<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=XIII13</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=XIII13"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/XIII13"/>
	<updated>2026-06-13T19:10:34Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/066&amp;diff=242803</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/066</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/066&amp;diff=242803"/>
		<updated>2013-04-16T14:08:07Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Đây là chương kết.  Nhưng sau tất cả những chuyện đã xảy ra có lẽ nên coi đây là chương mở đầu.  Câu chuyện của tôi bắt đầu từ h...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Đây là chương kết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sau tất cả những chuyện đã xảy ra có lẽ nên coi đây là chương mở đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu chuyện của tôi bắt đầu từ hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước tiên là tìm hiểu Araragi-kun đã làm gì trong mấy ngày trốn học vừa qua, nhưng cậu ấy luôn từ chối trả lời vấn đề này. Mà Kanbaru-san hôm sau cũng đã tới trường như bình thường (và ngoài cánh tay trái vẫn quấn băng thì cô bé không bị thương tích đầy mình như Araragi-kun), cậu ấy bảo tôi không cần lo cho Mayoi-chan, và mối liên hệ tạm thời bị gián đoạn với Shinobu-chan đã trở lại bình thường, vậy là tất cả đều tốt — tôi nghĩ thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc Gaen-san và Episode-kun có liên quan gì đến chuyện này vẫn còn là một điều bí ẩn nhưng ở đây chúng ta đang nói về Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn đã có chuyện gì đó rất đau buồn xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cậu ấy đã vượt qua được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng hy vọng mình có thể làm được thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi tôi có cơ hội nói chuyện một mình với Shinobu-chan, như đã nói ở trên là mối liên hệ của cô ấy với Araragi-kun vừa được khôi phục, sau khi nghe những chuyện tôi đã trải qua khi Araragi-kun vắng mặt,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là một Hỏa xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Kasha (火車, âm Hán Việt là &amp;quot;hỏa xa&amp;quot;, một cách viết khác nữa là 化車, âm Hán Việt là &amp;quot;hóa xa&amp;quot;) là một loại yêu quái trong quan niệm dân gian Nhật Bản, được cho là cướp thi hài của những người tạo ác nghiệp khi còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó có thể không có nguồn gốc nhất định, nhưng ta có thể nói nó lấy nguyên mẫu từ Hỏa xa. Ta thấy đó là một loài quái dị được tạo ra khi đang lưu ý tới Hỏa xa, chứ không phải Lửa ma trơi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Một Hỏa xa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À mà, dù tôi đã nói chuyện với Shinobu-chan một vài lần khi là Hanekawa Hắc ám, nhưng đây là lần đầu tiên trực tiếp lấy thân phận này đối thoại với cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng mà Hỏa xa…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao vậy, lớp trưởng? Cô không biết sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi không biết nó là gì, nhưng …”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố nói chuyện lễ phép chút, vì đối tượng ở đây là loài quái dị đã hơn 500 tuổi, nhưng trước mắt tôi lại là một cô bé 8 tuổi nên việc này cũng thật khó khăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng, nó là một con hổ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo những gì ta nghe từ Mèo Cách trở thì đúng là không có liên quan gì cả — nhưng nó thuộc tính hỏa thì chắc hẳn phải là một Hỏa xa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa xa, cỗ xe bốc lửa, một loại quái dị đưa xác chết xuống Âm phủ — mà nhắc mới nhớ, Hổ cũng đã từng nói câu tương tự — đã từ lâu bị người ta xem là một loài mèo quái dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con mèo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Cô ấy đã thấy ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Đó là điều duy nhất quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ cũng đã nói vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là chỉ cần nhìn thấy Hổ là sẽ trực tiếp bị lôi xuống Âm phủ —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
” — Nhưng nó không phải một con mèo. Nó là một con hổ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không giống nhau cả sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nó cũng không phải một cái xe. Nó là một con hổ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô chưa nghe nói đến Hổ Đen sao? Nó là biệt danh của Tôm Kuruma.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* chú thích: cái này không đúng cho lắm, theo như wikipedia thì tôm Kuruma hay còn gọi là Japanese tiger shrimp, tên khoa học là Marsupenaeus japonicas, còn hổ đen, black tiger shrimp thì có tên khoa học là Penaeus monodon. Tuy nhiên 2 loài này đều là tôm sú, thuộc họ Penaeus cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Hổ đen?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên — nó là một hỏa xa, một hỏa hổ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao tôi cũng thấy nó giống như một sự trùng hợp ngẫu nhiên hơn … hơn nữa đó là một cái tên do Gaen-san đặt ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cứ nghĩ phải là do mình đặt tên mới đúng chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tiếp theo Mèo Cách trở, một loài quái dị bị xe cán, lại đến một cỗ xe lửa chở người chết tới Âm phủ — một mối liên hệ thú vị, không phải sao? Hahaha, kẻ đã tao ngộ quái dị sẽ dễ hấp dẫn quái dị, đúng như những gì tên nhóc mặc áo Aloha kia vẫn nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra tôi thấy đây giống một trò chơi liên tưởng … hmph — tuy rằng Hổ không có một loài quái dị như Mèo Cách trở làm cơ sở, nó cũng không phải là một loài quái dị hoàn toàn nguyên bản.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nguyên bản thực sự không tồn tại — đó là bức tường cao mà những người sáng tạo tự cổ chí kim không thể vượt qua. Sekien cũng vậy. Cho dù hỏa hổ mà cô sáng tạo không liên quan gì đến Lửa ma trơi hay Hỏa xa hay gì đó tương tự, nó vẫn là sự tích lũy kiến thức và các mối quan hệ xã hội của cô. Dù độ tự do cao đến đâu cũng không phải là hoàn toàn tự do được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nghệ thuật đều là sự bắt chước đây.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những đầu óc hèn kém và thất bại mới nghĩ vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shinobu-chan cười, vai rung lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một điệu cười đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng hơn hãy coi đó là tiếp bước tiền nhân. Tất cả mọi người đều kế nghiệp từ người đi trước. Tiếp nhận lấy những gì thế hệ trước truyền cho, và truyền lại cho đời sau. Cứ như vậy, đó là sự kế thừa. Là truyền thống. Có thể một ngày nào đó, ai đó sẽ tiếp tục kế thừa Hanekawa Hắc ám hay Hà Hổ mà cô đã sáng tạo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ không thích thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên nếu sự ngu ngốc của tôi có thể trở thành bài học cho ai đó ở thế hệ sau thì có lẽ nó cũng có ý nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả câu chuyện vô dụng của tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
có thể sẽ có ích cho ai đó, một ngày nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi nghĩ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ tất nhiên khi Araragi-kun đã trở về, đến lượt tôi phải rời nhà Araragi — Araragi-kun,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng lo. Tớ có thể ngủ trên sàn, cậu cứ ngủ trên giường đi. Tớ thậm chí có thể ngủ dưới gầm giường. Hay cứ lấy tớ làm giường đi. Tớ chắc chắn sẽ nhắm mắt lại khi cậu thay đồ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khá là tử tế khi cố thuyết phục tôi ở lại, nhưng tôi cảm thấy trinh tiết của mình sẽ gặp nguy hiểm mất, nên đành rời đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mừng vì cậu ấy vẫn đối xử với tôi như trước, nhưng điều đó cũng thể hiện tình cảm không thể lay chuyển của cậu ấy, làm tôi có chút đau lòng đúng như dự đoán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, nếu tôi tiếp tục ở lại nhà Araragi, có khi trinh tiết của Araragi-kun sẽ gặp nguy hiểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan nói, “Nii-chan nên biến đi và chúng ta sẽ có Tsubasa-san,” (thật quá đáng) nhưng tất nhiên không thể thế được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, gia đình,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể chen chân vào được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể chỉ là hai đêm ngắn ngủi, nhưng tôi cảm ơn gia đình Araragi đã chiếu cố trước khi rời đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, tôi trở lại nhà Senjougahara-san — khu chung cư phòng 201, nơi suýt bị thiêu trụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo như tôi hiểu thì, bố Senjougahara-san có chuyến đi công tác nước ngoài khoảng nửa tháng — cho nên chính ông đã mời tôi đến ở với con gái ông trong khoảng thời gian này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên đó là để tiện cho tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chuyến đi như vậy không thể được lên kế hoạch bất ngờ đến thế — trừ khi chính ông yêu cầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như Senjougahara-san đã nói cho bố cô ấy về tình cảnh của tôi và sắp xếp tất cả như vậy. Dù Araragi-kun có trở về nhà hay không thì tôi cũng không thể ở lại nhà Araragi lâu được, cô ấy hiểu rõ điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác — chuyện này cũng là một phần trong kế hoạch của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hitagi, trước đây rất lâu, bố đã từng dạy con, mong con trở thành một người sẵn sàng giúp đỡ bạn bè khi họ gặp khó khăn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay trước khi đi, bố Senjougahara-san, đang cầm túi hành lý lớn đã chuẩn bị cho chuyến đi, nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và con thực sự đã trở thành người như vậy. Không gì có thể làm bố vui hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi, ông nhẹ nhàng xoa đầu con gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể quên được biểu tình trên khuôn mặt cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và cả nét mặt bố cô ấy nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng thời gian sau đó, tôi tiếp tục sống chung với Senjougahara-san, nhưng tất nhiên, không phải mọi chuyện đều suôn sẻ như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thẳng ra thì, đã thu hồi cả Mèo Cách trở và Hà Hổ vào trong thân thể, tôi ở vào trạng thái cảm xúc cực kỳ bất ổn. Ít nhất thì tôi không nghĩ mình là một người bạn cùng phòng dễ sống cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, Senjougahara-san luôn hỗ trợ tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì tớ cũng không có gì khác biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói với tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và đã dạy tôi cách cô ấy khắc phục những dao động cảm xúc đó, từng bước từng bước một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đã xung đột, chúng tôi đã tranh cãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng sau đó chúng tôi sẽ giảng hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn từng ngày trôi qua, tôi đã hiểu — lý do tại sao tôi không thể ghen tỵ với cô gái lẽ ra mình phải ghen tỵ, bạn gái của Araragi-kun người tôi rất yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, tất nhiên rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể tôi đã biết điều này ngay từ đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
rằng hai người họ cuối cùng sẽ đến với nhau;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hiểu điều đó — tôi đã biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì, thực sự tôi không biết tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi đã biết điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao, cảm xúc tôi cảm nhận được khi khuyến khích hai người phát triển mối quan hệ của họ từ Ngày của Mẹ — không phải là dối trá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu biết không, Hanekawa-san,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã từng nghĩ ngược lại. Kể từ khi tớ thấy hai cậu hồi tháng tư, tớ đã nghĩ chắc chắn hai người đang hẹn hò. Và kể cả nếu không phải thế thì tớ chắc hai người yêu nhau. Khi tớ hỏi Araragi-kun và cậu ấy phủ nhận tớ đã rất sốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy chỉ đến bây giờ tớ mới có thể nói ra những lời này, cô ấy nói, và tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi tớ tỏ tình với Araragi-kun, tớ đã nghĩ mình sẽ bị từ chối. Tất nhiên ở thời điểm đó, tớ đã sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì để cậu ấy chấp nhận, tớ cũng chẳng có gì để mất nên muốn thử xem. Dù sao thì lúc đó tớ đã thấy rõ ràng là Araragi-kun thích cậu — tớ chắc chắn, rằng tớ đã yêu Araragi-kun vì cậu ấy yêu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy sao. Đối với tớ thì thực sự ngược lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói với Senjougahara-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ tôi đã nói câu đó với một nụ cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không nghĩ mình sẽ yêu cậu ấy nhiều đến thế này nếu như cậu ấy không yêu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy — dù có vẻ như chuyện này hoàn toàn chẳng có gì không bình thường cả,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chúng tôi đều yêu lòng tốt của cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
với trái tim kiên định của cậu ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không cắt bỏ bất cứ thứ gì, không gạt sang một bên bất cứ thứ gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tạ ơn trời — cảm xúc này, chưa từng một lần ghét Senjougahara-san hay Araragi-kun, riêng cảm xúc này thực sự là của chính tôi, thứ tôi không thể cắt bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tất nhiên, tôi không thể phủ nhận cảm giác “Tại sao mình không thể được như thế?” do đó đôi khi buổi tối tôi đùa giỡn cô ấy một chút, và cái cách Senjougahara-san phản ứng thì thật không thể đỡ được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ tôi đã hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi yêu Araragi-kun,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng tôi cũng yêu Senjougahara-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự mình thừa nhận điều này, tôi lần đầu tiên có cảm giác thất tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nỗi đau khi trái tim tan vỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc sống như thế tiếp diễn khoảng 10 ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cuối cùng, ngày đó đã đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã thuê được một căn nhà ở gần nhà Hanekawa đã bị thiêu hủy hoàn toàn đó — và tôi không còn cách nào khác ngoài rời đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu đâu cần đi sớm như vậy. Sao không đợi từ từ đến khi cậu chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đã?” Senjougahara-san lo lắng, nhưng tôi ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không cần lo lắng chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm ơn,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ sẽ sớm đến chơi với cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi vui vẻ rời khu chung cư — không, đó là nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã khóc rất to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự rất khó để chia tay Senjougahara-san, và chỉ cần nghĩ đến cuộc sống trước đây của tôi là đã thấy nản lắm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, Hổ đã đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thực sự rất yếu đuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rất dễ khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Senjougahara-san cũng đã từng khóc vì tôi, do đó có lẽ chúng tôi xem như hòa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện, trên đường từ khu chung cư đến nhà mới, tôi gặp Sengoku-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sengoku Nadeko — nữ sinh cấp hai có quen biết với Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chúng tôi không tiếp xúc nhiều, và cô ấy cũng sống với cha mẹ, do đó tôi không định chào hỏi. Cô bé có vẻ cũng không để ý thấy tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gia đình họ có vẻ hòa thuận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ đến chuyện này — tôi thấy ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợi đã, thế là xấu, không tốt, không được nghĩ thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, không, không nghĩ đến không được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là loại người sẽ ghen tỵ với cảnh tượng như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nên bắt đầu chấp nhận điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nên tiếp tục sống và giữ ngọn lửa trong tim vẫn cháy — hơn nữa, lửa không phải biểu tượng cho nền văn minh sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn tôi sẽ có thể tiến hóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể sẽ không giống với Kanbaru-san được, nhưng lúc này, chỉ đi và có thể nhìn thẳng vào tình cảnh hạnh phúc của một gia đình, tôi đã mở rộng tầm nhìn của mình — tôi tin rằng tôi đã bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện nói luôn, vụ cháy ở nhà Hanekawa cũng như trường bổ túc đó đã được kết luận là do nguyên nhân tự nhiên, hay sự cố — có liên quan đến kính cửa sổ trở thành thấu kính hội tụ gây cháy, hay không khí khô bất thường của mùa hè, hay gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ra là vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như đó là cách thế giới tự làm nó trở nên hợp lý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là cách giải quyết nghịch lý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên tôi không nghĩ mình sẽ quên những gì tôi đã làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi không bao giờ bị kết tội, cũng không có nghĩa là tôi vô tội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều mà tất cả sinh vật sống đều phải hiểu trong đầu —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người không bao giờ có thể trong trắng thuần khiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi nhà thuê không quá lớn, vì rõ ràng đây chỉ là nơi ở tạm cho họ trong khi ngôi nhà mới được xây dựng. Thực ra có thể gọi là ‘nhỏ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số phòng cũng không nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi đã nói rõ ràng, với người mà tôi nên gọi là bố, và người mà tôi nên gọi là mẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi tôi nghe tin họ quyết định thuê nhà, tôi nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bố, Mẹ, con muốn có một phòng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là, lần đầu tiên trong đời, tôi có phòng riêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không muốn những đứa em gái trong tim mình cảm thấy chật chội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ cũng không biến mất —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ở trong trái tim tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi cũng không biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trong quá khứ cũng ở trong trái tim tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đột nhiên nghĩ đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Học sinh gương mẫu, lớp trưởng trong số những lớp trưởng, đối xử tốt với tất cả mọi người, công bằng, thông minh, thánh thiện — có lẽ cái tôi đó, người đã được Araragi-kun dành cho những lời khen ngợi như vậy, chính là loài quái dị đầu tiên mà tôi tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người mà Araragi-kun đã gọi là ‘thật’,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
người mà Senjougahara-san đã gọi là quái vật,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đó là ‘tôi’ đầu tiên mà tôi tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là hình mẫu lý tưởng mà tôi muốn trở thành — để làm thế, tôi đã giết rất nhiều cái tôi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều không nên làm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ đầu tiên bị cắt khỏi trái tim tôi không phải thứ gì khác mà chính là tôi — đây chưa bao giờ là vấn đề, ai là tôi thực sự, ai là nhân cách chủ đạo hay ai bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đó đều là một phần của bản thân tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó có lẽ — tôi trong hiện tại, và tôi trong quá khứ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và tôi, người sẽ tồn tại từ lúc này, sẽ không thay đổi bản chất của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như không cần biết cậu ấy đã cố gắng thay đổi thế nào, Araragi-kun vẫn luôn là chính mình — không cần biết tôi là ‘tôi’ nào, tôi cũng sẽ không bao giờ thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với tôi chẳng có gì thay đổi cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó — không phải phần kết của tôi, cũng không phải câu kết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là Hanekawa Tsubasa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi tai mèo của tôi đã không còn, và tôi có thể sẽ không bao giờ nhìn thấy Hổ nữa, nhưng tôi có thể nói nửa đầu tóc bạc trắng của tôi, sắp xếp theo hoa văn trên da hổ, là bằng chứng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ thế đến trường thì cá biệt quá, tôi phải nhuộm đen tóc lại mỗi sáng, nhưng tôi không thấy thế là phiền toái hay phí thời gian.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một dạng trao đổi, với chúng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
với nội tâm của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói nó thú vị, bởi vì bên trong tôi thực sự cảm nhận được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là — cách tôi sẽ tiếp tục sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho tôi không thay đổi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời tôi, sẽ thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mở cửa trước bằng chìa khóa của mình — nhưng có vẻ như cả hai người đều đã đi làm và không có ai ở nhà cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể đó là một ngôi nhà hoàn toàn xa lạ, nhưng tôi không có cảm giác mình đang lẻn vào nhà người khác. Thực ra có cảm giác ngôi nhà này tôi đã sớm quen thuộc. Chẳng lẽ bình thường phải có cảm giác thế này sao? Tôi chỉ vừa mới tự mình mở cửa trước thôi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đi lên cầu thang, cảm thấy rất lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từng bước từng bước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
từ từ cảm thụ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi bước bước cuối cùng, đặt chân lên tầng hai, tôi đột nhiên nhớ đến Mayoi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lần đầu tôi gặp cô bé, cô đã luôn luôn bị lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bò lạc — ồ, ra vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật đáng ngạc nhiên, có thể thứ ảnh hưởng lớn nhất đến tôi trong khi tạo nên Hổ không phải là Hỏa xa hay Lửa ma trơi, mà là Bò lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Bò lạc đã bị tách khỏi Mayoi-chan, nhưng có thể xem như đó là một dư âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ việc tôi gặp Hổ ngay sau khi gặp Mayoi-chan không đơn giản chỉ là vì tôi biết Araragi-kun đã đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe nói ngày xưa từng có thời bò và hổ bị xem là một — trong trường hợp đó cũng không quá khó lý giải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với tôi, mất cả gia đình và nhà cửa — đó là một loại quái dị thích hợp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ ngày hôm đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không, kể từ khi tôi gặp Mayoi-chan lần đầu ở công viên đó hồi tháng năm — tôi đã bị lạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đi lại quanh quẩn khắp nơi không có mục đích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ đang thơ thẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần sau gặp có lẽ tôi nên nói chuyện này với Mayoi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thực sự đã lạc lối đủ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thấy con đường của bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nhờ đó tôi đã gặp được rất nhiều người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự rất nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã thấy nhiều gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã thấy rất nhiều dạng của bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên tôi mới có thể trở thành chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tôi trong quá khứ vẫn là tôi, thì tôi trong tương lai cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không một thời khắc nào tôi không là chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy ngày mai tôi sẽ thế nào đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong lòng chờ mong vậy, tôi đặt tay lên tay nắm cửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở bên kia cánh cửa là căn phòng của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một căn phòng 12 x 9, theo phong cách phương Tây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ nửa năm nữa là tôi tốt nghiệp — nhưng chắc chắn nơi này thực sự là của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nơi của chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lại nhớ đến câu được thêm vào trong lá thư tôi để lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nó không đủ dài để gọi là một câu — thậm chí một dòng còn chưa tới, chỉ ba chữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là câu chào tôi được nghe duy nhất từ con mèo trắng vẫn luôn ở bên tôi, luôn bảo vệ tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cực kỳ bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là một câu chào mọi người hàng ngày đều nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đây sẽ là lần đầu tiên tôi nói những lời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã về.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vào phòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng tôi đã trở lại.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/065&amp;diff=242802</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/065</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/065&amp;diff=242802"/>
		<updated>2013-04-16T14:07:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;“…Ah, ahh,”  Araragi-kun.  Araragi-kun. Araragi-kun.  Araragi-kun, Araragi-kun, Araragi-kun —  Tôi bị bỏng khắp người.  Do ý thức đã trở lại, toàn ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;“…Ah, ahh,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun. Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun, Araragi-kun, Araragi-kun —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị bỏng khắp người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do ý thức đã trở lại, toàn thân tôi cảm thấy rất đau đớn vì những vết bỏng — nhưng tôi chẳng để tâm đến chuyện đó chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì trong tim tôi lúc này còn nóng bỏng hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
những lời Tsukihi-chan là đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là tình yêu làm trái tim bỏng cháy — hơn hẳn sự đố kỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ nhìn thấy Araragi-kun thôi đã đủ làm tôi nóng như thế này — dù mới có vài ngày chưa gặp,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng tôi cảm thấy như đã hàng thế kỷ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araragi-kun… tại sao cậu lại ở đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này này, đừng có hỏi câu hỏi ngu ngốc như vậy, Hanekawa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu làm tớ thương tâm quá, Araragi-kun nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu gặp nguy hiểm, tất nhiên là tớ sẽ chạy tới. Còn có thể là gì nữa cơ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ahaha. Nói phải lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vô tình cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là, đúng là câu cậu ấy sẽ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà chỉ vừa mới đây thôi chắc hẳn cậu ấy đã có một chuyến phiêu lưu mạo hiểm với Mayoi-chan và Kanbaru-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy lại bị thương tích đầy mình …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân thể khắp nơi đều đầy những vết thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy chắc đã làm nhiều chuyện vô lý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy chắc đã làm nhiều chuyện vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cậu ấy chắc chắn chưa làm chuyện gì vô nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra, tớ gác lại hết thảy mọi chuyện và chạy đến đây ngay sau khi tớ xem bức ảnh cậu mặc trang phục thường ngày đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không, không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm ơn hãy nói đó là một câu đùa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại bộ đồ đó là của Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giờ nó gần như đã bị cháy te tua hết cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Ugh… gaah,`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dưới chân Araragi-kun — nó rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ rên rỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Aaaahhhhh… đau quá. Đau quá. Đau quá. Nóng quá. Đau quá. Nóng quá. Nóng quá— “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy thế, Araragi-kun nhẹ nhàng rút thanh đao đang cắm ở cổ họng Hổ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủ pháp vô cùng thành thạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc là mấy ngày qua cậu ấy đã trải qua chém giết nhiều đến thế nào mà giờ sức chiến đấu lại có cảm giác được tăng lên rõ rệt như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, cậu là… Hanekawa Hắc ám? Ý tớ là, ngay lúc này ấy. Tớ nghĩ cậu vẫn là Hanekawa… nhưng, cậu mọc tai mèo, và tóc cậu trắng — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả đều là tớ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gật đầu, Araragi-kun mang con hổ đang hấp hối — khối cảm xúc khổng lồ vẫn đang rên rỉ vì bị tóm cổ và kéo lê đến trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy kéo con mãnh thú khổng lồ nặng phải hơn 500 kg một cách dễ dàng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ngay trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
” — À, cậu sẽ không tiêu diệt nó, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin lỗi, tớ đã tự tiện đọc lá thư đó của cậu, Araragi-kun nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xem ra cậu ấy đã trở lại phòng mình trước khi chạy tới đây — tất nhiên rồi, chứ không làm sao cậu ấy biết mà tới ‘nơi này’ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ đã đâm phần yếu hại bằng thanh Kokorowatari nên nó không sống được lâu nữa đâu. Nếu cậu định hấp thu nó thì cần nhanh lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu ấy đã đọc nó … thì cậu ấy đã biết mọi chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy biết, nếu tôi làm thế, tôi sẽ không còn là chính mình nữa&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất — tôi sẽ không còn là tôi như từ trước tới nay vẫn thế nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy nói thế dù đã biết chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Araragi-kun, cậu đồng ý sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi vẫn cần xác nhận lại bằng lời, xem Araragi-kun có thực sự hiểu mọi chuyện không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tin tưởng vào lòng tốt của cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy, đến cuối cùng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi vẫn bướng bỉnh không chịu nói những câu như ‘giúp tớ với’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“nếu tớ không còn là chính mình nữa, cậu đồng ý sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Như tớ đã nói — đừng hỏi những câu hỏi ngu ngốc như vậy, Hanekawa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy ngay lập tức đáp lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải cậu vừa mới nói xong sao? Dù gì thì cuối cùng cậu vẫn là chính mình. Dù cho cậu thay đổi, cậu sẽ vẫn là cậu. Thế nên đừng lo. Nhưng tớ sẽ không vì thế mà dễ tính với cậu đâu. Nếu cậu trở nên đáng ghét, tớ sẽ ghét cậu. Nếu cậu làm chuyện xấu, tớ sẽ tức giận với cậu. Nếu cậu bị bắt nạt, tớ sẽ bảo vệ cậu. Và nếu cậu không còn thông minh nữa — ờ, tớ có thể dạy cậu học.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nếu cậu khóc, tớ sẽ dỗ dành cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi, Araragi-kun —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
xoa đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
thiêu cháy trái tim tôi — thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể gọi là “nhiệt độ cao” được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ trước tới nay — tôi luôn muốn ai đó làm thế với mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn ai đó nhẹ nhàng xoa đầu mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn ai đó nhẹ nhàng chạm vào mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Araragi-kun,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gì vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ yêu cậu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu sẽ mãi ở bên tớ chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cuối cùng cũng nói ra được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời đơn giản đó — phải mất gần nửa năm tôi mới nói được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nghe lời tỏ tình đột ngột của tôi, Araragi-kun chỉ hơi ngạc nhiên và cười gượng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ thực sự rất vui vì điều đó. Nhưng tớ xin lỗi. Tớ đã thích một cô gái khác.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ. Tớ biết rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngẩng đầu và nhìn về phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phòng 201 ở khu chung cư này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy chắc hẳn đang ở đó — ngủ với bố mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu thích cô ấy hơn tớ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi chỉ định trêu một chút, nhưng cậu ấy đã trả lời câu hỏi đó một cách dứt khoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này làm tôi rất vui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tất nhiên, nó càng làm tôi bi thương hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Haizzz, mình bị từ chối sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế thì tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã tỏ tình, và tôi bị từ chối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện rất rất buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nếu tôi chưa từng trải qua bi thương như vậy trong đời — thì còn nghĩ gì đến việc làm một hành trình vòng quanh thế giới để tìm kiếm bản thân mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ không phải là hành trình tìm kiếm hay hoàn thiện bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao tôi có thể đau buồn vì thất tình — khi chưa từng thất tình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chưa từng nói được một câu ‘Giúp tớ với’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi đã có thể nói ‘Tớ yêu cậu’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, Araragi-kun đã biết tâm ý của tôi từ lâu. Cậu ấy đã biết từ ngày trước Lễ hội Văn hóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và khi cậu ấy đọc lá thư trong phòng, cậu ấy lại một lần nữa xác nhận điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu ấy biết thôi là chưa đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải làm cậu ấy hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải nghe câu trả lời của cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải biết Araragi-kun cảm nhận thế nào về mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải nghe chính cậu ấy nói ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ thì cuối cùng tôi đã nghe được câu trả lời — giờ thì tôi đã bị từ chối,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi cuối cùng cũng bị tổn thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đưa tay, chạm vào trán của Hổ —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và xoa đầu của cái ‘tôi’ thứ ba.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những điều làm tôi vui đã hết lượt của mình, giờ đến lượt của ngọn lửa cảm xúc vẫn đang cháy trước mặt tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vuốt ve những cảm xúc bỏng cháy của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hút năng lượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây sẽ là lần hút năng lượng cuối cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc này sẽ phục hồi những vết bỏng khắp người tôi — và thay vào đó, những cơn sóng cảm xúc mạnh mẽ tràn vào nội tâm tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những cảm xúc đen tối tôi đã tích tụ hơn 18 năm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cả áp lực tinh thần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những gì tôi đã đẩy sang cho Hanekawa Hắc ám, cho Hà Hổ — giờ trở lại với tôi, cả vốn lẫn lãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu… uuuu……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao chuyện này lại xảy ra, tôi tự hỏi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi tôi kịp nhận ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uu… uuu… uwaah…“&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi tôi nhận ra, rằng tôi đang khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ tôi không thể chịu được cơn lũ cảm xúc đang tràn ngập trong mình, hay có thể là nỗi đau do áp lực tinh thần đi kèm với những cảm xúc đó, hay là do tôi vừa mới trải nghiệm nỗi bi thương do thất tình — nhưng, ngay trước mắt Araragi-kun,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không do dự,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
như một đứa trẻ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi đã khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Uwaaaahhh, aah, hic hic, uu… uwaaaaaaaahh — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao, ngày hôm nay –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là ngày tôi cuối cùng cũng được sinh ra, tôi nghĩ thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã hứa, Araragi-kun dỗ dành tôi cho tới khi tôi ngừng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không một lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cậu ấy tiếp tục nhẹ nhàng xoa đầu tôi, suốt cả đêm.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/064&amp;diff=242801</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/064</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/064&amp;diff=242801"/>
		<updated>2013-04-16T14:07:49Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Tất nhiên, ta đổi chỗ và trở lại ngay lập tức — nhưng giờ chúng ta có một vấn đề nho nhỏ meo meo.  Đó là loài quái dị nguồn gốc c...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Tất nhiên, ta đổi chỗ và trở lại ngay lập tức — nhưng giờ chúng ta có một vấn đề nho nhỏ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là loài quái dị nguồn gốc của ta, Mèo Cách trở, không phải là loại có thể trông cậy trong một trận chiến. Ta cực kỳ yếu, là một loài yêu quái cấp thấp meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải loại chiến đấu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối mặt với hổ, tự do và không hề bị giới hạn bởi bất cứ nguồn gốc nào, thì đúng là đại tài tiểu dụng (ta biết dùng câu đó ở đây là sai, nhưng mà thế thì sao?! Miễn là mọi người hiểu ý ta là được, quan trọng gì việc dùng từ đúng hay sai chứ! Lần nào cũng nói ‘ở đẳng cấp cao hơn hẳn so với ta’ thì thật khó chịu! Ta đang trong tình huống sinh tử khẩn yếu ở đây đấy meo meo!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, có thể là bình thường khi nghĩ rằng ta già hơn và Hổ trẻ hơn chỉ vì ta được sinh ra trước, nhưng chúng ta đều là những loài quái dị meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chủ miêu tả chị em nhà Araragi và thằng anh xấu xa của họ là anh em sinh ba nhưng khác tuổi; ta, Cô chủ và Hổ chắc cũng giống như vậy — nhưng có khả năng Hổ không phải là trẻ nhất meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, áp lực được sinh ra từ những xung đột trong cảm xúc — nếu như Cô chủ là nguồn gốc của Hổ, thì có lẽ Hổ là nguồn gốc của ta meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ là được sinh ra trước mà thôi. Có thể Hổ đã tồn tại từ trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao, để làm một so sánh đơn giản thì Hổ là một loài quái dị được xếp hạng cao hơn Hanekawa Hắc ám, và khó chịu hơn nữa, nó là sản phẩm tiếp theo trong dây chuyền sản xuất meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói đến máy tính và các máy móc khác, không phải các mẫu mới thường có tính năng vượt trội sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy luận tương tự, ta không thể nào hạ được Hổ nếu chiến đấu bình thường meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So với khi sinh ra ta, Cô chủ đã thành thạo hơn trong việc ‘sáng tạo quái dị’ meo meo — như trong bức thư đã nói, đó là lý do tại sao nó trở thành một con hổ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cũng có thể thấy rõ ràng trong một trận chiến mèo đánh với hổ thì ai thắng ai thua meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cũng có thể nhìn ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật làm ta muốn quay đầu bỏ chạy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Nhưng Cô chủ đã quyết định sẽ không ngoảnh mặt đi nữa — quyết định đứng lên đối diện với tất cả, do đó ta không thể cụp đuôi chạy trốn được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà hơn nữa, Mèo Cách trở,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không có đuôi meo meo –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…phù,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta tránh được răng nanh của Hổ chỉ trong gang tấc — nhưng như câu tục ngữ nói, ‘không vào hang cọp sao bắt được cọp con’, ta chui xuống dưới thân hình khổng lồ của nó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một chiến thuật lợi dụng kích thước quá lớn của đối thủ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí còn có một câu tục ngữ, ‘chuột cùng đường sẽ cắn cả mèo’, do đó cũng không lạ khi con mèo bị dồn vào đường cùng cắn con hổ — với lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm… meeeoooo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta vẫn còn có,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
quân át chủ bài của Mèo Cách trở — khả năng hút năng lượng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hấp thu sinh lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho đối phương là quái dị thì vẫn dùng được meo meo — nếu ta có thể hút con hổ và trả nó lại cho Cô chủ, mục tiêu của ta đã được hoàn thành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước nguyện của Cô chủ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
sẽ được thực hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meo meo, có thể là một phương pháp hơi thô bạo để mang đứa em gái trốn nhà trở về, nhưng khi về chúng ta sẽ nói chuyện sau meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có thuốc đặc trị cho vấn đề gia đình thế này meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta không thể đột ngột thấu hiểu lẫn nhau được, như mấy cái phim truyền hình đó thì quá tốt đẹp so với sự thật — nó bị chia cắt khỏi Cô chủ đến nay đã mười tám năm rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện không thể trở về đúng chỗ của nó ngay lập tức được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà ngay từ đầu đã chẳng có chỗ nào để mà về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có cách nào ngoài xây dựng lại từ đầu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm nay chỉ là bước đầu tiên meo meo — và,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bám vào bụng nó — ta ôm lấy Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng cả thân thể mình&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bằng tất cả sức lực của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để phát huy tối đa khả năng hút năng lượng của mình, ta làm mọi cách có thể để chạm vào thân thể Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Hừm — `&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Meo… eeeeeeeeeeeoooo — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp lại tiếng hầm hừ của Hổ — ta hét lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải tiếng hét để khích lệ bản thân mình đừng buông tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hút năng lượng, khả năng đặc biệt của loài quái dị như ta, là cơ hội duy nhất để ta đánh bại Hổ, nhưng ta cũng không thể không cân nhắc đến đặc tính quái dị của Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một loài quái dị thuộc tính hỏa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nghĩ đến 3 khả năng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khả năng đầu tiên dễ hiểu nhất, ngày nay gọi là ‘pyrokinesis’ meo meo. Tuy nhiên, khả năng đốt cháy đối tượng chỉ bằng suy nghĩ thì giống năng lực tâm linh hơn là một hiện tượng quái dị. Ta có cảm giác đây là năng lực của nhân loại chứ không phải của loài quái dị (tuy nhiên ta có tin vào năng lực tâm linh hay không lại là chuyện khác meo meo). Nếu Hổ thực sự tạo ra lửa bằng pyrokinesis, thì nói thật là ta sẽ chẳng thể làm gì được meo meo — vì vừa tiến vào tầm mắt của nó đã bị đốt cháy thành tro rồi còn đâu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng như ta đã nói, ngay từ đầu ta không nghĩ mình gặp phải tình huống này, và thực tế là sau khi nói chuyện lâu như vậy mà đến quần áo của ta vẫn chưa bị cháy, hơn nữa đòn tấn công đầu tiên của nó là “cắn”, ta chắc chắn không cần lo lắng đến khả năng này nữa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta tiếp tục nghiên cứu khả năng thứ 2 có thể xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói cái này cũng khá dễ hiểu, và có khi còn dễ tưởng tượng hơn cái trước, cơ bản là có thể Hổ phun lửa từ miệng — hay bắn lửa từ đầu ngón tay, hay gì đó tương tự meo meo. Như thế nó có thể ‘cắn’ và ‘cào’, vẫn phù hợp với đặc tính của loài dã thú meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong hoạt hình thiếu nhi hay trong điện ảnh thì quái vật phun lửa khá phổ biến meo meo — theo đó thì khả năng đây chính là cách Hổ phát hỏa là lớn nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thực sự, ta mong tình huống như vậy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cũng không phải tình huống 1, tình huống tệ nhất  –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hỏa tính của Hổ rơi vào trường hợp thứ 3.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Meo meo— nóng! — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không suy nghĩ, ta gần như đã định rút hai tay đang bám vào thân thể Hổ về, nhưng cuối cùng lại dừng được và tiếp tục ôm chặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân thể của Hổ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là hóa thân của ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra bản thể của ngươi là lửa — ta cũng đã nghĩ vậy meo meo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải không có loài quái dị nào phun lủa, nhưng dù sao đây cũng là tiêu chuẩn meo meo!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là người tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc, tất nhiên Cô chủ sẽ sáng tạo một loài quái dị dựa trên truyền thống!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ cô ấy tạo ra là chính thống, không hề phô trương —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy tạo ra một ngọn lửa ma trơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Đừng thiếu suy nghĩ vậy, Mèo.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Thiên tính của dã thú là sợ lửa, nhưng ngươi lại lao vào — hành động của ngươi, đừng nói là quái dị, mà còn chẳng giống dã thú chút nào.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó — vẫn hoàn toàn bình tĩnh meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng cùng một lý do khi ta mang vampire đó và khả năng hút năng lượng tự phát động — Oshino Shinobu vẫn ổn meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khả năng hút năng lượng mới đầu nghe có vẻ rất vô đối, nhưng thực ra có một nhược điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một nhược điểm, hay đúng hơn là một thiếu sót trong cấu trúc meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thiếu sót thiết yếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho ta có hút được bao nhiêu năng lượng từ đối tượng, nếu nó có một nguồn cung cấp gần như vô hạn thì cũng bó tay, kết quả cũng như nước trong đập không thể tự bốc hơi hết vậy meo meo — tất nhiên ta không nghĩ Hổ, hiện thân cho những cảm xúc đen tối của Cô chủ, có thể có nguồn năng lượng ngang với một vampire, nhưng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
năng lượng của nó, là nhiệt năng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là chính ngọn lửa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dễ thấy là ta sẽ bị nướng chín trước khi ta có thể hút hết được nó meo meo —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Chết tiệt! Mình biết mà!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó là lý do tại sao,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
biết rõ điều này, ta — hét lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta khóc— như một con mèo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta có thể là kẻ ngốc, nhưng ta cũng biết một con mèo không thể đánh bại một con hổ meo meo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một con chuột cùng đường sẽ cắn con mèo — nhưng cũng chỉ là cắn một cái thôi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải nó có thể chiến thắng, hay đánh lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng nó cũng sẽ bị con mèo tức giận ăn thịt meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết cục cũng giống ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, cái ý nghĩ cho rằng khả năng hút năng lượng này cho ta cơ hội đánh thắng Hổ hay gì đó, ta chẳng tin chuyện đó chút nào — ta biết thế thậm chí còn chẳng tính là đánh bạc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ giả bộ không biết meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Vậy,`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cúi đầu nhìn xuống ta đang ôm bụng nó một cách thảm hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Vậy tại sao — tại sao thiếu suy nghĩ như vậy? Tại sao lại ngu ngốc vậy? Tại sao lại làm chuyện vô nghĩa đến vậy?`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bởi vì,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô chủ đã nhờ ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`……`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô chủ đã nhờ ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó chắc không hiểu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi chỉ mới sinh ra, tất nhiên là người không hiểu rồi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngươi không hiểu hạnh phúc đến thế nào khi được nhờ giúp đỡ bởi Cô chủ, người luôn luôn tự mình làm tất cả mọi việc — ngươi không hiểu hạnh phúc đến thế nào khi được nhờ giúp đỡ, không để ý tới việc mất thể diện, bởi Cô chủ, người luôn luôn cố gắng tự mình tìm cách giải quyết hoàn mỹ cho tất cả mọi chuyện — nhờ ta, một con mèo hoang bị xe cán qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhờ ta, trơ trẽn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gọi ta là em gái cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy gọi ta, là gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ấy nhờ ta, ‘làm ơn’ — hãy chiếu cố tới ngươi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và — ta nhìn vào khu chung cư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như vậy, Senjougahara Hitagi đã nhờ ta chiếu cố một người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếu cố, Cô chủ —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Meo meeeeeeeooo aaaaa   — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần biết nhiệt độ cơ thể Hổ đã đến mức nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ta thậm chí còn vòng tay ôm chặt nó hơn — áp mặt, cọ má vào nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trang phục của ta đã sớm bị cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nóng. Nóng. Nóng. Nóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nóng. Nóng. Nóng. Nóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác như ta đang ôm lấy mặt trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có khi đó đúng là việc ta đang làm thật meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng không lạ khi ngọn lửa đố kỵ Cô chủ tích lũy đã lâu lại mạnh mẽ đến thế meo meo — và đó là lý do tại sao,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ta phải nuốt nó xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy nóng hơn nữa, hãy cháy to hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không thể buông tay meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là thứ ta không thể không ôm chặt lấy –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là cảm xúc meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aaaaaaa… meeeeeeeeeeeeooooooooooooooooooooooooooooooooooo — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Phiền quá.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như để làm khô lông khi bị ướt, Hổ lắc người — và thế là ta đã bị quăng đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta va vào một bức tường bê tông gần đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Meeoooo — !”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ta nghe được tiếng hét của chính mình, sự thay đổi nhiệt độ đột ngột đã làm ta mất ý thức trong giây lát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, ta không thể meo meo. Ta không thể bị bất tỉnh lúc này được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả thân thể ta gần như đang bị cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giờ ta bất tỉnh, và đổi chỗ với Cô chủ, cô ấy sẽ chết ngay lập tức vì những vết bỏng toàn thân này — chỉ vì là một loài quái dị nên ta vẫn còn có thể chịu đựng được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ugh…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng… sức mạnh đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
thật sự ta không thể so sánh meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện nói đến, có một loài quái dị rất giỏi sumo tên là Hóa Hỏa (liên quan quái gì ở đây nhỉ?) — nhưng Hổ có sức mạnh có khi còn vượt trội hơn so với nó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Súc sinh. Mà ta nói câu này thì hơi kỳ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta cố duy trì được tỉnh táo, nhưng với chỉ một đòn đó mà ta đã không thể cử động thân thể được nữa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả một ngón tay cũng không meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta bị sao thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hăm hở, nhiệt tình tới đây như vậy mà cuối cùng lại thành ra thế này — thật là thảm hại meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meeoohahaha.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy ra tên nhân loại xấu xa kia vẫn thường làm như thế này sao — hắn đã chiến đấu với nhiều kẻ khác meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho hắn có khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
dù cho hắn cứ không ngớt phàn nàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hắn đã khóc, phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giá như Cô chủ đã từng khóc meo meo –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã từng rất buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã từng rất cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã từng rất nản lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cô ấy từng làm thế, thì kể cả khi cô ấy không tạo ra ta hay Hổ — mọi chuyện có lẽ đã tốt đẹp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợi đã, phải nói ngược lại mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta ở đây là do Cô chủ không khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó, meo meo, tất nhiên rồi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cô ấy đã có những đứa em gái như chúng ta,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chị cả của chúng ta sẽ không khóc meo meo —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Sinh vật yếu đuối. Kết thúc chưa?`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt không chút biểu tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từng chút một — nó tới gần, như một làn sóng nhiệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Cái thứ gọi là “trách nhiệm” của ngươi chỉ đến thế thôi sao?`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Hừm, rất tốt. Chúng ta dù sao cũng cùng một mẹ sinh ra. Thế nên ta sẽ tự tay tiễn ngươi xuống địa ngục.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa khổng lồ bình tĩnh thì thầm những lời đáng sợ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xuống địa ngục sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít ra cũng tốt hơn một cơn ác mộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng — ta thật sự không muốn phải chết nhiều lần đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã chết vì bị xe cán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã chết khi đi theo Cô chủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ ta sẽ chết vì bị một con hổ giết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc ta phải chết bao nhiêu lần đây meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta nói chết mới hết ngốc, nhưng đó là gạt người thôi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta vẫn sẽ là kẻ ngu ngốc, mãi mãi —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta thực sự đã rất vui, ngươi biết không meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ đây là do phần dã tính của ta đang nói, nhưng khi Hổ chầm chậm tới gần trong khi đang đề phòng khả năng hút năng lượng của ta,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã thì thầm meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là di ngôn của ta sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, không phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ là kẻ cay cú vì bị thua meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta liều mạng chiến đấu, và tất cả những gì ta có thể làm là làm chậm thời gian ngươi phóng hỏa 10 giây — thật tệ hại khi biết mình yếu đến mức nào meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Đó — chính là điều ta đã nói với ngươi.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên vẫn thờ ơ như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cảm xúc — không chút dao động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Việc này thật vô lý, vô ích, vô nghĩa.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng là nó vô lý meo meo. Đúng là nó vô ích meo meo. Đúng là nó vô nghĩa meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời ơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là cuối cùng tôi vẫn không thể nói ra được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho tôi rất yêu cậu ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhiều đến mức tự biến mình thành quái vật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chưa một lần nói cho Araragi-kun biết rằng tôi yêu cậu ấy –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật vô lý, vô ích, vô nghĩa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đúng, Hanekawa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
trong nháy mắt — từ trên bầu trời đêm một thanh đao giáng xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó xuyên qua đầu Hổ và cắm xuống đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh đao đó — tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó có khắc chữ — yêu đao Kokorowatari.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự cổ chí kim thiên hạ vô song, thanh đao được mệnh danh là sát thủ quái dị —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Việc đó có thể là vô lý. Có thể là vô ích. Nhưng — nó chắc chắn không phải là vô nghĩa. Nếu cậu không liều mạng để làm chậm con hổ này dù chỉ 10 giây, tớ sẽ không thể tới kịp lúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mái tóc cậu ấy đã dài ra kể từ kỳ nghỉ xuân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình cậu ấy có chút nhỏ bé và mảnh mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trang phục của cậu ấy rách rưới, và chân chỉ còn một chiếc giầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy đã trải qua tình huống khủng khiếp như thế nào, đã có một hành trình đáng sợ đến thế nào — thân ảnh đang đứng ngay trước mặt tôi đây là quá đủ để miêu tả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và nếu chuyện đó xảy ra, tớ nhất định sẽ khóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu ấy nắm lấy chuôi đao,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun — mỉm cười.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/062&amp;diff=242800</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/062</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/062&amp;diff=242800"/>
		<updated>2013-04-16T14:06:29Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Ta là một con hổ. Tên ta là Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ta biết mình sinh ra ở đâu, ký ức duy nhất của ta về nó là một nơi âm u, ẩm ướt và có những tiếng than khóc — ta được tạo nên không chỉ từ sự đố kỵ, mà từ tất cả những cảm xúc đen tổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là một sản phẩm của bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ bóng tối mà người ta không dám nhìn thẳng vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, dù cho ta là ai hay tên ta là gì, ta sinh ra ở đâu hay ta được tạo nên từ thứ gì, tất cả đều vô nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái tên ‘Hà Hổ’ chỉ làm ta thấy rắc rối. Người ta nói, hổ chết còn da, người chết còn tên, nhưng được tạo nên bởi bóng tối, và ngay từ đầu tồn tại như đã chết, ta không định để lại gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không định để lại gì dù chỉ là một chút tro tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không gì có thể thoát khỏi ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi vật đều sẽ bị thiêu trụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều duy nhất quan trọng đối với ta là ý thức trách nhiệm đang bùng cháy trong mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ không để tâm tới quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó phải bị thiêu đốt. Nó phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái gì phải bị thiêu đốt?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc ta đến thế giới này, ta đã nhìn thấy người mẹ sinh ra ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hay nên gọi cô ấy là người chị song sinh của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như ngọn lửa trong trái tim ta đến từ cô ấy — người chị mạnh mẽ, đáng sợ nhưng cũng mỏng manh của ta, một người trong trắng thuần khiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng tinh khiết. Trắng đến lóa mắt, và những lời nói dối trơ trẽn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chị xinh đẹp của ta, không giống ta cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thực sự rất xinh đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ đến việc ta có thể hỗ trợ cho vẻ đẹp đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
sự thuần khiết đó — ta cảm thấy thật tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng có gì khác cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa được đốt lên như thế nào không quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa cháy như thế nào cũng không quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ duy nhất ta biết là ý thức trách nhiệm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có ý thức ‘hành động vì cô ấy’, những gì ta làm, không như con mèo cô ấy tạo ra đã nói, sẽ không tổn thương cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không có tính cách xác định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói ta chỉ là một ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa trắng là ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không được trao cho lý trí hay ý thức. Dù lúc này có vẻ như ta đang suy nghĩ và nói chuyện, nhưng đó chỉ là giả bộ thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là một hiện tượng tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ đốt những gì nên bị đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên thế giới này chẳng có gì không nên đốt cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Moị thứ đều phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nội tâm ta ghen tỵ với tất cả mọi vật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cha. Với mẹ. Với bạn bè. Với đàn em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên đi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên chịu đau khổ. Bi thương. Thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên khóc lóc. Khuất phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khóc, như ta đã từng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và có lẽ những giọt nước mắt đó có thể làm dịu, không phải sự hà khắc, mà là ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ ta hãy cùng đi đốt một nơi nào đó tối nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy cùng tìm một nơi cho ngọn lửa của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù một ngày nào đó tất cả đều sẽ bị thiêu đốt, vẫn cần có thứ tự trước sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải làm từng bước một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, là tòa nhà này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi ta nghĩ đến nó, không, thậm chí trước cả khi ta nghĩ đến, ta đã ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không có ý chí. Không có mục đích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ ta đã ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không đến sớm, cũng không đến muộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là nơi nào ta cũng sẽ xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là nơi nào lửa của ta cũng sẽ lan tràn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nhìn lên, cẩn thận quan sát mục tiêu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hừm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta hiểu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như nơi này sẽ dễ đốt hơn căn nhà đơn đó hay tòa nhà lớn kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì công việc đơn giản hay phức tạp cũng chẳng khác gì đối với ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mục tiêu của ta đã xác định, do dự chỉ là vô nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả như nhau cả thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không biết tất cả mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ta có thể đốt tất cả mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhe nanh ra, ta há to miệng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giờ, ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Meo meo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng lúc đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khoảnh khắc đó, ở giữa ta và mục tiêu của mình — một con mèo xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con mèo con tóc bạc từ trên trời rơi xuống như thế nó mọc cánh sau lưng vậy, cản đường ta.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/063&amp;diff=242799</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/063</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/063&amp;diff=242799"/>
		<updated>2013-04-16T14:06:28Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Đúng như ta dự đoán, Hổ đang đứng ngay trước Warren Villa, nơi Senjougahara Hitagi và bố đang sống meo meo. Ta đã định nhảy lên mái nhà để ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Đúng như ta dự đoán, Hổ đang đứng ngay trước Warren Villa, nơi Senjougahara Hitagi và bố đang sống meo meo. Ta đã định nhảy lên mái nhà để nhìn quanh thị trấn nếu đoán sai — nhưng có vẻ như không cần thiết nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn gì là bí ẩn với ta nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì ta và Hổ, chúng ta từng là một và giống nhau meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì chúng ta cùng được sinh ra từ một nơi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yo, Hổ — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là một lời chào thôi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
” — Ta tới đây đón ngươi. Hãy cùng về nhà nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`……`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như ta đã dự đoán, Hổ không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó cứ thế trừng mắt nhìn ta meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Wow —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ chúng ta đã thực sự đối mặt, ta lại một lần nữa cảm thán, con hổ này, sinh vật sống này khổng lồ đến mức nào. Hay đúng hơn phải gọi là con quái vật — một con hổ thật không thể to thế này được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết nói sao nhỉ? Cứ như ta không thể ước chừng được kích cỡ của nó nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đang nhớ đến một câu chuyện cổ tích chẳng liên quan gì, nhưng ta có cảm giác nhảy vào mồm nó giống như Tom Thumb và đánh từ trong bụng nó ra ngoài là phương pháp đúng đắn nhất để tiêu diệt nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Tom Thumb, nhân vật trong truyện cổ tích Anh, chỉ nhỏ bằng ngón tay cái. Cậu bé từng bị một tên khổng lồ nuốt, sau đó cậu đập phá dữ dội trong dạ dày làm hắn phải nôn cậu ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meo meo, có lẽ nếu ta thực sự muốn tiêu diệt nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ta đến đây không phải để làm thế meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Tránh ra.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một hồi yên lặng đến đáng sợ, Hổ cuối cùng đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Ta sẽ đốt nơi này. Ngươi đang cản đường ta đấy.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ha,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ, meo meo — cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải là cười gượng, không, ta chỉ không thể nhịn cười được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta tự hỏi tại sao; nó trông thật khổng lồ, và ta có thể cảm thấy sự đe dọa, do đó những lời vừa rồi có vẻ rất nghiêm trọng — như lần cuối ta gặp nó, ta đã sợ run người khi nói chuyện với nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ta đã nhầm meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó — không nghiêm trọng chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chỉ là cảm xúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như một đứa trẻ sơ sinh, nó chỉ vừa mới học được kỹ năng giao tiếp — đó là lý do tại sao chúng ta không thể đối thoại meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gọi là sơ sinh, nhưng tất nhiên nó được sinh ra từ vài ngày trước, do đó nó là loài quái dị — nguyên bản duy nhất sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên mẫu đầu tiên trong lịch sử, meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là thứ Cô chủ đã cắt bỏ từ chính trái tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một loài quái dị mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự thì những loài quái dị nguyên bản, được sáng tạo độc lập là rất hiếm gặp — từng có một họa sĩ tên Toriyama Sekien kiếm sống bằng nghề vẽ yêu ma quỷ quái, nhưng thỉnh thoảng trong những bức tranh yêu quái truyền thống, ông đã “vô tình” thêm vào loài quái vật ông tự sáng tạo ra meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Toriyama Sekien (鳥山 石燕, 1712 –22/9/1788), một họa sĩ Nhật Bản thời Edo, nổi tiếng với “Bách quỷ dạ hành” và tranh vẽ rất nhiều loại yêu quái theo những truyền thuyết dân gian Nhật Bản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì dù cho ở thời đại nào, một cá nhân luôn khao khát sáng tạo ra thứ gì đó có thể đối nghịch được với truyền thống meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thế thôi chứ tất nhiên, sáng tạo ra thứ có thể đứng ngang hàng với một loài yêu quái cổ đại sẽ cần đến tài năng thiên phú, hay nguồn năng lượng cực lớn meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp của Cô chủ, năng lượng đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là áp lực cô ấy phải chịu đựng, hay những cảm xúc đen tối của cô ấy meo meo — thật mỉa mai là dù Hổ được sinh ra từ đó, nhưng nó lại thiếu những cảm xúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hay ta đã sai meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nó không thiếu cảm xúc bởi nó mới được sinh ra, mà bởi vì Cô chủ trong vô thức đã cố tình tạo ra Hổ như vậy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính bởi vì nó được sinh ra từ đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nên cô ấy mới tạo ra một con hổ không có những cảm xúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tạo ra một con dã thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Nó sẽ cháy. Ta sẽ đốt nó. Tránh đường ra. Tất cả đã quá muộn rồi. Ta sẽ thiêu đốt tất cả. Bắt đầu từ căn nhà đó.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô chủ không mong muốn điều đó meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Hmph.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ cười khinh bỉ ngắt lời ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không nghĩ nó hiểu ý nghĩa những lời của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nghĩ nó cũng ngốc như ta, nhưng nó thậm chí còn kém linh hoạt hơn meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Ta không quan tâm cô ta muốn gì hay không muốn gì. Ngươi có thể gọi cô ta là Cô chủ, nhưng với ta, cô ta chẳng là gì cả. Không có gì đặc biệt,`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là nguồn gốc của ngọn lửa trong người ta lúc này thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nguồn gốc ngọn lửa của ngươi …? Cách dùng từ ở đây có gì đó không ổn meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra không có ý nghĩa gì lắm, nhưng ta đã quyết định châm biếm nó chút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên nó không hiểu được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không định nói gì vui để đáp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ấy không phải không đặc biệt, Hổ — cô ấy là người sinh ra chúng ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Người sinh ra chúng ta? Thế lại càng không có ý nghĩa.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ thì thầm với một giọng vô cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế này không giống một cuộc đối thoại chút nào meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Không phải cô ta là người hiểu rõ hơn ai hết rằng cha mẹ đẻ chẳng có ý nghĩa gì sao?`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, thế cũng đúng meo meo — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đánh trúng chỗ đau rồi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meo, có lẽ do nó được sinh ra từ đó hoặc vì nó là loại quái dị như thế, nên ở phương diện này nó thật sắc sảo, quả nhiên là quái vật do Cô chủ tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể đó là lý do tại sao Cô chủ gọi chúng ta là em gái, không phải con gái meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Em gái — `&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng không rõ lắm, nhưng nghe nói em gái thì phải moe, tên nhân loại xấu xa đó đã dạy ta thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nyahaha, ta cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Biệt danh đó có vẻ rất hợp với ngươi, ngươi là kẻ thích đốt các thứ mà meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: đốt và moe trong tiếng Nhật phát âm giống nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`…Hừm. Ta không có hứng thú với biệt danh. Ta là một hiện tượng tự nhiên, ta đốt những gì ta muốn đốt. Như một hệ thống máy móc tự động vậy.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, Hổ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
vẫn cứng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Ta không moe.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói chuyện sẽ không có tác dụng meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ta đã cố hết sức mình — meo meo, như lần trước Lễ hội Văn hóa đó ta cũng nỗ lực lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể khó tin, nhưng ta thực sự nghĩ lúc ở Tuần lễ Vàng đó ta đã làm hơi quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao ta muốn dàn xếp chuyện này một cách thân thiện nhất có thể meo meo — nhưng không kể đến lần trước Lễ hội Văn hóa khi ta đối mặt với tên xấu xa đó, hay nói cách khác là một con người, thật đáng buồn khi ta thậm chí còn không thể giao tiếp thành công với một loài quái dị khác, hơn nữa lại còn là loài có nhiều điểm tương đồng với ta bởi cả hai đều do Cô chủ tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không thể đổ lỗi hết cho Hổ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn cách nào khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải Cô chủ chưa từng nghĩ đến việc cô ấy có thể thuyết phục Hổ bằng lời, nhưng ngay lúc này, chúng ta đang có đúng người đúng lúc đúng chỗ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là công việc của ta,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đem đứa con gái bỏ nhà đi bụi trở về meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không như ta, Hổ không chia sẻ ký ức vởi Cô chủ — cũng không cùng chia sẻ cảm xúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta có thể là quái dị đồng loại, nhưng chúng ta thuộc về những kiểu khác nhau meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đến cả ta cũng định giải quyết chuyện này bằng lời –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Hổ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Gì vậy, Mèo.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Để ta làm rõ điều này trước đã, theo quan điểm của ta, ta không nhận xét gì về những việc ngươi đã làm meo meo. Dù là đốt căn nhà này hay thiêu tòa nhà kia, ta không cho rằng đó là tội. Phóng hỏa chỉ là lý luận của nhân loại mà thôi meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chúng ta phải tuân theo những thứ đó, chắc phải hơn nửa số loài quái dị sẽ bị nghiêm trị, bao gồm cả ta trong Tuần lễ Vàng đó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa có rất nhiều loài hổ quái dị, và số loài quái dị lửa còn lớn hơn nhiều meo meo. Có thể nói là có vô số loài. Nói thật là thế giới này đầy rẫy những loài quái dị lửa, không khỏi làm ta nghĩ đến, “không phải tất cả bọn chúng đều giống nhau cả sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không thể trừng phạt tất cả bọn chúng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như không thể phạt tất cả những người đỗ xe trái quy định meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Tất nhiên, đó là lý do tại sao..`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta ngắt lời Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngắt lời — và nhìn chằm chằm vào nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đã nói với ngươi rồi meo meo. Ta sẽ không tha thứ nếu ngươi làm tổn thương Cô chủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Ngu ngốc.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẻ mặt Hổ thật khó diễn tả, không, rõ ràng là vì nó thực sự không hiểu lời ta nói meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Cô ta chẳng là gì đối với ta cả — cho nên, ta cũng không có hứng thú làm tổn thương cô ta, nhưng cái ham muốn thiêu đốt tòa nhà này không đến từ ai khác mà chính từ Cô chủ của ngươi.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó có lẽ đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Hổ thì đó là sự thật meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà không — với ai thì đó cũng là sự thật meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chủ ghen tỵ với nhà Senjougahara.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy ghen tỵ đến mức muốn thiêu trụi nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc cô ấy ghen tỵ với 2 sinh vật ta đã gửi vào viện trong Tuần lễ Vàng mà cô ấy phải gọi là cha mẹ, và cô ấy ghen tỵ với con bé khỉ vì nó là người duy nhất tên nhân loại xấu xa kia nhờ cậy cũng là thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, meo meo,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Việc cô ấy đã cố kiềm chế những cảm xúc đó cũng là thật — ngươi đang phớt lờ điều đó, Hổ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Nhiều lời. Ta chính là loài quái dị cô ta kiên nhẫn sáng tạo ra. Gieo nhân nào gặp quả ấy thôi. Ngọn lửa của ta không cần biết đến quan điểm của cô ta.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ đốt. Ta chỉ cần đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quét sạch tất cả, để nó cuốn đi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta sẽ thiêu đốt hết thảy — làm mọi thứ biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tất cả những gì ta sẽ làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ tiến một bước tới gần ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ngạc nhiên, nó là kẻ mất kiên nhẫn trước — meo meo, cũng khó trách, dù sao thì khởi nguyên của nó là lửa mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giữ lửa cháy quá lâu có khi nó bị cháy đen mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là một loài quái dị mà nói thì ngươi đúng meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta phải thừa nhận điều đó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta mới là kẻ đang làm việc không phù hợp với một loài quái dị — ngay từ đầu mục tiêu của Mèo Cách trở đã không phải là trả ơn mà là báo oán meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nói về loài quái dị muốn làm tổn thương Cô chủ thì ta đứng hàng đầu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dần dần ta đã đổi ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giờ — ta mạo hiểm vì Cô chủ. Tất nhiên nó sẽ không hiểu được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như thể,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ta là — nhân loại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng người sống trong ngôi nhà ngươi định đốt kia là một người bạn của Cô chủ meo meo — ở thời điểm này chắc hẳn sẽ có người ở đó chứ không như 2 lần trước.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ấy đang ngủ như thường lệ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có vẻ lo lắng khi nói nhà cô ấy hoặc nhà Araragi sẽ bị thiêu hủy, nhưng cô ấy hẳn sẽ không do dự mà vẫn đi ngủ như thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn vào ký ức của Cô chủ có thể hiểu được tại sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải biết rằng –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy tin tưởng vào Cô chủ đến thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do ta phải chiến đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như Hanekawa Hắc ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
như Hanekawa Tsubasa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và nếu cô ấy chết, Cô chủ sẽ khóc. Ta sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn chặn việc đó meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Hừm. Ta có thể chắc chắn với ngươi chuyện đó sẽ không xảy ra.`&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ nói, không quan tâm tới những lời của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
`Cô ta sẽ không khóc. Khi cô ta muốn khóc, cô ta sẽ cắt bỏ phần trái tim muốn khóc. Khi cô ta thấy khó chịu, cô ta sẽ cắt bỏ phần trái tim đang cảm thấy khó chịu. Đó — là cách cô ta đã sống 18 năm qua. Tạo ra ta và ngươi. Không, đó là cách cô ta sẽ tiếp tục sống — `&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho đến cuối đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng tạo ra vô số loài quái dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ bảo toàn chính mình trong trắng thuần khiết — xinh đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không oán hận hay thù ghét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối xử tử tế và yêu mến tất cả mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sống đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ tiếp tục hoàn hảo như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những gì Hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi — ta,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không phải ta meo meo — không phải ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hanekawa Tsubasa — đã phủ nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị đã quyết định sẽ kết thúc tất cả chuyện này. Chị có thể sẽ căm ghét người khác, có thể sẽ oán hận người khác. Chị sẽ không tiếp tục đối tốt với tất cả mọi người như trước, cũng không thể nào yêu quý tất cả mọi người được. Chị có thể sẽ bị ghét bỏ, có thể bị khinh thường. Chị có thể sẽ dễ nổi nóng, và có khi sẽ không thể tha thứ cho người khác. Chị có thể sẽ đau khổ và nản lòng. Chị có thể sẽ không còn thông minh như trước nữa. Chị có thể sẽ không còn cười nổi nữa, cũng có thể sẽ không ngăn mình khóc được nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện này nhất định sẽ làm Araragi-kun thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không nghi ngờ gì nữa, tôi sẽ không thể giám sát những trò nghịch ngợm của cậu ấy nữa — nhưng, nếu nói đến Araragi thì hẳn cậu ấy sẽ thấy chuyện này thật đáng ăn mừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì cậu ấy là người như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
vì cậu ấy là người tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi — tôi thật ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng như vậy cũng không sao. Chị sẽ chấp nhận.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã phát ốm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
với việc quay lưng lại hiện thực, và đẩy những việc dơ bẩn cho hai em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu có phải làm thế này tôi cũng sẽ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
giúp hai em như những gì hai em đã làm giúp mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không muốn là người ‘hoản mỹ’. Chị muốn là một con người thực sự.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không cần phải xinh đẹp. Chị không muốn tiếp tục thuần khiết. Chị muốn bị vấy bẩn, cùng hai em.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể mãi là cô gái thuần khiết không nhiễm bụi trần — tôi muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi không muốn trở thành màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn chấp nhận cả đen và trắng cùng lúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn trở thành một người trưởng thành – một màu xám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi thất tình thậm chí còn không khóc –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi sống thế đủ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm ơn hãy trở lại với chị. Đã — đến giờ phải tắt lửa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy dùng bữa cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi, tôi đưa tay về phía Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đưa tay hướng về quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lắm lời.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dứt câu, Hổ — nhe nanh, và lao tới.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/062&amp;diff=242798</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/062</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/062&amp;diff=242798"/>
		<updated>2013-04-16T14:05:45Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Ta là một con hổ. Tên ta là Hà Hổ.  Dù ta biết mình sinh ra ở đâu, ký ức duy nhất của ta về nó là một nơi âm u, ẩm ướt và có những ti...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Ta là một con hổ. Tên ta là Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ta biết mình sinh ra ở đâu, ký ức duy nhất của ta về nó là một nơi âm u, ẩm ướt và có những tiếng than khóc — ta được tạo nên không chỉ từ sự đố kỵ, mà từ tất cả những cảm xúc đen tổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là một sản phẩm của bóng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ bóng tối mà người ta không dám nhìn thẳng vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, dù cho ta là ai hay tên ta là gì, ta sinh ra ở đâu hay ta được tạo nên từ thứ gì, tất cả đều vô nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái tên ‘Hà Hổ’ chỉ làm ta thấy rắc rối. Người ta nói, hổ chết còn da, người chết còn tên, nhưng được tạo nên bởi bóng tối, và ngay từ đầu tồn tại như đã chết, ta không định để lại gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không định để lại gì dù chỉ là một chút tro tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không gì có thể thoát khỏi ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi vật đều sẽ bị thiêu trụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều duy nhất quan trọng đối với ta là ý thức trách nhiệm đang bùng cháy trong mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ không để tâm tới quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó phải bị thiêu đốt. Nó phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái gì phải bị thiêu đốt?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảnh khắc ta đến thế giới này, ta đã nhìn thấy người mẹ sinh ra ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hay nên gọi cô ấy là người chị song sinh của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như ngọn lửa trong trái tim ta đến từ cô ấy — người chị mạnh mẽ, đáng sợ nhưng cũng mỏng manh của ta, một người trong trắng thuần khiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trắng tinh khiết. Trắng đến lóa mắt, và những lời nói dối trơ trẽn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người chị xinh đẹp của ta, không giống ta cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy thực sự rất xinh đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ đến việc ta có thể hỗ trợ cho vẻ đẹp đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
sự thuần khiết đó — ta cảm thấy thật tự hào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chẳng có gì khác cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa được đốt lên như thế nào không quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa cháy như thế nào cũng không quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ duy nhất ta biết là ý thức trách nhiệm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có ý thức ‘hành động vì cô ấy’, những gì ta làm, không như con mèo cô ấy tạo ra đã nói, sẽ không tổn thương cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không có tính cách xác định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói ta chỉ là một ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa trắng là ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không được trao cho lý trí hay ý thức. Dù lúc này có vẻ như ta đang suy nghĩ và nói chuyện, nhưng đó chỉ là giả bộ thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là một hiện tượng tự nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ đốt những gì nên bị đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên thế giới này chẳng có gì không nên đốt cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Moị thứ đều phải bị thiêu đốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nội tâm ta ghen tỵ với tất cả mọi vật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cha. Với mẹ. Với bạn bè. Với đàn em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên đi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên chịu đau khổ. Bi thương. Thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên khóc lóc. Khuất phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ nên khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khóc, như ta đã từng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và có lẽ những giọt nước mắt đó có thể làm dịu, không phải sự hà khắc, mà là ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ ta hãy cùng đi đốt một nơi nào đó tối nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy cùng tìm một nơi cho ngọn lửa của ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù một ngày nào đó tất cả đều sẽ bị thiêu đốt, vẫn cần có thứ tự trước sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải làm từng bước một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, là tòa nhà này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi ta nghĩ đến nó, không, thậm chí trước cả khi ta nghĩ đến, ta đã ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không có ý chí. Không có mục đích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ ta đã ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không đến sớm, cũng không đến muộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là nơi nào ta cũng sẽ xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là nơi nào lửa của ta cũng sẽ lan tràn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nhìn lên, cẩn thận quan sát mục tiêu của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hừm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta hiểu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như nơi này sẽ dễ đốt hơn căn nhà đơn đó hay tòa nhà lớn kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì công việc đơn giản hay phức tạp cũng chẳng khác gì đối với ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ mục tiêu của ta đã xác định, do dự chỉ là vô nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả như nhau cả thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không biết tất cả mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ta có thể đốt tất cả mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhe nanh ra, ta há to miệng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và giờ, ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Meo meo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng lúc đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khoảnh khắc đó, ở giữa ta và mục tiêu của mình — một con mèo xuất hiện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con mèo con tóc bạc từ trên trời rơi xuống như thế nó mọc cánh sau lưng vậy, cản đường ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xem trang trước 61 	Trở lại trang chính Monogatari Series 	Xem trang sau 63&lt;br /&gt;
Start a Discussion Discussions about Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/062&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You can find discussions about everything related to this wiki on Sonako Wiki Forum!&lt;br /&gt;
Retrieved from &amp;quot;http://sonako.wikia.com/wiki/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/062?oldid=9071&amp;quot;&lt;br /&gt;
Categories:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    * Add category&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cancel Save&lt;br /&gt;
Advertisement | Your ad here&lt;br /&gt;
Photos&lt;br /&gt;
Add a Photo&lt;br /&gt;
1,762photos on this wiki&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
      Posted in Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 2 Illustration&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
      Posted in Boku wa Tomodachi ga Sukunai:Tập 2 Illustration&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * by Hard boileD&lt;br /&gt;
      4 days ago&lt;br /&gt;
    * See all photos&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
See all photos &amp;gt;&lt;br /&gt;
Recent Wiki Activity&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
    * Baka to Test to Shoukanjuu: Tập 4 - Câu hỏi thứ ba&lt;br /&gt;
      edited by MegaFlare04 1 hour ago&lt;br /&gt;
    * SAO - ME8: Rondo of the Transient Sword&lt;br /&gt;
      edited by Chronus79 2 hours ago&lt;br /&gt;
    * Sword Art Online - Vol 6 Chương 13&lt;br /&gt;
      edited by Hard boileD 3 hours ago&lt;br /&gt;
    * Toaru Majutsu no Index&lt;br /&gt;
      edited by YUGI-OH510 4 hours ago&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
See more &amp;gt;&lt;br /&gt;
Live! Chat 0&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sonako Wiki&lt;br /&gt;
Start a Chat&lt;br /&gt;
Around Wikia&#039;s network&lt;br /&gt;
Random Wiki&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/061&amp;diff=242797</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/061</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/061&amp;diff=242797"/>
		<updated>2013-04-16T14:05:02Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Gửi Hanekawa Hắc ám,  Lần đầu gặp mặt.  Nói thế này thì hơi kỳ quái, đây là Hanekawa Tsubasa.  Trước hết cho chị tỏ lòng biết ơn.  Cảm...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Gửi Hanekawa Hắc ám,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu gặp mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thế này thì hơi kỳ quái, đây là Hanekawa Tsubasa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước hết cho chị tỏ lòng biết ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm ơn em đã thay chị chịu mọi đau khổ, trong Tuần lễ Vàng, và cả ngày trước Lễ hội Văn Hóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như chị lại đẩy em vào tình huống khó khăn một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị thực lòng xin lỗi vì tất cả những rắc rối đã gây ra cho em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ việc chị chôn em sau khi bị xe cán trên đường chỉ là do bản tính bướng bỉnh của mình. Chị phải chịu trách nhiệm vì đã trói buộc chúng ta lại với nhau thế này, và đó là điều mà chị không bao giờ có thể bù đắp được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và trong trường hợp này có thể thấy ý nghĩa thực sự của câu mà Oshino-san vẫn thường nói, ‘chỉ chính mình có thể cứu được mình mà thôi’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì chị cũng đã không nghĩ đến liệu có thể thực sự duy trì mối liên kết này của chúng ta hay không, hay trách nhiệm này lại chỉ là một giải pháp thay thế tạm thời nữa của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Araragi-kun đã ràng buộc mình với Shinobu-chan để cứu cô ấy, chị đã bắt em phải trở thành Hanekawa Hắc ám gắn chặt với mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, không như Araragi-kun, chị không chút lo lắng hay quan tâm mà cứ tiếp tục sống yên bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật tội lỗi làm sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, chị không có tư cách yêu cầu em làm gì, nhưng nếu chuyện này tiếp tục, chị sẽ thương tổn những người bạn quan trọng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều duy nhất chị có thể làm là dựa vào em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người duy nhất chị có thể tin tưởng là em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao lần đầu trong đời chị sẽ nói câu này— giúp chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giúp chị với.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin hãy giúp chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ không bao giờ làm phiền em nữa, cũng sẽ không bao giờ bỏ mặc em một mình nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị xin em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ em không nói gì đến vấn đề này vì em phải bảo vệ chị, do đó những lời này của chị chẳng thay đổi được gì, nhưng làm ơn, chị thực sự cần em giúp việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này chị sẽ viết ra mọi thứ chị biết, có thể chỉ để tham khảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù em chia sẻ trí nhớ của chị, có vẻ như lần này em đã hoàn toàn tách khỏi chị (chị có thể đoán được lý do, sẽ viết bên dưới) do đó chắc sẽ dễ hiểu hơn nếu em đọc những thông tin này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không như em, trí nhớ của chị đầy những lỗ hổng, do đó chị không thể nói chắc điều gì, nhưng chuyện này có lẽ là sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không biết tất cả mọi thứ, chị chỉ biết những gì mình biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những lời chị thường nói với Araragi-kun, như một câu nói đùa, nhưng xin hãy cho chị nói câu này với em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ cho em tất cả những gì chị biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ nói chuyện này có hơi thừa, chuyện mà một loài quái dị như em chắc hẳn đã biết từ lâu, con hổ khổng lồ, Hà Hổ, cũng giống em, là một loài quái dị được sinh ra từ trái tim chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính xác hơn thì nó là một loài quái dị mới tách ra từ nội tâm chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị có thể chắc chắn điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm khác biệt chính là em dựa trên một loài quái dị cũ, Mèo Cách trở, còn Hà Hổ thì không có cơ sở, nền tảng nào như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu phải nói rõ, nguồn gốc chính là em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì em là Mèo, nên nó là Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một loài càng thêm phần dã tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau Mèo, chị tưởng tượng ra một con Hổ, một sinh vật hoang dã hơn, một dã thú hung tợn hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói là một bước tiến hóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị lẽ ra nên nhận ra sớm hơn, nhưng trong vài tháng vừa qua chị đã quá quen với các loài quái dị, trong đó có em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đã từng biết đến quái dị sẽ hấp dẫn quái dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lời của Oshino-san.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Araragi-kun đã quen với bất tử thân của mình từ kỳ nghỉ xuân, từ Tuần lễ Vàng chị đã quen với việc coi trái tim mình là một loài quái dị và cắt bỏ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như việc chị đã quen đeo kính áp tròng — chúng ta có thể quen với mọi thứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và kết quả cho sự thuần thục của chị,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị tin rằng việc em của Tuần lễ Vàng, em trước trước Lễ hội Văn Hóa, và em lần này khác nhau là do độ thuần thục của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một loài quái dị thật biết tận dụng cơ hội, Hanekawa Hắc ám chỉ xuất hiện khi chị ngủ, giải tỏa áp lực cho chị rồi lại trở lại trước khi chị thức dậy, không cần đến Oshino-san hay Araragi-kun và Shinobu-chan giải quyết, thật quá tiện lợi cho chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó là điều đương nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì em là loài quái dị sinh ra từ chị, vì lợi ích của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên là tiện lợi rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặt khác, em chắc đã để ý thấy, điều mà ngay từ đầu bị chị hiểu lầm, chị gọi em ra lần này không phải chỉ để giúp giải tỏa áp lực sau khi ngôi nhà bị thiêu hủy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kanbaru-san đã nói “cứ tưởng chị sẽ sa sút tinh thần, nhưng hóa ra không phải”, và đó là nhờ có em, tất nhiên — nhưng đó chỉ là một tác dụng phụ mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không liên quan đến vụ hỏa hoạn — mà nguồn gốc hỏa hoạn mới là nguyên nhân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là những chuyện chị làm trong vô thức, hay chị đã quên đi những ký ức đó, do đó chị chỉ có thể kể lại theo ngôi thứ ba, nhưng chị tin em được chị gọi ra để bảo vệ mình trước Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như ngày trước chị luôn ỷ lại vào em, từ trước cả khi chị tách Mèo Cách trở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ chị phải dựa vào em một lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình trạng “đa nhân cách” như mọi người biết đến, hay được người trong nghành gọi là “hội chứng rối loạn nhân cách” là một thách thức đối với y học hiện đại, dù chị không thể khẳng định, nhưng chị nghĩ khó có cách đơn giản hơn để diễn tả một người như chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thời gian trước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu làm tớ sợ đấy, biết không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun đã nói với chị như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái cách mà bé Lớp trưởng cư xử như thánh nhân đó thật đáng ghê tởm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oshino-san đã nói thế với chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thật là lúc đó chị không hiểu họ nói cái gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị vẫn luôn là chính mình, một cách tự nhiên nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu hỏi Araragi-kun, cậu ấy sẽ nói chị quá cố gắng để trở thành một cô gái bình thường, rằng chị quá tuân theo logic, và dù những suy đoán đó khá gần với sự thật, nó vẫn không giải thích được tại sao chị có thể làm những chuyện bất bình thường đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải những chuyện người ta cứ muốn là được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng, tại sao chị lại có thể làm được?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vì từ bé chị đã không nhìn thẳng vào những sự thật mà mình không muốn, và chia tách trái tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm kia, Senjougahara-san đã nói chị chỉ ‘u mê trong bóng tối’, điểm này hoàn toàn đúng, nhưng hơn thế, chị đã hoàn toàn ‘mù’ trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị quay lưng lại những ác ý và bất hạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị nghĩ đó không phải là tự vệ, mà là tự hy sinh — bằng cách cắt bỏ cái ‘tôi’ bất lợi, chị có thể bảo toàn bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như khi chị không thể nhìn thấy chính nhà mình từ cửa sổ lớp học hôm đó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
ngay khi chị nhìn thấy một chuyện không vừa ý, chị cắt bỏ nó như thể chẳng có liên quan gì đến mình. Kể cả với đau khổ bản thân phải chịu cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy, tính cách chị sẽ không bao giờ thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ sống vô ưu vô lo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị thậm chí không thể học hỏi từ những lỗi lầm của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sự thay đổi là tất yếu đối với mỗi người trong cuộc sống này, chị làm nó biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên mọi người sẽ sợ hãi, hay cảm thấy đáng kinh tởm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun vẫn luôn bị phản bác rằng đây không thể gọi là một phép màu — vì lối sống của chị không phải phép màu, mà là thứ gì đó tệ hại hơn nhiều, kết của của một xung đột đẫm máu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như, khi tư vấn cho một đứa trẻ không được cha mẹ thương yêu, hay nói cách khác, bị ngược đãi, nhiệm vụ khó khăn nhất trước hết là làm đứa trẻ thừa nhận nó đã bị ngược đãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chấp nhận thực tế là nó bị đàn áp một cách hà khắc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chấp nhận rằng nó không được cha mẹ yêu thương không phải chuyện dễ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong phần lớn trường hợp, đứa trẻ sẽ coi sự thật bị ngược đãi như ‘chưa từng xảy ra’. Có lẽ bóp méo sự thật để dễ giải thích, hoặc đơn giản là quên đi sự thật; tùy vào tình huống sẽ có những khác biệt, nhưng điểm chung là chúng đều quay lưng lại với hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, giờ chị sẽ thừa nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã bị ngược đãi từ nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị bị cha mẹ ngược đãi bằng đủ mọi cách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa một lần chị được yêu quý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa một giây một phút nào chị được yêu quý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chị chưa từng nhận thức được chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị phớt lờ mọi đau đớn của mình, nghĩ rằng gia đình nào ít nhiều gì cũng có chuyện như vậy. Kể cả khi bị đánh, chị cũng không nghĩ đó là ngược đãi. Chị đã không nghĩ vậy. Cứ như vậy, những áp lực tinh thần bị tách ra biến thành Mèo, cứ như nó chưa từng tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu muốn chị định nghĩa khái niệm ‘ngược đãi’, có vẻ rất dễ nhưng cũng rất khó lý giải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động ‘ngược đãi’ có thể không có bạo lực. Nói một cách cực đoan — dù chuyện này tương đối bình thường — ‘nuông chiều’ cũng là một dạng ngược đãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giáo dục cũng là một dạng ngược đãi. Kỷ luật cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nuôi dưỡng cũng vậy. Yêu thương cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ quan điểm cho rằng bất kỳ điều gì cha mẹ làm với con cái cũng là một loại ngược đãi có thể chấp nhận, và tùy vào lý lẽ, điều đó không thể bị phủ nhận hoàn toàn mà đáng được lắng nghe. Dù sao ở đây chúng ta cũng không chấp nhận lý luận rằng khi nạn nhân đồng ý thì không được tính là ngược đãi — đó là một phản biện mơ hồ, và chúng ta không thể đưa ra phán xét mà không nhìn toàn cảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên chị mới có thể giữ ý kiến của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị có thể tiếp tục ngoảnh mặt đi, khẳng định rằng mình không bị ngược đãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không bị hành hạ chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không bị bỏ mặc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không nhớ chuyện gì như vậy từng xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ đã làm những việc tối thiểu mà một bậc cha mẹ phải làm rồi —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đó còn tệ hơn cả ngụy biện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ chỉ làm những gì tối thiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giới hạn thấp nhất của trách nhiệm, họ chỉ làm thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị nên nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã bị ngược đãi theo cách tệ nhất, ‘không được yêu thương’ — và tất nhiên, họ có lý do của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên những lý do đó chẳng liên quan gì đến đứa trẻ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha mẹ yêu thương con cái không phải bởi nghĩa vụ, mà là cảm xúc, nếu đến cả điều đó cũng không làm được thì họ không nên kết hôn hay nuôi đứa trẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có thể tổn tại mà không có cảm giác thống khổ hay muộn phiền, ta sẽ không phải chịu áp lực gì, có thể luôn luôn làm hết khả năng của mình dù là trong học tập, thể thao, lý luận hay đạo đức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu một người có thể tồn tại mà không chịu áp lực của thất bại, lo lắng hay đau buồn, thân thể hay tinh thần đều không cảm thụ được đau đớn, thì người đó sẽ là một người hoàn mỹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật về học sinh gương mẫu, Hanekawa Tsubasa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời vô nghĩa cho câu hỏi tại sao chị lại trở nên thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị có thể không để ý đến đồ ăn nhạt nhẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất công như vậy vì chị có thể để cho người khác gánh chịu hộ những đau đớn và tăm tối mà trong lòng ai cũng có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san sẽ rất tức giận nếu cô ấy nghe được chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ nghĩ đến việc cô ấy phải chịu đau khổ trong 2 năm — kháng cự trong 2 năm chỉ mang đến thêm đau đớn, còn chị, không đau không buồn, không kháng cự, vì chị đặt hết chúng lên đôi vai em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 Từ ‘thất vọng’ cũng không thể diễn tả được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc chị có thể hình thành Hanekawa Hắc ám nhờ tiến hóa từ Mèo Cách trở thật thú vị lạ thường, nhưng như đã nhắc đến bên trên, loài quái dị cũng chỉ là một cơ hội cho chị mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em chính là em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, em ‘thứ ba’ này đã được cắt bỏ sâu hơn so với hai lần trước. Lý do, như đã nhắc đến ở trên, là vì chị ‘đã giỏi lên’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hỏi cô bé xem bí quyết xây tháp là gì, Tsukihi-chan nói, “thực ra chỉ là vấn đề quen tay thôi. Chẳng có kỹ thuật nảo cả, em chỉ luyện tập làm đi làm lại nhiều lần. Chị cũng có thể làm được, Hanekawa-san, cứ thử làm hai chục lần mà xem.”, đây là một quy luật bình thường, và đó là lý do tại sao chị có thể cắt em khỏi trái tim mình dễ dàng hơn lần đầu hay lần thứ hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em đã chính thức trở thành một cá thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể gọi là tâm thần phân liệt. Một tin tức tệ hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra còn tệ hơn thế nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì em không phải loài quái dị độc lập duy nhất mà chị cắt bỏ khỏi trái tim mình lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ chị nên nói trong chúng ta có thêm một người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ chị nên nói trong bầy mèo của chúng ta có thêm một con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị cắt bỏ Hổ ra trước em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu em là hiện thân cho áp lực chị phải chịu — thì Hà Hổ là hiện thân cho sự đố kỵ của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ chị sẽ không bao giờ nghĩ đến ý tưởng ‘một loài quái dị mới’ nếu không nói chuyện với cô thủ thư, chị cũng sẽ không bao giờ phát hiện được từ mấu chốt này nếu không nói chuyện với Karen-chan và Tsukihi-chan, bây giờ sau khi nhận ra, chị đã hoàn toàn tin tưởng không còn từ nào khác thích hợp hơn, quen thuộc hơn với chị như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đố kỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nói thật ra thì từ ‘đố kỵ’ này hoàn toàn không có trong từ điển của chị cho đến ngày hôm kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí chẳng cần cắt bỏ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị chưa từng ghen tỵ với bất kỳ ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, chị là người có thể làm mọi chuyện mà không cảm thấy áp lực, toàn lực tập trung chú ý, một học sinh gương mẫu hoàn hảo đến đáng sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị chưa từng có hận thù gì với người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có cảm giác gì gần với bất mãn nhất thì đó là ‘Tại sao mọi người không thể chăm chỉ hơn? Giá mà họ có thể nỗ lực hơn thì tốt.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là cảm giác đã khiến Araragi-kun phải la mắng chị, giờ nghĩ lại thì đúng là ý nghĩ này thật ích kỳ. Không như chị, mọi người đều phải đấu tranh với những áp lực trong cuộc sống hàng ngày của họ, và đó chính là cách mà chị gian lận, nên chị không có tư cách nói những lời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Có chí thì nên.’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không để ý tới cảm xúc của Araragi-kun, người đã la mắng chị – người đạt được tất cả những gì mình muốn dù cho cô ta chưa từng nỗ lực hay cố gắng điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao ‘đố kỵ’ là một từ mới đối với chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hẳn là chị chưa từng trải nghiệm nó, nhưng chắc chắn tích lũy lượng đố kỵ trong đời chị tính đến nay sẽ dưới mức trung bình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị biết tổng lượng đố kỵ bị cắt bỏ khỏi trái tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, đó là 3 ngày trước, lượng đố kỵ này đã vượt ngưỡng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ chị đã nhớ ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày đầu tiên của học kỳ mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được đánh thức bởi chiếc máy hút bụi như thường lệ, rửa mặt, thay quần áo, rồi xuống bếp để ăn sáng, chị thấy người mà mình nên gọi là cha và người mình nên gọi là mẹ đã đang ăn rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị chấp nhận cảnh này như thường lệ và bắt đầu làm bữa sáng cho mình. Nhưng, chỉ vì chị cắt nó khỏi trí nhớ ngay lập tức, chỉ vì trí nhớ đã bị sửa đổi, không có nghĩa là chị không chứng kiến cảnh đó rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người bọn họ đang ăn cùng một món.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chúng ta sống cùng một nhà, chúng ta sống tách biệt, vậy tại sao rõ ràng là một trong hai người đã nấu ăn cho cả hai, và họ ăn cùng nhau?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ chị đã nghĩ đến — phải rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng hôm đó, chị đã phải chọn đồ dùng làm bếp của mình khi nấu bữa sáng — điều đó không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì chị là người cuối cùng vào bếp, do đó lẽ ra chị không cần phải chọn — hai bộ còn lại đã được sử dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
điều đó có nghĩa là một người đã nấu cho người còn lại — hơn nữa hai người còn đang cùng ăn sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã trở thành kẻ bị ruồng bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rõ ràng chị đã cảm thấy ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Nghe có vẻ ngớ ngẩn, khi mà chị lại quan tâm đến việc 2 người vẫn ngược đãi mình, 2 người sống cùng một nhà với chị nhưng không thể gọi là gia đình, đang cùng ăn sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chuyện này không phải vấn đề lý trí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự phi lý đó giải thich cho việc chị có cảm giác bị cự tuyệt mãnh liệt đến mức thiêu trụi nhà Hanekawa và bắt họ phải sống trong khách sạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không muốn bị cô lập trong ngôi nhà nhỏ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là ‘ba người’ thì không vấn đề gì,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng chị không muốn là ‘hai người’ và ‘một người’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải chị chưa từng nghĩ đến việc trở thành ‘ba’ — chị chỉ không muốn là ‘hai’ và ‘một’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không muốn thấy chuyện đó, dù có phải ngủ ngoài đường đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị muốn ngoảnh mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái cảm giác thương hại mà chị có, rằng đây có thể là cơ hội tốt để họ tiến thêm một bước và tái hợp, thực ra là hoàn toàn trái ngược.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không chỉ là bị bóp méo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó vốn đã hoàn toàn méo mó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thật đáng sợ, đáng ghê tởm — và ngốc nghếch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi mà chị không thể nhận ra cảm xúc của chính mình, xóa bỏ chúng khi chị nhận ra, mong họ tái hợp nhưng thực ra trong lòng đang ước điều trái ngược — trái tim của chị đã không còn là trái tim nhân loại nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lẽ ra nó nên là trái tim của một loài quái dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lời thật lòng của chị, là thật bởi vì chúng ta đang cùng nhìn vào nội tâm mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, chị là lý do khiến quan hệ của họ trở nên căng thẳng, và cũng vì thế nên chị đã quyết định rời Nhật Bản sau nửa năm nữa, do đó có lẽ cũng không lạ khi có tiến triển giữa hai người, dù gì thì họ cũng là vợ chồng. Có lẽ chuyện này bắt đầu ngay trong Tuần lễ Vàng đó khi họ phải nhập viện cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nếu thế thì việc chị ghen tỵ với 2 người đó thật vô lý, chắc hẳn chị phải có lý do gì đó sâu sa hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên mới nói đây không phải vấn đề lý trí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chị có nói họ nên chia tay đi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chị cũng muốn họ hàn gắn lại tình cảm,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không muốn thấy họ thân mật,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chị ghen tỵ với sự tái hợp của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước giờ chị vẫn ghen tỵ từ tận đáy lòng với cái cố gắng xây dựng lại gia đình của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị như cháy lên vì ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế là đủ để sự đố kỵ của chị vượt ngưỡng, Hà Hổ được sinh ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như khi chị tạo ra em trong Tuần lễ Vàng, chị đã tạo ra Hà Hổ khi học kỳ mới bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã có thể tạo ra một loài quái dị hoàn toàn mới mà không dựa vào thứ sẵn có như Mèo Cách trở, điều này lại một lần nữa chứng tỏ chỉ cần không ngừng luyện tập ta có thể thành thạo bất cứ việc gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, như Senjougahara đã nói, câu giải thích ‘Hà chính mãnh vu hổ’có vẻ là do Gaen-san gợi ý cho chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm vào đó, chị tin rằng nếu mình không gặp Mayoi-chan trên đường đến trường hôm đó, Hổ sẽ không được sinh ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ đoạn đối thoại với Mayoi-chan trên đường đến trường chị mới biết Araragi-kun đang đi đâu đó, có nghĩa là cậu ấy sẽ không thể ở đây để đối phó với Hổ, không như hai lần xuất hiện trước của em, đó là lý do tại sao nó được sinh ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun như thể là phanh hãm cho trái tim chị. Chị đã rất mong đợi được gặp Araragi-kun ở lớp trong ngày bắt đầu học kỳ mới đó, mong đợi nhiều hơn chị nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả chỉ đơn giản là căn giờ quá tệ hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không nghi ngờ gì đây chính là lý do Hổ xuất hiện ngay sau khi chị chia tay Mayoi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì tất cả là lỗi của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ là loài quái dị hình thành từ phần mỏng manh trong chính trái tim chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngọn lửa ghen tỵ thiêu đốt tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do đốt nhà Hanekawa tất nhiên là ghen tỵ với cha mẹ chị, còn lý do đốt trường bổ túc đó cũng là do ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị ghen tỵ với Kanbaru-san, người duy nhất Araragi-kun nhờ giúp đỡ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó chị đã rất giận Araragi-kun — hay ít ra là chị nghĩ như thế, nhưng thực ra chị rất ghen tỵ với Kanbaru-san, giống Senjougahara-san vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần đầu tiên chị khám phá ra sự đố kỵ này — là một cảm xúc quá phù hợp với mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cảm xúc này sớm bị chị cắt bỏ và chuyển cho Hổ. Chị đã chuẩn bị trước một đường rút lui hoàn hảo cho tính đố kỵ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã nói, Hồ là một loài quái dị độc lập như em, nhưng có lẽ phải gọi là một loài quái dị tự động mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không bị trói buộc với thân thể chị như em, Hổ có thể tự do di chuyển và hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và kết quả là,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
trường bổ túc đầy kỷ niệm đó đã bị thiêu trụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giả thuyết của Senjougahara-san, rằng những ngôi nhà chị ngủ lại sẽ bị cháy, là hoàn toàn sai, nhưng nếu xét đến đặc tính của Hà Hồ thì giá mà chuyện đó là đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, chị cảm thấy ghen tỵ với thứ gì thì đó sẽ là mục tiêu để Hổ thiêu hủy, từng thứ từng thứ một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lộ trình đó thì căn hộ của Senjougahara-san và nhà Araragi rồi cũng sẽ bị thiêu hủy. Không phải bởi vì chị đã từng ngủ ở đó, mà bởi vì chị đã ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ký ức có thể đã không còn, nhưng sau khi quan sát từ bên trong nhà Senjougahara, tình cảm cha con đó, và nhà Araragi, mọi thành viên trong gia đình luôn tin tưởng lẫn nhau, thì một người không gia đình, không nhà cửa như chị sao có thể không cảm thấy ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái cách chị quay lưng lại với sự ghen tỵ, đẩy nó sang cho Hổ, và rồi vô tư nghĩ “mình thấy thật hạnh phúc khi được đối xử như một thành viên trong gia đình”, thật làm chị muốn nguyền rủa bản thân mình, nhưng lời nguyền đó đã nhằm vào người khác&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở thời điểm này, điều an ủi duy nhất là, cũng như em trong Tuần lễ Vàng, mục tiêu của Hổ chỉ giới hạn ở các tòa nhà và không có vẻ gì là loài quái dị nhằm vào con người. Có vẻ như không làm tổn thương người khác là một giá trị đã được định hình trong chị rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ là do chị biết Araragi-kun đã phải đau khổ thế nào khi lựa chọn giữa sự sống của một người và việc cứu mạng một người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, không phải thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chỉ là lời hay ý đẹp chị tự mình thêm thắt vào thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong Tuần lễ Vàng, chị đã không để tâm đến người khác chút nào, dù là cha mẹ mình hay những nạn nhân khác, chỉ đơn giản là phát tán hết áp lực mà mình phải chịu đựng, tính mạng họ chỉ là mối quan tâm thứ yếu đối với chị (và thực tế là chị đã suýt giết Araragi-kun), chị chỉ hành động vì bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này cũng thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều chị thực sự đố kỵ, thực sự ghen tỵ, không phải là con người mà là nơi chốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi sinh sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải nhà, mà là gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi mọi người chung sống bên nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì chị phải ngủ trên hành lang và không có phòng riêng cho mình ở nhà Hanekawa, trường bổ túc, những nơi đó đã bị thiêu trụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là Hổ chị đã tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muốn có một nơi thuộc về mình, chị trở nên ghen tỵ với những người vẫn luôn có một nơi như vậy như thể đó là chuyện đương nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do nó đốt nhà chứ không phải là người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó chấp nhận tất cả những ham muốn hủy diệt của chị, rằng những ngôi nhà kia nên biến mất, và sự đố kỵ vượt quá mức — đó là cách chị làm nó bùng cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm xúc của chị mãnh liệt như vậy đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, thật vô trách nhiệm khi chị nói điều này, ‘như mọi người’ thôi, chị có ham muốn hủy diệt và những ý nghĩ như ‘một ngôi nhà như vậy nên biến mất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thực sự thì ‘như mọi người’ là thế nào?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau đớn thế nào khi giống ‘như mọi người’?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị chưa từng bận tâm tìm hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã nghĩ những ham muốn hủy diệt đã phai nhạt đó, tàn dư sau khi bị cắt bỏ, bị lấy đi, là cảm xúc — chị cho rằng mình là người bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã tự bảo vệ mình một cách quá mức,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
gần như là tự ngược đãi mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gần hơn bất kỳ ai khác,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị đã ngược đãi, và đã giết, chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Coi như phần lớn những gì phân tích này là đúng, nhưng dù có giống Tuần lễ Vàng thì cũng không có nghĩa là không cần để tâm sẽ có người bị thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ là tình cờ lúc đó không có ai trong nhà Hanekawa cũng như trường bổ túc đó, nếu có chắc hẳn họ đã chết cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ như, nếu Araragi-kun hay Kanbaru-san vẫn còn ở trong tòa nhà đó khi Hổ hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị rùng mình khi nghĩ đến khả năng đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà khả năng đó có thể sớm trở thành sự thực với căn hộ của Senjougahara-san và nhà Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan hệ giữa Senjougahara-san và cha cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quan hệ giữa Araragi-kun và hai đứa em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không thể nói mình chưa từng ghen tỵ với họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ là nói dối nếu nói chị chưa từng ghen tỵ. Chị thấy ghen tỵ với tất cả những người chị hâm mộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị muốn có một người cha như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị muốn được đánh thức bởi những đứa em gái như vậy mỗi sáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cảm xúc ấy — rực cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Có lẽ việc chị chưa từng ‘ngủ lại’ nhà một người bạn nào là hoàn toàn đúng đắn. Hay có lẽ trong vô thức chị luôn tránh né chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, không phải thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Hổ ‘thuần thục’ chuyện này — nếu nói không ngừng lặp lại việc phóng hỏa và trở nên thuần thục, không ngôi nhà nào trên thế giới có thể thoát khỏi ngọn lửa của nó, dù cho chị đã ngủ lại đó hay chưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả trường học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả thư viện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả công viên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không gì là không bị thiêu rụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị ghen tỵ với một gia đình ấm cúng đến thế đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến mức chị muốn dập tắt hơi ấm đó bằng ngọn lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Nói thật là chị không biết em, loài quái dị Hanekawa Hắc ám, quan tâm đến điều gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù em chia sẻ ký ức và kiến thức với chị, đối mặt với những gì chị đã quay lưng lại, em và chị gần như khác nhau hoàn toàn (nếu không thì phân chia nhân cách làm quái gì).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, chị không biết em nghĩ gì về giả thuyết này, về hiện tượng Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có khi em cũng không thấy có vấn đề gì đặc biệt. Ít ra từ góc nhìn của một loài quái dị thì chắc bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ em sẽ nói với chị kiểu như, dù phóng hỏa là một tội lớn, nhưng loại thế này thì luật pháp không thể trừng phạt được, nên chị không phải lo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chỉ là một trong số nhiều cách nhìn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn chị sẽ muốn chấp nhận những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đây là lúc để chị kết thúc chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn cơn ác mộng nào đáng sợ hơn việc mình có khả năng tách trái tim ra ngay khi chịu những kích động dù là nhỏ nhất, tạo ra vô số loài quái dị, đẩy hết trách nhiệm cho kẻ khác, làm họ phải chịu những số phận khủng khiếp, trong khi mình vẫn tiếp tục sống vô tư, thoải mái, mà không hề nhận ra điều gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ Tuần lễ Vàng đó chị đã làm tổn thương bao nhiêu người, làm bao nhiêu người phải đau đớn mà chị không hề biết?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng chỉ như khi bị véo mặt mà vẫn không cảm thấy đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng phải thế rất giống cuộc sống của chị sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng không phải chị không muốn trở thành một người mẫu mực, hay một người tốt. Nhưng dù quan niệm đạo đức hay lý luận của chị có tốt đẹp như thế nào đi chăng nữa, tất cả chỉ là vô nghĩa nếu bản thân chị luôn đứng trên lưng người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không muốn sống,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khi phải đứng trên lưng em, hay Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả nếu vụ việc với Hổ được giải quyết, có gì đảm bảo chị sẽ không tiếp tục tạo ra một con sư tử hay báo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả nếu các em đều nói không phiền, vì đó là lý do các em được tạo ra, thì trái tim của chị giờ đã quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim bị chia cắt quá nhiều lần này của chị đã quyết định.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả phải kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, tất cả cuối cùng phải bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ nhìn thẳng về phía trước,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và đối mặt không chỉ với Hổ, mà còn với em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi mắt đang nhắm này sẽ mở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đẹp ngủ trong rừng đã mười tám năm giờ phải thức giấc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, làm ơn, Hanekawa Hắc ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy trở lại với chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm ơn, trở lại trái tim chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trở lại, cùng với Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị xin em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim chị là nhà của em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ không bao giờ bỏ mặc em một mình nữa, do đó làm ơn đừng bỏ mặc chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Oshino-san nói đúng, thì khi chị hai mươi tuổi — hoặc có thể là trước đó, em và Hổ sẽ biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ khi một cô gái trưởng thành, những ảo tưởng tuổi thanh xuân sẽ không còn tồn tại và biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả bây giờ, em cũng chỉ là một dư âm mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo thời gian,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
em cũng sẽ biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện phải thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng làm ơn đừng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm ơn đừng biến mất. Đừng đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy trở lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng sống riêng như thế này nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trái tim chị có thể nhỏ bé, nhưng vẫn đủ để chúng ta có thể chung sống, như một gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ không bắt em phải ngủ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị thề với em từ bây giờ chị sẽ yêu quý tất cả: áp lực, đố kỵ, lo âu, đau đớn, cả những tình huống tệ hại nhất và bóng đêm đen tối nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó có thể là một ước muốn thật trơ trẽn,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng chị sẽ trơ trẽn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Araragi-kun có lẽ sẽ thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, chị trong mắt cậu ấy, hay như Senjougahara-san gọi, sự ‘trong trắng thuần khiết’ của chị, chỉ là khoảng trống còn lại sau khi đã bỏ đi phần dã tính của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít nhất ở điểm đó, chị sẽ không cố che giấu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị không muốn cậu ấy thấy chản nản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị cũng chưa một lần nói yêu cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị tự mình yêu, rồi tự mình thất tình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thật là chị luôn cảm thấy kỳ lạ, không hiểu sao cậu ấy lại hấp dẫn mình đến thế dù chưa từng nói chuyện với nhau lần nào trước kỳ nghỉ xuân, và thậm chí ngay lúc này, chị vẫn rất, rất yêu cậu ấy; nhưng giờ thì cuối cùng chỉ đã hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy như một hình bóng sáng chói trong mắt chị, vì chị chưa từng thấy ai dũng cảm trực tiếp đối diện với nhược điểm của chính mình như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy quá chói lọi, chị nghĩ mình sẽ mù nếu nhìn thẳng vào cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị vẫn nhớ cái đêm mà chị cùng Senjougahara-san nói xấu Araragi-kun — dù chị đã nghĩ cô ấy sẽ giống mình, nhưng những lời Senjougahara-san nói về Araragi-kun thực ra đều là khen ngợi cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ như cậu ấy quá mềm yếu…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì cô ấy nói chỉ quanh quẩn có thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự tức giận của cô ấy đối với cậu ấy thực chất chính là tình cảm chân thành nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm xúc chị có với cậu ấy chỉ là những gì chị chưa cắt bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi chị trở thành em, chị vẫn rất yêu Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Cậu ấy kể với chị, khi cậu ấy cứu Shinobu-chan, cậu ấy đã khóc vì sợ chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là chị, chị có lẽ sẽ cứu cô ấy mà vẫn mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Nếu được hỏi từ lúc nào chị thực sự yêu cậu ấy, chắc hẳn là khi chị thấy cậu ấy khóc trong khi quyết đấu sinh tử với Shinobu-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì trước đây chị chưa từng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vì thế, chị đã yêu Araragi-kun khóc nhè.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Episode-kun nói chị đã trở lại bình thường, nhưng chị đã chẳng còn là bản thân mình nữa rồi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nếu chị có ngày trở lại là ‘chính mình’, Araragi-kun chắc sẽ lại khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị thực sự không muốn thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chị sẽ không ngoảnh mặt đi khỏi những gì mình không muốn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị muốn cùng hai em trở lại làm một, kể cả khi phải đối mặt với thực tế rằng điều đó sẽ làm Araragi-kun thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
làm thế để chị có thể tiếp tục yêu cậu ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hanekawa Hắc ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ chị mới nghĩ đến, gọi thế quá khách khí rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Tôi’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em là cái tôi khác trong nội tâm chị?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe cũng không ổn nhỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị chắc rằng đối với chị, em như một đứa em gái vậy. Chị đã nghĩ vậy khi chị gặp Karen-chan và Tsukihi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị là một người chị tồi. Chị xin lỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị xin lỗi đã làm em lo lắng suốt thời gian vừa qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây thực sự là thỉnh cầu cuối cùng của chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây sẽ là lần cuối cùng chị ép em phải nhận vai trò đau đớn nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm ơn hãy cứu đứa em gái khác của chúng ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bé đã bỏ nhà đi, nghịch lửa vui quên đường về, và chị thực sự không biết làm thế nào để tiếp cận nó, nhưng chị sẽ đợi nó trở về, dù cho có phải đợi bao lâu đi chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị sẽ yêu cả hai em, và yêu chính bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân mến,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tái bút: Xin lỗi vì viết không được dài cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Hừm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã đọc xong bức thư Cô chủ viết ngay trước khi đi ngủ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đùa mình sao meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã luôn nghĩ rằng Cô chủ là người thông minh, không giống kẻ ngốc như ta meo meo — nhưng có vẻ cũng ngu ngốc như nhau cả thôi, có khi còn ngốc hơn ta meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã nghĩ cô ấy quá thông minh nên ta phải ngu ngốc, nhưng sau khi đọc lá thư thì ta bắt đầu thấy nghi ngờ về điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả nếu cô ấy không viết thư xin giúp đỡ từ một kẻ lang thang như ta, ta cũng không còn cách nào khác, nhân vật của ta được xây dựng để meo meo làm theo mong muốn của cô ấy — chỉ cần cô ấy đi ngủ như thường lệ, tối nay ta sẽ ra ngoài và đập cho con hổ đó một trận meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ta chia sẻ ký ức với Cô chủ, ta cũng đã nhận ra bản chất của con hổ đó — của Hà Hổ, như cô ấy, không bỏ lỡ điều gì meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, giờ Cô chủ cũng đã hiểu điều đó meo meo — đó là những gì cô ấy viết meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có nghĩa là cô ấy đã hiểu hết mà vẫn còn phải tự hỏi bản thân sao meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nghĩ thế này gọi là cẩn thận, nhưng cuối cùng thì Cô chủ sẽ chẳng bao giờ nhận ra rằng chính những chuyện như thế này làm cô ấy trở nên không bình thường meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó mới là bi kịch lớn nhất meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Meo meo,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đặt bức thư lên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta đã có trí nhớ khi Cô chủ viết bức thư, do đó thực ra chẳng việc gì ta phải đọc nó cả meo meo. Tuy nhiên ta vẫn đọc hết cả bức thư, có lẽ ta không có tư cách bình luận về Cô chủ như vậy meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì ta đã nắm được tình hình hiện tại meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Được Cô chủ tạo ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đều đã sáng tỏ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà có vẻ như Cô chủ vẫn còn 1 số hiểu lầm meo meo — tuy nhiên cô ấy phải suy luận với tình trạng thiếu dữ liệu như vậy, những lỗi lầm là không thể tránh khỏi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm vào đó, cả văn phong và ngữ cảnh của bức thư đều không đúng tiêu chuẩn của Cô chủ — chắc chắn đây không phải thứ cô ấy viết khi bình tĩnh meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì đây không phải lúc để hy vọng được điểm tối đa, do đó được 80 điểm, đủ để hạng A là tốt rồi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dường như ta đã hiểu rồi meo meo nhưng còn chưa hiểu lắm. Tại sao Cô chủ thấy ghen tỵ với những ngôi nhà và gia đình nên đã đốt chúng, còn không thấy ghen khi Senjougahara Hitagi và Araragi Koyomi là một cặp, thật là lạ meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm xúc mãnh liệt nhất trong Cô chủ là tình yêu meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng chẳng cần giải thích, cứ nhớ lại ta lần trước Lễ hội Văn hóa thì biết meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói là em gái của tên xấu xa kia đã đúng khi liên hệ ‘lửa’ với ‘tình yêu’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên, lẽ ra thứ đầu tiên Cô chủ sẽ đốt không phải nhà Hanekawa hay ngôi trường bổ túc đó, mà hẳn phải là chính Senjougahara Hitagi mới đúng chứ meo meo —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng lẽ cô chủ đã không nghĩ đến chuyện đó sao meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể thế được meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu đó có phải do cô chủ lại ngoảnh mặt đi không meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng kể cả nếu Cô chủ không nhìn thẳng vào sự thật mà nhìn ngược lại, thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ đi đến kết luận đó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ta không biết cô ấy có chịu đựng được không meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chịu đựng sự thực phũ phàng đó — khi cô ấy không còn khả năng cắt bỏ nội tâm mình nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yêu cả hai chúng ta — và yêu bản thân mình. Ta không nghĩ cô ấy hiểu chuyện đó sẽ khó khăn đến thế nào meo meo. Cô chủ có thể là một trường hợp cực đoan, nhưng tất cả mọi người dù ít dù nhiều đều có lúc không nhìn thẳng vào áp lực hay sự đố kỵ của bản thân meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không ai có thể luôn nhìn thẳng về phía trước mãi được meo meo. Tại sao Cô chủ lại muốn tự trói buộc mình như vậy meo meo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao cô ấy phải trói buộc với ta và Hổ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cắt bỏ mọi thứ khỏi bản thân,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
không có nghĩa là không còn đau nữa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, có thể tưởng tượng được cắt bỏ trái tim của chính mình sẽ đau đớn thế nào không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quan niệm sai lầm nhất là gọi kẻ như ta là ‘gia đình’ — meo meo hahaha, ta là mèo nhà sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, ta là mèo hoang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với lại lúc bị xe cán chết thì ta là con đực, do đó gọi ta là em gái thì hơi kỳ quái — nhưng dù ta bắt nguồn từ Mèo Cách trở, ta lại là quái dị được tạo ra từ nội tâm Cô chủ, do đó giới tính thật mơ hồ, không rõ là nên gọi là em trai hay em gái nữa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà hỏi giới tính một loài quái dị làm gì cơ chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gọi con hổ khổng lồ đó là “em gái” thì cũng thật là meo meo. Cô chủ chắc phải biết trong những loài thú dữ thì con cái thường hung tợn hơn chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Cô chủ bảo ta hạ nó hoặc tiêu diệt nó thì còn được, chứ kéo nó lại trái tim cô ấy thì thật ngớ ngẩn meo meo. Vậy ra không phải “sinh tử chiến” mà là phải “bắt sống” sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật điên rồ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta cũng đang định đánh cho nó một trận. Nhưng Cô chủ giờ còn yêu cầu cao hơn meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như gã chuyên gia mặc áo Aloha kia nói: “Đừng nghĩ tới phương pháp bạo lực. Nhân loại và Quái dị phải cùng tồn tại.” Tên xấu xa kia cũng hay nói kiểu như thế meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chúng ta đều là loài quái dị mới cùng được sinh ra từ Cô chủ, nhưng không như ta, nó không có nguồn gốc quái dị — nó không có nguyên hình meo meo. Cô chủ không phải loài quái dị nên không thể hiểu được điều này meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không hiểu nó tự do đến thế nào, khi là một loài quái dị không được miêu tả trong sách vở, không hề có tài liệu ghi chép gì, và cũng không được ai truyền miệng meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự thì ta không muốn tưởng tượng meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đơn giản là — con Hổ đó không có nhược điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối mặt với nó đã khó khăn rồi chứ đừng nói đến mang nó về meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta sẽ phải giao đấu trực diện với nó,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và hạ nó bằng sức mạnh của mình meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haaah.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trọng trách đè nặng lên đôi vai ta meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nặng như cả tấn gạch chứ không ít meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà cũng chả liên quan đến ta. Ta là loài quái dị chỉ làm việc cho Cô chủ, do đó dù cho nhà cha mẹ cô ấy, một nơi đáng nhớ, nhà một người bạn hay ngôi nhà này bị cháy, ta cũng chẳng quan tâm. Có lẽ ta bị đẩy ra ngoài là do nhìn lửa cháy đấy chứ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản thì, con Hổ, hiện thân của sự đố kỵ và ta, hiện thân của áp lực tinh thần, cũng không khác nhau là mấy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó thậm chí còn nói chúng ta là cùng một loại quái dị meo meo — giờ ta đã hiểu cảm nhận của con hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm khác nhau giữa chúng ta là nó độc lập khỏi Cô chủ, còn ta thì bị kẹt ở đây meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kỳ thật ta không nghĩ chuyện này có ý nghĩa gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như Cô chủ đã hiểu rõ, loài quái dị như ta một ngày nào đó sẽ không còn, dù gì thì — ta chỉ là một dư âm sẽ tan biến theo thời gian meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ Hổ cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nếu cứ để mặc nó, cô ấy sẽ có thể cắt bỏ toàn bộ ngọn lửa cảm xúc của mình, tất cả sẽ biến mất không còn dấu vết — Cô chủ cũng không cần gánh vác tất cả chuyện này meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện này là không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện nảy thậm chí có thể đem đến kết quả trái ngược meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn đó là một gánh nặng với cô ấy nên ta mới ra ngoài như thế này — đây không phải là chuyện cần chấp nhận, mà cần xóa bỏ mới đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên bị tiêu diệt hết meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện này không khó khăn chút nào, thực ra rất đơn giản. Chỉ cần Cô chủ muốn thế, ta sẽ biến mất meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng đó không phải lựa chọn của Cô chủ meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy muốn mang chúng ta trở lại, sau khi đã tách bỏ chúng ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật kỳ lạ phải không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta và Hổ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chúng ta chỉ là phiền toái đối với Cô chủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao cô ấy không nên cứng đầu chấp nhận — nếu Cô chủ thực sự thông minh, cô ấy hẳn phải làm được điều đó —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là lý do tại sao — chuyện này thật vô nghĩa meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara Hitagi đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên nhân loại xấu xa kia cũng đã thay đổi, ta nghĩ thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và Cô chủ cũng đã thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thay đổi bản thân không có nghĩa là thay đổi được gì trên thế giới này meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ vì cô ấy đã thay đổi không có nghĩa là cô ấy có thể từ bỏ quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó không thể bị thay đổi, không thể bị thay thế, không thể bị giả mạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phải sống vì mình meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chủ có thể đã tạo ra chúng ta trong kỳ nghỉ xuân, khi cô ấy đi lang thang khắp thị trấn mong gặp một vampire, nhưng thế chẳng thay đổi được gì cả — đó là lý do tại sao cách tốt nhất là cứ để chúng ta tự biến mất meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên xấu xa đó, và gã mặc áo Aloha hẳn cũng mong như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta là gánh nặng, là phiền toái,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
và Hổ cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng meo meo, ta đã được cô chủ nhờ giúp đỡ meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta tự hỏi cảm giác này là sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù ta được nhờ hay không thì ta vẫn làm thế — vậy tại sao ta cảm thấy háo hức đến vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trọng trách đang đè nặng trên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tại sao lại cảm thấy thoải mái đến vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao ta có cảm giác mình có thể làm bất cứ điều gì, chỉ vì vừa được biết ta không còn lang thang không mục đích nữa — rằng ta có một nơi, một ngôi nhà để trở về?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như ta đang thực sự hạnh phúc meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như ta sắp khóc rồi meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng sẽ không nhìn thấy ta khóc đâu — ta là một con mèo. Không nhìn thấy nước mắt, nhưng sẽ nghe thấy tiếng của ta meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mee-ow.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta rên lên— và mở khóa cửa sổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc ta xuất hiện bị Cô chủ phát hiện vì ta quên khóa cửa sổ tối qua (mà còn nhiều chứng cứ khác, trước sau gì cô ấy cũng phát hiện ra thôi) nhưng bản thân ta sẽ không bao giờ trở lại căn phòng này được nữa, nên chẳng cần phải quan tâm chuyện này meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là Cô chủ đã chọn bộ đồ này vì chúng dễ cử động, còn với ta, không mặc gì thì còn dễ cử động hơn meo meo. Nhưng như thế sẽ không tốt cho Cô chủ (và ta rất xin lỗi vì đã mặc mỗi đồ lót chạy quanh trong suốt Tuần lễ Vàng) do đó ta sẽ chấp nhận ý tốt này của cô ấy meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vẫn để chân trần, cảm ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi ta đặt chân lên bệ cửa sổ, ta nghĩ gì đến điều đó meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta nghĩ cái này người ta gọi là ý nghĩ bất chợt meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Cô chủ sẽ không còn là chính mình, ta cũng như vậy dù chuyện này có kết thúc như thế nào đi chăng nữa meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không phải nói về điểm khác nhau giữa các Hanekawa Hắc ám — mà sau chuyện này, ta sẽ không bao giờ ra ngoài nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau những lần trì hoãn hồi tháng năm, tháng sáu, loài quái dị ta đây cuối cùng cũng sẽ được giải quyết meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên ta cũng sẽ viết vài dòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà ta nghĩ trong trường hợp này có thể gọi là di thư meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Meo meo kệ nó đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta sẽ không chết hay biến mất. Ta chỉ trở về nhà mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng có hơi muộn meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là, lần cuối cùng phục vụ Cô chủ đây meo meo.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không định viết gì dài dòng meo meo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi lấy bút chì viết vội dưới bức thư của Cô chủ, ta nhảy qua khung cửa sổ đã mở rộng và hòa mình vào đêm trăng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em đã về.”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/060&amp;diff=242796</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/060</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/060&amp;diff=242796"/>
		<updated>2013-04-16T14:04:51Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Tôi tin rằng không ai trong xã hội hiện đại này chưa từng nghĩ đến việc nếu não bộ con người có khả năng hoạt động như ổ cứng của...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Tôi tin rằng không ai trong xã hội hiện đại này chưa từng nghĩ đến việc nếu não bộ con người có khả năng hoạt động như ổ cứng của máy tính thì sẽ tuyệt vời đến thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác là, có khả năng xóa đi trí nhớ khi chúng ta không muốn nhớ đến, ghi đè lên hiện thực khi chúng ta không muốn đối mặt với nó, xóa bỏ tất cả những ký ức đau thương, đáng sợ, những kỷ niệm buồn không mong muốn — một bộ não như thế sẽ thật tuyệt vời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và — thật tình cờ, dường như tôi sở hữu thứ tuyệt vời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cắt bỏ trí nhớ mình, cắt bỏ cả trái tim mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ dễ hiểu hơn nếu xét đến ví dụ gần đây nhất, đó là đoạn đối thoại giữa tôi và Episode-kun trên đường tới trường sáng nay — nhớ đến những chuyện xảy ra trong kỳ nghỉ xuân, tôi rất sợ cậu ta nhưng vẫn đứng lại và nói chuyện, người khác nhìn vào chắc hẳn sẽ thấy rất quái dị đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói chuyện bình thường với kẻ đã từng cố giết mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có gì có thể dị thường hơn thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề không phải là việc tôi bất ngờ phát hiện ra cậu ta là một người dễ nói chuyện. Có lẽ nếu như tôi là một nhân vật trong truyện tranh hay phim truyền hình — nhưng là một con người thực sự, sao tôi có thể làm cái chuyện dị thường đến mức đáng sợ như thế được?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải nó rõ ràng là rất giả tạo sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi là người duy nhất không để ý thấy điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì — tôi đã quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, tôi không còn nhớ gì về thời khắc nội tạng mình bị đánh bay đi (tôi đã nghĩ đó là do bị sốc nhưng rõ ràng không phải vậy) — nhưng tôi cũng đã quên cảm giác sợ hãi đối với cậu ta lúc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân thể còn nhớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trái tim đã lãng quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, nhất định là thân thể cũng đã quên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao, kể cả sau khi trải qua những chuyện như vậy, tôi vẫn có thể sống bình thường mỗi ngày — Araragi-kun có thể hàng ngày phải hối hận, nhưng tôi thì không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không biết nó bắt đầu từ khi nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không biết từ lúc nào tôi trở nên giống một chiếc máy vi tính như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, xét theo tình hình hiện tại, chắc hẳn chuyện đó xảy ra trước khi tôi trở thành Hanekawa Tsubasa — tôi đã có khả năng làm điều đó trong vô thức, trước khi tôi đủ lớn để hiểu, nếu không nhiều chuyện sẽ khó giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không biết tại sao tôi có thể làm chuyện tiện lợi đến vậy, hay có thể nói là một kỹ năng đặc biệt, tại sao tôi lại có khả năng quái dị này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có một điều gần như chắc chắn rằng — nguyên nhân gây nên những chuyện này là ký ức đầu tiên tôi xóa bỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không khó để tưởng tượng — kể cả trước khi tôi gặp loài quái dị mang tên Mèo Cách trở, bản thân tôi vốn đã là thứ gì đó gần giống một loài quái dị rồi. Tôi cuối cùng cũng cảm nhận được những lời của Oshino-san, rằng tôi quái dị hơn bất kỳ ai, và loài quái dị chỉ là một cơ hội đối với tôi mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, có lẽ đến cả Mèo Cách trở cũng không thực sự tồn tại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thay vào đó, Hanekawa Hắc ám — có thể vẫn luôn tồn tại trong tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và có lẽ,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà Hổ cũng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất luận chúng ta có muốn quên đi đến thế nào — quá khứ luôn luôn bám theo cuộc sống của mỗi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó sẽ luôn ám ảnh chúng ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và có lẽ, chuyện đó sẽ không bao giờ kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oshino-san có thể đã từng nói với tôi tuổi 20 là mốc tiêu chuẩn, nhưng tôi cũng không tin con số đó là đáng tin cậy — ít nhất là trong khi tôi còn tiếp tục mong ước điều này,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
trong khi tôi không hề thay đổi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
thì mãi mãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi vẫn sẽ tiếp tục như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Sherlock Holmes thậm chí đã không được phép chết, và bị bắt phải tiếp tục cho dù ông đã nghỉ hưu — luôn phải tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có lẽ cũng sẽ tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hẳn là tôi sẽ tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Nhưng đây là kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy kết thúc chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không còn cách nào khác — đây là giới hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ thật ngớ ngẩn nếu tiếp tục sống thế này sau 15, hay thậm chí là 18 năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã đến lúc tôi ngừng việc tự lừa dối mình rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì, thật ngu ngốc nếu chấp nhận chuyện vô lý này — dù nó cũng sẽ chỉ có một kết cục là thất bại mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ dối lừa cũng không còn ý nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây chưa phải là giới hạn của tôi — nhưng sẽ là điểm dừng chân cuối cùng của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói chuyện, tôi tiếp tục chuyên tâm xây tháp với chị em nhà Araragi (cuối cùng thì Tsukihi-chan là người duy nhất chiến thắng. Tôi cố gắng lắm cũng không thể xây xong được cái tháp. “Vậy ra chị cũng có chuyện không làm được à?”, Tsukihi-chan nói thế), ăn tối cùng cha mẹ Araragi-kun sau khi họ đi làm về, rồi tự nhốt mình trong phòng Araragi-kun trên tầng hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy rằng đây mới chỉ là ngày thứ hai, tôi đã cảm thấy căn phòng trở nên quen thuộc một cách kỳ lạ, có lẽ là do nó là phòng của Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc đầu tiên tôi làm là ngã xuống giường, vùi mặt vào gối, vẫn mặc nguyên đồng phục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phù…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chán nản thở ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng — tôi không mệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ là do căng thẳng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ có thể sẽ không gặp cậu được nữa — Araragi-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không thể khác được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì, nếu suy luận của tôi là đúng — thì Hà Hổ xuất hiện ở thị trấn này bởi vì Araragi-kun vắng mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nằm ườn ra giường khoảng năm phút nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện này không vô nghĩa. Nó có một ý nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc này giống như kiểu đánh dấu lãnh thổ của động vật — tôi đang để lại dấu vết của mình trên giường của Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dấu vết mà tôi không muốn lưu lại ở nhà Hanekawa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ tôi lại muốn lưu lại tại đây — trong phòng Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc chắn Araragi-kun sẽ phát hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại, lần sau khi cậu ấy ngủ trên chiếc giường này có lẽ cậu ấy sẽ nhớ đến tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ cần thế là đủ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là đủ để tôi thỏa mãn rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu như suy luận của tôi là đúng, và những chuyện tôi sẽ làm tiếp theo tiến triển thuận lợi — tôi vẫn sẽ không thể gặp lại Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi Araragi-kun trở về an toàn, và tôi ở đó chào mừng cậu ấy trở lại — lúc đó, ‘tôi’ mà Araragi-kun biết đã không còn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như Episode-kun đã nói, tôi ở kỳ nghỉ xuân và tôi bây giờ cứ như hai người khác nhau vậy— chắc hẳn Araragi-kun sẽ gặp một ‘tôi’ hoàn toàn mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ý nghĩa của nó — để sắp xếp lại quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
để giải quyết chuyện với Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được rồi. Thế là đủ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì tôi không thể phân biệt được mùi này là mùi của tôi hay của Araragi-kun, nhưng giờ đã bảy rưỡi, tôi phải bắt đầu hành động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, không. Minh phải nhanh lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nằm lâu quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà Hanekawa bị thiêu hủy vào buổi chiều, xem ra Hổ không phải loài hoạt động về đêm như Mèo — tuy nhiên đây cũng là một thông tin tốt để tham khảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cởi đồng phục ra rồi treo lên giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó tôi lục tủ quần áo của Araragi-kun, tìm bộ trang phục thường ngày nào dễ cử động và mặc vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù tôi đã từng mượn đồ ngủ của cậu ấy, nhưng mặc đồ của cậu ấy mà không hỏi trước thế này vẫn làm tôi cảm thấy hơi băn khoăn, tuy nhiên, nghĩ đến việc Araragi-kun luôn muốn thấy tôi mặc trang phục thường ngày đến thế nào, tôi cho rằng chuyện này đúng là hợp ý cậu ấy đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Muốn đùa nghịch chút, tôi nghĩ có lẽ giờ tôi nên tự chụp ảnh mình và gửi cho cậu ấy — không cần biết cậu ấy đang trong tình huống thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ có thể sẽ làm phiền cậu ấy nên tôi đã cố không liên lạc — nhưng giờ tôi nghĩ đó chỉ là một cái cớ mà thôi. Nếu tôi thực sự lo lắng, tôi lẽ ra phải quyết định liên lạc với cậu ấy ngay, như Senjougahara-san vậy — không phải đó là điều mọi người bình thường sẽ làm ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tôi nên liều một phen. Coi như là gửi một bức ảnh để khích lệ cậu ấy đi. Với tình hình hiện tại của tôi thì chỉ có thể giúp thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lấy điện thoại trong bộ đồng phục treo trên giá — duỗi thẳng tay ra và tự chụp mình. Là một nữ sinh trung học, dùng điện thoại di động cũng đã lâu nhưng đây là lần đầu tiên tôi tự chụp bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau vài lần thất bại, tôi nhanh chóng quen và có thể chụp được một bức ảnh tương đối hài lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đính kèm bức ảnh, tôi gửi một tin nhắn không có nội dung cho Araragi-kun — rồi tắt điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần tiếp theo chiếc điện thoại này được bật lên,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi đã không còn trên thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó đây cũng không hẳn là trò đùa, mà giống như một kỷ vật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như gửi đi một bức ảnh thờ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một loại hành động khủng bố, đến từ người được biết đến như một học sinh gương mẫu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo tôi thấy thì hơi quá đáng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng giờ, trái tim tôi không còn gì phải hối hận nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không còn gì lưu luyến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể mở rộng trái tim mình — và chuẩn bị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lấy giấy bút trong cặp ra, tôi ngồi vào bàn học của Araragi-kun. Tuy nhiên, tôi không định ôn lại bài hôm nay hay chuẩn bị bài ngày mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, tôi sẽ viết một lời nhắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ viết một bức thư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hơi do dự với phần mở đầu, nhưng giờ viết màn chào hỏi kỳ quái cũng chả nghĩa lý gì,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gửi Hanekawa Hắc ám,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tôi chỉ bắt đầu đơn giản bằng câu này thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Có thể đây không phải là một việc cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể tôi chỉ đang làm một việc vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có thể không có ký ức gì khi mình là Hanekawa Hắc ám — nhưng chắc chắn Hanekawa Hắc ám có trí nhớ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, tôi muốn diễn tả cảm xúc của mình, của bản thân mình, với cái ‘tôi’ đứng riêng biệt, với cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn gửi đến cô ấy — người luôn luôn thế chỗ tôi, đối mặt với phần đen tối trong con người tôi, người luôn gánh vác mọi thứ giúp tôi — lời cám ơn chân thành nhất, và ước nguyện cuối cùng của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế là,&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/059&amp;diff=242795</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/059</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/059&amp;diff=242795"/>
		<updated>2013-04-16T14:04:36Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;“‘Lửa’? Từ ‘lửa’ làm em liên tưởng tới điều gì? Còn có thể là gì khác chứ? Là lửa đang rực cháy trong tim em!”  Karen-chan hơi v...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;“‘Lửa’? Từ ‘lửa’ làm em liên tưởng tới điều gì? Còn có thể là gì khác chứ? Là lửa đang rực cháy trong tim em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan hơi vênh mặt trả lời. Cái cách cô bé nói không chút do dự thế này, cứ như trước đây đã từng trả lời câu này nhiều lần lắm rồi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trả lời ngaylập tức khiến tôi cũng bất ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như tôi chưa hỏi xong nó đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, là nhiệt tình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô bé nói đến việc chơi bài, tôi cứ nghĩ sẽ chơi poker hay blackjack.., nhưng không ngờ, đề nghị củaTsukihi-chan là ba chúng tôi xây tháp bằng những lá bài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dùng 10 bộ bài đã chuẩn bị trước, người hoàn thành tòa tháp cao nhất trong thời gian ngắn nhất sẽ chiến thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải đau đớn nói rằng trò này chẳng vui chút nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế này chả khác gì chơi xếp hộp, chẳng có chút sáng tạo nào cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, tôi cũng không nghĩ đây là trò mà người ta sẽ chơi cùng nhau — có lẽ người ta gọi đó là ‘khoảng cách giữa các thế hệ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trong trường hợp này, chúng tôi phải chơi cùng nhau, tôi cũng không thể ngồi yên được, do đó tôi bắt đầu xếp bài thành hình tam giác và giả vờ nói chuyện phiếm để hỏi ý kiến hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thế từ ‘lửa’ làm em nghĩ đến điều gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cảm xúc mãnh liệt, còn nóng bỏng hơn nữa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn không do dự chút nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là chính nghĩa. Chỉ trong một từ, đó là chính nghĩa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmmn, vậy à.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi hơi gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gần như trái ngược hoàn toàn với sự do dự của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ít ra với những gì tôi cảm nhận được lúc này thì không thể đồng ý được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó có phải lý do tại sao hai em được gọi là ‘Liệt Hỏa Tỷ Muội’?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan dứt khoát nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, Liệt Hỏa tỷ muội cũng là tỷ muội của chính nghía!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra điều đó hoàn toàn sai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tsukihi-chan đang ngồi cạnh đó bác bỏ những gì Karen-chan vừa nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật tàn nhẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em được gọi là ‘Liệt Hỏa tỷ muội’ chỉ vì trong tên hai người đều có chữ ‘hỏa’. Thật buồn vì lý do đó quá bình thường. Bọn em được gọi như vậy từ hồi tiểu học. Thậm chí trước cả khi bọn em hành động vì chính nghĩa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy ra là thế sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan nghiêng đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trí nhớ của con bé này có vẻ không tốt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ờ thì câu chuyện đó ít nhiều gì tôi cũng đoán ra được, nhưng xem ra không tự đặt tên cho chính mình thì hai đứa này còn khá hơn ‘Valhalla Combo’ đó đi.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À mà với em, ‘lửa’ làm em nghĩ đến tình yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình yêu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế thì, câu chuyện của Yaoya Oshichi dù qua thời gian dài đã có nhiều tình tiết hư cấu bị thêm vào, nhưng có thể nói cơ sở của nó vẫn là tình yêu — không phải người ta cũng hay nói đến “ngọn lửa tình yêu rực cháy” sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
………&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đó, Tsukihi-chan đang xây tòa thảp của cô bé với tốc độ khó tin. Cô bé có vẻ rất giỏi trong những việc cần đến sự tỉ mỉ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng cô bé sở hữu khả năng tập trung chú ý hơn người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra tôi đã bắt đầu trò chơi liên tưởng đến chữ ‘lửa’ trên đường từ công viên trở về — nhưng chỉ chơi một mình thì chẳng có kết quá gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng thể nghĩ ra gì khác ngoài mấy thứ như “đỏ”, “nhiệt”, hay “văn minh”, tất cả đều không có vẻ gì là liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người luôn có những suy nghĩ theo lối mòn — vấn đề nằm ở chỗ tôi thiếu trí tưởng tượng — tuy nhiên đó không hẳn là lý do chính khiến tôi không thu hoạch được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như tôi đã nghĩ về nó nhưng cố tình tránh những điểm mấu chốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẫn tiếp tục suy nghĩ dù đã bỏ qua những manh mối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao tôi không tự mình cố suy nghĩ nữa mà tìm kiếm đáp án ở Karen-chan và Tsukihi-chan khi cùng chơi trò chơi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tình yêu — ư.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là, ờ, không phải từ mà tôi có thể liên tưởng đến ‘lửa’ — cũng không phải từ xuất hiện trong đầu tôi khi nghĩ đến câu chuyện về Oshichi — nhưng, cũng giống ‘chính nghĩa’, thế này vẫn chưa rõ ràng cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn có cảm giác — cứ như bức ảnh bị lệch trọng tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tsukihi-chan gật đầu với tôi thật đáng yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị có thể không biết điều này, Hanekawa-san, nhưng Liệt Hỏa tỷ muội bọn em không chỉ hành động vì chính nghĩa. Bọn em còn tiếp nhận những yêu cầu cố vấn tình yêu nữa đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng đây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun luôn nhấn mạnh khía cạnh ‘đồng minh chính nghĩa’ của hai đứa, nên tôi cứ nghĩ đây là công việc chính của chúng, nhưng giờ nghĩ lại thì xét đến tầm ảnh hướng với các nữ sinh cấp hai trong vùng (thật sự rất đáng kinh ngạc), có lẽ đây mới là nghề chính của hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng. Đến cả Onii-chan cũng nhờ bọn em tư vấn đấy, chị biết không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Araragi-kun?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy ra trước đây cậu đã từng hỏi em gái về chuyện tình yêu à, Araragi-kun…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật đáng buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Chị nhắc em mới nhớ. Đó là vào khoảng tháng năm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe những gì Tsukihi-chan vừa nói, Karen-chan cũng cố nhớ lại điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Anh ấy hỏi câu kiểu như ‘thích một người là như thế nào’, em nghĩ vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ… vậy chắc cậu ấy thảo luận về Senjougahara-san với hai em à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không nói đến việc trí nhớ của Karen-chan chính xác hay không, nếu tầm tháng năm thì chắc là đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người họ bắt đầu thành đôi trong công viên đó, vào Ngày của Mẹ — dù tôi cho rằng họ đã quen biết từ trước đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao chuyện này lại có cảm giác gượng ép?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cảm thấy bình thường, dù sao thì trí nhớ của tôi lúc đó đã không còn — không đúng, cứ như tôi lập tức đi tới kết luận trong khi những suy nghĩ khác đã cố tình bị niêm phong kín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có phải tôi — lại không nhìn thẳng vào sự thật một lần nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmn, em không chắc. Đã lâu rồi nên em không nhớ chính xác Onii-chan đã hỏi gì hay em đã trả lời thế nào nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tsukihi-chan nhẹ nhàng trả lời với một giọng lạnh lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, từ cách nói của cô bé, tôi không nghĩ là nó đã quên, mà nó đang cố giấu điều gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Thực ra thì, không như Karen-chan, khi cô bé nghe câu hỏi của tôi, biểu tình của Tsukihi-chan có vẻ ngờ vực — có lẽ là nói hơi quá, nhưng có cảm giác cô bé đã bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô bé đang có một đánh giá khó khăn nào đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: việc Koyomi nhờ Tsukihi tư vấn tình cảm trong Nekomonogatari (Kuro), ngay trước sự kiện xảy ra trong Tuần lễ Vàng. Và Koyomi lúc đó đã hỏi về H-san, tức là Hanekawa chứ không phải Senjougahara (lúc đó là trước Bakemonogatari, hai người còn chưa nói chuyện với nhau lần nào)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cũng không phải là không thể — nhưng rõ ràng là nếu một người có nhà vừa bị cháy mà lại đi hỏi người khác từ ‘lửa’ làm người ta liên tưởng đến cái gì, không cần đến quân sư trong Liệt Hỏa tỷ muội mới cảm thấy có gì đó bí ẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lửa giận cũng là một loại ‘lửa’, nhưng cũng giống như những gì Karen-chan vừa nói về chính nghĩa. Với Karen-chan, chính nghĩa chính là lửa giận rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan lại một lần nữa la lớn,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đến mức tòa tháp cô bé vừa dựng đã sập (dù nó mới chỉ đến tầng hai).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giận dữ chính là một ngọn lửa, và đó là chính nghĩa!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì, em nghĩ Karen-chan và em định nghĩa ‘lửa’ là ‘nhiệt tình’.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhiệt tình…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmmm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên những câu như “chính nghĩa lạnh lùng” hay “tình yêu băng giá” cũng khó gặp, do đó ít ra tôi có thể hiểu lời của Tsukihi-chan hơn là của Karen-chan –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với tôi “nhiệt tình” là gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhiệt… lửa… nóng… không đúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có cảm giác như tôi sẽ chẳng bao giờ tới được mục tiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý em là sao? Nhiệt tình chính là chính nghĩa, Tsukihi-chan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan phản đối cách dùng từ của Tsukihi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rõ ràng là Karen-chan có niềm tin vào chính nghĩa hơn — bình thường chắc ai cũng sẽ nghĩ là Tsukihi-chan trẻ hơn sẽ hăng hái hơn với những hoạt động của họ, nhưng có vẻ như cô bé chỉ đơn giản là đi theo chị của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị gái có ảnh hướng đến em gái thì chắc khá là dễ hiểu — tuy nhiên tôi không có chị em gái, nên với tôi điều này vẫn thật khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cúng đúng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có phải đó là lý do tại sao cô bé lúc đầu đồng ý với Karen-chan,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chị biết không, Karen-chan. Cảm giác của chị dành cho Mizudori-kun, đó là nhiệt tình nhưng không phải chính nghĩa, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng rồi nói thế này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm, chắc vậy. Xin lỗi, chị sai rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé xin lỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô bé ngoan ngoãn lạ thường đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã hiểu tại sao Araragi-kun lo cho cô bé — thế này chẳng trách bị Kaiki-san dễ dàng lừa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ờ, nhưng mà, ‘Mizudori-kun’?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là bạn trai của Karen-chan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi hỏi, Tsukihi-chan trả lời ngay không chút giấu giếm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân tiện nói luôn bạn trai của em là Rousokuzawa-kun.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hả? Đợi đã, cả hai em đều đã có bạn trai?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây thực sự là lần đầu tiên tôi nghe nói đến chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật bất ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araragi-kun chưa từng nói qua với chị về chuyện này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, Nii-chan luôn coi như bọn họ không tồn tại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ra vậy. Thật rõ ràng và dễ hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra là quá dễ hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là phong cách của Araragi-kun — dù sao thì cậu ấy luôn yêu quý hai đứa em gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều này cũng dễ nhận thấy, và đó chính là lý do tại sao cậu ấy lại tức giận đến thế khi Kaiki-san lừa Karen-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra dáng huynh trưởng nha?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy họ là người thế nào?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nghiên cứu sâu hơn về vấn đề này cũng không giúp gì được trong việc giải quyết tình hình hiện tại của tôi, nhưng tôi tò mò về bạn trai của Liệt Hỏa tỷ muội nên hỏi thử xem.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nghe được câu trả lời,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giống Nii-chan ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giống như Onii-chan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
làm tôi hối hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh em nhà này, bọn họ thật sự…?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng mà, ừm, nếu thế thì thì cũng khó trách khi Araragi-kun coi họ “như không tồn tại” — bằng không, hẳn cậu ấy sẽ bị dày vò vì cảm giác ghét bỏ đồng loại của mình đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như vậy, việc Araragi-kun không đồng ý với những hành đồng của Liệt Hỏa tỷ muội không nghi ngờ gì chính là do chán ghét đồng loại, hay đúng hơn là chán ghét bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu ấy đã chiến đấu, dù cho có phải do dự và hối hận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mọi chuyện đều không ổn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan phiền não lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bọn em muốn được Nii-chan chính thức công nhận, nhưng anh ấy thậm chí còn chẳng bao giờ muốn gặp Mizudori-kun hay Rouzokuzawa-kun nữa. Với những chuyện thế này anh ấy tỏ ra thật khó chịu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Hơn nữa anh ấy còn giới thiệu Senjougahara-san với bọn em nữa. Anh ấy muốn qua mặt bọn em chắc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahaha! Thật dễ thương, không phải sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thành thật xin lỗi Karen-chan và Tsukihi-chan, những người đang có vẻ nghiêm túc, nhưng chuyện này thật sự buồn cười nên quên mất cả tình huống khó khăn mà mình đang phải đối mặt, tôi cười vui vẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự cười to.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải điều đó có nghĩa là Araragi-kun cảm thấy hai em gái đáng yêu của mình bị cướp đi nên ghen tỵ sao? Như người ta nói là cháy lên vì ghen tỵ — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bụp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính lời của mình — làm tôi á khẩu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cháy lên — vì ghen tỵ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Cháy’?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi. Giờ thì tôi đã hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là — một từ mấu chốt có liên quan đến “lửa” mà tôi lẽ ra phải nghĩ đến ngay từ đầu sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đố kỵ — như một ngọn lửa rực cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù chỉ là nói đùa, nhưng cái cách Araragi-kun coi hai người đó không tồn tại, hay nói cách khác, là Araragi-kun không đối diện với sự thật — tôi cũng như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ít ra có điểm đó là giống tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngoảnh mặt đi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khỏi hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều gì có thể gây ra chuyện đó chứ, còn gì khác ngoài một trong những cảm xúc mãnh liệt nhất của nhân loại, thứ thậm chí được liệt vào bảy đại tội — cảm giác đố kỵ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là nhiệt tình — đố kỵ, có thể thắp lên ngọn lửa trong mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là lý do tại sao — chúng ta bị thiêu đốt vì ghen tỵ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị tấn công bất ngờ bởi sự thật khiến tôi không thể ngoảnh mặt đi kịp, đôi tay run rẩy của tôi — làm tòa tháp đang xây dở sụp đổ.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/058&amp;diff=242794</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/058</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/058&amp;diff=242794"/>
		<updated>2013-04-16T14:04:20Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Lúc gọi cho Senjougahara-san tôi đang ngồi trên ghế trong công viên — cũng là công viên nơi Araragi-kun lần đầu gặp Mayoi-chan.  Đây cũng là nơi...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Lúc gọi cho Senjougahara-san tôi đang ngồi trên ghế trong công viên — cũng là công viên nơi Araragi-kun lần đầu gặp Mayoi-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây cũng là nơi mà Araragi-kun và Senjougahara-san bắt đầu thành đôi thành cặp, do đó với họ, nơi này có lẽ là một nơi đáng nhớ hơn cả ngôi trường bổ túc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên với tôi, đây không phải nơi có ký ức gì đáng nhắc đến, mà chỉ là một công viên gần nhà, trên đường tôi thường đi dạo qua, có nghĩa là chẳng có lý do sâu sa hay đáng kể nào khiến tôi phải dừng ở đây để gọi điện thoại cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ sẽ nghía qua tàn tích của nhà Hanekawa một chút, nên đi về hướng này sau khi rời thư viện, nhưng khi bắt đầu đến gần lại đột nhiên thấy sợ, tôi quyết định gọi cho Senjougahara-san trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hay có thể là tôi sợ mình sẽ ngoảnh mặt đi khỏi đó, nhưng ở thời điểm này, tôi còn chẳng biết mình có thực sự hiểu “ngoảnh mặt đi” nghĩa là thế nào hay không nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không rối trí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi rất hoang mang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thật là Senjougahara-san đã chỉ ra đúng điều mà tôi chưa từng nghĩ đến — nhưng, như cô ấy nói, đó là việc mà lẽ ra tôi phải nhìn ra từ trước rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù phải liên tưởng chút tôi mới hiểu ra nhà Hanekawa là ‘nơi tôi vừa ngủ’ (vì đó chính là nhà mình, ngủ ở đó là điều đương nhiên nên tôi khó mà nghĩ đến điều này), nhưng ít nhất tôi nên nghĩ đến đống đổ nát của trường bổ túc đó là ‘một nơi mình vừa ngủ lại tối hôm trước’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó bị cháy vì tôi đã ngủ lại đó — dù đó là điều tôi không nghĩ tới, nhưng nếu chỉ lùi lại một ngày thôi là tôi đã chết cháy rồi — lẽ ra tôi nên cảm thấy sợ điều đó chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ý tưởng đó chưa từng xuất hiện trong tâm trí tôi, cũng không phải tôi thiếu trí tưởng tượng –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– mà hình như là tôi đã cố tình quay mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không dám nhìn thẳng vào sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ là thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc hẳn là thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương nhiên cũng không phải chỉ thế mà tôi chấp nhận ý kiến của Senjougahara-san ngay — không thể hoàn toàn tin tưởng được, giờ còn chưa đủ dữ liệu để đi đến kết luận đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ 2 mẫu thử không thể đưa đến một kết luận hợp lý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng chúng ta không thể đợi đến cái thứ 3 hay thứ 4 được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết thúc cuộc gọi với Senjougahara-san, tôi một lần nữa quyết định, hướng tới ngôi nhà đã bị cháy của tôi — tuy nhiên, không như tôi tưởng, chẳng có gì ở đó cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
khó mà tin được là chẳng còn gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ thì không còn ai đứng xem nữa, nhưng nó không như hiện trường một vụ cháy chút nào, nhìn cứ như nó đã thế này đến 15 năm rồi vậy, cũng chẳng giống hiện trường vụ án khi không có cọc và băng rào xung quanh — hoàn toàn là một bãi đất trống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có gì — và chẳng thể cảm thấy gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù giờ đây tôi không thể hoàn toàn tin vào cái cảm nhận ‘chẳng cảm thấy gì’ này — tôi không chỉ sống trên mảnh đất này, mà là trên ngôi nhà đã từng ở đây, do đó cái cảm giác này chắc phải có một nửa là thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, chắc chắn,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chẳng có gì ở đây cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ đến việc đứng ở đây quá lâu sẽ làm người khác chú ý, tôi chỉ ở đó hơn 1 phút rồi nhanh chóng rời đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải những nơi cậu ngủ lại từng cái một đều bị cháy sao? — Nói cách khác, nếu chuyện này vẫn tiếp tục, chắc hẳn căn hộ của tớ hoặc nhà Araragi cũng sẽ cháy trong tối nay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả sau khi nhìn tàn tích của vụ cháy, tôi không thể phủ nhận mối lo ngại của Senjougahara-san có chút gượng ép — tuy nhiên, những lời của cô ấy làm tôi nhớ đến một câu chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là câu chuyện của Yaoya Oshichi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi đem lòng yêu một chàng trai cô ấy gặp trong một vụ hỏa hoạn, cô ấy đã tự đốt nhà minh để có thể gặp lại người mình yêu — tuy rằng đó là một ý tưởng tệ hại, không khiến người ta thấy nhiệt tình mà còn thấy lạnh cả người, tôi lại cảm thấy loại ý tưởng như thế là điển hình cho tình yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Yaoya Oshichi (八百屋お七?, 1667–29/3/1683), 1 cố gái bán rau quả sống ở vùng Hongō dưới thời Edo. Sau lần cố ý phóng hỏa bị bắt, cô đã bị kết án thiêu sống khi mới 16 tuổi. Câu chuyện của cô đã trở thành cảm hứng cho 1 số vở kịch và tiểu thuyết sau này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Oshichi sinh năm Hinoe Uma, Bính Ngọ, phụ nữ sinh năm này có xu hướng mạnh mẽ, nhưng không đến mức như trong câu chuyện dân gian mê tín kia, không, đúng hơn là thành kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: cần nói thêm một chút, bên Nhật dùng lịch Can Chi, trong đó 10 can được chia theo âm dương ngũ hành (Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ), Bính thuộc Hỏa Dương trong Thiên Can, Ngọ cũng thuộc Hỏa Dương trong Địa Can. Theo 1 số quan niệm mê tín của người Nhật thì vì có sự kết hợp của hai Hỏa Dương nên người sinh năm này sẽ có tính cách cực kì mạnh mẽ, dễ gây trở ngại cho vợ/chồng, trong quan hệ gia đình thì nam sẽ độc đoán, nữ thì muốn nắm nhiều quyền và sẽ khiến chồng mất mặt nếu ông chồng cũng là người gia trường, dân ta hay gọi là &amp;quot;khắc phu&amp;quot;, nên vào những năm đó tỷ lệ sinh ở Nhật giảm mạnh. Thêm vào đó, sự kiện Yaoya Oshichi làm những người mê tín tin rằng con sinh năm này sẽ mang lại tai họa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, ai cũng có thể có những cảm xúc như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai cũng có thể sinh vào năm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên — trong trường hợp này, ‘Bính Ngọ’ có ý nghĩa sâu xa hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói thật là, tôi đã biết nó thực sự chẳng có ý nghĩa gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– ‘Uma’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có nghĩa là ‘ngựa’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật xấu hổ khi nghĩ đến từ ‘trauma’ lúc này, như Senjougahara-san và trò chơi chữ của cô ấy, nhưng một nửa số truyện dân gian được tạo thành từ việc chơi chữ, cũng như Hinoe Uma bắt nguồn từ ‘ngựa gặp lửa thì phát điên’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hổ (tora) và ngựa (uma) — ‘trauma’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: như đã nói ở trên, Bính thuộc hành Hỏa mà “ngựa gặp lửa thì phát điên” nên người ta suy ra người sinh năm Bính Ngọ có tính tình không ổn định. Hơn nữa theo Can Chi thì người sinh năm Ngọ rất hợp với người sinh năm Dần nên mới có chuyện kết hợp như trên. Ngoài ra thì ‘trauma’ trong tiếng Anh có nghĩa là ‘chấn thương’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tổn thương tinh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù có khả năng chuyện đó xảy ra, mình vẫn còn phải suy nghĩ nhiều — nhưng mình vẫn chưa thể kết luận được điều gì.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, tôi có cảm giác sẽ đi đến kết luận sớm thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề là lúc đó tôi có thể đối mặt với kết luận đó không — với mối e ngại những chuyện có thể xảy ra, tôi không thể không nôn nóng khi nghĩ rằng căn hộ của Senjougahara-san hay nhà của Araragi-kun có thể sẽ bị thiêu rụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, tất nhiên rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến lúc phải kết thúc tất cả chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu chuyện của lửa — câu chuyện của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Đã quấy rầy rồi,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với khoảng cách giữa (tàn tích) nhà Hanekawa và nhà Araragi-kun có lẽ nên đi xe buýt, nhưng cuối cùng tôi đã đi bộ về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã được cho một cái chìa khóa, tôi có thể vào mà không cần ấn chuông cửa (tôi khá được tin tưởng) nhưng tự nhiên vẫn có chút lo lắng về chuyện đó. Dù đã được bảo cứ coi nơi này như nhà mình tôi cũng không thể làm được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì — ‘nhà mình’?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thậm chí còn chẳng biết đó là cái gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tệ hơn nữa,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi còn chẳng hiểu bản thân mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, khi mà những nơi tôi ngủ lại hết nơi này đến nơi khác bị cháy, tôi nghĩ không biết mình có nên trở lại nhà Araragi-kun nữa không, nhưng đã ngủ lại đó 1 tối, có lẽ mọi chuyện đã quá muộn rồi — về đó hay không cũng chẳng thay đổi được gì, nội tâm tôi ngụy biện như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Nhưng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
trở lại chỗ mình ở cũng yêu cầu lý do, trái tim tôi đã quá khốn cùng rồi, thật làm tôi muốn chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào mừng chị đã trở về, Tsubasa-san. Về muộn thế! Chị đi đâu vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi đang cởi giầy, Karen-chan bước ra khỏi phòng khách chào tôi. Được hoan nghênh trở về nhà như vậy tôi thật không biết đáp lời sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là một công viên ở gần đây. Chị ở đó một lúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Araragi-kun có liên lạc gì không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có. Anh ấy không biết khi nào mới thôi lãng phí đời mình đây. Khi anh ấy trở về nhất định em sẽ cho một cước đá bay anh ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nói, Karen-chan thực sự làm một tư thế đá chân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là một cú đá xoay hai vòng hoa mỹ không cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như nếu Araragi-kun giải quyết được tình hình hiện tại và an toàn trở về, sẽ có một hai thử thách nữa chờ cậu ấy vượt qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà tôi nói cứ như việc chẳng liên quan gì đến mình vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi — cũng có lời muốn phàn nàn về cậu ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
nhưng tôi phải giải quyết vấn đề của mình trước đã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi, cũng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
muốn tạo ra một thử thách cho cậu ấy vượt qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà ai thèm quan tâm đến người anh trai chẳng ai quan tâm cơ chứ? Em đang đợi chị, Tsubasa-san. Có thể nói là em chờ đến phát bệnh rồi đây. Hay có thể nói là chờ đến phát ốm rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực ra cả hai đều có nghĩa giống nhau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tsukihi-chan cũng về rồi, hãy chơi trò gì đi! Bọn em đã chuẩn bị một bộ bài trên bàn phòng khách.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bài?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải trò chơi điện tử sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật bất ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, nhưng chị xin lỗi, Karen-chan, chị có chuyện cần suy nghĩ một mình trong phòng  — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi nào, quên chuyện đó đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi vẫy tay từ chối, Karen-chan mạnh mẽ kéo cánh tay tôi và lôi tôi ra phòng khách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng chị không thể — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị có biết là con người ít động não thì tốt hơn không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý luận kiểu gì vậy?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý luận hay gì thì cũng chỉ làm đau đầu thôi mà? Vậy nếu ‘nhân loại chỉ là một cây sậy biết uy nghĩ’ thì sao chứ? Ai nói chúng ta không thể là một cây sậy không biết suy nghĩ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: ‘man is a thinking reed’, là một câu nổi tiếng của nhà triết học người Pháp Blaise Pascal&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là một quan điểm táo bạo!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ‘một cây sậy không biết suy nghĩ’?! Không phải đó chỉ là một cây sậy thường thôi sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bé chấp nhận điều đó sao?!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ôi, thôi nào. Đừng nghĩ chị có thể kháng cự!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đợi đã, rồi, chị hiểu rồi, chỉ là để chị cởi giầy ra đã! Chúng ta sẽ chơi, chúng ta sẽ chơi bài!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuyệt!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Karen-chan hoan hô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là ngây thơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải lúc tôi có thể vui vẻ chơi bài, khi mà tôi có việc muốn suy nghĩ, hay đúng hơn là cần phải suy nghĩ — lẽ ra dù lời mời có cưỡng ép thế nào tôi cũng nên từ chối mới phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, tôi không làm vậy, tôi nhận ra tự mình suy nghĩ cũng vô ích — tất nhiên không phải vì tôi đồng ý với quan điểm về “cây sậy không suy nghĩ” của Karen-chan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ thật khủng khiếp, chỉ là một cây sậy bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng — cũng như vậy, thật khủng khiếp khi mà tôi vẫn thế dù có suy nghĩ hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù sao thì, cho dù tôi có nghĩ nhiều về chuyện đó đến thế nào,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
hay dù cho tôi có nhận ra được điều gì — khi thấy có chuyện bất lợi với mình, tôi chỉ đơn giản là quay mặt đi, cắt nó khỏi trái tim mình, cuối cùng quên hẳn nó, và chẳng thế nhớ được gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong trường hợp đó, cũng như Senjougahara-san đã làm với tôi trước đó — tôi cần tiếp cận sự việc với một tâm trí minh mẫn, chờ đợi để nắm lấy bất kỳ manh mối nào trong cuộc đối thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trực giác mach bảo tôi không nên làm liên lụy đến học sinh cấp hai như Karen-chan hay Tsukihi-chan, nhưng khi mà tôi đã làm phiền hai đứa như vậy rồi, cố gắng thay đổi thì thật vô ích — và trên hết, nếu phải thảo luận về hỏa hoạn, thì theo một cách nào đó, không có ai thích hợp hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Họ là Liệt Hỏa tỷ muội của trường Tsuganoki Số 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chữ ‘hỏa’ ở ngay trong tên hai đứa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Tên của Karen và Tsukihi đều có một chữ Hỏa trong đó, Karen là Hỏa Thương, còn Tsukihi là Nguyệt Hỏa&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/057&amp;diff=242793</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/057</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/057&amp;diff=242793"/>
		<updated>2013-04-16T14:03:52Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Tất cả những gì tôi cần là một cơ hội, rồi mọi thứ sẽ đâu vào đó cả.  Đó là từ mấu chốt, một khi đã nhận ra, tìm hiểu nhiều ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Tất cả những gì tôi cần là một cơ hội, rồi mọi thứ sẽ đâu vào đó cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là từ mấu chốt, một khi đã nhận ra, tìm hiểu nhiều tài liệu liên quan cũng chẳng ích gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, lẽ ra tôi phải nghĩ đến điều đó ngay từ đầu, sau khi nghe Gaen-san nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, tôi thậm chí không cần tới thư viện, vì nó là một câu chuyện được in trong sách giáo khoa trung học môn Ngữ văn — một thành ngữ chắc hẳn ai cũng đã từng nghe ít nhất một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hà chính mãnh vu hổ (một nền thống trị khắc nghiệt thì còn ác hơn hổ dữ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một câu trong Lễ Ký của Khổng Tử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không nghĩ việc này là cần thiết, nhưng để thư giãn thì giải thích câu chuyện một chút nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người phụ nữ có chồng và bố chồng bị một con hổ dữ ăn thịt, và rồi đến cả con trai cô cũng bị ăn. Khi được hỏi tại sao cô không rời khỏi đó, người phụ nữ đã trả lời rằng: “Thà sống ở nơi có mãnh thú còn hơn là ở một quốc gia hà khắc” — hà khắc ở đây chắc hẳn nói đến những luật lệ hà khắc sưu cao thuế nặng và cưỡng bách tòng quân, hay nói đơn giản là những tên bạo chúa thống trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu mọi chuyện như Gaen-san đã nói, tôi sẽ đặt tên con hổ đó là Hà Hổ — câu đó chắc hẳn là xuất xứ. Khi tôi nghe đến những lời này hồi tiểu học, tôi thấy nó “chẳng đúng chút nào”, và không thể hiểu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó tôi nghĩ — luật lệ kiểu gì cũng còn tốt hơn là con hổ ăn thịt người chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải vì lúc đó tôi là trẻ con nên không thể lĩnh hội được thâm ý của tác phẩm. Lúc đó, điều tôi thấy không thể chấp nhận được, điều duy nhất tôi thực sự không thể hiểu được, là cảm xúc của người mẹ, người phụ nữ áp đặt tư tưởng của chính mình lên chồng và bố chồng, thậm chí là cả đứa con trai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên giờ tôi đã biết đến nhiều hình thức chính quyền tàn bạo hơn hổ dữ, có thể nói là cũng hiểu được phần nào tâm trạng của cô ấy — nhưng cái cảm giác khó hiểu vẫn còn đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là thế, tớ nghĩ, Hà Hổ không phải là viết tắt của ‘Hà chính mãnh vu hổ’, mà là ‘một con hổ đáng sợ hơn cả một chính quyền hà khắc’, một con hổ vượt lên trên những con hổ khác, như một bạo chúa của loài hổ. Cậu nghĩ sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe xong giả thuyết của tôi trên điện thoại, Senjougahara-san im lặng một lúc rồi đáp lại, “Tớ không rõ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là một lời phủ định rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ thấy cậu chỉ như bị dắt mũi dẫn đi ấy. Bà ‘Gaen’ này — theo như tớ hiểu, thì rõ ràng không phải là cậu đặt tên cho loài quái dị. Mà chính là cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ, đúng là vậy thật.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật khó giải thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như đó là bản tính của người tên Gaen Izuko này rồi, người tự xưng là sư tỷ của Oshino-san, không cho người khác hiểu thấu được lời cô ấy nói — nói thật là kể cả tôi, người đã từng gặp mặt và nói chuyện với cô ấy cũng không thể hiểu được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng không thể giải thích được chuyện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, cô ấy chẳng việc gì phải hướng dẫn tôi như thế — không như lý do rõ rành rành mà Senjougahara-san đã lôi kéo Liệt Hỏa Tỷ muội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cô ấy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chẳng có quan hệ gì cả —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sao tớ biết được cơ chứ? Có thể cô ta chỉ chém gió thôi. Cũng có thể là có lý do khó nói.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lý do khó nói?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù sao thì có vẻ như cô ta có quan hệ gì đó với Kanbaru.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bị sốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không nghĩ rằng tên của Kanbaru-san sẽ xuất hiện ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Theo như tớ nhớ, họ của mẹ Kanbaru là Gaen. Hồi cấp hai có nghe Kanbaru nói qua — rằng con bé từng được gọi là Gaen Suruga. Tình cờ tên của mẹ con bé là Tooe. Nếu không hỏi trực tiếp con bé thì cũng không kết luận được gì, nhưng tớ không nghĩ đó chỉ là tình cờ, có thể là họ hàng xa, hay liên quan gì đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Suruga, Tooe, và giờ là Izu, thật lạ nếu không nghi ngờ họ có quan hệ gì đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây đều không phải là những cái tên thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói cách khác,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hơn nữa, Kanbaru đã nói là con bé được thừa hưởng cánh tay khỉ từ mẹ — nên theo như tớ thấy, bà Gaen đó rất đáng nghi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ— tớ cũng không thể nói là cô ấy không khả nghi được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thực sự cảm thấy thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải chỉ vì cô ấy có thể sai khiến Episode-kun, hay cô ấy có thể đoán được rất nhiều chi tiết về tôi dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Không gì ta không biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu đó — xuyên thấu tim tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như một cái gai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như một cái cọc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà không phải ‘Gaen’ còn có nghĩa là ‘lính cứu hỏa’ sao? Sẽ thật kỳ lạ nếu cô ta là hung thủ đứng sau vụ hỏa hoạn ở nhà cậu và ở trường bổ túc đó? Thật là mỉa mai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc là không đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỉa mai?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó không phải là một suy nghĩ  tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À mà, Senjougahara-san, cậu đã thử liên lạc với Kanbaru-san chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san chỉ vừa mới được tôi thông báo về việc trường bổ túc đó bị cháy, nhưng cô ấy chắc phải lo lắng cho sự an nguy của con đàn em yêu quý của mình. Với lại cô ấy có khá nhiều thời gian rảnh vì bị ‘cúm’, có lẽ cô ấy đã thử gọi cho cô bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như tôi đoán, Senjougahara-san gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó chính là Senjougahara-san mà tôi biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không liên lạc được — có thể là nó tắt điện thoại, hoặc điện thoại của con bé đang ở ngoài vùng phủ sóng. Tất nhiên con bé cũng không gọi lại — con nhóc này khi nào lớn lên thành sinh viên đại học chắc chẳng bao giờ về nhà nữa, dù là dịp Tết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là trong tương lai rất gần đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi có dự cảm đó sẽ là tương lai của hai người bọn họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà hai người họ không biết có thực sự rời xa gia đình được không nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đặc biệt là Araragi-kun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa em gái nhất định sẽ không để cậu ấy đi. Nếu cậu ấy mà nói với hai đứa là sẽ thuê nhà sống ở ngoài, tôi có cảm giác cậu ấy sẽ bị giam cầm như trong Misery.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích: Misery (1987), một tiểu thuyết trinh thám, tâm lý của Stephen King, đã được đề cử giải World Fantasy Award for Best Novel năm 1988. Nói về một tiểu thuyết gia nối tiếng sau khi bị tai nạn giao thông đã được “giải cứu” bới một fan hâm mộ cuồng nhiệt, và sau đó bị giam giữ trong căn nhà trên núi của bà ta. Tiểu thuyết đã được chuyển thể thành phim năm 1990 và mang lại cho Kathy Bates giải Oscar dành cho Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất năm đó (trong vai fan hâm mộ)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà nếu Araragi-kun và Kanbaru đã gặp nhau, hẳn họ sẽ không làm chuyện gì khinh suất… cũng không chắc. Có lẽ lý do Gaen-san đến thị trấn này có liên quan đến Kanbaru. Thế thì có khả năng Araragi-kun gặp cậu nhóc nửa vampire kia và lại đánh nhau mất … haizz.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không hiểu cậu ấy định làm gì, Senjougahara-san thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hmm. Tôi không nghĩ được lời nào để an ủi cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi tôi cũng vì hai người bọn họ mà lo lắng, nhưng đứng trên lập trường của Senjougahara-san thì chắc còn đau buồn hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi, quên đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô ấy nói vậy, có vẻ như cô ấy đã phải kiềm chế, nuốt những lời muốn nói lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về mặt này, sức nhẫn nại của cô ấy thực sự đáng sợ không kém gì tính chủ động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể đó là điều một cô gái phải đồng hành với một loài quái dị trong suốt hai năm cần có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ không muốn từ bỏ, nhưng tớ giỏi chờ đợi — do đó tớ sẽ làm một thục nữ đợi họ trở về.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi nào bọn họ về sẽ dạy bảo sau.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế cũng là thục nữ sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như kể cả khi Araragi-kun và Kanbaru-san thoát khỏi tình huống hiểm nguy mà họ đang phải đối mặt, thì vẫn còn một thử thách đáng sợ khác đang chờ đợi họ vượt qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thôi không nói đến chuyện đấy nữa, chúng ta có một vấn đề trước mắt quan trọng hơn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có thể họ đang gặp rắc rối, nhưng chúng ta cũng vậy — Hà Hổ, phải không? Chúng ta chắc phải đánh cuộc một lần, tin tưởng Gaen-san đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự thận trọng khi cô ấy nhấn mạnh chữ “đánh cuộc” chắc hẳn đến từ kinh nghiệm bản thân khi đã bị lừa bởi 5 kẻ lừa đảo. Với lại, một trong số những kẻ đã lừa cô ấy là Kaiki Deishuu, cũng giống Oshino-san, là sư đệ của Gaen-san –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu nói đến ‘Hà Hổ’ (苛虎 kako) làm tớ nhớ đến ‘quá khứ’ (過去 kako) đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Quá khứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ — thế nghe giống hơn là ‘Hỏa Hổ’ (虎 tora), phải không? Và cũng có thể thấy nó liên quan đến ‘trauma’ (トラウマ torauma, chấn thương).”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trauma?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, không, tớ xin lỗi, chơi chữ thế thật tệ — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế thì thường quá, Senjougahara-san xấu hổ nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi khi cô ấy vẫn chơi chữ thế này một cách tự nhiên, như thể đó là phương thức biểu đạt mà cô ấy thích nhất vậy, nhưng khi cô ấy cố tình muốn chơi chữ thì thật tệ hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi biết cô ấy định nói gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá khứ — và con Hổ à.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ — Ừm, chúng ta không thể chỉ ngồi đây nói đùa nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa chẳng ai cười cả, Senjougahara-san nói với giọng phi thường nghiêm túc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bỏ qua vấn đề tên gọi hay nó có thật là loài quái dị mới hay không đi, nhưng không phải nó thực sự rất nguy hiểm sao? Dù sao cũng không giống con cua của tớ hay con sên của Mayoi-chan, nó có tính hướng ngoại hơn là hướng nội, tương tự như cánh tay trái của Kanbaru — ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả? Ý cậu là sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý cậu là sao, ý tớ là gì ấy à…? Sao cậu có thể không biết?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san tức giận nói, nhưng thật sự là tôi không biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đang nói đến điều gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi cho cô ấy chỉ để hỏi ý kiến về cái tên Hà Hổ mà Gaen-san vừa cho tôi biết (nguồn gốc cái tên có vẻ có chút phức tạp) — thấy Senjougahara-san phản đối chuyện này, cõ lẽ tôi nên bình tĩnh lại mới phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải chuyện đó. Cả nhà cậu và trường bổ túc liên tiếp bị cháy, đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Nhưng đáng tiếc là chưa có bằng chứng nào cho thấy con hổ liên quan đến những vụ đó cả — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không cần biết có liên quan hay không. Chỉ đơn giản là, ngoài điểm chung là chúng đều là những nơi cậu đã biết rõ từ lâu, không phải còn một chi tiết nhỏ tương đồng nữa sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy đã nói đến thế — nhưng tôi vẫn chưa hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không, có vẻ như tôi đã hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi lại,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
quay mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, hỏa hoạn xảy ra ở những nơi đó sau khi tớ gặp con Hổ — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, không phải chuyện đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Senjougahara-san nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy có lẽ thấy khó nói — nên muốn tôi tự nhận ra điều đó — nhưng cuối cùng cô ấy cũng nói rõ ràng ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những nơi cậu vừa ngủ lại liên tiếp xảy ra hỏa hoạn ngay sau đó, không phải sao?“&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cách khác, nếu chuyện này tiếp tục, căn hộ tớ ở hoặc nhà Araragi cũng sẽ bị cháy trong tối nay?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô ấy nói với một giọng hờ hững, thực ra,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đây mới giống — một lời đe dọa hơn bất cứ gì khác.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/056&amp;diff=242791</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/056</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/056&amp;diff=242791"/>
		<updated>2013-04-16T14:03:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Có lẽ là hơi khoe khoang, nhưng thư viện thị trấn chúng tôi có nguồn sách rất đa dạng và phong phú. So với quy mô của thị trấn, nó hoàn to...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Có lẽ là hơi khoe khoang, nhưng thư viện thị trấn chúng tôi có nguồn sách rất đa dạng và phong phú. So với quy mô của thị trấn, nó hoàn toàn có thể tự hào về lượng sách có được, và có lẽ do sở thích của thủ thư hay là giá trị truyền thống còn sót lại, những giá sách của thư viện đầy những tác phẩm học thuật chứ không phải những cuốn sách best-seller đang bán chạy, mang đến không khí của một bảo tàng chứ không chỉ là của một thư viện địa phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lạc đề chút, hồi Oshino-san còn ở thị trấn này, ông ấy đã nhờ tôi mượn sách ở đây nhiều lần (vì Oshino-san không phải dân ở đây nên không thể làm thẻ thư viện được).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nó có một sai lầm nghiêm trọng là đóng cửa vào Chủ nhật, nhưng từ bé tôi đã đến thư viện này thường xuyên. Nếu nói đến những bài học cần thiết của cuộc đời, có thể nói là tất cả tôi đều học được từ đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ mà cha mẹ không dạy tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã học được ở thư viện này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gần đây, tôi thường dạy Araragi-kun ở đây, nhưng kể cả khi đến lượt Senjougahara-san làm gia sư cho Araragi-kun, tôi vẫn đến đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra thì, từ khi 15 tuổi tôi đã đọc gần hết sách ở đây rồi, nhưng vì thích bầu không khí này, cho dù không cần thiết tôi vẫn đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa đó là nơi thích hợp nhất để học tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cho dù nó có thể không phải “nhà của tôi”, nhưng đó là một trong những nơi tôi cảm thấy tĩnh tâm nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, hôm nay tôi không đến để chơi — tôi tới để nghiên cứu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào, Tsubasa-chan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chào. Cháu đi quanh quẩn chút.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chào nhân viên thư viện mà tôi quen xong, tôi bắt đầu chọn năm cuốn sách đáng tin cậy từ xưa, và ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, chỗ gần như đã là chỗ ngồi cố định của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc số hóa toàn bộ danh mục sách đã được tiến hành ở nhiều thư viện, nhưng ở đây thì chưa, nên tôi phải tìm từng cuốn sách một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả đều là những cuốn sách tôi đã từng đọc, nhưng trí nhớ của tôi cũng không phải hoàn mỹ, hơn nữa trong trường hợp này thì trí nhớ của tôi không thể tin tưởng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù gì thì tôi có thể cắt bỏ những gì bất lợi với bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là việc tôi đã làm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói như mẹ của Araragi-kun, tôi sẽ quay mặt đi khi tôi muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả những sự kiện trong Tuần lễ Vàng, tôi đã hoàn toàn quên sạch tất cả những việc mình đã làm, và thậm chí đến bây giờ tôi cũng không thể nhớ lại — không, có vẻ như tôi không muốn nhớ đến nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đẩy tất cả những ký ức đau thương đó ra khỏi bản thân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đẩy chúng — cho Hanekawa Hắc ám.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Đó là lý do tại sao ký ức của tôi, kiến thức của tôi và thậm chí suy nghĩ của tôi không thể tin tưởng được — nên nếu tôi muốn làm gì, nếu tôi vẫn muốn vùng vẫy trong vô vọng, tôi không còn cách nào khác ngoài đọc lại những quyển sách như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từng dòng một, từng chữ một,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
tập trung tinh thần,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải đọc, ghi nhớ tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Mmn,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, dù đã sắp đến giờ thư viện đóng cửa — cũng không phải chỉ có đọc 5 cuốn lúc đầu, mà giờ đã lên đến 15 cuốn sách chuyên ngành, không có một cuốn sách nào nói đến sự xuất hiện của loài quái dị gọi là Hà Hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hừm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quyết chí ắt làm nên, nhưng kết quả này thật sự thảm hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cứ nghĩ tôi sẽ có thể tìm được rất nhiều thông tin liên quan đến chủ đề, như Oshino-san mọi khi vậy… nhưng chuyện có vẻ không dễ dàng đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự là việc tìm một miêu tả phù hợp về loài quái dị là bất khả thi đến vậy sao? hay là tôi đã không để ý kỹ? có khả năng nó có trong sách nhưng tôi, không muốn biết, nên đã cố tình quay đi chỗ khác–&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nếu thế từ giờ mình sẽ không thể tin tưởng được bất cứ thứ gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẫn là tôi, ngay từ đầu đã không thể tin tưởng được gì. Tôi đang cố làm gì đó — cố gắng cải thiện tình hình này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không gì có thể tin được, tôi có thể lợi dụng sự thiếu tin cậy này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu thư viện không được, tôi có thể tìm trên Internet, nhưng nói thật thì tôi không thích cách đó chút nào. Nếu tìm hiểu những gì đang diễn ra ngay lúc này thì Internet đúng là một công cụ tuyệt vời, nhưng tìm kiếm thông tin trong quá khứ thì sẽ không thiếu những sai sót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đúng hơn, nó không hiệu quả trong tìm kiếm những truyền thuyết về quái dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên cũng có thể tôi sẽ tìm được chút manh mối nào đó, và khi không còn kế hoạch nào khác, việc bài xích thông tin số cũng thật vô nghĩa — dù gì thì đó là một cách mà Oshino-san, người ghét các loại máy móc, sẽ không thể làm được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang trong thư viện nên tôi đã tắt điện thoại, có lẽ khi ra ngoài tôi sẽ thử tìm kiếm trên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã quyết định, tôi đi trả lại tất cả số sách tôi đã lấy ra. Tôi không biết trí nhớ của tôi chính xác đến mức nào, nhưng ít ra đó vẫn là một công việc đơn giản, cứ như thể tôi đã ghi nhớ vị trí của tất cả sách trong thư viện vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hôm nay cháu đi một mình sao, Tsubasa-chan?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên đường, một nhân viên khác hỏi, không phải người đã chào tôi. Cô ấy đã thấy tôi và Araragi-kun đi cùng nhau đến thư viện nhiều lần, nên chắc hỏi có ý này. Xem ra cô ấy đã hiểu lầm rằng Araragi-kun và tôi là một cặp, nhưng Araragi-kun có vẻ như không để ý thấy, do đó tôi cũng chẳng buồn sửa lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, hôm nay cháu đi một mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như đã nói ở trên, trước đây tôi đã từng đi một mình rất nhiều lần, nhưng có vẻ như tôi không phải người đáng chú ý cho lắm (ít ra là trong mắt người này).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmm. Sắp đến giờ đóng cửa rồi, cháu đã tìm được gì chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, cháu xong rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng có kết quả, nhưng chắc chắn việc tìm kiếm của tôi đã kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân viên quản lý liếc nhìn số sách tôi mang để trả về giá và nói “trông có vẻ nặng đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta nghĩ một khi sách điện tử trở nên thông dụng, mọi người sẽ không phải lo về trọng lượng cuốn sách nữa. Mà đến lúc đấy thư viện không biết có còn cần thiết không nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu không biết. Cháu nghĩ như bây giờ cũng ổn mà, sách điện tử dù gì cũng chỉ là những hình ảnh trên máy tính. Sách không phẳng, mà là lập thể, thế này mới gọi là sách chứ, có khối lượng… Kể cả khi sách điện tử phổ biến, cháu cũng không nghĩ người ta sẽ quên đi sách, như những người sưu tập figure ấy, họ có bao giờ nói ‘chỉ cần có ảnh là đủ rồi’ đâu, sách thực sự vẫn sẽ có chỗ đứng của mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ý tưởng số hóa những cuốn sách thật vớ vẩn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tốt hơn là không nên xem sách và sách điện tử là cùng một thể loại, cũng như văn học và điện ảnh vậy — đó không phải một sự chuyển tiếp hay phát triển, đó là một thể loại hoàn toàn mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta cũng hy vọng thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ cô ấy cũng không muốn tranh luận thêm với một nữ sinh trung học, cô nhân viên thư viện mỉm cười, nhìn tiêu đề những cuốn sách tôi đang mang,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cháu có hứng thú với ma sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy hỏi tôi, tỏ vẻ khó hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng chắc chắn không có vẻ gì là những cuốn sách một nữ sinh trung học thanh lịch đọc ngấu nghiến, do đó hẳn việc này có chút khó hiểu. Những nhân viên lâu năm hơn đã biết đến sở thích đọc sách (bừa bãi) của tôi, nhưng đây là một người mới làm chưa lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng, có chút — đó là cho dự án ở trường ạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên là tôi không thể giải thích mọi chuyện, do đó tôi trả lời một câu mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu thế thì có một số sách ở bên Sách Mới đấy. Cháu đã đọc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa — chưa ạ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nhắc đến mới nhớ, tôi chưa kiểm tra bên đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ chắc không còn thời gian để đọc nữa rồi, nhưng cháu có thể mượn về.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vâng ạ, cháu cũng nghĩ vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù nói vậy, tôi cũng không kỳ vọng gì nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật quá là tình cờ nếu thông tin về loại quái dị tôi tìm kiếm lại ở trong chính cuốn sách cuối cùng mà tôi suýt nữa đã bỏ qua — nhưng mà thử thì cũng chẳng mất gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mượn cuốn sách vừa được giới thiệu rồi rời thư viện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hm? Đợi đã. Một… cuốn sách mới sao.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sách mới —loài mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi tôi cho cuốn sách vào cặp, đột nhiên tôi nghĩ tới — không, nói là đột nhiên tôi nghĩ tới thì cũng không hẳn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì Gaen-san đã nói ngay từ đầu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Loài quái dị sẽ do chính tôi đặt tên —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu tìm kiếm nhiều đến vậy vẫn không có chút manh mối nào… phải chăng, cũng giống Hanekawa Hắc ám, con hổ này là một loài quái dị mới — “&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/055&amp;diff=242790</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/055</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/055&amp;diff=242790"/>
		<updated>2013-04-16T14:03:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Kanbaru-san nghỉ học.  Tôi chạy vào lớp vừa kịp trước lúc chuông reo (nói thế thôi, chứ tất nhiên là tôi không bao giờ chạy trên hành lang...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Kanbaru-san nghỉ học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chạy vào lớp vừa kịp trước lúc chuông reo (nói thế thôi, chứ tất nhiên là tôi không bao giờ chạy trên hành lang. Việc tôi di chuyển với tốc độ như đang tham gia vào một cuộc thi đi bộ nhanh đã hơi — không, đã rất đáng ngờ rồi) do đó tôi chỉ có thể đến lớp năm hai của Kanbaru-san trong giờ ra chơi sau tiết một.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, Hanekawa-san.” “Đó là Hanekawa-senpai.” “Ồ, là Hanekawa-senpai thật sao!” “Người mà Kanbaru-san luôn nhắc đến” “Đó là Hanekawa-san, bạn cùng lớp với Senjougahara-san” “Không, Hanekawa-senpai là người đã giúp đỡ Araragi-senpai.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…tôi quá nổi tiếng ở đây, không hiểu tại sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chỉ muốn quay mặt chạy đi, nhưng cuối cùng vẫn nén xúc động để hỏi về Kanbaru-san — và câu trả lời đã được nhắc đến phía trên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như cô ấy không liên lạc với ai, đến cả giáo viên chủ nhiệm và bạn học cùng lớp cũng không (dù đó dường như là chuyện đương nhiên, nhưng tôi đã thở phào nhẹ nhõm khi biết Kanbaru-san thực sự có bạn trong cùng lớp).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kanbaru-san là một học sinh rất chăm chỉ, do đó rất hiếm khi cậu ấy nghỉ học mà không xin phép … bọn em đều rất lo lắng cho cậu ấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người nổi tiếng trong một cộng đồng cũng là một việc phổ biến, nhưng có một sự khác biệt quá lớn giữa hình ảnh của Kanbaru-san ở đó và hình ảnh của cô ấy trong mắt chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
……Không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ là mọi chuyện nên như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một người mà trong mắt ai cũng như nhau mới là lạ — giống như tôi vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người là học sinh gương mẫu trong mắt bất cứ ai — đó mới là không bình thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị có tin tức gì không, Hanekawa-san?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị hỏi như vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
là điều duy nhất tôi có thể nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị xin lỗi. Chị chẳng biết gì cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời này hình như hơi lạnh lùng, nên cô bé đó trông có vẻ rất ngạc nhiên, tôi cảm thấy xấu hổ và rời khỏi lớp Kanbaru-san ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật xin lỗi giáo viên của tôi, vì việc này, trong suốt tiết 2 tôi chẳng nghe được chữ nào — tôi đã rất lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun, tất nhiên là cũng vắng mặt. Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, thật ra mà nói, từ tiết 1 tôi đã chẳng nghe giảng được rồi — sau khi nghe tin về trưởng bổ túc đã bị thiêu rụi mà Gaen-san vừa nói, tôi không thể bình tĩnh lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể tưởng tượng được nơi mà chúng tôi từng có nhiều kỷ niệm, hơn nữa lại là địa điểm hẹn gặp giữa Araragi-kun và Kanbaru-san tối qua, giờ đã bị thiêu hủy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên sau khi chia tay Gaen-san và Episode-kun, tôi kiểm tra tin tức trên điện thoại và xác nhận đó không phải là một lời nói dối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thậm chí còn có ảnh nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong mắt tôi là bức ảnh chụp thảm trạng của tòa nhà – thậm chí có thể làm người ta hoài nghi nơi đó có thật là được làm bằng bê tông hay không – nơi đầy những kỷ niệm đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ nó đã hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tự hỏi không biết Senjougahara-san sẽ nghĩ gì nếu cô ấy biết chuyện này, không nói đến sự mỏng manh của mọi vật trên thế gian, nhưng nếu tôi cân nhắc tình hình hiện tại thì rõ ràng giờ không phải là lúc để hoài niệm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện quái gì — đã xảy ra tối qua?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun và Kanbaru-san vẫn ổn chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lo lắng đến đứng ngồi không yên, dù là trong giờ học hay giờ ra chơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
…Tuy vậy — thực tế việc tôi có thể tiếp tục ngồi học cả ngày mà không bỏ về sớm có nghĩa là tôi tin hai người họ vẫn bình yên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thâm tâm tôi cố tự nhủ rằng hai người đó sẽ không bị thương trong hỏa hoạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đầu tôi cũng không chắc mình có thể tin vào cảm giác này không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ đơn giản chỉ là tôi tin tưởng Araragi-kun và Kanbaru-san, rằng họ có thể vượt qua mọi khó khăn và, do đó, không cần phải lo lắng cho họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cũng không đúng. Cái này không nghĩ cũng phải biết chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Araragi-kun dưới tình huống như thế không bao giờ có thể bình tĩnh khoanh tay đứng nhìn, cậu ấy luôn luôn dính đến những vụ nguy hiểm chết người, cậu ấy không có khuynh hướng tự hy sinh, nhưng tự làm khổ mình thì có. Vì tôi hiểu cậu ấy quá rõ nên thật khó có thể tưởng tượng cậu ấy sẽ an toàn trong một tình huống như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn Kanbaru-san, đáng tiếc là, không gần gũi với tôi đến mức tôi có thể tin tưởng cô ấy bình an vô sự (và xét đến trường hợp của Senjougahara-san, có khi cô ấy coi tôi là kẻ thù cũng nên).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao tôi lại có thể chắc chắn đến thế về sự an toàn của họ — ít ra thì tôi tin họ không bị thương vì hỏa hoạn,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Bởi vì mình biết thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thì thầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang trên đường trở về sau tan học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng ra thì cũng không hẳn là “đường trở về” — tôi không trở về nhà Araragi ngay, mà đi dạo một vòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải, vì mình biết — Mình biết vụ hỏa hoạn không liên quan gì đến Araragi-kun hay Kanbaru-san.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã không biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ‘tôi’ mà không phải là tôi thì biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ là, đêm qua — khi tôi trở thành Hanekawa Hắc ám, tôi đã thấy, và tôi đã biết. Tôi đã biết rằng 2 người họ an toàn. Tôi biết rằng sau khi Araragi-kun và Kanbaru-san gặp mặt, họ đã chuyển sang địa điểm khác — tôi biết rằng việc đó không liên quan gì đến vụ hỏa hoạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là điều Gaen-san đã nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó — là việc của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hơn nữa, vụ hỏa hoạn — có liên quan đến mình.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba ngày trước, nhà Hanekawa đã bị thiêu rụi hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn hôm qua, trường bổ túc đó đã cháy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ trong 3 ngày — 2 tòa nhà có liên quan rất lớn với tôi đều đã bị thiêu rụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có ngu mới không nghĩ đến việc 2 sự kiện đó có liên quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm vào đó cả hai vụ đều xảy ra ngay sau khi tôi gặp con hổ — tôi không thể không lo lắng về chuyện đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vụ hỏa hoạn ở nhà Hanekawa vẫn chưa xác định được nguyên nhân, và như những gì được biết trên mạng, vụ ở trường học đó cũng vậy. Cả hai nơi đều không phải là những nơi hay dùng đến lửa, cho nên có lý do để nghi ngờ đó là do có người phóng hỏa –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phỏng hỏa… hử.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khả năng tệ nhất lướt qua trong đầu tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có khả năng là tôi, khi là Hanekawa Hắc ám, là hung thủ. Nói cách khác là kẻ đã phóng hỏa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại những hành động bạo lực kinh người do Hanekawa Hắc ám gây ra trong Tuần lễ Vàng, đó là một khả năng hoàn toàn có thể xảy ra trong thực tế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn nữa, không phải là tôi chưa từng ước vô số lần cho nhà Hanekawa đó ‘biến mất’ — và hiện nay, có thể nói là điều ước của tôi đã trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khả năng đó là vô cùng cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy không ổn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải là chuyện như thế không thể xảy ra — mà là về phần ‘tình huống tệ nhất’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không thể nói rõ ràng, nhưng tôi có cảm giác rằng thậm chí một kết cục tệ hơn đã được chuẩn bị để chờ tôi ở phía trước. Một kết cục mà tôi không dám chấp nhận — dù nó luôn mở rộng miệng nằm đó đợi tôi rơi vào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, đó là sự thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một sự thật khó chấp nhận — đang chờ tôi phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là con đường mà tôi phải đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giờ có thể là lúc — quay đầu lại, mình nghĩ thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu như tôi có thể nhắm mắt — ngoảnh mặt đi dù chỉ một lúc,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
chỉ cần đợi được đến ngày mai, có lẽ tôi sẽ có thể bước tiếp trên con đường của mình mà không cần tiếp nhận sự thật này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ sẽ lại như cũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sẽ tiếp tục là Hanekawa Tsubasa, như từ trước tới nay vẫn vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là bạn thân nhất của Araragi-kun, là Hanekawa Tsubasa — là chính tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẫn là tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nhưng,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, nhưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không biết lúc này Araragi-kun đang phải chiến đấu với thứ gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chắc chắn cậu ấy đang chiến đấu với cái gì đó — cùng với Mayoi-chan và Kanbaru-san, với Shinobu-chan trợ giúp, lại liều mạng như thường lệ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, tôi cũng sẽ chiến đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu điều đó có nghĩa là không chạy trốn, thì tôi cũng sẽ không quay mặt đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ là lúc phải đối mặt — giữa tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
với chính phần trái tim đã bị cắt bỏ khỏi mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện này — có lẽ là như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải… con hổ đó,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày mà học kỳ mới bắt đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên đường tới trường tôi đã gặp – con hổ khổng lồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những chuyện này bắt đầu sau khi tôi gặp con hổ đó.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghĩ thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cũng không chắc chắn lắm về điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Gaen-san đã gọi nó là… Hà Hổ, phải không nhỉ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó hẳn là bước đầu để tiếp cận nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã tới trước cửa thư viện.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/054&amp;diff=242789</id>
		<title>Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa Hổ/054</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Bakemonogatari/Nekomonogatari/Tsubasa_H%E1%BB%95/054&amp;diff=242789"/>
		<updated>2013-04-16T14:02:27Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: Created page with &amp;quot;Cô ấy nói tên mình là Gaen Izuko.  Với bộ quần áo rộng thùng thình trên cơ thể nhỏ nhắn đó, cách ăn mặc của cô ấy thật không phù hợp...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Cô ấy nói tên mình là Gaen Izuko.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với bộ quần áo rộng thùng thình trên cơ thể nhỏ nhắn đó, cách ăn mặc của cô ấy thật không phù hợp chút nào— tất nhiên sau khi vừa thất bại trong việc đoán tuổi Episode-kun, tôi không còn cảm thấy tự tin trong việc đoán tuổi của bất kỳ ai khác nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu bảo cô ấy tầm 20 tuổi thì tôi cũng tin, nhưng nếu cô ấy thực sự là sư tỷ của Oshino-san thì chắc ít nhất phải hơn 30 rồi, dù nói thật thì tôi trông cô ấy như vẫn còn tuổi teen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà dù tôi có nói gì đi nữa, sự bình tĩnh của cô ấy làm cho việc đoán tuổi trở nên vô nghĩa — cô ấy có khí chất của một cao nhân lánh đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ tưởng tượng nếu có một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc trước mặt thì thật tầm thường và vô nghĩa nếu cứ nghĩ đến tác phẩm được tạo ra ở đâu, vào thời đại nào, hay do ai sáng tạo — trên người cô ấy tồn tại một cảm giác mạnh mẽ không ai có thể phản đối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho trang phục đang mặc không phù hợp nhưng cô ấy trông vẫn tuyệt — nếu một người bình thường có thân hình cỡ S mà thử mặc đồ cỡ XL thì sẽ chỉ làm người khác có ấn tượng đó là người có khiếu thời trang kỳ cục, nhưng cô ấy trông vẫn trang nhã.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cô ấy đội mũ bóng chày lệch và xỏ chân vào giày như thể dép lê thì vẫn không hề có vẻ gì là thô kệch, ngược lại cho thấy gu thời trang đặc biệt của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này, Sode — cậu không đến chỗ hẹn làm ta phải đi đón đây. Hóa ra cậu gặp người quen à, xin lỗi đã quấy rầy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là câu đầu tiên tôi nghe cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy tươi cười nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách nói chuyện của cô ấy có vẻ lạ — cứ như cô ấy đang thuyết minh chi tiết cho từng hành động của mình vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô ấy đang cố che giấu cảm giác này bằng nụ cười của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmmn? Ồ? Vậy đây là…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cô ấy nhìn sang phía tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Hanekawa, Tsubasa-san… phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, vâng — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bị xưng tên trước khi tôi tự nói ra — tôi ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, tôi đã bị sốc khi Episode-kun nói đó là sư tỷ của Oshino-san — nhưng thậm chí nếu cô ấy đã từng nghe Episode-kun hay Oshino-san kể về tôi, cô ấy cũng không thể nhận ra được tôi là Hanekawa Tsubasa khi giờ tôi đã cắt tóc. Ít nhất là nếu không có nhãn lực của vampire.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
” — đúng vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ, ồ, thật ngạc nhiên. Nhờ hành động đột xuất này của ta nên mới có cơ hội gặp được em. Chuyện này làm ta rất vui, Tsubasa-chan. Ta không nghĩ Meme đã kể gì về ta, nên ta phải tự giới thiệu vậy. Ta là Gaen Izuko, sư tỷ của cậu ta. Cậu ta gọi ta là Gaen-senpai. À bình thường thì chỉ gọi là ‘Senpai’ thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải nói là cô ấy có một kiểu nói chuyện thật kỳ quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra là một màn tự giới thiệu thật kỳ quái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải tôi hẹn với cô ta đâu, Gaen-san — tôi tình cờ gặp lại cố nhân nên chỉ muốn đàm đạo chuyện xưa chút thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Episode-kun nói, có vẻ bất mãn (dù tôi hơi bất ngờ khi cậu ta nói ‘chỉ muốn’ làm thế thôi) nhưng Gaen-san đáp, “Thế thì có gì khác nhau đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy không để ý những chuyện như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu hai người đàm đạo xong chuyện xưa hay cái gì đấy xong rồi thì chúng ta đi đi — chúng ta đang chạy đua với thời gian đấy, từng giờ từng phút một. Yotsugi chắc cũng không lâu nữa sẽ đến, nhưng chúng ta không có thời gian chờ đợi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Yotsugi? Là ai vậy?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cậu không cần biết đâu, Sode. Mà dù sao đây cũng không phải là chuyện của tất cả mọi người, cũng không phải chỉ của riêng ta. Thật ra thì ta đã hy vọng là Meme hay Deishuu sẽ đến. Nhưng 2 tên đó là lãng khách phiêu bạt biết đâu mà tìm. Còn Yotsuru thì ta không muốn nó đến đây một chút nào.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị chỉ nói chuyện cho mình nghe thôi à — đừng có nói như thể ai cũng hiểu chị đang nói về cái gì như thế.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Episode-kun không che giấu sự bất mãn, nhưng phản ứng đó chẳng ảnh hưởng gì đến cô ấy cả,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tsubasa-chan,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gaen-san nói với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách nói chuyện của cô ấy quá tự do rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bình thường thì ta sẽ tham gia vào cuộc nói chuyện của em với Sode, có thể sẽ mua nước trái cây cho hai người ở máy bán hàng tự động đằng kia nếu hai đứa thích, vì ta là người lớn ở đây, nhưng tình huống thì đang rất khẩn cấp như em vừa nghe rồi đấy. Xin lỗi nhưng ta sẽ mang Sode đi cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ… vâng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không phiền đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra nếu cô ấy mang cậu ta đi thì tôi còn thở phào nhẹ nhõm trong lòng ấy chứ — nghĩ đi nghĩ lại thì cậu ta cũng thật đáng sợ (thực ra thì ký ức về thời điểm tôi bị giết đã không còn, nhưng thân thể tôi vẫn nhớ rõ, bụng tôi vô cùng đau đớn) và tôi còn phải tới trường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ còn rắc rối hơn nếu cô ấy mời tôi nước trái cây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do đó ta không thể giúp em giải quyết vấn đề với con hổ vào lúc này được. Em phải tự mình làm gì đó thôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề — với con hổ của tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợi đã… sao cô ấy…?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chắc cô ấy đã nghe thấy tôi nói chuyện với Episode-kun lúc trước — không, từ khoảng cách đó thì không thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tại sao chứ — chuyện này là ở một đẳng cấp khác hẳn so với việc cô ấy đoán ra tên tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng không có vẻ gì là cô ấy đọc ý nghĩ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì khi nói chuyện với Gaen-san tôi không nghĩ gì đến con hổ cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm? Sao trông sắc mặt lạ vậy? Việc ta biết đến con hổ cũng không có gì đáng ngạc nhiên đến thế chứ? Không có gì là ta không biết cả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không có gì — chị không biết?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy nói,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không gì không biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
đầy tự tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô ấy thực sự biết —&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô ấy đã nắm được toàn bộ câu chuyện,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta chắc chắn chỉ trong nay mai em sẽ lại phải đối mặt với con hổ đó. Sớm thôi chính em sẽ là người đặt tên cho nó, loài quái dị với sức mạnh vô song, trước nay chưa ai từng thấy, Hà Hổ (‘hà’ trong ‘hà khắc’). Nhưng sẽ không ai giúp em. Sẽ không ai cứu em. Vì đó là vấn đề của chính em. Không phải vấn đề của ta, cũng không phải của chàng trai mà em yêu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái g— “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghẹn lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chàng trai tôi yêu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ý ta là Araragi-kun. Đừng nói là em không biết cậu ta đấy nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gaen-san nói, cứ như thể đó là chuyện gì đó cực kỳ rõ ràng và là một kiến thức phổ thông vậy — cứ như trừ tôi ra tất cả mọi người đều biết ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ra thì,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thực sự chẳng biết gì cả, phải không, Tsubasa-chan — “&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy nói như thể đang khinh thường tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
như thể cô ấy thương hại tôi — và thông cảm cho tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
như đang nhìn vào một đứa trẻ đáng thương hại vậy,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
cô ấy nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thậm chí còn không biết rằng mình chẳng biết gì cả. Em thật ngu ngốc (無知 muchi) đến nỗi không biết rằng mình ngu ngốc nữa, ta nghĩ thế. Ahaha, nếu ta mà cứ nhắc đi nhắc lại từ ‘ngu ngốc’ như thế thì nghe như ta đang nói về thân hình đầy đặn với những đường cong hấp dẫn của em mất (むちむち muchimuchi). Xấu quá phải không? Ta là người mảnh mai nên ta cũng thật ghen tỵ về khoản đó đấy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mà đúng là không biết rằng mình không biết thì vẫn tốt hơn — kể cả con bù nhìn rơm không não không ai thương xót cũng có thể chịu đựng tốt hơn em khi biết sự thật em là một kẻ ngốc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“..Cô…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói. Giọng tôi đang run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không biết tại sao giọng tôi lại run rẩy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù là khi đối mặt với Episode-kun trong kỳ nghỉ xuân đó — giọng tôi, thân thể tôi cũng không run rẩy như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô — nghĩ cô biết gì về tôi chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không gì không biết. Đó là lý do,”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta không gì không biết, Gaen-san nhắc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần lại một lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô ấy đã lặp đi lặp lại câu này rất nhiều lần trước đây rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ như cô ấy chỉ đơn giản nói ‘chào buổi sáng’, ‘chúc ngủ ngon’ hay ‘cảm ơn vì bữa ăn’, ‘tôi ăn xong rồi’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặp lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta biết rằng em chẳng biết gì cả. Nhưng đó cũng không phải điều gì đáng xấu hổ, vì chẳng có ai trên thế giới này biết gì cả. Họ tiếp tục sống, không ngừng bị lừa mà không biết. Em không phải ngoại lệ, cũng không có gì đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không phải ngoại lệ — không đặc biệt.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Em thích mọi người nói với em câu đó đúng không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gaen-san nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, vẫn như thể đang khinh thường tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta biết.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và đương nhiên ta cũng biết rằng đống đổ nát của ngôi trường bổ túc đó, nơi đầy những kỷ niệm của các em và Meme, đã bị thiêu trụi tối qua… à, và một lần nữa, ta lại nói đến một thông tin mà em chưa được biết. Phải vậy không, Tsubasa-chan ‘Chẳng-biết-gì-cả’?”&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=238262</id>
		<title>Sword Art Online ~Vietnamese Version~</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=238262"/>
		<updated>2013-03-31T12:47:12Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: /* Tập 6 - Ma Đạn */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Sword_Art_Online_Vol_01_cover.jpg|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
Sword Art Online (ソードアート・オンライン) là series light novel được viết bởi Reki Kawahara và vẽ minh họa bởi Abec. Series hiện có 10 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu thuyết Sword Art Online đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;&#039;Tiếng Việt&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Deutsche_Version~|Tiếng Đức]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_PL|Tiếng Ba Lan]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Russian_Version~|Tiếng Nga]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_Bahasa_Indonesia|Tiếng Indonesia]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Italian_Version~|Tiếng Ý]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha (của người Braxin)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online ~Versión Española~|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau tùy phiên bản.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thắc mắc, đóng góp, thảo luận, xin hãy đăng bài tại [http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=510270 [Project Discussion&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 người chơi khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống “Đăng xuất” trong game biến mất, tất cả sẽ bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần “Game Over” hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các mốc thời gian trong tác phẩm==&lt;br /&gt;
[[Mốc thời gian trong SAO|Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Các vấn đề dịch thuật ==&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~_Terms|Quy chuẩn dịch tên và các thuật ngữ]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Cập nhật tiến độ và đăng kí dịch==&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~_Registration|Trang thông tin về tiến độ dịch và phân chia nhân sự]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
Danh sách nhân vật đầy đủ hơn có thể xem tại [[Trang Wiki nhan vat SAO|trang wiki nhân vật ]](Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung).&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirigaya Kazuto/ Kirito - Hắc kiếm sĩ&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Kirito.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật chính của bộ truyện. Là người chơi solo, đồng thời cũng là một trong những người mạnh nhất trong SAO. Thường chỉ mặc một bộ quần áo màu đen.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Yuuki Asuna/ Asuna - Tia chớp&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Asuna.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính của phần Aincrad. Phó thủ lĩnh của Guild mạnh nhất trong SAO, nổi danh với khả năng dùng kiếm nhanh như chớp. Cô cũng được coi là người chơi nữ xinh đẹp nhất ở Aincrad.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirigaya Suguha/ Lyfa - Nữ tinh linh kiếm sĩ tộc Sylph&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:Lyfa - 250px.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính của phần ALO. Em gái của Kirito ngoài đời thực. Trong ALO cô là một nữ kiếm sĩ cực mạnh của tộc Sylph. &lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Lịch sử ==&lt;br /&gt;
*23 tháng 03, 2013&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 5  &lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 6 chương 7,8,9,10,11,12,13,14&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 7 &lt;br /&gt;
:* Hoàn tất ngoại Truyện &amp;quot;Khúc ca giữa đêm không sao&amp;quot; phần 18/20&lt;br /&gt;
*19 tháng 12, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 5 chương 1,2,3,4,5 và tập 7 chương 1,2,3,4,5,6,7,8,9&lt;br /&gt;
*31 tháng mười, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 4 chương 7 (100%)&lt;br /&gt;
*24 tháng mười, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập ME4, ME5, tập 4 chương 7 (50%), tập 4 chương 9 (100%) và Ngoại Truyện &amp;quot;Khúc ca giữa đêm không sao&amp;quot; (7/20 phần)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các thông tin cập nhật cũ hơn có thể xem ở trang [[Sword Art Online Vietnamese Version Update Page|thông tin Update]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ ngày 20 tháng 09 năm 2012, tất cả các chương của các tập còn lại sẽ được [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=424383 7421tran] edit và cập nhật lại trên baka-tsuki. Trụ sở chính của nhóm đặt tại [http://sonako.wikia.com/wiki/Sword_Art_Online].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Aincrad ([[Sword Art Online:Volume 1_Viet|Full Text]])- [http://www.mediafire.com/?th810d3165fwxof PDF (L to R)]- [http://www.mediafire.com/?jb5y0e79qb45x6r PDF (R to L])=== &lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 01 cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 17_Viet|Chương 17]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 18_Viet|Chương 18]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 19_Viet|Chương 19]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot;   &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 20_Viet|Chương 20]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 21_Viet|Chương 21]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 22_Viet|Chương 22]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 23_Viet|Chương 23]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 24_Viet|Chương 24]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 25_Viet|Chương 25]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Aincrad (Ngoại truyện SAO)([[Sword Art Online: Volume 2_Viet|Full Text]])===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 02 - cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Illustrations_Viet|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 1_Viet|Hắc kiếm sĩ (Aincrad tầng thứ 35, Tháng Hai năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art Online:Volume 2 Chapter 2_Viet|Hơi ấm trái tim (Aincrad tầng thứ 48, Tháng Sáu năm 2024)]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3_Viet|Bé gái trong sương sớm (Aincrad tầng thứ 22, Tháng Mười năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4_Viet|Chú tuần lộc mũi đỏ (Aincrad tầng thứ 46, Tháng Mười Hai năm 2023)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online:Volume_2_Author_Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 03 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 1_Viet|Chương 1]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 2_Viet|Chương 2]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 3_Viet|Chương 3]]  &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online 4 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 5_Viet|Chương 5]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 9_Viet|Chương 9]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 05 - cover.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 3_Viet|Chương 3]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 4_Viet|Chương 4]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 5_Viet|Chương 5]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 6_Viet|Chương 6]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 7_Viet|Chương 7]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 06 cover.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 8_Viet|Chương 8]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 9_Viet|Chương 9]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 10_Viet|Chương 10]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 11_Viet|Chương 11]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 12_Viet|Chương 12]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 13_Viet|Chương 13]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 14_Viet|Chương 14]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 15_Viet|Chương 15]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 17_Viet|Chương 17]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ ===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 07 -001.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 11_Viet|Chương 11]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Sớm và muộn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 08 - cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1_Viet|Một vụ án mạng trong vùng (Aincrad tầng thứ 57, Tháng Tư năm 2024)]] (SAO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 1_Viet|Phần 1]] &lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 7_Viet|Phần 7]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 8_Viet|Phần 8]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 9_Viet|Phần 9]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 10_Viet|Phần 10]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 11_Viet|Phần 11]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 12_Viet|Phần 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2_Viet|Caliber (ALfheim, Tháng Mười Hai năm 2025)]] (ALO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 1_Viet|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 3_Viet|Ngày đầu tiên (Aincrad tầng thứ nhất, Tháng Mười Một năm 2022)]] (SAO SS) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Alicization Khởi động===&lt;br /&gt;
[[File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Illustrations|Minh họa]]  (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Prologue I_Viet|Mở đầu I (Tháng thứ Bảy năm 372 Lịch Nhân Giới )]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Prologue II_Viet|Mở đầu II (Tháng Sáu năm 2026)]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Interlude I_Viet|Giao đoạn I]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1_Viet|Chương 1 (Tháng thứ Ba năm 378 lịch Nhân Giới)]] (chưa hoàn thành)(chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Author Notes_Viet|Lời bạt]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Alicization Vận hành===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 10 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 2_Viet|Chương 2 - Dự án Alicization (tháng Bảy năm 2026)]] (chưa hoàn thành)(chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 3_Viet|Chương 3 - Giải kiếm thuật Zakkaria (tháng thứ Tám năm 378 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 4_Viet|Chương 4 - Học viện Kiếm Sư (tháng thứ Ba năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Interlude II_Viet|Giao đoạn II]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Alicization Chuyển hướng===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 11 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Chapter 5_Viet|Chương 5 - Phong Ấn của Mắt Phải (tháng thứ Năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Interlude III_Viet|Giao đoạn III]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Chapter 6_Viet|Chương 6 - Hiệp Sĩ và Những Tù Nhân (tháng thứ Năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Ngoại truyện===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Khúc ca giữa đêm không sao|Khúc ca giữa đêm không sao]] (Aincrad tầng thứ 1, Tháng Mười Hai 2022) (Phần 18/20)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Luân khúc về thanh kiếm chuyển thoáng chốc|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc]] (Aincrad tầng thứ 2, 8 tháng Mười Hai 2022) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Ngày hôm trước|Ngày hôm trước]] (Aincrad tầng thứ 22, 24 tháng Mười 2024) (Phần 2/7)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Tiếng của nước, tiếng của búa|Tiếng của nước, tiếng của búa]] (Aincrad tầng thứ 48, tháng Mười Một năm 2024)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Vệt nắng giữa đông|Vệt nắng giữa đông]] ((Tân Aincrad tầng thứ 22, 31 Tháng Mười Hai 2025) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng|CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng]] (ngoại truyện của ALO)&lt;br /&gt;
*[[Accel World:Volume 10 Chapter 3_Viet|Đối đầu]] (crossover với tác phẩm Accel World)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Chỉ có một con đường duy nhất|Chỉ có một con đường duy nhất]] (Underworld, tháng Tám năm 2026)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Cái nôi của mặt trăng|Cái nôi của mặt trăng]] (Ngoại truyện của Alicization)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====Sword Art Online: Material Edition====&lt;br /&gt;
Material Edition (ME) là một series truyện doujinshi được viết bởi chính tác giả Kawahara Reki dưới bút danh &amp;quot;Kunori Fumio&amp;quot;, cũng là bút danh mà ông dùng khi đăng truyện Sword Art Online trên trang web cá nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*ME1: [[Sword Art Online:ME1: Những người tiên phong|Những người tiên phong]] (Aincrad tầng thứ 56, tháng Tư năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME2: [[Sword Art Online:ME2: Nhân vật chính|Nhân vật chính]]&lt;br /&gt;
*ME3: [[Sword Art Online:ME3: Trái tim bằng sứ|Trái tim bằng sứ]]&lt;br /&gt;
*ME4: [[Sword Art Online:ME4: Bàn tay lạnh, trái tim ấm|Bàn tay lạnh, trái tim ấm]] (Aincrad tầng thứ 50, tháng Chín năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME5: [[Sword Art Online:ME5: Hoa xô đỏ|Hoa xô đỏ]] (Kawagoe, tháng Một năm 2025)&lt;br /&gt;
*ME6: [[Sword Art Online:ME6: Cuộc quyết đấu ở Algade|Cuộc quyết đấu ở Algade]] (Aincrad tầng thứ 22, tháng Mười năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME7: [[Sword Art Online:ME7: Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện|Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME8: [[Sword Art Online:ME8: Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc - Chương đầu]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME9: [[Sword Art Online:ME9: Bản giao hưởng đơn sắc|Bản giao hưởng đơn sắc - Chương đầu]] (Aincrad tầng thứ 3, tháng Tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online: Progressive&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Sword Art Online: Progressive&#039;&#039;&#039; bắt đầu lại phần Aincrad của SAO, từ một hay hai ngày trước lần phá đảo Boss Tầng Một, và tiếp tục từ đó trở đi. Chương đầu tiên của series được bao gồm trong Anime dù không thuộc series Light Novel chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;u&amp;gt;Lưu ý:&amp;lt;/u&amp;gt;&#039;&#039;&#039; Xin hiểu rằng những ngoại truyện trong series này có vài thay đổi so với bản gốc trên web của tác giả, cũng đã được dịch ra phía trên.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Progressive Vol 1 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Chapter 1_Viet|Khúc ca giữa đêm không sao (Aincrad tầng thứ 1, tháng Mười Một 2022)]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Intermission_Viet|Quãng nghỉ - Nguyên do của những chiếc ria]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Chapter 2_Viet|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai 2022)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Afterword_Viet|Lời Bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Nhân sự ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)/PR===&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
====Active====&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] &lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Chronus79|Chronus79]]     (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Minhtun|Minhtun]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Obi-kun|Obi-kun]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:TheLegions|TheLegions]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Quocduy|Quocduy]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Thefirst244|Thefirst244]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Viemlong11|Viemlong11]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Jedymatter|Jedymatter]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Hard boileD|Hard boileD]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
====Inactive====&lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]](Ngoại truyện 4, tập 2)&lt;br /&gt;
:*[[User:Lindawu|Lindawu]] (Mở đầu, tập 7)&lt;br /&gt;
:*[[User:Zerovampire00|Zerovampire00]] (Ngoại truyện)&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:7421tran|7421tran]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:C.ronaldovip|C.ronaldovip]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Whalewars|Whalewars]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
== Tổng quan series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - Aincrad (Tháng Tư 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867760-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 2 - Aincrad (Tháng Tám 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867935-0&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 3 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Mười Hai 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868193-3&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 4 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Tư 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868452-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 5 - Ma Đạn (Tháng Tám 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868763-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 6 - Ma Đạn (Tháng Mười Hai 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870132-7&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ (Tháng Tư 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870431-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 8 - Sớm và muộn (Tháng Tám 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870733-6&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 9 - Khởi động Alicization (Tháng Hai 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886271-4&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 10 - Vận hành Alicization (Tháng Bảy 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886697-2&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
===Sword Art Progressive series===&lt;br /&gt;
* Tập 1(Tháng Mười 2012)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nguồn thông tin khác==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [http://vi.wikipedia.org/wiki/Sword_Art_Online Trang wiki tiếng Việt về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://en.wikipedia.org/wiki/Sword_Art_Online Trang wiki tiếng Anh về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BD%E3%83%BC%E3%83%89%E3%82%A2%E3%83%BC%E3%83%88%E3%83%BB%E3%82%AA%E3%83%B3%E3%83%A9%E3%82%A4%E3%83%B3 Trang wiki tiếng Nhật về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://zh.wikipedia.org/wiki/%E5%88%80%E5%8A%8D%E7%A5%9E%E5%9F%9F Trang wiki tiếng Trung về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=238261</id>
		<title>Sword Art Online ~Vietnamese Version~</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~&amp;diff=238261"/>
		<updated>2013-03-31T12:46:17Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;XIII13: /* Tập 6 - Ma Đạn */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:Sword_Art_Online_Vol_01_cover.jpg|thumb|Volume 1 Cover]]&lt;br /&gt;
Sword Art Online (ソードアート・オンライン) là series light novel được viết bởi Reki Kawahara và vẽ minh họa bởi Abec. Series hiện có 10 tập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiểu thuyết Sword Art Online đã được dịch sang các ngôn ngữ sau:&lt;br /&gt;
*&#039;&#039;&#039;Tiếng Việt&#039;&#039;&#039;&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online|Tiếng Anh]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Deutsche_Version~|Tiếng Đức]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_PL|Tiếng Ba Lan]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Russian_Version~|Tiếng Nga]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_Bahasa_Indonesia|Tiếng Indonesia]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Italian_Version~|Tiếng Ý]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online_~Brazilian_Portuguese~|Tiếng Bồ Đào Nha (của người Braxin)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online ~Versión Española~|Tiếng Tây Ban Nha]]&lt;br /&gt;
(Ghi chú: Tiến độ dịch khác nhau tùy phiên bản.)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thắc mắc, đóng góp, thảo luận, xin hãy đăng bài tại [http://vnsharing.net/forum/showthread.php?t=510270 [Project Discussion&amp;lt;nowiki&amp;gt;]&amp;lt;/nowiki&amp;gt; Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Tóm tắt cốt truyện ==&lt;br /&gt;
Năm 2022, công ty điện tử ARGUS sáng chế ra thiết bị có thể điều khiển hoạt động của não bộ mang tên NERvGear, giúp cho các trò chơi thực tế ảo trở thành hiện thực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân vật chính Kirito cùng hơn 9500 người chơi khác được “may mắn” trải nghiệm Sword Art Online – game VRMMORPG đầu tiên trên thế giới ngay từ khi nó chính thức hoạt động, nhưng lại không thể ngờ rằng nó cũng chính là cái bẫy chết người sẽ khiến cuộc sống của họ hoàn toàn thay đổi. Hệ thống “Đăng xuất” trong game biến mất, tất cả sẽ bị nhốt trong SAO và không thể thoát ra trừ phi có người hoàn tất 100 tầng của tòa thành khổng lồ Aincrad. Ngoài ra, chỉ một lần “Game Over” hoặc cởi bỏ NERvGear cũng dẫn đến cái chết ngoài đời thực của họ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Các mốc thời gian trong tác phẩm==&lt;br /&gt;
[[Mốc thời gian trong SAO|Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Các vấn đề dịch thuật ==&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~_Terms|Quy chuẩn dịch tên và các thuật ngữ]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Cập nhật tiến độ và đăng kí dịch==&lt;br /&gt;
[[Sword_Art_Online_~Vietnamese_Version~_Registration|Trang thông tin về tiến độ dịch và phân chia nhân sự]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Giới thiệu nhân vật==&lt;br /&gt;
Danh sách nhân vật đầy đủ hơn có thể xem tại [[Trang Wiki nhan vat SAO|trang wiki nhân vật ]](Chú ý: có thể sẽ tiết lộ nội dung).&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirigaya Kazuto/ Kirito - Hắc kiếm sĩ&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Kirito.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật chính của bộ truyện. Là người chơi solo, đồng thời cũng là một trong những người mạnh nhất trong SAO. Thường chỉ mặc một bộ quần áo màu đen.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Yuuki Asuna/ Asuna - Tia chớp&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:250px-Asuna.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính của phần Aincrad. Phó thủ lĩnh của Guild mạnh nhất trong SAO, nổi danh với khả năng dùng kiếm nhanh như chớp. Cô cũng được coi là người chơi nữ xinh đẹp nhất ở Aincrad.&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br style=&amp;quot;clear: both;&amp;quot; /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;div style=&amp;quot;float: left; width: 350px; margin: 5px 20px;&amp;quot;&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;b&amp;gt;Kirigaya Suguha/ Lyfa - Nữ tinh linh kiếm sĩ tộc Sylph&amp;lt;/b&amp;gt;&lt;br /&gt;
[[File:Lyfa - 250px.JPG|150px|left]]&lt;br /&gt;
Nhân vật nữ chính của phần ALO. Em gái của Kirito ngoài đời thực. Trong ALO cô là một nữ kiếm sĩ cực mạnh của tộc Sylph. &lt;br /&gt;
&amp;lt;/div&amp;gt;&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Lịch sử ==&lt;br /&gt;
*23 tháng 03, 2013&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 5  &lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 6 chương 7,8,9,10,11,12,13,14&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 7 &lt;br /&gt;
:* Hoàn tất ngoại Truyện &amp;quot;Khúc ca giữa đêm không sao&amp;quot; phần 18/20&lt;br /&gt;
*19 tháng 12, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 5 chương 1,2,3,4,5 và tập 7 chương 1,2,3,4,5,6,7,8,9&lt;br /&gt;
*31 tháng mười, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập 4 chương 7 (100%)&lt;br /&gt;
*24 tháng mười, 2012&lt;br /&gt;
:* Hoàn tất tập ME4, ME5, tập 4 chương 7 (50%), tập 4 chương 9 (100%) và Ngoại Truyện &amp;quot;Khúc ca giữa đêm không sao&amp;quot; (7/20 phần)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các thông tin cập nhật cũ hơn có thể xem ở trang [[Sword Art Online Vietnamese Version Update Page|thông tin Update]].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể từ ngày 20 tháng 09 năm 2012, tất cả các chương của các tập còn lại sẽ được [http://vnsharing.net/forum/member.php?u=424383 7421tran] edit và cập nhật lại trên baka-tsuki. Trụ sở chính của nhóm đặt tại [http://sonako.wikia.com/wiki/Sword_Art_Online].&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1 - Aincrad ([[Sword Art Online:Volume 1_Viet|Full Text]])- [http://www.mediafire.com/?th810d3165fwxof PDF (L to R)]- [http://www.mediafire.com/?jb5y0e79qb45x6r PDF (R to L])=== &lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 01 cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Minh hoa|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 1_Viet|Chương 1]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 6_Viet|Chương 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 11_Viet|Chương 11]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot; &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 13_Viet|Chương 13]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 14_Viet|Chương 14]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 15_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 16_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 17_Viet|Chương 17]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 18_Viet|Chương 18]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 19_Viet|Chương 19]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|} &lt;br /&gt;
{| class=&amp;quot;wikitable&amp;quot; width=&amp;quot;150&amp;quot; ; style=&amp;quot;float:left&amp;quot;   &lt;br /&gt;
| &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 20_Viet|Chương 20]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 21_Viet|Chương 21]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 22_Viet|Chương 22]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 23_Viet|Chương 23]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 24_Viet|Chương 24]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Chapter 25_Viet|Chương 25]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 1 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&amp;lt;br&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 2 - Aincrad (Ngoại truyện SAO)([[Sword Art Online: Volume 2_Viet|Full Text]])===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 02 - cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Illustrations_Viet|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 1_Viet|Hắc kiếm sĩ (Aincrad tầng thứ 35, Tháng Hai năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art Online:Volume 2 Chapter 2_Viet|Hơi ấm trái tim (Aincrad tầng thứ 48, Tháng Sáu năm 2024)]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 3_Viet|Bé gái trong sương sớm (Aincrad tầng thứ 22, Tháng Mười năm 2024)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 2 Chapter 4_Viet|Chú tuần lộc mũi đỏ (Aincrad tầng thứ 46, Tháng Mười Hai năm 2023)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword_Art_Online:Volume_2_Author_Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 3 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 03 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 1_Viet|Chương 1]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 2_Viet|Chương 2]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 3_Viet|Chương 3]]  &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 3 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 4 - Vũ khúc tinh linh===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online 4 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Prologue_Viet|Mở đầu]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 5_Viet|Chương 5]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Chapter 9_Viet|Chương 9]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 4 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 5 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 05 - cover.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 3_Viet|Chương 3]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 4_Viet|Chương 4]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 5_Viet|Chương 5]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 6_Viet|Chương 6]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Chapter 7_Viet|Chương 7]] (chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 5 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 6 - Ma Đạn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 06 cover.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 8_Viet|Chương 7]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 9_Viet|Chương 8]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 10_Viet|Chương 9]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 11_Viet|Chương 10]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 12_Viet|Chương 11]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 13_Viet|Chương 12]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 14_Viet|Chương 13]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 15_Viet|Chương 14]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 16_Viet|Chương 15]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Chapter 17_Viet|Chương 16]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 6 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ ===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 07 -001.jpeg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Illustrations|Minh Họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Prologue_Viet|Lời dẫn]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 1_Viet|Chương 1]]    &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 2_Viet|Chương 2]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 3_Viet|Chương 3]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 4_Viet|Chương 4]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 5_Viet|Chương 5]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 6_Viet|Chương 6]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 7_Viet|Chương 7]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 8_Viet|Chương 8]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 9_Viet|Chương 9]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 10_Viet|Chương 10]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 11_Viet|Chương 11]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Chapter 12_Viet|Chương 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 7 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 8 - Sớm và muộn===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 08 - cover.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1_Viet|Một vụ án mạng trong vùng (Aincrad tầng thứ 57, Tháng Tư năm 2024)]] (SAO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 1_Viet|Phần 1]] &lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 7_Viet|Phần 7]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 8_Viet|Phần 8]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 9_Viet|Phần 9]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 10_Viet|Phần 10]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 11_Viet|Phần 11]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 1 Part 12_Viet|Phần 12]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2_Viet|Caliber (ALfheim, Tháng Mười Hai năm 2025)]] (ALO SS)&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 1_Viet|Phần 1]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 2_Viet|Phần 2]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 3_Viet|Phần 3]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 4_Viet|Phần 4]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 5_Viet|Phần 5]]&lt;br /&gt;
**[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 2 Part 6_Viet|Phần 6]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Chapter 3_Viet|Ngày đầu tiên (Aincrad tầng thứ nhất, Tháng Mười Một năm 2022)]] (SAO SS) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 8 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
===Tập 9 - Alicization Khởi động===&lt;br /&gt;
[[File:Sword_Art_Online_Vol_09_-_001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Illustrations|Minh họa]]  (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Prologue I_Viet|Mở đầu I (Tháng thứ Bảy năm 372 Lịch Nhân Giới )]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Prologue II_Viet|Mở đầu II (Tháng Sáu năm 2026)]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Interlude I_Viet|Giao đoạn I]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Chapter 1_Viet|Chương 1 (Tháng thứ Ba năm 378 lịch Nhân Giới)]] (chưa hoàn thành)(chưa edit) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 9 Author Notes_Viet|Lời bạt]] (chưa edit) &lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 10 - Alicization Vận hành===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 10 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 2_Viet|Chương 2 - Dự án Alicization (tháng Bảy năm 2026)]] (chưa hoàn thành)(chưa edit)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 3_Viet|Chương 3 - Giải kiếm thuật Zakkaria (tháng thứ Tám năm 378 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Chapter 4_Viet|Chương 4 - Học viện Kiếm Sư (tháng thứ Ba năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Interlude II_Viet|Giao đoạn II]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 10 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 11 - Alicization Chuyển hướng===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Vol 11 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Chapter 5_Viet|Chương 5 - Phong Ấn của Mắt Phải (tháng thứ Năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Interlude III_Viet|Giao đoạn III]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Chapter 6_Viet|Chương 6 - Hiệp Sĩ và Những Tù Nhân (tháng thứ Năm 380 lịch Nhân Giới)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Volume 11 Author Notes_Viet|Lời bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Ngoại truyện===&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Khúc ca giữa đêm không sao|Khúc ca giữa đêm không sao]] (Aincrad tầng thứ 1, Tháng Mười Hai 2022) (Phần 18/20)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Luân khúc về thanh kiếm chuyển thoáng chốc|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc]] (Aincrad tầng thứ 2, 8 tháng Mười Hai 2022) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Ngày hôm trước|Ngày hôm trước]] (Aincrad tầng thứ 22, 24 tháng Mười 2024) (Phần 2/7)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Tiếng của nước, tiếng của búa|Tiếng của nước, tiếng của búa]] (Aincrad tầng thứ 48, tháng Mười Một năm 2024)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Vệt nắng giữa đông|Vệt nắng giữa đông]] ((Tân Aincrad tầng thứ 22, 31 Tháng Mười Hai 2025) &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng|CaliberSS - Suýt chút nữa thì hỏng]] (ngoại truyện của ALO)&lt;br /&gt;
*[[Accel World:Volume 10 Chapter 3_Viet|Đối đầu]] (crossover với tác phẩm Accel World)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Chỉ có một con đường duy nhất|Chỉ có một con đường duy nhất]] (Underworld, tháng Tám năm 2026)&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online:Cái nôi của mặt trăng|Cái nôi của mặt trăng]] (Ngoại truyện của Alicization)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
====Sword Art Online: Material Edition====&lt;br /&gt;
Material Edition (ME) là một series truyện doujinshi được viết bởi chính tác giả Kawahara Reki dưới bút danh &amp;quot;Kunori Fumio&amp;quot;, cũng là bút danh mà ông dùng khi đăng truyện Sword Art Online trên trang web cá nhân của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*ME1: [[Sword Art Online:ME1: Những người tiên phong|Những người tiên phong]] (Aincrad tầng thứ 56, tháng Tư năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME2: [[Sword Art Online:ME2: Nhân vật chính|Nhân vật chính]]&lt;br /&gt;
*ME3: [[Sword Art Online:ME3: Trái tim bằng sứ|Trái tim bằng sứ]]&lt;br /&gt;
*ME4: [[Sword Art Online:ME4: Bàn tay lạnh, trái tim ấm|Bàn tay lạnh, trái tim ấm]] (Aincrad tầng thứ 50, tháng Chín năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME5: [[Sword Art Online:ME5: Hoa xô đỏ|Hoa xô đỏ]] (Kawagoe, tháng Một năm 2025)&lt;br /&gt;
*ME6: [[Sword Art Online:ME6: Cuộc quyết đấu ở Algade|Cuộc quyết đấu ở Algade]] (Aincrad tầng thứ 22, tháng Mười năm 2024)&lt;br /&gt;
*ME7: [[Sword Art Online:ME7: Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện|Khúc ca giữa đêm không sao - Hậu truyện]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME8: [[Sword Art Online:ME8: Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc - Chương đầu]] (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
*ME9: [[Sword Art Online:ME9: Bản giao hưởng đơn sắc|Bản giao hưởng đơn sắc - Chương đầu]] (Aincrad tầng thứ 3, tháng Tháng Mười Hai năm 2022)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Series &#039;&#039;Sword Art Online: Progressive&#039;&#039;, tác giả Reki Kawahara ==&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;Sword Art Online: Progressive&#039;&#039;&#039; bắt đầu lại phần Aincrad của SAO, từ một hay hai ngày trước lần phá đảo Boss Tầng Một, và tiếp tục từ đó trở đi. Chương đầu tiên của series được bao gồm trong Anime dù không thuộc series Light Novel chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;&#039;&amp;lt;u&amp;gt;Lưu ý:&amp;lt;/u&amp;gt;&#039;&#039;&#039; Xin hiểu rằng những ngoại truyện trong series này có vài thay đổi so với bản gốc trên web của tác giả, cũng đã được dịch ra phía trên.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Tập 1===&lt;br /&gt;
[[File:Sword Art Online Progressive Vol 1 - 001.jpg|thumb]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Illustrations|Minh họa]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Chapter 1_Viet|Khúc ca giữa đêm không sao (Aincrad tầng thứ 1, tháng Mười Một 2022)]] &lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Intermission_Viet|Quãng nghỉ - Nguyên do của những chiếc ria]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Chapter 2_Viet|Luân khúc về thanh kiếm thoáng chốc (Aincrad tầng thứ 2, tháng Mười Hai 2022)]]&lt;br /&gt;
*[[Sword Art Online Progressive:Volume 1 Afterword_Viet|Lời Bạt]]&lt;br /&gt;
{| style=&amp;quot;width: 100%&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
== Nhân sự ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Trưởng nhóm (Leader)/PR===&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
===Biên dịch (Translator)===&lt;br /&gt;
====Active====&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] &lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Chronus79|Chronus79]]     (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Minhtun|Minhtun]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Obi-kun|Obi-kun]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:TheLegions|TheLegions]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Quocduy|Quocduy]]         (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Thefirst244|Thefirst244]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Viemlong11|Viemlong11]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Jedymatter|Jedymatter]]   (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Hard boileD|Hard boileD]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
====Inactive====&lt;br /&gt;
:*[[User:Gingi|Gingi]]&lt;br /&gt;
:*[[User:Nanaya|Nanaya]](Ngoại truyện 4, tập 2)&lt;br /&gt;
:*[[User:Lindawu|Lindawu]] (Mở đầu, tập 7)&lt;br /&gt;
:*[[User:Zerovampire00|Zerovampire00]] (Ngoại truyện)&lt;br /&gt;
===Biên tập (Editor)===&lt;br /&gt;
:*[[User:Sozuoka|Sozuoka]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:7421tran|7421tran]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:C.ronaldovip|C.ronaldovip]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
:*[[User:Whalewars|Whalewars]] (Sonako LN Wiki)&lt;br /&gt;
== Tổng quan series ==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* Tập 1 - Aincrad (Tháng Tư 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867760-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 2 - Aincrad (Tháng Tám 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-867935-0&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 3 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Mười Hai 2009) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868193-3&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 4 - Vũ khúc tinh linh (Tháng Tư 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868452-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 5 - Ma Đạn (Tháng Tám 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-868763-8&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 6 - Ma Đạn (Tháng Mười Hai 2010) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870132-7&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 7 - Chuỗi hạt của Mẹ (Tháng Tư 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870431-1&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 8 - Sớm và muộn (Tháng Tám 2011) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-870733-6&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 9 - Khởi động Alicization (Tháng Hai 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886271-4&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
* Tập 10 - Vận hành Alicization (Tháng Bảy 2012) - &amp;lt;nowiki&amp;gt;ISBN 978-4-04-886697-2&amp;lt;/nowiki&amp;gt;&lt;br /&gt;
===Sword Art Progressive series===&lt;br /&gt;
* Tập 1(Tháng Mười 2012)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
==Nguồn thông tin khác==&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
* [http://vi.wikipedia.org/wiki/Sword_Art_Online Trang wiki tiếng Việt về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://en.wikipedia.org/wiki/Sword_Art_Online Trang wiki tiếng Anh về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://ja.wikipedia.org/wiki/%E3%82%BD%E3%83%BC%E3%83%89%E3%82%A2%E3%83%BC%E3%83%88%E3%83%BB%E3%82%AA%E3%83%B3%E3%83%A9%E3%82%A4%E3%83%B3 Trang wiki tiếng Nhật về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
* [http://zh.wikipedia.org/wiki/%E5%88%80%E5%8A%8D%E7%A5%9E%E5%9F%9F Trang wiki tiếng Trung về Sword Art Online]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Vietnamese]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Category:Alternative Languages]]&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>XIII13</name></author>
	</entry>
</feed>