<?xml version="1.0"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xml:lang="en">
	<id>https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Xlight</id>
	<title>Baka-Tsuki - User contributions [en]</title>
	<link rel="self" type="application/atom+xml" href="https://www.baka-tsuki.org/project/api.php?action=feedcontributions&amp;feedformat=atom&amp;user=Xlight"/>
	<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Special:Contributions/Xlight"/>
	<updated>2026-05-08T07:45:23Z</updated>
	<subtitle>User contributions</subtitle>
	<generator>MediaWiki 1.43.1</generator>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_16/_Part_1&amp;diff=464795</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 16/ Part 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_16/_Part_1&amp;diff=464795"/>
		<updated>2015-10-02T06:46:40Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -04:08:29 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
===== -04:08:29  =====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai giờ sáng - &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các nẻo đường chìm trong giấc ngủ sâu và yên tĩnh hơn mọi ngày. Ngay cả mấy con cú kiếm ăn ban đêm hình như cũng có nỗi sợ hãi tương tự - chúng chỉ dựa theo cảm tính, không hẹn mà cùng thi nhau ẩn trốn hết trong tổ. Trên mặt đường không có lấy một bóng dáng chiếc xe nào. Phần đường nhựa dưới ánh đèn đường leo lét cũng lạnh căm bởi đêm đông giá buốt. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh quan một nơi có con người sinh sống mà lại trông giống hệt như mô hình giả lập bởi mấy món đồ chơi bằng kích thước thật vậy. Nếu nói đến ‘miền đất lạ’ mà chưa ai khám phá thì chắc hẳn là nói về đêm ở Fuyuki. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chú ngựa dũng mãnh đơn độc phi trên vùng đất ký bí đó như thể đấy là lãnh địa của nó. Waver đang cưỡi trên cái lưng mạnh mẽ của nó, càng lúc càng tiến gần tới tử địa. Ngay sau lưng cậu là thân thể cường tráng và lực lưỡng của Vua Chinh Phạt, gần sát đến mực có thể nghe thấy nhịp đập của quả tim truyền sang. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Waver sống sót đêm nay, cậu sẽ không bao giờ quên cảm giác căng thẳng và kiêu hãnh thầm lặng này. Đây là khoảnh khắc mà thế gian gọi là ‘khoảnh khắc của sự thật”. Khi tâm hồn ra khỏi vỏ và phơi bày tất cả dối trá và ngụy tạo, để cho cả thế gian thấy được bản thể thật sự, sự tồn tại của khoảnh khắc này được biết đến không gì khác ngoài sự run rẩy của con tim, chắc chắn đó là những gì cậu cảm thấy lúc này. Khoảnh khắc khi mà mọi bí ẩn và nghịch lý của cả thế gian đều sáng tỏ theo cách khó mà nói rõ được. Khoảnh khắc khi mà ý nghĩa của sự sống và giá trị của cái chết trở đều rõ ràng nhưng ngôn từ không diễn tả được. Đây là thời khắc vui sướng tột độ, thoát ly khỏi phiền muộn và khổ đau của nhân sinh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chú ngựa chiến từ từ bỏ lại thành phố say ngủ và tiến về phía bờ sông nhuốm màu của bóng tối. Giờ vẫn còn đang là buổi tối nên cây cầu lớn trước mắt họ được chiếu sáng bởi ánh đèn huỳnh quang trắng bệch. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rider, đó là......&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị Vua Chinh Phạt nhìn theo hướng chỉ của Waver, gật đầu đáp lại. &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng trên cây cầu sáng rõ như ban ngày, áo giáp hoàng kim của y rực rỡ uy nghi hơn bao giờ hết, như thể coi khinh thứ ánh sáng nhân tạo xung quanh. Đôi mắt huyết lãnh bất xá của y khiến Waver điếng người vì sợ hãi, dù đang ở cách xa mấy trăm mét. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Servant Archer, Vua của Anh Hùng Gilgamesh - &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu phải cậu chưa chuẩn bị tinh thần, cậu thừa biết y là đối thủ không thể tránh được. nhưng bây giờ khi thật sự đối mặt với y, sự hăm dọa vượt qua mọi chống đỡ và đè bẹp ý chí của cậu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Sợ rồi hả, nhóc?&amp;quot; – Rider thấy Waver run rẩy liền khẽ hỏi. cậu chàng thành thật gật đầu mà chẳng thèm ra vẻ cứng rắn nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừa,  tôi sợ đó. Mà tôi đoán chừng cách nói của ông thì là ‘tim tôi rộn lên vì vui sướng’.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy cậu căng thẳng như vậy, trên mặt Vua Chinh Phạt giãn ra nụ cười ưng ý. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chính là nó đó. Nếu kẻ thù hùng mạnh thì cơn khát men say chiến thắng càng trở nên thú vị. Ô hô, có vẻ như bây giờ thì cậu đã hiểu.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bucephalus cất vó thật oai vệ, cõng Rider hùm dũng bước lên cầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lần thứ tư và chắc chắn là lần cuối cùng họ gặp nhau. Vị Vua Anh Hùng thời sơ khai và Vị Vua Chinh Phạt huyền thoại. cả hai người bọn họ đều đứng giữa bốn làn đường như muốn độc chiếm nó, người này là chướng ngại vật của người kia. Cây câu là lối đi một chiều; nếu người này không chịu lui thì người kia cũng không cố tránh. Cuộc so tài chuyên chế giữa hai vương đạo là điều tất yếu, là cuộc chiến định mệnh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bucephalus dừng bước khi nhận thấy ý muốn người cưỡi, ông tán thưởng nó bằng cách gãi nhẹ lên bờm. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Này nhóc, từ giờ chỉ cần chờ ở đây được rồi.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot; – Hử?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider rời lưng ngựa, đứng xuống đất, bình tĩnh đi về phía đối thủ đang chờ. Như thể đã hẹn trước, Archer cũng đi về phía ông để giáp mặt nhau ở đoạn giữa, tiếng gót chân y khua lên ngạo nghễ. Họ không đơn giản chỉ là hai chiến binh tỷ thí võ nghệ. Xem ra họ còn tranh đua quyền lực thông qua đường gươm mũi kiếm, nên cũng phải có vài phép xã giao nhất định. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rider, cỗ xe tiếng tăm của ngươi đâu rồi?&amp;quot; - Archer mở lời cùng với cơn giận âm ỉ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;À, cái đó. Ừ thì. Đáng giận thay, Saber xử nó rồi.&amp;quot; – Rider nhún vai thản nhiên. Archer săm so ông ta bằng đôi đồng tử đỏ huyết. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...Không lẽ ngươi quên lời ta phán sao? Rằng ngươi sẽ bại trận dù đang lúc mạnh nhất.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, nhờ ngươi nhắc mới nhớ, đúng thế thật.&amp;quot; – chẳng sợ hăm he, Rider bẳng vẻ rất táo tợn, nhếch môi cười. - &amp;quot;Đúng là vũ khí của ta đã mất. Nhưng chớ có xem thường, Vua Anh Hùng. Tối nay, Alexander vì không hoàn hảo nên sẽ &#039;&#039;vượt trên cả hoàn hảo&#039;&#039;.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói năng chẳng ra đâu ra đâu cả, nhưng Archer lại không coi đó là nhảm nhí mà vẫn thăm dò Rider bằng ánh mắt sắc lẻm cắt da cắt thịt. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot; – Ra vậy. Đúng, &#039;&#039;Aura&#039;&#039; của mi tràn trề. Uy lực khác thường. Xem ra ngươi không liều lĩnh đến đây mà không có cơ may chiến thắng.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật vậy. Dù đã mất một trong các Noble Phantasm, lượng prana của Rider bây giờ lớn hơn trước mấy lần. Ba Phong Ấn Mệnh Lệnh mà Waver giải phóng để ‘bỏ đi vô ích’ hóa ra lại có ích. Khi sử dụng Phong Ấn Mệnh Lệnh triển khai quyền uy tối hậu, nội dung càng mơ hồ thì hiệu quả càng giảm bớt. Chính vì thế, các mệnh lệnh của Waver lúc trước điều thiếu chi tiết, tất cả các Phong Ấn Mệnh Lệnh đều bị lãng phí. Mặt khác, một Phong Ấn Mệnh Lệnh thực thi không đi ngược lại ý chí của Servant mà được sự đồng tình của cả hai bên thì không những tác động vào hành động của Servant,  mà còn hỗ trợ tăng cường cho Servant. Trường hợp này tương tự với lúc &#039;&#039;&#039;Dịch Chuyển Tức Thời&#039;&#039;&#039;, Phong Ấn Mệnh Lệnh lúc ấy có khả năng làm nên điều không tưởng đi ngược lại các quy luật của thuật phép thông thường, làm nên những điều sánh ngang với ‘Pháp Thuật’. Nhờ điều đó, trong khi hiệu ứng này còn tác dụng và ba mệnh lệnh trùng với nguyện vọng của Servant thì Rider còn được sức mạnh liên tục truyền từ Phong Ấn Mệnh Lệnh của Waver. Chỉ cần hành động của Rider hướng tới mục đích ‘chiến thắng’ thì thì một lượng lớn prana bổ trợ sẽ chảy vào người ông. Thẳng thắn mà nói thì Rider của hiện tại hơn hẳn quá khứ, là ‘hoàn hảo nhất’. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Này, Archer. Nhắc về bữa tiệc khi ấy, chẳng phải còn một thỏa thuận nữa ư?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đoạn kết chỉ có chúng ta giết nhau đó hả?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chẳng phải đã nói là chúng ta trước hết phải uống nốt chỗ rượu còn lại ư?&amp;quot; - Bằng nụ cười chân thật vô ưu trước trận chiến sinh tử sắp đến, Rider dõng dạc nói với Vua của Anh Hùng. - &amp;quot;lúc đó có mấy anh bạn lỗ mãng muốn phá bữa tiệc của chúng ta… nhưng mà rượu trong bình vẫn còn. Ngươi không qua được mắt ta đâu.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Quả nhiên đúng là ông vua cướp giật. Ngươi rất tinh tường khi nhắc đên đồ của người khác.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Archer cười lạnh, lại một lần nữa lấy ra bộ bình cốc từ ‘cổng’ thế giới song song. Bình được rót cạn, phần rượu thượng hạng của Thời Đại Thần Thánh đều chứa trong hai cốc rượu đầy. Giống như hai võ sĩ đấm bốc chạm găng, họ trịnh trọng chạm cốc với nhau. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Còn một việc nữa, Vua của Babylonia(1). Kết luận cuối cùng của ta về ngươi.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cho phép. Nói đi.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tay vẫn vươn ra chiếc cốc vàng, mặt nghiêm túc mà mắt thì ngây thơ, Alexander bắt đầu nói: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Giả sử, nếu &#039;&#039;Ionion Hetairoi&#039;&#039; của ta kết hợp với &#039;&#039;Gate of Babylon&#039;&#039; của ngươi, chắc chắn sẽ trở thành đội quân mạnh nhất. Ngay cả Tổng thống Tây phương còn chẳng bằng cơn gió thoảng qua.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ừm. Sao nữa?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi lại lần nữa, có chắc là ngươi không muốn liên minh với ta không? Nếu chúng ta hợp tác với nhau, chúng ta chắc chắn có thể chinh phạt xa đến tận các vì sao.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị Vua của Anh Hùng làm như nghe thấy lời trào phúng rất thú vị, y không e ngại mà cười thật to. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ngươi quả thật rất lý thú đó. Lâu rồi ta không cười như thế mà lại không phải vì trò đùa ngu ngốc của thằng hề.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi cười, y cũng không kém phần tàn nhẫn. Có lẽ giết chóc và tiêu khiển đối với tên vua hoàng kim này gần như là một. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thật đáng tiếc, nhưng ta không yêu cầu thêm bạn thứ hai. Cả quá khứ lẫn tương lai, bạn đồng hành của ta chỉ có một – và một nước cũng không thể có hai vua.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước câu trả lời dứt khoát như thế, Vị Vua Chinh Phạt chỉ gật nhẹ tỏ vẻ thất vọng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thế ngai vàng cao mà cô độc. Ta sẽ thách thức sự kiên cường đó bằng niềm vinh dự.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tốt. Thể hiện bản thân với khát vọng của ngươi đi, Vua Chinh Phạt. Ta đánh giá ngươi là đối thủ xứng tầm.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai vị vua cùng uống với nhau lần cuối, giơ ra cốc rượu đã cạn, rồi quay đi. Hai người họ không ai ngoảnh lại mà đi thẳng ra hai đầu cầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver đã căng thẳng quan sát từ đầu đến cuối, cậu gặp nhà vua kèm theo một tiếng thở dài. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có đúng thật hai người nói chuyện hợp nhau không vậy?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Thì, bọn ta sắp sửa giết nhau đây. Hoặc có thể hắn là đối thủ cuối cùng mà cả đời ta gặp được. Ta đâu thể không tỏ chú lòng thành.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đừng ngốc thế.&amp;quot; - Waver bật lại câu nói đùa của Alexander bằng giọng ức chế. - &amp;quot;Không thể có chuyện ông chết được. Tôi không chấp nhận. bộ ông quên mất Phong Ấn Mệnh Lệnh của tôi hả?&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đúng vậy - à, đúng đó.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng với nụ cười gan dạ, Rider lại leo lên lưng Bucephalus và tuốt ra thanh gươm đeo ở bên hông. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Tập trung lại nào các anh em! Tối nay, chúng ta sẽ cùng ghi dấu ấn làm nên huyền thoại vĩ đại nhất!&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gió cát nóng bỏng thổi lên cầu như đáp lại tiếng gọi của nhà vua, làm mù mịt cả khúc sông. Niềm tin của các Heroic Spirit từng có chung ước mơ với nhà vua, nay cùng kéo nhau vượt qua không gian và thời gian, cùng tề tụ thành đội hình bên xung quanh thanh gươm của Cypriots(2). &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời xanh bao la, đường chân trời mờ ảo vì hơi nóng. Tất cả sẽ cùng chú tâm chứng kiến mọi chuyện đến tận phút cuối cùng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình tượng những con người can đảm vượt thời gian để tìm đến chiến trường xưa và biến  đổi cây cầu lớn không người thành một bình địa chỉ bảng một cơn vũ bão. Và từng người một, các Heroic Spirit nhanh chóng dàn trận theo lệnh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Aa......&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lần thứ hai Waver được thấy cảnh Ionion Hetairoi dàn trận tuyệt vời thế nào. Mặc dù không còn thấy ngạc nhiên nữa, nhưng bây giờ cậu đã hiểu ý nghĩa của Noble Phantasm vô song này chính là hữu hình hóa vương đạo của Alexander, cậu còn thấy choáng ngợp khủng khiếp hơn cả lần đầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từng hàng kỵ binh sáng bóng – mối liên kết quân thần giữa họ với Vua Chinh Phạt một thời có thể vượt qua ranh giới sinh tử. Không có nơi nào mà không thể biến thành chiến trường vĩnh cửu của họ. Một khi Vua Chinh Phạt còn quyền năng thì bất kể ông đi đâu, bề tôi của ông sẽ theo đó. Đó là cái giá để được ở bên cạnh vua. Niềm vui sướng được chiến đấu cạnh nhau, nhiệt huyết của càng thêm sôi sục. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Địch thủ của chúng ta là Vua Anh Hùng, kẻ mạnh hơn hàng vạn người – một địch thủ không cần e dè! Đến đây nào, các chiến binh anh dũng, hãy cho hắn thấy Heroic Spirit chính thống chinh chiến ra sao!&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ôôôôôôô - !!!&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe tiếng hô hào của Alexander, sĩ khí của đạo quân xông lên ngút trời. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có một mình Archer đứng trước họ, đối diện với binh tướng khí hùng hổ như biển động, như y chẳng hề biến sắc mà chỉ lẳng lặng đứng nghênh ngang chắn phía trước họ. giáp toàn thân y lấp lành hoàng kim, sừng sững như núi cao nguy hiểm. khí chất đe dọa rõ rệt chưa từng có, chính là loại khí chất chỉ có ở một Heroic Spirit á thần. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đến đây nào, nguyên soái đại quân. Ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là vua thật sự......&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước vẻ ngạo mạn của Vua Anh Hùng, thống soái của các Heroic Spirit trên lưng chiến mã Bucephalus xiết chặt yên cương.  &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider dẫn đầu đội quân tiên phong gầm lên. Các kỵ sĩ cũng gầm lên theo ông. Trước những tiếng gầm vang như sấm động, như song vỗ tầng tầng lớp lớp, Waver cũng cố hết sức hòa tiếng gầm rũ của mình vào khúc ca chiến trường ấy. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;AAAALaLaLaLaie!!&amp;quot;&amp;lt;small&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
*chú thích:&lt;br /&gt;
(1)Babylonia: chỉ những gì có xuất xứ từ thành quốc Babylon ở vùng Lưỡng Hà, nơi Gilgamesh từng trị vì.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(2)Cypriots: chỉ những gì có xuất xứ từ đảo quốc Síp (Cyprus), cũng chính là Cộng hòa Síp ngày nay. Síp từng là thuộc địa của Hy Lạp dưới triều vua Alexandros Đại Đế vào năm 333 TCN.&amp;lt;/small&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 5|Act 15/ Part 5]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 16/ Part 2|Act 16/ Part 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_5&amp;diff=464794</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 5</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_5&amp;diff=464794"/>
		<updated>2015-10-02T06:43:25Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -04:10:33 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===== -04:10:33 =====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hội sở thành phố Fuyuki –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công trình này tiêu tốn tám tỷ yên, được xem là biểu trưng cho sự phát triển của Fuyuki Shinto, cùng với Cao Ốc Trung Tâm ở trước nhà ga tàu điện. Diện tích khuôn viên 6600 mét vuông và diện tích tòa nhà là 4700 mét vuông. Tòa nhà gồm 4 tầng lầu, một sảnh và một hầm ngầm. Hội trường hai tầng có sức chứa khoảng 3000 người. Vị kiến trúc sư thiết kế tòa nhà theo kiểu dáng độc đáo mới lạ, một hội sở với mang phong cách hiện đại hoành tráng nhưng không kém phần lộng lẫy như một ngôi đền cổ kính. Tham vọng của hội đồng thành phố Fuyuki đối với sự phát triển của Shinto có thể thấy được qua kiến trúc của hội sở này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chỉ có phần bên ngoài là hoàn tất. Nội thất bên trong vẫn đang trong tiến trình chuẩn bị cho buổi lễ khánh thành. Công dụng chính của tòa nhà thì còn phải mất thêm một thời gian nữa mới đưa vào hoạt động. Ngoài ra, để giảm khả năng xảy ra sự cố đến mức tối thiểu, tòa nhà này vẫn chưa được kết nối với hệ thống điện. Vào đêm khuya, khi không còn công nhân nào làm việc, tòa nhà này trở nên trống trải u ám, im lìm không chút sinh khí. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc quy hoạch khu đất không bao gồm ý kiến của giới pháp thuật. Đây hoàn toàn ngẫu nhiên mà Hội sở Thành phố được xây ở trung tâm nơi giao mạch mới nhất của Fuyuki. Có lẽ trường hợp hiếm có này là do những đặc trưng khác thường dưới sự ảnh hưởng của khu vực giao mạch được trời ban phú này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotomine Kirei đứng trên nóc nhà ngước nhìn các biểu tượng phép thuật bằng pháo sáng trôi trên bầu trời đêm. Giờ anh chỉ việc phá khóa đột nhập vào tòa nhà không được bảo vệ. Anh đã chuẩn bị đủ mọi thứ cần thiết cho lễ tế và trang bị chiến đấu. Tiếp sau đó là chờ các đối thủ còn lại theo pháo hiệu mà tự dẫn xác đến. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc chiến đang đến gần mà anh chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Các thừa hành giả không nhất thiết phải hứng thú với cảnh đẫm máu, hay phải pha trò cho bớt căng thẳng. Họ có những đặc điểm thích hợp để trở thành công cụ phục vụ Đức Chúa, lao vào chết chóc mà chỉ biết có mỗi nhiệm vụ cần được hoàn thành. Nhiều năm dài huấn luyện giúp cho Kirei trở nên lãnh đạm vô cảm như một bác sĩ trong ca phẫu thuật. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Mặt của nhà ngươi vẫn lạnh tanh như mọi khi nhỉ, Kirei.” – Archer ung dung bước tới, không quên nói móc anh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei thầm cười lạnh. Khuôn mặt lạnh lẽo mà anh mang hàng ngày trông như thế nào trong mắt của vị Heroic Spirit có thể nhìn thấu được mọi thứ? Có những khi thay đổi cảm xúc mà bản thân anh còn không nhận ra, vậy mà lại không qua mắt được vị Heroic Spirit này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đầu óc đang rối rắm, anh vẫn cố suy nghĩ. Phải, anh đúng thật là kẻ lạnh lùng – anh nhận thức về bản thân thông qua việc phân tích về người khác. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị Vua của Anh Hùng, vừa trở về sau khi đi dạo quanh phố chợ đêm, vẫn còn diện bộ đồ sành điệu. Vẻ phơi phới vẫn còn trong đôi mắt màu huyết, cậu ta tỏ ra không thấy cấp bách trước cuộc chiến gần kề. Nhưng vị Heroic Spirit chẳng bao giờ khiến vẻ ngoài của mình khác với cảm xúc bên trong. Trận chiến vây quanh Chén Thánh chỉ như trò trẻ con với cậu ta. &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi muốn ta làm gì tiếp theo đây hả, Kirei? Ngồi chờ ở chỗ này ư?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mệnh lệnh sai có thế khiến Archer nghi kỵ về năng lực của Master. Kirei biết rất rõ điều này, anh nghĩ thật kỹ rồi mới lắc đầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lễ tế có nguy cơ bị phá hỏng nếu năng lượng của cậu sử dụng ở gần Chén Thánh. Nếu cậu muốn chơi thì cứ ra đánh trận tiên phong.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được. Nhưng ngươi định thế nào nếu bị tấn công khi không có ta?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho Berserker cầm chân kẻ địch, tôi sẽ có thời gian triệu hồi cậu quay về. Tất nhiên là cần phải nhờ đến Phong Ấn Mệnh Lệnh. Không phiền cậu chứ hả?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn tấu. Nhưng mà ta không đảm bảo Chén Thánh an toàn đâu đấy. Tối nay ta sẽ không nương tay đâu. Cái căn phòng bé tẹo này tan hoang hết.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là tình huống tệ nhất, âu cũng là cái số.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei chấp ý nhưng Archer thì săm soi lại anh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kirei, coi như ngươi đã hiểu được ý nghĩa của cuộc chiến này đi, nhưng không lẽ ngươi vẫn không có ước nguyện gì trước Chén Thánh ư? Không có lấy một điều ước dù được ban phép màu ư?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Thế có gì sai?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy chưa hoàn thiện nhưng ít ra ‘vật chứa’ đã ở trong tay ngươi. Biết đâu nó cho phép ‘đặt chỗ trước’ điều ước không chừng.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hừmm, hiểu rồi. Ý cậu là có khả năng phép màu được thực hiện cùng lúc Chén Thánh giáng trần phải không?” - Kirei im lặng thở dài, hồi sau mới lên tiếng. - “Tôi vẫn chưa ước muốn điều gì. Nếu có thì… tôi ước gì không người vô tội nào bị vạ lây bởi trận chiến này. Không may thay, tất cả dân chúng đều ở xung quanh chúng ta. Phải chi chiến đấu ở chốn không người thì hay biết mấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời hoàn toàn tẻ ngắt, Gilgamesh khinh khỉnh: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hà, bí ẩn trong lòng ngươi đúng là chỉ có Chén Thánh mới khám phá được.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng về đêm, hai kẻ ở gần Chén Thánh hơn ai hết lại càng ít quan tâm đến nó. Với hai người bọn họ, chuyện giành Chén Thánh đáng để tâm nhiều hơn để còn gạt bỏ các đối thủ cạnh tranh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– À, còn một chuyện nữa. Nếu Saber đến trước khi ta quay về–” – Vua của Anh Hùng vừa định cất bước thì chợt nhớ ra điều gì, liền dừng lại. - “– thì hãy để Berserker giỡn với cô ta một lúc. Ta giữ lại mạng của con chó điên ấy chỉ vì mỗi việc đó thôi đấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei không hiểu tại sao Archer mềm mỏng với Saber như vậy. Thái độ với Berserker, kẻ chống đối cậu ta suốt từ trận đầu tiên, cũng khác trước. Vua của Anh Hùng tha mạng cho Berserker sau khi biết được tên thật của hắn từ cuộc thẩm vấn Matō Kariya. Cậu ta nói là &amp;quot;Thả cho con chó này cắn Saber cũng là trò hay”. Vua của Anh Hùng luôn nguôi giận mỗi khi nghe chuyện liên quan đến Saber; hình như Gilgamesh rất hứng thú với Vua Hiệp sĩ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi nói xem, Kirei, cái con búp bê mà Saber bảo vệ không kể hiểm nguy ấy ra sao rồi? Cái mà ta nghe gọi là cái quái gì ấy… -Vật chứa Chén Thánh- ở bên trong nó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý cậu là thứ đó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei không muốn nhắc đến nó. Hứng thú của anh đã cạn; thậm chí anh thấy không cần thiết phải nhớ cái tên người của nó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi vừa giết ả rồi. Chẳng còn lý do gì để giữ ả sống nữa.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel mở mắt ngó xung quanh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy rất khác lạ. Cô đã lấy lại ý thức, nhưng lại không tư duy được. Hình như không chỉ tinh thần của cô trống rỗng và mơ hồ, mà cả không gian quanh cô cũng vậy. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những hình ảnh lướt qua mắt cô. Khi nhìn vào, cô chỉ cảm thấy một cảm xúc nhất là nỗi cô đơn trống trải khôn tả, còn những hình ảnh ấy thì tràn ngập niềm vui và hạnh phúc, cứ như thể hình ảnh bị biến dạng qua lăng kính hoài nghi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau khổ có, tủi nhục có, hối hận, căm thù, mất mát cũng có. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng đất hoang tàn và đẫm máu. Phản bội và báo thù. Đánh đổi tất cả mà chẳng nhận được gì – một vòng quay khắc nghiệt không đem lại lợi ích nào. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyển sang khung cảnh băng tuyết quen thuộc. chuỗi hình ảnh kể lên câu chuyện về một gia tộc tự nhốt mình trong một lâu đài sâu trong vùng băng tuyết lạnh giá. Và ở đây, cô nhớ lại – cô dõi theo cuộc hành hương nghìn năm của gia tộc Einsbern liên quan đến Chén Thánh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủy tổ Justicia và những hình nhân mô phỏng bà ấy… Chúng là các homunculus, là dạng thức sống giả tạo. Chúng được ban cho hình dáng con người nhờ thuật giả kim bí truyền với mục đích thực hiện di nguyện chưa được vẹn toàn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lịch sử toàn những hão huyền và thất bại của gia tộc Einsbern được viết nên, dùng máu và nước mắt của chính chúng làm mực, dùng xương gãy và ngón tay đông cứng của chính chúng làm bút. Tiếng thở dài tuyệt vọng của chúng như bóp chặt con tim Irisviel. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tồn tại một nơi có thể thấy được những gì cô đang thấy, thì đó ắt hẳn là nơi tập trung toàn bộ mâu thuẫn cùng với những bằng chứng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel cuối cùng cũng hiểu. Cô đang nhìn vào bên trong Chén Thánh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là Đại Chén Thánh chứa cả thủy tổ Justicia, Đại Chén Thánh ở núi Enzō. Tất cả các homunculus đều được chế tạo theo hình mẫu của ‘Quý Bà Băng Tuyết’. Cho nên chúng có chung một nỗi đau. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Không, không lẽ đây là sự thật sao? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel quay sang, thấy mình đang trong phòng cùng với đứa con của cô, an lành và ấm cúm bên lò sưởi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bão tuyết gào thét bên ngoài cửa sổ. Đôi bàn tay bé nhỏ nắm chặt lấy cánh tay của mẹ cô bé như tìm kiếm sự che chở. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ ơi, Illya mơ thấy ác mộng. Con mơ thấy mình biến thành một cái cốc rượu.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy trong lòng rất sợ hãi, cặp mắt đỏ của Illyaviel vẫn ngước nhìn Irisviel đầy tin tưởng. Gương mặt cô giống y hệt mẹ cô và các chị của cô, nhưng gương mặt con bé. Con bé đáng yêu hơn hết thảy –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bảy khối lớn nằm trong tim của Illya. Khi Illya cảm thấy đau đớn và sợ hãi nhưng không thoát ra được, Illya nghe thấy tiếng nói của Justicia-sama, rồi một lỗ đen thật to trên đầu mình…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel ôm chặt lấy đứa con gái. Làn tóc trắng bạc phủ lên gương mặt đẫm lệ của con bé. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu con, không sao đâu… Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Con sẽ không phải thấy nó nữa, Illya à.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mong ước bi thương khiến Irisviel khác với đám chị em của cô mà cô không thể chia sẻ với bất cứ ai – đó chính là tình mẫu tử của ‘Người mẹ’. Trong các thế hệ homunculus, chỉ có cô là mang thai và sinh đẻ. Trong tất cả các hình mẫu, chỉ có cô là dành tình thương cho đứa con của mình. Nhưng dẫu vậy, định mệnh mà cô phải gánh vác thật đáng thương. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Illyasviel von Einsbern là Vật Chứa Chén Thánh tiếp theo, và cũng là một cỗ máy làm quay bánh răng nghìn năm của sự ảo tưởng và cố chấp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xiềng xích ấy sẽ không phá ra được cho đến khi nào có người chiến thắng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pháp Thuật Thứ Ba, Heaven&#039;s Feel – Thành tựu ấy là cứu rỗi duy nhất. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh nhộn nhạo ập đến Irisviel. Tiếng cô hô vang cùng với đám chị em. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chén Thánh –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin hãy trao Chén Thánh vào tay tôi –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sâu trong cánh rừng, nơi các homunculus phế thải chất thành núi xác và đang lên tiếng. Những khuôn mặt mục rữa quá sức đáng sợ đối với khuôn mặt bé bỏng của Illya đang phát ra những tiếng kêu đau đớn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu –” - Người mẹ ôm chặt lấy đứa con gái trong vòng tay tràn đầy thương yêu. - “Illya ạ, chắc chắn con sẽ được giải thoát khỏi vòng xiềng định mệnh ấy. Mẹ sẽ làm tất cả. Chắc chắn cha con cũng sẽ đạt được điều ước ấy…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, một thắc mắc chợt đến trong đầu cô: Nếu giấc mơ ấy hiện ra bởi Chén Thánh -  trong khi cô có thể nhìn thấy bên trong ‘vật chứa’ rõ ràng và hình dạng của nó -  vậy thì cái lớp vỏ Irisviel trông ra sao? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu như vỏ trứng có thể trông thấy con gà bên trong thì thật vô lý. Lớp vỏ thì phải vỡ ra khi gà nở chứ. Thế thì – cái cô Irisviel đang mơ ấy là ai? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác thân thể nhỏ nhắn của Illyasviel mà cô đang ôm lấy này rất thật. Irisviel nhìn lại vòng tay đang ôm con bé. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel vốn đã biến mất rồi. nếu con gà đã chui ra khỏi vỏ …&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi. Thứ tan chảy vào trong đêm tối là bùn đen cuộn lên tầng tầng lớp lớp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Cô không ngạc nhiên hay sợ hãi; cô chỉ bình thản nhìn thứ bùn ấy thấm qua từ tất cả góc phòng và nhễu cả qua đường ống khói, từ từ trần ra mặt sàn dưới chân cô. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, câu hỏi ‘tôi là ai?’ giờ đã không còn cần thiết nữa. Từ ban đầu, cô đã chẳng là người. Bây giờ, cô vẫn là ‘người’ sử dụng nhân cách của Irisviel, một ngươi phụ nữ đã tan biến như lớp mặt nạ hóa trang. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, điều ước thầm kín Irisviel vẫn là thật. đó là điều ước của một người mẹ dành cho đứa con gái thân yêu, thương tiếc cho tương lai của con bé đến tận khi trút hơi thở cuối cùng. Cô bé được thừa hưởng điều ước mà người mẹ này mang lại. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do vậy, cô là phải là người thực hiện điều ước ấy. Cô tồn tại là để được tôn thờ và được dự báo trước vì cô sẽ thực hiện điều ước của mọi người, vì cô được tạo ra để là như thế. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Không sao đâu, Illyasviel, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.” – Cô trìu mến thì thầm vào tai đứa con gái mà cô lần đầu tiên ôm lấy - “vậy hai mẹ con ta cùng chờ một lúc nhé. Cha con nhất định sẽ tới. Cha con sẽ tới giúp mẹ con ta thực hiện điều ước của ba người chúng ta.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bùn cuộn lên bám dính lấy cô, nhuộm đen cả váy áo. Tin tưởng chờ đợi thời khắc điều ước được ban, người phụ nữ mà thân thể chìm trong bóng tối ấy mỉm cười. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xua tan mọi đau khổ và gạt hết mọi phiền muộn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đây, cô sẽ nhận được quyền năng thực hiện mọi điều ước và trở thành vật ban ước toàn năng có thể làm được tất cả. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 4|Act 15/ Part 4]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 16/ Part 1|Act 16/ Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_5&amp;diff=464785</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 5</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_5&amp;diff=464785"/>
		<updated>2015-10-02T03:45:26Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -04:10:33 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===== -04:10:33 =====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hội sở thành phố Fuyuki –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công trình này tiêu tốn tám tỷ yên, được xem là biểu trưng cho sự phát triển của Fuyuki Shinto, cùng với Cao Ốc Trung Tâm ở trước nhà ga tàu điện. Diện tích khuôn viên 6600 mét vuông và diện tích tòa nhà là 4700 mét vuông. Tòa nhà gồm 4 tầng lầu, một sảnh và một hầm ngầm. Hội trường hai tầng có sức chứa khoảng 3000 người. Vị kiến trúc sư thiết kế tòa nhà theo kiểu dáng độc đáo mới lạ, một hội sở với mang phong cách hiện đại hoành tráng nhưng không kém phần lộng lẫy như một ngôi đền cổ kính. Tham vọng của hội đồng thành phố Fuyuki đối với sự phát triển của Shinto có thể thấy được qua kiến trúc của hội sở này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chỉ có phần bên ngoài là hoàn tất. Nội thất bên trong vẫn đang trong tiến trình chuẩn bị cho buổi lễ khánh thành. Công dụng chính của tòa nhà thì còn phải mất thêm một thời gian nữa mới đưa vào hoạt động. Ngoài ra, để giảm khả năng xảy ra sự cố đến mức tối thiểu, tòa nhà này vẫn chưa được kết nối với hệ thống điện. Vào đêm khuya, khi không còn công nhân nào làm việc, tòa nhà này trở nên trống trải u ám, im lìm không chút sinh khí. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc quy hoạch khu đất không bao gồm ý kiến của giới pháp thuật. Đây hoàn toàn ngẫu nhiên mà Hội sở Thành phố được xây ở trung tâm nơi giao mạch mới nhất của Fuyuki. Có lẽ trường hợp hiếm có này là do những đặc trưng khác thường dưới sự ảnh hưởng của khu vực giao mạch được trời ban phú này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kotomine Kirei đứng trên nóc nhà ngước nhìn các biểu tượng phép thuật bằng pháo sáng trôi trên bầu trời đêm. Giờ anh chỉ việc phá khóa đột nhập vào tòa nhà không được bảo vệ. Anh đã chuẩn bị đủ mọi thứ cần thiết cho lễ tế và trang bị chiến đấu. Tiếp sau đó là chờ các đối thủ còn lại theo pháo hiệu mà tự dẫn xác đến. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc chiến đang đến gần mà anh chẳng cảm thấy gì đặc biệt. Các thừa hành giả không nhất thiết phải hứng thú với cảnh đẫm máu, hay phải pha trò cho bớt căng thẳng. Họ có những đặc điểm thích hợp để trở thành công cụ phục vụ Đức Chúa, lao vào chết chóc mà chỉ biết có mỗi nhiệm vụ cần được hoàn thành. Nhiều năm dài huấn luyện giúp cho Kirei trở nên lãnh đạm vô cảm như một bác sĩ trong ca phẫu thuật. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hừm. Mặt của nhà ngươi vẫn lạnh tanh như mọi khi nhỉ, Kirei.” – Archer ung dung bước tới, không quên nói móc anh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei thầm cười lạnh. Khuôn mặt lạnh lẽo mà anh mang hàng ngày trông như thế nào trong mắt của vị Heroic Spirit có thể nhìn thấu được mọi thứ? Có những khi thay đổi cảm xúc mà bản thân anh còn không nhận ra, vậy mà lại không qua mắt được vị Heroic Spirit này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đầu óc đang rối rắm, anh vẫn cố suy nghĩ. Phải, anh đúng thật là kẻ lạnh lùng – anh nhận thức về bản thân thông qua việc phân tích về người khác. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị Vua của Anh Hùng, vừa trở về sau khi đi dạo quanh phố chợ đêm, vẫn còn diện bộ đồ sành điệu. Vẻ phơi phới vẫn còn trong đôi mắt màu huyết, cậu ta tỏ ra không thấy cấp bách trước cuộc chiến gần kề. Nhưng vị Heroic Spirit chẳng bao giờ khiến vẻ ngoài của mình khác với cảm xúc bên trong. Trận chiến vây quanh Chén Thánh chỉ như trò trẻ con với cậu ta. &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi muốn ta làm gì tiếp theo đây hả, Kirei? Ngồi chờ ở chỗ này ư?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mệnh lệnh sai có thế khiến Archer nghi kỵ về năng lực của Master. Kirei biết rất rõ điều này, anh nghĩ thật kỹ rồi mới lắc đầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lễ tế có nguy cơ bị phá hỏng nếu năng lượng của cậu sử dụng ở gần Chén Thánh. Nếu cậu muốn chơi thì cứ ra đánh trận tiên phong.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ừm, được. Nhưng ngươi định thế nào nếu bị tấn công khi không có ta?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cho Berserker cầm chân kẻ địch, tôi sẽ có thời gian triệu hồi cậu quay về. Tất nhiên là cần phải nhờ đến Phong Ấn Mệnh Lệnh. Không phiền cậu chứ hả?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chuẩn tấu. Nhưng mà ta không đảm bảo Chén Thánh an toàn đâu đấy. Tối nay ta sẽ không nương tay đâu. Cái căn phòng bé tẹo này tan hoang hết.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là tình huống tệ nhất, âu cũng là cái số.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei chấp ý nhưng Archer thì săm soi lại anh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kirei, coi như ngươi đã hiểu được ý nghĩa của cuộc chiến này đi, nhưng không lẽ ngươi vẫn không có ước nguyện gì trước Chén Thánh ư? Không có lấy một điều ước dù được ban phép màu ư?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Thế có gì sai?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy chưa hoàn thiện nhưng ít ra ‘vật chứa’ đã ở trong tay ngươi. Biết đâu nó cho phép ‘đặt chỗ trước’ điều ước không chừng.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hừmm, hiểu rồi. Ý cậu là có khả năng phép màu được thực hiện cùng lúc Chén Thánh giáng trần phải không?” - Kirei im lặng thở dài, hồi sau mới lên tiếng. - “Tôi vẫn chưa ước muốn điều gì. Nếu có thì… tôi ước gì không người vô tội nào bị vạ lây bởi trận chiến này. Không may thay, tất cả dân chúng đều ở xung quanh chúng ta. Phải chi chiến đấu ở chốn không người thì hay biết mấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu trả lời hoàn toàn tẻ ngắt, Gilgamesh khinh khỉnh: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hà, bí ẩn trong lòng ngươi đúng là chỉ có Chén Thánh mới khám phá được.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Càng về đêm, hai kẻ ở gần Chén Thánh hơn ai hết lại càng ít quan tâm đến nó. Với hai người bọn họ, chuyện giành Chén Thánh đáng để tâm nhiều hơn để còn gạt bỏ các đối thủ cạnh tranh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– À, còn một chuyện nữa. Nếu Saber đến trước khi ta quay về–” – Vua của Anh Hùng vừa định cất bước thì chợt nhớ ra điều gì, liền dừng lại. - “– thì hãy để Berserker giỡn với cô ta một lúc. Ta giữ lại mạng của con chó điên ấy chỉ vì mỗi việc đó thôi đấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hiểu rồi.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei không hiểu tại sao Archer mềm mỏng với Saber như vậy. Thái độ với Berserker, kẻ chống đối cậu ta suốt từ trận đầu tiên, cũng khác trước. Vua của Anh Hùng tha mạng cho Berserker sau khi biết được tên thật của hắn từ cuộc thẩm vấn Matō Kariya. Cậu ta nói là &amp;quot;Thả cho con chó này cắn Saber cũng là trò hay”. Vua của Anh Hùng luôn nguôi giận mỗi khi nghe chuyện liên quan đến Saber; hình như Gilgamesh rất hứng thú với Vua Hiệp sĩ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi nói xem, Kirei, cái con búp bê mà Saber bảo vệ không kể hiểm nguy ấy ra sao rồi? Cái mà ta nghe gọi là cái quái gì ấy… -Vật chứa Chén Thánh- ở bên trong nó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, ý cậu là thứ đó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei không muốn nhắc đến nó. Hứng thú của anh đã cạn; thậm chí anh thấy không cần thiết phải nhớ cái tên người của nó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
“Tôi vừa giết ả rồi. Chẳng còn lý do gì để giữ ả sống nữa.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel mở mắt ngó xung quanh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy rất khác lạ. Cô đã lấy lại ý thức, nhưng lại không tư duy được. Hình như không chỉ tinh thần của cô trống rỗng và mơ hồ, mà cả không gian quanh cô cũng vậy. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những hình ảnh lướt qua mắt cô. Khi nhìn vào, cô chỉ cảm thấy một cảm xúc nhất là nỗi cô đơn trống trải khôn tả, còn những hình ảnh ấy thì tràn ngập niềm vui và hạnh phúc, cứ như thể hình ảnh bị biến dạng qua lăng kính hoài nghi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Đau khổ có, tủi nhục có, hối hận, căm thù, mất mát cũng có. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vùng đất hoang tàn và đẫm máu. Phản bội và báo thù. Đánh đổi tất cả mà chẳng nhận được gì – một vòng quay khắc nghiệt không đem lại lợi ích nào. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyển sang khung cảnh băng tuyết quen thuộc. chuỗi hình ảnh kể lên câu chuyện về một gia tộc tự nhốt mình trong một lâu đài sâu trong vùng băng tuyết lạnh giá. Và ở đây, cô nhớ lại – cô dõi theo cuộc hành hương nghìn năm của gia tộc Einsbern liên quan đến Chén Thánh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thủy tổ Justicia và những hình nhân mô phỏng bà ấy… Chúng là các homunculus, là dạng thức sống giả tạo. Chúng được ban cho hình dáng con người nhờ thuật giả kim bí truyền với mục đích thực hiện di nguyện chưa được vẹn toàn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lịch sử toàn những hão huyền và thất bại của gia tộc Einsbern được viết nên, dùng máu và nước mắt của chính chúng làm mực, dùng xương gãy và ngón tay đông cứng của chính chúng làm bút. Tiếng thở dài tuyệt vọng của chúng như bóp chặt con tim Irisviel. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu tồn tại một nơi có thể thấy được những gì cô đang thấy, thì đó ắt hẳn là nơi tập trung toàn bộ mâu thuẫn cùng với những bằng chứng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel cuối cùng cũng hiểu. Cô đang nhìn vào bên trong Chén Thánh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là Đại Chén Thánh chứa cả thủy tổ Justicia, Đại Chén Thánh ở núi Enzō. Tất cả các homunculus đều được chế tạo theo hình mẫu của ‘Quý Bà Băng Tuyết’. Cho nên chúng có chung một nỗi đau. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Không, không lẽ đây là sự thật sao? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel quay sang, thấy mình đang trong phòng cùng với đứa con của cô, an lành và ấm cúm bên lò sưởi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bão tuyết gào thét bên ngoài cửa sổ. Đôi bàn tay bé nhỏ nắm chặt lấy cánh tay của mẹ cô bé như tìm kiếm sự che chở. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ ơi, Illya mơ thấy ác mộng. Con mơ thấy mình biến thành một cái cốc rượu.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy trong lòng rất sợ hãi, cặp mắt đỏ của Illyaviel vẫn ngước nhìn Irisviel đầy tin tưởng. Gương mặt cô giống y hệt mẹ cô và các chị của cô, nhưng gương mặt con bé. Con bé đáng yêu hơn hết thảy –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bảy khối lớn nằm trong tim của Illya. Khi Illya cảm thấy đau đớn và sợ hãi nhưng không thoát ra được, Illya nghe thấy tiếng nói của Justicia-sama, rồi một lỗ đen thật to trên đầu mình…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel ôm chặt lấy đứa con gái. Làn tóc trắng bạc phủ lên gương mặt đẫm lệ của con bé. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu con, không sao đâu… Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu. Con sẽ không phải thấy nó nữa, Illya à.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mong ước bi thương khiến Irisviel khác với đám chị em của cô mà cô không thể chia sẻ với bất cứ ai – đó chính là tình mẫu tử của ‘Người mẹ’. Trong các thế hệ homunculus, chỉ có cô là mang thai và sinh đẻ. Trong tất cả các hình mẫu, chỉ có cô là dành tình thương cho đứa con của mình. Nhưng dẫu vậy, định mệnh mà cô phải gánh vác thật đáng thương. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Illyasviel von Einsbern là Vật Chứa Chén Thánh tiếp theo, và cũng là một cỗ máy làm quay bánh răng nghìn năm của sự ảo tưởng và cố chấp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xiềng xích ấy sẽ không phá ra được cho đến khi nào có người chiến thắng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pháp Thuật Thứ Ba, Heaven&#039;s Feel – Thành tựu ấy là cứu rỗi duy nhất. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Âm thanh nhộn nhạo ập đến Irisviel. Tiếng cô hô vang cùng với đám chị em. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chén Thánh –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xin hãy trao Chén Thánh vào tay tôi –&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sâu trong cánh rừng, nơi các homunculus phế thải chất thành núi xác và đang lên tiếng. Những khuôn mặt mục rữa quá sức đáng sợ đối với khuôn mặt bé bỏng của Illya đang phát ra những tiếng kêu đau đớn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không sao đâu –” - Người mẹ ôm chặt lấy đứa con gái trong vòng tay tràn đầy thương yêu. - “Illya ạ, chắc chắn con sẽ được giải thoát khỏi vòng xiềng định mệnh ấy. Mẹ sẽ làm tất cả. Chắc chắn cha con cũng sẽ đạt được điều ước ấy…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó, một thắc mắc chợt đến trong đầu cô: Nếu giấc mơ ấy hiện ra bởi Chén Thánh -  trong khi cô có thể nhìn thấy bên trong ‘vật chứa’ rõ ràng và hình dạng của nó -  vậy thì cái lớp vỏ Irisviel trông ra sao? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu như vỏ trứng có thể trông thấy con gà bên trong thì thật vô lý. Lớp vỏ thì phải vỡ ra khi gà nở chứ. Thế thì – cái cô Irisviel đang mơ ấy là ai? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác thân thể nhỏ nhắn của Illyasviel mà cô đang ôm lấy này rất thật. Irisviel nhìn lại vòng tay đang ôm con bé. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Irisviel vốn đã biến mất rồi. nếu con gà đã chui ra khỏi vỏ …&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên ngoài cửa sổ, tuyết đã ngừng rơi. Thứ tan chảy vào trong đêm tối là bùn đen cuộn lên tầng tầng lớp lớp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Cô không ngạc nhiên hay sợ hãi; cô chỉ bình thản nhìn thứ bùn ấy thấm qua từ tất cả góc phòng và nhễu cả qua đường ống khói, từ từ trần ra mặt sàn dưới chân cô. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải, câu hỏi ‘tôi là ai?’ giờ đã không còn cần thiết nữa. Từ ban đầu, cô đã chẳng là người. Bây giờ, cô vẫn là ‘người’ sử dụng nhân cách của Irisviel, một ngươi phụ nữ đã tan biến như lớp mặt nạ hóa trang. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ, điều ước thầm kín Irisviel vẫn là thật. đó là điều ước của một người mẹ dành cho đứa con gái thân yêu, thương tiếc cho tương lai của con bé đến tận khi trút hơi thở cuối cùng. Cô bé được thừa hưởng điều ước mà người mẹ này mang lại. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Do vậy, cô là phải là người thực hiện điều ước ấy. Cô tồn tại là để được tôn thờ và được dự báo trước vì cô sẽ thực hiện điều ước của mọi người, vì cô được tạo ra để là như thế. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Không sao đâu, Illyasviel, mọi chuyện sắp kết thúc rồi.” – Cô trìu mến thì thầm vào tai đứa con gái mà cô lần đầu tiên ôm lấy - “vậy hai mẹ con ta cùng chờ một lúc nhé. Cha con nhất định sẽ tới. Cha con sẽ tới giúp mẹ con ta thực hiện điều ước của ba người chúng ta.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bùn cuộn lên bám dính lấy cô, nhuộm đen cả váy áo. Tin tưởng chờ đợi thời khắc điều ước được ban, người phụ nữ mà thân thể chìm trong bóng tối ấy mỉm cười. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xua tan mọi đau khổ và gạt hết mọi phiền muộn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đây, cô sẽ nhận được quyền năng thực hiện mọi điều ước và trở thành vật ban ước toàn năng có thể làm được tất cả. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 4|Act 15/ Part 4]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 16/ Part 1|Act 16/ Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_4&amp;diff=464778</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 4</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_4&amp;diff=464778"/>
		<updated>2015-10-02T02:58:57Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -04:16:49 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===== -04:16:49 =====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver thức dậy sau một giấc ngủ ngon lành không mộng mị. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu mở mắt được thì mọi vật xung quanh tối lại như đang chìm trong giấc ngủ. Cậu đã ngủ cả buổi sáng, đến khi thức giấc thì trời đã đầy sao. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màn đêm lại buông xuống lần nữa. Với những ai còn Servant thì đây là lúc bắt đầu cuộc chiến không tránh khỏi. Gió đêm lạnh cắt gia cắt thịt, khiến cậu cảm thấy không được dễ chịu cho lắm; bên phải cậu là một người có thể khiến cho cảm giác bồn chồn lo lắng của cậu tan biến tức thì. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider, hiện đang ở dạng vật chất, đã chuẩn bị hành trang sẵn sàng chiến đấu và đang lướt qua cuốn sử thi về chính mình được viết bởi thi sĩ Homer. Cuốn sách bìa dày đó quá nặng và ngán ngẩm đối với Waver nhưng lại nhỏ và nhẹ trong mắt của Vua Chinh Phạt. người đàn ông đô con ấy mải mê trong thế giới của ngôn từ. Cái cách ông lật trang giấy có vẻ rất say sưa; ông đặc biệt đọc kỹ từng chữ một theo đầu ngón tay rà trên mặt giấy. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như ông ta thật sự rất thích quyển sách ấy. Waver không kìm được nụ cười nơi khóe miệng. Nếu bây giờ cậu hỏi Rider, “Vì sao ông lại được sinh ra trên đời này?” thì câu trả lời có lẽ không phải là tham vọng chinh phục thế giới mà là “nếu không có ngón tay thì ta chẳng biết làm sao đọc được cuốn tuyển tập thơ của Homer”. Ông ta là kiểu người như vậy đấy. Là vị anh hùng nuôi hoài bão lớn trong tim, là kẻ biết thưởng thức đồ ăn và rượu ngon, là người dám bày tỏ tham vọng chinh phạt thế giới như khao khát được ăn được ngủ. Phẩm chất đặc biệt của ông đã lôi cuốn biết bao nhiêu người nguyện theo chân ông cả đời. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Trong lịch sử nhân loại từng có một người như thế. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Nn? Dậy rồi à nhóc?”	&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider đã đọc đi đọc lại về những chiến công của Achilles không biết bao nhiều lần mà vẫn không thấy chán. Ông nhìn Waver mà cười như một đứa trẻ tinh nghịch. Có lẽ ông luôn cười như thế với bất kì ai, dù là với các anh hùng đã cùng ông vào sinh ra tử, hay là với một Master tư chất kém cỏi như Waver. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Chẳng phải tôi đã bảo ông là phải đánh thức tôi dậy ngay khi chập tối còn gì? Rút cuộc ông đang làm cái gì vậy?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, xin lỗi. Ta mải đọc sách nên không nhận ra. Nhưng trời mới vừa tối thôi. Ta thấy đêm nay không cần quá lo lắng đâu; chứ thẳng tiến xông lên là được.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hỏi tiếp theo khiến ông ta há hốc miệng chành vành, rồi bắt đâu suy tư. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ô. Cái này ta không giải thích được, nhưng mà ta có linh cảm tối này sẽ là trận quyết định.” – Ông ấy nói như thể không có vấn đề gì cả. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver gật nhẹ mà không hỏi gì thêm. Cậu cũng không giải thích được tại sao nhưng cậu có cảm giác như đến cả không khí ở đây cũng nói lên rằng Heaven’s Feel đã bước vào giai đoạn đỉnh điểm. Chỉ một lời duy nhất có thể diễn tả được là – vì không khí đêm nay quá yên tĩnh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo những gì Waver đã biết, những kẻ đã bị loại là Assassin do Rider đích thân ra tay, và Caster bị tiêu diệt ở sông Mion. Nhưng tất nhiên là ở những nơi khác mà cậu không biết, cuộc chiến vẫn tiếp tục và có nhiều biến chuyển. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ mỗi ngày trôi qua, cậu lại thấy nhiều chuyện lạ trong thị trấn này xuất hiện rồi biến đổi nhanh chóng từ ồn ào hỗn loạn sang nặng nề khẩn trương. Điều ấy làm cậu thấy bất an hơn cả lúc đánh nhau với Saber hồi đêm hôm qua. Có vẻ như bên phía Einsbern cũng đang lâm vào tình thế nguy hiểm. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do đó, Waver không vặn hỏi gì về linh cảm của Rider. Ông ta là Vua Chinh Phạt, người đã đi qua vô số chiến trường, nhiều lần ra quân lệnh cũng như chiến thuật, nên cảm quan của ông dĩ nhiên là đáng tin cậy hơn một người non choẹt như Waver.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù Huân tước El-Melloi vẫn còn sống khỏe thì… chuyện liên quan đến kẻ mà cậu từng căm ghét chỉ khiến cậu có cảm giác buồn bực khó tả. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver đã trải qua quá trình rèn luyện với cấp độ không tưởng để mau đạt được năng lực chiến đấu cùng với Heroic Spirit. Cho dù cậu tự hào về tài năng của mình trong lĩnh vực phép thuật nhưng Heaven’s Feel không theo lý luận pháp thuật thông thường. Nhận thấy rằng ngay đến El-Melloi cũng từng trải qua gian khổ như cậu, cậu cảm thấy hài lòng và còn có một tí đồng cảm. Trong số sáu Master thì chỉ có mình Kayneth là có quen biết Waver từ trước, bất kể là tốt hay xấu. Cảm giác như vậy đối với một đối thủ đã từng đấu đá nhau ngay từ lần gặp đầu tiên – Waver thấy cách nghĩ của mình đang thay đổi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
——Ừ; chuyện yêu ghét thế nào không quan trọng nữa, cậu muốn Heaven’s Feel tốt hơn là nên kết thúc. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu vừa ngáp vừa rướn người rũ bỏ cơn buồn ngủ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái—gì đây?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Prana tăng nhanh khác thường. Giống như ta từng gặp trước đây.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe Rider nói Waver mới nhớ ra. Pháo hiệu của Holy Church triệu gọi các Master. Chính là cảm giác này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bước ra khỏi bụi cây để nhìn lên bầu trời; phía đông bắc có pháo sáng, rực rỡ hơn cả lần triệu tập đầu tiên. &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hình này là…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là gì vậy? một thông điệp à?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Nghe Rider hỏi, Waver—tuy không dám chắc— gật đầu đáp: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Màu sắc khác nhau, bốn và bảy… Nghĩa là ‘Đế Vương’, hoàn tất, và ‘Chiến xa’, chiến thắng. Giải nghĩa thông điệp này… không lẽ lại là người chiến thắng trong Heaven’s Feel đã xác định?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp án của Waver  khiến Rider nhíu mày. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái gì chứ? Dám coi như không có ta à? Vậy thì ai mới là người giành chiến thắng?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kì lạ thật. Trong Heaven’s Feel, chỉ khi người hạ được tất cả các Master và Servant đối địch thì mới gọi là chiến thắng. Nhưng hiện tại Rider và Waver vẫn còn đứng đây làm sao có thể coi như chiến thắng đã được định đoạt? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… hơn nữa, điểm bắn pháo sáng không phải là nhà thờ Fuyuki. Lạ quá. Có lẽ thông điệp này không phải từ người của Nhà Thờ.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À. Nếu nhóc nói vậy thì còn chấp nhận được.” - Rider khịt mũi đáp.	&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S—sao hả?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chắc hẳn là có tên nào đó không chờ được nữa nên tự tuyên bố chiến thắng thay cho lời thách thức ‘Nếu ai phản đối thì nhào dô đi’. Nói cách khác, hắn muốn dẫn dụ đối phương vào trận địa mà hắn chọn.” - Rider cười nham hiểm. Ông nhìn pháo sáng lấp lóa trên trời, tựa như muốn nói ‘Hợp với ý ta đấy’ - “Hay lắm, hay lắm. giờ thì ta không cần mất công đi tìm nữa. Ta không tin là có Servant nào lại chịu ngồi yên trước lời thách thức này. Những tên còn sống chắc chắn sẽ tập trung xung quanh khu vực vừa mới bắn pháo sáng. Hừm, đúng như ta nghĩ, đêm nay sẽ là trận chiến quyết định.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình to vạm vỡ của Vua Chinh Phạt đang rung lên nhiệt huyết chiến đấu. Waver lạnh lùng liếc qua vị Heroic Spirit mạnh mẽ và quả cảm này, như hàm ý muốn chờ quan sát từ xa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là nó phải không? Giai đoạn cuối cùng ấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đúng vậy. Một khi chiến trường đã được xác lập, ta không thể để cho hệ Rider bị ô danh được.” - Rider tuốt trường kiếm Celtic chĩa lên trời. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tới đây nào, chiến mã yêu quí của ta!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo tiếng gọi, tia hào quang rực rỡ phát từ khoảng không mở ra kết giới, là ánh sáng khi Heroic Spirit xuất hiện mà Waver đã quá quen thuộc với nó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng ngựa Heroic Spirit vang lên, Bucephalus. Chiến mã huyền thoại đã từng đưa Vị Vua Chinh Phạt tung hoành miền Viễn Đông. Hôm nay nó được đưa xuyên qua thời gian để sát cánh cùng ‘chiến hữu’ của nó. Con ngựa giậm vó trên đường nhựa, hí vang tiếng gọi của chiến trường. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lá bài chủ lực của Alexander là ‘Ionian Hetairoi’ yêu cầu phải mở kết giới Reality Marble để kết nối với thế giới thật nên nó cần hội đủ nhiều yếu tố khác nhau. Tuy nhiên, cũng giống như anh lính truyền tin Mithrenes lúc ở sông Mion, nếu chỉ triệu hồi một người một ngựa thì đơn giản hơn nhiều. Sau khi mất ‘Cỗ xe Gordius’, Rider chỉ con ngựa này là có thể phát huy kỹ năng điều khiển thú  của mình. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Lại đây, nhóc. Tuy không được êm ái như cỗ xe kéo nhưng một lúc là sẽ quen thôi. Lên yên nào.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider ngồi trên lưng ngựa, nhích người ra sau để chỗ cho Waver. Nhưng cậu chỉ gượng cười lắc đầu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có các anh hùng mới xứng đáng được cưỡi trên con ngựa độc nhất vô nhị ấy, làm gì có chỗ cho một đứa trẻ người non dạ chứ. Cũng như một pháp sư vô dụng chẳng làm nổi phép thôi miên, phép căn bản nhất trong các phép căn bản… Hay như một tên hề tự cao chỉ có thể lẽo đẽo theo sau chân nhà vua… Con đường vinh quang của Vua Chinh Phạt Alexander không chừng sẽ vì thế mà bị bôi nhọ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver hiểu —đêm trước— chính cậu, với tư cách là một Master, đã để cho cơ hội hạ gục Saber của Rider trở thành công cốc.  Lúc đó nếu Rider toàn tâm đối phó với ‘Thanh Gươm Tất Thắng’ thì biết đâu ông ta lách qua được Noble Phantasm của Saber trong khoảng cách mong manh và đè bẹp Vua Hiệp Sĩ dưới móng vó của con bò thần. Nguyên do ông ấy bỏ cuộc vào phút cuối là vì - Master đang bên cạnh ông trên cỗ xe. Vào giây cuối, Rider đành phải bỏ lại cỗ xe vì cứu lấy tên hề bên cạnh. Nếu như mà ông ấy thấy không thỏa mãn với người lập khế ước đưa ông đến thế giới này thì cũng chẳng sai chút nào. Cơ hội chiến thắng trong trận chiến giữa Rider và Saber lúc đó phụ thuộc vào một điều, đó là Master của họ có ở đó hay không. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver Velvet từng tự mãn rằng mình có thể chiến thắng, nhưng bây giờ thì khác. Sau hai tuần vừa qua, cậu đã được tận mắt chứng kiến bản sắc của anh hùng thật sự, còn mình thì thật vô dụng và điêu đứng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay đến con chó lang thang cũng có nhận thức. Ít nhất thì nó biết đâu là chỗ đứng của mình—&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hỡi Servant của ta. Ta, Waver Velvet, dùng Phong Ấn Mệnh Lệnh này ra lệnh cho ngươi.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu giơ nắm tay phải của mình lên, để lộ ra Phong Ấn Mệnh Lệnh chưa hề được sử dụng. Chúng là sợi xích ràng buộc vị Heroic Spirit trước mặt cậu, là chướng ngại lớn nhất cản trở mộng bá vương của ông. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rider, ngươi phải giành lấy chiến thắng cuối cùng.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đấy không phải là khống chế mà chỉ là việc đương nhiên phải làm. Nên Waver ra lệnh này, con tim cậu như bừng lên ánh sáng của Phong Ấn Mệnh Lệnh đầu tiên được giải phóng prana và lặn mất. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng Phong Ấn Mệnh Lệnh tiếp theo, ta ra lệnh – Rider, ngươi hãy giành lấy Chén Thánh.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Phong Ấn Mệnh Lệnh thứ hai biến mất, cậu cảm thấy đau nhói trong tim. Nếu cậu rụt tay lại thì có lẽ còn kịp – cậu thoáng nghĩ. Bây giờ mà còn do dự thì thật là khờ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bằng Phong Ấn Mệnh Lệnh cuối cùng, ta ra lệnh.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver vươn cánh tay mang Phong Ấn Mệnh Lệnh cuối cùng một cách cương quyết về phía vị vua trên yên ngựa. Trong khoảnh khắc ấy, Waver có thể nhìn thẳng vào mắt ông mà không chút rụt rè. Đây là lần cuối cùng và là lần duy nhất cậu hãnh diện với tư cách là một Master.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rider, ngươi phải giành lấy cả thế giới. Không được phép thua.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dấu ấn thứ ba nhanh chóng giải phóng prana, tạo nên cơn gió lốc trong chốc lát. Waver có thể là một pháp sư mà cả đời này không bao giờ làm nổi thuật phép phi thường. Nhưng trong tận đáy lòng, cậu tin rằng cả đời cậu có hành động vừa rồi là thỏa mãn nhất. Cậu không còn hối tiếc gì nữa. Đây là việc đáng để đánh đổi tất cả. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver cúi đầu nhìn bàn tay đã không còn dấu ấn giao ước, không còn vết tích gì. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Và dĩ nhiên, tôi không còn là Master của ông nữa.” - Waver nói mà mắt cứ nhìn dưới chân. Cậu không muốn nhìn thấy cảm xúc của Rider đối với cậu lúc này. Có thể là ngạc nhiên vì Waver đã hèn nhát rút lui khỏi cuộc chiến; hoặc có thể là cười nhẹ nhõm vì được giải thoát khỏi tên Master vô tích sự. Dù là gì thì cậu cũng không muốn biết. Nếu có thể, cậu mong Rider quên luôn cả quãng thời gian quen biết nhau. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đi đi. Ông có thể đi bất cứ đâu, ông không còn…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ồ”, tiếng đáp lại thật đơn giản. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó, thay vì nghe được tiếng vó ngựa phi nước đại vang trên đường, cậu lại cảm giác như mình bị xách cổ lên. Giây sau đó, cậu thấy mình đã an vị trên yên con ngựa Bucephalus. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên là ta sẽ đi—nhưng mà nhóc đề ra mấy yêu cầu phiền toái đó, có chắc là cậu không hối tiếc gì chứ? Phải đến xem coi mệnh lệnh hoàn thành như thế nào chứ.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ông, ngốc, ngốc quá đi! Tôi nói à… hở!” – Ý định ban đầu của Waver thay đổi cái một, cậu ú ớ không biết nói sao. Con Bucephalus khịt mũi như thể chế giễu sự hoảng hốt của cậu. Ngay đến con ngựa còn chế giếu cậu, huống chi là người cưỡi – ý nghĩ này khiến trong cậu nổi lên cơn giận khó tả. Cậu gào lên: “Tôi không còn Phong Ấn Mệnh Lệnh nào nữa! Tôi không muốn làm Master nữa! Tại sao ông còn muốn đưa tôi theo hả? Tôi—“&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dù cậu có còn là Master hay không, cậu vẫn là bạn của ta, mãi mãi là vậy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver biết những lời đó, cùng với nụ cười thân thuộc ấy là từ ông. Phần ương bướng trong  tim cậu bị phá vỡ - cảm xúc mà cậu kiềm nén từ bấy đến giờ trào ra như nước vỡ đê. Hai hàng nước mắt cứ tuôn rơi không ngừng, cùng với tiếng sụt sịt ở mũi; cậu nghẹn ngào không nói được thành tiếng. Miễn cưỡng lắm cậu mới nói được trong tiếng nấc: &amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tôi… người như tôi… có thể… tôi mà có thể… sát cánh bên ông…?”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sau bao nhiêu lần cùng ta ra trận mà cậu còn nói thế sao? Ngốc thật.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nói bông đùa của Vua Chinh Phạt khiến cậu bật cười ngưng khóc. Ông ta vỗ lên đôi vai gầy của cậu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chẳng phải cậu rất ra dáng đàn ông khi cùng ta đối mặt với kẻ địch ư? Vậy cậu là bạn ta. Hãy hiên ngang kề vai sát cánh với ta nào.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver không còn thấy mặc cảm. Cậu quên hết cái khổ sở của ngày hôm trước, cái nhút nhát khi hướng tới tương lai, và cả nỗi sợ hãi lúc đối diện với cái chết. ‘Chiến và thắng’—niềm tin vững chắc mở lối trong tim cậu. Không còn thất bại; không còn xấu hổ; giờ đây cậu được ở bên nhà vua trong khi người còn niềm tin theo đuổi ý nguyện của mình, đặt bàn chân không tưởng lên khắp phương trời – chắc chắn là như thế. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì, bây giờ ta sẽ đáp lại Phong Ấn Mệnh Lệnh thứ nhất. Hãy mở to mắt mà xem cho rõ nhé, nhóc.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“À, nhất định tôi sẽ trống cả hai mắt lên xem!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con chiến mã huyền thoại hí lên âm thanh phấn khích rồi bắt đâu phi nước đại, đưa nhà vua và pháp sư cùng chung ý chí hướng thẳng vào trận chiến quyết định với kẻ địch. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vị trí được xác định bởi pháo sáng là ở đối diện ngân hàng gần sông Mion, nơi giao mạch tâm linh thứ tư của Fuyuki. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 3|Act 15/ Part 3]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 5|Act 15/ Part 5]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_3&amp;diff=464776</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 3</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_15/_Part_3&amp;diff=464776"/>
		<updated>2015-10-02T02:40:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -16:05:37 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;=== -16:05:37 ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nắng nóng gay gắt, thời tiết trái mùa chẳng liên quan gì đến Kotomine Kirei. Bầu không khí ẩm ướt lạnh giá khiến nơi đây trở nên ảm đạm như bị chậm lại so với guồng quay của thế giới bên ngoài. Hiện tại anh đang ở một nơi rất kín đáo và thuận tiện, anh chỉ cần đợi đến lúc trời tối mới bắt đầu hành động. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi trú ẩn tạm thời của Kotomine Kirei sau khi rời khỏi nhà thờ Fuyuki lại chính là đường hầm được sơn phủ bởi máu khô, vốn là hang ổ của Uryū Ryunosuke và Servant Caster lúc trước – cống thoát nước trong hệ thống đường ống xả nước thải của cả thành phố Fuyuki. Hơn nữa, đây cũng là nơi mà Assassins của anh đã bị vũ nhục. Mỉa mai thay, chính vì để bụng chuyện đó đã nên anh mới chọn nơi này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đáng tin về nơi đây chính là vì Caster, kẻ trở thành mục tiêu của tất cả các Master theo lệnh của Risei mà vẫn sống nhăn ở đây sau cuộc hỗn chiến tại khu rừng Einsbern. Rider và Master của hắn là phe duy nhất tìm ra, nhưng khi đến đây rồi thì bọn họ cũng chẳng còn quan tâm đến xưởng phép của Caster nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi kiểm tra an toàn xung quanh, Kirei bắt đầu xem xét tình hình chiến sự. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên là loại bỏ Tōsaka Tokiomi, bắt tay với Matō Kariya, giam giữ Vật chứa Chén Thánh, và anh còn khiến cho Saber và Rider ở thế bị động vì không ai biết được anh đang ở nơi nào – Tất cả đều thành công chỉ trong một ngày ngay sau khi anh quyết định quay lại Heaven’s Feel. May mắn chẳng thể cầu mong, vạn vật không thể hoàn hảo. Ngay chính Kirei cũng ngạc nhiên rằng tự anh có thể nhanh chóng thay đổi thế hạ phong của mình. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei đoạt lấy những lợi thế mà Tōsaka Tokiomi có từ đầu cuộc chiến. Archer khi ở trạng thái sinh thể thì có thể xem như là Servant mạnh nhất Heaven’s Feel này, giờ y đã thuộc về Kirei. Berserker là khắc tinh đối với Archer, hiện tại cũng thành con rối của Kirei chung với Master của hắn. Chẳng còn mối đe dọa nào đối với Kotomine Kirei này nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng cần quan tâm giữa Saber và Rider ai sẽ thắng. Đằng nào thì kẻ thắng cũng bị hạ bởi Noble Phantasm cực mạnh của Archer. Nếu chẳng may Vua Hiệp Sĩ và Vua Chinh Phạt sống sót hay thậm chí còn hợp tác với nhau chống lại anh, thì vẫn còn có Berserker thiện chiến chặn chúng lại. Tuy Matō Kariya hầu như tàn tạ sau chuyện xảy ra với Aoi, Berserker vẫn sẽ tự động tấn công Saber mà không cần Master ra lệnh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei cho rằng tốt hơn hết là nên chuẩn bị vài ba kế sách phòng khi trận đấu với Rider không được suông sẻ, nhưng Archer lại gạt đi. Trận đấu ấy không phải của Kirei, mà là của Vua Anh Hùng. Kirei thấy cần tôn trọng chiến ý của y. Đây có lẽ là khác biệt lớn nhất giữa Kirei và những pháp sư coi Servant như công cụ. Anh không muốn sử dụng Phong Ấn Mệnh Lệnh lên Archer. Nếu ép buộc một người cực kỳ kiêu ngạo đi ngược ý muốn của y thì chỉ phản tác dụng mà thôi. Tốt hơn là không nên coi Servant như con cờ mà phải tùy cơ ứng biến tác động y. Ví như thời tiết hay hướng gió, thủy thủ không thể điều khiển được gió nhưng có thể đèo lái cánh buồm theo hướng có lợi. Đó là điều anh nghĩ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Archer đã ra ngoài đi dạo, cậu ta không thích nhốt mình trong cái hầm ngầm bí bức này. Kirei biết Archer sẽ lập tức trở về khi cần nên anh không lấy làm phiền lòng. Dù gì anh cũng không coi Vua của Anh Hùng như một familiar, mà là kẻ đồng phạm cùng chung lợi ích. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại nói, Kirei thấy có nhiều phương pháp sử dụng bộ Phong Ấn Mệnh Lệnh của Risei tốt hơn là công dụng chính của chúng. Dù không có Gia Huy Phép Thuật, anh vẫn có khả năng sử dụng phép thuật với sức mạnh tương đương. Thậm chí anh còn có thể đánh bại cả pháp sư thực thụ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trận chiến cuối cùng giữa các Servant vào tối nay sẽ quyết định kết quả cuối cùng của Cuộc Chiến Chén Thánh. Kirei chỉ cần làm người đứng ngoài ngoài chờ thời cơ đến. Mối bận tâm lớn của anh chính là cuộc đấu trí giữa các Master hơn là cuộc đọ sức của các Servant – đối thủ mạnh nhất của anh sẽ xuất ở đó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu. Hắn là kẻ duy nhất có khả năng đối chọi với Kirei. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei luôn mong mỏi được đấu với Kiritsugu. Nhưng vì hắn là một sát thủ cẩn trọng, nên mong muốn của anh tưởng chừng nhưng không bao giờ thành. Anh cần phải nắm bắt tình hình và giữ vững lợi thế của mình khi cái viễn cảnh giáp mặt Emiya Kiritsugu thực sự đến. Nếu Kiritsugu nắm thế thượng phong thì Kirei sẽ tiêu ma trước khi nhìn thấy gương mặt của địch thủ. Nếu mà như thế thì hỏng rồi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu không biết gì về cống thoát nước này, anh tin chắc là vậy. Nếu không thì Uryū Ryūnosuke đã bị giết trước khi có vụ thủy quái xuất hiện. Tên đó lẽ ra không bị Kiritsugu ám toán nếu gã chịu ở lì trong này. Nhưng nhờ thế mà Kirei yên trí để cho đối thủ phải sốt vó chạy vòng vòng tìm kiếm khắp nơi. Đồng thời anh còn được chủ động quyết định địa điểm chiến đấu. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu hành động theo tư duy. Kirei sẽ đi trước hắn, khiến cho suy luận của hắn phản lại hắn, đánh lạc hướng hắn cho đến khi hắn bắt buộc phải lộ diện trước Kirei – như vậy sẽ đạt mục đích. Bây giờ chỉ còn chờ đêm xuống. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei nhìn sang góc tối nơi vừa vọng ra tiếng rên rỉ đau đớn. Homunculus của nhà Einsbern bị Berserker bắt cóc được đưa về đây. Cô ta được đặt nằm giữa Vòng Tròn Pháp Thuật thô sơ để có thể hấp thụ prana xung quanh. Dù ở đây không phải là nơi giao mạch nhưng vẫn còn lượng prana tích tụ lúc Caster tế người và tiêu hóa linh hồn của họ. Việc cung cấp prana cho cô ta không phải để cô dễ chịu hơn mà là để cô duy trì thể trạng của mình. Tất nhiên cách đơn giản hơn là mổ bụng cô ta rồi lấy “Vật Chứa Chén Thánh” ra. Nhưng Kirei muốn được nói chuyện với cô ta. Vậy nên anh mới bỏ công sức là chuyện phiền phức này. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Này con đàn bà kia, mi nghe thấy ta nói không?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Homunculus mở mắt, thở phều phào. Mắt cô ta trông thất thần, chắc là thị lực đã bị giảm sút nhiều, nhưng cô ta vẫn nhận ra giọng nói của kẻ địch. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotomine… Kirei. Đúng như tôi nghĩ, ngươi chính là…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người chiến thắng Heaven’s Feel coi như đã được định đoạt. Có thể ta sẽ là người hoàn thành ý nguyện muôn đời của nhà Einsbern bọn mi.” - Thực ra anh chưa đủ tự tin để tuyên bố chiến thắng tuyệt đối, kết luận như thế đúng là có hơi chủ quan - “Hình như mi vẫn còn muốn phản khán bất hợp tác. Ta khiến mi không vừa lòng sao?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đương nhiên… Chỉ có một người duy nhất mà ta tin tưởng giao Chén Thánh cho … và người đó không đời nào là ngươi, tên đồ tể.” - Cô nói một cách khó nhọc, nhưng sự kiên cường và thù hận trong lời nói vẫn khiến Kirei hải nhíu mày. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không hiểu. Mi chẳng qua chỉ là con búp bê vận chuyển Chén Thánh. Mi chỉ nên quan làm sao hoàn thành nghi lễ hơn là chuyện ai thắng ai thua. Tại sao mi còn muốn nhúng mũi vào chuyện của các Master trong tình trạng thế này?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải, làm sao ngươi hiểu được?... Ngươi là loại người không biết ước gì trước Chén Thánh mà.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nhạo báng thậm tệ này khiến Kirei càng thêm bối rối – mụ đàn bà này có đúng là homunculus không? Tại sao một homunculus không có linh hồn mà lại thể hiện được cảm xúc như vậy? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kotomine Kirei… ngươi là kẻ sáo rỗng không hiểu nổi ý nghĩa của cuộc chiến này. ngươi sẽ không thể nào thắng được anh ấy… Để rồi xem; hiệp sĩ của ta, phu quân của ta chắc chắn sẽ tiêu diệt ngươi…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… sao mi biết được chuyện của ta?” – Kirei băn khoăn về những gì cô ấy nói. Làm sao mà homunculus này nhìn thấu tâm can anh nhanh đến vậy? Tokiomi không thể làm được thế, cả cha anh hay vợ anh cũng thế. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ha, sợ chưa? Được, tôi nói cho mà biết… Emiya Kiritsugu đã nhìn thấu ngươi. Anh ấy đã cảnh giác ngươi và không ngần ngại mà xem ngươi như kẻ địch mạnh nhất … Kiritsugu sẽ hạ ngươi bẵng phương pháp tàn nhẫn và bất nhân hơn bất kỳ ai. Để rồi xem…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì ra là vậy – Kirei gật đầu thỏa mãn. Nếu là hắn – nếu là kẻ hiểu được lý do tồn tại của Kirei – thì hắn chắc chắn là cùng kiểu người như Kirei. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu không làm anh thất vọng. Cả hai chưa từng gặp mặt nhưng hắn luôn được Kotomine Kirei này đánh giá cao. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cám ơn mi. Quả là cầu được ước thấy. Người tên Emiya Kiritsugu thực sự giống như những gì ta tưởng tượng.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, một tràn cười nhạo đáp lại Kirei. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ngươi thật ngu muội. Ngươi nói là ngươi hiểu Emiya Kiritsugu? … Hừm, vớ vẩn thật. Ngươi thậm chí chẳng bằng ngón chân của anh ấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Mi nói cái gì?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cảm giác như toàn thân rụng rời. Lời nói ấy đánh khiến anh động tâm. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thật sự… Emiya Kiritsugu nhìn thấu ngươi nhưng ngươi thì không bao giờ nhìn thấu anh ấy… Kotomine Kirei, tâm hồn ngươi không có những gì mà anh ấy có.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei chộp lấy cổ họng cô ta trước khi nhưng lời nhạo báng kịp thoát ra. Sự giận dữ và chao đảo cuộn lên trong tim Kirei lúc này không như cảm giác của anh khi ở khu rừng Einsbern cho dù trận huyết chiến đó có lặp lại. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ta thừa nhận. Đúng, ta là kẻ sáo rỗng. Ta không có cảm xúc.” – Giọng anh có vẻ đã bình tĩnh lại, hoặc cũng có chút kích động ở mấy tiếng cuối. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng khác biệt giữa Kiritsugu và ta là gì? Ta và người đó, ai là kẻ chỉ biết đâm đầu vào chiến tranh vô nghĩa – ai là người không có gì ngoài những chuỗi ngày giết chóc?! Hắn đã vứt bỏ những cảm xúc bình thường và hắn chẳng còn lại gì. Hắn là gì chứ, nếu không phải là một linh hồn lạc lối!?!” - Kirei quát vào mặt cô với tuyệt vọng và khản đục. Câu hỏi của anh bật ra như tiếng gào thét giận dữ của vong linh khốn khổ không tìm được lời giải đáp sau khi đã tổn hao nhiều tâm trí. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Homunculus, hãy trả lời ta. Tại sao Emiya Kiritsugu cần đến Chén Thánh? Điều ước của hắn trước vật ước nguyện toàn năng ấy là gì!?!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei nới lỏng bàn tay đang bóp cổ homunculus để cô ta có thể lấy lại hơi sức mà trả lời. đó cũng là để ngầm cảnh cáo cô, nếu anh không nhận được lời đáp án rõ ràng thì anh sẽ cho cô ngưng thở vĩnh viễn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, người đàn bà này không hề có dấu hiệu sợ hãi. Cũng quỳ đối diện với Kirei, cô yếu ớt lấy lại hơi thở trông thật đáng thương. nhưng ánh mắt cô nhìn Kirei đầy chế giễu và cao ngạo như đang nắm phần thắng. Có vẻ chỉ có Kirei là kẻ phải hạ mình. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được thôi, tôi nói – điều ước duy nhất của Emiya Kiritsugu chính là cứu lấy nhân loại, là chấm dứt tất cả chiến tranh và đổ máu, đem lại hòa bình mãi mãi cho thế gian này.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei lại thấy nó giống như một trò đùa vô nghĩa.Vài giây sau, anh cười sặc. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Cái quái gì thế?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngươi không thể hiểu được đâu. Đó là khác biệt giữa ngươi và anh ấy. Ngươi không có niềm tin nhưng anh ấy lại có.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn bà này đang nói về Emiya Kiritsugu? Kirei ngờ vực. Emiya Kiritsugu đã đeo lớp mặt nạ gì khi gặp cô ta? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… này, mi có quan hệ gì với Emiya Kiritsugu?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là người vợ đã sinh cho anh ấy một đứa con. Anh ấy mở lòng san sẻ với tôi những ưu phiền suốt chín năm qua… không như ngươi, ngươi thậm chí còn chưa được gặp anh ấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chín năm. Lẽ nào hắn sống trong giả dối suốt thời gian dài như vậy? Kirei thắc mắc, bản năng của anh cho thấy chuyện này thật không tưởng. Điều gì khiến người đàn bà này toàn tâm toàn ý với Emiya Kiritsugu. Thật khó tin rằng cá tính mạnh mẽ của cô ta hình thành bởi lời dối trá vô nghĩa. Người đàn bà này dù gì đi nữa thì cũng chỉ là một homunculus thuần túy mà thôi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn giận dữ của Kirei tan biến dần dần, anh thở dài buồn chán rồi ngồi vào cái ghế bên cạnh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Irisviel von Einsbern, cô luôn làm một người vợ tốt trong chín năm đó ư? Có đúng là cô đã giành được trái tim của Emiya Kiritsugu không?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sao ngươi lại quan tâm điều đó?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta không hiểu chuyện gì giữa hai người. Cô khiến Emiya Kiritsugu trở thành một người chồng và tin rằng hai người là một đôi. Nhưng nếu Emiya Kiritsugu cũng là người truy cầu Chén Thánh thì đáng lẽ cô chỉ là công cụ để hắn đạt được điều ước. Không lý nào hắn lại dành thứ tình cảm thừa thãi ấy cho cô.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ta không tha cho ngươi nếu ngươi dám cười chê anh ấy.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời mạnh mẽ để bảo vệ cho điều bất khả xâm phạm đối với người đó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Tôi không có cha mẹ, và cũng không được sinh ra nhờ tình thương. Do đó, tôi không thể hiểu thế nào là một ‘người vợ tốt’. Nhưng dù sao… tình yêu mà anh ấy giành cho tôi là cả thế giới của tôi. Không ai được xúc phạm nó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Irisviel, cô quả là một người vợ hoàn hảo.” - Kirei miễn cưỡng đáp. Đó không phải là lời khen mà cũng chẳng phải là lời mỉa mai. - “Nhưng ta vẫn chưa hiểu tại sao Emiya Kiritsugu lại vậy. Nếu hắn yêu thương người vợ là mi thì tại sao… tại sao hắn còn muốn nền hòa bình thế giới trường tồn? Tại sao hắn lại hy sinh người yêu cho cái lý tưởng viễn vông đó?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Câu hỏi ngớ ngẩn thật. Một kẻ tự nhận mình là không biết ý nghĩa tồn tại của chính mình như ngươi… Ngươi lại đi khinh thường người khác, nói lý tưởng của người ta là vô nghĩa sao?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Những ai đã từng trải cũng sẽ cười chê hắn.” – Cơn giận khác lại nổi lên, Kirei lại cáu tiết. - “Khát chiến là một bản năng của con người. Loại bỏ nó thì chẳng khác gì loại bỏ con người vậy. như thế còn chưa đủ thấy vô nghĩa ư? Cái gọi là lý tưởng của Emiya Kiritsugu ấy còn không xứng để gọi là lý tưởng, mà chỉ là giấc mơ trẻ con thôi!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vì vậy cho nên anh ấy chỉ có thể trông cậy vào phép màu…” – Irisviel cố hết sức vừa giữ vẻ bình thường vừa nói tiếp. - “Anh ấy đánh đổi tất cả cho lý tưởng của mình… Anh ấy luôn đau khổ, như chịu hình phạt vì mong muốn cứu lấy thứ không thể cứu vãn được, mọi thứ xung quanh anh ấy trôi vuột khỏi tay… Tôi cũng là người bị trôi vuột khỏi vòng tay của anh ấy. Anh ấy đã bao lần gượng ép bản thân kìm nén cảm xúc của mình …”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei đứng dậy nhìn Irisviel với cặp mắt u ám. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mi muốn nói rằng không chỉ lần này, mà đó đã thành lẽ sống của hắn?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phải. Kiritsugu vô cùng tốt bụng. Anh ấy không ngăn cản con tim của mình dẫu biết rằng mai này anh ấy sẽ mất tất cả…”&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như thế quá đã đủ, Kirei không còn hứng thú gì với homunculus trước mặt nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Ta hiểu rồi.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh bấu lấy cổ họng cô ta bằng mấy đầu ngón tay, khiến cho mạch máu bị tắc nghẽn. nhìn vào vẻ mặt yếu ớt đau đớn, anh thản nhiên nói: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng thì ta đã hiểu. Vậy đấy chính là Emiya Kiritsugu.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei ném người đàn bà vừa tắc thở ra một xó, ánh mắt trống rỗng và tối tăm. Kirei thấy mình đã nghĩ sai từ đầu – nghi vấn của anh đã được giải đáp nhưng lại khiến anh thất vọng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu không tìm kiếm ý nghĩa đằng sao vòng luẩn quẩn vô nghĩa. Hắn chỉ phó thác những thứ có ý nghĩa cho thứ không tồn tại. Tuy không phải là không mơ ước, nhưng mơ ước của hắn thật nhảm nhí, thậm chí còn khiến hắn rơi vào lầm lạc. Mọi nỗ lực của hắn chỉ vô ích và cả những gì hắn đã phí phạm, thật ngu hết thuốc chữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể Kiritsugu đã nhìn thấu trái tim trống rỗng của Kotomine Kirei, và hắn sợ sự trống rỗng nên hắn trốn tránh. Nhưng hắn không bao giờ hình dung được cảm giác mang theo sự trống rỗng này như thế nào. Hắn không hề mong sẽ hiểu cho khát vọng mà Kirei ấp ủ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc sống của Emiya Kiritsugu có thể nói gọn lại là những chuỗi ngày vứt bỏ mọi thứ. Niềm vui và hạnh phúc là thứ hắn vứt bỏ - kể cả những phần quan trọng mà Kirei cho rằng chúng đáng được dành cả cuộc đời này để bảo vệ, hay thậm chí đáng để hy sinh. Một người sống trong mấ mát mà chẳng biết tý gì là vui thú hay hạnh phúc như Kirei thì  cuộc sống của Kiritsugu là điều anh mơ ước và ngưỡng mộ. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khao khát cháy bỏng trong lòng anh lại bị khinh thường và chế giễu như vậy – Làm sao anh có thể chịu đựng được? Làm sao anh không căm ghét cơ chứ? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tà niệm chiếm lấy tâm can Kirei, toát ra từ nụ cười của anh. Anh đã nhận ra lý do chiến đấu. Anh hoàn toàn không hứng thú với Chén Thánh. Anh không quan tâm đến chuyện đạt được điều ước nữa. Nhưng anh sẽ tự tay đập tan ước mơ của hắn, của kẻ đánh cược mọi thứ vào phép màu này. Rồi đến Chén Thánh vô dụng cũng sẽ được dùng vào việc đó. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác phấn khích được chiến đấu khiến hai tay Kirei run lên. Chiến ý trong anh bốc lên cao đến độ anh muốn ngay lập tức rút Hắc Kiện Kiếm ra đâm chém mọi vật trước mặt. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bóng tối đậm mùi máu tanh, Kotomine Kirei cười thật to như chưa bao giờ được cười sau ngần ấy năm – tâm hồn anh đang thực sự rộn ràng. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 2|Act 15/ Part 2]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 4|Act 15/ Part 4]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_5&amp;diff=464774</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 5</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_5&amp;diff=464774"/>
		<updated>2015-10-02T01:41:05Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -30:02:45 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;===== -30:02:45 =====&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là lúc nửa đêm, nhưng ánh đèn của nhà thờ trên đỉnh đồi vẫn còn sáng trưng.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngôi nhà của Chúa, nơi đem đến sự bình yên mà anh tìm kiếm - một chút do dự cản bước đi của Matō Kariya lại. Sự ngây thơ của những kẻ dễ dàng tìm kiếm sự an ủi ở cái chỗ gọi là nơi cầu nguyện. Anh vừa thầm chế nhạo, nhưng cũng vừa thấy đồng cảm với họ.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu ai đó nói rằng mọi đau khổ trên đời này chẳng qua chỉ là thử thách của Chúa, thì ta sẽ tự tay vặn cổ hết cả Chúa lẫn đám môn đồ - Kariya nhất thời nóng giận.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bước một bước, rồi bước nữa. Kariya thẳng tiến tới Chén Thánh ngày một gần hơn. nhưng lũ trùng trong cơ thể anh rút sinh lực của anh còn nhanh hơn nữa. nếu anh dỏng tai nghe thì anh sẽ nghe thấy thật rõ tiếng lũ trùng nhấm nháp từng thớ thịt của anh, chui vào đục khoét từng khúc xương của anh. Cơn đau chầm chậm và dai dẳng mà lũ trùng gây ra cho anh đã trở thành một phần của chính anh, giống như nhịp tim và hơi thở. Tâm trí anh hoàn toàn mù mờ, và khi không cố tập trung thì anh chỉ còn nhận thức được thời gian mà thôi.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Anh thề đời này kiếp này không bao giờ tha thứ cho hắn.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Mình còn có thể chiến đấu được thêm bao nhiêu lần nữa?&#039;&#039; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Mình còn sống được bao nhiêu ngày nữa?&#039;&#039; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kariya tự nguyện giành Chén Thánh để cứu Sakura – ước nguyện cuối cùng của anh – anh chỉ cần chờ đợi phép màu đến, phải không nhỉ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu vậy thì anh có nên cầu nguyện không? Từ trên đỉnh nóc mái cao vót trước mặt anh, nơi cây thánh giá choáng lấy tầm nhìn, lũ giun trườn bò trên đất; anh có nên quỳ xuống thành tâm cầu nguyện không? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng giỡn mặt với… tao… ư!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kariya tự trách mình vì trở nên hèn nhát đáng xấu hổ. anh đến nhà thờ không phải để tìm sự giúp đỡ ảo tưởng. không, hoàn toàn ngược lại. đêm nay anh lấy máu kẻ thù thật sự không độ trời chung với mình. Nếu đúng như lời Kotomine Kirei thì lúc này, kẻ đang đợi anh đến không ai khác chính là Tōsaka Tokiomi. Anh đến đây để xưng tội hay cầu nguyện -  anh đang đứng trước bệ thờ để kết thúc mối thù muôn kiếp. Kotomine Kirei đã giàn xếp để anh tái đấu với Tokiomi, gỡ lại trận thua trước đó. Đêm nay có lẽ là cơ hội cuối cùng để anh trả đũa bọn tên pháp sư chết tiệt đó. Anh không được để sơ sẩy.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn, tất cả đều bị đốt cháy bởi ngọn lửa hận thù bùng cháy trong tim. Nhớ lại trận đấu lần trước - anh thậm chí không đánh lại được phát nào -  khiến cho anh vô cùng tức tối. tâm trí anh chỉ biết mỗi ý nghĩ tiêu diệt Tokiomi – kẻ cướp mất Aoi và bỏ rơi Sakura. Với chỉ một ý nghĩ duy nhất – lợi thế về vị trí đối với Chén Thánh; nguy cơ thất bại – anh không nhớ gì cả. anh biến mình thành cỗ máy di động chạy bằng hận thù. Chỉ một ý nghĩ duy nhất, con tim Matō Kariya được giải phóng khỏi đau khổ. Miệng anh còn nặn ra được một nụ cười. không còn lo Berserker thua nữa. anh sẽ moi tim uống máu Tokiomi. Chỉ cần làm được như vậy, anh sẽ không thua bất cứ ai – tâm trí anh đã tha hóa.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vai Kariya rùng lên như hung thú gầm gừ. bước đến trước cổng nhà thờ với sát khí tỏa ra khắp người, anh từ từ đẩy cánh cửa mở toang. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ánh nến lung linh tỏa sáng ở giữa nhà nguyện. Nhưng không khí thì ngược lại, yên ắng như bị đông cứng. Kariya cảm thấy có phần khó chịu, cảm giác giống như đi vào nghĩa địa.  nhưng khi chợt nhìn thấy một người ngồi ở hàng ghế đầu tiên, anh cau mày giận dữ.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tōsaka, Tokiomi…!!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hét lên đầy sát ý, nhưng không có âm thanh nào đáp trả. Cho rằng trò phớt lờ này là thái độ kiêu ngạo của tụi pháp sư, Kariya sải chân thật dài tiến lại gần Tokiomi,&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mày muốn giết tao cơ mà, Tokiomi? Nhưng mày quá chủ quan rồi. chừng nào tao còn muốn trả thù mày thì bao nhiêu tao cũng ……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Tokiomi vẫn đưa ngồi yên như phỗng, không quay lại cũng không đáp lại lời nào. Kariya đột ngột giảm tốc độ lại với vẻ thận trọng và ngờ vực. Anh đoán đây có thể là vật thế thân để lừa anh. Nhưng anh nhìn kỹ thì thấy đôi vai rộng, mái tóc xoăn được chải chuốt cắt tỉa kỹ càng, thậm chí cả hình dạng của cặp tai – không nghi ngờ gì nữa, đây chính là Tōsaka. Anh chắc chắn dù hắn có hóa tro thì anh cũng nhận ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kariya dừng lại ở khoảng cách vừa tầm với tay tới chỗ Tokiomi. Tức giận, hồ nghi, lo lắng bất an, anh đừng nhìn ngay sau lưng Tokiomi mà hắn chẳng động đậy gì cả.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tōsaka –“ &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh vươn tay ra. Trong trận đấu đêm hôm kia, hỏa thuẫn đã chặn hết mọi hướng tấn công của anh. Nhớ lại cái cảm giác bỏng thiêu đốt ấy khiến anh phản xạ rụt tay lại. nhưng rồi anh không cưỡng lại được ý muốn chộp lấy cần cổ của Tokiomi chỉ cách tay anh vài phân thôi, rồi vặn gẫy nó… Mấy ngón tay run rẩy cuối cùng cũng chạm  được vào yết hầu.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ cần chạm nhẹ, cái xác liền mất thăng bằng rồi trượt ra khỏi ghế. Tứ chi oặt ẹo như con rối bị đứt dây, Tokiomi đổ sụp xuống như tòa nhà bị phá dỡ, cái xác lạnh ngã khỏi tay Kariya.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“–“ &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, cơn sốc giáng xuống đầu Matō Kariya nặng như búa bổ.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt trắng bệch vô hồn ấy không thể nhầm vào đâu được – chính là gương mặt của Tōsaka Tokiomi. Như vậy, Kariya không thể không thừa nhận là Tokiomi đã chết.was dead. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những trò chế nhạo phách lối và miệt thị, những lời mỉa mai và thâm độc; những ký ức có Tōsaka Tokiomi. Sự xuất hiện của Tokiomi, những tâm tư tình cảm, động lực, tất cả quyện lại bên trong Karita rồi bị thổi bay biến cùng lúc. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“S –  S – Sao lại….?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước cái thi thể vô thanh vô lực, Kariya đứng chết lặng người như thể trước mặt là một cái hố đen sâu hút, khoảng trống lớn đến độ mặt anh muốn vỡ  vụn không còn nhận ra được. Bấy giờ Matō Kariya mới thấy là anh chưa chuẩn bị để đối phó với thứ ngoài khả năng của anh – kẻ thù nguy hiểm, Tōsaka Tokiomi; nhưng nhận ra điều đó thì cũng đã muộn. không ngừng run rẩy, Kariya không sao nhớ được chuyện đơn giản nhất, như là lý do tại sao anh đối đầu với Tokiomi hay anh ước điều gì khi tham gia Cuộc Chiến Chén Thánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi sau đó – &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Kariya...-kun?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
–  Từ nãy đến giờ Kariya không hề nhận ra rằng có một người nữa cũng bước vào nhà nguyện, cho đến khi anh nghe được giọng nói thân thuộc đáng yêu từ đằng sau.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sững sờ quay lưng lại, Kariya không biết tại sao Aoi Tōsaka lại ở đây. Nếu bộ não anh còn hoạt động tốt thì chắc anh sẽ đoán được tại sao không ai khác mà lại là Aoi có mặt ở nnơi này khi mà lẽ ra cô chẳng có lý do gì để đến đây cả. Và lần theo dòng suy luận, có thể anh sẽ đoán ra kẻ đã bố trí đặt xác Tokiomit vào nhà nguyện trong tư thế đó -  chính là kẻ chủ mưu – và cũng không khó để suy ra danh tính của kẻ đã giết Tokiomi.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A….u…..” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng vì quá bối rối, Kariya không nói được từ nào có nghĩa, ngoài nhưng âm tiết rời rạc. chân tay anh loạng chạng, cái xác mà tay anh đang rơi xuống sàn nhà như bịch bao tải. Uỵch. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một hồi lâu, Aoi điêu đứng nhìn thi thể chồng cô. Mắt không rời, thân không động.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Aoi...-san…… Tớ……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aoi lẳng lặng đi lại gần thi thể của Tokiomi như thể bị hút về phía ông ta. Không biết vì cớ gì mà Kariya cảm thấy áp lực buộc anh phải lùi ra sau, nhưng vừa lui vài bước lại đụng phải vật gì đó phía sau. Một tòa án sừng sững đối với anh, chính là bệ thờ Chúa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Aoi quỳ xuống, nâng lấy gương mặt của Tokiomi. Kariya không trốn đi đâu được nên đành đứng đó nhìn cô. Anh không hiểu tại sao Aoi lại có hành động đó -  Không, là anh không muốn hiểu. Tại sao cô không liếc qua anh, người bạn từ thơ ấu, lấy một lần, mà chỉ chú mục vào Tokiomi; Tại sao những giọt nước mắt lại lăn trên má cô… Kariya nhất quyết không chịu hiểu, và vì vậy nên anh nín thin. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu anh vẫn còn nhớ -  đáng lẽ anh không bao giờ làm cho cô ấy – người phụ nữ anh yêu thương nhất – phải khóc, đáng lẽ anh phải đấu tranh hết mình vì cô ấy. Nếu vậy thì người phụ nữ đang khóc trước mặt anh lúc này – là ai? Nếu anh chấp nhận câu trả lời thì có phải Matō Kariya không còn nữa? &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không nhìn Kariya. Không để tâm đến xung quanh, nước mắt cô thấm đẫm vạt áo người chồng. cô là nhân vật nữ chính của bi kịch, là trục quay của thế giới xoay vần. Còn Kariya thì  như là không tồn tại, như rác trên sân khấu hay vết dơ trên sàn. Kariya sợ hãi cái áo giác đó, như vai của anh, sự hiện diện của anh bị lu mờ. Anh thậm chí muốn hét lên để gây sự chú ý với cô. Nhưng không thanh âm nào vọt ra khỏi cổ họng khô khốc của anh. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không lâu sau, khi Kariya nhìn thẳng vào mắt Aoi – cô giờ đã ngẩng đầu lên - Anh cuối cùng cũng hiểu ra: sự phớt lờ là một cảm xúc mãnh liệt; nếu anh lập tức biến mất khỏi thế giới này thì tốt biết mấy.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……Giờ thì coi như nhà Matō đã giành được Chén Thánh, phải không hả? Vừa lòng rồi chứ hả , Kariya-kun?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn giọng nói ấy, nhưng âm vực này Kariya chưa từng nghe bao giờ. Là vì người bàn thơ ấu hiền lành tốt bụng của anh chưa bao giờ căm ghét hay đay nghiến ai trước mặt anh.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tớ – nhưng tớ – “ &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao anh phải nhận lỗi? ChínhTokiomi Tōsaka gây ra tất cả mọi chuyện. Khi không có hắn, mọi thứ vốn dĩ đều tốt đẹp cả. Trước hết là tại sao hắn lại chết ở một nơi thế này? Kariya nên hỏi câu đó mới phải. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…..?” – Nhưng cô không cho Kariya có thời gian thanh minh mà tiếp tục hỏi dồn: “Vậy là sau khi giật lấy Sakura khỏi tay tôi, nhà Matō vẫn chưa thỏa mãn phải không? Các người còn công khai giết anh ấy ngay trước mắt tôi …… Tại sao? Sao các người căm thù chúng tôi đến vậy?&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tôi không biết tôi không biết.&#039;&#039; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gương mặt giống hệt Aoi; giọng nói giốn hệt Aoi; tại sạo người phụ nữ này lại sục sôi hận ý và sát ý hướng thẳng Matō Kariya như vậy? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kariya đáng lẽ phải cứu Aoi. Anh đáng lẽ phải gây dựng tương laic ho đứa con thân yêu của cô ấy. thế tại sao anh lại bị trách móc? Người phụ nữ này là ai vậy trời?&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“hắn đó – là lỗi – của hắn – “ &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh tay run rẩy chỉ vào xác Tokiomi, Kariya cố lớn tiếng thanh minh với Aoi.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chỉ cần hắn – biến đi – thì không ai gặp bất hạnh nữa. Aoi-san, Sakura-chan – Tớ tưởng cậu phải – hạnh phúc –“ &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứng nói nhảm nữa!” – người phụ nữ gào lên với gương mặt hung ác: “Cậu, cậu thì biết gì chứ! Người như cậu có yêu ai bao giờ đâu!&amp;quot;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“–A –“&amp;lt;br /&amp;gt; &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Độp một phát – &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
– Tiếng kêu khiến Matō Kariya suy sụp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Tôi đã yêu một người.&#039;&#039; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Người ấy thật dịu dàng và ấm áp; tôi muốn người ấy được hạnh phúc hơn ai hết.&#039;&#039; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Vì em mà cả sinh mệnh này tôi cũng không tiếc. Chính vì thế nên tôi đã phải cố chịu đựng, chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng chịu đựng, chịu đựng đến nỗi đau đớn khổ sở cũng chẳng màng, mà chẳng có cơ hội tự giãi bày, nên vì ai mà tôi nguyện chết, XUỐNG ĐỊA NGỤC ĐI, em nói dối nói dối nói dối, chắc chắn tôi yêu nhất một người, chắc chắn tôi – &#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…… người…… tôi yêu ……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi thều thào mấy tiếng cào cạo, hai bàn tay Kariya xiết thật chặt. để ngăn lại câu nói ý muốn phủ nhận tất cả những gì của anh; để khóa miệng cô ta lại, anh cố chèn cổ họng cô ta thật chặt.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ ấy hớp hớp lấy hơi như con cá mắc cạn - và hình như trong mắt Kariya thì trông như cô đang cố nói ra câu gì dối gạt anh, chọc tức anh thêm.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nếu mình không bịt miệng cô ấy lại thì mọi thứ sẽ mất hết. mọi thứ mình làm từ trước đến giờ sẽ thành công cốc. Không đời nào mà mình lại để cho điều đó xảy ra.&#039;&#039;&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên thực tế, bệnh điên của Matō Kariya đã đến giai đoạn cuối còn điều trị được. Tuy nhiên, lúc này thì anh ta cũng mất luôn cả phương thuốc tối thiểu rồi. gương mặt người phụ nữ đang chết dần vì thiếu dưỡng khí này sao giống với hình ảnh người thương ấp ủ trong tim anh đến vậy – không, cô ta rất nữ tính. Cuối cùng thì Kariya cũng nhận ra.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……A.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hai tay chợt buông lỏng, tiếng kêu bật ra khỏi miệng Aoi. Cô lịm đi, nằm vật ra sàn, không nhúc nhích. Kariya không phán đoán được là sống hay chết, chỉ thấy giống với Tokiomi, cô ấy chết rồi. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“A, a……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh nhìn đôi bàn tay vừa ra sức làm ngộp thở Aoi. Một người quan trọng hơn ai hết; một người có ý nghĩa nhất trong cuộc đời anh – những ngón tay này cướp đi sinh mạng người ấy thật cứng như thể chúng là của người khác. Nhưng rõ ràng không thể tự dối mình được – những ngón tay này là của anh.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh giật mình như thể sấm đánh ngang tai. Mấy ngón tay run rẩy quằn co lại như mấy còn tử ấn trùng trườn bò trên da của Sakura. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“AaaaaAAAaaaaaAAAAAA…!” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh cào mặt.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh bứt tóc.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh kêu gào. Là gào thét hay than khóc anh cũng chẳng nhận ra nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong không còn cảm giác nữa, chỉ lại bản năng thú tính, Kariya thất thểu tìm lối chạy trốn; anh khập khiễng bỏ chạy ra khỏi nhà nguyện.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người đàn ông mất tất cả mọi thứ vừa hòa vào màn đêm tối đen như mực không một ánh sao.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những bí mật trong nhà thờ Fuyuki chỉ linh mục mới biết.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bức tường ngăn giữa nhà nguyện và phòng linh mục phí đằng sau thực ra chỉ như bức mành. Thiết kế như vậy để tiện đưa chuyển văn thư vào phòng linh mục. do đó, Kotomine Kirei chỉ cần thoải mái ngồi ở phòng linh mục cũng có thể nghe được mọi diễn biến của bi kịch ngoài kia rất chi tiết. trông anh có vẻ chìm đắm trong suy tư. Bên cạnh anh, Servant hoàng kim nhìn anh, hỏi: &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vở kịch nhảm thật đấy. Ờ mà, kịch bản đầu tay của nhà ngươi như vậy cũng không tệ. – Sao hả Kirei? Có cảm tưởng gì không?” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kirei im lặng nhìn mông lung, rồi nhấm nháp ly rượu trong tay.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác bí ẩn. phần cốt truyện giống hệt như anh tưởng tượng và mong đợi – khác chăng chỉ là tái hiện lại con người bằng xương bằng thịt, có cả thể xác và linh hồn. Chẳng ngạc nhiên tí nào. Cả Matō Kariya và Tōsaka Aoi đều chấp nhận vào vai mà Kirei giao cho họ; và họ đến nhà thờ đúng giờ và gặp nhau đúng lúc. Anh không ngờ cái xác của Tokiomi – phần chính yếu – lại đem đến hiệu quả tuyệt như ý muốn. vì anh đã dấu đi vết thương và chỉnh tư thế chết của cái xác khi còn cứng, theo lý thuyết thì không ai nhận ra là người này đã chết hơn nửa ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù diễn tiến không nằm ngoài dự tính của anh – dù lẽ ra không có gì đáng ngạc nhiên – khi anh theo dõi từ đầu đến cuối, anh vẫn cảm thấy đặc biệt phấn khích. Có thể gọi đó là cảm giác “khoan khoái”. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bi kịch vừa diễn ra không phải là màn kịch giả tạo. đúng là do Kirei đứng sau chỉ đạo, nhưng bọn người đồng loại ấy tự phơi bày cảm xúc xấu xa rồi lao vào cấu xé nhau – linh hồn va đụng nhau tóe lửa, không hiềm nghi mà hoàn toàn chân thật.&amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Trong lúc cân nhắc xem làm sao trả lời câu hỏi của Gilgamesh, Kirei nhấm thêm một ngụm rượu nữa. Quả là vậy, nếu anh muốn tìm kiếm sự ngạc nhiên thì anh nên thôi không nhìn ly rượu thì hơn. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…… Sao vậy ta, lúc trước tôi đã uống chai này, mà không…… Tôi đã không nhận ra hương vị của rượu này đặc biệt đến thế.&amp;quot; &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
Vị Vua của Anh Hùng mỉm cười nhìn Kirei trong lúc anh đang ngắm nghía ly rượu trong tay. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hương vị của rượu ẩn chứa những tính chất bất ngờ tùy thuộc vào món ăn đặt được bày chung với nó. Có vẻ như nhà ngươi đã bắt đầu hiểu ý nghĩa của từ ‘mở rộng tầm mắt’ rồi đó.” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“……” &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết làm sao đáp lại một Gilgamesh cuồng ngôn, Kirei bỏ ly rượu đã cạn hết xuống rồi đứng dậy. anh nghĩ về những chuyện mà đáng quan tâm tiếp sau đó, cảm thấy mình không thể ung dung thêm nữa. Aoi đang nằm dưới sàn nhà nguyện, chắc chắn là cần được chữa trị. Và anh cũng phải cầm chân Kariya để dùng cho các động thái kế tiếp. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước khi rời phòng, Kirei liếc nhìn cái ly trống không. Anh nhận thấy anh miễn cưỡng với phần rượu đã uống hết sạch. Anh thiết nghĩ – nếu ta còn được nếm hương vị ấy từ loại rượu này thì ta muốn được uống nó lần nữa. &amp;lt;br /&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 4|Act 14/ Part 4]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 15/ Part 1|Act 15/ Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_2&amp;diff=464765</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_2&amp;diff=464765"/>
		<updated>2015-10-02T00:36:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -36:48:13 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;=== -36:48:13 ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu rất nhạy cảm với mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ vì ông đã chứng kiến người khác chết vô số lần. Cái chết không thể nhìn thấy, cũng không thể nghe thấy. Nhưng ông vẫn cảm thấy sự xuất hiện của một thứ bí ẩn vào lúc sự sống sắp rời xa khỏi xác phàm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số lần ông nhận ra sự ‘vui sướng’ của thứ bí ẩn kia cũng chính là số lần ông phải bất lực chứng kiến phút cuối đời của một ai đó, với vết thương vô phương cứu chữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên Kiritsugu đã từ bỏ mọi hy vọng khi đến được nhà kho dưới tầng hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi đây ông sẽ phải chứng kiến thêm cái chết của một người nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẹp khẩu súng ngang hông, ông cẩn thận tiến vào nhà kho, cánh cửa sắt đã bị nghiền nát. Không còn sát khí hay bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Chỉ có mùi máu tanh nồng quyện trong không khí; sự khốc liệt của trận đấu đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con người nhỏ bé nằm cuộn mình trên sàn; tiếng thở của cô yếu đến mức không thể nghe được. Cái cảm giác thân nhiệt từ từ rời khỏi cơ thể quen thuộc đến đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ông hiểu rằng cảnh tượng này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã cứu mạng cô gái này, nhưng trái tim cô đã chết kể từ khi gặp Kiritsugu. Cô gái may mắn còn sống sau khi thoát khỏi cái nghiệp đạn dược và sặc mùi thuốc súng, không hề thấy vui, mà bối rối trước sự may mắn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không cảm nhận được niềm vui khi lại được sống như một con người lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên cô sẽ trả lại sinh mạng này cho người đã ban nó cho cô – hai mắt nhắm nghiền, tưởng như cô đang cố nói với Kiritsugu như vậy. Đó là cuộc gặp mặt vào 11 năm trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cũng chấp nhận quyết định này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông cũng biết chắc rằng cô gái này sẽ chết trong tương lai gần. Kiritsugu đã tự tay giết chết cha ruột và mẹ nuôi của mình. Do đó, ông hiểu rằng cô gái đang đứng cạnh mình cũng sắp bước vào con đường không có lối về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, càng có nhiều công cụ càng tốt. Sẽ có ngày cô mất đi giá trị của mình và bị vứt bỏ; sẽ là một cái chết có ý nghĩa nếu cô có thể cứu được tính mạng của hai hay nhiều người hơn… Kiritsugu cho cô gái một cái tên, một quốc tịch, dạy cô những kỹ năng và kiến thức ông có được. Đó là sự khởi đầu của Hisau Maiya, con người có số phận đã được định đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì để phải thở dài hay cảm thấy mất mát – kết cục này là logic không thể chối bỏ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông nâng người của Maiya lên. Cô từ từ mở mắt. Ánh nhìn trống rỗng lang thang vô định đến khi nhận ra gương mặt của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết phải nói gì, Kiritsugu chỉ biết cắn môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời cảm ơn hay an ủi chẳng có tác dụng gì cả. Nếu muốn nói gì thực sự có ý nghĩa vào lúc này, thì chi bằng nói ra sự thật, ‘Cô sẽ chết ở đây’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rằng cô không còn nhiệm vụ nào nữa, không cần phải lo nghĩ thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chỉ coi cô là một công cụ, Kiritsugu sẽ nói được những lời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không một lời nào thoát ra từ cổ họng khô khốc của ông. Ông chỉ đứng như trời trồng, đôi môi co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Không. Ngài không được khóc…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:FZ_v04_117.png|thumb|Phút lâm chung của Maiya]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu không nhận ra đôi mắt mình đã ngấn lệ, chỉ chực trào ra khóe mắt đến khi Maiya cất tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài… hãy để những giọt nước mắt đó cho phu nhân… nếu khóc ở đây. Không… ngài, đã mềm yếu. Nếu ngài… khóc bây giờ. Sẽ không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã phạm sai lầm chí mạng; chi đến lúc này Kiritsugu mới nhận ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoạt động như một thứ công cụ, nghĩ rằng một cái chết như thế này đã là viên mãn – giống như cách mà Emiya Kiritsugu luôn làm, ông luôn nghĩ về Hisau Maiya như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước một Kiritsugu sắt đá, cô lại nói những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đáng có được một cách sống và chết khác hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sáng nay. Ngài đã… trở lại là Kiritsugu trước đây… nếu dao động trước một chuyện nhỏ thế này. Không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“–” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chính tại nơi này, ông đã ôm một người phụ nữ khác và hiểu được con đường mà mình phải đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một giây dao động cũng có thể giết chết lý tưởng của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp đúng đắn có thể tạo ra được phép màu không tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông tự nhủ lòng như vậy. Chỉ mới nửa ngày trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ – Maiya, yên nghỉ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cố nén giọng và nói trong khi nhìn vào đôi mắt của Maiya, đang từ từ mất đi sức sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy giao phó tất cả lại cho Saber. Maiya, nhiệm vụ của cô… hoàn thành rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô đã mất đi giá trị của mình, cỗ máy mang tên Emiya Kiritsugu vẫn sẽ tiếp tục vận hành mà không được có sai sót. Kiritsugu hứa với cô như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên cô không cần phải gắng gượng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải đau khổ, không cần phải suy nghĩ; cô đã có thể buông xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy lời tuyên bố lạnh như băng, Hisau Maiya nhẹ nhàng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không một lời nào có thể cất lên được nữa. Trên tay Kiritsugu chỉ còn một cái xác lạnh như băng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider hướng thẳng về Shinto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber liên tục thấy Rider thoắt ẩn thoắt hiện trên nóc các tòa nhà và biển quảng cáo; có lẽ phương pháp di chuyển là nhảy từ nơi này sang nơi khác. Việc ông không che giấu hướng đi của mình có thể là vì xem thường tốc độ truy đuổi của Saber.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đúng vậy, thì ông đã đánh giá quá thấp đối thủ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với hai van tiết lưu được mở tối đa và tinh thần chiến đấu đang dâng cao của Saber, con thú hai bánh hung tợn phát ra một tiếng gầm dũng mãnh. Tiếng động phát ra từ động cơ V-style 4 xi-lanh 1400cc giống hệt một con sư tử sắt – tiếng rống điên cuồng của con thú ăn thịt khổng lồ thô bạo xé toạc màn đêm tĩnh lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ công cụ cơ khí Emiya Kiritsugu chuẩn bị không phải là xe 4 bánh, mà là 2 bánh, có lẽ là để tận dụng tối đa khả năng Vật Cưỡi của Saber. So với các loại xe hơi, buộc tài xế ngồi bên trong và cố định bằng dây an toàn, thì sẽ dễ dàng để kiểm soát sự cân bằng hơn nếu người lái trở thành một phần của chiếc xe. Các kỹ năng của một Servant chỉ có thể phát huy hết tác dụng khi ‘cưỡi’ một chiếc moto, với cơ thể được tiếp xúc với môi trường bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, chiếc xe được một Servant sử dụng, một thực thể vượt xa người phàm, vậy nên không lạ khi hiệu năng của nó vượt xa giới hạn thông thường. Ban đầu đây vốn là một chiếc xe với thiết kế giả định và hoàn toàn phi thực tế, nhưng Kiritsugu đã thành công khi đưa thiết kế này đi vào sử dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:FZ_v04_00n.jpg|thumb|Phần thân chính của chiếc moto là mẫu Yamaha V-Max, mạnh nhất vào thời điểm hiện tại. Các đặc tính của động cơ 1200cc 140 mã lực nguyên mãu, vốn đã có thể hoạt động tối đa, nay lại được tăng cường. Thêm vào đó, hệ thống gia tốc được gia cố hoàn toàn, biến nó  thành một con quái vật với công suất tương đương 250 mã lực. Đó chính là con ngựa giống màu bạc mà Saber đang cưỡi.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần thân chính của chiếc moto là mẫu Yamaha V-Max, mạnh nhất vào thời điểm hiện tại. Các đặc tính của động cơ 1200cc 140 mã lực nguyên mãu, vốn đã có thể hoạt động tối đa, nay lại được tăng cường. Thêm vào đó, hệ thống gia tốc được gia cố hoàn toàn, biến nó  thành một con quái vật với công suất tương đương 250 mã lực. Đó chính là con ngựa giống màu bạc mà Saber đang cưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, chiếc xe hai bánh không thể vận hành bình thường sau khi được cải tiến nhiều như vậy. Hai bánh xe chịu quá nhiều mô-men xoắn và không thể tạo đủ lực ma sát với mặt đường; chúng chỉ biết xoay tròn. Bánh trước sẽ giật lên bất cứ khi nào bóp phanh và có thể hất văng người lái ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber vẫn điều khiển con chiến mã khổng lồ bất kham này một cách hoàn hảo và chạy ở vận tốc đối đa. Bí mật để điều khiển chiếc moto như ý nằm ở kỹ năng chiến đấu của Saber, điều mà cô luôn tự hào, và sức mạnh phi thường từ luồng prana bộc phát của cô. Luồng prana bộc phát từ lưng của Saber buộc chiếc xe bất trị phải bám trên mặt đường, dồn toàn bộ công suất để tăng tốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thay vì dùng kỹ năng, thì cô lại dùng sức mạnh để áp chế con mãnh thú. Đối với Saber, người có thể hình nhỏ, cô chỉ có thể kiểm soát chiếc moto gia cố siêu mạnh với khối lượng 300kg này trong một tư thế bấp bênh. Saber nhoài người nằm hẳn lên động cơ, được che phủ bởi bơm tăng áp bằng nhựa, và phải chịu độ rung rất lớn từ động cơ trong khi cầm lái. Trông cô như một đứa trẻ đang cố gắng bám víu vào lưng của một con thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thử thách này cũng không quá khó khăn đối với Saber. Con mãnh thú bọc sắt này càng bất kham bao nhiêu, cô càng thấy thú vị bấy nhiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác khi lái chiếc Mercedes-Benz không là gì nếu so với cảm giác chạy như bay hiện tại. Đúng vậy. Hệt như khi đang cưỡi ngựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho đang lái một sản phẩm của công nghệ hiện đại, linh hồn cô lại đang trở về với chiến trường trong quá khứ – cô lại có được tinh thần hiệp sĩ khi còn cầm ngọn giáo và lao thẳng vào giữa quân thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu duy trì tốc độ này, có lẽ –” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng cách giữa cô và Rider ngày càng xa. Đây chính là sự khác biệt giữa nhảy qua các tòa nhà và lái xe trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không cần phải nôn nóng. Đúng là độ linh hoạt của một Servant vượt xa chiếc V-Max khi so sánh về gia tốc và tốc độ. Nhưng con thú bằng sắt này có thể duy trì tốc độ miễn là còn nhiên liệu. Nếu là một cuộc truy đuổi đường dài, thì chiếc moto có lợi thế rất lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường phố của Miyama-chou là vật cản rất lớn đối với người phải truy đuổi trên mặt đất. Thêm nữa chiếc V-max, đã được cải tiến hoàn toàn để đạt được gia tốc cực đại, không khác gì những chiếc xe độ để bứt phá trên những quãng đường thẳng; gần như không có độ linh hoạt. Nhưng các kỹ năng hơn người của Servant có thể đảo ngược cả quy luật vật lý ‘xe cộ không thể cua gấp ở vận tốc cao’. Quy luật này hoàn toàn vô nghĩa trước cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đã hoàn toàn làm chủ được các tính năng của chiếc xe. Cô không hề giảm tốc độ khi cua, mà lại mở hết van tiết lưu và dồn toàn bộ mô-men xoắn vào bánh sau. Ngay khi bánh trước trượt đi vì gia tốc và chiếc xe chuẩn bị ngã nhào, Saber dùng lực bộc phát từ prana để nghiêng chiếc xe thẳng đứng trở lại và hoàn thành khúc cua. Hệt như sử dụng một cú trái phá để bẻ cong đường đi của chiếc xe vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider dường như đã vượt qua sông Mion và tiến vào Shinto, cô không còn nhìn thấy ông nữa. Nhưng Saber không hề hoảng loạn, nhìn khắp bầu trời đêm để tìm kiếm đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider nên biết rõ rằng Saber, người đang đuổi theo, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Ông không thể trở lại trạng thái linh hồn để trốn – một khi còn vướng Irisviel trên tay. Rider chỉ có 2 sự lựa chọn một khi đã vào Shinto. Một là trốn ở đâu đó để tránh khỏi sự truy đuổi của Saber, hai là gia tăng khoảng cách giữa ông và Saber bằng cách sử dụng &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt;. Dựa vào tính cách của Rider, Saber tin chắc ông sẽ chọn cách thứ hai. Cô không cần phải sốt ruột vì tạm thời mất dấu ông. Bảo Khí biết bay, &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt;, sẽ phát ra một lượng prana cực lớn, và không thể không bị Saber phát hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vấn đề là nếu truy đuổi trên mặt đất sẽ rất bất lợi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ tốt hơn nếu cô có thể đoán được đích đến của ông ngay khi phát hiện &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; và đến đó trước. Đây thực sự không phải là một cuộc đua về tốc độ, mà là thử thách về độ nhạy và kỹ năng săn lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân trên đường dán mắt vào chiếc V-Max liên tục bỏ xa các xe khác với tốc độ kinh người. Saber không hề để ý tới họ mà dồn hết sự tập trung vào kẻ thù trước mắt. Cô có thể phát hiện vật cản thông qua sự thay đổi khí lưu. Dù cho nhắm mắt thì cũng không sợ đâm vào ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Tìm thấy rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các giác quan của Saber, sắc sảo như một con thú hoang, phát hiện ra sự rối loạn prana trên trời. Như thể không muốn bị người thường chú ý, &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; không hề phát ra tiếng sấm, và tốc độ có vẻ hơi chậm. Nhưng cảm giác này chắc chắn là sự náo động prana phát ra từ Bảo Khí của Rider.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Địa điểm là ở phía Đông. Chắc ông ta định thoát khỏi Fuyuki từ Shinto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nghĩ ông đã đánh giá quá cao vận may của mình. Nếu đúng vậy, cô có thể khai thác toàn bộ vận tốc của chiếc xe trên đường cao tốc quốc gia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi vượt qua chiếc cầu và đến con đường 6 làn xe, Saber mở rộng van tiết lưu hơn nữa và thúc chiếc V-max tới trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ vào sự táo bạo này, tốc độ vòng đã vượt qua con số 6000 – ngay lúc đó, động cơ phát ra một tiếng động kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng ầm ầm đều đều phát ra từ động cơ, giống như một đợt sóng phun trào, đột nhiên trở thành một âm thanh đinh tai nhức óc. Tiếng động càng lúc càng to, xé nát đêm đen tĩnh lặng một cách hung tợn. Lần gia tốc trước đây không thể sánh bằng lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vận tốc kinh người biến Saber và chiếc xe thành một viên đạn xé gió, cảnh vật xung quanh vụt qua như sao chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa rồi là lúc sức mạnh ngủ say bên trong con thú bọc sắt bừng tỉnh. Là mẫu thiết kế sử dụng công nghệ tân tiến nhất hiện tại, cơ chế thúc đẩy của V-style, sử dụng 4 xi-lanh có thể chuyển đổi thành 2 xi-lanh khi động cơ đạt tốc độ vòng tối đa và tăng lượng không khí hút vào để có được gia tốc cực đại. Đây là thiết kế độc nhất của chiếc V-max. Vốn dĩ một chiếc xe dùng 2 xi-lanh sẽ không có cơ chế này, nhưng mẫu thiết kế này đã vượt qua giới hạn của một chiếc xe thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lực cản không khí lúc này đã gần đạt đến áp lực nước, Saber dùng hết sức để bám vào thân xe – nhưng vẫn nở một nụ cười đắc thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe đã vượt qua quy luật cơ bản của một cỗ máy; cái giới hạn ‘máy móc là công cụ của con người’. Nó là một con quái vật được tạo ra bởi công nghệ hiện đại. Sự độc nhất và thương tâm tạo cho cô một cảm giác tương đồng vượt qua cả lòng thương hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một Servant mới phát huy được hết giá trị thực sự của cỗ máy này. Chiếc moto được tạo ra chỉ để cho Saber lái vào đêm nay. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Được lắm, vậy hãy cứ phi đến sức cùng lực kiệt thì thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber hét to trong cơn gió thốc, và càng tăng tốc nhanh hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ đã vượt qua ngưỡng 300km/h, và vẫn đang từ từ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Luồng sáng chói lòa dường như không còn ở trên mặt đất nữa; mà gần như chiếu sáng cả bầu trời đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rider. Nè, cô ta… chắc không bắt kịp chúng ta đâu phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver là người đầu tiên chú ý và đưa tay chỉ ra từ phía dưới ghế người lái. Rider nhìn xuống hướng của Master đang chỉ và nhướng mày ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh? Ta đang thắc mắc đó là ai, hóa ra là Saber. Vậy càng đỡ mất công tìm cô ta… Này nhóc, xe moto nhanh dữ vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là… xe moto sao??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver chỉ nhìn ra một đốm sáng. Dù cho vắt óc ra suy nghĩ, cậu cũng không hiểu được loại moto nào lại có thể đạt đến tốc độ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào đâu… nhưng, kỹ năng của Saber có thể biến nó thành có thể. Nếu nghĩ theo hướng đó thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmph, cô ta dám thách thức ta, người đang mang danh hiệu Rider.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider lộ một nụ cười dữ tợn như thể rất thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, thú vị lắm. Nếu cô ta đã bắt kịp rồi, thì chúng ta không cần phải vào cánh rừng kia nữa… Đã thế này, ta sẽ đấu một trận ra trò với cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider ghì cương lũ bò thần lại và đột nhiên giảm tốc độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta hạ xuống à?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đổi ý rồi. Ta quyết định sẽ đấu với cô ta bằng ‘chiến xa’. Vẫn còn một chặng đường dài mới ra khỏi cánh rừng. Đây sẽ là chiến trường lý tưởng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver muốn phàn nàn về việc tại sao lại từ bỏ lợi thế trên cao và rơi vào bẫy của Saber. Nhưng Waver nhớ lại uy lực của &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|The Sword of Promised Victory|Excalibur}}&amp;lt;/span&amp;gt; đã được chứng kiến vào ngày hôm kia. Xét về Bảo Khí của Saber, họ càng ở xa cô thì sẽ càng nguy hiểm. Sẽ an toàn hơn nếu cận chiến ở một khoảng cách có thể giới hạn được sức mạnh hủy diệt của thứ Bảo Khí kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được, quyết định vậy đi. Ông cẩn thận đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha! Nhóc, cậu bắt đầu hiểu được sự tinh tế của chiến trường rồi đấy. Đừng lo! Khắp trời đất này không gì có thể cản được ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn là trên đường cao tốc hiện tại không hề có chiếc xe nào. Mặc dù con đường núi quanh co uốn lượn không thích hợp lắm cho việc chiến đấu, họ cũng không phải lo về việc làm bị thương người vô tội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; đã hạ xuống cách 200m phía trước Saber, đang càng lúc càng tiến lại gần hơn, và sẵn sàng nghênh tiếp đòn tấn công từ kẻ thách đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1|Act 14/ Part 1]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_3|Act 14/ Part 3]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_2&amp;diff=464703</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 2</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_2&amp;diff=464703"/>
		<updated>2015-10-01T10:13:58Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: Created page with &amp;quot;=== -36:48:13 ===  Emiya Kiritsugu rất nhạy cảm với mùi tử khí.  Có lẽ vì ông đã chứng kiến người khác chết vô số lần. Cái chết không th...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;=== -36:48:13 ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu rất nhạy cảm với mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ vì ông đã chứng kiến người khác chết vô số lần. Cái chết không thể nhìn thấy, cũng không thể nghe thấy. Nhưng ông vẫn cảm thấy sự xuất hiện của một thứ bí ẩn vào lúc sự sống sắp rời xa khỏi xác phàm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số lần ông nhận ra sự ‘vui sướng’ của thứ bí ẩn kia cũng chính là số lần ông phải bất lực chứng kiến phút cuối đời của một ai đó, với vết thương vô phương cứu chữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên Kiritsugu đã từ bỏ mọi hy vọng khi đến được nhà kho dưới tầng hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại nơi đây ông sẽ phải chứng kiến thêm cái chết của một người nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẹp khẩu súng ngang hông, ông cẩn thận tiến vào nhà kho, cánh cửa sắt đã bị nghiền nát. Không còn sát khí hay bất kỳ nguy hiểm nào nữa. Chỉ có mùi máu tanh nồng quyện trong không khí; sự khốc liệt của trận đấu đã tan biến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một con người nhỏ bé nằm cuộn mình trên sàn; tiếng thở của cô yếu đến mức không thể nghe được. Cái cảm giác thân nhiệt từ từ rời khỏi cơ thể quen thuộc đến đáng ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ông hiểu rằng cảnh tượng này sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã cứu mạng cô gái này, nhưng trái tim cô đã chết kể từ khi gặp Kiritsugu. Cô gái may mắn còn sống sau khi thoát khỏi cái nghiệp đạn dược và sặc mùi thuốc súng, không hề thấy vui, mà bối rối trước sự may mắn của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không cảm nhận được niềm vui khi lại được sống như một con người lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên cô sẽ trả lại sinh mạng này cho người đã ban nó cho cô – hai mắt nhắm nghiền, tưởng như cô đang cố nói với Kiritsugu như vậy. Đó là cuộc gặp mặt vào 11 năm trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cũng chấp nhận quyết định này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông cũng biết chắc rằng cô gái này sẽ chết trong tương lai gần. Kiritsugu đã tự tay giết chết cha ruột và mẹ nuôi của mình. Do đó, ông hiểu rằng cô gái đang đứng cạnh mình cũng sắp bước vào con đường không có lối về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, càng có nhiều công cụ càng tốt. Sẽ có ngày cô mất đi giá trị của mình và bị vứt bỏ; sẽ là một cái chết có ý nghĩa nếu cô có thể cứu được tính mạng của hai hay nhiều người hơn… Kiritsugu cho cô gái một cái tên, một quốc tịch, dạy cô những kỹ năng và kiến thức ông có được. Đó là sự khởi đầu của Hisau Maiya, con người có số phận đã được định đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì để phải thở dài hay cảm thấy mất mát – kết cục này là logic không thể chối bỏ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông nâng người của Maiya lên. Cô từ từ mở mắt. Ánh nhìn trống rỗng lang thang vô định đến khi nhận ra gương mặt của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết phải nói gì, Kiritsugu chỉ biết cắn môi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời cảm ơn hay an ủi chẳng có tác dụng gì cả. Nếu muốn nói gì thực sự có ý nghĩa vào lúc này, thì chi bằng nói ra sự thật, ‘Cô sẽ chết ở đây’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rằng cô không còn nhiệm vụ nào nữa, không cần phải lo nghĩ thêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu chỉ coi cô là một công cụ, Kiritsugu sẽ nói được những lời này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không một lời nào thoát ra từ cổ họng khô khốc của ông. Ông chỉ đứng như trời trồng, đôi môi co giật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Không. Ngài không được khóc…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:FZ_v04_117.png|thumb|Phút lâm chung của Maiya]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu không nhận ra đôi mắt mình đã ngấn lệ, chỉ chực trào ra khóe mắt đến khi Maiya cất tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngài… hãy để những giọt nước mắt đó cho phu nhân… nếu khóc ở đây. Không… ngài, đã mềm yếu. Nếu ngài… khóc bây giờ. Sẽ không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông đã phạm sai lầm chí mạng; chi đến lúc này Kiritsugu mới nhận ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoạt động như một thứ công cụ, nghĩ rằng một cái chết như thế này đã là viên mãn – giống như cách mà Emiya Kiritsugu luôn làm, ông luôn nghĩ về Hisau Maiya như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trước một Kiritsugu sắt đá, cô lại nói những lời đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô không đáng có được một cách sống và chết khác hay sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sáng nay. Ngài đã… trở lại là Kiritsugu trước đây… nếu dao động trước một chuyện nhỏ thế này. Không…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“–” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng vậy. Chính tại nơi này, ông đã ôm một người phụ nữ khác và hiểu được con đường mà mình phải đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một giây dao động cũng có thể giết chết lý tưởng của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp đúng đắn có thể tạo ra được phép màu không tưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông tự nhủ lòng như vậy. Chỉ mới nửa ngày trôi qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ – Maiya, yên nghỉ đi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cố nén giọng và nói trong khi nhìn vào đôi mắt của Maiya, đang từ từ mất đi sức sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hãy giao phó tất cả lại cho Saber. Maiya, nhiệm vụ của cô… hoàn thành rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cô đã mất đi giá trị của mình, cỗ máy mang tên Emiya Kiritsugu vẫn sẽ tiếp tục vận hành mà không được có sai sót. Kiritsugu hứa với cô như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên cô không cần phải gắng gượng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải đau khổ, không cần phải suy nghĩ; cô đã có thể buông xuôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe thấy lời tuyên bố lạnh như băng, Hisau Maiya nhẹ nhàng gật đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không một lời nào có thể cất lên được nữa. Trên tay Kiritsugu chỉ còn một cái xác lạnh như băng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider hướng thẳng về Shinto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber liên tục thấy Rider thoắt ẩn thoắt hiện trên nóc các tòa nhà và biển quảng cáo; có lẽ phương pháp di chuyển là nhảy từ nơi này sang nơi khác. Việc ông không che giấu hướng đi của mình có thể là vì xem thường tốc độ truy đuổi của Saber.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đúng vậy, thì ông đã đánh giá quá thấp đối thủ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với hai van tiết lưu được mở tối đa và tinh thần chiến đấu đang dâng cao của Saber, con thú hai bánh hung tợn phát ra một tiếng gầm dũng mãnh. Tiếng động phát ra từ động cơ V-style 4 xi-lanh 1400cc giống hệt một con sư tử sắt – tiếng rống điên cuồng của con thú ăn thịt khổng lồ thô bạo xé toạc màn đêm tĩnh lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ công cụ cơ khí Emiya Kiritsugu chuẩn bị không phải là xe 4 bánh, mà là 2 bánh, có lẽ là để tận dụng tối đa khả năng Vật Cưỡi của Saber. So với các loại xe hơi, buộc tài xế ngồi bên trong và cố định bằng dây an toàn, thì sẽ dễ dàng để kiểm soát sự cân bằng hơn nếu người lái trở thành một phần của chiếc xe. Các kỹ năng của một Servant chỉ có thể phát huy hết tác dụng khi ‘cưỡi’ một chiếc moto, với cơ thể được tiếp xúc với môi trường bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, chiếc xe được một Servant sử dụng, một thực thể vượt xa người phàm, vậy nên không lạ khi hiệu năng của nó vượt xa giới hạn thông thường. Ban đầu đây vốn là một chiếc xe với thiết kế giả định và hoàn toàn phi thực tế, nhưng Kiritsugu đã thành công khi đưa thiết kế này đi vào sử dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[[Image:FZ_v04_00n.jpg|thumb|Phần thân chính của chiếc moto là mẫu Yamaha V-Max, mạnh nhất vào thời điểm hiện tại. Các đặc tính của động cơ 1200cc 140 mã lực nguyên mãu, vốn đã có thể hoạt động tối đa, nay lại được tăng cường. Thêm vào đó, hệ thống gia tốc được gia cố hoàn toàn, biến nó  thành một con quái vật với công suất tương đương 250 mã lực. Đó chính là con ngựa giống màu bạc mà Saber đang cưỡi.]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phần thân chính của chiếc moto là mẫu Yamaha V-Max, mạnh nhất vào thời điểm hiện tại. Các đặc tính của động cơ 1200cc 140 mã lực nguyên mãu, vốn đã có thể hoạt động tối đa, nay lại được tăng cường. Thêm vào đó, hệ thống gia tốc được gia cố hoàn toàn, biến nó  thành một con quái vật với công suất tương đương 250 mã lực. Đó chính là con ngựa giống màu bạc mà Saber đang cưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, chiếc xe hai bánh không thể vận hành bình thường sau khi được cải tiến nhiều như vậy. Hai bánh xe chịu quá nhiều mô-men xoắn và không thể tạo đủ lực ma sát với mặt đường; chúng chỉ biết xoay tròn. Bánh trước sẽ giật lên bất cứ khi nào bóp phanh và có thể hất văng người lái ngay lập tức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber vẫn điều khiển con chiến mã khổng lồ bất kham này một cách hoàn hảo và chạy ở vận tốc đối đa. Bí mật để điều khiển chiếc moto như ý nằm ở kỹ năng chiến đấu của Saber, điều mà cô luôn tự hào, và sức mạnh phi thường từ luồng prana bộc phát của cô. Luồng prana bộc phát từ lưng của Saber buộc chiếc xe bất trị phải bám trên mặt đường, dồn toàn bộ công suất để tăng tốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thay vì dùng kỹ năng, thì cô lại dùng sức mạnh để áp chế con mãnh thú. Đối với Saber, người có thể hình nhỏ, cô chỉ có thể kiểm soát chiếc moto gia cố siêu mạnh với khối lượng 300kg này trong một tư thế bấp bênh. Saber nhoài người nằm hẳn lên động cơ, được che phủ bởi bơm tăng áp bằng nhựa, và phải chịu độ rung rất lớn từ động cơ trong khi cầm lái. Trông cô như một đứa trẻ đang cố gắng bám víu vào lưng của một con thú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thử thách này cũng không quá khó khăn đối với Saber. Con mãnh thú bọc sắt này càng bất kham bao nhiêu, cô càng thấy thú vị bấy nhiêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác khi lái chiếc Mercedes-Benz không là gì nếu so với cảm giác chạy như bay hiện tại. Đúng vậy. Hệt như khi đang cưỡi ngựa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho đang lái một sản phẩm của công nghệ hiện đại, linh hồn cô lại đang trở về với chiến trường trong quá khứ – cô lại có được tinh thần hiệp sĩ khi còn cầm ngọn giáo và lao thẳng vào giữa quân thù.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu duy trì tốc độ này, có lẽ –” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng cách giữa cô và Rider ngày càng xa. Đây chính là sự khác biệt giữa nhảy qua các tòa nhà và lái xe trên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng không cần phải nôn nóng. Đúng là độ linh hoạt của một Servant vượt xa chiếc V-Max khi so sánh về gia tốc và tốc độ. Nhưng con thú bằng sắt này có thể duy trì tốc độ miễn là còn nhiên liệu. Nếu là một cuộc truy đuổi đường dài, thì chiếc moto có lợi thế rất lớn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường phố của Miyama-chou là vật cản rất lớn đối với người phải truy đuổi trên mặt đất. Thêm nữa chiếc V-max, đã được cải tiến hoàn toàn để đạt được gia tốc cực đại, không khác gì những chiếc xe độ để bứt phá trên những quãng đường thẳng; gần như không có độ linh hoạt. Nhưng các kỹ năng hơn người của Servant có thể đảo ngược cả quy luật vật lý ‘xe cộ không thể cua gấp ở vận tốc cao’. Quy luật này hoàn toàn vô nghĩa trước cô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đã hoàn toàn làm chủ được các tính năng của chiếc xe. Cô không hề giảm tốc độ khi cua, mà lại mở hết van tiết lưu và dồn toàn bộ mô-men xoắn vào bánh sau. Ngay khi bánh trước trượt đi vì gia tốc và chiếc xe chuẩn bị ngã nhào, Saber dùng lực bộc phát từ prana để nghiêng chiếc xe thẳng đứng trở lại và hoàn thành khúc cua. Hệt như sử dụng một cú trái phá để bẻ cong đường đi của chiếc xe vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider dường như đã vượt qua sông Mion và tiến vào Shinto, cô không còn nhìn thấy ông nữa. Nhưng Saber không hề hoảng loạn, nhìn khắp bầu trời đêm để tìm kiếm đối phương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider nên biết rõ rằng Saber, người đang đuổi theo, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Ông không thể trở lại trạng thái linh hồn để trốn – một khi còn vướng Irisviel trên tay. Rider chỉ có 2 sự lựa chọn một khi đã vào Shinto. Một là trốn ở đâu đó để tránh khỏi sự truy đuổi của Saber, hai là gia tăng khoảng cách giữa ông và Saber bằng cách sử dụng &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt;. Dựa vào tính cách của Rider, Saber tin chắc ông sẽ chọn cách thứ hai. Cô không cần phải sốt ruột vì tạm thời mất dấu ông. Bảo Khí biết bay, &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt;, sẽ phát ra một lượng prana cực lớn, và không thể không bị Saber phát hiện ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vấn đề là nếu truy đuổi trên mặt đất sẽ rất bất lợi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ tốt hơn nếu cô có thể đoán được đích đến của ông ngay khi phát hiện &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; và đến đó trước. Đây thực sự không phải là một cuộc đua về tốc độ, mà là thử thách về độ nhạy và kỹ năng săn lùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dân trên đường dán mắt vào chiếc V-Max liên tục bỏ xa các xe khác với tốc độ kinh người. Saber không hề để ý tới họ mà dồn hết sự tập trung vào kẻ thù trước mắt. Cô có thể phát hiện vật cản thông qua sự thay đổi khí lưu. Dù cho nhắm mắt thì cũng không sợ đâm vào ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Tìm thấy rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các giác quan của Saber, sắc sảo như một con thú hoang, phát hiện ra sự rối loạn prana trên trời. Như thể không muốn bị người thường chú ý, &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; không hề phát ra tiếng sấm, và tốc độ có vẻ hơi chậm. Nhưng cảm giác này chắc chắn là sự náo động prana phát ra từ Bảo Khí của Rider.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Địa điểm là ở phía Đông. Chắc ông ta định thoát khỏi Fuyuki từ Shinto.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nghĩ ông đã đánh giá quá cao vận may của mình. Nếu đúng vậy, cô có thể khai thác toàn bộ vận tốc của chiếc xe trên đường cao tốc quốc gia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi vượt qua chiếc cầu và đến con đường 6 làn xe, Saber mở rộng van tiết lưu hơn nữa và thúc chiếc V-max tới trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhờ vào sự táo bạo này, tốc độ vòng đã vượt qua con số 6000 – ngay lúc đó, động cơ phát ra một tiếng động kỳ lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng ầm ầm đều đều phát ra từ động cơ, giống như một đợt sóng phun trào, đột nhiên trở thành một âm thanh đinh tai nhức óc. Tiếng động càng lúc càng to, xé nát đêm đen tĩnh lặng một cách hung tợn. Lần gia tốc trước đây không thể sánh bằng lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vận tốc kinh người biến Saber và chiếc xe thành một viên đạn xé gió, cảnh vật xung quanh vụt qua như sao chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the moment when the true prana hiding within that iron beast woke. Là mẫu thiết kế sử dụng công nghệ tân tiến nhất hiện tại, cơ chế thúc đẩy của V-style, sử dụng 4 xi-lanh có thể chuyển đổi thành 2 xi-lanh khi động cơ đạt tốc độ vòng tối đa và tăng lượng không khí hút vào để có được gia tốc cực đại. Đây là thiết kế độc nhất của chiếc V-max. Vốn dĩ một chiếc xe dùng 2 xi-lanh sẽ không có cơ chế này, nhưng mẫu thiết kế này đã vượt qua giới hạn của một chiếc xe thông thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lực cản không khí lúc này đã gần đạt đến áp lực nước, Saber dùng hết sức để bám vào thân xe – nhưng vẫn nở một nụ cười đắc thắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiếc xe đã vượt qua quy luật cơ bản của một cỗ máy; cái giới hạn ‘máy móc là công cụ của con người’. Nó là một con quái vật được tạo ra bởi công nghệ hiện đại. Sự độc nhất và thương tâm tạo cho cô một cảm giác tương đồng vượt qua cả lòng thương hại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ một Servant mới phát huy được hết giá trị thực sự của cỗ máy này. Chiếc moto được tạo ra chỉ để cho Saber lái vào đêm nay. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Được lắm, vậy hãy cứ phi đến sức cùng lực kiệt thì thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber hét to trong cơn gió thốc, và càng tăng tốc nhanh hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ tốc độ đã vượt qua ngưỡng 300km/h, và vẫn đang từ từ tăng lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Luồng sáng chói lòa dường như không còn ở trên mặt đất nữa; mà gần như chiếu sáng cả bầu trời đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rider. Nè, cô ta… chắc không bắt kịp chúng ta đâu phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver là người đầu tiên chú ý và đưa tay chỉ ra từ phía dưới ghế người lái. Rider nhìn xuống hướng của Master đang chỉ và nhướng mày ngạc nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Huh? Ta đang thắc mắc đó là ai, hóa ra là Saber. Vậy càng đỡ mất công tìm cô ta… Này nhóc, xe moto nhanh dữ vậy à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là… xe moto sao??”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver chỉ nhìn ra một đốm sáng. Dù cho vắt óc ra suy nghĩ, cậu cũng không hiểu được loại moto nào lại có thể đạt đến tốc độ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không thể nào đâu… nhưng, kỹ năng của Saber có thể biến nó thành có thể. Nếu nghĩ theo hướng đó thì…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hmph, cô ta dám thách thức ta, người đang mang danh hiệu Rider.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider lộ một nụ cười dữ tợn như thể rất thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Haha, thú vị lắm. Nếu cô ta đã bắt kịp rồi, thì chúng ta không cần phải vào cánh rừng kia nữa… Đã thế này, ta sẽ đấu một trận ra trò với cô ta.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider ghì cương lũ bò thần lại và đột nhiên giảm tốc độ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta hạ xuống à?!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ta đổi ý rồi. Ta quyết định sẽ đấu với cô ta bằng ‘chiến xa’. Vẫn còn một chặng đường dài mới ra khỏi cánh rừng. Đây sẽ là chiến trường lý tưởng!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Waver muốn phàn nàn về việc tại sao lại từ bỏ lợi thế trên cao và rơi vào bẫy của Saber. Nhưng Waver nhớ lại uy lực của &amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|The Sword of Promised Victory|Excalibur}}&amp;lt;/span&amp;gt; đã được chứng kiến vào ngày hôm kia. Xét về Bảo Khí của Saber, họ càng ở xa cô thì sẽ càng nguy hiểm. Sẽ an toàn hơn nếu cận chiến ở một khoảng cách có thể giới hạn được sức mạnh hủy diệt của thứ Bảo Khí kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Được, quyết định vậy đi. Ông cẩn thận đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hahaha! Nhóc, cậu bắt đầu hiểu được sự tinh tế của chiến trường rồi đấy. Đừng lo! Khắp trời đất này không gì có thể cản được ta!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
May mắn là trên đường cao tốc hiện tại không hề có chiếc xe nào. Mặc dù con đường núi quanh co uốn lượn không thích hợp lắm cho việc chiến đấu, họ cũng không phải lo về việc làm bị thương người vô tội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;span style=&amp;quot;text-decoration: underline;&amp;quot;&amp;gt;{{H:title|Wheel of Heaven&#039;s Authority|Gordius Wheel}}&amp;lt;/span&amp;gt; đã hạ xuống cách 200m phía trước Saber, đang càng lúc càng tiến lại gần hơn, và sẵn sàng nghênh tiếp đòn tấn công từ kẻ thách đấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1|Act 14/ Part 1]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_3|Act 14/ Part 3]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_13/_Part_4&amp;diff=464687</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 13/ Part 4</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_13/_Part_4&amp;diff=464687"/>
		<updated>2015-10-01T06:53:44Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Khi Irisviel mở mắt, lọt vào tầm nhìn của cô là cảnh hoàng hôn với ánh lửa đỏ rực ở cửa sổ của kho hàng tầng hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc thiếp đi, cô hoàn toàn chìm vào giấc ngủ và cảm giác như mình biến mất đã gần cả ngày. Nói là ngủ cũng không đúng, nếu phải mô tả, cơ thể suy yếu của cô cứ như thể đang ở trong trạng thái cận kề cái chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy trong người đỡ hơn chút ít, có lẽ, do nằm nghỉ cả ngày cũng giúp cơ thể phục hồi đôi phần. Tuy không có đủ sức để đứng dậy, nhưng Irisviel vẫn có thể nói ra thành tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel nhìn xung quanh, lúc này Hisau Maiya vẫn ngồi ở góc tường tựa một bức tranh. Vẫn tư thế đó, cô ta vẫn ngồi ở chỗ cũ trước Irisviel đã ngủ thiếp đi, nhưng ánh mắt sắt bén như lưỡi lam ấy không hề thể hiện chút mệt mỏi gì. Cô ta chỉ đang nhìn ngây người vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù có tạo một cái nhìn đáng tin cậy cho người khác, nhưng cô ta đôi lúc trông giống như một robot hay một đầy tớ. Đến Irisviel cũng hơi sợ cô ta. Cách huấn luyện và ý chí của cô ta phải lớn đến nhường nào để có thể tập trung tới mức độ như vậy? Thật không thể tưởng tượng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nỗi sợ ấy, Irisviel bật chợt nhận ra rằng - người phụ nữ này có thể đạt tới cảnh giới mà Kiritsugu vẫn đang cố gắng vươn tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Này, Maiya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel nói nhỏ nhẹ. Như con chó săn chợt nghe thấy tiếng kèn, Maiya lập tức liếc nhìn Irisviel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. cô lại chiến đấu vì Kiritsugu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Bởi vì tôi không còn gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô cảm thấy Irisviel đã thực sự thoải mái và muốn trút bầu tâm sự với cô, Maiya bình tâm sau một hồi suy nghĩ rồi trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không còn nhớ đến những thứ liên quan đến gia đình hay bạn bè của mình. Cái tên &amp;quot;Hisau Maiya” là do Kiritsugu đặt cho tôi trong lúc làm passport giả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự ngạc nhiên lộ rõ trên khuôn mặt của Iris, Maiya nhếch mép miệng cười. Với người như Maiya, người chưa từng thể hiện cảm xúc trên khuôn mặt, đây đã là giới hạn cho biết tâm trạng thư thái của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những gì tôi còn nhớ thì nơi đó là một đất nước rất nghèo khổ. Ở đấy không có hy vọng, không có tương lai. Thứ còn lại ở đó chính là những con người đầy phẫn nộ và các cuộc xung đột vì thức ăn để sinh tồn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiến tranh sẽ không bao giờ kết thúc. Sẽ không còn viện phí cho quân đội, nhưng mọi người vẫn tàn sát lẫn nhau không một giây phút ngừng nghỉ... Không ai còn nhớ đó là ý tưởng của kẻ nào, nhưng vào lúc đó một ai đó nghĩ rằng sẽ nhanh hơn nếu cho trẻ em cầm súng đến tiền tuyến hơn là thuê một người lính và huấn luyện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do đó, tôi không còn nhớ bất cứ thứ gì trước khi tay tôi cầm súng. Tôi chỉ có thể tiếp tục giết những người khác để kéo dài sinh mạng của mình. Cầm súng nhắm vào kẻ địch, kéo cò; đó chính là chức năng duy nhất còn lại trong tôi lúc này. Mọi thứ khác đều đã không còn… những đứa trẻ nào không có khả năng cầm súng sẽ bị những đứa còn lại giết chết. Tôi sống vu vơ như thế cho đến khi gặp được Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Maiya nói, cô cúi đầu xuống để nhìn bàn tay mình. Những ngón tay dài, mảnh khảnh ấy không hề có chút nét nữ tính nào, những ngón tay chỉ đáng so sánh với vũ khí sắc bén của kẻ giết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là một con người, trái tim tôi đã chết từ lâu rồi. Chỉ còn có cơ thể này hoạt động, duy trì hành vi con người của tôi. Người đã mang đến và ban cho tôi “sự sống” chính là Kiritsugu, vì vậy, anh ấy có thể dùng mạng sống của tôi bằng bất kì cách nào mà anh ấy muốn….Đó là lí do vì sao tôi muốn tiếp tục ở lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù Irisviel đã đoán được Maiya đã có một quá khứ đầy bi kịch, nhưng điều mà cô ấy nói vượt xa cả những gì mà Irisviel tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel im lặng và không biết nên trả lời như thế nào. Lúc này, Maiya mở miệng và hỏi một câu hỏi khác thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Oh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel không ngờ Maiya lại hỏi một chuyện như vậy và không thể không lấy làm ngạc nhiên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô luôn sống trong một lâu đài hẻo lánh như vậy và biết quá ít về thế giới bên ngoài. Nhưng tại sao cô lại sẵn sàng hỗ trợ Kiritsugu, người đã tuyên bố rằng sẽ thay đổi thế giới, tới mức sẵn sàng hi sinh mạng sống của mình…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi -” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì mà Maiya nói khiến cho Irisviel chìm vào suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, chồng cô, người có một giấc mơ “cứu thế giới”. Giờ cô đã biết anh ấy đang tìm kiếm Chén Thánh ẩn chứa trong chính cơ thể cô, cô vẫn muốn giúp anh ấy theo đuổi lí tưởng đó sao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Phải. Thành thật mà nói, tôi cũng không hiểu hết được lý tưởng của Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, câu trả lời của cô có vẻ- mâu thuẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng, có vẻ như tôi chỉ giả vờ như mình đã hiểu. Có lẽ do là tôi chỉ muốn ở cùng với người tôi yêu. Như cô nói, Maiya, tôi biết hầu như không có gì trên thế giới này Kiritsugu muốn thay đổi. Lý tưởng trong trái tim tôi có lẽ chỉ là một cái gì đó mà Kiritsugu đã dạy cho tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô thật sự nghĩ vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm, Nhưng làm ơn giữ bí mật với Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là một cảm giác kỳ lạ đối với Irisviel. Cô đã nói những lời đó với người này , trong khi cô chưa từng nói với chồng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không quan trọng nó thế nào, tôi sẽ nói với anh ấy là tôi tin tưởng rằng lí tưởng của anh ấy hoàn toàn đúng. Tôi thậm chí có thể hi sinh tính mạng của mình cho lí tưởng của anh ấy. Tôi giả vờ như tôi cùng chung lí tưởng với anh. Nếu tôi gửi gắm cả cuộc sống của mình cho lí tưởng đó thì cả hai chúng tôi có thể cùng nhau chia sẻ nó -so với những người phụ nữ chỉ đơn giản hi sinh bản thân mình cho chồng, ít nhất tôi cũng sẽ không phải là gánh nặng cho Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình yêu của cô đối với Kiritsugu và niềm tin đối với Saber là hai cảm xúc hoàn toàn khác nhau. Đối với Irisviel cảm giác có thể dựa vào ai đó, một cảm giác mà lần đầu tiên cô cảm nhận được, có thể nó được gọi là “Tình Bạn”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, bà không có bất cứ mong ước nào cho riêng mình sao ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô hỏi câu hỏi này một lần nữa, Irisviel  không thể nào không nhớ trận đánh mà cô và Maiya phải đối mặt trong rừng. Sau đó, họ phải đối mặt với mối nguy hiểm rất lớn và hoàn toàn áp đảo  từ Kotomine Kirei, lúc đó tinh thần chiến đấu của họ xuất hiện một cách đột ngột không biết từ đâu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có một..ước muốn. Tôi ước Kiritsugu và Saber có thể giành chiến thắng, đối với họ ,tôi, muốn họ giành được Chén Thánh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, điều đó đồng nghĩa là Irisviel sẻ chết, cô sẽ phải chia tay vĩnh viễn Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, kể cả như vậy, mong ước này- dường như là một đài phun nước cung cấp sự can đảm mạnh mẽ cho Irisviel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có phải…cái gọi là mong muốn của gia đình Einzbern, để đạt được Phép Thuật Thứ 3?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi không quan tâm lắm đến việc gia đình Einzbern có giành được Chén Thánh không. Những gì mà tôi hi vọng là cuộc chiến này sẽ kết thúc mãi mãi. Điều này cũng tương tự như những gì mà Kiritsugu đang tìm kiếm, thay đổi thế giới này và kết thúc tất cả các cuộc chiến. Cuộc chiến Chén Thánh ở Fuyuki này cũng không ngoại lệ, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây đã là lần thứ 4, tôi mong là nó sẽ là Heaven’s Feel cuối cùng, về phần các Homunculi đã hi sinh cho Chén Thánh - Tôi mong rằng mình là người cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Illyasviel von Einzbern. Sinh vật được sinh ra từ thành tựu to lớn của giả kim thuật, sinh ra từ tử cung của một homunculus và tinh trùng của một pháp sư. Mặc dù chưa được tận mắt nhìn thấy, nhưng Maiya đã nghe nói về sự tồn tại của những người như vậy từ lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là kế hoạch của người đứng đầu gia đình. Để “Bảo vệ Chén Thánh” sau tôi, ông ta đã lên kế hoạch sự dụng homunculus với quy mô lớn hơn. Ông ta không chỉ cấy những bí mật của Chén Thánh vào phôi thai, nhưng còn có cả Mạch Ma Thuật vào cơ thể của cô và làm cho cơ thể của cô trở thành một vỏ bọc của Chén Thánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người đứng đầu gia đình đã dự đoán có khả năng sẽ có “Lần 5” trước khi “Lần 4” bắt đầu, ông ta đã cho phép tôi sinh llya. Nếu Kiritsugu và tôi thất bại, con bé sẽ là vật thí nghiệm cho “The Dress Of Heaven”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, Giọng của Irisviel chứa chan sự dịu dàng ấm áp của tình cảm gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là bằng chứng cụ thể rằng Homunculus Irisviel không đơn giản chỉ là một cỗ máy nhân tạo.Cô cũng có trái tim của một con người, lòng nhân từ của tình yêu,nụ cười của sự hạnh phúc và cả nước mắt của nỗi buồn. Hơi ấm từ trái tim cô là một phần quan trọng nhất của một con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi tôi ôm và vỗ về con bé…tui cũng nhận thức rằng con bé sẽ không thể thoát khỏi số phận cuối cùng  trở thành 1 cái “vỏ bọc”.Cô có thể hiểu được cảm xúc tuyệt vọng của một người mẹ cảm thấy tuyệt vọng vô tận khi nhìn vào đứa con thân yêu của mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya im lặng không trả lời. Irisviel tiếp tục:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, đó là số phận mà các homunculi nhà Einzberns phải chịu. Có thể là con hoặc cháu gái tôi, nỗi buồn này sẽ lại được nếm trải một lần nữa và một lần nữa mổi khi một đứa bé gái được sinh ra. Số phận này sẽ cứ lặp đi lặp lại mỗi khi Cuộc Chiến Chén Thánh Fuyuki tiếp tục.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì vậy, tôi hi vọng nỗi đau này sẽ kết thúc ở đây cùng với tôi, tôi sẽ sử dụng cơ thể này để kết thúc mong muốn ngang trái của gia tộc Einzberns. Nếu ước muốn của tôi có thể thực hiện, sau này con gái của tôi sẽ được giải thoát khỏi số phận bi thảm này. Nó sẽ là đứa trẻ có thể sống cả đời mình như một con người và không còn liên quan đến Chén Thánh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó liệu có phải là cảm xúc của một người mẹ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ khi Maiya hỏi điều này, Irisviel mới nhận ra là mình đã bộc lộ khá nhiều cảm xúc của mình. Cô trả lời  với một nụ cười cay đắng và xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy, có thể là cô cảm thấy khó hiểu, Maiya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không khó gì. Bản thân tôi cũng là một người mẹ mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó thật sự là một câu trả lời đáng kinh ngạc. Irisviel gần như không tin vào tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như cảm thấy hơi có lỗi khi làm cho Irisviel ngạc nhiên như vậy, Maiya liền nói sự việc liên quan một các bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…thật sự đã trải qua thời kì mang thai và sinh con, mặc dù đó chỉ là một tai nạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô đã kết hôn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi cũng không biết ai là cha của đứa bé. Trong trận chiến, mỗi đêm trong doanh trại những nam binh sĩ sẽ đến chỗ các nữ binh sĩ và….tôi không thể nhớ nó bắt đầu khi nào…dù sao, tôi đã mang thai sớm sau khi tôi trở thành một người phụ nữ. ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứa trẻ không có tên và tôi cũng không biết nó còn sống không, Nếu nó còn sống, chắc hẳn đang phải chiến đấu vì mạng sống của chính mình ở một góc nào đó của chiến trường. Những đứa trẻ sẽ phải cầm súng và bị đưa ra chiến trường khi chúng tròn năm tuổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm thế có thể….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô nghe câu chuyện bi thảm trong quá khứ của cựu chiến binh thiếu nhi đang ngồi trước mặt mình. Irisviel không thể không cảm thấy choáng váng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ngạc nhiên sao? Nhưng điều đó chắn chắn không phải là chuyện gì mới mẻ trong cái thế giới này, đúng không? Những kẻ khủng bố hiện đại cũng như những chiến sĩ du kích đều biết những lợi ích của việc sử dụng trẻ em làm lính, và bằng chứng là những thành công ban đầu giống như tôi. Vì vậy, những đứa trẻ giống tôi hiện nay vẫn không hề giảm mà nó còn tăng lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya lặng lẽ kể lại, đôi mắt của cô trông vô hồn. Đau khổ và hận thù cũng bắt đầu biến mất trong giọng nói của cô. Có lẽ điều duy nhất còn lại trong kí ức của cô chình là nỗi tuyệt vọng vô tận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa bà, có lẽ bà nghĩ rằng thế giới mà bà nhìn thấy lần đầu tiên này thật đẹp đẽ và bà ghen tị với những người sống hạnh phúc ở đó. Tuy nhiên, tôi lại rất ghen tị với bà, những người luôn sống trong lâu đài.Bà không phải đối mặt với bất kì sự sợ hãi và xấu xa nào của thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù Maiya không hề có quan niệm ghen tuông hay hận thù, nhưng Irisviel cảm thấy khá xấu hổ khi nghe điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya dường như nhận thấy cảm xúc của Irisviel , vì vậy cô tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu một thế giới như vậy có thể thay đổi….sẽ không thành vấn đề nếu Kiritsugu sử dụng mạng sống của tôi để hướng đến mục tiêu đó, thì tôi sẽ không từ chối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi không biết nên làm thế nào ngoài việc chiến đấu - Maiya thì thầm với chính mình. Không hề cường điệu trong câu nói của cô. Nếu không có mục tiêu và hi vọng, có lẽ trái tim cô sẽ như một hoang mạc cằn cỗi, một đống tro tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cảm xúc bên trong cô hoàn toàn khác với Kiritsugu, họ ngạc nhiên như những người lính.Sự tồn tại và phục vụ của Maiya như một lời nhắc nhở với Kiritsugu, và đồng thời cũng là một ví dụ cho ông. Có lẽ do sự tồn tại gần bên cạnh của Maiya. Kiritsugu đã giam cầm bản thân mình trong các tình huống khó xử và tự biến mình thành một cỗ máy giết người không có lòng thương xót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….Cô sẽ làm gì khi Kiritsugu đã đạt được ước muốn của mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Irisviel hỏi điều này, đôi mắt Maiya một lần nữa trở nên bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Tôi không thể tưởng tượng được là tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ và còn sống sót. Nếu tôi thật sự có thể sống sót, tôi sẽ chẳng còn lí do nào để tiếp tục sống. Không có nơi nào dành cho tôi trong thế giới mà kiritsugu tạo ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thế giới không có chiến tranh không có chỗ nào cho một người như cô, một người không biết gì ngoài chiến đấu. Đối với Maiyam có lẽ đó là kết luận hợp lý nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồn bã, cảm xúc u buồn đó làm cho Irisviel phải thốt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“không , điều đó hoàn toàn không đúng sự thật Maiyam cô vẫn có chuyện cần phải làm sau khi cuộc chiến kết thúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Irisviel - Sau đó cô tiếp tục nói chuyện với một khuôn mặt nhẹ nhõm hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Cô nên nói những điều đó cho Kiritsugu trước, Khi cô làm được điều đó, có lẽ anh ấy sẽ được cứu rỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nói chân thành của Maiya  đã mang đến niềm vui và cả nỗi buồn đến cho trái tim của Irisviel&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ  - lúc này cô đang trên bờ vực của cái chết, cô sẽ không bao giờ có cơ hội được trò chuyện với chồng mình nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Vậy,Maiya, tôi tin tưởng giao phó cho cô truyền đạt lại những lời này cho anh ấy. Hãy nói những lời đó cho anh ấy nghe.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya nhún vai và trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Tôi sẽ làm những gì tôi có thể. Nhưng chuyện đó để sau khi kết thúc cuộc chiến này đã. Lúc này chúng ta không nên bất cẩn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù giọng điệu của Maiya có vẻ lạnh lùng, Irisviel vẫn cảm thấy được sự vui vẻ trong lời nói của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực sự, cô chỉ-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Irisviel nói hết, cái kho dưới lòng đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya chạy đến chỗ Irisviel và giữ lấy vai cô, lậy tức  Maiya chuyển sang tư thế chiến chiến. Cái nhìn của cô trở nên sắc như lưỡi dao, cô nắm lấy khẩu súng máy bằng tay phải và nhắm thẳng vào của sắt của nhà kho dưới lòng đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho bắt đầu rung chuyển một lần nữa. Vào lúc đó, cánh cửa bằng sắt rất dày và nặng bị biến dạng với một lực tác động cực mạnh từ bên ngoài. Như thể có ai đó đang đạp nó từ bên ngoài. Sức mạnh khủng khiếp đó chỉ có thể có khi sử dụng cần cẩu. Đối với hai người tham gia Heavean’s Feel  này, đó không phải là một cái gì đó đáng ngạc nhiên - thay vào đó họ cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đó thật sự là một Servant đang cố gắng xông vào nhà kho, thì lúc đó vũ khí của Maiya sẽ hoàn toàn vô dụng đối với hắn. Hơn nữa, thậm chí họ cũng không thể thoát khỏi nơi này với tình trạng này được, thật sự không có lối thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, trước khi tâm trí họ hoản loạn, có một vài nghi vấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ nào có thể biết được Irisviel đang ở trong nhà kho này ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng rào bảo vệ có khả năng phát hiện các kĩ năng theo dõi hoặc những người thân thuộc đang đến. Tuy nhiên, kẻ thù đã bỏ qua việc sử dụng các trinh sát và trực tiếp gửi Servant tới ngôi nhà an toàn mà Irisviel trú ẩn một cách chính xác như vậy, điều đó chứng tỏ kẻ thù đã biết rõ rõ nơi này một thời gian dài ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt tấn công thứ ba. Trước khi cánh cửa sắt bị phá hủy, những bức tường đất xung quanh họ không thể chịu được sự tác động mạnh mẽ đó và đổ sập trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong làn khói bụi, cánh cửa sắt ngã vào phía trong nhà kho. Ánh mặt trời tỏ sáng chiếu qua ô cửa, bao phủ căn phòng bằng một màu đỏ thẩm của ánh hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngón tay khổng lồ lờ mờ trong làn khói bụi trên các mảnh vỡ vụn chắc chắc đó là của- Servant Rider, Vua Chinh Phục, Alexander.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya chỉ có thể nắm chặt lấy khẩu tiểu liên trong tay với sự tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 13/ Part 3|Act 13/ Part 3]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 1|Act 14/ Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_13/_Part_4&amp;diff=464686</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 13/ Part 4</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_13/_Part_4&amp;diff=464686"/>
		<updated>2015-10-01T06:53:15Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;Khi Irisviel mở mắt, lọt vào tầm nhìn của cô là cảnh hoàng hôn với ánh lửa đỏ rực ở cửa sổ của kho hàng tầng hầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ lúc thiếp đi, cô hoàn toàn chìm vào giấc ngủ và cảm giác như mình biến mất đã gần cả ngày. Nói là ngủ cũng không đúng, nếu phải mô tả, cơ thể suy yếu của cô cứ như thể đang ở trong trạng thái cận kề cái chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cảm thấy trong người đỡ hơn chút ít, có lẽ, do nằm nghỉ cả ngày cũng giúp cơ thể phục hồi đôi phần. Tuy không có đủ sức để đứng dậy, nhưng Irisviel vẫn có thể nói ra thành tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel nhìn xung quanh, lúc này Hisau Maiya vẫn ngồi ở góc tường tựa một bức tranh. Vẫn tư thế đó, cô ta vẫn ngồi ở chỗ cũ trước Irisviel đã ngủ thiếp đi, nhưng ánh mắt sắt bén như lưỡi lam ấy không hề thể hiện chút mệt mỏi gì. Cô ta chỉ đang nhìn ngây người vào không khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù có tạo một cái nhìn đáng tin cậy cho người khác, nhưng cô ta đôi lúc trông giống như một robot hay một đầy tớ. Đến Irisviel cũng hơi sợ cô ta. Cách huấn luyện và ý chí của cô ta phải lớn đến nhường nào để có thể tập trung tới mức độ như vậy? Thật không thể tưởng tượng được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nỗi sợ ấy, Irisviel bật chợt nhận ra rằng - người phụ nữ này có thể đạt tới cảnh giới mà Kiritsugu vẫn đang cố gắng vươn tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Này, Maiya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel nói nhỏ nhẹ. Như con chó săn chợt nghe thấy tiếng kèn, Maiya lập tức liếc nhìn Irisviel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tại sao…. cô lại chiến đấu vì Kiritsugu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Bởi vì tôi không còn gì nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô cảm thấy Irisviel đã thực sự thoải mái và muốn trút bầu tâm sự với cô, Maiya bình tâm sau một hồi suy nghĩ rồi trả lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không còn nhớ đến những thứ liên quan đến gia đình hay bạn bè của mình. Cái tên &amp;quot;Hisau Maiya” là do Kiritsugu đặt cho tôi trong lúc làm passport giả.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Hả?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự ngạc nhiên lộ rõ trên khuôn mặt của Iris, Maiya nhếch mép miệng cười. Với người như Maiya, người chưa từng thể hiện cảm xúc trên khuôn mặt, đây đã là giới hạn cho biết tâm trạng thư thái của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tất cả những gì tôi còn nhớ thì nơi đó là một đất nước rất nghèo khổ. Ở đấy không có hy vọng, không có tương lai. Thứ còn lại ở đó chính là những con người đầy phẫn nộ và các cuộc xung đột vì thức ăn để sinh tồn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chiến tranh sẽ không bao giờ kết thúc. Sẽ không còn viện phí cho quân đội, nhưng mọi người vẫn tàn sát lẫn nhau không một giây phút ngừng nghỉ... Không ai còn nhớ đó là ý tưởng của kẻ nào, nhưng vào lúc đó một ai đó nghĩ rằng sẽ nhanh hơn nếu cho trẻ em cầm súng đến tiền tuyến hơn là thuê một người lính và huấn luyện.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do đó, tôi không còn nhớ bất cứ thứ gì trước khi tay tôi cầm súng. Tôi chỉ có thể tiếp tục giết những người khác để kéo dài sinh mạng của mình. Cầm súng nhắm vào kẻ địch, kéo cò; đó chính là chức năng duy nhất còn lại trong tôi lúc này. Mọi thứ khác đều đã không còn… những đứa trẻ nào không có khả năng cầm súng sẽ bị những đứa còn lại giết chết. Tôi sống vu vơ như thế cho đến khi gặp được Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Maiya nói, cô cúi đầu xuống để nhìn bàn tay mình. Những ngón tay dài, mảnh khảnh ấy không hề có chút nét nữ tính nào, những ngón tay chỉ đáng so sánh với vũ khí sắc bén của kẻ giết người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Là một con người, trái tim tôi đã chết từ lâu rồi. Chỉ còn có cơ thể này hoạt động, duy trì hành vi con người của tôi. Người đã mang đến và ban cho tôi “sự sống” chính là Kiritsugu, vì vậy, anh ấy có thể dùng mạng sống của tôi bằng bất kì cách nào mà anh ấy muốn….Đó là lí do vì sao tôi muốn tiếp tục ở lại.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù Irisviel đã đoán được Maiya đã có một quá khứ đầy bi kịch, nhưng điều mà cô ấy nói vượt xa cả những gì mà Irisviel tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel im lặng và không biết nên trả lời như thế nào. Lúc này, Maiya mở miệng và hỏi một câu hỏi khác thay thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Oh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Irisviel không ngờ Maiya lại hỏi một chuyện như vậy và không thể không lấy làm ngạc nhiên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô luôn sống trong một lâu đài hẻo lánh như vậy và biết quá ít về thế giới bên ngoài. Nhưng tại sao cô lại sẵn sàng hỗ trợ Kiritsugu, người đã tuyên bố rằng sẽ thay đổi thế giới, tới mức sẵn sàng hi sinh mạng sống của mình…?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi -” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những gì mà Maiya nói khiến cho Irisviel chìm vào suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, chồng cô, người có một giấc mơ “cứu thế giới”. Giờ cô đã biết anh ấy đang tìm kiếm Chén Thánh ẩn chứa trong chính cơ thể cô, cô vẫn muốn giúp anh ấy theo đuổi lí tưởng đó sao”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Phải. Thành thật mà nói, tôi cũng không hiểu hết được lý tưởng của Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, câu trả lời của cô có vẻ- mâu thuẫn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cuối cùng, có vẻ như tôi chỉ giả vờ như mình đã hiểu. Có lẽ do là tôi chỉ muốn ở cùng với người tôi yêu. Như cô nói, Maiya, tôi biết hầu như không có gì trên thế giới này Kiritsugu muốn thay đổi. Lý tưởng trong trái tim tôi có lẽ chỉ là một cái gì đó mà Kiritsugu đã dạy cho tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô thật sự nghĩ vậy sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm, Nhưng làm ơn giữ bí mật với Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là một cảm giác kỳ lạ đối với Irisviel. Cô đã nói những lời đó với người này , trong khi cô chưa từng nói với chồng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không quan trọng nó thế nào, tôi sẽ nói với anh ấy là tôi tin tưởng rằng lí tưởng của anh ấy hoàn toàn đúng. Tôi thậm chí có thể hi sinh tính mạng của mình cho lí tưởng của anh ấy. Tôi giả vờ như tôi cùng chung lí tưởng với anh. Nếu tôi gửi gắm cả cuộc sống của mình cho lí tưởng đó thì cả hai chúng tôi có thể cùng nhau chia sẻ nó -so với những người phụ nữ chỉ đơn giản hi sinh bản thân mình cho chồng, ít nhất tôi cũng sẽ không phải là gánh nặng cho Kiritsugu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi hiểu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình yêu của cô đối với Kiritsugu và niềm tin đối với Saber là hai cảm xúc hoàn toàn khác nhau. Đối với Irisviel cảm giác có thể dựa vào ai đó, một cảm giác mà lần đầu tiên cô cảm nhận được, có thể nó được gọi là “Tình Bạn”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy, bà không có bất cứ mong ước nào cho riêng mình sao ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô hỏi câu hỏi này một lần nữa, Irisviel  không thể nào không nhớ trận đánh mà cô và Maiya phải đối mặt trong rừng. Sau đó, họ phải đối mặt với mối nguy hiểm rất lớn và hoàn toàn áp đảo  từ Kotomine Kirei, lúc đó tinh thần chiến đấu của họ xuất hiện một cách đột ngột không biết từ đâu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi có một..ước muốn. Tôi ước Kiritsugu và Saber có thể giành chiến thắng, đối với họ ,tôi, muốn họ giành được Chén Thánh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, điều đó đồng nghĩa là Irisviel sẻ chết, cô sẽ phải chia tay vĩnh viễn Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, kể cả như vậy, mong ước này- dường như là một đài phun nước cung cấp sự can đảm mạnh mẽ cho Irisviel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có phải…cái gọi là mong muốn của gia đình Einzbern, để đạt được Phép Thuật Thứ 3?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi không quan tâm lắm đến việc gia đình Einzbern có giành được Chén Thánh không. Những gì mà tôi hi vọng là cuộc chiến này sẽ kết thúc mãi mãi. Điều này cũng tương tự như những gì mà Kiritsugu đang tìm kiếm, thay đổi thế giới này và kết thúc tất cả các cuộc chiến. Cuộc chiến Chén Thánh ở Fuyuki này cũng không ngoại lệ, phải không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đây đã là lần thứ 4, tôi mong là nó sẽ là Heaven’s Feel cuối cùng, về phần các Homunculi đã hi sinh cho Chén Thánh - Tôi mong rằng mình là người cuối cùng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mmm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Illyasviel von Einzbern. Sinh vật được sinh ra từ thành tựu to lớn của giả kim thuật, sinh ra từ tử cung của một homunculus và tinh trùng của một pháp sư. Mặc dù chưa được tận mắt nhìn thấy, nhưng Maiya đã nghe nói về sự tồn tại của những người như vậy từ lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó là kế hoạch của người đứng đầu gia đình. Để “Bảo vệ Chén Thánh” sau tôi, ông ta đã lên kế hoạch sự dụng homunculus với quy mô lớn hơn. Ông ta không chỉ cấy những bí mật của Chén Thánh vào phôi thai, nhưng còn có cả Mạch Ma Thuật vào cơ thể của cô và làm cho cơ thể của cô trở thành một vỏ bọc của Chén Thánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Người đứng đầu gia đình đã dự đoán có khả năng sẽ có “Lần 5” trước khi “Lần 4” bắt đầu, ông ta đã cho phép tôi sinh llya. Nếu Kiritsugu và tôi thất bại, con bé sẽ là vật thí nghiệm cho “The Dress Of Heaven”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này, Giọng của Irisviel chứa chan sự dịu dàng ấm áp của tình cảm gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là bằng chứng cụ thể rằng Homunculus Irisviel không đơn giản chỉ là một cỗ máy nhân tạo.Cô cũng có trái tim của một con người, lòng nhân từ của tình yêu,nụ cười của sự hạnh phúc và cả nước mắt của nỗi buồn. Hơi ấm từ trái tim cô là một phần quan trọng nhất của một con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khi tôi ôm và vỗ về con bé…tui cũng nhận thức rằng con bé sẽ không thể thoát khỏi số phận cuối cùng  trở thành 1 cái “vỏ bọc”.Cô có thể hiểu được cảm xúc tuyệt vọng của một người mẹ cảm thấy tuyệt vọng vô tận khi nhìn vào đứa con thân yêu của mình không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya im lặng không trả lời. Irisviel tiếp tục:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tuy nhiên, đó là số phận mà các homunculi nhà Einzberns phải chịu. Có thể là con hoặc cháu gái tôi, nỗi buồn này sẽ lại được nếm trải một lần nữa và một lần nữa mổi khi một đứa bé gái được sinh ra. Số phận này sẽ cứ lặp đi lặp lại mỗi khi Cuộc Chiến Chén Thánh Fuyuki tiếp tục.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì vậy, tôi hi vọng nỗi đau này sẽ kết thúc ở đây cùng với tôi, tôi sẽ sử dụng cơ thể này để kết thúc mong muốn ngang trái của gia tộc Einzberns. Nếu ước muốn của tôi có thể thực hiện, sau này con gái của tôi sẽ được giải thoát khỏi số phận bi thảm này. Nó sẽ là đứa trẻ có thể sống cả đời mình như một con người và không còn liên quan đến Chén Thánh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đó liệu có phải là cảm xúc của một người mẹ không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ khi Maiya hỏi điều này, Irisviel mới nhận ra là mình đã bộc lộ khá nhiều cảm xúc của mình. Cô trả lời  với một nụ cười cay đắng và xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ vậy, có thể là cô cảm thấy khó hiểu, Maiya.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cũng không khó gì. Bản thân tôi cũng là một người mẹ mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Huh?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó thật sự là một câu trả lời đáng kinh ngạc. Irisviel gần như không tin vào tai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như cảm thấy hơi có lỗi khi làm cho Irisviel ngạc nhiên như vậy, Maiya liền nói sự việc liên quan một các bình tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi…thật sự đã trải qua thời kì mang thai và sinh con, mặc dù đó chỉ là một tai nạn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô đã kết hôn rồi à?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không, tôi cũng không biết ai là cha của đứa bé. Trong trận chiến, mỗi đêm trong doanh trại những nam binh sĩ sẽ đến chỗ các nữ binh sĩ và….tôi không thể nhớ nó bắt đầu khi nào…dù sao, tôi đã mang thai sớm sau khi tôi trở thành một người phụ nữ. ”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đứa trẻ không có tên và tôi cũng không biết nó còn sống không, Nếu nó còn sống, chắc hẳn đang phải chiến đấu vì mạng sống của chính mình ở một góc nào đó của chiến trường. Những đứa trẻ sẽ phải cầm súng và bị đưa ra chiến trường khi chúng tròn năm tuổi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Làm thế có thể….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cô nghe câu chuyện bi thảm trong quá khứ của cựu chiến binh thiếu nhi đang ngồi trước mặt mình. Irisviel không thể không cảm thấy choáng váng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô ngạc nhiên sao? Nhưng điều đó chắn chắn không phải là chuyện gì mới mẻ trong cái thế giới này, đúng không? Những kẻ khủng bố hiện đại cũng như những chiến sĩ du kích đều biết những lợi ích của việc sử dụng trẻ em làm lính, và bằng chứng là những thành công ban đầu giống như tôi. Vì vậy, những đứa trẻ giống tôi hiện nay vẫn không hề giảm mà nó còn tăng lên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya lặng lẽ kể lại, đôi mắt của cô trông vô hồn. Đau khổ và hận thù cũng bắt đầu biến mất trong giọng nói của cô. Có lẽ điều duy nhất còn lại trong kí ức của cô chình là nỗi tuyệt vọng vô tận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thưa bà, có lẽ bà nghĩ rằng thế giới mà bà nhìn thấy lần đầu tiên này thật đẹp đẽ và bà ghen tị với những người sống hạnh phúc ở đó. Tuy nhiên, tôi lại rất ghen tị với bà, những người luôn sống trong lâu đài.Bà không phải đối mặt với bất kì sự sợ hãi và xấu xa nào của thế giới này.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù Maiya không hề có quan niệm ghen tuông hay hận thù, nhưng Irisviel cảm thấy khá xấu hổ khi nghe điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya dường như nhận thấy cảm xúc của Irisviel , vì vậy cô tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu một thế giới như vậy có thể thay đổi….sẽ không thành vấn đề nếu Kiritsugu sử dụng mạng sống của tôi để hướng đến mục tiêu đó, thì tôi sẽ không từ chối.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng tôi không biết nên làm thế nào ngoài việc chiến đấu - Maiya thì thầm với chính mình. Không hề cường điệu trong câu nói của cô. Nếu không có mục tiêu và hi vọng, có lẽ trái tim cô sẽ như một hoang mạc cằn cỗi, một đống tro tàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù cảm xúc bên trong cô hoàn toàn khác với Kiritsugu, họ ngạc nhiên như những người lính.Sự tồn tại và phục vụ của Maiya như một lời nhắc nhở với Kiritsugu, và đồng thời cũng là một ví dụ cho ông. Có lẽ do sự tồn tại gần bên cạnh của Maiya. Kiritsugu đã giam cầm bản thân mình trong các tình huống khó xử và tự biến mình thành một cỗ máy giết người không có lòng thương xót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy….Cô sẽ làm gì khi Kiritsugu đã đạt được ước muốn của mình?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi Irisviel hỏi điều này, đôi mắt Maiya một lần nữa trở nên bối rối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Tôi không thể tưởng tượng được là tôi có thể hoàn thành nhiệm vụ và còn sống sót. Nếu tôi thật sự có thể sống sót, tôi sẽ chẳng còn lí do nào để tiếp tục sống. Không có nơi nào dành cho tôi trong thế giới mà kiritsugu tạo ra.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một thế giới không có chiến tranh không có chỗ nào cho một người như cô, một người không biết gì ngoài chiến đấu. Đối với Maiyam có lẽ đó là kết luận hợp lý nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồn bã, cảm xúc u buồn đó làm cho Irisviel phải thốt lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“không , điều đó hoàn toàn không đúng sự thật Maiyam cô vẫn có chuyện cần phải làm sau khi cuộc chiến kết thúc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Irisviel - Sau đó cô tiếp tục nói chuyện với một khuôn mặt nhẹ nhõm hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Cô nên nói những điều đó cho Kiritsugu trước, Khi cô làm được điều đó, có lẽ anh ấy sẽ được cứu rỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời nói chân thành của Maiya  đã mang đến niềm vui và cả nỗi buồn đến cho trái tim của Irisviel&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ  - lúc này cô đang trên bờ vực của cái chết, cô sẽ không bao giờ có cơ hội được trò chuyện với chồng mình nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Vậy,Maiya, tôi tin tưởng giao phó cho cô truyền đạt lại những lời này cho anh ấy. Hãy nói những lời đó cho anh ấy nghe.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya nhún vai và trả lời một cách mơ hồ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Tôi sẽ làm những gì tôi có thể. Nhưng chuyện đó để sau khi kết thúc cuộc chiến này đã. Lúc này chúng ta không nên bất cẩn.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù giọng điệu của Maiya có vẻ lạnh lùng, Irisviel vẫn cảm thấy được sự vui vẻ trong lời nói của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thực sự, cô chỉ-”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi Irisviel nói hết, cái kho dưới lòng đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya chạy đến chỗ Irisviel và giữ lấy vai cô, lậy tức  Maiya chuyển sang tư thế chiến chiến. Cái nhìn của cô trở nên sắc như lưỡi dao, cô nắm lấy khẩu súng máy bằng tay phải và nhắm thẳng vào của sắt của nhà kho dưới lòng đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhà kho bắt đầu rung chuyển một lần nữa. Vào lúc đó, cánh cửa bằng sắt rất dày và nặng bị biến dạng với một lực tác động cực mạnh từ bên ngoài. Như thể có ai đó đang đạp nó từ bên ngoài. Sức mạnh khủng khiếp đó chỉ có thể có khi sử dụng cần cẩu. Đối với hai người tham gia Heavean’s Feel  này, đó không phải là một cái gì đó đáng ngạc nhiên - thay vào đó họ cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu đó thật sự là một Servant đang cố gắng xông vào nhà kho, thì lúc đó vũ khí của Maiya sẽ hoàn toàn vô dụng đối với hắn. Hơn nữa, thậm chí họ cũng không thể thoát khỏi nơi này với tình trạng này được, thật sự không có lối thoát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, trước khi tâm trí họ hoản loạn, có một vài nghi vấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kẻ nào có thể biết được Irisviel đang ở trong nhà kho này ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hàng rào bảo vệ có khả năng phát hiện các kĩ năng theo dõi hoặc những người thân thuộc đang đến. Tuy nhiên, kẻ thù đã bỏ qua việc sử dụng các trinh sát và trực tiếp gửi Servant tới ngôi nhà an toàn mà Irisviel trú ẩn một cách chính xác như vậy, điều đó chứng tỏ kẻ thù đã biết rõ rõ nơi này một thời gian dài ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt tấn công thứ ba. Trước khi cánh cửa sắt bị phá hủy, những bức tường đất xung quanh họ không thể chịu được sự tác động mạnh mẽ đó và đổ sập trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong làn khói bụi, cánh cửa sắt ngã vào phía trong nhà kho. Ánh mặt trời tỏ sáng chiếu qua ô cửa, bao phủ căn phòng bằng một màu đỏ thẩm của ánh hoàng hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và ngón tay khổng lồ lờ mờ trong làn khói bụi trên các mảnh vỡ vụn chắc chắc đó là của- Servant Rider, Vua Chinh Phục, Alexander.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya chỉ có thể nắm chặt lấy khẩu tiểu liên trong tay với sự tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act 13/ Part 3|Act 13/ Part 3]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero (Viet):Act 13/ Part 4|Act 13/ Part 4]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464685</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464685"/>
		<updated>2015-10-01T06:50:41Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -37:02:20 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_097.png|thumb|Act 14]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== -37:02:20 === &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chập choạng tối, Saber bắt đầu nghĩ rằng cuộc tập kích hôm nay là vô ích. Ý nghĩ đó khiến cô dao động và khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber tới Miyama dựa theo thông tin có được từ Master của Archer, Tōsaka Tokiomi, sau đó đã tìm được ngôi nhà của vợ chồng ông bà Mackenzie. Nghe tiếng chuông cửa, một bà cụ xuất hiện. Theo lời bà, đứa cháu trai và ông bạn đúng là đã từng ở đây suốt mấy ngày qua. Bà cụ cũng tưởng rằng Saber là bạn của cậu ta nên đã kể hết sự tình mà không hề giấu diếm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber thuyết phục bà cụ miêu tả bề ngoài và trang phục của hai người họ. Đó đúng là Rider và Master của ông. Nhưng thật đáng tiếc là cô lại không cảm nhận được Servant nào trong ngôi nhà. Một ngôi nhà nhỏ thế này—nếu thực sự có Servant đang lẩn trốn, thì dù chỉ đứng ở cửa ra vào thôi cũng có thể nhận ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời bà cụ, hai người họ đã rời đi lúc sáng nay và chưa một lần trở về. Có thể nghĩ rằng hai người họ bằng cách thức nào đó đã biết được Saber đang đến và bỏ trốn, nhưng thật khó tưởng tượng vị Vua Chinh Phạt kiêu ngạo kia lại chọn phương pháp hèn nhát như vậy. Nếu ông ta muốn thắng, thì kiểu gì cũng sẽ tấn công trực diện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Saber kết luận rằng việc họ rời khỏi đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Sau khi lễ phép từ biệt bà cụ, cô quyết định quan sát ở một khu vực cách xa ngôi nhà để đợi Rider quay lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cô chẳng hé lộ điều gì với bà cụ. Dù bị Waver Velvet lừa, họ vẫn chỉ là một gia đình bình thường và hoàn toàn không liên quan gì đến các sự kiện đang diễn ra. Chắc Rider cũng đã cân nhắc điều này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider đã tạm gác cuộc chiến giành Chén Thánh qua một bên để chung tay ngăn chặn Caster và giúp thành phố Fuyuki không rơi vào thảm họa. Do đó Saber đi đến kết luận: Vua Chinh Phạt sẽ không làm điều gì để khiến các Anh Linh phải hổ thẹn. Sau khi Rider trở về và phát hiện ra Saber, ông ta sẽ chọn một địa điểm thích hợp và cuộc chiến giữa hai Servant sẽ diễn ra một cách đường hoàng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiểu rằng nếu đi đi lại lại sẽ gây chú ý, Saber ngồi ở trạm xe bus gần nhất và quan sát. Kể từ đó cô cứ chờ trong im lặng, nhưng đã vài giờ trôi qua mà không hề có động tĩnh gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ vị trí hiện tại của cô không thể nhìn thấy nhà của gia đình Mackenzie, nhưng nếu Rider trở về và phát hiện ra có một Servant đang ở gần thì chắc chắn ông sẽ đi tìm Saber. Ông ta không phải loại đối thủ sẽ đánh lén cô hay bỏ chạy. Ông chắc chắn sẽ chấp nhận lời thách đấu của Saber mà đưa cô đến một địa điểm thích hợp để giao chiến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cũng lạ khi nói rằng, Saber đặt 100% lòng tin vào Rider. Dù rằng quan điểm của họ không thể hòa hợp, nhưng không cần bàn cãi về việc hai Anh Linh này sẽ hành động dựa theo lòng kiêu hãnh của một vị vua. Rider sẽ chỉ thách đấu trực diện, và sẽ không bao giờ thực hiện một âm mưu hay trò lừa bịp nào. Bởi vì Rider không đời nào lựa chọn những chiến thuật hay chiến lược đê hèn có thể làm hoen ố danh tiếng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói sự khó chịu của Saber đến từ phía đồng minh hơn là từ kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Master của cô, Emiya Kiritsugu, nhằm vào Master của Rider với phương thức chiến đấu hoàn toàn đối nghịch với cô. Ngay lúc này đây, rất có thể ông chỉ dùng Saber để làm mồi nhử dụ Rider xuất hiện và đang quan sát từ xa—suy nghĩ này không có gì sai. Tất nhiên cô phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống này. Kiritsugu tin rằng khi Rider tung hết sức để đấu với Saber chính là thời cơ thuận lợi để ám sát Master của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy nghĩ này làm cho trái tim Saber nặng trĩu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cũng có thể tiến hành một cuộc đấu giữa các pháp sư nhằm vào Master của Berserker và Archer.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Như vậy cũng tốt. Kiritsugu sẽ có được Chén Thánh thông qua chiến thuật và khả năng của mình thay vì dựa vào Saber. Kiritsugu có lý do rất chính đáng để muốn có Chén Thánh. Mong muốn đạt được chiến thắng bằng những phương pháp chắc chắn không có gì là sai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong trận chiến này với Rider, Alexander, Vua Chinh Phạt, Saber có một nguyên nhân sâu sắc mà chắc chắn sẽ không chấp nhận thua cuộc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giữa họ không có được một trận đấu sòng phẳng—không phải với tư cách Servant, những công cụ chém giết để giành lấy Chén Thánh, mà với tư cách các Anh Linh với lòng tự tôn—Saber sẽ không thể tháo gỡ được nút thắt trong lòng cô kể từ ‘Cuộc hội đàm Chén Thánh’ vài ngày trước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Alexander vui đùa với ách cai trị tàn bạo của mình mà không hề ngần ngại; ông ta đắm mình trong sự dữ dội của Ionian Hetairoi, và lấy đó làm tự hào. Nếu cô không đánh bại ông ta bằng thứ tượng trưng cho lý tưởng của Vua Hiệp Sĩ, ‘Thanh Gươm Khải Hoàn’ Excalibur, thì đường lối trị vì của Arturia sẽ sụp đổ và chấm dứt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảo Khí của Rider có sức mạnh khiến kẻ khác chỉ nghĩ đến thôi đã phải rùng mình run sợ. Dù cho Saber có tung Bảo Khí của mình với sức mạnh tối đa, cũng không chắc giành được chiến thắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đối đầu giữa hai Bảo Khí phá quân và chống thành sẽ vượt qua mọi sự tưởng tượng của con người. Emiya Kiritsugu chắc chắn sẽ nghĩ rằng mạo hiểm đến vậy để giành được chiến thắng là ngu xuẩn, và nở một nụ cười chiếu lệ. Nhưng đối với Saber, Chén Thánh nên là thứ khiến người ta phải đem cả lý tưởng của bản thân ra để chiến đấu mà giành giật. Đã có kẻ dám đụng tới cách trị vì của cô, thì chắc chắn không có chuyện Saber sẽ cho qua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ khi khẳng định được vương vị, niềm tự hào của Vua Hiệp Sĩ, thì cô mới xứng đáng được Chén Thánh lựa chọn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính vì vậy, nếu Kiritsugu cứ tiếp tục can thiệp như trong trận đấu với Lancer, lần Heaven’s Feel này đối với Saber là vô nghĩa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho các phương pháp đê hèn giúp họ đến được trận chiến cuối cùng, Saber cũng sẽ không bằng lòng mà nhận lấy thành quả chiến thắng, Chén Thánh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Rider tạo ra Cố Hữu Kết Giới để bảo vệ Master trước khi giao chiến, thì sẽ không ai can thiệp được. Nhưng Kiritsugu cũng hiểu rõ các đòn thế của Rider. Nếu ông ta giở trò gì trước khi Ionian Hetairoi kịp kích hoạt thì… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thu người lại, Saber ngồi trên ghế và nghiến răng. Cô tức giận vì không thể hiểu nổi Emiya Kiritsugu muốn làm gì. Cô phải đối diện với một kẻ địch rất mạnh mà lại không thể tập trung toàn lực; điều đó càng khiến cô lo sợ hơn nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn gió bắc lạnh thấu xương càng trở nên buốt giá  trong khi cô chờ đợi, khiến cho Saber càng bứt rứt và khó chịu hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như Saber lo sợ, Emiya Kiritsugu đã có mặt ở đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ở trên sân thượng của một khu chung cư cao sáu tầng phía bên kia đường, cách chỗ cô ngồi khoảng 800 mét. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không giống như những tòa nhà được xây dựng tùy tiện, cái sân thượng được thiết kế quái đản đến mức chắc chẳng có ai trong khu chung cư muốn đặt chân lên đây. Lên được sân thượng đã khó, muốn di chuyển trên đây còn khó khăn hơn. Một khi núp sau đài phun nước thì không thể bị phát hiện, kể cả khi đứng từ tầng dưới nhìn lên; một vị trí lý tưởng để bắn tỉa hoặc tập kích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả mùi và khói thuốc tobacco cũng không thể bị nhận ra từ đây. Có thể thoải mái tận hưởng sức sống và năng lượng từ điếu thuốc—gánh nặng tâm lý của Kiritsugu nhẹ hơn Saber rất nhiều. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nòng súng bắn tỉa được đặt trên cái giá ba chân, nhắm thẳng vào cửa trước của nhà Mackenzie. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một ống nhòm di động được chuẩn bị đặc biệt cho việc theo dõi nhất cử nhất động của Saber ở trạm xe bus. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy khó để theo dõi cả hai ống nhòm liên tục không ngừng nghỉ, nhưng ông vẫn phải tự làm vì không có Maiya trợ giúp. Cô không thể đi được vì phải nhận nhiệm vụ bảo vệ Irisviel. Từ ngày hôm nay, ‘đi săn’ là trách nhiệm của một mình Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bắt đầu theo dõi nhà Mackenzie trễ hơn Saber một chút; ông nhận thấy Saber, với khả năng phát hiện Servant, không làm gì cả, tức là hiện tại Rider không có nhà—đồng nghĩa với việc tên Master cũng không có ở đây. Tên nhóc Master hẳn không điên tới mức dám ở nhà một mình trong tình hình hiện tại. Một khi phát hiện ra Servant của kẻ địch đang ở trước cửa, cậu ta nhất định sẽ triệu hồi Rider ngay lập tức. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khác với Saber; ông nhận thấy trước mắt, việc con mồi không có trong căn cứ, nghiêm trọng hơn cách cô nhìn nhận sự việc. Họ rời nhà ngay sau hôm Kiritsugu biết về gia đình Glen Mackenzie và chưa hề trở về; thời gian quá khớp nên khó mà cho rằng đây chỉ là trùng hợp. Dù cho không có bằng chứng chắc chắn, vẫn có khả năng cao là Waver Velvet đã biết được kẻ địch sắp tấn công và vội vã rút lui. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy, Kiritsugu vẫn tiếp tục đợi với hy vọng mong manh, cùng một vài ý nghĩ khác trong đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Waver lại trở về nhà Mackenzie, thì việc đặt bom hẹn giờ để thổi bay ngôi nhà là cần thiết. Nhưng nếu cậu ta thực sự đã bỏ trốn, thì giờ này đã tìm được một nơi ẩn náu khác rồi, trong trường hợp này khả năng cậu ta trở lại đây là rất thấp.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Xem ra việc dùng vợ chồng già kia làm mồi nhử để dụ Waver vào bẫy như lần ông dùng Sola để hạ Kayneth không còn thích hợp nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Kiritsugu đánh giá cao Waver trong việc không thiết lập phòng thủ ở nơi ẩn náu và chọn một gia đình bình thường để trú chân. So với Ba Gia Tộc Khởi Thủy và Kayneth, những kẻ xây căn cứ thật đồ sộ giúp kẻ thù chẳng cần mất công cũng dễ dàng tìm được, lựa chọn của Waver tốt hơn nhiều. Thật khó nghĩ rằng một pháp sư chọn cách này lại đồng cảm với gia đình hắn tạm thời tá túc. Với Waver, vợ chồng Mackenzie chỉ là hai quân tốt thí có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác sốt ruột khi thời gian quý giá trôi đi và điều cấm kỵ không được hành động hấp tấp—hai điều này cứ lởn vởn trong đầu Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mặt, ông từ bỏ hy vọng Waver sẽ trở lại; mặt khác, ông không thể phủ nhận việc Waver rời đi chỉ là trùng hợp. Lý do cho việc này chính là cậu pháp sư trẻ không thể nào lại đi trước Kiritsugu trong cuộc chiến giành giật thông tin. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay từ đầu, Kiritsugu đã không hề xem Waver, Master của Rider, là đối thủ. Dù đã điều tra về lý lịch của cậu ta, ông cũng chỉ xem Waver Velvet là một pháp sư tập sự trở thành Master vì tình cờ và kết luận rằng cậu ta chỉ là một kẻ ngoại đạo không khác gì những người không biết pháp thuật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, Kiritsugu không phải là người đánh đồng kỹ năng với kinh nghiệm. Kiritsugu vẫn nhớ được mình đã lạnh lùng thế nào vào lần đầu tiên giết người, và ông không nghĩ rằng mình là trường hợp hiếm có. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ông đã quan sát biểu hiện của Waver Velvet trên chiến trường vài lần. Dựa vào đó, vẫn rất khó để biết được liệu cậu ta có trở thành một đối thủ đáng gờm có thể đánh bại Kiritsugu hay không. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể có được câu trả lời, ngay khi ông cảm thấy một nỗi tức giận mơ hồ… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì một cơn đau nhói lên ở ngón út của Kiritsugu; lưng ông cứng đờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi bắt đầu nhận Hisau Maiya làm phụ tá, Kiritsugu đã niệm chú lên một lọn tóc của cô và buộc nó vào đốt cuối cùng trên ngón út của ông. Maiya cũng buộc một lọn tóc của Kiritsugu lên tay mình. Nếu Mạch Ma Thuật của họ rơi vào trạng thái đình trệ—tình trạng sinh khí suy yếu đến mức có thể coi như đã chết—lọn tóc của người đó sẽ bị đốt cháy, báo động với người kia rằng đang có nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp này là đề phòng trường hợp tệ nhất không thể sử dụng thiết bị liên lạc không dây hoặc familiar để truyền tin. Nói cách khác, tín hiệu này có nghĩa &amp;quot;mọi việc đã quá trễ&amp;quot;. Nó lại xảy ra ngay lúc này, điều đó nghĩa là gì…? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi dao động, ai cũng sẽ lâm vào tình trạng hốt hoảng. Kiritsugu huy động toàn bộ nơ-ron thần kinh và bắt đầu phân tích tình huống hiện tại và suy nghĩ phương án hành động. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya đang gặp nguy hiểm đến tính mạng—tức là cả Irisviel, đang dưỡng sức dưới tầng hầm, cũng đang gặp nguy hiểm. Nguyên nhân và kết quả của sự việc chưa thể xác định. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện giờ ưu tiên hàng đầu là đưa người tới giúp ngay lập tức. Cách duy nhất cũng chính là cách nhanh nhất—tạo ra phép màu bằng Lệnh Chú trên tay phải của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân danh Lệnh Chú, ta ra lệnh cho con rối của mình!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nắm chặt tay, đồng thời đọc câu thần chú nhanh như một cái máy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Saber, trở về khu nhà kho! Ngay lập tức!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lượng prana ngủ say trong các Lệnh Chú khắc trên mu bàn tay của Kiritsugu thức tỉnh và tỏa sáng rực rỡ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rằng Saber rất ngạc nhiên cũng không phải là nói quá. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngay lập tức hiểu rằng mình đã trở thành mục tiêu của một pháp thuật cực mạnh. Chỉ trong khoảnh khắc, cô bị đưa khỏi nơi đó và tiến vào giữa một quá trình &#039;dịch chuyển&#039; vừa mơ hồ vừa không rõ đích đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pháp thuật này có lẽ được tạo ra từ câu thần chú chuyên dùng để &#039;điều khiển Servant&#039;. Với một tốc độ gần như triệt tiêu cả quy luật nhân quả, cô đã gần đạt tới vận tốc ánh sáng và vượt qua cả quãng đường dài chỉ trong &#039;khoảnh khắc&#039; kéo dài vài phần triệu giây, hoàn thành chuyến đi trong chớp mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả vậy, cô vẫn là một Anh Linh dùng kiếm được huấn luyện trong điều kiện đặc biệt. Dù mới bị ‘dịch chuyển’ từ ghế chờ ở trạm xe bus đến một địa điểm hoàn toàn khác, cảnh tượng quen thuộc của khu nhà kho khiến cô hiểu ngay rằng hiện tượng lạ vừa rồi được tạo ra bởi một trong các Lệnh Chú của Kiritsugu. Thêm vào đó, đã có chuyện khẩn cấp xảy ra nên mới cần cô về đây ngay lập tức để bảo vệ căn cứ. Trong vài mili giây kể từ khi việc dịch chuyển hoàn tất đến lúc đặt chân xuống mặt đất, Saber đã hoàn thành việc chuyển đổi bộ vest cải trang thành bộ giáp bạc trắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, một cái nhìn cũng nắm rõ được tình hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa kim loại bị đập nát một cách thô bạo. Irisviel, lẽ ra phải nằm giữa Vòng Tròn Ma Thuật, đã biến mất; thay vào đó là Maiya, khắp người đầy máu, thở một cách yếu ớt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nhanh chóng chạy lại bên Maiya. Cô không biết làm gì ngoài việc nhíu mày trước vết thương sâu hoắm. Vết thương trong rừng Einsbern không thể so sánh với lần này. Một vết thương chí mạng nếu không được cấp cứu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Cảm nhận được sự hiện diện của Servant, Maiya từ từ mở mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sa…ber…?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya, cố lên! Tôi sẽ băng vết thương lại. Sẽ ổn thôi—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Maiya lại đẩy tay Saber ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh… đuổi theo hắn, ở bên ngoài... Rider, hắn…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu phép dịch chuyển của Lệnh Chú đã đủ ngạc nhiên, Saber thậm chí còn ngạc nhiên hơn trước lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya hiểu rõ vết thương của mình nặng đến mức nào. Cô hiểu rằng mình sắp chết. Nhưng so với tính mạng của mình, người sát thủ thầm lặng này lại lo cho Irisviel đang bị bắt cóc và giục Saber nên ưu tiên cho an nguy của Irisviel. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vậy thì—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi định đáp lại bằng một câu hỏi, Saber lập tức hiểu ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ này cũng là một hiệp sĩ. Dù không có được vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng dũng khí dám từ bỏ mạng sống để hoàn thành nhiệm vụ này chính là tinh thần hiệp sĩ mà Saber tin tưởng hết mực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo vệ phu nhân Irisviel đến tận hơi thở cuối cùng—Hisau Maiya đã thề với Kiritsugu và Irisviel. Để giao phó lại cho Saber lời hứa mình không thể thực hiện, cô sẵn sàng đánh đổi bằng cả tính mạng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K… Không sao… Kiritsugu sắp… đến rồi… nên… cô phải, nhanh lên…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nghiến chặt răng và nhắm nghiền mắt lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy suy nghĩ logic, mỗi phút giây Saber lãng phí để lo cho Maiya sẽ khiến cho kẻ bắt cóc Irisviel chạy xa hơn và tình hình sẽ càng tệ hại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hy vọng rằng Maiya sẽ được cứu bởi Kiritsugu, người sẽ nhanh chóng quay lại đây, vẫn còn đó. Nhưng số phận của Irisviel, vừa bị bắt đi, thì lại không có gì đảm bảo nếu Saber không đuổi theo. Theo như những dấu vết để lại trong tầng hầm, việc này chắc chắn là do một Servant gây ra. Muốn truy đuổi thì chỉ có thể dùng một Servant khác—cũng tức là Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Maiya, cô phải ráng chịu đựng đến khi Kiritsugu đến. Tôi sẽ đưa Irisviel về.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya gật đầu, và nhắm mắt lại như rất yên tâm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đã lập lời thề mới để tiếp bước Maiya—không còn lý do gì để do dự thêm nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chạy ra khỏi tầng hầm như một cơn lốc, nhảy lên nóc nhà, và phóng tầm mắt vào bầu trời đang về đêm để tìm bóng dáng kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lệnh Chú đã tạo ra phép dịch chuyển thần tốc, kẻ tấn công chỉ mới vừa rời khỏi đây. Hắn chưa thể đi xa. Dù không thể cảm nhận được, thì vẫn có thể nhìn ra hắn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đứng trên nóc nhà và nhìn khắp xung quanh bằng nhãn lực siêu phàm của Servant. Cô không ngừng tìm kiếm kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đó khoảng nửa cây số… một kẻ đang đứng uy nghi trên tòa nhà trông như một căn hộ thuộc khu thương mại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình tráng kiện, mái tóc quăn rực màu lửa, và chiếc áo choàng đỏ thẫm; đó chính là Rider, Vua Chinh Phạt, Alexander, người mà cô đã gặp rất nhiều lần trên chiến trường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không lẽ—đúng là Rider?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber vẫn không khỏi nghi ngờ lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rằng Vua Chinh Phạt, con người không hề khuất phục trước bất cứ ai, lại dùng cách hèn hạ này—thực sự rất khó tin. Nhưng trên đôi tay thô kệch của ông là Irisviel đang bất tỉnh; cảnh tượng này không còn nghi ngờ gì nữa. Dù chưa biết làm sao họ lần ra được căn cứ mới của Saber, nhưng chắc chắn chính Rider đã tấn công và làm Maiya bị thương nặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider xuất hiện dường như chỉ để dẫn dụ kẻ địch đuổi theo; ông lập tức quay lưng và biến mất phía bên kia tòa nhà sau bắt gặp ánh mắt của Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khỉ thật…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber chuẩn bị tư thế định đuổi theo, nhưng đối phương là một Anh Linh thuộc trường phái Rider—Saber chỉ biết cắn môi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ rất đơn giản nếu chỉ cần nhảy qua các tòa nhà để truy đuổi. Nhưng đó là khi cả hai bên đều đi bộ. Nếu Rider sử dụng Gordius Wheel, thì dù nhanh đến mấy Saber cũng không thể bắt kịp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Saber cũng có kỹ năng Vật Cưỡi. Muốn đấu với một Bảo Khí có thể bay được, ta cần phải tận dụng một phương tiện di chuyển đường dài có thể vượt qua tốc độ của đôi chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là trước đây, Saber chắc chắn đã bỏ cuộc vì không có cách nào đuổi theo. Nhưng tốt xấu gì thì ngày hôm trước, Maiya cũng đã cho cô một con ‘chiến mã’ mới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầm biết ơn sự cẩn thận và tỉ mỉ của Kiritsugu khi đã chuẩn bị cho mọi tình huống, Saber nhảy lên ‘ngựa’, cởi bỏ bộ giáp nặng nề chỉ khiến cô chậm đi, và phóng con chiến mã ra khỏi khoảng sân trống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero_(Viet):Act_13/_Part_4|Act 13/ Part 4]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_2|Act 14/ Part 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464675</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464675"/>
		<updated>2015-10-01T04:23:16Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* -37:02:20 */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_097.png|thumb|Act 14]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== -37:02:20 === &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chập choạng tối, Saber bắt đầu nghĩ rằng cuộc tập kích hôm nay là vô ích. Ý nghĩ đó khiến cô dao động và khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber tới Miyama dựa theo thông tin có được từ Master của Archer, Tōsaka Tokiomi, sau đó đã tìm được ngôi nhà của vợ chồng ông bà Mackenzie. Nghe tiếng chuông cửa, một bà cụ xuất hiện. Theo lời bà, đứa cháu trai và ông bạn đúng là đã từng ở đây suốt mấy ngày qua. Bà cụ cũng tưởng rằng Saber là bạn của cậu ta nên đã kể hết sự tình mà không hề giấu diếm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber thuyết phục bà cụ miêu tả bề ngoài và trang phục của hai người họ. Đó đúng là Rider và Master của ông. Nhưng thật đáng tiếc là cô lại không cảm nhận được Servant nào trong ngôi nhà. Một ngôi nhà nhỏ thế này—nếu thực sự có Servant đang lẩn trốn, thì dù chỉ đứng ở cửa ra vào thôi cũng có thể nhận ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời bà cụ, hai người họ đã rời đi lúc sáng nay và chưa một lần trở về. Có thể nghĩ rằng hai người họ bằng cách thức nào đó đã biết được Saber đang đến và bỏ trốn, nhưng thật khó tưởng tượng vị Vua Chinh Phạt kiêu ngạo kia lại chọn phương pháp hèn nhát như vậy. Nếu ông ta muốn thắng, thì kiểu gì cũng sẽ tấn công trực diện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Saber kết luận rằng việc họ rời khỏi đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Sau khi lễ phép từ biệt bà cụ, cô quyết định quan sát ở một khu vực cách xa ngôi nhà để đợi Rider quay lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cô chẳng hé lộ điều gì với bà cụ. Dù bị Waver Velvet lừa, họ vẫn chỉ là một gia đình bình thường và hoàn toàn không liên quan gì đến các sự kiện đang diễn ra. Chắc Rider cũng đã cân nhắc điều này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider đã tạm gác cuộc chiến giành Chén Thánh qua một bên để chung tay ngăn chặn Caster và giúp thành phố Fuyuki không rơi vào thảm họa. Do đó Saber đi đến kết luận: Vua Chinh Phạt sẽ không làm điều gì để khiến các Anh Linh phải hổ thẹn. Sau khi Rider trở về và phát hiện ra Saber, ông ta sẽ chọn một địa điểm thích hợp và cuộc chiến giữa hai Servant sẽ diễn ra một cách đường hoàng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiểu rằng nếu đi đi lại lại sẽ gây chú ý, Saber ngồi ở trạm xe bus gần nhất và quan sát. Kể từ đó cô cứ chờ trong im lặng, nhưng đã vài giờ trôi qua mà không hề có động tĩnh gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ vị trí hiện tại của cô không thể nhìn thấy nhà của gia đình Mackenzie, nhưng nếu Rider trở về và phát hiện ra có một Servant đang ở gần thì chắc chắn ông sẽ đi tìm Saber. Ông ta không phải loại đối thủ sẽ đánh lén cô hay bỏ chạy. Ông chắc chắn sẽ chấp nhận lời thách đấu của Saber mà đưa cô đến một địa điểm thích hợp để giao chiến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cũng lạ khi nói rằng, Saber đặt 100% lòng tin vào Rider. Dù rằng quan điểm của họ không thể hòa hợp, nhưng không cần bàn cãi về việc hai Anh Linh này sẽ hành động dựa theo lòng kiêu hãnh của một vị vua. Rider sẽ chỉ thách đấu trực diện, và sẽ không bao giờ thực hiện một âm mưu hay trò lừa bịp nào. Bởi vì Rider không đời nào lựa chọn những chiến thuật hay chiến lược đê hèn có thể làm hoen ố danh tiếng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói sự khó chịu của Saber đến từ phía đồng minh hơn là từ kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Master của cô, Emiya Kiritsugu, nhằm vào Master của Rider với phương thức chiến đấu hoàn toàn đối nghịch với cô. Ngay lúc này đây, rất có thể ông chỉ dùng Saber để làm mồi nhử dụ Rider xuất hiện và đang quan sát từ xa—suy nghĩ này không có gì sai. Tất nhiên cô phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống này. Kiritsugu tin rằng khi Rider tung hết sức để đấu với Saber chính là thời cơ thuận lợi để ám sát Master của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy nghĩ này làm cho trái tim Saber nặng trĩu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cũng có thể tiến hành một cuộc đấu giữa các pháp sư nhằm vào Master của Berserker và Archer.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Như vậy cũng tốt. Kiritsugu sẽ có được Chén Thánh thông qua chiến thuật và khả năng của mình thay vì dựa vào Saber. Kiritsugu có lý do rất chính đáng để muốn có Chén Thánh. Mong muốn đạt được chiến thắng bằng những phương pháp chắc chắn không có gì là sai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong trận chiến này với Rider, Alexander, Vua Chinh Phạt, Saber có một nguyên nhân sâu sắc mà chắc chắn sẽ không chấp nhận thua cuộc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giữa họ không có được một trận đấu sòng phẳng—không phải với tư cách Servant, những công cụ chém giết để giành lấy Chén Thánh, mà với tư cách các Anh Linh với lòng tự tôn—Saber sẽ không thể tháo gỡ được nút thắt trong lòng cô kể từ ‘Cuộc hội đàm Chén Thánh’ vài ngày trước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Alexander vui đùa với ách cai trị tàn bạo của mình mà không hề ngần ngại; ông ta đắm mình trong sự dữ dội của Ionian Hetairoi, và lấy đó làm tự hào. Nếu cô không đánh bại ông ta bằng thứ tượng trưng cho lý tưởng của Vua Hiệp Sĩ, ‘Thanh Gươm Khải Hoàn’ Excalibur, thì đường lối trị vì của Arturia sẽ sụp đổ và chấm dứt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảo Khí của Rider có sức mạnh khiến kẻ khác chỉ nghĩ đến thôi đã phải rùng mình run sợ. Dù cho Saber có tung Bảo Khí của mình với sức mạnh tối đa, cũng không chắc giành được chiến thắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đối đầu giữa hai Bảo Khí phá quân và chống thành sẽ vượt qua mọi sự tưởng tượng của con người. Emiya Kiritsugu chắc chắn sẽ nghĩ rằng mạo hiểm đến vậy để giành được chiến thắng là ngu xuẩn, và nở một nụ cười chiếu lệ. Nhưng đối với Saber, Chén Thánh nên là thứ khiến người ta phải đem cả lý tưởng của bản thân ra để chiến đấu mà giành giật. Đã có kẻ dám đụng tới cách trị vì của cô, thì chắc chắn không có chuyện Saber sẽ cho qua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ khi khẳng định được vương vị, niềm tự hào của Vua Hiệp Sĩ, thì cô mới xứng đáng được Chén Thánh lựa chọn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính vì vậy, nếu Kiritsugu cứ tiếp tục can thiệp như trong trận đấu với Lancer, lần Heaven’s Feel này đối với Saber là vô nghĩa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho các phương pháp đê hèn giúp họ đến được trận chiến cuối cùng, Saber cũng sẽ không bằng lòng mà nhận lấy thành quả chiến thắng, Chén Thánh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Rider tạo ra Cố Hữu Kết Giới để bảo vệ Master trước khi giao chiến, thì sẽ không ai can thiệp được. Nhưng Kiritsugu cũng hiểu rõ các đòn thế của Rider. Nếu ông ta giở trò gì trước khi Ionian Hetairoi kịp kích hoạt thì… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thu người lại, Saber ngồi trên ghế và nghiến răng. Cô tức giận vì không thể hiểu nổi Emiya Kiritsugu muốn làm gì. Cô phải đối diện với một kẻ địch rất mạnh mà lại không thể tập trung toàn lực; điều đó càng khiến cô lo sợ hơn nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn gió bắc lạnh thấu xương càng trở nên buốt giá  trong khi cô chờ đợi, khiến cho Saber càng bứt rứt và khó chịu hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như Saber lo sợ, Emiya Kiritsugu đã có mặt ở đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ở trên sân thượng của một khu chung cư cao sáu tầng phía bên kia đường, cách chỗ cô ngồi khoảng 800 mét. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không giống như những tòa nhà được xây dựng tùy tiện, cái sân thượng được thiết kế quái đản đến mức chắc chẳng có ai trong khu chung cư muốn đặt chân lên đây. Lên được sân thượng đã khó, muốn di chuyển trên đây còn khó khăn hơn. Một khi núp sau đài phun nước thì không thể bị phát hiện, kể cả khi đứng từ tầng dưới nhìn lên; một vị trí lý tưởng để bắn tỉa hoặc tập kích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả mùi và khói thuốc tobacco cũng không thể bị nhận ra từ đây. Có thể thoải mái tận hưởng sức sống và năng lượng từ điếu thuốc—gánh nặng tâm lý của Kiritsugu nhẹ hơn Saber rất nhiều. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nòng súng bắn tỉa được đặt trên cái giá ba chân, nhắm thẳng vào cửa trước của nhà Mackenzie. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một ống nhòm di động được chuẩn bị đặc biệt cho việc theo dõi nhất cử nhất động của Saber ở trạm xe bus. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy khó để theo dõi cả hai ống nhòm liên tục không ngừng nghỉ, nhưng ông vẫn phải tự làm vì không có Maiya trợ giúp. Cô không thể đi được vì phải nhận nhiệm vụ bảo vệ Irisviel. Từ ngày hôm nay, ‘đi săn’ là trách nhiệm của một mình Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bắt đầu theo dõi nhà Mackenzie trễ hơn Saber một chút; ông nhận thấy Saber, với khả năng phát hiện Servant, không làm gì cả, tức là hiện tại Rider không có nhà—đồng nghĩa với việc tên Master cũng không có ở đây. Tên nhóc Master hẳn không điên tới mức dám ở nhà một mình trong tình hình hiện tại. Một khi phát hiện ra Servant của kẻ địch đang ở trước cửa, cậu ta nhất định sẽ triệu hồi Rider ngay lập tức. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khác với Saber; ông nhận thấy trước mắt, việc con mồi không có trong căn cứ, nghiêm trọng hơn cách cô nhìn nhận sự việc. Họ rời nhà ngay sau hôm Kiritsugu biết về gia đình Glen Mackenzie và chưa hề trở về; thời gian quá khớp nên khó mà cho rằng đây chỉ là trùng hợp. Dù cho không có bằng chứng chắc chắn, vẫn có khả năng cao là Waver Velvet đã biết được kẻ địch sắp tấn công và vội vã rút lui. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy, Kiritsugu vẫn tiếp tục đợi với hy vọng mong manh, cùng một vài ý nghĩ khác trong đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Waver lại trở về nhà Mackenzie, thì việc đặt bom hẹn giờ để thổi bay ngôi nhà là cần thiết. Nhưng nếu cậu ta thực sự đã bỏ trốn, thì giờ này đã tìm được một nơi ẩn náu khác rồi, trong trường hợp này khả năng cậu ta trở lại đây là rất thấp.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Xem ra việc dùng vợ chồng già kia làm mồi nhử để dụ Waver vào bẫy như lần ông dùng Sola để hạ Kayneth không còn thích hợp nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Kiritsugu đánh giá cao Waver trong việc không thiết lập phòng thủ ở nơi ẩn náu và chọn một gia đình bình thường để trú chân. So với Ba Gia Tộc Khởi Thủy và Kayneth, những kẻ xây căn cứ thật đồ sộ giúp kẻ thù chẳng cần mất công cũng dễ dàng tìm được, lựa chọn của Waver tốt hơn nhiều. Thật khó nghĩ rằng một pháp sư chọn cách này lại đồng cảm với gia đình hắn tạm thời tá túc. Với Waver, vợ chồng Mackenzie chỉ là hai quân tốt thí có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác sốt ruột khi thời gian quý giá trôi đi và điều cấm kỵ không được hành động hấp tấp—hai điều này cứ lởn vởn trong đầu Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mặt, ông từ bỏ hy vọng Waver sẽ trở lại; mặt khác, ông không thể phủ nhận việc Waver rời đi chỉ là trùng hợp. Lý do cho việc này chính là cậu pháp sư trẻ không thể nào lại đi trước Kiritsugu trong cuộc chiến giành giật thông tin. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay từ đầu, Kiritsugu đã không hề xem Waver, Master của Rider, là đối thủ. Dù đã điều tra về lý lịch của cậu ta, ông cũng chỉ xem Waver Velvet là một pháp sư tập sự trở thành Master vì tình cờ và kết luận rằng cậu ta chỉ là một kẻ ngoại đạo không khác gì những người không biết pháp thuật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, Kiritsugu không phải là người đánh đồng kỹ năng với kinh nghiệm. Kiritsugu vẫn nhớ được mình đã lạnh lùng thế nào vào lần đầu tiên giết người, và ông không nghĩ rằng mình là trường hợp hiếm có. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ông đã quan sát biểu hiện của Waver Velvet trên chiến trường vài lần. Dựa vào đó, vẫn rất khó để biết được liệu cậu ta có trở thành một đối thủ đáng gờm có thể đánh bại Kiritsugu hay không. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể có được câu trả lời, ngay khi ông cảm thấy một nỗi tức giận mơ hồ… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì một cơn đau nhói lên ở ngón út của Kiritsugu; lưng ông cứng đờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi bắt đầu nhận Hisau Maiya làm phụ tá, Kiritsugu đã niệm chú lên một lọn tóc của cô và buộc nó vào đốt cuối cùng trên ngón út của ông. Maiya cũng buộc một lọn tóc của Kiritsugu lên tay mình. Nếu Mạch Ma Thuật của họ rơi vào trạng thái đình trệ—tình trạng sinh khí suy yếu đến mức có thể coi như đã chết—lọn tóc của người đó sẽ bị đốt cháy, báo động với người kia rằng đang có nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp này là đề phòng trường hợp tệ nhất không thể sử dụng thiết bị liên lạc không dây hoặc familiar để truyền tin. Nói cách khác, tín hiệu này có nghĩa &amp;quot;mọi việc đã quá trễ&amp;quot;. Nó lại xảy ra ngay lúc này, điều đó nghĩa là gì…? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi dao động, ai cũng sẽ lâm vào tình trạng hốt hoảng. Kiritsugu huy động toàn bộ nơ-ron thần kinh và bắt đầu phân tích tình huống hiện tại và suy nghĩ phương án hành động. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya đang gặp nguy hiểm đến tính mạng—tức là cả Irisviel, đang dưỡng sức dưới tầng hầm, cũng đang gặp nguy hiểm. Nguyên nhân và kết quả của sự việc chưa thể xác định. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện giờ ưu tiên hàng đầu là đưa người tới giúp ngay lập tức. Cách duy nhất cũng chính là cách nhanh nhất—tạo ra phép màu bằng Lệnh Chú trên tay phải của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân danh Lệnh Chú, ta ra lệnh cho con rối của mình!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nắm chặt tay, đồng thời đọc câu thần chú nhanh như một cái máy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Saber, trở về khu nhà kho! Ngay lập tức!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lượng prana ngủ say trong các Lệnh Chú khắc trên mu bàn tay của Kiritsugu thức tỉnh và tỏa sáng rực rỡ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rằng Saber rất ngạc nhiên cũng không phải là nói quá. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngay lập tức hiểu rằng mình đã trở thành mục tiêu của một pháp thuật cực mạnh. Chỉ trong khoảnh khắc, cô bị đưa khỏi nơi đó và tiến vào giữa một quá trình &#039;dịch chuyển&#039; vừa mơ hồ vừa không rõ đích đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pháp thuật này có lẽ được tạo ra từ câu thần chú chuyên dùng để &#039;điều khiển Servant&#039;. Với một tốc độ gần như triệt tiêu cả quy luật nhân quả, cô đã gần đạt tới vận tốc ánh sáng và vượt qua cả quãng đường dài chỉ trong &#039;khoảnh khắc&#039; kéo dài vài phần triệu giây, hoàn thành chuyến đi trong chớp mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả vậy, cô vẫn là một Anh Linh dùng kiếm được huấn luyện trong điều kiện đặc biệt. Dù mới bị ‘dịch chuyển’ từ ghế chờ ở trạm xe bus đến một địa điểm hoàn toàn khác, cảnh tượng quen thuộc của khu nhà kho khiến cô hiểu ngay rằng hiện tượng lạ vừa rồi được tạo ra bởi một trong các Lệnh Chú của Kiritsugu. Thêm vào đó, đã có chuyện khẩn cấp xảy ra nên mới cần cô về đây ngay lập tức để bảo vệ căn cứ. Trong vài mili giây kể từ khi việc dịch chuyển hoàn tất đến lúc đặt chân xuống mặt đất, Saber đã hoàn thành việc chuyển đổi bộ vest cải trang thành bộ giáp bạc trắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, một cái nhìn cũng nắm rõ được tình hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa kim loại bị đập nát một cách thô bạo. Irisviel, lẽ ra phải nằm giữa Vòng Tròn Ma Thuật, đã biến mất; thay vào đó là Maiya, khắp người đầy máu, thở một cách yếu ớt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nhanh chóng chạy lại bên Maiya. Cô không biết làm gì ngoài việc nhíu mày trước vết thương sâu hoắm. Vết thương trong rừng Einsbern không thể so sánh với lần này. Một vết thương chí mạng nếu không được cấp cứu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Cảm nhận được sự hiện diện của Servant, Maiya từ từ mở mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sa…ber…?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya, cố lên! Tôi sẽ băng vết thương lại. Sẽ ổn thôi—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Maiya lại đẩy tay Saber ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh… đuổi theo hắn, ở bên ngoài... Rider, hắn…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu phép dịch chuyển của Lệnh Chú đã đủ ngạc nhiên, Saber thậm chí còn ngạc nhiên hơn trước lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya hiểu rõ vết thương của mình nặng đến mức nào. Cô hiểu rằng mình sắp chết. Nhưng so với tính mạng của mình, người sát thủ thầm lặng này lại lo cho Irisviel đang bị bắt cóc và giục Saber nên ưu tiên cho an nguy của Irisviel. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vậy thì—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi định đáp lại bằng một câu hỏi, Saber lập tức hiểu ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ này cũng là một hiệp sĩ. Dù không có được vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng dũng khí dám từ bỏ mạng sống để hoàn thành nhiệm vụ này chính là tinh thần hiệp sĩ mà Saber tin tưởng hết mực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo vệ phu nhân Irisviel đến tận hơi thở cuối cùng—Hisau Maiya đã thề với Kiritsugu và Irisviel. Để giao phó lại cho Saber lời hứa mình không thể thực hiện, cô sẵn sàng đánh đổi bằng cả tính mạng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K… Không sao… Kiritsugu sắp… đến rồi… nên… cô phải, nhanh lên…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nghiến chặt răng và nhắm nghiền mắt lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy suy nghĩ logic, mỗi phút giây Saber lãng phí để lo cho Maiya sẽ khiến cho kẻ bắt cóc Irisviel chạy xa hơn và tình hình sẽ càng tệ hại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hy vọng rằng Maiya sẽ được cứu bởi Kiritsugu, người sẽ nhanh chóng quay lại đây, vẫn còn đó. Nhưng số phận của Irisviel, vừa bị bắt đi, thì lại không có gì đảm bảo nếu Saber không đuổi theo. Theo như những dấu vết để lại trong tầng hầm, việc này chắc chắn là do một Servant gây ra. Muốn truy đuổi thì chỉ có thể dùng một Servant khác—cũng tức là Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Maiya, cô phải ráng chịu đựng đến khi Kiritsugu đến. Tôi sẽ đưa Irisviel về.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya gật đầu, và nhắm mắt lại như rất yên tâm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đã lập lời thề mới để tiếp bước Maiya—không còn lý do gì để do dự thêm nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chạy ra khỏi tầng hầm như một cơn lốc, nhảy lên nóc nhà, và phóng tầm mắt vào bầu trời đang về đêm để tìm bóng dáng kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lệnh Chú đã tạo ra phép dịch chuyển thần tốc, kẻ tấn công chỉ mới vừa rời khỏi đây. Hắn chưa thể đi xa. Dù không thể cảm nhận được, thì vẫn có thể nhìn ra hắn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đứng trên nóc nhà và nhìn khắp xung quanh bằng nhãn lực siêu phàm của Servant. Cô không ngừng tìm kiếm kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đó khoảng nửa cây số… một kẻ đang đứng uy nghi trên tòa nhà trông như một căn hộ thuộc khu thương mại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình tráng kiện, mái tóc quăn rực màu lửa, và chiếc áo choàng đỏ thẫm; đó chính là Rider, Vua Chinh Phạt, Alexander, người mà cô đã gặp rất nhiều lần trên chiến trường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không lẽ—đúng là Rider?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber vẫn không khỏi nghi ngờ lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rằng Vua Chinh Phạt, con người không hề khuất phục trước bất cứ ai, lại dùng cách hèn hạ này—thực sự rất khó tin. Nhưng trên đôi tay thô kệch của ông là Irisviel đang bất tỉnh; cảnh tượng này không còn nghi ngờ gì nữa. Dù chưa biết làm sao họ lần ra được căn cứ mới của Saber, nhưng chắc chắn chính Rider đã tấn công và làm Maiya bị thương nặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider xuất hiện dường như chỉ để dẫn dụ kẻ địch đuổi theo; ông lập tức quay lưng và biến mất phía bên kia tòa nhà sau bắt gặp ánh mắt của Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khỉ thật…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber chuẩn bị tư thế định đuổi theo, nhưng đối phương là một Anh Linh thuộc trường phái Rider—Saber chỉ biết cắn môi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ rất đơn giản nếu chỉ cần nhảy qua các tòa nhà để truy đuổi. Nhưng đó là khi cả hai bên đều đi bộ. Nếu Rider sử dụng Gordius Wheel, thì dù nhanh đến mấy Saber cũng không thể bắt kịp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Saber cũng có kỹ năng Vật Cưỡi. Muốn đấu với một Bảo Khí có thể bay được, ta cần phải tận dụng một phương tiện di chuyển đường dài có thể vượt qua tốc độ của đôi chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là trước đây, Saber chắc chắn đã bỏ cuộc vì không có cách nào đuổi theo. Nhưng tốt xấu gì thì ngày hôm trước, Maiya cũng đã cho cô một con ‘chiến mã’ mới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầm biết ơn sự cẩn thận và tỉ mỉ của Kiritsugu khi đã chuẩn bị cho mọi tình huống, Saber nhảy lên ‘ngựa’, cởi bỏ bộ giáp nặng nề chỉ khiến cô chậm đi, và phóng con chiến mã ra khỏi khoảng sân trống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Xem trang trước [[Fate/Zero (Viet):Act_13_Part_4|Act 13/Part 4]]&lt;br /&gt;
| Trở lại trang chính [[Fate/Zero_(Việt Nam)|Fate/Zero_(Việt Nam)]]&lt;br /&gt;
| Xem trang sau [[Fate/Zero:Act_14_Part_2 (Viet)|Act 14/Part 2]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464674</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Act 14/ Part 1</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Act_14/_Part_1&amp;diff=464674"/>
		<updated>2015-10-01T04:16:14Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: Created page with &amp;quot;Act 14  === -37:02:20 ===   Lúc chập choạng tối, Saber bắt đầu nghĩ rằng cuộc tập kích hôm nay là vô ích. Ý nghĩ đó...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_097.png|thumb|Act 14]]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
=== -37:02:20 === &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc chập choạng tối, Saber bắt đầu nghĩ rằng cuộc tập kích hôm nay là vô ích. Ý nghĩ đó khiến cô dao động và khó chịu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber tới Miyama dựa theo thông tin có được từ Master của Archer, Tōsaka Tokiomi, sau đó đã tìm được ngôi nhà của vợ chồng ông bà Mackenzie. Nghe tiếng chuông cửa, một bà cụ xuất hiện. Theo lời bà, đứa cháu trai và ông bạn đúng là đã từng ở đây suốt mấy ngày qua. Bà cụ cũng tưởng rằng Saber là bạn của cậu ta nên đã kể hết sự tình mà không hề giấu diếm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber thuyết phục bà cụ miêu tả bề ngoài và trang phục của hai người họ. Đó đúng là Rider và Master của ông. Nhưng thật đáng tiếc là cô lại không cảm nhận được Servant nào trong ngôi nhà. Một ngôi nhà nhỏ thế này—nếu thực sự có Servant đang lẩn trốn, thì dù chỉ đứng ở cửa ra vào thôi cũng có thể nhận ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo lời bà cụ, hai người họ đã rời đi lúc sáng nay và chưa một lần trở về. Có thể nghĩ rằng hai người họ bằng cách thức nào đó đã biết được Saber đang đến và bỏ trốn, nhưng thật khó tưởng tượng vị Vua Chinh Phạt kiêu ngạo kia lại chọn phương pháp hèn nhát như vậy. Nếu ông ta muốn thắng, thì kiểu gì cũng sẽ tấn công trực diện. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, Saber kết luận rằng việc họ rời khỏi đây chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Sau khi lễ phép từ biệt bà cụ, cô quyết định quan sát ở một khu vực cách xa ngôi nhà để đợi Rider quay lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên cô chẳng hé lộ điều gì với bà cụ. Dù bị Waver Velvet lừa, họ vẫn chỉ là một gia đình bình thường và hoàn toàn không liên quan gì đến các sự kiện đang diễn ra. Chắc Rider cũng đã cân nhắc điều này. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider đã tạm gác cuộc chiến giành Chén Thánh qua một bên để chung tay ngăn chặn Caster và giúp thành phố Fuyuki không rơi vào thảm họa. Do đó Saber đi đến kết luận: Vua Chinh Phạt sẽ không làm điều gì để khiến các Anh Linh phải hổ thẹn. Sau khi Rider trở về và phát hiện ra Saber, ông ta sẽ chọn một địa điểm thích hợp và cuộc chiến giữa hai Servant sẽ diễn ra một cách đường hoàng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiểu rằng nếu đi đi lại lại sẽ gây chú ý, Saber ngồi ở trạm xe bus gần nhất và quan sát. Kể từ đó cô cứ chờ trong im lặng, nhưng đã vài giờ trôi qua mà không hề có động tĩnh gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ vị trí hiện tại của cô không thể nhìn thấy nhà của gia đình Mackenzie, nhưng nếu Rider trở về và phát hiện ra có một Servant đang ở gần thì chắc chắn ông sẽ đi tìm Saber. Ông ta không phải loại đối thủ sẽ đánh lén cô hay bỏ chạy. Ông chắc chắn sẽ chấp nhận lời thách đấu của Saber mà đưa cô đến một địa điểm thích hợp để giao chiến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cũng lạ khi nói rằng, Saber đặt 100% lòng tin vào Rider. Dù rằng quan điểm của họ không thể hòa hợp, nhưng không cần bàn cãi về việc hai Anh Linh này sẽ hành động dựa theo lòng kiêu hãnh của một vị vua. Rider sẽ chỉ thách đấu trực diện, và sẽ không bao giờ thực hiện một âm mưu hay trò lừa bịp nào. Bởi vì Rider không đời nào lựa chọn những chiến thuật hay chiến lược đê hèn có thể làm hoen ố danh tiếng của mình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể nói sự khó chịu của Saber đến từ phía đồng minh hơn là từ kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Master của cô, Emiya Kiritsugu, nhằm vào Master của Rider với phương thức chiến đấu hoàn toàn đối nghịch với cô. Ngay lúc này đây, rất có thể ông chỉ dùng Saber để làm mồi nhử dụ Rider xuất hiện và đang quan sát từ xa—suy nghĩ này không có gì sai. Tất nhiên cô phải chuẩn bị sẵn tâm lý cho tình huống này. Kiritsugu tin rằng khi Rider tung hết sức để đấu với Saber chính là thời cơ thuận lợi để ám sát Master của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy nghĩ này làm cho trái tim Saber nặng trĩu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu cũng có thể tiến hành một cuộc đấu giữa các pháp sư nhằm vào Master của Berserker và Archer.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Như vậy cũng tốt. Kiritsugu sẽ có được Chén Thánh thông qua chiến thuật và khả năng của mình thay vì dựa vào Saber. Kiritsugu có lý do rất chính đáng để muốn có Chén Thánh. Mong muốn đạt được chiến thắng bằng những phương pháp chắc chắn không có gì là sai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong trận chiến này với Rider, Alexander, Vua Chinh Phạt, Saber có một nguyên nhân sâu sắc mà chắc chắn sẽ không chấp nhận thua cuộc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu giữa họ không có được một trận đấu sòng phẳng—không phải với tư cách Servant, những công cụ chém giết để giành lấy Chén Thánh, mà với tư cách các Anh Linh với lòng tự tôn—Saber sẽ không thể tháo gỡ được nút thắt trong lòng cô kể từ ‘Cuộc hội đàm Chén Thánh’ vài ngày trước. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Alexander vui đùa với ách cai trị tàn bạo của mình mà không hề ngần ngại; ông ta đắm mình trong sự dữ dội của Ionian Hetairoi, và lấy đó làm tự hào. Nếu cô không đánh bại ông ta bằng thứ tượng trưng cho lý tưởng của Vua Hiệp Sĩ, ‘Thanh Gươm Khải Hoàn’ Excalibur, thì đường lối trị vì của Arturia sẽ sụp đổ và chấm dứt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảo Khí của Rider có sức mạnh khiến kẻ khác chỉ nghĩ đến thôi đã phải rùng mình run sợ. Dù cho Saber có tung Bảo Khí của mình với sức mạnh tối đa, cũng không chắc giành được chiến thắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đối đầu giữa hai Bảo Khí phá quân và chống thành sẽ vượt qua mọi sự tưởng tượng của con người. Emiya Kiritsugu chắc chắn sẽ nghĩ rằng mạo hiểm đến vậy để giành được chiến thắng là ngu xuẩn, và nở một nụ cười chiếu lệ. Nhưng đối với Saber, Chén Thánh nên là thứ khiến người ta phải đem cả lý tưởng của bản thân ra để chiến đấu mà giành giật. Đã có kẻ dám đụng tới cách trị vì của cô, thì chắc chắn không có chuyện Saber sẽ cho qua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ khi khẳng định được vương vị, niềm tự hào của Vua Hiệp Sĩ, thì cô mới xứng đáng được Chén Thánh lựa chọn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chính vì vậy, nếu Kiritsugu cứ tiếp tục can thiệp như trong trận đấu với Lancer, lần Heaven’s Feel này đối với Saber là vô nghĩa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho các phương pháp đê hèn giúp họ đến được trận chiến cuối cùng, Saber cũng sẽ không bằng lòng mà nhận lấy thành quả chiến thắng, Chén Thánh. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Rider tạo ra Cố Hữu Kết Giới để bảo vệ Master trước khi giao chiến, thì sẽ không ai can thiệp được. Nhưng Kiritsugu cũng hiểu rõ các đòn thế của Rider. Nếu ông ta giở trò gì trước khi Ionian Hetairoi kịp kích hoạt thì… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thu người lại, Saber ngồi trên ghế và nghiến răng. Cô tức giận vì không thể hiểu nổi Emiya Kiritsugu muốn làm gì. Cô phải đối diện với một kẻ địch rất mạnh mà lại không thể tập trung toàn lực; điều đó càng khiến cô lo sợ hơn nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cơn gió bắc lạnh thấu xương càng trở nên buốt giá  trong khi cô chờ đợi, khiến cho Saber càng bứt rứt và khó chịu hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng như Saber lo sợ, Emiya Kiritsugu đã có mặt ở đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ở trên sân thượng của một khu chung cư cao sáu tầng phía bên kia đường, cách chỗ cô ngồi khoảng 800 mét. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không giống như những tòa nhà được xây dựng tùy tiện, cái sân thượng được thiết kế quái đản đến mức chắc chẳng có ai trong khu chung cư muốn đặt chân lên đây. Lên được sân thượng đã khó, muốn di chuyển trên đây còn khó khăn hơn. Một khi núp sau đài phun nước thì không thể bị phát hiện, kể cả khi đứng từ tầng dưới nhìn lên; một vị trí lý tưởng để bắn tỉa hoặc tập kích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả mùi và khói thuốc tobacco cũng không thể bị nhận ra từ đây. Có thể thoải mái tận hưởng sức sống và năng lượng từ điếu thuốc—gánh nặng tâm lý của Kiritsugu nhẹ hơn Saber rất nhiều. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nòng súng bắn tỉa được đặt trên cái giá ba chân, nhắm thẳng vào cửa trước của nhà Mackenzie. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và một ống nhòm di động được chuẩn bị đặc biệt cho việc theo dõi nhất cử nhất động của Saber ở trạm xe bus. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy khó để theo dõi cả hai ống nhòm liên tục không ngừng nghỉ, nhưng ông vẫn phải tự làm vì không có Maiya trợ giúp. Cô không thể đi được vì phải nhận nhiệm vụ bảo vệ Irisviel. Từ ngày hôm nay, ‘đi săn’ là trách nhiệm của một mình Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bắt đầu theo dõi nhà Mackenzie trễ hơn Saber một chút; ông nhận thấy Saber, với khả năng phát hiện Servant, không làm gì cả, tức là hiện tại Rider không có nhà—đồng nghĩa với việc tên Master cũng không có ở đây. Tên nhóc Master hẳn không điên tới mức dám ở nhà một mình trong tình hình hiện tại. Một khi phát hiện ra Servant của kẻ địch đang ở trước cửa, cậu ta nhất định sẽ triệu hồi Rider ngay lập tức. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khác với Saber; ông nhận thấy trước mắt, việc con mồi không có trong căn cứ, nghiêm trọng hơn cách cô nhìn nhận sự việc. Họ rời nhà ngay sau hôm Kiritsugu biết về gia đình Glen Mackenzie và chưa hề trở về; thời gian quá khớp nên khó mà cho rằng đây chỉ là trùng hợp. Dù cho không có bằng chứng chắc chắn, vẫn có khả năng cao là Waver Velvet đã biết được kẻ địch sắp tấn công và vội vã rút lui. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù vậy, Kiritsugu vẫn tiếp tục đợi với hy vọng mong manh, cùng một vài ý nghĩ khác trong đầu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu Waver lại trở về nhà Mackenzie, thì việc đặt bom hẹn giờ để thổi bay ngôi nhà là cần thiết. Nhưng nếu cậu ta thực sự đã bỏ trốn, thì giờ này đã tìm được một nơi ẩn náu khác rồi, trong trường hợp này khả năng cậu ta trở lại đây là rất thấp.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Xem ra việc dùng vợ chồng già kia làm mồi nhử để dụ Waver vào bẫy như lần ông dùng Sola để hạ Kayneth không còn thích hợp nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Kiritsugu đánh giá cao Waver trong việc không thiết lập phòng thủ ở nơi ẩn náu và chọn một gia đình bình thường để trú chân. So với Ba Gia Tộc Khởi Thủy và Kayneth, những kẻ xây căn cứ thật đồ sộ giúp kẻ thù chẳng cần mất công cũng dễ dàng tìm được, lựa chọn của Waver tốt hơn nhiều. Thật khó nghĩ rằng một pháp sư chọn cách này lại đồng cảm với gia đình hắn tạm thời tá túc. Với Waver, vợ chồng Mackenzie chỉ là hai quân tốt thí có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm giác sốt ruột khi thời gian quý giá trôi đi và điều cấm kỵ không được hành động hấp tấp—hai điều này cứ lởn vởn trong đầu Kiritsugu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một mặt, ông từ bỏ hy vọng Waver sẽ trở lại; mặt khác, ông không thể phủ nhận việc Waver rời đi chỉ là trùng hợp. Lý do cho việc này chính là cậu pháp sư trẻ không thể nào lại đi trước Kiritsugu trong cuộc chiến giành giật thông tin. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay từ đầu, Kiritsugu đã không hề xem Waver, Master của Rider, là đối thủ. Dù đã điều tra về lý lịch của cậu ta, ông cũng chỉ xem Waver Velvet là một pháp sư tập sự trở thành Master vì tình cờ và kết luận rằng cậu ta chỉ là một kẻ ngoại đạo không khác gì những người không biết pháp thuật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên, Kiritsugu không phải là người đánh đồng kỹ năng với kinh nghiệm. Kiritsugu vẫn nhớ được mình đã lạnh lùng thế nào vào lần đầu tiên giết người, và ông không nghĩ rằng mình là trường hợp hiếm có. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ông đã quan sát biểu hiện của Waver Velvet trên chiến trường vài lần. Dựa vào đó, vẫn rất khó để biết được liệu cậu ta có trở thành một đối thủ đáng gờm có thể đánh bại Kiritsugu hay không. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không thể có được câu trả lời, ngay khi ông cảm thấy một nỗi tức giận mơ hồ… &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì một cơn đau nhói lên ở ngón út của Kiritsugu; lưng ông cứng đờ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi bắt đầu nhận Hisau Maiya làm phụ tá, Kiritsugu đã niệm chú lên một lọn tóc của cô và buộc nó vào đốt cuối cùng trên ngón út của ông. Maiya cũng buộc một lọn tóc của Kiritsugu lên tay mình. Nếu Mạch Ma Thuật của họ rơi vào trạng thái đình trệ—tình trạng sinh khí suy yếu đến mức có thể coi như đã chết—lọn tóc của người đó sẽ bị đốt cháy, báo động với người kia rằng đang có nguy hiểm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp này là đề phòng trường hợp tệ nhất không thể sử dụng thiết bị liên lạc không dây hoặc familiar để truyền tin. Nói cách khác, tín hiệu này có nghĩa &amp;quot;mọi việc đã quá trễ&amp;quot;. Nó lại xảy ra ngay lúc này, điều đó nghĩa là gì…? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi dao động, ai cũng sẽ lâm vào tình trạng hốt hoảng. Kiritsugu huy động toàn bộ nơ-ron thần kinh và bắt đầu phân tích tình huống hiện tại và suy nghĩ phương án hành động. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya đang gặp nguy hiểm đến tính mạng—tức là cả Irisviel, đang dưỡng sức dưới tầng hầm, cũng đang gặp nguy hiểm. Nguyên nhân và kết quả của sự việc chưa thể xác định. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện giờ ưu tiên hàng đầu là đưa người tới giúp ngay lập tức. Cách duy nhất cũng chính là cách nhanh nhất—tạo ra phép màu bằng Lệnh Chú trên tay phải của ông. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhân danh Lệnh Chú, ta ra lệnh cho con rối của mình!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nắm chặt tay, đồng thời đọc câu thần chú nhanh như một cái máy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Saber, trở về khu nhà kho! Ngay lập tức!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lượng prana ngủ say trong các Lệnh Chú khắc trên mu bàn tay của Kiritsugu thức tỉnh và tỏa sáng rực rỡ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rằng Saber rất ngạc nhiên cũng không phải là nói quá. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ngay lập tức hiểu rằng mình đã trở thành mục tiêu của một pháp thuật cực mạnh. Chỉ trong khoảnh khắc, cô bị đưa khỏi nơi đó và tiến vào giữa một quá trình &#039;dịch chuyển&#039; vừa mơ hồ vừa không rõ đích đến. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pháp thuật này có lẽ được tạo ra từ câu thần chú chuyên dùng để &#039;điều khiển Servant&#039;. Với một tốc độ gần như triệt tiêu cả quy luật nhân quả, cô đã gần đạt tới vận tốc ánh sáng và vượt qua cả quãng đường dài chỉ trong &#039;khoảnh khắc&#039; kéo dài vài phần triệu giây, hoàn thành chuyến đi trong chớp mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả vậy, cô vẫn là một Anh Linh dùng kiếm được huấn luyện trong điều kiện đặc biệt. Dù mới bị ‘dịch chuyển’ từ ghế chờ ở trạm xe bus đến một địa điểm hoàn toàn khác, cảnh tượng quen thuộc của khu nhà kho khiến cô hiểu ngay rằng hiện tượng lạ vừa rồi được tạo ra bởi một trong các Lệnh Chú của Kiritsugu. Thêm vào đó, đã có chuyện khẩn cấp xảy ra nên mới cần cô về đây ngay lập tức để bảo vệ căn cứ. Trong vài mili giây kể từ khi việc dịch chuyển hoàn tất đến lúc đặt chân xuống mặt đất, Saber đã hoàn thành việc chuyển đổi bộ vest cải trang thành bộ giáp bạc trắng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không cần phải nói, một cái nhìn cũng nắm rõ được tình hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa kim loại bị đập nát một cách thô bạo. Irisviel, lẽ ra phải nằm giữa Vòng Tròn Ma Thuật, đã biến mất; thay vào đó là Maiya, khắp người đầy máu, thở một cách yếu ớt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nhanh chóng chạy lại bên Maiya. Cô không biết làm gì ngoài việc nhíu mày trước vết thương sâu hoắm. Vết thương trong rừng Einsbern không thể so sánh với lần này. Một vết thương chí mạng nếu không được cấp cứu ngay lập tức.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Cảm nhận được sự hiện diện của Servant, Maiya từ từ mở mắt. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Sa…ber…?” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maiya, cố lên! Tôi sẽ băng vết thương lại. Sẽ ổn thôi—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Maiya lại đẩy tay Saber ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhanh… đuổi theo hắn, ở bên ngoài... Rider, hắn…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu phép dịch chuyển của Lệnh Chú đã đủ ngạc nhiên, Saber thậm chí còn ngạc nhiên hơn trước lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya hiểu rõ vết thương của mình nặng đến mức nào. Cô hiểu rằng mình sắp chết. Nhưng so với tính mạng của mình, người sát thủ thầm lặng này lại lo cho Irisviel đang bị bắt cóc và giục Saber nên ưu tiên cho an nguy của Irisviel. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng vậy thì—“ &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay khi định đáp lại bằng một câu hỏi, Saber lập tức hiểu ra. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ này cũng là một hiệp sĩ. Dù không có được vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng dũng khí dám từ bỏ mạng sống để hoàn thành nhiệm vụ này chính là tinh thần hiệp sĩ mà Saber tin tưởng hết mực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải bảo vệ phu nhân Irisviel đến tận hơi thở cuối cùng—Hisau Maiya đã thề với Kiritsugu và Irisviel. Để giao phó lại cho Saber lời hứa mình không thể thực hiện, cô sẵn sàng đánh đổi bằng cả tính mạng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“K… Không sao… Kiritsugu sắp… đến rồi… nên… cô phải, nhanh lên…” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber nghiến chặt răng và nhắm nghiền mắt lại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy suy nghĩ logic, mỗi phút giây Saber lãng phí để lo cho Maiya sẽ khiến cho kẻ bắt cóc Irisviel chạy xa hơn và tình hình sẽ càng tệ hại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hy vọng rằng Maiya sẽ được cứu bởi Kiritsugu, người sẽ nhanh chóng quay lại đây, vẫn còn đó. Nhưng số phận của Irisviel, vừa bị bắt đi, thì lại không có gì đảm bảo nếu Saber không đuổi theo. Theo như những dấu vết để lại trong tầng hầm, việc này chắc chắn là do một Servant gây ra. Muốn truy đuổi thì chỉ có thể dùng một Servant khác—cũng tức là Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“—Maiya, cô phải ráng chịu đựng đến khi Kiritsugu đến. Tôi sẽ đưa Irisviel về.” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Maiya gật đầu, và nhắm mắt lại như rất yên tâm. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đã lập lời thề mới để tiếp bước Maiya—không còn lý do gì để do dự thêm nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chạy ra khỏi tầng hầm như một cơn lốc, nhảy lên nóc nhà, và phóng tầm mắt vào bầu trời đang về đêm để tìm bóng dáng kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lệnh Chú đã tạo ra phép dịch chuyển thần tốc, kẻ tấn công chỉ mới vừa rời khỏi đây. Hắn chưa thể đi xa. Dù không thể cảm nhận được, thì vẫn có thể nhìn ra hắn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber đứng trên nóc nhà và nhìn khắp xung quanh bằng nhãn lực siêu phàm của Servant. Cô không ngừng tìm kiếm kẻ địch. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đó khoảng nửa cây số… một kẻ đang đứng uy nghi trên tòa nhà trông như một căn hộ thuộc khu thương mại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thân hình tráng kiện, mái tóc quăn rực màu lửa, và chiếc áo choàng đỏ thẫm; đó chính là Rider, Vua Chinh Phạt, Alexander, người mà cô đã gặp rất nhiều lần trên chiến trường. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không lẽ—đúng là Rider?!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber vẫn không khỏi nghi ngờ lời nói của Maiya. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rằng Vua Chinh Phạt, con người không hề khuất phục trước bất cứ ai, lại dùng cách hèn hạ này—thực sự rất khó tin. Nhưng trên đôi tay thô kệch của ông là Irisviel đang bất tỉnh; cảnh tượng này không còn nghi ngờ gì nữa. Dù chưa biết làm sao họ lần ra được căn cứ mới của Saber, nhưng chắc chắn chính Rider đã tấn công và làm Maiya bị thương nặng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rider xuất hiện dường như chỉ để dẫn dụ kẻ địch đuổi theo; ông lập tức quay lưng và biến mất phía bên kia tòa nhà sau bắt gặp ánh mắt của Saber. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Khỉ thật…!” &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Saber chuẩn bị tư thế định đuổi theo, nhưng đối phương là một Anh Linh thuộc trường phái Rider—Saber chỉ biết cắn môi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sẽ rất đơn giản nếu chỉ cần nhảy qua các tòa nhà để truy đuổi. Nhưng đó là khi cả hai bên đều đi bộ. Nếu Rider sử dụng Gordius Wheel, thì dù nhanh đến mấy Saber cũng không thể bắt kịp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Saber cũng có kỹ năng Vật Cưỡi. Muốn đấu với một Bảo Khí có thể bay được, ta cần phải tận dụng một phương tiện di chuyển đường dài có thể vượt qua tốc độ của đôi chân. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu là trước đây, Saber chắc chắn đã bỏ cuộc vì không có cách nào đuổi theo. Nhưng tốt xấu gì thì ngày hôm trước, Maiya cũng đã cho cô một con ‘chiến mã’ mới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thầm biết ơn sự cẩn thận và tỉ mỉ của Kiritsugu khi đã chuẩn bị cho mọi tình huống, Saber nhảy lên ‘ngựa’, cởi bỏ bộ giáp nặng nề chỉ khiến cô chậm đi, và phóng con chiến mã ra khỏi khoảng sân trống.&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460208</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460208"/>
		<updated>2015-09-01T10:09:07Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi các ngôi sao bị sắc xanh của bầu trời bình minh che phủ, giọng nói mệt mỏi của một người phụ nữ vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nghe ta nói không? Nhóc… Chưa ngủ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To và rõ, Natalia. Sau khi thức cả đêm qua thì hai ta nhất định là đang rất buồn ngủ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên. nếu nhóc dám đi về mà ngủ trước thì coi chừng ta đấy… có cả tin tốt lẫn tin xấu. Thích nghe tin nào trước?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia cười một tiếng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã thỏa thuận nói tin tốt trước rồi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì tin tốt. Đầu tiên là ta còn sống. Máy bay cũng không bị hư hại gì. Ta đã chiếm được buồng lái; cơ trưởng và phi công phụ đã cài đặt chế độ lái tự động trước khi chết. Điều khiển cũng không khó khăn gì. Cơ chế cũng giống với một chiếc Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã liên lạc với tháp không lưu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ban đầu họ nghĩ là ta đùa, nhưng giờ thì đang hướng dẫn đường bay rất nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vậy còn tin xấu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – Ta là người duy nhất không bị lây nhiếm. Tất cả 300 hành khách và phi hành đoàn đều đã biến thành Ghoul. Bên kia cánh cửa buồng lái trở thành một pháo đài bay lúc nhúc xác sống rồi. Không cần phải ngạc nhiên đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tình huống tệ nhất mà Kiritsugu nghĩ tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu vậy, liệu cô… có sống sót được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, cánh cửa khá chắc. Giờ cũng hơi lung lay rồi, trước sau gì nó cũng vỡ thôi – nhưng lúc hạ cánh còn đáng lo hơn. Liệu có nổi không đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô nhất định sẽ làm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc đang động viên ta đấy à? Cảm ơn nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một tiếng cười khan, Natalia thở dài bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn 50 phút nữa mới đến sân bay. Cầu nguyện bây giờ thì sớm quá – nói chuyện với ta một lát đi nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi họ bắt đầu nói những chuyện ngẫu nhiên. Đầu tiên là về 2 giờ đồng hồ bị mất liên lạc. Sau đó là liệt kê chi tiết những việc xấu của tên Volsack. Cuối cùng họ nhớ lại những pháp sư và Tử Đồ mà mình đã giết, và con đường của Shura mà hai người đã đi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, bình thường rất kiệm lời, hôm nay lại nói rất nhiều. Tiếng gào của lũ Ghoul từ khoang hành khách lẫn với âm thanh của cánh cửa buồng lái bị đập liên hồi. Nói chuyện là cách tốt nhất để không chú ý tới nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Lần đầu khi nhóc nói muốn theo cái nghiệp này, ta đã phải suy nghĩ rất lâu. Hơn nữa dù có nói thế nào thì nhóc cũng không chịu thay đổi ý định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là một học trò kém đến thế sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không… chính bởi vì nhóc quá giỏi, quá có tiềm năng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie kèm theo một tiếng cười cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy là ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì nhóc có thể tách biệt hành động khỏi cảm xúc – một sát thủ bình thường chỉ có được khả năng đó sau rất nhiều năm tập luyện. Nhưng nhóc bẩm sinh đã thế, một tài năng đáng ngạc nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không nhất thiết phải lựa chọn nghề nghiệp chỉ dựa trên kỹ năng. Cảm xúc và niềm tin mới là thứ quan trọng nhất; đó là mấu chốt để chọn đường đi của mình. Nếu không có những thứ đó thì không còn là người nữa rồi. Nếu chỉ nghĩ về ‘Việc cần phải làm’ trước khi nghĩ xem ‘Mình muốn làm gì’ và hành động dựa trên nguyên tắc… thì đó không phải là người mà chỉ là máy móc, khác xa với cách mà con người nên sống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của người đã chăm sóc mình bấy lâu đâm xuyên qua tim cậu như băng lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi… Tôi cứ nghĩ cô là một người máu lạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cái gì thế hả? Sự thật hiển nhiên còn gì? Ta đã bao giờ nhẹ nhàng với nhóc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa hề. Cô lúc nào cũng nghiêm khắc, không chút khoan dung.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thông thường thì dạy bảo con trai là việc của một người cha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đầu kia radio, Natalia im lặng một hồi, rồi lại tiếp tục sau tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ta cũng có một phần trách nhiệm khi khiến nhóc không có được sự dạy dỗ từ một người cha. Nói thế nào nhỉ… dù thế nào cũng không thể phủ nhận chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ có thể dạy nhóc kỹ năng sinh tồn; ngoài ra chẳng có gì cả – Natalia nói thêm như thể đang tự mỉa mai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô muốn làm cha tôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lẫn lộn giữa nam và nữ, thằng nhóc này. Nếu muốn thì cũng phải gọi ta là mẹ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Phải rồi. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù giọng của Kiritsugu vẫn đều đều, biểu cảm của cậu đã thay đổi dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio không thể biểu thị nét mặt cũng như quan sát được nét mặt của người khác. Do đó, Natalia không thể biết được cảm xúc hiện tại của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta đã nếm trải mùi máu tanh quá lâu rồi. Đến nỗi gần như quên mất ta chỉ có một mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên… Haha. Thật hài hước. Cứ như chúng ta là gia đình vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi cũng nghĩ vậy –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ nói những chuyện này để làm gì? Kiritsugu tự hỏi trong khi vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Tôi cũng đã coi cô như mẹ mình. Tôi cảm thấy mình không hề đơn độc, tôi vui lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này Kiritsugu. Để không phải thấy ngượng khi lần sau gặp mặt, đừng nói về vấn đề này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể lờ mờ nhận ra cảm giác ngơ ngác của Natalia thông qua lời nói. Có vẻ cô vẫn chưa quen thuộc với những cảm giác như ‘xấu hổ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, tình hình tệ hơn rồi. 20 phút nữa sẽ hạ cánh. Ta không muốn phạm phải sai lầm chết người trong thời khắc quan trọng này chỉ vì nhớ lại vài chuyện hài hước đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không cần phải thực hiện hạ cánh khẩn cấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng không định gặp lại Kiritsugu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ Kiritsugu hiểu rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thể sống sót được trước khi lũ Ghoul hoàn toàn bị tiêu diệt. Cách duy nhất để xử lý chiếc máy bay đầy Ghoul này là cho nó đâm thẳng xuống Đại Tây Dương. Chiến dịch tiêu diệt “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ” sẽ hoàn tất với cái giá phải trả là tính mạng của toàn bộ hành khách và Natalia Kaminski – Kiritsugu đã dự tính trước kết cục này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kiritsugu tin rằng người hướng đạo của mình sẽ biểu diễn khả năng của cô vào phút cuối. Natalia, người luôn tâm niệm rằng ‘bằng mọi giá phải sống sót’, có thể giữ cho thân máy bay không bị đâm để thoát ra. Nhưng Kiritsugu cũng phải nghĩ đến điều này – rằng có thể sẽ xảy ra tình huống xấu ngoài dự kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, luôn ưu tiên tính mạng mình hơn ai hết, phải lựa chọn kết cục này sau khi suy xét kỹ và cân đo đong đếm mọi rủi ro.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp một chiếc máy bay chứa 300 Ghoul xuống sân bay và để lũ quỷ đói này thoát ra – nếu không còn cách nào khắc hẳn cô sẽ làm như vậy. Kiritsugu đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó với tình huống chỉ có một phần vạn khả năng xảy ra này, vì Kiritsugu hiểu cô quá rõ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để ngăn chặn thảm họa lan ra xa hơn, chiếc A300 không được phép hạ cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật buộc phải bỏ qua tính mạng của Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giờ trước Kiritsugu đã đi khắp nửa thành phố New York và cuối cũng cũng mua được một ống phóng tên lửa đất đối không di động từ chợ đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc này, Kiritsugu đang đứng trên một chiếc xuồng máy lênh đênh trên biển, đợi chiếc máy bay chở Natalia xuất hiện trong tầm mắt. Chiếc máy bay khổng lồ cần phải lượn vài vòng trước khi đáp xuống Sân bay Quốc tế New York; vị trí hiện tại của Kiritsugu là vừa đúng tầm bắn của quả tên lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi đi mua vũ khí và chọn nơi để khai hỏa, Kiritsugu lại một lần nữa nghi ngờ trạng thái tâm lý của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ góc độ muốn ngăn cản thảm họa lan rộng, thì việc cậu bình tĩnh trước việc Natalia phải chết là lẽ tất nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu là loại người gì khi từ bỏ hy vọng về ‘phép màu’ có thể giúp người phụ nữ mình yêu thương sống sót, thay vào đó lại tự tay giết chết cô ấy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật tốt biết bao nếu tất cả chỉ là giả định, nhưng chính lúc này Emiya Kiritsugu đang phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn đó. Cậu sắp phải tự tay xóa sổ Natalia. Và bây giờ, chiếc A300 đã xuất hiện trên bầu trời bình minh với đôi cánh bạc lấp lánh.&lt;br /&gt;
“…Có lẽ mình… đã đánh mất thứ đó rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia vẫn tin chắc rằng Kiritsugu, ở đầu kia radio, đang ở trong một khách sạn New York, nên cô nói mà không hề ngần ngại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Có lẽ ta sẽ không nói tới những chuyện như vừa rồi nếu không có biến cố lớn xảy ra. Thời gian cũng sắp hết rồi. Chắc ta nên về hưu…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Nếu về hưu, cô định làm gì tiếp theo?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vẫn cố giả giọng đều đều. Trong khi đó hai tay cậu đã đặt ống phóng lên vai, và nhắm thẳng vào chiếc máy bay.&lt;br /&gt;
“Nếu thất nghiệp… haha, chắc ta sẽ làm mẹ nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù hai mắt đã đẫm lệ, cậu vẫn có thể xác định chính xác khoảng cách của mục tiêu… Nằm trong cự ly 1500 mét. Không thể bắn trượt được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô thực sự… là gia đình của tôi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khẽ nói, và quả tên lửa bay đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong vài giây điều khiển ống phóng bằng tay, Kiritsugu phải giữ tầm ngắm cố định trên chiếc máy bay chở Natalia và tất cả những kỷ niệm về cô ùa đến lấp đầy tâm trí Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cơn đau không kéo dài lâu. Quả tên lửa đã khóa chặt nguồn nhiệt mà chiếc máy bay khổng lồ phát ra. Thoát khỏi sự kiếm soát của Kiritsugu, nó không ngần ngại bay thẳng đến mục tiêu như một con cá mập đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quả tên lửa bắn trúng vào bình nhiên liệu dưới phần cánh; Kiritsugu nhìn chiếc máy bay nghiêng đi và đâm thẳng xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh tượng sau đó hệt như một bức tranh cát bị gió bão thổi đi – một khối lượng lớn sắt thép mất đi lực đẩy rã nát ra như gỗ mục, rồi trở thành một đám mây bụi lặng lẽ rơi xuống mặt biển. Những mảnh máy bay rơi lả tả trong ánh bình minh đang ló dạng nhảy múa như những bông hoa giấy trong lễ hội đêm hè.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến phút cuối đời, thậm chí Natalia còn không được ngắm tia sáng đầu tiên khi mặt trời ló dạng. Đứng cô độc trong ánh ban mai, tiếng khóc của Emiya Kiritsugu không thể phát ra thành tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460191</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460191"/>
		<updated>2015-09-01T04:16:44Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi các ngôi sao bị sắc xanh của bầu trời bình minh che phủ, giọng nói mệt mỏi của một người phụ nữ vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nghe ta nói không? Nhóc… Chưa ngủ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To và rõ, Natalia. Sau khi thức cả đêm qua thì hai ta nhất định là đang rất buồn ngủ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên. nếu nhóc dám đi về mà ngủ trước thì coi chừng ta đấy… có cả tin tốt lẫn tin xấu. Thích nghe tin nào trước?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia cười một tiếng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã thỏa thuận nói tin tốt trước rồi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì tin tốt. Đầu tiên là ta còn sống. Máy bay cũng không bị hư hại gì. Ta đã chiếm được buồng lái; cơ trưởng và phi công phụ đã cài đặt chế độ lái tự động trước khi chết. Điều khiển cũng không khó khăn gì. Cơ chế cũng giống với một chiếc Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã liên lạc với tháp không lưu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ban đầu họ nghĩ là ta đùa, nhưng giờ thì đang hướng dẫn đường bay rất nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vậy còn tin xấu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – Ta là người duy nhất không bị lây nhiếm. Tất cả 300 hành khách và phi hành đoàn đều đã biến thành Ghoul. Bên kia cánh cửa buồng lái trở thành một pháo đài bay lúc nhúc xác sống rồi. Không cần phải ngạc nhiên đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tình huống tệ nhất mà Kiritsugu nghĩ tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu vậy, liệu cô… có sống sót được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, cánh cửa khá chắc. Giờ cũng hơi lung lay rồi, trước sau gì nó cũng vỡ thôi – nhưng lúc hạ cánh còn đáng lo hơn. Liệu có nổi không đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô nhất định sẽ làm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc đang động viên ta đấy à? Cảm ơn nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một tiếng cười khan, Natalia thở dài bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn 50 phút nữa mới đến sân bay. Cầu nguyện bây giờ thì sớm quá – nói chuyện với ta một lát đi nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi họ bắt đầu nói những chuyện ngẫu nhiên. Đầu tiên là về 2 giờ đồng hồ bị mất liên lạc. Sau đó là liệt kê chi tiết những việc xấu của tên Volsack. Cuối cùng họ nhớ lại những pháp sư và Tử Đồ mà mình đã giết, và con đường của Shura mà hai người đã đi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, bình thường rất kiệm lời, hôm nay lại nói rất nhiều. Tiếng gào của lũ Ghoul từ khoang hành khách lẫn với âm thanh của cánh cửa buồng lái bị đập liên hồi. Nói chuyện là cách tốt nhất để không chú ý tới nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Lần đầu khi nhóc nói muốn theo cái nghiệp này, ta đã phải suy nghĩ rất lâu. Hơn nữa dù có nói thế nào thì nhóc cũng không chịu thay đổi ý định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là một học trò kém đến thế sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không… chính bởi vì nhóc quá giỏi, quá có tiềm năng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie kèm theo một tiếng cười cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy là ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì nhóc có thể tách biệt hành động khỏi cảm xúc – một sát thủ bình thường chỉ có được khả năng đó sau rất nhiều năm tập luyện. Nhưng nhóc bẩm sinh đã thế, một tài năng đáng ngạc nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không nhất thiết phải lựa chọn nghề nghiệp chỉ dựa trên kỹ năng. Cảm xúc và niềm tin mới là thứ quan trọng nhất; đó là mấu chốt để chọn đường đi của mình. Nếu không có những thứ đó thì không còn là người nữa rồi. Nếu chỉ nghĩ về ‘Việc cần phải làm’ trước khi nghĩ xem ‘Mình muốn làm gì’ và hành động dựa trên nguyên tắc… thì đó không phải là người mà chỉ là máy móc, khác xa với cách mà con người nên sống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của người đã chăm sóc mình bấy lâu đâm xuyên qua tim cậu như băng lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi… Tôi cứ nghĩ cô là một người máu lạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cái gì thế hả? Sự thật hiển nhiên còn gì? Ta đã bao giờ nhẹ nhàng với nhóc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa hề. Cô lúc nào cũng nghiêm khắc, không chút khoan dung.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thông thường thì dạy bảo con trai là việc của một người cha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đầu kia radio, Natalia im lặng một hồi, rồi lại tiếp tục sau tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ta cũng có một phần trách nhiệm khi khiến nhóc không có được sự dạy dỗ từ một người cha. Nói thế nào nhỉ… dù thế nào cũng không thể phủ nhận chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ có thể dạy nhóc kỹ năng sinh tồn; ngoài ra chẳng có gì cả – Natalia nói thêm như thể đang tự mỉa mai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô muốn làm cha tôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lẫn lộn giữa nam và nữ, thằng nhóc này. Nếu muốn thì cũng phải gọi ta là mẹ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Phải rồi. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù giọng của Kiritsugu vẫn đều đều, biểu cảm của cậu đã thay đổi dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio không thể biểu thị nét mặt cũng như quan sát được nét mặt của người khác. Do đó, Natalia không thể biết được cảm xúc hiện tại của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta đã nếm trải mùi máu tanh quá lâu rồi. Đến nỗi gần như quên mất ta chỉ có một mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên… Haha. Thật hài hước. Cứ như chúng ta là gia đình vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi cũng nghĩ vậy –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ nói những chuyện này để làm gì? Kiritsugu tự hỏi trong khi vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Tôi cũng đã coi cô như mẹ mình. Tôi cảm thấy mình không hề đơn độc, tôi vui lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này Kiritsugu. Để không phải thấy ngượng khi lần sau gặp mặt, đừng nói về vấn đề này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể lờ mờ nhận ra cảm giác ngơ ngác của Natalia thông qua lời nói. Có vẻ cô vẫn chưa quen thuộc với những cảm giác như ‘xấu hổ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, tình hình tệ hơn rồi. 20 phút nữa sẽ hạ cánh. Ta không muốn phạm phải sai lầm chết người trong thời khắc quan trọng này chỉ vì nhớ lại vài chuyện hài hước đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không cần phải thực hiện hạ cánh khẩn cấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng không định gặp lại Kiritsugu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ Kiritsugu hiểu rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thể sống sót được trước khi lũ Ghoul hoàn toàn bị tiêu diệt. Cách duy nhất để xử lý chiếc máy bay đầy Ghoul này là cho nó đâm thẳng xuống Đại Tây Dương. Chiến dịch tiêu diệt “Kẻ Sử Dụng Ong Quỷ” sẽ hoàn tất với cái giá phải trả là tính mạng của toàn bộ hành khách và Natalia Kaminski – Kiritsugu đã dự tính trước kết cục này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kiritsugu tin rằng người hướng đạo của mình sẽ biểu diễn khả năng của cô vào phút cuối. Natalia, người luôn tâm niệm rằng ‘bằng mọi giá phải sống sót’, có thể giữ cho thân máy bay không bị đâm để thoát ra. Nhưng Kiritsugu cũng phải nghĩ đến điều này – rằng có thể sẽ xảy ra tình huống xấu ngoài dự kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, luôn ưu tiên tính mạng mình hơn ai hết, phải lựa chọn kết cục này sau khi suy xét kỹ và cân đo đong đếm mọi rủi ro.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp một chiếc máy bay chứa 300 Ghoul xuống sân bay và để lũ quỷ đói này thoát ra – nếu không còn cách nào khắc hẳn cô sẽ làm như vậy. Kiritsugu đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó với tình huống chỉ có một phần vạn khả năng xảy ra này, vì Kiritsugu hiểu cô quá rõ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để ngăn chặn thảm họa lan ra xa hơn, chiếc A300 không được phép hạ cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật buộc phải bỏ qua tính mạng của Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giờ trước Kiritsugu đã đi khắp nửa thành phố New York và cuối cũng cũng mua được một ống phóng tên lửa đất đối không di động từ chợ đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460189</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460189"/>
		<updated>2015-09-01T04:14:00Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: Undo revision 460188 by Xlight (talk)&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi các ngôi sao bị sắc xanh của bầu trời bình minh che phủ, giọng nói mệt mỏi của một người phụ nữ vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nghe ta nói không? Nhóc… Chưa ngủ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To và rõ, Natalia. Sau khi thức cả đêm qua thì hai ta nhất định là đang rất buồn ngủ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên. nếu nhóc dám đi về mà ngủ trước thì coi chừng ta đấy… có cả tin tốt lẫn tin xấu. Thích nghe tin nào trước?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia cười một tiếng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã thỏa thuận nói tin tốt trước rồi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì tin tốt. Đầu tiên là ta còn sống. Máy bay cũng không bị hư hại gì. Ta đã chiếm được buồng lái; cơ trưởng và phi công phụ đã cài đặt chế độ lái tự động trước khi chết. Điều khiển cũng không khó khăn gì. Cơ chế cũng giống với một chiếc Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã liên lạc với tháp không lưu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ban đầu họ nghĩ là ta đùa, nhưng giờ thì đang hướng dẫn đường bay rất nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vậy còn tin xấu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – Ta là người duy nhất không bị lây nhiếm. Tất cả 300 hành khách và phi hành đoàn đều đã biến thành Ghoul. Bên kia cánh cửa buồng lái trở thành một pháo đài bay lúc nhúc xác sống rồi. Không cần phải ngạc nhiên đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tình huống tệ nhất mà Kiritsugu nghĩ tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu vậy, liệu cô… có sống sót được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, cánh cửa khá chắc. Giờ cũng hơi lung lay rồi, trước sau gì nó cũng vỡ thôi – nhưng lúc hạ cánh còn đáng lo hơn. Liệu có nổi không đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô nhất định sẽ làm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc đang động viên ta đấy à? Cảm ơn nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một tiếng cười khan, Natalia thở dài bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn 50 phút nữa mới đến sân bay. Cầu nguyện bây giờ thì sớm quá – nói chuyện với ta một lát đi nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi họ bắt đầu nói những chuyện ngẫu nhiên. Đầu tiên là về 2 giờ đồng hồ bị mất liên lạc. Sau đó là liệt kê chi tiết những việc xấu của tên Volsack. Cuối cùng họ nhớ lại những pháp sư và Tử Đồ mà mình đã giết, và con đường của Shura mà hai người đã đi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, bình thường rất kiệm lời, hôm nay lại nói rất nhiều. Tiếng gào của lũ Ghoul từ khoang hành khách lẫn với âm thanh của cánh cửa buồng lái bị đập liên hồi. Nói chuyện là cách tốt nhất để không chú ý tới nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Lần đầu khi nhóc nói muốn theo cái nghiệp này, ta đã phải suy nghĩ rất lâu. Hơn nữa dù có nói thế nào thì nhóc cũng không chịu thay đổi ý định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là một học trò kém đến thế sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không… chính bởi vì nhóc quá giỏi, quá có tiềm năng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie kèm theo một tiếng cười cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy là ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì nhóc có thể tách biệt hành động khỏi cảm xúc – một sát thủ bình thường chỉ có được khả năng đó sau rất nhiều năm tập luyện. Nhưng nhóc bẩm sinh đã thế, một tài năng đáng ngạc nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không nhất thiết phải lựa chọn nghề nghiệp chỉ dựa trên kỹ năng. Cảm xúc và niềm tin mới là thứ quan trọng nhất; đó là mấu chốt để chọn đường đi của mình. Nếu không có những thứ đó thì không còn là người nữa rồi. Nếu chỉ nghĩ về ‘Việc cần phải làm’ trước khi nghĩ xem ‘Mình muốn làm gì’ và hành động dựa trên nguyên tắc… thì đó không phải là người mà chỉ là máy móc, khác xa với cách mà con người nên sống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của người đã chăm sóc mình bấy lâu đâm xuyên qua tim cậu như băng lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi… Tôi cứ nghĩ cô là một người máu lạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cái gì thế hả? Sự thật hiển nhiên còn gì? Ta đã bao giờ nhẹ nhàng với nhóc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa hề. Cô lúc nào cũng nghiêm khắc, không chút khoan dung.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thông thường thì dạy bảo con trai là việc của một người cha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đầu kia radio, Natalia im lặng một hồi, rồi lại tiếp tục sau tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ta cũng có một phần trách nhiệm khi khiến nhóc không có được sự dạy dỗ từ một người cha. Nói thế nào nhỉ… dù thế nào cũng không thể phủ nhận chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ có thể dạy nhóc kỹ năng sinh tồn; ngoài ra chẳng có gì cả – Natalia nói thêm như thể đang tự mỉa mai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô muốn làm cha tôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lẫn lộn giữa nam và nữ, thằng nhóc này. Nếu muốn thì cũng phải gọi ta là mẹ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Phải rồi. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460188</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460188"/>
		<updated>2015-09-01T04:11:43Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù giọng của Kiritsugu vẫn đều đều, biểu cảm của cậu đã thay đổi dữ dội.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio không thể biểu thị nét mặt cũng như quan sát được nét mặt của người khác. Do đó, Natalia không thể biết được cảm xúc hiện tại của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Ta đã nếm trải mùi máu tanh quá lâu rồi. Đến nỗi gần như quên mất ta chỉ có một mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên… Haha. Thật hài hước. Cứ như chúng ta là gia đình vậy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi cũng nghĩ vậy –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ nói những chuyện này để làm gì? Kiritsugu tự hỏi trong khi vẫn tiếp tục nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Tôi cũng đã coi cô như mẹ mình. Tôi cảm thấy mình không hề đơn độc, tôi vui lắm.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Này Kiritsugu. Để không phải thấy ngượng khi lần sau gặp mặt, đừng nói về vấn đề này nữa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể lờ mờ nhận ra cảm giác ngơ ngác của Natalia thông qua lời nói. Có vẻ cô vẫn chưa quen thuộc với những cảm giác như ‘xấu hổ’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, tình hình tệ hơn rồi. 20 phút nữa sẽ hạ cánh. Ta không muốn phạm phải sai lầm chết người trong thời khắc quan trọng này chỉ vì nhớ lại vài chuyện hài hước đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không cần phải thực hiện hạ cánh khẩn cấp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô cũng không định gặp lại Kiritsugu nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ Kiritsugu hiểu rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thể sống sót được trước khi lũ Ghoul hoàn toàn bị tiêu diệt. Cách duy nhất để xử lý chiếc máy bay đầy Ghoul này là cho nó đâm thẳng xuống Đại Tây Dương. Chiến dịch tiêu diệt “Kẻ Sử Dụng Ong Quỷ” sẽ hoàn tất với cái giá phải trả là tính mạng của toàn bộ hành khách và Natalia Kaminski – Kiritsugu đã dự tính trước kết cục này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Kiritsugu tin rằng người hướng đạo của mình sẽ biểu diễn khả năng của cô vào phút cuối. Natalia, người luôn tâm niệm rằng ‘bằng mọi giá phải sống sót’, có thể giữ cho thân máy bay không bị đâm để thoát ra. Nhưng Kiritsugu cũng phải nghĩ đến điều này – rằng có thể sẽ xảy ra tình huống xấu ngoài dự kiến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, luôn ưu tiên tính mạng mình hơn ai hết, phải lựa chọn kết cục này sau khi suy xét kỹ và cân đo đong đếm mọi rủi ro.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đáp một chiếc máy bay chứa 300 Ghoul xuống sân bay và để lũ quỷ đói này thoát ra – nếu không còn cách nào khắc hẳn cô sẽ làm như vậy. Kiritsugu đã chuẩn bị sẵn phương án đối phó với tình huống chỉ có một phần vạn khả năng xảy ra này, vì Kiritsugu hiểu cô quá rõ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để ngăn chặn thảm họa lan ra xa hơn, chiếc A300 không được phép hạ cánh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự thật buộc phải bỏ qua tính mạng của Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một giờ trước Kiritsugu đã đi khắp nửa thành phố New York và cuối cũng cũng mua được một ống phóng tên lửa đất đối không di động từ chợ đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460186</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=460186"/>
		<updated>2015-09-01T03:42:51Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, khi các ngôi sao bị sắc xanh của bầu trời bình minh che phủ, giọng nói mệt mỏi của một người phụ nữ vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Nghe ta nói không? Nhóc… Chưa ngủ đấy chứ?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“To và rõ, Natalia. Sau khi thức cả đêm qua thì hai ta nhất định là đang rất buồn ngủ rồi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Dĩ nhiên. nếu nhóc dám đi về mà ngủ trước thì coi chừng ta đấy… có cả tin tốt lẫn tin xấu. Thích nghe tin nào trước?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia cười một tiếng và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chúng ta đã thỏa thuận nói tin tốt trước rồi mà?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy thì tin tốt. Đầu tiên là ta còn sống. Máy bay cũng không bị hư hại gì. Ta đã chiếm được buồng lái; cơ trưởng và phi công phụ đã cài đặt chế độ lái tự động trước khi chết. Điều khiển cũng không khó khăn gì. Cơ chế cũng giống với một chiếc Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cô đã liên lạc với tháp không lưu chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Rồi. Ban đầu họ nghĩ là ta đùa, nhưng giờ thì đang hướng dẫn đường bay rất nghiêm túc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Vậy còn tin xấu?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – Ta là người duy nhất không bị lây nhiếm. Tất cả 300 hành khách và phi hành đoàn đều đã biến thành Ghoul. Bên kia cánh cửa buồng lái trở thành một pháo đài bay lúc nhúc xác sống rồi. Không cần phải ngạc nhiên đâu.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là tình huống tệ nhất mà Kiritsugu nghĩ tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nếu vậy, liệu cô… có sống sót được không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, cánh cửa khá chắc. Giờ cũng hơi lung lay rồi, trước sau gì nó cũng vỡ thôi – nhưng lúc hạ cánh còn đáng lo hơn. Liệu có nổi không đây?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô nhất định sẽ làm được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhóc đang động viên ta đấy à? Cảm ơn nhé.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một tiếng cười khan, Natalia thở dài bất lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Còn 50 phút nữa mới đến sân bay. Cầu nguyện bây giờ thì sớm quá – nói chuyện với ta một lát đi nhóc.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cũng được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi họ bắt đầu nói những chuyện ngẫu nhiên. Đầu tiên là về 2 giờ đồng hồ bị mất liên lạc. Sau đó là liệt kê chi tiết những việc xấu của tên Volsack. Cuối cùng họ nhớ lại những pháp sư và Tử Đồ mà mình đã giết, và con đường của Shura mà hai người đã đi cùng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, bình thường rất kiệm lời, hôm nay lại nói rất nhiều. Tiếng gào của lũ Ghoul từ khoang hành khách lẫn với âm thanh của cánh cửa buồng lái bị đập liên hồi. Nói chuyện là cách tốt nhất để không chú ý tới nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– Lần đầu khi nhóc nói muốn theo cái nghiệp này, ta đã phải suy nghĩ rất lâu. Hơn nữa dù có nói thế nào thì nhóc cũng không chịu thay đổi ý định.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi là một học trò kém đến thế sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Không… chính bởi vì nhóc quá giỏi, quá có tiềm năng.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie kèm theo một tiếng cười cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Vậy là ý gì?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vì nhóc có thể tách biệt hành động khỏi cảm xúc – một sát thủ bình thường chỉ có được khả năng đó sau rất nhiều năm tập luyện. Nhưng nhóc bẩm sinh đã thế, một tài năng đáng ngạc nhiên.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng không nhất thiết phải lựa chọn nghề nghiệp chỉ dựa trên kỹ năng. Cảm xúc và niềm tin mới là thứ quan trọng nhất; đó là mấu chốt để chọn đường đi của mình. Nếu không có những thứ đó thì không còn là người nữa rồi. Nếu chỉ nghĩ về ‘Việc cần phải làm’ trước khi nghĩ xem ‘Mình muốn làm gì’ và hành động dựa trên nguyên tắc… thì đó không phải là người mà chỉ là máy móc, khác xa với cách mà con người nên sống.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời của người đã chăm sóc mình bấy lâu đâm xuyên qua tim cậu như băng lạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi… Tôi cứ nghĩ cô là một người máu lạnh.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nói cái gì thế hả? Sự thật hiển nhiên còn gì? Ta đã bao giờ nhẹ nhàng với nhóc chưa?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chưa hề. Cô lúc nào cũng nghiêm khắc, không chút khoan dung.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Thông thường thì dạy bảo con trai là việc của một người cha.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đầu kia radio, Natalia im lặng một hồi, rồi lại tiếp tục sau tiếng thở dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhưng ta cũng có một phần trách nhiệm khi khiến nhóc không có được sự dạy dỗ từ một người cha. Nói thế nào nhỉ… dù thế nào cũng không thể phủ nhận chuyện đó được.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta chỉ có thể dạy nhóc kỹ năng sinh tồn; ngoài ra chẳng có gì cả – Natalia nói thêm như thể đang tự mỉa mai mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…Cô muốn làm cha tôi sao?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng có lẫn lộn giữa nam và nữ, thằng nhóc này. Nếu muốn thì cũng phải gọi ta là mẹ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Phải rồi. Xin lỗi.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=428151</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=428151"/>
		<updated>2015-03-17T11:18:23Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kể cả khi biết được người thầy và bạn của mình – Natalia – đang đối mặt với mối nguy lớn nhất đời minh, Kiritsugu vẫn không để lộ chút cảm xúc nào và tập trung hoàn thành nhiệm vụ của mình.&lt;br /&gt;
Dù có lo lắng và sốt ruột đến đâu, cậu cũng không có cách nào để giúp Natalia. Vì cô đang phải chiến đấu trong một chiếc máy bay thương mại khổng lồ cao 3000 feet so với mặt nước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi chuyện bắt đầu từ việc truy đuổi một tên pháp sư có biệt danh “Kẻ Điều Khiển Ong Quỷ”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có tin đồn rằng hắn đã nghiên cứu Tử Đồ thành công và có thể điều khiển bầy ong quỷ chích người khác để tăng số lượng Ghoul dưới quyền; một kẻ rất nguy hiểm. Nhưng hắn đã nhiều lần thay tên đổi họ và giả làm một người bình thường, mỗi lần như vậy lại không có thông tin gì về hắn. Tuy nhiên bốn ngày trước, có tin báo rằng hắn sẽ đón chuyến bay số hiệu A300 từ Paris đến New York. Hoàn toàn không biết gì về nhân dạng của đối phương, Natalia phải chấp nhận tìm kiếm con mồi trong số 287 hành khách trên máy bay và ‘xóa sổ’ hắn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cộng sự, Kiritsugu không lên máy bay, mà tới New York trước để điều tra về lý lịch giả của Volsack. Hai thầy trò liên lạc bằng radio và đang từng bước dồn ép con mồi một cách chậm rãi và chắc chắn trong không gian kín ở độ cao 3000 feet. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khoảng 3 giờ sau khi cất cánh – cuộc ám sát diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Nhưng đó chỉ là khởi đầu của bi kịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bầy ong quỷ Volsack mang theo bằng cách đánh lừa cơ quan an ninh ngay lập tức làm loạn sau khi chủ nhân bị giết. Những con ong Natalia không kịp tiêu hủy lao về phía các hành khách, và chiếc máy bay thương mại trở thành địa ngục trần gian nơi Ghoul ngự trị chỉ trong nháy mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa một không gian bít bùng không nơi trốn thoát và Ghoul nhan nhản khắp nơi, kể cả người mạnh mẽ như Natalia cũng cảm thấy tuyệt vọng. Trong khi tình hình mỗi lúc một tệ hơn, Kiritsugu lại chẳng thể làm gì mà chỉ biết chờ liên lạc bằng radio. Cậu không muốn bỏ qua cơ hội chứng minh rằng Natalia còn sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quy luật cơ bản mà Natalia đã nhắc đi nhắc lại với Kiritsugu là – ‘dù bằng bất cứ phương pháp nào, cũng phải đặt sự an toàn của bản thân lên trên hết’. Biết rõ phương châm của cô, Kiritsugu tin chắc rằng người nữ thợ săn dày dạn kinh nghiệm cũng sẽ thoát khỏi mối nguy lần này. Hai tiếng đồng hồ sau, chiếc radio vẫn im lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420116</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420116"/>
		<updated>2015-02-25T13:34:24Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người cậu yêu thương. Giọng nói, gương mặt của họ; những thứ đó không thể quay lại nữa. Thay vào đó chúng sẽ xuất hiện và ám ảnh Kiritsugu trong những cơn ác mộng. Có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ cho Kiritsugu, kẻ đã tự tay lấy đi mạng sống của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là sự lựa chọn của ’công lý’. Cái giá phải trả để theo đuổi lý tưởng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây Kiritsugu không thể quay lưng lại với con đường này. Chỉ cần một giây do dự hoặc không kiên định, những gì cậu tìm kiếm bấy lâu sẽ biến mất. Nếu vậy thì những gì cậu đã làm, những người cậu đã giết, sẽ trở nên vô giá trị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu cậu sẽ theo đuổi lý tưởng của mình và hoàn thành nó trong khi tự căm ghét và nguyền rủa chính bản thân?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu thầm hứa trong tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ chấp nhận lời nguyền đó. Và sẽ đón nhận cơn giận dữ này. Đồng thời mong rằng một ngày nước mắt cậu sẽ cạn khô và đến được vùng trời xa xôi và quang đãng như mình hằng mơ ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu sự tàn ác mà cậu phải thực thi là giới hạn của con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy thì chính cậu sẽ gạt đi nước mắt của toàn thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là ngày cuối cùng trong thời niên thiếu của Kiritsugu –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi cậu quyết tâm bước đi trên con đường chông gai và bất công phía trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420105</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420105"/>
		<updated>2015-02-25T11:43:08Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, cậu cứu được vô số những người xa lạ. Mà không một ai trong số họ hay biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Chị có thấy không, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lần này em lại giết một người nữa. Giống như khi em giết cha vậy. Em sẽ không lặp lại sai lầm như với chị đâu. Em muốn cứu được nhiều người hơn nữa…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu có ai đó biết ý định và việc làm của Kiritsugu, liệu họ có cảm ơn cậu không? Liệu những hành khách đang chờ dưới sân bay vừa được cứu thoát khỏi lũ Ghoul kia có tán tụng Kiritsugu như một anh hùng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Đừng đùa ta… Đừng đùa ta! Tên khốn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôm chặt lấy ống phóng hỏa tiễn đang bắt đầu nguội bớt, Kiritsugu hét lên trước Mặt trời đang ló dạng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không cần danh tiếng hay được cảm ơn. Cậu chỉ muốn được thấy mặt Natalia thêm lần nữa. Cậu chỉ muốn đối mặt với cô mà gọi một tiếng “Mẹ”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây không phải kết cục mà cậu mong muốn. Đây chỉ là một quyết định đúng đắn, không hề có một lựa chọn nào khác. Quyết định của Kiritsugu là ‘chính xác’. Cậu giết những kẻ phải chết và cứu những người vô tội. Nếu đây không phải là ‘công lý’, thì còn là cái gì được nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày đó không thể trở lại nữa. Cậu nhớ lại gương mặt thân quen đã hỏi mình “Em muốn trở thành một người như thế nào?” với cái nhìn hiền từ trong ánh bình minh buổi sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đó lẽ ra Kiritsugu phải trả lời rằng – Nếu cậu có khả năng thay đổi thế giới, nếu phép màu xuất hiện trong tay cậu; ‘Em muốn trở thành một người hùng công lý!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu khi đó vẫn chưa biết được cái giá phải trả cho ‘công lý’ lớn đến đâu, và hậu quả nó mang lại đau đớn nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Công lý’ đã cướp đi cha cậu, và giờ đây là cả mẹ cậu. Tất cả những gì nó để lại là cảm giác tanh tưởi của máu vương lại trên đôi tay. Cả cái quyền được nhớ đến họ cũng bị tước đoạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420103</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=420103"/>
		<updated>2015-02-25T11:25:02Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Không giống với Giáo Hội luôn hành động dưới danh nghĩa bài trừ dị giáo và giết sạch những kẻ liên quan, Hiệp Hội Pháp Sư lại ưu tiên giữ bí mật các kết quả nghiên cứu này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thứ quý giá hơn nữa là Dấu Ấn Pháp Thuật trên người các pháp sư. Những Dấu Ấn được tạo ra sau hàng thế hệ nghiên cứu này có thể phát triển mạnh mẽ hơn khi được truyền lại cho đời sau, đặc biệt là người trong gia đình các pháp sư.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Thông qua thỏa thuận giữa Natalia và Hiệp Hội, một phần Dấu Ấn Ma Thuật thu được từ Emiya Norikata được truyền lại cho Emiya Kiritsugu. Mặc dù các phần quan trọng đều bị Hiệp Hội tịch thu và Emiya Kiritsugu chỉ được thừa hưởng ‘một phần nhỏ’ của chưa tới số lượng ban đầu, thì nhiêu đó cũng đã đủ để Kiritsugu trở thành một pháp sư. Hơn nữa, ngay từ đầu Kiritsugu đã không có ý định tiếp tục nghiên cứu pháp thuật như cha cậu mong muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với Kiritsugu, pháp thuật không phải là sự nghiệp cậu đã chọn, mà chỉ là một công cụ đắc lực để đạt được mục đích. Và nó cũng chỉ là một trong rất nhiều ‘công cụ’ mà cậu học được từ người nữ thợ săn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Truy tìm, ám sát, sử dụng thuần thục nhiều loại vũ khí – một con cho săn thì phải có thật nhiều &#039;nanh vuốt&#039;. Cậu cần phải làm chủ tất cả kiến thức và kỹ năng để tóm được con mồi trong bất kỳ tình huống nào và hạ gục nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo một cách nào đó, lịch sử của con người chỉ là một bản sử thi chém giết. Con người đã dành ra vô số thời gian và tri thức để sáng tạo ra các cách thức ‘giết người’ để săn những ‘con thú hai chân’ trông giống hệt họ. Kiritsugu sớm đã trui rèn và biến bản thân mình thành một thứ vũ khí sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm tháng sặc mùi máu tanh và thuốc súng trôi qua nhanh chóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, đã trải qua biết bao cuộc chiến đẫm máu trong suốt thời niên thiếu, đã không còn nét hồn nhiên ngây thơ của tuổi trẻ nào trên gương mặt. Trở thành một người phương Đông không rõ tuổi tác, ba tấm hộ chiếu giả nói rằng cậu là một người trung niên chưa bao giờ bị nghi ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nhìn vẻ bề ngoài, thì cậu chỉ có một vóc người tầm tầm và ít ria dưới cằm, nhưng cái nhìn dữ tợn và lạnh lùng của cậu không phải là thứ mà một thiếu niên có thể có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày nọ –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417490</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417490"/>
		<updated>2015-02-16T09:23:10Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con ma cà rồng khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là ma cà rồng. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Chỉ Định Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ lây lan ma cà rồng hàng loạt này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Tử Đồ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Tử Đồ đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau đó… Kiritsugu sống cùng với Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất nhiên Natalia không chăm sóc cậu như một đứa trẻ mồ côi hay con nuôi của cô, mà ra lệnh cho Kiritsugu giống như trợ lý hay nô bộc. Nhưng cũng chính Kiritsugu muốn như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu học các kỹ năng của Natalia đồng thời rèn luyện kỹ năng của riêng mình để có thể đi trên cùng con đường với cô – trở thành một &#039;thợ săn&#039;. Đây là con đường mà Kiritsugu đã chọn sẽ theo đến hết đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thảm kịch tại đảo Arimago không phải là hiếm. Những chuyện như vậy ngày nào cũng xảy ra khắp các góc khuất của thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những pháp sư sẵn sàng mang tai ương đến cho thế giới vì mục đích nghiên cứu của chúng và hai tổ chức lớn sẵn sàng làm mọi cách để che giấu sự thật này; những cuộc chiến trong vòng bí mật luôn xảy ra ở những nơi không ai biết đến. Chính vì vậy, công ăn việc làm của Natalia không thiếu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiêu diệt những pháp sư như Emiya Norikata không đủ để ngăn chặn các thảm kịch tiếp tục xảy ra – có thể nói Emiya Norikata chỉ là một giọt nước trong cả đại dương bao la, một kẻ hoàn toàn không đáng để nhắc tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động tự tay giết cha mình vào ngày hôm đó; nếu cậu muốn nó có ích và xứng đáng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thì tất cả các pháp sư dị giáo như cha cậu phải bị tiêu diệt. Chỉ như vậy mới có thể hoàn toàn ngăn thảm kịch kia xảy ra lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thợ Săn Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là những con chó săn lùng những con quỷ đã vượt qua đạo lý thông thường. Cậu bé đã không ngần ngại mà chọn con đường chông gai của một Shura.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia không thuộc một tổ chức nào cả, chỉ đơn giản là một thợ săn tiền thưởng. Mục tiêu của cô là các Pháp Sư Chỉ Định Phong Ấn có được các nghiên cứu quý giá, nhưng lại rời bỏ Hiệp Hội Pháp Sư và tiến hành nghiên cứu bí mật. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417460</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417460"/>
		<updated>2015-02-16T03:27:41Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con vampire khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là vampire. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Thiết Lập Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ vampire này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Dead Apostle?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Dead Apostle đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bồi thêm hai phát đạn vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417459</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417459"/>
		<updated>2015-02-16T03:22:47Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con vampire khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là vampire. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Thiết Lập Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ vampire này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Dead Apostle?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đó không phải mục đích thật của bố. Nhưng những nghiên cứu của nhà Emiya phải được thực hiện, dù có xa vời đến đâu đi nữa. Bố phải nghĩ ra một phương pháp chống lão hóa, ít nhất là xong trước thế hệ của con. Một cơ thể bị trói buộc bởi cái chết thì không thể đạt tới &#039;Cội rễ&#039; được.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cảnh thương tâm của Shirley dưới ánh trăng lại xuất hiện trước mắt Kiritsugu lần nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Liệu... bố có biến con trở thành như thế không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Đừng nói vớ vẩn. Vật thí nghiệm nào không thể chống lại ham muốn uống máu và trở thành Dead Apostle đều là thất bại... Bố đã nói với Shirley chuyện này lâu rồi. Kết quả lần thí nghiệm này không được tốt như mong đợi. Phải làm lại từ đầu và điều chỉnh công thức thôi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con hiểu rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu gật đầu và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu hình như vẫn muốn tiếp tục. Không cần thiết phải quan tâm đến những vật thí nghiệm thất bại. Ông vẫn phải lặp lại quá trình này đến khi có một kết quả như ý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, ta sẽ nói chuyện này sau. Giờ điều quan trọng nhất là phải nhanh trốn đi – không còn thời gian gói ghém đồ đạc nữa. Những kẻ đến từ Hiệp Hội sẽ sớm vượt qua được kết giới trong rừng. Ta cần phải đi ngay.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ cha cậu từ lâu đã có sẵn kế hoạch đào thoát. Ở giữa phòng đã có hai vali đồ được chuẩn bị trước. Lý do ông vẫn chưa đi – có lẽ là đang chờ con mình trở về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Giờ chúng ta đi luôn sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết ngày này sẽ đến, nên đã chuẩn bị sẵn một chiếc xuồng máy ở bờ biển phía Nam. Cẩn thận không bao giờ thừa.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu xách hai cái vali lên, quay lưng và đi về phía cửa ra vào – tất nhiên lúc này lưng ông hoàn toàn sơ hở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, Kiritsugu rút khẩu súng lục nhận từ Natalia trong túi quần ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một khẩu súng lục cỡ nòng .32. Nếu được sử dụng ở tầm gần, một đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bắn trúng mục tiêu. Người phụ nữ mặc áo khoác đen khẳng định như vậy. Phần việc sau đó là của Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi nhắm khẩu súng vào lưng cha mình, cảnh tượng ngôi làng bị cháy và hình ảnh thương tâm của Shirley tràn ngập trái tim cậu bé – cùng với những ký ức cậu đã có với cha mình suốt 10 năm chung sống, và cả sự dịu dàng ẩn sau gương mặt nghiêm khắc của ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu yêu thương và đặt rất nhiều kỳ vọng nơi cậu. Cậu cũng rất thương yêu và tự hào về ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vô vàn cảm xúc đan xen khiến Kiritsugu muốn nhắm nghiền mắt lại. Nhưng thay vì làm thế, Kiritsugu lại nhắm kỹ càng và bóp cò một cách gọn ghẽ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Pằng – Một âm thanh bất ngờ, khô khốc và dứt khoát vang lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cha cậu bị bắn từ lưng xuyên qua cổ, ngã vật xuống đất. Rồi Kiritsugu bước đến và bắn vào phía sau đầu ông hai phát nữa. Đoạn cậu dừng lại, rồi bắn thêm hai phát nữa vào lưng ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không thể tin được. Thậm chí Kiritsugu cũng thấy sợ sự lạnh lùng của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu dao động đến tận phút cuối. Con tim đấu tranh rất mãnh liệt. Nhưng đôi tay cậu hành động như thể mọi thứ đã được sắp đặt sẵn và vượt ngoài tầm kiểm soát. Cơ thể cậu hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi những xúc cảm trong tim, và hoàn thành cái gọi là &#039;việc phải làm&#039; một cách máy móc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hành động này có thể được coi là tài năng – suy nghĩ này chỉ vụt qua đầu cậu trong thoáng chốc. Sau đó, Kiritsugu lại một lần nữa chìm vào sự trống rỗng, không hề có cảm giác gì là đã xong việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sàn gỗ dần bị lấm đỏ bới vết máu loang ra. Bố không còn nữa. Thứ nằm kia chỉ là một cái xác. Nó chính là thủ phạm. Chính nó đã cướp đi mọi thứ cậu có, giết mọi người trên hòn đảo này, và thiêu ngôi làng thành tro bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley đã nói ông ấy là một người tuyệt vời, một người có sức mạnh để thay đổi thế giới. Khi xưa Kiritsugu cũng đã từng nghĩ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai cô cậu bé thì hiểu gì về pháp thuật? Và họ mong đợi gì từ một pháp sư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu Kiritsugu không nhận ra là mình đang khóc. Cậu thậm chí cũng không biết được cảm xúc hiện thời là đau thương hay luyến tiếc. Cậu chỉ cảm thấy một sự trống rỗng tới tận tâm can.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khẩu súng trong tay phải cậu rất nặng, gần như không thể cầm nổi. Nhưng cậu không thể vứt nó đi. Ngón tay cậu như đông cứng trên cò súng và không thể cử động được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu bất chấp khả năng súng cướp cò mà vung tay điên cuồng để khẩu súng văng ra. Nhưng vô dụng; những ngón tay bám chặt lấy khẩu súng như thể bị dính keo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngay lúc đó, có người đột nhiên nắm lấy cổ tay cậu, và dễ dàng lấy khẩu súng ra. Chỉ khi đó Kiritsugu mới nhận ra Natalia đang đứng cạnh cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải dựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực tế nếu vụ việc vừa rồi không xảy ra, Emiya Norikata chắc chắn sẽ trốn thoát và lại bắt đầu nghiên cứu về Dead Apostle ở một nơi khác. Có thể thảm kịch trên hòn đảo này sẽ tái hiện lại một lần nữa.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Chuyện hôm nay không thể chỉ dựa vào may mắn mà giải quyết được. Mà phải bị ngăn lại bằng mọi giá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Người này có lý do phải chết – Tôi không có lựa chọn nào khác.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta đã xúi giục một thằng bé giết chính bố đẻ mình; đúng là một kẻ nhẫn tâm mà.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia rầu rĩ nói. Nghe vậy, Kiritsugu mỉm cười với hai hàng nước mắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô... là một người tốt.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia sững sờ nhìn nụ cười của Kiritsugu. Đoạn cô thở dài và xốc cái xác của Emiya Norikata lên vai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta sẽ đưa nhóc ra khỏi hòn đảo. Tương lai sau này sẽ do nhóc tự quyết định – có muốn mang gì theo không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Không có gì cả.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417303</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417303"/>
		<updated>2015-02-15T11:35:34Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con vampire khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là vampire. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Thiết Lập Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ vampire này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong đêm tối, Kiritsugu trở về căn nhà gỗ nằm sâu trong rừng, và được bố đón tiếp bằng vẻ mặt lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Con có sao không? Ơn Chúa…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ông ôm chầm lấy cậu. Đã nhiều năm rồi cậu không cảm nhận được bờ vai rộng của ông. Rất hiếm khi cha cậu thể hiện cảm xúc thật sự như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi thả Kiritsugu ra, mặt ông đanh lại và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố đã dặn không được ra khỏi kết giới bên ngoài khu rừng cơ mà. Tại sao lại không nghe lời?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Con lo cho chị Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bố cậu nhìn sang hướng khác khi vừa nghe thấy tên cô gái. Cử chỉ nhỏ đó là quá đủ để chứng minh một sự thật đơn giản.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Bố biết chị ấy bị gì đúng không? Nên mới cấm con ra ngoài?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Chuyện con bé đúng là đáng tiếc. Bố đã bảo lọ thuốc thử rất nguy hiểm và không được đụng vào, nhưng xem ra cuối cùng con bé cũng không cưỡng lại được sự tò mò.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của ông tuy có đau khổ, nhưng không hề pha lẫn sự tiếc nuối nào. Giống như đang la mắng một đứa trẻ vừa làm vỡ bình hoa vậy.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Sao bố lại nghiên cứu về Dead Apostle?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Of course that’s not my true intention. However, being the research of us, the Emiya family, we should seek it no matter how far it seems. I have to come up with a solution for aging, at least before your generation. The flesh, shackled with the destiny of death, is really too far away from the &#039;root&#039;.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley’s pitiful sight that he saw under the light of the moon once again appeared before Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad... would you eventually turn me into that shape too?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nonsense. Someone who cannot control the vampiric urges and becomes a Dead Apostle is a failure... I told Shirley this a long time ago. Looks like the results of this experiment isn’t as good as I thought it’d be. I’d have to start from the basics and modify my theories again.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... I see.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nodded and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father seemed to be intent in continuing. There’s no need to pay attention to sacrifices of this degree. He still needs to keep repeating it until he gets a satisfactory result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, we’ll talk about this later. Now our top priority is to hurry and escape – I&#039;m afraid there’s no longer time to pack. Soon those guys from the Association would see through the barrier in this dense forest. We need to leave soon.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Looks like his father made the preparations to leave a long time ago. There were already two large suitcases packed and sitting in the middle of the room. The reason he had delayed till now – was probably waiting for his own child to return.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are we escaping? Right now?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I knew a long time ago this day would come, so I prepared a motor boat on the southern coast beforehand. You can never be too prepared.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father took one suitcase in each of his hands, turned around and walked towards the porch – of course, at this moment he was not guarded at all.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then, Kiritsugu took the pistol Natalia gave to him from his trouser pocket.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was a .32 caliber pistol. If it was fired from point-blank range, even a child can easily hit the target. The woman in black assured him of that. After that, it&#039;d be all Kiritsugu&#039;s concern.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While aiming the gun at his father&#039;s defenseless back, the scene of village that was burned to the ground and Shirley’s final tragic expression swelled up within the boy’s heart – also, all the memories he had after living with his father for ten years, and the gentle sentiments that was hidden beneath his father’s stoic look.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father loves him, and is full of expectations of him. He also loves his father deeply, and is proud of him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Endless feeling tangled up and Kiritsugu wanted to close his eyes. However, contrary to his sentiments, Kiritsugu opened his eyes and aimed, then swiftly pressed the trigger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bam – it was an unexpected, dry and crisp sound.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father, shot from the back of the neck, fell forward. Then Kiritsugu walked up and continued to fire towards the back of his head twice. Then he stopped, and continued to give two more shots to his back.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He couldn&#039;t believe it. Even Kiritsugu himself was afraid of his own coldness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He wavered to the end. Certainly there was struggle in his heart. However, his hand moved as if everything was pre-established and out of his control. His body completely disregarded the thoughts in his heart, and only mechanically carried out things that &#039;had to be done&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This behavior may be regarded as a talent – this thought only flicked past his heart briefly. After that, Kiritsugu once again sank into emptiness, with no sense of accomplishment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The wooden floor gradually became stained red with blood. Father wasn&#039;t there anymore. What lay there was nothing but a corpse. This thing was the culprit. This thing rubbed away everything he had, killed everyone on the island, and burnt the village to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley said he is an amazing person, someone with the power to change the world. Kiritsugu thought so as well once upon a time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What did the two youngsters understand about the way of magecraft? And what did they expect of magi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the beginning, Kiritsugu didn&#039;t realize he was crying. Even he didn’t know whether his current feelings were sadness or regret. All he felt was an emptiness as if he was drained to the core.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The gun in his right hand was very heavy, almost too heavy to lift up. However, he couldn&#039;t throw it away. His fingers froze on the trigger and couldn’t move.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu even risked the danger of accidentally firing and swung his right hand crazily just to try to throw the gun away. But it was all useless; his fingers were holding the gun tightly as if they were glued to it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that moment, somebody suddenly grabbed his wrist, and then easily took the gun away from his hand. Only then did Kiritsugu realize Natalia had already appeared beside him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kết giới ở đây đâu có mạnh như nhóc nói. Ta vào quá đơn giản.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giọng của Natalia như đang mắng cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Cô giận à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhóc nghĩ sao? Ta chưa bao giờ đưa thứ này cho một thằng nhóc để nghịch đâu.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhìn xuống khẩu súng lấy lại từ tay Kiritsugu, rồi cô khóa chốt an toàn và bỏ vào túi áo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhưng việc nhóc có hoàn thành kịp lúc hay không phải đựa vào vận may.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, if all that didn’t happen just now, Emiya Norikata would surely have escaped safely and went into hiding again, then restarted his research on the Dead Apostles at some other unknown place. Maybe the tragedy triggered on this island would happen once again.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
This isn’t a problem that can be solved by luck. This is something that has to be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;This man, had a reason that he has to be killed – I have no other choice.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I even encouraged a child to kill his own father; I really am a very bad person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said, discouraged. Hearing this, Kiritsugu smiled with traces of tears still on his face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... You, are a good person.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia looked, stunned, at Kiritsugu’s smile. Then she sighed and heaved the corpse of Emiya Norikata onto her shoulder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll take you out of the island. You need to decide what comes afterwards yourself – is there anything you’d like to take with you?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nothing at all.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417301</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417301"/>
		<updated>2015-02-15T11:23:04Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên một con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong vài ba chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên lại gần thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hmm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuyết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô không có vẻ gì là khó chịu khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể chín chắn như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh cậu. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của ông. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hình ảnh cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga bây giờ đây – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là... bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị này vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, còn “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người phụ nữ mặc một cái áo khoác dài màu đen hoàn toàn không thích hợp với thời tiết nhiệt đới, nhưng không hề đổ mồ hôi. Gương mặt tai tái sẽ khiến người khác nghĩ cô ta lạnh lùng và tàn nhẫn, nhưng gọi đó là vô cảm thì chính xác hơn. Gương mặt đó khiến ai cũng phải tự hỏi liệu trong người cô ta có còn chút máu nào không, mà cũng có khi cô ta cũng không có thân nhiệt như người bình thường nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là vẻ ngoài của người đã cứu cậu bé thoát khỏi địa ngục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc. Giờ thì trả lời vài câu hỏi của ta.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lưng về phía người phụ nữ, cậu bé dán mắt vào cảnh tượng ngôi làng chài phía xa đang chìm trong biển lửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày hôm qua ngôi làng còn rất yên bình, vài giờ trước nó còn đang im lặng đắm mình trong ánh trăng, đang bị bao vây bởi hàng ngàn ngọn lửa. Cậu vẫn không thể tin vào cảnh tượng trước mắt dù cho đang tự mình chứng kiến trên mỏm đá đối diện ngôi làng; cậu vẫn nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu sẽ không bao giờ gặp lại những gương mặt hiền từ thân quen của người làng nữa – bằng cách gì cũng không thể tin được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đã xảy ra chuyện gì?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé hỏi bằng một giọng khô khốc. Natalia khịt mũi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta hỏi trước. Đã tỉnh trí lại chưa nhóc?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên quay đầu lại. Dù đang chịu ơn cứu mạng, nhưng việc cô ta không quan tâm đến cảm xúc của người khác làm cậu khó chịu, cô ta không trả lời câu hỏi của cậu mà cứ tiếp tục gặng hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau một chốc im lặng, Natalia có vẻ đã hiểu được suy nghĩ của cậu bé. Cô ta thở dài bất lực và bắt đầu giải thích ngắn gọn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hiện giờ có hai nhóm đang tạo nên thảm kịch trong ngôi làng kia. Một nhóm là các Thừa Hành Giả của Giáo Hội. Chúng khác hoàn toàn với những linh mục tử tế mà nhóc biết. Là những kẻ máu lạnh tin rằng những ai chống lại Chúa đều phải bị giết. Tất nhiên chúng sẽ không ngần ngại mà cắt đầu một con vampire khi gặp mặt. Nếu không có thời gian để kiểm tra xem những ai đã bị hút máu, chúng sẽ giết hết toàn bộ nghi phạm. Nói cách khác, giờ mấy gã này không dư dả thời gian cho lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóm còn lại là Hiệp Hội Pháp Sư. Nhóm này hơi khó giải thích – cơ bản là chúng muốn độc quyền những thứ huyền bí như là vampire. Và để giữ thế độc quyền, chúng sẽ giết sạch những ai biết chuyện. Sẵn sàng nhổ cỏ tận gốc để hủy thi diệt tích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên nhóc khá là may mắn đấy. Có lẽ nhóc là người duy nhất trên đảo còn sống trong cuộc thanh trừng đẫm máu của những gã kia.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé chấp nhận sự thật nhanh hơn Natalia tưởng tượng. Cứ như cậu đã không còn quan tâm đến lý do tại sao những gã nguy hiểm kia đến đảo Arimago từ lâu rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đã chạy đến chỗ của Cha Simon để nhờ giúp đỡ, Vị linh mục tiếp nhận yêu cầu đã liên lạc với vài người khác. Những kẻ ngoài đảo hẳn đã nhận được tin tình báo khi vị linh mục nọ gọi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho qua chuỗi sự kiện trước mắt, ít nhất thì sự khởi đầu của tấn thảm kịch này cũng liên quan đến cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu nghe theo lời thỉnh cầu của Shirley và có dũng khí để xuyên con dao bạc vào lồng ngực cô gái mà cậu yêu thương hết mực, thì thảm họa này đã không xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu cậu làm thế, thì dù sau này có trở thành một cái xác không hồn hay thậm chí là không ngủ được về đêm đi nữa – dân làng đã không phải chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với cậu bé, cũng không khác gì tự tay cậu đã châm mồi lửa thiêu rụi ngôi làng đầy ắp kỷ niệm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Vậy cô ở phe nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ta giống như thương gia của Hiệp Hội. Việc của ta là tìm kiếm những bí mật mà họ cần, bảo vệ, không cho người khác biết về chúng và cuối cùng là trao lại cho họ. Tất nhiên là phải bán trước khi xảy ra một vụ việc lớn thế này. Giờ thì không bán được nữa rồi.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia nhún vai. Có lẽ cô đã quá quen với những cảnh tượng như thế này. Cứ như toàn thân của người phụ nữ mặc áo khoác đen toát ra đầy mùi tử khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Được rồi nhóc, quay lại với câu hỏi vừa nãy. Đến lúc trả lời ta rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhóc có biết về Thiết Lập Phong Ấn không? Và tên pháp sư độc ác đứng sau vụ vampire này đang trốn ở đâu trên đảo? Có biết gì về lão không?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho những lời nói đó có vẻ quá cao siêu với cậu bé, nó vẫn đúng trọng tâm của vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry không phải tên thật của cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên của cậu bé, được sinh ra ở một đảo quốc xa xôi, rất khó phát âm đối với những người dân ở đây. Chính Shirley là người đầu tiên gọi cậu bằng Kerry, và rồi dân làng cũng gọi cậu là Kerry theo thói quen. Cậu bé cũng nghĩ rằng thay vì bị gọi bằng một cái tên xa lạ là &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ nghe thân mật hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tên thật của cậu là – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con trai của pháp sư đã được trao quyền Thiết Lập Phong Ấn, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the deep night, Kiritsugu returned to the wooden villa in the depths of the jungle, and saw his father receiving him with a worried expression.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Are you alright? Thank goodness…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father embraced him. It has been many years since he felt his father’s broad shoulders. It was a rare moment for his strong father to express his true feelings like that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After releasing Kiritsugu from his arms, his father&#039;s expression suddenly turned severe and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I told you not to step out of the barrier of the forest today no matter what. Why did you disobey me?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Because I was worried about Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father suddenly turned his eyes aside when he heard the girl&#039;s name. Just that small gesture could completely confirm one fact.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad, did you know what changes happened to her body? Is that why you didn’t allow me to go outside?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… About that girl, it&#039;s really a pity. Although I told her the reagent was very dangerous and to never touch it, it seems she still didn&#039;t win over her own curiosity.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although his father’s tone was filled with bitterness, there was no regret or shame in it. It was as if he was telling off a boy who broke a flower vase with only blame and anger in his tone.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Dad, why would you investigate the Dead Apostles?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Of course that’s not my true intention. However, being the research of us, the Emiya family, we should seek it no matter how far it seems. I have to come up with a solution for aging, at least before your generation. The flesh, shackled with the destiny of death, is really too far away from the &#039;root&#039;.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley’s pitiful sight that he saw under the light of the moon once again appeared before Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad... would you eventually turn me into that shape too?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nonsense. Someone who cannot control the vampiric urges and becomes a Dead Apostle is a failure... I told Shirley this a long time ago. Looks like the results of this experiment isn’t as good as I thought it’d be. I’d have to start from the basics and modify my theories again.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... I see.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nodded and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father seemed to be intent in continuing. There’s no need to pay attention to sacrifices of this degree. He still needs to keep repeating it until he gets a satisfactory result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, we’ll talk about this later. Now our top priority is to hurry and escape – I&#039;m afraid there’s no longer time to pack. Soon those guys from the Association would see through the barrier in this dense forest. We need to leave soon.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Looks like his father made the preparations to leave a long time ago. There were already two large suitcases packed and sitting in the middle of the room. The reason he had delayed till now – was probably waiting for his own child to return.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are we escaping? Right now?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I knew a long time ago this day would come, so I prepared a motor boat on the southern coast beforehand. You can never be too prepared.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father took one suitcase in each of his hands, turned around and walked towards the porch – of course, at this moment he was not guarded at all.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then, Kiritsugu took the pistol Natalia gave to him from his trouser pocket.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was a .32 caliber pistol. If it was fired from point-blank range, even a child can easily hit the target. The woman in black assured him of that. After that, it&#039;d be all Kiritsugu&#039;s concern.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While aiming the gun at his father&#039;s defenseless back, the scene of village that was burned to the ground and Shirley’s final tragic expression swelled up within the boy’s heart – also, all the memories he had after living with his father for ten years, and the gentle sentiments that was hidden beneath his father’s stoic look.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father loves him, and is full of expectations of him. He also loves his father deeply, and is proud of him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Endless feeling tangled up and Kiritsugu wanted to close his eyes. However, contrary to his sentiments, Kiritsugu opened his eyes and aimed, then swiftly pressed the trigger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bam – it was an unexpected, dry and crisp sound.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father, shot from the back of the neck, fell forward. Then Kiritsugu walked up and continued to fire towards the back of his head twice. Then he stopped, and continued to give two more shots to his back.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He couldn&#039;t believe it. Even Kiritsugu himself was afraid of his own coldness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He wavered to the end. Certainly there was struggle in his heart. However, his hand moved as if everything was pre-established and out of his control. His body completely disregarded the thoughts in his heart, and only mechanically carried out things that &#039;had to be done&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This behavior may be regarded as a talent – this thought only flicked past his heart briefly. After that, Kiritsugu once again sank into emptiness, with no sense of accomplishment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The wooden floor gradually became stained red with blood. Father wasn&#039;t there anymore. What lay there was nothing but a corpse. This thing was the culprit. This thing rubbed away everything he had, killed everyone on the island, and burnt the village to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley said he is an amazing person, someone with the power to change the world. Kiritsugu thought so as well once upon a time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What did the two youngsters understand about the way of magecraft? And what did they expect of magi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the beginning, Kiritsugu didn&#039;t realize he was crying. Even he didn’t know whether his current feelings were sadness or regret. All he felt was an emptiness as if he was drained to the core.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The gun in his right hand was very heavy, almost too heavy to lift up. However, he couldn&#039;t throw it away. His fingers froze on the trigger and couldn’t move.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu even risked the danger of accidentally firing and swung his right hand crazily just to try to throw the gun away. But it was all useless; his fingers were holding the gun tightly as if they were glued to it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that moment, somebody suddenly grabbed his wrist, and then easily took the gun away from his hand. Only then did Kiritsugu realize Natalia had already appeared beside him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;C’mon, the bounded field here isn’t as exaggerated as you said. I got in easily.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said with a rather scolding tone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are you angry?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You think? I’ve never given this thing for kids to play with.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia glanced at the gun she took from Kiritsugu, then she put it back into her pocket after locking the safety again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;However, it was up to your luck to see if you can make it on time.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, if all that didn’t happen just now, Emiya Norikata would surely have escaped safely and went into hiding again, then restarted his research on the Dead Apostles at some other unknown place. Maybe the tragedy triggered on this island would happen once again.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
This isn’t a problem that can be solved by luck. This is something that has to be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;This man, had a reason that he has to be killed – I have no other choice.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I even encouraged a child to kill his own father; I really am a very bad person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said, discouraged. Hearing this, Kiritsugu smiled with traces of tears still on his face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... You, are a good person.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia looked, stunned, at Kiritsugu’s smile. Then she sighed and heaved the corpse of Emiya Norikata onto her shoulder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll take you out of the island. You need to decide what comes afterwards yourself – is there anything you’d like to take with you?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nothing at all.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417259</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417259"/>
		<updated>2015-02-15T05:51:30Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: /* Thời gian, địa điểm không xác định */&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên ột con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong ba-bốn chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên đến đó thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Là do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô có vẻ rất thoải mái khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu của ông buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể trưởng thành như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của mình. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hiện tại cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là… bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, và “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This woman wore an inky black long coat very inappropriate for a tropical night, but there was no sign of her sweating. Rather than thinking of her pale countenance as cold and cruel, it was better described as expressionless. It would even make others doubt whether there was actually blood flowing within her, and whether she actually has body heat like normal people.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the appearance of the savior who saved the boy out of the ravaging pandemonium.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, kid. It&#039;s about time for you to answer a few questions for me.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
With his back turned to the woman&#039;s cold voice, the boy only stared transfixed at the distant fishing village that was burning to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The village that was so peaceful till just yesterday, the village that was slumbering beneath the silent moonlight only a few hours ago, was actually burning with endless flames. He still couldn’t believe the scene before his eyes even if he was standing on top of the cliffs opposite the town and witnessed it himself; he only thought all this was a nightmare.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He would never see those familiar, gentle faces in the village again – he couldn’t believe it no matter what.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… What exactly, happened?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy asked with a dry voice. Natalia snorted.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I was the one who asked first. Boy, isn&#039;t it time to get back to your senses?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy suddenly turned his head around. Even if he owes her his life, it was really very irritating for her to ignore other’s feelings, not answer his questions, and on the contrary went on and on with her own questions.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After an obstinate silence, Natalia seemed to have grasped his thoughts. Then, she let out a helpless sigh, and gave a brief explanation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Now, there are two groups that caused such a tragedy in that village. One group is the Executors for the so-called Holy Church. They are completely different from the nice priests you know. They are cruel guys who believe that all those who betrayed God needs to be killed. Of course, they would naturally mercilessly eliminate something like a vampire if they see it. If they don’t have the time to check one by one who among the people had their blood sucked, they would completely destroy all suspects. In other words, these guys don’t have much time right now.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The other group is called the Association. This is a bit difficult to explain – basically they’re a group who wants to solely possess fantastic things such as vampires. Naturally, in order to have sole possession, they would kill anybody else who knew about the relevant details. There’s no point in not do things very thoroughly in order to destroy evidence and hide the truth.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Because of this, boy, you’ve got fine luck. You’re probably the only inhabitant of this island right now who managed to survive through the purge those people delivered.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy accepted this fact even easier than Natalia had expected. It was as if the boy had discerned the reason those dangerous men would come to Arimago Island a long time ago.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy rushed to Father Simon to seek help, and the priest who received this request contacted some other people. Some people outside the island must have received this intelligence while the priest delivered such information.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Leaving the sequence of events aside, at least the beginning of this tragedy was inextricably linked to himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the boy had listened to Shirley&#039;s supplication and took the courage to plunge the silver white short sword into the chest of the girl he loved the most, then this present tragedy would not have happened.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If he had done that, then even if he would become a hollow shell without a soul from now on or even if he could no longer doze off in the night – these many lives won’t have been lost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the boy, it was the same as if he had set that memorable place on fire himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Then, which side are you on?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;m like a salesman for the Association. My job is to seek out secrets they are interested in, protect this secret from being known by anyone else and pass it into their hands. Of course, it needs to be sold to them before such a huge incident happens. It can’t be sold now.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia shrugged her shoulders. Perhaps she had already become accustomed to such scenes. It was as if the woman in black emanated the smell of death from her entire body.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, boy, let&#039;s get back to the previous question. It&#039;s about time for you to answer my question.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The so-called Sealing Designation – do you know what that means? Also, where is the evil magus, who’s the culprit of this vampire incident, hiding on this island? Do you know of it?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although those words sounded too deep for this boy, in truth it hit the bull’s eye of this problem in some way.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry is not the boy’s real name.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The name of the boy, who was born in a foreign, remote country, was very hard to pronounce for the people here. At the very beginning it was Shirley who abbreviated his name into Kerry, and then the villagers all called him Kerry by habit. The boy also felt that, instead of being called a strange name such as &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ sounded much friendlier.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy’s real name is – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The son of the magus who has been given a Sealing Designation, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the deep night, Kiritsugu returned to the wooden villa in the depths of the jungle, and saw his father receiving him with a worried expression.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Are you alright? Thank goodness…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father embraced him. It has been many years since he felt his father’s broad shoulders. It was a rare moment for his strong father to express his true feelings like that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After releasing Kiritsugu from his arms, his father&#039;s expression suddenly turned severe and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I told you not to step out of the barrier of the forest today no matter what. Why did you disobey me?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Because I was worried about Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father suddenly turned his eyes aside when he heard the girl&#039;s name. Just that small gesture could completely confirm one fact.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad, did you know what changes happened to her body? Is that why you didn’t allow me to go outside?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… About that girl, it&#039;s really a pity. Although I told her the reagent was very dangerous and to never touch it, it seems she still didn&#039;t win over her own curiosity.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although his father’s tone was filled with bitterness, there was no regret or shame in it. It was as if he was telling off a boy who broke a flower vase with only blame and anger in his tone.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Dad, why would you investigate the Dead Apostles?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Of course that’s not my true intention. However, being the research of us, the Emiya family, we should seek it no matter how far it seems. I have to come up with a solution for aging, at least before your generation. The flesh, shackled with the destiny of death, is really too far away from the &#039;root&#039;.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley’s pitiful sight that he saw under the light of the moon once again appeared before Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad... would you eventually turn me into that shape too?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nonsense. Someone who cannot control the vampiric urges and becomes a Dead Apostle is a failure... I told Shirley this a long time ago. Looks like the results of this experiment isn’t as good as I thought it’d be. I’d have to start from the basics and modify my theories again.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... I see.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nodded and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father seemed to be intent in continuing. There’s no need to pay attention to sacrifices of this degree. He still needs to keep repeating it until he gets a satisfactory result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, we’ll talk about this later. Now our top priority is to hurry and escape – I&#039;m afraid there’s no longer time to pack. Soon those guys from the Association would see through the barrier in this dense forest. We need to leave soon.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Looks like his father made the preparations to leave a long time ago. There were already two large suitcases packed and sitting in the middle of the room. The reason he had delayed till now – was probably waiting for his own child to return.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are we escaping? Right now?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I knew a long time ago this day would come, so I prepared a motor boat on the southern coast beforehand. You can never be too prepared.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father took one suitcase in each of his hands, turned around and walked towards the porch – of course, at this moment he was not guarded at all.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then, Kiritsugu took the pistol Natalia gave to him from his trouser pocket.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was a .32 caliber pistol. If it was fired from point-blank range, even a child can easily hit the target. The woman in black assured him of that. After that, it&#039;d be all Kiritsugu&#039;s concern.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While aiming the gun at his father&#039;s defenseless back, the scene of village that was burned to the ground and Shirley’s final tragic expression swelled up within the boy’s heart – also, all the memories he had after living with his father for ten years, and the gentle sentiments that was hidden beneath his father’s stoic look.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father loves him, and is full of expectations of him. He also loves his father deeply, and is proud of him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Endless feeling tangled up and Kiritsugu wanted to close his eyes. However, contrary to his sentiments, Kiritsugu opened his eyes and aimed, then swiftly pressed the trigger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bam – it was an unexpected, dry and crisp sound.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father, shot from the back of the neck, fell forward. Then Kiritsugu walked up and continued to fire towards the back of his head twice. Then he stopped, and continued to give two more shots to his back.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He couldn&#039;t believe it. Even Kiritsugu himself was afraid of his own coldness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He wavered to the end. Certainly there was struggle in his heart. However, his hand moved as if everything was pre-established and out of his control. His body completely disregarded the thoughts in his heart, and only mechanically carried out things that &#039;had to be done&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This behavior may be regarded as a talent – this thought only flicked past his heart briefly. After that, Kiritsugu once again sank into emptiness, with no sense of accomplishment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The wooden floor gradually became stained red with blood. Father wasn&#039;t there anymore. What lay there was nothing but a corpse. This thing was the culprit. This thing rubbed away everything he had, killed everyone on the island, and burnt the village to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley said he is an amazing person, someone with the power to change the world. Kiritsugu thought so as well once upon a time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What did the two youngsters understand about the way of magecraft? And what did they expect of magi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the beginning, Kiritsugu didn&#039;t realize he was crying. Even he didn’t know whether his current feelings were sadness or regret. All he felt was an emptiness as if he was drained to the core.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The gun in his right hand was very heavy, almost too heavy to lift up. However, he couldn&#039;t throw it away. His fingers froze on the trigger and couldn’t move.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu even risked the danger of accidentally firing and swung his right hand crazily just to try to throw the gun away. But it was all useless; his fingers were holding the gun tightly as if they were glued to it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that moment, somebody suddenly grabbed his wrist, and then easily took the gun away from his hand. Only then did Kiritsugu realize Natalia had already appeared beside him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;C’mon, the bounded field here isn’t as exaggerated as you said. I got in easily.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said with a rather scolding tone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are you angry?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You think? I’ve never given this thing for kids to play with.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia glanced at the gun she took from Kiritsugu, then she put it back into her pocket after locking the safety again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;However, it was up to your luck to see if you can make it on time.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, if all that didn’t happen just now, Emiya Norikata would surely have escaped safely and went into hiding again, then restarted his research on the Dead Apostles at some other unknown place. Maybe the tragedy triggered on this island would happen once again.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
This isn’t a problem that can be solved by luck. This is something that has to be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;This man, had a reason that he has to be killed – I have no other choice.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I even encouraged a child to kill his own father; I really am a very bad person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said, discouraged. Hearing this, Kiritsugu smiled with traces of tears still on his face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... You, are a good person.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia looked, stunned, at Kiritsugu’s smile. Then she sighed and heaved the corpse of Emiya Norikata onto her shoulder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll take you out of the island. You need to decide what comes afterwards yourself – is there anything you’d like to take with you?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nothing at all.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417258</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417258"/>
		<updated>2015-02-15T05:49:21Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: &lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khiển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên ột con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong ba-bốn chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên đến đó thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Là do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô có vẻ rất thoải mái khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu của ông buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể trưởng thành như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của mình. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hiện tại cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là… bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, và “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cậu cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This woman wore an inky black long coat very inappropriate for a tropical night, but there was no sign of her sweating. Rather than thinking of her pale countenance as cold and cruel, it was better described as expressionless. It would even make others doubt whether there was actually blood flowing within her, and whether she actually has body heat like normal people.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the appearance of the savior who saved the boy out of the ravaging pandemonium.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, kid. It&#039;s about time for you to answer a few questions for me.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
With his back turned to the woman&#039;s cold voice, the boy only stared transfixed at the distant fishing village that was burning to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The village that was so peaceful till just yesterday, the village that was slumbering beneath the silent moonlight only a few hours ago, was actually burning with endless flames. He still couldn’t believe the scene before his eyes even if he was standing on top of the cliffs opposite the town and witnessed it himself; he only thought all this was a nightmare.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He would never see those familiar, gentle faces in the village again – he couldn’t believe it no matter what.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… What exactly, happened?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy asked with a dry voice. Natalia snorted.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I was the one who asked first. Boy, isn&#039;t it time to get back to your senses?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy suddenly turned his head around. Even if he owes her his life, it was really very irritating for her to ignore other’s feelings, not answer his questions, and on the contrary went on and on with her own questions.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After an obstinate silence, Natalia seemed to have grasped his thoughts. Then, she let out a helpless sigh, and gave a brief explanation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Now, there are two groups that caused such a tragedy in that village. One group is the Executors for the so-called Holy Church. They are completely different from the nice priests you know. They are cruel guys who believe that all those who betrayed God needs to be killed. Of course, they would naturally mercilessly eliminate something like a vampire if they see it. If they don’t have the time to check one by one who among the people had their blood sucked, they would completely destroy all suspects. In other words, these guys don’t have much time right now.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The other group is called the Association. This is a bit difficult to explain – basically they’re a group who wants to solely possess fantastic things such as vampires. Naturally, in order to have sole possession, they would kill anybody else who knew about the relevant details. There’s no point in not do things very thoroughly in order to destroy evidence and hide the truth.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Because of this, boy, you’ve got fine luck. You’re probably the only inhabitant of this island right now who managed to survive through the purge those people delivered.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy accepted this fact even easier than Natalia had expected. It was as if the boy had discerned the reason those dangerous men would come to Arimago Island a long time ago.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy rushed to Father Simon to seek help, and the priest who received this request contacted some other people. Some people outside the island must have received this intelligence while the priest delivered such information.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Leaving the sequence of events aside, at least the beginning of this tragedy was inextricably linked to himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the boy had listened to Shirley&#039;s supplication and took the courage to plunge the silver white short sword into the chest of the girl he loved the most, then this present tragedy would not have happened.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If he had done that, then even if he would become a hollow shell without a soul from now on or even if he could no longer doze off in the night – these many lives won’t have been lost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the boy, it was the same as if he had set that memorable place on fire himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Then, which side are you on?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;m like a salesman for the Association. My job is to seek out secrets they are interested in, protect this secret from being known by anyone else and pass it into their hands. Of course, it needs to be sold to them before such a huge incident happens. It can’t be sold now.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia shrugged her shoulders. Perhaps she had already become accustomed to such scenes. It was as if the woman in black emanated the smell of death from her entire body.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, boy, let&#039;s get back to the previous question. It&#039;s about time for you to answer my question.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The so-called Sealing Designation – do you know what that means? Also, where is the evil magus, who’s the culprit of this vampire incident, hiding on this island? Do you know of it?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although those words sounded too deep for this boy, in truth it hit the bull’s eye of this problem in some way.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry is not the boy’s real name.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The name of the boy, who was born in a foreign, remote country, was very hard to pronounce for the people here. At the very beginning it was Shirley who abbreviated his name into Kerry, and then the villagers all called him Kerry by habit. The boy also felt that, instead of being called a strange name such as &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ sounded much friendlier.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy’s real name is – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The son of the magus who has been given a Sealing Designation, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the deep night, Kiritsugu returned to the wooden villa in the depths of the jungle, and saw his father receiving him with a worried expression.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Are you alright? Thank goodness…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father embraced him. It has been many years since he felt his father’s broad shoulders. It was a rare moment for his strong father to express his true feelings like that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After releasing Kiritsugu from his arms, his father&#039;s expression suddenly turned severe and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I told you not to step out of the barrier of the forest today no matter what. Why did you disobey me?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Because I was worried about Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father suddenly turned his eyes aside when he heard the girl&#039;s name. Just that small gesture could completely confirm one fact.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad, did you know what changes happened to her body? Is that why you didn’t allow me to go outside?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… About that girl, it&#039;s really a pity. Although I told her the reagent was very dangerous and to never touch it, it seems she still didn&#039;t win over her own curiosity.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although his father’s tone was filled with bitterness, there was no regret or shame in it. It was as if he was telling off a boy who broke a flower vase with only blame and anger in his tone.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Dad, why would you investigate the Dead Apostles?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Of course that’s not my true intention. However, being the research of us, the Emiya family, we should seek it no matter how far it seems. I have to come up with a solution for aging, at least before your generation. The flesh, shackled with the destiny of death, is really too far away from the &#039;root&#039;.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley’s pitiful sight that he saw under the light of the moon once again appeared before Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad... would you eventually turn me into that shape too?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nonsense. Someone who cannot control the vampiric urges and becomes a Dead Apostle is a failure... I told Shirley this a long time ago. Looks like the results of this experiment isn’t as good as I thought it’d be. I’d have to start from the basics and modify my theories again.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... I see.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nodded and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father seemed to be intent in continuing. There’s no need to pay attention to sacrifices of this degree. He still needs to keep repeating it until he gets a satisfactory result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, we’ll talk about this later. Now our top priority is to hurry and escape – I&#039;m afraid there’s no longer time to pack. Soon those guys from the Association would see through the barrier in this dense forest. We need to leave soon.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Looks like his father made the preparations to leave a long time ago. There were already two large suitcases packed and sitting in the middle of the room. The reason he had delayed till now – was probably waiting for his own child to return.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are we escaping? Right now?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I knew a long time ago this day would come, so I prepared a motor boat on the southern coast beforehand. You can never be too prepared.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father took one suitcase in each of his hands, turned around and walked towards the porch – of course, at this moment he was not guarded at all.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then, Kiritsugu took the pistol Natalia gave to him from his trouser pocket.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was a .32 caliber pistol. If it was fired from point-blank range, even a child can easily hit the target. The woman in black assured him of that. After that, it&#039;d be all Kiritsugu&#039;s concern.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While aiming the gun at his father&#039;s defenseless back, the scene of village that was burned to the ground and Shirley’s final tragic expression swelled up within the boy’s heart – also, all the memories he had after living with his father for ten years, and the gentle sentiments that was hidden beneath his father’s stoic look.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father loves him, and is full of expectations of him. He also loves his father deeply, and is proud of him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Endless feeling tangled up and Kiritsugu wanted to close his eyes. However, contrary to his sentiments, Kiritsugu opened his eyes and aimed, then swiftly pressed the trigger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bam – it was an unexpected, dry and crisp sound.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father, shot from the back of the neck, fell forward. Then Kiritsugu walked up and continued to fire towards the back of his head twice. Then he stopped, and continued to give two more shots to his back.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He couldn&#039;t believe it. Even Kiritsugu himself was afraid of his own coldness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He wavered to the end. Certainly there was struggle in his heart. However, his hand moved as if everything was pre-established and out of his control. His body completely disregarded the thoughts in his heart, and only mechanically carried out things that &#039;had to be done&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This behavior may be regarded as a talent – this thought only flicked past his heart briefly. After that, Kiritsugu once again sank into emptiness, with no sense of accomplishment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The wooden floor gradually became stained red with blood. Father wasn&#039;t there anymore. What lay there was nothing but a corpse. This thing was the culprit. This thing rubbed away everything he had, killed everyone on the island, and burnt the village to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley said he is an amazing person, someone with the power to change the world. Kiritsugu thought so as well once upon a time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What did the two youngsters understand about the way of magecraft? And what did they expect of magi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the beginning, Kiritsugu didn&#039;t realize he was crying. Even he didn’t know whether his current feelings were sadness or regret. All he felt was an emptiness as if he was drained to the core.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The gun in his right hand was very heavy, almost too heavy to lift up. However, he couldn&#039;t throw it away. His fingers froze on the trigger and couldn’t move.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu even risked the danger of accidentally firing and swung his right hand crazily just to try to throw the gun away. But it was all useless; his fingers were holding the gun tightly as if they were glued to it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that moment, somebody suddenly grabbed his wrist, and then easily took the gun away from his hand. Only then did Kiritsugu realize Natalia had already appeared beside him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;C’mon, the bounded field here isn’t as exaggerated as you said. I got in easily.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said with a rather scolding tone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are you angry?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You think? I’ve never given this thing for kids to play with.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia glanced at the gun she took from Kiritsugu, then she put it back into her pocket after locking the safety again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;However, it was up to your luck to see if you can make it on time.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, if all that didn’t happen just now, Emiya Norikata would surely have escaped safely and went into hiding again, then restarted his research on the Dead Apostles at some other unknown place. Maybe the tragedy triggered on this island would happen once again.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
This isn’t a problem that can be solved by luck. This is something that has to be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;This man, had a reason that he has to be killed – I have no other choice.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I even encouraged a child to kill his own father; I really am a very bad person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said, discouraged. Hearing this, Kiritsugu smiled with traces of tears still on his face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... You, are a good person.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia looked, stunned, at Kiritsugu’s smile. Then she sighed and heaved the corpse of Emiya Norikata onto her shoulder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll take you out of the island. You need to decide what comes afterwards yourself – is there anything you’d like to take with you?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nothing at all.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
	<entry>
		<id>https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417257</id>
		<title>Fate/Zero (Viet):Interlude</title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="https://www.baka-tsuki.org/project/index.php?title=Fate/Zero_(Viet):Interlude&amp;diff=417257"/>
		<updated>2015-02-15T05:47:33Z</updated>

		<summary type="html">&lt;p&gt;Xlight: Created page with &amp;quot;Interlude. === Thời gian, địa điểm không xác định ===  &amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đ...&amp;quot;&lt;/p&gt;
&lt;hr /&gt;
&lt;div&gt;[[Image:FZ_v04_005.png|thumb|Interlude.]]&lt;br /&gt;
=== Thời gian, địa điểm không xác định ===&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em có biết tên của hòn đảo này có nguồn gốc từ đâu không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley hỏi khi đang chậm rãi điều khển cái vô lăng cũ mèm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tên Kerry đang ngồi ở ghế hành khách, lắc đầu và cẩn thận nói ra câu &amp;quot;Em không bết&amp;quot; như đang sợ mấy cú xóc sẽ làm mình cắn phải lưỡi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái xe tải hai người họ đang lái thuộc hàng cổ tới mức có lẽ là thế hệ sau của xe ngựa bốn bánh. Thêm nữa, con đường họ đang đi là đường đất chứ không phải đường nhựa. Thậm chí xe bò cũng không dám đi nhanh trên con đường này. Giờ đây họ có cảm giác mình đang ở trên ột con thuyền trôi chầm chậm trong cơn bão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái xe này trông y như một đống sắt vụn, thì nó cũng là một trong ba-bốn chiếc xe hiếm hoi trên đảo Arimago – Với lại, ở một làng chài chỉ có khoảng 300 hộ dân, không có mấy người trên đảo Arimago cần đến xe hơi. Những người cảm thấy bất tiện khi không có xe chắc chỉ có mỗi gia đình cậu bé và Shirley, người giúp việc cho gia đình cậu. Trong căn nhà biệt lập của cậu bé, cách xa khỏi làng chài, cũng không có phương tiện di chuyển nào khác ngoài cái xe tải cũ nát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Arimago... ý là mấy con cua khổng lồ à?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley gật đầu và trả lời câu hỏi của cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Rất rất lâu về trước, hòn đảo này là nơi giữ tế phẩm cho vị thần của biển cả. Nhưng đã có một cô bé không kiếm được thức ăn cho người mẹ đang bị ốm của mình, đã phải ăn cắp tế phẩm. Rồi cô bé bị đem đi tế sống và biến thành một con cua.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Câu chuyện kinh khủng quá.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kể từ đó có lời đồn rằng, thịt cua bắt trên hòn đảo này có thể chữa bách bệnh. Mẹ của cô gái cũng đã lành bệnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy còn tệ hơn nữa. Thần biển gì mà ngang ngược thế.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng những câu chuyện cổ tích được dựng nên để tạo thương hiệu như vậy không phải là hiếm. Nếu tìm hiểu kỹ, những câu chuyện này có ở khắp thế giới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy cái ngôi đền người ta dùng để tế sống cô gái đó có còn không?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nó biến mất lâu rồi. Mà cũng không ai biết nó có thật hay không. Theo như truyền thuyết thì nó ở ngay cạnh nhà em bây giờ đấy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Vậy là cô gái bị biến thành cua đó thực sự đã chạy vào giữa khu rừng xa xôi này chỉ để trộm tế phẩm? Bắt vài con cá ngoài bãi biển sẽ tiện hơn nhiều.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Do cái truyền thuyết đó mà người làng không ai dám lại gần nhà em đấy. Nghe nói đó là một nơi quái gở và nếu thường xuyên đến đó thì sẽ bị nguyền rủa. Chị cũng được cảnh báo như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nguyền rủa cách nào được!... Vậy còn những người sống ở đó như em thì sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Là do Kerry là người ngoại quốc. Nhưng mà chẳng phải người làng vẫn xem em là em trai chị đó sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cụm từ ‘em trai’ không làm cậu bé cảm thấy thoải mái hơn, thì so với bố mình, người không bao giờ bước chân ra khỏi nhà, Kerry lúc nào cũng phải giúp Shirley mua sắm đồ đạc. Cũng vì lẽ đó nên ngày nào họ cũng phải đi xe vào làng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu đã chuyển tới hòn đảo này được gần một năm. Bất kỳ người dân nào trên đảo cũng vui vẻ chào cậu mỗi khi gặp mặt. Kể cả các cậu bé trong làng, trước đây mỗi lần thấy mặt nhau là đánh lộn, cũng đã bắt đầu bày trò chọc phá người khác cùng Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho đang ở đất khách quê người, cậu bé vẫn rất thích hòn đảo Arimago này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài tuần đầu tiên khi cậu chuyển đến đây cực kỳ chán, nhưng ánh mặt trời chói lọi của miền Nam và những con sóng lấp lánh của đại dương đã dần dần hớp hồn Kerry.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với cha cậu bé, không tiếp xúc với bất kỳ ai và không ra khỏi nhà nửa bước, lại thấy rằng chẳng có gì thú vị cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu bố chịu tiếp xúc với người làng nhiều hơn, chắc chắn ông ấy sẽ thay đổi...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Hừm, khó nói lắm...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi đang điều khiển chiếc xe lách khỏi những tảng đá lớn trên đường, Shirley cười chua chát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Cha Simon không thích những hoạt động của bố em, và lúc nào cũng thuết giảng rằng sớm muộn gì chị cũng sẽ bị hãm hại nếu cứ tiếp tục tới nhà em.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Vậy ạ.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé không tránh khỏi cảm giác thất vọng khi biết rằng Cha Simon, người lúc nào cũng có vẻ ngoài tốt bụng, lại ngấm ngầm có nhận xét về cha cậu như vậy. Nhưng cũng không trách được. Thay vào đó cậu nên lấy làm vui mừng vì những lời nhận xét không đến mức quá nghiêm trọng. Cha Simon chắc chắn sẽ đuổi cả hai bố con cậu bé ra khỏi hòn đảo nhỏ này nếu ông biết được công việc thực sự của cha cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley vỗ ngang hông mình, và ra hiệu cho Kerry nhìn vào con dao bằng bạc trên thắt lưng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nhìn con dao này. Cha Simon bắt chị mang theo và không được tháo ra. Ông ấy nói nó là một lá bùa cực mạnh.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… Đây là con dao chị vẫn dùng để cắt trái cây mà?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm, vì nó rất sắc và rất dễ dùng. Chắc là phải quý lắm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley tiếp tục nói với giọng đều đều. Khác hẳn cậu bé, cô có vẻ rất thoải mái khi bàn đến vấn đề này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị không sợ sao, Shirley? Chị không sợ bố em sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù có hơi ngại, cuối cùng cậu bé vẫn hỏi. Shirley gật ngay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị hiểu bố em không phải là một người bình thường, và dựa vào những hành động của ông thì người làng thấy cảnh giác cũng đúng. Những nghiên cứu của ông buộc ông phải rời khỏi thành phố lớn mà sống ẩn dật ở một hòn đảo xa xôi thế này. Nhưng như vậy càng chứng tỏ bố em là một người vĩ đại.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé đột nhiên nhận ra rằng mỗi khi nói về bố mình, Shirley lại trở nên trưởng thành và nhạy bén khác thường. Cô ấy chỉ lớn hơn cậu 4 tuổi; rõ ràng chưa thể trưởng thành như người lớn được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nếu biết được bất kỳ tri thức hoặc nghiên cứu nào của ông ấy, đó sẽ là một phát kiến vĩ đại có thể thay đổi thế giới. Tất nhiên ai cũng sẽ sợ hãi khi biết được những điều đó, vậy nên chúng phải được giấu kín... nhưng với chị, chị thực sự tin rằng những điều đó có thể giúp ích cho thế giới này. Chị lúc nào cũng tin như vậy.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Những điều đó có thể xảy ra thật sao?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Có thể ông ấy đã từ bỏ rồi. Nhưng nếu là Kerry, chị nghĩ chắc chắn em sẽ thành công!&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói với vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng cậu bé đáp lại một cách thất vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ý chị là sao? Không phải Shirley mới là học trò cưng của bố à? Người được truyền lại là chị mới đúng chứ?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley, không chỉ đến nhà cậu bé để dọn dẹp; mà còn là phụ tá giúp đỡ bố cậu trong công việc nghiên cứu. Bố cậu từng nói rằng cô gái tên Shirley này có trí thông minh và tài năng thiên bẩm, thực sự rất lãng phí nếu phải sống cả đời trên hòn đảo này. Tài năng của Shirley là không cần bàn cãi nếu cha cậu, người luôn tuân thủ quy tắc bí mật, lại tin tưởng một cô gái xa lạ đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Shirley lại cười lớn và lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chị chẳng phải học trò gì cả. Cùng lắm chỉ là trợ lý, người làm việc vặt và giúp đỡ bố em thôi. Chị chẳng biết gì về những thứ quan trọng cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng em thì khác, Kerry à. Em chắc chắn sẽ kế nghiệp bố mình. Một ngày nào đó các nghiên cứu của ông sẽ truyền lại hết cho em. Em đã sẵn sàng chưa? Mà bây giờ nói những chuyện đó với em thì vẫn còn hơi sớm.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley nói rất thật lòng, như một người chị lo cho đứa em của mình vậy. Trong giây lát, cậu bé bị kẹt vào giữa những cảm xúc phức tạp trong lòng và không nói nên lời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không có chút ký ức nào về mẹ, người đã qua đời ngay sau khi sinh. Với cậu bé, gia đình chỉ có bố. Dù bố cậu có hơi lập dị và rất nghiêm khắc, ông vẫn là một người cha tốt và hiền từ. Ông là người cậu bé kính trọng và thương yêu nhất đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nên khi mới đến đây, trái tim cậu bé đã nhói đau khi bết rằng bố mình, người cậu rất ngưỡng mộ, quan tâm đến một phụ tá hơn cả con đẻ của mình. Thậm chí đã có lúc cậu thấy ghét Shirley. Nhưng sự vui tươi và thái độ ân cần của Shirley đã cởi được nút thắt trong lòng cậu bé, khoảng thời gian ganh tỵ đó không kéo dài lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giống như gia đình cậu bé có thêm một thành viên mới. Shirley tôn trọng bố cậu như bố ruột của mình, và chăm sóc cậu bé như một đứa em trai. Về phần cậu, chưa hề có một người thân nào là phụ nữ, cụm từ ‘chị gái’ lại vượt xa ý nghĩa vốn có của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không... Có thể lúc ban đầu không đến mức như vậy, nhưng dạo gần đây những xúc cảm kỳ lạ bắt đầu xuất hiện trong lồng ngực cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu hiểu rõ sự dịu dàng, vui vẻ và các ưu điểm của Shirley. Nhưng hơn cả những điều đó, kể cả những điệu bộ không chủ đích – như hiện tại cô vừa lái xe vừa hát ngâm nga – cũng trở nên rất đẹp trong mắt cậu. Tại sao vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kerry, em muốn trở thành người đàn ông như thế nào? Và nếu kế tục các nghiên cứu của bố thì em sẽ làm gì với chúng?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... eh?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé lơ đãng bị kéo về thực tại bởi câu hỏi của Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Những thứ đó có thể thay đổi thế giới. Một ngày nào đó em sẽ nhận được chúng.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế tục bố mình. Sẽ là nói dối nếu nói rằng cậu chưa bao giờ nghĩ đến việc đó. Cậu bé hiểu rõ giá trị và tầm quan trọng của việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa bàn đến tác dụng của những nghiên cứu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cậu bé có vẻ ngần ngại khi phải nói ra, đặc biệt là với Shirley. Cậu không muốn người khác nói rằng giấc mơ của mình là quá ngây thơ, nhất là Shirley.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Đó là… bí mật.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Mmm?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley cười ranh mãnh, rồi tếp tục hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Vậy chị sẽ tự mình chứng kiến Kerry sẽ làm gì khi lớn lên. Chị sẽ luôn ở cạnh em đến khi có được câu trả lời. Thế nào?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Tùy chị.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dường như cảm thấy xấu hổ, cậu bé quay mặt đi nơi khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù vậy, nụ cười của cô gái gần giống như người chị vẫn quá rực rỡ trong mắt cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Da trắng như sáp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các mạch máu xanh đen nổi rõ lên phá hỏng vẻ ngoài ưa nhìn của cô gái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên gương mặt cô là nỗi thống khổ của một kẻ sắp chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô gái sắp chết – điều đó quá rõ ràng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cho sắp chết, thì cô vẫn đang bị hành hạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu gương mặt kia là của một con người, thì người này sắp trở thành một thứ không còn là con người nữa – trái tim cậu bé hiểu rất rõ điều này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bóng tối bao trùm. Tất nhiên là trên đảo này không có đèn đường. Dù vậy thì ánh trăng lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ vẫn lặng lẽ chiếu sáng tấn thảm kịch này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi đây là một cái chuồng gà ở ngoài rìa ngôi làng. Để tìm Shirley, đột nhiên biến mất không rõ lý do, cậu bé đã lùng sục khắp nơi trong làng. Cậu không từ bỏ và tiếp tục tìm đến khi trời tối mịt. Rồi cậu đến được đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xác của những con gà bị ăn dở vương vãi khắp nơi, và “Cái xác” vẫn đang run rẩy và khóc lóc sâu bên trong chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Giết chị đi –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cái xác” có cùng gương mặt với người con gái cậu yêu thương van nài trong tiếng khóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi con dao bằng bạc bị ném xuống gần chân cậu phản chiếu thứ ánh trăng nhợt nhạt và lạnh lẽo..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh hãi –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chị không tự làm được –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Nên làm ơn... giết chị đi –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Khi vẫn còn kịp –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Chuyện đó...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa lắc đầu vừa lùi lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Mình không làm được.&amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù biến thành hình dạng nào, Shirley vẫn là Shirley. Chúng ta đã hứa sẽ mãi bên nhau. Cô ấy là một thành viên quan trọng trong gia đình – không, còn hơn cả một thành viên gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Làm ơn đi – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley thở một cách khó nhọc. Rồi từ từ trở nên điên dại. Cùng với tiếng khóc não nề, cô gái thét lên như một con thú đói mồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;i&amp;gt;Kết thúc – rồi – trước khi chị đánh mất bản thân – nhanh lên – &amp;lt;/i&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley bắt đầu lên cơn co giật như bị sốt rét, rồi cô đột ngột há to miệng và cắn vào cổ tay mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phụt... tiếng máu tươi tứa ra xuyên thẳng vào màng nhĩ cậu bé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Làm ơn –&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng van xin dai dẳng át đi tiếng khóc than của cậu bé. Cậu chạy vụt ra khỏi cái chuồng gà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ khiến cho cậu bé kinh hãi hơn cả Shirley – chính là ánh sáng phản chiếu từ con dao nằm cạnh chân cậu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu không biết đã xảy ra chuyện gì, và cậu cũng không muốn hiểu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ đây cậu chỉ cầu nguyện sẽ có ai đó cứu họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé tin rằng nhất định sẽ có người giải thoát cho họ khỏi cơn ác mộng kinh hoàng này.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Shirley sẽ được cứu. Nhất định sẽ có người tới giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé liên tục tự nhủ như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất khoảng 5 phút để đến nhà thờ của Cha Simon nếu chạy hết tốc lực.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu bé vừa chạy vừa khóc. Dù là nỗi đau trong lồng ngực hay cơn đau dưới đôi chân, cậu cũng không cảm nhận được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia Kaminski. Người phụ nữ nói đó là tên cô ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This woman wore an inky black long coat very inappropriate for a tropical night, but there was no sign of her sweating. Rather than thinking of her pale countenance as cold and cruel, it was better described as expressionless. It would even make others doubt whether there was actually blood flowing within her, and whether she actually has body heat like normal people.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the appearance of the savior who saved the boy out of the ravaging pandemonium.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, kid. It&#039;s about time for you to answer a few questions for me.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
With his back turned to the woman&#039;s cold voice, the boy only stared transfixed at the distant fishing village that was burning to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The village that was so peaceful till just yesterday, the village that was slumbering beneath the silent moonlight only a few hours ago, was actually burning with endless flames. He still couldn’t believe the scene before his eyes even if he was standing on top of the cliffs opposite the town and witnessed it himself; he only thought all this was a nightmare.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He would never see those familiar, gentle faces in the village again – he couldn’t believe it no matter what.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… What exactly, happened?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy asked with a dry voice. Natalia snorted.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I was the one who asked first. Boy, isn&#039;t it time to get back to your senses?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;...&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy suddenly turned his head around. Even if he owes her his life, it was really very irritating for her to ignore other’s feelings, not answer his questions, and on the contrary went on and on with her own questions.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After an obstinate silence, Natalia seemed to have grasped his thoughts. Then, she let out a helpless sigh, and gave a brief explanation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Now, there are two groups that caused such a tragedy in that village. One group is the Executors for the so-called Holy Church. They are completely different from the nice priests you know. They are cruel guys who believe that all those who betrayed God needs to be killed. Of course, they would naturally mercilessly eliminate something like a vampire if they see it. If they don’t have the time to check one by one who among the people had their blood sucked, they would completely destroy all suspects. In other words, these guys don’t have much time right now.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The other group is called the Association. This is a bit difficult to explain – basically they’re a group who wants to solely possess fantastic things such as vampires. Naturally, in order to have sole possession, they would kill anybody else who knew about the relevant details. There’s no point in not do things very thoroughly in order to destroy evidence and hide the truth.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Because of this, boy, you’ve got fine luck. You’re probably the only inhabitant of this island right now who managed to survive through the purge those people delivered.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy accepted this fact even easier than Natalia had expected. It was as if the boy had discerned the reason those dangerous men would come to Arimago Island a long time ago.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy rushed to Father Simon to seek help, and the priest who received this request contacted some other people. Some people outside the island must have received this intelligence while the priest delivered such information.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Leaving the sequence of events aside, at least the beginning of this tragedy was inextricably linked to himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the boy had listened to Shirley&#039;s supplication and took the courage to plunge the silver white short sword into the chest of the girl he loved the most, then this present tragedy would not have happened.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If he had done that, then even if he would become a hollow shell without a soul from now on or even if he could no longer doze off in the night – these many lives won’t have been lost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For the boy, it was the same as if he had set that memorable place on fire himself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Then, which side are you on?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;m like a salesman for the Association. My job is to seek out secrets they are interested in, protect this secret from being known by anyone else and pass it into their hands. Of course, it needs to be sold to them before such a huge incident happens. It can’t be sold now.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia shrugged her shoulders. Perhaps she had already become accustomed to such scenes. It was as if the woman in black emanated the smell of death from her entire body.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Alright, boy, let&#039;s get back to the previous question. It&#039;s about time for you to answer my question.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The so-called Sealing Designation – do you know what that means? Also, where is the evil magus, who’s the culprit of this vampire incident, hiding on this island? Do you know of it?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although those words sounded too deep for this boy, in truth it hit the bull’s eye of this problem in some way.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kerry is not the boy’s real name.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The name of the boy, who was born in a foreign, remote country, was very hard to pronounce for the people here. At the very beginning it was Shirley who abbreviated his name into Kerry, and then the villagers all called him Kerry by habit. The boy also felt that, instead of being called a strange name such as &#039;Keritougu’, ‘Kerry’ sounded much friendlier.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The boy’s real name is – Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The son of the magus who has been given a Sealing Designation, Emiya Norikata.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the deep night, Kiritsugu returned to the wooden villa in the depths of the jungle, and saw his father receiving him with a worried expression.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Ahh, Kiritsugu. Are you alright? Thank goodness…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father embraced him. It has been many years since he felt his father’s broad shoulders. It was a rare moment for his strong father to express his true feelings like that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After releasing Kiritsugu from his arms, his father&#039;s expression suddenly turned severe and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I told you not to step out of the barrier of the forest today no matter what. Why did you disobey me?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Because I was worried about Shirley…&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father suddenly turned his eyes aside when he heard the girl&#039;s name. Just that small gesture could completely confirm one fact.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad, did you know what changes happened to her body? Is that why you didn’t allow me to go outside?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;… About that girl, it&#039;s really a pity. Although I told her the reagent was very dangerous and to never touch it, it seems she still didn&#039;t win over her own curiosity.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although his father’s tone was filled with bitterness, there was no regret or shame in it. It was as if he was telling off a boy who broke a flower vase with only blame and anger in his tone.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
&amp;quot;... Dad, why would you investigate the Dead Apostles?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Of course that’s not my true intention. However, being the research of us, the Emiya family, we should seek it no matter how far it seems. I have to come up with a solution for aging, at least before your generation. The flesh, shackled with the destiny of death, is really too far away from the &#039;root&#039;.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley’s pitiful sight that he saw under the light of the moon once again appeared before Kiritsugu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Dad... would you eventually turn me into that shape too?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nonsense. Someone who cannot control the vampiric urges and becomes a Dead Apostle is a failure... I told Shirley this a long time ago. Looks like the results of this experiment isn’t as good as I thought it’d be. I’d have to start from the basics and modify my theories again.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... I see.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu nodded and said.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father seemed to be intent in continuing. There’s no need to pay attention to sacrifices of this degree. He still needs to keep repeating it until he gets a satisfactory result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Kiritsugu, we’ll talk about this later. Now our top priority is to hurry and escape – I&#039;m afraid there’s no longer time to pack. Soon those guys from the Association would see through the barrier in this dense forest. We need to leave soon.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Looks like his father made the preparations to leave a long time ago. There were already two large suitcases packed and sitting in the middle of the room. The reason he had delayed till now – was probably waiting for his own child to return.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are we escaping? Right now?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I knew a long time ago this day would come, so I prepared a motor boat on the southern coast beforehand. You can never be too prepared.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father took one suitcase in each of his hands, turned around and walked towards the porch – of course, at this moment he was not guarded at all.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then, Kiritsugu took the pistol Natalia gave to him from his trouser pocket.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was a .32 caliber pistol. If it was fired from point-blank range, even a child can easily hit the target. The woman in black assured him of that. After that, it&#039;d be all Kiritsugu&#039;s concern.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While aiming the gun at his father&#039;s defenseless back, the scene of village that was burned to the ground and Shirley’s final tragic expression swelled up within the boy’s heart – also, all the memories he had after living with his father for ten years, and the gentle sentiments that was hidden beneath his father’s stoic look.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father loves him, and is full of expectations of him. He also loves his father deeply, and is proud of him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Endless feeling tangled up and Kiritsugu wanted to close his eyes. However, contrary to his sentiments, Kiritsugu opened his eyes and aimed, then swiftly pressed the trigger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bam – it was an unexpected, dry and crisp sound.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His father, shot from the back of the neck, fell forward. Then Kiritsugu walked up and continued to fire towards the back of his head twice. Then he stopped, and continued to give two more shots to his back.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He couldn&#039;t believe it. Even Kiritsugu himself was afraid of his own coldness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He wavered to the end. Certainly there was struggle in his heart. However, his hand moved as if everything was pre-established and out of his control. His body completely disregarded the thoughts in his heart, and only mechanically carried out things that &#039;had to be done&#039;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This behavior may be regarded as a talent – this thought only flicked past his heart briefly. After that, Kiritsugu once again sank into emptiness, with no sense of accomplishment.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The wooden floor gradually became stained red with blood. Father wasn&#039;t there anymore. What lay there was nothing but a corpse. This thing was the culprit. This thing rubbed away everything he had, killed everyone on the island, and burnt the village to the ground.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Shirley said he is an amazing person, someone with the power to change the world. Kiritsugu thought so as well once upon a time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What did the two youngsters understand about the way of magecraft? And what did they expect of magi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At the beginning, Kiritsugu didn&#039;t realize he was crying. Even he didn’t know whether his current feelings were sadness or regret. All he felt was an emptiness as if he was drained to the core.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The gun in his right hand was very heavy, almost too heavy to lift up. However, he couldn&#039;t throw it away. His fingers froze on the trigger and couldn’t move.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu even risked the danger of accidentally firing and swung his right hand crazily just to try to throw the gun away. But it was all useless; his fingers were holding the gun tightly as if they were glued to it.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that moment, somebody suddenly grabbed his wrist, and then easily took the gun away from his hand. Only then did Kiritsugu realize Natalia had already appeared beside him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;C’mon, the bounded field here isn’t as exaggerated as you said. I got in easily.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said with a rather scolding tone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... Are you angry?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;You think? I’ve never given this thing for kids to play with.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia glanced at the gun she took from Kiritsugu, then she put it back into her pocket after locking the safety again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;However, it was up to your luck to see if you can make it on time.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In fact, if all that didn’t happen just now, Emiya Norikata would surely have escaped safely and went into hiding again, then restarted his research on the Dead Apostles at some other unknown place. Maybe the tragedy triggered on this island would happen once again.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
This isn’t a problem that can be solved by luck. This is something that has to be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;This man, had a reason that he has to be killed – I have no other choice.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I even encouraged a child to kill his own father; I really am a very bad person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia said, discouraged. Hearing this, Kiritsugu smiled with traces of tears still on his face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;... You, are a good person.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia looked, stunned, at Kiritsugu’s smile. Then she sighed and heaved the corpse of Emiya Norikata onto her shoulder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;I&#039;ll take you out of the island. You need to decide what comes afterwards yourself – is there anything you’d like to take with you?&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;quot;Nothing at all.&amp;quot;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;center&amp;gt;※※※※※&amp;lt;/center&amp;gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then… Kiritsugu spent the following few years beside Natalia Kaminski.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Naturally, Natalia didn&#039;t look after him like an orphan or her adopted child, but ordered Kiritsugu around as an assistant or servant. However, this was just what Kiritsugu desired.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He studied Natalia’s skills and trained his own abilities at the same time in order to walk the same path as Natalia – to become a ‘hunter’. This is the unchangeable path that Kiritsugu chose for his life.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The tragedy at Arimago Island was not a rare event. Such tragedies are repeated over and over again like daily occurrences in the shadowy places of the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The magi who are willing to bring ill omen into the mortal world in order to seek the knowledge that they search for and the two large organizations that used any methods necessary to hide these facts; the battle surrounding these mysterious events kept occurring at obscure places. Precisely because of this, there’s money to be made for Natalia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Eliminating magi such as Emiya Norikata is really too far from the ideal of preventing such tragedies from happening again – if could almost be said that Emiya Norikata was only one drop of water in the vast ocean, an existence that could almost be afforded to be completely ignored.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His action on that day, killing his father by his own hands; if he was to make that event meaningful and worthy...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then that means all heretic magi like his father must be killed. Only then can he truly prevent tragedies from occurring again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sealing Designation Enforcers.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hound dogs that hunt demons that have surpassed ordinary sense. The boy chose this thorny road of Shuras without a moment’s hesitation.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia does not belong to an organization, and was only a freelancer who hunted with bounty as her goal. Her targets are those Sealing Designated magi who possess precious research results, but have left the Magi’s Association and conducted secret researches. Different from the Holy Church that acted in the name of judging all heretics and killed everyone, the Magi’s Association had ensuring the safety of the research results as its priority.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And what’s the most precious of all are the Magic Crests carved on the magi’s flesh. Magic Crests that are created through generations of research can produce even greater powers when it is passed onto the successor, especially for magi families.&lt;br /&gt;
 &lt;br /&gt;
Through negotiations Natalia had made with the Association, a section of the Magic Crests gathered from Emiya Norikata’s body was allowed to be inherited by his son Emiya Kiritsugu. Although the important parts were confiscated by the Association and only a ‘fragment’ of barely half the original amount was allowed for Emiya Kiritsugu to inherit, it was enough for Kiritsugu to use his abilities as a magus. Besides, Kiritsugu didn’t have the intention of following his father’s dying wish and continuing magecraft research to begin with.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For Kiritsugu, magecraft isn’t his life-long career, but just a tool used to achieve his goals. Moreover, this tool was only one of the many ‘tools’ that the boy learnt from the huntress.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tracking, assassination, the usage of various weapons – there can’t be only one ‘fang’ for a hound. All sorts of knowledge and skills are necessary for him to master in order to be able to catch up to the prey under all situations and conditions and bring it down.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In a sense, the history of human beings is a history of killing. Humans spent an endless amount of time and intelligence to research the skill of ‘killing people’ in order to hunt down the ‘two-legged beasts’ that looked the same as themselves. Kiritsugu had made his own body master all these.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The years covered in blood and gunpowder passed by flying.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Emiya Kiritsugu, who experienced the trials of too many violent battles during a time as sensitive as adolescence, no longer has any youthful innocence on his face. As an oriental person of unknown age, his three different false passports all recorded him as an adult and they hadn’t been questioned a single time.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, judging only from his appearance, although his figure isn’t very tall and his moustache is sparse, his grim and cold look is definitely not something that a teenage boy should have.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
One day –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even when he knew that his teacher and friend – Natalia – faced the worst danger in her life, Kiritsugu still didn’t show any emotional wavering and devotedly completed his duty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
No matter how anxious or wavering his heart is, there was not a single way to help Natalia. That’s because her battlefield is inside a giant commercial airliner more than 3000 feet above in the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It started with the chase for the magus known as the “Demonic Bees User”, Od Volsack.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It was said that this magus successfully created Dead Apostles and can manipulate the Demonic Bees under his control to use poisonous stings to increase the amount of Ghouls under his power; a very dangerous man indeed. Moreover, he had changed his name and face and pretended to be an ordinary person, with no information about him at all. However, four days ago, there was information that he was taking Flight A300 from Paris to New York. In the situation of being completely ignorant of the person’s appearance and name, Natalia accepted this gruelling task of finding the target among the plane’s 287 passengers and ‘erase’ him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As her partner, Kiritsugu didn’t board the plane, but instead went ahead to New York to investigate Volsack’s fake identity. The teacher and student communicated using radio and calmly and confidently locked down the location of the prey in that sealed space 3000 feet above the sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Approximately three hours after the takeoff – the assassination was achieved unexpectedly smoothly. However, that was the beginning of the tragedy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Ghoul Bees that Volsack brought into the plane through deceiving customs caused a fatal disturbance after the death of their master. The Ghoul Bees that Natalia didn’t destroy on time raided towards the passengers one by one, and the cabin of the giant commercial airliner turned into a living hell ravaged by Ghouls in the blink of an eye.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Faced with a sealed area with nowhere to escape and Ghouls that manipulated without end, even someone as strong as Natalia felt an endless despair. Faced with this worsening situation, Kiritsugu could do nothing and can only wait for the radio communication. He must not let go of any chance of proving that Natalia was still alive.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The basic rule that Natalia had instructed Kiritsugu over and over again is – ‘no matter what method you use, you must ensure your own survival’. Since she has such a creed, Kiritsugu firmly believed that experienced huntress can definitely make it out this time too. After two hours, the radio was still silent.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Finally, when the light of the stars in the night sky was covered by the cyan shade of dawn, the tired voice of a woman was transmitted with static.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Can you hear me? Kid… you aren’t asleep, right?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Loud and clear, Natalia. We’re both at that most sleepy time right before dawn, after staying awake for the entire night.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Of course. If you had dared to go back and sleep last night I’ll definitely kill you afterwards… well, there’s some good news and some bad news. Which one do you want to listen to first?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia laughed briefly and said so.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Didn’t we promise to start with the good news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ok. Then it’s good news first. First of all, I’m alive. The plane is without damage as well. I’ve just ensured the safety of the cockpit; both the captain and the co-pilot have already set the flying perimeters before their death.  Even I can manage to simply drive it. Apparently the controls are the same as a Cessna.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Did you communicate with the control tower?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Got them. At the beginning they thought it was a prank, but now they’re directing me well.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Then, the bad news?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mm – I was the only one who didn’t get bitten. All passengers and crew, all 300 of them, perished and became Ghouls. The other side of the cockpit, divided only by a panel, already became a flying city of the dead. Don’t be surprised now.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s the worst situation Kiritsugu had thought of.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“In that condition, will you… come back alive?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, this door is pretty rigid. Although it’s a bit wobbly now, there’s no worry about it being broken – Instead, the landing makes me more insecure. Can this giant thing really land safely?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… If it’s you, then you’ll surely manage.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was that you encouraging me? I’m glad to hear.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
After a bitter laugh, Natalia gave a powerless sigh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“There are still 50 minutes before arriving at the airport. It’s too early to pray – kid, chat with me for a while.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… I don’t mind.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
So they started a random conversation. First, they began with those two hours when communication ceased. Then they listed the dead Volsack’s many evil deeds in detail. Finally, the two of them naturally remembered the magi and Dead Apostles that they had destroyed, and those Shura’s fields that the two had faced together.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who was usually quiet, became talkative for some reason today. The low roar of the Ghouls coming in from the cabin intertwined with the sound of them repeatedly hitting the cockpit’s door. Chatting is the single best choice to distract one’s attention from that.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– When you first told me you want to enter this career path, I was having a real headache for a long time. Moreover, you didn’t want to change your idea no matter how much I persuaded you.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Was I such an unpromising disciple?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No… it’s because you have too much promise, too much potential.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalie said with a bitter laugh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… What does that mean?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Because you can make your actions completely removed from your emotions – regular hit men can only obtain it after many years of trials. However, you had that since you were born. What a surprising talent.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“But hey, it’s not necessarily correct to choose your life’s path based on talent and abilities alone.  A person’s belief and feelings come before talents; that is the key to decide a person’s life. If that doesn’t exist, a person can’t be regarded as a person anymore. If they consider ‘What needs to be done’ before considering ‘What I want to do’ and only acted according to those rules… then they are not people but are only regarded as machines, far removed from the life of a human.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The words of the teacher who had watched him growing up glided past the boy’s heart like cold frost.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“I, well… I had thought you are a very cold person.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“What’s that after all this time? Isn’t that the truth? Was I ever gentle towards you?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“No. You always were strict, absolutely merciless.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Usually, disciplining a boy is the role of the father.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
On the opposite end of the radio, Natalia was silent for a while, then continued after sighing helplessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“However, I carry a certain degree of responsibility for causing you not to have the education from a father. Well, how to say it… it’s not that there was a way to push it off me.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;I can only teach you some survival skills; I’m useless for everything else –&#039;&#039; Natalia added that as if mocking herself.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… You wanted to be my father?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t mix up men with women, impertinent. At least you should call me mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Right. Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Although Kiritsugu’s answering tone was very even, his expression looked very shocked.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Radio can’t display the other person’s face and obviously can’t see their expressions either. Therefore, Natalia could not know of Kiritsugu’s current feelings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… For a long time, I experienced the blood and stench on my own. I’ve almost forgotten the fact that I am all alone.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That’s why, well… Haha. It’s almost funny. As if we are family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Me too –”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
What’s the meaning of saying these things now? Kiritsugu asked himself in his heart while he continued to speak.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– I, have also regarded you as if you’re my mother.  I feel that I’m not alone, and I was happy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Hey there Kiritsugu. So that we don’t feel too awkward when we meet next time, let’s stop talking about this topic.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia’s current bewildered expression could vaguely be discerned in her words. It seems she was still unaccustomed to things like ‘embarrassment’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ahh, the situation got worse. I’m landing in 20 minutes. I don’t want to commit some fatal mistake at such an important time just because I remembered something funny.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Sorry.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu apologized.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia didn’t need to choose to do an emergency landing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She also wasn’t going to meet Kiritsugu again.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Only Kiritsugu knew that.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There is no possibility of Natalia surviving before all these Ghouls are completely destroyed. The only way to deal with this airliner full of Ghouls is to make it plunge into the Atlantic Ocean. The operation to eliminate the “Demonic Bee User” is achieved at the cost of the lives of all the passengers and crew and Natalia Kaminski – Kiritsugu was already prepared for this outcome.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But Kiritsugu knew his teacher would definitely demonstrate her amazing abilities at the last moment. Natalia, who held on to the creed of ‘must survive no matter what’, may prevent the body of the plane from crushing in order to save her own life. Kiritsugu must consider this as well – that would be the unpredictable worst result.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia, who prioritizes her life above all else, must choose this outcome without hesitation after weighing out the risks.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Land the airliner filled with 300 Ghouls at the airport and release these hungry dead – she would definitely choose this method if there were no other choices. Kiritsugu had already made the preparations to deal with this 10000-to-1 possibility precisely because Kiritsugu knew her too well.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In order to prevent the disaster from expanding further, the A300 must not be allowed to land.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the unswayable truth regardless of Natalia’s welfare.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu had been around almost half of New York an hour ago and finally brought a military surface-to-air portable missile launcher from the black market.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Right now, Kiritsugu was standing in a motor boat floating on the sea, waiting for Natalia’s plane to appear in his sight. The giant airline needs to circle a while before landing at the New York International Airport; Kiritsugu’s current position can roughly get the plane into the range of his missile.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
While he was purchasing the weapon and choosing the spot to fire, Kiritsugu once again doubted the construction of his own mentality.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Viewing from the perspective of avoiding a larger tragedy, it is a correct response for him to calmly face Natalia’s death.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
However, what is he who gives up on the final ‘miracle’ that would make the woman he loves survive, and instead kill her with his own hands?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It would be good if everything was only an assumption, but right now Emiya Kiritsugu was facing the cruel truth. Soon, he would erase Natalia by his own hands. Now, A300 had appeared at the sky at the break of dawn with sparkling silver wings.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“… Perhaps I, have really lost it.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Natalia still believed without a doubt that Kiritsugu, on the other side of the radio, was in a hotel in New York, so she said leisurely with no caution.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Maybe I would never end up saying those things if such a big mistake didn’t occur. It seems my time is up, too. Should I be retiring…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“– If you retire, then what do you plan on doing after?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu still faked an even voice. Meanwhile, his two hands have started to set the missile launcher onto his shoulder, and aimed the missile at the airliner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“If I lose my job… haha, then I may really become your mother.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Even with his eyes running full of tears, he was still able to accurately decide the distance to the target… it was within 1500 meters. A certain hit.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“You… really are my family.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu said softly, then he released the missile.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In the few seconds that the missile had to be manually directed, Kiritsugu had to keep the aim on the airliner that Natalia was on and all his memories about her resurfaced in Kiritsugu’s mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
But that torture did not last long. Soon the missile locked onto the heat radiation the giant commercial airliner emitted out. The missile left Kiritsugu’s control, and rushed mercilessly towards the target like a hungry shark.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The missile hit squarely on the gas tank beneath the wings; Kiritsugu watched the plane tilt and fall downwards.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The collapse afterwards was like a sand picture blown apart by a stormy wind – the masses of iron that lost its thrust was dismembered like rotten wood, and became a cloud of fine dust that silently fell onto the surface of the sea. The carcass of the plane that fell in the rising morning glow danced like confetti at a gala.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The first sliver of the dawn’s light that shone out from the other side of the horizon didn’t touch Natalia’s face even at the end. Basked in the morning sun all alone, Emiya Kiritsugu started crying soundlessly.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Once again, he had saved a crowd of unknown faces. Without anyone knowing.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&#039;&#039;Did you see that, Shirley?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
I have killed again this time. Killed as when I killed my father. I would never make the same mistake that I made with you back then. I, wanted to save more people…&#039;&#039;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If Kiritsugu’s actions and intentions were known by others, would they thank Kiritsugu? Would the passengers at the airport who were spared of death under the threat of the Ghouls praise Kiritsugu as a hero?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Don’t kid me…Don’t kid me! Bastard!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Grasping tightly the missile launcher that was starting to wear off the remaining heat, Kiritsugu roared towards the brightening sky.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He didn’t want prestige or gratitude. He just wanted to see Natalia’s face once again. He just wanted to call her “Mom” face to face.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This isn’t the conclusion he wanted. This is only the correct decision, with no other choice and no space for dispute. Kiritsugu’s decision was ‘correct’. He erased the person who must die and saved those with no reason to die. If this isn’t ‘justice’, then what would it be?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
It can’t come back anymore. He remembered that distant face so long ago that asked him “What kind of a man would you like to become?” with a gentle look under the blinding morning sun.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
At that time, Kiritsugu should have answered – If he has the power to freely change the world, if miracles would dwell in his hands; ‘I want to be a hero of justice!’.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The Kiritsugu back then still didn’t know what this scale named ‘justice’ would rob away, and what it would bring him.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Justice’ took away his father, and now it also took his mother. All it left was the sensation of blood in his hands. Even his right to remember them was also stripped away.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
The people he loved. Their voices, their faces; none of them can come back. Instead, they will appear again and again in Kiritsugu’s nightmares. They would probably never forgive Kiritsugu, who took their lives away with his own hands.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That is the choice of ’justice’. The price of pursuing his ideal.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Now, Kiritsugu can no longer turn back. What he seeks will disappear with even a single moment of hesitation or uncertainty. If so, then all the prices he had paid, and all the sacrifices, would become worthless.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Surely he would follow the ideal in his heart and reach for its fulfilment while he cursed and hated at the same time?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kiritsugu vowed silently in his heart.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
He will accept that curse. He will accept this anger. At the same time, he prays that some day he will drain all his tears and reach that far distant and serene utopia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If the cruelty that his hands carry is the limit for humans.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Then let he himself wipe away all the tears in the world.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
That was the last day of Kiritsugu’s youth –&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
As he determinedly stepped towards that thorny and uneven path.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;lt;noinclude&amp;gt;&lt;br /&gt;
{| border=&amp;quot;1&amp;quot; cellpadding=&amp;quot;5&amp;quot; cellspacing=&amp;quot;0&amp;quot; style=&amp;quot;margin: 1em 1em 1em 0; background: #f9f9f9; border: 1px #aaaaaa solid; padding: 0.2em; border-collapse: collapse;&amp;quot;&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
| Back to [[Fate/Zero:Volume_3_Postface|Volume 3 Postface]]&lt;br /&gt;
| Return to [[Fate/Zero|Main Page]]&lt;br /&gt;
| Forward to [[Fate/Zero:Act_13_Part_1|Act 13, Part 1]]&lt;br /&gt;
|-&lt;br /&gt;
|}&lt;br /&gt;
&amp;lt;/noinclude&amp;gt;&lt;/div&gt;</summary>
		<author><name>Xlight</name></author>
	</entry>
</feed>