure Haruka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã là láng giềng của cậu từ hồi lớp sáu, và trên hết, từ lúc nhập học trường cấp ba Miyasaka vào xuân này, Haruka không những học cùng một lớp mà còn ngồi ngay cạnh cậu. Một người bạn thời thơ ấu gắn bó với cậu bằng một mối quan hệ không thể chia lìa đúng nghĩa “Sát bên cạnh”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito ngẩn đầu nhìn Haruka,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, đôi hàng lông mày của cô hơi nhíu lại, rồi cô chống hông lộ vẻ giận dữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè~ nói vậy mà nghe được à~. Taito-tteba [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[4]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] à, cậu ngủ từ hồi tiết năm đúng không? Đến cả thầy cũng chẳng thể đánh thức cậu dậy dù cho ông ấy có cố gắng đến đâu đi chăng nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Ơ? Từ hồi tiết năm? Chờ đã, mấy giờ rồi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ba giờ hai mươi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Vậy chẳng phải đã qua tiết chủ nhiệm rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải tớ vừa nói rồi đó sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka nói với vẻ mặt ngày càng kinh ngạc. Thấy vậy, Taito nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đang đùa phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngạc nhiên, cậu ngồi bật dậy rồi nhìn rảo khắp xung quanh. Nói thêm, tiết học lúc cậu ngủ gật hẳn phải là tiết tề gia nội trợ. Trong giờ ăn trưa, cậu đã mua ba ổ bánh mì thịt viên và ngốn ngấu chúng cùng với sữa, bị một cơn ợ nóng nho nhỏ, và trên hết, thầy dạy môn tề gia nội trợ đã nói rằng, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, hôm nay ta sẽ học mũi khâu matsuri [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[5]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘Quái, mũi khâu matsuri thì giúp được gì sau này cơ chứ?’&amp;lt;/i&amp;gt; Cậu thầm nghĩ. Rồi thì, sau đó, cậu chỉ còn nhớ đến lúc thấy buồn ngủ và nằm dài trên bàn.&lt;br /&gt;
Nhưng, dù sao đi nữa, việc nghĩ rằng môn tiếng Nhật vào tiết sáu và tiết chủ nhiệm vừa mới trôi qua đây thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ rằng giờ đã tan học rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, lúc Taito ngước lên nhìn thì lớp học đã vắng gần phân nửa. Một số học sinh cầm chổi đã bắt đầu quét dọn, và trên hết, một vài nữ sinh trong số họ đang nhìn Taito, người chỉ lo ngủ thay vì dời bàn ra sau, với vẻ mặt khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......A~. Ơ~. tốt hơn là tớ nên dời bàn ra sau, nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Taito nói, mấy cô gái, với ánh mắt như muốn nói &amp;lt;i&amp;gt;‘Chứ còn gì nữa’&amp;lt;/i&amp;gt;, gật đầu. Taito nhanh chóng đứng dậy và trong lúc kéo bàn đi, cậu nói:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Này Haruka, sao không gọi tớ dậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thế, Haruka hơi xị mặt,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã cố gọi cậu dậy không biết bao nhiêu lần~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói dối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đâu có nói dối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy sao tớ không tỉnh giấc?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao mà tớ biết được? Ngay cả khi thầy Yamada môn tiếng Nhật gõ đầu và la mắng, cậu cũng có tỉnh tí nào đâu, cậu biết đấy? Đời nào tớ làm gì được lúc cậu ngủ li bì như vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy thế, Taito trợn mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giáo viên bộ môn tiếng Nhật Yamada.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quản sinh Yamada!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiết hung quyền Yamada!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thật kinh hoàng là vào tiết học của thấy Yamada mà cậu vẫn không một lần tỉnh giấc khiến Taito hỏi với giọng lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Thầy Yamada có nổi giận không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông ấy nói chút nữa sẽ giết cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa đấy à!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Taito hoàn toàn bối rối, đột nhiên Haruka mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi hi~. Đùa thôi đùa thôi. Hôm nay thầy Yamada thấy không được khoẻ nên xin nghỉ ốm~. Vì vậy mà tiết sáu là tiết tự học.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Tớ thật sự sắp giết cậu đây này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc Taito giơ nắm đấm, Haruka đáp lại bằng cách đưa hai tay lên phía trước, bắt chước một thế karate và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha ha ha. Cứ thử xem, Taito-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì, ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên tớ là Thanh Long.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cóc hiểu, vậy nên tớ mới hỏi đó là ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghiêng đầu sang một bên, Haruka đáp,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, hơ, không phải đó là tên của một anh chàng giỏi võ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh chàng giỏi võ...... Là Thành Long [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[6]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] đúng không? Hay cậu muốn nói đến Lý Liên Kiệt [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[7]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng biết nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không biết thì đừng có bắt chước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi Taito thở dài, cậu nhìn xung quanh một lần nữa. Quét dọn đã xong, bắt đầu việc xếp bàn học về vị trí cũ. Mặt trời đã ngả bóng bên ngoài khung cửa sổ, và không lâu sau, bầu trời sẽ chuyển sang màu đỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ là bốn giờ kém hai mươi. Xem ra Taito thật sự đã ngủ ngót hai tiếng từ hồi đầu tiết năm. Thế rồi cậu mở lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt~, tớ đã ngủ nhiều quá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Itsuten v01 019.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito đang càu nhàu, ngay lúc ấy, đột nhiên Haruka đưa ngón tay lên chùi mép cậu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ? Hơ? Cậu đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe hỏi vậy, với vẻ mặt &amp;lt;i&amp;gt;‘Có gì mà ngạc nhiên thế chứ?’&amp;lt;/i&amp;gt;, Haruka nhìn cậu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ? À, có nước miếng dính trên mặt cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói. Và một lần nữa, ngón tay của Haruka lại giơ ra để quẹt chỗ nước miếng rỉ thành dòng lúc cậu ta đang ngon giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Không, không, khoan đã. Ưm, chẳng phải, chẳng phải chuyện này khá tệ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói trong lúc đảo mắt nhìn xung quanh. Mặc dù học sinh đã về gần hết, những vẫn có một số học sinh đang nhìn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nhóm gồm ba nữ sinh, với vẻ mặt như muốn nói &amp;lt;i&amp;gt;‘Hơơơơơ?’&amp;lt;/i&amp;gt;, đang nhìn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nhóm gồm hai tên đeo kính lúc nào cũng bàn luận về anime với vẻ mặt như muốn nói &amp;lt;i&amp;gt;‘Hơơơơơ?’&amp;lt;/i&amp;gt;, đang nhìn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tất cả những người khác, với vẻ mặt như muốn nói &amp;lt;i&amp;gt;‘Hơơơơơ?’&amp;lt;/i&amp;gt; và &amp;lt;i&amp;gt;‘Mặc dù chỉ mới học năm nhất, hai người chẳng phải đã là một đôi rồi sao’&amp;lt;/i&amp;gt; - điều mà Taito và Haruka, vốn thân với nhau, thường được bảo - đang nhìn chăm chú cả hai với vẻ ngờ vực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi Taito, một cách hoảng hốt, &amp;lt;i&amp;gt;‘Không, không phải vậy đâu. Trông vậy chứ không phải đâu, chỉ là bọn tôi là láng giềng từ hồi bé và lớn lên như hai anh em ruột chứ thật sự không có mối quan hệ như thế đâu, hiểu không?’&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì cậu muốn nói, nhưng nếu cậu nói vậy, thể nào cũng sẽ tạo ra nhưng câu trả lời đại loại như &amp;lt;i&amp;gt;‘Ờ ờ, hai người đúng là thân thiết’&amp;lt;/i&amp;gt;, hay thậm chí là &amp;lt;i&amp;gt;‘Cứ như ngày mai là hai người làm đám cười ấy’&amp;lt;/i&amp;gt;, hoặc &amp;lt;i&amp;gt;‘Xem ra hai người đã bí mật có con rồi’&amp;lt;/i&amp;gt;, hoặc &amp;lt;i&amp;gt;‘Chà, có vẻ hai người định ân ân ái ái hàng ngày’&amp;lt;/i&amp;gt;, và bắt đầu tung tin đồn nhảm, rồi sau đó thì &amp;lt;i&amp;gt;‘Được rồi, vui lòng đến phòng giáo viên’&amp;lt;/i&amp;gt;; mọi chuyện thể nào cũng sẽ thành ra như vậy. Và bây giờ, Taito, người đã nhìn thấy được bốn kịch bản trên, nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, Ừm, Haruka, bọn mình đâu phải như vậy đúng không? Nên, chuyện đó, cậu có thể giữ ý tứ được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, với vẻ mặt ngơ ngác, Haruka nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưm? ‘bọn mình đâu phải như vậy’, ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, hiểu ra dùm cái đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai-z~, đó là, thôi, được rồi, quên đi......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thở dài, Taito nhìn Haruka, cô vẫn như lúc nhỏ, cực kì kém nhạy cảm với mấy chuyện này. Trong khoảng thời gian họ ở bên nhau, dù không quá để ý đến chuyện này, nhưng trước đây cậu vẫn cho rằng cô khá xinh; Và bây giờ, khi nhìn khuôn mặt dễ thương đó, với đôi mắt đen to tròn, và một mái tóc được cắt tỉa cẩn thận, một mái tóc được đầu tư rất nhiều công sức, một mái tóc tuyệt đẹp . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải cậu quá may mắn khi có một cô gái hiền lành đáng yêu luôn ở bên cạnh sao? Dòng suy nghĩ ấy thoáng hiện lên trong đầu cậu chỉ trong một lúc. Chưa kể, cô còn là một người bạn thâm giao. Đã thế, một đôi trai gái 16 tuổi, học lớp 10, trẻ trung và năng động mà nói họ không quan tâm đến những chuyện như thế thì đúng là đáng bị kéo lưỡi vì tội nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xét về khả năng này thì mặc dù thực tế không phải như vậy, bình thường mà nói, họ có thể đã hẹn hò rồi cũng nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dòng suy nghĩ ấy thoáng hiện lên trong đầu Taito chỉ trong một lúc trong khi cậu nhìn Haruka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Haruka bối rối nhìn cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế, Taito. Làm mặt cậu nghiêm trọng vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói. Và rồi Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... lạ thật...... Tại sao mình không cảm thấy như vậy tí nào nhỉ, khó hiểu thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tớ vừa nói, cậu đang nói về cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không có gì...... vậy là sao nhỉ...... Hừmm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thì thầm. Và rồi cậu chợt nhớ lại một việc tương tự đã từng trong quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi học cấp hai, đúng là phép màu, một cô gái năm nhất mà cậu cho là khá đễ thương ngỏ lời thích cậu, và cũng như vậy. Đối với cơ hội ngàn năm có một như vậy, vì một lý do nào đó, cậu lại không đáp lại tấm lòng của cô gái và đã từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải chăng lý do đằng sau việc từ chối hẹn hò với cô gái ấy là vì cậu đã có tình cảm với người bạn thời thơ ấu đang học trường khác, Haruka, cậu tự hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, ngay lúc này đây, cậu nhìn Haruka đang đứng trước mặt cậu. Cậu nhìn Haruka, người lúc nào cũng quan tâm đến cậu. Cậu nhìn gương mặt của cô gái thông minh, tử tế, đáng yêu, người cậu vô cùng thân thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những từ thoáng qua trong đầu cậu là--- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;&amp;lt;&amp;lt; Nè! Anh là của em phải không? Em sẽ không tha thứ cho anh nếu anh dám lừa dối em! &amp;gt;&amp;gt;&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu cậu với thái độ như thế đó. Nhất là đầu cậu bắt đầu cảm thấy hơi nhói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy làm sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là vì cậu nhận ra giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói của cô bé xuất hiện trong giấc mơ của cậu hết lần này đến lần khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói của cô bé xuất hiện trong giấc mơ đáng xấu hổ đó của cậu hết lần này đến lần khác, một ảo tưởng mà cậu đã bước vào, kiểu giấc mơ mà cậu không nên có sau khi vào cấp ba nếu không muốn bị chê cười cho thối mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là giọng nói của cô gái có phần bí ẩn mới xuất hiện trong giấc mơ vừa nãy lúc cậu đang ngủ gà ngủ gật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘A-Hơ, chờ một chút’&amp;lt;/i&amp;gt;, Taito nghĩ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘Ơ? Hơ? Nói cách khác, là vậy sao? Thật ra mình đã say mê một cô gái trong mộng để rồi trở thành một kẻ đáng khinh không thể chấp nhận tình cảm của những cô gái trong thực tế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ơơơơơ? Đùa đấy à? Không, Không, không thể như vậy được. Mình là một anh chàng lành mạnh hơn vậy chứ. Thậm chí lúc này mình cũng phần nào thích Haruka ---’&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cậu ta vẫn đang có những suy nghĩ ngu ngốc như thế, bỗng nhiên, bên trong lớp học, &amp;lt;i&amp;gt;Áááááá!&amp;lt;/i&amp;gt;, tiếng kêu thất thanh của mấy cô gái vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy thế, Taito&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ? Chuyện gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn về hướng vang lên tiếng thét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka cũng vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hửm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cô ấy vừa quay sang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa mở toang ra. Cùng lúc, có một người ngã nhào xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Cái gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc cuống cuồng bước lên để bảo vệ Haruka, Taito nhìn kẻ vừa mới bay vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Taito nhận ra rằng mình có biết gã này. Một tên mặt mụn thân hình vạm vỡ. Đó chính là Sakamaki, một học sinh năm ba thường đi chung với một nhóm người trông không có vẻ gì là thân thiện. Nghe đâu gần đây hắn còn tống tiền của học sinh năm nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta vừa mới bay cái vèo qua cửa phòng học của lớp 3 năm nhất. Đối với một kẻ lúc nào cũng tỏ ra huênh hoang phách lối, gương mặt hắn giờ đây trở nên méo mó và tràn đầy sợ hãi. Mũi rỉ máu, có vẻ mới bị ai đó nện cho một trận, hắn đang run rẩy liếc nhìn thứ gì đó ở bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito, chứng kiến cảnh này,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chuyện quái quỷ gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc cậu thì thầm điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Mạn phép một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một kẻ khác bước vào phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ chớp mắt, vẻ mặt của các cô gái trong lớp liền thay đổi. Và một lần nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áááááá ♡”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, cậu nhìn kẻ vừa mới bước vào phòng học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta có một mái tóc đen tuyền và y như dự đoán, chấp hành đúng nội qui của trường cấp ba Miyasaka, tóc hắn chỉ dài đến cổ áo đen của bộ đồng phục. Hắn có một đôi mắt lạnh lẽo cùng với một gương mặt đẹp trai chẳng có nét gì của bọn trẻ ranh. Một nhân vật nổi tiếng của trường Miyasaka, Hắn xuất hiện trong khi các cô gái thì &amp;lt;i&amp;gt;‘Áá---’&amp;lt;/i&amp;gt; &amp;lt;i&amp;gt;‘Áá---’&amp;lt;/i&amp;gt;, hệt như màn ra mắt của mấy nhân vật trong truyện tranh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn cũng cùng tuổi với Taito, 16 tuổi. Mặc dù hắn chỉ mới nhập học trường này vào tháng trước --- Tháng sáu --- Nhưng không biết sao mà hắn lại được chọn làm hội trưởng hội học sinh; đúng là một kẻ bí ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kurenai Gekkou --- Đó là tên của hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ge, Gekkou-sama, lớp 3 có thể giúp gì cho anh không!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái hô to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình, Mình, Mình, Mình, Mình,......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một cô gái khác, vì lý do gì không rõ, lúng túng hô to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích anh! Em thích Gekkou-sama lắm lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một cô nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất luận thế nào, hắn ta đúng thật là một tay sát gái. Độ nổi tiếng của hắn cao đến mức khiến cho ta chẳng còn tinh thần và sức lực đâu để mà ghen tị nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, có nhìn thế nào đi nữa, hắn ta đúng là đẹp trai, chưa kể hắn cứ như một dạng siêu nhân xuất sắc trong cả học hành lẫn thể thao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito, chỉ một chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu quay đầu chỉ một chút, nhìn sang Haruka đang đứng xéo sao lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘Haruka thì sao?’&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘Haruka nhìn hắn như thế nào nhỉ?’&amp;lt;/i&amp;gt;, cậu có phần bận tâm đến chuyện đó, và chỉ một chút, cậu liếc nhìn về phía cô ấy.&lt;br /&gt;
Lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì lý do nào đó, cô ấy lại không nhìn Gekkou. Thay vào đó, cô vui vẻ nhìn Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ánh mặt họ gặp nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi, vì lý do nào đó, vẻ mặt Haruka trở nên có phần ranh mãnh, cô nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~, Taito-tteba, cậu đang ghen tị với sự nổi tiếng của Kurenai-kun phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito nhún vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ? Àà~. Ừ. Nếu tớ nói là không ghen tị thì đúng là nói dối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À-ha, cậu thật sự muốn được nổi tiếng sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito thành thật gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất nhiên là tớ muốn được nổi tiếng rồi. Nhưng, tớ đâu phải cái hạng siêu nhân đó, nên với tớ chuyện đó là bất khả thi. Cả Haruka cũng vậy, nếu cậu muốn đi chơi với ai đó thì chắc phải là người như hắn ta rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe cậu nói vậy, Haruka tự nhiên cười toe toét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nào nào, thật vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra, lúc cậu hỏi, sau khi cười hihihi mấy tiếng đầy thách thức, Haruka nhìn cậu chăm chú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gác chuyện ấy sang một bên, vừa rồi, mới vừa rồi thôi, lúc Sakamaki-senpai bay vào, Taito-tteba, cậu đã đến bảo vệ tớ đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Có sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đầu óc cậu sao mà chậm chạp vậy. À mà, vậy cũng tốt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đột nhiên khuôn mặt cô ấy trở nên rất hạnh phúc. Ngẩn ngơ trước những gì đang diễn ra, Taito lúng túng nhìn Haruka, nhưng mà, cô ấy lúc nào cũng khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên, lúc này, Taito nhìn thẳng về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn về phía Gekkou và gã Sakamaki đang nằm gục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gekkou dường như thờ ơ với mấy cô gái đang kêu &amp;lt;i&amp;gt;‘Áá---’&amp;lt;i&amp;gt; &amp;lt;i&amp;gt;‘Áá---’&amp;lt;/i&amp;gt;, và sau khi liếc nhìn lạnh lùng, hắn nói&lt;br /&gt;
“Hê, năm ba Sakamaki-kun, anh muốn cái quái gì ở tôi đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói lịch sự, với một vẻ mặt vô cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là, Sakamaki lườm lườm nhìn Gekkou,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thằng ma mới như mày đang muốn lên mặt đấy à!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của hắn vang rền làm cho Taito đang đứng phía sau cũng thấy kinh hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đúng như dự đoán, Gekkou có vẻ thản nhiên, nói tiếp với giọng lạnh lùng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng ỷ có chút sức muỗi mòng mà ra vẻ ta đây, nếu không, mày sẽ nếm mùi đau đớn, tao muốn nói vậy đó! Mày biết tao có bao nhiêu huynh đệ không hả!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, tao đang nói đến băng của tao trong thị trấn ….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Gekkou ngắt lời hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tôi đã nói, vậy thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lập lức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ câu nói đó thôi đã khiến phòng học trở nên im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể câu nói đó vừa khiến tất cả mọi thứ xung quanh phải sững sờ. Từ giọng nói, cử chỉ đến ánh mắt xuyên thấu người khác và lời lẽ đanh thép, tất cả chúng đều chứa đựng một ý chí vô cùng mạnh mẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sakamaki có vẻ như sắp khóc tới nơi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Tại sao, tại sao mày không run lên vì sợ? Mày tưởng là tao đang chém gió sao? Tao nói thật đó, biết không hả thằng khốn? Anh em trong băng của tao sẽ......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời nói đó, Gekkou tiến tới. Hắn dừng lại bên cạnh chỗ Sakamaki nằm gục và ngồi xuống, tóm lấy đầu gã ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh nên biết, Sakamaki-kun. Tôi chẳng thèm quan tâm đến thứ vớ vẩn như anh….. Nhưng lần tới anh mà còn dám cản đường tôi….. Tôi sẽ giết anh, hiểu chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là một giọng hăm he tràn đầy giận dữ hay bất cứ thứ gì đại loại. Nó chỉ đơn thuần là lời tuyên bố về một thực tế--- một lời tuyên bố cực kỳ thuyết phục, có cảm giác như vậy đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này, mặt Sakamaki co rúm lại vì sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái...... Cái thằng quái quỷ gì thế này...... nó mà là năm nhất s......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Gekkou lại ngắt lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đủ rồi đó, nhanh biến cho khuất mắt tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gekkou nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, Sakamaki vội vàng đứng dậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nh… Nhớ… Nhớ đ...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chưa dứt câu thì Gekkou cướp lời&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi sẽ chẳng nhớ gì về anh đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thế, chẳng thể nói được gì thêm, Sakamaki chỉ còn nước rút lui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự việc là như vậy đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn cảnh đó với vẻ sửng sốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thái độ như vậy đối với một tên côn đồ năm ba có giao du với băng đảng giang hồ, đã vậy, hắn ta còn xuất sắc cả trong thể thao lẫn học tập. Một gã khủng long rất được các cô gái ngưỡng mộ, và tóm lại là, hội trưởng hội học sinh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cái thứ siêu nhân gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Taito lẩm bẩm, Haruka mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu ta đúng là siêu thiệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Đúng là siêu. Quả là đối lập với tớ, chỉ là một kẻ bình thường vô dụng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, lúc Taito nói ra điều đó, Haruka quay người về phía cậu,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè, Taito đâu phải là một người bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ là một người bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, cậu không phải.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có, tớ là vậy đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi co một hồi, cuối cùng Haruka mỉm cười,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưm. Nhưng làm một người bình thường thì không tốt sao? Được sống một cuộc sống yên bình, có thể vui cười thoả thích, vậy là nhất rồi còn gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito nhìn Haruka. Cậu nhìn cô bạn Haruka đang vui vẻ nhìn mình. &amp;lt;i&amp;gt;‘À, cũng có thể’&amp;lt;/i&amp;gt;, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có Haruka tươi cười bên cạnh, dù rằng mỗi ngày có đôi chút nhàm chán nhưng ngày qua ngày được sống trong yên bình thì đó thật ra là một niềm hạnh phúc, cậu nghĩ. Mấy tiết học hàng ngày có thể hơi khó chịu, nhưng dù có vậy thì cũng đâu đến nỗi tệ khi làm một người bình thường, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Taito lần nữa lại nhìn về phía Gekkou. Cậu nhìn về phía Gekkou, kẻ rất nổi bật và dính dáng tới một tên đầu gấu năm ba bởi vì hắn ta không phải người bình thường, kẻ bước vào lớp sau khi đấm bay ai đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một kẻ khiến những cô gái xung quanh mê hắn như điếu đổ. Cũng ở tuổi 16 mà hắn ta lại có một tính cách bình tĩnh đến khó tin, và trên hết còn là một người văn võ toàn tài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn Gekkou và nghĩ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;‘Chắc hắn đúng thật là siêu nhân, nhưng mình cho rằng cũng chẳng có gì phải ganh tị.’&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vì thể nào tối nay Gekkou cũng sẽ bị giang hồ thanh toán. Sau khi bị bẽ mặt trước đám đông, đời nào Sakamaki lại chịu để yên chuyện này. Đó là lý do tối nay Gekkou chắc chắn sẽ bị tấn công. Và việc tên siêu nhân ấy có đối phó nổi hay không thì Taito không dám chắc, nhưng dù gì đi nữa, so với việc bị một đám đầu gấu cưỡi xe máy bao vây thì sống một cuộc đời yên bình chẳng tốt hơn sao, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vả lạ, nếu hắn ta có bạn gái thì cô ấy cũng khó tránh khỏi bị liên luỵ. Ví dụ nếu Taito là Gekkou, và Haruka là bạn gái của hắn, và thế là, bọn đầu gấu sẽ bảo &amp;lt;i&amp;gt;‘Thằng bạn trai khốn nạn của mày làm bọn tao ngứa mắt!’&amp;lt;/i&amp;gt; rồi tấn công cô; chỉ nghĩ đến đó thôi cũng đủ khiến Taito la lên &amp;lt;i&amp;gt;‘Ôiiiiii, khôôông’&amp;lt;/i&amp;gt;; Nói chung là một tình thế hết sức phiền phức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Ừm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói. Và rồi, cậu nhìn sang Haruka,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Có lẽ một cuộc sống yên bình đúng là tốt hơn thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy thế, Haruka mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thông suốt rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng. Có lẽ làm một người bình thường kể từ lớp 10 cũng tốt, nhưng nghe cứ như tớ là một lão già khó tính.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A ha ha. Taito-jiichann~”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nói, Haruka nhấc chiếc giỏ xách đang treo bên bàn của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À thôi, đến lúc tớ phải đi rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở? Sinh hoạt CLB à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Hôm nay tớ có một cuộc họp ở CLB Quần vợt. À, Taito, cậu sẽ đợi tớ đến cuối buổi họp chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đời nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka mỉm cười,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ui~ Cậu thiệt là nhẫn tâm~, bọn mình cùng về chung, đi mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi. Hôm nay tớ phải về sớm để còn làm một giấc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sau khi ngủ nhiều như vậy mà cậu vẫn còn muốn ngủ tiếp sao~?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Haruka đang nói, Taito đột nhiên bị một cơn buồn ngủ tấn công, cậu vừa nói vừa ngáp dài ngáp ngắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... Ôi~, không. Không biết sao mà ngày nào ở chỗ này tớ cũng thấy buồn ngủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu lại thức khuya để xem TV đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy vậy, Taito ngẫm nghĩ lại thời gian lúc mình đi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc khoảng mười giờ tối, cậu đột nhiên cảm thấy buồn ngủ, và nằm lăn lên giường rồi thế là ngủ mê mệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu lại gặp giấc mơ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giấc mơ lạ lùng mà cậu vẫn thường xuyên mơ thấy gần đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giấc mơ mà cô bé có mái tóc màu hoa oải hương và đôi mắt màu đỏ thẩm xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, Taito nhận ra có gì đó hơi bất thường. Còn quan trọng hơn bản thân giấc mơ, nghĩ lại thì thật ra hôm qua cậu đã đi ngủ khá sớm. Song lúc này cậu vẫn cảm thấy cực kỳ buồn ngủ. Cứ mỗi ngày tại chỗ này là cậu lại cảm thấy buồ...n ngủ, &amp;lt;i&amp;gt;‘A-Ơ?’&amp;lt;/i&amp;gt; Chuyện này xem ra không tốt thì phải? Việc cậu cứ cảm thấy buồn ngủ như vậy cứ như là đang mắc phải một chứng bệnh hay gì vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc suy tư, Taito hơi cau mày. À, chí ít, nếu cậu nói rằng &amp;lt;i&amp;gt;‘Thật ra hôm qua tớ ngủ rất sớm~’&amp;lt;/i&amp;gt; hay câu gì đại loại với Haruka, cô ấy thế nào cũng sẽ &amp;lt;i&amp;gt;‘hảảả, vậy mà cậu vẫn cảm thấy buồn ngủ, cậu có bị cảm lạnh hay gì không? Thôi, ta cùng đi đến bệnh viện! Đến bệnh viện nào!’&amp;lt;/i&amp;gt; và làm mọi chuyện rối tung cả lên. Vì vậy cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“......Thật ra là do tớ xem TV đến bốn giờ sáng......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả! Vậy hãy mau mau về nhà mà ngủ đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đoạn, Haruka bắt đầu gom những vật dụng nằm vương vãi trên bàn Taito và bỏ vào túi xách của cậu. Rồi cô ấn nó vào tay cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi đó, về nhà ngủ nhanh đi! A, nhưng mà cậu có tự về nhà được trong tình trạng thiếu ngủ như vầy không đấy? Để tớ đi cùng......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, ngay lúc đó, Taito nổi đóa lên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ tự về được! Đừng có làm như tớ là trẻ con không bằng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà, hồi đó Taito đã có lần bị ngã lăn khỏi cầu thang vì thiếu ngủ rồi......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là chuyện dĩ vãng! À mà cậu có chắc là mình không bị trễ hẹn không đấy? Chẳng phải cuộc họp đã bắt đầu rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói Taito vừa chỉ tay lên chiếc đồng hồ trên bảng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka thốt lên. Rồi cô nhìn lên đồng hồ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả~!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thôi, tớ đi đây, nhưng mà Taito nè, đi về cẩn thận, nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi. Cậu cũng vậy, đừng có hấp tấp mà vấp cái gì đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ ổn....... Áiiiiii.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito cười gượng khi thấy Haruka suýt chút nữa là va phải người khác lúc bước ra khỏi cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lại một lần nữa, Taito nghĩ một chút về hoàn cảnh của mình. Cậu nghĩ một chút trong lúc nhìn Haruka đang vội rời khỏi lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ làm một người bình thường quả thật hạnh phúc, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cậu vỗ vào chân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vỗ vào chính cái chân đã từng bị rách dây chằng sau, và dù cho vết thương đã hồi phục, nhưng cái cảm giác nhoi nhói thì vẫn còn đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi cậu nhớ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã từng tập luyện karate hồi cấp một và cấp hai và cũng đã đạt được một số thành tích tốt, nhưng chỉ trước giải toàn quốc, cậu lại mắc phải chấn thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Cậu không thể tiếp tục tập luyện karate như lúc trước nữa’ --- Taito hồi tưởng lại gương mặt của vị bác sĩ đã nói với cậu điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“.........”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, cậu chưa một lần nghĩ rằng làm một người bình thường lại là một việc tốt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito luôn cho rằng mình là nhân vật chính trong cuộc sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã tin, dù chẳng dựa vào đâu cả, rằng chỉ cần chăm chỉ luyện tập để vượt qua chính mình thì cậu sẽ được đền đáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn là người bình thường, có thể tiến cao hơn, tiến xa hơn, đó là những gì cậu nghĩ lúc còn nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, tất mọi thứ mà cậu đã nỗ lực để đạt được đã bất thình lình tan biến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và từ đó trở đi, Taito không còn biết mình có thể làm gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì chẳng phải cậu là kẻ thất bại hay sao? Dù cho cậu có nỗ lực đến đâu, cuối cùng, tất cả đều trở thành hư không. Và cứ mỗi lúc nghĩ đến những chuyện ngu ngốc này, cậu lại mất hết động lực trong mọi việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi không hề cân nhắc, cậu đã đăng kí theo học trường cấp ba Miyasaka chỉ vì ngôi trường này gần nhà. Sau khi nhập học, cậu vẫn chẳng thấy có động lực để làm bất cứ việc gì và để ngày tháng êm ả trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng rồi, Haruka đã đến bên cậu, luôn tươi cười với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí sau khi Taito đã từ bỏ karate, cô vẫn luôn bên cậu, ‘Ổn mà, ổn mà’, cô vẫn tươi cười với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa kể, Haruka còn đăng kí học cùng trường. Và đến tận hôm nay, cô vẫn bên cạnh cậu và nói ‘Ổn mà, ổn mà’…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Haiz~, chết thật. Mình cũng phải đi thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito lầm bầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, đó chính là lý do cậu không đời nào muốn trở thành một siêu nhân có thể giải quyết mọi việc một cách dễ dàng như Gekkou. Giống như những gì Haruka đã nói, tốt nhất là chỉ nên làm một người bình thường, nhưng cùng với đó, có lẽ sẽ tốt hơn nếu có chí ít một vài điều gì đó mà cậu có thể phấn đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang suy nghĩ về những chuyện đó, cậu nhấc túi xách và ngẩng đầu lên. Lúc đó, cậu trông thấy Gekkou, người lúc này đáng lẽ đã phải rời khỏi phòng học, vẫn còn đang đứng trước bảng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã vậy, hắn ta còn đang nhìn Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nhìn Taito chăm chú đến độ như muốn nhìn xuyên thấu cậu bằng một ánh mắt sắc lẹm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là siêu nhân hay sao? Quý ngài thiên tài đang nhìn Taito, một người bình thường, sống một cuộc sống bình thường, chẳng biết phấn đấu cho điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại, trong lúc Taito vẫn đang cảm thất hơi bối rối,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“....... Vậy, ơ? Gekkou...... Lộn, không phải, ừm, cái gì ta...... à, Kurenai-kun. Ừm, cậu cần gì ở tôi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hỏi, sau đó Gekkou,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặng thinh. Hắn ta chỉ đơn thuần là nhìn thẳng về phía Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... A, hay mình có nhầm lẫn gì không nhỉ? Đời nào Kurenai-kun lại cần gì ở mình......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Gekkou đã ngắt lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu là Kurogane Taito?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gekkou nói ra tên của Taito. Nghe thấy, Taito hơi ngạc nhiên và nhìn về phía Gekkou.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Sao cậu lại biết tên tôi?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải, à thì, bởi lẽ họ đều là năm nhất, nên thật sự không có gì lạ khi Gekkou biết tên của Taito. Nhưng, Taito ở lớp 3 còn Gekkou lại ở lớp 9. Lớp 3 nằm ở lầu hai trong khi lớp 9 lại ở lầu ba, nên nếu không có việc gì thì thật chẳng có cơ hội nào cho họ có thể bắt chuyện cũng như gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc Taito hỏi, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi Gekkou,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra thế. Cậu Kurogane Taito...... Ha. Kurogane Taito xem ra cũng bình thường. Nực cười thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta đột nhiên nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu buộc miệng. Và rồi quắc mắt nhìn Gekkou,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là có ý gì hả? Mày có quyền gì mà mở miệng ra là dùng cái thái độ đó với người chỉ vừa mới gặp mặt lần đầu hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc cậu vừa nói điều đó! Những cô gái xung quanh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ, chờ đã Kurogane-kun! Sao cậu lại dám nói chuyện với Gekkou-sama bằng thái độ đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đột nhiên ầm ĩ cả lên, và phản ứng lại, Taito hơi chùn xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Có bọn con gái làm đồng minh à, thật hèn hạ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Haruka, đến hỗ trợ tớ chút đi ~’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Hừ, Kệ nó.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phớt lờ mấy cô gái ồn áo, Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày là cái quái gì thế? Tao chẳng biết tí gì về mấy loại như mày.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Gekkou tiếp tục với một nụ cười trên mặt,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi cũng đâu quen biết gì cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế, tại sao mày lại gọi tên tao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, tôi biết Kurogane Taito ở bển.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta nói những điều hoàn toàn không hiểu nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hởởởở. Tao thật chẳng hiểu mày đang nói gì cả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi Taito oang oang lên, Gekkou dường như coi cậu như một tên ngốc và khẽ nhún vai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi thấy không cần thiết phải cho cậu biết làm gì. Nếu mọi việc đã được sắp đặt như thế, tôi chỉ việc theo nó thôi. Dù thế nào đi nữa….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa lúc đang tính nói điều gì đó khó hiểu thì Gekkou bỗng dưng im bặt. Sau đó, cậu quay gót toang rời khỏi phòng học,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, chờ đã! Vậy là sao? Cái thái độ úp mở đó là sao? Mày muốn…..”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, hoàn toàn phớt lờ lời nói của Taito, Gekkou rời khỏi lớp. Tiếp đó, các cô gái lại Oa --- áá --- theo sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lơ tao à!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên, giọng nói của cậu không thể đến được tai của Gekkou, người đã rời khỏi lớp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa kể, chẳng có lấy một cô gái nào quay về phía âm thanh phát ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vả lại, đó chỉ đơn thuần là sự khác biệt trong vai trò giữa quý ngài bình thường và quý ngài thiên tài, &amp;lt;i&amp;gt;và rốt cuộc thì, mày chỉ là một nhân vật phụ khi so sánh với Kurenai Gekkou và một cuộc đụng độ sẽ chỉ chứng minh điều đó một cách rõ ràng thôi.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nam sinh trong lớp, cùng với những cô gái còn lại không đi theo Gekkou, tất cả họ đều đang nhìn thẳng về phía Taito bằng một ánh mắt thù hằn. Ánh mắt của họ thật là nhức nhối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nếu cậu chỉ rời khỏi phòng mà chẳng làm bất cứ điều gì, chuyện đó khiến cậu cảm thấy thật đáng xấu hổ và dở người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi, bất chợt, cứ như để phá vỡ sự yên ắng khó chịu, hai cậu đeo kính đang vui vẻ bàn luận về trò chơi diện tử, Saitou-kun and Tanaka-kun, lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, Kurogane-kun, tớ hiểu rất rõ cảm giác lúc này của cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ cũng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy, Taito nhìn bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Chà~, Hai cậu quả thật là người tốt ha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Ahaha’, Saitou và Tanaka vui vẻ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi rồi, sao không thư giãn và nhập bọn với tụi tớ đi? Tớ mới mua một game mới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lấy ra một game trên hệ máy cầm tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cuộc trò chuyện bắt đầu, những ánh mắt thù hằn trong cả phòng học đã lắng xuống. Trong lúc Taito thở phào nhẹ nhõm,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không phải game đó mới ra gần đây sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói. Saitou gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải phải. Kurogane-kun, cậu cũng chơi nhiều game à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Thật ra, tớ đang muốn chơi thử game đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này, đến lượt Tanaka cất tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, chúng mình cùng chơi chung đi. Trò này cần bốn người, càng đông càng vui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu mời Taito tham gia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito đã định nhập bọn với họ và đợi Haruka họp CLB xong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, vào lúc đó, cậu lại tiếp tục ngáp. Và rồi, một cơn buồn ngủ lại lan toả trong đầu cậu, cứ như có ai đó đang nói ‘Ngủ, Ngủ đi, Ngủ đi’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó. Như thể đề kiềm một cái ngáp, Taito đẩy lùi cơn buồn ngủ và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À~, tớ cũng muốn lắm, nhưng xin lỗi. Hôm qua tớ ngủ hơi trễ, nên giờ tớ thấy buồn ngủ gần chết đây, cho nên tớ sẽ đi về nhà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Xin lỗi. Nhưng ngày mai tớ nhất định sẽ đem theo máy rồi ta cùng chiến.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm~ Vậy thôi, Chào cậu, Kurogane.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito cười nhăn nhở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Chào, Tanaka, Saitou.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cậu vẫy tay. Rồi cậu quàng cặp qua vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, Tanaka và Saitou quay trở lại với trò chơi của họ, và tiếp tục bàn luận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết chắc điều đó, Taito rời khỏi phòng. Chẳng có bao nhiêu học sinh ngoài hành lang giờ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đã gần bốn giờ chiều. Hầu hết học sinh không về nhà thì cũng đang sinh hoạt CLB.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì Taito chẳng hề tham gia bất kì CLB nào, nên cậu cảm thấy hơi lạc lõng mỗi lúc tan học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến tận bây giờ, Taito vẫn chưa một lần nghĩ đến chuyện phấn đấu học tập, rèn luyện thể thao, đậu một trường đại học tốt và có một công việc kha khá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là kể từ khi không thể tiếp tục môn karate mà cậu đã khổ công tập luyện, vẫn bị cảm xúc lấn át, cậu đã ngừng chỉnh đốn lại bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng làm gì trong một khoảng thời gian dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình thật sự chỉ là một nhân vật phụ, có lẽ vậy......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng chuyên tâm vào việc gì, sống một cuộc sống bình thường, vu vơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính điều đó làm cho cậu cảm thấy tồi tệ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đã vậy, ngày nào mình cũng thấy buồn ngủ, hay mình là một dạng như con lười chăng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu mỉm cười khi nói câu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, đến giờ cậu vẫn thấy buồn ngủ một cách bất thường và cảm thấy hơi mê sảng, ‘chuyện này có lẽ hơi tệ’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi cậu chẳng hiểu được tại sao mình lại buồn ngủ như vậy, nếu cậu không tỉnh táo hơn và nhanh trở về nhà, thì mọi chuyện có thể trở nên nguy hiểm như Haruka đã lo sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi~ Buồn ngủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang tuyệt vọng chống chọi để giữ đôi mắt lim dim không sụp xuống, cậu bước ra khỏi trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ trường đến nhà cậu, tốn khoảng 30 phút đi bộ. Lộ trình về nhà đang hiện ra trong đầu cậu. Đi bộ dọc theo lề đường, băng qua khu mua sắm, nhà cậu sẽ ở đâu đó trong khu dân cư. Một khi đã đi đủ quãng đường cần thiết, cậu sẽ đến nhà. Một khi đã đến nhà, cậu sẽ bay ngay lên giường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngủ. Cứ như chỉ cần ngã xuống một vũng bùn, cậu cũng sẽ lăn ra ngủ. Như một con lười, cậu sẽ ngủ. Chẳng có mục đích, mơ ước hay hi vọng, cậu sẽ ngủ ngư một nhân vật phụ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thức dậy, cuộc sống vu vơ, bình thường sẽ, không nghi ngờ gì nữa, lại sẽ bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có Haruka bên cạnh đã làm cho cuộc sống của cậu thêm sắc màu, nhưng, cậu không nghĩ mình có bất cứ thứ gì có thể bù đắp cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như một người đã từ bỏ việc tiến lên phía trước, sống một cuộc sống bình thường, vô vị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là điều cậu nghĩ vào thời điểm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều Kurogane Taito nghĩ vào thời điểm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi cậu thức dậy vào ngày hôm sau, mọi thứ vẫn sẽ như hôm nay, học những tiết học tẻ nhạt, cảm thấy ganh tị với mấy người đặc biệt đang phấn đấu cho một điều gì đó, và nhìn họ từ xa, một ngày nhàm chán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã nghĩ rằng những ngày như vậy vẫn sẽ tiếp tục với cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng điều đó đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, điều đó đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, đang trên đường về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu chờ đèn tại một ngả tư dẫn đến khu mua sắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh đèn sáng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyển từ đỏ sang xanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, Taito đã không nhận ra. Nãy giờ, cậu đang rất buồn ngủ và gần như không nhận thức được xung quanh. Chỉ khi một cô gái bên cạnh bắt đầu bước đi, cậu mới nhận ra rằng đèn đã chuyển sang màu xanh. Và Taito cũng bắt đầu bước đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lúc Taito nhận ra rằng mình đã từng gặp cô gái dáng người thấp bé chỉ cách cậu vài bước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cao độ 140 cm. Có hơi không hợp với chiều cao ấy, nhưng mái tóc của cô dài và được buộc thành bím, cùng với đó là đôi mắt sụp trên một khuôn mặt bình thản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Andou Mirai [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=156941&amp;amp;postcount=2||&amp;lt;nowiki&amp;gt;[8]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;].&lt;br /&gt;
Đó hẳn là tên của cô. Thuộc về lớp bên cạnh, cô chính là cô bé dễ thương nhất theo như mấy cậu con trai nói. Phải, dù cho cậu chưa từng nói chuyện với cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, cậu biết cô gái đó đang đi trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi, từ phía bên hông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ phía bên hông, đập vào mắt Taito là một chiếc xe tải đang lao rất nhanh về phía cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy thế, cơn buồn ngủ Taito biến mất trong nháy mắt. Vì một lí do nào đó, cảm giác mơ màng trong đầu cậu cũng biến mất. Mắt cậu đang dõi theo chiếc xe. Cậu nhìn vào buồng lái. Người tài xế đang ngủ gật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Ới, đùa đấy à......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm, nhưng đó không phải là một trò đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mirai vẫn chưa nhận ra chiếc xe tải. Cô vẫn đang bước đi bình thường như thể chẳng màn đến thế sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nhìn thấy vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, Mirai không quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ đã!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Mirai không quay lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaa, đùa đấy à, khỉ thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito bắt đầu chạy. Cậu chạy thục mạng. Lúc đó, cậu cảm thấy đau nhức ở đùi. Một cơn đau ở đùi do dây chằng sau bị rách gây ra, đã làm cậu không thể tiếp tục tập luyện karate, nhưng cậu phớt lờ cơn đau và vẫn dồn hết sức mà chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một bước. Hai bước. Ba bước, với đó, cậu đã đuổi kịp Mirai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã với tay tới lưng cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Coi chừng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô thốt lên vì ngạc nhiên và quay lại nhìn cậu, nhưng chẳng còn thời gian để giải thích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa la lên, Taito vừa đẩy cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oái!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc cô lên tiếng, chỉ trong khoảnh khắc, Mirai đã bị Taito đẩy bằng hết sức lực của cậu và văng về phía trước. Cô ngã lên bên cạnh phần vạch qua đường nằm ngoài vùng đáng lẽ đã bị xe tải băng qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc thở phào nhẹ nhõm, cậu nhìn sang chiếc xe tải. Lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, chiến xe gần như đã ở trước mặt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả, chết cha......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều duy nhất cậu có thể thốt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, cậu bị hất tung bởi một lực kinh hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nháy mắt, chẳng còn biết trời trăng mây nước gì, cậu chỉ có thể cảm thấy cơ thể mình bay cùng với gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, chuyện đã xảy ra dĩ nhiên rất rõ ràng với cậu. Đó là bởi vì chỉ có một thứ có thể gây nên cảm giác đặc biệt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị một chiếc xe tải lớn đâm phải, cậu bay xa vài mét, và… chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Đùa đấy à’, cậu suy nghĩ đâu đó trong thâm tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả, ‘chuyện này thật sự xảy ra sao’, cậu suy nghĩ đâu đó trong thâm tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đời mình chấm dứt tại đây sao? Đùa đấy à? Mình thậm chí còn chưa là được trò trống gì thì phải? Mất đi một thứ gì đó mà cậu đang phấn đấu, cậu trở thành một học sinh cấp ba năm nhất chẳng làm được việc gì ra hồn. và rồi cậu hi vọng sẽ có gì đó thay đổi, nhưng chẳng có gì thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày qua ngày thật buồn tẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ sau khi cậu đã cố gắng để rồi chẳng được gì, ngày qua ngày thật buồn tẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thỉnh thoảng, Haiz~ à, nếu đã vậy, có lẽ chết thì tốt hơn, cậu nói đùa với mình. Một kẻ thất bại, sống như một nhân vật phụ, có lẽ tốt hơn nên chấm dứt cuộc sống này, cậu từng ngu ngốc cân nhắc chuyện đó, nhưng, chưa bao giờ cậu nghĩ rằng cuộc đời mình lại kết thúc như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi suy cho cùng cậu vẫn còn chút niềm vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vả lại, cậu vẫn chưa nói lời từ biệt gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu đã hứa sẽ chơi game cùng Tanaka và Saitou vào ngày mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trên tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu thật sự muốn nhìn thấy nụ cười của Haruka một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Ôi, nếu mình biết chuyện này sẽ xảy ra, hôm nay, mình đã phải ở trường chờ cô ấy cùng về chung.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lúc cậu nghĩ đến điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể cậu rơi xuống đất và có những tiếng răng rắc, âm thanh cho thấy xương sống của cậu đã gãy theo cách tệ hại nhất. Sau đó, cậu cũng cảm thấy như vậy ở chân. Tay cậu cũng đã bị gãy, cậu đã mấp mé thế giới bên kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không hề có cảm giác đau đớn. Mọi việc đột ngột đến mức cậu chẳng kịp cảm thấy đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ đang như đang chuyển động chậm chạp trước mắt cậu. Taito hồi tưởng là ở đâu đó có viết rằng mọi thứ sẽ diễn ra chậm chạp vào thời khắc lâm chung, và trong lúc đó, cậu nhìn thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn thấy cảnh cơ thể nát nhừ của cậu bay đi xa, rồi rơi xuống đất ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang lăn đến bên chân Mirai, người chỉ vừa mới tránh được chiếc xe tải, cái đầu đứt lìa của Taito nhìn thấy cảnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản ứng lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Wa, À-Hả?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như hơi lạ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Sao, sao cơ thể mình lại ở tuốt đằng kia?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu lẩm bẩm. Rồi cậu nhìn thật kĩ cơ thể mình một lần nữa và phát hiện ra đầu mình không còn gắn trên cổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu đã đứt lìa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Va chạm với chiếc xe tải đã khiến cho đầu cậu đứt ra, và lìa khỏi xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cái cơ thể cụt đầu nát bét ấy, ‘Hà, có nhìn kiểu gì đi nữa, mình cũng không nên chết đúng không’, những suy nghĩ còn chưa chắc chắn lúc trước giờ đây đã trở nên rõ ràng qua trước cái cảnh chết chóc mà cậu vừa mới hoàn thành một cách xuất sắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là một cái chết tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là một cái chết ngay tức khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tình cảnh mà chẳng có gì lạ nếu ý thức cậu mất ngay vào lúc đầu bị đứt lìa và đã được gửi lên Thiên đàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito di chuyển tròng mắt. Cảnh vật thay đổi. Cảnh vật xung quanh cơ thể cậu đã thay đổi, và hiện ra rõ ràng trước mắt cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, vừa lúc Taito chỉ muốn hét to ‘hơơơơơơơơ cái quái gì đây?’, bên cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chao ôi~ Hay thiệt~! Gì đây gì đây? Sao cái đầu lại còn cử động này?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì một lý do nào đó, cô gái vừa được Taito cứu, Mirai, nhìn cậu với đôi mắt long lanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, ánh mắt của Taito hướng lên trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Cái này thì có gì mà hay ho?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không không, Hay thật đấy! Lần đầu tiên tớ nhìn thấy một người như vậy đấy! Cậu là loại người có thể tách đầu rời ra à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người có thể tách đầu rời ra... Cậu đang nói đến chuyện ngớ ngẩn gì thế...... Từ đã, cái quái gì vậy nè? Sao mình vẫn còn sống......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu vừa nói, đột nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áááááááááá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito thét lên. Đột nhiên, đầu, lưng, chân và tay cậu bị tấn công bởi một cơn đau khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ốiiiiiiiii!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu la lên, và Mirai, với một vẻ mặt thích thú,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oaaaa! Đầu bị đứt ra có đau lắm không? Đau không? Đau như thế nào vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đang nói, sao cậu không ngạc nhiên chút nào vậy, bộ cậu là Cô bé Tò mò à? Cậu là Cô bé Tò mò hở!? Thôi kệ, nhưng bây giờ thì, cái quái gì đây! Cái quái gì xảy ra với tôi đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito kêu lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng lúc đó, cơ thể không đầu của cậu giơ nắm đấm trong sự giận dữ và nện xuống đất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như chúng phản ứng lại suy nghĩ của cậu, và nện xuống đất. Thấy vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............ Ơơ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Taito càng hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Ơ? Hơ? Mới nãy, phần cơ thể không đầu của mình vừa cử động? Hở, Vậy là sao? Vậy là sao?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay là.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi lẩm bẩm, đầu Taito lại bắt đầu cân nhắc đến những chuyện ngớ ngẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Giờ, sao mình không thử làm cho phần cơ thể đang nằm đằng đó đứng dậy’, cậu nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơ thể cậu phản ứng lại ngay trước mắt cậu. Phần cơ thể không đầu bắt đầu đứng dậy. Tuy nhiên, vì xương sống của cậu đã bị gãy, cơ thể cậu cong một cách dị thường, và cơ bản là một tư thế ghê rợn, và lại một lần nữa, rắc! Với một tiếng động lạ, xương sống cậu trở lại bình thường. Rồi những âm thanh như vậy lại kêu lên ở tay và chân cậu, ngoại trừ cái đầu đã đứt lìa, cả cơ thể cậu trở lại bình thường~.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơ, Mình là cái thứ quái vật gì đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những lời nói của Taito, Mirai, với vẻ mặt như đã nhận ra tình cảnh trước mắt bất thường đến mức nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu, cậu, cậu là rô bốt biến hình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải, tớ nói rồi đấy, phản ứng của cậu là sao đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc Taito la lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áááááá!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tiếng thét vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nhìn về hướng tiếng thét phát ra.&lt;br /&gt;
Một bà nội trợ xách một chiếc giỏ đi siêu thị chứa những cây hành tươi đang nhìn phần cơ thể không đầu của Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Qu…. Quái… Quái vậtttttt!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp đó, tên tài xế đã đâm vào một học sinh cấp ba vô tội, đang chuẩn bị bỏ trốn, nhưng lúc hắn ta nhìn thấy cái xác không đầu của Taito,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái, cái quái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn ta trở lại buồng lái, lên ga và bắt đầu tẩu thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, tông người ta rồi bỏ trốn là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chiếc xe tải phớt lời bắt bẻ của Taito và chạy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ còn lại những ánh mắt kinh hãi trước một cảnh tượng khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người xung quanh nhìn cậu chăm chú,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Quái, quái vật...... Gọi cảnh sát, cảnh sát!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không không không, chờ một chút. Tôi bị tông mà, không phải sao? Nếu báo cảnh sát, mấy người nên kêu họ đuổi theo chiếc xe tải đó đó......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Alô, cảnh sát phải không ạ? Có chuyện nghiêm trọng vừa mới xảy ra! Một con quái vật...... Quái vật không đầu......”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chờ một chútttttttttt!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito la lên, nhưng chẳng ai nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số người nhìn về phía này với sự kinh hãi được viết lên mặt không ngừng gia tăng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Tệ rồi đây’, Taito nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Thật sự tệ rồi đây’, Taito nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘không phải rõ ràng là quá tệ sao?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Một con quái vật không đầu bị cảnh sát bắt!&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dòng tít như vậy sẽ xuất hiện trên những tờ báo hôm sau, và cả hôm sau nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Cấu tạo của nó đang được nghiên cứu tại trung tâm nghiên cứu của quân đội.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Những chuyện như vậy mà xảy ra sẽ rất tệ. Tệ hại cực kì. Vì vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cơ thể của ta, cử động nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu nói. Dứt lời, đúng như cậu đã hình dung, phần thân người nhảy lên. Và quay sang hướng này và bắt đầu chạy. Nhìn thấy cơ thể không đầu đang chạy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áááááááá.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quái vậtttttttt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tiếng thét như vậy vang lên, nhưng, cậu chẳng thèm quan tâm. Và rồi, phần cơ thể không đầu dùng tay trái bốc đầu của Taito lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy vậy, Mirai,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chao ôi ~, thật tuyệt! Chờ đã, cậu sắp đi đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Taito chạy thục mạng. Cậu băng qua phần đường dành cho người đi bộ qua phía bên kia, và vừa lúc cậu định chạy vào khu mua sắm, những tiếng thét lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt chết tiệt chết tiệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nói, cậu vừa chạy vòng ngược lại. Sau đó, cho dù chỉ được một chút, để làm mình trông có vẻ bình thường, cậu đặt đầu mình về đúng vị trí bằng hai tay trong lúc chạy ---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vào lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh ‘gyu’ vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một âm thanh ‘gyu gyu’ vang lên chỗ cái đầu của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi, đầu của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu của cậu đã liền lại với cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ đã trở lại bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù trong chớp mắt cậu bị một chiếc xe tông phải, nhưng giờ chẳng còn tí đau đớn nào trên cơ thể cậu. Mặc dù quần áo cậu trông bẩn thỉu, nhưng chẳng có bất kì một vết thương nào trên cơ thể cậu. Không đúng, từng có một chỗ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từng có một chỗ trên cơ thể đang chạy bán sống bán chết kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại giống như xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phía sau đùi, nơi dây chằng bị rách ngày trước, đáng lẽ phải làm cậu không thể hoạt động như xưa, lại chẳng hề phát ra cơn đau nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại một loạt các sự kiện bất thường đang xảy ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cái quái gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Taito nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“...... Cái quái quỷ gì xảy ra với cơ thể của mình vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí lúc đang nói, đôi chân của cậu vẫn không hề dừng lại. Để tránh xa hiện trường càng sớm càng tốt, cậu chạy thục mạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nói thêm, đó là hướng ngược với hướng nhà cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau vụ này. Sau khi những việc như thế này xảy ra, cậu không thể về nhà được. Làm sao mà cậu, với một cơ thể quái vật như vầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay qua một ngõ phố, cậu băng qua khu mua sắm. Những người trông thấy cậu không còn la lên ‘quái vật’ nữa. Hiển nhiên là vậy. Ngay bây giờ, không hề có bất kì một dấu hiệu chấn thương, gãy xương, hay đứt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có quần áo của cậu là bẩn thỉu, ‘Thằng đó vừa bị bắt nạt hay sao vậy?’, đó là những ánh mắt cậu nhận được từ một số người, nhưng cậu chẳng cần phải để tâm nữa. Miễn là không ai coi cậu như một con quái vật thì cậu chẳng cần phải để tâm nữa. ‘Hơn nữa, cái cơ thể này… Chưa kể là, vụ việc vừa mới xảy ra khi nãy. Cái quái gì đã xảy ra? Cái quái gì đã xảy ra với cơ thể mình vậy?’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vừa chạy vừa tự hỏi. Cậu băng qua các hẻm giữa những ngôi nhà, vào khu dân cư, và cũng chạy băng qua đó, Và chạy vào một con hẻm trong rừng, ít người qua lại.&lt;br /&gt;
Lúc cậu ngẩn đầu lên nhìn thì trời đã tối. Có lẽ đã quá năm giờ chiều. Những cột đèn đường đang dần bật sáng. Mặc dù có một vài tia sáng le lói từ những cây đèn đường bên ngoài rọi vào con hẻm nhưng nó vẫn hơi tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hình như là đã từng có hai tên biến thái bị phát hiện ở đây, cho nên chỗ này rất vắng vẻ vào ban đêm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Haruka đã từng nói như thế. Đó là lý do hiếm có người lai vãng nơi đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc đang chạy, Taito cân nhắc những sự kiện nãy giờ. Cậu cố nghĩ về những điều kì lạ vừa xảy đến với cơ thể mình cho đến lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“............”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ kỹ thì, thực ra không hẳn là cậu hoàn toàn không có manh mối gì về chuyện đã say ra, cậu nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hẳn là cậu chẳng biết gì về mọi chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên nhân là do âm thanh đó lại vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới vừa nãy, lúc đầu cậu đứt lìa khỏi cổ, cả lúc cậu nghĩ rằng mình sắp chết, từ trong sâu thăm tâm trí cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ sâu thẩm trong tim, vang vọng lên một giọng nói yếu ớt không thể nghe thấy nếu không tập trung chú ý. Cậu không biết nó là gì, cậu không hiểu tại sao giọng nói đó lại vang lên trong cậu. Tuy vậy, cậu chỉ biết một điều là giọng nói ấy là một thứ gì đó cực kì quan trọng. Vì vậy Taito buộc phải lắng nghe giọng nói đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu tập trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, giọng nói thì thầm vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, giọng nói thì thầm vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói ngọt ngào. Một giọng nói thân thuộc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giọng nói vui mừng. Mộng giọng nói yêu dấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể nghe thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu có thể nghe thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giọng nói ấy vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đang thì thầm vào tai cậu, thật nhẹ nhàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;&amp;quot;Em yêu anh nhiều lắm, Taito.&amp;quot;&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe vậy, Taito mở to mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[ItsuTen Tập 1: Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[ItsuTen Tập 1: Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109036</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109036"/>
		<updated>2011-08-08T14:24:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Boku wa tomodachi ga sukunai Volume 2.jpg|thumb|Bìa tập 2.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Boku wa tomodachi ga sukunai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Boku wa Tomodachi ga Sukunai (僕は友達が少ない, Tạm dịch: Tôi có ít bạn bè) là một series light novel được viết bởi Yomi Hirasaka và vẽ minh họa bởi Buriki. Truyện đã đứng hạng hai trong bảng xếp hạng light novel Kono Light Novel ga Sugoi! vào năm 2011.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Hasegawa Kodaka vừa mới chuyển đến Học viện Thánh Cronica nhưng bị mọi người xa lánh vì vẻ ngoài giống dân giang hồ của mình. Một ngày nọ cậu bắt gặp cô bạn cùng lớp xinh đẹp nhưng khó gần Mikaduki Yozora đang nói chuyện một mình một cách vui vẻ. “Cậu có thể nhìn thấy ma sao?” “ Tớ đang nói chuyện với bạn mình mà. Người bạn vô hình của tớ!” (Cô ta thật hết thuốc chữa)… Kodaka và Yozora bắt đầu bàn luận làm thể nào để có thể kết bạn, và Yozora quyết định lập ra một CLB quái dị và lôi cổ Kodaka vào. Và rồi các &amp;quot;cô gái dễ thương&amp;quot; quái đản khác lần lượt gia nhập CLB. Cùng nhau họ chơi galgame, đi bơi, đóng kịch. Liệu nhân vật chính của chúng ta rốt cuộc có tìm được những người bạn đích thực của mình? Và đó là khởi đầu của một câu chuyện tình cảm hài hước đầy bi kịch của tuổi trẻ! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039;, tác giả Yomi Hirasaka==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Lời mở đầu|Lời mở đầu]]&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 1|Chương 1 - Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 2|Chương 2 - Hasegawa Kodaka]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 3|Chương 3 - Yozora]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 4|Chương 4 - Kashiwazaki Sena]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 5|Chương 5 - Cuộc săn]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 6|Chương 6 - Chào mừng đến Thế giới Galgame]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 7|Chương 7 - Đàn em]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8 - Gia cảnh nhà ông Hasegawa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9 - Nơi nỗi sầu hoen úa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10 - Truyền thuyết Momotaro]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11|Chương 11 - Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 12|Chương 12]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 13|Chương 13]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Tập 1 - 僕は友達が少ない (31 tháng 8, 2009) ISBN 978-4-8401-2879-7&lt;br /&gt;
*Tập 2 - 僕は友達が少ない2 (30 tháng 11, 2009) ISBN 978-4-8401-3095-0&lt;br /&gt;
*Tập 3 - 僕は友達が少ない3 (25 tháng 3, 2010) ISBN 978-4-8401-3252-7&lt;br /&gt;
*Tập 4 - 僕は友達が少ない4 (23 tháng 7, 2010) ISBN 978-4-8401-3457-6&lt;br /&gt;
*Tập 5 - 僕は友達が少ない5 (30 tháng 11, 2010) ISBN 978-4-8401-3589-4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109031</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109031"/>
		<updated>2011-08-08T14:21:00Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[66]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ phải viết kịch bản cho một vở kịch, mấy người giữ im lặng dùm coi nào!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng sinh hoạt CLB, Yozora nói và lấy ra một xấp giấy genkou youshi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[67]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi, Yozora, Sena và Yukimura đang tụ tập trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Hôm qua cô ta đã tuyên bố rằng diễn kịch sẽ trở thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng. Cô ta quả thật không nói đùa…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở Momotaro ngày hôm qua hơi có chút vấn đề, tớ phải phóng khoáng thừa nhận đó là sai lầm của chính tớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không biết là cậu lại nói được những câu thấu tình đạt lý như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Đúng như tớ nghĩ, chuyển thể một câu chuyện có sẵn chán òm. Nên lần này kịch bản sẽ hoàn toàn nguyên gốc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy mà là thừa nhận sai lầm à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt bẻ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hoàn toàn nguyên gốc, ý cô là cô sẽ sáng tác nó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, đừng lo. Tôi sẽ viết một siêu phẩm hoàn hảo cực kỳ hoành tráng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vở Momotaro ngày hôm qua chẳng hề làm sút giảm sự hào hức của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cụ thể thì cậu có ý tưởng như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tớ định cứ tự sướng cho đến khi nó hoàn tất, nhưng chỉ đặc biệt lần này thôi, tớ sẽ tiết lộ cho các cậu một chút.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vẻ mặt thì thấy ngay lời nói của cô ta chẳng giống với suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên nhân vật chính là nữ sinh cấp ba. Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng nghe tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện bắt đầu vào một ngày khi nhân vật chính kết bạn được với một cô gái. Hai người dần trở nên thân thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hô hô.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ hơi sung sướng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng thật ra nhân vật chính đã NTR [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[68]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] bạn trai của cô gái nọ và cô gái đó tìm cách trả thù. Cô gái giả vờ kết thân với nhân vật chính nhằm làm cô ta mất cảnh giác. Rồi một hôm cô gái gọi nhân vật chính ra công viên vào buổi tối. Nhân vật chính ngu ngốc hoàn toàn rơi vào bẫy của cô gái và đứng đợi ở công viên, nơi khoảng mười gã bạn của cô gái nọ chờ sẵn và thay phiên nhau cưỡng hiếp cô ta, ngoài ra cô ta còn bị dính bầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Khoan đãããã!!!!!!!!!!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một cốt truyện tồi tệ! Siêu phẩm cực kỳ hoành tráng chỗ nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một con ả đáng ghét bị đối xử tàn tệ - khán giả sẽ phát cuồng lên cho mà xem. Nếu được diễn thật chắc chắn là khán giả sẽ đứng lên vỗ tay ấy chứ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có loại khán giả có nhân cách mục rữa mới làm vậy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xời, đương nhiên là nó có thể vẫn còn đôi chút chưa hoàn chỉnh lắm, dù sao đây cũng mới chỉ là phần mở đầu cơ mà. Sau đó nhân vật chính có một người bạn trai mới, nhưng anh ta bị tai nạn giao thông và qua đời. Rồi sau đó cô ta cũng gặp được một người bạn gái thật lòng với mình nhưng người bạn gái đó lại qua đời vì một căn bệnh. Và rồi con ả xấu xa ở phần mở đầu lại tiếp tục hành hạ cô ta. Cuối cùng nhân vật chính dính vào một vụ án và bị trúng đạn lạc. Trong lúc đau đớn quằn quại trên mặt đất và hối tiếc về cuộc đời của mình, cô ta chết, hahaha đáng kiếp!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nó càng lúc càng tồi tệ hơn sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hơi bối rối nhìn Sena, người đang tỏ vẻ bất mãn cùng cực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, vậy thế này thì sao? Khi nhân vật chính đang hấp hối, cô ta nghĩ ‘Đời mình đúng là của thứ giòi bọ tầm thường vô dụng. Nếu được đầu thai một lần nữa, mình không muốn làm một ả tóc vàng ngực bự thô bỉ mà là một cô gái có mái tóc huyền thon thả……’ và rồi nhân vật chính ra đi thanh thản……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao ta phải hối tiếc về cuộc đời mình và muốn được đầu thai thành ai đó giống cô cơ chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, mặc dù nhân vật chính không có hình mẫu nào cụ thể, nhưng cô nói thì tôi mới để ý, Thịt, cô là người phù hợp nhất cho vai diễn này đó. Tốt lắm Thịt à, cô sẽ là nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt chỗ nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, đừng bảo vai của tớ là……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn của con ả xấu xa, gã lưu manh cưỡng hiếp nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết ngay mà!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên khi nghe câu trả lời ngay lập tức của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đất diễn của cậu rất nhiều. Cậu sẽ cưỡng hiếp Thịt…… ý tớ là nhân vật chính hết lần này đến lần khác. Kodaka, tớ đã quyết định là cậu sẽ một mình đóng vai của năm mươi người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt vời quá Aniki. Một vai quan trọng làm sao, Aniki thậm chí còn diễn vai cây ngày hôm qua rất hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bất ngờ khen ngợi tôi theo một kiểu kỳ quặc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở kịch kiểu này không chấp nhận được. KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói, còn tôi thì gật đầu lia lịa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nhăn nhó, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểu cốt truyện này hiện rất được giới nữ sinh cấp ba ưa thich…… đáng thương thay cho những kẻ lạc hậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc kệ việc nó nổi tiếng thật hay không, chúng ta có công diễn nó đâu. Việc cân nhắc đến trào lưu hiện hành là không cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, cũng có lý. Nói thật tớ cũng chẳng muốn viết về một con ả tóc vàng đần độn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ gừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena giận dữ trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao bọn tớ chắc chắn không thể giao phó kịch bản cho một mình cậu được! Cậu phải nghe ý kiến bọn tớ nữa! Như vậy mới được!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…… bị bọn diễn viên ích kỷ quay như chong chóng, làm đạo diễn thật là khổ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con người này, theo tôi thì cô ta tửng nặng rồi. Cô ta làm đạo diễn từ lúc nào vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi tớ sẽ lắng nghe lời góp ý của mọi người. Thế mọi người muốn một câu chuyện như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đáp ngay lập tức- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một câu chuyện về ta trở nên thân thiết với nhiều cô gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lúc nào cũng phải để cô làm nhân vật chính, đồ Thịt đần độn không biết thân phận. Nhưng ý tưởng về tình bạn thì, hừm, có lẽ cũng không tệ…… Còn Kodaka và Yukimura thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ truyện về samurai là hay nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Samurai……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora trông có vẻ khó xử. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Còn tớ thì……chiến đấu với quái vật thì sao……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóm lại, Momotaro à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Mặc dù có thể nói Momotaro cũng giống với mô tả, nhưng cá nhân tớ thích thứ gì đó hiện đại hơn. Đại khái như chiến đấu bằng siêu năng lực chẳng hạn. Giống light novel ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, thành phần yankee như cậu mà cũng đọc tiểu thuyết sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi trong lúc tỏ vẻ hơi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưởng thức một tập tiểu thuyết được lâu hơn một quyển manga. Do nhiều cuốn light novel đọc rất là hay, đấy là một cách rất tốt để giết thời gian một mình.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay có thể nói đó là vật phẩm thiết yếu của một gã cô đơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói kiểu đó khó chịu lắm. Như thế là bất lịch sự đối với cả tác giả lẫn độc giả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời phản đối của tôi như mọi khi lại bị phớt lờ. Á, tôi quên bắt bẻ việc cô ta gọi tôi là yankee nữa chứ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ, ngoài samurai, truyện về yankee cũng hay lắm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lại đưa ra yêu cầu của mình lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng sẽ rất tuyệt nếu nhân vật chính là một gã yankee ngầu như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt cái gì mà tuyệt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm……samurai, siêu năng lực,……và yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt Yozora trở nên nghiêm nghị, cô ta viết ra vài ghi chú lên tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[69]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Có khả năng sử dụng siêu năng lực.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính kiểu gì thế này?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết hợp tất cả yêu cầu của mọi người thì nó thành ra như thế chứ sao.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thờ ơ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn yêu cầu của ta đâu?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa, nhắc mới nhớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hý hoáy thêm vào tập genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent. Có khả năng sử dụng siêu năng lực. Tên là Thịt Tả Vệ Môn [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[70]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;].&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là Thịt Tả Vệ Môn chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì cái tên ‘Thịt’ thêm vào một chút phong cách samurai.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ta không phải là Thịt, là Sena mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính đã được quyết định rồi, tiếp theo là nội dung truyện.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản đối của Sena đương nhiên là bị Yozora phớt lờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã nghiên cứu sơ qua vấn đề này, cấu trúc cơ bản của một truyện chính là Khởi-Thừa-Chuyển-Kết, hay còn gọi là ‘jo-ha-kyu’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[72]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Hình như một cốt truyện vững chắc rất là quan trọng. Nếu một câu chuyện chẳng có những diễn biến lên xuống mà toàn các nhân vật ăn rồi cứ tán nhảm suốt thì quả là vô cùng uổng phí công sức sáng tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cái đó có lẽ còn tùy thuộc vào trình độ của tác giả nữa nhưng tớ nghĩ truyện không có cao trào lên xuống vẫn có thể rất thú vị. Dĩ nhiên để làm người đọc thấy thích thì rất khó. Tốt nhất dân gà mờ như chúng ta cứ trung thành với mấy thứ cơ bản thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Vậy thì ta sẽ bắt đầu từ ‘Khởi’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’----Phần mở đầu nên viết thế nào nhỉ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và chúng tôi cùng suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tuy có hơi rập khuôn, nhưng nhân vật chính đi cứu một cô gái thì thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thử nói ra ý tưởng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, không phải cậu muốn một câu chuyện có đánh nhau với quái vật bằng siêu năng lực sao?” Sena hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì chúng cũng có khác nhau là mấy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giải cứu một cô gái bị quái vật tấn công à? Tốt. Phần mở đầu sẽ như thế này.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và viết phần tóm tắt vào tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Khởi)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Thịt Tả Vệ Môn cứu được một cô gái đang bị quái vật cưỡng hiếp trong trường. &amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô gái lại bị quái vật cưỡng hiếp?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nhân vật nữ chính bị cưỡng hiếp là cốt lõi của giải trí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái thể loại cốt lõi kén khán giả nào vậy?! Và cô gái đó là nhân vật nữ chính sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện mở đầu bằng cảnh giải cứu nhân vật nữ chính. Tớ nghĩ nó khá là kinh điển.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là như vậy…… nhưng không phải mọi người sẽ bàn tán xôn xao về việc nhân vật nữ chính không còn trinh trắng nữa à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không hiểu được cái nhìn hẹp hòi của xã hội.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tôi chẳng hiểu Sena và Yozora đang nói về cái gì nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn setting của nhân vật nữ chính thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cho rằng nếu nhân vật nữ chính có mái tóc đen dài theo kiểu truyền thống chắc chắn sẽ tuyệt hơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ngay lập tức trả lời câu hỏi của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mái tóc đen dài…… tóm lại kiểu giống như tôi à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói, có vẻ hơi hài lòng, trong lúc Sena nhìn cô ta với ánh mắt khinh bỉ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ giống mái tóc thôi. Tính cách của cô ấy sẽ dịu dàng, có tinh thần trách nhiệm tuy hơi cứng đầu, biết quan tâm đến người khác cùng một trái tim mạnh mẽ. Cô ấy sẽ hơi vụng về một chút do đeo kính. Có tai mèo nữa nè. Cô ấy quá tuyệt vời nên đương nhiên sẽ là hậu duệ của một thiên thần.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có người nào như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được chứ. Vì nhân vật nữ chính chỉ là hư cấu thôi mà.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Xời ơi, phải cân nhắc mấy cái setting tiểu tiết này mệt mỏi quá. Được rồi, nghe này……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Yozora đang miễn cưỡng điền vào setting của nhân vật nữ chính, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng nhân vật nữ chính cũng phải là một yankee ngon lành. Ai đó xứng đáng với Aniki, kiểu như một nữ đại ca là tốt nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bày bỏ đề xuất khó hiểu của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, chị sẽ thêm nó vào nữa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật nữ chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài. Đeo kính. Có tai mèo. Hậu duệ bí mật của một thiên thần. Nữ đại ca của một băng đảng du côn, luôn có tinh thần trách nhiệm và quan tâm đến đàn em, được mọi người ngưỡng mộ.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải thêm ‘nữ đại ca’ vào setting của cô ta!?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“? Em thấy cũng đâu có mâu thuẫn gì đặc biệt. Em thật lòng mong muốn được như cô ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nữ đại ca để làm cái gì chứ, ta muốn kiểu lớp trưởng biết quan tâm đến người khác cơ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì setting của nhân vật nữ chính đã được quyết định mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo là phần ‘Thừa’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ nhưng mà…… cái này thì, hừm. Sau khi biết được bí mật của nhân vật nữ chính, họ trở thành bạn bè. Ngoài ra tốt hơn chúng ta nên chuẩn bị các bước đệm cho những diễn biến dồn dập lúc cao trào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cứ vậy đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena gật đầu trong lúc Yozora thêm vào phần tóm tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Thừa)]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thịt Tả Vệ Môn cưỡng hiếp nhân vật nữ chính và họ trở nên thân thiết. Rồi anh ta biết được bí mật của nhân vật nữ chính.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nhân vật chính lại đi cưỡng hiếp nhân vật nữ chính?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phản đối hết cả hơi trong khi mặt Yozora hơi ửng đỏ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Xét cho cùng thì tôi cũng không biết phương thức để trở nên thân thiết với người khác. Vì thế tôi đã tham khảo một trang web về sáng tác văn chương. ‘Nếu gặp khó khăn cứ quăng vào vài cảnh cưỡng hiếp là thế nào cũng ổn.’, nó viết vậy đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có chuyện sau khi bị ta cưỡng hiếp nhân vật nữ chính lại trở nên thích ta hơn chứ……aa……khoan.....” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vừa nhớ ra một tác phẩm (tôi đoán chắc là eroge) giống như thế, Sena trở nên im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ta qua phần ‘Chuyển’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ luôn. Đây là lúc câu chuyện có những diễn biến bất ngờ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Diễn biến bất ngờ à……Khó đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ đi nghĩ lại thật lòng tôi vẫn cứ thấy cái setting ‘nhân vật chính đã NTR người yêu của nhân vật nữ chính và cô ta đang tìm cách trả thù’ là hợp lý nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cũng được trừ cái đó!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena trừng trừng nhìn Yozora, người đang tỏ ra rất là nghiêm túc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân vật nữ chính gọi nhân vật chính ra công viên vào ban đêm. Một đám thanh niên bỗng xuất hiện và thay phiên nhau cưỡng hiếp anh ta.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay cả nhân vật chính cũng bị cưỡng hiếp?! Cô thích cưỡng hiếp đến mức nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên vì sốc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhưng chuyện nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính chắc chắn sẽ là một diễn biến bất ngờ. Nếu toàn bộ việc cô ta lừa dối nhân vật chính thật ra là do cô ta bị đe dọa bởi một kẻ chủ mưu hay đại loại như thế thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Kodaka mà cũng nghĩ ra được ý tưởng hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời Sena nói có đôi chút xúc phạm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh quả đúng là vị chúa tể độc ác bí mật điều khiển ngôi trường này từ trong bóng tối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Không, anh không phải là chúa tể độc ác!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần Chuyển đã được quyết định xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính nên anh ta lại cưỡng hiếp cô ta lần nữa. Biết được sự tồn tại kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như đã nói tại sao cô cứ phải đưa cảnh cưỡng hiếp vào mới được?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng fan service là một phần không thể thiếu của giải trí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cưỡng hiếp không phải là fan service! Tớ nghĩ nhân vật nữ chính sẽ kể hết toàn bộ bí mật sau khi nhân vật chính biết được sự phản bội của cô ta và quan hệ giữa họ sẽ trở nên thắm thiết còn hơn lúc đầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Giờ mà vẫn còn tồn tại cách nghĩ đó sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora viết lại phần tóm tắt với vẻ chán nản- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính. Sau khi thẩm vấn cô ta, anh ta biết được sự tồn tại của kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……A, cuối cùng thì cũng đến phần kết. Giờ chỉ còn việc đánh bại kẻ chủ mưu và happy ending nữa là xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ dĩ nhiên là vậy rồi.” Sena gật đầu đồng tình với ý kiến của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề ở đây là việc xây dựng hình tượng kẻ chủ mưu. Tôi muốn hắn phải là một nhân vật gây khó chịu đến mức ai cũng cảm thấy sự thanh tâm từ tận đáy lòng lúc hắn bị hạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Yozora múa bút viết setting của kẻ chủ mưu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[u][Kẻ chủ mưu] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng. Câu nói ưa thích ‘Ta có rất nhiều tiền!’[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là ta! Ta có bao giờ nói những câu như ‘Ta có rất nhiều tiền!’ đâu. Theo ta thì kẻ chủ mưu phải là ‘một đứa con gái chết bầm có tóc đen dài, đôi mắt xấu xa và nhân cách tồi tệ.’” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóc đen dài là đặc điểm của nhân vật nữ chính rồi. Loại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…… Khốn kiếp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có vẻ như hình mẫu của trùm cuối đã được quyết định xong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Bản thảo tóm lượt setting các nhân vật đã hoàn tất, giờ chỉ việc viết một kịch bản dựa trên nó thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố một cách hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế rồi, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc bản tóm lượt setting nhân vật đó, theo lời Yozora thì ‘Sau khi về nhà và bình tâm ngồi đọc lại tớ thấy nó không ổn.” Với lý do thành thật một cách bất ngờ như thế, Yozora đã vứt nó đi. Thế là bọn tôi vẫn chưa thật sự viết một kịch bản nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải diễn mấy vở kịch ngớ ngẩn như thế thật là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 12|Chương 12]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109013</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109013"/>
		<updated>2011-08-08T13:46:46Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[66]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ phải viết kịch bản cho một vở kịch, mấy người giữ im lặng dùm coi nào!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng sinh hoạt CLB, Yozora nói và lấy ra một xấp giấy genkou youshi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[67]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi, Yozora, Sena và Yukimura đang tụ tập trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Hôm qua cô ta đã tuyên bố rằng diễn kịch sẽ trở thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng. Cô ta quả thật không nói đùa…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở Momotaro ngày hôm qua hơi có chút vấn đề, tớ phải phóng khoáng thừa nhận đó là sai lầm của chính tớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không biết là cậu lại nói được những câu thấu tình đạt lý như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Đúng như tớ nghĩ, chuyển thể một câu chuyện có sẵn chán òm. Nên lần này kịch bản sẽ hoàn toàn nguyên gốc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy mà là thừa nhận sai lầm à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt bẻ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hoàn toàn nguyên gốc, ý cô là cô sẽ sáng tác nó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, đừng lo. Tôi sẽ viết một siêu phẩm hoàn hảo cực kỳ hoành tráng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vở Momotaro ngày hôm qua chẳng hề làm sút giảm sự hào hức của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cụ thể thì cậu có ý tưởng như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tớ định cứ tự sướng cho đến khi nó hoàn tất, nhưng chỉ đặc biệt lần này thôi, tớ sẽ tiết lộ cho các cậu một chút.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vẻ mặt thì thấy ngay lời nói của cô ta chẳng giống với suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên nhân vật chính là nữ sinh cấp ba. Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng nghe tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện bắt đầu vào một ngày khi nhân vật chính kết bạn được với một cô gái. Hai người dần trở nên thân thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hô hô.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ hơi sung sướng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng thật ra nhân vật chính đã NTR [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[68]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] bạn trai của cô gái nọ và cô gái đó tìm cách trả thù. Cô gái giả vờ kết thân với nhân vật chính nhằm làm cô ta mất cảnh giác. Rồi một hôm cô gái gọi nhân vật chính ra công viên vào buổi tối. Nhân vật chính ngu ngốc hoàn toàn rơi vào bẫy của cô gái và đứng đợi ở công viên, nơi khoảng mười gã bạn của cô gái nọ chờ sẵn và thay phiên nhau cưỡng hiếp cô ta, ngoài ra cô ta còn bị dính bầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Khoan đãããã!!!!!!!!!!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một cốt truyện tồi tệ! Siêu phẩm cực kỳ hoành tráng chỗ nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một con ả đáng ghét bị đối xử tàn tệ - khán giả sẽ phát cuồng lên cho mà xem. Nếu được diễn thật chắc chắn là khán giả sẽ đứng lên vỗ tay ấy chứ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có loại khán giả có nhân cách mục rữa mới làm vậy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xời, đương nhiên là nó có thể vẫn còn đôi chút chưa hoàn chỉnh lắm, dù sao đây cũng mới chỉ là phần mở đầu cơ mà. Sau đó nhân vật chính có một người bạn trai mới, nhưng anh ta bị tai nạn giao thông và qua đời. Rồi sau đó cô ta cũng gặp được một người bạn gái thật lòng với mình nhưng người bạn gái đó lại qua đời vì một căn bệnh. Và rồi con ả xấu xa ở phần mở đầu lại tiếp tục hành hạ cô ta. Cuối cùng nhân vật chính dính vào một vụ án và bị trúng đạn lạc. Trong lúc đau đớn quằn quại trên mặt đất và hối tiếc về cuộc đời của mình, cô ta chết, hahaha đáng kiếp!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nó càng lúc càng tồi tệ hơn sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hơi bối rối nhìn Sena, người đang tỏ vẻ bất mãn cùng cực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, vậy thế này thì sao? Khi nhân vật chính đang hấp hối, cô ta nghĩ ‘Đời mình đúng là của thứ giòi bọ tầm thường vô dụng. Nếu được đầu thai một lần nữa, mình không muốn làm một ả tóc vàng ngực bự thô bỉ mà là một cô gái có mái tóc huyền thon thả……’ và rồi nhân vật chính ra đi thanh thản……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao ta phải hối tiếc về cuộc đời mình và muốn được đầu thai thành ai đó giống cô cơ chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, mặc dù nhân vật chính không có hình mẫu nào cụ thể, nhưng cô nói thì tôi mới để ý, Thịt, cô là người phù hợp nhất cho vai diễn này đó. Tốt lắm Thịt à, cô sẽ là nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt chỗ nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, đừng bảo vai của tớ là……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn của con ả xấu xa, gã lưu manh cưỡng hiếp nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết ngay mà!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên khi nghe câu trả lời ngay lập tức của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đất diễn của cậu rất nhiều. Cậu sẽ cưỡng hiếp Thịt…… ý tớ là nhân vật chính hết lần này đến lần khác. Kodaka, tớ đã quyết định là cậu sẽ một mình đóng vai của năm mươi người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt vời quá Aniki. Một vai quan trọng làm sao, Aniki thậm chí còn diễn vai cây ngày hôm qua rất hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bất ngờ khen ngợi tôi theo một kiểu kỳ quặc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở kịch kiểu này không chấp nhận được. KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói, còn tôi thì gật đầu lia lịa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nhăn nhó, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểu cốt truyện này hiện rất được giới nữ sinh cấp ba ưa thich…… đáng thương thay cho những kẻ lạc hậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc kệ việc nó nổi tiếng thật hay không, chúng ta có công diễn nó đâu. Việc cân nhắc đến trào lưu hiện hành là không cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, cũng có lý. Nói thật tớ cũng chẳng muốn viết về một con ả tóc vàng đần độn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ gừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena giận dữ trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao bọn tớ chắc chắn không thể giao phó kịch bản cho một mình cậu được! Cậu phải nghe ý kiến bọn tớ nữa! Như vậy mới được!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…… bị bọn diễn viên ích kỷ quay như chong chóng, làm đạo diễn thật là khổ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con người này, theo tôi thì cô ta tửng nặng rồi. Cô ta làm đạo diễn từ lúc nào vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi tớ sẽ lắng nghe lời góp ý của mọi người. Thế mọi người muốn một câu chuyện như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đáp ngay lập tức- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một câu chuyện về ta trở nên thân thiết với nhiều cô gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lúc nào cũng phải để cô làm nhân vật chính, đồ Thịt đần độn không biết thân phận. Nhưng ý tưởng về tình bạn thì, hừm, có lẽ cũng không tệ…… Còn Kodaka và Yukimura thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ truyện về samurai là hay nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Samurai……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora trông có vẻ khó xử. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Còn tớ thì……chiến đấu với quái vật thì sao……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóm lại, Momotaro à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Mặc dù có thể nói Momotaro cũng giống với mô tả, nhưng cá nhân tớ thích thứ gì đó hiện đại hơn. Đại khái như chiến đấu bằng siêu năng lực chẳng hạn. Giống light novel ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, thành phần yankee như cậu mà cũng đọc tiểu thuyết sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi trong lúc tỏ vẻ hơi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưởng thức một tập tiểu thuyết được lâu hơn một quyển manga. Do nhiều cuốn light novel đọc rất là hay, đấy là một cách rất tốt để giết thời gian một mình.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay có thể nói đó là vật phẩm thiết yếu của một gã cô đơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói kiểu đó khó chịu lắm. Như thế là bất lịch sự đối với cả tác giả lẫn độc giả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời phản đối của tôi như mọi khi lại bị phớt lờ. Á, tôi quên bắt bẻ việc cô ta gọi tôi là yankee nữa chứ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ, ngoài samurai, truyện về yankee cũng hay lắm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lại đưa ra yêu cầu của mình lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng sẽ rất tuyệt nếu nhân vật chính là một gã yankee ngầu như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt cái gì mà tuyệt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm……samurai, siêu năng lực,……và yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt Yozora trở nên nghiêm nghị, cô ta viết ra vài ghi chú lên tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[69]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Có khả năng sử dụng siêu năng lực.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính kiểu gì thế này?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết hợp tất cả yêu cầu của mọi người thì nó thành ra như thế chứ sao.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thờ ơ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn yêu cầu của ta đâu?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa, nhắc mới nhớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hý hoáy thêm vào tập genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent. Có khả năng sử dụng siêu năng lực. Tên là Thịt Tả Vệ Môn [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[70]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;].&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là Thịt Tả Vệ Môn chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì cái tên ‘Thịt’ thêm vào một chút phong cách samurai.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ta không phải là Thịt, là Sena mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính đã được quyết định rồi, tiếp theo là nội dung truyện.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản đối của Sena đương nhiên là bị Yozora phớt lờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã nghiên cứu sơ qua vấn đề này, cấu trúc cơ bản của một truyện chính là Khởi-Thừa-Chuyển-Kết, hay còn gọi là ‘jo-ha-kyu’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[72]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Hình như một cốt truyện vững chắc rất là quan trọng. Nếu một câu chuyện chẳng có những diễn biến lên xuống mà toàn các nhân vật ăn rồi cứ tán nhảm suốt thì quả là vô cùng uổng phí công sức sáng tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cái đó có lẽ còn tùy thuộc vào trình độ của tác giả nữa nhưng tớ nghĩ truyện không có cao trào lên xuống vẫn có thể rất thú vị. Dĩ nhiên để làm người đọc thấy thích thì rất khó. Tốt nhất dân gà mờ như chúng ta cứ trung thành với mấy thứ cơ bản thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Vậy thì ta sẽ bắt đầu từ ‘Khởi’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’----Phần mở đầu nên viết thế nào nhỉ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và chúng tôi cùng suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tuy có hơi rập khuôn, nhưng nhân vật chính đi cứu một cô gái thì thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thử nói ra ý tưởng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, không phải cậu muốn một câu chuyện có đánh nhau với quái vật bằng siêu năng lực sao?” Sena hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì chúng cũng có khác nhau là mấy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giải cứu một cô gái bị quái vật tấn công à? Tốt. Phần mở đầu sẽ như thế này.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và viết phần tóm tắt vào tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Khởi)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Thịt Tả Vệ Môn cứu được một cô gái đang bị quái vật cưỡng hiếp trong trường. &amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô gái lại bị quái vật cưỡng hiếp?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nhân vật nữ chính bị cưỡng hiếp là cốt lõi của giải trí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái thể loại cốt lõi kén khán giả nào vậy?! Và cô gái đó là nhân vật nữ chính sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện mở đầu bằng cảnh giải cứu nhân vật nữ chính. Tớ nghĩ nó khá là kinh điển.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là như vậy…… nhưng không phải mọi người sẽ bàn tán xôn xao về việc nhân vật nữ chính không còn trinh trắng nữa à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không hiểu được cái nhìn hẹp hòi của xã hội.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tôi chẳng hiểu Sena và Yozora đang nói về cái gì nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn setting của nhân vật nữ chính thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cho rằng nếu nhân vật nữ chính có mái tóc đen dài theo kiểu truyền thống chắc chắn sẽ tuyệt hơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ngay lập tức trả lời câu hỏi của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mái tóc đen dài…… tóm lại kiểu giống như tôi à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói, có vẻ hơi hài lòng, trong lúc Sena nhìn cô ta với ánh mắt khinh bỉ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ giống mái tóc thôi. Tính cách của cô ấy sẽ dịu dàng, có tinh thần trách nhiệm tuy hơi cứng đầu, biết quan tâm đến người khác cùng một trái tim mạnh mẽ. Cô ấy sẽ hơi vụng về một chút do đeo kính. Có tai mèo nữa nè. Cô ấy quá tuyệt vời nên đương nhiên sẽ là hậu duệ của một thiên thần.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có người nào như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được chứ. Vì nhân vật nữ chính chỉ là hư cấu thôi mà.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Xời ơi, phải cân nhắc mấy cái setting tiểu tiết này mệt mỏi quá. Được rồi, nghe này……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Yozora đang miễn cưỡng điền vào setting của nhân vật nữ chính, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng nhân vật nữ chính cũng phải là một yankee ngon lành. Ai đó xứng đáng với Aniki, kiểu như một nữ đại ca là tốt nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bày bỏ đề xuất khó hiểu của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, chị sẽ thêm nó vào nữa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật nữ chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài. Đeo kính. Có tai mèo. Hậu duệ bí mật của một thiên thần. Nữ đại ca của một băng đảng du côn, luôn có tinh thần trách nhiệm và quan tâm đến đàn em, được mọi người ngưỡng mộ.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải thêm ‘nữ đại ca’ vào setting của cô ta!?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“? Em thấy cũng đâu có mâu thuẫn gì đặc biệt. Em thật lòng mong muốn được như cô ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nữ đại ca để làm cái gì chứ, ta muốn kiểu lớp trưởng biết quan tâm đến người khác cơ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì setting của nhân vật nữ chính đã được quyết định mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo là phần ‘Thừa’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ nhưng mà…… cái này thì, hừm. Sau khi biết được bí mật của nhân vật nữ chính, họ trở thành bạn bè. Ngoài ra tốt hơn chúng ta nên chuẩn bị các bước đệm cho những diễn biến dồn dập lúc cao trào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cứ vậy đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena gật đầu trong lúc Yozora thêm vào phần tóm tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Thừa)]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thịt Tả Vệ Môn cưỡng hiếp nhân vật nữ chính và họ trở nên thân thiết. Rồi anh ta biết được bí mật của nhân vật nữ chính.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nhân vật chính lại đi cưỡng hiếp nhân vật nữ chính?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phản đối hết cả hơi trong khi mặt Yozora hơi ửng đỏ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Xét cho cùng thì tôi cũng không biết phương thức để trở nên thân thiết với người khác. Vì thế tôi đã tham khảo một trang web về sáng tác văn chương. ‘Nếu gặp khó khăn cứ quăng vào vài cảnh cưỡng hiếp là thế nào cũng ổn.’, nó viết vậy đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có chuyện sau khi bị ta cưỡng hiếp nhân vật nữ chính lại trở nên thích ta hơn chứ……aa……khoan.....” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vừa nhớ ra một tác phẩm (tôi đoán chắc là eroge) giống như thế, Sena trở nên im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ta qua phần ‘Chuyển’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ luôn. Đây là lúc câu chuyện có những diễn biến bất ngờ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Diễn biến bất ngờ à……Khó đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ đi nghĩ lại thật lòng tôi vẫn cứ thấy cái setting ‘nhân vật chính đã NTR người yêu của nhân vật nữ chính và cô ta đang tìm cách trả thù’ là hợp lý nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cũng được trừ cái đó!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena trừng trừng nhìn Yozora, người đang tỏ ra rất là nghiêm túc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân vật nữ chính gọi nhân vật chính ra công viên vào ban đêm. Một đám thanh niên bỗng xuất hiện và thay phiên nhau cưỡng hiếp anh ta.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay cả nhân vật chính cũng bị cưỡng hiếp?! Cô thích cưỡng hiếp đến mức nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên vì sốc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhưng chuyện nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính chắc chắn sẽ là một diễn biến bất ngờ. Nếu toàn bộ việc cô ta lừa dối nhân vật chính thật ra là do cô ta bị đe dọa bởi một kẻ chủ mưu hay đại loại như thế thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Kodaka mà cũng nghĩ ra được ý tưởng hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời Sena nói có đôi chút xúc phạm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh quả đúng là vị chúa tể độc ác bí mật điều khiển ngôi trường này từ trong bóng tối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Không, anh không phải là chúa tể độc ác!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần Chuyển đã được quyết định xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính nên anh ta lại cưỡng hiếp cô ta lần nữa. Biết được sự tồn tại kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như đã nói tại sao cô cứ phải đưa cảnh cưỡng hiếp vào mới được?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng fan service là một phần không thể thiếu của giải trí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cưỡng hiếp không phải là fan service! Tớ nghĩ nhân vật nữ chính sẽ kể hết toàn bộ bí mật sau khi nhân vật chính biết được sự phản bội của cô ta và quan hệ giữa họ sẽ trở nên thắm thiết còn hơn lúc đầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Giờ mà vẫn còn tồn tại cách nghĩ đó sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora viết lại phần tóm tắt với vẻ chán nản- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính. Sau khi thẩm vấn cô ta, anh ta biết được sự tồn tại của kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……A, cuối cùng thì cũng đến phần kết. Giờ chỉ còn việc đánh bại kẻ chủ mưu và happy ending nữa là xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ dĩ nhiên là vậy rồi.” Sena gật đầu đồng tình với ý kiến của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề ở đây là việc xây dựng hình tượng kẻ chủ mưu. Tôi muốn hắn phải là một nhân vật gây khó chịu đến mức ai cũng cảm thấy sự thanh tâm từ tận đáy lòng lúc hắn bị hạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Yozora múa bút viết setting của kẻ chủ mưu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[u][Kẻ chủ mưu] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng. Câu nói ưa thích ‘Ta có rất nhiều tiền!’[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là ta! Ta có bao giờ nói những câu như ‘Ta có rất nhiều tiền!’ đâu. Theo ta thì kẻ chủ mưu phải là ‘một đứa con gái chết bầm có tóc đen dài, đôi mắt xấu xa và nhân cách tồi tệ.’” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóc đen dài là đặc điểm của nhân vật nữ chính rồi. Loại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…… Khốn kiếp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có vẻ như hình mẫu của trùm cuối đã được quyết định xong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Bản thảo tóm lượt setting các nhân vật đã hoàn tất, giờ chỉ việc viết một kịch bản dựa trên nó thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố một cách hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế rồi, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc bản tóm lượt setting nhân vật đó, theo lời Yozora thì ‘Sau khi về nhà và bình tâm ngồi đọc lại tớ thấy nó không ổn.” Với lý do thành thật một cách bất ngờ như thế, Yozora đã vứt nó đi. Thế là bọn tôi vẫn chưa thật sự viết một kịch bản nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải diễn mấy vở kịch ngớ ngẩn như thế thật là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 9]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 12|Chương 11]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109012</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109012"/>
		<updated>2011-08-08T13:45:59Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[66]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ phải viết kịch bản cho một vở kịch, mấy người giữ im lặng dùm coi nào!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng sinh hoạt CLB, Yozora nói và lấy ra một xấp giấy genkou youshi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[67]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi, Yozora, Sena và Yukimura đang tụ tập trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Hôm qua cô ta đã tuyên bố rằng diễn kịch sẽ trở thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng. Cô ta quả thật không nói đùa…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở Momotaro ngày hôm qua hơi có chút vấn đề, tớ phải phóng khoáng thừa nhận đó là sai lầm của chính tớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không biết là cậu lại nói được những câu thấu tình đạt lý như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Đúng như tớ nghĩ, chuyển thể một câu chuyện có sẵn chán òm. Nên lần này kịch bản sẽ hoàn toàn nguyên gốc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy mà là thừa nhận sai lầm à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt bẻ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hoàn toàn nguyên gốc, ý cô là cô sẽ sáng tác nó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, đừng lo. Tôi sẽ viết một siêu phẩm hoàn hảo cực kỳ hoành tráng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vở Momotaro ngày hôm qua chẳng hề làm sút giảm sự hào hức của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cụ thể thì cậu có ý tưởng như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tớ định cứ tự sướng cho đến khi nó hoàn tất, nhưng chỉ đặc biệt lần này thôi, tớ sẽ tiết lộ cho các cậu một chút.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vẻ mặt thì thấy ngay lời nói của cô ta chẳng giống với suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên nhân vật chính là nữ sinh cấp ba. Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng nghe tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện bắt đầu vào một ngày khi nhân vật chính kết bạn được với một cô gái. Hai người dần trở nên thân thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hô hô.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ hơi sung sướng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng thật ra nhân vật chính đã NTR [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[68]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] bạn trai của cô gái nọ và cô gái đó tìm cách trả thù. Cô gái giả vờ kết thân với nhân vật chính nhằm làm cô ta mất cảnh giác. Rồi một hôm cô gái gọi nhân vật chính ra công viên vào buổi tối. Nhân vật chính ngu ngốc hoàn toàn rơi vào bẫy của cô gái và đứng đợi ở công viên, nơi khoảng mười gã bạn của cô gái nọ chờ sẵn và thay phiên nhau cưỡng hiếp cô ta, ngoài ra cô ta còn bị dính bầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Khoan đãããã!!!!!!!!!!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một cốt truyện tồi tệ! Siêu phẩm cực kỳ hoành tráng chỗ nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một con ả đáng ghét bị đối xử tàn tệ - khán giả sẽ phát cuồng lên cho mà xem. Nếu được diễn thật chắc chắn là khán giả sẽ đứng lên vỗ tay ấy chứ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có loại khán giả có nhân cách mục rữa mới làm vậy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xời, đương nhiên là nó có thể vẫn còn đôi chút chưa hoàn chỉnh lắm, dù sao đây cũng mới chỉ là phần mở đầu cơ mà. Sau đó nhân vật chính có một người bạn trai mới, nhưng anh ta bị tai nạn giao thông và qua đời. Rồi sau đó cô ta cũng gặp được một người bạn gái thật lòng với mình nhưng người bạn gái đó lại qua đời vì một căn bệnh. Và rồi con ả xấu xa ở phần mở đầu lại tiếp tục hành hạ cô ta. Cuối cùng nhân vật chính dính vào một vụ án và bị trúng đạn lạc. Trong lúc đau đớn quằn quại trên mặt đất và hối tiếc về cuộc đời của mình, cô ta chết, hahaha đáng kiếp!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nó càng lúc càng tồi tệ hơn sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hơi bối rối nhìn Sena, người đang tỏ vẻ bất mãn cùng cực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, vậy thế này thì sao? Khi nhân vật chính đang hấp hối, cô ta nghĩ ‘Đời mình đúng là của thứ giòi bọ tầm thường vô dụng. Nếu được đầu thai một lần nữa, mình không muốn làm một ả tóc vàng ngực bự thô bỉ mà là một cô gái có mái tóc huyền thon thả……’ và rồi nhân vật chính ra đi thanh thản……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao ta phải hối tiếc về cuộc đời mình và muốn được đầu thai thành ai đó giống cô cơ chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, mặc dù nhân vật chính không có hình mẫu nào cụ thể, nhưng cô nói thì tôi mới để ý, Thịt, cô là người phù hợp nhất cho vai diễn này đó. Tốt lắm Thịt à, cô sẽ là nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt chỗ nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, đừng bảo vai của tớ là……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn của con ả xấu xa, gã lưu manh cưỡng hiếp nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết ngay mà!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên khi nghe câu trả lời ngay lập tức của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đất diễn của cậu rất nhiều. Cậu sẽ cưỡng hiếp Thịt…… ý tớ là nhân vật chính hết lần này đến lần khác. Kodaka, tớ đã quyết định là cậu sẽ một mình đóng vai của năm mươi người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt vời quá Aniki. Một vai quan trọng làm sao, Aniki thậm chí còn diễn vai cây ngày hôm qua rất hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bất ngờ khen ngợi tôi theo một kiểu kỳ quặc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở kịch kiểu này không chấp nhận được. KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói, còn tôi thì gật đầu lia lịa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nhăn nhó, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểu cốt truyện này hiện rất được giới nữ sinh cấp ba ưa thich…… đáng thương thay cho những kẻ lạc hậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc kệ việc nó nổi tiếng thật hay không, chúng ta có công diễn nó đâu. Việc cân nhắc đến trào lưu hiện hành là không cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, cũng có lý. Nói thật tớ cũng chẳng muốn viết về một con ả tóc vàng đần độn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ gừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena giận dữ trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao bọn tớ chắc chắn không thể giao phó kịch bản cho một mình cậu được! Cậu phải nghe ý kiến bọn tớ nữa! Như vậy mới được!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…… bị bọn diễn viên ích kỷ quay như chong chóng, làm đạo diễn thật là khổ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con người này, theo tôi thì cô ta tửng nặng rồi. Cô ta làm đạo diễn từ lúc nào vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi tớ sẽ lắng nghe lời góp ý của mọi người. Thế mọi người muốn một câu chuyện như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đáp ngay lập tức- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một câu chuyện về ta trở nên thân thiết với nhiều cô gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lúc nào cũng phải để cô làm nhân vật chính, đồ Thịt đần độn không biết thân phận. Nhưng ý tưởng về tình bạn thì, hừm, có lẽ cũng không tệ…… Còn Kodaka và Yukimura thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ truyện về samurai là hay nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Samurai……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora trông có vẻ khó xử. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Còn tớ thì……chiến đấu với quái vật thì sao……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóm lại, Momotaro à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Mặc dù có thể nói Momotaro cũng giống với mô tả, nhưng cá nhân tớ thích thứ gì đó hiện đại hơn. Đại khái như chiến đấu bằng siêu năng lực chẳng hạn. Giống light novel ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, thành phần yankee như cậu mà cũng đọc tiểu thuyết sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi trong lúc tỏ vẻ hơi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưởng thức một tập tiểu thuyết được lâu hơn một quyển manga. Do nhiều cuốn light novel đọc rất là hay, đấy là một cách rất tốt để giết thời gian một mình.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay có thể nói đó là vật phẩm thiết yếu của một gã cô đơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói kiểu đó khó chịu lắm. Như thế là bất lịch sự đối với cả tác giả lẫn độc giả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời phản đối của tôi như mọi khi lại bị phớt lờ. Á, tôi quên bắt bẻ việc cô ta gọi tôi là yankee nữa chứ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ, ngoài samurai, truyện về yankee cũng hay lắm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lại đưa ra yêu cầu của mình lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng sẽ rất tuyệt nếu nhân vật chính là một gã yankee ngầu như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt cái gì mà tuyệt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm……samurai, siêu năng lực,……và yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt Yozora trở nên nghiêm nghị, cô ta viết ra vài ghi chú lên tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[69]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Có khả năng sử dụng siêu năng lực.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính kiểu gì thế này?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết hợp tất cả yêu cầu của mọi người thì nó thành ra như thế chứ sao.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thờ ơ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn yêu cầu của ta đâu?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa, nhắc mới nhớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hý hoáy thêm vào tập genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent. Có khả năng sử dụng siêu năng lực. Tên là Thịt Tả Vệ Môn [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[70]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;].&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là Thịt Tả Vệ Môn chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì cái tên ‘Thịt’ thêm vào một chút phong cách samurai.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ta không phải là Thịt, là Sena mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính đã được quyết định rồi, tiếp theo là nội dung truyện.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản đối của Sena đương nhiên là bị Yozora phớt lờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã nghiên cứu sơ qua vấn đề này, cấu trúc cơ bản của một truyện chính là Khởi-Thừa-Chuyển-Kết, hay còn gọi là ‘jo-ha-kyu’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[72]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Hình như một cốt truyện vững chắc rất là quan trọng. Nếu một câu chuyện chẳng có những diễn biến lên xuống mà toàn các nhân vật ăn rồi cứ tán nhảm suốt thì quả là vô cùng uổng phí công sức sáng tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cái đó có lẽ còn tùy thuộc vào trình độ của tác giả nữa nhưng tớ nghĩ truyện không có cao trào lên xuống vẫn có thể rất thú vị. Dĩ nhiên để làm người đọc thấy thích thì rất khó. Tốt nhất dân gà mờ như chúng ta cứ trung thành với mấy thứ cơ bản thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Vậy thì ta sẽ bắt đầu từ ‘Khởi’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’----Phần mở đầu nên viết thế nào nhỉ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và chúng tôi cùng suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tuy có hơi rập khuôn, nhưng nhân vật chính đi cứu một cô gái thì thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thử nói ra ý tưởng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, không phải cậu muốn một câu chuyện có đánh nhau với quái vật bằng siêu năng lực sao?” Sena hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì chúng cũng có khác nhau là mấy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giải cứu một cô gái bị quái vật tấn công à? Tốt. Phần mở đầu sẽ như thế này.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và viết phần tóm tắt vào tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Khởi)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Thịt Tả Vệ Môn cứu được một cô gái đang bị quái vật cưỡng hiếp trong trường. &amp;lt;/u&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô gái lại bị quái vật cưỡng hiếp?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nhân vật nữ chính bị cưỡng hiếp là cốt lõi của giải trí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái thể loại cốt lõi kén khán giả nào vậy?! Và cô gái đó là nhân vật nữ chính sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện mở đầu bằng cảnh giải cứu nhân vật nữ chính. Tớ nghĩ nó khá là kinh điển.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là như vậy…… nhưng không phải mọi người sẽ bàn tán xôn xao về việc nhân vật nữ chính không còn trinh trắng nữa à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không hiểu được cái nhìn hẹp hòi của xã hội.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tôi chẳng hiểu Sena và Yozora đang nói về cái gì nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn setting của nhân vật nữ chính thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cho rằng nếu nhân vật nữ chính có mái tóc đen dài theo kiểu truyền thống chắc chắn sẽ tuyệt hơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ngay lập tức trả lời câu hỏi của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mái tóc đen dài…… tóm lại kiểu giống như tôi à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói, có vẻ hơi hài lòng, trong lúc Sena nhìn cô ta với ánh mắt khinh bỉ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ giống mái tóc thôi. Tính cách của cô ấy sẽ dịu dàng, có tinh thần trách nhiệm tuy hơi cứng đầu, biết quan tâm đến người khác cùng một trái tim mạnh mẽ. Cô ấy sẽ hơi vụng về một chút do đeo kính. Có tai mèo nữa nè. Cô ấy quá tuyệt vời nên đương nhiên sẽ là hậu duệ của một thiên thần.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có người nào như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được chứ. Vì nhân vật nữ chính chỉ là hư cấu thôi mà.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Xời ơi, phải cân nhắc mấy cái setting tiểu tiết này mệt mỏi quá. Được rồi, nghe này……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Yozora đang miễn cưỡng điền vào setting của nhân vật nữ chính, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng nhân vật nữ chính cũng phải là một yankee ngon lành. Ai đó xứng đáng với Aniki, kiểu như một nữ đại ca là tốt nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bày bỏ đề xuất khó hiểu của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, chị sẽ thêm nó vào nữa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Nhân vật nữ chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài. Đeo kính. Có tai mèo. Hậu duệ bí mật của một thiên thần. Nữ đại ca của một băng đảng du côn, luôn có tinh thần trách nhiệm và quan tâm đến đàn em, được mọi người ngưỡng mộ.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải thêm ‘nữ đại ca’ vào setting của cô ta!?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“? Em thấy cũng đâu có mâu thuẫn gì đặc biệt. Em thật lòng mong muốn được như cô ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nữ đại ca để làm cái gì chứ, ta muốn kiểu lớp trưởng biết quan tâm đến người khác cơ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì setting của nhân vật nữ chính đã được quyết định mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo là phần ‘Thừa’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ nhưng mà…… cái này thì, hừm. Sau khi biết được bí mật của nhân vật nữ chính, họ trở thành bạn bè. Ngoài ra tốt hơn chúng ta nên chuẩn bị các bước đệm cho những diễn biến dồn dập lúc cao trào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cứ vậy đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena gật đầu trong lúc Yozora thêm vào phần tóm tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Thừa)]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thịt Tả Vệ Môn cưỡng hiếp nhân vật nữ chính và họ trở nên thân thiết. Rồi anh ta biết được bí mật của nhân vật nữ chính.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nhân vật chính lại đi cưỡng hiếp nhân vật nữ chính?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phản đối hết cả hơi trong khi mặt Yozora hơi ửng đỏ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Xét cho cùng thì tôi cũng không biết phương thức để trở nên thân thiết với người khác. Vì thế tôi đã tham khảo một trang web về sáng tác văn chương. ‘Nếu gặp khó khăn cứ quăng vào vài cảnh cưỡng hiếp là thế nào cũng ổn.’, nó viết vậy đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có chuyện sau khi bị ta cưỡng hiếp nhân vật nữ chính lại trở nên thích ta hơn chứ……aa……khoan.....” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vừa nhớ ra một tác phẩm (tôi đoán chắc là eroge) giống như thế, Sena trở nên im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ta qua phần ‘Chuyển’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ luôn. Đây là lúc câu chuyện có những diễn biến bất ngờ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Diễn biến bất ngờ à……Khó đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ đi nghĩ lại thật lòng tôi vẫn cứ thấy cái setting ‘nhân vật chính đã NTR người yêu của nhân vật nữ chính và cô ta đang tìm cách trả thù’ là hợp lý nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cũng được trừ cái đó!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena trừng trừng nhìn Yozora, người đang tỏ ra rất là nghiêm túc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân vật nữ chính gọi nhân vật chính ra công viên vào ban đêm. Một đám thanh niên bỗng xuất hiện và thay phiên nhau cưỡng hiếp anh ta.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay cả nhân vật chính cũng bị cưỡng hiếp?! Cô thích cưỡng hiếp đến mức nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên vì sốc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhưng chuyện nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính chắc chắn sẽ là một diễn biến bất ngờ. Nếu toàn bộ việc cô ta lừa dối nhân vật chính thật ra là do cô ta bị đe dọa bởi một kẻ chủ mưu hay đại loại như thế thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Kodaka mà cũng nghĩ ra được ý tưởng hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời Sena nói có đôi chút xúc phạm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh quả đúng là vị chúa tể độc ác bí mật điều khiển ngôi trường này từ trong bóng tối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Không, anh không phải là chúa tể độc ác!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần Chuyển đã được quyết định xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính nên anh ta lại cưỡng hiếp cô ta lần nữa. Biết được sự tồn tại kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như đã nói tại sao cô cứ phải đưa cảnh cưỡng hiếp vào mới được?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng fan service là một phần không thể thiếu của giải trí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cưỡng hiếp không phải là fan service! Tớ nghĩ nhân vật nữ chính sẽ kể hết toàn bộ bí mật sau khi nhân vật chính biết được sự phản bội của cô ta và quan hệ giữa họ sẽ trở nên thắm thiết còn hơn lúc đầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Giờ mà vẫn còn tồn tại cách nghĩ đó sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora viết lại phần tóm tắt với vẻ chán nản- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;[Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính. Sau khi thẩm vấn cô ta, anh ta biết được sự tồn tại của kẻ chủ mưu.&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……A, cuối cùng thì cũng đến phần kết. Giờ chỉ còn việc đánh bại kẻ chủ mưu và happy ending nữa là xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ dĩ nhiên là vậy rồi.” Sena gật đầu đồng tình với ý kiến của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề ở đây là việc xây dựng hình tượng kẻ chủ mưu. Tôi muốn hắn phải là một nhân vật gây khó chịu đến mức ai cũng cảm thấy sự thanh tâm từ tận đáy lòng lúc hắn bị hạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Yozora múa bút viết setting của kẻ chủ mưu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[u][Kẻ chủ mưu] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng. Câu nói ưa thích ‘Ta có rất nhiều tiền!’[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là ta! Ta có bao giờ nói những câu như ‘Ta có rất nhiều tiền!’ đâu. Theo ta thì kẻ chủ mưu phải là ‘một đứa con gái chết bầm có tóc đen dài, đôi mắt xấu xa và nhân cách tồi tệ.’” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóc đen dài là đặc điểm của nhân vật nữ chính rồi. Loại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…… Khốn kiếp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có vẻ như hình mẫu của trùm cuối đã được quyết định xong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Bản thảo tóm lượt setting các nhân vật đã hoàn tất, giờ chỉ việc viết một kịch bản dựa trên nó thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố một cách hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế rồi, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc bản tóm lượt setting nhân vật đó, theo lời Yozora thì ‘Sau khi về nhà và bình tâm ngồi đọc lại tớ thấy nó không ổn.” Với lý do thành thật một cách bất ngờ như thế, Yozora đã vứt nó đi. Thế là bọn tôi vẫn chưa thật sự viết một kịch bản nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải diễn mấy vở kịch ngớ ngẩn như thế thật là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 9]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 12|Chương 11]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109010</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_11&amp;diff=109010"/>
		<updated>2011-08-08T13:42:34Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[66]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[66]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ phải viết kịch bản cho một vở kịch, mấy người giữ im lặng dùm coi nào!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phòng sinh hoạt CLB, Yozora nói và lấy ra một xấp giấy genkou youshi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[67]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi, Yozora, Sena và Yukimura đang tụ tập trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Hôm qua cô ta đã tuyên bố rằng diễn kịch sẽ trở thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng. Cô ta quả thật không nói đùa…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở Momotaro ngày hôm qua hơi có chút vấn đề, tớ phải phóng khoáng thừa nhận đó là sai lầm của chính tớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không biết là cậu lại nói được những câu thấu tình đạt lý như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Đúng như tớ nghĩ, chuyển thể một câu chuyện có sẵn chán òm. Nên lần này kịch bản sẽ hoàn toàn nguyên gốc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy mà là thừa nhận sai lầm à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt bẻ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hoàn toàn nguyên gốc, ý cô là cô sẽ sáng tác nó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, đừng lo. Tôi sẽ viết một siêu phẩm hoàn hảo cực kỳ hoành tráng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vở Momotaro ngày hôm qua chẳng hề làm sút giảm sự hào hức của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cụ thể thì cậu có ý tưởng như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, tớ định cứ tự sướng cho đến khi nó hoàn tất, nhưng chỉ đặc biệt lần này thôi, tớ sẽ tiết lộ cho các cậu một chút.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vẻ mặt thì thấy ngay lời nói của cô ta chẳng giống với suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên nhân vật chính là nữ sinh cấp ba. Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ định nói gì đó, nhưng rồi lại im lặng nghe tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện bắt đầu vào một ngày khi nhân vật chính kết bạn được với một cô gái. Hai người dần trở nên thân thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hô hô.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ hơi sung sướng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng thật ra nhân vật chính đã NTR [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[68]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] bạn trai của cô gái nọ và cô gái đó tìm cách trả thù. Cô gái giả vờ kết thân với nhân vật chính nhằm làm cô ta mất cảnh giác. Rồi một hôm cô gái gọi nhân vật chính ra công viên vào buổi tối. Nhân vật chính ngu ngốc hoàn toàn rơi vào bẫy của cô gái và đứng đợi ở công viên, nơi khoảng mười gã bạn của cô gái nọ chờ sẵn và thay phiên nhau cưỡng hiếp cô ta, ngoài ra cô ta còn bị dính bầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b]“Khoan đãããã!!!!!!!!!!!”[/b] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một cốt truyện tồi tệ! Siêu phẩm cực kỳ hoành tráng chỗ nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một con ả đáng ghét bị đối xử tàn tệ - khán giả sẽ phát cuồng lên cho mà xem. Nếu được diễn thật chắc chắn là khán giả sẽ đứng lên vỗ tay ấy chứ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ có loại khán giả có nhân cách mục rữa mới làm vậy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xời, đương nhiên là nó có thể vẫn còn đôi chút chưa hoàn chỉnh lắm, dù sao đây cũng mới chỉ là phần mở đầu cơ mà. Sau đó nhân vật chính có một người bạn trai mới, nhưng anh ta bị tai nạn giao thông và qua đời. Rồi sau đó cô ta cũng gặp được một người bạn gái thật lòng với mình nhưng người bạn gái đó lại qua đời vì một căn bệnh. Và rồi con ả xấu xa ở phần mở đầu lại tiếp tục hành hạ cô ta. Cuối cùng nhân vật chính dính vào một vụ án và bị trúng đạn lạc. Trong lúc đau đớn quằn quại trên mặt đất và hối tiếc về cuộc đời của mình, cô ta chết, hahaha đáng kiếp!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nó càng lúc càng tồi tệ hơn sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hơi bối rối nhìn Sena, người đang tỏ vẻ bất mãn cùng cực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, vậy thế này thì sao? Khi nhân vật chính đang hấp hối, cô ta nghĩ ‘Đời mình đúng là của thứ giòi bọ tầm thường vô dụng. Nếu được đầu thai một lần nữa, mình không muốn làm một ả tóc vàng ngực bự thô bỉ mà là một cô gái có mái tóc huyền thon thả……’ và rồi nhân vật chính ra đi thanh thản……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao ta phải hối tiếc về cuộc đời mình và muốn được đầu thai thành ai đó giống cô cơ chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, mặc dù nhân vật chính không có hình mẫu nào cụ thể, nhưng cô nói thì tôi mới để ý, Thịt, cô là người phù hợp nhất cho vai diễn này đó. Tốt lắm Thịt à, cô sẽ là nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt chỗ nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt hét lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, đừng bảo vai của tớ là……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bạn của con ả xấu xa, gã lưu manh cưỡng hiếp nhân vật chính.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết ngay mà!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hét lên khi nghe câu trả lời ngay lập tức của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đất diễn của cậu rất nhiều. Cậu sẽ cưỡng hiếp Thịt…… ý tớ là nhân vật chính hết lần này đến lần khác. Kodaka, tớ đã quyết định là cậu sẽ một mình đóng vai của năm mươi người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt vời quá Aniki. Một vai quan trọng làm sao, Aniki thậm chí còn diễn vai cây ngày hôm qua rất hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bất ngờ khen ngợi tôi theo một kiểu kỳ quặc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở kịch kiểu này không chấp nhận được. KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói, còn tôi thì gật đầu lia lịa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nhăn nhó, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kiểu cốt truyện này hiện rất được giới nữ sinh cấp ba ưa thich…… đáng thương thay cho những kẻ lạc hậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc kệ việc nó nổi tiếng thật hay không, chúng ta có công diễn nó đâu. Việc cân nhắc đến trào lưu hiện hành là không cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm, cũng có lý. Nói thật tớ cũng chẳng muốn viết về một con ả tóc vàng đần độn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ gừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena giận dữ trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao bọn tớ chắc chắn không thể giao phó kịch bản cho một mình cậu được! Cậu phải nghe ý kiến bọn tớ nữa! Như vậy mới được!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ…… bị bọn diễn viên ích kỷ quay như chong chóng, làm đạo diễn thật là khổ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con người này, theo tôi thì cô ta tửng nặng rồi. Cô ta làm đạo diễn từ lúc nào vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi tớ sẽ lắng nghe lời góp ý của mọi người. Thế mọi người muốn một câu chuyện như thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đáp ngay lập tức- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một câu chuyện về ta trở nên thân thiết với nhiều cô gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao lúc nào cũng phải để cô làm nhân vật chính, đồ Thịt đần độn không biết thân phận. Nhưng ý tưởng về tình bạn thì, hừm, có lẽ cũng không tệ…… Còn Kodaka và Yukimura thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em nghĩ truyện về samurai là hay nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Samurai……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora trông có vẻ khó xử. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Còn tớ thì……chiến đấu với quái vật thì sao……?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóm lại, Momotaro à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Mặc dù có thể nói Momotaro cũng giống với mô tả, nhưng cá nhân tớ thích thứ gì đó hiện đại hơn. Đại khái như chiến đấu bằng siêu năng lực chẳng hạn. Giống light novel ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, thành phần yankee như cậu mà cũng đọc tiểu thuyết sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi trong lúc tỏ vẻ hơi kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưởng thức một tập tiểu thuyết được lâu hơn một quyển manga. Do nhiều cuốn light novel đọc rất là hay, đấy là một cách rất tốt để giết thời gian một mình.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay có thể nói đó là vật phẩm thiết yếu của một gã cô đơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói kiểu đó khó chịu lắm. Như thế là bất lịch sự đối với cả tác giả lẫn độc giả.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời phản đối của tôi như mọi khi lại bị phớt lờ. Á, tôi quên bắt bẻ việc cô ta gọi tôi là yankee nữa chứ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ, ngoài samurai, truyện về yankee cũng hay lắm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lại đưa ra yêu cầu của mình lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng sẽ rất tuyệt nếu nhân vật chính là một gã yankee ngầu như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt cái gì mà tuyệt!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm……samurai, siêu năng lực,……và yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khuôn mặt Yozora trở nên nghiêm nghị, cô ta viết ra vài ghi chú lên tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[69]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Có khả năng sử dụng siêu năng lực.[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính kiểu gì thế này?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kết hợp tất cả yêu cầu của mọi người thì nó thành ra như thế chứ sao.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thờ ơ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn yêu cầu của ta đâu?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aa, nhắc mới nhớ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hý hoáy thêm vào tập genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Nhân vật chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một gã yankee luôn mang theo một thanh gươm Nhật giống như samurai. Tóc kiểu Regent. Có khả năng sử dụng siêu năng lực. Tên là Thịt Tả Vệ Môn [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[70]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;].[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ai là Thịt Tả Vệ Môn chứ?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì cái tên ‘Thịt’ thêm vào một chút phong cách samurai.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên ta không phải là Thịt, là Sena mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật chính đã được quyết định rồi, tiếp theo là nội dung truyện.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phản đối của Sena đương nhiên là bị Yozora phớt lờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã nghiên cứu sơ qua vấn đề này, cấu trúc cơ bản của một truyện chính là Khởi-Thừa-Chuyển-Kết, hay còn gọi là ‘jo-ha-kyu’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[72]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Hình như một cốt truyện vững chắc rất là quan trọng. Nếu một câu chuyện chẳng có những diễn biến lên xuống mà toàn các nhân vật ăn rồi cứ tán nhảm suốt thì quả là vô cùng uổng phí công sức sáng tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cái đó có lẽ còn tùy thuộc vào trình độ của tác giả nữa nhưng tớ nghĩ truyện không có cao trào lên xuống vẫn có thể rất thú vị. Dĩ nhiên để làm người đọc thấy thích thì rất khó. Tốt nhất dân gà mờ như chúng ta cứ trung thành với mấy thứ cơ bản thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Vậy thì ta sẽ bắt đầu từ ‘Khởi’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’----Phần mở đầu nên viết thế nào nhỉ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và chúng tôi cùng suy nghĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tuy có hơi rập khuôn, nhưng nhân vật chính đi cứu một cô gái thì thế nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thử nói ra ý tưởng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, không phải cậu muốn một câu chuyện có đánh nhau với quái vật bằng siêu năng lực sao?” Sena hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì chúng cũng có khác nhau là mấy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy giải cứu một cô gái bị quái vật tấn công à? Tốt. Phần mở đầu sẽ như thế này.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói và viết phần tóm tắt vào tập giấy genkou youshi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Tóm tắt (Khởi)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Thịt Tả Vệ Môn cứu được một cô gái đang bị quái vật cưỡng hiếp trong trường. [/u]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao cô gái lại bị quái vật cưỡng hiếp?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải nhân vật nữ chính bị cưỡng hiếp là cốt lõi của giải trí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái thể loại cốt lõi kén khán giả nào vậy?! Và cô gái đó là nhân vật nữ chính sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu chuyện mở đầu bằng cảnh giải cứu nhân vật nữ chính. Tớ nghĩ nó khá là kinh điển.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena có vẻ vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể là như vậy…… nhưng không phải mọi người sẽ bàn tán xôn xao về việc nhân vật nữ chính không còn trinh trắng nữa à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật không hiểu được cái nhìn hẹp hòi của xã hội.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tôi chẳng hiểu Sena và Yozora đang nói về cái gì nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn setting của nhân vật nữ chính thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cho rằng nếu nhân vật nữ chính có mái tóc đen dài theo kiểu truyền thống chắc chắn sẽ tuyệt hơn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ngay lập tức trả lời câu hỏi của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mái tóc đen dài…… tóm lại kiểu giống như tôi à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói, có vẻ hơi hài lòng, trong lúc Sena nhìn cô ta với ánh mắt khinh bỉ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ giống mái tóc thôi. Tính cách của cô ấy sẽ dịu dàng, có tinh thần trách nhiệm tuy hơi cứng đầu, biết quan tâm đến người khác cùng một trái tim mạnh mẽ. Cô ấy sẽ hơi vụng về một chút do đeo kính. Có tai mèo nữa nè. Cô ấy quá tuyệt vời nên đương nhiên sẽ là hậu duệ của một thiên thần.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm gì có người nào như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được chứ. Vì nhân vật nữ chính chỉ là hư cấu thôi mà.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Xời ơi, phải cân nhắc mấy cái setting tiểu tiết này mệt mỏi quá. Được rồi, nghe này……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc Yozora đang miễn cưỡng điền vào setting của nhân vật nữ chính, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em cho rằng nhân vật nữ chính cũng phải là một yankee ngon lành. Ai đó xứng đáng với Aniki, kiểu như một nữ đại ca là tốt nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura bày bỏ đề xuất khó hiểu của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, chị sẽ thêm nó vào nữa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Nhân vật nữ chính] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc đen dài. Đeo kính. Có tai mèo. Hậu duệ bí mật của một thiên thần. Nữ đại ca của một băng đảng du côn, luôn có tinh thần trách nhiệm và quan tâm đến đàn em, được mọi người ngưỡng mộ.[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao phải thêm ‘nữ đại ca’ vào setting của cô ta!?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“? Em thấy cũng đâu có mâu thuẫn gì đặc biệt. Em thật lòng mong muốn được như cô ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nữ đại ca để làm cái gì chứ, ta muốn kiểu lớp trưởng biết quan tâm đến người khác cơ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì setting của nhân vật nữ chính đã được quyết định mất rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo là phần ‘Thừa’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ nhưng mà…… cái này thì, hừm. Sau khi biết được bí mật của nhân vật nữ chính, họ trở thành bạn bè. Ngoài ra tốt hơn chúng ta nên chuẩn bị các bước đệm cho những diễn biến dồn dập lúc cao trào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À cứ vậy đi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena gật đầu trong lúc Yozora thêm vào phần tóm tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Tóm tắt (Thừa)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thịt Tả Vệ Môn cưỡng hiếp nhân vật nữ chính và họ trở nên thân thiết. Rồi anh ta biết được bí mật của nhân vật nữ chính.[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao nhân vật chính lại đi cưỡng hiếp nhân vật nữ chính?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phản đối hết cả hơi trong khi mặt Yozora hơi ửng đỏ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Xét cho cùng thì tôi cũng không biết phương thức để trở nên thân thiết với người khác. Vì thế tôi đã tham khảo một trang web về sáng tác văn chương. ‘Nếu gặp khó khăn cứ quăng vào vài cảnh cưỡng hiếp là thế nào cũng ổn.’, nó viết vậy đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có chuyện sau khi bị ta cưỡng hiếp nhân vật nữ chính lại trở nên thích ta hơn chứ……aa……khoan.....” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ vừa nhớ ra một tác phẩm (tôi đoán chắc là eroge) giống như thế, Sena trở nên im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ta qua phần ‘Chuyển’ trong ‘Khởi-Thừa-Chuyển-Kết’ luôn. Đây là lúc câu chuyện có những diễn biến bất ngờ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Diễn biến bất ngờ à……Khó đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng nghĩ ra được ý tưởng nào hay ho cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghĩ đi nghĩ lại thật lòng tôi vẫn cứ thấy cái setting ‘nhân vật chính đã NTR người yêu của nhân vật nữ chính và cô ta đang tìm cách trả thù’ là hợp lý nhất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cũng được trừ cái đó!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena trừng trừng nhìn Yozora, người đang tỏ ra rất là nghiêm túc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân vật nữ chính gọi nhân vật chính ra công viên vào ban đêm. Một đám thanh niên bỗng xuất hiện và thay phiên nhau cưỡng hiếp anh ta.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngay cả nhân vật chính cũng bị cưỡng hiếp?! Cô thích cưỡng hiếp đến mức nào chứ!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hét lên vì sốc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhưng chuyện nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính chắc chắn sẽ là một diễn biến bất ngờ. Nếu toàn bộ việc cô ta lừa dối nhân vật chính thật ra là do cô ta bị đe dọa bởi một kẻ chủ mưu hay đại loại như thế thì sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Kodaka mà cũng nghĩ ra được ý tưởng hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời Sena nói có đôi chút xúc phạm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh quả đúng là vị chúa tể độc ác bí mật điều khiển ngôi trường này từ trong bóng tối.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Không, anh không phải là chúa tể độc ác!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy phần Chuyển đã được quyết định xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính nên anh ta lại cưỡng hiếp cô ta lần nữa. Biết được sự tồn tại kẻ chủ mưu.[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như đã nói tại sao cô cứ phải đưa cảnh cưỡng hiếp vào mới được?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng fan service là một phần không thể thiếu của giải trí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cưỡng hiếp không phải là fan service! Tớ nghĩ nhân vật nữ chính sẽ kể hết toàn bộ bí mật sau khi nhân vật chính biết được sự phản bội của cô ta và quan hệ giữa họ sẽ trở nên thắm thiết còn hơn lúc đầu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Hừm. Giờ mà vẫn còn tồn tại cách nghĩ đó sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora viết lại phần tóm tắt với vẻ chán nản- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[b][Tóm tắt (Chuyển)] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi trở nên thân thiết, nhân vật nữ chính phản bội nhân vật chính. Sau khi thẩm vấn cô ta, anh ta biết được sự tồn tại của kẻ chủ mưu.[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……A, cuối cùng thì cũng đến phần kết. Giờ chỉ còn việc đánh bại kẻ chủ mưu và happy ending nữa là xong.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ dĩ nhiên là vậy rồi.” Sena gật đầu đồng tình với ý kiến của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vấn đề ở đây là việc xây dựng hình tượng kẻ chủ mưu. Tôi muốn hắn phải là một nhân vật gây khó chịu đến mức ai cũng cảm thấy sự thanh tâm từ tận đáy lòng lúc hắn bị hạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi Yozora múa bút viết setting của kẻ chủ mưu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[u][Kẻ chủ mưu] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiểu thư giàu có tóc vàng thích khoe mẽ, luôn được bọn con trai vây quanh chiều chuộng. Câu nói ưa thích ‘Ta có rất nhiều tiền!’[/b]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó không phải là ta! Ta có bao giờ nói những câu như ‘Ta có rất nhiều tiền!’ đâu. Theo ta thì kẻ chủ mưu phải là ‘một đứa con gái chết bầm có tóc đen dài, đôi mắt xấu xa và nhân cách tồi tệ.’” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tóc đen dài là đặc điểm của nhân vật nữ chính rồi. Loại.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A…… Khốn kiếp……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có vẻ như hình mẫu của trùm cuối đã được quyết định xong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Bản thảo tóm lượt setting các nhân vật đã hoàn tất, giờ chỉ việc viết một kịch bản dựa trên nó thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố một cách hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế rồi, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc bản tóm lượt setting nhân vật đó, theo lời Yozora thì ‘Sau khi về nhà và bình tâm ngồi đọc lại tớ thấy nó không ổn.” Với lý do thành thật một cách bất ngờ như thế, Yozora đã vứt nó đi. Thế là bọn tôi vẫn chưa thật sự viết một kịch bản nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải diễn mấy vở kịch ngớ ngẩn như thế thật là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 9]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 12|Chương 11]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109003</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=109003"/>
		<updated>2011-08-08T13:28:54Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Boku wa tomodachi ga sukunai Volume 2.jpg|thumb|Bìa tập 2.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Boku wa tomodachi ga sukunai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Boku wa Tomodachi ga Sukunai (僕は友達が少ない, Tạm dịch: Tôi có ít bạn bè) là một series light novel được viết bởi Yomi Hirasaka và vẽ minh họa bởi Buriki. Truyện đã đứng hạng hai trong bảng xếp hạng light novel Kono Light Novel ga Sugoi! vào năm 2011.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Hasegawa Kodaka vừa mới chuyển đến Học viện Thánh Cronica nhưng bị mọi người xa lánh vì vẻ ngoài giống dân giang hồ của mình. Một ngày nọ cậu bắt gặp cô bạn cùng lớp xinh đẹp nhưng khó gần Mikaduki Yozora đang nói chuyện một mình một cách vui vẻ. “Cậu có thể nhìn thấy ma sao?” “ Tớ đang nói chuyện với bạn mình mà. Người bạn vô hình của tớ!” (Cô ta thật hết thuốc chữa)… Kodaka và Yozora bắt đầu bàn luận làm thể nào để có thể kết bạn, và Yozora quyết định lập ra một CLB quái dị và lôi cổ Kodaka vào. Và rồi các &amp;quot;cô gái dễ thương&amp;quot; quái đản khác lần lượt gia nhập CLB. Cùng nhau họ chơi galgame, đi bơi, đóng kịch. Liệu nhân vật chính của chúng ta rốt cuộc có tìm được những người bạn đích thực của mình? Và đó là khởi đầu của một câu chuyện tình cảm hài hước đầy bi kịch của tuổi trẻ! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039;, tác giả Yomi Hirasaka==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Lời mở đầu|Lời mở đầu]]&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 1|Chương 1 - Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 2|Chương 2 - Hasegawa Kodaka]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 3|Chương 3 - Yozora]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 4|Chương 4 - Kashiwazaki Sena]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 5|Chương 5 - Cuộc săn]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 6|Chương 6 - Chào mừng đến Thế giới Galgame]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 7|Chương 7 - Đàn em]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8 - Gia cảnh nhà ông Hasegawa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9 - Nơi nỗi sầu hoen úa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10 - Truyền thuyết Momotaro]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11|Chương 11 - Gã Yankee-Samurai trở về mái trường xưa]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Tập 1 - 僕は友達が少ない (31 tháng 8, 2009) ISBN 978-4-8401-2879-7&lt;br /&gt;
*Tập 2 - 僕は友達が少ない2 (30 tháng 11, 2009) ISBN 978-4-8401-3095-0&lt;br /&gt;
*Tập 3 - 僕は友達が少ない3 (25 tháng 3, 2010) ISBN 978-4-8401-3252-7&lt;br /&gt;
*Tập 4 - 僕は友達が少ない4 (23 tháng 7, 2010) ISBN 978-4-8401-3457-6&lt;br /&gt;
*Tập 5 - 僕は友達が少ない5 (30 tháng 11, 2010) ISBN 978-4-8401-3589-4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108792</id>
		<title>Dantalian no Shoka Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108792"/>
		<updated>2011-08-07T14:06:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 [http://www.mediafire.com/?47ywq1418et5jbf|(PDF)] */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Dantalian_vol2.jpg|thumb|Bìa tập 2]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dantalian no Shoka (ダンタリアンの書架) là một series light novel được viết bởi Gakuto Mikumo và vẽ minh họa bởi G-Yuusuke.&lt;br /&gt;
Series bắt đầu xuất bản trên tạp chí light novel The Sneaker của Kadokawa Shoten vào 29-02-2008. Một manga dựa vào light novel này của Chako Abeno được phát hành trên tạp chí shōnen manga Shōnen Ace của Kadokawa Shoten và một manga dựa vào khác của Monaco Sena được phát hành trên tạp chí seinen manga Comp Ace của Kadokawa Shoten vào 26-03-2010.&lt;br /&gt;
Truyện này mỗi chương là một câu chuyện độc lập và không theo thứ tự thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Truyện có bối cảnh nước Anh những năm 1920 sau khi Thế chiến I mới kết thúc. Chàng trai trẻ tên Huey thừa kế một biệt thự cũ từ người ông nghiện sách đã mất cùng với bộ sưu tập sách ở đó. Nhưng có một điều kiện: anh cũng phải thừa kế &amp;quot;Thư viện&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đi khám phá biệt thự, Huey tìm thấy một tầng hầm đầy ắp sách. Và anh bắt gặp một cô bé mặc váy đen đang ngồi yên lặng đọc sách. Cô tên là Dalian và có một chiếc khóa to đeo trước ngực. Cô chính là lối vào của &amp;quot;Thư viện của Dantalian&amp;quot; nơi chứa những cuốn &amp;quot;Ma Thư&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 23 tháng 2 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 2 năm 2011, hoàn tất đưa các chương I, II, đặc biệt I, II của tập 1 và chương đặc biệt I của tập 4 lên page.&lt;br /&gt;
*Ngày 1 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 4 tập 1&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 5 tập 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039;, tác giả Gakuto Mikumo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Dantalian no Shoka:Tập 1|Tập 1]] [http://www.mediafire.com/?47ywq1418et5jbf|&amp;lt;nowiki&amp;gt;(PDF)&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương I|Chương I - Sự tôn thờ ẩm thực]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương II|Chương II – Dòng dõi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương III|Chương III – Quyển sách Minh triết]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I – Quyển sách của Nhà độc tài]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương IV|Chương IV - Quyển sách hình nổi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II – Quyển sách Cuộc đời]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương V|Chương V – Người đốt sách]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I - Quyển sách Thôi miên]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Dantalian no Shoka Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - ダンタリアンの書架1 (1 tháng 11, 2008, ISBN 978-4-04-424113-1)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - ダンタリアンの書架2 (1 tháng 1, 2009, ISBN 978-4-04-424114-8)&lt;br /&gt;
* Tập 3 - ダンタリアンの書架3 (1 tháng 5, 2009, ISBN ISBN 978-4-04-424115-5)&lt;br /&gt;
* Tập 4 - ダンタリアンの書架4 (1 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-04-424116-2)&lt;br /&gt;
* Tập 5 - ダンタリアンの書架5 (1 tháng 5, 2010, ISBN 978-4-04-424117-9)&lt;br /&gt;
* Tập 6 - ダンタリアンの書架6 (1 tháng 12, 2010, ISBN 978-4-04-424118-6)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108791</id>
		<title>Dantalian no Shoka Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108791"/>
		<updated>2011-08-07T14:04:46Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Dantalian_vol2.jpg|thumb|Bìa tập 2]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dantalian no Shoka (ダンタリアンの書架) là một series light novel được viết bởi Gakuto Mikumo và vẽ minh họa bởi G-Yuusuke.&lt;br /&gt;
Series bắt đầu xuất bản trên tạp chí light novel The Sneaker của Kadokawa Shoten vào 29-02-2008. Một manga dựa vào light novel này của Chako Abeno được phát hành trên tạp chí shōnen manga Shōnen Ace của Kadokawa Shoten và một manga dựa vào khác của Monaco Sena được phát hành trên tạp chí seinen manga Comp Ace của Kadokawa Shoten vào 26-03-2010.&lt;br /&gt;
Truyện này mỗi chương là một câu chuyện độc lập và không theo thứ tự thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Truyện có bối cảnh nước Anh những năm 1920 sau khi Thế chiến I mới kết thúc. Chàng trai trẻ tên Huey thừa kế một biệt thự cũ từ người ông nghiện sách đã mất cùng với bộ sưu tập sách ở đó. Nhưng có một điều kiện: anh cũng phải thừa kế &amp;quot;Thư viện&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đi khám phá biệt thự, Huey tìm thấy một tầng hầm đầy ắp sách. Và anh bắt gặp một cô bé mặc váy đen đang ngồi yên lặng đọc sách. Cô tên là Dalian và có một chiếc khóa to đeo trước ngực. Cô chính là lối vào của &amp;quot;Thư viện của Dantalian&amp;quot; nơi chứa những cuốn &amp;quot;Ma Thư&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 23 tháng 2 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 2 năm 2011, hoàn tất đưa các chương I, II, đặc biệt I, II của tập 1 và chương đặc biệt I của tập 4 lên page.&lt;br /&gt;
*Ngày 1 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 4 tập 1&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 5 tập 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039;, tác giả Gakuto Mikumo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Dantalian no Shoka:Tập 1|Tập 1]] [http://www.mediafire.com/?47ywq1418et5jbf|(PDF)]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương I|Chương I - Sự tôn thờ ẩm thực]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương II|Chương II – Dòng dõi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương III|Chương III – Quyển sách Minh triết]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I – Quyển sách của Nhà độc tài]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương IV|Chương IV - Quyển sách hình nổi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II – Quyển sách Cuộc đời]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương V|Chương V – Người đốt sách]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I - Quyển sách Thôi miên]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Dantalian no Shoka Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - ダンタリアンの書架1 (1 tháng 11, 2008, ISBN 978-4-04-424113-1)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - ダンタリアンの書架2 (1 tháng 1, 2009, ISBN 978-4-04-424114-8)&lt;br /&gt;
* Tập 3 - ダンタリアンの書架3 (1 tháng 5, 2009, ISBN ISBN 978-4-04-424115-5)&lt;br /&gt;
* Tập 4 - ダンタリアンの書架4 (1 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-04-424116-2)&lt;br /&gt;
* Tập 5 - ダンタリアンの書架5 (1 tháng 5, 2010, ISBN 978-4-04-424117-9)&lt;br /&gt;
* Tập 6 - ダンタリアンの書架6 (1 tháng 12, 2010, ISBN 978-4-04-424118-6)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_III&amp;diff=108677</id>
		<title>Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương III</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_III&amp;diff=108677"/>
		<updated>2011-08-06T11:06:29Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Chiều dần buông xuống ở thành phố. Vài đứa trẻ đang ngồi xếp thành vòng tròn trong một lớp học nhỏ bẩn thỉu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng tọa lạc ở sân sau tòa biệt thự của một nhà quý tộc, trong một căn nhà gỗ cũ kỹ. Căn nhà được xây dựng đơn giản và có lẽ từng được dùng làm nơi ở cho người hầu. Căn phòng với những bức tường ám đen bởi khói than tràn ngập mùi phấn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên chiếc bàn ọp ẹp ở giữa chúng là những tờ báo và tạp chí cũ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các cậu đã đọc nó chưa?&amp;quot; một trong số những đứa trẻ lờ phờ lẩm nhẩm trong lúc xem lướt qua một cuốn tạp chí. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứa bé vừa nói khoảng mười hai hay mười ba tuổi và có một đôi mắt cam chịu đến kỳ lạ chẳng phù hợp với vẻ mặt vẫn còn trẻ của cậu ta. Tờ tạp chí trong tay cậu ta chứa đủ loại các công thức phức tạp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những đứa trẻ ngồi đối diện cậu ta thích thú cười khúc khích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu cậu đang nói về luận án của Stark mà đã giúp ông ta có được một giải Nobel Vật lý, thì rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nghiên cứu về phân rã phóng xạ của Soddy và phương pháp sản xuất khí Clo của Haber cũng vậy.&amp;quot; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[39]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đơn giản, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải, đương nhiên là vậy rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn trẻ tiếp tục cười khúc khích. Một đứa khác trong số chúng nói trong lúc nhìn tờ báo đặt trên bàn, &amp;quot;Hình như lại có một cuộc nổi loạn khác ở thuộc địa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là vì hội đồng đã ban hành mấy bộ luật ngu ngốc đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngoài ra còn có vấn đề với người được chọn làm tổng toàn quyền và hệ thống thuế nữa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tớ tán thành. Tại sao người lớn thậm chí không thể hiểu những điều đơn giản như thế?&amp;quot; ai đó hỏi với giọng băn khoăn rất thành thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai khác bật cười trả lời, &amp;quot;Bởi vì họ là lũ ngu!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, họ là lũ ngu, cái đám người lớn ấy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Bọn đần độn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu có thật sự ổn không nếu chúng ta cứ giao phó thế giới cho bọn người lớn ngu ngốc đó...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười đùa thích thú đang tràn ngập căn phòng bỗng đột ngột vụt tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng nhìn nhau với đôi mắt trống rỗng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một quyển sách rất đặc biệt nằm trên chiếc bàn mà chúng vây quanh. Không hề ghi tên tác giả cũng như ngày sản xuất. Điều rõ ràng duy nhất là nó đã rất cũ rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bìa sách bằng da lộng lẫy đã ngả màu theo năm tháng, nhưng ta hầu như vẫn có thể đọc được tựa đề. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quyển sách Minh triết. Đó chính là tựa đề của cuốn sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chương III – Quyển sách Minh triết&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;span style=&amp;quot;font-style: italic; font-size: .8em&amp;quot;&amp;gt;Hồi 03: Liber Sapientiae&amp;lt;/span&amp;gt; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[40]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]==&lt;br /&gt;
__NOTOC__&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;1&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm đấy Huey thức dậy trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai đó lay cơ thể đang nghỉ ngơi của anh dữ dội, làm phát ra tiếng kim loại va vào nhau leng keng hết lần này đến lần khác. Đó là âm thanh của một bộ áo giáp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;—Dậy đi, Huey. Huey!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé hơi ngọng nghịu cất tiếng gọi tên anh bên tai. Dù giọng nói cô bé trong trẻo và dễ thương, sắc thái của nó lại rất ngạo mạn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư...&amp;quot; Huey rên rỉ trong lúc mở mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chộp lấy chiếc đồng hồ quả quít được đặt cạnh giường, nhưng phát hiện ra mình không thể xem được giờ. Thứ duy nhất mà anh có thể thấy là một màn đêm đen kịt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh vật bên ngoài cũng y như vậy, tối tăm như dưới đáy biển sâu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé với mái tóc đen dài đứng đó trong bóng tối. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô mặc một bộ váy đen tuyền hòa lẫn với màu của màn đêm. Toàn bộ chiếc váy được trang trí với vô số những viền đăng ten và diềm xếp mà ở vài chỗ được che phủ bởi chiếc áo giáp kim loại của cô. Đó là một sự pha trộn kỳ lạ không biết nên gọi là váy hay áo giáp nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và phía trước chiếc váy là một ổ khóa cũ kỹ, buộc bởi những sợi xích bạc, phát sáng lờ mờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện gì vậy, Dalian...? Bên ngoài có vẻ như vẫn còn tối,&amp;quot; Huey hỏi, mắt vẫn còn mơ màng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh cứ yên tâm. Thị lực của anh vẫn hoàn toàn bình thường,&amp;quot; cô bé mặc váy đen được gọi là Dalian buồn tẻ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey khựng lại một giây và nhíu mày, &amp;quot;...mấy giờ rồi?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mặt trời sắp mọc tới nơi rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ưm,&amp;quot; Huey khổ sở ngồi dậy. Anh vẫn không thể thấy gì ngoại trừ bóng tối dày đặc bên ngoài và chẳng hề cảm thấy một dấu hiệu nào của bình minh cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng màu bạc vẫn treo lơ lửng phía đông bầu trời. Ngay cả gà trống cũng chưa thức giấc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như chúng, Huey cũng đang ngủ rất say, dĩ nhiên rồi, và đã bị dựng cổ dậy đầy bạo lực. Bởi cô bé ăn bận kỳ lạ nọ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy... tại sao cô lại đánh thức tôi dậy vào lúc khuya khoắt thế này?&amp;quot; Huey hỏi với giọng bất lực sau khi lắc lắc cái đầu vẫn còn lơ mơ của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian đang đứng lơ đãng trong bóng tối, với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần khiến người khác liên tưởng đến một con búp bê sứ được chế tác công phu. Trên tay cô bé ôm một chiếc áo khoác, rõ ràng là cô muốn đi ra ngoài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey hơi nhăn mặt khi nhận ra điều đó, vì anh cho rằng lý do hợp lý duy nhất cho việc đánh thức anh giữa đêm khuya này chỉ có thể là một chuyện khẩn cấp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian, tuy vậy, lại bảo anh với giọng điềm tĩnh, &amp;quot;Chúng ta sẽ đi đến hiệu sách.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Ớ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey ngớ ra trong giây lát. Anh nhìn chằm chằm vào cô bé với ánh mắt đầy vẻ bối rối. Về phần mình, Dalian nhìn lại anh trừng trừng và cự nự, &amp;quot;Tôi đang chán vì đã đọc hết sạch mấy cuốn sách trong biệt thự này rồi. Vì vậy, chúng ta sẽ đi mua sách.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Cô đã tự mình đọc hết toàn bộ chúng rồi sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhìn Dalian với vẻ kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng thật khó tin, cô bé chẳng hề cầm một quyển sách nào theo. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông nội anh, một người cuồng sách nổi tiếng, đã sưu tầm một số lượng sách khổng lồ từ khắp nơi trên thế giới. Và có vẻ là, những chồng sách chất đầy biệt thự đó vẫn còn là quá ít với cô bé. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trừ khi trong hoàn cảnh đặc biệt, Dalian hầu như luôn đọc một vài loại sách. Ngoài việc đọc, cô bé gần như chẳng làm gì khác. Vì thế, chỉ là vấn đề thời gian khi nào thì cô bé tự mình đọc hết chúng thôi, và tình cờ, chuyện đó lại xảy ra vào hôm nay, ngay chính lúc này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh còn định đếm cừu ở đó đến bao giờ? Đứng lên ngay coi nào, đồ con mọt,&amp;quot; Dalian than thở trong lúc cúi xuống nhìn anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...con mọt, hở,&amp;quot; Huey thở dài, trước khi trấn tỉnh lại và ngước mặt lên lần nữa. &amp;quot;Nhưng cô cũng biết mà, Dalian... tiệm sách bình thường đâu mở cửa vào đêm hôm khuya khoắt thế này!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngay cả đồ ngu cũng biết,&amp;quot; Dalian lạnh lùng trả lời, &amp;quot;Vậy mà anh vẫn còn cố giải thích những điều hiển nhiên. Có khi nào anh là đồ ngu không nhỉ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhún vai mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì tại sao cô còn đánh thức tôi vào giờ này?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bắt chuyến xe lửa đầu tiên, chúng ta sẽ đến được kinh đô trước buổi trưa,&amp;quot; cô bé trả lời câu hỏi của anh ngay lập tức. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey chúi người về phía trước, kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đợi chút! Cô định đến kinh đô chỉ để mua vài quyển sách sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian gật gù. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Chúng ta &amp;lt;b&amp;gt;cũng sẽ đến kinh đô&amp;lt;/b&amp;gt;. Sau khi mua hầu hết các cuốn sách quan trọng ở đó, chúng ta sẽ hướng đến khu ngoại vi và mua số còn lại. Ấn tượng không nào? Giờ thì nhanh lên và chuẩn bị sẵn sàng ngay sau khi ngưỡng mộ tài năng của tôi xong,&amp;quot; cô bé mặc váy đen nói trước khi quay ngoắt người và rời khỏi phòng. Sau khi ngây ra sửng sốt nhìn theo cô bé trong giây lát, Huey lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...ôi trời làm ơn tha cho tôi đi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ vẫn chẳng có gì khác ngoài bóng đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;2&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiệu sách đó tọa lạc trên một con đường ven khu đô thị đại học, náo nhiệt với hàng loạt những cửa hiệu và nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong của căn nhà cao hai tầng được lấp kín bởi những kệ sách cao ngất với vô vàn các cuốn sách được xếp ngăn nắp. Mắt sáng rỡ, Dalian nhìn quanh cửa tiệm và ngay khi tìm thấy một kệ sách hợp sở thích, cô bé lao đến đó như một chú cún hiếu động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, khá là đầy đủ đấy.&amp;quot; Dalian thoáng mỉm cười trong lúc tra qua các tựa sách trên kệ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đây là khu đô thị đại học cổ nhất nước ta. Nếu cô muốn tìm sách khoa học, tôi nghĩ cô sẽ gặp may ở đây hơn là ở kinh đô,&amp;quot; Huey nói trong lúc thở dài. Anh dụi khóe mắt và lắc lắc đầu để xua đi cơn buồn ngủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian không thèm trả lời anh, nhưng cô bé đang trong tâm trạng cực kỳ hào hứng mà trước giờ anh chưa từng nhìn thấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cứ nhốn nháo chạy loanh quanh trong cửa tiệm, lấy ra đủ loại sách chỉ để rồi lại cất chúng vào và cuối cùng đứng yên trước một kệ sách sâu bên trong cửa tiệm. Thế rồi, sau khi liếc mắt tìm kiếm người trông giống người bán hàng, cô bé cộc lốc gọi ông ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, ông bán hàng kia. Giao cho chúng tôi tất cả sách từ kệ tủ này đến kệ tủ trong góc đằng đó!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người bán sách quay lại, có vẻ khó chịu và im lặng không nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé mặc váy đen kỳ lạ bước vào cửa tiệm của ông ta và nói những chuyện linh tinh; chẳng trách ông ta tỏ ra bất mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian, khó chịu trước thái độ của ông ta, chu mỏ, &amp;quot;Không nghe thấy ta nói gì sao, lão trung niên lười nhác?! Ta vừa vinh danh cửa hàng ông bằng việc mua toàn bộ sách từ đây tới đây!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, Dalian...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey vội vàng chạy đến chỗ Dalian. Anh bịt miệng cô bé đang léo nhéo và ra sức kéo cô bé ra khỏi chỗ người bán hàng đang há hốc mồm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thôi đi coi! Anh đang làm gì vậy, Huey!&amp;quot; Dalian hoa chân múa tay chống cự quyết liệt để thoát ra. Cô bé nhăn nhó liếc xéo Huey, &amp;quot;Buông tôi ra! Đồ đần thô lỗ! Anh hôi như cú vậy!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nghe lời và buông cô bé ra. Tuy nhiên Dalian, dưới tác động của trọng lực, rơi đập đầu xuống đất. Áo giáp cô bé phát ra một tiếng chói tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey lắc đầu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dalian. Nghe này. Cô không nghĩ mua sách kiểu đó quái đản lắm à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cái đầu anh mới quái đản ấy. Mua sách trong tiệm sách thì có gì sai chứ?&amp;quot; Dalian ứa nước mắt và ngước nhìn anh với vẻ uất ức trong lúc ôm cái trán đỏ ửng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cô biết không, bình thường chẳng ai mua hết mấy kệ sách cả! Rốt cuộc chúng ta có đến đây để mua cá mòi về trữ hay gì đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng Wez lúc nào cũng mua sách kiểu này.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian liếc nhìn Huey đầy ngờ vực, còn anh thì đang hơi cau mày. &amp;quot;Wez&amp;quot; là biệt danh của ông nội anh, nguời đã qua đời nửa năm trước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wez là một người cuồng sách và có tiếng tăm trong một số giới nhất định. Vì vậy, tòa biệt thự mà Huey được thừa kế từ ông chất đầy hàng ngàn hàng vạn quyển sách. Người ta đồn rằng trong số những quyển sách đó ta thậm chí có thể tìm thấy những quyển sách kỳ lạ hoặc bị cấm mà ông anh đã mua với những cái giá khủng khiếp, cả những cuốn sách bị nguyền rủa nữa. Hình như là ông từng đổi một nửa gia sản để lấy một quyển sách. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng so sánh tôi với ông tôi. Mà từ đầu cô định làm thế nào để mang hết đống sách đó về nhà chứ? Với lại đằng nào chúng ta cũng đâu có mang theo đủ tiền.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư... vậy chúng ta phải làm sao đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian cong đôi mày đầy vẻ bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey chỉ nhún vai, &amp;quot;Chỉ chọn mấy quyển mà cô thật sự muốn đọc thì sao? Tự giới hạn lại năm hay sáu quyển gì đó thì tôi sẽ mua cho cô.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Năm hay sáu?!&amp;quot; Dalian trợn mắt. Cô bé lắc đầu yếu ớt như thể mới vừa trải qua một cơn sốc lớn. &amp;quot;Anh bảo tôi chọn ra năm hay sáu quyển từ cả đống đó à? Anh gọi kiểu tra tấn này thế nào?! Làm tôi khốn khổ khiến anh vui vậy sao?! Giờ anh có sở thích tồi bại là đi hãm hại người khác à, đồ ác độc hết thuốc chữa?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nói gì thì nói, chúng ta sẽ không mua hết cả kệ sách đâu. Chỉ chọn những cuốn cô muốn thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phớt lờ tràng la mắng của cô bé, anh tiến sâu vào trong cửa hiệu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng sách không chỉ có sách về khoa học mà còn có sách về kịch nghệ và những tiểu thuyết mới nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc buông một tiếng thở dài, Huey lấy một trong những tác phẩm mới phát hành được xếp thành chồng. Đó là một quyển tiểu thuyết trinh thám của một tác giả nổi tiếng. Đầu tiên anh chỉ lướt nhanh qua vài trang, nhưng ngay khi đọc tới một đoạn vô cùng bí ẩn, anh bắt đầu lật sách với vẻ chăm chú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, cô bé chỉ im lặng quắc mắt nhìn anh, nhưng rồi cô lẻn ra sau lưng, nhón chân và thì thầm vào tai anh, &amp;quot;Dịch vụ chuyển thư.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hung thủ hóa trang làm người đưa thư. Hắn giấu cái xác trong một cái túi hành lý, vì thế những người gác cửa không nhận ra.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ối...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey méo mặt vì tự dưng bị tiết lộ mất đoạn kết, trong khi Dalian ranh mãnh cười khúc khích. Trong lúc trừng trừng liếc xéo cô bé, Huey lấy một quyển khác từ kệ sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian ngay lập tức nheo mắt, &amp;quot;Cuốn này thì chính là người dẫn truyện, gã bác sĩ ấy. Cứ đọc thật kỹ đoạn mô tả khi cái xác bị phát hiện.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao cô làm vậy hả?!&amp;quot; Huey nổi đóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian đáp trả, mặt trơ như đá &amp;quot;Anh chơi xấu tôi trước.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi chỉ dạy cho cô những hiểu biết thông thường!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể hiểu được vì sao anh nói thế với thái độ cộc cằn. Dalian bĩu môi và hờn dỗi quay mặt đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng nhiên, ai đó- là tiếng một người phụ nữ đang cười- gọi họ từ đằng sau..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, nè đừng cãi nhau ở một nơi như vầy chứ. Cậu cứ toàn gây rắc rối thôi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Huey quay người lại, anh thấy một phụ nữ trẻ đang cầm một quyển sách mà có vẻ là cô ta đang đọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tầm tuổi Huey; khoảng mười tám đôi mươi là nhiều. Cô khá thấp người, nhưng dù vậy vẫn cao hơn Dalian một cái đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chắc chắn có thể được gọi là mỹ nhân vì khuôn mặt khả ái của mình, nhưng cái gây ấn tượng hơn cả là nụ cười của cô. Cô cười thật ngây thơ như một đứa trẻ vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu cậu thiếu tiền để mua sách, mình sẽ cho cậu mượn một ít nhé? Nhưng mình sẽ đòi lãi cao đó&amp;quot;, người phụ nữ chọc ghẹo trong lúc nhìn vào khuôn mặt Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhìn cô trân trân, hoàn toàn sửng sốt. &amp;quot;...Camilla?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yaaay! Lâu rồi mới gặp, Huey. Sao cậu không liên lạc với mình lúc trở về Anh quốc?&amp;quot; Camilla vô cùng mừng rỡ gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong suốt lúc đó, Dalian núp đằng sau lưng Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng cô bé ngần ngừ ló nửa khuôn mặt ra với vẻ cực kỳ cẩn trọng. Y chang hành vi của một con thú nhỏ. Hơn nữa, cô bé còn lấy một quyển sách dày và che mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc kéo vạt áo choàng của Huey, cô bé thì thầm hỏi, &amp;quot;Cái cô tóc vàng mà trông như thể cô ta chẳng có điểm mạnh nào ngoài khuôn mặt kia là ai vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À... nói sao nhi...,&amp;quot; Huey lẩm bẩm một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla cúi người về phía Dalian, &amp;quot;Cô nhóc nào đây? Là con gái cậu thì hơi cao quá, Huey nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...con gái?!&amp;quot; Cô gái mặc váy đen đỏ bừng và không thốt nên lời. Rõ ràng, cô bé cảm thấy bị xúc phạm vì bị xem như một đứa trẻ và giận phát run lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Camilla mỉm cười một cách chân thành và rạng rỡ nói, &amp;quot;Không, đùa đấy! Đừng lo, mình được báo cho biết rồi. Cậu đang chăm sóc cô bé mà ông cậu nhận nuôi, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhận nuôi... hở. Ờ, gần như thế...,&amp;quot; Huey lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhướng mày nghe anh nói, Camilla đề nghị, &amp;quot;Mình mong được trò chuyện với cậu một lát. Cậu có thời gian để dùng trà với mình không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn tôi đáng lý cũng rảnh,&amp;quot; anh nói và quay lại nhìn cô bé núp sau lưng. Dalian phụng phịu và nhìn chằm chằm Camilla.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla đặt ngón tay lên môi, suy nghĩ về chuyện gì đó, và ngước lên nhìn trần nhà. Rồi vì lý do nào đó cô lấy một cái gói nhỏ từ túi của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái gói được buộc quanh bằng một sợi ruy băng, và là của một cửa hàng bánh mứt nổi tiếng nằm trên con đường này. Ngay khi cô tháo nút chiếc ruy băng, mùi thơm ngon lành của bánh quy nướng tràn ngập không gian. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla mở cái gói và Dalian rướn người về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đóng lại và Dalian vội vàng trốn sau lưng Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla mở cái gói lần nữa và Dalian lại ló đầu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cùng thưởng thức một tách trà với nhau thì sao nhỉ? Chị sẽ lấy thêm món bánh quy mới nướng nữa! Oa!&amp;quot; Camilla cười toe toét hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian im lặng, bị kẹt giữa hai chọn lựa vây bọc trước mặt, nhưng cuối cùng cô bé hỏi với giọng nghiêm túc đến kỳ lạ, &amp;quot;... ta có được thêm một ít kem đông lên món bánh mì vòng không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A, dĩ nhiên rồi. Chị thậm chí sẽ lấy cho em ít mức để dùng với trà đen!&amp;quot; Camilla gật đầu và mỉm cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đặt cuốn sách vào chỗ cũ, Dalian bước về phía cô. Rồi cô bé quay lại nhìn Huey và hối thúc anh với ánh mắt trách móc, &amp;quot;Anh còn đợi ở đó làm gì? Chúng ta đi thôi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;3&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey và Dalian được đưa đến nhà nghỉ dưỡng của Camilla bên trong thị trấn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một tòa nhà dễ thương với khu vườn tuy nhỏ nhưng xinh xắn. Gần đó là một con sông lớn mà họ có thể chiêm ngưỡng từ cửa kính hiên phòng trà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Huey và chị là bạn từ thời thơ ấu!&amp;quot; Camilla giải thích trong khi thích thú ngắm nhìn Dalian, cô bé vẫn còn đôi chút đề phòng cô. &amp;quot;Bố chị là một nhà buôn, vậy đấy, nên gia đình hai bên biết nhau được khá lâu. Đặc biệt là Cụ Wez bởi vì ông cụ là người đỡ đầu cho bọn chị và đến thăm biệt thự của bọn chị khá thường xuyên. Đó cũng là cách mà chị gặp được Huey.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;......&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian lặng lẽ quay đầu sang nhìn Huey nhằm nghe anh xác nhận lời tuyên bố của Camilla. Anh có vẻ hơi bực bội và thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó xưa lắc rồi! Cô ấy đã đến tân lục địa một thời gian.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tân lục địa?&amp;quot; Dalian hơi nhướng mày. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yay!&amp;quot; Camilla giơ một ngón cái lên và gật đầu vô cùng phấn khích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian sửng sốt và cau mày. Hình như là cô bé bị lấn áp bởi sự thẳng tính kiểu Mỹ của Camilla. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị đến đó vì việc làm ăn của bố. Chị đã trở về ngay sau khi chiến tranh kết thúc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy ra đó là lý do cô ăn mặc như thế này?&amp;quot; Dalian nói, rõ ràng vừa có một thoáng ngờ vực, trong lúc vẩn vơ dò xét trang phục của Camilla từ đầu đến chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ui... vậy rốt cuộc nó lạ lắm à? Nhưng ở bên đó nó khá bình thường...&amp;quot; cô tự thanh minh, thì thầm, trong lúc dùng mấy ngón tay nâng mép chiếc váy lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù không bằng Dalian, vẻ bề ngoài của cô cũng khá là lạ lùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Dantalian no Shoka-vol1-p139.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
Cô mặc một chiếc áo cánh màu trắng với một chiếc cà vạt, và đội một chiếc mũ phớt mềm trên đầu. Mái tóc tuy hơi kỳ lạ song vẫn khá đẹp được cắt đến vai và chân thì mang một đôi giày ống cao. Chiếc váy đơn giản mà cô mặc được buộc chặt lại bằng một chiếc thắt lưng da lớn đến mức có thể nhét một khẩu súng vào trong. Cô trông giống như một người đi khẩn hoang ở tân lục địa hơn là con gái của một người giàu có ở kinh đô. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhắc mới nhớ, tại sao cậu lại ở trong hiệu sách đó vậy, Camilla?&amp;quot; Huey đột nhiên hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gia đình giàu có và điều hành nhiều công ty, vì vậy cũng là chuyện bình thường nếu một người ở địa vị của cô sai người hầu đi mua hay gọi người bán sách về nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên Camilla thản nhiên lắc đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình sẽ chẳng mất công tự đi mua mấy quyển sách bình thường, đúng là như vậy. Nhưng cậu biết đấy, đây là những quyển sách giáo khoa mà mình định tặng bọn trẻ, mình muốn kiểm tra và lựa chọn chúng thật cẩn thận.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian nghiêng đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sách giáo khoa?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị tự nguyện mở một trường tư nhỏ. Em biết đấy, có những đứa trẻ mà gia đình quá nghèo khổ và không thể trả tiền để thuê cô giáo dạy học nhưng vẫn ước ao một nền giáo dục cao hơn. À, lúc vào được trường đại học nào đó, chúng có thể kiếm được học bổng, nhưng cho đến lúc đó chẳng có cách nào khác để tự học cả. Và đó là cái mà chị giúp chúng&amp;quot;, Camilla giải thích đầy tự hào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian dò xét cô với ánh mắt kinh ngạc và phát biểu suy nghĩ của mình, &amp;quot;...cô đúng là một phụ nữ kỳ quặc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cười và gật đầu. &amp;quot;Đúng vậy đó. Lúc nào cũng vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật là bất lịch sự!&amp;quot; Camilla chống tay lên hông. &amp;quot;Mà nè, cậu cũng chẳng khác gì đâu, Huey. Cậu đã tìm được nó chưa?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;—Bibliotheca Mystica de Dantalian ấy.&amp;quot; Camilla mỉm cười toe toét. &amp;quot;Thư viện riêng đặt tên theo một con quỷ được mô tả cầm sách trên tay và cai quản tri thức. Kho sách cấm chứa 900.000 và 666 quyển ma thư mà không một quyển nào nên tồn tại cả. Cậu vẫn luôn tìm kiếm nó suốt, không đúng à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ai mà biết được?&amp;quot; Huey giả ngốc. Trong lúc nhún vai với Dalian, người vẫn đang liếc xéo mình, anh nói thêm, &amp;quot;Bộ tôi từng nói với cậu về những chuyện như thế à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla hơi giận dỗi và dúi đầu sát mặt anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng bảo là cậu quên rồi nhé! Mình vẫn luôn mong được thấy nó, cậu biết đấy, từ khi mình nghĩ rằng Cụ Wez có thể sở hữu nó thật.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey không trả lời và thay vào đó hớp một ngụp trà đen vừa được một người hầu mang đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla buông một tiếng thở dài thường thược, rồi cô lập tức dằn lòng và ngước mặt lên. &amp;quot;Đúng rồi! Nhân tiện nói về sách, mình đã muốn hỏi cậu một chuyện. Là thế này, liệu có những cuốn sách khiến ta thông minh hơn không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...sách khiến ta thông minh hơn?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Sách làm tăng trí thông minh chỉ bằng việc đọc chúng.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À thì, tôi nghĩ ta luôn có được điều gì đó từ việc đọc sách. Có thể là tri thức, khả năng sáng tạo hay là những thứ khác&amp;quot;, Huey thẳng thắn trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, Camilla lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trang đến lạ lùng. &amp;quot;Ý mình không phải như thế! Chỉ đơn giản đọc nó thôi là cậu đã thông minh như một người hoàn toàn khác. Ví dụ như, cậu đột ngột biết được những chuyện mà cậu đáng lẽ không biết hay cậu trở nên có khả năng giải được dễ dàng những phương trình phức tạp nhất.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển sách làm tăng năng lực trí tuệ...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm, phải đó. Mình nghĩ nó là như vậy.&amp;quot; Camilla dừng lại để suy nghĩ, nhưng gật đầu ngay. &amp;quot;Nói thật thì mình đang nói về Mildred.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mildred...? Ý cậu là Mildred nhà Dewar?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey vật lộn để nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ mà anh đã hoàn toàn quên mất, ánh mắt anh thơ thẩn khắp căn phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc mỉm cười châm biếm và nhìn anh làm vậy, cô trả lời, &amp;quot;Ừ, mụ phù thủy cau có đó đấy. Nhớ không? Cô ta cũng mở một trường tư luôn, cậu biết đấy. Mà, mới đây cô ta đến bắt chuyện với mình, hừng hực ganh đua, và đó là lúc cô ta kể với mình rằng vừa sở hữu một quyển ma thư có thể nâng cao trí thông minh của học sinh cô ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... một quyển ma thư?&amp;quot; Huey sầm mặt lại. &amp;quot;Cô ta có nói là một quyển ma thư à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy. Mình nói cậu hay, đầy vẻ kiêu hãnh&amp;quot;, Camilla nói trong lúc bĩu môi. Nhưng rồi cô có vẻ hơi lo lắng. &amp;quot;Nhưng cậu biết không, sau đó cô ta thay đổi. Cô ta đột nhiên không rời khỏi nhà... và sợ hãi bảo rằng cô ta không thể quản nổi học sinh của mình nữa bởi vì chúng quá thông minh...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quá thông minh...?&amp;quot; Huey quay sang Dalian, vẫn với vẻ nghiêm nghị. &amp;quot;Cô nghĩ sao về nó hả, Dalian?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những quyển sách dạy cách học chẳng hề hiếm chút nào&amp;quot;, Dalian nhăn nhó cáu kỉnh nhìn Camilla. &amp;quot;Sử sách có chép rằng những phương pháp giúp trí nhớ đã được sử dụng 2500 năm trước ở Hy Lạp cổ đại, và nhiều nền văn hóa cổ đại đã phát triển các phương pháp tính nhanh của riêng mình để tính nhẩm các bài toán phức tạp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phương pháp định vị của Simonides [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[41]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và Toán học Vedic [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[42]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], đúng không?&amp;quot; Camilla nhận xét. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian tròn mắt, &amp;quot;Phải. Có vẻ cô đã làm bài tập về nhà... mặc dù nhìn mặt thì chẳng giống như vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư... nhìn mặt thì chẳng giống như vậy? Ý em là sao...?&amp;quot; Camilla nức nở, vai chùng xuống. &amp;quot;Mà dù sao nó cũng chẳng liên quan đến mấy chuyện này. Mình cũng chỉ mới nghe nói thôi, nhưng hình như không chỉ kiến thức mà còn cách suy nghĩ và tính cách của chúng cũng thay đổi hoàn toàn chỉ sau thời gian vài ngày...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vài ngày?&amp;quot; Huey nhướng mày. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ đọc một quyển sách, trí thông minh của một học sinh tăng lên đột ngột đến nỗi khiến giáo viên phải khiếp sợ, việc đó là bất khả theo lẽ tự nhiên - nếu nó chỉ là một quyển sách bình thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một chuyện như thế thật sự xảy ra, thì chúng có thể đã bị bắt đọc một quyển sách dị thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ra vậy...,&amp;quot; khuôn mặt thanh khiết của Dalian trở nên nghiêm nghị và cô bé thở dài. &amp;quot;Tôi có thể đã từng bắt gặp một thứ như thế. Có lẽ nó là một quyển ma thư thật sự. Quyển sách có tên Liber Sapientiae được viết bởi một tác giả người Latin vô danh. Nghĩ đến việc một thứ như thế vẫn còn tồn tại đâu đó ngoài kia...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô bé nhăn mặt và im lặng. Hình như là quyển ma thư đó có gắn với những ký ức không dễ chịu cho lắm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển ma thư có thể nâng cao trí thông minh của người khác đến vô hạn, hở. Thu thập nó càng sớm càng tốt có vẻ là một ý kiến hay.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey thở dài và đứng dậy. Tuy nhiên Dalian chẳng hề nhúc nhích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không... cứ mặc kệ nó&amp;quot;, cô bé nói trong lúc thêm đường vào tách trà của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey đáp lại với giọng hơi kiềm nén, &amp;quot;Nhưng đó là một quyển ma thư! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó vượt qua giới hạn bởi ai đó không đủ tư cách đọc nó?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;&#039;Quyển sách Minh triết&#039;... ban tặng cho người đọc nó tri thức hoàn hảo. Người đọc nó có khả năng thống trị nhân loại hay hủy diệt thế giới nếu hắn ta muốn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey rõ ràng bối rối trước những tuyên bố khủng khiếp của Dalian. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chúng ta càng phải lấy nó...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cứ mặc kệ nó đi&amp;quot;, Dalian lạnh lùng ra lệnh. &amp;quot;Bản gốc của &#039;Quyển sách Minh triết&#039; đã nằm trong Bibliotheca rồi. Tôi không cần hai ấn bản của cùng một quyển sách. Nếu anh quỳ xuống trước mặt tôi, tôi có thể rủ lòng thương mà cho anh xem.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi sẽ chẳng đi xa đến mức đó đâu!&amp;quot; Huey lắc đầu, có vẻ khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nãy giờ, Camilla chỉ sửng sốt nhìn hai người họ trao đổi với nhau, nhưng rồi cô tham gia vào cuộc đối thoại. &amp;quot;Nè, hai người. Hai người đang nói về chuyện gì vậy? Ma thư? Bibliotheca? ... nghe rất giống Bibliotheca Mystica de Dantalian...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Camilla hỏi một câu hiển nhiên như thế, Dalian nhăn mặt nhìn cô với ánh mắt gay gắt. Rồi cô bé giơ ngón cái về phía cô và nói, &amp;quot;Yay&amp;quot;. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yay?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla chu môi ngơ ngác trong lúc vô tình cũng giơ ngón cái của mình lên đáp lại Dalian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biệt thự của Mildred Dewar chỉ ở phía đối diện con sống. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu cô ta nói không muốn tiếp bất cứ ai bởi vì đang bực bội trong người. Nhưng ngay khi họ bảo rằng Camilla gửi họ tới, cô ta cho họ vào, mặc dù có hơi không thân thiện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ tiếp đón họ ở phòng khách, Mildred, có lớn tuổi hơn Huey một chút. Cô ta mặc một bộ trang phục gọn gàng, mái tóc nâu đen được buộc thành búi. Có thể nói cô ta là một ví dụ điển hình của một quý cô đứng đắn và lịch thiệp, nên chẳng ngạc nhiên gì chuyện cô ta không có quan hệ tốt với Camilla. Vẻ mặt đạo mạo của cô ta, tuy vậy trông có vẻ hơi mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngài Hugh Anthony Disward?&amp;quot; Mildred thở dài khó chịu sau khi nghe Huey tự giới thiệu. &amp;quot;Tôi có nhớ ngài. Ngài là một người bạn của Camilla Sauer Keynes. Ngài muốn gì? Ngài đến đây để cười nhạo tôi à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cười gượng trước thái độ rõ ràng rất khó chịu của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không phải! Chả là tôi muốn nghe vài điều từ cô về quyển ma thư mà cô đã sở hữu.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Tôi không muốn kể cho ngài&amp;quot;, Mildred thẳng thừng từ chối. &amp;quot;Tại sao ngài không đi mà hỏi thẳng đám học sinh ấy? Chúng sẽ kể cho ngài bất cứ chuyện gì! Rốt cuộc thì chúng là quái vật cơ mà!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quái vật?&amp;quot; Huey nhíu mày. &amp;quot;Gọi học sinh của mình như thế thì ác quá.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, ngài có biết gì đâu đúng không?&amp;quot; Mildred cười lớn. Đó là một tiếng cười đầy cay đắng, cứ như có người đục một cái lỗ trên bức tượng điêu khắc xinh đẹp của cô ta. &amp;quot;Bọn nhóc đó vượt trội hơn con người chúng ta. Chúng có một khả năng tính toán thật kinh khủng, một năng lực hiểu biết hoàn hảo và có kiến thức của tất cả các lãnh vực... trong mắt chúng bọn ta chỉ là những sinh vật thấp kém ngang hàng với lũ khỉ!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẻ mặt Huey càng lúc càng đờ ra. Không phải vì anh sợ, mà bởi vì tự tận đáy lòng anh chán ngấy những rắc rối mà mình tự vướng vào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn trẻ với kiến thức tăng đột ngột trong chỉ vài ngày, hở... nếu chúng quả thật trở thành những con quái vật vượt trội hơn cả con người, chúng sẽ dùng năng lực đó để làm gì...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi không biết,&amp;quot; Mildred dửng dưng lắc đầu. Mặc dù mặt trời vẫn còn đứng bóng, cô ta đã có chút hơi men. &amp;quot;Dù sao chúng ta cũng không thể ngăn cản chúng được. Nếu chúng cảm thấy thích, căn bản mà nói nô dịch cả nhân loại hay thậm chí hủy diệt chúng ta chỉ là trò trẻ đối với bọn chúng!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...có phải quyển ma thư đã biến chúng thành như hiện giờ không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng là nó! Toàn bộ là lỗi của quyển sách và những hình thù kỳ quái bên trong nó!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ bọn trẻ đang ở đâu?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mildred im lặng trả lời anh bằng cách chỉ về phía sân sau của biệt thự. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đó là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, đơn sơ. Hình như ban đầu nó được người làm vườn và gia đình ông ta sử dụng, nhưng sau đó được tu sửa lại để có thể dùng làm một trường học tư. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể thấy nhiều đứa trẻ bên trong căn phòng đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù giáo viên của chúng, Mildred, vắng mặt, chúng vẫn chẳng có vẻ gì là đang đùa nghịch. Thay vào đó, chúng ngồi thành vòng tròn và đang thảo luận sôi nổi. Cảnh như thế không hề hiếm ở trường đại học, nhưng nhìn những đứa trẻ thảo luận chuyện gì đó mà chẳng hề thay đổi nét mặt cứ tạo một cảm giác lạc lõng kỳ quái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ước gì tôi chưa từng có quyển sách đó. Tôi thật là ngốc khi cố thắng Camilla... lũ trẻ lúc đó thật là dễ thương, mặc dù có lẽ không thông minh cho lắm...&amp;quot;, Mildred lẩm bẩm trong lúc . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta có vẻ khá là kiệt quệ về thể xác. Huey cho rằng không thể khai thác gì thêm từ cô ta nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cảm ơn cô ta và đứng dậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi họ rời phòng khách, Dalian ngoái lại nhìn Mildred đang rầu rĩ và điềm đạm nói, &amp;quot;Con người không nhất thiết phải siêng năng hay hạnh phúc hơn lũ khỉ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mildred ngước mặt lên, kinh ngạc, và ngơ ngẩn nhìn theo Dalian lúc họ rời đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong ngôi trường tư nhỏ nhìn chung khá là bẩn thỉu và phủ đầy bụi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở cánh cửa kêu cót két, hiện ra trước mắt họ là một phòng học nhỏ, gồm có một tấm bảng đen đầy vết phấn và một chiếc bàn giáo viên. Ngoài ra, sáu đứa trẻ đã dồn mấy cái bàn ọp ẹp lại với nhau và đang ngồi quanh chúng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xét dáng vẻ bên ngoài, chúng có lẽ chỉ vừa mới học xong tiểu học. Chẳng hề thấy vẻ sôi nổi trên khuôn mặt của chúng, còn đôi mắt thì có hơi hờ hững. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra Huey và Dalian, chúng im lặng quay người lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ không hề có vẻ thờ ơ, mà thật ra là thích thú quan sát hành vi của những vị khách của chúng. Cứ như đối xử với một con mèo hoang mới tìm được, chúng chờ đợi một phản ứng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các em là học sinh của cô Mildred à?&amp;quot; Huey hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhiều đứa trẻ cùng mở miệng một lúc: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, thì sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị là Hắc Độc Cơ còn anh là Kiện Thủ của chị ấy à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người trông nom Bibliotheca Mystica de Dantalian, hở... Ồ hố, nó thật sự có tồn tại sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh chị đến đây vì &#039;Quyển sách Minh triết&#039; ư?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách chúng nói chuyện khiến Huey hơi bối rối. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Các em biết về bọn anh sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra chỉ rất ít người, quen thuộc với những tri thức huyền bí như ma thuật, là biết về mấy thuật ngữ như Độc Cơ, chủ nhân của thư viện huyền ảo có tên &amp;quot;Bibliotheca Mystica de Dantalian&amp;quot;, cùng bề tôi của cô ta, Kiện Thủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là những đứa trẻ tầm thường thì không thể nào biết về những thuật ngữ đó, cho dù chúng có thông minh đến cỡ nào. Nhưng chúng trả lời một cách dễ dàng, trong lúc Huey thì càng lúc càng kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có một thuyết gọi là &#039;Sáu chặng phân cách&#039;.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là một ý tưởng cho rằng anh quen biết gần như bất cứ ai trên Trái Đất trong vòng sáu bước như là &#039;bạn của bạn của bạn&#039;.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nói ngắn gọn thì về cơ bản anh có thể có được bất kỳ thông tin nào anh muốn. Ngay cả con nít như bọn em cũng làm được.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tuy vậy, đáng buồn là giáo viên của bọn em không hiểu điều đó, dù bọn em có giải thích bao nhiêu lần đi nữa...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười chất phát của chúng vang vọng bên trong lớp học yên ắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey thoáng nhìn thấy biệt thự của Mildred và rồi thở dài yếu ớt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn anh lấy cuốn ma thư được chứ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh đã đoan chắc rằng bọn chúng sẽ từ chối, nhưng lũ trẻ gật đầu một cách dễ dàng mà không làm khó gì thêm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dĩ nhiên. Bọn em không cần nó nữa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với vẻ mặt đôi chút kinh ngạc, Huey với tay lấy quyển sách cũ nằm trên bàn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có gì trong quyển sách anh cầm trông giống các ký tự. Chỉ có những hoa văn và hình vẽ rối rắm như mê cung kín đặc các trang giấy, y như những bức tường trong các phế tích cổ xưa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quyển sách này giải phóng khả năng tiềm ẩn của bộ não trẻ em.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Em chắc anh đã từng nghe về mấy trường hợp hiếm gặp trong số những người chậm phát triển và tự kỷ có khả năng tính toán siêu phàm hay trí nhớ phi thường, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Khả năng tiềm ẩn của bộ não con người cũng nhiều cỡ như vậy đó!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những hoa văn vẽ trong quyển ma thư được thiết kế để xây dựng một mạng lưới thần kinh nhằm tìm ra được những khả năng bẩm sinh đó. Tuy nhiên thật không may là nó chỉ có tác dụng với trẻ em, vì bộ não của chúng vẫn còn dễ uốn nắn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...ra vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhíu mày và gập quyển sách lại. Anh chống tay lên tường, có vẻ hơi choáng váng, và lắc đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các thiết bị giúp trí nhớ và kỹ thuật tính toán ban đầu được dùng cho những chính trị gia thời cổ đại như các tu sĩ,&amp;quot; Dalian hờ hững giải thích cho Huey. &amp;quot;Để có thể phô trương sự vượt trội của mình với tầng lớp dân chúng thất học, họ cần phải có cách để tính toán được quỹ đạo của thiên thể hay nhớ nằm lòng những cuốn kinh phức tạp của mình.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ hăm hở gật đầu trước lời giải thích của cô bé mặc váy đen. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tri thức của họ, như những kỹ thuật tính toán và các thiết bị giúp trí nhớ, sau đó được cất giữ một cách nghiêm ngặt nhằm duy trì những đặc quyền đặc lợi của họ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ một phần rất nhỏ được truyền tới thời đại chúng ta dưới dạng toán học và bói toán.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những kỹ thuật thật sự của các tu sĩ cổ đại đã bị thất truyền cùng với những tàn tích của họ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, anh sẽ tìm thấy một trong số đó ở cuốn sách này. Một kỹ thuật họ dùng để huấn luyện các tu sĩ mới.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cảm thấy bối rối vì bị lũ trẻ chỉ dạy suốt nãy giờ. Anh buông một tiếng thở dài mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Các em định làm gì với kỹ thuật đó?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay phải của anh đút vào trong áo choàng, sờ lên một vật bằng kim loại màu đen - một khẩu súng lục ổ xoay nạp sẵn sáu viên đạn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ nhấp nháy mắt kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm? Bọn em thật sự chẳng có bất kỳ kế hoạch nào.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot; Huey thốt lên đầy ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó không có vẻ gì là một lời nói dối được chuẩn bị trước. Không hề, chúng thậm chí còn cười rất thoải mái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bộ anh nghĩ bọn em sẽ muốn chiếm lấy quyền điều khiển thế giới thay cho lũ người lớn ngu ngốc đó à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, nếu bọn em muốn thì cũng không phải là không thể.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu tiên là nền kinh tế. Có thể kiếm được lợi nhuận lớn trong thời gian ngắn bằng cách giao dịch tại thị trường tương lai [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[43]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] với tiền lấy từ các nguồn vốn đầu tư.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một chọn lựa thú vị đó là can thiệp vào chính trị với nguồn vốn kiếm được. Đặc biệt là bọn em có thể khích động quân đội của một đất nước bất ổn về chính trị và khiến họ gây chiến. Điều đó sẽ khiến giá cả tăng vọt và giúp bọn em kiếm được một số tiền khổng lồ từ tỉ giá hối đoái.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Trên hết, khi đó việc khai thác sự bất an của người dân cũng dễ dàng. Đừng quên tôn giáo nhé. Bọn em có thể, ví dụ như, thử trộn lẫn các thuật ngữ kinh tế và khoa học thành một thứ giáo lý.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, nhưng bọn em sẽ không làm thế.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải, không đâu.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nghiêng đầu, hoàn toàn mù tịt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Tại sao không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ thở dài trước câu hỏi của anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Coi nào, thống trị thế giới thì bọn em được cái gì chứ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ có căng thẳng mà thôi. Rốt cuộc một ngày nào đó bọn em có thể bị ám sát bởi một tên cấp dưới sau khi lên ngôi một cách khó khăn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao những người có năng lực như bọn em phải đi chăm lo cho đám quần chúng nhân dân ngu ngốc chỉ biết cản đường bọn em?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey, ngớ người ra, cứ hết nhìn nhìn khuôn mặt bọn trẻ lại nhìn quyển ma thư trên tay mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu vậy thì bọn em định làm gì thời gian tới?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay chống cằm, bọn chúng trả lời một cách bơ phờ: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh không nghe à? Chẳng gì hết!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn em sẽ cứ ăn không ngồi rồi cho hết thời gian.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Trong lúc bố mẹ bọn em còn sống, họ sẽ lo cho bọn em, và bọn em có thể kiếm đủ tiền chi tiêu bằng cách lợi dụng những kẻ thích phô trương như bà cô giáo của trường này.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng lo lắng. Bọn em không hề nghĩ đến những phương cách bất hợp lý như trộm cắp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đám trẻ con với đôi mắt vô hồn ngồi đó, bật cười thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc chăm chú nhìn chúng với vẻ bất lực, Huey nói, &amp;quot;Nhưng với những hiểu biết của các em, sao các em không trở thành những nhà nghiên cứu và phát triển những lý thuyết mới hay đại loại như thế, các em biết đấy...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu anh suy xét kỹ cơ hội thành công của bọn em thì sẽ thấy nó chẳng đáng.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng nhìn Huey với ánh mắt coi thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngay cả nếu vào một trường đại học nổi tiếng, miễn là anh không có tiền và những mối quan hệ, anh sẽ không tiến được xa. Thậm chí có tim được một công việc tốt, anh cuối cùng cũng sẽ bị bòn rút bởi bọn cấp trên.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mà trước hết, ta sẽ làm gì nếu thành công và trở nên giàu có? Sống một cuộc đời vô tư lự mà không phải lao động?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì ta nên làm vậy ngay từ đầu việc gì phải làm việc trước.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nghe chúng nói, Huey ôm lấy thái dương như thể đang chịu một cơn đau đầu dữ dội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với vẻ mặt mệt mỏi anh tựa lưng vào tường, &amp;quot;Phải... anh xin lỗi. Anh không còn biết cái gì đúng cái gì sai nữa rồi...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để giúp đỡ anh, một đứa trẻ nói, &amp;quot;À, em nghĩ anh nên lấy quyển sách đó và đi về.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey gật đầu một cách bất lực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh sẽ làm thế!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc họ rời khỏi biệt thự của Mildred thì trời đã xế bóng. Vầng tà dương đang dần tiến về phía chân trời, ánh lên màu mứt mơ, ánh nắng phản chiếu trên mặt nước phủ sắc đỏ lên khuôn mặt họ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dalian, cô có biết người sở hữu &#039;Quyển sách Minh triết&#039; sẽ trở thành như vậy không...?&amp;quot; Huey hỏi trong lúc bước lê đôi chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là lý do tôi đã bảo anh cứ mặc kệ nó đi,&amp;quot; Dalian càu nhàu trước khi nói tiếp với một tiếng thở dài thương hại, &amp;quot;Những kẻ thật sự thông minh sẽ nhận thức được trước khi thách thức bất cứ thứ gì rằng ưu thế luôn không thuộc về họ. Nếu không muốn thua thì từ đầu chỉ việc đừng cố làm gì hết.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ra vậy&amp;quot;, Huey lẩm bẩm, &amp;quot;Nghĩ kỹ thì, tôi có cảm giác hầu hết những cá nhân đáng nhớ nhất trong lịch sử không phải là những thiên tài, mà là những kẻ cứng đầu và cố chấp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian tinh quái bật cười khúc khích và nhìn anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vui lên đi. Có vẻ anh cũng không hoàn toàn hết thuốc chữa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... sao tôi chẳng thấy vui gì cả vậy trời?&amp;quot; Huey nhăn mặt nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi họ đi dọc theo con sông một lúc, một chiếc xe ngựa xuất hiện. Dalian rảo bước nhanh hơn một chút và quay qua nhìn Huey. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mà giờ anh xong việc rồi, chúng ta phải quay trở lại biệt thự của bà cô đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bà cô...? Ý cô là Camilla?&amp;quot; anh hỏi và thêm vào một nụ cười gượng gạo, &amp;quot;Nè thế là bất lịch sự đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian gật mạnh, &amp;quot;Phải. Cô ta vẫn chưa dọn cho tôi món bánh nướng như đã hứa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ớ, chỉ vì vậy thôi sao...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé liếc xéo Huey lúc anh tỏ vẻ ngạc nhiên, và nói tiếp với giọng nghiêm trang đến kỳ lạ, &amp;quot;&#039;Chỉ vì vậy thôi sao&#039;?! Anh không được coi thường món kem đông! Và ngay khi tôi ăn xong, chúng ta sẽ ghé thăm thêm mấy tiệm sách khác!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ... vậy là cô còn nhớ...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey buông một tiếng thở dài về phía ánh hoàng hôn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Dalian đổi chủ đề. &amp;quot;Mà nè, anh định làm gì với quyển ma thư đó? Tôi không cần nó. Dính vào nó chẳng được ích lợi gì cả.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển ma thư làm tăng trí thông minh của người đọc nó, hở...,&amp;quot; Huey thì thầm một cách vô cảm, giơ quyển sách cũ kỹ bạc màu lên trước mặt anh, &amp;quot;Ồ! Người ta hay nói rằng thánh nhân đãi kẻ khù khờ mà!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một chiếc bật lửa quân dụng thô kệch từ túi áo khoác và đốt cháy bìa sách da.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quyển sách cháy rụi, tro tàn tung bay trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Dantalian no Shoka Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=108660</id>
		<title>Baka to Test to Shoukanjuu: Tập 3 - Câu hỏi thứ năm</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=108660"/>
		<updated>2011-08-06T01:36:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;Câu hỏi thứ năm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Hãy dịch câu sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;Although John tried to take the airplane for Japan with his wife&#039;s handmade lunch, he noticed that he forgot his passport on the way.&#039; &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Himeji Mizuki:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Dù John cố gắng lên máy bay đến Nhật Bản mang cùng cơm trưa mà vợ anh ấy tự tay làm, trên đường đi anh nhận ra mình để quên hộ chiếu.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Tsuchiya Kouta:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Joan.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là John.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Yoshii Akihisa:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘John mang theo hộ chiếu tự làm của mình và lên máy bay đến Nhật Bản.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em hãy suy nghĩ lại ý nghĩa của từ ‘hộ chiếu tự làm’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, đây là lúc lên kế hoạch ngắn gọn trước khi tấn công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cuối cùng chỉ có lớp D và lớp E chịu giúp thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Lớp trưởng lớp B chỉ là hữu danh vô thực, hắn không có biện pháp nào để dẫn dắt cả lớp, trong khi lớp trưởng lớp C là Koyama, thế nên tất cả bọn con trai trong lớp của cô ta không được dứt khoát cho lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, giờ lớp D và E đã sẵn sàng giúp đỡ, ít nhất tình thế của chúng ta trở nên tốt hơn nhiều so với bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế, hơn nữa, lần trước một nửa số con gái đang tắm lúc chúng ta tấn công nên quân số bọn họ có thể huy động bây giờ là gần năm mươi phần trăm. Vì vậy, một khi chúng ta có thể đánh bại số ít giáo viên, chúng ta vẫn còn cơ hội thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lực lượng đối địch chắc hẳn sẽ không tăng lên thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bởi vì chúng ta gây cũng kha khá náo động suốt hai ngày qua, có khi nào người ta đóng cửa phòng tắm nữ luôn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hẳn. Giáo viên cũng có tự trọng chứ. Cậu có nghĩ rằng họ có thể nói kiểu như ‘nhà trường không thể ngăn chặn nam sinh nhìn trộm, vì thế xin các em nữ sinh đừng dùng phòng tắm nữ nữa’ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đúng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như những gì Yuuji nói, giáo viên không muốn mất mặt và mất lòng tự trọng của một nhà giáo. Ngoài ra, vì mọi chuyện được định đoạt bằng một trận chiến linh thú, họ không thể cho phép học sinh phá vỡ phòng tuyến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây chỉ là đoán mò thôi…nhưng có khả năng giáo viên đang vui mừng với diễn biến mọi việc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Cậu nói rằng giáo viên sẵn lòng để bọn mình nhìn trộm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Dù gì thì mục tiêu của trại huấn luyện là ‘tăng cường ý thức học tập của học sinh’. Mà nhắc đến học tập, không có biện pháp nào tốt hơn là sử dụng trận chiến linh thú. Chưa kể bọn con gái cũng phải dùng linh thú để tự bảo vệ mình và ngăn cả chúng ta nhìn trộm.” – Yuuji phân tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi! Đáng lẽ ra giáo viên có thể nhốt chúng tôi lại ở trong lớp học, thế nhưng họ không làm vậy vì lí do này đây sao? Nhưng không phải giáo viên có phần quá tự tin khi nghĩ rằng chúng tôi không thể phá vỡ hàng phòng ngự của họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, cậu đã thông báo thời gian và địa điểm tập hợp cho hai lớp kia chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã xong xuôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian dự kiến hành động là tám giờ mười phút tối và địa điểm tập hợp là tại căntin. Chúng tôi dự định tấn công tổng lực trong khi nhóm thứ nhất vẫn đang thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đã đến lúc hành động.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy, chắc hẳn phần đông cũng đã ngứa tay ngứa chân lắm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả bọn con trai lớp D và E, chúng tôi có khoảng một trăm người. Chúng tôi không thể lặp lại điều đã xảy ra ngày hôm qua!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không xong rồi, Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, cánh cửa mở rầm và bạn cùng lớp Sugawa của chúng tôi phóng nhanh vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy, Sugawa? Còn vài phút nữa là chiến dịch bắt đầu rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ là vậy! Bọn con gái phục kích chúng ta ở căntin. Cuối cùng, tất cả lực lượng bị phân tán ở khắp nơi hết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI GÌ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao lúc này đối phương lại tấn công chúng tôi? Có gián điệp trà trộn ăn cắp thông tin tình báo của chúng tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không có khả năng chúng ta làm lộ thông tin mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhanh chóng kết luận thế như thể đọc được sự băn khoăn trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini không phải là người bất cẩn và ngay cả khi kế hoạch của chúng tôi thật sự bị lọt ra ngoài, đối phương cũng phải mất kha khá thời gian mới hành động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch của chúng ta đã bị nhìn thấu trước rồi sao?” – Yuuji nói trong hối tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đối phương đã nhìn thấu kế hoạch của chúng tôi. Theo lẽ thường, một kế hoạch bí mật như thế không thể bị đoán trước. Có thể nói rằng lí do duy nhất tại sao mọi việc thành ra thế này là vì đối phương hiểu rõ cách suy nghĩ của Yuuji. Và chỉ có một người trên thế giới có thể đoán trước được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kirishima Shouko…thủ khoa khóa của chúng ta…đúng là không thể xem thường được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, hi vọng mỏng manh duy nhất của chúng tôi là Yuuji nghĩ ra thứ gì đó không theo nếp nghĩ bình thường. Nếu ngay cả việc này cũng bị nhìn thấu, chúng tôi sẽ không thể hành động được gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không còn thời gian để chần chừ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ…đúng rồi đấy! Chúng ta làm gì đây, Yuuji?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu còn muốn hỏi gì nữa? Bây giờ kế hoạch tác chiến của chúng ta đã vô dụng rồi! Chúng ta chỉ còn có thể tập hợp mọi người lại. CÁC CHIẾN HỮU, ĐÃ ĐẾN GIỜ HÀNH ĐỘNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả Sugawa, năm chúng tôi di chuyển ra khỏi phòng và nhận ra rằng bên ngoài đã là một chiến trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái! Để bọn ta trói lại!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta nhất định không cho phép các người nhìn trộm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Sao bọn con gái lại xuất hiện ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao tớ biết!? Mà thôi, đánh xong rồi nói chuyện sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy một nhóm con gái chặn đường, một nhóm chiến hữu của chúng tôi nhanh chóng triệu hồi linh thú, nhưng sự khác biệt về điểm số là quá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Onodera Yuuko lớp D, Hóa học, 116 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Masahiro Asakura lớp F, Hóa học, 44 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Asakura bị thổi bay sang bên quá dễ dàng, Sugawa hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI BÌNH TĨNH! LINH THÚ CỦA BỌN HỌ KHÔNG THỂ ĐÁNH ĐƯỢC CHÚNG TA! CHÚNG TA KHÔNG CẦN PHẢI QUAN TÂM ĐẾN BỌN HỌ, CHỈ CẦN XÔNG THẲNG VÀO THÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không! Phán đoán đó sai rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được đâu, Sugawa! Không phải chỉ mình Người Sắt mới đáng cảnh giác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố hết sức gọi ngăn cản cậu ấy lại, nhưng Sugawa đã di chuyển. Muộn quá rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sugawa lớp F phải không? Hãy theo thầy đến phòng phụ đạo. Triệu hồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiến lên đằng sau bọn con gái là thầy Fuse. Ngay cả khi chúng tôi không triệu hồi, vẫn còn các giáo viên quanh đây và chúng tôi không thể xuyên thủng nếu không đánh bại những con linh thú ấy. Vì thế, chúng tôi phải tập trung hết lực lượng. Dù linh thú có mạnh đến mức nào, mãnh hổ nan địch quần hồ. Bởi vì số lượng giáo viên không đông như học sinh, ít nhất chúng tôi có thể làm được gì đó…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI NGHE ĐÂY! TẬP TRUNG LỰC LƯỢNG TẠI ĐÂY! ĐI THEO TÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa ra lệnh vừa liếc nhìn thầy Fuse. Tuy nhiên, hướng mà hắn chọn là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY YUUJI! KHÔNG PHẢI NƠI ĐÓ KẺ ĐỊCH TẬP TRUNG ĐÔNG NHẤT SAO!? TỚ THẤY CHẠY ĐẾN CẦU THANG SẼ DỄ DÀNG TIẾP CẬN HƠN!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn tại nơi nhiều người tập trung nhất có vài bọn con gái lớp A đứng đó chờ sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Yuuji phản bác ý kiến của tôi ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lí do đấy! Nếu hàng phòng thủ ở đó mỏng manh, rất có khả năng chúng ta sẽ rơi vào bẫy! Mặc dù tại đây khó xơi, tớ phải vượt qua nơi nguy hiểm nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy hắn nói như vậy, tôi mới để ý rằng sự phân bố lực lượng thật sự không đồng đều, cứ như thể mời gọi chúng tôi đi xuống cầu thang. Có lẽ đây thật sự là một cái bẫy. Đúng là Yuuji, hắn vẫn có thể suy nghĩ trong tình thế hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐI THEO SAKAMOTO! VƯỢT QUA THẦY FUSE VÀ THOÁT KHỎI ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XUNG PHONG!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi người có mặt ngay lập tức nhìn vào một điểm trước khi xung phong vào cùng một nơi. Đúng lúc đó, bọn con gái né sang một bên. Bọn họ tránh ra vì lực lượng của chúng tôi? Không, thật ra, tốt hơn hết chưa hết vội kết luận điều gì…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, chúng tôi không có thời gian bận tâm về những chuyện ấy. Chúng tôi nhanh chân chạy dọc hành lang trước cầu thang rồi rẽ sang hành lang kế bên khu vực tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã đợi cậu lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K…Kirishima!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt chúng tôi, Kirishima và những người còn lại tiến tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay lắm, Shouko…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng Yuuji nghiến răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng hắn không vui chút nào cả, bởi vì từng kế hoạch có chủ ý của hắn đều bị đối phương phản công. Điều này cho thấy những suy nghĩ của Kirishima thận trọng hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Yuuji, chắc hẳn không còn điều gì đáng xấu hổ hơn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ không tha thứ cho cậu vì đã lăng nhăng! Mình sẽ làm cho thân xác cậu hiểu được điều này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc ấy, Kirishima bước sang một bên. Một người khác xuất hiện từ đằng sau cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô cần phải giáo dục các em về các nguyên tắc xã hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGƯỜI ĐANG DẪN ĐẦU LÀ CÔ CHỦ NHIỆM KHỐI TAKAHASHI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi cho chúng tôi một cảm giác lạnh lùng nhưng rất trí thức và cô đang quắc mắt trách mắng chúng tôi qua cặp mắt kính của mình. Nếu đối thủ của chúng tôi là cô Takahashi, lớp F của chúng tôi chỉ còn nhiệm vụ là chịu thất bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ nghĩ tốt nhất bây giờ bọn mình nên rút lui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé, không được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn lại đằng sau, có ai đó xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kudo…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Yoshii cố gắng thật đấy nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kudo vẫy tay như thể cô ấy chả biết chuyện gì. Sau đó, tôi có thể đoán được rằng giáo viên môn Giáo dục Thể chất, thầy Daishima, sẽ bước lên từ phía sau. Với đối thủ là hai người này, ngay cả Muttsurini cũng không có cơ hội chiến thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, hôm bữa cậu dám gạt tôi! Cậu làm tôi ngượng hết biết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, nếu cậu thật sự muốn nhìn trộm phòng tắm nữ, sao cậu không bàn với bọn mình trước?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt tôi là nhóm Minami và Himeji quen thuộc. Nếu cô Takahashi ở gần đây, môn học thi đấu sẽ là tổng các môn và điểm yếu của Minami sẽ không bị bộc lộ dễ dàng. Chúng tôi đã hoàn toàn thất bại trận đấu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay cả thế, chúng tôi không thể đầu hàng như vậy được! Nếu những tấm hình kia bị phát tán khắp cả trường, cuộc đời học sinh của tôi chỉ còn lại một màu xám xịt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI, ĐỪNG ĐẦU HÀNG! HÃY CHIẾN ĐẤU ĐẾN GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG! TRIỆU HỒI!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi linh thú của tôi ra và để nó thủ thế. Mục tiêu là cô chủ nhiệm khối Takahashi. Nhưng ngay cả khi chúng tôi có xuyên thủng được hàng phòng ngự tại đây, vẫn còn rất nhiều đối thủ chúng tôi cần phải đánh bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ơi, linh thú của Aki trông mạnh mẽ hơn cậu ấy nhiều---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, Shimada. Em không cần phải lo lắng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi dùng một tay ngăn Minami lại khi Minami định vào hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi tự tin quá nhỉ!? Tuy nhiên, tôi cũng có quen với việc làm sao điều khiển linh thú! Ngay cả khi đây là chủ nhiệm khối, nếu tôi có thể điều khiển nó một cách chính xác…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khóa chặt mục tiêu, linh thú của tôi phóng thẳng vào như một viên đạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, cô rất thất vọng về em. Cô đã nghĩ rằng ít nhất em cũng có một mặt tích cực nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cô Takahashi lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, cô ra lệnh triệu hồi linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối phương đang mang một sợi roi da trong tay nên tôi không thể nắm được thời điểm của đòn tấn công. Nhưng ít nhất tôi có thể chiến đấu với nó một lần để ước lượng khoảng cách!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ cây kiếm gỗ lên ngang tầm mắt ở giữa mặt, phòng ngự trước đòn tấn công của đối phương. Đúng lúc đó, linh thú của tôi đột nhiên không thể di chuyển được---và đổ nhào xuống sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể làm được gì cả. Và ngay sau đó, một cơn đau thấu xương dội lại khắp người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐAU QUÁAÁÁÁ!!! ĐAU QUÁÁ ĐI THÔIIIIIIII!!! KHÔNG PHẢI ĐÂY LÀ DỤNG CỤ ĐỂ TRA KHẢO SAO!!!??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với nắm đấm của Người Sắt, tôi có cảm giác như da của mình bị xé toạc ra trong khi cơn đau chạy dọc cả người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên Akihisa bị đánh một cú thật, thế mà…đúng là thiên tài trong truyền thuyết…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 147.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi Yoko, Chủ nhiệm khối, Tổng các môn 7791 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Akihisa Yoshii lớp F, Tổng các môn 902 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm của cô Takahashi hiện ra. KẺ NGỐC NÀO MÀ LẠI MUỐN THỬ SO SÁNH CHỨ? KHÔNG PHẢI SỰ CÁCH BIỆT QUÁ LỚN RỒI SAO!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Nếu vậy, mọi người có quyền tự do quyết định hành động của mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ! CỨ GIAO PHÓ CHO BỌN NÀY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ lĩnh của chúng tôi đã ra lệnh không khác gì hơn là lệnh rút lui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi mệnh lệnh đã được truyền đạt, mọi người có thể tự ra quyết định cho mình. Họ sẽ bỏ chạy thế nào đây? Để xem nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là một lũ ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto, hai em không thừa nhận mình đã làm sai sao? Hay là vì hai em muốn giữ thể diện của thủ lĩnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Yuuji và tôi không chịu cầu xin tha thứ, cô Takahashi nheo mắt, tỏ vẻ tôn trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quỳ xuống và thừa nhận đã làm sai? Này, cô dùng từ khác thích hợp hơn được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi, cô sai rồi. Chúng em rất rõ ràng về việc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở miệng đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji nói đúng, bọn em rất rõ ràng. Không cần phải cúi đầu nhận sai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng nở một nụ cười như Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói rằng các em có viện binh đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy thái độ ngoan cố của chúng tôi, cô Takahashi cau mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Viện binh? Không, cô không hiểu gì cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đây là một kì kiểm tra, câu trả lời của cô Takahashi chỉ đáng 0 điểm. Lí do chúng tôi không quỳ xuống nhận sai không phải là vì thể diện hay viện binh, nhưng---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sakamoto, Yoshii, nhìn trộm đúng là một điều sai trái đấy, hai cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi, Aki, tôi vẫn chưa trả hết nợ nần của cậu ngày hôm bữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã nói từ trước rằng mình sẽ không tha thứ cho cậu nếu cậu giở thói Sở Khanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Câu trả lời chính xác là chúng tôi sẽ không được tha thứ ngay cả khi chúng tôi quỳ xuống van xin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
☆&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ cả cô Takahashi cũng vào cuộc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi mạnh quá cho nên về cơ bản cô Takahashi tham gia cuộc chiến là ăn gian…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là cấp độ quyết định người chiến thắng nữa. Tìm được ai đó có thể một chọi một thắng cô Takahashi về thực tế là không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ nghĩ về nó thôi đã khiến người tôi đau điếng. Nó là hậu quả để lại của linh thú của cô Takahashi và đòn phạt của Minami. Tôi có cảm giác như tôi sẽ mơ về Himeji và Minami mỉm cười với tôi trong khi nội dung của nó toàn là trừng phạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình nên làm gì đây? Không chỉ các cậu bị thư đe dọa, các cậu còn bị xem như là bọn nhìn trộm nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như hôm qua, Hideyoshi được tha bổng. Ôi, con gái nhìn con gái tắm không đủ để kết tội đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên bọn tớ không hề có ý định đầu hàng. Dù ngày mai sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu chịu khó nghĩ lạc quan hơn, chúng ta vẫn còn có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày mai là ngày thứ tư của khóa huấn luyện. Bởi vì ngày thứ năm sẽ là ngày dã ngoại, ngày mai là cơ hội cuối cùng để chúng tôi nhìn trộm. Tuy nhiên, đúng như những gì Yuuji nói, vẫn còn ngày mai để hi vọng. Còn quá sớm để chúng tôi đầu hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng. Dù sức mạnh có cách biệt một trời một vực, bọn mình đã quen với việc này. Sức mạnh vượt qua khó khăn là lúc giá trị đích thực của bọn mình tỏa sáng, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bị đe dọa và bị xem là kẻ nhìn trộm sau lưng, trước mặt chúng tôi là đối thủ cực mạnh mà chỉ có tên ngốc mới dám chống đối. Chỉ còn một cơ hội nữa thôi. Mặc dù nó có khó hiểu đến mức nào, chúng tôi không cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúng ta không thể kết thúc thế này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lớp F đã quá quen với việc ấy rồi nên không cần phải hốt hoảng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi và Muttsuri trông có vẻ phấn khích. Những chiến hữu khác không có mặt ở đây chắc hẳn cũng cảm thấy như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế sao? Nếu hai cậu không đầu hàng, vẫn còn có cách đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu vừa nghĩ ra ý kiến gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi. Cậu nghĩ tớ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nở nụ cười xảo trá. Đó là nụ cười đến nay tôi đã thấy được vài lần. Cứ mỗi khi tên này ra vẻ mặt như thế, thông thường hắn sẽ dẫn dắt chúng tôi đến an toàn (hãy phớt lờ hắn làm bằng cách nào trước). Lần này chắc hẳn chúng tôi cũng sẽ thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, kế hoạch là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tấn công trực diện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rút lại lời nói. Bây giờ chúng tôi chả còn cơ hội nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có làm cái mặt như thế và nghe cho hết đây. Ý tưởng cơ bản là tấn công trực diện không hề thay đổi, thứ thay đổi là sự chuẩn bị trước đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chúng ta sắp tiếp tục cố gắng tấn công trực diện, cậu đang nói tới tăng cường lực lượng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lực lượng phe đối địch đã đến mức giới hạn. Họ chả còn cách nào để tăng cường lực lượng thêm nữa đâu. Mặc dù việc chúng ta thất bại hôm nay là một điều đáng tiếc, nhưng nhờ vậy, chúng ta có thể nắm bắt được khả năng chiến đấu của đối phương. Điều này rất quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã có thông tin từ các nhân chứng lớp khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lớp khác mà Muttsurini đang nói đến chắc hẳn là lớp D và E.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đối phương sử dụng giáo viên làm lực lượng phòng ngự chính, có một điểm yếu ở đây. Cậu biết đó là gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ dạy cậu cách sử dụng cây kéo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! Mắt của tôi, MẮT CỦA TÔI!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji dùng cặp kéo để truyền đạt nó như một món quà nụ hôn kiểu Pháp cho mắt tôi (mà nói luôn, phiên bản đẹp).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…cậu chả bao giờ chịu suy nghĩ cho kĩ hả? Vùng triệu hồi linh thú có một thứ gọi là ‘nhiễu’. Hiện tượng này xảy ra khi một giáo viên khác tạo một vùng triệu hồi, sự không thống nhất giữa các môn học sẽ khiến linh thú biến mất---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, không được bố trí nhiều giáo viên tại cùng một điểm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nếu giáo viên ở quá gần nhau, nó sẽ gây nhiễu và làm ‘linh thú’ biến mất, đúng không nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi, thì ra đó là lí do giáo viên tấn công từ mọi phía. Họ không thể chiến đấu về mặt thể chất với nam sinh trung học nếu họ không triệu hồi linh thú, vì thế họ sẽ tránh ‘nhiễu’ bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ bảng hiện tượng này và kết quả mà Muttsurini báo cáo, chúng ta có thể tiên đoán đối phương sẽ triển khai thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở một mảnh giấy trắng trên bàn và bắt đầu vẽ tiên đoán của hắn trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Vị trí của cô Takahashi sẽ khác ngày hôm nay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không dám chắc trăm phần trăm, nhưng tớ sẽ làm thế này nếu tớ là đối phương. Đặt quân vào chỗ cậu không muốn kẻ địch xuyên thủng là một nguyên tắc cơ bản.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo tiên đoán của Yuuji, vị trí của cô Takahashi sẽ ở trước cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Đó là vì cầu thang là lối duy nhất dẫn xuống khu vực tắm nữ, và rất có khả năng đối thủ sẽ đặt đội quân chính tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế thì sao họ không làm vậy ngày hôm nay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là họ cố gắng làm giảm ý chí chiến đấu của bọn mình? Có vẻ như đường đi nước bước của bọn mình đã bị đoán trước hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, thôi, sự khác biệt về điểm số là một nhân tố quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vô cùng xin lỗi khi phải làm các bạn nữ thất vọng, nhưng chúng tôi sẽ không dễ dàng đầu hàng chỉ bởi điều cỏn con này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cũng phải nhắc, đây là trận chiến khó khăn dành cho chúng ta. Có Người Sắt, thầy Daishima (giáo viên Giáo dục Thể chất) và cô Takahashi (chủ nhiệm khối), những vị trí mà chúng ta không thể dễ dàng vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nói thế, chúng tôi không được phớt lờ những giáo viên khác. Những gì Yuuji dự đoán là những yếu tố chính và tôi cho rằng đó là chính xác. Lúc này, lực lượng chúng tôi ở đây bao gồm nam sinh lớp D, E, F. Dù chúng tôi có tinh thần cao, rõ ràng chúng tôi là phe yếu hơn khi lực lượng đối địch bao gồm cả nữ sinh lớp A và đặc biệt là lớp E không có kinh nghiệm trong chiến tranh linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì chiến thắng của chúng ta, chúng ta phải đảm bảo một người nhất định đối đầu với Người Sắt không bị sứt mẻ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người nhất định?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính là cậu, Akihisa. Dù là gì đi chăng nữa, điều kiện không thể tránh khỏi cho chiến thắng của chúng ta là cậu đánh bại được Người Sắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là vì tớ là ‘học sinh bị giám sát’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Người Sắt đóng vai trò phòng tuyến cuối cùng đến khu tắm nữ. Đây là điểm mà chúng ta phải xuyên thủng. Tuy nhiên, đánh tay đôi thì hoàn toàn không thể thắng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đã biết rõ điều đó hai ngày trước. Khi phải đối diện với Người Sắt, ngay cả Yuuji cũng sẽ bị quẳng xác sang một bên như một con chuột nhắt. “Con người sử dụng vũ khí để chống lại quái vật, và người duy nhất có vũ khí là cậu, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh thú mạnh hơn con người rất nhiều. Tuy nhiên, một con linh thú thông thường không thể chạm vào vật thể. Chỉ có linh thú của tôi được chỉ định làm ‘học sinh bị giám sát’ mới có thể chạm vào vật thể nên có nghĩa rằng tôi sẽ phải là đối thủ của Người Sắt. Tôi không biết tôi có thể thắng hay không, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn để ai đó thay vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà nói vậy không phải đồng nghĩa với việc vượt qua cô Takahashi mà vẫn lành lặn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, cả Muttsurini cũng phải đối phó với thầy Daishima, quân số cần để giao chiến với cô Takahashi vẫn không đủ. Thật ra, với lực lượng hiện tại, đánh bại cô Takahashi là điều bất khả thi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ cho rằng cần mười người để chặn một giáo viên, chúng tôi cần khoảng tám mươi người ở cấp độ thứ hai và thứ ba. Chưa kể với việc có bọn con gái giúp sức, chúng tôi không thể phủ nhận rằng chúng tôi đang gặp bất lợi cực kì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao, chúng ta phải lấy được sự giúp đỡ của lớp A, B và C.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều Yuuji muốn nói là lớp B và C là cần thiết để tiếp cận cô Takahashi và lớp A để đánh bại cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói ra thì dài dòng lắm, nhưng vì điều này, tìm kiếm sự giúp đỡ từ lớp khác là việc bắt buộc. Vì thế, trước khi chúng ta bắt đầu vào trận chiến, hãy tập trung cho vấn đề ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cậu muốn nói rằng bọn mình cần phải lôi kéo lớp A đến lớp C thành chiến hữu? Nhưng bọn mình bị từ chối một lần rồi. Liệu có dễ dàng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế mới nói chúng ta cần làm gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, Yuuji đang cầm một đống camera và yukata được chuẩn bị trong mỗi phòng. Mặc dù chúng tôi không được phép sử dụng yukata, tên này không hề có ý định tuân theo nội quy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu có kế hoạch gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dùng những tấm hình này để khiến bọn con trai lớp A đến lớp C phát hiện ra mảng tối trong tâm hồn. Nếu có thể, nó có thể kích thích họ nhìn trộm và nhận được giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm~đúng là kế hoạch tác chiến của Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, nếu nó hiệu quả, thử một phen cũng đáng lắm. Mặc vào đi, Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thế nữa rồi, cậu lại bắt mình mặc nó sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao tôi có cảm giác Hideyoshi trông không vui khi cậu ấy nhận bộ yukata đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh nào. Không chỉ Hideyoshi không thôi đâu. Tớ cũng sẽ kêu Himeji và Shimada mặc nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải mình không vui vì mình là người duy nhất mặc nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy cậu ấy không phải đang bực bội à? Tốt, tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, Akihisa. Liên lạc với Himeji và Shimada. Muttsurini sẽ chuẩn bị camera.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời hướng dẫn của Yuuji, tôi lôi điện thoại ra. Mm~số của hai người này…ồ, thấy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch, tôi gõ nội dung tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tớ có chuyện cần nói. Cậu đến phòng của tớ được không?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chốc sau khi ấn nút gửi, tôi nhận được hồi âm --- a, là của Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Được rồi. Mình sẽ mang theo đồ ăn. Mình sẽ đến đó sớm.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm việc này để chụp hình, đó đúng là một câu trả lời đáng mừng. Tôi phải cảm ơn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tôi đóng điện thoại lại, chừng một phút sau, tôi nhận được một tin nhắn khác. Lần này chắc là từ Minami?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Cũng được thôi. Nhưng tại sao lại bây giờ?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, cô ấy có hơi cảnh giác nhỉ? Biết sao được, vì Minami và những người còn lại xem chúng tôi là bọn nhìn trộm và có khả năng làm Himeji đổi ý khi Himeji hoàn toàn không bận tâm gì cả. Hồn tôi hỡi, biết đáp lại thế nào đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tôi đang nghĩ làm sao trả lời để Minami có thể chấp nhận, điện thoại của tôi reo lên báo tin nhắn thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hử? Là ai nữa đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mở hộp tin nhắn đến ra, người gửi là ---- Sugawa. Gì thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Hỏi bây giờ có hơi đột ngột, tại sao cậu lại cố sống cố chết để nhìn trộm thế? Hay là cậu thật sự thích con gái? Tớ có hơi để tâm khi cậu nói gì đó thích mông của Sakamoto.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể nói gì sau khi đọc tin nhắn của Sugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó…đó là một sự hiểu lầm nghiêm trọng! Không phải sẽ có ai đó nghĩ rằng tôi có hứng thú với Yuuji hơn con gái nếu có ai đó thấy tin nhắn này sao!? Phải thay đổi suy nghĩ của họ mới được!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chưa có hậu quả gì đáng tiếc, hãy gửi một tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao chúng tôi nhìn trộm phòng tắm nữ? Dĩ nhiên là vì chúng tôi đã quyết định rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt tình…tại sao cậu ấy lại hỏi chứ? Không phải cứ suy nghĩ bình thường là có được câu trả lời rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gấp gáp nhấn nút gửi. Ôi trời. Có quá nhiều tên ngốc xung quanh khiến tôi bực---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Gửi tin nhắn đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;nowiki&amp;gt;----&amp;lt;/nowiki&amp;gt;Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ahaha. Hình như tôi mệt quá rồi, vì có vẻ tôi đã gửi sai tên người nhận. Tuy nhiên, tôi chỉ cần dụi mắt và xem lại bức tin nhắn gửi đến đâu thôi, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tin nhắn đã gửi đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thấy tên người nhận, tôi thốt ra tiếng không tin vào mắt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Khoan đã, Yoshii Akihisa. Đây không phải là một tin nhắn nguy hiểm, phải chứ nhỉ? Thử nhìn lại tin nhắn tôi vừa gửi xem?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ĐÂY LÀ LỜI TỎ TÌNH MẠNH MẼ VÀ CƯƠNG QUYẾT MÀ CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC MỚI VIẾT RA ĐƯỢC!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ! Mình đúng là một thằng ngốc! Mình thật sự sốc bởi những gì mình đã làm ở mức độ nào đó! CHẾTTTT TIỆTTT!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây…đây là mối khủng hoảng lớn nhất trong cả cuộc đời tôi! Làm sao tôi có thể gửi cái tin nhắn ấy cho Minami khi cô ấy luôn xem tôi là sâu bọ hay là cái bao cát! Tôi sẽ bị ném sang một bên, Minami sẽ nói rằng ‘sẽ rất bất tiện nếu gặp lại kẻ mà tôi vừa mới cho thất tình!’ và sẽ không đến phòng này. Nghĩ đến việc cái kế hoạch rối rắm của Yuuji bị đổ bể và tôi bị từ mặt, hôm nay có phải là một ngày thảm họa không!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, phải gửi tin nhắn để giải thích chuyện vừa rồi là chuyện gì chứ nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố gắng hết sức để nghĩ mình nên viết gì. Không, bây giờ không còn thời gian để suy nghĩ nữa! Mặc kệ vậy, phải thay đổi tin nhắn ấy----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây, Akihisa? Tớ vừa nghe thấy tiếng hét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện không hay xảy ra rồi! Đừng ngăn cản tớ---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện không hay? Đó---OÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VÚTTTT (Tiếng Yuuji trượt vỏ chuối)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji kéo tôi ngã theo)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CRẮC (Tiếng Yuuji đạp lên điện thoại của tôi và nó vỡ thành từng mảnh)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói chuyện không hay gì xảy ra vậy, Akihisa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÁI CHUYỆN CẬU MỚI VỪA LÀM ĐẤY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại di động của tôi bây giờ đã ở trong tình trạng đáng thương khi nó vỡ vụn thành những mảnh nhỏ. Rõ ràng không thể sử dụng điện thoại để giải thích ở đây được rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Điện thoại của cậu đây à? Xin lỗi nhé, mai mốt tớ đền cho cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ai có nói gì, tôi có quyền trói tên này lại và đập cho ra hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, quên cái điện thoại đó đi. Mà này, cho tớ mượn điện thoại của cậu là được rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, điện thoại hả? Đây nè, không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ tay lấy chiếc điện thoại kiểu dáng đơn giản mà Yuuji thích và bắt đầu tìm số của Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Danh bạ của Sakamoto Yuuji…số 1 -&amp;gt; Kirishima Shouko.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con nhỏ Shouko đó lại phá điện thoại của mình à? Đúng ra cô ta là một người chả hiểu biết gì về máy móc chứ nhỉ…chẳng lẽ mình phải nhập lại số của mọi người sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn hắn không ghi lại số điện thoại hay địa chỉ mail của Minami. Tương lai của tôi sắp bị phá hoại như vậy sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặt mũi cậu bị gì thế, Akihisa? Làm như vừa gửi tin nhắn nghe giống như tỏ tình với Shimada rồi tớ dẫm lên điện thoại của cậu hay làm gì đó trước khi cậu kịp giải thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha. Cậu nói cái gì vậy, Yuuji? Đời nào lại có chuyện ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cậu nói đúng. Nếu có chuyện như thế xảy ra, không phải tớ đã trở thành cái bao cát hay gì gì đó rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…tớ không chịu nổi cậu mà, ahahahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch lạch tạch lạch tạch. Gửi…tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Đến: Kirishima Shouko Từ: Sakamoto Yuuji&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi xin cầu hôn lại lần nữa. Hãy mặc yukata đến phòng tôi nhé.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Akihisa, cậu gửi tin nhắn cho ai-----ẶC, CẬU…CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ, ĐỒ KHỐN!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM NGAY! TỚ SẼ CHO CẬU MẤT HẾT MỌI THỨ NHƯ THẾ! XEM ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OÁIIII! CẬU QUĂNG ĐIỆN THOẠI CỦA TỚ VÀO NƯỚC TRÀ!? BÂY GIỜ LÀM SAO TỚ GIẢI THÍCH CHO SHOUKO ĐÂY, ĐỒ RÁC RƯỞI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÚNG THẾ! CHÍNH LÀ CẢM GIÁC NÀY ĐÂY! CÁI CẢM GIÁC CỦA TỚ KHI THẤY BẢN MẶT CỦA CẬU!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI QUÁI QUỶ GÌ VẬY, TỚ CHẢ HIỂU GÌ CẢ! MÀ THÔI, TỚ PHẢI GIẢI THÍCH CHO CÔ TA TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XOẠCH (Tiếng Yuuji mở cửa chạy ra ngoài)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji ăn trọn nắm đấm của Người Sắt ngoài hành lang)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ẦM CẠCH THỤP (Tiếng Yuuji bị đập vào tường cùng với chiếc bàn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không được rời khỏi phòng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Yuuji không thể di chuyển, tôi phải trả lời giúp hắn. Có vẻ như các giáo viên đã cảnh giác cao độ về những người ở trong phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, Hideyoshi và Muttsurini, hai cậu chưa mua điện thoại di động à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cũng không cần thiết lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sẽ gặp rắc rối nếu nó reo vào khoảnh khắc quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời buổi bây giờ hầu hết học sinh trung học chắc đều có một cái, vậy nên hai người này có thể được xem là ngoại lệ, đặc biệt khi một trong số họ có lí do có một không hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết sao được. Ngày mai tôi sẽ giải thích cho Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà giờ mới nhớ, nếu bọn mình không dọn phòng ngủ thì không hay đâu nhỉ? Cứ để thế này thì bọn mình còn chẳng trải nệm ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, dọn dẹp chỗ này trước đã rồi chúng ta chụp hình Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi lật lại chiếc bàn bị lật sấp, nhặt rác trên sàn và gom chúng lại một nơi. Hành lí của Hideyoshi chắc cho qua phía bên phải (thụp), bình cắm hoa bị vỡ và thủy tinh nên quẳng sang phía bên trái (hấp), hành lí của tôi để qua bên phải (thụp), Yuuji bất tỉnh là rác nên hắn sang trái (loạtxoạt---lănlăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! MIỂNG CHAI…MIỂNG CHAI TRÊN LƯNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Yuuji. Nếu cậu dậy rồi thì ra giúp một tay nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã! Cậu không thấy lưng tớ bị thương à!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao cả. Đã chết đâu mà sợ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đấy nhé, thế này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áá! Cậu quăng quần áo của tớ vung vãi khắp phòng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ cho cậu chịu đau khổ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế, tớ mặc yukata là xong! Ít nhất là sẽ hợp với Hideyoshi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật đáng ghen tị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cậu…quên giới tính của mình là gì rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian trôi qua và chúng tôi cứ náo loạn cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----CỐC CỐ CỐC&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chào Himeji. Cậu có bị Người Sắt chặn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu đang nói đến thầy Nishimura, thầy để mình vào sau khi mình cho thầy chút đồ ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa nói vừa nhìn xuống món quà vặt tuyệt vời của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tạm biệt Người Sắt. Xin thầy hãy an nghỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cầu nguyện thầy được an nghỉ từ đáy lòng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À phải rồi, tại sao Akihisa lại mặc yukata thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nó có sẵn ở trong phòng nên tớ lấy ra mặc thử. Tớ thấy đây là cơ hội đặc biệt. Có hợp với tớ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi phải thay đồ thật ra là vì đồ của tôi bị dính đầy miểng chai, bây giờ không cần phải giải thích việc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, hợp với cậu lắm! Làn da đẹp và vóc người mảnh khảnh, trông cậu tuyệt lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy cô ấy sắp bị lạc vào chủ đề nào đó, tôi tự hỏi không biết tôi có thể làm gì để giúp cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Himeji, rất vui cậu đã đến đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào Sakamoto, xin lỗi vì đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù có hơi sớm, đây là quà cho cậu này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji đưa thứ gì đó cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là yukata sao? Cảm ơn nhé. A đúng rồi, Akihisa gửi tin nhắn nói rằng có việc quan trọng cần nói với mình, có phải là việc này không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tỏ ra nghi ngờ về bộ yukata đột nhiên được đưa cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật ra, tớ có một yêu cầu muốn nhờ Himeji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, đúng. Tớ hi vọng Himeji sẽ mặc yukata và chụp hình với bọn tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji mở to mắt vì yêu cầu này quá bất ngờ. Đúng là tự dưng nói thế này có hơi đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~nhưng, mình nên nói sao đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo cô ấy gì nhỉ? Thật là khó nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…À, nếu Akihisa chịu chụp hình chung với bọn mình, mình nghĩ mình có thể đồng ý…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, Himeji chấp thuận lời yêu cầu dù chưa nghe giải thích. Ồ, vậy ra cô ấy không thích chụp hình một mình à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì dễ rồi! Hideyoshi và tớ sẽ chụp chung với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ cần bọn họ cắt tôi ra khỏi tấm hình là ổn thôi. Không, ngay cả khi tôi không nói, Muttsurini cũng tự động bỏ tôi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật hiếm khi có cơ hội này. Mình nghĩ cả hai đứa mình đều có thể chụp hình chung…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay đầu lại và thấy Himeji tỏ ra không vui khi cô ấy phồng má lên. Cô ấy đã chấp nhận điều kiện rồi nhưng vẫn còn điều gì đó khiến cô ấy không vui?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, vì Akihisa nhờ vả mình, mình cũng không biết làm sao hơn…thôi, mình đi thay đồ trước nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji lấy bộ yukata rồi đi thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, tôi chợt nghĩ ra một điều. Tôi vẫn chưa hỏi liệu chúng tôi có thể cho những người khác xem hình, đúng không? Dù đây không phải là tấm hình kì lạ gì đó, là một người bạn tôi nên hỏi ý kiến của cô ấy trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji ơi, chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi Himeji và quay sang nhìn Yuuji. Tôi ra hiệu ‘tớ sắp nói với Himeji rằng bọn mình sẽ phân phát tấm hình đi khắp nơi’, Yuuji đáp lại bằng vẻ mặt ‘chứ cậu nghĩ rằng tớ định giấu cậu ấy hả?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Về chuyện mấy tấm hình ấy mà. Tớ cho người khác xem được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Mình mặc đồ yukata? Cái đó…a…mình có hơi xấu hổ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji nói gì thế? Nếu cậu xấu hổ khi để người ta thấy mình mặc yukata, làm sao Akihisa sống sót được? Cậu ấy vừa là tên ngốc vừa là tên biến thái. Theo định nghĩa của Himeji, không phải Akihisa không có quyền sống sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“BUÔNG TỚ RA, HIDEYOSHI! TỚ SẮP ĐỤC NÃO CỦA YUUJI RA VÀ ÉP NÓ THÀNH NƯỚC!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi cố gắng túm lấy tôi để ngăn tôi ra đòn kết liễu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cùng với Yuuji, lúc nào cũng có việc không may nào đó xảy đến với tôi. Tại sao bây giờ vẫn vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nói thế thôi, tớ không thể đòi hỏi cậu miễn phí vậy được. Tớ sẽ chuẩn bị một món quà nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa nói vừa vẫy tay với Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tiến sát lại gần không hề cảnh giác và rồi hai người bắt đầu thì thầm với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sáng ngày mai…hình…hisa đang ngủ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thật thế à…vậy thì…dù bao nhiêu đi nữa, mình sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đang nói gì vậy? Đặc biệt là Himeji, cô ấy cứ nhìn đi nhìn lại tôi suốt, thật đáng ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ thế nhé. Tớ cho rằng chắc không thành vấn đề gì đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm! Ngay cả khi mình phải kéo váy yukata một chút cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÁI GÌ!? Cái gì khiến cô ấy hăng hái thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà thôi, cảm ơn vì sự giúp đỡ của Himeji. Himeji chuẩn bị đi nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa ôm bộ yukata vừa tiến vào nhà vệ sinh trong phòng của chúng tôi. Tiếng quần áo sột soạt khiến mùa xuân sức sống trong người tôi tuôn trào, nhưng đương nhiên đó là bí mật tôi sẽ không mở miệng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chùi chùi)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đang tập trung lau ống kính camera. Thật ra, cậu ấy chỉ việc cắt tôi ra và để Himeji và Hideyoshi lại trong tấm hình. Thôi, không phải tôi không hiểu cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, đúng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, tớ có việc muốn hỏi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy hơi ngượng khi nói điều này nên tôi hạ giọng sao cho Yuuji và Hideyoshi không nghe được trước khi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Dù chỉ một tấm,…hình chụp riêng hai người tớ với Himeji…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chỉ một thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nở nụ cười nhẹ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là kí ức tôi muốn giấu tất cả mọi người và giữ riêng cho mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
☆&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Muttsurini chết chìm trong vũng máu, chúng tôi mất kha khá thời gian mới chụp được hình của Hideyoshi và Himeji. Dù hình vẫn chưa được rửa, không có người đàn ông nào lại không nghĩ đến việc nhìn trộm sau khi thấy chúng. Nếu có ai không cảm thấy thế thật, rất có khả năng hắn là một kẻ đồng tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chụp hình xong, Himeji trở về phòng của cô ấy. Tôi không biết liệu chúng tôi có bị Người Sắt cho ăn đòn vào lúc đêm khuya không, nhưng chúng tôi nghe thấy tiếng ngáp sau khi chúng tôi tắt đèn. Mà tôi chợt nhớ rằng tôi phải nói với Minami về bức tin nhắn đó ngay khi tôi thức dậy vào sáng mai nên tốt hơn tôi đừng nên cố gắng chống lại cảm giác buồn ngủ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay có lẽ vì lí do đó mà tôi còn không nhận ra ai vào trong phòng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này, dậy đi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có cảm giác tôi đang bị lay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôioa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hư…Tôi không biết đây là ai, nhưng tôi mệt lắm rồi…xin hãy để cho tôi ngủ đi mà…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật là…tại sao cậu ngủ rồi chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người kia tiếp tục lay tôi cho tới khi tôi tỉnh giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể gạt bàn tay đó ra khỏi người tôi. Thiệt tình, tôi đang ngủ đây, đừng có làm phiền nữa…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi nói cậu tỉnh dậy đi mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rắc rắc…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“----UIOAAAAA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái…cái gì thế này!? Ai làm trật khớp vai tôi đau điếng rồi nắn nó lại để thủ tiêu chứng cứ!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki này, cậu dậy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? A, thì ra là Minami. Tớ nghĩ tớ hiểu tại sao tớ lại bị đau rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Minami ở quanh đây, cơn đau ở mức độ ấy là có thể hình dung được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Minami, sao cậu lại ở đây, ƯWAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khe khẽ cái mồm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami trông có hơi hốt hoảng khi cô ấy vừa che cả miệng lẫn mũi tôi bằng tay của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả, hả!? Tại sao!? Tại sao Minami ở đây!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu tỉnh chưa? Khi nào cậu bình tĩnh lại, tôi sẽ bỏ tay ra…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(gật đầu lia lịa)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tự động gật đầu như điên ngay sau khi nghe lời nói của Minami đến nỗi đầu tôi muốn rơi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ tôi nên nói lần sau cô ấy chỉ việc bịt miệng tôi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng làm ồn quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 179.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, cuối cùng Minami bỏ tay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hộc…sau khi lấy lại đủ oxy, tôi ngước mắt lên nhìn cô gái đang nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…cậu là Minami, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mắt cậu bị gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, Minami không cột tóc đuôi gà, cô ấy để xõa tóc. Chỉ có thế thôi mà ấn tượng của tôi về cô ấy đã thay đổi hẳn. Thấy cô ấy có vẻ hơi đỏ mặt, trông cô ấy cũng thật---đáng yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aki…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami nhìn tôi chằm chằm một cách bất an. Vẻ mặt ấy hoàn toàn khác hẳn tính khí háo thắng nhiệt tình của cô ấy, nhưng trông có vẻ yếu đuối và giống hệt một cô gái đáng yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Tuy nhiên, tại sao bây giờ Minami lại ở trong phòng của tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, con gái cất công đến phòng ngủ của con trai vào lúc này thì thật khó hiểu. Ngay cả khi chúng tôi là bạn bè, chúng tôi vẫn là bạn khác giới! Đến đây vào thời điểm hiện tại, và hơn nữa, tôi không phải là người cô ấy thích. Thật đáng ngờ. Chưa kể, quần áo của cô ấy khá mỏng nên rất có khả năng cô ấy vào nhầm phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tại sao Minami chọn nguy cơ bị giáo viên bắt gặp và cất công đến đây? Tôi suy nghĩ về việc ấy và đột nhiên một ý nghĩ lóe ra trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Minami thích tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KHÔNGKHÔNGKHÔNGKHÔNG!! NHANH CHÓNG BÌNH TĨNH LẠI NÀO, YOSHII AKIHISA! ĐỜI NÀO LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA CHỨ!? CÔ ẤY LÚC NÀO CŨNG MẮNG TÔI LÀ ‘ĐỒ NGỐC ĐỒ NGỐC!’ NÊN CHẮC CÔ ẤY THÍCH NGƯỜI THÔNG MINH HƠN, ĐÚNG CHỨ? TẠI SAO BỖNG DƯNG CÔ ẤY LẠI THÍCH TÔI ĐƯỢC? KHÔNG PHẢI ĐƠN GIẢN QUÁ SAO? Hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ trước nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy phân tích tình hình hiện tại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái trong lớp tôi xuất hiện trước mặt tôi và mặc bộ đồ ngủ mỏng manh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÔ ẤY THÍCH TÔI!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NÀY! KẾT LUẬN THẾ CÓ HƠI BỘP CHỘP KHÔNG!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, nếu cậu ồn ào cậu sẽ làm người khác tỉnh dậy mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dùng thêm lực để bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoan đã, hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thích tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có thích tôi không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dựa trên những hành động trong quá khứ, chắc không hẳn đâu nhỉ? Hơn nữa, bây giờ cô ấy đang bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi chợt nhớ rằng đúng là tôi gửi cho cô ấy một tin nhắn kì quặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc Minami khó chịu trong lòng nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy dự định đến đây và phi tang mọi thứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối khuya + xâm nhập + cả cơ thể là vũ khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồồồ! Tôi đã giải được vấn đề!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Minami, ít nhất đừng làm tớ đau quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đầu óc cậu giờ đang nghĩ gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sắp bị xử tử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi tôi chuẩn bị ngồi dậy, không hiểu sao Minami bắt đầu đỏ mặt, trông hơi ngượng ngùng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tôi…tôi thu hết dũng cảm trước khi cất công đến đây đấy…thế nên, những chuyện ấy...cậu không cần phải gửi tin nhắn, chỉ cần nói trực tiếp với tôi thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần nhắn tin mà chỉ cần nói thẳng ra? Cô ấy đang nói về ý muốn của tôi? Vì không có giấy ở đây, tôi cho rằng cô ấy có ý định lắng nghe tôi và giúp tôi nói ra? Minami thật tử tế, chúng tôi thân thiết đến nỗi cô ấy chịu lắng nghe điều tôi muốn, tôi thật sự hi vọng rằng cô ấy sẽ nhẹ tay với tôi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được rồi, hãy nghĩ cách trốn thoát khỏi đây. Đầu tiên, kiểm tra những gì xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, những gì quanh tôi là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt đáng yêu của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đã vũ trang sẵn sàng với chiếc camera.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima mặc yukata lén chui vào đệm của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Không hiểu vì sao có gì đó không đúng ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lắc đầu và dự định xác nhận lại mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt ngây thơ của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhấn nút chụp hình như điên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima phớt lờ sự phản kháng trong hốt hoảng của Yuuji trong khi cô ấy bởi obi của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối thật…chắc các cậu có thể giúp tớ một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước đó, cậu không có ý định cứu tớ hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi còn không dám nhìn sang chỗ Yuuji. Bởi lẽ Kirishima đã cởi đồ của cô ấy đến mức có thể tôi thấy những thứ mình không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan…khoan đã. Cậu nói rằng mọi người đã tỉnh dậy ngoại trừ Kinoshita!? Đáng lẽ ra cậu nên nói sớm hơn chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dự định thu hẹp khoảng cách nhưng lại hớt hải đẩy tôi ra xa. Có lẽ cô ấy không thể giết tôi lúc này vì có quá nhiều nhân chứng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…mình hiểu rồi. Vì mọi người đã dậy…nên Aki giả vờ như không biết gì cả…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, giờ thì nguy hiểm đã qua. Tôi chỉ cần họ trở về phòng trong khi làm sao giáo viên không bắt gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, chị có sao không!? Miharu đến đây cứu chị đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết ngay mà. Tôi đã biết mọi chuyện sẽ không kết thúc thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-Miharu!? Sao cậu lại ở đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em vừa chui vào đệm của chị và thấy nó trống không nên em lo lắng không biết chuyện gì xảy ra…! Đến đây đúng là lựa chọn chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shimizu, cậu thật là tuyệt vời! ‘Lén chui vào và không thấy ai cả’ rồi ra ngoài tìm không phải là điều mà một người bình thường suy nghĩ. Cậu là người lên kế hoạch tấn công tổng lực vào ngày thứ ba của khóa huấn luyện phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suýt…suýt chút nữa thì…ta nghĩ buổi trừng phạt hôm qua là đủ để dạy ngươi một bài học rồi. Đáng lẽ không nên mất cảnh giác thế…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Cô ấy cũng có mặt ngày hôm qua?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi! Phòng ngủ của lũ con trai dơ bẩn lắm! Cởi đồ ra ngủ với Miharu đi! A, nhưng Miharu sẽ làm nhiều trò để chị không ngủ được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi đi, Shimizu! Nếu cậu cứ nói thế này thì Muttsurini không sống nổi mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chảy chảy chảy)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tiếp tục thôi, Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SHOUKO, CẬU ĐÚNG LÀ CHẢ BIẾT ĐỂ Ý GÌ CẢ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…chuyện gì đang xảy ra đây? Tại sao mình thức dậy thấy ba đứa con gái trong phòng, Yuuji bị bịt miệng còn đệm của Muttsurini toàn là máu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÁÁÁ! ĐỪNG CÓ ỒN ÀO! NẾU CỨ THẾ NÀY THÌ NGƯỜI SẮT PHÁT HIỆN RA MẤT---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì thế này? Hình như mình nghe thấy tiếng của Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói thô lỗ của Người Sắt vang lên từ ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Tại sao? Tại sao mọi người đều tỏ vẻ ‘tại Yoshii mà tất cả chúng ta bị phát hiện’ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tại sao thầy chỉ nghe thấy tiếng của tôi thôi? Người Sắt nên đi bác sĩ khám tai đi là vừa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Tại Akihisa mà tình hình càng trờ nên phức tạp rồi! Thôi, nhanh chân ra khỏi đây trước khi các cậu bị bắt gặp đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đổ thừa hết mọi việc cho tớ là không hay lắm, Yuuji nói đúng! Các cậu nhanh nhanh đi, mọi việc cứ để bọn tớ giải quyết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi có ai đó phát hiện có con gái trong phòng ngủ của nam sinh (và đặc biệt một người chỉ mặc có yukata), chuyện này sẽ trở thành vấn đề nghiêm trọng. Chúng tôi phải để ba người ấy trốn thoát bằng bất cứ giá nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…nhưng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, không còn thời gian để do dự đâu! Nhanh lên, cởi đồ ra và đến phòng của Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy khá ấn tượng và kì lạ khi Shimizu cố gắng thuyết phục Minami trong tình hình này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto! Ta biết ngay là hai em mà! Đứng lại mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng tôi chạy dọc hành lang, chúng tôi có thể nghe thấy giọng nói khủng khiếp của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếng của Người Sắt! Người Sắt đang truy sát bọn tớ kìa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn thời gian đâu! Chúng ta phải sử dụng ‘bom nổ Aki’ để đánh lạc hướng Người Sắt, các cậu lời dụng cơ hội này để trốn thoát nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami! Cậu đừng nói là rõ rồi chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải tuyệt chiêu này đã bị phong ấn từ lúc đầu rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, tớ và Yuuji sẽ chạy ra ngoài để gây chú ý cho Người Sắt. Các cậu lợi dụng thời gian này để thoát ra khỏi phòng, hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…xin lỗi nhé mọi người, vì bọn tôi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami ơi, em yêu chị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ kế hoạch đã được quyết định, không còn thời gian để đắn đo nữa, hãy giải quyết cho xong!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiến lên, Yuuji!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được, tớ sẽ đi cùng với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đặt tay lên nắm cửa và mở bật nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Bốp!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hư!? Y-Yoshii, quái quỷ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!? Hình như Người Sắt bị đập vào đầu!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp lắm, Akihisa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc mọi người đều cảm thấy thế, nhưng không phải sát khí của Người Sắt sẽ tập trung vào tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CHẠY ĐI, AKIHISA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, một việc không mong đợi xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì Người Sắt bị đập vào đầu, ba đứa con gái trong phòng không có cơ hội trốn thoát và bây giờ mắt của Người Sắt đang mở to nhìn vào trong. Chết tiệt, nếu thầy nhìn xa hơn, thầy sẽ thấy ba người đang trốn trong phòng mất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi phải làm gì đây? Nếu chúng tôi không làm gì cả, ba người kia sẽ bị liên can! Chưa kể, bỗng dưng tôi nhận ra Yuuji nắm lấy đầu tôi và dự định sử dụng tuyệt chiêu bom nổ đã bị phong ấn nên nếu tôi cứ đứng yên bất động, người bị truy sát tiếp theo sẽ là tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đây này, Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gạt tay của Yuuji ra, cởi bộ yukata và chạy về phía Người Sắt. Người Sắt phản ứng lại giọng nói của tôi và quay sang hướng tôi. Tốt lắm, bây giờ Người Sắt sẽ không thể thấy ba người kia!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta phải nhắc các em bao nhiêu lần là gọi ta bằng thầy Nishimura---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XEM ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cởi bộ yukata đang mặc với tốc độ ánh sáng, tôi dùng nó để trùm mặt Người Sắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, này, em làm cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĂN THÊM NỮA NÀY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi dùng obi để cột Người Sắt lại. Bây giờ chắc chúng tôi đã có thêm chút thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RA ĐI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ra hiệu cho Minami và những người còn lại. Họ đều gật đầu đồng ý và chạy ra ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt rồi. Ít nhất đã ổn được chút---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, hình như em thật sự muốn ta phụ đạo em lắm phải không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----Dĩ nhiên là không! Nếu chúng tôi không thoát khỏi đây, chúng tôi sẽ phải ăn nắm đấm phán xét của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cố gắng lên nhé, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji giơ ngón cái với tôi. Không không, thế thì không được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thầy Nishimura! Sakamoto Yuuji mang theo rượu và bắt em nhử thầy ra chỗ khác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI NHẢM NHÍ GÌ VẬY HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp lại với Yuuji đang hoảng hốt bằng cách giơ ngón tay cái lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình tĩnh nào Yuuji! Là bạn, tớ không bỏ rơi cậu đâu! Thôi nào, bọn mình sẽ cùng nhau trốn thoát. Chúng ta sẽ đi cùng trời cuối đất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii…Sakamoto…hai em…chuẩn bị tinh thần chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị thế nào chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Người Sắt xé toạc bộ yukata, tôi và Yuuji đã ở rất xa. Dù tôi không có ý khoe khoang, tôi khá tự tin vào khả năng lẩn trốn của mình!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao đây, Yuuji? Bọn mình phải cắt đuôi Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Bỏ trốn không phải là phương án ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, Người Sắt chả khác gì quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng phải, thế nên chúng ta phải trốn đi đâu đó mà Người Sắt không lại gần được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nơi mà Người Sắt không thể đến…nơi duy nhất tôi có thể nghĩ ra là một cái hành lang hẹp mà thầy không thể chui vừa, nhưng không biết có tồn tại một nơi như thế không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai em hết đường trốn rồi! Hãy chuẩn bị bài phụ đạo mà ta thích thú đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người Sắt đuổi kịp rồi! Phải nhanh lên!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tránh việc Người Sắt đuổi kịp, cả hai chúng tôi phóng qua phòng tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Yuuji, cậu chạy đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến một nơi mà giáo viên nam không thể vào, nói cách khác---phòng ngủ nữ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra là vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng ngủ nữ thật sao? Đúng là Người Sắt không thể bước vào căn phòng đầy những nữ sinh tươi tắn trong vùng đất giấc mơ vì đó là khu vườn bí mật mà con trai không thể đột nhập!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu tôi lẻn vào trong mà chỉ có đồ lót---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---Có vẻ như tớ không thể tránh cái chết đã được định sẵn rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải đây là một thảm họa theo nhiều nghĩa sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, đi thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy phòng ngủ nữ trước mặt tôi, tôi từ chối lời yêu cầu của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tôi không thể có quần áo cho tử tế, tôi sẽ phải tiếp tục chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc! Đến giờ này mà cậu còn để tâm mấy chuyện nhỏ nhặt à…Mà thôi, mặc vào đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji quẳng thứ gì đó qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt lấy nó. Đó là---không phải là quần áo tôi đang cần lúc này sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu là người hiểu rõ tớ nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc vào nhanh lên đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, cảm ơn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhanh chóng mặc đồ vào, cài nút, và không quên mang vớ. Xong! Hoàn hảo!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ mặc đồng phục thủy thủ rồi này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một áo phông trắng và một chiếc váy ngang đầu gối sẽ làm mắt của bất cứ ai sáng lên với cặp vớ màu xanh biển, và màu đồ lót là, bí, mật☆.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Đây không còn là tình thế tôi tôi có thể bị bắt nữa. Tôi có thể tưởng tượng ra nếu tôi bị gô cổ lôi đến đồn cảnh sát, mọi người sẽ đồng tình rằng ‘học sinh này đến từ trường khác’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, giờ chúng ta có thể lẻn vào trong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Yuuji! Mặc thứ này còn chết người hơn cả hoàn toàn khỏa thân!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi mới để ý, làm sao Yuuji có mấy bộ đồ ấy được? Đồng phục trường chúng tôi chắc hẳn toàn đi theo bộ, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Cởi bộ đồ này ra trước đã!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng ta chia nhau ra chạy ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nói với tôi trong khi tôi vẫn còn mặc quần đùi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, sao cậu lại nói thế? Dù có ở bất cứ đâu, bọn mình sẽ trốn thoát cùng nhau~☆”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao tôi có thể bỏ chạy chỉ với cái quần đùi trên người?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TỚ TỪ CHỐI! TỚ KHÔNG MUỐN BỊ GÁN GHÉP CÙNG VỚI CẬU, ĐỒ BIẾN THÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM ĐI! NẾU CẬU KHÔNG CHỊU, ĐƯA QUẦN ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“THÌ RA CẬU HĂM HE NÓ RỒI HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CỞI RA! CỞIIIII RAAAAAA----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÒN KHUYA TỚ MỚI ĐƯA CHO CẬU---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hai em đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn với Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh tượng tôi mặc quần đùi kéo quần của Yuuji chắc hẳn sẽ gây tổn thương mắt dù có nhìn dưới góc độ nào đi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta biết hai em chả có may mắn gì với con gái, nhưng xin hai em đừng làm những việc thế này giữa nơi công cộng, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thầy ơi! Bọn em chịu học phụ đạo! Chỉ cần thầy nghe bọn em giải thích!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ bây giờ, suốt ba buổi tôi, chúng tôi tận tưởng những khoảnh khắc tình thương mến thương với Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{|border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_tư|Câu hỏi thứ tư]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Baka to Test to Shoukanjuu tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_sáu|Câu hỏi thứ sáu]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=108659</id>
		<title>Baka to Test to Shoukanjuu: Tập 3 - Câu hỏi thứ năm</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Baka_to_Test_to_Shoukanjuu:_T%E1%BA%ADp_3_-_C%C3%A2u_h%E1%BB%8Fi_th%E1%BB%A9_n%C4%83m&amp;diff=108659"/>
		<updated>2011-08-06T01:32:15Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;Câu hỏi thứ năm&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;  &amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;Hãy dịch câu sau:  &amp;#039;Although John tried to take the airplane for Japan with his wife&amp;#039;s handmade lunch, he noticed that he forgot his passport ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;Câu hỏi thứ năm&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Hãy dịch câu sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;Although John tried to take the airplane for Japan with his wife&#039;s handmade lunch, he noticed that he forgot his passport on the way.&#039; &#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Himeji Mizuki:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Dù John cố gắng lên máy bay đến Nhật Bản mang cùng cơm trưa mà vợ anh ấy tự tay làm, trên đường đi anh nhận ra mình để quên hộ chiếu.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính xác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Tsuchiya Kouta:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Joan.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là John.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Câu trả lời của Yoshii Akihisa:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘John mang theo hộ chiếu tự làm của mình và lên máy bay đến Nhật Bản.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Lời phê của giáo viên:&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em hãy suy nghĩ lại ý nghĩa của từ ‘hộ chiếu tự làm’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, đây là lúc lên kế hoạch ngắn gọn trước khi tấn công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cuối cùng chỉ có lớp D và lớp E chịu giúp thôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Lớp trưởng lớp B chỉ là hữu danh vô thực, hắn không có biện pháp nào để dẫn dắt cả lớp, trong khi lớp trưởng lớp C là Koyama, thế nên tất cả bọn con trai trong lớp của cô ta không được dứt khoát cho lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, giờ lớp D và E đã sẵn sàng giúp đỡ, ít nhất tình thế của chúng ta trở nên tốt hơn nhiều so với bình thường.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế, hơn nữa, lần trước một nửa số con gái đang tắm lúc chúng ta tấn công nên quân số bọn họ có thể huy động bây giờ là gần năm mươi phần trăm. Vì vậy, một khi chúng ta có thể đánh bại số ít giáo viên, chúng ta vẫn còn cơ hội thành công.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lực lượng đối địch chắc hẳn sẽ không tăng lên thêm nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng bởi vì chúng ta gây cũng kha khá náo động suốt hai ngày qua, có khi nào người ta đóng cửa phòng tắm nữ luôn không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hẳn. Giáo viên cũng có tự trọng chứ. Cậu có nghĩ rằng họ có thể nói kiểu như ‘nhà trường không thể ngăn chặn nam sinh nhìn trộm, vì thế xin các em nữ sinh đừng dùng phòng tắm nữ nữa’ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, đúng rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như những gì Yuuji nói, giáo viên không muốn mất mặt và mất lòng tự trọng của một nhà giáo. Ngoài ra, vì mọi chuyện được định đoạt bằng một trận chiến linh thú, họ không thể cho phép học sinh phá vỡ phòng tuyến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây chỉ là đoán mò thôi…nhưng có khả năng giáo viên đang vui mừng với diễn biến mọi việc không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Cậu nói rằng giáo viên sẵn lòng để bọn mình nhìn trộm à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng thế! Dù gì thì mục tiêu của trại huấn luyện là ‘tăng cường ý thức học tập của học sinh’. Mà nhắc đến học tập, không có biện pháp nào tốt hơn là sử dụng trận chiến linh thú. Chưa kể bọn con gái cũng phải dùng linh thú để tự bảo vệ mình và ngăn cả chúng ta nhìn trộm.” – Yuuji phân tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi! Đáng lẽ ra giáo viên có thể nhốt chúng tôi lại ở trong lớp học, thế nhưng họ không làm vậy vì lí do này đây sao? Nhưng không phải giáo viên có phần quá tự tin khi nghĩ rằng chúng tôi không thể phá vỡ hàng phòng ngự của họ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, cậu đã thông báo thời gian và địa điểm tập hợp cho hai lớp kia chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã xong xuôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian dự kiến hành động là tám giờ mười phút tối và địa điểm tập hợp là tại căntin. Chúng tôi dự định tấn công tổng lực trong khi nhóm thứ nhất vẫn đang thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, đã đến lúc hành động.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng đấy, chắc hẳn phần đông cũng đã ngứa tay ngứa chân lắm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả bọn con trai lớp D và E, chúng tôi có khoảng một trăm người. Chúng tôi không thể lặp lại điều đã xảy ra ngày hôm qua!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không xong rồi, Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, cánh cửa mở rầm và bạn cùng lớp Sugawa của chúng tôi phóng nhanh vào bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì vậy, Sugawa? Còn vài phút nữa là chiến dịch bắt đầu rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đáng lẽ là vậy! Bọn con gái phục kích chúng ta ở căntin. Cuối cùng, tất cả lực lượng bị phân tán ở khắp nơi hết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI GÌ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao lúc này đối phương lại tấn công chúng tôi? Có gián điệp trà trộn ăn cắp thông tin tình báo của chúng tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không có khả năng chúng ta làm lộ thông tin mật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhanh chóng kết luận thế như thể đọc được sự băn khoăn trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini không phải là người bất cẩn và ngay cả khi kế hoạch của chúng tôi thật sự bị lọt ra ngoài, đối phương cũng phải mất kha khá thời gian mới hành động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kế hoạch của chúng ta đã bị nhìn thấu trước rồi sao?” – Yuuji nói trong hối tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy, đối phương đã nhìn thấu kế hoạch của chúng tôi. Theo lẽ thường, một kế hoạch bí mật như thế không thể bị đoán trước. Có thể nói rằng lí do duy nhất tại sao mọi việc thành ra thế này là vì đối phương hiểu rõ cách suy nghĩ của Yuuji. Và chỉ có một người trên thế giới có thể đoán trước được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kirishima Shouko…thủ khoa khóa của chúng ta…đúng là không thể xem thường được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, hi vọng mỏng manh duy nhất của chúng tôi là Yuuji nghĩ ra thứ gì đó không theo nếp nghĩ bình thường. Nếu ngay cả việc này cũng bị nhìn thấu, chúng tôi sẽ không thể hành động được gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Không còn thời gian để chần chừ nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ…đúng rồi đấy! Chúng ta làm gì đây, Yuuji?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu còn muốn hỏi gì nữa? Bây giờ kế hoạch tác chiến của chúng ta đã vô dụng rồi! Chúng ta chỉ còn có thể tập hợp mọi người lại. CÁC CHIẾN HỮU, ĐÃ ĐẾN GIỜ HÀNH ĐỘNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ!!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả Sugawa, năm chúng tôi di chuyển ra khỏi phòng và nhận ra rằng bên ngoài đã là một chiến trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái! Để bọn ta trói lại!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn ta nhất định không cho phép các người nhìn trộm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Sao bọn con gái lại xuất hiện ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm sao tớ biết!? Mà thôi, đánh xong rồi nói chuyện sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy một nhóm con gái chặn đường, một nhóm chiến hữu của chúng tôi nhanh chóng triệu hồi linh thú, nhưng sự khác biệt về điểm số là quá lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Onodera Yuuko lớp D, Hóa học, 116 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Masahiro Asakura lớp F, Hóa học, 44 điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Asakura bị thổi bay sang bên quá dễ dàng, Sugawa hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI BÌNH TĨNH! LINH THÚ CỦA BỌN HỌ KHÔNG THỂ ĐÁNH ĐƯỢC CHÚNG TA! CHÚNG TA KHÔNG CẦN PHẢI QUAN TÂM ĐẾN BỌN HỌ, CHỈ CẦN XÔNG THẲNG VÀO THÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không! Phán đoán đó sai rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được đâu, Sugawa! Không phải chỉ mình Người Sắt mới đáng cảnh giác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố hết sức gọi ngăn cản cậu ấy lại, nhưng Sugawa đã di chuyển. Muộn quá rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sugawa lớp F phải không? Hãy theo thầy đến phòng phụ đạo. Triệu hồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiến lên đằng sau bọn con gái là thầy Fuse. Ngay cả khi chúng tôi không triệu hồi, vẫn còn các giáo viên quanh đây và chúng tôi không thể xuyên thủng nếu không đánh bại những con linh thú ấy. Vì thế, chúng tôi phải tập trung hết lực lượng. Dù linh thú có mạnh đến mức nào, mãnh hổ nan địch quần hồ. Bởi vì số lượng giáo viên không đông như học sinh, ít nhất chúng tôi có thể làm được gì đó…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI NGHE ĐÂY! TẬP TRUNG LỰC LƯỢNG TẠI ĐÂY! ĐI THEO TÔI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa ra lệnh vừa liếc nhìn thầy Fuse. Tuy nhiên, hướng mà hắn chọn là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NÀY YUUJI! KHÔNG PHẢI NƠI ĐÓ KẺ ĐỊCH TẬP TRUNG ĐÔNG NHẤT SAO!? TỚ THẤY CHẠY ĐẾN CẦU THANG SẼ DỄ DÀNG TIẾP CẬN HƠN!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn tại nơi nhiều người tập trung nhất có vài bọn con gái lớp A đứng đó chờ sẵn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Yuuji phản bác ý kiến của tôi ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lí do đấy! Nếu hàng phòng thủ ở đó mỏng manh, rất có khả năng chúng ta sẽ rơi vào bẫy! Mặc dù tại đây khó xơi, tớ phải vượt qua nơi nguy hiểm nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy hắn nói như vậy, tôi mới để ý rằng sự phân bố lực lượng thật sự không đồng đều, cứ như thể mời gọi chúng tôi đi xuống cầu thang. Có lẽ đây thật sự là một cái bẫy. Đúng là Yuuji, hắn vẫn có thể suy nghĩ trong tình thế hiện tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐI THEO SAKAMOTO! VƯỢT QUA THẦY FUSE VÀ THOÁT KHỎI ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XUNG PHONG!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả mọi người có mặt ngay lập tức nhìn vào một điểm trước khi xung phong vào cùng một nơi. Đúng lúc đó, bọn con gái né sang một bên. Bọn họ tránh ra vì lực lượng của chúng tôi? Không, thật ra, tốt hơn hết chưa hết vội kết luận điều gì…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, chúng tôi không có thời gian bận tâm về những chuyện ấy. Chúng tôi nhanh chân chạy dọc hành lang trước cầu thang rồi rẽ sang hành lang kế bên khu vực tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã đợi cậu lâu rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K…Kirishima!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt chúng tôi, Kirishima và những người còn lại tiến tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay lắm, Shouko…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể nghe tiếng Yuuji nghiến răng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng hắn không vui chút nào cả, bởi vì từng kế hoạch có chủ ý của hắn đều bị đối phương phản công. Điều này cho thấy những suy nghĩ của Kirishima thận trọng hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Yuuji, chắc hẳn không còn điều gì đáng xấu hổ hơn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mình sẽ không tha thứ cho cậu vì đã lăng nhăng! Mình sẽ làm cho thân xác cậu hiểu được điều này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc ấy, Kirishima bước sang một bên. Một người khác xuất hiện từ đằng sau cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vẻ như cô cần phải giáo dục các em về các nguyên tắc xã hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“NGƯỜI ĐANG DẪN ĐẦU LÀ CÔ CHỦ NHIỆM KHỐI TAKAHASHI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi cho chúng tôi một cảm giác lạnh lùng nhưng rất trí thức và cô đang quắc mắt trách mắng chúng tôi qua cặp mắt kính của mình. Nếu đối thủ của chúng tôi là cô Takahashi, lớp F của chúng tôi chỉ còn nhiệm vụ là chịu thất bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ nghĩ tốt nhất bây giờ bọn mình nên rút lui.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi nhé, không được đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn lại đằng sau, có ai đó xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kudo…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin chào. Yoshii cố gắng thật đấy nhỉ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kudo vẫy tay như thể cô ấy chả biết chuyện gì. Sau đó, tôi có thể đoán được rằng giáo viên môn Giáo dục Thể chất, thầy Daishima, sẽ bước lên từ phía sau. Với đối thủ là hai người này, ngay cả Muttsurini cũng không có cơ hội chiến thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, hôm bữa cậu dám gạt tôi! Cậu làm tôi ngượng hết biết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, nếu cậu thật sự muốn nhìn trộm phòng tắm nữ, sao cậu không bàn với bọn mình trước?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mặt tôi là nhóm Minami và Himeji quen thuộc. Nếu cô Takahashi ở gần đây, môn học thi đấu sẽ là tổng các môn và điểm yếu của Minami sẽ không bị bộc lộ dễ dàng. Chúng tôi đã hoàn toàn thất bại trận đấu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay cả thế, chúng tôi không thể đầu hàng như vậy được! Nếu những tấm hình kia bị phát tán khắp cả trường, cuộc đời học sinh của tôi chỉ còn lại một màu xám xịt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“MỌI NGƯỜI, ĐỪNG ĐẦU HÀNG! HÃY CHIẾN ĐẤU ĐẾN GIÂY PHÚT CUỐI CÙNG! TRIỆU HỒI!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi linh thú của tôi ra và để nó thủ thế. Mục tiêu là cô chủ nhiệm khối Takahashi. Nhưng ngay cả khi chúng tôi có xuyên thủng được hàng phòng ngự tại đây, vẫn còn rất nhiều đối thủ chúng tôi cần phải đánh bại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ơi, linh thú của Aki trông mạnh mẽ hơn cậu ấy nhiều---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu, Shimada. Em không cần phải lo lắng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi dùng một tay ngăn Minami lại khi Minami định vào hỗ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô Takahashi tự tin quá nhỉ!? Tuy nhiên, tôi cũng có quen với việc làm sao điều khiển linh thú! Ngay cả khi đây là chủ nhiệm khối, nếu tôi có thể điều khiển nó một cách chính xác…!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi khóa chặt mục tiêu, linh thú của tôi phóng thẳng vào như một viên đạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, cô rất thất vọng về em. Cô đã nghĩ rằng ít nhất em cũng có một mặt tích cực nào đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi cô Takahashi lạnh lùng nhìn tôi chằm chằm, cô ra lệnh triệu hồi linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối phương đang mang một sợi roi da trong tay nên tôi không thể nắm được thời điểm của đòn tấn công. Nhưng ít nhất tôi có thể chiến đấu với nó một lần để ước lượng khoảng cách!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ cây kiếm gỗ lên ngang tầm mắt ở giữa mặt, phòng ngự trước đòn tấn công của đối phương. Đúng lúc đó, linh thú của tôi đột nhiên không thể di chuyển được---và đổ nhào xuống sàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể làm được gì cả. Và ngay sau đó, một cơn đau thấu xương dội lại khắp người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐAU QUÁAÁÁÁ!!! ĐAU QUÁÁ ĐI THÔIIIIIIII!!! KHÔNG PHẢI ĐÂY LÀ DỤNG CỤ ĐỂ TRA KHẢO SAO!!!??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngược lại với nắm đấm của Người Sắt, tôi có cảm giác như da của mình bị xé toạc ra trong khi cơn đau chạy dọc cả người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tên Akihisa bị đánh một cú thật, thế mà…đúng là thiên tài trong truyền thuyết…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 147.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Takahashi Yoko, Chủ nhiệm khối, Tổng các môn 7791 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VS&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Akihisa Yoshii lớp F, Tổng các môn 902 điểm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm của cô Takahashi hiện ra. KẺ NGỐC NÀO MÀ LẠI MUỐN THỬ SO SÁNH CHỨ? KHÔNG PHẢI SỰ CÁCH BIỆT QUÁ LỚN RỒI SAO!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được. Nếu vậy, mọi người có quyền tự do quyết định hành động của mình!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RÕÕÕÕ! CỨ GIAO PHÓ CHO BỌN NÀY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ lĩnh của chúng tôi đã ra lệnh không khác gì hơn là lệnh rút lui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi mệnh lệnh đã được truyền đạt, mọi người có thể tự ra quyết định cho mình. Họ sẽ bỏ chạy thế nào đây? Để xem nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” (&amp;lt;- Quỳ xuống ăn năn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là một lũ ngốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto, hai em không thừa nhận mình đã làm sai sao? Hay là vì hai em muốn giữ thể diện của thủ lĩnh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy Yuuji và tôi không chịu cầu xin tha thứ, cô Takahashi nheo mắt, tỏ vẻ tôn trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quỳ xuống và thừa nhận đã làm sai? Này, cô dùng từ khác thích hợp hơn được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi, cô sai rồi. Chúng em rất rõ ràng về việc này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở miệng đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji nói đúng, bọn em rất rõ ràng. Không cần phải cúi đầu nhận sai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng nở một nụ cười như Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng nói rằng các em có viện binh đấy nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy thái độ ngoan cố của chúng tôi, cô Takahashi cau mày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Viện binh? Không, cô không hiểu gì cả rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đây là một kì kiểm tra, câu trả lời của cô Takahashi chỉ đáng 0 điểm. Lí do chúng tôi không quỳ xuống nhận sai không phải là vì thể diện hay viện binh, nhưng---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sakamoto, Yoshii, nhìn trộm đúng là một điều sai trái đấy, hai cậu biết không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À đúng rồi, Aki, tôi vẫn chưa trả hết nợ nần của cậu ngày hôm bữa đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Yuuji, mình đã nói từ trước rằng mình sẽ không tha thứ cho cậu nếu cậu giở thói Sở Khanh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Câu trả lời chính xác là chúng tôi sẽ không được tha thứ ngay cả khi chúng tôi quỳ xuống van xin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
☆&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không ngờ cả cô Takahashi cũng vào cuộc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô Takahashi mạnh quá cho nên về cơ bản cô Takahashi tham gia cuộc chiến là ăn gian…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là cấp độ quyết định người chiến thắng nữa. Tìm được ai đó có thể một chọi một thắng cô Takahashi về thực tế là không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ nghĩ về nó thôi đã khiến người tôi đau điếng. Nó là hậu quả để lại của linh thú của cô Takahashi và đòn phạt của Minami. Tôi có cảm giác như tôi sẽ mơ về Himeji và Minami mỉm cười với tôi trong khi nội dung của nó toàn là trừng phạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy bọn mình nên làm gì đây? Không chỉ các cậu bị thư đe dọa, các cậu còn bị xem như là bọn nhìn trộm nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như hôm qua, Hideyoshi được tha bổng. Ôi, con gái nhìn con gái tắm không đủ để kết tội đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên bọn tớ không hề có ý định đầu hàng. Dù ngày mai sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta, nếu chịu khó nghĩ lạc quan hơn, chúng ta vẫn còn có cơ hội.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày mai là ngày thứ tư của khóa huấn luyện. Bởi vì ngày thứ năm sẽ là ngày dã ngoại, ngày mai là cơ hội cuối cùng để chúng tôi nhìn trộm. Tuy nhiên, đúng như những gì Yuuji nói, vẫn còn ngày mai để hi vọng. Còn quá sớm để chúng tôi đầu hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng. Dù sức mạnh có cách biệt một trời một vực, bọn mình đã quen với việc này. Sức mạnh vượt qua khó khăn là lúc giá trị đích thực của bọn mình tỏa sáng, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bị đe dọa và bị xem là kẻ nhìn trộm sau lưng, trước mặt chúng tôi là đối thủ cực mạnh mà chỉ có tên ngốc mới dám chống đối. Chỉ còn một cơ hội nữa thôi. Mặc dù nó có khó hiểu đến mức nào, chúng tôi không cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chúng ta không thể kết thúc thế này được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lớp F đã quá quen với việc ấy rồi nên không cần phải hốt hoảng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi và Muttsuri trông có vẻ phấn khích. Những chiến hữu khác không có mặt ở đây chắc hẳn cũng cảm thấy như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế sao? Nếu hai cậu không đầu hàng, vẫn còn có cách đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu vừa nghĩ ra ý kiến gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên rồi. Cậu nghĩ tớ là ai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nở nụ cười xảo trá. Đó là nụ cười đến nay tôi đã thấy được vài lần. Cứ mỗi khi tên này ra vẻ mặt như thế, thông thường hắn sẽ dẫn dắt chúng tôi đến an toàn (hãy phớt lờ hắn làm bằng cách nào trước). Lần này chắc hẳn chúng tôi cũng sẽ thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, kế hoạch là gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tấn công trực diện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rút lại lời nói. Bây giờ chúng tôi chả còn cơ hội nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có làm cái mặt như thế và nghe cho hết đây. Ý tưởng cơ bản là tấn công trực diện không hề thay đổi, thứ thay đổi là sự chuẩn bị trước đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu chúng ta sắp tiếp tục cố gắng tấn công trực diện, cậu đang nói tới tăng cường lực lượng?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Lực lượng phe đối địch đã đến mức giới hạn. Họ chả còn cách nào để tăng cường lực lượng thêm nữa đâu. Mặc dù việc chúng ta thất bại hôm nay là một điều đáng tiếc, nhưng nhờ vậy, chúng ta có thể nắm bắt được khả năng chiến đấu của đối phương. Điều này rất quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã có thông tin từ các nhân chứng lớp khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lớp khác mà Muttsurini đang nói đến chắc hẳn là lớp D và E.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đối phương sử dụng giáo viên làm lực lượng phòng ngự chính, có một điểm yếu ở đây. Cậu biết đó là gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hề.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ dạy cậu cách sử dụng cây kéo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! Mắt của tôi, MẮT CỦA TÔI!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji dùng cặp kéo để truyền đạt nó như một món quà nụ hôn kiểu Pháp cho mắt tôi (mà nói luôn, phiên bản đẹp).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…cậu chả bao giờ chịu suy nghĩ cho kĩ hả? Vùng triệu hồi linh thú có một thứ gọi là ‘nhiễu’. Hiện tượng này xảy ra khi một giáo viên khác tạo một vùng triệu hồi, sự không thống nhất giữa các môn học sẽ khiến linh thú biến mất---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, không được bố trí nhiều giáo viên tại cùng một điểm?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính xác đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nếu giáo viên ở quá gần nhau, nó sẽ gây nhiễu và làm ‘linh thú’ biến mất, đúng không nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hiểu rồi, thì ra đó là lí do giáo viên tấn công từ mọi phía. Họ không thể chiến đấu về mặt thể chất với nam sinh trung học nếu họ không triệu hồi linh thú, vì thế họ sẽ tránh ‘nhiễu’ bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kẻ bảng hiện tượng này và kết quả mà Muttsurini báo cáo, chúng ta có thể tiên đoán đối phương sẽ triển khai thế này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji mở một mảnh giấy trắng trên bàn và bắt đầu vẽ tiên đoán của hắn trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Vị trí của cô Takahashi sẽ khác ngày hôm nay sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không dám chắc trăm phần trăm, nhưng tớ sẽ làm thế này nếu tớ là đối phương. Đặt quân vào chỗ cậu không muốn kẻ địch xuyên thủng là một nguyên tắc cơ bản.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo tiên đoán của Yuuji, vị trí của cô Takahashi sẽ ở trước cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Đó là vì cầu thang là lối duy nhất dẫn xuống khu vực tắm nữ, và rất có khả năng đối thủ sẽ đặt đội quân chính tại đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế thì sao họ không làm vậy ngày hôm nay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là họ cố gắng làm giảm ý chí chiến đấu của bọn mình? Có vẻ như đường đi nước bước của bọn mình đã bị đoán trước hết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, thôi, sự khác biệt về điểm số là một nhân tố quan trọng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vô cùng xin lỗi khi phải làm các bạn nữ thất vọng, nhưng chúng tôi sẽ không dễ dàng đầu hàng chỉ bởi điều cỏn con này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cũng phải nhắc, đây là trận chiến khó khăn dành cho chúng ta. Có Người Sắt, thầy Daishima (giáo viên Giáo dục Thể chất) và cô Takahashi (chủ nhiệm khối), những vị trí mà chúng ta không thể dễ dàng vượt qua.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nói thế, chúng tôi không được phớt lờ những giáo viên khác. Những gì Yuuji dự đoán là những yếu tố chính và tôi cho rằng đó là chính xác. Lúc này, lực lượng chúng tôi ở đây bao gồm nam sinh lớp D, E, F. Dù chúng tôi có tinh thần cao, rõ ràng chúng tôi là phe yếu hơn khi lực lượng đối địch bao gồm cả nữ sinh lớp A và đặc biệt là lớp E không có kinh nghiệm trong chiến tranh linh thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì chiến thắng của chúng ta, chúng ta phải đảm bảo một người nhất định đối đầu với Người Sắt không bị sứt mẻ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người nhất định?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chính là cậu, Akihisa. Dù là gì đi chăng nữa, điều kiện không thể tránh khỏi cho chiến thắng của chúng ta là cậu đánh bại được Người Sắt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là vì tớ là ‘học sinh bị giám sát’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Người Sắt đóng vai trò phòng tuyến cuối cùng đến khu tắm nữ. Đây là điểm mà chúng ta phải xuyên thủng. Tuy nhiên, đánh tay đôi thì hoàn toàn không thể thắng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đã biết rõ điều đó hai ngày trước. Khi phải đối diện với Người Sắt, ngay cả Yuuji cũng sẽ bị quẳng xác sang một bên như một con chuột nhắt. “Con người sử dụng vũ khí để chống lại quái vật, và người duy nhất có vũ khí là cậu, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Linh thú mạnh hơn con người rất nhiều. Tuy nhiên, một con linh thú thông thường không thể chạm vào vật thể. Chỉ có linh thú của tôi được chỉ định làm ‘học sinh bị giám sát’ mới có thể chạm vào vật thể nên có nghĩa rằng tôi sẽ phải là đối thủ của Người Sắt. Tôi không biết tôi có thể thắng hay không, nhưng ít nhất vẫn tốt hơn để ai đó thay vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà nói vậy không phải đồng nghĩa với việc vượt qua cô Takahashi mà vẫn lành lặn?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, cả Muttsurini cũng phải đối phó với thầy Daishima, quân số cần để giao chiến với cô Takahashi vẫn không đủ. Thật ra, với lực lượng hiện tại, đánh bại cô Takahashi là điều bất khả thi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ cho rằng cần mười người để chặn một giáo viên, chúng tôi cần khoảng tám mươi người ở cấp độ thứ hai và thứ ba. Chưa kể với việc có bọn con gái giúp sức, chúng tôi không thể phủ nhận rằng chúng tôi đang gặp bất lợi cực kì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao, chúng ta phải lấy được sự giúp đỡ của lớp A, B và C.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều Yuuji muốn nói là lớp B và C là cần thiết để tiếp cận cô Takahashi và lớp A để đánh bại cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói ra thì dài dòng lắm, nhưng vì điều này, tìm kiếm sự giúp đỡ từ lớp khác là việc bắt buộc. Vì thế, trước khi chúng ta bắt đầu vào trận chiến, hãy tập trung cho vấn đề ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy cậu muốn nói rằng bọn mình cần phải lôi kéo lớp A đến lớp C thành chiến hữu? Nhưng bọn mình bị từ chối một lần rồi. Liệu có dễ dàng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế mới nói chúng ta cần làm gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, Yuuji đang cầm một đống camera và yukata được chuẩn bị trong mỗi phòng. Mặc dù chúng tôi không được phép sử dụng yukata, tên này không hề có ý định tuân theo nội quy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng cậu có kế hoạch gì đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dùng những tấm hình này để khiến bọn con trai lớp A đến lớp C phát hiện ra mảng tối trong tâm hồn. Nếu có thể, nó có thể kích thích họ nhìn trộm và nhận được giúp đỡ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm~đúng là kế hoạch tác chiến của Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, nếu nó hiệu quả, thử một phen cũng đáng lắm. Mặc vào đi, Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thế nữa rồi, cậu lại bắt mình mặc nó sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao tôi có cảm giác Hideyoshi trông không vui khi cậu ấy nhận bộ yukata đó?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình tĩnh nào. Không chỉ Hideyoshi không thôi đâu. Tớ cũng sẽ kêu Himeji và Shimada mặc nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải mình không vui vì mình là người duy nhất mặc nó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy cậu ấy không phải đang bực bội à? Tốt, tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi, Akihisa. Liên lạc với Himeji và Shimada. Muttsurini sẽ chuẩn bị camera.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời hướng dẫn của Yuuji, tôi lôi điện thoại ra. Mm~số của hai người này…ồ, thấy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch, tôi gõ nội dung tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tớ có chuyện cần nói. Cậu đến phòng của tớ được không?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chốc sau khi ấn nút gửi, tôi nhận được hồi âm --- a, là của Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Được rồi. Mình sẽ mang theo đồ ăn. Mình sẽ đến đó sớm.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm việc này để chụp hình, đó đúng là một câu trả lời đáng mừng. Tôi phải cảm ơn cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tít Tít Tít Tít Tít &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tôi đóng điện thoại lại, chừng một phút sau, tôi nhận được một tin nhắn khác. Lần này chắc là từ Minami?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Cũng được thôi. Nhưng tại sao lại bây giờ?]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, cô ấy có hơi cảnh giác nhỉ? Biết sao được, vì Minami và những người còn lại xem chúng tôi là bọn nhìn trộm và có khả năng làm Himeji đổi ý khi Himeji hoàn toàn không bận tâm gì cả. Hồn tôi hỡi, biết đáp lại thế nào đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tôi đang nghĩ làm sao trả lời để Minami có thể chấp nhận, điện thoại của tôi reo lên báo tin nhắn thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hử? Là ai nữa đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mở hộp tin nhắn đến ra, người gửi là ---- Sugawa. Gì thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Hỏi bây giờ có hơi đột ngột, tại sao cậu lại cố sống cố chết để nhìn trộm thế? Hay là cậu thật sự thích con gái? Tớ có hơi để tâm khi cậu nói gì đó thích mông của Sakamoto.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phút chốc, tôi không thể nói gì sau khi đọc tin nhắn của Sugawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó…đó là một sự hiểu lầm nghiêm trọng! Không phải sẽ có ai đó nghĩ rằng tôi có hứng thú với Yuuji hơn con gái nếu có ai đó thấy tin nhắn này sao!? Phải thay đổi suy nghĩ của họ mới được!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chưa có hậu quả gì đáng tiếc, hãy gửi một tin nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao chúng tôi nhìn trộm phòng tắm nữ? Dĩ nhiên là vì chúng tôi đã quyết định rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt tình…tại sao cậu ấy lại hỏi chứ? Không phải cứ suy nghĩ bình thường là có được câu trả lời rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gấp gáp nhấn nút gửi. Ôi trời. Có quá nhiều tên ngốc xung quanh khiến tôi bực---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Gửi tin nhắn đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ahaha. Hình như tôi mệt quá rồi, vì có vẻ tôi đã gửi sai tên người nhận. Tuy nhiên, tôi chỉ cần dụi mắt và xem lại bức tin nhắn gửi đến đâu thôi, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Tin nhắn đã gửi đến -&amp;gt; Shimada Minami]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thấy tên người nhận, tôi thốt ra tiếng không tin vào mắt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Khoan đã, Yoshii Akihisa. Đây không phải là một tin nhắn nguy hiểm, phải chứ nhỉ? Thử nhìn lại tin nhắn tôi vừa gửi xem?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Bởi vì tớ thích, đúng không? Còn hơn cả Yuuji!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ĐÂY LÀ LỜI TỎ TÌNH MẠNH MẼ VÀ CƯƠNG QUYẾT MÀ CHỈ CÓ MỘT NGƯỜI ĐÀN ÔNG ĐÍCH THỰC MỚI VIẾT RA ĐƯỢC!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ! Mình đúng là một thằng ngốc! Mình thật sự sốc bởi những gì mình đã làm ở mức độ nào đó! CHẾTTTT TIỆTTT!!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây…đây là mối khủng hoảng lớn nhất trong cả cuộc đời tôi! Làm sao tôi có thể gửi cái tin nhắn ấy cho Minami khi cô ấy luôn xem tôi là sâu bọ hay là cái bao cát! Tôi sẽ bị ném sang một bên, Minami sẽ nói rằng ‘sẽ rất bất tiện nếu gặp lại kẻ mà tôi vừa mới cho thất tình!’ và sẽ không đến phòng này. Nghĩ đến việc cái kế hoạch rối rắm của Yuuji bị đổ bể và tôi bị từ mặt, hôm nay có phải là một ngày thảm họa không!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, phải gửi tin nhắn để giải thích chuyện vừa rồi là chuyện gì chứ nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố gắng hết sức để nghĩ mình nên viết gì. Không, bây giờ không còn thời gian để suy nghĩ nữa! Mặc kệ vậy, phải thay đổi tin nhắn ấy----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì đây, Akihisa? Tớ vừa nghe thấy tiếng hét.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có chuyện không hay xảy ra rồi! Đừng ngăn cản tớ---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện không hay? Đó---OÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
VÚTTTT (Tiếng Yuuji trượt vỏ chuối)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji kéo tôi ngã theo)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CRẮC (Tiếng Yuuji đạp lên điện thoại của tôi và nó vỡ thành từng mảnh)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu vừa nói chuyện không hay gì xảy ra vậy, Akihisa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÁI CHUYỆN CẬU MỚI VỪA LÀM ĐẤY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điện thoại di động của tôi bây giờ đã ở trong tình trạng đáng thương khi nó vỡ vụn thành những mảnh nhỏ. Rõ ràng không thể sử dụng điện thoại để giải thích ở đây được rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Điện thoại của cậu đây à? Xin lỗi nhé, mai mốt tớ đền cho cậu sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ai có nói gì, tôi có quyền trói tên này lại và đập cho ra hồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, quên cái điện thoại đó đi. Mà này, cho tớ mượn điện thoại của cậu là được rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, điện thoại hả? Đây nè, không sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giơ tay lấy chiếc điện thoại kiểu dáng đơn giản mà Yuuji thích và bắt đầu tìm số của Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Danh bạ của Sakamoto Yuuji…số 1 -&amp;gt; Kirishima Shouko.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừ, con nhỏ Shouko đó lại phá điện thoại của mình à? Đúng ra cô ta là một người chả hiểu biết gì về máy móc chứ nhỉ…chẳng lẽ mình phải nhập lại số của mọi người sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn hắn không ghi lại số điện thoại hay địa chỉ mail của Minami. Tương lai của tôi sắp bị phá hoại như vậy sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặt mũi cậu bị gì thế, Akihisa? Làm như vừa gửi tin nhắn nghe giống như tỏ tình với Shimada rồi tớ dẫm lên điện thoại của cậu hay làm gì đó trước khi cậu kịp giải thích.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha. Cậu nói cái gì vậy, Yuuji? Đời nào lại có chuyện ấy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cậu nói đúng. Nếu có chuyện như thế xảy ra, không phải tớ đã trở thành cái bao cát hay gì gì đó rồi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật là…tớ không chịu nổi cậu mà, ahahahaha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạch tạch lạch tạch lạch tạch. Gửi…tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[Đến: Kirishima Shouko Từ: Sakamoto Yuuji&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi xin cầu hôn lại lần nữa. Hãy mặc yukata đến phòng tôi nhé.]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hử? Akihisa, cậu gửi tin nhắn cho ai-----ẶC, CẬU…CẬU LÀM CÁI QUÁI GÌ THẾ, ĐỒ KHỐN!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM NGAY! TỚ SẼ CHO CẬU MẤT HẾT MỌI THỨ NHƯ THẾ! XEM ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“OÁIIII! CẬU QUĂNG ĐIỆN THOẠI CỦA TỚ VÀO NƯỚC TRÀ!? BÂY GIỜ LÀM SAO TỚ GIẢI THÍCH CHO SHOUKO ĐÂY, ĐỒ RÁC RƯỞI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĐÚNG THẾ! CHÍNH LÀ CẢM GIÁC NÀY ĐÂY! CÁI CẢM GIÁC CỦA TỚ KHI THẤY BẢN MẶT CỦA CẬU!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI CÁI QUÁI QUỶ GÌ VẬY, TỚ CHẢ HIỂU GÌ CẢ! MÀ THÔI, TỚ PHẢI GIẢI THÍCH CHO CÔ TA TRƯỚC KHI QUÁ MUỘN---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
XOẠCH (Tiếng Yuuji mở cửa chạy ra ngoài)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM (Tiếng Yuuji ăn trọn nắm đấm của Người Sắt ngoài hành lang)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ẦM CẠCH THỤP (Tiếng Yuuji bị đập vào tường cùng với chiếc bàn)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em không được rời khỏi phòng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dạ vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì Yuuji không thể di chuyển, tôi phải trả lời giúp hắn. Có vẻ như các giáo viên đã cảnh giác cao độ về những người ở trong phòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, Hideyoshi và Muttsurini, hai cậu chưa mua điện thoại di động à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, cũng không cần thiết lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Sẽ gặp rắc rối nếu nó reo vào khoảnh khắc quyết định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời buổi bây giờ hầu hết học sinh trung học chắc đều có một cái, vậy nên hai người này có thể được xem là ngoại lệ, đặc biệt khi một trong số họ có lí do có một không hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết sao được. Ngày mai tôi sẽ giải thích cho Minami.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà giờ mới nhớ, nếu bọn mình không dọn phòng ngủ thì không hay đâu nhỉ? Cứ để thế này thì bọn mình còn chẳng trải nệm ra được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, dọn dẹp chỗ này trước đã rồi chúng ta chụp hình Hideyoshi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi lật lại chiếc bàn bị lật sấp, nhặt rác trên sàn và gom chúng lại một nơi. Hành lí của Hideyoshi chắc cho qua phía bên phải (thụp), bình cắm hoa bị vỡ và thủy tinh nên quẳng sang phía bên trái (hấp), hành lí của tôi để qua bên phải (thụp), Yuuji bất tỉnh là rác nên hắn sang trái (loạtxoạt---lănlăn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÓAAAAA!! MIỂNG CHAI…MIỂNG CHAI TRÊN LƯNG!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Yuuji. Nếu cậu dậy rồi thì ra giúp một tay nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã! Cậu không thấy lưng tớ bị thương à!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao cả. Đã chết đâu mà sợ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đấy nhé, thế này thì sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Áá! Cậu quăng quần áo của tớ vung vãi khắp phòng à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ cho cậu chịu đau khổ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế, tớ mặc yukata là xong! Ít nhất là sẽ hợp với Hideyoshi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật đáng ghen tị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Các cậu…quên giới tính của mình là gì rồi đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian trôi qua và chúng tôi cứ náo loạn cả lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----CỐC CỐ CỐC&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi nghe thấy tiếng gõ cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, chào Himeji. Cậu có bị Người Sắt chặn đường không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu cậu đang nói đến thầy Nishimura, thầy để mình vào sau khi mình cho thầy chút đồ ăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa nói vừa nhìn xuống món quà vặt tuyệt vời của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tạm biệt Người Sắt. Xin thầy hãy an nghỉ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cầu nguyện thầy được an nghỉ từ đáy lòng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À phải rồi, tại sao Akihisa lại mặc yukata thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Nó có sẵn ở trong phòng nên tớ lấy ra mặc thử. Tớ thấy đây là cơ hội đặc biệt. Có hợp với tớ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi phải thay đồ thật ra là vì đồ của tôi bị dính đầy miểng chai, bây giờ không cần phải giải thích việc ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, hợp với cậu lắm! Làn da đẹp và vóc người mảnh khảnh, trông cậu tuyệt lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy cô ấy sắp bị lạc vào chủ đề nào đó, tôi tự hỏi không biết tôi có thể làm gì để giúp cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, Himeji, rất vui cậu đã đến đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào Sakamoto, xin lỗi vì đã làm phiền cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù có hơi sớm, đây là quà cho cậu này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji đưa thứ gì đó cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là yukata sao? Cảm ơn nhé. A đúng rồi, Akihisa gửi tin nhắn nói rằng có việc quan trọng cần nói với mình, có phải là việc này không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tỏ ra nghi ngờ về bộ yukata đột nhiên được đưa cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật ra, tớ có một yêu cầu muốn nhờ Himeji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cầu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hm, đúng. Tớ hi vọng Himeji sẽ mặc yukata và chụp hình với bọn tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji mở to mắt vì yêu cầu này quá bất ngờ. Đúng là tự dưng nói thế này có hơi đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A~nhưng, mình nên nói sao đây…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo cô ấy gì nhỉ? Thật là khó nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…À, nếu Akihisa chịu chụp hình chung với bọn mình, mình nghĩ mình có thể đồng ý…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc đó, Himeji chấp thuận lời yêu cầu dù chưa nghe giải thích. Ồ, vậy ra cô ấy không thích chụp hình một mình à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế thì dễ rồi! Hideyoshi và tớ sẽ chụp chung với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ cần bọn họ cắt tôi ra khỏi tấm hình là ổn thôi. Không, ngay cả khi tôi không nói, Muttsurini cũng tự động bỏ tôi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật hiếm khi có cơ hội này. Mình nghĩ cả hai đứa mình đều có thể chụp hình chung…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay đầu lại và thấy Himeji tỏ ra không vui khi cô ấy phồng má lên. Cô ấy đã chấp nhận điều kiện rồi nhưng vẫn còn điều gì đó khiến cô ấy không vui?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, vì Akihisa nhờ vả mình, mình cũng không biết làm sao hơn…thôi, mình đi thay đồ trước nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji lấy bộ yukata rồi đi thay đồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, tôi chợt nghĩ ra một điều. Tôi vẫn chưa hỏi liệu chúng tôi có thể cho những người khác xem hình, đúng không? Dù đây không phải là tấm hình kì lạ gì đó, là một người bạn tôi nên hỏi ý kiến của cô ấy trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji ơi, chờ một chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi Himeji và quay sang nhìn Yuuji. Tôi ra hiệu ‘tớ sắp nói với Himeji rằng bọn mình sẽ phân phát tấm hình đi khắp nơi’, Yuuji đáp lại bằng vẻ mặt ‘chứ cậu nghĩ rằng tớ định giấu cậu ấy hả?’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Về chuyện mấy tấm hình ấy mà. Tớ cho người khác xem được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao? Mình mặc đồ yukata? Cái đó…a…mình có hơi xấu hổ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Himeji nói gì thế? Nếu cậu xấu hổ khi để người ta thấy mình mặc yukata, làm sao Akihisa sống sót được? Cậu ấy vừa là tên ngốc vừa là tên biến thái. Theo định nghĩa của Himeji, không phải Akihisa không có quyền sống sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“BUÔNG TỚ RA, HIDEYOSHI! TỚ SẮP ĐỤC NÃO CỦA YUUJI RA VÀ ÉP NÓ THÀNH NƯỚC!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hideyoshi cố gắng túm lấy tôi để ngăn tôi ra đòn kết liễu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần cùng với Yuuji, lúc nào cũng có việc không may nào đó xảy đến với tôi. Tại sao bây giờ vẫn vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nói thế thôi, tớ không thể đòi hỏi cậu miễn phí vậy được. Tớ sẽ chuẩn bị một món quà nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji vừa nói vừa vẫy tay với Himeji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý của cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji tiến sát lại gần không hề cảnh giác và rồi hai người bắt đầu thì thầm với nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…sáng ngày mai…hình…hisa đang ngủ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…thật thế à…vậy thì…dù bao nhiêu đi nữa, mình sẽ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đang nói gì vậy? Đặc biệt là Himeji, cô ấy cứ nhìn đi nhìn lại tôi suốt, thật đáng ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cứ thế nhé. Tớ cho rằng chắc không thành vấn đề gì đâu nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm! Ngay cả khi mình phải kéo váy yukata một chút cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÁI GÌ!? Cái gì khiến cô ấy hăng hái thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà thôi, cảm ơn vì sự giúp đỡ của Himeji. Himeji chuẩn bị đi nhé?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Himeji vừa ôm bộ yukata vừa tiến vào nhà vệ sinh trong phòng của chúng tôi. Tiếng quần áo sột soạt khiến mùa xuân sức sống trong người tôi tuôn trào, nhưng đương nhiên đó là bí mật tôi sẽ không mở miệng nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chùi chùi)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đang tập trung lau ống kính camera. Thật ra, cậu ấy chỉ việc cắt tôi ra và để Himeji và Hideyoshi lại trong tấm hình. Thôi, không phải tôi không hiểu cảm giác này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
A, đúng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Muttsurini, tớ có việc muốn hỏi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy hơi ngượng khi nói điều này nên tôi hạ giọng sao cho Yuuji và Hideyoshi không nghe được trước khi tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Dù chỉ một tấm,…hình chụp riêng hai người tớ với Himeji…)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chỉ một thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nở nụ cười nhẹ trên gương mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là kí ức tôi muốn giấu tất cả mọi người và giữ riêng cho mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
☆&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Muttsurini chết chìm trong vũng máu, chúng tôi mất kha khá thời gian mới chụp được hình của Hideyoshi và Himeji. Dù hình vẫn chưa được rửa, không có người đàn ông nào lại không nghĩ đến việc nhìn trộm sau khi thấy chúng. Nếu có ai không cảm thấy thế thật, rất có khả năng hắn là một kẻ đồng tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi chụp hình xong, Himeji trở về phòng của cô ấy. Tôi không biết liệu chúng tôi có bị Người Sắt cho ăn đòn vào lúc đêm khuya không, nhưng chúng tôi nghe thấy tiếng ngáp sau khi chúng tôi tắt đèn. Mà tôi chợt nhớ rằng tôi phải nói với Minami về bức tin nhắn đó ngay khi tôi thức dậy vào sáng mai nên tốt hơn tôi đừng nên cố gắng chống lại cảm giác buồn ngủ ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay có lẽ vì lí do đó mà tôi còn không nhận ra ai vào trong phòng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…này, dậy đi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có cảm giác tôi đang bị lay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôioa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hư…Tôi không biết đây là ai, nhưng tôi mệt lắm rồi…xin hãy để cho tôi ngủ đi mà…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thật là…tại sao cậu ngủ rồi chứ…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người kia tiếp tục lay tôi cho tới khi tôi tỉnh giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ưmm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể gạt bàn tay đó ra khỏi người tôi. Thiệt tình, tôi đang ngủ đây, đừng có làm phiền nữa…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi nói cậu tỉnh dậy đi mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rắc rắc…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“----UIOAAAAA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái…cái gì thế này!? Ai làm trật khớp vai tôi đau điếng rồi nắn nó lại để thủ tiêu chứng cứ!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki này, cậu dậy chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? A, thì ra là Minami. Tớ nghĩ tớ hiểu tại sao tớ lại bị đau rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Minami ở quanh đây, cơn đau ở mức độ ấy là có thể hình dung được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Minami, sao cậu lại ở đây, ƯWAAA!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khe khẽ cái mồm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami trông có hơi hốt hoảng khi cô ấy vừa che cả miệng lẫn mũi tôi bằng tay của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả, hả!? Tại sao!? Tại sao Minami ở đây!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu tỉnh chưa? Khi nào cậu bình tĩnh lại, tôi sẽ bỏ tay ra…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(gật đầu lia lịa)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tự động gật đầu như điên ngay sau khi nghe lời nói của Minami đến nỗi đầu tôi muốn rơi ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ tôi nên nói lần sau cô ấy chỉ việc bịt miệng tôi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng làm ồn quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:BTS vol 03 179.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói xong, cuối cùng Minami bỏ tay ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hộc…sau khi lấy lại đủ oxy, tôi ngước mắt lên nhìn cô gái đang nhìn tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À…cậu là Minami, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Mắt cậu bị gì vậy hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, Minami không cột tóc đuôi gà, cô ấy để xõa tóc. Chỉ có thế thôi mà ấn tượng của tôi về cô ấy đã thay đổi hẳn. Thấy cô ấy có vẻ hơi đỏ mặt, trông cô ấy cũng thật---đáng yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Aki…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami nhìn tôi chằm chằm một cách bất an. Vẻ mặt ấy hoàn toàn khác hẳn tính khí háo thắng nhiệt tình của cô ấy, nhưng trông có vẻ yếu đuối và giống hệt một cô gái đáng yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Tuy nhiên, tại sao bây giờ Minami lại ở trong phòng của tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình thường, con gái cất công đến phòng ngủ của con trai vào lúc này thì thật khó hiểu. Ngay cả khi chúng tôi là bạn bè, chúng tôi vẫn là bạn khác giới! Đến đây vào thời điểm hiện tại, và hơn nữa, tôi không phải là người cô ấy thích. Thật đáng ngờ. Chưa kể, quần áo của cô ấy khá mỏng nên rất có khả năng cô ấy vào nhầm phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tại sao Minami chọn nguy cơ bị giáo viên bắt gặp và cất công đến đây? Tôi suy nghĩ về việc ấy và đột nhiên một ý nghĩ lóe ra trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Minami thích tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KHÔNGKHÔNGKHÔNGKHÔNG!! NHANH CHÓNG BÌNH TĨNH LẠI NÀO, YOSHII AKIHISA! ĐỜI NÀO LÀM GÌ CÓ CHUYỆN ĐÓ XẢY RA CHỨ!? CÔ ẤY LÚC NÀO CŨNG MẮNG TÔI LÀ ‘ĐỒ NGỐC ĐỒ NGỐC!’ NÊN CHẮC CÔ ẤY THÍCH NGƯỜI THÔNG MINH HƠN, ĐÚNG CHỨ? TẠI SAO BỖNG DƯNG CÔ ẤY LẠI THÍCH TÔI ĐƯỢC? KHÔNG PHẢI ĐƠN GIẢN QUÁ SAO? Hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ trước nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy phân tích tình hình hiện tại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô gái trong lớp tôi xuất hiện trước mặt tôi và mặc bộ đồ ngủ mỏng manh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
CÔ ẤY THÍCH TÔI!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
NÀY! KẾT LUẬN THẾ CÓ HƠI BỘP CHỘP KHÔNG!?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aki, nếu cậu ồn ào cậu sẽ làm người khác tỉnh dậy mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hưư!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dùng thêm lực để bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoan đã, hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ thấu đáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thích tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có thích tôi không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dựa trên những hành động trong quá khứ, chắc không hẳn đâu nhỉ? Hơn nữa, bây giờ cô ấy đang bịt miệng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi chợt nhớ rằng đúng là tôi gửi cho cô ấy một tin nhắn kì quặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc Minami khó chịu trong lòng nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy dự định đến đây và phi tang mọi thứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối khuya + xâm nhập + cả cơ thể là vũ khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồồồ! Tôi đã giải được vấn đề!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Minami, ít nhất đừng làm tớ đau quá…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đầu óc cậu giờ đang nghĩ gì hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sắp bị xử tử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi tôi chuẩn bị ngồi dậy, không hiểu sao Minami bắt đầu đỏ mặt, trông hơi ngượng ngùng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tôi…tôi thu hết dũng cảm trước khi cất công đến đây đấy…thế nên, những chuyện ấy...cậu không cần phải gửi tin nhắn, chỉ cần nói trực tiếp với tôi thôi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần nhắn tin mà chỉ cần nói thẳng ra? Cô ấy đang nói về ý muốn của tôi? Vì không có giấy ở đây, tôi cho rằng cô ấy có ý định lắng nghe tôi và giúp tôi nói ra? Minami thật tử tế, chúng tôi thân thiết đến nỗi cô ấy chịu lắng nghe điều tôi muốn, tôi thật sự hi vọng rằng cô ấy sẽ nhẹ tay với tôi…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được rồi, hãy nghĩ cách trốn thoát khỏi đây. Đầu tiên, kiểm tra những gì xung quanh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, những gì quanh tôi là---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt đáng yêu của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini đã vũ trang sẵn sàng với chiếc camera.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima mặc yukata lén chui vào đệm của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Không hiểu vì sao có gì đó không đúng ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lắc đầu và dự định xác nhận lại mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt ngây thơ của Hideyoshi khi đang ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muttsurini nhấn nút chụp hình như điên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirishima phớt lờ sự phản kháng trong hốt hoảng của Yuuji trong khi cô ấy bởi obi của mình ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rắc rối thật…chắc các cậu có thể giúp tớ một chút…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trước đó, cậu không có ý định cứu tớ hả!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi còn không dám nhìn sang chỗ Yuuji. Bởi lẽ Kirishima đã cởi đồ của cô ấy đến mức có thể tôi thấy những thứ mình không nên thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan…khoan đã. Cậu nói rằng mọi người đã tỉnh dậy ngoại trừ Kinoshita!? Đáng lẽ ra cậu nên nói sớm hơn chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Minami dự định thu hẹp khoảng cách nhưng lại hớt hải đẩy tôi ra xa. Có lẽ cô ấy không thể giết tôi lúc này vì có quá nhiều nhân chứng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mình…mình hiểu rồi. Vì mọi người đã dậy…nên Aki giả vờ như không biết gì cả…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà thôi, giờ thì nguy hiểm đã qua. Tôi chỉ cần họ trở về phòng trong khi làm sao giáo viên không bắt gặp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, chị có sao không!? Miharu đến đây cứu chị đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết ngay mà. Tôi đã biết mọi chuyện sẽ không kết thúc thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“M-Miharu!? Sao cậu lại ở đây!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em vừa chui vào đệm của chị và thấy nó trống không nên em lo lắng không biết chuyện gì xảy ra…! Đến đây đúng là lựa chọn chính xác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shimizu, cậu thật là tuyệt vời! ‘Lén chui vào và không thấy ai cả’ rồi ra ngoài tìm không phải là điều mà một người bình thường suy nghĩ. Cậu là người lên kế hoạch tấn công tổng lực vào ngày thứ ba của khóa huấn luyện phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Suýt…suýt chút nữa thì…ta nghĩ buổi trừng phạt hôm qua là đủ để dạy ngươi một bài học rồi. Đáng lẽ không nên mất cảnh giác thế…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hả? Cô ấy cũng có mặt ngày hôm qua?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi! Phòng ngủ của lũ con trai dơ bẩn lắm! Cởi đồ ra ngủ với Miharu đi! A, nhưng Miharu sẽ làm nhiều trò để chị không ngủ được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi đi, Shimizu! Nếu cậu cứ nói thế này thì Muttsurini không sống nổi mất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…(chảy chảy chảy)”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Tiếp tục thôi, Yuuji.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“SHOUKO, CẬU ĐÚNG LÀ CHẢ BIẾT ĐỂ Ý GÌ CẢ!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện…chuyện gì đang xảy ra đây? Tại sao mình thức dậy thấy ba đứa con gái trong phòng, Yuuji bị bịt miệng còn đệm của Muttsurini toàn là máu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ÁÁÁ! ĐỪNG CÓ ỒN ÀO! NẾU CỨ THẾ NÀY THÌ NGƯỜI SẮT PHÁT HIỆN RA MẤT---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuyện gì thế này? Hình như mình nghe thấy tiếng của Yoshii!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng nói thô lỗ của Người Sắt vang lên từ ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……………”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Tại sao? Tại sao mọi người đều tỏ vẻ ‘tại Yoshii mà tất cả chúng ta bị phát hiện’ vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tại sao thầy chỉ nghe thấy tiếng của tôi thôi? Người Sắt nên đi bác sĩ khám tai đi là vừa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chết tiệt! Tại Akihisa mà tình hình càng trờ nên phức tạp rồi! Thôi, nhanh chân ra khỏi đây trước khi các cậu bị bắt gặp đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù đổ thừa hết mọi việc cho tớ là không hay lắm, Yuuji nói đúng! Các cậu nhanh nhanh đi, mọi việc cứ để bọn tớ giải quyết!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khi có ai đó phát hiện có con gái trong phòng ngủ của nam sinh (và đặc biệt một người chỉ mặc có yukata), chuyện này sẽ trở thành vấn đề nghiêm trọng. Chúng tôi phải để ba người ấy trốn thoát bằng bất cứ giá nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng…nhưng…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị ơi, không còn thời gian để do dự đâu! Nhanh lên, cởi đồ ra và đến phòng của Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Im đi Miharu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy khá ấn tượng và kì lạ khi Shimizu cố gắng thuyết phục Minami trong tình hình này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii và Sakamoto! Ta biết ngay là hai em mà! Đứng lại mau!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng tôi chạy dọc hành lang, chúng tôi có thể nghe thấy giọng nói khủng khiếp của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếng của Người Sắt! Người Sắt đang truy sát bọn tớ kìa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không còn thời gian đâu! Chúng ta phải sử dụng ‘bom nổ Aki’ để đánh lạc hướng Người Sắt, các cậu lời dụng cơ hội này để trốn thoát nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami! Cậu đừng nói là rõ rồi chứ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải tuyệt chiêu này đã bị phong ấn từ lúc đầu rồi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đầu tiên, tớ và Yuuji sẽ chạy ra ngoài để gây chú ý cho Người Sắt. Các cậu lợi dụng thời gian này để thoát ra khỏi phòng, hiểu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm…xin lỗi nhé mọi người, vì bọn tôi mà…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cảm ơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Minami ơi, em yêu chị.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ kế hoạch đã được quyết định, không còn thời gian để đắn đo nữa, hãy giải quyết cho xong!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiến lên, Yuuji!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biết sao được, tớ sẽ đi cùng với cậu!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đặt tay lên nắm cửa và mở bật nó ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
RẦM! Bốp!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hư!? Y-Yoshii, quái quỷ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả!? Hình như Người Sắt bị đập vào đầu!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đẹp lắm, Akihisa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc mọi người đều cảm thấy thế, nhưng không phải sát khí của Người Sắt sẽ tập trung vào tôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CHẠY ĐI, AKIHISA!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi thôi----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng lúc này, một việc không mong đợi xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì Người Sắt bị đập vào đầu, ba đứa con gái trong phòng không có cơ hội trốn thoát và bây giờ mắt của Người Sắt đang mở to nhìn vào trong. Chết tiệt, nếu thầy nhìn xa hơn, thầy sẽ thấy ba người đang trốn trong phòng mất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi phải làm gì đây? Nếu chúng tôi không làm gì cả, ba người kia sẽ bị liên can! Chưa kể, bỗng dưng tôi nhận ra Yuuji nắm lấy đầu tôi và dự định sử dụng tuyệt chiêu bom nổ đã bị phong ấn nên nếu tôi cứ đứng yên bất động, người bị truy sát tiếp theo sẽ là tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đây này, Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gạt tay của Yuuji ra, cởi bộ yukata và chạy về phía Người Sắt. Người Sắt phản ứng lại giọng nói của tôi và quay sang hướng tôi. Tốt lắm, bây giờ Người Sắt sẽ không thể thấy ba người kia!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta phải nhắc các em bao nhiêu lần là gọi ta bằng thầy Nishimura---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“XEM ĐÂY!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cởi bộ yukata đang mặc với tốc độ ánh sáng, tôi dùng nó để trùm mặt Người Sắt lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, này, em làm cái gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ĂN THÊM NỮA NÀY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi dùng obi để cột Người Sắt lại. Bây giờ chắc chúng tôi đã có thêm chút thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“RA ĐI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ra hiệu cho Minami và những người còn lại. Họ đều gật đầu đồng ý và chạy ra ngoài hành lang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt rồi. Ít nhất đã ổn được chút---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii, hình như em thật sự muốn ta phụ đạo em lắm phải không…!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----Dĩ nhiên là không! Nếu chúng tôi không thoát khỏi đây, chúng tôi sẽ phải ăn nắm đấm phán xét của Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cố gắng lên nhé, Akihisa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji giơ ngón cái với tôi. Không không, thế thì không được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xin lỗi thầy Nishimura! Sakamoto Yuuji mang theo rượu và bắt em nhử thầy ra chỗ khác!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CẬU NÓI NHẢM NHÍ GÌ VẬY HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp lại với Yuuji đang hoảng hốt bằng cách giơ ngón tay cái lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình tĩnh nào Yuuji! Là bạn, tớ không bỏ rơi cậu đâu! Thôi nào, bọn mình sẽ cùng nhau trốn thoát. Chúng ta sẽ đi cùng trời cuối đất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yoshii…Sakamoto…hai em…chuẩn bị tinh thần chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn bị thế nào chứ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Người Sắt xé toạc bộ yukata, tôi và Yuuji đã ở rất xa. Dù tôi không có ý khoe khoang, tôi khá tự tin vào khả năng lẩn trốn của mình!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao đây, Yuuji? Bọn mình phải cắt đuôi Người Sắt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì? Bỏ trốn không phải là phương án ở đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đúng, Người Sắt chả khác gì quái vật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng phải, thế nên chúng ta phải trốn đi đâu đó mà Người Sắt không lại gần được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nơi mà Người Sắt không thể đến…nơi duy nhất tôi có thể nghĩ ra là một cái hành lang hẹp mà thầy không thể chui vừa, nhưng không biết có tồn tại một nơi như thế không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hai em hết đường trốn rồi! Hãy chuẩn bị bài phụ đạo mà ta thích thú đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người Sắt đuổi kịp rồi! Phải nhanh lên!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, lại đây!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để tránh việc Người Sắt đuổi kịp, cả hai chúng tôi phóng qua phòng tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này Yuuji, cậu chạy đi đâu thế?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đến một nơi mà giáo viên nam không thể vào, nói cách khác---phòng ngủ nữ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ra là vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng ngủ nữ thật sao? Đúng là Người Sắt không thể bước vào căn phòng đầy những nữ sinh tươi tắn trong vùng đất giấc mơ vì đó là khu vườn bí mật mà con trai không thể đột nhập!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu tôi lẻn vào trong mà chỉ có đồ lót---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“---Có vẻ như tớ không thể tránh cái chết đã được định sẵn rồi…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải đây là một thảm họa theo nhiều nghĩa sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Akihisa, đi thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không được!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy phòng ngủ nữ trước mặt tôi, tôi từ chối lời yêu cầu của Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tôi không thể có quần áo cho tử tế, tôi sẽ phải tiếp tục chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chậc! Đến giờ này mà cậu còn để tâm mấy chuyện nhỏ nhặt à…Mà thôi, mặc vào đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji quẳng thứ gì đó qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bắt lấy nó. Đó là---không phải là quần áo tôi đang cần lúc này sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là Yuuji! Cậu là người hiểu rõ tớ nhất!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc vào nhanh lên đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm, cảm ơn nhé!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhanh chóng mặc đồ vào, cài nút, và không quên mang vớ. Xong! Hoàn hảo!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, tớ mặc đồng phục thủy thủ rồi này!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một áo phông trắng và một chiếc váy ngang đầu gối sẽ làm mắt của bất cứ ai sáng lên với cặp vớ màu xanh biển, và màu đồ lót là, bí, mật☆.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---Đây không còn là tình thế tôi tôi có thể bị bắt nữa. Tôi có thể tưởng tượng ra nếu tôi bị gô cổ lôi đến đồn cảnh sát, mọi người sẽ đồng tình rằng ‘học sinh này đến từ trường khác’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, giờ chúng ta có thể lẻn vào trong!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Yuuji! Mặc thứ này còn chết người hơn cả hoàn toàn khỏa thân!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà giờ tôi mới để ý, làm sao Yuuji có mấy bộ đồ ấy được? Đồng phục trường chúng tôi chắc hẳn toàn đi theo bộ, đúng không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không còn thời gian để suy nghĩ. Cởi bộ đồ này ra trước đã!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hay là chúng ta chia nhau ra chạy ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yuuji nói với tôi trong khi tôi vẫn còn mặc quần đùi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yuuji, sao cậu lại nói thế? Dù có ở bất cứ đâu, bọn mình sẽ trốn thoát cùng nhau~☆”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao tôi có thể bỏ chạy chỉ với cái quần đùi trên người?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“TỚ TỪ CHỐI! TỚ KHÔNG MUỐN BỊ GÁN GHÉP CÙNG VỚI CẬU, ĐỒ BIẾN THÁI!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“IM ĐI! NẾU CẬU KHÔNG CHỊU, ĐƯA QUẦN ĐÂY!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“THÌ RA CẬU HĂM HE NÓ RỒI HẢ!?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CỞI RA! CỞIIIII RAAAAAA----!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“CÒN KHUYA TỚ MỚI ĐƯA CHO CẬU---”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hai em đang làm gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn với Yuuji.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh tượng tôi mặc quần đùi kéo quần của Yuuji chắc hẳn sẽ gây tổn thương mắt dù có nhìn dưới góc độ nào đi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta biết hai em chả có may mắn gì với con gái, nhưng xin hai em đừng làm những việc thế này giữa nơi công cộng, được chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thầy ơi! Bọn em chịu học phụ đạo! Chỉ cần thầy nghe bọn em giải thích!!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ bây giờ, suốt ba buổi tôi, chúng tôi tận tưởng những khoảnh khắc tình thương mến thương với Người Sắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{|border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_tư|Câu hỏi thứ tư]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Baka to Test to Shoukanjuu tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Baka to Test to Shoukanjuu: Tập_3_-_Câu_hỏi_thứ_sáu|Câu hỏi thứ sáu]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_III&amp;diff=108505</id>
		<title>Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương III</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_III&amp;diff=108505"/>
		<updated>2011-08-04T09:15:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Chiều dần buông xuống ở thành phố. Vài đứa trẻ đang ngồi xếp thành vòng tròn trong một lớp học nhỏ bẩn thỉu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Căn phòng tọa lạc ở sân sau tòa biệt thự của một nhà quý tộc, trong một căn nhà gỗ cũ kỹ. Căn nhà được xây dựng đơn giản và có lẽ từng được dùng làm nơi ở cho người hầu. Căn phòng với những bức tường ám đen bởi khói than tràn ngập mùi phấn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên chiếc bàn ọp ẹp ở giữa chúng là những tờ báo và tạp chí cũ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các cậu đã đọc nó chưa?&amp;quot; một trong số những đứa trẻ lờ phờ lẩm nhẩm trong lúc xem lướt qua một cuốn tạp chí. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứa bé vừa nói khoảng mười hai hay mười ba tuổi và có một đôi mắt cam chịu đến kỳ lạ chẳng phù hợp với vẻ mặt vẫn còn trẻ của cậu ta. Tờ tạp chí trong tay cậu ta chứa đủ loại các công thức phức tạp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những đứa trẻ ngồi đối diện cậu ta thích thú cười khúc khích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu cậu đang nói về luận án của Stark mà đã giúp ông ta có được một giải Nobel Vật lý, thì rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nghiên cứu về phân rã phóng xạ của Soddy và phương pháp sản xuất khí Clo của Haber cũng vậy.&amp;quot; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[39]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đơn giản, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải, đương nhiên là vậy rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bọn trẻ tiếp tục cười khúc khích. Một đứa khác trong số chúng nói trong lúc nhìn tờ báo đặt trên bàn, &amp;quot;Hình như lại có một cuộc nổi loạn khác ở thuộc địa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là vì hội đồng đã ban hành mấy bộ luật ngu ngốc đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngoài ra còn có vấn đề với người được chọn làm tổng toàn quyền và hệ thống thuế nữa.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tớ tán thành. Tại sao người lớn thậm chí không thể hiểu những điều đơn giản như thế?&amp;quot; ai đó hỏi với giọng băn khoăn rất thành thật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai khác bật cười trả lời, &amp;quot;Bởi vì họ là lũ ngu!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, họ là lũ ngu, cái đám người lớn ấy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Bọn đần độn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu có thật sự ổn không nếu chúng ta cứ giao phó thế giới cho bọn người lớn ngu ngốc đó...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười đùa thích thú đang tràn ngập căn phòng bỗng đột ngột vụt tắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng nhìn nhau với đôi mắt trống rỗng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một quyển sách rất đặc biệt nằm trên chiếc bàn mà chúng vây quanh. Không hề ghi tên tác giả cũng như ngày sản xuất. Điều rõ ràng duy nhất là nó đã rất cũ rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bìa sách bằng da lộng lẫy đã ngả màu theo năm tháng, nhưng ta hầu như vẫn có thể đọc được tựa đề. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quyển sách Minh triết. Đó chính là tựa đề của cuốn sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chương III – Quyển sách Minh triết&amp;lt;br /&amp;gt;&amp;lt;span style=&amp;quot;font-style: italic; font-size: .8em&amp;quot;&amp;gt;Hồi 03: Liber Sapientiae&amp;lt;/span&amp;gt; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[40&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]==&lt;br /&gt;
__NOTOC__&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;1&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm đấy Huey thức dậy trong bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai đó lay cơ thể đang nghỉ ngơi của anh dữ dội, làm phát ra tiếng kim loại va vào nhau leng keng hết lần này đến lần khác. Đó là âm thanh của một bộ áo giáp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;—Dậy đi, Huey. Huey!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé hơi ngọng nghịu cất tiếng gọi tên anh bên tai. Dù giọng nói cô bé trong trẻo và dễ thương, sắc thái của nó lại rất ngạo mạn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư...&amp;quot; Huey rên rỉ trong lúc mở mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh chộp lấy chiếc đồng hồ quả quít được đặt cạnh giường, nhưng phát hiện ra mình không thể xem được giờ. Thứ duy nhất mà anh có thể thấy là một màn đêm đen kịt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh vật bên ngoài cũng y như vậy, tối tăm như dưới đáy biển sâu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé với mái tóc đen dài đứng đó trong bóng tối. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô mặc một bộ váy đen tuyền hòa lẫn với màu của màn đêm. Toàn bộ chiếc váy được trang trí với vô số những viền đăng ten và diềm xếp mà ở vài chỗ được che phủ bởi chiếc áo giáp kim loại của cô. Đó là một sự pha trộn kỳ lạ không biết nên gọi là váy hay áo giáp nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và phía trước chiếc váy là một ổ khóa cũ kỹ, buộc bởi những sợi xích bạc, phát sáng lờ mờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện gì vậy, Dalian...? Bên ngoài có vẻ như vẫn còn tối,&amp;quot; Huey hỏi, mắt vẫn còn mơ màng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh cứ yên tâm. Thị lực của anh vẫn hoàn toàn bình thường,&amp;quot; cô bé mặc váy đen được gọi là Dalian buồn tẻ trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey khựng lại một giây và nhíu mày, &amp;quot;...mấy giờ rồi?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mặt trời sắp mọc tới nơi rồi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ưm,&amp;quot; Huey khổ sở ngồi dậy. Anh vẫn không thể thấy gì ngoại trừ bóng tối dày đặc bên ngoài và chẳng hề cảm thấy một dấu hiệu nào của bình minh cả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt trăng màu bạc vẫn treo lơ lửng phía đông bầu trời. Ngay cả gà trống cũng chưa thức giấc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như chúng, Huey cũng đang ngủ rất say, dĩ nhiên rồi, và đã bị dựng cổ dậy đầy bạo lực. Bởi cô bé ăn bận kỳ lạ nọ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy... tại sao cô lại đánh thức tôi dậy vào lúc khuya khoắt thế này?&amp;quot; Huey hỏi với giọng bất lực sau khi lắc lắc cái đầu vẫn còn lơ mơ của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian đang đứng lơ đãng trong bóng tối, với khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần khiến người khác liên tưởng đến một con búp bê sứ được chế tác công phu. Trên tay cô bé ôm một chiếc áo khoác, rõ ràng là cô muốn đi ra ngoài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey hơi nhăn mặt khi nhận ra điều đó, vì anh cho rằng lý do hợp lý duy nhất cho việc đánh thức anh giữa đêm khuya này chỉ có thể là một chuyện khẩn cấp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian, tuy vậy, lại bảo anh với giọng điềm tĩnh, &amp;quot;Chúng ta sẽ đi đến hiệu sách.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Ớ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey ngớ ra trong giây lát. Anh nhìn chằm chằm vào cô bé với ánh mắt đầy vẻ bối rối. Về phần mình, Dalian nhìn lại anh trừng trừng và cự nự, &amp;quot;Tôi đang chán vì đã đọc hết sạch mấy cuốn sách trong biệt thự này rồi. Vì vậy, chúng ta sẽ đi mua sách.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Cô đã tự mình đọc hết toàn bộ chúng rồi sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhìn Dalian với vẻ kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng thật khó tin, cô bé chẳng hề cầm một quyển sách nào theo. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông nội anh, một người cuồng sách nổi tiếng, đã sưu tầm một số lượng sách khổng lồ từ khắp nơi trên thế giới. Và có vẻ là, những chồng sách chất đầy biệt thự đó vẫn còn là quá ít với cô bé. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trừ khi trong hoàn cảnh đặc biệt, Dalian hầu như luôn đọc một vài loại sách. Ngoài việc đọc, cô bé gần như chẳng làm gì khác. Vì thế, chỉ là vấn đề thời gian khi nào thì cô bé tự mình đọc hết chúng thôi, và tình cờ, chuyện đó lại xảy ra vào hôm nay, ngay chính lúc này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh còn định đếm cừu ở đó đến bao giờ? Đứng lên ngay coi nào, đồ con mọt,&amp;quot; Dalian than thở trong lúc cúi xuống nhìn anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...con mọt, hở,&amp;quot; Huey thở dài, trước khi trấn tỉnh lại và ngước mặt lên lần nữa. &amp;quot;Nhưng cô cũng biết mà, Dalian... tiệm sách bình thường đâu mở cửa vào đêm hôm khuya khoắt thế này!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngay cả đồ ngu cũng biết,&amp;quot; Dalian lạnh lùng trả lời, &amp;quot;Vậy mà anh vẫn còn cố giải thích những điều hiển nhiên. Có khi nào anh là đồ ngu không nhỉ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhún vai mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì tại sao cô còn đánh thức tôi vào giờ này?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bắt chuyến xe lửa đầu tiên, chúng ta sẽ đến được kinh đô trước buổi trưa,&amp;quot; cô bé trả lời câu hỏi của anh ngay lập tức. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey chúi người về phía trước, kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đợi chút! Cô định đến kinh đô chỉ để mua vài quyển sách sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian gật gù. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Chúng ta &amp;lt;b&amp;gt;cũng sẽ đến kinh đô&amp;lt;/b&amp;gt;. Sau khi mua hầu hết các cuốn sách quan trọng ở đó, chúng ta sẽ hướng đến khu ngoại vi và mua số còn lại. Ấn tượng không nào? Giờ thì nhanh lên và chuẩn bị sẵn sàng ngay sau khi ngưỡng mộ tài năng của tôi xong,&amp;quot; cô bé mặc váy đen nói trước khi quay ngoắt người và rời khỏi phòng. Sau khi ngây ra sửng sốt nhìn theo cô bé trong giây lát, Huey lấy chiếc đồng hồ quả quýt ra lần nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...ôi trời làm ơn tha cho tôi đi.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ vẫn chẳng có gì khác ngoài bóng đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;2&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiệu sách đó tọa lạc trên một con đường ven khu đô thị đại học, náo nhiệt với hàng loạt những cửa hiệu và nhà hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong của căn nhà cao hai tầng được lấp kín bởi những kệ sách cao ngất với vô vàn các cuốn sách được xếp ngăn nắp. Mắt sáng rỡ, Dalian nhìn quanh cửa tiệm và ngay khi tìm thấy một kệ sách hợp sở thích, cô bé lao đến đó như một chú cún hiếu động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, khá là đầy đủ đấy.&amp;quot; Dalian thoáng mỉm cười trong lúc tra qua các tựa sách trên kệ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đây là khu đô thị đại học cổ nhất nước ta. Nếu cô muốn tìm sách khoa học, tôi nghĩ cô sẽ gặp may ở đây hơn là ở kinh đô,&amp;quot; Huey nói trong lúc thở dài. Anh dụi khóe mắt và lắc lắc đầu để xua đi cơn buồn ngủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian không thèm trả lời anh, nhưng cô bé đang trong tâm trạng cực kỳ hào hứng mà trước giờ anh chưa từng nhìn thấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé cứ nhốn nháo chạy loanh quanh trong cửa tiệm, lấy ra đủ loại sách chỉ để rồi lại cất chúng vào và cuối cùng đứng yên trước một kệ sách sâu bên trong cửa tiệm. Thế rồi, sau khi liếc mắt tìm kiếm người trông giống người bán hàng, cô bé cộc lốc gọi ông ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, ông bán hàng kia. Giao cho chúng tôi tất cả sách từ kệ tủ này đến kệ tủ trong góc đằng đó!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người bán sách quay lại, có vẻ khó chịu và im lặng không nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cô bé mặc váy đen kỳ lạ bước vào cửa tiệm của ông ta và nói những chuyện linh tinh; chẳng trách ông ta tỏ ra bất mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian, khó chịu trước thái độ của ông ta, chu mỏ, &amp;quot;Không nghe thấy ta nói gì sao, lão trung niên lười nhác?! Ta vừa vinh danh cửa hàng ông bằng việc mua toàn bộ sách từ đây tới đây!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, Dalian...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey vội vàng chạy đến chỗ Dalian. Anh bịt miệng cô bé đang léo nhéo và ra sức kéo cô bé ra khỏi chỗ người bán hàng đang há hốc mồm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thôi đi coi! Anh đang làm gì vậy, Huey!&amp;quot; Dalian hoa chân múa tay chống cự quyết liệt để thoát ra. Cô bé nhăn nhó liếc xéo Huey, &amp;quot;Buông tôi ra! Đồ đần thô lỗ! Anh hôi như cú vậy!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nghe lời và buông cô bé ra. Tuy nhiên Dalian, dưới tác động của trọng lực, rơi đập đầu xuống đất. Áo giáp cô bé phát ra một tiếng chói tai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey lắc đầu và thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dalian. Nghe này. Cô không nghĩ mua sách kiểu đó quái đản lắm à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cái đầu anh mới quái đản ấy. Mua sách trong tiệm sách thì có gì sai chứ?&amp;quot; Dalian ứa nước mắt và ngước nhìn anh với vẻ uất ức trong lúc ôm cái trán đỏ ửng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cô biết không, bình thường chẳng ai mua hết mấy kệ sách cả! Rốt cuộc chúng ta có đến đây để mua cá mòi về trữ hay gì đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng Wez lúc nào cũng mua sách kiểu này.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian liếc nhìn Huey đầy ngờ vực, còn anh thì đang hơi cau mày. &amp;quot;Wez&amp;quot; là biệt danh của ông nội anh, nguời đã qua đời nửa năm trước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wez là một người cuồng sách và có tiếng tăm trong một số giới nhất định. Vì vậy, tòa biệt thự mà Huey được thừa kế từ ông chất đầy hàng ngàn hàng vạn quyển sách. Người ta đồn rằng trong số những quyển sách đó ta thậm chí có thể tìm thấy những quyển sách kỳ lạ hoặc bị cấm mà ông anh đã mua với những cái giá khủng khiếp, cả những cuốn sách bị nguyền rủa nữa. Hình như là ông từng đổi một nửa gia sản để lấy một quyển sách. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng so sánh tôi với ông tôi. Mà từ đầu cô định làm thế nào để mang hết đống sách đó về nhà chứ? Với lại đằng nào chúng ta cũng đâu có mang theo đủ tiền.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư... vậy chúng ta phải làm sao đây?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian cong đôi mày đầy vẻ bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey chỉ nhún vai, &amp;quot;Chỉ chọn mấy quyển mà cô thật sự muốn đọc thì sao? Tự giới hạn lại năm hay sáu quyển gì đó thì tôi sẽ mua cho cô.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Năm hay sáu?!&amp;quot; Dalian trợn mắt. Cô bé lắc đầu yếu ớt như thể mới vừa trải qua một cơn sốc lớn. &amp;quot;Anh bảo tôi chọn ra năm hay sáu quyển từ cả đống đó à? Anh gọi kiểu tra tấn này thế nào?! Làm tôi khốn khổ khiến anh vui vậy sao?! Giờ anh có sở thích tồi bại là đi hãm hại người khác à, đồ ác độc hết thuốc chữa?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nói gì thì nói, chúng ta sẽ không mua hết cả kệ sách đâu. Chỉ chọn những cuốn cô muốn thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phớt lờ tràng la mắng của cô bé, anh tiến sâu vào trong cửa hiệu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cửa hàng sách không chỉ có sách về khoa học mà còn có sách về kịch nghệ và những tiểu thuyết mới nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc buông một tiếng thở dài, Huey lấy một trong những tác phẩm mới phát hành được xếp thành chồng. Đó là một quyển tiểu thuyết trinh thám của một tác giả nổi tiếng. Đầu tiên anh chỉ lướt nhanh qua vài trang, nhưng ngay khi đọc tới một đoạn vô cùng bí ẩn, anh bắt đầu lật sách với vẻ chăm chú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu, cô bé chỉ im lặng quắc mắt nhìn anh, nhưng rồi cô lẻn ra sau lưng, nhón chân và thì thầm vào tai anh, &amp;quot;Dịch vụ chuyển thư.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hung thủ hóa trang làm người đưa thư. Hắn giấu cái xác trong một cái túi hành lý, vì thế những người gác cửa không nhận ra.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ối...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey méo mặt vì tự dưng bị tiết lộ mất đoạn kết, trong khi Dalian ranh mãnh cười khúc khích. Trong lúc trừng trừng liếc xéo cô bé, Huey lấy một quyển khác từ kệ sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian ngay lập tức nheo mắt, &amp;quot;Cuốn này thì chính là người dẫn truyện, gã bác sĩ ấy. Cứ đọc thật kỹ đoạn mô tả khi cái xác bị phát hiện.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao cô làm vậy hả?!&amp;quot; Huey nổi đóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian đáp trả, mặt trơ như đá &amp;quot;Anh chơi xấu tôi trước.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi chỉ dạy cho cô những hiểu biết thông thường!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể hiểu được vì sao anh nói thế với thái độ cộc cằn. Dalian bĩu môi và hờn dỗi quay mặt đi chỗ khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bỗng nhiên, ai đó- là tiếng một người phụ nữ đang cười- gọi họ từ đằng sau..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nè, nè đừng cãi nhau ở một nơi như vầy chứ. Cậu cứ toàn gây rắc rối thôi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Huey quay người lại, anh thấy một phụ nữ trẻ đang cầm một quyển sách mà có vẻ là cô ta đang đọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng tầm tuổi Huey; khoảng mười tám đôi mươi là nhiều. Cô khá thấp người, nhưng dù vậy vẫn cao hơn Dalian một cái đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chắc chắn có thể được gọi là mỹ nhân vì khuôn mặt khả ái của mình, nhưng cái gây ấn tượng hơn cả là nụ cười của cô. Cô cười thật ngây thơ như một đứa trẻ vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu cậu thiếu tiền để mua sách, mình sẽ cho cậu mượn một ít nhé? Nhưng mình sẽ đòi lãi cao đó&amp;quot;, người phụ nữ chọc ghẹo trong lúc nhìn vào khuôn mặt Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhìn cô trân trân, hoàn toàn sửng sốt. &amp;quot;...Camilla?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yaaay! Lâu rồi mới gặp, Huey. Sao cậu không liên lạc với mình lúc trở về Anh quốc?&amp;quot; Camilla vô cùng mừng rỡ gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong suốt lúc đó, Dalian núp đằng sau lưng Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng cô bé ngần ngừ ló nửa khuôn mặt ra với vẻ cực kỳ cẩn trọng. Y chang hành vi của một con thú nhỏ. Hơn nữa, cô bé còn lấy một quyển sách dày và che mặt mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc kéo vạt áo choàng của Huey, cô bé thì thầm hỏi, &amp;quot;Cái cô tóc vàng mà trông như thể cô ta chẳng có điểm mạnh nào ngoài khuôn mặt kia là ai vậy?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À... nói sao nhi...,&amp;quot; Huey lẩm bẩm một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla cúi người về phía Dalian, &amp;quot;Cô nhóc nào đây? Là con gái cậu thì hơi cao quá, Huey nhỉ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...con gái?!&amp;quot; Cô gái mặc váy đen đỏ bừng và không thốt nên lời. Rõ ràng, cô bé cảm thấy bị xúc phạm vì bị xem như một đứa trẻ và giận phát run lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Camilla mỉm cười một cách chân thành và rạng rỡ nói, &amp;quot;Không, đùa đấy! Đừng lo, mình được báo cho biết rồi. Cậu đang chăm sóc cô bé mà ông cậu nhận nuôi, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhận nuôi... hở. Ờ, gần như thế...,&amp;quot; Huey lúng túng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nhướng mày nghe anh nói, Camilla đề nghị, &amp;quot;Mình mong được trò chuyện với cậu một lát. Cậu có thời gian để dùng trà với mình không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn tôi đáng lý cũng rảnh,&amp;quot; anh nói và quay lại nhìn cô bé núp sau lưng. Dalian phụng phịu và nhìn chằm chằm Camilla.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla đặt ngón tay lên môi, suy nghĩ về chuyện gì đó, và ngước lên nhìn trần nhà. Rồi vì lý do nào đó cô lấy một cái gói nhỏ từ túi của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái gói được buộc quanh bằng một sợi ruy băng, và là của một cửa hàng bánh mứt nổi tiếng nằm trên con đường này. Ngay khi cô tháo nút chiếc ruy băng, mùi thơm ngon lành của bánh quy nướng tràn ngập không gian. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla mở cái gói và Dalian rướn người về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô đóng lại và Dalian vội vàng trốn sau lưng Huey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla mở cái gói lần nữa và Dalian lại ló đầu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cùng thưởng thức một tách trà với nhau thì sao nhỉ? Chị sẽ lấy thêm món bánh quy mới nướng nữa! Oa!&amp;quot; Camilla cười toe toét hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian im lặng, bị kẹt giữa hai chọn lựa vây bọc trước mặt, nhưng cuối cùng cô bé hỏi với giọng nghiêm túc đến kỳ lạ, &amp;quot;... ta có được thêm một ít kem đông lên món bánh mì vòng không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;A, dĩ nhiên rồi. Chị thậm chí sẽ lấy cho em ít mức để dùng với trà đen!&amp;quot; Camilla gật đầu và mỉm cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đặt cuốn sách vào chỗ cũ, Dalian bước về phía cô. Rồi cô bé quay lại nhìn Huey và hối thúc anh với ánh mắt trách móc, &amp;quot;Anh còn đợi ở đó làm gì? Chúng ta đi thôi!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;3&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey và Dalian được đưa đến nhà nghỉ dưỡng của Camilla bên trong thị trấn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một tòa nhà dễ thương với khu vườn tuy nhỏ nhưng xinh xắn. Gần đó là một con sông lớn mà họ có thể chiêm ngưỡng từ cửa kính hiên phòng trà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Huey và chị là bạn từ thời thơ ấu!&amp;quot; Camilla giải thích trong khi thích thú ngắm nhìn Dalian, cô bé vẫn còn đôi chút đề phòng cô. &amp;quot;Bố chị là một nhà buôn, vậy đấy, nên gia đình hai bên biết nhau được khá lâu. Đặc biệt là Cụ Wez bởi vì ông cụ là người đỡ đầu cho bọn chị và đến thăm biệt thự của bọn chị khá thường xuyên. Đó cũng là cách mà chị gặp được Huey.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;......&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian lặng lẽ quay đầu sang nhìn Huey nhằm nghe anh xác nhận lời tuyên bố của Camilla. Anh có vẻ hơi bực bội và thở dài. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó xưa lắc rồi! Cô ấy đã đến tân lục địa một thời gian.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tân lục địa?&amp;quot; Dalian hơi nhướng mày. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yay!&amp;quot; Camilla giơ một ngón cái lên và gật đầu vô cùng phấn khích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian sửng sốt và cau mày. Hình như là cô bé bị lấn áp bởi sự thẳng tính kiểu Mỹ của Camilla. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị đến đó vì việc làm ăn của bố. Chị đã trở về ngay sau khi chiến tranh kết thúc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy ra đó là lý do cô ăn mặc như thế này?&amp;quot; Dalian nói, rõ ràng vừa có một thoáng ngờ vực, trong lúc vẩn vơ dò xét trang phục của Camilla từ đầu đến chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ui... vậy rốt cuộc nó lạ lắm à? Nhưng ở bên đó nó khá bình thường...&amp;quot; cô tự thanh minh, thì thầm, trong lúc dùng mấy ngón tay nâng mép chiếc váy lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù không bằng Dalian, vẻ bề ngoài của cô cũng khá là lạ lùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Dantalian no Shoka-vol1-p139.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
Cô mặc một chiếc áo cánh màu trắng với một chiếc cà vạt, và đội một chiếc mũ phớt mềm trên đầu. Mái tóc tuy hơi kỳ lạ song vẫn khá đẹp được cắt đến vai và chân thì mang một đôi giày ống cao. Chiếc váy đơn giản mà cô mặc được buộc chặt lại bằng một chiếc thắt lưng da lớn đến mức có thể nhét một khẩu súng vào trong. Cô trông giống như một người đi khẩn hoang ở tân lục địa hơn là con gái của một người giàu có ở kinh đô. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhắc mới nhớ, tại sao cậu lại ở trong hiệu sách đó vậy, Camilla?&amp;quot; Huey đột nhiên hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gia đình giàu có và điều hành nhiều công ty, vì vậy cũng là chuyện bình thường nếu một người ở địa vị của cô sai người hầu đi mua hay gọi người bán sách về nhà. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên Camilla thản nhiên lắc đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mình sẽ chẳng mất công tự đi mua mấy quyển sách bình thường, đúng là như vậy. Nhưng cậu biết đấy, đây là những quyển sách giáo khoa mà mình định tặng bọn trẻ, mình muốn kiểm tra và lựa chọn chúng thật cẩn thận.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian nghiêng đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sách giáo khoa?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị tự nguyện mở một trường tư nhỏ. Em biết đấy, có những đứa trẻ mà gia đình quá nghèo khổ và không thể trả tiền để thuê cô giáo dạy học nhưng vẫn ước ao một nền giáo dục cao hơn. À, lúc vào được trường đại học nào đó, chúng có thể kiếm được học bổng, nhưng cho đến lúc đó chẳng có cách nào khác để tự học cả. Và đó là cái mà chị giúp chúng&amp;quot;, Camilla giải thích đầy tự hào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian dò xét cô với ánh mắt kinh ngạc và phát biểu suy nghĩ của mình, &amp;quot;...cô đúng là một phụ nữ kỳ quặc.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cười và gật đầu. &amp;quot;Đúng vậy đó. Lúc nào cũng vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật là bất lịch sự!&amp;quot; Camilla chống tay lên hông. &amp;quot;Mà nè, cậu cũng chẳng khác gì đâu, Huey. Cậu đã tìm được nó chưa?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;—Bibliotheca Mystica de Dantalian ấy.&amp;quot; Camilla mỉm cười toe toét. &amp;quot;Thư viện riêng đặt tên theo một con quỷ được mô tả cầm sách trên tay và cai quản tri thức. Kho sách cấm chứa 900.000 và 666 quyển ma thư mà không một quyển nào nên tồn tại cả. Cậu vẫn luôn tìm kiếm nó suốt, không đúng à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ai mà biết được?&amp;quot; Huey giả ngốc. Trong lúc nhún vai với Dalian, người vẫn đang liếc xéo mình, anh nói thêm, &amp;quot;Bộ tôi từng nói với cậu về những chuyện như thế à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla hơi giận dỗi và dúi đầu sát mặt anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng bảo là cậu quên rồi nhé! Mình vẫn luôn mong được thấy nó, cậu biết đấy, từ khi mình nghĩ rằng Cụ Wez có thể sở hữu nó thật.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey không trả lời và thay vào đó hớp một ngụp trà đen vừa được một người hầu mang đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla buông một tiếng thở dài thường thược, rồi cô lập tức dằn lòng và ngước mặt lên. &amp;quot;Đúng rồi! Nhân tiện nói về sách, mình đã muốn hỏi cậu một chuyện. Là thế này, liệu có những cuốn sách khiến ta thông minh hơn không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...sách khiến ta thông minh hơn?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải. Sách làm tăng trí thông minh chỉ bằng việc đọc chúng.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À thì, tôi nghĩ ta luôn có được điều gì đó từ việc đọc sách. Có thể là tri thức, khả năng sáng tạo hay là những thứ khác&amp;quot;, Huey thẳng thắn trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, Camilla lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trang đến lạ lùng. &amp;quot;Ý mình không phải như thế! Chỉ đơn giản đọc nó thôi là cậu đã thông minh như một người hoàn toàn khác. Ví dụ như, cậu đột ngột biết được những chuyện mà cậu đáng lẽ không biết hay cậu trở nên có khả năng giải được dễ dàng những phương trình phức tạp nhất.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển sách làm tăng năng lực trí tuệ...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm, phải đó. Mình nghĩ nó là như vậy.&amp;quot; Camilla dừng lại để suy nghĩ, nhưng gật đầu ngay. &amp;quot;Nói thật thì mình đang nói về Mildred.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mildred...? Ý cậu là Mildred nhà Dewar?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey vật lộn để nhớ lại khuôn mặt của người phụ nữ mà anh đã hoàn toàn quên mất, ánh mắt anh thơ thẩn khắp căn phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc mỉm cười châm biếm và nhìn anh làm vậy, cô trả lời, &amp;quot;Ừ, mụ phù thủy cau có đó đấy. Nhớ không? Cô ta cũng mở một trường tư luôn, cậu biết đấy. Mà, mới đây cô ta đến bắt chuyện với mình, hừng hực ganh đua, và đó là lúc cô ta kể với mình rằng vừa sở hữu một quyển ma thư có thể nâng cao trí thông minh của học sinh cô ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... một quyển ma thư?&amp;quot; Huey sầm mặt lại. &amp;quot;Cô ta có nói là một quyển ma thư à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy. Mình nói cậu hay, đầy vẻ kiêu hãnh&amp;quot;, Camilla nói trong lúc bĩu môi. Nhưng rồi cô có vẻ hơi lo lắng. &amp;quot;Nhưng cậu biết không, sau đó cô ta thay đổi. Cô ta đột nhiên không rời khỏi nhà... và sợ hãi bảo rằng cô ta không thể quản nổi học sinh của mình nữa bởi vì chúng quá thông minh...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quá thông minh...?&amp;quot; Huey quay sang Dalian, vẫn với vẻ nghiêm nghị. &amp;quot;Cô nghĩ sao về nó hả, Dalian?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những quyển sách dạy cách học chẳng hề hiếm chút nào&amp;quot;, Dalian nhăn nhó cáu kỉnh nhìn Camilla. &amp;quot;Sử sách có chép rằng những phương pháp giúp trí nhớ đã được sử dụng 2500 năm trước ở Hy Lạp cổ đại, và nhiều nền văn hóa cổ đại đã phát triển các phương pháp tính nhanh của riêng mình để tính nhẩm các bài toán phức tạp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phương pháp định vị của Simonides [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[41]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và Toán học Vedic [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[42]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], đúng không?&amp;quot; Camilla nhận xét. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian tròn mắt, &amp;quot;Phải. Có vẻ cô đã làm bài tập về nhà... mặc dù nhìn mặt thì chẳng giống như vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ư... nhìn mặt thì chẳng giống như vậy? Ý em là sao...?&amp;quot; Camilla nức nở, vai chùng xuống. &amp;quot;Mà dù sao nó cũng chẳng liên quan đến mấy chuyện này. Mình cũng chỉ mới nghe nói thôi, nhưng hình như không chỉ kiến thức mà còn cách suy nghĩ và tính cách của chúng cũng thay đổi hoàn toàn chỉ sau thời gian vài ngày...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vài ngày?&amp;quot; Huey nhướng mày. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ đọc một quyển sách, trí thông minh của một học sinh tăng lên đột ngột đến nỗi khiến giáo viên phải khiếp sợ, việc đó là bất khả theo lẽ tự nhiên - nếu nó chỉ là một quyển sách bình thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một chuyện như thế thật sự xảy ra, thì chúng có thể đã bị bắt đọc một quyển sách dị thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ra vậy...,&amp;quot; khuôn mặt thanh khiết của Dalian trở nên nghiêm nghị và cô bé thở dài. &amp;quot;Tôi có thể đã từng bắt gặp một thứ như thế. Có lẽ nó là một quyển ma thư thật sự. Quyển sách có tên Liber Sapientiae được viết bởi một tác giả người Latin vô danh. Nghĩ đến việc một thứ như thế vẫn còn tồn tại đâu đó ngoài kia...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói xong, cô bé nhăn mặt và im lặng. Hình như là quyển ma thư đó có gắn với những ký ức không dễ chịu cho lắm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển ma thư có thể nâng cao trí thông minh của người khác đến vô hạn, hở. Thu thập nó càng sớm càng tốt có vẻ là một ý kiến hay.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey thở dài và đứng dậy. Tuy nhiên Dalian chẳng hề nhúc nhích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không... cứ mặc kệ nó&amp;quot;, cô bé nói trong lúc thêm đường vào tách trà của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey đáp lại với giọng hơi kiềm nén, &amp;quot;Nhưng đó là một quyển ma thư! Chuyện gì sẽ xảy ra nếu nó vượt qua giới hạn bởi ai đó không đủ tư cách đọc nó?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;&#039;Quyển sách Minh triết&#039;... ban tặng cho người đọc nó tri thức hoàn hảo. Người đọc nó có khả năng thống trị nhân loại hay hủy diệt thế giới nếu hắn ta muốn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey rõ ràng bối rối trước những tuyên bố khủng khiếp của Dalian. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chúng ta càng phải lấy nó...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cứ mặc kệ nó đi&amp;quot;, Dalian lạnh lùng ra lệnh. &amp;quot;Bản gốc của &#039;Quyển sách Minh triết&#039; đã nằm trong Bibliotheca rồi. Tôi không cần hai ấn bản của cùng một quyển sách. Nếu anh quỳ xuống trước mặt tôi, tôi có thể rủ lòng thương mà cho anh xem.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi sẽ chẳng đi xa đến mức đó đâu!&amp;quot; Huey lắc đầu, có vẻ khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nãy giờ, Camilla chỉ sửng sốt nhìn hai người họ trao đổi với nhau, nhưng rồi cô tham gia vào cuộc đối thoại. &amp;quot;Nè, hai người. Hai người đang nói về chuyện gì vậy? Ma thư? Bibliotheca? ... nghe rất giống Bibliotheca Mystica de Dantalian...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Camilla hỏi một câu hiển nhiên như thế, Dalian nhăn mặt nhìn cô với ánh mắt gay gắt. Rồi cô bé giơ ngón cái về phía cô và nói, &amp;quot;Yay&amp;quot;. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Yay?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Camilla chu môi ngơ ngác trong lúc vô tình cũng giơ ngón cái của mình lên đáp lại Dalian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biệt thự của Mildred Dewar chỉ ở phía đối diện con sống. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu cô ta nói không muốn tiếp bất cứ ai bởi vì đang bực bội trong người. Nhưng ngay khi họ bảo rằng Camilla gửi họ tới, cô ta cho họ vào, mặc dù có hơi không thân thiện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ têếp đón họ ở phòng khách, Mildred, có lớn tuổi hơn Huey một chút. Cô ta mặc một bộ trang phục gọn gàng, mái tóc nâu đen được buộc thành búi. Có thể nói cô ta là một ví dụ điển hình của một quý cô đứng đắn và lịch thiệp, nên chẳng ngạc nhiên gì chuyện cô ta không có quan hệ tốt với Camilla. Vẻ mặt đạo mạo của cô ta, tuy vậy trông có vẻ hơi mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngài Hugh Anthony Disward?&amp;quot; Mildred thở dài khó chịu sau khi nghe Huey tự giới thiệu. &amp;quot;Tôi có nhớ ngài. Ngài là một người bạn của Camilla Sauer Keynes. Ngài muốn gì? Ngài đến đây để cười nhạo tôi à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cười gượng trước thái độ rõ ràng rất khó chịu của cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không phải! Chả là tôi muốn nghe vài điều từ cô về quyển ma thư mà cô đã sở hữu.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Tôi không muốn kể cho ngài&amp;quot;, Mildred thẳng thừng từ chối. &amp;quot;Tại sao ngài không đi mà hỏi thẳng đám học sinh ấy? Chúng sẽ kể cho ngài bất cứ chuyện gì! Rốt cuộc thì chúng là quái vật cơ mà!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quái vật?&amp;quot; Huey nhíu mày. &amp;quot;Gọi học sinh của mình như thế thì ác quá.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, ngài có biết gì đâu đúng không?&amp;quot; Mildred cười lớn. Đó là một tiếng cười đầy cay đắng, cứ như có người đục một cái lỗ trên bức tượng điêu khắc xinh đẹp của cô ta. &amp;quot;Bọn nhóc đó vượt trội hơn con người chúng ta. Chúng có một khả năng tính toán thật kinh khủng, một năng lực hiểu biết hoàn hảo và có kiến thức của tất cả các lãnh vực... trong mắt chúng bọn ta chỉ là những sinh vật thấp kém ngang hàng với lũ khỉ!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẻ mặt Huey càng lúc càng đờ ra. Không phải vì anh sợ, mà bởi vì tự tận đáy lòng anh chán ngấy những rắc rối mà mình tự vướng vào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn trẻ với kiến thức tăng đột ngột trong chỉ vài ngày, hở... nếu chúng quả thật trở thành những con quái vật vượt trội hơn cả con người, chúng sẽ dùng năng lực đó để làm gì...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tôi không biết,&amp;quot; Mildred dửng dưng lắc đầu. Mặc dù mặt trời vẫn còn đứng bóng, cô ta đã có chút hơi men. &amp;quot;Dù sao chúng ta cũng không thể ngăn cản chúng được. Nếu chúng cảm thấy thích, căn bản mà nói nô dịch cả nhân loại hay thậm chí hủy diệt chúng ta chỉ là trò trẻ đối với bọn chúng!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...có phải quyển ma thư đã biến chúng thành như hiện giờ không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng là nó! Toàn bộ là lỗi của quyển sách và những hình thù kỳ quái bên trong nó!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ bọn trẻ đang ở đâu?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mildred im lặng trả lời anh bằng cách chỉ về phía sân sau của biệt thự. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đó là một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, đơn sơ. Hình như ban đầu nó được người làm vườn và gia đình ông ta sử dụng, nhưng sau đó được tu sửa lại để có thể dùng làm một trường học tư. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể thấy nhiều đứa trẻ bên trong căn phòng đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù giáo viên của chúng, Mildred, vắng mặt, chúng vẫn chẳng có vẻ gì là đang đùa nghịch. Thay vào đó, chúng ngồi thành vòng tròn và đang thảo luận sôi nổi. Cảnh như thế không hề hiếm ở trường đại học, nhưng nhìn những đứa trẻ thảo luận chuyện gì đó mà chẳng hề thay đổi nét mặt cứ tạo một cảm giác lạc lõng kỳ quái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ước gì tôi chưa từng có quyển sách đó. Tôi thật là ngốc khi cố thắng Camilla... lũ trẻ lúc đó thật là dễ thương, mặc dù có lẽ không thông minh cho lắm...&amp;quot;, Mildred lẩm bẩm trong lúc . &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta có vẻ khá là kiệt quệ về thể xác. Huey cho rằng không thể khai thác gì thêm từ cô ta nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cảm ơn cô ta và đứng dậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi họ rời phòng khách, Dalian ngoái lại nhìn Mildred đang rầu rĩ và điềm đạm nói, &amp;quot;Con người không nhất thiết phải siêng năng hay hạnh phúc hơn lũ khỉ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mildred ngước mặt lên, kinh ngạc, và ngơ ngẩn nhìn theo Dalian lúc họ rời đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên trong ngôi trường tư nhỏ nhìn chung khá là bẩn thỉu và phủ đầy bụi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mở cánh cửa kêu cót két, hiện ra trước mắt họ là một phòng học nhỏ, gồm có một tấm bảng đen đầy vết phấn và một chiếc bàn giáo viên. Ngoài ra, sáu đứa trẻ đã dồn mấy cái bàn ọp ẹp lại với nhau và đang ngồi quanh chúng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xét dáng vẻ bên ngoài, chúng có lẽ chỉ vừa mới học xong tiểu học. Chẳng hề thấy vẻ sôi nổi trên khuôn mặt của chúng, còn đôi mắt thì có hơi hờ hững. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra Huey và Dalian, chúng im lặng quay người lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ không hề có vẻ thờ ơ, mà thật ra là thích thú quan sát hành vi của những vị khách của chúng. Cứ như đối xử với một con mèo hoang mới tìm được, chúng chờ đợi một phản ứng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các em là học sinh của cô Mildred à?&amp;quot; Huey hỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhiều đứa trẻ cùng mở miệng một lúc: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy, thì sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị là Hắc Độc Cơ còn anh là Kiện Thủ của chị ấy à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người trông nom Bibliotheca Mystica de Dantalian, hở... Ồ hố, nó thật sự có tồn tại sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh chị đến đây vì &#039;Quyển sách Minh triết&#039; ư?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách chúng nói chuyện khiến Huey hơi bối rối. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Các em biết về bọn anh sao?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng ra chỉ rất ít người, quen thuộc với những tri thức huyền bí như ma thuật, là biết về mấy thuật ngữ như Độc Cơ, chủ nhân của thư viện huyền ảo có tên &amp;quot;Bibliotheca Mystica de Dantalian&amp;quot;, cùng bề tôi của cô ta, Kiện Thủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là những đứa trẻ tầm thường thì không thể nào biết về những thuật ngữ đó, cho dù chúng có thông minh đến cỡ nào. Nhưng chúng trả lời một cách dễ dàng, trong lúc Huey thì càng lúc càng kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có một thuyết gọi là &#039;Sáu chặng phân cách&#039;.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là một ý tưởng cho rằng anh quen biết gần như bất cứ ai trên Trái Đất trong vòng sáu bước như là &#039;bạn của bạn của bạn&#039;.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nói ngắn gọn thì về cơ bản anh có thể có được bất kỳ thông tin nào anh muốn. Ngay cả con nít như bọn em cũng làm được.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tuy vậy, đáng buồn là giáo viên của bọn em không hiểu điều đó, dù bọn em có giải thích bao nhiêu lần đi nữa...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng cười chất phát của chúng vang vọng bên trong lớp học yên ắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey thoáng nhìn thấy biệt thự của Mildred và rồi thở dài yếu ớt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn anh lấy cuốn ma thư được chứ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh đã đoan chắc rằng bọn chúng sẽ từ chối, nhưng lũ trẻ gật đầu một cách dễ dàng mà không làm khó gì thêm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dĩ nhiên. Bọn em không cần nó nữa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với vẻ mặt đôi chút kinh ngạc, Huey với tay lấy quyển sách cũ nằm trên bàn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có gì trong quyển sách anh cầm trông giống các ký tự. Chỉ có những hoa văn và hinh vẽ rối rắm như mê cung kín đặc các trang giấy, y như những bức tường trong các phế tích cổ xưa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quyển sách này giải phóng khả năng tiềm ẩn của bộ não trẻ em.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Em chắc anh đã từng nghe về mấy trường hợp hiếm gặp trong số những người chậm phát triển và tự kỷ có khả năng tính toán siêu phàm hay trí nhớ phi thường, đúng không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Khả năng tiềm ẩn của bộ não con người cũng nhiều cỡ như vậy đó!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những hoa văn vẽ trong quyển ma thư được thiết kế để xây dựng một mạng lưới thần kinh nhằm tìm ra được những khả năng bẩm sinh đó. Tuy nhiên thật không may là nó chỉ có tác dụng với trẻ em, vì bộ não của chúng vẫn còn dễ uốn nắn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...ra vậy.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nhíu mày và gập quyển sách lại. Anh chống tay lên tường, có vẻ hơi choáng váng, và lắc đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Các thiết bị giúp trí nhớ và kỹ thuật tính toán ban đầu được dùng cho những chính trị gia thời cổ đại như các tu sĩ,&amp;quot; Dalian hờ hững giải thích cho Huey. &amp;quot;Để có thể phô trương sự vượt trội của mình với tầng lớp dân chúng thất học, họ cần phải có cách để tính toán được quỹ đạo của thiên thể hay nhớ nằm lòng những cuốn kinh phức tạp của mình.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ hăm hở gật đầu trước lời giải thích của cô bé mặc váy đen. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tri thức của họ, như những kỹ thuật tính toán và các thiết bị giúp trí nhớ, sau đó được cất giữ một cách nghiêm ngặt nhằm duy trì những đặc quyền đặc lợi của họ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ một phần rất nhỏ được truyền tới thời đại chúng ta dưới dạng toán học và bói toán.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những kỹ thuật thật sự của các tu sĩ cổ đại đã bị thất truyền cùng với những tàn tích của họ.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, anh sẽ tìm thấy một trong số đó ở cuốn sách này. Một kỹ thuật họ dùng để huấn luyện các tu sĩ mới.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey cảm thấy bối rối vì bị lũ trẻ chỉ dạy suốt nãy giờ. Anh buông một tiếng thở dài mệt mỏi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Các em định làm gì với kỹ thuật đó?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay phải của anh đút vào trong áo choàng, sờ lên một vật bằng kim loại màu đen - một khẩu súng lục ổ xoay nạp sẵn sáu viên đạn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ nhấp nháy mắt kinh ngạc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm? Bọn em thật sự chẳng có bất kỳ kế hoạch nào.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ơ?&amp;quot; Huey thốt lên đầy ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nó không có vẻ gì là một lời nói dối được chuẩn bị trước. Không hề, chúng thậm chí còn cười rất thoải mái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bộ anh nghĩ bọn em sẽ muốn chiếm lấy quyền điều khiển thế giới thay cho lũ người lớn ngu ngốc đó à?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, nếu bọn em muốn thì cũng không phải là không thể.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đầu tiên là nền kinh tế. Có thể kiếm được lợi nhuận lớn trong thời gian ngắn bằng cách giao dịch tại thị trường tương lai [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=122465&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[43]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] với tiền lấy từ các nguồn vốn đầu tư.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một chọn lựa thú vị đó là can thiệp vào chính trị với nguồn vốn kiếm được. Đặc biệt là bọn em có thể khích động quân đội của một đất nước bất ổn về chính trị và khiến họ gây chiến. Điều đó sẽ khiến giá cả tăng vọt và giúp bọn em kiếm được một số tiền khổng lồ từ tỉ giá hối đoái.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Trên hết, khi đó việc khai thác sự bất an của người dân cũng dễ dàng. Đừng quên tôn giáo nhé. Bọn em có thể, ví dụ như, thử trộn lẫn các thuật ngữ kinh tế và khoa học thành một thứ giáo lý.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ, nhưng bọn em sẽ không làm thế.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Phải, không đâu.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey nghiêng đầu, hoàn toàn mù tịt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Tại sao không?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lũ trẻ thở dài trước câu hỏi của anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Coi nào, thống trị thế giới thì bọn em được cái gì chứ?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chỉ có căng thẳng mà thôi. Rốt cuộc một ngày nào đó bọn em có thể bị ám sát bởi một tên cấp dưới sau khi lên ngôi một cách khó khăn.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tại sao những người có năng lực như bọn em phải đi chăm lo cho đám quần chúng nhân dân ngu ngốc chỉ biết cản đường bọn em?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey, ngớ người ra, cứ hết nhìn nhìn khuôn mặt bọn trẻ lại nhìn quyển ma thư trên tay mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu vậy thì bọn em định làm gì thời gian tới?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay chống cằm, bọn chúng trả lời một cách bơ phờ: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh không nghe à? Chẳng gì hết!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bọn em sẽ cứ ăn không ngồi rồi cho hết thời gian.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Trong lúc bố mẹ bọn em còn sống, họ sẽ lo cho bọn em, và bọn em có thể kiếm đủ tiền chi tiêu bằng cách lợi dụng những kẻ thích phô trương như bà cô giáo của trường này.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng lo lắng. Bọn em không hề nghĩ đến những phương cách bất hợp lý như trộm cắp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đám trẻ con với đôi mắt vô hồn ngồi đó, bật cười thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc chăm chú nhìn chúng với vẻ bất lực, Huey nói, &amp;quot;Nhưng với những hiểu biết của các em, sao các em không trở thành những nhà nghiên cứu và phát triển những lý thuyết mới hay đại loại như thế, các em biết đấy...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu anh suy xét kỹ cơ hội thành công của bọn em thì sẽ thấy nó chẳng đáng.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng nhìn Huey với ánh mắt coi thường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngay cả nếu vào một trường đại học nổi tiếng, miễn là anh không có tiền và những mối quan hệ, anh sẽ không tiến được xa. Thậm chí có tim được một công việc tốt, anh cuối cùng cũng sẽ bị bòn rút bởi bọn cấp trên.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mà trước hết, ta sẽ làm gì nếu thành công và trở nên giàu có? Sống một cuộc đời vô tư lự mà không phải lao động?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy thì ta nên làm vậy ngay từ đầu việc gì phải làm việc trước.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lúc nghe chúng nói, Huey ôm lấy thái dương như thể đang chịu một cơn đau đầu dữ dội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với vẻ mặt mệt mỏi anh tựa lưng vào tường, &amp;quot;Phải... anh xin lỗi. Anh không còn biết cái gì đúng cái gì sai nữa rồi...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như để giúp đỡ anh, một đứa trẻ nói, &amp;quot;À, em nghĩ anh nên lấy quyển sách đó và đi về.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey gật đầu một cách bất lực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Anh sẽ làm thế!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc họ rời khỏi biệt thự của Mildred thì trời đã xế bóng. Vầng tà dương đang dần tiến về phía chân trời, ánh lên màu mứt mơ, ánh nắng phản chiếu trên mặt nước phủ sắc đỏ lên khuôn mặt họ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dalian, cô có biết người sở hữu &#039;Quyển sách Minh triết&#039; sẽ trở thành như vậy không...?&amp;quot; Huey hỏi trong lúc bước lê đôi chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó là lý do tôi đã bảo anh cứ mặc kệ nó đi,&amp;quot; Dalian càu nhàu trước khi nói tiếp với một tiếng thở dài thương hại, &amp;quot;Những kẻ thật sự thông minh sẽ nhận thức được trước khi thách thức bất cứ thứ gì rằng ưu thế luôn không thuộc về họ. Nếu không muốn thua thì từ đầu chỉ việc đừng cố làm gì hết.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ra vậy&amp;quot;, Huey lẩm bẩm, &amp;quot;Nghĩ kỹ thì, tôi có cảm giác hầu hết những cá nhân đáng nhớ nhất trong lịch sử không phải là những thiên tài, mà là những kẻ cứng đầu và cố chấp.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian tinh quái bật cười khúc khích và nhìn anh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vui lên đi. Có vẻ anh cũng không hoàn toàn hết thuốc chữa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... sao tôi chẳng thấy vui gì cả vậy trời?&amp;quot; Huey nhăn mặt nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi họ đi dọc theo con sông một lúc, một chiếc xe ngựa xuất hiện. Dalian rảo bước nhanh hơn một chút và quay qua nhìn Huey. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mà giờ anh xong việc rồi, chúng ta phải quay trở lại biệt thự của bà cô đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bà cô...? Ý cô là Camilla?&amp;quot; anh hỏi và thêm vào một nụ cười gượng gạo, &amp;quot;Nè thế là bất lịch sự đó.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dalian gật mạnh, &amp;quot;Phải. Cô ta vẫn chưa dọn cho tôi món bánh nướng như đã hứa.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ớ, chỉ vì vậy thôi sao...?&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé liếc xéo Huey lúc anh tỏ vẻ ngạc nhiên, và nói tiếp với giọng nghiêm trang đến kỳ lạ, &amp;quot;&#039;Chỉ vì vậy thôi sao&#039;?! Anh không được coi thường món kem đông! Và ngay khi tôi ăn xong, chúng ta sẽ ghé thăm thêm mấy tiệm sách khác!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ồ... vậy là cô còn nhớ...&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Huey buông một tiếng thở dài về phía ánh hoàng hôn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đột nhiên, Dalian đổi chủ đề. &amp;quot;Mà nè, anh định làm gì với quyển ma thư đó? Tôi không cần nó. Dính vào nó chẳng được ích lợi gì cả.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Một quyển ma thư làm tăng trí thông minh của người đọc nó, hở...,&amp;quot; Huey thì thầm một cách vô cảm, giơ quyển sách cũ kỹ bạc màu lên trước mặt anh, &amp;quot;Ồ! Người ta hay nói rằng thánh nhân đãi kẻ khù khờ mà!&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh lấy một chiếc bật lửa quân dụng thô kệch từ túi áo khoác và đốt cháy bìa sách da.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quyển sách cháy rụi, tro tàn tung bay trong gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Dantalian no Shoka Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Ore_no_Imouto_ga_Konna_ni_Kawaii_Wake_ga_Nai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108311</id>
		<title>Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Ore_no_Imouto_ga_Konna_ni_Kawaii_Wake_ga_Nai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108311"/>
		<updated>2011-08-03T03:09:39Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Ore_no_imouto_novel_v1_cover.jpg|170px|thumb|Bìa tập 1.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Ore no Imōto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Español|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
*[[Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Indonesia|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai (俺の妹がこんなに可愛いわけがない, My Little Sister Can&#039;t Be This Cute, OreImo, tạm dịch: Đời nào mà em gái mình lại đáng yêu như vậy) là một series light novel được viết bởi Tsukasa Fushimi và do Hiro Kanzaki vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Kyousuke Kousaka, 1 nam sinh trung học bình thường có cô em gái Kirino là 1 người mẫu nổi tiếng. Tuy vậy Kirino lúc nào cũng lạnh nhạt với Kyousuke, 2 anh em không được hòa thuận. Một hôm Kyousuke phát hiện ra em gái mình là 1 otaku yêu thích các nhân vật imouto và mahou shoujo (và có rất nhiều eroge game cùng những thứ liên quan về các nhân vật này). Từ đó cuộc sống yên ả bình thường của Kyousuke kết thúc khi cậu vừa phải bảo vệ bí mật của em gái mình vừa xây dựng cho mình 1 harem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Đóng góp ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thấy chỗ nào chưa hay thì bạn cứ tự nhiên chỉnh lại. Mình xin cảm ơn những đóng góp của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 3 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 6 năm 2011, hoàn tất đưa tập 1 lên page&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai&#039;&#039;, tác giả Tsukasa Fushimi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 [[OreImo Tập1|(Xem tất cả)]]===&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Lời bạt|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Câu chuyện ngắn trong DVD Box===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Bạn [[User:sos505|sos505]] vì đã giúp đỡ mình rất nhiều.&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈1〉(10 tháng 8, 2008, ISBN 978-4-0486-7180-4)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈2〉(5 tháng 12, 2008 ISBN 978-4-0486-7426-3)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈3〉(9 tháng 4, 2009, ISBN 978-4-0486-7758-5)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈4〉(10 tháng 8, 2009, ISBN 978-4-0486-7934-3)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈5〉(10 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-0486-8271-8)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈6〉(10 tháng 5, 2010, ISBN 978-4-0486-8538-2)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈7〉(10 tháng 11, 2010, ISBN 978-4-0487-0052-8)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈8〉(10 tháng 5, 2011, ISBN 978-4-0487-0486-1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108148</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=108148"/>
		<updated>2011-08-01T15:53:45Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Tập 1 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Boku wa tomodachi ga sukunai Volume 2.jpg|thumb|Bìa tập 2.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Boku wa tomodachi ga sukunai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Boku wa Tomodachi ga Sukunai (僕は友達が少ない, Tạm dịch: Tôi có ít bạn bè) là một series light novel được viết bởi Yomi Hirasaka và vẽ minh họa bởi Buriki. Truyện đã đứng hạng hai trong bảng xếp hạng light novel Kono Light Novel ga Sugoi! vào năm 2011.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Hasegawa Kodaka vừa mới chuyển đến Học viện Thánh Cronica nhưng bị mọi người xa lánh vì vẻ ngoài giống dân giang hồ của mình. Một ngày nọ cậu bắt gặp cô bạn cùng lớp xinh đẹp nhưng khó gần Mikaduki Yozora đang nói chuyện một mình một cách vui vẻ. “Cậu có thể nhìn thấy ma sao?” “ Tớ đang nói chuyện với bạn mình mà. Người bạn vô hình của tớ!” (Cô ta thật hết thuốc chữa)… Kodaka và Yozora bắt đầu bàn luận làm thể nào để có thể kết bạn, và Yozora quyết định lập ra một CLB quái dị và lôi cổ Kodaka vào. Và rồi các &amp;quot;cô gái dễ thương&amp;quot; quái đản khác lần lượt gia nhập CLB. Cùng nhau họ chơi galgame, đi bơi, đóng kịch. Liệu nhân vật chính của chúng ta rốt cuộc có tìm được những người bạn đích thực của mình? Và đó là khởi đầu của một câu chuyện tình cảm hài hước đầy bi kịch của tuổi trẻ! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039;, tác giả Yomi Hirasaka==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Lời mở đầu|Lời mở đầu]]&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 1|Chương 1 - Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 2|Chương 2 - Hasegawa Kodaka]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 3|Chương 3 - Yozora]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 4|Chương 4 - Kashiwazaki Sena]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 5|Chương 5 - Cuộc săn]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 6|Chương 6 - Chào mừng đến Thế giới Galgame]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 7|Chương 7 - Đàn em]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8 - Gia cảnh nhà ông Hasegawa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9 - Nơi nỗi sầu hoen úa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10 - Truyền thuyết Momotaro]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11|Chương 11]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Tập 1 - 僕は友達が少ない (31 tháng 8, 2009) ISBN 978-4-8401-2879-7&lt;br /&gt;
*Tập 2 - 僕は友達が少ない2 (30 tháng 11, 2009) ISBN 978-4-8401-3095-0&lt;br /&gt;
*Tập 3 - 僕は友達が少ない3 (25 tháng 3, 2010) ISBN 978-4-8401-3252-7&lt;br /&gt;
*Tập 4 - 僕は友達が少ない4 (23 tháng 7, 2010) ISBN 978-4-8401-3457-6&lt;br /&gt;
*Tập 5 - 僕は友達が少ない5 (30 tháng 11, 2010) ISBN 978-4-8401-3589-4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=108147</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=108147"/>
		<updated>2011-08-01T15:46:49Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Truyền thuyết Momotaro [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[59]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi đến CLB, một cô hầu gái đang ở trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sững sờ. Cô hầu gái đó cúi đầu chào tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vất vả cho huynh, Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Đó là thành viên mới gia nhập của CLB, Kusunoki Yukimura. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ta mặc một chiếc tạp dề với dải băng viền đăng ten buộc quanh tóc, thêm một chiếc váy ngắn kinh khủng nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không cưỡng lại được việc lén liếc nhìn cặp đùi trắng muốt bên dưới chiếc váy. Bình tĩnh lại đi Hasegawa Kodaka! Cậu ta là giai đó……! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……. Dù muốn dù không cũng phải thừa nhận rằng, bộ đồ đó quả thật cực kỳ hợp với cậu ta…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Èo gớm quá. Nhìn không chớp mắt luôn kìa……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng ở trong phòng, Sena nói đồng thời nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thì ngồi trên ghế sofa, đối diện với Sena. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tại sao Yukimura lại ăn mặc như hầu gái thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rốt cuộc cũng nói lại được câu gì đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Boku_wa_tomodachi_ga_sukunaiVol1_chp9.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là huấn luyện đặc biệt để trở thành người đàn ông đích thực.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora dửng dưng nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc đồ hầu gái mà là huấn luyện đặc biệt á?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura đáp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ Yozora bảo rằng, một người đàn ông đích thực, cho dù có mặc trang phục gì đi nữa, thì cái gọi là nam tính tiềm ẩn của anh ta vẫn sẽ phát tiết ra ngoài. Ngày mà em có thể hiển lộ khí phách nam nhi từ sâu thẳm tâm hồn dù vẫn trong bộ dạng hầu gái này, là ngày mà em trở thành một người đàn ông đích thực. Dù đây là một thử thách vô cùng gian khổ, nhưng em sẽ cố gắng đến cùng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu lại dựng lên mấy chuyện nhảm nhí nữa rồi......!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhăn mặt nhìn Yozora &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhảm nhí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây đâu phải chuyện nhảm nhí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora chối phắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người đàn ông đích thực, cho dù có ăn mặc như hầu gái, thì vẫn sẽ luôn toát ra khí chất nam nhi…… Tưởng tượng đi Yukimura, tưởng tượng bộ dạng của Kodaka trong trang phục hầu gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có tưởng tượng những thứ quái đảng như thếếếế!!!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi đã hết sức phản đối, nhưng Yukimura vẫn nhắm mắt lại và bắt đầu tưởng tượng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Buhaha, tởm quá, tởm quá đi mất!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phá lên cười sau khi cũng tưởng tượng cảnh tôi mặc đồ hầu gái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aniki mặc đồ hầu gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………….. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Bụp* &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tại sao Yukimura lại đỏ mặt chứ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura mở mắt ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả đúng là Aniki, cho dù có mặc đồ hầu gái, huynh ấy vẫn trông giống một tên yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có một tên yankee mặc đồ hầu gái chứ, mà khoan, anh không phải là yankee! Còn phải đính chính lại bao nhiêu lần nữa hả?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora đương nhiên là phớt lờ phản đối của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã hiểu được sự khốc liệt của đợt huấn luyện này chưa, Yukimura? Em phải nhắm tới một đẳng cấp như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em sẽ cố gắng hết sức để được giống như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần cố đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mệt mỏi nói và thả người cái phịch xuống ghế sofa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó, Yukimura bưng một khay cà phê tới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất chợt, tôi cảm thấy hạnh phúc khôn tả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Có hầu gái trong CLB chẳng tốt sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora, cứ như đọc được suy nghĩ của tôi, nói nhỏ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy nhưng mà đâu cứ phải là Yukimura…… À không, không có gì đâu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong ba người Yozora, Sena và Yukimura, nếu phải chọn ra người thích hợp nhất để làm hầu gái thì dù có nhìn kiểu gì đi nữa Yukimura vẫn nổi trội hơn hẳn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ai mang bộ đồ hầu gái đến thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của tớ đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của Yozora……? Đừng bảo là cậu thích cosplay nhé?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Tớ mua nó trên ‘Yafoo! Auction’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[59]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] phòng lúc cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Lúc cần thiết’ nào mà lại cần……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oài, ngừng tán nhảm về đồ hầu gái được rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora đổi chủ đề. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc dù nó làm tớ chợt nhớ đến cái hôm Thịt đọc lớn mấy đoạn đối thoại trong eroge.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“*Phụt*?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phun ra ngụm cà phê cô ta đang uống dở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, ơ. Quên chuyện đó đi! Ta xin cô!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phớt lờ lời thỉnh cầu đẫm nước mắt của Sena, Yozora nói tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái chúng ta cần để có thể kết bạn chính là--- kỹ năng diễn kịch!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Tôi có linh cảm rằng đề xuất này rồi sẽ có kết cục khá là tồi tệ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ, kỹ năng diễn kịch?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Chỉ cần có kỹ năng diễn kịch, ta có thể cười hơ hớ trong lúc xây dựng một tình bạn giả dối với những kẻ mà ta căm ghét, việc lấy lòng người khác khi cần cũng OK luôn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả đúng là thiên hạ đệ nhất ác nhân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên phản đối ý tưởng của Yozora, lạ lùng thay, lại là Yukimura. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ. Người đàn ông đích thực phải luôn sống đúng với bản thân mình cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Lừa dối người khác bằng kỹ năng diễn kịch, đó không phải là hành vi của một người đàn ông đích thực.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn non nớt lắm, Yukimura.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý sư tỉ là sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có từng nghe câu châm ngôn này chưa? ‘Học theo vẻ ngoài trước.’” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[60]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đó mà là châm ngôn sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên chẳng hiểu vì sao vẻ mặt Yukimura trông cứ như vừa mới vỡ lẽ ra điều gì đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Tuy hiện giờ vẫn còn non nớt nhưng nếu em cứ bắt chước hành động của người đàn ông đích thực, dần dà em sẽ trở thành một người đàn ông đích thực lúc nào không biết. Sư tỉ có khác, em thật là quá nông cạn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dễ dụ vậy trời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn Sena thì- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Diễn kịch à…… Hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao háo hức thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng kinh ngạc là Sena, người luôn tự coi mình là cái rốn của vũ trụ, lại có vẻ hứng thú với việc đóng vai người khác. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi đóng vai một nhân vật nào đó khác với bản thân, ta có thể phát hiện ra những khả năng tiềm ẩn trong chính mình, từ đó ta sẽ trưởng thành và trở nên sâu sắc hơn --- Đó là điều Mizuki từng nói.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mizuki nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mizuki ta nói đến đương nhiên là Mizuki trong ‘TokiMemo 7’’ rồi, hội trưởng CLB Kịch ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật trong game hả?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn cô ta với ánh mắt chán chường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Nhưng mà cũng đúng, dĩ nhiên nếu rèn luyện kỹ năng diễn kịch ta có thể điều khiển vẻ mặt và giọng nói một cách chính xác, nên có thể giảm thiểu sự hiểu nhầm……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ lợi ích của mọi người đã tìm được tiếng nói chung. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quyết định vậy đi. Hoạt động của ngày hôm nay là tập diễn kịch!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hùng hồn tuyên bố. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tập diễn kịch à…… Vậy thì phải kiếm một vở kịch nào đó đã chứ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy còn kịch bản?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã chuẩn bị cả rồi. Lần đầu nên tớ nghĩ tốt nhất là một câu chuyện đơn giản mà ai cũng biết, và đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lấy từ cặp ra một xấp kịch bản và phát cho mọi người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, Yozora mà cũng chu đáo ghê nhỉ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ thán phục, đúng là chuyện hiếm thấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn tựa đề của kịch bản…………‘Momotaro’. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Dĩ nhiên truyện này thì ai cũng biết, nhưng mà...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lớn từng này rồi còn đóng ‘Momotaro’ không thấy ngượng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi tỏ vẻ bất mãn, Yozora mặt vẫn tỉnh bơ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy truyện thỏa mãn điều kiện mà tớ nghĩ ra được đâu có nhiều. Nếu không thích thì vẫn còn cái đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘The Sacred Blackstar’ ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta thích Momotaro lắm! Nội dung của nó sâu sắc đến không ngờ, ngay cả người lớn cũng phải khen ngợi câu chuyện tuyệt vời về Momotaro!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena mỉm cười gượng gạo và nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó cả Yukimura cũng gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đồng ý, sư tỉ Sena. Truyền thuyết Momotaro đột ngột lan truyền vào thời Nhật Bản cổ đại khi Triều đình Yamato [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[61]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và Vương quốc Kibi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[62]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] đối đầu với nhau. Một giả thuyết đáng tin cậy cho rằng Momotaro chính là con trai của Thiên hoàng Kourei [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[63]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], Hoàng tử Hiko Isaserihiko no Mikoto, người đã tham gia rất tích cực trong cuộc chiến với Vương quốc Kibi. Mặc dù không biết đích xác truyền thuyết ra đời lúc nào nhưng vào thời kỳ Muromachi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[64]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]-“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xì tốp, Yukimura, hiểu biết rộng như thế là tốt.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora ngăn cậu ta lại. Trong một thoáng khuôn mặt của Yukimura, người đang mê mải bô lô ba la thể hiện kiến thức sâu rộng của mình, hơi có vẻ thất vọng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu Yukimura có phải là dân cuồng lịch sử không nhỉ......? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi bỗng hiện lên trong đầu tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè, nhưng để diễn Momotaro thì chúng ta không đủ người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhắc đến nhân vật trong Momotaro thì có: Momotaro, chó, khỉ, chim trĩ, bà lão, ông lão, quỷ, và vì là kịch nên không thể thiếu người dẫn truyện được. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng chỉ bốn người bọn tôi thì không đủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yên tâm. Tớ đã tính toán chỉnh sửa lại hoàn hảo mọi thứ hết rồi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật á?…… Ý tớ là, chẳng lẽ kịch bản này là do Yozora viết?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Một tác phẩm rất đáng tự hào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oài, miễn là cậu không nhại lại theo một kiểu quá quái dị là được……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Vậy thì ta bắt đầu ngay thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố, chúng tôi mở kịch bản ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay bên dưới tựa đề chính thức được ghi ở trang đầu, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Momotaro &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bà lão &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Quỷ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cây &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật gì mà ít vậy?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là kết quả của việc tối ưu hóa nhằm làm tác phẩm phù hợp với số lượng thành viên chúng ta có.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy còn ‘Cây’ ở cuối là sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ lỡ cắt giảm hơi quá tay nên mới thêm nó vào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ ràng cái cây đâu có cần thiết!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, phân vai nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora phớt lờ lời bắt bẻ của tôi và cứ tiếp tục tiến hành. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để cho công bằng, chúng ta sẽ bắt thăm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora làm mấy mảnh thăm đơn giản từ một tờ giấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả thành viên CLB cùng rút thăm và vai diễn đã được quyết định như sau, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Momotaro = Kashiwazaki Sena &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bà lão = Kusunoki Yukimura &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Quỷ = Mikazuki Yozora &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cây = Hasegawa Kodaka &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ đầu đã có linh tính rồi mà, quả nhiên mình phải làm cây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha ha, ta là nhân vật chính. À, đương nhiên là vậy rồi. Ta có cảm giác Yozora rất hợp với vai quỷ. Ta sẽ tiêu diệt cô nhanh thôi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena mỉm cười hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, cứ tự sướng đi, Thịt.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói với vẻ khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì bắt đầu đi. Vì tớ nghĩ ai cũng biết tóm tắt sơ lượt của truyện rồi, nên chúng ta sẽ diễn tập hết tác phẩm ngay lần đầu luôn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi dời bộ ghế sofa vào góc phòng và bắt đầu vở diễn tại sân khấu là khoảng trống ngay giữa phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, vì cậu là cây nên cứ đứng ở đó từ đầu đến cuối nhé.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ra lệnh cho tôi tới đứng gần bức tường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng lấy gì làm sung sướng, tôi nhìn vào trang kịch bản của cảnh đầu tiên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng đầu tiên bắt đầu bằng lời thoại của Momotaro. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Sao lại bắt đầu bằng lời thoại của ta chứ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi với vẻ băn khoăn. Dù vậy cô ta vẫn tuân theo kịch bản, đi ra sân khấu ở giữa và bắt đầu đọc lớn lời thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xem nào……. &amp;lt;i&amp;gt;Ngày xửa ngày xưa, có một bà lão sống cô đơn một mình. Một hôm, khi bà đang giặt đồ bên bờ sông, đột nhiên từ phía thượng nguồn có một quả đào lớn trôi xuống. Bà lão mang quả đào về nhà, bổ nó ra, và xuất hiện từ bên trong quả đào là tôi&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Truyện Momotaro theo ngôi thứ nhất à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng việc dẫn truyện qua lời độc thoại của nhân vật chính như trong mấy cuốn tiểu thuyết theo ngôi thứ nhất, ta có thể giảm số diễn viên đi một. Tớ nghĩ đó là một ý kiến hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói với vẻ hơi tự hào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan, đợi đã. Nếu đến mức phải cắt bỏ người dẫn truyện thì tại sao lại thêm vai ‘Cây’ vào?…… Tóm lại để tôi dẫn truyện thì đã tốt hơn là cứ đứng im re thế này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tôi bắt bẻ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt Yozora hơi trợn lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Sao? Giờ cậu mới nhận ra à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó Yozora khó chịu trả lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…...Cây không được phép nói chuyện, thế giới quan sẽ bị phá vỡ đấy. Được rồi, tiếp nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta giả vờ như không nghe thấy lời tôi nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Sinh ra từ quả đào, tôi được đặt cho một cái tên đơn giản là ‘Momotaro’. Tôi sống bên cạnh bà lão và dần trưởng thành. Cứ thế cho đến một ngày&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Momotaro, bọn quỷ trên đảo lại quấy phá nữa rồi. Bà sợ quá&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura, trong vai bà lão, bước lên sân khấu. Cậu ta cứ đều đều đọc lời thoại với giọng hờ hững phát khiếp lên được, hoàn toàn chẳng giống diễn kịch chút nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà bà lão lại mặc đồ hầu gái mới kinh chứ…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Ha, cỡ như Yozora thì cháu giết cái một&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì cũng đến lời thoại đầu tiên của Momotaro ngoài mấy câu độc thoại. Mặc dù Sena đọc với giọng đầy cảm xúc nhưng có cảm giác hình như cô ta chẳng diễn theo kịch bản tí nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Vậy à? Chúc may mắn&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Và đến đấy là hết phần diễn xuất của bà lão. Vẫn còn chưa đưa kibi-dango [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[65]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] cơ mà…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lững thững tiến về phía tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aniki thấy thế nào ạ? Phần diễn xuất của em có giống thật không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết phải nói làm sao, tôi cứ im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh đã hoàn toàn trở thành một cái cây. Em vẫn còn phải học hỏi nhiều.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn tôi với đôi mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ, Yukimura rời khỏi sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đi tới đi lui trên sân khấu và đọc đoạn độc thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Sau khi chia tay bà lão, tôi rời làng và hướng thẳng đến Đảo Quỷ. Trên đường đi tôi phát hiện ra một con chó, một con khỉ và một con chim trĩ đã chết. À, ngoài chuyện đó ra thì tôi vẫn hối hả tiến bước&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu nỡ xuyên tạc như thế?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì đã nói về ‘Momotaro’ là phải nói đến chó, khỉ và chim trĩ mà. Không thể không có sự xuất hiện của chúng. Cái đó gọi là tôn trọng nguyên tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thản nhiên nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Xuất hiện trong vai xác chết mà tôn trọng chỗ nào? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Nhiều chuyện xảy ra, và cuối cùng tôi đã đến được Đảo Quỷ. Trên đảo có rất đông bọn quỷ sinh sống, nhưng tôi tấn công và chém chết sạch bọn chúng. Tôi tiến vào bên trong lâu đài nơi Chúa Quỷ ẩn náu&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… &amp;lt;i&amp;gt;Câu chuyện diễn biến nhanh quá&amp;lt;/i&amp;gt;…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng tôi đối mặt với Chúa Quỷ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó Yozora tiến lên sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Cuối cùng ngươi đã xuất hiện, Yozora! Sẵn sàng đi! Giết ngươi xong thì toàn bộ kho báu trên đảo này sẽ thuộc về ta&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Momotaro cứ y như là nhân vật phản diện ấy. Yozora quay mặt lại, ánh mắt đầy vẻ buồn bã. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau đó là màn diễn xuất như thật tràn đầy cảm xúc, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Tại sao? Tại sao ngươi có thể làm những việc tàn bạo với vẻ lạnh lùng như thế? Bọn ta là hậu duệ của một dị tộc đã bị Triều đình Yamato đánh đuổi. Đẩy bọn ta đến hòn đảo khô cằn này vẫn chưa đủ, giờ các ngươi còn muốn tước đoạt mạng sống của bọn ta ư……?! Đúng là đồ máu lạnh, chẳng phải các ngươi mới là quỷ sao?!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời thoại của Chúa Quỷ ngầu quá! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…… Diễn biến kỳ cục vậy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena tuy bối rối nhưng vẫn tiếp tục đọc lời thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Ơ, ơ... Câm mồm! Còn ngươi giết người thì không có tội chắc?!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Nhảm nhí! Chính ngươi đã gửi bọn chiến binh đó đến đây nhằm cướp đi mỏ vàng mà tổ tiên bọn ta, những người bị xua đuổi đến hòn đảo này, đã phải đổ biết bao nhiêu công sức và máu mới đào được! Cho dù bọn ta chỉ muốn được sống trong hòa bình&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật à? Ơ không... &amp;lt;i&amp;gt;Câm mồm đi con quỷ kia! Bản thân sự tồn tại của các ngươi đã là một tội ác rồi! Momotaro ta sẽ trừng trị bọn quỷ xấu xa các ngươi bằng thanh gươm chính nghĩa! Chính nghĩa kiểu gì thế này?&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Làm chuyện tàn bạo như thế mà không bị ai ngăn cản…… Chính nghĩa thật ra là cái gì chứ? Nếu như trên đời này không còn chính nghĩa nữa, ta sẽ trở thành quỷ la sát, tận lực tiêu diệt toàn bộ sinh linh tồn tại trong thế giới này, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật! Xông vào đi, đồ chó săn của Triều đình. Đại danh của ta là Kokuten no Mikoto, vị vua cuối cùng của Vương quốc Kibi, tồn tại đem lại sự hủy diệt cho thế giới này!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Yozora! Nhìn kiểu gì thì vai quỷ cũng ngon hơn! Với tên của Chúa Quỷ đâu có được viết trong kịch bản!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng sự bất mãn của Sena cũng lên đến đỉnh điểm. Yozora cười khẩy, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Khi viết kịch bản tôi nghĩ truyện về cái thiện chiến thắng cái ác chẳng thú vị gì cả, nên đã thay đổi nó một chút. Còn cái tên thì tôi mới nghĩ ra thôi&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bất công quá, mỗi cô là có tên thật oách. Còn ta thì phải dùng tên Momotaro là sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Bất công cái gì…… Làm gì có cái thiện và cái ác tuyệt đối trên đời. Lịch sử luôn được viết bởi kẻ chiến thắng. Nói cách khác, chỉ có kẻ chiến thắng trong trận đấu này mới được phép tự xưng là chính nghĩa!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lên như thế. Không biết từ khi nào cô ta cầm trên tay một cuốn atlas được cuộn lại và nện nó vào đầu Sena. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi xem lại kịch bản, phần hướng dẫn ở trang cuối kịch bản chỉ viết là “Trận chiến giữa Momotaro và Quỷ diễn ra ở đây. Tiếp tục cho đến khi một bên khóc, kẻ thắng là chính nghĩa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn việc tập diễn kịch thì sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Úi da! Khoan đã, chỉ mình cô được xài vũ khí là không công bằng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Sena ứa nước mắt phản đối, Yozora nện cô ta tiếp phát nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Phản đối vô hiệu! Ta sẽ trả thù cho những anh em đã bị ngươi thảm sát!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộp Bộp Bộp Bộp Bộp! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, đủ lắm rồi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuộn tập kịch bản lại và đánh trả. Tuy nhiên tập kịch bản mỏng manh không thể nào bì được với cuốn atlas cứng chắc và ngay lập tức bị xổ tung ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, úi da, đau quá! Ứ ứ! Á á! Ứ ư ư…. Đồ đần độn---!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena bỏ chạy ra khỏi sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora điềm tĩnh đứng chính giữa sân khấu, một nụ cười tàn bạo xuất hiện trên khuôn mặt cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;…… Cứ đợi đấy, con người…… Trừng trị Momotaro xong, ngày tận thế của các ngươi sẽ đến!...... Hahahahaha…. Hahahahahahahahhaahaha………!............Hết!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora chuyển lại kiểu nói như bình thường, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một vở kịch chán ngắt……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng sao. Ta có phải công diễn nó đâu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thản nhiên nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà trò diễn kịch này cũng khá thú vị đấy. Ta nên biến nó thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora quẹt mồ hôi trên mặt đầy thỏa mãn trong lúc mặt tôi và Sena thì lộ vẻ chán chường đến tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11|Chương 11]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=108146</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_10&amp;diff=108146"/>
		<updated>2011-08-01T15:45:13Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Truyền thuyết Momotaro&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[59]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]   Khi tôi đến...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Truyền thuyết Momotaro&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039; [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[59]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi đến CLB, một cô hầu gái đang ở trong phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oa?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sững sờ. Cô hầu gái đó cúi đầu chào tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vất vả cho huynh, Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Đó là thành viên mới gia nhập của CLB, Kusunoki Yukimura. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ta mặc một chiếc tạp dề với dải băng viền đăng ten buộc quanh tóc, thêm một chiếc váy ngắn kinh khủng nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không cưỡng lại được việc lén liếc nhìn cặp đùi trắng muốt bên dưới chiếc váy. Bình tĩnh lại đi Hasegawa Kodaka! Cậu ta là giai đó……! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……. Dù muốn dù không cũng phải thừa nhận rằng, bộ đồ đó quả thật cực kỳ hợp với cậu ta…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Èo gớm quá. Nhìn không chớp mắt luôn kìa……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng ở trong phòng, Sena nói đồng thời nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thì ngồi trên ghế sofa, đối diện với Sena. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tại sao Yukimura lại ăn mặc như hầu gái thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rốt cuộc cũng nói lại được câu gì đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:Boku_wa_tomodachi_ga_sukunaiVol1_chp9.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là huấn luyện đặc biệt để trở thành người đàn ông đích thực.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora dửng dưng nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc đồ hầu gái mà là huấn luyện đặc biệt á?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura đáp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ Yozora bảo rằng, một người đàn ông đích thực, cho dù có mặc trang phục gì đi nữa, thì cái gọi là nam tính tiềm ẩn của anh ta vẫn sẽ phát tiết ra ngoài. Ngày mà em có thể hiển lộ khí phách nam nhi từ sâu thẳm tâm hồn dù vẫn trong bộ dạng hầu gái này, là ngày mà em trở thành một người đàn ông đích thực. Dù đây là một thử thách vô cùng gian khổ, nhưng em sẽ cố gắng đến cùng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu lại dựng lên mấy chuyện nhảm nhí nữa rồi......!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhăn mặt nhìn Yozora &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhảm nhí sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây đâu phải chuyện nhảm nhí.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora chối phắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một người đàn ông đích thực, cho dù có ăn mặc như hầu gái, thì vẫn sẽ luôn toát ra khí chất nam nhi…… Tưởng tượng đi Yukimura, tưởng tượng bộ dạng của Kodaka trong trang phục hầu gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có tưởng tượng những thứ quái đảng như thếếếế!!!!!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tôi đã hết sức phản đối, nhưng Yukimura vẫn nhắm mắt lại và bắt đầu tưởng tượng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Buhaha, tởm quá, tởm quá đi mất!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phá lên cười sau khi cũng tưởng tượng cảnh tôi mặc đồ hầu gái. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aniki mặc đồ hầu gái.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………….. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Bụp* &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Tại sao Yukimura lại đỏ mặt chứ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura mở mắt ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quả đúng là Aniki, cho dù có mặc đồ hầu gái, huynh ấy vẫn trông giống một tên yankee.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ở đâu mà có một tên yankee mặc đồ hầu gái chứ, mà khoan, anh không phải là yankee! Còn phải đính chính lại bao nhiêu lần nữa hả?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora đương nhiên là phớt lờ phản đối của tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã hiểu được sự khốc liệt của đợt huấn luyện này chưa, Yukimura? Em phải nhắm tới một đẳng cấp như thế.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Em sẽ cố gắng hết sức để được giống như Aniki.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần cố đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mệt mỏi nói và thả người cái phịch xuống ghế sofa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó, Yukimura bưng một khay cà phê tới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất chợt, tôi cảm thấy hạnh phúc khôn tả. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Có hầu gái trong CLB chẳng tốt sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora, cứ như đọc được suy nghĩ của tôi, nói nhỏ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy nhưng mà đâu cứ phải là Yukimura…… À không, không có gì đâu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong ba người Yozora, Sena và Yukimura, nếu phải chọn ra người thích hợp nhất để làm hầu gái thì dù có nhìn kiểu gì đi nữa Yukimura vẫn nổi trội hơn hẳn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà này, ai mang bộ đồ hầu gái đến thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của tớ đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Của Yozora……? Đừng bảo là cậu thích cosplay nhé?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không. Tớ mua nó trên ‘Yafoo! Auction’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[59]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] phòng lúc cần thiết.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Lúc cần thiết’ nào mà lại cần……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oài, ngừng tán nhảm về đồ hầu gái được rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora đổi chủ đề. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mặc dù nó làm tớ chợt nhớ đến cái hôm Thịt đọc lớn mấy đoạn đối thoại trong eroge.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“*Phụt*?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena phun ra ngụm cà phê cô ta đang uống dở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ, ơ. Quên chuyện đó đi! Ta xin cô!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phớt lờ lời thỉnh cầu đẫm nước mắt của Sena, Yozora nói tiếp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái chúng ta cần để có thể kết bạn chính là--- kỹ năng diễn kịch!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Tôi có linh cảm rằng đề xuất này rồi sẽ có kết cục khá là tồi tệ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ớ, kỹ năng diễn kịch?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Chỉ cần có kỹ năng diễn kịch, ta có thể cười hơ hớ trong lúc xây dựng một tình bạn giả dối với những kẻ mà ta căm ghét, việc lấy lòng người khác khi cần cũng OK luôn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả đúng là thiên hạ đệ nhất ác nhân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đầu tiên phản đối ý tưởng của Yozora, lạ lùng thay, lại là Yukimura. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sư tỉ. Người đàn ông đích thực phải luôn sống đúng với bản thân mình cho dù chuyện gì xảy ra đi nữa. Lừa dối người khác bằng kỹ năng diễn kịch, đó không phải là hành vi của một người đàn ông đích thực.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn non nớt lắm, Yukimura.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý sư tỉ là sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em có từng nghe câu châm ngôn này chưa? ‘Học theo vẻ ngoài trước.’” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[60]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Đó mà là châm ngôn sao?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên chẳng hiểu vì sao vẻ mặt Yukimura trông cứ như vừa mới vỡ lẽ ra điều gì đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em hiểu rồi. Tuy hiện giờ vẫn còn non nớt nhưng nếu em cứ bắt chước hành động của người đàn ông đích thực, dần dà em sẽ trở thành một người đàn ông đích thực lúc nào không biết. Sư tỉ có khác, em thật là quá nông cạn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dễ dụ vậy trời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn Sena thì- &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Diễn kịch à…… Hay đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao háo hức thế?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáng kinh ngạc là Sena, người luôn tự coi mình là cái rốn của vũ trụ, lại có vẻ hứng thú với việc đóng vai người khác. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi đóng vai một nhân vật nào đó khác với bản thân, ta có thể phát hiện ra những khả năng tiềm ẩn trong chính mình, từ đó ta sẽ trưởng thành và trở nên sâu sắc hơn --- Đó là điều Mizuki từng nói.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mizuki nào?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mizuki ta nói đến đương nhiên là Mizuki trong ‘TokiMemo 7’’ rồi, hội trưởng CLB Kịch ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật trong game hả?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn cô ta với ánh mắt chán chường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Nhưng mà cũng đúng, dĩ nhiên nếu rèn luyện kỹ năng diễn kịch ta có thể điều khiển vẻ mặt và giọng nói một cách chính xác, nên có thể giảm thiểu sự hiểu nhầm……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thế đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ lợi ích của mọi người đã tìm được tiếng nói chung. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quyết định vậy đi. Hoạt động của ngày hôm nay là tập diễn kịch!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hùng hồn tuyên bố. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tập diễn kịch à…… Vậy thì phải kiếm một vở kịch nào đó đã chứ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy còn kịch bản?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã chuẩn bị cả rồi. Lần đầu nên tớ nghĩ tốt nhất là một câu chuyện đơn giản mà ai cũng biết, và đây.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lấy từ cặp ra một xấp kịch bản và phát cho mọi người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, Yozora mà cũng chu đáo ghê nhỉ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena nói với vẻ thán phục, đúng là chuyện hiếm thấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn tựa đề của kịch bản…………‘Momotaro’. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Dĩ nhiên truyện này thì ai cũng biết, nhưng mà...” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lớn từng này rồi còn đóng ‘Momotaro’ không thấy ngượng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena và tôi tỏ vẻ bất mãn, Yozora mặt vẫn tỉnh bơ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy truyện thỏa mãn điều kiện mà tớ nghĩ ra được đâu có nhiều. Nếu không thích thì vẫn còn cái đó.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái đó?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘The Sacred Blackstar’ ấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta thích Momotaro lắm! Nội dung của nó sâu sắc đến không ngờ, ngay cả người lớn cũng phải khen ngợi câu chuyện tuyệt vời về Momotaro!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena mỉm cười gượng gạo và nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó cả Yukimura cũng gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đồng ý, sư tỉ Sena. Truyền thuyết Momotaro đột ngột lan truyền vào thời Nhật Bản cổ đại khi Triều đình Yamato [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[61]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và Vương quốc Kibi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[62]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] đối đầu với nhau. Một giả thuyết đáng tin cậy cho rằng Momotaro chính là con trai của Thiên hoàng Kourei [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[63]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], Hoàng tử Hiko Isaserihiko no Mikoto, người đã tham gia rất tích cực trong cuộc chiến với Vương quốc Kibi. Mặc dù không biết đích xác truyền thuyết ra đời lúc nào nhưng vào thời kỳ Muromachi [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[64]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]-“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xì tốp, Yukimura, hiểu biết rộng như thế là tốt.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora ngăn cậu ta lại. Trong một thoáng khuôn mặt của Yukimura, người đang mê mải bô lô ba la thể hiện kiến thức sâu rộng của mình, hơi có vẻ thất vọng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu Yukimura có phải là dân cuồng lịch sử không nhỉ......? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu hỏi bỗng hiện lên trong đầu tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nè, nhưng để diễn Momotaro thì chúng ta không đủ người.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhắc đến nhân vật trong Momotaro thì có: Momotaro, chó, khỉ, chim trĩ, bà lão, ông lão, quỷ, và vì là kịch nên không thể thiếu người dẫn truyện được. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng chỉ bốn người bọn tôi thì không đủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yên tâm. Tớ đã tính toán chỉnh sửa lại hoàn hảo mọi thứ hết rồi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật á?…… Ý tớ là, chẳng lẽ kịch bản này là do Yozora viết?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Một tác phẩm rất đáng tự hào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Oài, miễn là cậu không nhại lại theo một kiểu quá quái dị là được……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt. Vậy thì ta bắt đầu ngay thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố, chúng tôi mở kịch bản ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay bên dưới tựa đề chính thức được ghi ở trang đầu, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Momotaro &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bà lão &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Quỷ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cây &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật gì mà ít vậy?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây là kết quả của việc tối ưu hóa nhằm làm tác phẩm phù hợp với số lượng thành viên chúng ta có.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy còn ‘Cây’ ở cuối là sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ lỡ cắt giảm hơi quá tay nên mới thêm nó vào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rõ ràng cái cây đâu có cần thiết!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi, phân vai nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora phớt lờ lời bắt bẻ của tôi và cứ tiếp tục tiến hành. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để cho công bằng, chúng ta sẽ bắt thăm.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora làm mấy mảnh thăm đơn giản từ một tờ giấy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả thành viên CLB cùng rút thăm và vai diễn đã được quyết định như sau, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân vật” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Momotaro = Kashiwazaki Sena &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bà lão = Kusunoki Yukimura &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Quỷ = Mikazuki Yozora &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cây = Hasegawa Kodaka &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Từ đầu đã có linh tính rồi mà, quả nhiên mình phải làm cây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha ha, ta là nhân vật chính. À, đương nhiên là vậy rồi. Ta có cảm giác Yozora rất hợp với vai quỷ. Ta sẽ tiêu diệt cô nhanh thôi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena mỉm cười hài lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm, cứ tự sướng đi, Thịt.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói với vẻ khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì bắt đầu đi. Vì tớ nghĩ ai cũng biết tóm tắt sơ lượt của truyện rồi, nên chúng ta sẽ diễn tập hết tác phẩm ngay lần đầu luôn.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi dời bộ ghế sofa vào góc phòng và bắt đầu vở diễn tại sân khấu là khoảng trống ngay giữa phòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kodaka, vì cậu là cây nên cứ đứng ở đó từ đầu đến cuối nhé.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ra lệnh cho tôi tới đứng gần bức tường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…………” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng lấy gì làm sung sướng, tôi nhìn vào trang kịch bản của cảnh đầu tiên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng đầu tiên bắt đầu bằng lời thoại của Momotaro. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Sao lại bắt đầu bằng lời thoại của ta chứ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hỏi với vẻ băn khoăn. Dù vậy cô ta vẫn tuân theo kịch bản, đi ra sân khấu ở giữa và bắt đầu đọc lớn lời thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xem nào……. &amp;lt;i&amp;gt;Ngày xửa ngày xưa, có một bà lão sống cô đơn một mình. Một hôm, khi bà đang giặt đồ bên bờ sông, đột nhiên từ phía thượng nguồn có một quả đào lớn trôi xuống. Bà lão mang quả đào về nhà, bổ nó ra, và xuất hiện từ bên trong quả đào là tôi&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Truyện Momotaro theo ngôi thứ nhất à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng việc dẫn truyện qua lời độc thoại của nhân vật chính như trong mấy cuốn tiểu thuyết theo ngôi thứ nhất, ta có thể giảm số diễn viên đi một. Tớ nghĩ đó là một ý kiến hay.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói với vẻ hơi tự hào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan, đợi đã. Nếu đến mức phải cắt bỏ người dẫn truyện thì tại sao lại thêm vai ‘Cây’ vào?…… Tóm lại để tôi dẫn truyện thì đã tốt hơn là cứ đứng im re thế này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe tôi bắt bẻ, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…..…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mắt Yozora hơi trợn lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Sao? Giờ cậu mới nhận ra à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó Yozora khó chịu trả lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…...Cây không được phép nói chuyện, thế giới quan sẽ bị phá vỡ đấy. Được rồi, tiếp nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta giả vờ như không nghe thấy lời tôi nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Sinh ra từ quả đào, tôi được đặt cho một cái tên đơn giản là ‘Momotaro’. Tôi sống bên cạnh bà lão và dần trưởng thành. Cứ thế cho đến một ngày&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Momotaro, bọn quỷ trên đảo lại quấy phá nữa rồi. Bà sợ quá&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura, trong vai bà lão, bước lên sân khấu. Cậu ta cứ đều đều đọc lời thoại với giọng hờ hững phát khiếp lên được, hoàn toàn chẳng giống diễn kịch chút nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà bà lão lại mặc đồ hầu gái mới kinh chứ…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Ha, cỡ như Yozora thì cháu giết cái một&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì cũng đến lời thoại đầu tiên của Momotaro ngoài mấy câu độc thoại. Mặc dù Sena đọc với giọng đầy cảm xúc nhưng có cảm giác hình như cô ta chẳng diễn theo kịch bản tí nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Vậy à? Chúc may mắn&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Và đến đấy là hết phần diễn xuất của bà lão. Vẫn còn chưa đưa kibi-dango [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[65]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] cơ mà…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yukimura lững thững tiến về phía tôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aniki thấy thế nào ạ? Phần diễn xuất của em có giống thật không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“………” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết phải nói làm sao, tôi cứ im lặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không hổ là Aniki. Huynh đã hoàn toàn trở thành một cái cây. Em vẫn còn phải học hỏi nhiều.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn tôi với đôi mắt ánh lên vẻ ngưỡng mộ, Yukimura rời khỏi sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đi tới đi lui trên sân khấu và đọc đoạn độc thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Sau khi chia tay bà lão, tôi rời làng và hướng thẳng đến Đảo Quỷ. Trên đường đi tôi phát hiện ra một con chó, một con khỉ và một con chim trĩ đã chết. À, ngoài chuyện đó ra thì tôi vẫn hối hả tiến bước&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao cậu nỡ xuyên tạc như thế?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì đã nói về ‘Momotaro’ là phải nói đến chó, khỉ và chim trĩ mà. Không thể không có sự xuất hiện của chúng. Cái đó gọi là tôn trọng nguyên tác.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thản nhiên nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Xuất hiện trong vai xác chết mà tôn trọng chỗ nào? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Nhiều chuyện xảy ra, và cuối cùng tôi đã đến được Đảo Quỷ. Trên đảo có rất đông bọn quỷ sinh sống, nhưng tôi tấn công và chém chết sạch bọn chúng. Tôi tiến vào bên trong lâu đài nơi Chúa Quỷ ẩn náu&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… &amp;lt;i&amp;gt;Câu chuyện diễn biến nhanh quá&amp;lt;/i&amp;gt;…… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng tôi đối mặt với Chúa Quỷ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay sau đó Yozora tiến lên sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Cuối cùng ngươi đã xuất hiện, Yozora! Sẵn sàng đi! Giết ngươi xong thì toàn bộ kho báu trên đảo này sẽ thuộc về ta&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Momotaro cứ y như là nhân vật phản diện ấy. Yozora quay mặt lại, ánh mắt đầy vẻ buồn bã. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sau đó là màn diễn xuất như thật tràn đầy cảm xúc, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Tại sao? Tại sao ngươi có thể làm những việc tàn bạo với vẻ lạnh lùng như thế? Bọn ta là hậu duệ của một dị tộc đã bị Triều đình Yamato đánh đuổi. Đẩy bọn ta đến hòn đảo khô cằn này vẫn chưa đủ, giờ các ngươi còn muốn tước đoạt mạng sống của bọn ta ư……?! Đúng là đồ máu lạnh, chẳng phải các ngươi mới là quỷ sao?!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời thoại của Chúa Quỷ ngầu quá! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ…… Diễn biến kỳ cục vậy……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena tuy bối rối nhưng vẫn tiếp tục đọc lời thoại của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Ơ, ơ... Câm mồm! Còn ngươi giết người thì không có tội chắc?!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Nhảm nhí! Chính ngươi đã gửi bọn chiến binh đó đến đây nhằm cướp đi mỏ vàng mà tổ tiên bọn ta, những người bị xua đuổi đến hòn đảo này, đã phải đổ biết bao nhiêu công sức và máu mới đào được! Cho dù bọn ta chỉ muốn được sống trong hòa bình&amp;lt;/i&amp;gt;!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật à? Ơ không... &amp;lt;i&amp;gt;Câm mồm đi con quỷ kia! Bản thân sự tồn tại của các ngươi đã là một tội ác rồi! Momotaro ta sẽ trừng trị bọn quỷ xấu xa các ngươi bằng thanh gươm chính nghĩa! Chính nghĩa kiểu gì thế này?&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Làm chuyện tàn bạo như thế mà không bị ai ngăn cản…… Chính nghĩa thật ra là cái gì chứ? Nếu như trên đời này không còn chính nghĩa nữa, ta sẽ trở thành quỷ la sát, tận lực tiêu diệt toàn bộ sinh linh tồn tại trong thế giới này, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật! Xông vào đi, đồ chó săn của Triều đình. Đại danh của ta là Kokuten no Mikoto, vị vua cuối cùng của Vương quốc Kibi, tồn tại đem lại sự hủy diệt cho thế giới này!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã Yozora! Nhìn kiểu gì thì vai quỷ cũng ngon hơn! Với tên của Chúa Quỷ đâu có được viết trong kịch bản!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng sự bất mãn của Sena cũng lên đến đỉnh điểm. Yozora cười khẩy, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Khi viết kịch bản tôi nghĩ truyện về cái thiện chiến thắng cái ác chẳng thú vị gì cả, nên đã thay đổi nó một chút. Còn cái tên thì tôi mới nghĩ ra thôi&amp;lt;/i&amp;gt;.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bất công quá, mỗi cô là có tên thật oách. Còn ta thì phải dùng tên Momotaro là sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Bất công cái gì…… Làm gì có cái thiện và cái ác tuyệt đối trên đời. Lịch sử luôn được viết bởi kẻ chiến thắng. Nói cách khác, chỉ có kẻ chiến thắng trong trận đấu này mới được phép tự xưng là chính nghĩa!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lên như thế. Không biết từ khi nào cô ta cầm trên tay một cuốn atlas được cuộn lại và nện nó vào đầu Sena. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi xem lại kịch bản, phần hướng dẫn ở trang cuối kịch bản chỉ viết là “Trận chiến giữa Momotaro và Quỷ diễn ra ở đây. Tiếp tục cho đến khi một bên khóc, kẻ thắng là chính nghĩa.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn việc tập diễn kịch thì sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Úi da! Khoan đã, chỉ mình cô được xài vũ khí là không công bằng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Sena ứa nước mắt phản đối, Yozora nện cô ta tiếp phát nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;Phản đối vô hiệu! Ta sẽ trả thù cho những anh em đã bị ngươi thảm sát!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộp Bộp Bộp Bộp Bộp! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaa, đủ lắm rồi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuộn tập kịch bản lại và đánh trả. Tuy nhiên tập kịch bản mỏng manh không thể nào bì được với cuốn atlas cứng chắc và ngay lập tức bị xổ tung ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoan đã, úi da, đau quá! Ứ ứ! Á á! Ứ ư ư…. Đồ đần độn---!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena bỏ chạy ra khỏi sân khấu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora điềm tĩnh đứng chính giữa sân khấu, một nụ cười tàn bạo xuất hiện trên khuôn mặt cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&amp;lt;i&amp;gt;…… Cứ đợi đấy, con người…… Trừng trị Momotaro xong, ngày tận thế của các ngươi sẽ đến!...... Hahahahaha…. Hahahahahahahahhaahaha………!............Hết!&amp;lt;/i&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora chuyển lại kiểu nói như bình thường, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là một vở kịch chán ngắt……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đáp, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng sao. Ta có phải công diễn nó đâu.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora thản nhiên nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà trò diễn kịch này cũng khá thú vị đấy. Ta nên biến nó thành một hoạt động thường kỳ của CLB Láng giềng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora quẹt mồ hôi trên mặt đầy thỏa mãn trong lúc mặt tôi và Sena thì lộ vẻ chán chường đến tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 11|Chương 11]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=107351</id>
		<title>Suzumiya Haruhi tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=107351"/>
		<updated>2011-07-27T13:42:28Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Cập nhật */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;i&amp;gt;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:0.9em;&amp;quot;&amp;gt;&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; tiếng Việt còn có một phiên bản khác ở [[Suzumiya Haruhi ~ Vietnamese version|đây.]]&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:Haruhiism.png|300px|thumb|Haruhiism]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ESpanish%7E|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7E_Esperanto_version|Quốc Tế Ngữ (Esperanto)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%28version_fran%C3%A7aise%29|Tiếng Pháp (Français)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Italian_Version|Tiếng Ý (Italiano)]] &lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EBrazilian_Portuguese%7E|Tiếng Bồ Đào Nha ở Brasil ( Português do Brasil)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Indonesian_Version|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EPolski%7E|Tiếng Ba Lan (język polski)]]&lt;br /&gt;
*[[Haruhi Suzumiya (Saling Tagalog)|Tiếng Tagalog (Tagalog)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_Romanian|Tiếng Rumani (Română)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Russian~|Tiếng Nga (Русский)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Deutsche~|Tiếng Đức (Deutsch)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ENorwegian%7E|Tiếng Na Uy (Norsk)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EKorean%7E|Tiếng Hàn (한국어)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7ELithuanian%7E|Tiếng Litva (Lietuvių kalba)]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi (涼宮ハルヒ) là một bộ light novel được viết bởi Nagaru Tanigawa và do Noizi Ito vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi là một nữ sinh trung học luôn mơ ước được gặp sinh vật ngoài hành tinh, người tương lai hay nhà ngoại cảm vì cô cảm thấy quá buồn chán với những con người bình thường. Với sự gợi ý vô tình của Kyon, Haruhi đã thành lập Quân đoàn SOS để truy tìm những hiện tượng bí ẩn. Các sáng kiến của Haruhi luôn gây biết bao chuyện bi hài cho các thành viên của Quân đoàn SOS, đặc biệt là Kyon. Thế nhưng, liệu Haruhi có tìm được điều mình luôn mong ước?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 18 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 7 năm 2011, hoàn tất đưa tập một lên page&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039;, tác giả Nagaru Tanigawa==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi|Tập 1 - Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời biên tập viên|Lời biên tập viên]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Tiếng thở dài của Suzumiya Haruhi===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* [[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org &lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Suzumiya Haruhi tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106715</id>
		<title>Suzumiya Haruhi tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106715"/>
		<updated>2011-07-24T12:53:32Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Suzumiya Haruhi, tác giả Nagaru Tanigawa */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;i&amp;gt;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:0.9em;&amp;quot;&amp;gt;&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; tiếng Việt còn có một phiên bản khác ở [[Suzumiya Haruhi ~ Vietnamese version|đây.]]&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:Haruhiism.png|300px|thumb|Haruhiism]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ESpanish%7E|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7E_Esperanto_version|Quốc Tế Ngữ (Esperanto)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%28version_fran%C3%A7aise%29|Tiếng Pháp (Français)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Italian_Version|Tiếng Ý (Italiano)]] &lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EBrazilian_Portuguese%7E|Tiếng Bồ Đào Nha ở Brasil ( Português do Brasil)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Indonesian_Version|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EPolski%7E|Tiếng Ba Lan (język polski)]]&lt;br /&gt;
*[[Haruhi Suzumiya (Saling Tagalog)|Tiếng Tagalog (Tagalog)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_Romanian|Tiếng Rumani (Română)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Russian~|Tiếng Nga (Русский)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Deutsche~|Tiếng Đức (Deutsch)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ENorwegian%7E|Tiếng Na Uy (Norsk)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EKorean%7E|Tiếng Hàn (한국어)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7ELithuanian%7E|Tiếng Litva (Lietuvių kalba)]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi (涼宮ハルヒ) là một bộ light novel được viết bởi Nagaru Tanigawa và do Noizi Ito vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi là một nữ sinh trung học luôn mơ ước được gặp sinh vật ngoài hành tinh, người tương lai hay nhà ngoại cảm vì cô cảm thấy quá buồn chán với những con người bình thường. Với sự gợi ý vô tình của Kyon, Haruhi đã thành lập Quân đoàn SOS để truy tìm những hiện tượng bí ẩn. Các sáng kiến của Haruhi luôn gây biết bao chuyện bi hài cho các thành viên của Quân đoàn SOS, đặc biệt là Kyon. Thế nhưng, liệu Haruhi có tìm được điều mình luôn mong ước?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 18 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039;, tác giả Nagaru Tanigawa==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi|Tập 1 - Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời biên tập viên|Lời biên tập viên]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Tiếng thở dài của Suzumiya Haruhi===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* [[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org &lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Suzumiya Haruhi tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106712</id>
		<title>Suzumiya Haruhi tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106712"/>
		<updated>2011-07-24T12:42:23Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: /* Suzumiya Haruhi, tác giả Nagaru Tanigawa */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;i&amp;gt;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:0.9em;&amp;quot;&amp;gt;&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; tiếng Việt còn có một phiên bản khác ở [[Suzumiya Haruhi ~ Vietnamese version|đây.]]&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:Haruhiism.png|300px|thumb|Haruhiism]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ESpanish%7E|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7E_Esperanto_version|Quốc Tế Ngữ (Esperanto)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%28version_fran%C3%A7aise%29|Tiếng Pháp (Français)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Italian_Version|Tiếng Ý (Italiano)]] &lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EBrazilian_Portuguese%7E|Tiếng Bồ Đào Nha ở Brasil ( Português do Brasil)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Indonesian_Version|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EPolski%7E|Tiếng Ba Lan (język polski)]]&lt;br /&gt;
*[[Haruhi Suzumiya (Saling Tagalog)|Tiếng Tagalog (Tagalog)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_Romanian|Tiếng Rumani (Română)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Russian~|Tiếng Nga (Русский)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Deutsche~|Tiếng Đức (Deutsch)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ENorwegian%7E|Tiếng Na Uy (Norsk)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EKorean%7E|Tiếng Hàn (한국어)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7ELithuanian%7E|Tiếng Litva (Lietuvių kalba)]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi (涼宮ハルヒ) là một bộ light novel được viết bởi Nagaru Tanigawa và do Noizi Ito vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi là một nữ sinh trung học luôn mơ ước được gặp sinh vật ngoài hành tinh, người tương lai hay nhà ngoại cảm vì cô cảm thấy quá buồn chán với những con người bình thường. Với sự gợi ý vô tình của Kyon, Haruhi đã thành lập Quân đoàn SOS để truy tìm những hiện tượng bí ẩn. Các sáng kiến của Haruhi luôn gây biết bao chuyện bi hài cho các thành viên của Quân đoàn SOS, đặc biệt là Kyon. Thế nhưng, liệu Haruhi có tìm được điều mình luôn mong ước?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 18 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039;, tác giả Nagaru Tanigawa==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Suzumiya Haruhi: Tập 1|Tập 1 - Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời biên tập viên|Lời biên tập viên]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Tiếng thở dài của Suzumiya Haruhi===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 2 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* [[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org &lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Suzumiya Haruhi tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106389</id>
		<title>Dantalian no Shoka Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Dantalian_no_Shoka_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106389"/>
		<updated>2011-07-22T08:47:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Dantalian_vol2.jpg|thumb|Bìa tập 2]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dantalian no Shoka (ダンタリアンの書架) là một series light novel được viết bởi Gakuto Mikumo và vẽ minh họa bởi G-Yuusuke.&lt;br /&gt;
Series bắt đầu xuất bản trên tạp chí light novel The Sneaker của Kadokawa Shoten vào 29-02-2008. Một manga dựa vào light novel này của Chako Abeno được phát hành trên tạp chí shōnen manga Shōnen Ace của Kadokawa Shoten và một manga dựa vào khác của Monaco Sena được phát hành trên tạp chí seinen manga Comp Ace của Kadokawa Shoten vào 26-03-2010.&lt;br /&gt;
Truyện này mỗi chương là một câu chuyện độc lập và không theo thứ tự thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Truyện có bối cảnh nước Anh những năm 1920 sau khi Thế chiến I mới kết thúc. Chàng trai trẻ tên Huey thừa kế một biệt thự cũ từ người ông nghiện sách đã mất cùng với bộ sưu tập sách ở đó. Nhưng có một điều kiện: anh cũng phải thừa kế &amp;quot;Thư viện&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đi khám phá biệt thự, Huey tìm thấy một tầng hầm đầy ắp sách. Và anh bắt gặp một cô bé mặc váy đen đang ngồi yên lặng đọc sách. Cô tên là Dalian và có một chiếc khóa to đeo trước ngực. Cô chính là lối vào của &amp;quot;Thư viện của Dantalian&amp;quot; nơi chứa những cuốn &amp;quot;Ma Thư&amp;quot;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 23 tháng 2 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 2 năm 2011, hoàn tất đưa các chương I, II, đặc biệt I, II của tập 1 và chương đặc biệt I của tập 4 lên page.&lt;br /&gt;
*Ngày 1 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 4 tập 1&lt;br /&gt;
*Ngày 24 tháng 3 năm 2011, hoàn tất chương 5 tập 1&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Dantalian no Shoka&#039;&#039;, tác giả Gakuto Mikumo==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===[[Dantalian no Shoka:Tập 1|Tập 1]]===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương I|Chương I - Sự tôn thờ ẩm thực]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương II|Chương II – Dòng dõi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương III|Chương III – Quyển sách Minh triết]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I – Quyển sách của Nhà độc tài]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương IV|Chương IV - Quyển sách hình nổi]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II – Quyển sách Cuộc đời]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Chương V|Chương V – Người đốt sách]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 1 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 4===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương đặc biệt I|Chương Đặc Biệt I - Quyển sách Thôi miên]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương Đặc Biệt II|Chương Đặc Biệt II]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[Dantalian no Shoka:Tập 4 Lời tác giả |Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Dantalian no Shoka Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - ダンタリアンの書架1 (1 tháng 11, 2008, ISBN 978-4-04-424113-1)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - ダンタリアンの書架2 (1 tháng 1, 2009, ISBN 978-4-04-424114-8)&lt;br /&gt;
* Tập 3 - ダンタリアンの書架3 (1 tháng 5, 2009, ISBN ISBN 978-4-04-424115-5)&lt;br /&gt;
* Tập 4 - ダンタリアンの書架4 (1 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-04-424116-2)&lt;br /&gt;
* Tập 5 - ダンタリアンの書架5 (1 tháng 5, 2010, ISBN 978-4-04-424117-9)&lt;br /&gt;
* Tập 6 - ダンタリアンの書架6 (1 tháng 12, 2010, ISBN 978-4-04-424118-6)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bungaku_Shoujo_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106388</id>
		<title>Bungaku Shoujo Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bungaku_Shoujo_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106388"/>
		<updated>2011-07-22T08:46:27Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:bungaku_shoujo_title.jpg|200px|thumb|bìa tập 1.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bungaku Shoujo (文学少女, Cô Gái Văn Chương, Literature Girl, Book Girl) là một tuyển tập light novel được viết bởi Mizuki Nomura và vẽ minh họa bởi Miho Takeoka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Konoha Inoue, một cậu học sinh trung học cũng như bao học sinh trung học khác – ngoại trừ việc Konoha từng đoạt giải thưởng viết văn xuất sắc vào năm 14 tuổi với thân phận 1 cô gái. Vì một sự việc, Konoha đã tự hứa rằng sẽ không bao giờ viết văn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lên trung học, tình cờ Konoha gặp Tooko Amano, 1 senpai năm 3 lôi kéo cậu vào câu lạc bộ văn học. Sinh hoạt CLB hằng ngày của cậu là viết ra những tác phẩm để Tooko &amp;quot;thưởng thức&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Bungaku Shoujo&#039;&#039;, tác giả Mizuki Nomura==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Cô Gái Văn Chương &amp;amp; Tên Hề Cầu Tử===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Cuộc sống thường nhật của Konoha và Amano bị phá vỡ khi Takeda Chia, học sinh năm một nhờ CLB Văn học giúp cô viết thư tình cho một đàn anh lớp trên. Tuy nhiên, nhiều chuyện xảy ra khiến Amano và Konoha càng lúc càng bất an. Ai là đàn anh lớp trên của Takeda? Takeda đang dấu điều gì? Chuyện có liên quan gì đến học sinh tự sát mười năm trước không? Khi Konoha và Amano càng tiến sâu vào bí ẩn, họ thấy mình bị bao vây bởi dối trá, lừa lọc, khiếm khuyết nhân cách, và những lời giải tàn nhẫn của chúng.&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Chương VI|Chương VI]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Phần kết|Phần kết]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 1 Phụ lục|Phụ lục]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Bungaku Shoujo Volume 2 - Cô Gái Văn Chương &amp;amp; Con Ma Đói===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Sau những sự kiện xảy ra ở tập 1, cuộc sống thường nhật của Konoha và Amano tiếp tục trôi qua trong yên bình. Hàng ngày sau giờ học Konoha vẫn viết câu chuyện vô nghĩa làm oyatsu cho Amano. Bỗng một hôm có ai đó liên tục gửi những bức thư bí hiểm với các từ như “căm thù”, “đau quá”, “sợ quá” cùng những con số khó hiểu. Amano nổi máu thám tử và quyết định điều tra, nhưng lần này thủ phạm là một con ma sao?&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Chương I|Chương I]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[Bungaku Shoujo:Tập 2 Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Zavie|Zavie]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
:*[[User:delacroix01|delacroix01]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Bungaku Shoujo Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - “文学少女”と死にたがりの道化【ピエロ】(28 tháng 4, 2006, ISBN 4-7577-2806-9)&lt;br /&gt;
* Tập 2 - “文学少女”と飢え渇く幽霊【ゴースト】(30 tháng 8, 2006, ISBN 4-7577-2915-4)&lt;br /&gt;
* Tập 3 - “文学少女”と繋がれた愚者【フール】(25 tháng 12, 2006, ISBN 4-7577-3084-5)&lt;br /&gt;
* Tập 4 - “文学少女”と穢名の天使【アンジュ】(28 tháng 4, 2007, ISBN 978-4-7577-3506-4)&lt;br /&gt;
* Tập 5 - “文学少女”と慟哭の巡礼者【パルミエーレ】(30 tháng 8, 2007, ISBN 978-4-7577-3685-6)&lt;br /&gt;
* Tập 6 - “文学少女”と月花を孕（だ）く水妖【ウンディーネ】(25 tháng 12, 2010, ISBN 978-4-7577-3918-5)&lt;br /&gt;
* Tập 7 - “文学少女”と神に臨む作家【ロマンシエ】上(28 tháng 4, 2007, ISBN 978-4-7577-4173-7)&lt;br /&gt;
* Tập 8 - “文学少女”と神に臨む作家【ロマンシエ】下(30 tháng 8, 2008, ISBN 978-4-7577-4371-7)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106387</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106387"/>
		<updated>2011-07-22T08:45:36Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Boku wa tomodachi ga sukunai Volume 2.jpg|thumb|Bìa tập 2.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Boku wa tomodachi ga sukunai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Boku wa Tomodachi ga Sukunai (僕は友達が少ない, Tạm dịch: Tôi có ít bạn bè) là một series light novel được viết bởi Yomi Hirasaka và vẽ minh họa bởi Buriki. Truyện đã đứng hạng hai trong bảng xếp hạng light novel Kono Light Novel ga Sugoi! vào năm 2011.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Hasegawa Kodaka vừa mới chuyển đến Học viện Thánh Cronica nhưng bị mọi người xa lánh vì vẻ ngoài giống dân giang hồ của mình. Một ngày nọ cậu bắt gặp cô bạn cùng lớp xinh đẹp nhưng khó gần Mikaduki Yozora đang nói chuyện một mình một cách vui vẻ. “Cậu có thể nhìn thấy ma sao?” “ Tớ đang nói chuyện với bạn mình mà. Người bạn vô hình của tớ!” (Cô ta thật hết thuốc chữa)… Kodaka và Yozora bắt đầu bàn luận làm thể nào để có thể kết bạn, và Yozora quyết định lập ra một CLB quái dị và lôi cổ Kodaka vào. Và rồi các &amp;quot;cô gái dễ thương&amp;quot; quái đản khác lần lượt gia nhập CLB. Cùng nhau họ chơi galgame, đi bơi, đóng kịch. Liệu nhân vật chính của chúng ta rốt cuộc có tìm được những người bạn đích thực của mình? Và đó là khởi đầu của một câu chuyện tình cảm hài hước đầy bi kịch của tuổi trẻ! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Boku wa Tomodachi ga Sukunai&#039;&#039;, tác giả Yomi Hirasaka==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Lời mở đầu|Lời mở đầu]]&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 1|Chương 1 - Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 2|Chương 2 - Hasegawa Kodaka]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 3|Chương 3 - Yozora]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 4|Chương 4 - Kashiwazaki Sena]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 5|Chương 5 - Cuộc săn]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 6|Chương 6 - Chào mừng đến Thế giới Galgame]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 7|Chương 7 - Đàn em]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8 - Gia cảnh nhà ông Hasegawa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9|Chương 9 - Nơi nỗi sầu hoen úa]]&lt;br /&gt;
*[[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
:*[[User:Nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org&lt;br /&gt;
:*Tất cả các bạn đã đọc Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Tập 1 - 僕は友達が少ない (31 tháng 8, 2009) ISBN 978-4-8401-2879-7&lt;br /&gt;
*Tập 2 - 僕は友達が少ない2 (30 tháng 11, 2009) ISBN 978-4-8401-3095-0&lt;br /&gt;
*Tập 3 - 僕は友達が少ない3 (25 tháng 3, 2010) ISBN 978-4-8401-3252-7&lt;br /&gt;
*Tập 4 - 僕は友達が少ない4 (23 tháng 7, 2010) ISBN 978-4-8401-3457-6&lt;br /&gt;
*Tập 5 - 僕は友達が少ない5 (30 tháng 11, 2010) ISBN 978-4-8401-3589-4&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Ore_no_Imouto_ga_Konna_ni_Kawaii_Wake_ga_Nai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106386</id>
		<title>Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Ore_no_Imouto_ga_Konna_ni_Kawaii_Wake_ga_Nai_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106386"/>
		<updated>2011-07-22T08:45:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Ore_no_imouto_novel_v1_cover.jpg|170px|thumb|Bìa tập 1.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
*[[Ore no Imōto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
*[[Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Español|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai (俺の妹がこんなに可愛いわけがない, My Little Sister Can&#039;t Be This Cute, OreImo, tạm dịch: Đời nào mà em gái mình lại đáng yêu như vậy) là một series light novel được viết bởi Tsukasa Fushimi và do Hiro Kanzaki vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Kyousuke Kousaka, 1 nam sinh trung học bình thường có cô em gái Kirino là 1 người mẫu nổi tiếng. Tuy vậy Kirino lúc nào cũng lạnh nhạt với Kyousuke, 2 anh em không được hòa thuận. Một hôm Kyousuke phát hiện ra em gái mình là 1 otaku yêu thích các nhân vật imouto và mahou shoujo (và có rất nhiều eroge game cùng những thứ liên quan về các nhân vật này). Từ đó cuộc sống yên ả bình thường của Kyousuke kết thúc khi cậu vừa phải bảo vệ bí mật của em gái mình vừa xây dựng cho mình 1 harem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Đóng góp ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thấy chỗ nào chưa hay thì bạn cứ tự nhiên chỉnh lại. Mình xin cảm ơn những đóng góp của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 3 tháng 3 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
*Ngày 2 tháng 6 năm 2011, hoàn tất đưa tập 1 lên page&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai&#039;&#039;, tác giả Tsukasa Fushimi==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 [[OreImo Tập1|(Xem tất cả)]]===&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[OreImo Tập1: Lời bạt|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Câu chuyện ngắn trong DVD Box===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Bạn [[User:sos505|sos505]] vì đã giúp đỡ mình rất nhiều.&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Ore no Imouto ga Konna ni Kawaii Wake ga Nai Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈1〉(10 tháng 8, 2008, ISBN 978-4-0486-7180-4)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈2〉(5 tháng 12, 2008 ISBN 978-4-0486-7426-3)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈3〉(9 tháng 4, 2009, ISBN 978-4-0486-7758-5)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈4〉(10 tháng 8, 2009, ISBN 978-4-0486-7934-3)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈5〉(10 tháng 1, 2010, ISBN 978-4-0486-8271-8)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈6〉(10 tháng 5, 2010, ISBN 978-4-0486-8538-2)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈7〉(10 tháng 11, 2010, ISBN 978-4-0487-0052-8)&lt;br /&gt;
*俺の妹がこんなに可愛いわけがない〈8〉(10 tháng 5, 2011, ISBN 978-4-0487-0486-1)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Itsuka_Tenma_no_Kuro_Usagi_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106385</id>
		<title>Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Itsuka_Tenma_no_Kuro_Usagi_Ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=106385"/>
		<updated>2011-07-22T08:44:18Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Itsuten v1 cover.jpg|200px|thumb|Bìa tập 1]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Itsuka Tenma no Kuro Usagi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:.&lt;br /&gt;
*[[Itsuka Tenma no Kuro Usagi|Tiếng Anh (English)]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch  khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Itsuka Tenma no Kuro Usagi (いつか天魔の黒ウサギ) là một series light novel được viết bởi Kagami Takaya và do Kamiya Yuu vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Kurogane Taito, học sinh năm nhất trường cấp ba Miyasaka, là một người trung bình về tất cả mọi mặt. Cậu luôn cho rằng mình chỉ là một người bình thường. Nhưng cậu đã lầm. Bởi trong một sự kiện xảy ra vào 9 năm về trước, vì một lời thề mà cậu đã không còn bình thường nữa. Tuy nhiên, ký ức về lời thề đó đã tan biến. Ai là người đã lấy đi ký ức của cậu? Chuyện đã xảy ra lúc đó? Một hôm, trong một tai nạn, ký ức của cậu được khôi phục. Điều đó đã mở ra một cuộc sống “Bất thường” của cậu...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen: Định dạng riêng|Định dạng riêng]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Đóng góp ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thấy chỗ nào chưa hay thì bạn cứ tự nhiên chỉnh lại. Mình xin cảm ơn những đóng góp của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
Ngày 4 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Itsuka Tenma no Kuro Usagi&#039;&#039;, tác giả Kagami Takaya==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - 900 Giây Sau Giờ Học===&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Illustration|Novel Illustration]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương I|Chương I - Kỳ ngộ]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương II|Chương II]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương III|Chương III]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương IV|Chương IV]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Chương V|Chương V]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
*[[ItsuTen Tập 1: Lời bạt|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]]&lt;br /&gt;
:*[[User:sos505|sos505]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* Bạn [[User:sos505|sos505]] đã giúp mình thực hiện project này.&lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Itsuka Tenma no Kuro Usagi Tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã được xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* 900秒の放課後 (20 tháng 11, 2008 ISBN 978-4-8291-3347-7)&lt;br /&gt;
*《月》が昇る昼休み (20 tháng 1, 2009 ISBN 978-4-8291-3367-5)&lt;br /&gt;
* 神隠しの通学路 (19 tháng 3, 2009 ISBN 978-4-8291-3385-9)&lt;br /&gt;
* 夜逃げの生徒会室 (25 tháng 7, 2009 ISBN 978-4-8291-3419-1)&lt;br /&gt;
* 夏休みカタストロフィ (19 tháng 9, 2009 ISBN 978-4-8291-3441-2)&lt;br /&gt;
* 欠席のウサギ (20 tháng 5, 2010 ISBN 978-4-8291-3523-5)&lt;br /&gt;
* 二学期でさよなら (20 tháng 1, 2011 ISBN 978-4-8291-3603-4-C0193)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106201</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106201"/>
		<updated>2011-07-21T01:54:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa&amp;lt;/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chào cô ta nhưng không hề có tiếng trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tay giữ chuột, Sena tập trung hoàn toàn vào cái laptop trước mặt mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta đang đeo một chiếc headphones nên chúng tôi không thể nghe được âm thanh từ chiếc máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái con Thịt chết toi, dám lơ ta hả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cáu tiết nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Tớ mới là người chào cô ta mà. Có lẽ cô ta chỉ không nghe thấy thôi chứ lơ gì đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi đã đáp lại ngay như thế nhưng như mọi khi Yozora cứ lờ tịt và rón rén bước về phía Sena, quấy rối thần chưởng xuất ra tựa nước chảy mây trôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta rút chấu headphones khỏi máy laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của bọn tôi và vẻ hốt hoảng hiện lên trên khuôn mặt cô ta. Đồng thời loa của máy tính bắt đầu phát lớn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Đ-đừnggggg! Anh cứ hung bạo như thế thì toác bxxx em mất ư, ư , a, a, a... sướng quá! Cxix Lucas làm em sướng chết mất! Đâm sâu tuốt bên trong tử cung em rồi! Tuyệt quá á! Phê quá đi ư ư, có gì đó sắp ra! Có gì đó lạ lắm sắp ra rồi! Hya, cái gì đó đang, a, ya, ahaa, gần rồi, em sắp ra, sắp ra rồi, em ra đâyyyyyyyy&amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt;!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Á oa!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoảng hốt, Sena vội vàng giảm âm lượng máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm cái gì đấy con ngố kia!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt phản đối, mặt cô ta đỏ như gất vì thẹn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu, câu đó của tôi mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lại với khuôn mặt cũng đỏ bừng hiếm thấy ở cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong, trong phòng sinh hoạt CLB linh thiêng này, vậy mà cô dám..., thật không biết xấu hổ…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lén nhìn vào màn hình của chiếc laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Trên màn hình là một bức vẽ theo phong cách anime có cảnh một cô gái xinh đẹp và một chàng trai khỏa thân. Họ, họ đang......ơ, đại khái là họ đang hòa vào làm một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sena…… cậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoa-, không được nhìn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena vội vàng đóng laptop lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư-đừng hiểu nhầm nha!? Đây là ‘The Sacred Blackstar’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[49]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], một game đang hot nhất trong giới bishoujo game hiện giờ và cũng sắp được chuyển thể thành anime. Một cuộc phiêu lưu vĩ đại vô cùng cảm động và ngập tràn tình yêu vào thế giới fantasy đã mở ra trước mắt chàng thợ rèn Lucas cùng người bạn đồng hành của anh! Cảnh này là, sau khi vượt qua vô vàn những khó khăn để cuối cùng đánh bại được Thần Hủy diệt Valniball, Lucas cùng nhân vật nữ chính Nữ hiệp sĩ Cecilia đã nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau, một cảnh thật cảm động. Chắc chắn không phải cái loại cảnh thiếu đứng đắn mà mấy người nghĩ đâu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Cái cách mà Sena tuyệt vọng tìm lời bào chữa, nói thế nào nhỉ... trông thật tội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nói gì thì nói, chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB thì……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi buộc miệng, nghe vậy Sena xấu hổ đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta, ta đâu có biết! …...Là...... game này lại có mấy cảnh như vậy. Sau khi chơi xong ‘TokiMemo’, ta đi mua năm game khác cùng thể loại. Nhưng chúng chẳng hay bằng ‘TokiMemo’ nên ta đã vào trang ‘Yafoo! Chiekuburo’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[50]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và đăng bài “Làm ơn giới thiệu một game kết thân với con gái giống như TokiMemo”, thế là cả đống người vào trả lời rằng đây là game hot nhất hiện nay…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải trên bao bì mấy thứ thế này phải có ghi dành cho 18+ ở đâu đó sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy người vào trả lời có nói nó là ‘game người lớn’. Nên ta cứ tưởng cốt truyện của nó có chất lượng cao đến mức ngay cả người lớn cũng thích……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách diễn giải đúng độc luôn! Mà nè, bộ lúc mua không có ai hỏi tuổi cậu à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ta có được nó từ một gã thanh niên quái đảng. Hắn đưa nó cho ta ngay khi ta hỏi “Có ai có một game tên là ‘The Sacred Blackstar’ không?”. Dĩ nhiên đâu thể cứ khơi khơi mà nhận được, phần thưởng của hắn là được làm chỗ để chân cho ta trong giờ giải lao. Thành ra hôm qua ta chơi ‘Blackstar’ suốt đêm, nhưng vẫn thấy bứt rứt mãi về đoạn tiếp theo nên mới mang nó đến trường.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó bọn tớ tình cờ đi vào đúng không? Trúng ngay cái cảnh không đúng lúc đó……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại khái là thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chán nản nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời giải thích của Sena, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái siêu cấp.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố với sự khinh miệt đến tột cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ! Cô, cô không nghe chuyện ta vừa mới kể à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị từng từ từng chữ của Yozora đâm trúng tim đen, khuôn mặt Sena co rúm lại vì sự sỉ nhục. Yozora tiếp tục công kích không chút thương xót. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm mồm đi đồ dâm nữ. Cuồng dâm. Thích khoe hàng. Bitch. Lẳng lơ. Gái điếm bẩm sinh. Toilet công cộng biết đi. Sex doll sống. Sản phẩm khiêu dâm di động. Kính vạn hoa dâm đãng [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[51]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Tránh xa ra, đừng chạm vào tôi, cô sẽ làm tôi có thai mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chỉ có chơi game thôi mà cô lại xúc phạm ta đến mức đó hả con ngố?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena cũng nổi đóa lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đương nhiên là game này có chứa vài nội dung hơi quá một chút! Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của game thôi! Nó có một chủ đề sâu sắc, một cốt truyện thâm thúy đến mức những thứ văn chương tầm tầm chẳng là cái đinh gì so với nó! Có thể nói nó chính là nghệ thuật! Phỉ báng tác phẩm giá trị này chỉ dựa trên ấn tượng ban đầu thì cũng đần độn chẳng khác gì bảo rằng mấy bức ‘Sự ra đời của Thần Vệ nữ’ của Botticelli hay ‘Maja khỏa thân’ của Goya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[52]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] là tục tĩu cả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora khịt mũi “Hừ” và nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao? Ngay cả nếu game này đúng là có tính nghệ thuật đi nữa, luận điệu của một kẻ chỉ chực nhìn hau háu mấy cảnh tục tĩu thì chẳng có tính thuyết phục gì hết. Tôi không sỉ nhục game này, tôi chỉ chửi một kẻ có tên Thịt là đồ biến thái. Việc một kẻ biến thái như ngươi chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB rồi còn cố xảo biện che đậy bằng nghệ thuật đúng là một sự báng bổ đối với chính game đó và nghệ thuật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Như mọi khi, Yozora tung ra những lời sỉ nhục sắc như dao một cách dễ dàng. Và với “kẻ có tên Thịt”, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào khai thật đi, rằng cô là đồ biến thái. Rằng cô thật ra chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ như là chủ đề sâu sắc hay cốt truyện thâm thúy gì hết. Mau thú nhận rằng cô chỉ là đồ dâm nữ bị kích thích khi xem mấy cảnh khiêu dâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lăng mạ Sena một cách thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không đúng……! Ta chỉ muốn kết thân với Cecilia……! Tình cảm của ta dành cho Cecilia vô cùng trong sáng! Không hề có chỗ cho những cảm xúc đồi bại như cô nói! Ngay cả trong cảnh này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena lại mở laptop ra, ấn vào mặt Yozora một bức ảnh để lộ khá nhiều vùng da thịt mà có một phần đã bị kiểm duyệt làm nhòe đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có trưng ra mấy thứ đó, đồ đần! Đồ biến thái!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Yozora đỏ bừng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không phải là đồ biến thái! Hiểu không? Ngay cả hình minh họa này cũng thế thôi, chẳng hề có tí gì đồi trụy cả! Nghĩ đến những thứ tục tĩu khi xem những bức tranh đầy chất nghệ thuật minh họa cho một cốt truyện cũng đầy chất nghệ thuật như thế này, cô mới là đồ biến thái, thật là bi kịch khi những bức tranh tuyệt vời này lại bị phán xét bởi toàn những cái nhìn dung tục như thế. Chỉ những kẻ không hề có khả năng cảm thụ nghệ thuật mới thấy xấu hổ khi xem chúng! Những người như cô lớn lên sẽ trở thành bọn giống như Agnen Chaso và Satoyoda Mimikuchiouji [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[53]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] rồi bắt đầu đề xuất những thứ điên rồ như kiểm duyệt tư tưởng trong xã hội hiện đại hay đốt sách!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không đúng. Tuyên bố rằng mấy hình minh họa H-scene trong eroge không hề khiêu dâm chẳng phải là quá vô lý sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nếu thế thì, Thịt, thử đọc to đoạn lời thoại trong cảnh này xem!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói trong lúc tránh nhìn vào màn hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cười toe toét khi thấy Sena ú ớ không nói nên lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu câu chuyện này quả thật chỉ đơn thuần là nghệ thuật chứ không có gì đồi bại, thì đọc lớn nó lên cũng có gì mà xấu hổ đâu, vì nó là nghệ thuật cơ mà! Hay là không phải? Mà game này chỉ là một sản phẩm đồi trụy, thô thiển, tục tĩu chứ chẳng phải nghệ thuật gì sất y như tôi nghĩ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh, không phải thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chối bay lời cáo buộc của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu thế thì đọc xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xấu hổ vẫn cứ xấu hổ chứ! Dĩ nhiên nội dung của game này không có gì đáng xấu hổ, mà vì đọc lớn gì đó trước mặt người khác thì ngượng lắm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Vậy à, nếu thế thì tôi cũng sẽ đọc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời đề nghị kỳ quái của Yozora khiến Sena lộ vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi bảo rằng tôi cũng sẽ đọc, nên cô phải đọc cùng tôi. Bởi vì cô đâu có là người duy nhất đọc, nên chẳng có gì phải xấu hổ. Cũng y như thay phiên nhau đọc mấy đoạn văn trong sách giáo khoa vào tiết tiếng Nhật thôi mà.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, cái đó…… Nhưng mà cũng có lý.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thật á? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ tôi đã nhún nhường lắm rồi đó. Nếu cô vẫn muốn trốn chạy, thì tôi đành phải nói rằng game này chẳng có gì là nghệ thuật hết, và cô chỉ là một miếng thịt dâm đãng. Tôi dám cá rằng nữ nhân vật chính của game này cũng chẳng hơn gì một con sex doll rẻ tiền giá cỡ 10000 yên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không cho phép bất cứ ai sỉ nhục Cecilia! Cho dù có gian khổ đến thế nào, Cecilia vẫn luôn vững tin vào tương lai tươi sáng, một cô gái xứng đáng được ta nể phục! Ta sẽ noi gương Cecilia và sẽ không trốn chạy! Nếu đã nói đến nước này thì không thể không làm! Giờ cô đừng có hòng mà nhắc đến chuyện bỏ cuộc!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không, cô ta dính đòn khích tướng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm! Vậy thì cô hãy đọc một cảnh trong game đó. Còn tôi thì…… tôi sẽ đọc một bài thơ của Nakahara Chuya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[54]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Aaa ngượng quá, đọc thơ trước muặt người khác ngượng quá đi mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?! Kh, khoan đã!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hoảng hốt trong khi Yozora vẫn tỉnh như ruồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vấn đề gì à? Tôi sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Còn cô, Thịt, cô sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong game đó. Chẳng phải điều kiện hai bên hoàn toàn giống nhau sao? Chúng ta đều đọc những trích đoạn đậm chất nghệ thuật, không đúng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……! &amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt; ư!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra rằng mình đã sập bẫy, Sena run rẩy bặm chặt môi. Mắt ngấn lệ, cô ta trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H, hiểu rồi, ta sẽ đọc! Ta sẽ đọc những đoạn văn đầy nghệ thuật của ‘Blackstar’! Đừng có mà khóc vì quá xúc động đấy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông thật tuyệt vọng, Sena quay đầu về phía máy tính. Màn hình hiển thị đoạn mở đầu H-scene vừa được tua lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta đọc đây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ừ ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora gật đầu, trông có vẻ hơi căng thẳng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Lu……Lucas…… mau lên…… đ, đi vào bên trong, Valniball…… ư, ướt nhẹp của e, em......” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…… đ, đi vào bên trong Valniball ướt nhẹp của em! H, hãy dùng thanh thánh kiếm đen bóng, to dày, cứng ngắc của anh, đâm xuyên qua nó đi……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đọc những dòng chữ hiện lên màn hình với giọng run rẩy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, chỉ mới dùng ngón tay mà ngươi đã ướt đầm đìa thế này, Cecilia, ngươi đúng là một con đàn bà đĩ thỏa. Ngươi thèm thuồng thánh kiếm của ta đến vậy sao? Đúng là...... đ, đồ con lợn d, dâm dục….nhể?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ đó là lời thoại của nhân vật nam chính Lucas. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn hắn ta là người ngoài hành tinh quấy rối tình dục! [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[55]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Đ…… đừng ác miệng thế Lucas……’ ‘Khà, nhìn cái bản mặt thèm khát đó kìa, con đĩ…… Đồ lợn! Nếu muốn thằng nhỏ này thì phải van xin thành khẩn hơn nữa!’…… ư ư ư……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Nói thêm, dĩ nhiên là ‘ư ư ư’ không được viết trong đoạn trích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘……L, làm ơn……th, thưa chủ nhân…… D, dùng…… thánh kiếm của ngài, hãy nhét nó vào, vào chỗ ướt sũng gớm ghiếc này của em…… làm ơn đi.’ ‘Khà khà khà, cái này đâu phải là thánh kiếm. Gọi tên đúng của nó đi. Vậy ngươi muốn ta nhét cái gì vào đâu? Hả?’…… ư ư…… hic……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia…… à nhầm, Sena gần như nức nở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khà khà…… Nhanh nào, nói xem. Cecilia muốn nhét cái gì vào đâu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô ta đỏ bừng, đôi mắt ánh lên sự tàn ác đáng sợ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có lẽ Lucas cũng có vẻ mặt như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư ư~……C, c, c...... c...... ch, chi...... của Lu, Lucas......, vào trong...... b...... b, b...... bư…… &amp;lt;b&amp;gt;ĐỌC THẾ QUÁI NÀO ĐƯỢC ĐỒ NGỐ, AAAAAAAAAAAAAAA-------------!!&amp;lt;/b&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì không thể chịu đựng hơn được nữa, Cecilia, nhầm, Sena nổi khùng và đứng bật dậy. Cô ta phóng ào ra cửa phòng sinh hoạt CLB nhanh như gió. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mở cửa cô ta quay mặt về phía Yozora, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“YOZORA NGU SI ĐẦN ĐỘN, CHẾT ĐI-------------!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vừa khóc vừa chửi như một học sinh tiểu học, cứ thế cô ta bỏ chạy đi đâu mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora và tôi im lặng nhìn Sena lao ra khỏi cửa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, làm vậy thì có quá không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tớ thấy hơi hối hận rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi nói thế, lạ lùng thay Yozora gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân tiện, hồi nãy lúc Thịt đọc mấy đoạn đó, tớ đã bí mật ghi âm lại. Có nên tải tác phẩm khó khăn mới kiếm được này lên Nico Nico Douga [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[56]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] không nhỉ? Tựa đề sẽ là ‘Một nữ sinh hiện đang học cấp ba vừa chơi vừa đọc lớn lời thoại trong eroge’.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cậu là hiện thân của quỷ à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi với ánh mắt nhìn xa xăm, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay tuyết nhẹ lại buông rơi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay cả gió cũng lùa qua.” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[57]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Yozora khẽ ngâm bài thơ của Nakahara Chuya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106200</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106200"/>
		<updated>2011-07-21T01:53:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chào cô ta nhưng không hề có tiếng trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tay giữ chuột, Sena tập trung hoàn toàn vào cái laptop trước mặt mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta đang đeo một chiếc headphones nên chúng tôi không thể nghe được âm thanh từ chiếc máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái con Thịt chết toi, dám lơ ta hả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cáu tiết nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Tớ mới là người chào cô ta mà. Có lẽ cô ta chỉ không nghe thấy thôi chứ lơ gì đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi đã đáp lại ngay như thế nhưng như mọi khi Yozora cứ lờ tịt và rón rén bước về phía Sena, quấy rối thần chưởng xuất ra tựa nước chảy mây trôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta rút chấu headphones khỏi máy laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của bọn tôi và vẻ hốt hoảng hiện lên trên khuôn mặt cô ta. Đồng thời loa của máy tính bắt đầu phát lớn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Đ-đừnggggg! Anh cứ hung bạo như thế thì toác bxxx em mất ư, ư , a, a, a... sướng quá! Cxix Lucas làm em sướng chết mất! Đâm sâu tuốt bên trong tử cung em rồi! Tuyệt quá á! Phê quá đi ư ư, có gì đó sắp ra! Có gì đó lạ lắm sắp ra rồi! Hya, cái gì đó đang, a, ya, ahaa, gần rồi, em sắp ra, sắp ra rồi, em ra đâyyyyyyyy&amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt;!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Á oa!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoảng hốt, Sena vội vàng giảm âm lượng máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm cái gì đấy con ngố kia!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt phản đối, mặt cô ta đỏ như gất vì thẹn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu, câu đó của tôi mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lại với khuôn mặt cũng đỏ bừng hiếm thấy ở cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong, trong phòng sinh hoạt CLB linh thiêng này, vậy mà cô dám..., thật không biết xấu hổ…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lén nhìn vào màn hình của chiếc laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Trên màn hình là một bức vẽ theo phong cách anime có cảnh một cô gái xinh đẹp và một chàng trai khỏa thân. Họ, họ đang......ơ, đại khái là họ đang hòa vào làm một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sena…… cậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoa-, không được nhìn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena vội vàng đóng laptop lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư-đừng hiểu nhầm nha!? Đây là ‘The Sacred Blackstar’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[49]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], một game đang hot nhất trong giới bishoujo game hiện giờ và cũng sắp được chuyển thể thành anime. Một cuộc phiêu lưu vĩ đại vô cùng cảm động và ngập tràn tình yêu vào thế giới fantasy đã mở ra trước mắt chàng thợ rèn Lucas cùng người bạn đồng hành của anh! Cảnh này là, sau khi vượt qua vô vàn những khó khăn để cuối cùng đánh bại được Thần Hủy diệt Valniball, Lucas cùng nhân vật nữ chính Nữ hiệp sĩ Cecilia đã nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau, một cảnh thật cảm động. Chắc chắn không phải cái loại cảnh thiếu đứng đắn mà mấy người nghĩ đâu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Cái cách mà Sena tuyệt vọng tìm lời bào chữa, nói thế nào nhỉ... trông thật tội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nói gì thì nói, chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB thì……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi buộc miệng, nghe vậy Sena xấu hổ đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta, ta đâu có biết! …...Là...... game này lại có mấy cảnh như vậy. Sau khi chơi xong ‘TokiMemo’, ta đi mua năm game khác cùng thể loại. Nhưng chúng chẳng hay bằng ‘TokiMemo’ nên ta đã vào trang ‘Yafoo! Chiekuburo’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[50]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và đăng bài “Làm ơn giới thiệu một game kết thân với con gái giống như TokiMemo”, thế là cả đống người vào trả lời rằng đây là game hot nhất hiện nay…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải trên bao bì mấy thứ thế này phải có ghi dành cho 18+ ở đâu đó sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy người vào trả lời có nói nó là ‘game người lớn’. Nên ta cứ tưởng cốt truyện của nó có chất lượng cao đến mức ngay cả người lớn cũng thích……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách diễn giải đúng độc luôn! Mà nè, bộ lúc mua không có ai hỏi tuổi cậu à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ta có được nó từ một gã thanh niên quái đảng. Hắn đưa nó cho ta ngay khi ta hỏi “Có ai có một game tên là ‘The Sacred Blackstar’ không?”. Dĩ nhiên đâu thể cứ khơi khơi mà nhận được, phần thưởng của hắn là được làm chỗ để chân cho ta trong giờ giải lao. Thành ra hôm qua ta chơi ‘Blackstar’ suốt đêm, nhưng vẫn thấy bứt rứt mãi về đoạn tiếp theo nên mới mang nó đến trường.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó bọn tớ tình cờ đi vào đúng không? Trúng ngay cái cảnh không đúng lúc đó……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại khái là thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chán nản nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời giải thích của Sena, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái siêu cấp.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố với sự khinh miệt đến tột cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ! Cô, cô không nghe chuyện ta vừa mới kể à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị từng từ từng chữ của Yozora đâm trúng tim đen, khuôn mặt Sena co rúm lại vì sự sỉ nhục. Yozora tiếp tục công kích không chút thương xót. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm mồm đi đồ dâm nữ. Cuồng dâm. Thích khoe hàng. Bitch. Lẳng lơ. Gái điếm bẩm sinh. Toilet công cộng biết đi. Sex doll sống. Sản phẩm khiêu dâm di động. Kính vạn hoa dâm đãng [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[51]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Tránh xa ra, đừng chạm vào tôi, cô sẽ làm tôi có thai mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chỉ có chơi game thôi mà cô lại xúc phạm ta đến mức đó hả con ngố?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena cũng nổi đóa lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đương nhiên là game này có chứa vài nội dung hơi quá một chút! Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của game thôi! Nó có một chủ đề sâu sắc, một cốt truyện thâm thúy đến mức những thứ văn chương tầm tầm chẳng là cái đinh gì so với nó! Có thể nói nó chính là nghệ thuật! Phỉ báng tác phẩm giá trị này chỉ dựa trên ấn tượng ban đầu thì cũng đần độn chẳng khác gì bảo rằng mấy bức ‘Sự ra đời của Thần Vệ nữ’ của Botticelli hay ‘Maja khỏa thân’ của Goya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[52]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] là tục tĩu cả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora khịt mũi “Hừ” và nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao? Ngay cả nếu game này đúng là có tính nghệ thuật đi nữa, luận điệu của một kẻ chỉ chực nhìn hau háu mấy cảnh tục tĩu thì chẳng có tính thuyết phục gì hết. Tôi không sỉ nhục game này, tôi chỉ chửi một kẻ có tên Thịt là đồ biến thái. Việc một kẻ biến thái như ngươi chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB rồi còn cố xảo biện che đậy bằng nghệ thuật đúng là một sự báng bổ đối với chính game đó và nghệ thuật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Như mọi khi, Yozora tung ra những lời sỉ nhục sắc như dao một cách dễ dàng. Và với “kẻ có tên Thịt”, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào khai thật đi, rằng cô là đồ biến thái. Rằng cô thật ra chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ như là chủ đề sâu sắc hay cốt truyện thâm thúy gì hết. Mau thú nhận rằng cô chỉ là đồ dâm nữ bị kích thích khi xem mấy cảnh khiêu dâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lăng mạ Sena một cách thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không đúng……! Ta chỉ muốn kết thân với Cecilia……! Tình cảm của ta dành cho Cecilia vô cùng trong sáng! Không hề có chỗ cho những cảm xúc đồi bại như cô nói! Ngay cả trong cảnh này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena lại mở laptop ra, ấn vào mặt Yozora một bức ảnh để lộ khá nhiều vùng da thịt mà có một phần đã bị kiểm duyệt làm nhòe đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có trưng ra mấy thứ đó, đồ đần! Đồ biến thái!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Yozora đỏ bừng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không phải là đồ biến thái! Hiểu không? Ngay cả hình minh họa này cũng thế thôi, chẳng hề có tí gì đồi trụy cả! Nghĩ đến những thứ tục tĩu khi xem những bức tranh đầy chất nghệ thuật minh họa cho một cốt truyện cũng đầy chất nghệ thuật như thế này, cô mới là đồ biến thái, thật là bi kịch khi những bức tranh tuyệt vời này lại bị phán xét bởi toàn những cái nhìn dung tục như thế. Chỉ những kẻ không hề có khả năng cảm thụ nghệ thuật mới thấy xấu hổ khi xem chúng! Những người như cô lớn lên sẽ trở thành bọn giống như Agnen Chaso và Satoyoda Mimikuchiouji [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[53]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] rồi bắt đầu đề xuất những thứ điên rồ như kiểm duyệt tư tưởng trong xã hội hiện đại hay đốt sách!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không đúng. Tuyên bố rằng mấy hình minh họa H-scene trong eroge không hề khiêu dâm chẳng phải là quá vô lý sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nếu thế thì, Thịt, thử đọc to đoạn lời thoại trong cảnh này xem!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói trong lúc tránh nhìn vào màn hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cười toe toét khi thấy Sena ú ớ không nói nên lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu câu chuyện này quả thật chỉ đơn thuần là nghệ thuật chứ không có gì đồi bại, thì đọc lớn nó lên cũng có gì mà xấu hổ đâu, vì nó là nghệ thuật cơ mà! Hay là không phải? Mà game này chỉ là một sản phẩm đồi trụy, thô thiển, tục tĩu chứ chẳng phải nghệ thuật gì sất y như tôi nghĩ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh, không phải thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chối bay lời cáo buộc của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu thế thì đọc xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xấu hổ vẫn cứ xấu hổ chứ! Dĩ nhiên nội dung của game này không có gì đáng xấu hổ, mà vì đọc lớn gì đó trước mặt người khác thì ngượng lắm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Vậy à, nếu thế thì tôi cũng sẽ đọc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời đề nghị kỳ quái của Yozora khiến Sena lộ vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi bảo rằng tôi cũng sẽ đọc, nên cô phải đọc cùng tôi. Bởi vì cô đâu có là người duy nhất đọc, nên chẳng có gì phải xấu hổ. Cũng y như thay phiên nhau đọc mấy đoạn văn trong sách giáo khoa vào tiết tiếng Nhật thôi mà.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, cái đó…… Nhưng mà cũng có lý.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thật á? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ tôi đã nhún nhường lắm rồi đó. Nếu cô vẫn muốn trốn chạy, thì tôi đành phải nói rằng game này chẳng có gì là nghệ thuật hết, và cô chỉ là một miếng thịt dâm đãng. Tôi dám cá rằng nữ nhân vật chính của game này cũng chẳng hơn gì một con sex doll rẻ tiền giá cỡ 10000 yên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không cho phép bất cứ ai sỉ nhục Cecilia! Cho dù có gian khổ đến thế nào, Cecilia vẫn luôn vững tin vào tương lai tươi sáng, một cô gái xứng đáng được ta nể phục! Ta sẽ noi gương Cecilia và sẽ không trốn chạy! Nếu đã nói đến nước này thì không thể không làm! Giờ cô đừng có hòng mà nhắc đến chuyện bỏ cuộc!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không, cô ta dính đòn khích tướng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm! Vậy thì cô hãy đọc một cảnh trong game đó. Còn tôi thì…… tôi sẽ đọc một bài thơ của Nakahara Chuya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[54]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Aaa ngượng quá, đọc thơ trước muặt người khác ngượng quá đi mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?! Kh, khoan đã!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hoảng hốt trong khi Yozora vẫn tỉnh như ruồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vấn đề gì à? Tôi sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Còn cô, Thịt, cô sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong game đó. Chẳng phải điều kiện hai bên hoàn toàn giống nhau sao? Chúng ta đều đọc những trích đoạn đậm chất nghệ thuật, không đúng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……! &amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt; ư!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra rằng mình đã sập bẫy, Sena run rẩy bặm chặt môi. Mắt ngấn lệ, cô ta trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H, hiểu rồi, ta sẽ đọc! Ta sẽ đọc những đoạn văn đầy nghệ thuật của ‘Blackstar’! Đừng có mà khóc vì quá xúc động đấy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông thật tuyệt vọng, Sena quay đầu về phía máy tính. Màn hình hiển thị đoạn mở đầu H-scene vừa được tua lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta đọc đây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ừ ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora gật đầu, trông có vẻ hơi căng thẳng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Lu……Lucas…… mau lên…… đ, đi vào bên trong, Valniball…… ư, ướt nhẹp của e, em......” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…… đ, đi vào bên trong Valniball ướt nhẹp của em! H, hãy dùng thanh thánh kiếm đen bóng, to dày, cứng ngắc của anh, đâm xuyên qua nó đi……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đọc những dòng chữ hiện lên màn hình với giọng run rẩy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, chỉ mới dùng ngón tay mà ngươi đã ướt đầm đìa thế này, Cecilia, ngươi đúng là một con đàn bà đĩ thỏa. Ngươi thèm thuồng thánh kiếm của ta đến vậy sao? Đúng là...... đ, đồ con lợn d, dâm dục….nhể?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ đó là lời thoại của nhân vật nam chính Lucas. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn hắn ta là người ngoài hành tinh quấy rối tình dục! [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[55]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Đ…… đừng ác miệng thế Lucas……’ ‘Khà, nhìn cái bản mặt thèm khát đó kìa, con đĩ…… Đồ lợn! Nếu muốn thằng nhỏ này thì phải van xin thành khẩn hơn nữa!’…… ư ư ư……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Nói thêm, dĩ nhiên là ‘ư ư ư’ không được viết trong đoạn trích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘……L, làm ơn……th, thưa chủ nhân…… D, dùng…… thánh kiếm của ngài, hãy nhét nó vào, vào chỗ ướt sũng gớm ghiếc này của em…… làm ơn đi.’ ‘Khà khà khà, cái này đâu phải là thánh kiếm. Gọi tên đúng của nó đi. Vậy ngươi muốn ta nhét cái gì vào đâu? Hả?’…… ư ư…… hic……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia…… à nhầm, Sena gần như nức nở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khà khà…… Nhanh nào, nói xem. Cecilia muốn nhét cái gì vào đâu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô ta đỏ bừng, đôi mắt ánh lên sự tàn ác đáng sợ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có lẽ Lucas cũng có vẻ mặt như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư ư~……C, c, c...... c...... ch, chi...... của Lu, Lucas......, vào trong...... b...... b, b...... bư…… &amp;lt;b&amp;gt;ĐỌC THẾ QUÁI NÀO ĐƯỢC ĐỒ NGỐ, AAAAAAAAAAAAAAA-------------!!&amp;lt;/b&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì không thể chịu đựng hơn được nữa, Cecilia, nhầm, Sena nổi khùng và đứng bật dậy. Cô ta phóng ào ra cửa phòng sinh hoạt CLB nhanh như gió. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mở cửa cô ta quay mặt về phía Yozora, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“YOZORA NGU SI ĐẦN ĐỘN, CHẾT ĐI-------------!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vừa khóc vừa chửi như một học sinh tiểu học, cứ thế cô ta bỏ chạy đi đâu mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora và tôi im lặng nhìn Sena lao ra khỏi cửa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, làm vậy thì có quá không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tớ thấy hơi hối hận rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi nói thế, lạ lùng thay Yozora gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân tiện, hồi nãy lúc Thịt đọc mấy đoạn đó, tớ đã bí mật ghi âm lại. Có nên tải tác phẩm khó khăn mới kiếm được này lên Nico Nico Douga [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[56]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] không nhỉ? Tựa đề sẽ là ‘Một nữ sinh hiện đang học cấp ba vừa chơi vừa đọc lớn lời thoại trong eroge’.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cậu là hiện thân của quỷ à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi với ánh mắt nhìn xa xăm, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay tuyết nhẹ lại buông rơi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay cả gió cũng lùa qua.” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[57]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Yozora khẽ ngâm bài thơ của Nakahara Chuya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106199</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106199"/>
		<updated>2011-07-21T01:51:13Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chào cô ta nhưng không hề có tiếng trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tay giữ chuột, Sena tập trung hoàn toàn vào cái laptop trước mặt mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta đang đeo một chiếc headphones nên chúng tôi không thể nghe được âm thanh từ chiếc máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái con Thịt chết toi, dám lơ ta hả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cáu tiết nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Tớ mới là người chào cô ta mà. Có lẽ cô ta chỉ không nghe thấy thôi chứ lơ gì đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi đã đáp lại ngay như thế nhưng như mọi khi Yozora cứ lờ tịt và rón rén bước về phía Sena, quấy rối thần chưởng xuất ra tựa nước chảy mây trôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta rút chấu headphones khỏi máy laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của bọn tôi và vẻ hốt hoảng hiện lên trên khuôn mặt cô ta. Đồng thời loa của máy tính bắt đầu phát lớn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Đ-đừnggggg! Anh cứ hung bạo như thế thì toác bxxx em mất ư, ư , a, a, a... sướng quá! Cxix Lucas làm em sướng chết mất! Đâm sâu tuốt bên trong tử cung em rồi! Tuyệt quá á! Phê quá đi ư ư, có gì đó sắp ra! Có gì đó lạ lắm sắp ra rồi! Hya, cái gì đó đang, a, ya, ahaa, gần rồi, em sắp ra, sắp ra rồi, em ra đâyyyyyyyy&amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt;!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
“Á oa!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoảng hốt, Sena vội vàng giảm âm lượng máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm cái gì đấy con ngố kia!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt phản đối, mặt cô ta đỏ như gất vì thẹn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu, câu đó của tôi mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lại với khuôn mặt cũng đỏ bừng hiếm thấy ở cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong, trong phòng sinh hoạt CLB linh thiêng này, vậy mà cô dám..., thật không biết xấu hổ…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lén nhìn vào màn hình của chiếc laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Trên màn hình là một bức vẽ theo phong cách anime có cảnh một cô gái xinh đẹp và một chàng trai khỏa thân. Họ, họ đang......ơ, đại khái là họ đang hòa vào làm một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sena…… cậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoa-, không được nhìn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena vội vàng đóng laptop lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư-đừng hiểu nhầm nha!? Đây là ‘The Sacred Blackstar’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[49]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], một game đang hot nhất trong giới bishoujo game hiện giờ và cũng sắp được chuyển thể thành anime. Một cuộc phiêu lưu vĩ đại vô cùng cảm động và ngập tràn tình yêu vào thế giới fantasy đã mở ra trước mắt chàng thợ rèn Lucas cùng người bạn đồng hành của anh! Cảnh này là, sau khi vượt qua vô vàn những khó khăn để cuối cùng đánh bại được Thần Hủy diệt Valniball, Lucas cùng nhân vật nữ chính Nữ hiệp sĩ Cecilia đã nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau, một cảnh thật cảm động. Chắc chắn không phải cái loại cảnh thiếu đứng đắn mà mấy người nghĩ đâu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Cái cách mà Sena tuyệt vọng tìm lời bào chữa, nói thế nào nhỉ... trông thật tội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nói gì thì nói, chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB thì……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi buộc miệng, nghe vậy Sena xấu hổ đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta, ta đâu có biết! …...Là...... game này lại có mấy cảnh như vậy. Sau khi chơi xong ‘TokiMemo’, ta đi mua năm game khác cùng thể loại. Nhưng chúng chẳng hay bằng ‘TokiMemo’ nên ta đã vào trang ‘Yafoo! Chiekuburo’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[50]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và đăng bài “Làm ơn giới thiệu một game kết thân với con gái giống như TokiMemo”, thế là cả đống người vào trả lời rằng đây là game hot nhất hiện nay…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải trên bao bì mấy thứ thế này phải có ghi dành cho 18+ ở đâu đó sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy người vào trả lời có nói nó là ‘game người lớn’. Nên ta cứ tưởng cốt truyện của nó có chất lượng cao đến mức ngay cả người lớn cũng thích……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách diễn giải đúng độc luôn! Mà nè, bộ lúc mua không có ai hỏi tuổi cậu à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ta có được nó từ một gã thanh niên quái đảng. Hắn đưa nó cho ta ngay khi ta hỏi “Có ai có một game tên là ‘The Sacred Blackstar’ không?”. Dĩ nhiên đâu thể cứ khơi khơi mà nhận được, phần thưởng của hắn là được làm chỗ để chân cho ta trong giờ giải lao. Thành ra hôm qua ta chơi ‘Blackstar’ suốt đêm, nhưng vẫn thấy bứt rứt mãi về đoạn tiếp theo nên mới mang nó đến trường.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó bọn tớ tình cờ đi vào đúng không? Trúng ngay cái cảnh không đúng lúc đó……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại khái là thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chán nản nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời giải thích của Sena, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái siêu cấp.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố với sự khinh miệt đến tột cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ! Cô, cô không nghe chuyện ta vừa mới kể à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị từng từ từng chữ của Yozora đâm trúng tim đen, khuôn mặt Sena co rúm lại vì sự sỉ nhục. Yozora tiếp tục công kích không chút thương xót. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm mồm đi đồ dâm nữ. Cuồng dâm. Thích khoe hàng. Bitch. Lẳng lơ. Gái điếm bẩm sinh. Toilet công cộng biết đi. Sex doll sống. Sản phẩm khiêu dâm di động. Kính vạn hoa dâm đãng [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[51]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Tránh xa ra, đừng chạm vào tôi, cô sẽ làm tôi có thai mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chỉ có chơi game thôi mà cô lại xúc phạm ta đến mức đó hả con ngố?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena cũng nổi đóa lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đương nhiên là game này có chứa vài nội dung hơi quá một chút! Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của game thôi! Nó có một chủ đề sâu sắc, một cốt truyện thâm thúy đến mức những thứ văn chương tầm tầm chẳng là cái đinh gì so với nó! Có thể nói nó chính là nghệ thuật! Phỉ báng tác phẩm giá trị này chỉ dựa trên ấn tượng ban đầu thì cũng đần độn chẳng khác gì bảo rằng mấy bức ‘Sự ra đời của Thần Vệ nữ’ của Botticelli hay ‘Maja khỏa thân’ của Goya &lt;br /&gt;
[52]&lt;br /&gt;
 là tục tĩu cả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora khịt mũi “Hừ” và nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao? Ngay cả nếu game này đúng là có tính nghệ thuật đi nữa, luận điệu của một kẻ chỉ chực nhìn hau háu mấy cảnh tục tĩu thì chẳng có tính thuyết phục gì hết. Tôi không sỉ nhục game này, tôi chỉ chửi một kẻ có tên Thịt là đồ biến thái. Việc một kẻ biến thái như ngươi chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB rồi còn cố xảo biện che đậy bằng nghệ thuật đúng là một sự báng bổ đối với chính game đó và nghệ thuật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Như mọi khi, Yozora tung ra những lời sỉ nhục sắc như dao một cách dễ dàng. Và với “kẻ có tên Thịt”, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào khai thật đi, rằng cô là đồ biến thái. Rằng cô thật ra chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ như là chủ đề sâu sắc hay cốt truyện thâm thúy gì hết. Mau thú nhận rằng cô chỉ là đồ dâm nữ bị kích thích khi xem mấy cảnh khiêu dâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lăng mạ Sena một cách thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không đúng……! Ta chỉ muốn kết thân với Cecilia……! Tình cảm của ta dành cho Cecilia vô cùng trong sáng! Không hề có chỗ cho những cảm xúc đồi bại như cô nói! Ngay cả trong cảnh này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena lại mở laptop ra, ấn vào mặt Yozora một bức ảnh để lộ khá nhiều vùng da thịt mà có một phần đã bị kiểm duyệt làm nhòe đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có trưng ra mấy thứ đó, đồ đần! Đồ biến thái!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Yozora đỏ bừng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không phải là đồ biến thái! Hiểu không? Ngay cả hình minh họa này cũng thế thôi, chẳng hề có tí gì đồi trụy cả! Nghĩ đến những thứ tục tĩu khi xem những bức tranh đầy chất nghệ thuật minh họa cho một cốt truyện cũng đầy chất nghệ thuật như thế này, cô mới là đồ biến thái, thật là bi kịch khi những bức tranh tuyệt vời này lại bị phán xét bởi toàn những cái nhìn dung tục như thế. Chỉ những kẻ không hề có khả năng cảm thụ nghệ thuật mới thấy xấu hổ khi xem chúng! Những người như cô lớn lên sẽ trở thành bọn giống như Agnen Chaso và Satoyoda Mimikuchiouji [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[53]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] rồi bắt đầu đề xuất những thứ điên rồ như kiểm duyệt tư tưởng trong xã hội hiện đại hay đốt sách!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không đúng. Tuyên bố rằng mấy hình minh họa H-scene trong eroge không hề khiêu dâm chẳng phải là quá vô lý sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nếu thế thì, Thịt, thử đọc to đoạn lời thoại trong cảnh này xem!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói trong lúc tránh nhìn vào màn hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cười toe toét khi thấy Sena ú ớ không nói nên lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu câu chuyện này quả thật chỉ đơn thuần là nghệ thuật chứ không có gì đồi bại, thì đọc lớn nó lên cũng có gì mà xấu hổ đâu, vì nó là nghệ thuật cơ mà! Hay là không phải? Mà game này chỉ là một sản phẩm đồi trụy, thô thiển, tục tĩu chứ chẳng phải nghệ thuật gì sất y như tôi nghĩ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh, không phải thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chối bay lời cáo buộc của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu thế thì đọc xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xấu hổ vẫn cứ xấu hổ chứ! Dĩ nhiên nội dung của game này không có gì đáng xấu hổ, mà vì đọc lớn gì đó trước mặt người khác thì ngượng lắm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Vậy à, nếu thế thì tôi cũng sẽ đọc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời đề nghị kỳ quái của Yozora khiến Sena lộ vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi bảo rằng tôi cũng sẽ đọc, nên cô phải đọc cùng tôi. Bởi vì cô đâu có là người duy nhất đọc, nên chẳng có gì phải xấu hổ. Cũng y như thay phiên nhau đọc mấy đoạn văn trong sách giáo khoa vào tiết tiếng Nhật thôi mà.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, cái đó…… Nhưng mà cũng có lý.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thật á? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ tôi đã nhún nhường lắm rồi đó. Nếu cô vẫn muốn trốn chạy, thì tôi đành phải nói rằng game này chẳng có gì là nghệ thuật hết, và cô chỉ là một miếng thịt dâm đãng. Tôi dám cá rằng nữ nhân vật chính của game này cũng chẳng hơn gì một con sex doll rẻ tiền giá cỡ 10000 yên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không cho phép bất cứ ai sỉ nhục Cecilia! Cho dù có gian khổ đến thế nào, Cecilia vẫn luôn vững tin vào tương lai tươi sáng, một cô gái xứng đáng được ta nể phục! Ta sẽ noi gương Cecilia và sẽ không trốn chạy! Nếu đã nói đến nước này thì không thể không làm! Giờ cô đừng có hòng mà nhắc đến chuyện bỏ cuộc!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không, cô ta dính đòn khích tướng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm! Vậy thì cô hãy đọc một cảnh trong game đó. Còn tôi thì…… tôi sẽ đọc một bài thơ của Nakahara Chuya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[54]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Aaa ngượng quá, đọc thơ trước muặt người khác ngượng quá đi mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?! Kh, khoan đã!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hoảng hốt trong khi Yozora vẫn tỉnh như ruồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vấn đề gì à? Tôi sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Còn cô, Thịt, cô sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong game đó. Chẳng phải điều kiện hai bên hoàn toàn giống nhau sao? Chúng ta đều đọc những trích đoạn đậm chất nghệ thuật, không đúng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……! 01:44, 21 July 2011 (UCT)[[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] ư!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra rằng mình đã sập bẫy, Sena run rẩy bặm chặt môi. Mắt ngấn lệ, cô ta trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H, hiểu rồi, ta sẽ đọc! Ta sẽ đọc những đoạn văn đầy nghệ thuật của ‘Blackstar’! Đừng có mà khóc vì quá xúc động đấy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông thật tuyệt vọng, Sena quay đầu về phía máy tính. Màn hình hiển thị đoạn mở đầu H-scene vừa được tua lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta đọc đây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ừ ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora gật đầu, trông có vẻ hơi căng thẳng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Lu……Lucas…… mau lên…… đ, đi vào bên trong, Valniball…… ư, ướt nhẹp của e, em......” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…… đ, đi vào bên trong Valniball ướt nhẹp của em! H, hãy dùng thanh thánh kiếm đen bóng, to dày, cứng ngắc của anh, đâm xuyên qua nó đi……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đọc những dòng chữ hiện lên màn hình với giọng run rẩy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, chỉ mới dùng ngón tay mà ngươi đã ướt đầm đìa thế này, Cecilia, ngươi đúng là một con đàn bà đĩ thỏa. Ngươi thèm thuồng thánh kiếm của ta đến vậy sao? Đúng là...... đ, đồ con lợn d, dâm dục….nhể?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ đó là lời thoại của nhân vật nam chính Lucas. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn hắn ta là người ngoài hành tinh quấy rối tình dục! [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[55]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Đ…… đừng ác miệng thế Lucas……’ ‘Khà, nhìn cái bản mặt thèm khát đó kìa, con đĩ…… Đồ lợn! Nếu muốn thằng nhỏ này thì phải van xin thành khẩn hơn nữa!’…… ư ư ư……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Nói thêm, dĩ nhiên là ‘ư ư ư’ không được viết trong đoạn trích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘……L, làm ơn……th, thưa chủ nhân…… D, dùng…… thánh kiếm của ngài, hãy nhét nó vào, vào chỗ ướt sũng gớm ghiếc này của em…… làm ơn đi.’ ‘Khà khà khà, cái này đâu phải là thánh kiếm. Gọi tên đúng của nó đi. Vậy ngươi muốn ta nhét cái gì vào đâu? Hả?’…… ư ư…… hic……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia…… à nhầm, Sena gần như nức nở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khà khà…… Nhanh nào, nói xem. Cecilia muốn nhét cái gì vào đâu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô ta đỏ bừng, đôi mắt ánh lên sự tàn ác đáng sợ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có lẽ Lucas cũng có vẻ mặt như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư ư~……C, c, c...... c...... ch, chi...... của Lu, Lucas......, vào trong...... b...... b, b...... bư…… &amp;lt;b&amp;gt;ĐỌC THẾ QUÁI NÀO ĐƯỢC ĐỒ NGỐ, AAAAAAAAAAAAAAA-------------!!&amp;lt;/b&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì không thể chịu đựng hơn được nữa, Cecilia, nhầm, Sena nổi khùng và đứng bật dậy. Cô ta phóng ào ra cửa phòng sinh hoạt CLB nhanh như gió. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mở cửa cô ta quay mặt về phía Yozora, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“YOZORA NGU SI ĐẦN ĐỘN, CHẾT ĐI-------------!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vừa khóc vừa chửi như một học sinh tiểu học, cứ thế cô ta bỏ chạy đi đâu mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora và tôi im lặng nhìn Sena lao ra khỏi cửa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, làm vậy thì có quá không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tớ thấy hơi hối hận rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi nói thế, lạ lùng thay Yozora gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân tiện, hồi nãy lúc Thịt đọc mấy đoạn đó, tớ đã bí mật ghi âm lại. Có nên tải tác phẩm khó khăn mới kiếm được này lên Nico Nico Douga [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[56]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] không nhỉ? Tựa đề sẽ là ‘Một nữ sinh hiện đang học cấp ba vừa chơi vừa đọc lớn lời thoại trong eroge’.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cậu là hiện thân của quỷ à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi với ánh mắt nhìn xa xăm, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay tuyết nhẹ lại buông rơi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay cả gió cũng lùa qua.” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[57]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Yozora khẽ ngâm bài thơ của Nakahara Chuya.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Trở lại [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 8|Chương 8]]&lt;br /&gt;
| Quay về [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai Tiếng Việt|Trang chính]]&lt;br /&gt;
| Tiến tới [[Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 10|Chương 10]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106198</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106198"/>
		<updated>2011-07-21T01:46:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chào cô ta nhưng không hề có tiếng trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tay giữ chuột, Sena tập trung hoàn toàn vào cái laptop trước mặt mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta đang đeo một chiếc headphones nên chúng tôi không thể nghe được âm thanh từ chiếc máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái con Thịt chết toi, dám lơ ta hả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cáu tiết nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Tớ mới là người chào cô ta mà. Có lẽ cô ta chỉ không nghe thấy thôi chứ lơ gì đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi đã đáp lại ngay như thế nhưng như mọi khi Yozora cứ lờ tịt và rón rén bước về phía Sena, quấy rối thần chưởng xuất ra tựa nước chảy mây trôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta rút chấu headphones khỏi máy laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của bọn tôi và vẻ hốt hoảng hiện lên trên khuôn mặt cô ta. Đồng thời loa của máy tính bắt đầu phát lớn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Đ-đừnggggg! Anh cứ hung bạo như thế thì toác bxxx em mất ư, ư , a, a, a... sướng quá! Cxix Lucas làm em sướng chết mất! Đâm sâu tuốt bên trong tử cung em rồi! Tuyệt quá á! Phê quá đi ư ư, có gì đó sắp ra! Có gì đó lạ lắm sắp ra rồi! Hya, cái gì đó đang, a, ya, ahaa, gần rồi, em sắp ra, sắp ra rồi, em ra đâyyyyyyyy&amp;lt;nowiki&amp;gt;~~~~~~~~&amp;lt;/nowiki&amp;gt;!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
“Á oa!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoảng hốt, Sena vội vàng giảm âm lượng máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm cái gì đấy con ngố kia!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt phản đối, mặt cô ta đỏ như gất vì thẹn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu, câu đó của tôi mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lại với khuôn mặt cũng đỏ bừng hiếm thấy ở cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong, trong phòng sinh hoạt CLB linh thiêng này, vậy mà cô dám..., thật không biết xấu hổ…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lén nhìn vào màn hình của chiếc laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Trên màn hình là một bức vẽ theo phong cách anime có cảnh một cô gái xinh đẹp và một chàng trai khỏa thân. Họ, họ đang......ơ, đại khái là họ đang hòa vào làm một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sena…… cậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoa-, không được nhìn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena vội vàng đóng laptop lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư-đừng hiểu nhầm nha!? Đây là ‘The Sacred Blackstar’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[49]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], một game đang hot nhất trong giới bishoujo game hiện giờ và cũng sắp được chuyển thể thành anime. Một cuộc phiêu lưu vĩ đại vô cùng cảm động và ngập tràn tình yêu vào thế giới fantasy đã mở ra trước mắt chàng thợ rèn Lucas cùng người bạn đồng hành của anh! Cảnh này là, sau khi vượt qua vô vàn những khó khăn để cuối cùng đánh bại được Thần Hủy diệt Valniball, Lucas cùng nhân vật nữ chính Nữ hiệp sĩ Cecilia đã nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau, một cảnh thật cảm động. Chắc chắn không phải cái loại cảnh thiếu đứng đắn mà mấy người nghĩ đâu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Cái cách mà Sena tuyệt vọng tìm lời bào chữa, nói thế nào nhỉ... trông thật tội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nói gì thì nói, chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB thì……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi buộc miệng, nghe vậy Sena xấu hổ đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta, ta đâu có biết! …...Là...... game này lại có mấy cảnh như vậy. Sau khi chơi xong ‘TokiMemo’, ta đi mua năm game khác cùng thể loại. Nhưng chúng chẳng hay bằng ‘TokiMemo’ nên ta đã vào trang ‘Yafoo! Chiekuburo’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[50]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và đăng bài “Làm ơn giới thiệu một game kết thân với con gái giống như TokiMemo”, thế là cả đống người vào trả lời rằng đây là game hot nhất hiện nay…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải trên bao bì mấy thứ thế này phải có ghi dành cho 18+ ở đâu đó sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy người vào trả lời có nói nó là ‘game người lớn’. Nên ta cứ tưởng cốt truyện của nó có chất lượng cao đến mức ngay cả người lớn cũng thích……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách diễn giải đúng độc luôn! Mà nè, bộ lúc mua không có ai hỏi tuổi cậu à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ta có được nó từ một gã thanh niên quái đảng. Hắn đưa nó cho ta ngay khi ta hỏi “Có ai có một game tên là ‘The Sacred Blackstar’ không?”. Dĩ nhiên đâu thể cứ khơi khơi mà nhận được, phần thưởng của hắn là được làm chỗ để chân cho ta trong giờ giải lao. Thành ra hôm qua ta chơi ‘Blackstar’ suốt đêm, nhưng vẫn thấy bứt rứt mãi về đoạn tiếp theo nên mới mang nó đến trường.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó bọn tớ tình cờ đi vào đúng không? Trúng ngay cái cảnh không đúng lúc đó……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại khái là thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chán nản nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời giải thích của Sena, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái siêu cấp.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố với sự khinh miệt đến tột cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ! Cô, cô không nghe chuyện ta vừa mới kể à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị từng từ từng chữ của Yozora đâm trúng tim đen, khuôn mặt Sena co rúm lại vì sự sỉ nhục. Yozora tiếp tục công kích không chút thương xót. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm mồm đi đồ dâm nữ. Cuồng dâm. Thích khoe hàng. Bitch. Lẳng lơ. Gái điếm bẩm sinh. Toilet công cộng biết đi. Sex doll sống. Sản phẩm khiêu dâm di động. Kính vạn hoa dâm đãng [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[51]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Tránh xa ra, đừng chạm vào tôi, cô sẽ làm tôi có thai mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chỉ có chơi game thôi mà cô lại xúc phạm ta đến mức đó hả con ngố?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena cũng nổi đóa lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đương nhiên là game này có chứa vài nội dung hơi quá một chút! Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của game thôi! Nó có một chủ đề sâu sắc, một cốt truyện thâm thúy đến mức những thứ văn chương tầm tầm chẳng là cái đinh gì so với nó! Có thể nói nó chính là nghệ thuật! Phỉ báng tác phẩm giá trị này chỉ dựa trên ấn tượng ban đầu thì cũng đần độn chẳng khác gì bảo rằng mấy bức ‘Sự ra đời của Thần Vệ nữ’ của Botticelli hay ‘Maja khỏa thân’ của Goya &lt;br /&gt;
[52]&lt;br /&gt;
 là tục tĩu cả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora khịt mũi “Hừ” và nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao? Ngay cả nếu game này đúng là có tính nghệ thuật đi nữa, luận điệu của một kẻ chỉ chực nhìn hau háu mấy cảnh tục tĩu thì chẳng có tính thuyết phục gì hết. Tôi không sỉ nhục game này, tôi chỉ chửi một kẻ có tên Thịt là đồ biến thái. Việc một kẻ biến thái như ngươi chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB rồi còn cố xảo biện che đậy bằng nghệ thuật đúng là một sự báng bổ đối với chính game đó và nghệ thuật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Như mọi khi, Yozora tung ra những lời sỉ nhục sắc như dao một cách dễ dàng. Và với “kẻ có tên Thịt”, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào khai thật đi, rằng cô là đồ biến thái. Rằng cô thật ra chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ như là chủ đề sâu sắc hay cốt truyện thâm thúy gì hết. Mau thú nhận rằng cô chỉ là đồ dâm nữ bị kích thích khi xem mấy cảnh khiêu dâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lăng mạ Sena một cách thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không đúng……! Ta chỉ muốn kết thân với Cecilia……! Tình cảm của ta dành cho Cecilia vô cùng trong sáng! Không hề có chỗ cho những cảm xúc đồi bại như cô nói! Ngay cả trong cảnh này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena lại mở laptop ra, ấn vào mặt Yozora một bức ảnh để lộ khá nhiều vùng da thịt mà có một phần đã bị kiểm duyệt làm nhòe đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có trưng ra mấy thứ đó, đồ đần! Đồ biến thái!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Yozora đỏ bừng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không phải là đồ biến thái! Hiểu không? Ngay cả hình minh họa này cũng thế thôi, chẳng hề có tí gì đồi trụy cả! Nghĩ đến những thứ tục tĩu khi xem những bức tranh đầy chất nghệ thuật minh họa cho một cốt truyện cũng đầy chất nghệ thuật như thế này, cô mới là đồ biến thái, thật là bi kịch khi những bức tranh tuyệt vời này lại bị phán xét bởi toàn những cái nhìn dung tục như thế. Chỉ những kẻ không hề có khả năng cảm thụ nghệ thuật mới thấy xấu hổ khi xem chúng! Những người như cô lớn lên sẽ trở thành bọn giống như Agnen Chaso và Satoyoda Mimikuchiouji [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[53]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] rồi bắt đầu đề xuất những thứ điên rồ như kiểm duyệt tư tưởng trong xã hội hiện đại hay đốt sách!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không đúng. Tuyên bố rằng mấy hình minh họa H-scene trong eroge không hề khiêu dâm chẳng phải là quá vô lý sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nếu thế thì, Thịt, thử đọc to đoạn lời thoại trong cảnh này xem!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói trong lúc tránh nhìn vào màn hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cười toe toét khi thấy Sena ú ớ không nói nên lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu câu chuyện này quả thật chỉ đơn thuần là nghệ thuật chứ không có gì đồi bại, thì đọc lớn nó lên cũng có gì mà xấu hổ đâu, vì nó là nghệ thuật cơ mà! Hay là không phải? Mà game này chỉ là một sản phẩm đồi trụy, thô thiển, tục tĩu chứ chẳng phải nghệ thuật gì sất y như tôi nghĩ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh, không phải thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chối bay lời cáo buộc của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu thế thì đọc xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xấu hổ vẫn cứ xấu hổ chứ! Dĩ nhiên nội dung của game này không có gì đáng xấu hổ, mà vì đọc lớn gì đó trước mặt người khác thì ngượng lắm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Vậy à, nếu thế thì tôi cũng sẽ đọc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời đề nghị kỳ quái của Yozora khiến Sena lộ vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi bảo rằng tôi cũng sẽ đọc, nên cô phải đọc cùng tôi. Bởi vì cô đâu có là người duy nhất đọc, nên chẳng có gì phải xấu hổ. Cũng y như thay phiên nhau đọc mấy đoạn văn trong sách giáo khoa vào tiết tiếng Nhật thôi mà.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, cái đó…… Nhưng mà cũng có lý.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thật á? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ tôi đã nhún nhường lắm rồi đó. Nếu cô vẫn muốn trốn chạy, thì tôi đành phải nói rằng game này chẳng có gì là nghệ thuật hết, và cô chỉ là một miếng thịt dâm đãng. Tôi dám cá rằng nữ nhân vật chính của game này cũng chẳng hơn gì một con sex doll rẻ tiền giá cỡ 10000 yên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không cho phép bất cứ ai sỉ nhục Cecilia! Cho dù có gian khổ đến thế nào, Cecilia vẫn luôn vững tin vào tương lai tươi sáng, một cô gái xứng đáng được ta nể phục! Ta sẽ noi gương Cecilia và sẽ không trốn chạy! Nếu đã nói đến nước này thì không thể không làm! Giờ cô đừng có hòng mà nhắc đến chuyện bỏ cuộc!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không, cô ta dính đòn khích tướng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm! Vậy thì cô hãy đọc một cảnh trong game đó. Còn tôi thì…… tôi sẽ đọc một bài thơ của Nakahara Chuya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[54]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Aaa ngượng quá, đọc thơ trước muặt người khác ngượng quá đi mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?! Kh, khoan đã!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hoảng hốt trong khi Yozora vẫn tỉnh như ruồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vấn đề gì à? Tôi sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Còn cô, Thịt, cô sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong game đó. Chẳng phải điều kiện hai bên hoàn toàn giống nhau sao? Chúng ta đều đọc những trích đoạn đậm chất nghệ thuật, không đúng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……! 01:44, 21 July 2011 (UCT)[[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] ư!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra rằng mình đã sập bẫy, Sena run rẩy bặm chặt môi. Mắt ngấn lệ, cô ta trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H, hiểu rồi, ta sẽ đọc! Ta sẽ đọc những đoạn văn đầy nghệ thuật của ‘Blackstar’! Đừng có mà khóc vì quá xúc động đấy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông thật tuyệt vọng, Sena quay đầu về phía máy tính. Màn hình hiển thị đoạn mở đầu H-scene vừa được tua lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta đọc đây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ừ ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora gật đầu, trông có vẻ hơi căng thẳng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Lu……Lucas…… mau lên…… đ, đi vào bên trong, Valniball…… ư, ướt nhẹp của e, em......” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…… đ, đi vào bên trong Valniball ướt nhẹp của em! H, hãy dùng thanh thánh kiếm đen bóng, to dày, cứng ngắc của anh, đâm xuyên qua nó đi……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đọc những dòng chữ hiện lên màn hình với giọng run rẩy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, chỉ mới dùng ngón tay mà ngươi đã ướt đầm đìa thế này, Cecilia, ngươi đúng là một con đàn bà đĩ thỏa. Ngươi thèm thuồng thánh kiếm của ta đến vậy sao? Đúng là...... đ, đồ con lợn d, dâm dục….nhể?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ đó là lời thoại của nhân vật nam chính Lucas. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn hắn ta là người ngoài hành tinh quấy rối tình dục! [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[55]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Đ…… đừng ác miệng thế Lucas……’ ‘Khà, nhìn cái bản mặt thèm khát đó kìa, con đĩ…… Đồ lợn! Nếu muốn thằng nhỏ này thì phải van xin thành khẩn hơn nữa!’…… ư ư ư……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Nói thêm, dĩ nhiên là ‘ư ư ư’ không được viết trong đoạn trích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘……L, làm ơn……th, thưa chủ nhân…… D, dùng…… thánh kiếm của ngài, hãy nhét nó vào, vào chỗ ướt sũng gớm ghiếc này của em…… làm ơn đi.’ ‘Khà khà khà, cái này đâu phải là thánh kiếm. Gọi tên đúng của nó đi. Vậy ngươi muốn ta nhét cái gì vào đâu? Hả?’…… ư ư…… hic……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia…… à nhầm, Sena gần như nức nở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khà khà…… Nhanh nào, nói xem. Cecilia muốn nhét cái gì vào đâu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô ta đỏ bừng, đôi mắt ánh lên sự tàn ác đáng sợ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có lẽ Lucas cũng có vẻ mặt như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư ư~……C, c, c...... c...... ch, chi...... của Lu, Lucas......, vào trong...... b...... b, b...... bư…… &amp;lt;b&amp;gt;ĐỌC THẾ QUÁI NÀO ĐƯỢC ĐỒ NGỐ, AAAAAAAAAAAAAAA-------------!!&amp;lt;/b&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì không thể chịu đựng hơn được nữa, Cecilia, nhầm, Sena nổi khùng và đứng bật dậy. Cô ta phóng ào ra cửa phòng sinh hoạt CLB nhanh như gió. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mở cửa cô ta quay mặt về phía Yozora, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“YOZORA NGU SI ĐẦN ĐỘN, CHẾT ĐI-------------!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vừa khóc vừa chửi như một học sinh tiểu học, cứ thế cô ta bỏ chạy đi đâu mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora và tôi im lặng nhìn Sena lao ra khỏi cửa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, làm vậy thì có quá không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tớ thấy hơi hối hận rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi nói thế, lạ lùng thay Yozora gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân tiện, hồi nãy lúc Thịt đọc mấy đoạn đó, tớ đã bí mật ghi âm lại. Có nên tải tác phẩm khó khăn mới kiếm được này lên Nico Nico Douga [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[56]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] không nhỉ? Tựa đề sẽ là ‘Một nữ sinh hiện đang học cấp ba vừa chơi vừa đọc lớn lời thoại trong eroge’.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cậu là hiện thân của quỷ à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi với ánh mắt nhìn xa xăm, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay tuyết nhẹ lại buông rơi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay cả gió cũng lùa qua.” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[57]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Yozora khẽ ngâm bài thơ của Nakahara Chuya.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106197</id>
		<title>Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 1 Chương 9</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Boku_wa_Tomodachi_ga_Sukunai:T%E1%BA%ADp_1_Ch%C6%B0%C6%A1ng_9&amp;diff=106197"/>
		<updated>2011-07-21T01:44:26Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: Created page with &amp;quot;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa/p&amp;gt;&amp;#039;&amp;#039;&amp;#039;   Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.  “H...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&#039;&#039;&#039;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:1.25em;&amp;quot;&amp;gt;Nơi nỗi sầu hoen úa/p&amp;gt;&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hôm, khi Yozora và tôi đến CLB sau giờ học, chúng tôi thấy Sena đã ở trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hi!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chào cô ta nhưng không hề có tiếng trả lời. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tay giữ chuột, Sena tập trung hoàn toàn vào cái laptop trước mặt mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta đang đeo một chiếc headphones nên chúng tôi không thể nghe được âm thanh từ chiếc máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái con Thịt chết toi, dám lơ ta hả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cáu tiết nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Tớ mới là người chào cô ta mà. Có lẽ cô ta chỉ không nghe thấy thôi chứ lơ gì đâu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy tôi đã đáp lại ngay như thế nhưng như mọi khi Yozora cứ lờ tịt và rón rén bước về phía Sena, quấy rối thần chưởng xuất ra tựa nước chảy mây trôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ta rút chấu headphones khỏi máy laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái-?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena cuối cùng cũng nhận ra sự có mặt của bọn tôi và vẻ hốt hoảng hiện lên trên khuôn mặt cô ta. Đồng thời loa của máy tính bắt đầu phát lớn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“Đ-đừnggggg! Anh cứ hung bạo như thế thì toác bxxx em mất ư, ư , a, a, a... sướng quá! Cxix Lucas làm em sướng chết mất! Đâm sâu tuốt bên trong tử cung em rồi! Tuyệt quá á! Phê quá đi ư ư, có gì đó sắp ra! Có gì đó lạ lắm sắp ra rồi! Hya, cái gì đó đang, a, ya, ahaa, gần rồi, em sắp ra, sắp ra rồi, em ra đâyyyyyyyy01:44, 21 July 2011 (UCT)[[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]]!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
“Á oa!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoảng hốt, Sena vội vàng giảm âm lượng máy tính. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm cái gì đấy con ngố kia!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt phản đối, mặt cô ta đỏ như gất vì thẹn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câu, câu đó của tôi mới đúng!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora hét lại với khuôn mặt cũng đỏ bừng hiếm thấy ở cô ta. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trong, trong phòng sinh hoạt CLB linh thiêng này, vậy mà cô dám..., thật không biết xấu hổ…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lén nhìn vào màn hình của chiếc laptop. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Trên màn hình là một bức vẽ theo phong cách anime có cảnh một cô gái xinh đẹp và một chàng trai khỏa thân. Họ, họ đang......ơ, đại khái là họ đang hòa vào làm một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sena…… cậu……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khoa-, không được nhìn!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena vội vàng đóng laptop lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đư-đừng hiểu nhầm nha!? Đây là ‘The Sacred Blackstar’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[49]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;], một game đang hot nhất trong giới bishoujo game hiện giờ và cũng sắp được chuyển thể thành anime. Một cuộc phiêu lưu vĩ đại vô cùng cảm động và ngập tràn tình yêu vào thế giới fantasy đã mở ra trước mắt chàng thợ rèn Lucas cùng người bạn đồng hành của anh! Cảnh này là, sau khi vượt qua vô vàn những khó khăn để cuối cùng đánh bại được Thần Hủy diệt Valniball, Lucas cùng nhân vật nữ chính Nữ hiệp sĩ Cecilia đã nhận ra tình cảm mà họ dành cho nhau, một cảnh thật cảm động. Chắc chắn không phải cái loại cảnh thiếu đứng đắn mà mấy người nghĩ đâu!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…… Cái cách mà Sena tuyệt vọng tìm lời bào chữa, nói thế nào nhỉ... trông thật tội. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nói gì thì nói, chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB thì……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi buộc miệng, nghe vậy Sena xấu hổ đỏ mặt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta, ta đâu có biết! …...Là...... game này lại có mấy cảnh như vậy. Sau khi chơi xong ‘TokiMemo’, ta đi mua năm game khác cùng thể loại. Nhưng chúng chẳng hay bằng ‘TokiMemo’ nên ta đã vào trang ‘Yafoo! Chiekuburo’ [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[50]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] và đăng bài “Làm ơn giới thiệu một game kết thân với con gái giống như TokiMemo”, thế là cả đống người vào trả lời rằng đây là game hot nhất hiện nay…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải trên bao bì mấy thứ thế này phải có ghi dành cho 18+ ở đâu đó sao?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mấy người vào trả lời có nói nó là ‘game người lớn’. Nên ta cứ tưởng cốt truyện của nó có chất lượng cao đến mức ngay cả người lớn cũng thích……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cách diễn giải đúng độc luôn! Mà nè, bộ lúc mua không có ai hỏi tuổi cậu à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thì ta có được nó từ một gã thanh niên quái đảng. Hắn đưa nó cho ta ngay khi ta hỏi “Có ai có một game tên là ‘The Sacred Blackstar’ không?”. Dĩ nhiên đâu thể cứ khơi khơi mà nhận được, phần thưởng của hắn là được làm chỗ để chân cho ta trong giờ giải lao. Thành ra hôm qua ta chơi ‘Blackstar’ suốt đêm, nhưng vẫn thấy bứt rứt mãi về đoạn tiếp theo nên mới mang nó đến trường.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi sau đó bọn tớ tình cờ đi vào đúng không? Trúng ngay cái cảnh không đúng lúc đó……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đại khái là thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chán nản nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng thèm đếm xỉa gì đến những lời giải thích của Sena, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đồ biến thái siêu cấp.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora tuyên bố với sự khinh miệt đến tột cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ! Cô, cô không nghe chuyện ta vừa mới kể à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thể bị từng từ từng chữ của Yozora đâm trúng tim đen, khuôn mặt Sena co rúm lại vì sự sỉ nhục. Yozora tiếp tục công kích không chút thương xót. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Câm mồm đi đồ dâm nữ. Cuồng dâm. Thích khoe hàng. Bitch. Lẳng lơ. Gái điếm bẩm sinh. Toilet công cộng biết đi. Sex doll sống. Sản phẩm khiêu dâm di động. Kính vạn hoa dâm đãng [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[51]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]. Tránh xa ra, đừng chạm vào tôi, cô sẽ làm tôi có thai mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao chỉ có chơi game thôi mà cô lại xúc phạm ta đến mức đó hả con ngố?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng Sena cũng nổi đóa lên. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đ-đương nhiên là game này có chứa vài nội dung hơi quá một chút! Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ của game thôi! Nó có một chủ đề sâu sắc, một cốt truyện thâm thúy đến mức những thứ văn chương tầm tầm chẳng là cái đinh gì so với nó! Có thể nói nó chính là nghệ thuật! Phỉ báng tác phẩm giá trị này chỉ dựa trên ấn tượng ban đầu thì cũng đần độn chẳng khác gì bảo rằng mấy bức ‘Sự ra đời của Thần Vệ nữ’ của Botticelli hay ‘Maja khỏa thân’ của Goya &lt;br /&gt;
[52]&lt;br /&gt;
 là tục tĩu cả!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora khịt mũi “Hừ” và nói, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì sao? Ngay cả nếu game này đúng là có tính nghệ thuật đi nữa, luận điệu của một kẻ chỉ chực nhìn hau háu mấy cảnh tục tĩu thì chẳng có tính thuyết phục gì hết. Tôi không sỉ nhục game này, tôi chỉ chửi một kẻ có tên Thịt là đồ biến thái. Việc một kẻ biến thái như ngươi chơi eroge trong phòng sinh hoạt CLB rồi còn cố xảo biện che đậy bằng nghệ thuật đúng là một sự báng bổ đối với chính game đó và nghệ thuật!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Grừ……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena ứa nước mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Như mọi khi, Yozora tung ra những lời sỉ nhục sắc như dao một cách dễ dàng. Và với “kẻ có tên Thịt”, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào khai thật đi, rằng cô là đồ biến thái. Rằng cô thật ra chẳng thèm quan tâm đến mấy thứ như là chủ đề sâu sắc hay cốt truyện thâm thúy gì hết. Mau thú nhận rằng cô chỉ là đồ dâm nữ bị kích thích khi xem mấy cảnh khiêu dâm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora lăng mạ Sena một cách thích thú. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh-không đúng……! Ta chỉ muốn kết thân với Cecilia……! Tình cảm của ta dành cho Cecilia vô cùng trong sáng! Không hề có chỗ cho những cảm xúc đồi bại như cô nói! Ngay cả trong cảnh này!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena lại mở laptop ra, ấn vào mặt Yozora một bức ảnh để lộ khá nhiều vùng da thịt mà có một phần đã bị kiểm duyệt làm nhòe đi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có trưng ra mấy thứ đó, đồ đần! Đồ biến thái!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt Yozora đỏ bừng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không phải là đồ biến thái! Hiểu không? Ngay cả hình minh họa này cũng thế thôi, chẳng hề có tí gì đồi trụy cả! Nghĩ đến những thứ tục tĩu khi xem những bức tranh đầy chất nghệ thuật minh họa cho một cốt truyện cũng đầy chất nghệ thuật như thế này, cô mới là đồ biến thái, thật là bi kịch khi những bức tranh tuyệt vời này lại bị phán xét bởi toàn những cái nhìn dung tục như thế. Chỉ những kẻ không hề có khả năng cảm thụ nghệ thuật mới thấy xấu hổ khi xem chúng! Những người như cô lớn lên sẽ trở thành bọn giống như Agnen Chaso và Satoyoda Mimikuchiouji [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[53]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] rồi bắt đầu đề xuất những thứ điên rồ như kiểm duyệt tư tưởng trong xã hội hiện đại hay đốt sách!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không đúng. Tuyên bố rằng mấy hình minh họa H-scene trong eroge không hề khiêu dâm chẳng phải là quá vô lý sao? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“N, nếu thế thì, Thịt, thử đọc to đoạn lời thoại trong cảnh này xem!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói trong lúc tránh nhìn vào màn hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ơ……?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora cười toe toét khi thấy Sena ú ớ không nói nên lời, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu câu chuyện này quả thật chỉ đơn thuần là nghệ thuật chứ không có gì đồi bại, thì đọc lớn nó lên cũng có gì mà xấu hổ đâu, vì nó là nghệ thuật cơ mà! Hay là không phải? Mà game này chỉ là một sản phẩm đồi trụy, thô thiển, tục tĩu chứ chẳng phải nghệ thuật gì sất y như tôi nghĩ?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kh, không phải thế!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena chối bay lời cáo buộc của Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Nếu thế thì đọc xem nào.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“X, xấu hổ vẫn cứ xấu hổ chứ! Dĩ nhiên nội dung của game này không có gì đáng xấu hổ, mà vì đọc lớn gì đó trước mặt người khác thì ngượng lắm!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Vậy à, nếu thế thì tôi cũng sẽ đọc.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hở?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời đề nghị kỳ quái của Yozora khiến Sena lộ vẻ ngờ vực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi bảo rằng tôi cũng sẽ đọc, nên cô phải đọc cùng tôi. Bởi vì cô đâu có là người duy nhất đọc, nên chẳng có gì phải xấu hổ. Cũng y như thay phiên nhau đọc mấy đoạn văn trong sách giáo khoa vào tiết tiếng Nhật thôi mà.&amp;quot; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, cái đó…… Nhưng mà cũng có lý.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Thật á? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nãy giờ tôi đã nhún nhường lắm rồi đó. Nếu cô vẫn muốn trốn chạy, thì tôi đành phải nói rằng game này chẳng có gì là nghệ thuật hết, và cô chỉ là một miếng thịt dâm đãng. Tôi dám cá rằng nữ nhân vật chính của game này cũng chẳng hơn gì một con sex doll rẻ tiền giá cỡ 10000 yên.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không cho phép bất cứ ai sỉ nhục Cecilia! Cho dù có gian khổ đến thế nào, Cecilia vẫn luôn vững tin vào tương lai tươi sáng, một cô gái xứng đáng được ta nể phục! Ta sẽ noi gương Cecilia và sẽ không trốn chạy! Nếu đã nói đến nước này thì không thể không làm! Giờ cô đừng có hòng mà nhắc đến chuyện bỏ cuộc!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ồ không, cô ta dính đòn khích tướng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tốt lắm! Vậy thì cô hãy đọc một cảnh trong game đó. Còn tôi thì…… tôi sẽ đọc một bài thơ của Nakahara Chuya [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[54]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Aaa ngượng quá, đọc thơ trước muặt người khác ngượng quá đi mất.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?! Kh, khoan đã!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena hoảng hốt trong khi Yozora vẫn tỉnh như ruồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có vấn đề gì à? Tôi sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong sách giáo khoa tiếng Nhật. Còn cô, Thịt, cô sẽ đọc một trích đoạn đậm chất nghệ thuật trong game đó. Chẳng phải điều kiện hai bên hoàn toàn giống nhau sao? Chúng ta đều đọc những trích đoạn đậm chất nghệ thuật, không đúng à?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……! 01:44, 21 July 2011 (UCT)[[User:Nhinguyenminh|Nhinguyenminh]] ư!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhận ra rằng mình đã sập bẫy, Sena run rẩy bặm chặt môi. Mắt ngấn lệ, cô ta trừng trừng nhìn Yozora. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“H, hiểu rồi, ta sẽ đọc! Ta sẽ đọc những đoạn văn đầy nghệ thuật của ‘Blackstar’! Đừng có mà khóc vì quá xúc động đấy!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trông thật tuyệt vọng, Sena quay đầu về phía máy tính. Màn hình hiển thị đoạn mở đầu H-scene vừa được tua lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“T, ta đọc đây……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Ừ ừ.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora gật đầu, trông có vẻ hơi căng thẳng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Lu……Lucas…… mau lên…… đ, đi vào bên trong, Valniball…… ư, ướt nhẹp của e, em......” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To lên!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gừ…… đ, đi vào bên trong Valniball ướt nhẹp của em! H, hãy dùng thanh thánh kiếm đen bóng, to dày, cứng ngắc của anh, đâm xuyên qua nó đi……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sena đọc những dòng chữ hiện lên màn hình với giọng run rẩy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“C, chỉ mới dùng ngón tay mà ngươi đã ướt đầm đìa thế này, Cecilia, ngươi đúng là một con đàn bà đĩ thỏa. Ngươi thèm thuồng thánh kiếm của ta đến vậy sao? Đúng là...... đ, đồ con lợn d, dâm dục….nhể?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ đó là lời thoại của nhân vật nam chính Lucas. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn hắn ta là người ngoài hành tinh quấy rối tình dục! [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[55]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘Đ…… đừng ác miệng thế Lucas……’ ‘Khà, nhìn cái bản mặt thèm khát đó kìa, con đĩ…… Đồ lợn! Nếu muốn thằng nhỏ này thì phải van xin thành khẩn hơn nữa!’…… ư ư ư……” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Nói thêm, dĩ nhiên là ‘ư ư ư’ không được viết trong đoạn trích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“‘……L, làm ơn……th, thưa chủ nhân…… D, dùng…… thánh kiếm của ngài, hãy nhét nó vào, vào chỗ ướt sũng gớm ghiếc này của em…… làm ơn đi.’ ‘Khà khà khà, cái này đâu phải là thánh kiếm. Gọi tên đúng của nó đi. Vậy ngươi muốn ta nhét cái gì vào đâu? Hả?’…… ư ư…… hic……!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cecilia…… à nhầm, Sena gần như nức nở. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khà khà…… Nhanh nào, nói xem. Cecilia muốn nhét cái gì vào đâu?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora nói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Má cô ta đỏ bừng, đôi mắt ánh lên sự tàn ác đáng sợ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Có lẽ Lucas cũng có vẻ mặt như thế. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ư ư~……C, c, c...... c...... ch, chi...... của Lu, Lucas......, vào trong...... b...... b, b...... bư…… &amp;lt;b&amp;gt;ĐỌC THẾ QUÁI NÀO ĐƯỢC ĐỒ NGỐ, AAAAAAAAAAAAAAA-------------!!&amp;lt;/b&amp;gt;” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì không thể chịu đựng hơn được nữa, Cecilia, nhầm, Sena nổi khùng và đứng bật dậy. Cô ta phóng ào ra cửa phòng sinh hoạt CLB nhanh như gió. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc mở cửa cô ta quay mặt về phía Yozora, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;“YOZORA NGU SI ĐẦN ĐỘN, CHẾT ĐI-------------!!”&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vừa khóc vừa chửi như một học sinh tiểu học, cứ thế cô ta bỏ chạy đi đâu mất. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yozora và tôi im lặng nhìn Sena lao ra khỏi cửa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nè, làm vậy thì có quá không?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Tớ thấy hơi hối hận rồi đấy.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi nói thế, lạ lùng thay Yozora gật đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Nhân tiện, hồi nãy lúc Thịt đọc mấy đoạn đó, tớ đã bí mật ghi âm lại. Có nên tải tác phẩm khó khăn mới kiếm được này lên Nico Nico Douga [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[56]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;] không nhỉ? Tựa đề sẽ là ‘Một nữ sinh hiện đang học cấp ba vừa chơi vừa đọc lớn lời thoại trong eroge’.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bộ cậu là hiện thân của quỷ à?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đùa thôi.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi với ánh mắt nhìn xa xăm, &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay tuyết nhẹ lại buông rơi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi nỗi sầu hoen úa. Hôm nay cả gió cũng lùa qua.” [http://www.sickos-alliance.net/forum/showpost.php?p=131430&amp;amp;postcount=2|&amp;lt;nowiki&amp;gt;[57]&amp;lt;/nowiki&amp;gt;]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Yozora khẽ ngâm bài thơ của Nakahara Chuya.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=105927</id>
		<title>Suzumiya Haruhi tiếng Việt</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Suzumiya_Haruhi_ti%E1%BA%BFng_Vi%E1%BB%87t&amp;diff=105927"/>
		<updated>2011-07-19T14:21:55Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Nhinguyenminh: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&amp;lt;i&amp;gt;&amp;lt;p style=&amp;quot;font-size:0.9em;&amp;quot;&amp;gt;&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; tiếng Việt còn có một phiên bản khác ở [[Suzumiya Haruhi ~ Vietnamese version|đây.]]&amp;lt;/p&amp;gt;&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[Image:Haruhiism.png|300px|thumb|Haruhiism]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ truyện &#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039; còn được dịch ra các thứ tiếng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ESpanish%7E|Tiếng Tây Ban Nha (Español)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7E_Esperanto_version|Quốc Tế Ngữ (Esperanto)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%28version_fran%C3%A7aise%29|Tiếng Pháp (Français)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Italian_Version|Tiếng Ý (Italiano)]] &lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EBrazilian_Portuguese%7E|Tiếng Bồ Đào Nha ở Brasil ( Português do Brasil)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7E_Indonesian_Version|Tiếng Indonesia (Bahasa Indonesia)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EPolski%7E|Tiếng Ba Lan (język polski)]]&lt;br /&gt;
*[[Haruhi Suzumiya (Saling Tagalog)|Tiếng Tagalog (Tagalog)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_Romanian|Tiếng Rumani (Română)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Russian~|Tiếng Nga (Русский)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi ~Deutsche~|Tiếng Đức (Deutsch)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya Haruhi_%7ENorwegian%7E|Tiếng Na Uy (Norsk)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7EKorean%7E|Tiếng Hàn (한국어)]]&lt;br /&gt;
*[[Suzumiya_Haruhi_%7ELithuanian%7E|Tiếng Litva (Lietuvių kalba)]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau trong mỗi phiên bản.)&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi (涼宮ハルヒ) là một bộ light novel được viết bởi Nagaru Tanigawa và do Noizi Ito vẽ tranh minh họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Tóm tắt==&lt;br /&gt;
Suzumiya Haruhi là một nữ sinh trung học luôn mơ ước được gặp sinh vật ngoài hành tinh, người tương lai hay nhà ngoại cảm vì cô cảm thấy quá buồn chán với những con người bình thường. Với sự gợi ý vô tình của Kyon, Haruhi đã thành lập Quân đoàn SOS để truy tìm những hiện tượng bí ẩn. Các sáng kiến của Haruhi luôn gây biết bao chuyện bi hài cho các thành viên của Quân đoàn SOS, đặc biệt là Kyon. Thế nhưng, liệu Haruhi có tìm được điều mình luôn mong ước?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Bản dịch ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== Chuẩn định dạng ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*[[Format_guideline|General Format/Style Guideline]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Cập nhật ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*Ngày 18 tháng 7 năm 2011, trang project được mở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==&#039;&#039;Suzumiya Haruhi&#039;&#039;, tác giả Nagaru Tanigawa==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Nỗi buồn của Suzumiya Haruhi===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Illustration|Illustration]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Mở đầu|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 1|Chương 1]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 2|Chương 2]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 3|Chương 3]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 4|Chương 4]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 5|Chương 5]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 6|Chương 6]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Chương 7|Chương 7]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Kết thúc|Kết thúc]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời tác giả|Lời tác giả]]&lt;br /&gt;
::*[[Suzumiya Haruhi: Tập 1 Lời biên tập viên|Lời biên tập viên]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Tiếng thở dài của Suzumiya Haruhi===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nhân sự==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Người dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Shera|Solarius]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Chân thành cảm ơn==&lt;br /&gt;
* [[User:nhinguyenminh|nhinguyenminh]] vì đã edit page wiki trên baka-tsuki.org &lt;br /&gt;
* Tất cả các bạn đã đọc Suzumiya Haruhi tiếng Việt&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Những tập đã dược xuất bản==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Nhinguyenminh</name></author>
	</entry>
</feed>